Khác Banginho - Dangerous game

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
391214514-256-k931879.jpg

Banginho - Dangerous Game
Tác giả: y_innie_jeong
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Bang chan x Lee know

mafia boss x cảnh sát ngầm

Tất cả chỉ là tưởng tượng 👍

Sốp trình còn non mong mọi ng thông cảm



straykids​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Trả test [Peach_Milk-Team]
  • Nhất Trung Mộ Anh-Trần Cảnh,Lý Chiêu Hoàng
  • Vĩnh An- Mặc Bảo Phi Bảo
  • Cánh sen bạc phận-sansan
  • Giã từ vũ khí - Ernest Hemingway
  • Chuyện Cũ Hà Nội (Tập 2) - Tô Hoài
  • Banginho - Dangerous Game
    Giới thiệu nhân vật


    Bang Chan (Mafia Boss)

    •Trùm băng đảng quyền lực, từng là một kẻ vô cảm nhưng dần thay đổi khi gặp Lee Know.

    •Tàn nhẫn với kẻ thù, nhưng lại có nguyên tắc riêng: không giết người vô tội.

    •Có vẻ ngoài bình tĩnh nhưng nội tâm luôn đấu tranh giữa tàn ác và nhân tính.

    •Tin tưởng rất ít người, nhưng một khi đã tin thì sẽ bảo vệ bằng mọi giá.

    Lee Know (Cảnh sát ngầm)

    •Cảnh sát giỏi nhất trong nhiệm vụ phá hủy băng nhóm của Chan.

    •Được cài vào tổ chức để trở thành cánh tay phải của Chan, từ từ thu thập bằng chứng.

    •Giỏi cận chiến, bắn súng, nhưng đặc biệt là cực kỳ giỏi diễn xuất để không bị lộ thân phận.

    •Ban đầu chỉ tiếp cận vì nhiệm vụ, nhưng dần có tình cảm với Chan, khiến anh rơi vào mâu thuẫn lớn nhất đời mình.

    chuyện tình này đi đâu về đâu đây =))
     
    Banginho - Dangerous Game
    Chương 1. Lời mời


    Lee Minho kéo nhẹ cổ tay áo sơ mi, chỉnh lại cà vạt trước khi bước qua cánh cửa kính mờ của Inferno, một quán bar ngầm nổi tiếng chỉ dành cho giới mafia và những kẻ có máu mặt trong thế giới ngầm.

    Ánh đèn neon đỏ phủ lên từng góc tối của nơi này, tạo ra một không gian vừa xa hoa vừa đầy nguy hiểm.

    Những kẻ có mặt ở đây không phải dạng tầm thường.

    Minho có thể thấy những tên buôn lậu, dân cờ bạc, tay buôn vũ khí và thậm chí cả vài gương mặt có dính líu đến chính trị.

    Nhưng người anh quan tâm nhất đêm nay chính là Bang Chan—trùm mafia đứng sau cả một đế chế tội phạm khổng lồ.

    Anh đã mất một năm để cài vào tổ chức của hắn.

    Một năm giả danh một tên trùm băng nhóm nhỏ, tạo dựng quan hệ với đàn em của Bang Chan, từng bước tiến vào thế giới này mà không để ai nghi ngờ.

    Và hôm nay, cuối cùng anh cũng nhận được lời mời gặp mặt từ chính Bang Chan.

    Một bước đi sai lầm có thể khiến anh bỏ mạng tại đây.

    Minho hít sâu một hơi, bước đến quầy bar, gọi một ly whiskey như một thói quen để giữ vững bình tĩnh.

    Nhưng trong đầu anh, mọi giác quan đều đang căng lên, quan sát mọi thứ xung quanh.

    Góc VIP, 10 giờ hướng bên trái.

    Bang Chan đang ngồi đó.

    Hắn dựa lưng vào ghế sofa bọc da, một tay cầm ly rượu, tay còn lại hờ hững đặt trên đầu gối.

    Đôi mắt sắc bén như mắt sói, dù vẻ ngoài trông có vẻ thư thái nhưng Minho biết rõ, hắn chưa bao giờ buông lỏng cảnh giác.

    Bọn đàn em của Chan đứng xung quanh, không quá phô trương nhưng đủ để Minho hiểu rằng, hắn chỉ cần ra hiệu một cái là mạng anh có thể chấm dứt ngay tại chỗ.

    Nhưng điều làm Minho ngạc nhiên hơn cả chính là...

    Bang Chan đang cười.

    Hắn không giống như những trùm mafia khác mà Minho từng gặp.

    Không phải kiểu vênh váo, ngạo mạn hay cố tình tỏ ra đáng sợ.

    Nụ cười của hắn trông có vẻ thân thiện, nhưng Minho thừa biết, những kẻ như hắn chưa bao giờ cười mà không có lý do.

    Minho bưng ly rượu lên nhấp một ngụm, che giấu sự cảnh giác trong ánh mắt.

    "Ngồi xuống đi."

    Bang Chan cất giọng trầm thấp, đầy quyền uy.

    Không có câu chào hỏi thừa thãi.

    Không có những lời xã giao vô nghĩa.

    Minho khẽ nhếch môi, đặt ly rượu xuống bàn rồi ung dung tiến lại gần.

    Anh ngồi xuống đối diện Bang Chan, thả lỏng người dựa vào ghế, tay đặt hờ trên đùi.

    Một tư thế vừa không tỏ ra quá kiêu ngạo, nhưng cũng không hề lép vế.

    "Không ngờ ngài Bang đây lại đích thân muốn gặp Lee Minho tôi."

    Minho lên tiếng, giọng điệu bình thản.

    Bang Chan cười nhạt, xoay xoay ly rượu trong tay.

    "Cậu đã thu hút khá nhiều sự chú ý trong thời gian gần đây đấy."

    Minho không phản ứng, chỉ nhướng mày như thể đang chờ đợi hắn nói tiếp.

    "Đánh sập hai băng nhóm nhỏ trong vòng ba tháng, giành lại địa bàn mà trước đó từng thuộc về chúng nó...

    Thủ đoạn rất nhanh gọn và dứt khoát."

    Chan nghiêng đầu, ánh mắt quan sát Minho như thể đang đánh giá một món hàng.

    "Tôi bắt đầu tò mò không biết cậu có thể đi xa đến đâu."

    "Vậy sao?"

    Minho cười nhạt.

    "Nếu đã tò mò, sao không thử hợp tác với tôi?"

    Chan bật cười, tiếng cười trầm thấp đầy thú vị.

    "Hợp tác?

    Cậu nghĩ cậu có gì để khiến tôi hứng thú?"

    Minho chậm rãi đặt hai tay lên bàn, ngón tay khẽ gõ nhẹ xuống mặt kính.

    Một dấu hiệu nhỏ, nhưng thể hiện rằng anh không hề sợ hãi.

    "Bang Chan, anh có thể không cần tôi."

    Minho nghiêng đầu, đôi mắt nâu ánh lên vẻ sắc sảo.

    "Nhưng tôi nghĩ anh cần một người có thể giúp anh loại bỏ những kẻ phiền phức mà không cần tự mình ra tay."

    Căn phòng rơi vào im lặng trong vài giây.

    Bọn đàn em của Chan thoáng liếc nhìn nhau, nhưng không ai lên tiếng.

    Chan không phản bác ngay lập tức.

    Thay vào đó, hắn lặng lẽ quan sát Minho một lúc lâu.

    Và rồi, hắn lại cười.

    "Cậu thú vị thật đó Lee Minho."

    Tim Minho thoáng siết lại một nhịp.

    Không phải vì câu nói đó, mà là vì cách Chan gọi thẳng tên thật của anh.

    Hắn biết.

    Từng dây thần kinh trong người Minho lập tức căng lên, nhưng khuôn mặt anh vẫn không hề thay đổi.

    "Sao vậy?"

    Chan nghiêng đầu, ánh mắt sắc bén như thể đang xuyên thấu vào tâm trí Minho.

    "Bất ngờ lắm à?"

    Minho giữ nguyên vẻ mặt điềm tĩnh.

    Anh biết rằng, chỉ cần thể hiện một chút hoảng loạn, hắn sẽ nhận ra ngay.

    "Tôi không dùng tên giả."

    Minho nhún vai, dựa người ra sau.

    "Không có gì ngạc nhiên nếu anh biết tôi là ai cả."

    "Thật sao?"

    Chan đặt ly rượu xuống bàn, chậm rãi nghiêng người về phía trước.

    Khoảng cách giữa hai người bây giờ gần hơn bao giờ hết.

    Giọng Chan trầm thấp nhưng mang theo một áp lực vô hình:

    "Vậy cậu có thể nói cho tôi biết... cậu thật sự là ai không?"

    Minho không trả lời ngay.

    Trong đầu anh, vô số giả thuyết và kế hoạch dự phòng đang chạy qua với tốc độ nhanh đến chóng mặt.

    Nếu Chan thực sự đã nghi ngờ thân phận của anh, thì cuộc gặp này không chỉ là một màn thử thách đơn giản nữa.

    Mà có thể là một bản án tử.

    Nhưng Minho không thể rút lui.

    Không phải bây giờ.

    Anh khẽ nhếch môi, đôi mắt ánh lên tia sắc lạnh.

    "Câu hỏi hay đó Bang Chan."

    Anh cất giọng chậm rãi.

    "Nhưng nếu tôi nói, anh có tin không?"

    Không khí giữa hai người trở nên căng thẳng đến mức gần như ngột ngạt.

    Chan nhìn Minho, ánh mắt hắn sâu thẳm, như thể đang cân nhắc một điều gì đó.

    Và rồi... hắn bật cười.

    "Được rồi, Minho."

    Chan tựa lưng vào ghế, khoanh tay trước ngực.

    "Tôi sẽ chơi thử trò chơi của cậu xem sao."

    Minho vẫn giữ nụ cười trên môi, nhưng trong lòng anh thừa hiểu...

    Trò chơi này chỉ vừa mới bắt đầu.

    =))
     
    Banginho - Dangerous Game
    Chương 2. Một đòn cảnh cáo


    Minho rời khỏi Inferno vào lúc gần 2 giờ sáng.

    Không khí bên ngoài mát lạnh hơn hẳn so với sự ngột ngạt trong quán bar.

    Nhưng dù gió có thổi thế nào, lưng áo sơ mi bên trong vest của anh vẫn dính chặt vào cơ thể vì mồ hôi lạnh.

    Bang Chan biết.

    Không rõ hắn đã nghi ngờ từ khi nào, nhưng Minho có thể chắc chắn một điều: trò chơi này không còn đơn giản là một nhiệm vụ chìm nữa.

    Anh mở điện thoại, bấm một tin nhắn ngắn gọn gửi cho cấp trên:

    "Tiếp cận thành công.

    Đối tượng có dấu hiệu nghi ngờ."

    Chỉ vài giây sau, một tin nhắn phản hồi xuất hiện:

    "Tiếp tục.

    Không để lộ thân phận."

    Minho cười nhạt, nhét điện thoại vào túi.

    Dĩ nhiên rồi.

    Đâu có đường lui nào cho anh chứ?



    Ba ngày sau, Minho nhận được tin nhắn từ một số lạ.

    "Hẹn gặp.

    9 giờ tối.

    Không đến thì đừng trách."

    Không ký tên, không địa điểm cụ thể.

    Nhưng Minho biết ai là người gửi.

    Hắn không có lựa chọn nào khác.

    9 giờ tối, Minho có mặt ở một bãi đỗ xe ngầm gần trung tâm thành phố.

    Không có ai ngoài một chiếc xe đen đậu ngay chính giữa.

    Đèn pha bật sáng khi anh tiến lại gần.

    Cửa xe mở ra.

    Bang Chan ngồi ở ghế sau, một tay chống cằm, tay còn lại nghịch nhẹ một con dao nhỏ.

    Dưới ánh sáng mờ, lưỡi dao phản chiếu một tia sáng lạnh lẽo.

    "Lên xe."

    Hắn nói, giọng điềm tĩnh nhưng mang theo áp lực không thể chối từ.

    Minho vẫn giữ nguyên dáng vẻ bình tĩnh, bước vào rồi đóng cửa lại.

    Vừa ngồi xuống, anh đã cảm nhận được một bàn tay đặt lên đùi mình.

    Không siết chặt, không mang tính đe dọa, nhưng cũng không hề nhẹ nhàng.

    Minho liếc mắt xuống, rồi nhìn lên gương mặt Chan.

    "...Anh định làm gì?"

    Bang Chan nghiêng đầu, ánh mắt nửa hứng thú, nửa nguy hiểm.

    "Cậu nghĩ sao?"

    Khoảng cách giữa hai người bây giờ gần đến mức Minho có thể cảm nhận hơi thở của hắn phả nhẹ lên cổ mình.

    Nhưng Minho không phải dạng dễ bị đẩy vào thế bị động.

    Anh tựa lưng vào ghế, thản nhiên bắt chéo chân, mặc kệ bàn tay trên đùi mình vẫn chưa rời đi.

    "Nếu muốn giết tôi, anh có thể làm ngay tại Inferno."

    Minho cười nhạt.

    "Hẹn ra đây chỉ để chơi trò tâm lý?"

    Bang Chan bật cười, đầu ngón tay khẽ lướt trên vải quần Minho trước khi rời đi.

    "Thông minh đấy."

    Hắn cất con dao vào túi, dựa lưng vào ghế, nhìn Minho bằng ánh mắt sâu thẳm.

    "Có một nhiệm vụ."

    Chan nói.

    "Một người đã phản bội tôi.

    Tôi muốn cậu xử lý hắn."

    Minho nheo mắt.

    "Chứng minh lòng trung thành?"

    Chan không phủ nhận.

    "Xem như vậy đi."

    Đây là một phép thử.

    Và Minho biết, nếu từ chối, hắn sẽ không có cơ hội thứ hai.

    "Được thôi."

    Minho đáp.

    Chan mỉm cười, nhưng trong mắt hắn vẫn mang một tia sắc lạnh đầy cảnh cáo.

    "Tốt.

    Đừng làm tôi thất vọng."

    Trò chơi này chỉ mới bắt đầu, nhưng Minho đã cảm thấy bản thân đang từng bước bị kéo sâu hơn vào vực thẳm.



    Sao thấy cái lời văn của mình nó giả tạo v =))
     
    Banginho - Dangerous Game
    Chương 3. Không có đường lui


    Minho nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại.

    Một tập tin đính kèm được gửi đến ngay sau khi anh rời khỏi chiếc xe của Bang Chan—một hồ sơ chi tiết về mục tiêu.

    Han Jisung.

    Cái tên hiện lên trên màn hình khiến Minho cảm thấy một cơn lạnh chạy dọc sống lưng.

    Jisung từng là một trong những thành viên quan trọng dưới trướng Chan.

    Nhưng bây giờ, cậu ta bị gán mác "kẻ phản bội."

    Và nếu Chan đã ra lệnh xử lý, nghĩa là Jisung chắc chắn sẽ chết.

    Câu hỏi duy nhất là ai sẽ ra tay.

    Minho nuốt khan, cảm giác khó chịu len lỏi vào lồng ngực.

    Anh đã chuẩn bị tinh thần cho tình huống này từ lâu.

    Khi thâm nhập vào tổ chức của Chan, anh biết mình có thể sẽ phải giết người để giữ vững vỏ bọc.

    Nhưng giờ, khi nhiệm vụ này đặt trước mặt, Minho nhận ra một sự thật khắc nghiệt: Lựa chọn duy nhất của anh là phản bội hoặc bị phản bội.

    Anh cất điện thoại vào túi, nhắm mắt lại trong vài giây.

    Một tiếng thở dài nhẹ thoát ra.

    Phải tìm cách khác.



    48 tiếng sau.

    Jisung ấn mạnh chiếc mũ lưỡi trai xuống thấp hơn khi bước vào con hẻm tối.

    Minho đã hẹn cậu ra đây, nói rằng có chuyện quan trọng.

    Một phần trong cậu cảnh giác—sau cùng, cậu biết mình đang bị truy đuổi.

    Nhưng nếu là Minho, có lẽ vẫn còn hy vọng.

    Một bóng người xuất hiện ở cuối con hẻm.

    Minho đứng đó, tay nhét vào túi áo khoác, ánh mắt tối lại khi nhìn Jisung.

    "Hyung."

    Jisung gọi, giọng thấp.

    Minho không trả lời ngay.

    Anh bước lên một bước, rồi một bước nữa, cho đến khi khoảng cách giữa hai người chỉ còn vài bước chân.

    Bàn tay trong túi áo siết chặt khẩu súng.

    Jisung nín thở.

    "Anh định làm gì?"

    Minho nhìn cậu ta, ánh mắt vô cảm.

    "Chan ra lệnh giết cậu."

    Anh nói, giọng không mang chút cảm xúc.

    Jisung đông cứng.

    Trong một giây, cậu nhìn Minho, cố tìm kiếm một dấu hiệu cho thấy đây chỉ là một trò đùa ác ý.

    Nhưng không có gì cả.

    Gương mặt Minho vô cùng bình tĩnh—quá bình tĩnh.

    "Vậy..."

    Jisung bật cười khô khốc.

    "Anh định làm thật sao?"

    Minho rút tay ra khỏi túi.

    Ngón tay anh đặt lên cò súng.

    Jisung siết chặt nắm đấm.

    Không còn thời gian để chạy.

    Nếu Minho đã quyết định, cậu sẽ không thể thoát.

    Một giây.

    Hai giây.

    Ba giây.

    Bốp!

    Một cú đấm thẳng vào hàm Jisung.

    Cậu loạng choạng, suýt ngã, nhưng cảm giác choáng váng không kéo dài lâu.

    Cậu chớp mắt, rồi nhận ra một thứ—khẩu súng của Minho chưa hề nổ.

    Minho cúi xuống, thì thầm bên tai cậu.

    "Chạy đi."

    Jisung sững người.

    "Hyung—"

    "Nhanh!"

    Minho gằn giọng.

    "Chan sẽ không để yên nếu phát hiện cậu còn sống.

    Đừng để tôi phải hối hận."

    Jisung cắn môi, nhìn chằm chằm vào Minho như muốn xác nhận lần cuối.

    Nhưng không có thời gian để do dự.

    Cậu xoay người, lao đi trong bóng tối.

    Minho đứng yên, lắng nghe tiếng bước chân xa dần.

    Bàn tay siết chặt khẩu súng, khớp ngón tay trắng bệch.

    Anh vừa phản bội Chan.

    Và anh biết, từ giây phút này, mình không còn đường lui nữa.

    =))
     
    Banginho - Dangerous Game
    Chương 4. Nghi ngờ


    Minho trở về căn hộ của mình vào lúc rạng sáng.

    Không bật đèn, anh dựa lưng vào cửa, hít một hơi thật sâu.

    Mọi thứ đều ổn.

    Không ai thấy, không ai biết.

    Ít nhất là bây giờ.

    Nhưng Minho hiểu rõ một điều: Bang Chan không phải kẻ dễ bị qua mặt.

    Anh cởi áo khoác, quăng lên ghế rồi bước vào phòng tắm.

    Khi bật đèn lên, hình ảnh phản chiếu trong gương khiến anh khựng lại.

    Một vết máu nhỏ dính trên cổ áo sơ mi.

    Không phải máu của anh.

    Anh nhắm mắt, một tia lo lắng lướt qua.

    Nếu ai đó trong tổ chức phát hiện dấu vết này, sẽ có rắc rối.

    Anh phải tiêu hủy chứng cứ ngay lập tức.

    Minho cởi áo, bật vòi nước, cố rửa sạch vệt máu.

    Nhưng dù có tẩy đến đâu, cảm giác nhơ nhuốc trong lòng vẫn không thể trôi đi.

    Jisung đã chạy thoát.

    Nhưng còn Minho?

    Anh có thể thoát được không?



    Sáng hôm sau, Minho nhận được tin nhắn.

    "Đến gặp tôi.

    Ngay lập tức."

    Không cần hỏi cũng biết ai là người gửi.

    Minho lái xe đến Inferno, nơi Bang Chan vẫn thường tiếp khách và điều hành công việc.

    Khi bước vào, không khí bên trong có chút khác lạ—trầm lặng hơn, căng thẳng hơn.

    Một số đàn em nhìn anh bằng ánh mắt soi xét, nhưng không ai nói gì.

    "Boss đang đợi anh."

    Một tên thuộc hạ lên tiếng, ra hiệu cho Minho đi theo.

    Cửa phòng Bang Chan mở ra.

    Hắn ngồi đó, sau chiếc bàn gỗ lớn, tay cầm một cốc whisky.

    Đôi mắt nâu sẫm lặng lẽ quan sát Minho khi anh bước vào.

    "Ngồi đi."

    Minho không từ chối.

    Chan đặt cốc xuống, chống khuỷu tay lên bàn, nhìn thẳng vào anh.

    "Nghe nói cậu hoàn thành nhiệm vụ rồi nhỉ ?"

    Minho giữ bình tĩnh, gật đầu.

    "Đúng vậy."

    Một khoảng im lặng kéo dài.

    Chan cười khẽ, nhưng nụ cười không chạm đến mắt.

    "Hắn có nói gì trước khi chết không?"

    Trái tim Minho đập mạnh một nhịp.

    Nhưng bên ngoài, anh vẫn giữ nguyên nét mặt.

    "Hắn chỉ cầu xin tha mạng thổi ."

    Minho nói dối, giọng trầm ổn.

    "Nhưng tôi không quan tâm."

    Bang Chan gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, ánh mắt dường như đang đánh giá từng lời anh nói.

    Rồi, hắn đứng dậy.

    Bước chậm rãi về phía Minho.

    Chan cúi xuống, ghé sát bên tai anh, thì thầm:

    "Nếu cậu lừa tôi..."

    Hơi thở hắn phả nhẹ lên cổ Minho, mang theo một sự đe dọa không thể nhầm lẫn.

    "Tôi sẽ tự tay xử lý cậu."

    Minho không chớp mắt.

    "Tôi biết."

    Chan nhìn anh một lúc lâu, rồi bật cười, vỗ nhẹ lên vai anh như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.

    "Tốt."

    Hắn lùi lại, quay về chỗ ngồi.

    "Cậu làm tốt lắm, Minho.

    Giờ thì nghỉ ngơi đi."

    Minho gật đầu, rời khỏi phòng.

    Nhưng khi cánh cửa đóng lại sau lưng anh, tim anh vẫn chưa thể ổn định lại.

    Hắn nghi ngờ.

    Bang Chan không hoàn toàn tin tưởng anh.

    Và có lẽ, thời gian của anh trong trò chơi nguy hiểm này... không còn nhiều nữa.

    =))
     
    Banginho - Dangerous Game
    Chương 5. Cạm bẫy


    Một tuần trôi qua kể từ đêm đó.

    Mọi thứ có vẻ yên ắng.

    Không ai nhắc đến Jisung.

    Không có ai đến hỏi Minho về nhiệm vụ.

    Nhưng chính sự im lặng này lại khiến anh cảm thấy bất an hơn.

    Bang Chan không dễ dàng bỏ qua chuyện này.

    Hắn đang đợi.

    Quan sát.

    Và Minho biết—một khi Bang Chan nghi ngờ ai, hắn sẽ không dừng lại cho đến khi tìm ra sự thật.



    11 giờ đêm, Inferno.

    Minho đang ngồi ở quầy bar, nhấm nháp ly rượu thì một tên đàn em bước đến.

    "Boss tìm anh."

    Minho không biểu hiện gì, chỉ gật đầu, đặt ly rượu xuống rồi đứng dậy.

    Lần này, phòng Bang Chan không chỉ có hắn.

    Seungmin và Hyunjin—hai cánh tay phải đắc lực của Chan—đứng một bên, ánh mắt lạnh lùng.

    Minho ngay lập tức nhận ra có điều không ổn.

    Chan dựa lưng vào ghế, khoanh tay trước ngực, mỉm cười nhìn anh.

    "Ngồi đi."

    Minho không có lựa chọn.

    Cửa phòng đóng lại.

    Chan nhìn anh một lúc, rồi ném một thứ lên bàn.

    Một con dao.

    Cùng với một bức ảnh.

    Minho liếc xuống.

    Tim anh như ngừng đập trong một khoảnh khắc.

    Bức ảnh chụp Jisung.

    Không phải lúc cậu ta chết.

    Mà là vài ngày trước—còn sống.

    Cổ họng Minho khô khốc.

    "Anh muốn nói gì?"

    Minho hỏi, giữ giọng bình tĩnh nhất có thể.

    Chan nghiêng đầu.

    "Không có gì cả.

    Tôi chỉ thấy... lạ thôi."

    Hắn chậm rãi đứng dậy, bước đến gần Minho, đôi mắt tối lại.

    "Cậu bảo rằng đã giết Jisung."

    Chan thì thầm.

    "Vậy tại sao tôi lại nhận được tin rằng nó vẫn còn sống?"

    Seungmin và Hyunjin đứng im, nhưng Minho có thể cảm nhận được áp lực từ họ.

    Tình huống này không ổn.

    Minho ngước lên, ánh mắt không dao động.

    "Anh tin vào tin đồn hơn là tin vào tôi?"

    Chan bật cười khẽ, nhưng đó không phải là một nụ cười vui vẻ.

    "Tôi không tin ai cả, Minho."

    Hắn cầm con dao lên, xoay nhẹ trong tay, rồi đột ngột nắm lấy cổ tay Minho, đặt con dao vào tay anh.

    "Chứng minh đi."

    Minho nhìn xuống, rồi nhìn Chan.

    "...Chứng minh gì?"

    Chan cúi xuống, ghé sát tai anh, giọng nói nhẹ như gió thoảng.

    "Giết một người khác cho tôi."

    Minho siết chặt con dao trong tay.

    Cái bẫy đã được giăng ra.

    Và lần này, anh không thể trốn thoát dễ dàng nữa.

    =)) càng ngày càng ít từ
     
    Banginho - Dangerous Game
    Chương 6. Giới hạn


    Minho siết chặt con dao trong tay, cảm nhận được hơi lạnh của kim loại áp vào da mình.

    Chan vẫn đứng đó, ánh mắt như một con thú săn mồi chờ đợi phản ứng từ con mồi của mình.

    "Hắn là ai?"

    Minho hỏi, giọng trầm thấp.

    Chan không trả lời ngay.

    Hắn lùi lại, rút một tấm ảnh khác trong túi ra, đặt lên bàn.

    Minho liếc xuống.

    Là một người đàn ông trung niên, dáng vẻ bình thường, không có gì nổi bật.

    Nhưng chỉ cần nhìn thoáng qua, Minho đã nhận ra.

    Một sĩ quan cảnh sát.

    Cảnh sát ngầm.

    Giống như anh.

    Lần này, anh không thể che giấu sự bất ngờ thoáng qua trong mắt mình.

    Và Chan đã thấy.

    Hắn cười nhẹ.

    "Ngạc nhiên à?"

    Minho nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.

    Anh ngả người ra sau, đặt con dao xuống bàn, ánh mắt sắc lạnh.

    "Ý anh là sao?"

    Chan không đáp ngay.

    Hắn nhấc ly whisky lên, xoay nhẹ chất lỏng màu hổ phách bên trong, rồi chậm rãi nói:

    "Đây là một con chuột."

    Hắn nhấp một ngụm rượu.

    "Giống như Jisung."

    Minho cảm thấy nhịp tim mình dồn dập hơn, nhưng bề ngoài vẫn giữ vẻ thản nhiên.

    "Vậy à?"

    Anh nói.

    Chan đặt ly xuống, chống khuỷu tay lên bàn, ánh mắt xoáy sâu vào Minho.

    "Cậu có vấn đề gì sao?"

    Minho nhếch môi.

    "Không."

    Chan lại cười.

    "Vậy thì, tôi muốn cậu tự tay giết hắn."

    Hắn đẩy tấm ảnh về phía Minho.

    "Xem như là một bài kiểm tra lần nữa."

    Không có lựa chọn.

    Không có đường lui.

    Minho cầm bức ảnh lên, liếc nhìn người đàn ông trong hình.

    Nếu đây thực sự là cảnh sát ngầm, thì có nghĩa là đội của Minho cũng đang có người trà trộn vào tổ chức này.

    Mà Chan đã bắt đầu đánh hơi thấy điều đó.

    Giết người này đồng nghĩa với việc giết đi một đồng đội.

    Nhưng nếu từ chối—

    "Không được à?"

    Chan nghiêng đầu, giọng nhẹ bẫng.

    Minho nở nụ cười nhàn nhạt, nhét tấm ảnh vào túi.

    "Tôi chỉ đang suy nghĩ cách giết thôi."

    Chan gật gù, vẻ hài lòng.

    "Tốt."

    Hắn rút một điếu thuốc, châm lửa.

    Khói thuốc bay lên, che đi một phần biểu cảm của hắn.

    "Nhớ đấy, Minho."

    Giọng Chan vang lên giữa làn khói.

    "Nếu cậu phản bội tôi..."

    Hắn nhả khói, đôi mắt ánh lên tia sắc lạnh.

    "Tôi sẽ tự tay lột da cậu."

    Minho không đáp.

    Anh đứng dậy, bước ra khỏi phòng, mang theo tấm ảnh—và cả một quả bom hẹn giờ đang chực chờ nổ tung.

    =))
     
    Banginho - Dangerous Game
    Chương 7. Thế cờ đảo ngược


    Minho lái xe xuyên qua màn đêm, tấm ảnh trong túi áo như một cục đá nặng trĩu.

    Nên giết hay không giết?

    Anh biết rõ, nếu không ra tay, Chan sẽ nghi ngờ đến tận cùng.

    Nhưng nếu làm theo lệnh, anh sẽ trở thành kẻ giết chết chính đồng đội của mình.

    Đây không còn là trò chơi nữa.

    Đây là ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết.



    Minho dừng xe trước một quán café nhỏ, bước vào rồi ngồi xuống góc khuất nhất.

    Chỉ vài phút sau, một người đàn ông trung niên tiến đến, ngồi xuống đối diện.

    Không cần hỏi, Minho biết đây chính là mục tiêu mà Chan giao cho anh.

    Nhưng điều bất ngờ hơn—

    "Chúng tôi biết cậu là ai."

    Người đàn ông trầm giọng nói.

    Minho siết chặt nắm tay dưới bàn.

    "Ý ông là sao?"

    Người kia rút một tấm ảnh từ túi áo, đặt lên bàn.

    Một bức ảnh chụp Minho... vào thời điểm anh nhận nhiệm vụ chìm.

    "Chúng tôi đã điều tra cậu từ lâu rồi."

    Minho cảm thấy không khí như đặc quánh lại.

    "Cậu không phải là người của Bang Chan.

    Cậu cũng không phải là người của chúng tôi."

    Anh không nói gì, chỉ im lặng chờ câu tiếp theo.

    Người đàn ông chống hai tay lên bàn, ánh mắt đầy tính toán.

    "Nhưng chúng tôi có thể làm một thỏa thuận nhỏ."

    Minho nhếch môi.

    "Thỏa thuận gì?"

    "Giúp chúng tôi lật đổ Chan."

    Lần này, Minho không thể giấu được sự ngạc nhiên.

    "Nếu ông nghĩ tôi có thể phản bội hắn dễ dàng như vậy, thì—"

    "Không."

    Người đàn ông ngắt lời.

    "Cậu không cần phải phản bội.

    Chỉ cần đặt một con dao đúng chỗ, vào đúng thời điểm."

    Minho im lặng.

    Một kế hoạch đang dần thành hình trong đầu anh.

    Nếu anh có thể xoay chuyển tình thế này...

    Có lẽ, anh sẽ không cần phải giết ai cả.

    =)) 🤌🏻
     
    Banginho - Dangerous Game
    Chương 8. Kéo kẻ săn vào bẫy


    Minho rời khỏi quán café, bước nhanh ra xe.

    Bàn tay anh nắm chặt vô lăng, hơi thở nặng nề hơn bình thường.

    Kế hoạch.

    Anh cần một kế hoạch hoàn hảo.

    Nếu sai một bước, cái giá phải trả không chỉ là mạng sống của mình, mà còn là toàn bộ ván cờ này.



    Đêm hôm đó, Minho quay lại Inferno.

    Nhạc xập xình vẫn vang lên như mọi khi, nhưng khi anh bước vào, có cảm giác mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía mình.

    Chan đã rải người theo dõi anh.

    Không ngạc nhiên.

    Anh bước qua đám đông, đi thẳng lên tầng hai—phòng VIP của Chan.

    Hai vệ sĩ đứng trước cửa, nhưng khi thấy anh, bọn chúng chỉ gật đầu rồi mở cửa.

    Chan ngồi đó, trên chiếc sofa dài, tay cầm ly whisky, ánh mắt nửa tỉnh nửa mê.

    Nhưng Minho biết—hắn chưa bao giờ lơ là.

    "Làm xong chưa?"

    Chan hỏi, giọng lười biếng nhưng đầy sát khí ẩn giấu.

    Minho tiến đến, đứng cách hắn một khoảng vừa đủ.

    "Rồi."

    Chan nhướn mày, nụ cười nhạt hiện lên trên môi.

    "Hắn cầu xin tha mạng chứ?"

    Minho nhìn thẳng vào mắt hắn.

    "Không."

    Chan im lặng một lúc, ánh mắt quan sát từng biểu cảm nhỏ nhất trên mặt Minho.

    Rồi hắn cười nhẹ, đứng dậy, bước đến gần anh hơn.

    Rất gần.

    Đến mức Minho có thể ngửi thấy mùi thuốc lá thoang thoảng từ hắn.

    Bất ngờ, Chan đưa tay nắm lấy cổ áo Minho, kéo sát vào.

    "Cậu biết tôi ghét nhất điều gì không?"

    Giọng hắn trầm thấp, gần như chỉ là một hơi thở.

    Minho không trả lời.

    Chan cười khẽ, nhưng đôi mắt hắn tối lại.

    "Sự phản bội."

    Tim Minho đập mạnh một nhịp, nhưng anh không để lộ bất kỳ dấu hiệu nào.

    "Hắn đã chết."

    Anh lặp lại, giọng kiên định.

    Chan nhìn anh rất lâu.

    Rồi, như thể vừa kiểm tra đủ, hắn buông tay, bật cười.

    "Tốt."

    Hắn quay lưng, rót thêm rượu vào ly.

    Minho vẫn đứng yên, cảm nhận nhịp tim dần ổn định trở lại.

    Hắn đã tin chưa?

    Hay đây chỉ là một màn thử thách khác?



    Minho rời khỏi Inferno vào lúc rạng sáng, nhưng lần này, anh không về nhà.

    Anh đến một khu nhà bỏ hoang—nơi người của cảnh sát đang đợi.

    Khi Minho bước vào, người đàn ông lúc nãy đã có mặt, cùng một vài đặc vụ khác.

    "Anh làm được chứ?"

    Người đàn ông hỏi.

    Minho im lặng một lúc, rồi gật đầu.

    "Nếu muốn kéo kẻ săn vào bẫy, trước tiên phải để hắn nghĩ rằng mình vẫn đang kiểm soát cuộc chơi."

    Anh rút một chiếc USB nhỏ từ túi áo, đặt lên bàn.

    "Đây là dữ liệu về đường dây của Chan."

    Người đàn ông nhìn chiếc USB, ánh mắt lóe lên tia hài lòng.

    "Vậy thì, Minho..."

    Ông ta chậm rãi nói.

    "Ván cờ chính thức bắt đầu."

    =))
     
    Banginho - Dangerous Game
    Chương 9. No way out


    Minho ngồi trên ghế, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn.

    Trong căn phòng tối chỉ có ánh đèn mờ hắt xuống từ trần nhà, bóng dáng anh đổ dài lên sàn.

    Chiếc USB vẫn nằm đó, nhưng Minho không đưa nó cho bất kỳ ai.

    Anh đang cân nhắc.

    Nếu làm theo kế hoạch của cảnh sát, đồng nghĩa với việc đẩy Bang Chan vào con đường không lối thoát.

    Nhưng nếu phản bội cảnh sát...

    Anh cũng chẳng còn đường về.

    Tiếng điện thoại rung lên, cắt ngang suy nghĩ của Minho.

    Anh liếc nhìn màn hình.

    Bang Chan.

    Anh thở nhẹ một hơi rồi nhấc máy.

    Giọng Chan trầm khàn, mang theo chút lười biếng nhưng lại áp lực không thể chối từ.

    "Ra ngoài đi.

    Tôi đang đợi."

    Không hỏi anh đang ở đâu.

    Không cho anh thời gian để từ chối.

    Vẫn là cái kiểu ra lệnh quen thuộc ấy.

    Minho cúp máy, nhét USB vào túi, rời khỏi khu nhà hoang.



    Anh gặp Chan ở một cây cầu vắng, chỉ có vài ngọn đèn đường leo lét.

    Hắn đứng dựa vào xe, tay đút túi quần, ánh mắt lặng lẽ nhưng đầy nguy hiểm.

    Minho dừng lại trước mặt hắn, chờ đợi câu hỏi.

    Nhưng Chan không nói gì ngay.

    Hắn nhìn anh một lúc lâu, rồi bất ngờ vươn tay chạm vào cổ áo anh, kéo nhẹ.

    Minho giật mình, nhưng không tránh.

    "Hôm nay cậu đi đâu?"

    Giọng Chan trầm thấp.

    "Tôi cần không gian để suy nghĩ."

    Chan nhếch môi.

    "Về việc gì?"

    Minho im lặng.

    Chan cười nhạt, bàn tay vẫn giữ trên cổ áo Minho, ngón tay cái lướt nhẹ trên đường viền áo sơ mi của anh.

    "Suy nghĩ về tôi à?"

    Minho siết nhẹ bàn tay, cảm thấy nhịp tim mình hơi loạn một nhịp.

    "...Anh nghĩ mình quan trọng đến mức đó à?"

    Chan không trả lời, nhưng ánh mắt hắn sắc bén hơn.

    Rồi bất ngờ, hắn kéo Minho sát lại, đến mức khoảng cách giữa hai người chỉ còn vài cm.

    "Cậu biết không, Minho..."

    Hắn thì thầm, hơi thở nóng rực lướt qua làn da anh.

    "Tôi không thích bị phản bội."

    Minho nín thở.

    Chan nhìn anh, đôi mắt vừa như cảnh cáo, vừa như thử thách.

    "...Vậy thì đừng bắt tôi phải làm vậy."

    Minho đáp, giọng nhẹ như gió thoảng.

    Trong một khoảnh khắc, hắn hơi khựng lại.

    Ánh mắt hai người giao nhau, không ai chịu rời đi trước.

    Lần này, Bang Chan không nói gì nữa.

    Hắn chỉ buông tay, lùi một bước, rồi quay lưng bước về xe.

    Trước khi lên xe, hắn dừng lại, không quay đầu nhưng giọng nói vang lên trong đêm tối.

    "Cậu thuộc về tôi, Minho."

    Chiếc xe phóng đi, để lại Minho đứng lặng giữa màn đêm, trái tim đập mạnh hơn bao giờ hết.

    =))
     
    Banginho - Dangerous Game
    Chương 10. Kẻ nào mới thực sự nguy hiểm


    Minho đứng lặng hồi lâu sau khi chiếc xe của Bang Chan rời đi.

    "Cậu thuộc về tôi."

    Câu nói đó lặp đi lặp lại trong đầu anh, như một lời cảnh báo, như một chiếc vòng siết chặt quanh cổ.

    Chan không phải loại người chỉ nói chơi.

    Một khi hắn đã tuyên bố như vậy, đồng nghĩa với việc—Minho đã không còn là kẻ ngoài cuộc nữa.



    Tiếng chuông điện thoại vang lên khi Minho đang lau sạch khẩu súng của mình.

    Anh liếc nhìn màn hình—không tên, chỉ là một dãy số quen thuộc.

    Bang Chan.

    Minho nhấc máy.

    "Đến biệt thự của tôi.

    Ngay bây giờ."

    Không giải thích, không cho cơ hội từ chối.

    Minho siết nhẹ điện thoại trong tay.

    Một mệnh lệnh đơn giản, nhưng chứa đựng hàng trăm ẩn ý bên trong.



    Ba mươi phút sau, Minho có mặt trước căn biệt thự nằm sâu trong khu đất riêng, được bao quanh bởi hàng rào cao cùng hệ thống an ninh nghiêm ngặt.

    Cánh cổng sắt từ từ mở ra.

    Minho bước vào, cảm nhận không khí im lặng đến khó chịu.

    Dọc hành lang dài dẫn vào phòng khách, ánh đèn vàng dịu nhẹ hắt xuống nền đá cẩm thạch.

    Từng bước chân của anh vang lên rõ mồn một.

    Chan đang ngồi trên sofa, một tay chống cằm, tay còn lại xoay nhẹ ly rượu trên tay.

    Mắt hắn dán chặt vào Minho từ lúc anh bước vào, như thể đã đợi sẵn.

    Minho dừng lại trước mặt Chan, không mở lời trước.

    Hắn nhếch môi.

    "Ngồi đi."

    Minho kéo ghế, ngồi xuống.

    Một sự im lặng kéo dài giữa cả hai.

    Chan đặt ly rượu xuống bàn kính, rồi nghiêng đầu nhìn Minho.

    "Cậu có biết vì sao tôi gọi cậu đến không?"

    Minho bình tĩnh đối diện ánh mắt hắn.

    "Tôi không đoán bừa."

    Chan cười nhạt, nhưng nụ cười không hề mang ý cười.

    Bất chợt, hắn đứng dậy.

    Hơi thở Minho khẽ chững lại khi Chan tiến đến gần, đặt hai tay lên thành ghế, cúi thấp người xuống.

    Khoảng cách giữa hai người gần đến mức Minho có thể cảm nhận hơi rượu thoang thoảng từ hắn.

    Ánh mắt Chan sắc bén như dao, chậm rãi quan sát từng biểu cảm nhỏ nhất của Minho.

    "Dạo gần đây cậu có vẻ... mất tập trung."

    Hắn trầm giọng.

    "Vì điều gì?"

    Minho không né tránh.

    "Tôi vẫn hoàn thành tốt nhiệm vụ."

    "Vậy à?"

    Chan hạ thấp giọng, ngón tay trượt nhẹ lên thành ghế.

    "Vậy tại sao tôi có cảm giác... cậu đang giấu tôi điều gì đó?"

    Tim Minho đập mạnh một nhịp.

    Chan nghi ngờ.

    Hắn chưa khẳng định, nhưng đang thăm dò phản ứng của anh.

    Nếu bây giờ Minho lộ bất kỳ sơ hở nào—

    Chan sẽ không ngại mà ra tay ngay lập tức.

    Một giây thoáng qua, Minho nghiêng người, rút ngắn khoảng cách giữa hai người hơn nữa.

    Mắt đối mắt.

    Anh nhếch nhẹ khóe môi, giọng nói mang theo chút khiêu khích.

    "Anh nghĩ tôi có thể giấu được thứ gì khỏi anh sao?"

    Chan im lặng nhìn Minho.

    Cả hai đều đang thử nhau.

    Rồi bất ngờ, Chan bật cười khẽ.

    Hắn vươn tay, ngón cái chạm nhẹ vào cằm Minho, khẽ nâng lên.

    "Cậu khéo miệng thật đấy."

    Minho không né tránh.

    Bầu không khí trở nên căng thẳng một cách lạ thường.

    Cuối cùng, Chan rút tay về, thả một câu nhẹ tênh trước khi đứng thẳng người.

    "Đừng làm tôi thất vọng."

    Hắn quay lưng, bước ra khỏi phòng, bỏ lại Minho ngồi đó với nhịp tim vẫn chưa hoàn toàn ổn định.

    Khi cánh cửa đóng lại, Minho siết nhẹ bàn tay dưới bàn.

    Kẻ nào mới thật sự nguy hiểm đây?

    Anh... hay là Bang Chan?

    =))
     
    Banginho - Dangerous Game
    Chương 11. Sát khí ngầm


    Minho ngồi lại trên ghế, ánh đèn vàng chiếu xuống gương mặt anh, phản chiếu đôi mắt đầy suy tư.

    Chan nghi ngờ anh.

    Chưa có bằng chứng, nhưng nghi ngờ đã là quá đủ để đặt anh vào nguy hiểm.

    Minho hít sâu một hơi, chậm rãi đứng dậy.

    Vừa bước đến cửa, anh đã nghe thấy giọng nói trầm khàn quen thuộc.

    "Vội thế?"

    Anh ngước lên—Chan đã đứng ngay trước mặt từ bao giờ.

    Minho không đổi sắc mặt.

    "Anh bảo tôi đến, tôi đến.

    Anh không nói ở lại, tôi đi."

    Chan nhếch môi, nhưng đôi mắt thì không có vẻ gì là đang cười.

    "Ở lại đi."

    Không phải một lời mời.

    Là một mệnh lệnh.

    Minho nheo mắt.

    "Vì lý do gì?"

    Chan không trả lời ngay.

    Hắn chậm rãi bước đến gần hơn, ép Minho phải tựa lưng vào cánh cửa phía sau.

    Cự ly giữa hai người gần đến mức Minho có thể cảm nhận hơi ấm từ cơ thể Chan.

    Anh chỉ đứng đó, ánh mắt không né tránh, cũng không biểu lộ một tia hoảng hốt nào.

    Nhưng trong lòng anh... từng dây thần kinh đang căng lên đến cực hạn.

    Bang Chan biết.

    Hắn chưa có bằng chứng cụ thể, nhưng trực giác của một kẻ cầm quyền không bao giờ sai.

    Ánh đèn phòng khách tỏa xuống hai người, vẽ ra một bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở.

    "Có một con chuột trong tổ chức của tôi."

    Chan chậm rãi nói, giọng hắn nhẹ bẫng như gió thoảng, nhưng lại mang theo sát khí lạnh lẽo.

    Tim Minho đập mạnh một nhịp.

    Nhưng anh không cho phép mình lộ sơ hở.

    Anh khẽ nghiêng đầu, môi nhếch nhẹ.

    "Vậy à?

    Tin tức này đáng quan tâm đấy."

    Chan cười, nhưng nụ cười ấy không hề mang theo ý cười.

    "Phải không?"

    Hắn rướn người về phía trước, ép Minho phải tựa lưng vào cánh cửa phía sau.

    Một tay hắn đặt lên cửa, giam Minho vào giữa mình và lối thoát duy nhất.

    Ánh mắt hắn tối lại.

    "Cậu không thấy tò mò à?

    Về kết cục của kẻ phản bội ấy?"

    Minho chậm rãi nhướn mày, vẫn giữ nguyên dáng vẻ điềm tĩnh.

    "Tôi nghĩ kết cục đó khá rõ ràng.

    Chỉ là, anh định tự tay xử lý hay giao cho người khác?"

    Chan bật cười khẽ, như thể bị câu hỏi đó làm cho hứng thú.

    "Tự tay tôi."

    Hắn không hề chớp mắt khi nói ra điều đó.

    Minho cảm nhận được từng chữ ấy như một lưỡi dao vô hình lướt qua cổ mình.

    Chan đang cảnh cáo.

    Hắn không cần phải nói thẳng ra rằng hắn đang nghi ngờ ai—chỉ cần đặt ra một cái bẫy tinh vi, và chờ con mồi tự lộ diện.

    Minho hít vào một hơi thật chậm, giữ cho nhịp tim của mình ổn định.

    Anh chống một tay lên cửa, đổi tư thế một chút để không còn bị Chan hoàn toàn áp đảo.

    "Vậy..."

    Anh kéo dài giọng, mắt khẽ híp lại.

    "Tôi nên ở lại đây để cùng anh truy lùng con chuột đó sao?"

    Chan nhìn anh chăm chú, rồi đột nhiên cười nhẹ.

    "Không."

    Hắn thì thầm, hơi thở phả nhẹ lên gò má Minho.

    "Cậu ở lại vì tôi muốn vậy."

    Minho khựng lại một giây.

    Lần này, anh không biết Chan đang chơi trò tâm lý, hay thật sự có ý gì khác.

    Nhưng điều đó không quan trọng.

    Quan trọng là—Chan sẽ không để anh rời khỏi đây.

    Không có lựa chọn nào khác.

    Minho thả lỏng tay, ngả lưng vào cửa, môi khẽ nhếch lên.

    "Anh biết đấy, giam giữ người khác mà không có lý do chính đáng là vi phạm pháp luật."

    Chan bật cười.

    "Cậu nghĩ tôi quan tâm đến luật à?"

    Tất nhiên là không.

    Minho không nói gì nữa, chỉ lặng lẽ nhìn sâu vào đôi mắt của Chan.

    Giữa họ bây giờ không chỉ là mối quan hệ giữa ông chủ và thuộc hạ.

    Mà là hai kẻ đều đang giăng bẫy lẫn nhau.

    Một người chờ kẻ kia sụp đổ trước.

    =)) hình như cho 2 ng này vờn qua vờn lại hơi dài dòng r
     
    Banginho - Dangerous Game
    Chương 12. Nhiệm vụ bất khả kháng


    Minho ngồi trên chiếc sofa rộng lớn, mắt vẫn dán vào Bang Chan đang lặng lẽ rót rượu ở quầy bar phía đối diện.

    Không gian trong biệt thự yên tĩnh đến lạ, chỉ có tiếng ly chạm vào mặt bàn kính phát ra âm thanh khe khẽ.

    "Uống đi."

    Chan đẩy ly rượu về phía Minho, giọng hắn vẫn mang cái vẻ điềm tĩnh thường thấy, nhưng hôm nay có gì đó khác lạ.

    Minho lướt nhìn ly rượu, rồi lại ngẩng đầu quan sát gương mặt Chan.

    Hắn không có vẻ gì là đang muốn chuốc say anh.

    Vậy thì...

    đây là một cái bẫy tâm lý khác?

    Minho nhấc ly lên, lắc nhẹ để chất lỏng bên trong dao động, sau đó mới nhấp một ngụm.

    Chan khoanh tay, nghiêng đầu quan sát.

    "Hôm nay tôi có một nhiệm vụ đặc biệt cho cậu."

    Minho đặt ly xuống bàn, thản nhiên đáp: "Chẳng phải nhiệm vụ của tôi ngày nào cũng đặc biệt sao?"

    Chan bật cười, nhưng nụ cười ấy tắt rất nhanh.

    "Nhưng lần này... tôi sẽ đi cùng cậu."

    Minho không hề thay đổi nét mặt, nhưng trong đầu lại lập tức cảnh giác.

    Chan chưa từng đích thân đi cùng anh trong bất kỳ nhiệm vụ nào.

    Nếu lần này hắn quyết định như vậy, có hai khả năng: một, nhiệm vụ này quan trọng đến mức hắn không thể giao cho ai khác ngoài chính hắn; hai, hắn vẫn còn nghi ngờ anh, và đây là cách để giám sát.

    Minho ngả người ra sau, giọng nói không chút dao động: "Cụ thể là gì?"

    Chan rót thêm rượu vào ly mình, ánh mắt thoáng qua một tia sắc lạnh.

    "Chúng ta sẽ đến gặp Jang Woo."

    Jang Woo.

    Tên trùm buôn vũ khí ở khu phía Đông.

    Một kẻ nguy hiểm, không dễ đối phó, nhưng lại là nguồn cung cấp chính cho tổ chức của Chan.

    Minho hiểu ngay đây không đơn thuần là một cuộc gặp gỡ thương mại.

    "Và mục đích?"

    Minho hỏi, giọng anh vẫn giữ nguyên vẻ thản nhiên.

    Chan chống tay lên bàn, nhìn thẳng vào Minho.

    "Jang Woo đang hai lòng."

    Tim Minho khẽ giật một nhịp.

    Là trùng hợp, hay Chan đang mượn chuyện này để dò xét anh?

    Minho siết nhẹ ngón tay quanh ly rượu.

    "Nếu đúng là vậy, anh định làm gì?"

    Chan cười nhạt.

    "Nếu hắn phản bội tôi—tôi muốn chính tay cậu xử lý hắn."

    Câu nói ấy nặng tựa một nhát dao giáng xuống.

    Minho hiểu, đây không còn là một bài kiểm tra thông thường.

    Lần này, hoặc anh hoàn thành nhiệm vụ, hoặc Chan sẽ không tin anh nữa.

    Mà một khi Chan đã mất lòng tin... hậu quả sẽ không chỉ đơn giản là bị loại khỏi tổ chức.

    Lặng đi vài giây, Minho khẽ nhếch môi, nâng ly rượu lên chạm nhẹ vào ly của Chan.

    "Vậy thì đi thôi."

    =))
     
    Banginho - Dangerous Game
    Chương 13. Thoả thuận máu


    Chiếc xe lướt nhanh trên con đường tối, ánh đèn đường lướt qua từng vệt dài như những vết xước trên mặt kính.

    Không gian bên trong xe yên tĩnh đến nghẹt thở.

    Minho ngồi ghế phụ, mắt lặng lẽ quan sát Bang Chan đang lái xe.

    Hắn không vội vã, nhưng cũng không chậm rãi.

    Cách Chan điều khiển vô-lăng gọn gàng và dứt khoát, giống như cách hắn xử lý mọi thứ trong cuộc đời mình—không có động tác thừa, không có sai sót.

    "Tại sao anh lại muốn tự mình đi?"

    Minho lên tiếng, phá vỡ sự im lặng giữa hai người.

    Chan không quay sang, mắt vẫn nhìn thẳng về phía trước.

    "Vì tôi muốn chắc chắn."

    "Chắc chắn điều gì?"

    "Là Jang Woo có thực sự phản bội tôi, hay chỉ có kẻ khác đang cố gieo rắc nghi ngờ."

    Minho gật nhẹ, nhưng trong đầu vẫn không ngừng phân tích.

    Nếu Chan chưa có bằng chứng rõ ràng, nghĩa là hắn cũng đang thử nghiệm Minho lần nữa.

    "Tôi tưởng anh đã chắc chắn rồi."

    Minho nói với một nụ cười mờ nhạt.

    Chan nghiêng đầu, khóe môi khẽ nhếch lên.

    "Nếu tôi chắc chắn, cậu nghĩ Jang Woo còn sống tới bây giờ không?"

    Minho không đáp.

    Hắn nói đúng.

    Chan không phải kiểu người lãng phí thời gian vào những kẻ phản bội.

    Nếu hắn đã xác nhận, thì kết cục chỉ có một.

    Có điều, lần này hắn lại đưa Minho đi cùng.

    Không biết là thử thách, hay là một sự tín nhiệm thật sự.



    Kho bãi của Jang Woo nằm ở ngoại ô, được bao quanh bởi những bức tường bê tông cao ngất và hệ thống camera dày đặc.

    Khi xe của Chan đến nơi, đã có người chờ sẵn—vài tên đàn em với súng giắt bên hông, ánh mắt không mấy thân thiện.

    Một gã bước lên, cúi đầu với Chan, nhưng ánh mắt lại quét nhanh qua Minho.

    "Ngài Jang đang đợi bên trong."

    Chan không nói gì, chỉ đẩy cửa xe bước xuống.

    Minho theo sát ngay phía sau, mắt quét một vòng để ghi nhớ vị trí của các tay súng trong khu vực.

    Bước vào bên trong, không khí xộc vào mũi một mùi dầu nhớt trộn lẫn với khói thuốc.

    Jang Woo đã ngồi sẵn trên ghế, hai chân bắt chéo, tay cầm một điếu xì gà đang cháy dở.

    "Bang Chan, không ngờ cậu lại đích thân đến tận đây đấy."

    Hắn cười, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự đề phòng.

    Chan không ngồi xuống ngay.

    Hắn đứng đó, bóng lưng thẳng tắp, toát ra một loại áp lực vô hình.

    "Có vẻ gần đây, cậu làm ăn khá tốt nhỉ?"

    Jang Woo nhún vai.

    "Cũng tạm thôi.

    Nhưng cậu đến đây đâu chỉ để hỏi thăm tình hình kinh doanh của tôi, đúng chứ?"

    Chan im lặng một chút, rồi bước đến, đặt một con dao găm xuống bàn ngay trước mặt Jang Woo.

    Không ai nói gì.

    Nhưng tất cả đều hiểu, động thái này có nghĩa là gì.

    Jang Woo nhìn con dao, rồi ngẩng lên cười nhạt.

    "Thẳng thắn ghê.

    Nhưng nếu tôi nói tôi không phản bội cậu, cậu có tin không?"

    Chan chậm rãi ngồi xuống, khoanh tay.

    "Tôi không tin ai cả."

    Một bầu không khí căng thẳng bao trùm.

    Minho đứng ngay phía sau Chan, cảm nhận rõ mọi ánh mắt trong căn phòng đều đang đổ dồn về phía bọn họ.

    Jang Woo rít một hơi xì gà, rồi đặt nó xuống gạt tàn.

    "Vậy thì làm sao để cậu tin?"

    Chan lướt mắt qua Minho, rồi nhìn thẳng vào Jang Woo.

    "Hãy chọn đi.

    Một là cậu chứng minh lòng trung thành.

    Hai là tôi tự tay kiểm tra."

    Căn phòng lặng đi vài giây.

    Rồi Jang Woo bật cười.

    "Cậu lúc nào cũng tàn nhẫn như vậy."

    Hắn vẫy tay.

    Một trong những đàn em của hắn lập tức mang ra một chiếc vali.

    Khi nó mở ra, Minho có thể thấy bên trong toàn bộ là tiền mặt, xếp ngay ngắn theo từng cọc.

    "Đây là toàn bộ giao dịch của tôi tháng này.

    Không thiếu một đồng."

    Jang Woo đẩy vali về phía Chan.

    Nhưng Chan không nhìn vào đó.

    Hắn chỉ nhìn Jang Woo.

    "Nếu cậu thực sự trung thành, vậy thì hãy chứng minh bằng cách khác."

    Jang Woo nheo mắt.

    "Ý cậu là sao?"

    Chan dựa lưng vào ghế, tay khẽ gõ lên mặt bàn.

    "Chỉ một câu hỏi thôi."

    Hắn chậm rãi nói.

    "Nếu tôi ra lệnh cho cậu giết người ngay bây giờ—cậu có làm không?"

    Minho cảm thấy tim mình khẽ siết lại.

    Jang Woo im lặng vài giây, rồi cười khẩy.

    "Là ai?"

    Chan nghiêng đầu, ánh mắt lóe lên một tia nguy hiểm.

    "Bất kỳ ai tôi chọn."

    Không khí trong phòng như đóng băng.

    Đây không còn là một cuộc thương lượng nữa.

    Đây là một lời cảnh cáo.

    Và một sự kiểm tra.

    Jang Woo liếc nhanh sang Minho, rồi quay lại nhìn Chan.

    "...Cậu muốn tôi giết ai?"

    Chan không trả lời ngay.

    Hắn rút một con dao từ trong túi, xoay nhẹ trong tay, rồi đặt lên bàn.

    "Giết hoặc bị giết."

    Jang Woo nhìn con dao, rồi lại nhìn Chan.

    Trong vài giây, tất cả mọi người trong phòng đều giữ nguyên vị trí, không ai dám cử động.

    Minho khẽ nheo mắt, chuẩn bị tinh thần cho bất cứ tình huống nào có thể xảy ra.

    Và rồi—

    Jang Woo nhấc con dao lên.

    Mọi thứ chỉ mới bắt đầu.

    =))
     
    Banginho - Dangerous Game
    Chương 14. Dao kề cổ


    Jang Woo cầm con dao lên, xoay nhẹ lưỡi thép sáng loáng giữa những ngón tay.

    Ánh đèn hắt xuống tạo thành một tia lóe sáng lạnh lẽo.

    Trong phòng, không ai dám thở mạnh.

    Bang Chan dựa lưng vào ghế, mắt không chớp nhìn thẳng vào Jang Woo, chờ xem hắn sẽ làm gì.

    Minho đứng sau Chan, tay lặng lẽ siết lại.

    Jang Woo nhếch môi, liếc nhìn con dao trong tay rồi nhìn Chan.

    "Vậy tôi phải giết ai đây?"

    Chan vẫn im lặng, chỉ đưa mắt nhìn lướt qua phòng.

    Minho biết... hắn đang muốn ép Jang Woo ra tay ngay lúc này.

    Một kiểu thử lòng trung thành cực đoan.

    "Cậu có thể chọn bất cứ ai trong phòng."

    Chan nói, giọng hắn bình thản như thể đang bàn về thời tiết.

    "Giết đi.

    Tôi sẽ tin cậu."

    Minho cảm nhận rõ bầu không khí trở nên nặng nề hơn.

    Jang Woo cười khẩy, nhưng ánh mắt hắn đầy căng thẳng.

    Hắn không còn đường lui nữa.

    Hắn đứng dậy, cầm dao, nhìn quanh phòng.

    Một vài tên đàn em của hắn vô thức lùi lại, ánh mắt đầy cảnh giác.

    Không ai muốn trở thành vật hi sinh.

    Và rồi...

    ánh mắt Jang Woo dừng lại ở Minho.

    Minho nheo mắt, cả cơ thể lập tức vào tư thế phòng thủ.

    Jang Woo bật cười.

    "Nghe nói cậu ta là cánh tay phải mới của cậu, Chan."

    Hắn hất cằm về phía Minho.

    "Sẽ thế nào nếu tôi chọn cậu ta?"

    Một khoảng lặng bao trùm căn phòng.

    Chan vẫn không đổi sắc mặt.

    Minho thì siết chặt nắm tay, cảm thấy Adrenaline trong máu mình tăng vọt.

    "Cậu có thể thử."

    Chan nói, giọng trầm thấp.

    "Nhưng trước khi kịp đâm cậu ta, tôi đảm bảo cậu sẽ chết trước."

    Jang Woo khựng lại.

    Cả căn phòng như chùng xuống bởi uy lực trong lời nói của Chan.

    Minho nhìn sang Chan.

    Hắn không hề nhìn mình.

    Nhưng từng lời nói lại giống như một lời tuyên bố rõ ràng—

    Jang Woo không có quyền động vào Minho.

    Khoé môi Minho khẽ nhếch lên.

    "Nghe thấy chưa?"

    Anh nói, ánh mắt sắc lạnh.

    "Mày muốn thử không?"

    Jang Woo nghiến răng, tay cầm dao siết chặt.

    Bàn tay còn lại của hắn run nhẹ.

    Hắn biết, chỉ cần hắn động thủ, Chan sẽ ra lệnh giết hắn ngay lập tức.

    Cả căn phòng chìm vào căng thẳng.

    Và rồi—

    Jang Woo đột ngột xoay người, đâm thẳng vào một trong những đàn em của mình.

    "Là hắn!"

    Hắn hét lên.

    "Hắn mới là kẻ phản bội!"

    Lưỡi dao đâm sâu vào cổ nạn nhân.

    Máu phun ra thành tia.

    Cả căn phòng bùng nổ.

    Một vài tên đàn em của Jang Woo hoảng loạn rút súng.

    Nhưng chỉ trong tích tắc, người của Chan đã vung súng lên trước.

    "Hạ súng xuống."

    Chan ra lệnh, giọng điềm tĩnh nhưng sắc như dao.

    Không ai dám cử động.

    Jang Woo quỳ một gối xuống, mặt dính đầy máu của nạn nhân, tay vẫn nắm chặt con dao.

    Hắn thở dốc, ánh mắt nhìn lên Chan đầy cầu xin.

    "Thấy chưa?"

    Giọng hắn run rẩy.

    "Tôi không phản bội anh, Chan.

    Là hắn... là hắn!"

    Chan nhìn chằm chằm Jang Woo trong vài giây dài đằng đẵng.

    Rồi hắn đứng dậy.

    Bước chậm rãi đến trước mặt Jang Woo.

    Cúi xuống.

    Nhấc con dao lên.

    Máu vẫn còn chảy xuống từ lưỡi thép.

    Jang Woo nuốt khan, tay bấu chặt xuống nền đất bê tông lạnh lẽo.

    Chan lật con dao lại, cắm thẳng xuống mặt bàn ngay trước mặt Jang Woo.

    "Rất tốt."

    Hắn nói, giọng trầm thấp.

    "Nhưng tôi sẽ vẫn kiểm tra lại."

    Jang Woo sững người.

    Cả phòng im lặng.

    Chan quay lưng, bước về phía cửa.

    Minho nhìn theo hắn, rồi cũng bước theo.

    Trước khi đi khỏi, Chan chỉ nói một câu cuối cùng:

    "Hãy cầu nguyện là cậu nói thật, Jang Woo."

    Rồi hắn rời đi, để lại Jang Woo quỳ trên sàn, người dính đầy máu, cùng một nỗi sợ hãi đang gặm nhấm từ bên trong.

    =))
     
    Banginho - Dangerous Game
    Chương 15. Trò chơi của kẻ dẫn đầu


    Minho bước theo Chan ra khỏi phòng, nhưng cảm giác trong lòng không còn giống trước.

    Anh luôn nghĩ rằng Bang Chan là một kẻ máu lạnh, điều khiển cả một tổ chức tội phạm lớn mà không hề chớp mắt.

    Nhưng những gì hắn vừa làm... lại không giống kiểu một tên mafia giết người không gớm tay.

    Chan có thể giết Jang Woo ngay lập tức.

    Nhưng hắn không làm.

    Hắn thử thách.

    Hắn quan sát.

    Hắn chơi một trò chơi tâm lý còn nguy hiểm hơn cả một phát súng.

    Và điều khiến Minho bận tâm nhất—hắn đã bảo vệ anh.

    "Tại sao?"

    Minho đột ngột hỏi khi cả hai bước vào xe.

    Chan tựa lưng vào ghế, nhếch môi như thể câu hỏi đó nằm trong dự đoán của hắn.

    "Sao cơ?"

    "Tại sao anh không để hắn chọn tôi?"

    Minho nghiêng đầu, ánh mắt không rời khỏi khuôn mặt Chan.

    "Nếu muốn thử lòng trung thành của hắn, để hắn đâm tôi cũng được mà."

    Chan bật cười, đôi mắt ánh lên tia sắc bén.

    "Cậu nghĩ tôi dễ dàng để ai động vào người của tôi vậy sao?"

    Minho hơi sững lại.

    Người của tôi.

    Giọng điệu Chan nhẹ bẫng, nhưng lại mang theo một trọng lượng đáng sợ.

    Minho không rõ hắn nói vậy vì thực sự tin tưởng mình, hay chỉ đang dùng một câu nói để khẳng định quyền lực.

    Nhưng dù là lý do nào... thì nó cũng khiến lòng anh dậy sóng.

    Anh ngả người ra sau, giấu đi tia cảm xúc thoáng qua.

    "Vậy tôi có nên cảm thấy vinh hạnh không?"

    Chan cười nhẹ, không đáp.

    Xe lao đi trong màn đêm, chỉ còn tiếng động cơ trầm thấp.

    Minho nhìn ra cửa kính, ánh đèn đường lướt qua như những vệt sáng dài vô tận.

    "Jang Woo sẽ không ngồi yên đâu."

    Anh lên tiếng.

    Chan nhắm hờ mắt, ngón tay gõ nhịp nhẹ trên thành ghế.

    "Tôi biết."

    "Anh định làm gì tiếp theo?"

    Lúc này, Chan mới mở mắt ra, nghiêng đầu nhìn Minho, ánh nhìn sâu như muốn nhìn thấu tâm can anh.

    "Cậu có muốn xử lý hắn không?"

    Minho khựng lại.

    Đây lại là một phép thử nữa.

    Anh đã chứng minh lòng trung thành bằng những nhiệm vụ trước, nhưng nếu giờ nhận lệnh giết Jang Woo, đồng nghĩa với việc anh sẽ tiến thêm một bước vào thế giới của Chan.

    Một bước mà có thể anh sẽ không rút chân ra được nữa.

    Minho nhìn vào đôi mắt Chan, cảm giác như mình đang đứng trước một ván cờ lớn.

    Liệu anh có nên tiến thêm một nước, hay rút lui trước khi quá muộn?

    =))
     
    Banginho - Dangerous Game
    Chương 16.Bước Chân Trên Lằn Ranh Nguy Hiểm


    Minho im lặng vài giây trước câu hỏi của Chan.

    "Cậu có muốn xử lý hắn không?"

    Nếu gật đầu, anh sẽ chính thức bước sâu hơn vào thế giới của Chan—một thế giới mà anh vốn không thuộc về.

    Nếu từ chối, Chan sẽ nghi ngờ.

    Minho nhếch môi, ánh mắt không hề dao động.

    "Anh có cần tôi ra tay không?"

    Chan hơi nheo mắt, như thể đang đánh giá từng phản ứng của Minho.

    Hắn chống khuỷu tay lên cửa kính, ngón trỏ chạm nhẹ lên thái dương, một thói quen khi đang suy nghĩ.

    "Tôi không cần."

    Chan cười nhạt.

    "Nhưng tôi muốn biết cậu sẽ làm gì."

    Minho hiểu ngay.

    Đây không phải một mệnh lệnh, mà là một cái bẫy.

    Chan không phải kiểu người tùy tiện giao cho đàn em quyền quyết định sống chết của kẻ khác.

    Nếu hắn muốn Jang Woo chết, hắn đã tự tay xử lý từ lâu.

    Nhưng hắn lại ném câu hỏi này cho Minho—chứng tỏ hắn đang thử thách một điều khác.

    Xem thử Minho thực sự là loại người thế nào.

    Minho cười nhẹ, dựa lưng vào ghế, giọng điệu thản nhiên.

    "Tôi nghĩ hắn đáng chết, nhưng nếu là tôi, tôi sẽ không giết ngay."

    Chan nhướn mày.

    "Ồ?

    Vì sao?"

    "Vì kẻ phản bội luôn có thông tin quan trọng."

    Minho lướt ngón tay trên thành ghế, ánh mắt sắc bén.

    "Giết hắn bây giờ, anh chỉ có một xác chết.

    Nhưng nếu giữ hắn lại, anh có thể có nhiều thứ hơn."

    Chan im lặng một lúc.

    Rồi hắn bật cười.

    "Cậu thú vị thật."

    Minho không đáp, chỉ nhìn thẳng vào mắt hắn.

    Bên trong xe, không khí trở nên căng thẳng nhưng cũng có một chút gì đó... khó diễn tả.

    Chan không giống những tên trùm khác—hắn không chỉ dùng nắm đấm hay súng đạn để giữ vững vị trí.

    Hắn dùng cái đầu.

    Và điều đáng sợ nhất là Minho cũng vậy.

    Chan chống cằm, khẽ cười.

    "Được rồi.

    Vậy tôi sẽ để cậu quyết định số phận của Jang Woo."

    Minho hơi sững lại.

    "Anh nói gì?"

    Chan nghiêng đầu, đôi mắt lóe lên tia nguy hiểm.

    "Hắn nằm trong tay cậu.

    Làm gì với hắn... tùy cậu."

    Một thử thách mới.

    Minho biết, nếu từ chối, anh sẽ đánh mất niềm tin của Chan.

    Nhưng nếu chấp nhận, anh sẽ đặt mình vào một thế không còn đường lùi.

    Lằn ranh giữa cảnh sát và tội phạm... chỉ cách nhau một quyết định.

    =))
     
    Banginho - Dangerous Game
    Chương 17. Kẻ phán xét


    Minho đứng trước cánh cửa sắt nặng nề, ánh đèn mờ nhạt hắt xuống nền xi măng lạnh lẽo.

    Bên trong, Jang Woo bị trói chặt vào ghế, đầu cúi gằm, hơi thở yếu ớt.

    Gã đã bị tra tấn.

    Không quá tàn nhẫn, nhưng đủ để khiến một kẻ phản bội hiểu rằng mạng sống của hắn đang được treo lơ lửng.

    Minho hít một hơi sâu, cố giữ nhịp tim ổn định.

    Anh không thể để lộ bất kỳ sự dao động nào.

    Bước vào trong, Minho kéo một chiếc ghế lại gần Jang Woo, ngồi xuống đối diện.

    Anh không vội lên tiếng, chỉ yên lặng quan sát.

    Jang Woo ngẩng đầu, đôi mắt sưng vù vì những cú đánh.

    Khi nhận ra Minho, hắn khẽ cười nhạt.

    "Mày cũng không thoát được đâu."

    Giọng hắn khàn đặc.

    "Sớm muộn gì Bang Chan cũng nghi ngờ mày."

    Minho không đáp.

    "Mày nghĩ hắn thực sự tin mày à?"

    Jang Woo nhếch môi.

    "Hắn chỉ đang chơi đùa thôi.

    Khi nào không còn giá trị, mày sẽ kết thúc giống tao."

    Minho khẽ nghiêng đầu, ánh mắt không chút cảm xúc.

    "Thế tại sao mày lại phản bội hắn?"

    Anh hỏi, giọng điềm tĩnh đến đáng sợ.

    Jang Woo cười khẩy.

    "Vì tao biết hắn không phải bất bại.

    Tao đã có cơ hội để thoát, tao chỉ không may thôi."

    Hắn nhìn thẳng vào Minho, đôi mắt lóe lên tia sắc bén.

    "Mày cũng vậy, đúng không?"

    Tim Minho khẽ siết lại.

    Khoảnh khắc ấy, anh nhận ra Jang Woo không ngu ngốc.

    Hắn đã nhìn thấy điều gì đó.

    Một vết nứt trong vỏ bọc của Minho.

    Minho chống khuỷu tay lên đùi, tay đan vào nhau, ánh mắt tối lại.

    "Nói cho tao nghe."

    Anh hạ giọng.

    "Mày thực sự nghĩ Chan không thể bị lật đổ à?"

    Jang Woo cười khẽ.

    "Hắn mạnh, nhưng không phải bất khả xâm phạm."

    Hắn cúi đầu, hơi thở yếu dần.

    "Nếu tao chết, mày cũng sẽ theo tao sớm thôi."

    Minho lặng người.

    Hắn đang cảnh báo anh... hay đang thử kéo anh xuống cùng?

    Lúc này, cánh cửa phía sau bật mở.

    Tiếng giày da dẫm lên sàn vang lên chậm rãi.

    Bang Chan.

    Hắn đứng dựa vào khung cửa, khoanh tay trước ngực, ánh mắt lạnh lẽo.

    "Vậy sao?"

    Giọng hắn trầm thấp nhưng chứa đựng uy lực đáng sợ.

    Minho quay đầu nhìn hắn, giữ vẻ mặt bình tĩnh.

    Chan bước đến gần, đặt tay lên vai Minho, bóp nhẹ.

    "Mọi chuyện ổn chứ?"

    Minho nhìn vào mắt Chan.

    Trong đôi mắt đó, anh không thể đọc được gì cả.

    Nhưng có một điều anh chắc chắn—Chan đang chờ quyết định của anh.

    Jang Woo sống hay chết... nằm trong tay anh.

    Và đây không chỉ là một bài kiểm tra.

    Đây là bước ngoặt.

    =))
     
    Banginho - Dangerous Game
    Chương 18. Decision


    Minho cảm nhận được lực siết trên vai mình.

    Không quá mạnh, nhưng đủ để nhắc nhở rằng Chan đang quan sát từng phản ứng của anh.

    Jang Woo rũ đầu xuống, hơi thở mệt nhọc.

    Dù vậy, hắn vẫn cười nhạt.

    "Vậy sao?

    Giờ thì mày có dám ra tay không?"

    Minho không đáp ngay.

    Anh nhìn xuống cây súng trên bàn—một khẩu Glock đen bóng, nằm im lặng nhưng lại nặng nề hơn bất cứ lúc nào.

    Chan lùi lại một bước, khoanh tay, ánh mắt sắc lạnh.

    Hắn không thúc giục, nhưng sự im lặng của hắn còn áp lực hơn cả lời nói.

    Minho biết.

    Chan muốn xem anh thực sự là ai.

    Từng giây trôi qua dài như hàng thế kỷ.

    Minho đưa tay nhấc khẩu súng lên, cảm nhận trọng lượng quen thuộc của kim loại trong lòng bàn tay.

    Ngón tay trượt dọc theo thân súng, chạm đến cò.

    Jang Woo nhìn chằm chằm vào anh, đôi mắt dường như lóe lên tia thách thức.

    "Mày không dám."

    Minho nhấc súng lên, đầu ngón tay đặt hờ trên cò súng.

    Chan hơi nheo mắt.

    Một giây.

    Hai giây.

    Tiếng "cạch" khô khốc vang lên.

    Minho bóp cò... nhưng không có viên đạn nào rời nòng.

    Anh đã tháo băng đạn từ lúc nào.

    Không gian chùng xuống.

    Jang Woo ngẩng đầu, bàng hoàng.

    Chan vẫn giữ nguyên ánh mắt khó đoán.

    Minho đặt súng xuống bàn, ngón tay gõ nhẹ lên mặt kim loại.

    "Nếu anh muốn hắn chết, tôi sẽ không phản đối."

    Minho bình tĩnh nói, ánh mắt không dao động.

    "Nhưng không phải hôm nay."

    Chan nhìn anh chằm chằm vài giây, rồi bất ngờ bật cười.

    Một tràng cười trầm thấp, mang theo chút thích thú lẫn... nguy hiểm.

    Hắn cúi xuống, chậm rãi nhặt khẩu súng lên, xoay xoay trong tay.

    "Cậu luôn khiến tôi bất ngờ đấy, Minho."

    Minho không nói gì.

    Chan quay lưng, bước về phía cửa.

    Trước khi rời đi, hắn chỉ để lại một câu:

    "Tôi sẽ nhớ điều này."

    Cánh cửa đóng lại.

    Minho thở ra một hơi thật chậm.

    Anh đã không giết Jang Woo.

    Nhưng... anh cũng không chắc mình có thực sự cứu hắn hay không.

    Trò chơi này, anh đã đặt chân quá sâu rồi.

    =))
     
    Back
    Top Dưới