Khác Banginho - Dangerous game

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Banginho - Dangerous Game
Chương 39. I know


Minho nằm trên giường, ánh đèn ngủ vàng nhạt phủ xuống gương mặt cậu, làm nổi bật những vệt đỏ còn sót lại trên cổ.

Chăn đắp đến ngang ngực, nhưng không thể che đi những dấu vết mờ nhạt trên bờ vai.

Chan ngồi bên mép giường, ánh mắt dán chặt vào Minho.

Hắn chưa bao giờ nghĩ mình sẽ có một ngày như thế này—một đêm không phải vì dục vọng thuần túy, mà là vì sự trói buộc không thể cắt đứt.

"Nhìn tôi làm gì?"

Minho cất giọng khàn, hơi nghiêng đầu, ánh mắt vẫn còn chút mơ màng.

Chan không trả lời ngay.

Hắn vươn tay, đầu ngón tay lướt nhẹ lên môi cậu.

"Em có biết em rất đẹp không?."

Minho khẽ nhíu mày, ánh mắt cậu dao động trong giây lát.

"Tôi không cần nghe những lời đường mật từ anh đâu."

Chan bật cười khẽ, nhưng không rút tay lại.

"Tôi đâu có nói dối."

Minho định phản bác, nhưng khi nhìn vào đôi mắt kia, cậu lại im lặng.

Ánh mắt Chan tối sẫm hơn bình thường, không chỉ vì dục vọng, mà còn là thứ cảm xúc gì đó sâu hơn, nguy hiểm hơn.

"Em đang nghĩ gì?"

Chan hỏi, giọng trầm thấp như một cơn sóng ngầm.

Minho quay mặt đi, ánh mắt lảng tránh.

"Tôi không biết."

Chan không vặn hỏi.

Hắn chỉ cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán Minho, rồi kéo chăn đắp lên cho cậu.

"Ngủ đi, em cần nghỉ ngơi."

Minho im lặng một lúc, rồi bất giác nắm lấy cổ tay Chan.

"Anh thì sao?"

Chan nhìn xuống bàn tay cậu, một tia dịu dàng lóe lên nơi đáy mắt.

Hắn nắm lấy tay Minho, siết nhẹ.

"Tôi sẽ ở đây."

Bên ngoài, mưa đã ngừng rơi.

Nhưng trong lòng cả hai, một cơn bão khác đang dần hình thành.

Sáng hôm sau, Minho thức dậy vì cảm giác ngột ngạt.

Cậu cựa mình, nhưng một cánh tay rắn chắc đã vòng qua eo, giữ cậu lại.

Minho mở mắt, hơi ngẩng đầu—và đập ngay vào mắt cậu là gương mặt Chan, khoảng cách gần đến mức cậu có thể cảm nhận hơi thở đều đặn của hắn.

Khoảnh khắc ấy kéo dài vài giây.

Rồi Minho nhận ra mình đang bị ôm chặt như thể...

Chan sợ cậu biến mất.

Cảm giác lạ lẫm len lỏi vào lồng ngực.

Cậu khẽ cựa người, nhưng cánh tay kia siết chặt hơn.

"Đừng nhúc nhích."

Giọng Chan trầm thấp vang lên, vẫn còn ngái ngủ.

Minho nhíu mày.

"Anh ôm tôi làm gì?"

Chan không trả lời ngay.

Hắn mở mắt, đôi mắt nâu sẫm nhìn thẳng vào Minho.

"Em định rời đi sao?"

Tim Minho khẽ lỡ một nhịp.

Cậu biết câu hỏi này không đơn thuần là về chuyện rời khỏi giường.

Nó mang một ý nghĩa sâu hơn—Chan đang hỏi cậu liệu có định rời bỏ hắn hay không.

"Tôi không đi đâu hết."

Minho nói, giọng nhỏ nhưng chắc chắn.

Chan nhìn cậu hồi lâu, rồi khẽ cười, kéo cậu vào gần hơn.

"Vậy thì cứ để tôi ôm em thêm một lúc nữa."

Minho không đáp, nhưng cũng không giãy ra.

Trong một thế giới đầy rẫy sự lừa dối, ít nhất ngay khoảnh khắc này, cả hai có thể cho phép mình buông bỏ mọi rào cản.

Chỉ một chút thôi.

Minho cứ tưởng Chan chỉ đùa.

Nhưng không—hắn thực sự ôm cậu suốt cả buổi sáng.

Dù cậu có cựa quậy thế nào, Chan cũng chẳng buông.

Cảm giác bị trói buộc này khiến Minho thấy lạ lẫm.

Không phải vì khó chịu—mà vì nó quá... dịu dàng.

"Có gì đó sai sai."

Minho lẩm bẩm, cố gắng nhìn Chan bằng ánh mắt dò xét.

"Sai gì?"

Chan đáp, giọng lười biếng nhưng vẫn giữ chặt cậu.

"Anh đột nhiên quá dịu dàng."

Chan bật cười, đôi mắt thoáng hiện một tia nguy hiểm.

"Em nghĩ tôi lúc nào cũng tàn nhẫn à?"

"Anh không phải kiểu người ôm ai đó cả buổi sáng mà không có lý do."

Minho hất cằm, ánh mắt đầy nghi ngờ.

"Nói đi, anh đang nghĩ gì?"

Chan im lặng một chút, rồi bất ngờ lật người, đè Minho xuống giường.

"Đang nghĩ..."

Hắn khẽ cười, tay vuốt nhẹ lên gò má Minho.

"Tôi đã tha em quá nhiều lần rồi."

Minho khựng lại.

Cảm giác lạnh sống lưng bất chợt ập đến.

"Ý anh là sao?"

Chan nhìn cậu chằm chằm, đầu ngón tay trượt xuống cổ Minho, như thể đang đo đếm nhịp đập của cậu.

"Em nghĩ tôi không biết gì sao, Minho?"

Giọng hắn nhẹ tênh, nhưng lại khiến tim Minho thắt chặt.

Cậu nín thở.

"Em tưởng tôi không nhận ra những lần em lén gửi tin nhắn?"

"Em tưởng tôi không thấy ánh mắt em có lúc chùn xuống khi tôi bảo em xử lý ai đó?"

Chan cúi sát xuống, đôi mắt đen sâu thẳm xoáy vào Minho như muốn bóc trần mọi bí mật.

"Em có biết không, Minho?"

Hắn thì thầm.

"Tôi lẽ ra nên giết em ngay từ đầu."

Tim Minho thắt lại.

Cậu không dám chớp mắt.

Nhưng ngay lúc đó—Chan khẽ cười, đầu hắn nghiêng sang một bên, rồi đột ngột đặt môi lên môi cậu.

Nụ hôn không vội vã, nhưng đầy nguy hiểm.

Minho không kịp phản ứng.

Chỉ biết rằng, ngay lúc này, dù biết bản thân có thể chết dưới tay hắn bất cứ lúc nào... cậu vẫn không thể đẩy hắn ra.

=))
 
Banginho - Dangerous Game
Chương 40. I love you


Minho không biết mình đã mất bao lâu để định thần lại.

Nụ hôn của Chan không dữ dội, nhưng lại mang theo một sự nguy hiểm khiến toàn bộ cơ thể cậu căng chặt.

"Anh nghĩ làm vậy thì tôi sẽ mềm lòng sao?"

Minho gằn giọng, cố giữ cho giọng điệu không bị lung lay.

Chan bật cười khẽ, đầu hắn vẫn kề sát cậu, hơi thở phả lên làn da nóng rực.

"Không."

Hắn lướt nhẹ ngón tay lên xương hàm Minho, đôi mắt tối lại.

"Tôi chỉ muốn thử xem em sẽ phản ứng thế nào thôi."

Minho siết chặt tay.

Hắn đang chơi đùa với cậu.

Không, thực chất Chan luôn chơi đùa với cậu từ đầu đến giờ.

Giữa bọn họ chưa từng có sự cân bằng.

Cậu là một cảnh sát ngầm, còn hắn là mafia.

Cậu nên căm ghét hắn, nên tìm cách hạ gục hắn.

Nhưng thay vào đó, Minho lại để hắn chạm vào mình, lại để hắn kéo cậu vào cái vòng lặp nguy hiểm không có lối thoát này.

"Tôi phải giết em, Minho."

Giọng Chan nhỏ đến mức chỉ như một hơi thở.

"Nhưng tôi không làm được."

Tim Minho khựng lại.

"Vì sao?"

Cậu hỏi, gần như thách thức.

Chan im lặng trong vài giây.

Rồi hắn cười nhẹ, cúi đầu thì thầm bên tai cậu một câu duy nhất.

"Vì tôi yêu em."

Khoảnh khắc đó, Minho thấy bản thân mình hoàn toàn sụp đổ.

Minho cảm thấy mọi thứ xung quanh đều mờ đi.

Chan vừa nói gì?

Hắn yêu cậu?

Tim cậu đập mạnh đến mức tưởng như muốn thoát khỏi lồng ngực.

Cậu muốn tin đó chỉ là một chiêu trò tâm lý, một cách Chan muốn thao túng cậu.

Nhưng ánh mắt hắn...

Minho đã nhìn thấy vô số kiểu dối trá.

Nhưng ánh mắt này—lại là một thứ chân thật đến mức khiến cậu hoảng loạn.

"Anh nghĩ nói vậy thì tôi sẽ tin sao?"

Cậu cố giữ giọng mình lạnh nhạt, nhưng chính cậu cũng biết nó đang run.

Chan không trả lời ngay.

Hắn nhìn cậu chăm chú, rồi bất ngờ đưa tay ôm lấy gáy cậu, kéo cậu lại gần.

"Không cần tin."

Hắn thì thầm.

"Nhưng tôi vẫn sẽ nói."

Lần này, Chan hôn Minho chậm rãi hơn, sâu hơn.

Không còn vẻ trêu chọc hay khiêu khích.

Chỉ còn lại sự khao khát và một điều gì đó mà Minho không dám gọi tên.

Minho lẽ ra phải đẩy hắn ra.

Lẽ ra phải nhớ đến nhiệm vụ, nhớ đến những gì Chan đã làm.

Nhưng thay vào đó, cậu nhắm mắt lại, và hôn đáp trả.

Trong giây phút ấy, cả hai đều biết—mọi giới hạn đều đã bị phá vỡ.

Không gian trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ.

Chỉ có hơi thở của cả hai vang lên trong khoảng cách gần đến nghẹt thở.

Chan vẫn giữ chặt gáy Minho, như thể sợ cậu sẽ đột nhiên biến mất.

Minho mở mắt, nhìn thẳng vào đôi đồng tử tối sâu không thấy đáy của hắn.

"Anh đang chơi trò gì đây?"

Cậu thì thầm, giọng khàn đi vì cảm xúc hỗn loạn.

Chan im lặng, ngón tay hắn siết nhẹ lên gáy Minho.

"Em nghĩ tôi có thể đem chuyện này ra đùa sao?"

Minho muốn trả lời có.

Muốn nói rằng hắn chỉ đang thao túng cậu, muốn biến cậu thành một con rối trung thành như bao kẻ khác trong tổ chức của hắn.

Nhưng Minho không thể nói dối chính mình.

Cậu cảm nhận được—Chan đang thật sự nghiêm túc.

"Chúng ta không thể thế này được ."

Minho nhắm mắt, giọng cậu thấp đi như một lời tự nhắc nhở.

Chan bật cười khẽ.

"Em nói như thể chúng ta còn có thể quay đầu vậy."

Lồng ngực Minho siết chặt.

Phải.

Từ khoảnh khắc cậu chạm môi với Chan, tất cả mọi thứ đã đi quá xa.

Cậu đã phản bội chính nhiệm vụ của mình.

Đã phản bội cả lý trí.

Và đáng sợ hơn hết—cậu không hối hận.

=))
 
Banginho - Dangerous Game
Chương 41. Đêm không tĩnh


Cuộc nói chuyện giữa hai người dường như đã đi đến ngõ cụt—cả hai đều biết mình không thể hoàn toàn tin tưởng đối phương, nhưng cũng chẳng thể quay đầu lại nữa.

Chan thở dài, tựa lưng vào ghế, vừa định lên tiếng thì—

Rầm!

Cánh cửa kính lớn phía sau vỡ tung.

Một vật thể lạ được ném vào giữa phòng, lăn tròn trên sàn gỗ trước khi dừng lại ngay dưới chân Minho.

Lựu đạn.

Phản xạ của cả hai gần như ngay lập tức.

Minho bật người lùi lại, còn Chan lao đến, một tay túm lấy Minho, tay kia vung mạnh hất quả lựu đạn về phía cửa sổ.

BÙM!

Tiếng nổ chát chúa xé toạc màn đêm, rung chuyển cả biệt thự.

Mảnh kính vỡ bắn tung tóe.

Minho bị Chan đẩy ngã xuống sàn, lưng va mạnh vào cạnh bàn.

Khói bụi mù mịt.

Những bóng đen xuất hiện từ cửa chính, súng lăm lăm trên tay.

"Tới nhanh quá."

Chan nhếch môi, mắt tối sầm lại.

Minho rút súng, nheo mắt nhìn đám người lạ mặt.

Không phải cảnh sát.

Không phải đàn em của Chan.

Một thế lực thứ ba.

"Giờ thì sao?"

Minho hỏi, giọng gấp gáp.

Chan xoay khẩu súng trong tay, khóe môi khẽ nhếch lên, nhưng ánh mắt lại sắc lạnh hơn bao giờ hết.

Tiếng súng xé toang không gian.

Minho phản xạ nhanh, nghiêng người né viên đạn sượt qua má, để lại một vệt rát bỏng.

Anh lập tức rút súng, bắn hạ kẻ vừa tấn công mình.

Cùng lúc đó, Chan kéo anh vào góc khuất, cúi thấp người để tránh loạt đạn dồn dập từ kẻ địch.

"Đ* m*, chúng từ đâu ra vậy?!"

Minho thở hổn hển, khẩu súng trong tay vẫn còn nóng rực.

Chan nghiến răng, mắt quét nhanh khắp căn biệt thự giờ đây đã trở thành chiến trường.

"Có kẻ phản bội."

Minho thoáng siết chặt tay.

Phản bội.

Hai chữ này đâm thẳng vào lòng anh, nhưng không phải lúc để nghĩ quá nhiều.

Một tiếng nổ chát chúa vang lên.

Kính cửa sổ vỡ vụn.

Một quả lựu đạn lăn đến.

"Chết tiệt—!"

Chan chụp lấy Minho, đẩy anh xuống sàn trước khi vụ nổ xé tung một góc phòng.

Mảnh vụn bay khắp nơi, khói bụi mịt mù.

Đôi tai Minho ù đi, nhưng anh vẫn cảm nhận rõ ràng hơi ấm từ cánh tay Chan đang giữ chặt mình.

Hơi thở của Chan phả nhẹ bên tai, giọng hắn trầm thấp nhưng đầy chắc chắn.

"Em có sao không?"

Minho thoáng khựng lại.

Giữa khói lửa và hỗn loạn, câu hỏi này như một nhát cắt lạ lùng vào tâm trí anh.

Chan không đợi câu trả lời.

Hắn đứng dậy, tay vẫn giữ chặt Minho, kéo anh chạy về hướng hành lang sau.

Tiếng bước chân rầm rập đuổi theo phía sau.

"Bọn nó chặn cửa trước rồi."

Minho lướt mắt nhanh qua tình hình.

"Cửa sau—"

Pằng!

Chan nổ súng, hạ gục một kẻ vừa ló ra từ góc khuất.

"Không thoát nổi nếu chỉ chạy."

Minho nghiến răng, đẩy Chan vào bức tường gần đó để ẩn nấp.

Anh nhìn thẳng vào mắt hắn.

"Vậy làm sao?"

Chan cười nhạt, thay băng đạn mới.

"Giết hết."

Minho bật cười, lắc đầu.

"Điên thật."

Chan nghiêng đầu, nhìn anh bằng ánh mắt sâu thẳm.

Trong một giây thoáng qua, Minho thấy khóe môi hắn cong lên, giọng nói vang bên tai anh như một lời thì thầm ám ảnh.

"Chỉ cần em còn sống, tôi làm gì cũng được."

Minho nín thở.

Nhưng bọn chúng không cho anh thời gian để suy nghĩ.

Một loạt đạn mới trút xuống.

Và trận chiến thực sự bắt đầu.

Tiếng súng tiếp tục gầm vang.

Minho lao ra trước, tay bóp cò không chút do dự.

Ba tên địch ngã gục, máu vẽ thành những vệt dài trên sàn.

Anh không cần quay đầu cũng biết Chan đang sát cánh ngay bên cạnh, từng phát súng của hắn đều chuẩn xác đến đáng sợ.

Nhưng bọn chúng vẫn đông.

Quá đông.

"Lối này!"

Chan kéo mạnh Minho vào một hành lang nhỏ dẫn ra phía sau biệt thự.

Nhưng ngay khi cả hai vừa bước vào, một nhóm khác đã chặn sẵn đầu bên kia.

"Chết tiệt."

Minho nghiến răng.

Chan liếc nhanh tình hình, giọng trầm hẳn xuống.

"Chúng ta bị bao vây rồi."

Tiếng bước chân dồn dập vang lên từ cả hai đầu hành lang.

Minho nhíu mày, nhanh chóng tính toán.

Nếu xông lên, xác suất sống sót quá thấp.

Nhưng nếu chần chừ, cái chết chỉ càng đến nhanh hơn.

Chan đột nhiên siết nhẹ cổ tay Minho.

Anh liếc qua, thấy trong mắt hắn không hề có một tia hoảng loạn.

Ngược lại, đó là ánh nhìn đầy tính toán và—

Quan tâm.

"Em tin tôi không?"

Chan hỏi, giọng trầm khàn.

Minho sững lại một giây.

Tin sao?

Tin một mafia sát nhân?

Tin kẻ mà đáng lẽ anh phải bắt?

Tin người đàn ông này—kẻ luôn nguy hiểm, khó lường nhưng cũng là người đã nhiều lần cứu anh khỏi cái chết?

Câu trả lời đáng lẽ phải là không.

Nhưng miệng anh lại thốt ra một từ khác.

"...Có."

Nụ cười thoáng lướt qua môi Chan.

Hắn đưa tay kéo Minho sát lại, ghé môi gần tai anh.

"Vậy em chạy đi."

Minho trừng mắt.

"Cái gì?"

Chan không đáp, chỉ xoay người, giương súng thẳng vào nhóm người trước mặt.

Một tia lạnh lẽo xẹt qua mắt hắn.

"Tôi sẽ cầm chân chúng.

Em cứ chạy theo lối cũ."

Minho nắm chặt tay, cảm giác nóng rực nơi ngực lan dần ra khắp cơ thể.

Chan thật sự muốn đẩy anh đi một mình?

"Không."

Minho gằn giọng.

"Tôi không để anh lại một mình đâu."

Chan hơi khựng lại, nhưng không kịp nói gì thêm.

Bởi vì ngay lúc đó, bọn chúng đồng loạt tấn công.

Và tất cả chìm trong cơn mưa lửa.

=))
 
Banginho - Dangerous Game
Chương 42. Don't want to lose you


Mùi thuốc súng nồng nặc đến ngạt thở.

Minho và Chan lùi lại, mỗi người chiếm một góc, nã đạn về phía kẻ địch như thể đây là cuộc chiến cuối cùng.

Một tên lao đến gần Minho.

Anh xoay người né súng, tung một cú đá thẳng vào cổ hắn.

Gã ngã vật xuống, nhưng chưa kịp gượng dậy đã bị một viên đạn ghim thẳng vào đầu.

Chan.

Minho không cần nhìn cũng biết viên đạn đó từ đâu đến.

Anh nghiến răng, rút khẩu súng dự phòng từ bao chân, đồng thời bật khỏi góc nấp, bắn liên tiếp ba phát.

Ba tên địch lần lượt gục xuống.

"Mau ra khỏi đây!"

Chan hét lên, vỏ đạn rơi lách cách dưới chân hắn.

Minho thở dốc.

"Tôi không đi nếu anh còn ở lại."

Chan bực dọc kéo mạnh Minho vào góc khuất, mặt đối mặt.

Cả hai chỉ cách nhau vài phân, hơi thở nóng rực phả lên da.

"Tôi bảo em chạy."

Giọng Chan trầm thấp, nguy hiểm.

Minho cũng không vừa.

"Và tôi bảo tôi không đi."

Chan nhìn thẳng vào mắt Minho.

Đôi mắt ấy vẫn sắc bén, nhưng sâu trong đó, Minho nhận ra một thứ gì đó còn cháy bỏng hơn cả lửa đạn xung quanh.

Sự lo lắng.

"Em quan trọng với tôi."

Chan đột ngột nói.

Tim Minho như bị ai đó bóp chặt.

"Và tôi không muốn mất em."

Minho không kịp phản ứng.

Bởi vì ngay khoảnh khắc ấy, một viên đạn lao thẳng về phía anh.

Chan đẩy mạnh Minho ra sau.

Tiếng súng vang lên.

Máu bắn tung trong không khí.

Minho cảm thấy tim mình như ngừng đập trong một giây.

Chan đứng ngay trước mặt anh, mắt vẫn mở to, nhưng sắc mặt dần tái đi.

Một vệt máu đỏ thẫm từ vai hắn chảy xuống, thấm đẫm lớp áo sơ mi đen.

"Chan!"

Minho lao tới, đỡ lấy cơ thể hắn trước khi Chan kịp khuỵu xuống.

"Không... sao."

Chan nghiến răng, cố đứng vững nhưng cánh tay không thể nhấc lên nổi.

Minho nhìn vết thương, máu không ngừng tuôn ra.

Cơn giận dữ bùng lên trong anh.

Anh vớ lấy khẩu súng, quay ngoắt lại, siết cò.

Viên đạn cắm thẳng vào đầu kẻ vừa bắn Chan, kết liễu hắn ngay lập tức.

Không khí xung quanh lặng đi trong vài giây.

Chỉ còn tiếng thở gấp gáp của cả hai.

"Chết tiệt...

Tôi đã bảo anh tránh ra rồi mà."

Minho gắt lên, nhưng tay thì vội vã đè chặt vết thương để cầm máu.

Chan nhếch môi, dù gương mặt đã nhợt nhạt.

"Em mà chết thì tôi còn sống làm gì?"

Minho khựng lại.

Lời nói đó cứ thế chạm thẳng vào nơi sâu nhất trong anh, làm anh run lên.

"...

Đừng nói linh tinh."

Giọng Minho khàn đi.

Chan chỉ cười, nhưng bàn tay đang nắm lấy cánh tay Minho lại siết chặt.

Tiếng bước chân vang lên ở cuối hành lang.

Kẻ địch vẫn chưa hết.

Minho nghiến răng, nhanh chóng kéo Chan đứng dậy, quàng tay hắn qua vai mình.

"Chúng ta phải rời khỏi đây ngay."

Anh nói dứt khoát.

Chan không phản đối, chỉ im lặng dựa vào Minho.

Lần đầu tiên, hắn không còn là mafia lạnh lùng, mà chỉ đơn giản là một người đàn ông bị thương, phó mặc số phận mình cho Minho.

Và Minho thề, dù có chuyện gì xảy ra đi nữa, anh cũng sẽ không để hắn rơi lại phía sau.

Minho siết chặt tay Chan, kéo hắn lao về phía cầu thang thoát hiểm.

Sau lưng, tiếng bước chân đuổi theo ngày một gần.

"Đi được không?"

Minho hỏi, nhưng không đợi câu trả lời, anh đã vòng tay giữ chắc eo Chan, giúp hắn không gục xuống.

Chan khẽ rít lên khi vết thương bị động đến, nhưng vẫn cắn răng chịu đựng.

"Tôi vẫn chưa chết được đâu."

Minho lườm hắn.

"Không đùa lúc này."

Một tiếng súng vang lên, viên đạn sượt qua tường ngay sát họ.

Minho lập tức rút súng bắn trả, kéo Chan nép vào góc khuất.

"Chúng đông quá."

Minho chửi thầm.

Anh nhanh chóng đánh giá tình hình—cửa thoát hiểm phía trước, nhưng nếu chạy bây giờ thì cả hai sẽ trở thành mục tiêu sống.

Chan hít sâu, giọng hắn thấp xuống, nghiêm túc hơn.

"Em chạy trước đi.

Tôi cản bọn chúng."

Minho quay phắt lại, ánh mắt tối sầm.

"Anh điên à?

Để anh ở lại đây một mình để bị bắn chết à?"

Chan nhếch môi, nhưng nụ cười không còn chút sức lực.

"Tôi bảo vệ em, Minho."

Ngực Minho thắt lại.

Không.

Không thể để hắn làm vậy.

Anh nghiến răng, kéo Chan sát vào mình, gần đến mức hơi thở của cả hai hòa vào nhau.

"Chúng ta đi cùng nhau."

Chan thoáng sững lại.

Minho không biết hắn nghĩ gì, nhưng chỉ sau một giây, hắn khẽ thở dài, như chấp nhận rằng lần này mình không thể cãi lại.

"Được rồi, vậy em có kế hoạch gì?"

Minho liếc nhìn hành lang, tính toán.

"Chạy về phía nhà kho.

Tôi có cách thoát ra ngoài."

Chan gật đầu.

"Tôi theo em."

Vừa dứt lời, Minho không cho hắn cơ hội chần chừ thêm, anh nắm lấy tay hắn, kéo hắn chạy.

Tiếng súng lại vang lên sau lưng.

Nhưng Minho không buông tay Chan.

Không bao giờ.

=))
 
Banginho - Dangerous Game
Chương 43. Before dawn


Tiếng súng dội lên trong hành lang hẹp, viên đạn sượt qua tường, để lại những vệt cháy xém.

Minho kéo mạnh Chan vào nhà kho bỏ hoang, cánh cửa đóng sầm ngay sau lưng họ.

Bên ngoài, tiếng bước chân đuổi theo mỗi lúc một gần.

Minho quét mắt tìm kiếm—một lối thoát, bất cứ thứ gì có thể giúp họ thoát ra khỏi nơi này.

"Có đường thoát không?"

Chan hỏi, hơi thở gấp gáp.

Minho nhìn lên trần nhà, ánh mắt sáng lên khi phát hiện một cửa sổ nhỏ.

Nhưng vấn đề là nó quá cao.

Anh quay lại nhìn Chan, đánh giá tình trạng của hắn.

"Tôi nâng anh lên, anh leo trước."

Chan nhíu mày.

"Còn em?"

Minho không đáp ngay, chỉ đi đến bên dưới cửa sổ, đan hai tay lại để làm điểm tựa.

"Nhanh lên."

Chan nhìn anh vài giây, như thể đang định nói gì đó, nhưng rồi hắn cắn môi, đặt chân lên tay Minho.

Anh dùng hết sức nâng hắn lên.

Chan bám vào mép cửa sổ, nhưng đúng lúc đó, cánh cửa nhà kho bị đạp tung.

Minho không kịp phản ứng, chỉ kịp đẩy mạnh Chan lên.

"Sống sót đi!"

Anh hét lên, rồi lập tức xoay người, rút súng bắn về phía đám người vừa lao vào.

Anh chỉ có một mình, nhưng không hề có ý định khuất phục.

Nếu phải cầm cự đến viên đạn cuối cùng, anh cũng sẽ làm.

Bên trên, Chan đã trèo qua được cửa sổ.

Minho không nhìn lên, nhưng anh biết hắn vẫn ở đó, do dự.

"Đi đi, Chan!"

Anh gầm lên.

Một giây trôi qua.

Hai giây.

Rồi đột nhiên, tiếng súng từ trên cao vang lên.

Minho tròn mắt khi thấy Chan không hề chạy—hắn ở trên mái, bắn yểm trợ cho anh.

"Cái đồ điên này..."

Minho bật cười, nhưng ngay lập tức lao đến cửa sổ, dùng thùng gỗ làm điểm tựa để leo lên.

Chan vươn tay xuống.

"Nắm lấy tôi!"

Minho không nghĩ ngợi gì, anh nắm chặt tay Chan.

Hắn kéo mạnh, giúp anh trèo lên mái.

Cả hai chỉ có vài giây để thở.

Dưới kia, đám người đã bắt đầu tràn ra ngoài, nhưng Minho đã kịp kéo Chan bỏ chạy trên mái nhà, hướng về phía con hẻm gần nhất.

Trốn thoát chỉ trong gang tấc.

Hơi thở cả hai vẫn còn dồn dập, nhưng Minho không thể không bật cười khẽ.

"Anh cứng đầu thật đấy."

Chan cũng cười, nhưng mắt hắn ánh lên một thứ cảm xúc khó đoán.

"Tôi không thể bỏ em lại."

Lồng ngực Minho như thắt lại.

Nhưng anh không có thời gian để nghĩ quá nhiều.

Vì trận chiến này vẫn chưa kết thúc.

Minho và Chan lao vào con hẻm nhỏ, bước chân vội vã nhưng không gây ra tiếng động.

Bọn chúng chắc chắn vẫn đang truy đuổi, chỉ cách vài con phố.

Chan đi trước, dẫn đường qua những con đường ngoằn ngoèo như một mê cung.

Minho không hỏi hắn biết rõ khu vực này thế nào—bây giờ không phải lúc để nghi ngờ.

Cuối cùng, cả hai tấp vào một nhà kho bỏ hoang khác, lần này rộng hơn và có nhiều vật cản hơn.

Chan cẩn thận khép cửa, dựa lưng vào tường, cố điều hòa hơi thở.

Minho nhìn hắn một lúc.

"Sao lại quay lại?"

Chan không trả lời ngay.

Hắn cúi đầu, như thể đang cân nhắc điều gì đó, rồi mới khẽ nói: "Tôi không thể bỏ em."

Một cơn sóng kỳ lạ dội qua lồng ngực Minho.

Anh nhếch môi, nhưng giọng nói có chút khàn đi.

"Anh đã từng bảo tôi chỉ là một con tốt thí."

Chan ngước lên, ánh mắt hắn lần đầu tiên có chút dao động.

"Tôi đã sai."

Minho đứng sững.

Trong một thoáng, anh không biết phải đáp lại thế nào.

Nhưng đúng lúc đó, tiếng bước chân vang lên bên ngoài.

Cả hai ngay lập tức căng thẳng, rút súng ra.

Minho ra hiệu cho Chan nấp vào một góc, còn mình thì di chuyển ra gần cửa, áp tai vào để nghe ngóng.

Một giọng nói vang lên.

"Chắc chắn chúng ở đây.

Lục soát đi."

Không còn đường lui.

Minho nhìn Chan, ánh mắt kiên định.

"Bắn rồi chạy."

Chan gật đầu.

Cả hai cùng vào vị trí.

Cánh cửa bị đạp tung.

Tiếng súng vang lên như xé toạc màn đêm.

Cả hai cùng lao ra, bắn gục hai tên ngay trước cửa rồi tách ra theo hai hướng khác nhau, vừa di chuyển vừa bắn trả.

Minho cảm nhận được nhịp tim đập nhanh, adrenaline tràn ngập cơ thể.

Một viên đạn sượt qua vai anh, máu thấm ra áo.

Nhưng Minho không dừng lại, anh nhanh chóng ẩn nấp sau một thùng gỗ, bắn hạ một kẻ đang lao đến.

Phía bên kia, Chan cũng đang chiến đấu, nhưng hắn bị kẹt trong một góc.

Minho siết chặt súng, nghiến răng.

"Khỉ thật..."

Không thể để Chan bị bắt.

Không thể để hắn chết.

Không chút do dự, Minho lao ra khỏi chỗ nấp, bắn liên tiếp về phía kẻ thù để tạo cơ hội cho Chan thoát ra.

Chan chớp lấy cơ hội, nhanh chóng hạ gục tên còn lại rồi chạy về phía Minho.

Cả hai nhìn nhau trong thoáng chốc.

"Đi thôi!"

Minho kéo Chan chạy ra ngoài.

Đêm nay vẫn chưa kết thúc.

=))
 
Banginho - Dangerous Game
Chương 44. Em


Tiếng súng vẫn nổ vang sau lưng khi anh và Chan lao qua con phố vắng.

Không còn thời gian để nghĩ, không có nơi nào an toàn, chỉ có bản năng sinh tồn thúc đẩy cả hai chạy.

Chan siết chặt cổ tay Minho, kéo về phía một chiếc xe bỏ hoang bên lề đường.

"Lên xe!"

Anh không hỏi.

Anh nhảy vào ghế lái, khởi động xe trong khi Chan trèo lên ghế phụ, khẩu súng vẫn chĩa ra cửa sổ sẵn sàng bắn trả.

"Tụi nó đông hơn tôi tưởng."

Anh nghiến răng, đạp ga thật mạnh.

Chiếc xe rồ lên, phóng vụt qua màn đêm.

Chan quay lại nhìn, ánh mắt sắc lạnh.

"Tôi đã cảnh báo em rồi."

Anh bật cười, dù chẳng có gì đáng cười cả.

"Chắc tôi thích đâm đầu vào chỗ chết."

Chan không đáp.

Hắn chỉ liếc nhìn anh một giây ngắn ngủi—đủ lâu để anh cảm nhận được sự khác lạ trong đôi mắt ấy.

Một cảm giác kỳ lạ len lỏi giữa tiếng súng và khói bụi.

Nhưng khoảnh khắc đó bị phá vỡ khi một chiếc xe đuổi theo từ phía sau, đèn pha sáng rực.

"Khỉ thật, bám chặt!"

Anh nghiến chặt vô lăng, bẻ lái gấp vào một con hẻm nhỏ.

Chiếc xe chao đảo, lốp nghiến xuống mặt đường tạo ra tiếng rít chói tai.

Chan không nói gì, chỉ đưa khẩu súng ra cửa sổ, nheo mắt nhắm vào chiếc xe đằng sau.

ĐOÀNG!

Một viên đạn xuyên qua kính trước của xe truy đuổi, khiến nó mất lái và đâm vào bức tường.

"Chuẩn đấy."

Anh nhếch môi.

"Còn hai xe nữa."

Chan lạnh lùng lên tiếng.

Anh liếc nhìn gương chiếu hậu.

Đúng như Chan nói, hai chiếc xe khác đang lao đến, ánh đèn rọi thẳng vào cả hai như những con thú săn mồi.

Hết đường chạy rồi.

Anh cắn môi, siết chặt vô lăng.

"Này, nếu tôi chết, nhớ nói với cấp trên của tôi rằng tôi đã cố hết sức."

Chan liếc qua, khóe môi nhếch nhẹ.

"Em không chết đâu."

Anh định bật lại, nhưng chưa kịp nói gì thì Chan đã bất ngờ đưa tay kéo anh lại gần.

Không một lời báo trước, môi Chan chạm vào môi anh—một nụ hôn vừa vội vã, vừa tuyệt vọng, như thể đây có thể là lần cuối cùng.

Anh sững người.

Nhưng chỉ trong một giây, anh đã siết chặt áo Chan, đáp lại nụ hôn ấy bằng tất cả những gì còn sót lại trong mình.

Tiếng động cơ gầm rú kéo cả hai trở lại thực tại.

Anh giật mình đạp ga, lao thẳng về phía trước.

Nếu đây là trận chiến cuối cùng, thì ít nhất anh cũng đã có một giây ngắn ngủi được chạm vào hắn.



Sau một đêm dài trốn chạy và chiến đấu, Minho cảm thấy cả cơ thể mình nặng trĩu.

Băng gạc quấn trên bả vai vẫn còn thấm máu, nhưng ít ra vết thương đã được xử lý.

Chan ngồi bên cạnh, tựa lưng vào vách tường, ánh mắt không rời khỏi Minho.

"Em nghỉ thêm chút nữa đi."

Giọng Chan trầm khàn, mang theo chút mệt mỏi nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh.

Minho im lặng một lúc, rồi đột ngột lên tiếng:

"Anh có thấy đau không?"

Chan thoáng dừng lại.

Hắn cười nhẹ, ánh mắt lấp lánh một tia trêu chọc.

"Lo cho tôi à?"

"Tôi chỉ hỏi vậy thôi."

Minho đáp, nhưng không phủ nhận.

Chan vẫn nhìn anh, ánh mắt như muốn dò xét điều gì đó.

Minho quay đi, nhưng bàn tay vô thức siết nhẹ mép áo của mình.

Trong không gian im lặng giữa hai người, chỉ có tiếng thở và nhịp tim trống rỗng.

Một lúc sau, Minho bất giác thở dài, giọng khẽ đến mức như sợ chính mình nghe thấy.

"...Em không biết mình đang làm gì nữa."

Chan khựng lại.

Minho cũng sững sờ.

Anh vừa nói gì vậy?

Không phải "tôi".

Là "em".

Bầu không khí chùng xuống trong giây lát.

Chan vẫn nhìn Minho chằm chằm, nhưng lần này không phải với ánh mắt sắc bén thường thấy.

Trong mắt hắn có chút gì đó như dao động, như một sự bất ngờ lặng lẽ Minho xưng em với hắn rồi đấy.

Minho cảm thấy hơi nóng dần lan lên tai mình, nhưng thay vì rút lại lời nói, anh lại tiếp tục:

"Em cứ nghĩ mình chỉ đang làm nhiệm vụ, nhưng em lại để anh ảnh hưởng đến em quá nhiều."

Lần này, Chan không cười nữa.

Hắn lặng im, rồi bất giác đưa tay lên chạm nhẹ vào cằm Minho, buộc anh nhìn thẳng vào mình.

"Vậy... em định làm gì với chuyện này?"

Minho nuốt khan.

Trái tim anh đập mạnh trong lồng ngực.

Đôi mắt Chan sâu như vực thẳm, nhưng cũng ẩn chứa một tia ấm áp mà trước giờ anh chưa từng nghĩ sẽ nhìn thấy ở một mafia như hắn.

"...Em không biết."

Minho nói thật.

"Nhưng em không muốn rời xa anh."

Một khoảng lặng dài.

Rồi Chan khẽ bật cười, nhưng lần này không còn vẻ giễu cợt hay phòng bị.

"Nghe hay đấy."

Hắn cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ lên khóe môi Minho.

Không vội vã, không cưỡng ép.

Chỉ là một sự xác nhận rằng cả hai đều đã bước vào vùng cấm mà chẳng còn đường lui.

Minho nhắm mắt lại, chấp nhận sự thật rằng, từ giây phút này trở đi, anh không còn là một cảnh sát đang làm nhiệm vụ nữa.

Anh chỉ là Minho.

Và người trước mặt anh—chỉ đơn giản là Chan.



=))
 
Banginho - Dangerous Game
Chương 45. Our night


Chan nhìn Minho thật lâu, ánh mắt phản chiếu thứ cảm xúc mà cả hai chưa từng nói ra thành lời.

Trong giây phút này, không có cảnh sát, không có mafia, không có kẻ thù hay phản bội.

Chỉ có Chan.

Chỉ có Minho.

Chan vươn tay, những ngón tay lành lạnh chạm nhẹ vào má Minho, rồi trượt xuống gò má, cằm, cuối cùng dừng lại nơi cổ anh.

"Em có hối hận không?"

Minho khẽ cười, nụ cười phảng phất nét gì đó vừa đau lòng vừa nhẹ nhõm.

Anh chậm rãi mở mắt, ánh nhìn như chạm vào đáy tâm hồn Chan.

"Em đã vượt qua điểm có thể hối hận từ lâu rồi."

Chan khẽ cau mày, cảm giác như có thứ gì đó siết lấy lồng ngực mình.

Khoảng cách giữa hai người dần thu hẹp.

Hơi thở hòa lẫn vào nhau.

Lúc này, Minho đột nhiên khẽ thì thầm:

"Anh..."

Anh ngập ngừng một chút, nhưng rồi như đã xác định rõ ràng, tiếp tục bằng giọng nói mềm mại hơn bao giờ hết.

"Anh có biết em đã mệt mỏi thế nào không?"

Chan sững lại.

Không phải vì câu hỏi.

Mà là vì cách xưng hô.

Lần đầu tiên, Minho gọi hắn là anh—một cách tự nhiên, không gượng ép, không có sự dè chừng hay khoảng cách.

Tim Chan khẽ lỡ một nhịp.

"Minho..."

Hắn gọi tên anh, giọng khàn đi vì ngạc nhiên lẫn rung động.

Minho không nói gì nữa, chỉ lẳng lặng nhìn hắn.

Nhưng trong đôi mắt kia, Chan đọc được tất cả.

Và rồi, hắn chẳng kìm nén nữa.

Hắn cúi xuống, môi chạm môi.

Không còn sự do dự.

Không còn lý trí níu kéo.

Đây là lần đầu tiên cả hai thực sự chạm đến nhau, không còn ranh giới nào ngăn cách.

Nụ hôn đầu tiên không vội vã, cũng không quá mạnh bạo.

Nó là sự thử nghiệm, là một bước chậm rãi nhưng không thể rút lui.

Minho không đẩy ra.

Ngược lại, anh còn nghiêng đầu, đáp lại.

Chan cảm nhận được Minho run nhẹ trong khoảnh khắc đầu tiên, nhưng rất nhanh, anh đã thả lỏng.

Chan đưa tay ra sau gáy Minho, kéo anh sát vào mình hơn, như muốn khắc ghi trọn vẹn cảm giác này.

Hơi thở của cả hai hòa vào nhau, nóng bỏng nhưng cũng đầy dịu dàng.

Minho biết, từ giây phút này, mọi thứ đã khác.

Anh không còn là một cảnh sát ngầm lừa dối để hoàn thành nhiệm vụ nữa.

Anh đã vượt qua giới hạn đó từ lâu.

Chan cũng hiểu rõ điều ấy.

Hắn không cần phải hỏi nữa, không cần xác nhận.

Chỉ cần Minho không rời khỏi hắn, chỉ cần Minho ở lại.

Chan khẽ tách ra, ánh mắt tối lại vì cảm xúc cuộn trào.

"Minho."

Minho mở mắt, ánh nhìn sâu thẳm.

"Anh muốn em ở lại."

Tim Minho đập loạn xạ.

Có một giây ngập ngừng, nhưng rồi anh chậm rãi gật đầu.

"Em chưa từng có ý định rời đi."

Một lần nữa, Chan lại chiếm lấy môi anh.

Nhưng lần này, không còn sự thăm dò hay rụt rè nữa.

Nụ hôn của hắn sâu hơn, cuồng nhiệt hơn.

Minho không né tránh.

Anh để bản thân trôi theo dòng cảm xúc, không cưỡng lại, không ngăn cản.

Cả hai biết, dù thế nào đi nữa, ngày mai có ra sao, thế giới có quay lưng lại với họ hay không...

Thì ít nhất, đêm nay thuộc về họ.

Minho cảm nhận được hơi ấm của Chan bao trùm lấy mình.

Hắn không vội vã, không chiếm đoạt, mà như muốn khắc ghi từng chút một sự tồn tại của anh.

Minho cũng không trốn tránh nữa.

Anh buông bỏ những rào cản cuối cùng trong lòng mình, để bản thân chìm đắm vào khoảnh khắc này—một khoảnh khắc chỉ có hai người, không còn nhiệm vụ, không còn dối trá, cũng không còn thế giới ngoài kia.

Chan khẽ vuốt ve gò má Minho, ngón tay miết nhẹ theo đường viền khuôn mặt anh.

Hơi thở hắn phả nhẹ bên tai Minho, trầm thấp, mang theo chút cảm xúc khó đoán.

"Em biết không, tôi đã chờ giây phút này lâu lắm rồi."

Minho không đáp, chỉ lặng lẽ nhìn Chan.

Ánh mắt anh lúc này không còn sự trốn tránh hay đề phòng, mà thay vào đó là một thứ cảm xúc sâu hơn—thứ cảm xúc mà anh đã chối bỏ suốt bao lâu nay.

Chan vẫn chờ anh nói gì đó.

Minho cắn nhẹ môi dưới, khẽ thở ra, rồi bất giác buông một tiếng "Um..." thật nhỏ.

Chan thoáng khựng lại.

Minho chớp mắt, dường như không quen với việc bản thân lộ ra sự mềm yếu trước mặt Chan.

Nhưng lần này, anh không rút lại nữa.

"Chan."

Anh gọi tên hắn, giọng trầm khàn, có chút lưỡng lự nhưng cũng có chút chắc chắn.

Chan nhìn anh chăm chú, chờ đợi điều gì đó.

Minho mím môi, rồi khẽ thở dài, như thể vừa hạ quyết tâm.

"...Em ở đây."

Chỉ ba chữ, nhưng lại khiến Chan như bị ai đó siết chặt trái tim.

Hắn không thể kiềm chế nữa, cúi xuống đặt môi lên môi Minho.

Nụ hôn này không còn sự chần chừ, cũng không còn dè dặt.

Minho khẽ rùng mình, nhưng không đẩy Chan ra.

Anh nhắm mắt, ngón tay bất giác bấu nhẹ lấy áo hắn, môi hơi hé ra theo bản năng, để Chan lấn sâu hơn.

"Um..."

Một âm thanh nhỏ thoát ra từ cổ họng Minho, khiến Chan càng thêm siết chặt vòng tay.

Minho cũng đáp lại.

Không còn ranh giới.

Không còn nghi ngờ.

Chỉ còn Chan.

Và Minho.

=))
 
Banginho - Dangerous Game
Chương 46. The end ?


Minho hơi nhíu mày, rồi quay mặt nhìn ra cửa sổ.

Anh thở hắt ra một hơi nhẹ, nhưng trong lòng lại có một cảm giác kỳ lạ len lỏi.

Anh không thể cứ để mọi thứ trôi qua như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

"...Chan."

Tiếng gọi nhỏ nhưng đủ khiến Chan liếc nhìn Minho.

"Gì?"

Minho cắn môi dưới, ánh mắt vẫn hướng ra ngoài.

"Anh không định nói gì về chuyện tối qua à?"

Chan giữ im lặng vài giây, rồi nhẹ nhàng đáp, mắt vẫn dán vào con đường phía trước.

"Em muốn anh nói gì?"

Minho quay sang nhìn hắn, lần này không còn né tránh nữa.

"Là thật, đúng không?"

Chan siết nhẹ vô-lăng, khóe môi hơi nhếch lên.

"Em nghĩ sao?"

Minho hít một hơi sâu, rồi cất giọng nhẹ nhàng nhưng đầy chắc chắn.

"Em không hối hận."

Lần này, Chan quay hẳn sang nhìn Minho, ánh mắt hắn thoáng qua chút bất ngờ.

Minho bật cười nhẹ, tựa đầu vào ghế.

"Em chỉ... muốn biết anh nghĩ gì."

Chan im lặng một lúc, rồi đột nhiên vươn tay, đặt lên gáy Minho, kéo anh lại gần.

Môi hắn chạm nhẹ lên trán Minho, giữ ở đó vài giây trước khi thì thầm.

"Anh cũng không hối hận."

Minho khẽ nhắm mắt, lòng ngực bỗng chốc trở nên nhẹ nhõm.

Không cần quá nhiều lời.

Chỉ cần thế này là đủ.

Minho khẽ bật cười, nhưng lần này không phải là cười mỉa hay đầy mâu thuẫn như trước.

"Vậy là từ giờ em không cần lo lắng về chuyện này nữa."

Anh nói, giọng nhẹ như gió thoảng.

Chan dựa lưng vào ghế, tay vẫn giữ vô-lăng nhưng tâm trí lại không hoàn toàn tập trung vào con đường phía trước.

Hắn nghiêng đầu, đôi mắt sâu thẳm khóa chặt lấy Minho.

"Em tưởng anh sẽ để em dễ dàng quên sao?"

Minho liếc sang, đôi môi khẽ cong lên.

"Anh định làm gì?"

Chan cười nhạt.

"Không làm gì cả.

Chỉ là..."

Hắn chậm rãi vươn tay, đặt lên mu bàn tay Minho, ngón tay hắn nhẹ nhàng lướt qua từng khớp ngón của đối phương.

"...em phải chịu trách nhiệm."

Minho hơi nhướng mày, nhưng không rụt tay lại.

"Chịu trách nhiệm cái gì?"

Chan siết nhẹ tay Minho, giọng hắn trầm thấp và có chút nguy hiểm.

"Chịu trách nhiệm vì đã khiến anh muốn giữ em lại."

Minho khựng lại.

Hắn không nói "giữ em bên cạnh" hay "giữ em trong tổ chức", mà là "giữ em lại".

Không có một danh phận, không có một ràng buộc nào cụ thể.

Nhưng Minho biết, ý Chan không phải là muốn anh ở lại như một cánh tay phải hay một đồng minh.

Mà là ở lại như chính con người của mình.

Minho không trả lời ngay.

Anh nhìn xuống bàn tay đang bị Chan nắm chặt, rồi từ từ siết lại.

"Em chưa từng nghĩ sẽ ở bên ai lâu dài."

Chan cười khẽ, tay hắn vẫn không buông lỏng.

"Anh cũng vậy."

Minho bật cười nhẹ, rồi thở ra.

"Vậy mà giờ lại thành ra thế này."

Chan nhún vai.

"Thế nên anh mới bảo em chịu trách nhiệm."

Minho nhìn hắn một lúc lâu, rồi gật đầu.

"Được thôi."

Chan hơi nhướng mày, có vẻ không ngờ Minho lại đồng ý dễ dàng như vậy.

Nhưng ngay khi hắn còn chưa kịp phản ứng, Minho đã nghiêng người qua, môi chạm nhẹ lên má hắn.

Chan hơi sững lại, rồi bật cười.

"Em đúng là—"

Minho đã quay mặt đi, nhưng khóe môi vẫn giữ nguyên nụ cười.

Anh biết.

Từ giây phút này, anh đã không còn đường lui nữa.

——

Minho ngồi dậy, lưng trần dựa vào thành giường, ánh mắt vẫn còn vương chút lười biếng sau một đêm dài.

Chan ngồi bên cạnh, đưa tay kéo tấm chăn xuống, chậm rãi giúp Minho mặc lại áo.

Động tác dịu dàng đến mức Minho không nhịn được mà khẽ cong môi cười.

"Chăm sóc tận tình vậy à?"

Minho trêu, nhưng cũng ngoan ngoãn xỏ tay vào ống áo.

Chan không đáp, chỉ cúi đầu cài lại từng chiếc cúc áo cho anh.

Giọng nói trầm thấp vang lên sau một lúc im lặng: "Đi thôi."

Minho gật nhẹ, đứng dậy, khoác áo khoác vào rồi bước ra ngoài.



Chiếc xe đen lướt qua con đường vắng vẻ, hai bên là rừng cây kéo dài bất tận.

Cả hai đều không nói gì, nhưng không khí giữa họ không còn căng thẳng như trước nữa.

Minho dựa đầu vào cửa sổ, mắt khẽ nhắm lại.

Anh không biết mình sẽ đi đâu, cũng không biết tương lai sẽ như thế nào.

Chỉ biết rằng, từ giờ phút này, anh không còn là cảnh sát Lee Minho nữa.

Anh chỉ là Minho.

Và người đang ngồi bên cạnh anh, nắm chặt vô lăng, đưa anh rời khỏi tất cả những hỗn loạn kia—chỉ đơn giản là Chan.

Chan liếc nhìn Minho, thấy anh im lặng, hắn cũng không lên tiếng.

Hắn chỉ với tay, bật radio, để một bản nhạc nhẹ nhàng lấp đầy không gian giữa họ.

Chiếc xe tiếp tục lao về phía trước.

Xa rời tất cả.

Hướng về một tương lai không ai biết trước.

=))
 
Banginho - Dangerous Game
Chương 47. We


Một vùng ngoại ô nhỏ, nơi ánh nắng sớm luôn dịu nhẹ và gió thoảng qua mang theo hương hoa cỏ.

Nơi đó, có một quán cà phê nhỏ, nép mình bên con đường lát đá, không biển hiệu cầu kỳ, không quảng cáo rầm rộ.

Chỉ là một góc nhỏ yên bình, nơi những con mèo lười biếng ngủ vùi trên bệ cửa sổ, nơi mùi cà phê luôn phảng phất trong không khí.

Minho đứng sau quầy pha chế, bàn tay thuần thục cầm lấy bình lọc, từng dòng nước nóng chảy xuống bột cà phê, tạo ra một hương thơm dịu nhẹ.

Cậu mặc một chiếc áo sơ mi trắng đơn giản, xắn tay áo lên cao, để lộ cánh tay rắn rỏi.

Chan thì ngồi dựa vào ghế bên cạnh cửa sổ, tay lơ đễnh vuốt ve một con mèo vàng đang cuộn tròn trong lòng hắn.

Không ai có thể ngờ rằng, người đàn ông đang lặng lẽ ngồi ở đây từng là một mafia khét tiếng, và chàng trai đang chăm chú pha chế kia từng là một cảnh sát ngầm với nhiệm vụ tiêu diệt hắn.

Vậy mà bây giờ, họ lại cùng nhau ở đây, sống những ngày bình yên chưa từng có.



Trước đó một tuần.

Chan đặt một phong thư dày lên bàn làm việc.

Trước mặt hắn là Hyunjin và Seungmin—hai cánh tay phải đắc lực nhất mà hắn từng tin tưởng.

"Anh quyết định rời khỏi mọi chuyện."

Giọng Chan trầm ổn, không chút do dự.

"Từ giờ, băng nhóm này là của hai cậu."

Hyunjin tròn mắt, còn Seungmin thì cau mày.

"Anh đang nói cái quái gì vậy?"

Chan bật cười nhẹ, rút từ trong túi ra một điếu thuốc nhưng rồi lại thôi, chỉ đặt nó xuống bàn.

"Tôi không còn hứng thú với mấy trò này nữa."

"Vì cậu ta sao?"

Hyunjin nheo mắt, ánh nhìn sắc bén hướng về phía Chan.

Ai cũng biết Minho từng là cảnh sát ngầm.

Việc Chan vì cậu ta mà từ bỏ tất cả là điều khó tin.

Chan không phủ nhận.

Hắn chỉ nhếch môi, nhưng lần này, nụ cười không còn mang vẻ mỉa mai hay thách thức nữa.

"Xem như tôi đã làm đủ rồi."

Hắn đứng dậy, vỗ nhẹ lên vai Hyunjin.

"Băng nhóm này, từ giờ giao lại cho hai cậu.

Giữ nguyên tắc của tôi—không giết người vô tội.

Còn lại, các cậu muốn làm gì thì làm."

Hyunjin và Seungmin nhìn nhau, nhận ra rằng Chan thực sự nghiêm túc.

Hắn không còn là kẻ máu lạnh, tàn nhẫn như trước nữa.

"Anh chắc chứ?"

Seungmin hỏi lại lần cuối.

Chan gật đầu.

"Chắc hơn bao giờ hết."



Cùng thời điểm đó.

Minho ngồi trước bàn làm việc, viết từng dòng trong đơn từ chức.

"Gửi cấp trên,

Tôi, Lee Minho, chính thức xin từ chức khỏi lực lượng cảnh sát.

Tôi hiểu rõ rằng hành động này sẽ khiến tôi trở thành một kẻ phản bội trong mắt tổ chức, nhưng đây là quyết định của cá nhân tôi, không bị ai ép buộc.

Tôi không còn phù hợp với vai trò này nữa."

Ký tên, đóng dấu.

Minho gấp lá thư lại, đặt nó lên bàn của cấp trên rồi rời đi.

Không một chút lưu luyến.



Trở lại hiện tại.

Hôm đó, Minho nhận được một bức thư từ đồng đội cũ trong sở cảnh sát.

Một lời cảnh báo ngầm: Cảnh sát đang đến.

Các băng nhóm khác cũng đang truy tìm các anh.

Không còn nhiều thời gian nữa.

Cậu siết chặt tờ giấy trong tay, ngẩng đầu nhìn về phía Chan.

Người đàn ông kia dường như cũng cảm nhận được điều gì đó.

"Em có hối hận không?"

Chan cất giọng trầm thấp, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi hoàng hôn đang dần buông xuống.

Minho đặt tách cà phê xuống bàn, ngồi xuống đối diện hắn.

"Về chuyện gì?"

"Về việc chọn đi cùng tôi."

Minho im lặng một lúc, rồi khẽ cười.

Cậu vươn tay, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay của Chan, siết chặt.

"Nếu hối hận, em đã không ở đây rồi."

Ánh mắt Chan trở nên sâu thẳm hơn.

Hắn nhìn Minho, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả.

Hắn đã từng nghĩ rằng, tình cảm giữa họ chỉ là một sự sai lầm.

Rằng Minho chỉ là một cảnh sát làm nhiệm vụ, còn hắn chỉ là một mafia biết lợi dụng điểm yếu của kẻ khác.

Nhưng sau tất cả, Minho vẫn ở đây, vẫn nắm chặt tay hắn, bất chấp tất cả để cùng hắn trốn chạy.

Chan khẽ thở dài, rồi kéo Minho vào lòng.

"Vậy thì đi thôi."

Minho không hỏi "đi đâu".

Vì cậu biết, chỉ cần ở bên cạnh người này, dù là bất cứ đâu, cậu cũng chấp nhận.



Hai ngày sau, khi cảnh sát và các băng nhóm khác lần theo dấu vết đến quán cà phê nhỏ, tất cả những gì họ tìm thấy chỉ là một tiệm cà phê trống rỗng.

Không một bóng người.

Không một dấu hiệu của sự sống.

Trên chiếc bàn gỗ gần quầy pha chế, hai cốc cà phê vẫn còn đó.

Nhưng nước bên trong đã nguội lạnh từ lâu.

Chỉ còn lại một mảnh giấy nhỏ, nét chữ quen thuộc của Chan:

"Một khi cà phê nguội, con người cũng nên rời đi."

Không ai biết họ đã đi đâu.

Không ai tìm được bất kỳ dấu vết nào.

Họ biến mất như chưa từng tồn tại.

=))
 
Back
Top Dưới