[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts- Quyển 3
Chương 80: Kẻ Đi Trên Dây Và Căn Nhà Mục Rữa
Chương 80: Kẻ Đi Trên Dây Và Căn Nhà Mục Rữa
Màn đêm không buông tha cho Hogwarts.
Nó bám chặt lấy tòa lâu đài, đặc quánh và lạnh lẽo, như thể muốn nghiền nát những bức tường đá cổ kính thành bụi.
Sương mù từ Hồ Đen dâng lên, trườn qua những bãi cỏ khô héo, quấn lấy chân Tristan Prewett khi cậu bước ra khỏi ranh giới của Rừng Cấm.
Không khí nồng nặc mùi đất ẩm và lá mục, mùi của sự tàn lụi.
Cậu không quay đầu nhìn lại khoảng tối đen ngòm phía sau lưng, nơi Nhân mã Torvus vừa biến mất.
Cậu dừng lại bên cạnh một bức tượng Gargoyle đá bị thời gian bào mòn, chỉ còn lại nửa khuôn mặt nhe nanh hung dữ.
"Chị định nấp ở đó đến bao giờ?"
Tristan hỏi.
Giọng cậu không lớn, chỉ vừa đủ để cắt ngang tiếng gió rít qua những khe đá, nhưng lại mang theo một sức nặng kỳ lạ.
Không có tiếng trả lời.
Chỉ có tiếng lá khô lạo xạo bị gió cuốn.
Tristan khẽ chỉnh lại gọng kính, ánh mắt cậu – đôi mắt màu trà nhạt đặc trưng của một kẻ nhìn thấu vận mệnh – dán chặt vào bóng đổ của một cây sồi già cách đó mười bước chân.
Linh tính (Spiritual Intuition) của một "Lucky One" không bao giờ nói dối.
Những sợi dây xác suất trong không gian đang bị bẻ cong bởi hơi thở của một con người.
"Anya," cậu gọi tên cô, giọng điệu chuyển từ cảnh báo sang một sự xác nhận lạnh nhạt.
"Nếu chị muốn giết tôi, chị đã ra tay từ lúc tôi đối mặt với con Red Cap.
Còn nếu chị muốn nói chuyện, thì bước ra khỏi cái bóng đó đi.
Nó không che giấu được chị đâu."
Một sự dao động nhẹ trong màn sương.
Bóng tối tách ra.
Anya Morozova bước ra khỏi thân cây.
Cô không giống một nữ sinh vừa lén lút bám đuôi trong khu rừng chết chóc.
Cô giống một lưỡi dao vừa được tuốt khỏi vỏ.
Áo choàng lông thú sẫm màu của Durmstrang ôm lấy dáng người mảnh khảnh nhưng rắn rỏi.
Đôi mắt xanh băng giá của cô nhìn Tristan chằm chằm, không chớp, không bối rối, chỉ có một sự phân tích đến tàn nhẫn.
"Cậu biết," cô nói, giọng khàn đặc, mang âm hưởng nặng nề của vùng Bắc Âu.
Đó không phải là câu hỏi.
"Tôi cảm nhận được," Tristan đáp, ngón tay vô thức lướt qua vị trí trái tim, nơi mũi tên vàng đang nằm yên trong túi áo trong.
"Giống như cách chị cảm nhận được 'mùi' của tôi vậy."
Anya bước tới một bước.
Khoảng cách giữa họ thu hẹp lại, căng thẳng như dây đàn sắp đứt.
"Cậu không phải là một phù thủy bình thường, Prewett," cô thì thào, ánh mắt xoáy sâu vào cậu như muốn mổ xẻ linh hồn.
"Tôi đã thấy cách cậu nhìn con Rồng.
Tôi đã thấy cách cậu khuất phục con Red Cap mà không cần dùng đến một lời nguyền chết chóc nào.
Và vừa nãy... cậu cúi đầu trước Nhân mã."
Cô nghiêng đầu, một nụ cười nửa miệng – vừa nguy hiểm vừa sùng bái – hiện lên trên môi.
"Đó là phong thái của một Vua.
Gellert Grindelwald cũng từng có cái nhìn đó.
Cái nhìn của một kẻ biết rằng thế giới này chỉ là một bàn cờ, và những kẻ khác chỉ là quân tốt."
Tristan im lặng quan sát cô gái trước mặt.
Một Beyonder thuộc đường tắt "Wheel of Fortune" luôn biết cách đánh giá rủi ro.
Anya Morozova là một rủi ro, nhưng cũng là một cơ hội.
Cô ta thông minh, tàn nhẫn và đang khao khát một lý tưởng để phục tùng.
Cô ta nhìn thấy ở cậu hình bóng của một Chúa tể Hắc ám mà cô ta ngưỡng mộ.
Cậu không phủ nhận, cũng không khẳng định.
Sự im lặng chính là câu trả lời mạnh mẽ nhất.
"Chị muốn gì?"
Tristan hỏi, giọng trầm xuống.
"Tôi muốn thấy cậu đi đến đâu," Anya đáp ngay lập tức, sự cuồng nhiệt lóe lên trong đáy mắt lạnh lẽo.
"Hiệu trưởng Karkaroff chỉ là một con rối hèn nhát.
Ông ta sợ hãi quá khứ, sợ hãi bóng tối.
Nhưng cậu... cậu đi thẳng vào nó."
Cô chỉ tay về phía khu rừng sau lưng Tristan.
"Cậu định quay lại đó, đúng không?
Để tìm cái 'Hầm' mà Nhân mã nhắc tới?"
Tristan nhướng mày.
Cô ta thính nhạy hơn cậu tưởng.
"Đúng," cậu thừa nhận.
"Và tôi cần những kẻ không sợ bẩn tay."
"Tôi chưa bao giờ sợ bẩn tay," Anya nói, giơ bàn tay đeo găng da đen lên.
"Tôi chỉ sợ phục vụ nhầm chủ nhân."
Tristan mỉm cười.
Nụ cười của cậu nhẹ nhàng, lịch thiệp, nhưng lại khiến người ta lạnh sống lưng.
Đó là nụ cười của một con quái vật khoác lên mình bộ da người văn minh.
"Sáng mai," cậu nói, giọng dứt khoát như ra lệnh.
"Sau giờ ăn sáng.
Tại túp lều của Hagrid.
Đừng đến muộn."
Anya sững người một thoáng, rồi cô cúi đầu – một cái cúi đầu sâu, trang trọng theo nghi thức cổ xưa của Durmstrang, điều mà cô chưa từng làm với bất kỳ giáo sư nào tại Hogwarts.
"Tuân lệnh, Thiếu chủ."
Cô lùi lại, và nhanh như khi xuất hiện, cô hòa mình vào màn sương mù dày đặc, biến mất như một bóng ma.
Tristan đứng đó thêm một lúc, để gió lạnh thốc vào mặt.
Cậu đã có quân Tốt đầu tiên.
Một quân Tốt nguy hiểm, nhưng sắc bén.
Tristan trở về lâu đài khi đồng hồ trên tháp thiên văn đã điểm hai giờ sáng.
Hành lang vắng lặng như tờ, chỉ có tiếng ngáy của những bức chân dung vọng lại.
Cậu không đi về phía tháp Gryffindor chung với những học sinh khác.
Cậu rẽ sang một hành lang khuất sau tấm thảm thêu hình Barnabas Barmy, đi đến trước một cánh cửa gỗ sồi đen, không có tay nắm.
Tristan đặt bàn tay lên mặt gỗ.
Cánh cửa khẽ rùng mình rồi mở ra.
Căn phòng riêng của cậu chìm trong bóng tối, tách biệt hoàn toàn với sự ồn ào và lộn xộn của ký túc xá chung.
Không gian lạnh lẽo, ngăn nắp đến mức cực đoan.
Không có cờ hiệu Gryffindor, không có những tấm poster Quidditch.
Chỉ có kệ sách chất đầy những cuốn sách cổ bìa da, một chiếc bàn làm việc với những dụng cụ đo lường tinh xảo, và một chiếc giường đơn giản.
Cậu thả người xuống giường, không buồn thay đồ.
Mercury, con Niffler béo tròn, chui ra khỏi túi áo, kêu chíp một tiếng rồi cuộn tròn trên gối, ôm chặt lấy đồng Galleon vàng mà nó mới "tìm" được.
Tristan nhìn lên trần nhà tối om.
Sự kiện tối nay đã đẩy bánh xe số phận quay nhanh hơn một chút.
Cậu nhắm mắt lại, và trong giấc mơ chập chờn, cậu thấy những sợi chỉ bạc của định mệnh đang quấn chặt lấy nhau, siết lại thành một cái thòng lọng.
Sáng hôm sau, bầu trời Hogwarts xám xịt như màu chì.
Mưa phùn lất phất rơi, biến khuôn viên trường thành một bức tranh u ám và ướt át.
Tristan bỏ qua bữa sáng tại Đại Sảnh Đường.
Cậu đi thẳng xuống khuôn viên trường, hướng về phía túp lều của Hagrid.
Con đường mòn dẫn xuống lều lầy lội bùn đất.
Không khí càng lúc càng nặng nề mùi ẩm mốc, chua loét, giống như mùi của giấm hỏng trộn với thịt thối.
Tristan nhăn mũi.
Linh cảm của cậu rung lên những hồi chuông cảnh báo nhỏ, không phải nguy hiểm chết người, mà là sự ghê tởm.
Cậu gõ cửa túp lều.
Không có tiếng trả lời, chỉ có tiếng chó sủa ăng ẳng đầy sợ hãi từ bên trong.
"Bác Hagrid?"
Tristan gọi lớn hơn.
"Đừng...
đừng vào!
Tristan!
Đừng mở cửa!"
Tiếng Hagrid hét lên từ bên trong, nghe nghẹt thở và hoảng loạn.
Nhưng Tristan đã xoay nắm cửa.
Cánh cửa gỗ mở toang, và một mùi hôi thối nồng nặc xộc ra khiến cậu suýt nôn ọe.
Nó không phải là mùi rác rưởi bình thường.
Đó là mùi của sự mục rữa, của nấm mốc đang ăn mòn sự sống.
Cảnh tượng bên trong túp lều khiến Tristan – một người vốn điềm tĩnh – cũng phải rùng mình lùi lại nửa bước.
Túp lều của Hagrid, nơi vốn ấm cúng với lò sưởi và những tách trà khổng lồ, giờ đây trông như một cái hang động kinh dị.
Sàn nhà, tường gỗ, bàn ghế, thậm chí cả chiếc giường khổng lồ của Hagrid, tất cả đều bị bao phủ bởi một lớp chất nhầy màu xanh lục nhạt, nhớp nháp và đang... chuyển động.
Hàng trăm, có lẽ là hàng nghìn con Bundimun (Quỷ Mốc) đang bò lổm ngổm khắp nơi.
Chúng trông như những đốm nấm mốc có mắt, nhưng khi nhìn kỹ, chúng là những sinh vật nhầy nhụa, nhiều chân mảnh như sợi tóc, với hàng chục con mắt nhỏ xíu ti hí chớp liên tục.
Cứ mỗi bước chúng bò qua, gỗ lại rít lên tiếng xèo xèo nhỏ, bốc khói và mục nát ngay lập tức.
Cả căn lều đang bị chúng "tiêu hóa" theo đúng nghĩa đen.
Hagrid đang đứng giữa phòng, trên tay cầm một cái chổi cùn, cố gắng quét lũ sinh vật này ra ngoài trong vô vọng.
Ông trông thật thảm hại: bộ áo khoác da chuột chũi lấm lem chất nhầy, râu tóc bết bát.
Fang, con chó săn nhát gan, đang co rúm trên nóc tủ bếp, run rẩy và rên rỉ khi nhìn lũ Bundimun đang cố leo lên chân tủ.
"Ôi trời đất ơi!"
Hagrid rên rỉ khi thấy Tristan.
"Bác bảo con đừng vào mà!
Lũ này... lũ này tệ hơn bác tưởng!"
"Bundimun?"
Tristan hỏi, giọng cậu lạnh tanh, cố gắng nén cơn buồn nôn khi một con Bundimun rơi từ trần nhà xuống ngay cạnh giày cậu, phát ra tiếng bẹp ướt át.
Nó ngóc cái đầu nấm mốc lên, chớp chớp hàng tá con mắt nhìn cậu.
"Phải!
Phải!"
Hagrid vừa nói vừa lấy chổi hất một đám đang bu lấy chân bàn.
"Bác thấy một ổ nhỏ dưới sàn gỗ tuần trước.
Bác nghĩ... chà, chúng có màu xanh đẹp mắt đấy chứ, biết đâu nuôi lớn sẽ có ích?
Có khi dùng dịch của chúng để... làm nước tẩy rửa?"
Tristan day day thái dương.
Chỉ có Hagrid mới có thể nhìn thấy "vẻ đẹp" ở một loài sinh vật ký sinh hôi thối và phá hoại như thế này.
"Bác Hagrid, chúng đang ăn mòn căn nhà của bác đấy.
Nếu để thêm một giờ nữa, mái nhà sẽ sập xuống đầu chúng ta," Tristan nói, chỉ tay lên thanh xà ngang đang cong xuống vì mục nát.
"Bác biết!
Bác biết!"
Hagrid mếu máo.
"Nhưng chúng trơn quá!
Bùa Scourgify (Đánh bóng) của bác không ăn thua, chúng sinh sôi nhanh quá!"
Tristan thở dài.
Cậu rút đũa phép ra.
Vấn đề của Bundimun không phải là chúng mạnh.
Vấn đề là chúng quá nhiều và quá bẩn.
Dùng bùa chú tấn công vật lý sẽ chỉ làm bắn tung tóe chất dịch axit của chúng ra khắp nơi.
Cậu cần một sự tác động tinh tế hơn.
Cậu là một Lucky One.
Tristan quan sát căn phòng.
Hàng nghìn con Bundimun di chuyển hỗn loạn, nhưng trong sự hỗn loạn đó luôn có một trật tự xác suất.
Cậu nhìn thấy một hũ muối lớn trên kệ bếp, nắp hũ đang bị lỏng.
Cậu nhìn thấy cái cửa sổ đang khép hờ, nơi gió lùa vào tạo thành một luồng khí lạnh.
Và cậu nhìn thấy một chậu nước xà phòng Hagrid để quên ở góc phòng.
"Che mắt lại, bác Hagrid," Tristan nói nhẹ nhàng.
"Hả?"
Tristan không giải thích.
Cậu vẩy đũa phép.
Không có tia sáng nào bắn ra.
Cậu chỉ đơn giản là... tác động nhẹ vào vận may của đồ vật.
Một cơn gió mạnh bất ngờ thổi tung cánh cửa sổ.
Luồng gió lạnh thốc vào, hất đổ hũ muối trên kệ cao.
Hũ muối rơi xuống, va vào cái chậu nước xà phòng, làm cái chậu lật úp.
Nước xà phòng hòa lẫn với muối tràn ra sàn nhà, chảy lan ra khắp mọi ngóc ngách theo một lộ trình kỳ diệu đến khó tin – như thể chính mặt sàn đã tự nghiêng đi để dẫn đường cho dòng nước.
Lũ Bundimun, vốn là loài sinh vật thích ẩm mốc và ghét sự sạch sẽ, cay xè, lập tức rít lên những tiếng chi chi chói tai.
Nước muối xà phòng là axit đối với chúng.
Chúng hoảng loạn, trượt ngã trên chất nhầy của chính mình, bị dòng nước cuốn trôi tuột ra phía cửa sau đang mở – nơi dốc xuống vườn bí ngô.
Cảnh tượng diễn ra như một dây chuyền Rube Goldberg hoàn hảo.
Chỉ trong vòng chưa đầy mười giây, 90% số lượng Bundimun đã bị "dọn dẹp" ra khỏi sàn nhà, để lại một lớp gỗ sạch bong (dù hơi ướt).
"Merlin ơi..."
Hagrid hạ cái chổi xuống, mắt tròn mắt dẹt nhìn sàn nhà sạch sẽ.
"Con làm thế nào vậy?
Bùa gì thế?"
"Chỉ là một chút may mắn với vật lý thôi ạ," Tristan nói, cất đũa phép, bước vào trong mà không còn sợ dẫm phải đống nhầy nhụa.
Tuy nhiên, mùi hôi thối vẫn còn vương vấn, ám vào từng thớ gỗ.
"Bác nên dùng giấm mạnh để tẩy mùi," Tristan khuyên, kéo một cái ghế (may mắn là còn nguyên vẹn) ra ngồi.
"Và lần sau, nếu bác thấy nấm mốc biết đi, đừng nuôi nó."
Hagrid cười gượng gạo, gãi đầu xấu hổ.
"Ừm... bài học nhớ đời.
Bác chỉ muốn... tìm bạn cho Fang thôi mà."
Fang trên nóc tủ ư ử phản đối, rõ ràng là nó không hề muốn làm bạn với lũ quái vật bốc mùi đó.
"Vậy...
Torvus nói con cần bác?"
Hagrid vội lảng sang chuyện khác, khuôn mặt lấm lem bùn đất trở nên nghiêm túc hơn.
Ông rót trà ra hai cái cốc to như cái xô, nước trà đen đặc sóng sánh.
"Về cái Hầm đó?"
"Vâng," Tristan gật đầu, đặt hai tay lên bàn.
"Con đã có chìa khóa.
Con đã có bản đồ trong đầu.
Nhưng con cần một người có thể giữ cho con sống sót trước những thứ không phải là phép thuật."
"Sức mạnh cơ bắp, hả?"
Hagrid vỗ ngực, tạo ra một đám bụi mốc nhỏ.
"Con tìm đúng người rồi đấy.
Rừng Cấm là sân sau của bác.
Dù dạo này... có vài thứ lạ lắm.
Không chỉ là Nhân mã nổi loạn đâu."
Hagrid hạ giọng, cúi người xuống gần Tristan, đôi mắt đen láy lộ vẻ lo âu.
"Lũ Acromantula... con cháu của Aragog... chúng đang sợ hãi.
Chúng di cư sâu hơn vào trong núi.
Có thứ gì đó dưới lòng đất đang thức dậy, Tristan à.
Một thứ gì đó cổ xưa và đói khát."
"Con biết," Tristan đáp bình thản, nhấp một ngụm trà đắng ngắt.
"Đó là lý do chúng ta phải xuống đó trước khi nó hoàn toàn tỉnh giấc."
"Chúng ta?"
Hagrid chớp mắt, tay cầm cái tách trà khổng lồ khựng lại giữa không trung.
"Con và bác?"
"Và cô ấy," Tristan chỉ ra cửa.
Cánh cửa lều, vẫn đang mở toang để cho bay bớt mùi giấm chua loét và mùi nấm mốc cháy, bỗng tối sầm lại.
Một bóng người đứng chắn ngay lối vào, ngược sáng, áo choàng lông thú đỏ sẫm rực lên như máu khô dưới ánh sáng yếu ớt của lò sưởi.
Anya Morozova bước vào.
Tiếng đế giày của cô gõ lên sàn gỗ, khô khốc và lạnh lùng, át cả tiếng rên rỉ của con Fang đang trốn trên nóc tủ.
Cô lướt mắt qua căn lều hỗn độn, cái mũi thanh tú hơi nhăn lại một chút khi ngửi thấy mùi tàn dư của lũ Bundimun, nhưng khuôn mặt vẫn giữ vẻ vô cảm hoàn hảo.
Cô nhìn Hagrid, rồi khẽ gật đầu – một cử chỉ xã giao tối thiểu nhưng mang tính nhận diện.
"Ông Hagrid," giọng cô khàn nhẹ, mang âm hưởng Bắc Âu đặc trưng.
"Chúng ta lại gặp nhau."
Hagrid nheo mắt nhìn cô gái Durmstrang, rồi đôi mắt đen láy của ông bừng sáng lên một sự nhận biết.
Ông đặt mạnh tách trà xuống bàn, làm nước trà đen sánh bắn cả ra ngoài, rồi quay phắt sang Tristan, một nụ cười ranh mãnh (và cực kỳ thiếu tinh tế) nở rộng trên khuôn mặt rậm rạp râu ria.
"À há!"
Hagrid thốt lên, giọng oang oang như sấm rền.
"Bác nhớ rồi!
Cô nàng 'Mùa Đông' ở hành lang hôm nọ!
Người mà bác bảo cháu là... chà, 'khẩu vị mặn' ấy!"
Tristan day thái dương, cảm thấy một cơn đau đầu nhẹ đang nhen nhóm.
Cậu đã quên mất ấn tượng tai hại của Hagrid về Anya trong lần gặp trước.
"Bác Hagrid," Tristan cố gắng giải thích, giọng điềm tĩnh.
"Anya sẽ đi cùng chúng ta để bảo vệ..."
"Bảo vệ cái gì chứ!"
Hagrid ngắt lời, nháy mắt một cái đầy ẩn ý với Tristan – cái nháy mắt lộ liễu đến mức một con Quỷ Khổng lồ cũng hiểu.
Ông cúi thấp người xuống, thì thầm với âm lượng đủ để cả khu vườn bí ngô nghe thấy.
"Cháu lại định 'lái máy bay' vào Rừng Cấm giữa đêm hôm khuya khoắt thế này hả Tristan?
Chà chà, Gryffindor đúng là Gryffindor!
Gan to bằng trời!"
Ông khổng lồ liếc nhìn Anya – người đang đứng khoanh tay, toát ra sát khí lạnh lẽo – rồi lại nhìn Tristan với vẻ thán phục pha lẫn lo ngại.
"Dẫn bạn gái...
à ừm, bạn gái lớn tuổi... vào Rừng Cấm hẹn hò.
Lãng mạn đấy, nhưng mà hơi rùng rợn nha.
Bác biết giới trẻ bây giờ thích cảm giác mạnh, nhưng mà cái chỗ này..."
Ông chỉ trỏ xung quanh.
"...nó không phải chỗ lý tưởng để chim chuột đâu nhé.
Nhất là với cái mùi giấm chua này."
Tristan thở dài.
Trong mắt Hagrid, sự kết hợp giữa một thằng nhóc năm ba và một nữ sinh năm bảy Durmstrang lạnh lùng chỉ có thể giải thích bằng một kịch bản tình ái lệch pha đầy ngang trái.
Hagrid không thể hình dung được mối quan hệ chính trị và lợi ích cốt lõi giữa họ.
"Cô ấy là vệ sĩ, bác Hagrid," Tristan kiên nhẫn lặp lại, dù biết là vô ích.
"Và chúng ta đi làm nhiệm vụ."
"Ừ, ừ, 'nhiệm vụ'," Hagrid cười hô hố, vỗ mạnh vào vai Tristan khiến cậu suýt chúi nhủi xuống gầm bàn.
"Bác hiểu mà!
Bác cũng từng trẻ...
à mà thôi.
Miễn là đừng có làm gì quá đà gây động rừng là được.
Lũ nhân mã dạo này nhạy cảm lắm đấy, chúng không thích ai làm 'chuyện người lớn' trong lãnh địa của chúng đâu."
Anya, dù không hiểu hết mấy từ lóng của Hagrid, nhưng cô hiểu cái giọng điệu cợt nhả đó.
Tuy nhiên, cô không tức giận.
Trong logic của cô, nếu việc bị hiểu lầm là "tình nhân" của Tristan giúp che giấu đi mục đích thực sự về Căn Hầm và thân phận của cậu, cô sẵn sàng chấp nhận vai diễn đó.
Cô bước tới, đứng ngay cạnh ghế của Tristan, đặt một bàn tay đeo găng da đen lên vai cậu – một cử chỉ sở hữu vừa bảo vệ, vừa như ngầm khẳng định sự phục tùng.
"Ông Hagrid," Anya nói, giọng lạnh băng nhưng khóe môi nhếch lên một nụ cười nguy hiểm.
"Ngài Prewett muốn đi dạo trong rừng.
Và tôi sẽ đảm bảo không có con thú nào... hay ai đó... làm phiền niềm vui của ngài ấy."
Hagrid rùng mình nhẹ một cái, rồi gật đầu lia lịa, vẻ mặt vừa sợ sệt vừa kính nể.
"Được, được!
Cô gái này... chà, Tristan, cháu đúng là biết chọn người.
Dữ dằn thế này mới trị được đám quái trong rừng."
Tristan đứng dậy, phủi phẳng nếp áo chùng.
Cậu quyết định không giải thích thêm nữa.
Đôi khi, một lời hiểu lầm tai hại lại là lớp vỏ bọc hoàn hảo nhất.
"Tối nay," cậu nói, giọng đanh lại, cắt đứt mọi sự đùa cợt.
"Khi trăng lên cao nhất.
Chúng ta sẽ gặp nhau ở bìa rừng.
Hãy mang theo cái nỏ lớn nhất của bác, bác Hagrid."
"Và cả thịt tươi nữa chứ?"
Hagrid hỏi, mắt sáng lên vẻ hào hứng của một cuộc phiêu lưu (hoặc một buổi hẹn hò đôi kỳ quặc).
"Tùy bác," Tristan đáp, rồi quay sang Anya.
"Đi thôi."
Hai người bước ra khỏi túp lều hôi hám.
Sương mù bên ngoài đã dày đặc hơn, nuốt chửng lấy bóng dáng nhỏ bé của cậu thiếu niên và cô gái cao lớn đi bên cạnh.
Khi họ đã đi được một đoạn, tiếng Hagrid vẫn còn vọng lại từ sau cánh cửa lều, lầm bầm với con chó Fang:
"Lái máy bay hạng nặng đấy Fang ạ...
Chà, thằng bé đúng là con trai của cha nó.
Nhưng mà gu này thì... mặn thật."
Tristan bước đi trong màn sương lạnh lẽo, tay vô thức chạm vào mũi tên vàng trong túi áo.
Linh tính mách bảo cậu rằng chuyến đi đêm nay sẽ không hề lãng mạn như Hagrid tưởng tượng.
Sẽ không có hoa hồng hay những lời tình tự.
Chỉ có máu, bóng tối, và những bí mật đã ngủ yên hàng thế kỷ dưới rễ cây sồi già, đang chờ đợi để nuốt chửng những kẻ dám đánh thức chúng.
Và trong túi cậu, Mercury khẽ rít lên một tiếng chíp đầy bất an, như thể nó cũng ngửi thấy mùi của một cái bẫy đang giăng sẵn.