Ngôn Tình Bản Lĩnh Ngông Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Bản Lĩnh Ngông Thần
Chương 1027


CHƯƠNG 1027

“Mới vừa về đến nhà, không ở nhà an ủi vợ mình một hồi đi.”

“Ngày hôm qua đã tâm tình an ủi đủ rồi.”

Thuận miệng nói ra, Fenster cảm thấy không có gì, nhưng mà Thiệu Tử Tuệ lại đỏ mặt không thôi, khẽ mắng một tiếng rồi chạy chỗ khác.

“Anh nhìn đi, đều là vợ chồng mà còn thẹn thùng, thật tình…”

Trong một căn biệt thự ở tiểu khu nào đó Lạc thành, Chiêm Tinh Hà đang xem tivi cùng với một người phụ nữ trung niên.

“Tinh Hà à, người ta đã chấp nhận con làm đồ đệ, còn tìm thần y tài giỏi như thế chữa hết bệnh cho mẹ, con không làm ra chuyện gì khác người đó chứ? Nếu không thì mẹ chính là người đầu tiên không thể tha thứ cho con, thiếu nhiều ân tình như thế, nếu như không có danh phận sư đồ, chúng ta thật sự không trả nổi, cũng không thể nhận nổi.”

Chiêm Tinh Hà cười nói.

“Mẹ cứ yên tâm đi, mẹ đã giáo dục con từ nhỏ nên mới có thể tạo ra con của hiện tại, mới có thể được sư phụ nhìn trúng, cho nên mẹ còn không hiểu rõ cách làm người của con à?”

Lúc này, điện thoại di động kêu lên, Chiêm Tinh Hà kết nối, liền nở nụ cười với mẹ của anh ta.

“Mẹ, ông chủ của cửa hàng trái cây gọi điện thoại tới cho con, táo của quê chúng ta đã đến rồi, để con đi mua cho mẹ.”

“Được rồi, đi từ từ thôi.”

Chiêm Tinh Hà chạy vội ra ngoài, không chỉ có mẹ anh ta, anh ta cũng đã lâu lắm rồi không ăn táo ở quê nhà. Nếu như lúc còn ở quê thì tùy tiện có thể ăn được, nhưng mà vận chuyển đến đây rồi bán ra quả thật đắt kinh khủng, trước đó làm gì có điều kiện kinh tế để ăn nó, bây giờ đương nhiên không giống như vậy, đã có thể ăn no bụng.

Đi đến cửa hàng trái cây, Chiêm Tinh Hà vui vẻ nói với ông chủ.

“Ông chủ, cho tôi năm kg.”

Không nghĩ rằng ông chủ lại bất đắc dĩ chỉ chỉ vào một chỗ cách đó không xa, nhỏ giọng nói.

“Tinh Hà, táo mà tôi để lại cho cậu đã bị con gái nhà người ta nhìn trúng rồi, nhất định phải mua hết toàn bộ, cậu xem xem…”

Chiêm Tinh Hà quay đầu nhìn lại, cô gái ở bên kia cũng xoay đầu nhìn sang, trong nháy mắt Chiêm Tinh Hà liền ngây ngẩn cả người.

Đây là lần đầu tiên anh ta nhìn thấy có một cô gái như bước ra từ trong truyện tranh.

Mái tóc ngắn màu xanh, đôi mắt to tròn, con ngươi màu tím, mặc một chiếc váy da nhỏ nhắn đáng yêu, trên người là bộ quần áo pikachu màu xanh, cảm giác bùng nổ phóng đại.

Cho đến bây giờ Chiêm Tinh Hà chưa từng có bất cứ suy nghĩ gì đối với phụ nữ, một lòng tu luyện thuật cận chiến tổng hợp toàn dân, nhưng mà ngày hôm nay trái tim của anh ta lại đập rộn ràng, mặc dù không đạt đến trình độ vừa gặp đã yêu, nhưng mà quả thật là có hơi rung động.

“Mấy quả táo này tôi muốn mua hết, anh để lại cho tôi đi.”

Cô gái chủ động bước tới, biểu cảm có vẻ bình tĩnh, Chiêm Tinh Hà kịp phản ứng lại, vội vàng nói.

“Đây đều là tôi nhờ ông chủ nhập hàng vào, tôi chỉ cần năm kg thôi.”

Anh ta vừa mới nói xong, cô gái còn chưa trả lời thì có một người trẻ tuổi chui ra, chỉ vào Chiêm Tinh Hà rồi nói.

“Cút sang một bên, mấy quả táo này đều là con gái nhà người ta nhìn trúng rồi, mày mua cái rắm ấy.”

Chàng trai trẻ nói xong thì lại nhìn cô gái.

“Em gái à, yên tâm đi, có anh ở đây, em muốn mua cái gì thì cứ mua cái đó, cứ tính tiền cho anh, không có người nào dám tranh giành với em đâu.”
 
Bản Lĩnh Ngông Thần
Chương 1028


CHƯƠNG 1028

“Lắm chuyện.”

Trừng người thanh niên một chút, cô gái nhìn Chiêm Tinh Hà rồi nhỏ giọng nói.

“Được thôi, nhưng mà anh chỉ có thể mua hai ký rưỡi thôi.”

“Cảm ơn cô.”

Dù sao thì táo cũng là do con gái nhà người ta nhìn thấy trước, mua hết cũng không thể trách móc gì, với lại Chiêm Tinh Hà cũng chỉ mới quen biết với chủ quán trái cây, táo này là lần đầu tiên nhập hàng tới, không giữ lại cho anh ta cũng là chuyện bình thường, nói một tiếng cảm ơn chẳng có gì là đáng trách.

“Mẹ nó, ông đây không cho mày mua mày còn dám mua, cho dù mày có mua thì ông chủ dám bán cho mày chắc?”

Nhưng mà lúc này người trẻ tuổi lại nhảy ra rồi chỉ vào Chiêm Tinh Hà, trên mặt tràn đầy lệ khí.

Ông chủ quán trái cây có chút sợ hãi, nhỏ giọng nói với Chiêm Tinh Hà.

“Tinh Hà, khuyên cậu một câu, đừng có chọc vào người trẻ tuổi này, ba của cậu ta có thế lực không nhỏ ở tỉnh thành, cả một khu chúng tôi đều không có ai dám trêu chọc cậu ta đâu.”

Chiêm Tinh Hà siết chặt nắm đấm, anh ta đã dự định nhịn, mình mới đến đây, nếu như một thân một mình thì cũng không sao, nhưng mà tuyệt đối không thể gây thêm phiền phức cho sư phụ.

“Thôi bỏ đi, tôi không mua nữa.”

Vừa mới nói xong, đôi mi thanh tú của cô gái đó liền cau lại, trong mắt ánh lên vẻ khinh thường.

“Cái đồ hèn nhát!”

Bị cô gái có thiện cảm nói như vậy, thiếu chút nữa là Chiêm Tinh Hà đã nhịn không được mà muốn cưỡng ép mua nó, nhưng mà nghĩ đến sư phụ, anh ta vẫn nhịn xuống rồi quay người đi ra ngoài.

Đúng lúc này, có một tiếng cười truyền đến từ cửa.

“Tinh Hà mua trái cây hả, thật là trùng hợp.”

“Anh Sở?”

Chiêm Tinh Hà nhìn thấy có người đi vào, anh ta liền trở nên vui vẻ.

“Tôi đang dự định đến nhà thăm cậu nên đi mua trái cây, không ngờ lại gặp cậu.”

Đúng là Sở Vĩnh Du có dự tính như thế này, cũng không thể đi qua đó mà hai tay trống không, đương nhiên Chiêm Tinh Hà không quan tâm mấy cái đó, nhưng mẹ của Chiêm Tinh Hà đang ở nhà, không thể không biết cấp bậc lễ nghĩa.

“Anh Sở khách khí quá rồi, đến thì cứ đến thôi, mua đồ làm cái gì.”

Lúc này, hình như là Chiêm Tinh Hà không nhận ra người trẻ tuổi đó ngu ngơ đứng yên tại chỗ, cứ nhìn Sở Vĩnh Du như thế.

“Cậu gặp phải phiền phức gì vậy?”

Lúc nãy bước vào từ ngoài cửa, làm sao Sở Vĩnh Du không nhìn thấy hành động của người trẻ tuổi phách lối ấy, lúc này chỉ nhiều chuyện hỏi một câu mà thôi, xem xem Chiêm Tinh Hà sẽ nói như thế nào.

“Không có việc gì đâu anh Sở.”

Chiêm Tinh Hà tuân thủ tiêu chuẩn không gây rắc rối cho Sở Vĩnh Du, vẫn nên nói dối một lần.

“Cậu đến đây.”

Ban đầu, người trẻ tuổi dự định chuồn đi, đột nhiên lại bị Sở Vĩnh Du chỉ mặt, lúc này liền giật mình một cái.

“Anh… anh Sở, ngài tìm tôi ạ?”

Sở Vĩnh Du cười cười.
 
Bản Lĩnh Ngông Thần
Chương 1029


CHƯƠNG 1029

“Nhận ra tôi hả? Nếu như đã nhận ra, vậy chắc là cậu nên hiểu rõ một chuyện, cậu ấy chính là đồ đệ tương lai của tôi, bây giờ cậu phải xin lỗi về hành vi lúc nãy của mình đi.”

Hả? Đồ đệ hả? Người trẻ tuổi thật sự vô cùng hoảng hốt, là đồ đệ của Sở Vĩnh Du, sau này chắc chắn sẽ lên như diều gặp gió.

“Thật sự xin lỗi, tôi sai rồi.”

Xin lỗi xong, nhìn thấy Sở Vĩnh Du phất tay, người trẻ tuổi vội vàng chạy trốn.

Chạy đến con hẻm ở phía xa xa mới xem như thở phào một hơi.

“Tên đầy đủ của anh Sở trong cửa hàng trái cây đó là gì vậy?”

Một giọng nói đột ngột vang lên, người trẻ tuổi giật nảy cả mình, quay đầu nhìn lại liền thấy cô gái xinh đẹp như bước ra từ trong truyện tranh khi nãy, lập tức cười cười.

“Người đẹp, cô coi trọng tôi có đúng không?”

Anh ta vừa mới nói xong, cô gái đó liền nắm lấy cổ của anh ta, ấn anh ta vào tường.

“Tốt nhất là anh nên trả lời câu hỏi của tôi đi, nếu không thì sẽ chết người đấy.”

Cảm nhận sau đầu đau đớn kịch liệt cùng với sự lạnh lẽo lóe lên trong mắt của cô gái, anh ta mới hiểu được cô gái này không phải là người bình thường.

“Tôi nói tôi nói, anh ta… anh ta tên là Sở Vĩnh Du, là nhân vật rất nổi tiếng ở tỉnh thành của chúng tôi, hình như là người có địa vị trong xã hội đều biết anh ta.”

Bịch!

Một tiếng vang trầm đục qua đi, người trẻ tuổi té xỉu ở dưới đất, cô gái chỉ hơi nhếch môi.

“Ha ha, quả nhiên chính là Sở Vĩnh Du đó, một người gốc nước R có thể làm Tàng lão gia tử phải e ngại, mình thật sự rất muốn tiếp xúc thử một chút.”

Nghĩ một hồi, trong đầu của cô ta liền nhớ tới cảnh tượng lúc này ở trong tiệm trái cây, nhất là Chiêm Tinh Hà mà Sở Vĩnh Du nhắc tới.

“Ừm… cái thằng nhóc đó có hứng thú với mình, lại là đồ đệ của Sở Vĩnh Du, hình như có thể ra tay từ cậu ta.”

Ở trong nhà Chiêm Tinh Hà, mẹ của anh ta thật sự rất biết ơn Sở Vĩnh Du.

“Cậu Sở, thật sự cảm ơn cậu, nếu như không có sự giúp đỡ của cậu thì bây giờ hai mẹ con chúng tôi vẫn còn đang trong dầu sôi lửa bỏng.”

Sở Vĩnh Du cười nói.

“Dì khách sáo quá rồi, Tinh Hà có tài năng, nhân phẩm cũng tốt, có thể gặp được cậu ấy, vẫn xem như là tôi may mắn đấy.”

Fenster ở một bên cũng phụ họa theo.

“Đúng rồi đó, sư huynh của tôi không tùy tiện nhận đồ đệ đâu, nhất là những người luyện võ đều hiểu đồ đệ tốt vô cùng khó gặp, cũng coi như là duyên phận.”

Thấy Sở Vĩnh Du rất thân thiện, bà ta liền biết con trai của mình không nhìn lầm người, vội vàng đứng dậy cười nói.

“Mọi người cứ trò chuyện trước đi, để tôi đi pha trà cho mọi người.”

Gật gật đầu, Sở Vĩnh Du nhìn Chiêm Tinh Hà.

“Sau khi tích góp đủ một trăm nghìn hạ Long Mễ, cậu đột phá đến Tiên Thiên võ giả, đến lúc đó tôi sẽ cử hành một bữa tiệc long trọng thu nhận đồ đệ, cho tất cả mọi người biết rằng cậu là đồ đệ của Sở Vĩnh Du tôi.”

Chiêm Tinh Hà kích động.

“Cảm ơn sư… anh Sở.”

Anh ta lắp bắp như thế này, thật sự làm Fenster bật cười.
 
Bản Lĩnh Ngông Thần
Chương 1030


CHƯƠNG 1030

“Đừng có nói vội mà Tinh Hà, không qua bao lâu nữa cậu đã có thể quang minh chính đại gọi sư phụ rồi.”

Bước ra khỏi nhà Chiêm Tinh Hà, Sở Vĩnh Du dẫn Fenster đến trụ sở Tạc Thiên bang một chuyến, nếu như sau này Fenster đã muốn sống ở đây, vậy thì trước tiên cần phải quen thuộc cuộc sống nơi này.

Trong khoảng thời gian tiếp theo ở truyền nhân của rồng, quả nhiên là người Huyền Hoàng Môn đã trung thực không ít, trước khi không có ai tìm ra biện pháp giải quyết Sở Vĩnh Du, đúng là bọn họ không dám hành động thiếu suy nghĩ, nếu không lại bị chặn cửa, thế thì danh dự sẽ bị mất sạch.

Môn chủ Huyền Hoàng Môn tức muốn chết đi được, bởi vì điều tra lâu như thế mà không có manh mối gì về Sở Vĩnh Du trong đời thực, cuối cùng chỉ có thể coi như thôi.

Cứ như vậy, thời gian một năm trôi qua.

Ngày hôm nay sau khi Sở Vĩnh Du bước ra khỏi quán võ do Đồng Ý Yên mở thì đi tới Tạc Thiên bang.

Trong một năm, sức mạnh tổng thể của Tạc Thiên bang đã tăng lên rất tốt, đặc biệt là liên minh dị năng của Jonas, sau khi có dịch gen, Năng lực của mọi người có thể nói là tiến bộ nhảy vọt, cuối cùng trong trận chiến võ giả cấp cao có thể phát huy một chút tác dụng.

“Anh Sở, dựa theo thông báo của ông Tần, đây là những hòn đá cuối cùng, ngọn núi kia đã được kiểm tra, hoàn toàn khai thác xong rồi.”

Trong trụ sở Tạc Thiên bang, nghe thấy báo cáo của Phồn Hoa, Sở Vĩnh Du cau mày.

Một ngọn núi lớn như thế vậy mà chỉ khai thác ra ngần ấy đá màu trắng sữa, nhưng mà đến bây giờ những người được ông Tần phái đi khảo sát vẫn chưa phát hiện gì ở những địa điểm khác.

Mà theo anh được biết, gia tộc Thác Bạc đã mua ngọn núi nọ, cũng đã khai thác hoàn tất, hơn nữa từng nghe bác cả Nam Cung Vô Phong nói đá mà bọn họ khai thác không nhiều bằng bên này.

“Tôi biết rồi.”

Nói xong, Sở Vĩnh Du đi vào trong ngồi xếp bằng ở trong xưởng, vuốt vuốt nhẫn Vũ Lam ở trong tay, thở dài.

“Mặc Lục, đến khi nào thì mày mới có thể thức tỉnh đây?”

Ròng rã một năm trời, Mặc Lục lại không có động tĩnh, anh có thể cảm nhận được sau mỗi lần nhẫn Vũ Lam hấp thụ năng lượng trong viên đá màu trắng sữa thì chỉ chia cho anh một nửa, một nửa còn lại thì được giữ ở trong nhẫn Vũ Lam, theo như tính toán của anh, có phải là nó dùng để cung cấp cho Mặc Lục.

Bài trừ tạp niệm, Sở Vĩnh Du lại bắt đầu hút đợt đá màu trắng sữa cuối cùng.

Năng lượng lần này thật sự không lớn, cũng chỉ có sáu tiếng đồng hồ là Sở Vĩnh Du đã hấp thụ toàn bộ.

Ra khỏi nhà máy, Khổng Lưu vẫn đứng yên tại chỗ chờ đợi.

“Thiếu chủ.”

“Khổng Lưu, vừa mới hấp thu xong tất cả, tôi cảm thấy mình đã đạt đến Dung Hợp Cảnh đỉnh phong.”

Khổng Lưu vội vàng chắp tay.

“Chúc mừng thiếu chủ, hiện tại thực lực của ngài đã vượt qua tôi rồi.”

Càng quan trọng hơn chính là vào thời khắc cuối cùng, anh có thể cảm nhận được rốt cuộc mình đã có thể thi triển Long vực.

“Tôi quyết định nên làm một số việc rồi.”

Trong mắt lóe lên một tia nghi hoặc, Khổng Lưu lập tức nghĩ đến cái gì đó, kinh ngạc nói.

“Thiếu chủ, chẳng lẽ ngài định đi cứu sư phụ của ngài?”

Trong mắt Sở Vĩnh Du có ánh sáng khác thường, anh trầm giọng nói.

“Đúng vậy, nên đến cửu Long vực nội vực một chuyến rồi.”
 
Bản Lĩnh Ngông Thần
Chương 1031


CHƯƠNG 1031

Biệt thự trung tâm hồ ở Vân Vụ Chi Hải, một năm trôi qua, thực lực của Đồng Ý Yên cũng đạt tới cửu bộ võ vương, huyết mạch và công pháp thích hợp, tốc độ tu luyện cũng quả thật nhanh đến mức dọa người, ai biết được, đoán chắc cũng sẽ thấy xấu hổ.

Lúc này, không chỉ là Đồng Ý Yên, còn cả mẹ vợ Tư Phu và ba vợ Đồng Thế Tân cũng có.

Sở Vĩnh Du lại bế Hữu Hữu, cô bé đang yên tĩnh xem phim hoạt hình.

“Vĩnh Du, con đi lần này phải đi bao lâu?”

Tư Phu nhìn Sở Vĩnh Du, cũng biết lời này không nên là bà ta hỏi, nhưng vẫn không nhịn được.

“Ba mẹ, con… đi lần này thật sự phải bao lâu, trong lòng chính con cũng không chắc.”

Đồng Ý Yên ở bên cạnh, nở nụ cười nói.

“Ba mẹ đừng hỏi nữa, lần này Vĩnh Du là phải đi cứu sư phụ của anh ấy, bất luận đi bao lâu, con đều ủng hộ, nếu không có sư phụ của anh ấy thì cũng sẽ không có anh ấy của ngày hôm nay.”

Nhìn vợ với ánh mắt cảm kích, trong lòng Sở Vĩnh Du thật ra rất áy náy, nhưng giống như những gì Đồng Ý Yên nói, sư phụ là buộc phải đi cứu, đây là trách nhiệm của người làm đồ đệ, nếu tiếp tục ở lại đây, bản thân anh cũng không biết sẽ xảy ra chuyện gì nữa.

“Không sai, nam tử hán đại trượng phu, không thể làm tiểu nhân vong ơn phụ nghĩa, Vĩnh Du con yên tâm mà đi, ba mẹ sẽ chăm sóc tốt bản thân và gia đình này.”

Đêm khuya, cho dù Hữu Hữu cứ muốn ngủ một mình, nhưng Sở Vĩnh Du vẫn mặt dày ở bên cạnh, lúc này mượn ánh trăng, nhìn gương mặt đáng yêu của con gái, anh thật sự có rất không nỡ.

Nhưng có lúc, con trường phía trước phải đi như nào, thật sự không phải bản thân muốn quyết định như nào thì sẽ như thế đó.

“Hữu Hữu, ba xin lỗi con, nhưng ba thật sự buộc phải làm.”

Nghĩ tới lúc đó nói với Hữu Hữu mình phải đi công tác, hơn nữa phải đi rất lâu, tuy vẻ mặt Hữu Hữu không nỡ, nhưng cuối cùng vẫn nói câu ‘ba nhớ phải mang đồ chơi về cho con’, trên mặt Sở Vĩnh Du chỉ biết nở nụ cười khẽ.

Trong lúc bất tri bất giác, cửa phòng ngủ mở ra, Đồng Ý Yên nhìn Sở Vĩnh Du với vẻ mặt u ám.

“Tới em rồi nhỉ, anh muốn đêm nay giành cho con gái hết rồi sao?”

Sở Vĩnh Du ngại ngùng, vội vàng đứng dậy đi ra ôm lấy Đồng Ý Yên.

“Sao có thể chứ vợ.”

Đồng Ý Yên lúc này nhìn sang Sở Vĩnh Du, ánh mắt có hơi mê ly.

“Ôm em đi vào.”

Đêm nay, hai người đều không ngủ, không phải là làm chuyện nên làm, chỉ nói chuyện với nhau, có thể nhìn ra, tuy ngoài miệng Đồng Ý Yên nói không sao, nhưng trong lòng vẫn là không nỡ.

Sáng sớm, Sở Vĩnh Du sau khi ngắm nhìn con gái đang ngủ say, Đồng Ý Yên đột nhiên nói đùa.

“Lần trước anh đi, em sinh Hữu Hữu, anh nói xem lần này sau khi anh rời đi, em liệu có khi nào sinh thêm một đứa nữa không?”

Đồng Ý Yên vội vàng chặn miệng của cô lại, bất mãn nói.

“Đừng, Hữu Hữu chào đời anh đã không về kịp, anh không muốn đứa con thứ hai, anh vẫn không có mặt.”
 
Bản Lĩnh Ngông Thần
Chương 1032


CHƯƠNG 1032

Lườm Sở Vĩnh Du một cái, Đồng Ý Yên cười mắng.

“Hừ! Vậy tối qua anh còn không mang bao…”

“Được rồi, vợ, anh đi đây, chỉ cần cứu được sư phụ thì anh sẽ mau chóng quay về.”

Ôm Đồng Ý Yên lần nữa, Sở Vĩnh Du ra khỏi cửa, Khổng Lưu anh sẽ không dẫn theo, để lại đây mặc kệ trong nhà có chuyện gì hay bên phía Tạc Thiên Bang, đều có thể giúp được, huống chi thực lực của anh hiện nay đã vượt Khổng Lưu, cũng không cần thiết dẫn theo bên cạnh.

“Vĩnh Du, cháu chuẩn bị xuất phát rồi sao?”

Trên đường, Sở Vĩnh Du nhận được điện thoại của bác cả Nam Cung Vô Phong.

“Vâng, đã trên đường đến Cửu Long Vực rồi.”

“Được, bác đã nói chuyện trước với gia tộc Thác Bạt rồi, các cháu đến Cửu Long Vực hội họp, sau đó cùng nhau đến Cửu Long Vực nội vực, nghe Thác Bạt Dã nói, gia tộc bọn họ có thứ gì đó, có thể an toàn vượt qua Long Mộ, sẽ không gặp phải bất kỳ tổn hại gì hết, tuy bác không biết Long Mộ lại là thứ gì.”

Quả nhiên là Long Mộ, dựa theo suy đoán của Sở Vĩnh Du, Long Mộ chắc là con đường duy nhất thông đến Cửu Long Vực nội vực, bây giờ quả nhiên được chứng thực rồi, dựa theo cách nói của Vưu Quốc Chương, nguy hiểm của Long Mộ thật sự không thể hình dung.

“Bác cả, cháu không đi cùng với gia tộc Thác Bạt, nếu cháu ngay cả Long Mộ cũng không tự mình vượt qua được, vậy cháu cũng không có tư cách gì đi cứu sư phụ của cháu ra.”

“Vĩnh Du, bác ủng hộ cháu, tuy gia tộc Thác Bạt đồng ý sẽ trả lại mấy bài vị của tổ tiên về từ đường của gia tộc Nam Cung, nhưng bác vẫn có hơi không yên tâm, nếu cháu đến đó, rảnh thì giúp bác xác nhận một chút là được.”

Một ngày sau, Sở Vĩnh Du đã đến Cửu Long Vực, ở bến tàu thì nhìn thấy Văn Khả Hân và một người phụ nữ đứng đợi ở đó.

Điều này khiến Sở Vĩnh Du có hơi nghi hoặc, Văn Khả Hân sao lại biết anh hôm nay sẽ đến, hơn nữa người phụ nữ bên cạnh càng khiến anh nghi hoặc nhiều hơn, bởi vì người phụ nữ này là Jessica.

“Anh Sở.”

“Vĩnh Du.”

Đi tới trước mặt, hai người chào hỏi, Sở Vĩnh Du nhíu mày nói.

“Đừng nói với tôi, là ông Tần thông báo cho các cô nha?”

Jessica gật đầu.

“Phải, anh Sở, tôi và anh cùng nhau đến Cửu Long Vực nội vực, ông Tần cũng đồng ý.”

Không do dự gì cả, Sở Vĩnh Du lập tức từ chối.

“Không được! Chuyện đi này vô cùng nguy hiểm, ông Tần không thể làm chủ cho tôi được, không cần nhắc nữa.”

Tuy biết Sở Vĩnh Du là quan tâm theo một phương thức khác, nhưng Jessica vẫn ấm lòng, cười nói.

“Anh Sở, anh vẫn không hiểu bản lĩnh của tôi sao? Có tôi ở bên cạnh anh, rất nhiều chuyện đều có thể tiện hơn rất nhiều, nếu anh cố chấp không dẫn tôi theo, vậy tôi chỉ có thể chết ở trước mặt anh.”

Sở Vĩnh Du nhìn sang Jessica, Jessica không hề sợ hãi.

“Nói cho tôi lý do cô không đi không được.”

Anh tuyệt đối không tin Jessica chỉ cho rằng có thể giúp được anh nên muốn đi.

“Tôi cũng không biết phải nói với anh như nào, anh Sở, thật đấy, chỉ là trong đầu đột nhiên xuất hiện thứ gì đó kiểu như chỉ thị, chính là buộc phải đi cùng với anh, nếu không sẽ có chuyện không hay xảy ra, loại tình huống này giống với chuyện trước đó tôi giao mặc hoa cho nước R, với cả mấy chuyện nữa.”
 
Bản Lĩnh Ngông Thần
Chương 1033


CHƯƠNG 1033

Lúc này, Sở Vĩnh Du đã trầm mặc, trước kia từng nghe Jessica nhắc đến tình huống này của cô ta, còn cả một điểm chính là từ khi anh gặp Jessica thì cứ khiến người ta có hơi không thể hiểu được, ví dụ như thực lực bây giờ, vậy mà đã đạt tới Dung Hợp Cảnh tầng thứ năm.

Mới một năm, phải biết, anh có sự gia trì của nhẫn Vũ Lam, hấp thụ những viên đá màu trắng sữa đó mới có thể đột phá đến Dung Hợp Cảnh đỉnh phong như bây giờ, nhưng Jessica thì sao? Quá kỳ lạ rồi.

“Được rồi, cô có thể đi với tôi, sự việc không thể chậm trễ, không thể nán lại nữa.”

Nghe thấy Sở Vĩnh Du lập tức muốn đi, trong mắt Văn Khả Hân vụt qua tia không nỡ.

“Vĩnh Du, tôi sẽ luôn ở đây đợi anh, hy vọng khi anh quay về có thể thông báo cho tôi một tiếng, tôi không có bất kỳ yêu cầu nào cả nữa.”

“Được.”

Nhả ra một chữ, Sở Vĩnh Du và Jessica lao nhanh về đằng xa.

Nhìn bóng lưng khiến cô ta thần hồn điên đảo đó, Văn Khả Hân đột nhiên lấy can đảm, khi bóng lưng sắp biến mất thì hét lên.

“Vĩnh Du! Em yêu anh!”

Với thính lực của Sở Vĩnh Du, sao có thể không nghe thấy, có điều trực tiếp phớt lờ mà thôi, điều anh sợ nhất chính là người phụ nữ khác yêu anh, cứ xuất hiện như vậy, chỉ có thể là làm lỡ dở mà thôi.

“Anh Sở, một trăm nghìn hạt Long Mễ, vẫn chưa thu thập đủ sao?”

Nghe thấy câu hỏi của Jessica, Sở Vĩnh Du nói.

“Chưa, không biết chuyện gì nữa, sự xuất hiện của Long Mễ, một năm này đã giảm bớt rất nhiều, bây giờ còn thiếu hai mười nghìn hạt.”

Tuy bất luận là Tạc Thiên Bang hay Sở Vĩnh Du lợi dụng mối quan hệ, tiền bạc của mình điên cuồng đi thu thập, nhưng vẫn thiếu hai mươi nghìn hạt, vốn theo tính toán của anh, khi rời khỏi đây đến Cửu Long Vực nội vực để cứu sư phụ, có thể danh chính ngôn thuận thuận nhận Chiêm Tinh Hà làm đồ đệ, bây giờ xem ra không phải là chuyện gì cũng sẽ như ý của mình.

“Có lẽ là do sự xuất hiện của mặc hoa, tôi chỉ có thể suy đoán như vậy.”

Nghe thấy lời của Jessica, Sở Vĩnh Du cũng rơi vào trong trầm tư, bởi vì một năm này, trong trò chơi truyền nhân của rồng, tóm lại có người dựa vào mặc hoa ẩn chứa trong Hồn Khôi rút ra năng lượng, đột phá đến Tiên Thiên võ giả, đủ để chứng minh, năng lượng của mặc hoa không thể xem thường, lẽ nào năng lượng của vạn sự vạn vật thật sự được bảo toàn sao? Do sự hao hụt này mới dẫn đến lượng Long Mễ giảm bớt sao?

Sau khi đánh chớp nhoáng một khoảng thời gian, Sở Vĩnh Du và Jessica đứng nguyên tại chỗ, nơi này đã là nơi sâu nhất trong rừng.

Lúc này thứ hai người nhìn thấy phía trước là các loại xương xẩu rải rác, phần lớn đều là của động vật, cũng có của con người, rất nhiều xương đã trắng phau, cảnh tượng cực kỳ rợn người, giống như địa ngục nhân gian.

“Nơi này chính là lối vào Long Mộ sao?”

Jessica hỏi, ánh mắt nhìn chằm chằm một cửa động đen thui đằng sau đống xương xẩu đằng trước.

Cửa động hình vuông vuông vức, chiều dài chiều rộng đều gần khoảng 4m.

Điều quỷ dị nhất chính là bức tường đá này hoàn toàn không nhìn thấy điểm cuối, không biết dải dài đến đâu, càng không biết cao dựng đứng hoặc thoát khỏi trái đất.

“Không sai, chính là chỗ này rồi.”
 
Bản Lĩnh Ngông Thần
Chương 1034


CHƯƠNG 1034

Sở Vĩnh Du cũng nhìn, trong lòng cũng có hơi phập phồng, cuối cùng đã nhìn thấy Long Mộ rồi.

Đứng ở bên ngoài, hoặc nơi cao nhất Long Môn, nhìn về chỗ sâu trong rừng đều không nhìn thấy bức tường đá này, chỉ có đi sâu vào nơi này mới có thể phát giác, cho nên vô cùng quỷ dị, và những gì Vưu Quốc Chương trải qua lúc đầu khi lấy được nước bọt của thần long, đều khiến Sở Vĩnh Du vực dậy 200% tinh thần.

“Đi thôi.”

Đương nhiên khi hai người cẩn thận đi về phía lối vào Long Mộ, bến cảng của Cửu Long Vực, một đại đội người đã đến, trên nhiều chiếc du thuyền, không ngừng có người lục đục đi xuống.

Những người này, đương nhiên chính là gia tộc Thác Bạt trong gia tộc cổ võ ẩn thế.

“Ông nội, Sở Vĩnh Du vậy mà không đi cùng với chúng ta sao? Vậy anh ta sao có thể qua được ải Long Mộ đó?”

Thác Bạt Thiên Địa đứng ở bên cạnh Thác Bạt Dã, tin tức này, gia tộc Thác Bạt đã đều biết.

“Sao vậy? Cháu còn muốn cùng cậu ta tự mình vượt Long Mộ sao? Muốn anh hùng chết trẻ sao? Ông nội mặc kệ Sở Vĩnh Du nghĩ như thế nào, nhưng theo ông thấy, không có gì khác biệt với cửa chết, thông báo cho tất cả mọi người chỉnh đốn tại chỗ, không vào Long Thị.”

“Vâng.”

Nói xong, Thác Bạt Thiên Địa nhìn chị gái Tường Vi chạy phía Văn Khả Hân, trong mắt vụt qua một tia phức tạp, là em trai, anh ta sao có thể không nhìn ra, chị gái của mình đã yêu Sở Vĩnh Du chứ.

“Khả Hân, cô… cô không khuyên anh Sở sao?”

Văn Khả Hân cười khổ.

“Tôi căn bản không có nói ra, cô không phải không biết, người đàn ông bá đạo như Sở Vĩnh Du sẽ bị tôi khuyên được sao?”

Nói đến đây, trong ánh mắt Văn Khả Hân lại bất giác lộ ra một tia ái mộ.

Sự bá đạo của Sở Vĩnh Du, là kiểu không bộc lộ, trong vô hình chung mà tỏa ra, cho nên cô ta mới có thể bị thu hút từ từ.

Nghe thấy lời này, Tường Vi xuất hiện vẻ lo lắng.

“Phải làm sao đây? Nghe ông nội tôi nói, sự nguy hiểm của Long Mộ, cho dù là người của nội vực Cửu Long Vực, không có sự gia trì của lệnh bài, người dám xông vào cũng không có bao nhiêu.”

“Còn có thể làm sao nữa? Cục diện đã như này rồi, chỉ có thể cầu nguyện anh ấy bình an quay về thôi, Tường Vi, cô không phải muốn đi Cửu Long Vực nội vực hay sao? Nếu gặp được Vĩnh Du, nhớ… nhớ bảo anh ấy sớm quay về.”

Tường Vi gật đầu, há miệng muốn nói cái gì đó, nhưng tới cuối vẫn không mở miệng.

Hai cô gái không hẹn mà cùng nhìn về phía khu rừng có tồn tại Long Mộ, tâm trạng cuối cùng như nào, khả năng cũng chỉ có bản thân bọn họ mới biết.

Lúc này, trong Long Mộ, Sở Vĩnh Du và Jessica cẩn thận đi về phía trước.

Đừng thấy từ bên ngoài nhìn vào trong động tối thui, nhưng sau khi đi vào, trên bức tường cứ cách 5m thì có một viên dạ minh châu cỡ lớn, chiếu sáng cả sơn động.

Khi bước đi, hang động dần dần rộng ra, khiến Sở Vĩnh Du cũng càng thêm bất an, không biết tại sao, cứ có một loại cảm giác như vậy.

“Anh Sở, tôi… tôi có hơi sợ.”

Giọng nói của Jessica đột nhiên vang lên, Sở Vĩnh Du nhìn sang, ánh mắt rung lên, quen biết Jessica thời gian dài như vậy rồi, lần đầu tiên nhìn thấy cô ta biểu hiện ra thứ mà phụ nữ nên có, hơn nữa tuyệt đối không phải giả bộ, là thật sự sợ hãi.
 
Bản Lĩnh Ngông Thần
Chương 1035


CHƯƠNG 1035

“Theo sát tôi.”

Có lời này, Jessica cũng vô thức đi sát lại Sở Vĩnh Du, tính cảnh giác càng nâng cao hơn.

Mấy phút sau, sắc mặt của Sở Vĩnh Du đột nhiên thay đổi, túm lấy Jessica nhảy vọt về phía trước, nơi bọn họ đứng vừa rồi, xuất hiện một đoàn dịch thể màu đen, lẫn lộn vào với đất, không nhìn kỹ thì không thể phân biệt.

“Trước tiên đừng nhúc nhích.”

Sở Vĩnh Du lên tiếng, Jessica nhỏ giọng nói.

“Là ảo giác của tôi sao? Vừa rồi cảm nhận được vách tường đang động.”

Trong hang động, không chỉ có lớp đất không biết tên màu đen thuần giẫm dưới chân, ngay cả xung quanh hang động cũng màu đen như vậy.

“Cảm giác của cô không sai, quả thật là vách tường đang động, có điều vì là bên trên kèm thứ gì đó.”

Đang nói, Jessica chỉ về phía đoàn dịch thể màu đen đó, chỉ thấy lúc này dịch thể đã từ từ chìm vào trong đất, nhìn bằng mấy thường có thể thấy, những con sâu màu đen chi chít bắt đầu di chuyển về phía hai bên vách tường.

Con sâu này giống con dòi phóng to mười mấy lần, toàn thân đen tuyền, cho nên bám ở trên vách tường, bằng mắt thường căn bản không thể phân biệt, hơn nữa Sở Vĩnh Du là võ giả thực lực cao cường, vậy mà cũng cảm nhận được chút gì.

“Bọn chúng dường như lần theo âm thanh.”

Sở Vĩnh Du phán đoán đại khái rồi nhìn sang Jessica.

“Tùy tiện cho tôi một thứ gì đó.”

Chỉ thấy Jessica từ trên ngón tay tháo ra một chiếc nhẫn, Sở Vĩnh Du lập tức b*n r*.

Sau đó, những con sâu đó không có chút động tĩnh.

Nhíu mày, Sở Vĩnh Du nói lần nữa.

“Chỉ có thể cược rồi, cô thể biến thành người thanh niên, có thể biến thành em bé không?”

Jessica lắc đầu.

“Có thể biến, nhưng thực lực bây giờ không đủ.”

“Vậy thôi vậy, chuẩn bị cho tốt, ôm chặt tôi!”

Nói xong, khoảnh khắc Sở Vĩnh Du ôm Jessica lên, cả người lập tức bay về phía trước, cùng lúc đó, chỗ bọn họ đứng lại, lần nữa xuất hiện một đoàn dịch thể màu đen.

Lúc này, Sở Vĩnh Du phát huy tốc độ đến mức tối đa, nhưng sau đó cũng cảm nhận được một chút tuyệt vọng.

Bởi vì đằng trước, có thể nhìn thấy bằng mắt thường, vách tường của cả hang động đều đang di chuyển.

Những con sâu này, phải hàng chục triệu con.
 
Bản Lĩnh Ngông Thần
Chương 1036


CHƯƠNG 1036

Chuyện này…

Jessica được Sở Vĩnh Du ôm trong lòng, ánh mắt rung lên, cảnh tượng như này, đáng sợ quá rồi, đặc biệt đằng trước, cảm giác con đường bất cứ lúc nào cũng có thể bị những con sâu này bao trùm toàn bộ.

Cũng may tốc độ của Sở Vĩnh Du đủ nhanh, nếu không sớm đã bị loại dịch thể màu đen đó bao trùm, nhìn thử đằng sau nơi bọn họ từng đứng thì đã là dịch thể màu đen chi chít, ngay cả chỗ đặt chân cũng không có.

Không được! Cứ như này không phải là cách.

Trái tim của Sở Vĩnh Du chợt run, tốc độ của bản thân quả thật rất nhanh, nhưng cuối cùng chắc chắn vẫn sẽ bị những con sâu này bao trùm.

Trong lúc chạy, tay phải siết thành quyền, cách không vung một cái về phía trước.

Bùm!

Một tiếng nổ vang lên, chuyện đáng sợ xuất hiện rồi, những con sâu đó vậy mà chỉ khựng lại, sau đó lại tiếp tục di chuyển, thậm chí không bị đánh bay một con nào.

Mấu chốt là Sở Vĩnh Du không dám thi triển chiêu thực quá mạnh, động tĩnh lớn như vậy, có quỷ mới biết bên trong Long Mộ này liệu còn có nguy hiểm gì khác nữa không.

Hơn nữa, cho dù thi triển ra, có thể có tác dụng không cũng là hai chuyện khác nhau.

“Anh Sở…”

Jessica đột nhiên ôm chặt cổ của Sở Vĩnh Du, cô ta không sợ chết, nhưng có thể chết chung với Sở Vĩnh Du, cô ta đã rất thỏa mãn rồi.

Sự tiếp xúc thân mật lúc này khiến trong lòng Sở Vĩnh Du xuất hiện sự thất thần ngắn ngủi, đại não bất tri bất giác nhớ lại người con gái duyên dáng tối hôm đó trong phòng ngủ của biệt thự Vân Vụ Chi Hải, đặc biệt sáng sớm thức dậy, có giọt máu nhìn hơi giật mình kia.

Dòng suy nghĩ bay xa giây lát thì trở lại hoàn cảnh nguy hiểm hiện nay, Sở Vĩnh Du cắn răng, thi triển Long Vực.

Giống hệt như trong truyền nhân của rồng, vẫn chỉ có thể thi triển ra hình thái đuôi của thần long nước R.

Ngay lập tức, đuôi rồng liền bao phủ phía trước không ngừng quấn lấy đám sâu đang muốn bao vây bọn họ.

Ngay sau đó, khí thế của Sở Vĩnh Du tản ra, những con sâu đó vậy mà bắt đầu lũ lượt tản ra bốn phía, chỉ cần chạm vào khu vực đuôi rồng, đều điên cuồng lùi lại.

Có tác dụng rồi!

Sở Vĩnh Du rất vui, Long Vực không hổ là vũ khí đại sát của anh, cuối cùng vào thời khắc quan trọng đã phát huy được uy lực của nó.

Như vậy, con đường phía trước đã không thoáng không còn vật cản, dịch thể màu đen đằng sau, với tốc độ của anh thì không cần lo lắng gì nữa.

Dù tốc độ như vậy nhưng Sở Vĩnh Du chạy hơn nửa tiếng mới dừng lại, đồng thời hai chân của Jessica cũng đã lần nữa chạm mặt đất.

Hai người quay đầu nhìn, những con sâu màu đen đó lũ lượt quay lại trên vách tường, lại tiếp tục bất động, giống như chuyện vừa rồi bọn họ trải qua chỉ là ảo giác.

“Long Mộ thật đáng sợ, chúng ta chẳng qua chỉ mới vừa đi vào mà thôi, hơn nữa… nơi này rốt cuộc lớn cỡ nào?”
 
Bản Lĩnh Ngông Thần
Chương 1037


CHƯƠNG 1037

Jessica rất lo lắng, với tốc độ vừa rồi của Sở Vĩnh Du, nếu ở bên ngoài thì đã chạy được mấy chục km, nhưng trong Long Mộ này, giống như thật sự không có điểm cuối.

“Đừng nghĩ nhiều, tiếp tục đi về phía trước.”

Vỗ vai của Jessica, Sở Vĩnh Du dẫn đầu đi về phía trước.

Lúc này, trái phải đột nhiên xuất hiện một vài lối rẽ, có điều Sở Vĩnh Du không quan tâm, vẫn tiếp tục đi về phía trước.

Tuy anh không đi cùng với gia tộc Thác Bạt, nhưng cũng từ trong lời của Tường Vi có được một ít thông tin, cứ đi thẳng về phía trước, chính là con đường duy nhất lối đến Cửu Long Vực nội vực, các lối rẽ khác, bên trong nghe nói ẩn giấu các loại bảo tàng, nhưng đồng thời cũng vô cùng nguy hiểm, đi vào là cửu tử nhất sinh.

Nếu không có chuyện ngoài ý muốn, nước bọt thần long mà Vưu Quốc Chương có được chính là có được từ một lối rẽ phụ trong này.

Bây giờ nghĩ lại, thực lực của Vưu Quốc Chương lúc đó chẳng qua chỉ là Võ Vương, chỉ riêng ải của những con sâu đó thôi là không thể vượt qua rồi, nói rõ trong tay Vưu Quốc Chương, còn có thứ gì đó có thể bảo đảm sự an toàn của ông ta.

Sở Vĩnh Du đương nhiên sẽ không trách tội, dù sao mỗi người đều có bí mật giữ mạng của mình, sao có thể cái gì cũng nói ra được.

Đi về phía trước, mười mấy phút sau, cả đoạn đường dường như rất bình yên nhưng hai người bọn họ không hề buông lỏng cảnh giác.

Rầm!

Đột nhiên, phía trước vang lên một âm thanh trầm thấp, mặt đất cũng chấn động, trong nháy mắt khiến Sở Vĩnh Du và Jessica dừng lại.

Rầm rầm rầm!

Sau đó loại âm thanh đó càng lúc càng nhiều, hơn nữa có thể cảm nhận rõ được đang không ngừng ép sát bọn họ.

“Cái gì vậy?”

Hai người ngưng thần nhìn về phía trước, rất nhanh, một bóng dáng khổng lồ xuất hiện.

Đó là một con tinh tinh, chiều cao phải đến 6m, dù bây giờ hang động không ngừng mở rộng, con tinh tinh này xuất hiện không quá đột ngột, nếu không nơi vừa rồi đi vào, nó đứng đó cũng không thể làm được.

Rầm rầm!

Con tinh tinh điên cuồng đánh mình, sau đó lao về phía Sở Vĩnh Du, anh cũng lập tức phát động, lao về phía con tinh tinh.

Rất rõ ràng, không giải quyết được con tinh tinh này thì không thể đi tiếp.

Trong mắt Jessica, dòng suy nghĩ lập tức xoay chuyển, thật sự quá nhanh, nhanh đến mức đại não cũng có hơi không phản ứng kịp, bởi vì Sở Vĩnh Du vừa rồi lao ra, cơ thể dùng tốc độ nhanh hơn bay ngược về, mặt đất quẹt ra hai đường ấn ký dài mới dừng lại.

“Lực lượng mạnh quá!”

Sở Vĩnh Du kinh hãi, chỉ đối va chạm một quyền, lực đạo truyền ra từ trên người con tinh tinh khiến anh cảm nhận được sự bó tay.

“Không quản được nhiều như vậy.”

Lao ra lần nữa, tay phải siết thành quyền.
 
Bản Lĩnh Ngông Thần
Chương 1038


CHƯƠNG 1038

“Phá Thiên!”

Sử dụng chiêu thức Phá Thiên, không biết có phải vì liên quan tới hang động hay không mà không có xảy ra dị tượng gì.

Bụp!

Một người một thú lần nữa va chạm, Sở Vĩnh Du lại bay ngược lại, lúc này, anh thậm chí từ trong hai mắt của con tinh tinh nhìn thấy loại biểu cảm giễu cợt, cực kỳ giống con người.

“Phiền phức rồi, chiêu thức của tôi không thi triển được ở đây.”

Sắc mặt của Sở Vĩnh Du rất khó coi, vừa rồi thi triển Phá Thiên, không có bất kỳ tác dụng gì, nhưng vẫn mượn lực lượng của bản thân liều đánh một quyền.

“Anh Sở, sợ rằng nơi này không thi triển được chiêu thức gì đâu, nếu không con tinh tinh này cũng sẽ không nhìn chúng ta bằng ánh mắt như nhìn kẻ ngốc.”

Nghe thấy lời của Jessica, Sở Vĩnh Du không tin tà ma, lặng lẽ thi triển Long Vực, ai ngờ, giống như Phá Thiên, cũng không sử dụng được.

Đến lúc này, trong lòng anh xuất hiện một tầng sương mù, nếu là loại tình huống này, vậy thì thật sự phiền phức to rồi, dù sao lực lượng và tốc độ của con tinh tinh này quá kh*ng b*, cho dù hai người bọn họ cùng lên, cũng tuyệt đối không phải là đối thủ.

“Anh Sở, tôi biến thành dáng vẻ của anh, chúng ta cùng tiến công, có lẽ có thể khiến con tinh tinh này phân tâm, tôi không tin trí tuệ của nó lại cao đến vậy.”

Đề nghị này, Sở Vĩnh Du do dự một lát, nhưng cuối cùng vẫn chấp nhận.

“Được, bây giờ cách gì cũng phải thử xem.”

Ngay sau đó, cơ thể của Jessica xảy ra thay đổi, ngay lập tức biến thành dáng vẻ của Sở Vĩnh Du, ngay cả quần áo trên người cũng hiện ra.

Một màn đột ngột xảy ra như này, con tinh tinh đó rõ ràng sững người, sau đó làm ra hành vi khiến Sở Vĩnh Du và Jessica đều sững người tại chỗ.

Chỉ thấy con tinh tinh đột nhiên ngồi trên đất, đôi tay cực lớn vỗ không ngừng, gương mặt đó, rõ ràng là đang cười.

Sở Vĩnh Du và Jessica liếc nhìn nhau, đều nhìn thấy sự kỳ lạ trong mắt nhau.

“Tình huống gì vậy anh Sở?”

Lắc đầu, Sở Vĩnh Du bất lực nói.

“Cô hỏi tôi, tôi đi hỏi ai? Có điều… cô biến lại thử xem.”

Coi như nghe theo ý kiến của Sở Vĩnh Du, Jessica lần nữa biến thành một người khác, con tinh tinh đó càng cười ác hơn, tốc độ vỗ tay càng nhanh hơn.

Sở Vĩnh Du nghĩ đến cái gì đó, nói với Jessica.

“Chúng ta vừa đi về phía trước, cô vừa biến thân.”

Hai người lập tức hành động, đi không nhanh không chậm, theo sự biến thân của Jessica, con tinh tinh đã cười đến mức nằm bò ra đất, hai tay hai chân không ngừng vỗ, thỉnh thoảng ngẩng đầu liếc nhìn Jessica thì lập tức lại không như vậy tiếp.

Cứ như vậy, hai người an toàn đi qua bên cạnh con tinh tinh, đối phương cũng không có bất kỳ phản ứng ngăn cản gì.

Cùng lúc này, chuyện càng kỳ lạ đã xảy ra, cười một trận như vậy, con tinh tinh vậy mà ngủ mất, tiếng ngáy đinh tai nhức óc.
 
Bản Lĩnh Ngông Thần
Chương 1039


CHƯƠNG 1039

“Đi!”

Nhả ra một chữ, Sở Vĩnh Du và Jessica lập tức tăng tốc độ, chạy đi rất nhanh, bên tai vẫn vang lên tiếng ngáy của con tinh tinh, hai người coi như cùng lúc thở phào.

“Không ngờ có thể dùng cách này qua ải, Jessica, lần này thật là may nhờ có cô.”

Chiêu thức gì cũng không cần dùng, ngay cả Long Vực cũng như vậy, Sở Vĩnh Du thật sự không ngờ, nếu không có Jessica, ải con tinh tinh này rốt cuộc phải vượt qua như thế nào, đoán chắc cũng chỉ có thể lùi về, như thế, coi như uổng công vô ích.

“Anh Sở quá khen rồi, tôi cũng không ngờ con tinh tinh đó lại ngốc như vậy, cũng coi như là may mắn trong bất hạnh.”

Tiếp tục đi về phía trước, hai người lần nữa vực dậy 200% tinh thần, trước mắt thì thấy, trong Long Mộ quả thật vô cùng nguy hiểm, hơn nữa bất luận thứ gì cũng rất đáng sợ.

“Hửm? Không có Long lệnh cũng có thể đi xa như vậy sao? Hai người cũng thú vị đấy.”

Hơn 20 phút sau, hai người đang đi thì đột nhiên nghe thấy một giọng nói.

Giọng nói này vang vọng bốn bề, không thể phân biệt được người đang ở đâu.

“Là vị tiền bối nào, xin hãy hiện thân.”

Sở Vĩnh Du ôm quyền, thái độ rất chân thành, dù sao nơi này là Long Mộ, chuyện gì cũng có thể xảy ra.

“Hiện thân thì thôi, ta muốn đi ra cũng không thể, nếu gặp được người không có Long lệnh trong tay, cũng coi như là duyên phận của chúng ta, tiếp theo đây, mặt đất phía trước hai người sẽ động đậy giống như vật sống, nếu không tránh được thì sẽ giống như lão phu, bị nhốt trong đất mãi mãi, chết không thể chết, sống cũng không tính là sống.”

Mặt đất biết động đậy? Sở Vĩnh Du nhìn về phía trước, ít nhất từ chỗ này thì không phát hiện bất kỳ điều gì khác thường.

“Sao hả? Không tin sao? Ha ha, vậy hai người có thể tiếp tục đi về phía trước.”

Do dự một chút, Sở Vĩnh Du nói.

“Xin tiền bối chỉ rõ, tôi chỉ là muốn đến Cửu Long Vực nội vực mà thôi.”

“Coi như lịch sự, không có Long lệnh trong tay, nơi này coi như là ải cuối cùng rồi, có điều lão phu thật sự nghĩ không thông, với thực lực Dung Hợp Cảnh đỉnh phong cỏn con của cậu, sao có thể vượt qua hai ải phía trước, có thể giải thích cho lão phu không?”

Sở Vĩnh Du lập tức thi triển Long Vực, có điều thứ này là vô hình, người ngoài không thể nhìn thấy, chỉ có bản thân có thể cảm nhận được mà thôi.

Đang muốn mở miệng, đột nhiên cảm nhận được một chút khác thường.

Chỉ thấy đằng trước được bao trùm đuôi của thần long, anh vậy mà nhìn xuyên qua lớp đất nhìn thấy một người bí ẩn ở bên dưới.

Thật sự là một lão giả quần áo rách nát, đầu tóc bù xù, chỗ nằm chắc chỉ bằng khoảng chiếc quan tài, tay chân căn bản không thể hoạt động với biên độ lớn, xung quanh đều là lớp đất màu đen, nhưng người lại sống, thật sự quỷ dị mà.

Nghĩ rồi, ý thức tác động, Long Vực bắt đầu hướng xuống dưới, chuyện càng khoa trương hơn đã xảy ra, chỉ thấy lớp đất vậy mà động đậy, bắt đầu điên cuồng xếp chồng sang hai bên.

Ông lão nằm đó, rõ ràng cũng phát hiện loại tình huống chưa từng xảy ra này, cả người trở lên kích động, lập tức rít lên.

“Tiểu bối! Mặc kệ cậu làm cái gì, tiếp tục, nếu như lão phu thoát ra ngoài được, nhất định cho cậu tạo hóa cực lớn.”
 
Bản Lĩnh Ngông Thần
Chương 1040


CHƯƠNG 1040

Sở Vĩnh Du cắn răng, anh không phải là trẻ con lên ba, lời của người xa lạ sao có thể tùy tiện tin, nhưng bây giờ quả thật hết cách rồi, đằng sau chắc chắn còn có nguy hiểm cản trở, ông lão này bị nhốt ở đây, chắc có thể giúp được một chút.

Con đường phía sau anh cũng nghĩ xong rồi, cùng lắm cùng với Jessica quay lại chỗ con tinh tinh đang ngủ say kia, nơi đó không thể thi triển bất kỳ chiêu thức gì, đương nhiên sẽ tương đối an toàn hơn, huống chi Jessica có khả năng biến thân, cho dù con tinh tinh có dậy, người gặp nguy hiểm chắc chắn cũng là ông lão này.

Long Vực sau khi không ngừng hướng xuống dưới, phạm vi hoạt động của những lớp đất cát màu đen đó càng lớn.

Rất nhanh, trên chỗ ông lão nằm xuất hiện một cái miệng.

Không hề do dự, ông lão bay lên, từ bên trong nhảy ra, vào ngay sau đó, lớp đất bên cạnh thật sự giống như sống lại, ngưng kết thành một cánh tay to lớn vồ về phía ông lão.

“Còn muốn bắt ta sao?”

Bước chân khẽ động, ông lão nhảy vọt mấy bước thì tới trước mặt Sở Vĩnh Du và Jessica, chỗ này hình như an toàn, cánh tay hợp thành từ đất cát ở bên kia cũng sụp xuống, lại biến thành lớp đất bất động.

“Ha ha! Không ngờ Tam Phong ta bị nhốt 20 năm, vậy mà cũng có một ngày nhìn thấy lại ánh mắt trời.”

Ông lão cười to, cả người cực kỳ hôi thối, khiến cho Jessica cũng phải lùi lại vài bước, bịt chặt mũi.

Sau khi cười xong, Tam Phong nhìn về phía Sở Vĩnh Du.

“Giỏi lắm chàng trai trẻ, ta vốn cho rằng phải bị nhốt đến khi chết già, không ngờ gặp được một quý nhân như cậu.”

Sở Vĩnh Du luôn đề phòng, nhưng thấy ông lão dường như không có ác ý gì, cho nên cười nói.

“Tôi cũng là mèo mù vớ cá rán mà thôi.”

Khẽ gật đầu, Tam Phong mang vẻ an ủi.

“Lão phu đã nói, cứu ta ra, chắc chắn sẽ cho cậu một phen tạo hóa, tạo hóa đầu tiên này chính là dẫn cậu vượt qua ải thứ ba, cậu không phải muốn đến Cửu Long Vực nội vực hay sao? Đi thôi.”

Xoay người, Tam Phong lại nói.

“Nhìn rõ chỗ mỗi một bước chân tôi giẫm xuống, nhất định phải nhìn kỹ, đi sai một bước thì sẽ bị bắt vào trong, giống như ta trước đó, bị giam cầm mãi mãi ở trong đất.”

Sở Vĩnh Du vội hỏi.

“Thực lực của bạn tôi, có thể không?”

“Không thành vấn đề, chỉ cần đạt tới Dung Hợp Cảnh là được, dưới Dung Hợp Cảnh cho dù nhớ được bước chân, tốc độ cũng quá chậm, lão phu ở dưới lòng đất 20 năm, quan sát tròn 20 năm mới nắm rõ được quy tắc của ải thứ ba này, quá không dễ dàng gì, sự đáng sợ của Long Mộ, quả thật khiến người ta kiêng dè.”

Trong lòng khẽ thở phào, bây giờ Sở Vĩnh Du ít nhất cảm thấy không cứu nhầm người còn rốt cuộc có phải như vậy hay không, vẫn phải vượt qua kiểm tra đằng sau đã.

Lúc này, Tam Phong lại xoay người, nhìn về phía Sở Vĩnh Du, nghiêm túc nói.

“Nhóc con, Tam Phong ta muốn nhận cậu làm đồ đệ, cậu bằng lòng không?”
 
Bản Lĩnh Ngông Thần
Chương 1041


CHƯƠNG 1041

Hai tay ôm quyền, Sở Vĩnh Du trầm giọng nói.

“Cảm ơn ý tốt của tiền bối, tôi đã có sư phụ rồi”

Tam Phong cười lạnh.

“Nhìn cậu chắc cũng là từ bên ngoài đi vào nhỉ, không có gì bất ngờ hoặc là người của Cửu Long Vực, hoặc là người của thành phố lớn, sư phụ của cậu có thể có thực lực gì, sợ rằng thực lực bây giờ của cậu cũng đã vượt qua cái người được gọi là sư phụ đó của cậu rồi”

Vẻ mặt của Sở Vĩnh Du không thay đổi, nói tiếp.

“Một ngày là thầy, cả đời là thầy, tiền bối không cần nói nhiều nữa.”

“Ha ha, giỏi lắm nhóc con, tính cách rất hợp khẩu vị của lão phu, trước tiên không cần từ chối vội, đến Cửu Long Vực nội vực, sau khi cảm nhận được võ giả thật sự, cậu sẽ thay đổi suy nghĩ”

Nói đến đây, Tam Phong đã tung một chưởng.

“Đả kích cậu một chút trước, ở Cửu Long Vực nội vực, có biết là tình huống gì không? Có thể nói như này, Dung Hợp đầy đường, Đan Điền nhiều như chó, cậu có biết thực lực Dung Hợp Cảnh đỉnh phong của cậu bây giờ, ở nội vực sẽ là tồn tại cấp thấp như nào không?”

Lúc này… biểu cảm của Sở Vĩnh Du và Jessica đều thay đổi, ở bên ngoài, bất luận là Cửu Long Vực hay thành phố lớn, đừng nói Dung Hợp Cảnh, nếu không có những người của Huyền Hoàng Tỉnh đến, Đan Điền Cảnh đã là cường giả tuyệt thế thật sự rồi, mà dựa theo những gì Tam Phong này nói, trong Cửu Long Vực nội vực, vậy mà mới là vừa cất bước mà thôi.

“Nhìn kỹ đây, nếu nhìn nhầm, lão phu sẽ không quay lại cứu hai người đâu.”

Đột nhiên, Tam Phong đã hành động, lao về phía trước, mỗi khi cất một bước, quả thật đều rất quy luật, những lớp đất đó lại sống dậy, hình thành những bàn tay †o lớn điên cuồng vồ về phía Tam Phong, đáng tiếc lần nào suýt túm được thì tránh được.

Thật ra cũng chỉ cách 100m, coi như là vượt qua ải thứ ba.

“Nhìn rõ rồi chứ Jessica?”

Jessica gật đầu.

“Nhìn rõ rồi.”

“Được, vậy cô qua trước đi.”

essica hành động, Sở Vĩnh Du quan sát cả quá trình, trong lòng thật sự rất căng thẳng, nếu .Jessica có một chút bất cẩn bị cánh tay đất túm được, vậy thì rất nguy hiểm rồi.

Tuy Long Vực của anh dường như có thể có loại tác dụng nào đó, nhưng Sở Vĩnh Du cũng nhìn rất rõ, cửa ra hình thành được đó, một là không quá ổn định, hai là có lực cản gì đó, Tam Phong có thể thoát ra, ngoài sự giúp đỡ của Sở Vĩnh Du, thực lực siêu cường của bản thân cũng đóng vai trò rất quan trọng.

Cho nên nếu Jessica bị bắt, có thể thoát ra được không thật sự khó nói.

May mà .Jessica đã bình an vô sự đứng ở bên cạnh Tam Phong, Sở Vĩnh Du mới hành động.

Thật ra anh đã cảm nhận được ý tốt của Tam Phong, bởi vì hành động vừa rồi, tốc độ thật sự không tính là nhanh, nếu không phải vì chiếu cố hai người bọn họ, Tam Phong sao có thể thi triển ra loại tốc độ đối với ông ta mà nói có thể gọi là tốc độ rùa bò được chứ.

“Cô nhóc, người yêu của cô đối với cô không tồi đấy”

Mặt của Jessica chợt đỏ ửng, giải thích.

“Tiền bối hiểu lầm rồi, tôi và anh ấy chỉ là quan hệ bạn bè.”
 
Bản Lĩnh Ngông Thần
Chương 1042


CHƯƠNG 1042

Khẽ cười ha ha, Tam Phong không tiếp †ục quẩn quanh vào chuyện này, mà sau khi đợi Sở Vĩnh Du đến nơi thì mới nói.

“Nhắc nhở hai người một chút, dung mạo của cô nhóc này là vấn đề rất lớn, Cửu Long Vực nội vực không có tồn tại người ngoại quốc, chế độ của nơi đó cũng hoàn †oàn khác với bên ngoài, ma đầu chính là ma đầu, hoặc cướp đi hoặc g**t ch*t, đều là chuyện có khả năng xảy ra bất cứ lúc nào.

“Cảm ơn tiền bối nhắc nhở”

Sở Vĩnh Du và .Jessica liếc nhìn nhau, điểm này bản thân bọn họ quên mất, may mà .Jessica có thể biến thân, nếu không thật sự phiền phức rồi.

Kiểu giống như thuật dịch dung, đoán chắc không thể dùng, dù sao giống như những gì Tam Phong nói, cao thủ của nội vực Cửu Long Vực nhiều như mây, thuật dịch dung bị nhìn thấu, chắc cũng là chuyện rất dễ dàng.

“bi thôi.”

Ba người đi ra bên ngoài, tâm trạng của Tam Phong dường như rất tốt, dù sao cuốt cùng cũng thoát khỏi cảnh bị nhốt, cho nên đã hỏi tên của Sở Vĩnh Du và .Jessica.

Một tiếng sau, hang động màu đen sâu dài cuối cùng biến mất không thấy nữa, ánh nắng ấm áp lần nữa chiếu trên người, khiến Sở Vĩnh Du có loại cảm giác như sống lại lần nữa.

“Nơi này chính là Cửu Long Vực nội vực, lối vào của Long Mộ ở ngoài cùng của thập vạn đại sơn, nơi chúng ta bây giờ đang đứng chính là thập vạn đại sơn.”

Thập vạn đại sơn? Trong mắt Sở Vĩnh Du vụt qua sự chấn động, bởi vì cảnh tượng lọt vào mắt lúc này đều là những cây đại thủ cao mấy chục mét, đâu nhìn thấy núi gì chứ, hơn nữa mười vạn ngọn núi, vậy sẽ là diện tích khủng khiếp cỡ nào chứ.

“Gọi thì gọi vậy thôi, thật ra cũng chỉ có nghìn ngọn núi, cũng không biết ai đặt ta ra cái tên này, thật là vớ vẩn.”

Châm chọc một câu, Tam Phong chỉ về hướng nào đó.

“Từ đây có thể đi ra khỏi thập vạn đại sơn, lão phu đi vào chỗ sâu bên trong làm chút việc, nhóc con Sở Vĩnh Du, hỏi lại cậu lần nữa, có làm đồ đệ của Tam Phong ta không?”

Sở Vĩnh Du đã lắc đầu.

“Cảm ơn ý tốt của tiền bối, tôi thật sự…”

“Vậy lão phu đi đây.”

Lời còn chưa nói xong thì bị Tam Phong cắt ngang, giọng nói vẫn vang vọng, người đã biến mất không thấy đâu, Sở Vĩnh Du căn bản không nhìn thấy Tam Phong rời đi như thế nào.

“Anh Sở, người này, thực lực quá đáng sợ”

Jessica lo lắng nói, vẫn may Tam Phong này hình như là nhân sĩ chính sĩ, nếu không hai người bọn họ tuyệt đối là chết chắc.

Gật đầu, lời của .Jessica không phủ nhận, nhưng Sở Vĩnh Du cũng có hơi tiếc nuối, bởi vì anh đột nhiên nhớ ra anh còn điều muốn hỏi.

Đó chính là trái đất bây giờ nằm trong cảnh dầu sôi lửa bỏng, nước R chẳng qua chỉ còn kỳ hạn chín năm, nếu trong Cửu Long Vực nội vực có nhiều cao thủ như Vậy, tại sao không ra ngoài giúp đỡ chứ?

Vấn đề này, dường như chỉ có thể tự mình đi tìm kiếm câu trả lời.

“Jessica, thay đổi một chút, chúng ta đi thôi.”

Ngay sau đó, .Jessica biến thành một cô gái chuẩn phương Đông, dường như cũng biết cây cao đón gió lớn, cho nên gương mặt và thân hình đều cực kỳ bình thường.

Hai người đi về phía Tam Phong trước đó chỉ cho, tốc độ không nhanh không chậm, dù sao đến một nơi xa lạ, tất cả đều phải cẩn thận thì hơn.
 
Bản Lĩnh Ngông Thần
Chương 1043


CHƯƠNG 1043

Đi chưa được bao xa thì đụng phải mấy người, hai bên đều chỉ tùy tiện liếc nhìn nhau, không có giao lưu gì, có điều cuộc trò chuyện của mấy người đó ngược lại khiến Sở Vĩnh Du có chút hứng thú.

“Thập vạn đại sơn này có hồ ly xuất thế, không biết ai có thể có được?”

“Đừng nghĩ vấn đề không thực tế như vậy, linh hồ không phải là thứ những nhân vật nhỏ như chúng ta có thể nghĩ tới, đến đây chẳng qua chỉ là xem náo nhiệt mà thôi, huống chỉ linh hồ xuất quỷ nhập thần, tốc độ nhanh đến mức không thể tưởng tượng, muốn bắt được, cũng không dễ dàng như vậy.”

“Đúng thế, đó là linh hồ, ai có thể có được, dâng cho Sơn Hải Tông thì có thể trực tiếp trở thành đệ tử chân truyền, ài, chúng ta không có cái số đó.”

Mãi cho đến khi những người đó đi xa, Jessica mới nhìn sang Sở Vĩnh Du hỏi.

“Anh Sở, bước tiếp theo chúng ta phải làm sao?”

“Đi bước nào tính bước đó, tôi cũng không có bất kỳ đầu mối gì, tìm một thành phố nghe ngóng trước đã.”

Đang nói thì Sở Vĩnh Du dừng lại, nhìn thấy một cái đầu nhỏ trắng bóc bên cạnh một cây đại thụ ở đằng trước, đang dùng đôi mắt to tò mò nhìn anh.

Sở Vĩnh Du sững người, đây… đừng nói với mình đây chính là linh hồ mà vừa rồi bọn họ nói nha?

Lúc này, .Jessica cũng nhìn thấy vật nhỏ này đang tò mò, vật nhỏ sau đó vụt mất không thấy đâu nữa, Sở Vĩnh Du cũng không nhìn thấy một chút bóng dáng.

Trong lòng lại có một loại cảm giác mềm mềm.

Cúi xuống nhìn, vậy mà chính là con hồ ly bé đó đã chạy vào trong lòng anh, vẻ mặt còn rất hưởng thụ, giống như muốn đi ngủ vậy.

“Chuyện này…”

Đang kinh ngạc, một giọng nói vang lên bên tai.

“Linh hồ nhận chủ sao? Nhóc con, cậu quả nhiên bất phàm, ha ha, xứng đáng được lão phu trả ân tình vừa rồi cho cậu”

Bên cạnh, Tam Phong đột nhiên xuất hiện, khác hoàn toàn với bộ dạng tóc tai bù xù bẩn thỉu lúc trước, giống như biến thành một người khác.

Trường sam màu xanh, tóc tai được chải chuốt gọn gàng, cực kỳ có cảm giác tiên phong đạo cốt.

“Tiền bối, người đây là…”

“Nhóc con thối tha, nghe không hiểu lời lão phu nói sao? Cậu có mong muốn gì thì nói ra, tôi giúp cậu hoàn thành, nhớ kỹ, nếu †ôi muốn giết hai người thì đã ra tay từ lâu rồi, cho nên không có gì phải che giấu cả.”

Sở Vĩnh Du do dự, khẽ cắn môi, cảm thấy Tam Phong nói không sai, người ta muốn ra tay thì đã ra tay từ lâu rồi.

“Tiền bối, tôi thật ra đến Cửu Long Vực nội vực để cứu sư phụ của tôi, nếu tiền bối có thể giúp, vậy thì tốt quá rồi.”

Khẽ mỉm cười, Tam Phong gật đầu.

“Thẳng thắn, điều này tạm được, sư phụ của cậu tên gì? Bị ai bắt?”

“Sư phụ của tôi tên Vô Phong Tử, còn bị ai bắt đi thì tôi thật sự không có chút đầu mối nào.”

Tuy nhiên, Tam Phong lại đột nhiên bật cười to.
 
Bản Lĩnh Ngông Thần
Chương 1044


CHƯƠNG 1044

“Ha ha! Vô Phong Tử sao? Có phải là kẻ này không?”

Tay ông ta vẩy một cái, một bức tranh xuất hiện ở trong tay Tam Phong thì Sở Vĩnh Du đã sửng sốt.

Người trên bức tranh có dáng vẻ khoảng hơn 30 tuổi, nhưng nhìn các đường nét thì đều rất giống với sư phụ Vô Phong Tử của anh.

“Người này… và sư phụ của…”

“Không phải hình như, mà là chính xác, biết chưa? Vô Phong Tử là đồ đệ đầu tiên †a thu nhận, năm đó còn chưa học thành tài thì thông qua Long Mộ chạy ra ngoài, nói muốn xem thử thế giới rộng lớn bên ngoài, lần đi này thì không còn tin tức gì xa”

nữa.

Cái gì!

Sở Vĩnh Du sững sờ, như vậy vị Tam Phong trước mắt há không phải là…

“Cậu nghĩ không sai, lão phu chắc chính là tổ sư gia của cậu, có điều trước tiên đừng vội dập đầu, gặp được Vô Phong Tử rồi nói cũng không muộn, nếu nó đã bị bắt về, vậy chỉ có thể ở một nơi đó, chúng ta đi!”

Dứt lời, Tam Phong đánh một cái, mười mấy cái cây bên cạnh lũ lượt nổ tung.

Sau đó trên bầu trời vang lên một tiếng chim kêu, một con chim lớn tương đương với chiếc máy bay cỡ nhỏ lao xà xuống bên này.

“ĐiU Tam Phong mỗi tay một người, nhảy một cái thì ba người đã đáp xuống trên lưng của con chim lớn.

“Không có chuyện ngoài ý muốn, Vô Phong Tử chắc là bị đối thủ cũ Trường Hà của nó năm đó bắt đi rồi, Trường Hà 20 năm trước chính là trưởng lão của Ân Cưu tông, bây giờ sợ rằng địa vị đã tăng lên, nhưng dám bắt đồ đệ của lão phu thì bọn họ phải chuẩn bị tâm lý bị diệt môn.”

Sở Vĩnh Du cảm thán một trận, thật sự không ngờ lại có kỳ ngộ trùng hợp như vậy, gặp được tổ sư gia của mình, nhưng bất luận như thế nào, tuyệt đối là chuyện tốt.

Mấy tiếng sau, trong mắt Tam Phong vụt qua một tia sáng, đem hai người bọn họ nhảy xuống.

Rầm một âm thanh cực lớn vang lên, trong diễn võ trường rất lớn của Ân Cưu †ông, phiến đá bị đập thành bột phấn, sau đó tất cả mọi người trong Ân Cưu tông đều nghe thấy một giọng nói.

“Trường Hà, giao Vô Phong Tử cho ta, †a chỉ cho ngươi thời gian một nén hương, nếu không Ân Cưu tông diệt môn!”

Bụp bụp bụp!

Gần như vừa dứt lời, từng bóng người bắt đầu xuất hiện, trái tim của Sở Vĩnh Du chợt run rẩy, chỉ những người này thôi, vậy mà đều là đại cao thủ Dung Hợp Cảnh đỉnh phong, Cửu Long Vực nội vực, quả nhiên vô cùng kh*ng b*.

“To gan! Vậy mà dám đến Ân Cưu tông chúng ta làm loạn, tôi thấy ông là…”

Một người trong đó còn chưa nói hết câu, Tam Phong đã đột nhiên hừ lạnh một tiếng.

“Hừ! Tiểu bối vắt mũi chưa sạch cũng dám nói chuyện với Tam Phong ông nội của ông tổ ngươi sao?”

Phụt phụt!

Hàng trăm cao thủ ở đây chỉ vì một tiếng hừ lạnh của Tam Phong mà tất cả đều phun ra một ngụm máu, thần sắc vô cùng kinh hãi, không phải vì bị thương, mà vì cái tên Tam Phong.

Cả Cửu Long Vực nội vực không ai không biết truyền thuyết của Tam Phong, không ngờ hôm nay nhìn thấy người thật Tồi.

Ông ta nói mình là cao thủ đứng thứ hai ở Cửu Long Vực nội vực, tuyệt đối không có ai dám nói mình là người đứng đầu.
 
Bản Lĩnh Ngông Thần
Chương 1045


CHƯƠNG 1045

Xoạt xoạt!

Lại mấy bóng người xuất hiện, Sở Vĩnh Du vô cùng bất ngờ.

“Sư phụ!”

Một bóng người trong đó chính là sư phụ Vô Phong Tử mà anh ngày nhớ đêm mong.

Vô Phong Tử chạy vụt tới, nhìn Sở Vĩnh Du đầy cảm khái, sau khi khẽ gật đầu thì ánh mắt dừng trên người Tam Phong, bụp một tiếng quỳ xuống đất.

“Sư phụ, đồ nhi… bất hiếu.”

“Bớt nói nhảm, đứng lên, ngươi có thể †hu nhận được đồ tôn tài giỏi như vậy cho lão phu, bất cứ lỗi lầm gì đều tha thứ được hết”

Một ông lão ở bên đó, lúc này cuối cùng cũng cẩn thận mở miệng.

“Tam Phong tiền bối, hiểu lầm, đều là hiểu lầm, ngài nhìn Vô Phong Tử ở chỗ ta có chịu khổ gì đâu.”

Người này đương nhiên chính là Trường Hà, ông ta đã vô cùng sợ hãi, Tam Phong biến mất 20 năm, mọi người đều nói đã chết, không ngờ hôm nay lại sống sờ sờ xuất hiện rồi.

“Hừ! Thấy ngươi giao người nhanh như vậy, lão phu lười nói nhiều với ngươi, chúng †a đi”

Tuy nhiên Sở Vĩnh Du, lúc này lại cách không đánh ra một chưởng, trong đám người, lập tức có một cơ thể nổ tung.

“Người đó và tôi có thù, tôi đã thề, nhất định phải giết cô ta.”

Người chết đó chính là Mị tôn, bên cạnh còn có cao thủ Sở Vĩnh Du trước đây đã gặp ở thành phố lớn, nhưng lúc này ngay cả rắm cũng không dám đánh.

“Giết thì giết, đi thôi.”

Vào lúc này, Sở Vĩnh Du đột nhiên quỳ xuống trước Tam Phong.

“Tổ sư gia, đồ tôn có một yêu cầu quá đáng, có thể phát động người của cả nội vực Cửu Long Vực đến nước R, nơi đó sắp chịu sự xâm lược của tinh vực bên ngoài, đối phương cao thủ nhiều như vân, nước R vô cùng nguy nan.”

Thở dài, trong mắt Tam Phong xuất hiện một tia hồi ức.

“Thứ nên đến vẫn đến rồi, lời tiên tri trước đây, thật sự thành sự thật rồi, đi thôi, mấy người về nước R trước, ta sẽ phát động cao thủ của nội vực Cửu Long Vực qua đó, môi hở răng lạnh, nước R nếu như bị diệt, Cửu Long Vực nội vực chúng ta cũng không thể tồn tại”

“Đa tạ tổ sư gia”

Khi Sở Vĩnh Du lần nữa đặt chân ở Cửu Long Vực, anh cũng không ngờ, chuyến đi này vậy mà thuận lợi và ngắn ngủi như vậy.

Từ Cửu Long Vực quay về quê hương nước R, Sở Vĩnh Du vô cùng tin rằng, có sự gia nhập của nội vực Cửu Long Vực, cuộc chiến đấu 9 năm sau thì sẽ có một chút phần thắng.

Sau khi nhìn thấy Khổng Lưu, nhẫn Vũ Lam đột nhiên xuất hiện động tĩnh lạ, Mặc Lục nhảy ra, hình thái cũng đã thay đổi, khiến người ta có một loại xúc động khi vừa nhìn thấy thì sẽ quỳ gối mà bái lạy.

Khổng Lưu vội quỳ xuống, kích động nói.

“Chúc mừng thiếu chủ, thú Thôn Thiên vậy mà đã đạt tới trạng thái trưởng thành, người có thể đến Huyền Hoàng Tinh đàm chiến đấu 9 năm sau thì sẽ có một chút phần thắng.

Sau khi nhìn thấy Khổng Lưu, nhẫn Vũ Lam đột nhiên xuất hiện động tĩnh lạ, Mặc Lục nhảy ra, hình thái cũng đã thay đổi, khiến người ta có một loại xúc động khi vừa nhìn thấy thì sẽ quỳ gối mà bái lạy.

Khổng Lưu vội quỳ xuống, kích động nói.

“Chúc mừng thiếu chủ, thú Thôn Thiên vậy mà đã đạt tới trạng thái trưởng thành, người có thể đến Huyền Hoàng Tinh đàm phán với liên minh, bọn họ sẽ không tiếp tục xâm lược vào nước R, thậm chí là trái đất nữa, mà sẽ chọn ủng hộ người đi tham gia cuộc thi đấu tranh Cửu Nhẫn”

Ổ? Khóe miệng của Sở Vĩnh Du hơi nhếch lên, như vậy dường như cái gì cũng được giải quyết rồi.

Có điều, cái bắt đầu lại là vũ trụ mênh mông…

END
 
Back
Top Bottom