[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 177,795
- 0
- 0
Từ Hogwarts Bắt Đầu Trở Thành Ác Thần -3 - Vòng Xoáy Đầu Tiên Của Tai Họa
Chương 9: Vũ Điệu Của Lửa Xanh Và Lời Tuyên Chiến Trên Khán Đài
Chương 9: Vũ Điệu Của Lửa Xanh Và Lời Tuyên Chiến Trên Khán Đài
Địa điểm: Nhà hát Lyceum (The Lyceum Theatre) – West End, London.
Thời gian: 7:45 Tối.
Thời tiết: Cơn mưa London đã chuyển thành một trận đại hồng thủy, những hạt mưa quất vào kính cửa sổ như đạn bắn.
Nhà hát Lyceum hiện ra sừng sững giữa màn mưa trắng xóa, lộng lẫy và cô độc như một chiếc tàu Titanic trước giờ chìm.
Ánh đèn vàng rực rỡ từ mặt tiền hắt xuống vỉa hè sũng nước, phản chiếu những bóng người đen đúa đang hối hả bước vào, tạo nên một khung cảnh siêu thực: hào nhoáng bên ngoài, nhưng mục rỗng và đầy đe dọa bên trong.
Tristan đứng nép mình dưới mái hiên của cửa phụ, nước mưa nhỏ tong tỏng từ vành mũ fedora xuống vai áo măng-tô đã ướt đẫm một nửa.
Cậu nhìn dòng người sang trọng đang bước qua cửa xoay, những quý ông mặc vest đuôi tôm, những quý bà quấn khăn lông thú.
Họ đến đây để tìm kiếm sự giải trí.
Còn cậu đến đây để tìm kiếm một bản án.
"Anh Tristan," Apollo thì thầm, giọng nói gần như bị tiếng mưa nuốt chửng.
Cậu bé đang run cầm cập, tay ôm chặt cuốn sổ tay bọc da vào ngực như thể đó là chiếc phao cứu sinh duy nhất.
"Cái đồng hồ... anh vẫn giữ nó chứ?"
Tristan thò tay vào túi áo, ngón tay lướt qua mặt kính lạnh lẽo của chiếc đồng hồ thám tử mà cậu đã cướp từ Conan.
Một nụ cười nhạt, không chút hơi ấm, hiện lên trên môi cậu.
"Vẫn ở đây, Watson," Tristan đáp, giọng trầm và bình thản đến lạ lùng.
"Và nó đang lắng nghe.
Nhưng nó sẽ chỉ nghe thấy những gì anh muốn nó nghe."
Cậu đã ếm bùa Muffliato (Bùa Ù tai) lên chiếc đồng hồ, nhưng điều chỉnh tần số để nó vẫn thu được tạp âm nền – tiếng mưa, tiếng còi xe, tiếng nhạc – tạo ra ảo giác rằng thiết bị vẫn hoạt động bình thường nhưng bị nhiễu sóng do thời tiết.
Một cái bẫy âm thanh hoàn hảo dành cho cậu bé thám tử đa nghi.
"Chúng ta không có vé," Apollo lo lắng nhìn người soát vé to lớn đứng chặn ở cửa chính.
"Vé là dành cho khán giả, Apollo," Tristan chỉnh lại cổ áo, ánh mắt sắc lạnh quét qua đám đông.
"Chúng ta là diễn viên.
Và diễn viên thì không cần vé để bước lên sân khấu của chính mình."
Cậu quan sát.
Một quý ông béo tốt, mặt đỏ gay vì rượu, đang loay hoay tìm ví trong khi tranh cãi với vợ.
Trong lúc ông ta vung tay múa chân, hai tấm vé VIP rơi ra khỏi túi áo vest, trượt nhẹ xuống sàn đá cẩm thạch trơn trượt.
Cơ hội.
Không cần dùng phép thuật.
Chỉ cần kỹ năng của một kẻ sống sót từ Hẻm Knockturn.
Tristan lướt qua, bước chân nhẹ như mèo.
Cậu cúi xuống, động tác mượt mà như đang nhặt một chiếc khăn tay rơi, và hai tấm vé đã nằm gọn trong tay áo cậu.
"Đi thôi," Tristan thì thầm, kéo Apollo bước thẳng đến quầy soát vé.
"Lô ghế số 5 (Box 5)," người soát vé nhìn tấm vé, rồi cúi chào kính cẩn.
"Lối này, thưa ngài."
Họ bước vào sảnh chính.
Không gian bên trong choáng ngợp với nhung đỏ, vàng son và những chùm đèn pha lê lấp lánh treo lơ lửng như những lưỡi gươm Damocles.
Mùi nước hoa đắt tiền trộn lẫn với mùi ẩm mốc của những tấm thảm cũ tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, đượm mùi tử khí của một thời đại đã qua.
Lô ghế số 5 – Tầng lửng.
Vị trí này tách biệt hoàn toàn với đám đông, nằm khuất trong bóng tối của cánh gà.
Từ đây, họ có thể nhìn bao quát toàn bộ khán phòng và sân khấu, nhưng người bên dưới rất khó nhìn thấy họ.
Vở kịch bắt đầu.
Màn nhung đỏ kéo lên.
Sân khấu tái hiện London thế kỷ 19 trong màn sương mù dày đặc.
Tiếng đàn violin ai oán vang lên, báo hiệu sự xuất hiện của Sherlock Holmes.
Nhưng Tristan không nhìn Holmes.
Cậu không quan tâm đến kịch bản.
Cậu đang cảm thấy một cái lạnh thấu xương.
Không phải cái lạnh vật lý.
Đó là cái lạnh của Bản năng.
Lông tóc gáy cậu dựng đứng.
Có một thứ gì đó, hoặc một ai đó, đang ở trong nhà hát này.
Một sự hiện diện áp đảo, tàn bạo và cổ xưa hơn cả những gì cậu từng đối mặt.
"Anh Tristan," Apollo bỗng nhiên nắm chặt tay cậu, móng tay bấm sâu vào da thịt.
"Anh có cảm thấy không?
Có... có ai đó đang nhìn chúng ta."
"Hướng nào?"
Tristan hỏi, tay phải đã âm thầm trượt vào tay áo, nắm lấy đũa phép.
"Phía đối diện.
Lô ghế số 13."
Tristan ngước mắt lên.
Và tim cậu lỡ một nhịp.
Lô ghế số 13 – vị trí thường bị bỏ trống vì mê tín của giới nghệ sĩ – đêm nay có người ngồi.
Một người đàn ông.
Hắn ngồi lọt thỏm trong chiếc ghế bọc nhung đỏ thẫm, ẩn mình hoàn toàn trong bóng tối.
Tristan không thể nhìn rõ khuôn mặt hắn, chỉ thấy mái tóc bạc trắng được chải chuốt tỉ mỉ phản chiếu ánh đèn sân khấu, sáng rực như một vương miện bằng bạc.
Và đôi mắt.
Dù khoảng cách là cả một khán phòng rộng lớn, Tristan vẫn cảm nhận được sức nặng của ánh nhìn đó.
Một con mắt thẫm đen như vực thẳm không đáy, con mắt còn lại nhợt nhạt, trắng đục như pha lê, nhìn thấu tâm can người đối diện.
Hắn không nhìn vở kịch.
Hắn không nhìn khán giả.
Hắn đang nhìn Tristan.
Hắn cầm một ly rượu vang đỏ trên tay, lắc nhẹ, chất lỏng sóng sánh như máu tươi.
Phong thái của hắn nhàn nhã, ngạo nghễ, tựa như một vị vua đang xem giác đấu sĩ bước vào chuồng sư tử.
Kẻ này là ai?
Tristan tự hỏi, mồ hôi lạnh túa ra.
Hắn không phải là 'Moriarty' để lại mật thư.
Hắn ở một đẳng cấp khác.
Hắn là một con cá mập trắng vừa bơi vào bể cá vàng.
Người đàn ông bí ẩn khẽ nâng ly về phía Tristan, một cử chỉ chào hỏi đầy sự khiêu khích.
Khóe môi hắn nhếch lên một nụ cười nửa miệng.
Rồi, những ngón tay thon dài, nhợt nhạt của hắn búng nhẹ một cái vào không khí.
Tách.
Âm thanh nhỏ xíu, bị tiếng nhạc kịch át đi, nhưng trong tai Tristan, nó nổ vang như tiếng búa của thẩm phán tuyên án tử hình.
Trên sân khấu, diễn viên đóng vai phản diện – Công tước Bóng đêm – đang thực hiện nghi thức triệu hồi trong kịch bản.
Theo lẽ thường, đó chỉ là hiệu ứng khói lửa hóa học vô hại để dọa khán giả.
Nhưng ngay khi diễn viên vung tay...
PHÙNG!
Ngọn lửa bùng lên.
Không phải màu đỏ cam của lửa thường.
Nó là màu Xanh Lam (Azure).
Lạnh lẽo.
Ma quái.
Chết chóc.
Ngọn lửa xanh liếm vào tấm rèm nhung dày nặng trên sân khấu.
Thay vì cháy thành tro, tấm rèm dường như biến hình.
Nó uốn éo, rít lên, và biến thành những con rồng lửa nhỏ màu xanh ngoằn ngoèo, trườn xuống sàn gỗ, hướng về phía khán giả hàng đầu.
Khán giả bên dưới ồ lên thích thú, những tiếng vỗ tay vang dội: "Trời ơi!
Hiệu ứng 3D tuyệt quá!"
"Nhìn như thật ấy!
Công nghệ bây giờ hiện đại thật!"
Họ không biết họ đang vỗ tay cho cái chết của chính mình.
"Đó là ma thuật hắc ám," Tristan thì thầm, mặt cắt không còn giọt máu.
Protego Diabolica?
Không, chỉ là một ngọn lửa mô phỏng, một trò chơi khăm tàn độc, nhưng đủ để thiêu rụi cả cái nhà hát này và giết chết hàng trăm người nếu không ai ngăn cản.
Đây là một bài kiểm tra.
Kẻ ngồi ở Lô ghế 13 đang thách thức cậu: "Ngươi sẽ làm gì, cậu bé?
Dùng đũa phép để dập lửa và lộ thân phận Phù thủy trước hàng nghìn Muggle, vi phạm Đạo luật Bí mật?
Hay ngồi im giữ mình và để bọn họ chết cháy?"
Cứu người thì lộ tẩy, bị Bộ Pháp Thuật truy nã.
Giữ bí mật thì thành kẻ sát nhân, gánh chịu lương tâm cắn rứt.
"Lửa lan nhanh quá!
Diễn viên đang hoảng loạn kìa!"
Apollo hét lên, chỉ tay xuống sân khấu.
Các diễn viên đã nhận ra sức nóng bất thường.
Họ bắt đầu lùi lại, mặt biến sắc, tiếng la hét bắt đầu xen lẫn vào tiếng nhạc.
Cánh cửa Lô ghế số 5 đột ngột rung lên.
Linh tính báo động đỏ trong đầu Tristan: Conan đang ở ngay sau cánh cửa đó.
Cậu bé thám tử đã tìm ra vị trí của họ và đang chuẩn bị xông vào.
Nếu Tristan rút đũa phép niệm chú Aguamenti (Tạo nước) lúc này, Conan sẽ nhìn thấy tất cả.
Bí mật thế giới phù thủy sẽ bị phơi bày trước mắt một thám tử thiên tài.
"Chết tiệt," Tristan nghiến răng.
Cậu bị dồn vào chân tường từ mọi phía.
Cả ba thế lực: Conan (Đại diện cho Khoa học & Sự thật), Bộ Pháp Thuật (Luật pháp & Bí mật), và Gã tóc bạc (Hỗn loạn & Thử thách) đều đang ép cậu vào đường cùng.
Tristan thò tay vào túi áo, ngón tay chạm vào một đồng xu bạc cũ kỹ – vật may mắn của cậu.
Ta không chơi theo luật của các ngươi.
Ta không phải anh hùng, cũng không phải kẻ sát nhân.
Ta là Kẻ Thao Túng.
Và ta chơi theo luật của Vận Mệnh.
Cậu nhắm mắt lại.
Hít một hơi sâu.
Kích hoạt năng lực Lucky One (Kẻ May Mắn) ở mức độ cao nhất, dồn toàn bộ tinh thần lực vào một ý niệm duy nhất:
Hãy cho ta một tai nạn.
Một tai nạn hoàn hảo và hỗn loạn.
Tristan búng đồng xu lên cao.
Đồng xu xoay tít trong không trung, bắt lấy ánh sáng xanh ma quái từ sân khấu, vẽ nên một đường vòng cung tuyệt đẹp.
Nó rơi xuống sàn gỗ, lăn tròn qua khe hở của lan can Lô ghế... và rơi tự do xuống khu vực kỹ thuật bên dưới, nơi điều khiển hệ thống đèn và an toàn.
Keng.
Nó rơi trúng vào gáy của một nhân viên kỹ thuật đang ngủ gật bên bảng điều khiển ánh sáng.
"Oái!"
Gã nhân viên giật bắn mình tỉnh dậy vì đau, tay quờ quạng trong cơn ngái ngủ đập mạnh xuống bàn điều khiển.
Cùi chỏ của gã đập mạnh vào một nút bấm màu đỏ to tướng, có nắp bảo vệ đã bị vỡ từ lâu, dán nhãn: "FIRE SUPPRESSION - EMERGENCY FLOOD" (Dập lửa - Xả lũ khẩn cấp).
RẦM!
Một tiếng động lớn như sấm nổ vang lên từ trần nhà hát.
XÌ...
XÌ...
XÌ...
Hàng trăm vòi phun nước chữa cháy tự động trên trần nhà hát đồng loạt bung ra.
Nhưng do sự cố bảo trì tắc trách từ tuần trước (một sự trùng hợp may mắn khác mà năng lực của Tristan đã "tìm" thấy), thay vì phun nước, hệ thống phun ra Bọt Chữa Cháy Hóa Học (Fire Fighting Foam) màu trắng xóa với áp lực cực mạnh.
PHỤT!
Cả nhà hát Lyceum lộng lẫy trong tích tắc biến thành một bể bọt khổng lồ.
Bọt trắng xóa đổ xuống như thác lũ, phủ kín khán giả, phủ kín ban nhạc, và quan trọng nhất – phủ kín sân khấu.
Khán giả la hét, hỗn loạn, xô đẩy nhau chạy ra cửa thoát hiểm.
"Cái quái gì thế này?"
"Chạy đi!
Hệ thống hỏng rồi!"
"Váy của tôi!
Trời ơi!"
Lớp bọt hóa học dày đặc trùm lên những con rồng lửa xanh.
Bị cắt đứt nguồn oxy và bị chèn ép bởi hóa chất lạnh, ngọn lửa ma thuật rít lên lần cuối rồi tắt ngấm.
Kogoro Mouri nhảy dựng lên, ướt như chuột lột, đầu dính đầy bọt trắng trông như ông già Noel.
Conan, đang định đạp cửa xông vào chỗ Tristan, cũng bị một vòi phun ngay trên hành lang xịt trúng, ướt sũng từ đầu đến chân, kính mờ tịt.
"Chết tiệt!
Sự cố kỹ thuật ư?"
Conan tháo kính ra lau vội vào áo, nghiến răng ken két.
"Sao lại đúng lúc thế?
Ngay khi mình định bắt quả tang hắn!"
Trong Lô ghế số 5, Tristan thở hắt ra, dựa lưng vào ghế.
Cậu cũng dính đầy bọt, chiếc áo măng-tô sũng nước nặng trịch, nhưng cậu an toàn.
Không ma thuật.
Không lộ tẩy.
Chỉ là một "tai nạn kỹ thuật" đáng xấu hổ của nhà hát.
Tristan quay đầu nhìn sang Lô ghế 13.
Gã tóc bạc đã biến mất.
Như thể hắn chưa từng tồn tại.
Chiếc ghế trống trơn.
Nhưng trên lan can nhung đỏ của Lô ghế 13, nổi bật giữa đám bọt trắng xóa, là hai phong bì màu đen tuyền.
Không phải màu vàng của mật thư trước đó.
Là màu đen.
Màu của bóng tối và sự hỗn mang.
Gã tóc bạc đã để lại không phải một, mà là hai lá thư.
Tại sao?
Tristan lao ra khỏi lô ghế của mình, ra hiệu cho Apollo chạy theo.
Cậu chạy dọc theo hành lang tầng lửng sang phía đối diện, tận dụng lúc đám đông đang hoảng loạn, chen lấn để che giấu hành tung.
Cậu đến Lô ghế 13.
Cậu chộp lấy một phong bì.
Trên phong bì không có địa chỉ.
Chỉ có một biểu tượng hình tam giác khắc chìm bằng mực bạc – biểu tượng của Bảo bối Tử thần, nhưng con mắt ở giữa đang mở to.
Tristan nhét vội nó vào túi trong.
Cậu nhìn thấy phong bì thứ hai vẫn nằm đó.
Cậu định lấy nốt nó.
Nhưng...
RẦM!
Cánh cửa Lô ghế 13 bị đạp tung.
Conan Edogawa lao vào.
Cậu bé ướt sũng, mái tóc bết bát, nhưng trên tay cậu là chiếc đồng hồ (cái dự phòng của Tiến sĩ Agasa) đã bật nắp ngắm bắn.
"Đứng lại, Firewhisky!"
Conan hét lên, giọng vang vọng sự giận dữ tột độ.
Tristan quay lại.
Cậu đứng ngay cạnh lan can, phía sau là vực thẳm của khán phòng đang hỗn loạn.
"Cậu đến muộn rồi, Thám tử," Tristan nói lạnh lùng, kéo vành mũ xuống che đi ánh mắt.
"Màn kịch đã hạ màn.
Khán giả đã về."
Conan không bắn.
Cậu bé nhìn chằm chằm vào vật thể còn lại trên lan can.
Phong bì màu đen thứ hai.
"Cái gì kia?"
Conan hỏi, bước tới một bước thận trọng.
"Anh định để lại thư tuyệt mệnh sao?"
Tristan nhìn phong bì, rồi nhìn Conan.
Một ý nghĩ táo bạo vụt qua đầu cậu.
Gã tóc bạc muốn một cuộc đua?
Được thôi.
"Không phải tuyệt mệnh," Tristan nhếch mép cười, một nụ cười đầy khiêu khích.
"Đó là lời mời.
Một lời thách thức dành cho những kẻ tự cho mình là công lý."
Nói xong, Tristan tung vạt áo choàng.
Cậu ném mạnh một quả pháo khói (đồ chơi Muggle mua ở tiệm Weasley) xuống sàn.
BÙM.
Làn khói xám bùng lên, hòa lẫn với hơi nước mù mịt.
"Đừng hòng chạy!"
Conan lao tới, xua tay quạt khói.
Nhưng khi khói tan, Tristan và Apollo đã biến mất theo lối thoát hiểm dành cho nhân viên.
Chỉ còn lại Conan đứng đó, giữa căn phòng trống rỗng và ướt át.
Cậu bé bước tới lan can.
Cậu cầm lấy phong bì màu đen tuyền.
Nó khô ráo một cách kỳ lạ dù xung quanh đầy nước và bọt.
Conan xé phong bì.
Bên trong là một tấm giấy da dày, mép giấy cháy xém mùi lưu huỳnh.
Trên đó là những dòng chữ viết tay bằng mực bạc, nét chữ bay bướm, ngạo nghễ và sắc sảo.
Conan đọc lướt qua bài thơ, và đôi mắt cậu mở to kinh hoàng rồi chuyển sang giận dữ tột độ.
"Trên những tấm ván, nơi mặt nạ được đeo, Sự thật cuối cùng vẫn chưa ra đời.
Không nằm trong lời nói, cũng không trong đá ngươi tìm, Mà ở nơi hành trình đã đánh dấu trên mặt đất.
Vẽ lại các bước, từ đầu đến cuối, Nhìn xem bóng tối đã được đổ xuống đâu.
Từ nơi thành phố trỗi dậy từ ngọn lửa mới, Hãy nhớ lại sức mạnh, đen tối và chân thực.
Thứ tìm cách nắm giữ quyền năng cổ xưa, Và suýt đẩy vùng đất tươi đẹp vào đêm đen.
Bản đồ hé lộ, mô hình dẫn đường, Đến nơi hỗn loạn cuối cùng ẩn náu."
Conan siết chặt tờ giấy đến nhăn nhúm.
Trong suy luận của cậu, đây không phải là mật thư từ bên thứ ba.
Đây là bức thư khiêu chiến trực tiếp từ Firewhisky (Tristan).
Hắn đã gây ra vụ cháy (ngọn lửa xanh).
Hắn đã gây ra vụ hỗn loạn (hệ thống phun nước).
Và giờ, hắn để lại bức thư này ngay tại hiện trường, ngay trước mũi cậu, như một sự chế giễu ngạo mạn đối với Scotland Yard và toàn bộ giới thám tử.
"Vẽ lại các bước...
Bản đồ hé lộ..."
Conan lẩm bẩm, nghiến răng ken két.
Cậu hiểu lầm hoàn toàn ý đồ của bức thư.
Cậu nghĩ Tristan đang chơi trò "Mèo vờn chuột" với cảnh sát.
Rằng hắn muốn cậu giải mã để tìm đến địa điểm khủng bố tiếp theo.
"Được lắm, Firewhisky," Conan gầm gừ, ánh mắt rực lửa sau cặp kính mờ hơi nước.
"Anh muốn chơi trò nối điểm?
Anh muốn thách thức tôi tìm ra 'nơi hỗn loạn cuối cùng'?
Tôi sẽ chấp nhận lời thách đấu này."
Cậu nhìn xuống dòng chữ cuối cùng: "Đến nơi hỗn loạn cuối cùng ẩn náu."
"Tôi sẽ tìm ra anh," Conan thề độc, giọng lạnh băng hòa vào tiếng mưa bên ngoài.
"Và khi tôi tìm thấy anh, sẽ không có phép màu hay ảo thuật nào cứu được anh khỏi còng số 8 đâu."
Bên ngoài, trong con hẻm tối tăm phía sau nhà hát.
Tristan và Apollo chạy thục mạng dưới cơn mưa tầm tã.
Họ dừng lại dưới một mái hiên cũ nát để thở.
"Anh Tristan," Apollo thở hổn hển, vuốt nước mưa trên mặt.
"Tại sao... tại sao lại có hai phong bì?
Và người đàn ông đó...
ông ta là ai?"
Tristan dựa lưng vào tường gạch lạnh lẽo, tay vẫn đặt lên ngực nơi cất giấu phong bì đen.
Tim cậu vẫn đập loạn nhịp vì cuộc đấu trí vừa rồi.
"Người đó..."
Tristan nhìn vào khoảng không vô định của màn mưa London.
"Ông ta là một bóng ma từ quá khứ, Watson ạ.
Một bóng ma muốn biến thế giới này thành sân khấu của riêng mình."
Cậu rút phong bì ra, nhìn vào biểu tượng Bảo bối Tử thần.
"Và cậu bé thám tử kia..."
Tristan khẽ thở dài.
"Cậu ta vừa nhận được một lời mời tham dự bữa tiệc của quỷ dữ.
Gã tóc bạc muốn biến cuộc chơi này thành một cuộc đua tam mã."
"Chúng ta phải làm gì bây giờ?"
Apollo hỏi.
Tristan cất phong bì đi, chỉnh lại chiếc mũ fedora sũng nước.
"Chúng ta phải giải mã nó trước.
Trước khi Conan tìm ra.
Và trước khi Gã tóc bạc quyết định đốt cháy cả London thật sự."
Cậu nhìn về phía chân trời, nơi những tia chớp đang xé toạc bầu trời đêm.
"Vẽ lại các bước...
Bản đồ hé lộ..."
Tristan lẩm bẩm.
"Đi thôi.
Đêm nay sẽ là một đêm dài."
Hai bóng người lại lao vào màn mưa, để lại sau lưng nhà hát Lyceum vẫn đang chìm trong hỗn loạn của bọt trắng và những hiểu lầm chết người.