Ngôn Tình Bạn Học Trình, Chúng Ta Hẹn Hò Đi!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Bạn Học Trình, Chúng Ta Hẹn Hò Đi!
Chương 40: 40: Chia Tay


Mọi lời anh nói Giản Nhu đứng ở một kia đều nghe rất rõ, còn anh biết cô đứng ở đó nên mới nói như vậy để cô chết tâm đi với tình cảm này.

Lục Hàn cũng không còn lựa chọn nào khác cả, nếu không cho chấm dứt tình cảm này thì anh rất có lỗi khi lừa dối cô, cứ để cô hận anh và mãi mãi không tha thứ cho anh như vậy anh mới bớt đi một phần tội lỗi anh gây ra.

Giản Nhu nghe xong liền nhịn không được mà nước mắt tuôn ra, cô chạy nhanh đến phòng vệ sinh ngồi khóc trong đó.

Một lúc sau lấy được bình tĩnh thì bước ra gặp Bạch Hồng, cô tính bước đi nhưng bị cô ta chặn lại.

Bạch Hồng:" Khóc sao?"
Giản Nhu:" Tránh ra!"
Bạch Hồng:" Ây dô! cậu có muốn biết vì sao Lục Hàn lại trở nên như vậy không?"
Giản Nhu:" Chẳng lẽ liên quan đến cô sao?"
Bạch Hồng:" Đơn nhiên rồi!"
Giản Nhu:" Lần trước cô cũng nói cô và Lục Hàn có mối quan hệ khác đều là giả, hôm nay lại dùng cách này để lừa tôi sao?"
Bạch Hồng:" Đúng là lúc trước tôi có lừa cậu nhưng lần này lại khác đấy! xem đi rồi cậu sẽ hiểu vấn đề!" * đưa điện thoại cho cô xem!"

Giản Nhu* kiềm chế*:" Kh.

.

không thể nào!"
Bạch Hồng:" Ảnh này không hề ghép đâu nha nếu không tôi cho cậu mượn ảnh để đi xác nhận lại!"
Giản Nhu:" Cô! !"
Bạch Hồng:" Lục Hàn là của tôi! cậu đã thua rồi!"* bỏ đi*
Giản Nhu* ngã xuống*:" Kh.

.

không thể nào! anh ấy nhất định sẽ không làm vậy với mình đâu! hức!"
Càng nói nước mắt càng tuôn ra, tại sao lại như vậy chứ, cô cứ tưởng bản thân sẽ được hạnh phúc không ngờ lại như vậy.

Chẳng lẽ giống như anh nói sao, anh đã chán cô rồi sao mới đi tìm cái mới.

Giản Nhu cứ ôm mặt khóc trong nhà vệ sinh sau khi nghe tiếng chuông reo cô mới đứng dậy đi rửa mặt, nhưng có lẽ khóc nhiều nên mắt có chút sưng lên.

Cô đợi ra học sẽ hỏi rõ anh chuyện này, sau khi bước vào lớp cô không nói gì cả, anh cũng thấy mắt cô có chút sưng rất lo lắng cho cô nhưng không dám hỏi, anh không hề hay biết Bạch Hồng đã đưa ảnh cho cô xem, cứ tưởng cô khóc là nghe được câu nói của anh.

Khương Ngọc thấy cô như vậy liền quay sang liếc anh một cái, nếu không phải cô ấy bắt tay với Tống Dương ghép đôi cho hai người họ thì Giản Nhu sẽ không đau khổ như vậy.

Nhìn mặt anh xong liền nhìn Tống Dương liếc cho cậu ta một cái rồi lấy ghế cách xa cậu ta chút, Tống Dương không hiểu gì sao bản thân mình lại Khương Ngọc ghim nữa.

Đến giờ ra về Giản Nhu đã chủ động lên tiếng muốn nói chuyện riêng với anh, anh cũng đồng ý.

Bạch Hồng:"Tớ đợi cậu ở ngoài!"

Sau khi tất cả lần lượt ra ngoài cô mới chủ động lên tiếng.

Giản Nhu:" Anh không có chuyện gì muốn giải thích với em sao?"
Lục Hàn:" Có vẻ em đã biết rồi thì hỏi lại làm gì?"
Giản Nhu * Tát anh một cái*:" Đồ tồi! tại sao lại đối xử với tôi như vậy! tình yêu của tôi là trò đùa của anh sao? Từ lúc trước tôi đã từng ước mơ có một tình yêu như vậy giờ tôi đã thực hiện được nhưng tại sao anh lại dập tắc niềm hạnh phúc của tôi chứ! anh nói muốn tìm thú vui mới sao chẳng lẽ trong suốt thời gian yêu nhau anh chỉ xem tôi là trò đùa thôi sao? anh nói đi!"
Lục Hàn* kiềm chế*:" Phải!"
Giản Nhu* mắt đỏ hoe*:" Haha! nực cười thật đấy! tôi cứ tưởng rằng anh yêu tôi nên tôi mới đắm chìm trong tình yêu của anh! haha! giờ tôi chẳng khác gì một con ngốc cả! nếu không phải Bạch Hồng đưa hình cho tôi xem thì tôi còn tưởng anh đang gặp chuyện gì khó khăn nên mới trở nên như vậy còn muốn cùng anh giải quyết! đúng là ngốc mà! Lục Hàn chia tay đi! tôi hận anh!"
Cô nói xong liền chạy nhanh ra khỏi lớp Khương Ngọc và Tống Dương cũng chạy đuổi theo cô.

Còn anh thì đứng chết lặng ở đó, cô nói đã xem ảnh mà Bạch Hồng đưa sao, nghĩ đến cô ta anh nắm chặt bàn tay.

Bạch Hồng* Bước vào*:" Giải quyết xong rồi sao! lâu quá đấy!"
Lục Hàn quay lại bóp cổ cô ta, cô ta khó thở đập vào cánh tay của anh liên tục, anh vẫn không giảm lực tay mà càng mạnh siết chặt hơn đến khi cô ta gần hết hơi anh mới buông tay ra.

Lục Hàn:" Tôi đã cảnh cáo cô rồi mà! tại sao lại đưa ảnh cho Giản Nhu xem!"
Bạch Hồng:" Ha! em chỉ muốn giúp anh giải quyết cô ta sớm thôi!"* khó thở*
Lục Hàn:" Mẹ kiếp!" * bỏ đi*
Anh bỏ cô ta rồi nhanh chóng đuổi theo cô, nếu mà đuổi kịp anh chỉ biết đứng từ phía sau nhìn thôi! giờ anh chẳng còn tư cách nào đứng bên cạnh cô cả.

Giản Nhu vừa chạy vừa khóc rất nhiều, Khương Ngọc và Tống Dương cuối cùng cũng đuổi kịp theo cô rồi, cô ngồi khóc ở một góc sân trường.

Giản Nhu* khóc*:" Hức Khương Ngọc tớ đau quá!"
Khương Ngọc* vỗ lưng cô*:" Không sao cả! tên khốn đó không xứng đáng để cậu khóc đâu!"
Giản Nhu:" Hức bọn mình chấm dứt rồi!"
Khương Ngọc:" Chấm dứt là tốt rồi! đừng lưu luyến cậu ta nữa còn rất nhiều đàn ông mà! Giản Nhu nhà ta xinh đẹp thế này nhất định sẽ tìm được một người yêu thương cậu hơn!"
Giản Nhu:" Phải! hức"
Khương Ngọc:" Chúng ta về thôi!"
Nãy giờ hai người đều bỏ mặt Tống Dương đứng một mình ở đó, Khương Ngọc dìu Giản Nhu đi ra cổng rồi về, thậm chí còn không quên liếc cậu ta một cái.

Tống Dương:" Cậu ấy đi về rồi đừng nhìn nữa!"
Lục Hàn* im lặng*
Tống Dương:" Cậu đang giấu mình chuyện gì sao? có phải cậu gặp phải chuyện gì không?"
Lục Hàn:" Đi uống rượu với tôi!"
Tống Dương:" Được!".
 
Bạn Học Trình, Chúng Ta Hẹn Hò Đi!
Chương 41: 41: Bị Sốt


Trong lúc uống rượu với Tống Dương anh đã kể hết mọi chuyện cho cậu ta nghe, men rượu đã thấm vào người anh rồi nên anh cũng không kiềm chế nỗi nữa rồi nước mắt đã bắt đầu tuôn ra.

Lần đầu tiên Tống Dương lại thấy anh khóc trước mặt như vậy, cậu ta cũng hiểu được tâm trạng của anh nên mới ngồi uống cùng anh.

Lục Hàn:" Giản Nhu hức anh xin lỗi!"
Tống Dương:" Cậu say rồi!"
Lục Hàn:" Xin lỗi!"
Tống Dương:" Haiz sao lại làm khổ bản thân mình như vậy chứ! cậu là thiên tài mà có nhiều lựa chọn khác để giải quyết chuyện này mà! đi tớ đưa cậu về!"
Lục Hàn đã say bí tị rồi nên để cho Tống Dương khiêng mình về, còn về phía cô, từ khi về nhà cô luôn nhốt bản thân ở một mình trong phòng, ai gọi cũng không chịu mở cửa cả, cô ngồi ngâm trong bồn tắm từ rất lâu rồi nên đã thiếp từ lúc nào chẳng hay.

Đến khi giật mình tỉnh dậy thì trời đã chập tối rồi, cô uể oải bước ra khỏi bồn tắm thay đồ rồi leo lên giường ngủ bỏ bữa cơm tối luôn.

Thu Nguyệt thấy con gái mình bị như vậy liền bưng lên một khay đồ ăn đem lên cho cô, bộ dạng của cô bà cũng biết được cô đang gặp về vấn đề tình cảm.

Vừa đến phòng cô thì gõ cửa nhưng cô không lên tiếng bà đành tự mở cửa rồi đi vào, thấy con gái đang ngủ gương mặt có chút đỏ bà nhanh chóng đưa tay lên sờ trán của cô thì vội hết lên.

Thu Nguyệt:" Ông ơi Trình Khải mau gọi bác sĩ nhanh lên!"
Trình Khải:" Có chuyện gì vậy mẹ?"

Thu Nguyệt:" Huhu con bé bất tỉnh rồi!"
Trình Lâm:" Bà đừng hoảng để tôi gọi bác sĩ!"
Thu Nguyệt:" Huhu con gái của tôi!"
Ngay trong đêm bác sĩ nhanh chân chạy đến Trình Gia để khám cho cô, cô cũng được truyền nước và đắp miếng hạ sốt.

Bác sĩ:" Bệnh nhân do ngâm nước quá lâu nên mới xảy ra hiện tượng sốt cao như vậy! Người nhà cứ lao nước mát cho bệnh nhân cho đến hạ sốt thì thôi, nữa đêm nếu bệnh nhân còn sốt thì đưa bệnh nhân đến bệnh viện ngay, còn truyền nước thì hết chai đó thì rút ra người nhà biết rút dây truyền đó mà phải không?"
Trình Khải:" Vâng tôi biết rồi bác sĩ!"
Trình Lâm:" Cảm ơn bác sĩ nhiều lắm!"
Bác sĩ:" Không có gì đó là trách nhiệm của tôi!"
Nguyên đêm đó Thu Nguyệt luôn lao người cho cô, bà không dám chợp mắt một chút nào đến khi cô có dấu hiệu hạ sốt thì mới yên tâm, còn Trình Khải thì rất lo lắng cho cô, từ khi chở cô về nhà đã có cảm giác cô bị gì rồi.

Trình Khải có hỏi Khương Ngọc nhưng cô ấy không nói bởi có lẽ Giản Nhu không cho cô ấy nói chuyện này ra ngoài.

Sáng hôm sau, anh thức dậy với tình trạng đau đầu, anh nhanh chóng thay đồ rồi đi xuống nhà.

Lâm Nhi:" Xuống rồi sao! sao con lại uống nhiều rượu như vậy chứ! tuổi con còn nhỏ đấy!"
Lục Dịch:" Bà đừng nói thằng bé nữa!"
Lâm Nhi:" Mau uống canh giải rượu đi rồi hả đi học!"
Lục Hàn:" Vâng!"
Bởi vì cô còn bệnh nên Thu Nguyệt đã xin phép giúp dùm cô rồi, Khương Ngọc biết tin cô sốt từ tối qua và đã lỡ miệng nói ra chuyện đó với Trình Khải biết rồi.

Trình Khải rất tức giận rất muốn đấm cho Lục Hàn một cái vì dám làm em gái anh ra nông nổi này.

Trình Khải vì muốn chăm sóc cô nên đã nghỉ làm một ngày.

Trình Khải:" Em tỉnh rồi sao?"
Giản Nhu:" Vâng! em bị sốt sao?"
Trình Khải:" Ừm do ngâm nước quá lâu!"
Giản Nhu:" Lúc đó em ngủ quên mất hihi!"
Trình Khải:" Để anh đút cháo cho em!"
Giản Nhu:" Vâng ạ!"
Sau khi giúp cô ăn cháo xong rồi đến uống thuốc, Trình Khải chăm sóc cô rất chu đáo, cô cũng thay đồ và vệ sinh xong Trình Khải liền bế cô đi đến giường lại không cho cô đi bộ nữa.

Trình Khải:" Chúng ta nói chuyện một chút nhé!"
Giản Nhu:" Có lẽ Khương Ngọc đã nói với anh rồi thì phải!"
Trình Khải:" Ừm!"
Giản Nhu:" Anh cứ mặc kệ chuyện này đi! em không muốn liên quan đến cậu ta nữa! anh không được kiếm cậu ta đâu đấy!"
Trình Khải:" Anh biết rồi! coi như anh bị mù mới tin tưởng cậu ta như vậy!"
Giản Nhu:" Anh em muốn đổi chỗ ngồi! ngồi xa cậu ta càng xa càng tốt"
Trình Khải:" Được để anh điện xin giúp em!"
Giản Nhu:" Còn một chuyện nữa anh phải giúp em giữ bí mật!"
Trình Khải:" Chuyện gì!"
Giản Nhu:" Em sẽ học Đại Học ở thành phố B, em đã tìm hiểu kĩ trường đó rồi, tuy không có tiếng như trường Đại học A nhưng chất lượng như nhau cả!"
Trình Khải:" Nhưng em một mình ở thành phố đó anh không yên tâm được!"
Giản Nhu:" Anh phải cho em tự lập chứ! anh hai cho em đi nha!"
Trình Khải:" Được rồi! nhưng phải điện về nhà thường xuyên và không được giấu anh chuyện gì đấy!"
Giản Nhu:" Vâng ạ! mà cũng đừng nói chuyện này cho Khương Ngọc biết đấy!"
Trình Khải:" Được!"
Quay lại trường khi thấy bên cạnh mình trống thì anh rất lo lắng cho cô không biết cô bị gì nữa, và anh cũng không dám hỏi Khương Ngọc.

Tống Dương thấy vậy cũng lên tiếng hỏi dùm nhưng chỉ nhận được ánh mắt hình viên đạn từ phía Khương Ngọc làm cho cậu ta không dám hỏi nữa.

Học được gần một tiết thì thầy Trương bước vào để thông báo thông tin cho lớp nắm bắt.

Thầy Trương:" Sáng nay thầy có nhận được xin nghỉ của bạn học Giản Nhu vì lý do bạn ấy bị bệnh, còn nữa Bạch Hồng em mau thu dọn đồ đi!"
Bạch Hồng* ngơ ngác*:" Để làm gì ạ!"
Thầy Trương:" Bạn Giản Nhu cậu ấy muốn xin chuyển chỗ để có thể nhìn bảng tốt hơn nhưng thầy thấy từ bàn của em là một vị trí tốt cho bạn ấy nếu em không đồng ý thì! !"
Bạch Hồng* Vui mừng*:" Dạ không ạ em đồng ý!"
Thầy Trương:" Vậy thì chuyển chỗ đi, Khương Ngọc dọn sách của Giản Nhu qua bàn bên kia nhé!"
Khương Ngọc:" Vâng!"
Thầy Trương:" Còn một chuyện nữa sắp tới là kì thi học kì rồi! vì là năm cuối nên lịch trình thi của các em rất sớm nên các em phải côa gắng học đấy!"
Cả lớp:" Vâng!"
Lục Hàn không thể ngờ được cô lại bị bệnh, còn xin chuyển chỗ, có lẽ cô đã hận anh rất nhiều nên mới không muốn ngồi cùng anh thế này.

Anh tự nghĩ rồi tự cười bản thân mình, Tống Dương thấy anh như vậy cũng không biết làm gì, bản thân mình cũng bị Khương Ngọc ghim không nói chuyện chung như trước kia nữa.

Bạch Hồng cô ta rất đắc ý, nhanh chân chuyển đến ngồi gần anh, coi ta còn nhướn mày nhìn Vũ Nghi một cái nữa.

Còn Khương Ngọc cũng không thèm để ý ba người họ nữa.

.
 
Bạn Học Trình, Chúng Ta Hẹn Hò Đi!
Chương 42: 42: Đi Học Lại


Sau khi buổi học kết thúc, Khương Ngọc nhanh chân đi đến nhà Giản Nhu để thăm cô, Tống Dương cũng muốn đi nhưng bị Khương Ngọc chặn lại.

Tống Dương không ngờ tình bạn bốn người chỉ vì Bạch Hồng mà tan rã thế này, ngay cả cậu ta không liên quan cũng bị dính chưởng.

Trình Khải:" Em đến rồi sao?"
Khương Ngọc:" Cậu ấy đã đỡ chưa!"
Trình Khải:" Đỡ hơn rồi! ngày mai có thể đi học lại!"
Khương Ngọc:" Để em lên với cậu ấy!"
Trình Khải:" ừm!"
Khương Ngọc nhanh chân đi lên phòng cô, vì cô ấy nhiều lần đến nhà cô chơi nên giờ đã quen lối đi trong nhà luôn rồi.

Giản Nhu:" Cậu đến rồi!"
Khương Ngọc:" Ừm! hết sốt rồi! cậu làm tớ lo lắm đấy!"
Giản Nhu:" Tớ không sao cả! làm phiền cậu đến đây thăm rồi!"

Khương Ngọc:" Chúng ta là bạn bè mà!"
Hai người trò chuyện một lâu cũng đã đến cơm tối luôn rồi, hai người nhanh chân xuống phòng ăn, bữa cơm hôm nay cô rất vui, cô cũng đã suy nghĩ rất lâu rồi.

Chuyện tình cảm không thể trách ai được buông bỏ là cách tốt nhất để bản thân mình không còn đau khổ nữa.

Cô giờ đây đã dẹp tình cảm sang một bên rồi, cô muốn học thật giỏi để thi tốt nghiệp.

Sau khi bữa ăn kết thúc Trình Khải đưa Khương Ngọc về nhà, hai người còn dừng lại để nói chuyện yêu một lúc mới tách nhau ra.

Còn về phía Lục Hàn anh đang trong phòng chơi game cùng Tống Dương nhưng trong đầu vẫn luôn có hình bóng của cô nên đã tắt game để cho một mình Tống Dương chơi game rồi bản thân thân xuống nhà lái xe đi đến nhà cô.

Xe anh dừng đối diện nhà cô, anh ngồi nhìn căn phòng cô của cô vẫn còn sáng đoán chắc là cô đang học, anh cứ ngồi nhìn như vậy khi đèn phòng cô tắt anh mới lái xe về nhà.

Vừa đến nhà anh đã thấy gương mặt anh ghét nhất đang ngồi ở trên sofa có lẽ là đang chờ anh về, anh không chút lưu luyến mà quay người bỏ lên lầu.

Bạch Hồng:" Anh đứng lại cho em! nếu không em nói chuyện này cho ba mẹ anh biết đấy!"
Lục Hàn tức giận quay lại bóp cổ cô ta: "Cô nghĩ tôi sợ cô sao? đừng để tôi mất kiểm soát nếu không cô sẽ chết đấy hiểu không?"
Lục Hàn thả cô ta rồi bước lên phòng gọi điện cho một người làm của gia đình anh tên là Trần Phong, anh ta có tài về mảng máy tính, anh ta còn được mệnh danh là hacker bậc nhất đứng đầu bảng của nước.

Lục Hàn: " Alo! tôi cần cậu giúp một chuyện!"
Trần Phong:" Cậu chủ cứ nói!"
Lục Hàn:" Giúp tôi lấy lại camera đã xoá từ phòng của ở khách sạn lúc trước làm tiệc mừng của công ty!"
Trần Phong:" Dạ rõ!"
Lục Hàn vẫn luôn không tin rằng bản thân đã xảy quan hệ với cô ta,anh cũng đã nói ra phán đoán của mình cho Tống Dương biết, cậu ấy sẽ phụ trách theo dõi cô ta giúp anh.

Sáng hôm sau, Giản Nhu dậy sớm, đứng ở trước gương ngắm nhìn bản thân, cô muốn thay đổi một chút nên đã xả tóc xuống rồi tô lên môi một chút son nhẹ, lúc trước cô đi học luôn cột tóc giờ nhìn cô xả tóc xuống nhìn như một con người khác lạ vậy.

Cô bước vào lớp tiến đến chỗ ngồi mới của mình tuy có chút xa Khương Ngọc nhưng không sao cô sẽ tập thích, vẫn như cũ cô là người đến sớm nhất, cô lấy bài tập ra làm để giết thời gian.

Đợi được một lúc thì lớp đã đầy đủ người rồi, cô cũng được mọi người hỏi thăm sức khoẻ, từ đầu đến cuối cô vẫn không hề quay xuống nhìn anh một lần nào.

Còn Lục Hàn chỉ biết nhìn bóng lưng của cô thôi, Bạch Hồng thấy ánh mắt anh cứ dán lên người của cô thì rất tức giận, vì sợ lời cảnh cáo của anh hôm qua nên cô ta đã biết điều hơn.

Nhìn hôm nay cô thật khác, mấy bạn nam trong lớp cũng bị vẻ ngọt ngào của cô làm cho say đắm, người ngồi kế cô là Tiêu Nghị, cậu ta cũng có chút lén nhìn cô rồi tự đỏ mặt.

Đến giờ ra chơi Khương Ngọc đi đến chỗ Giản Nhu ngồi nói chuyện.

Khương Ngọc:" Giản Nhu tiết sau chúng ta đi ăn nhé!"
Giản Nhu* mỉm cười*:" Được nha!"
Khương Ngọc:" Cậu đừng cười nữa! tớ sắp chìm đắm vào nụ cười ngọt ngào của cậu rồi đấy tiểu mỹ nhân!"
Giản Nhu:" Đừng có ghẹo mình nữa!"
Hai người đang nói chuyện thì Tống Dương đi đến, từ lúc hai người chia tay hầu như Khương Ngọc vẫn chưa nói chuyện lại với Tống Dương.

Tống Dương:" Giản Nhu! cậu hết bệnh rồi hả!"
Khương Ngọc:" Thấy rồi còn hỏi!"
Giản Nhu:" Thôi mà! Tống Dương tớ không sao cả! hiện tại tớ rất khoẻ!"
Tống Dương:" Vậy chúng ta vẫn còn là bạn chứ!"
Giản Nhu:" Đơn nhiên rồi! chúng ta là bạn mà!"
Khương Ngọc:" Ai là bạn cậu ta chứ!"
Tống Dương:" Thôi mà Khương Tỷ tha lỗi cho tiểu đệ một lần này thôi!"
Giản Nhu:" Cậu chọc giận cậu ấy sao?"
Khương Ngọc:" Được rồi tạm tha cho cậu đấy!"
Tống Dương:" Hihi cảm ơn Khương Tỷ! hai cậu cứ nói chuyện đi tớ về chỗ ngồi đây!"
Lục Hàn cứ luôn theo dõi mọi hành động của cô Khương Ngọc thấy vậy liền dùng ánh mắt viên đạn nhìn anh, nhưng anh không sợ và mặc kệ ánh mắt không thiện cảm đó mà nhìn bóng lưng cô tiếp.

Khương Ngọc* nghĩ: Haiz cái tên đó còn yêu như vậy sao lại chia tay chứ! thật không hiểu nổi!*.
 
Bạn Học Trình, Chúng Ta Hẹn Hò Đi!
Chương 43: 43: Chân Tướng


Thời gian cứ thấm thoát trôi nhanh một cách nhạt nhẽo đúng với tâm trạng của Lục Hàn.

Anh chỉ biết luôn luôn theo dõi từ phía sau, mỗi ngày anh ngủ không được đều lái xe đến nhà cô để ngắm nhìn căn phòng của cô.

Biết rõ bản thân còn yêu cô như vậy lại chọn cách làm nhau đau khổ, anh cũng coi lại camera rồi đã thấy cô ta tự mò đến phòng anh và người dìu anh lên phòng không chỉ có một mình cô ta.

Anh rất tức giận vì bản thân lúc đó lại dễ dàng tin tưởng cô ta như vậy, anh cũng cho Tống Dương xem đoạn đó, Tống Dương đoán chắc là cô ta đã giở trò rồi nên mới khuyên anh khoan hãy hành động mà đợi thêm đủ chứng cứ rồi hãy kiếm cô ta để nói chuyện rõ ràng.

Hôm nay là ngày chủ nhật nên anh không đi học, anh ngồi ở trong phòng để suy nghĩ tìm cách nói chuyện với cô,anh cũng đã biết chuyện bản thân mình cô xoá khỏi danh bạ và đã chặn anh rồi.

Lâm Nhi:" Mẹ vào phòng được không?"
Lục Hàn:" Được!"
Lâm Nhi đưa nước trái cây cho anh, bà biết dạo này anh ngủ không được rồi còn hay đi ra ngoài vào ban đêm nữa.

Lâm Nhi:" Con có chuyện gì buồn sao?"
Lục Hàn:" Không có!"
Lâm Nhi:" Vậy có dịp con dẫn Giản Nhu về nhà chúng ta chơi và ăn cơm một bữa!"
Lục Hàn:" Bọn con chia tay rồi!"
Lâm Nhi:" Chia tay! vậy mấy ngày nay con buồn vì chuyện đó sao?"
Lục Hàn* im lặng*
Lâm Nhi:" Vì lý do gì! con nói đi mẹ giải quyết giúp con dù gì ta cũng là người từng trải kinh nghiệm của ta cũng đáng cho con học hỏi đấy!"
Lục Hàn có chút do dự một chút cuối cùng cũng đã nói chuyện này cho mẹ anh nghe hết toàn bộ từ lúc xảy ra chuyện đó đến bây giờ.

Lâm Nhi:" Trời ơi! chuyện lớn như vậy mà con còn dấu được sao! cái thằng này lỡ con bé mang bầu thì sao?"
Lục Hàn:" Mang bầu?"
Lâm Nhi* nhớ ra gì đấy*:" Chuyện đó cách đây cũng mấy tuần rồi, con bé vẫn chưa có bầu sao! đáng lý ra sẽ mang thai rồi chứ hay tại sức khỏe của hai đứa có vấn đề!"
Lục Hàn:" Mẹ sức khỏe con không sao? với lại con nghi ngờ là cô ta đang giở trò?"
Lâm Nhi:" Haiz! nếu lúc đó con nói cho ta sớm thì ta sẽ giải quyết cho con rồi! tới khi mất người mình yêu rồi mới hối hận!"
Lục Hàn* im lặng*

Lâm Nhi:" Để mẹ tìm cách cho con!"
Bà nói xong liền đi ra khỏi phòng anh, rồi xuống chuẩn bị trái cây để lên nói chuyện với Bạch Hồng nhưng không ngờ bản thân bà lại nghe được một câu chuyện khiến bà phải sốc ngay lập tức, bà lập tức lấy điện thoại ghi âm lại cuộc nói chuyện của cô ta.

Trong phòng Bạch Hồng vẫn vô tư nói chuyện điện thoại với mẹ của cô ta nên không biết bản thân đang bị nghe lén.

Bạch Hồng:" Mẹ yên tâm đi kế hoạch sắp thành công rồi! sao khi bọn con tốt nghiệp rồi tới đó con sẽ thúc giục cậu cưới con! con sẽ là phu nhân của Lục Gia! haha! mà tên đó cũng ngốc nữa con chỉ bày mưu một chút thì cậu ta đã tin ngay! nhớ lại vẻ mặt lúc đó của cậu ta thì con đã nhịn cười không được rồi! haha! bây giờ còn hăm doạ con nữa đấy! mẹ chừng nào mới đến rước con đây! con ở đây không vui chút nào! ngày nào cũng phải lấy lòng bọn họ đến phát ngán rồi đây này!"
Ngọc Liên:" Sau khi bọn ta lấy được dự án từ trong tay Lục Dịch rồi sẽ đến rước con!"
Bạch Hồng:" Dự án đó có phải rất nhiều tiền phải không tới lúc đo phải chuyển cho con một ít đấy!"
Ngọc Liên:" Đơn nhiên rồi! con gái yêu của mẹ! Con phải bên cạnh tên tiểu tử Lục Hàn đấy không được cho con nhỏ Giản Nhu kia tiếp cận nó đâu đấy!"
Bạch Hồng:" Mẹ yên tâm từ khi kế hoạch chúng ta thực hiện thì con nhỏ đó đã tự động rút rui rồi! haha! giờ cậu ta còn chuyển chỗ ngồi với con nữa đấy!"
Ngọc Liên:" Con giỏi lắm! vậy ta cúp máy trước đây! nhớ lấy phải lấy lòng được Lục Hàn đấy thì con sẽ là chủ nhân của Lục Gia!"
Bạch Hồng:" Chỉ một mình con mới xứng đáng làm chủ nhân của Lục Gia thôi! sau khi con trở thành chủ nhân nơi này rồi con sẽ rước mẹ về ở chung và đuổi bọn đi ra ngoài! vậy thôi tạm biệt yêu của con!"
Cuộc nói chuyện được Lâm Nhi ghi lại toàn bộ lại, bà không thể ngờ được một người bạn của mình lại dám sắp đặt kế hoạch đối với gia đình bà như vậy.

Bà nhanh chóng chạy đi đến phòng của anh để đưa cho anh cuộc nói chuyện ấy!
Lục Hàn nghe xong rất tức giận, nhưng muốn cho cô ta đắc ý một chút để cho cô ta nếm mùi đau khổ đã bảo mẹ anh tạm thời khoan hãy nói ra chuyện này.

Lâm Nhi cũng đã thông báo cho Lục Dịch biết được dự án sắp tới hợp tác với Ngọc Liên là có vấn đề, kêu ông xem xét lại và kể hết toàn bộ cho ông nghe.

Anh sẽ cho cô ta một cái giá phải trả, anh hiện tại rất muốn chạy đến nhà cô để giải thích hết toàn bộ nhưng anh lại không có can đảm đó.

.
 
Bạn Học Trình, Chúng Ta Hẹn Hò Đi!
Chương 44: 44: Ghen


Sáng hôm sau, gia đình anh vẫn cố gắng để đối xử bình thường với Bạch Hồng, không ngờ lại nuôi ông tay áo rồi.

Anh ăn sáng xong liền không đợi cô ta mà trực tiếp lên trường trước.

Từ lúc biết được chân tướng anh rất háo hức đến trường sớm để gặp cô, tối hôm qua anh đã kể chuyện này cho Tống Dương nghe rõ rồi.

Còn chuyện bây giờ cần làm nhất là làm lành với cô, anh nhìn móc khoá balo của mình rồi mỉm cười, bản thân anh không hề làm gì có lỗi với cô cả.

Nhưng khi vừa bước vào lớp học lại thấy một tình cảnh khiến cho anh ghen đỏ cả mắt, đó là thấy cô đang giảng bài cho tên Tiêu Nghị kia.

Học bài thôi mà có cần gần nhau đến mức đó không? Tiêu Nghị hình cảm nhận được ánh mắt sát khí của anh nên hơi lạnh sống lưng một chút.

Tiêu Nghị* nuốt nước bọt*
Giản Nhu:" Cậu sao thế!"
Tiêu Nghị:" Kh.

.

không sao cả! cậu giảng tiếp đi!"
Giản Nhu:" Được!"
Cậu ta không dám quay đầu nhìn Lục Hàn vì sợ ánh mắt của anh, cậu ta chỉ muốn cô giảng cho bản thân để hiểu bài hơn thôi mà chứ có cướp Giản Nhu của anh đâu chứ!
Trong lòng Tiêu Nghị đang gào thét dữ dội, cậu ta không thể tập trung được khi nhận được ám khí từ anh được nên đã bảo cô dừng lại một chút.

Lúc này trong lớp cũng đông người hơn rồi, ai nấy cũng thấy được ánh mắt phát ra tia lửa của anh, thầm cầu mong cho Tiêu Nghị thoát được ải này.

Chỉ có mình cô là không thấy ánh mắt đó của anh thôi vì bản thân đã tự hứa sẽ không những nhìn mặt anh lần nào nữa.

Tống Dương:" Haiz ghen sao?"
Khương Ngọc:" Xem cậu ta như muốn nuốt sống Tiêu Nghị luôn rồi!"
Bạch Hồng* Sao lại như vậy chứ! tại con nhỏ chết tiệt đó hết*
Những tiết học trôi qua cơn ghen của anh không hề giảm một chút nào cả, với lại mỗi lần Tiêu Nghị muốn hỏi bài cô thì phải quan sát xem Lục Hàn có đang quan sát cậu ta không! vừa quay lại liền chạm ánh mắt ấy lần nữa khiến cho cậu ta khóc không ra nước mắt.

Giản Nhu thấy cậu ta có chút kì lạ liền hỏi thăm, cậu ta thấy vậy liền sợ hãi hơn, thà cô không quan tâm đến cậu còn hơn.

Tiêu Nghị* Sao số tôi khổ thế này chứ*
Vì muốn quay lại với cô, anh và Tống Dương đã lên kế hoạch lôi kéo đồng minh giúp đỡ người đó không ai khác là Khương Ngọc.

Đến giờ ra Khương Ngọc muốn đi chỗ Giản Nhu liền bị hai người đàn ông chặn lại và kéo đi đến một chỗ khác để nói chuyện.

Tiêu Nghị thấy anh không còn ở trong lớp nên đã tranh thủ hỏi cô, cô giảng làm cho cậu ta rất dễ hiểu, đang giảng thì lớp trưởng thông báo sẽ trống hai tiết sau và tiết sau nữa sẽ học bình thường.

Giản Nhu:" Cậu có muốn lên thư viện học chung với mình không?"
Tiêu Nghị:" Được chứ! làm phiền cậu rồi!"
Giản Nhu:" Không có gì!"
Bên phía ba người kia, sau khi nghe được tất tần tật mọi việc Khương Ngọc đã nổi giận lên mắng miết Bạch Hồng không ngừng nghỉ.

Khương Ngọc:" Còn cậu nữa nếu cậu chịu nói sớm thì sẽ không xảy ra chuyện này rồi!"
Tống Dương:" Đừng trách cậu ấy nữa! bây giờ chúng ta nên tìm cách cho Giản Nhu quay lại với Lục Hàn đi!"
Khương Ngọc:" Hiện tại tớ chỉ bực tức thôi không nghĩ ra cách đâu! để bữa sau đi tớ tính cách cho!"
Lục Hàn:" Được! cảm ơn cậu!"
Khương Ngọc:" ầy không dám nhận lời cảm ơn này của cậu đâu! bao tớ ăn là được rồi!"
Lục Hàn:" Được thôi!"
Khương Ngọc:" Nên giải quyết con mụ kia thế nào đây?"
Lục Hàn:" Tôi đã có cách rồi yên tâm!"
Ba người quay về lớp lại không thấy bóng dáng của Giản Nhu đâu cả, Khương Ngọc có hỏi thì nhận được câu trả lời:"Hồi nãy lớp trưởng thông báo được nghỉ hai tiết sau nên cậu ấy đã đi đâu với Tiêu Nghị rồi!"
Câu trả lời này làm cho anh không hài lòng tí nào cả, cơn ghen hồi nãy đã được tắt đi giờ lại bùng phát thêm một lần nữa, anh nắm chặt bàn tay mình lại rồi bỏ đi ra ngoài tìm Giản Nhu.

Tống Dương:" Chờ với!"
Khương Ngọc:" Mau đi theo nếu không cậu ta đáng người đấy!"
Ba người đi tìm xung quanh trường nhưng vẫn không thấy bóng dáng của Giản Nhu đâu cả, Khương Ngọc đột nhiên nhớ ra là chưa tìm ở thư viện nên ba người nhanh chân đi đến thư viện.

Quả thật coi đang ở đây, anh còn thấy hai người còn thì thầm to nhỏ cười nói như đúng rồi vậy, anh sợ bản thân sẽ không kiềm chế được đã bắt Tống Dương cầm lấy cánh tay của mình lại, rồi đi tìm chỗ nào đó ngồi để theo dõi động tĩnh của cô.

Khương Ngọc:" Sao tụi mình giống như kẻ trộm vậy! chúng ta đâu có làm sai gì đâu!"
Tống Dương:" Ừ nhỉ! cần gì phải núp chứ!"
Khương Ngọc:" Hai cậu ngồi ở đây đi để tớ qua chỗ cậu ấy! yên tâm đi Lục Hàn tớ sẽ không cho hai người đó bên nhau đâu!"
Lục Hàn:" Được!"
Quả thật như cô ấy nói, Khương Ngọc nhanh chóng đi lại chỗ Giản Nhu và còn ngồi giữa hai người nữa thậm chí còn quay lại ám chỉ cho Tiêu Nghị quay đầu ra đằng sau nhìn.

Vừa quay xuống thì ánh mắt đã chạm nhau, khiến cho Tiêu Nghị chảy cả mồ hôi luôn rồi! đúng là ám khí quá nặng rồi! cậu ta nhanh chân kím cớ rời đi mất bỏ lại cô và Khương Ngọc ở lại học.

Lục Hàn thấy vậy cũng đã yên tâm hơn, anh ngồi ở phía sau nhìn cô khi cô rời khỏi bản thân mới quay về lớp phía sau cô.

.
 
Bạn Học Trình, Chúng Ta Hẹn Hò Đi!
Chương 45: 45: Trả Giá


Lục Hàn đã thu thập được bằng chứng phạm tội của công ty của gia đình cô ta rồi, vì muốn lấy được bằng chứng anh đã nói với Lục Dịch để cho bọn họ thành công lấy dự án đó,tất cả bằng chứng anh đều nộp cho cảnh sát hết.
Hôm nay là ngày kì thi học kì cũng chính là ngày Ba mẹ cô ta về nước để ăn chúc mừng dự án mới mà không ngờ đến hôm nay lại là ngày vào tù của gia đình họ.
Bạch Hồng vì muốn điểm cao nên đã chọn gian lận rồi, trùng hợp hơn là Tống Dương và Khương Ngọc lại cùng phòng thi còn ngồi gần với cô ta nữa chứ.
Cô ta tức tối nếu gian lận thì hai người kí sẽ thấy hết còn nếu không gian lận thì thành tích của cô tiêu đời, ngày hôm qua cô ta đã sẵn sàng chép phao cho nên không học bài môn nào cả, trong đầu cô ta không chứa nỗi câu nào hết.
Bạch Hồng* chết tiệt làm sao đây*
Cô ta bắt đầu lo lắng hơn quay tới quay lui thậm chí còn liếc mắt nhìn bài của Tống Dương nhưng bị cậu ấy lấy tay che lại không cho nhìn.

Tống Dương còn tặng kèm một ánh mắt sắc bén cho cô ta nữa.
Giám thị:" Em kia không được quay tới quay lui nữa! nếu còn một lần nữa bài thi của em sẽ bị cấm đấy!"

Bạch Hồng:" Vâng ạ!"
Thời gian trôi qua nhanh hơn sắp hết thời gian làm bài mà trong bài thi của cô ta là tờ giấy trắng không có một chữ viết nào cả nên cô ta đã làm liều, lấy phao của mình đã chuẩn bị rồi bắt đầu chép lia lịa.
Khương Ngọc làm bài xong liền thấy cô ta đang gian lận thì nháy mắt ra tính hiệu cho Tống Dương biết.

Hai người rất ăn ý với nhau liền chuẩn bị bắt đầu diễn một bài.
Khương Ngọc:" Aa gián kìa!"
Tống Dương:" Đâu đâu!"
Khương Ngọc:" Bạch Hồng con gián qua chỗ cậu kìa!"
Bạch Hồng:" Aaaa gián! mẹ ơi cứu con!"
Giám Thị:" im lặng nào!"
Trong phút chốc thì trong phòng thi cũng im lặng trở lại, bởi vì cô ta sợ gián theo quáng tính liền đứng lên nhảy nhảy và đơn nhiên phao để gian lận cũng đã rớt xuống đất đập vào mắt mọi người người rồi, thầy giám thị nhặt lên xem xét xác định đây là gian lận liền thông báo.
Giám thị:" Em Bạch Hồng gian lận trong phòng thi môn này của em đã bị xoá bỏ nên em không cần thi môn này nữa!"
Bạch Hồng:" Không...không phải của em đâu thầy!"
Giám thị:" Mời em ra ngoài để người khác còn thi nữa!"
Cô ta bực tức rồi bước ra ngoài còn không quên liếc nhìn hai người một cái nữa, Khương Ngọc và Tống Dương đập tay vào nhau để chúc mừng cho sự thành công này.

Ba mẹ cô ta vừa rời khỏi sân bay liền bị cảnh sát bao quay lại bắt, làm cho hai người không hiểu chuyện gì xảy ra hết.

Cảnh sát:" Đây là lệnh bắt giữ! chúng tôi nhận được đơn tố cáo rằng công ty của hai người luôn lấy nguồn tài nguyên bất hợp pháp còn giữ trữ chất cấm rất nhiều, dự án của công ty hai người đều dự án ma cả lừa đảo mọi người! Mời hai người về đồn lấy lời khai!"
Ngọc Liên:" Mấy cái đó là giả thả bọn tôi ra!"
Quay lại trường học cô ta vẫn không từ bỏ việc gian lận của mình nên môn tiếp theo vẫn tiếp tục gian lận nhưng lần này lại bị thầy giám thị khác bắt được, mọi người trong phòng bắt đầu nhìn cô ta bằng đôi mắt khinh bỉ.
Kết thúc buổi thi hôm nay cô ta dường như đã phát điên lên vậy, la lối trong nhà vệ sinh khiến cho ai đi vào sợ hãi tránh xa cô ta hết.
Cô ta cũng vừa được nhận tin rằng bố mẹ cô ta đang ở đồn cảnh sát liền nhanh chân chạy đến đó, vừa đến đã gặp gia đình anh và Tống Dương ở đó rồi.
Bạch Hồng:" Ba mẹ!"
Ngọc Liên:" Tiểu Hồng của mẹ! mau xin bọn họ thả bọn ta ra đi!"
Bạch Hồng:" Sao lại như vậy chứ?"
Lâm Nhi:" Thì kế hoạch của các người bị chúng tôi phát hiện rồi!"
Bạch Hồng:" Không thể nào!"
Cô ta không ngờ được chỉ một ngày hôm nay kế hoạch đã bị phá vỡ tất cả, tâm tình cô ta càng hỗn loạn hơn và khó kiềm chế được.
Bạch Hồng:" Haha các người phát hiện ra thì đã làm sao chứ! Lục Hàn tấm hình vẫn còn trong tay tôi đấy tốt nhất anh nên thả ba mẹ tôi ra nếu không tôi tung hình này lên mạng đấy!"
Lục Hàn:" Tùy cô! à tôi quên nói với cô! những tấm hình đó đã được tôi xử lý rồi hiện tại điện thoại cô cũng không còn tấm hình nào đâu!"

Bạch Hồng:" Kh..không! các người làm ơn tha cho tôi đi! không các người sẽ hối hận đã đối xử với tôi như vậy!"
Ngọc Liên:" Tiểu Hồng màu cứu mẹ!"
Bạch Hồng:" Các người thả mẹ tôi ra! aaaa!"
Đột nhiên coi ta lao đến chỗ Ngọc Liên nhưng bị mấy cảnh sát giữ lại.

Cô ta tự nhiên thay đổi chuyển lại cầu xin anh đừng thế này thế nọ, hết khóc lóc rồi la hét ở đồn cảnh sát, bọn họ nghĩ cô ta đã bị điên rồi, cảnh sát đã đưa cô ta đi đến trại tâm thân.

Còn ba mẹ cô ta bị tạm giam chờ ngày phán xét..
 
Bạn Học Trình, Chúng Ta Hẹn Hò Đi!
Chương 46: 46: Từ Bỏ


Ngày hôm sau là ngày thi cuối cùng, lần này Giản Nhu không thi cùng với ai cả, tuy có chút lạ lẫm nhưng cô sẽ tập làm quen dần với điều đó.

Trong lúc thi có một người cứ luôn nhìn bài của cô, tính cô rất dễ nghĩ chắc rằng bạn đó không biết làm nên cũng đưa bài của mình cho bạn đó xem còn canh chừng giúp bạn đó.

Sau khi thi xong người bạn đó cũng đi theo sau cô để nói lời cảm ơn.

Người đó Nhất Ngôn học lớp 12A8, cô với cậu ta nói chuyện cũng rất hợp nhau nên hai người nói chuyện suốt dọc đường đi.

Còn về phía Lục Hàn, anh thi xong liền chạy ra để tìm phòng của cô, anh rất muốn nói cho cô biết hết mọi chuyện, nhưng tìm mãi chẳng thấy cô đâu cả, đến khi Khương Ngọc nhắn tin bảo rằng cô đã lên xe thì anh mới lủi thủi đi về.

Lục Hàn* nghĩ: Không sao còn nhiều cơ hội mà!*
Sáng hôm sau, anh đã cố gắng thức sớm để đi học còn chuẩn bị bữa sáng cho cô giống như trước kia, vừa bước vào lớp học không thấy cô đâu cả, chỉ thấy balo của cô nhưng không thấy người.

Lục Hàn tưởng cô đi vệ sinh hay gì nên ngồi chờ nhưng chờ mãi đến khi gần vào lớp mới thấy bóng dáng của cô đi lại kế bên còn là một nam sinh khác.

Giản Nhu:" Tớ vào lớp đây!"
Nhất Ngôn:" Được! Ngày mai chúng ta cũng có thể ăn sáng chung như
hôm nay không?"
Giản Nhu* mỉm cười*:" Được!"
Nhất Ngôn:" Vậy cậu vào lớp đi! bye cậu!"
Giản Nhu:" Bye cậu!"
Nhìn thấy màn tình tứ của cô và người khác đơn nhiên anh rất tức giận, thật muốn đi đó đánh dấu chủ quyền lên người của cô nhưng lại sợ cô giận lại càng thêm giận, anh rất muốn cất giữ cô không cho ai ngắm được nụ cười ngọt ngào đó của cô!
Khương Ngọc:" Tớ sẽ điều tra giúp cậu tên đó là tên nào?"
Tống Dương:" Tớ nghĩ Giản Nhu sẽ không để ý đến tên đó đâu! cậu yên tâm!"
Lục Hàn*im lặng*
Anh đã có từng suy nghĩ nên cho cô đi tìm hạnh phúc mới tìm một người mới để yêu nhưng anh lại khó chịu khi cô bên người đàn ông khác, anh rất ích kỷ chỉ muốn cô ở bên cạnh bản thân mình mãi mãi.

Việc Bạch Hồng gian lận còn bị đuổi học Giản Nhu có chút tò mò nhưng không hỏi dù sao cũng không liên quan đến mình, cô chỉ cần lo việc học là được rồi.

Đến giờ ra Khương Ngọc rũ Giản Nhu đi ra ngoài để đi mua nước, vừa đi vừa nói chuyện.

Khương Ngọc:" Cậu bạn hồi sáng đi với cậu là ai vậy?"
Giản Nhu:" Là Nhất Ngôn tớ mới quen lúc thi!"

Khương Ngọc:" Àh! Giản Nhu tớ chỉ ví dụ thôi nha! nếu Lục Hàn có chuyện bắt đắt dĩ mới chia tay thì cậu có tha thứ cho cậu ta không?"
Giản Nhu* mất kiểm soát*:" Tớ không muốn nghe về chuyện của cậu ta, cho dù cậu ta có chuyện gì thì cũng không liên quan đến tớ, từ khi chấm dứt tớ không muốn dính líu đến cậu ta một lần nào nữa! và cậu đừng nhắc tên đó trước mặt mình nếu không tớ sẽ không nói chuyện với cậu nữa!"
Khương Ngọc:" Được tớ không nhắc đến nữa! tớ sai! cậu muốn uống gì nào?"
Giản Nhu* bình tĩnh lại*:" Sữa dâu!"
Khương Ngọc:" Được!"
Khi nãy Khương Ngọc đã thấy được gần như cô không thể bình tĩnh được khi nhắc đến Lục Hàn nên mới chuyển lại sang câu chuyện khác.

Còn bên phía Lục Hàn, sau khi cô rời đi anh và Tống Dương cũng đi theo nhưng luôn giữ vị trí nhất định với cô để cho cô không thấy mình, những lời cô nói anh đều nghe không sót một chữ nào cả.

Lục Hàn:" Có lẽ đã hết cơ hội rồi!"
Tống Dương:" Không đâu chắc cậu ấy đang còn giận nên mới nói như thế!"
Lục Hàn:" Không đâu! chắc cô ấy hận tôi lắm!"
Tống Dương:" Cậu định từ bỏ sao?"
Lục Hàn:" Ừm! để cho cậu ấy tìm được hạnh phúc mới có lẽ là tốt hơn!"* bỏ đi*
Tống Dương:" Lục Hàn!"

Anh nói xong liền bỏ đi về lớp, hộp cơm anh chuẩn bị cho cô đưa cho Tống Dương, anh quyết định rồi sẽ cho cô tìm hạnh phúc mới còn bản thân sẽ đứng từ sau nhìn cô, như vậy là mãn nguyện rồi.

Tống Dương cũng không biết khuyên anh như thế nào mới tốt nữa, cậu ta cũng cảm nhận được Giản Nhu hận Lục Hàn như thế nào mới nói những câu tuyệt tình như vậy.

Kể từ đó anh luôn đứng phía sau nhìn cô, thấy cô đi cùng người đàn ông khác anh cũng ghen nhưng lấy tư cách gì để ghen chứ, anh không dám đứng trước mặt của cô.

Tống Dương và Khương Ngọc thấy hành động của Lục Hàn như vậy liền lắc đầu ngao ngán, nếu như lúc đó Lục Hàn có cách giải quyết khác thì mọi chuyện sẽ không ra đến mức độ này được, nếu lúc đó anh chịu nói ra sự thật rồi cùng nhau giải quyết thì mọi chuyện sẽ khác hơn rồi.

Còn Giản Nhu cô cũng cảm nhận được ánh mắt của Lục Hàn như cô vẫn làm ngơ đi, cứ coi như bản thân mình không thấy, cô không muốn đắm chìm hạnh phúc không có đó một lần nữa, đau một lần là đủ rồi, cô cũng không dám đặt cược tình yêu đó thêm một lần nào nữa.

.
 
Bạn Học Trình, Chúng Ta Hẹn Hò Đi!
Chương 47: 47: Uống Bia


Trong những ngày qua anh cũng trở nên trầm tĩnh hơn, mỗi ngày anh đều theo dõi cô từ xa, khi thấy cô đi cười nói với người khác anh cũng có ghen nhưng không nói ra được.
Cuối cùng cũng đến Kì Thi quan trọng trong đời học sinh đã đến.

Ngồi trong phòng thi cô không ngừng hồi hộp.

Thời gian bắt đầu làm bài cô đều tập trung hết sức để làm.
Hôm nay là ngày thi cuối cùng, chỉ cần cố gắng thêm một chút nữa là được.

Cô làm bài xong dò thêm một lần nữa cho chắc, cô ngồi chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ.

Những kỉ niệm đẹp ở đây và cả người đó chỉ trong hôm nay nó sẽ mãi mãi là quá khứ.
Nghe tiếng chuông vang lên thời gian làm bài kết thúc cũng như thời học sinh đã kết thúc từ giây phút này.

Mọi người lần lượt ra ngoài với sự vui vẻ.

Cô thu dọn xong liền đi ra ngoài cửa thì đã thấy Khương Ngọc đang chờ mình.
Khương Ngọc:" Hôm nay chúng ta sẽ chơi thỏa thích!"
Giản Nhu:" Đi thôi!"
Trình Khải cũng đã giải quyết công việc sớm để chở hai người đi chơi.

Lục Hàn biết khoảng khắc này là sự kết thúc mối tình đầu của anh, anh nhìn bóng lưng của cô đi mà lòng càng nặng trĩu hơn.
Tống Dương* vỗ vai anh*:" Đại học vẫn còn gặp nhau mà! tới đó cậu hãy chinh phục cậu ấy thêm một lần nữa!"
Lục Hàn:" Phải! bọn tôi sẽ bắt đầu lại!"
Tống Dương:" Tớ và Khương Ngọc sẽ là đồng minh của cậu! cố lên!"
Anh không thể dễ dàng mất cô như vậy được, nhờ những lời khuyên của Tống Dương và Khương Ngọc anh sẽ theo đuổi cô một lần nữa khi cả bốn người bước chân vào trường Đại Học A.
Trình Khải đưa hai cô đến khu chơi rồi đến phòng karaoke, để cho hai cô gái thoả sức vui chơi, anh ấy biết những áp lực học tập rất nặng nề nên giờ đây hãy giải phóng một cách thoải mái.
Khi hát xong Giản Nhu còn muốn đi ăn đồ nướng nên đành làm nũng để Trình Khải đưa cô đi.
Giản Nhu:" Giờ đây bọn em không còn là học sinh cấp ba nữa rồi!"
Khương Ngọc:" Phải! chúng ta đã là một công dân rồi! cho nên..!"
Giản Nhu+ Khương Ngọc:" Cho bọn em uống bia nha!"
Trình Khải:" Không được!"
Giản Nhu:" Tại sao chứ!"
Trình Khải:" Em còn nhỏ lắm!"
Khương Ngọc:" Không bọn em lớn rồi! hôm nay bọn em muốn uống bia!"
Giản Nhu:" Đúng như vậy!"

Trình Khải:" Anh nói không được là không được!"
Giản Nhu* mắt đỏ hoe*:" Hức anh hai không thương em!"
Trình Khải:" Được rồi! nhưng uống ít đấy!"
Giản Nhu+ Khương Ngọc:" Vâng ạ!"
Trình Khải không thể nào mà cứng rắn với hai người con gái này được, đây lần đầu cô uống bia, cảm giác hơi đắng nhưng rất k*ch th*ch.
Giản Nhu:" Uống thêm nữa!"
Khương Ngọc:" Một lon nữa! không say không về!"
Trình Khải:"..."* bất lực*
Giản Nhu và Khương Ngọc càng uống càng hăng nên đã cụng hết lon này đến lon khác, tựu lượng của hai người rất kém uống khoảng chừng ba lon thì đã gục lên gục xuống rồi.
Trình Khải là người cực nhất, đi ra quầy tính tiền rồi mới đưa từng người vào trong xe, anh chở Khương Ngọc về nhà trước rồi mới đưa Giản Nhu về.
Trong xe Giản Nhu cứ lẩm bẩm gì đó Trình Khải không nghe được gì hết, đi đến một đoạn thì Giản Nhu có cảm giác bụng khó chịu nó cứ muốn dồn lên vậy liền ngồi dậy đập đập vào vai của Trình Khải.
Giản Nhu:" D..dừng xe..!"
Trình Khải thấy cô có hiện tượng sắp nôn nên đã tấp vào lề đường, cô nhanh tay mở cửa xe ra đi ra để nôn!
Trình Khải* vỗ vỗ lưng cô*:" Đã bảo không được uống mà!"
Sau một trận nôn ra Giản Nhu cũng chẳng còn sức lực nữa nên đã ngủ thiếp đi mặc cho Trình Khải đang gào thét.

Chạy đến một đoạn nữa Giản Nhu tự nhiên bật dậy.
Trình Khải:" Ais giật cả mình! em sao vậy khó chịu chỗ nào sao? chờ một chút sắp tới nhà chúng ta rồi!"
Giản Nhu không trả lời mà ánh mắt cô mơ màng nhìn phía trước rồi tự nhiên bật khóc như một đứa trẻ làm cho người anh trai kia không hiểu xảy ra chuyện gì hết.
Trình Khải vôi dừng xe lại rồi đi vòng qua chỗ cô ngồi mà dỗ dành cô, Giản Nhu khóc đến ướt một mảng lớn áo của Trình Khải, còn người anh trai này bất lực vuốt tóc an ủi cô.
Giản Nhu khóc một lát rồi ngủ thiếp trong lòng Trình Khải, anh ấy đặt nhẹ cô xuống rồi bản thân nhanh chóng lái xe về nhà, Trình Khải cũng không dám chạy nhanh vì sợ cô thức giấc.
Vừa đến nhà Trình Khải liền mừng rỡ vì thoát khỏi cảnh này rồi, Thu Nguyệt thấy Giản Nhu say bí tị liền phụ giúp đưa cô lên phòng chăm sóc cô.
Trình Khải tự thề với bản thân đây là lần cuối cùng anh cho Giản Nhu uống bia, uống xong cô như là một con người khác vậy cứ hành bản thân anh suốt buổi.
Còn bản thân giờ đây đã chìm vào giấc mộng mặc kệ sự đời rồi.

Lục Hàn vẫn như mọi bữa đều chạy đến nhà cô xem, nhưng hôm nay lại thấy phòng cô đã tắt đèn rồi, anh ngắm một lát rồi tự mỉm cười.
Lục Hàn:" Ngủ ngon!"
Nói xong câu đó anh liền lái xe đi về! Xem ra đêm nay cũng rất khó ngủ đối với anh rồi.
 
Bạn Học Trình, Chúng Ta Hẹn Hò Đi!
Chương 48: 48: Gặp Anh


Sau khi kết thúc ngày thi đó thì mọi người cũng đã không còn lên trường nữa mà ở nhà đợi kết quả.

Buổi tiệc chia tay của lớp cô cũng không tham gia vì cô đã cùng ba mẹ đến thành phố B để tìm căn hộ cho cô rồi.

Trong bữa tiệc đó, Lục Hàn ngồi lặng lẽ một góc cứ ngỡ cô sẽ đến nhưng hiện thực lại làm cho anh thất vọng.

Chuyện cô học ở thành phố B chỉ có gia đình cô biết thôi, Khương Ngọc cô cũng kêu Trình Khải giữ bí mật dùm.

Sắp xếp mọi thứ ổn định ở đó xong thì cô mới về lại thành phố, trong những ngày chờ kêt quả cô và cùng Khương Ngọc đi chơi rất nhiều.

Khương Ngọc:" Bây giờ chúng ta còn dư thời gian nhiều nên cứ việc chơi thỏa thích!"
Giản Nhu:" Ừm!"
Khương Ngọc:" Khi nào nhập học ở đó cậu phải gọi điện cho tớ đấy chúng ta sẽ xin ở kí túc xá chung nha!"
Giản Nhu:" T! tớ.

.

ừm được!"
Khương Ngọc:" Quyết định như vậy nha!"
Cô vẫn không dám nói cho người bạn này biết được, đợi đến có kết quả cô sẽ nói sao và xin lỗi một thể luôn, cô ấy nói đúng giờ còn rất nhiều thời gian để cho ở bên cạnh gia đình và bạn bè.

Sau khi đi chơi về, cô có cảm giác được có một chiếc xe cứ đi phía sau cô từ suốt buổi đến lúc cô về nhà vẫn chưa chịu đi, nhìn kĩ lại cô có cảm giác được chiếc xe đó rất quen đó là xe của Lục Hàn.

Giản Nhu đứng lặng một lúc nhìn về chiếc xe đó một lúc rồi cũng nhanh chân vào nhà, còn anh khi thấy cô đứng nhìn như vậy chẳng lẽ cô phát hiện ra rồi sao, anh ngồi nhìn một lúc rồi chạy xe về.

Sáng hôm sau Lục Hàn bị Lâm Nhi bắt đi mua sắm cùng bà, bà ấy muốn mua thêm đồ cho anh để chuẩn bị vào Đại Học, nhưng không ngờ lại trùng hợp đến như vậy, anh lại gặp cô ở đây.

Lâm Nhi thấy Giản Nhu liền nhanh chân đi chỗ cô.

Lâm Nhi:" Giản Nhu không ngờ gặp con ở đây!"
Giản Nhu:" C.

con chào bác!"
Lâm Nhi:" Con đến mua đồ ở đây sao?"
Giản Nhu:" Vâng ạ!"
Thu Nguyệt:" Giản Nhu ai vậy?"
Giản Nhu:" Dạ đây là Lục Hàn bạn học cũ của con còn đây là mẹ của cậu ấy!"
Lục Hàn:" Con chào bác!"
Lâm Nhi:" Chào Trình phu nhân!"
Thu Nguyệt:" Khách sáo quá Lục phu nhân!"
Giản Nhu từ lúc thấy anh tâm trạng cô đã hổn loạn rồi, cô thật không hiểu nổi sao bản thân còn rung động với anh chứ.

Hai phụ huynh nói chuyện rất hợp nhau nên cô đã xin phép đi lựa đồ trước, Lâm Nhi thấy con trai mình cứ đứng trơ ra chỉ biết nhìn cô nên đã ra hiệu cho anh đi theo sau cô.

Lục Hàn:" Để anh à không! để tôi cầm dùm em!"
Giản Nhu* im lặng*

Lục Hàn:" Chúng ta nói chuyện một lát được không?"
Cô vẫn chung thành với việc im lặng mặc kệ anh đang nói gì bên tai, lựa đồ xong cô nhanh chóng đi đến phòng thay đồ thấy anh còn muốn đi theo, cô lúc này mới lên tiếng.

Giản Nhu:"Đây là phòng thay đồ!"
Lục Hàn:" Xin lỗi!"
Cô nói xong nhanh chóng vào thay, đứng trong phòng thay đồ tim cô cứ đập bình bịch, cô chỉ viện cớ để tránh mặt anh thôi.

Lâm Nhi và Thu Nguyệt đi lại chỗ Lục Hàn đứng chờ Giản Nhu ra rồi sẽ đi ăn cơm trưa chung với nhau, thấy con gái mình lâu nên bà có hối thúc cô.

Thu Nguyệt:" Giản Nhu à con xong chưa!"
Giản Nhu:" Chờ con một lát!"
Lục Hàn:" Cứ để cậu ấy thử đồ đi ạ!"
Lâm Nhi:" Không sao đâu!"
Giản Nhu:" Con xong rồi!"
Bốn người đi tính tiền rồi đi đến một nhà hàng Tây gần trung tâm thương mại để dùng bữa.

Cô có ý định từ chối bữa cơm này nhưng bị Thu Nguyệt bắt đi ăn cùng.

Đến nhà hàng anh và cô ngồi đối diện nhau, hai phụ huynh nhìn hai người càng cảm thấy xứng đôi rồi thì thầm to nhỏ cái gì đó.

Giản Nhu thấy không khí có chút ngột ngạt nên đã xin phép đi vệ sinh một chút cô vừa bước ra cửa nhà vệ sinh liền thấy anh đang đứng chờ mình sẵn.

Lục Hàn:" Chúng ta nói chuyện một lát được không?"
Giản Nhu:" Cho cậu 5 phút!"
Lục Hàn:" Được! Giản Nhu Em có thể cho tôi một cơ hội được không? tôi thật sự đã hối hận rồi! tôi cứ nghĩ sẽ từ bỏ em cho em đi tìm một hạnh phúc mới nhưng khi thấy em ở bên người khác tôi lại khó chịu và chỉ muốn nhốt em lại ở bên mình mãi mãi thôi! tôi chỉ cần em tha thứ cho tôi và cho tôi một cơ hội theo đuổi em một lần nữa có được không?"
Giản Nhu:" Cậu nghĩ tôi là con ngốc nữa sao? tình yêu của cậu tôi không dám nhận đâu!"
Lục Hàn* khóc*:" Giản Nhu anh xin em đấy cho anh một cơ hội được không? chuyện anh và Bạch Hồng không như em nghĩ đâu? anh và cô ta.

.

"
Giản Nhu:" Đủ rồi! tôi không muốn nghe nữa đã quá 5 phút rồi! tôi đi trước!"
Lục Hàn* hét*:" Anh sẽ theo đuổi em một lần nữa!"
Giản Nhu* dừng lại*:" Cậu sẽ không có cơ hội đó đâu!"
Cô nói rồi bỏ đi ra ngoài bắt xe về nhà, cô đã nhắn tin cho Thu Nguyệt rồi! khi thấy anh rơi nước mắt cô đã có chút mềm lòng rồi! cô tự nhủ với bản thân không được mềm lòng với anh thêm một lần nào nữa, càng mềm lòng thì càng đau khổ thêm thôi.

.
 
Bạn Học Trình, Chúng Ta Hẹn Hò Đi!
Chương 49: 49: Kết Quả


Sau khi anh điều chỉnh được cảm xúc rồi mới bước lại vào phòng ăn, thấy cô không còn ở đó trái tim như bị ai bóp vậy, chẳng lẽ cô ghét anh đến mức độ này sao.

Thu Nguyệt cũng không biết Giản Nhu bị làm sao nữa mà về trước, Lâm Nhi nhìn sắc mặt của Lục Hàn chuyện quay lại đã bị thất bại rồi, bà nên tạo mối quan hệ tốt với Thu Nguyệt trước như vậy mới dễ dàng giúp anh tiếp cận được cô hơn.

Thu Nguyệt:" Lục Hàn cháu đã có bạn gái chưa?"
Lục Hàn:" Dạ chưa!"
Thu Nguyệt:" Àh!"
Lâm Nhi biết được Thu Nguyệt vẫn chưa biết được mối quan hệ giữa anh và cô trước kia, nếu bà ấy biết chắc sẽ không nhiệt tình như bây giờ đâu.

Ba người ăn xong anh chở Thu Nguyệt về theo lời của Mẹ anh.

Sáng hôm sau là sẽ có kết quả điểm thi, Giản Nhu cùng gia đình ngồi chờ trước màn hình máy, trong lòng cô rất hồi hộp.

Trình Khải:" Giản Nhu nhà ta giỏi như vậy chắc chắn sẽ điểm tốt!"
Trình Lâm:" Phải đấy! con đã cố gắng rồi!"

Giản Nhu:" Con không dám nhìn!"
Thu Nguyệt:" Chỉ còn một phút thôi!"
Giản Nhu:" Con hồi hộp quá đi!"
Đồng hồ cô đã cài sẳn báo thức, nó vừa reo làm tim cô muốn dừng lại vậy! tay cô run run bấm mã số của mình để dò kết quả, máy tính vừa chuyển màn hình tay cô nhanh chóng chặn lại.

Trình Lâm:" Mẹ ơi giật cả mình! con gái thả tay ra!"
Thu Nguyệt:" Buông tay con ra nào!"
Trình Khải:" Em không cần lo lắng đâu! để anh xem nào!"
Giản Nhu:" Mọi người coi trước đi con chưa dám coi đâu!"
Cô từ từ buông tay ra nhưng mắt nhắm lại không dám nhìn, đột nhiên bên tai cô chợt yên lặng không ai lên tiếng, trong lòng cô nghĩ lần này thôi xong rồi.

Cô từ từ mở mắt ra nhìn số điểm của bản thân, cô kinh ngạc không thốt nên lời, cô đậu rồi với số điểm rất cao, có mấy môn cô được điểm tuyệt đối nữa.

Giản Nhu* rưng rưng*:" Aaa Con đậu rồi!"
Lúc này ba người hò hét chúc mừng cô, thấy cô khóc Thu Nguyệt vội ôm cô an ủi, trong không khí vui vẻ ấy điện thoại của Giản Nhu reo lên là của Khương Ngọc.

Giản Nhu:" Tớ nghe đây!"
Khương Ngọc:" Nhu Nhu.

.

tớ đậu rồi! cuối cùng cũng đậu rồi! aaaa!"
Giản Nhu:" Chúc mừng cậu nha! tớ cũng đậu rồi!"
Thu Nguyệt:" Chúc mừng con nha Khương Ngọc!"
Khương Ngọc:" Con cảm ơn mọi người ạ!"
Nói chuyện một lát cô nhanh chóng tắt máy để chung vui với gia đình, Khương Ngọc điện lại cho Trình Khải để nói chuyện.

Giản Nhu:" Ba mẹ con muốn ăn thịt nướng!"
Thu Nguyệt:" Được! con muốn ăn gì thì cứ nói!
Giản Nhu:" Ăn thịt nướng rồi hải sản nướng nữa và thêm cả bia nữa!"
Trình Lâm:" Được chìu con hết! buổi nay chúng ta cùng nhau mở party ở nhà mình rủ thêm Khương Ngọc lại ăn cùng!"
Giản Nhu:" Vâng ạ để con nhắn cho cậu ấy!"
Thu Nguyệt:" Để hai bọn ta đi chuẩn bị nguyên liệu!"
Giản Nhu:" Vâng!"
Ba mẹ cô đi chuẩn bị nguyên liệu còn Trình Khải nói chuyện xong thì đi chuẩn bị dụng cụ để nướng, còn Khương Ngọc nhận được tin mời của cô thì ngay lập tức kêu người chở đến nhà cô.

Hai người cũng phụ giúp dọn đồ nướng ra sân trước nhà cô để nướng.

Đến chiều thì nguyên liệu đã chuẩn bị xong tất cả rồi, hai người đàn ông trong nhà phụ trách đứng nướng.

Một buổi tiệc nhỏ như vậy kéo dài đến gần 9 giờ tối.

Có lẽ vì đã say nên Khương Ngọc ở lại nhà cô ngủ lại một đêm, Khương Ngọc được Trình Khải chăm sóc còn Giản Nhu thì được Thu Nguyệt chăm sóc.

Quay về phòng Trình Khải anh cũng bất lực với sự say bí tị của người yêu mình, trong người có chút men rượu nên Khương Ngọc không chịu yên phận chút nào, hết lăn qua đây rồi đá văng cái mền xuống dưới, thậm chí còn nôn ói lung tung khiến cho Trình Khải đau cả đầu.

Trình Khải*cười*:" Haiz sao tôi phải va phải cô nhóc đáng yêu như em chứ! ngủ ngon bảo bối! * hôn lên trán Khương Ngọc*
Nhìn căn phòng của mình chẳng khác nào cái chuồng lơn cả, anh cũng mất rất nhiều phút mới dọn xong, thậm chí nhìn bộ dạng mình trong gương bản thân anh còn giật mình nữa, bộ dạng như vậy có ai nghĩ anh là một chàng tổng tài không? bản thân anh còn không tin!
Về phía Lục Hàn, sau khi nhận tin từ Khương Ngọc rằng Giản Nhu đã đậu trong lòng thầm chúc mừng cô, cuối cùng ông trời cũng cho anh cơ hội theo đuổi cô một lần nữa rồi.

Tống Dương đã nhắn tin cho anh bảo ra ngoài đi chơi để chúc mừng bọn họ cuối cùng đã đậu trường mình yêu thích, Tống Dương có rũ Khương Ngọc và Giản Nhu ra nữa nhưng bọn họ đang ăn tiệc mừng ở nhà nên đã hẹn bữa khác.

Dù sao bọn họ vẫn học cùng trường và sẽ có thời gian đi chơi với nhau nhiều hơn.

Tống Dương:" Hôm nay có muốn uống rượu!"
Lục Hàn:" Uống!"
Tống Dương:"Đợi khi lên đó học cậu nhất định phải nắm bắt cơ hội này đấy!"
Lục Hàn:" Ừm! tôi nhất định sẽ khiến cô ấy ở bên cạnh một lần nữa và mãi mãi không rời xa!"
Tống Dương* Cạn ly*:" Chúng cậu thành công!".
 
Bạn Học Trình, Chúng Ta Hẹn Hò Đi!
Chương 50: 50: Làm Lành 1


Đến gần ngày nhập năm mới, Giản Nhu mới nói chuyện bản thân học ở thành phố khác cho Khương Ngọc biết.

Khương Ngọc:" Cậu nói sao cơ! Trình Giản Nhu chẳng phải chúng ta đã hứa với nhau học chung trường và cùng ở kí túc xá chung sao? Sao cậu lại nói dối tớ chứ! thậm chí cậu đã đến đó rồi mới gọi điện cho tớ sao? cậu có xem tớ là bạn không hả hức!"
Giản Nhu:" Tớ! xin lỗi!"
Khương Ngọc:" Trình Giản Nhu cậu là kẻ nói dối hức!"
Giản Nhu:" Tớ.

.

xin lỗi ngoài từ này tớ không biết phải nói với cậu thế nào nữa!"
Khương Ngọc:" Cậu.

.

hức! đồ lừa đảo! cậu ở đó phải gọi thường xuyên cho tớ đấy! còn nữa không được quên tớ đâu đấy!"
Giản Nhu:" Chúng ta mãi mãi là bạn bè! tớ không quên cậu đâu!"
Hai người luyên thuyên một hồi mới tắt máy, Khương Ngọc sao khi lấy được bình tĩnh lại báo tin này cho Lục Hàn biết tin này.

Nhận được tin cô đã đi sang thành phố B học anh rất bất ngờ đến nỗi đánh rơi điện thoại của mình và chạy xuống nhà lái xe đến nhà của Giản Nhu.

Anh lái xe rất nhanh, chẳng mấy phút chốc anh đã đến nhà cô rồi, anh bước xuống bấm chuông liên tục khi có ngửi mở cửa mới dừng lại.

Người làm:" Cậu tìm ai ạ?"
Lục Hàn:" Giản Nhu!"
Người làm:" Cậu là bạn của Tiểu thư sao cô ấy đã sang thành phố B để học rồi, ông bà chủ cũng đang ở bên đó rồi, họ đã sang qua đó hai ngày trước rồi, cậu muốn nói gì không để tôi nói lại cho cô chủ.

.

!"
Không để người làm nói xong anh liền lái xe đi mất hút, anh lái xe đến một đoạn rồi dừng lại, nước mắt của anh đã tuôn ra rồi, đây là lần thứ ba anh khóc vì người con gái đó.

Lục Hàn gục xuống tay lái rồi khóc như một đứa trẻ, tại sao cô không chịu cho anh một cơ hội chứ, tại sao lại muốn rời xa anh như vậy!
Cứ tưởng bản thân sẽ học cùng với cô, thậm chí anh đã lên sẵn kế hoạch để tỏ tình với cô rồi, nhưng giờ đây kế hoạch đó đều bị cô dập tắc mất rồi.

Lục Hàn:" Đây là hậu quả của mày! rất xứng đáng với mày lắm!"
Anh nói xong tự tát bản thân mấy cái rồi tự cười bản thân, sau khi về nhà anh trở thành một cái xác không hồn vậy! ai hỏi gì vẫn không chịu nói ra câu nào suốt hai ngày liền, đã gần sắp đến ngày vào trường rồi không thể để anh xuống sắc như vậy nữa.

Lâm Nhi thấy con trai mình khổ vì tình như vậy liền điện thoại cho Tống Dương để xin số liên lạc của Giản Nhu, bà nhất định sẽ nói rõ chuyện này giúp con trai bà.

Giản Nhu:" Alo! cho hỏi là ai vậy ạ?"
Lâm Nhi:" Là ta mẹ của Lục Hàn!"
Giản Nhu* bất ngờ*:" Con chào bác! bác có chuyện gì cần nói với con sao?"
Lâm Nhi:" Con có tiện nói chuyện với ta không?"
Giản Nhu:" Bác cứ nói đi ạ!"
Lâm Nhi:" Ta biết bọn con đã chia tay rồi nhưng lý do đó ta thấy không chính đáng lắm! ngày hôm mà thằng bé thay đổi là nó đang bị Bạch Hồng nắm thóp nên mới như vậy! còn mấy tấm hình con thấy đúng là thật nhưng bọn nó không hề xảy ra chuyện gì cả, ta có thể đảm bảo.

Bạch Hồng và mẹ của nó đã ấp ủ âm mưu chiếm đoạt tài sản nhà ta từ lâu nên mới chuyển đến nhà ta ở nhờ, nó nhân lúc Lục Hàn say nên mới dở trò đồi bại đó, bây giờ hai mẹ con cô ta đã bị pháp luật trừng trị rồi! ta mong con với thằng bé có thể làm lành với nhau! hai ngày nay ta không biết thằng bé bị làm sao cả cứ không ăn không uống hỏi thì không trả lời nên ta lo lắm ta mong cháu có thể dành chút thời gian để ở bên nó được không?"
Giản Nhu:" Con xin lỗi! con không thể đi được, hiện nay con đang ở thành phố B rồi và bọn con chắc có lẽ sẽ không quay lại với nhau được rồi làm bác thất vọng rồi! duyên này cứ để ông trời quyết định nếu bọn con còn duyên thì nhất định sẽ ở bên nhau!"
Lâm Nhi:" Vậy con có thể khuyên nó dùm bác được không? sắp đến nhập học mà tinh thần nó xuống thế này làm cho bọn ta lo lắm!"
Giản Nhu:" Con sẽ thử nhưng bác đừng đặt niềm tin ở con nhiều quá!"

Lâm Nhi:" Cảm ơn con! con nghĩ ngơi đi ta cúp máy!"
Giản Nhu:" Vâng ạ! bác cũng nghĩ ngơi ạ!"
Sau khi cúp máy cô đã không kìm nén được nữa mà bật khóc ngay lập tức, tại sao anh lại không nói chuyện đó với cô sớm hơn chứ, cô cũng trách bản thân mình tại sao không chịu lắng nghe tìm hiểu kĩ càng việc đó hơn.

Giờ đây khóc còn ý nghĩa gì nữa! Cô gọi điện để tâm sự cho Khương Ngọc nghe mới biết chỉ có bản thân cô là người biết chuyện này sau cùng.

Như vậy cô càng trách bản thân mình hơn, cô đã ngồi trên giường nhìn màn hình rất lâu nhưng lại không dám điện cho anh.

Vì sợ anh ngủ cô không muốn làm phiền nên để sáng mai rồi hả điện cũng chẳng sao, để hôm nay cô lấy lại tinh thần đi đã.

.
 
Bạn Học Trình, Chúng Ta Hẹn Hò Đi!
Chương 51: 51: Làm Lành2


Sáng hôm sau, Giản Nhu đã thức dậy rất sớm và cứ ngồi thẩn thờ trên giường mắt thì nhìn vào màn hình di động của mình chần chừ mãi không dám bấm.

Giản Nhu:" Không sao cả! chỉ là nói chuyện thôi không có gì phải sợ cả! lỡ như anh ấy vẫn còn ngủ thì sao ta? giờ này vẫn còn sớm lắm! hay mình nên điện vào buổi chiều nhỉ! nhứt đầu quá! quyết định rồi điện luôn!"
Sau một hồi tự lẩm bẩm và đợi cô lấy hết can đảm mới bấm gọi cho Lục Hàn, nghe tiếng chuông đổ trái tim đập nhanh hơn, đợi một lúc cô tưởng không ai nghe máy tính tắt không ngờ lại nghe được giọng của anh.

Gần đến 3 giờ sáng Lục Hàn mới chợp mắt ngủ được nhưng giờ lại nghe được tiếng chuông làm cho hơi nhíu mày khó chịu, cố gắng mở mắt ra nhìn ai đã gọi cho anh vào sáng sớm thế này.

Khi thấy tên của cô trên màn hình, anh tưởng bản thân mình hoa mắt nên đã dụi mắt nhiều lần nhưng trên màn hình vẫn như vậy, anh sợ cô đổi ý tắt nên nhanh chóng bắt máy.

Lục Hàn:" Giản Nhu là em điện cho anh sao?"
Giản Nhu:" Ừm là tôi!"
Lục Hàn:" Giản Nhu sao em lại bỏ đi chứ! anh biết bản thân có lỗi với em, em không tha thứ cho anh cũng được nhưng đừng bỏ đi được không! anh hứa bản thân anh đứng từ xa nhìn em thôi sẽ không đứng trước mặt em đâu, sẽ không cho em thấy khuôn mặt đáng ghét của anh đâu.

.

!"
Giản Nhu* khóc*:" Đồ ngốc!"
Lục Hàn:" Phải anh là đồ ngốc, anh xin em đấy đừng bỏ đi được không?"
Giản Nhu:" Hức em.

.

xin lỗi!"
Lục Hàn:" Em.

.

nói gì!"
Giản Nhu:" Đồ ngốc nhà anh sao lại giấu em chứ! em biết mọi chuyện rồi! tại sao lại âm thầm chịu đựng một mình chứ! lúc đó anh em nói rõ với em thì em cùng anh giải quyết mà hức! đồ ngốc này!"
Lục Hàn:" Em biết rồi sao! anh xin lỗi! vậy em có tha thứ cho anh không? cho anh một cơ hội nữa để theo đuổi em được không?"
Giản Nhu:" Ừm em đồng ý!"
Lục Hàn:" Cảm ơn em nhiều lắm Giản Nhu! anh yêu em!"
Giản Nhu:" Cứ xem đây là thử thách mà ông trời cho chúng ta đi! em vẫn sẽ học ở thành phố B, chúng ta sẽ thử cảm giác yêu xa được không?"
Lục Hàn:" Được! anh đồng ý!"
Hai người nói chuyện thêm một lúc nữa mới dừng lại, cuối cùng hai người vẫn ở bên nhau và xem đây là thử thách xem hai người sẽ ở bên nhau mãi mãi hay chỉ dừng ở mức bạn bè.

Nói chuyện với cô xong anh lấy lại tinh thần liền nhanh chóng đi rửa mặt, có mấy ngày tâm trạng tồi tệ giờ mặt anh đã mọc được một ít râu rồi, anh nhanh chóng lấy lại vẻ đẹp trai trước kia của mình rồi xuống ăn sáng cùng gia đình.

Lâm Nhi thấy tâm trạng hôm nay của Lục Hàn đã vui vẻ trở lại, trong ánh mắt anh còn chứa đựng sự hạnh phúc, bà nhìn một phát là biết ngay, chắc có lẽ là Giản Nhu và Lục Hàn đã làm lành với nhau rồi.

Sau khi ăn sáng xong anh rất có tinh thần nên đã rủ Tống Dương ra chơi bóng rổ cùng mình.

Tống Dương:" Cậu có biết bây giờ sáng sớm không hả để cho tớ ngủ thêm một lát nữa đi Hàn ca!"

Lục Hàn:" Tôi cho cậu 15 phút để chạy ra sân bóng đấy!"
Tống Dương:" Ais biết rồi! hôm nay cậu bị chạm mạch năng động sao?"
Lục Hàn:" Cậu muốn chết sao?"
Tống Dương:" Không phải sao! mới sáng sớm đấy!"
Lục Hàn:" Tôi với Giản Nhu giảng hoà rồi!"
Tống Dương:" Thì giảng hoà thì có!.

Cái gì? giảng hoà rồi sao? cậu mau kể chi tiết hơn xem nào?"
Lục Hàn:" Vậy mau ra sân banh đi! nãy giờ cậu luyên thuyên cũng gần 5 phút rồi đấy!"
Tống Dương:" Được chờ tớ một lát tớ sẽ đến ngay! nhớ phải kể cho tớ nghe đấy!"
Đợi được một lúc thì anh đã thấy bóng dáng của Tống Dương đang hớt hãi chạy lại hướng mình.

Tống Dương:" Mệt chết tớ rồi! mau nói đi!"
Lục Hàn:" Nói gì?"
Tống Dương:" Là chuyện của cậu với Giản Nhu đấy!"
Lục Hàn:" Tôi có đồng ý kể với cậu đâu!"
Tống Dương:" Ơ hay!"
Lục Hàn:" Đánh bóng đi rồi tôi nói!"
Tống Dương:" Được!"
Hai người chơi đến kiệt sức mới nghỉ ngơi, Tống Dương tìm một quán ăn rồi đi đến đó, Lục Hàn cũng ngồi kể cho cậu ta nghe hết mọi chuyện mắc công cậu ta lại Lải nhải bên tai.

Thu Nguyệt và Trình Lâm ở lại thành phố B thêm mấy ngày nữa đợi khi Giản Nhu nhập học ổn định rồi mới về lại thành phố A, hai người còn muốn đi du lịch ở bên này nữa, tóm lại là khi chán rồi mới về nhà.

Sau khi nói chuyện với anh xong cô liền nhắn tin này cho Khương Ngọc biết chuyện, cô ấy cũng vui mừng thay cô.

sau đó cô xuống bếp phụ giúp mẹ làm đồ ăn sáng.

Thu Nguyệt cũng phát hiện ra tâm trạng của cô hôm nay có chút khác lạ nữa, ánh mắt thì tràn đầy hạnh phúc như những người đang yêu vậy.

Thu Nguyệt:" Con gái sao hôm nay lại có hứng giúp ta thế!"
Giản Nhu:" Đâu phải có hứng con mới giúp đâu chứ!"
Trình Lâm:" Bà đừng chọc con bé nữa!"
Thu Nguyệt:" Được rồi mau ăn sáng thôi nào!"
Giản Nhu:" Dạ!".
 
Bạn Học Trình, Chúng Ta Hẹn Hò Đi!
Chương 52: 52: Nhập Học


Sáng sớm Giản Nhu náo nức để đi ngôi trường mới để nhận lớp, từ đây Trình Giản Nhu đã bước vào cuộc sống của sinh viên rồi.
Hôm nay cô chọn mình một chiếc áo thun đính kèm áo sơ mi khoác ở ngoài và chân váy ngắn, nhìn cô như vậy rất trẻ trung.
Từ căn hộ của cô đến trường là phải bắt một chuyến xe buýt, cô nhanh chân đứng đợi xe ở trạm.

Ba mẹ cô đã đi du lịch ở trong thành phố rồi nên cô đi nhập học một mình.

Bản thân cô cũng muốn trải nghiệm một cuộc sống độc lập.
Đồng hồ đúng 6:30 xe buýt đã dừng ở trạm, sáng nay có vẻ đông người nên xe chỉ chông chốc lát đã kín mít chiếc xe.

Giản Nhu may mắn được ngồi ghế nên đỡ phải bon chen.
Đúng 6:50 xe đã dừng ngay gần trường đại học B cô nhanh chân đi vào trường.

Cô không ngờ ngôi trường này cũng lớn không kém gì trường đại học A cả.
Cô thấy mọi người đang tập trung xếp hàng lại để làm giấy tờ, lúc nãy cô có nghe những người học ngành Ngoại ngữ thì sẽ đứng ở một góc bên kia, cô cứ nghĩ mọi người sẽ khó gần nên cô không dám bắt chuyện trước, đợi khi có một giọng nam hỏi cô, cô mới thoải mái đôi chút.
Sở Khiêm:" Cậu là năm nhất của ngành ngoại ngữ sao?"
Giản Nhu:" Phải! còn cậu!"
Sở Khiêm:" Tớ cũng vậy! mau lại bên kia đứng chung với mọi người!"
Giản Nhu:" Được!"
Sở Khiêm:" Các cậu! cậu ấy cũng học ngành ngoại ngữ chung với chúng ta đấy!"
Giản Nhu:" Chào các cậu! tớ tên là Trình Giản Nhu!"
Sở Khiêm:" Tớ tên là Sở Khiêm, người này là Hạo Kiên, đây là Thu Hân, còn kia là Tiêu Dao, kế bên là Cao Ngụy! khoa chúng ta còn nữa chắc mấy cậu ấy chưa tới đấy!"
Giản Nhu:" Ờh!"
Thu Hân:" Cậu không giống người ở thành phố này!"
Giản Nhu:" Phải tớ ở thành phố A chuyển đến đây!"
Cao Ngụy:" Tớ nghe nói ở thành phố A có đại học lớn cũng là bậc nhất đấy sao cậu lại không vào đó!"
Giản Nhu:" Tớ muốn học ở đây hơn, dù có khác về cái gì thì tớ thấy chất lượng học như nhau!"
Sở Khiêm:" Phải đấy!"
Tiêu Dao:" Vậy có ai ở kí túc xá của trường không?"
Thu Hân:" Có tớ nè! còn cậu Giản Nhu!"
Giản Nhu:" Tớ có căn hộ ở gần đây rồi!"
Sở Khiêm:" Mấy người bọn tớ đều ở kí túc xá hết! chỉ có cậu và Hạo Kiên là bên ngoài thôi!"
Mọi người trao đổi một ít nữa thì cũng đã đầy đủ rồi, một lát sẽ có người hướng dẫn các cô đi lên để nhận lớp và tham quan trường.

Trong cuộc nói chuyện giao lưu ấy, cô cũng đã thân hơn với Thu Hân và Tiêu Dao, hai người đó rất nhiệt tình với cô nên cô cũng đã thoải mái hơn.

Và có một điều là người bạn tên là Hạo Kiên cậu ta có vẻ kiệm lời lắm nên mới từ đầu buổi tới cuối buổi không phát ra một âm thanh nào cả, trên cổ cậu ta còn đeo thêm một máy ảnh, chắc cậu ta thích chụp ảnh lắm.

Mỗi khi đi tham quan ở đây cậu ta đều cầm máy lên chụp.
Cô cũng thấy cậu bạn đó có vẻ lạnh lùng giống với Lục Hàn vậy.

Sau khi giao lưu xong mọi người còn rủ nhau đi ăn, cô đơn nhiên sẽ ngồi cùng với hai người bạn mới quen rồi, người đối diện cô lại là Hạo Kiên.
Đang nói chuyện với Thu Hân và Tiêu Dao thì cô cảm nhận được một ánh mắt đang nhìn cô, cô quay qua nhìn thì thấy cậu ta đang nhìn cô rồi đột nhiên quay phắt đi, chắc có lẽ là nhột.
Sau khi ăn uống no nên mọi người chia nhau về kí túc xá, giờ đây chỉ còn cô và Hạo Kiên đang đứng chờ xe để về căn hộ của mình.
Hạo Kiên:" Nè!"
Giản Nhu:" Hả?"
Hạo Kiên:" Cho cậu!"
Giản Nhu:" Ơ! cậu chụp hồi nãy sao?"
Hạo Kiên:" Ừm!"
Giản Nhu:" Cảm ơn cậu nha!"
Hạo Kiên:" Không có gì!"
Cậu ta đưa cho cô một bức ảnh của cô khi lúc đang đứng một mình ở góc cạnh họ.

Khi đó cậu thấy cô đứng ngang tầm với ánh nắng, một khung cảnh rất đẹp nên cậu đã không kiềm được mà chụp lấy một tấm.
Giản Nhu:" Không ngờ cậu chuyên nghiệp như vậy! cậu cũng đi chuyến này sao?"
Hạo Kiên:" Ừm! tớ cũng sống ở căn hộ ở đây!"
Giản Nhu:" À! lên xe thôi!"
Hai người lên xe ngồi cạnh nhau vì chỉ còn hai chiếc đó trống thôi, cô thấy cậu ta cũng không lạnh lùng lắm nên đã bắt chuyện nhiều hơn, trò chuyện được một lúc thì xe dừng chạm ở căn hộ cô, thấy cậu ta đi xuống cùng hai người đồng thanh nói.:" Cậu cũng sống ở đây sao?"
Giản Nhu:" Trùng hợp thật!"
Hạo Kiên:" Phải đấy!"
Nhưng không ngờ cậu ta lại ở dưới phòng của cô, căn hộ của cô là tầng 4 của cậu ta tâng 3, sau khi tắm rửa xong cô nhanh chóng điện nhắn tin cho Khương Ngọc để tâm sự, nhưng nhắn chưa được bao lâu thì Lục Hàn đã điện đến.
Giản Nhu kể rất nhiều về ngày hôm nay của cô, còn Lục Hàn rất chú tâm nghe câu chuyện của cô nhưng đều anh nhớ kỹ nhất là người tên Hạo Kiên kia, Lục Hàn hình như đã không thích người bạn này của cô rồi, hai người nói chuyện gần đến 9h thì tạm biệt nhau.
Lục Hàn* nghĩ: Hạo Kiên sao? mới gặp đã chụp lén rồi còn ở cùng dãy chung cư sao?*.
 
Bạn Học Trình, Chúng Ta Hẹn Hò Đi!
Chương 53: 53: Cảm Giác Yêu Xa


Việc học của cô đã ổn định rồi nên Trình Lâm và Thu Nguyệt đã trở về thành phố A.

Cuộc sống ở đây cô cũng đã thích nghi, việc nấu ăn thì cô tự mình làm được.
Sáng hôm nay, cô vừa bước trạm xe buýt đã gặp ngay Hạo Kiên đang đứng ở đó, cậu ta vừa quay lại mỉm cười chào cô, hai người cùng nhau trò chuyện và đi lên trường cùng nhau.
Bước vào giảng đường cô đã gặp Thu Hân và Tiêu Dao rồi, Sở Khiêm nhìn thấy trong ánh mắt của Hạo Kiên cứ nhìn phía Giản Nhu từ đầu tới giờ, liền chọc ghẹo cậu ta.
Sở Khiêm:" Thích cậu ấy sao?"
Hạo Kiên:" Không có!"
Sở Khiêm:" Thật không? vậy tại sao cứ nhìn Giản Nhu thế?"
Hạo Kiên:" Im lặng đi Giáo sư vào rồi kìa!"
Hạo Kiên ngoài mặt chối bỏ nhưng hành động rất chân thực khiến cho Sở Khiêm cười không được mồm.

Những tiết học trôi qua nhanh chóng, buổi chiều được trống tiết nên Thu Hân, Tiêu Dao đã rũ cô về căn hộ của cô chơi.

Ba người nhanh chóng đi siêu thị để mua đồ làm tiệc nhỏ ở trong nhà.
Thu Hân:" Căn hộ cậu đẹp quá đấy!"
Tiêu Dao:" Đầy đủ tiện nghi quá! thích thật!"
Giản Nhu:" Nếu các cậu muốn ở chung với mình cũng được!"
Thu Hân:" Nếu bọn tớ đi chơi về không kịp giờ kí túc xá thì cho bọn mình ở nhờ nha!"
Tiêu Dao:" Phải đấy!"
Giản Nhu:" Được chứ!"
Ba người làm xong dọn đồ ăn ra thì cũng đã 3 giờ chiều rồi, có lẽ Thu Hân và Tiêu Dao sẽ ngủ ở đây bởi vì cả ba đều uống bia rất nhiệt huyết, bọn họ nói đủ thứ chuyện, khi say bí tị mới dừng lại.
Bên phía Lục Hàn hôm nay có tiết học nhiều nên anh đã không thể gọi cho Giản Nhu sớm được gần 9 giờ tối anh điện cho cô nhưng điện thoại lại chỉ có đổ chuông không ai bắt máy cả.
Lục Hàn:" Chẳng lẽ ngủ rồi sao? Hay đang đi chung với tên Hạo Kiên kia? Chắc không đâu! Em ấy nhát gan lắm! Mình nghĩ nhiều rồi!"
Anh có nhắn tin và điện thêm một vài lần nữa vẫn không có ai bắt máy cả nên đã dừng lại, chắc cô đã ngủ rồi.

Một ngày này không được nói chuyện với cô thêm việc suy nghĩ về tên kia nên tối nay rất khó ngủ.
Sáng hôm sau, Lục Hàn thức dậy với quầng thâm mắt khiến cho Lâm Nhi muốn cười nhưng không dám cười lớn sợ anh lại tức giận.
Lâm Nhi:" Đêm qua con không ngủ đủ giấc sao?"
Lục Hàn:" Vâng!"
Lục Dịch:" Học tập cũng phải có giành thời gian để nghỉ ngơi chứ!"
Lục Hàn:" Vâng con biết rồi!"
Lâm Nhi:" Uống thêm cái này để có tinh thần!"

Lục Hàn:" Vâng!"
Sau khi ăn sáng xong anh đi đến trường, mỗi ngày anh đều nhận được đồ ăn sáng của Vũ Nghi, cô ta cũng học chuyên ngành với anh nên ngày nào cô ta cũng bám riết lấy anh nhiều hơn.
Còn lúc học cấp 3 cô ta còn biết kiềm chế lại, nhưng khi lên đây học thì càng lấn nước hơn, thậm chí cô ta còn ngồi ở bên cạnh anh nữa, Khương Ngọc có nói giúp anh nhưng cô ta vẫn không nghe lọt tai nên anh đã chuyển ngồi gần Khương Ngọc luôn.
Vũ Nghi sau khi đăng kí học ở trường này cũng đã nghe nói Lục Hàn và Giản Nhu đã chấm dứt rồi nên cô ta càng ngày bám riết anh hơn, cô ta cho rằng đó là sự quan tâm nhưng không anh cho đó là sự phiền phức.

Thấy anh đăng kí vào hoạt động nào cô ta vẫn bắt chước làm theo.
Khương Ngọc cũng đã kể chuyện này cho Giản Nhu nghe rồi nhưng cô vẫn tin tưởng anh sẽ không làm chuyện gì có lỗi với cô đâu.
Sáng nay ba người thức dậy đều đau cả đâu, cũng may sáng không có tiết nếu không ba người đã không thể đi học rồi.

Giờ này cô mới cầm được di động liền thấy những tin nhắn của anh, nhìn lại đồng hồ thì nghĩ chắc giờ này đang học không thể gọi điện đành nhắn truớc vậy.
Giản Nhu:" Em xin lỗi, khi chiều hôm qua Tiêu Dao và Thu Hân có ghé ở căn hộ của em nên ba người bọn em làm tiệc nhỏ và có uống thêm mấy lon bia nữa chắc có lẽ giờ đó em đã ngủ say nên mới không nghe tiếng chuông điện thoại được! đừng giận em nha!"
Lục Hàn:" Lần sau nhớ uống ít lại đấy! nó không tốt cho bao tử của em đâu!"
Giản Nhu:" Vâng! Anh đang học sau!"
Lục Hàn:" Ừm! Để tối anh sẽ điện lại cho em!"
Giản Nhu:" Vâng! vậy anh học vui vẻ!"

Lúc nãy đang nghe giảng bài nhưng điện thoại lại có tin nhắn, anh cũng không định xem tin nhắn đâu nhưng khi nghĩ đến có thể là của cô nên mới lấy ra coi.
Lục Hàn vừa nhắn tin vừa mỉm cười khiến cho Khương Ngọc kế bên không hiểu anh đang cười cái gì nữa, ngó nghiêng qua thì thấy anh đang nhắn tin với Giản Nhu thì hiểu ra vấn đề rồi.
Còn có một người luôn luôn quan sát hành động của anh, không ai khác là Vũ Nghi, cô ta rất tò mò anh đang nhắn tin với ai mà có vẻ tâm trạng vui vẻ như vậy.
Đến tối anh vẫn giữ đúng lời hứa điện cho cô, hai người luyên thuyên với nhau rất lâu, gần đến khi ngủ cô muốn tắt nhưng anh lại không cho.
Lục Hàn:" Em cứ để vậy đi anh muốn ngắm em một chút!"
Giản Nhu:" Không được! e..em ngại với lại em ngủ xấu lắm!"
Lục Hàn: " Không trong mắt anh em là đẹp nhất!"
Giản Nhu* đỏ mặt*:" Dẻo miệng!"
Cô không nói được anh và càng không thể tắt điện thoại nên đành nhắm mắt ngủ đại luôn, còn anh thấy cô ngủ ngắm một lát rồi cũng dần dần ngủ thiếp đi, nhưng điện thoại hai người vẫn còn sáng lên.

Cứ thế hai người cùng chìm vào giấc mộng cùng nhau..
 
Bạn Học Trình, Chúng Ta Hẹn Hò Đi!
Chương 54: 54: Không Còn Cơ Hội


Thời gian trôi đi rất nhanh, Giản Nhu cũng đã ở thành phố B gần được nữa năm rồi, sắp đến tết tất niên nên Trường đã thông báo cho tất cả sinh viên về nhà để đón năm mới cùng với gia đình.

Giản Nhu đã thông báo cho tất cả mọi đã biết mình sẽ về lại thành phố vào sáng hôm sau.

Giản Nhu đang soạn đồ lại thì có người bấm chuông cửa, bản thân cứ tưởng người giao hàng hồi nãy cô có đặt một phần cơm vì bản thân nôn về nhà nên không có tự nấu cơm.

Ting ting
Giản Nhu:" Đợi một chút! Ra ngay!"* mở cửa*
Hạo Kiên:" Chào cậu!"
Giản Nhu:" Là cậu à! mau vào nhà đi!"
Hạo Kiên:" Ừm! cậu đang chuẩn bị về sau!"
Giản Nhu:" Đúng rồi! cậu không định về nhà à!"
Hạo Kiên:" Có lẽ là ngày mai!"
Giản Nhu:" Cậu tìm tớ có chuyện gì không?"

Hạo Kiên:" Cho cậu nè!"
Giản Nhu:" Đây là cái gì vậy!"
Hạo Kiên:" Đều là đồ ăn ngon không đấy! cậu đem về thành phố A mà ăn!"
Giản Nhu:" Cảm ơn cậu nha!"
Hạo Kiên:" Có cần tớ phụ gì không?"
Giản Nhu:" Không cần đâu!"
Hạo Kiên:" Cậu tự đi xe sao?"
Giản Nhu:" Ừm tớ không muốn làm phiền mọi người!"
Hạo Kiên:" Để tớ phụ một tay! hiện tại tớ đang rãnh!"
Giản Nhu:" Thế cảm ơn cậu!"
Vì có Hạo Kiên giúp đỡ nên cô cũng đã gói gọn lại những đồ cần thiết đem về rồi, làm xong hai người ngồi nói chuyện một chút nữa.

Vì muốn về nhanh hơn nên cô đã đặt vé máy bay thay vì ngồi xe con về thành phố.

Đi máy bay ít nhất cũng gần 4 tiếng là đã tới nơi rồi còn nếu đi xe con thì thời gian nó sẽ lâu hơn một chút.

Sáng hôm sau, Giản Nhu đang xách hành lý xuống xe để đi đến sân bay thì gặp phải Hạo Kiên đang đi ra, cậu ta cũng nhanh chóng đi lại giúp cô lấy đồ lên xe.

Giản Nhu:" Cảm ơn cậu nha! hẹn gặp lại!"*vẫy tay*
Hạo Kiên:" Bye! hẹn gặp lại!"* vẫy tay*
Cậu ta nhìn chiếc xe lăn bánh đi khuất rồi mới lên xe đi, tâm trạng cậu ta có chút trùng xuống, trong lòng cậu ta không muốn xa Giản Nhu một chút nào, vì trong mấy tuần tới sẽ không được gặp mặt cô và không được ngắm nụ cười ngọt ngào ấy nữa rồi.

Trước giờ Hạo Kiên không đặt tình cảm vào trong đầu nhưng từ khi bắt gặp khoảng khắc đẹp của Giản Nhu thì trái tim cậu ta đã lệch một nhịp rồi, bây giờ cậu ta mới hiểu được cảm giác yêu đơn phương một người là như thế nào? Hạo Kiên thật muốn đến bên cô để có thể chăm sóc và bảo vệ người con gái đó nhưng chỉ có thể với tư cách là bạn bè.

Càng nghĩ tâm trạng càng nặng nề hơn, vì Hạo Kiên đã vô tình nhìn thấy màn hình điện thoại chính của Giản Nhu rồi đó là ảnh chụp của cô và Lục Hàn, kể từ đó cậu ta đã biết bản thân không còn cơ hội rồi!
Giản Nhu đang làm thủ tục để về nhà trước khi lên máy bay cô đã chụp lại để gửi cho Lục Hàn xem tấm ảnh cô tự sướng.

Lục Hàn:" Khi nào đến gọi cho anh! anh đến đón em!"
Giản Nhu:" Không cần đâu! không phải anh còn tiết sao! Ba mẹ em đã ra rước rồi! vậy thôi đã tới giờ rồi!"
Lục Hàn:" Ừm! vậy gặp em sau!"
Lên máy bay là Giản Nhu ngay lập tức đã chìm vào giấc ngủ say nồng rồi, đến khi cô giật mình tỉnh dậy thì máy bay còn 5 phút nữa sẽ hạ cánh xuống thành phố A rồi, cô nhìn ra ngoài liền mỉm cười.

Giản Nhu*nghĩ: Xin chào thành phố A xinh đẹp! mình đã quay lại rồi đây!*
Máy bay đáp cánh xuống Giản Nhu nhanh chóng đi lấy đồ rồi, cô về đến đây cũng đã giờ chiều rồi, cô vừa đi vừa ngó xung quanh để tìm bố mẹ của mình.

Thu Nguyệt:" Bảo bối ở đây nè!"
Giản Nhu:" Mẹ!"* chạy lại*
Thu Nguyệt* ôm cô*:" Nhớ bảo bối quá đi!"
Giản Nhu:" Con cũng nhớ mẹ lắm!"
Trình Lâm:" Không nhớ ba à!"
Giản Nhu* ôm ông*:" Con cũng nhớ ba nữa! nhớ tất cả mọi người luôn! hihi!"
Trình Lâm:" Được rồi mau về thôi! anh con đang đợi ở nhà đấy còn có Khương Ngọc nữa đấy!"
Giản Nhu:" Vâng!"
Ba mẹ cô giúp cô kéo vali đi, hôm nay ba cô là tài xế, cô và mẹ cô thì ngồi ở phía sau nói hết chuyện này đến chuyện kia, Giản Nhu kể rất nhiều thứ cô đã học được ở thành phố B khiến cho hai phụ huynh có chút hạnh phúc.

Trong xe giờ đây chỉ còn tiếng cười nói vui vẻ của na người.

Chiếc xe dừng lại phía cổng thì cô đã thấy anh trai của mình và người bạn thân đang đứng chờ để đón cô rồi, cô vừa mở cửa xe liền lao nhanh ôm lấy người bạn lâu ngày không gặp của mình.

Giản Nhu* ôm cô ấy*:" Nhớ cậu chết đi được!"
Khương Ngọc* ôm cô*:" Tớ cũng nhớ cậu lắm đấy!"
Trình Khải:" Nè buông ra được rồi đấy! em không nhớ anh sao mà không ôm anh trước vậy Nhu Nhu?"
Giản Nhu:" Đâu có hihi em cũng rất rất nhớ anh!"
Thu Nguyệt:" Đừng đứng đây nữa mau vào trong nhà thôi! Trình Khải giúp lấy hành lý của Giản Nhu vào!"
Trình Khải:" Vâng!"
Sau khi tắm rửa xong cô nhanh chóng cùng gia đình dùng bữa cơm, lâu rồi cô cũng chưa ăn lại bữa cơm gia đình nữa nên tâm trạng rất vui, ăn xong thì cô cùng Khương Ngọc lên phòng để nói chuyện qua lại quên mất gọi điện cho Lục Hàn luôn làm cho anh cứ trông ngóng cô mãi.

Lục Hàn:* Em ấy quên gọi điện cho mình rồi sao?*.
 
Bạn Học Trình, Chúng Ta Hẹn Hò Đi!
Chương 55: 55: Gặp Mặt


Bởi vì đêm đó Giản Nhu mãi mê tâm sự với Khương Ngọc mà bỏ bê không quan tâm đến Lục Hàn nên sáng hôm sau tâm trạng anh có chút không vui vẻ mà cứ nhìn điện thoại suốt.

Giản Nhu sau khi thức dậy vẫn còn tâm hồn ăn uống rồi phụ giúp mẹ cô tưới mấy cây hoa ở vườn sau, đến khi bản thân chợt nhớ ra điều gì đó thì mới lật đật kiếm di động.

Sau một hồi năn nỉ đủ kiểu cô cũng đã thuyết phục được người kia tha thứ cho lỗi lầm này của cô rồi.

Vì gần đến tết rồi nên Thu Nguyệt đã rủ cô đi ra ngoài để sắm đồ mới sẵn tiện mua những dụng cụ để trang trí nhà cửa.

Thu Nguyệt dẫn cô đi mua rất nhiều thứ đến nỗi cô còn cảm thấy sợ hãi việc mua sắm nữa, lựa đồ chán chê thì hai mẹ con mới về nhà thì đã buổi chiều tà rồi.

Trình Lâm:" Hai mẹ con đi từ trưa tới giờ mới về, bà tính mua hết cái trung tâm thương mại của người ta luôn sao?"
Thu Nguyệt:" Ông mà biết cái gì! đâu phải vào đó là mình thấy cái cũng mua hết! phải lựa từ từ chứ! Với lại tôi đâu mua có riêng mình tôi đâu! tôi còn mua cho ông với Trình Khải nữa, còn đồ trang trí nhà cửa nữa! Ông mau thử xem có hợp không? của con đây A Khải!"
Trình Lâm:" Tôi biết bà là người phụ nữa đảm đang rồi! mau mau vào phòng thay đồ đi rồi chúng ta ăn cơm! còn mấy áo này lát ăn xong tôi thử cho bà xem được không?"
Thu Nguyệt:" Ừm! Giản Nhu lên phòng thay đồ thôi!"
Giản Nhu:" Vâng ạ!"
Dùng bữa xong là sẽ đến chuyên mục trình diễn của hai cha con nhà họ Trình, người quyền lực nhất nhà đã lên tiếng như vậy rồi mà nếu hai người kia còn làm trái e rằng đêm nay khó ngủ rồi.

Thu Nguyệt có khiếu lựa đồ nên những bộ đồ mà hai người kia thử rất vừa ý và rất hợp với thời hiện đại, cách phối đồ của bà cũng rất đỉnh nha.

Trình Khải:" Cuối cùng cũng hết rồi!"
Trình Lâm:" Haiz ta cũng mệt chết rồi!"
Giản Nhu:" Tất cả là một tay mẹ lựa cho hai người đấy!"
Trình Khải:" Con nghĩ mẹ nên làm nhà phối đồ đi!"
Giản Nhu:" Phải đấy!"
Thu Nguyệt:" Haha! mẹ biết hai con sẽ nói vậy mà!"
Trình Lâm* nói nhỏ*:" Hai đứa chỉ có giỏi tâng bốc bà đó thôi!"
Thu Nguyệt:" Nói cái gì đây!"
Trình Lâm:" Tôi đâu có nói gì đâu! Tôi đang khen bà đấy!"
Trình Khải:" Được rồi! thay đồ cũng xong rồi con lên phòng làm việc tiếp đây!"
Thu Nguyệt:" Được lên đi! nhớ không được thức khuya đâu đấy!"
Trình Khải:" Vâng con biết rồi!"
Giản Nhu:" Vậy con cũng lên phòng đây!"
Trình Lâm:" Ừm!"
Lên tới phòng cô nhanh chóng gọi điện cho Lục Hàn để nói chuyện chút thì tắt vì lí do anh bận nhưng đến cho đến khi gần 9 giờ tối cô đang nằm chơi trên giường thì điện thoại vang lên, cô nhìn màn hình mỉm cười bắt máy.

Lục Hàn:" Em xuống nhà đi!"
Giản Nhu:" Ngay bây giờ luôn sao?"
Lục Hàn:" Anh đang ở dưới nhà em!"
Giản Nhu:" Đợi em một chút!"
Cô nhanh chóng đi xuống nhà, cũng may mọi người đã về phòng hết rồi, cô mở cổng ra thì thấy chiếc xe của anh đã đậu sẵn ở đó rồi.

Thấy cô đi đến anh nhanh chóng mở cửa xe ra cho cô đi vào, hai người ngồi trong xe nói chuyện.

Giản Nhu:" Tối rồi anh còn lại nữa!"
Lục Hàn:"Do anh nhớ em!"
Giản Nhu* ngại*
Lục Hàn:" Cho em!"* đưa túi đồ ăn cho cô*

Giản Nhu:" Anh ăn không?"
Lục Hàn:" Không đói em ăn đi!"
Sau khi cô ăn xong, anh giúp cô lau đi đồ ăn còn dính trên miệng của cô, từ lúc thấy cô bước vào xe anh đã dần không thể kiềm chế nổi rồi, nhưng anh vẫn cố nhịn để cô no bụng trước đã.

Lục Hàn:" Ăn xong rồi!"
Giản Nhu:" Ừm Aa!"
Anh không nói gì cả mà trực tiếp vòng qua eo cô kéo cô về phía mình để cho cô ngồi lên đùi của mình, hai tay anh ôm chặt vòng eo nhỏ của cô rồi kéo sát lại, đầu anh vùi vào cổ trắng nõn của cô để ngửi lấy mùi hương quen thuộc ấy, lúc sau mới lên tiếng.

Lục Hàn:" Nhu Nhu anh rất nhớ em! còn em thì sao? có nhớ anh không?
Giản Nhu:" Em cũng nhớ anh!"
Lục Hàn:" Nhiều không?"
Giản Nhu:" Nhiều!"
Nghe được câu trả lời của cô anh mỉm cười, anh ngồi thẳng dậy rồi nhìn cô khiến cho cô không khỏi đỏ mặt, hô hấp của anh có chút rối loạn vì bản thân đang kiềm chế, cô thấy vẻ mặt của anh có chút không được tốt tính mở miệng hỏi nhưng lời chưa kịp thốt lên đã bị anh chặn lại bằng một nụ hôn rồi.

Giản Nhu:" Ưm.

.

a!"
Anh m*t môi cô như con sói đói khát lâu ngày, Giản Nhu cũng rất phối hợp với anh lấy tay vòng qua ôm cổ anh, vừa nhận được tính hiệu anh liền không kiên nè nữa mà chuyển sang hôn mạnh bạo.

Giản Nhu cảm nhận được môi cửa bản thân mình sắp bị anh cắn nát rồi liền đập vào lưng anh bảo rằng anh hãy hôn nhẹ một chút

Anh dường không nghe thấy lời của cô nên càng hôn sâu hơn.

Đến khi cô chịu không nổi nữa, anh mới buông tha đôi môi cô.

Nhưng khi cô vừa mới thở được một chút anh liền cúi đầu hôn thêm một lần nữa mới buông cô ra.

Lục Hàn:" Môi em vẫn ngọt như ngày nào!"
Giản Nhu:" Ưm.

.

"
Lục Hàn:" Anh muốn hôn nữa!"
Anh vẫn không cho cô cơ hội từ chối nên đã ép cô ngồi sát mình cúi xuống chiếm giữ đôi môi ngọt ấy một lần nữa, đến khi hôn đã rồi anh mới buông tha cho cô vào nhà.

.
 
Bạn Học Trình, Chúng Ta Hẹn Hò Đi!
Chương 56: 56: Đêm Giao Thừa


Và những ngày sau, Lục Hàn vẫn thường đến vào buổi tối để gặp cô và đưa đồ ăn đêm cho cô ăn, khi cô ăn no thì đến lượt anh, và cư thế hai người vẫn có nụ hôn triền miên trên xe.
Đến đêm giao thừa Giản Nhu đã rủ mọi đi chơi để ngắm pháo hoa nhưng chỉ có cô và Lục Hàn đi chung với nhau thôi, vì Khương Ngọc đã đi chung với Trình Khải rồi, còn Tống Dương thì đã về quê ăn tết cùng ông bà rồi, ba mẹ cô cũng đã đi lại nhà ông bà nội gần đây để đón giao thừa chung.
Tối nay cô đã chọn cho mình một bộ đầm rất đẹp và phù hợp với bộ đồ của anh đang mặc, Trình Khải đã đi rước Khương Ngọc rồi nên chỉ còn cô ở nhà đang đợi Lục Hàn.
Nghe tiếng xe quen thuộc cô nhanh chóng đi ra, vừa bước vào xe Lục Hàn đã không tiết kiệm lời mà khen cô một câu:" Em rất đẹp!" khiến cho Giản Nhu đỏ mặt vừa ngại.
Lục Hàn nhanh chóng đưa cô đi mấy quán ăn trước rồi đi chơi vì còn rất lâu mới tới giờ người ta băn pháo hoa.

Anh chạy xe đi đến khu ăn uống rồi cùng cô đi bộ vào trong.
Ở đây cũng gần nơi bắn phải hoa chỉ cần đi qua một chút liền tới nơi, vì ở đây là trung tâm bắn pháo nên mọi người tụ tập ở đây rất đông.
Lục Hàn sợ lạc mất cô nên nắm tay cô rất chặt, hai người đi đến một tiệm chè khá nổi tiếng để ngồi ăn lót dạ trước.

Vừa bước vào tiệm liền thấy Vũ Nghi cũng đang ngồi ở đây với những người học cùng khóa với anh.

Đình Tư:" Lục Hàn chào cậu!"
Lục Hàn:" Chào!"
Triệu Minh:" Ohhh ai đây! còn nắm tay nữa không định giới thiệu cho chúng tôi biết sao?"
Tuyết Vy:" Phải đấy! người yêu sao?"
Lục Hàn:" Phải! em ấy là người yêu của tôi tên Trình Giản Nhu!"
Giản Nhu:" Chào các cậu!"
Đình Tư:" Chào cậu! hai người ngồi chung với bọn này luôn đi!"
Tuyết Vy:" Cái gì mà ngồi chung! cho họ cái không gian riêng với nhau đi! bọn mình không muốn ăn cơm chó đâu!"
Hứa Viễn:" Phải đấy!"
Lục Hàn:" Vậy bọn tôi đi trước!"
Triệu Minh:" Bye hai người!"
Giản Nhu:" Bye các cậu!"
Đình Tư:" Không ngờ người yêu của Lục Hàn lại xinh đẹp thế này!"
Tuyết Vy:" Thật ngưỡng mộ hai người quá đi!"
Triệu Minh:" Nghe nói Giản Nhu không học cùng trường với chúng ta! hai người đó yêu xa đấy!"
Đình Tư:" Có người yêu đẹp thế này nên cậu ta mới không đồng ý lời tỏ tình mấy đứa con gái trong trường đặc biệt là....!"* Vội lấy tay che miệng lại*
Tuyết Vy:" Haha! không nói vấn đề của cậu ấy nữa!"
Triệu Minh:" Đúng rồi đấy! lát chúng ta đi một dòng để ngắm pháo hoa thôi!"
Hứa Viễn:" Được!"
Khi phát hiện bản thân đã lỡ lời, mọi người ở đó nhanh chóng cứu giúp nhau chuyển chủ đề khác, Vũ Nghi từ đầu đến cuối vẫn không thể chấp nhận được, nhìn thấy hai người tay nắm chặt tay trong lòng liền căm phẫn tột cùng.
Trước đó Vũ Nghi cũng có nhắn tin cho mọi người cùng khoá để bàn về kế hoạch đi đón giao thừa, Lục Hàn lấy lí bận nên không đi được, bây giờ cô ta cũng biết lí do của anh rồi.

Cô ta hình như sắp không khống chế được rồi nên cứ ngồi không lên tiếng chút nào, tay thì bấu vào nhau đến nỗi in lên vết móng tay của cô ta.

Tuyết Vy thấy cô ta như vậy liền phát tính hiệu cho mọi người ngồi chung bàn, từ một không khí sôi nổi giờ đây không ai dám nói ra câu nào cả.
Trong khoá ai cũng biết Vũ Nghi xưa nay vẫn luôn theo đuổi Lục Hàn, nhiều khi thấy anh phũ cô ta thì có chút thương cảm.

Mọi người đồng ý đi chơi với cô ta vì nể mặt thôi chứ bọn họ cũng không thân nhau cho lắm.
Sau khi Giản Nhu và Lục Hàn đi chỗ khác ngồi, cô lựa chỗ gần cửa sổ, hai người vẫn cứ nói chuyện với nhau bình thường mặc kệ bên kia có sóng gió ra sao.

Lục Hàn cũng chưa từng nhìn mặt cô một lần nào kể từ khi bước vào quán.
Ăn chè xong anh dẫn cô ra ngoài đi dạo, cô thấy những kẹo bông gòn được tạo hình đủ loại liền hào hứng kéo tay anh đi lại mua.
Giản Nhu tự chọn cho hai người là hình trái tim có nhiều màu, cô lấy điện thoại ra chụp hình cùng anh vài tấm rồi mới đưa cho anh ăn.
Lục Hàn nhìn cô giống như một đứa con ních vậy, cứ kéo tay anh đến chỗ này rồi đến chỗ khác tham quan, mỗi lần ghé như vậy cô liền mua một ít nhưng lại ăn không hết đơn nhiên phần còn lại đó anh là người chịu xử lý hết rồi.
Lục Hàn cảm giác được bụng của mình lúc này sắp chứa không nổi nữa rồi liền nắm tay cô đi ra khỏi mấy quầy đồ ăn vặt đó nữa.
Anh cũng canh rất đúng thời gian để coi bắn pháo hoa, anh nắm tay cô đưa cô đến chỗ cây cầu, ở đây là nơi ngắm pháo hoa đẹp nhất nên một chút nữa sẽ không có chỗ đứng nếu không dành trước.
Hai người đứng đó tầm khoảng 5 phút thì đã đông người rồi, cây cầu này rất lớn nên cũng chịu được sức khi nhiều người đứng trên này.

Lục Hàn:" Nhu Nhu!"
Giản Nhu:" Hả!"
Lục Hàn:" Anh yêu em!"
Anh vừa dứt câu trên bầu trời liền nổ ra những trận pháo hoa nở ra trên không trung, Giản Nhu mỉm cười chủ động hôn nhẹ lên môi anh một cái.
Giản Nhu* Chụt*:" Em cũng yêu anh!"
Hai người nhìn nhau rồi cười, cùng nhau ngắm pháo hoa mà không biết Vũ Nghi đang tức tối đứng một góc để quan sát hai người.
Người lựa chỗ này là Hứa Viễn, khi họ đi ra lúc đầu không hề thấy hai người nhưng đi lại một chút nữa liền bắt gặp hai người đang đứng ở đó.
Vì ở đây rất đông cũng khó đi xuống nên đành đứng đó ngắm pháo hoa thôi.

Thấy hành động thân mật của hai người mọi người đồng thời nhìn nhau rồi không tự chủ quay lén nhìn sắt mặt của Vũ Nghi..
 
Bạn Học Trình, Chúng Ta Hẹn Hò Đi!
Chương 57: 57: Ngủ Chung


Đồng hồ chỉ điểm 00:00 là một năm cũ đã qua đi và một năm mới đã đến, sau khi ngắm pháo hoa rực rỡ kia xong mọi người cũng tản nhau ra bớt đôi chút.

Bởi vì Giản Nhu và Lục Hàn không thích bon chen nên đã đợi mọi người đi hết anh mới nắm tay cô dắt đi dạo rồi mới cho cô về nhà.

Chiếc xe dừng lại trước nhà cô, anh nhìn vào trong nhà liền thấy bóng tối bao phủ hết toàn bộ căn nhà, anh nhíu mày lên tiếng hỏi.

Lục Hàn:" Em ở một mình sao?"
Giản Nhu:" Phải ạ! Ba mẹ em đã đi nhà ông bà trước để đón giao thừa chung với gia đình rồi, ngày mai em mới đi đó sau, còn anh Trình Khải chắc có lẽ đang ở cùng với Khương Ngọc rồi!"
Lục Hàn:" Tối nay anh sẽ ở lại với em! anh không yên tâm lắm khi em ở một mình đêm khuya thế này! Sáng hôm sau anh sẽ chở em đi về nhà ông bà luôn!"
Giản Nhu:" Vậy cũng được để em ra mở cổng cho anh chạy xe vào!"
Sau khi cất xe vào Giản Nhu dẫn Lục Hàn đi đến phòng cho khách để ngủ, cô nhanh chóng đi tìm một bộ đồ ngủ cho anh, chắc tướng của anh và Trình Khải bằng nhau nên cô đã lấy đồ anh trai mình đưa cho anh mặc.

Giản Nhu:" Anh thay quần áo đi! em về phòng thay đồ!"
Lục Hàn:" Được!"
Anh đi vào phòng tắm để thay vừa bước ra thì di động lại vang lên, số hiện thị trên màn hình là số của mẹ anh.

Lục Hàn:" Có chuyện gì vậy mẹ!"

Lâm Nhi:" Tối rồi còn chưa về sao?"
Lục Hàn:" Tối nay con không về đâu! ba mẹ ngủ sớm đi!"
Lâm Nhi:" Con đang ở đâu?"
Lục Hàn:" Ở nhà Giản Nhu!"
Lâm Nhi:" Ohh vậy thôi! sáng mai về cũng được! không sao hết! còn nữa nếu có làm gì thì cũng phải nhẹ nhàng hết biết chưa? con bé Giản Nhu nhìn rất ốm yếu không chịu đau được đau đấy!"
Lục Hàn:" Không như mẹ nghĩ đâu! con cúp máy đây!"
Anh cũng biết mẹ anh đã hiểu sai vấn đề rồi nên đã không nói chuyện tiếp, nếu để bà ấy nói không chừng còn đi xa hơn câu chuyện nữa.

Thay đồ xong anh đang đấu tranh suy nghĩ là có nên đi phòng cô để tìm cô không! một phần muốn nhìn cô một lúc nữa, một phần muốn biết căn phòng người con gái anh yêu như thế nào.

Sau một hồi đấu tranh suy nghĩ xong thì anh cũng quyết định đi đến phòng cô để gặp cô, trước khi vào nhà cô cũng đã giới thiệu sơ qua đây là phòng của ai nên hiện giờ anh vẫn nhớ được phòng cô nằm ở đâu.

Anh đứng trước cửa một lúc rồi mới đưa tay ra gõ cửa.

* cốc cốc cốc cốc*
Giản Nhu:" Là anh sao?"
Lục Hàn:" Phải!"
Giản Nhu:" Chờ em một lát!"
Anh đứng đợi cô 2 phút rồi cánh cửa được cô mở ra cho anh đi vào.

Vừa đi vào anh cũng âm thầm đánh giá căn phòng của cô: gọn gàng, còn có mùi hương thơm nhè nhẹ nữa rất dễ chịu, căn phòng chủ ý màu tông xanh trắng nhìn trẻ trung tươi mát giống cô.

Giản Nhu:" Anh tìm em có chuyện gì sao?"
Lục Hàn:" Không có chỉ muốn nhìn em một lát thôi!"
Giản Nhu* đỏ mặt*:" Cũng không còn sớm nữa anh cũng nên đi ngủ đi!"
Lục Hàn:" Em đuổi anh à!"
Giản Nhu:" Không có!"
Lục Hàn không nói gì mà đi lại ôm cô, cô cũng không từ chối cái ôm này nên cũng vòng tay lại ôm eo của anh, cô cảm nhận được nhịp tim của anh đang đập nhanh hơn, cô rất thích cảm giác dược anh ôm vào lòng nên càng tham lam rúc mặt cô qua cọ lại lòng ngực của anh.

Lục Hàn:" Buồn ngủ sao?"

Giản Nhu:" Có một chút!"
Lục Hàn:" Vậy em ngủ đi anh về phòng!"
Giản Nhu:" K.

.

khoan đã!"
Lục Hàn:" Hửm!"
Giản Nhu:" Anh có thể ôm em ngủ một đêm nay không?"
Lục Hàn:" Em nói thật sau!"
Giản Nhu* đỏ mặt+ gật đầu*
Lục Hàn mỉm cười nhìn cô rồi bế cô lên đi đến giường, tiện tay cúp luôn cái đen bà bật đèn ngủ lên, cảm nhận được độ êm ái của giường cơn buồn ngủ của cô không thể chịu nổi nữa rồi, cô bắt đầu lim dim rồi ngủ trong lòng của anh luôn.

Lục Hàn nhìn thế giới của mình đang đắm say vào giấc ngủ nên cũng chỉnh cho cô một tư thế thoải mái hơn rồi ôm cô thật chặt.

Lục Hàn:" Ngủ ngon bảo bối của anh! anh yêu em!"
Anh nói xong liền đặt cho cô một nụ hôn lên trán rồi ôm cô nhắm mắt ngủ.

Có lẽ đêm nay là đêm mà anh ngủ ngon nhất vì anh được ôm thế giới của mình ngủ.

Sáng hôm sau cô được đánh anh thức bằng những nụ hôn lặt vặt, anh hôn đến mắt từ từ xuống đến mũi và má và môi cửa cô.

Giản Nhu:" Ưm.

.

tránh.

.

ra!"
Lục Hàn:" Dậy thôi nào! chẳng phải em còn đi nhà ông bà nữa sao?"
Giản Nhu:" Cho em ngủ thêm đi nha! em mở mắt không lên đây nè!"
Lục Hàn:" Được chỉ được ngủ thêm một chút thôi đấy nếu lúc đó em không chịu dậy anh sẽ hôn em đấy cho em đến khi nào tỉnh ngủ thì thôi!"
Giản Nhu:" Được!"
Quả nhiên một chút của cô tương đương gần 1 tiếng đồng hồ, đơn nhiên cô sẽ bị nụ hôn của anh đánh thức, hai người dây dưa một lúc cũng được xuất phát đi nhà ông bà của cô, sau khi chở cô đến đó anh chạy về nhà để ăn tết cùng với gia đình.

.
 
Bạn Học Trình, Chúng Ta Hẹn Hò Đi!
Chương 58: 58: Anh Yêu Em Cặp Phụ


Trình Khải và Khương Ngọc cũng có đi chơi ở ngoài rồi sau đó cùng về nhà cô để đón giao thừa cùng gia đình cô, nhưng vì lẽ đó nên mới cùng ba vợ nhâm nhi vài ly rượu.
Tối nay Trình Khải sẽ ở nhà Khương Ngọc một đêm nay bởi vì anh đã say rồi, khi nãy đón năm mới cùng với gia đình cô nên anh đã uống không ít với ba vợ của mình.
Chuyện tình hai người đều được hai bên đã biết và ủng hộ rất nhiệt tình thậm chí còn thúc giục hai người mau cưới nhau nữa nhưng vì Khương Ngọc còn nhỏ nên cứ để từ từ cũng chẳng sao.
Sau khi dẫn anh lên phòng ngủ, cô tính đi lấy khăn lao người anh thì cánh tay bị anh bắt lại không cho đi, anh kéo mạnh nên cả người cô đều ngã xuống người của anh, sau đó có một cánh tay ôm chặt eo cô không cho cô cử động.
Khương Ngọc:" Thả em ra!"
Trình Khải:" Không thả! em nằm ôm anh đi!"
Khương Ngọc:" Được vậy thả em ra, nằm ngay ngắn lại rồi em ôm anh!"
Trình Khải:" Không! Thích thế này cơ!"
Khương Ngọc:" Bó tay anh thật đấy!"
Trình Khải:" A Ngọc!"
Khương Ngọc:" Hửm!"

Trình Khải:" Cảm ơn em đã đến bên cạnh của anh! bản thân anh cứ tưởng mình sẽ không yêu được ai thậm chí anh còn không có chút hứng thú khi yêu đương.

Nhưng khi gặp được em! anh mới biết cảm giác rung động trước một người như thế nào! muốn được bảo về người đó ra sao! A Ngọc Anh yêu em nhiều lắm! đợi khi em tốt nghiệp anh sẽ rước em về làm vợ của anh!"
Khương Ngọc:" Không ngờ anh say lại nói mấy lời sến súa như vậy! nhưng mà em rất thích!"
Trình Khải:" A Ngọc Anh yêu em!"
Khương Ngọc:" Em cũng yêu anh!"
Anh nói xong liền ôm chặt cô rồi lật lại để cô nằm dưới thân của mình, anh nhìn cô một chút liền cuối xuống hôn cô, vì bản thân có chút men rượu rồi nên đã không kiềm chế được.

Khương Ngọc cũng không hề phản kháng gì cả còn đáp trả anh một cách nhiệt tình.
Hai người triền miên một lúc liền buông nhau ra, trên môi hai người còn kéo ra một sợi chỉ bạc mỏng, anh thở nặng nề hỏi cô.
Trình Khải:" Cho anh được không? Nếu em chưa muốn thì anh cũng không ép, anh vẫn muốn em tự nguyện cho anh! anh đợi được!"
Cô có chút đắng đo một lúc, nhưng sau đó liền gật đầu đồng ý, bởi vì cô cũng muốn làm người của anh, với cả nếu bắt anh nhịn cô cũng không nỡ.
Trình Khải:" Em tình nguyện cho anh thật sao?"
Khương Ngọc:" Ừm!"
Trình Khải:" Cảm ơn em! anh yêu em!"
Trong đêm đó anh biết đó là lần đầu của cô nên cũng rất nhẹ nhàng nhưng đó chỉ được một lúc thôi, những lần sau thì bắt đầu bộc lộ thú tính hơn nên đòi hỏi Khương Ngọc hết lần này tới lần khác
Khương Ngọc:" Ưm...ư...nhẹ..a!"
Trình Khải:" Anh không thể được!"
Khương Ngọc:"A..ư...ưm...em..

em...ra!"

Trình Khải:" Đợi một chút!"
Nghe được tiếng rên mềm mại của cô anh càng tăng tốc độ hơn, đợi đến cô ra thì anh lật người cô lại và làm cô từ phía sau, sau khi l*n đ*nh cơ thể cô rất nhạy cảm nên bị anh ra vào từ sau với tốc độ này khiến cô không thể chịu nổi nữa.
Anh cứ như là một con người khác vậy, đòi hỏi cô vô số lần, Cô đã khóc lóc xin tha nhưng anh vẫn ra vào đều đặng như vậy.

Trong căn phòng của anh bây giờ chỉ toàn nghe tiếng r*n r* của cô và anh.

Hai người chìm vào d*c v*ng không thể thoát ra được.

Khi cô ngất đi cô còn nghe được anh nói một câu.
Khương Ngọc:" Ư...ưm..đủ...rồi!"
Trình Khải:" Chưa đủ! ha! Khương Ngọc Em là của anh! cả cơ thể em và trái tim em chỉ thuộc về một mình anh!"
Cũng may phòng cô có cách âm nếu không sẽ xấu hổ chết mất, trong căn phòng ấy giờ đây chỉ còn tiếng r*n r* và tiếng th* d*c, ngay cả mặt trăng cũng đỏ mặt mà núp sau những đám mây.
Sáng hôm sau anh tỉnh dậy liền cảm thấy đầu rất đau, anh lấy tay xoa vùng thái dương của mình, lúc này anh mới cảm nhận được một bên cánh tay có chút nặng nề.
Trình Khải quay qua liền thấy một t*m l*ng tr*ng n*n trên đó còn có những dấu hôn đỏ rực nữa, làm cho bị doạ một phen cố nhớ đêm qua đã xảy ra chuyện gì.
Những kí ức đêm qua được anh đánh thức từ từ, vậy có nghĩa là cô đã là người của anh rồi, bởi vì lo suy nghĩ nên không biết cô đã thức từ bao giờ.

Khương Ngọc:" Suy nghĩ chuyện gì thế?"
Trình Khải:" Em thức rồi sao? còn đau không? anh xin lỗi bản thân không kìm chế được!"
Khương Ngọc:" Anh không có lỗi! là em tự nguyện! em muốn làm người phụ nữ của anh"
Trình Khải:" Cảm ơn em đã tin tưởng anh! nhưng khi tối chúng ta không dùng biện pháp nào hết! anh chỉ sợ...!"
Khương Ngọc:" Yên tâm hôm nay là ngày an toàn!"
Trình Khải:" Vậy anh bế em đi tắm!"
Khương Ngọc:" Được!"
Hai người tắm sửa soạn xong thì anh đưa cô về nhà ông bà của anh để ra mắt cháu dâu luôn.

Ba mẹ anh cũng đã ở đó rồi, còn về Giản Nhu chắc có lẽ là đang ở với Lục Hàn rồi..
 
Bạn Học Trình, Chúng Ta Hẹn Hò Đi!
Chương 59: 59: Kế Hoạch


Sau khi kì nghỉ tết kết thúc, Giản Nhu quay lại thành phố B để tiếp tục học, Cô vừa xuống máy bay đã gặp Hạo Kiên đứng ở phía ngoài nhìn cô trên miệng còn một nụ cười toả nắng nữa làm cho những cô gái ở đây rung động.

Giản Nhu:" Tớ đã bảo không cần đến đón rồi mà!"
Hạo Kiên:" Không sao! tớ rất rãnh! lên xe thôi!"
Giản Nhu:" Ừm!"
Hai người lên xe trở về căn hộ của mình, cậu ta còn phụ giúp đem đồ lên cho cô nên cô cũng phải mời cậu một bữa cơm rồi.

Có lẽ là ngồi máy bay mệt quá nên sau khi tiễn cậu ta đi cô liền vào phòng đánh một giấc cho đến sáng hôm sau.

Từ ngày sống ở thành phố B tính cách của Giản Nhu đã cởi mở hơn rất nhiều rồi, thậm chí có đôi lúc bản thân cô lại không tin mình lại thay đổi như vậy.

Thu Hân và Tiêu Dao có rũ cô đi làm thêm ở một quán coffee-tea vào buổi tối, cô cũng muốn trải nghiệm nên đã đồng ý, việc này cô cũng thông báo cho gia đình và Lục Hàn biết trước rồi, họ cũng ủng hộ cô.

Sau khi ra học ba người liền nhanh chóng đến quán để làm, không biết có phải ba người có số may mắn hay không nhưng từ khi nhận ba người vào làm những khách lại ghé nhiều hơn khiến cho ông chủ càng chú trọng ba người hơn.

Thu Hân:" Nhu Nhu Dao Dao cậu xem bên có kia một anh chàng ngoại quốc rất đẹp trai đấy!"
Tiêu Dao:" Đâu cho tớ ngắm ké với!"
Thu Hân:" Đấy bên kia kìa!"
Tiêu Dao:" Mẹ ơi! thật soái a! nhìn sóng mũi mà mê chết đi được!"
Giản Nhu:" Ông chủ đến kìa!"
Thu Hân:" Cậu đừng có hù bọn tớ! Nhu Nhu mau xem anh chàng đó đi thật đẹp trai lắm đấy!"
Giản Nhu:" Đẹp thì có đẹp nhưng bạn trai tớ đẹp hơn!"
Thu Hân:" Cậu có bạn trai rồi sao?"
Tiêu Dao:" Ai thế! Hạo Kiên à!"
Giản Nhu:" Tớ với Hạo Kiên là bạn thôi! với lại bạn trai tớ không có học ở đây đâu! nếu có dịp mình sẽ giới thiệu cho các cậu!"
Tiêu Dao:" Được!"
Thu Hân:" Nhắc người là người tới!"
Tiêu Dao:" Đúng là linh thiệt!"
Hạo Kiên:" Chào các cậu!"
Sở Khiêm:" Cho hai bọn tớ 2 ly cappuccino!"
Giản Nhu:" Được hai cậu qua kia ngồi đi! chờ một lát sẽ có nước ra!"
Hạo Kiên:" Ừm!"
Một lúc sau cô đem nước uống cho hai người đó, ba người các cô cũng không dám tụm lại nói chuyện với hai người họ vì ở đây có camera giám sát nữa lâu lâu thì nói chuyện vài ba câu thôi.

Hạo Kiên vừa làm bài nhóm với Sở Khiêm nhưng lâu lâu lại liếc nhìn cô xem cô đang làm cái gì, những ánh mắt si tình đó đều không qua khỏi ánh mắt của Sở Khiêm và Tiêu Dao.

Sở Khiêm* nghĩ: Rõ ràng đã yêu vậy rồi sao không tiến tới!*
Tiêu Dao*nghĩ: Haiz thật tội cho một chàng trai si tình! nếu trách thì trách hai người duyên nhưng không có phận!"
Hai người ngồi uống cho đến giờ quán đóng cửa luôn mới chịu ra về, nhưng mục đích của Hạo Kiên là có thể cùng cô đi về nên đã cố tình ở lại lâu hơn còn Sở Khiêm thì đã về trước rồi vì muốn để cho thằng bạn mình có không gian riêng.

Hạo Kiên:" Để tớ đưa các cậu về!"
Thu Hân:" Không cần đâu! kí túc xá còn mở với lại quán bọn tớ gần trường mà nên tớ và Tiêu Dao đi bộ được rồi! cậu đưa Giản Nhu về nhà đi!"
Giản Nhu:" Hai cậu đi cẩn thận đấy!"
Tiêu Dao:" Bọn tớ biết rồi! bye hai cậu!"
Hạo Kiên:" Giản Nhu chúng ta đi thôi!"
Giản Nhu:" Được!"
Hai người vừa đi lại xe vừa nói chuyện với nhau vì đã hơn 10 giờ tối rồi nên xe buýt đã hết trạm chạy, Hạo Kiên đã lái xe chở cô về.

Giản Nhu:" Ngủ ngon!"
Hạo Kiên:" Ngủ ngon!"
Cô vào căn hộ của mình liền nhanh chân đi vào tắm rửa sạch sẽ rồi nằm nhắn tin với Lục Hàn một lúc rồi đi ngủ, lúc ở quán cô đã ăn bánh rồi.

Quay về phía Lục Hàn, anh đang có một kế hoạch làm bất ngờ cho Giản Nhu, sắp tới sẽ lễ tình nhân anh sẽ đi đến thành phố B âm thầm.

Chuyện này anh cũng đã kể cho Khương Ngọc và Tống Dương nghe rồi, hai người cũng muốn đến đó chơi với cô nhưng việc học lại không cho phép rồi đành đợi dịp khác vậy.

Cho nên những ngày gần đây anh đang cố gắng làm bài kế hoạch xong cho nhanh mà giáo sư giao cho, nếu anh làm xong sớm thứ sẽ được nghỉ một tuần lận đấy! đó là điều mà giáo sư đã thống nhất cho cả khoa rồi!
Anh sẽ bí mật đến đó cùng cô đón lễ tình nhân năm nay, càng nghĩ đến tâm trạng anh càng rạo rực nôn nóng nhanh đến ngày đó.

Bài kế hoạch mà giáo sư giao cho anh làm thật sự rất khó những tài liệu ở thư viện cũng không cung cấp đầy đủ nên anh đã cố gắng thức khuya để tìm kiếm tài liệu mới để tham khảo.

Mỗi khi nhắn tin hay nói chuyện điện thoại với cô xong anh liền nói dối là bản thân đi ngủ trước để cho cô không biết bản thân đang thức khuya.

Lục Hàn:" Nhu Nhu! chờ anh một chút nữa thôi! anh sẽ gặp được em và chúng ta sẽ cùng nhau đón lễ tình nhân!".
 
Back
Top Bottom