Ngôn Tình Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 60


CHƯƠNG 60

“Sao em lại cứng đầu như thế hả?”

An Diệc Diệp không nói lời nào.

Nhạc Minh Hân đứng bên kia quái gở nói: “Không xin lỗi cũng được, bây giờ tôi sẽ thông báo cho trường học, để bọn họ đến xem xem!”

Nói rồi, cô ta lấy điện thoại di động ra, bấm một dãy số.

Qua một giây, tiếng chuông điện thoại di động từ ngoài cửa truyền tới.

Tất cả mọi người quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Phó hiệu trưởng Nhạc từ ngoài cửa đi vào.

Nhạc Minh Hân nhìn thấy ông ta, sắc mặt vui vẻ, chạy tới khoác tay ông ta.

“Chú, sao chú biết cháu có việc tìm chú?”

Sắc mặt Phó hiệu trưởng Nhạc có chút khó coi.

Vừa rồi lúc ở bên ngoài, nghe bên trong ầm ĩ, ông ta có chút bất mãn.

Ông ta ra hiệu cho Nhạc Minh Hân mấy lần, không ngừng liếc về phía sau.

“Minh Hân, bây giờ không phải đang là giờ học sao? Có chuyện gì về nhà rồi nói.”

Thế nhưng Nhạc Minh Hân không hiểu ý của ông ta.

“Không được! Phải ngay bây giờ! Ở chung một lớp với người như vậy, cháu không thể nhịn được một phút!”

Cô ta chỉ vào An Diệc Diệp, oán giận nói: “Người kia, cô ta đụng phải cháu, không ngờ lại coi như không có chuyện gì, còn làm Thẩm Tấn bị thương nữa! Chú nói xem, người như thế sao có thể tiếp tục ở lại Nhu Tinh chứ?”

Phó hiệu trưởng Nhạc nghe xong, nhíu mày nhìn về phía An Diệc Diệp , trong đầu mắng cô một lượt từ đầu đến chân.

Người này là ai?

Sớm không gây chuyện, muộn không gây chuyện, cứ nhằm vào lúc Khúc Chấn Sơ đến rồi gây sự là sao?

Phó hiệu trưởng Nhạc quay đầu, thấy Khúc Chấn Sơ vẫn nhìn cái người gây sự kia, trong lòng nhất thời vui vẻ.

Ông ta đã sớm muốn làm Hiệu trưởng rồi, nếu như làm trò trước mặt ngài Khúc, răn dạy đứa học sinh này một phen, thể hiện năng lực một chút.

Ngài Khúc thấy được năng lực của ông ta, không chừng sẽ đưa ông ta lên làm Hiệu trưởng.

Nghĩ vậy, Phó hiệu trưởng Nhạc vẻ mắt nghiêm khắc đi tới.

“Em tên là gì? Ngày đầu khai giảng đã vi phạm kỷ luật! Nội quy Nhu Tinh là không được đánh nhau trong trường học, nói bao nhiêu lần rồi, còn không nghe sao?”

Từ lúc Khúc Chấn Sơ bước vào, An Diệc Diệp đã bị giật mình.

Cô căn bản không ngờ Khúc Chấn Sơ sẽ đến trường học.

Mà không biết là may hay không may, lần nào cũng đụng phải anh!

Thấy An Diệc Diệp không nói lời nào, Phó hiệu trưởng Nhạc bất mãn cao giọng.

“Tôi đang nói chuyện với em đấy! Nhìn tôi! Tố chất của sinh viên Nhu Tinh càng ngày càng không tốt. Người như em không thể tiếp tục ở lại Nhu Tinh ! Em đã bị đuổi học!”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 61


CHƯƠNG 61

Ông ta lấy một bảng biểu từ trong túi văn kiện ra.

“Tên là gì? Tôi bảo bọn họ làm thủ tục, tôi không muốn nhìn thấy em thêm một giây nào nữa!”

“Tiêu Nhĩ Giai .”

Một giọng nói trầm thấp từ ngoài cửa truyền vào.

“Tôi hỏi em tên là gì?”

Phó hiệu trưởng Nhạc nhíu mày quát một tiếng, ngay sau đó liền phát hiện ra có gì đó không đúng.

Giọng nói này, hình như là của Khúc Chấn Sơ ?

Ông ta quay đầu lại, thấy Khúc Chấn Sơ đã đi nhanh đến.

“Ngài Khúc ?”

Khúc Chấn Sơ cũng không thèm nhìn ông ta.

“Không phải ông hỏi tên của cô ấy sao? Tôi nói cho ông biết, cô ấy tên là Tiêu Nhĩ Giai .”

Tiêu Nhĩ Giai ?

Đó không phải là con gái một nhà họ Tiêu , vợ của Khúc Chấn Sơ sao?

Phó hiệu trưởng Nhạc vừa nãy còn quát tháo bây giờ sắc mặt đã trắng bệch!

Ông ta hoảng sợ quay đầu nhìn về phía An Diệc Diệp .

Em… em là Tiêu Nhĩ Giai ?

Nhạc Minh Hân đứng trên bục giảng, khiếp sợ không kém Phó hiệu trưởng Nhạc .

Sao cô có thể thể là Tiêu Nhĩ Giai được?

Trước đó, không phải Thẩm Tấn đã tận mắt chứng kiến cô đi bộ vào trường sao?

Ngoại trừ thành tích tốt trong đợt tuyển sinh lần này, là một kẻ khố rách áo ôm, nếu không sao có thể không có lấy một chiếc xe được?

Tay cô ta kịch liệt run rẩy một cá, mặt cắt không còn một giọt máu.

Tất cả mọi người đều khiếp sợ!

Khúc Chấn Sơ nở nụ cười thản nhiên, đi đến phía sau An Diệc Diệp , hơi cúi đầu.

“Xem ra lúc trước em nói rất đúng, Nhu Tinh cũng không quá phù hợp.”

Một câu nói thản nhiên, trong nháy mắt khiến cho mấy vị lãnh đạo và giáo viên của trường sợ hãi.

Hiệu trưởng Viên tức giận đẩy Phó hiệu trưởng Nhạc ra!

“Cô Tiêu, xin lỗi, rất xin lỗi. Bọn họ thiếu hiểu biết, không biết thân phận của cô. Đây đều là hiểu lầm, là hiểu lầm.”

Ông ta xoa xoa cái trán đang toát mồ hôi hột, vẻ mặt lấy lòng cười với An Diệc Diệp .

Khúc Chấn Sơ mỉm cười, thản nhiên nói: “Không phải vừa nói bắt xin lỗi rồi đuổi học sao?”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 62


CHƯƠNG 62

“Không thể nào, không thể nào, chúng tôi sao có thể đuổi Cô Tiêu chứ? Để bọn họ xin lỗi Cô Tiêu mới phải!”

Hiệu trưởng Viên vừa nói, vừa bấm Phó hiệu trưởng Nhạc một cái.

Trước đó mấy lời ông ta thể thốt nói, đã được chuẩn bị tốt rồi, tuyệt đối không thể sai sót được!

Không thể sai sót con khỉ!

Đắc tội Cô Tiêu chính là đắc tội với ngài Khúc ,. Đắc tội với Ngài Khúc , Nhu Tinh còn mở cửa được không?

Chỉ cần Ngài Khúc ra lệnh một tiếng, bộ phận bọn họ chắc phải uống gió tây bắc mà sống!

Phó hiệu trưởng Nhạc cũng biết cháu gái mình gây họa, vội vã khom lưng xin lỗi với An Diệc Diệp và Khúc Chấn Sơ .

“Hiểu lầm hiểu lầm, tất cả chỉ là hiểu lầm mà thôi. Để tôi kêu bọn họ xin lỗi Cô Tiêu .”

Nói xong, ông ta quay đầu quát Nhạc Minh Hân đang đứng trên bục giảng một tiếng.

“Minh Hân! Cháu qua đây! Mau nói xin lỗi Cô Tiêu !”

Nhạc Minh Hân bất đắc dĩ nghiêng đầu sang chỗ khác.

“Cháu không muốn!”

Sắc mặt mọi người ở đây đều tối sầm lại.

“Nhạc Minh Hân !”

Phó hiệu trưởng Nhạc sầm mặt, sải bước đi tới, một tay kéo cô ta đến trước mặt An Diệc Diệp .

“Xin lỗi! Nói xin lỗi cho chú!”

Nhạc Minh Hân cứng đầu cứng cổ, không chịu cúi đầu.

“Cô ta đụng vào cháu, tại sao lại muốn cháu xin lỗi?”

Phó hiệu trưởng Nhạc cắn răng, hung ác nhìn cô ta.

Lúc này An Diệc Diệp nói: “Lúc đó tôi đi phía trước cô, không thể đụng vào cô được, là cô đụng vào tôi.”

“Cô còn đánh Thẩm Tấn!”

Ánh mắt Khúc Chấn Sơ đảo qua trên mặt Thẩm Tấn, hỏi An Diệc Diệp .

“Đánh cô ta rồi?”

An Diệc Diệp cúi đầu, sợ Khúc Chấn Sơ mất hứng.

“Ừm….”

“Sau này đừng tùy tiện đánh người.”

Anh lạnh giọng nói một câu.

An Diệc Diệp trong lòng chợt lạnh, sau đó lại nghe thấy Khúc Chấn Sơ tiếp tục nói: “Nuôi vệ sĩ làm cảnh hả?”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 63


CHƯƠNG 63

“Hả?”

An Diệc Diệp nhất thời không phản ứng kịp, ngẩng đầu kinh ngạc nhìn anh.

Phó hiệu trưởng Nhạc là người đầu tiên phản ứng kịp.

Ông ta kéo mạnh Nhạc Minh Hân qua, đè thấp đầu cô ta khom lưng với An Diệc Diệp .

“Rât xin lỗi, Ngài Khúc , Cô Tiêu . Đây đều là lỗi của Minh Hân, nó từ nhỏ đã nghịch ngợm, nhất định chỉ là hiểu lầm thôi, hai người tha thứ cho nó đi.”

Nhạc Minh Hân cau mày, vẻ mặt không tình nguyện, nhưng cũng biết điều không nói gì nữa.

Khúc Chấn Sơ thờ ơ lạnh nhạt, không nói gì.

Phó hiệu trưởng Nhạc vừa nhìn đã biết là xảy ra chuyện gì, kéo Nhạc Minh Hân quay đầu nhìn về phía An Diệc Diệp .

“Cô Tiêu , cô nói đi, chỉ cần cô tha thứ cho Minh Hân, cái gì nó cũng có thể làm.”

An Diệc Diệp cũng phải dạng hay bắt nạt người khác, nếu không cũng không thể ở lại trong viện mồ côi vàng thau lẫn lộn sống được đến bây giờ.

Cô nói thẳng: “Tôi muốn Nhạc Minh Hân và Thẩm Tấn xin lỗi tôi.”

63-bao-anh.jpg


“Vừa rồi hình như tôi nghe có người nói, muốn quản lý tốt vào kỷ luật của trường, người như thế giữ lại trường sẽ ảnh hưởng đến hình tượng của trường học.”

Một câu nói tùy tiện của anh, trong nháy mắt khiến sắc mặt Nhạc Minh Hân và Thẩm Tấn trắng bệch, không còn giọt máu.

Hiệu trưởng Viên trong nháy mắt liền hiểu được ý của Khúc Chấn Sơ . Nếu chỉ là gây sự bình thường thì không nói làm gì.

Không nghĩ đến Nhạc Minh Hân và Thẩm Tấn lại to gan lớn mật như thế, mắng ra những câu khó nghe như vậy.

Cho dù Cô Tiêu có cho bọn họ xin lỗi, nhưng Khúc Chấn Sơ cũng không dễ dàng buông tha bọn họ như vậy.

Ai cũng biết, Khúc Chấn Sơ để ý nhất là những lời như vậy.

Hiệu trưởng Viên cắn răng một cái.

“Nhạc Minh Hân , Thẩm Tấn, hai em…”

Ông ta còn chưa nói xong, Nhạc Minh Hân đã ôm lấy tay Hiệu trưởng, nước mắt ào ào rơi xuống, kêu khóc.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 64


CHƯƠNG 64

“Không phải! Câu đó không phải cháu nói, là Thẩm Tấn nói! Không phải chuyện của cháu, đừng đuổi cháu!”

Hiệu trưởng Viện hỏi bạn học bên cạnh.

Mấy người bạn học gật đầu, xác định mấy câu đó đều là Thẩm Tấn nói.

Hiệu trưởng Viên lúc này mới đổi giọng.

“Thẩm Tấn! Nhu Tinh không chào đón những người không có kỷ luật, không có đạo đức như vậy! Hiện tại em đã bị đuổi Bây giờ em rời khỏi đây cho tôi!”

Thẩm Tấn mặt xám như tro tàn, hốt hoảng lui về sau.

Cô ta hung ác nhìn về phía Nhạc Minh Hân , muốn cá chết lưới rách!

“Những lời này là em nói, nhưng Nhạc Minh Hân cũng không thoát được có liên quan! Cô ta….”

“Thẩm Tấn! Cô đừng nói nữa! Bây giờ ra ngoài cho tôi!”

Lo lắng cô ta sẽ nói ra những lời không nên nói, Phó hiệu trưởng Nhạc trực tiếp cao giọng ngắt lời cô ta, còn gọi hai bảo vệ đến, lôi cô ta ra ngoài.

Thẩm Tấn không cam lòng, tiếng thét chói tai dần dần đi xa.

Hiệu trưởng Viên lúc này mới thở dài một hơi.

“Ngài Khúc, anh xem như thế đã được chưa?”

Khúc Chấn Sơ cười thản nhiên.

“Tôi đến đây thăm trường học mà thôi, chuyện trong trường các ông tự quyết định đi.”

Nói xong anh xoay người đi ra ngoài.

Một đám người đi theo phía sau anh, nối đuôi nhau đi ra ngoài.

Phòng học nháy mắt trống trải, vắng vẻ không tiếng động.

An Diệc Diệp xoay người vừa muốn ngồi xuống, đột nhiên chú ý đến đôi mắt chứa đầy hận ý chiếu thẳng đến mình!

Là Nhạc Minh Hân .

Trong cả một tiết học, An Diệc Diệp đều có thể cảm giác được ánh mắt từ xung quanh phòng học nhìn tới.

Cô như ngồi trên bàn chông suốt một tiết.

Tiếng chuông tan học vừa vang lên, mấy bạn nữ đã đi tới.

“Tiêu Nhĩ Giai , chúng tôi đang bàn nhau đi xem hòa nhạc, cậu có muốn đi cùng không?”

Mấy người cười đặt một tờ rơi ở trước mặt An Diệc Diệp .

Không chờ An Diệc Diệp mở miệng, người còn lại đã mỉm cười giải thích.

“Đúng rồi, cậu vẫn luôn ở nước ngoài không về, chắc không biết ngôi sao này nhỉ? Anh ấy đặc biệt nổi tiếng trong nước đấy!”

An Diệc Diệp cúi đầu nhìn bức ảnh chụp nghiêng trên tờ rơi.

Cho dù bởi vì hiệu quả xử lý làm gương mặt của anh ấy không rõ lắm, nhưng dựa vào nốt ruồi hứng lệ mang tính đặc trưng ở vị trí đuôi mắt kia, cô nhìn sơ qua vẫn nhận ra được.

“Mai Ấn Cầm , tôi biết anh ấy.”

Anh ấy là ngôi sao thích nghi mới mọi hoàn cảnh, tham dự vào rất nhiều lĩnh vực và đang nổi tiếng ở trong nước hiện nay.

Bây giờ anh ấy mới hai mươi ba tuổi đã nhận được rất nhiều giải thưởng lớn của âm nhạc và điện ảnh, thật sự là người chạm tay cũng có thể bỏng.

Quan trọng hơn chính là An Diệc Diệp thật sự quen biết anh ấy.

Nhìn bức ảnh chụp nghiêng trên tờ rơi, cô không khỏi bật cười.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 65


CHƯƠNG 65

Mấy người cầm tờ rơi đến đều nhìn nhau, bọn họ đều chú ý thấy An Diệc Diệp nói là quen biết mà không phải là biết.

Lẽ nào cô nói vậy nghĩ là giữa bọn họ có quen biết với nhau?

Một người thấy thế cười nói: “Quen biết thì càng tốt, số vé này đều bị cướp sạch, nếu không cô giúp chúng ta xin thêm hai vé gần sân khấu đi. Không phải các ngôi sao đều có vé tặng sao?”

An Diệc Diệp hơi do dự.

“Xin lỗi, tôi đã rất lâu không liên lạc với anh ấy rồi, hơn nữa gần đây tôi bận không có thời gian.”

Buổi hòa nhạc đều diễn ra vào buổi tối, Khúc Chấn Sơ làm sao có thể đồng ý cho cô ra ngoài chứ?

Hơn nữa, cô và Mai Ấn Cầm chỉ ở cùng nhau mấy năm trong cô nhi viện khi còn bé.

Đã qua lâu như vậy, có lẽ anh ấy đã sớm quên mình rồi.

Cho dù An Diệc Diệp muốn đi xem, nhưng bây giờ cô đang ở nhà họ Khúc , trong người chẳng có một đồng nào, ngay cả một vé xem hòa nhạc cũng không mua nổi.

Nhưng mấy người này rõ ràng không thể hiểu được.

“Cậu lại liên lạc không phải được rồi sao? Có được không vậy? Chúng tôi thật sự rất thích Mai Ấn Cầm .”

An Diệc Diệp nhíu mày khó xử.

“Xin lỗi, tôi thật sự không tiện liên lạc, các cậu tìm người khác đi.”

Cô vội vàng thu dọn đồ rồi chạy ra ngoài giống như bỏ trốn.

Chờ An Diệc Diệp đi rồi, mấy người “Cắt” một tiếng và lập tức lộ vẻ bất mãn.

“Cô ta có thái độ gì vậy? Vẫn nói gì mà không tiện, tôi thấy cô ta khinh thường chúng ta thì có?”

“Không chừng cô ta căn bản không quen biết Mai Ấn Cầm , nếu không sao chỉ có một chút yêu cầu nhỏ như vậy cũng phải một mực từ chối chứ?”

“Thôi quên đi, ai bảo người ta lấy Khúc Chấn Sơ đang có danh tiếng thế lực lớn nhất bây giờ chứ?”

“Phì! Còn không biết cô ta dùng thủ đoạn xấu xa nào đâu! Tôi đã nghe mẹ tôi nói rồi…”

Bên kia, An Diệc Diệp vội vàng ra khỏi trường học.

Cô vốn muốn yên ổn đến trường, không ngờ trời xui đất khiến lại làm cho mọi chuyện ầm ĩ hơn nữa.

Cô tin chắc đến ngày mai, gần như mọi người trong trường sẽ biết đến cô.

Cô vừa ra khỏi cổng trường thì một chiếc Rolls Royce Phantom đã dừng lại bên đường.

Thân xe thon dài màu đen lóe sáng dưới ánh mặt trời.

Cho dù là ở trường học quý tộc, một chiếc xe như vậy xuất hiện ở cửa vẫn khiến cho không ít người chú ý.

Hơn nữa, quản gia còn mặc chiếc áo bành tô màu đen, trên tay đeo găng tay trắng, trên túi ngực áo vest lộ ra một cái đồng hồ quả quýt.

Đây tất nhiên là dáng vẻ của lão quản gia thế kỷ trước.

Ông lập tức trở thành đối tượng làm người ta chú ý nhất ở cổng trường.

An Diệc Diệp vừa nhìn thấy liền dừng lại.

Quản gia đã mở miệng.

“Cô Tiêu .”

Ánh mắt mọi người đồng loạt nhìn qua.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 66


CHƯƠNG 66

An Diệc Diệp không có cách nào, không thể làm gì khác hơn là chống đỡ ánh mắt của mọi người để đi tới.

Cô nhìn chiếc xe trước mắt, còn có cách ăn mặc kích động đám đông của quản gia.

“Quản gia, tôi nhớ sáng nay không phải là chiếc xe này mà.”

Chiếc xe buổi sáng nhìn qua còn có chút khiêm tốn, quản gia cũng không mặc trang phục này mà là bộ vest bình thường.

Bây giờ vừa nhìn, thấy thế nào cũng giống như ông ấy bước ra từ trong bức ảnh thời kỳ dân quốc vậy.

Quản gia cung kính khẽ gật đầu.

“Đây là cậu chủ căn dặn.”

Thật ra anh không có nói.

Sau khi Khúc Chấn Sơ rời khỏi trường học liền gọi điện thoại thẳng cho quản gia căn dặn buổi chiều đi đón người phải chuẩn bị tốt một lần nữa.

Quản gia làm việc bên cạnh Khúc Chấn Sơ nhiều năm như vậy, đương nhiên hiểu rõ ý của anh.

Sau đó ông không chút do dự tìm ra chiếc xe sang trọng lại khiêm tốn nhất trong ga ra, còn thay bộ quần áo chỉ mặc trong các trường hợp quan trọng.

Ánh mắt mọi người xung quanh nhìn tới càng lúc càng nhiều, An Diệc Diệp vội vàng lên xe.

Lúc này quản gia mới nói: “Cô Tiêu , sau này cô cứ để cho chúng tôi đưa cô vào trong đi.”

An Diệc Diệp hơi do dự.

“Dùng chiếc xe này à?”

Quản gia trầm ngâm nói: “Nếu Cô Tiêu không thích, tôi sẽ bảo tài xế đổi một chiếc xe khác.”

An Diệc Diệp cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

“Được rồi.”

Vì vậy, ngày hôm sau An Diệc Diệp cầm theo sách vở cần học ngày hôm nay đi ra.

Đập vào mắt cô là quản gia mặc bộ vest, thắt nơ đứng ở bên ngoài.

Ở bên cạnh ông là một chiếc xe màu xanh lam.

Dựa theo hiểu biết ít ỏi của An Diệc Diệp về xe vẫn biết rất rõ ràng chiếc xe Bugatti Type57SC Atlantic trước mắt này được sản xuất vào năm 1936, trước mắt trên thế giới chỉ có ba chiếc.

Nó được gọi là chiếc xe cổ đắt giá nhất từ trước tới nay, cũng là chiếc xe có kiểu dáng đẹp nhất.

Theo tài liệu trước đó, giá của chiếc xe này là hơn ba chục triệu đô la…

Lái chiếc xe như vậy ra ngoài, chắc chắn sẽ càng làm cho người ta chú ý hơn chiếc Rolls Royce Phantom ngày hôm qua.

Tỉ lệ quay đầu lại nhìn chắc là một nghìn phần trăm mất!

An Diệc Diệp nhíu mày, lần lữa không muốn lên xe.

Quản gia ở bên cạnh nhắc nhở.

“Cô Tiêu , sắp đến giờ đi học rồi.”

An Diệc Diệp không cam lòng hỏi: “Không còn chiếc xe nào khác à?”

Quản gia tận tụy với công việc nói: “Cô Tiêu không thích, ngày mai tôi có thể đổi cho cô một chiếc khác, nhưng hôm nay thì không kịp nữa rồi.”

“Sao lại không kịp? Không phải còn hơn nửa giờ nữa sao?”

Quản gia mỉm cười.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 67


CHƯƠNG 67

“Ga ra của cậu chủ không ở đây, đi qua đi lại sẽ mất hai mươi phút, đến lúc đó mới đi thì sẽ muộn mất.”

Nói vậy, hôm nay cô chỉ có thể ngồi chiếc xe này đi thôi à?

An Diệc Diệp bất đắc dĩ lên xe.

“Quản gia, hôm nay ông thật sự muốn đưa tôi vào trong sao? Thật ra ông dừng ở bên ngoài, cách trường học một hai con đường gì đó cũng được mà.”

Quản gia trả lời kín kẽ không lọt một giọt nước.

“Đây là căn dặn của ngài ấy.”

Tám rưỡi sáng, một chiếc xe cổ màu lam nhạt chậm rãi di chuyển qua cổng trường với kiểu dáng phục cổ, thiết kế bắt mắt đã lập tức trở thành tiêu điểm chú ý của mọi người.

Đây là một căn nhà siêu cao cấp đang chạy nhanh ở trên đường đấy.

Chiếc xe vẫn chạy về phía trước, đến mãi cửa phòng học kinh doanh mới dừng lại.

Quản gia xuống xe trước, mở cửa với động tác đầy tao nhã.

“Cô Tiêu , buổi chiều tôi sẽ tới đón cô cũng vào giờ ấy.”

“Ừ.”

An Diệc Diệp vừa bước xuống xe đã cảm nhận được ánh mắt còn nóng bỏng hơn trước gấp mấy lần.

Cô vội vàng trả lời quản gia một tiếng, sau đó liền lo cúi đầu, trốn vào trong phòng học.

Cô không để ý tới ánh mắt của những người khác, đi thẳng đến chỗ ngồi của mình.

Mấy người hôm qua hẹn cô đi xem hòa nhạc vừa nhìn thấy cô đã đi tới.

“Nhĩ Giai , cậu thật sự không đi xem hòa nhạc sao?”

An Diệc Diệp lắc đầu.

“Tôi thật sự không có thời gian.”

Đối phương lại không hề chú ý, đi qua thân mật ôm lấy tay của cô.

“Cậu không đi cũng không sao, cậu giúp chúng tôi xin vé của Mai Ấn Cầm đi, chúng tôi tự qua đó là được.”

An Diệc Diệp nhíu mày, cảm giác không quen với hành động thân mật của cô ta.

“Nhưng tôi đã rất lâu không liên lạc với Ấn Cầm rồi, tôi cũng không muốn làm phiền anh ấy.”

Mấy người nhìn nhau, tròng mắt xoay chuyển.

“Cậu đừng có nói đùa nữa, Nhĩ Giai . Chỉ cần một câu nói của cậu, anh ấy chắc chắn sẽ bằng lòng, chúng tôi đều là fan ca nhạc của anh ấy, muốn đi ủng hộ cho anh ấy thôi.”

“Thật sự không được đâu…”

Mấy người thấy An Diệc Diệp hoàn toàn không dao động thì thay đổi sắc mặt, đứng lên.

“Tôi biết rồi, có phải cậu cho rằng chúng tôi không có tiền mua vé đúng không? Như vậy đi, cậu đưa vé cho chúng tôi, chúng tôi trả tiền cho cậu, thế nào?”

“Không phải, tôi thật sự không giúp được các cô chuyện này đâu.”

Nhưng đối phương căn bản không nghe lọt tai lời giải thích của An Diệc Diệp .

“Vậy là cô không muốn giúp chứ gì? Cô có gì đặc biệt hơn người chứ? Chúng tôi nhờ cậy cô suốt hai ngày mà ngay cả chút chuyện nhỏ như vậy cô cũng không giúp.”

“Thật vô nghĩa, tôi nói này Tiêu Nhĩ Giai , có phải cô căn bản không không quen biết Mai Ấn Cầm , chỉ muốn đùa giỡn chúng tôi đúng không?”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 68


CHƯƠNG 68

An Diệc Diệp mím môi không nói lời nào.

“Về sau cô có chuyện gì cũng đừng tới nhờ chúng tôi giúp đỡ đấy.”

Mấy người hừ lạnh một tiếng, ném lại một câu rồi xoay người rời đi.

Tiết cuối cùng là tiết thể dục.

Dựa theo chương trình học mà Tiêu Nhĩ Giai đã đăng ký, cô ta chọn chính là bóng chuyền.

An Diệc Diệp mới đến sân bóng chuyền đã thấy Nhạc Minh Hân và mấy người hôm trước bảo cô cùng đi xem hòa nhạc đều ở đó.

Bọn họ tập trung lại một chỗ, không biết đang nói gì, còn liên tục nhìn về phía An Diệc Diệp .

An Diệc Diệp hoàn toàn không biết gì về bóng chuyền, còn đang tìm hiểu.

Mấy người kia lại đi tới, mỉm cười đề nghị với thầy giáo.

“Thầy, hôm nay thầy cho phân tổ thi đấu được không? Vừa vặn có thể để cho bọn em hiểu rõ về nhau một chút.”

Thầy giáo hài lòng gật đầu.

“Được, nhưng các em phải nhớ kỹ, đầu tiên là hữu nghị, thứ hai mới là thi đấu đấy.”

“Em biết rồi.”

Mấy người kia cao hứng nhìn xung quanh rồi giống như tùy ý giơ tay lên, chỉ về phía An Diệc Diệp .

“Tiêu Nhĩ Giai , nếu cô đã đăng ký học bóng chuyền thì chắc hẳn rất lợi hại nhỉ? Chúng ta thi đấu một trận chứ?”

An Diệc Diệp căn bản không biết gì bóng chuyền nên định từ chối.

Đối phương lại cười nói: “Cô đừng vội từ chối, chúng ta chỉ luyện tập một chút thôi, cô sẽ không nhỏ mọn như vậy chứ?”

Thầy giáo ở bên cạnh cũng bắt đầu hát đệm.

“Đúng vậy, Tiêu Nhĩ Giai , em lại ra đấu một trận đi.”

An Diệc Diệp nhíu mày, một lúc sau cuối cùng mới gật đầu.

Mấy người trong lớp chủ động báo tên, muốn lập đội cùng An Diệc Diệp .

Mấy phút sau, An Diệc Diệp lại cùng mấy người Nhạc Minh Hân đứng ở hai phía của sân quần vợt.

Một tiếng còi vang lên, Nhạc Minh Hân phát bóng.

Cô ta liếc nhìn An Diệc Diệp và lộ ra một nụ cười đắc ý, sau đó chợt nhảy lên, phát bóng về phía cô!

Quả bóng chuyền bay qua không trung, lao thẳng về phía An Diệc Diệp .

Thông thường khi phát bóng đều tương đối chậm, sẽ không mạnh như vậy!

Quả bóng mang theo xung lượng mạnh mẽ thoáng cái đã tới trước mặt An Diệc Diệp .

Bộp!

Quả bóng đập mạnh vào trên vai của An Diệc Diệp !

An Diệc Diệp gập người, trực tiếp ngã trên mặt đất.

Quả bóng rơi xuống bên cạnh.

An Diệc Diệp cảm giác vai mình như muốn nứt ra, mãi một lúc lâu vẫn không đứng dậy nổi.

Nhạc Minh Hân kinh ngạc che miệng, giả vờ lo lắng.

“Ái chà, cô cũng thật bất cẩn, không sao chứ?”

Mấy người trước đó bảo An Diệc Diệp cùng đi xem hòa nhạc thấy thế, đều mỉm cười.

“Hóa ra cô không biết đánh bóng chuyền à? Tôi còn tưởng cô cái gì cũng biết chứ.”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 69


CHƯƠNG 69

“Đúng vậy, không biết còn ra vẻ ta đây làm gì?”

“Cô còn có thể đứng lên không đấy? Đừng dây dưa nữa, còn đánh nữa hay thôi đây?”

“Ái chà, sao cô dám nói chuyện với cô ta như thế, cẩn thận cô ta nói chúng ta bắt nạt cô ta, đuổi chúng ta ra khỏi trường đấy.”

Mấy người đó nói xong lại đắc ý cười.

Thầy giáo thể dục quay đầu về phía bên này.

“Em kia, em còn đánh nữa không?”

“Đánh!” Các bạn chọn truyen1. one đọc để ủng hộ team ra chương mới nhé!

An Diệc Diệp khó nhọc đứng lên, cắn chặt răng nói.

Nhạc Minh Hân và mấy người nhìn nhau, đập nhẹ vào quả bóng chuyền trong tay.

“Đánh thì đánh, có điều đến lúc đó đừng nói chúng tôi bắt nạt cô đấy.”

Cô ta đập quả bóng chuyền trong tay, lại giống như vừa rồi, trực tiếp đập về phía An Diệc Diệp !

Người cùng đội với An Diệc Diệp đều không dám can thiệp, tất cả đều rúc vào một góc trong sân.

Cho dù biết Nhạc Minh Hân cố ý, các cô ấy cũng không dám can thiệp.

Bóng chuyền đập tới trước mặt, An Diệc Diệp cắn chặt răng, đưa tay đón.

Quả bóng chuyền mang theo lực mạnh đập thẳng xuống cổ tay!

Hai tay An Diệc Diệp khẽ rung lên, quả bóng bay ra ngoài, lao ra khỏi đường giới hạn.

Cô mím môi, cố chịu đựng đau đớn trên tay, không nói một lời lại nhặt quả cầu và phát bóng!

Quả bóng xoay tròn trên không trung, rơi vào trong tay Nhạc Minh Hân .

Cô ta nhìn An Diệc Diệp , cười lạnh rồi đập mạnh một cái, lại là một lần bóng kill* đánh qua!

*Kill: (g**t ch*t) là từ thông tục để chỉ đợt tấn công mà đối phương không thể trả được bóng đồng nghĩa với việc ghi được điểm.

An Diệc Diệp hơi khuỵu gối xuống, ánh mắt sáng ngời nhìn quả bóng chuyền.

Cô chợt nhảy lên cao!

Tay giơ lên!

Đập!

Bộp!

Tiếng lòng bàn tay và qua bóng chuyền va chạm rất mạnh!

Quả bóng chuyền bắn qua, lại bay về phía Nhạc Minh Hân !

Tất cả mọi người trợn tròn mắt nhìn.

Từ tình hình lúc trước có thể thấy An Diệc Diệp chắc hẳn không biết gì về bóng chuyền.

Nhưng mới mấy phút ngắn ngủi, không ngờ cô đã đón được một bóng kill mạnh của Nhạc Minh Hân!

Nhạc Minh Hân căn bản không ngờ An Diệc Diệp có thể đỡ được.

Chờ tới khi quả bóng bay đến trước mắt, cô ta cuối cùng mới kịp phản ứng, vội vàng giơ tay ngăn cản.

Nhưng đã không kịp nữa rồi!

Quả bóng chuyền đập vào trên người Nhạc Minh Hân !

Bộp!
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 70


CHƯƠNG 70

Lực va chạm cực lớn, đập cho cô ta phải lùi lại hai bước, chật vật đến mức ngã xuống đất.

Quả bóng chuyền bay sang một bên, nảy vài cái trên mặt đất rồi lăn vào trong góc.

Lòng bàn tay An Diệc Diệp đập bóng đã đỏ bừng, mấy chỗ bị đập trên người đang đau âm ỉ.

Nhưng ánh mắt cô càng kiên định và cương quyết hơn.

Mồ hôi từ trên trán lăn xuống.

Cô mím chặt môi.

“Không phải lần nào cũng là cô thắng.”

Sẩm tối, An Diệc Diệp rón rén đi qua phòng khách vào trong.

Cho dù trước khi trở về, cô đã đã rửa qua nhưng vết bẩn trên quần áo, hai tay sưng đỏ vẫn làm cô có vẻ vô cùng chật vật.

“Đứng lại!”

Giọng nói lạnh lùng từ phía sô pha bên kia vọng đến.

An Diệc Diệp dừng lại, quay đầu thấy Khúc Chấn Sơ ngồi ở trong phòng khách.

Dưới ánh sáng mờ tỏ, các đường nét trên gương mặt chẳng khác nào được chạm khắc của anh lại giấu trong bóng tối có vẻ ảm đạm khó hiểu.

“Ngài Khúc .”

An Diệc Diệp cúi đầu, không dám nhìn anh.

“Qua đây.”

Anh ra lệnh một tiếng, An Diệc Diệp chỉ đành đi tới.

Khúc Chấn Sơ quan sát cô từ trên xuống dưới một lượt, ánh mắt dừng lại một lát ở mấy chỗ có vết bẩn trên người cô.

“Cô đi học hay đi đánh nhau vậy?”

An Diệc Diệp lau mồ hôi trên trán.

“Tôi đánh bóng chuyền với bọn họ.”

Khi cô giơ tay lên, lòng bàn tay sưng đỏ liền đập vào mắt.

Khúc Chấn Sơ hơi nheo mắt lại.

“Tay cô làm sao vậy?”

An Diệc Diệp sửng sốt, vội vàng giấu tay ra sau người.

“Tôi không cẩn thận bị ngã một cái.”

Khúc Chấn Sơ tinh mắt nhìn thấy được mồ hôi lấm tấm trên trán của An Diệc Diệp .

Đôi môi mỏng của anh nhếch lên.

“Ngu ngốc.”

Trong lòng An Diệc Diệp chợt lạnh, đầu càng cúi thấp hơn.

“Tôi muốn đi tắm…”

Chờ An Diệc Diệp đi rồi, Khúc Chấn Sơ mới thu hồi ánh mắt lại.

Anh lấy điện thoại di động ra, bấm gọi vào một số điện thoại.

“Hôm nay cô ấy đã làm gì?”

“Nhà họ Nhạc à?”

Khóe miệng Khúc Chấn Sơ hơi nhếch lên, trong mắt hoàn toàn không có ý cười, chỉ có ánh sáng sắc bén ép người!
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 71


CHƯƠNG 71

“Có quá nhiều sản nghiệp gia tộc trên thị trường, đã đến lúc nên rửa sạch một lần rồi.”

Khúc Chấn Sơ cúp máy, ngón tay nghịch chiếc điện thoại di động.

Nhớ tới dáng vẻ nói dối của An Diệc Diệp vừa rồi, anh lại hừ lạnh một tiếng.

Đúng là đồ ngu ngốc.

Ở nước ngoài thì lớn lối, sao về trở về lại bị bắt nạt thành như vậy chứ?

An Diệc Diệp ở gian phòng thay quần áo, chợt nghe có tiếng gõ cửa.

Quản gia đứng ở cửa, trong tay cầm một bình thuốc phun sương.

“Đây là do ngài ấy căn dặn tôi đưa tới.”

An Diệc Diệp cầm lấy xem, đó là thuốc giúp giảm sưng, giảm đau.

Khúc Chấn Sơ đưa tới à?

Quản gia không nhanh không chậm gật đầu ra hiệu.

An Diệc Diệp đóng cửa lại, phun thuốc lên những chỗ bị thương trên người, lúc này mới đi tới nhà ăn.

Khúc Chấn Sơ vẫn như mọi khi, không có ở nhà ăn. Cô ngồi xuống mới phát hiện ra bộ đồ ăn của mình được đổi lại thành dùng thìa ăn cơm.

Đây cũng là do Khúc Chấn Sơ căn dặn sao?

An Diệc Diệp cầm lên nhìn và khẽ mỉm cười.

Liên tục mấy ngày, bộ đồ ăn trong nhà đều bị đổi lại thành thìa.

Không biết có phải cô đầu bếp nhận được mệnh lệnh gì không mà thức ăn mỗi ngày đều rất thanh đạm, đều có thể dùng thìa để ăn.

Qua vài ngày, vết thương trên người cô cũng đã đỡ hơn.

Kỳ lạ chính là Nhạc Minh Hân và mấy người khác luôn gây rắc rối cho cô lại trở nên an phận, không hề có hành động gì.

Thậm chí bọn họ nhìn thấy cô từ phía xa cũng nhanh chóng rời đi.

Cô sinh viên ngồi ở phía trước lặng lẽ nói cho An Diệc Diệp biết, sản nghiệp nhà họ Nhạc đang bị chèn ép, ngay cả Phó hiệu trưởng Nhạc cũng bị tạm thời cách chức.

“Nghe nói là nhà họ Khúc bắt đầu trước, qua một lượt chèn ép, cả nhà họ Nhạc cũng sắp sụp đổ rồi.”

Cô ấy vừa nói vừa quan sát vẻ mặt của An Diệc Diệp, rõ ràng đang nghi ngờ có phải chuyện này có liên quan đến cô không.

Ai cũng biết mấy hôm trước, Nhạc Minh Hân và mấy người kia mượn cớ đánh bóng chuyền để chỉnh An Diệc Diệp một trận.

Mới qua vài ngày, trong nhà mấy người này đều xảy ra chuyện, nói không có vấn đề gì thì cũng không thể tin được.

“Cô nói xem, có phải là ngài Khúc trả thù cho cô hay không?”

“Tôi không biết.”

An Diệc Diệp mỉm cười, lại tập trung vào quyển sách giáo khoa.

Hết giờ học, An Diệc Diệp mới ra khỏi phòng học đã thấy có một đám người tụ tập ở trước mặt.

An Diệc Diệp vòng qua bọn họ, tò mò liếc nhìn.

Đúng lúc cô lại nhìn thấy Khúc Diên Nghị đứng giữa đám người đó.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 72


CHƯƠNG 72

Khúc Diên Nghị nhìn thấy cô liền vẫy tay và đi tới.

“Khi quay về trường học, tôi đã đoán có thể gặp cô không. Không ngờ thật sự lại để tôi gặp được.”

Trên mặt cậu ta lộ ra một nụ cười cởi mở. “Sao vậy? Cô ở Nhu Tinh đã quen chưa?”

Mấy người mặc áo vest cũng đi tới.

Khúc Diên Nghị kéo An Diệc Diệp nói với bọn họ: “Giới thiệu với mọi người một chút, đây là Tiêu Nhĩ Giai .”

Mấy người đều gật đầu.

“Biết rồi, biết rồi, chúng tôi nghe tiếng đã lâu.”

An Diệc Diệp khẽ gật đầu, tức giận nói: “Diên Nghị , sao cậu lại ở đây vậy?”

“Trước kia tôi là sinh viên Nhu Tinh , vừa tốt nghiệp.”

Năm nay Khúc Diên Nghị hai mươi hai tuổi, đúng là tuổi vừa tốt nghiệp.

Trước đó An Diệc Diệp không nghĩ tới, nếu Khúc Diên Nghị là con cháu nhà họ Khúc , tất nhiên cũng sẽ học ở Nhu Tinh .

Khúc Diên Nghị đặt tay lên vai cô.

“Tôi rất quen thuộc Nhu Tinh , nếu cô có gì khó khăn, có thể trực tiếp nói cho tôi biết.”

An Diệc Diệp không nhịn được cười với cậu ta.

“Tôi không gì khó khăn cả, trường học cũng rất tốt.”

“Được rồi, nếu cô có vấn đề chắc chắn phải nói cho tôi biết đấy. Bây giờ tôi còn có chút việc, không thể đưa cô về được.”

“Không sao, quản gia sẽ đến đón tôi.”

Khúc Diên Nghị khẽ gật đầu, dẫn một đám người xoay người rời đi.

An Diệc Diệp nhìn theo bóng lưng cậu ta.

Khúc Diên Nghị khác với Khúc Chấn Sơ, cậu ta cho người khác cảm giác nhiệt tình lại ôn hòa, hẳn có rất nhiều người thích ở bên cạnh cậu ta.

“Ngài Khúc thật lợi hại, nghe nói anh ấy vừa tốt nghiệp đã vào Khúc thị, bây giờ trên tay còn có một hạng mục lớn đấy!”

“Đúng vậy, khu ngoại thành lúc trước nói sắp mở rộng đã được nhà họ Khúc và nhà họ Tiêu cùng hợp tác, chắc chắn có thể nhanh chóng hoàn thành thôi. Hai ngày trước ba tôi còn nói phải nhanh chân đến xem đấy.”

An Diệc Diệp nghe đến đây thì khiếp sợ quay đầu, giữ lấy người vừa nói chuyện hỏi.

“Các người vừa nói gì? Khi ngoại thành là chỗ nào vậy?”

Đối phương bị giật mình.

“Nhà họ Khúc hợp tác với nhà họ Tiêu … cô không biết sao?”

An Diệc Diệp lắc đầu, vội vàng hỏi: “Có phải là chỗ có cô nhi viện không?”

“Hình như là vậy…”

Sắc mặt An Diệc Diệp chợt biến đổi.

“Không thể nào, ông ta rõ ràng đã hứa với tôi…”

Sắc mặt cô trắng bệch, hoảng hốt xoay người chạy ra ngoài.

Xe Nhà họ Khúc đỗ ở cửa, quản gia đứng ở bên cạnh.

An Diệc Diệp chợt đổi hướng, lén tránh qua bên cạnh và chạy về phía cô nhi viện.

Cô nhi viện Thần Hi ở ngoại thành phía tây, nửa tháng trước, ở đây đã bắt đầu bị phá bỏ và di rời.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 73


CHƯƠNG 73

Các tòa nhà xung quanh đều đã được san thành bãi đất bằng phẳng, chỉ còn lại có đất và đống đổ nát.

Ở giữa đống đổ nát này chỉ còn lại có một căn nhà cũ hai tầng.

Trên cổng treo một tấm biển, trên đó viết năm chữ………Cô nhi viện Thần Hi.

Cửa lớn đóng chặt, một trận gió thổi qua làm bụi bay mù mịt, mang đến cảm giác hiu quạnh.

An Diệc Diệp đi tới gõ cửa. Một lát sau, cánh cửa mới lặng lẽ được hé ra một chút.

Một gương mặt nhỏ nhắn thò ra.

Vừa nhìn thấy An Diệc Diệp đứng ngoài cửa, đôi mắt kia lập tức sáng ngời!

“Chị Diệc Diệp !”

Cô bé vội vàng mở cửa ra, nhào về phía trước, trực tiếp ôm lấy bắp đùi của An Diệc Diệp .

An Diệc Diệp bế cô bé lên, thấy phía sau cửa đã có thêm mấy cái khóa.

“Tiểu Đậu, ở đây bị sao vậy? Vì sao phải khóa cửa?”

“Là dì viện trưởng nói không thể để cho người xấu vào.”

An Diệc Diệp nhíu mày.

Mảnh đất này trên danh nghĩa là của viện trưởng Trần. Khi An Diệc Diệp mới đến, ở đây còn không phải là cô nhi viện.

Ban đầu, viện trưởng Trần chỉ nhận nuôi mấy đứa trẻ mồ côi lang thang, sau đó càng lúc càng nhiều người mới xin thành lập cô nhi viện tư nhân này.

Khoảng thời gian trước, nhà họ Tiêu muốn xây khu biệt thự cao cấp ở đây nên thu mua đất gần đó, chỉ có viện trưởng Trần là không chịu rời đi.

Tiêu Hàm Tuyên lại bảo người ta lặng lẽ trộm chứng nhận bất động sản và quyền sử dụng đất của cô nhi viện.

Khi An Diệc Diệp rời khỏi cô nhi viện, viện trưởng Trần còn tự trách, lo lắng không biết những đứa trẻ mồ côi sẽ phải đi đâu.

Nhưng Tiêu Hàm Tuyên rõ ràng đã hứa với cô, chỉ cần cô thay Tiêu Nhĩ Giai ở lại nhà họ Khúc , ông ta sẽ không động tới cô nhi viện!

Tiểu Đậu ngây thơ ôm lấy cổ của An Diệc Diệp .

“Chị, bọn họ nói sau này em không thể ở lại đây nữa, chuyện này là thật sao?”

An Diệc Diệp giơ tay khẽ sờ lên gương mặt đỏ bừng của cô bé.

“Sẽ không đâu, có chị ở đây rồi.”

Cô đi vào phòng làm việc của viện trưởng, viện trưởng đang dựa bàn làm việc, đeo kính lão, động tác thong thả nhưng vô cùng nghiêm túc.

“Viện trưởng Trần.”

Viện trưởng ngẩng đầu nhìn tới.

“Diệc Diệp à?”

“Mấy ngày hôm trước cháu đã đi đâu vậy? Sao không có chút tin tức nào thế? Dì còn tưởng cháu xảy ra chuyện gì rồi.”

Viện trưởng Trần đi tới, giơ tay kéo An Diệc Diệp lại.

“Cháu quen với một người bạn, mấy ngày nay đều ở trong nhà anh ấy.”

Viện trưởng nghe xong liền thở dài, chậm rãi ngồi xuống chiếc ghế đặt ở cửa.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 74


CHƯƠNG 74

“Ôi, cháu dọn ra ngoài cũng tốt, dì thấy chắc không giữ lại được cô nhi viện này nữa rồi.”

Bà buồn bã nhìn đám trẻ đang chơi đùa ở bên ngoài, hai mắt đã ướt.

Cô nhi viện này là do một tay bà gây dựng.

Từ đứa bé đầu tiên tới bây giờ đã hơn bốn mươi đứa, hơn mười năm cố gắng, nuôi dưỡng dạy dỗ bao nhiêu đứa trẻ.

An Diệc Diệp chứng kiến qua thời điểm tốt đẹp nhất của cô nhi viện, nhưng chẳng bao lâu nữa, nơi đây sẽ nhanh chóng bị phá hủy thôi.

Cô ngồi xổm xuống bên cạnh viện trưởng, cầm tay của bà.

“Sẽ không đâu. Viện trưởng, cháu nhất định sẽ giữ lại được cô nhi viện.”

“Diệc Diệp …”

An Diệc Diệp kiên định gật đầu.

“Dì tin cháu đi!”

Sau khi ra khỏi cô nhi viện Thần Hi, An Diệc Diệp càng thêm kiên định với quyết tâm của mình.

Trời tối dần, không biết quản gia không đón được cô sẽ thế nào?

Còn cả Khúc Chấn Sơ …

An Diệc Diệp đi bộ trở về.

Cô mới vừa đi được một lúc thì có một chiếc xe thể thao màu đỏ chậm rãi dừng lại ở trước mắt.

“Chào cô, xin hỏi cô nhi viện Thần Hi đi hướng này đúng không?”

An Diệc Diệp ngẩng đầu lên, một gương mặt đẹp trai liền đập vào mắt cô.

Hai hàng lông mày cân xứng giống như từng được người cẩn thận chỉnh sửa, đôi mắt màu nâu dưới ánh nắng chiều rực rỡ có vẻ sâu thẳm lại dịu dàng.

Bên góc mắt phải có một nốt ruồi nhỏ càng tăng thêm vẻ quyến rũ của anh ấy, lộ ra sự khác biệt với người thường.

Sóng mắt long lanh có thể khiến vô số trái tim thiếu nữ phải đập loạn.

Nhất là vẻ gợi cảm mê hoặc lòng người trong ánh mắt này khiến anh ấy giơ tay nhấc chân cũng đầy phong cách.

An Diệc Diệp đã nhìn qua gương mặt này trên tạp chí và áp phích vô số lần.

Mai Ấn Cầm ?

An Diệc Diệp hơi sửng sốt. Tất cả mọi người biết Mai Ấn Cầm là đứa trẻ mồ côi.

Nhưng chỉ có An Diệc Diệp biết, trước đây Mai Ấn Cầm đã từng ở cô nhi viện Thần Hi một thời gian.

Cô thu hồi ánh mắt của mình.

Các bạn chọn truyen1. one đọc để ủng hộ team ra chương mới nhé!

“Anh đi theo con đường này tới cuối đường thì rẽ trái là tới.”

“Cảm ơn, tôi đã rất lâu không tới đây rồi.”

Mai Ấn Cầm nói xong lại không rời đi, mà nhìn An Diệc Diệp một lúc.

“Trước đây chúng ta có quen biết nhau không?”

An Diệc Diệp vội vàng lắc đầu, tránh tầm mắt của anh ấy.

“Không có, có lẽ anh nhận sai rồi.”

Không đợi đối phương hỏi tiếp, cô liền vội vàng đi về phía trước.

Mai Ấn Cầm nhìn theo bóng lưng của An Diệc Diệp một lát, sau đó mới mở điện thoại ra, mở ra một tấm ảnh.

Trong tấm ảnh là hai đứa trẻ một nam một nữ đứng ở trước ống kính đang tươi cười rạng rỡ.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 75


CHƯƠNG 75

Đuôi mắt phải của cậu bé có một cái nốt ruồi, tươi cười dịu dàng. Dáng vẻ cô bé có mấy phần tương tự với An Diệc Diệp .

Một tiếng động lớn vang lên, tiếng sấm vang vọng phía chân trời.

Không được mấy phút, bầu trời đã bị mây đen che kín, từng giọt mưa rơi xuống như trút nước.

An Diệc Diệp đứng ở trạm chờ xe bus, nước mưa từ trên nóc chảy xuống từng dòng.

Trời tối rất nhanh, cơn mưa to vừa trút xuống thì đèn đường lại sáng lên.

Nước mưa như một chiếc khăn che kín cả thành phố, có một cô gái trẻ xinh đẹp bi thương.

Đã càng lúc càng muộn nhưng trời vẫn mưa không ngừng.

Điện thoại của cô đã mất từ lâu, sau khi đến Nhà họ Khúc vẫn chưa mua cái mới, bây giờ căn bản không có cách nào liên hệ với Khúc Chấn Sơ và quản gia.

Đúng lúc này, một chiếc xe màu đen từ phía xa đi tới, chậm rãi dừng lại ở trước trạm xe buýt.

Bây giờ đang là giờ tan tầm, mưa rất to.

Có không ít người dừng ở trạm xe buýt chờ mưa tạnh.

Cho dù là trong bóng đêm, chiếc xe màu đen này cũng khó giấu được vẻ hào nhoáng của nó, lập tức thu hút ánh mắt của rất nhiều người.

An Diệc Diệp ngẩng đầu nhìn, cảm thấy chiếc xe này hơi quen mắt.

Trước đây cô hình như đã nhìn thấy kiểu xe tương tự xuất hiện ở nhà họ Khúc .

Màn mưa dầy dặc, trong nhà Khúc Chấn Sơ có rất nhiều xe.

Trong ấn tượng của cô, gần như chưa từng thấy lặp lại.

An Diệc Diệp nhìn qua, cô không chắc sẽ trùng hợp gặp được Khúc Chấn Sơ ở nơi thế này nên dời mắt đi.

Mọi người xung quanh khẽ bàn tán về chiếc xe hơi sang trọng trong đêm tối này.

“Đây là chiếc xe Bingley mới ra thời gian trước đúng không?”

“Đúng, đúng, đúng, tôi đã bảo sao lại đẹp như vậy, lần trước tôi xem ở trên mạng thấy giá hơn mười lăm tỷ đấy!”

“Ôi! Mau nhìn mau nhìn kia! Có người xuống xe! Wow…”

“Thật là đẹp trai…”

“Đi tới! Đi tới rồi! Ôi trời ơi! Không biết có phải tới vì tôi không?”

An Diệc Diệp nghe mấy người bên cạnh khẽ hét lên chói tai thì tức giận nhìn qua.

Một người đàn ông với dáng người cao ráo, gương mặt đẹp trai đang đi về phía bên này. Anh không mang ô, những giọt mưa rơi vào trên bộ comple màu đen, phản chiếu ánh đèn.

Cảnh tượng đẹp như trong bức tranh lại vì gương mặt hung dữ của người đàn ông mà giảm đi rất nhiều, còn lộ ra sát khí.

Anh đi về phía An Diệc Diệp, ánh mắt lạnh lùng tập trung ở trên người cô.

Điều đó làm An Diệc Diệp tự nhiên có kích động muốn quay đầu bỏ chạy.

“Cô bị ngu à?”

Một tiếng quát nóng nảy giống như tiếng sấm vang lên làm cho mọi người xung quanh lập tức im bắt.

Chỉ còn có tiếng mưa rơi tí tách.

An Diệc Diệp còn chưa kịp phản ứng, không biết nên vui mừng vì không phải đội mưa đi về, hay lo lắng mình “trốn nhà bỏ đi” bị bắt tại trận.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 76


CHƯƠNG 76

Ánh mắt Khúc Chấn Sơ nặng nề như muốn giết người.

“Cái gì không học lại học trốn nhà bỏ đi à? Cô giỏi lắm.”

“Xin lỗi…”

“Cô có biết tôi… Quản gia tìm cô bao lâu không?”

Mặt Khúc Chấn Sơ vẫn đen xì.

Ban đầu khi anh nhận được điện thoại của quản gia nói An Diệc Diệp mất tích, anh còn có thể bình tĩnh bảo quản gia phái người đi tìm.

Nhưng chờ tới khi trời tối, nghe nói vẫn không có tin tức gì thì anh không thể kìm chế được nữa.

Anh mượn mượn cớ đi từ công ty về nhà, bảo tài xế chở anh dạo một vòng trong thành phố.

Có trời mới biết tại sao anh lại muốn làm như thế!

Cô gái này mất tích thì càng tốt!

Chỉ có điều trong lòng anh nghĩ như vậy nhưng mỗi lần tài xế hỏi anh có muốn quay về Nhà họ Khúc không, lần nào anh đều không nhịn được mà từ chối.

Anh lại bảo anh ta tiếp tục lái xe đi trong thành phố.

Khi anh đang suy nghĩ xem có nên ra ngoại thành tìm không, lại thấy cô gái ngu ngốc này đứng ở trạm xe buýt, đờ người ra nhìn mưa!

Đáng chết!

Tất cả mọi người đang tìm cô tới người ngã ngựa đổ, cô lại đứng đờ người ra đấy à?

An Diệc Diệp liếc nhìn về phía chiếc xe bên kia, quả nhiên thấy quản gia đang cầm ô đứng ở bên cạnh xe.

Trời mưa rất lớn, Khúc Chấn Sơ chỉ đi từ chỗ xe tới đây mà tóc đã ướt. Trong lòng An Diệc Diệp thấy áy náy.

Cô liền vội vàng kéo áo Khúc Chấn Sơ , đứng dịch vào trong để anh cũng tránh được ở dưới mái hiên.

“Tôi chỉ là có chút việc đột xuất nên vội vàng đi làm… đã khiến anh phải lo lắng rồi sao?”

An Diệc Diệp ngẩng đầu cẩn thận liếc nhìn anh.

“Anh đã tìm tôi rất lâu à?”

Bây giờ đã tám giờ tối. Khúc Chấn Sơ hết giờ làm lúc sáu giờ, lẽ nào anh ấy đã đi tìm ở bên ngoài suốt hai giờ?

Khúc Chấn Sơ nghe được những lời này thì sắc mặt càng xấu hơn.

“Tôi chỉ đi làm về, rẽ ngang qua đây thôi!”

An Diệc Diệp lập tức ném tới ánh mắt nghi ngờ.

“Nhưng ở đây là phía tây thành phố, tôi nhớ công ty của anh ở phía đông…”

Cô còn chưa nói xong, Khúc Chấn Sơ đã trừng mắt nhìn cô. An Diệc Diệp thức thời ngừng lại.

“Tôi chỉ là sợ cô chết ở chỗ nào đó sẽ không tiện ăn nói với nhà họ Tiêu thôi.” Khúc Chấn Sơ hừ lạnh một tiếng.

“A…”

Hai người nhìn nhau không nói gì.

Trạm xe buýt mới đầu còn xôn xao, giờ lại im lặng.

An Diệc Diệp quay đầu liếc nhìn, chỉ thấy tất cả mọi người mở to mắt, ngây người nhìn Khúc Chấn Sơ .

Vóc dáng của người đàn ông cao ráo, chân tay dài, tóc hơi ướt, có vài sợi nghịch ngợm rũ xuống, vắt ngang trên trán.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 77


CHƯƠNG 77

Bộ comple màu đen mang theo hơi nước làm vóc dáng anh có vẻ vừa vặn, đẹp trai giống như ảnh trên tạp chí.

Vẻ mặt anh mất kiên nhẫn, chân mày nhíu chặt, dường như tất cả đều không thuận theo ý anh. Ánh mắt anh lạnh lùng càng thu hút sự chú ý của mọi người.

Chú ý thấy những ánh mắt bên cạnh, Khúc Chấn Sơ càng mất kiên nhẫn, lạnh lùng nhìn tới, tất cả mọi người sợ đến mức vội vàng cúi đầu.

Anh vẫy tay về phía quản gia. Quản gia lại vội vàng cầm ô đi tới.

Khúc Chấn Sơ bỏ lại đám người ở trạm dừng xe buýt, mở dù bước nhanh lên xe.

An Diệc Diệp đi theo phía sau, cùng với quản gia.

“Xin lỗi đã làm cho mọi người phải lo lắng rồi.”

Thái độ của quản gia thường ngày đều cẩn thận nhưng lúc này lại có phần nghiêm túc.

“Cô Tiêu làm ngài ấy lo lắng đấy.”

An Diệc Diệp ngẩng đầu và liếc nhìn theo bóng lưng của Khúc Chấn Sơ .

Cô đột nhiên nhớ tới việc khai thác và phát triển ở khu đất cô nhi viện là do nhà họ Tiêu hợp tác với nhà họ Khúc .

Không biết Khúc Chấn Sơ có thể can thiệp không?

Không đúng.

Cô nhớ rất rõ ràng, trước đó trong bữa tiệc gia đình ở nhà họ Khúc , Khúc Diên Nghị nói muốn anh tham gia nhưng Khúc Chấn Sơ từ chối.

An Diệc Diệp nhíu mày, trong giây lát không biết nên làm thế nào mới tốt.

Bất kể thế nào, cô cần phải tìm một cơ hội, đi gặp Tiêu Hàm Tuyên .

Người kia không ngờ nói một đằng làm một nẻo, lừa gạt cô!

Khúc Chấn Sơ lên xe, cơ thể hơi ngả về phía sau, hai chân dài bắt chéo, nhìn có vẻ tùy ý lại đầy áp lực.

“Nói đi.”

Ánh mắt An Diệc Diệp nhìn xuống mu bàn tay của mình, hai tay chống xuống đầu gối, ngồi rất quy củ.

“Tôi chỉ đột nhiên muốn về nhà một chuyến thôi.”

“Về nhà à?”

Khúc Chấn Sơ hỏi ngược lại một tiếng. “Cố ý tránh tài xế và quản gia chỉ vì muốn về nhà thôi sao?”

“Ừ…”

“Trở lại để tố cáo à?”

“Không phải!”

An Diệc Diệp vội vàng giải thích: “Tôi đã lâu không gặp mặt bọn họ rồi.”

“Nếu chỉ về nhà, vì sao cô không gọi điện thoại?”

“Tôi không có điện thoại…”

Khúc Chấn Sơ nhíu mày, hơi kinh ngạc liếc nhìn cô nhưng đã lại tầm mắt ngay lập tức.

Bên trong xe vô cùng yên tĩnh, mãi tới khi trở lại cổng lâu đài của Khúc Chấn Sơ mới dừng lại.

An Diệc Diệp xuống xe, thấy Khúc Chấn Sơ đi vào trong mà không hề quay đầu lại, cô đoán có thể anh đang tức giận.

Sáng sớm hôm sau, An Diệc Diệp vừa rời giường, đang lên kế hoạch xem phải làm sao để tìm được cơ hội quay về nhà họ Tiêu một chuyến.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 78


CHƯƠNG 78

Khúc Chấn Sơ lại mở miệng trước.

“Hôm nay sau khi tan học thì đừng chạy loạn, chúng ta sẽ đi tới nhà cô.”

Anh đột nhiên ném lại một câu rồi xoay người rời đi.

An Diệc Diệp sửng sốt, sau đó bước ra ngoài theo, lại thấy Khúc Chấn Sơ đã đi rồi. Ngược lại quản gia còn đứng ở bên cạnh xe chờ cô.

Cô vừa đi tới bên cạnh xe, ông liền lấy ra một cái hộp màu trắng, phía trên buộc một dải lụa vàng nhạt nhìn rất đẹp lại sang trọng.

“Đây là của ngài ấy đưa cho Cô Tiêu .”

An Diệc Diệp nhận lấy và mở ra xem.

Một chiếc điện thoại vỏ màu trắng ngọc đập vào trong mắt.

An Diệc Diệp mở điện thoại ra xem, thấy trong danh bạ đã lưu số của quản gia, tài xế và ở nhà.

“Điện thoại của Ngài Khúc là bao nhiêu?”

Cô ngẩng đầu hỏi một câu.

Quản gia nhìn cô một lúc, khi cô cho rằng quản gia sẽ không nói thì ông đột nhiên nhận lấy điện thoại và nhập vào một dãy số.

“Ngài ấy rất bận.” Ông nói một câu đầy ẩn ý.

Cô nhìn qua và ngón tay thoáng hoạt động, vẫn gửi một tin nhắn qua.

Bảy giờ sáng, thành phố vừa mới bừng tỉnh giấc.

Khúc Chấn Sơ đã ngồi ở trong phòng làm việc ở tầng cao nhất của tập đoàn M.I.

Khúc Chấn Sơ là chủ tịch hội đồng quản trị của tập đoàn, trong tay nắm hơn 80% cổ phần, có thể nói anh là người nắm quyền tuyệt đối trong tập đoàn M.I.

Nhưng dù vậy, mỗi ngày anh vẫn là một trong nhóm người đến công ty sớm nhất, lịch trình mỗi ngày đều được xếp kín.

Trong tay Chiết Lam cầm bảng lịch trình, báo cáo rõ ràng từng hành trình trong ngày hôm nay.

“… Quảng cáo cho sản phẩm mới đã được quay xong, tôi đã gửi đoạn video đó đến hòm thư điện tử của ngài. Trung tâm mua sắm mới bên kia gặp phải…”

Reng reng.

Trong gian phòng làm việc yên tĩnh, tiếng điện thoại đột ngột vang lên ngắt lời của anh ta.

Khúc Chấn Sơ ngẩng đầu liếc nhìn anh ta, ánh mắt lãnh đạm.

Chiết Lam chợt biến sắc, vội vàng sờ túi lại phát hiện điện thoại di động của mình căn bản không có đổ chuông.

Anh ta nhìn Khúc Chấn Sơ , do dự mở miệng.

Các bạn chọn truyen1. one đọc để ủng hộ team ra chương mới nhé!

“Tổng Giám đốc Khúc, không phải là điện thoại của tôi…”

Công ty có quy định rõ ràng, ở trong công ty phải để điện thoại ở chế độ im lặng.

Cho dù điều quy định đặt ở trên người Khúc Chấn Sơ không thích hợp, nhưng đây là lần đầu tiên Chiết Lam thấy Khúc Chấn Sơ xuất hiện “sai lầm” như vậy nên trong lòng lập tức tò mò.

Rốt cuộc là ai vậy?

Trong đầu anh ta nhanh chóng tìm kiếm một lượt, lại không tìm được người nào thích hợp.

Khúc Chấn Sơ hơi nhíu mày, rõ ràng hơi bất mãn về người gửi tin nhắn tới không đúng lúc này.

Anh mở điện thoại ra và đảo mắt nhìn qua.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 79


CHƯƠNG 79

Đây là tin nhắn từ một số lạ gửi đến, nội dung cũng vô cùng đơn giản.

―― Cảm ơn.

Khúc Chấn Sơ khẽ nhíu mày, trong đầu đã đoán được đối phương là ai.

Nhưng anh không có bất kỳ phản ứng nào, chỉ cất điện thoại đi.

“Tiếp tục.”

Vậy là xong rồi sao?

Chiết Lam kinh ngạc nhìn anh.

Chẳng lẽ không mắng đối phương một trận à?

Cứ vậy thôi à?

Anh ta trợn tròn mắt như nuốt phải một con ruồi vậy.

Qua vài giây, anh ta cuối cùng mới bắt đầu tiếp tục báo cáo hành trình.

“Tối hôm nay, tổng giám đốc Lý của công ty Vận Tải Đường Thủy mời ngài cùng ăn cơm.”

“Từ chối.” Khúc Chấn Sơ đột nhiên mở miệng rồi nói thêm một câu: “Hôm nay, Tiêu Nhĩ Giai tan học lúc mấy giờ?”

Ánh mắt Chiết Lam lại trợn tròn mắt, sửng sốt hai giây mới vội vàng mở ra lịch học của An Diệc Diệp .

“Năm giờ.”

“Anh để trống thời gian sau năm giờ.”

“… Được.”

Khúc Chấn Sơ nhanh chóng ký các hợp đồng không có vấn đề và vứt qua một bên.

Anh thấy Chiết Lam còn chưa đi liền ngẩng đầu hỏi.

“Anh còn có việc gì sao?”

Chiết Lam vội vàng lắc đầu, xoay người bước ra khỏi phòng làm việc của chủ tịch giống như chạy trốn.

Nhưng trong lòng anh ta càng lúc càng tò mò không biết rốt cuộc là ai vừa gửi tin nhắn tới.

Buổi chiều, An Diệc Diệp đi ra khỏi cổng trường.

Cô vừa mở cửa xe đã thấy Khúc Chấn Sơ ngồi ở bên trong.

Cô ngồi lên xe và tò mò hỏi.

“Chúng ta đi thẳng qua đó sao?”

Khúc Chấn Sơ lật tài liệu trong tay.

“Ừ.”

An Diệc Diệp khẽ gật đầu, ngồi ngay ngắn.

Nhà họ Tiêu ở trong khu nhà giàu, An Diệc Diệp đã tới nhiều lần, nhưng chỉ có một lần thật sự đi vào trong.

Khác với nhà của Khúc Chấn Sơ , chỗ ở của nhà họ Tiêu thiên về phong cách Trung Quốc.

Từ cổng bước vào trong liền gặp một bức bình phòng chạm khắc nổi với sắc thái cổ xưa.

Đi qua sân trồng đủ loại hoa cỏ, trước mặt chính là phòng khách kiểu Trung Quốc.

Lại trở về đây, An Diệc Diệp chợt thấy khẩn trương.

Vừa nghĩ tới tất cả mọi chuyện bắt đầu từ chỗ này, trong lòng cô lại tức giận.
 
Back
Top Bottom