Buổi đua xe của Duy Khánh với Huỳnh Sơn được diễn ra ở trường đua nhà Công Nam.
Đơn giản là Huỳnh Sơn cố tình làm vậy để khiêu khích Duy Khánh.
6h sáng bé hải ly nào đó đã lụi cụi làm đồ ăn sáng cho tên thỏ trắng nào đó.
Làm hẳn năm phần, bốn phần cho nhà, một phần cho khách.
Anh Khoa hí hửng lên đồ bá đạo chỉ để cổ vũ cho đứa em mình.
Không phải tham gia người đua thì cũng phải đẹp thôi. * Mấy em gái chết mê mất *
Trường Sơn như con mèo lăn tròn trong chăn mãi không chịu ra ngoài.
Đến mức Duy Khánh phải lôi cổ con mèo này lên thì anh mới chịu đến xem thằng em đua xe. * Nhàm chán, phiền phức *
---
nhdk.zz
Kẻ chiến thắng 🤘🏻@kay_tak
kay_tak và những người khác đã thích
kay_tak: iuu vợ dienn
=> nhdk.zz: á iu chồng
=> ts.neko: gớm nha hai đứa kia
=> tang_phuc: oẹ
=> nhdk.zz: @kay_tak người ta ghen tị kìaa
=> ts.neko: t đục vô màng tang hai bây à
=> tang_phuc: đúng òi đánh hai nó đi
[email protected]
ts.neko: Lấy lại công bằng cho@kay_tak à
=> tang_phuc: chứ gì nữa hai
=> nhdk.zz: cứ coi là dzậy áa
=> kay_tak: bao anh em mình một chầu nhậ
[email protected] @tang_phuc @nhdk.zz
=> tang_phuc: dứt
=> ts.neko: đã quá Khoa ớiii
=> kay_tak: còn phải lói sao
=> nhdk.zz: Chồng Em Tuỵt Vờii@kay_tak
bcn.nui: đua hay quá
=> kay_tak: khen thừa
=> nhdk.zz: cảm ơn à
=> soobin_hs: THÊM TRẬN NỮA ĐI !!!
=> nhdk.zz: KHÔNG?
---
- Giỏi quá Khánh ơi – Anh Khoa phi đến nhà Duy Khánh sau khi oanh tạc online.
- Nói quá, tay lái út Khánh sao chả lẽ anh em mình hong biết – Trường Sơn ngồi cạnh cười khoái.
- Phúc đâu – Anh Khoa thắc mắc, thường giờ này đã nghe tiếng bài hãi từ con hải ly của bầy mà sao nay im ắng vậy.
---
Minh Phúc hiện đang ở nhà Duy Thuận.
Ban đầu còn tính chỉ là đi cổ vũ rồi đưa đồ ăn sáng cho gã thôi.
Nào ngờ em giờ em đã yên vị trên ghế sofa nhà gã.
Có lẽ là vì lý do " Gần trưa rồi, em qua nấu cho anh luôn đi " Vậy đó, giờ gã đi tắm.
Em quyết khủng bố cho được cái bầy đang ở nhà hưởng vinh kia * Máa tự nhiên nhận chi hong biết nữa.
Ngu ghê *
---
Bầy Đốm Lửa 🐱🦫🦊🍓
🦫
Cả nhàaaaa@All
🦊
Gì vậy
Mà anh đang đâu
🐱
Tụi tao chuẩn bị đi ăn trưa nè
Đi không
Gửi vị trí cho
🍓
Nay em được chồng bao á@🦊
🦫
Em...
🐱
Gì vậy mày
🦊
Khoan!
Nãy em thấy anh
với ông Thuận đi chung
🦫
Thì...
🍓
Anh ở nhà ổng hãaaa
🐱
Trời ơi Phúc ơi sao vậy hả
Mày mê trai tới cỡ đó hả
🦫
Từ từ
Thì em cũng chỉ là thực hiện
thử thách thoi mà
Thề luôn chả làm gì cả
Mà thoi em tranh thủ nấu
Hai cứ gửi địa chỉ đi
Xong em qua
🦊
Ghê quá
Lỡ đâu...
🍓
Ê nha
Đừng có như em chứ anh
🐱
Thôi đi
* đã chia sẻ vị trí *
---
Để điện thoại lên bàn.
Minh Phúc lục lọi trong tủ lạnh cũng kiếm được vài nguyên liệu.
- Để coi, cái bếp này...– Em thích nấu ăn nhưng đây là lần đầu nấu cho người lạ.
Đã vậy còn là thù địch nữa.
Gã tắm ra đã ngửi thấy mùi thơm của cơm nóng lâng la đến mũi gã.
Đã rất lâu gã chưa hửi thấy mùi cơm nóng này.
Công việc của gã khá nhiều, thường xuyên có các buổi họp và các buổi chơi đêm cùng hội của gã.
Gã nấu ăn ngon nhưng để ngày nào cũng nấu thì không thể.
Nhà gã sạch sẽ không dơ không bẩn.
Chỉ có điều quá nhiều đồ ăn đông lạnh trong tủ và đồ ăn nhanh.
Em phải lục lọi mất mấy phút sau mới có chút đồ tươi.
Chắc là khi nãy gã mua, còn mới.
Món ăn đơn giản có thịt có rau đầy đủ chất dinh dưỡng.
Em đang nhìn mãn nguyện với bữa cơm trưa nay.
Gã nhìn dáng vẻ này bất giác khoé môi cong lên.
- Ủa, anh tắm xong rồi hả – Em hơi giật mình khi thấy gã đứng nhìn mình mà em không biết.
- Em không ăn sao? – Gã ngỏ ý muốn mời em cùng ăn.
Dù sao bữa cơm này cũng là em nấu cho gã.
- À trưa nay em đi ăn với Khánh ròi.
Tại sáng nó thắng..
à ừm thôi anh ăn đi em về nhé – * Xém tí nữa là tiêu ròiii * Em khóc thầm trong lòng.
Vì sáng nay người thua là em gã nên em sợ nhắc đến gã sẽ cắn chết em mất.
Vội vàng lấy điện thoại và áo khoác trên bàn, còn chưa kịp mở cửa đã nghe thấy giọng anh vang lên.
- Mai em lại qua nhỉ – Âm điệu của gã làm em như có dòng điện chạy ngang qua người, sóng lưng thấy lạnh.
- Ừm thì chắc rồi, một.. tuần lận – Giọng em nhỏ dần rồi nhanh chân chuồng vội để lại gã vẫn đang đứng nhìn em chạy trốn.
* Mô phật, chạy lẹ mới được! * Minh Phúc lái xe phi đến bầy đàn của mình.
* Ha, bé hải ly sợ hãi nhìn cũng cưng * Gã cười nhìn chén cơm đã bới sẵn và hai món ăn bên cạnh.
Đúng chuẩn khẩu phần một người ăn.
Nhìn vật nhớ người, gã chụp lại một tấm rồi bắt đầu ăn.
---
jun_pham
Cơm nhà@tang_phuc
st_sonthach và những người khác đã thích
bcn.nui: Ngon không anh
=> jun_pham: có dở anh cũng đâu cho em ăn
=> bcn.nui: ê?
=> st_sonthach: Cơm(nóc)nhà của người ta nấu cho sao em ăn được
=> jun_pham: ừ
=> soobin_hs: Vl vãi chưởng ạ!
kay_tak: @tang_phuc giải thích ngay!
=> ts.neko: em quên à kay?
=> kay_tak: lỗi em!!!
=> nhdk.zz: biết điều chút đi chồng
=> jun_pham: có vấn đề gì à?
=> kay_tak: Không Anh Ạ!
tang_phuc: cocanphaitagthangkhonganh...?
=> jun_pham: có, em hong thích lần sau hong tag nữa
=> tang_phuc: à thôi anh muốn thì cứ tag ạ..
=> soobin_hs: gớm quá anh trai
=> st_sonthach: nhẹ nhàng ghê
=> bcn.nui: phải ổng cũng " hong " với mình
=> jun_pham: @bcn.nui Cút
---
- Phúc ơi em thấy là ông Thuận có vấn đề nha – Khánh gắp miếng thịt mới nướng xong cho em.
- Đề phòng đi nha mày, tao cũng thấy hong ổn đâu – Trường Sơn nhìn đứa em mình đang cúi đầu nhìn điện thoại.
- Ủa, em thấy nếu Phúc cua được ổng thì đúng như kế hoạch còn gì? – Anh Khoa khó hiểu tình cảnh.
- Nhưng thằng Phúc nó lành chết mẹ.
Mày nghĩ ông già kia có nuốt nó không? – Trường Sơn tuy là la mắng nhưng trong câu toàn là lo lắng.
- Ờ ha, rồi sao.
Cho anh Phúc rút đi – Anh Khoa ăn miếng thịt rồi nhìn anh mình.
- Nè nha, mọi người quên em của hồi cấp ba rồi sao? – Khoé miệng Phúc nhếch lên.
Trường Sơn cười thầm. * Đúng rồi ngay lúc này chính xác là Tăng Phúc *
---
Minh Phúc của năm cấp ba có hàng trăm người theo đuổi.
Đẹp, đáng yêu, dễ gần, giỏi, hát hay và đặc biệt là tối đến sẽ là một phiên bản hoàn toàn khác.
Cháy, quyến rũ, dam, sa ngã ngược với phiên bản vào buổi sáng.
Vì cái phiên bản thứ hai của em mà đã có nhiều chàng trai bị trêu đùa gần như là nát tim với em.
Minh Phúc không quan tâm người ngoài đau đớn ra sao.
Tương tư có thể cho, hy vọng có thể cho chỉ riêng tình yêu là không.
Em còn được nhiều người (không) yêu cũ gọi tắt là Tăng Phúc.
Năm đó Tăng Phúc là cái tên ai cũng đê mê, ai cũng muốn có cho bằng được.
Nhưng em khó 1 thì Trường Sơn, Duy Khánh, Anh Khoa khó 10.
Đó cũng là lý do cho em thả sức quậy phá, chơi đùa hết người này đến người kia.
Qua em là phụ, qua bầy đàn của em là chính.
---
Duy Khánh, Anh Khoa nhìn anh hai mình cười nhếch trông rõ nguy hiểm cũng tự hiểu.
Có lẽ bọn họ sắp được một lần nữa trở về làm Neko Lê, Tăng Phúc, Kay Trần, Zhouzhou.
———————————
End