[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts- Quyển 3
Chương 60: Lý Thuyết Trò Chơi Của Kẻ Bị Săn Đuổi
Chương 60: Lý Thuyết Trò Chơi Của Kẻ Bị Săn Đuổi
Bầu trời phía trên Đại Sảnh Đường vào buổi sáng hôm sau không phải là bình minh.
Đó là một tấm vải liệm xám xịt, nặng nề, sũng nước, đè nén xuống những tháp canh cổ kính của Hogwarts.
Những đám mây đen vần vũ cuộn xoáy như một nồi độc dược hỏng, che lấp hoàn toàn mặt trời, chỉ để lọt qua thứ ánh sáng nhờ nhờ, bệnh hoạn, khiến không gian bên dưới trông như một bức tranh sơn dầu cũ kỹ đang phai màu.
Bên trong Đại Sảnh, không khí đặc quánh lại.
Tiếng dao nĩa va chạm vào đĩa sứ – âm thanh vốn dĩ rộn rã của bữa sáng – giờ đây trở nên rời rạc, chói tai và đầy tính thăm dò.
Sự im lặng bao trùm không phải là sự tĩnh lặng của bình yên, mà là khoảng lặng trước cơn bão.
Nó là trạng thái nín thở tập thể của hàng trăm sinh vật đang chờ đợi con mồi xuất hiện để xâu xé.
Tristan Prewett bước qua cánh cửa lớn.
Dáng người mảnh khảnh của cậu di chuyển với một nhịp điệu kỳ lạ, gần như không phát ra tiếng động.
Cậu không ngẩng đầu, nhưng trực giác của một "Kẻ May Mắn" (Lucky One) đang vẽ lên trong tâm trí cậu một bản đồ nhiệt của sự thù địch.
Cậu cảm nhận được hàng trăm ánh mắt đang găm vào mình.
Những ánh mắt đó không còn sự tò mò ngây thơ nữa.
Chúng chứa đựng sự soi mói, ghê tởm, và trên hết là nỗi sợ hãi – thứ nguyên liệu dễ cháy nhất để bùng lên ngọn lửa bạo lực.
Tristan không đi theo đường thẳng.
Trong mắt cậu, không gian Đại Sảnh chằng chịt những "sợi dây" vô hình – những quỹ đạo va chạm tiềm năng.
Cậu rẽ trái nhẹ nhàng, tránh được cái gạt chân "vô tình" của một nam sinh Ravenclaw vừa thò ra khỏi gầm bàn.
Cậu dừng lại một nhịp, để mặc một Truy thủ Slytherin to con húc vào khoảng không nơi cậu vừa đứng một giây trước.
Cậu lướt đi như một bóng ma, một con lươn trườn qua khe đá, tách biệt hoàn toàn khỏi dòng chảy hỗn loạn của đám đông.
Ngồi xuống dãy bàn Gryffindor, Tristan chọn một vị trí góc khuất, lưng dựa vào tường đá lạnh lẽo.
Đây là thói quen của những kẻ luôn đề phòng bị đâm sau lưng – một phản xạ sinh tồn cậu đã tôi luyện từ kiếp sống trước và đang dần hoàn thiện ở kiếp này.
Cách đó không xa, Harry Potter đang ngồi co rúm lại.
"Cậu Bé Vàng" lừng lẫy giờ đây trông nhỏ bé đến thảm hại.
Harry cúi gằm mặt xuống đĩa cháo yến mạch đã nguội ngắt, hai vai run rẩy nhẹ.
Cậu bé đang cố gắng thu mình lại, ước gì mình có thể tàng hình, hoặc tan biến vào không khí để trốn thoát khỏi những lời thì thầm độc địa đang bủa vây tứ phía.
Hermione Granger trượt xuống băng ghế đối diện Tristan.
Chồng sách dày cộp trên tay cô rơi xuống bàn tạo thành một tiếng "bịch" nặng nề, lạc lõng giữa không gian căng thẳng.
Mái tóc nâu của cô rối bù, đôi mắt sưng húp và thâm quầng tố cáo một đêm không ngủ.
"Tristan," cô thì thào, giọng nói căng thẳng, cố nén để không vỡ ra.
Cô liếc nhìn Harry đầy lo lắng rồi quay sang Tristan.
"Cậu có thấy Ron đâu không?
Tớ... tớ tìm khắp nơi rồi.
Cậu ấy không xuống ăn sáng.
Cậu ấy thậm chí còn không về phòng ngủ đêm qua."
Tristan chậm rãi với tay lấy bình nước bí ngô.
Cậu rót chất lỏng màu cam sóng sánh vào ly, động tác điềm tĩnh đến mức vô cảm, hoàn toàn trái ngược với sự hoảng loạn của Hermione.
"Cậu ấy đang trốn," Tristan nói.
Giọng cậu đều đều, không mang chút hơi ấm an ủi nào.
Đó là giọng điệu của một bác sĩ pháp y đang đọc báo cáo khám nghiệm.
"Ron đang tìm một cái hang để liếm láp vết thương lòng tự trọng của mình.
Có lẽ là góc khuất nào đó trên Tháp Thiên văn, hoặc bìa Rừng Cấm."
"Nhưng cậu ấy là bạn thân nhất của Harry!"
Hermione phản đối, giọng cô cao lên một chút vì thất vọng và tức giận.
"Lẽ ra cậu ấy phải hiểu Harry!
Harry không bao giờ muốn chuyện này xảy ra!
Tại sao cậu ấy lại nhỏ nhen vào lúc Harry cần cậu ấy nhất chứ?"
Tristan dừng tay, đặt chiếc ly xuống bàn.
Ánh mắt xám tro của cậu ngước lên, xoáy sâu vào Hermione, lạnh lùng và sắc bén như dao mổ.
"Đó không phải là sự nhỏ nhen, Hermione.
Đó là cơ chế phòng vệ tâm lý."
Cậu nghiêng đầu, phân tích một cách tàn nhẫn: "Ron là con út trong một gia đình toàn những ngôi sao.
Cậu ta sống dưới cái bóng khổng lồ của các anh trai, và sau đó là cái bóng của Harry.
Cậu ta khao khát ánh hào quang, nhưng đồng thời cũng khiếp sợ nó.
Khi Harry – và cả tớ – bị Chiếc Cốc lựa chọn, cảm giác thua kém (Inferiority Complex) của Ron đã đạt đến giới hạn chịu đựng."
Tristan nhấp một ngụm nước, vị ngọt lợ trôi qua cổ họng nhưng không làm dịu đi sự cay đắng trong lời nói: "Cậu ta thà tin rằng Harry đã phản bội mình, đã lén lút bỏ tên vào Cốc để giành lấy vinh quang, còn hơn là thừa nhận sự thật rằng: Harry đang đối mặt với tử thần, còn cậu ta chỉ là một khán giả bất lực.
Sự ghen tị là liều thuốc tê liệt tuyệt vời, Hermione ạ.
Nó giúp Ron quên đi sự tầm thường của chính mình."
Hermione cắn chặt môi đến mức bật máu.
Cô muốn cãi lại, muốn bảo vệ Ron, nhưng lý trí sắc sảo của cô biết Tristan nói đúng.
Một sự thật trần trụi, tàn nhẫn mà cô không dám gọi tên.
Harry đột ngột ngẩng đầu lên.
Gương mặt cậu bé nhợt nhạt, đôi mắt xanh lục – vốn luôn rực lửa can trường – giờ đây chứa đầy sự hoang mang và tổn thương.
"Họ đều đeo huy hiệu," Harry nói, giọng khàn đặc, ngón tay run run chỉ về phía bàn Slytherin.
Tristan nhìn theo hướng tay Harry.
Bên bàn Slytherin, Draco Malfoy và đám tùy tùng đang cười cợt, ưỡn ngực đầy tự hào.
Trên ngực áo chùng của chúng là những chiếc huy hiệu to tướng, nhấp nháy dòng chữ đỏ rực: CỔ VŨ CEDRIC DIGGORY – QUÁN QUÂN CHÂN CHÍNH.
Nhưng khi Malfoy bắt gặp ánh mắt của Harry, hắn nhếch mép cười đểu cáng và ấn mạnh vào mặt huy hiệu.
Dòng chữ lập tức biến đổi, chuyển sang màu xanh lá cây độc địa của nọc rắn: POTTER THỐI HOẮC.
Tiếng cười khúc khích lan ra như một bệnh dịch từ bàn Slytherin sang bàn Ravenclaw, và thậm chí cả một vài học sinh Hufflepuff cũng che miệng cười.
"Đừng nhìn," Tristan ra lệnh, giọng đanh lại.
"Đó là điều chúng muốn.
Phản ứng của cậu là thức ăn cho chúng."
"Nhưng cả Hufflepuff cũng..."
Harry nghẹn ngào, nhìn về phía bàn của nhà Lửng.
Cedric Diggory đang ngồi giữa vòng vây của các bạn cùng Nhà.
Chàng trai "Quán quân Chân chính" trông mệt mỏi và gượng gạo, cố gắng can ngăn những lời lẽ khích bác, nhưng vô ích.
Đám đông đang say máu.
Họ cần một kẻ phản diện để tôn vinh người hùng của mình, và Harry là mục tiêu hoàn hảo.
"Harry, nghe này," Tristan hạ giọng, cúi người về phía trước, ánh mắt cậu trở nên tối sầm lại.
"Đám đông là một con quái vật không não.
Họ không quan tâm đến sự thật.
Họ chỉ cần kịch tính (Drama).
Hôm nay họ ném đá cậu, ngày mai họ sẽ tung hô cậu nếu cậu chảy máu đủ nhiều trên sân đấu.
Đừng tìm kiếm sự công nhận từ những kẻ sẵn sàng xem cậu chết chỉ để giải trí cuối tuần."
Tristan đứng dậy, phủi áo chùng một cách dứt khoát.
"Ăn đi, Harry.
Nhét thức ăn vào họng ngay cả khi cậu muốn nôn.
Cậu cần năng lượng.
Không phải để thi đấu, mà để sống sót qua ngày hôm nay."
Ngày học trôi qua như một cơn ác mộng kéo dài, một cuộc tra tấn tinh thần chậm rãi.
Tristan tách khỏi Harry và Hermione sau bữa sáng vì cậu là học sinh năm ba.
Nhưng sự cô lập không vì thế mà giảm bớt; nó chỉ chuyển sang một hình thái khác: im lặng chết chóc.
Trong lớp Biến hình, không ai muốn ngồi cạnh cậu.
Những chiếc ghế xung quanh Tristan trống trơn như thể cậu mang mầm bệnh hạch.
Trong hành lang, những tiếng xì xào "Đồ quái vật", "Kẻ gian lận", "Hắc phù thủy" bám theo gót chân cậu như những bóng ma dai dẳng.
Nhưng Tristan không bận tâm.
Cậu kích hoạt trạng thái "Khán Giả" (Spectator), tách rời cảm xúc khỏi cơ thể.
Cậu quan sát những khuôn mặt méo mó vì giận dữ, những ánh mắt sợ hãi, và ghi nhận chúng như những dữ liệu hành vi.
Thế giới này đang trở nên đen tối hơn.
Cậu nhìn thấy những cái bóng của lâu đài dường như dài ra, vặn vẹo hơn.
Những bức tranh trên tường dường như đang thì thầm những lời nguyền rủa thay vì những câu chào hỏi.
Hogwarts không còn là ngôi nhà; nó đã hiện nguyên hình là một pháo đài cổ xưa đầy rẫy nguy hiểm.
Và khi đồng hồ điểm 8 giờ tối, Tristan đứng trước cửa hầm ngục của Snape.
Không khí ở đây lạnh lẽo thấu xương, đặc quánh mùi ẩm mốc và dược liệu phân hủy.
Hầm ngục nằm sâu dưới lòng Hồ Đen, nơi ánh sáng mặt trời không bao giờ chạm tới.
Tristan không gõ cửa.
Trực giác mách bảo cậu rằng người bên trong đang chờ đợi, và sự kiên nhẫn của ông ta mỏng manh như cánh chuồn chuồn trước cơn bão.
"Vào đi."
Giọng nói của Severus Snape vang lên, xuyên qua lớp gỗ sồi dày cộp.
Lạnh lẽo.
Khô khốc.
Và chứa đầy sát khí bị kìm nén.
Tristan đẩy cửa bước vào.
Căn phòng chìm trong bóng tối, chỉ được thắp sáng bởi vài ngọn nến sáp ong leo lét cháy dở.
Trên các kệ tường, hàng trăm chiếc lọ thủy tinh đựng đầy những sinh vật dị dạng, nội tạng quái vật trôi nổi trong dung dịch lỏng màu vàng ệch, hắt ra những cái bóng ma quái nhảy múa trên trần nhà thấp.
Severus Snape đứng giữa phòng, quay lưng lại phía cửa.
Ông đang chậm rãi lau cây đũa phép bằng một chiếc khăn nhung đen.
Động tác của ông tỉ mỉ, chăm chút như một đao phủ đang mài lưỡi rìu trước giờ hành quyết.
"Đúng giờ," Snape nói mà không quay lại.
Giọng ông trầm thấp, vang vọng trong không gian chật hẹp.
"Một đức tính hiếm thấy ở cái dòng giống Gryffindor kiêu ngạo và vô kỷ luật các người."
"Giáo sư Dumbledore nói thầy sẽ kiểm tra năng lực của em," Tristan đáp, giọng bình thản.
Cậu đóng cửa lại, đứng thẳng người, hai tay thả lỏng nhưng cơ bắp toàn thân đã căng lên trong trạng thái báo động đỏ.
Snape quay phắt lại.
Áo chùng đen cuộn lên, khiến ông trông như một con dơi khổng lồ vừa thức giấc.
Đôi mắt đen thẫm, vô hồn của ông xoáy sâu vào Tristan, như muốn lột trần từng lớp da thịt để nhìn thấu tâm can cậu.
"Kiểm tra?"
Snape nhếch môi cười khẩy, để lộ hàm răng vàng ệch.
Nụ cười không lan đến đáy mắt.
"Đừng tự mãn, Prewett.
Ta không ở đây để chấm điểm bài tập về nhà của trò.
Ta gọi đây là... thẩm định phế phẩm."
Ông ta bước tới một bước, cái bóng trùm lên người Tristan.
"Ta cần biết liệu trò có chết ngay trong năm phút đầu tiên của bài thi hay không.
Để ta còn kịp đặt cược vào cái xác của trò."
Snape vung đũa phép một cách thô bạo.
Rầm!
Rầm!
Bàn ghế trong phòng bị hất văng sang hai bên, dạt vào tường, tạo ra một khoảng trống lớn ở giữa hầm ngục.
"Rút đũa ra."
Tristan rút cây đũa phép gỗ trăn của mình.
Cậu cảm nhận được nhịp đập của lõi rồng bên trong đang cộng hưởng với sự căng thẳng của không khí.
"Quy tắc du đấu," Snape nói, giọng thì thầm nguy hiểm, đũa phép giơ lên ngang ngực.
"Cúi ch..."
Vút!
Snape không hề có ý định tuân thủ quy tắc.
Ông ta không đếm.
Không cúi chào.
Cổ tay ông chỉ khẽ giật một cái – nhanh, gọn và độc địa như cú mổ của một con rắn hổ mang chúa.
Một tia sáng đỏ rực xé toạc không gian mờ tối, nhắm thẳng vào lồng ngực Tristan.
Không phải bùa Giải giới Expelliarmus.
Đó là Stupefy (Bùa Choáng) cường độ cao.
Với khoảng cách này, nó đủ sức làm gãy xương sườn.
Trong mắt Tristan, thời gian như chậm lại.
Thế giới vỡ ra thành những mảng màu và con số xác suất.
Góc bắn: 12 độ.
Tốc độ: Cực nhanh.
Né sang trái: 60% trúng tủ thuốc.
Né sang phải: 40% trúng bàn làm việc.
Cậu không lùi lại.
Hành động đó sẽ làm tăng khả năng bị dồn vào góc chết.
Tristan đổ rạp người xuống sát mặt sàn đá lạnh buốt, trượt đi như một con thằn lằn.
Tia bùa chú sượt qua đỉnh đầu cậu, đốt cháy vài sợi tóc, mùi khét lẹt xộc vào mũi.
Ngay khi bàn tay trái chạm đất làm điểm tựa, Tristan mượn đà xoay người, chân phải quét mạnh vào chân chiếc bàn độc dược bên cạnh.
"Reducto!" (Nổ tung)
Tristan không nhắm vào Snape.
Cậu nhắm vào cái chân bàn đang lung lay.
Rầm!
Chiếc bàn gỗ sồi nặng trịch sập xuống, kéo theo hàng chục lọ thủy tinh chứa dịch nhầy, mắt ếch và mỡ rồng.
Tiếng thủy tinh vỡ loảng xoảng hòa lẫn với tiếng xèo xèo của hóa chất ăn mòn mặt đá.
Một làn khói xanh lục dày đặc, hôi thối bùng lên, che khuất tầm nhìn.
"Trò vặt!"
Giọng Snape vang lên từ trong màn khói, lạnh lẽo và khinh miệt.
Một luồng gió lốc được triệu hồi từ đầu đũa của ông, thổi bay đám khói độc chỉ trong một nhịp thở.
Nhưng Tristan đã biến mất khỏi vị trí cũ.
Cậu không dùng phép Độn thổ.
Cậu đang di chuyển bằng kỹ thuật của Assassin (Sát thủ) kết hợp với trực giác của Monster.
Cậu dồn trọng tâm lên mũi chân, triệt tiêu hoàn toàn tiếng bước chân, áp sát sườn phải của Snape – điểm mù tự nhiên của người thuận tay phải.
"Petrificus..."
Tristan thì thầm.
Snape quay ngoắt lại, tốc độ phản xạ kinh hoàng.
Đũa phép vung lên để phản đòn.
Nhưng Tristan đã tính trước.
Một đồng xu Galleon bằng vàng từ tay trái của cậu được búng ra với lực cực mạnh.
Cạch!
Đồng xu đập mạnh vào khớp ngón tay đang cầm đũa của Snape.
Cơn đau nhói bất ngờ khiến đường đũa của ông lệch đi vài milimet.
Tia sáng hóa đá của Snape bắn trượt, găm vào bức tường đá phía sau, để lại một vết loang trắng toát như sương muối.
Đó là tất cả những gì Tristan cần: Một phần mười giây sai lệch.
Cậu lao vào tầm gần.
Không dùng phép thuật.
Tristan dùng khuỷu tay trái thốc mạnh vào sườn Snape, nơi lá phổi đang phồng lên để lấy hơi niệm chú.
Hự!
Vị Bậc thầy Độc dược hẫng một nhịp thở, lảo đảo lùi lại.
Đôi mắt đen mở to đầy kinh ngạc và giận dữ.
Trong thế giới phù thủy quý tộc, việc dùng tay chân để tấn công là hành vi mọi rợ của Muggle, là một sự sỉ nhục.
Nhưng với Tristan, đó là hiệu quả.
Tristan không dừng lại.
Cậu xoay người, tay phải cầm đũa phép nhưng lại dùng cán đũa như một dùi cui, nhắm thẳng vào huyệt thái dương của Snape.
"CÚT NGAY!"
Một làn sóng xung kích vô hình bùng nổ từ cơ thể Snape.
Đó là phản xạ ma lực thuần túy khi bị đe dọa tính mạng – một vụ nổ ma thuật không lời.
Tristan bị hất văng ra sau như một con búp bê vải.
Lưng cậu đập mạnh vào kệ sách cũ kỹ.
Những cuốn sách da dày cộp rơi xuống rào rào, đè lên người cậu.
Cơn đau chạy dọc sống lưng khiến cậu tê dại, nhưng đôi mắt xám vẫn mở trừng trừng, tỉnh táo đến rợn người.
Linh tính báo động đỏ.
Tiếng còi báo tử hú vang trong đầu.
Tristan nhìn thấy sự thay đổi trong mắt Snape.
Sự khinh miệt đã biến mất.
Thay vào đó là sát khí.
Bản năng của một Tử thần Thực tử – kẻ từng tắm mình trong máu và bóng tối – đã trỗi dậy.
Snape giơ đũa lên cao.
Không khí xung quanh đầu đũa vặn xoắn lại, đen đặc, sắc lẹm như lưỡi hái tử thần.
"SECTUMSEMPRA!" (Cắt sâu mãi mãi)
Không có tia sáng màu mè.
Chỉ có một lưỡi dao vô hình xé rách không gian lao tới.
Cảm giác tử vong ập đến như gáo nước lạnh dội thẳng vào não bộ Tristan.
Câu thần chú này... là độc quyền của Snape.
Nó được tạo ra để giết chóc.
Con ngươi Tristan co rút lại.
Mọi tính toán né tránh thông thường đều vô nghĩa.
Tốc độ quá nhanh.
Diện tích sát thương quá rộng.
Xác suất sống sót: 10%.
Giải pháp: Hy sinh một phần để bảo toàn tổng thể.
Tristan không cố gắng né toàn thân.
Cậu gầm lên, dồn toàn bộ sức lực vào đôi chân, phóng mình sang ngang một cách tuyệt vọng, nhưng chủ động đưa cánh tay trái ra làm vật tế.
Xoẹt!
Tiếng thịt da bị xé rách vang lên ngọt xớt, ghê rợn.
Lưỡi dao vô hình chém đứt tay áo chùng của Tristan, cày sâu vào bắp tay trái, để lại một vết cắt dài và sâu hoắm.
Máu tươi bắn ra, văng tung tóe lên nền đá xanh rêu.
Nhưng kinh khủng hơn là những gì xảy ra phía sau cậu.
Chiếc kệ sách bằng gỗ sồi dày cộp – nơi Tristan vừa đứng – bị chẻ đôi từ trên xuống dưới như một miếng bơ mềm.
Bức tường đá phía sau xuất hiện một vết chém sâu, bốc lên thứ khói đen tanh nồng mùi hắc ám.
Tristan lăn hai vòng trên sàn, tay phải chống xuống đất để hãm đà.
Cậu bật dậy ngay lập tức, đũa phép chĩa thẳng về phía trước, hơi thở dồn dập, mồ hôi lạnh túa ra trán.
Căn phòng rơi vào tĩnh lặng tuyệt đối.
Chỉ còn tiếng chất lỏng sôi lục bục trong cái vạc bị đổ và tiếng máu nhỏ giọt từ tay áo Tristan.
Tách.
Tách.
Tách.
Snape đứng đó, ngực phập phồng kịch liệt.
Đũa phép vẫn chỉ vào Tristan, nhưng ông ta không niệm chú tiếp.
Đôi mắt đen thẫm nhìn chằm chằm vào vết chém kinh hoàng trên tường, rồi chuyển sang vệt máu đang loang rộng trên tay cậu học trò năm ba.
Sự điên cuồng trong mắt ông dần tan biến, thay vào đó là sự sững sờ pha lẫn... một chút kinh hãi.
Ông vừa dùng một lời nguyền hắc ám chí mạng lên một học sinh.
Tristan không kêu đau.
Cậu chậm rãi đứng thẳng người dậy, mặc kệ máu đang chảy ròng ròng xuống các ngón tay, thấm đẫm chiếc đũa phép gỗ trăn.
Khuôn mặt cậu tái nhợt vì mất máu, nhưng biểu cảm thì bình thản đến mức phi nhân tính.
Không sợ hãi.
Không phẫn nộ.
Không khóc lóc.
Chỉ có sự bình thản của một kẻ vừa giải xong một bài toán khó và chấp nhận cái giá phải trả là một phần thân thể.
"Thầy vừa dùng Hắc thuật để phòng ngự, thưa Giáo sư," Tristan nói.
Giọng cậu khàn đi vì đau đớn, nhưng vẫn rành rọt từng từ.
Cậu bước tới một bước, đế giày dẫm lên vũng máu của chính mình, tạo ra tiếng nhóp nhép ớn lạnh.
"Điều đó có nghĩa là, trong tính toán của thầy, một học sinh năm ba là mối đe dọa thực sự.
Em đã thắng ván cược này."
Snape hạ đũa phép xuống một chút.
Ông nheo mắt lại, dò xét Tristan như đang nhìn một sinh vật lạ, một quái thai vừa bò ra từ Sách Quái thú.
"Mi..."
Snape rít lên qua kẽ răng, giọng nói chứa đựng sự nghi kỵ tột độ.
"Mi không chiến đấu như một phù thủy.
Mi chiến đấu như một con thú bị dồn vào đường cùng."
"Không, thưa thầy," Tristan ngắt lời.
Khóe môi nhợt nhạt của cậu nhếch lên một nụ cười nhạt thếch, đôi mắt xám ánh lên vẻ sắc lạnh của kim loại – ánh nhìn của một Quái Vật đang nhìn thấu bản chất của một Quái Vật khác.
"Thú vật chiến đấu bằng bản năng sinh tồn.
Còn em chiến đấu bằng xác suất.
Và xác suất để em sống sót trước thầy là 0%, trừ khi em ép thầy phải ra tay giết em – và thầy đã chùn tay vào giây cuối cùng."
Tristan giơ cánh tay đẫm máu lên, nhìn vào vết thương sâu hoắm đang nhói buốt với vẻ say mê bệnh hoạn.
"Sectumsempra...
Cắt sâu mãi mãi.
Một câu thần chú tuyệt đẹp, thưa Giáo sư.
Em muốn học nó."
Snape chết lặng.
Trong khoảnh khắc đó, dưới ánh sáng xanh lét ma quái của hầm ngục, Severus Snape nhận ra một điều khiến sống lưng ông lạnh toát.
Đứng trước mặt ông không phải là một Gryffindor dũng cảm ngu ngốc, cũng không phải là một Slytherin xảo quyệt tham vọng.
Đó là một kẻ điên tỉnh táo.
Một con quái vật khoác da người, kẻ sẵn sàng dùng chính mạng sống và máu thịt của mình làm con chốt thí trên bàn cờ để đạt được mục đích.
Và đáng sợ hơn cả...
Tristan Prewett nhắc ông nhớ về chính bản thân mình thời trẻ – nhưng tàn nhẫn và vô cảm hơn gấp bội.