Ngôn Tình Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 20


CHƯƠNG 20

An Diệc Diệp nhìn thử cái hộp dụng cụ cực to trong tay, dụng cụ bên trong đều đủ cả. “Lầu hai?” “Đúng vậy.”

An Diệc Diệp nhìn xung quanh một chút, nơi này là phòng của Khúc Chấn Sơ , nhưng trừ ngày thứ nhất ra, Khúc Chấn Sơ vẫn chưa từng trở lại.

Phòng ngủ chung quy không phải nơi làm việc.

An Diệc Diệp thu dây chuyền lại, ôm hộp dụng cụ lên lầu hai.

Lần trước cô không cẩn thận té xuống từ trên cầu thang, cô vô cùng cẩn thận.

Lên lầu, quẹo trái, phòng ở lầu hai rất nhiều, quản gia lại không nói cho cô phòng cụ thể.

Cô suy nghĩ một chút, lặng lẽ mở cửa tạo ra một kẽ hở, nhìn vào bên trong.

Trong phòng làm việc lớn như vậy, có một người nghiêng người về phía cô, đang cúi đầu làm việc.

Là Khúc Chấn Sơ ?

An Diệc Diệp do dự một chút, đối phương quay đầu, ánh mắt sắc bén đảo qua cửa. “Cô đang làm gì vậy?”

An Diệc Diệp do dự một chút, muốn lặng lẽ đi ra ngoài. Ánh mắt Khúc Chấn Sơ đột nhiên trở nên nghiêm trọng.

“Vào đây?

Cô không thể làm gì khác hơn là đẩy cửa ra, ôm hộp dụng cụ đứng ở cửa.

“Quản gia nói, tôi có thể đến đây làm ..”

Khúc Chấn Sơ nheo mắt lại nhìn cô.

Anh quả thật bảo quản gia nói với Tiêu Nhĩ Giai , có thể để cô ấy sử dụng phòng làm việc ở lầu hai, chỉ có điều lầu hai tổng cộng có hai phòng làm việc , ý của anh là để cho Tiêu Nhĩ Giai dùng phòng làm việc còn lại.

Cô cố ý tới đây sao? An Diệc Diệp bị ánh mắt anh nhìn làm cho khiếp sợ cúi đầu xuống, có chút mất tự nhiên đứng tại chỗ.

Anh tại sao phải nhìn cô như vậy? Người bảo tới phòng làm việc không phải chính là anh sao? Khúc Chấn Sơ nhìn cô một hồi, đưa tay ấn điện thoại trên bàn.

“Đưa một cái bàn đọc sách vào đây.”

Nói xong, anh mới ngẩng đầu đưa mắt nhìn An Diệc Diệp .

“Qua đây.” An Diệc Diệp khẩn trương l**m môi một cái, hơi do dự. Đôi môi vốn trơn bóng trở nên đỏ thẫm, ánh mắt Khúc Chấn Sơ trở nên u ám mấy phần.

An Diệc Diệp không nhận ra, còn tưởng rằng anh tức giận, vội vàng ôm hộp dụng cụ tới. “Ngài Khúc ”

Khuôn mặt mịn màng trơn bóng như trứng gà bóc, trắng nõn, lộ ra vẻ sáng bóng, gò má ửng đỏ, một đôi mắt mèo tròn trịa được khảm trên gương mặt tinh xảo.

Khúc Chấn Sơ đưa tay ra, đặt trên mái tóc xoăn rối bù sau lưng cô.

Tay theo phần lưng trượt xuống, dừng lại ngang hông, hơi dùng lực, An Diệc Diệp liền mất khống chế nhào về phía trước ngã xuống trên người anh.

“Anh muốn làm gì… ưm…”

Vừa mới mở miệng, môi liền được phủ kín. Ánh mắt Khúc Chấn Sơ u ám lạnh lẽo, một tay giữ eo cô, một tay giữ cằm cô cố định. Ngậm lấy đôi môi đỏ thẫm kia.

Môi bị ngậm, hôn một cách bá đạo.

Đôi mắt An Diệc Diệp trong phút chốc trợn to, nhanh chóng phản ứng lại, đưa cùi chỏ ngăn trước ngực Khúc Chấn Sơ, muốn đẩy anh ra.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 21


CHƯƠNG 21

Nhưng sức lực cô căn bản không thể chống lại Khúc Chẩn Sơ .

“Không muốn.”

Hai tay Khúc Chấn Sơ giống như sắt thép vậy giam cầm eo của An Diệc Diệp , để cho cơ thể hai người dân chặt vào một chỗ. “Không muốn?”

Khúc Chấn Sơ nhếch môi khẽ cười, ngón tay thon dài v**t v* đôi môi đỏ mọng của An Diệc Diệp , ánh mắt trở nên càng u ám.

“Không phải cố rất thích sao? Tính kể để tiếp cận tối, thứ cô muốn không phải cái này sao?”

“Không…”

An Diệc Diệp nhíu mày lại. “Không phải anh bảo tôi đến phòng làm việc sao?”

Ngón tay Khúc Chấn Sơ xuôi theo môi cô, từ từ trượt xuống xương gò má, v**t v* trên làn da nhẵn nhụi bóng loáng.

Đúng lúc này, quản gia gõ cửa đi vào, mấy người khiêng bàn đọc sách theo ở phía sau.

Quản gia ngẩng đầu lên, nhìn thấy An Diệc Diệp , trên mặt thoáng qua vẻ kinh ngạc, rất nhanh trở lại vẻ bình thường.

“Ông chủ , bàn đọc sách để ở đâu?” “Nếu vợ tôi đã thích nơi này như vậy, vậy thì đặt bên cạnh bàn chính” Khúc Chấn Sơ thuận miệng nói một câu, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm vào An Diệc Diệp , tay hơi siết chặt, khiến cả người cô đều đè trên người mình.

“Anh đừng như vậy.”

An Diệc Diệp đẩy anh ra.

Trong phòng làm việc còn có quản gia và những người khác, trước mặt nhiều người như vậy, nhưng Khúc Chấn Sơ một chút cũng không quan tâm, đưa tay kéo đầu cô xuống, hôn cô lần nữa.

Đám người Quản gia cúi đầu bận chuyện của mình, căn bản không dám nhìn Khúc Chẩn Sơ bên này.

An Diệc Diệp giãy giụa.

“Cô còn biết xấu hổ?” Khúc Chấn Sơ cười lạnh một tiếng, tóm lấy hai tay cô.

Cơ thể bị ép buộc phải dựa vào một chỗ với Khúc Chấn Sơ, đầu lưỡi tàn phá khắp nơi trong miệng, mang theo sự xâm chiếm và hủy diệt khó mà cự tuyệt.

An Diệc Diệp đẩy anh không được, không biết lấy dũng khí từ đâu ra, há miệng trực tiếp dùng sức cắn một cái! Chân mày Khúc Chẩn Sơ đột nhiên nhíu lại!

Lúc nhận ra được động tác này của cô, nhanh chóng đẩy cô ra, nhưng môi vẫn bị cắn rách, máu tươi chảy ra.

Đầu ngón tay đụng một cái trên miệng vết thương, sắc mặt Khúc Chẩn Sơ nhanh chóng trầm xuống.

“Cô vậy mà cắn tôi!” An Diệc Diệp bị sợ sắc mặt trắng bệch, nhanh chóng lui về phía sau mấy bước. “Tôi, không phải cố ý”

Ánh mắt Khúc Chẩn Sơ nặng nề nhìn chằm chằm cô, đáy mắt hội tụ phong ba.

“Cô qua đây cho tôi!”

An Diệc Diệp hơi run lên, không những không đến gần, ngược lại lui về sau một bước. “Cô còn dám chạy?”

Khúc Chấn Sơ đột nhiên đứng lên, đưa tay tới muốn bắt cô.

Trong lòng An Diệc Diệp giật mình, hoảng sợ nhanh chóng đẩy ra, nhanh chóng cầm hộp dụng cụ trên bàn, trực tiếp ném thẳng về phía Khúc Chấn Sơ , xoay người chạy.

Khúc Chấn Sơ tiếp lấy hộp dụng cụ, nhìn bóng lưng An Diệc Diệp rời đi, sắc mặt đen như đáy nồi.

Rầm! Một tiếng, anh dùng âm thanh phát ra cực to đặt cái hộp dụng cụ lên bàn. Những người trong phòng làm việc cũng bị sợ run rẩy. Quản gia cẩn thận nói: “Ông chủ , có muốn sai người đem Cô Tiêu mang về hay không?” Khúc Chẩn Sơ nhìn hướng An Diệc Diệp rời đi, ánh mắt trầm xuống, ngón tay v**t v* nắp hộp dụng cụ.

“Không cần”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 22


CHƯƠNG 22

Quản gia nhìn cái bàn đã được đặt xong, do dự một chút, cuối cùng vẫn nói ra suy nghĩ muốn để cho An Diệc Diệp đổi căn phòng khác. Nếu ông chủ đặt cái bàn ở đây, khẳng định chính là muốn giữ cô ấy lại. Hơn nữa Cô Tiêu đó, lại cố ý để tiếp cận ông chủ. Quản gia nhíu mày lại, dẫn mấy người lui khỏi phòng làm việc

Mới vừa đi ra, ông ta liền gặp An Diệc Diệp đứng ở cửa.

Sắc mặt quản gia trầm xuống. “Cô Tiêu , tại sao cô tới đây?”

An Diệc Diệp khó hiểu nói: “Không phải ông bảo tôi tới phòng làm việc lầu hai sao? Nói tôi có thể dùng phòng làm việc ở đây?”

Lão quản gia bất mãn nhìn cô.

“Cô Tiêu , cái tôi bảo cô đi là phòng làm việc còn lại, phòng làm việc ở đây là phòng chuyên dụng của ông chủ.” “Lầu 2 có hai phòng làm việc ?”

An Diệc Diệp nghiêng đầu nhìn thử, quả nhiên thấy hành lang bên kia còn có một cánh cửa, dường như cũng là một phòng làm việc.

Ai biết cô có phải trùng hợp hay không, vừa vặn tiến vào phòng làm việc của Khúc Chấn Sơ , khó trách mới vừa rồi anh lại… Hơn nữa cô bây giờ chỉ mong mãi mãi không nhìn thấy Khúc Chấn Sơ , làm sao còn cố ý đi tìm anh? “Nhưng tôi căn bản cũng không biết ở đây có hai phòng làm việc.”.

Trên mặt quản gia không có bất kỳ biểu cảm gì, nhưng trong mắt rõ ràng không tin lời của cô nói.

An Diệc Diệp nhếch miệng, nắm chặt cái váy.

“Sau này tôi sẽ đi tới làm việc ở phòng làm việc còn lại.”

Nói đến một nửa, An Diệc Diệp đột nhiên phát hiện, cô để quên hộp dụng cụ ở trong phòng làm việc của Khúc Chấn Sơ rồi.

“Quản gia, có thể giúp tôi lấy hộp dụng cụ ra hay không? Tôi bây giờ sẽ đi qua phòng làm việc còn lại”

“Không cần”

Không nghĩ tới quản gia lại từ chối cô, nhàn nhạt nói: “Ông chủ nói, sau này cô có thể tiếp tục ở phòng làm việc của ông chủ làm việc”

“Cái gì?”

Chân mày An Diệc Diệp khẩn trương nhíu chặt. Cô phải ở trong phòng làm việc với Khúc Chấn Sơ ? “Nhưng mà… Tôi không muốn cùng một phòng làm việc với anh ta.” Vừa nghĩ tới sau này cô đều phải sống chung với Khúc Chấn Sơ , cả người cô liền không thoải mái. “Xin lỗi, Cô Tiêu , đây là yêu cầu của ông chủ”

Quản gia bình tĩnh nhìn cô, giống như là đang chứng tỏ, yêu cầu của Khúc Chấn Sơ tuyệt đối không thể phản kháng.

Rốt cuộc Khúc Chấn Sơ nghĩ như thế nào vậy? “Nếu anh ấy không muốn nhìn thấy tôi, tại sao còn muốn để cho tôi ở chung phòng?” “Đây là ý kiến của ông chủ, cô có thể tự mình đi tìm cậu ấy.” Chờ quản gia vừa đi, An Diệc Diệp đứng ở cửa phòng làm việc, do dự có nên đi vào lại hay không. Đứng một lúc lâu, cô mới vừa đưa tay ra, cửa trước mắt đột nhiên bị mở ra. Khúc Chấn Sơ đứng ở cửa, ánh mắt sắc bén nhìn cô. “Cô còn muốn đứng tới khi nào?” Ánh mắt An Diệc Diệp nhìn vào bên trong, hộp dụng cụ của cô đặt trên cái bàn mới vừa chuyển vào. “Xin lỗi, tôi không biết lầu hai có hai phòng làm việc , bây giờ tôi sẽ đi phòng làm việc còn lại.” Cô gấp gáp đi vào trong, ôm hộp dụng cụ vào trong ngực, vừa quay người, liền bị Khúc Chẩn Sơ cản lại. Hai tay anh vịn ở trên bàn, đem An Diệc Diệp vây ở chính giữa. “Cô muốn khi nào mới bắt đầu công việc của cô? Tôi bắt đầu hoài nghi cô có thể sửa lại nó hay không.” An Diệc Diệp lui về phía sau một chút, ra sức cách Khúc Chấn Sơ xa một chút. “Tôi, tôi có thể sửa được.”

Khúc Chấn Sơ lại nhích tới gần một chút, cơ thể hai người dường như dựa chung một chỗ.

“Chính ở chỗ này, tôi muốn xem cô sửa”

An Diệc Diệp nhìn chằm chằm đôi mắt Khúc Chấn Sơ , cho tới bây giờ cô cũng không nhìn thấu ý nghĩ trong đôi mắt này. “Nếu anh đã ghét tôi như vậy, tại sao còn muốn để cho tôi làm việc ở đây?” “Tôi phải tận mắt nhìn cô.”

An Diệc Diệp dường như đoán được ý nghĩ trong lòng anh.

Sợi dây chuyền này đối với Khúc Chẩn Sơ mà nói vô cùng quan trọng, anh giữ mình ở lại đây, là giám sát. “Anh không tin tôi?”

“Không sai.”

Khúc Chấn Sơ xoay người, đi về phía bàn làm việc, vừa nói: “Tôi tại sao phải tin tưởng một người trăm phương ngàn kế tiến vào nhà họ Khúc? Tiêu Nhĩ Giai , tự cô biết, cô có thể khiến tôi tín nhiệm mấy phần”

Chèn ép xung quanh từ từ biến mất, An Diệc Diệp mới thở phào nhẹ nhõm, không thể làm gì khác hơn là thỏa hiệp. “Được, tôi sẽ nhanh sửa dây chuyền xong.”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 23


CHƯƠNG 23

Trong phòng làm việc an tĩnh, hai bàn sách một lớn một nhỏ dựa vào một chỗ.

Ánh mặt trời xuyên qua rèm cửa sổ chiếu xuống mặt đất, chiếu sáng toàn bộ phòng làm việc .

An Diệc Diệp ngồi phía sau bàn đọc sách khá nhỏ kia, cúi đầu, nghiêm túc sửa sợi dây chuyền đã bể tan tành trong tay.

Ánh mặt trời rơi vào trên người cô, chiếu lên váy trắng trên người cô giống như là phát sáng, gò má đỏ ửng, dáng vẻ khẽ rũ mắt xuống, nhìn qua vô cùng nghiêm túc.

Khúc Chấn Sơ ngẩng đầu lên, nhìn thấy chính là hình ảnh trước mắt.

Ngón tay linh hoạt dùng dụng cụ sửa lại cái móc đã lõm xuống, các đầu ngón tay hơi hồng, giống như một đóa hoa sen xinh đẹp.

Anh nhớ tới trước kia dường như ở chỗ nào đó nghe qua, tay như vậy gọi là tay búp sen, trắng trắng đỏ ửng, chắc hẳn vô cùng mềm mại…

Cái ý nghĩ này vừa lóe ra, Khúc Chấn Sơ ngẩn ra, tức giận chuyển tầm mắt của mình.

Anh bố trí người phụ nữ này ở bên cạnh mình, là muốn tận mắt phơi bày cái mặt nạ giả tạo của cô, không phải bị cô cám dỗ!

Khúc Chấn Sơ chau mày, mặt đầy vẻ giận dữ, giống như có thù oán với tài liệu trước mắt vậy.

An Diệc Diệp tò mò ngẩng đầu lên, nhìn thấy Khúc Chấn Sơ ngồi thẳng tắp, cả người cũng tản ra khí thế người sống chớ tiến vào, cảm giác không thể nào giải thích được.

Anh thế này là sao?

Mình một câu cũng chưa nói, lại chọc giận tới chỗ nào của anh rồi?

An Diệc Diệp thu hồi ánh mắt, tiếp tục công việc trong tay.

Nhanh chóng đem sợi dây chuyền sửa xong, cũng không cần tới phòng làm việc này nữa.

Sau này ở trong nhà này, cô vẫn nên tránh Khúc Chấn Sơ .

Vốn cho là Khúc Chấn Sơ qua mấy ngày sẽ tới công ty, tập đoàn nền tảng khổng lồ M. I dưới tên anh, liên quan đến tàu thuyền, điện tử, ăn uống đủ loại nghề, ở trong nước, thậm chí trên quốc tế đều có địa vị nhất định.

Là người đứng đầu tập đoàn M. I, thời gian anh rời công ty chắc không thể quá dài mới đúng.

Nhưng liên tục một tuần, An Diệc Diệp mỗi lần đẩy cửa phòng làm việc ra, luôn có thể thấy Khúc Chấn Sơ ngồi ở bên trong.

Người này không tới công ty, không sợ công ty đóng cửa sao?

An Diệc Diệp lặng lẽ nhìn anh một cái, không nghĩ tới thấy được một đôi mắt đen nhánh thâm thúy!

Đôi mắt kia trầm trầm rơi xuống trên người cô, giống như bản chất.

Cô lật đật thu hồi tầm mắt lại, cúi đầu đi về hướng bàn sách của mình.

“Qua đây.”

Giọng trầm thấp đột nhiên vang lên trong căn phòng yên tĩnh.

An Diệc Diệp dừng chân lại, do dự trong một giây mới đi tới.

Ánh mắt người đàn ông dừng trên màn hình máy tính, duỗi một tay ra với cô, hiển nhiên chính là muốn cô nắm tay.

Thấy An Diệc Diệp chậm chạp bất động, anh mới hơi dời ánh mắt đi, liếc cô một cái.

Trong lòng An Diệc Diệp căng thẳng, vội vàng nắm tay anh, ngay sau đó liền bị kéo qua.

“Tiếp tục.” Khúc Chấn Sơ đột nhiên mở miệng về phía màn hình máy tính.

An Diệc Diệp lúc này mới phát hiện, anh lại đang mở video.

Máy tính đầu bên kia dường như là ở trong phòng họp, có bảy tám người mặc tây trang màu đen đang ngồi, trẻ có già có, vẻ mặt hết sức nghiêm túc.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 24


CHƯƠNG 24

Bọn họ đang họp?

Theo động tác của Khúc Chấn Sơ , ánh mắt tất cả đồng nghiệp đều rơi vào trên người cô.

An Diệc Diệp sợ hết hồn, vội vàng giãy giụa.

Cánh tay cứng rắn của Khúc Chấn Sơ siết eo cô rất chặt, nghiêng đầu, ở bên tai cô.

“Đừng lộn xộn.”

Hơi thở nóng bỏng phả ra bên lỗ tai, thanh âm trầm thấp dường như còn mang theo dòng điện.

An Diệc Diệp run rẩy, cúi đầu xuống, không dám cử động.

Cũng may những người trong phòng họp đó, rất nhanh liền dời tầm mắt đi chỗ khác.

Tay của Khúc Chấn Sơ giam cầm ngang hông cô, dường như không cho phép cô chạy trốn.

Anh hướng về phía người trong video nói: “Đem vấn đề mới vừa rồi lặp lại lần nữa, vợ tôi nói, cô ấy có chút ý tưởng khác.”

Người trong video nhìn An Diệc Diệp , do dự một hồi.

“Trong hoạt động lần này, phương án trung tâm thương mại mới sắp xây xong bây giờ có hai lựa chọn. Một là thành lập phòng đấu giá, cái còn lại là làm phòng nghỉ ngơi VIP, chúng tôi vẫn chưa quyết định nên chọn dùng cái nào.”

Nói xong, bảy tám cặp mắt nhìn chằm chằm cô, đang chờ câu trả lời của cô.

An Diệc Diệp khẩn trương quay đầu nhìn Khúc Chấn Sơ một cái.

Cô l**m một, lòng bàn tay đã rịn ra một lớp mồ hôi.

Xung quanh hết sức yên tĩnh, mọi người đều đang nhìn cô.

Nếu như phòng đấu giá, không gì khó hơn bằng phân chia thị trường.

Bây giờ trong ngoài nước đã có không ít phòng đấu giá cao cấp, những cái này có lịch sử lâu đời, cái có chính là nhân tài mới nổi, thị trường căn bản đã sắp bão hòa.

Dưới tình huống như vậy, muốn thiết kế mới một phòng đấu giá, tương đương với việc chen vào thị trường đấu giá trên căn bản đã bão hòa.

Đối với tập đoàn M. I trên toàn cầu mà nói đều có sức ảnh hưởng cực lớn, sau lưng cũng không ít người đang nhìn nhất cử nhất động của bọn họ.

Nếu như phòng đấu giá lần này thất bại, sẽ trở thành trò cười cho không ít người.

Hơn nữa điểm khó khăn nhất đối với phòng đấu giá, chính là tính chân thực của việc giám định vật bán.

Nếu như trong đấu giá xuất hiện một món hàng giả, liền có thể khiến cho cả phòng đấu giá thậm chí còn có tập đoàn M. I rơi vào nguy cơ.

Tay của Khúc Chấn Sơ ôm ngang hông.

“Tất cả mọi người đều đang đợi câu trả lời của cô.”

An Diệc Diệp không biết tại sao Khúc Chấn Sơ lại đột nhiên đề ra yêu cầu như vậy.

Cô nhìn những người trên màn hình, chậm rãi mở miệng.

“Tôi cảm thấy… Phòng đấu giá tốt hơn một chút.”

“Tại sao?” Khúc Chấn Sơ nói.

An Diệc Diệp nhìn Khúc Chấn Sơ .

“Trung tâm thương mại mới có hai mươi tầng, nếu như đem phòng nghỉ ngơi đặt ở tầng trên cùng, khách mệt mỏi, còn phải trải qua đường dài như vậy mới có thể ngồi xuống… không tốt lắm.”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 25


CHƯƠNG 25

Người trong phòng họp cũng cau mày lên.

An Diệc Diệp khẩn trương dừng lại, người ngồi đầu máy tính bên kia, một người bất kì trong đó, cũng có thể hô mưa gọi gió trên thương trường.

Khóe miệng Khúc Chấn Sơ hơi nhếch lên độ cong.

“Tiếp tục.”

An Diệc Diệp không thể làm gì khác hơn là nói tiếp.

“Phòng đấu giá, có thể nâng cấp toàn bộ trung tâm thương mại, mời một chuyên gia đến, sau khi kiểm tra mỗi một món món đồ đấu giá cẩn thận, liền có thể bắt đầu.”

Vừa nói xong, trong phòng họp có người đặt câu hỏi: “Phòng nghỉ ngơi thì sao?”

“Mỗi một tầng bố trí một phòng ăn, lúc nghỉ ngơi, còn có thể dùng cơm. Như vậy, là có thể để cho khách tiện dùng cơm, đủ sức khỏe và cơ sở vật vật chất có thể để cho các cô ấy cả ngày đều ở lại trung tâm thương mại.”

Trong phòng họp nhất thời yên tĩnh lại, bắt đầu suy tính đề nghị của An Diệc Diệp .

Độ cong ở khóe miệng Khúc Chấn Sơ dần dần càng sâu, ánh mắt chúm chím nhìn người trong phòng họp người.

“Còn có vấn đề gì không?”

Mấy vị giám đốc trong phòng họp nhìn nhau, trên mặt lộ ra vẻ mặt vui mừng.

“Đây đúng là một ý kiến hay.”

“Nếu như vậy, các cô gái thích mua sắm nhất định sẽ hết sức vui vẻ.”

“Đã như vậy, theo như lời vợ tôi mà làm đi.”

“Vâng, Tổng Giám đốc Khúc.”

Dừng video, không còn những ánh mắt đâm chọt người đó, An Diệc Diệp cuối cùng mới thả lỏng được.

“Đã được chưa?”

Khúc Chấn Sơ lại không buông cô ra.

“Tôi không nghĩ tới, cô sẽ nghĩ ra đề nghị như vậy.”

“Ý nghĩ này, anh hẳn đã sớm nghĩ tới.”

Vừa rồi lúc cô nói ra ý nghĩ này, phản ứng của Khúc Chấn Sơ không có một chút kinh ngạc, hiển nhiên đã biết tới cách này.

Khúc Chấn Sơ buông lỏng eo cô.

Anh ngẩng đầu lên, nhìn An Diệc Diệp từ từ trở lại vị trí của mình, ánh mắt càng u ám.

Dựa theo tài liệu điều tra trước đó, con gái độc nhất của nhà họ Tiêu , đối với việc quản lý và học tập không có thành tựu gì.

Mặt trời nóng rực mọc ở phía đông lặn ở phía tây, ánh mặt trời dần dần trở nên mềm mại.

Cả nóc nhà cũng bao phủ trong nắng chiều, phòng làm việc ở lầu hai dần dần trở nên yên lặng.

“Thử nghiệm ở trung tâm mua sắm đã chính thức lên chương trình, đây là phương án mới.”

Quản gia đem phần hợp đồng đặt lên bàn, thái độ nghiêm túc lại cẩn thận.

Khúc Chấn Sơ nhanh chóng nhìn xong hơn mười trang hợp đồng, ở trang cuối cùng ký tên mình xuống, đưa cho quản gia.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 26


CHƯƠNG 26

“Cô ấy đâu?”

Vẻ mặt quản gia không thay đổi, hơi cúi đầu xuống.

“Sau khi Cô Tiêu dùng cơm xong, đã nghỉ ngơi trước.”

Lúc này đối với nữ chủ nhân trên danh nghĩa này, quản gia và những người khác cũng không biết nên xưng hô với cô như thế nào.

Ai cũng có thể nhìn ra thái độ của Khúc Chấn Sơ đối với cô, thậm chí có người chắc chắn, nói cuộc hôn nhân này duy trì không được thời gian quá dài.

Rất nhanh thôi, con gái nhà họ Tiêu đó liền sẽ rời khỏi cái nhà này.

Cho nên bọn họ cũng gọi cô là Cô Tiêu , mà không phải là phu nhân.

Khúc Chấn Sơ nghĩ ngợi chốc lát, trong đầu lại hiện ra vẻ mặt nghiêm túc của An Diệc Diệp .

“Ngày mai Nhà họ Khúc có một yến tiệc, tôi sẽ dẫn cô ấy đi cùng, chuẩn bị một chút.”

Khúc Chấn Sơ và mấy người trong nhà quan hệ không tốt, quản gia vô cùng hiểu rõ ý của câu nói này.

Mặc dù cậu chủ đối với người vợ hiện tại không hài lòng, hơn nữa nhà họ Tiêu và Nhà họ Khúc có thể liên hôn, nguyên nhân là vì một bộ phận rất lớn còn có mấy người nhà họ Khúc .

Nhưng nếu Tiêu Nhĩ Giai đã gả vào, vậy thì tuyệt đối không thể mất mặt ở bên ngoài.

“Vâng, cậu chủ .”

Khúc Chấn Sơ lần nữa ngẩng đầu lên, nhìn về hướng bàn đọc sách khác.

Trên bàn còn để hộp dụng cụ đó, mỗi lần An Diệc Diệp kết thúc công việc, đều đem dụng cụ lau chùi sạch sẻ lần nữa, đặt từng cái từng cái lại.

Hoặc là lúc cô cúi đầu sửa sợi dây chuyền, ngay cả hơi thở trong cả phòng cũng sẽ trở nên yên lặng lại.

Đáy mắt Khúc Chấn Sơ thoáng qua vẻ hoảng hốt.

Rất nhanh, anh lần nữa thu hồi ánh mắt, chuyên chú vào tài liệu trong tay.

Mặt trời dần dần lặn về phía Tây, rất nhanh, sắc trời liền đen xuống, trong nhà sáng lên ánh đèn, ánh đèn phòng ngủ ấm áp.

An Diệc Diệp ngồi ở mép giường, đem dây chuyền mới vừa sửa xong một nửa lấy ra.

Dười ánh đèn mờ nhạt, hoa văn rỗng trên mặt dây chuyền hình trái tim dường như lóe lên ánh bạc.

Hoa văn hoa hồng màu bạc bao quanh thành hình trái tim, trải qua mấy ngày sửa chữa, chỗ vốn đã bị đụng lõm xuống đã được đẩy lên.

Đẩy chốt khóa phía trên ra, dây chuyền từ từ mở ra

Bên trong, một mảng trống không.

An Diệc Diệp khẽ cau mày, cẩn thận đảo nhìn một chút, cô vẫn luôn tò mò hình khắc bên trong sẽ là ai, nhưng không nghĩ tới, lại trống không.

“Không có gì cả…”

Sợi dây chuyền này đối với Khúc Chấn Sơ có ý nghĩa gì?

Dù là gì đi nữa, cũng không liên quan tới cô.

Ngón tay chậm rãi lướt qua phần giữa dây chuyền, An Diệc Diệp cất dây chuyền lại lần nữa, bỏ vào trong hộp.

Sáng sớm ngày hôm sau, quản gia mang theo cái hộp nhung màu đen, tìm được An Diệc Diệp .

“Cô Tiêu , yến tiệc tối nay, nhất định phải đeo những thứ này.”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 27


CHƯƠNG 27

An Diệc Diệp nghi ngờ mở nắp ra, ánh sáng chói mắt đập vào mi mắt.

Trong cái hộp màu đen, để đầy đủ một bộ trang sức tinh xảo đắt tiền.

Bông tai và nhẫn đều nạm kim cương màu hồng, lóng lánh trong suốt.

Nhất là sợi dây chuyền ở giữa, giống như một thiếu nữ duyên dáng yêu kiều.

114 viên kim cương màu hồng rực rỡ được khảm vòng quanh, vô cùng thanh lịch, làm nổi bật sức hấp dẫn của phụ nữ duyên dáng mà lộng lẫy.

Những viên kim cương trên những món đồ trang sức này đều được cắt ra từ cùng một viên kim cương màu hồng.

Bộ sưu tập này hết sức quen mắt.

Một tháng trước, bộ trang sức này gây ra chấn động cực lớn trong ngành trang sức.

Đây là viên kim cương màu hồng lớn nhất trong đó từ trước tới nay được phát hiện.

An Diệc Diệp đúng lúc nhìn thấy báo cáo liên quan tới buổi đấu giá kia, bộ trang sức này, được một nhân vật bí nhân bỏ ra với giá cao hai trăm bốn mươi tỷ để mua.

An Diệc Diệp nhìn nhìn vào sợi dây chuyền kim cương màu hồng trong suốt trước mắt, món đồ quý như vậy, nếu cô vô tình làm hư thì thế nào đây?

Quản gia dường như nhận ra ý nghĩ trong lòng cô, mặt lạnh mở miệng.

“Yến tiệc lần này mặc dù là hoạt động nội bộ nhà họ Khúc , nhưng chuyện liên quan đến cậu chủ , xin cô thận trọng.”

“Tôi biết rồi.”

An Diệc Diệp cúi đầu nhìn bộ trang sức chói mắt một chút.

Quản gia nhất thời có chút không yên lòng.

“Cô Tiêu , trong yến tiệc sẽ có khiêu vũ, có cần phải chuẩn bị gì không?”

“Khiêu vũ…”

An Diệc Diệp kinh ngạc nhìn ông ta.

“Trong yến tiệc còn phải khiêu vũ?”

Quản gia rõ ràng sửng sốt một chút, nói: “Trong yến tiệc dĩ nhiên phải khiêu vũ.”

“Hả? Phải phải không?”

An Diệc Diệp chột dạ dời ánh mắt đi.

“Tôi chỉ là quá lâu không tham gia, mọi thứ không rõ lắm.”

Quản gia nhíu mày lại, thanh âm hết sức cứng ngắc nói: “Bất luận như thế nào, xin Cô Tiêu chuẩn bị thật tốt.”

Còn phải khiêu vũ?

An Diệc Diệp nhìn dây chuyền trong tay, vừa mở ra, ánh sáng chợt lóe lên.

Cô trở lại phòng ngủ, cẩn thận đóng cửa lại.

Lấy điện thoại ra, mở công cụ tìm kiếm, thử nhập từ khóa khiêu vũ.

Tra một chút, phía dưới liền nhảy ra bảy tám kiểu khiêu vũ.

Mở một video trong đó ra, bên trong hai người mặc trang phục dạ hội nhảy theo điệu nhạc.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 28


CHƯƠNG 28

Hai người dắt tay, thân mật dựa vào một chỗ, xoay tròn, nhảy múa.

Cô liên tục xem hết mấy video, mỗi một loại khiêu vũ đều không giống, nhìn một vòng, trong đầu An Diệc Diệp đều như hồ dán, không nhớ một chút gì.

Đây coi như là lần đầu tiên Tiêu Nhĩ Giai xuất hiện ở trước mặt công chúng, nếu lộ ra chân tướng…

Hít sâu một hơi, An Diệc Diệp đưa điện thoại đặt lên trên bàn.

“Chỉ có thể tạm thời học trước… Chỉ còn lại năm giờ, hy vọng vẫn còn kịp.”

Cô chậm rãi nâng tay lên, người làm theo động tác trong video.



“Khiêu vũ?”

Khúc Chấn Sơ từ trong tài liệu ngẩng đầu lên, nhìn quản gia một cái.

“Đúng vậy, Cô Tiêu hình như có vẻ bối rối về phần khiêu vũ trong bữa tiệc.”

Cây bút trong tay Khúc Chấn Sơ dừng một chút, trầm ngâm trong chốc lát.

“Tôi biết rồi.”

Nhìn bản hợp đồng cuối cùng xong, Khúc Chấn Sơ đóng nắp bút lại.

“Bây giờ cô ấy ở đâu?”

Quản gia kinh ngạc nhìn anh một cái, rất nhanh lại cúi đầu xuống.

“Cô Tiêu ở phòng ngủ.”

Nói xong, Khúc Chấn Sơ liền đứng lên.

Phòng ngủ.

An Diệc Diệp không được tự nhiên làm theo trong video dạy học nâng hai tay lên, xoay người.

Cạch cạch… cánh cửa đóng chặt đột nhiên bị mở ra.

“Ai?”

Cô nhanh chóng quay đầu, gương mặt Khúc Chấn Sơ đột nhiên xuất hiện ở cửa!

“Sao anh tới đây?”

Ánh mắt Khúc Chấn Sơ ở trên người cô đảo một vòng, lại rơi vào video dạy học đang phát trên điện thoại.

An Diệc Diệp theo ánh mắt anh nhìn sang, hơi sửng sốt, vội vàng chạy tới cất điện thoại, giấu ở phía sau.

Chắc chắn là bị nhìn thấy rồi…

An Diệc Diệp rủ mắt xuống, nhiệt độ trên mặt càng ngày càng cao, hai má ửng đỏ dần dần nổi lên.

Khúc Chấn Sơ thu hồi ánh mắt dò xét, nhấc chân đi vào.

“Truyền thống của nhà họ Khúc , khi yến tiệc tiến hành được một nửa, sẽ do người mới nhảy mở màn, đến khi thời gian khiêu vũ kết thúc.”

Còn phải nhảy mở màn?

An Diệc Diệp kinh ngạc nhìn anh.

Cô còn tưởng rằng, chỉ là tùy tiện nhảy một lát là được.

Nếu như là nhảy mở màn, căn bản cũng không thể tùy tiện lừa gạt được.

Khúc Chấn Sơ dường như không có chú ý tới biểu cảm khổ não của cô, tiếp tục nói: “Waltz, Tango, Blues, cô am hiểu nhất là loại nào?”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 29


CHƯƠNG 29

“Tôi…” An Diệc Diệp mới vừa mới học nửa ngày, nhưng một chút mà học không xong.

Cô lặng lẽ nhìn về phía Khúc Chấn Sơ , thanh âm càng nhỏ hơn, giống như là phát ra nỉ non từ trong cổ họng.

“Tôi không biết…”

Khúc Chấn Sơ chậm rãi đi tới, dùng giọng trầm thấp chậm rãi mở miệng.

“Waltz, mặc dù là khiêu vũ giải trí, nhưng thật sự là điệu nhảy sớm nhất trong khiêu vũ, cũng là loại nhảy rất mạnh mẽ. Tốc độ nhảy không nhanh, dễ học, nhưng động tác đẹp đẽ, trữ tình, rất thích hợp cho người mới học.”

Vừa nói, anh đi tới trước mặt An Diệc Diệp rồi dừng lại, anh đưa tay ra.

An Diệc Diệp không nhúc nhích.

Tay Khúc Chấn Sơ thoáng tiến lên đưa tay ra mời.

“Cô còn đang chờ cái gì?”

“Anh muốn dạy tôi khiêu vũ?”

An Diệc Diệp không dám tin nhìn anh.

Trên mặt Khúc Chấn Sơ không có chút cảm xúc.

“Tôi chỉ không muốn thấy cô làm mất mặt nhà họ Khúc .”

Bàn tay thon dài, khớp xương rõ ràng dừng ở trước mắt, dường như đang đợi người nắm lấy.

An Diệc Diệp không cử động.

Khúc Chấn Sơ đợi vài giây, không kiên nhẫn đưa tay ra kéo cô.

“Thời gian của tôi rất đáng quý.”

Anh cưỡng ép kéo An Diệc Diệp lại, một tay thuận thế đặt lên eo cô.

Cách một lớp quần áo cũng có thể cảm nhận rõ ràng đường cong của eo nhỏ dưới tay.

Khúc Chấn Sơ hơi ngẩng đầu, ánh mắt nhìn qua đỉnh đầu cô.

“Tôi nghĩ, tôi có thể tự học.”

An Diệc Diệp đẩy anh ra.

“Học?”

Khúc Chấn Sơ đột nhiên cười lạnh một tiếng.

“Nếu không phải Cô Tiêu không biết bất kỳ điệu nhảy khiêu cũ giao tiếp nào thì bây giờ chúng ta cũng không cần lãng phí thời gian ở đây.”

Anh cúi đầu, dùng từ thế từ cao xuống nhìn cô.

An Diệc Diệp nhíu mày: “Anh thấy đây là lãng phí thời gian thì có thể không cần dạy tôi.”

“Vậy cô nghĩ, cô có thể học được trong vòng bốn tiếng?”

“Tôi…”

Trong mắt Khúc Chấn Sơ đầy sự khiêu khích, chắc chắn rằng cô sẽ không học được.

An Diệc Diệp chậm rãi cúi đầu, cô quả thực không học được.

Chỉ là vừa rồi, cô thấy trong đầu toàn là hồ nhão.

Cô có thể ôm đồ cổ nghiên cứu cả ngày, thậm chí dành thời gian mười ngày nửa tháng để phục chế văn vật.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 30


CHƯƠNG 30

Nhưng với khiêu vũ thì cô không có cách nào.

Khúc Chấn Sơ vừa nhìn đã thấy suy nghĩ trong lòng cô, anh hơi cong môi lên.

“Nếu đã không biết thì ngoan ngoãn nghe lời đi.”

Tiếng đàn dương cầm du dương dần vang lên.

Tay An Diệc Diệp đặt trong lòng bàn tay Khúc Chấn Sơ , bàn tay còn lại đặt lên vai anh.

Mỗi động tác của Khúc Chấn Sơ đều hoàn mỹ đến không thể bắt bẻ, hoa lệ trang nhã, nhưng trong giọng nói lại không có chút độ ấm nào.

Mỗi tiếng chỉ đạo của anh cất lên, An Diệc Diệp lại di chuyển theo mệnh lệnh một lần.

“Chân phải hạ xuống, nâng đầu gối lên, chân trái bước dài ra. Lùi lại, chân trái đồng thời hạ xuống…”

Giọng nói đột nhiên dừng lại, An Diệc Diệp đang nghiêm túc học, nghi hoặc ngẩng đầu nhìn anh.

“Sao thế?”

Khúc Chấn Sơ hơi rũ mắt xuống, bàn tay đặt trên eo cô cử động một chút.

“Bốp!” một tiếng, đánh lên mông An Diệc Diệp .

“Đứng thẳng.”

An Diệc Diệp trong phút chốc trừng lớn mắt, suýt chút thì nhảy lên.

“Anh!”

Khúc Chấn Sơ hờ hững ra lệnh.

“Tiếp tục. Nhấc tay, xoay tròn.”

An Diệc Diệp vội vàng chuyển động theo anh, vừa xoay người liền giẫm lên mu bàn chân anh.

“Xin lỗi anh!”

Cô vội vàng nhảy ra, căng thẳng ngẩng đầu nhìn Khúc Chấn Sơ .

Khúc Chấn Sơ cúi đầu nhìn cô, trên trán xuất hiện một nếp nhăn.

“Anh..” Dừng lại một chút rồi di chuyển ánh mắt.

“Lần thứ nhất.”

Sáu giờ chiều, tia sáng từ Đông ngả về Tây, chậm rãi trở nên lờ mờ.

Quản gia lật đồng hồ bỏ túi nhìn một cái, dựa theo bảng kế hoạch đi tới phòng ngủ An Diệc Diệp .

Một giọng nói hoảng hốt đột ngột truyền ra từ trong phòng.

“A! Xin lỗi! Chân anh không sao chứ?”

“Lần thứ mười hai.”

“Vâng…”

Mới chưa được bao lâu, bên trong lại tiếp tục truyền ra tiếng kinh ngạc như vậy.

“Xin lỗi anh! Anh… có đau không?”

Giọng Khúc Chấn Sơ vô cùng bình tĩnh, dường như đã thành thói quen từ lâu.

“Lần thứ mười ba.”

Quản gia đứng ngoài cửa do dự một lát mới đưa tay gõ cửa.

Đẩy cửa ra, tiếng nhạc du dương liền truyền vào tai.

Quản gia cúi đầu, ánh mắt không dám nhìn lên người Khúc Chấn Sơ và An Diệc Diệp .
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 31


CHƯƠNG 31

“Cậu chủ, thời gian không sớm nữa, nên xuất phát rồi.”

Khúc Chấn Sơ xoay người, trên mặt dường như phủ một tầng băng cứng.

Quản gia không dám ngẩng đầu nhưng vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt của Khúc Chấn Sơ .

Bất kỳ ai bị giẫm phải liên tục hơn mười cái đều sẽ như vậy chứ đừng nói là cậu chủ.

Khúc Chấn Sơ lạnh mặt đi ra ngoài.

“Tôi đi thay quần áo trước.”

An Diệc Diệp cúi đầu nhìn một cái, thấy giày da của Khúc Chấn Sơ đã vô cùng bẩn, đều là dấu giày cô giẫm lên ban nãy.

Nhất thời cô có chút chột dạ, đang định ra ngoài theo.

Quản gia giơ tay ngăn cô lại.

“Cô Tiêu, mời cô cũng chuẩn bị bắt đầu đi.”

An Diệc Diệp nhìn bản thân trong gương, chiếc váy dài này cô tìm được từ trong tủ quần áo.

Váy cúp ngực màu trắng, chậm rãi kéo dài xuống dưới dần trở thành màu xanh nhạt, mỹ lệ như ngôi sao trên trời.

An Diệc Diệp nhíu mày, chiếc váy này rất đẹp nhưng…

Ánh mắt cô dừng ở phần ngực, có chút không hài lòng.

Chiếc váy này vốn là loại cổ chữ V khoét sâu, mặc dù trên đó có viền ren nhưng cũng không có tác dụng che chắn tốt lắm.

Viền ren hoa văn màu trắng nửa trong suốt ngược lại khiến cô càng thêm mê hoặc.

An Diệc Diệp không hài lòng nhìn chằm chằm phần ngực, muốn dùng thứ gì đó làm cổ áo che đi.

Cô kéo làn váy lên, sau lưng bỗng vang lên tiếng mở cửa.

An Diệc Diệp bỗng ngẩng đầu lên, thấy Khúc Chấn Sơ đứng ở cửa.

Anh đã thay sang một thân âu phục màu đen, trong túi áo ở ngực lộ ra một góc khăn vuông vắn, trên mặt mang theo vẻ hoàn mỹ nhưng lạnh lùng kiêu ngạo.

Đôi giày da vừa nãy bị An Diệc Diệp giẫm lên đã được thay bằng một đôi mới tinh sạch sẽ.

Đồng thời, Khúc Chấn Sơ cũng quan sát An Diệc Diệp một lượt từ trên xuống dưới.

Mái tóc dài hơi xoăn buông xoã sau lưng, bên trên không có đồ trang sức gì, trên mặt cũng chỉ trang điểm nhẹ nhàng nhìn thanh lệ thoát tục.

Váy dài cúp ngực tôn lên vóc dáng có ra có vào của cô càng thêm rõ ràng, chiếc váy này thiết kế vô cùng táo bạo.

Không chỉ cổ áo được thiết kế theo kiểu chữ V khoét sâu mà thiết kế đặc biệt của độ dài trước sau khác nhau càng khiến dáng người An Diệc Diệp hiện ra rõ đến cực hạn.

Viền ren cúp ngực lập tức thu hút ánh mắt anh, thiết kế theo kiểu đuôi én vô cùng đặc biệt, đôi chân thon dài trắng nõn nhìn thấy không sót thứ gì.

Vạt váy dài màu xanh chạm đất khiến cô như thiên thần hạ thế, không giống người ở trần gian.

An Diệc Diệp hiển nhiên chú ý tới ánh mắt anh luôn dừng tại ngực mình, bị doạ vội vàng đưa tay che ngực, kéo váy lên.

Chiếc váy này đã là chiếc váy bảo thủ nhất trong tủ mà cô tìm được!
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 32


CHƯƠNG 32

Nhưng dù có kéo thế nào cũng không khiến chiếc váy che đi được chút nào.

An Diệc Diệp kéo tóc ra trước ngược che đi, trên mặt đã đỏ ửng.

“Hay là tôi thay bộ khác nhé.”

“Đã mặc rồi vì sao còn muốn thay?”

Khúc Chấn Sơ nhấc chân đi tới, dùng ánh mắt từ trên cao nhìn xuống xoáy tóc An Diệc Diệp .

Mái tóc dài hơi xoăn của cô khiến cả người cô nhìn qua như xù lông, ấm áp vô hại, chỉ cần một ngón tay cũng có thể ép chết cô.

Nhưng Khúc Chấn Sơ biết, những điều trước mắt đều là người con gái này giả vờ mà thôi.

Dựa theo tài liệu điều tra trong tay anh thì con gái nhà họ Tiêu chắc chắn không hề vô hại như vậy.

Khúc Chấn Sơ đưa tay mở hộp trang sức trên bàn, lấy ra một chiếc vòng cổ.

“Quay người lại.”

An Diệc Diệp nhìn thấy sợi dây chuyền trong tay anh, đoán ra được anh muốn làm gì.

Trong gương, Khúc Chấn Sơ đứng sau lưng cô, An Diệc Diệp chỉ cao tới vai anh, có thể thấy rõ trên khuôn mặt cực kỳ anh tuấn của anh mang theo ý cười không rõ ràng.

Anh đưa tay vén mái tóc dài của An Diệc Diệp ra, khẽ cúi đầu, tự tay giúp cô đeo vòng cổ.

An Diệc Diệp ngơ ngác nhìn Khúc Chấn Sơ trong gương.

Cài móc khoá xong Khúc Chấn Sơ ngẩng đầu, vừa nhìn đã chạm vào ánh mắt Ôn Điềm Điền, khoé miệng lại thoáng cong lên vài phần.

“Đi thôi.”

Hai người vừa đi ra ngoài, quản gia đợi bên cạnh xe nhìn thấy An Diệc Diệp liền ngạc nhiên.

Hồi lâu sau mới hơi nâng cao giọng, vẻ ngạc nhiên không che giấu được.

“Cô Tiêu , cô định cứ vậy đi tham gia tiệc tối sao?”

Từ khi An Diệc Diệp vào đây ở đến nay, quản gia luôn duy trì cảm xúc hoàn mỹ, không chút hoang mang, không quan tâm hơn thua, cực kỳ giống quản gia già của thế kỷ trước.

Nhưng lúc này nhìn thấy An Diệc Diệp ăn mặc đơn giản đến cực hạn vẫn ngạc nhiên đến trợn mắt há mồm.

“Có gì không đúng sao?”

An Diệc Diệp cúi đầu nhìn, chiếc váy này mặc dù có phần quá mức gợi cảm nhưng vẫn rất đẹp thì còn có điều gì không đúng sao?

Ánh mắt quản gia có chút khó nói nên lời, mặc dù hôm nay là tiệc nội bộ của nhà họ Khúc nhưng người đến cũng không ít đâu.

Ai nấy đều trang điểm để bản thân xinh đẹp lộng lẫy, nhưng An Diệc Diệp trước mắt…

Quản gia nhíu mày nhưng lại thấy Khúc Chấn Sơ vẫn luôn im lặng, chỉ đành từ bỏ.

“Được rồi, mời cậu chủ và cô Tiêu lên xe.”

Nhà họ Khúc ở ngoại ô, một Đông một Tây với Khúc Chấn Sơ .

Không xa hoa như đế quốc khổng lồ của Khúc Chấn Sơ, nhà họ Khúc ở trong một khu vườn.

Khu biệt thự này, bên trong không nhà nào không phải người hết sức quan trọng trong giới chính trị và giới kinh daonh, nhìn qua bình thường không có gì khác lạ, chỉ cần vừa đi vào thì sẽ phát hiện bên trong có một động tiên.

Chiếc xe màu đen vững vàng đi trong màn đêm, sau khi đi qua vài cánh cửa, cuối cùng đi vào bên trong khu vườn.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 33


CHƯƠNG 33

An Diệc Diệp có chút mất tự nhiên ngồi ở ghế sau, cả người cứng ngắc, hai bàn tay quy củ đặt trên đầu gối.

Vốn cô không thích ở chung với người như Khúc Chấn Sơ, chứ nói gì bây giờ trong xe lại quá mức yên tĩnh như vậy, đến cả hơi thở cũng không tự giác muốn thả nhẹ.

Không khí sắp đóng băng đến nơi, An Diệc Diệp khó nhịn mà nhìn ra ngoài một cái.

Từ vườn đi vào đã hơn mười phút, sao bên ngoài vẫn chỉ có đèn đường và cây cối um tùm thế?

Cô ngẩng đầu nhìn ra xa, theo chiều xe di chuyển, một toàn biệt thự màu trắng, đèn đuốc sáng trưng dần dần hiện ra sau rừng cây tươi tốt.

Đây rõ ràng là một khu vườn nhưng An Diệc Diệp nhìn ra xa, ngoài một toà trước mắt thì không thấy bất kỳ biệt thự nào nữa.

Hơn nữa vừa nãy từ ngoài đi vào lâu như vậy, khu vườn này có diện tích rộng đến king ngạc.

Nhà họ Khúc ở thành phố H, chỉ cần vừa nhắc đến tên, dù là người ở nước ngoài cũng nghe nhiều nên quen, từ hơn mười năm trước, Nhà họ Khúc đã có địa vị hết sức quan trọng trong giới kinh doanh.

Nhưng sự thống trị có thành tựu chân chính bắt đầu xuất hiện từ khi Khúc Chấn Sơ lên nắm quyền.

Trước đây An Diệc Diệp chỉ biết đi học và đi làm thuê nên cũng không biết được nhiều điều.

Dù Khúc Chấn Sơ luôn nhắm mắt nghỉ ngơi nhưng tinh lực lại luôn đặt lên người cô gái bên cạnh này.

Ban đầu cô còn dè dặt cẩn thận, Khúc Chấn Sơ hoài nghi giây tiếp theo có phải cô sẽ sợ hãi đến phát run không, nhưng vừa nhìn thấy toà nhà của Nhà họ Khúc bên ngoài cửa sổ cô lại nhìn đến ngơ ngác, hơn nữa còn nhìn chằm chằm không di chuyển.

Khúc Chấn Sơ nhìn ra bên ngoài một cái.

Lâu đài cổ của anh tốt hơn ngàn vạn lần so với nhà cũ trước mắt này, cô chỉ cần lấy vài món đồ cổ trước đó ra là có thể mua được cả toà, trước đây sao không thấy cô để lộ ra vẻ mặt này?

Thích danh tiếng Nhà họ Khúc đến vậy?

Xe chậm rãi dừng lại, An Diệc Diệp vội vàng thu lại ánh mắt.

Cửa xe mở ra, Khúc Chấn Sơ xuống trước.

“Cậu chủ.”

Người gác cửa đứng bên ngoài, trên mặt mang theo nụ cười lấy lòng nhưng không khiến người ta chán ghét, đứng bên cạnh yên lặng chờ.

An Diệc Diệp hít sâu một hơi, làm dịu đi cảm xúc căng thẳng mới xuống xe.

Vừa đặt chân xuống, một bàn tay đã đưa ra giữ lấy cô.

An Diệc Diệp ngẩng đầu, thấy khoé miệng Khúc Chấn Sơ hơi nhếch lên, lộ ra một vẻ mặt cười như không cười.

Vẻ mặt này nếu là người khác làm chắc hẳn sẽ ôn nhu nhưng cô lại mẫn cảm phát hiện, từ khi đến đây, cảm xúc Khúc Chấn Sơ trở nên rất không tốt, khí thế trên người càng thêm sắc bén.

An Diệc Diệp căng thẳng đến mức lòng bàn tay toát ra một tầng mồ hôi, thuận theo động tác của anh xuống xe.

Sắc trời đã tối, hai người đến hơi muộn, bước lên vài bậc thang rồi đẩy cửa đi vào.

Trong phòng khách, người Nhà họ Khúc đang tốp năm tốp ba tập hợp một chỗ nói chuyện phiếm, ăn uống linh đình, trao đổi những tin tức mới cập nhật gần đây.

Đại đa số hợp đồng làm ăn đều quyết định trong những trường hợp như này.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 34


CHƯƠNG 34

Nhưng hôm nay lại có hơi khác, họ nhìn như đang nói chuyện nhưng lại có chút không yên lòng, ánh mắt thi thoảng lại nhìn về phía cửa.

Mặc dù người trong phòng đến gần đủ nhưng người họ đợi lại mãi chưa thấy đến.

Người ở cửa vừa đi vào lập tức mọi người đều yên tĩnh, ai nấy đều nhanh chóng trao đổi ánh mắt với nhau.

Thân phận của Khúc Chấn Sơ ở Nhà họ Khúc rất đặc biệt, không ai coi trọng người như anh, nhưng nghĩ đến tập đoàn M.I trong tay anh bây giờ, vẻ khinh thường trên mặt họ chỉ dám dừng trong đáy mắt sâu.

An Diệc Diệp vừa vào phòng khách liền cảm nhận được cảm giác khác thường từ bốn phương tám hướng.

Dù họ đều không nhìn về phía này nhưng cô lại cảm nhận rõ ràng, sự chú ý những người đó đang đặt lên người mình.

Sắc mặt Khúc Chấn Sơ không đổi dẫn cô vào trong, ánh mắt An Diệc Diệp nhìn qua liền thấy mọi người đều mặc lễ phục, tay nâng ly rượu, nở nụ cười khéo léo nói chuyện với nhau.

Còn chưa đợi cô nhìn hết mọi người đã có một người phụ nữ trung niên mặc váy xanh đậm mặt mang ý cười đi tới.

Tóc bà búi theo kiểu phục cổ, trên mặt mang theo ý cười, chắc hẳn là mẹ Khúc Chấn Sơ , nhưng nhìn khuôn mặt tươi cười trước mắt này, An Diệc Diệp lại cảm thấy có phần kỳ lạ.

“Chấn Sơ , sao giờ mới đến? Mẹ còn tưởng con xảy ra chuyện gì rồi, vừa nãy còn định để em trai đi tìm con này.”

Còn chưa đợi Khúc Chấn Sơ nói, bà ấy lại kéo An Diệc Diệp , tỉ mỉ đánh giá cô một lượt.

“Nhĩ Giai , mấy năm không gặp, cháu đúng là càng lớn càng xinh nha.”

An Diệc Diệp vừa nghe lập tức trở nên căng thẳng.

“Trước đây bác từng gặp cháu ạ?”

“Trước đây khi cháu còn chưa ra nước ngoài, bác còn từng bế cháu nữa mà.”

Thì ra là trước đây, vậy chắc hẳn bà ấy không nhận ra cô là Tiêu Nhĩ Giai giả.

Cô thả lỏng một chút rồi nở nụ cười.

“Chào buổi tối, mẹ…”

Vừa mới mở miệng, bỗng Khúc Chấn Sơ kéo cô về sau một chút, cắt lời cô nói.

“Thời gian không sớm nữa, bắt đầu bữa tiệc thôi.”

Nụ cười trên mặt Thẩm Thanh Chiêu cứng ngắc lại một chút, dường như đang cố gắng điều hoà biểu cảm trên mặt mình.

Chính lúc này, một người mặc âu phục màu trắng, trên cổ áo có thắt nơ đi tới.

Một khuôn mặt cực kỳ xinh đẹp, khác hẳn với ngũ quan khoẻ mạnh thâm thuý của Khúc Chấn Sơ , khoé miệng anh ta giương lên, giơ tay nhấc chân đều cực kỳ phong nhã, mái tóc màu nâu không chải ra sau như đại đa số người mà mặc cho nó loà xoà rũ xuống che đi vầng trán trơn bóng.

Sau gọng kính màu vàng là đôi mắt hẹp dài mang theo ý cười, dừng trên người An Diệc Diệp nhưng lại khiến người ta cảm thấy không thoải mái.

Anh ta đi tới, giống như tuỳ ý mà đỡ lấy Từ Thuý Cầm.

“Mẹ, con nói rồi mà, anh trai sẽ không có chuyện gì đâu, không phải anh ấy đã đến rồi sao?”

Người trước mắt là em trai Khúc Chấn Sơ ?

Khúc Diên Nghị ?
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 35


CHƯƠNG 35

Anh ta vừa tới, thoáng chốc Thẩm Thanh Chiêu liền thả lỏng, kéo An Diệc Diệp giới thiệu cho anh ta.

“Đây là chị dâu con, Tiêu Nhĩ Giai .”

Anh ta cười gật đầu với An Diệc Diệp .

“Chào buổi tối, Nhĩ Giai, sau này chị gọi tôi Diên Nghị là được rồi.”

Vừa gặp đã gọi thân mật như vậy, An Diệc Diệp có phần không quen, nhưng vẫn gật đầu.

“Được.”

Khúc Chấn Sơ đứng bên cạnh nhíu mày, trầm giọng nói: “Còn chưa bắt đầu sao?”

Trong giọng nói mang theo sự không hài lòng rất rõ nhưng Khúc Diên Nghị lại không hề để ý, tính tình rất tốt.

“Em đi nói với ban nhạc một tiếng, thuận tiện để ba cũng tới đây. Hôm nay ba không thoải mái lắm, vẫn luôn ở phía sau nghỉ ngơi.”

Nói xong, anh ta xoay người đi về phía ban nhạc ở trong một góc căn phòng.

Anh ta vừa đi thì Thẩm Thanh Chiêu cũng bị người khác gọi đi.

An Diệc Diệp cứng ngắc đi bên cạnh Khúc Chấn Sơ, như một cái cọc gỗ đi về trung tâm phòng tiệc.

Khúc Chấn Sơ không nói, cô cũng không dám cất lời.

“Anh có muốn đi thăm ba anh không?”

Khúc Chấn Sơ bỗng nhiên kéo tay cô.

“Bắt đầu rồi.”

Lúc này An Diệc Diệp mới phát hiện, mọi người xung quanh đã lùi lại phía sau, để lại một khoảng trống ở giữa.

Tiếng nhạc chậm rãi cất lên.

Khúc Chấn Sơ dẫn cô vào sàn nhảy.

“Cố lên, phu nhân.”

An Diệc Diệp ngẩng đầu, thấy ý cười nhàn nhạt trên mặt anh.

Dưới ánh đèn sáng rỡ, tuấn mỹ giống như thiên thần.

Ngay sau đó, tay anh đỡ sau lưng An Diệc Diệp, thấp giọng uy h**p.

“Dám giẫm lên chân tiếp thì tôi sẽ vứt cô lại đây.”

An Diệc Diệp vừa vào phòng khách liền cảm nhận được cảm giác khác thường từ bốn phương tám hướng.

Dù họ đều không nhìn về phía này nhưng cô lại cảm nhận rõ ràng, sự chú ý những người đó đang đặt lên người mình.

Sắc mặt Khúc Chấn Sơ không đổi dẫn cô vào trong, ánh mắt An Diệc Diệp nhìn qua liền thấy mọi người đều mặc lễ phục, tay nâng ly rượu, nở nụ cười khéo léo nói chuyện với nhau.

Còn chưa đợi cô nhìn hết mọi người đã có một người phụ nữ trung niên mặc váy xanh đậm mặt mang ý cười đi tới.

Tóc bà búi theo kiểu phục cổ, trên mặt mang theo ý cười, chắc hẳn là mẹ Khúc Chấn Sơ , nhưng nhìn khuôn mặt tươi cười trước mắt này, An Diệc Diệp lại cảm thấy có phần kỳ lạ.

“Chấn Sơ , sao giờ mới đến? Mẹ còn tưởng con xảy ra chuyện gì rồi, vừa nãy còn định để em trai đi tìm con này.”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 36


CHƯƠNG 36

Còn chưa đợi Khúc Chấn Sơ nói, bà ấy lại kéo An Diệc Diệp , tỉ mỉ đánh giá cô một lượt.

“Nhĩ Giai , mấy năm không gặp, cháu đúng là càng lớn càng xinh nha.”

An Diệc Diệp vừa nghe lập tức trở nên căng thẳng.

“Trước đây bác từng gặp cháu ạ?”

“Trước đây khi cháu còn chưa ra nước ngoài, bác còn từng bế cháu nữa mà.”

Thì ra là trước đây, vậy chắc hẳn bà ấy không nhận ra cô là Tiêu Nhĩ Giai giả.

Cô thả lỏng một chút rồi nở nụ cười.

“Chào buổi tối, mẹ…”

Vừa mới mở miệng, bỗng Khúc Chấn Sơ kéo cô về sau một chút, cắt lời cô nói.

“Thời gian không sớm nữa, bắt đầu bữa tiệc thôi.”

Nụ cười trên mặt Thẩm Thanh Chiêu cứng ngắc lại một chút, dường như đang cố gắng điều hoà biểu cảm trên mặt mình.

Chính lúc này, một người mặc âu phục màu trắng, trên cổ áo có thắt nơ đi tới.

Một khuôn mặt cực kỳ xinh đẹp, khác hẳn với ngũ quan khoẻ mạnh thâm thuý của Khúc Chấn Sơ , khoé miệng anh ta giương lên, giơ tay nhấc chân đều cực kỳ phong nhã, mái tóc màu nâu không chải ra sau như đại đa số người mà mặc cho nó loà xoà rũ xuống che đi vầng trán trơn bóng.

Sau gọng kính màu vàng là đôi mắt hẹp dài mang theo ý cười, dừng trên người An Diệc Diệp nhưng lại khiến người ta cảm thấy không thoải mái.

Anh ta đi tới, giống như tuỳ ý mà đỡ lấy Từ Thuý Cầm.

“Mẹ, con nói rồi mà, anh trai sẽ không có chuyện gì đâu, không phải anh ấy đã đến rồi sao?”

Người trước mắt là em trai Khúc Chấn Sơ ?

Khúc Diên Nghị ?

Anh ta vừa tới, thoáng chốc Thẩm Thanh Chiêu liền thả lỏng, kéo An Diệc Diệp giới thiệu cho anh ta.

“Đây là chị dâu con, Tiêu Nhĩ Giai .”

Anh ta cười gật đầu với An Diệc Diệp .

“Chào buổi tối, Nhĩ Giai, sau này chị gọi tôi Diên Nghị là được rồi.”

Vừa gặp đã gọi thân mật như vậy, An Diệc Diệp có phần không quen, nhưng vẫn gật đầu.

“Được.”

Khúc Chấn Sơ đứng bên cạnh nhíu mày, trầm giọng nói: “Còn chưa bắt đầu sao?”

Trong giọng nói mang theo sự không hài lòng rất rõ nhưng Khúc Diên Nghị lại không hề để ý, tính tình rất tốt.

“Em đi nói với ban nhạc một tiếng, thuận tiện để ba cũng tới đây. Hôm nay ba không thoải mái lắm, vẫn luôn ở phía sau nghỉ ngơi.”

Nói xong, anh ta xoay người đi về phía ban nhạc ở trong một góc căn phòng.

Anh ta vừa đi thì Thẩm Thanh Chiêu cũng bị người khác gọi đi.

An Diệc Diệp cứng ngắc đi bên cạnh Khúc Chấn Sơ, như một cái cọc gỗ đi về trung tâm phòng tiệc.

Khúc Chấn Sơ không nói, cô cũng không dám cất lời.

“Anh có muốn đi thăm ba anh không?”

Khúc Chấn Sơ bỗng nhiên kéo tay cô.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 37


CHƯƠNG 37

“Bắt đầu rồi.”

Lúc này An Diệc Diệp mới phát hiện, mọi người xung quanh đã lùi lại phía sau, để lại một khoảng trống ở giữa.

Tiếng nhạc chậm rãi cất lên.

Khúc Chấn Sơ dẫn cô vào sàn nhảy.

“Cố lên, phu nhân.”

An Diệc Diệp ngẩng đầu, thấy ý cười nhàn nhạt trên mặt anh.

Dưới ánh đèn sáng rỡ, tuấn mỹ giống như thiên thần.

Ngay sau đó, tay anh đỡ sau lưng An Diệc Diệp, thấp giọng uy h**p.

“Dám giẫm lên chân tiếp thì tôi sẽ vứt cô lại đây.”

Khúc nhạc du dương chậm rãi vang lên, đèn treo thuỷ tinh cực lớn rực rỡ trên đỉnh đầu phản chiếu ánh sáng rực rỡ óng ánh.

Trung tâm phòng tiệc có hai người đang nhảy theo tiếng nhạc.

Khi Khúc Chấn Sơ và con gái nhà họ Tiêu kết hôn không tổ chức bất kỳ nghi thức nào.

Nghe nói vốn dĩ định tổ chức, mọi thứ đã chuẩn bị xong, cuối cùng Khúc Chấn Sơ bận rộn công việc nên không tham gia, trực tiếp đón người về biệt thự của mình.

Nói thì nói vậy nhưng ai biết có chuyện gì xảy ra trong đó.

Công việc có thể bận rộn tới đâu?

Sao có thể bận đến mức hôn lễ của mình cũng không tham gia.

Huống hồ, thời gian này tập đoàn M.I dưới tên Khúc Chấn Sơ căn bản cũng không có bất kỳ hoạt động nào.

Thân phận của Khúc Chấn Sơ ở Nhà họ Khúc đặc biệt, người trong giới ai nấy đều biết nhưng đều ăn ý giấu trong lòng, thành một chuyện theo ước định mà thành.

Vốn cho rằng sau khi Khúc Chấn Sơ thành lập tập đoàn M.I sẽ không kịp chờ đợi rời khỏi Nhà họ Khúc nhưng không ngờ đôi bên lại sống yên ổn với nhau.

Thậm chí, anh còn nghe lời cưới con gái nhà họ Tiêu , không biết ông già Khúc Kiều đã thuyết phục anh thế nào.

Nhưng dù thế nào thì hai người đang xoay tròn trên sàn nhảy lúc này, nhìn qua có vẻ hài hoà khó hiểu.

Lẽ nào giữa hai người thật sự có cái gì gọi là tình cảm?

Nếu không với tính cách Khúc Chấn Sơ , ngày đầu tiên Tiêu Nhĩ Giai vào cửa sẽ khóc chạy ra khỏi nhà, sao có thể khiêu vũ ở đây chứ?

Nhìn đôi trai gái xứng đôi trước mắt, mọi người lại bắt đầu suy nghĩ về quan hệ giữa Khúc Chấn Sơ và con gái duy nhất của nhà họ Tiêu .

An Diệc Diệp căn bản không có tinh lực chú ý đến suy nghĩ trong lòng người khác, toàn bộ sự chú ý của cô đều tập trung lên chân mình.

Điệu Waltz không nhanh nhưng thay đổi bước chân có phần phức tạp.

Nhiều người nhìn như vậy, hơn nữa cơ thể hai người dựa rất sát vào nhau khiến cô căng thẳng đến muốn đòi mạng, vài lần suýt thì giẫm lên giày Khúc Chấn Sơ .
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 38


CHƯƠNG 38

Tinh thần An Diệc Diệp căng thẳng cao độ, thuận theo động tác của Khúc Chấn Sơ mà xoay một vòng tròn.

Một ánh mắt khiến người khác không thoải mái nhìn sang khiến cô vô thức nhìn theo hướng đó.

Còn chưa đợi cô nhìn rõ, động tác dưới chân loạn lên, giẫm lên chân Khúc Chấn Sơ !

Hỏng rồi!

An Diệc Diệp vội vàng lấy lại sự chú ý, cưỡng ép di chuyển chân, thay đổi phương hướng, nguy hiểm tránh được Khúc Chấn Sơ !

Bàn chân suôn sẻ đặt trên mặt đất, An Diệc Diệp âm thầm thở phào một hơi.

Ngẩng đầu thấy khuôn mặt chính diện không cảm xúc của Khúc Chấn Sơ đang nhìn cô.

An Diệc Diệp vội vàng giải thích.

“Tôi, tôi không giẫm vào! Không giẫm vào!”

Khúc Chấn Sơ dẫn cô tiếp tục nhảy, lúc này An Diệc Diệp mới thả lỏng.

Một lát sau, người xung quanh cũng phối hợp với nhau, bắt đầu vào sàn nhảy.

Khúc Chấn Sơ rất nhanh đã dẫn cô ra ngoài, gặp phải mấy người tuổi tác đã hơi lớn chào hỏi anh.

Khúc Chấn Sơ không giới thiệu cho An Diệc Diệp mà chỉ tay vào mấy ghế dài ở góc khuất.

“Sang bên kia ngoan ngoãn ngồi đó, đừng chạy lung tung.”

An Diệc Diệp nhìn xung quanh, theo lời quản gia thì buổi liên hoan khiêu vũ này đặc biệt chuẩn bị vì cô và Khúc Chấn Sơ , bây giờ lại đi nghỉ ngơi, hình như không hay lắm?

Thấy cô hơi do dự, Khúc Chấn Sơ nhíu mày, nhấn mạnh thêm.

“Mau đi đi.”

An Diệc Diệp lúc này mới gật đầu.

Thôi được rồi, nếu Khúc Chấn Sơ đã yêu cầu thì cô cũng không cần băn khoăn có thích hợp hay không nữa.

Khúc Chấn Sơ thấy cô ngồi xuống ghế ở góc khuất đó, ánh mắt dừng trên chân An Diệc Diệp .

Đã không quen đi giày cao gót, rõ ràng chân đã bị cọ xát đỏ hết lên mà còn bướng bỉnh cái gì?

Trong lòng không báo trước nổi lên một ngọn lửa giận, chính Khúc Chấn Sơ cũng không biết là chuyện gì xảy ra.

Ngăn lại ánh mắt của hai người Khúc Chấn Sơ , trêu chọc nói: “Chấn Sơ , trong yến tiệc đều là người của mình, bọn họ sẽ chăm sóc tốt cho cô vợ nhỏ của cậu.”

Khúc Chấn Sơ thu hồi lại ánh mắt.

Chính là bởi vì chữ “người của mình” cho nên mới càng thêm cẩn thận.

Nếu như anh thật sự coi Nhà họ Khúc là người nhà mình thì e là sớm đã chết rồi.

An Diệc Diệp ngồi xuống, hai chân bị hành hạ mấy tiếng đồng hồ cuối cùng cũng được giải thoát.

Đôi giày cao gót này quá cao, hơn nữa còn cọ xát vào gót chân, mỗi bước đi giống như đang đi ở trên lưỡi dao vậy.

Tuy rất muốn trực tiếp cởi giày ra, nhưng An Diệc Diệp vẫn không dám, đành phải nhẹ nhàng giơ chân lên thả lỏng.

Góc tối chỗ này rất thích hợp để ẩn nấp, trốn ở đây, người khác cũng sẽ không tìm được cô.

An Diệc Diệp vui mừng dễ chịu, lặng lẽ nhìn mọi người trong yến tiệc.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 39


CHƯƠNG 39

Hình ảnh như vậy, trước đây cô chỉ có thể được nhìn qua ti vi, không ngờ, có một ngày mình cũng trở thành một thành viên trong đó.

Hai người đi theo Khúc Chấn Sơ đã tách ra, đang nói chuyện cùng với vài người khác.

Người ở trong yến tiệc rất nhiều, nhưng Khúc Chấn Sơ giống như một viên minh châu phát sáng, hành xử ung dung, anh tuấn phi phàm.

Ánh mắt của An Diệc Diệp không tự chủ mà đuổi theo bóng dáng của anh.

Dưới ánh đèn sáng rực, Khúc Chấn Sơ giống như một vị Đế Vương, bày mưu tính kế, lại giống như một người mẫu trên tạp chí.

Thân hình cao 1m9, điển hình cho giá mắc áo, An Diệc Diệp từ trước đến giờ chưa từng thấy ai mặc bộ tây trang màu đen mà đẹp hơn anh.

“Vương giả trời sinh, không phải sao?”

Một thân ảnh đột nhiên ở bên cạnh lên tiếng.

An Diệc Diệp vội vàng quay đàu lại, nhìn thấy Khúc Diên Nghị không biết từ lúc nào đã đi đến bên cạnh cô.

Anh ta quay đầu nhìn chằm chằm cô, thuận tay đưa cho cô một ly Champagne.

An Diệc Diệp nặn ra một nụ cười, chuẩn bị đứng dậy.

“Cảm ơn anh, Khúc Diên Nghị .”

Khúc Diên Nghị đột nhiên đưa tay ra đè lấy bả vai của cô, để cho cô ngồi xuống.

“Chân của cô không thoải mái, ngồi sẽ tốt hơn.”

Anh ta làm sao biết?

Bị vạch trần ngay trước mặt, An Diệc Diệp nhất thời có chút ngại ngùng, khuôn mặt cùng dần dần đỏ ửng lên.

Khúc Diên Nghị cười cười đi đến gần, hạ thấp giọng nói.

“Không sao, tôi sẽ không nói cho người khác biết đâu, thật ra tôi cũng không quen với những kiểu yến tiệc như thế này.”

An Diệc Diệp kinh ngạc nhìn anh ta, có chút không tin.

Bộ dạng vừa nãy của Kỳ Diên Nghị ở trong yến tiệc rõ ràng như cá gặp nước, làm sao mà nói không quen?

“Thật đó.”

Anh ta kéo một chiếc ghế, ngồi xuống bên cạnh An Diệc Diệp .

“Tôi và anh trai không giống nhau, anh ấy trời sinh đã là thiên tài trong giới kinh doanh.”

Khúc Chấn Sơ vừa mới cùng với một người họ hàng của Nhà họ Khúc kí xong một hơp đồng, sau khi chạm ly thì uống một ly cạn sạch.

Ngẩng đầu lên thì đập vào mắt là hình ảnh An Diệc Diệp và Khúc Diên Nghị ngồi cùng nhau cười nói vui vẻ.

Hai người họ không biết đang nói gì mà An Diệc Diệp cười ngất ngưởng, bàn tay của Khúc Diên Nghị còn khoác lên vai của cô.

Khúc Chấn Sơ nhất thời đen mặt lại.

Người phụ nữ đó rốt cuộc đang làm cái gì?

Vài người đứng đối diện anh nhìn theo tầm mắt của anh, quay đầu qua thì nhìn thấy Khúc Diên Nghị và An Diệc Diệp đang cười nói vui vẻ.
 
Back
Top Bottom