Ngôn Tình Bạn Học Trình, Chúng Ta Hẹn Hò Đi!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Bạn Học Trình, Chúng Ta Hẹn Hò Đi!
Chương 80: 80: Hôn Lễ Trình Khải × Khương Ngọc


Sau khi tốt nghiệp xong ai nấy cũng có một công việc riêng của bản thân mình.

Lục Hàn thì tiếp quản công ty của gia đình.

Giản Nhu thì tự mở một trung tâm dạy ngoại ngữ.

Khương Ngọc thì xin vào công ty của Trình Khải để làm.

Tống Dương thì vào công ty của Lục Hàn làm.

Thu Hân cũng ở lại thành phố A này làm việc ở một ngôi trường cấp ba.

Còn Tiêu Dao thì vẫn ở lại thành phố B sinh sống và làm việc ở đó.
Trung tâm do cô mở cũng rất được nhiều bậc phụ huynh tin tưởng mà gửi gắm cho cô dạy.

Không chỉ mở trung tâm dạy học mà cô còn mở thêm một quán bánh ngọt nữa.
Sau khi làm việc được gần 2 tháng thì Trình Khải cũng bắt đầu lên kế hoạch rước Khương Ngọc về nhà rồi.

Tuần trước anh đã cầu hôn Khương Ngọc rồi nên hai bên gia đình cũng bàn bạc việc kết hôn của hai người.
Tháng sau sẽ là ngày cưới của Trình Khải và Khương Ngọc, ngày lành đó đã được Thu Nguyệt và mẹ Khương Ngọc tìm được, họ nói nếu cưới vào ngày đó thì vợ chồng mãi luôn hạnh phúc con cháu đầy đàn phúc hậu.
Trong mấy tuần này Khương Ngọc và Trình Khải rất bận rộn cho việc lựa chọn váy cưới, và dàn phụ dâu không thể thiếu Giản Nhu, Thu Hân và Tiêu Dao rồi.
Đến ngày cưới của hai người họ, mọi người gấp rút chuẩn bị để cho kịp giờ.

Địa điểm tổ chức đám thì tại một nhà hàng sang trọng được trang trí rất lung linh.
Trên đường đi đều rải khắp hoa hồng, ở phía trên trần nhà còn có mây nhân tạo và những bong bóng bay tạo ra một không gian rất lãng mạn.
Trong phòng trang điểm Giản Nhu luôn phụ tay để trang điểm lại cho Khương Ngọc, phải nói bộ váy này rất hợp với cô ấy luôn.
Giản Nhu:" Cậu đẹp quá đi! tớ mê cậu mất!"
Khương Ngọc:" Sau này phải đổi cách xưng hô đấy! tớ là chị dâu cậu rồi đấy haha!"
Giản Nhu:" Biết rồi chị dâu!"
Thu Hân:" Mau chỉnh lại tóc đi sắp tới giờ rồi đấy!"
Tiêu Dao:" Nhanh lên nào!"
Những chàng phụ rễ là Lục Hàn, Tống Dương và những người bạn của Trình Khải.

Lục Hàn còn đánh một bản nhạc tặng cho hai người, giai điệu êm tai phù hợp với đề tài kết hôn.
Tiếng nhạc vang lên, Khương Ngọc khoác lên một bộ váy cưới lộng lẫy tiến vào kế bên còn có Ba Khương cầm tay cô trao cho Trình Khải.
Ba Khương:" Chăm sóc nó giúp ta đấy! nếu ta biết còn đối xử không tốt với con bé thì đừng có trách ta đâu đấy!"
Trình Khải:" Ba cứ yên tâm con không để cô ấy buồn phiền vì con đâu!"
Ba Khương:" Được!"
Sau khi nghe cha sứ tuyên bố hai người là vợ chồng, Trình Khải nhanh chóng chui vào khăn che mặt của cô mà hôn lấy không đợi mọi hô hào gì hết khiến cho mọi người ở dưới một phen cười nói " Chú rể manh động quá đi!"
Trình Khải:" Hôm nay em rất đẹp! vợ yêu của anh!"

Khương Ngọc:" Dẻo miệng!"
Cuối cùng cũng đã đến lúc để mọi người biết người tiếp theo đám cưới là ai.

Sau khi Khương Ngọc đếm “1 2 3” rồi ném đi đi.

Mọi người theo dõi từng giây bó hoa đó thuộc về ai, Giản Nhu thì không quan tâm bó hoa đó lắm nên cũng không đi giành giựt với mọi người.
Bó hoa đáp xuống gần trước mặt Giản Nhu, bản thân cô vô thức lùi phía sau để tránh bó hoa đó thì có một bàn tay bắt lấy hoa đó, người đó là Thu Hân, sau khi bó hoa cầm trong tay, cô ấy mỉm cười với Giản Nhu:" Tớ xin nhé Hihi!"
Thu Hân:" Tớ bắt được rồi!"
Khương Ngọc:" Chúc mừng cậu nha! Tống Dương à lần này không thoát nỗi Thu Hân đâu haha!"
Tống Dương:" Tớ sẵn sàng tinh thần luôn tình nguyện đây!"
Mọi người nghe xong liền cười phá lên.Đã đến lúc ăn uống vui chơi rồi, người lớn thì ngồi thưởng thức còn mấy người thanh niên như bọn cô thì lo vui chơi rồi nhảy hát hò đủ kiểu đến khi bản thân thấy mệt mới nghỉ ngơi một lát rồi lên quẩy tiếp.
Có lẽ tiếp rượu hơi nhiều nên bây giờ Trình Khải đã say đến bất tỉnh rồi hại cho Khương Ngọc phải kéo xác anh về phòng ngủ.

Sáng mai hai người còn phải lên máy bay để đi sang Thụy Sỹ để hưởng tuần trăng mật nữa.
Còn về Lục Hàn thì lại khác tuy anh có uống nhưng tựu lượng cao nên không có say mà người con gái anh yêu thì lại say bí tị không biết trời chăng mây đất gì cả khiến cho anh phải chăm sóc cả đêm vì Giản Nhu hết nôn ra rồi cửa quậy lung tung không chịu ngủ yên một chỗ.
Còn bên Thu Hân và Tống Dương thì cả hai người cùng say luôn vừa lên đến phòng liền ôm nhau ngủ không biết gì.
Còn Tiêu Dao thì vào lộn phòng ngủ và cả đêm đó cô ấy đã trao đi lần đầu cho một người không quen biết, người đàn ông đó là bạn của Trình Khải lên là Thành Nghị.

Cũng vì say nên mới cùng Tiêu Dao trải qua một đêm x*c th*t.

Sáng tỉnh dậy, Tiêu Dao cảm thấy bản thân có chút đau ở phần th*n d*** liền mở mắt ra, cảm giác có người bên cạnh thì liền giật mình ngồi bật dậy.
Tiêu Dao:" Cái gì thế này!"
Lúc này người đàn ông bên cạnh cũng hé mở mắt ra xem cô gái nhỏ đêm qua vào lộn phòng của mình.

Thật ra anh ấy đã thức lâu rồi và nhớ tất cả chuyện đêm qua, dù gì anh đã lấy lần đầu của người ta nên cũng phải chịu trách nhiệm chứ với lại Thành Nghị cũng có cảm xúc với Tiêu Dao.
Tiêu Dao:" Nè anh là ai thế sao anh lại ở đây! còn nữa bộ dạng thế này chẳng lẽ là …!"
Thành Nghị:" Nhìn như vậy còn không biết xảy ra chuyện gì sao! còn nữa em mau nhìn kĩ số phòng đi! đây là phòng của tôi đấy! là em vào lộn phòng của tôi trước!"
Tiêu Dao* chết tiệt sao lại lộn phòng chứ, mà thôi kệ nhìn anh ta cũng đẹp trai thân hình tuyệt, trao lần đầu cho anh ta cũng không tệ*:" Được rồi! vậy coi như chuyện này coi như chấm dứt ở đây đi tôi không bắt anh chịu trách nhiệm đâu! anh yên tâm!"
Thành Nghị:" Ai nói tôi phải chịu trách nhiệm với em chứ! là em phải chịu trách nhiệm với tôi chứ!"
Tiêu Dao:" Nè sao anh ngang ngược vậy? tôi mới là người thiệt thòi đây này! đây là lần đầu của tôi đấy!"
Thành Nghị:" Đó cũng là lần đầu của tôi! em cướp đời trai tôi xong giờ định chuồn sao? tôi không cho phép đâu!"
Tiêu Dao:" Tôi không…ưm!"
Không đợi Tiêu Dao nói xong, Thành Nghị một lần nữa chiếm lấy Tiêu Dao cho đến khi cô ấy chịu trách nhiệm với mình thì thôi..
 
Bạn Học Trình, Chúng Ta Hẹn Hò Đi!
Chương 81: 81: Đưa Bánh Cho Anh


Sau một lần thức dậy một lần nữa Tiêu Dao đã chấp nhận cho Thành Nghị chịu trách nhiệm với mình.

Hai người đến trưa mới rời khách sạn, Thành Nghị đưa Tiêu Dao về ra mắt gia đình anh luôn.

Anh phải đánh nhanh thắng nhanh mới được, anh rất sợ cô ấy đổi ý.
Hôn lễ kết thúc Trình Khải và Khương Ngọc đã đi hưởng tuần trăng mật rồi, còn mọi người thì vẫn tiếp tục công việc của mình.

Tiêu Dao phải lấy cớ rất nhiều Thành Nghị mới cho cô ấy về thành phố B.
Hôm nay trung tâm dạy học của cô không có tiết dạy nên Giản Nhu quay về quán của mình để lựa bánh đem cho Lục Hàn ăn.

Những bánh ngọt ở đây đều là cô và thợ làm bánh cùng nhau làm.
Giản Nhu đã lựa chọn một cái bánh ngọt mini và làm thêm cơm cuộn cho Lục Hàn nữa, cô tranh thủ canh giờ nghỉ trưa rồi mới bắt xe chạy đến công ty của anh.

Đây là lần đầu Giản Nhu đến công ty của anh.

Cô nhanh chóng đi đến quầy lễ tân để hỏi vì cô muốn làm bất ngờ cho anh.
Nhân viên:" Cho hỏi tiểu thư cần việc gì ạ?"
Giản Nhu:" À tôi muốn gặp Lục Hàn!"
Nhân viên:" Tiểu thư muốn gặp chủ tịch thì phải có hẹn trước mới có thể gặp được đó là quy định của công ty ạ!"
Giản Nhu:" Tôi không có hẹn trước! Vậy tôi…"
Cô còn chưa nói xong thì đã có một giọng chanh chua chen vào, cô và nhân viên đó đồng thời quay lại nhìn cô ta.
Niên Cẩm:" Có chuyện gì mà ồn ào thế?"
Nhân viên:" Thưa Giám đốc! vị tiểu thư này muốn gặp chủ tịch nhưng không có hẹn trước ạ?"
Niên Cẩm liếc nhìn cô từ đầu đến chân, miệng thì chề lên chề xuống, mắt cô ta dừng lại trên tay cô đang cầm túi đồ ăn.
Niên Cẩm:" Người đưa đồ ăn à! đưa đây tôi đưa cho chủ tịch dùm cô! Cô là người ngoài nên không có tư cách vào gặp anh ấy đâu! với lại người như cô cũng không có cửa với anh ấy đâu nghe hiểu chưa? Còn đứng đần ra đó làm gì mau đưa đây cô làm mất thời gian của tôi lắm đó biết không?"
Giản Nhu:" Tôi sẽ tự tay đưa cho anh ấy là được không làm phiền cô đâu! với lại tôi làm sao như thế nào cũng không đến cô phán xét tôi có xứng với anh ấy hay không? Cô cũng không phải là bạn gái anh ấy nên cô cũng không có quyền đó đâu?"
Niên Cẩm* tức giận*:" Cô…! còn cô nữa không kêu bảo vệ đuổi cô ta ra khỏi đây muốn bị đuổi việc lắm sao?"
Nhân viên:" Tôi…!"
Giản Nhu:" Tôi tự đi ra cô không cần phải làm khó người khác như thế!"
Cô vừa quay lưng lại thì gặp Tống Dương từ ngoài đi vào, cậu ta liền chạy đến chào hỏi cô, Niên Cẩm thấy cô và Tống Dương có vẻ thân nhau nên có chút ghen tị muốn biết thân phận của cô hơn.
Một lúc sau Tống Dương đưa cô đi lên phòng của anh còn Niên Cẩm thì đứng nhìn tức tối vì không thể làm gì cô được.

Cô ta không can tâm liền nhanh chóng đi về phòng của mình lấy tài liệu làm cớ đi qua phòng anh để thăm dò.
Tống Dương đưa cô đến cửa phòng của anh rồi chạy đi về chỗ làm việc của mình không làm kì đà cản mũi hai người.

Cô đưa tay lên gõ cửa * Cốc cốc cốc*
Lục Hàn:" Vào đi!"
Cô bước vào thì thấy anh vẫn cấm đầu xuống nhìn tài liệu từ đầu đến cuối vẫn chưa ngước mắt lên nhìn cô một lần.

Cô đi đến ngồi sofa rồi mới mở miệng.
Giản Nhu:" Lục Tổng đến giờ nghỉ trưa rồi! ngài không định ăn trưa sao?"
Lục Hàn nghe được tiếng nói quen thuộc liền ngước mặt lên mỉm cười nhìn cô, bản thân anh hơi có chút bất ngờ rồi nhanh chóng buông viết xuống đi nhanh đến chỗ cô.
Lục Hàn:" Em đến khi nào vậy? sao không nói cho anh biết trước?"
Giản Nhu:" Em muốn cho anh bất ngờ thôi! À đúng rồi anh mau ăn đi đến giờ cơm rồi đấy!"
Lục Hàn:" Ừm em đã ăn chưa?"
Giản Nhu:" Khi nãy ở tiệm bánh em đã ăn rồi! anh mau ăn đi!"
Cô vừa nói vừa giúp anh bày ra cho anh ăn.

Cô vừa ngắm anh vừa trò chuyện.

Được một lúc thì có tiếng gõ cửa vang lên.
Lục Hàn:" Vào đi!"
Niên Cẩm:" Chủ tịch…có tài liệu cần ngài kí gấp ạ!"
Lục Hàn:" Được cứ để trên bàn tôi đi lát tôi kí giờ đang nghĩ trưa đừng làm phiền tôi! hết việc rồi thì ra ngoài đi!"
Niên Cẩm:" Nhưng mà…"

Lục Hàn:" Tôi không nói lần hai!"
Niên Cẩm:" Tôi biết rồi thưa chủ tịch!"
Lúc cô ta đi vào liền thấy cô ngồi sát Lục Hàn nên cô ta mới ghen như vậy, cô ta muốn ở lại thêm chút để muốn biết thân phận của cô nhưng lại bị anh đuổi đi không thương tiếc.

Cô ta đứng ở ngoài dậm chân một cái mới bước đi về phòng làm việc của mình.
Giản Nhu:" Cô ấy là ai vậy nhìn cũng xinh đẹp quyến rũ đấy!"
Lục Hàn:" Cô ấy là con gái của bạn ba anh, năng lực cô ta cũng rất tốt nên ba anh mới cho cô ta chức giám đốc đó! nhưng em yên tâm anh không hề có chút cảm giác gì với cô ta hết! em đừng có nghĩ lung tung đấy!"
Giản Nhu:" Ừm mau ăn đi đừng nhắc đến cô ta nữa!"
Việc lúc ở sảnh cô sẽ không nói với anh, cô cảm thấy chuyện đó rất nhỏ nhặt không cần thiết phải kể lể.

Cô cũng nhìn cô ta có ý với anh nhưng cô tin tưởng anh sẽ không để ý đến cô ta.

Sau khi ăn xong anh còn bắt cô ở lại với anh đến chiều tan làm thì anh đưa cô về nhà luôn..
 
Bạn Học Trình, Chúng Ta Hẹn Hò Đi!
Chương 82: 82: Sinh Nhật Lục Hàn


Hôm nay là ngày sinh nhật của Lục Hàn rồi, Giản Nhu cô cũng nghiên cứu rất nhiều cái bánh kem, cô muốn tự tay làm bánh cho anh.
Lục Hàn đã dọn ra ở riêng nên cô sẽ tổ chức sinh nhật cho anh ở biệt thự riêng của anh.

Sáng nhân lúc anh đi làm cô nhanh chóng đem nguyên liệu về đó làm.
Khi tối cô có hỏi Khương Ngọc để cho cô ấy đưa ra gợi ý để tặng quà nhưng cô nghe xong thì lại cảm thấy mấy thứ đó không cần thiết lắm, nên cô đã tự chọn quà cho anh là một cây bút máy để anh có thể đem bên mình.
Gần đến chiều cô mới làm xong, còn trang trí lại bàn ăn, cô đã rãi khắp sàn nhà bếp cánh hoa hồng nhìn rất lãng mạn.
Cô làm xong thì tìm một phòng nào đó rồi tắm rửa trang điểm lại để đón sinh nhật cùng anh.

Khoảng 7 giờ cô nghe tiếng xe, đoán chắc là anh đã về nên cô nhanh chóng chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ.
Anh vừa mở cửa vào cô liền chào đón anh bằng một pháo hoa, chút xíu hồn anh đã bay ra luôn rồi, anh cố lấy lại bình tĩnh nhìn cô.
Giản Nhu:" Hihi Happy birthday!"
Lục Hàn:" Em làm anh bất ngờ đấy!"
Giản Nhu:" Anh nhắm mắt lại đi!"
Lục Hàn:" Nghe theo em!" * nhắm lại*
Cô dắt anh đi từ từ xuống phòng bếp, cô cầm bánh kem lên đứng trước mặt rồi nói:" Anh mở mắt ra đi!"
Lục Hàn:" Cảm ơn em Bảo bối!"
Giản Nhu:" Anh mau ước nguyện rồi thổi nến đi!"

Lục Hàn:" Được!"* nhắm mắt lại ước+ thổi nến*
Giản Nhu:" Chúng ta mau ăn thôi!"
Lục Hàn:" Được!"
Hai người vừa ăn vừa nói chuyện với nhau.

Ngày hôm nay anh cảm thấy thật hạnh phúc.

Được cô tạo cho bất ngờ nữa, lúc đầu anh tính cũng không làm gì cho ngày hôm nay.
Giản Nhu:" Ngon không? đều một tay em làm đấy!"
Lục Hàn:" Rất ngon! cảm ơn em bảo bối!"
Giản Nhu:" Hôm nay ngày sinh nhật của anh mà đừng cảm ơn em nữa!"
Lục Hàn:" Vậy tối nay ở cùng anh luôn nhé!"
Giản Nhu:" Được để lát em điện cho mẹ em một tiếng!"
Lục Hàn:" Ừm!"
Giản Nhu:" A đúng rồi cái này cho anh! quà em chuẩn bị đấy!"
Lục Hàn:" Em là món quà lớn nhất rồi nên cũng đâu nhất thiết tặng mấy món này cho anh!"
Giản Nhu* đỏ mặt*:" Vậy trả lại cho em!"
Lục Hàn:" Đã tặng quà cho anh rồi còn lấy lại sao? đừng hòng!"
Giản Nhu:" Hứ!"
Anh không nói gì liền lấy tay chét một chút bánh kem rồi quẹt lên mặt của cô.
Giản Nhu:" Anh dám chét em sao!"
Lục Hàn* chét thêm một lần nữa!*
Giản Nhu:" Anh muốn chết sao! đứng lại đó!
Lục Hàn:" Không đó!"
Anh chét xong liền chạy đi hại cô chạy theo muốn tắt thở, thấy cô chạy thở không ra hơi anh đành nhường cho cô một chút.

Đợi khi cô trả thù được rồi thì mặt của hai đã đầy bánh kem luôn rồi.
Giản Nhu:" Mặt anh mắc cười quá đi haha!"
Lục Hàn* cười*:" Mặt em cũng có khác gì anh đâu!"
Giản Nhu:" Chụp hình một tấm đi!"

Lục Hàn:" Được!"
Hai người chụp xong, nhìn lại ảnh thì cười thêm một trận nữa rồi lên phòng rửa mặt ra, hại cô lại thay đồ mới nữa rồi vì bánh kem đã dính lên váy rồi.

Hôm nay cô chỉ đem một bộ lại thôi nên anh đã đưa áo sơ mi của mình cho cô mặc tạm để ngày mai anh kêu người đem váy lại cho cô.
Sau khi thay đồ xong cô bước ra anh liền đứng hình vài phút, trong lòng thì đang âm thầm hối hận vì đưa áo đó cho cô mặc, chiếc áo chỉ dài đến đùi không che chắn được hết nên đã lộ ra đôi chân thon dài của cô.

Tóc của cô được bới lên nhưng vẫn còn tóc con xã xuống nhìn cô hiện giờ rất quyến rũ.
Giản Nhu:" Anh sao vậy!"
Lục Hàn:" À…kh…không…sao!"
Giản Nhu:" Vậy chúng ta xuống dọn thôi!"
Lục Hàn:" Em cứ ở đây đi! để anh dọn cho! em vất vả nguyên cả buổi rồi! đừng bướng nghe lời anh!"
Giản Nhu:" Được em nghe theo lời anh!"
Cô ngồi trên giường anh nghịch điện thoại còn anh thì xuống dọn dẹp.

Một lúc lâu thì anh mới lên trên tay còn cầm theo ly sữa nữa.
Lục Hàn:" Em uống sữa chút đi!"
Giản Nhu:" Vâng!"
Lục Hàn:" Em có muốn xem phim không?"
Giản Nhu:" Có a! chúng ta xem phim ma đi!"
Lục Hàn:" Không được! em sợ rồi còn muốn xem sao?"
Giản Nhu:“Vậy anh chọn phim đi!”
Lục Hàn:" Được!"

Tuy nói xem phim nhưng hai người không xem được bao nhiêu hết vì anh lúc nào cũng đưa môi đến hôn lên môi cô một lúc lâu mới buông tha, rồi chuyển xuống chiếc cổ trắng của cô.
Giản Nhu:" Ưm…Đừng cắn! anh mau tránh ra coi!"
Lục Hàn:" Bảo bối em thơm quá!"
Giản Nhu* đỏ mặt*:" Anh nghiêm túc lại coi!"
Lục Hàn:" Được!"
Chữ " được " của anh chỉ đúng có mấy phút trước thôi, lúc sau thì vẫn tiếp tục hôn cô một lần nữa.

Lần này là hôn sâu còn c*n m*t môi cô mạnh bạo nữa khiến môi cô sưng lên.
Lục Hàn * giọng khàn*:" Bảo bối anh chịu không được rồi! phải làm sao đây!"
Giản Nhu* đỏ mặt*:" Anh…tại anh hết!"
Lục Hàn* cười*:" Cho anh được không?"
Giản Nhu:" Em…em sợ!"
Lục Hàn:" Anh hứa sẽ chịu trách nhiệm với em! nếu em không tin thì ngày mai chúng ta đến cục dân chính đăng kí kết hôn!"
Giản Nhu:" Không phải! em sợ đau! em tìm hiểu rồi lần đầu là đau lắm!"
Lục Hàn:" Anh hứa sẽ nhẹ nhàng! cho anh được không?"
Giản Nhu* hồi hộp*:“Em…”* gật đầu*.
 
Bạn Học Trình, Chúng Ta Hẹn Hò Đi!
Chương 83: 83: Cho Anhh


Lục Hàn nhận được câu trả lời của cô liền nhanh chóng đưa tay lấy điều khiển tắt màn hình đi bế cô đứng lên tiến đến giường của mình nhưng môi hai người vẫn không rời, rồi đặt cô ngay ngắn trên giường anh đè lên người cô trao cho cô nụ hôn triền miên.
Sau đoa anh di chuyển lên phía tại mẫn cảm của cô, đầu lưỡi khẻ chạm vào khiến cho cơ thể cô rùng mình nhẹ.

Giản Nhu cảm thấy cơ thể cô trở nên căng cứng lên, tay nhỏ nhắn của cô không ngừng nắm chặt gốc áo của anh khiến chỗ đó nhăn nhúm đi.
Anh tiếp tụ hôn xuống chiếc cổ trắng của cô, hết **** *** rồi đánh dấu chủ quyền lên đó, thấy tác phẩm của mình anh liền hài lòng mỉm cười.

Tay anh cũng không yên phận mà từ từ lần mò vào áo cô, hết sờ rồi n*n b*p một bên ngực của cô.
Giản Nhu:" A…ưm…"
Bàn tay còn lại di chuyển lên gỡ từng cúc áo của cô ra rồi đến áo ngực của cô.

Hiện giờ phần trên đều loã thể trước mặt anh, khiến cho mặt cô xuất hiện lên đỏ hồng, cô theo quáng tính liền lấy tay che lại.
Lục Hàn:" Lấy tay ra!"
Giản Nhu:" Em…!"

Anh không nói gì liền đưa tay cởi áo của bản thân ra trước mặt cô, cô còn chưa kịp nhìn kĩ nữa thì anh lại hung hăn phủ lên môi cô một lần nữa mới buông tha.
Lục Hàn:" Như vậy huề rồi nhé!"
Giản Nhu:" Hả…ưm!"
Anh cúi xuống hôn lên đôi gò bông của cô, bên kia tay anh nhiệt tình chăm sóc nó đủ kiểu, tay còn lại di chuyển xuống cởi luôn chiếc quần nhỏ của cô ra chạm vào nơi đó của cô.

Cô lập tức rùng mình lập tức giữ bàn tay đang chà xát vùng kín của cô.
Giản Nhu:" Ưm…đừng!"
Anh giả vờ không nghe thấy, lấy tay cô cố định bên trên rồi tiếp tục hôn lên đôi gò bông đó, rồi một đường thẳng đi xuông vùng kín của cô.

Từng nơi anh đi qua đều có dấu hôn đỏ chót.
Anh nhẹ nhàng tách chân của cô ra, lần đầu tiên có người nhìn chằm chằm vào n** m*n c*m ấy của cô, nên cô không tự chủ mà khép chân lại nhưng anh nào dễ dàng cho cô làm vậy.
Anh bắt lấy chân của cô tách ra không nói một lời liền nhanh chóng cúi xuống hôn lên nó khiến cho cô không ngừng r*n r*.
Giản Nhu:" Aa…ư…Hàn…!"
Anh cảm thấy nơi đó đã đủ ẩm ướt rồi nhanh chóng thoát y cho bản thân, anh tách hai đùi cô để sáng hai bên hông của mình rồi đặt thứ ấm nóng cọ sát bên ngoài của cô.
Theo phản ứng cô kẹp chân lại nhưng không được.

Anh liên tục cọ xát khiến người cô dần dần khó chịu hơn, đôi mắt mơ hồ như có lớp sương mai bên trong nhìn anh như một lời cầu cứu.
Giản Nhu:" Em khó chịu!"
Lục Hàn:" Anh vào nhé!"
Giản Nhu* gật đầu*
Không để cô đợi lâu nữa anh tiến vào bên trong thật nhàng, đến khi chạm đến một lớp màng mỏng anh đẩy hông mạnh một cái, cô cảm giác như cơ thể cô xé ra làm hai vậy, rất đau.
Giản Nhu:" Hức…anh…đi…ra…đau!"
Lục Hàn:" Ngoan thả lỏng ra nào! sẽ hết đau nhanh thôi! "
Súng đã lên nòng rồi thì làm gì có chuyện bỏ lỡ giữa chừng.

Anh cúi xuống hôn lên trán cô rồi hôn lên môi cô, tay cũng x** n*n đôi gò bông cô để k*ch th*ch cô cho cô quên đi cảm giác đau đớn đó.
Khi nhận thấy nơi đó của cô liên tục co bóp hút chặt *** **** của anh, anh biết cô không còn đau nữa bắt đầu đẩy hông mạnh dần, ra vào kịch liệt hơn.
Giản Nhu:" Ư…a…nhẹ…lại…!"
Lục Hàn:" Ha bảo bối!"
Nghe được tiếng r*n r* của cô làm cho anh hưng phấn và động tác cũng mạnh dần lên.

Cô dường như không theo kịp anh, cảm giác đau vẫn còn nên cô đã bấu vào vai của anh liên tục cào cấu, anh lại không có cảm giác đau mà còn k*ch th*ch hơn.
Động tác có hơi nhanh nên đôi gò bông không ngừng lắc lư theo trước mặt anh nhịn không được liền một lần nữa cúi xuống thưởng thức.
Giản Nhu:“A…ư…Hàn…!”
Lục Hàn:" Anh đây ha!"
Giản Nhu:“Ư…có…cái…gì…a…sắp…đến…ư!”
Lục Hàn:" Đợi anh!"
Anh bắt đầu tăng tốc hơn, được một lúc thì anh liền suất vào bên trong cô.Nơi đó cô không ngừng co bóp liên tục lại càng hút chặt của anh hơn.
Anh bất ngờ cho cồn thịt ra ngoài mật dịch cũng theo đó tuôn trào ra khiến ướt một mảng ga giường.

Cảm giác k*ch th*ch vừa đi khỏi, cơ thể cô hiện giờ cũng chẳng còn sức lực gì cả.

Anh bất ngờ lật người cô lại úp xuống rồi dùng môi gặm nhắm từng chút một trên lưng của cô.
Giản Nhu: “Ư…đừng…cắn!”
Lục Hàn:" Bảo bối em chỉ có thể là của một mình tôi! Nhu Nhu chúng ta thêm một lần nữa!"
Anh không để cô trả lời liền nhanh chóng đưa vào bên trong cô từ phía sau, anh cảm thấy tư thế này lại dễ dàng đưa vào sâu như vậy, anh như một người mất trí mà điên cuồng ra vào nhanh hơn.
Giản Nhu:" A…ư…chậm…lại…sâu…quá…ư!"
Lục Hàn:" Bảo bối em thật tuyệt!"
Cứ thế nguyên đêm đó anh hành cô đến lần này đến lần khác.

Cô nghĩ đêm nay là sinh nhật của anh nên mặc cho anh muốn làm gì làm cũng được.

Nhưng bản thân anh càng không có sự tiết chế gì cả mặc dù cô có cầu xin thì anh vẫn ra ra vào vào đều đặn gần đến sáng cô mới được ngủ..
 
Bạn Học Trình, Chúng Ta Hẹn Hò Đi!
Chương 84: 84: Gặp Người Không Muốn Gặp


Sáng hôm sau, Giản Nhu thức dậy cả người đều ê ẩm, nhất là phần th*n d***, cô cảm giác cả người cô như không còn sức lực gì cả.

Nằm bất động một lúc thì nhớ ra cái gì đấy, cô xấu hổ chui vào trong chăn không ngừng gào thét.
Đột nhiên có tiếng mở cửa, cô biết đó là anh nên không dám ló đầu ra mà nằm im lặng trong chăn.

Anh từ từ tiến lại chỗ cô rồi giựt chăn cô xuống.
Lục Hàn:" Đã dậy rồi sao không nói cho anh biết!"
Giản Nhu* đỏ mặt*
Lục Hàn:" Còn ngại sao?"
Giản Nhu* gật đầu*
Lục Hàn* mỉm cười+ leo lên giường ôm cô*:" Bảo bối có thứ này cho em!"
Giản Nhu:" Cái gì vậy!"
Lục Hàn:" Em nhắm mắt lại đi!"
Thấy cô đã nhắm mắt anh đưa tay cô ra rồi móc trong túi ra một chiếc nhẫn đeo vào ngón áp út của cô.

Lục Hàn:" Xong rồi em mở mắt ra đi!"
Giản Nhu* mắt tròn xoe*:" Cái này…!"
Lục Hàn:" Đồng ý làm vợ anh nhé!"
Giản Nhu*mỉm cười*:" Em còn lựa chọn khác sao?"
Lục Hàn:" Đơn nhiên là có rồi!"
Giản Nhu:" Là gì!"
Lục Hàn:" Một là đồng ý làm vợ anh hai là chúng ta tiếp tục chuyện tối qua đến khi nào em đồng ý làm vợ anh thì thôi!"
Giản Nhu* rùng mình*:" Vậy thôi em chọn cái thứ nhất!"
Lục Hàn* mỉm cười*:" Để anh bế em đi vệ sinh!"
Giản Nhu:" Trễ rồi anh không đi làm sao?"
Lục Hàn:" Hôm nay anh nghỉ chăm sóc em! lát nữa em không cần về nhà đâu anh đã nói cho ba mẹ em biết rồi! họ còn muốn em chuyển đến đây sống cùng anh đấy!"
Giản Nhu:" Hứ mau bế em đi tắm nhanh lên!"
Lục Hàn* mỉm cười*:" Tuân lệnh Lục phu nhân!"
Sau khi tắm rửa xong, anh bế cô đi xuống nhà bếp để ăn sáng, lúc sáng anh dậy sớm nên đã làm rồi.

Hai người ăn xong, anh liền bế cô lên thư phòng để cho cô ngồi xem phim còn anh thì tiếp tục làm việc.
Giản Nhu còn chút mệt nên đã ngủ thiếp đi từ bao giờ, thấy vậy anh bế cô đi về phòng để cho cô nằm ngủ thoải mái hơn.

Vì cô mặt đồ thoáng nên anh vẫn có thể nhìn thấy những vết hôn trên người cô.
Thấy chiến tích của mình, anh thầm đắc ý, vết hôn đó có thể rất lâu mới mờ và cũng thế thì cô sẽ ở lại với anh nhiều ngày hơn rồi.
Lục Hàn* nghĩ: có nên kêu người dọn đồ cô qua đây không nhỉ?*
Sau khi ngồi nhìn cô rồi suy nghĩ thì lúc sau anh lại tiếp tục đi làm việc của mình gần đến giờ trưa thì anh lại đi đến phòng ngủ rồi ôm cô vào lòng nhắm mắt ngủ.
Nếu mà giờ này kêu cô dậy ăn chắc chắn cô sẽ không chịu nên anh đã quyết định đi ngủ cùng cô luôn.
Đến khi hoàng hôn lặn xuống hai người mới thức dậy, tối nay anh đưa cô đi ra ngoài ăn, anh cũng đã kêu người chuẩn bị sẵn đồ cho cô.

Mặc dù mặc áo cổ cao nhưng vẫn không che hết được dấu hôn của ai kia để lại.
Giản Nhu* lườm*
Lục Hàn:" Hihi chúng ta mau đi ăn thôi bảo bối anh đói lắm rồi!
Giản Nhu:" Đi thôi!"
Hai người chọn địa điểm ăn là một nhà hàng theo kiểu phương đông, cô cũng đã ăn ở đây một lần rồi, những món ăn ở đây rất ngon hợp khẩu vị của cô nữa.
Anh gắp đồ ăn cho cô liên tục, vì có chút đói nên cô ăn hơi nhiều một chút, anh mãi lo gắp cho cô nên bản thân chỉ ăn được đôi chút thôi.
Giản Nhu:" Anh mau ăn đi! nghỉ gắp cho em đi!"
Lục Hàn:" Nếu đói thì về nhà ăn cái khác!"
Giản Nhu:" Ăn cái gì!"
Lục Hàn* ghé sát vào tai cô*:" Ăn em!"
Giản Nhu* đỏ mặt*:" Anh…b**n th**!"
Lục Hàn *mỉm cười*
Hai người đang trò chuyện thì có một giọng nữ cắt ngang làm cho hai người ngước lên nhìn người vừa mới phát ra tiếng.
Niên Cẩm:“Lục Hàn anh cũng ăn ở đây sao?”
Lục Hàn:" Ừm!"
Niên Cẩm:" Vậy em ngồi chung với anh nha!"
Cô ta không quan tâm có sự hiện diện của cô mà nhanh chóng ngồi xuống bên cạnh anh như đúng rồi vậy.

Giản Nhu cũng không đếm xỉa cô ta mà bắt anh gắp đồ ăn cho mình để chọc tức cô ta.
Niên Cẩm cảm giác như mình là không khí, nhìn cảnh ngọt ngào đó cô ta không cam lòng.

Lúc bước vào nhà hàng cô ta thấy hai người ngồi ăn với nhau còn cười nói nên cô ta mới chạy lại nhằm phá đám hai người.
Niên Cẩm:" Lục Hàn anh không định giới thiệu người bên cạnh sao?"
Lục Hàn: " Như coi thấy đấy! còn nữa cô ngồi đây cũng không ăn được gì đâu! vì những món ở đây đều là của bảo bối của tôi hết! cô nên đi ra bàn khác ăn thì hơn đừng làm phiền chúng tôi và tôi cũng không có thời gian để nói chuyện phím với cô đâu!"
Niên Cẩm:" Anh…"* tức giận bỏ đi*
Thấy cô tức tối bỏ đi ra xa cô mới dùng tay đánh nhẹ vào ngực anh một cái.
Lục Hàn:" Sao lại đánh anh!"
Giản Nhu:" Khi nãy anh nói những món ăn ở đây đều là của em nói như vậy chẳng khác nói em tham ăn đâu chứ!"
Lục Hàn:" Anh không có ý đo đâu! em phải tin anh! anh chỉ muốn đuổi cô ta đi ra chỗ khác thôi!"
Giản Nhu:" Được rồi em tin anh! mau ăn nhanh đi rồi về!".
 
Bạn Học Trình, Chúng Ta Hẹn Hò Đi!
Chương 85: 85: Thiệp Mời


Tại tập đoàn Lục Thị, mọi người đều bận rộn công việc của mình.

Từ lúc đến giờ Niên Cẩm chỉ lo ngắm nhìn bản thân trong gương rồi dặm thêm một chút phấn và tô thêm son, thấy bản thân đã chỉnh chu hơn thì cầm tấm thiệp tiến đến phòng của Lục Hàn.
Trước khi gõ cửa cô ta còn cố tình mở cúc áo ra để lộ ra b* ng*c đẩy đà của mình nhằm tạo sự thu hút cho anh.

Cô ta đưa tay gõ cửa* cốc cốc cốc*
Lục Hàn:" Vào đi!"
Niên Cẩm* bước vào*:" Lục Hàn là em!"
Lục Hàn:"Đây là công ty gọi tôi là chủ tịch!"
Niên Cẩm:" Vậy ở ngoài em có thể gọi tên sao?"
Lục Hàn:" Tôi với cô không thân đến mức đó! có chuyện gì thì nói luôn đi tôi không có thời gian tán ngẫu với cô đâu?"
Niên Cẩm* chóng tay lên mặt bàn cuối người xuống để lộ ra b* ng*c*:" Sao anh nóng tính với em thế?"
Lục Hàn:" Không có gì thì đi ra ngoài!"

Niên Cẩm:" Haiz! em đến đây để đưa thiệp cho anh! ngày hôm là sinh thần em! anh nhớ đến đấy!"
Lục Hàn:" Xong rồi thì ra ngoài!"
Niên Cẩm* tức giận*:" Anh không nhìn em một cái sao chẳng lẽ một cái ánh mắt anh cũng không thể cho em sao?"
Lục Hàn:" Nếu không phải là do ba tôi tuyển cô thì tôi đã sớm đuổi việc cô đi rồi! nếu không biết an phận thì đừng trách tôi!"
Niên Cẩm:" Anh...!được rồi em ra ngoài là được chứ gì! anh bớt giận! ngày hôm đó anh nhớ đến đấy!"
Sau khi bước ra khỏi phòng anh, cô ta tức giận dậm chân một cái rồi bỏ đi về phòng làm việc của, trước khi đi khỏi cô ta còn nói lầm bầm một câu:" Lục Hàn! anh cứ chờ đó! sớm muộn gì anh cũng sẽ là của em!"
Từ lúc cô ta bước vào mắt anh không hề liếc nhìn cô ta một cái, ánh mắt chỉ dừng lại tài liệu trước mặt thôi! anh phải làm việc nhanh chóng còn về với bảo bối của anh nữa.
Thấy vết hôn đã mờ dần nên Giản Nhu đã dậm thêm lớp phấn để che đi những dấu hôn đó rồi mới về nhà, sau đó thì đi ra trung tâm dạy học, việc ở tiệm thì cô rất ít qua đó vì cô tin tưởng nhân viên của mình, không có cô ở đó bọn họ cũng sắp xếp ổn thỏa.
Đến giờ tan làm, Lục Hàn nhanh chóng lái xe đến trung tâm của cô để đón cô đi ăn cơm tối.

Hai người nhanh chóng tìm một nhà hàng Tây để ăn.

Hôm nay cô về nhà thì mới biết ba mẹ cô đã dắt nhau đi du lịch chơi rồi.
Còn Trình Khải và Khương Ngọc thì ở riêng cuối tuần họ mới về Trình Gia chơi nên cô ở nhà một mình cũng chán, vì vậy cô quyết định đi nhà anh ngủ ké vài hôm đợi đến ba mẹ về nhà rồi mới về.
Sau khi về đến nhà, cô liền chạy nhanh vào phòng tắm, còn anh thì đi sang phòng khác để tắm.

Cô vừa bước ra khỏi phòng tắm thì anh đã ngửi được mùi thơm của sữa tắm phát ra từ người cô.
Giản Nhu thấy anh cứ ngồi đờ nhìn mình thì liền nhanh chân đến chỗ, đưa tay áp lên mặt của anh rồi mới lên tiếng.
Giản Nhu:" Em biết em xinh đẹp rồi không cần phải nhìn như thế đâu haha!"
Lục Hàn:" Phải vợ của anh là xinh đẹp nhất!"
Anh nói xong liền nắm chặt eo cô rồi kéo cô ngồi xuống lên đùi của mình ôm chặt vào lòng.

Còn cô thì ngoan ngoãn ngồi rúc vào lòng anh tham lam ngửi mùi hương bạc hà nam tính của anh.
Lục Hàn:" Ngày mai đi dự tiệc với anh không?"

Giản Nhu:" Dự tiệc gì vậy?"
Lục Hàn:" Là sinh nhật của Niên Cẩm! cô ta mời anh đi! vì là chỗ thân thiết của ba anh nên không thể không đi! em đi với anh nha!"
Giản Nhu:" Vậy có được không?"
Lục Hàn:" Được hết! ai dám bàn tán về em anh sẽ cho họ biết tay!"
Giản Nhu* mỉm cười*:" Vậy để em lựa trang phục!"
Lục Hàn:" Không cần đâu! anh đã chuẩn bị cho em rồi!"
Giản Nhu:" Ờ!"
Lục Hàn:" Bảo bối!"
Giản Nhu:" Em nghe!"
Lục Hàn:" Anh muốn em!"
Giản Nhu* giật mình*:" Không được dấu hôn còn chưa mờ hết nữa!"
Lục Hàn:" Nhưng bây giờ anh lại muốn em phải làm sao đây!"
Giản Nhu:" Em không biết đâu anh tự xử lý đi!"
Lục Hàn:" Em nở lòng nào đối xử với anh như vậy sao?"
Giản Nhu:" Em...aa!"
Anh không để cô có cơ hội trả lời liền nhanh chóng ôm cô ngã xuống giường rồi bắt đầu chiếm hữu cô.

Anh nhanh chóng cởi bỏ quần áo của hai người ra rồi bắt đầu triền miên với cô.
Mặc dù cô đã không cho nhưng lúc sau vẫn bị anh thao túng tâm lý nên cũng đã phối hợp với anh suốt buổi tối đó.

Giờ đây trong căn phòng chỉ còn tiếng r*n r* người con gái và tiếng th* d*c của nam nhân không ngừng vang lên khiến ai nghe thấy cũng đỏ mặt tía tai.
Nguyên đêm đó, cô bị anh hành lên bờ xuống ruộng.

Từ giường đến nhà tắm rồi lại ở sofa.

Hết lần này đến lần khác anh vẫn hung hăng yêu thương cô khiến cho cô phải ngất xỉu mấy lần.
Người ta nói đàn ông trên giường mới lộ rõ bản chất thật của mình và không nên tin vào lời nói nhưng cô vẫn bị anh dụ dỗ hết lần này đến lần khác, mỗi lần xuất vào cô anh lại nói:" Bảo bối thêm một lần nữa rồi nghỉ!" Nhưng một lần nữa của anh lại gần đến sáng mới buông tha cho cô.

Cô cũng chẳng còn sức lực để chửi mắng anh nữa rồi.
 
Bạn Học Trình, Chúng Ta Hẹn Hò Đi!
Chương 86: 86: Mất Hồn


Sáng hôm sau Lục Hàn là người thức dậy trước, anh xuống bếp làm đồ ăn cho cô, rồi chuẩn bị đi làm luôn, anh không nỡ đánh thức cô dậy sớm vì hôm qua anh không tiết chế được mà đòi hỏi cô hết lần này đến lần khác nên muốn cô ngủ lấy lại sức.
Trước khi đi anh không quên tặng cho cô một nụ hôn nhẹ trên trán.

Gần 10 giờ cô mới mở mắt tỉnh dậy cô liếc mắt sang bên cạnh thì không thấy anh đâu cả.

Cô ngồi dậy thì phát hiện cô đã được tắm sạch sẽ rồi chắc là do anh làm cho cô rồi.
Giản Nhu bước xuống giường tiến đến phòng tắm để vệ sinh cá nhân.

Sau khi làm xong cô xuống bếp để tìm gì để ăn, vừa mở tủ lạnh ra thấy món ăn đã được làm làm sẵn chỉ cần hăm nóng là được.
Giờ cô mới để ý có miến giấy note dán trên tủ lạnh "Chào buổi sáng bảo bôi! đồ ăn anh làm xong rồi chỉ cần em hâm nóng lại là được! anh đi làm đây! yêu em"
Giản Nhu* mỉm cười*:" Coi như anh còn lương tâm!"
Cô dùng bữa xong liền ngồi ở phòng khách để xem phim để giết thời gian, được mấy tiếng thì có tiếng chuông cửa vang lên, cô đi ra mở cửa.
Thợ trang điểm:" Chào phu nhân ạ! chúng tôi được Lục Tổng kêu đến để giúp phu nhân trang điểm và thay lễ phục ạ!"
Giản Nhu:" Vậy sao! các cô vào nhà đi!"

Sau khi vào nhà bọn họ bắt đầu trang điểm làm tóc cho cô đủ kiểu, vì ngũ quan đã sắc nét nên chỉ cần trang điểm nhẹ là được không cần quá đậm như vậy càng tôn lên vẻ đẹp thuần khiết của cô hơn.
Lục Hàn đã chọn cho cô một bộ váy trễ vai ở phía dưới là chân váy xoè hình đuôi cá, váy cô mặc là màu trắng.

Sau khi trang điểm xong bọn họ không ngừng khen cô đẹp thế này thế kia.

Bọn làm xong thì dọn dẹp ra về còn cô thì ngồi chờ anh đón ở phòng khách.
Cô ngồi được một lúc thì nghe tiếng xe quen thuộc của anh đang đậu ở trước nhà cô nhanh chóng bước ra ngoài chỗ anh.

Đồng thời anh cũng bước ra khỏi xe để vào nhà đón cô.
Vừa thấy cô đứng trước mặt, anh liền thửng thờ vài giây, cô thấy vậy mỉm cười tiến lại gần anh hơn
Giản Nhu:" Đẹp lắm sao?"
Lục Hàn:" Rất đẹp! vợ của anh rất đẹp!"
Giản Nhu:" Haha đơn nhiên rồi! chúng ta đi thôi nếu không sẽ trễ giờ mất!"
Lục Hàn:" Anh đổi ý rồi! Anh không muốn em đi nữa! không muốn đàn ông khác thấy vẻ đẹp này của em một chút nào cả!"
Giản Nhu:" Anh đấy đừng nói linh tinh mau lên xe thôi!"
Lục Hàn:" Được mà ở bữa tiệc có ba mẹ anh nữa đấy!"
Giản Nhu:" Em biết rồi!"
Hai người nhanh chóng lái xe đến bữa tiệc.

Chiếc xe dừng lại ở trước cổng, Anh bước xuống vòng qua bên kia mở cửa xe cho cô rồi cả hai nhanh chóng bước vào.
Vừa bước vào buổi tiệc hai người thành công lấy chú ý của mọi người rồi.

Những ánh mắt ngưỡng mộ đang chĩa vào người cô khiến cho cô có chút sợ hãi.

Hình như anh cảm giác được người con gái bên cạnh sợ hãi liền đưa tay cầm tay cô vỗ vỗ coi đó là an ủi.
Anh đưa cô đến chỗ ba mẹ của mình để chào hỏi nào ngờ lại được Niên Cẩm và ba cô ta đang đứng cùng ba mẹ anh.

Anh đưa cô đến đó.

Lục Hàn:" Ba mẹ bọn con đến rồi!"
Giản Nhu:" Con chào hai bác!"
Lâm Nhi:" Ôi trời con dâu của tôi đến rồi!"
Niên Cẩm* hốt hoảng*:" Bác gái người nói gì thế?"
Lý Niên:" Đây là con dâu mà người nói với tôi sao?"
Niên Cẩm:" Ba à!"
Lục Dịch:" Phải đây là con dâu của chúng tôi!"
Giản Nhu:" Con chào bác! Chúc Lý tiểu thư sinh thần vui vẻ!"
Niên Cẩm* Cắn răng*:" Cảm ơn!"
Lý Niên:" Được rồi buổi tiệc cũng sắp bắt đầu rồi, tôi và con bé xin đi trước nhé!"
Lục Dịch:" Được!"
Cô ta không cam lòng nhìn hai người một lúc rồi mới quay gót đi theo ba của mình.

Còn bốn người vẫn không quan tâm đến sắc mặt của cô ta khó chịu ra sao mà vẫn tiếp tục nói chuyện vui vẻ với nhau.
Lý Niên:" Con cũng nên từ bỏ đi! thằng bé đã có người yêu rồi mà!"

Niên Cẩm:" Không được! con không thể từ bỏ được đâu ba à!"
Lý Niên:" Con không thấy Lục Gia đã chấp nhận con bé kia là con dâu của họ rồi sao? Con tốt nhất nên từ bỏ cho ba, đừng có dùng cớ gì để chia cắt hai đứa nó! Nếu ba biết được con làm hại thì đừng trác ba nghe rõ không?"
Ông nói xong liền bỏ đi trước, dù gì ông cũng biết tính cách của con gái ông ra sao.

Chỉ sợ nó không nghe theo mà đi chia cắt hai người kia thôi! ông không muốn tình bạn của hai nhà bị con gái ông phá hoại như vậy được.
Còn cô ta đứng ở đó dường như tâm tình của cô càng mất khống chế hơn, nhìn về phía bốn người họ bằng đôi mắt hận thù.
Đang đứng nói chuyện với ba mẹ anh cô cảm giác được cái lạnh liền rùng mình nhẹ, anh thấy vậy liền cởi áo khoác ngoài của mình ra rồi choàng cho cô.

Hai phụ huynh thấy vậy liền nhìn nhau cười làm cho cô có chút ngại.
Lý Niên:" Trước tiên tôi gửi lời cảm ơn tới các vị quan khách đã đến chung vui cùng gia đình tôi! Hôm nay là sanh thần con gái tôi là Lý Niên Cẩm! tôi rất mong mọi người tối nay hãy vui chơi thoải mái nhé!"
Ông nói xong cũng là đến lúc cô ta cắt bánh, cô ta vừa cắt xong liền có một màn vỗ tay vang lên thi nhau chúc mừng cô ta.

Mọi người cũng nhanh chóng bắt đầu việc ăn uống của mình..
 
Bạn Học Trình, Chúng Ta Hẹn Hò Đi!
Chương 87: 87: Bị Bỏ Thuốc H


Vì có gặp đối tác nên Lục Hàn đi đến chỗ khác để nói chuyện bàn việc làm ăn, còn Giản Nhu thì vẫn được mẹ chồng chăm sóc rất nhiệt tình, cái gì cũng bắt cô ăn thật nhiều.
Niên Cẩm lựa thời cơ anh không đi cùng Giản Nhu mới đi đến chỗ anh đứng trên tay còn cầm hay ly rượu nữa.

Anh bàn việc xong tính đi chỗ cô thì bị một người chặn lại.
Niên Cẩm:" Lục Hàn! Anh có thể uống với em một ly không?"
Lục Hàn:" Không thích!"
Niên Cẩm:" Nể mặc hôm nay là vui của em uống cùng em một ly được không?"
Lục Hàn:" Phiền phức!"* cầm lấy ly rượu uống một hơi một rồi bỏ đi*
Cô ta nhìn thấy anh bước đi liền nở nụ cười đắc ý.

Cô ta đã bỏ thuốc vào ly rượu khi nãy của anh rồi, chỉ cần thuốc đó phát tát thì cô ta liền có cơ hội đến với anh, còn về Giản Nhu cô ta đã có kêu người giữ chân cô lại giúp cô ta rồi.
Ngồi chỗ cô một lát anh liền đi chỗ để nói chuyện làm ăn tiếp, thấy vậy cô cũng không làm phiền anh.

Được một lúc lâu anh cảm thấy cơ thể anh có chút biến đổi, cảm giác nóng dần lên, mắt bắt đầu mơ hồ đi.
Niên Cẩm luôn quan sát hành động của anh, thấy thuốc có tác dụng cô ta nhanh chóng đi đến chỗ anh hỏi han.
Niên Cẩm:" Lục Hàn anh sao vậy? có cần em đỡ anh đi nghỉ một lát không?"
Lục Hàn:" Buông!"
Niên Cẩm:“Không được! người nóng quá rồi! để em dìu anh lên phòng nghỉ rồi em sẽ đi kêu Giản Nhu lại chăm sóc cho anh được không?”
Nghe được tên của cô nên anh cũng bắt đầu nghe theo lời cô ta, mặc cho cô ta dìu lên phòng.

Vừa đến phòng, cả người anh bắt đầu nóng rang hơn khiến cho anh cảm giác rất khó chịu, anh cũng đã biết bản thân đã trúng thuốc rồi nhưng không biết là ai hại thôi vì khi nãy anh uống rất nhiều rượu mời từ đối tác.
Lí trí anh có chút mơ hồ thấy người trước mặt là cô liền đem thân người cô ta đè xuống, nhưng khi ngửi được mùi hương lạ lẫm ấy đầu óc anh có chút tỉnh táo nhận ra đây không phải là cô liền nhanh chóng đứng dậy.
Cô ta tưởng đâu sẽ đúng như kế hoạch của mình nào ngờ anh lại có chút tỉnh táo thế này, anh nhanh chóng đi mở cửa rồi chạy ra ngoài, cô ta cũng không thể để anh chạy như vậy liền đuổi theo.
Niên Cẩm:" Lục Hàn anh đừng chạy!"
Cô ta suýt nữa đã nắm được tay của anh nào ngờ bị một bàn tay khác chặn lại, vừa quay lại nhìn liền giật mình người đó là Lý Niên.
Niên Cẩm:" B…ba!"
Lý Niên:" Con định làm gì Lục Hàn HẢ!"
Niên Cẩm* hoảng loạng+ khóc:" C.con không thể từ bỏ anh ấy được!"
Lý Niên:" Nghe theo lời của ba buông bỏ đi trước khi quá muộn! đi theo ba nhanh lên"
Niên Cẩm* khóc*:" Không!"

Cô ta không cam lòng kế hoạch của cô sắp thành công rồi giờ lại đổ sông đổ biển thế này.

Còn về phần anh, anh cố gắng khống chế d*c v*ng của mình mà đi đến chỗ cô ngồi với gia đình anh.
Giản Nhu:" Anh về rồi sao?"
Lục Hàn* giọng khàn*:" Chúng ta đi về!"
Không đợi cô có phản ứng gì liền nắm tay cô kéo một mạch đi, hai bậc phụ huynh ở lại nhìn nhau đầy hoang mang.
Giản Nhu:" Anh sao thế?"
Anh vẫn không nói gì mà tiếp tục kéo cô vào xe rồi phóng xe nhanh về nhà, trên đường về cô cũng không biết anh bị cái gì nữa mà chạy nhanh như vậy khiến cho cô có chút sợ hãi.
Chốc lát chiếc xe cuối cùng cũng đừng lại, cô chưa kịp thở phào liền bị anh bế ra khỏi xe rồi tiến đến phòng ngủ của hai người.
Giản Nhu:" Thả em xuống anh bị gì ưm!"
Anh không cho cô nói gì thêm nữa mà chiếm đóng môi một cách mạnh bạo, cô biết anh tính làm cái gì liền cùng phối hợp với anh không phản khán nữa.
Hai chiếc lưỡi quấn vào nhau, tay của anh cũng bắt đầu không tự chủ mà cởi đó chiếc váy của của cô rồi tiếp đến là nội y của cô.
Anh dời môi hôn xuống chiếc cổ trắng ấy của cô rồi tiếp đến là hai b** ng*c đẩy đà của cô hết **** *** x** n*n đủ kiểu rồi cắn khiến cô không ngừng phát ra tiếng rên “ư…ưm”

Khi chơi chán chê hai quả gò bông của cô thì bắt đầu hôn xuống bụng của cô rồi dừng lại ở cô bé ở dưới, anh không ngần ngại mà hôn xuống khiến cho cô phải ưỡn người lên vì kh*** c*m.
Giản Nhu:" Ưm…ư…Hàn"
Lục Hàn cảm thấy bên dưới cô đã đủ trơn trượt rồi bắt đầu cởi bỏ quần áo của mình rồi đưa chân cô vòng qua hông của mình rồi tiến vào một cách nhanh chóng.
Giản Nhu:" Ư…nhẹ…Hàn"
Lục Hàn:" Thoải mái!"
Thuốc đã ngấm vào nên anh cũng bắt đầu ra vào mạng bạo hơn nữa, đôi gò bông của cô không kịp nhịp độ của anh mà nó càng lắc lư dữ dội hơn.

Một tay anh nắm một bên x** n*n một bên thì anh dùng miệng của mình để hôn lên.
Trải qua sự k*ch t*nh nhiều lần đếm không xuể, cô chỉ nhớ bản thân dần mất ý thức có nhìn được đồng hồ là 4 giờ rồi sau đó ngất đi luôn.
Thuốc anh trúng quả thật rất mạnh khiến anh hoạt động không ngừng nghỉ, đến khi không còn tác dụng của thuốc nữa anh mới buông tha cho, giúp cô tắm rửa rồi thay ga giường sau đó thì ôm cô ngủ tới sáng..
 
Bạn Học Trình, Chúng Ta Hẹn Hò Đi!
Chương 88: 88: Mang Thai


Sau khi bữa tiệc kết thúc, Lý Niên đã nhốt Niên Cẩm lại ở trong phòng không cho ra ngoài gây rắc rối cho Lục Hàn nữa.

Ông thậm chí còn viết đơn xin từ chức giúp cô ta, ông phải tách con gái ông ra khỏi nơi này chỉ có như vậy con gái ông mới buông bỏ được.
Còn cô ta ở trong phòng hết đập đồ rồi la hét khóc lóc đủ thứ xin ông mở cửa, nhưng phận làm cha ông không muốn con gái ông làm kẻ phá hoại hạnh phúc của người khác.
Sáng hôm nay thức dậy Giản Nhu cứ tưởng anh sẽ cũng đi làm trước, nhưng vừa mới mở mắt ra thì đã thấy gương mặt yêu nghiệt của anh rồi, cô không nhịn được liền đưa tay lên sờ mặt của anh, sờ xong thì nhéo mặt miệng thì lầm bầm.
Giản Nhu:" Cho anh chết! dám làm em đau hả!"
Cô mãi mê dày vò gương mặt đẹp trai của anh mà không biết anh đã thức dậy từ lâu, anh đưa tay ra bắt lấy tay trắng nõn ấy khiến cô có chút giật mình.
Giản Nhu:" Aaa anh làm em giật mình!"
Lục Hàn:“Anh đau đấy! mặt của anh sắp không thành nguyên vẹn rồi đây!”
Giản Nhu:" Hứ đáng đời! ai biểu anh làm em đau làm gì!"
Lục Hàn:" Còn đau sao! vậy để lát anh bôi thuốc cho em!"
Giản Nhu* ngại*:" Không cần!"
Lục Hàn:" Được rồi! chúng ta đi tắm thôi!"

Nói xong anh không để cô phản ứng mà bế cô lên tiến đến phòng tắm, sau khi tắm xong anh bế cô ra ngoài.

Cô không ngờ anh lại đòi hỏi lớn như vậy, lúc tắm anh còn mặt dày đưa tay sờ lên người cô nữa.
Việc anh bị bỏ thuốc anh cũng biết là ai làm rồi nhưng vì nể mặt Lý Niên nên anh cũng tha cho cô ta một mạng, Lý Niên cũng đã hứa với anh sẽ không để cô ta xuất hiện ở công ty nữa.
Khoảng một tuần sau, ba mẹ cô cũng đã về nhà rồi nên cũng về Trình Gia, Khương Ngọc cũng đã mang thai nên Thu Nguyệt cũng nhanh chóng kêu Khương Ngọc và Trình Khải dọn về nhà lại để tiện cho bà chăm sóc.
Khương Ngọc và Giản Nhu đang ở trên phòng tâm sự với nhau, đến lúc cầm đồ ăn vặt lên định ăn thì bụng cô lại đột nhiên có thứ gì đó muốn tràn ra, cô lấy tay bịt miệng lại rồi chạy nhanh vào nhà vệ sinh.
Khương Ngọc:" Nhu Nhu cậu không sao chứ?"
Giản Nhu* đi ra*:" Tớ cảm thấy rất mệt!"
Khương Ngọc:" Sao biểu hiện của cậu giống ốm nghén thế?"
Giản Nhu:" Hả?"
Khương Ngọc:" Lần này cậu đến tháng chưa, còn nữa khi cậu quan hệ có dùng biện pháp gì không?"
Giản Nhu* hốt hoảng*:" Tớ…tớ bị trễ ngày rồi! A Ngọc chuyện này cậu không được nói với mọi người đâu đấy giữ bí mật giúp tớ được không?"
Khương Ngọc:" Được! vậy cậu có muốn đi khám không?"
Giản Nhu:" Để tớ tự đi!"
Khương Ngọc:" Ừm!"
Bản thân cô cũng đang rất nghi ngờ việc mình có thai hay không! cô nhanh chóng thay đồ rồi lên xe đến bệnh viện khám.

Vừa ngồi chờ vừa hồi hộp, cô vẫn chưa sẵn sàng cho việc làm mẹ cho lắm.
Đến khi gọi tên cô thì cô mới đi vào khám, say khi bước ra cả người cô như không thể tin được, vậy là cô mang thai rồi sao? Tay cầm hình ảnh siêu âm trong lòng cô có cảm giác hạnh phúc.

Lần đầu tiên làm mẹ nên cô có chút bất ngờ, cô phải chia sẻ niềm vui này cho anh mới được.
Cô đi dạo một vòng siêu thị để mua đồ, trước khi ra khỏi bệnh viện cô có nhắn cho Khương Ngọc biết kết quả rồi, còn nhắn cho Thu Nguyệt bảo hôm nay sẽ ở lại nhà của Lục Hàn.
Vừa đến nhà cô nhanh chóng đi chế biến đồ ăn để kịp anh về, sau khi làm xong thì cũng đã chiều tối rồi.

Cô vừa lên phòng tắm thì anh đã lái xe về.
Vào nhà đã ngửi được mùi thơm của đồ ăn, anh cũng đoán ra là ai làm rồi liền tiến nhanh lên phòng của mình.

Anh vừa mở cửa vào thì cô cũng vừa tắm xong bước ra.
Giản Nhu:" Anh về rồi sao?"
Lục Hàn* đi đến ôm cô vào lòng*:" Anh nhớ em quá đi!"
Giản Nhu* mỉm cười*:" Anh buông em ra đi! mau thay đồ rồi xuống dùng bữa với em! em có chuyện muốn nói với anh!"
Lục Hàn:" Được chờ anh một lát!"
Cô ngồi trên giường chờ anh đi tắm, thấy anh xong thì cả hai cùng nhau đi xuống để dùng bữa.

Sau khi dùng bữa xong, anh là người xung phong lên dọn và rửa bát cô cũng biết nếu tranh giành với anh cũng vô ít nên đã đồng ý luôn.
Đợi khi anh rửa bát xong, hai người liền đi đến phòng khách cùng nhau xem phim.

Cô có chút do dự nói chuyện đó cho anh biết.
Lục Hàn:" À khi nãy em muốn nói chuyện gì với anh vậy?"
Giản Nhu:" Em…anh nhắm mắt lại đi!"
Lục Hàn* làm theo*
Giản Nhu đặt hình siêu âm lên bàn tay của anh, cô rất muốn biết phản ứng của anh ra sao?

Giản Nhu:" Anh mở mắt ra đi!"
Lục Hàn* mở mắt*:" Cái này!"
Lúc đầu chưa nhìn kĩ anh tưởng là bức ảnh bình thường nhưng khi cầm lên nhìn thì bất ngờ không thôi, tay anh rung rung cầm bức ảnh rồi nhìn cô như muốn xác nhận lần nữa.
Nhận được một cái gật đầu của cô, anh liền không kiềm chế được liền rơi nước mắt ra rồi ôm chặt lấy người cô không buông.
Lục Hàn:" Cảm ơn em bảo bối vì đã cho anh được làm ba!"
Giản Nhu* mỉm cười*
Lục Hàn* buông cô ra*:" Chúng ta đến cục dân chính nào!"
Giản Nhu:" Anh điên sao! bây giờ đã tối rồi ai còn làm việc nữa!"
Lục Hàn:" Anh vui quá bảo bối!"
Thế là nguyên đêm đó, có người cứ cầm ảnh siêu âm rồi nhìn suốt thậm chí còn cười một mình.

Cô cũng có khuyên anh đi ngủ nhưng trước khi đi ngủ anh đặt bức ảnh kế chỗ nằm của hai người người rồi mới ôm cô ngủ thiếp đi..
 
Bạn Học Trình, Chúng Ta Hẹn Hò Đi!
Chương 89: 89: Bàn Chuyện


Mới sáng sớm Lục Hàn đã nhịn không nổi mà lôi kéo cô thức dậy sớm để đi đến cục dân chính đăng kí kết hôn, cô cũng bất lực làm theo anh.
Sau khi đăng kí kết hôn xong hai người liền về nhà để thưa cho người lớn biết chuyện này.

Bố mẹ anh nghe xong cũng hấp tấp giống anh chuẩn bị đồ qua nhà cô để nói chuyện.
Còn gia đình cô ngoại trừ Khương Ngọc ra thì mọi người đều rất sốc với cái tin tức này.

Chưa hết sốc chuyện này thì đến chuyện khác vì nhận được một cuộc gọi từ bên Lục Gia bảo rằng họ sẽ đến nhà cô để hỏi cưới.
Gia đình cô cũng nhanh tay nhanh chân để chuẩn bị đồ tiếp khách.

Không đợi quá lâu thì bên Lục gia cũng đã đến.
Thu Nguyệt:" Mời mọi người ngồi!"
Trình Lâm:" Mọi người đừng khách sáo quá!"

Lâm Nhi:" Cảm ơn hai người! chắc hai người cũng biết chuyện của hai đứa nhỏ rồi thì chúng ta cũng nên bàn bạc làm hôn lễ cho tụi nhỏ chứ nhỉ!"
Thu Nguyệt:" Đơn nhiên rồi!"
Lâm Nhi:" Tôi cũng đã xem ngày rồi tháng sau là thích hợp nhất đấy!"
Thu Nguyệt:" Tôi cũng có ý định này! chúng ta hợp ý nhau lắm haha!"
Lâm Nhi:" Phải phải haha!"
Trong phòng khách giờ đây chỉ còn tiếng nói cười đùa của hai người phụ nữ nói về tương lai của cháu mình, còn hai người đàn ông bên cạnh chỉ biết lắc đầu ngao ngán, cháu hai người còn chưa biết là trai hay gái nữa! thật là!
Cứ để hai người kia bàn luận ra sao, Trình Lâm rũ ông bạn xuôi gia đánh vài ván cờ để xua tan không khí nhạt nhẽo của hai người đàn ông.
Để cho phụ huynh bàn luận còn anh và cô thì đi ra sân vườn để nói chuyện, ở đây còn có Trình Khải và Khương Ngọc nữa.

Trình Khải liếc mắt cũng đủ hiểu là muốn nói chuyện riêng với anh rồi.

Hai người lấy cờ đi lấy nước cho hai người kia rồi đi vào bếp nói chuyện với nhau.
Trình Khải:" Tôi mong cậu đối xử tốt với em gái tôi! Lúc trước cậu đã làm nó khóc một lần rồi nếu còn có lần sau nữa thì đừng trách tôi!"
Lục Hàn:" Vâng em biết rồi anh vợ!"
Trình Khải:" Con bé đó rất dễ rung động cũng rất dễ tổn thương! sau này việc chăm sóc nó tôi nhường lại cho cậu!"
Lục Hàn:" Em đảm bảo sẽ cho cô ấy một mái ấm hạnh phúc! anh cứ yên tâm!"
Trình Khải:" Được!"
Sau khi bàn bạc xong, gia đình anh còn ở lại ăn cơm nữa rồi mới về.

Họ quyết định tháng sau sẽ tổ chức hôn lễ bởi vì ngày đó là ngày tốt.
Ngày cách đó cũng khoảng mấy tuần nhưng cả hai bên gia đình đều đang chuẩn bị việc lễ cưới cho hai người.

Cô và anh cũng lựa ra một ngày rảnh để đi thử váy cưới và chụp ảnh.

Việc chụp ảnh cưới cô muốn theo cách nhẹ nhàng thơ mộng.

Hai người còn chụp ở biển để bắt chọn cảnh hoàng hôn.
Kể từ ngày cô có thai thì hai người đã chuyển hẳn về nhà anh ở, anh còn đặt biệt đem hết việc làm ở công ty về nhà để tiện chăm sóc cô nữa.
Mỗi buổi tối anh giống như là chân sai vặt vậy, hết làm cái này rồi đến cái khác, lúc lâu thì xoa bóp chân cho cô, lúc thì chạy ra ngoài để mua đồ ăn mà cô thèm ăn.
Nhưng anh lại không hề thấy phiền phức mà có chút vui vẻ nữa.

Cách ngày thì hai người mẹ sẽ đến chăm sóc cô, và cũng rất được cưng chiều hết mực.
Tối hôm nay anh có chút việc gặp đối tác nên đã về nhà trễ, cô thấy anh về trên người còn có mùi rượu nữa thì vừa cầm áo khoác cho anh vừa phàn nàn anh mãi.

Anh không thể nghe nữa liền lập tức khoá môi cô lại.
Vì có chút men rượu cộng với mùi hương trên người cô làm anh có chút mất khống chế mà càn quét môi cô một cách mạnh bạo, hết hôn thì đến c*n m*t như muốn lấy hết mật ngọt trên môi cô đi vậy.
Giản Nhu:" Ưm"

Bàn tay anh không yên phận mà đưa lên xoa bóp đồi gò bông mềm mại ấy, vì có lẽ đang mang thai nên ngực cô có chút to ra.

Hôn một lúc lâu anh mới buông cô ra và bế cô lên tiến về phòng ngủ của mình.

Anh đặt cô ngay ngắn lên giường rồi đè lên người của cô, định cúi xuống hôn một lần nữa thì bị cô chặn lại.
Giản Nhu:" Em đang mang thai đấy! chuyện này không được đâu?"
Lục Hàn* giọng khàn*:" Anh sẽ nhẹ nhàng như vậy sẽ không ảnh hưởng đến bảo bối chúng ta đâu!"
Giản Nhu:“Không được ưm…!”
Anh không cho cô từ chối nữa liền cúi xuống nhanh chóng chiếm môi cô một cách nhẹ nhàng, vì kĩ thuật hôn của anh quá điêu luyện nên chẳng mấy phút sau cô cũng chìm đắm vào cái d*c v*ng ngọt ngào này của anh.
Hai người triền miên quấn lấy nhau không rời, vì cô đang mang thai nên anh cũng rất nhẹ nhàng ra vào và chỉ làm một hiệp, đến khi suất vào trong người cô thì anh mới bế cô đi tắm rồi ôm cô ngủ.
Trước khi ngủ anh còn hôn lên bụng của cô rồi nói:" Bảo bối của ba ngủ ngon nhé!" rồi mới đắp chăn cẩn thận cho cô và cùng cô chìm vào giấc mộng của hai người..
 
Bạn Học Trình, Chúng Ta Hẹn Hò Đi!
Chương 90: 90: Hôn Lễ End


Thời gian trôi qua nhanh chóng cuối cùng cũng đã đến ngày Hôn lễ của hai người diễn ra, hôn lễ diễn ra rất long trọng vì anh muốn làm hôn lễ lớn nhất cho cô, những người giới thượng lưu đều đến tham dự chúc mừng hai người.

Hôn lễ được tổ chức ở ngoài trời gần biển cũng là ở ngoài thành phố, hôn lễ lấy tông chủ đạo là trắng xanh bởi vì đó là màu cô và anh yêu thích nhất.

Trong phòng trang điểm, cô đang được mọi người đến giúp, cô hôm nay rất đẹp với bộ váy cưới cúp ngực và xoè ở phía dưới làm tôn lên vẻ đẹp kiêu sa của cô hơn.

Khương Ngọc:" Cậu đúng là một mỹ nữ đấy Nhu Nhu!"
Tiêu Dao:" Tớ si mê cậu mất thôi!"
Thu Hân:" Hãy đón nhận tình yêu của tớ đây!* bắn tim*
Giản Nhu:" Được rồi! mọi người đừng khen tớ nữa! Còn nữa hai cậu cũng nên cưới đi chứ!"
Thu Hân:" Mình chưa đâu!"
Tiêu Dao:" Tớ cũng vậy!"
Khương Ngọc:" Được rồi đến giờ rồi!"
Giản Nhu:" Tớ có chút hồi hộp quá đi!"
Tiêu Dao:" không sao đâu!"

Thu Hân:" Để bọn tớ dẫn cậu ra ngoài!"
Giản Nhu:" Ừm!"
Đến giờ làm lễ, Ba người dẫn cô ra ngoài đứng chờ ở cổng bước vào, người dắt tay cô vào cổng hoa là ba của cô.

Trình Lâm:" Con gái ba lớn rồi! hôm nay con rất đẹp! con nhất định phải hạnh phúc đấy con gái! nếu tên tiểu tử đó đối xử không tốt với con thì con cứ về nhà! ở đó ba mẹ luôn dang tay chào đón bảo vệ con!"
Giản Nhu* rưng rưng*:" Con biết rồi thưa ba!"
Trình Lâm:" Con gái ngoan! chúng ta vào trong thôi!"
Giản Nhu:" Dạ!"
Mỗi bước đi của cô đều có nhạc vang lên, anh chưa bao giờ bỏ lỡ một giây nào từ khi cô bước vào lễ đường.

Anh dường như đã si mê không lối thoát rồi, vợ của anh hôm nay rất đẹp.

Trình Lâm giao tay con gái cưng cho anh, anh cũng đón tiếp không hề chậm một giây.

Trình Lâm:" Thay ba mẹ chăm sóc nó giúp bọn ta!"
Lục Hàn:" Vâng ba cứ yên tâm!"
Trình Lâm:" Được!"
Khi ông đi xuống anh không kiệm lời mà nói nhỏ khen cô một câu “em rất đẹp vợ à” đợi khi cha sứ tuyên bố hai người là vợ chồng, anh không nhanh không chậm trao cho một nụ hôn nhẹ nhàng khiến cho khán đài la hét dữ dội.

Đến lúc tung hoa cưới, mọi người cùng đếm một hai ba, cô vơ tay cho bó hoa đó bay lên trời, ai cũng háo hức chủ nhân mới của bó hoa đó là của ai.

Trước ngàn cân treo sợi tóc thì bó hoa đó được một người đàn ông bắt lấy, người đó không ai khác là Thành Nghị, thấy vậy Tiêu Dao liền tìm cách trốn nhưng không kịp nữa rồi.

Thành Nghị:" Tiêu Dao!"
Tiêu Dao* chân dừng lại và quay lại*:“H…hả?”
Thành Nghị* bước lại gần cô ấy hơn và quỵ một chân xuống*:" Em đồng ý làm vợ anh nhé!"
Mọi người:" Đồng ý đi! đồng ý đi!"

Tiêu Dao* hơi do dự*
Thành Nghị:" Anh yêu em là thật lòng đấy! anh mong em cho anh cơ hội chăm sóc em cả đời!"
Tiêu Dao* động lòng*:" Em đồng ý!"
Mọi người:" Hôn đi! hôn đi!"
Dưới sự cổ vũ của mọi người hai người đó cũng bắt đầu trao cho nhau nụ hôn ngọt ngào.

Buổi hôn lễ của cô và anh được mọi người hưởng ứng rất nhiệt tình và vui chơi cũng hết mức.

Đến khi tiệc tàn, người thì say khướt, người thì mất cả đôi guốc, người thì rớt cả mi giả ngoài, người thì ói luôn tại chỗ vì chịu đựng không được…và còn rất nhiều thành phần khác nữa.

Chú rể của chúng ta cũng trong những thành phần trong đó, hiện tại bản thân anh đã không còn mở mắt nổi nữa rồi.

Người thì toàn mùi rượu hại cô phải chăm sóc anh cả đêm nhưng đó là dự tính của cô thôi.

Vì bản thân cô đang mang thai với lại vui chơi cùng mọi người lâu quá giờ đã thấm mệt rồi nên cô đành bỏ mặt anh sang một bên mà bắt đầu ngủ ngon lành.

Nữa đêm cô còn không ngại mà tặng cho một cú đá long trời lỡ đất, anh đang chìm đắm vào giấc mộng êm ái của mình thì đột nhiên cảm thấy bản thân đang rớt xuống vực thẳm vậy, nhưng bản thân anh còn chưa tỉnh táo nên bất chấp ở dưới sàn mà tiếp tục nhắm mắt ngủ ngon lành cho đến sáng.

Buổi sáng thức dậy, cả người anh có một trận đau khớp truyền đến dây thần kinh não khiến anh phải nhăn mặt, mở mắt ra thì phát hiện bản thân nằm dưới sàn quần áo còn chưa thay ra nữa.

Anh đưa mắt tìm kím vợ mình thì mới phát hiện ra cô vợ bé bỏng của mình đang ôm chăn ngủ rất ngon lành miệng còn chép chép vài tiếng.

Anh không nhịn được mà cười ra thành tiếng, nhưng như vậy cũng không đánh thức cô được! anh nằm bên cạnh cô ngắm nhìn cô rồi đưa tay lên sờ mặt cô, tay chọt vào hai má phún phính của cô.

Giản Nhu:" Ưm…đừng!để em ngủ!"
Lục Hàn:" Đồ sâu lười dám cho anh ngủ ở sàn sao còn bản thân thì nằm hưởng thụ chăn ấm nệm êm! sướng quá nhỉ! nhưng mà ai biểu em là vợ anh chứ* chụt*!"
Giản Nhu* lí nhí nói*:" Mới sáng sớm anh lầm bầm cái gì đấy!"
Anh không trả lời cô mà trực tiếp hôn cô luôn, đến khi cảm thấy cô hết hơi rồi mới buông tha cho cô.

Lục Hàn:" Cảm ơn đã đến bên anh! anh yêu em Vợ à!"
Giản Nhu:" Em cũng yêu anh!"
Lục Hàn:" Bạn học Trình chúng lập kèo đi nếu ai buông bỏ nhau trước thì người đó sẽ chung cho đối phương căn hộ!"
Giản Nhu:" Nhảm nhí nhưng mà em đồng ý!".
 
Back
Top Bottom