Ngôn Tình Bạn Học Trình, Chúng Ta Hẹn Hò Đi!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Bạn Học Trình, Chúng Ta Hẹn Hò Đi!
Chương 20: 20: Tỏ Tình


Tuy chưa đủ tuổi nhưng Lục Hàn đã biết lái xe rồi mà còn lái rất giỏi nữa nên ba mẹ không ngăn cấm việc chạy xe của anh.

Anh lái xe đến trước cổng nhà cô rồi nhắn tin cho cô xuống, thấy cô bước vào xe, trái tim anh đã lỡ mất một nhịp rồi bởi vì cô quá xinh đẹp.

Giản Nhu* ngại*:" Mặt tớ dính gì sao?"
Lục Hàn* bình tĩnh*:" Không có!"
Giản Nhu:" Vậy chúng ta xuất phát thôi!"
Lục Hàn:" Được!"
Lúc đầu cô không tin tưởng việc anh lái xe dù gì anh chưa đủ tuổi nên cô sợ là đúng rồi, chỉ nghi trong lòng không dám nói cho anh nghe, nhưng khi anh lái chở cô đến một đoạn đường thì cô mới thở phào nhẹ nhõm yên tâm rồi.

Lục Hàn:" Trời lạnh như vậy cậu còn mặc váy ngắn như vậy! lỡ như bị cảm lạnh rồi sao?"
Giản Nhu:" Không sao đâu!"
Anh chở cô đến ăn một quán lẩu nổi tiếng ở thành phố này, bởi vì thời tiết lạnh rất thích hợp ăn lẩu.

Hai người ăn xong thì đến khu dành cho người đi bộ, ở đây người ta trang trí rất đẹp đâu đâu cũng có cây thông noel.

Lục Hàn:" Cậu muốn chụp hình không!"
Giản Nhu:" Có a!"
Lục Hàn:" Vậy cậu tạo dáng đi tớ chụp cho!"

Giản Nhu:" Được!"
Cô bắt đầu tạo dáng rất nhiều còn anh thì phải bấm máy liên tục, hai người cũng muốn chụp chung với nhau nên đã nhờ người đi đường chụp dùm một tấm.

Khi chụp hình đã thấm mệt anh và cô kiếm một quán nước gần đó để ngồi xem hình, máy chụp ảnh là máy của anh, cô lựa xong thì cho anh gửi qua cho cô bằng wechat.

Lục Hàn:" Giản Nhu cuối đầu xuống một chút!"
Giản Nhu:" Để làm gì?"
Lục Hàn:" Cúi xuống đi!"
Giản Nhu:" Được!"
Anh lấy kẹp con thỏ ra rồi kẹp lên tóc cho cô rồi còn lấy ra một cọng dây chuyền đeo cho cô.

Lục Hàn:" Xong rồi tặng cho cậu đấy!"
Giản Nhu:" Là mặt cỏ may mắn!"
Lục Hàn:" Phải tôi muốn lúc nào cậu cũng sẽ gặp may mắn cả!"
Giản Nhu:" Cảm ơn cậu, tớ rất thích hai món này!"
Lục Hàn:" Cậu thích là được!"
Giản Nhu:" A đúng rồi tớ cũng có một thứ đưa cho cậu!"
Lục Hàn:" Là gì vậy?"
Giản Nhu:" Đây! móc khoá tớ tự làm đấy!"
Lục Hàn:" Rất đẹp cảm ơn cậu!"
Giản Nhu:" Chúng ta đi thêm một dòng bên kia đi, tớ muốn đi tham quan!"
Lục Hàn:" Được!"
Hai người đi tản bộ tham quan bên kia người ta trang trí ra sao, bởi vì trong đây rất rộng đi mãi mà không hết, cô quan sát xung quanh mới thấy rằng ở đây đều dành cho những cặp đôi yêu nhau, thậm chí bọn họ còn không ngại thể hiện tình cảm ở chốn đông người.

Cô thấy họ hôn nhau liền đỏ mặt quay sang nơi khác, anh thấy hành động của cô liền mỉm cười thấy cô thật đáng yêu.

Đi được vài bước đột nhiên anh dừng lại.

Giản Nhu:" Có chuyện gì vậy?"
Lục Hàn:" Giản Nhu!"
Giản Nhu:" Hả tớ nghe!"
Lục Hàn:" Tôi thích cậu! hôm nay tôi chính thức theo đuổi cậu mong cậu cho tôi một cơ hội!"
Giản Nhu* bất ngờ*:" T.

.

tớ.

.

"
Lục Hàn:" Đây là lần đầu tiên tôi tỏ tình một người đấy! lúc gặp cậu lần đầu tiên thì cậu đã gây cho tôi một ấn tượng khó quên, lúc trước vì được mọi người lúc nào cũng chú ý đến tôi nhưng khi cậu ngồi bên cạnh tôi và không để ý tôi làm cho tôi cảm thấy rất tò mò về con người của cậu! Khi cậu gặp chuyện tôi cũng rất sợ hãi, tôi rất lo lắng cậu sẽ bỏ tôi đi! từ ngày đó tôi cũng hiểu được yêu một người và muốn chăm sóc người mình yêu như thế nào? Tôi mong cậu sẽ cho tôi một cơ hội được không Giản Nhu!"
Giản Nhu:" T.

.

tớ không biết bản thân mình bị làm sao nữa! Lục Hàn sao tim mình lại đập nhanh như vậy chứ! có phải mình bị bệnh rồi không!"
Lục Hàn* mỉm cười*:" Không phải mà là vì tôi đấy đồ ngốc!"
Giản Nhu:" Tớ không có ngốc!"
Lục Hàn: " Vậy Bạn học Trình chúng ta hẹn hò với nhau được không?"
Giản Nhu:" Tớ đồng ý!"
Lục Hàn:" Cảm ơn em đã đồng ý!"
Anh nhịn không được lấy hai tay áp má cô lên rồi cúi xuống hôn môi cô một cách nhẹ nhàng.

Tuyết bắt đầu rơi xuống giữa màn đêm làm cho khung cảnh càng thêm lãng mạn hơn.

Sau khi trải qua nụ hôn của anh, mặt cô cũng đã đỏ lên hết rồi, cô cũng bắt đầu cảm giác được cái lạnh của mùa đông, anh thấy vậy liền chà xát bàn tay rồi áp lên mặt của cô.

Lục Hàn:" Đã ấm hơn chưa!"
Giản Nhu* mỉm cười*:" Rồi!"

Lục Hàn:" Từ nay em là của anh rồi đấy!"
Giản Nhu* Gật đầu*
Hai người đứng ôm nhau một lát rồi mới lên xe đi tìm quán ăn bánh ngọt, vì cô muốn ăn nên anh đành chìu theo thôi.

Quay lại bên Trình Khải, sau khi đi rước Khương Ngọc thì hai người bắt đầu đi đến những nơi đã bàn trước đây, Khương Ngọc cũng nhanh chóng tặng cho Trình Khải cái khăn mà mình cực khổ đan suốt mấy ngày liền.

Hai người cũng đến khu đi bộ để chơi có lẽ ở đây lớn quá nên không gặp Giản Nhu và Lục Hàn.

Cũng giống như cặp đó nhưng khác một chút người chủ động mở lời tỏ tình lại là Khương Ngọc.

Khương Ngọc:" Anh Trình Khải! em yêu anh! anh có đồng ý làm bạn trai của em không?"
Trình Khải:" Tôi không đồng ý!"
Khương Ngọc* Rưng rưng*:" Tại sao?"
Trình Khải* quẹt nước mắt cho cô*:" Bởi vì người chủ động tỏ tình phải là anh mới đúng! Khương Ngọc anh yêu em! em có đồng ý làm bạn gái anh không?"
Khương Ngọc:" Em đồng ý!"
Trình Khải nhanh chóng bế Khương Ngọc lên rồi quay một vòng, tâm trạng của hai người đều hạnh phúc như nhau, tuyết đã rơi xuống làm cho người khác có cảm giác lạnh thấu xương nhưng trong lòng của bốn người họ thì lại được sưởi ấm bởi một niềm hạnh phúc.

.
 
Bạn Học Trình, Chúng Ta Hẹn Hò Đi!
Chương 21: 21: Chuẩn Bị Đồ Ăn Sáng Cho Giản Nhu!


Hai người cũng thống nhất với nhau sẽ giữ bí mật chuyện tình này, vì có lẽ bản thân cô còn nhỏ sợ phụ huynh phát hiện nên đã giấu kín chuyện này.

Sau khi ăn bánh ngọt xong Lục Hàn chở Giản Nhu về nhà, xe dừng trước cổng anh không nở xa cô sớm như vậy liền đi xuống theo kéo tay cô lại và ôm cô vào lòng một lát.

Lục Hàn* thả cô ra*:" Ngủ ngon!"
Giản Nhu* mỉm cười*:" Ngủ ngon!"
Cuối anh đặt lên trán cô một nụ hôn rồi mới cho cô vào nhà, thấy đã khuất bóng người anh mới lái xe về nhà.

Còn bên Khương Ngọc sau khi được Trình Khải chở về nhà liền nhanh chóng chạy lên phòng để gọi điện nói chuyện với Giản Nhu.

Cô đang chuẩn bị đọc thì nghe tiếng chuông điện thoại reo thấy tên của cô bạn thân của mình nên cô đã đóng cuốn sách lại, trò chuyện cùng với cô ấy.

Khương Ngọc:" A Nhu à! tớ hạnh phúc quá đi mất!"
Giản Nhu:" Anh tớ đồng ý rồi sao?"
Khương Ngọc:" Ừm! lúc đầu tớ là người chủ động trước nhưng anh ấy không đồng ý lúc đó tớ muốn bật khóc luôn ấy nhưng không ngờ anh ấy lại nói người nên nói lời tỏ tình là anh ấy mới phải! AAA Nhu Nhu giờ tớ phải làm sao đây! tớ hạnh phúc quá! hay là cậu thức đêm với tớ đi tớ ngủ không được gì hết! haha!"
Giản Nhu:" Cậu buông tha cho tớ đi!"
Khương Ngọc:" Xem ra cậu nên thay đổi cách xưng hô rồi thì phải! tớ cảm thấy một tiếng chị dâu nghe rất êm tai lắm á!"

Giản Nhu:" Vâng Chị Dâu!"
Khương Ngọc:" Haha! em chồng thật ngoan quá đi! ngày mai người chị dâu này sẽ bao em chồng một bữa thịnh soạn, thế em chồng có chịu không nè?"
Giản Nhu:" Vậy em không khách sáo đâu! cảm ơn chị dâu rất nhiều!"
Khương Ngọc:" Haha! à tớ quên mất! cậu đi chơi với Lục Hàn thế nào kể tớ nghe với!"
Giản Nhu:" K.

.

không có gì đặc biệt hết!"
Khương Ngọc:" Thật không đấy! hay cậu giấu tớ điều gì?"
Giản Nhu:" Là thật đấy!"
Khương Ngọc:" Tạm tin cậu lần này đấy!"
Giản Nhu:" Ừm hihi! à quên nhắc cậu ngày mai có tiết toán đầu đấy cậu đã làm bài tập chưa!"
Khương Ngọc:" Thôi chết! mình quên mất! Giản Nhu à hay cậu gửi bài cho mình chép đi, giờ này đầu tớ không suy nghĩ được cái gì cả ngoài trừ hình bóng của anh trai cậu!"
Giản Nhu:" Haiz được rồi, tớ chụp rồi để gửi cho cậu!"
Khương Ngọc:" Cảm ơn bạn à không cảm ơn em chồng nhiều lắm, tớ cúp máy trước đây! sáng mai gặp bye cậu!"
Giản Nhu:" Ừm bye cậu!"
Cô vừa cúp máy thì điện thoại lại phát ra ting ting mấy tiếng, cô cứ tưởng là của Khương Ngọc nhưng mở lên thì thấy tin nhắn của Lục Hàn.

Lục Hàn:" Ngày anh sẽ đem đồ ăn sáng cho em rồi chúng ta cùng ăn nha! ngủ ngon mai gặp!"
Hai người đã thay đổi cách xưng hô như vậy, khi ở trước mọi người thì sẽ như bạn bè, cô mỉm cười nhanh chóng trả lời cho anh biết, cô tính đọc thêm mấy cuốn sách nhưng trời cũng đã tối rồi nên cô quyết định đi ngủ luôn để mai có sức dậy sớm.

Có lẽ đêm nay sẽ rất dài cũng là ngày vui của bốn người nên lúc này ai cũng khó ngủ như nhau, trong đầu thì toàn là hình bóng của đối phương.

Sáng hôm sau, Lục Hàn đã dậy sớm chuẩn bị đồ ăn sáng cho cô làm cho hai người lớn ngỡ ngàng đôi chút.

Lâm Nhi:" Con không ăn ở nhà luôn sao?"
Lục Hàn:" Con lên trường sẽ ăn sau!"
Lâm Nhi:" Vậy cũng được! mà còn một hộp kia con cho ai sao?"
Lục Hàn:" Phải!"
Lâm Nhi:" Có phải cho con dâu mẹ không?"

Lục Hàn:" Có thể xem như vậy! thôi con lên trường đây!"
Lâm Nhi:" Cái thằng này mau nói rõ cho mẹ nghe coi!"
Lục Dịch:" Thôi thằng bé lớn rồi kệ nó đi! bà lo ăn sáng đi!"
Lâm Nhi:" Tôi biết rồi!"
Lục Hàn vừa bước vào cửa lớp thì đã thấy Giản Nhu đang cắm cúi viết cái gì đấy, anh nhanh chóng đi nhẹ lại để không phát ra tiếng động.

Anh để đồ rồi bước lên phía cô cuối xuống ghé sát lỗ tai cô nói nhỏ.

Lục Hàn:" Đang làm gì vậy?"
Giản Nhu* quay lại*:" Tớ.

.

ưm!"
Lục Hàn cũng bất ngờ, không ngờ anh lại nhận được nụ hôn buổi sáng của cô sớm như vậy.

Giản Nhu* đỏ mặt*:" C.

.

cậu tới hồi nào thế!"
Lục Hàn:" Gọi anh ở đây không có ai!"

Giản Nhu* ngại*:" Anh đến khi nào!"
Lục Hàn:" Vừa mới tới! coi như đây là nụ hôn chào buổi sáng của chúng ta đi! mau ăn sáng thôi!"
Giản Nhu:" Cảm ơn!"
Anh đưa cô một hộp cơm rồi thêm một hộp sữa nữa, anh thấy cô có vẻ hơi nhẹ cân nên quyết định sẽ bồi bổ cho cô.

Tuy hiện giờ thân hình cô có chút cân đối nhưng trong mắt anh cô có da có thịt thì mới hoàn hảo.

Hai người nhanh chóng tìm một chỗ thích hợp rồi cùng nhau ăn sáng cùng nhau nói chuyện.

Lục Hàn canh thời gian rất đúng khi ăn xong quay lại lớp thì thấy đã không ít người vào lớp rồi.

Tống Dương:" Cậu đi chung với Giản Nhu sao?"
Lục Hàn:" Không chỉ gặp nhau ở hành lang!"
Tống Dương:" À cứ tưởng hai người sớm đã thành một cặp từ hôm qua rồi chứ!"
Lục Hàn:" Không có! đừng nhiều chuyện!"
Tống Dương:" Biết rồi!".
 
Bạn Học Trình, Chúng Ta Hẹn Hò Đi!
Chương 22: 22: Môi Sưng


Sắp tới là kì nghĩ đông rồi, nhưng trước khi nghĩ thì học sinh như bọn cô phải trải qua một trận kì thi sắp tới nữa.

Vì muốn thành tích lớp muốn giữ vững xếp hạng như lần trước nên Thầy Trương đã cho mọi người trong lớp tự chia nhau học nhóm.
Đơn nhiên nhóm của Giản Nhu sẽ không thiếu Lục Hàn Khương Ngọc và Tống Dương rồi, Vũ Nghi muốn xin vào để học tập chung nhưng anh lại không đồng ý lấy lý do là đủ người rồi làm cô ta tức tối không thôi.
Bốn người họ trải qua những ngày học hành ác liệt, những ngày cuối tuần bọn họ sẽ cùng nhau đi tới thư viện để học bài và nhờ anh giảng lại bài tập nâng cao.
Khương Ngọc:" Đầu tớ sắp nổ tung rồi đây!"
Tống Dương:" Còn tớ sắp biến thành một thằng ngốc rồi đây! không nhét chữ vào đầu nữa đâu!"
Giản Nhu: " Các cậu đừng nản! ngày mốt là chúng ta thi rồi! các cậu hãy cố lên!"
Khương Ngọc:" Để mình giải lao một chút đi!"
Tống Dương:" Tớ cũng muốn giải lao một chút!"

Lục Hàn:" Vậy mọi người giải lao một chút đi lát nữa chúng ta sẽ học tiếp!"
Tống Dương:" Được tớ ra ngoài hít thở không khí và vận động một chút, từ đầu tới giờ tớ ngồi muốn ê cả mông rồi!"
Khương Ngọc:" Tớ ra ngoài gặp bạn trai tớ một lát anh ấy đang ở quán coffee gần đây!"
Giản Nhu:" Được! lát nữa gặp lại mọi người!"
Hai người kia nhanh chóng rời đi, còn cô và anh vẫn tiếp tục ngồi lại ở thư viện để nghiên cứu mấy bài tập nâng cao.

Từ lúc giáng sinh tới bây giờ hai người không còn thời gian đi chơi riêng với nhau nữa rồi.
Giản Nhu vì muốn thành tích lần này muốn đạt hạng cao hơn lần trước nên đã học tập suốt ngày khiến cho anh chỉ có thể ở bên cô vào lúc học tập thôi.
Giản Nhu đứng dậy đi tìm vài cuốn sách để tham khảo tài liệu mới anh vừa mới nghĩ ra điều gì đấy nên đã đi theo sau cô, cô không biết có một con sói đang nhìn cô một cách đắm đuối.
Cô đi tới dãy ít người hầu như mọi người đều tập trung ở trên vừa hay rất trùng ý với Lục Hàn, anh đi theo sát cô đến khi cô lựa sách xong quay lại anh liền ép cô lại.
Giản Nhu:" A..anh làm gì vậy?"
Lục Hàn:" Anh muốn hôn em! đã lâu rồi anh chưa thưởng thức lại vị ngọt ấy nên có chút nhớ!"
Giản Nhu:" Không được! mọi người sẽ thấy mất!"
Lục Hàn:" Sẽ không thấy đâu em yên tâm đi!"
Giản Nhu:" Nhưng mà...ưm!"
Anh nói xong liền vòng tay qua ôm trọn eo cô để cô sát với mình hơn.

Anh m*t môi cô như con sói đói khát lâu ngày, thấy cô vẫn có chút sợ hãi người khác phát hiện nên đã cố gắng hôn lấy môi cô, sau một hồi cô cũng chìm đắm vào nụ hôn của anh.

Thấy cô chủ động quàng tay qua cổ anh đáp trả cái hồn của anh, anh càng không kiêng nể nữa mà điên m*t lấy vị ngọt trong môi của cô, cô chủ động mở miệng ra để thuận tiện cho anh hành sự.
Giản Nhu: "Ưm...ư!"
Đến khi cô hết hơi liền lấy tay đập vào lưng ra dấu hiệu ngừng lại nhưng anh không chịu buông ra nên cô đã vùng vẫy, anh càng hôn sâu hơn.

Đến khi cô chịu không nổi nữa, anh mới buông tha đôi môi cô.

Nhưng khi cô vừa mới thở được một chút anh liền cúi đầu hôn thêm một lần nữa mới buông cô ra.
Giản Nhu:" Hức..anh ức h**p em!"
Lục Hàn* ôm cô*:" Anh xin lỗi vì không thể kiềm chế được!"
Giản Nhu:" Hức lần sau không cho anh hôn nữa!"
Lục Hàn:" Ngoan! đừng khóc! tôi xin lỗi!"
Anh nói rồi ôm chặt cô hơn, ôm lúc lâu mới buông cô ra rồi về chỗ ngồi học tiếp, hai người ngồi chờ hai người kia khoảng chừng 10 phút sau mới hai người đó quay lại.

Khương Ngọc:" Giản Nhu! cậu không sao chứ! nhìn môi cậu có chút sưng lên ấy!"
Giản Nhu:" Hả...t.tớ không sao! chắc hồi nãy tớ gãi nên giờ nó mới sưng lên đấy!"
Khương Ngọc:" Àhh!"
Lục Hàn:" Tiếp tục học nào!"
Hai người kia dường như không để ý đến thái độ khác lạ của anh và cô, còn cô sao khi bị Khương Ngọc nói như vậy liền liếc mắt nhìn anh nhưng cô chỉ nhận được một cái mỉm cười từ anh làm cô muốn tức điên lên vậy!
Bốn người học xong thì trời đã tối lên rồi nên quyết định đi tìm một quán ăn để lót bụng, hôm nay là ngày thứ bảy nên khách ở đây có hơi đông đúc, bọn họ chờ gần nửa tiếng mới có đồ ăn dọn ra.
Ăn xong thì Trình Khải đưa đón cô và Khương Ngọc về! bây giờ trong xe cô có cảm giác như bản thân mình như là người vô hình vậy.
Anh trai cô trước kia từng chìu chuộng cô lúc nào cũng nói chuyện với cô hết nhưng bây giờ thì ngược lại hoàn toàn, anh trai cô bây giờ đã có tình yêu rồi nên đã quên mất đứa em gái nhỏ này rồi.
Giản Nhu thấy hai người nói chuyện rất hợp với nhau nên cũng không có ý định xen vào trò chuyện, cô rất thông cảm cho anh mình vì đã lớn tuổi thế này mới được cảm giác yêu đương, nếu Trình Khải nghe được câu nghĩ này của cô chắc sẽ tức chết mất..
 
Bạn Học Trình, Chúng Ta Hẹn Hò Đi!
Chương 23: 23: Đi Chơi


Chủ nhật bốn người cũng hẹn nhau ra ở thư viện để học, vì ngày này là ngày cuối để ôn cho thứ hai thi nên mọi người càng cố gắng ra sức học hơn.
Lục Hàn cảm giác như bản thân như một thầy giáo đang giảng bài cho ba cô cậu học sinh này.

Tuy anh làm được hết các bài tập nhưng cũng có lúc anh bí cây trả lời nên ba người đợi anh giải xong mới học tiếp.
Sau khi cảm thấy bản thân nhét đủ kiến thức rồi, bốn người dừng lại việc ôn tập này.
Tống Dương:" Thi xong chúng ta đi chơi đi!"
Khương Ngọc:" Được đấy!"
Tống Dương:" Còn hai cậu thì sao?"
Giản Nhu:" Tớ đồng ý!"
Lục Hàn:" Đi!"
Khương Ngọc:" Hay chúng ta đi hát karaoke đi!"
Tống Dương:" Được nha! tớ sẽ cho các cậu nghe giọng hát chuẩn ca sĩ của mình!"

Khương Ngọc:" Haha! ca sĩ sao! cậu thuộc dạng ca sĩ phòng tắm đấy! haha!"
Tống Dương:" Cậu đừng xem thường giọng hát của tớ! tới đấy cậu đừng có mà xin hát chung với tớ!"
Khương Ngọc:" Tớ đây không cần nhé! haha!"
Tống Dương:" Hứ! Hàn Ca cậu ta ức h**p tớ kìa!"
Lục Hàn:" Kệ cậu!"
Khương Ngọc:" Haha! đồng minh của cậu còn không phe cậu nữa đấy!"
Tống Dương:" Giản Nhu cậu phải về phe tớ đấy!"
Giản Nhu:" Được rồi hai người đừng chọc cậu ấy nữa!"
Tống Dương:" Chỉ có cậu là tốt với tớ thôi!"
Cậu ta tính dựa vào vai của Giản Nhu nhưng bị anh kéo cô ra nên Tống Dương chút xíu đã úp mặt xuống đất rồi cũng may cậu ta dịnh được tay cầm của ghế bên cạnh.

Điều này đã làm chọc cười mọi người.
Kì thi cuối đợt lần này sẽ thi trong vòng ba ngày, cô vẫn chung phòng thi với Lục Hàn còn hai người kia thì mỗi người một phòng khác.
Đề thi lần này có chút khó, nó đã nâng lên một chút độ khó, khiến cho mọi học sinh phải than lên than xuống.
Thầy Giám thị:" Hình như còn thiếu một người nữa!"
Giản Nhu* Thở hổn hển*:" E..em xin lỗi em đến trễ!"
Thầy giám thị:" Được rồi! cũng may em đến còn trong thời gian chưa phát đề thi!"
Ngày cuối cùng thi, vì cô ngủ trễ nên đã vào phòng thi trễ chút xíu nữa là cô bị cấm thi rồi cũng may cô chạy cũng nhanh nếu không cô xong đời rồi.
Còn anh lúc đầu không thấy cô có chút lo lắng, anh tính bước ra để đi tìm cô định đứng dậy thì thấy cô hớt hãi chạy vào, anh cũng ổn định lại chỗ ngồi dùng đôi mắt phức tạp của mình nhìn cô ngồi ở bàn trên.
Sau khi kì thi kết thúc, anh hẹn cô lại để gặp nhau, anh dẫn cô đến sân thượng của trường.

Lục Hàn:" Sao hôm nay lại đi trễ thế?"
Giản Nhu:" Tại em thức khuya quá nên có chút mệt mỏi mới ngủ quên!"

Lục Hàn:" Thức Khuya học bài sao!"
Giản Nhu:" Ừm tớ muốn ôn lại nên đã học thêm một chút nữa!"
Lục Hàn* có chút tức giận*: " Lần sau không được như vậy có biết chưa?"
Giản Nhu:" Vâng em biết rồi! vậy chúng ta xuống thôi!"
Lục Hàn:" Ở lại thêm một chút đi!"
Anh nói xong liền cúi xuống hôn cô, nụ hôn nhẹ nhàng khiến cho cô cũng đê mê vào nụ hôn này của anh.

Hai người triền miên một lúc rồi mới buông nhau ra.
Tối nay đã có hẹn với hai người người kia nên anh và coi cũng về nhà chuẩn bị đồ để đu chơi.
Tối nay cô mặc một cái đầm màu xanh nhạt ở ngoài sau eo có khoét một lỗ cũng đủ người khác nhìn được một mảng trắng hồng ở đó.
Lục Hàn lái xe chở cô đến chỗ hẹn nhưng thấy cái đầm của cô thì có chút ghen tuông.
Lục Hàn:" Sao lại ăn mặc hở hang như vậy?"
Giản Nhu:" Không có! mặc như này rất đẹp a!"
Lục Hàn:" Vậy khoác thêm cái áo khoác của anh đi!"
Giản Nhu:" Không được đâu! hư hết thẩm mỹ người ta!"
Lục Hàn:" Được rồi! mau lên xe anh đưa em đi!"

Giản Nhu:" Vâng!"
Anh nhanh chóng lái xe đến điểm hẹn mà mọi người thống nhất từ sớm.

Bước vào phòng hát karaoke Tống Dương và Khương Ngọc đã tranh giành nhau cái micro rồi khiến cho Giản Nhu và Lục Hàn lắc đầu nhìn hai người cười bất lực.
Khương Ngọc:" Nè cậu phải nhường tớ trước đấy!"
Tống Dương:" Được nhường cho cậu trước đấy! Lát nữa sẽ tới mình mỗi người một lượt cậu thấy thế nào!"
Khương Ngọc:" Được thôi! giờ hãy nghe giọng hát thiên phú của tớ đi đảm bảo cậu sẽ ghiền cho mà xem!"
Tống Dương* Bĩu môi ngồi xuống ghế!*
Khương Ngọc bắt đầu với ca khúc đầu tiên Tống Dương đánh giá giọng của cô ấy hát cũng tạm ổn đấy nhưng vẫn cho rằng thua xa cậu ta.
Đến khi Tống Dương hát thì mọi người cũng có hơi bất ngờ nha, không ngờ lại hát hay như vậy đấy! cậu ta cứ mãi mê hát còn Giản Nhu và Khương Ngọc thì khán giả nhiệt tình cổ vũ, còn Lục Hàn thì ngồi nhìn mọi người chứ không có ý định góp vui.
Tống Dương hát xong thì đến lượt Giản Nhu nhưng cô có vẻ hơi ngại nên đã kéo Khương Ngọc hát song ca với mình.
Lục Hàn như đang đắm chìm vào thế giới của mình mắt luôn nhìn chằm chằm vào cô như muốn nuốt cô vào bụng vậy, thấy cô vui vẻ hát hò như vậy cũng vui theo cô!.
 
Bạn Học Trình, Chúng Ta Hẹn Hò Đi!
Chương 24: 24: Ngọt


Sau khi hát hò xong, trời vẫn còn sớm nên họ đã đi đến khu vui chơi và khu ăn uống để chơi thỏa thích rồi mới về nhà.

Lục Hàn đưa Giản Nhu về nhà tính giữ cô lại ở trong xe thêm một chút ai ngờ bị Trình Khải cắt ngang.
Trình Khải:" Cảm ơn cậu đã đưa em tôi về!"
Lục Hàn:" Không có gì!"
Trình Khải:" Vậy cậu về đi trễ rồi!"
Giản Nhu:" Cậu về nhà đi! ngủ ngon!"
Lục Hàn:" Ngủ ngon!"
Anh ủ rũ không nói nên lời lái xe chạy về, còn cô đứng nhìn xe anh chạy đi đến khi anh trai mình nhắc nhở liền chạy vào nhà.
Mấy ngày sau vì đã thi xong nên việc học cũng nhàn cũng có vài tiết trống nên bốn người hay tụ tập nhau đi chơi, hôm nay có tiết thể dục nhưng giáo viên cho lớp tự do chơi nên cô và Khương Ngọc chơi cầu lông, còn anh thì chơi bóng rổ.
Cơ thể đã thấm mệt thì mọi người dừng lại, còn cô rất dư năng lượng nên chơi gần cho hết giờ mới nghĩ.
Cuối giờ mọi người dọn dụng cụ thể thao hồi nãy giáo viên phát để lại ở phòng kho chứa đồ, thấy người đông quá nên cô đợi bớt người rồi mới vào.
Khương Ngọc vì cảm thấy nực nên đã nhờ cô cất dùm rồi bản thân đi mua nước cho và đợi cô ở trên lớp.

Thấy đã vắng người rồi, cô đi cất đồ anh cũng đi theo sau cô còn bảo Tống Dương đi trước, Tống Dương không biết ý định của anh nhưng vẫn làm theo lời anh.
Giản Nhu:" Nóng quá đi!"
Lục Hàn:" Nóng sao?"
Giản Nhu* giật mình*:" Cậu vào đây khi nào vậy?"
Lục Hàn:" Cách xưng hô!"
Giản Nhu:" Nhưng đây ở phòng kho chứa đồ đấy mọi người cũng rất thường vào bất ngờ lắm! đi ra thôi!"
Lục Hàn:" Không đi! đổi lại cách xưng hô đi rồi chúng ta ra ngoài!"
Giản Nhu:" Được rồi! Anh ra ngoài thôi! lát nữa mọi người sẽ vào đấy!"
Lục Hàn:" Nhu Nhu"
Giản Nhu:" Hả?"
Lục Hàn:" Tôi muốn hôn em!"
Giản Nhu:" Không ở đây mọi người sẽ thấy!"
Lục Hàn:" Tôi sẽ nhẹ nhàng!"
Giản Nhu:" Không cho anh đâu!"
Lục Hàn:" Anh chỉ nói cho em biết cho nên anh không cần nghe câu trả lời của em!"
Giản Nhu:" Hả...ư!"
Lục Hàn không cho cô phản kháng nữa liền môi hôn xuống môi ngọt ngào của cô, với cái hôn không được cho phép này cô càng kịch liệt không hợp tác với anh, cô sợ mọi người sẽ vào đây rồi thấy hai người đang...nghĩ tới thôi cô đã xấu hổ rồi.
Anh thấy cô không hợp tác liền một tay vòng qua eo cô rồi nhấc cô lên ép sát vào tường, môi vẫn chưa buông ra, anh lấy hai chân cô vòng qua hông của mình để giúp cô giữ thăng bằng.
Sau một hồi kịch liệt giẫy giụa thì cô cũng chịu buông lỏng mặc cho anh muốn hôn thế nào thì hôn.
Cô cảm thấy nụ hôn này của anh rất lâu, giống như muốn lấy đi sinh mạng của cô vậy, anh thấy cô hết hơi mới buông môi cô ra.

Nhưng cô còn chưa kịp mừng thì anh lại một lần hôn xuống khiến cho cô trở tay không kịp.
Trong căn phòng ấy tuy có chút chật hẹp nhưng lại khiến người khác bỏng mắt đỏ mặt với những hình ảnh và âm thanh ái muội của hai người.
Hai người dây dưa một lúc rồi mới buông nhau ra, cô giận hờn anh nên khi anh buông cô xuống liền nhanh chân chạy đi mất, anh đứng ở sau nhìn bóng lưng cô mà mỉm cười.

Lục Hàn:" Ngọt thật!"
Hai người không hề biết có một người đã nhìn thấy cảnh hôn cuồng nhiệt của hai người.

Vũ Nghi bước ra từ một góc, tay nắm chặt đến nổi móng tay ghim vào lòng bàn tay cô ta.
Lúc nãy cô ta cũng đợi người bớt mới đi cất đồ nhưng không ngờ lại thấy cảnh này, trái tim cô ta rất đau nhưng lại không biết làm thế nào cả chẳng lẽ tới cản hai người ra làm vậy thì càng cho anh ghét cô ta hơn thôi.
Vũ Nghi:" Trình Giản Nhu mày với Lục Hàn sẽ không có kết cục tốt đâu! tao sẽ không cho hai người được hạnh phúc đâu!"
Giản Nhu sau khi chạy vào lớp liền bị Khương Ngọc hỏi thăm vì thấy môi cô có chút xưng nhưng cô cứ trốn tránh câu hỏi ấy nên thôi luôn
Nhưng khi thấy Lục Hàn đi vào chỗ ngồi thấy môi anh còn dính chút sơn môi dưỡng trong liền nghĩ đến cái gì đấy.
Khương Ngọc nghĩ* Chẳng lẽ hai người họ hôn nhau! Mẹ ơi! không thể tin được!*
Tống Dương* nói nhỏ với anh*:" Chẳng lẽ cậu kêu tớ về lớp trước là vì muốn ở cạnh Giản Nhu sao?"
Lục Hàn:" Ừ"
Tống Dương:" Ohhh! vậy cậu đã làm con gái người ta thế! môi cậu ấy sưng hết rồi kìa! haha!"
Lục Hàn:" Như cậu nghĩ!"
Tống Dương* sốc*:" Thật sao hai người...!hai người...hôn nhau sao?"
Lục Hàn:" Nhiều chuyện!"
Tống Dương:" Nè mau nói rõ xem nào!"
Lục Hàn:" Không thích!"
Tống Dương:" Hứ tớ là bạn thân cậu đấy!"

Lục Hàn:" Thân ai nấy lo!"
Tống Dương:" Tức chết mà! không nói chuyện với cậu nữa! đồ nhạt nhẽo!"
Lục Hàn:" Muốn ăn đòn sao?"
Tống Dương:" Hihi Hàn ca em đâu có!"
Lục Hàn:"..."
Tiết sau lại là tiết trống nữa nên Khương Ngọc đã rủ cô đi đến công ty của Trình Khải, vì Khương Ngọc muốn gặp anh trai cô nên cô phải dắt bà chị dâu này đi.
Trình Khải:" Hai em đến rồi à!"
Giản Nhu:" Vâng!"
Trình Khải:" Mau ngồi đi lát anh dẫn bọn em đi ăn anh giải quyết chút hồ sơ!"
Giản Nhu:" Không cần đâu! em dắt cậu ấy đến gặp anh thôi! giờ em về đi mẹ đã cho người lái xe đón em về rồi nên anh yên tâm đi!"
Trình Khải:" Được!"
Anh trai cô đã biết kế hoạch cưa đổ của Khương Ngọc và Giản Nhu rồi, khi thấy em gái mình đi rồi, Trình Khải nhanh dừng lại công việc mà đi lại bế Khương Ngọc lên rồi đặt lên môi cô ấy một nụ hôn nhẹ nhàng.
Hai người đến công ty cũng gần tới giờ cơm trưa nên nguyên buổi chiều đó Khương Ngọc đều bám dính lấy Trình Khải..
 
Bạn Học Trình, Chúng Ta Hẹn Hò Đi!
Chương 25: 25: Kì Nghỉ Đông


Kết quả kì thi lần này Giản Nhu đã vượt lên đạt được hạng 4 toàn khối, điều này thật không uổng công với sự nỗ lực của cô, chỉ cần bản thân mình có nỗ lực thì kết quả mình thu được chắc chắn rất ngọt.

Ngày hôm sau mọi người trong lớp đều được thầy Trương thông báo ngày nghỉ đông, ai cũng náo nức bàn tán ngày nghỉ này đi đâu chơi, có người thì về quê có người đi du lịch ở nước khác!
Kì nghỉ này Giản Nhu sẽ được ba mẹ dẫn đi biển nghỉ dưỡng, họ đã lên kế hoạch rồi, và cũng có sự xuất hiện của Khương Ngọc nữa.

Trình Khải đã công khai cho hai gia đình biết rồi, anh ấy rất nghiêm túc về mối quan hệ tình yêu này, mỗi ngày hai người đó đều mặn nồng nên khó mà tách nhau ra được.

Còn Lục Hàn vẫn ở nhà lâu lâu thì lại công ty tiếp ba anh làm việc, bởi vì sau này anh sẽ kế thừa nên giờ Lục Dịch cũng cho anh làm quen công việc từ từ, trời sinh anh đã có thiên phú sau khi nghe chỉ dẫn thì anh cũng nắm bắt được tình hình công ty và cách làm việc thế nào cho hiệu quả.

Còn Tống Dương sẽ đi về quê ngoại để thăm ông bà sẵn tiện sẽ nghỉ dưỡng ở đó luôn.

Sau khi đến khu nghỉ dưỡng mọi người chia phòng ra ba mẹ cô một phòng, anh trai cô một phòng và Khương Ngọc với cô một phòng.

Tuy nói cô và Khương Ngọc ở cùng phòng nhưng cô ấy rất ít khi ở phòng hai người mà thường xuyên chạy đến phòng anh cô để chơi thậm chí còn bỏ cô ở lại ngủ một mình.

Lần này đi chơi Trình Khải vẫn tiếp tục làm việc trên công ty mỗi buổi tối không thể bỏ bê được nên đành vác theo đến đây để làm.

Ở mấy ngày ở đây Giản Nhu chụp rất nhiều ảnh rồi gửi cho Lục Hàn xem, hết đi suối nước nóng rồi đi tắm biển tối đến thì ăn hải sản! mấy ngày ở đây đều lặp lại hoạt động này khiến cô có chút chán nản, nếu có anh ở đây thì vui rồi.

Cô cảm thấy tối nay rất chán và Khương Ngọc cũng đã bỏ cô đi để qua ở phòng của Trình Khải, cô muốn nói chuyện với anh nên đã chủ động điện cho anh.

Lục Hàn:" Anh nghe đây!"
Giản Nhu:" Anh có bận gì không?"
Lục Hàn:" Không! đang ở trong phòng nên rất rãnh!"
Giản Nhu:" Àh!"
Lục Hàn:" Em có chuyện gì muốn nói sao?"
Giản Nhu:" E.

.

em.

.

!"
Lục Hàn:" Nhớ anh sao?"
Giản Nhu* nhỏ giọng*:" Ừm! rất nhớ!"
Lục Hàn* hạnh phúc*:" Anh cũng rất nhớ em! ngày nào em về!"
Giản Nhu:" Có lẽ là tuần sau sẽ về!"
Lục Hàn:" Tới đó còn hơi lâu nhỉ!"
Giản Nhu:" Ừm anh ở công ty làm việc có ổn thỏa không?"
Lục Hàn:" Rất ổn! công việc cũng dễ hiểu!"
Giản Nhu:" Vậy mai anh có đến công ty nữa không?"

Lục Hàn:" Có!"
Giản Nhu:" Vậy anh ngủ sớm đi em đi ngủ đây! ngủ ngon!"
Lục Hàn:" Ngủ ngon!"
Cô cảm thấy bản thân nói chuyện rất nhạt nhẽo nên tối nay cô quyết định sẽ đọc thêm mấy truyện tiểu thuyết ngôn tình để trau dồi kiến thức lĩnh vực tình yêu này.

Còn anh sao khi tắt máy cô thì cũng lên giường ngủ để mai còn đi lên công ty, nhưng trước khi ngủ anh nằm ngắm hình của cô gần 30 phút mới tắt điện thoại nhắm mắt ngủ.

Hai tuần ở đây Giản Nhu và Thu Nguyệt còn có cả Khương Ngọc đều mua rất nhiều đồ, họ thích gì đều mua nấy không cần nhìn giá làm cho hai người đàn ông bên cạnh có chút bất lực.

Giản Nhu lựa thêm mấy món đồ để tặng cho anh, lần trước tặng cho anh móc khoá hôm sau liền thấy anh gắn lên balo của mình.

Cô mua cho anh một cái áo sơ mi và mấy thứ đồ đôi để cho hai mặc chung nữa.

Sau khi mua sắm đã tay thì Thu Nguyệt chọn một nhà hàng rồi gia đình cùng ăn tối.

Thu Nguyệt:" Khương Ngọc con mau ăn nhiều một chút nha, còn con nữa bảo bối mau ăn cua đi!"
Khương Ngọc:" Vâng ạ!"
Giản Nhu:" Con biết rồi!"
Trình Lâm:" Bà kêu hai đứa nhỏ ăn nhiều còn bà sao lại ăn ít thế giữ dáng sao?"
Thu Nguyệt:" Cái ông này!"

Trình Lâm:" Tôi nói quá đúng rồi còn gì!"
Thu Nguyệt* Ghé sát tai ông*:" Có tin tối nay ngủ ở sofa không?"
Trình Lâm:" Tôi sai rồi! tha lỗi cho tui nha!"
Thu Nguyệt:" Hứ!"
Trình Lân:" Bà mau ăn tôm đi tôi lột vỏ cho bà rồi đấy!"
Thu Nguyệt:" Biết điều đấy! tha cho ông lần này đấy!"
Trình Lâm:" Hihi! mau ăn thêm cái này đi! các con mau ăn đi đừng nhìn bọn ta nữa!"
Thu Nguyệt:" Ông ấy nói đúng đấy mau ăn đi!"
Trình Khải:" Vâng! bọn con biết rồi ạ!"
Tình yêu của ba mẹ cô khiến cho ba người ở đây cảm thấy rất ngưỡng mộ, Trình Khải nghĩ nhất định sẽ trở thành một người đàn ông tốt và chăm sóc tốt người mình yêu như ba mình.

Nghĩ dưỡng được ba tuần thì gia đình cô quay lại thành phố, vừa về tới nhà cô liền nhắn tin thông báo cho Lục Hàn ngay lập tức, cô cứ nghĩ sau khi đi chơi ba tuần về thì sẽ gần tới vào năm học mới nhưng anh nói lại với cô thì còn lâu họ mới đi học lại.

.
 
Bạn Học Trình, Chúng Ta Hẹn Hò Đi!
Chương 26: 26: Ngày Hẹn Hò


Ngày chủ nhật anh được nghỉ không cần đến công ty nên đã hẹn cô ra để đi chơi cùng nhau, đây là lần thứ hai anh và cô đi chơi riêng.

Lần thứ nhất là ngày giáng sinh, còn mấy lần sau là đi chung với Khương Ngọc và Tống Dương.
Hôm nay cô sữa soạn rất kỹ nha, cô có trang điểm nhẹ làm cho gương mặt của cô càng xinh xắn hơn.
Cô lựa cho mình một cái áo thun trắng với váy yếm màu hồng, cô thắt bính hai bên nhìn tổng thể thì rất dễ thương.
Lục Hàn nhanh chóng lái xe đến nhà cô rồi nhắn cho cô ra, cô đi ra liền cầm theo rất nhiều túi trong đó đều đồ cô mua tặng anh cả.
Lục Hàn:" Em xách nhiều vậy làm gì?"
Giản Nhu:" Điều là quà em mua cho anh đấy tối về nhớ mở ra xem đấy!"
Lục Hàn:" Ừm cảm ơn em!"

Giản Nhu:" Chúng ta đi thôi!"
Anh quay sang phía người cô để thắt giúp dây an toàn cho cô rồi mới lái xe chạy đi.

Đây cũng được coi là buổi hẹn hò của hai người.
Địa điểm đầu tiên hẹn hò là rạp chiếu phim rồi, khi tối anh có tìm kiếm trên mạng những nơi thích hợp để hẹn hò, trên đó chỉ rất nhiều chỗ nào là rạp chiếu phim, công viên, khu vui chơi,..
Anh đi mua vé trước rồi mới đi vào, anh lựa rất phim rất hay nhưng trong rạp lại rất ít người a chỉ có lát đát vài người nhưng bọn họ đều là cặp đôi với nhau cả.
Hai người thấy phía trên hầu không có người ngồi luôn bọn họ đều ngồi rất xa ở phía dưới cùng không nên cô và anh sẽ lựa ghế trên ngồi.
Phim anh chọn là một câu chuyện về tình yêu ngọt ngào, xem đến nữa đoạn cô lại nghe thấy tiếng hôn vang đâu đây cả anh cũng nghe thấy, có vẻ như âm thanh của máy chiếu hơi nhỏ thì phải.
Cô càng lúc càng nghe rõ mồn một tiếng hôn vang lên " chụt chụt" làm cô đỏ mặt không dám nhìn anh, cứ giả như bản thân không nghe được một cái âm thanh ái muội nào hết.
Phòng phim người ta có mở máy lạnh nhưng trong cơ thể của hai người đều cảm nhận được sự nóng bức truyền tới.

Anh cố gắng kiềm chế bản thân mình lại nhưng lần này không chịu được rồi.
Lục Hàn:" Nhu Nhu!"
Giản Nhu:" H..hả..aa..ưm!"
Một tay anh vòng qua bế cô lên ngồi lên đùi mình rồi nhắm chuẩn xác môi cô mà hôn ngấu nghiến, tư thế này làm cho cô có chút xấu hổ a, vì mấy cặp kia đang hành sự chuyện của mình nên không để ý hai người nên cô đã bớt đi ngại ngùng đôi chút.
Giản Nhu:" Ưm.ư."
Anh hôn càng ngày càng nghiện, hôn môi cô như muốn cắn nát cái môi ngọt ấy ra, anh luồn lưỡi vào rồi tiếp tục cùng cô nụ hôn triền miên, tiếng hôn bây giờ đã lấn áp âm thanh của máy chiếu rồi.

Hôn đến khi nào cô xụi lơ thì anh mới buông tha cho cô.
Sau khi ra khỏi phòng phim, mặt cô đều đỏ ửng lên hết, anh đưa tay xoa đầu cô rồi mỉm cười, còn cô thì chỉ có thể lườm anh một cái, anh nắm tay cô rồi cả hai cùng đi đến khu vui chơi.
Cô muốn chơi cảm giác mạo hiểm nên đã kéo anh vào nhà ma để chơi, ở trong đó rất nhiều hình dạng đáng sợ làm cho cô cứ la hét rồi ôm chặt anh không thôi.
Lục Hàn:" Em sợ như vậy còn muốn vào!"
Giản Nhu:" Em muốn thử cảm giác này! AAA ma tới kìa!"
Lục Hàn ôm cô để cô úp mặt vào lòng ngực rắn chắc của mình còn bản thân anh liếc mắt đến cái người đang làm giả ma kia, người kia thấy ánh mắt sát khí của anh liền nhanh chóng rời khỏi đây đi ra chỗ khác.
Giản Nhu:" Có ma kìa! huhu! nó đi chưa?"
Lục Hàn:" Đi rồi!"
Lúc này cô mới hí hí mắt ra để nhìn khi không thấy con ma đó nữa thì mới rời khỏi lồng ngực của anh nhưng vẫn không quên nắm chặt tay anh không buông.
Đến lối ra ngoài cô mới thở phào nhẹ nhõm, thật doạ chết cô rồi! anh dìu cô nghĩ mệt một chút rồi đi tiếp một vòng ở đây.
Thấy máy chụp hình tự động ở đó cô kéo anh lại rồi bắt đầu cả hai tạo kiểu, hai chụp xong liền ghé tiệm kem để ăn sẵn tiện coi hình luôn.

Giản Nhu:" Tấm này rất dễ thương a! Anh xem mấy tấm này được không! em thấy cái nào cũng xinh và cute hết ấy! Em giữ một ít anh cũng giữ một ít đi!"
Lục Hàn:"Được! Em nói đẹp thì tất nhiên nó rất đẹp!"
Giản Nhu:" Dẻo miệng!"
Giản Nhu nghe anh nói vậy liền đỏ mặt không thôi, hai người nói chuyện thêm một lát nữa sẽ đến công viên để đi dạo buổi chiều này đi dạo cũng rất hợp ấy chứ.
Mặt trời đã lặn xuống, đồng hồ chỉ điểm 7 giờ tối nên anh đã lái xe chở cô về nhà, sau khi về nhà anh liền nhanh chóng mở túi quà của cô mua tặng anh nào là đồng hồ, áo sơ mi, áo cặp đôi, đôi giày và còn nhiều thứ khác linh tinh nữa.
Anh đi thử mấy cái áo rồi chụp hình cho cô xem kèm với câu nói "cảm ơn em".

Lục Hàn không ngờ cô lại mua vừa size cho anh như vậy..
 
Bạn Học Trình, Chúng Ta Hẹn Hò Đi!
Chương 27: 27: Ngày Tựu Trường


Sau những ngày nghỉ đông thì cũng tới ngày vào nhập học rồi, sân trường giờ đây đã đông nghẹt trở lại, buổi đầu tiên tựu trường khiến cho mọi người náo nức tìm lại bạn của mình để kể lại những chuyến đi du lịch đi chơi trong những ngày nghỉ đông.

Ngày tựu trường mọi người đều tập trung dưới sân để nghe lời nói của thầy cô, Lục Hàn được chọn là người đại diện học sinh để lên phát biểu cảm nghĩ.

Khi anh bước lên tất cả những học sinh nữ đều đứng ngồi không yên, anh đã cao lên thêm một chút, gương mặt cũng đã những đường sắt nét hơn.

Mấy tuần nghỉ đó anh đều chăm tập luyện nên cơ thể anh cũng có cơ bắp.

Mấy fan cuồng của anh không ngờ idol mình lại thay đổi như vậy, nhưng hình tượng này lần vừa ý với bọn họ.

Âm thanh đọc của anh rất nhẹ nhưng không kém phần trầm lắng, Giản Nhu đứng nhìn đọc càng say mê đắm chìm vào đó, Khương Ngọc đứng bên cạnh thấy thế liền cười ra dấu hiệu cho Tống Dương biết.

Từ ngày đó Khương Ngọc đã khẳng định được hai người đang hẹn hò nhưng chưa thấy công khai thôi.

Khương Ngọc cũng không ép cô phải kể cho mình nghe, cô ấy muốn Giản Nhu tự nói cho mình biết.

Anh sau khi đọc xong liền nhìn về phía cô rồi cười mỉm làm cho mấy fan nữa của anh cứ la hét ầm ĩ trong lòng, họ không biết anh đang cười với ai nhưng cũng phải cảm ơn người đó vì bọn họ đã thưởng thức được nụ cười của anh.

Năm nay lớp cô vẫn giữ nguyên chỉ có một người là chuyển đi đến trường khác.

Chỗ ngồi thì mọi người tự ngồi trước đợi có thầy cô chủ nhiệm mới thay đổi lại.

Giản Nhu ngồi với Lục Hàn còn Tống Dương thì ngồi chung với Khương Ngọc, Vũ Nghi lần này đã lựa chọn ngồi bàn cuối với một bàn nữ trong lớp, bàn cô ta sát bên bàn của cô và anh, thấy bốn người đang chụm lại nói chuyện thì cô ta bước lại bàn của anh.

Vũ Nghi:" Lục Hàn bánh này tớ làm cho cậu mong cậu hãy nhận nha! tớ đã tốn rất nhiều công sức lắm! các cậu cũng ăn thử nha! cho tớ biết mùi vị như thế nào để lần sao tớ rút kinh nghiệm hơn.

!"
Giản Nhu:" Được cảm ơn cậu!"
Vũ Nghi:" Các cậu cứ nói thật cho mình biết nha!"
Mỗi người lấy một cái ăn thử riêng anh lại không ăn, cô ta có nói đến cỡ nào anh vẫn không hề đụng tới bánh của cô ta, thấy thế cô ta chuyển qua ba người kia lại.

Vũ Nghi:" Thấy thế nào?"
Tống Dương:" Hơi ngọt thì phải!"
Giản Nhu:" Ừm!"
Khương Ngọc:" Quả thật hơi ngọt lần sau bỏ ít lại đường là được!"
Vũ Nghi:" Vậy các cậu ăn thêm nhé!"
Tống Dương:" Hay cậu lên chia cho mọi người ăn thử đi!"
Vũ Nghi:" Đ.

.

được!"
Cô ta biết bọn họ không có chào đón mình nhưng bản thân lại muốn làm thân hơn chỉ có như vậy mới tiếp xúc được anh, ngồi gần bàn của anh cũng là trong kế hoạch của cô ta.

Thấy hai người kia không dễ gì làm thân nhưng có Giản Nhu thì khác, cô ta cứ nhắm đến Giản Nhu mà làm thân thôi như vậy kế hoạch mới thành công được.

Vũ Nghi:" Giản Nhu nếu có bài tập khó thì tớ có thể hỏi cậu không?"
Giản Nhu* hoang mang*:" Được chứ!"
Vũ Nghi:" Cảm ơn cậu! tớ đi mua nước cậu có muốn uống gì không tớ mua giúp!"
Giản Nhu:" Không cần đâu! cảm ơn!"
Sự thay đổi cô ta làm cho bốn người rất hoang mang, lúc trước cô ta cũng không có quan tâm nói chuyện với cô chút nào, giờ giống như biến thành một con người khác vậy.

Tống Dương* Quay xuống*:" Mọi người có thấy cô ta lạ không!"
Khương Ngọc:" Rất lạ luôn!"
Giản Nhu:" Có lẽ cậu ấy muốn kết bạn với tớ!"
Khương Ngọc:" Không thể nào! tớ chắc chắn cậu ta có âm mưu gì đấy! không dễ gì lại thay đổi nhanh như vậy!"
Giản Nhu:"không phải đâu!"
Tống Dương:" Khương Ngọc nói đúng đấy du sao cũng phải chú ý cậu ta một chút đừng để cô ta biết được bí mật của cậu!"
Giản Nhu:" Tớ biết rồi!"
Lục Hàn:" Cậu cách xa cô ta ra một chút là được! không cần quá thân đâu!"
Giản Nhu:" Ừm!"
Một lát sau Vũ Nghi quay lại liền đưa một chai nước uống cho cô, cô đã nói không cần đâu nhưng coi ta cứ để trên bàn đó chỗ cô rồi mỉm cười nhìn cô quay về chỗ ngồi.

Cả bốn người đồng loạt nhìn nhau

Giản Nhu thấy nụ cười ấy của coi ta có chút kì dị đấy! cô cũng bắt đầu cảnh giác hơn thì tốt hơn, cô biết cô ta luôn thích Lục Hàn.

Giản Nhu*nghĩ*:" Có khi nào Vũ Nghi cố làm thân với mình để lấy lòng Lục Hàn không? Ais nhứt đầu quá đi không nghĩ nữa!*
Những tiết học đầu tiên của ngày tựu trường đã bắt đầu, thời gian trôi qua một cách nhanh chóng, cô dọn dẹp lại dụng cụ thì cô ta lại chỗ cô.

Vũ Nghi:" Giản Nhu chúng ta cùng đi ăn không?"
Lục Hàn:" Không! cậu ấy có hẹn với tôi rồi!"
Vũ Nghi:" Không sao để tớ hẹn bữa khác vậy.

!"
Cô ta nói xong liền đi ra ngoài tay nắm lại khiến móng dài đâm vào da của cô ta.

Lục Hàn:" Chúng ta đi ăn thôi!"
Giản Nhu:" Được! anh Trình Khải đi với Khương Ngọc rồi!"
Lục Hàn:" Vậy lát nữa anh đưa em về luôn!".
 
Bạn Học Trình, Chúng Ta Hẹn Hò Đi!
Chương 28: 28: Ngày 28 Bạn Học Mới


Sáng hôm sau, Giản Nhu với Lục Hàn đã hẹn với nhau ăn sáng cùng nên đã lại lớp sớm, anh lại trước nên đã bày đồ ăn sẵn chờ cô đến.

Một lát sau có người mở cửa lớp ra.

Lục Hàn:" Em đến rồi sao?"
Giản Nhu:" Ừm! trong lớp chưa có ai luôn sao?"
Lục Hàn:" Chúng ta là đầu tiên đấy! mau ăn sáng thôi!"
Hai người ăn xong thì cũng có lát đát vài bước vào lớp học, tiếng chuông vào lớp mọi người tranh thủ về chỗ ngồi của mình đợi giáo viên chủ nhiệm đến.

Nam sinh 1:" Không biết ai sẽ là chủ nhiệm lớp chúng ta nữa!"
Nữ sinh 2:" Tớ mong là thầy Trương tiếp tục làm chủ nhiệm!"
Nữ sinh 1: " Tớ cũng mong vậy!"
!.

Cả lớp bàn tán đến khi cánh cửa lớp đột nhiên mở có một người đàn ông bước vào.

Cả lớp:" ohhhh!"
Thầy Trương:" Chào các em! gặp lại nhau rồi!"
Nam sinh 2:" Thầy tiếp tục làm chủ nhiệm của bọn em phải không ạ!"
Thầy Trương:" Em nói đúng rồi!"
Cả lớp:" Yeaaaa!"
Thầy Trương:" Các em trật tự thầy còn một chuyện nữa muốn thông báo cho các em biết nữa, vì lớp chúng ta lúc trước đầy đủ giờ chuyển đi một người nên cũng có người chuyển lại lớp mình, chúng ta cùng chào đón bạn ấy nhé, em vào đi!"
Bạch Hồng:" Vâng ạ!"
Thầy Trương:" Em giới thiệu đi!"
Bạch Hồng:" Xin chào các bạn! tớ tên là Trần Bạch Hồng mọi người có thể gọi tớ là Bạch Hồng là được, tớ từ du học nước ngoài về đây nên mong các bạn sẽ giúp đỡ mình hơn!"
Thầy Trương:" Vậy em ngồi ở dãy bên 3 bàn 4 nhé!"
Bạch Hồng:" Vâng ạ!"
Với nhan sắc của Bạch Hồng làm cho mấy nam sinh ở lớp luôn theo dõi từng cử chỉ của cô ấy, Bạch Hồng thuộc kiểu một cô bé trong sáng ngây thơ nhìn vào chỉ muốn bắt về nuôi.

Giản Nhu thấy nam sinh ở đây đều si mê vẻ đẹp của cậu ấy ngay cả Tống Dương cũng vậy nhưng chỉ có người bên cạnh lại không thèm nhìn cô ta, cô rất muốn biết suy nghĩ của anh nên đã lén nhìn anh đôi chút.

Lục Hàn:" Yên tâm trong mắt anh em đẹp nhất nên anh sẽ không để ý đến ai ngoài em đâu!"
Giản Nhu* đỏ mặt*:" Em có hỏi anh gì đâu chứ!"
Lục Hàn:" Không phải em nhìn anh xem có phải anh cũng đang nhìn cô ta đúng không?"
Giản Nhu* lắp bắp*: "K! không c.

có!"
Lục Hàn* mỉm cười*
Ở bàn trên Tống Dương hình như đã trúng sét ái tình của Bạch Hồng luôn rồi nên cứ nhìn chằm chằm vào cô ấy.

Thầy Trương:" Được rồi! ổn định đi lát nữa tới tiết toán đấy! năm cuối rồi không được lơ là đấy!"
Cả lớp:" Dạ vâng!"
Khương Ngọc:" Vào lớp rồi! cậu nhìn người ta như muốn nuốt luôn con gái người ta vậy!"
Tống Dương:" Cậu ấy rất xinh đẹp a!"

Khương Ngọc:" Ta đây cũng rất đẹp đây sao ngươi không khen ta!"
Tống Dương:" Nè! tránh ra coi người ta đang ngắm!"
Khương Ngọc:" Cậu có cần dọn bàn qua đó không?"
Tống Dương:" Nếu được thì tôi đã chuyển đi rồi không ngồi với bà cô đâu!"
Khương Ngọc:" Cậu nói ai.

.

!"
Giản Nhu:" Được rồi hai người đừng cãi nữa! vào học rồi!"
Tống Dương:" Cậu ấy kiếm chuyện trước!"
Khương Ngọc:" Cậu xem cậu ấy kìa!"
Giản Nhu:" Bỏ qua đi!"
Khương Ngọc:" Nghe lời cậu vậy! hứ"
Bởi vì tính Bạch Hồng cởi mở được mấy bạn nam tiếp đón rất chu đáo khiến cho mấy bạn nữ trong lớp có chút ganh tị, Cô ta cũng có nhìn thấy Lục Hàn rồi nhếch mép cười.

Bạch Hồng * nghĩ: Tối nay gặp lại cậu! Hàn Hàn!*
Cô ta cũng có thấy anh có những cử chỉ thân mật của anh giành cho Giản Nhu thắc mắc trong đầu có phải họ một cặp không, cô ta lựa lời để hỏi mấy bạn trong lớp nhưng nhận được câu trả lời rất vừa ý của cô ta.

Bạch Hồng nghĩ* Là bạn bè có cần thân thiết với nhau vậy không chứ?*

Vũ Nghi từ đầu luôn để ý nhất chỉ cử động của Bạch Hồng, Xem ra Bạch Hồng cũng không thoát khỏi sự u mê của Lục Hàn, coi như hai người là đồng minh đi nên Vũ Nghi cũng sẽ lấy lòng cô ta.

Trần Bạch Hồng là một tiểu thư của Trần Gia, cô ta nổi tiếng là một thiên kim tiểu thư luôn có nét dịu dàng và thân thiện và được rất nhiều ưa thích, bởi vì cũng có gia thế nên mẹ cô ta là Bích Đan là bạn của Lâm Nhi mẹ của anh.

Cô ta từ mới nước ngoài về nên chưa có nhà ở đành ở tạm nhà anh, còn ba mẹ cô ta thì đang đi công tác, nhà cô ta ở đây cũng được bán lâu rồi để ba mẹ cô ta lập nghiệp ở nước ngoài.

Anh vẫn không hề hay biết là nhà mình đã có một thành viên mới bước vào, khi cô ta về nhà anh đã thấy bức ảnh của Lục Hàn được đặt ở trên bàn khách nên đã đem lòng si tình.

Giản Nhu như vừa đánh hơi được gì đó liền ngước lên nhìn thì thấy Bạch Hồng cũng đang nhìn về phía này, Bạch Hồng bị bắt tại trận nên đã lúng túng mỉm cười cho qua rồi quay lên.

Lục Hàn:" Đừng để ý đến cô ta,! mau học bài đi!"
Giản Nhu:" Biết rồi!"
Tuy nói vậy thôi nhưng linh cảm của cô rất nhạy bén, cô cũng đoán được Trần Bạch Hồng kia cũng thích anh, nhưng anh lại thích cô đó là một điều may mắn của cô.

.
 
Bạn Học Trình, Chúng Ta Hẹn Hò Đi!
Chương 29: 29: Hiểu Lầm


Đến giờ ăn trưa bốn người đi xuống căn tin, hai người đàn ông phụ trách đi lấy đồ ăn hai người còn lại thì đi lựa chỗ ngồi.

Bốn người đang ăn thì Vũ Nghi đi lại bên cạnh còn có Bạch Hồng nữa, Tống Dương thấy vậy thì hai mắt sáng rực ra khiến cho Khương Ngọc bên cạnh nhìn cậu ta bằng đôi mắt khinh bỉ.

Vũ Nghi:" Giản Nhu tớ ngồi cùng mọi người nhé!"
Giản Nhu:" Àh được!"
Tống Dương:" Bạch Hồng cậu ngồi ở đây đi!"
Bạch Hồng:" Cảm ơn cậu!"
Tống Dương:" Àh xin giới thiệu cho cậu biết tớ là Tống Dương, còn người này là Giản Nhu, người này Khương Ngọc, người này là Vũ Nghi, còn người này là! !"
Bạch Hồng:" Tớ biết cậu ấy rồi!"
Tống Dương* giọng ỉu xìu*:" Cậu biết Lục Hàn sao?"
Bạch Hồng:" Có quen! chắc có lẽ cậu không nhớ tớ đâu!"
Anh không quan tâm đến lời nói cô ta, từ đầu đến cuối anh vẫn luôn chăm gắp đồ ăn cho cô, nếu cô ta nói quen anh nhưng anh lại thấy đây là lần đầu gặp và anh cũng chẳng có ấn tượng gì đối với cô ta hết, thấy Giản Nhu có vẻ như để ý đến lời nói của Bạch Hồng anh nhíu mày lên tiếng.

Lục Hàn:" Mau ăn đi! đừng để ý đến!"
Bạch Hồng:" Cậu và Giản Nhu quen nhau sao?"

Giản Nhu* sặc+ ho*
Lục Hàn nhíu mày nhìn cô rồi lấy tay vuốt lưng cho cô rồi giúp cô lấy khăn giấy lau váy và chỗ bị dơ của cô mà không quan tâm đến lời cô ta, Vũ Nghi thấy thế liền cười khinh một cái!
Tống Dương:" Bạch Hồng nè cậu ở nước ngoài luôn sao?"
Bạch Hồng:" Không, lúc nhỏ mình ở đây đến khi 8 tuổi thì qua đó sinh sống!"
Tống Dương:" Àh!"
Tống Dương đã biết người cô ấy để ý đến là Lục Hàn, từ lúc nói chuyện với bây giờ cô ấy chưa bao giờ nhìn lấy cậu một cái, ánh mắt cứ dán lên người của Lục Hàn.

Khương Ngọc thì thấy Tống Dương có chút đáng thương trong lòng có chút vui sướng, vì an ủi bàn cùng bàn nên đã cho thịt xào mà cậu thích ăn nhất.

Tống Dương nhìn Khương Ngọc bằng đôi mắt dễ thương rồi nói cảm ơn khiến cho Khương Ngọc muốn nôn hết đóng cơm này ra ngoài.

Vũ Nghi và Bạch Hồng hiện giờ như là những con người mô hình vì không ai để ý đến hai cô ta cả.

Tống Dương đã thấy mình hết cơ hội rồi nên đã buông bỏ từ đây.

Hết giờ giải lao thì mọi người quay về lớp học, đến khi tiếng chuông reo lên nữa thì mọi người từng lượt ra về, Bạch Hồng cũng nhanh chóng bám theo Lục Hàn đi xuống cổng trường.

Bốn người đi đang nói chuyện vui vẻ thì có cô ta chen vào làm cho mọi người rất tuột hứng, còn Giản Nhu thì có chút tò mò về chuyện của hai người có thật là quen biết từ nhỏ không? cô rất muốn biết nhưng cũng không dám hỏi lại anh.

Sau khi lên xe cô luôn nhìn kính chiếu hậu nhìn ở phía sau thấy Bạch Hồng cứ đứng nói gì đó với Lục Hàn, tuy anh không trả lời cô ta nhưng bản thân cô thấy rất khó chịu.

Khương Ngọc:" Đừng nhìn nữa xa rồi!"
Trình Khải:" Sao vậy?"
Giản Nhu:" Không có chuyện gì đâu?"
Trình Khải:" Có phải ai bắt nạt em không?"
Giản Nhu:" Không có đâu ạ!"
Cô ngồi ủ rũ từ trong xe cho đến về nhà vẫn chưa hết mặc dù Trình Khải đã hết lòng kêu cô kể ra nhưng cô vẫn cứng miệng không hé ra một từ.

Còn về phía Lục Hàn, sau khi thấy cô lên xe thì bản thân đứng đợi xe của nhà thì Bạch Hồng đứng kế bên cứ Lải nhải bên tay khiến anh rất khó chịu.

Thấy xe đến anh leo lên ngồi nhưng chưa kịp đóng cửa thì Bạch Hồng cũng leo lên xe của anh và tình cờ Vũ Nghi đã thấy và đã chụp được cảnh này.

Lục Hàn:" Cút ra!"
Bạch Hồng:" Không đấy! đây cũng là tài xế của tớ mà!"
Tài xế:" Cậu chủ! khi sáng cậu đi sớm quá nên không biết, cô Bạch Hồng đã được phu nhân đồng ý cho cô ấy ở lại trong biệt thự và cùng đi học với cậu!"
Bạch Hồng:" Đấy! mẹ của tớ là Ngọc Liên cậu cũng biết mà! với lại chúng ta cũng có quen biết từ nhỏ đấy!"
Lục Hàn:" Thì sao?"
Bạch Hồng:" Cậu chẳng lẽ không nhớ tớ là ai sao?"
Lục Hàn:" Cô là ai thì kệ cô!"
Nói rồi anh bước xuống xe rồi đi lên ghế trước ngồi cho cô ta ngồi ở đằng sau một mình, điều này khiến cho cô ta tức tối không thôi.

Lục Hàn:" Lái xe đi!"
Tài xế:" Vâng!"
Giản Nhu đang nằm úp trên giường thì điện thoại lại có tiếng chuông *ting ting*, cô tưởng của anh nhắn nên đã bật dậy để xem không ngờ lại thấy được một hình ảnh khiến cho cô có cảm giác đau ở tim.

Cô nằm suy nghĩ đến khi trời tối, thấy bản thân chịu hết nổi sự tò mò nên đã lấy di động điện cho anh, đơn nhiên là cô ghen vì tấm ảnh đó rồi nên mới quyết định hỏi anh lại cho anh giải thích rõ về vấn đề này.

Còn anh đang tắm rửa nên không biết di động đang đổ chuông, đúng lúc này Bạch Hồng đi vào phòng anh để đưa trái cây cho anh nhưng lại tự ý cầm di dộng của anh nghe.

Bạch Hồng:" Alo Giản Nhu à! Cậu gọi Lục Hàn có gì không?"
Giản Nhu* đơ*

Bạch Hồng:" Giản Nhu cậu còn nghe máy không! Lục Hàn cậu ấy đi tắm nên tớ nghe dùm!"
Giản Nhu:" H.

.

hai đang người ở cùng nhau à?"
Bạch Hồng:" Phải có gì không?"
Giản Nhu:" K.

.

không có gì đâu mình cúp máy trước đây!"
Bạch Hồng nhìn thấy màn hình ghi rõ hai chữ " Bảo Bối" liền cười khinh, di động anh không có mật mã nên cô ta dễ dàng xóa cuộc gọi khi nãy đi và đặt di động lại chỗ cũ.

.
 
Bạn Học Trình, Chúng Ta Hẹn Hò Đi!
Chương 30: 30: Hiểu Lầm Chồng Chất


Sau khi cúp máy Giản Nhu không hiểu tại sao nước mắt cô cứ tuôn ra mãi, cô đã cố gắng nhịn rồi nhưng không được, cứ thế cô khóc đến nỗi thiếp đi luôn.

Còn anh sau khi tắm xong bước ra ngoài thấy Bạch Hồng đang ở phòng mình còn tùy tiện đụng vào đồ của anh khiến anh khó chịu.

Bạch Hồng:" Cậu ra rồi sao! Dì có kêu tớ đem trái cây cho cậu ăn nè!"
Lục Hàn:" Cút ra ngoài đi! còn nữa cấm cô không được tự ý vào phòng của tôi khi không có sự cho phép của tôi!"
Bạch Hồng:" Tớ chỉ muốn đưa trái cây cho cậu thôi mà!"
Lục Hàn *quát*:" Ra ngoài!"
Bạch Hồng* run sợ+ khóc*
Lâm Nhi:" Có chuyện gì vậy?"
Bạch Hồng:" Con chỉ nghe theo lời Dì đem trái cây cho cậu ấy nhưng cậu ấy! !"
Lâm Nhi:" Lục Hàn con bé chỉ nghe theo lời mẹ nên con đừng trách nó!"
Lục Hàn:" Mẹ cũng biết con ghét nhất là người khác vào phòng của con rồi mà! cô ta còn đụng đồ của con nữa!"
Lâm Nhi:" Ta quên mất! vậy để ta kêu người lau dọn lại cho con nha! Bạch Hồng đi ra ngoài với ta!"
Bạch Hồng* ngơ*:" Dì! cậu ấy! !"
Cô ta đang diễn rất nhập tâm nào ngờ Lâm Nhi lại làm như vậy phá vỡ mọi kế hoạch của cô ta rồi, đáng lí ra phải binh cô ta chứ! sao lại như vậy?

Lâm Nhi:" Bác Tình mau lên lau dọn phòng của Lục Hàn giùm con!"
Bác Tình:" Hồi sáng tôi có dọn một lần rồi!"
Lâm Nhi:" Nãy con bé có lỡ đụng vào đồ của nó!"
Bác Tình:" Vâng tôi hiểu rồi phu nhân!"
Lâm Nhi:" Bạch Hồng còn đừng trách thằng bé nhé với lại sau này nếu không có sự đồng ý của thằng bé thì con đừng có vào mắc công nó lại nổi trận lôi đình!"
Cô ta nghe xong mà ngơ tại chỗ luôn, cô ta thật không hiểu nổi gia đình anh đang nghĩ cái gì trong đầu nữa, rõ ràng kế hoạch đã rất hoàn hảo nhưng khi thực hiện nó lại như thế này.

Lục Hàn say khi dưới hai người kia ra ngoài anh đi lại lấy di động nhắn tin cho cô nhưng đợi rất lâu lại không thấy cô trả lời tưởng cô ngủ nên không mới nhắn nữa, để sáng mai nói chuyện cũng được.

Sáng hôm sau, Giản Nhu thức dậy với hai con mắt có chút sưng, ba mẹ cô có hỏi nhưng cô cũng chỉ trả lời qua loa, Cô thấy tin nhắn của anh nhưng không xe mà cứ để vậy luôn.

Sau khi đến trường, Khương Ngọc và Tống Dương có cảm giác hôm nay cô rất lạ, hai mắt thì có chút sưng hỏi thì bảo không sao, hôm nay anh hơi đến muộn một chút.

Cô nhìn thấy chỗ của Bạch Hồng cũng ghế trống, cô ta cũng chưa lại, đến gần giờ vô học thì Bạch Hồng và Lục Hàn cùng nhau bước vào lớp khiến cho nhiều người chú ý đến.

Tống Dương và Khương Ngọc đồng thời cùng nhau nhìn Giản Nhu, thấy vẻ mặt bình thản của cô kiêu không quan tâm thì có chút khó hiểu! chẳng lẽ cô không ghen sao?
Lục Hàn từ khi bước vào mắt thì luôn hướng về cô, thấy cô hôm nay rất lạ, anh bước vào không hề mỉm cười chào hỏi anh như mấy lần trước ngay cả anh hỏi gì thì cũng không trả lời.

Anh còn để ý đến đôi mắt sưng húp của cô nữa.

Tình trạng này kéo dài đến tiết thứ ba thì anh không thể chịu nổi nữa nên đã có chút lớn giọng hỏi cô.

Lục Hàn:" Rốt cuộc đã có chuyện gì mà em lại trở nên như vậy!"
Giản Nhu* im lặng*
Tống Dương* quay xuống*:" Có gì thì từ từ nói mà Hàn ca, với lại đang học đấy!"
Khương Ngọc* quay xuống*:" Phải đấy!"
Giáo viên:" Hai bàn kia trao đổi cái gì hả! còn không mau làm bài tập tôi giao?"
Tống Dương:" Đâu có đâu cô! bọn em không bàn gì hết! tụi em làm bài tiếp đây!"

Giản Nhu vẫn quyết định không nhìn anh một lần, có dù anh Lải nhải bên tai thì cô vẫn quyết không thèm để ý đến anh, những hiểu lầm chồng chất lên nhau như vậy rất dễ làm mối quan hệ hai người tan rã.

Bạch Hồng vẫn chứng kiến tất cả liền mỉm cười, thấy cô đi vệ sinh liền nhanh chân đi theo sau cô.

Cô ta còn muốn thêm dầu vào lửa nữa.

Thấy cô đang rửa tay liền cố tình nói to.

Bạch Hồng:" Bảo là đừng để dấu mà sao lại vậy chứ!"
Giản Nhu* liếc nhìn thấy dấu hôn*
Bạch Hồng:" Ây dô người bạn trai này của mình thật không chịu nghe lời mình chút nào!"
Giản Nhu* Im lặng+ tính đi ra ngoài*
Bạch Hồng:" Giản Nhu"
Giản Nhu:" Có chuyện gì sao?"
Bạch Hồng:" Tớ quên mất nói chuyện khi tối cậu gọi lại cho Lục Hàn, lát cậu cứ hỏi cậu ấy đi!"
Giản Nhu:" Không cần đâu! tớ đi trước đây!"
Cô ta làm dấu hôn ấy để cho cô hiểu lầm khi tối cô ta và anh ở bên nhau tình cảm ra sao, thấy kế hoạch thành công thì cô ta ung dung đi ra về lớp.

Còn Giản Nhu khi nghe những lời đó của Bạch Hồng và nghĩ đến tối hôm đó cô ta nghe điện thoại của anh.

Cô biết tính anh không thích người khác đụng vào đồ của mình nhưng không ngờ lại để cho cô ta nghe điện thoại dùm.

Giản Nhu cảm thấy bản thân quá thất vọng về anh, sau khi định thần được thì cô mới về lớp nhưng đã quá giờ ra chơi rồi.

Giản Nhu:" Thưa cô em xin vào lớp ạ!"
Giáo viên:" Được! lần sau nhớ chú ý đến thời gian!"
Giản Nhu:" Vâng ạ! em cảm ơn!"
Khi vào lớp anh tính đi tìm cô thì thấy cô đã bước vào rồi, anh cảm giác được tinh thần của coi hiện tại có chút tệ hơn khi nãy.

Lục Hàn:" Em khó chịu ở đâu sao?"
Giản Nhu* im lặng*
Lục Hàn:" Giản Nhu! em trả lời anh đi!"
Cô vẫn chung thành với sự im lặng này, làm cho anh như muốn phát điên, đợi khi ra về anh muốn cô ở lại để nói chuyện nhưng miệng chưa mở thì cô đã đi rồi, anh đuổi theo nhưng vướng phải Bạch Hồng nữa nên đã lỡ mất dấu cô rồi.

.
 
Bạn Học Trình, Chúng Ta Hẹn Hò Đi!
Chương 31: 31: Giảng Hòa


Sau khi về nhà Lục Hàn nhanh chóng gọi cho cô nhưng cô lại không bắt máy, anh tiếp tục gọi nhưng lần sau lại không được chẳng lẽ cô chặn anh rồi sao?
Lục Hàn:" Chết tiệt!"
Hiện tại anh mất khống chế, đấm lên tường đến nỗi bàn tay chảy máu ra mới dừng, anh chỉ biết giải tỏa cơn khó chịu này nên có bao nhiêu đồ dùng trên bàn làm việc đều đổ hết ra sàn nhà tạo ra một tiếng động lớn làm cho mọi người hoang mang ở dưới hốt hoảng chạy lên.
Lâm Nhi:" Lục Hàn con sao vậy mở cửa cho mẹ!"
Lục Dịch:" Con có sao không? mau mở cửa cho bọn ta!"
Bạch Hồng:" Cậu mau mở cửa ra đi đừng làm mọi người sợ nữa!"
Sau một hồi cố gắng bình tĩnh lại mới đi mở cửa cho mọi người, thấy tay anh bị thương Lâm Nhi liền nhanh chóng kéo anh đi rửa vết thương trước.
Lâm Nhi:" Bác Tình người mau lấy hộp cứu thương đến đây rồi dọn dẹp lại phòng cho thằng bé đi! còn hai người thì đi ngoài đi!"
Bạch Hồng:" Để con giúp Dì băng vết thương cho cậu ấy!"
Lục Hàn:" Cút ra ngoài!"
Lâm Nhi:" Con cũng thấy đấy! mau ra ngoài đi!"
Bạch Hồng:" Nhưng con...!"
Lục Dịch:" Không nhưng hay cái gì hết! đi ra ngoài thôi nó đang mất khống chế đấy!"
Bạch Hồng ngậm ngùi đi ra ngoài, Lâm Nhi không biết anh bị làm sao nữa, hỏi anh không trả lời nên đành ngồi im băng bó vết thương cho anh.

Đến nữa đêm anh không thể ngủ được nên mới chạy xe ra ngoài, anh chạy đến nhà cô, biết giờ này đã khuya với lại anh không điện được cho cô nên mới ngồi ở trong xe nhìn phòng của Giản Nhu đến lúc ngủ quên cũng chẳng hay biết.
Lâm Nhi* gõ cửa*:" Lục Hàn con có trong phòng? Lục Hàn!"
Bà mở cửa ra thì không thấy anh đâu cả tưởng anh đã đi học rồi nên đi xuống lầu làm đồ ăn sáng cho ba anh.
Anh ngủ quên đến khi giật mình tỉnh lại thì mặt trời đã lên rồi, anh nhanh chóng chạy về rồi thay đồ đi học để nói chuyện với cô.
Lâm Nhi:" Ơ con chưa đu học à! Nè Lục Hàn!"
Lục Dịch:" Thằng bé bị làm sao thế!"
Lâm Nhi:" Sao tôi biết được!"
Bạch Hồng thấy anh trên cầu thang có chào hỏi anh nhưng anh lơ đi không thèm dòm ngó cô ta, anh nhanh chóng thay đồ rồi đến trường và cũng đi xe riêng của mình.
Đến trường anh cố gắng chạy nhanh để lên gặp cô nhưng khi đứng trên lớp thì không thấy cô đâu cả có lẽ là chưa tới, anh ngồi chờ trong sự hồi hộp, chuông đã reo lên thì mới thấy cô xuất hiện.
Thấy cô đi lên chỗ Khương Ngọc ngồi và Tống Dương xuống chỗ anh vẫn không thèm nói với anh một câu, anh thật không biết bản thân mình đã làm sai chuyện gì nữa.
Tống Dương:" Cậu với Giản Nhu cãi nhau sao?"
Lục Hàn:" Không biết!"
Tống Dương:" Sao lại không biết, tối qua cậu ấy đã nhắn tin cho tớ xin chuyển chỗ ấy, tớ nói không được nhưng cậu ấy nói là đã xin thầy chủ nhiệm rồi, tớ cũng không biết cản cậu ấy như thế nào nữa!"
Lục Hàn:" Sao lúc đó cậu không nói cho tôi biết!"
Tống Dương:" Tớ gọi cho cậu nhưng cậu không bắt máy đấy! mà tay cậu bị thương sao? có làm sao không?"
Lục Hàn:" Không sao!"
Anh canh thời gian giải lao để nói chuyện với cô, vừa nghe tiếng thông báo ra chơi của giáo viên, anh nhanh chóng kéo tay cô đi nhưng cô có vẻ kháng cự nên anh đã trực tiếp vác cô đi luôn.
Giản Nhu* Đập vào lưng anh*:" Aaa buông ra!"
Bạch Hồng tính đi ra ngăn cản nhưng Tống Dương đã nhanh chân kéo Bạch Hồng ra chỗ khác, cả lớp thấy hành động của anh liền há hốc mồm.

Anh vác cô đi qua từng hành lang khiến ai cũng dòm ngó hai người tò mò có người chụp hình lại nhưng thấy ánh mắt sắc bén của anh nên đã nhanh chóng cất điện thoại vào.

Còn cô thì đã đỏ hết cả mặt rồi, cô đập lưng anh đau hết cả tay nên đành bỏ cuộc cho anh vác đi đâu thì tùy.

Lục Hàn hiện tại không thể kiểm soát được được hành động của mình, vác cô cô đi đến sân thượng của trường rồi nhanh chóng để cô xuống ép sát vào tường.
Giản Nhu:" Aa đau!"
Lục Hàn:" Nói!"

Giản Nhu:" Không có chuyện gì để nói cả!"
Lục Hàn:" Không nói thì đừng trách tôi!"
Anh cúi xuống rồi hôn một cách mạnh bạo khiến cho cô có chút khó thở, cô đập vào vai anh để cho anh bỏ ra, càng đập anh càng hôn mạnh bạo thêm nên không còn phản kháng nữa.

Anh cảm giác nếm được vị mặn ngước lên thấy mắt cô đỏ hoe anh hoảng loạn ôm cô vào lòng.
Lục Hàn:" Xin lỗi! em đừng khóc!"
Giản Nhu:" Hức...hức!"
Anh buông cô ra liền bị một cái tát của cô tát vào mặt khiến cho mặt anh đỏ lên một bên má, anh vẫn không nói gì im lặng để cô phát tiết lên người của mình.
Giản Nhu:" Hức anh khốn nạn hức!"
Lục Hàn:" Là anh sai rồi! xin lỗi!"
Giản Nhu:" Hức...hức nếu không yêu tôi thì cậu cứ nói sao lại đùa giỡn tình cảm của tôi chứ!"
Lục Hàn:" Anh yêu em là thật lòng và anh chưa bao giờ lấy tình cảm ra đùa giỡn cả! em tin anh đi! anh thật lòng yêu em!"
Giản Nhu:" Vậy tại sao lại cậu ở cùng với Bạch Hồng còn làm những chuyện...hức!"
Lục Hàn:" Bạch Hồng cậu ta nói khi nào?"
Giản Nhu:" Lúc Tối ngày cậu ấy chuyển đến lớp mình, tôi có điện cho cậu để hỏi chuyện cậu và cậu đi chung xe về nhà, cậu ta còn nói hai người ở chung lúc đấy cậu còn đang tắm nên cậu ta đã bắt máy nói những điều đấy đấy!"
Lục Hàn:" Không phải như em nghĩ đâu! nghe anh giải thích được không?"
Giản Nhu:" Được anh giải thích đi!"
Lục Hàn:"Mẹ cậu ta là bạn của mẹ của mình vì lí do ở bên ngoài nước còn có công chuyện chưa thể về được nên mới gửi cô ta ở lại nhà mình vài tuần trước rồi bọn họ sẽ về sau, lúc đầu anh cũng không biết chuyện này cả, với lại lúc nhỏ anh có từng chơi với cô ta nhưng bây giờ lớn rồi anh không có cảm giác gì với cô ta hết, còn chuyện tối đó có lẽ cô ta đã xoá cuộc gọi của em nên anh không thấy được vì điện thoại anh không có cài khoá màn hình!"

Giản Nhu:" Thật không!"
Lục Hàn:" Xin thề với em những lời anh nói đều là sự thật cả! em tha thứ cho anh được không!"
Giản Nhu:" Được! lần sau nếu em biết được anh dấu gì em thì chúng ta chấm dứt!"
Lục Hàn:" Được! anh nhất định sẽ không giấu chuyện gì với em đâu!"
Giản Nhu:" Hứa rồi đấy!"
Lục Hàn:" ừm anh hứa! Giản Nhu!"
Giản Nhu:" Hả...ưm!"
Lần này cô không kháng cự nữa mà đáp lại cái hôn này của anh, hai người đã dây dưa với nhau một lúc lâu thì cô mới nhớ ra đã đến giờ học từ lúc nào rồi.
Giản Nhu:" Ưm..buông em ra chúng ta về lớp thôi!"
Lục Hàn:" Không kịp rồi! cúp một môn đi! anh muốn ôm em một lát nữa!"
Giản Nhu:" Nhưng mà..

sao tay anh lại bị thế!"
Lục Hàn:" Không sao! chỉ sơ ý thôi em đừng lo!".
 
Bạn Học Trình, Chúng Ta Hẹn Hò Đi!
Chương 32: 32: Tập Luyện


Đến tiết sau hai người mới quay lại lớp học, anh mặt kệ mọi người đang nhìn mà vẫn cứ nắm tay cô đi về chỗ của mình, trong lớp đã nổi lên một trận thì thầm bàn tán, vì sợ anh nổi giận nên họ chỉ nói nhỏ với người cùng bàn với mình thôi.

Lục Hàn:" Tống Dương lên chỗ của Khương Ngọc đi!"
Tống Dương:" Àh tớ đi ngay!"
Giản Nhu:" Định công khai à!"
Lục Hàn:" Ừm!"
Khương Ngọc:" Hai người đã hẹn hò khi nào vậy!"
Tống Dương:" Phải đó! mà chúc mừng hai người nha! thật là xứng đôi quá đi!"
Lục Hàn:" Giờ biết rồi nên đừng có hỏi sâu vào!"
Tống Dương:" Được rồi! không hỏi nữa!"
Từ khi thấy hai người bước vào làm cho Vân Nghi và Bạch Hồng nhìn Giản Nhu bằng đôi mắt ganh tị, khi nãy nếu Bạch Hồng cố gắng cản Lục Hàn thì hai người sẽ không giảng hoà sớm như vậy đâu.

Tất cả là do tên Tống Dương làm phá hoại công sức cô ta.

Tiết sau là tiết sinh hoạt, ai nấy cũng dừng lại việc bàn tán việc của cô và anh, thầy Trương bước vào lớp.

Thầy Trương:"Mấy ngày sau là sẽ đến lễ hội thể thao của trường rồi lễ hội thể thao gồm có: môn chạy tiếp sức, bóng rỗ nam, nhảy xa, và chạy ba chân! ! các em phải tích tham gia để lớp được công điểm thi đua, các em hãy xung phong chơi môn nào thì thầy sẽ ghi lại, hạn chót nộp danh sách là ngày mai rồi, thứ bảy và chủ nhật tuần sau thì sẽ tổ chức, thứ bảy sẽ thi bóng rổ nam trước, chủ nhật thì thi các môn còn lại các em có một tuần để luyện tập môn cửa mình đăng kí, ai muốn cỗ vũ thì có thể đến xem còn ai bận thì cứ làm việc của mình nhưng mà thầy khuyên các em chúng em là năm cuối rồi nên cũng tích cực tham gia vào này nọ, cổ vũ tới đó cũng phải cổ vũ hết mình đấy dù có thắng hay thua! nào ai giơ tay đăng kí!"
Sau một hồi cũng đủ người để thi các môn, đơn nhiên đội bóng rổ sẽ có mặt Lục Hàn và Tống Dương rồi, cậu ta là người dơ tay nhanh nhất.

Thầy Trương:" Giờ đã đủ người rồi! còn môn chạy ba chân có ai sung phong không một nam một nữ!"
Tiêu Nghị:" Cho Lục Hàn và Giản Nhu đi ạ!"
Tiểu Mai:" Phải đó thầy!"
Thầy Trương:" Hai em có đồng ý không?"
Lục Hàn:" Có!"
Giản Nhu* quay lại nói nhỏ*:" Em không biết chơi!"
Lục Hàn:" Anh chỉ em!"
Thầy Trương:" Vậy quyết định vậy đi! còn nữa các em còn lại thì đến trường ủng hộ các bạn nhé!"
Cả lớp:" Vâng!"
Thầy Trương:" Đúng rồi xíu thầy quên mất! lớp chúng ta đã được chọn đi diễu hành để khởi màn cho việc lễ hội này, còn mấy lớp khác thì phụ trách lá cờ và văn nghệ, các em sẽ đi hết diễu hành hết lớp, thầy chọn Lục Hàn và Giản Nhu để đứng trước đoàn diễu hành một người cầm ngọn đuốc một người thì cầm biểu tượng của hội thể thao của trường! À còn nữa chơi lễ hội xong các em sẽ được nghỉ một ngày để xả hơi đấy nên cố gắng lên nhé!"
Cả lớp:" Vâng ạ!"
Môn bóng rổ nam có Lục Hàn,Tống Dương, Chí Minh, Viễn Thành, Hồ Cường.

Còn môn nhảy xa nam nữ là Khương Ngọc, Tiểu Mai với Tử Nghiên,Tiêu Nghị.

Còn chạy tiếp sức có Chí Minh, Tống Dương, Hồ Cường, Viễn Thành.

Còn chạy ba chân thì có Lục Hàn và Giản Nhu.

Mấy ngày sau đó sau khi mỗi tiết học trôi qua thì mọi người tranh thủ luyện tập trước, anh chỉ cô cách chơi này, sau một vài ngày tập luyện cô và anh cũng phối hợp ăn ý với nhau hơn.

Khương Ngọc rất thích bộ môn thể thao này, lúc còn tiểu học cô ấy thường đăng kí tham gia những môn này nên bây giờ đã có kinh nghiệm nhảy rồi chỉ tập lại là được.

Kể từ ngày anh và cô giảng hoà thì cô đã không còn nói chuyện với Vũ Nghi và Bạch Hồng nữa, cô không muốn hai người đó làm ảnh hưởng đến tình cảm của cô được.

Bạch Hồng và Vũ Nghi lúc nào cũng tranh nhau đưa nước cho anh uống sau khi tập xong nhưng anh lại đi lướt qua hai người mà đến chỗ Giản Nhu ngồi.

Giản Nhu:" Đó là nước em uống rồi mà!"

Lục Hàn:" Không sao!" * ghé sát tai cô* "chúng ta cũng hôn rồi mà nên em không cần phải sợ!"
Giản Nhu* Đỏ mặt*
Hai người bên kia nhìn cảnh Lục Hàn và Giản Nhu đang phát cơm chó cho mình xe thì bực tức không nói nên lời trách móc lẫn nhau.

Bạch Hồng:" Lần sau không cần cậu đưa nước cho Lục Hàn đâu!"
Vũ Nghi:" Cô chẳng có quyền gì để cấm tôi cả!"
Bạch Hồng:" Nói cho cô một tin này, mấy ngày ở đây tôi đều ở nhà của Lục Hàn đấy! tôi với cậu ta đã là thanh mai trúc mã nên cô từ bỏ đi!"
Vũ Nghi:" Thanh Mai trúc mã nực cười! cô nhìn xem hiện giờ người bên cạnh cậu ấy là người khác không phải cô cho nên cô chẳng có tư cách nào cấm tôi hết rõ chưa! với lại cô và tôi đều cùng thích thầm cậu ấy cho nên cô và tôi đều cùng mục đích hết!"
Nói xong liền bỏ đi để lại Bạch Hồng ở lại chịu trận cục tức này, mỗi khi đi diễu hành là đứng rất lâu, chân cô đã mỏi tê hết rồi.

.
 
Bạn Học Trình, Chúng Ta Hẹn Hò Đi!
Chương 33: 33: Trận Bóng Rổ


Thời gian trôi thật nhanh, chớp mắt một cái đã tới ngày lễ hội thể thao rồi, việc tập luyện đều đã xong, mỗi lớp đều sẵn sàng cho cuộc giành chiến thắng!
Sáng nay sẽ làm lễ khai mạc trước, những lớp được phân công cái gì thì chuẩn bị cái nấy, lớp cô đã sẵn sàng rồi chỉ cần nghe tiếng nhạc vang lên thì sẽ đi ra.

Giản Nhu và Lục Hàn đứng cầm cờ và ngọn đuốc đi trước, tiếng nhạc vang lên, lớp cô đi rất đều nhau, nhìn khung cảnh rất hoành tráng, bởi vì làm khai mạc ở sân lớn nên đi diễu hành cũng hơi dài.

Đi đến gần một vòng rồi xếp từng hàng lại đứng, ở giữa sân đang diễn những tiết mục văn nghệ cho giáo viên xem, xong thì đến những lời phát biểu và tiếng trống phát ra báo hiệu cho sự bắt đầu của lễ hội thể thao của trường.

Sau khi làm lễ xong, mỗi lớp sẽ về sân bóng rổ để tham gia vào trận đấu, thầy Trương cũng đến theo dõi trận đấu của lớp mình, thấy tất cả đầy đủ như vậy khiến cho trong lòng thầy Trương rất thoải mái hạnh phúc.

Thầy Trương:" Các em hãy cố gắng hết mình nhé, dù có thắng hay thua thì chúng ta cùng sẽ là một đội không được gây xích mích với bạn! các em nghe rõ chưa! lễ hội thể thao này là cho các em vui chơi nên việc thắng thua cũng không quan trọng!"
Chí Minh:" Thầy yên bọn em sẽ giành được chiến thắng!"
Viễn Thành: " Chúng ta hãy cùng nhau giành chiến thắng nào, mọi người cố lên!"
Hồ Cường:" Cố lên nào chúng ta làm được!"

Lớp Giản Nhu đấu với lớp 12A8, nhìn về phía đội bạn ai ai cũng có một khí thế hùng mạnh như muốn nói rằng chiến thắng đã nằm trong tay bọn này rồi.

Tiếng còi trọng tài vang lên, Lục Hàn lấy ưu thế thân hình cao 1m79 của mình nên rất có lợi thế tốt cho đội cùng với sức bậc của anh nên đã dành được bóng đầu tiên.

Trên kháng đài đâu đâu cũng nghe tiếng cổ vũ, những fan cuồng si mê anh không hề ít nha với giọng cổ vũ thật to khiến cho lỗ tai của Giản Nhu và Khương Ngọc nghe muốn thủng luôn rồi, Khương Ngọc là người lựa chỗ ngồi còn ngồi gần những người fan của anh nữa! thật khổ cho cô rồi.

Fan:" Lục Hàn cố lên! cố lên!"
Sắp kết thúc đội lớp cô càng tăng tốc để giành lấy điểm cao hơn, Sau khi kết thúc trận hai.

Tỉ số là 30-25 lớp cô dẫn đầu trước.

Trọng tài:" Các em có thời gian để giải lao là 20 phút!"
Mọi người kéo nhau về chỗ ngồi của lớp mình nghĩ ngơi, hết Bạch Hồng rồi Vũ Nghi đưa nước cho anh nhưng anh đều không nhận mà đi đến chỗ của cô.

Bạch Hồng:*nghĩ: Chết tiệt*
Vũ Nghi* nghĩ: lại là nó!*
Viễn Thành:" Cậu ấy với Giản Nhu quen nhau thật sao?"
Tống Dương:" Rõ như vậy còn không hiểu?"
Chí Minh:" Ohhhh"
Hồ Cường:" Hai cậu ấy rất xứng đôi đấy!"
Tống Dương:" Còn phải nói!"?
Từng bước anh tiến lại gần làm cho fan ở đó hú hét dữ dội hơn, tim cô càng đập nhanh hơn, anh đứng trước mặt cô rồi nói.

Lục Hàn:" Xích vào trong!"
Lời nói như một chỉ lệnh mọi người đều nghe theo không chút do dự, cô rất dễ xấu hổ khi thấy mọi người cứ nhìn chằm chầm khiến cho cô vừa ngượng vừa giận anh, sao anh không ở dưới chứ, cứ để mọi người phải chú ý đến mới chịu à!

Lục Hàn:" Có mệt không?"
Giản Nhu:" Lắc đầu! Cậu uống nước đi!"
Lục Hàn:" Chai nước của em đâu?"
Giản Nhu* đưa nước cho anh*
Khương Ngọc:" Tôi vẫn còn sống đấy! hai người bớt phát cơm chó cho tôi được không?"
Giản Nhu* đỏ mặt*:" Tại cậu ấy! !"
Lục Hàn:" Nhu Nhu của tôi rất dễ đỏ mặt nên đừng có chọc ghẹo cô ấy!"
Khương Ngọc:" Nhu Nhu? của cậu? haha! chiếm hữu quá đấy!"
Lục Hàn* xoa đầu cô*:" Nhu Nhu anh đi xuống đây!"
Giản Nhu* gật đầu*
20 phút giải lao đã hết, hiệp 3 cũng bắt đầu và tiếng cổ vũ ngày càng lớn hơn, trận đấu ngày càng kịch liệt hơn.

Thời gian trôi đến khi trọng tài thông báo còn hơn 1 phút nữa trận đấu sẽ kết thúc, hiện tại lớp cô dẫn đầu 57-55, Lục Hàn càng tăng tốc hơn, trong giây phút cuối anh đã thực hiện một cú đánh bóng thành công úp được 4 điểm hiếm thấy được trong một trận bóng!
Khán đài được xem một cú đánh tuyệt vời như vậy càng la hét dữ dội hơn, đội cỗ vũ lớp 12A8 có vẻ chùng xuống một chút, cho dù họ đã thua nhưng không quên cổ vũ tinh thần cho đội bóng.

Trận đấu kết thúc lớp cô giành chiến thắng!
Tống Dương:" Woa! cậu đúng là một cầu thủ giỏi a!"

Chí Minh:" Ngưỡng mộ cậu thật đấy!"
Hồ Cường:" Bữa nào rãnh cậu chỉ mình tập luyện nhé!"
Lục Hàn:" Được!"
Giản Nhu cùng với Khương Ngọc đi xuống chỗ anh đứng rời đưa khăn giấy cho anh để lao mồ hôi.

Tống Dương:" Giản Nhu cậu thiên vị thật đấy! bọn tôi cũng đang đổ mồ hôi sao lại chỉ đưa khăn giấy cho một mình cậu ấy chứ!"
Viễn Thành:" Phải đấy!"
Giản Nhu:" Tớ! cho các cậu nè!"
Lục Hàn:" Không được chọc ghẹo người của tôi!"
Chí Minh:" Haiz lại phát cơm chó rồi!"
Bọn họ càng nói cô càng ngượng nên nhanh chóng bảo anh một tiếng rồi kéo Khương Ngọc ra ngoài đợi anh và Tống Dương về chung.

.
 
Bạn Học Trình, Chúng Ta Hẹn Hò Đi!
Chương 34: 34: Trận Thi Tiếp Theo


Sau khi ra ngoài đợi anh ra thì Trình Khải đến rước cô và Khương Ngọc, nhưng cô muốn cho hai người đó có không gian riêng nên đã ở lại chờ anh đi cùng, Khương Ngọc cũng hiểu được nên thúc giục Trình Khải chở mình đi chơi.

Một lúc sau anh đi ra ngoài kế bên có Bạch Hồng theo sau.

Bạch Hồng:" Chào cậu!"
Giản Nhu:" Chào!"
Lục Hàn* nắm tay cô*:" Chúng ta đi thôi!"
Bạch Hồng:" Hai cậu đi đâu vậy?"
Lục Hàn:" Không liên quan đến cô! còn nữa cô đừng đi theo tôi cô lên xe về trước đi!"
Anh nói xong nắm tay cô gọi một xe taxi khác rồi lên xe đi mất, cô ta dậm chân rồi lên xe đi về.

Anh đưa cô đi ăn rồi mới đi về.

Lục Hàn:" Thấy hôm nay thế nào?"
Giản Nhu:" Rất vui ạ! anh đánh bóng rất hay!"
Lục Hàn* mỉm cười*:" Ngày mai là đến lượt chúng ta rồi đấy!"

Giản Nhu:" Ừm sẽ cố gắng hết mình!"
Lục Hàn:" Chúng ta cùng cố gắng!"
Giản Nhu* gật đầu*
Ngày lễ hội thứ hai đã bắt đầu diễn ra, môn thi đầu tiên là nhảy xa lớp cô có Khương Ngọc, Tiểu Mai, Tiêu Nghị, Tử Nghiên.

Giản Nhu:" Khương Ngọc cố lên nha!"
Khương Ngọc:" Yên tâm tớ sẽ giành giải cho cậu thấy haha!"
Tống Dương:" Đắc ý quá! coi chừng không giành được giải đấy!"
Khương Ngọc:" Cậu muốn chết à cái tên kia!"
Tống Dương:" Ây da tớ nói chơi thôi chứ Khương đại tỷ nhà ta nhất định sẽ giành giải vô địch luôn đúng không Giản Nhu!"
Giản Nhu* gật đầu*
Khương Ngọc:" Tạm tha cho cậu đấy!"
Trọng tài bắt đầu phát tính hiệu, mọi thí sinh đều lần lượt đứng theo vị trí của mình, khán giả thì đứng một bên cổ vũ, thời tiết có chút nắng nên Lục Hàn đã lấy áo khoác của mình che nắng, làm cho con gái ở đây cảm thấy rất ganh tị.

Từng người bước lên nhảy, Khương Ngọc giành được giải nhất nhảy xa nữ còn nhảy xa nam Tiêu Nghị giành giải nhì còn Tử Nghiên giành được giải ba, Tiêu Mai thì không giành được giải.

Tống Dương:" Woa Khương Ngọc cậu giỏi quá!"* Giơ ngón tay cái*
Giản Nhu:" Cú nhảy rất đỉnh!"
Khương Ngọc:" Đơn nhiên rồi tớ là ai chứ! mà cậu có quay lại không?"
Giản Nhu:" Có!"
Tử Nghiên:" Mau lại bên kia đi sắp đến chạy tiếp sức rồi!"
Tống Dương:" Được!"
Đến môn thi chạy tiếp sức, mọi người nhanh chóng đi thay đồ rồi ra đứng đúng vị trí của lớp mình, khán đài càng hú hét dữ dội hơn, lớp cô cổ vũ cũng không kém mấy lớp khác:" 12A3 cố lên! cố lên!"
Sau khi khởi động tay chân xong người đầu tiên chạy là Chí Minh kế tiếp Tống Dương và kế nữa Hồ Cường vì Viễn Thành chạy nhanh nhất nên đã cho cậu ấy chạy sau cùng.

Đội hình sắp xếp xong chuẩn bị sẵn sàng tư thế, một tiếng còi của trọng tài vang lên Chí Minh ngay lập tức dùng tốc độ của mình nhanh chân chạy đi.

Lớp cô hú hét không ngừng để tạo nên không khí sôi động và cổ vũ lớp mình, Giản Nhu rất chăm chú quan sát mắt không chớp một cái nào hết, ai nấy cũng hồi hộp không kém!
Chí Minh đưa gậy cho Tống Dương nhưng lại bị chậm hơn đội bên cạnh, nhưng không sao tốc độ của Tống Dương rất nhanh nên không mất mấy phút cũng đuổi kịp và đưa gậy cho Hồ Cường đầu tiên, tuy như vậy không nên xem nhẹ tốc độ của mấy đội khác được.

Hồ Cường cố gắng chạy nhanh nhất có thể có thể vì tốc độ bên đội kia nhanh hơn nên Hồ Cường đưa gậy cho Viễn Thành là người thứ hai.

Viễn Thành thấy vậy càng nhanh chân chạy đến phía đích, với tiềm năng chạy nhanh của bản thân cuối cùng đã giành được giải nhất cho lớp.

Giây phút Viễn Thành chạm được đích đầu tiên lớp cô và cả Thầy Trương ai nấy cũng rất hồi hộp sau đó liền vỡ oà.

Thầy Trương:" Các em giỏi lắm!"
Tử Nghiên:" Mọi người vất vả rồi!"
Thầy Trương:" Còn một môn nữa thôi! Cố lên!"
Cả lớp:" Vâng ạ!"
Khương Ngọc:" Hai cậu cố lên nhé!"
Tống Dương:" Hàn Ca cố lên!"
Giản Nhu:" Chúng mình sẽ cố gắng!"
Hai người nhanh chân đi đứng chỗ vị trí, tim của cô đập rất nhanh, trọng tài đưa cho mỗi cặp một sợi dây để buộc lại, anh cúi xuống cột chân mình với chân cô lại.

Anh đứng lên nói nhỏ với cô.

Lục Hàn:" Hồi hộp sao?"
Giản Nhu:"Ừm! em hơi sợ!"
Lục Hàn:" Không sao đâu! lát đi từ từ lại sao khi bắt nhịp được rồi đi nhanh sau!"
Giản Nhu:" Em biết rồi!"

Tiếng thổi vang lên anh vòng tay qua ôm eo của cô và cô cũng choàng tay ôm eo của anh, hai người đi rất chậm để bắt nhịp đi của đối phương khi thấy đối phương đã hợp ý với mình hai người tăng tóc hơn.

Khương Ngọc:" Cố lên! Giản Nhu Lục Hàn cố lên!"
Vũ Nghi* Chết tiệt!*
Bạch Hồng* tức giận*
Hai người càng đi càng hợp ý nhau hơn, tốc độ cũng một nhanh dần và cách xa những cặp kia, Giản Nhu vì quá phấn khích nên đi nhanh một chút không ngờ lại bị chật chân ngã xuống kéo theo anh ngã xuống theo, đầu gối chân cô ma xát với sân nên bị xướt chảy máu.

Khương Ngọc* hét*:" Giản Nhu!"
Lục Hàn:" Em không sao chứ! anh đưa em đi phòng y tế!"
Giản Nhu:" Em không sao! chúng ta phải giành được chiến thắng!"
Cô cố gắng đứng dậy cố nhịn cơn đau rát mà tiếp tục đi nhanh, vừa đi được mấy bước mặt cô đã nhăn lên vì sự đau này, anh nhìn thấy cô đau như không nở nhưng cô lại muốn giành được chiến thắng nên anh nghe theo cô.

Cuối cùng ông trời không phụ lòng của cô, cô và anh giành được giải nhất, tuy lúc té có mất thời gian chút nhưng hai người rất ăn ý với nhau từng bước đi nên cũng đuổi theo kịp.

.
 
Bạn Học Trình, Chúng Ta Hẹn Hò Đi!
Chương 35: 35: Bị Thương


Trận kết thúc, anh không đợi được nữa mà trực tiếp bế cô chạy đi đến phòng y tế của trường, Khương Ngọc và Tống Dương cũng nhanh chóng đi xem tình hình nhưng bị Giản Nhu đuổi về để hai người đó lên nhận giải.

Thầy Trương:" Các em đừng đi theo nữa! các em vất vả rồi, lớp trưởng em tập hợp các bạn lại đứng theo lớp rồi giúp hai bạn ấy nhận thưởng sao đó lớp chúng ta sẽ đi ăn!"
Cả lớp:" Vâng ạ!"
Trong phòng y tế, bữa nay là ngày nghỉ nên trong phòng không có ai cả, anh đặt cô lên giường rồi bản thân đi tìm dụng cụ để rửa cho cô.

Giản Nhu:" Em không sao cả!"
Lục Hàn:" Ngồi im đó đi! chờ anh một chút!"
Giản Nhu:" Ờh!"
Cô nhìn bóng lưng của anh mỉm cười, thấy anh lo lắng cho mình như vậy trong lòng cô rất hạnh phúc
Lục Hàn* nhíu mày*:" Bị như vậy vui lắm sao mà cười!"
Giản Nhu:"Không có!"
Lục Hàn:" Ngồi im để anh rửa vết thương cho!"
Giản Nhu:" Dạ!"
Anh rất sợ cô đau nên mới làm nhè nhẹ cho cô, vừa rửa vừa quan sát sắc mặt cô làm cho cô không thể nhịn cười được.

Chỉ là bị chầy xước nhỏ thôi nhưng vẻ mặt anh lại có chút nghiêm trọng làm cô không nhịn được.

Lục Hàn:" Em đấy lần sau không được như thế nữa biết chưa!"
Giản Nhu:" Em biết rồi!"
Anh băng bó cho cô xong, thì Khương Ngọc chạy đến thông báo lớp sẽ đi ăn Thầy Trương bao cả lớp, vì sợ cô còn đau nên anh đã bế cô lên nhưng cô không chịu hết cách đành dìu cô đi.

Đến nơi tụ họp mọi người đều hỏi thăm cô có làm sao không? cô thấy mọi người đã niềm nở với mình thì tâm trạng vui càng thêm vui hơn.

Thầy Trương:" Giản Nhu em có sao không?"
Giản Nhu:" Em không sao cả!"
Thầy Trương:" Vậy chúng ta đi ăn đồ nướng thôi!"
Cả lớp:" Vâng ạ!"
Quán thịt nướng cũng rất gần trường học nên đi bộ một chút cũng đã đến rồi.

Mọi người nhanh chân đi chiếm chỗ ngồi của mình trước.

Bạch Hồng:" Lục Hàn cậu ngồi ở đây đi!"
Tống Dương:" Cảm ơn cậu nha!"
Bạch Hồng:" Chỗ ngồi này tớ dành cho Lục Hàn rồi!"
Tống Dương:" Thật ngại quá tớ cũng rất thích chỗ ngồi này rồi! với lại chỗ này có ghi tên của cậu đâu! đây là quán khách ngồi đâu cũng được! còn nữa cậu kêu Hàn ca ngồi thì cậu ta liền ngồi chỗ cậu sao! ảo tưởng!"
Bạch Hồng:" Cậu.

.

!"
Tống Dương:" Quyết định vậy nha!"
Khương Ngọc* nói nhỏ*:" Cậu giỏi lắm!"
Tống Dương:" Đơn nhiên rồi! lúc trước tớ bị mù mới nhìn thấy cô ta dễ thương đấy!"
Khương Ngọc:" Haha!"
Giản Nhu và Lục Hàn ngồi gần nhau đối diện với Khương Ngọc và Tống Dương, ngồi chờ một lúc thì đồ ăn đã lên, Lục Hàn phụ trách nướng thịt và gắp đồ ăn cho cô.

Thầy Trương:" Nào các em chúng nâng ly cho sự chiến thắng của lớp chúng ta nào!"
Tiêu Nghị:" Sao thầy cho chúng em uống nước trái cây thế! nâng ly là ly rượu mà đúng không mọi người!"
Thầy Trương:" Tiêu Nghị viết bản kiểm điểm và ngày nào đi học nộp lại cho tôi!"
Cả lớp:" Haha!"
Tiêu Nghị:" Em biết lỗi rồi! tha cho em đi!"
Thầy Trương:" Được vì em đã có công! Nào chúng ta nâng ly!"
Cả lớp:" Vâng ạ!"
Thầy Trương:" Nào các em ăn đi!"
Lục Hàn cứ mặt kệ những con mắt đang chĩa về mình, anh thản nhiên gắp đồ ăn cho cô, thấy anh không ăn được nhiêu nên cô cũng gắp lại cho anh những món anh thích.

Vũ Nghi* gắp đồ ăn*:" Lục Hàn cậu thích cái này lắm nên ăn nhiều vào!"
Thức ăn cô ta bị giữ lại trên không trung vì thấy anh lấy chén của mình qua chỗ Giản Nhu làm cho cô ta sượng một chỗ, Bạch Hồng thấy vậy cười lên mỉa mai Vũ Nghi.

Tống Dương:" Như nhau thôi cười ai!"
Bạch Hồng* tức giận*:" Cậu! !"
Khương Ngọc:" Khá lắm!"
Tống Dương:" Hihi!"
Sau khi ăn xong thì đã trời chiều tối rồi, vì sợ học sinh của mình còn dư sức chơi nên Thầy Trương đã dặn mọi người phải về nhà không được đi tăng 2 tăng 3 gì đó.

Dàn vậy thôi cũng có người nghe theo cũng có người không nghe theo, Tiêu Nghị là người đầu tiên rũ lớp đi karaoke.

Lớp chia nữa đi về nhà nữa thì đi theo Tiêu Nghị đi phòng hát.

Những người đi karaoke gồm có Tiêu Nghị, Tử Nghiên, Tống Dương, Lục Hàn, Giản Nhu, Khương Ngọc, Bạch Hồng, Vũ Nghi, Chí Minh, Tiểu Mai.

Sau khi đến phòng hát Khương Ngọc cùng với Tống Dương tranh giành nhau hát tiếp, còn cô vì bởi còn rát nên đã ngồi yên coi mọi người hát, anh cũng không tham gia mà ngồi cạnh cô.

Mọi người lần lượt lên hát rồi nhảy nhót nguyên căn phòng, chỉ có cô và Lục Hàn là khán giả ngồi xem, cô rất muốn lên đó chung vui với mọi người nhưng chân cô không tiện lắm.

Tăng hai kết thúc, Lục Hàn đưa Giản Nhu về nhà cho Bạch Hồng đi xe một mình về trước, mặc dù không cam tâm nhưng vẫn đành chịu nhịn xuống.

Còn Khương Ngọc vẫn được Trình Khải đưa về đến tận nhà.

Sau khi về đến trước cổng nhà cô, anh tính bế cô vào trong luôn nhưng cô chưa muốn gia đình biết nên không thể đồng ý với anh được.

Giản Nhu đứng nhìn chiếc xe chạy đi rồi mới vào nhà, cô vừa vào liền là trung tâm của gia đình, bọn họ lo lắng cho chân của cô thậm chí còn muốn đưa cô đi bệnh viện mặc dù cô đã nói không sao rồi.

.
 
Bạn Học Trình, Chúng Ta Hẹn Hò Đi!
Chương 36: 36: Tờ Giấy Nguyện Vọng


Sau khi kì nghỉ lễ hội kết thúc, mọi thứ vẫn hoạt động bình thường, Giản Nhu vẫn đi học sớm như mọi ngày kế tiếp là Lục Hàn, hôm nay anh cũng chuẩn bị bữa sáng cho cô.

Lục Hàn:" Em ăn đi còn nóng!"
Giản Nhu:" Anh cũng ăn đi!"
Hai người ăn xong thì mọi người lần lượt đi vào lớp học, tiếng chuông vang lên vào lớp Thầy Trương cũng bước lên lớp để phát cho mỗi người một cái tờ giấy.

Thầy Trương:" Ngày xả hơi kết thúc rồi thì chúng ta sẽ bắt đầu lại việc học hành của mình! trên tay các em là tờ giấy điền nguyện vọng đấy! thời gian qua các em có lựa được một ngôi trường một chuyên ngành mà mình thích chưa?"
Cả lớp:" Rồi ạ!"
Thầy Trương:" Tốt! các em cứ điền vào hạn nộp là ba ngày sau thầy sẽ thu lại nộp cho nhà trường! lưu ý muốn đổi lại nguyện vọng thì phải cho thầy một lý do chính đáng thì thầy mới đổi cho nghe rõ chưa?"
Cả lớp:" Vâng ạ!"
Thầy Trương:" Được rồi các em học tiếp đi thầy đi trước!"
Tiết học trôi qua nhanh chóng, đến giờ giải lao Khương Ngọc và Tống Dương quay lại để hỏi về vấn đề chọn ngành của Giản Nhu và Lục Hàn.

Tống Dương:" Các cậu đã được chọn ngành chưa?"
Khương Ngọc:" Tớ sẽ chọn ngành Kinh tế ở trường Đại Học A!"
Tống Dương:" Đại Học có tiếng nhất thành phố sao?"
Khương Ngọc:" Ừm! số điểm đậu ở đó cũng rất phù hợp với năng lực của mình!"
Giản Nhu:" Tớ cũng chọn Đại Học A đó, còn ngành thì tớ chọn nghành ngoại ngữ!"
Tống Dương:" Hai cậu chọn được nghề mình muốn rời sao? Haiz sao tớ phân vân quá đi! còn Lục Hàn thì sao?"
Lục Hàn:" Ngành Kinh tế trường Đại Học A!"
Tống Dương:" Cùng Trường luôn sao?"
Khương Ngọc:" Tốt quá rồi! nè Tống Dương cậu cũng vào học ở trường đó luôn đi!"
Tống Dương:" Tớ cũng muốn lắm nhưng số điểm của ngành mà tớ chọn nó quá sức với bản thân tớ lắm!"
Khương Ngọc:" Không sao! có hai học bá ở đây cậu lo gì?"
Tống Dương:" Lục Hàn Giản Nhu hai cậu kèm tớ ôn với nha! tớ muốn học cùng trường với các cậu!"
Giản Nhu:" Được mà! tới đó chúng ta cùng ôn!"
Khương Ngọc:" Được! mà nè ngành cậu chọn là gì?"
Tống Dương:" Ngành Marketing!"
Khương Ngọc:" Được! vậy chúng ta sẽ gặp nhau ở trường đại học A! cùng nhau cố gắng!"
Giản Nhu:" Được! cố lên!"
Vũ Nghi ở gần đó cũng nghe được loáng thoáng, thấy anh bắt đầu ghi nên cô ta cũng ghi theo, cô ta muốn học cùng anh nên cũng chọn ngành Kinh tế, cô ta tự tin với năng lực của cô ta nhất định sẽ đậu được ngôi trường đó.

Trường Đại Học A được mệnh danh là trường có tiếng nhất ở thành phố, ở trong đó toàn những người có tiền và học lực giỏi mới vào được, điểm thi để đậu cũng rất cao, học phí cũng không hề rẻ một chút nào, nhưng đổi lại ở đó chất lượng học rất được đảm bảo, nên mọi người rất ao ước bước vào ngôi trường đó.

Bạch Hồng ngồi cách xa nên không nghe bọn họ nói gì, nên rất nhanh chân đi lại chỗ bàn bốn người để hỏi han.

Bạch Hồng:" Các cậu đã chọn được ngành chưa!"

Tống Dương:" Liên quan gì đến cậu!"
Khương Ngọc* dơ ngón tay cái khen cậu ta*
Bạch Hồng:" Cậu! Lục Hàn cậu chọn được trường chưa, tớ cũng muốn vào học chung với cậu!"
Tống Dương:" Định làm cái đuôi theo cậu ấy sao? Bạn gái cậu ấy đang ngồi trước mặt mà cậu còn công khai như vậy! người ta gọi là gì nhỉ?"
Khương Ngọc:" Mặt dày và kẻ thứ ba!"
Tống Dương:" Đúng đúng!"* hai người đập tay với nhau cho sự ăn ý này!"
Bạch Hồng:" Hai cậu.

.

!" *quay đi về chỗ mình*
Tống Dương:" Không tiễn!"
Khương Ngọc:" Khá lắm người bạn cùng bàn! haha!"
Giản Nhu:" Hai cậu thật là!"
Lục Hàn:" Tốt lắm cứ phát huy như vậy đi!"
Tống Dương:" Giản Nhu à cậu không được hiền như vậy đâu! đối với cô ta cậu phải đáp trả như vậy mới vừa cô ta được!"
Giản Nhu:" Ờh!"

Lục Hàn:" Đừng dạy hư Giản Nhu của tôi!"
Khương Ngọc:" Cái này gọi là bí quyết trị mấy con trà xanh hiểu chưa?"
Tống Dương:" Đúng vậy đấy!"
Giản Nhu * mỉm cười*:" Tớ biết rồi!"
Nói chuyện một hồi thì cũng vào tiết còn lại, say khi ra về cô và Khương Ngọc về chung xe, còn Bạch Hồng vẫn bị anh cho ra rìa nên cô ta tự bắt taxi về một mình, điều này làm cho Tống Dương đứng một bên cười như được mùa.

Ngồi ở trong xe Cô ta dòm ở phía sau còn thấy Tống Dương còn đang chê cười mình, tay nắm chặt váy đến nỗi bàn tay cô ta đều in lên móng tay của cô ta.

Bạch Hồng* nghĩ: Mẹ kiếp! Tên đó sao lúc nào cũng làm cho mình bẻ mặt trước đám đông hết! có một ngày tôi nhất định sẽ cho cậu ta biết tay! Giản Nhu mày sẽ không có được Lục Hàn của tao đâu! sớm thôi mày sẽ không được hạnh phúc như bây giờ đâu! vị trí của mày hiện tại sẽ là của tao! mày đợi đấy*
Bạch Hồng càng nghĩ đến nụ cười xấu xa của cô ta hiện lên rất rõ, tài xế nhìn qua gương thấy thì hơi lạnh sống lưng, đụng phải ánh mắt của cô ta liền ngay lập tức quay lên.

Bạch Hồng:" Nhìn cái gì mà nhìn lo lái xe đi!".
 
Bạn Học Trình, Chúng Ta Hẹn Hò Đi!
Chương 37: 37: Hôn


Ngày mốt nhà Lục Hàn sẽ làm tiệc của công ty ở một khách sạn hạng A, Lục Dịch thừa dịp này để tuyên bố cho anh sau này sẽ tiếp quản công ty sau khi anh tốt nghiệp.
Còn về Lục Hàn anh sẽ nhân dịp này đưa Giản Nhu đến để ra mắt ba mẹ của anh luôn.

Sau khi học xong anh liền chở cô đi đến những tiệm thời trang ở trung tâm thương mại để lựa đồ.
Tập đoàn nhà Giản Nhu cũng có làm ăn chung với tập đoàn nhà anh nên Trình Khải cũng được mời đến dự, nhưng anh sẽ đi với Khương Ngọc.

Còn Giản Nhu em gái anh cứ cho Lục Hàn dắt đi.
Giản Nhu:" Em thấy bộ này đã được rồi! em không thay nữa đâu!"
Lục Hàn:" Được gói hết những bộ đã thay lại!"
Giản Nhu:" Nhiều quá!"
Lục Hàn:" Không nhiều!"

Nhân viên:" Dạ vâng!"
Lục Hàn:" Chúng ta sẽ đi tìm trang sức!"
Giản Nhu:" Em đói bụng!"
Lục Hàn:" Lát nữa anh sẽ đưa em đi ăn!"
Giản Nhu:" Vâng!"
Lục Hàn đi đến đâu đều mua cho tất cả, đồ anh mua rất nhiều khiến cô có chút bất lực với anh, sau khi lựa xong cảm thấy bản thân hài lòng rồi mới đưa cô đi ăn một nhà hàng gần đó.
Chiếc xe dừng lại trước cổng nhà cô, cô mở cửa xuống nhưng không được, cô kéo mãi vẫn không ra.
Giản Nhu:" Anh mở cửa ra cho em!"
Lục Hàn:" Vẫn còn sớm ở lại với anh một chút!"
Giản Nhu:" Được! anh muốn nói gì!"
Lục Hàn:" Anh muốn hôn em!"
Giản Nhu:" Không được!"
Lục Hàn:" Một lần thôi!"
Giản Nhu:" Nhưng..aa!"
Anh không cho cơ hội từ chối liền kéo mạnh về phía mình, cô không một chút phòng bị liền ngã vào lòng anh, có lẽ sức hơi mạnh nên cô đã ngồi lên đùi anh.

Anh không nói gì mà chỉ quan sát nhìn cô một lúc.
Không gian chật hẹp trong xe với khoảng cách gần như vậy cô cảm thấy xấu hổ vô cùng mà anh còn nhìn cô bằng đôi mắt nóng rực đó nữ.

Giản Nhu tính nói gì đó nhưng chưa kịp lên tiếng thì môi anh đã phủ lên môi cô một cách bất ngờ.

Cô không phản kháng mà cùng phối hợp với anh tay cô choàng qua ôm cổ anh.
Giản Nhu:" ưm..ư..m!"
Anh đưa vòng tay săn chắc của mình ôm trọn eo cô, môi cửa cô rất ngọt làm cho anh nghiện mất rồi, từ cái hôn nhẹ nhàng rồi đến điên cuồng, anh dường như muốn cắn nát cái môi xinh đẹp ấy ấy ra vậy.
Giản Nhu:" Ư...đau!"
Anh m*t mát môi cô rồi đưa lưỡi cuốn lấy lưỡi cô, khi thấy cô thiếu oxy anh liền dời xuống cổ cô tiếp tục hôn xuống, khi ngửi được mùi thơm trên người cô anh liền nhịn không được liền hôn mạnh lên cổ cô để lại dấu ẩn đỏ.
Giản Nhu không được:" ưm..đừng..!"
Anh lại tiếp tục dùng môi phủ lên một lần nữa, đầu lưỡi quấn vào nhau khi dừng lại trên môi hai người liền có sợi chỉ bạc mỏng kéo dài, cô được anh buông tha liền không có sức lực đổ gục xuống lòng ngực anh.
Giản Nhu nghe được tiếng tim anh đập nhanh mặt cô càng đỏ hơn, không gian trong xe có phần ái muội, thấy trên cổ cô có dấu tích anh cảm thấy hài lòng mỉm cười ôm trọn Giản Nhu trong tay.
Giản Nhu có cảm giác được có cái gì ở dưới mông cô nên có chút khó chịu nên không chịu yên ở trong lòng anh mà cứ nhúc nhích khiến cho anh nhíu mày lên tiếng cảnh cáo.
Lục Hàn:" Đừng nhúc nhích!"
Anh nói xong liền ôm chặt cô hơn không cho cô cử động lung tung, anh đã cố nhịn rồi mà cô không chịu yên nữa, anh một lần nữa phủ lên đôi môi ngọt của cô một lần nữa.
Giản Nhu:" Ưm...ư!
Hai người dây dưa một hồi đến khi cái đó của anh có dấu hạ xuống thì anh mới buông tha cho cô, cuối cùng cô cũng được đi vào nhà.
Khi chuẩn bị đi tắm, cô đứng trước gương rửa mặt thì thấy được trên cổ cô có một dấu hôn đỏ rực thật chói mắt, cô cứ nghĩ đến sự ái muội hồi nãy liền đỏ mặt lên.
Còn về phía Lục Hàn sau khi về nhà liền nhanh chóng đi tắm ngay lập tức, bởi vì khi nhớ đến hình ảnh của cô trong xe thì huynh đệ của anh lại ***** *** rồi.

Anh không thể làm bậy được vì hai người vẫn còn trẻ nhưng nếu anh nhịn thế này thế nào nó cũng sẽ bị nghẹn lại cho mà xem.
Cũng tại bản thân mình là người chủ động trước, cũng là bản thân mất khống chế trước, hương thơm của cô làm cho anh nhớ rất rõ.
Đến ngày dự tiệc, cô chuẩn bị cho mình tươm tất nhất rồi nhắn tin cho anh qua rước mình, hôm nay cô mặc váy dạ hội màu trắng thiết kế kiểu cổ điển nhưng nhìn rất thời thượng.

Còn Trình Khải đã đi rước Khương Ngọc rồi.
Những người trang điểm cho cô đều được anh thuê đến làm cho cô mắc công phải nói dối ba mẹ cô một chuyến này rồi.
Đợi được một lúc thì xe của anh đến đón, anh thấy cô bước ra liền sững sờ bởi vì nhan sắc này của cô, phải gọi là rất đẹp.
Giản Nhu:" Anh sao vậy? bộ này không hợp với em sao?"
Lục Hàn:" Hợp! rất đẹp!"
Giản Nhu* đỏ mặt*
Lục Hàn:" Chúng ta đi thôi!".
 
Bạn Học Trình, Chúng Ta Hẹn Hò Đi!
Chương 38: 38: Buổi Tiệc


Chiếc xe dừng lại, Lục Hàn bước xuống đi vòng qua bên cạnh mở cửa cho cô rồi nắm tay cô bước vào, phóng viên thấy ánh mắt cảnh cáo cũng không dám đưa máy lên chụp ảnh.

Bọn không dám đắc tội con cháu của Lục Gia đâu nếu không hậu quả rất nghiêm trọng.

Bước vào sảnh cô hơi choáng một chút bởi vì nó rất đông người.

Lục Hàn* vỗ vỗ tay cô*:" Đừng lo! chúng ta đi bên kia ngồi!"
Giản Nhu:" Ừm!"
Lục Hàn đưa cô đi đến chỗ ít người rồi lấy đồ ăn cho ăn, đến khi bữa tiệc bắt đầu anh mới đi chỗ gia đình mình không quên nhắc nhở cô không được đi lung tung phải chờ anh về.

Giản Nhu thấy anh hôm nay rất lịch lãm, chỗ cô ngồi cũng có thể thấy rõ anh cũng đang nhìn cô mà mỉm cười, nụ cười ấy cũng chỉ có thể dành cho cô mà thôi.

Cô liếc mắt nhìn người bên cạnh đứng gần anh là Bạch Hồng, cô ta cũng nhìn thấy cô rồi mỉm cười đắc ý sát lại gần anh hơn.

Giản Nhu cảm thấy lồng ngực rất khó chịu, Khương Ngọc thấy cô liền nhanh chân chạy đến.

Khương Ngọc:" Nhu Nhu sao lại ngồi một mình vậy!"
Giản Nhu:" Lục Hàn cậu ấy đi chỗ gia đình một chút! Anh tớ đâu?"
Khương Ngọc:" Đang nói chuyện với đối tác, tớ nghe không hiểu mới đi ra một góc ngồi không ngờ gặp cậu ở đây tớ mới qua chỗ cậu!"
Giản Nhu:" Ừm!"
Khương Ngọc:" Mà khoan người đứng kế bên Lục Hàn trên kia là Bạch Hồng sao?"
Giản Nhu:" Ừm! nhưng tớ tin tưởng Lục Hàn!"
Khương Ngọc:" Có gì thì nói với mình!"
Giản Nhu:" Tớ biết rồi!"
Vì ở trên đây anh không muốn làm mất mặt gia đình anh nên mới chịu đựng mặc cho cô ta đang sáp lại mình, anh đưa mắt nhìn Giản Nhu sợ cô hiểu lầm nhưng lại thấy cô đang nói chuyện với Khương Ngọc rồi nên anh không biết cô có nhìn thấy không.

Lục Dịch:" Cảm ơn tất cả mọi người đã dùng thời gian quý báo đến dự buổi tiệc nhỏ của công ty tôi! Nhân dịp này tôi Lục Dịch cũng xin tuyên bố là con trai tôi Lục Hàn sau khi tốt nghiệp tôi sẽ chuyển lại cho con trai tôi quản lý công ty, các vị cũng đã chứng kiến năng lực của nó rồi qua kì nghỉ lần trước! Cảm ơn các vị đã lắng nghe!"
Mọi người*Vỗ tay*
Sau khi phát biểu xong Lục Dịch đưa anh đi gặp những đối tác khác để cho anh làm quen trước, gần hơn nữa tiếng anh mới có thể đi tìm cô.

Còn bên Bạch Hồng vì muốn lấy thiện cảm từ Lâm Nhi nên luôn đi theo bà để lấy lòng, nhờ tài ăn nói của bản thân nên đã lấy lòng được mấy phu nhân có tiếng ở đây.

Lục Hàn:" Em đã ăn no chưa!"
Giản Nhu:" Rồi ạ!"
Lục Hàn:" Khi nãy anh thấy Khương Ngọc cậu ấy đâu!"
Giản Nhu:" Đi với anh hai của em rồi!"
Lục Hàn:" Khi nãy là anh không muốn Bạch Hồng đứng kế mình đâu vì ở đó là trung tâm anh không muốn làm mất mặt của ba mẹ nên mới không! !"
Giản Nhu* đưa ngón tay chặn lời nói anh lại*:" Em biết là anh không muốn! em tin anh!"
Lục Hàn* Mỉm cười*:" Anh đưa anh đi gặp mẹ của anh nha!"
Giản Nhu:" Ngay bây giờ sao!"
Lục Hàn:" Ừm!"
Giản Nhu:" Em có chút hồi hộp!"
Lục Hàn:" Không sao cả!"
Lúc này ba mẹ anh còn có Bạch Hồng đang đứng nói chuyện với mấy phu nhân khác, bọn họ cứ nói đùa rằng Bạch Hồng rất xứng làm dâu nhà họ Lục khiến cô ta rất đắc ý, khiến cho ba mẹ anh có chút ngao ngán.

Lát sau có giọng nói truyền đến phía sau làm dừng lại cuộc nói chuyện vừa rồi.

Lục Hàn:" Ba mẹ!"
Giản Nhu:" Con chào hai bác! chào mọi người!"
Lâm Nhi:" Chào con!"
Lục Dịch:" Chào con! con bé này là?"
Lục Hàn:" Đây là Giản Nhu bạn gái con!"
Lâm Nhi:" Thật sao? con gái mau lại đây cho ta xem nào?"
Giản Nhu* Nghe theo*
Lâm Nhi:" Quả thật xinh đẹp a! mấy bà xem đây mới là con dâu của tôi đấy nhé!"
Bạch Hồng:" Bác.

.

"
Lục Dịch:" Con họ Trình sao?"
Giản Nhu:" Dạ phải ạ!"
Lục Hàn:" Công ty nhà em ấy có hợp tác với chúng ta trong dự án khu thương mại đấy!"
Lục Dịch:" Àh!"

Hai phụ huynh kéo cô đi ra một góc để hỏi bỏ mặc Bạch Hồng đang đứng ở đó một mình, khi nãy hãnh diện bao nhiêu bây giờ mất mặc bấy nhiêu, các phu nhân nhìn cô ta bằng đôi mắt có chút khinh bỉ cho rằng cô ta là kẻ ngoài gia đình Lục Gia.

Cô ta dường như muốn phát điên lên vậy chừng mắt nhìn bọn họ rồi dậm chân bước đi, khi nãy chỉ diễn trò ngoan ngoãn giờ đây họ mới thấy bộ mặt thật của cô ta, đúng là khi nãy nhìn lầm mới khen cô ta.

Giản Nhu được mẹ của anh hỏi đủ thứ chuyện của cô, còn cô rất ngoan ngoãn trả lời hết làm bà rất hài lòng với đứa con dâu này rồi.

Giản Nhu ở lại bữa tiệc thêm một chút nữa rồi bảo anh đưa cô về nhà, cô cảm thấy rất mệt nên xin về trước, anh đưa cô về rồi thì quay lại bữa tiệc, vì gia đình anh là chủ tiệc, tiệc chưa tàn nên cũng chẳng đam về trước.

Lục Dịch đưa anh đi gặp mấy người làm ăn, bọn họ chỉ tiếp rượu thôi, anh uống được nên đã vài ly rượu rồi.

Có lẽ tiếp khách nhiều nên đầu anh đã bắt đầu choáng váng rồi.

Mẹ anh thấy vậy mới đưa anh về phòng khách sạn nghỉ ngơi trước.

.
 
Bạn Học Trình, Chúng Ta Hẹn Hò Đi!
Chương 39: 39: Giở Trò


Bạch Hồng thấy Lâm Nhi dìu anh lên cũng nhanh chóng đi lên phụ bà, một mình bà ấy cũng không dìu được nên đành đồng ý cho cô ta phụ.

Đến phòng cô ta ghi nhớ kĩ số phòng của anh, sau khi đắp mền cho anh cô ta cùng với Lâm Nhi về sảnh của tiệc, đợi khi được một chút cô ta liền diễn trò.

Bạch Hồng:" Dì con xin phép lên phòng con đặt trước nha! con đau đầu quá!"
Lâm Nhi:" Được con lên đi! tối nay bọn ta cũng ngủ ở đây! sáng mai cùng bọn ta về luôn!"
Bạch Hồng:" Vâng ạ!"
Trong đầu cô ta đã lên sẵn kế hoạch rồi, ông trời đã tạo cho cô ta một cơ hội thì cô nhất định sẽ nắm bắt.

Cô ta về phòng mình trước xịt lên mùi nước hoa giống Giản Nhu mà bản thân luôn mang theo bên mình.

Cô ta còn xuống phòng giám sát để tắt camera ở dãy phòng của anh và xoá khúc cô ta đi ra khỏi phòng.

Đứng trước phòng anh ngước lên nhìn số phòng rồi mỉm cười đắc ý bước vào trong.

Nhìn người con trai đang say ở trên giường cô ta nhanh chóng lột đồ của anh ra rồi tiếp đến bản thân mình nằm xuống bên cạnh ôm anh.

Bạch Hồng lấy điện thoại chụp hình lại để làm chứng cứ, rồi chui vào lòng anh ngủ, còn anh thì ngửi được mùi hương nước hoa của cô dùng tưởng là cô nên ôm cô ta càng chặt hơn.

Lục Hàn:" Giản Nhu! Nhu Nhu Anh yêu em!"
Bạch Hồng* Nghĩ: Anh sẽ là của em thôi Lục Hàn!*
Cô ta không quên lấy ít môi son bôi lên giường một ít.

Cô ta nhìn anh xong tự cười vì bản thân cô ta đã chiến thắng rồi.

Sáng hôm sau, anh tỉnh dậy thì đầu anh đau nhứt, anh lấy tay xoa đầu của mình, thấy trần nhà có chút lạ lẫm và một bên cánh tay đang nặng liền quay sang nhìn.

Bạch Hồng:" Anh tỉnh rồi sao?"
Lục Hàn* hốt hoảng*:" Cô! tại sao cô lại ở đây?"
Bạch Hồng:" Tại anh cứ lôi kéo em! em là người dìu anh lên phòng đấy! dìu anh đến giường rồi anh còn không chịu buông em ra nên em cũng hết cách! Lục Hàn anh đã lấy lần đầu của em rồi nên anh cũng phải chịu trách nhiệm với em đấy!"
Lục Hàn* Chết tiệt*
Bạch Hồng* Đắc ý*:" Em có giữ mấy tấm hình chúng ta ở bên nhau đấy nếu anh không chịu trách nhiệm với em thì em sẽ gửi mấy tấm ảnh nóng bỏng này của chúng ta đến Giản Nhu đấy!"
Lục Hàn* tức giận*:" Cô muốn như thế nào mới xoá tấm ảnh!"
Bạch Hồng* Nhướn mày*:" Rất đơn giản chia tay Giản Nhu và trở thành người của em!"
Lục Hàn:" Cô! !"
Bạch Hồng* vén mền lên*:" Anh thấy đó vết máu lần đầu tiên của em đấy! anh phải chịu trách nhiệm với em!"
Lục Hàn:" Được! chỉ cần cô im miệng chuyện này lại thì tôi sẽ đáp ứng điều kiện của cô! Nếu cô dám đưa ảnh cho Giản Nhu xem thì tôi không tha cho cô đâu!"
Bạch Hồng:" Anh phải chia tay Giản Nhu đấy!"
Lục Hàn:" Im miệng đi!"
Nói xong anh lấy đồ của mình mặc lại rồi bỏ đi về nhà, vừa về nhà anh liền tắm đi tắm lại rất nhiều lần, lòng anh rất rối bời chẳng lẽ anh đã làm có lỗi với cô rồi sao? anh nên đối mặt với cô như thế nào đây?
Anh thay đồ rồi đi đến trường, bởi vì thức trễ nên anh đã đi trễ một tiết rồi, khi anh bước vào thấy người con gái anh yêu đang nói chuyện vui vẻ với hai người kia thì anh không biết làm thế nào mới đúng.

Tống Dương:" Lục Hàn đến trễ thế!"
Giản Nhu:" Cậu bị làm sao thế?"
Lục Hàn:" Kh.

.

không sao!"
Một lúc sau thì Bạch Hồng cũng bước vào lớp, cô ta nhìn phía anh rồi mỉm cười, trong lòng Giản Nhu đã bắt đầu nghi ngờ rồi chẳng lẽ là trùng hợp sao.

Tống Dương và Khương Ngọc cũng nghi ngờ không kém, trong đầu liền nghĩ tại sao hai người đó lại đi học trễ trùng hợp vậy sao?
Giản Nhu quan sát thấy anh hôm nay rất lạ còn tránh né cô nữa, cô không biết vì sao lại thế nữa không phải hôm qua còn bình thường sao, chỉ trong một đêm dường như anh biến thành một con người khác vậy.

Đến lúc ăn cơm trưa, Giản Nhu có rũ anh đi ăn cùng nhưng anh lại lưỡng lự không đi đến khi Bạch Hồng đến thì anh mới đi, điều này làm cho cô không hiểu được anh lại thế này.

Kể từ ngày hôm đó anh đều tránh né cô, thậm chí buổi sáng đi học và đi về cô luôn ngồi chờ anh nhưng nhận lại thấy anh đi chung với Bạch Hồng.

Giản Nhu có hỏi nhưng lại bảo không có chuyện gì cả, cô luôn nhận nhịn trong lòng cứ lẩm nhẩm anh làm vậy nhất định có mục đích riêng! cô rất tin tưởng anh.

Tống Dương và Khương Ngọc không thể nhìn cô như vậy nữa mà nói chuyện riêng với Lục Hàn.

Tống Dương:" Nè mấy nay cậu bị làm sao thế!"
Khương Ngọc:" Cậu còn dám đi chung với Bạch Hồng mà bỏ rơi Giản Nhu sao?"
Lục Hàn:" Không sao cả!"
Khương Ngọc* bỏ đi*:" Tên khốn!"
Tống Dương:" Tớ biết cậu không phải con người như thế!"
Lục Hàn* im lặng*
Tống Dương:" Cậu đang giấu Giản Nhu chuyện gì sao?"
Lục Hàn:" Không có!"
Tống Dương:" Vậy tại sao lại đối xử với Giản Nhu như thế!"
Lục Hàn:" Hết cảm giác với cô ấy rồi muốn tìm thú vui mới!"
Tống Dương:" Cậu nói cái gì!"
Lục Hàn* bỏ đi*:" Không hiểu thì thôi!".
 
Back
Top Bottom