Ngôn Tình Bạn Học Trình, Chúng Ta Hẹn Hò Đi!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,363,348
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
ban-hoc-trinh-chung-ta-hen-ho-di.jpg

Bạn Học Trình, Chúng Ta Hẹn Hò Đi!
Tác giả: Diep Son
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Truyện Teen, Sủng
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Bạn đang đọc truyện Bạn Học Trình, Chúng Ta Hẹn Hò Đi! của tác giả Diep Son.

Nữ sinh vừa mới chuyển đến lớp Lục Hàn tên Trình Giản Nhu, cô ấy còn trờ thành bạn chung bàn với anh nữa.

Một thiếu nữ xinh đẹp, e dè, nhút nhát, muốn làm quen với mọi người nhưng lại ngại ngùng, không biết bắt đầu từ đâu.

Một nam sinh điển trai, học bá của lớp, không thích nói chuyện, xa cách với mọi người, không thích con gái hay bắt chuyện với mình.

Hai người ngồi chung với nhau, tránh không được phải tiếp xúc gần và thân cận với nhau hơn.

Và lúc này, câu chuyện bắt đầu!!​
 
Có thể bạn cũng thích !
Bạn Học Trình, Chúng Ta Hẹn Hò Đi!
Chương 1: 1: Chuyển Trường


Sáng sớm tinh mơ Giản Nhu bị đánh thức bởi đồng hồ sinh học của mình, cô chuẩn bị đồ dùng vệ sinh cá nhân rồi xuống nhà ăn sáng.

Trình Giản Nhu cùng với gia đình từ nước ngoài chuyển về lại nước A, cô không thích bắt chuyện với người khác mặc dù là sống ở ngoài nhưng tích cách hướng nội vẫn còn đó nên khi sống ở đó cô cũng rất ít bạn bè, nhưng về lại nước A cô muốn thay đổi bản thân, muốn có được nhiều bạn bè hơn nên tối cô đã tập cách chào hỏi lớp rất nhiều lần.

Cô chuẩn bị xong thì đứng trước gương nhìn bản thân, rồi tập cách chào hỏi thêm một lần nữa.

Giản Nhu:* mỉm cười* Xin chào các bạn tớ là Trình Giản Nhu, học sinh mới chuyển vào đây mong các bạn chiếu cố thêm!"
Giản Nhu:" Như vậy được không ta! Chắc được rồi! mày làm được! cố lên! không có gì phải sợ hết! được rồi xuống thôi!"
Cô đi xuống nhà ăn sáng, vừa bước xuống thì ba cô đã lên tiếng.

Trình Lâm:" Con gái xuống rồi sao?"
Giản Nhu:" Vâng!"
Thu Nguyệt:" Mau ăn sáng rồi còn đi học hôm nay là ngày đầu tiên nhập học đừng đến trễ!"

Trình Lâm:" Phải đấy! Trình Khải xuống chưa?"
Trình Khải:" Con xuống rồi đây! mau vào ăn thôi! Giản Nhu lát anh đưa em đi học!"
Giản Nhu:"Vâng ạ!"
Thu Nguyệt:" Giản Nhu đây là môi trường mới con cũng nên thay đổi mà cởi mở hơn đấy như thế con sẽ dễ kết bạn hơn!"
Trình Khải:" Không sao để em ấy từ từ thích nghi thôi mẹ không cần gấp đâu!"
Giản Nhu:" Vâng ạ!"
Trình Lâm:" Mau ăn đi!"
Trình Lâm và Thu Nguyệt là ba mẹ của cô hai người đến với đều là nhờ mai mối của ông bà ngoại, tuy lúc đầu Trình Lâm không thích Thu Nguyệt nhưng nhờ những cử chỉ hành động chăm sóc của bà nên ông đã từ từ lọt vào tình yêu của bà, giờ đây ông ấy rất yêu bà chỉ cần xa một chút cũng không được, bởi vì chuyển công tác của công ty ông không muốn về nước một mình nên đã kêu bà về đây ở luôn để không xa nhau.

Còn Trình Khải là anh trai của cô, Trình Khải là một người cuồng em gái chính hiệu, cái gì cũng muốn tốt cho cô hết, cô được anh bao bọc rất kĩ bất kì ai muốn làm quen cô đều phải được anh đồng ý trước.

Năm nay đã 27 tuổi rồi nhưng vẫn chưa có một cuộc tình trường nào cả, điều này khiến cho Thu Nguyệt đau cả đầu, Bà luôn muốn có cháu bồng như những người bạn của mình nhưng khi nói đến chuyện hôn nhân thì anh lại tránh đi không muốn nhắc tới.

Trình Khải lái xe chở Giản Nhu đến trường rồi mới đi lại công ty làm việc, ba anh thì đi xe riêng nên đã đi trước rồi, mặc dù có bận đến đâu hay đường đi làm không cùng đường đến trường của cô anh cũng tranh giành chở cô đi hết, có như vậy mới làm anh thấy thoải mái.

Chiếc xe dừng lại trước cổng trường lớn, cô có chút hồi hộp đến nỗi bàn tay đã đổ mồ hôi, Trình Khải thấy Giản Nhu như vậy vừa thương vừa thấy buồn cười.

Trình Khải: " Tới trường rồi! không sao đâu A Nhu, em gái của anh xinh đẹp thế này ngoan ngoãn thế này thì sẽ được người khác làm quen và em sẽ có nhiều bạn bè nhưng quan trọng em phải biết cởi mở với người khác, anh biết điều này hơi khó nhưng em cứ từ từ thôi như vậy sẽ thành công thôi! cố lên!"
Giản Nhu:" Anh Hai em.

.

em làm được!"
Trình Khải:" Phải! em gái anh làm được! Được rồi vào trường đi"
Giản Nhu:" Vâng ạ! Anh đi cẩn thận đấy!"

Trình Khải:" Được! chiều nay anh sẽ đón em!"
Giản Nhu* gật đầu*
Giản Nhu nhanh chóng vào trường, cô vừa bước vừa tò mò nhưng không dám nhìn lâu bởi vì cô nhận ra tất cả ánh mắt đang nhìn về phía cô.

Giản Nhu bật hết công suất rồi tìm đến phòng giáo viên để nhận lớp của mình.

Thầy Trương:" Em là học sinh mới!"
Giản Nhu:"Em là Trình Giản Nhu là học sinh mới chuyển đến!"
Thầy Trương:" Thầy là chủ nhiệm của lớp 11A6, em được ghi trong sách lớp của thầy, giờ em đã là học sinh lớp 11A6 rồi! Em đã biết lớp mình nằm ở dãy nào chưa?"
Giản Nhu:" Dạ vẫn chưa ạ!"
Thầy Trương:" Để thầy dẫn em đi luôn!"
Giản Nhu:" Vâng ạ!"
Trên hành lang tấp nập học sinh qua lại, Giản Nhu và Thầy Trương đi đến cửa lớp vừa hay tiếng chuông vào học đồng thời reo lên.

Thầy Trương:" Em ở đây một lát, để thầy vô trước!"
Giản Nhu:" Vâng!"
Thầy Trương:" Các em nhanh vào lớp đi thầy có chuyện thông báo!"

Cả lớp:" Vâng!"
Thầy Trương:" Hôm nay có một học sinh chuyển đến lớp chúng ta! các em hãy hộ trợ em ấy đấy!"
Cả lớp: " Vâng ạ!"
Thầy Trương:" Em vào đi!"
Giản Nhu*Đi vào lớp*: " Chào các bạn! Tớ là Trình Giản Nhu! mong mọi người chiếu cố thêm!"
Ở bên dưới bắt đầu xì xào lên khiến cho cô càng hồi hộp thêm, từ lúc giới thiệu đến giờ tim cô vẫn đập rất nhanh, cô vừa lo lắng vừa hồi hộp.

Nam sinh 1: " Cậu xinh thế!"
Nam sinh 2:" Thầy ơi cho cậu ấy ngồi với em đi!"
Nam sinh 3:" Ngồi với tớ đi tớ chiếu cố cậu đến nơi đến chốn luôn!"
Cả lớp:" Haha"
Thầy Trương: " Được rồi trật tự đi! Giản Nhu em ngồi bên cạnh Lục Hàn đi chỗ em ấy còn trống!"
Giản Nhu:" Vâng ạ!".
 
Bạn Học Trình, Chúng Ta Hẹn Hò Đi!
Chương 2: 2: Tò Mò Về Giản Nhu


Giản Nhu không biết ai tên Lục Hàn nên đã đứng chưa dám bước xuống, thầy Trương thấy vậy thì quên mất bản thân cô mới chuyển tới không biết cũng đúng.

Thầy Trương:" Là cái bàn cuối cùng dãy bên phải!"
Giản Nhu:" Em cảm ơn!"
Cô không biết sao mấy đứa con gái trong lớp lại nhìn cô với ánh mắt liếc ngang liếc dọc như thế, cô thầm nghĩ bản thân đã gây ấn tượng xấu trong mắt mọi người rồi nên cũng không dám nhìn mọi người xung quanh, nhanh chóng đi xuống chỗ mình ngồi.

Cô bước vào chỗ ngồi tính chào hỏi người bên cạnh mình nhưng thấy cậu ta có vẻ không quan tâm đến, từ lúc cô bước vào người này chưa ngước lên nhìn cô một lần.

Với sự nhút nhát của cô thì bản thân cô cũng không dám bắt chuyện trước, với lại vẻ mặt lạnh lùng của cậu ta thì cô đã sợ rồi nên đành ngoãn ngồi im cho đến tiết học mặc kệ những con mắt ghen ghét đang chĩa về mình.

Người ngồi bên cạnh cô là Lục Hàn, một trong những người có gia thế bậc nhất thành phố, anh cũng là học bá của trường, trong giờ học anh đọc những cuốn sách khác giáo viên thấy nhưng vẫn bình thường vì biết anh là người không dễ đụng đến.

Lục Hàn từ đầu đến cuối vẫn không ngước nhìn cô bạn học sinh mới lần nào, mặc dù mắt dán vô quyển sách trước mặt nhưng anh vẫn nghe được thầy Trương bảo cô học sinh mới ngồi cùng mình.

Anh tưởng cô giống như mấy người con gái trong lớp thích bắt chuyện với anh, nhưng nào đâu ngờ từ đầu giờ đến hết tiết đầu tiên vẫn không chào hỏi anh lần nào, điều này làm anh có chút tò mò về Giản Nhu.

Lục Hàn đã nhịn hết nổi nên đã ngước mắt lên nhìn cô một chút, ừ thì xinh đẹp gương mặt trái xoan sóng mũi cao đôi môi đỏ có chút bóng chắc vì son dưỡng, anh vừa nhìn vừa thầm đánh giá.

Lục Hàn:* nghĩ: Ơ sao lại thế này! tự nhiên đi đánh giá cô ta thế!*
Anh nghĩ xong liền nhanh chóng quay đi nhưng hành động này đã lọt vào tầm mắt của hai người, một là Tống Dương bạn thân của anh, hai là Lâm Vũ Nghi người thích thầm anh bấy lâu nay.

Tống Dương*nghĩ: Chẳng lẽ cậu ta đã lọt vào lưới tình rồi sao! oh My God*
Vũ Nghi* nghĩ: Cậu ấy đã để ý đến học sinh mới rồi sao? không thể nào như vậy! tớ không cho phép chuyện đó xảy ra đâu! Lục Hàn cậu là của tớ! mãi mãi là như vậy!"
Cô ta nghĩ xong liền nhìn cô bằng đôi mắt hận thù rồi mới quay lên.

Cô ta là Lâm Vũ Nghi gia đình cô ta cũng thuộc hạng thương lưu, cô ta cùng Lục Hàn học chung lớp từ cấp hai tới giờ nhưng anh chưa bao giờ để ý đến cô ta thậm chí là nói chuyện chung.

Cô ta thường xử đẹp những người có ý định tỏ tình với anh.

Còn Tống Dương là bạn thân chí cốt của anh, hai người làm bạn từ thuở nhỏ, hai gia đình cũng có quen biết từ lâu nên hai người rất thân, gia đình cậu ta cũng rất giàu có chỉ thua gia đình Lục Gia một bậc nhưng quan hệ của bọn họ rất tốt.

Từ lúc vào học tới giờ Giản Nhu vẫn không dám ngước lên chỉ biết dán mặt vào sách mỗi khi ra chơi, còn trong tiết học thì cô mới dám ngước lên nhìn bảng.

Những hành động này của Giản Nhu làm cho anh chú ý đến cô, Lục Hàn cũng không biết bản thân anh bị cái gì, mặc dù mắt nhìn sách nhưng lâu lâu lại liếc nhìn cô một chút.

Tống Dương nhìn cảnh này thì thầm cười ra về phải chọc ghẹo anh mới dược, xem thằng bạn này đã sa vào lưới tình rồi.

Giản Nhu từ đầu đến cuối vẫn không chịu mở miệng nói chuyện với ai cả.

Những người trong lớp cũng không ai lại bắt chuyện với cô nên trong lòng cô đã bắt đầu nghĩ lung tung, rõ ràng bản thân đã cố gắng rồi nhưng vẫn chưa có ai đến làm quen, đến người cùng bàn với cô cũng không quan tâm đến sự hiện diện của cô.

Giản Nhu càng nghĩ càng thấy tủi thân, sắc mặt cũng buồn đi hẳn, anh hoàn toàn nhìn thấy rất rõ sắc thái này của cô.

Lục Hàn:* nghĩ: Cô ta bị làm sao đấy! hồi nãy trông rất bình thường giờ lại tỏ vẻ tủi thân! ais tự nhiên nhìn cô ta nữa rồi? chắc điên mất!*
Anh bực mình đóng cuốn sách lại, anh hơi mạnh tay làm cho cô ở bên cạnh có chút giật mình nhẹ nhưng vẫn không dám quay nhìn anh sợ làm anh khó chịu.

Đến giờ tan học ai cũng lần lượt ra về còn cô vẫn ngồi ở chỗ ngồi đợi mọi người đi hết bản thân mới dọn đồ về
Anh lúc đầu cũng thắc mắc ai cũng về còn cô ngồi lại đây làm gì, ý nghĩ vừa loé lên trong đầu liền bị anh dập tắt ngay lập tức, anh không bản thân hôm nay bị làm sao nữa cứ thích lo chuyện người khác.

Anh và Tống Dương đi xuống sân trường, cậu ta vừa đi vừa chọc ghẹo anh.

Tống Dương:" Tôi thấy hết tất cả rồi! cậu luôn nhìn con gái người ta suốt buổi học đấy! khai thật đi, cậu để ý học sinh mới chuyển phải không?"
Lục Hàn:" Thèm đòn à!"

Tống Dương:" Ây giỡn xíu thôi đi đánh banh thôi!"
Lục Hàn:" Được!"
Tống Dương:" Nếu cậu muốn tỏ tình bạn đó thì nói với tớ, tớ giúp cậu.

.

!"
Lục Hàn:" TỐNG DƯƠNG!"
Tống Dương* chạy*:" haha"
Anh cũng nhanh chóng chạy theo để cho Tống Dương một trận, cuộc nói chuyện của hai người đều lọt vào tai của Vũ Nghi cô ta càng nghe càng nắm chặt gốc váy của mình.

.
 
Bạn Học Trình, Chúng Ta Hẹn Hò Đi!
Chương 3: 3: Bắt Gặp


Giản Nhu thấy trong lớp đã hết người cô mới đi đeo balo vào rồi đi xuống cầu thang, cô thấy bản thân rất tủi thân, cô rất muốn kiếm một người bạn thân nhưng không ai chịu nói chuyện với mình hết.

Đi tới cổng trường cô thấy chiếc xe quen thuộc của anh trai mình liền chạy nhanh qua đó chỉ có gia đình mới làm cô thoải mái hơn.

Trình Khải: "Cảm giác thế nào? Môi trường ở đây có tốt không?"
Giản Nhu:" Dạ có ạ!"
Trình Khải:" Chắc hôm nay em áp lực lắm để anh dẫn em đi ăn rồi đi chơi được không? Anh đã nói với bố mẹ rồi!"
Giản Nhu:" Dạ được!"
Hai anh em nhanh chóng lái xe đến khu ăn uống và khu giải trí để cho cô chơi thoải mái, càng chơi tâm trạng cô càng thoải mái quên hết những chuyện buồn khi nãy.

Trình Khải thấy cô cười tươi như vậy liền vui theo, anh biết em gái anh rất khó nói chuyện với người khác nhưng bên cạnh gia đình thì thỏa thích vui cười, có lúc anh hơi bất lực với tính cách này của cô.

Hai người chơi xong thì ghé qua khu ăn uống, vì hồi nãy chơi nhiều nên cô có chút đói, cô gọi rất nhiều món, Trình Khải chỉ biết cười trừ xoa đầu cô một cách đầy cưng chìu.

Không ngờ trái đất tròn như vậy, Lục Hàn và Tống Dương cũng đang ngồi ở khu ăn uống này, hai người cũng thấy cảnh thân mật của cả Giản Nhu và Trình Khải.

Tống Dương:" Xem ra là hoa đã có chậu rồi!"
Lục Hàn:"! "
Tống Dương:" Cậu không buồn sao Hàn Ca, người cậu để ý đang cười nói với người con trai khác đấy!"
Lục Hàn:" im miệng đi!"
Tống Dương:" Xem ra buồn thật rồi! Không sao cậu có thể đập chậu cướp hoa mà! Tớ sẽ là cánh tay đắc lực của cậu!"
Lục Hàn:" Có phải dạo này cậu sống thảnh thơi lắm nhỉ!"
Tống Dương:" hihi! Tớ không nói nữa!"
Lục Hàn*lườm*:*nghĩ: người đó và cô ấy có quan hệ gì chứ sao cô ấy lại cười tươi như vậy?"
Tuy nói không quan tâm nhưng ánh mắt anh luôn luôn cứ lia tới chỗ cô suốt, Tống Dương cũng thấy cười trong lòng nghĩ vậy mà không để ý con gái người ta.

Tống Dương:" Sao tớ thấy cậu ấy ở lớp có vẻ hơi trầm tính, so với bây giờ giống hai người khác nhau vậy!"
Lục Hàn:" Sao tôi biết được!"
Tống Dương:" Cậu với cô ấy ngồi chung mà sao lại vô tâm thế!"
Lục Hàn:" Im miệng rồi ăn đi! Không nhanh tôi bỏ lại cậu đấy!"
Tống Dương:" Được được!"
Lục Hàn * liếc nhìn cô rồi nhíu mày*
Quay lại chỗ cô và Trình Khải, sau khi ăn xong liền nhanh chóng đi về nhà, ở trên phòng cô tắm rửa rồi ngồi vào bàn học lại bài cũ và làm bài tập của thầy cô giao cho.

Còn bên Lục gia, anh sau khi trở về với tâm trạng không được tốt cho mấy, anh rất bực mình nhưng không hiểu sao bản thân mình lại bực mình như vậy.

Lâm Nhi:" Sao vậy! Ai chọc giận con sao?"
Lục Hàn:" Không có!"
Lâm Nhi:" Haiz! Lát nhớ uống sữa đấy mẹ ở đây cho con!"
Lục Hàn:" Vâng con biết rồi!"

Lục Hàn nằm trên giường mắt nhắm lại nhưng không thể nào ngủ được vì trong đầu anh vẫn nhớ lại những hình ảnh của cô và Trình Khải cười nói ở khu ăn uống.

Lăn qua lăn lại rồi bật dậy tay lấy di động lên rồi bắt đầu chơi game, anh chỉ có cách này mới không nhớ đến hình ảnh đó nữa.

Thế là anh thức trắng để chơi game.

Còn cô sao khi làm bài tập xong thì leo hẳn lên giường ngủ, cô tự hứa ngày mai bản thân sẽ cố gắng cởi mở hơn.

Sáng hôm sau cô dậy theo đồng giờ sinh học của mình, cô chuẩn bị xong thì xuống dưới ăn sáng, anh cô vẫn là người đưa rước cô đi học.

Có vẻ như cô là người đi vào lớp sớm nhất, cô dọn sách ra học trước, đợi được một lúc thì mọi người cũng vào từ từ, một cô gái hí hửng chạy vào lớp ngồi trước cô, hôm qua cô không để ý đến người này.

Khương Ngọc:" Chào cậu, tớ là Khương Ngọc, hôm qua tớ nghỉ nên không biết cậu là học sinh mới chuyển tới!"
Giản Nhu:" Chào! chào cậu, tớ là Trình Giản Nhu!"
Khương Ngọc:" À mà cậu làm bài tập toán xong chưa?"
Giản Nhu:" Rồi!"
Khương Ngọc " Tốt quá! Cho tớ mượn chép nha!"
Giản Nhu:"Được!"

Khương Ngọc:" Cảm ơn cậu nha! Khi tớ qua môn này ra chơi tớ mời cậu ăn cơm!"
Giản Nhu:" Không có gì đâu!"
Giản Nhu nhanh chóng đưa tập cho Khương Ngọc, tâm trạng cô rất vui bởi vì có người chủ động làm quen cô rồi, nên trên môi lúc nào cũng mỉm cười.

Lục Hàn cùng với Tống Dương cùng bước vào lớp học, anh bước tới chỗ ngồi liền nhận được nụ cười chào hỏi của cô, anh hơi đứng hình bởi nụ cười ngọt ngào của cô, lúc lâu mới phản ứng lại Lục Hàn không nói gì liền đi cũng không thèm chào hỏi cô liền nằm xuống ngủ dài trên bàn.

Bởi vì tối ngủ không được nên anh hiện giờ rất buồn ngủ, còn cô thấy anh không phản ứng gì liền không dám nhìn anh nữa.

Hành động này của anh làm cô tưởng bản thân anh ghét cô nên mới không nói chuyện với cô.

Tống Dương càng nhìn càng cười thầm, tiếng chuông reo lên vào lớp Khương Ngọc nhanh chóng trả lại tập cho cô trước khi giáo viên Toán lại.

.
 
Bạn Học Trình, Chúng Ta Hẹn Hò Đi!
Chương 4: 4: Gặp Chút Rắc Rối


Trải qua môn kinh khủng này tất cả lớp thầm mừng vì thoát khỏi giáo viên này, nhưng đời không như là mơ, trước khi ra khỏi thì giáo viên có giao lại rất nhiều bài tập khiến ai cũng phải khóc thét.

Giản Nhu thấy anh ngủ trong giờ học không ai nhắc nhở bản thân cũng thầm nghĩ anh là người không nên chọc tới anh nếu tránh được thì tránh.

Giờ ra chơi đến Khương Ngọc cũng rủ cô đi ăn, hai người nhanh chóng xuống căn tin ăn trưa, Khương Ngọc là một người hướng ngoại nên cô ấy nói rất nhiều thứ cho Giản Nhu nghe.

Khương Ngọc:"Để tớ nói cho cậu nghe, cái người hồi nãy dạy toán mình đấy được mệnh danh là ác ma của trường đấy, hồi nãy cậu cũng thấy cô ấy giao bài tập cho tụi mình rồi đấy! Còn nữa trong trường ai ai cũng không dám đụng đến Lục Hàn là người ngồi cùng bàn với cậu đấy! Cậu ấy là học bá trong trường, các bạn nữ trong trường này đều tỏ tình cậu ấy nhưng cậu ấy đều từ chối! Cậu tốt nhất đừng đụng chạm đến cậu ta nếu không các fan cuồng của cậu ta sẽ không tha cho cậu đâu!"
Giản Nhu:" Tớ biết rồi!"
Hai người ăn xong thì đi lại lớp học, hai người giờ đây cũng được coi là bạn thân rồi, Khương Ngọc cũng hiểu được tính cách của cô, cô ấy cũng kiên nhẫn làm thân với cô.

Cô bước tới chỗ ngồi thì thấy anh đã thức dậy và đang đọc sách gì đấy, cô nghe lời của Khương Ngọc nên cũng không dám chào hỏi anh, cô ngồi xuống rồi từ từ kéo bàn mình tách ra bàn anh một chút.

Tuy cô làm nhẹ nhàng nhưng anh vẫn thấy rõ hành động của cô, thấy cô cách xa mình anh hơi nhíu mày, tâm trạng anh từ tối hôm qua tới giờ đã không được tốt rồi nên khi thấy hành động ấy của cô khiến anh không kiềm chế được nên đập cuốn sách xuống bàn rồi nhìn cô một lúc rồi đeo cặp sách đi ra khỏi lớp.

Mọi người trong lớp vì tiếng động của

anh nên đã quay lại nhìn xuống bàn cô.

Còn bản thân cô thì không biết bản thân chọc gì anh nữa, ngơ ngác nhìn anh đi ra khỏi lớp.

Khương Ngọc quay xuống:" Cậu làm gì cậu ta sao!"
Giản Nhu:" Tớ không có! Tớ cũng không biết cậu ấy bị làm sao nữa!"
Khương Ngọc:" Kệ cậu ta đi! Vào học rồi!"
Giản Nhu:" Ừm!"
Tống Dương nhìn anh ra khỏi lớp với gương mặt không chút vui vẻ nào cả, cậu ta cũng nhanh chóng ôm balo chạy theo sau anh.

Hai người sau khi ra khỏi trường liền ghé vào quán chơi game để chơi game.

Tống Dương:" Hôm nay cậu bị làm sao vậy?"
Lục Hàn:" Không có gì!"
Tống Dương: " Tại sao lại đập bàn chứ, cậu làm cho mọi người hiểu lầm Giản Nhu chọc giận cậu đấy!"
Lục Hàn:" Mặc kệ cậu ấy đi! Vào chơi game đi đừng nói nhiều!"
Tống Dương:" Được được! Vào ngay đây!"
Tiếng chuông vang lên cô cùng với Khương Ngọc đi ra ngoài cửa lớp liền bị một người khác chặn đường đi.

Khương Ngọc:" Tránh ra!"
Ngọc Băng:" Ai là Trình Giản Nhu!"
Giản Nhu:" Là.

.

tớ!"
Ngọc Băng:" Tôi cảnh cáo cậu tốt nhất tránh xa Lục Hàn ra nếu không tôi không tha cho cậu đâu!"
Khương Ngọc:" Cậu mà đụng chạm đến cậu ấy thì đừng trách tôi!"

Ngọc Băng:" Chuyện này không liên quan đến cậu!"
Khương Ngọc:" Lục Hàn cũng không phải là bạn trai của cậu thì cậu có quyền gì cảnh cáo Giản Nhu nhà tôi tránh xa Lục Hàn chứ!"
Ngọc Băng* tức giận, bỏ đi*
Khương Ngọc:" Nè tôi chưa nói hết sao lại đi mất rồi!"
Giản Nhu:" Được rồi Khương Ngọc, chúng ta về thôi, anh tớ chờ ở dưới!"
Khương Ngọc:" Được! Mà nè tránh xa cô ta ra đấy! Cô ta bị điên rồi bởi vì quá mê Lục Hàn mới như vậy, cậu biết không cậu ta là fan điên cuồng nhất đấy, cậu phải cận thận!"
Giản Nhu:" Tớ biết rồi!"
Hai người đi xuống dưới thì thấy Trình Khải đã đứng trước cửa xe rồi, hai người nhanh chóng đi lại, Khương Ngọc hình như đã trúng sét ái tình của Trình Khải rồi tim cứ đập nhanh liên tục.

Giản Nhu:" Anh Hai đây là bạn mới của em tên là Khương Ngọc!"
Trình Khải:" Chào em! Anh tên Trình Khải anh trai của Giản Nhu!"
Khương Ngọc:* đẹp trai quá*: " A chào anh!"
Giản Nhu:" Vậy tớ về trước nha Khương Ngọc! Bye cậu!"
Khương Ngọc:" Bye cậu!"
Khương Ngọc vẫn luôn dõi theo xe của cô khi mất hút thì có chút tiếc nuối.

Xem ra tình yêu cũng sắp đến với cô ấy rồi.

Khương Ngọc nhất định sẽ kêu Giản Nhu giúp đỡ việc này mới được.

Tâm trạng cô hôm nay rất tốt nên cứ ngồi kể chuyện cho Trình Khải nghe trên môi vẫn luôn có nụ cười ngọt ngào làm cho Trình Khải cũng vui lây theo.

Sau khi về đến nhà cô tắm rửa xong liền chạy xuống khoe với ba mẹ cô.

Giản Nhu:"Mẹ hôm nay con đã có bạn rồi!"
Thu Nguyệt:" Con giỏi lắm con gái!"
Trình Lâm* xoa đầu cô*:" Chắc con đói rồi đi ăn thôi!"
Giản Nhu:" Dạ vâng!"
Thu Nguyệt:" Dì Lan lên kêu Trình Khải xuống dùng bữa giúp tôi!"
Dì Lan:" Vâng thưa phu nhân!"
Một lát sau Trình Khải xuống, không khí suốt buổi ăn luôn có những tiếng nói cười vui đùa làm cho ai nhìn vào cũng thấy thật ấm áp hạnh phúc.

Cũng giống như mọi khi ăn xong cô liền lên phòng học bài và làm bài tập để ngày mai nộp cho thầy cô kiểm tra.

.
 
Bạn Học Trình, Chúng Ta Hẹn Hò Đi!
Chương 5: 5: Cùng Ăn Trưa


Sau khi đánh vài trận game xong, Lục Hàn và Tống Dương quay về nhà, việc cúp học của hai người nhà trường cũng không có quản hay gì hết, bởi thế lực của hai anh nhà trường cũng nhắm mắt làm ngơ.

Lục Hàn vừa nằm vừa nghĩ đến Giản Nhu, rồi một lúc tự bản thân lắc đầu để thoát khỏi hình bóng của cô.

Lục Hàn:" Chắc điên mất thôi! sao lại nghĩ đến cô ấy nữa rồi! Ais! mình có quen biết gì cậu ta đâu nên không quan tâm nữa! phải không quan tâm nữa!"
Tuy miệng nói như vậy nhưng lòng lại nghĩ một nẻo.

Xem ra lại một đêm mất ngủ với anh rồi.

Sáng hôm sau, Giản Nhu tưởng bản thân mình sẽ tới sớm nhất giống hôm qua nhưng vừa bước tới cửa lớp liền thấy Lục Hàn ngồi ở bàn tay đang cầm cuốn gì đấy.

Giản Nhu bước từ từ lại chỗ ngồi của mình, cô đang phân vân khó ng biết có nên chào hỏi anh không, lỡ như chọc giận phải anh thì phải làm sao.

Cô lo tập trung suy nghĩ mà không để ý ánh mắt của anh đang liếc nhìn cô chằm chằm.

Giản Nhu quyết định rồi không nên chào hỏi nếu làm anh phật lòng thì có lẽ fan cuồng sẽ đánh hội đồng cô mất.

Trong không gian không một ai, Lục Hàn cũng phải chịu thua với bầu không khí im ru này nên đã chủ động nói chuyện trước.

Lục Hàn:" Này!"
Giản Nhu:" Hả!"
Lục Hàn:" K.

.

hông có gì!"
Giản Nhu:" Ờ!"
Anh tính hỏi gì đấy nhưng khi Giản Nhu quay lại nhìn thì chữ trong đầu đột nhiên đã bay sạch không có gì trong đầu hết.

Còn cô tưởng anh sẽ nói chuyện để kết thân hơn nhưng anh lại nói như vậy khiến cô có chút hụt hẫng.

Hai người trong không khí có vẻ hơi căng thẳng đợi một chút sau thì mọi người lần lượt đi vào.

Tống Dương:" Hàn ca hôm nay đi sớm thế!"
Lục Hàn:" Không được à!"
Tống Dương:" Đơn nhiên là được rồi! hihi"
Tiếng chuông vang lên thì Khương Ngọc hớt hãi chạy vào chỗ ngồi, chưa được ổn định thì lại hốt hoảng lần nữa quay xuống hỏi Giản Nhu.

Khương Ngọc:" Giản Nhu tiết đầu là môn gì vậy?"
Giản Nhu*giật mình*:" L.

.

là môn ngữ Văn!"
Khương Ngọc:" May quá!"* quay lên*
Anh quan sát cô rồi đưa ra kết luận hình như cô có chút ngốc nghếch và nhút nhát thì phải, anh mỉm cười cho sự suy đoán này của mình
Thầy giáo:" Lục Hàn em cười gì? Thầy đang đọc cảnh buồn của câu chuyện đấy!"
Lục Hàn:" Dạ em xin lỗi!"
Cả lớp đều bất ngờ với thông tin này, mọi người trong lớp ít thấy anh cười lắm nếu có thì cười nhếch mép thôi, Vũ Nhi thì tưởng rằng anh và cùng Giản Nhu cười với nhau nên ghi hận trong lòng.

Đến giờ giải lao cô cùng với Khương Ngọc đi đến căn tin ăn uống, hai người đi trước Tống Dương với Lục Hàn đi sau.

Tống Dương:" Hàn ca chúng ta ngồi chung với Giản Nhu nha!"
Lục Hàn:" Tùy cậu!"
Tống Dương:" Chào hai cậu! chúng ta ngồi chung nha!"
Khương Ngọc:" Được nha!"
Tống Dương:" Chào cậu nha Giản Nhu, mình là Tống Dương ngồi sau bàn ngang dãy của cậu với Lục Hàn!"
Giản Nhu:" Chào cậu!"* mỉm cười*
Mọi người trong căn tin đều hướng mắt về cô, ai nấy cũng ngưỡng mộ cô vì được ngồi ăn với Lục Hàn và cũng có chút bất ngờ vì lần đầu tiên thấy anh cùng ngồi ăn với người con gái khác.

Lâm Vũ Nghi thấy thế tay nắm chặt góc váy của mình, cô ta cũng nhanh chóng đi lại chỗ bốn người.

Vũ Nghi:" Cho mình ngồi cùng với được không!"
Giản Nhu:" Được chứ!"
Cô không ngờ chỉ trong ngày này liền có người muốn ăn cùng cô nên tâm trạng cô rất vui, Khương Ngọc thấy cô mừng như vậy cũng vui theo.

Vũ Nghi:" Chào cậu Giản Nhu! tớ là Lâm Vũ Nghi ngồi ở bàn trên cách dãy cậu hai ba bàn!"
Giản Nhu:" Chào cậu nha!"
Vũ Nghi:" Lục Hàn chào cậu nha!"
Lục Hàn không quan tâm đến lời nói của cô ta, thấy anh không đáp lại còn không để mắt đến cô ta mọi người đều cúi xuống ăn không dám chen vào cuộc tình này.

Vũ Nghi thấy thế cũng không biết làm thế nào cũng cúi đầu ăn, chỉ cần ngồi cùng với anh và ăn cùng như vậy là mãn nguyện rồi, tuy không có không gian riêng tư nhưng cô ta tự hứa bản thân sẽ cố gắng chinh phục được Lục Hàn.

Ăn uống xong cô ta mặt dày đi theo bốn người vào lớp, cô thì nói chuyện với Khương Ngọc, Tống Dương và Lục Hàn đi chung, còn cô ta thì cứ đi theo anh cố bắt chuyện với anh nhưng vẫn bị anh bơ không thương tiếc.

Vào lớp học, cô thấy khoảng cách anh cũng được xem là gần gũi được một chút, Thấy anh ngủ dài trên bàn mặt hướng về cô, cô lúc này mới dám quan sát Lục Hàn.

Gương mặt chuẩn nam thần, sóng mũi cao, tích cách thì cô không rõ nữa, tuy vậy cô vẫn nghe lời Khương Ngọc mà tránh anh được thì tránh, cô cũng không muốn rước hoạ vào thân đâu.

Lục Hàn:" Nhìn xong chưa?"
Giản Nhu:" Tớ! tớ không có nhìn cậu!" *đỏ mặt*
Lục Hàn:" Vậy sao!"
Giản Nhu:* Gật đầu* "là thật đấy!"
Cô nói rồi liền quay đầu lên lật tập coi lại bài, anh thì vẫn nằm dài nhìn cô đỏ mặt môi liền mỉm cười rồi ngồi thẳng dậy đọc sách tiếp của mình.

Tống Dương và Vũ Nghi đều thấy không biết anh nói gì với Giản Nhu mà cô ấy lại đỏ mặt như thế, một người tò mò một người ganh tị.

.
 
Bạn Học Trình, Chúng Ta Hẹn Hò Đi!
Chương 6: 6: Gặp Nhau Trong Thư Viện


Buổi học kết thúc, cô cùng với Khương Ngọc đi ra ngoài cổng, cô để ý hôm nay Khương Ngọc rất hăng hái kéo cô đi về, mọi lần đều đợi mọi người đi hết mới đi xuống cùng cô.

Giản Nhu không hiểu cô bạn của mình nữa.

Cô chịu không nổi nữa nên đã than trách cô bạn mình.

Giản Nhu:" Cậu đi chậm thôi! mình theo không kịp rồi đây!"
Khương Ngọc:" Không được, mình nôn gặp anh ấy rồi!"
Giản Nhu:" Anh ấy? Ai?"
Khương Ngọc:" Là anh trai cậu đấy!"
Giản Nhu:" Chẳng lẽ cậu để ý anh mình sao?"
Khương Ngọc:" Phải đấy! Giản Nhu à chúng ta là bạn bè phải không?"
Giản Nhu* ngây thơ*:" Phải!"
Khương Ngọc:" Vậy cậu giúp mình cưa đổ anh trai cậu nha!"
Giản Nhu:" Chuyện này tớ không biết phải làm sao giúp cậu nữa!"
Khương Ngọc:" Chỉ cần cậu nói tốt về mình cho anh cậu nghe là được rồi!"
Giản Nhu:" Được a!"
Khương Ngọc:" Cậu đúng là bạn tốt của mình yêu cậu quá! moa moa!"
Giản Nhu* cười tít mắt*
Hai người vừa đi vừa nói cuối cùng cũng đến cổng, Khương Ngọc càng phấn khởi hơn, cô ấy gáng chỉnh lại tóc tai rồi quay lại hỏi Giản Nhu, khi nhận được cái gật đầu của cô thì mới an tâm.

Trình Khải:" Hai đứa ra về rồi sao!"
Giản Nhu:" Vâng!"
Khương Ngọc:" Dạ chào anh ạ!"
Trình Khải:" Chào em! à hôm nay ba mẹ đã đi dự tiệc rồi không có ở nhà nên hai em mình đi ăn ở ngoài nha!"
Giản Nhu:" Vâng! vậy Khương Ngọc cậu đi chung với bọn mình nha!"
Khương Ngọc:" Vậy cũng được!" *cười thầm: đúng là tốt mà!*
Trình Khải:" Vậy hai đứa lên xe đi!"
Khương Ngọc:" Vâng!"
Ba người nhanh chóng lên xe đi ăn, Trình Khải chở hai người đến một nhà hàng ăn, khi đồ ăn dọn lên Trình Khải ân cần ngồi gắp đồ ăn cho cô khiến cho Khương Ngọc có chút ganh tị thầm mong bản thân cũng muốn anh đối xử với mình như vậy.

Trình Khải* Gắp đồ ăn cho Khương Ngọc*:" Em cũng ăn nhiều vào! anh biết mấy đứa con gái như tụi em muốn dáng xinh nhưng cũng phải chú ý đến sức khỏe đấy!"
Khương Ngọc* Mỉm cười*:" Vâng ạ! em không thuộc dạng như anh nói đâu ạ! em ăn đúng cách và rất đầy đủ dinh dưỡng ạ!"
Trình Khải:" Vậy là tốt rồi!"
Ba người một người một câu làm cho không khí ở đây trở nên vui vẻ hơn, ăn xong Trình Khải đưa rước Khương Ngọc về đến tận nhà luôn, khi đến nhà Khương Ngọc liền nhắn tin cho cô.

Khương Ngọc:" Cảm ơn cậu nha Giản Nhu! yêu yêu cậu lắm luôn!"
Giản Nhu:" Không có gì đâu! cậu phải cố gắng chinh phục anh mình đấy!"
Khương Ngọc:" Ừm mình sẽ cố gắng để anh ấy không thoát khỏi bàn tay của mình đâu! haha!"
Giản Nhu:" Mình sẽ cố gắng giúp cậu! cố lên!"
Khương Ngọc:" Ưm! yêu yêu!"
Cô vẫn đang ngồi trong xe, thấy cô cười vui vẻ như vậy làm cho Trình Khải cũng vui vẻ theo những cái mệt mỏi đều bay đi hết.

Cả hai về đến nhà cũng gần 8 giờ tối rồi, cô nhanh chóng tắm rửa rồi uống sữa mà Dì Lan đưa lên rồi bắt đầu ngồi vào bàn học bài đến khoảng chừng 10 giờ tối cô mới đi ngủ.

Sáng hôm sau là ngày thứ bảy nên cô không đi học nhưng cô vẫn theo đồng hồ sinh học của mình dậy đúng giờ, vệ sinh cá nhân rồi xuống dưới nhà.

Trình Lâm:" Con dậy sớm thế hôm nay không có học mà sao không ngủ thêm đi con gái!"
Giản Nhu:" Con dậy sớm để giúp mọi người, mà mẹ đâu rồi ba!"
Trình Lâm:" Mẹ con đang ở dưới bếp với Dì Lan đấy!"
Giản Nhu:" Vậy con xuống dưới phụ mẹ một tay!"
Trình Lâm:" Được con xuống dưới đi!"
Cô đi xuống rồi giúp Thu Nguyệt làm đồ ăn sáng rồi cả nhà ăn sáng, hôm nay cô đã xin ba mẹ đi đến thư viện học rồi, cô có rũ Khương Ngọc nhưng cô ấy bận rồi nên không đi được cô đành đi một mình vậy.

Trình Khải vẫn luôn là tài xế chở cô đi đến thư viện.

Trình Khải:" Khi nào xong thì gọi cho anh, anh đến rước em!"
Giản Nhu:" Vâng ạ!"
Cô bước vào rồi đi một vòng tìm sách, khi cô thấy cuốn sách thì muốn lấy nhưng vì chiều cao có hạn nên cô lấy không tới, cô nhón chân lên tay tính với tới thì bị một bàn tay khác lấy cuốn sách giúp cô.

Giản Nhu:" Cảm ơn! ơ là cậu à Lục Hàn!
Lục Hàn:" Ừ!"
Khi nãy cô đi ngang anh nên thấy, có lẽ cô mãi mê tìm sách nên không để ý đến anh nên giờ có chút bất ngờ.

Giản Nhu:" Vậy tớ đi trước!"
Không đợi anh trả lời cô nhanh chóng đi ra khỏi đó rồi tìm một gốc không người rồi ngồi xuống học đọc sách.

Lục Hàn thấy cô có vẻ hơi tránh né mình thì có chút bực mình, cầm cuốn sách đi tới chỗ cô rồi ngồi đối diện với cô.

Cô ngước lên nhìn thì thấy gương mặt đẹp trai của anh đang nhìn cô.

Lục Hàn:" Nè bộ tôi đáng sợ lắm sao!"
Giản Nhu:" K.

.

không c.

.

có!"
Lục Hàn:" Tại sao tránh né tôi!"
Giản Nhu:" Tớ.

.

nghe nói cậu không thích nói chuyện với con gái.

.

!"
Lục Hàn:" Đó chỉ là lời đồn thôi!"
Giản Nhu:" Vậy.

.

vậy.

.

nếu có gì mình không hiểu bài thì có thể hỏi cậu không?"
Lục Hàn:" Được!"
Giản Nhu* Mỉm cười*
Cô cứ tưởng anh sẽ từ chối lời đề nghị này không ngờ anh lại đồng ý, cô và anh nhanh chóng làm bài, anh cũng tự di chuyển chỗ ngồi qua gần bên cô.

Lúc sau cô làm không được thì quay lại hỏi anh, anh cũng giảng bài rất nhiệt tình, nhờ anh giảng cô cuối cùng cũng làm được những bài tập khó.

.
 
Bạn Học Trình, Chúng Ta Hẹn Hò Đi!
Chương 7: 7: Bức Ảnh


Đến chiều thì hai người dọn dẹp đi về, cô vì muốn cảm ơn anh đã dạy học cho mình nên đã mời anh đi ăn, anh cũng không từ chối.
Lục Hàn:" Lên xe!"
Giản Nhu:" Được!"
Lục Hàn chở cô bằng xe đạp của anh, cô mặc dù có chút sợ té nhưng vẫn không dám nắm gốc áo của anh, hai tay đều để lên đùi của mình.
Buổi chiều hoàn hôn thật đẹp, ánh nắng len lõi qua từng khe hở của lá làm nên khung cảnh nên thơ, anh chở cô bằng chiếc xe đạp trên con đường những lá cây bay theo làn gió khi anh đạp qua chúng, nhìn từ ngoài vào người ta sẽ lầm tưởng cô và anh là một cặp với nhau.
Lục Hàn: " Tới rồi!"
Giản Nhu:" Ừm!"
Hai người tìm một chỗ ăn vừa có thể ngắm cảnh hoàng hôn, hai người từ đầu đến cuối vẫn chưa nói chuyện với nhau câu nào, anh thấy không khí này thì không được thoải mái nên đã mở lời trước.
Lục Hàn: " Từ nay khi ở lớp cậu có thể hỏi bài tôi!"
Giản Nhu:" Thật vậy sao?"
Lục Hàn:" Ừm!"
Giản Nhu:" Cảm ơn cậu!"* Mỉm cười*
Lục Hàn:" Không có gì!"
Anh cũng không hiểu bản thân mình lại nói thế với cô nữa, từ lúc thấy Giản Nhu ở thư viện anh liền nhịn không được mà chạy qua chỗ cô để tìm cô, Thấy cô cách xa mình thì khó chịu, Anh rất tham lam bởi nụ cười của cô.

Anh chỉ muốn bản thân mình có thể ngắm nụ cười ngọt ngào của cô mãi.

Ánh chiều tà chiếu len vào trong bên cô, dưới ánh mắt anh lại thấy cảnh này rất đẹp mắt nên cứ ngắm mãi, còn cô thì lo để ý bên ngoài nên không chú ý ánh mắt anh.
Chủ quán nhìn đôi cặp tình nhân này liền mỉm cười, bưng đồ ăn cho hai người, hai người nhanh chóng ăn xong, anh ngỏ ý muốn đưa cô về nhưng cô đã từ chối rồi.
Bởi vì từ đây chạy đến nhà cô rất xa cô không muốn anh chạy vất vả như vậy! Cô đã gọi điện cho Trình Khải rồi.

Anh cùng cô đứng đợi xe, khi thấy xe cô liền giơ tay ra tính hiệu.
Giản Nhu:" Anh tớ rồi! hôm nay cảm ơn cậu nhiều nha!"
Lục Hàn:" Không có gì!"
Giản Nhu:" Vậy tớ đi trước nha!"
Lục Hàn:" Giản Nhu!"
Giản Nhu:" Hả"
Lục Hàn:" Người đó là anh trai cậu sao?"
Giản Nhu:" Phải! có chuyện gì sao?"
Lục Hàn:" Không có gì! cậu lên xe đi!"
Giản Nhu:" Được! cậu chạy xe cẩn thận đấy!"
Lục Hàn:" Ừm!"
Trình Khải thấy cô nói chuyện có vẻ thân thiết với anh nên đã hỏi cô về anh, nhưng khi nghe câu trả lời của cô thì mới yên tâm thở phào, bạn học thì được còn nếu muốn có ý đồ khác với cô thì bản thân anh không để yên đâu.
Vừa nãy khi thấy người đàn ông lái xe đến chở cô giống người hôm trước Lục Hàn gặp ở khu ăn uống với cô, tưởng sẽ giống những gì Tống Dương nói nêm mới hỏi lại cô cho chắc chắn hơn.

Anh không biết mình bị gì nhưng có câu trả lời thì tâm trạng mới vui vẻ được, anh tính lên xe thì bất ngờ bị chủ quán chặn lại.
Chủ quán:" Chờ một chút!"
Lục Hàn:" Có chuyện gì sao?"
Chủ quán:" Hồi nãy tôi thấy cảnh này rất đẹp nên chụp lại, giờ đưa lại cho cậu! ráng cưa đổ nhé! Chúc cậu thành công!"
Lục Hàn:" Tôi không phải...!"

Anh nhìn lại bức ảnh của Chủ quán đưa trong ảnh là hình của cô và anh, cô thì đang ngắm cảnh ngoài còn anh thì đang nhìn cô với đôi mắt tràn đầy yêu thương.

Anh mỉm cười thuận tay đưa bức ảnh vào ví tiền của mình rồi chạy đi về nhà.

Có lẽ tâm trạng anh hôm nay tốt hẳn khiến cho mẹ anh cũng có chút nghi ngờ.
Lâm Nhi:" Ông à! bộ thằng bé đang yêu đương sao?"
Lục Dịch:" Tôi cũng không biết! nhưng hôm nay tâm trạng nó tốt như này có lẽ giống như bà nói rồi đấy!"
Lâm Nhi:" Tốt quá rồi! tôi còn tưởng nó không hứng thú với con gái chứ! không biết con dâu tôi có xinh không nữa! mong chờ gặp con bé quá đi!"
Lục Dịch:" Tôi đoán chắc con bé chắc xinh lắm đây mới làm đứa con trai mình tan chảy như vậy!"
Lâm Nhi:" Tôi cũng nghĩ như vậy!"
Anh đã lên phòng nên không biết hai phụ huynh của mình đang bàn luận về cuộc tình của anh.

Sau khi cô về nhà liền đi tắm rửa rồi xuống phòng khách nói chuyện với mọi người.
Giản Nhu:" Ba mẹ, anh hai!"
Thu Nguyệt:" Ngày mai con đi shopping với mẹ không bảo bối!"
Giản Nhu:" Dạ được ạ!"
Trình Khải:" Vậy con sẽ là tài xế của hai người!"

Giản Nhu:" Anh không bận gì sao?"
Trình Khải:" Mai là ngày nghĩ mà, em có muốn đến khu vui chơi không anh chở em đi!"
Giản Nhu:" Dạ được!"
Thu Nguyệt:" Vậy chúng ta đi mua sắm xong thì đi chơi luôn!"
Trình Lâm: " Mọi người bỏ quên tôi rồi!"
Giản Nhu:" hihi! vậy ngày mai ba có đi cùng mọi người không?"
Trình Lâm:" Mọi người cứ đi đi! Ngày mai ta có hẹn mấy ông bạn đi câu cá rồi!"
Giản Nhu:" Tiếc thế!"
Trình Lâm:" Để có dịp sau gia đình mình sẽ đi chơi!"
Giản Nhu:" Được ạ!"
Gia đình cô ngồi nói chuyện qua lại gần đến 9 giờ mới lên phòng ngủ để sáng có sức đi chơi.

Hai ngày nghỉ này buổi tối cô sẽ không học bài vì muốn thư giãn, ba mẹ cô cũng không muốn cô vì việc học mà áp lực..
 
Bạn Học Trình, Chúng Ta Hẹn Hò Đi!
Chương 8: 8: Đi Chơi


Sáng hôm sau, Giản Nhu và Thu Nguyệt nhanh chóng đã chuẩn bị xong cho việc đi chơi, cô có gọi cho Khương Ngọc để đi cùng, khi nghe thấy đi chơi với Trình Khải liền nhanh chóng đồng ý ngay lập tức.
Trình Khải chở cô và Thu Nguyệt đến nhà Khương Ngọc trước, khi đủ người thì mới xuất phát đến trung tâm thương mại.

Ba người nhanh chóng đi càng quét cửa hàng của người ta.
Thu Nguyệt:" Con gái mau thử bộ này đi rất hợp với con đấy bảo bối! Còn đây nữa Khương Ngọc con mau thử đi đừng ngại hôm nay con thích cái gì thì lấy cái đó!"
Khương Ngọc:" Vậy con xin phép đi thử đây!"
Ba người lựa rất nhiều đồ mặc, khi thanh toán xong họ liền đưa những túi đồ ấy cho một người đàn ông duy nhất cầm dùng.
Ba người họ nhanh chóng đi đến cửa hàng này rồi đến cửa hàng khác để mua đồ, Khương Ngọc thấy Trình Khải có vẻ cần sự trợ giúp liền nhanh chóng đi lại giúp anh.
Khương Ngọc:" Để em giúp anh một tay!"
Trình Khải:" Không cần đâu! em cứ đi chỗ Giản Nhu đi anh cầm được!"
Khương Ngọc:" Thôi để em cầm phụ anh! nhiều như vậy sao anh cầm được! vậy nha!* Giựt lại mấy túi đồ!"
Trình Khải:" Thế thì cảm ơn em nha!"
Khương Ngọc:" Không có gì đâu!"

Hai người đứng nói chuyện mà không để ý đế cô và Thu Nguyệt đang vừa lựa đồ vừa liếc nhìn hai người.
Thu Nguyệt:" Bảo bối con có thấy những gì mẹ thấy không?"
Giản Nhu:" Đơn nhiên có thấy rồi!"
Thu Nguyệt:" Mẹ chấm con bé đó cho anh con rồi đấy!"
Giản Nhu:" Mẹ cũng thấy cậu ấy xứng đôi với anh hai sao?"
Thu Nguyệt:" Quá xứng đôi luôn là đằng khác! Trai thanh nữ tú quá hợp đi a!"
Giản Nhu:" Vậy mẹ cũng giúp cậu ấy theo đuổi anh hai đi! cậu đang theo đuổi anh hai đấy!"
Thu Nguyệt:" Thế thì tốt quá rồi! mẹ sẽ giúp hai đứa nó thành đôi!"
Giản Nhu:" Chúng ta cùng giúp họ!"
Thu Nguyệt:" Được cùng giúp! Đi tính tiền thôi!"
Giản Nhu:" Vâng ạ!"
Hai người đi tính tiền xong liền đi chỗ Khương Ngọc và Trình Khải đứng, hai người nói chuyện với nhau nên không để ý cô và Thu Nguyệt đi đến lúc nào không hay.
Thu Nguyệt:" E hèm!"
Trình Khải:" Mẹ xong rồi sao?"
Thu Nguyệt:" Ừm!"
Trình Khải:" Vậy chúng ta đi chơi thôi!"
Giản Nhu:" Được a!"
Khương Ngọc cùng với Trình Khải khi nghe tiếng của Thu Nguyệt không hẹn mà giật mình, hai người nhanh chóng lấy tinh thần rồi cầm đồ đi lên xe.

Thu Nguyệt:" Khương Ngọc, con ngồi ghế trước đi! ta có hơi chóng mặt nên sẽ ngồi sau với Giản Nhu!"
Khương Ngọc:" Bác không sao chứ!"
Thu Nguyệt:" Ta không sao đâu!" * kéo Khương Ngọc lại gần nói nhỏ: Ta đang giúp cháu có không gian với thằng con trai bác đấy! cố gắng lên!"
Khương Ngọc:" Con sẽ thành công!"
Khương Ngọc nhận được tính hiệu của Giản Nhu nên nhanh chóng cũng hiểu được tình hình, chắc là Giản Nhu nói cho Thu Nguyệt nghe rồi.

Tuy có chút xấu hổ nhưng cũng không quên nắm bắt thời cơ này, mẹ chồng đã ủng hộ nhiệt tình như vậy thì phận làm con dâu thì phải biết nắm bắt cơ hội này mới như vậy không phụ lòng mẹ chồng được.
Trình Khải vẫn không hề hay biết vụ việc gì đang xảy ra với anh, mà rất nhiệt tình hưởng ứng theo ba người họ, Chở ba người họ đi chơi ở khu vui chơi.
Đến nơi bởi vì có tuổi nên Thu Nguyệt không dám chơi những trò mạo hiểm mà đi vòng những tiệm bán đồ lưu niệm rồi ngồi uống nước gần đó cho tụi nhỏ đi chơi.
Ba người nhanh chóng đi khám phá những trò chơi mạo hiểm cảm giác mạnh.

Tuy ở trên công ty là một tổng tài rất quyết đoán nhưng khi về nhà Trình Khải vẫn còn rất ham chơi nên khi thấy những trò chơi này khiến cho bản thân không kiềm chế được liền nhanh chóng kéo theo hai cô gái bên cạnh đi chơi chung.
Những trò chơi cảm giác mạnh từng lượt từng lượt được ba người khám phá từng chút, khi chơi chán chê Giản Nhu liền ra tính hiệu cho Khương Ngọc biết rằng sẽ cho hai người cô không gian riêng.
Giản Nhu:" Anh và Khương Ngọc qua bên kia ngồi nghĩ đi! em đi tìm mẹ đã!"
Trình Khải:" Để anh đi cho! em cũng mệt mà!"
Giản Nhu:" Không sao đâu! vậy nha!"
Trình Khải:" Cái con bé này! cẩn thận đấy!"
Giản Nhu:" Dạ vâng!"
Trình Khải:" Khương Ngọc chúng ta qua kia ngồi! em có khát nước không để anh đi mua cho!"
Khương Ngọc:" Dạ em cảm ơn!"
Giản Nhu nhanh chóng đi tìm Thu Nguyệt, đi được một lúc thì thấy bà đang ở quán coffee gần đó, cô nhanh chóng đi vào.
Thu Nguyệt:" Chơi xong rồi sao!"
Giản Nhu:" Dạ vâng!"
Thu Nguyệt:" Hai đứa kia đâu!"

Giản Nhu:" Con để hai người đó không gian riêng tư rồi!"
Thu Nguyệt:" Giỏi lắm bảo bối!"
Quay lại chỗ Khương Ngọc và Trình Khải, sau khi mua nước xong hai người ngồi nói chuyện với nhau, hai người nói càng ngày càng hợp nhau nên cứ nói chuyện suốt không quan tâm đến thời gian, Trình Khải cũng rất nhiệt huyết với trò chuyện này.
Khi thấy đã trễ hai người nhanh chóng đi tìm Giản Nhu và Thu Nguyệt.

Bốn người còn đi ăn nữa nên tối mới về nhà, vì thuận tiện đường về nhà Giản Nhu trước nên Trình Khải sẽ đưa Khương Ngọc về sau.
Điều này rất đúng ý với ba người phụ nữ.

Trình Khải vừa lái xe vừa nói chuyện với Khương Ngọc, khi đến nhà thì có chút tiếc nuối nhưng không thể hiện ra.

Trình Khải chủ động xin phương thức liên lạc trước nên làm cho Khương Ngọc có chút vui tí xíu đã nhảy dựng lên may là cô ấy kiềm chế được nếu không đã nhảy trước mặt anh rồi.
Tối đó Trình Khải cũng chủ động nhắn tin cho Khương Ngọc rồi hai người cứ nhắn với nhau không có điểm dừng, xem ra Khương Ngọc hôm nay có vẻ như mất ngủ rồi vì quá vui sướng..
 
Bạn Học Trình, Chúng Ta Hẹn Hò Đi!
Chương 9: 9: Nhận Đồ Của Cô


Sáng hôm sau, vẫn như mọi khi cô là người đầu tiên đến lớp, cô ngồi được một lúc thì Lục Hàn cũng tới vô chỗ ngồi.
Lần này khoảng cách hai người đã được kéo gần hơn, cô mỉm cười chào anh, anh cũng đáp lại lời chào của cô.

Trong lớp chỉ có lác đác vài người thôi, anh chủ động nói chuyện với cô.
Lục Hàn:" Cậu làm xong bài tập toán chưa!"
Giản Nhu:" Còn mấy bài tập nâng cao tớ vẫn chưa làm xong!"
Lục Hàn:" Đem ra đi để tôi giảng cho cậu!"
Giản Nhu:" Thế cảm ơn cậu nha!"
Lục Hàn ngồi giảng bài cho Giản Nhu điều này làm cho bất kì khi bước vào đều kinh ngạc ngưỡng mộ cô.

Tống Dương còn mơ màng chưa tỉnh ngủ hẳn khi thấy cảnh này cũng làm cho cậu ta bừng tỉnh ngay lập tức.
Tống Dương:" Chắc mình đang mơ rồi! phải đây là mơ!"
Bạn Nam 1:" Không phải mơ đâu! Hàn ca đang giảng bài cho học sinh mới thật đấy!"

Tống Dương:* nghĩ: xem ra trúng xét ái tình rồi!*
Bạn Nam 1: " Không chừng hai người đó là một cặp đó!"
Bạn Nam 2:" Phải không đó!"
Tống Dương:" Đừng ăn nói lung tung trước mặt Hàn ca nếu không Hàn ca xử đẹp hai người đấy!"
Bạn Nam 1:" Biết rồi mà!"
Lâm Vũ Nghi nghe rất rõ cuộc đối thoại của bọ họ thì dùng ánh mắt căm hận nhìn về phía Giản Nhu.

Khương Ngọc thấy cô hăng say nghe giảng bài mà trong lòng thầm than.
Khương Ngọc* Xem ra phải bảo vệ cậu ấy thôi! lần này chắc không yên ổn đâu!"
Khi Tiếng chuông reo vào học anh cũng dừng việc giảng bài cho Giản Nhu để cô học môn khác nữa.

Đến giờ ra chơi Giản Nhu cùng với Khương Ngọc đi căn tin mua nước uống.

Cô nhanh chóng mua thêm một hộp sữa chuối cho anh.
Khương Ngọc:" Cậu mua cái này cho Lục Hàn sao?"
Giản Nhu:"Ừm!"
Khương Ngọc:" Tớ khuyên cậu không nên thì hơn! cậu biết không những học sinh nữ cũng thường xuyên đem đồ ăn đến cho cậu ấy nhưng cậu ấy trực tiếp đem đồ của bọn họ giục vào sọt rác không thương tiếc luôn!"
Giản Nhu:" Tớ nghĩ lần này cậu sẽ nhận! cậu ấy mắc công giảng bài cho tớ thì tớ phải mua nước hoặc mua đồ ăn cho cậu ấy chẳng hạn! mình không muốn mắc nợ cậu ấy đâu!"
Khương Ngọc:" Được rồi! bỏ qua chuyện đó đi! để tớ kể chuyện này cho cậu nghe!"
Giản Nhu:" Là chuyện gì vậy?"
Khương Ngọc:" Hôm qua sau khi anh Trình Khải đưa tớ về có chủ động xin phương thức liên lạc với tớ đấy, cậu biết không lúc đó nếu mình không kiềm chế được liền hét toáng lên rồi! Tối đến còn chủ động nhắn tin cho mình nữa đấy!"
Giản Nhu:" Vậy có nghĩa là anh tớ cũng có tình cảm với cậu rồi! chúc mừng cậu nha! chúng ta sắp thành công rồi!"
Khương Ngọc:" haha! vậy cậu phải tập gọi tớ bằng một tiếng chị Dâu rồi!"
Giản Nhu:" Phải rồi! chị Dâu!"

Khương Ngọc:" Ngoan lắm! em chồng!"
Hai người vừa đi vừa cười nói cho đến khi tới lớp, cô nhanh chóng vào chỗ ngồi trong lòng có chút phân vân không biết có nên đưa hộp sữa chuối cho anh không.

Lục Hàn thấy Giản có vẻ như muốn nói chuyện gì đó với anh nhưng không dám mở miệng liền nhanh chóng mở lời dùm cô.
Lục Hàn:" Có chuyện gì sau?"
Giản Nhu:" Hả à tớ..tớ muốn..!"
Lục Hàn:" Muốn gì?"
Giản Nhu:" Tớ có mua cho cậu hộp sữa chuối mong cậu sẽ uống! bởi vì khi nãy cậu đã giảng bài cho tớ rồi nên tớ mới mua cho cậu!"
Lục Hàn:" Đưa đây!"
Giản Nhu:" Hả à của cậu đây!"
Lục Hàn cầm lấy hộp sữa chuối của cô rồi mở ra uống trước sự ngỡ ngàng của mọi người trong lớp bao gồm cả cô.
Tống Dương nghĩ* Toi rồi! Hàn ca lọt hố vào tình yêu rồi!*
Khương Ngọc nghĩ* Cậu ta vậy mà nhận đồ của Giản Nhu sao! xem ra không đơn giản rồi nhất định hai người đó có gian tình!"
Vũ Nghi nghĩ* Chết tiệt! con nhỏ đó có gì hơn mình chứ!*
Giản Nhu:" Sao cậu ấy không giống với những gì mà Khương Ngọc nói vậy ta, chẳng lẽ mấy chuyện đó là tin đồn!*
Mỗi người một suy nghĩ không ai dám nói trực diện với anh cả, anh vừa uống vừa quay lại nhìn cô thấy vẻ mặt của cô làm cho anh có chút buồn cười.
Lục Hàn:" Cảm ơn cậu!"
Giản Nhu:" Hả à không có gì đâu!"

Lục Hàn:" Hay chúng ta làm một giao dịch đi!"
Giản Nhu:" Giao dịch gì!"
Lục Hàn:" Là tôi sẽ giảng bài cho cậu nếu có bài nào nâng cao và cậu sẽ mua nước uống cho tôi! cậu thấy thế nào!"
Giản Nhu:" Được nha!" * mỉm cười*
Đến giờ ra về cô và Khương Ngọc đi trước, thấy cô đã ra khỏi lớp Tống Dương liền bay nhanh đến chỗ anh để hóng chuyện.
Tống Dương:" Hàn ca! cậu và Giản Nhu có gian tình phải không?"
Lục Hàn:" Bớt tìm hiểu chuyện của tôi đi!"
Tống Dương:" Vậy đã lọt hố Giản Nhu rồi! còn nhận đồ của cậu ấy mua cho thậm chí còn nhiệt tình chỉ bài cho cậu ấy nữa! Lục Hàn tình yêu trước mắt như vậy cậu không còn thừa nhận nữa sao?"
Lục Hàn:" Đó là chuyện của tôi! cậu không cần quan tâm đâu nếu không sắp tới kiểm tra lần tới tôi sẽ nói điểm thật cho bố mẹ cậu đấy!"
Tống Dương:" Aa tớ sai rồi Hàn ca! không ấy cậu cũng giảng bài cho tôi giống như cậu giảng cho Giản Nhu đi!"
Lục Hàn:" Không!" * bỏ đi*
Tống Dương:" Ơ cái đồ trọng sắc khinh bạn này! Đợi tớ với!".
 
Bạn Học Trình, Chúng Ta Hẹn Hò Đi!
Chương 10: 10: Có Lẽ Là Rung Động


Ngày hôm nay là lớp Giản Nhu có tiết thể dục, mọi người nhanh chóng đi thay đồ rồi xuống sân tập, Khương Ngọc đã chuẩn bị vợt cầu lông để đánh với cô.

Sau khi vận động cơ thể xong giáo viên chia ra để tập bóng trước cho tới khi giữa giờ thì cho mọi người chơi thể thao tự do.

Cô và Khương Ngọc tính bắt cặp với nhau, không biết Tống Dương từ đâu tới kéo Khương Ngọc đi.

Tống Dương:" Tớ với cậu là một đội! đi thôi!"
Khương Ngọc:" Ơ còn Giản Nhu thì sao?"
Tống Dương:" Yên tâm còn có Lục Hàn nữa!"
Khương Ngọc:" Lục Hàn thích Giản Nhu nhà tôi thật sao?"
Tống Dương:" Cậu nhìn không rõ sao!"
Khương Ngọc:" Vậy là sự suy đoán của tớ thật rồi!"
Tống Dương:" Vậy chúng ta cần nên hợp tác hai người đó lại với nhau!"
Khương Ngọc:" Lục Hàn có đảm bảo là thích Giản Nhu không hay là trêu đùa với cậu ấy!"
Tống Dương:" Theo tớ thì là thật lòng đấy cậu yên tâm đi!"
Khương Ngọc:" Nếu cậu ta làm Giản Nhu buồn lòng thì tôi xử cậu đây!"
Tống Dương:" Được! hợp tác vui vẻ!"
Khương Ngọc:" Hợp tác vui vẻ!"
Hai người đã bắt tay với nhau để lên kế hoạch tác chiến cô và anh thành một cặp, còn cô thì không hiểu chuyện gì xảy ra đứng yên nhìn cô bạn mình bị người khác kéo đi mất.

Lục Hàn:" Tôi với cậu một đội!"
Giản Nhu:" Đ.

được!"
Cô không biết anh từ đâu đi tới, anh phát ra tiếng làm cho cô có chút giật mình, hai người vừa đi nhận bóng thì có Vũ Nghi đi tới.

Vũ Nghi:" Lục Hàn cậu có thể cùng đội với tớ được không?"
Lục Hàn:" Có rồi!"
Anh trả lời xong liền nắm cổ tay Giản Nhu đi mất bỏ lại cô ta đứng ở đó một mình, anh với cô đi nhận bóng nhưng tay anh vẫn nắm cổ tay của cô không buông.

Giản Nhu:" C.

.

cậu bỏ tay truớc được không như vậy mới chơi bóng được!"
Lục Hàn:" X.

.

xin lỗi!"
Giản Nhu:" Không sao!"
Vũ Nghi thấy hai người tay trong tay liền tức tối nắm chặt tay rồi bỏ đi chỗ khác.

Cô ta trốn trong một gốc nhắn tin cho Ngọc Băng biết vụ việc này, lần trước cũng là do cô ta báo tin mới Ngọc Bằng xuống tìm Giản Nhu.

Lục Hàn chỉ cách cho Giản Nhu chơi bóng, anh chưa bao giờ thấy bản thân lại muốn tiếp cận cô như thế, khi nãy anh đã bảo Tống Dương chung độI với Khương Ngọc còn bản thân thì chung đội với cô.

Có lẽ như Tống Dương đã nói, anh đã rơi vào lưới tình của cô rồi không biết chính xác là khi nào thôi.

Chơi bóng được một lát giáo viên thông báo chơi thể thao tự do.

Giản Nhu:" Lục Hàn tớ đi chơi cầu lông với Khương Ngọc nha!"

Lục Hàn:" Được!"
Cô nhanh chóng đi chỗ Khương Ngọc chơi cầu lông, anh thấy cô có vẻ rất thích chơi môn thể thao này, đánh mãi không thấy mệt.

Đánh được một lúc lâu Khương Ngọc chịu thua không đánh nổi nữa hai người mới tìm chỗ ngồi nghĩ.

Thời tiết có chút nực với lại cô chơi thể thao như vậy mồ hôi nó tuôn ra, đột nhiên có cảm giác lạnh ở bên má, cô quay lại thì thấy trai nước lạnh của anh đưa cho cô.

Lục Hàn:" Cho cậu!"
Giản Nhu:" Cảm ơn cậu!"
Khương Ngọc:" Ây da có mùi gian tình ở đây đâu nhỉ!"
Tống Dương:" Tớ cũng ngửi được mùi hương vị của tình yêu!"
Khương Ngọc:" Haha!"
Giản Nhu:" Hai cậu nói cái gì vậy!"
Lục Hàn:" Tống Dương cậu thèm đòn lắm đúng không?"
Tống Dương:" Khương Ngọc cậu thấy không, mỗi người một câu bao che cho nhau! haha!"
Giản Nhu* Đỏ mặt*
Ba người thấy cô dễ đỏ mặt như vậy liền nghĩ chọc ghẹo cô, cô kêu Khương Ngọc ra đánh cầu lông tiếp nhưng Khương Ngọc đã thấm mệt rồi nên không thể đánh nữa.

Giản Nhu:" Khương Ngọc đi chơi cầu lông tiếp đi!"
Khương Ngọc:" Lục Hàn cậu đánh cầu lông với Giản Nhu đi! tớ sắp bị cậu ấy hành chết rồi!"
Lục Hàn:" Được!"
Khương Ngọc:" Vậy hai người chơi đi tớ với Tống Dương ngồi đây nghỉ ngơi!"
Tống Dương:" Phải đấy!"
Lục Hàn:" Đi thôi!"

Giản Nhu:" Được!"
Hai người nhanh chóng đi ra sân chơi cầu lông, còn Khương Ngọc với Tống Dương thì ngồi bàn luận về hai người, hết nói người xứng đôi thì đến câu chuyện khi hai người quen nhau thì sẽ ra sau.

Vũ Nghi đứng từ xa lấy điện ra chụp hình hai người đang đánh cầu lông cho Ngọc Băng, khi vừa nhận được bức hình ấy Ngọc Băng liến tức tối chửi thầm trong lòng, nếu đây không phải giờ học thì cô ta đã xông ra ngoài để gặp Giản Nhu rồi.

Ngọc Băng* nghĩ: Con nhỏ chết tiệt! này mày cứ đợi đấy dám quyến rũ Lục Hàn của tao!*
Giản Nhu và Lục Hàn chơi cầu lông gần đến hết giờ thể dục mới nghĩ, khi thay đồ xong cô và Khương Ngọc quay lại lớp học để học tiếp môn học còn lại.

Hai người ghé xuống căn tin mua một chút bánh để lót dạ trước mới quay lại lớp học của mình.

Giản Nhu:" Lục Hàn cậu ăn bánh này không?"
Lục Hàn:" Được! cảm ơn cậu!"
Giản Nhu:" Không có gì!" * mỉm cười*
Có như anh đã say đắm nụ cười của cô rồi cầm lấy bánh cô cho vừa ăn vừa nhìn cô, còn cô thì lo bận nhìn bài tập nên không thấy ánh mắt của anh.

Thấy vậy Khương Ngọc ra dấu hiệu cho Tống Dương biết họ đã thành công một nữa rồi.

.
 
Bạn Học Trình, Chúng Ta Hẹn Hò Đi!
Chương 11: 11: Xảy Ra Chuyện


Hôm nay là Giản Nhu và Lục Hàn trực lớp nên khi học xong hai người ở lại lớp học trực lớp với cả hôm nay Trình Khải có cuộc họp đột xuất với đối tác không thể đi đón cô được.
Trình Khải đã nhắn tin cho cô biết rồi, và cũng có kêu tài xế ở nhà đến đón cô.

Tiếng chuông ra về tất cả học sinh nhanh chóng chạy ra khỏi cổng.
Vũ Nghi vừa đi khỏi lớp liền nhanh chóng nhắn tin cho Ngọc Băng để thực hiện kế hoạch của hai người.
Lục Hàn:" Quét lớp xong cậu đi giặt khăn đi để tớ lao lớp cho!"
Giản Nhu:" Được!"
Khương Ngọc và Tống Dương muốn hai người có không gian riêng tư nên đã đi về trước.

Cô quét xong liền đi vào nhà vệ sinh nữa để giặt khăn mà cô không ở đằng sau có người đi theo sau cô.Cô vừa giặt khăn xong liền xoay người để đi ra nhưng bị mấy người chặn lại.

Giản Nhu:" Các cậu tránh ra một chút cho tớ đi ra được không?"
Ngọc Băng:" Tao không tránh đấy!"
Giản Nhu* sợ hãi*:" Các cậu muốn làm gì?"
Ngọc Băng:" Lần trước tao đã cảnh cáo mày tránh Lục Hàn của tao ra rồi mà sao mày không làm theo hôm nay bám dính lấy Lục Hàn của tao không buông hả?"
Giản Nhu:" T..tớ không có!"
Nữ sinh 1:" Nói nhiều với nó làm gì dạy dỗ nó một trận đi lần sau nó sẽ không dám nữa!"
Nữ sinh 2:" Phải đấy!"
Ngọc Băng:" Hôm nay không có con nhỏ bạn của mày nên mày không có ai bảo vệ đâu, tụi bây lên cho tao! Dám bám theo Lục Hàn của tao hả?"
Bốn người xông lên để đánh Giản Nhu, cô chỉ biết khóc lóc xin tha, cả người cô đều có vết thương tụ bầm lại rất đau, trong nhà vệ sinh giờ đây chỉ còn tiếng khóc vang xin thảm thương của cô.

Một trong những người đó còn đổ nước lên người cô làm cho cô vừa đau vừa lạnh.
Vũ Nghi đứng bên ngoài nghe thấy tiếng van xin của Giản Nhu liền vui mừng, ai biểu cô dám quyến rũ Lục Hàn chứ, vì giờ đây học sinh đã về hết nên không ai lại cứu cô được đây là ý của Vũ Nghi đưa ra Ngọc Băng, cô ta đứng một lúc liền đi ra khỏi cổng trường mặc cô có xảy ra chuyện gì.
Ngọc Băng:" Đủ rồi! Trình Giản Nhu xem đây là bài học cho mày, nếu mày dám bám theo Lục Hàn của tao thì lần sau không nhẹ như vậy đâu! tụi mày đi! À quên hôm nay mày hãy tận hưởng ngủ ở nhà vệ sinh thối nác này đi!"
Giản Nhu* Khóc*:" Kh..không hức!"
Giờ đây nhìn cô rất thảm, những vết thương khắp người, cô khóc rất nhiều cộng với vết thương rất đau nên đã ngất đi lúc nào không hay.
Còn về phía Lục Hàn thấy cô đi lâu như vậy liền nhanh chóng đi tìm người, anh đi rất nhiều dãy nhưng không gặp được cô nên anh đành vào nhà vệ sinh tìm kiếm.

Lục Hàn thấy cửa vệ sinh bị cây chổi chặn chốt ở ngoài, anh đoán chắc đã có người giở trò liền nhanh phá cửa ra, vừa phá cửa vừa gọi tên cô.

Lục Hàn:" Giản Nhu cậu có trong đó không? Nếu có hãy trả lời mình đi! Giản Nhu!"
Anh lấy đà rồi đạp banh cái cửa ra, cánh cửa ấy bị anh đạp tung ra đập vào mắt anh là một thân ảnh nằm bất tỉnh dưới sàn nhà lạnh lẽo trên người đầy vết thương.

Anh vội ôm cô không ngừng gọi tên cô.
Lục Hàn:" Giản Nhu! Giản Nhu!"
Anh thấy cô bất động liền bế cô đi lên rồi chạy đi ra ngoài, khi đến ngoài cổng tài xê thấy một người bế tiểu thư nhà mình chạy hớt hãi như vậy liền có chút sợ hãi.
Tài xế:" Tiểu thư nhà tôi làm sao thế?"
Lục Hàn:" Bác mau lái xe đến bệnh viện đi!"
Tài xế:" Được!"
Tài xế nhanh chóng lái xe nhanh đến bệnh viện gần nhất có thể vì ông thấy trên người tiểu thư có rất nhiều vết thương với bất tỉnh nữa, hai người nhanh chóng đưa cô vào cấp cứu, tài xế nhanh chóng thông báo cho gia đình cô biết tin này làm cho mọi người hốt hoảng chạy lại, ngay cả Trình Khải bỏ ngang cuộc họp chạy đến bệnh viện.
Trong lòng anh hiện giờ rất lo lắng cho cô, khi thấy cô nằm bất động trên sàn nhà làm cho anh sợ hãi vô cùng, sợ rằng cô có chuyện gì nguy hiểm đến tính mạng, anh cũng chưa từng có cảm giác sợ hãi mất đi một người như vậy.

Qua sự việc này đã làm cho đã xác định được một điều là bản thân anh đã yêu Giản Nhu rồi!
Anh ngồi một lúc thì gia đình của cô chạy đến, anh có thông báo chuyện này cho Tống Dương biết rồi nên Tống Dương cùng với Khương Ngọc cũng chạy đến bệnh viện để xem tình hình của cô.
Thu Nguyệt:" Con gái tôi sao xảy ra chuyện chứ?"
Trình Lâm:" Là ai làm?"
Tài Xế:" Tôi cũng không rõ nữa, tôi đang chờ tiểu thư xuống nên không biết ở trên lớp tiểu thư đã xảy ra chuyện gì? là cậu thanh niên này bế tiểu thư xuống đấy!"
Trình Lâm:" Cậu có biết chuyện gì xảy ra với con bé nhà chú không?"
Lục Hàn:" Con cũng không rõ! hôm nay là ngày của con với cậu ấy trực, cậu ấy đi giặt khăn lao còn con lao nhà, khu thấy cậu ấy đi lâu vậy liền nhanh chóng đi tìm rồi mới thấy cậu ấy nằm bất tỉnh ở trong nhà vệ sinh rồi!"
Thu Nguyệt:" Nhất định là có người giở trò! ông nhất định phải lấy lại công bằng cho bảo bối chúng ta đấy!"
Trình Lâm:" Tôi sẽ báo lại cho nhà trường điều tra lại chuyện này! tôi sẽ cho bọn chúng một phải trả giá chuyện này!".
 
Bạn Học Trình, Chúng Ta Hẹn Hò Đi!
Chương 12: 12: Trả Giá


Sau khi đèn xanh của phòng cấp cứu tắt bác sĩ nhanh chóng đi cùng với y tá đẩy giường của cô sang phòng khác nằm nghĩ.

Khi đến phòng bác sĩ mới nói tình hình cho mọi người biết.

Bác sĩ:" Tình hình bệnh nhân khá nghiêm trọng, những vết bầm tím rất nhiều, đầu cũng bị va chạm mạnh, vì bị ngâm nước lạnh quá lâu nên bệnh nhân đã nhiễm lạnh! đây cũng là trường hợp của việc bạo lực học đường tôi mong các vị phụ huynh nhanh chóng xử lý chuyện này nếu không còn có những lần khác nữa!"
Trình Lâm:" Cảm ơn bác sĩ! tôi nhanh chóng xử lý vụ việc này!"
Một lúc sau Trình Khải và Khương Ngọc với Tống Dương chạy vào bệnh viện, bọn họ gặp nhau ở cửa phòng của cô rồi nhanh chóng vào phòng.

Trình Khải:" Giản Nhu có sao không?"
Thu Nguyệt:" Đã qua cơn nguy kịch rồi!"
Tống Dương:" Lục Hàn xảy ra chuyện gì vậy?"
Lục Hàn:" Có người giở trò với cậu ấy!"
Trình Khải:" Là ai?"
Trình Lâm:" Chưa rõ! Trình Khải con mau chóng liên hệ bên phía nhà trường làm rõ vụ việc này đi lấy lại công bằng cho bảo bối chúng ta!"
Trình Khải:" Được!"

Em gái anh cưng như cưng trứng cái gì cũng chìu chuộng cô cho cô cái hoàn hảo nhất thậm chí còn không dám la mắng nữa huống chi là động tay động chân, vậy mà bọn chúng làm cô ra nông nỗi này sao, bản thân anh nhất sẽ cho bọn chúng trả giá việc bọn chúng làm.

Thu Nguyệt:" Các con mau về nghĩ ngơi đi tối rồi! cảm ơn cậu nha nếu không phải cậu phát hiện con bé sớm thì con bé sẽ càng nguy hiểm hơn rồi!"
Lục Hàn:" Dạ không có gì đâu ạ!"
Lục Hàn và Tống Dương với Khương Ngọc lần lượt đi ra ngoài, còn bên Trình Khải thì đang liên lạc cho bên nhà trường biết tin.

Tống Dương:" Các cậu có nghi ngờ ai không? từ lúc chuyển tới giờ Giản Nhu không hề đụng chạm đến ai cả mà!"
Khương Ngọc:" Có mà rất nhiều người!"
Lục Hàn:" Là ai?"
Khương Ngọc:" Là những fan cuồng cậu đấy Lục Hàn, nhất là Ngọc Băng và Vũ Nghi, hai người đó là tình nghi cao nhất.

Mấy hôm trước Ngọc Băng có đến tìm Giản Nhu để hỏi chuyện!"
Tống Dương:" Hỏi chuyện gì?"
Khương Ngọc:" Là cái hôm Lục Hàn bỏ tiết ấy!"
Tống Dương:" À tớ nhớ rồi là cái hôm Hàn ca đập bàn rồi bỏ đi sao? có lẽ hôm đó cô ta tưởng Giản Nhu chọc giận Lục Hàn nên mới kiếm cậu ấy để hỏi chuyện!"
Khương Ngọc:" Ừm! Lục Hàn nếu chuyện này thật có liên quan đến cậu thì cậu sẽ xử lý thế nào?"
Lục Hàn:" Cho bọn chúng nhận lại gấp đôi!"
Ba người nói xong liền nhanh chóng trở về nhà, theo những gì Khương Ngọc nói thì anh cũng đoán được một phần là do ai làm rồi, anh nhất định sẽ thay cô trả lại bọn chúng gấp đôi.

Sáng hôm sau, Trình Khải lên trường cô để giải quết chuyện của cô.

Chuyện cô bị đánh đã được lan truyền khắp trường rồi.

Quay về lúc tối một chút, cùng một buổi tối hiệu trưởng trường cô lại nhận được cuộc gọi từ hai người có thế lực lớn khiến cho ông ta không dám chậm trễ kêu người đi điều tra ngay lập tức, cuộc gọi đầu tiên là của Trình Khải, cuộc gọi thứ hai là của Lục Hàn.

Tại phòng hiệu trưởng, ông ta đang đổ mồ hôi vì có những nhân vật lớn ở đây, Trình Khải, và Lục Hàn đang ngồi chờ câu trả lời của ông ta.

Hiểu Trưởng:" Chuyện này đã có kết quả rồi, khi nhận được tin của Trình Tổng đây tôi không dám chậm trễ mà ngay lập tức điều tra ngay!"

Trình Khải:" Người đâu?"
Hiệu trưởng:" Xin ngài chờ một lát tôi đã kêu giáo viên và phụ huynh của các em ấy đến trường để họp rồi, ngài yên tâm!"
Lần lượt từng người bước vào phòng hiệu trưởng, ông ta thấy đã đông đủ thì bắt đầu làm rõ việc này.

Hiệu trưởng:" Bốn người các em có biết hôm nay tôi mời các em lên đây có chuyện gì không?"
Nữ sinh 1:" Dạ không ạ!"
Hiệu trưởng:" Giỏi lắm! đánh bạn xong rồi không biết chuyện gì sao?"
Mẹ Ngọc Băng:" Ông nói gì mà đánh nhau! con gái tôi ngoan thế này mà bảo nó đánh bạn học sao?"
Hiệu trưởng:" Đã có bằng chứng rồi nên mời các phụ huynh của bốn em coi việc làm mà các người cho đây là ngoan ngoãn!"
Hiệu trưởng bật video lên khiến cho bốn người kia tái mặt lại, trong video rất nghe rõ tiếng là thảm thiết của Giản Nhu làm cho anh và Trình Khải rất đau lòng hận không thể bóp cổ chết từng người.

Sau khi video kết thúc, những bậc phụ huynh của bốn người đồng thời im lặng không biết nói gì hơn liền nhanh chóng thay phiên xin lỗi.

Trình Khải:" Một từ xin lỗi liền làm cho em gái tôi hồi phục lại sao? các người nghĩ tôi bỏ qua dễ dàng vậy sao?"
Ngọc Băng:" Video đó là cắt ghép! tôi không có làm sai gì hết?"
Mẹ Ngọc Băng:" Mày mau im miệng đi!"
Hiệu trưởng:" Nếu các người còn không chịu thừa nhận thì còn một người làm nhân chứng nữa! Vũ Nghi em vào đi!"
Ngọc Băng nghe cái tên thì bất ngờ không thôi, cô ta không ngờ Vũ Nghi lại đi phản bội cô ta như vậy.

Ngọc Băng như đang phát điên lên vậy.

Ngọc Băng:" Mẹ chính là nó, nó đã lên kế hoạch đó cho tụi con làm! !"
Vũ Nghi:" Cậu nói gì vậy tớ không có quen cậu với lại tớ cũng không có lý do gì để hại Giản Nhu cả!"
Ngọc Băng:" Mày nói dối! là mày bày trò này cho tao mà bây giờ mày lại phản bội tao! !"
Mẹ Ngọc Băng:* chát*: " Mày làm tạo chưa đủ mất mặt sao bây giờ còn đổ lỗi cho người khác!"
Ngọc Băng* im lặng*
Mẹ Ngọc Băng:" Tôi xin cậu tha cho tụi nó một lần này thôi! là mấy đứa nó không hiểu chuyện tôi! !"
Trình Khải:" Bà tính nói chuyện bồi thường sao? nực cười nhà tôi không thiếu tiền nên không cần nhận vài tiền lẻ của nhà bà đâu!"
Lục Hàn:" Ông cứ theo nội quy mà làm!"
Ngọc Băng:" Không được! Lục Hàn cậu không thể vì con nhỏ đó mà đối xử với tớ như vậy!"
Lục Hàn:" Xem ra để cô biến mất mới vừa mắt tôi!"
Mẹ Ngọc Băng:" Không tôi xin cậu đấy lục thiếu gia tha cho nó đi làm ơn!"
Lục Hàn:" Ông không nghe những gì tôi nói sao?"
Hiệu trưởng:" Vâng tôi hiểu thưa lục thiếu gia! tôi sẽ cắt bỏ danh sách bốn em này ra khỏi trường và các em chính thức bị đuổi ra khỏi trường, còn nữa vì vết thương của bạn học Giản Nhu khá nặng nên gia đình đã kiện bốn em này lên toà vì tội hành hung, tuy bốn em này chưa đủ tuổi nên sẽ bị đưa đến trại cải tạo vị thành niên 3 năm lát nữa bọn họ sẽ đến!"
Ngọc Băng:" Không! huhu mẹ cứu con đi! Lục Hàn xin cậu bảo bọn họ tha cho mình đi! mình làm vậy đều vì yêu cậu cả đấy! Lục Hàn! Còn mày Vũ Nghi tất cả là tại mày hết! tại mày hết!".
 
Bạn Học Trình, Chúng Ta Hẹn Hò Đi!
Chương 13: 13: Công Khai Bảo Vệ Cô


Ngọc Băng không ngừng cầu xin Lục Hàn, càng làm như làm cho anh chán ghét thêm.

Chưa đợi cô ta la hét xong thì có người đưa bốn người đi, làm cho mấy bậc phụ huynh cũng vang khóc xin tha.
Chuyện này đã làm tác động đến cả trường ai nấy cũng nhanh chóng đi ra xem hóng hớt chuyện và bốn người đó được đưa đi đến trại cải tạo được lan truyền khắp trường.
Sau khi giải quyết xong Trình Khải có chuyện muốn nói với anh nên hai người cũng nhanh chóng đi ra chỗ vắng người để nói chuyện.
Trình Khải:" Chuyện em gái tôi bị đánh là liên quan đến cậu!"
Lục Hàn:" Xin lỗi vì liên lụy đến cậu ấy! tôi có thể đảm bảo sẽ không có lần thứ hai xảy ra chuyện này đâu!"
Trình Khải:" Cậu thích Giản Nhu!"
Lục Hàn:" Phải! tôi nhất định bảo vệ được cậu ấy!"
Trình Khải:" Tôi mong cậu nói được phải làm được đấy Lục Hàn thiếu gia!"
Lục Hàn:" Tôi nhất định làm được!"
Trình Khải:" Được rồi vậy tôi đi trước cậu mau vào lớp học đi! cúp hai môn rồi đấy!"
Lục Hàn:" Ừm!"

Hai người nói chuyện xong thì mỗi người đi một nơi, đang trên đi lên lớp thì bất ngờ anh bị Vũ Nghi chặn lối đi.
Vũ Nghi:" Lục Hàn cậu nghe tớ nói một chút được không?"
Lục Hàn:" Nhanh"
Vũ Nghi:" Chuyện là hồi nãy những gì Ngọc Băng nói không phải sự thật đâu, tớ với cậu ta không quen nhau là thật đấy! cậu ấy vu khống tớ đấy cậu phải tin tôi!"
Lục Hàn:" Vậy lúc quay video xong không cứu người trước! lúc tôi lại cũng không thấy cô ở đó!"
Vũ Nghi:" Lúc đó tớ chạy đi tìm người giúp khi quay lại liền không thấy người đâu!"
Lục Hàn:" Là như vậy sao!"
Vũ Nghi:" Phải những gì tớ nói là sự thật cậu phải tin tớ!"
Lục Hàn:" Tôi không cần biết cô có liên quan không nhưng cô nên nhớ một điều này là không nên đụng tới Giản Nhu nếu không tôi không tha bất kì ai đâu!"
Vũ Nghi:" Chẳng lẽ cậu thích Giản Nhu rồi sao?"
Lục Hàn:" Chuyện này không liên quan đến cô!"
Nói xong anh bỏ đi mất hút để cho cô ta đứng một mình bơ vơ ở đó một mình, lựa hận trong lòng cô ta càng ngày càng tăng lên.

Cô ta không ngờ loại bỏ một đối thủ lại thêm một đối thủ khác lần này anh còn chủ ra mặt bảo vệ cô nữa.
Phải chuyện báo tin rồi ra kế hoạch cho Ngọc Băng hại cô rồi tự mình quay video lại làm bằng chứng điều này là nằm trong kế hoạch của cô ta hết.

Cô ta chỉ mượn tay giết người rồi tự biến bản thân là anh hùng, mong lần này sẽ lấy được sự chú ý của Lục Hàn.
Nhưng không ngờ cô ta lại nhận được câu trả lời này của anh, cô ta không can tâm bản thân cô ta lại chịu thiệt như vậy, nhất định sẽ đòi lại kể cả anh cũng vậy.
Lục Hàn vừa bước vào lớp thì Tống Dương và Khương Ngọc qua lại bên chỗ anh để hỏi chuyện.
Tống Dương:" Mọi chuyện xong rồi sao?"
Lục Hàn:" Ừm!"
Khương Ngọc:" Nghe nói bốn người bọn họ chỉ bị giam ở trại cải tạo 3 năm thôi sao? như vậy có nhẹ quá với bọn chúng không?"
Lục Hàn:" Đơn nhiên sẽ không dễ dàng như vậy rồi, đụng vào người của tôi thì phải có giá của nó!"
Tống Dương:" Cậu đã làm gì?"
Lục Hàn:" Chỉ cho bọn hò nếm mùi đau khổ một chút, những công ty của bọn họ đều bị phá sản hết rồ!"

Khương Ngọc:" Cậu nhanh tay thật đấy Lục thiếu gia!"
Lục Hàn*nhếch môi*
Khương Ngọc:" Tan học chúng ta đi thăm Giản Nhu nha! nghe nói cậu ấy đã tỉnh lại rồi!"
Lục Hàn:" Ừm!"
Sau khi kết thúc buổi học cả ba người nhanh chóng ngồi xe lên chạy đến bệnh viện để thăm cô, vừa bước cửa vào liền thấy cô đang ngồi dựa lưng vào thành giường.
Thu Nguyệt:" Các con tới thăm Giản Nhu sao?"
Khương Ngọc:" Dạ vâng!"
Thu Nguyệt:" Vậy các con cứ ngồi đây đi ta đi xuống mua đồ ăn cho nó!"
Tống Dương:" Vâng!"
Giản Nhu:" Phiền các cậu quá!"
Lục Hàn:" Không phiền đâu!"
Giản Nhu:" Nghe nói cậu là người bế tớ đến bệnh viện, tớ cảm ơn cậu nhé! nếu không có cậu tớ không biết phải làm sao?"
Lục Hàn:" Xin lỗi vì tôi mà cậu bị thương!"
Giản Nhu:" Không hẳn là lỗi của cậu đâu nên cậu đừng trách bản thân mình!"
Khương Ngọc:"Cậu đã khỏe hơn chưa?"
Giản Nhu:" Khoẻ rồi!"
Tống Dương:" Vậy chừng nào cậu mới quay lại trường học?"

Giản Nhu:" Có lẽ là mấy ngày tới nữa!"
Bốn người nói chuyện một hồi mặt trời cũng đã chuyển tối đi, Lục Hàn và Tống Dương về trước, còn Khương Ngọc thì đợi Trình Khải đến.
Trình Khải đến bệnh viện thăm cô còn mua rất nhiều đồ tẩm bổ cho cô ăn, bắt cô phải ăn sạch đống đồ này rồi mới buông tha cho cô.

Thấy trời đã tối hẳn Thu Nguyệt lên tiếng.
Thu Nguyệt:" Trình Khải con mau đưa Khương Ngọc về nhà đi! con bé là con gái không nên đi một mình đâu!"
Giản Nhu:" Phải đấy anh hai!"
Trình Khải:" Được rồi nghe theo em hết được chưa* xoa đầu cô* đi thôi Khương Ngọc anh đưa em về!"
Khương Ngọc:" Vậy phiền anh quá!"
Trình Khải:" Không phiền đâu!"
Hai người nhanh chóng lên xe rồi chạy đi đến nhà Khương Ngọc, trên xe cô ấy lại bắt đầu tám chuyện trên trời dưới đất cho Trình Khải nghe, vậy mà anh cũng chịu khó lắng nghe còn rất nhiệt tình đáp lại.

Đến nhà Khương Ngọc, hai người chào tạm biệt nhau rồi Trình Khải nhanh chóng quay trở lại bệnh viện để chăm sóc cô..
 
Bạn Học Trình, Chúng Ta Hẹn Hò Đi!
Chương 14: 14: Xấu Hổ


Sau vài ngày nghỉ ngơi Giản Nhu cũng đã hồi phục nhưng vết bầm vẫn còn chưa tan hết, Giản Nhu cũng bắt đầu đi học lại.

Mọi người trong lớp ai cũng hỏi thăm cô làm cho cô rất vui, những ngày ở bệnh viện thầy giáo chủ nhiệm cũng đến thăm cô một lần rồi.

Một tiết học trôi qua nhanh chóng, cô đang dọn lại bút viết của mình, tay Lục Hàn kéo tập qua vô tình làm rớt bút của Giản Nhu xuống sàn nhà.

Cả hai như phản ứng tự nhiên vậy cùng cúi xuống nhặt viết, vì khoảng cách có chút hẹp đầu hai người vô tình chạm vào nhau.

Giản Nhu:" Aa!"
Lục Hàn:" Cậu không sao chứ! để tớ nhặt cho!"
Anh nhanh chóng cuối xuống nhặt lại còn bản thân cô lại ôm đầu, anh kéo ghế lại gần mình để xem trán của cô.

Lục Hàn:" Bỏ tay ra!"
Cô rất nghe lời nên cũng đã bỏ tay ra cho anh xem tình trạng trán cô, anh vừa xem vừa lấy tay xoa nhẹ trán cho đỡ đau.

Cô cảm nhận được hơi nóng của bàn tay anh thì có chút giật mình không ngờ anh lại ngồi xoa trán cho cô.

Lục Hàn:" Đã đỡ đau hơn chưa!"
Giản Nhu:" Àh.

.

đỡ đau rồi!"
Lục Hàn:" Chán cậu đỏ hết rồi!"
Giản Nhu:" Không sao đâu lát sẽ hết ấy mà!"
Lục Hàn:" Không được! mau theo tôi xuống phòng y tìm đồ chườm trán cho cậu!"
Giản Nhu:" Không cần đâu!"
Lục Hàn:" Nhanh nếu không tôi bế cậu đi trước mặt mọi người đấy!"
Giản Nhu:" Không được! tớ đi theo cậu là được chứ gì!"
Hai người đi một trước một sau đến phòng y tế, trong phòng không có một bóng người, không biết người trực ở đây đi đâu mất rồi!
Lục Hàn kéo tay cô lại ngồi trên giường còn bản thân thì đi tìm đồ chườm cho cô, khi tìm được anh đưa tay vén tóc cô ra phía sau rồi chườm lên trán đã sớm ửng đỏ của Giản Nhu.

Anh cúi xuống chườm cho cô, bốn mắt chạm nhau khiến cho cả hai như có dòng điện chạy ngang vậy, khoảng cách gần như vậy anh có chút không tự chủ được nên đã xích lại gần cô hơn.

Tim Giản Nhu như muốn nổ tung ra vậy cánh tay cô nắm chặt cạnh giường, khi hai cánh mũi chạm nhau thì đột nhiên cánh cửa mở ra làm cho Lục Hàn và Giản Nhu giật mình vội tách nhau ra.

Người trực Y tế:" Hai em bị thương ở đâu sao?"
Lục Hàn:" Trán của cậu ấy đang sưng đỏ!"
Anh là người phản ứng nhanh nhất, còn Giản Nhu mặt đã sớm ửng hồng lên rồi vì xấu hổ.

Người trực y tế:" Em bị sốt sao mặt lại đỏ thế này!"
Giản Nhu:" Dạ không phải đâu ạ! trán em đỡ rồi em xin phép đi về trước lớp trước!"

Cô nói xong liền cầm tay kéo anh đi ra khỏi phòng y tế, hồi nãy không biết người đó có nhìn thấy cảnh hồi nãy không nữa.

Lục Hàn:" Cậu xấu hổ chuyện hồi nãy sao nên mới vội cầm tay tôi kéo đi nhanh như vậy!"
Giản Nhu* buông tay anh ra *:" Không có!"
Lục Hàn:" Vậy sao mặt cậu lại đỏ như vậy, chẳng lẽ lời người nãy nói là sự thật bị sốt sao?"
Giản Nhu:" Tớ không có! không nói với cậu nữa tớ lên lớp trước đây.

!"
Cô nhanh chóng bỏ đi trước còn anh vừa đi vừa đút tay vào túi quần, trong ánh mắt anh đều hướng về bóng dáng của Giản Nhu, môi nở một nụ cười nhẹ rồi đi theo cô vào lớp.

Giản Nhu vừa đi nhanh vừa xấu hổ, đã ai làm cô xấu hổ chứ lại còn chọc ghẹo cô nữa, cô thật muốn độn thổ xuống đất quá đi.

Khương Ngọc:" Giản Nhu hôm nay chúng ta đi chơi không, tớ có hai vé xem phim nè!"
Giản Nhu:" Xem phim sao! được chúng ta đi!"
Khương Ngọc:" Vậy lát nữa học xong rồi xuất phát đi luôn!"
Giản Nhu:" Được để tớ nhắn cho anh hai mình một tiếng cái đã!"
Khương Ngọc:" Ok!"
Anh ngồi nghe cuộc đối thoại của hai người mà cảm giác như mình là người vô hình vậy! tại sao cô lại không quan tâm anh chứ, anh cũng muốn đi chơi cô nữa! Thấy hai người họ không ai mở lời mời trước anh cũng không dám mở lời với cô nên đành nén lại sự khó chịu này.

Tiếng chuông reo lần lượt mọi người thi nhau chạy, Giản Nhu và Khương Ngọc cũng đi ra theo mọi người mà không cần đợi hết người như bữa trước nữa.

Còn anh ngồi chờ cô mở lời mời rũ mình đi theo cho đến cuối buổi cô vẫn không nói gì hết thậm chí còn không nhìn anh một lần nữa, cho nên tâm trạng hơi bực tức một xíu.

Tống Dương:" Hàn ca cậu sao vậy? sao lại khó ở nữa rồi!"
Lục Hàn:" Cậu muốn ăn đòn lắm đúng không?"
Tống Dương:" Không có hihi! hôm nay đi đánh bóng không, tụi kia đã chờ sẵn chỗ cũ rồi!"
Lục Hàn:" Đi!"
Anh mang tâm trạng bực mình đi đến sân bóng rồi bật công suất đánh bóng khiến ai cũng phải chịu khó chặn bóng lại nhưng đều không được.

Nam sinh 1:" Hàn ca bị làm sao đấy!"
Tống Dương:" Tôi cũng không biết, các cậu cố gắng phòng thủ đi!"
Nam sinh 1:" Sao tui khổ quá vậy nè!"
Tống Dương* Vỗ vỗ vai nam sinh đó!*
Còn hai cô đi xem phim xong còn ghé ăn nữa mới về, Trình Khải vẫn là tài xế của cô, hai người chạy đến nhà của Khương Ngọc trước rồi mới chạy về!.
 
Bạn Học Trình, Chúng Ta Hẹn Hò Đi!
Chương 15: 15: Chăm Sóc Cô


Sáng hôm sau Lục Hàn đã đi học sớm hơn vì anh biết cô lúc nào cũng đi học sớm nhất, anh muốn cùng cô không gian riêng tư nói chuyện trước khi vào học.

Anh đến lớp thì không có một ai trách bản thân có phải đến sớm quá không, anh đi lại ngồi chờ cô nhưng từng người từng người bước vào lớp anh lại không thấy bóng dáng của cô đâu cả.

Lục Hàn* nghĩ: Chẳng lẽ là nghỉ học rồi*
Suy nghĩ vừa dứt thì thấy một thân ảnh bước từ từ vào nhưng vẻ mặt lại có chút mệt mỏi, cô khó khăn đi lại chỗ ngồi rồi nằm dài ra bàn mà không chú ý đến anh.

Lục Hàn:" Cậu bị bệnh sao?"
Giản Nhu:" K.

hông phải! cậu học bài đi đừng để ý đến tớ!"
Lúc sáng thức dậy Giản Nhu đã cảm giác được đau bụng quằn quại rồi, cô cứ mình đau bụng bình thường nhưng khi thấy ướt ướt thì hốt hoảng chạy vào nhà vệ sinh.

Thời kì kinh nguyệt của cô có chút không định, nếu tính đúng ngày là tuần sau cô mới đến ngày rụng dâu, cho nên ngày hôm nay cô trở tay không kịp.

Cô nằm dài trên bàn học, một tay ôm bụng, cô nghĩ chắc học xong tiết này cô sẽ xin xuống phòng y tế nằm, chứ nếu nhịn cho hết buổi học này không chừng cô sẽ xỉu mất.

Đã vào lớp rồi anh thấy cô vẫn nằm dài trên bàn, lần đầu tiên anh thấy cô dám làm vậy trong giờ học, anh lấy bút khều nhẹ cô, cô quay lại nhìn anh.

Giản Nhu:" Có chuyện gì sao?"
Lục Hàn:" Vào lớp rồi!"
Giản Nhu:" Ờh"
Cô ngồi thẳng lên nhưng lại có cảm giác cái lưng của cô muốn gãy làm hai, vừa đau lưng vừa đau bụng ập đến khiến cô nhíu mày.

Lục Hàn:" Cậu có sao không!"
Giản Nhu:" T.

.

tớ đau quá!"
Anh nghe vậy liền đứng dậy ngay lập tức làm cho mọi người chú ý đến anh, giáo viên cũng dừng lại việc giảng lại nhìn anh.

Lục Hàn: Thưa thầy bạn Giản Nhu khó chịu trong người giờ em đưa bạn ấy đến phòng y tế!"
Anh nói xong không kịp giáo viên trả lời mà ngay lập tức cuối xuống bế cô trên tay đi đến phòng y tế khiến cho mọi người trong vụ lớp ai cũng há hốc mồm.

Giản Nhu:" C.

cậu không cần phải bế tớ đâu! cậu có thể dìu tớ đi mà!"
Lục Hàn:" Im lặng đi!"
Giản Nhu* ngoan ngoãn trong lòng anh*
Đến phòng y tế anh đặt cô xuống nhẹ nhàng cho cô nằm ngay ngắn lại.

Người trực y tế:" Em ấy bị làm sao đấy!"
Lục Hàn:" Cậu ấy cứ ôm bụng suốt!"
Người trực y tế quay lại nhìn cô thấy cô ngại không dám nói bệnh tình trước mặt anh, mỉm cười nói với anh.

Người trực Y tế:" Bạn em không sao đâu, em đi pha nước đường đỏ và lấy túi chườm ấm lại, cứ để bạn ấy ngủ ở đây một lát rồi sẽ không sao nữa!"
Lục Hàn:" Vâng!"
Anh nhanh chóng chạy đi lấy theo chỉ dẫn, cô tính nói không cần phiền anh nhưng chưa kịp mở miệng thì người đã chạy đi từ lúc nào rồi.

Người trực y tế:" Bạn trai em rất tốt đấy!"
Giản Nhu* đỏ mặt*: " Cậu ấy không phải bạn trai em!"
Người trực y tế:" Vậy sao! nhưng từ lúc bế em vào đây gương mặt rất lo lắng cho em, cô nghĩ cậu bạn đó thích em rồi!
Giản Nhu* đỏ mặt*:" Chắc k.

hông phải đâu ạ!"
Người trực y tế:" Được rồi không nói nữa em nằm đây nghĩ ngơi đi!"
Giản Nhu:" Dạ vâng!"
Từ khi bế cô đi ra khỏi lớp Vũ Nghi liền không tập trung vào việc học cứ luôn nhìn phía cửa lớp mong anh quay lại học nhưng không ngờ anh ở đó chăm sóc cô.

Cô ta càng nghĩ càng bực mình tay thì siết chặt cây bút làm nó như muốn gãy làm đôi vậy.

Giản Nhu nằm một lát rồi anh mới quay lại, đưa cho cô uống nước đường đỏ và đưa túi cho cô chườm bụng, anh lúc đi lấy những thứ này thì mới phát hiện ra bệnh của cô là gì.

Bởi vì lúc nhỏ anh cũng thấy ba anh chăm sóc mẹ anh như vậy khi bà ấy đến ngày kinh nguyệt nên anh đoán chắc là do đến ngày cô mới bị như vậy.

Giản Nhu:" Cậu quay lại lớp học đi!"
Lục Hàn:" Cậu ngủ đi rồi tôi sẽ đi!"
Cô không muốn vì bản thân mình mà ảnh hưởng đến việc học tập của anh nên đã kêu anh về lớp học.

Cô ngoan ngoãn nhắm mắt ngủ lại, từ từ cô cũng chìm vào giấc ngủ.

Anh thấy cô đã ngủ rồi liền đắp mền ngay ngắn lại cho cô, cuối cùng là đặt một nụ hôn xuống trán của cô rồi mới quay về lớp học.

Vừa vào lớp Khương Ngọc đã quay xuống hỏi han tình hình của cô rồi, khi nhận câu trả lời thì mới yên tâm quay lên học tiếp, cô tính hết tiết này sẽ xuống xem cô như thế nào mà anh lại bảo cô đã ngủ nên không đi vì không muốn đánh thức cô.

Những tiết học trôi qua, mỗi lần đến giờ ra chơi anh đều xuống phòng y tế để canh cho cô, đến khi hết giờ anh giúp cô dọn balo rồi cầm xuống phòng y tế.

Giản Nhu:" Ra về rồi sao?"
Lục Hàn:" Ừm! cậu còn đau không?"
Giản Nhu:" Đỡ hơn rất nhiều rồi! cảm ơn cậu!"
Lục Hàn:" Không có gì!"
Giản Nhu:" Cậu về trước đi! tớ đã gọi cho anh tớ rồi chắc anh ấy cũng đã tới rồi!"
Lục Hàn:" Vậy tôi bế cậu đi!"
Giản Nhu:" Không không cần đâu! nếu không cậu dìu tớ là được rồi!"
Lục Hàn:" Được!"
Anh biết vì cô ngại nên đành nghe theo cô mà dìu cô đi đến cổng, thấy xe rời đi anh mới yên tâm chạy xe về nhà.

.
 
Bạn Học Trình, Chúng Ta Hẹn Hò Đi!
Chương 16: 16: Phá Đám


Bởi vì cô còn đau bụng nên đã xin nghỉ thêm một ngày rồi mới đi học tiếp, hôm đó anh cũng đến sớm chờ cô nhưng lại không biết cô nghĩ học đến khi Khương Ngọc nói anh mới biết.

Anh cũng nhận ra bản thân không có phương thức liên lạc với cô, tâm trạng anh lại bắt đầu khó chịu nên cúp học ngày này, cô không đi học thì anh đi học làm gì.

Đến ngày cô đi học lại, cô vẫn đi sớm như bình thường, còn anh thì quyết định đi trễ lại, anh nghĩ không chừng hôm nay cô lại nghĩ nữa.

Gần đến giờ vào học thì anh mới bước vào lớp thì thấy cô đang ngồi nói chuyện vui vẻ với Khương Ngọc, anh nhanh chóng đi lại chỗ ngồi, anh quan sát thấy hôm nay cô đã đỡ hơn rất nhiều rồi.

Chuông reo vào lớp Khương Ngọc cũng quay lên, anh nhanh chóng mở miệng nói chuyện với cô.

Lục Hàn:" Đưa điện thoại di động của cậu đây!"
Giản Nhu:" Để làm gì!"
Lục Hàn:" Lát cậu sẽ biết!"
Giản Nhu:" Ờh! Đây!"
Giản Nhu vừa trả lời anh vừa lục lọi balo để lấy di động của mình cho anh, không biết anh làm gì nữa chỉ thấy anh bấm bấm cái gì đó một lát sau mới đưa lại cho cô.

Giản Nhu:" Cậu làm gì vậy!"
Lục Hàn:" Kết bạn Wechat để say này có gì liên lạc với cậu!"

Giản Nhu:" Àh!"
Nhờ câu nói của người trực Y tế làm cho cô nghĩ đến những hành động gần đây của anh, chẳng lẽ anh thích cô thật sao! cô vừa nghĩ vừa lắc đầu, chắc không đâu! sao có thể chứ.

Cô lén nhìn gương mặt của anh, anh thấy cô như vậy liền mỉm cười không vạch trần cô mà cho cô nhìn ngắm bản thân mình.

Giản Nhu nhìn một lúc rồi cũng quay lên học bài tiếp, học được hai tiết đầu thì giáo viên chủ nhiệm lại thông báo được nghỉ vì giáo viên phải đi họp gấp.

Khương Ngọc:" Còn sớm như vậy chúng ta đi đâu chơi đi Giản Nhu!"
Giản Nhu:" Tớ tính đi thư viện đọc sách sẵn tiện làm mấy bài tập luôn!"
Khương Ngọc:" Haiz vậy tớ về trước, tớ không muốn vào thư viện đâu!"
Giản Nhu* Mỉm cười*:" Được!"
Cô dọn dẹp lại đồ dùng học của mình tính bước đi nhưng lại cánh tay anh chặn lại.

Lục Hàn:" Tôi đi cùng cậu!"
Tống Dương:" Vậy cậu không đi đánh bóng sao!"
Lục Hàn:" Không! chúng ta đi thôi!"
Giản Nhu:" Được!"
Hai người bỏ đi để lại Tống Dương ở đó lẩm bẩm gì đó, còn Vũ Nghi thấy hai người đi liền bám theo sau, cô ta không muốn hai người có không gian riêng tư với nhau đâu.

Sau khi đến thư viện hai người tìm chỗ nào vắng người để ngồi, lựa được chỗ xong cô cùng anh đi lựa thêm những cuốn sách mình đọc.

Về chỗ ngồi thì anh nhíu mày.

Vũ Nghi:" Cho tớ học chung với hai người nha!"
Giản Nhu:" Được nha!"
Cô ta nhanh chóng đi lại ngồi gần Lục Hàn, là anh ngồi giữa hai người phụ nữ, anh muốn từ chối nhưng lại sợ cô buồn nên đành chấp nhận cho cô ta ở đây.

Vũ Nghi như được nước lấn tới liền không kiềm chế được mà hỏi anh cái này đến cái khác làm cho anh rất bực mình.

Lục Hàn:" Nếu cô không học bài thì đi ra chỗ khác đi!"
Vũ Nghi:" T.

.

tớ xin lỗi!"
Mặc dù cô biết Vũ Nghi đến đây họ là vì Lục Hàn nhưng vẫn cho cô ta ngồi chung và cô cũng không dám từ chối cô ta nữa vì bản thân nhút nhát của cô.

Lục Hàn:" Giải không ra sao?"
Giản Nhu:" Ừm!"
Lục Hàn:" Đưa đây để tôi giảng cho cậu!"
Giản Nhu:" Cảm ơn!"
Hai người quay đầu chụm lại với nhau để nghe giảng bài bỏ mặt Vũ Nghi đang tức tối một mình ở bên kia, cô ta nhìn cô bằng đôi mắt căm hận, vì hồi nãy bị anh nhắc nhở nên cô ta không dám lên tiếng nữa sợ anh lại ghét cô ta thêm.

Hai người học cùng nhau gần đến giờ cơm trưa mới rời đi khỏi thư viện.

Lục Hàn:" Giản Nhu chúng ta đi ăn đi!"
Vũ Nghi:" Vậy cho tớ đi cùng với được không? Giản Nhu tớ thấy một quán này rất ngon chúng ta đi thôi!"
Giản Nhu:" C.

.

chờ đã! !"
Vũ Nghi không cho cô trả lời mà kéo tay cô đi trước, rồi còn quay đầu lại thúc giục anh đi nhanh lên, anh rất muốn ném cô ta ra khỏi người cô lập tức.

Ba người đến một cửa hàng thức ăn, cô ta tự mình lựa chỗ ngồi rồi kéo cô ngồi bên cạnh mình, cô ta không cho cô ngồi bên kia vì biết thế nào Lục Hàn sẽ ngồi bên cạnh Giản Nhu mà thôi.

Vũ Nghi:" Giản Nhu cậu muốn ăn món gì? cậu gọi đi! Còn Lục Hàn nữa cậu mau xem món đi! ở đây toàn là món ngon không đấy còn có những món cậu thích ăn nữa đấy!"
Giản Nhu* nghĩ: cậu ấy biết sở thích của Lục Hàn sao? quan hệ của hai người đó có thực sự là bạn bè không?*
Cô nhanh chóng gọi món của mình, trong suốt bữa ăn chỉ có một mình Vũ Nghi tự độc thoại một mình lâu lâu cô cũng trả lời mấy câu.

Lục Hàn:" Để tôi đưa cậu về!"
Giản Nhu:" Vậy có phiền cậu không?"
Lục Hàn:" Không có!"
Vũ Nghi:" Lục Hàn cậu cho tớ giang đến nhà với, xe nhà tớ có chút trục trặc nên lâu lắm mới tới!"
Lục Hàn:" Nhà của cậu tôi không biết đường với lại xe không đủ chỗ ngồi đâu! Đi thôi Giản Nhu!"
Giản Nhu:" Ờh!"
Hôm nay anh không đi xe đạp mà cho tài xế nhà chở, trong lúc ăn anh đã gọi xe đến rước rồi.

Cả hai nhanh chóng lên xe bỏ lại cô ta ở đó.

Vũ Nghi:" Cái gì mà không đủ chỗ chứ! Ais tại con nhỏ đó hết! bực mình thật!".
 
Bạn Học Trình, Chúng Ta Hẹn Hò Đi!
Chương 17: 17: Chuẩn Bị Cho Giáng Sinh


Nhờ có phương thức liên lạc với cô, mỗi đêm anh sẽ nhắn chúc ngủ ngon cho cô, hai người cũng dần dần kéo khoảng cách với nhau hơn rồi.

Lục Hàn đã lên kế hoạch để tỏ tình Giản Nhu rồi chỉ cần đợi thời cơ tới anh nhất định sẽ không để cô thoát ra khỏi lòng bàn tay đâu.

Tuần sau là tới ngày thi học kì nên cô càng quyết liệt học hơn, những bài nào cô không biết thì quay lại hỏi anh, nhiều lần như vậy khiến cô giờ cảm thấy không còn ngại như lúc đầu nữa.

Có ngày nghĩ thì cô sẽ rủ anh đến thư viện để giảng bài cho cô.

Anh thấy cô học xuyên suốt như vậy thì có chút thương xót cho cô, mặc dù anh có khuyên nhưng cô không chịu làm theo, anh bất lực với cô rồi.

Thời gian kì thi cũng đã đến, cô đến trường rất sớm để đi tìm phòng thi của mình, không ngờ cô lại thi cùng phòng với anh.

Đứng chờ thêm một lúc sau thì anh cũng đến đứng gần cô, cô vẫn còn một bài làm không làm được nên tranh thủ hỏi anh để cho anh giảng.

Anh cũng không nỡ từ chối đành đứng sát cô để giảng.

Giám thị:" Đã đến giờ rồi các em mau chóng để đồ ở ngoài đem vào phòng thi những thứ đã quy định nếu làm trái thì lập biên bản!"
Lục Hàn:" Cậu đem đủ rồi chứ!"
Giản Nhu:" Đã đem đủ rồi!"
Từng người bước vào phòng thi, thời gian lận bài 90 phút, hôm nay cô thi bốn môn lận nên cô có chút lo lắng.

Thời gian trôi rất nhanh, những đề thi của trường cũng rất nhẹ nên cô làm được kha khá, những bài đó cũng tương tự những bài anh giảng cho cô nghe nên cô dựa theo cách của anh để giải bài.

Bốn môn lần này chỉ có môn Hoá là đề khó làm cho những học sinh phải khóc thét trong lòng, khi hết thời gian mọi người lần lượt ra ngoài, ai nấy đều bàn luận về đề thi hoá lần này.

Giản Nhu:" Lục Hàn cậu làm được câu cuối của đề hoá không?"
Lục Hàn:" Được! còn cậu?"
Giản Nhu:" Câu đó rất khó nên tớ làm không ra đáp án được, chắc bài giải của mình sai rồi!"
Lục Hàn:" Không sao cậu đã cố gắng rồi!"
Giản Nhu:" Ừm!"
Hai người cùng đi ra khỏi phòng thi thì gặp Tống Dương và Khương Ngọc nên bốn người quyết định đi ăn trưa cùng nhau.

Tống Dương:" Đề hoá năm nay thật sự khó lắm đấy!"
Khương Ngọc: Ừm tớ cũng bỏ hết mấy câu luôn!"
Tống Dương:" Giống tớ!"
Giản Nhu:" Tớ cũng bỏ một câu!"
Tống Dương:" Cậu cũng thật lợi hại a!"
Khương Ngọc:" Giản Nhu nhà tớ học rất giỏi đấy!"
Tống Dương:" Lục Hàn chắc cậu làm hết đề, cậu ấy là thiên tài của trường mà! mấy đề thi cỏn con đó không làm khó được Lục Hàn đâu!"
Lục Hàn:" Ừm!"
Tống Dương:" Đấy đấy thấy chưa! cậu ấy là thiên tài mà!"
Khương Ngọc:" Ai mà không biết cậu ấy giỏi chứ!"
Bốn người ăn uống để giành sức chiến đấu cho mấy môn còn lại vào ngày mai, bốn người ăn xong liền chia nhau ra về nhà, cô và Khương Ngọc được Trình Khải đưa về, anh cũng có ý định chở cô về nhà nhưng lại thôi.

Giản Nhu vừa về liền nhốt bản thân ở phòng để học lại kiến thức, mẹ cô có khuyên nhưng cô lại không nghe.

Giản Nhu:" Mẹ về phòng nghỉ ngơi đi!"
Thu Nguyệt:" Mẹ biết rồ! con đấy uống thêm ly sữa này đi rồi học tiếp!"
Giản Nhu:" Dạ vâng!"
Tua đến sáng hôm sau, cũng như lần trước cô là người đến sớm rồi đến anh.

Thời gian thi cũng bắt đầu nhanh chóng, hôm nay là ngày cuối thi nên cô càng cố gắng hơn, cũng may những đề này vừa sức với cô nên cô đã làm được hết.

Mọi người nộp bài xong thì đi ra khỏi phòng thi, mấy ngày nữa đã sẽ đến giáng sinh nên Khương Ngọc đã rủ coi đi sắm để lựa quà cho Trình Khải.

Khương Ngọc đã đứng chờ sẳn cô ở trước cửa rồi, còn có cả Tống Dương nữa đang chờ anh nữa.

Khương Ngọc:" Chúng ta đi thôi Giản Nhu!"
Tống Dương:" Hai người đi đâu vậy!"
Giản Nhu:" Bọn tớ đi mua quà sắp đến giáng sinh rồi!"
Tống Dương:" Vậy cho tớ và Lục Hàn đi chung với nha!"
Khương Ngọc:" Được! vậy mua xong chúng ta đi chơi luôn vẫn còn sớm mà mọi người thấy được không?"
Giản Nhu:" Được!"
Lục Hàn:" Được!"
Tống Dương:" Vậy đi thôi!"

Bốn người cùng nhau đi đến chung tâm mua sắm, Khương Ngọc không biết tặng quà giáng sinh cho Trình cái gì nữa, lựa đi lựa lại vẫn không vừa ý cái nào cả.

Giản Nhu:" Hay cậu mua khăn quàng cổ cho anh ấy đi!"
Khương Ngọc:" Ý kiến hay đó! còn cậu có mua quà cho Lục Hàn không?"
Giản Nhu:" Tớ cũng không biết nữa!"
Khương Ngọc:" Không biết cậu ấy có sở thích gì nữa, cậu ngồi bên cạnh Lục Hàn lâu như không phát hiện ra hả!"
Giản Nhu:" Tớ chỉ biết cậu ấy thích chơi bóng thôi! hay tớ tặng móc khoá cho cậu ấy nhé!"
Khương Ngọc:" Được đấy!"
Anh và Tống Dương qua bên kia lựa đồ nên không nghe cuộc nói chuyện của cô, anh lựa cho một cái kẹp tóc hình con thỏ bởi vì anh thấy nó rất giống cô.

Còn cô sẽ tự làm một móc khoá cho anh, bởi cô không biết mua gì tặng anh cả.

Sau khi bốn người lựa quà xong thì đi xem phim sau đó thì đi ăn tối với nhau.

.
 
Bạn Học Trình, Chúng Ta Hẹn Hò Đi!
Chương 18: 18: Đổi Chỗ


Khương Ngọc thấy những khăn quàng ở cửa hàng đó không có cái nào vừa mắt hết nên đã tự mua cuộn len đem về nhà đan, Giản Nhu cũng rất ủng hộ về quyết định này.

Từ đó mỗi lần tới giờ ra chơi hay có thời gian rãnh là cô ấy đều lấy len ra để đan cho kịp ngày, còn cô đã làm xong móc khoá từ lâu rồi mà chưa tới ngày nên cô không đưa cho anh được.

Thời tiết gần đến Giáng Sinh rất lạnh, mặc dù đồ đã dậy rồi nhưng cô vẫn còn thấy rất lạnh, Lục Hàn thấy lỗ tai cô đã ửng đỏ lên nên đã lấy khăn quàng của mình quàng lại cho cô.

Giản Nhu:" Cậu không lạnh sao?"
Lục Hàn:" Không sao!"
Giản Nhu:" Không được! lỡ cậu nhiễm lạnh thì phải làm sao!"
Lục Hàn:" Đừng tháo ra!"
Giản Nhu:" Vậy còn cậu hay là cậu lấy túi chườm ấm của tớ nhé!"
Lục Hàn:"Cũng được!"
Tuy ở ngoài lớp có chút lạnh lẽo nhưng trái tim của hai người đã được sưởi ấm bởi bằng những hành động quan tâm của đối phương.

Thi xong đợi khoảng 3 ngày thì nhà trường đã công bố điểm rồi! Cô và Khương Ngọc nhanh chóng đi xem phía sau là hai người là Tống Dương và Lục Hàn.

Khương Ngọc:" Lục Hàn vẫn đứng đầu bản! để xem mình đã! Aaa Giản Nhu à tớ đứng top 20 này lần này đã lên hạng hơn mấy lần trước rồi! may quá!"
Giản Nhu:" Tớ đứng top 9! may quá!"
Tống Dương:" Ba người hạng cao rồi! còn tôi top 25 đây nè!"
Khương Ngọc:" Thôi đừng nản lần sau chúng ta cố gắng thêm!"
Tống Dương:" Ừm! phải lần sau sẽ cố lên!"
Chuông vang lên đến giờ học, bốn người nhanh chóng di chuyển đi vào lớp, Thầy chủ nhiệm cũng nhanh chóng vào lớp để sinh hoạt lớp.

Thầy Trương:" Các em cũng xem được bảng thành tích rồi đấy! mặc dù lớp ta có điểm không ai dưới top 50 của trường nhưng thầy vẫn sẽ đổi chỗ dựa theo thành tích để các em giúp đỡ lẫn nhau trong việc học! tiết này các em nhanh chóng ngồi theo thầy sắp đặt rồi ngày mai ngồi đúng theo vị trí của mình, nghe rõ chưa, còn nữa các em không tự ý đổi khi không có sự cho phép của tôi nếu tôi phát hiện thì sẽ viết kiểm điểm, vị trí sẽ thay đổi tiếp khi có kì thi tiếp theo, thầy mong các em cùng nhau cố gắng hơn?"
Cả lớp:" Dạ vâng!"
Thầy Trương nhanh chóng đọc tên để cho mọi người nhanh chóng đổi chỗ, cô ngồi cùng Khương Ngọc còn Lục Hàn ngồi cùng Tống Dương, rất may bốn người đều cùng dãy với nhau.

Hai cô ngồi trước hai anh, ba người rất vui vì sự đổi chỗ này nhưng anh lại không, tại sao cô lại ngồi trước anh chứ.

Anh thấy không vui chút nào, Tống Dương đang vui vẻ nhưng quay lại nhìn anh thì nụ cười đã tắt nắng.

Tống Dương:" Cậu muốn tớ nói lại với chủ nhiệm không?"
Lục Hàn:" Không cần!"
Tống Dương:" Vậy thì hãy cười lên nào! cuối cùng tớ cũng ngồi cùng cậu rồi Hàn ca!"
Lục Hàn:" Tránh ra xa một chút!"
Tống Dương:" Đừng đuổi tớ mà!"
Lục Hàn:" Cút!"
Tống Dương:" Được rồi không giỡn với cậu nữa đồ tẻ nhạt!"
Lục Hàn:" Muốn chết!"
Tống Dương:" Ây da không giỡn nữa không giỡn nữa! hihi! Hàn ca bớt giận!"

Thấy cả lớp ổn định Thầy Trương ở lại thông báo vài điều nữa rồi mới cho cả lớp ra về, Khương Ngọc vì có việc bận nên đã chạy ra trước, còn cô vẫn còn dọn lại đống sách vở của mình.

Đang dọn cô cảm nhận được có người ngồi bên cạnh liền quay sang nhìn.

Giản Nhu:" Cậu chưa về sao?"
Lục Hàn:" Đợi cậu!"
Giản Nhu:" Vậy đợi chút tớ sẽ xong ngay đây!"
Lục Hàn:" Giản Nhu!"
Giản Nhu:" Hả! mà tớ xong rồi nè! chúng ta đi thôi!"
Lục Hàn:" Chờ một lát nữa đi tôi muốn nói chuyện với cậu!"
Giản Nhu:" Có chuyện gì vậy!"
Trong lớp không có một bóng người người, giờ đây chỉ có cô và anh thôi, không gian tĩnh mịch, không hiểu sao tim cô lại đập nhanh như vậy khi anh nói muốn nói chuyện với cô!"
Lục Hàn:" Giáng Sinh cậu có bận gì không?"
Giản Nhu:" Không có!"
Lục Hàn:" Vậy cậu đi chơi với tôi nha!"
Giản Nhu:" Vậy cũng được tớ sẽ gọi Khương Ngọc ra cùng chúng ta!"
Lục Hàn:" Không cần! Tôi muốn đi chơi cùng cậu chỉ có hai chúng ta thôi được không?"
Giản Nhu* hơi đỏ mặt*:" Vậy cũng được!"
Lục Hàn:" Vậy tới đó tôi qua rước cậu!"

Giản Nhu:" Ừm!"
Lục Hàn:" Quyết định vậy nha! chúng ta về thôi!"
Hai người cùng nhau bước ra cổng đã thấy xe chờ sẵn hai người rồi, hôm nay anh không thích đạp xe nữa nên đã kêu xe nhà chở đi.

Trong xe Trình Khải tò mò hỏi cô vì khi nãy chỉ còn hai người bước ra khỏi lớp thôi mọi người đã về hết từ lâu rồi.

Trình Khải:" Khi nãy em ở cùng Lục Hàn sao?"
Giản Nhu:" Em với cậu ấy chỉ nói chuyện thôi!"
Trình Khải:" Anh thấy cậu ta cũng được đấy tuy có chút lạnh lùng nhưng anh thấy cậu ta rất quan tâm cho em!"
Giản Nhu* đỏ mặt*:" Em không biết gì hết đừng hỏi em nữa!"
Trình Khải thấy em gái mình đỏ mặt xấu hổ nên không chọc ghẹo nữa, Trình Khải biết cô cũng có tình cảm với Lục Hàn nếu không sẽ không thức khuya làm móc khoá tặng người ta đâu.

.
 
Bạn Học Trình, Chúng Ta Hẹn Hò Đi!
Chương 19: 19: Giáng Sinh


Giáng sinh đến rồi, trong lòng cô rất náo nức, khi cô bước ra khỏi nhà Thu Nguyệt đã đưa cho cô mấy quả táo và bánh ngọt để tặng bạn bè thân thiết của cô.

Hôm nay cô vừa đến lớp đã thấy ngồi sẵn ở bàn học rồi, cô còn để ý đến những hộp quà mà anh để ở dưới không đụng đến.

Lục Hàn:" Không phải của tôi! đừng hiểu lầm!"
Giản Nhu:" Ờh! cho cậu quả táo nè!"
Lục Hàn:" Cảm ơn! Bánh ngọt này cho cậu!"
Giản Nhu:" Là cái bánh tớ thích đây cảm ơn cậu nha!"
Lục Hàn:" Không có gì! Àh đừng quên cuộc hẹn tối nay!"
Giản Nhu:" Tớ không quên đâu!"
Lục Hàn:" Vậy khoảng 7h tối tôi qua đón cậu!"
Giản Nhu:" Được!"
Hai người trò chuyện với nhau một lát thì mọi người từng lượt vào lớp, Giản Nhu đang tặng táo cho Khương Ngọc và Tống Dương thì nghe một giọng nói quen thuộc vang lên.

Vũ Nghi:" Lục Hàn tớ tặng cậu này, tự tay mình đan đấy!"
Lục Hàn:" Cảm ơn nhưng tôi có rồi cô có thể tặng người khác!"
Vũ Nghi:" T.

.

tớ! !"* nhịn khóc*
Thấy Lục Hàn không để ý cô ta nữa, Vũ Nghi đã không kìm được mà bật khóc bỏ đi.

Tống Dương:" Haiz tội cho cô gái đó!"
Lục Hàn:" Vậy cậu đi an ủi đi!"
Tống Dương:" Tha cho mình đi! mà Giản Nhu nè cảm ơn cậu nha!"
Giản Nhu:" Không có gì đâu!"
Tống Dương:" Nè Lục Hàn cậu ấy có tặng cậu không?"
Lục Hàn:" Rồi! tôi là người đầu tiên nhận được táo của cậu ấy!"
Tống Dương:" Sướng nhất rồi! tối nay chúng cùng nhau chơi game đi!"
Lục Hàn:" Bận rồi!"
Tống Dương:" Cậu bận gì chứ!"
Lục Hàn:" Không liên quan đến cậu! nhiều chuyện!"
Tống Dương:" Ơ nói cho tớ biết đi, tớ sẽ giữ bi mật giúp cậu!"
Lục Hàn:" Không!"
Tống Dương:" Đi mà Hàn ca!"
Lục Hàn:" Cút! vào lớp rồi nghiêm túc đi!"
Tống Dương:" Hứ người ta giận rồi!"
Lục Hàn:" Kệ cậu!"
Tống Dương:" Đồ nhạt nhẽo không giỡn với cậu nữa!"
Đến giờ ra chơi Giản Nhu và Khương Ngọc đi ra sân tìm một chỗ lý tưởng để thưởng thức bánh ngọt của Thu Nguyệt chuẩn bị cho, hai người vừa ăn vừa nói chuyện, còn Lục Hàn và Tống Dương thì đi lên phòng giáo viên để lấy hồ sơ gì đấy mà thầy Trương giao cho.

Khương Ngọc:" Nhu Nhu tối nay tớ đi chơi với anh Trình Khải đấy!"
Giản Nhu:" Anh tớ đi thật sao!"
Khương Ngọc:" Ừm! là tớ chủ động rủ anh ấy đi trước, lúc đầu tớ chỉ tính gặp mặt rồi đưa khăn cho anh ấy luôn nhưng nghĩ lại nếu tớ và anh ấy đi chơi chung thì quá tốt rồi!"
Giản Nhu:" Vậy cậu có tính sẽ tỏ tình anh tớ luôn không?"
Khương Ngọc:" Sẽ có nhưng nghĩ tới mình đã hồi hộp rồi đây! làm sao giờ tớ sợ anh ấy sẽ không đồng ý mất!"
Giản Nhu:" Không sao đâu! tớ có cảm giác anh tớ cũng thích cậu đấy! cố lên!"
Khương Ngọc: " Ừm không nói chuyện của tớ nữa, nói chuyện của cậu đi, tối nay cậu có đi chơi không?"
Giản Nhu:" Có á!"

Khương Ngọc:" Đi với Lục Hàn sao?"
Giản Nhu:" Ừm!"
Khương Ngọc* bất ngờ vẻ mặt không tin*: " Thật sao! tớ chỉ nói đùa thôi mà đó là sự thật sao?"
Giản Nhu:" Là cậu ấy mở lời trước!"
Khương Ngọc:" Không thể tin được! đây hẳn là một tin sốc đấy! Có khi cậu ấy đã trúng sét ái tình của cậu rồi không?"
Giản Nhu* ngại*: " Cậu đừng ăn nói linh tinh nữa mau ăn đi rồi còn vào học!"
Khương Ngọc:" Ngại rồi sao! haha!"
Giản Nhu* đỏ mặt:" Không có! cậu mau ăn đi!"
Khương Ngọc:" Được rồi không chọc cậu nữa!"
Hai người ăn xong thì lên lớp học tiếp tục các môn còn lại, đến khi gần ra về anh còn nhắn tin qua wechat cho cô nhắc nhở cô không được quên cuộc hẹn tối nay được.

Tối đó có bốn người cứ soi gương nhìn bản thân xem hợp với bộ nào nhất, người đầu tiên là Giản Nhu cô lựa rất nhiều nhưng lại không vừa ý cái nào hết, cuối cùng cô chọn được một cái áo len màu đỏ hợp với ngày giáng sinh kết hợp với chân váy trắng với đôi giày búp bê đen.

Người thứ hai là Lục Hàn, anh lựa đi lựa mấy cái áo nhưng anh lại chọn một cái áo hoodie màu trắng với quần jeans và đôi giày đen.

Người thứ ba là Khương Ngọc cũng như Giản Nhu cô ấy có rất nhiều bộ váy đẹp nhưng lại không thích những cái đó, sau một hồi nhức đầu thì chọn được một cái đầm trắng rất tôn dáng lên.

Người thứ tư là Trình Khải, anh biết bản thân mình đã động lòng với bạn của em gái của mình rồi, hiếm khi có thời gian đi chơi chung với Khương Ngọc nên càng chăm kĩ vẻ bề ngoài của mình hơn.

Anh là người trưởng thành nên sẽ chọn một cái áo len trắng cổ lọ với quần tây đen thêm một áo khoác dài màu nâu.

Sau khi chuẩn bị xong xuôi hai người đàn ông đó tranh thủ qua rước người bạn đi cùng mình đêm nay.

Thu Nguyệt:" Sao hôm nay nó ăn diện quá vậy ông!"
Trình Lâm:" Chắc có lẽ là hẹn hò!"
Thu Nguyệt:" Chỉ có thể như vậy thôi!"
Và bên ở Lục Gia cũng vậy, thấy anh ăn mặc chỉnh chu như vậy hai bậc phụ huynh không nhịn được tò mò hỏi.

Lục Dịch:" Con đi chơi sao?"
Lục Hàn:" Vâng hôm nay con sẽ tự lái xe đi!"
Lâm Nhi:" Con đi chơi với bạn gái sao?"
Lục Hàn:" Hiện tại thì không phải nhưng lát nữa thì phải!"
Lâm Nhi:" Vậy cố lên nhé con trai! gáng đem con dâu về cho mẹ đấy!"
Lục Hàn:" Vâng con đi đây!"
Lục Dịch:" Lái xe cẩn thận!"
Lục Hàn:" Vâng ạ!"
Hai bậc phụ huynh họ đều hiểu câu nói đó của anh liền vui mừng trong lòng và cầu nguyện cho anh tỏ tình thành công.

.
 
Back
Top Bottom