Ngôn Tình Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 220


CHƯƠNG 220

“Bọn chúng thì có liên quan gì tới tôi? Sao tôi phải lo cho chúng? Vừa ngu vừa ngốc, chết cũng đáng đời!”

Dư Nhã Thiểm quay lại, cười nói: “An Diệc Diệp, các cô đúng là đồ ngốc, một căn nhà cũ nát có thể sập bất cứ lúc nào thì có ích lợi gì? Chỉ có cô và viện trưởng mới có thể làm mọi cách để bảo vệ nó.”

Cô ta cười nói: “Có điều cũng nhờ các người nếu không giấy chứng nhận bất động sản của cô nhi viện đã không bán được với giá tốt như vậy.”

An Diệc Diệp khiếp sợ, không tin vào mắt mình mà nhìn cô ta.

Chẳng trách giấy chứng nhận bất động sản của cô nhi viện đã được viện trưởng cất kỹ sao lại đột nhiên biến mất.

Hơn nữa Dư Nhã Thiểm vừa mới đi, Tiêu Hàm Tuyên liền mang giấy chứng nhận bất động sản tới cửa.

Hóa ra đều là do cô ta!

“Là cô bán giấy chứng nhận bất động sản cho Tiêu Hàm Tuyên? Cô còn lương tâm không? Nơi đó đã nuôi dưỡng cô suốt mười năm trời đó.”

Dư Nhã Thiểm chẳng hề để ý.

“Cái này gọi là kẻ thức thời là trang tuấn kiệt, tôi không giống cô, tôi không muốn dính líu một giây một phút nào với cái nơi rách nát đó.

Cô ta liếc An Diệc Diệp một cái.

“Không giống như cô, đồ con hoang sinh ra mà không ai cần, nên thứ rách nát cũng có thể xem là đồ tốt.”

Sắc mặt An Diệc Diệp trắng bệch như tờ giấy.

Cô ấy quả thực khác với những người khác, Dư Nhã Thiểm cùng Mai Ấn Cầm đều được viện trưởng nhận nuôi sau khi trong nhà xảy ra chuyện không may.

Còn cô được nhặt về khi bị người ta bỏ rơi trước cổng cô nhi viện.

Cô nắm chặt nắm tay.

“Cho dù như vậy, cô cũng không thể chắp tay dâng cô nhi viện cho người khác.”

Dư Nhã Thiểm chán ghét ra mặt.

“Nói gì đi nữa tôi cũng không quan tâm, nếu cô không đồng ý yêu cầu của tôi thì tôi có thể đến gặp Khúc Chấn Sơ ngay bây giờ!”

Nói xong, cô ta bỏ đi.

An Diệc Diệp đứng tại chỗ, trong lòng đang tranh đấu dữ dội.

Một lát sau, cô mới lao ra ngoài.

“Dư Nhã Thiểm, cô…”

Vừa mới rẽ vào khúc ngoặt đã thấy Dư Nhã Thiểm ngã xuống đất nên cô đột ngột dừng lại.

Một người đàn ông mặc đồ đen đứng bên cạnh Dư Nhã Thiểm, trong tay còn cầm một khúc gỗ.

Đối phương nghe thấy tiếng động liền quay lại.

Vừa nhìn thấy dáng vẻ của cô ta, An Diệc Diệp sợ tới mức trợn to hai mắt.

Cô quay lại định bỏ chạy nhưng bên kia đã lao tới và dùng gậy đánh vào đầu cô.

Trước mắt An Diệc Diệp tối sầm, té trên mặt đất.

Khúc Chấn Sơ nhận được tin tức quản giá báo, vội vã rời khỏi công ty.

Anh đã cảnh cáo Dư Nhã Thiểm, vì sao cô vẫn cứ mãi dây dưa không chịu từ bỏ?
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 221


CHƯƠNG 221

Lúc trước “Thiểm Thiểm”, thiên sứ của anh, đến cả chút hảo cảm cuối cùng còn sót lại trong lòng anh cũng đều bị cô ta diệt sạch!

Anh sa sầm mặt mày đi vào biệt thự cổ, vừa vào cửa đã thấy quản gia nôn nóng chỉ huy người khác lục soát khắp nơi.

“Sao thế? Dư Nhã Thiểm đâu?”

Quản gia vừa thấy anh, sốt ruột chạy đến.

“Cậu chủ, cô chủ và cô Dư đều không thấy đâu cả!”

Đồng tử của Khúc Chấn Sơ co lại, lập tức nắm chặt tay, nhìn lướt xung quanh phòng.

“Sao lại thế này?”

Quản gia như sắp khóc lên.

“Lúc nãy cô Dư nói có chuyện muốn nói với cô chủ, cô chủ cứ nhất quyết bảo vệ sĩ lui ra, chờ thêm vài phút, lúc tôi đi đến thì trong phòng khách đã không còn bóng người nào!”

“Tôi đã bảo bọn họ tìm khắp trong ngoài biệt thự cổ, nhưng vẫn không tìm được người!”

Khúc Chấn Sơ híp mắt, lóe lên ánh sáng sắc lạnh! Giống như lưỡi dao dính máu lộ ra vẻ sắc bén!

“Dư Nhã Thiểm!”

Anh cắn chặt răng, cơ bắp vì phẫn nộ mà căng chặt.

“Điều tra! Trích xuất toàn bộ camera theo dõi ở xung quanh ra! Cho dù có đào ba tấc đất lên cũng phải tìm được người!

Trước mắt, toàn là một màu đen.

Phần gáy truyền đến cơn đau kịch liệt cùng cảm giác buồn nôn.

An Diệc Diệp giãy giụa, vất vả mở mắt ra.

Tầm mắt dần sáng lên.

Lọt vào tầm mắt là một vách tường.

Cô bị trói hai tay ra sau, không thể nhúc nhích.

Trong không khí mang theo mùi ẩm mốc.

An Diệc Diệp vừa cử động đã cảm thấy đầu đau như muốn nứt ra.

Trong căn phòng nho nhỏ này chỉ có một chiếc giường và hai chiếc ghế dựa, bên cạnh chất một đống quần áo lộn xộn và vài món đồ linh tinh.

Nhà đã rất cũ, rèm bị kéo chặt, ánh sáng rất ít.

Cô quay đầu lại nhìn, phát hiện Dư Nhã Thiểm cũng nằm ở bên cạnh.

Cô cũng bị trói giống An Diệc Diệp, hôn mê chưa tỉnh lại.

“Dư Nhã Thiểm? Dư Nhã Thiểm?”

Cô gọi vài tiếng, đối phương mới từ từ tỉnh lại.

“Đây là đâu?”

Cô nhíu mày quan sát xung quanh, còn chưa kịp nói gì, cánh cửa luôn đóng chặt vang lên tiếng chìa khóa mở khóa cửa.

Dư Nhã Thiểm sợ hãi nhanh chóng nhích người ra sau, mặt đầy vẻ hoảng sợ.

Két.

Cửa bị mở ra.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 222


CHƯƠNG 222

Một người béo lùn từ bên ngoài đi vào.

Dư Nhã Thiểm vừa nhìn thấy người đó, đột nhiên trợn to hai mắt, cảm giác sợ hãi chạy dọc khắp cơ thể.

“Anh… sao lại là anh?”

Đối phương cười khẩy.

“Sao lại không thể là tôi? Sao nào? Nhìn thấy tôi kinh ngạc lắm đúng không?”

Dư Nhã Thiểm sợ đến phát run, nước mắt liên tục rơi xuống.

Người nọ nhìn thấy cô như thế, ngược lại đắc ý cười rộ lên, duỗi tay s* s**ng gương mặt cô.

Dư Nhã Thiểm sợ hãi hét toáng lên.

“Lưu Ngạn, anh biết anh đang làm cái gì không? Khúc Chấn Sơ sẽ giết anh!”

Đối phương bước ra khỏi bóng tối, lộ ra dáng người mập mạp, mặt đầy dầu mỡ, mấy cọng tóc ít ỏi còn sót lại trên đầu không biết đã bao lâu chưa được gội, dính bệt trên da đầu.

Hắn cười khà khà, đôi mắt vẩn đục tràn đầy vẻ dâm dê.

Lúc trước An Diệc Diệp từng thấy gã trong bữa tiệc từ thiện, gã ta còn mặc áo vest đi giày da, nhưng mà mới mấy ngày không gặp, nhìn lại gầy đi một ít.

Mặc quần áo rẻ tiền, trong tay còn cầm theo thức ăn nhanh vừa mới mua về.

Dáng vẻ chật vật, khác hẳn với khi xưa.

Nghe Dư Nhã Thiểm nói, anh trái lại ngửa đầu cười phá lên.

“Giết tôi? Giết đi! Bây giờ tôi không có gì hết, tôi còn sợ gì nữa?”

Anh cười, nắm cổ áo Dư Nhã Thiểm, nhấc cô lên.

“Là cô! Tất cả đều là cô! Là do thứ đê tiện cô hại tôi!”

Sau bữa tiệc từ thiện hôm đó, gã ta không thể nào ngờ được bản thân lại bị Dư Nhã Thiểm lợi dụng!

Ngày hôm sau, sự trả thù của Khúc Chấn Sơ đến đúng như đã hẹn.

Công ty của Lưu Ngạn nhanh chóng bị chèn ép. Chỉ trong vài tuần ngắn ngủi, đã không thể gượng dậy nổi.

Những người từng bị hắn chơi đùa bắt tay với nhau, phân chia cướp sạch công ty của hắn.

Hiện tại Lưu Ngạn không còn gì nữa, sau khi biết những chuyện anh từng làm lúc trước, không ai muốn giúp anh.

Nếu không phải Dư Nhã Thiểm, anh sẽ không rơi vào nông nỗi biến thành loài chuột trốn chui trốn lủi!

Tất cả đều vì Dư Nhã Thiểm!

Là cô hại anh!

Anh hung dữ nhìn Dư Nhã Thiểm.

“Cho dù tôi bị hủy hoại, tôi cũng muốn hủy hoại cô!”

Dư Nhã Thiểm sợ hãi run rẩy không ngừng, cô vừa khóc vừa kêu.

“Xin lỗi! Xin lỗi! Tôi biết lỗi rồi!”

“Anh cần tiền đúng không? Tôi có rất nhiều tiền, Khúc Chấn Sơ cho tôi rất nhiều tiền, tôi cho anh hết.”

“Còn có Khúc Chấn Sơ, anh ấy cũng sẽ cho anh tiền, anh muốn gì đều được, thả tôi đi đi.”

Lưu Ngạn lạnh lùng nhìn cô.

“Tôi không cần tiền, hiện tại tôi đã đi đến tình cảnh này, đã không còn cơ hội xoay chuyển nữa. Dù sao đều phải chết, không bằng kéo cô theo làm đệm lưng!”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 223


CHƯƠNG 223

Anh nhấc Dư Nhã Thiểm lên, quăng lên giường.

“Không phải cô d*m đ*ng lắm sao? Tôi cũng phải nếm thử xem đàn bà của Khúc Chấn Sơ như thế nào!”

Dư Nhã Thiểm sợ hãi cơ thể run rẩy, run run lùi ra sau.

“Đừng! Đừng!”

Cô hoảng sợ mở to hai mắt, đột nhiên nhìn thấy An Diệc Diệp bị trói ở trong góc, lập tức hét lên!

“Là cô ấy! Người Khúc Chấn Sơ thích là cô ấy! Không phải tôi! Anh đừng tìm tôi!”

“Cho dù anh muốn trả thù thì đi tìm cô ấy!”

Cô khàn giọng la hét chỉ về phía An Diệc Diệp, muốn đuổi Lưu Ngạn đi.

Lưu Ngạn quay đầu nhìn An Diệc Diệp.

Thật ra lúc nãy anh cũng không muốn bắt An Diệc Diệp đi cùng, chỉ là trùng hợp bị cô nhìn thấy, mới đột nhiên nảy lòng tham, cũng đánh ngất cô cùng mang về.

Lúc này nghe Dư Nhã Thiểm nói, đôi mắt vẩn đục đảo qua người cô.

Người đang dựa vào tường trông có vẻ vô cùng bình tĩnh, tuy khá tối nhưng cũng có thể nhìn ra ngũ quan xinh đẹp và làn da trắng muốt của cô.

Dáng người bên dưới làn váy phập phồng quyến rũ, đúng là còn hấp dẫn hơn Dư Nhã Thiểm.

An Diệc Diệp khiếp sợ nhìn Dư Nhã Thiểm, không ngờ cô ta sẽ đột nhiên dời lực chú ý của Lưu Ngạn sang đến trên người mình.

Cô mím chặt môi, cô gắng núp vào trong góc.

Dư Nhã Thiểm vừa thấy Lưu Ngạn do dự, tiếp tục thêm mắm thêm muối.

“Nếu anh muốn trả thù Khúc Chấn Sơ thì đi tìm cô ấy. Nếu anh hủy hoại cô ấy, Khúc Chấn Sơ chắc chắn sẽ sống không bằng chết!”

“Được.” Lưu Ngạn đột nhiên trả lời.

Dư Nhã Thiểm lập tức cười, thở dài nhẹ nhõm.

Nhưng mà chưa đợi ý cười lan đến đáy mắt, cơ thể đã bị Lưu Ngạn đè lại lần nữa.

“Nhưng mà cũng phải chờ tôi chơi cô trước!”

Anh duỗi tay bóp chặt ngực Dư Nhã Thiểm, cười hung ác.

“Từ lúc cô ra vẻ lẳng lơ với ông đây, ông đã muốn làm như vậy rồi.”

Vẻ mặt Dư Nhã Thiểm nhanh chóng trở nên hoảng sợ, giãy giụa liên tục.

Nhưng cô hoàn toàn không đủ sức chống lại Lưu Ngạn, huống chi tay của cô còn bị trói lại.

“Lưu Ngạn! Anh dám đụng vào tôi! Tôi sẽ giết anh! Tôi giết anh!”

Cô thảm thiết gào thét.

Lưu Ngạn lại điên cuồng cười to, hai tay túm chặt.

Chỉ nghe “roẹt”, quần áo bị xé rách, lộ ra cơ thể trơn bóng.

Mắt Lưu Ngạn nhiễm đầy vẻ dâm tà, cúi đầu cắn xé trên người cô ta.

Dư Nhã Thiểm kêu khóc thảm thiết.

Trong căn phòng thuê nhỏ hẹp giống như địa ngục.

An Diệc Diệp ép bản thân bình tĩnh lại.

Thừa dịp bọn họ chưa chuẩn bị, lẳng lặng đứng lên, cắn chặt răng, đột nhiên đâm mạnh về phía Lưu Ngạn đang đè trên người Dư Nhã Thiểm.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 224


CHƯƠNG 224

Lưu Ngạn không ngờ An Diệc Diệp sẽ đột nhiên phản kích, ngã từ trên giường xuống, lăn ra đất.

An Diệc Diệp nghiêng người, lấy con dao gọt trái cây đặt trên bàn, cắt đứt dây thừng trên tay.

Lưu Ngạn khó khăn lắm mới từ dưới đất bò dậy, vừa nhìn thấy An Diệc Diệp, lập tức gầm nhẹ lao lên.

“Cô còn dám ra tay!”

An Diệc Diệp không kịp tháo dây thừng trên tay Dư Nhã Thiểm ra, nhanh chóng đổi hướng, nhắm dao thẳng về phía Lưu Ngạn.

“Anh không được đến đây!”

Lưu Ngạn cười dữ tợn, phun một bãi nước miếng lẫn theo tơ máu xuống đất.

“Tôi vốn định xử lý cô sau, nếu cố gấp gáp như thế, vậy chơi cô trước đi!”

Anh giơ tay bắt An Diệc Diệp.

An Diệc Diệp sợ hãi nhanh chóng khua khua con dao gọt trái cây trong tay.

“Anh không được đến đây! Nếu không tôi sẽ đâm thật đó!”

“Cô đâm đi! Cô tưởng tôi sợ cô sao?”

Anh đột nhiên nhào đến, hoàn toàn không thèm để ý đến Dư Nhã Thiểm còn đang bị trói trên giường, đạp lên người cô, định bắt An Diệc Diệp.

Dư Nhã Thiểm bị anh đạp vài lần, phát ra tiếng hét chói tai thê thảm.

An Diệc Diệp không rảnh lo quá nhiều chuyện, khua khua con dao găm, rạch ra một vết thương dài trên tay Lưu Ngạn.

“Cô còn dám đâm à!”

Lưu Ngạn gầm lên, nhảy “rầm” xuống giường.

An Diệc Diệp nhanh chóng né sang một bên, giằng co cùng anh, lại bị ép đến góc tường.

Dư Nhã Thiểm ở bên kia còn la lớn.

“Mau cởi trói cho tôi! Nhanh lên! Cô rề rà cái gì đó?”

An Diệc Diệp nhìn cô, không đợi cô đến gần, Lưu Ngạn đã kéo Dư Nhã Thiểm từ trên giường lên.

Hắn bóp cổ Dư Nhã Thiểm.

“Ngoan ngoãn không được lộn xộn, buông con dao xuống, nếu không tôi g**t ch*t cô ta!”

An Diệc Diệp không hề nhúc nhích.

Dư Nhã Thiểm khàn giọng hét ầm lên.

“Cô mau bỏ dao xuống! Cô muốn tôi chết sao?”

An Diệc Diệp l**m đôi môi khô khốc.

Khó khăn lắm cô mới lấy được con dao, tháo được dây thừng, nếu bây giờ buông ra thì bọn họ cũng sẽ chết.

Thấy cô vẫn không chịu nhúc nhích, Lưu Ngạn cười cười.

“Không nghe lời à?”

Anh túm đầu Dư Nhã Thiểm, đập mạnh vào mép giường.

“Bịch”, máu me đầm đìa.

Dư Nhã Thiểm kêu thảm, liên tục khóc lóc xin tha, trong giọng nói còn kèm theo lời mắng An Diệc Diệp.

Lưu Ngạn hoàn toàn ngó lơ, lấy một con dao gấp từ bên hông ra, để lưỡi dao lên mặt cô ta.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 225


CHƯƠNG 225

Nói với An Diệc Diệp: “Có phải cô cũng muốn cô ta chết đúng không? Cô ta cướp đi người đàn ông của cô, có phải cô đã hận cô ta lâu lắm rồi đúng không?”

“Con nhỏ đê tiện này, không biết đã dùng gương mặt này quyến rũ bao nhiêu người.”

Mũi dao lướt qua mặt cô ta.

An Diệc Diệp sợ hãi mặt trắng bệch, không còn chút màu máu nào, không dám nhúc nhích.

“Lưu Ngạn, anh bình tĩnh lại, anh muốn cái gì tôi cũng sẽ cho anh, đều cho anh hết…”

“Ông đây không thèm.”

Dư Nhã Thiểm cơ thể căng cứng, gào to với An Diệc Diệp.

“An Diệc Diệp! Cô muốn tôi chết sao?”

Lòng bàn tay của An Diệc Diệp đã đổ đầy mồ hôi, vừa định nói gì, Dư Nhã Thiểm lại hét ầm lên.

Con dao vẫn luôn cận kề gương mặt Dư Nhã Thiểm đã đâm thẳng vào!

Lưu Ngạn đâm rất chậm, giống như cố ý tra tấn Dư Nhã Thiểm.

Lưỡi dao từ từ đâm vào mặt.

Dư Nhã Thiểm hét lên, đột nhiên giãy giụa kịch liệt.

Cô vừa cử động, mũi dao lập tức rạch ra một miệng vết thương thật dài trên mặt!

Kéo dài từ phần mặt bên trái đến cằm bên má phải!

Máu tươi tuôn xối xả!

Nhìn thấy mà rợn người!

Hình như Lưu Ngạn cũng không ngờ cô sẽ đột nhiên giãy giụa, nhìn vết thương trên mặt Dư Nhã Thiểm và máu tươi mà hắn sững sờ.

Dư Nhã Thiểm ôm mặt, trong phòng toàn là tiếng kêu khóc như đứt ruột đứt gan của cô.

An Diệc Diệp cũng chấn động không thua kém gì Lưu Ngạn, lại thấy anh ngơ ngác đứng một bên, cô vội vàng xông đến, nâng Dư Nhã Thiểm lên mà chạy ra ngoài!

Dư Nhã Thiểm gào khóc, nghiêng ngả lảo đảo đi theo cô ra ngoài.

Vừa mở cửa, Lưu Ngạn đã nhanh chóng phản ứng lại.

“Còn dám chạy!”

Gã ta hung ác xông đến.

An Diệc Diệp giữ cửa, đi theo sau Dư Nhã Thiểm.

Vừa định chạy ra.

Dư Nhã Thiểm đã chạy đến cửa đột nhiên quay đầu, gương mặt đầy máu hung ác đáng sợ! Ngũ quan vặn vẹo! Giống hệt như ác quỷ!

Cô đột nhiên nhấc chân, đạp lên người An Diệc Diệp.

“Cô biến đi!”

An Diệc Diệp đột ngột không kịp đề phòng nên bị cô ta đá lui ra sau vài bước.

Dư Nhã Thiểm trừng mắt hung ác nhìn cô, đóng sầm cửa lại!

Tim An Diệc Diệp lập tức rơi vào đáy vực, không ngờ cuối cùng cô lại đổi lấy hậu quả như thế này!

Cô xông lên mở cửa ra, lại phát hiện cửa đã bị người ta khóa trái từ bên ngoài.

Lưu Ngạn xông đến.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 226


CHƯƠNG 226

“Cô ta chạy rồi sao? Không ngờ đúng không? Uổng công cô còn muốn cứu cô ta.”

An Diệc Diệp xoay người, trợn to mắt nhìn, hoảng sợ chĩa con dao về phía hắn ta.

“Anh không được đến đây!”

“Trừ câu này ra, cô còn biết nói câu gì không?”

Lưu Ngạn duỗi tay túm cái roẹt, xé rách quần áo của An Diệc Diệp.

Bả vai trơn bóng lập tức lộ ra ngoài.

Trong mắt gã ta lóe lên chút tối tăm.

“Tuy đã chạy mất một người, nhưng nhìn qua cô cũng không tệ.”

Lưu Ngạn đột nhiên nhào về phía cô.

An Diệc Diệp sợ hãi nhanh chóng ngồi xổm xuống, từ bên cạnh nhanh nhẹn chui ra ngoài.

Mắt Lưu Ngạn mang theo vẻ độc ác, trở tay vồ lấy, lại xé rách váy của An Diệc Diệp.

Cô hoàn toàn không dám ngừng lại, đột nhiên ngẩng đầu, thấy trong góc có phòng vệ sinh nhỏ, vội xông qua.

“Đừng hòng chạy!”

Lưu Ngạn đuổi sát theo sau.

An Diệc Diệp nhanh chóng đóng cửa lại, khóa trái!

Cơ thể của đối phương lao thẳng vào cửa, cánh cửa bằng nhựa lập tức bị làm cho rung lên.

An Diệc Diệp lui ra sau vài bước, dựa vào tường ngã ngồi xuống.

Cô mở to hai mắt, không dám nhắm lại dù chỉ một giây, mặt trắng bệch không còn một giọt máu.

Hai tay nắm chặt con dao, tay bị hằn ra vệt đỏ nhưng cô vẫn không hề hay biết.

Bên ngoài.

Dư Nhã Thiểm dùng cây gậy sắt mới tìm được chặn ở ngoài cửa, bảo đảm người bên trong không chạy ra được, xong mới lảo đảo chạy ra ngoài.

Cô một tay ôm mặt, áo quần tả tơi nhưng cô cũng không thể quan tâm quá nhiều thứ.

Mời vừa chạy ra khỏi cửa, mấy chiếc xe hơi màu đen như một ngọn gió dừng trước mặt cô.

Xe còn chưa dừng hẳn, cửa xe đã bị mở mạnh ra.

Khúc Chấn Sơ sa sầm mặt mày đi ra, khí thế mạnh mẽ, mặt như ma quỷ!

Dư Nhã Thiểm thấy anh, trong lòng vui mừng, vội chạy đến.

“Anh Chấn Sơ, anh đến cứu em sao?”

Cô ôm chặt Khúc Chấn Sơ, cản bước chân anh lại.

“Em sợ lắm, sao đến bây giờ anh mới đến, suýt chút nữa em đã…”

Khúc Chấn Sơ mất kiên nhẫn đẩy cô ra, lập tức đi vào trong.

Nhưng Dư Nhã Thiểm lại kéo chặt anh lại.

“Anh Chấn Sơ, mặt của em bị thương, anh mau đưa em đi bệnh viện, mặt của em!”

Khúc Chấn Sơ cúi đầu nhìn cô, thấy trên mặt cô toàn là máu, vết thương thật dài vắt ngang qua cả gương mặt, vô cùng thê thảm.

Lại hỏi: “Tiêu Nhĩ Giai đâu?”

“Cô ấy?”

Dư Nhã Thiểm cắn răng nói: “Cô ấy không có ở đây.”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 227


CHƯƠNG 227

Khúc Chấn Sơ nhíu mày, không hề tin lời cô nói.

Dùng tay đẩy cô ra, lập tức đi lên lầu.

Dư Nhã Thiểm ở phía sau kêu khàn cả giọng.

“Là cô ấy! Chính cô ấy hại em thành ra thế này! Anh còn muốn cứu cô ấy làm gì? Khúc Chấn Sơ! Sao anh lại có thể như thế!”

Khúc Chấn Sơ bước lên lầu nhanh hơn, trong lòng chưa bao giờ khủng hoảng và sợ hãi như bây giờ.

Nếu như cô gặp chuyện gì…

Anh thậm chí không dám tiếp tục nghĩ nữa, cuộc đời này lần đầu tiên anh sợ hãi như thế.

“Đừng xảy ra chuyện, đừng xảy ra chuyện… Không thể xảy ra chuyện gì!”

Anh đang cầu nguyện, cũng đang an ủi chính mình.

Khúc Chấn Sơ nhanh chóng lấy cây gậy sắt đang chặn cửa xuống, dùng chân đá văng cửa!

Lưu Ngạn đang dùng ghế đập vào cửa nhà vệ sinh!

Rầm! Rầm!

Tiếng động đinh tai nhức óc liên tục vang lên, được phóng đại vô hạn ở trong phòng vệ sinh, không khí giống như cũng chấn động theo.

Cửa nhựa có chất lượng không tốt, không bao lâu đã lung lay.

Ngay cả khóa cửa cũng lắc lư, có thể bị phá hư bất cứ lúc nào!

Cô mở to hai mắt, cơ thể lạnh lẽo như đang ở trong hầm băng.

Nếu Lưu Ngạn xông vào, cô nên chĩa con dao này vào Lưu Ngạn, hay là vào chính mình?

Khúc Chấn Sơ vừa mới xông vào, nhìn thấy hình ảnh trước mặt, khóe mắt như muốn nứt ra!

Anh xông nhanh lên, bắt lấy bả vai Lưu Ngạn!

Lưu Ngạn không hề phát hiện ra anh đang đến gần, chờ đến khi vai đau nhói mới tru lên như heo bị chọc tiết.

Lực cổ tay của Khúc Chấn Sơ rất mạnh, gần như muốn bóp nát bờ vai anh ta!

Anh thậm chí muốn bóp nát hết toàn bộ xương cốt từ đầu đến chân của người đàn ông này!

Mắt Khúc Chấn Sơ đỏ đậm.

Nhưng nghĩ đến bây giờ An Diệc Diệp còn đang ở trong phòng vệ sinh, chỉ có thể dùng tia lý trí cuối cùng đá bay Lưu Ngạn ra ngoài.

“Biến!”

Lưu Ngạn lăn xuống góc tường, đầu đập mạnh lên tường, vang lên tiếng “bịch”.

Khúc Chấn Sơ dùng hết sức lực nên xương sườn của gã ta đã bị gãy vài cái, miệng ho ra máu, mãi vẫn không bò dậy được.

Khúc Chấn Sơ cũng không thèm nhìn gã ta, quay đầu, tim quặn đau.

Anh biết An Diệc Diệp ở bên trong.

Khúc Chấn Sơ từ từ nâng tay lên, dán sát lên cửa.

“Là tôi, em không sao rồi, an toàn rồi.”

Nhưng bên trong vẫn không có chút âm thanh nào.

Khúc Chấn Sơ gõ cửa.

“Mở cửa! Em đừng làm tôi sợ!”

Bên trong không có âm thanh, cũng không có ai mở cửa.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 228


CHƯƠNG 228

Trong lòng Khúc Chấn Sơ lập tức dâng lên cơn khủng hoảng trước giờ chưa từng có, nhanh chóng lan tỏa.

Anh xoay người, đánh mạnh vào cửa.

Cánh cửa vốn đã vô cùng yếu ớt lập tức gãy làm đôi.

Cửa vừa mở ra, Khúc Chấn Sơ nhìn thấy người ở bên trong, trái tim lập tức chết lặng.

Sau đó là cơn đau thấu tim.

Bảo bối của anh.

Người anh đặt trong tim mà cưng chiều.

Khúc Chấn Sơ gần như không thể thở nổi.

Anh nhẹ nhàng đi qua, quỳ xuống trước mặt cô.

Dùng hết tất cả sức lực mới có thể mở miệng.

“Xin lỗi, tôi đến trễ rồi.”

Giọng anh rất nhẹ, giống như là sợ sẽ làm cô hoảng sợ vậy.

An Diệc Diệp ngồi trong góc, cuộn tròn người lại.

Quần áo bị xé rách một vài chỗ, mặt trắng bệch, nhìn chằm chằm ra cửa.

Con dao cô cầm trong tay vẫn không nhúc nhích.

Tim Khúc Chấn Sơ giống như đang vỡ ra thành từng mảnh, anh cẩn thận vươn tay ra.

“Xin lỗi…”

An Diệc Diệp vừa nghe thấy tiếng động, theo bản năng mà khua khua con dao trong tay!

Cô còn tưởng là Lưu Ngạn vào đến nơi rồi!

“Biến đi!”

Khúc Chấn Sơ sợ cô không cẩn thận làm bản thân bị thương, vội nắm tay, cầm lấy lưỡi dao.

Lưỡi dao sắt bén lún sâu vào lòng bàn tay, máu tươi chảy ra.

Nhưng anh lại giống như không có bất cứ cảm giác nào.

Anh mở hai tay, cẩn thận ôm An Diệc Diệp vào lòng.

“Là tôi.”

“Tôi đến rồi.”

An Diệc Diệp chớp mắt, tầm mắt tập trung vào gương mặt của người đối diện.

“Khúc Chấn Sơ.”

Cô gọi, đột nhiên phát hiện tay anh toàn là máu, hoảng sợ vội quăng dao đi.

“Tôi làm anh bị thương rồi!”

Khúc Chấn Sơ không thèm để ý, cúi đầu hôn trán cô, hôn khô nước mắt của cô.

“Tôi dẫn cô ra ngoài, được không?”

An Diệc Diệp gật đầu, lại đột nhiên sực nhớ ra.

“Lưu Ngạn đâu?”

Mặt Khúc Chấn Sơ trở nên độc ác, trong mắt lóe lên vẻ hung tàn.

“Chưa chết được.”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 229


CHƯƠNG 229

Nhưng cũng sắp rồi.

Anh c** q**n áo bọc lấy cơ thể An Diệc Diệp, bế cô lên, nghiêng người, chắn đi Lưu Ngạn đang dở sống dở chết ở trong góc, không cho cô thấy.

Ra ngoài, Chiết Lam và mấy tên vệ sĩ đã đứng bên ngoài.

Mắt Khúc Chấn Sơ lóe lên ánh sáng sắc lạnh.

“Dẫn tên đó về.”

Chiết Lam hỏi nhỏ: “Có cần báo cảnh sát không?”

“Báo cảnh sát thì hời cho anh ta quá rồi.”

Bỏ lại một câu, Khúc Chấn Sơ mới ôm An Diệc Diệp đi ra ngoài.

Dư Nhã Thiểm luôn chờ ở bên ngoài vừa thấy An Diệc Diệp được ôm ra ngoài, giận đến nghiến răng.

“Chính là cô ấy!”

Cô đột nhiên xông lên.

“Chính là cô ấy hại em! Hại mặt em biến thành như thế này!”

Mấy tên vệ sĩ nhanh chóng cản cô lại, không cho cô đến gần.

Khúc Chấn Sơ làm như không hề nhìn thấy cô.

Đến cả ánh mắt cũng chưa từng nhìn về phía cô.

Anh cẩn thận ôm An Diệc Diệp, ngay cả lúc lên xe rồi cũng không buông cô ra.

An Diệc Diệp nghe được tiếng Dư Nhã Thiểm, nhìn ra ngoài.

Trên người Dư Nhã Thiểm còn quấn khăn lông, vết thương trên mặt vẫn chưa xử lý, máu vẫn đang chảy.

Vết thương thật dài rách ra, dữ tợn, giống như một con sâu đang bò trên mặt cô ta.

Cách lớp thủy tinh cũng có thể cảm nhận được ánh mắt độc ác của cô ta.

Khúc Chấn Sơ nâng tay che đôi mắt cô lại.

“Kệ cô ta.”

An Diệc Diệp theo động tác của anh mà nhắm mắt lại.

Cô đã hết tình hết nghĩa với Dư Nhã Thiểm rồi.

Từ giây phút cô ta đá cô ngược trở lại thì cũng đã không còn quan hệ gì nữa.

Dư Nhã Thiểm nhìn xe từ từ chạy đi, lại vẫn không chịu bỏ qua.

“Vì sao lại để cô ấy đi? Em mới là người bị thương! Khúc Chấn Sơ! Anh về đây cho em!”

Cô còn muốn đuổi theo, lại bị Chiết Lam cản lại.

Mặt Chiết Lam không có bất cứ biểu tình gì, vô cùng lạnh nhạt.

“Cô Dư, việc xử lý vết thương trên mặt cô quan trọng hơn.”

Dư Nhã Thiểm quay đầu trừng mắt nhìn anh, chửi ầm lên.

“Có ích lợi gì chứ?”

Cô chỉ về phía An Diệc Diệp rời đi, tức giận mắng: “Con nhỏ đê tiện kia hại mặt tôi bị thương thành thế này, đi bệnh viện là có thể chữa hết sao? Cô ta phải bồi thường tôi thế nào đây?”

Chiết Lam nhíu mày, cảm thấy Dư Nhã Thiểm thật sự là thích làm rối chuyện lên.

“Nếu cô không đi thì cũng đừng cản đường, chúng tôi phải về.”

Nói xong, anh bước vòng qua cô, đi thẳng lên xe, giống như là thật sự định quăng cô ở lại nơi này.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 230


CHƯƠNG 230

Dư Nhã Thiểm thấy thế, sốt ruột.

“Mấy anh đừng có mơ!”

Nói xong, cô lập tức xông lên, lôi Chiết Lam ra khỏi xe, tự ngồi xuống.

Tài xế thông qua kính chiếu hậu nhìn cô, không có động thái gì.

Dư Nhã Thiểm quát lớn: “Nhìn cái gì mà nhìn? Có tin tôi móc mắt ông ra không! Đi bệnh viện, tìm bác sĩ giỏi nhất cho tôi! Tôi muốn người giỏi nhất!”

Tài xế không thèm để ý đến lời cô nói, mà là nhìn Chiết Lam, hỏi ý kiến của anh.

Chiết Lam hơi gật đầu, lúc này tài xế mới khởi động xe, lái xe ra ngoài.

An Diệc Diệp được Khúc Chấn Sơ ôm về biệt thự cổ.

Mới vừa vào cửa, quản gia và nữ đầu bếp đã chạy lại đón.

Vừa nhìn thấy dáng vẻ của An Diệc Diệp thì lập tức sợ hãi đến biến sắc.

“Cô chủ…”

Quản gia há miệng th* d*c, lúc này lại không biết phải hỏi cái gì.

Khúc Chấn Sơ không hề dừng chân, ôm người bước thẳng lên lầu.

An Diệc Diệp bị anh ôm thẳng vào phòng tắm, đặt trong bồn tắm.

Dòng nước ấm áp lập tức bao trùm cả cơ thể cô, mang đến cảm giác vô cùng an toàn.

Nhưng cô vẫn cố chấp kéo quần áo anh, không chịu buông tay.

Khúc Chấn Sơ thuận thế ngồi xổm xuống bên cạnh bồn tắm, vì nương theo cô nên động tác có hơi khó chịu.

“Cần tôi giúp cô không?” Giọng của anh mềm mại như một sợi lông thiên nga.

An Diệc Diệp lắc đầu.

“Tôi tự làm được.”

Tuy nói thế, nhưng tay cô vẫn nắm chặt quần áo Khúc Chấn Sơ.

Khúc Chấn Sơ từ từ mỉm cười, trong mắt tràn đầy vẻ dịu dàng không thể nào tan đi được.

Lúc này An Diệc Diệp mới từ từ thu tay lại.

“Tôi ở bên ngoài chờ em.”

Nói xong, Khúc Chấn Sơ đứng lên, vừa định đi lại đột nhiên cong lưng, hôn nhẹ lên trán An Diệc Diệp.

Cửa phòng tắm bị đóng lại.

An Diệc Diệp lại ngồi một lúc, lúc này tâm trạng mới dần bình ổn lại.

Mà lúc này, Dư Nhã Thiểm được đưa vào bệnh viện lại đang nổi trận lôi đình!

Dư Nhã Thiểm hất sạch tất cả mọi thứ trên bàn làm việc của bác sĩ xuống đất.

“Ông nói cái gì? Tôi bảo ông chữa cho hết! Ông còn nói không thể sao?”

Bác sĩ vô cùng buồn rầu, nếu người trước mặt không phải do cậu Khúc đưa đến, ông đã gọi bảo vệ quăng người này ra ngoài từ lâu.

“Cô Dư, tôi đã xử lý vết thương trên mặt cô, đã cầm máu…”

“Tôi muốn chữa khỏi! Không phải cầm máu!” Dư Nhã Thiểm tức giận kêu lên.

Bác sĩ nói: “Nhưng vết thương trên mặt cô quá lớn, cho dù sau khi lành lại vẫn sẽ để lại sẹo…”

Những lời này lập tức k*ch th*ch đến thần kinh của Dư Nhã Thiểm, cô đột nhiên xông đến, trừng to mắt nhìn ông ta, giống như muốn nuốt sống ông.

“Không phải ông là bác sĩ sao? Chút vết thương nhỏ này cũng không chữa trị được sao? Có tin hôm nay tôi đập nát cái bệnh viện này ra không!”

“Cô Dư, chúng tôi thật sự không còn cách nào, dựa vào trình độ chữa bệnh hiện nay, cho dù như thế nào cũng sẽ để lại sẹo.”

“Tôi không tin!”

Dư Nhã Thiểm quay đầu, trên mặt cô đang quấn đầy băng gạc.

“Chiết Lam! Anh đi nói với anh Chấn Sơ, bệnh viện này toàn lang băm! Tôi muốn bác sĩ tốt nhất! Nhất định có thể chữa lành cho mặt tôi!”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 231


CHƯƠNG 231

Chiết Lam bình tĩnh đứng phía sau cô.

“Cô Dư, cô đi nghỉ ngơi đi, về phía bệnh viện, tôi sẽ liên hệ giúp cô.”

Dư Nhã Thiểm ngẩng đầu nhìn xung quanh.

“Anh Chấn Sơ đâu? Sao anh ấy vẫn chưa đến thăm tôi?”

Chiết Lam há to miệng, vừa định nói chuyện, Dư Nhã Thiểm lại đột nhiên la to.

“Có phải anh ấy đi tìm con nhỏ đê tiện kia không? Cái đứa con hoang kia! Là nó hại tôi ra thế này! Tại sao còn chưa giết nó nữa?”

“Giết nó!”

Chiết Lam nhíu mày nói: “Cô Dư, xin cô tôn trọng Khúc phu nhân một chút.”

“Khúc phu nhân? Cô ấy thì là Khúc phu nhân cái quái gì chứ?”

Dư Nhã Thiểm cười lạnh.

Cô cắn chặt răng, lúc thì giận lúc lại đau lòng.

Giây trước còn đang mắng chửi, giây tiếp theo đã ra vẻ đáng thương kéo tay Chiết Lam.

“Anh đi kêu anh Chấn Sơ đến giúp tôi được không? Vì sao rõ ràng tôi là người bị thương, mà anh ấy lại ở bên cạnh con nhỏ kia chứ?”

Chiết Lam thấy cô như thế này, đành phải gật đầu.

Dư Nhã Thiểm thở phào nhẹ nhõm, xoay người đi vào phòng bệnh lần nữa.

Không đến vài phút, Chiết Lam lại quay về.

Dư Nhã Thiểm nhìn nhìn phía sau anh.

“Anh Chấn Sơ đâu?”

Chiết Lam nói: “Tổng giám đốc Khúc bảo tôi hỏi cô, chuyện cây gậy sắt chắn trước cửa phòng trọ của Lưu Ngạn là như thế nào?”

Mặt Dư Nhã Thiểm lập tức thay đổi.

“Tôi… Sao tôi biết được? Tôi vừa thoát được đã chạy ra ngoài, tôi không biết rõ tình hình bên trong như thế nào.”

Chiết Lam lạnh lùng nhìn cô.

“Tôi đã thông báo cho tổng giám đốc Khúc, nhưng anh ấy có đến thăm cô hay không thì tôi không thể xác định.”

Nói xong, anh xoay người đi ngay.

Dư Nhã Thiểm vội vàng quay đầu.

“Anh có ý gì?”

Nhưng Chiết Lam cũng không quay đầu lại, đi thẳng ra ngoài.

“Anh quay về cho tôi!”

Dư Nhã Thiểm cầm gối ở trên giường quăng qua, nhưng chỉ đập lên cửa.

Cô tức giận nằm sấp xuống giường, nghiến răng nghiến lợi, mắt đầy hận thù.

“An Diệc Diệp, cô chờ đó cho tôi!”

Khúc Chấn Sơ đứng ở cửa, nghe trong phòng tắm phía sau vang lên tiếng nước, trong lòng cảm thấy bình yên chưa từng có.

Đang nghĩ ngợi thì quản gia từ bên ngoài đi vào.

“Cậu chủ.”

Mới vừa mở miệng, Khúc Chấn Sơ đã làm động tác tay bảo ông nói nhỏ hơn.

Quản gia lập tức hạ giọng nói.

“Bọn họ đưa Lưu Ngạn đến rồi ạ.”

Khúc Chấn Sơ lạnh lùng híp mắt lại, đáy mắt dâng lên sát ý nồng nặc.

“Nhốt vào tầng hầm.”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 232


CHƯƠNG 232

Quản gia gật đầu nói: “Vậy vết thương trên người anh ta…”

“Cứ để như thế, đừng để tên đó chết ngay.”

Mới nói đến đó, tiếng nước sau lưng đã dừng lại.

Khúc Chấn Sơ hơi thay đổi sắc mặt, xua tay bảo quản gia rời đi.

Chỉ chốc lát sau, An Diệc Diệp từ bên trong đi ra.

Cô quấn khăn tắm, mái tóc xoăn xõa tung đã búi thành một búi, hai mắt ướt át.

Làn da tiếp xúc với hơi nóng đã hơi ửng đỏ, trán vẫn còn vài giọt nước rơi xuống.

Cô vừa đi ra, không ngờ Khúc Chấn Sơ lại vẫn còn đứng ở bên ngoài chờ như đã nói.

Đột nhiên nhìn thấy anh, cô hơi sửng sốt một chút.

Khúc Chấn Sơ quay đầu nhìn gương mặt hơi ửng hồng của cô, ánh mắt dừng lại trên má trái.

Trên gò má trơn mềm trắng nõn có bốn vết cào đỏ tươi, sau khi ngâm nước ấm xong thì lại càng thêm bắt mắt.

Lúc trước khi anh ôm An Diệc Diệp về vẫn còn chưa phát hiện ra.

Anh nhíu mày.

“Mặt của em bị thương.”

Khúc Chấn Sơ vươn tay, nhẹ nhàng chạm nhẹ lên mặt cô, đáy mắt hiện lên vẻ hung ác.

“Là Lưu Ngạn làm sao?”

An Diệc Diệp lắc đầu.

“Không phải.”

“Vậy là Dư Nhã Thiểm làm?”

An Diệc Diệp không nói lời nào, Khúc Chấn Sơ cũng đã đoán được là chuyện như thế nào.

Mắt anh hơi tối đi, giơ tay lau đi vệt nước ở giữa mày của cô.

“Xem ra sau này tôi phải để emcô ở trong tay tôi thì mới có thể yên tâm được.”

Tháo chun buộc tóc trên đầu An Diệc Diệp ra, mái tóc dài ướt đẫm rủ xuống.

Khúc Chấn Sơ đặt khăn lông lên đầu cô, cẩn thận lau giúp cô.

Tóc xoăn sau khi ướt rối thành một đống, chải nửa ngày cũng vẫn chưa suôn.

Khúc Chấn Sơ nhíu mày, cẩn thận lau khô giúp cô, vừa chải tóc lại.

Thấy chỗ nào bị rối thì gỡ còn nghiêm túc hơn cả An Diệc Diệp.

Nhưng mà lực tay thì không thể nào khen nổi.

An Diệc Diệp nhịn một lúc, vẫn bị anh giật tóc phát đau.

“Ay” Cô xuýt xoa.

Khúc Chấn Sơ dừng lại nhìn cô.

An Diệc Diệp gãi chỗ bị anh túm đau.

“Anh kéo làm tôi đau… Để tôi tự làm đi.”

Khúc Chấn Sơ cố chấp đè đầu cô lại, nhất quyết phải chải đầu giúp cô.

“Chờ quen đi là được.”

An Diệc Diệp khóc không ra nước mắt, vất vả chờ chải xong thì cái đầu xù xù nổ bông lên, giống như một con sư tử nhỏ.

Bên trên còn kèm theo không ít sợi tóc bị Khúc Chấn Sơ dùng bạo lực mà bứt gãy.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 233


CHƯƠNG 233

Anh yên lặng thu mớ tóc rụng lại, tung tung mớ tóc xoăn của An Diệc Diệp, vô cùng hài lòng.

“Bây giờ thì khá hơn nhiều rồi.”

An Diệc Diệp quay sang nhìn anh, nỗi sợ hãi còn sót lại trong lòng lúc nãy đã bị anh đánh bay đi.

Khúc Chấn Sơ đặt cô trở về giường, đắp chăn cho cô.

“Em đã không sao nữa rồi.”

Khúc Chấn Sơ cố chấp nói: “Dáng vẻ của em trông không giống không sao đâu, ngoan một chút, ngủ đi, không thì anh ngủ với em nhé?”

Anh vừa dứt lời, An Diệc Diệp vội nhắm mắt lại.

Động tác của Khúc Chấn Sơ chợt ngừng lại, thật ra anh cũng rất hi vọng lúc này An Diệc Diệp sẽ phản kháng.

Tại sao ngủ cùng cũng có thể trở thành một hình phạt hữu dụng để uy h**p vậy?

Anh nhìn An Diệc Diệp một lúc, đành phải đắp chăn cẩn thận cho cô rồi đi ra ngoài.

Vừa đóng cửa lại, vẻ mặt anh liền trở lên lạnh lẽo.

Tòa lâu đài cổ sừng sững trên đỉnh núi, nó vốn đã có từ những năm sáu mươi thế kỉ trước, do một công tước nước ngoài xây dựng lên.

Sau đó thua trận, công tước vội chạy trốn, đến cả tòa lâu đài này cũng bị người dân giận dữ đập phá, chỉ còn lại một đống hoang tàn.

Năm năm trước, Khúc Chấn Sơ muốn xây một vương quốc thuộc về riêng bọn họ cho “Nhã Thiểm”, anh đã chọn nơi này cùng với vùng đất xung quanh.

Tòa lâu đài cổ sụp đổ đã được xây dựng lại, kiến trúc trên mặt đất mang một dáng vẻ hoàn toàn mới.

Nhưng dưới lòng đất, các phòng thẩm vấn, phòng giam, phòng dưới tầng hầm theo kiến trúc cổ xưa châu Âu vẫn được giữ lại nguyên vẹn.

Khúc Chấn Sơ không nhanh không chậm đi xuống phòng dưới tầng hầm.

Các bậc thang được lát bằng gạch màu xanh kéo dài xuống tận cùng, ngọn đèn tường mờ chiếu sáng một khu vực nhỏ xung quanh.

Vì không có ánh nắng chiếu tới, không khí nơi đây rất ẩm ướt.

Khúc Chấn Sơ bước xuống dưới, ánh đèn chiếu lên gương mặt vô cảm, thờ ơ, nghiêm nghị của anh.

Động tác của anh vô cùng tao nhã, chiếc áo sơ mi xanh cùng chiếc áo vest sọc cùng màu khiến anh trông như một quý tộc ở thế kỉ trước.

Dưới ánh đèn chiếu rọi, đôi mắt đen nhánh kia sâu không thấy đáy, tàn ác, lạnh lẽo, giống kẻ đào vong tàn độc nhất.

Khí chất này vô cùng hòa hợp với con người anh.

Anh chậm rãi bước về phía người duy nhất bị nhốt trong phòng giam.

Quản gia và hai vệ sĩ đứng bên cạnh, Lưu Ngạn bị trói trên một chiếc cột.

Vết thương trên trán đã ngừng chảy máu, vết máu khô lại, vẫn đọng trên mặt anh ta.

“Cậu chủ.” Quản gia bước lên phía trước.

Tuy ông biết tên Lưu Ngạn này đã bắt cóc cô chủ, còn suýt chút nữa làm ra tội ác tày trời với cô, nhưng dù sao cũng là một mạng người.

Trước đó Chiết Lam không đưa thẳng anh ta đến đồn cảnh sát mà trói anh ta lại đưa đến thẳng đây, ông liền đoán được chút ít, lo lắng Khúc Chấn Sơ sẽ kích động mà ra tay.

Tuy nói thì nói như vậy, nhưng nếu cậu chủ thật sự ra tay, ông cũng sẽ không chút do dự giúp cậu chủ tiêu hủy chứng cứ.

Khúc Chấn Sơ xua xua tay.

“Mấy người ra ngoài trước đi.”

Quản gia ngơ ra, nhìn Lưu Ngạn đang hôn mê.

“Vâng, cậu chủ.”

Bọn họ ra khỏi phòng rồi đóng cửa lại.

Ông còn chưa kịp đi xa thì đã nghe thấy tiếng kêu thảm thiết truyền đến từ phía trong.

Hai tên vệ sĩ kinh ngạc quay đầu lại nhìn.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 234


CHƯƠNG 234

Từ sau chuyện xảy ra năm năm trước, bọn họ chưa từng thấy Khúc Chấn Sơ ra tay đánh người lần nào nữa.

Nghe thấy tiếng cầu xin, kêu gào thảm thiết không ngừng truyền ra, vệ sĩ nhíu mày.

Quản gia không thay đổi sắc mặt, bình tĩnh nói: “Đợi cậu chủ ra ngoài rồi hãy vào dọn dẹp.”

Hai tên vệ sĩ gật đầu.

“Quản gia, cậu chủ…”

“Cậu chủ tự có chừng mực.”

Đợi bốn tiếng đồng hồ, tiếng kêu thảm thiết bên trong cũng kéo dài đúng bốn tiếng đồng hồ.

Mãi cho đến khi sắc trời dần tối đi, cánh cửa phía sau mới được mở ra.

Một cơn gió lạnh lẽo ngay lập tức lan ra từ căn phòng, mùi máu nồng nặc cũng sộc ngay lên mũi.

Quản gia và hai tên vệ sĩ nhíu mày, nhìn thấy Khúc Chấn Sơ vẫn sạch sẽ tinh tươm bước ra từ phía trong.

Mùi máu trên người anh rất nồng, giống như vừa mới bước ra khỏi vũng máu vậy, nhưng bất kể là tay hay quần áo cũng không dính lấy một giọt máu.

Ánh mắt Khúc Chấn Sơ u ám hơn trước đó, vẫn còn chút hung ác chưa kịp phai đi.

“Đưa đến đồn cảnh sát đi, nói cho rõ chuyện mà anh ta đã làm ra.”

Vệ sĩ đang ngơ ra nghe thấy vậy thì vội gật đầu, đi vào trong căn phòng tràn ngập mùi máu tanh.

Vừa mới bước đến chỗ Lưu Ngạn, cho dù là những người đã thực chiến hàng trăm trận như bọn họ cũng không khỏi rùng mình.

Phía ngoài cửa, quản gia lấy tấm ảnh đã dán lại cẩn thận ra.

“Cậu chủ, tấm ảnh mà cậu bảo tôi ghép lại trước đó, tôi đã ghép được một nửa rồi.”

Khúc Chấn Sơ cầm qua nhìn.

“Chỉ có một nửa?”

Trên tấm ảnh miễn cưỡng mới ghép được ra có hai đứa trẻ đang đứng cùng nhau.

Đứa trẻ tóc thắt bím hai bên trong đó anh không thể nào nhận nhầm được, chính là “Nhã Thiểm”!

Khúc Chấn Sơ quay đầu qua.

“Tấm này được ghép lại từ tấm ảnh lấy trong phòng Tiêu Nhĩ Giai sao?”

Quản gia gật đầu.

“Những tấm khác vẫn còn đang trong quá trình ghép, chỉ có tấm này mới ghép được ra hình người trước.”

Ánh mắt Khúc Chấn Sơ tối đi, nhìn chằm chằm tấm ảnh trong tay một lúc.

Trong tấm ảnh có hai bé gái, bé gái còn lại đang kéo bím tóc của “Nhã Thiểm” với vẻ mặt đắc ý.

“Nhã Thiểm” đau đớn bật khóc.

Sao Tiêu Nhĩ Giai lại có ảnh của “Nhã Thiểm”?

“Tài liệu điều tra Tiêu Nhĩ Giai trước đó đâu?”

Quản gia lại lấy một tập hồ sơ ra, khác với trước đó, lần này có một tấm ảnh được đính kèm trong hồ sơ.

Chủ nhân của tấm ảnh hiện giờ đang nghỉ ngơi ở tầng ba của lâu đài.

Khúc Chấn Sơ lật hồ sơ xem, rồi đưa lại cho quản gia.

Quản gia cẩn thận nói: “Có cần điều tra tiếp không?”

“Ngày mai tôi đến bệnh viện một chuyến.”

Nói xong, anh cất bước đi ra ngoài.

Rửa sạch mùi máu trên người, anh mới dám xuất hiện trước mặt An Diệc Diệp.

An Diệc Diệp đang nấu ăn với dì làm bếp trong phòng bếp.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 235


CHƯƠNG 235

Khúc Chấn Sơ đứng trước cửa phòng nhìn bóng lưng cô.

Cho dù người trước mắt là cô con gái độc nhất vô nhị của nhà họ Tiêu thì có sao chứ?

Là vợ của Khúc Chấn Sơ anh, vậy là đủ rồi.

Ngày hôm sau, Khúc Chấn Sơ còn chưa đi bệnh viện, Dư Nhã Thiểm đã đến trước một bước.

Mặt cô ta vẫn còn đang quấn băng y tế, vừa nhìn thấy Khúc Chấn Sơ thì cô ta liền bật khóc.

“Anh Chấn Sơ, sao anh mãi cũng không đến bệnh viện thăm em?”

Khúc Chấn Sơ thấy cô ta thì nhíu mày lại.

“Cô cảm thấy tôi nên đi thăm cô sao?”

Dư Nhã Thiểm nhìn lên tầng, nghiến răng nói: “Mấy ngày này anh đều ở với người phụ nữ đó sao?”

“Cô ấy là vợ của tôi.”

“Nhưng em là người mà anh đã đợi mười hai năm!”

Dư Nhã Thiểm đột nhiên cất cao giọng, nhào qua kéo Khúc Chấn Sơ.

“Anh Chấn Sơ, là anh nói với em đã đợi em mười hai năm, nói anh sẽ đuổi người phụ nữ kia ra khỏi nhà sớm thôi, nói sẽ luôn chăm sóc cho em!”

“Khi trước rõ ràng chính anh đã nói vậy? Bây giờ thì sao? Người phụ nữ kia hại mặt em thành ra như vậy, anh lại vẫn mãi ở bên cô ta?”

Cô ta chỉ tay lên trên tầng, tức giận nói: “Nếu không phải do cô ta! Sao em có thể thành ra như vậy được?”

Sắc mặt Khúc Chấn Sơ trở nên càng khó coi hơn.

“Đây chính là lí do mà cô nhốt cô ấy ở chung một phòng với Lưu Ngạn sao?”

Anh hét lên, khiến Dư Nhã Thiểm yên tĩnh lại ngay lập tức.

Sắc mặt cô ta trắng bệch.

“Đó, đó là do em không cẩn thận, sao em biết được? Lúc đó em sợ muốn chết, nhỡ Lưu Ngạn đuổi theo thì phải làm sao? Em thật sự không cố ý.”

Khúc Chấn Sơ lạnh lùng nhìn cô ta.

“Vì cô mà cô ấy mới bị bắt đi, cô còn muốn nói gì nữa?”

Ánh mắt Dư Nhã Thiểm sáng lên.

“Sao em biết được tên Lưu Ngạn kia sẽ đến tìm em?”

“Vậy phải hỏi xem cô đã làm gì với anh ta! Anh ta mới không cam lòng mà đến tìm cô!”

Vừa nãy ở trong phòng giam, Khúc Chấn Sơ đã hỏi rõ ràng mọi chuyện rồi.

Anh không ngờ, “Nhã Thiểm” lại thành một người như vậy.

Lợi dụng Lưu Ngạn để có được sự đồng tình của anh, uy h**p, hãm hại người khác, không ngờ cô ta lại có thể làm những chuyện này mượt mà đến vậy!

Nếu không phải vì chuyện này, anh còn bị che mắt bao lâu nữa?

Sắc mặt Dư Nhã Thiểm vô cùng khó coi.

“Anh đang trách em sao? Anh đừng quên trước kia anh đã đồng ý với em!”

Khúc Chấn Sơ rũ mắt, từ trên cao nhìn xuống cô ta, ánh mắt lạnh nhạt.

“Điều tôi đã đồng ý với cô tôi sẽ không thay đổi, cô muốn tiền, tôi sẽ đưa cho cô, có điều, sau này đừng xuất hiện trước mặt tôi và Tiêu Nhĩ Giai nữa.”

Dư Nhã Thiểm hoảng sợ nói: “Vậy mặt của em thì sao?”

Khúc Chấn Sơ không nói gì, chỉ lạnh lùng nhìn cô ta.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 236


CHƯƠNG 236

Dư Nhã Thiểm quan sát anh kĩ càng nhưng không thể tìm thấy được ánh mắt anh nhìn cô ta như trước kia nữa.

“Được!”

Cô ta căm hận, siết chặt tay nói: “Em biết đều là lỗi của em, anh thích cô ta cũng là điều dễ hiểu, chỉ trách em đã đến quá muộn.”

Khúc Chấn Sơ nhíu mày.

Dư Nhã Thiểm nói tiếp: “Chiều nay em sẽ rời đi, sẽ không xuất hiện trước mặt hai người nữa.”

Cô ta rũ mắt, giọng nói hiện rõ vẻ bi thương.

“Em chỉ mong, anh Chấn Sơ có thể tiễn em, đi chữa mặt cùng em.”

Khúc Chấn Sơ cúi đầu nhìn cô ta, không biết cô ta lại đang tính toán gì, nhưng anh chợt nhớ lại nửa tấm ảnh mà quản gia đưa anh xem lúc nãy.

“Trước kia cô từng gặp Tiêu Nhĩ Giai chứ?”

Dư Nhã Thiểm ngơ ra.

“Chưa từng gặp.”

Khúc Chấn Sơ híp mắt lại.

“Vậy tại sao cô ấy lại có ảnh của cô?”

Dư Nhã Thiểm lập tức trở nên hoảng loạn.

“Em cũng không rõ, cô ta lấy ở đâu ra sao em biết được.”

Ánh mắt sắc bén của Khúc Chấn Sơ nhìn thẳng vào cô ta, thực chất là đang xác định tính chân thật trong lời nói của cô ta.

Dư Nhã Thiểm như đang bị gai c*m v** lưng, căng thẳng sợ hãi, nhịp tim tăng vọt.

Cô ta vội chuyển chủ đề: “Anh Chấn Sơ, anh sẽ tiễn em lên sân bay chứ?”

Khúc Chấn Sơ quay đầu qua, lạnh lùng nói: “Tôi sẽ bảo Chiết Lam đưa cô ra nước ngoài.”

Dư Nhã Thiểm nhìn anh quay lưng bước lên tầng, thầm đoán chắc chắn anh lại đi tìm An Diệc Diệp.

Vẻ buồn bã trên mặt cô ta tiêu tan ngay lập tức, giơ tay lên chạm vào mặt mình.

“Hủy hoại gương mặt của tôi, tôi sẽ không để cô được yên ổn!”

An Diệc Diệp biết được Dư Nhã Thiểm tự đề xuất muốn xuất ngoại thì vô cùng ngạc nhiên.

“Cô ta muốn rời đi?”

Khúc Chấn Sơ gật đầu, tiện tay vén tóc bên mai của An Diệc Diệp.

“Tại sao?”

Cô thực sự không hiểu nổi, chẳng lẽ Dư Nhã Thiểm thật sự thấy hối hận, tự trách sao?

Nhưng, An Diệc Diệp vẫn chưa thể hiểu rõ, rốt cuộc người mà Khúc Chấn Sơ đợi mười hai năm là ai?

Cô nghĩ một lúc, bèn hỏi: “Khúc Chấn Sơ, nếu như Dư Nhã Thiểm không phải người anh đợi thì sao?”

Khúc Chấn Sơ mỉm cười, thản nhiên nói: “Điều đó đã không còn quan trọng nữa rồi.”

An Diệc Diệp nhíu mày, với sự hiểu biết của cô về Dư Nhã Thiểm, sao cô ta có thể dễ dàng từ bỏ như vậy được.

Lần trước lúc nhìn thấy cô ta, ánh mắt cô ta còn tràn ngập vẻ hận thù.

Khúc Chấn Sơ lại không lo lắng giống như cô.

Anh nhìn thời gian trên đồng hồ, nói: “Giờ này chắc Chiết Lam đã tiễn cô ta ra sân bay rồi.”

Sân bay.

Dư Nhã Thiểm đeo khẩu trang, xuống xe, sắc mặt lạnh lùng đi về phía lối lên máy bay.

Chiết Lam đi theo phía sau, đưa vé máy bay cho cô ta.

“Tôi đã lo liệu xong phía bên kia rồi, tìm được chuyên gia có tiếng nhất trong phương diện này, cô Dư qua đến đó là có thể bắt đầu chữa trị ngay.”

“Tôi biết rồi, tôi biết rồi.”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 237


CHƯƠNG 237

Dư Nhã Thiểm không kiên nhẫn xua xua tay, quay đầu nhìn về phía sau.

“Khúc Chấn Sơ thật sự không tới sao?”

“Hôm nay cậu chủ có việc.”

Dư Nhã Thiểm cười khẩy.

“Là có việc hay là bận ở cùng người phụ nữ kia?”

Chiết Lam không đáp lại, chỉ chỉ về lối vào.

“Cô Dư, có thể lên máy bay rồi.”

Dư Nhã Thiểm cầm vé, chậm rãi nói: “Chiết Lam, anh chuyển lời cho Khúc Chấn Sơ, anh ấy đối xử tốt với người phụ nữ kia như vậy, sau này sẽ phải hối hận.”

Nói xong, cô ta đi thẳng về phía lối vào.

Chiết Lam đứng ở ngoài, nhìn cô ta rời khi, đến lúc máy bay cất cánh anh ta mới nhắn tin báo cáo lại cho Khúc Chấn Sơ.

Vài phút sau khi anh ta rời đi, Dư Nhã Thiểm lại bước ra, đi về phía ngược lại.

Ra khỏi sân bay, cô ta lên chiếc xe đỗ bên đường, xé nát tấm vé máy bay trong tay.

Người ngồi ở ghế lái xe nhìn cô ta qua kính chiếu hậu.

“Cho dù không được chữa trị thì cũng muốn tiếp tục ở lại đây, Dư Nhã Thiểm, cô ác độc với bản thân thật đấy.”

Dư Nhã Thiểm ngẩng đầu lên nhìn anh ta.

“Nói ít thôi, đã nói chuyện xong với người bên Mỹ chưa? Chắc chắn Khúc Chấn Sơ sẽ còn cho người đi xác thực, đừng để anh ta phát hiện.”

“Đương nhiên rồi.”

Người ngồi trên ghế lái xe quay đầu qua: “Tôi hiểu rất rõ cách làm việc của anh trai mình.”

Khúc Diên Nghị cười rồi khởi động xe, nhanh chóng rời khỏi sân bay.

Dư Nhã Thiểm vừa đi, An Diệc Diệp cũng không kịp nghĩ nhiều nữa, xin nghỉ phép liền khoảng hai tuần rồi, lúc về trường thì đã phải thi rồi.

Không dễ gì mới ứng phó được môn mà mình không giỏi, nhóm người ông Trương đã tìm đến rồi.

“Muốn đi Tam Tinh Đôi?”

An Diệc Diệp nghi hoặc nhìn nhóm các ông đã trên năm mươi tuổi trước mặt.

Ánh mắt bọn họ phát sáng, tràn đầy năng lượng.

“Không phải đi đến viện bảo tàng, mà là đi Đức Dương.”

“Viện bảo tàng có gì đáng xem đâu, tham quan nhiều lần như vậy rồi, muốn sờ không được sờ, muốn mua không được mua, bọn tôi đến đó xem xem có thể đào được đồ đồng hay không.”

“Trước kia tôi đã từng đến đó vài lần rồi, những thứ mua về hơn nửa là giả, quả thực là khó phân thật giả, lần này đưa nhóc đi theo thì bọn tôi có thể xem xét cẩn thận rồi.”

An Diệc Diệp nhìn bọn họ, khó mà từ chối.

Đang định đồng ý thì chợt có một giọng nói truyền đến từ cửa.

“Không được đi.”

Mấy người ông Trương quay qua nhìn, thấy Khúc Chấn Sơ bước đến, bọn họ không hề sợ sắc mặt lạnh băng của anh mà chỉ thấy bất mãn.

“Tại sao?”

“Tưởng rằng cưới cô nhóc này về thì đã thuộc quyền sở hữu của cậu rồi à?”

Ông Trương nhân cơ hội nói: “Tôi đã nói rồi mà, không thể theo một người đàn ông ngang ngược như vậy được. Nhóc à, con trai tôi đi nước ngoài đã về rồi, lúc nào đó sẽ sắp xếp cho hai đứa gặp nhau.”

Trán Khúc Chấn Sơ nổi gân xanh, nhìn người trước mắt đã đào góc tường nhà người khác mà còn nói lí lẽ hung hồn đến vậy.

Anh bước đến, ôm eo An Diệc Diệp.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 238


CHƯƠNG 238

“Cô ấy không thể đi.”

“Vì khoảng thời gian này tôi muốn đưa cô ấy ra ngoài.”

Mấy người ông Trương bất mãn, thương lượng một lúc.

“Vậy đợi cậu trở về, cô nhóc này sẽ đi cùng chúng tôi, vậy được rồi chứ?”

Khúc Chấn Sơ nói: “Chúng tôi muốn đi hết kì nghỉ.”

“Cậu!”

Ông Trương tức giận trừng mắt nhìn anh.

“Khúc Chấn Sơ, cậu đừng ức h**p người quá đáng! Cậu còn muốn trói cô nhóc này lên người cậu luôn à?”

Khúc Chấn Sơ lí lẽ hùng hồn, ra vẻ đương nhiên nói: “Đúng.”

Những ông già nửa đời trước đều chiến đấu trên thương trường, những người trong các gia tộc có tiếng ở thủ đô đều đang đứng ở đây rồi.

Nhưng Khúc Chấn Sơ lại không chút dao động.

Ông Trương bất mãn trừng mắt nhìn anh, nhưng chiêu này hoàn toàn không có tác dụng với người trước mắt.

“Hừ! Không đi thì thôi!”

Ông ta giận dỗi nói một tiếng, rồi quay sang nhìn An Diệc Diệp: “Nhóc, chúng ta sẽ hẹn sau.”

An Diệc Diệp vội gật đầu.

“Vâng.”

Cuối cùng cũng tiễn được nhóm người ông Trương đi, An Diệc Diệp nói: “Thật ra, Tam Tinh Đôi cũng rất tốt, đồng ở đó nổi tiếng khắp cả nước đó.”

Khúc Chấn Sơ nhìn ra phía cửa, khi xưa không nên để An Diệc Diệp quen biết với mấy ông già này mà.

Già rồi mà còn học cách cướp người nữa.

“Đi xem mấy thứ đồ cổ thì có gì vui chứ? Anh đưa em đến nơi khác.”

An Diệc Diệp quay sang nhìn anh.

“Thật sao?”

Khúc Chấn Sơ khẽ gật đầu: “Em muốn đi đâu cũng được, địa điểm tùy em chọn.”

An Diệc Diệp nhíu mày, suy nghĩ kĩ càng.

“Đi Tam Tinh Đôi?”

Sắc mặt Khúc Chấn Sơ cứng nhắc: “Trừ nơi đó ra.”

“Mã Vương Đôi?”

An Diệc Diệp mong chờ nhìn anh.

Khúc Chấn Sơ né tránh ánh mắt, cố tình không nhìn cô.

“Ngoại trừ viện bảo tàng.”

Nếu đi viện bảo tàng, An Diệc Diệp mà cứ nhìn đống đồ cổ với ánh mắt sáng như pha lê, anh sẽ không kiềm lòng nổi mà mua hết cho cô mất.

Nhưng đó là đồ của viện bảo tàng!

Trên năm năm, dưới mười năm.

Thấy cô thực sự nghĩ không ra, Khúc Chấn Sơ nói: “Còn có thời gian, em có thể suy nghĩ thêm. Mấy năm nay em vẫn luôn ở nước ngoài, trong nước chắc sẽ còn nhiều chỗ em chưa từng đi.”

An Diệc Diệp gật đầu.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 239


CHƯƠNG 239

Mới dứt lời, chuông điện thoại của cô đột nhiên reo lên.

An Diệc Diệp lấy điện thoại ra xem, là Tiêu Hàm Tuyên gọi tới.

Cô ngơ ra, suy nghĩ đầu tiên chính là đã tìm được Tiêu Nhĩ Giai rồi.

Cô nhìn Khúc Chấn Sơ, do dự nghe máy.

“Alo?”

Vừa được nối máy, đối phương đã nói: “Tối nay cô tới đây một chuyến, tôi có chuyện muốn thương lượng với cô.”

An Diệc Diệp có chút chần chừ.

“Ừm, có chuyện gì?”

“Tới rồi cô sẽ biết.”

Rồi cúp máy, An Diệc Diệp nhìn điện thoại, một lúc lâu không nói gì.

“Sao vậy?” Khúc Chấn Sơ hỏi.

“Tối nay, em muốn về nhà một chuyến.”

Khúc Chấn Sơ không chú ý đến vẻ lo lắng của cô, nói: “Anh đi cùng em.”

An Diệc Diệp đang định từ chối, nhưng nghĩ lại, cô lại đồng ý.

Chạng vạng.

Tiêu Hàm Tuyên thấy Khúc Chấn Sơ đi vào cùng An Diệc Diệp thì ngơ ra, nở nụ cười.

“Chấn Sơ, con cũng tới à?”

Ông ta nhìn An Diệc Diệp, nói: “Chỉ là mẹ nó nhớ Nhĩ Giai nên mới gọi con bé về nói chuyện mà thôi, lại còn phải làm lớn như vậy.”

An Diệc Diệp khẽ né tránh ánh mắt, trước đó cô còn có chút nghi ngờ, nhưng vừa nghe thấy câu nói này, thì cô đã biết lần này Tiêu Hàm Tuyên thật sự vì Tiêu Nhĩ Giai nên mới tìm cô tới.

Khúc Chấn Sơ cười nhạt nói: “Con đưa tới thì yên tâm hơn.”

“Thấy tình cảm hai đứa tốt đẹp như vậy, ba cũng yên lòng.”

Tiêu Hàm Tuyên hài lòng gật đầu, nhưng theo An Diệc Diệp thấy, ánh mắt đó còn có ý tứ khác.

Đang nói chuyện thì Tần Ngự Miên bước tới, nhìn hai người.

“Bảo bọn họ chuẩn bị cơm nước đi, Nhĩ Giai, con qua đây với mẹ.”

An Diệc Diệp nhìn sắc mặt của Tần Ngự Miên và Tiêu Hàm Tuyên, gật đầu.

Hai người vừa mới ra ngoài, sắc mặt Tần Ngự Miên liền thay đổi, bà ta quay đầu lại, nhìn An Diệc Diệp từ trên xuống dưới với ánh mắt ghét bỏ.

“Xem ra cô sống bên cạnh Khúc Chấn Sơ cũng tốt quá nhỉ.”

An Diệc Diệp mím môi.

“Có chuyện gì sao?”

Tần Ngự Miên mở cửa phòng ngủ của Tiêu Nhĩ Giai ra, quay đầu lại.

“Cô và Khúc Chấn Sơ đã tiến triển đến mức nào rồi?”

An Diệc Diệp nhíu mày, không hiểu hỏi: “Bà… có ý gì?”

Cô ngẩng đầu lên nhìn Tần Ngự Miên.

“Mấy người tìm được Tiêu Nhĩ Giai rồi sao?”

“Đã có manh mối rồi.” Tần Ngự Miên đáp qua loa một câu, rồi nói: “Gọi cô đến đây là vì giờ có chuyện cần cô giúp.”

Tần Ngự Miên chậm rãi ngồi xuống ghế, liếc mắt nhìn An Diệc Diệp.

“Bây giờ tình cảm của cô với Khúc Chấn Sơ tốt đẹp như vậy, chuyện này đối với cô mà nói cũng không khó.”

Trước kia bà ta chưa từng có thái độ tốt đẹp như vậy với An Diệc Diệp, bây giờ khách sáo như vậy khiến cô càng thấy khó hiểu, trong lòng còn có chút bất an.

“Chuyện gì?”

“Một đứa con của Khúc Chấn Sơ.” Tần Ngự Miên thờ ơ nói.
 
Back
Top Bottom