Sơn Thạch cầm bát cháo gà bưng lên lầu mà tay chân cứng ngắt.
Lần đầu tiên trong đời biết sợ, sợ đến nỗi tay chân muốn rung cũng không rung được.
Cứ như gã chỉ cần di chuyển nhẹ thôi cũng sẽ gây ra chuyện.
Vừa mở cửa phòng đập vào mắt Thạch là bé mèo cuộn người trong tấm chăn lớn.
Tay chân thả lỏng, thở đều.
Có vẻ là bé mèo ngủ rồi.
Gã bước nhẹ để không tạo ra tiếng động.
Mở điện thoại lên, giờ đã là hơn 21h.
Nhích người lại gần mở góc chăn.
Góc mặt nghiêng, sóng mũi cao, môi khép hờ, mắt nhắm nhẹ, tóc oreo mềm.
Gã còn tưởng đang nhìn vị thần sa ngã nào đó.
Bất giác bị cuốn vào hình ảnh ấy.
Dường như cảm giác có ai đó nhìn mình, mắt anh rung lên.
Sau là một bàn tay cầm tay anh.
Lắc qua lắc lại, vuốt nhẹ gò má.
- Bé ơi, dậy ăn chút cháo nhá
Giọng gã tuy trầm mà dịu nhẹ, còn cố gắng nhỏ lại như một cách xoa dịu vô hình nào đó.
Anh bị đánh thức bởi tiếng gọi và cảm nhận gã đụng vào mình.
Phản xạ đầu tiên là nhíu mày, sau đó mới từ từ ngồi dậy.
Lúc này gã nhìn đôi mắt anh.
Mắt anh đỏ, đâu đó còn vương hạt nước nhỏ.
Trong lòng bỗng nhiên lại thấy xót xa đến lạ.
Chưa bao giờ đụng đến cảm giác này, gã vụng về đưa tay lau đi hạt nước ấy.
- Ăn cháo gà, anh mới mua
Ánh mắt của gã và cả hành động lẫn lời nói.
Đều là vẻ nâng niu và rất nhẹ, cứ như gã thật sự đang chạm vào búp bê bằng sứ.
Anh giãn mắt, nhưng nó vẫn lạnh.
Khó chịu với hành động đó mà chỉ ừm đại cho qua.
Ngồi lên ghế, trên bàn là tô cháo gà thơm ngon.
Miếng gà xé nhỏ vừa phải, da ra da, thịt ra thịt.
Kệ đi, đồ ăn ngon không được bỏ, bụng đang đói.
Coi như là anh đặt mua đi.
Cuối cùng sau năm phút đắn đo suy nghĩ thì anh cũng múc một muỗng cháo ăn.
Thấy anh ăn rồi gã mới thở phào.
Ngồi trên giường mà hồn gã đang bay quanh anh.
Cứ quanh quẩn vậy đó.
Anh ăn nhanh lắm, tầm mười lăm phút đã ăn xong rồi.
Còn chưa kịp hưởng thụ miếng cuối cùng thì tô đã được đẩy ra.
Sau đó là một ly nước cam.
Anh nhìn gã, nụ cười tươi đó làm anh thấy ghét quá.
- Được rồi, mày về đi
- Bé...anh tưởng
- Tưởng gì?
Có chết tao cũng đéo để mày ngủ ở nhà tao, tốt nhất là mày về đi
Mặt gã rũ xuống, còn anh lại cau mày khó chịu.
Thấy nãy giờ xưng tao gọi mày thì cũng kì nên anh cũng cảm ơn cho có đã.
- Ừm...cảm ơn..
- Anh quay đầu đi để đỡ ngại.
- Dạ?
Bé cảm ơn gì anh hã - Gã khi nãy còn đang ủ rũ mà nghe anh cảm ơn cũng sáng mắt lên nhìn theo.
- Thì..cảm ơn
- Hở, bé cảm ơn gì á cảm ơn ai cơ
Chớp cơ hội, gã phải chọc bé mèo thôi.
Bị mèo cào mà vẫn mê mèo lắm.
Thích chọc bé nhất, mỗi lần mèo ngại mặt sẽ đỏ.
Gã nhìn trông vừa đáng yêu vừa mắc cười.
- Ờm cảm ơn Thạch..mua đồ ăn cho tui
Tay anh đưa lên chạm má, chỉ dám nhìn ra cửa sổ.
Giờ mà quay lại gã lại chọc anh thêm mất.
Ngại thật nhưng mà không cảm ơn thì lòng tội lỗi lắm.
- À, hì hì anh đùa thôi.
Bé đâu cần cảm ơn anh, sau này bé muốn anh nấu cả nồi đãi cho xóm làng ăn luôn
- Xàm
- Thiệt mà, chỉ cần bé muốn thì gì mà anh hong làm hong cho được chứ
- Nói như thể tui kêu mấy người đi ăn cướp mấy người cũng đi hay gì
- Hã, bé muốn hã.
Bé cướp gì, của ai, nói anh đi
- Điên!
Đi về đi, khuya rồi
- À, bé lo cho anh hã.
Hong sao, Trường Sơn cho anh ở lại đi, khuya rồi homg về được
- Không, khùng hã tự về đi ai mà lo
Gáy mèo đỏ luôn rồi.
Gã đoán chắc bé lo thật.
Tuy vẫn không quá hài lòng nhưng bé mèo đã ổn hơn rồi, gã về thôi.
Ngày mai lại gặp mà sợ gì. * Để coi, mai mặc gì hợp làm người yêu bé nhỉ? *
---
* Tới nhà rồi hã...
Sao tự dưng lại hong muốn về nhà ta... *
Minh Phúc mới nãy còn cười nói tíu tít với Duy Thuận bên cạnh.
Mà giờ xe đậu trước cửa nhà mặt mày đã trùng hẳn.
Gã ngồi cạnh nhìn em mà cười.
- Đến nhà rồi, em không muốn vô à?
Bị trúng tim đen, em giật mình quay phắc qua nhìn gã.
Mắt hai người chạm nhau, tự thấy lạ trong người mà vội vội vàng vàng nói vài câu tạm biệt rồi em bay tít vào trong nhà.
Mặc anh thỏ vẫn đang chưa nhận được câu trả lời và không biết mình vừa nói sai gì?
---
Anh Thuận=>Phúc
Anh về tới rồi
Em ngủ chưa?
Dạ em chưa ngủ á
Sao thế
Không ngủ được à
Chắc v
Em hong bic nữa
Ừm
Anh cũng không ngủ được
Ui sao hã
Đúng ròi
Nhớ em anh không ngủ được
Hã
Thoi nằm chút rồi ngủ đi anh
Em ngủ đây
Anh ngủ ngon
đã hoạt động 2 phút trước
Em ngủ ngo(a)n
-
Phúc đặt tay lên ngực trái, tim đập thình thịch.
Cứ như thể em vừa trải qua một cảm giác mạnh.
Mà cảm giác ấy, quen thuộc quá.
Chắc là đã trải qua rồi.
Mặt em bắt đầu nóng khi nghĩ lại cảnh lúc đi ăn cùng Duy Thuận.
Lúc ấy đột nhiên em làm đổ chén nước chấm.
Chỉ là vô tình với tay thôi.
Gã không la, không cau có, không trách móc gì mà còn kêu nhân viên dọn, kêu em ngoan ở yên cho gã đi rửa tay.
Mặt gã lúc đó chỉ cười khờ nhưng lời nói thì rất có chủ ngữ vị ngữ.
Nhớ về gương mặt đẹp trai đó, cái body căng hơn dây đàn của gã.
Em vùi mặt vào gối miệng thì tự nói bản thân " Phúc ơiiii mày khùng rồiii " " Bị điên thật rồi Phúc ơiiii " " Phúc sao mày kì dzậy hã Phúcc " Mà trong đầu em toàn hình ảnh của anh thỏ nào đó.
Còn cả chuyện lần trước ở nhà người ta nữa chứ.
Còn nữa, lúc đi ăn em để ý đến hành động của gã.
Không phải lần đầu nữa cơ, những hành động đó em chắc ban đầu sẽ là chủ động nhưng sau sẽ là thói quen.
Gã lấy đồ ăn sẽ lấy phần cay nhẹ, gã lựa đồ ăn sẽ lấy phần ít mỡ, sẽ không gắp miếng ngon, sẽ nhớ từng lời vu vơ của em.
Bữa ăn này là lẩu, lần trước em có nói thèm lẩu thái với Trường Sơn.
Vậy mà hôm nay gã thật sự đưa em đi ăn rồi.
Nghĩ lại từng hành động, lời nói, biểu cảm của gã đối với em.
Mặt càng ngày càng hồng lên.
Gương mặt ấy một lúc một rõ hơn.
* Làm như yêu rồi hay sao í? *
-
Hôm nay tự thấy mấy cái cách nhắn linh tinh của đứa em Huỳnh Sơn có hữu dụng.
Áp dụng mới lần đầu đã có hiệu quả.
Gã cười khờ, nhìn điện thoại.
Cho dù người bên kia đã hoạt động 10 phút trước gã vẫn biết em chưa ngủ.
Nhìn avatar có nhúm tóc xoăn và cái bóng hình con mèo đáng yêu.
Gã cứ nhìn mãi, liên tưởng đến là gương mặt em, nụ cười em, ánh mắt em, mái tóc em.
Lâu rồi, à không đối với gã là chưa bao giờ có chuyện này.
Chưa ai như em cả, những gì em cho gã thấy thật sự đáng yêu đến lạ.
Những gì em không cho gã thấy, gã vẫn biết nhưng gã không quan tâm.
Thứ Duy Thuận quan tâm chỉ là bé hải ly Minh Phúc thôi.
Chắc chắn là như vậy.
Gã biết, nếu em không thoát ra khỏi gã thì sẽ không thể ngủ.
Nhưng gã không muốn, không muốn chút nào.
Một ngày nào đó, em sẽ xa, rời bỏ gã.
Gã phải làm sao?
Làm sao để giữ em?
Mãi mãi bên gã có được không?
* Điên thật, tao hiểu rồi.
Hiểu vì sao chúng nó yêu em rồi nhưng...
Em chỉ được yêu tao, vậy nhé! *
* Được không?
Chúng ta có mối quan hệ gì?
Anh không biết...Chỉ biết tim anh đang gọi tên em rồi *
Gã thật sự tự chửi mình ngu.
Tự giăng lưới, tự dính lưới.
Có thể là vì gã chưa từng theo đuổi ai như bây giờ.
Trước giờ chỉ là người ta theo đuổi gã.
Ừm, là gã yêu em rồi.
Lần đầu trái tim biết nói, lần đầu lý trí hiện hình, lần đầu biết yêu một người.
Một người có thể nói là hai mặt, nhưng gã vẫn yêu.
Một người có thể gọi là đối thủ, nhưng gã vẫn yêu.
Một người có thể sẽ chọn người khác thay gã, nhưng gã vẫn yêu.
Một người là đứa em được bao bọc và giữ gìn cản trọng, nhưng gã vẫn sẽ yêu và sẽ có được em.
---
Duy Khánh và Anh Khoa đang ăn kem.
Ngồi bên cạnh hai người là Công Nam và Huỳnh Sơn
- Haha, ê Khánh tao nói ha cỡ hai ngày nữa tụi nó cũng chia tay à
- Chứ sao nữa, rõ ràng thằng đó không đáng để yêu anh hiểu hong
Nam và Sơn ngồi mà chỉ biết vưad cười vừa lắc đầu.
Nói gì với cái độ nhiều chuyện và truyền thông bẩn của KK đây.
- Ôi hơn chín giờ rồi
- Đi về ha, ờ về đi mắc công sáng hai la cả đám - Khoa đứng dậy, kéo tay Khánh theo.
Bốn người tạm chia tay nhau mạnh ai nấy lên xe mà về.
Nam Khánh về trước, còn anh với em thì đi dạo mới chịu về.
- Khánh nè
- Dạ?
- Ừm...em thích màu gì á
- Màu gì hã...òm hong bic nữa.
Kiểu màu gì em cũng feel like ấy
- Ồ
- Sao dzạ, anh hỏi chi á
- Đâu gì đâu, hỏi chơi à.
- À dạ
-
Sau khi đi dạo cho tiêu bớt đồ ăn thì em mới đòi về.
Nghe bạn Tin đòi là anh chiều ngay.
- Bạn ơi
- Hã gì á
- Coi gì mê thế
- À à, đây nhá chồng em á-
- Cái gì?
Anh vừa nghe từ " chồng tui " mà xém mất tay lái.
Trong người bồn chồn, lo lắng, sợ, ghét, thù, khó chịu vô cùng.
Em thì cứ cười, trông vui lắm.
Càng khiến anh khó chịu hơn * Ơ?
Ơ sao không nói gì đi, giải thích đi chứ * Tay anh siết chặt vô lăng.
Cứ tưởng đang muốn bóp nát nó tới nơi, bánh xe bắt đầu lăn nhanh hơn.
Đường đi vắng mà, sợ gì.
Mà nếu có đông anh vẫn sẽ đạp ga thôi.
Thấy anh mặt hầm hì, tay siết, chân đạp mà em cười khùng cười điên trong lòng.
Ôi chắc bạn Bin của em ghen đó.
Mắc cười chết, ngộ thật.
Bạn bè mà mỗi lần em nhắc ai khác ngoài anh em nhà mình hay chỉ cần khen ai, đứng gần ai là anh vậy đó.
Em chọc miết đấy, mà lần này đụng hẳn cả chồng.
- Ê, bạn chạy đàn quàng coi
- Bình thường?
Thái độ, rất thái độ.
Mặt anh rõ là cứ như đang muốn giết người tới nơi mà kêu bình thường.
Mắt đẹp mà sao mặt đen thế này.
Em cười khổ chết mất.
Đây là chắc bạn dỗi rồi.
- Nè bạn dỗi em à
Không đáp, chỉ có tiếng xe vù vù trên đường.
Thấy bạn không trả lời, em mới cất luôn điện thoại quay qua nhìn hắn.
Thấy em nghiêm túc, anh có chút không cam rồi.
Rõ là đang vô cái thế dỗi cơ mà, bình thường sẽ dỗ mà.
Sao giờ nó kì vậy?
- Huỳnh Sơn-
- Ê ê từ từ bạn ơi, đợi anh tấp xe vô lề đã
- Chậc, khỏi chạy về đi rồi nói chuyện
Thôi xong Huỳnh Sơn rồi, tự dưng dỗi hờn chi để giờ bị em khỏi hẳn tên thế này.
Thấy anh cũng biết rén biết sợ nên em dịu lại chút.
Mặc dù muốn nói chuyện là thật nhưng đang ở ngoài đường còn chạy xe nữa.
Lỡ mà bị gì thì chết thật, về nhà rồi tính.
-
Xe đậu trước cổng nhà Anh Khoa.
Anh kéo cần mà cổ cứ khô khan.
Nhìn em cũng đang tháo dây an toàn thì chắc không sao.
Từ nãy giờ cả hai không ai nói với ai câu nào.
Càng làm anh sợ hơn, lỡ đâu bạn đòi nghỉ chơi, lỡ đâu bạn thật sự nói " Em có chồng rồi, mình chỉ là bạn thôi "
Anh Khoa đi một mạch vô nhà, để anh đứng chôn chân ở ngoài nhà mà không dám nhấc chân đi theo.
Em quay lại không thấy anh đâu.
Nhìn ra cửa mới thấy bóng người cao lớn ở ngoài.
Em lại tặc lưỡi một cái rồi ngoắc tay ra hiệu anh đi vô nhà.
* Vãi thật.
Được vô nhà em thật à *
Rồi anh ngồi trên ghế sofa phòng khách.
Nhà em không quá to quá rông như nhà Trường Sơn.
Mặc dù nó vẫn là gỗ này, hoạ tiết này nhưng phiên bản nhỏ hơn chút.
Em cầm theo hai ly nước đá đặt lên bàn.
Anh túm núng hẳn, uống có miếng nước mà đã lén nhìn em hơn chục lần.
Em thở dài rồi mới bắt đầu chủ đề mới này.
- Huỳnh Sơn-
- Khoan đã, anh không dỗi nữa bạn..bạn bình thường thôi...đừng gọi tên như thế
- Ừm, xin lỗi để bạn áp lực rồi
Em gật đầu nhẹ rồi lại thở dài.
Anh dựa lưng vào ghế, nhắm mắt sẵn sàng tâm lí " Em có chồng rồi "
- Bạn ghen hã?
* Ủa? *
- Ghen, anh ghen gì
- Rõ là bạn khó chịu lắm á.
Nãy em mới nói em đang xem chồng em mà bạn đã thái độ rồi
- Không, làm gì có.
Nhưng mà...bạn có chồng thật hã?
- Không, khùng hã.
Em mà có chồng là chồng em ngồi đây nè
Anh Khoa chủ động quá, chỉ hẳn chỗ Huỳnh Sơn ngồi.
Anh thấy rõ là em chỉ về hướng mình.
Mà sao hỏi lại em chối quá vậy
- Hồi nào, bạn nhìn nhầm thôi
Em chạy vào bếp mặc anh ở ngoài vẫn đang xác nhận lại.
Em lục được bịch bánh trên tủ.
Mà với không tới, thấy ghét ghê.
Hồi đầu xây nhà mà biết cái tủ cao như vậy em đã không thèm xây.
Đang với tay, đằng sau có một lực đè em.
Tay cầm bịch bánh xuống, cố ý vuốt xẹt qua tay em.
Bị đè nên cả người em dựa hẳn lên bàn.
- Bạn..bạn cảm ơn...nhưng mà cho tui..ra với
Giọng em có chút rung nhẹ.
Không biết sao nhưng da mặt hồng phớt rồi.
Má em nóng, tai em đỏ.
Thật sự thì với tư thế này, có thể là ai cũng sẽ hiểu lầm.
Cả em cũng hiểu lầm.
- À
- Bạn ăn nhiều thế, nãy ăn rồi giờ ăn nữa à
- Kệ em, bạn đừng có lằng nhằng.
Đi về đi
- Ơ, bạn đuổi anh
- Chả lẽ để bạn ngủ lại à, nhà em còn một phòng mà không cho bạn ngủ đâu lêu lêu
Nói xong em cầm bịch bánh chạy ra ngoài tiếp.
Chưa kịp ngồi xuống ghế đã có lực kéo em lại.
Cơ thể theo quán tính mà dựa hẳn lên người anh.
Bịch bánh cũng rớt xuống đất.
Một tay nắm lấy, một tay đỡ không để em ngã.
Trước cái tình huống bất ngờ này em không biết làm gì hết.
Bình thường thì trông hoạt bát năng nổ vậy á chứ vô mất tình huống này em chỉ biết đứng im thôi à.
Ít nhất là với Huỳnh Sơn.
- Bạn?
Anh chưa hỏi xong mà, thằng hồi nãy em gọi bằng chồng-
- Idol em thôiiii, quen miệng quen mồm hay gọi chồng mà bạn...bạn bỏ ra..
đi
- Hửm, không
- Nhưng..nhưng
- Nhưng gì hã
- Em..em...em giải thích rồi mò...em..bạn
Thấy em rụt rè mà anh cảm thấy mình sắp tan chảy mất.
Hai người không chênh lệch bao nhiêu mà anh hoàn toàn có thể ôm trọn em.
Tóc em thơm mà mượt, gáy em đỏ, nóng, tai em cũng ửng, má em cũng hồng, môi em cũng thấy ngon.
Anh không kiềm được khi em ngước mặt lên nhìn.
Chỉ là tính nhìn xem anh sao thôi.
Môi em bị môi anh áp đảo.
Tuy có kinh nghiệm thật, nhưng trong tình thế trên dưới này em không chống lại được.
Chỉ là hợp tác hơn, biết đáp lại.
Anh hưởng thụ điều đó, cảm thấy mê là khác.
Môi em xinh lắm, ngọt nữa, đặc biệt là chỉ thuộc về Huỳnh Sơn thôi là đủ rồi.
-----------
End
.
.
.
.
P/s: nhà bánh đợi nhó😋
Chap này có thể là dài nhất của fic đấy nhé.
Sắp phải nhìn lên bản thay vì nhìn màn hình, sắp phải cầm bút thay vì cầm điện thoại, sắp phải nghe giảng thay vì nghe nhạc rồiiiiii.
Chuẩn bị dô học, tui không còn chắc chắn sẽ ra đều đều mỗi ngày nữaaa nhưng hãy yên tâm, vẫn sẽ update đầy đủ và những fic đã PR cũng như bình chọn từ mọi người vẫn được triển khai và đăng tải.
Còn một chuyện nữa là mọi người có thể thấy cp NamKhánh thoại ngắn và ít.
Tui hong muốn viết về cặp này nữa vì mọi người cũng có thể biết rùi đó.
Thì thôi anh em, mình cũng biết là ảnh có ny ròi nên mình hong mún viết nhiều.
Chỉ là chill chill chữa lành như fic TTDCESLNCA thuii mặc dù chưa up🥲
Còn nữa còn nữaaa, tui tự thấy tui quá năng suất ròiii.
Các love thấy zậy hongg, ủng hộ tui bằng vote hay cmt nhaaa:3
Cảm ơn các loveee nhiều nhiều