Ngôn Tình Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 80


CHƯƠNG 80

Quan trọng hơn chính là cô còn muốn tính sổ với Tiêu Hàm Tuyên !

Nếu không phải cô ngẫu nhiên nghe được tin tức, có thể bản thân còn chẳng hay biết gì, mãi đến khi cô nhi viện bị san bằng…

An Diệc Diệp thầm siết chặt nắm tay.

Nếu Tiêu Hàm Tuyên không muốn dừng lại, cô sẽ lập tức công khai chuyện này cho tất cả mọi người biết!

Cô đang nghĩ ngợi, một giọng nói sang sảng từ bên trong phòng truyền tới.

“Chấn Sơ , sao các con tới mà không nói trước một tiếng để trong nhà chuẩn bị thế?”

Người chưa tới mà tiếng đã tới trước.

An Diệc Diệp ngẩng đầu, thấy Tiêu Hàm Tuyên tươi cười đi tới cùng Tần Ngự Miên phía sau.

“Là vợ tôi muốn gặp các người.”

Tiêu Hàm Tuyên nghe vậy liền quay đầu nhìn qua.

An Diệc Diệp khẽ gật đầu, trên gương mặt đầy vẻ nghiêm túc.

“Con có chút việc, muốn nói chuyện riêng với ba một lát.”

Trong đôi mắt như hồ ly của Tiêu Hàm Tuyên chợt hiện lên vẻ tối tăm, nhưng thoáng cái đã cười.

“Xem ra Nhĩ Giai còn chưa trưởng thành. Con cũng đã lập gia đình rồi, không thể như vậy nữa, sẽ làm Chấn Sơ chế giễu đấy.”

An Diệc Diệp mím môi, dáng vẻ không hề nói đùa.

Lúc này Tiêu Hàm Tuyên mới nói: “Qua đây đi, chúng ta ra phía sau nói chuyện.”

Ông ta mói xong thì khẽ gật đầu ra hiệu với Khúc Chấn Sơ , rồi đi về phía sau.

Vẻ mặt An Diệc Diệp nghiêm túc, vừa đi ra khỏi phòng khách đã ngừng lại.

“Hôm qua, tôi đã đi tới cô nhi viện Thần Hi.”

Tiêu Hàm Tuyên vừa nghe liền biết có chuyện gì xảy ra, ông ta không hề hoang mang, xoay đầu lại.

An Diệc Diệp nói tiếp: “Ông đã hứa với tôi sẽ không động tới cô nhi viện!”

“Tôi động rồi sao?”

Tiêu Hàm Tuyên chống gậy đi lên trước, nụ cười trên mặt đã biến mất.

Ông ta hơi nheo mắt lại, đầy vẻ uy h**p.

An Diệc Diệp nhíu mày.

“Nhưng…”

Tiêu Hàm Tuyên hừ lạnh một tiếng.

“Bản thân cô hẳn cũng đã nhìn thấy các tòa nhà xung quanh đều đã bị phá hủy, chỉ có cô nhi viện vẫn còn, tôi động tới rồi sao?”

“Tôi cho cô biết, tôi còn chưa động tới một cục gạch một viên ngói đâu.”

“Vậy sao cửa cô nhi viện phải thêm khóa, viện trưởng cũng nói các người sẽ lập tức phá căn nhà?”

An Diệc Diệp tức giận hơi cao giọng.

Nhưng Tiêu Hàm Tuyên hoàn toàn không hoang mang, ông ta cũng sớm nghĩ xong cách đối phó rồi.

“Ai biết bọn họ đang nghĩ gì, sự thật là tôi không phá cô nhi viện! Chỉ vì điều này mà cô bày ra bộ mặt thối đấy à!”

“Tôi cảnh cáo cô, nếu cô dám để cho Khúc Chấn Sơ phát hiện ra điều gì, tôi sẽ lập tức bảo người phá sạch căn nhà đó của bọn họ!”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 81


CHƯƠNG 81

Ông ta liếc nhìn An Diệc Diệp , thấy cô tức giận tới mức hai tay khẽ run lên thì giọng nói đột nhiên dịu xuống.

“Những điều này đều là giao hẹn của chúng ta, Tiêu Hàm Tuyên tôi sẽ không đổi ý, hi vọng cô cũng có thể làm được.”

“Tôi biết rồi.”

An Diệc Diệp tự nhủ với mình, vì cô nhi viện, cô phải nhịn xuống. “Nhưng tới bao giờ các người mới có thể tìm ra Tiêu Nhĩ Giai ?”

“Mấy ngày nữa thôi.” Tiêu Hàm Tuyên nói lấp lửng: “Đã có chút tin tức rồi.”

“Nếu các người tìm được Tiêu Nhĩ Giai , chúng tôi phải đổi lại thế nào?”

Trước đây cô đã từng lo lắng về vấn đề này.

Cô và Tiêu Nhĩ Giai không hề giống nhau, làm sao có thể nói đổi là đổi lại được, Khúc Chấn Sơ còn không biết sao?

Không ngờ Tiêu Hàm Tuyên lại không hề lo lắng.

“Đây không phải là chuyện cô cần phải lo lắng, chúng tôi tự nhiên sẽ có cách.”

Lần này qua đây là ý định nhất thời của Khúc Chấn Sơ , Tiêu Hàm Tuyên và Tần Ngự Miên đều không biết nên phải tốn chút thời gian chuẩn bị cơm tối.

An Diệc Diệp mượn cớ ra ngoài một chuyến, cô theo con đường trong trí nhớ đi tới phòng của Tiêu Nhĩ Giai .

Cô nhìn cách trang trí trong phòng và nhớ lại tình cảnh ngày đó.

Sau khi cô trốn vào phòng này, có người đã đánh cô ngất xỉu.

Nhưng trước khi hoàn toàn ngất đi, cô mơ hồ nghe được có hai người đang nói chuyện, người phụ nữ trong đó có thể chính là Tiêu Nhĩ Giai .

Là cô ta muốn trốn cưới nên mới đánh ngất An Diệc Diệp xông nhầm vào và đưa lên xe hoa.

Không biết ở đây có thể tìm được chút manh mối nào về Tiêu Nhĩ Giai không?

Chỉ có làm cho cô ta mau chóng trở lại, mình mới có thể thoát khỏi tình cảnh khó khăn bây giờ, cô nhi viện cũng có thể được cứu.

An Diệc Diệp mở ngăn kéo ra bắt đầu cẩn thận tìm kiếm.

Theo như lời Tiêu Hàm Tuyên nói, sau tám tuổi Tiêu Nhĩ Giai mới lần đầu tiên trở về đây, trong phòng ngủ trống trải, đồ đều là đồ mới.

Không có manh mối gì cả.

Các bạn chọn truyen1. one đọc để ủng hộ team ra chương mới nhé!

Cô nhíu chặt lông mày và thử mở ra laptop đặt trên bàn.

Vừa mở ra, mắt An Diệc Diệp lập tức sáng lên, vội vàng mở ra lịch sử trên mạng.

Bắt đầu từ tháng trước, Tiêu Nhĩ Giai mua vé máy bay về nước và quay về nước nhưng sau đó không có manh mối gì nữa.

Lẽ nào Tiêu Nhĩ Giai không mua vé rời đi?

An Diệc Diệp nhìn chằm chằm vào màn hình phát sáng, nhìn lịch sử Cloud, trong đầu chợt lóe lên một ý nghĩ!

Cô vội vàng mở ra!

Trên màn hình b*n r* một khung đối thoại.

Cần password à?
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 82


CHƯƠNG 82

An Diệc Diệp nhíu mày, thử nhập vào ngày sinh của Tiêu Nhĩ Giai …

“Cô đang làm gì vậy?” Một giọng nói đột nhiên vang lên từ ngoài cửa.

Tim An Diệc Diệp lập tức thắt lại, vội vàng ngẩng đầu.

Thấy Khúc Chấn Sơ đứng ở cửa, mặt An Diệc Diệp lập tức trắng bệch.

“Tôi chỉ tùy tiện xem qua thôi.”

Ánh mắt Khúc Chấn Sơ dừng lại ở trên mặt cô và đi đến.

“Trước đó cô vì muốn về nhà mà trốn đi, bây giờ tới đây lại trốn vào đây à?”

“Tôi muốn lấy ít đồ nên mới qua đây.”

Cô vừa nói vừa lặng lẽ nhìn máy hình laptop, cơ thể chợt dừng lại.

Mở ra rồi!

Lịch sử trên bộ lưu trữ Cloud đang chậm rãi được tải xuống.

An Diệc Diệp khẩn trương tới mức lòng bàn tay đổ mồ hôi.

Khúc Chấn Sơ đã đi đến trước mặt cô.

“Cô đang khẩn trương gì thế?”

“Không…”

An Diệc Diệp xoay laptop sang một hướng khác, tránh tầm mắt của Khúc Chấn Sơ .

“Tôi chỉ có chút không thích ứng thôi.”

Khúc Chấn Sơ cười khẽ một tiếng, không biết đang châm chọc hay trả lời cô.

An Diệc Diệp không có thời gian để phân tích nhiều như vậy, khóe mắt cô vẫn chú ý phần lưu trữ được trải xuống màn hình.

Đúng lúc này, Tần Ngự Miên cũng từ bên ngoài đi tới.

“Có thể ăn cơm được rồi.”

Ánh mắt bà ta lóe lên, thấy An Diệc Diệp ngồi ở trên giường của Tiêu Nhĩ Giai thì trong mắt thoáng hiện vẻ bất mãn.

“Nhĩ Giai à, con làm gì vậy? Con vừa về đã rúc ở trong phòng, cũng không dẫn theo Chấn Sơ đi dạo xung quanh đi.”

An Diệc Diệp khẽ gật đầu nhưng không chịu rời đi.

Lịch sử Cloud đã được tại xuống trong laptop.

Cô liếc mắt liền thấy ngày thứ hai sau khi Tiêu Nhĩ Giai trốn cưới vẫn còn sử dụng!

Nhưng bây giờ Khúc Chấn Sơ và Tần Ngự Miên đều đang ở đây, cô phải làm sao để ghi nhớ được?

“Mẹ, mẹ cứ đi trước đi, con sẽ qua ngay.”

Tần Ngự Miên nghi ngờ liếc mắt nhìn cô, nhưng thấy Khúc Chấn Sơ ở đây nên chỉ có thể mỉm cười đồng ý.

Chờ bà ta vừa đi, Khúc Chấn Sơ cũng đứng lên.

“Cô muốn lấy thứ gì thì nhanh lên.”

An Diệc Diệp tiện tay chộp lấy con gấu bông trên giường.

“Tôi lấy cái này, được rồi, chúng ta cũng đi thôi.”

Chờ Khúc Chấn Sơ xoay người đi ra ngoài, An Diệc Diệp vội vàng mở điện thoại ra chụp lại màn hình và tắt laptop.

Sau đó cô đước nhanh đi tới phía sau Khúc Chấn Sơ , đi theo anh ra ngoài.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 83


CHƯƠNG 83

Do ăn cơm muộn một chút, chờ bọn họ ra khỏi nhà họ Tiêu thì đã là chín giờ.

Bầu trời tối đen.

An Diệc Diệp theo lệ cũ lên ngồi phía sau.

Cô chưa kịp ngồi vững, giọng nói của Khúc Chấn Sơ đã từ phía ghế lái vọng đến.

“Cô xem tôi là tài xế à?”

An Diệc Diệp ngẩng đầu nhìn lên, thấy Khúc Chấn Sơ đang nhìn mình qua gương chiếu hậu.

“Quản gia và tài xế đâu?”

“Tôi bảo bọn họ về trước rồi.” Vẻ mặt Khúc Chấn Sơ lạnh lùng nói.

An Diệc Diệp không thể làm gì khác hơn là xuống xe, một lần nữa ngồi vào ghế trước, trong lòng vẫn nghĩ về lịch sử Cloud mới tìm được.

Vừa rồi cô mới vội vàng liếc qua, Tiêu Nhĩ Giai hình như mua vé máy bay đi đâu đó, nhưng cô còn chưa nhìn kỹ.

Khúc Chấn Sơ thấy cô không nói lời nào thì mặt lạnh không mở miệng nói nữa.

Chiếc xe thể thao màu đen lao đi dưới bầu trời đêm, chậm rãi tiến vào trong thành phố.

Vương quốc khổng lồ của Khúc Chấn Sơ nằm ở trên một ngọn núi ở ngoại ô thành phố, lớn tương đương với một lâu đài, xung quanh vắng vẻ không có một bóng người.

Từ dưới chân núi đến trước cửa, cho dù là lái xe cũng mất mười phút.

Bên trong xe không hề có một tiếng động nào.

An Diệc Diệp tập trung vào manh mối mình tìm được, vẻ mặt Khúc Chấn Sơ không tốt lắm, lạnh như băng.

Chiếc xe thể thao hoàn toàn yên tĩnh. Khi bắt đầu lên núi nó đột nhiên phát ra một tiếng nổ lớn!

Chiếc xe chợt lắc mạnh!

An Diệc Diệp vội vàng ngẩng đầu, nắm lấy tay ghế bên cạnh.

“Sao vậy?”

Gầm chiếc xe thể thao phát ra tiếng ma sát rất lớn, xoẹt xoẹt, ngay cả xe cũng chấn động mạnh.

Khúc Chấn Sơ nắm lấy vô lăng trong tay, lông mày rậm nhíu chặt, thật vất vả mới làm cho chiếc xe ổn định.

Nhưng xoẹt một tiếng, chiếc xe lại chết máy.

Chiếc xe dừng lại giữa đường.

Các bạn chọn truyen1. one đọc để ủng hộ team ra chương mới nhé!

Khúc Chấn Sơ đen mặt mở cửa xe, đi ra xem. Bọn họ vừa đi qua một tảng đá lớn, chắc nó lăn từ trên núi xuống.

Tảng đá cạo qua sàn xe thể thao, trực tiếp làm cho chiếc xe chết máy.

Bây giờ anh căn bản không thể khởi động xe lại được.

An Diệc Diệp nhìn xung quanh.

Hai bên đường vẫn sáng đèn nhưng không thấy bất kỳ người ở nào, theo sườn núi kéo dài thẳng về phía trước, thậm chí không nhìn thấy một căn nhà nào.

Hơn nữa, con đường này đều trên danh nghĩa thuộc về Khúc Chấn Sơ . Trừ xe của anh ra, người ngoài căn bản không thể lên đây nên ngay cả muốn đi nhờ xe cũng không được.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 84


CHƯƠNG 84

“Chúng ta làm sao bây giờ?”

Khúc Chấn Sơ sa sầm mặt, vẻ mặt đen đến mức khó coi.

Ánh đèn chiếu xuống gương mặt rắn rỏi sắc nét của anh.

“Đi bộ lên.”

Anh nói xong liền xoay người đi lên trên.

An Diệc Diệp ngẩng đầu nhìn con đường núi gần như thấy được điểm cuối.

Đi bộ lên à?

Cô cúi đầu liếc nhìn chiếc giày cao gót trên chân của mình, khó nhọc đi theo bước chân của Khúc Chấn Sơ .

Đi bộ lên núi đặc biệt khó khăn.

An Diệc Diệp đi một đoạn thì cởi luôn giày ra.

“Nếu không, chúng ta gọi điện thoại bảo tài xế xuống?”

“Bớt nói nhảm đi.”

Khúc Chấn Sơ hừ lạnh một tiếng, quay đầu nhìn thấy dáng vẻ chật vật của An Diệc Diệp liền nhíu mày.

Giày cao gót bị cô tháo ra, bàn chân trần giẫm trên mặt đất, đầu ngón chân trắng sáng tạo thành đối lập rõ nét với mặt đường, càng thêm trắng mịn.

Trên chân cô đã bị rộp vài chỗ, lòng bàn chân cũng bị mặt đất chà làm cho đỏ bừng.

Khúc Chấn Sơ cố thu lại ánh mắt của mình, lạnh lùng quay đầu.

“Đi mau lên.”

An Diệc Diệp gật đầu và nhanh chóng đuổi theo.

Cô mới đi được hai bước lại thấy trên đường có càng nhiều đá hơn.

Lông mày An Diệc Diệp nhíu chặt, đôi môi mím lại, vất vả lắm mới tránh những hòn đá này nhưng vẫn bị đâm cho đau chân.

“A.”

Khi âm thanh này được truyền tới lần thứ hai, Khúc Chấn Sơ đột nhiên dừng lại.

Anh đen mặt xoay người lại, hình như rất không tình nguyện cởi áo khoác, trực tiếp ném lên trên người An Diệc Diệp .

“Cầm lấy!”

Anh nói xong liền quay lưng và ngồi xổm xuống trước mặt An Diệc Diệp .

“Leo lên!”

An Diệc Diệp kéo áo vest đang phủ trên mặt xuống và nhìn thấy Khúc Chấn Sơ ngồi xổm ở trước mặt mình.

Cô khẽ di chuyển hai chân.

“Tôi có thể tự mình đi lên.”

Khúc Chấn Sơ nhíu mày.

Sao cô gái này lại rắc rối như vậy!

Rõ ràng chân cũng bị mài tới đỏ cả rồi, còn giả vờ mạnh mẽ cái gì chứ?

“Cô muốn tự mình trở về sao?”

An Diệc Diệp khẽ gật đầu.

“Ừ.”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 85


CHƯƠNG 85

“Ừ cái gì mà ừ?”

Khúc Chấn Sơ tức giận thở hổn hển ngắt lời cô. “Tôi cho cô ba giây, leo lên cho tôi! Ba, hai…”

Anh sắp đếm hết thì An Diệc Diệp vội vàng leo lên.

“Được rồi…”

Trên lưng anh giống như được nhẹ nhàng phủ lên một lớp lông chim mềm mại vậy.

Cơ thể Khúc Chấn Sơ thoáng cứng lại, sau đó dễ dàng cõng cô đứng lên.

Giống như cảm giác của anh vừa rồi, người trên lưng rất nhẹ, giống như không có trọng lượng vậy.

Bình thường nhìn An Diệc Diệp cũng không thấp, thậm chí gương mặt nhỏ nhắn cũng có chút mũm mĩm như trẻ sơ sinh, làm sao có thể nhẹ như vậy chứ?

Khúc Chấn Sơ cõng cô, thoải mái leo lên trên.

An Diệc Diệp kinh hãi chờ một lúc, chỉ lo lắng Khúc Chấn Sơ sẽ chê cô nặng, ném cô ở đây.

Cô khoác chiếc áo vest của Khúc Chấn Sơ trên tay, cảm giác như có thứ gì đó cứ đè vào cánh tay.

Cô móc ra xem, không ngờ là điện thoại của Khúc Chấn Sơ .

Nó cũng màu đen, không ngờ cùng một kiểu dáng với mình.

An Diệc Diệp ấn xuống, phát hiện điện thoại đã hết pin nên tự động tắt máy.

Thảo nào vừa rồi Khúc Chấn Sơ không gọi điện thoại cho tài xế.

An Diệc Diệp cất điện thoại di động của anh lại và bám vào vai anh.

Con đường lên núi đặc biệt dài, xung quanh yên tĩnh, chỉ thỉnh thoảng vọng tới mấy tiếng ve kêu.

Khúc Chấn Sơ bước từng bước tới, không nói câu nào, thậm chí ngay cả tiếng hít thở cũng rất khẽ, rõ ràng không hề tốn sức.

Ánh đèn đường làm cái bóng của bọn họ đổ dài trên mặt đất, đi theo bọn họ chậm rãi lên trên.

Đoạn đường này đi xe hết mười phút, bọn họ đi bộ hết nửa giờ cuối cùng mới đến nơi.

An Diệc Diệp vừa nhìn thấy ngoài cửa lớn liền giãy giụa muốn xuống.

“Tôi sẽ tự đi nốt đoạn còn lại nhé? Anh thả tôi xuống đã.”

“Đừng lộn xộn!”

Khúc Chấn Sơ giữ chặt chân cô và bước nhanh vào trong.

Cô thấy bọn họ sắp vào trong, nhất định sẽ bị đám người quản gia nhìn thấy mất.

An Diệc Diệp chống tay lên vai anh và giãy dụa.

“Tôi tự đi.”

Hai tay Khúc Chấn Sơ nhấc lên.

Bốp!

Một vỗ thuận lợi đập vào trên mông An Diệc Diệp .

“Đã bảo cô đừng lộn xộn rồi!”

An Diệc Diệp nào chỉ không động đậy, cô đã hoàn toàn cứng đờ rồi.

Khúc Chấn Sơ ra tay rất nhẹ, không hề đau, nhưng mang đến hiệu ứng dây chuyền làm cho mặt cô đỏ bừng từng mảng.

Chỉ cần bây giờ Khúc Chấn Sơ quay đầu nhìn lại, sẽ phát hiện ra mặt An Diệc Diệp đỏ như trái táo vậy.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 86


CHƯƠNG 86

Trong giây lát, Khúc Chấn Sơ đã bước chân đi vào.

Quản gia đang ở trong phòng khách chuẩn bị công việc của ngày hôm sau, vừa nhìn thấy bọn họ, trên gương mặt của ông lão sáu mươi chẳng khác nào vừa nuốt phải mấy con ruồi.

“Ngài…”

Ông lo lắng đi tới, chỉ sợ đã xảy ra chuyện gì lớn.

Hơn nữa An Diệc Diệp vùi mặt ở trong hai tay, vẫn không nhúc nhích.

Trong đầu lão quản gia thậm chí còn xuất hiện một suy đoán khác.

Ngài cuối cùng không nhịn được, đã ra tay giải quyết con gái nhà họ Tiêu rồi!

Ông nhanh chóng đi tới. Làm một quản gia xuất sắc, lúc này trong đầu ông đã có không dưới mười loại phương pháp xử lý thi thể!

Khúc Chấn Sơ không dừng lại, cõng An Diệc Diệp thẳng lên trên tầng.

“Đi gọi người xử lý chiếc xe trên đường.”

“Dạ?”

Quản gia hơi sửng sốt.

Không phải là xử lý thi thể sao?

Ông đảo mắt nhìn qua, thấy chân An Diệc Diệp giật giật mới hiểu được.

Trên mặt ông nhanh chóng khôi phục lại vẻ bình tĩnh trước đó.

“Vâng, thưa ngài.”

An Diệc Diệp không dám động đậy, chỉ sợ Khúc Chấn Sơ sẽ lại đánh mình.

Xấu hổ này còn lớn hơn đau đớn bị trừng phạt, quả thật làm người ta khó chịu.

Thật vất vả mới đến phòng ngủ, Khúc Chấn Sơ cuối cùng cũng thả cô ra.

Trên mặt An Diệc Diệp vẫn còn nóng bừng và hơi đỏ lên, giống như rặng mây đỏ cuối chân trời vậy.

Ánh mắt Khúc Chấn Sơ lướt qua trên mặt cô, đột nhiên giơ tay lên cầm lấy đôi giày cao gót trong tay cô.

An Diệc Diệp không hiểu nhìn anh.

“Đôi giày này… không cần nữa.”

Anh trực tiếp giơ tay ném một cái, giày cao gót với dây đeo màu naked tạo thành một đường pa-ra-bôn và rơi vào trong thùng rác.

An Diệc Diệp không khỏi tròn mắt nhìn.

“Tôi mới đi có một lần…”

Nếu để cho những người khác biết Khúc Chấn Sơ tiện tay lại ném đi đôi giầy cao gót mới chỉ đi qua một lần, còn là loại số lượng có hạn thì không biết sẽ thế nào nhỉ?

Khúc Chấn Sơ lại không hề hối hận, đứng lên nói với thái độ vô cùng cứng rắn.

“Tôi sẽ bảo bọn họ thay đổi lại phòng để quần áo, cái gì không dùng thì không cần dùng nữa.”

Rõ ràng là mệnh lệnh vô cùng ngang ngược lại làm cho trong lòng An Diệc Diệp thoáng dao động.

Khúc Chấn Sơ nói xong liền cầm lấy áo khoác, xoay người đi ra ngoài.

An Diệc Diệp ngồi một lát, mới vội vàng lấy điện thoại di động của mình ra.

Trong album ảnh chỉ có hai tấm ảnh chụp được hôm nay.

Cô dùng hai ngón tay để phóng to hình ảnh, lại có thể thấy rõ ghi chép phía trên.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 87


CHƯƠNG 87

Vào ngày thứ hai sau khi An Diệc Diệp làm lễ cưới thay cô ta, cô ta đã xem qua trang vé máy bay tới Tam Á, còn mua rồi.

Nhưng ngoài ra không có gì thêm.

An Diệc Diệp nhíu mày, cho dù cô biết cô ta đi tới Tam Á, nhưng chỗ đó lớn như vậy, cô làm sao có thể tìm ra được?

Ngày hôm sau, An Diệc Diệp tan học trở về, còn đợi đến khi trời tối đen mà Khúc Chấn Sơ vẫn chưa về.

Quản gia đứng chờ ở ngoài cửa.

“Ngài ấy đã hoãn lại công việc hôm qua, chắc khuya mới về.”

Cũng không phải tất cả chủ tịch hội đồng quản trị đều nhàn nhã như trong tưởng tượng của An Diệc Diệp , chỉ từ mấy ngày qua có thể thấy Khúc Chấn Sơ làm việc vất vả hơn phần lớn số người cô đã gặp.

Anh có thể một tay lập ra tập đoàn M.I, công sức vất vả bỏ ra cũng nhiều hơn người khác mấy chục lần. Đương nhiên, anh được nhận được những thứ mà người khác không có cách nào với tới.

Mãi đến mười một giờ đêm, Khúc Chấn Sơ vẫn chưa về.

Hôm sau An Diệc Diệp còn có buổi học sớm nên đành phải đứng lên, định đi lên tầng, chợt có ánh đèn xe sáng ngời cắt qua màn đêm, dừng lại ở cửa.

“Ngài đã về.”

Trên mặt quản gia lộ vẻ vui mừng, đi ra ngoài đón.

An Diệc Diệp theo sát phía sau.

Cửa xe vừa mở ra, mùi rượu nồng nặc đã phả vào mặt.

Khúc Chấn Sơ nhìn qua không có cảm xúc gì, bước chân vững vàng đi ra, không thấy có vẻ gì là say rượu.

Nhưng quản gia lại vô cùng lo lắng.

“Thưa ngài.”

Ánh mắt Khúc Chấn Sơ vô cùng tỉnh táo, xua tay tránh động tác muốn đỡ của quản gia, ánh mắt anh nhìn trên mặt An Diệc Diệp một lúc.

“Có việc à?”

An Diệc Diệp lắc đầu.

Khúc Chấn Sơ không nói gì thêm, trực tiếp đi vào bên trong.

Quản gia lo lắng đứng tại chỗ, thở dài.

An Diệc Diệp thấy vậy thì bối rối.

“Quản gia, ông không cần lo lắng đâu, Ngài Khúc không say.”

Quản gia khẽ lắc đầu.

“Ngài ấy uống say sẽ không biểu hiện ra ngoài.”

Ông nói xong lại đuổi theo vào bên trong.

Bọn họ đi lên trên tầng, quả nhiên Khúc Chấn Sơ đã nằm ở trên giường.

Anh còn chưa thay quần áo, vẫn đi cả giày mà đã ngủ rồi.

Quản gia đứng ở cửa nhìn, thấy bên cạnh chỉ có An Diệc Diệp thì không thể làm gì khác hơn nói: “Cô Tiêu , cô tạm thời chăm sóc ngài ấy một lúc, tôi đi gọi người chuẩn bị nước nóng.”

“Được.”

Quản gia vừa đi, An Diệc Diệp đi tới, đứng ở bên giường.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 88


CHƯƠNG 88

Khúc Chấn Sơ nhíu chặt lông mày, dường như quần áo trên người làm anh không thoải mái nên vô thức kéo cà vạt.

An Diệc Diệp liền vội vàng đi tới, tháo cà vạt của anh ra, lại giúp anh cởi giày.

Khi cô đang chuẩn bị cởi luôn áo khoác, Khúc Chấn Sơ đột nhiên mở mắt, tầm mắt tập trung ở trên mặt cô.

“Ngài Khúc ?”

Ánh mắt Khúc Chấn Sơ lóe sáng, đột nhiên giơ tay giữ chặt thắt lưng của An Diệc Diệp và nghiêng người, đè cô xuống dưới người.

“Tiêu Nhĩ Giai ?”

Mặt anh ghé sát lại và khẽ nhíu mày, có vẻ bất mãn cùng tức giận.

“Là cô à?”

Hai tay anh giữ chặt lấy thắt lưng An Diệc Diệp , giam giữ cô ở trong lòng.

“Anh uống say rồi.”

An Diệc Diệp giãy giụa nhưng không thể di chuyển được.

Tay trái của Khúc Chấn Sơ lại càng siết chặt lấy thắt lưng của cô, mắt híp lại, nhìn chằm chằm vào cô.

An Diệc Diệp nhíu mày.

“Khúc Chấn Sơ , anh uống say rồi…”

Cô còn chưa nói hết, Khúc Chấn Sơ đột nhiên cúi đầu, ngậm vào môi của cô, hôn một cách say đắm.

“A…”

An Diệc Diệp giãy giụa kịch liệt, lại bị Khúc Chấn Sơ nâng cằm lên, cố định không cho cô nhúc nhích.

Trong nụ hôn của Khúc Chấn Sơ còn kèm theo mùi rượu, trong nháy mắt dường như cũng làm cho thần kinh của An Diệc Diệp choáng váng.

Cô vô thức nắm lấy áo Khúc Chấn Sơ .

Khúc Chấn Sơ ngậm môi cô và chậm rãi dừng lại.

Đôi mắt An Diệc Diệp long lanh ánh nước, đôi môi bị hôn tới đỏ bừng lên.

“Tiêu Nhĩ Giai …”

Anh nhíu mày, trong đôi mắt sâu thẳm lộ ra chút chống cự và chán ghét.

“Vì sao cô lại là họ Tưởng?”

An Diệc Diệp thầm rùng mình.

Cô suýt nữa quên, Khúc Chấn Sơ hận nhất là bị người khác sắp xếp, hận nhất là nhà họ Tiêu và cả thân phận của cô bây giờ.

An Diệc Diệp không mở mắt, suy nghĩ rất lâu cuối cùng mới quyết định.

“Khúc Chấn Sơ , tôi thật ra…”

Cô quay đầu nhìn Khúc Chấn Sơ, chậm rãi nói: “Thật ra tôi có một cái tên khác, bạn tốt của tôi đều gọi tôi là Diệc Diệp …”

An Diệc Diệp nhìn anh đầy hi vọng.

Không ngờ Khúc Chấn Sơ chợt ngẩn người ra, vẻ mặt nhanh chóng trầm xuống và trở nên lạnh lùng cứng rắn!

Đôi mắt đã đầy tức giận!
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 89


CHƯƠNG 89

“Ai nói cho cô biết?”

Anh hất An Diệc Diệp sang một bên, vành mắt muốn nứt ra, trên mặt đầy lửa giận.

An Diệc Diệp vừa kinh ngạc vừa khiếp sợ nhìn anh đột nhiên nổi giận, căn bản không rõ có chuyện gì xảy ra.

Sao anh lại tức giận?

“Tôi hỏi cô! Là ai nói cho cô biết cái tên đó?”

Anh cắn răng, kéo An Diệc Diệp qua, gằn giọng hỏi từng từ.

“Cô đã dùng thủ đoạn gì? Là Thẩm Thanh Chiêu, hay Khúc Diên Nghị nói? Cô cho bọn họ lợi lộc gì? Hay nói các người đã làm giao dịch gì?”

An Diệc Diệp sợ đến mức vội vàng lắc đầu.

“Tôi không… Bọn họ thật ra bảo tôi…”

“Câm miệng!”

Khúc Chấn Sơ đột nhiên cao giọng, tức giận hét lên ngắt lời cô.

Nắm tay cứng rắn của anh đấm mạnh xuống giường, phát ra một tiếng rầm.

“Cô không xứng nhắc tới cái tên này!”

Anh chợt quay đầu lại, ánh mắt sắc bén như con dao nhúng máu!

“Tôi cho cô biết.”

Khúc Chấn Sơ bóp mặt An Diệc Diệp , trong giọng nói lộ ra sự ngoan độc. “Cô thậm chí có muốn đóng thế cô ấy cũng không được!”

“Tôi vĩnh viễn, vĩnh viễn cũng sẽ không coi trọng loại người như cô!”

Anh nghiến răng nói xong thì bỏ lại An Diệc Diệp , xoay người đi ra ngoài.

Quản gia cầm canh giải rượu vừa đi lên, suýt nữa bị Khúc Chấn Sơ đang tức giận đi ra ngoài xô ngã.

“Thưa ngài? Thưa ngài? Ngài muốn đi đâu vậy?”

Nhưng Khúc Chấn Sơ giống như nhắm mắt bịt tai, đi thẳng ra phía ngoài.

Ngoài cửa lớn vang lên tiếng đóng cửa thật mạnh, trong không khí còn vọng lại những tiếng oong oong.

Lúc này An Diệc Diệp đi ra khỏi phòng, ánh mắt hơi đờ đẫn.

Quản gia vội vàng đi tới.

“Cô Tiêu , không phải tôi bảo cô chăm sóc tốt cho ngài ấy sao? Ngài ấy làm sao vậy?”

An Diệc Diệp ngẩng đầu, nước mắt đong đầy trong viền mắt lập tức lăn xuống.

“Tôi không biết…”

Quản gia khiếp sợ nhìn cô nhưng không hỏi tiếp nữa.

An Diệc Diệp về phòng đóng cửa lại, nước mắt lại trào ra.

Cô căn bản cũng không biết vì sao Khúc Chấn Sơ lại đột nhiên tức giận như vậy?

Nhưng cô có thể có gì để uất ức chứ?

Ban đầu khi cô nhận lời thay thế Tiêu Nhĩ Giai , không phải đã nghĩ tới những tình huống này rồi sao?

Thân phận của cô là giả, tất cả đều là giả.

Cô còn có gì để hy vọng xa vời chứ?
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 90


CHƯƠNG 90

An Diệc Diệp lau nước mắt, ép nước mắt trở lại.

Bây giờ cô chỉ có một mục đích, chính là giữ lại cô nhi viện Thần Hi.

Cô lấy điện thoại di động ra, xem phần lịch sử lưu lại tìm được ở trên đó.

Chỉ cần Tiêu Nhĩ Giai trở về là cô có thể rời đi.

Ngày hôm sau, An Diệc Diệp ra khỏi cửa nhưng không thấy Khúc Chấn Sơ trở về.

Liên tiếp ba ngày, Khúc Chấn Sơ đều không xuất hiện.

An Diệc Diệp không nhịn được hỏi quản gia.

“Ngài Khúc vẫn chưa trở về sao?”

Quản gia thản nhiên nói: “Mấy ngày nay ngài ấy đều nghỉ lại ở trong công ty.”

An Diệc Diệp mở điện thoại di động của mình, lật tìm số của Khúc Chấn Sơ trong số rất ít người trong cột thông tin.

Cô mở ra nhưng không biết nên nói gì đành đóng lại.

Quản gia và tài xế đều đã chuẩn bị tốt, An Diệc Diệp thở dài, đứng lên.

“Đi tới trường học.”

Tòa nhà của tập đoàn M.I cách chỗ của An Diệc Diệp khoảng nửa giờ đi đường.

Cả tòa nhà khoảng sáu mươi sáu tầng nằm ở đoạn đường sầm uất nhất tại trung tâm thành phố, tất cả đều là của tập đoàn M.I.

Vừa đến giờ làm việc, các tinh anh ăn mặc sang trọng bắt đầu đi qua tầng trệt, bận rộn làm việc.

Trong tòa nhà được phân công rõ ràng, phòng làm việc của Chủ tịch hội đồng quản trị kiêm CEO chiếm cả tầng thứ sáu mươi sáu.

Trong phòng làm việc rộng rãi, Khúc Chấn Sơ biến mất mấy ngày đứng ở phía trước cửa sổ, quang cảnh của cả thành phố đều hiện rõ ở dưới chân.

Chiết Lam cầm tài liệu đẩy cửa đi vào. Tính toán thời gian thì hôm nay đã là ngày thứ tư.

Cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, bốn ngày trước, Khúc Chấn Sơ đột nhiên trở lại công ty, vẫn luôn ở tại phòng nghỉ bên cạnh phòng làm việc.

Tính tình anh cũng trở nên nóng nảy hơn, mới mấy ngày, nhân viên trên dưới công ty có chút chức vụ đều bị anh mắng qua một lần.

Khắp nơi đều tràn ngập trong áp suất thấp.

Nhưng cũng may, rốt cuộc đã tìm được tin tức của người kia, cuối cùng cũng có thể ngăn được cơn sóng dữ, không đến mức làm cho tất cả đám người bọn họ đều bị đông chết ở dưới ánh mắt Tổng Giám đốc Khúc.

Chiết Lam đi tới, đặt tài liệu trong tay lên trên bàn.

“Tổng Giám đốc Khúc, đã tìm được tin tức của người kia.”

Quả nhiên, chỉ một giây đã thấy Khúc Chấn Sơ nhanh chóng xoay người lại.

“Tìm được ở đâu? Bây giờ cô ấy thế nào?”

Anh vừa hỏi, vừa mở tài liệu trên bàn.

Chiết Lam có thể hiểu được sự kích động của anh. Dù sao từ khi anh ta bắt đầu đi theo Khúc Chấn Sơ , anh vẫn luôn tìm tung tích của cô gái này.

Nghĩ đến Khúc Chấn Sơ cuối cùng có thể được như mong muốn, tâm tình của anh ta cũng hơn.

“Nửa năm trước, cô ấy rời khỏi cô nhi viện Thần Hi và bắt đầu làm việc, chỉ có điều bởi vì bằng cấp không cao nên luôn gặp phải trắc trở.”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 91


CHƯƠNG 91

“Đúng lúc lần này công ty của chúng ta thông báo tuyển dụng… Cô ấy đăng ký thông báo tuyển dụng làm nhân viên vệ sinh, lại tôi bị phát hiện ra.”

Khúc Chấn Sơ nhíu mày.

“Nhân viên vệ sinh?”

“Đúng vậy…”

Khúc Chấn Sơ mở tài liệu trên bàn, nhìn giới thiệu cá nhân tóm tắm phía trên.

Dáng vẻ trong ký ức đã bắt đầu mơ hồ, khó có thể trùng khớp với ảnh chụp trước mắt.

Lúc này Chiết Lam lại nói: “Đây là người duy nhất trong cô nhi viện Thần Hi phù hợp với điều kiện.”

Người trong hình còn rất trẻ tuổi, bất luận là tên, địa điểm hay là tuổi đều trùng khớp.

Quả thật chính là “Thiểm Thiểm ” của anh.

Khúc Chấn Sơ tìm hơn mười năm, bây giờ rốt cuộc đã tìm được cô.

“Người đâu?”

“Đang ở bên ngoài.”

“Để cô ấy vào.” Khúc Chấn Sơ vội vàng nói.

“Vâng.”

Chiết Lam xoay người ra khỏi văn phòng. Sau một lát, một người mặc đồng phục nhân viên vệ sinh đi đến.

Khúc Chấn Sơ đứng lên, hơi kích động bước tới, kéo cô ta lại.

“Thiểm Thiểm , anh cuối cùng đã tìm được em rồi!”

―――― An Diệc Diệp từ trường học trở về, vừa vào phòng khách liền theo bản năng nhìn vào trong.

Đã một tuần rồi, Khúc Chấn Sơ vẫn không xuất hiện.

Cho dù quản gia nói anh ở lại công ty nhưng An Diệc Diệp vẫn không hiểu rốt cuộc tại sao hôm đó anh lại tức giận như thế?

Cô nhìn một vòng, Khúc Chấn Sơ vẫn chưa về, nhưng trên sô pha lại có một người đang ngồi.

Từ sau khi cô đến đây, đây vẫn là lần đầu tiên cô thấy có người ngoài bước vào.

An Diệc Diệp tò mò đi tới.

“Chào cô, xin hỏi cô tìm ai?”

Cô gái ngồi trên sofa quay lưng về phía cô, ngồi nghiêng dựa lưng vào thành ghế, chiếm hết nửa ghế sofa.

Cô ta mặc chiếc váy dài màu đỏ xẻ ngực thấp, xẻ tà cao, làm lộ ra b* ng*c và bắp đùi, mái tóc dài được nhuộm thành màu rượu đỏ vô cùng khoa trương.

Nghe giọng nói của An Diệc Diệp , cô ta đặt cái cốc xuống bàn.

“Tôi không tìm ai cả, từ hôm nay trở đi, tôi chính là bà chủ ở chỗ này…”

Cô ta quay đầu nhìn An Diệc Diệp , lập tức kinh ngạc trợn tròn mắt nhìn.

An Diệc Diệp nhìn thấy rõ dáng vẻ của cô ta, cũng giật mình.

“Dư Nhã Thiểm ?”

Cho dù người trước mắt đã thay đổi cách ăn mặc, trên mặt trang điểm đậm nhưng gương mặt này rõ ràng chính là Dư Nhã Thiểm đã rời khỏi cô nhi viện Thần Hi từ nửa năm trước!
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 92


CHƯƠNG 92

“Sao lại là cô?”

Vẻ mặt Dư Nhã Thiểm chợt thay đổi, cười lạnh.

“Tôi nên hỏi cô những lời này mới phải? Sao cô lại ở vậy nhỉ?”

An Diệc Diệp dời tầm mắt. “Chuyện này không liên quan đến cô, cô nhanh đi khỏi đây đi.”

“Đi à? Sao tôi phải đi chứ?”

Dư Nhã Thiểm bắt chéo hai chân và khẽ lắc.

“Bây giờ tôi là bà chủ của tập đoàn M.I, tại sao phải đi chứ? Cô đi thì đúng hơn!”

Cô ta khoanh hai tay trước ngực, bĩu môi.

“Đúng là vẫn không có lòng tự trọng như lúc còn bé vậy, cả đời cũng không thay đổi được! Cút đi! Cẩn thận không lát nữa tôi bảo bảo vệ bắt cô lại đấy!”

An Diệc Diệp nhíu mày, thấy Dư Nhã Thiểm đã xem nơi đây thành nhà mình, trong lòng cô càng thấy khó hiểu.

“Cô nói câu vừa rồi là có ý gì? Cái gì mà cô là bà chủ ở đây?”

“Chính là ý trên mặt chữ.”

Dư Nhã Thiểm uống cạn cốc trà, không nhịn được quay đầu lại hỏi.

“Sao cô còn chưa đi? À, có phải cô nghe nói tôi được Khúc Chấn Sơ nhìn trúng, muốn cố ý tới đòi chút lợi lộc đúng không?”

Cô ta đứng dậy, xoay thắt lưng lắc hông đi tới trước mặt An Diệc Diệp , trên mặt cười lạnh lộ vẻ tiểu nhân đắc chí.

“Chà chà chà, không ngờ cô cũng có ngày hôm nay, nếu cô quỳ xuống cầu xin tôi, có lẽ tôi còn có thể thưởng cho cô mấy đồng đấy.”

Dư Nhã Thiểm giơ tay ra, chợt nắm lấy cổ tay An Diệc Diệp và lộ ra vẻ mặt dữ tợn.

“Quỳ đi! Tôi đã không ưa bộ dạng này của cô từ lâu rồi, ở đây không phải là cô nhi viện, không có viện trưởng che chở cho cô đâu!”

An Diệc Diệp vùng vẫy, hất mạnh cô ta ra.

“Dư Nhã Thiểm , cô nổi cơn điên gì vậy?”

“Cô đang làm gì?”

Một giọng nói tức giận đột nhiên vang lên!

An Diệc Diệp quay đầu, thấy Khúc Chấn Sơ đã một tuần không xuất hiện lại đang đứng ở cửa.

Đôi mắt anh đầy tức giận, đi nhanh đi về phía bên này.

Dư Nhã Thiểm thoáng thấy anh qua thì dưới chân nghiêng đi, ngã ở trên sô pha.

Vẻ mặt cô ta sợ hãi ngẩng đầu nhìn về phía An Diệc Diệp .

“Sao cô muốn đẩy tôi? Nếu cô cảm thấy tôi không xứng ở lại đây, vậy tôi đi là được…”

Cô ta đứng lên, che mặt khóc nức nở và xoay người muốn rời đi.

Khúc Chấn Sơ giơ tay cản cô ta.

“Em không cần phải đi.”

Dư Nhã Thiểm thuận thế dựa vào trên vai của anh, vẻ mặt lo âu nhìn về phía An Diệc Diệp .

“Nhưng…”

“Anh nói em có thể ở lại đây thì có thể ở lại đây.”

Dư Nhã Thiểm cuối cùng khẽ gật đầu, đứng sau lưng Khúc Chấn Sơ .
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 93


CHƯƠNG 93

Khi cô ta ngẩng đầu lên, trên mặt không thấy có một giọt nước mắt, đắc ý mỉm cười nhìn An Diệc Diệp .

Khúc Chấn Sơ lạnh lùng nhìn qua, ánh mắt không có lấy một chút hơi ấm nào, mãi đên khi trái tim của An Diệc Diệp giá lạnh.

“Tiêu Nhĩ Giai , cô đừng tưởng rằng kết hôn rồi là cô thật sự có thể quản lý tất cả mọi thứ ở đây. Cô chẳng qua là một món hàng do Khúc Chấn Sơ tôi mua về mà thôi, cô nên nhận biết rõ thân phận của mình đi!”

An Diệc Diệp mím thôi, thậm chí không còn sức lực để nói chuyện nữa.

Dư Nhã Thiểm nghe Khúc Chấn Sơ gọi An Diệc Diệp như vậy thì kinh ngạc nhìn hai người bọn họ, trong mắt lóe lên ánh sáng tối tăm.

Cô ta dường như đã mơ hồ đoán được điều gì đó.

Cô ta giơ tay lên vỗ nhẹ vào vai Khúc Chấn Sơ .

“Thôi bỏ đi, Chấn Sơ, anh đừng tức giận, em nghĩ cô ấy không phải cố ý đâu.”

Khúc Chấn Sơ sa sầm mặt, nói với An Diệc Diệp : “Cô còn đứng ở đây làm gì?”

Tay An Diệc Diệp để ở sau người và chậm rãi siết chặt, đầu ngón tay c*m v** lòng bàn tay rõ ràng truyền đến cảm giác đau đớn.

“Hôm qua, mẹ bảo hôm nay chúng ta về nhà một chuyến, sắp đến đại thọ sáu mươi của ba.”

“Tôi biết rồi.”

Khúc Chấn Sơ lạnh lùng nói một tiếng. “Còn có việc gì nữa không?”

An Diệc Diệp lắc đầu, xoay người đi lên tầng.

Khi cô đi được nửa đường, lại nghe có tiếng cười đùa của Dư Nhã Thiểm từ trong phòng khách truyền vào trong tai.

An Diệc Diệp quay đầu, thấy Dư Nhã Thiểm dựa vào trên người anh, không biết đang loay hoay làm gì.

Trên mặt Khúc Chấn Sơ cười với vẻ nuông chiều, đó là nụ cười mà cô chưa từng thấy qua.

Cô vừa nhìn sang lại thấy Dư Nhã Thiểm đột nhiên ngẩng đầu lên nhìn cô.

Trái tim An Diệc Diệp lập tức thắt lại.

Cô và Dư Nhã Thiểm sống ở cô nhi viện từ nhỏ đến lớn, cô ta biết thân phận của cô!

Hơn nữa từ nhỏ Dư Nhã Thiểm đã thích bắt nạt cô, cô ta có thể nói chuyện này cho Khúc Chấn Sơ biết không?

An Diệc Diệp lo lắng đi lên tầng, trong đầu hoàn toàn rối bời.

Trong phòng khách, Dư Nhã Thiểm dựa vào cánh tay của Khúc Chấn Sơ , lật quyển tạp chí trong tay và đưa tới trước mặt anh.

“Cái túi xách này thật đẹp, vừa vặn hợp với chiếc váy em mới mua hôm qua, anh thấy có đúng không?”

Khúc Chấn Sơ không hề nhìn.

“Tối hôm nay, anh sẽ bảo bọn họ đưa qua.”

Dư Nhã Thiểm hài lòng cười.

Ai có thể ngờ được, ba ngày trước cô ta còn mặc quần áo lao động dơ bẩn làm công việc của nhân viên vệ sinh, hôm nay lại có thể tiện tay mua túi xách có giá tới bảy con số?

Cho dù đến bây giờ cô ta cũng không biết tại sao Khúc Chấn Sơ đột nhiên tốt với cô ta như vậy nhưng đây là một cơ hội, cô ta tuyệt đối sẽ nắm lấy!
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 94


CHƯƠNG 94

Dư Nhã Thiểm kéo cánh tay của Khúc Chấn Sơ .

“Anh thật tốt, Chấn Sơ .”

Khúc Chấn Sơ nghe được tiếng gọi này thì hơi nhíu mày.

“Em gọi anh là gì?”

“Chấn Sơ , có gì không đúng sao?”

Khúc Chấn Sơ nhướng mày nói: “Anh nhớ trước kia em gọi anh là Anh Sơ.”

Tròng mắt Dư Nhã Thiểm xoay chuyển, thoáng qua lại cười.

“Ôi, nhưng đó là trước đây, bây giờ chúng ta đều lớn rồi, đương nhiên phải gọi anh là Chấn Sơ chứ!”

Cô ta lắc cánh tay của Khúc Chấn Sơ , khẽ nói: “Nếu anh thích, sau này em đều gọi anh là Anh Sơ.”

Khóe miệng Khúc Chấn Sơ hơi cong lên.

“Không cần, em thích gọi thế nào cũng được.”

Mặt trời từ từ lặn xuống.

Dư Nhã Thiểm lại chọn mấy thứ từ tạp chí, cuối cùng mới đứng dậy.

“Thời gian không còn sớm nữa, em về đây. Hình như chị Nhĩ Giai không thích em lắm, em vẫn không ở lại đây thì hơn.”

Cô ta liếc mắt nhìn lên lầu, cười nói: “Huống chi em cũng không muốn khiến anh khó xử.”

Nghe vậy, mi tâm Khúc Chấn Sơ xuất hiện một nếp nhăn.

Lúc trước khi anh rời khỏi cô nhi viện đã thề nhất định phải tìm “Thiểm Thiểm ” về.

Ngay cả tập đoàn M.I trong tay anh, thậm chí tòa thành này, cũng đều xây dựng vì cô.

Ở trong lòng anh, “Thiểm Thiểm ” là em gái, là thiên sứ cứu vớt anh, cũng là người quan trọng nhất.

Lúc đầu anh lưu lạc ở cô nhi viện, giống như đặt mình vào trong vũng bùn đen tối, chỉ có đôi tay non nớt của “Thiểm Thiểm ” xua tan sương mù dày đặc, kéo anh ra từng chút từng chút một.

Trong một tháng ngắn ngủi ở cô nhi viện, trở thành nguồn động lực khiến anh không ngừng cố gắng.

Nhưng bây giờ khó khăn lắm mới tìm được cô về, mình đã bị ép kết hôn rồi.

Nghĩ đến kết hôn, trong đầu Khúc Chấn Sơ vô thức hiện ra dáng vẻ của An Diệc Diệp.

Anh cau mày, ném những hình ảnh này đi.

“Anh giúp em xử lý thủ tục nhập học của đại học Nhu Tinh, em có thể đến trường bất cứ lúc nào, anh nhớ không phải lúc còn nhỏ em luôn nói muốn đi học sao?”

Dư Nhã Thiểm cười khẽ.

Sao cô ta có thể thích đi học chứ?

Trước kia niềm vui mỗi ngày khi đến trường chính là bắt nạt An Diệc Diệp.

Nhưng bây giờ lại không dám biểu hiện ra ngoài, còn vui vẻ nở nụ cười.

“Nhu Tinh ? Có phải trường học của chị Nhĩ Giai không?”

“Ừm, cô ấy là học viện thương mại, nếu em không thích, có thể đổi cái khác.”

“Không, em cũng đi học viện thương mại, ở cùng một lớp có thể giao lưu tình cảm.”

Cô ta đưa tay kéo tay Khúc Chấn Sơ , tươi cười xán lạn.

“Trước kia lúc em ở cô nhi viện cũng có một người bạn, luôn bắt nạt em, sau này em tâm sự với cô ấy đã tốt lên rồi.”

Dư Nhã Thiểm nheo mắt, đáy mắt hiện lên vài tia sáng ác độc.

Khúc Chấn Sơ đè nén do dự nơi đáy lòng lại.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 95


CHƯƠNG 95

“Nhưng không phải tất cả mọi người đều tốt bụng giống như em.”

Ra khỏi nhà họ Khúc, Dư Nhã Thiểm lên xe, sắc mặt đột ngột thay đổi.

Tài xế liếc mắt nhìn thoáng qua từ kính chiếu hậu, nhỏ giọng hỏi: “Cô Dư, muốn trở về sao?”

Dư Nhã Thiểm mở điện thoại nhìn nhìn.

“Căn nhà Chấn Sơ tặng tôi kia, tôi không thích trang trí bên trong, dỡ bỏ làm lại lần nữa, mấy ngày này cứ đến khách sạn đi.”

“Bảo bọn họ tìm khách sạn năm sao cao cấp, thuê một phòng Tổng thống cho tôi ở.”

Nói xong, cô ta bèn mở tấm ngăn trong xe, ngăn cách mình với tài xế.

Đợi sau khi ghế sau xe chỉ còn một mình cô ta, Dư Nhã Thiểm mới tìm thấy một số điện thoại mấy tháng trước từng liên lạc.

“A lô, ngài Tiêu? Đã lâu không gặp.”

“Ông sẽ không quên tôi chứ? Lúc này mới mấy tháng đâu, không phải bất động sản lúc trước còn ở trong tay ông sao?”

“Vì trộm chứng nhận bất động sản của cô nhi viện ra ngoài, ông có biết tôi đã trả giá bao nhiêu không? Chỉ sợ bọn họ phát hiện, không thể không rời khỏi cô nhi viện.

“Nhiêu đó tiền ông cho tôi sao có thể đủ xài? Nhưng mà bây giờ, tôi đã phát hiện một chuyện khác.”

“Ông đoán thế nào? Tôi nhìn thấy con gái của ông ở chỗ Khúc Chấn Sơ !”

“Nhưng cô ta lại giống như đúc con tiện nhân chết tiệt ở cùng cô nhi viện với tôi, ông nói xem có kỳ lạ không?”

“Tiền? Bây giờ tiền trên tay tôi xài cũng xài không hết.”

“Tôi muốn cái gì, đến lúc đó ông sẽ biết.”

Cúp điện thoại xong, Dư Nhã Thiểm lướt tới lướt lui bộ sưu tập của điện thoại.

Trong một góc, cất giấu một phần tài liệu.

Vừa mở ra, bên trong lại đều là ảnh chụp của An Diệc Diệp !

Mỗi tấm ảnh đều là khoảnh khắc cô bị bắt nạt vô cùng nhếch nhác.

Có cả người ngã vào trong vũng bùn rất bẩn, cũng có bị người khác làm cho thương tích đầy người, còn có bị vu oan đứng phạt trong hành lang.

Người chụp những tấm ảnh đó, đều là Dư Nhã Thiểm .

Cô ta lật xem từ đầu đến cuối một lượt, trên mặt lộ ra nụ cười dữ tợn, đâm từng cái từng cái lên An Diệc Diệp trên ảnh chụp.

“Thật sự là oan gia ngõ hẹp! Lần này xem ai sẽ bảo vệ cô!”

Ngày hôm sau, khi An Diệc Diệp xuống lầu, thấy Khúc Chấn Sơ đã đứng trong phòng khách.

Anh mặc áo sơ mi màu xanh dương nhạt, áo may ô sọc xanh dương đậm, đứng ở trước cửa sổ, cuối đầu cài cúc áo trên tay.

“Hôm nay đến nhà họ Khúc .”

An Diệc Diệp nhìn nhìn trái phải, nhưng không thấy Dư Nhã Thiểm , lại cẩn thận quan sát dáng vẻ của Khúc Chấn Sơ .

Xem ra, hình như Dư Nhã Thiểm không nói thân phận của mình cho anh biết.

Trái tim treo cả đêm từ từ buông xuống.

“Người hôm qua kia…”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 96


CHƯƠNG 96

“Cô ấy là Dư Nhã Thiểm .”

Khúc Chấn Sơ nâng mắt nhìn thoáng qua cô.

“Không giống với cô.”

Tuy đã chuẩn bị tâm lý từ lâu, nhưng An Diệc Diệp vẫn không tưởng tượng được cuối cùng Dư Nhã Thiểm đã quen Khúc Chấn Sơ lúc nào?

Nhưng cô có thể nhìn ra, Khúc Chấn Sơ rất thích Dư Nhã Thiểm .

Quả nhiên, mọi thứ lúc trước đều là ảo giác.

“Tôi thật sự không giống với cô ta.”

Nói xong, cô siết chặt tay, xoay người đi lên lầu.

Khúc Chấn Sơ nhíu mày, ngoài lần trước sau khi An Diệc Diệp uống say, đây là lần đầu tiên nghe thấy giọng điệu như vậy của cô.

“Cô muốn đi đâu?”

Bước chân của An Diệc Diệp không hề dừng lại.

“Không phải muốn đi về sao? Cũng không thể đi như vậy đúng không?”

Nói xong thì bước thẳng vào phòng.

Ba giờ chiều, An Diệc Diệp và Khúc Chấn Sơ đã đến nhà họ Khúc .

Thẩm Thanh Chiêu mặc một bộ đồ màu xám nhạt, uống một ngụm trà mới từ từ lên tiếng.

“Lần này tôi gọi hai đứa đến đây, là vì đại thọ sáu mươi tuổi của ba con sắp đến rồi.”

Trên mặt Khúc Chấn Sơ không có cảm xúc gì, có vẻ càng lạnh lùng hơn.

“Có liên quan gì với tôi?”

Nụ cười nhạt trên mặt Thẩm Thanh Chiêu hơi cứng lại, không có trả lời anh, mà quay đầu nhìn về phía An Diệc Diệp .

“Con mới gả vào nhà họ Khúc , yến tiệc lần này sẽ chiêu đãi rất nhiều người, đừng nói mẹ không quan tâm con, việc chuẩn bị tiệc tối lần này do con chịu trách nhiệm.”

An Diệc Diệp ngạc nhiên nói: “Con?”

“Ừm, chỉ là một bữa tiệc tối mà thôi, không cần hao tâm tốn sức, con không thể gả qua đây mà không làm gì cả đúng không?”

Thẩm Thanh Chiêu đứng dậy, phẩy phẩy cây quạt trong tay.

“Đây là danh sách chiêu đãi lần này, những thứ khác tự con về chuẩn bị.”

“Đây là tiệc mừng thọ của ông cụ, không thể có một chút sơ suất, đừng làm mất mặt Nhà họ Khúc chúng ta.”

An Diệc Diệp mở danh sách ra nhìn nhìn, phía trên có nhánh phụ của nhà họ Khúc , cũng có người của những giọng họ khác, công lại không có một trăm, cũng có bảy tám mươi.

Cô chưa từng chuẩn bị tiệc tối gì đó, thậm chí tiệc tối chính thức cũng chưa từng tham gia.

Chuẩn bị thế nào đây?

Nhưng Thẩm Thanh Chiêu ào ào nói tới, rõ ràng là muốn ra oai phủ đầu cô, cô hoàn toàn không thể từ chối.

An Diệc Diệp đành phải đồng ý.

“Con biết rồi.”

Khúc Chấn Sơ ở một bên cau mày.

“Nhà họ Khúc không có ai sao? Còn muốn cô ấy làm?”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 97


CHƯƠNG 97

Sắc mặt Thẩm Thanh Chiêu trở nên nặng nề, giọng nói cũng sắc bén.

“Khúc Chấn Sơ , đây là cơ hội cho con bé biểu hiện một chút, chẳng lẽ thật sự phải cho mọi người cảm thấy, vợ của Khúc Chấn Sơ con không biết làm gì cả, chỉ ở trong nhà làm con sâu gạo sao?”

Khúc Chấn Sơ càng cau chặt mày hơn, cười lạnh một tiếng.

“Chẳng lẽ cái này không phải yêu cầu của các người ư…”

“Đừng nói nữa!”

An Diệc Diệp cắt ngang lời Khúc Chấn Sơ , đứng lên, cầm lấy danh sách trên bàn.

“Tiệc tối này, để con chuẩn bị!”

Ra ngoài, sắc mặt Khúc Chấn Sơ lạnh như băng kéo cô.

“Cô bị ngớ ngẩn hả? Đồng ý bà ta làm gì?”

An Diệc Diệp quay đầu, phủi tay anh ra.

“Anh quan tâm tôi như vậy làm gì?”

“Sao không đi quan tâm Dư Nhã Thiểm của anh ấy?”

Những lời này không biết chạm vào vảy ngược của Khúc Chấn Sơ ở chỗ nào.

Sắc mắt anh nháy mắt trở nên nặng nề.

Ánh mắt anh u ám nhìn An Diệc Diệp , không nhìn ra trong lòng anh đang nghĩ gì.

“Cô thích làm thì làm, đến lúc đó xảy ra phiền phức rồi đừng có tìm tôi.”

“Ừm.” An Diệc Diệp nhỏ giọng lên tiếng.

Thấy cô còn dám trả lời, sắc mặt anh càng xấu hơn, lửa giận trong mắt mãnh liệt bùng nổ, cuối cùng lại thu lại toàn bộ, sải bước đi về phía xe.

An Diệc Diệp đứng nguyên tại chỗ.

Khúc Chấn Sơ thấy cô không đi qua, đá mạnh một cước lên cửa xe.

“Còn không qua đây? Cô là muốn tự mình đi về hả?”

Giọng nói hung hăng, cũng không biết là đang giận ai.

An Diệc Diệp không nói một lời đi tới, lên xe.

Trở về nhà, Khúc Chấn Sơ ném An Diệc Diệp lại, lạnh mặt đi vào phòng khách.

An Diệc Diệp đưa danh sách trong tay cho quản gia xem thử.

“Quản gia, nếu nhiều người như vậy muốn tham gia tiệc mừng thọ, thì cần chuẩn bị cái gì ạ?”

Quản gia biết lần này hai người Khúc Chấn Sơ trở về Nhà họ Khúc là vì tiệc mừng thọ của Khúc Kiều , nhưng không ngờ Thẩm Thanh Chiêu lại giao tiệc mừng thọ lớn như vậy cho một mình An Diệc Diệp.

Đại thọ sáu mươi tuổi không thể qua loa, trước kia đều mời không ít người cùng làm.

Lần này lại giao cho An Diệc Diệp, hơn nữa chỉ có thời gian năm ngày… Quản gia hơi nhíu mày, xem ra bà cụ Khúc không thích đứa con dâu mình chọn lắm.

Nhưng lúc đầu, không phải bọn họ ép cậu chủ nhất định phải cưới sao?

Nghi ngờ thoáng hiện lên trong đầu, chân mày của quản gia lại giãn ra, trả lời việc công.

“Trước kia tôi từng chuẩn bị loại tiệc tối có quy mô tương tự với quản gia của những dòng họ khác, đợi lát nữa tôi sắp xếp tài liệu lúc trước xong rồi sẽ đưa cho cô xem.”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 98


CHƯƠNG 98

An Diệc Diệp vui ra mặt.

“Vậy bây giờ luôn đi, tôi đi lấy cùng với ông.”

“Cái này…”

Quản gia quay đầu nhìn thoáng qua Khúc Chấn Sơ ngồi trên sô pha, thấy anh không nói gì, mới gật đầu.

“Được, cô đi theo tôi.”

“Được.”

Phòng của quản gia của Nhà họ Khúc ở phía sau tòa thành rộng lớn, An Diệc Diệp đi theo quản gia ra ngoài.

Một chiếc xe màu đỏ rực từ phía xa chạy đến đây như một cơn gió, đến trước cửa vẫn không giảm tốc độ.

An Diệc Diệp và quản gia đều sợ tới mức dừng lại.

Lúc xe thể thao sắp đụng vào cửa thì chợt chuyển hướng, kít một tiếng, tiếng bánh xe ma sát trên mặt đất vang lên.

Thấy cửa xe mở ra, Dư Nhã Thiểm mang kính râm bước xuống từ bên trong.

Trên mặt cô ta trang điểm đậm, sau khi xuống xe thì chỉ huy tài xế ngồi ở ghế phó lái.

“Đem mấy túi xách và quần áo này trở về cho tôi, cất kỹ hết cho tôi. Tôi cảnh cáo ông, có bao nhiêu thứ tôi đều nhớ kỹ đấy! Nếu ông dám trộm một thứ, tôi cho ông đi ngồi tù!”

Tài xế nhìn qua là một người trung thực, hơn bốn mươi tuổi.

Nghe thấy những lời này của Dư Nhã Thiểm thì cau mày.

“Cô Giang, tôi chưa từng trộm đồ gì cả.”

Dư Nhã Thiểm hừ lạnh một tiếng.

“Trước kia không trộm, không có nghĩa sau này sẽ không trộm. Túi xách đắt tiền như vậy để ở trước mặt ông, ai biết ông có động lòng hay không?”

Cô ta tháo kính râm xuống, lại nói tiếp: “Đúng rồi, sau này ông không cần đến nữa, xe tôi sẽ tự lái.”

Tài xế ngạc nhiên nói: “Nhưng mà, cô vẫn chưa có bằng lái.”

“Không phải khi nãy tôi lái rất tốt sao?”

“Nếu xảy ra chuyện…”

“Có thể xảy ra chuyện gì chứ? Có chuyện gì Chấn Sơ sẽ dọn dẹp giúp tôi.”

Nói xong, cô ta xoay người xách túi xách da trong tay đi qua.

Từ đối diện đi tới nhìn An Diệc Diệp và quản gia, đứng ở trước mặt An Diệc Diệp .

“Chị Nhĩ Giai , hôm nay em đi xem triển lãm xe với Chấn Sơ , chị không có ý kiến gì đúng không?”

An Diệc Diệp nhìn Dư Nhã Thiểm tươi cười xán lạn trước mặt.

Cô có thể chắc chắn Dư Nhã Thiểm vẫn nhận ra cô, nhưng vì sao cô ta vẫn đang diễn kịch?

An Diệc Diệp chuyển mắt, không nói gì, chỉ xem cô ta như không khí.

“Quản gia, dẫn tôi đi qua đi.”

“Vâng ạ.”

Quản gia dẫn cô đi ra phía sau.

Dư Nhã Thiểm đứng tại chỗ nhìn bọn cô, nghiến răng, khóe miệng nhếch lệch, nở một nụ cười độc ác.

“Giống y như trước đây, thật sự là đồ vô dụng.”

Cô ta cất bước đi vào bên trong, vừa nhìn thấy Khúc Chấn Sơ trong phòng khách, nụ cười độc ác trên mặt biến mất trong nháy mắt.

“Anh Chấn Sơ ~”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 99


CHƯƠNG 99

An Diệc Diệp đi theo quản gia đến nhà sau, ở ngoài cửa chờ đợi.

Vài phút sau, ông mới mang theo một chồng tài liệu cao mấy chục centimet ra ngoài.

“Cô Tiêu, đều ở đây ạ.”

An Diệc Diệp nhìn nhìn đống tài liệu này, không nhịn được mở to mắt.

“Nhiều vậy sao?”

Quản gia nói: “Những thứ này chỉ là tài liệu của ba buổi tiệc. Tôi làm cùng ba vị quản gia của dòng họ khác suốt hai tuần mới xong.”

Nói xong, ông liếc mắt nhìn thoáng qua An Diệc Diệp , ý muốn nói với cô, buổi tiệc quy mô lớn như vậy, một mình cô hoàn toàn không có khả năng hoàn thành trong vòng năm ngày.

An Diệc Diệp mím chặt môi, vươn tay.

“Đưa cho tôi.”

Quản gia thấy cô vẫn không chịu bỏ qua, chỉ đành nói: “Tôi đưa qua giúp cô.”

An Diệc Diệp nhận lấy một ít, giảm bớt sức nặng giúp ông.

Hai người vừa về đến cửa, đã nhìn thấy Khúc Chấn Sơ và Dư Nhã Thiểm cùng đi ra ngoài.

Trên mặt Dư Nhã Thiểm mang theo nụ cười ngọt ngào, tựa trên vai Khúc Chấn Sơ .

“Em chỉ muốn chiếc xe kia thôi, không có bằng lái thì sao chứ? Em sẽ đi học nhanh thôi, nếu thật sự không được, đến lúc đó cho anh đưa em ra ngoài hóng gió.”

Khúc Chấn Sơ bất đắc dĩ lắc lắc đầu.

“Không có cách nào với em, đợi lát nữa anh bảo bọn họ lấy về.”

“Anh Chấn Sơ , anh đối xử với em thật tốt.”

An Diệc Diệp thấy hai người đi ra ngoài, dời mắt đi, vờ như không nhìn thấy.

Nhưng Dư Nhã Thiểm lại cố ý gọi cô lại.

“Chị Nhĩ Giai , chị có muốn đi cùng không? Nhưng mà…”

Cô ta quan sát An Diệc Diệp từ trên xuống dưới một lượt.

“Chị vẫn nên thay quần áo đi, buổi triển lãm xe bọn em đi lần này là của khách quý, người bên trong không giàu cũng quý, nếu chị mặc quần áo thế này đi…”

Dư Nhã Thiểm ra vẻ khó xử cười cười.

“Em cũng không nói quần áo của chị không đẹp, em chỉ lo sẽ làm mất mặt anh Chấn Sơ thôi.”

Khúc Chấn Sơ quét mắt nhìn qua An Diệc Diệp , cố ý không nhìn cô.

“Nếu cô muốn đi, thì đi thay một bộ…”

“Tôi không rảnh.”

Còn không đợi anh nói chuyện, An Diệc Diệp đã ôm tài liệu trong tay đi vào trong.

Sắc mặt Khúc Chấn Sơ cứng đờ, sự lạnh lẽo nhanh chóng bao phủ, trước giờ không cái ai dám nói chuyện với anh như vậy.

Quản gia vội vàng giải thích: “Cô Tiêu phải bận chuẩn bị chuyện tiệc mừng thọ, có lẽ tâm trạng không tốt lắm.

Dư Nhã Thiểm vốn không muốn mở miệng, hai người bọn họ ầm ĩ càng nhiều càng tốt.

Nhưng thấy quản gia cũng nói chuyện, vờ khuyên răn: “Chị Nhĩ Giai vất vả như vậy, đừng nên tức giận.”
 
Back
Top Bottom