Ngôn Tình Bản Lĩnh Ngông Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Bản Lĩnh Ngông Thần
Chương 987


CHƯƠNG 987

“Ông Khổng, tôi nhớ cậu đã từng nói, Vĩnh Du đeo nhẫn Vũ Lam, Huyền Hoàng Tinh sẽ không có ai dám động vào?”

Cười khổ một tiếng, Khổng Lưu thở dài nói.

“Đó là ở Huyền Hoàng Tinh, tai mắt của Liên Minh ở khắp nơi, ai dám hành động? Nhưng ở địa cầu, xác xuất xảy ra chuyện của Tôn Vô Cực sẽ rất lớn, hơn nữa Liên Minh cũng không thể giám sát đến mọi mặt của một tiểu tinh cầu, có thể bảo đảm tất cả người của bọn họ không tiến vào địa phận nước R, đã xem như là giới hạn trong giới hạn rồi, hơn nữa loại chuyện như thế này, lúc trước chưa từng xảy ra, đây cũng là lần đầu tiên tôi gặp phải.”

Giây phút này, Sở Vĩnh Du chậm rãi đứng dậy, khuôn mặt tràn đầy sự kinh cẩn.

“Không, nhất định phải cứu, đây là quyết định của tôi.”

Khổng Lưu cũng đứng dậy, bày tỏ thái độ nói.

“Thiếu chủ, tôi chỉ nói ra lời khuyên của tôi, anh đi đâu, tôi sẽ đi theo.”

Không nói đến những thứ khác, giây phút này Khổng Lưu dường như nhìn thấy tín ngưỡng đối với nước R trên người Sở Vĩnh Du, có lẽ, đây là lý do tại sao nhẫn Vũ Lam lựa chọn Sở Vĩnh Du trở thành chủ nhân, chỉ cần quốc gia cần, anh mãi mãi sẽ không lựa chọn lùi bước.

“Anh Sở, tôi đi cùng anh.”

Jessica nói xong, Sở Vĩnh Du đang định từ chối, ông Tần lại nói.

“Để cô ấy đi cùng đi, năng lực của Jessica bây giờ chắc chắn có thể giúp được cậu.”

ông Tần đã nói như vậy, Sở Vĩnh Du cũng không từ chối nữa, không biết tại sao, lần này gặp Jessica, anh luôn cảm thấy có một cảm giác khác thường, nhưng không thể hình dung ra được.

“Vậy thì xuất phát thôi, đi đến nước Mỹ trước.”

“Không, Vĩnh Du, trước khi đi, có một món quà cho cậu, cậu đã nói có ích với cậu, có lẽ có thể tăng thêm xác suất thành công cho lần hành động này.”

Đối với sự đại nghĩa của Sở Vĩnh Du, ông Tần là người hiểu nhất, về phương diện tình cảm cá nhân thuần túy, ông ta chắc chắn sẽ khuyên Sở Vĩnh Du đừng đi, nhưng với nghĩa lớn của quốc gia, có những lúc thật sự cần có người trả giá, cuộc sống yên ổn bây giờ, không phải cũng đã từng có người gánh theo trọng trách mới có được sao.

Khi cả nhóm đi đến một nhà kho dưới lòng đất, Sở Vĩnh Du vô cùng kinh ngạc, chỉ thấy phía trước đặt hơn trăm chiếc thùng vô cùng lớn.

“ông Tần, lẽ nào đây là…”

ông Tần cười gật đầu.

“Không sai, đây chính là đá màu trắng sữa kia, lúc trước khai thác được một ít, sau đó cậu nói cần đến nó, đã tăng tốc độ, chỉ một ngày đã có được nhiều như vậy, nhưng càng sâu, loại đá màu trắng sữa này bắt đầu trở nên hiếm rồi.”

Nói đến đây, ông Tần đi đến, mở một thùng so với những thùng khác thì nhỏ hơn rất nhiều, sau đó từ trong đó lấy ra một cục đá.

“Đây là sau khi đi sâu vào đã khai thác được, cậu có cảm giác, màu trắng sữa của cục đá này, đậm hơn mấy phần so với những cục khác?”

Liếc nhìn, Sở Vĩnh Du gật đầu.

“Không sai, màu sắc đậm hơn rất nhiều.”

“Chúng tôi cũng đã kiểm tra đo lường, những thứ bao hàm bên trong kia, so với mấy cục đá khác thì phong phú hơn mấy trăm lần.”

Lẽ nào thứ này còn có phân cấp độ? Sở Vĩnh Du cảm thấy nghi hoặc.
 
Bản Lĩnh Ngông Thần
Chương 988


CHƯƠNG 988

“ông Tần, mọi người ra ngoài trước đi, cho tôi một chút thời gian, có lẽ không cần quá lâu.”

Đương nhiên bản thân Sở Vĩnh Du cũng không biết phải hấp thụ như thế nào, nhưng nhẫn Vũ Lam lại có thể, hơn nữa tốc độ vô cùng nhanh, số lượng này, có lẽ không mất nhiều thời gian.

Từ trong kho đi ra, trên tay Khổng Lưu cũng cầm một viên đá màu trắng sữa to như cục trứng gà để chơi, trong lòng cũng có chút kinh ngạc, bởi vì có thể cảm nhận rõ ràng năng lượng chứa ở bên trong, nhưng lại không thể nào hấp thụ được.

“ông Tần, thứ này nhất định đừng để người của Huyền Hoàng Tinh nhìn thấy, nếu không sẽ có phiền phức không cần thiết.”

Nghe thấy lời này của Khổng Lưu, ánh mắt ông Tần trở nên nghiêm túc gật đầu.

“Cảm ơn nhiều.”

Thời gian trôi qua, từ lúc mặt trời mọc đến lúc mặt trời lặn, tính toán một chút, Sở Vĩnh Du đã ở trong kho mười sáu tiếng đồng hồ.

ông Tần đương nhiên không thể chịu đựng lâu như vậy, cơ thể cũng không cho phép, vì vậy lúc này ở cửa kho chỉ còn Khổng Lưu và Jessica.

Mà lúc này, cửa kho, cuối cùng cũng được mở ra, Sở Vĩnh Du chậm rãi đi ra.

Chỉ một ánh mắt, Khổng Lưu đã kinh ngạc đến cực điểm.

“Thiếu chủ, thực lực… của anh, trời ơi!”

Khóe môi Sở Vĩnh Du nở nụ cười, quả thực cũng rất vui mừng, làm sao cũng không nghĩ tới, hòn đá trắng sữa trong những chiếc hộp đó đều thông qua sự hấp thu của nhẫn Vũ Lam, sau khi chuyển hóa cho anh, lại đạt tới đan điền cảnh đỉnh phong, thực sự quá ngoài dự liệu.

“Ha ha, bản thân tôi cũng không nghĩ tới, ít nhất gia tăng tính an toàn của hành trình lần này, không phải sao?”

Nghe thấy lời của Sở Vĩnh Du, Khổng Lưu thật sự không biết làm sao để hình dung sự chấn động trong lòng mình, mười sáu giờ, ngắn ngủi mười sáu giờ đồng hồ, dù là ở Huyền Hoàng Tinh, ông ta cũng chưa từng nhìn thấy phương thức hay phương pháp tiến cảnh nào nhanh như vậy, nhưng Sở Vĩnh Du lại làm được.

“Chúc mừng anh Sở thực lực gia tăng.”

Jessica mỉm cười, thực lực của Sở Vĩnh Du tăng cao, cô ta đương nhiên cực kỳ vui mừng.

“Đi thôi, đến lúc đi Mỹ một chuyến rồi.”

Sau khi hội hợp với ông Tần, mấy người liền bắt đầu thương lượng làm sao đến nước Mỹ.

Dù sao hiện tại các chuyến bay dân dụng đều đã dừng bay, chuyến bay thương gia cũng dừng vận hành, làm sao đến đó quả thực không tiện lắm.

Cuối cùng, vẫn là Sở Vĩnh Du vỗ bàn.

“Thế này đi, lúc ngồi thuyền tới hải vực nước Mỹ, ba chúng ta lặn dưới nước bơi sang.”

Với thực lực hiện tại của họ, hai bình oxi hoàn toàn đủ, tốc độ cũng sẽ không chậm hơn thuyền bao nhiêu.

“Được, vậy thì như vậy đi.”

Nửa ngày trôi qua, ba người Sở Vĩnh Du đã vào đến trạng thái lặn nước, đang dùng tốc độ cực nhanh hướng về nước Mỹ.
 
Bản Lĩnh Ngông Thần
Chương 989


CHƯƠNG 989

Lúc này, Sở Vĩnh Du bỗng làm tư thế tay, ba người nhanh chóng bơi sang một bên.

Trong tầm mắt là mấy chục con cá mập, đều có thể nhìn ra, những con cá mập này dường như có chút khác biệt với cá mập bình thường.

Không sai, Sở Vĩnh Du chính là phát hiện nguyên nhân này nên mới định đi theo, dù sao cũng không quá ngược hướng.

Nhớ lúc ban đầu đi vào tử ngục, tiện đường cứu Yamakawa Gin, lúc đó, họ gặp phải công kích của loại cá mập biến dị này, tuyệt đối không nhớ lầm.

Bây giờ đã vào hải vực nước Mỹ, theo đám cá mập này, nếu có thể tới căn cứ của người đứng sau, hẳn có thể biết được rất nhiều điều, tóm lại sẽ tốt hơn chả biết gì vào thẳng nước Mỹ.

Bơi khoảng một tiếng, phía trước bỗng xuất hiện tòa kiến trúc cheo leo nổi lên giữa biển lớn, không biết dùng thứ gì tạo thành, diện tích có vẻ cực kỳ lớn, mà đám cá mập đó, chính là tiến vào tòa kiến trúc này.

Sở Vĩnh Du lại làm tư thế tay, ý tứ rất rõ ràng, chính vào tiến vào đó.

“Đại nhân, phát hiện ba nhân viên lặn, đang hướng về căn cứ.”

Trong căn phòng nào đó tòa kiến trúc, có người mở miệng báo cáo, một lão giả đầu trọc lóc mặc áo khoác trắng đang nhìn màn hình bước tới.

“Giết.”

Chỉ tùy ý liếc mắt một cái, liền đưa ra quyết định như vậy, đủ để thấy cũng là nhân vật tàn ác.

Người kia lập tức ấn nút, phía dưới tòa kiến trúc, một mảnh ngư lôi b*n r*, tốc độ cực nhanh, mục tiêu chính là ba người Sở Vĩnh Du.

Người hình thường không thể nào tránh né, nhưng đám người Sở Vĩnh Du lại không phải người bình thường.

Thấy ngư lôi bị tránh đi, lão giả áo khoác trắng cau mày.

“Không phải người bình thường, gọi hộ vệ g**t ch*t.”

“Vâng.”

Hộ vệ ngồi tàu ngầm cỡ nhỏ ra ngoài cũng bị giải quyết dễ dàng, lão giả áo khoác trắng cảm thấy có chút sợ hãi, vội vàng chạy ra ngoài.

Đang chạy trong hành lang, bỗng ầm một tiếng, tường phía trước bị phá một lỗ to, ba người Sở Vĩnh Du xuất hiện.

“Giết chúng!”

Mười mấy hộ vệ bảo vệ lão giả áo khoác trắng, ai nấy đều cầm súng tiểu liên, đang muốn bóp cò, Khổng Lưu lại hừ lạnh một tiếng.

Đám hộ vệ đó lập tức đều như đầu óc nổ tung, gục ngã xuống đất.

Đến lúc này, lão giả áo khoác trắng mặt đã hoàn toàn giăng đầy kinh sợ.

“Các…các người rốt cuộc là ai?”

Nhìn hai khuôn mặt nước R, một khuôn mặt người da trắng này, lão ta thật sự hơi sợ hãi.

“Đừng căng thẳng, ông là người phụ trách nơi này nhỉ, chúng tôi đến chỉ là muốn hỏi ông vài vấn đề, không phải muốn giết ông.”

Nghe thấy lời này, với thực lực như vừa rồi của ba người Sở Vĩnh Du, nếu muốn giết ông ta, tuyệt đối là chuyện trong giây lát, lão giả áo khoác trắng khẽ thở phào trong lòng, vội cười nói.

“Vâng vâng, các cậu có thể gọi tôi là tiến sĩ, tôi chính là người phụ trách nơi này.”

Đến một căn phòng, sau khi ngồi xuống, Sở Vĩnh Du mở miệng.
 
Bản Lĩnh Ngông Thần
Chương 990


CHƯƠNG 990

“Tiến sĩ, ông hiểu về tình hình nước Mỹ hiện tại sao?”

Trầm tư giây lát, tiến sĩ nói.

“Tôi hiểu rồi, các cậu muốn tiến vào nước Mỹ, đúng chứ? Nước Mỹ bây giờ đã xảy ra biến hóa nghiêng trời lệch đất, từ sau khi đám người lạ đó xông vào, chỉ ngắn ngủi năm giờ đồng hồ, nước Mỹ liền đổi chủ, còn may tôi ở trong căn cứ, nếu không có lẽ cũng không thể ra ngoài nữa rồi.”

Mặt Sở Vĩnh Du lộ ra nụ cười, xem ra quả thực là tìm đúng người rồi.

“Phiền ông nói rõ một chút.”

“Được, cho đến hiện tại, đám người đó không tàn sát bừa bãi, tất cả đều vẫn đang làm việc trật tự, cho nên họ rốt cuộc muốn làm gì, không ai biết đáp án. Đúng rồi, cách mỗi tuần, họ sẽ chọn ra một ngàn người, sau đó một ngàn người này sẽ vĩnh viễn biến mất, không biết đã đi đâu.”

Sở Vĩnh Du gật gật đầu, cuối cùng hỏi ra vấn đề quan tâm.

“Ông biết Fenster chứ?”

Là người giàu nhất nước Mỹ, người không biết Fenster, có lẽ đã rất ít rất ít rồi.

Quả nhiên, tiến sĩ cười nói.

“Đương nhiên biết, tôi và Fenster còn quen nhau đấy, trước đây có vài hạng mục nghiên cứu, chính Fenster cung cấp tiền cho tôi, nhưng cậu ta bây giờ xem như bị giam lỏng trong nhà rồi, chính là bị đám người xa lạ bỗng nhiên xuất hiện đó giam lỏng, cụ thể muốn làm gì thì không biết.”

Giam lỏng trong nhà? Lo lắng của Sở Vĩnh Du tiêu tán hết, chỉ cần người không sao, vậy là tốt rồi.

“Chỗ tôi có bản danh sách, ông xem xem có thể giúp tôi hỏi thăm tung tích những người này không.”

Sở Vĩnh Du lấy điện thoại ra, trước đó ông Tần đã truyền hết nhân lực phân bố ở các quốc gia cho anh.

Thực ra cũng là không còn cách nào, cứu viện một ít còn có thể, nếu cứu hết mọi người ra, căn bản là không hiện thực.

Tiến sĩ liếc nhìn, vội nói.

“Được, ở nước Mỹ tôi còn có vài người đủ dùng, tôi sẽ lập tức kêu họ đi tra.”

Nếu là trước đây, Sở Vĩnh Du làm sao có thể đưa danh sách cho một người nước ngoài xem, nhưng bây giờ, kẻ địch đã biến thành Huyền Hoàng Tinh, đương nhiên cũng không để ý nữa.

“Ông lưu lại phương thức liên lạc của tôi, một khi có tin tức, nhanh chóng nói cho tôi biết, để hồi đáp, tôi cho phép ông đến nước R của chúng tôi sinh sống.”

A? Tiến sĩ nhất thời vui mừng đến cực độ, vì tin tức ông ta nhận được, chính là quốc gia khác cũng xuất hiện đám người xa lạ đó, chỉ có nước R hiện tại bình an vô sự, ai không muốn đến nơi đó sống chứ.”

“Cảm ơn, cảm ơn, tôi sẽ kêu họ dốc sức nhanh chóng điều tra.”

Chính vào lúc này, một người xông vào, mặt đầy kinh sợ.

“Không hay rồi, tiến sĩ, đám…đám người xa lạ đó, xông vào rồi.”
 
Bản Lĩnh Ngông Thần
Chương 991


CHƯƠNG 991

Sắc mặt tiến sĩ khó coi, ông ta sớm đã ngờ tới sẽ có một ngày này, dù sao đám người lạ đó quá kh*ng b*, lúc xuất hiện, đừng nói là ai nấy đều đáng sợ như quái vật, chỉ đám vũ khí đó thôi, đã là những loại chưa từng nghe thấy, b*n r* tia sáng kịch liệt.

“Giao cho chúng tôi đi, vừa khéo cũng muốn mở mang kiến thức.”

Sở Vĩnh Du cười đứng dậy, thật là đang buồn ngủ thì có người đưa gối đầu, hoàn toàn có thể thư giãn gân cốt ở đây rồi.

Vừa nghe thấy lời này, tiến sĩ cũng không biết làm sao hình dung tâm trạng mình, thật là lúc lên lúc xuống, sao lại quên mất ba kẻ b**n th** Sở Vĩnh Du chứ.

Ra khỏi phòng, vòng một vòng, trong hành lang trắng toát dài dẵng, tám người từ đối diện đi tới, đều là người da trắng, bốn người trong đó tay cầm súng cổ quái.

“Thiếu chủ, quả thật là người của Huyền Hoàng Tinh, trong tay họ cầm súng phân tử F do liên minh chế tạo, là súng tay sơ cấp nhất của Huyền Hoàng Tinh, b*n r* chùm sáng phân tử, có thể g**t ch*t võ giả tiên thiên trong giây lát.”

Lời của Khổng Lưu khiến Sở Vĩnh Du thở dài, súng sơ cấp nhất của Huyền Hoàng Tinh đã có thể g**t ch*t võ vương trong phút chốc, vậy cao cấp hơn thì sao? Nước R thật sự còn con đường rất dài phải đi, mười năm, thật sự đủ sao?

Lúc cách nhau khoảng mười mét, tám người đối diện dừng bước, tên lực lưỡng người da trắng cầm đầu mở miệng.

“Tiến sĩ đâu? Không nghĩ tới nơi này của ông ta còn có người nước R, thú vị.”

Sở Vĩnh Du không đáp, mà nhìn sang Khổng Lưu nói.

“Để lại một tên là được rồi.”

“Vâng, thiếu chủ.”

Soạt!

Thân thể Khổng Lưu biến mất, chỉ vài giây, lại trở về, mà lúc này, đối diện chỉ còn lại tên da trắng vừa nói chuyện còn đứng đó, những người khác đều chết rồi.

“Anh!”

Tên da trắng biến sắc, kinh sợ không cách nào tưởng tượng, nơi này sao có thể có người thực lực mạnh mẽ như vậy.

“Tôi hỏi anh đáp, nếu không nói, kết cục giống họ.”

Nghe thấy lời của Sở Vĩnh Du, tên da trắng bỗng cười.

“Haha, đến đây liền nghe nói nước R là một quốc gia thần kỳ, đặc biệt nơi đó có người nắm giữ nhẫn Vũ Lam, đàm phán với liên minh lại muốn hòa bình mười năm, hôm nay gặp mặt, quả nhiên bất phàm, điều tôi nói, các người hẳn nghe hiểu đi? Về phần vấn đề anh quan tâm, tôi một chữ cũng sẽ không nói.”

Sở Vĩnh Du nhấc tay phải, tên da trắng sững sốt, hai mắt trợn to nói.

“Nhẫn Vũ Lam? Anh…chẳng lẽ chính là anh?”

Cùng lúc này, Khổng Lưu cũng mở miệng.

“Anh đoán không sai, tôi là Khổng Lưu của gia tộc Khổng thị, hiện tại có thể nói rồi chứ?”

Cái gì!
 
Bản Lĩnh Ngông Thần
Chương 992


CHƯƠNG 992

Tên da trắng điên mất, gia tộc Khổng thị là khái niệm gì? Đó là kẻ khổng lồ xếp top 10 Huyền Hoàng Tinh, dân gian lưu truyền, gia tộc Khổng thị là người bảo vệ trung thành của người nắm giữ nhẫn Vũ Lam, bây giờ xem ra, là thật rồi.

“Tham kiến Khổng đại nhân.”

Đối với người địa cầu, dù Sở Vĩnh Du là người nắm giữ nhẫn Vũ Lam, hắn cũng sẽ không chút tôn trọng, nhưng đối với gia tộc Khổng thị, tên da trắng thật sự vui vẻ thành phục, dù sao từ nhỏ đã tai nghe mắt thấy quá nhiều quá nhiều rồi.

“Thái độ không tệ, thiếu chủ, người có thể hỏi rồi.”

Sở Vĩnh Du gật đầu, dẫn theo Khổng Lưu, quả nhiên không sai, nhưng giống như Khổng Lưu nói, cũng có kẻ không nể mặt gia tộc Khổng thị, cho nên lúc khiêm tốn thì vẫn là nên khiêm tốn.

“Tôi hỏi anh, tôi muốn tìm vài người nước R, còn có Fenster, anh biết tin tức của họ sao?”

Vì có Khổng Lưu, tên da trắng hoàn toàn thành thực, nói.

“Fenster bị giảm lỏng trong nhà mình, về phần đám người nước R anh nói, phạm vi hơi rộng, tôi không tiện đáp.”

“Đợi lát nữa tôi cho anh xem danh sách, có thể nói cho tôi biết tại sao Fenster bị giam lỏng không?”

Tên da trắng gật đầu, đáp.

“Giam cầm Fenster là để dịch chuyển tài sản và xí nghiệp của anh ta, như vậy có thể bớt đi rất nhiều phiền phức, một khi chuyển dịch xong, thì sẽ g**t ch*t.”

Giống như Sở Vĩnh Du nghĩ, vì Khổng Lưu từng nói, xâm chiếm bất kỳ một tinh cầu nào, đều sẽ làm theo trật tự, sau đó lại chậm rãi biến thành tinh cầu phụ thuộc của Huyền Hoàng Tinh, điều này cũng cần thời gian.

Sở Vĩnh Du bước tới, đưa danh sách cho tên da trắng, người sau liếc mắt một cái, lập tức nói.

“Là những người này à, họ đều bị nhốt lại, đều là nhân tài của các lĩnh vực học tập ở nước R, về phần tại sao nhốt lại, chỉ có đại nhân Tom biết.”

“Tom?”

Khổng Lưu bỗng cau mày nói, Sở Vĩnh Du nhìn sang.

“Anh biết người tên Tom này?”

“Biết, tên đầy đủ Tom Andrew, gia tộc Andrew cũng là một trong mười gia tộc lớn ở Huyền Hoàng Tinh, Tom xem như là một thiên tài trong thế hệ trẻ gia tộc Andrew, không nghĩ tới lần này cũng đến địa cầu.”

Một trong mười gia tộc lớn? Sở Vĩnh Du cũng cau mày, như vậy xem ra hình như có chút phiền phức.

“Anh biết họ bị nhốt ở đâu sao?”

“Tòa nhà Đế quốc, đại nhân Tom bây giờ ở đó, về phần cụ thể ở nơi nào của tòa nhà Đế Quốc, thì không được biết.”

Lúc này, Khổng Lưu đi tới, nhấc cánh tay tên da trắng, khẽ vỗ xuống, trên cánh tay rõ ràng hiện ra màn sáng nhỏ.

“Anh có thể đi rồi, cuộc đối thoại hôm nay cứ xem như chưa từng xảy ra, bất kỳ người thứ ba nào biết được, tôi đều sẽ xem như anh truyền ra, đến lúc đó, bất kể gia tộc anh là người từ địa cầu phái tới, hay là gia tộc ở Huyền Hoàng Tinh, đều sẽ hoàn toàn tiêu diệt.”

Tên da trắng vội gật đầu.

“Sẽ không đâu, Khổng Lưu đại nhân yên tâm, tôi biết hậu quả.”
 
Bản Lĩnh Ngông Thần
Chương 993


CHƯƠNG 993

Cứ như vậy, tên da trắng rời đi, Sở Vĩnh Du hỏi.

“Trên cánh tay là cái gì?”

“Giống như giấy chứng minh ở nước R, bên trên ghi địa chỉ gia đình còn có tin tức cá nhân, không ai có thể ngụy tạo.”

Ngẫm nghĩ, Sở Vĩnh Du đi ra ngoài.

“Đi thôi, chuyện không thể trễ nãi, cứu sư đệ Fenster của tôi ra trước, sau đó lại thương lượng làm sao cứu những người đó đi.”

Đến cổng lớn căn cứ, tiến sĩ nói.

“Anh Sở, tôi chuẩn bị tàu ngầm cỡ nhỏ cho các anh rồi, đều do tôi tự nghiên cứu, tốc độ cũng không chậm, tính ẩn nấp mạnh mẽ, tôi đã thiết lập tọa độ xong rồi, các anh đến đó sẽ có người tiếp ứng.

“Được, cậu cũng thu dọn chuẩn bị đến nước R đi, tôi đã đánh tiếng rồi.”

Tiến sĩ vui mừng như điên, đám người lạ đó đã phát hiện nơi này, đương nhiên không thể đợi thêm giây phút nào nữa, chuyện xảy ra hôm nay, thật sự xem như khiến ông ta tìm về một mạng.

Bên kia, tên da trắng trước đó, đầu trùm trong chiếc vỏ trong suốt, đang bơi thật nhanh.

“Thật sự không nghĩ tới, lại gặp phải Khổng Lưu và người nắm giữ nhẫn Vũ Lam ở đây.”

Thì thầm một câu, mặt tên da trắng bỗng trở nên dữ tợn.

“Khổng Lưu à Khổng Lưu, anh nằm mơ cũng không nghĩ tới, người nhà tôi sớm đã bị tôi giết sạch rồi, haha, cho nên anh muốn báo thù họ, vô ích thôi, tin tức này, tôi phải nói cho Tom đại nhân biết, như vậy nhất định sẽ được trọng dụng.”

Thời gian trôi qua, ba người Sở Vĩnh Du xuất hiện ở một bãi biển nào đó tại Mỹ.

“Là anh Sở sao?”

Một người từ đằng xa chạy về phía bên này.

“Không sai, cậu là người do tiến sĩ sắp xếp sao?”

Người thanh niên kia tóc vàng, vội vàng gật đầu.

“Đúng vậy, tiến sĩ bảo tôi đến đây đón anh, chúng ta lên xe trước đi, mặc dù ở đây không có người nhưng cũng cần cẩn thận một chút.”

Ba người Sở Vĩnh Du đi một đoạn không xa rồi lên một chiếc thương vụ Mercedes, xung quanh xe dán kính mờ, không thể nhìn rõ bên trong như thế nào.

“Anh Sở, anh muốn đi đâu?”

“Tới nơi Fenster đang ở.”

Ngôi nhà nơi Fenster đang ở nằm trên một hòn đảo nhỏ, cả hòn đảo đó đều là của anh ta, nhưng hiện giờ Sở Vĩnh Du không dám khẳng định Fenster rốt cuộc đang bị giam lỏng trong ngôi nhà nào ở đó.

Nghe thấy câu nào, người thanh niên kia liền kinh ngạc nói.

“Nhà của Fenster? Chẳng trách tiến sĩ bảo tôi chuẩn bị trước trực thăng, Fenster bị giam lỏng trong ngôi nhà trên đảo Lance, chỉ có thể đi đường không hoặc đường biển, nhưng đường biển thì rất dễ bị phát hiện.”

Anh ta đạp chân ga, chiếc xe đi thẳng về một nơi nào đó.

Đúng như những gì Sở Vĩnh Du nghĩ, quả nhiên là Fenster bị giam lỏng trong ngôi nhà trên đảo.
 
Bản Lĩnh Ngông Thần
Chương 994


CHƯƠNG 994

Chiếc xe đi khoảng mười mấy phút, tới một bãi đất hoang, một chiếc trực thăng đang đậu ngay trước mắt.

Sau khi xuống xe, người thanh niên kia nói gì đó với phi công rồi lại nói với Sở Vĩnh Du.

“Anh Sở, thật là ngại quá, các anh có người biết lái trực thăng không? Bởi vì ở đó có hơn 500 người lạ mặt, vũ khí trong tay họ có thể hạ được cả chiến đấu cơ chứ đừng nói là trực thăng, phi công không dám đi.”

Sở Vĩnh Du cười rồi nói.

“Cậu nói với anh ta không cần tới gần hòn đảo đó, tới lúc đó chúng tôi có thể tự nhảy xuống.”

Thanh niên kia ngẩn người một lát rồi nghĩ đến việc Sở Vĩnh Du là người nước R, tự nhiên hiểu ra, có lẽ việc nhảy máy bay chắc cũng chỉ là chuyện bình thường.

Nói chuyện thêm vài câu nữa, quả nhiên phi công kia đồng ý, chỉ cần không đến gần hòn đảo thì đương nhiên anh ta sẽ không nguy hiểm. Còn về việc mấy người Sở Vĩnh Du sẽ làm thế nào thì có lẽ đó không phải là việc anh ta nên quan tâm.

Lúc trực thăng bay về phía đảo Lance, Sở Vĩnh Du nhìn Khổng Lưu và Jessica rồi nói.

“Lát nữa cứ thế xông thẳng vào, không cần dừng lại làm gì, gặp vật gì ngăn cản thì cứ giết hết.”

“Tôi đã hiểu thưa thiếu chủ.”

Jessica cũng gật đầu, nhưng có Khổng Lưu ở đây, có lẽ cô ta cũng chẳng có cơ hội ra tay.

Một tiếng sau, phi công phát tín hiệu, ý là không thể tiếp tục bay về phía trước được nữa. Sở Vĩnh Du làm động tác tay, một giây sau cả ba người cùng nhảy xuống dưới.

Thấy ba người bọn họ thật sự cùng nhảy xuống, phi công cũng giật mình, anh ta cúi đầu nhìn xuống, ánh mắt càng thất kinh hơn.

Bởi vì ba người Sở Vĩnh Du đang chạy trên mặt biển, hơn nữa còn với tốc độ mà mắt không theo kịp.

Sau khi lên bờ, ba người không hề dừng lại, lao thẳng về phía ngôi nhà ở trung tâm hòn đảo.

Bùm!

Ba người vừa lao lên chưa lâu, một thứ trông như tia laser tím bắn tới, tốc độ nhanh hơn so với đạn rất nhiều, nhưng còn thua xa mấy người Sở Vĩnh Du.

Vì dù sao theo cách nói của Khổng Lưu, loại súng mang hạt F này có thể g**t ch*t những người ở cảnh giới Võ vương trong chốc lát, nhưng mấy người Sở Vĩnh Du thì sao? Đương nhiên là Khổng Lưu không cần nói, Sở Vĩnh Du và Jessica đều đạt tới cảnh giới Đan điền, làm sao có thể bị bắn trúng được chứ.

Bùm bùm bùm!

Đủ loại âm thanh nổ vang lên, tia laser màu tím đó gần như bao phủ cả bầu trời, chúng rơi xuống đất sẽ phát nổ tạo thành những hố sâu khổng lồ, có thể thấy uy lực lớn như thế nào.

“Giết!”

Sở Vĩnh Du chỉ nói một chữ, tốc độ của ba người càng nhanh hơn, anh và Khổng Lưu cùng ra tay một lúc, những tên thủ vệ kia lần lượt ngã ra đất.

Bọn họ chỉ mất vài giây ngắn ngủi để đi từ bờ đến ngôi nhà kia.

“Sư đệ!”

Anh mới kêu lên một tiếng, một giây sau đã có người trả lời.

“Sư huynh?”

Bóng người Fenster xuất hiện trước một cửa sổ sát đất tầng ba, nhìn thấy Sở Vĩnh Du, rõ ràng anh ta bất ngờ đến mức không thể tưởng tượng được.

“Khổng Lưu, ông ở lại đây, giết hết những kẻ định tới đây.”

“Vâng.”
 
Bản Lĩnh Ngông Thần
Chương 995


CHƯƠNG 995

Sở Vĩnh Du nói xong, nhảy vèo một cái là đã cùng Jessica đứng bên cạnh Fenster.

“Sư huynh, em… em thật sự không ngờ được là còn được nhìn thấy anh.”

Fenster xuýt xoa, trong lòng vô cùng phức tạp.

“Cậu là sư đệ của tôi, tôi có thể không lo cho cậu sao? Cũng may Thiệu Tử Tuệ cảm thấy không ổn đã liên hệ với tôi, nếu kéo dài thêm một thời gian nữa thì cậu sẽ nguy hiểm đến tính mạng.”

Nghe thấy câu này, trong lòng Fenster rất ấm áp, đúng là giữa vợ chồng tồn tại những mối liên hệ không thể nói rõ được.

“Đúng rồi sư huynh, những người giam lỏng em trên đảo này, không chỉ người nào người nấy có thực lực mạnh mà bọn chúng còn cầm thứ vũ khí gì đó mà trước giờ em chưa từng thấy, những…”

Sở Vĩnh Du xua tay, thẳng thừng cắt ngang lời của Fenster.

“Không cần lo lắng, đám người đó không làm tôi bị thương được, cậu có cần đem theo gì không? Nếu như không có thì chuẩn bị đi thôi.”

Bên ngoài đã yên tĩnh, rõ ràng là Khổng Minh đã giải quyết xong đám người đó.

“Không có, đồ đạc của em đã bị bọn chúng chiếm gần hết rồi, em đi lúc nào cũng được.”

“Tốt, trong nhà cậu có máy bay trực thăng đúng không?”

Phía sau ngôi nhà lộng lẫy này có một bãi đất bằng để đỗ máy bay, trong nhà Fenster có tất cả 6 chiếc trực thăng, xe sang thì nhiều không kể hết, đúng là không hổ danh là đại gia hàng đầu nước Mỹ.

Trong đó có hai chiếc trực thăng bên dưới có lắp súng máy hạng nặng và bệ phóng tên lửa.

“Mọi chuyện không thể chậm trễ được nữa, mau đi thôi.”

Dù sao cũng phải cứu những người Nước R bị nhốt ở tòa nhà Đế quốc, Sở Vĩnh Du không muốn làm lỡ thời gian, anh hiểu rõ đạo lý chậm trễ có thể sinh biến.

Jessica lái chiếc trực thăng, trở lại chỗ của thanh niên kia.

Khi nhìn thấy ba người Sở Vĩnh Du quay về, hơn nữa còn không chậm hơn người phi công kia bao nhiêu và còn dẫn theo được Fenster- người đang bị cấm túc thì thanh niên kia vô cùng kinh ngạc.

Những người tiến sĩ không hiểu tìm đâu ra được này thật đáng sợ, bọn họ hoàn toàn không có năng lực phản kháng trước mặt những người lạ đó, vậy mà trước mặt Sở Vĩnh Du, đúng thật là… “Đi thôi, dẫn chúng tôi tới tòa nhà Đế quốc.”

Đến khi Sở Vĩnh Du lên tiếng thì người thanh niên kia mới phản ứng lại được, vội vàng bảo mấy người bọn họ lên xe.

“Sư đệ, cậu biết tình hình hiện tại của nước Mỹ không?”

Ở trên xe, nghe thấy câu hỏi của Sở Vĩnh Du, Fenster lắc đầu cười khổ.

“Em không biết, em đang họp ở công ty, đám người Huyền Hoàng Tinh kia xông vào, sau đó giam lỏng em ở trong nhà, hoàn toàn cách biệt với thế giới bên ngoài. Nếu lúc trước không phải sư huynh nhắc nhở thì bây giờ mấy người vợ em có lẽ đã bị giết rồi.”

Đúng lúc đó, cậu thanh niên đang lái xe tự nhiên đạp phanh dừng xe, sau đó hốt hoảng quay lại nhìn Sở Vĩnh Du.

“Anh Sở, anh…. vừa nãy anh nói là sẽ đi đâu?”

“Tòa nhà Đế quốc, có vấn đề gì sao?”

Cậu thanh niên kia nuốt một ngụm nước bọt, ánh mắt lóe lên vẻ sợ hãi tột độ.

“Chỗ… chỗ đó không thể đi được, tòa nhà Đế quốc và ba con đường xung quanh đó là vùng cấm của người dân bản địa chúng tôi, ai xông vào đó đều giết không phải hỏi, chúng ta… chúng ta bây giờ làm vậy là đâm đầu vào chỗ chết.”
 
Bản Lĩnh Ngông Thần
Chương 996


CHƯƠNG 996

Nghe thấy cậu thanh niên kia nói vậy, Sở Vĩnh Du chau mày.

“Nghiêm mật như vậy sao?”

Cậu thanh niên vẫn rất bàng hoàng.

“Đâu chỉ là nghiêm mật, có thể nói là con ruồi còn không thể bay vào trong, nghe nói cao thủ của đám người kia đều ở trong tòa nhà Đế quốc, không ai dám mạo phạm.”

Sở Vĩnh Du không nghĩ nhiều, nói luôn.

“Cậu lái xe tới đó trước đi, tới nơi cách đó gần nhất mà vẫn an toàn thì cậu dừng xe lại, chúng tôi sẽ không để cậu xảy ra chuyện gì đâu.”

Nghe vậy, cậu thanh niên kia thở phào một hơi, tình hình bây giờ không còn cấp trên cấp dưới gì nữa, sở dĩ anh ta đồng ý giúp đỡ tiến sĩ cũng chỉ vì muốn báo đáp mối ân tình trước đây đã trọng dụng, vậy nên anh ta không thể làm việc mạo hiểm đến mức có thể mất đi tính mạng của mình.

“Thiếu chủ, nếu thật sự là như vậy thì rất khó để cứu người.”

Bởi vì có sự tồn tại của Tom Andrew nên Khổng Lưu mới nói như vậy, bởi vì Huyền Hoàng Tinh đứng trong top đầu mười gia tộc, không hề tính toán trong việc bảo vệ những nhân tài thế hệ sau của gia đình, vậy nên gia tộc Andrew nhất định sẽ cử các cao thủ tới bên cạnh Tom.

Thấy Sở Vĩnh Du trầm ngâm suy nghĩ, tự nhiên Jessica nói.

“Tới nơi tôi sẽ vào trong tìm hiểu tình hình trước.”

Sở Vĩnh Du nhìn Jessica rồi trầm giọng nói.

“Không được, cô biết nguy hiểm như thế nào không? Đến cả Khổng Lưu còn không chắc chắn, làm sao cô có thể vào trong tìm hiểu tình hình?”

Jessica mỉm cười, khuôn mặt cô ta tự nhiên thay đổi, dưới sự chú ý của Khổng Lưu, Fenster và Sở Vĩnh Du, khuôn mặt cô ta từ từ biến thành khuôn mặt của Fenster, có thể nói là giống y hệt, gần như không tìm ra được chút sai lệch nào.

“Cả dáng người cũng có thể thay đổi, là năng lực mới thức tỉnh gần đây, thực ra tôi cũng không hiểu rõ là có chuyện gì.”

Sở Vĩnh Du thở dài, điều quan trọng là chiêu này của Jessica hoàn toàn khác với khả năng thay đổi diện mạo của người dị năng trong Liên minh người dị năng. Những người này cho dù có thay đổi thế nào đi chăng nữa thì sức mạnh cũng không thay đổi, vậy nên với những đại cao thủ như Sở Vĩnh Du, bất cứ lúc nào cũng có thể bị nhận ra.

Nhưng hiện giờ anh thật sự không thể cảm nhận được chút gì, nếu không phải có Fenster ngồi bên cạnh, anh còn thật sự tưởng rằng đó chính là Fenster.

“Thiếu chủ, cô ấy được đấy, bởi vì đến tôi cũng không thể cảm nhận được đây là thật hay là giả.”

Khổng Lưu nói ra câu này, ánh mắt rất phức tạp, trên Trái đất này không ngờ lại xuất hiện một người như Jessica, tạm thời không nói đến những thứ khác, chỉ riêng khả năng này đã có thể nói là vô địch.

Không lẽ lời đồn là thật sao? Những người có mấy chiếc nhẫn trong vũ trụ, xung quanh luôn tập trung đủ kiểu nhân tài để giúp đỡ?

“Jessica, có thể cô sẽ giúp được một việc lớn đấy.”

Nói xong, tự nhiên Sở Vĩnh Du nghĩ tới chuyện gì đó, nói tiếp với Jessica.

“Cũng đừng chủ quan quá, nếu thật sự không thăm dò được gì thì rút ra ngoài trước, cô hiểu không?”

Jessica gật đầu, khuôn mặt nở nụ cười, hình như việc được Sở Vĩnh Du khẳng định và quan tâm là một chuyện vô cùng quan trọng với cô ta.
 
Bản Lĩnh Ngông Thần
Chương 997


CHƯƠNG 997

Nhưng điều mà Sở Vĩnh Du nghĩ nhiều lúc này là không hiểu vì sao khi vừa rồi nhìn thấy Jessica thay đổi gương mặt, tự nhiên trong đầu anh lại xuất hiện cảnh mây mưa ngày hôm đó với Đồng Ý Yên.

“Jessica, quãng thời gian gần đây cô có tới Tỉnh thành không?”

Bị hỏi đột ngột, Jessica lắc đầu.

“Không có, sao vậy anh Sở?”

Nhìn ánh mắt của Jessica, Sở Vĩnh Du gạt hết những nghi hoặc trong lòng, có một giây nào đó, anh đã thật sự nghi ngờ và lo lắng.

“Không sao, tôi chỉ tùy tiện hỏi một câu thôi.”

Khi màn đêm buông xuống, chiếc xe Mercedes cuối cùng cũng dừng lại ở một con ngõ trong thành phố.

“Ba con phố trước mặt đều là khu vực cấm.”

Câu đó của cậu thanh niên nghĩa là không thể lái thêm về phía trước nữa.

“Ừm, Jessica, cẩn thận.”

Sở Vĩnh Du nói xong, Jessica gật đầu, sau đó đi ra ngoài, cô ta vốn dĩ là người da trắng, xuất hiện trên đường sẽ không gây ra quá nhiều sự chú ý. Ngược lại, với khuôn mặt của Sở Vĩnh Du và Khổng Lưu, nếu hai người tùy tiện ra ngoài hành động có thể gây ra những phiền phức không cần thiết.

Mới hơn nửa tiếng trôi qua mà Jessica đã về.

“Nhanh như vậy sao?”

Đến cả Sở Vĩnh Du cũng cảm thấy bất ngờ, vì quá nhanh.

Biểu cảm lúc này của Jessica hơi phức tạp.

“Anh Sở, mọi chuyện rắc rối rồi, có lẽ là tên da trắng trước đây mà tiến sĩ thả đi dưới hầm đã tiết lộ bí mật.”

Hả? Khổng Lưu chau mày nói.

“Không thể nào, tôi đã xem thông tin về thân phận của anh ta, anh ta…”

Đang nói, tự nhiên sắc mặt của Khổng Lưu trở nên khó coi.

“Đáng chết, rất có khả năng là người trong nhà anh ta đều đã chết hết nên anh ta mới không còn gì để sợ như vậy. Bởi vì trong Huyền Hoàng Tinh, một khi có người chết thì đều phải báo cáo trung tâm và có phương án dự phòng. Thông tin cá nhân sẽ thay đổi, cũng có những kẻ to gan sẽ không đi khai báo, là tôi đã bỏ qua vấn đề này, xin thiếu chủ hãy trách tội.”

Bởi vì khi đọc thông tin của tên da trắng kia, trên đó ghi rõ ba mẹ, anh em, con cái của anh ta đều còn đầy đủ.

“Có gì mà trách tội hay không trách tội chứ.”

Sở Vĩnh Du không hề trách tội Khổng Lưu, là anh bảo Khổng Lưu thích nghi với quy tắc trên Trái đất, nếu như làm theo cách khi Khổng Lưu mới từ Huyền Hoàng Tinh tới thì làm sao ông ta có thể để tên kia sống.

“Jessica, cô nói cụ thể một chút đi.”

Jessica gật đầu rồi nói.

“Những người nước R có tên trong danh sách đều bị nhốt trong phòng khách, bốn phía xung quanh đều có thủ vệ, vừa nhìn là có thể thấy đối phương không hề e ngại, hơn nữa ở đó còn có một tấm bảng rất lớn, bên trên có viết chữ.

“Khổng Lưu, tôi là Tom, nếu như ông nhìn thấy nó rồi thì tôi muốn bàn chuyện hợp tác với người đang giữ nhẫn Vũ Lam, có lẽ ông hiểu rõ, với thực lực của hai người, sẽ không thể nào cứu được những người kia.”
 
Bản Lĩnh Ngông Thần
Chương 998


CHƯƠNG 998

Nói xong câu đó, Jessica nói tiếp rất nghiêm trọng.

“Không nói gì tới những thủ vệ khác, ở đó có bốn ông già, tôi chỉ nhìn qua thôi mà cũng cảm thấy vô cùng đáng sợ.”

Sở Vĩnh Du chau mày, nhìn về phía Khổng Lưu.

“Câu đó của Tom có ý là gì? Muốn hợp tác với tôi?”

Khổng Lưu suy nghĩ một lát rồi nói.

“Gia tộc Andrew ở trong top 10 các gia tộc của Huyền Hoàng Tinh, có một số đại biểu khá đặc biệt, bọn họ không tin ai chỉ tin chính mình, trong mười đại gia tộc, chỉ có gia tộc này là không ủng hộ những người có nhẫn.”

Nói đến đây, ánh mắt của Khổng Lưu càng thêm nghiêm trọng.

“Nếu những gì Jessica nói là thật thì chỉ dựa vào chúng ta, đúng là không thể cứu được những người đó ra ngoài, cách duy nhất là tôi quay về Huyền Hoàng Tinh một chuyến, điều thêm một số cao thủ từ gia tộc tới. Nhưng thời gian càng kéo dài càng có khả năng xảy ra biến cố.”

Sở Vĩnh Du do dự một lát rồi nói.

“Nếu bây giờ tôi thật sự xuất hiện để đi nói chuyện với gã tên Tom kia thì sao.”

“Chuyện này…. thiếu chủ, tôi cũng không dám đảm bảo rốt cuộc Tom muốn làm gì, tôi thật sự đoán không ra.”

Tự nhiên Sở Vĩnh Du lại cười, cả người trở nên nhẹ nhàng đi rất nhiều.

“Hay là đi một chuyến đi, đất nước cử tôi đi không phải là để giải quyết chuyện này sao? Làm sao tôi có thể thoái thác được?”

“Đi.”

Người thanh niên nhìn ba người Sở Vĩnh Du thế mà lại thật sự muốn đặt chân vào khu cấm địa chân chính của nước Mỹ, cảm thấy vô cùng bàng hoàng, nhưng mà lại không nói gì, dù sao thì mạng của người ta chứ cũng không phải là của anh ta, lúc này liền lái xe đi khỏi.

“Thiếu chủ, nếu như có bất cứ nguy hiểm nào, mong ngài rời khỏi trước.”

Lúc sắp đặt chân vào ba con đường mà người thanh niên lúc nãy đã nói là bị phong tỏa, Khổng Lưu vừa nói vừa lấy ra một dụng cụ kim loại hình bầu dục có kích thước lớn chừng bàn tay.

“Đây là cái gì vậy?”

Sở Vĩnh Du và Jessica đều tò mò, Khổng Lưu trịnh trọng nói.

“Là bom nổ, đây là vũ khí có lực sát thương lớn nhất trong mỗi một gia tộc giống như chúng tôi.”

Ồ? Sở Vĩnh Du có chút hứng thú.

“Uy lực của nó lớn tới cỡ nào?”

“Phá hủy một nửa mảnh đất nước Mỹ cũng không có bất cứ vấn đề gì, những cao thủ như tôi chắc chắn không thể nào trốn thoát.”

Wow!

Lúc này, Sở Vĩnh Du và Jessica hít vào một ngụm khí lạnh, chỉ là một món đồ vật lớn chừng bàn tay mà lại có lực phá hoại kinh khủng như thế, thật sự rất khó để có thể tưởng tượng được.

Ở trái đất, nếu như làm đến điểm này thì phải là vũ khí cuối cùng của các cường quốc, dựa theo những gì Khổng Lưu đã nói, đây chỉ là vũ khí có lực sát thương lớn nhất của từng gia tộc Huyền Hoàng Tinh bọn họ, liên minh thống trị tối cao như thế nào? Đúng là cách biệt quá xa.
 
Bản Lĩnh Ngông Thần
Chương 999


CHƯƠNG 999

“Ngài Khổng Lưu.”

Đi không bao xa liền có hai người xuất hiện, bọn họ cung kính hành lễ, chỉ có thể nói là gia tộc của Khổng thị đều đã bén rễ rất sâu ở trong lòng những người Huyền Hoàng Tinh.

“Dẫn đường đi.”

Nếu như Tom đã phái người đón ông ta, vậy thì chắc chắn đã gửi ảnh chụp của bọn họ đến đây, nếu không thì không có khả năng vừa mới bước vào là có người nhận ra.

“Mời đi theo chúng tôi, ngài Tom đang chờ ở đại sảnh.”

Có hai người đó dẫn đường thì đương nhiên không gặp bất cứ trở ngại nào.

Đi thẳng một đường vào tòa cao ốc đế quốc, giống như những gì mà Jessica đã nói, đám người nước R đều ở đây, trông có vẻ như không chịu khổ gì, chỉ là ánh mắt ảm đạm không có ánh sáng mà thôi.

Thấy Sở Vĩnh Du và Khổng Lưu với những đường nét của người nước R xuất hiện, bọn họ mới dấy lên vẻ hi vọng, nhưng mà cũng chỉ có thế thôi. Dù sao thì thực lực cách xa làm cho bọn họ không có khả năng nghĩ là mình sắp được cứu, còn lại là bị mấy người mới mang vào càng không thể trêu đùa.

“Khổng Lưu, đã lâu không gặp.”

Như là Jessica đã nói, bốn vị lão giả trước mặt, một lão giá tóc vàng trông có tinh thần trong số đó mỉm cười mở miệng, Khổng Lưu cũng trả lời.

“Đúng là đã lâu rồi không gặp, xem ra gia tộc Andrew các người rất coi trọng Tom, không ngờ là bốn người các ông đều bảo vệ cho cậu ta.”

Ông già vẫn cười.

“Đó là đương nhiên, Tom là thiên tài chân chính luôn luôn đứng đầu trong mọi phương diện đã được gia tộc Andrew chúng tôi công nhận, không coi trọng một chút thì làm sao có thể chứ? Mặc dù Tom chủ động đến mảnh đất hoang vu như địa cầu, nhưng mà dựa vào tính an toàn, vẫn phải được đảm bảo.”

“Đi theo tôi.”

Trong mắt Khổng Lưu lóe lên một tia ngưng đọng, nhìn Sở Vĩnh Du, mặc dù không lên tiếng nhưng mà Sở Vĩnh Du có thể hiểu được ánh mắt này, e là bốn lão giả này không phải là người dễ chọc, bọn họ rất đáng sợ.

Phía tây đại sảnh, đi qua một cánh cửa lớn, bước vào trong một căn phòng, ở bên trong chỉ có một người trẻ tuổi đang uống một ly rượu vang đỏ.

“Tôi vẫn khá thích rượu vang đỏ trên địa cầu.”

Tự thì thầm một câu, bỏ ly rượu xuống rồi đứng dậy cười nói.

“Chú Khổng Lưu, chắc hẳn người này là người nắm giữ nhẫn Vũ Lam?”

Gật gật đầu, Sở Vĩnh Du nhìn Tom, lúc giơ tay nhấc chân đều có một loại hơi thở quý tộc đập vào trong mắt, chỉ dựa vào khí chất và tướng mạo, đúng là không hề tầm thường.

“Tôi tên là Sở Vĩnh Du, anh tìm tôi có chuyện gì?”

Tay phải Tom ra hiệu.

“Ngồi đi, từ trước tới nay Tom tôi nói một là một nói hai là hai, đã nói là chuyện hợp tác thì đương nhiên là nói chuyện hợp tác rồi.”

Sau khi ngồi xuống, Tom nói tiếp.

“Chắc là anh Sở muốn cứu người dân của quốc gia này, ngoại trừ suy nghĩ của cá nhân, còn có cả đại nghĩa quốc gia có đúng không?”
 
Bản Lĩnh Ngông Thần
Chương 1000


CHƯƠNG 1000

“Không sai.”

Sở Vĩnh Du phun ra hai chữ đơn giản, Tom cười nói.

“Chuyện này không thành vấn đề, sự hợp tác mà tôi muốn thiết lập với anh Sở là tôi có thể đưa các nhân tài nước R ở các quốc gia khác về biên giới nước R trong vòng một tuần, không biết anh Sở cảm thấy như thế nào?”

Nghe nói như vậy, Sở Vĩnh Du im lặng, làm như vậy đương nhiên là tốt nhất, anh cũng có thể tránh gặp nguy hiểm. Hơn nữa, theo một ý nghĩa nào đó mà nói làm như vậy càng có thể bảo đảm sự an toàn của những nhân tài chủ chốt.

“Điều kiện.”

Nhưng trên đời này chẳng có một bữa cơm nào là miễn phí, cho nên Sở Vĩnh Du lại thốt ra hai chữ.

“Ha ha, điều kiện ấy à. Gia tộc Andrew chúng tôi chưa bao giờ thờ phụng ai, cũng không sùng bái ai, cũng sẽ không hợp tác với người nào. Nhưng mà từ tận đáy lòng tôi cảm thấy nếu cứ tiếp tục như vậy thì yếu tố rủi ro sẽ luôn luôn tồn tại, đối với tôi, tôi chỉ muốn giảm hệ số này xuống một chút.”

Nói đến đây, sắc mặt của Tom liền nghiêm túc hơn.

“Chỉ cần anh Sở đồng ý, bất cứ khi nào trong tương lai, nếu gia tộc Andrew chúng tôi cần thì anh Sở có thể viện trợ một lần, vậy thì Tom tôi có thể chắp tay đưa những người nước R này ra ngoài.”

Vừa nói xong, Khổng Lưu liền cười lạnh.

“Tom, cậu tính toán hay quá nhỉ ?Thiếu chủ là người nắm giữ nhẫn Vũ Lam, nếu như không bị b*p ch*t từ trong trứng nước thì tương lai và địa vị cao thế nào, đừng nói chỉ là gia tộc Andrew các người, cho dù là toàn bộ Huyền Hoàng Tinh thì cũng phải cúi đầu gọi thần. Nếu không, cậu cho rằng vì cái gì mà một năm trước thiếu chủ có tư cách đàm phán với liên minh.”

Tom giang tay ra.

“Chú Khổng Lưu, tôi chỉ đề nghị một chút mà thôi, nếu như thương lượng không được thì đương nhiên không sao hết, tôi sẽ cho người đưa các người ra ngoài an toàn. Dù sao thì gia tộc Khổng thị và thế lực của gia tộc Andrew là ngang nhau, không thể gây tổn thương hòa khí được.”

Con người Tom nói chuyện một giọt nước cũng không lọt, nói như vậy, rõ ràng là đang nhắc nhở Sở Vĩnh Du bây giờ anh chẳng là cái thá gì hết, tôi nể tình cũng chỉ là nể Khổng Lưu mà thôi.

Khổng Lưu còn muốn lên tiếng nhưng lại bị Sở Vĩnh Du ngăn cản, rốt cuộc cũng nói.

“Anh thật sự rất lợi hại, vừa mới đến địa cầu có mấy ngày mà lại biết tin tức của tôi chỉ trong mấy tiếng đồng hồ, còn có thể điều tra mọi chuyện cẩn thận như vậy.”

“Tôi đồng ý thiếu gia tộc Andrew các người một món nợ ân tình, nhưng mà tôi có điều kiện tiên quyết.”

Nghe thấy Sở Vĩnh Du đồng ý, Tom vui vẻ nói.

“Mời anh Sở nói.”

“Người bán đứng chúng tôi phải chết.”

Lọai người phản bội như thế này, Sở Vĩnh Du đã tha cho một mạng mà còn dám tình báo, đây mới là ghê tởm nhất.

“Chuyện nhỏ thôi, anh Sở không nói thì tôi cũng sẽ làm thịt hắn ta, Tom tôi cũng ghét nhất là loại người hai mặt.”

Vỗ tay một phát, cửa phòng mở ra, một người da trắng cao lớn được lôi ra từ trong căn cứ dưới nước, mang theo vẻ mặt hoảng sợ bị đẩy ra, thậm chí còn không kịp nói câu nào là đã bị bẻ gãy cổ.

Lúc này, Tom đứng dậy rồi nói.

“Vậy thì anh Sở, ngài cũng cần cho tôi một lời đảm bảo, tôi không có khả năng tin tưởng lời hứa miệng của anh.”
 
Bản Lĩnh Ngông Thần
Chương 1001


CHƯƠNG 1001

“Không được, thiếu chủ tôn quý như thế nào, làm sao có thể cho cậu quay video, nằm mơ đi.”

Lúc Tom nói ra điều kiện của mình, Khổng Lưu liền vỗ bàn đứng dậy, ánh mắt lạnh lẽo đảo quanh, dường như một khắc sau liền muốn g**t ch*t Tom.

Mà lão giả trước đó đã đứng ở bên cạnh Tom từ lâu rồi, dù sao thì Khổng Lưu là một cao thủ, đứng ở một khoảng cách xa, ông ta không dám đảm bảo mình có thể cứu viện kịp thời.

“Chú Khổng Lưu, đây là cách làm ổn thỏa nhất, đáng tin cậy nhất. Nếu như anh Sở không đồng ý, vậy thì chuyện hợp tác này coi như không có cách nào tiếp tục tiến hành.”

Yêu cầu của Tom là Sở Vĩnh Du quay video nói lời hứa, đồng thời Khổng Lưu cũng nhất định phải đứng ở bên cạnh, cứ như vậy, cộng thêm trong tay phải của Sở Vĩnh Du có đeo nhẫn Vũ Lam, vậy thì đã có thể chứng minh đây chính xác là Sở Vĩnh Du mà không phải là người nào giả mạo.

“Được thôi, tôi có thể quay.”

Sở Vĩnh Du đột nhiên đồng ý, Khổng Lưu liền gấp gáp.

“Thiếu chủ, tuyệt đối không thể! Nếu như Tom lấy video tuyên bố ở Huyền Hoàng Tinh, vậy thì tất cả những người Ở Huyền Huyễn Tinh sẽ biết người nắm giữ nhẫn Vũ Lam là ai, cho dù có liên minh kiềm chế, ở Huyền Hoàng Tinh không có người nào dám ra tay với ngài, nhưng mà người của những tinh cầu khác thì sao đây? Người ủng hộ cho chiếc nhẫn khác sẽ như thế nào? Quá nguy hiểm.”

Tom đứng ở đối diện đột nhiên giơ tay phải, vươn ba ngón tay ra, trịnh trọng nói.

“Tôi Tom Andrew, lấy danh nghĩa gia tộc Andrew ra để thề, nếu như video này bị tôi lợi dụng làm loạn, vậy thì Tom Andrew tôi đồng ý bị liên minh xử tử theo luật lệ mà còn có thể phát trực tiếp đồng bộ ở toàn bộ tinh cầu.”

Tom nói xong, nháy mắt ra hiệu, một tên thủ hạ lúc nãy chơi chết người đàn ông vạm vỡ da trắng liền đưa cho Khổng Lưu một chiếc điện thoại.

“Chú Khổng Lưu, trong video có tôi cùng với bát gia gia, chắc là không có vấn đề gì chứ. Làm trao đổi, anh Sở có thể giữ đoạn video này.”

Nhìn video vừa mới quay ở trong điện thoại di động, Khổng Lưu kinh ngạc nhìn Tom rồi hỏi.

“Cậu có thể làm thật? Tom, theo như tôi được biết thừa kế theo di sản gia tộc Andrew cho đến bây giờ vẫn chưa từng xảy ra thay đổi, tại sao cậu lại phải làm ra hành động như thế?”

Tom cười nói.

“Không nói dối gì chú Khổng Lưu, ai mà không muốn có nhiều thêm một lá bài. Đúng là gia tộc Andrew tôi có nội tình thâm hậu không sợ ai, nhưng mà có nhiều thêm một lá bài tại sao lại không chịu chọn chứ, hơn nữa đây là vụ hợp tác giữa tôi và anh Sở, không có liên quan gì với gia tộc tôi, sao tôi lại không vui vẻ mà làm?”

Nói đến đây, Khổng Lưu cũng không thể phát biểu gì thêm, bởi vì đoạn video này một khi Tom thất hứa thì mang nó đến liên minh là Tom sẽ bị xử tội tử hình, hơn nữa còn trực tiếp đồng bộ ở Huyền Hoàng Tinh. Mặc dù chỉ là một mình Tom, nhưng mà chắc chắn toàn bộ gia tộc Andrew sẽ nhận phải ảnh hưởng to lớn, làm như vậy không được gì mà còn mất.

Ông ta cũng suy nghĩ ở một phương diện khác, nếu như Tom muốn giết Sở Vĩnh Du hoặc là hãm hại, hoàn toàn không cần thiết phải phiền phức như thế, làm như này quá vẻ vời thêm chuyện.

Cứ như vậy, sau khi Sở Vĩnh Du quay video xong, Tom hài lòng nói.

“Anh Sở, vậy thì sau này hai chúng ta xem như là bạn hợp tác, một tinh cầu cằn cõi như là địa cầu, trong mười gia tộc lớn nhất, ngoại trừ chú Khổng Lưu đến đây thì cũng chỉ có tôi, cho nên anh hoàn toàn có thể không cần quan tâm những người đóng quân ở quốc gia khác, điều mà anh cần lo lắng là mười năm sau nếu như hiệp nghị giữa anh và liên minh đã mất đi hiệu lực, đến lúc đó nước R bị xâm chiếm, điều đấy mới là kinh khủng nhất.”
 
Bản Lĩnh Ngông Thần
Chương 1002


CHƯƠNG 1002

Sở Vĩnh Du nhíu mày.

“Tại sao?”

“Đương nhiên là thành do nhẫn Vũ Lam, bại cũng do nhẫn Vũ Lam. Nếu như mười năm sau mà anh không thực hiện được yêu cầu của liên minh, vậy thì đương nhiên những người khác sẽ cho rằng anh là một kẻ thất bại, không có tư cách tiếp tục nắm giữ nhẫn Vũ Lam. Ha ha, cuối cùng chỉ có gia tộc Khổng thị là gia tộc đã tuyên thệ bán mạng cho nhẫn Vũ Lam là ở bên cạnh anh, những người còn lại đều là kẻ thù.”

Nghe nói như thế, Sở Vĩnh Du bỗng dưng mỉm cười.

“Vậy thì anh nên chúc phúc tôi tất cả đều thuận lợi, nếu không thì vụ hợp tác lần này chẳng phải sẽ đổ sông đổ biển à?”

Cứ như vậy, bọn người Sở Vĩnh Du đi khỏi, Tom cũng làm đúng như lời mình đã hứa hẹn, thả những người nước R trong danh sách ra ngoài, đồng thời còn cho người đưa một nhóm người Sở Vĩnh Du đến sân bay.

Trước khi đi, Sở Vĩnh Du đưa danh sách cho Tom, anh ta đảm bảo những nhân tài bị mắc kẹt ở mỗi quốc gia sẽ được đưa về nước R nội trong một tuần.

“Tom, cậu thật sự cho rằng chỉ là một người lớn lên ở tinh cầu cằn cỏi như địa cầu cuối cùng thật sự có thể đăng đường nhập thất?”

Vẫn là vị lão giả tóc vàng trước đó đứng ở trong phòng tiếp khách đang nhìn Tom.

“Bát gia gia, tôi muốn hỏi ngài một câu, những người nước R làm được gì cho chúng ta?”

“Đương nhiên là vô dụng.”

Thứ mà địa cầu gọi là nhân tài, trong mắt người Huyền Hoàng Tinh bọn họ đương nhiên không đáng một xu.

“Thế thì không phải là dùng những người này để đổi được một vụ hợp tác? Sở Vĩnh Du còn chưa trưởng thành, chúng ta không có bất cứ tổn thất gì, nếu như quả thật trưởng thành rồi, lại nợ tôi một món nợ ân tình, sao lại không làm chứ?”

Bát gia gia mỉm cười.

“Ha ha, cái thằng nhóc này, đầu óc thật khôn khéo, chẳng trách khi xin phép đến địa cầu thì các lãnh đạo cấp cao đều đồng ý.”

Tom lắc đầu.

“Nằm trong dự liệu mà thôi, nhưng mà bây giờ cũng nên trở về rồi, tôi đến đây vốn dĩ là xem xem có cơ hội tìm được người nắm giữ nhẫn Vũ Lam để đạt thành hợp tác, bây giờ nhiệm vụ đã hoàn thành rồi ta, tôi cũng không cần tiếp tục ở lại đây làm gì, đúng là ở đây cằn cỗi thật sự. À đúng rồi, bát gia gia, xếp hạng của liên minh dành cho địa cầu là thứ mấy?”

“Sơ cấp.”

Huyền Hoàng Tinh đều sẽ đánh giá cấp bậc đối với tinh cầu mà mình xâm chiếm, những người dân đến đây đều căn cứ theo đánh giá cấp bậc, quyết định chia làm bốn cấp bậc, sơ cấp, trung cấp, cao cấp cùng với đỉnh cấp. Mà địa cầu là cấp bậc sơ cấp thấp nhất, chính là nói cho dù là khoa học kỹ thuật hay là kinh tế, hoặc là võ lực cá nhân đều là loại kém nhất, vậy thì người dân đến đây đương nhiên không phải là nhân vật gì cao siêu, cho nên để Tom đến đây mới có thể khiến cho mọi người bất ngờ như thế.

“Nếu như kỳ hạn mười năm đã đến mà Sở Vĩnh Du thực sự trưởng thành, có lẽ là địa cầu sẽ không còn là địa cầu đó nữa.”

Lúc máy bay đáp xuống sân bay bí mật ở Vân Kinh nước R, trên máy bay có khoảng năm mươi sáu nhân tài đứng đầu ở mỗi lĩnh vực vừa trở về từ nước Mỹ, bọn họ đều vui đến phát khóc, bọn họ cho rằng mình sẽ không thể gặp lại người nhà.

Vốn chính là đến nước Mỹ học tập, ai mà biết được lại xảy ra một chuyện bất ngờ lại đáng sợ như thế.
 
Bản Lĩnh Ngông Thần
Chương 1003


CHƯƠNG 1003

Sở Vĩnh Du dẫn Khổng Lưu và Jessica ra khỏi cửa khoang, đội ngũ ở phía dưới đã được sắp xếp chỉnh tề từ sớm, đám người ông Tần cũng có mặt trong số đó.

Phù phù!

Mọi người đều đồng loạt nhấc tay cúi chào, lúc này trên bầu trời dường như có tiếng long ngâm gào thét, dường như linh hồn của nước R đã hoàn toàn thức tỉnh vào thời khắc này.

Sở Vĩnh Du đứng ở phía trên cũng nâng tay phải lên làm một động tác cúi chào tiêu chuẩn, sau đó nghe ông Tần lớn tiếng nói.

“May mắn đã không làm mọi người thất vọng, danh sách nhân tài nước Mỹ gồm năm mươi sáu người, toàn bộ đều bình an trở về.”

Trong mắt ông Tần lóe lên nước mắt, bởi vì ai cũng biết nhiệm vụ lần này nguy hiểm tới cỡ nào.

Lúc này, nhìn Sở Vĩnh Du, có một câu nói quẩn quanh trong đầu ông ta.

Kiếp này không hối hận là người nước R, kiếp sau vẫn muốn làm người nước R!

Một tuần qua đi, ở tỉnh thành, rốt cuộc Sở Vĩnh Du cũng đã có thể xem như yên tâm, bởi vì quả nhiên là Tom làm được như lời mình đã hứa hẹn, toàn bộ những nhân tài chủ chốt của nước R trên danh sách phân bố ở từng quốc gia đều đã an toàn trở về nước, đến bây giờ anh đều không quên được lúc trở về từ nước Mỹ, khi những con người ấy bước chân đứng trên đất mẹ, sự biết ơn đối với anh, hay là ánh mắt vui mừng sau khi sống sót khỏi nguy hiểm.

Dù không có một câu cảm ơn, nhưng Sở Vĩnh Du đã đủ hài lòng rồi.

“Suy nghĩ gì vậy?”

Trong nhà hàng Thiên Hi các, lời nói của Đồng Ý Yên đã kéo suy nghĩ của Sở Vĩnh Du trở về, anh cười nói.

“Không có gì.”

Tại sao trưa hôm nay lại dùng cơm ở Thiên Hi các, đó là bởi vì đồ đệ Chiêm Tinh Hà mình mới thu nhận muốn đến đây, Sở Vĩnh Du đã cho Phồn Hoa đi đến sân bay đón người, sắp xếp chỗ ở cho Chiêm Tinh Hà, đồng thời thần y Bạch Ông nước R cũng đã vào vị trí sẽ chữa bệnh cho mẹ của Chiêm Tinh Hà.

“Vĩnh Du, tôi thật sự vô cùng tò mò không có cách nào hình dung được, cậu lại muốn nhận đồ đệ.”

Ngu Thư Di cũng ở đây, không, nói đúng ra thì cứ mặt dày ở đây không chịu đi. Vừa nghe thấy Sở Vĩnh Du mời đồ đệ tương lai đến đây dùng cơm, có nói như thế nào cũng không chịu đi ra.

“Một lát người ta sẽ đến đây thôi, cậu hỏi tôi thì có làm được gì đâu, cậu thật sự không cần phải làm việc hả?”

“Cậu quản tôi.”

Trợn mắt nhìn Sở Vĩnh Du, Ngu Thư Di lập tức thì thầm to nhỏ với Đồng Ý Yên, giống như là đang thảo luận mấy món đồ trang điểm vừa mới được ra mắt trên thị trường.

Lúc này, có tiếng gõ cửa vang lên, Phồn Hoa và Chiêm Tinh Hà bước vào.

“Anh Sở.”

Trôi qua hơn một tuần, lại nhìn thấy Sở Vĩnh Du một lần nữa, trạng thái của Chiêm Tinh Hà vẫn thấp thỏm không ngừng, sự kích động đó không có cách nào tiêu tan trong phút chốc.

“Tinh Hà, đến đây ngồi đi. Để tôi giới thiệu với cậu một chút, đây là Đồng Ý Yên vợ tôi, đó là Ngu Thư Di bạn của tôi, cậu đã gặp Phồn Hoa rồi, là bang chủ Tạc Thiên bang.”

“Chào chị dâu.”

Chiêm Tinh Hà cúi người chào, vô cùng cung kính, không có cách nào khác, vẫn còn chưa bái sư, anh ta không thể gọi Sở Vĩnh Du là sư phụ, càng không thể gọi Đồng Ý Yên là sư mẫu.
 
Bản Lĩnh Ngông Thần
Chương 1004


CHƯƠNG 1004

“Ừm, chào cậu.”

Đồng Ý Yên nhìn Chiêm Tinh Hà rồi đáp một câu, ai ngờ Ngu Thư Di lại chạy đến bên cạnh người ta đi lòng vòng quan sát, còn không ngừng chép miệng cảm thán.

“Chậc chậc, mạnh mẽ có lực, ngoại hình và dáng người của cậu ấy đều thuộc hàng đỉnh cao.”

Trong lúc nhất thời, trên mặt Sở Vĩnh Du đầy vẻ bất đắc dĩ, ho khan một tiếng, lúc này Ngu Thư Di mới ngồi lại vào vị trí của mình.

Không biết tại sao mấy động tác nhỏ của Ngu Thư Di như thế này làm cho mặt Chiêm Tinh Hà muốn đỏ lên, trong lòng liên tục cảm thán người ở bên cạnh sư phụ đều là những mỹ nữ tuyệt đỉnh, không hổ là sư phụ.

Nếu như biết suy nghĩ lúc này của Chiêm Tinh Hà, không biết là Sở Vĩnh Du sẽ có cảm tưởng gì.

“Bang chủ Tạc Thiên bang?”

Đột nhiên, Chiêm Tinh Hà trở về chỗ ngồi, khó tin nhìn Phồn Hoa.

“Chị Phồn Hoa, chị là bang chủ Tạc Thiên bang trong truyền nhân của rồng hả?”

Lắc đầu, Phồn Hoa nói.

“Đây chẳng qua là thân phận đối với người ngoài thôi, mặc kệ là ở Tạc Thiên bang trong trò chơi hay trong hiện thực, chỉ có một bang chủ, đó chính là anh Sở.”

Chà!

Chiêm Tinh Hà hít vào một ngụm khí lạnh, vô cùng kinh ngạc mà nhìn Sở Vĩnh Du, trong lòng có vô vàng ngọn sóng to đang nhấc lên, sư phụ này của mình cũng quá… khiêm tốn rồi.

“Được rồi, ăn cơm thôi, Thiên Hi các là nhà hàng do Thư Di mở, mùi vị rất ngon, nếm thử đi.”

Nhìn thấy Sở Vĩnh Du gắp cho mình một đũa đồ ăn, Chiêm Tinh Hà kích động không có cách nào tưởng tượng được, nếu như không gặp được sư phụ, cuộc sống của anh ta vẫn sẽ từ từ diễn ra, nhưng mà hiện tại…

Bữa cơm kết thúc, sau khi đi xuống lầu, mấy người đi đến trụ sở Tạc Thiên bang.

“Phồn Hoa, đợi một lát nữa sắp xếp một chiếc xe cho Tinh Hà, để cậu ấy tự chọn là được rồi.”

Nghe nói như thế, Chiêm Tinh Hà vội vàng khoát tay.

“Anh Sở, tôi…”

“Đừng có từ chối, nguyên tắc của tôi là nên hưởng thụ thì hưởng thụ, đừng quên sơ tâm là được rồi, mẹ của cậu bị bệnh đã có Bạch Ông cứu chữa, chắc là không có chuyện gì đâu, sau này tâm tư của cậu nên nghiêm túc đặt vào việc tu luyện, có hiểu chưa! Cậu cách Tiên Thiên võ giả cũng chỉ có một bước vào cửa, chờ sau khi tìm đủ số lượng Long Mễ, cậu sẽ trở thành Tiên Thiên võ giả, đến lúc đó tôi sẽ thu cậu làm đồ đệ.”

Chiêm Tinh Hà không biết nên nói cái gì, lúc này anh ta có nằm mơ cũng không dám suy nghĩ.

Sở Vĩnh Du lại lập tức quay đầu nhìn Phồn Hoa.

“Khi nào thu thập đủ một trăm nghìn hạt Long Mễ, đến lúc đó nói cho tôi biết.”

“Vâng anh Sở.”

Một trăm nghìn hạt Long Mễ, dọa Chiêm Tinh Hà đứng ở bên cạnh thiếu chút nữa là đã bị sặc bởi chính nước bọt của mình, rốt cuộc là mình đã tìm được một sư phụ như thế nào vậy.

Bước vào căn cứ Tạc Thiên bang, có một người đến thông báo.

“Bang chủ cô Yamakawa Gin và Văn Khả Hân đều đến rồi, đang đợi ngài.”
 
Bản Lĩnh Ngông Thần
Chương 1005


CHƯƠNG 1005

Sở Vĩnh Du hơi nhếch khóe môi, cái cô Yamakawa Gin này, kể từ sau khi trở về thì vẫn chưa từng gặp mặt, xem như là ngày hôm nay đúng lúc gặp được.

Bước vào trong một căn phòng, lúc hai người phụ nữ nhìn thấy Sở Vĩnh Du đến đây thì biểu hiện hoàn toàn khác nhau, Văn Khả Hân vẫn ổn, Yamakawa Gin thì kích động không có cách nào tưởng tượng nổi.

“Anh Sở?”

Dường như là không có cách nào kiềm chế, ngay cả một cô gái có tính tương đối bảo thủ và bình tĩnh như Yamakawa Gin lại muốn nhào tới ôm lấy Sở Vĩnh Du một chút.

Ban đầu, Sở Vĩnh Du dự định từ chối, nhưng mà suy nghĩ lại Yamakawa Gin là người nước ngoài, nếu như từ chối thì không hay cho lắm, thế là đơn giản ôm một cái.

Chiêm Tinh Hà đi vào cùng, hoàn toàn chết lặng, chỉ có thể nói là sức quyến rũ của sư phụ mình đúng là vô biên.

Lúc này, Sở Vĩnh Du nghĩ đến một vấn đề, nhìn Yamakawa Gin rồi hỏi.

“Gin, cô có thể ra khỏi nước Nhật hả?”

Theo như anh biết, ở địa cầu ngoại trừ nước R ra thì những quốc gia khác cơ bản đều đã bị Huyền Hoàng Tinh xâm chiếm, cho nên chắc chắn là tình huống ở nước Nhật không có gì khác biệt so với nước Mỹ, vậy thì sự xuất hiện của Yamakawa Gin ở đây đáng để suy nghĩ.

“Tôi… tôi vẫn luôn quản lý các vụ làm ăn ở bên nước R, trước đó không biết ba tôi nhận được tin tức gì đó mà kêu tôi đừng có trở về, vẫn nên ở nước R đi, cũng may là có chị Văn, nếu không thì tôi đã bị đuổi từ lâu rồi.”

Thì ra là vậy, Sở Vĩnh Du gật đầu.

“Vậy trước hết cô cứ ở đây đi, tôi sẽ nói với cấp trên một tiếng, nhưng mà đối với ba cô và những người còn lại tôi có tình cũng không thể giúp được cái gì, bây giờ ngoại trừ nước R ra thì ở đâu cũng hỗn loạn và phiền phức.”

Dường như là đã biết tình huống này, Yamakawa Gin miễn cưỡng lộ ra một nụ cười.

“Tôi biết chứ, anh Sở, chỉ là với tình huống hiện tại, sau này tôi không thể giúp đỡ cho Tạc Thiên bang được rồi.”

“Không cần đâu, khoản chi tiêu sinh hoạt sau này của cô đều là do Tạc Thiên bang chi trả.”

Nói đến đây, Sở Vĩnh Du chỉ Chiêm Tinh Hà.

“Giới thiệu một chút, đây là người mà trong tương lai tôi sẽ nhận làm đồ đệ, cậu ấy tên là Chiêm Tinh Hà.”

Chiêm Tinh Hà vốn dĩ có chút khẩn trương, theo bản năng bật thốt lên.

“Chị dâu…”

Vẫn may là vừa mới nói xong thì kịp phản ứng lại, vội vàng đổi giọng.

“Không không, chào hai chị, xin lỗi anh Sở, là do tôi quá khẩn trương.”

Sở Vĩnh Du bất đắc dĩ vỗ nhẹ vào đầu của Chiêm Tinh Hà, cười mắng.

“Khẩn trương cái rắm gì.”

Nhưng mà anh lại không biết rằng một tiếng chị dâu gọi sai của Chiêm Tinh Hà lại làm Yamakawa Gin và Văn Khả Hân cứ bồn chồn.

Nếu như quả thật có một ngày được gọi là chị dâu thì hay biết mấy.
 
Bản Lĩnh Ngông Thần
Chương 1006


CHƯƠNG 1006

Nói chuyện một hồi, Sở Vĩnh Du sắp xếp cho Phồn Hoa mỗi ngày phải chỉ đạo cho Chiêm Tinh Hà, tranh thủ trước khi trở thành Tiên Thiên võ giả thì phải rèn luyện nhược điểm của mình, dựa vào thực lực của Phồn Hoa cùng với thiên phú của Chiêm Tinh Hà, chắc là không có vấn đề gì lớn.

Lúc này, Sở Vĩnh Du đi đến một nhà máy, xung quanh nhà máy không có ai trấn giữ, bởi vì ở đây chỉ cần một người, đó chính là Khổng Lưu.

“Thiếu chủ, ông Tần đã vận chuyển vật tư tuần này đến đây.”

Cái được gọi là vật tư dĩ nhiên là những hòn đá có màu trắng sữa đã được khai thác, bây giờ Sở Vĩnh Du vô cùng nóng lòng, sư phụ vẫn còn đang bị giam giữ ở cửu Long vực nội vực, sao anh có thể chỉ lo lắng cho mình được chứ.

“Ừm, ông cứ trông coi đi, tôi vào trong.”

Mãi cho đến sáng sớm ngày hôm sau, Sở Vĩnh Du mới bước ra khỏi nhà máy.

Chỉ nhìn thoáng qua, Khổng Lưu liền chắp hai tay.

“Chúc mừng thiếu chủ đã thành công bước vào cảnh giới tiếp theo.”

Sau khi nói xong, sự rung động trong mắt Khổng Lưu vẫn còn chưa biến mất, ông ta tiếp tục nói.

“Có phải là thiếu chủ dự định đến long chi động một chuyến?”

Sở Vĩnh Du lại lắc đầu.

“Không cần, lúc nãy vừa mới tăng cao cảnh giới, rất kỳ quái, tôi cảm thấy như long chi động đột nhiên lại xuất hiện xung quanh tôi, tôi không có cách nào giải thích chuyện này, tôi tu luyện một đại cảnh giới, tôi đã rõ như lòng bàn tay.”

Sở Vĩnh Du không hề nói dối, những tảng đá màu trắng sữa được nhẫn Vũ Lam hấp thu không ngừng truyền vào trong cơ thể anh, vào khoảnh khắc mà anh đột phá đúng là có một loại cảm giác ra vào long chi động, vô cùng quỷ dị.

Đan điền đã được định hình hoàn hảo, đến đại cảnh giới tiếp theo tên là Dung Hợp Cảnh, tên giống như ý nghĩa, chính là để cho thân thể được cường hóa của mình cùng với đan điền hoàn mỹ bắt đầu thích ứng dụng hợp với nhau, cứ như vậy, có thể làm cho con người đạt đến trạng thái tốt nhất.

Mà Sở Vĩnh Du của lúc này đã bước vào tầng thứ nhất của Dung Hợp Cảnh.

“Không nói dối gì thiếu chủ, tôi có chút lo lắng, thiếu chủ có thể tăng thực lực nhanh như thế, có khi nào nó có di chứng không đây?”

Sở Vĩnh Du cười nói.

“Yên tâm đi, đường tôi đi khác với bất cứ kẻ nào, bởi vì tôi không tu luyện công pháp, có hiểu không?”

Nghe nói như thế, Khổng Lưu liền rung động, rất khó tin mà nhìn Sở Vĩnh Du.

“Thiếu chủ… thiếu chủ vẫn luôn không tu luyện công pháp, làm sao có thể.”

Về một khía cạnh nào đó, Huyền Hoàng Tinh với nước R là giống nhau, võ lực của cá nhân đều phải tu luyện công pháp mới có được, không tu luyện công pháp thì cảnh giới của bạn có cao đi nữa cũng chẳng có tác dụng gì.

Nói một cách khác, một người có thể đánh ra một quyền với sức nặng hai trăm cân, một người có thể đánh hai trăm cân mà không cần phải dùng lực, chỉ cần đấm một người khác thông qua công pháp của chính mình, cao nhất có thể đánh ra một quyền có nguồn lực ba trăm cân, đồng thời còn có thể đánh nhiều loại. So sánh hai bên, ai thắng ai thua, vừa liếc nhìn là biết ngay.

“Có cái gì mà không thể chứ, đường đều là do người đi mà, tôi chỉ là bước đi trên một con đường hoàn toàn mới mà thôi. Sao vậy, không có lòng tin với tôi hả?”

Khổng Lưu vội vàng cúi đầu.
 
Back
Top Bottom