Khác [ATVNCG] Người Thương Của Người Giàu

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
97,391
Điểm tương tác
0
Điểm
0
399594163-256-k627234.jpg

[Atvncg] Người Thương Của Người Giàu
Tác giả: anticontr
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Một bộ truyện giả tưởng, không có thật !!!

OTP riêng.

Khuyến cáo nên đọc Góc Thông Báo trước khi đọc truyện

Người ta vẫn thường nói " Người giàu thường chơi theo hội " và " Người đẹp đi theo bầy "

Hội " Anh Tài Quý Tộc " đã luôn là trung tâm của tất cả trâm anh thế phiệt ở thành phố Việt Thành.

Bầy " Đốm Lửa " đã luôn là trung tâm của tất cả người dân thôn quê ở thị trấn Nam Trì.

[Drop-Lost idea]



tangphuc​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Hắn siêu dính người (khoái xuyên) - Doanh Chi
  • [ Song Huyền ] Mệnh cách ta và ngươi
  • [Vong Tiện] Nhị ca ca, ngươi muốn dưỡng ta sao?
  • [ĐỒNG NHÂN VĂN] (VONG TIỆN) Ta muốn bảo hộ ngươi cả đời
  • Người Tình Cũ |TaeKook|
  • [ATVNCG] Nắn xương
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [Atvncg] Người Thương Của Người Giàu
    Góc Thông Báo


    Xin chào các bạn(love).

    Đây là fic mới của mình rất mong được mọi người ủng hộ nhé.

    Có vài điều mình muốn chia sẻ như sau.

    Đây sẽ là bộ fic tri ân 2k độc giả của tui cũng như của bộ fic kia[PVQT]

    Ta đaaa, quá ưnggggg:3

    Bộ này mang hơi hướng tổng tài nha.

    Ở chương 1 mình sẽ giới thiệu một vài nv có hình ảnh minh hoạ và một vài nv không có hình ảnh minh hoạ cũng coi như chính và phụ.

    Bộ này rất là king of queen luoonnn và rất " chơi ".

    Theo tui đoán là vậy á-)) Yên tâm hai fic kia tui đã viết dần rồi nên fic kia mà end là tung lên liềnnn.

    Bộ này sau chắc sẽ song song với bộ STNeko á.

    Mà cái phần Góc Thông Báo này tui sẽ thêm hoặc sửa kha khá nên có gì mọi người có thấy thông báo thì hoan hỉ nhaa.

    Aaaa đến mùa mở cửa lớp rồiiiiii.

    Tuii hỏng còn ra đều đều được nữa lunn òii😭 xin lỗi các loveee nhìu nhưng mà tui vẫn sẽ end và +1 góc thông báo nhoaaa, yên tâm yên tâm🫂

    Drop lun òi..🥲

    Cho ké Prrrr chút nào:3

    Đúng như đã nói tui ra thêm fic ròii dayy.

    Mặc dù chưa end hết fic này vì bị Lost idea nên là sẽ có thêm một fic chuộc lỗi nữa😖

    Cảm ơn mọi người nhiều nhiềuuu, love các loveeeee
     
    [Atvncg] Người Thương Của Người Giàu
    01.


    Người ta vẫn thường nói " Người giàu thường chơi theo hội " và " Người đẹp thường đi theo bầy "

    Hội " Anh Tài Quý Tộc " đã luôn là trung tâm của tất cả trâm anh thế phiệt ở thành phố Việt Thành.

    Bầy " Đốm Lửa " đã luôn là trung tâm của tất cả người dân thôn quê ở thị trấn Nam Trì.

    ---

    Anh Tài Quý Tộc

    Phạm Duy Thuận.

    28 tuổi, Chủ Tịch công ty JP.

    Anh cả của hội, chịu trách nhiệm dường như toàn bộ của hội này.

    Chủ yếu là chơi chung với anh em chứ chẳng ham hố gì.

    Là anh trai cả cùng mẹ khác cha với Nguyễn Cao Sơn Thạch và Nguyễn Huỳnh Sơn.

    Anh em với Bùi Công Nam.

    Nguyễn Cao Sơn Thạch.

    27 tuổi, Chủ Tịch TS.

    Đúng chất có tiền có quyền, đối với gã này không để thứ gì trong mắt ngoài anh em của gã ra.

    Tuy vậy chứ không mấy ăn chơi là bao, đam mê mỗi cái sàn nhảy. là anh trai thứ với Phạm Duy Thuận và Nguyễn Huỳnh Sơn.

    Anh em với Bùi Công Nam

    Nguyễn Huỳnh Sơn.

    25 tuổi, Chủ Tịch SK.

    Ăn chơi nhưng biết chừng biết mực.

    Hoàng tử của nhiều em gái mưa.

    Là em trai út với Phạm Duy Thuận và Nguyễn Cao Sơn Thạch.

    Bạn nối khố với Bùi Công Nam

    Bùi Công Nam.

    25 tuổi.

    Tổng Giám Đốc NK.

    Bạn nối khố cùng ăn chơi với Huỳnh Sơn, Duy Thuận, Sơn Thạch.

    Tiền bạc không là vấn đề vì có ông Đa lo từ A-Z.

    Nhỏ nhỏ mà tài, tài chính, tài năng, tài lanh.

    Chiếc Hội không ai dám đụng đến.

    Dù cho có là dân máu mặt vì gia phả cả 4 đều có thể khiến những kẻ chống đối trao đảo không thôi.

    Phan Anh Tú, bà ta là mẹ ruột của cả ba anh em họ.

    Không phải loại lăng nhăng, cưới ba người thì ba người đều mất, cũng chỉ là một người goá phụ đáng thương.

    Bù cho nỗi mất mát đó của bà là ba đứa con trai giỏi giang hoàn toàn thừa hưởng được từ cha ruột.

    Phạm Duy Thuận mảng kinh doanh như cha ruột của hắn, Nguyễn Cao Sơn Thạch mảng nghệ thuật - sân khấu như cha ruột của gã, Nguyễn Huỳnh Sơn mảng du lịch - khu vui chơi như cha của anh.

    Những sự nghiệp mà cha của ba người xây dựng đều được ba người thừa hưởng một cách hoàn hảo.

    Vương Bảo Trung, ông ta là cha nuôi của hắn.

    Không có gì nhiều nhưng họ yêu thương nhau như ruột rà.

    Hắn có một đầu óc âm nhạc lại càng phù hợp khi cha nuôi của hắn nằm ở mảng giải trí.

    Thật chất mẹ ruột của hắn là chị gái của Vương Bảo Trung.

    Thành phố này mấy ai mà không biết đến hội này.

    Tốt xấu gì điều có phần.

    Mà cũng chẳng có mấy ai dám nói gì đến, nói đến thì coi như đang tự đưa mình vào ngục.

    Họ chơi vậy mà họ làm việc nào ra việc đó.

    Làm ra làm, chơi ra chơi.

    Đã thế rồi cái hội này còn tàn và hung.

    Họ không thích gì thì nó sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt họ được.

    Họ thích gì thì họ sẽ có và có.

    Gái gú?

    Tình một đêm?

    Trap?

    Tất cả chưa có cái nào thiếu.

    Đúng chất dân thành phố ăn mặn rồi.

    ---

    Đốm Lửa

    Lê Trường Sơn.

    27 tuổi.

    Chủ của chuỗi quán cà phê Neko Land.

    Anh hai của bầy này, quậy phá ăn chơi gì họ đều có đủ.

    Nhưng giờ thì không phá đến nổi nào chỉ là chơi và chơi.

    Chơi thì chơi chứ một khi đã vào việc làm thì hoàn toàn chả có chút đùa giỡn nào.

    Tăng Vũ Minh Phúc.

    25 tuổi, Chủ của chuỗi quán bar TP.

    Rượu nào cũng thử qua rồi, nơi cư ngụ của cả hội là cái quán bar TP này.

    Non nhất bầy, còn ngoan hiền chỉ khi không nốc ly nào.

    Trần Anh Khoa.

    25 tuổi, Chủ của chuỗi clup Tinb.

    Hư nhất bầy này, luôn là người nắm cuộc chơi.

    Có tiền mà lười sài, chả cần đụng một đồng trong tài khoản vì Anh Là Kẻ Chiến Thắng.

    Đô mạnh chỉ thua mỗi anh hai Trường Sơn.

    Nguyễn Hữu Duy Khánh.

    24 tuổi, Chủ dàn xe đắt đỏ.

    Chưa thua màn đua nào từ hồi 17 tuổi.

    Không độ chỉ là chơi và chơi.

    Nhỏ nhất nhưng độ chơi ngang ngửa anh hai của bầy.

    Bầy này vừa đẹp vừa độc hoàn toàn chưa ai thấy kẻ nào dính vào mà có thể bình an vô sự dứt ra được bầy " Đốm Lửa " này.

    Gia phả có thể tầm thường nhưng những gì 4 người này đang nắm giữ cũng hiểu bọn họ có tài có tiền như nào.

    Ăn chơi chứ không trát tán đó luôn là luật của bầy.

    Một đứa sa đoạ thì ngay lập tức bầy sẽ nổ.

    Trần Quốc Bảo, tuy là đàn ông nhưng là má nuôi của Trần Anh Khoa.

    Đúng ra thì là anh họ nhưng vì tính hợp cạ nên dần dần mối quan hệ thân thiết thêm việc Anh Khoa không còn cha mẹ từ nhỏ nên gọi má xưng con cho vui.

    Luôn là chỗ dựa đáng tin cậy nhất của Anh Khoa.

    Sau lưng người má này được chống lưng bởi một người cha.

    Trần Quốc Thiên, vốn là chú của Quốc Bảo và Anh Khoa nhưng lại là dì của Duy Khánh.

    Có lẽ vì cái sự đam mê đua xe nên hai người hợp cạ.

    Chính xác hơn thì trong cái dàn xe khủng của Duy Khánh là vài chiếc của người dì này.

    Là kẻ dung túng cho cả bầy vì nghề nghiệp " đặc thù " của mình.

    Bầy này đi chung từ thời còn ở chuồng tắm mưa đến lúc thành đạt vẫn còn ăn chơi ngủ nghỉ dính liền với nhau.

    Chủ yếu công việc của bầy không thuộc 24/7 có mặc ở chỗ làm.

    Làm chủ mà nhưng cũng không phải chủ đâu chỗ làm đó.

    Dãy tiệm quán của bọn họ nằm ở thành phố nhưng nhà ở thị trấn.

    Bọn họ ở thị trấn mà nắm chừng ở thành phố thì cũng hiểu được rồi.

    Cái thị trấn này nói nhỏ thì thiếu mà nói lớn thì dư.

    Người dân ở đây cũng như mọi dân ở các thị trấn khác cũng là nông thôn bình thường thôi.

    Người dân ở đây mấy ai biết về cái công việc của 4 người này.

    Cái họ biết là cái cách 4 người ăn chơi quậy phá, phá thì có lúc nhỏ chứ lớn thì họ quậy họ chơi thôi.

    Mấy cô chú ở đây muốn nhừ mặt bầy loạn này, vậy thôi chứ tình làng nghĩa xóm vẫn thương lắm.

    Còn mấy đứa nhỏ thì mê như điếu, cái độ ngầu lòi của bọn họ thật sự thu hút được mấy em nhỏ cũng bởi lẽ đó mà đôi lúc có vài câu chửi vang vào tai.

    Đại loại là khiếp, gớm, ghê, rợn, hung, dữ và nên tránh xa càng xa càng tốt.

    ———————————

    End
     
    [Atvncg] Người Thương Của Người Giàu
    02.


    Trần Anh Khoa đang đứng ngoài đường đợi bầy mình cũng được 5 phút rồi.

    - Chời ơi, nó lâu nãy kêu sắp tới rồi mà thiệt tình.

    Hôm nay Anh Khoa đi thay má mình tham gia triễn lãm của người quen ở thành phố nên rủ rê thêm bầy mình lên chơi chung.

    - Khoa, con không vô trong à?

    Giọng ai đó gọi sau lưng, em quay lại.

    À là chú mình nên cũng cười nhẹ.

    - Dạ, con đợi bạn con á chú.

    - Khánh, Sơn rồi Phúc đó hả.

    Thôi đợi tụi nó lâu lắm dô trỏng đứng đi cho mát.

    Nghĩ chắc có lẽ còn lâu nên em cũng đi theo chú mình vào trong.

    Triễn lãm này là của người yêu chú nên Anh Khoa khá thoải mái.

    Dù sao đó cũng là chú mình thôi.

    Những bức ảnh được căng chỉnh, chụp rất kĩ từ răng tơ kẽ tóc.

    Bình thường nhìn chú đã thấy thật đẹp rồi mà giờ qua tay nghề của người yêu chú thì nó còn tuyệt hơn nữa.

    Điều đó làm em phải cảm thán * Sao mà đỉnh dzậy trời *

    - Khoa, lại đây.

    Nãy giờ con có thấy thích tấm nào không

    Đi lại chỗ chú đang đứng cùng người yêu chú, em chỉ tay vào bức được treo ở cuối hành lang.

    Tấm ảnh đó là cái nắm tay của chú và người đứng bên cạnh, nụ cười chú như rất hạnh phúc.

    Em thích điều này, em chắc chắn chú đã và đang yêu đúng người.

    - Tấm đấy á, chú chụp vô tình đấy

    - Gì!

    Vô tình mà đẹp quá đi đó chú à

    - Đẹp là chú con chứ chú chụp cũng thường thôi

    - Hahah, hai người nói quá rồi đó.

    Nhưng mà anh cũng thích tấm đó đấy

    Nói chuyện vậy thôi chứ gặp được có vài lần nên cũng giới thiệu đôi chút giữa ba người.

    Em gọi chú Duy và chú Trung.

    Hai người họ nếu kêu chú không thì khó nhận biết.

    Chú Trung và chú Duy gặp gỡ và làm quen ở trên giảng đường.

    Thời sinh viên của hai người đẹp là vì có đối phương đấy.

    Chú Trung là người theo đuổi chú Duy trước và cũng đã thành công có được cái gật đầu đồng ý của chú Duy.

    Còn nhiều nữa và tất cả đều được treo trong buổi triễn lãm này.

    Hôm nay chính là ngày kỉ niệm 8 năm yêu nhau của hai người.

    - Với tư cách là cháu trai của chú Thanh Duy...

    Ta đaa, đây quà con tặng hai chú nèe

    Anh Khoa lôi ra một cặp nhẫn đá thạch anh hồng tượng trưng cho tình yêu.

    Chú Trung và chú Duy bất ngờ trước món quà này, ai lại nghĩ đó sẽ là cặp nhẫn đâu chứ.

    Vậy là có luôn một màn cầu hôn ngay.

    - Thanh Duy, anh đồng ý cưới em nhé!

    Chú Duy bất ngờ được cầu hôn. * Không phải con hợp tác với chú Trung đâu, vô tình á * Vậy là trên ngón áp út tay trái của chú Duy đã có một chiếc nhẫn không lấp lánh nhưng ngọt ngào hơn bất cứ chiếc nhẫn kim cương nào.

    ———————————

    - Đa, con tới trễ!

    Từ ngoài cửa có một cậu trai đi tới.

    Anh Khoa có gặp mấy lần cậu này rồi, đi chung với chú Trung.

    Biết cậu này là con trai nuôi của chú Trung thôi còn lại em chả biết và cũng chả quan tâm.

    Cậu trai đó nhìn một lượt người em rồi mới quay qua ôm chú Trung, chú Duy.

    Cũng vì đến sau nên chiếc nhẫn thật sự có trong kế hoạch này đã bị loạt bỏ.

    Anh Khoa có chút đắc ý * Tính ra mình hớt tay trên hả, cũng vui á chớ * Nhìn chiếc nhẫn mình tỉ mỉ chọn loại đá và kiểu vỏ em lại càng thêm vui vẻ trong lòng.

    - Thôi được rồi, bỏ qua đi.

    À, đây là cháu của chú Duy này.

    - Xin chào, tôi là Trần Anh Khoa

    - Ờ, chào, Bùi Công Nam

    Hình như cậu trai Công Nam này khó chịu với Anh Khoa thì phải.

    Em quay đi, nhịn cười trước sự thái độ của người kia.

    ———————————

    *

    Crazy about you

    Crazy about you

    Crazy about you

    Crazy about you

    Crazy about you

    Crazy about you

    I'm cra-cra-cra..

    Tiếng chuông điện thoại của Anh Khoa làm người học nhạc sĩ và biết tiếng anh ở đó phải quay qua nhìn.

    Em cũng vội xin phép và ra ngoài bắt máy.

    - Alo!

    Gì đấy, tới chưa

    " Rồi, mày ra đón đi "

    - Tới liền em yêu ơi

    Bước ra tới đường em nhìn chiếc xe Land Rover trắng đang đậu cách đó không xa rồi vẫy tay.

    Chú Duy và chú Trung cũng đi ra đón cùng Anh Khoa, Nam còn bị kéo ra ngoài chung.

    * Wtf!!!

    Cái đéo gì vậy *

    Đứng ngẩn ra nhìn người vừa bước ra từ cánh lái.

    Duy Khánh cũng sửng người lại, gì thế này?

    - Này Khoa, sao mày không nói có thằng Nam ở đây.

    Mẹ, biết vậy ở nhà cho rồi

    - Ủa tao biết gì trời

    - Là sao Khánh?

    - Dụ gì dzậy?

    Bốn người vừa gặp đã túm tụm lại.

    Khánh bực dọc trong người liếc cái người đang đứng sau lưng chú Trung Khoa thấy tình hình chưa ổn nên cũng giới thiệu một chút.

    - Bạn con thì chú Duy biết rồi ha.

    À đây là anh Trường Sơn, đây là Minh Phúc, còn đây là Duy Khánh ạ.

    - À chào Sơn Phúc Khánh nha, chú tên Bảo Trung, còn đây là con nuôi chú tên Bùi Công Nam

    * Chú không giới thiệu con cũng biết nữa! *

    Duy Khánh nghe cái tên đó mà quay mặt đi nhăn nhó.

    Công Nam chỉ cười cười rồi nhìn Khánh mấy cái sau đó thì mọi người di chuyển vào trong.

    ———————————

    Đang nhìn mấy tấm ảnh được treo trên tường Khánh cảm thán vẻ đẹp của chú Duy và tài chụp ảnh của chú Trung.

    Rồi một cái tay nào đó đặt lên vai anh.

    - Khánh

    - Gì đây, chúng ta còn gì để nói.

    Phiền anh bỏ tay ra

    - Em đâu cần phải..

    - Cần rất cần

    Khánh mặc kệ Nam còn tính nói gì đó mà quay đi rồi đến chỗ bầy mình đang đứng ngấm bức ảnh cuối hành lang.

    - Gì vậy cái thằng này, tự nhiên cái hầm hầm gì á chời

    - Đâu có tự nhiên đâu anhh

    - Chứ sao em yêu nói nghe coii

    - Chậc.. khó nói quá, về rồi kể cho chuyện nó dài.

    - Là dụ gì nữa dzậy trời

    ———————————

    Từ đầu đến lúc về Khánh vẫn cứ là xụ xị miết.

    Địa điểm mà mọi người có thể nói chuyện là đi bar TP.

    Hôm nay ngày hành chính nên bar cũng ít người.

    Duy Khánh đi vô đầu hậm hực ngồi xuống vị trí cũ, trên bàn đã sẵn vài chai rượu được dặn dò bởi Phúc trước khi tới đây.

    Chưa chịu nói gì mà hai tay đã hai ly cứ như lâu chưa uống vậy đấy.

    Ba người còn lại thì bình tĩnh và ung dung hơn, nhấp một ngụm.

    - Rồi là sao, nói coi

    - Đúng ròi, lẹ đi tao muốn biết

    - Từ Từ

    ---

    Hồi cuối năm 12, nhà trường đã tổ chức một buổi thiện nguyện cho các trẻ em mồ côi.

    Với tinh thần tình nguyện nên Duy Khánh hăng hái tham gia vào hoạt động.

    Tuy là anh có thể nấu ăn không ngon thật nhưng mà anh có tiền mà.

    Buổi sáng anh phụ thầy cô phát quà cho các em nhỏ và cùng chơi với các em.

    Trưa đến anh lại dỗ mấy em ngủ.

    Chiều thì mọi người đa số chả nán lại mà về liền.

    Nhưng anh ở lại phụ các cô chăm em.

    Anh đồng cảm, cậu cũng không có cha mẹ nên đối với anh những đứa trẻ này chính là anh của lúc nhỏ.

    Và rồi sẽ chẳng có gì nếu như anh về sớm hơn.

    Giọng ca đó đã mê hoặc anh, anh đã bị dụ dỗ bởi nó.

    Chiều tối đó, Bùi Công Nam được mời đến để hát cho các em nhỏ ở đây nghe vì hắn đã lấy cảm hứng từ đây để viết ra ca khúc này.

    Duy Khánh đang loay hoay phụ giúp cô giáo ở phía sau rửa chén thì nghe giọng ai đó hát.

    - Ủa chị ai hát vậy

    - À chắc anh Nam đó.

    Nay ảnh nói ảnh qua hát cho mấy bạn nghe

    - Waa, hát hay ghê á.

    Ảnh là ca sĩ hã chị

    - Không, ảnh làm gì á chị cũng không biết nữa nhưng mà anh Nam hay viết nhạc này kia rồi hồi tuần trước có qua xin lấy cảm hứng từ trại trẻ á nên giờ ảnh qua hát cho mấy bạn nghe thôi.

    - À..

    Sau đó Khánh đã gặp và nói chuyện với Nam.

    Chỉ là nói chuyện thôi vậy mà...

    - Mẹ thằng chó!

    Má nó đừng để tôi gặp lại anh.

    Thứ xấu xa như anh mà cũng bày đặt tỏ ra tốt lành nữa hã.

    Nguyễn Hữu Duy Khánh coi đó là vết nhơ của cuộc đời mình.

    Chả ai nghĩ được trong mấy câu chữ, mấy tiếng cười lại bị đưa lên giường.

    Chơi xong bỏ?

    Duy Khánh cũng chả nghĩ vậy nhưng giờ anh đã bị.

    Một cách thảm hại.

    Vì chuyện đó mà cả tuần anh chẳng còn tập trung vào gì cả.

    Đến anh em hỏi anh còn không buồn đáp.

    Cuối cùng vẫn là anh nuốt câu chuyện này xuống không để ai biết.

    Anh thề, thề nếu sau này gặp lại hắn anh sẽ phải tẩn hắn một trận, cho ba má hắn nhìn còn phải ghét bỏ.

    ---

    - Mẹ nó, mày cũng ngủ.

    Mày nói tụi tao là thằng đó chết mẹ rồi

    - Đm, mày ngu quá Khánh ơi

    - Thôi đi, Khoa..

    - Để anh, tụi này sẽ lấy lại công bằng cho em.

    Yên tâm

    ———————————

    * Messenger

    Cái Hội(Chợ) 🐇🐺🐒🍊

    🍊

    Hú hú, anh emmm@All

    🐒

    Gì v Nam m khùng hã m

    🐺

    Bộ m tưởng m là thg Sơn hã

    🍊

    Ngủ chưa

    🐇

    Có bị điên k?

    🍊

    Nặng lời quá anh trai

    🐒

    Gì thì nói mẹ đi vòng vo

    🍊

    Từ từ

    🐺

    Từ từ một hồi t đục m à

    🍊

    * đã chia sẻ vị trí

    ---

    - Chỗ mới hã mày

    - Ừ, ngồi đi

    - Hai cha kia đợi tí đang lên đấy

    - Ờ, uống ly đi

    - Khỏi nói mày, mà sao vụ gì?

    - Đợi hai ổng lên đi tao kể lượt

    Nam uống vài ly với Sơn thì Thuận và Thạch cũng lên tới.

    - Ê ít quán bar nào trên lầu như này, xịn ấy

    - Ờ, em không biết nữa này thằng Nam nó kiếm đâu ra đấy

    - Uống ly đi

    - Gì vậy thằng này

    - Uống đi em kể cho nghe

    Nam chờ ba người kia uống rồi nhàn nhã bung ra câu.

    - Em mới gặp lại Khánh

    6 con mắt nhìn chằm chằm hắn.

    Chuyện của hắn và anh, hắn không giấu cũng không ôm một mình.

    - Rồi sao nữa

    - Khánh ghét ra mặt

    - Gặp tao là tao đục mày tại chỗ chứ ở đó mà ghét ra mặt

    - Tao phải đá cho mất giống chứ ở đó mà ghét ghét

    - Khoan đã, em biết em có lỗi nhưng mà..

    - Mà gì mà, mày coi mà xin lỗi thằng nhỏ đi

    - Biết chứ

    - Rồi có làm được không thằng tó này

    - Suỵt

    Nam chỉ tay qua bàn trong góc đối diện bàn của hội.

    - Đấy, Khánh ngồi giữa á, tóc hồng

    - Rồi đi xin lỗi đi mày chờ đợi gì nữa

    Hắn bị ba người kia dục đi xin lỗi.

    ---

    Sau cái đêm đó, Nam thức dậy trong lòng đang ôm lấy anh.

    Hắn có chút bất ngờ, bình thường có muốn giải toả hắn sẽ chẳng thèm đếm xỉa tới kiểu đồng tính này.

    Hắn nhẹ rút tay mình ra khỏi người anh, trước khi đi hắn có chút lưỡng lự.

    Nhưng rồi hắn cũng chỉ bỏ lại chút tiền mặt và không có phương thức liên lạc.

    Tối qua hắn rủ anh làm vài lon nào có biết đô anh yếu.

    Ban đầu hắn còn tỉnh mà tính đưa anh vào khách sạn thôi rồi về nhưng bị anh kéo lại.

    Chẳng biết trong đầu hắn nghĩ gì mà lại hôn lấy hôn để, đâm lấy đâm để con trai nhà người ta rồi sáng lại bỏ đi.

    Chỉ là hắn cảm thấy bản thân mình hãm và tệ rất nhiều, trong khi anh ngưỡng mộ hắn mà hắn lại làm chuyện đó với anh.

    Về thì kể anh em nghe.

    Vài ngày đầu thấy khó chịu vì chuyện đó đối với hắn rất hãm.

    Vài tuần sau hắn nhớ anh, hắn thèm cái cơ thể đó, lần đầu hắn biết cảm giác chơi trai là sao.

    Vài tháng sau hắn mơ thấy anh, tầng xuất ngày càng nhiều.

    Cả năm trời hình bóng của anh, nụ cười, giọng nói, gương mặt, mùi hương và cơ thể mĩ miều đó vẫn in hằn trong hắn.

    Hắn bắt đầu hối hận, hối hận vì sao không ở lại, hối hận vì sao lại bỏ đi, hối hận vì không dám đối diện với anh.

    Hắn có tìm khắp thành phố cũng chẳng thấy anh đâu.

    Sự lạ lẫm trong hắn ngày một nhiều.

    Nhiều lần hắn nghĩ liệu anh còn sống không?

    Nhưng rồi lại tự tát mình để tỉnh táo lại.

    Hắn yêu anh rồi?

    Ban đầu anh em trong hội nghe tin mà chán nản với hắn nhưng sau này hắn cũng chẳng quan tâm nổi nữa.

    * Phải rồi, mấy năm trôi qua rồi, em ấy có khi lại quen một người tốt hơn rồi.

    Mình tệ quá *

    - Mày ngu gì đâu á Nam ơi

    - Thôi đi!

    Nam!

    - Mày có bình thường không Nam?

    - Nam!

    Ngừng uống đi, mày uống liên tục cả tuần rồi đó

    - Công việc nhà mày kìa.

    Hồi sáng chú Trung điện tao đấy

    - Ừm, tao ổn

    - Thằng này, ổn của mày?

    ———————————

    End
     
    [Atvncg] Người Thương Của Người Giàu
    03.


    Trường Sơn tính đứng lên đi vệ sinh thì liếc thấy Công Nam ở bàn đối diện cùng ba cha nào đó anh không biết mà còn đang nhìn bầy mình.

    - Ê Khánh, Nam kìa

    - Đù vãi, ba thằng kia là ai vậy

    - Sao em biết được

    - Nhìn cũng quá anh em uii, em là em thấy anh kia kia rồi nhaa

    - Anh kia kia là ai má mà thôi đi mày.

    Khánh kìa

    Trong bầy này Minh Phúc là người đam mê sắc đẹp nhất.

    Tuy là mở bar nhưng mà Phúc rất lành dễ ngại mà không hiền nha.

    Mê là thế chứ Minh Phúc nhà này chưa bao giờ vượt quá giới hạn.

    Thật ra là nhanh chán lắm, nhiều khi còn nhờ Anh Khoa giúp thoát mấy lần.

    Mẻ này nhìn baby mà tính thì cũng ngầm như bầy thôi.

    Thế đó nên mới chơi chung với nhau chứ hiền quá có lẽ ba con người kia nhai đầu hải ly này mất.

    - Kệ ổng đi anh, ổng mê trai đó giờ

    - Đúng rồi, thứ mê trai

    - Ủa, haii tụi nó ăn hiếp em kìa

    - Mệt ghê á

    - Phúc mà anh nói ông nào – Khánh dựa lưng ra sau liếc nhẹ người nào đó.

    - Thì cái ông ngồi đầu từ trái qua ấy – Hải Ly mê trai ỏn ẻn mất rồi.

    - Thôi đi, tao đi vệ sinh rửa mặt cái tự nhiên nay buồn ngủ sao sao

    - Sao hong hai, em đi chung nha

    - Thôi khỏi mày ngồi với Khánh đi, Phúc đi với tao

    - Gì dzậy, mà thôi kệ, đi haii – Phúc đứng dậy đi cùng anh hai mình vào nhà vệ sinh.

    ---

    Công Nam thấy anh liếc hắn cũng đáp bằng nụ cười như chọc tức Khánh.

    Anh khẩu hình miệng chửi thề làm hắn có chút tức à mà cũng thích.

    Vậy là còn để ý đến hắn đấy thôi.

    - Nam, bé tóc hai màu đó là ai vậy – Sơn Thạch ngồi kế bên nhìn chăm chăm người nào đó.

    - Gì, sao em biết được anh – Nam đây chỉ biết mỗi Khánh thôi chứ mấy người kia chả thèm quan tâm đến.

    - Cái đám nhóc đó nhìn vậy mà lòi ra được em kia ỏn ẻn ha.

    Nhìn đồ thì có vẻ cháy thật mà mặt non nhất đám – Duy Thuận không ngại ngùng gì nhìn thẳng vào mắt người kia

    - Ê nè nha Nam mày có tính đi xin lỗi chưa – Vẫn là út Sơn của nhà nhắc đến mục đích này.

    Huỳnh Sơn là người đầu tiên phản ứng gay gắt với chuyện của Công Nam và Duy Khánh.

    Cũng là người đầu tiên chỉ cho Nam chuyện sau này cần làm nếu gặp lại.

    Đồng thời hiện tại là người thúc dục Nam xin lỗi Khánh.

    Sơn biết Nam nó thích nên nó mới làm vậy, dù gì cũng là bạn bè mấy năm trời rồi.

    Nhưng Sơn không ngờ thay vì nó ở lại mà lại rời đi như những kẻ qua đường trước đó.

    Rồi tự bỏ đi tự tương tư, lúc thấy nó trầm lại chỉ vì chính hành động của mình Sơn muốn đấm vô mặt cho nó tỉnh ra luôn chứ nói nó ngu thì bình thường quá.

    - Xin lỗi thì xin lỗi thôi

    Nam đúng thật là tương tư Khánh thật nhưng nếu là mấy năm trước thì hắn chỉ dám trốn tránh chứ không như bây giờ.

    Sau khoảng thời gian tưởng như rơi vào địa ngục tình yêu của hắn tự tạo ra thì cuối cùng khoảng 2 năm đổ lại hắn đã chôn giấu được hoàn toàn chuyện này.

    Hắn đã trở về như trước, chuyện đó thì cứ cất trong lòng là đủ rồi.

    ---

    Cầm theo ly rượu trên bàn đi đến chỗ Khánh và Khoa.

    Hắn nghĩ chắc Khoa sẽ đánh hắn hoặc đuổi đi ai ngờ được

    - Ô, Nam lại đây ngồi này – Cái nụ cười khẩy của Khoa hình như có gì đó.

    Nam khó hiểu và cũng ngồi xuống, bên cạnh Khánh.

    - Khoa nó mời thì sao không qua đó ngồi? – Anh cau mày quay đi không thèm nhìn tới hắn.

    - Khoa, có cần tôi qua ngồi với cậu không? – Mắt nhìn anh nhưng lại nói chuyện với Anh Khoa

    Anh Khoa chỉ kịp gật đầu sau đó là ánh mắt muốn giết người của anh hai Trường Sơn. * Haha, đúng ý mình rồi.

    Mày chết mẹ mày rồi Bùi Công Nam ơi *

    - Ai kêu mày qua đây.

    Biến về với đám anh em của mày đi thằng chó – Trường Sơn không chờ Khoa nói gì cũng hiểu ý của thằng em mình.

    Ý hay

    - Tôi qua chơi chung không được à, dù gì cũng là người quen cả đúng không Khoa – Hắn liếc mắt về phía Anh Khoa ngồi bên đó.

    - Ờ quen – * Cút mẹ đii *

    - Ai quen thì chơi với người đó.

    Phiền anh cút về – Duy Khánh đứng dậy kéo Anh Khoa đi ra ngoài sau đó là Trường Sơn chửi vài câu và Minh Phúc không quan tâm hắn cũng đi ra ngoài cửa.

    ---

    - Đi này – Nam về lại bàn của hội mình.

    - Đi đâu? – Duy Thuận khó chịu vì chẳng chơi được bao nhiêu.

    - Khỏi nói cũng biết nữa – Huỳnh Sơn biết bạn nó muốn làm gì rồi.

    - Ồ, anh biết và anh cũng muốn điều đó – Sơn Thạch hí hửng đi ra ngoài trước cả thằng em mình.

    ———————————

    * Mẹ nó *

    - Khánh mày chạy đoàng hoàng coi.

    Một hồi cả bầy nằm nhà thương hết giờ – Phúc ngồi sau xe cùng Khoa.

    - Không lẽ mấy anh không tin tay lái của em – Khánh bĩu môi.

    - Mày chạy thì tao biết nhưng mày ơi đây không phải đường thị trấn đâu nha – Sơn nhìn ra ngoài cửa sổ là xe cộ qua lại.

    Đường thị trấn của họ không nhiều xe như này, nhất lúc tối này một móng còn chẳng có.

    Anh Khoa liếc mắt ra ngoài thấy biển số xe quen quen.

    Hình như giống chiếc hồi chiều Khoa thấy ở triễn lãm.

    Đầu nhảy số, mấy cái tình huống này bọn họ gặp hoài nhưng đây là 4 chiếc!!!

    Có bị lên phường không vậy.

    - Anh em ơi, sau lưng là 4 chiếc xe đó.

    Có chiếc BMW nhìn biển số em biết của thằng Nam đấy – Câu nói của Khoa làm mọi người đều nhìn vào kính hậu.

    - Lexus, RX, Aston Martin cũng thuộc dạng đấy nhá – Khánh cười khẩy, chọc đúng chỗ ngứa của anh rồi.

    - Thì đã sao, tụi mình đâu phải loại gì đâu.

    Mày chạy về đường thị trấn rồi phóng cho bắt mắt – Hai Sơn rất biết nắm bắt ba đứa em mình.

    Nhìn qua thôi đã biết như nào và ý định của Khánh là gì rồi.

    - Chơi luôn hai – Khánh quẹo qua trái, con đường tắt dẫn về thị trấn của họ.

    - Húu đã à.

    Lái cẩn thận nha vợ – Anh Khoa lại ghẹo Duy Khánh rồi.

    - Ê, lịch sử đó nha – Phúc khá thích thú với điều này.

    Đúng thôi bình thường toàn là 1 chiếc mà lần này 4 chiếc còn đắt giá nữa thì chả mê quá chứ.

    Ai nhìn còn tưởng xe phía trước chắc đắt tội với 4 chiếc phía sau.

    Họ rượt nhau trên con đường vắng chả bóng người.

    Khánh quen đường quen nẻo rất thong dong đạp ga xoay vô lăng.

    Đua hả, Khánh chấp!

    ———————————

    End
     
    [Atvncg] Người Thương Của Người Giàu
    04.


    Đường tình anh thắng mà đường đua anh bao.

    Cuộc rượt đuổi của 5 chiếc xe ô tô vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại.

    Thậm chí là Khánh còn cắt đuôi được 4 chiếc kia.

    Với sự quen đường biết nẻo, Khánh quẹo trái quẹo phải, đánh cua cho mấy người kia cũng phải choáng.

    Cơ mà chẳng sao Huỳnh Sơn vẫn rất cừ vì anh cũng từng một thời đánh lái cùng thằng bạn Công Nam của mình.

    Nhưng cuối cùng Khánh vẫn cắt đuôi được 4 người đó.

    Đơn giản là quẹo vô cái hẻm nhỏ vừa đủ khuất cho không ai thấy rồi đợi 4 chiếc kia đi qua, lại chạy ra ngược lại.

    - Hahha, tưởng thế nào.

    Có vậy cũng bị lừa - Anh Khoa vừa cười vừa lú đầu ra đằng sau.

    - Nè quay vô - Phúc kéo cổ áo thằng em mình ngồi xuống.

    - Không lẽ út Khánh của tao để tụi nó lộng hành qua mặt à - Trường Sơn cười như muốn khinh cái hội kia.

    - Anh hai Sơn của em nói quá ó - Khánh giả giọng thảo mai làm cả ba người cười không ngớt.

    - Mà về nhà đi, nãy em uống chưa đã - Anh Khoa ngã lưng dựa ghế.

    - Vậy qua nhà hai đi ha

    - Chứ bây tính qua nhà ai

    - Nhà anh haiii chứ ai nữaaa

    - Gớm quá Khánh ơi

    Trên xe không khí trở nên vui vẻ hơn một chút.

    Bốn người họ vẫn luôn như vậy.

    Một người buồn thì ba người pha trò chọc ghẹo, một người bị thương ba người xót.

    Nhiêu đó chỉ là 1/10 thôi, họ đã cùng nhau trải qua chông trai, lớn lên cùng nhau.

    Do đó mà họ ngầm xác nhận mối quan hệ này, đủ quan trọng để chuyện gì của một người thì ba người còn lại điều có quyền xen vào.

    Chỉ là cho lời khuyên và đôi lúc ngăn cản nhưng không ai là phá vỡ cái định luật ngầm này.

    Bốn người họ đôi lúc có giận hờn, chửi mắng nhưng đó cũng là cách yêu cách thương riêng của cái bầy này.

    Nhờ đó mà bốn người đã lập nên bầy " Đốm Lửa " Ai cũng phải công nhận điều đó thôi.

    Một con mèo cầm đầu giỏi, đẹp, kiêu kỳ.

    Một hải li ỏn ẻn, bài hãi lành tánh nhưng quậy ngầm.

    Một gấu mèo tinh nghịch, quậy phá luôn toả sáng trên mọi mặt trận.

    Một trái dâu tây ngọt ngào, nhu mì chưa từng thua điều gì trên đường đua.

    Đúng là bốn người này gọp lại thì chỉ có thể là " Đốm Lửa "

    ---

    Xe chạy vô sân đậu sau chiếc Audi đen bóng.

    Nhà Trường Sơn là nhà được xây mới hoàn toàn.

    Sau khi thành công mở được 3 tiệm cafe thì anh đã mua đất xây nhà theo bản thiết kế của Phúc.

    Nhà anh cũng là nơi mỗi lần muốn nhậu gì là kéo nhau đến đây.

    Đơn giản vì nhà có tầng bar phía dưới do Minh Phúc thiết kế thêm.

    Đương nhiên phải có sự chấp thuận từ anh.

    Trong nhà anh có đủ 4 phòng cho 4 người.

    Nhưng hình như chả cần đến vì 1 phòng thôi là bốn người bọn anh đã chui vô ngủ đủ rồi.

    Quả là tình anh em thấm thiết.

    Khánh từ lúc uống ly đầu thì đã không để ly sau đến 1 phút.

    Chai rượu vang Domaine Leroy đã không còn nặng như trước nữa.

    Trong khu vực bar của Trường Sơn thì loại này cũng coi là mạnh nhưng hôm nay thấy Khánh uống như vậy anh thật sự không thích chút nào.

    Vì anh biết lý do khiến Khánh muốn uống nhiều như vậy là gì.

    Anh kêu Minh Phúc đem chai rượu cất lại quầy.

    Khánh chỉ nhìn chai rượu được cất lại trong quầy mà không nói gì.

    Anh Khoa không nhịn nỗi nữa nói mấy câu nhưng Khánh cũng cười cho qua mà chẳng nói gì.

    - Được rồi, nợ tình thì trả tình - Trường Sơn nhấp nhẹ ly rượu trên tay rồi nhìn sang Minh Phúc và Anh Khoa còn đang xử lý thông tin của anh vừa nói.

    - Là sao hai, mà đừng có nói là...

    - Anh Khoa hình như hiểu gì đó và nhận lại được cái gật đầu của anh hai mình.

    Ai cũng nhìn Duy Khánh, đứa em út họ yêu thương cưng nựng bao năm nay.

    Khánh ngã lưng ra sau khoanh tay trước ngực.

    - Vậy em cũng phải trả tình cho thằng đó - Giọng Khánh đanh lại.

    - Được, như cũ mà làm - Trường Sơn cười một cách đắt ý.

    -----------

    - Ủa là bị lừa đó hả?

    Sau khi đi hẳn một đoạn xa không còn thấy được xe của Khánh nữa Nam mới quay đầu lại và phát hiện có cái hẻm ở đó.

    Rồi tự hiểu, cuối cùng vẫn là bọn họ thua.

    Huỳnh Sơn hơi tức vì dù sao anh cũng từng tham gia đường đua cơ mà.

    Không lẽ lâu ngày rồi lụt nghề sao?

    - Chán mày ghê đó Nam.

    Vậy cũng tụt mất - Thuận chán nản nhìn Nam đang châm điếu thuốc rít vài hơi.

    - Tụi bây không thấy thú vị à, tui thấy thích chứ có mấy ai là làm được như đám thằng Khánh - Sơn Thạch khoác vai Duy Thuận.

    Thuận còn đang muốn chửi thằng em vì ý tưởng điên rồ nhưng lại thấy Sơn cùng Nam cười có ý gì đấy.

    Gã nghĩ * Bộ tụi nó khùng hả? *

    - Hm, không phải là có mấy ai làm được như vậy mà là..

    - Chỉ có cái nhóm đó làm được, bốn người đó - Nam nói thêm cho Sơn.

    Thuận lại nhăn mặt phản đối.

    Dù sao thì gã không thích yêu đương gì cả.

    Phải nói tình yêu đối với cái gã này chỉ là phù du, quan trọng là tiền và có khi là anh em của mình thôi.

    Tuy phản đối nhưng gã không cản mấy thằng em mình, kệ đi nó chán thì cũng về.

    Gã không tin mấy thằng này lại thật sự yêu đương nghiêm túc, quá chỉ có 1 tháng không tới tháng thứ 2.

    Cái hội này chỉ giỏi chơi đùa mua vui chứ cảnh ham muốn tình yêu đích thực gì cả.

    Ba người kia cũng là thấy thú vị, cũng coi như có mồi ngon thế thôi.

    - Thôi về, tụi bây muốn làm gì làm.

    Tao còn không biết chúng mày quá.

    Chán thì cũng bỏ con người ta thôi - Thuận mặc kệ mà đi về trước.

    - Thì cứ cho là thế đi.

    Hàng ngon mà - Thạch cười khoái rồi cũng về, sau đó là Sơn và Nam.

    Nam vẫn hơi nghĩ ngợi về điều này.

    Dù gì hắn cũng đã không quên Khánh hơn 5 năm rồi.

    Lỡ đâu không phải do cảm thấy có lỗi mà là hắn yêu anh thật thì sao?

    Hắn còn phải tự cười chính mình * Má, sao mày ngu vậy Bùi Công Nam *

    ---

    Tính là về nhưng Duy Thuận lại muốn nói gì đó nên bốn người lại gặp nhau ở cái bar khi nãy, bar TP.

    - Rồi dụ gì nữa vậy.

    Sao mà hay rủ rồi im im quài - Huỳnh Sơn lên tiếng phá tang cái không khí u ám của hội này.

    - Chuyện cũng đơn giản thôi.

    Hm, tao nghĩ nếu tụi bây đã hứng thú với đám thằng Khánh.

    Thằng Nam thì lại phải tìm cách xin lỗi thằng Khánh.

    - Duy Thuận nhàn nhã nói.

    - Ý anh là muốn..

    - Nam nhìn Thuận bằng ánh mắt hiểu biết.

    - Đúng đó, cược đi, như cũ đấy - Duy Thuận cười nhẹ nhìn lướt qua một lượt đám em mình.

    - Anh chắc chưa đấy, em là em thấy kèo này em thắng rồi đó - Huỳnh Sơn luôn luôn tự tin trong các buổi đặt kèo.

    - Chưa chắc đâu em trai, lần này thằng Thạch có thể là người chiến thắng thì sao - Thuận cười liếc mắt nhìn Sơn Thạch đang nghĩ gì đó mờ ám.

    - Nhìn ảnh vậy, nghiêm túc à - Nam đùa thêm một câu rồi uông một ly.

    Họ nói chuyện một chút rồi nhà ai nấy về.

    Đúng thật chuyện đặt cược về tình yêu lẫn tình dục của hội chưa bao giờ gây cấn như này.

    Gây cấn vì sắp tới sẽ có rất nhiều chuyện xảy ra khác biệt hơn những kèo trước của bọn họ.

    -----------

    End
     
    [Atvncg] Người Thương Của Người Giàu
    05.


    Quán club Tinb dạo này xuất hiện bốn bóng người quen thuộc.

    Anh Khoa lười đến xem, ngày nào nhân viên và quản lý cũng gọi em vì chuyện này.

    Anh Khoa không thèm để ý tới mà chỉ quan tâm chuyện anh hai mình có tham gia vào công cuộc " trả tình " của bọn họ không.

    ---

    Trường Sơn trước giờ không đụng đến con trai.

    Đơn giản vì anh thẳng, anh chỉ quen con gái trước giờ vẫn vậy.

    Nhưng lần này ba đứa em anh nằng nặc đòi anh phải tham gia cho bằng được.

    Với cái lý do " Hai thẳng mà thì càng dễ dứt chứ tụi em... hai biết mà " Đúng thật là ba đứa em anh điều thích con trai, lộ liễu nhất là Minh Phúc còn Anh Khoa nó lại là trai gái gì cũng được miễn ngon, đẹp, ngoan là được.

    Riêng Duy Khánh thì chẳng đụng địa gì ngoài " người đó " Anh cũng không nỡ để tụi này chiến một mình với cái hội Anh Tài Quý Tộc kia.

    Mấy ngày qua ở nhà là để lên kế hoạch và tìm hiểu sơ về cái hội đó.

    Bốn người ban đầu còn bất ngờ vì bao năm nay Khánh lại vô tình dính tới cái hội chết tiệt đó.

    Những gì họ biết về Nam thật ra ít hơn những gì Nam có và cả cái hội lớn này.

    Nào là lịch sử tình trường, lịch sử đen ngoài những thông tin xấu như vậy vẫn có những thông tin tốt kiểu làm ăn oke, công việc thành đạt.

    Nhưng thứ làm Trường Sơn chú ý và quyết định tham gia để bảo vệ các em mình.

    Lịch sử đen của hội này quá mơ hồ và dường như nó chỉ là nổi lên 0.1/10.

    Điều này đủ để anh hiểu đám người này thuộc dạng ngoài trắng trong đen.

    Tuy là bầy này của anh cũng là như thế nhưng nó vẫn có chừng mực, không quá giới hạn còn hội kia anh chắc là không.

    ---

    - Dạ, xin chào ông chủ.

    Bàn của mọi người trên tầng ạ - Cậu nhân viên vừa nhìn thấy mặt ông chủ Anh Khoa đã vội tiến lên tiếp đón bọn họ.

    Anh Khoa từ chối khéo việc để nhân viên dẫn lên.

    Như vậy sẽ tự nhiên hơn.

    Trên lầu lúc này có sẵn một bàn được chuẩn bị ba chai rượu vang Maison Leroy mà Anh Khoa thích.

    Tầm 5p sau có bốn bóng người nổi bật giữa đám đông.

    Thu hút hầu như là tất cả những người có mặt ở đây.

    Trường Sơn, Minh Phúc, Anh Khoa, Duy Khánh cũng không là ngoại lệ.

    Bốn người, trên tay mỗi người một ly rượu đứng từ trên nhìn xuống.

    Việc xây lầu như vậy ở các quán club hoặc bar thường phục vụ cho khách VIP.

    - Khoa?

    Chào nhé - Bùi Công Nam là người đi đầu tiến lên tầng nhìn thẳng vào mắt Khánh nhưng lại nói chuyện với người kế bên.

    Chỉ có Anh Khoa và Minh Phúc là người không thái độ khó chịu mà chào hỏi qua lại với Nam.

    Một phần là do có quen biết.

    Duy Khánh với ánh nhìn muốn xé xác tra nam trước mặt đang tỏ ý bắt tay với mình.

    Trường Sơn cau mày nhìn cục diện bên mình đang ở thế thủ.

    Minh Phúc lại vui vẻ cười nhìn phía đối diện.

    - Hôm nay vô tình gặp hay chúng ta uống chung vài ly nhỉ?

    - Hùynh Sơn lên tiếng rồi liếc mắt sang Duy Khánh.

    Khánh không để ý chỉ quay lưng đi lại chỗ bàn ngồi xuống.

    - Được thôi, quan trọng là mấy người có đủ điều kiện hay không - Trường Sơn nhẹ nhàng với cái vẻ tinh ranh nhìn xuống hàng rượu 10 ly được xếp thẳng hàng trên bàn.

    Khánh cười khẩy đứng lên như tỏ ý * Để xem coi tủ lượng tới đâu * Nam đi lên trước nhìn Khánh cười rồi chậm rãi đưa từng ly lên, 10 ly được uống sạch.

    Anh Khoa bỗng đắc ý, ly rượu đó khác chai Maison Leroy.

    Đương nhiên là do Anh Khoa cố tình chọn loại mạnh nhất nhì club.

    Bùi Công Nam sau 10 ly vẫn đứng vững cười nhẹ nhìn Khánh bằng ánh mắt trìu mến mà năm đó cũng vì ánh mắt ấy Khánh đã hối hận và ghét bỏ đến bây giờ.

    - Vậy, đủ điều kiện chưa?

    - Nam không để mấy anh em của mìmh chờ mà lên tiếng trước rồi ngồi đúng vị trí ngay cạnh Khánh.

    - Đủ rồi, mời - Phúc bước đến ngồi ngoài cùng nhường cho Trường Sơn và Khoa.

    Không khí lúc này cứ như thêm một hành động nào đó là có thể var nhau tại chỗ.

    Mỗi câu của mỗi người điều mang cái ý đùa cợt, chọc tức, khiêu khích.

    Anh Khoa chán chường cái không khí ngột ngạt này mà đứng lên đi xuống bên dưới nơi mà những vị khách đang hết mình nhảy nhót.

    - Hai, thằng Khoa để nó đi dzậy hã - Phúc khều lấy tay Trường Sơn.

    - Kệ đi, sàn nhảy vốn là của nó mà - Cái cười nhẹ nhưng đầy tự hào và tin tưởng của anh hoàn toàn được thu vào mắt gã nào đó.

    Amh Khoa từng có khoảng thời gian chuyên tâm học nhảy, dạy nhảy.

    Việc mở club như hiện tại cũng một phần vì đam mê nhảy nhót khó bỏ đó.

    Đây không phải lần đầu em biểu diễn trên sàn nhảy của quán mình nhưng lần này là lần đầu được thách đấu ở đây mà còn lại là một trong bốn người của hội chết tiệt kia.

    - Khoa, nếu giờ tôi và cậu đấu với nhau thì sao?

    - Sơn Thạch bước từng bước đến gần Anh Khoa đang đứng trước sàn nhảy.

    Những người còn lại cũng đi xuống.

    Các vị khách khác không để ý đến lắm.

    Anh Khoa nhìn sơ người đàn ông cao lớn có vẻ cứng nhắt này mà muốn chế nhạo.

    Thế là sàn nhảy có một trận đấu mãn nhãn con mắt của tất cả mọi người theo dõi trận đấu.

    Sơn Thạch đã học múa, nhảy và làm dance xấp xỉ 20 năm.

    Nhìn bề ngoài rộng rãi của gã ai lại nghĩ được gã nhảy dẻo như vậy.

    Từng cái chân từng cái tay của gã như một mà bắt nhịp không trượt nổi nhịp nào.

    Thần thái và khuôn mặt đẹp không góc chết của gã cũng làm xao xuyến lòng các cô nàng phía dưới.

    Điệu nhảy của gã nóng bỏng, sexy, điên cuồng và dẻo dai đã làm cho con mèo nào đó phải đứng vào góc tránh ai đó nhìn thấy cái má ửng đỏ và ánh mắt dán chặt lên người gã * Lê Trường Sơn!

    Mày điên hã, bình thường coi.

    Chỉ là nhìn con mẹ nào đó nhảy thôi mắc gì mất bình tĩnh vậy hả * Trường Sơn tự chửi chính mình.

    Tránh ai chứ không tránh được gã.

    Từ đầu đến cuối hìh như gã chỉ để tâm đến con mèo đỏng đảnh nào đó ở tuốt trong góc đỏ mặt.

    Đôi lúc gã cố ý chạm mắt với anh nhưng anh lại quay đi che lấy đôi má ửng đỏ.

    Gã thích thú với phản ứng ngại ngùng của anh khi bị gã phát hiện anh nhìn mình.

    Khi nãy rõ là còn rất đanh đá đáp trả anh từng câu một vậy mà giờ đỏ mặt quay đi nữa sao. * Bé mèo kiêu kỳ cũng có lúc đáng yêu vậy sao *

    Anh Khoa không kém cạnh, vũ đạo mạnh mẽ và sexy thu hút không ít các nàng.

    Gương mặt góc cạnh, đôi mắt cáo cùng mái tóc cam.

    Ai nhìn còn tưởng một con cáo nào đó đang nhảy.

    Chiếc áo lấp lửng cơ bụng sầu riêng nguyên chất càng khiến Anh Khoa trong hoang dã hơn. * Cáo nhỏ hoang dã à.

    Ngon thật đấy * Cái cười ranh mãnh của Huỳnh Sơn làm Anh Khoa vô tình bắt gặp trong lòng chững lại một chút.

    Sau đó là đôi tai phớt đỏ * Cáo nhỏ biết ngại sao?

    Thích thật *

    - Hai, sao em sợ thằng Khoa thua quá dzậy - Khánh hơi lo khi trên sàn nhảy Anh Khoa có chút khựng lại.

    - Chắc hong sao đâu mà - Phúc chấn an Khánh đỡ lo.

    Hai người nhìn ông anh hai đang như né tránh gì đó rồi còn đỏ mặt đỏ tai làm hai người tưởng bị sốt hay bệnh rồi.

    Không ngoài dự đoán, Anh Khoa thua Sơn Thạch hẳn hai bình chọn. * Đitme từ nay cấm hai con nhỏ đó bước vô đây mẹ đi * Trong lòng chửi bới tung trời hết cả lên nhưng bên ngoài vẫn cười vui vẻ như đó chỉ là một trận đấu bình thường.

    Trước khi thi đấu hai người đặt kèo " Ai thắng thì bên đó có quyền yêu cầu thử thách cho bên thua " Vậy Duy Thuận, Hùynh Sơn, Công Nam được hưởng lợi từ Sơn Thạch.

    -----------

    End
     
    [Atvncg] Người Thương Của Người Giàu
    06.


    - Khánh, đua với tôi một trận

    - Tôi muốn được ăn cơm với Khánh

    - Phúc, em dọn nhà cho tôi 1 tuần

    Nghe thử thách từ bốn người kia Trường Sơn đen mặt.

    Khánh được nhận hai thử thách.

    Khoa cười khoái * Khoẻ quá *

    - Không được, Phúc không thể thực hiện thử thách được – Anh Khoa không đồng tình với thử thách này.

    - Tại sao? – Duy Thuận khoang tay trước ngực nhìn Phúc hỏi.

    - Tui..tui, hong có biết dọn nhà.. – Phúc là đứa lành nhất nhà nhưng chưa từng được nhúng tay vô việc nhà.

    Cho dù là hồi nhỏ ở với ba mẹ hay lớn lên ở với bầy anh em này.

    - Đó, có biết gì đâu mà dọn, với lại anh mà ở dơ quá thì tự thuê giúp việc đi – Anh Khoa hiểu anh mình nên có ý nói thêm một câu.

    - Nói vậy, Anh Khoa thay Minh Phúc thực hiện thử thách đi – Huỳnh Sơn cười cợt.

    - Không, anh Khoa ảnh cũng làm gì biết đụng vô chuyện nhà cửa – Duy Khánh người được nhận hai thử thách cũng không đồng tình với ý kiến này.

    - Nè nha anh giỏi thì tự mà đi dọn cho anh trai anh á.

    Nói luôn tụi tui chưa từng đụng tay vô công chuyện nhà khỏi có thử thách – Minh Phúc bực bội trong người rồi, bầy này làm gì có ai siêng năng dọn nhà cửa đâu.

    Nhưng mà tài nghề nấu ăn rất gì và này nọ không đùa đâu.

    Nãy giờ Trường Sơn anh còn đang suy nghĩ về cái thử thách của mình.

    Sơn Thạch chưa đưa ra thử thách gì nhưng cái ánh mắt gã nhìn anh thật khó đoán.

    Thèm khát?

    Mong muốn?

    Âu yếm?

    ---

    - Thôi được rồi, Phúc sẽ nấu cơm ngày ba bữa một tuần cho tôi – Duy Thuận không định tha cho bé hải ly chút nào.

    - Dị thì được – Minh Phúc thở phào một hơi nhẹ nhõm.

    Chợt Huỳnh Sơn như nhớ ra gì đó.

    Liếc mắt qua nhìn Sơn Thạch.

    - Còn Anh Khoa và Trường Sơn chưa có thử thách

    - Khoan đã, sao Khánh phải nhận hai thử thách? – Trường Sơn thắc mắc.

    - Đúng, rõ là 4-4 mà tại sao tôi phải nhận hai thử thách – Duy Khánh nhăn mặt khó chịu.

    - Vậy được, Khánh chọn đi.

    Thử thách của tui hay thằng Sơn – Nam nhẹ giọng hỏi.

    - Đương nhiên là đua một trận rồi.

    Này, anh chờ đợi tôi thật à? – Ánh mắt đắc ý của Khánh rơi xuống người Nam.

    - Tùy em nghĩ – Nam không phủ cũng không nhận. * Tôi chờ em thật mà *

    Thử thách của Anh Khoa lại là cái thử thách khi nãy em đưa ra cho bên kia ban đầu " Uống hết 10 ly y như nãy " Đô Anh Khoa mạnh thật nhưng nếu 10 ly đó mà dồn vô người đã ngấm chút rượu nữa thì hên xui mất.

    - Tôi nhận thử thách thay được không? – Trường Sơn cau mày, anh biết đô của em mình, nãy giờ chỉ có anh là nhấp môi còn lại thì cũng toan 2-3 ly.

    Hơn nữa đô anh là mạnh nhất bầy rồi.

    - Kìa bé, thử thách ai nấy làm chứ.

    Em còn chưa thực hiện thử thách của tôi cơ mà – Sơn Thạch cuối cùng cũng chịu lên tiếng.

    Vẫn là ánh mắt đó nhưng lần này nó dịu hơn và nhìn vào đôi môi của anh.

    Hình ảnh Sơn Thạch trên sân khấu khi nãy tự nhiên xuất hiện trong đầu anh.

    Tai mèo nhạy cảm lại ửng đỏ, trong ánh đèn khó thấy nhưng mặt anh đã phót hồng rồi.

    Gã cười nhìn anh, vẻ ngại ngùng quay đi của anh làm gã liên tưởng đến bé mèo nào đó đang ngượng ngùng * Phải mà bé mèo úp mặt vào lòng mình thì thích hơn là quay mặt đi như này nhỉ *

    - Thử thách của tôi, tôi tự làm được – Anh Khoa gọi nhân viên đem lên 10 ly nhưng rượu bên trong bị đổi.

    10 ly nhỏ gọp lại thì cũng chỉ bằng 5 ly Maison Leroy mà thôi.

    Nếu là rượu khi nãy có lẽ 10 ly đó hơi quá nhưng đã là loại rượu em thích thì không cần thử thách em cũng muốn nốc hết.

    ---

    - Được rồi chứ? – Ly cuối cùng vừa được quét sạch bởi Anh Khoa.

    Nam khẽ gật đầu cười, Huỳnh Sơn nhìn đôi môi còn vươn chút rượu làm đánh bóng lên.

    Môi của em gấu mèo này thường ngày đã xinhiu rồi mà khi có lớp rượu vươn lại thì càng quyến rũ hơn.

    Bộ đồ hôm nay em mặt thêm phần hoang dã.

    Huỳnh Sơn nhớ đến em lúc trên sàn nhảy anh nuốt nước miếng nhìn chăm chú vào từng động tác của em, lưỡi liếm qua môi * Cái miệng đó mà bú thì tuyệt ha? *

    - Thử thách của tôi là gì?

    Nói đi – Anh lạnh mặt nhìn Sơn Thạch trước mặt.

    Như muốn chết lặng khi nghe đến cái thử thách điên rồ của gã.

    Duy Khánh siết tay, Anh Khoa lườm muốn đốt cháy con sói điên cuồng.

    Minh Phúc phản đối rõ ràng với thử thách này.

    - Sao nào, bé làm được không? – Sơn Thạch không quan tâm đến mấy người kia.

    Trong mắt gã chỉ có Trường Sơn, Lê Trường Sơn.

    Anh siết tay, mím môi nhìn vào mắt gã.

    Mặc dù đã chuẩn bị tinh thần cho những chuyện như này nhưng khi đối diện anh có chút hoảng.

    - Được, đơn giản mà...

    Chỉ là.. một nụ hôn thôi – Trường Sơn nói nhưng mắt đã không còn dám nhìn vào đối phương nữa.

    Sơn Thạch thích thú ôm lấy eo của anh, đôi tay thuần thuật nâng cầm anh lên.

    * Mẹ nó, thằng chó! *

    - Hôn thôi, không cần ôm eo làm gì đâu – Trường Sơn cố bình tĩnh mà nhắc nhở, ít ra anh cũng phải vững đã.

    - Cho kích thích đấy bé – Gã cố tình ghé sát tai anh nói.

    Mặc cho có 12 con mắt đang nhìn.

    Nhìn anh mình bị ép mà ba người bất lực không làm được gì.

    Dù Trường Sơn đã trấn an trước đó và anh vẫn còn vững nhưng ba người không khỏi tự trách.

    Hơn hết ba người biết anh không thích con trai.

    - Trơ trẽn – Anh chửi gã khi còn cả đống người ở đây, có ba đứa em anh nữa mà gã cứ như không có ai.

    Gã cười không đáp cuối xuống hôn lấy mỏ hỗn của bé mèo.

    Chiếc lưỡi gã đẩy vào bên trong khoang miệng tìm kiếm bên kia.

    Anh nhắm mắt không dám mở.

    Lưỡi gã tấn công quấn lấy cái lưỡi rụt rè của anh.

    Khoang miệng bị càn quét tưởng chừng chẳng còn gì.

    Tiếng nhút nhát vang lên.

    Miếng nước không kiềm được chạy trốn.

    Anh đấm vào vai gã.

    Gã luyến tiếc muốn hôn nữa.

    Mùi vị ngọt xen lẫn hơi men rượu, quyến rũ lấy gã.

    Chưa mở mắt gã đã liếm ngang má anh.

    Đúng là không để mất giọt cuối.

    Anh ngượng mà đẩy gã ra nhưng sức anh sao lại cái con sói hung hãn này.

    Anh bị siết chặt hơn.

    Cố né đi không để mấy đứa em mình thấy nhưng giấu gì nữa.

    Ai cũng thấy hết rồi.

    Anh chỉ muốn cắn Sơn Thạch, Nguyễn Cao Sơn Thạch chết đi!

    - Xong rồi.. buông, buông ra – Anh hơi rung đẩy gã ra lần nữa.

    - Dạ – Như đạt được mục đích nhưng không muốn buông.

    Gã níu lấy eo anh bị anh gạt tay đi.

    - Về – Anh chợt lấy điện thoại và chài khoá trên bài quay rót đi thẳng ra cửa.

    Anh Khoa, Minh Phúc, Duy Khánh cũng vội vàng đi theo.

    - Ngày mai mày đua với Khánh à?

    - Ừ, sao tao không nhường đâu nhé

    - Thẳng tay đi nhưng tao muốn đi xem

    - Hm, được mà thoải mái đi

    ———————————

    End
     
    [Atvncg] Người Thương Của Người Giàu
    07.


    Buổi đua xe của Duy Khánh với Huỳnh Sơn được diễn ra ở trường đua nhà Công Nam.

    Đơn giản là Huỳnh Sơn cố tình làm vậy để khiêu khích Duy Khánh.

    6h sáng bé hải ly nào đó đã lụi cụi làm đồ ăn sáng cho tên thỏ trắng nào đó.

    Làm hẳn năm phần, bốn phần cho nhà, một phần cho khách.

    Anh Khoa hí hửng lên đồ bá đạo chỉ để cổ vũ cho đứa em mình.

    Không phải tham gia người đua thì cũng phải đẹp thôi. * Mấy em gái chết mê mất *

    Trường Sơn như con mèo lăn tròn trong chăn mãi không chịu ra ngoài.

    Đến mức Duy Khánh phải lôi cổ con mèo này lên thì anh mới chịu đến xem thằng em đua xe. * Nhàm chán, phiền phức *

    ---

    nhdk.zz

    Kẻ chiến thắng 🤘🏻@kay_tak

    kay_tak và những người khác đã thích

    kay_tak: iuu vợ dienn

    => nhdk.zz: á iu chồng

    => ts.neko: gớm nha hai đứa kia

    => tang_phuc: oẹ

    => nhdk.zz: @kay_tak người ta ghen tị kìaa

    => ts.neko: t đục vô màng tang hai bây à

    => tang_phuc: đúng òi đánh hai nó đi [email protected]

    ts.neko: Lấy lại công bằng cho@kay_tak à

    => tang_phuc: chứ gì nữa hai

    => nhdk.zz: cứ coi là dzậy áa

    => kay_tak: bao anh em mình một chầu nhậ[email protected] @tang_phuc @nhdk.zz

    => tang_phuc: dứt

    => ts.neko: đã quá Khoa ớiii

    => kay_tak: còn phải lói sao

    => nhdk.zz: Chồng Em Tuỵt Vờii@kay_tak

    bcn.nui: đua hay quá

    => kay_tak: khen thừa

    => nhdk.zz: cảm ơn à

    => soobin_hs: THÊM TRẬN NỮA ĐI !!!

    => nhdk.zz: KHÔNG?

    ---

    - Giỏi quá Khánh ơi – Anh Khoa phi đến nhà Duy Khánh sau khi oanh tạc online.

    - Nói quá, tay lái út Khánh sao chả lẽ anh em mình hong biết – Trường Sơn ngồi cạnh cười khoái.

    - Phúc đâu – Anh Khoa thắc mắc, thường giờ này đã nghe tiếng bài hãi từ con hải ly của bầy mà sao nay im ắng vậy.

    ---

    Minh Phúc hiện đang ở nhà Duy Thuận.

    Ban đầu còn tính chỉ là đi cổ vũ rồi đưa đồ ăn sáng cho gã thôi.

    Nào ngờ em giờ em đã yên vị trên ghế sofa nhà gã.

    Có lẽ là vì lý do " Gần trưa rồi, em qua nấu cho anh luôn đi " Vậy đó, giờ gã đi tắm.

    Em quyết khủng bố cho được cái bầy đang ở nhà hưởng vinh kia * Máa tự nhiên nhận chi hong biết nữa.

    Ngu ghê *

    ---

    Bầy Đốm Lửa 🐱🦫🦊🍓

    🦫

    Cả nhàaaaa@All

    🦊

    Gì vậy

    Mà anh đang đâu

    🐱

    Tụi tao chuẩn bị đi ăn trưa nè

    Đi không

    Gửi vị trí cho

    🍓

    Nay em được chồng bao á@🦊

    🦫

    Em...

    🐱

    Gì vậy mày

    🦊

    Khoan!

    Nãy em thấy anh

    với ông Thuận đi chung

    🦫

    Thì...

    🍓

    Anh ở nhà ổng hãaaa

    🐱

    Trời ơi Phúc ơi sao vậy hả

    Mày mê trai tới cỡ đó hả

    🦫

    Từ từ

    Thì em cũng chỉ là thực hiện

    thử thách thoi mà

    Thề luôn chả làm gì cả

    Mà thoi em tranh thủ nấu

    Hai cứ gửi địa chỉ đi

    Xong em qua

    🦊

    Ghê quá

    Lỡ đâu...

    🍓

    Ê nha

    Đừng có như em chứ anh

    🐱

    Thôi đi

    * đã chia sẻ vị trí *

    ---

    Để điện thoại lên bàn.

    Minh Phúc lục lọi trong tủ lạnh cũng kiếm được vài nguyên liệu.

    - Để coi, cái bếp này...– Em thích nấu ăn nhưng đây là lần đầu nấu cho người lạ.

    Đã vậy còn là thù địch nữa.

    Gã tắm ra đã ngửi thấy mùi thơm của cơm nóng lâng la đến mũi gã.

    Đã rất lâu gã chưa hửi thấy mùi cơm nóng này.

    Công việc của gã khá nhiều, thường xuyên có các buổi họp và các buổi chơi đêm cùng hội của gã.

    Gã nấu ăn ngon nhưng để ngày nào cũng nấu thì không thể.

    Nhà gã sạch sẽ không dơ không bẩn.

    Chỉ có điều quá nhiều đồ ăn đông lạnh trong tủ và đồ ăn nhanh.

    Em phải lục lọi mất mấy phút sau mới có chút đồ tươi.

    Chắc là khi nãy gã mua, còn mới.

    Món ăn đơn giản có thịt có rau đầy đủ chất dinh dưỡng.

    Em đang nhìn mãn nguyện với bữa cơm trưa nay.

    Gã nhìn dáng vẻ này bất giác khoé môi cong lên.

    - Ủa, anh tắm xong rồi hả – Em hơi giật mình khi thấy gã đứng nhìn mình mà em không biết.

    - Em không ăn sao? – Gã ngỏ ý muốn mời em cùng ăn.

    Dù sao bữa cơm này cũng là em nấu cho gã.

    - À trưa nay em đi ăn với Khánh ròi.

    Tại sáng nó thắng..

    à ừm thôi anh ăn đi em về nhé – * Xém tí nữa là tiêu ròiii * Em khóc thầm trong lòng.

    Vì sáng nay người thua là em gã nên em sợ nhắc đến gã sẽ cắn chết em mất.

    Vội vàng lấy điện thoại và áo khoác trên bàn, còn chưa kịp mở cửa đã nghe thấy giọng anh vang lên.

    - Mai em lại qua nhỉ – Âm điệu của gã làm em như có dòng điện chạy ngang qua người, sóng lưng thấy lạnh.

    - Ừm thì chắc rồi, một.. tuần lận – Giọng em nhỏ dần rồi nhanh chân chuồng vội để lại gã vẫn đang đứng nhìn em chạy trốn.

    * Mô phật, chạy lẹ mới được! * Minh Phúc lái xe phi đến bầy đàn của mình.

    * Ha, bé hải ly sợ hãi nhìn cũng cưng * Gã cười nhìn chén cơm đã bới sẵn và hai món ăn bên cạnh.

    Đúng chuẩn khẩu phần một người ăn.

    Nhìn vật nhớ người, gã chụp lại một tấm rồi bắt đầu ăn.

    ---

    jun_pham

    Cơm nhà@tang_phuc

    st_sonthach và những người khác đã thích

    bcn.nui: Ngon không anh

    => jun_pham: có dở anh cũng đâu cho em ăn

    => bcn.nui: ê?

    => st_sonthach: Cơm(nóc)nhà của người ta nấu cho sao em ăn được

    => jun_pham: ừ

    => soobin_hs: Vl vãi chưởng ạ!

    kay_tak: @tang_phuc giải thích ngay!

    => ts.neko: em quên à kay?

    => kay_tak: lỗi em!!!

    => nhdk.zz: biết điều chút đi chồng

    => jun_pham: có vấn đề gì à?

    => kay_tak: Không Anh Ạ!

    tang_phuc: cocanphaitagthangkhonganh...?

    => jun_pham: có, em hong thích lần sau hong tag nữa

    => tang_phuc: à thôi anh muốn thì cứ tag ạ..

    => soobin_hs: gớm quá anh trai

    => st_sonthach: nhẹ nhàng ghê

    => bcn.nui: phải ổng cũng " hong " với mình

    => jun_pham: @bcn.nui Cút

    ---

    - Phúc ơi em thấy là ông Thuận có vấn đề nha – Khánh gắp miếng thịt mới nướng xong cho em.

    - Đề phòng đi nha mày, tao cũng thấy hong ổn đâu – Trường Sơn nhìn đứa em mình đang cúi đầu nhìn điện thoại.

    - Ủa, em thấy nếu Phúc cua được ổng thì đúng như kế hoạch còn gì? – Anh Khoa khó hiểu tình cảnh.

    - Nhưng thằng Phúc nó lành chết mẹ.

    Mày nghĩ ông già kia có nuốt nó không? – Trường Sơn tuy là la mắng nhưng trong câu toàn là lo lắng.

    - Ờ ha, rồi sao.

    Cho anh Phúc rút đi – Anh Khoa ăn miếng thịt rồi nhìn anh mình.

    - Nè nha, mọi người quên em của hồi cấp ba rồi sao? – Khoé miệng Phúc nhếch lên.

    Trường Sơn cười thầm. * Đúng rồi ngay lúc này chính xác là Tăng Phúc *

    ---

    Minh Phúc của năm cấp ba có hàng trăm người theo đuổi.

    Đẹp, đáng yêu, dễ gần, giỏi, hát hay và đặc biệt là tối đến sẽ là một phiên bản hoàn toàn khác.

    Cháy, quyến rũ, dam, sa ngã ngược với phiên bản vào buổi sáng.

    Vì cái phiên bản thứ hai của em mà đã có nhiều chàng trai bị trêu đùa gần như là nát tim với em.

    Minh Phúc không quan tâm người ngoài đau đớn ra sao.

    Tương tư có thể cho, hy vọng có thể cho chỉ riêng tình yêu là không.

    Em còn được nhiều người (không) yêu cũ gọi tắt là Tăng Phúc.

    Năm đó Tăng Phúc là cái tên ai cũng đê mê, ai cũng muốn có cho bằng được.

    Nhưng em khó 1 thì Trường Sơn, Duy Khánh, Anh Khoa khó 10.

    Đó cũng là lý do cho em thả sức quậy phá, chơi đùa hết người này đến người kia.

    Qua em là phụ, qua bầy đàn của em là chính.

    ---

    Duy Khánh, Anh Khoa nhìn anh hai mình cười nhếch trông rõ nguy hiểm cũng tự hiểu.

    Có lẽ bọn họ sắp được một lần nữa trở về làm Neko Lê, Tăng Phúc, Kay Trần, Zhouzhou.

    ———————————

    End
     
    [Atvncg] Người Thương Của Người Giàu
    08.


    Ba năm cấp ba của bầy Đốm Lửa là một trong những khoảng thời gian bầy này gần như oanh tạc cả trường.

    Bầy Đốm Lửa luôn làm cho cảm xúc của thầy cô lên xuống như đi tàu lượn.

    Họ học giỏi, rất tốt nhưng họ quậy, rất tồi.

    Chính xác là học sinh cá biệt đội lóp học sinh xuất sắc.

    Còn là bốn cây cờ đỏ mà rất nhiều con trâu muốn húc vào.

    Duy Khánh được đặc cách học chung với Anh Khoa vì Má Bảo muốn cho hai đứa học chung, chỉ vậy thôi.

    ---

    Khối 10 có Duy Khánh - Zhouzhou và Anh Khoa - Kay Trần là hai người trong bầy Đốm Lửa.

    Hai người này trái ngược nhau nhưng có chung một điểm Trap.

    Họ trap rất nhiều, thậm chí Kay còn một lúc năm em từ chính thức, mập mờ đến làm quen điều có đủ.

    Duy Khánh - Zhouzhou luôn cho những người xung quanh thấy sự ngọt ngào và hương thơm dâu tây từ anh.

    Nhưng đó chỉ là vẻ ngoài thôi, bên trong Zhouzhou chỉ toàn mùi rượu nồng và vị đắng mà khi ai muốn đụng đến hay cưa cẩm anh điều phải nhận lấy.

    " Dâu tây chỉ ngọt với bầy đàn thôi "

    Anh Khoa - Kay Trần có một body gymer mà gái lẫn trai phải loá mắt mỗi khi nhìn thấy cơ bụng săn chắc bên trong áo trắng mỏng dính.

    Các cô nàng luôn tìm cách tiếp cận đến em.

    Các chàng trai rụt rè được em chủ động.

    Nhưng chưa ai thật sự quá 1 tuần.

    Có khi 1 tuần 5 em là chuyện bình thường.

    " Đừng lại gần với cáo.

    Bị gì đừng trách "

    ---

    Khối 11 có Minh Phúc - Tăng Phúc là một người bạn chính hiệu.

    Vẻ đáng yêu, mềm mại, nhẹ nhàng của em hoàn toàn nằm gọn trong đầu của những kẻ bị em mê hoặc.

    Tưởng chừng chỉ là thiên thần nhỏ nhưng em lại là ác quỷ mỗi khi đêm về.

    Tối muốn tìm em chỉ cần vào bar sẽ thấy.

    Không những 1 mà là 4.

    Hơn thế nữa là cách em chơi đùa trái tim của nhiều thanh niên trẻ.

    Hết người này thì đến người kia.

    Chưa ai thoát khỏi sự tấn công của em.

    " Hải ly đáng yêu mà, chỉ có điều Tăng Phúc đáng hận "

    Ở cái khối 12 này nói riêng và cả trường nói chung.

    Trường Sơn - Neko Lê.

    Anh ta đích thị là một con mèo của các nhà quý tộc.

    Sự kiêu kỳ, sa hoa, đỏng đảnh của anh luôn làm những kẻ thích chinh phục phải chinh phục anh bằng tất cả những gì mấy kẻ đó có.

    Nhưng đã là Neko Lê thì đừng nói đến yêu vì thích thôi đã không có.

    Nếu cố chấp yêu con mèo này thì cái nhận lại chỉ là trái tim bị bớt nát vụn vỡ.

    Anh chưa từng nương tay với kẻ nào cả.

    Anh là người đứng đầu bầy Đốm Lửa này lại càng làm nhiều kẻ ham muốn sở hữu con mèo kiêu ngạo này.

    " Đừng nhờn "

    ———————————

    Rõ là mới sáng thua cuộc đua với Duy Khánh nhưng sao trước mặt Duy Thuận, Sơn Thạch, Công Nam là nụ cười đê mê của Huỳnh Sơn mỗi lần nhìn vào điện thoại.

    Dấu chấm hỏi lớn xuất hiện trong đầu.

    - Ê Sơn, mày có bị ma nhập không đấy – Công Nam nhăn mặt nhìn thằng bạn đang cười gì đó khó hiểu cực kì.

    - Soobin, Bin, Huỳnh Sơn...

    - NGUYỄN HUỲNH SƠN! – Sơn Thạch gằn giọng nói lớn tên Huỳnh Sơn làm anh giật mình úp điện thoại xuống.

    - Hả.. hả gì gì vậy? – Hơi giật mình rồi lại nhăn mặt.

    - Mày bị cái gì?

    Từ nãy giờ.

    Hẹn qua nhà tao rồi ngồi đó coi điện thoại – Duy Thuận khó chịu mà vừa nói vừa chú ý đến cái điện thoại mới bị úp xuống.

    - Thì qua chơi – Anh gãi đầu rồi tiếp tục cầm điện thoại lên coi.

    Không biết từ khi nào Công Nam đã luồng ra sau lưng thằng bạn.

    Bình thường anh ít khi bị mất cảnh giác như bây giờ.

    Thế là điện thoại bị giựt khỏi tay.

    - Á à mày... – Nam cười lớn nhìn tấm ảnh trong điện thoại

    Anh chột dạ đứng dậy giựt lại điện thoại nhưng không thành.

    Cuối cùng tấm ảnh đó vẫn bị Duy Thuận và Sơn Thạch thấy.

    - Có gì muốn giải thích không em trai – Duy Thuận cười đểu thằng em đang cúi mặt xụ xị.

    - Ê mà nó chụp tấm này đẹp á chớ.

    Gửi anh đi tí anh gửi cho dùm cho – Sơn Thạch nhìn tấm hình gật gù.

    - Để tao đoán nha.

    Hồi sáng đua xong mày hạ kính xe xuống thấy thằng Khoa đi ngang cái chụp lại chứ gì.

    Mà đẹp thật hay up đi mày – Công Nam gian xảo dụ dỗ thằng bạn.

    - Điên, tao đéo ngu như mày – Huỳnh Sơn lấy lại điện thoại trên bàn tắt máy.

    ---

    soobin_hs

    Áo này tạm đi, áo kia chưa về.

    bcn.nui và những người khác đã thích

    bnc.nui: ối cheap moment với ai đấy hoàng tử

    => soobin_hs: Không phải với mày

    => st_sonthach: anh biet nè

    => kay_tak: ai vậy anh

    => soobin_hs: @kay_tak chưa ngủ à bạn

    => kay_tak: chưa mà ai bạn bè với mấy người

    => soobin_hs: Anh Khoa

    => st_sonthach: @kay_tak ib anh đi em

    => soobin_hs: anh Thạch?

    jun_pham: không đợi nổi luôn hả em

    => soobin_hs: hong nổi

    => st_sonthach: anh nhắn rồi nhá

    => soobin_hs: Thạch à? tình anh em của anh đâu

    => bcn.nui: bị con mèo nào đó hút mất rồi

    => st_sonthach: bingo

    => kay_tak: !!!

    => tang_phuc:!!!

    => nhdk.zz: wtf!!!

    => ts.neko: bây làm gì vậy?

    ---

    st_sonthach => kay_tak

    kay_tak

    Anh ơi

    st_sonthach

    Gui anh nick anh hai

    em thì anh nói

    kay_tak

    Thôi em ko bán đứng anh

    em đâu

    st_sonthach

    Sơn nó chụp hình em

    * đã gửi một ảnh *

    kay_tak

    ?!!

    * đã gửi một link *

    st_sonthach đã tim

    ---

    - Gì má, nó chụp hình mày – Minh Phúc như nghe được tin nóng.

    - Nè nha thằng Sơn đó nó cũng có vấn đề đấy nhá – Trường Sơn khoanh tay nhìn thằng em đang ngồi nhìn tấm ảnh mình bị chụp lén.

    - Ê mà chụp đẹp á anh – Khánh liếc mắt nhìn.

    - Mày khùng hả Khánh – Trường Sơn ngán ngẫm với Khánh.

    - Mà hai, còn ông Thạch á.

    Nãy em gửi link trang cá nhân của hai cho ổng á

    Anh Khoa bị anh hai mình đánh cho mấy cái chửi la một phen.

    Được thêm Minh Phúc phụ hoạ còn Duy Khánh vừa cười vừa chửi phụ. * Em có biết đâu, ổng dụ em mà *

    ———————————

    End
     
    [Atvncg] Người Thương Của Người Giàu
    09.


    Hôm nay Phúc vẫn lái xe đến nhà gã để đưa bữa sáng.

    Có điều đứng đợi cũng gần 5 phút nhưng chẳng thấy ai ra mở cửa cả.

    Gọi điện thì cũng chẳng ai bắt máy.

    - Ơ, sao thế này

    Phúc còn đang bối rối thì cánh cửa đã được mở ra.

    Bóng hình cao lớn gần như che kín cửa.

    Vừa ngước đầu lên đã thấy mặt người kia đỏ hết cả lên.

    Hơi nóng cũng cảm nhận được rồi * Sốt cao dữ dzợ? *

    - Anh Thuận, anh sốt ròi hã – Phúc nhìn vào ánh mắt không tỉnh táo mấy của đối phương mà lo lắng.

    Gã không đáp chỉ lách người qua cho em đi vào.

    Nhìn căn nhà vẫn như cũ chỉ có điều nó lạnh lẽo hơn cả hôm qua.

    Gã bước đến sofa ngồi xuống dựa lưng vào ghế nhắm mắt.

    Em nhìn rồi lại gần thấy trên bàn là hai ba vĩ thuốc chưa động đến.

    Ly nước chưa rót giọt nào.

    Tay chân em nhanh chóng đi vào bếp.

    Nhìn trên bếp vẫn y như hôm qua * Bộ hong biết nấu ăn hã chời *

    Tay đặt túi đồ ăn dự là ăn sáng rồi nhưng với tình hình của gã em sắn tay áo lên. * Nấu cháo trước đã *

    ---

    Hơn 20 phút thì mùi cháo thịt bằm đã được lan tới mũi gã.

    Hít vài hơi, mở mắt ra đã nhìn thấy tô cháo được đặt trên bàn.

    - Anh sốt cao quá, em nấu cháo đó.

    Anh ăn ròi uống thuốc nhe – Em để ly nước lên bàn nhìn anh.

    Thấy gã bắt đầu ăn em cũng bất giác nở nụ cười nhẹ nhõm.

    Có lẽ đây là tô cháo ngon nhất gã từng ăn.

    Từ nhỏ thể trạng gã rất tốt, lâu lâu mới bệnh.

    Hơn nữa nhà gã cũng chẳng ai sẽ nấu cháo chăm lo cho gã như này.

    Ba mẹ gã điều bận bịu với công việc suốt cả ngày.

    Riêng chuyện gặp mặt đã rất khó khăn rồi đừng nói đến việc tô cháo khi bệnh.

    Nhưng rồi gã cười, cái cười nhẹ như không còn sức để cười tươi được.

    Trong lúc gã ăn em tranh thủ kiểm tra thuốc rồi lại bấm điện thoại.

    Gã ăn xong quay qua nhìn em đang ngồi bên cạnh.

    Cảm nhận được có người nhìn em cũng quay qua.

    - Anh ăn xong ròi hã, uống thuốc đi.

    Em rửa chén cho – Em cầm tô đi vào bếp, gã chỉ nhìn không nói mà lấy thuốc uống.

    ---

    Đêm qua, gần 23h khuya.

    Duy Thuận mới vừa bước ra khỏi nhà hàng nọ.

    Hôm nay gã được mời đi ăn.

    Tệ thật thư ký của gã đã xin nghỉ phép vì việc riêng.

    Đồng nghĩa với việc sẽ không có ai uống thay gã.

    Tuy đô gã cao thật đó.

    Nhưng nếu uống nhiều thì bị ngấm rượu là chuyện thường.

    Gã không về nhà mà lại chạy thẳng đến công ty, rồi lại đi đến văn phòng.

    Lôi hết hợp đồng với mấy tên đối tác khi nãy ở khách sạn.

    Xem xét qua hẳn một lược và gã đã chấm được hai bản hợp đồng cần hủy.

    Gã là người làm việc gì cũng phải cân bằng.

    Nếu một bản hợp đồng hay một điều kiện mà nghiêng quá nhiều về bên nào gã sẽ bỏ.

    Và hai bản hợp đồng kia nó nghiêng về gã.

    Gã ghét điều này.

    Trên thương trường sẽ có người trên kẻ dưới nhưng gã thích sự công bằng, mặc dù gã rất thiên vị.

    Đó không là vấn đề.

    Vấn đề ở đây là hai bản hợp đồng này là mẹ gã ký?

    Nét chữ rất giống gã nhưng gã biết gã chưa từng đụng đến hai bản này.

    Không chần chừ trong đêm mà gã đã giải quyết cắt đứt cả hai bản hợp đồng mà lợi nhuận đối với công ty gã cao gấp 3 bên kia.

    Thế là đến tận 2h sáng gã mới về đến nhà.

    Làm việc cả ngày quá sức đâm ra lại sốt cao.

    Thật ra việc này là bình thường, gã chẳng mấy lo lắm.

    Chỉ là hôm nay bỗng dưng có người chăm nên gã có chút ấm áp trong lòng và cũng không phải nằm ở nhà lâu.

    ---

    " Mày ơi, tao phát điên mất.

    Thề luôn nhá chưa bao giờ tao muốn đánh thằng Khoa đến cỡ này "

    " Gì haii "

    " Mày im mày có biết mày vừa bán đứng tao chưa, mà còn hai hai nữa "

    " Cho chừa, liu liuu "

    - Quá ròi nha Khoa ơi.

    Tao là tao đồng tình với hai đó nha – Phúc vừa rửa chén vừa gọi điện với cái bầy đang mỗi người một nơi.

    " Khoa, mày giỏi quá ha còn nhắn tin cho con mẹ đó nữa hãa "

    " Ủa có đâu hai em nhắn cho anh Sơn mà-ủa "

    - Ròii mày lộ nhe Khoa.

    Chậc.. mày mê trai phản hai hã mày

    " Tao nói một hồi ổng cắn mày chết đó Khoa "

    " Khỏi, chời ơi tao tức quáa "

    Tiếng chửi xen tiếng chửi của em vang lên trong không gian tĩnh lặng.

    Ngồi ngoài nhưng đâu đó một phần Duy Thuận cũng đoán được câu chuyện.

    Đêm qua có con sói nào đó sung sướng trong nhóm vì được kết bạn với con mèo nào đó.

    Khi nghe em chửi Anh Khoa.

    Gã đi vào bếp tay đút túi quần dựa tường nhìn em.

    Trong khoảng khắc này, gã không kiểm soát mà khoé miệng lại cong lên, ánh mắt dịu lại vài phần.

    Hình ảnh bóng lưng em chỉ nhỏ hơn gã vài phần vừa rửa chén vừa nói chuyện điện thoại, tuy chửi mà trông rất vui.

    Gã nghĩ nếu sau này, ngày nào thức dậy cũng thấy cảnh này có lẽ sẽ vui lắm. * Thuận?

    Mày nghĩ gì vậy, điên rồi * Sựt nhớ lại tình thế giữa mình và em, gã thở dài lắc đầu rồi đi ra sofa.

    Nhớ lại lần đầu gặp em, gã chỉ thấy em khá lành tính.

    Có thể nói là ngoan nhất rồi.

    Nhưng gã không ham muốn gì chỉ muốn thắng cược.

    Lại là kiểu người thích động vật nhỏ và dễ thương nên em nhanh chóng lọt vào tầm mắt.

    Em không nhỏ hơn hắn là bao nhưng em lại dễ thương kì lạ.

    Gã ban đầu chỉ thích thú khi chọc ghẹo em thôi.

    Nhưng sau khi đưa ra thử thách cho em, ba đứa em gã lại nhìn gã bằng con mắt nghi ngờ " Không phải anh định nhai tươi nhóc đó rồi ép buộc yêu anh đó nha " " Anh muốn thắng cược lần này mà chơi lớn dữ vậy luôn" " Nhóc đó nhìn ngoan gớm mà anh định làm vậy thiệt hả?

    "

    Gã thật là thấy khó hiểu với chính mình.

    Chưa lần cược nào gã chơi lớn cho con mồi về nhà cả.

    Nhưng lần này gã lại còn là người chủ động.

    Những lần trước chỉ cần cái đánh mắt của gã cũng đủ khiến mấy đứa kia phải hạ mình hoặc là leo lên giường với gã.

    Gã hời hợt trong tất cả, chỉ riêng lần này không còn cảm giác gã hời hợt nữa. * Khó hiểu thật.

    Hay làm việc nhiều quá nên điên rồi? *

    ---

    Rửa chén xong, em lấy áo khoác mặc vào sau đó đi ra cửa.

    Trước khi đi em không quên dặn dò gã.

    - Em về đây, anh uống thuốc ròi cứ ngủ đi.

    À cháo còn với lại đồ ăn sáng em cất trong tủ lạnh á nha.

    Trưa hay tối anh ăn thì cứ lấy ra hâm lại cũng được.

    Nhớ uống thuốc đầy đủ nha nãy anh sốt cao á.

    Anh đỡ chưa dzạ? – Đang xỏ giày em quay đầu lại nhìn về phía gã vô tình nghiêng đầu.

    - Rồi, cảm ơn em – Gã cười nhìn em dịu dàng hơn.

    - D-dạ..

    ừm em về – Em chạm mắt, quay đầu mở cửa ra về.

    Tiếng " Ừ " của gã chưa kịp nói em đã đi vội.

    Trong lòng bỗng dưng có cảm giác hụt hẫng gì đó.

    Gã mở laptop lên làm việc nhưng trong đầu toàn là hình ảnh của em khi nãy.

    Cái nghiêng đầu đó của em và những lời dặn dò trước khi về của em làm lòng gã chợt ấm lên. * Cũng đáng yêu *

    ---

    - Anh Phúc... – Tay Khoa nắm lấy vai, nép vào lưng Phúc.

    - Ee, hai ra – Khánh đứng bên cạnh nhìn cánh cửa mở ra.

    Vừa mở cửa Khoa đã chạm lấy ánh mắt sắp giết người của anh hai mình.

    Với nỗi sợ anh trai, em nhanh chóng núp sau lưng Phúc.

    - Thằng Khoaaaa! – Trường Sơn đi tới tay sẵn sàng giáng cho thằng em mình một cái.

    - Aaa hai hai bình tĩnhh – Sự sợ hãi dâng trào, Khoa kéo Phúc che chắn.

    - Chời ơi Khoa, một hồi trúng tao, tao đục mày đó – Phúc cố vùng ra không chắn cho thằng em nữa.

    Khánh đứng bên nhìn mà cười lên cười xuống.

    Trường Sơn không quan tâm hai đứa khác mà chỉ châm châm vào con cáo rụt người kia.

    Tay anh siết chặt tay Khoa kéo ra.

    Và thế là Trần Anh Khoa lãnh đủ một trận của Lê Trường Sơn.

    - Đó đó, cũng dừa mày lắm – Phúc khoanh tay đắc ý khinh thường thằng em.

    - Hah há, dừa lòng em ghê – Khánh không ngưng cười được.

    - Giờ mày sao?

    Anh Khoa khoanh tay đứng trước mặt anh hai Sơn.

    Không dám nhìn thẳng.

    - Em xin lỗi màaa, mốt hong dị nữaa – Anh Khoa dẻo giọng năn nỉ sự tha thứ từ người anh.

    - Còn Lần Sau Nữa Hả? – Trường Sơn nhịn không nói quát lên.

    Anh Khoa chỉ biết cúi mặt.

    Tiếng cười " há há " của Khánh với Phúc lọt vô tai Khoa.

    Em quay sang liếc hai người đứng phía sau.

    Khánh liu liu, Phúc nhếch mép cười.

    Đứng năn nỉ thiếu điều quỳ xuống xin lỗi thôi mới làm anh hai Sơn của em Khoa nguôi ngoai một chút mà cho vô nhà. * Đứng ngoài nhục quáa *

    Vừa đặt đích xuống ghế đã nghe tiếng ting ting từ điện thoại vang lên.

    ---

    ts.neko => st_sonthach

    st_sonthach



    Bé mới la thang Khoa hửm

    ts.neko

    Mới đó mà méc tới

    mày rồi hả?

    st_sonthach

    Có gì liên quan đến bé

    mà anh hong biết đâu

    ts.neko

    Nè nha

    Sáng giờ bé bé quài nha

    Tao block nha

    st_sonthach

    Ơ kìa Sơn

    Tuyệt tình với anh thế

    ts.neko

    Chứ muốn gì?

    st_sonthach

    Muốn làm người yêu của bé

    [ Hiện không thể liên lạc ]

    ---

    - Mẹ bà nó, thứ điên thứ khùng – Trường Sơn thẳng tay chặn luôn gã kia rồi quăng điện thoại qua một bên.

    - Gì dzậy hai – Phúc khó hiểu nhìn anh mình.

    - Nhờ ơn nhờ phước của Thằng Khoa chứ gì! – Trường Sơn lại liếc Anh Khoa rồi.

    - Ủa, là ông Thạch thích hai đó hã? – Khánh thắc mắc về vấn đề này từ bữa giờ.

    - Im đi.

    Tao nói nhe, cấm nhắc thằng cha đó đi.

    Còn cái dụ này tao đéo tham gia nữa – Trường Sơn hậm hực đi thẳng lên phòng không thèm để ý tới mấy đứa em nữa.

    - Ròi làm gì mà quạo chờii – Khoa bĩu môi dựa lưng vào ghế.

    - Tại mày đó

    - Gì mà em chời, tại ông Thạch ổng chọc hai chứ bộ

    - Ê ê – Khánh liếc mắt qua chiếc điện thoại xấu số đang nằm trong góc sofa.

    Vì là anh em quá thân rồi nên mật khẩu điện thoại của nhau điều biết cả.

    Vậy là đập vô mắt ba người là những dòng tin nhắn, bên kia ngọt ngào bao nhiêu thì bên này khó chịu bấy nhiêu.

    Ba người đọc mà nghi ngờ gã Thạch kia có phải đang tính trap anh trai mình không nữa.

    - Vãi thật đấy

    - Chời, em hong ngờ thằng cha Thạch đó vậy luôn á

    - Sốc quá

    ———————————

    End
     
    [Atvncg] Người Thương Của Người Giàu
    10.


    - Sao?

    Sáng được ai chăm à mà mới báo nghỉ vì bệnh giờ lại ngồi đây rồi – Huỳnh Sơn đưa mắt nhìn người anh của mình rõ là sáng sớm báo nghỉ vì bệnh mà chiều nay đã ngồi chễm trệ trên ghế sofa nhà chung của ba anh em.

    Duy Thuận không quan tâm, chỉ nhếch nhẹ khoé miệng rồi lướt điện thoại.

    Từ trên lầu, Sơn Thạch bước xuống.

    Thấy bất ngờ khi ông anh ngồi dưới này.

    - Anh Thuận sao nay về nhà rồi? – Sơn Thạch còn đang hoài nghi, chả lẽ anh của gã lại bị bệnh đến mức lết về nhà rồi sao.

    - Ai biết, thấy mới báo bệnh mà giờ nhìn khoẻ quá – Huỳnh Sơn vừa đem ba ly cafe vừa pha ra bàn rồi ngồi xuống.

    Sơn Thạch bước lại, vô tình nhìn lướt qua màn hình điện thoại.

    Trong đó hình như là tài khoản trang cá nhân của ai đó. * Ồ * Có vẻ quen mắt.

    Gã cười rồi đánh mắt với thằng em đang uống cafe.

    - Gì đây?

    MINH PHÚC phải không taa – Giọng điệu cười cợt chọc ghẹo của Sơn Thạch thành công gây sự chú ý với Duy Thuận.

    Tắt màn hình điện thoại, Thuận nhíu mày nhìn thằng em tay đút túi, tay cầm điện thoại dựa tường chọc mình.

    - Im đi, mày mới bị thằng Sơn chặn thì đừng lên tiếng – Không vừa gì gã cũng nhanh chóng ghẹo lại thằng em.

    - Gì, em có chặn ổng đâu – Hình như Huỳnh Sơn nhột.

    - Lê Trường Sơn – Duy Thuận thản nhiên buông ra ba chữ.

    Thạch siết tay rồi mỉm cười giả tạo - Thì sao? – Đặt điện thoại xuống bàn, cầm ly cafe rồi uống mấy ngụm.

    - Tưởng như nào – Huỳnh Sơn tỏ ý chọc tức ông anh bị trai chặn.

    Duy Thuận cười cợt.

    Thạch mặc kệ mà lại cầm điện thoại bấm gọi cho ai đó.

    " Alo "

    - 10 triệu cho cái gỡ chặn – Thạch liếc mắt mỉm cười giả tạo lần nữa với Huỳnh Sơn.

    Vừa nghe loáng thoáng anh cũng đủ hiểu ông anh mình đang gọi ai.

    Nét mặt đanh lại rồi lại nhẹ cười.

    Tay cũng bắt đầu cầm điện thoại lên gõ gì đó.

    Duy Thuận nhìn hai đứa em ngán ngẫm cũng cầm điện thoại lên lướt tiếp.

    ---

    soobin_hs => kay_tak

    Bạn

    Rảnh không?

    Đợi tí

    Từ từ làm chút chuyện đã

    nha

    Bạn làm gì đấy

    Nãy anh Thạch mới điện

    bạn hả?

    Ò, ảnh mua chuộc tui á

    Nhưng mà tui đâu có ngu

    Hai mà hong cắn chết tui

    thì cũng phải xử tử tui lun

    Ghê thế á

    Thế bạn đừng giúp ổng

    Tui hong muốn bạn bị gì

    đâu



    Mà hong sao, hai ổng gỡ

    chặn ròi

    Sao nhanh vậy

    Tưởng là kết thúc rồi á

    Nãy bạn kể quá trời mà

    Khánh á, nó kêu ổng gỡ

    Ai biết hai người đó nói gì

    Mà tự dưng ổng gỡ thiệt

    Ghê vậy hả

    Tưởng đâu bạn nghe lời

    ông Thạch

    Thôi tui còn muốn sống

    Đúng rồi

    Bạn còn tui mà

    * kay_tak đã thả haha *

    ---

    - Ê, anh Thạch.

    Gỡ rồi hả – Huỳnh Sơn liếc mắt nhìn ông anh đang cười tươi nhìn điện thoại.

    - Gì, tưởng phải kiếp sau mới gỡ – Duy Thuận bồi thêm.

    - Hai người nghĩ sao vậy.

    Sơn Thạch nói là làm được.

    Đợt cược này cứ đợi đi – Thạch đắc ý cười chẳng thèm nhìn hai người anh em của gã lấy một cái.

    - Nè, sao lần này hai anh căng thế nhờ.

    Em thấy anh Thuận cho ông Phúc về nhà riêng.

    Anh Thạch lại đổ tiền cho ông Sơn đấy.

    À còn thằng Nam, giờ chắc đang chuẩn bị kế hoạch lết đi dỗ thằng Khánh cho bằng được – Huỳnh Sơn khoanh tay ngã người hoài nghi hai kẻ kia.

    Duy Thuận và Sơn Thạch đồng loạt hướng mắt về thằng em.

    Hai người mắt gian tà nhìn.

    Huỳnh Sơn rùng người.

    Rõ ràng hai người anh ngày nào có gì đó lạ lẫm.

    Không để anh kịp thắc mắc lâu.

    Thông báo điện thoại hiện lên.

    * kay_tak đã đăng tải một ảnh *

    ---

    kay_tak

    Cập nhật tình hình vẫn sống sót sau sự việc vớ[email protected]@st_sonthach

    nhdk.zz và những người khác đã thích

    ts.neko: Còn dám tag?

    => kay_tak: bình tĩnh hai iu ớii

    => nhdk.zz: Nó mún chết đó hai

    => tang_phuc: không cản

    => kay_tak: 😭

    soobin_hs: Còn xinhiu chán nha bạn

    * kay_tak đã thả haha *

    => nhdk.zz: wtf???

    => tang_phuc: NEXT

    => ts.neko😡kay_tak cho m 1phút khai báo

    => kay_tak: có gì đâu haii

    => soobin_hs: anh Neko bình tĩnh cho bạn Kay của em đã

    => ts.neko: Bạn Kay Của Em?

    => tang_phuc: Kay nào của m?

    => soobin_hs😡kay_tak💁🏻‍♂️

    => bcn.nui: hai người công khai?

    => kay_tak: BẠN thôi🙅🏻‍♂️

    ---

    - Ủa Sơn? – Thạch cười khinh thằng em vừa bắt bẻ mình.

    - Mà mày công khai tới vậy hả? – Thuận dò xét đứa em chưa bao giờ lộ liễu trên mạng.

    - Chẳng nhẽ để hai anh qua mặt – Huỳnh Sơn cười đùa nhưng chính anh cũng chẳng biết sao nay lại như thế.

    - Ồ quao – Thạch phì cười rồi chẳng thèm quan tâm đến nữa.

    ---

    st_sonthach => ts.neko



    Xin lỗi👉🏻👈🏻

    Bỏ chữ bé ra rồi xin

    Đừng chặn anh nữa

    Sao?

    Nhớ bé

    Điên

    Một chữ bé nữa thì

    tự biết

    Nhớ thật đó Neko🥺

    Im đi, ai cho gọi là

    Neko?

    Thì Neko để tên thế



    Neko có nghĩ là mèo

    Phải hong

    Cấm gọi Neko

    Sơn kì quá🥺

    Bé hong cho

    Neko cũng hong cho

    Bằng tuổi chứ là gì mà

    cứ bé này bé nọ

    Nhưng bé đáng yêu mà

    Phiền

    Bé?

    Bộ rảnh rỗi lắm à

    Đúng ròi nè

    Với bé lúc nào cũng rảnh

    Ừ, tôi không



    Bé làm gì

    Bé ơi

    Bé:<

    Làm gì vậy

    Neko đi đâu dzợ?

    ...

    ---

    - Gì mà mới cười đây rồi giờ nhìn kì vậy mày – Thuận đá mắt nhìn thằng em dựa ghế thở dài.

    Không nói gì rồi Sơn Thạch đi thẳng ra ngoài.

    Thuận với Sơn còn đang thắc mắc thì đã thấy xe lăn bánh nên cũng mặc kệ.

    ———————————

    End

    .

    .

    .

    .

    P/s: Tội lỗi quáaaaa😭
     
    [Atvncg] Người Thương Của Người Giàu
    11.


    Tối đến.

    Khánh đang nằm ở nhà chán nản lướt điện thoại tìm kiếm gì đó thú vị.

    Và rồi anh nghe tiếng xe bóp kèn ngoài cổng.

    Lật đật mò ra coi thử.

    Đập vào mắt là chiếc BMW quen thuộc. * Ủa xe thằng Nam phải hong trời * Đang gãi đầu thắc mắc thì cửa xe bật mở.

    Đúng thật rồi, nhưng sao giờ này Nam lại xuất hiện ở đây?

    Khánh đứng hình vài giây rồi liếc mắt một cái.

    Còn đang định mặc kệ mà đi vô thì điện thoại rung lên. * Bị khùng hãa tự dưng điện * Khánh thấy bất mãn nhưng kệ vẫn bắt máy nhìn thẳng ra phía Nam đứng ngoài cổng.

    - Khánh – Giọng Nam lân la đến.

    - Gì, điên hả, đêm hôm qua đây làm gì.

    Về đi không tiếp.

    Bình thường chả phải anh cũng đi này đi nọ chứ sao nay lại ở đây thế?

    Bộ yêu tôi đến cỡ đó rồi sao? – Khánh không để Nam có cơ hội nói.

    Cười khẩy đắc ý.

    - Ừm, yêu em.

    Ra mở cửa đi.

    Tôi đưa đi ăn – Nam vẫn bình tĩnh nhìn người đã nắm trọn trái tim mình.

    Khánh tắt máy đi thẳng vô nhà.

    Nam đứng ngoài chờ.

    ---

    *Lạch cạch, cạch

    Cửa mở, Khánh đứng một bên mặt đanh quay đi không thèm nhìn đến người đang dựa xe đợi chờ hơn 10 phút.

    Nam vui vẻ mở cửa xe ý để Khánh ngồi ghế trước.

    Anh nhìn mà cau mày rồi cũng đóng cổng sau đó lại ngồi vào xe.

    Nam cười khoái, xe lăn bánh rời đi. * Hậu hĩnh cho mày nhé Khoa * Tin nhắn được gửi đi.

    Khánh không thèm nhìn đến.

    - Em... – Nam bắt đầu muốn nói gì đó nhưng lại rất ngập ngừng.

    - Nói được thì nói.

    Không được nín mẹ đi – Anh mất kiên nhẫn với kẻ bên cạnh.

    Nam chỉ cười nhẹ - Ừm, chuyện năm đó đến giờ chúng ta vẫn chưa nói gì.

    - Do ai? – Khánh quay qua khó chịu.

    - Do anh...

    Giờ anh làm lại được không? – Nam vẫn bình tĩnh trả lời.

    - Dùng tiền chuộc lỗi sao.

    Y như cái cách anh làm với tôi mấy năm trước sao?

    Đừng tưởng bở mình là good boy đi – Khánh bực dọc.

    Nhớ lại chuyện mấy năm trước.

    Chính Nam là người đã cắt đứt tất cả.

    Nếu giây phút đó, Nam chịu đối mặt Khánh có lẽ chuyện không tệ như này.

    ---

    Anh Khoa lết dép lẹt đẹt đi ra ngoài.

    Gõ nhẹ lên cửa kính xe.

    - Anh Thạch.

    Anh mà không về là hai ổng ra quét em đi đó – Khoa nhăn nhó muốn làm mình làm mẩy đẩy ông anh lì lợm mới quen này đi.

    Sơn Thạch đã đậu xe trước nhà Trường Sơn từ chiều đến giờ.

    Được ba tiếng rồi, nhưng gã nhất quyết được gặp anh hai của Khoa chứ không phải Khoa.

    Anh Khoa hối hận khi tiếp tay cho ông này.

    Sau này chắc em sẽ chẳng dám lộ tin mật nữa mất.

    Giờ mà bị anh hai em nắm đầu đá đít chắc em phải làm ùm lên với Sơn Thạch mất.

    Trường Sơn trong nhà khoanh tay hậm hực.

    Một phần vì hai kẻ ngoài kia.

    Một phần là Khánh đang đi chung với Nam.

    Tối nay Phúc đi hát rồi.

    Minh Phúc trong bầy lành tính và rất đam mê nghệ thuật.

    Phúc hát rất hay, vẽ rất đẹp.

    Điều đó cũng khiến bầy có chút tự hào.

    Nói sao khi trong cả bầy đàn chỉ có Phúc là như hoàng tử nhỏ đây.

    - Con mẹ này phiền quá.

    Cũng tại thằng Khoa.

    Mệt ghê! – Bất mãn lắm, Khoa đứng ngoài được 30 phút rồi.

    Anh lấy áo khoác mặc vội rồi từ trên lầu đi xuống nhà.

    Đứng nhìn Khoa đang nói đủ thứ chuyện với kẻ bên ngoài.

    - KHOA! – Trường Sơn gọi lớn tên đứa em.

    Anh đi lại nắm lấy cổ áo em.

    - Mày định ở ngoài này làm gì nữa hả?

    Kể hết chuyện rồi hả? – Mạnh tay chất vấn.

    Thạch nhìn cảnh này mà chẳng buồn quan tầm đến người đã tiếp tay cho mình mà chỉ chăm chăm nhìn bé mèo gã nhung nhớ.

    Khoa bị tống thẳng vô nhà.

    Riêng Trường Sơn bị gã kéo lại.

    Mặc cho không tình nguyện nhưng dù sao người ta cũng đứng đợi tính bằng tiếng rồi.

    - Bé?

    - Im

    - Neko?

    Anh trừng mắt nhìn gã như một tiếng nữa có lẽ mặt gã sẽ xuất hiện vài vết cào không nương tay.

    Thạch đưa nét mặt ủ rũ nhìn anh.

    Tay nắm lấy bàn tay mèo xoa xoa miết nhẹ.

    - Trường Sơn, đừng dận..

    Thạch nó thật mà...

    Khẩu khí thường ngày dường như tan vào không khí.

    Gã hạ giọng nhẹ nhàng, âm trầm ấm như dỗ dành xen chút dỗi hờn.

    Anh lần đầu thấy gã trưng ra vẻ cún bự này.

    Trong đầu nghi hoặc, kinh ngạc, đề phòng con cún bự trước mắt này.

    Gã lại đưa mắt long lánh nước lên, anh thấy mà quay đi đưa tay xoa gáy.

    - Dận?

    Làm gì mà dận.

    Tôi không có trẻ con – Vẫn giữ vững tâm thế hung hăng nhưng tay gần như mềm nhũng trong cái nắm lấy của gã.

    Ngoài mặt nhìn gã như kẻ yếu thế.

    Hoá cún bự năn nỉ, ngoan ngoãn, trẻ con.

    Nhưng ai biết được bên trong lại là con sói mưu mô, dụ dỗ bé mèo này về với mục đích chẳng mấy tốt đẹp.

    Anh không dễ gì mà bị dụ dỗ như vậy.

    Có điều muốn xem thử con người này thì làm được gì.

    Danh tiếng của gã không ít.

    Anh muốn lấy vẻ con mồi để lật tẩy kẻ săn mồi.

    Hai người bên trong đầy ý xấu nhưng bên ngoài cứ tựa cặp đôi mới chóm nở.

    Người ngoài không biết gì còn tưởng hai bên đang là nhà trai nhà gái.

    Nhưng thực chất chỉ có " Con Mồi " và " Thợ Săn "

    ———————————

    End
     
    [Atvncg] Người Thương Của Người Giàu
    12.


    st_sonthach => ts.neko



    Anh về òi

    Khi nãy nói sao?

    Thì Sơn ơi

    Ti về ròi nè



    Ngủ đi

    Còn sớm

    Mai Sơn rảnh hong

    Không

    Mốt

    Không

    Chủ nhật

    Không

    Sơn

    Làm gì?

    Anh muốn chở Sơn

    đi chơi thôi mà

    Ừm

    Ngủ ngon



    Sơn

    Bé ơi

    Neko

    Neko..

    Ngủ ngoan

    ---

    * Mẹ nó, thằng này có bị khùng hong dzậy trời.

    Bình thường nghe nó đâu có thế này.

    Gớm thật * Trường Sơn nằm trên giường mà không thôi nghĩ về người kia.

    Khi nãy anh đã ra điều kiện cho gã thì gã mới chịu về.

    Miễn gã không gọi bé nữa thì anh sẽ không chặn nữa.

    Nhưng sao càng ngày gã càng xuất hiện trong đầu anh nhỉ?

    ---

    " Alo, hai "

    - Gì nữa, mới sáng không để tao ngủ – Trường Sơn bị đánh thức bởi cuộc gọi của đứa em.

    " Chời ơi, mới sáng là hơn 10 giờ rồi hã.

    Anh dậy nhanh lên.

    Em có chuyện nói nè "

    - Mệt ghê

    Sơn cúp máy rồi làm thủ tục mỗi sáng xong mới xuống lầu.

    Mở cửa đã thấy ba đứa kia nhao nhao chạy vô nhà.

    Mặc cho lòng vẫn đang khó chịu vì mất ngủ.

    Có lẽ đêm qua vì " ai đó " nên anh ngủ trễ.

    - Sao, mày với thằng Nam – Anh đem từ trong bếp ra dĩa trái cây cắt sẵn của hôm qua.

    - Thì, tối qua đó, anh kêu em đi nói chuyện thử đó.

    Thì em cũng đi, cái nó chở em đi ăn luôn kìa – Khánh vừa kể vừa ăn mấy miếng lê.

    - Nè he, mà đụ má em tức.

    Con này nó ngu đó hai, nó đồng ý rồi – Phúc bực bội muốn đánh Khánh tới nơi.

    - Đồng ý cái gì? – Anh cau mày nhìn Khánh đang né tránh.

    - Ghê lắm hai, nó đồng ý cho thằg Nam bù đắp lỗi lầm – Khoa đập tay lên bàn thái độ rất tức.

    - Rồi mày đập bàn tao.

    Còn thằng Khánh, tao cho mày ba giây.

    - Rồi, thì người ta cũng thành khẩn, nói chung thì nó cũng thành tâm mà mấy anhhh – Khánh dở giọng nũng nịu năn nỉ mấy anh mình.

    Nhưng sao thì vẫn bị ăn chửi từ người anh hai Sơn của bầy.

    Không những thế mà Khánh còn bị anh Phúc của mình đánh mấy cái.

    Xong lại phải dỗ anh " chồng " Khoa của mình.

    Vậy là từ trưa tới chiều thì mọi chuyện chỉ mới ngơi ngơi.

    Đơn giản là tối nay hai bên hẹn đi chơi.

    Mục đích chính là cặp Nam Khánh này sẽ làm gì thôi.

    Vậy là Khánh được cập nhật hẳn 1001 cách thuần phục con mồi cho buổi tối.

    Còn ba người Sơn, Phúc, Khoa xem như vẫn là một trò chơi.

    Thật lòng ra sao chẳng ai dám nói ra.

    ---

    - Nè, nhớ tao dặn nha.

    Mày đó, bớt bớt dùm tao nữa.

    Còn thằng Phúc.

    - Em biết rồi màaa – Phúc nũng nịu nắm tay Trường Sơn lắc qua lắc lại.

    - Biết hay biết lắm.

    Mệt, đi vô

    Vậy là bốn người bước vào nhà hàng mà Nam đã mời họ đến.

    Hôm nay là khai trương nên khách khá đông.

    Họ không quá lo vì dù sao cũng là được mời.

    Trước đây cũng tham gia rất nhiều sự kiện lớn nhỏ như này.

    Vừa bước vào ai cũng nhìn ngắm như bị hút hồn bởi bốn người.

    Trường Sơn khoác lên mình một bộ đen tuyền, hai óng tay thiết kế xuyên thấu.

    Chất vải nhìn ngoài cảm nhận được sự mềm mại của nó.

    Điểm thêm đó là chiếc cài bông tuyết bên ngực trái.

    Với lối làm tóc và trang điểm sắc sảo của mình thường ngày khiến mọi người ở đó nhìn thấy đã bị lưu tâm hình ảnh đầy cuốn hút đó.

    Bên cạnh là Duy Khánh, hôm nay lại diễn vest đen từ trong ra ngoài.

    Trên tay trái đeo vòng hạt nhỏ sáng, tay phải đeo chiếc nhẫn vừa vặn.

    Cổ là hai sọia dây chuyền, một chiếc hạt nhỏ sáng như vòng tay, một chiếc trơn có mặt dây ngôi sao.

    Tai cũng được đeo lên ngôi sao cùng bộ với sợi dây chuyền.

    Tóc lần này được vuốt keo gai góc cùng lớp trang điểm không quá đậm.

    Sự lấp lánh của những trang sức trên người Khánh đủ để thu hút ánh nhìn sáng của nhiều người.

    Sau đó là Anh Khoa, một chiếc sơ mi đen ôm gọn cánh tay cơ bắp cùng chiếc quần đen với dây nịt bạc sáng.

    Trên ngón tay phải đeo nhẫn, cổ cũng là sợi dây chuyền trơn cùng mặt truyền là chữ K.

    Tóc vuốt keo gọn nhưng vẫn phá cách quyến rũ khi để rũ một bên.

    Vòng tay nhìn trông lại đắc tiền.

    Lớp phấn mỏng, chút sơn đỏ, thêm đôi mắt vốn đã sắc.

    Một số người phụ nữ không cưỡng được hình ảnh cậu trai với body chuẩn dân gymer như này.

    Cuối cùng là Minh Phúc.

    Quần da kết hợp áo đẹp và khoác ngoài lấp lánh kim tuyến các hạt cùng phần cổ áo phá cách, tay áo lại trắng.

    Chỉ làm tôn thêm lợi thế chân dài và vai rộng.

    Còn làm đặc biệt ở cả ba người.

    Một sự chọi ngược.

    Gương mặt điểm chút hồng hồng nơi gò má.

    Sợi dây chuyền bạc nổi bật với sự lấp lánh sáng chiếu ánh đèn.

    Mái tóc rũ ít một bên.

    Nhiều người chú ý với phong cách lấp lánh này, chói loá sáng ngời.

    Cứ như vậy bốn người đã thành công trở thành trung tâm của cả nhà hàng.

    Bàn họ ngồi xuống lần lượt được người niềm nở đến, người tiếc nuối đi.

    Họ ứng xử khéo léo, phù hợp với từng lời nói.

    Hơn hết cũng có vài người quen ở đây.

    Vậy là danh tính không lâu mà đã được biết đến.

    Sự xuất hiện của bốn người rất sôi nổi này.

    Đó là sự bất ngờ cho tất cả mọi người ở đây.

    Không ai nghĩ sẽ được gặp bốn người được mệnh dân " Hữu Duyên - May Mắn " Đơn giản vì ít khi họ rời khỏi thị trấn đến những nơi như này.

    Trừ những lúc được người quen mời hoặc là chuyện gì đó.

    Cũng đôi khi là muốn vui chơi.

    Chỉ mới thế mà đã có người muốn làm quen với họ.

    Đương nhiên là không bị từ chối nhưng cả bốn người ai cũng khinh khỉnh những kẻ mê sắc hay những kẻ mê vật như này.

    Trên con đường sự nghiệp thì những người như thế không khó kiếm đâu nên chắc chắn bốn người sẽ chẳng để vào mắt.

    Sự nghiệp của bốn người, mỗi người một con đường khác nhau.

    Nhưng luôn luôn được xuất hiện chung cùng nhau.

    Đó là điều ai cũng phải nhận thức lấy về mối quan hệ thân tình của họ không phải yêu đương mà là tình thân gia đình.

    ———————————

    End
     
    [Atvncg] Người Thương Của Người Giàu
    13.


    - Ê hai, lâu rồi mới đi được bữa như này nhờ – Anh Khoa nhìn xung quanh như tìm kiếm gì đó.

    - Đúng rồi, cũng tầm mấy tháng ròi á

    - Rồi thằng Nam đâu?

    - Ủa sao em biết

    - Nó mời?

    - Thì ai biết chời, em đang đứng đây mà

    Trường Sơn thở hắt một hơi rồi nhấp một ngụm rượu khi nãy nhân viên đã đem cho bốn người.

    Mặc dù cũng hay được chú ý vì phong cách ăn mặt nhưng lâu rồi họ mới đi một bữa tiếc thật sự như này.

    Đã vậy còn có vài người đến để nói chuyện làm ăn gì đấy.

    Họ lười trả lời mà muốn đuổi người ta đi, nói được vài câu không đâu vô đâu thì người ta cũng tự giác lui đi.

    " Xin mời các vị đến khu vực khách mời của nhà hàng.

    Duy Khánh -Trường Sơn - Minh Phúc - Anh Khoa "

    Tiếng nhân viên phòng loa vang lên.

    Bốn người nhìn nhau khó hiểu nhưng cũng được nhân viên gần đó chỉ dẫn đường đến khu vực khách mời.

    Trên đường đi có cả trăm cặp mắt nhìn ngắm xì xào gì đó về bốn người, nhưng mà họ chẳng thèm quan tâm đến.

    ---

    Cửa được đẩy ra.

    Bên trong là một phòng ăn lớn, có vài ba người nào đó không quen.

    Nam đứng dậy đi lại gần Khánh.

    - Tới rồi, vào ngồi thôi – Nam đưa tay ý muốn Khánh nắm tay.

    Nhưng nghĩ sao vậy?

    Nhận lại không phải bàn tay trắng mềm của Khánh mà chỉ có ba cặp mắt ám khí nhìn Nam.

    Rồi họ cũng được ngồi xuống ghế.

    Đối diện Trường Sơn là một cậu chàng lạ mặt có lẽ cũng xem xem tuổi anh, đối diện Anh Khoa lại có một cậu trai nhìn thì có khi nhỏ tuổi hơn cả út Khánh của nhà.

    Bên cạnh người đó một ông chú lớn tuổi nhưng vẫn rất lịch lãm cùng một người phụ nữ bên cạnh tuy cũng có vẻ lớn tuổi nhưng vẫn rất đẹp.

    Sơn đoán chắc là gia đình bốn người.

    Trên bàn hiện có mười hai người.

    Và càng không hiểu sao bốn người cùng đi chung nhưng ngồi thì lại bị tách ra.

    Khánh ngồi bên Nam, bên còn lại Trường Sơn ngồi cùng Thạch.

    Ngồi cạnh Thạch lại là Thuận, cạnh nữa thì mới tới Phúc.

    Khoa được ngồi chung với Phúc, bên là Huỳnh Sơn.

    - Ồ, xin hân hạnh hôm nay được gặp gỡ các cậu.

    Tôi là Bác họ của Nam, Vương An Bình, có thể gọi là ông Bình hoặc bác Bình.

    Cũng xin giới thiệu đây là vợ tôi Kiều Linh.

    Con trai lớn của tôi là chủ của nhà hàng này An Khang.

    Đây là con trai nhỏ nhà tôi An Kiên.

    Các cậu là bạn của cháu Nam nên hôm nay mời đến chung vui cùng gia đình tôi – Người đàn ông lịch lãm lên tiếng trước để không khí không bị căng thẳng quá lâu.

    - Vinh dự được chung vui với gia đình mình.

    Tôi là Trường Sơn.

    Xin phép được giới thiệu một chút, đây là út nhà tôi Duy Khánh, đây là Minh Phúc, còn kia là Anh Khoa.

    Đại diện chúc mừng cậu Khang khai trương nhà hàng. – Trường Sơn là anh nên đã nói trước để ba đứa em có thể nương theo mà không quá lo.

    - Được rồi, điều là bạn bè của cháu Nam thì coi như là con cháu trong nhà.

    Tôi cũng có biết về bốn cháu một chút.

    Sẽ thật tuyệt nếu như chúng ta cùng nhau hợp tác sau này – Ông Bình nhìn một lượt bốn người họ.

    - Nếu có cơ hội chúng tôi cũng rất hân hạnh được hợp tác với ông Bình đây – Trường Sơn vẫn giữ phong thái của một người anh hai.

    Ông Bình nhìn anh cười.

    - Bác, chúng ta cùng uống một ly để làm quen được chứ? – Khánh nhanh nhảu không muốn làm không khí chính trị cứ kéo dài.

    - Bác Bình – Nam chủ động mời bác mình.

    Ông Bình gật đầu rồi cả bàn cùng uống một ly để làm quen.

    Những người im lặng nãy giờ như Sơn Thạch, Duy Thuận hay Huỳnh Sơn lại nhìn nhau như trao đổi gì đó.

    Rồi cả ba người Anh Khoa, Minh Phúc và Trường Sơn điều giật mình quay qua nhìn người bên cạnh.

    - Điên hã?

    Bỏ tay ra – Trường Sơn cố nhẹ tiếng nhưng vẫn rằn giọng cau mày nhìn người bên cạnh.

    Nhưng tay của gã vẫn không buông, miệng còn cười.

    - Ừm, thôi được rồi.

    Coi như cũng quen nhau thì giờ chúng ta ăn đi nhỉ – Bà Linh lên tiếng.

    Ba người chỉ biết cắn răng mà cười ngượng gật đầu.

    Khánh nhìn mà khó hiểu vô cùng.

    Quay qua hỏi Nam thì chỉ nhận lại nụ cười gian.

    Quay lại hỏi ah trai mình thì lại bị liếc cho. * Gì vậy *

    Cứ tưởng không khí nó vẫn sẽ chính trị nhưng không.

    Có lẽ bà Linh rất biết dẫn dắt mà luôn chủ động hỏi về bốn người.

    Lúc thì bên này trả lời, bên kia trả lời.

    Ông Bình nhìn thằng cháu mình coi như cũng ngờ ngợ gì đó.

    Có lẽ mấy đứa cháu này không chỉ đơn giản là bạn bè.

    Nếu chỉ là bạn bè thì cần thiết gì phải mời đến đây ngoài ba anh em Thuận - Thạch - Sơn.

    Dù sao mối quan hệ của cháu mình và ba anh em kia cũng đã thân thiết từ thuở nhỏ.

    Nhưng bốn người này thì lại khác lạ.

    Ông Bình có lẽ rất thích Trường Sơn, từ đầu đã luôn nói chuyện với anh.

    Bà Linh lại thích Anh Khoa hơn, bà cảm thấy đây là một đứa trẻ rất hoạt bát.

    Bà cũng hướng ngoại nên rất thích những người hướng ngoại.

    Ngoài bà Linh thì cậu con trai nhỏ Kiên cũng có vẻ rất thích Khoa.

    Từ lúc nghe Khoa nói không có người yêu thì đã hí hửng trò qua nói lại với em.

    Chợt bàn tay bên trái bị Huỳnh Sơn siết chặt lại.

    Khoa quay qua nhìn khó hiểu.

    - Đã để cho yên rồi mà còn muốn quậy gì nữa? – Khoa nhỏ tiếng nói nhưng chỉ nhận lại nụ cười giả tạo của đối phương.

    - À Trường Sơn, cháu có đang quen ai không – Ông Bình vừa uống một ngụm rượu đã quay qua hỏi anh.

    - Cháu chưa ạ, vẫn độc thân – Anh cười đáp lại.

    Rồi ông Bình nhìn sang con trai cả của mình, ngồi đối diện anh.

    Cái cậu Khang này lại nhìn anh với ánh mắt không thể dịu dàng hơn, nụ cười cũng rất nhẹ nhàng.

    Anh dường như hiểu ý gì đó liền cười nhẹ.

    - Nhưng cháu cũng chưa có ý định sẽ tìm hiểu ai đó.

    Hiện tại vẫn nên lo cho sự nghiệp trước ạ

    - Ồ, tốt tốt.

    Có ý chí rất giỏi.

    Sau này có gì thì bác rất muốn hợp tác với cháu đấy – Ông Bình cười xoà cả lên.

    Anh còn đang cười xả giao thì đã bị ai đó kéo cả người lại gần.

    Hơi bất ngờ nhưng anh cũng nhanh chóng đạp lên chân người kia một cái rồi ngồi về vị trí cũ.

    ———————————

    End
     
    [Atvncg] Người Thương Của Người Giàu
    14.


    Tất cả sự việc diễn ra điều bị Duy Khánh và Công Nam nhìn đến ngán ngẫm.

    Hai người khó hiểu qua khó hiểu lại.

    Một bên là có ý đang kì cà kì cạ, một bên là giữ " vợ " Hơn nữa Duy Thuận và Minh Phúc liên tục có hành động ỏn ẻn, bẻn lẽn.

    Khánh muốn bỏ về luôn ấy chứ.

    Nhưng sao giờ Nam thì níu mà không lẽ bỏ anh em ở lại.

    Hai người ăn một chút rồi lại xì xào một lúc.

    - Khánh, em có nghĩ là Bác Linh thích thằng Khoa hong – Nam nhích lại gần Khánh nhỏ giọng.

    - Có chớ, rõ vậy mà.

    Nhưng mà coi ông Sơn kìa, chậc.

    Về nhà phải chỉnh đốn lại chồng mất – Khánh khoanh tay liếc nhìn cụm Sơn Khoa.

    - Khéo tí Khoa không về với em được đâu Khánh

    - Ủa, sao? – Khánh thắc mắc nghiêng đầu tỏ ý nhìn Nam.

    - Em nghĩ thằng Sơn hiền hã – Nam thản nhiên nói

    - Gì, thôi đi làm gì làm hai sao ổng cho thằng Khoa đi chung với ông Sơn được.

    - Hai em...hả

    Hai người cùng lúc đánh mắt ra cụm Trường Sơn Thạch đang kì kèo kì kẹo với nhau.

    Trên thì vui vẻ trò qua đáp lại với ông Bình.

    Thậm chí là cả cậu Khang.

    Hai người đoán chừng cậu Khang và ông Bình ngoài chuyện muốn hợp tác ra thì còn thứ khác.

    Đương nhiên là nó không vừa ý Sơn Thạch.

    Dưới thì một bên kéo một bên đạp, đá, đánh đủ kiểu.

    Nhìn có khác gì cặp đôi hờn dỗi không chứ, mà tới Nam Khánh còn chưa được đến thế.

    - Chời ơi, còn mỗi anh Phúc là đỡ – Khánh bĩu môi bất mãn với hai người anh nọ.

    Minh Phúc từ đầu đến cuối rất e dè trước ông Bình.

    Em cũng không biết sao lại không thích người này lắm.

    Nhưng mà bên cạnh Duy Thuận không để em một mình lâu.

    Nói chuyện với em nhiều lắm.

    Không quan trọng chủ đề.

    Còn giúp em gắp đồ ăn.

    Xong lại giải vay mấy lúc em gặp câu khó.

    Phúc là đứa ít quậy phá nhất, lại còn rất nhạy cảm.

    Hơn nữa, quá khứ không mấy hay ho về thứ tình yêu mà em vun vén cũng là bức tường lớn.

    Nhưng có lẽ trong chuyện này em chỉ có thể giả vờ.

    Giả vờ như bản thân là con mồi, giả vờ như không yêu, giả vờ tất cả chỉ là trò chơi và Tăng Phúc.

    Thật khó cho trái tim đập lỡ nhịp rồi.

    ---

    - Dạ, xin thứ lỗi ạ.

    Nhưng mà chắc tụi con phải về Bác ạ – Trường Sơn đánh mắt với mấy đứa em.

    - À, cũng chín giờ rồi hã.

    Thôi thôi về nghỉ ngơi mai ông còn đi họp gì đó – Bà Linh nhìn đồng hồ trên tay rồi cũng đồng tình với ý kiến của anh.

    - Bữa này để tụi con thanh toán ha.

    Coi như mời hai bác với hai em đây nha.

    Chúc mừng – Trường Sơn

    - Anh Sơn, em mời chứ.

    Đây cũng là nhà hàng của em mà – Cậu Khang nhất quyết không để Trường Sơn thanh toán.

    - Ừm..ờ vậy cảm ơn em nhé – Anh chủ động đưa tay ra.

    Nhưng Sơn Thạch nhanh chóng chợp lấy tay anh kéo lại gần mình.

    Còn từ tốn nhìn đứa em không mất thân tình bằng ánh mắt " đánh giá "

    - Được, sau này hẹn gặp lại anh – Cậu Khang không quan tâm.

    Người cậu quan tâm đang đứng trước mặt.

    - Bữa khác tụi anh mời lại em.

    Giờ về thôi – Câu này tuy nhẹ nhưng nghe từ miệng gã lại rất nặng.

    Trường Sơn ngượng cả người trước hành động và phản ứng của hai người đàn ông này.

    Anh cười cười rồi cũng nhanh chóng không để gã nắm tay quá lâu.

    Từ nãy giờ đã quá nhiều lần nhân nhượng để giữ hình tượng rồi.

    Bên Anh Khoa thì lại có hình ảnh cậu Kiên nhỏ bẽn lẽn nhìn lén em.

    Huỳnh Sơn hết mực ngăn khoảng cách cho hai bên.

    Đến múc bà Linh phải bước lên mới bắt tay được với em.

    Anh Khoa lại rất vui vẻ như chả hề bận tâm đến người bên cạnh hay người em mới quen.

    Khoa chỉ đơn giản là hoạt bát năng động thôi.

    Phải nói là trẻ con nhất nhà.

    - Thôi được rồi về này – Trường Sơn nhìn đám em đang đứng người một tệp đính kèm.

    Tay Thạch lại níu lấy tay anh.

    Anh nhăn mặt khó chịu.

    Từ đầu đã không thích rồi nhưng vẫn nhịn.

    Giờ thì chỉ có tám người ở đây thôi nên anh không kiêng nể gì nữa.

    Tay anh vùng mạnh ra.

    Lúc này mày gã đã nhíu lại vì hành động này.

    Chắc có lẽ Sơn Thạch thật sự tưởng bé mèo đã chịu mình rồi.

    - Nè gì nữa.

    Từ nãy giờ là nhân nhượng cho mày lắm rồi nha – Trường Sơn xoa xoa cổ tay vì khi nãy Thạch níu hơi chặt.

    - Bé... – Mặt gã đen xịt.

    Mắt nhìn xuống bàn tay của anh đang xoa xoa.

    Trường Sơn thấy có chút bất ổn nên mặc kệ mà đi ra ngoài.

    Theo sau chắc chắn là ba người Duy Khánh - Minh Phúc - Anh Khoa.

    ---

    - Hai, em thấy ông Bình đó hong được lắm á – Minh Phúc mặt hơi lo

    - Ừm, tao cũng thế.

    Nhưng mà kệ đi, ổng không lẽ tính đòi tao hợp tác cho bằng được – Anh suy nghĩ gì đó rồi lại bước chậm lại.

    - Gì vậy hai – Khánh bị khựng theo.

    - Hình như tao thấy, khoan khoan.

    Chìa khoá xe đâu? – Mắt anh thoáng hơi hoảng.

    Dù sao hôm nay cũng có một chiếc cho bốn đứa.

    - Nè, nãy hai đưa em giữ mà.

    Sao đó – Anh Khoa lắc chìa khóa xe.

    - Ờ tưởng mất.

    Vậy mày đi lấy xe đi – Anh gãi đầu quay mặt đi, có lẽ là hơi ngại.

    Anh Khoa tung tăng chạy đi lấy xe.

    Còn Khánh với Phúc liên tục xì xầm.

    Anh khó chịu định quay qua chửi thì hai người kia đã nhanh miệng mà nói không ngừng.

    - Ùi ui, lâu ròi mới thấy hai dị à nhaa – Khánh đi qua đi lại chọc anh.

    - Đúng rồi.

    Anh nói đi điều gì đã hiện hữu trong cái đầu của anh.

    Hay là..– Phúc khoanh tay tỏ thái độ với anh.

    - Anh mê con người kia rồi.

    Nào còn hình bóng tụi này nữa, hức hiểu rồi anh..

    Sơn à – Khánh vào vai nữ chính đài loan rơi lệ.

    - Mê mẹ gì.

    Tụi bây điên hã – Anh cọc vì trúng tim đen.

    Thế là ba người hai phe đứng nói qua nói lại, ồn hết cả.

    ———————————

    End

    .

    .

    .

    .

    P/s: Lỗi mà tui hỏng bicc.

    Xin lỗiiii các love😿
     
    [Atvncg] Người Thương Của Người Giàu
    15.


    - Rồi sao giờ Thạch.

    Em nghi thằng Kiên nó cẫn đi bạn Khoa nhà em quá

    Trong phòng ăn lúc này chỉ còn bốn người ngồi nói chuyện với nhau.

    Họ không vội về như những người khác.

    - Vãi?

    Khoa nhà em.

    Mày bị dính rồi chứ gì – Nam châm chọc thằng bạn.

    - Điên, nói thế cho mày biết tao sắp thắng đấy nhá – Huỳnh Sơn nhếch miệng cười.

    Thạch từ nãy giờ chỉ ngồi im lìm, mặt không chút gì là vui vẻ.

    Duy Thuận nhìn mà chán.

    Khác với ba người anh em, Thuận Nam hay Huỳnh Sơn điều được có khởi sắc trong chuyện cua con mồi.

    Riêng Thạch tuy cũng được nắm tay nhưng khi nãy nghe bé mèo của mình nói thế làm gã càng muốn sở hữu bằng được con mèo đỏng đảnh đó.

    - À này Nam, tao thấy ông Bình hình như không ổn với Sơn đâu nha – Thuận đánh mắt với Nam rồi nhìn sang thằng em.

    - Ừm, em không biết nhưng cái nhà đó hôm nay lạ lắm – Nam hiểu ý nên cũng nhìn sang Thạch.

    Thạch nghe đến ông Bình, nhớ lúc ra về cậu Khang con trai ông còn nhìn Trường Sơn bằng ánh mắt dễ nhận ra ẩn ý mà siết siết chặt.

    Không thèm để tâm đến anh em mình nữa, gã đứng dậy mở cửa đi ra ngoài.

    Duy Thuận chỉ lắc đầu Huỳnh Sơn nhún vai Công Nam cười nghệch đi ra theo.

    Ba người hiểu sắp tới không chắc có thể kiềm được Sơn Thạch nữa.

    ---

    Anh hôm nay chọn ngồi ghế sau thay vì ghế trước như mọi ngày.

    Nhìn ra ngoài trời đêm, có trăng, có sao mà trong đầu anh chỉ có hình ảnh người nào đó tối mặt vì mình.

    Trong lòng có chút nhiễu lên, khó nói ra thành lời.

    Phúc Khánh Khoa chỉ biết nhìn nhau chứ không dám nói gì.

    Ai cũng sợ nói gì đó không đúng chắc sẽ bị cho một trận mất.

    Nhưng như này mãi Khánh không chịu được.

    - Hai.. nãy tụi em giỡn thôi mà – Khánh nghĩ chắc anh mình đang giận vì chuyện khi nãy.

    - Khùng, tao đâu có nhỏ nhen đến nỗi đó

    Anh đúng thật là vì chuyện đó nhưng không giận.

    Vì khi nãy Phúc với Khánh cứ nói liên tục về con người kia.

    Anh cũng khó hiểu mà cười khổ * Sao nay lưu tâm dữ vậy trời * Phúc nắm bắt thời điểm mà đem kể đủ thứ chuyện về ông Bình.

    Nào là cảm nhận không thích, không thiện cảm, nói chung Phúc rất không hài lòng về ông Bình kể cả bà Linh.

    - Ủa ông Bình thì em cũng hong thích lắm nhưng mà bà Linh cũng vui mà anh – Anh Khoa đang lái xe cũng thắc mắc.

    - Chời mày á bộ mày hong thấy thằng nhóc kia kì hã mày – Phúc tỏ vẻ chán chê khi nhắc về cậu Kiên.

    - Ê ê em cũng thấy dị nha nó bằng tuổi em mà sao thấy kì kì – Khánh đồng tình với Phúc.

    - Em đâu biết thấy nó cũng dễ thương mà sao bằng út Khánh được

    - Ừ nhắc tao mới nhớ, thằng Khang đó bây

    - Thằng Khang bằng tuổi em hã – Phúc quay qua nhìn anh.

    - Ừ nó chứ ai.

    Nó lạ lắm mày, nãy con mẹ Thạch nó nắm tay tao lúc ra về đó.

    Nó nhìn tao kỉu sao sao á bây – Anh nghĩ lại mà thấy rợn người.

    - Khoan Khoan, em cũng thấy nè.

    Kỉu sao ta, nó hình như mê anh ròi đó nha – Khánh ôm đầu nhìn sánh vai nữ chính đài loan sợ hãi.

    - Ghê quá trời – Khoa lắc đầu chê.

    Vậy là trên đường về toàn là những câu chuyện về gia đình ông Bình.

    Chung quy cả bốn người điều không thích cái gia đình đó.

    - Thà để em lấy ông Sơn còn hơn đi chung với thằng nhóc Kiên nhá

    - Gớm chưa kìa, mày cưới nó luôn đi

    - Ê thôi nhưng mà thiệt mà

    - Chồng, anh mê anh Sơn rồi hã, em..còn em

    - Khoan Sơn đó thua Sơn mình nín hết – Phúc ngăn chặn vở kịch lâm li bi đát của Khánh.

    ---

    - Cha con nghĩ con sẽ cưới chồng á cha.

    Mẹ nói con với anh Khoa hợp á.. – Cậu Kiên nói nhỏ với ông Bình miệng cười mỉm.

    - Hừ, sao cũng được miễn thằng Khang phải lấy được thằng Trường Sơn là được.

    Thằng đó về nhà mình thì chỉ có đi lên – Ông Bình cười đểu cáng nhìn con trai mình.

    - Nhưng mà được không, tui nghĩ thằng nhỏ đó khôn lắm đó.

    Nhìn nó với thằng Thạch.. – Bà Linh đứng bên cạnh cau mày.

    - Ừ, tốt nhất là đừng để thằng Thạch có được thứ ngon nghẻ đó.

    Đồ ngon như vậy phải là của mình.

    Chỉ có thế nhà mình mới có thể phát triển được

    - Cha, con không nghĩ ông Thạch để yên cho con tiếp cận anh Sơn đâu – Khang lướt điện thoại chăm chú nhưng vẫn tham gia cuộc trò chuyện của gia đình.

    - Sao cũng được, con ngăn nó đi.

    Nhà mình mà có thằng Sơn là trên cơ nó ngay

    - Đúng, thêm thằng Khoa nữa thì càng tốt

    - Anh Khoa hã để con cho cha

    - Ừ, hai đứa kia thì kệ đi tụi nó chả giúp ích gì được đâu

    - Nhưng cha sao có anh Sơn ròi còn phải thêm anh Khoa vậy cha

    - Một đứa có đầu óc lãnh đạo và tinh ranh như Trường Sơn sẽ giúp nhà ta trong chuyện làm ăn rất tốt.

    Còn thằng Khoa lại có nhiều mối quan hệ hơn nữa nó có thể xã giao cũng như kéo thêm cho nhà mình về các đối tác mạnh.

    Quá tuyệt như vậy thì phải nhanh mà đưa nó về đây làm dưới trướng mình chứ

    Ông Bình dựng sẵn các kế hoạch cho việc đưa Trường Sơn và Anh Khoa về công ty nhà.

    Từ đầu ông đã nhắm đến hai người. * Cảm ơn cháu nhé Nam *

    ---

    End
     
    [Atvncg] Người Thương Của Người Giàu
    16.


    Hôm nay sẽ là một buổi sáng tuyệt vời nếu như trong nhà Trường Sơn không xuất hiện Minh Phúc.

    - Ơi là trời, cái gì.

    Nay thức sớm được bữa mà mày đã qua phá tao ròi – Anh vừa đi vừa càu nhau.

    - Rồi dụ gì, làm sao nữa im im tao chửi cho

    Anh nhìn con hải ly kế bên cứ cúi đầu im lặng không nói gì mà trong lòng tức thôi rồi * Má nó mà hong phải em mình chắc đụt nó quá *

    - Hong nói là tao đuổi đó nha

    ---

    - Òm, anh Thuận ơi em để đây nha – Em để túi đồ ăn lên bàn

    Hôm nay đã là thứ 6 trong tuần cũng đồng nghĩa ngày mai nữa là Phúc sẽ không cần nấu ăn cho Thuận nữa.

    Cảm thấy có chút vu vơ tiếc nuối nhưng cũng vui vui.

    Sáng nay nhà không khoá nên Phúc mở cửa rất tự nhiên.

    Trong nhà cũng không thấy Duy Thuận đâu.

    Định là sẽ để đồ ăn rồi đi nhưng mà cứ thấy không ổn.

    Phúc quyết định đi quanh nhà để kiếm chủ nhà.

    Nhà riêng của Duy Thuận cũng chỉ là một căn hộ bình thường có ba phòng thôi.

    Một phòng tắm, hai phòng ngủ.

    Phúc rón rén cố gắng đi nhẹ nhất, miệng thì lí nhí gọi tên anh chủ nhà.

    Trong lòng có chút sợ sợ nhưng vẫn cắn răng mà đi tiếp.

    Mở được cửa đầu tiên thì cũng chỉ là phòng ngủ trống.

    Em nghĩ chắc là cho khách vì nó chỉ có cái tủ nhỏ cạnh giường là hết rồi.

    Mở cửa thứ hai thì chắc chắn là phòng ngủ của anh chủ nhà.

    Hơi sững lại vì nó tuy đơn giản nhưng những món đồ bên trong lại rất hài hoà.

    Cứ như từng vị trí từng màu sắc điều thuộc về nhau.

    Bị thu hút bởi nhiều hương dịu nhẹ trong phòng.

    Lòng không kiềm nổi mà tiến vào.

    Trong phòng có tủ đồ lớn cùng một cái bàn nhỏ bên cạnh.

    Giường được trải gar màu trắng.

    Trên đầu giường có vài bước tượng và mô hình lego.

    Hoàn toàn có phong cách Nhật.

    Em bị thu hút bởi một con mèo ở trên đầu có chiếc mũ bếp.

    Hình kiểu gì nó cũng rất dễ thương.

    Vốn tính là người yêu mèo, tay nhanh chóng đã cầm con mèo lên.

    Là một hình bên ngoài có lớp nhung mỏng.

    Em càng sờ càng thích.

    * Bịch *

    Tiếng mô hình mèo đã bị rơi xuống giường.

    Phúc đứng hình tay run run.

    Không dám ngẫng đầu lại.

    Vòng eo nhỏ và cái vai rộng bị nắm lấy.

    Cái tay ở eo to đến nỗi gần như nắm được hết.

    Vai lại bị cái đầu nào đó dựa lên.

    Cảm giác gì chưa biết nhưng Phúc sợ.

    Em sợ vì đã đụng vào đồ người khác chứ không phải do cơ thể bị đụng chạm.

    Càng không hiểu sao cảm giác cơ thể bị đụng chạm này không hề khó chịu, nó nhẹ nhõm hơn cả việc lỡ làm rớt mô hình mèo kia.

    - Anh em có dạy không được vào phòng người lạ không?

    Giọng nói quen thuộc trầm thấp nhưng nhẹ nhàng.

    Hơi thở ấm áp phà lên cổ em.

    Em ực một cái rồi mới lí nhí bảo - C..có

    Bàn tay không yên nữa mà bắt đầu di chuyển vào trong áo.

    Em vội đưa tay ngăn lại.

    Nhưng cổ bị liếm qua làm em bũn rũn.

    Đến giờ mới có cảm giác sợ vì bị đụng chạm.

    Một ngàn viễn tưởng trong đầu xuất hiện. * Lỡ.. aa hai sẽ giết chết mình mất * * Nhưng...

    Không Được!

    Chuyện này không được... * * Cơ mà ảnh...

    Cũng, aaa thôi thôi tính mạng quan trọng trai ngon thì kệ * * Mà giờ phải làm sao đây *

    Mắt em nhắm chặt, mặc cho mông đã bị nhào nặn nhịp nhàng.

    Cổ bị hôn để hẳn dấu.

    Eo bị siết chặt.

    Tay em run hơn khi nãy, chân đứng gần như trụ không nỗi.

    Khó khăn mới mở miệng lấp bấp được.

    - A..anh Thuận

    Nghe người kia gọi tên mình bằng giọng vừa run vừa nhỏ.

    Tưởng là mèo nhỏ nào gọi mình.

    Gã cười nhẹ một cái rồi lại rồi lên gáy em một cái.

    Vậy mới thả em ra.

    Em thả phào một hơi nhưng vẫn không dám quay đầu lại.

    Sợ chỉ vừa nhức nhích thì trên giường ngoài mô hình con mèo kia ra còn có em.

    -

    Sau này đừng có tự chui vô phòng người lạ nữa – Gã cúi gần tai em nói nhỏ.

    Em nuốt nước bọt rồi mới từ từ quay người lại.

    Đầu vẫn cúi tay đã bấu vào gấu áo đến nhàu.

    Giương lên đôi mắt long lanh tượng như hải ly sắp khóc.

    Gã nhìn mà phải cắn răng vì dáng vẻ này quá đỗi mê người.

    - Em..em đâu có vô phòng người lạ – Môi em mím lại.

    Trong lòng gã gần như phải gồng lên để không bổ nhào đến bé hải ly đang run vì sợ trước mặt.

    - Ý em là, tôi là gì? – Vẫn quyết phải ghẹo cho được.

    - Anh Thuận..

    đâu phải người lạ đâu, nếu lạ em đã hong dô đây được ròi...

    Cũng cũng anh để cửa cho em mà...

    * Chết tiệt * * Em định sẽ kiểm tra giường tôi sao? * Nghe em nói mà cả người gã gần như không kiểm soát nỗi.

    Chưa bao giờ mất bình tĩnh như vậy.

    Thằng nhỏ cũng đã không ngủ yên nữa.

    Biết nếu để em ở đây nữa chắc sẽ có chuyện.

    Không bằng lòng nếu hành vi bất chính với một bé hải ly vừa đáng yêu vừa tinh khiết này.

    Trong mắt gã, Minh Phúc tượng thiên thần, em quá trong sáng để có thể làm chuyện đó.

    Lương tâm gã không muốn bị gọi là chó tha.

    Gã không đáp mà chỉ kéo em ra ngoài.

    ---

    - Đó, dị là em ở đây nèe – Phúc mở miệng cười nói trong không hề có chút sợ hãi.

    - Má vãi thật luôn đó Phúc, hahah – Trường Sơn ngồi bên cạnh cười không ngớt.

    - Nghĩ sao hã, em cũng là Tăng Phúc mà.

    Cha Thựn chắc nhịn lắm đó nha.

    Để ngày mai phải cao tay hơn mới được

    - Mà nhớ phải vừa phải thôi đó.

    Ổng cũng không có hiền từ gì đâu nghe mày.

    Đoàng hoàng dùm tao, mày với ổng mà có gì nữa là tao dẹp luôn kế hoạch này đó

    - Biết ròii mà hai.

    Hai đừng lo em trai hai đâu có hiền từ gì đâuuu

    - Giờ tự nhiên tao thấy lo cho ổng ghê.

    À mà chắc đang trong phòng tắm không chừng hahaha

    ———————————

    End
     
    [Atvncg] Người Thương Của Người Giàu
    17.


    Trong nhà bếp hôm nay rất ôm xòm.

    Cứ như có cả mấy chục người vậy.

    Việc là Quốc Bảo một người họ hàng thân thiết của Anh Khoa thường hay gọi là má Bảo, hôm nay về lại quê.

    Từ nhỏ cả năm người vốn là bạn cùng trang lứa, có mỗi út Khánh là bé thôi đấy.

    Nhưng đến năm cuối cấp vì gia đình Quốc Bảo nhất định đi học nước ngoài.

    Năm nay sau khi thành công và sắp xếp thời gian mới về thân quê cũng như bốn người anh em.

    Gọi má Bảo không hề sai.

    Rất biết chăm sóc người khác, là người đã cứu rỗi cái năm cấp ba của bốn người này.

    Nếu năm đó Quốc Bảo không lên tiếng cảnh cáo và điều kiện quy định cho cái bầy " Đốm Lửa " này thì chắc bây giờ bốn đứa mỗi đứa chục anh.

    Tệ hơn sẽ chẳng thành đạt nổi.

    Ngoài ra còn như đống vai một người anh, người chị, người bạn, người má đúng chuẩn.

    Chỉ cần muốn thì điều có thể hết.

    Quốc Bảo rất giỏi trong việc giả gái.

    Vì đó là sở thích của anh thôi chứ chẳng gì cả.

    Sao chăng đi nữa thì anh vẫn nằm trên.

    Út Khánh cũng tìm tòi giả gái chung nên hồi nhỏ hay gọi là Bé Thu lắm.

    Khánh hay Bảo mà đội tóc giả mặc váy thì cả khối trai trường quỳ rạp để được nắm tay nàng.

    Danh tính như thế nhưng sau khi đi du học cũng chẳng mấy ai nhắc đến.

    Tình cảm vẫn đậm sâu, đi du học chứ không cắt đứt liên lạc gì đâu.

    Hàng tháng cũng phài chục cuộc gọi cho nhau.

    Đôi lúc bận bịu thì nhắn tin hỏi thăm.

    Tình hình gì điều được cập nhật hết nên tuy xa về khoảng cách địa lý nhưng vẫn ư là gần về khoảng cách tâm lý.

    ---

    - Ơi là máa – Anh Khoa phụng phịu bĩu môi hết sức là ấm ức.

    - Saoo – Má của Khoa vẫn đang lặt rau.

    - Khánh nó nói má đòi đuổi con đi quàiii kìa má.

    Đòi lại công bằng cho con đi – Khoa ngồi xuống ghế chỉ tay về phía Khánh đang đứng trong bếp phụ Phúc nấu lẩu.

    - Chòi ơi, con Thu ra đây dì gọiiiiii – Cái giọng chanh chua kéo dài làm cả đám cười ngất ngưởng.

    - Dạ da, dì- dì gọi con ạ – Khánh nha chóng nhập vai chạy ù ra.

    - Mày lại nói năng linh tinh với cậu út à – Bảo cũng nhanh chóng nhập vai người dì quyền lực.

    - Dạ.. dạ con nào dám đâu dì ơi.

    Tại Cậu ÚT cứ không để con làm việc nên con mới phải dùng lời dùng lẽ một chút thưa dì – Khánh nói mà mắt lườm liếc sang Khoa đang ngồi tay còn cầm cọng rau.

    - Máaa coi nó kìa má

    - Ồn quá, hồi cho ba đứa bây nhịn

    Tiếng người ha hả rộn khắp cả một căn bếp.

    Nay được bữa vui Minh Phúc trổ tài nấu cả nồi lẩu chua cay tiếp đãi người bạn thân thương về nước.

    Trước định chỉ là lẩu bò cho thanh mà Khánh thích ăn cay nên mới đổi qua chua cay.

    Cả căn bếp ngập trong nước lẩu nóng hổi sôi sùng sục cùng câu đùa câu giỡn của cả đám năm người.

    ---

    - Mà sao mày về không dẫn luôn vợ về – Trường Sơn vừa bỏ rau vô nhúng vừa hỏi han bạn mình.

    - Cũng muốn đó, mỗi tội vợ tao thì ham việc lắm.

    Ở lại ráng làm xong đống vòng hạt để tặng khách – Bảo nói mà đã nghĩ đến hình ảnh cậu vợ nhà mình đang cậm cụi làm cả đống vòng hạt mà vừa nhớ vừa thương.

    - Má mà dẫn mẹ về là giờ chắc nồi lẩu này ba tiếng quá

    - Làm gì dữ mày, tao nấu ngon à nha

    - Ý của anh Khoa là hai mẻ phát cơm no rồi đó.

    Cỡ ba tiếng mới nuốt được hết cái nồi này

    - Ơn zờii

    Bữa ăn ồn quá ồn.

    Lâu ngày gặp lại đủ thứ chuyện để kể.

    Hẳn đắt nhất là từ vị trí Tăng Phúc vì câu chuyện sáng nay chọc ghẹo sói hoang mà em nghĩ chỉ như con thỏ trắng già cỗi.

    Gã kia trong mắt em đẹp thì cũng có đẹp, giàu cũng có giàu, giỏi cũng có giỏi nốt luôn.

    Mỗi cái cái lịch sử đen trắng của gã làm em ngứa mắt ngứa tay mà nhất phải trêu gã mới bằng lòng.

    Kệ đi, biết là em cũng không khác gì lắm.

    Nhưng mà " em bé " như Minh Phúc thì không có tội.

    Anh Khoa là đứa lăn xê nhất còn phải cảm thán " Minh Phúc nào có lỗi, lỗi là của Tăng Phúc " Quốc Bảo thì lại là " Chời ơi tao công nhận ghê quá Phúc ơiii "

    Chưa hết nữa mà đến gần cuối thì Khánh mới lấp lững mở lời về mình và chàng họ Bùi.

    Cả đám lần này chỉ biết ngán ngẫm, thầm mà chửi thầm mà chán nản hai cái đứa ngu xuẩn chẳng nhận ra đối phương có tình cảm với mình.

    Trường Sơn lại khác, bị chọc bị ghẹo miết.

    Cả buổi ít nhất cũng hơn chục lần xuất hiện cái tên cún bự kia.

    Ngoài mặt chửi lên chửi xuống, chối tới chối lui chứ trong lòng đang hiện cả đống hình ảnh thậm chí là cả giọng của con cún bự nào đó.

    Anh Khoa được đề cập đến hoàng tử và rất tự nhiên thoải mái với điều đó.

    Tất cả mọi thứ thuộc về Trần Anh Khoa và Nguyễn Huỳnh Sơn điều được che đậy bằng hai chữ " Bạn Bè " Vậy thôi chứ ai mà không biết hai người đã di chuyển đến độ gọi anh gọi em còn mượt hơn cả người yêu nhau.

    Chối thì cứ là chối thôi.

    Nhưng em cũng tự thấy trong lòng thì mấy người kia cũng có khác gì là mấy.

    Như nhau cả thôi.

    Mỗi út Khánh vẫn quoằn.

    Chắc có lẽ trong ván game này, đến bây giờ vẫn chưa phân được " thợ săn " và " con mồi "

    ---

    End
     
    [Atvncg] Người Thương Của Người Giàu
    18.


    Bữa sáng này sẽ là bữa cuối.

    Đồng nghĩa Minh Phúc và Duy Thuận sẽ không còn dính líu gì với nhau nữa.

    Hôm nay với tâm lý phải ghẹo tức cho kẻ kia nên Minh Phúc có chút lên đồ hơn bình thường.

    Tóc vẫn như mọi ngày, vẫn là mùi nước hoa quen thuộc.

    Có điều không còn là đồ đơn giản hai ba màu nữa.

    Thay vào đó là áo thun đen có một hình trái tim thiết kế màu đỏ hoạ tiết nhẹ nhưng đẹp mắt, cùng đó là chiếc quần da đỏ hơi sẫm thắt dây nịt đen mặt vàng GG.

    Bộ phụ kiện cũng nhẹ nhàng chỉ là tay đeo vòng cổ đeo dây chuyền điều màu vàng chung màu với dây nịt.

    Trong vừa có gu lại không quá lố lăng cho một ngày thường.

    Trời không nắng lắm có khả năng sẽ mưa nên em cũng không thèm mặc áo khoác làm gì.

    Bánh xe lăn đều xuống hầm gửi xe của toà chung cư cao cấp.

    Thang máy quen thuộc hiện số tầng 7.

    Chân nhẹ bước đến phía cửa của căn phòng cuối.

    Một tay cầm túi bánh cho bữa sáng, một tay gỗ cửa.

    Chưa gõ được tiếng nào cửa đã mở.

    Duy Thuận không biết vô tình hay cố ý mà mắt không chút bất ngờ nào cả.

    Như Phúc đang ngỡ ngàng với tình cảnh này thì gã chỉ cười mỉm rồi ồ lên

    - Trùng hợp ghê ha, anh chuẩn bị đi lên công ty

    - À bữa sáng ạ – Em nhanh chóng vùi túi bánh cho gã.

    Gã cười rồi để em vào nhà.

    Không vội đi nữa thì phải, em trong bếp gã cũng trong bếp đấy thay.

    Minh Phúc chỉ cười cười rồi chăm chú nấu bữa trưa cho gã.

    Duy Thuận nhìn chăm chú bé hải ly hôm nay mặc đồ đẹp vậy tự hỏi em có đi đâu không.

    Khác hẳn với anh vest chuẩn bị đi làm.

    - Phúc, em định tí nữa đi đâu à – Không để mình tự thắc mắc quá lâu, gã hỏi thẳng.

    Phúc hơi sững lại với câu hỏi này.

    Em đang phi tỏi cũng quay mặt lại nhìn chủ nhà.

    Mắt gã chứa hình bóng em, ánh mắt ám muội, em có chút bối rối quay lại đổ tôm đã ướp vào chảo.

    - À hong, tí em về lun á – Em lấy lại bình tĩnh trả lời.

    Gã gật đầu cười rồi đứng lên.

    Em nghe tiếng đoán chừng hai người chỉ cách nhau hai sải tay.

    - Ừm, tối nay qua nhà anh ăn tối được không

    - Há?

    - Ý anh là trả công em cả tuần nay qua đưa bữa sáng còn nấu cơm chiều cho anh – Gã thản nhiên lại gần em hơn.

    Em hơi gồng người - Thoi, là bên em thua, chịu phạt mà

    ---

    Đúng rồi, là một trò chơi, thử thách thôi.

    Nếu giờ mà thật sự đồng ý đi thì chẳng phải nó sẽ không còn là một thử thách bình thường nữa sao.

    Lẽ nào Duy Thuận vẫn muốn gì đó ở Minh Phúc đây?

    Ấy vậy mà giờ Minh Phúc đang nài nỉ anh mèo nhà mình, nhõng nhẽo đủ kiểu.

    Nghĩ đi nghĩ lại gì chẳng mất mát lắm, kệ đi chỉ là bữa ăn thôi.

    Dù sao cũng hợp kế hoạch.

    Dùng hết mọi mặt để dụ dỗ nhưng hơn 30 phút rồi, thứ em nhận lại chỉ là - Không!

    - Thoi mò hai mèoo – * Ý quên mất dụ này nhở *

    Lúc nhỏ mỗi lần có chuyện gì hay muốn xin xỏ gì đó thì cả ba Minh Phúc - Anh Khoa - Duy Khánh thường gọi Trường Sơn là " hai mèo " Dỗi hờn gì muốn dỗ cũng chỉ cần " hai mèo em biết lỗi òi mò " là thành công ngay.

    Chính Trường Sơn cũng không thể hiểu nổi bản thân.

    Gõ chỉ là hai chữ " hai mèo " thường thôi.

    Vậy đó mà hết lần này đến lần khác vì hai từ thường thôi đó mà anh đã bỏ giận, bỏ dỗi, còn mua đồ này đồ nọ.

    Đấy, thế là lần này cũng đâu phải ngoại lệ.

    Anh ngầm gật trong lòng nhưng ngoài vẫn cứng lắm.

    - Mệt ghê, mày để nó la miếtt.

    Tao ngủ hong có được gì hết á Phúc ơiii – Quốc Bảo lết từ cầu thang rồi ngồi xuống bên cạnh Phúc.

    Về quê mà nhà cửa thì cũng lười ở quá.

    Về cũng không phải lâu lắc gì, làm chút việc rồi nhanh bay đi với vợ nên Quốc Bảo thành công đóng quân ở nhà thằng bạn nối khố.

    Minh Phúc ríu rít cả buổi làm người đã thức khuya cả tối chỉ để coi vợ xâu hạt kể chuyện phải bật dậy vì sự ồn ào từ con hải ly giả tạo kia.

    Mệt mỏi hết phần mà còn bị đánh thức nên Quốc Bảo chân chưa xuống cầu thang mà miệng đã liên tục chì chiết con hải ly giả tạo kia.

    - Tại hai á, năn nỉ muốn chớt lun – Em ủ rũ bĩu môi tỏ vẻ ấm ức.

    - Làm sao?

    - Nó được người ta mời đi ăn trả công trả thụ gì đó.

    Về đòi lôi tao theo coi mà ăn với uống – Trường Sơn ngán ngẫm lắc đầu.

    - Hai mèooo đi mò.

    Đi với em đii hai mèo.

    Hai mèo hỏng đi với em á, hai mèo thương em mà.

    Lỡ em bị gì òi sao

    - Nghe mắc rợn ròiii.

    Sơn ơi mày đi với nó dùm tao điii, lạy hai đứa bây

    Một bên năn nỉ ỉ ôi, một bên càu nhàu thúc dục.

    Vốn đã mềm trong cứng ngoài rồi nên làm sao mà anh có thể nói không được nữa đây.

    Cũng là đã " hai mèo " ấy chớ thêm " dùm tao " nữa thì anh cũng kệ nhắm mắt đi luôn

    - Chậc, mấy giờ? – Mặt thì nhăn đó nhưng tay không còn cứng nữa rồi.

    Quốc Bảo ngồi bên mà khó hiểu và khó chịu vô cùng.

    Mặc kệ hai người nọ làm gì mà đi ra bếp kiếm gì đó ăn sáng. * Íii có bọc bún bò thơm ngonnnn *

    Em thì lại vui vẻ cười toe lên.

    Dụ dỗ thành công hai mèo đỏng đảnh của mình nên đang rất tự đắc.

    Nhớ lại phải cảm ơn út Khánh.

    Người sáng danh tên gọi " hai mèo "

    ———————————

    End
     
    Back
    Top Dưới