Ngôn Tình Bản Lĩnh Ngông Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Bản Lĩnh Ngông Thần
Chương 1007


CHƯƠNG 1007

“Xin thiếu chủ thứ tội cho, Khổng Lưu tuyệt đối không hề nghi ngờ ý của ngài, chỉ là ngạc nhiên mà thôi.”

Cười cười, Sở Vĩnh Du đột nhiên lại nói.

“Mỗi khi tiến vào một đại cảnh giới, tôi đều sẽ lĩnh ngộ một chiêu thức, lần này là thân pháp, ông cảm nhận một chút.”

“Di hình hoán vị.”

Bộp!

Không có bất cứ dấu hiệu gì cả, Sở Vĩnh Du đã xuất hiện sau lưng Khổng Lưu.

“Thiếu chủ…”

Sự rung động trong máu Khổng Lưu càng dày đặc hơn, khoảnh khắc lúc nãy thật sự quá quỷ dị, bởi vì khí tức của Sở Vĩnh Du đột nhiên lại trải rộng khắp nơi, chỉ dựa vào cảm nhận thì dường như có vô số Sở Vĩnh Du đồng thời xuất hiện.

Đợi đến lúc bạn kịp phản ứng lại từ trong những luồng hơi thở tán loạn, Sở Vĩnh Du đã xuất hiện phía sau bạn, thân pháp như thế này nếu như đối diện với kẻ thù thì tuyệt đối chính là lợi khí trong lợi khí.

“Thiếu chủ, thân pháp này thật kỳ diệu.”

Nghe thấy lời khen của Khổng Lưu, Sở Vĩnh Du cười cười, anh cũng cảm thấy như vậy, có thân pháp này, đột nhiên lại sử dụng trong chiến đấu, ít nhất là trong tình huống thế lực ngang nhau, chắc chắn có thể chiếm thế thượng phong.

Mà bây giờ Sở Vĩnh Du đã mơ hồ cảm nhận được thực lực của Khổng Lưu nằm ở Dung Hợp Cảnh, có vẻ như là Dung Hợp Cảnh đỉnh phong.

“Đúng rồi Khổng Lưu, thực lực của ông tăng lên bằng cách nào vậy?”

Khổng Lưu lắc đầu.

“Thiếu chủ, đến cảnh giới này không phải là một nguồn lực nào đó trong thân thể tôi được tích góp đầy đủ thì có thể tiến vào đại cảnh giới tiếp theo, có đôi khi phải cần một sự trùng hợp, có đôi khi là vào thời khắc sinh tử sẽ được đột phát, nói tóm lại là không đơn giản, cụ thể như thế nào thì tôi cũng không nói rõ được.”

“Được rồi, tôi đã hiểu rồi.”

Buổi chiều, sau khi ăn cơm với Yamakawa Gin và Văn Khả Hân ở Tạc Thiên bang, Sở Vĩnh Du liền về nhà, nhưng mà nhìn Văn Khả Hân ngồi bên ghế lái phụ, anh vẫn có chút bất đắc dĩ.

“Văn Khả Hân, điều đó có thật sự cần thiết không?”

Văn Khả Hân cười nói.

“Đương nhiên rồi, tôi đến thăm Hữu Hữu, mua cho con bé một chút quà, bộ sai hả?”

Sở Vĩnh Du cũng lười nói cái gì, anh có thể cảm nhận được tình cảm của Văn Khả Hân đối với anh, người phụ nữ này mặc dù anh không nhớ rõ là bắt đầu từ khi nào, nhưng mà từ đó về sau mỗi lần ánh mắt nhìn về phía anh đều tràn ngập tình yêu, hoàn toàn không hề che giấu.

Đến biệt thự Hồ Tâm ở Vân Vụ Chi Hải, Đồng Ý Yên biết Văn Khả Hân đến đây làm khách, cô tự mình ra mở cửa.

“Khả Hân đến rồi.”

“Ý Yên.”

Bước vào nhà, Văn Khả Hân liền lắc lư đồ vật mà mình mang theo ở trong tay nói với Hữu Hữu.

“Hữu Hữu, xem xem dì mua quà gì cho cháu nè?”

Hữu Hữu đang xem phim hoạt hình, nghe thấy chữ quà thì vụt một phát đứng dậy, ngay cả phim hoạt hình mà bé yêu thích nhất cũng bị bỏ rơi.

“Wow, quà gì vậy ạ? Cháu cảm ơn dì.”
 
Bản Lĩnh Ngông Thần
Chương 1008


CHƯƠNG 1008

Khoảng chừng một tiếng đồng hồ sau thì Văn Khả Hân đi khỏi, Sở Vĩnh Du lập tức bị Đồng Ý Yên kéo vào trong thư phòng, sau đó đưa cho Sở Vĩnh Du một cái hộp nhỏ.

“Là hàng chuyển phát nhanh của anh.”

Chuyển phát nhanh? Sở Vĩnh Du nghĩ thầm còn có người nào chuyển phát nhanh cho mình vậy chứ?

Nhìn thấy Đồng Ý Yên muốn quay người đi ra ngoài, Sở Vĩnh Du vội vàng gọi cô.

“Vợ à, chúng ta cùng nhau mở ra xem đi.”

Sở dĩ làm như vậy, thứ nhất là bởi vì ánh mắt của Đồng Ý Yên có chút kỳ quái, thứ hai là do Sở Vĩnh Du vừa mới tùy tiện nhìn thoáng qua, phát hiện tên người gửi lại là i love you chụt chụt?

Có chuyện gì vậy? Bây giờ gửi chuyển phát nhanh đều không sử dụng tên thật hả? Tại sao lại xuất hiện một cái tên kỳ lạ như vậy, chắc có lẽ là một người có bối cảnh trong xã hội.

Chính vì vậy, làm sao Sở Vĩnh Du có thể tự mình mở gói hàng ra được chứ, huống hồ gì ánh mắt của vợ mình rõ ràng là đã phát hiện rồi.

“Xem như anh thông qua cuộc khảo nghiệm.”

Đồng Ý Yên nhanh chóng quay người trở về, căn bản đang chờ đợi Sở Vĩnh Du gọi cô.

“Vợ à, đầu tiên, anh thật sự không biết gì hết.”

Gật gật đầu, Đồng Ý Yên như cười mà không phải cười rồi nói.

“Đúng vậy đó, đàn ông đều không biết như nhau, i love you chụt chụt, chậc chậc, xưng hô này, mau mở nó ra đi.”

Lúc này, Sở Vĩnh Du phải gọi là vô cùng xấu hổ, không có cách nào khác, ngón tay chỉ có thể phủi xuống, sau khi các thùng giấy được mở ra, Sở Vĩnh Du liền hoàn toàn ngây ngẩn.

Mà sắc mặt của Đồng Ý Yên cũng trở nên đỏ bừng, chỉ vào Sở Vĩnh Du rồi tức giận nói.

“Anh!”

Chỉ nhìn thấy trong cái hộp có hai bộ quần áo, đều là quần áo xấu hổ đến mức không có cách nào nói thành lời, sau đó còn có mười mấy tấm ảnh chụp, không cần mở ra xem, đều là cùng một người phụ nữ, mà còn ăn mặc cực kỳ hở hang.

Sở Vĩnh Du cũng trợn tròn mắt, sao lại có người gửi cho anh mấy đồ vật như vậy chứ.

“Có chuyện gì thế?”

Đồng Ý Yên bỗng chốc nắm chặt lỗ tai của Sở Vĩnh Du, vẻ mặt đỏ rực.

Thấy như vậy, Sở Vĩnh Du thở dài một hơi, tình hình này đã chứng minh Đồng Ý Yên không tức giận cho lắm.

“Anh cũng không biết vợ à, em… chờ đã, hình như là anh có quen biết với người phụ nữ này.”

Cầm lấy một tấm ảnh chụp trong đó, chỉ nhìn thoáng qua, Đồng Ý Yên càng thêm tức giận. Dù sao thì mấy tấm hình này vô cùng gợi cảm, là cái loại câu hồn đoạt phách.

“Anh còn xem nữa!”

Mới nghe nói một câu, Sở Vĩnh Du vội vàng ném đi, sau đó giải thích.

“Cô gái này tên là Lạc Thủy Y, người thành phố Ninh, lúc anh ở Thiên Hải…”

Sau khi Sở Vĩnh Du kể xong, Đồng Ý Yên buông lỏng tay ra, bất mãn nói.

“Còn có loại phụ nữ này hả, đúng là ghê tởm mà, cô ta lại dùng lọai phương thức hạ lưu như thế này, đáng đời không có bạn trai. Anh nhanh chóng ném hết đi, sau đó nói với bên quản lý là sau này có hàng chuyển phát nhanh cùng loại thì cứ trực tiếp ném đi, chúng ta sẽ không ký nhận.”
 
Bản Lĩnh Ngông Thần
Chương 1009


CHƯƠNG 1009

“Đúng đúng, bây giờ anh đi ném ngay.”

Ném toàn bộ đồ vào trong thùng rác ở bên ngoài, Sở Vĩnh Du lấy điện thoại di động gọi cho Tào Khả Nhu.

“Vĩnh Du, anh tìm tôi có chuyện gì?”

“Là như vầy, cô nói với Lạc Thủy Y nếu như còn dám làm phiền tôi thì đừng có trách tôi không khách khí.”

Làm phiền anh? Tào Khả Nhu vô cùng nghi hoặc, trong ấn tượng của cô ta từ xưa tới nay Lạc Thủy Y không tỏ ra thân thiện với bất cứ người đàn ông nào khác, sao có thể… nhưng mà có thể tưởng tượng được nếu như Sở Vĩnh Du là một người đàn ông ưu tú, vậy thì chuyện này cũng bình thường thôi.

“Tôi biết rồi, tôi sẽ cảnh cáo cô ấy, anh còn chưa có tin tức của Trần Việt hả?”

Sở Vĩnh Du trầm mặc, thật ra thì đã mấy lần anh muốn cho người đi tìm vị trí hiện tại của Trần Việt, nhưng mà từ lá thư của Trần Việt để lại, hình như là cô ta không muốn để anh đi tìm, cho nên chỉ có thể tạm thời gác lại chuyện này, nhất là bây giờ đang trong thời đại loạn lạc thật sự.

“Vẫn còn chưa, cô không cần phải để ý đâu.”

Có một số chuyện Sở Vĩnh Du chỉ có thể cầu nguyện ở trong lòng, đó chính là nhà họ Trần tuyệt đối đừng chuyển ra nước ngoài, dựa vào tài lực của nhà họ Trần, di chuyển ra nước ngoài không có chuyện gì là khó khăn.

Nghĩ đến đây, Sở Vĩnh Du đứng ngồi không yên, cho dù là Trần Việt hay là Lâm Sinh con trai nuôi của anh, anh đều không thể bỏ mặt. Nếu như ngày hôm nay không phải Tào Khả Nhu nhắc nhở một chút, anh cũng sẽ không suy nghĩ về chuyện này.

Thừa dịp xem như có mối quan hệ hữu nghị với Tom, bây giờ nghĩ cách cứu viện, có thể thuận tiện và an toàn hơn rất nhiều, dựa theo cách nói của Khổng Lưu, nếu như không có bất ngờ xảy ra, sau khi Tom và Sở Vĩnh Du đạt thành hợp tác với nhau, có khả năng cao là bất cứ lúc nào cũng sẽ trở về Huyền Hoàng Tinh, đến lúc đó sẽ không phải làm nữa rồi.

“ông Tần, làm phiền ông kiểm tra hồ sơ xuất nhập cảnh trong một năm nay giúp cho tôi, xem xem gia đình Trần Trọng Thiên ở thành phố Ninh có ra nước ngoài định cư không vậy?”

“Được rồi, tôi sẽ nhanh chóng cho cậu câu trả lời chắc chắn.”

Về đến nhà, Sở Vĩnh Du liền nhìn thấy Đồng Ý Yên đang thở phì phò.

“Sao vậy, bây giờ mẹ nói chuyện con cũng không nghe nữa hả, đã chín giờ rồi, con còn xem?”

Hữu Hữu ngồi trên ghế sofa quệt mồm, hai mắt nhìn chằm chằm vào phim hoạt hình, dường như là đã nhìn thấy Sở Vĩnh Du trở về, oa một tiếng liền khóc lên, sau đó nhào vào trong lồng ngực của Sở Vĩnh Du.

“Hu hu, ba ơi, mẹ hung dữ với con.”

Trái tim Sở Vĩnh Du mềm nhũn, vội vàng ôm lấy con gái, dịu dàng nói.

“Đừng sợ, đừng sợ, có ba ở đây.”

Đồng Ý Yên đứng ở bên kia sắp tức đến nổ phổi, cô chỉ vào Sở Vĩnh Du rồi nói.

“Có anh ở đây hả? Được lắm, em cũng muốn xem xem có anh ở đây sẽ như thế nào, qua kia đứng đó đi.”

Sở Vĩnh Du phải gọi là bất đắc dĩ, chỉ có thể ôm Hữu Hữu đứng qua một bên, lúc đầu cô bé vẫn còn khóc sướt mướt, sau đó lập tức dừng lại, vùng vẫy muốn bước xuống.

“Mẹ ơi, con nghe lời mà, bây giờ con đi rửa mặt rồi sau đó đi ngủ.”

Nhìn Hữu Hữu hấp tấp chạy đi, dù sao thì ba mình không đáng tin cậy, Sở Vĩnh Du liên tục cười khổ, đúng là áo bông nhỏ tri kỷ mà, chỉ có chút hay lật mặt mà thôi.

“Hừ, sau này lúc em dạy dỗ con gái, không cho anh xen vào, đều đã đến chín giờ rồi mà còn xem phim hoạt hình, đều là do nuông chiều mà ra.”
 
Bản Lĩnh Ngông Thần
Chương 1010


CHƯƠNG 1010

Đối diện với vợ đang tức giận, Sở Vĩnh Du một câu cũng không dám nói, ngoan ngoãn đứng đó, chỉ có thể than thở liên tục.

Đứng khoảng mười mấy phút, Đồng Ý Yên mới khoát tay với anh.

“Đi lên xem xem con gái đã ngủ chưa?”

“Được được, anh lập tức làm ngay.”

Chạy lên phòng ngủ ở trên lầu, Hữu Hữu vừa mới nằm xuống, còn làm mặt quỷ với Sở Vĩnh Du.

“Lêu lêu… ba đánh không lại mẹ, hừ hừ, con đi ngủ đây.”

Xoay người lại, Sở Vĩnh Du chỉ có thể gượng cười, sau đó đi ra ngoài.

Đến phòng khách thì phát hiện đã không có ai, sau đó trở về phòng phim, quả nhiên là Đồng Ý Yên đã mang hồn khôi vào truyền nhân của rồng.

Đã lâu lắm rồi Sở Vĩnh Du không vào trò chơi, anh cũng định mang hồn khôi vào, ông Tần lại gọi điện thoại tới.

“Vĩnh Du, yên tâm đi, tôi đã kiểm tra danh sách xuất nhập cảnh rồi, cả nhà Trần Trọng Thiên chưa ra nước ngoài.”

Nghe nói như vậy, xem như Sở Vĩnh Du thở phào một hơi, chỉ cần không ra nước ngoài, ở lại trong nước thì đã không gặp nguy hiểm.

“Làm phiền ông Tần rồi.”

Vào truyền nhân của rồng, Sở Vĩnh Du không do dự chút nào mà trực tiếp đến cách đấu trường bắt đầu dạy cho những người trẻ tuổi.

Hai tiếng đồng hồ sau lại ghép đôi với một người.

“Tôi có thể dạy cho cậu thuật cận chiến tổng hợp toàn dân, thời gian là…”

Còn chưa nói xong thì chàng trai trẻ tuổi ở đối diện đã nhăn mày lại.

“Anh chính là người thần bí chỉ đạo cho người khác ở cách đấu trường đó à, cuối cùng tôi cũng đã gặp được rồi.”

Nghe thấy lời nói có chỗ không đúng, Sở Vĩnh Du có hơi khó chịu, chẳng lẽ còn có người quấy rối hả? Không nên nha.

“Nghe đây thằng nhóc kia, cho dù bản thân mày có lợi hại bao nhiêu đi nữa thì hãy lập tức dừng lại hành vi này đi, nếu không thì mày chắc chắn sẽ nửa bước khó dời ở truyền nhân của rồng. Nếu như còn không nghe theo lời khuyên, để Huyền Hoàng Môn chúng tao điều tra ra được thân phận của mày trong hiện thực, ha ha, mày sẽ phải chết.”

Huyền Hoàng Môn? Ánh mắt của Sở Vĩnh Du bắt đầu trở nên lạnh lẽo.

“Có ý gì chứ? Huyền Hoàng Môn các người không muốn nhìn thấy kỹ năng chiến đấu của người khác tiến bộ nhanh hơn à?”

Người thanh niên cười cười.

“Nói nhảm, đạo bất đồng bất tương vi mưu, người nước R đều phát triển, bọn tao cũng không dễ chịu lắm, đương nhiên phải đả kích rồi. Mặc kệ mày có nghe hiểu câu nói này của tao hay không, nói tóm lại là lập tức dừng hành động này lại đi, Huyền Hoàng Môn bọn tao đang tìm mày ở từng thành phố, một khi phát hiện ra thì lập tức có thể phân rõ thân phận của mày .”

Anh ta hoàn toàn không nói dối, về điểm này, loại gương được bán với giá ba trăm nghìn theo tiền nước R là đạo cụ được sử dụng một lần, sau khi sử dụng thì có thể biết ID và thân phận thật của bạn.

Có thể đoán chắc rằng có người tiết lộ thông tin của anh cho Huyền Hoàng Môn, nếu không thì Huyền Hoàng Môn cũng không đột nhiên làm chuyện xúc động như thế, dù sao thì đã lâu lắm rồi anh không đến truyền nhân của rồng.

Nói đến đây, giọng nói Sở Vĩnh Du liền lạnh lùng.

“Nếu như Huyền Hoàng Môn các người đã muốn ngăn cản nước R phát triển, vậy thì Huyền Hoàng Môn căn bản không cần thiết phải tồn tại.”
 
Bản Lĩnh Ngông Thần
Chương 1011


CHƯƠNG 1011

“Khẩu khí lớn quá nhỉ, không nói tới Huyền Hoàng Môn bọn tao là người của bang chủ đứng đầu truyền nhân của rồng, địa vị bên ngoài lại là thứ mà mày không có cách nào tưởng tượng được, mày…”

“Đầu tiên, bắt đầu từ mày đi.”

Rầm!

Sở Vĩnh Du tung một quả đấm, người thanh niên đứng đối diện trực tiếp ngã nằm trên mặt đất, thân thể chậm rãi tiêu tán không còn nữa, cuộc đối chiến đã thua rồi.

Cuộc chiến này kết thúc, Sở Vĩnh Du trực tiếp thoát khỏi cách đấu trường, sau đó lấy điện thoại di động gọi cho Phồn Hoa, vừa lúc đối phương đang online.

“Anh Sở.”

“Đại bản doanh Huyền Hoàng Môn ở đâu vậy?”

“Ở trung tâm thành phố Tây Khúc.”

“Cử người đến trấn Phong Lâm đón tôi, dùng phương tiện giao thông nhanh nhất.”

Sau đó, Sở Vĩnh Du đã đứng ở phía đông trấn Phong Lâm, sau khi bước ra khỏi thị trấn, ở đây bình thường không có người nào dám dừng lại, bởi vì một khi bạn bước ra khỏi thị trấn, vậy thì bất cứ người nào cũng có thể tấn công bạn bất ngờ mà không có bất cứ ràng buộc nào.

Cho nên, lúc này Sở Vĩnh Du đứng ở đây liền trông khác biệt.

Qua nửa tiếng đồng hồ, có ba người bước ra từ trong trấn, sau khi bọn họ nhìn nhau thì liền đứng bao vây Sở Vĩnh Du.

“Thằng nhóc này, lá gan của mày to quá nhỉ, dám đứng ở đây, là đang chờ ba bọn tao có đúng không?”

Một người khác liền cười lạnh rồi nói.

“Thức thời thì đưa tiền nước R mà mày có cho bạn tao, như thế này thì mày có thể trở về từ cõi chết, có hiểu chưa. Này… mày chỉ có ba mươi giây để suy nghĩ?”

Sở Vĩnh Du không nói gì mà là ngẩng đầu lên nhìn bầu trời, chỉ nhìn thấy có một chiếc máy bay trực thăng chậm rãi hạ xuống, trên thân máy bay còn được in ba chữ Tạc Thiên bang.

Cảnh tượng như thế làm tất cả những người ở đây phải kinh hoảng, dù sao thì đây chính là máy bay trực thăng đó, từ trước tới nay bọn họ chưa từng nhìn thấy, nghe nói dù là thành phố lớn có thể mua được nó thì cũng chỉ có lác đác mấy chiếc mà thôi, mà đầu tiên bạn còn nhất định phải là cách đấu sư cấp chín thì mới có tư cách mua nó.

Nhưng sau khi nhìn thấy Tạc Thiên bang là bang phái đứng thứ hai ở truyền nhân của rồng, bọn họ đều bình thường trở lại, người ta có máy bay trực thăng, đây là chuyện đương nhiên. Có rất nhiều người lộ ra ánh mắt hâm mộ, nếu như có thể gia nhập vào Tạc Thiên bang, vậy thì địa vị và mọi thứ đều có đủ.

Trên máy bay trực thăng có một người bước xuống, vội vàng chạy đến bên cạnh Sở Vĩnh Du.

“Anh Sở, tôi là Ngô Siêu, đến đây đón ngài.”

Sở Vĩnh Du gật gật đầu, cất bước đi về phía máy bay trực thăng, về phần ba người vừa mới chuẩn bị trấn lột anh thì đã bị dọa rồi sụp xuống đất, mặt trắng bệch một mảnh.

Dường như là Ngô Siêu đã nhìn ra điểm gì đó, chỉ trừng mắt mà không nhiều lời, vội vàng đi theo sau lưng Sở Vĩnh Du.

Nhưng chính là một ánh mắt như thế, ba người bọn họ liền run lên cầm cập, lúc này trong lòng hối hận không có cách nào hình dung.

Có trời mới biết ở một nơi chim không thèm ị như là thị trấn Phong Lâm lại có thể có người là thành viên của Tạc Thiên bang, hơn nữa có vẻ như là địa vị rất cao.
 
Bản Lĩnh Ngông Thần
Chương 1012


CHƯƠNG 1012

Chẳng lẽ là từ nay về sau chúng ta sẽ trở thành kẻ thù với Tạc Thiên bang hả? Vậy… chỉ sợ là sẽ thật sự rời khỏi trò chơi.

Máy bay trực thăng cất cánh, Sở Vĩnh Du nói.

“Trực tiếp đến đại bản doanh Huyền Hoàng Môn ở thành phố Tây Khúc.”

Ngô Siêu do dự một chút rồi hỏi.

“Anh Sở, ý của bang chủ là ngài dự định đến đó một mình?”

“Ừm.”

Một người đến đó phá hủy toàn bộ ý thức của đám người Huyền Hoàng Môn mới có thể mang đến tác dụng lớn nhất, truyền nhân của rồng là do quốc gia đã phát minh ra để toàn dân có thể dùng võ ứng phó với sự xâm nhập của Huyền Hoàng Tinh trong tương lai, làm sao có thể tha thứ cho người Huyền Hoàng Tinh quấy nhiễu như vậy? Người nào có thể chơi đùa, có thể ngăn cản người nước R tiến tới, đó chính là kẻ thù lớn nhất.

Đối với điều này, đương nhiên Ngô Siêu không còn dám nói gì thêm, cho dùng Sở Vĩnh Du có làm cái gì thì người ta cũng có thực lực đó, chỉ là không biết sao Huyền Hoàng Môn lại chọc phải Sở Vĩnh Du.

Trên chuyến bay, điện thoại di động của Sở Vĩnh Du vang lên, là một số điện thoại xa lạ, chuyện này hoàn toàn không có khả năng xảy ra, muốn gọi điện thoại thì trước tiên phải chào hỏi lẫn nhau, nếu không thì không thể gọi được.

Hình như là nghĩ đến cái gì đó, Sở Vĩnh Du vẫn lựa chọn kết nối.

“Vĩnh Du, cậu muốn đến căn cứ Huyền Hoàng Môn hả?”

Giọng nói này… lại là ông Tần.

“Không sai, ông Tần đã biết rồi ư?”

“Ừm, vừa mới nhận được tin tức, tôi đã ra lệnh phải quan sát cậu nhiều hơn ở truyền nhân của rồng, chính là sợ xảy ra những chuyện tương tự.”

Sở Vĩnh Du không biết rõ chuyện này.

“Tại sao?”

“Bây giờ tính năng mà hồn khôi phát minh vẫn còn chưa đạt đến một trăm phần trăm, nói cách khác cùng lắm thì cậu chỉ có thể phát huy ra thực lực Hóa Long Cảnh đỉnh phong, lại cao hơn nữa thì hồn khôi không có cách nào mô phỏng, cậu có hiểu ý của tôi không?”

Sở Vĩnh Du cau mày.

“Tôi hiểu rồi, nói cách khác cho dù là ở bên ngoài có mạnh tới cỡ nào thì cũng không thể phát huy ra thực lực Hóa Long Cảnh đỉnh phong, là ý này có đúng không?”

“Ừm, dựa theo thống kê của chúng tôi, cho đến bây giờ số người online của Huyền Hoàng Môn so sánh với sức mạnh thực tế, Vĩnh Du, cậu phải đối mặt với khoảng mười nghìn Hóa Long Cảnh đỉnh phong.”

Câu nói này đã rõ ràng đến nỗi không thể rõ ràng hơn nữa, ý tứ của nó chính là Sở Vĩnh Du một mình đánh mười nghìn người, khái niệm đó đã không có cách nào để hình dung, nó sẽ làm bạn mệt đến chết.

Bởi vì hồn khôi mô phỏng cực kỳ chân thực, có thể lực tương ứng, ai mà dám nói một người đánh mười nghìn người, đó là lời nói vô căn cứ.

Đừng nói là giữa võ giả, cho dù là người bình thường, bạn cầm một cây AK, đối diện là mười nghìn người tay không tất sắc, kết quả cuối cùng không có cái thứ hai thì chính là người cầm súng tử vong, chiến thuật biển người không phải là để nói đùa. Nhất là truyền nhân của rồng vẫn là một trò chơi, căn bản không phải chết người.

“Tôi biết rồi ông Tần, nhưng mà có một số việc tôi nhất định phải làm.”

Cúp điện thoại, Sở Vĩnh Du nhắm mắt lại, là cảnh giới như nhau, một người đánh mười nghìn người, cho dù là ai thì cũng không thể làm được, trừ phi đó là thần.
 
Bản Lĩnh Ngông Thần
Chương 1013


CHƯƠNG 1013

Nhưng làm không được thì không có nghĩa sẽ không làm, chỉ có điều bây giờ Sở Vĩnh Du cần một vật, là một đồ vật có thể phát huy.

Một tiếng đồng hồ trôi qua, Ngô Siêu đang gấp gáp bởi vì Sở Vĩnh Du vẫn còn nhắm mắt, mấu chốt là ông ta không dám đi làm phiền, mắt thấy đã sắp đến thành phố Tây Khúc, hơn nữa cách căn cứ Huyền Hoàng Môn chỉ có mười mấy phút.

“Hạ cánh, hạ cánh trên sân thượng của tòa nhà đó.”

Cần quyết đoán mà không quyến đoán thì sẽ có tác dụng phụ, Ngô Siêu ra lệnh phi công điều khiển máy bay trực thăng đậu ở sân thượng một tòa nhà cách đó không xa.

Lúc cánh quạt không quay nữa, giờ phút này tất cả âm thanh dường như đều biến mất.

Lại hai tiếng đồng hồ trôi qua, lúc Ngô Siêu đang đi tới đi lui trên mặt đất, hai mắt của Sở Vĩnh Du liền mở to.

“Anh Sở, ngài tỉnh rồi.”

Sở Vĩnh Du không trả lời Ngô Siêu, mà là trong lòng cẩn thận cảm nhận được cái gì đó, trong mắt có vẻ chấn động nhanh chóng lướt qua.

Không ngờ, thật sự là không ngờ, chó ngáp phải ruồi.

Lấy điện thoại di động ra bấm gọi cho số điện thoại ông Tần vừa mới gọi tới.

“ông Tần, lập tức quảng cáo ở truyền nhân của rồng có người phát hiện ra kỹ năng chiến đấu cực đỉnh, cách đấu kỹ long cấp.”

Cái gì? ông Tần chấn động, vừa mới trôi qua có hơn ba tiếng đồng hồ, chẳng lẽ là Sở Vĩnh Du…

“Được, tên gọi là gì vậy?”

“Long vực.”

Hôm nay tất cả các người chơi truyền nhân của rồng đều vô cùng phấn khởi, không phải vì cái gì khác, chỉ là bởi vì ở kỹ năng cứu cấp cách đấu còn có một thứ cao siêu hơn, chính là cách đấu kỹ long cấp.

“Chậc chậc, lúc đầu tôi đã cảm thấy chắc chắn là có chuyện mà, đã thành sự thật rồi.”

“Má ơi, kỹ năng cứu cấp cách đấu đã kinh khủng như vậy rồi, cách đấu kỹ long cấp là khái niệm gì đây?”

“Cũng không biết là người nào may mắn giết được quái thú gì mới có thể phát hiện ra cách đấu kỹ long cấp.”

“Thôi đừng có suy nghĩ nhiều, lúc nào chạm vào cánh cửa cách đấu sư cấp chín thì suy nghĩ tiếp những thứ đó, bây giờ không thích hợp lắm đâu.”

Mỗi một thành phố trong truyền nhân của rồng đều đang dấy lên những âm thanh nghị luận, đủ để thấy hiện tại đam mê của bọn họ đối với kỹ thuật chiến đấu đã đạt đến tình trạng như thế nào.

Cùng lúc đó ở thành phố Tây Khúc, một mình Sở Vĩnh Du đi vào một tòa kiến trúc nào đó vô cùng huy hoàng ở trung tâm thành phố.

Xung quanh toà kiến trúc này được bao bọc bởi bốn bức tường cao cao, người bình thường căn bản không nhìn thấy ở bên trong là như thế nào, chỉ có thể chiêm ngưỡng tòa cao ốc cao tới sáu mươi tầng.

Y như vậy, mỗi ngày ở cửa chính đều có rất nhiều người tụ tập, đều ảo tưởng có lẽ là mình sẽ có cơ hội gia nhập vào Huyền Hoàng Môn, thật ra thì bọn họ cũng không suy nghĩ kỹ lại, người Huyền Hoàng Tinh di dân xây dựng bang chủ, làm sao có khả năng thu nhận người nước R, mặc dù bọn họ không biết sự tồn tại của Huyền Hoàng Tinh.

“Để cho bọn tôi vào đi, tôi là cách đấu sư cấp tám, chắc chắn có thể gia nhập.”
 
Bản Lĩnh Ngông Thần
Chương 1014


CHƯƠNG 1014

“Mấy anh bảo vệ xin thương xót cho, tôi chỉ vào đó tham quan một chút thôi, không được à?”

“Ôi trời, cuộc đời vô vọng, cuộc đời vô vọng!”

Bịch bịch bịch!

Đột nhiên, tất cả những người đang bị ngăn cản ở gần cửa cùng với những tên bảo vệ đều cảm thấy nhịp tim đồng bộ, dường như là có một tần suất nào đó khiến cho nhịp tim của bọn họ thay đổi.

Cả đám theo bản năng quay đầu nhìn lại, liền nhìn thấy một người chậm rãi đi đến đây, khí thế bất phàm.

“Không cho phép anh rời khỏi đây, ngày hôm nay tôi muốn để danh dự Huyền Hoàng Môn không còn.”

Người đến đây đương nhiên là Sở Vĩnh Du, giọng nói vô cùng bình tĩnh, nhưng mà rơi vào trong tai mọi người lại không khác gì là một quả bom nặng ký.

“Một mình làm cho Huyền Hoàng Môn bị hủy hoại hả?”

“Má ơi, tôi không bị hoa mắt đó chứ, đúng là có người không sợ chết?”

“Tên này tiêu đời rồi, thế mà lại chủ động gây thù chuốt oán với Huyền Hoàng Môn, chắc chắn là sau này sẽ bị người khác ngăn chặn ở điểm hồi sinh rồi g**t ch*t, bỏ cả trò chơi.”

Trong ánh mắt chăm chú của mọi người, có một thành viên của Huyền Hoàng Môn đã sải bước đi đến phía Sở Vĩnh Du.

“Thằng nhóc không biết trời cao đất rộng, dựa vào mày mà cũng dám đến Huyền Hoàng Môn bọn tao giương oai, còn nói ra mấy lời nói hão huyền như thế.”

Nói rồi, anh ta lại lấy đạo cụ là tấm gương được sử dụng một lần duy nhất, Huyền Hoàng Môn có quyền có thế, mấy đồ vật này nhiều đếm không xuể.

Vô Phong, cách đấu gia cấp ba?

Sau khi tin tức được hiện ra, tất cả mọi người đều trừng lớn hai mắt, sau đó là những tiếng cười vang dội.

“Ha ha, cách… cách đấu gia cấp ba? Ông đây không nhìn nhầm đó chứ.”

“Có lẽ người này chính là một kẻ ngu, cách đấu gia cấp ba lại đến đây khiêu chiến với Huyền Hoàng Môn người ta, một con chó bên trong cũng có thể chơi chết cậu ta nữa kìa.”

“Đúng là không biết tự lượng sức mình, đừng có nói là cách đấu gia cấp ba, cho dù là cách đấu sư cấp chín có đến đây thì ngay cả cửa cũng không thể bước vào.”

“Đúng là muốn nổi tiếng đến điên rồi, cũng không suy nghĩ xem hậu quả của việc nổi tiếng là cái gì.”

Các thành viên Huyền Hoàng Môn khinh thường đủ kiểu, chỉ là một cách đấu gia cấp ba mà cũng dám đến đây khiêu chiến, thật sự cho rằng Huyền Hoàng Môn bọn họ là tôm tép tùy tiện có thể đụng vào à?

“Vô Phong có đúng không? Tao đã nhớ rõ mặt mũi và thông tin của mày rồi, nếu như mày còn không chủ động rời khỏi trò chơi, vậy thì bọn tao sẽ cho mày tuyệt vọng, tiễn mày đi trước một đoạn đường.”

Nói dứt lời, anh ta đột nhiên vọt ra, gần như cùng lúc đó, bước chân của Sở Vĩnh Du vẫn không dừng lại, vung một bàn tay ra giữa không trung, người kia trực tiếp bay qua một bên, người vẫn còn đang lơ lửng giữa không trung thì đã hóa thành cát bụi tiêu tán không còn.

Một cái tát này làm cho tiếng cười nói đều hoàn toàn biến mất không còn hình bóng.

Ai cũng biết là những tên bảo vệ ở cửa ít nhất cũng là cách đấu sĩ cấp năm, lại bị một bàn tay của Sở Vĩnh Du đánh chết?

Sự im lặng ngắn ngủi qua đi, mười mấy tên bảo vệ ở cửa đồng loạt lao về phía Sở Vĩnh Du.

“Cái thằng nhóc cuồng vọng!”

“Muốn chết rồi!”
 
Bản Lĩnh Ngông Thần
Chương 1015


CHƯƠNG 1015

Như lúc nãy, Sở Vĩnh Du lại vung một cái tát ra, mười mấy tên vệ sĩ đều bị đánh bay ra ngoài, lại biến thành những hạt các vụn.

Những người nhìn thấy cảnh tượng này đều há to miệng đến cực hạn, rốt cuộc bọn họ cũng đã hiểu rõ người ta đến đây không phải là tự chuốt lấy khổ, mà là thật sự có thực lực.

Một người khiêu chiến Huyền Hoàng Môn là bang phái đứng đầu truyền nhân của rồng, không nói trước kết quả cuối cùng sẽ như thế nào, chỉ là quyết đoán như thế này liền để cho người khác kính nể không thôi.

“Kéo còi cảnh báo.”

Có thành viên của Huyền Hoàng Môn lên tiếng, bị một thanh niên ngăn cản.

“Kéo còi cảnh báo cái quỷ ấy! Chỉ là có một người, nếu như kéo còi cảnh báo thì mặt mũi Huyền Hoàng Môn chúng ta phải đặt ở đâu?”

Nói xong, người này lấy điện thoại ra bấm một số điện thoại.

“Thưa ngài, ở cổng có một người đến đây gây chuyện, có vẻ như là võ giả do nước R sắp xếp, có lẽ là Võ Vương cấp chín, mong cấp trên điều động người đến.”

“Biết rồi.”

Lúc này, những người đang vây xem cũng đồng loạt lấy điện thoại ra bắt đầu thông báo cho bạn tốt.

“Hoan tử, con mẹ nó cậu còn đang ở thành phố Tây Khúc hả, mau đến đại bản doanh Huyền Hoàng Môn đi, có trò hay để xem nè, một người đấu với toàn bộ Huyền Hoàng Môn luôn đó.”

“Má ơi, con mẹ nó cậu còn đánh quái cái gì nữa, mau đến đây đi, nếu không thì không xem được kịch hay đâu.”

“Tin tức quan trọng nha, một mình đấu với toàn bộ Huyền Hoàng Môn, nếu như đến chậm thì vị trí phía trước không còn nữa đâu.”

Lúc này, Sở Vĩnh Du đã dừng bước, kình khí bên tay phải bộc phát ra, bảng hiệu với ba chữ Huyền Hoàng Môn màu vàng to lớn ở phía trên liền nằm dưới chân anh, sau đó anh liền đạp lên nó.

“Ngày hôm nay tôi muốn để cho Huyền Hoàng Môn các người biết rằng người nước R không hiền, linh hồn nước R không thể bị tiêu diệt, ai muốn chết thì lăn ra đây.”

Lúc này, mấy tên bảo vệ còn sót lại ở cổng cũng không dám bước lên, bởi vì đi lên thì cũng chỉ là chịu chết, nhưng mà phách lối mấy tiếng vẫn không có bất cứ vấn đề gì, nhất là Sở Vĩnh Du lại dẫm chân trên bảng hiệu của bọn họ, càng làm cho bọn họ phẫn nộ đến cực điểm.

“Mày… mày nhất định phải chết, không chỉ là ở truyền nhân của rồng, mày trong hiện thực cũng tuyệt đối tiêu đời.”

Sở Vĩnh Du cười lạnh.

“Hiện thực hả? Chỉ là trò chơi, động một chút lại muốn nhắc tới hiện thực, Huyền Hoàng Môn bọn mày đúng là khẩu khí lớn quá nhỉ, có thể chi phối cả quyền sinh tử. Ngày hôm nay, tao để cho bọn mày biết đến nơi đất khách quê người thì phải thành thành thật thật sống cho tao.”

Chuyện mà làm Sở Vĩnh Du tức giận đó chính là Huyền Hoàng Môn lại ngăn cản anh dạy bảo người khác, có thể ngăn cản anh thì đương nhiên sẽ ngăn cản tất cả những người làm như anh, trước đó Mê Vụ các cũng chỉ muốn mời chào anh, mà cách này của Huyền Hoàng Môn tuyệt đối nằm ở phạm vi không thể chịu đựng được.

Lúc này, cánh cửa mở ra, có mấy chục người đánh thẳng tới, quần áo mặc ở trên người làm cho người khác không khỏi kinh ngạc kêu lên.

“Trời ơi, Tiên Phong Đường của Huyền Hoàng Môn, nghe nói mấy người bọn họ đều là cách đấu sư cấp chín, chỉ sợ là người này xong đời rồi.”
 
Bản Lĩnh Ngông Thần
Chương 1016


CHƯƠNG 1016

Rõ ràng Huyền Hoàng Môn căn bản không đặt Sở Vĩnh Du vào trong mắt, bởi vì mỗi một đường mà bọn họ sắp đặt đều được tạo thành hơn mười nghìn người, lúc này chỉ cần mấy chục người lao ra thì đã nói rõ nguyên nhân.

“Chính là nó.”

Tên bảo vệ đứng đầu vừa mới gọi điện thoại chỉ một cái, trong mắt của người trẻ tuổi đi đầu toát ra ánh sáng lạnh lẽo.

“Muốn chết!”

Chỉ phun ra hai chữ liền vung tay lên, mấy chục người đằng sau lưng liền vọt tới.

“Ngược sát cho ta, đừng có trực tiếp g**t ch*t, phải răn đe.”

Anh ta chính là phó đường chủ của Tiên Phong Đường, đúng là không nghĩ tới lại có người đến đây khiêu chiến toàn bộ Huyền Hoàng Môn bọn họ, hơn nữa còn là một mình, thậm chí là cảm thấy có chút buồn cười.

Đối với cục diện mấy chục người đang đánh tới, lần này không phải là dạng tôm tép như là đám bảo vệ lúc nãy, đều là cách đấu sư cấp chín chân thực, đội hình kinh khủng không có cách nào tưởng tượng được.

Đây chỉ là suy nghĩ của những người đang vây xem mà thôi, Sở Vĩnh Du có thể nhìn rõ những người này có cảnh giới Võ Vương cửu bước, cách đấu sư cấp chín, nhưng mà cũng chỉ đến đỉnh cấp mà thôi.

Với việc tạo ra Long vực, Sở Vĩnh Du gần như đã có một nguyên mẫu trong lòng anh, cảnh giới tiếp theo của cách đấu sư cấp chín sẽ nhanh chóng được đẩy ra, chỉ có điều là bây giờ vẫn chưa có người nào có thể thông qua năng lượng do mặc hoa cung cấp trong hồn khôi đột phá đến cảnh giới cách đấu sư cấp chín, cho nên cũng không cần phải gấp gáp như vậy.

Đối diện với mấy người này, Sở Vĩnh Du nâng tay phải lên, lại vung một bàn tay ra ngoài.

Rầm rầm rầm.

Có từng tiếng nổ vang lên đánh thẳng vào, hơn bốn mươi người lại bị hất bay ra lần nữa, thân thể cũng bị tan biến.

Lúc này, đám người đều im lặng, thật sự đã bị hù dọa, đây chính là Tiên Phong Đường với các thành viên cách đấu sư cấp chín hợp thành, thế mà lại bị bại bởi một bàn tay?

Đến lúc này, chưa có ai nhìn thấy Sở Vĩnh Du làm ra động tác thứ hai, rốt cuộc là người này mạnh đến cỡ nào, căn bản đã lật đổ định nghĩa cao nhất của bọn họ đối với cách đấu sư cấp chín.

“Các người nhìn cho kỹ, cách đấu sư cấp chín không phải là cực hạn, cho nên phải cố gắng tu hành thuật cận chiến tổng hợp toàn dân, sớm muộn gì cũng sẽ có một ngày mọi người sẽ đạt đến trình độ của tôi.”

Sở Vĩnh Du lên tiếng nói, nếu như đã quyết định quang minh chính đại xử lý Huyền Hoàng Môn, vậy thì tại sao lại không thể mượn cơ hội này để làm bàn đạp cho người nước R, khích lệ bọn họ nâng cao tinh thần, Quả nhiên là đám người xung quanh nghe thấy điều đó, bọn họ đều trở nên hăng hái, trong lòng vui vẻ muốn tiến tới.

Hơn nữa những người đang vây xem đã nhiều hơn gấp đôi so với lúc nãy, còn đang không ngừng tăng lên, tốc độ truyền bá đương nhiên nhanh đến mức không có cách nào tưởng tượng.

Sắc mặt của phó đường chủ ở bên phía Tiên Phong Đường đã xanh mét đến mức cực hạn, anh ta có thể chắc chắn Sở Vĩnh Du tuyệt đối là cao thủ Hóa Long Cảnh, bọn họ cũng đã kiểm tra qua hồn khôi có thể cho bọn họ phát huy thực lực cao lắm cũng chính là Hóa Long Cảnh đỉnh phong, từ cảnh giới lúc nãy xem xét, tất nhiên là Sở Vĩnh Du cũng là người ở cảnh giới này.

“Thật là can đảm, chẳng trách lại dám đến đây một mình, mày thật sự cho rằng Huyền Hoàng Môn chúng ta chỉ có chút nội tình đó thôi à?”
 
Bản Lĩnh Ngông Thần
Chương 1017


CHƯƠNG 1017

Nói xong, phó đường chủ nhấc tay lên, lấy điện thoại di động ra.

“Đường chủ, bảo vệ ở bên đây đã bị đánh gục rồi, đối phương là một cao thủ Hóa Long Cảnh.”

“Biết rồi, chỉ là một con khỉ da vàng mà lại dám đến đây nhảy nhót lung tung, người chúng ta sẽ lập tức đến đó.”

Ở Tiên Phong Đường có hai mươi cao thủ Hóa Long Cảnh, bình thường bọn họ không ra tay, không nghĩ đến là ngày hôm nay lại phải dùng tới.

Sở Vĩnh Du không lên tiếng, cứ yên lặng mà chờ đợi như thế, sở dĩ anh dứt khoát dùng đòn cách không chính là vì dùng khí lực nhỏ nhất ép tất cả các lãnh đạo cấp cao chân chính của Huyền Hoàng Môn phải xuất hiện, thế thì kết quả chẳng những tốt hơn, đồng thời cũng coi như là bớt tốn thời gian công sức.

Đám người đang vây xem đồng loạt mỏi mắt mong chờ, bởi vì đây là lần đầu tiên bọn họ nhìn thấy cuộc chiến đấu của cách đấu sư cấp chín, tuyệt đối không luyến tiếc đời này, đồng thời không ai có thể ngờ rằng có một ngày mình cũng có thể nhìn thấy một người tài giỏi như là Sở Vĩnh Du.

“Vô Phong dự định đối chiến đến cùng hả?”

“Đàn ông như thế này ngầu quá đi thôi, ôi, tôi muốn gả cho anh ấy.”

“Gả cho Vô Phong? Hình như là mấy ngày trước tôi có thấy một ID của con gái có tên là vợ của Vô Phong, giữa hai người này có quan hệ không vậy?”

Đứng ở một vị trí khá tốt để quan sát đám người, Ngô Siêu đứng ở đó, biểu cảm có chút kích động, anh Sở đúng là anh Sở, nói được thì làm được, thật sự một mình khiêu chiếm toàn bộ Huyền Hoàng Môn.

Đang suy nghĩ liền cảm nhận được ở bên cạnh có một người đứng đó, quay đầu nhìn lại, vội vàng hành lễ.

“Bang chủ, ngài cũng đến đây?”

Phồn Hoa xuất hiện, nhẹ gật đầu, không nói câu nào, ánh mắt cứ tập trung vào Sở Vĩnh Du.

Không biết tại sao Huyền Hoàng Môn lại chọc phải anh Sở, nếu như là bình thường thì anh Sở sẽ không sử dụng phương pháp cấp tiến như thế này.

Có rất nhiều người đều đã nhìn thấy Phồn Hoa, cả đám đều kinh ngạc không khép nổi mồm.

“Cái này… bang chủ, Tạc Thiên bang cũng đến đây?”

“Nói nhảm, cậu nhìn bên kia đi, lão đại của Mê Vụ các, Ngâm Thu Môn đều đến đây, xem ra là bọn họ đều biết hết rồi.”

Các chủ Mê Vụ các là một người thanh niên dáng vẻ thanh tú, bên cạnh có người đi cùng, cũng chính là Lạc Thủy Y.

Nhìn Sở Vĩnh Du, Lạc Thủy Y nghiến răng nghiến lợi, chính là người đàn ông này đã để cô ta phải tổn thất bao nhiêu tiền, cuối cùng còn không chiêu mộ được, mà cho đến bây giờ cô ta mới biết ID của Sở Vĩnh Du là Vô Phong.

“Anh ta chính là người mà trước kia cô đã nói muốn mời đến để dạy người khác thuật cận chiến tổng hợp toàn dân đó à?”

Các chủ hỏi, Lạc Thủy Y gật gật đầu.

“Đúng vậy, trực giác nói cho tôi biết người đàn ông này rất lợi hại, không nghĩ tới lại có thể dám đến đây một mình, khiêu chiến toàn bộ Huyền Hoàng Môn, xem ra là trực giác của tôi cũng xảy ra vấn đề rồi.”

Nhưng mà các chủ lại lắc đầu.

“Không, tôi cảm thấy người đàn ông này không phải là đang làm việc thiếu suy nghĩ, nói tóm lại là cứ tiếp tục xem đi, cô nhìn ở chỗ cổng lớn, các cao thủ Tiên Phong Đường chân chính của Huyền Hoàng Môn đã xuất hiện.”
 
Bản Lĩnh Ngông Thần
Chương 1018


CHƯƠNG 1018

Chỉ nhìn thấy là ở chỗ cửa lớn có hai mươi mấy người bước ra, người thanh niên đi đầu khí vũ hiên ngang là đường chủ Tiên Phong Đường, ai cũng biết là tùy tiện gọi một đường chủ Huyền Hoàng Môn ra ngoài thì cũng có thể tiêu diệt tất cả các môn phái, ngoại trừ Tạc Thiên bang.

“Đường chủ.”

Phó đường chủ chào hỏi, trong mắt người thanh niên ánh lên một tia lạnh lẽo.

“Đi thôi, bằm anh ta ra.”

Mang đến hai mươi vị cao thủ Hóa Long Cảnh, toàn bộ đều bước lên một bước, sau đó tay phải đánh ra ngoài.

Cho rằng chỉ có mày mới biết dùng lực thôi à?

Khí kình nở rộ, dọa đám người đang vây xem vội vàng bay ngược ra ngoài, nếu như không phải ngày hôm nay Sở Vĩnh Du lộ ra một chiêu, cho đến bây giờ bọn họ cũng không biết chiến đấu còn có thể như thế này.

Lúc này, Sở Vĩnh Du đã cử động, tay phải nắm thành quyền vung ra ngoài.

Trong chốc lát, hai mươi người đứng ở đối diện đang hội tụ quyền kình liền sụp đổ, hơn nữa khí thế còn không giảm mà đánh vào trên người của hai mươi người, dường như kết quả mà mình đoán đã xuất hiện. Hai mươi vị Tiên Phong Đường chân chính, thân thể đều bay ngược ra bên ngoài, biến thành lấm ta lấm tấm.

Mọi người hít vào một ngụm khí lạnh, tận mắt nhìn thấy cho dù là có người nói rằng Sở Vĩnh Du có thể dùng một quyền của mình để đánh rơi cả mặt trời, chắc có lẽ là bọn họ sẽ tin.

Cùng lúc đó, bên tai bọn họ lại quanh quẩn giọng nói bình tĩnh nhưng lại vô cùng bá đạo của Sở Vĩnh Du.

“Đừng làm lãng phí thời gian của tôi nữa, kêu chủ nhân chân chính của Huyền Hoàng Môn các người ra đây.”

Một quyền mà đã có thể tiêu diệt hai mươi cao thủ Hóa Long Cảnh, sắc mặt của đường chủ Tiên Phong Đường khó coi đến cực điểm, đến lúc này anh ta mới hiểu được một chuyện, đó chính là cái người tên là Vô Phong này không phải là cái bọn tôm tép nhải nhép đến đây ra oai, mà là một người có thực lực thật sự.

“Kéo còi báo động đi.”

Lúc nói ra câu nói này, trong giọng nói mang theo chút bất đắc dĩ và phẫn nộ.

Chẳng ai trong Huyền Hoàng Môn bọn họ lại có lúc nghĩ là mình bị một người ép buộc đến mức phải kéo còi báo động, bọn họ đã diễn tập tình huống này rất nhiều lần, chỉ có một khả năng đó chính là nó chỉ xuất hiện khi mà Tạc Thiên bang tiến đánh.

Một khắc sau, tiếng còi cảnh báo vang vọng bên tai tất cả mọi người, cũng khiến cho sắc mặt của nhóm người vây xem đều phải thay đổi.

“Trời đất ơi, Huyền Hoàng Môn kéo còi báo động rồi, cái này…”

“Một người, chỉ một người mà ép buộc Huyền Hoàng Môn phải kéo còi báo động, nếu như không phải tận mắt nhìn thấy thì ai mà tin tưởng đây.”

Phồn Hoa và Ngô Siêu đứng xem, đương nhiên cũng cảm thấy chuyện này là lẽ bình thường, đây chính là Sở Vĩnh Du đó, là một người đàn ông không ngừng tạo ra kỳ tích.

Mà các chủ Mê Vụ các và Lạc Thủy Y cũng vô cùng chấn động.

“Người đàn ông này rất mạnh, thật sự rất mạnh.”
 
Bản Lĩnh Ngông Thần
Chương 1019


CHƯƠNG 1019

Nghe thấy câu nói của các chủ, Lạc Thủy Y hỏi.

“Các chủ, ngài cảm thấy anh ta có thể nào một mình khiêu chiến toàn bộ Huyền Hoàng Môn không?”

Các chủ lắc đầu.

“Sao có thể được chứ, tôi chỉ nói là anh ta rất mạnh, có thể buộc Huyền Hoàng Môn phải kéo còi báo động, nhưng mà cũng chỉ có thế mà thôi, chờ đến khi cao thủ Huyền Hoàng Môn đến đây thì chuyện này cũng đã đến lúc nên kết thúc.”

“Các người thông qua truyền nhân của rồng để hiểu rõ những thứ này, mà bản thân tôi đã là một võ giả, sự kỳ diệu ở nước R không phải là thứ mà các người có thể tưởng tượng, võ giả đã tồn tại từ lâu, Vô Phong này chính là một trong số đó, còn ở Huyền Hoàng Môn còn có nhiều cường giả đáng sợ hơn, Vô Phong này khinh thường địch rồi.”

Sau khi nói xong, các chủ nghĩ đến cái gì đó, nhìn về phía Lạc Thủy Y ở bên cạnh.

“Có điều là người này thật sự rất hùng mạnh, không phải là cô nói rằng muốn mời chào anh ta hả? Nếu như thành công, vị trí phó môn chủ sẽ là của cô.”

Trong lúc nhất thời, Lạc Thủy Y kích động không chịu nổi, ở hiện thực bị Sở Vĩnh Du đả kích càng làm cho cô ta sinh ra niềm tin mình có thể bứt phá ở truyền nhân của rồng, vậy thì vị trí phó môn chủ Mê Vụ các chính là chìa khóa để mở ra bước ngoặt.

Vô Phong… chờ mà xem, tôi nhất định sẽ có thể bắt được anh.

Cùng lúc đó, trong cánh cửa lớn có rất nhiều người bắt đầu xông ra, đều là cao thủ của Huyền Hoàng Môn.

“Tham kiến phó môn chủ.”

Lúc một người phụ nữ khí phách anh hùng bừng bừng xuất hiện, những người ở cổng đều khom người hành lễ.

Lần này thật sự khiến cho những người đang xem náo nhiệt cũng phải há to miệng, thật sự không nghĩ tới là Huyền Hoàng Môn lại có một phó môn chủ giới tính nữ, ở trong truyền nhân của rồng, luận về dáng người và dung mạo, đương nhiên không cần phải so sánh, phó môn chủ đẹp đến nỗi không có gì có thể sánh bằng, còn có một loại cảm giác như bước ra từ trong phim hoạt hình.

Nhưng mà thân phận phó môn chủ cũng đủ làm cho rất nhiều đàn ông phải tự ti mặc cảm.

“Chính là anh ta à?”

Phó môn chủ mở miệng nói, giọng nói uyển chuyển du dương, đường chủ Tiên Phong Đường vội vàng khom người nói.

“Đúng vậy, chính là cậu ta, một quyền g**t ch*t hai mươi cao thủ Tiên Phong Đường của chúng ta.”

Cái gì gọi là cao thủ, phó môn chủ ngầm hiểu, đương nhiên biết là Hóa Long Cảnh, bởi vì quy định của trò chơi nên không cho phép đề cập đến những cảnh giới này, cho nên trong lòng của bọn họ tự hiểu nhau.

“Truyền mệnh lệnh của tôi, những người nào đỉnh phong thì ở lại đây, người khác lùi sang một bên.”

Đường chủ Tiên Phong Đường giật mình, đương nhiên anh ta biết đỉnh phong mà phó môn chủ gọi có ý nghĩa như thế nào. Hóa Long Cảnh đỉnh phong, Vô Phong này lại là Hóa Long Cảnh đỉnh phong.

“Vâng.”

Chẳng mấy chốc, người có thể đứng ở đây cũng chỉ có phó môn chủ, đường chủ Tiên Phong Đường, còn có một số đường chủ ở nơi khác.

Nhưng mà đám người này cũng phải hơn một nghìn, những người đang vây xem nhìn thấy mà tê dại cả da đầu, như thế này thì đánh sao được? Lấy một đánh một nghìn hả? Thần tới cũng không được.
 
Bản Lĩnh Ngông Thần
Chương 1020


CHƯƠNG 1020

“Anh tài giỏi đó, ở nước R, anh cũng được coi như là cường giả, nhưng đến đây trêu chọc Huyền Hoàng Môn chúng tôi thì là do anh tự chuốc lấy đau khổ, cũng may là truyền nhân của rồng là một trò chơi, nếu như là hiện thực thì anh đã chết vô số lần.”

Phó môn chủ nhìn Sở Vĩnh Du rồi nói, Sở Vĩnh Du thì ngoắc ngoắc ngón tay.

“Huyền Hoàng Môn, các người rất không thành thật, tôi không thích, cho nên ngày hôm nay đến đây để các người hiểu được chân đạp trên đất nước R thì phải tuân thủ quy định.”

“Đúng là một lời nói cuồng vọng, mặc dù cuồng vọng nhưng mà anh cũng quang minh chính đại, Đào Thiến Như tôi có thể cho anh một cơ hội, chỉ cần anh rời khỏi truyền nhân của rồng thì trong hiện thực sẽ không có người nào đến tìm anh gây chuyện.”

Nói xong, phó môn chủ tên là Đào Thiến Như vung tay lên, một nghìn người ở sau lưng dậm chân đi về phía Sở Vĩnh Du, chỉ là khí thế thôi thì đã ép đã rất nhiều người làm bọn họ không thở nổi.

“Bang chủ, anh Sở phải đánh như thế nào đây?”

Ngô Siêu ở bên kia vội vàng xúc động, Phồn Hoa lắc đầu.

“Tôi cũng không biết nữa, cứ xem tiếp đi, từ trước tới nay anh Sở sẽ không làm chuyện nào mà mình không chắc chắn.”

Không nói gì khác, Phồn Hoa biết rất rõ ràng, cho dù thực lực mạnh đến cỡ nào, hồn khôi chỉ có thể mô phỏng ra trạng thái Hóa Long Cảnh đỉnh phong, mà đỉnh phong này lại là đỉnh phong đại chúng.

Lấy một ví dụ trong hiện thực, cho dù Sở Vĩnh Du vốn là Hóa Long Cảnh đỉnh phong, trước đó anh cứu được con trai của Vưu Quốc Chương rồi hóa thành Hóa Long Cảnh đỉnh phong là đã có thể đánh bại cường giả Đan Điền Cảnh tầng thứ nhất.

Mà ở truyền nhân của rồng thì không có khả năng, nếu như mọi người đều là Hóa Long Cảnh đỉnh phong thì thực lực giống nhau như đúc, cho nên đừng nói là một nghìn người, cho dù là mười người có cảnh giới ngang nhau đánh cùng với Sở Vĩnh Du thì cũng sản sinh ra một cục diện bế tắc, có lẽ Sở Vĩnh Du có thể dựa vào ý thức chiến đấu kinh khủng cùng với chiêu thức của mình mà chiến thắng, nhưng mà tuyệt đối sẽ không hề nhẹ nhàng.

Đối diện với một nghìn người hùng hổ bước đến, một khu vực rộng lớn như cánh cổng gần như bị bóng người của đối phương lấp đầy. Sở Vĩnh Du lại lâm nguy không sợ, cứ đứng yên tại chỗ không cử động.

“Người này… sợ đến choáng váng hả?”

“Ai mà biết được, nhưng mà tôi thấy có hơi giống đó, với lại cho dù có đánh bại một nghìn người thì sao chứ, có lẽ là cao thủ chân chính của Huyền Hoàng Môn hơn mười nghìn, bây giờ xem ra khiêu chiến với Huyền Hoàng Môn, thật sự là đang tự sát.”

Lúc đám người đang nghị luận, khoảng cách của hai bên càng ngày càng ngắn, trong cái nhìn của bọn người Đào Thiến Như, bọn họ cho rằng trò chơi sắp đến lúc kết thúc.

Đúng lúc này, Sở Vĩnh Du lại lên tiếng, tất cả mọi người đều nghe thấy rất rõ ràng.

“Cách đấu kỹ long cấp.”

“Long vực.”

Oành!

Một luồng khí tức vô hình khuếch tán tràn ra, mọi người nhìn không thấy sờ không được, nhưng lại có thể cảm nhận rõ ràng tinh thần của mình vừa mới bị chấn động.

Chỉ có Sở Vĩnh Du hiểu rằng trong phạm vi hai mươi mét trước người mình, đuôi của thần long nước R đã thành hình, bao trùm một nghìn người đang bước đến.

“Cách đấu kỹ long cấp? Cái này là cách đấu kỹ long cấp mà Vô Phong mới vừa nói hả, tôi không nghe lầm đó chứ.”

“Cái này, cái này… nói đùa đó à? Vô Phong lại là người đạt được cách đấu kỹ long cấp, lần này có trò hay để xem rồi.”
 
Bản Lĩnh Ngông Thần
Chương 1021


CHƯƠNG 1021

“Cách đấu kỹ long cấp?”

Đào Thiến Như cau mày, đường chủ Tiên Phong Đường đứng bên cạnh xem thường.

“Thưa ngài, phó môn chủ chỉ là giả thần giả quỷ mà thôi, chắc là ngài cũng biết, cho dù là kỹ năng cứu cấp cách đấu thì trong mắt của chúng ta cũng chỉ có nhiêu đó, cách đấu kỹ long cấp gì đấy có thể làm được gì đâu?”

Đối với điều này, Đào Thiến Như không lên tiếng, tính cách của cô ta ít nhiều gì cũng có chút khác biệt với người khác, luôn cho rằng nhập gia thì phải tùy tục, không có tư tưởng xem thường người nước R, cũng có thể là liên quan với việc trước đó cô ta sống ở Huyền Hoàng Tinh vô cùng khó khăn. Nhưng mà suy nghĩ thì vẫn là suy nghĩ, cô ta không thể nào nói ra được, nếu không thì sẽ trở thành mục tiêu công kích.

Cho nên cô ta đã tưởng thật, từ nghiên cứu kỹ năng cứu cấp cách đấu trong truyền nhân của rồng, cho dù là người Hóa Long Cảnh thì cũng có khả năng ứng dụng, sử dụng nó trong trận chiến, cũng sẽ mang lại hiệu quả bất ngờ, cho nên cô ta vô cùng bội phục người có thể sáng tạo ra thuật cận chiến tổng hợp toàn dân.

Bây giờ lại xuất hiện cách đấu kỹ long cấp, cô ta vừa tò mò vừa kinh ngạc, Vô Phong trước mắt bọn họ là người có được kỹ năng chiến đấu trong quảng cáo.

Nhưng mà vừa mới nhìn Vô Phong sử dụng nó, hình như không có bất cứ chỗ nào kỳ lạ, thậm chí có thể nói là cái gì cũng không xảy ra.

“Thằng nhóc kia, cách đấu kỹ long cấp hả? Phô trương thanh thế?”

Vẻ mặt của các thủ lĩnh đứng trước đội ngũ đều lộ ra biểu cảm khinh thường, nhất là sau khi Sở Vĩnh Du nói xong, bọn họ không cảm nhận được cái gì thì lại càng cảm thấy buồn cười hơn nữa.

“Các người muốn lĩnh hội nó hả, đương nhiên là tôi có thể thỏa mãn các người.”

Nói dứt lời, tay phải Sở Vĩnh Du cử động rất nhỏ, khí thế quanh người mãnh liệt tuôn trào.

Ngay sau đó, mấy chục người đứng trước đội ngũ một nghìn người, hai mắt trợn tròn ngã xuống đất, thân thể không bị tiêu biến, nhưng mà dường như đã hôn mê bất tỉnh không hề động đậy.

Tình cảnh quái dị như thế xảy ra, mọi người nhìn thấy mà ngu ngơ tại chỗ, không biết rốt cuộc là lúc nãy đã xảy ra chuyện gì.

Đừng nói là bọn họ, người có mặt trong đội ngũ một nghìn người cũng chớp mắt đứng yên tại chỗ, trong mắt ánh lên vẻ nghi hoặc.

Bởi vì lúc nãy, cho dù có một số người đứng gần mấy chục người ở một khoảng cách chưa đến nửa mét, cái gì cũng không cảm nhận được, cho dù là đỉnh phong hay là cái gì khác đều không có, cái gì cũng không có, đây chính là điểm làm cho người ta cảm thấy đáng sợ nhất, bởi vì không biết mới là nguyên nhân của sự sợ hãi.

“Có chuyện gì vậy?”

Đường chủ Tiên Phong Đường mở to hai mắt, vô cùng khó tin phất phất tay, không có kình phong đánh tới, mấy chục người liền ngã xuống đất hôn mê, chuyện này sao có thể.

“Lên đi!”

Đào Thiến Như cũng có vẻ mặt y hệt như thế, nhưng mà cô ta còn muốn xem một lần nữa, cho nên lập tức ra lệnh.

Những người có mặt trong đội ngũ một nghìn người liếc mắt nhìn nhau, hét lên một tiếng liền xông ra ngoài mà không còn dậm chân tiến lên như lúc nãy.
 
Bản Lĩnh Ngông Thần
Chương 1022


CHƯƠNG 1022

Lúc này, tốc độ không có bất cứ tác dụng gì, Sở Vĩnh Du lại phất tay một lần nữa, lại có hơn một trăm người ngã xuống đất, giống như là vừa mới dùng ảo thuật gì đó.

Lại xảy ra một lần nữa, đám người nhìn thấy đều cảm giác tê dại cả da đầu, huống chi là người đang đứng đối diện với Sở Vĩnh Du, còn hơn tám trăm cao thủ Huyền Hoàng Môn, bọn họ đã muốn lui chân.

Chiến đấu thì được, nhưng mà không biết gì lại ngất đi, thật sự là tâm lý đã bị đả kích quá khổng lồ.

“Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì vậy?”

Có người mở miệng nói, câu nói này giống như là một cơn gió lớn càng quét nội tâm tất cả mọi người, lại kéo ra vấn đề như lúc nãy.

Nói đến đây, hiện trường lâm vào hoàn cảnh xấu hổ vô cùng, không có ai dám động đậy.

“Tôi đã nhớ ra rồi bang chủ, trước khi đến đây anh Sở đã nhắm mắt nghỉ ngơi một hồi lâu ở trên máy bay, chẳng lẽ trong khoảng thời gian đó đã lĩnh ngộ ra thứ này?”

Nghe thấy Ngô Siêu nói vậy, Phồn Hoa cười cười gật đầu.

“Có lẽ là vậy, năng lực lĩnh ngộ của anh Sở kinh khủng đến mức không có cách nào tưởng tượng.”

Loại vật này nếu như được sử dụng ở hiện thực thì sẽ kinh khủng đến mức nào.

Đào Thiến Như ở bên kia nhíu chặt đôi mi thanh tú, do dự một hồi, đột nhiên lại lên tiếng.

“Tấn công đi!”

Tám trăm người còn lại cũng xem như được huấn luyện rất nghiêm khắc, lập tức biến ảo, sau đó nâng tay lên đánh Sở Vĩnh Du.

Đối mặt với nhiều đòn tấn công của Hóa Long Cảnh đỉnh phong, biểu cảm của Sở Vĩnh Du chẳng thay đổi chút nào, tâm niệm động tác, hình dạng cái đuôi Long vực xuất hiện, trong nháy mắt rút về quanh người anh, đợi đến lúc những đòn tấn công đó tiến đến, dưới tác dụng của Long vực, những đòn tấn công lập tức không còn nữa.

Thấy Sở Vĩnh Du không cử động, công kích cách không được phối hợp bởi nhiều người đã bị tiêu tán không còn, cho dù là Đào Thiến Như thì cũng cảm thấy được cái gọi là bất lực.

Đại não còn chưa kịp suy nghĩ thì Sở Vĩnh Du đã cất bước, lần đầu tiên có động tác đúng lẽ thật sự ra tay.

Sau đó, tám trăm người còn sót lại giống như là những cây cỏ nhỏ bị gió lớn thổi qua, rầm rầm rầm, toàn bộ ngã xuống đất.

Hơn một nghìn người, trôi qua chưa tới mười giây, vậy mà chẳng còn ai có thể đứng dậy nổi.

Xung quanh lặng ngắt như tờ, cho dù là đám người đang vây xem cũng đã lên đến hơn nghìn người, cộng thêm Huyền Hoàng Môn có nhiều đồ đệ như thế, vậy mà lại không nghe thấy có âm thanh gì phát ra, ánh mắt rung động đều tập trung ở trên người Sở Vĩnh Du.

Lúc này, anh giống như không phải là người, mà là thần.

“Tên nhóc cuồng vọng, nếu như trong hiện thực thì cậu đã chết nghìn vạn lần.”

Giọng nói đột ngột vang lên, lại nhìn thấy có một người bỗng nhiên xuất hiện ở cửa lớn, là một chàng trai trẻ, khí thế tản ra từ trên người làm cho người ta có một loại cảm giác không dám nhìn thẳng.

“Kính chào môn chủ.”

Rốt cuộc là lúc này môn chủ của Huyền Hoàng Môn cũng đã xuất hiện, hoặc là có thể nói bị hành động của Sở Vĩnh Du ép buộc phải xuất hiện.
 
Bản Lĩnh Ngông Thần
Chương 1023


CHƯƠNG 1023

“Bớt có nhiều lời, môn chủ Huyền Hoàng Môn, ngày hôm nay tôi đến đây là muốn để các người hiểu rõ một chuyện, các người không có quyền can thiệp vào bất cứ chuyện gì ở nước R, nếu như tái phạm, vậy thì sẽ không chỉ là Huyền Hoàng Môn không còn tồn tại, tình huống cụ thể như thế nào có thể hỏi anh ta.”

Sở Vĩnh Du chỉ một tay ra ngoài, một người trong đám thành viên Huyền Hoàng Môn lập tức run lên, anh ta chính là người xuất hiện ở cách đấu trường đã uy h**p Sở Vĩnh Du, không cho anh dạy người thuật cận chiến tổng hợp toàn dân.

Nhưng mà môn chủ Huyền Hoàng Môn không thèm nhìn, ngược lại còn cười lạnh nói.

“Huyền Hoàng Môn chúng tôi thế nào, còn chưa đến lượt người ngoài như anh nhúng tay vào, nếu như anh đã cảm thấy mình có thể khiêu chiến với toàn bộ Huyền Hoàng Môn chúng tôi, vậy thì tôi cũng muốn xem xem anh có thể kiên trì được bao lâu, cho dù anh dùng cái gọi là cách đấu kỹ long cấp thì cuối cùng kết cục cũng sẽ không thay đổi.”

Vừa mới nói xong, tất cả mọi người đều có thể nhìn thấy rất rõ ràng, bên trong cánh cửa có vô số bóng người bắt đầu chạy như bay đến đây, từ khí thế trên mặt, tuyệt đối có thực lực cùng cấp với hơn một nghìn người lúc nãy.

Tính đơn giản đều có bảy tám nghìn người, đừng nói là đánh, hù là đã có thể hù chết rồi.

Đám người đang vây xem đều cảm thấy môn chủ Huyền Hoàng Môn nói không sai, cho dù cách đấu kỹ long cấp có tuyệt vời đến đâu đi nữa thì cũng không có khả năng đối phó với nhiều người như thế.

Một cảm giác lạnh lùng tuôn trào, Sở Vĩnh Du bước về phía trước một bước, nhìn môn chủ Huyền Hoàng Môn, phun ra một câu.

“Anh không cảm thấy tại sao trong thành phố lại có thể chiến đấu à?”

Sở Vĩnh Du nói câu này ra khỏi miệng, không đơn thuần chỉ có môn chủ Huyền Hoàng Môn lộ ra vẻ mặt suy nghĩ, những người khác cũng đều như vậy, nhất là những người đang vây xem được nhắc nhở như thế, bọn họ đều sôi trào.

“Mẹ kiếp, Vô Phong mà không nói thì tôi còn không nghĩ tới đó. Đúng vậy nha, tại sao trong thành phố mà anh ta lại có thể chiến đấu, hơn nữa đám người Huyền Hoàng Môn cũng không bị nhắc nhở?”

“Điên rồi, điên rồi, tại sao vậy chứ?”

Có từng dấu chấm hỏi to đùng xuất hiện, nhưng mà không có người nào có thể giải đáp, chỉ có những người có địa vị cao trong hiện thực lập tức nhớ đến Sở Vĩnh Du chắc chắn quan hệ với quốc gia không bình thường, nếu không thì sao anh lại được đối xử đặc biệt ở truyền nhân của rồng, lại có thể chiến đấu trong thành phố.

“Ha ha, nhiều lời cũng vô ích thôi, chẳng cần biết anh là ai, kết cục sẽ không thay đổi.”

Nói đến đây, đương nhiên môn chủ Huyền Hoàng Môn cũng đã nghĩ tới, chẳng trách lại lợi hại như thế, hóa ra là người được nước R phái đến để gõ cho bọn họ một hồi chuông cảnh báo, nhưng mà có đôi khi lời cảnh báo này chưa chắc là sẽ gõ lên đầu ai đâu.

Anh ta phất tay một cái, có bảy tám nghìn người vọt sang bên này, nếu như không phải khu vực hạn chế thì tất nhiên Sở Vĩnh Du sẽ rơi vào tình thế bị bao vây, nhưng cho dù là như vậy thì về mặt khí thế cũng đã khiến cho người khác kinh ngạc không thể tưởng tượng nổi.

Nhìn đám người đang bao vây là biết ngay, bọn họ điên cuồng lùi về phía sau, mặc dầu biết bảy tám nghìn cao thủ Huyền Hoàng Môn không phải là hướng về phía bọn họ, nhưng mà nhìn bằng mắt thường thì thật sự rất sợ hãi.

Chỉ có Sở Vĩnh Du thì đứng yên bất động nhìn những người đó đang đi về phía bên này.
 
Bản Lĩnh Ngông Thần
Chương 1024


CHƯƠNG 1024

Sự hiểu biết về Long vực đã cho anh nhìn thấy một thế giới mới quật khởi, không có bất ngờ gì xảy ra, tất nhiên Long vực sẽ trở thành sát chiêu mà anh có thể sử dụng từ bây giờ cho đến tương lai.

Rầm rầm rầm!

Khoảng cách không ngừng được rút ngắn, Sở Vĩnh Du lại triển khai Long vực một lần nữa, người đối diện đồng loạt ngã xuống, chỉ trong chốc lát liền tạo thành một ngọn núi nhỏ bằng người.

Dường như biết tình huống như thế này sẽ xảy ra, đòn tấn công của mấy nghìn người ở phía đối diện vẫn vô cùng hung hãn.

Nhưng mà tất cả đều vô ích, cho dù tốc độ của bọn họ có nhanh tới cỡ nào thì cũng không thể nhanh hơn tâm niệm của một người.

Đuôi thần long hình dạng Long vực không ngừng chuyển động tới lui, chỗ nào mà nó quét qua thì không có ai đứng đấy.

Về phần những đòn tấn công liên hợp từ phía xa, Sở Vĩnh Du đều đón nhận trọn vẹn, bởi vì có Long vực bên cạnh, quả thật có thể điều khiển như một cánh tay, thật sự rất tùy ý.

Mấy phút trôi qua, hơn một nghìn người ngã xuống đất, đám người Huyền Hoàng Môn đều sợ đến tái xanh mặt mày, như vậy thì còn có thể đánh gì nữa? Cho dù còn sót lại năm sáu nghìn người thì tốc độ tấn công cũng đã chậm lại, thật sự có một loại cảm giác làm cho người ta không hiểu, dường như đang đánh nhau với người trong suốt, có lực nhưng mà lại không có chỗ dùng.

Đào Thiến Như thân là phó môn chủ lại thở dài một hơi, nói với môn chủ ở bên cạnh.

“Môn chủ, dừng chiến đi, nếu như chờ đến lúc đám người này bị tiêu diệt hết, vậy thì tấm màn che cuối cùng của Huyền Hoàng Môn chúng ta sẽ hoàn toàn không còn nữa.”

Nghe nói như thế, môn chủ nhìn Đào Thiến Như, trong ánh mắt đều là vẻ lạnh lùng.

“Cô nói cái gì? Ý của cô là toàn bộ Huyền Hoàng Môn chúng ta đều không phải là đối thủ của cái tên này?”

Có vẻ như địa vị của Đào Thiến Như không tầm thường, mặc dù chỉ là phó môn chủ, nhưng mà đối diện với chất vấn của môn chủ, cô ta lại không hề khiếp đảm chút nào, lại nói một lần nữa.

“Anh nói thử xem nếu như là trong hiện thực có trưởng bối ở đây, chắc chắn là Vô Phong sẽ chết không thể nghi ngờ. Nhưng mà truyền nhân của rồng này chính là một trò chơi, vốn dĩ đã bị hạn chế ở Hóa Long Cảnh đỉnh phong, dựa vào tình hình hiện tại cho dù cách đấu kỹ long cấp là cái gì đi nữa thì cũng đã đủ để đảm bảo khiến cho Vô Phong bất bại trong trò chơi.”

Lúc này, môn chủ Huyền Hoàng Môn lựa chọn im lặng, đúng là như thế, bởi vì bị hạn chế tuổi tác nên ở trong truyền nhân của rồng đều là những người trẻ tuổi, bọn họ di dân tới đây đương nhiên cũng có thiên tài, nhưng mà chỉ hạn chế ở Hóa Long Cảnh đỉnh phong, vậy là không có cách nào khác.

Hiện tại trong mắt của anh ta là cảnh tượng từng người trong bang chủ của mình ngã xuống, không phải là môn chủ Huyền Hoàng Môn không chấp nhận cách nói của Đào Thiến Như, nhưng trong lòng lại càng tò mò hơn, cái được gọi là cách đấu kỹ long cấp rốt cuộc là thứ gì, làm sao có thể sinh ra uy lực như thế, nên nhớ là thực lực này ở hiện thực có thể vận dụng được không, chẳng phải là nó quá kinh khủng rồi à?

“Dừng tay!”

Anh ta vừa mới hét lên một tiếng, lúc này người Huyền Hoàng Môn khó khăn lắm mới còn trụ lại khoảng bốn nghìn người đều đồng loạt đứng yên tại chỗ, ánh mắt phức tạp nhìn Sở Vĩnh Du đứng phía sau ngọn núi được xếp từ người, đương nhiên trong sự phức tạp này càng nhiều hơn chính là sự sợ hãi đối với một thứ vô hình.

Bước về phía trước mấy bước, môn chủ Huyền Hoàng Môn nhìn Sở Vĩnh Du rồi nói.

“Hôm nay đến đây thôi, anh có thể đi rồi.”

Sở Vĩnh Du cười.
 
Bản Lĩnh Ngông Thần
Chương 1025


CHƯƠNG 1025

“Dừng lại ở đây? Rời đi hả? Không không, Huyền Hoàng Môn các người không thừa nhận lỗi lầm thì tôi sẽ không đi, cho dù ngày hôm nay có đi thì ngày mai tôi vẫn sẽ đến đây chặn cửa.”

“Anh!”

Môn chủ tức giận nghiến răng nghiến lợi, từ trước tới nay chưa từng có ai dám đối xử với Huyền Hoàng Môn như thế, hôm nay lại có người xuất hiện.

Đám người đang vây xem ở bên cạnh đều nhìn mà than thở, trong lòng có vô vàn con sóng lớn, đến tận bây giờ mới thật sự xuất hiện tình huống một người khiêu chiến cả một bang, hơn nữa còn là Huyền Hoàng Môn có thực lực đứng đầu ở truyền nhân của rồng. Ngày hôm nay qua đi, tên tuổi Vô Phong chắc chắn sẽ được truyền khắp truyền nhân của rồng.

“Anh muốn như thế nào?”

Im lặng thật lâu, môn chủ mở miệng nói, Sở Vĩnh Du lớn tiếng nói.

“Không có bất cứ ai có thể ngăn cản sự phát triển của nước R chúng tôi, các người cũng như vậy, nếu như lại xảy ra chuyện tương tự ở cách đấu trường, vậy thì hậu quả chắc chắn sẽ nghiêm trọng hơn so với những gì mà các người tưởng tượng, hoặc là đến lúc đó không chỉ là truyền nhân của rồng mà trong hiện thực tất nhiên cũng sẽ bị tác động. Bây giờ tôi muốn anh nói rằng Huyền Hoàng Môn các anh đã sai rồi, ngay trước mặt tất cả mọi người.”

Ngay sau đó, xung quanh hoàn toàn yên tĩnh, ánh mắt đều tập trung ở trên người môn chủ Huyền Hoàng Môn.

Qua một lúc lâu, môn chủ cực kỳ bất mãn lên tiếng.

“Chúng… Huyền Hoàng Môn chúng tôi sai rồi.”

Câu này vừa mới thốt ra khỏi miệng, đám người đang vây xem đồng loạt lên tiếng hoan hô, không biết tại sao, chính là bọn họ rất phấn khởi, rất muốn bộc lộ một cảm giác như là những người đang chảy cùng một dòng máu, cho dù bọn họ không biết người Huyền Hoàng Môn là người dân từ Huyền Hoàng Tinh đến đây, căn bản chính là dị loại.

“Nhớ kỹ lời anh đã nói đó.”

Nói xong, Sở Vĩnh Du quay người đi ra ngoài, anh đi đến đâu đám người ở đó tự động né ra một con đường, giống như đang vui vẻ tiễn chân anh hùng.

“Chết tiệt!”

Mười phút sau ở tổng bộ Huyền Hoàng Môn, môn chủ đập nát hết tất cả những thứ có thể đập được ở trong phòng, tức giận đến nỗi không có cách nào hình dung.

Anh ta đã thề với trưởng bối trong nhà rằng anh ta sẽ trở thành bá chủ truyền nhân của rồng, cho nên anh ta không xin lỗi thì không được, nếu như ngày nào Sở Vĩnh Du cũng đến chặn cửa, vậy thì uy tín của Huyền Hoàng Môn sẽ bị suy yếu theo ngày tháng, cho đến mức không còn gì nữa.

“Điều tra cho tôi, cho dù phải vận dụng bao nhiêu tài nguyên đi nữa thì cũng phải điều tra thân phận thật sự của Vô Phong trong hiện thực, đến lúc đó anh ta chắc chắn chỉ có một con đường chết!”
 
Bản Lĩnh Ngông Thần
Chương 1026


CHƯƠNG 1026

Rời khỏi truyền nhân của rồng, nhìn thấy vợ vẫn còn đang chơi, Sở Vĩnh Du cũng không để ý mà là một mình đi đến bên hồ, đứng ở đó thật lâu, lông mày nhíu chặt lại.

“Chẳng lẽ uy lực của Long vực quá cường đại.”

Không sai, anh đã trở về hiện thực, nhưng không có cách nào thi triển Long vực, dựa theo hồn khôi mô phỏng, chắc là sẽ không phạm sai lầm, chỉ có điều là Sở Vĩnh Du cảm thấy hình như là lực lượng của mình không đủ để có thể sử dụng Long vực.

Nhưng mà suy nghĩ lại cũng đúng thôi, đúng là Long vực quá kinh khủng, một khi sử dụng nó, dựa theo suy tính của anh, lên mạng vốn dĩ có thực lực phi phàm gần như có thể nói là hoàn toàn vô địch trong một đại cảnh giới.

Nếu đã như vậy, Sở Vĩnh Du cũng chưa từng cưỡng cầu, anh quay người đi vào trong phòng, Đồng Ý Yên đúng lúc bước tới.

“Một mình anh đến đánh Huyền Hoàng Môn hả?”

Sở Vĩnh Du kinh ngạc.

“Em cũng biết?”

Ngay lập tức, trong mắt của Đồng Ý Yên lại lóe lên vẻ u oán.

“Đương nhiên rồi, cũng bởi vì ID trên đầu em là vợ của Vô Phong, thiếu chút nữa là bị người ta bao vây không thể đi ra được. Thật đáng ghét, trước khi làm một chuyện lớn như thế, sao lại không nói một tiếng với em.”

Sở Vĩnh Du cười xấu xa, trực tiếp bế Đồng Ý Yên lên.

“Vậy thì bây giờ anh còn phải làm một chuyện lớn hơn nữa, có cần phải báo trước với em không đây?”

“Ghét quá đi, đi tắm cái đi rồi hẵng nói.”

Ngày hôm sau, đầu tiên Sở Vĩnh Du đến nơi ở của Fenster ở tỉnh thành một chuyến, đương nhiên cũng gặp được vợ của anh ta là Thiệu Tử Tuệ.

“Sao rồi sư đệ, đã quen chưa?”

Fenster cười khổ.

“Nói cái gì mà quen với không quen, có mạng sống là đã không tệ lắm rồi, cũng may là trước đó hai người chúng em không có hứng thú gì cho lắm đối với tiền tài, nếu không thì lần này thật sự không có chỗ để làm quen rồi.”

Cũng may là có Sở Vĩnh Du dặn dò, Fenster mới chuyển gần chục nghìn tỷ tiền mặt đến nước R, nếu không thì thật sự nghèo rớt mồng tơi, đa phần tài sản của anh ta đều ở nước ngoài, bây giờ có thể nói là không có bất cứ quan hệ gì với anh ta.

“Cái thằng nhóc này, trên hàng chục nghìn tỷ mà còn nói là không có tiền, đủ để cậu sử dụng mấy đời đó.”

Lúc này, Thiệu Tử Tuệ đi tới, chồng mình có thể bình an trở lại bên cạnh mới chính là niềm vui lớn nhất, có tiền hay không, cô ta thật sự không quan tâm.

“Sư huynh ở lại ăn cơm đi, cũng có thể để bọn em cảm ơn anh một phen.”

Sở Vĩnh Du mỉm cười khoác tay.

“Không cần đâu, giữa tôi với cậu ấy không cần phải khách khí như vậy, tôi còn phải đi gặp đồ đệ của tôi đã.”

Nghe xong lời này, Fenster cũng đứng dậy.

“Sư huynh, để em đi cùng với anh, anh muốn nhận đồ đệ, chuyện lớn như thế vậy mà em lại không biết.”

Nhìn Fenster, Sở Vĩnh Du trêu chọc.
 
Back
Top Bottom