[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 177,795
- 0
- 0
Từ Hogwarts Bắt Đầu Trở Thành Ác Thần 2- Bóng Ma Ngục Tù Và Kẻ May Mắn
Chương 56: Rạng Đông Của Những Kẻ Rời Đi & Chiếc Răng Rồng Thô Mộc
Chương 56: Rạng Đông Của Những Kẻ Rời Đi & Chiếc Răng Rồng Thô Mộc
Hành lang tầng bảy của Hogwarts trải dài trong sự tĩnh lặng nặng nề của rạng đông, dường như bị bỏ quên trong một khối hổ phách của thời gian.
Ánh trăng cuối cùng, bàng bạc và mệt mỏi, cố gắng len qua những ô cửa sổ cao vút, vỡ thành từng vệt sáng run rẩy trên nền đá lạnh lẽo, tựa như những mảnh vỡ của một giấc mơ bị xé toạc.
Nhóm của Tristan—Chiara, Penny, Tonks, Tulip, Barnaby, Ben—bước đi, tiếng giày vang lên đều đặn, hòa vào tiếng chít chít nhỏ mà sắc của con Niffler lông bạc đang bám trên vai cậu.
Không khí sau khi đóng Hầm Nỗi Sợ đã trở nên nhẹ nhàng hơn, như thể cơn bão siêu hình vừa tan, nhưng vẫn phảng phất một sự mỏi mệt không tên.
Đó là sự kiệt sức của những người vừa bước ra từ cơn ác mộng và nhận ra thực tại cũng chẳng êm ái hơn là bao.
Gió đêm lùa qua khe đá, mang theo mùi cỏ ẩm và sương mù từ Rừng Cấm.
Tristan quan sát nhóm, ánh mắt cậu lướt qua từng người, ghi nhận từng chi tiết như một camera an ninh:
Chiara, bước chân vẫn nhẹ nhàng như thú săn mồi nhưng đôi vai gân guốc đã chùng xuống.
Vết cào trên tay cô đã ngừng chảy máu nhờ độc dược của Penny, nhưng vết rách trên áo chùng vẫn còn đó.
Penny, tay siết chặt cái lọ rỗng không, mái tóc vàng óng dính bết mồ hôi vào trán.
Ánh mắt xanh biếc của cô, thường ngày luôn sáng ngời, giờ đây vương một màn sương lo âu.
Ben, đôi vai gầy co rúm lại mỗi khi một cơn gió lạnh thổi qua, cậu ôm cuốn Hogwarts: Một Lịch sử trước ngực như một tấm khiên vật lý chắn giữa cậu và thế giới tàn nhẫn.
Tonks, mái tóc màu xanh neon rực rỡ một cách chói mắt, cố gắng giữ vẻ hoạt bát nhưng đôi mắt thâm quầng tố cáo sự mệt mỏi của một Thần Sáng phải làm việc quá sức.
Cậu siết chặt cây đũa gãy của Jacob trong tay phải, không phải vì lo lắng, mà như một thói quen cơ học để duy trì tần số ma thuật cá nhân.
Tay trái cậu vô thức chạm vào vị trí ngón áp út trống trơn—nơi chiếc nhẫn bí ngô từng ngự trị.
[HỆ THỐNG: ĐÁNH GIÁ MÔI TRƯỜNG.
KHÔNG KHÍ: Yên tĩnh (95% xác suất an toàn).
XÁC SUẤT NGUY CƠ: Amon đã rút lui về chiều không gian khác.
Nguy cơ tại chỗ: Thấp.
CẢNH BÁO: Mức năng lượng của nhóm đồng minh đang ở mức Báo Động Đỏ.]
"Hành lang này quá yên tĩnh," Tristan nói, giọng đều đều, phá vỡ sự im lặng.
"Xác suất Amon xuất hiện từ một bức tranh là thấp, nhưng với một thực thể ký sinh thời gian, không gì là không thể."
Tonks quay lại, mái tóc cô giật nảy một cái, chuyển sang màu hồng phấn chói lọi.
Cô cười khanh khách, tiếng cười vang vọng trong hành lang vắng, cố gắng xua đi cái lạnh.
"Nhóc, chị cũng mong Amon nhảy ra đây!
Đánh nhau với nó còn đỡ hơn là quay về Bộ viết báo cáo cho sếp.
Ba cuộn da dê về 'Hoạt động tuần tra đêm không phép', em tin nổi không?
Giám ngục còn dễ thương chán so với lão Scrimgeour lúc nổi cáu!"
Tiếng cười khúc khích vang lên từ nhóm, nhẹ nhõm nhưng mệt mỏi.
Con Niffler trên vai Tristan kêu chít hưởng ứng, móng vuốt nhỏ xíu cào vào áo cậu, suýt làm rơi cây đũa gãy.
Tristan nhìn nó, ánh mắt lạnh băng.
"Nếu hành vi phá hoại tài sản này tiếp diễn, khả năng cao là nó sẽ bị tịch thu hoặc tiêu hủy," cậu nói, giọng thấp, như đang đọc điều khoản sử dụng.
[HỆ THỐNG: LƯU Ý.
Nhóm đang biểu hiện "Cơ chế phòng vệ bằng sự hài hước" (Humor Defense Mechanism) để giảm thiểu căng thẳng post-traumatic.
Hành vi này không tối ưu cho sinh tồn, nhưng chấp nhận được trong bối cảnh xã hội.]
Họ bước ra sân trường.
Sương mù giăng kín, dày đặc như một bức màn trắng đục che giấu cả thế giới.
Cổng Hogwarts hiện lên trong ánh trăng cuối cùng, to lớn và mơ hồ, như bóng một con quái thú bằng sắt đang ngủ say.
Cây Liễu Roi đằng xa đung đưa, cành lá quật nhẹ vào không khí, tạo ra những âm thanh vút... vút... khe khẽ.
Khi họ dừng lại gần cổng lớn, không khí dần trầm xuống.
Thời khắc của thực tại đã đến.
Chiara đứng cạnh Tristan, mùi hương bạc hà và thảo dược trên người cô hòa lẫn với mùi sương đêm.
"Mình phải ở lại Bệnh xá," cô nói, giọng mềm mại nhưng đượm buồn.
"Bà Pomfrey cần pha thêm lô thuốc Bả Sói cho đợt trăng tròn tới, và... có vài học sinh năm nhất bị nấm độc cắn.
Mình không thể bỏ họ."
Cô nhìn Tristan, ánh mắt dịu dàng nhưng sắc bén.
"Mình sẽ giúp em để mắt đến trường học.
Nhưng em...
đừng làm gì dại dột."
Penny thở dài thườn thượt, cô dụi mắt, làm lem một vệt bụi trên má.
"Chị phải về Bộ ngay bây giờ.
Lô độc dược Giải Độc Đa Năng đang chờ tinh chế giai đoạn cuối.
Nếu chị không có mặt lúc 7 giờ sáng để canh nhiệt độ vạc, cả phòng thí nghiệm sẽ nổ tung và sếp sẽ biến chị thành cóc."
"Nghe vui đấy," Tulip trêu, cô ôm cuốn sổ ghi chú của Jacob vào lòng, nháy mắt tinh quái dù mắt cô đỏ hoe vì buồn ngủ.
"Chị thì phải quay lại Hẻm Xéo.
Đám khách hàng ở tiệm Giỡn cứ đòi mấy quả Bom Phân loại mới.
'Nổ to nhưng không mùi', họ yêu cầu thế.
Nghiên cứu đau cả đầu.
Tristan, đừng dại mà theo con đường kinh doanh, mệt lắm."
Barnaby cười khà khà, tiếng cười ồm ồm vang vọng trong lồng ngực vạm vỡ.
"Anh thì khổ hơn!
Đàn rồng ở Khu Bảo Tồn Rumani đang vào mùa thay răng.
Tuần trước một con Rồng Lửa con đã nhai nát cái xẻng của anh.
Anh phải quay lại đó trước khi bọn chúng đốt trụi cái lều."
Anh vỗ mạnh vào vai Tristan, lực mạnh đến mức cậu lảo đảo, con Niffler kêu chít hoảng loạn, bám chặt vào cổ áo cậu.
Tristan nhìn Barnaby, phân tích lực tác động.
"Rồng có xác suất gây nguy hiểm cấp độ 5 và chi phí bảo hiểm cực cao," cậu nói, giọng không dao động.
"Hiện tại, em chưa đủ ngân sách để quản lý một sinh vật như vậy."
Ben rụt rè lên tiếng, giọng lí nhí: "Anh... anh làm ở Phòng Lưu Trữ của Bộ.
Sếp bắt sắp xếp lại toàn bộ hồ sơ từ năm 1800.
Bụi kinh khủng.
Nhưng... anh sẽ cố tìm thông tin về 'R' trong đống giấy tờ cũ đó."
Tonks khoanh tay, mái tóc chuyển sang màu tím trầm tư.
"Chị cũng phải đi.
Có một vụ án mới liên quan đến ma thuật hắc ám ở London.
Sếp nghi ngờ tàn dư của Tử Thần Thực Tử, nhưng chị nghĩ... có thể liên quan đến 'R'.
Chị cần phải điều tra."
Cô lôi ra một cuốn sổ nhỏ bìa da rách nát, giơ lên.
"Mực vô hình, chống Boggart đọc trộm.
Chị đã ghi chép lại tần số ma thuật của Amon đêm nay.
Chúng ta sẽ bắt được hắn, nhóc ạ."
Tristan quan sát họ.
Họ là những người lớn.
Họ có cuộc sống, có trách nhiệm, có những ông sếp khó tính và những deadline phải chạy.
Cuộc phiêu lưu đêm nay, đối với họ, chỉ là một sự kiện bất thường xen vào giữa guồng quay cơm áo gạo tiền.
Họ sẽ rời đi.
Và cậu sẽ ở lại đây, một mình, với những bí mật của Jacob, với con Niffler quái dị, và với bóng ma của Amon đang rình rập.
[HỆ THỐNG: XÁC SUẤT QUAY LẠI CỦA ĐỒNG MINH: < 30%.
LÝ DO: Ràng buộc kinh tế và xã hội.
KẾT LUẬN: Đừng kỳ vọng.]
"Em hiểu," Tristan gật đầu, một cái gật đầu máy móc chuẩn mực.
"Các anh chị cứ làm việc của mình.
Em sẽ gửi báo cáo tiến độ qua cú."
Không khí chùng xuống.
Sự xa cách của Tristan—cơ chế phòng vệ của cậu—lại dựng lên một bức tường vô hình.
Bỗng nhiên, Barnaby lục lọi trong túi áo chùng rộng thùng thình của mình.
Anh lôi ra một vật lấp lánh dưới ánh trăng mờ.
Đó không phải là vàng hay đá quý.
Đó là một chiếc Răng Rồng thật.
To bằng lòng bàn tay, màu trắng ngà, sần sùi, lấp lánh ánh bạc kim loại ở phần chân răng.
Nó được buộc thô sơ vào một sợi dây da nâu cũ kỹ.
"Cho nhóc này," Barnaby nói, gãi đầu, mặt hơi đỏ lên.
"Anh nhặt được ở Khu Bảo Tồn.
Răng của một con Hebridean Black con.
Nó... nó mang lại may mắn.
Người ta bảo Răng Rồng giúp tìm thấy những thứ bị mất.
Anh cũng có một cái."
Anh nhét chiếc bùa vào tay Tristan.
Con Niffler Bạc lập tức kêu chít một tiếng phấn khích, nhảy dựng lên, cái mũi nhỏ của nó chĩa thẳng vào chiếc răng rồng, hít lấy hít để.
[HỆ THỐNG: PHÂN TÍCH VẬT PHẨM MỚI.
ĐỐI TƯỢNG: RĂNG RỒNG (DRAGON TOOTH).
TẦN SỐ: Ma thuật tự nhiên (Thấp).
CHỨC NĂNG TIỀM NĂNG: Vật dẫn (Dowsing).
GIÁ TRỊ THỰC TẾ: 15 Galleons.
GIÁ TRỊ CẢM XÚC: Lỗi dữ liệu - Không thể định lượng.]
Tristan cầm chiếc bùa.
Nó nặng.
Bề mặt sần sùi cọ vào lòng bàn tay cậu, thô ráp nhưng chân thật.
Không có bùa chú phức tạp, không có lời nguyền ẩn giấu.
Chỉ là một cái răng.
Một món quà từ một người bạn ngốc nghếch nhưng tốt bụng.
"Cảm ơn," Tristan nói.
Giọng cậu vẫn đều, nhưng ngón tay cậu vô thức siết nhẹ lấy chiếc răng.
"Em sẽ... sử dụng nó hiệu quả."
"Đừng để con Niffler gặm mất đấy!"
Penny cười, không khí lại giãn ra.
Cô bước tới, ôm Tristan một cái thật nhanh.
Mùi độc dược và mồ hôi của cô sộc vào mũi cậu.
"Cẩn thận nhé, Tristan.
Đừng đi Rừng Cấm một mình."
"Có gì cứ gọi, chị sẽ bay tới ngay, kể cả khi đang bị sếp mắng!"
Tonks nháy mắt, vỗ vai cậu.
"Nhớ gửi thông tin về R," Tulip nhắc nhở, ánh mắt nghiêm túc.
Họ lần lượt bước qua cổng trường, bóng dáng họ mờ dần trong sương mù dày đặc của rạng đông.
Tiếng cười nói nhỏ dần rồi tắt hẳn, để lại sự tĩnh lặng bao trùm lấy Hogwarts.
Tristan đứng đó một lúc lâu, cho đến khi họ biến mất hoàn toàn.
[HỆ THỐNG: ĐỒNG MINH ĐÃ RỜI ĐI.
TRẠNG THÁI: CÔ ĐỘC (SOLO MODE) KÍCH HOẠT.]
Cậu quay người, bước trở lại lâu đài cùng Chiara—người duy nhất còn ở lại trường.
Nhưng cô rẽ về hướng Bệnh xá ở tầng 1, chỉ kịp gật đầu chào cậu một cái đầy ẩn ý.
Tristan đi một mình về Tháp Gryffindor.
Cầu thang đá lạnh lẽo, những bức chân dung vẫn đang ngủ say.
Khi về đến căn phòng ngủ nhỏ của mình—nơi chỉ có chiếc giường đơn, rương gỗ và bàn học đầy sách vở—ánh nến leo lét mang đến một sự ấm áp giả tạo.
Con Niffler Bạc ngay lập tức nhảy xuống giường, bắt đầu đào bới cái gối của cậu, lông vũ bay tứ tung.
"Hành vi phá hoại," Tristan lầm bẩm, túm lấy gáy nó.
Con vật không sợ hãi, nó trườn ra khỏi tay cậu, rồi cuộn tròn lại bên cạnh chiếc bùa Răng Rồng mà Tristan vừa đặt lên bàn.
Tristan cất kính bạc của 'R' và mũi tên gãy vào đáy rương, khóa chặt bằng ba lớp bùa Colloportus.
Cậu ngồi xuống mép giường, cầm chiếc Răng Rồng lên.
Ánh nến phản chiếu trên bề mặt men răng trắng ngà.
Họ đã đi.
Họ quay về với cuộc sống của họ.
Nhưng họ đã để lại cho cậu một thứ gì đó.
Không chỉ là manh mối.
Mà là sự kết nối.
"R là gì?"
Tristan tự hỏi, nhìn vào chiếc răng rồng.
"Jacob đã tìm kiếm điều gì?
Và tại sao Barnaby lại nghĩ cái răng này giúp tìm đồ thất lạc?"
Cậu nhớ lại lời Barnaby: "Anh cũng dùng một cái để dò tìm đồ thất lạc."
Một ý nghĩ lóe lên trong đầu Tristan.
Răng rồng có tính dẫn truyền ma thuật tự nhiên.
Nếu kết hợp với thuật toán xác suất của Con đường Vận Mệnh...
Cậu nhìn con Niffler.
Con vật đang nhìn lại cậu, đôi mắt đen láy lấp lánh.
"Mày thích cái này phải không?"
Tristan hỏi con vật.
Chít.
"Được rồi," Tristan đeo chiếc bùa vào cổ.
Dây da thô ráp cọ vào da thịt cậu, một cảm giác hiện hữu.
"Chúng ta sẽ dùng nó.
Để tìm những thứ không muốn được tìm thấy."
Bình minh lên, chiếu những tia nắng yếu ớt vào căn phòng.
Tristan nằm xuống, nhắm mắt lại.
Nhưng trong đầu cậu, những bánh răng tính toán vẫn đang quay, chuẩn bị cho một ván cờ mới nguy hiểm hơn gấp bội.