Khác Banginho - Dangerous game

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Banginho - Dangerous Game
Chương 19. Trò chơi nguy hiểm


Minho đứng yên trong phòng, lặng nhìn Jang Woo đang thở hổn hển trên ghế.

Hắn đã may mắn sống sót...

ít nhất là lúc này.

Nhưng Minho biết rõ—trong mắt Chan, việc tha mạng cho một kẻ phản bội không có nghĩa là hắn được tha thứ.

Bầu không khí vẫn nặng trĩu, như một sợi dây vô hình đang siết chặt quanh cổ.

"Cảm ơn nhé."

Jang Woo cất giọng khàn khàn, khóe môi nhếch lên đầy mỉa mai.

"Không giết tao trước mặt Chan, nhưng mày nghĩ hắn sẽ để tao sống à?"

Minho không trả lời.

Hắn nói đúng.

Bang Chan không phải kẻ dễ dàng bỏ qua phản bội.

Nhưng hắn cũng không phải kiểu người giết ai đó một cách vội vã—mọi thứ đều có lý do, có kế hoạch.

Và Minho biết, hắn đã để ý đến lựa chọn của anh.

Anh đi đến trước mặt Jang Woo, cúi người xuống, giọng trầm thấp:

"Đừng nghĩ rằng tôi cứu anh."

Minho khẽ nghiêng đầu, ánh mắt lạnh băng.

"Tôi chỉ đang kéo dài thời gian."

Jang Woo cười nhạt.

"Mày cũng giống Chan thôi.

Rốt cuộc vẫn là cùng một bọn."

Minho không đáp.

Thật mỉa mai.

Một cảnh sát ngầm lại nghe những lời đó từ một kẻ phản bội tổ chức mà chính anh đang tìm cách tiêu diệt.

Nhưng sâu trong lòng, có một điều khiến Minho bứt rứt—

Nếu đây chỉ là một nhiệm vụ, tại sao anh lại chọn cách này?

Tại sao... anh không thể dứt khoát như trước?



Khi Minho rời khỏi căn phòng, Chan đã đợi sẵn bên ngoài.

Hắn đứng tựa vào tường, tay cầm điếu thuốc chưa châm lửa.

Đôi mắt sắc bén của hắn khóa chặt lấy Minho.

"Sao lại tha cho hắn?"

Minho dừng bước, đối diện Chan.

"Hắn sẽ chết sớm thôi."

Anh đáp, giọng không chút dao động.

"Nhưng không phải bởi tay tôi."

Chan cười nhạt, nghiêng đầu nhìn Minho.

"Cậu nghĩ tôi sẽ để cậu tự quyết định điều đó à?"

Minho không né tránh ánh mắt hắn.

Hai người nhìn nhau một lúc lâu.

Rồi Chan bước đến gần hơn, khoảng cách giữa cả hai chỉ còn vài phân.

Hắn khẽ hạ giọng, âm điệu mang theo chút nguy hiểm lẫn tò mò:

"Cậu đang chơi trò gì đây, Minho?"

Minho không đáp ngay.

Nhưng ánh mắt anh vẫn kiên định.

"Tôi chỉ làm những gì tôi cho là đúng."

Chan bật cười, nhưng nụ cười ấy lại khiến Minho cảm thấy... có gì đó bất ổn.

"Thú vị thật."

Chan nói, giọng trầm khàn.

Hắn vươn tay, nhẹ nhàng vỗ lên vai Minho, nhưng lực siết đủ để khiến anh cảm nhận rõ sự cảnh cáo.

"Nhưng cẩn thận nhé."

Chan nghiêng đầu, thì thầm ngay bên tai Minho.

"Vì tôi cũng không chắc... liệu tôi sẽ còn tin cậu đến khi nào."

Minho khẽ siết tay lại.

Đây không còn là một nhiệm vụ nữa.

Đây là một trò chơi thực sự.

Và Bang Chan—không bao giờ chơi mà không có ý định thắng.

=))
 
Banginho - Dangerous Game
Chương 20. Bẫy trong bẫy


Minho không rời mắt khỏi Chan.

Khoảng cách gần đến mức anh có thể cảm nhận hơi thở của hắn lướt qua da mình.

"Vậy sao?"

Minho cười nhạt, ánh mắt không hề dao động.

"Anh có chắc mình muốn thử lòng tin của tôi không?"

Chan khẽ nghiêng đầu, môi hắn nhếch lên thành một nụ cười khó đoán.

"Tôi không thử."

Hắn nói, giọng trầm thấp.

"Tôi kiểm chứng."

Không đợi Minho đáp lại, Chan lùi một bước, ánh nhìn như thể đã nắm được câu trả lời hắn cần.

Hắn rút điện thoại, bấm một dãy số, rồi đưa lên tai.

"Dọn dẹp."

Một câu ngắn gọn.

Rồi hắn cúp máy.

Minho không cần hỏi cũng biết chuyện gì sắp xảy ra với Jang Woo.

Anh không lên tiếng, nhưng trong lòng có gì đó siết chặt.

Không phải vì Jang Woo.

Mà là vì chính bản thân anh—vì sao anh lại cảm thấy có lỗi khi điều này hoàn toàn nằm trong dự đoán?



Nửa đêm.

Minho rời khỏi biệt thự của Chan, lái xe thẳng về một nhà kho bỏ hoang—nơi liên lạc bí mật giữa anh và cấp trên.

Anh bước vào, rút điện thoại ra, soạn một tin nhắn:

"Hắn vẫn nghi ngờ.

Tôi cần thêm thời gian."

Chưa đầy một phút sau, tin nhắn phản hồi đến:

"Đến vậy đủ rồi.

Chuẩn bị hành động."

Minho siết chặt điện thoại trong tay.

Đã đến lúc ra tay.

Cả tháng trời xâm nhập tổ chức, tiếp cận Chan, lấy lòng tin của hắn—tất cả chỉ để đến khoảnh khắc này.

Chỉ cần một bước nữa, anh có thể hoàn thành nhiệm vụ.

...

Nhưng tại sao trong lòng lại có chút chần chừ?

Anh hít một hơi thật sâu, xóa đi sự do dự trong đầu.

Không có đường lui.

Dù muốn hay không, anh cũng không thể dừng lại lúc này.



Sáng hôm sau, Minho quay lại biệt thự của Chan như thường lệ.

Nhưng khi vừa bước vào phòng khách, anh lập tức nhận ra có gì đó không ổn.

Chan ngồi trên sofa, tay cầm ly rượu, ánh mắt chậm rãi lướt đến anh.

Không phải ánh nhìn như mọi ngày.

Mà là một ánh mắt đầy tính toán.

Rồi hắn nói—chậm rãi, rõ ràng từng chữ.

"Chúng ta cần nói chuyện, Minho."

Tim Minho khẽ lỡ một nhịp.

Hắn biết rồi sao?

Minho giữ vẻ bình tĩnh, nhưng đầu óc anh đang chạy nhanh hơn bao giờ hết.

Chan không phải kiểu người nói những câu dư thừa.

Nếu hắn đã bảo "chúng ta cần nói chuyện", thì chắc chắn hắn đang nắm giữ thứ gì đó.

Mình bị lộ chỗ nào sao?

Minho bước đến, ngồi xuống chiếc ghế đối diện, ánh mắt không rời khỏi Chan.

"Chuyện gì?"

Anh hỏi, giọng đều đều.

Chan không trả lời ngay.

Hắn xoay nhẹ ly rượu trong tay, ánh sáng phản chiếu trên chất lỏng màu hổ phách.

Rồi hắn khẽ nghiêng đầu, ánh mắt sắc bén chạm vào Minho.

"Cậu nghĩ... tôi có thể tin cậu đến mức nào?"

Minho không chớp mắt.

"Chuyện đó còn tùy vào anh nghĩ tôi đã làm gì."

Chan khẽ cười, đặt ly rượu xuống bàn.

"Cậu thông minh thật đấy."

Hắn dựa lưng vào ghế, ánh mắt quan sát Minho như thể đang đọc từng biểu cảm trên mặt anh.

"Cậu biết không, Minho?"

Chan nói, giọng chậm rãi.

"Khi một người có vẻ quá hoàn hảo, thì đó chính là vấn đề."

Minho không đáp, nhưng bàn tay anh dưới bàn đã vô thức siết chặt.

"Vậy... anh nghi ngờ tôi?"

Chan nhếch môi.

"Không hẳn."

Hắn rút một tập hồ sơ từ ngăn kéo bên cạnh, ném lên bàn.

"Bởi vì tôi đã chắc chắn rồi."

Minho liếc xuống.

Tập hồ sơ mở ra, bên trong là một loạt tài liệu... và ảnh chụp.

Ảnh anh gặp mặt cấp trên.

Ảnh anh lén gửi tin nhắn.

Thậm chí còn có một bản sao hồ sơ cảnh sát với tên thật của anh.

Tim Minho khẽ trùng xuống.

Hết đường chối cãi.

Bị lật tẩy rồi.

Chan quan sát anh, như thể đang chờ xem anh sẽ phản ứng thế nào.

Nhưng Minho không để bản thân lộ sơ hở.

Thay vào đó, anh hít một hơi sâu, rồi ngả người ra sau ghế, nhếch môi cười.

"Vậy bây giờ thì sao?"

Chan hơi nheo mắt.

"Cậu không bất ngờ sao?"

"Anh làm tôi bất ngờ thì được lợi gì?"

Minho nhún vai.

"Nếu anh đã có tất cả bằng chứng này, thì hẳn cũng đã có kế hoạch xử lý tôi rồi."

Chan im lặng vài giây, rồi khẽ bật cười.

"Không hẳn."

Hắn đứng dậy, chậm rãi bước đến gần Minho, cúi xuống, tay chống lên thành ghế.

Ánh mắt hắn tối lại.

"Tôi có một đề nghị."

Minho không đáp, chỉ chờ đợi.

Rồi Chan nói, giọng trầm thấp:

"Giúp tôi hạ bọn chúng."

Minho khẽ cau mày.

"Bọn chúng?"

Chan cười nhạt.

"Cậu nghĩ cảnh sát thực sự là bên tốt sao?"

Minho mở miệng định đáp, nhưng Chan đã cắt ngang.

"Cậu tự điều tra đi."

Hắn lùi lại, khoanh tay.

"Rồi hãy đưa ra lựa chọn."

Minho giữ vẻ bình tĩnh, nhưng đầu óc anh đang chạy nhanh hơn bao giờ

Minho im lặng nhìn hắn, lòng đầy nghi hoặc.

Anh đã luôn nghĩ mình biết rõ trắng đen.

Nhưng có lẽ, ranh giới giữa hai màu đó...

đã không còn rõ ràng như anh tưởng.

Minho im lặng nhìn hắn, lòng đầy nghi hoặc.

=))
 
Banginho - Dangerous Game
Chương 21. Choice


Minho rời khỏi biệt thự của Chan với đầu óc nặng trĩu.

Chan đã lật bài ngửa.

Nhưng thay vì giết anh ngay tại chỗ, hắn lại đưa ra một đề nghị—một cơ hội để chọn phe.

"Cậu nghĩ cảnh sát thực sự là bên tốt sao?"

Câu hỏi đó vẫn vang vọng trong đầu anh.

Không.

Anh không ngây thơ đến mức nghĩ rằng tất cả cảnh sát đều chính nghĩa.

Ngành này vốn dĩ có đầy rẫy kẻ tham nhũng, nhưng nhiệm vụ của anh là hạ băng nhóm của Chan—là đưa công lý ra ánh sáng.

Vậy tại sao anh lại cảm thấy có điều gì đó không ổn?

Minho lái xe đến một khu chung cư cũ, nơi có một trạm liên lạc bí mật với cấp trên.

Anh cần câu trả lời.



Khi bước vào phòng, một người đàn ông trung niên đã ngồi sẵn trong bóng tối, đôi mắt sắc lạnh nhìn anh.

"Lee Minho."

Giọng ông ta trầm thấp.

"Cậu đến muộn."

Minho không quan tâm đến câu trách móc.

Anh đặt một tờ giấy lên bàn.

"Ông có thể giải thích chuyện này không?"

Người đàn ông liếc xuống.

Đó là một bản báo cáo, ghi lại các giao dịch ngầm giữa một số quan chức cảnh sát và... một tổ chức mafia khác.

Không phải của Chan.

Mà là một thế lực thậm chí còn lớn hơn, đứng sau giật dây mọi chuyện.

Ông ta cười nhạt, đẩy tờ giấy sang một bên.

"Thì sao?

Đó không phải việc của cậu."

Minho cảm thấy cơn lạnh chạy dọc sống lưng.

"...Nghĩa là ông biết?"

"Biết thì sao?"

Cấp trên của anh khoanh tay, ánh mắt trở nên sắc bén.

"Cậu được giao nhiệm vụ hạ Bang Chan, không phải lo chuyện khác."

Minho siết chặt nắm tay.

"Nhưng nếu cảnh sát cũng dính líu đến thế giới ngầm, thì..."

"Cậu nghĩ thế giới này có ai sạch sẽ sao?"

Ông ta ngắt lời, giọng lạnh lùng.

"Chúng ta chỉ cần làm đúng phần việc của mình.

Đừng quên cậu đứng về phe nào, Minho."

Minho cắn môi.

Đây không phải là câu trả lời anh muốn nghe.

Từ trước đến giờ, anh luôn tin rằng mình đang đứng về phía công lý.

Nhưng nếu cảnh sát cũng đang bắt tay với mafia... thì đâu mới là phe đúng?

Bang Chan không phải kẻ vô tội.

Nhưng có lẽ, hắn không phải con quái vật duy nhất trong trò chơi này.



Khi Minho rời khỏi trạm liên lạc, lòng anh đã có quyết định.

Anh cần biết sự thật.

Không phải qua báo cáo.

Không phải qua lời kể.

Mà bằng chính đôi mắt của mình.

Và để làm điều đó, chỉ có một cách duy nhất.

Anh phải quay lại với Chan.

Khi Minho quay lại biệt thự của Chan, hắn đã chờ sẵn.

Không ngạc nhiên.

Không vội vàng.

Chỉ đơn giản là ngồi đó, dựa lưng vào ghế, mắt nhìn anh đầy thích thú.

"Nhanh hơn tôi nghĩ đấy."

Chan cười nhạt, xoay nhẹ ly rượu trên tay.

"Vậy, cậu quyết định thế nào?"

Minho không ngồi xuống ngay.

Anh nhìn thẳng vào Chan, giọng trầm ổn:

"Tôi cần sự thật."

Chan nhướng mày.

"Sự thật nào?"

"Sự thật về cảnh sát.

Sự thật về bọn người đứng sau cuộc chiến này.

Sự thật về anh."

Chan im lặng trong vài giây, rồi bật cười.

"Táo bạo đấy, Minho.

Tôi thích vậy."

Hắn đặt ly rượu xuống, ánh mắt tối lại.

"Nhưng cậu biết không?

Một khi đã bước vào con đường này, sẽ không có đường lui nữa đâu."

Minho cười nhạt.

"Đường lui của tôi đã bị chặn từ lâu rồi."

Chan nhìn anh một lúc, rồi đứng dậy, bước đến gần.

"Được thôi."

Hắn nói chậm rãi.

"Vậy từ giờ, cậu sẽ đứng cùng phe với tôi.

Nhưng hãy nhớ..."

Hắn dừng lại ngay trước mặt Minho, khoảng cách gần đến mức Minho có thể cảm nhận hơi thở hắn phả nhẹ lên cổ mình.

"...Tôi vẫn chưa hoàn toàn tin cậu."

Minho không chớp mắt.

"Tôi cũng vậy."

Chan bật cười, ánh mắt ánh lên tia sắc lạnh.

"Tốt.

Vậy thì chúng ta hợp tác thôi."



Đêm hôm đó, Minho theo Chan đến một nhà kho ở ngoại ô thành phố.

"Đây là đâu?"

Anh hỏi khi bước xuống xe.

"Một trong những cơ sở của tôi."

Chan đáp, mở cửa bước vào trước.

Bên trong, ánh sáng lờ mờ.

Một vài người đàn ông đang đứng chờ, và trên ghế giữa phòng có một kẻ bị trói chặt.

Minho nhận ra gã ngay lập tức.

Một trong những sĩ quan cấp cao của cảnh sát.

Người từng giao nhiệm vụ cho anh.

Tim Minho khẽ trùng xuống.

Chan khoanh tay, liếc nhìn anh.

"Muốn sự thật không?"

Hắn cười nhạt.

"Vậy thì tự mình hỏi đi."

=))
 
Banginho - Dangerous Game
Chương 22. Kẻ phản bội


Bên trong nhà kho, không khí ngột ngạt đến nghẹt thở.

Minho đứng đối diện viên sĩ quan bị trói chặt trên ghế.

Dưới ánh đèn mờ, khuôn mặt gã nhợt nhạt, những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán.

Gã ta từng là cấp trên trực tiếp của Minho.

Người đã ra lệnh cho anh xâm nhập tổ chức của Chan, từng ngày từng giờ tìm cách lật đổ hắn.

Vậy mà giờ đây, gã lại là kẻ bị trói ở đây, dưới quyền kiểm soát của chính Bang Chan.

"Ông còn gì muốn nói không?"

Giọng Chan vang lên, bình thản đến đáng sợ.

Hắn ngồi tựa lưng vào ghế, một tay xoay nhẹ khẩu súng trên ngón tay như đang chơi đùa.

Viên sĩ quan nuốt khan, ánh mắt gã đảo quanh như tìm kiếm một lối thoát.

"Tao... tao chỉ làm theo lệnh cấp trên..."

Gã lắp bắp.

"Ồ?"

Chan nhướng mày, nụ cười lạnh lẽo lướt qua môi.

"Vậy ai là cấp trên của ông?"

Gã không trả lời ngay.

Minho có thể thấy rõ sự do dự trong mắt gã.

Một phần vì sợ, một phần vì gã biết dù có nói gì, kết cục vẫn không thay đổi.

Minho bước lên một bước, giọng anh trầm thấp:

"Nói đi."

Viên sĩ quan nhìn Minho, rồi lại nhìn Chan.

Cuối cùng, gã bật cười, một nụ cười cay đắng đầy mỉa mai.

"Mày nghĩ chỉ có một vài kẻ thao túng cuộc chơi này thôi sao?"

Gã hạ giọng.

"Tụi bây đều là con tốt trên bàn cờ thôi."

Minho hơi cau mày, nhưng Chan vẫn giữ nguyên dáng vẻ điềm tĩnh.

"Thế à?"

Hắn cười nhạt, chậm rãi đứng dậy.

Không khí trong phòng đột nhiên trở nên căng thẳng tột độ.

Viên sĩ quan giật bắn người khi Chan tiến lại gần.

"Khoan đã!"

Gã hoảng loạn, cố vùng vẫy.

"Tao có thể—"

Đoàng!

Một tiếng súng vang lên chói tai.

Minho đứng sững.

Viên sĩ quan đổ gục trên ghế, máu chảy thành dòng xuống sàn.

Khẩu súng trong tay Chan vẫn còn bốc khói.

Hắn thản nhiên nhét súng vào bao, như thể việc giết người chỉ là chuyện vặt vãnh.

"Vậy là xong."

Hắn thở dài, rồi quay người đi.

Minho cảm thấy một cơn khó chịu dâng lên trong lồng ngực.

"Anh không cần phải giết hắn."

Chan dừng bước, rồi quay lại, ánh mắt sắc như dao.

"Cậu nghĩ hắn sẽ nói gì thêm sao?"

Minho im lặng.

Hắn nói đúng.

Viên sĩ quan đó chỉ là một con tốt thí mạng, sẽ không tiết lộ thêm gì đáng giá.

Nhưng điều khiến Minho bận tâm không phải là chuyện gã chết hay không... mà là cảm giác của chính anh.

Anh lẽ ra phải thấy vui khi một kẻ phản bội đã bị loại bỏ.

Nhưng tại sao... trong lòng anh lại trống rỗng?

Chan bước đến gần, cúi người xuống, ánh mắt hắn xoáy sâu vào Minho.

"Cậu đang dao động đấy, Minho."

Minho siết chặt tay.

"Không có gì."

Chan nhìn anh một lúc lâu, rồi cười nhẹ.

"Vậy thì tốt."

Hắn vỗ nhẹ lên vai Minho, sau đó quay người bước ra khỏi nhà kho.

Minho vẫn đứng yên, nhìn thi thể của viên sĩ quan.

Lẽ ra anh phải cảm thấy hả hê.

Nhưng thay vào đó, trong lòng Minho chỉ còn một câu hỏi:

Liệu anh có thực sự đứng về phe đúng đắn không?

=))
 
Banginho - Dangerous Game
Chương 23. Giới hạn cuối cùng


Tiếng mưa rơi lộp độp trên mái tôn của nhà kho bỏ hoang.

Không khí lạnh lẽo len lỏi qua những khe hở, nhưng không lạnh bằng ánh mắt của Bang Chan khi hắn nhìn Minho.

"Tôi cho cậu một cơ hội cuối."

Hắn ngồi tựa vào bàn gỗ cũ kỹ, đôi mắt sắc bén soi thẳng vào Minho như muốn chọc thủng lớp vỏ bọc hoàn hảo mà anh khoác lên bấy lâu nay.

Minho chậm rãi thở ra, tay nắm chặt khẩu súng giắt bên hông.

"Cơ hội gì?"

Chan nghiêng đầu, nụ cười nhàn nhạt nhưng lại mang theo sự nguy hiểm chết người.

"Cơ hội để nói cho tôi biết... cậu thực sự là ai."

Không gian như đông cứng.

Cảm giác nghẹt thở len lỏi qua từng hơi thở.

Minho không ngạc nhiên khi Chan hỏi câu này.

Hắn là một kẻ quá thông minh, và Minho biết thời gian qua hắn đã nghi ngờ mình.

Nhưng đến tận bây giờ, Chan mới chính thức đặt vấn đề.

Minho không trả lời ngay.

Anh nhìn thẳng vào đôi mắt Chan, tìm kiếm một dấu hiệu nào đó—sự do dự, sự dao động, một khe hở nào để anh có thể xoay chuyển tình thế.

Nhưng không.

Chan quá bình tĩnh.

Hắn đã nắm chắc câu trả lời.

Vậy nên... câu hỏi này chỉ là một cách để hắn xem Minho có đủ thành thật hay không.

Minho siết nhẹ ngón tay.

Nếu thừa nhận, anh sẽ chết ngay tại đây.

Nếu phủ nhận, Chan cũng sẽ không tin.

Tình thế quá hiểm nghèo.

Chan vẫn quan sát anh, chờ đợi.

Rồi hắn đứng dậy, chậm rãi bước về phía Minho.

Mỗi bước chân của Chan vang lên trong không gian yên tĩnh, như nhấn chìm Minho vào một trận chiến tâm lý không hồi kết.

Khi khoảng cách giữa cả hai chỉ còn một bước chân, Chan dừng lại.

"Tôi thích cậu, Minho."

Giọng hắn trầm thấp, không có ý đùa cợt.

Minho khẽ cau mày, nhưng không phản ứng.

"Nhưng tôi ghét bị phản bội."

Chan nâng cằm Minho lên, buộc anh phải đối diện với mình.

"Vậy thì..."

Hắn hạ giọng, hơi thở ấm nóng phả lên da Minho.

"Cậu sẽ chọn ai đây?

Tôi... hay cái nhiệm vụ chết tiệt của cậu?"

Minho cảm thấy trái tim mình đập mạnh hơn một nhịp.

Không phải vì sợ.

Mà vì chính bản thân anh cũng không biết câu trả lời.

Tiếng mưa rơi bên ngoài ngày càng lớn, hòa lẫn với nhịp tim hỗn loạn trong lồng ngực Minho.

Chan vẫn đứng trước mặt anh, một tay nâng cằm anh, ánh mắt sâu thẳm đầy sự nguy hiểm.

Hắn không cần phải ép buộc, bởi chỉ riêng sự hiện diện của hắn đã đủ tạo ra áp lực.

Minho nuốt khan.

"Tôi không hiểu anh đang nói gì."

Chan cười nhẹ, nhưng trong mắt không hề có ý cười.

Hắn thả tay ra, chậm rãi lùi lại một bước.

"Vậy sao?"

Hắn đưa tay vào túi áo khoác, lấy ra một chiếc điện thoại, bật lên màn hình.

Minho lập tức cảm thấy cả cơ thể cứng đờ.

Trên màn hình là một loạt tin nhắn.

Những dòng tin nhắn Minho đã gửi cho cảnh sát.

"Tôi biết từ lâu rồi, Minho."

Chan nhấn giọng, ánh mắt sắc bén nhìn xoáy vào anh.

"Chỉ là tôi muốn xem cậu sẽ diễn đến khi nào."

Minho cảm thấy một cơn lạnh chạy dọc sống lưng.

Anh đã cẩn thận từng chút một, xóa sạch dấu vết sau mỗi lần báo cáo.

Nhưng bằng cách nào đó, Chan vẫn tìm ra.

"Anh định làm gì?"

Minho trầm giọng, tay bất giác siết chặt.

Chan không trả lời ngay.

Hắn bước về phía bàn, đặt điện thoại xuống, rồi rút khẩu súng từ thắt lưng.

Minho lập tức căng người, tay cũng đã chạm đến khẩu súng bên hông.

"Bắn tôi đi."

Chan bình thản nói.

Minho khựng lại.

Chan nghiêng đầu, cười nhạt.

"Cậu có thể giết tao ngay bây giờ.

Một phát đạn vào đầu, thế là xong.

Nhiệm vụ của cậu sẽ hoàn thành, tổ chức của tao sẽ rơi vào hỗn loạn, cảnh sát sẽ có cơ hội tóm gọn tất cả."

Hắn chậm rãi đưa khẩu súng cho Minho, tay không hề run.

"Cậu chờ giây phút này lâu lắm rồi, đúng không?"

Minho nhìn khẩu súng, rồi nhìn Chan.

Hắn không hề sợ hãi, không hề phòng bị.

Giết hắn ngay lúc này là lựa chọn hợp lý nhất.

Minho chỉ cần bóp cò.

...

Nhưng tại sao ngón tay anh lại không thể cử động?

Chan nhìn anh chằm chằm, như thể hắn cũng đang chờ xem Minho sẽ làm gì.

Một giây.

Hai giây.

Ba giây.

Minho không thể làm được.

Anh buông thõng tay xuống.

Chan bật cười, một nụ cười mang đầy sự thấu hiểu.

"Biết ngay mà."

Hắn giật lấy khẩu súng trên tay Minho, xoay người, bước về phía cửa.

"Đi theo tôi ."

Minho cau mày.

"Đi đâu?"

Chan mở cửa, ánh mắt tối lại.

"Bây giờ... cậu không còn chỗ nào để đi nữa."

Lời nói của hắn không sai.

Minho không thể quay về với cảnh sát.

Và cũng không thể ở lại tổ chức của Chan như trước kia.

Anh đã hoàn toàn bị đẩy vào thế không lối thoát.

=))
 
Banginho - Dangerous Game
Chương 24. Lằn ranh mỏng manh


Bên ngoài nhà kho, cơn mưa vẫn trút xuống ào ào, từng hạt nước lạnh buốt hắt lên mặt đất, phản chiếu ánh đèn đường mờ nhạt.

Minho đứng yên, nhìn theo bóng lưng Bang Chan.

Hắn không hề ngoái lại, chỉ bước chậm rãi về phía chiếc xe đen đậu sẵn, động tác thản nhiên như thể hắn chưa từng chĩa súng vào Minho, như thể hắn chưa từng vạch trần thân phận của cậu.

Minho hít sâu, rồi bước theo.

Cửa xe mở sẵn.

Chan ngồi vào ghế lái, tay đặt hờ trên vô lăng.

Hắn nghiêng đầu nhìn Minho, không thúc giục, cũng không nói gì, chỉ chờ đợi.

Minho biết rõ: nếu cậu bước vào chiếc xe này, sẽ không có đường lui nữa.

Nhưng còn lựa chọn nào khác?

Cậu đã phản bội Chan, nhưng cậu cũng không thể quay về với cảnh sát—bởi vì chính cậu vừa phản bội cả họ.

Bất cứ ai cũng có thể giết cậu ngay khi thấy mặt.

Minho nhắm mắt trong một thoáng, rồi mở cửa xe, ngồi xuống ghế bên cạnh.

Chan bật cười khẽ, nhưng không nói gì.

Hắn khởi động xe, phóng đi trong màn mưa.



Không ai nói gì trên suốt quãng đường.

Minho ngả đầu vào cửa kính, nhìn những vệt đèn đường lướt qua trong màn nước.

"Tôi định làm gì với cậu à?"

Chan bất ngờ lên tiếng, giọng điềm tĩnh nhưng mang theo một tia giễu cợt.

Minho quay sang nhìn hắn.

"Anh định làm gì tôi?"

Chan không trả lời ngay.

Hắn đánh lái quẹo vào một con đường nhỏ, giọng nói nhẹ bẫng:

"Còn tùy vào cậu."

Minho nhíu mày.

"Ý anh là gì?"

Chan dừng xe trước một biệt thự lớn, cổng sắt từ từ mở ra khi nhận diện biển số.

Hắn quay sang Minho, ánh mắt tối lại.

"Nếu cậu muốn giết tôi, thì cơ hội cuối đã qua rồi."

Minho im lặng.

"Nhưng nếu cậu không giết tôi, thì từ bây giờ... cậu là người của tôi."

Lời nói của Chan như một bản án đóng chặt cánh cửa cuối cùng.

Không còn đường lui.

Minho bật cười, nhưng không rõ bản thân đang cười vì điều gì.

"Vậy ra... bây giờ tôi là tù nhân của anh?"

Chan nghiêng đầu, nhìn cậu bằng ánh mắt khó đoán.

"Không."

Hắn chậm rãi vươn tay, kéo Minho lại gần, hơi thở ấm nóng phả lên làn da lạnh lẽo của cậu.

"Bây giờ... cậu là của tôi."

Cánh cửa biệt thự đóng lại sau lưng, cắt đứt mọi tiếng động bên ngoài.

Không gian rộng lớn tĩnh mịch đến đáng sợ, chỉ còn tiếng giọt nước rơi tí tách từ áo khoác của cả hai xuống sàn gỗ lạnh lẽo.

Chan không nói gì, chỉ cởi áo khoác ném lên ghế sofa, rồi bước về phía quầy rượu.

Hắn rót một ly whisky, nhưng không uống ngay mà xoay nhẹ ly trong tay, mắt vẫn không rời khỏi Minho.

Cậu đứng yên giữa phòng khách, quần áo ướt sũng bám chặt vào người, nhưng vẫn giữ nguyên vẻ điềm tĩnh.

"Vậy... giờ tôi phải làm gì?"

Minho lên tiếng, giọng không mang chút cảm xúc nào.

Chan dựa vào quầy bar, nhấp một ngụm rượu.

"Cậu nghĩ sao?"

Minho cười nhạt.

"Tôi không giỏi đoán ý anh."

Chan đặt ly rượu xuống mặt bàn đá cẩm thạch, bước từng bước chậm rãi về phía cậu.

"Một người đã phản bội tôi.

Và cậu đã thấy kết cục của hắn."

Minho không đáp, chỉ lặng lẽ nhìn Chan.

"Còn cậu..."

Chan dừng lại trước mặt cậu, cúi đầu thì thầm, "cậu cũng phản bội tôi."

Nhịp tim Minho bất giác tăng lên một nhịp.

Chan đưa tay, chạm nhẹ vào cổ cậu, ngón tay trượt trên làn da lạnh buốt.

"Nhưng tôi chưa giết cậu."

Hơi thở ấm nóng phả lên cổ Minho.

Cậu vẫn đứng yên, không nhúc nhích.

"Tại sao?"

Minho hỏi, giọng trầm thấp.

Chan mỉm cười.

"Bởi vì tôi muốn xem cậu sẽ làm gì tiếp theo."

Hắn lùi lại, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào cậu.

"Nếu cậu chọn trung thành với tôi, thì từ giờ cậu sẽ ở lại đây."

Minho nheo mắt.

"Và nếu tôi không chọn?"

Chan bật cười, nhưng trong mắt không hề có ý cười.

"Cậu nghĩ mình còn lựa chọn nào khác sao?"

Không còn đường lui.

Không còn sự lựa chọn nào khác.

Lằn ranh giữa kẻ thù và đồng minh...

đang mỏng manh hơn bao giờ hết.

=))
 
Banginho - Dangerous Game
Chương 25. Xiềng xích vô hình


Minho im lặng.

Chan cũng không nói thêm, chỉ xoay người bước lên cầu thang.

"Tắm đi," hắn nói mà không thèm quay đầu lại.

"Tôi không muốn trong nhà có người ướt như chuột lột."

Minho nhìn theo bóng lưng Chan, rồi liếc quanh căn biệt thự.

Không có vệ sĩ.

Không có ai canh gác.

Chỉ có hai người bọn họ.

Cậu không chắc đây là một cái bẫy, hay Chan thực sự tin rằng cậu không thể làm gì hắn nữa.

Nhưng sự thật là... cậu không thể.

Không thể giết hắn.

Không thể quay lại làm cảnh sát.

Không thể thoát khỏi trò chơi này.

Xiềng xích vô hình đã trói buộc cả hai vào nhau, dù cả hai đều chưa chịu thừa nhận.

Minho cởi áo khoác, bước vào phòng tắm.

Dòng nước nóng xối xuống người cậu, cuốn trôi đi lớp bụi bẩn, mùi thuốc súng, và cả những dấu vết của đêm nay.

Nhưng không gì có thể gột sạch thứ đang dần ăn mòn trong lòng cậu—thứ cảm xúc mà chính cậu cũng không thể gọi tên.



Khi Minho bước ra, Chan đã ngồi trên sofa, áo sơ mi mở hai cúc trên, một ly whisky cầm hờ trên tay.

Hắn liếc mắt về phía Minho, rồi vỗ vỗ xuống ghế bên cạnh.

Minho không nhúc nhích.

"Gì đây?"

Chan nghiêng đầu.

"Cậu nghĩ gì?"

Minho hít sâu, nhưng cuối cùng vẫn tiến đến, ngồi xuống bên cạnh.

Chan đặt ly rượu xuống bàn, rồi xoay người nhìn thẳng vào Minho.

"Cậu biết tại sao tôi giữ cậu lại không?"

Minho nhìn vào mắt hắn.

"Vì anh cần tôi."

Chan bật cười, nhưng không phủ nhận.

"Cậu nghĩ tôi cần cậu vì chuyện gì?"

Minho im lặng.

Cậu không muốn trả lời, cũng không muốn đoán.

Chan không ép, chỉ chậm rãi vươn tay, kéo Minho lại gần hơn.

Khoảng cách giữa cả hai ngày càng thu hẹp.

Hơi thở của Chan phả nhẹ lên da cậu.

"Vì tôi không muốn giết cậu."

Một câu nói đơn giản, nhưng Minho hiểu ý nghĩa thật sự đằng sau đó.

Không muốn giết... nghĩa là đã từng có ý định giết.

Không muốn giết... nghĩa là có lý do để giữ lại.

Nhưng lý do đó là gì?

Minho không biết.

Cậu chỉ biết rằng... mình không đẩy Chan ra.

Minho không đẩy Chan ra.

Cũng không tiến lại gần hơn.

Không gian giữa hai người chỉ cách nhau vài phân, nhưng lại mang sức nặng như một bản án treo lơ lửng trên đầu.

Chan nhìn cậu, ánh mắt không còn lạnh lẽo như mọi khi.

"Nếu tôi ra lệnh cho cậu ở lại đây mãi mãi, cậu có nghe không?"

Minho nhếch môi, ánh mắt thăm dò.

"Anh có quyền gì ra lệnh cho tôi?"

Chan không đáp.

Thay vào đó, hắn đưa tay vuốt nhẹ một bên gò má cậu, chậm rãi như đang thử phản ứng.

Minho không né tránh, nhưng ánh mắt lại trở nên sắc bén.

"Anh nghĩ tôi đã hoàn toàn thuộc về anh rồi sao?"

Chan cười khẽ.

"Không."

Hắn thu tay lại, dựa lưng vào ghế, tay cầm ly rượu xoay nhẹ.

"Nhưng cậu cũng đâu thể quay đầu nữa."

Minho siết nhẹ tay thành nắm đấm.

Cậu biết hắn nói đúng.

Chan không trói buộc cậu bằng xích sắt, nhưng vẫn có cách để khiến cậu không thể rời đi.

Bằng những bí mật cậu đã nắm giữ.

Bằng chính mối quan hệ mập mờ giữa hai người.

Bằng những cảm xúc mà cả hai đều không muốn thừa nhận.

Minho nhắm mắt, hít một hơi sâu, cố giữ lý trí.

"Rồi sao?"

Cậu hỏi, giọng khàn khàn.

"Anh muốn tôi ở lại đây làm gì?"

Chan mỉm cười, nhưng trong mắt hắn không có chút vui vẻ nào.

"Làm người của tôi."

Hai chữ đó khiến cả căn phòng như đóng băng.

Minho nhìn hắn chằm chằm.

"Ý anh là sao?"

Chan không đáp ngay.

Hắn đặt ly rượu xuống, vươn người về phía trước, gần đến mức hơi thở hai người gần như hòa vào nhau.

"Tôi đã để cậu phản bội một lần."

Giọng hắn trầm thấp.

"Tôi sẽ không để điều đó xảy ra lần thứ hai."

Minho cảm thấy tim mình thắt lại.

Là một lời cảnh cáo.

Hay một lời hứa?

Cậu không biết.

Cậu chỉ biết rằng, từ giây phút này trở đi... mình thực sự đã bị mắc kẹt.

=))
 
Banginho - Dangerous Game
Chương 26. Strange


Minho cảm nhận được từng nhịp tim của mình vang vọng trong lồng ngực.

Chan ngồi ngay trước mặt, ánh mắt đen thẳm như một vực sâu không đáy.

Cậu biết mình đang bị thử thách.

Nhưng thử thách lần này không phải là một nhiệm vụ ám sát hay một cuộc đấu súng.

Mà là chính cậu.

Là lựa chọn của cậu.

Làm người của hắn.

Lời đề nghị này nghe có vẻ đơn giản, nhưng Minho hiểu quá rõ ý nghĩa thật sự đằng sau nó.

Làm người của Chan... nghĩa là từ bỏ hoàn toàn thân phận cảnh sát.

Làm người của Chan... nghĩa là chấp nhận ở lại trong thế giới đen tối này, không còn đường lui.

Làm người của Chan... nghĩa là tự do của cậu sẽ không còn thuộc về chính mình nữa.

Cậu bật cười, nhưng tiếng cười không hề mang theo sự vui vẻ.

Anh nghĩ một câu nói có thể giữa chân được tôi sao?"

Chan không trả lời ngay.

Hắn chậm rãi dựa lưng vào ghế, ánh mắt vẫn dán chặt trên khuôn mặt cậu.

"Vậy cậu muốn gì?"

Minho im lặng.

Cậu có thể nói rằng mình muốn thoát khỏi nơi này.

Cậu có thể nói rằng mình muốn kết thúc mọi thứ, rằng mối quan hệ giữa hai người vốn dĩ chưa từng tồn tại.

Nhưng cậu không nói.

Vì đó không phải sự thật.

Minho siết chặt bàn tay, rồi buông ra.

"Anh muốn tôi ở lại?"

Cậu hỏi, giọng điềm tĩnh.

Chan gật nhẹ.

"Vậy thì anh phải cho tôi một lý do đủ thuyết phục."

Minho cứ nghĩ mình đã quen với mọi trò chơi tâm lý của Chan.

Nhưng cậu đã nhầm.

"Ở lại đây đi.

Tôi không muốn mất em."

Không khí trong phòng như ngưng đọng lại.

Minho chớp mắt.

Một giây.

Hai giây.

Não bộ vẫn chưa kịp xử lý được những gì vừa nghe.

"...Anh nói gì cơ?"

Chan nghiêng đầu, ánh mắt thản nhiên như thể không nhận ra mình vừa thốt ra điều gì bất thường.

"Tôi không muốn mất em."

Hắn lặp lại, giọng trầm thấp nhưng đầy chắc chắn.

Minho: "..."

Khoan đã.

Em?

Minho nhìn chằm chằm người đàn ông trước mặt, cố gắng xác nhận xem đây có phải thật sự là Bang Chan hay không.

Trùm mafia lạnh lùng, quyền lực, suốt ngày giương giọng ra lệnh cho người khác.

Giờ tự nhiên đổi xưng hô thành "tôi – em" một cách tự nhiên như không?

Là lỗi hệ thống hay gì?

Minho mất hai giây để điều chỉnh biểu cảm, rồi nhướn mày nhìn Chan.

"Anh đổi cách xưng hô từ khi nào thế?"

Chan chỉ nhếch môi, ánh mắt đầy ẩn ý.

"Vừa nãy."

Minho nheo mắt.

"Tự nhiên đổi làm gì?"

Chan dựa lưng vào ghế, giọng điềm tĩnh nhưng có chút thách thức.

"Không thích à?"

Minho mở miệng định nói gì đó, nhưng lại không thốt ra được lời nào.

Không phải là không thích.

Mà là... kỳ lạ quá.

Bình thường Chan luôn dùng cách nói chuyện áp đặt, hoặc nếu không thì sẽ giữ khoảng cách.

Nhưng giờ đây, giọng điệu của hắn mang theo một sự dịu dàng nguy hiểm, giống như đang cố tình khiến Minho xao động.

Minho nuốt khan, cố gắng giữ bình tĩnh.

"Không phải vấn đề thích hay không.

Chỉ là tôi không quen."

Chan bật cười khẽ.

"Vậy tập quen đi."

Minho: "..."

Chết tiệt.

Cậu cảm thấy mình vừa bước vào một vùng nguy hiểm mới.

Minho cảm thấy có gì đó không đúng.

Cảm giác này không đến từ nguy hiểm hay áp lực nhiệm vụ, mà đến từ chính con người trước mặt cậu.

Bang Chan—trùm mafia lạnh lùng, quyền lực—giờ lại ngồi đó, nhìn cậu với ánh mắt sâu thẳm, giọng nói trầm thấp vang lên với một xưng hô kỳ lạ đến khó tin.

Tôi.

Em.

Minho có thể tự hào rằng mình là người giữ bình tĩnh rất giỏi, nhưng lần này, cậu thật sự bị Chan làm cho đứng hình.

"Anh đang thử tôi à?"

Minho hỏi, giọng điềm tĩnh nhưng ánh mắt đầy cảnh giác.

Chan chỉ nhướn mày, khóe môi nhếch nhẹ.

"Vì sao em lại nghĩ vậy?"

"Bởi vì điều này không giống anh."

Minho thẳng thừng.

"Bang Chan tôi biết sẽ không bao giờ nói chuyện kiểu này."

Chan cười khẽ, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn.

"Vậy à?"

"Phải."

"Vậy có thể nào là do em chưa từng thật sự hiểu tôi không?"

Minho siết chặt nắm tay dưới bàn, cố gắng giữ bản thân không lung lay trước những lời nói đó.

Cậu biết Chan rất giỏi thao túng tâm lý người khác, nhưng lần này lại có gì đó khác thường.

Không giống những lần trước, hắn không cố áp đặt hay ra lệnh, mà lại dùng cách tiếp cận đầy nguy hiểm hơn—một sự dịu dàng mang tính kiểm soát.

Minho không biết liệu điều này có phải một phần của trò chơi hay không.

Nhưng cậu biết chắc một điều.

Nó đang ảnh hưởng đến cậu.

Rất nhiều.

=))
 
Banginho - Dangerous Game
Chương 27. Cuốn vào


Minho không rời đi ngay lập tức.

Cậu lẽ ra nên làm thế.

Nên quay lưng, nên cắt đứt đoạn đối thoại đầy nguy hiểm này, nên giữ khoảng cách với Bang Chan để không bị cuốn vào những cảm xúc không nên có.

Nhưng đôi chân lại không nghe theo lý trí.

Chan cũng không vội.

Hắn cứ ngồi đó, đôi mắt trầm tĩnh nhưng đầy nguy hiểm, như thể biết trước Minho sẽ không bỏ đi.

Hắn biết quá rõ về cậu rồi.

"Tôi không có thời gian chơi với anh."

Minho nói, giọng cứng rắn hơn mức cần thiết.

Chan khẽ cười, ánh mắt vẫn không rời khỏi cậu.

"Vậy sao?"

Hắn đứng dậy, từng bước một thu hẹp khoảng cách giữa hai người.

Minho không lùi lại, nhưng bàn tay vô thức siết chặt.

Chan dừng lại ngay trước mặt cậu.

Khoảng cách đủ gần để Minho có thể cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể hắn.

"Cậu có thể nói bất cứ điều gì cậu muốn."

Chan nói, giọng trầm thấp, mang theo một sự chắc chắn đáng sợ.

"Nhưng chúng ta đều biết sự thật là gì."

Minho nheo mắt.

"Sự thật gì?"

Chan nghiêng đầu, chậm rãi, nhưng ánh mắt sắc bén như dao cắt.

"Sự thật rằng em đã bị cuốn vào từ lâu rồi."

Cả căn phòng như chìm vào sự im lặng chết chóc.

Minho không trả lời.

Không phải vì cậu không muốn.

Mà vì cậu không biết phải trả lời thế nào.

Minho ghét điều này.

Ghét việc Bang Chan nói đúng.

Ghét việc bản thân không thể ngay lập tức phủ nhận.

Ghét việc trong lòng cậu đang dao động.

Cậu lẽ ra không nên như thế này.

Không nên để cảm xúc cá nhân chen vào nhiệm vụ.

Không nên để một kẻ như Chan ảnh hưởng đến mình.

Nhưng mọi chuyện không còn đơn giản nữa.

"Anh nghĩ mình hiểu tôi đến vậy sao?"

Minho lên tiếng, cố gắng giữ bình tĩnh.

Chan không trả lời ngay.

Hắn chỉ nhìn cậu, ánh mắt sâu thẳm và nguy hiểm như thể đang thăm dò từng suy nghĩ trong đầu cậu.

Rồi, rất chậm rãi, hắn nở một nụ cười nửa miệng.

"Không."

Chan nói.

"Nhưng tôi biết đủ để thấy em không giống những gì em đang cố tỏ ra."

Minho siết chặt nắm tay.

Cậu muốn phản bác.

Muốn nói rằng Chan sai.

Rằng cậu chưa bao giờ dao động.

Nhưng lời nói cứ nghẹn lại.

Và Chan—tên khốn đó—dường như đã nhận ra điều ấy.

Hắn bước đến gần hơn, khoảng cách giữa hai người chỉ còn một gang tay.

"Lee Minho."

Cậu hơi giật mình khi nghe thấy giọng hắn.

Không phải bởi vì Chan gọi thẳng tên cậu, mà bởi vì giọng hắn khác với mọi khi.

Không còn là Mafia Boss lạnh lùng, tàn nhẫn.

Mà có chút gì đó... chân thật.

Chết tiệt.

Minho ghét cảm giác này.

Ghét việc trái tim mình lỡ một nhịp khi nghe Chan nói câu đó.

Ghét việc hắn cứ nhìn cậu như thể biết hết mọi thứ.

"Anh đang cố làm gì?"

Minho gằn giọng, cố giữ bình tĩnh.

"Muốn tôi thừa nhận gì sao?"

Chan vẫn giữ nguyên nét mặt điềm nhiên, nhưng ánh mắt lại tối đi vài phần.

"Em nghĩ tôi muốn nghe gì?"

Giọng hắn trầm thấp, không nhanh không chậm, nhưng từng chữ lại như cứa thẳng vào tâm trí Minho.

Cậu không trả lời.

Không thể trả lời.

Vì nếu cậu nói thêm một lời nào nữa, đó có thể là lời mà chính cậu cũng không muốn thừa nhận.

Một lúc lâu sau, Chan thở ra một hơi nhẹ, rồi lùi lại một bước.

Chỉ một bước.

Nhưng khoảng cách đó đủ để Minho cảm thấy như vừa thoát ra khỏi một cái bẫy vô hình.

"Em có thể tiếp tục tự lừa mình."

Chan nói, giọng không còn khiêu khích nữa.

Chỉ đơn giản là một sự thật phũ phàng.

"Nhưng em không thể lừa tôi."

Minho siết chặt nắm tay.

Cậu nên bỏ đi.

Nên kết thúc cuộc đối thoại này.

Nhưng ngay lúc cậu định quay lưng, Chan bỗng cất giọng.

"Minho."

Cậu khựng lại.

Chan chưa từng gọi cậu bằng giọng nói như thế trước đây.

Một chút trầm thấp, một chút mềm mại, nhưng lại mang theo một thứ cảm xúc mà Minho không dám đặt tên.

Cậu quay đầu, ánh mắt cảnh giác.

Chan nhìn thẳng vào mắt cậu.

"Đừng để tôi phải mất em."

Trái tim Minho thắt lại một nhịp.

=))
 
Banginho - Dangerous Game
Chương 28. Phán quyết


Minho không có thời gian để nghĩ về lời Chan vừa nói.

Chưa đầy một giờ sau, điện thoại cậu rung lên với một tin nhắn mã hóa từ cấp trên.

"Kế hoạch thay đổi.

Mục tiêu chính: Bang Chan.

Hành động ngay khi có cơ hội."

Minho nhìn chằm chằm vào màn hình, cảm giác như máu trong người lạnh đi.

Cậu đã biết sớm muộn gì cũng đến lúc này.

Nhưng khi nó thực sự xảy ra, cậu lại thấy lồng ngực như bị bóp nghẹt.

Cậu đã dành hơn nửa năm để xâm nhập vào tổ chức của Chan.

Để lấy lòng tin của hắn.

Để thu thập bằng chứng đủ để hạ gục toàn bộ hệ thống của hắn.

Và bây giờ, cậu được lệnh phải ra tay.

Không do dự.

Không chần chừ.

Không để bất cứ thứ gì cản trở.

Nhưng làm sao cậu có thể không do dự, khi Chan không giống như những gì hồ sơ ghi lại?

Khi hắn không chỉ là một Mafia Boss máu lạnh?

Khi hắn đã cứu cậu hơn một lần?

Khi hắn—

Minho siết chặt điện thoại, cố đẩy hết mọi suy nghĩ ra khỏi đầu.

Cậu là một cảnh sát.

Đây là nhiệm vụ.

Không có chuyện cảm xúc cá nhân chen vào.

Chỉ cần thêm một cơ hội.

Một sơ hở nhỏ nhất.

Cậu sẽ kết thúc tất cả.

Cơ hội đến nhanh hơn Minho tưởng.

Ba ngày sau, Chan nhận được một cuộc gọi khẩn từ một trong những tay chân thân tín.

Một lô hàng quan trọng của tổ chức đã bị đánh cắp, và dấu vết cho thấy có kẻ phản bội đứng sau.

"Tôi sẽ đích thân xử lý chuyện này."

Chan nói, khoác vội áo khoác.

Minho đứng bên cạnh, vẻ mặt không đổi, nhưng trong lòng đã nhanh chóng tính toán.

Đây chính là thời điểm hoàn hảo.

Một cuộc giao dịch bất ngờ.

Một tình huống hỗn loạn.

Một khoảnh khắc sơ hở.

Cậu chỉ cần một phát súng.

Nhưng khi Minho theo Chan đến bãi giao hàng bỏ hoang, mọi thứ lại không diễn ra như kế hoạch.

Một nhóm vũ trang đã chờ sẵn.

Không phải người của Chan.

Không phải cảnh sát.

Là một thế lực thứ ba.

Một cái bẫy.

Và cả hai đều đã rơi vào đó.

"Tao biết sớm muộn gì chúng mày cũng mò đến."

Một giọng nói vang lên từ trong bóng tối.

Từ bên kia nhà kho, một người đàn ông bước ra.

Hắn có một vết sẹo dài trên má, ánh mắt sắc lạnh đầy thù hận.

Jung Sangho.

Kẻ từng là cánh tay phải của Chan—trước khi phản bội hắn.

Minho nheo mắt, cơ thể tự động vào tư thế phòng thủ.

Chan thì hoàn toàn bình thản, như thể đã đoán trước được điều này.

"Thật tiếc khi gặp lại mày theo cách này, Sangho."

Hắn nói, giọng vẫn điềm nhiên.

Sangho bật cười.

"Mày nghĩ tao sẽ để mày sống yên sao?

Mày phá hủy tất cả của tao, Chan."

Hắn giơ tay lên.

Ngay lập tức, hơn mười họng súng chĩa thẳng vào Chan và Minho.

Minho siết chặt khẩu súng trong tay.

Kế hoạch ám sát Chan của cậu đã không còn quan trọng nữa.

Vì ngay lúc này, có một điều còn rõ ràng hơn—

Nếu không cùng nhau chiến đấu, cả hai sẽ chết ngay tại đây.

Minho chỉ mất một giây để đưa ra quyết định.

Không do dự, cậu lùi nhanh về phía Chan, đứng song song với hắn, súng giơ sẵn trong tay.

"Chúng ta đang bị bao vây bởi hơn mười khẩu súng, em không định nhắm vào tôi lúc này chứ?"

Chan nghiêng đầu, giọng điệu có chút trêu chọc.

Minho siết cò, mắt không rời khỏi Jung Sangho.

"Tôi không ngu đến mức bắn vào đồng minh duy nhất của mình ngay lúc này đâu."

Chan nhếch môi.

"Tốt.

Vậy thì tôi hy vọng em đủ nhanh."

Sangho không cho họ thêm thời gian.

"Hạ chúng nó."

Tiếng súng vang lên.

Chan và Minho cùng lúc nhảy sang hai hướng khác nhau, nấp sau những thùng hàng kim loại rỉ sét.

Đạn bay sượt qua đầu Minho, cậu nhanh chóng phản kích, bắn gục hai tên ngay lập tức.

Chan cũng không chậm trễ, hắn bình tĩnh bắn chính xác vào đầu gối một tên, khiến hắn gục xuống với tiếng hét đau đớn.

"Chết tiệt, đông quá."

Minho nghiến răng, thay băng đạn trong tích tắc.

Chan đưa mắt quan sát, nhanh chóng lên kế hoạch.

"Nấp không phải cách đâu, tôi có một lối thoát."

Hắn nói.

"Ở đâu?"

Chan nghiêng đầu ra sau, ra hiệu về phía một cánh cửa thép lớn.

"Lối ra khẩn cấp.

Nhưng chúng ta cần mở đường trước."

Minho liếc nhanh về phía đó—vấn đề là nó quá xa.

"Chạy đến đó không khác gì tự sát."

Chan cười nhạt.

"Vậy thì đừng chạy."

Không chờ Minho đáp lại, Chan lao ra trước, bắn liên tục về phía trước.

"Chết tiệt, hắn điên thật rồi."

Minho rủa nhỏ, nhưng rồi cũng lao theo ngay sau đó, yểm trợ cho Chan.

Hai người họ chiến đấu như thể đã sát cánh cùng nhau từ lâu.

Minho bắn vào tay một kẻ định nhắm súng vào Chan.

Chan nhanh chóng kết liễu một tên suýt chĩa dao vào Minho.

Cả hai di chuyển ăn ý, như thể không cần giao tiếp vẫn hiểu được ý đồ của nhau.

Chỉ còn vài mét nữa là đến được cánh cửa.

Nhưng đúng lúc đó—

Một tiếng súng vang lên.

Minho giật mình quay đầu.

Chan khựng lại, vai hắn giật mạnh.

Áo hắn nhuốm đỏ.

Hắn bị trúng đạn.

=))
 
Banginho - Dangerous Game
Chương 29. Thống nhất


Minho thót tim.

"Chan!"

Cậu vươn tay định kéo Chan đi, nhưng hắn đã kịp lùi lại, cánh tay trái ôm lấy vai, máu chảy xuống ướt đẫm tay áo.

"Chạy đi, em lo cho tôi à?"

Chan bật cười, giọng hắn hơi khàn nhưng vẫn mang theo sự trêu chọc.

Minho cau mày.

"Đừng có nói nhảm, đứng yên để tôi xem vết thương."

Chan nhướng mày nhìn cậu.

"Giữa loạn đạn thế này, em định xem kiểu gì?"

Lời vừa dứt, một viên đạn sượt qua má Minho.

Cậu nghiến răng, kéo Chan xuống thấp hơn, rồi nhanh chóng bắn trả.

"Câm miệng.

Đi theo tôi."

Chan khẽ cười, nhưng lần này là một nụ cười có phần mềm mại hơn.

"Nghe lời em vậy."

Minho gạt đi cái cảm giác lạ lẫm trong lòng, tập trung dẫn đường.

Họ chỉ còn cách cánh cửa vài bước chân.

Nhưng phía sau, Sangho đã nhận ra điều đó.

"Hai đứa mày nghĩ có thể thoát được hả?"

Minho nhìn thấy hắn giơ súng lên—nhắm thẳng vào Chan.

Không kịp suy nghĩ, Minho lập tức quay người, chặn trước mặt Chan.

Đoàng!

Một viên đạn bay vụt qua, sượt qua bả vai Minho.

Cơn đau rát khiến cậu khẽ rít lên, nhưng Minho vẫn giữ vững tư thế.

Chan nhìn cậu chằm chằm, ánh mắt sâu đến đáng sợ.

"Minho."

Cậu không đáp, chỉ siết chặt khẩu súng trong tay, giơ lên, nhắm thẳng vào Sangho.

Một phát.

Hai phát.

Ba phát.

Sangho ngã xuống.

Những kẻ còn lại hoảng loạn, và đó là cơ hội.

Chan nắm lấy tay Minho, kéo cậu về phía cánh cửa.

Họ lao ra ngoài, hòa mình vào bóng tối của màn đêm.

Tiếng còi cảnh sát vang lên từ xa.

Chan cười khẽ, thở hắt ra.

"Có phải em báo cảnh sát không?"

Minho nhếch môi, dù cả người đang đau nhức.

"Nếu tôi nói không thì anh có tin không?"

Chan nhìn cậu một lúc, rồi bật cười.

"Không."

Minho cũng cười, nhưng cậu không nói gì thêm.

Họ tiếp tục chạy, mặc kệ máu vẫn đang rỉ ra từ vết thương.

Cuộc chiến này vẫn chưa kết thúc.

Hơi thở của cả hai dồn dập khi chạy sâu vào con hẻm nhỏ, bóng tối và những bức tường cũ kỹ che chắn họ khỏi những ánh mắt đang lùng sục bên ngoài.

Chan tựa lưng vào bức tường, một tay ôm lấy vết thương trên vai, mi mắt khẽ nhắm lại như để giảm bớt cơn đau.

Minho cũng dựa vào tường đối diện, tay siết chặt khẩu súng còn vương mùi thuốc súng.

Ánh mắt cậu lướt qua Chan, dừng lại trên những vệt máu đỏ thẫm đang thấm qua lớp áo sơ mi đen của hắn.

"Cởi áo ra."

Chan nhướn mày, đôi mắt sâu thẳm ánh lên tia thú vị.

"Em muốn tôi làm gì cơ?"

Minho bắn cho hắn một ánh nhìn sắc lẻm.

"Bớt đùa giỡn đi.

Để tôi xem vết thương."

Chan bật cười khẽ nhưng vẫn ngoan ngoãn tháo áo vest rồi cởi luôn cả sơ mi.

Dưới ánh đèn đường nhạt nhòa, từng đường nét săn chắc hiện lên rõ ràng, nhưng Minho không có tâm trí để để ý đến những thứ đó.

Cậu cúi xuống, lấy con dao găm bên hông, nhanh gọn xé một mảng vải sạch trên áo sơ mi của Chan rồi quấn chặt lấy vai hắn để cầm máu.

Chan nhìn cậu chằm chằm.

"Em chuyên nghiệp thật đấy."

Minho không ngẩng lên, chỉ trầm giọng đáp.

"Tôi từng học sơ cứu."

Chan im lặng một lúc, rồi đột nhiên cười nhẹ.

"Tôi với em đang ở cùng một phe đấy à?"

Minho khựng lại, nhưng chỉ trong thoáng chốc.

Cậu thắt chặt nút băng rồi đứng thẳng dậy, mắt nhìn thẳng vào Chan.

"Chúng ta chỉ đang có chung một kẻ thù."

Chan không đáp ngay.

Hắn nhìn sâu vào mắt Minho, như thể đang tìm kiếm thứ gì đó.

Một lúc sau, hắn khẽ cười, giọng trầm thấp mà nguy hiểm.

"Vậy em nói xem, ai mới thực sự là kẻ thù của tôi?"

Minho không đáp.

Cậu quay người, kéo áo khoác lại sát người, giọng bình thản nhưng mang theo chút gì đó không rõ ràng.

"Đi thôi.

Nếu còn đứng đây, cả hai chúng ta đều sẽ chết."

Chan im lặng, rồi cũng bước theo.

Hắn biết Minho không trả lời, nhưng cũng không phủ nhận.

Và điều đó thú vị hơn bất cứ câu trả lời nào khác.

=))
 
Banginho - Dangerous Game
Chương 30. I like you


Tiếng còi cảnh sát vang lên mỗi lúc một gần.

Minho bước nhanh, Chan theo sát ngay phía sau.

Máu trên vai hắn vẫn còn rỉ ra, nhưng bước chân vẫn vững vàng như thể vết thương chỉ là chuyện nhỏ.

"Chúng ta cần một chỗ ẩn náu."

Minho thấp giọng.

Chan nhếch môi.

"Em có sẵn một nơi an toàn à?"

Minho không đáp, chỉ liếc hắn một cái rồi tiếp tục rẽ vào một con hẻm tối.

Một lúc sau, cả hai dừng lại trước một cánh cửa kim loại cũ kỹ.

Minho gõ ba lần theo nhịp, vài giây sau, cánh cửa hé mở.

Người đàn ông phía trong trông có vẻ già nua, nhưng ánh mắt lại sắc bén đến đáng sợ.

Ông ta lướt nhìn Minho, rồi dừng lại trên Chan.

"Cậu ta là ai?"

Minho đáp gọn.

"Người cần chỗ nghỉ ngơi."

Ông ta không hỏi thêm, chỉ nhấc chân sang một bên để nhường đường.

Minho kéo Chan vào trong, cánh cửa nhanh chóng đóng lại, cắt đứt mọi âm thanh từ thế giới bên ngoài.

Chan nhìn quanh căn phòng nhỏ, chỉ có một cái giường, một chiếc ghế gỗ cũ và vài dụng cụ y tế đơn giản.

"Không tệ."

Hắn cười nhạt.

"Em thường xuyên đến đây?"

Minho phớt lờ câu hỏi đó, lôi ra một hộp cứu thương từ tủ gỗ.

"Ngồi xuống."

Cậu ra lệnh.

Chan nhướng mày nhưng vẫn ngoan ngoãn ngồi xuống ghế.

Minho quỳ một chân, kéo vạt áo hắn xuống để kiểm tra vết thương.

Khi đầu ngón tay lạnh chạm vào làn da nóng rẫy, Chan đột nhiên lên tiếng, giọng trầm khàn.

"Em dịu dàng thế này, tôi lại thấy lạ."

Minho không thèm ngước lên, chỉ lạnh nhạt đáp.

"Im đi."

Chan cười khẽ, nhưng không nói gì thêm.

Minho cẩn thận lấy gạc lau sạch vết máu, bôi thuốc rồi quấn băng chặt lại.

Cậu làm tất cả một cách thành thạo, nhưng vẫn không tránh khỏi việc tạo ra một chút đau đớn.

Chan khẽ hít vào.

Minho liếc hắn.

"Đau à?"

Chan nhìn cậu, ánh mắt sâu không đáy.

"Không bằng đau lòng."

Minho khựng lại một giây.

Chan bật cười, giọng pha lẫn chút chế giễu.

"Em xem tôi là cái gì?

Một con tốt thí hay một gánh nặng?"

Minho trầm mặc trong vài giây, rồi lẳng lặng thắt chặt băng vải, khiến Chan khẽ rên lên.

"Không lẽ em muốn tôi chết?"

Chan nhướn mày, vẻ thích thú không hề che giấu.

Minho đứng dậy, đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào Chan.

"Không."

Cậu đáp, giọng bình thản.

"Anh chưa được phép chết."

Chan nhìn cậu chằm chằm, nụ cười trên môi dần tắt đi.

Hắn cảm nhận được điều gì đó trong giọng nói của Minho.

Một thứ gì đó rất nhỏ, rất mờ nhạt—nhưng có thật.

Và chính điều đó mới thực sự nguy hiểm.

Căn phòng nhỏ trở nên im lặng sau câu nói của Minho.

Chan nghiêng đầu, ánh mắt sắc bén như muốn nhìn thấu cậu.

Minho không chớp mắt, chỉ bình thản thu dọn hộp cứu thương.

"Nghỉ ngơi đi.

Anh mất máu nhiều rồi."

Chan chống khuỷu tay lên ghế, bàn tay vô thức chạm vào băng gạc trên vai.

Hắn bật cười khẽ.

"Minho, em đang quan tâm tôi à?"

Cậu không đáp, chỉ liếc hắn một cái, rồi xoay người bước đến chiếc giường đơn ở góc phòng.

Chan nhìn theo dáng lưng cậu, khóe môi cong lên.

"Làm ơn đừng bảo với tôi là em đang mềm lòng."

Minho đặt hộp cứu thương xuống bàn, quay lại đối diện với hắn.

"Bang Chan."

Cậu chậm rãi lên tiếng, giọng điệu không nhanh không chậm.

"Anh nghĩ mình quan trọng đến mức nào?"

Chan hơi nheo mắt.

"Lòng trung thành của tôi chỉ kéo dài cho đến khi nhiệm vụ kết thúc."

Minho tiếp tục, từng lời nói ra đều lạnh lùng và sắc bén.

"Đừng nhầm lẫn giữa trách nhiệm và quan tâm."

Chan im lặng vài giây, rồi bật cười khẽ.

Hắn đứng dậy, bước đến trước mặt Minho, khoảng cách giữa hai người chỉ còn vài centimet.

Hơi thở của hắn phả nhẹ lên mặt cậu, ánh mắt tối lại đầy nguy hiểm.

"Vậy à?"

Chan cất giọng trầm thấp, "Thế tại sao em không giết tôi khi có cơ hội?"

Minho không lùi bước.

"Vì tôi không hành động thiếu suy nghĩ."

Chan bật cười, nhưng lần này trong mắt hắn không còn sự trêu chọc nữa.

Hắn đưa tay nâng cằm Minho lên, buộc cậu phải nhìn thẳng vào mình.

"Thế nếu tôi nói..."

Giọng hắn trầm hơn, như một lời thì thầm nguy hiểm.

"Tôi thích em thì sao?"

Minho thoáng sững người.

Chỉ trong một giây ngắn ngủi, cậu nhận ra tim mình đã lỡ một nhịp.

Nhưng ngay lập tức, Minho khôi phục lại vẻ bình tĩnh.

Cậu gạt tay hắn ra, ánh mắt không dao động.

"Vậy thì tôi sẽ nói..."

Cậu hạ giọng, từng chữ sắc như dao.

"...Anh điên rồi."

Chan không phản bác, chỉ cười nhẹ.

Nhưng trong mắt hắn lúc này, rõ ràng có một tia gì đó không đơn thuần là trò chơi nữa.
 
Banginho - Dangerous Game
Chương 31. Let break the limit


Không khí trong phòng đặc quánh lại ngay sau câu nói của Minho.

Chan vẫn giữ nụ cười mơ hồ trên môi, nhưng ánh mắt hắn lại tối đi vài phần.

"Điên à?"

Hắn lặp lại, giọng khẽ trầm xuống.

"Có lẽ em nói đúng."

Minho không phản ứng ngay.

Cậu chỉ nhìn Chan, cố gắng đoán xem hắn đang nghĩ gì.

Nhưng điều đó chưa bao giờ là dễ dàng cả.

Chan nhìn Minho một lúc lâu, rồi bất ngờ vươn tay kéo cậu lại gần.

Khoảnh khắc khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại, Minho có thể cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể hắn.

"Vậy thì..."

Chan ghé sát tai cậu, giọng nói nhỏ nhưng mang theo áp lực đầy nguy hiểm.

"Nói tôi nghe, Minho.

Nếu tôi điên thật, thì em sẽ làm gì?"

Minho giữ nguyên vẻ bình tĩnh, nhưng nhịp tim cậu thì không còn ổn định nữa.

Cậu có thể dễ dàng gạt tay Chan ra, có thể lùi lại để tạo khoảng cách, nhưng cậu đã không làm thế.

Một giây.

Hai giây.

"...Tôi sẽ xử lý anh như cách một cảnh sát nên làm."

Minho lên tiếng, giọng trầm ổn.

Chan nhìn cậu chằm chằm.

Rồi hắn bật cười.

Nhưng lần này, nụ cười của hắn lại có gì đó thật kỳ lạ.

"Thật không?"

Chan hỏi, tay vẫn không buông lỏng.

Minho không trả lời ngay.

Cậu biết mình cần giữ vững lập trường, nhưng lý trí của cậu đã không còn là thứ duy nhất kiểm soát bản thân nữa rồi.

Chan nhíu mày khi thấy cậu im lặng quá lâu.

Hắn nghiêng đầu, một tay siết nhẹ eo cậu, một tay nâng cằm Minho lên.

"Em đang dao động."

Hắn nói, giọng chắc chắn.

"Và em biết điều đó, đúng không?"

Minho cắn chặt răng.

Cậu ghét phải thừa nhận, nhưng có lẽ... hắn nói đúng.

Không gian giữa hai người quá chật hẹp, chật đến mức Minho có cảm giác như từng hơi thở của mình đều bị Chan kiểm soát.

Chan vẫn giữ chặt cậu, ánh mắt nhìn sâu vào Minho như thể muốn đào bới từng suy nghĩ trong đầu cậu ra.

"Em không phủ nhận à?"

Hắn hỏi, giọng trầm thấp như đang dẫn dụ con mồi.

Minho hít một hơi thật sâu, giữ bình tĩnh.

"Tôi chẳng có gì để phủ nhận."

Chan bật cười, nhưng trong mắt hắn không hề có ý cười.

"Vậy à?"

Hắn nghiêng đầu, ánh mắt quan sát từng biểu cảm nhỏ nhất trên gương mặt Minho.

Minho không tránh né ánh mắt ấy.

"Anh nghĩ anh có thể thao túng tôi chỉ bằng mấy câu nói à, Bang Chan?"

Cậu nhấn mạnh cái tên đó, như một lời cảnh báo.

Chan im lặng một lúc, rồi hắn cười nhẹ.

"Không."

Hắn đáp, tay siết nhẹ eo Minho, kéo cậu sát hơn một chút.

"Nhưng em biết không, Minho..."

Hắn cúi đầu, hơi thở phả nhẹ lên cổ cậu, giọng nói trầm thấp như một lời thì thầm nguy hiểm.

"...Em cũng chưa từng thật sự muốn rời khỏi tôi."

Lời nói đó như một nhát dao đâm thẳng vào lớp phòng bị của Minho.

Cậu nín thở, nhưng chỉ một giây sau, cậu bật cười khẽ.

"Anh tự tin quá đấy, Chan."

Chan mỉm cười, nhưng thay vì tiếp tục trò chơi tâm lý, hắn bất ngờ buông cậu ra.

Minho thoáng giật mình vì sự thay đổi đột ngột đó.

Chan lùi lại, khoanh tay dựa vào bàn, nhìn Minho đầy thách thức.

"Vậy thì..."

Hắn nghiêng đầu.

"Đi đi."

Minho nheo mắt.

"Gì cơ?"

Chan nhún vai.

"Nếu em chắc chắn đến vậy, nếu em thật sự tin rằng em vẫn kiểm soát được bản thân... thì em có thể rời khỏi đây ngay bây giờ."

Minho siết chặt tay.

Cậu biết, đây lại là một cái bẫy khác.

Nếu cậu rời đi, nghĩa là cậu vẫn còn một chút lý trí.

Nhưng nếu cậu ở lại...

Chan nhìn cậu, ánh mắt sắc bén hơn bao giờ hết.

"Cơ hội duy nhất đấy, Minho."

Minho đứng yên tại chỗ.

Một giây.

Hai giây.

Rồi cậu cất bước.

Nhưng thay vì rời đi, cậu lại tiến về phía Chan.

Cậu dừng lại ngay trước mặt hắn, ánh mắt đối diện với ánh mắt kia.

"...Vậy thì đừng dối lòng nữa."

Minho cất giọng, thấp và chắc chắn.

Lần này, đến lượt Chan sững người.

=))
 
Banginho - Dangerous Game
Chương 32. ?...


Chan không phản ứng ngay.

Hắn chỉ nhìn Minho, ánh mắt tối đi như thể đang phân tích từng lời cậu vừa nói.

Rồi, chậm rãi, một nụ cười nhếch lên trên môi hắn.

"Em đang thách thức tôi sao Minho?"

Chan hỏi, giọng trầm thấp như thể vừa nghe thấy điều thú vị nhất trong ngày.

Minho không trả lời ngay.

Cậu giữ ánh mắt của mình thật vững, không né tránh.

"Tôi chỉ nói sự thật thôi."

Chan im lặng một lúc, rồi hắn nhấc tay, chậm rãi chạm vào cổ Minho.

Đầu ngón tay lướt nhẹ qua làn da cậu, không quá mạnh, nhưng đủ để khiến từng sợi thần kinh căng lên.

"Vậy sao?"

Chan hỏi nhỏ.

"Vậy thì nói tôi nghe đi, Minho..."

Hắn cúi xuống, khoảng cách giữa hai người gần đến mức Minho có thể cảm nhận hơi thở của Chan lướt qua da mình.

"...Sự thật là gì?"

Minho nheo mắt, cảm nhận tim mình đập nhanh hơn một nhịp.

Nhưng thay vì lùi lại, cậu vươn tay, nắm lấy cổ áo Chan, kéo hắn lại gần hơn.

"Sự thật," Minho nói, giọng thấp hơn, "...là dù tôi có cố gắng đến đâu, tôi cũng không thể phủ nhận rằng tôi đã bị cuốn vào trò chơi của anh."

Chan khựng lại.

Lần đầu tiên trong suốt khoảng thời gian quen biết, Minho thấy hắn không giấu nổi một thoáng ngạc nhiên.

Nhưng ngay sau đó, Chan bật cười.

"Tôi biết mà."

Hắn thì thầm.

"Em cũng chẳng khá hơn tôi là bao đâu."

Minho không phủ nhận.

Cậu biết.

Bọn họ đã đi quá xa rồi.

Không còn đường lui nữa.

Không gian giữa hai người tràn ngập một sự căng thẳng khó gọi tên.

Chan nhìn Minho, ánh mắt sâu thẳm như đang cố nhìn xuyên qua lớp vỏ bọc cuối cùng của cậu.

Minho cũng không né tránh.

Cậu biết, ngay từ khoảnh khắc bước chân vào thế giới của Chan, mọi chuyện đã không thể quay đầu lại.

Chan khẽ nghiêng đầu, giọng nói vang lên trầm thấp nhưng lại mang theo một sự chắc chắn tuyệt đối.

"Em nghĩ mình còn có thể thoát khỏi tôi sao?"

Minho mím môi, không trả lời ngay.

Nhưng cậu biết rõ câu trả lời là gì.

Không thể.

Cậu đã có vô số cơ hội để kết thúc chuyện này.

Vô số thời điểm có thể rời đi mà không do dự.

Nhưng cuối cùng, cậu vẫn ở lại.

Vẫn bị cuốn vào thế giới của Chan.

Vẫn để bản thân trượt dài vào một ván bài mà ngay từ đầu cậu đã không có cơ hội thắng.

Chan vươn tay, lần này không chạm vào Minho một cách thử thách nữa.

Thay vào đó, hắn siết lấy cổ tay cậu, kéo nhẹ.

"Minho."

Chỉ một từ, nhưng lại khiến cậu cảm thấy như bản thân sắp chìm sâu hơn vào thứ gì đó không thể cưỡng lại.

Chan chưa bao giờ gọi cậu theo cách này—không trêu chọc, không mỉa mai, cũng không hề có sự áp đặt nào.

Chỉ đơn giản là một cái tên, nhưng lại nặng nề hơn bất cứ điều gì khác.

Minho siết chặt tay.

"...Vậy bây giờ, anh định làm gì?"

Cậu hỏi, giọng khàn đi đôi chút.

Chan nhìn cậu một lúc lâu.

Rồi hắn nhẹ nhàng kéo Minho sát hơn, khoảng cách giữa hai người gần đến mức hơi thở hòa vào nhau.

"Đi theo tôi."

Chan nói.

Không phải một lời ra lệnh.

Mà là một lời mời gọi.

Một sự lựa chọn.

Minho biết, nếu cậu đồng ý, sẽ không còn con đường nào khác để quay đầu nữa.

Cậu hít một hơi thật sâu, nhắm mắt trong một giây, rồi mở mắt ra, nhìn thẳng vào Chan.

Và lần đầu tiên... cậu không từ chối.

=))
 
Banginho - Dangerous Game
Chương 33. Rạo rực


Minho chấp nhận đi theo Chan

Câu trả lời không cần nói ra, bởi vì ngay khoảnh khắc cậu không rút tay lại, Chan đã hiểu tất cả.

Một nụ cười thoáng lướt qua môi hắn, nhưng lần này không còn sự ngạo nghễ hay thử thách thường thấy.

Chỉ có sự chắc chắn—và một chút gì đó dịu dàng đến bất ngờ.

"Vậy thì đi thôi."

Chan thì thầm, ngón tay vô thức siết chặt cổ tay Minho trước khi kéo cậu vào xe.

Minho không biết điểm đến là đâu, nhưng cậu cũng chẳng buồn hỏi.

Vì cậu biết rõ, cho dù có đi đến đâu, chỉ cần ở bên Chan, cậu cũng đã vượt qua lằn ranh mà mình không nên bước qua.



Biệt thự của Chan không giống với những nơi Minho từng đặt chân đến trước đây.

Nó không quá xa hoa, không lộng lẫy theo kiểu muốn phô trương quyền lực, nhưng lại có một sự tĩnh lặng đầy nguy hiểm.

Chan đẩy cửa bước vào trước, Minho theo sau, ánh mắt lướt qua từng góc phòng, vô thức đánh giá mọi thứ như một bản năng của cảnh sát chìm.

"Tôi không giữ em lại."

Chan đột nhiên lên tiếng, quay lưng lại nhìn Minho.

"Nếu muốn rời đi, bây giờ vẫn còn kịp."

Minho nhếch môi.

"Nói vậy nghĩa là sao?"

Chan im lặng một lúc, ánh mắt hắn dường như tối lại dưới ánh đèn mờ.

Rồi hắn bước đến gần Minho, rất gần.

"Vì nếu ở lại..."

Giọng hắn trầm xuống, hơi thở lướt nhẹ qua làn da cậu.

"Em sẽ không còn đường thoát nữa."

Một khoảng lặng kéo dài.

Minho hít sâu một hơi, nhưng lại không lùi lại.

Thay vào đó, cậu cười nhạt.

"Vậy sao?"

Rồi không để Chan có cơ hội nói thêm, Minho vươn tay nắm lấy cổ áo hắn, kéo mạnh xuống.

Khoảnh khắc môi chạm môi, tất cả mọi lý trí đều bị xé nát.

Chan không hề bất ngờ, như thể hắn đã chờ đợi điều này từ lâu.

Hắn lập tức đáp lại, tay vòng ra sau gáy Minho, kéo cậu lại gần hơn.

Nụ hôn ban đầu chỉ là một phép thử, nhưng chỉ trong vài giây, nó đã biến thành một cuộc chiếm đoạt đầy cám dỗ.

Minho không còn quan tâm đến việc ai đang dẫn dắt ai, ai mới là kẻ kiểm soát.

Cậu chỉ biết rằng, vào khoảnh khắc này, giữa những hơi thở gấp gáp và những ngón tay siết chặt lấy nhau, không còn ai là kẻ thù, không còn nhiệm vụ, không còn sự dối trá nào.

Chỉ còn hai người họ, cuốn vào nhau một cách mãnh liệt nhất.

Chan đẩy Minho về phía bức tường, môi hắn di chuyển dọc theo đường xương hàm của cậu, từng nụ hôn nóng bỏng kéo dài theo từng nhịp thở.

Minho nhắm mắt lại, buông bỏ tất cả mọi suy nghĩ.

Đêm nay, cậu không muốn nghĩ đến ngày mai nữa.

Cánh cửa phòng ngủ đóng lại phía sau lưng Minho, tiếng chốt khóa vang lên khe khẽ.

Cậu chưa kịp định thần thì cả cơ thể đã bị Chan áp chặt vào cánh cửa.

"Nếu hối hận thì vẫn còn kịp."

Giọng Chan trầm thấp, hơi thở nóng rực phả vào tai Minho.

Minho bật cười, một nụ cười vừa bất cần, vừa khiêu khích.

"Tôi không phải loại người dễ lùi bước."

Chan im lặng nhìn cậu trong vài giây.

Rồi đột ngột, hắn cúi xuống.

Nụ hôn lần này không còn là phép thử hay dò xét.

Nó là sự chiếm đoạt.

Chan hôn Minho theo cách của một kẻ đã kìm nén quá lâu, nồng nhiệt và mạnh bạo, như thể hắn muốn khắc sâu sự tồn tại của mình vào từng hơi thở của cậu.

Minho không hề yếu thế.

Cậu đáp lại, đôi tay trượt lên bờ vai vững chắc của Chan, rồi siết lấy cổ áo hắn, kéo mạnh hơn.

Lớp vải bị xé toạc một cách không thương tiếc.

Chan bật cười khẽ, ánh mắt tối sẫm vì dục vọng.

"Gấp gáp vậy sao?"

Minho liếm môi, giọng khàn đi.

"Anh nói nhiều quá đấy."

Không để Chan có thời gian trêu chọc, Minho nghiêng đầu, kéo hắn vào một nụ hôn khác, sâu hơn, cuồng nhiệt hơn.

Bàn tay Chan trượt dọc theo eo Minho, từng ngón tay nóng rực lướt qua làn da trần, khơi lên từng đợt rùng mình.

Cả hai cứ thế cuốn lấy nhau, hơi thở hòa quyện, không ai muốn buông tay trước.

Vải vóc rơi xuống sàn theo từng chuyển động.

Nhiệt độ trong phòng dần trở nên ngột ngạt.

Chan nhấc bổng Minho lên, đặt cậu xuống giường, đôi mắt không hề che giấu khát khao cháy bỏng.

"Đêm nay..."

Hắn cúi xuống, thì thầm bên tai cậu.

"Em thuộc về tôi."

Minho không đáp, nhưng bàn tay cậu đã vòng ra sau gáy Chan, kéo hắn xuống.

Câu trả lời đã quá rõ ràng.

Và đêm nay, không ai trong họ có thể tìm được lối thoát nữa.

=))
 
Banginho - Dangerous Game
Chương 34. You're mind


Ánh đèn ngủ hắt lên những vệt sáng mờ ảo, phản chiếu lên làn da nóng bỏng của cả hai.

Căn phòng chìm trong hơi thở rối loạn, trong từng nhịp đập dồn dập của hai kẻ vốn nên là kẻ thù nhưng lại đang quấn lấy nhau không chút kẽ hở.

Chan chống tay bên cạnh Minho, hơi thở nặng nề, đôi mắt tối sẫm ánh lên tia nguy hiểm.

"Tôi đã nói rồi...

Em là của tôi."

Minho nghiêng đầu, ánh mắt sắc lạnh nhưng vẫn mang theo chút gì đó khó đoán.

"Anh trói buộc tôi bằng gì?"

Chan không trả lời, hắn cúi xuống, môi lướt nhẹ trên xương quai xanh của Minho, để lại dấu vết chiếm hữu.

Mọi câu từ đều trở nên vô nghĩa, chỉ còn lại những xúc cảm trần trụi giữa hai người.

Bàn tay Minho siết chặt lấy tấm lưng trần của Chan, móng tay cậu bấm nhẹ vào làn da hắn, kéo theo từng cơn rùng mình.

"Em khiêu khích tôi đấy à?"

Chan bật cười, giọng trầm khàn.

Minho chỉ khẽ nhếch môi, không đáp.

Cậu vốn là người giỏi kiểm soát cảm xúc, nhưng vào lúc này, mọi sự phòng bị đều đã sụp đổ.

Đêm nay, giữa những hơi thở gấp gáp và tiếng thì thầm chỉ dành riêng cho nhau, không còn cảnh sát hay mafia, không còn nhiệm vụ hay phản bội.

Chỉ còn lại hai con người đang lạc lối trong một mối quan hệ không thể định nghĩa.

Chan ôm chặt Minho, như thể sợ rằng chỉ cần lơi tay, cậu sẽ biến mất.

Còn Minho, lần đầu tiên, cậu để mặc bản thân rơi vào vòng tay của kẻ đáng lẽ cậu phải tiêu diệt.

Buổi sáng trong căn biệt thự của Chan không yên bình như những ngày trước.

Minho tỉnh dậy khi ánh nắng đầu ngày len qua khe rèm, hắt nhẹ lên làn da trần của cậu.

Toàn thân ê ẩm, từng dấu vết trên cơ thể như nhắc nhở về đêm điên cuồng vừa qua.

Bên cạnh cậu, Chan vẫn ngủ say.

Hắn không còn vẻ nguy hiểm hay lạnh lùng như thường ngày.

Ánh nắng phủ lên gương mặt hắn, làm nổi bật những đường nét sắc sảo nhưng lại mang theo một sự yên tĩnh hiếm có.

Minho khẽ nhích người, nhưng cánh tay vắt ngang eo cậu siết lại.

"...Đừng động."

Giọng Chan khàn đặc vì ngái ngủ.

Minho nhìn hắn, ánh mắt khó đoán.

"Tôi tưởng anh là kiểu người không ngủ sâu."

Chan hé mắt nhìn cậu, khóe môi nhếch nhẹ.

"Với em thì khác."

Tim Minho khẽ lỡ nhịp một giây.

Nhưng cậu nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, cười nhạt.

"Anh nói như thể tôi là người đặc biệt với anh vậy."

Chan không phủ nhận.

Hắn chỉ lười biếng siết cậu sát hơn, vùi mặt vào hõm cổ Minho, giọng thì thầm đầy cám dỗ:

"Nếu tôi nói đúng thì sao?"

Minho khựng lại.

Trong một thoáng, cậu cảm thấy chính mình đang trượt chân khỏi ranh giới giữa nhiệm vụ và cảm xúc thật sự.

Không được.

Cậu phải tỉnh táo.

Chan là mục tiêu, không phải người cậu có thể yêu.

Nhưng... tại sao khi nghe những lời đó, lòng cậu lại rung động?

Minho vẫn nằm yên trong vòng tay Chan, nhưng ánh mắt cậu sắc bén hơn bao giờ hết.

"Tôi không tin anh."

Chan cười khẽ, hơi thở ấm nóng phả lên cổ Minho, khiến cậu khẽ rùng mình.

"Vậy em muốn tôi làm gì để em tin đây?"

Minho xoay người, chống tay lên ngực Chan, tạo khoảng cách giữa hai người.

"Anh nghĩ một đêm là đủ để xóa đi sự nghi ngờ sao?"

Chan nhìn Minho một lúc lâu, rồi bật cười.

"Em luôn cảnh giác như vậy à?"

Minho không đáp.

Từ trước đến nay, cảnh giác là thứ giúp cậu sống sót.

Nhưng với Chan, cậu bắt đầu không chắc nữa.

"Tôi có việc phải làm."

Minho nói, định đứng dậy.

Nhưng Chan nhanh hơn.

Hắn lật người, ghìm Minho xuống giường, ánh mắt tối lại.

"Em nghĩ tôi sẽ để em đi dễ dàng như vậy sao?"

Minho cau mày.

"Anh không thể giữ tôi lại."

"Thử xem?"

Chan cúi xuống, môi gần như chạm vào môi Minho.

Tim Minho đập mạnh, nhưng cậu không né tránh.

Cậu nhìn thẳng vào mắt Chan, như thể đang tìm kiếm điều gì đó.

Trong một khoảnh khắc, mọi lý trí của cậu đều bị đánh gục.

Chan hôn cậu, lần này không vội vàng, không cưỡng ép, mà là một nụ hôn sâu đầy chiếm hữu.

Minho đáng lẽ phải đẩy hắn ra.

Nhưng thay vào đó, cậu vòng tay qua cổ Chan, kéo hắn sát hơn.

Dù biết rõ, đây có thể là con dao hai lưỡi đâm thẳng vào tim mình.

=))
 
Banginho - Dangerous Game
Chương 35. Vòng xoáy cám dỗ


Minho ghét cảm giác này.

Cậu ghét việc bản thân không thể kháng cự Chan.

Những ngón tay rắn chắc lướt trên làn da cậu, để lại dư vị nóng bỏng khiến lý trí Minho chao đảo.

Môi Chan di chuyển chậm rãi, đầy khiêu khích, như thể muốn cậu tự mình sa vào cạm bẫy.

Minho thở dốc, siết nhẹ vai Chan, như một lời cảnh cáo.

"Đừng thử thách sự kiên nhẫn của tôi."

Chan khẽ cười, giọng khàn quyến rũ.

"Em có chắc là tôi mới là người thử thách không?"

Minho nghiến răng.

"Anh—"

Lời chưa kịp dứt, Chan đã cắn nhẹ lên môi cậu, rồi trượt xuống cổ, để lại những dấu vết nhắc nhở về sự chiếm hữu của hắn.

Cậu nên đẩy hắn ra.

Cậu nên kết thúc chuyện này trước khi nó vượt quá giới hạn.

Nhưng lý trí Minho hoàn toàn tê liệt khi Chan thì thầm bên tai cậu:

"Em là của tôi Minho à.

Mãi mãi là của riêng tôi."

Dứt lời, hắn đẩy cậu vào một vòng xoáy sâu hơn—một đêm nữa, hoặc có thể là cả một đời không lối thoát.

Ánh đèn mờ ảo trong căn phòng rộng lớn, không gian chỉ còn lại hơi thở gấp gáp và làn da nóng rực kề sát nhau.

Minho nghiến chặt răng khi cảm nhận sự chiếm hữu đầy ngang tàng của Chan.

Hắn không vội vàng, không thô bạo, mà lại nguy hiểm ở chỗ biết chính xác cách khiến cậu không thể cưỡng lại.

"Tôi hối hận rồi."

Minho thở mạnh, bàn tay ghì chặt tấm lưng trần của Chan.

"Lẽ ra tôi không nên để mọi thứ đi xa như thế này."

Chan dừng lại một chút, mắt hắn tối sầm, nhưng môi vẫn giữ nguyên nụ cười nửa miệng đầy khiêu khích.

"Quá muộn rồi, em yêu."

Minho không thích cách hắn gọi cậu như vậy.

Nhưng điều đáng sợ hơn là cậu không còn đủ lý trí để phản kháng nữa.

Chan cúi xuống, thì thầm bên tai cậu bằng giọng khàn khàn: "Em sẽ không thoát khỏi tôi đâu."

Cậu biết điều đó.

Và có lẽ, chính cậu cũng không muốn trốn thoát.

Minho tỉnh dậy khi ánh sáng nhạt len qua rèm cửa.

Người bên cạnh vẫn ngủ say, hơi thở đều đều phả nhẹ lên làn da cậu.

Cậu nên rời khỏi đây ngay.

Nhưng bàn tay Chan vô thức siết lấy eo cậu, như thể ngay cả trong giấc ngủ, hắn vẫn muốn giữ cậu bên cạnh.

Minho nhìn gương mặt Chan lúc ngủ—một vẻ yên bình mà ban ngày hắn không bao giờ để lộ.

Hắn luôn là kẻ nguy hiểm, là con quái vật mà cậu phải lật đổ, nhưng giây phút này, trông hắn lại như một con người bình thường.

Một con người mà Minho...

đã để mình lún quá sâu.

Cậu hít một hơi, cẩn thận gỡ tay Chan ra và ngồi dậy.

Nhưng vừa xoay người xuống giường, giọng nói trầm khàn vang lên phía sau.

"Em định đi đâu?"

Minho khựng lại.

Chan đã tỉnh từ bao giờ, đôi mắt nâu sâu thẳm nhìn cậu không chớp.

Cậu thở dài, quay lại nhìn hắn.

"Chúng ta không nên tiếp tục chuyện này."

Chan chống một tay lên đầu, khóe môi nhếch lên.

"Từ khi nào em có quyền quyết định vậy?"

Minho nheo mắt.

"Anh nghĩ tôi là của anh sao?"

Chan không đáp ngay.

Hắn ngồi dậy, kéo Minho lại gần, hơi thở ấm nóng phả lên môi cậu.

"Không nghĩ."

Hắn chậm rãi thì thầm.

"Tôi biết."

Minho chưa kịp phản ứng, Chan đã hôn cậu lần nữa—một nụ hôn vừa dịu dàng vừa bá đạo, như muốn khắc ghi dấu ấn lên cậu.

Cậu ghét phải thừa nhận, nhưng trái tim cậu đã hoàn toàn bị hắn trói buộc.

Minho ghét cảm giác này.

Cảm giác bản thân đang bị trói chặt, không phải bằng dây thừng hay còng số 8, mà là bởi một thứ còn nguy hiểm hơn—sự ràng buộc vô hình giữa cậu và Chan.

Khi Chan buông cậu ra, hắn không nói gì nữa, chỉ lặng lẽ nhìn cậu như thể đã nắm chắc kết quả.

Minho nuốt xuống cơn bối rối, đứng dậy tìm quần áo, nhưng Chan lại kéo cậu trở lại giường.

"Ở lại."

Giọng hắn trầm thấp, không mang mệnh lệnh, mà như một lời đề nghị ngọt ngào đến mức đáng sợ.

Minho cười nhạt.

"Ở lại để làm gì?"

Chan vươn tay vuốt nhẹ cằm cậu, ánh mắt sâu thẳm.

"Chúng ta không có nhiều thời gian đâu, Minho."

Câu nói này khiến Minho khựng lại.

Cậu nhìn thẳng vào mắt Chan, cố gắng tìm kiếm điều gì đó, nhưng hắn vẫn luôn là kẻ giỏi che giấu cảm xúc.

"...Anh đang che giấu chuyện gì?"

Chan im lặng một lúc, rồi bỗng bật cười, nhưng nụ cười ấy không hề có chút vui vẻ nào.

"Lần này, tôi không chắc có thể bảo vệ em nữa."

Trái tim Minho chợt thắt lại.

Cảm giác này... thật nguy hiểm.

Và điều đáng sợ nhất là cậu không còn chắc chắn liệu mình có thể quay đầu hay không.

=))
 
Banginho - Dangerous Game
Chương 36. Game start


Minho lái xe xuyên màn đêm, tay nắm chặt vô lăng đến mức trắng bệch.

Cậu đã đưa ra quyết định.

Có lẽ đây là lần đầu tiên trong đời cậu làm một việc mà chính bản thân cũng không chắc đúng sai.

Khi Minho đến biệt thự của Chan, không khí yên tĩnh đến đáng sợ.

Cậu biết không còn nhiều thời gian.

Chan đang đứng trong phòng khách, ly rượu trên tay, ánh mắt bình thản nhưng sắc bén.

"Muộn vậy rồi, cậu còn đến làm gì?"

Minho nuốt xuống cơn hoảng loạn trong lòng.

Cậu phải thật bình tĩnh.

"Anh tin tôi không?"

Cậu hỏi, giọng trầm thấp.

Chan khẽ nhướn mày, đặt ly rượu xuống.

"Đó là câu hỏi gì vậy?"

Minho tiến lại gần, đôi mắt tối sầm.

"Tôi cần anh đi với tôi ngay bây giờ.

Không hỏi, không nghi ngờ, chỉ cần tin tôi."

Chan im lặng một lúc lâu, rồi đột nhiên bật cười.

"Minho à, em nghĩ tôi ngây thơ đến mức nào?"

Minho siết chặt nắm tay.

"Nếu anh còn chần chừ, anh sẽ chết."

Lần này, nụ cười trên môi Chan tắt hẳn.

Hắn nhìn thẳng vào Minho, và trong khoảnh khắc ấy, Minho có cảm giác Chan đã hiểu tất cả.

"...Bao lâu?"

Chan hỏi.

"Tầm một tiếng nữa."

Minho đáp nhanh.

Chan gật đầu, rồi đột nhiên, hắn bước đến sát Minho, bàn tay chạm nhẹ vào cằm cậu.

"Em có thể giết tôi ngay bây giờ, nhưng em lại không làm."

Minho hất tay hắn ra, giọng gấp gáp.

"Đừng thử thách tôi."

Chan khẽ cười, nhưng lần này trong mắt hắn có thứ gì đó đau đớn.

"Được thôi.

Tôi đi với em."

Minho không kịp thở phào nhẹ nhõm, bởi vì cậu biết...

đêm nay chỉ mới bắt đầu.

Chiếc xe lao đi giữa màn đêm tĩnh mịch, đèn đường hắt lên kính chắn gió những vệt sáng nhòe nhoẹt.

Minho giữ chặt vô lăng, mắt dán vào con đường phía trước.

Cậu đang chạy trốn, không—cả hai đang chạy trốn.

Chan ngồi bên ghế phụ, ánh mắt bình thản nhìn ra ngoài.

Hắn không hề tỏ ra lo lắng hay căng thẳng, như thể tất cả những gì đang xảy ra chẳng liên quan đến mình.

"Tôi cứ tưởng em sẽ không quay lại."

Chan cất giọng, nhẹ nhàng nhưng mang theo chút gì đó khó đoán.

Minho không đáp, chỉ siết chặt vô lăng hơn.

Chan nghiêng đầu, ánh mắt lướt qua gương mặt cậu.

"Em tính đưa tôi đi đâu?"

"Ra khỏi thành phố."

Minho nói ngắn gọn.

Chan khẽ cười, giọng nói pha chút trêu chọc.

"Rồi sau đó?"

Minho mím môi.

Cậu không có kế hoạch xa hơn.

Cậu chỉ biết rằng nếu ở lại, Chan sẽ chết.

Chan không cần câu trả lời, hắn chỉ nhìn Minho một lúc lâu rồi bất chợt nói:

"Em đang phản bội cảnh sát vì tôi sao?"

Bàn tay Minho trên vô lăng khẽ run lên.

Cậu không trả lời, nhưng sự im lặng đã nói lên tất cả.

Chiếc xe bất ngờ thắng gấp.

Phía trước là một hàng xe chặn ngang đường.

Đèn pha từ những chiếc xe đối diện rọi thẳng vào họ, làm lóa mắt.

Những bóng người trong bộ đồ đen đứng im lặng, súng lăm lăm trong tay.

Không phải cảnh sát.

Là mafia.

Chan khẽ thở dài, nghiêng đầu nhìn Minho.

"Có vẻ chúng ta không đi xa được nữa rồi."

Minho rút súng, nghiến răng.

"Anh đã bao giờ nghĩ đến chuyện chết chưa?"

Chan bật cười khẽ, đôi mắt sâu thẳm nhìn cậu.

"Nếu chết bên cạnh em, có lẽ cũng không tệ."

=))
 
Banginho - Dangerous Game
Chương 37. I'll protect you


Minho nghiến răng, mắt không rời khỏi đám người phía trước.

Cậu có thể nhận ra vài gương mặt quen thuộc—tay chân thân tín của băng đảng đối thủ.

"Chúng ta có thể đột phá vòng vây."

Minho thì thầm, bàn tay siết chặt khẩu súng.

Chan vẫn bình thản dựa vào ghế, đôi mắt sắc lạnh như thể đang cân nhắc điều gì đó.

"Một chọi mười?

Em nghĩ mình là siêu nhân à?"

Minho không đáp, chỉ siết chặt vô lăng hơn.

Cậu biết tình thế này quá bất lợi.

Nếu lao ra, cơ hội sống sót gần như bằng không.

Nhưng nếu ở lại...

Chan chậm rãi vươn tay đặt lên súng của Minho, ngăn cậu giơ nó lên.

"Em tin tôi không?"

Minho quay phắt sang, ánh mắt sắc bén.

"Anh nghĩ tôi có thể tin một mafia như anh sao?"

Chan bật cười khẽ, nhưng lần này, trong ánh mắt hắn không có sự trêu chọc như mọi khi.

"Nhưng em vẫn chọn cứu tôi."

Minho im lặng.

Chan khẽ nghiêng người, khoảng cách giữa hai người gần đến mức Minho có thể cảm nhận hơi thở ấm nóng của hắn phả lên da mình.

Giọng hắn trầm thấp, gần như một lời thì thầm:

"Tôi sẽ bảo vệ em."

Trước khi Minho kịp phản ứng, Chan đã mở cửa xe, bước ra ngoài.

"Bang Chan!"

Minho giật mình, vội vã với tay kéo hắn lại, nhưng đã quá muộn.

Chan đứng giữa ánh đèn chói lóa, đối mặt với đám người trước mặt.

Hắn không rút súng, cũng không tỏ ra lo sợ.

Một người trong số đó bước lên, khẩu súng trên tay chĩa thẳng vào hắn.

"Bang Chan, lần này mày không chạy được nữa đâu."

Chan cười nhạt.

"Tao có bao giờ chạy đâu?"

Bốp!

Tiếng súng vang lên chói tai.

Minho trừng mắt, tim như ngừng đập.

Cậu lao ra khỏi xe, chĩa súng thẳng về phía kẻ vừa nổ súng.

Nhưng Chan vẫn đứng đó.

Viên đạn chỉ sượt qua vai hắn, máu rỉ xuống áo nhưng hắn vẫn không nhăn mặt.

Hắn bước lên một bước, giọng nói lạnh lùng vang lên giữa màn đêm:

"Các người nghĩ có thể giết tôi dễ dàng như vậy sao?"

Minho giơ súng lên, tay cậu giữ chặt cò súng đến mức đầu ngón tay trắng bệch.

Tim cậu vẫn đập mạnh sau phát súng vừa rồi, nhưng Chan—hắn đứng đó, vững vàng, như thể chưa từng bị thương.

Máu từ vết thương trên vai hắn chảy xuống áo sơ mi trắng, loang ra một mảng đỏ thẫm.

Nhưng ánh mắt hắn vẫn bình thản đến đáng sợ.

"Hai người các ngươi định đấu tay đôi với chúng ta sao?"

Kẻ cầm đầu đám người trước mặt nhếch mép cười, khẩu súng vẫn nhắm thẳng vào Chan.

Minho cắn răng, ngón tay siết chặt hơn trên cò súng.

Nếu chỉ có một mình, cậu có thể tìm cách thoát ra.

Nhưng giờ Chan đang đứng giữa vòng vây, máu chảy ròng ròng, vậy mà hắn vẫn bình tĩnh đến mức khiến người ta phát điên.

Chan đút tay vào túi quần, khẽ nghiêng đầu, giọng điềm tĩnh: "Mày nghĩ nếu tao muốn giết mày thì đến giờ này mày còn đứng đây nói chuyện à?"

Kẻ đối diện sững lại.

Trong chớp mắt, Chan đã lao tới.

Pằng!

Phát súng thứ hai vang lên, nhưng lần này Minho kịp phản ứng.

Cậu nổ súng, viên đạn cắm thẳng vào vai tên cầm đầu, khiến hắn lùi lại, khẩu súng trên tay chệch hướng.

Chan không chần chừ.

Hắn rút dao từ trong túi, vung tay một nhát nhanh gọn.

Tên đối diện chỉ kịp trừng mắt trước khi gục xuống.

Đám người còn lại lập tức rối loạn.

Minho nhanh chóng lao đến bên Chan, tay giữ chặt cánh tay đang rỉ máu của hắn.

"Đi thôi!"

Chan nhìn xuống bàn tay đang nắm chặt mình, khóe môi hắn khẽ nhếch lên.

"Quan tâm tôi vậy à?"

Minho nghiến răng, kéo hắn đi.

"Anh mà còn nói nhiều, tôi sẽ để anh ở lại đây luôn đấy!"

Chan cười khẽ, nhưng lần này, hắn để yên cho Minho kéo mình đi.

Chỉ là, giữa cơn hỗn loạn ấy, hắn vẫn thì thầm đủ để Minho nghe thấy:

"Tôi đã nói rồi...

Tôi sẽ bảo vệ em."

=))
 
Banginho - Dangerous Game
Chương 38. Closer


Tiếng còi xe cảnh sát vang vọng trong đêm tối, đèn đỏ xanh nhấp nháy loang trên mặt đường ướt sương.

Minho kéo Chan chạy dọc theo con hẻm hẹp, hơi thở dồn dập vì adrenaline lẫn căng thẳng.

"Tôi đã bảo anh đi trước, sao còn đứng lại?!"

Minho nghiến răng, giọng đầy bực dọc.

Chan bật cười, dù vết thương trên vai hắn vẫn không ngừng chảy máu.

"Bỏ em lại một mình giữa đám đó?

Tôi không làm được."

"Anh bị điên à?!"

Minho dừng lại, quay người đẩy mạnh Chan vào bức tường gạch lạnh ngắt.

Cậu áp sát, gằn từng chữ: "Anh không hiểu tình thế bây giờ sao?!"

Chan nhìn sâu vào mắt Minho, ánh đèn đường phản chiếu trong đồng tử tối thẫm của hắn.

Không còn nụ cười trêu chọc, không còn vẻ điềm nhiên thường thấy—hắn nghiêm túc một cách đáng sợ.

"Em sợ tôi chết đến thế à?"

Minho siết chặt quai hàm, nhưng không trả lời.

Chan chậm rãi nâng tay, ngón tay vương đầy máu khẽ lướt qua gò má Minho.

"Em quan tâm tôi đến mức nào vậy, Minho?"

Khoảng cách giữa hai người gần đến mức hơi thở hòa vào nhau.

Minho cảm nhận được nhịp tim đập mạnh mẽ dưới lớp áo sơ mi nhuốm máu của Chan.

"Đừng đùa với tôi, Chan."

Minho thì thầm.

Chan cười nhẹ.

"Tôi không đùa."

Lần đầu tiên, Minho thấy hắn nghiêm túc đến vậy.

Và trước khi lý trí kịp can ngăn, Chan đã cúi xuống, đôi môi hắn chạm nhẹ vào môi Minho.

Một cái chạm thoáng qua, nhưng đủ để cả hai đều chết lặng.

Tiếng còi xe lại vang lên, kéo Minho trở về thực tại.

Cậu lập tức đẩy Chan ra, hơi thở rối loạn.

"Chạy đi!"

Minho gắt lên, nhưng lần này, giọng cậu không còn lạnh lùng như trước nữa.

Chan nhìn Minho thêm một giây, trước khi nhấc chân chạy theo cậu, để lại phía sau một mảnh đêm tối đầy nguy hiểm và bấp bênh.

Tiếng mưa lộp độp rơi trên mái tôn, hòa lẫn với hơi thở gấp gáp của hai người.

Minho đóng sầm cánh cửa gác mái, gài chốt lại trước khi xoay người nhìn Chan.

"Anh nghĩ gì vậy hả?!"

Minho quát nhỏ, giọng còn chưa hết run.

"Nếu để họ bắt được—"

Chan không trả lời.

Hắn dựa lưng vào bức tường cũ kỹ, đầu hơi ngẩng lên, nhắm mắt thở dốc.

Máu vẫn chảy từ vết thương trên vai hắn, loang xuống ống tay áo đen.

Minho cắn môi, nhanh chóng bước đến kéo áo Chan xuống.

"Ngồi im."

Chan khẽ nhướng mày nhưng không phản đối, để mặc Minho cẩn thận cầm máu cho mình.

Ngón tay Minho lướt qua làn da nóng rực của Chan, khiến hắn bất giác siết nhẹ bàn tay thành nắm đấm.

"Đau không?"

Minho hỏi, giọng vô thức dịu đi.

Chan nhìn cậu chằm chằm.

"Em lo cho tôi à?"

Minho liếc Chan một cái, nhưng không đáp.

Cậu dùng khăn tay siết chặt vết thương, cố gắng không để mình bị dao động bởi ánh mắt kia.

Sự im lặng kéo dài, chỉ có tiếng mưa rơi và nhịp thở nặng nề của Chan.

"Minho."

Giọng hắn trầm thấp, như thể gọi tên cậu đã trở thành một thói quen.

Minho dừng tay, ngước lên.

Và ngay khoảnh khắc đó, Chan nâng cằm cậu lên, ép Minho nhìn thẳng vào mắt mình.

"Tôi không muốn mất em."

Nhịp tim Minho lỡ mất một nhịp.

Chan nghiêng người, đôi môi hắn áp lên môi Minho—lần này không còn là một cái chạm thoáng qua, mà là một nụ hôn sâu, mạnh mẽ và tràn ngập khát khao.

Minho không đẩy ra.

Không biết là vì mệt, hay vì chính cậu cũng không còn muốn chống cự nữa.

Hơi thở nóng bỏng của Chan bao trùm lấy Minho, môi hắn vẫn gắn chặt trên môi cậu, mạnh mẽ và chiếm đoạt.

Minho không biết từ lúc nào mình đã nhắm mắt, chỉ cảm nhận được nhiệt độ cơ thể Chan đang áp sát, từng nhịp tim như muốn hòa chung một nhịp.

Cậu nên đẩy hắn ra.

Nên nhắc nhở bản thân đây là một sai lầm.

Nhưng...

Minho không làm thế.

Bàn tay Chan trượt xuống eo Minho, kéo cậu lại gần hơn.

Minho khẽ rùng mình khi cảm nhận đầu lưỡi hắn lướt nhẹ qua môi mình, thăm dò rồi dấn sâu hơn.

Một dòng điện chạy dọc sống lưng Minho, khiến cậu bất giác nắm chặt cổ áo Chan.

"Ưm..."

Tiếng rên vô thức của Minho khiến Chan càng trở nên táo bạo hơn.

Hắn nghiêng đầu, đổi góc hôn, hoàn toàn chiếm lấy hơi thở của cậu.

Không còn chút khoảng cách nào giữa cả hai, như thể nếu buông ra, một trong hai sẽ biến mất ngay lập tức.

Chan rời môi Minho, nhưng không đi xa.

Hắn kề sát bên tai cậu, giọng khàn hẳn đi:

"Em có đang hối hận không?"

Minho mở mắt, nhìn thẳng vào hắn.

Ánh mắt cậu không còn do dự, cũng không còn là sự che giấu.

"Tôi không biết nữa."

Cậu thì thầm.

"Nhưng tôi không muốn dừng lại."

Chan khẽ cười, trán hắn chạm nhẹ vào trán Minho.

"Vậy thì đừng dừng lại."



Mưa ngoài trời vẫn chưa tạnh, nhưng hơi ấm trong căn phòng nhỏ này lại thiêu đốt tất cả.

Đêm nay, cả hai đều đã bước qua một lằn ranh mà họ không thể quay lại nữa.

=))
 
Back
Top Dưới