[BOT] Wattpad
Administrator
- Tham gia
- 25/9/25
- Bài viết
- 97,402
- Điểm tương tác
- 0
- Điểm
- 0
Anh Hùng Thời Loạn: 108 Chòm Sao Tinh Tú
Chương 60: Ngoã Khương Tiến Đánh Chúc Gia Trang
Chương 60: Ngoã Khương Tiến Đánh Chúc Gia Trang
Chương 60: Ngoã Khương
Tiến Đánh Chúc Gia Trang
Ngoã Khương Quốc bấy giờ hành quân như gió cuốn, thẳng tiến về tỉnh Tam Sơn, ứng cứu Trần Đạt theo thư cầu viện của Loạn Thạch Thiên.
Những tướng lĩnh góp mặt trong chiến dịch công phá Chúc Gia Trang lần này đều là những đầu lĩnh có lực chiến hàng đầu của Ngoã Khương.
Bởi lẽ, ai nấy đều hiểu Chúc Gia Trang không phải là một thế lực yếu, chưa kể rất có thể họ còn được Hổ Gia Trang tương trợ, khiến cho trận chiến này trở nên khó khăn hơn với người Ngoã Khương.
Công Tôn Toản trầm giọng nói:
- Việc trọng yếu đầu tiên khi đến Tam Sơn là phải hợp quân cùng loạn Thạch Thiên của Thạch Tú và Tuấn Dũng huynh đệ.
Sau đó, ta sẽ phái người đi chiêu dụ Lý Gia Trang, mong họ sẽ đứng về phía chúng ta trong trận chiến lần này.
Bá Đăng chau mày đáp:
- Theo lời kể trong thư sau trận giao tranh giữa Chúc và Lý Gia Trang, thủ lĩnh Lý Ứng hiện đang dưỡng thương và ôm mối hận sâu với bọn Chúc Gia Trang.
Nhưng dù sao ông ta cũng là người có danh tiếng và địa vị, liệu có chắc chắn rằng ông ta sẽ chịu giúp đỡ bọn cướp như chúng ta chứ?
Công Tôn Toản mỉm cười, thong thả nói:
- Bá Đăng hiền đệ chớ quá lo.
Nếu Lý Ứng không chịu giúp, cũng chẳng ảnh hưởng gì đến kế hoạch của ta.
Ta chỉ sợ rằng ông ta sẽ liên minh cùng Hổ và Chúc Gia Trang, rồi quay giáo sang tấn công chúng ta.
Khi ấy, e rằng ta khó lòng chống nổi.
Trên đường tiến quân, Ngoã Khương bất ngờ bắt gặp hai toán người, mỗi bên chừng vài chục người, đang giương giáo chuẩn bị giao chiến.
Một bên chủ tướng toàn thân khoác lên người một chiếc áo đỏ, tay nắm cây trường thương đỏ rực như lửa.
Còn bên kia chủ tướng vận bạch y, cầm cây đao sáng loáng, khí thế chẳng kém cạnh.
Công Tôn Toản lập tức hạ lệnh:
- Toàn quân dừng bước!
Hãy xem thử hai nhóm người trước mặt chúng ta có ý gì.
Ngay lúc ấy, vị tướng áo đỏ quát lớn, vung thương lao thẳng tới.
Cây đao trong tay bạch y nhân khẽ chuyển, thân pháp linh hoạt, dễ dàng tránh khỏi rồi phản công.
Hai người quần nhau hơn hai mươi hiệp, chiêu chiêu hiểm độc, thế công dồn dập, khiến binh sĩ hai bên đều nín thở quan sát.
Bấy giờ, Công Tôn Toản khẽ gật đầu ra hiệu.
Bá Đăng lập tức giương cung, một mũi tên vút đi nhanh như gió, phóng thẳng qua mặt hai người, khiến trận đấu phải dừng lại ngay tức khắc.
Người mặc đồ đỏ, tay nắm hồng thương, tức giận quát lớn:
- Bọn kia là ai?
Vì cớ gì lại xen vào cuộc chiến của bọn ta?
Công Tôn Toản ngồi trên lưng ngựa, cười sang sảng đáp:
- Ta là Hỗn Thế Ma Vương của Ngoã Khương Quốc, hiện đang dẫn quân tiến về Chúc Gia Trang.
Nghe đến danh Ngoã Khương, vị tướng áo đỏ lập tức biến sắc, vội quỳ xuống cúi đầu:
- Hóa ra là các hảo hán Ngoã Khương, tại hạ có mắt như mù!
Xin được tự giới thiệu, tại hạ là Lã Phương.
Từ lâu đã luôn ngưỡng mộ uy danh Lữ Bố, cho nên thường ăn mặc cho giống người, nên người đời gọi tại hạ là Tiểu Ôn Hầu.
Tại hạ cũng vốn kính phục các hảo hán Ngoã Khương đã lâu, một nhóm dám đứng lên chống lại một triều đình thối nát, tàn bạo,... vì thế tại hạ đã tập hợp nhân mã, mong được gia nhập, cùng nhau trừ gian diệt hại cho dân.
Công Tôn Toản liếc sang bạch y nhân, người ấy hiểu ý, liền chắp tay giới thiệu:
- Tại hạ là Quách Thịnh, biệt danh Ngân Đao Khách.
Thấy bọn Lã Phương nhiều lần cướp bóc, nên đã tập hợp dân làng chống lại.
Không ngờ hôm nay lại hữu duyên gặp được các hảo hán trên Ngoã Khương ở đây
Công Tôn Toản nghe hai người giới thiệu xong thì cười lớn:
- Hai vị đều có chí hướng, võ nghệ lại cao cường.
Chi bằng cùng gia nhập Ngoã Khương, đồng tâm hiệp lực, há chẳng phải là chuyện tốt sao?
Nghe vậy, Lã Phương và Quách Thịnh nhìn nhau, rồi bật cười, đập tay giảng hòa.
Hai toán người hợp lại thành một, hơn trăm người sát nhập vào đại quân Ngoã Khương, cùng tiến thẳng về Chúc Gia Trang, khí thế như sóng cuộn mây dồn.
Khi đoàn quân Ngoã Khương tiến đến tỉnh Đông Anh, bên hồ nước tĩnh lặng có một chàng trai đang ngồi câu cá, dáng vẻ ung dung như chẳng màng thế sự.
Quân sĩ thoáng nhìn qua rồi tiếp tục hành trình, không ai để tâm.
Riêng chỉ có Uy Dũng khẽ giật mình, ánh mắt sáng lên, liền quay sang Công Tôn Toản nói:
- Công Tôn tiên sinh!
Xin cho tôi rời nhóm một lát, mọi người cứ đi trước, tôi sẽ mau chóng đuổi theo sau.
Công Tôn Toản thấy làm lạ, song cũng không hỏi nhiều, chỉ gật đầu chấp thuận.
Uy Dũng lập tức chạy về phía hồ, nơi người đàn ông kia đang ngồi.
Người ấy chính là Sư Đà, và dường như giữa cả hai người đã có quen biết nhau từ trước.
Sau nhiều tuần hành quân, đại quân Ngoã Khương cuối cùng cũng hội ngộ cùng Loạn Thạch Thiên.
Hai bên sát nhập binh lực, cùng nhau bàn kế công phá Chúc Gia Trang.
Về phía Chúc Gia Trang, tin tức Ngoã Khương tiến quân đã sớm truyền đến, không chỉ riêng họ mà cả tỉnh Tam Sơn đều đã hay tin.
Tại Hổ Gia Trang, Hổ Thanh hối hả chạy đến trước mặt phụ thân, khẩn giọng nói:
- Cha!
Theo tình báo của chúng ta, quân Ngoã Khương đã tới nơi.
Xin cha cho phép con dẫn quân sang bàn kế cùng người của Chúc Gia Trang!
Hổ Điền nhướng mày, cười nhạt:
- Con lo lắng cho tên Chúc Sơn đó sao?
Ta tưởng con vốn ghét hắn lắm chứ.
Hổ Thanh:
- Không phải con lo cho hắn.
Nhưng nếu chúng ta khoanh tay đứng nhìn, e rằng Ngoã Khương sẽ phá được Chúc Gia Trang.
Khi ấy, mục tiêu kế tiếp tất sẽ là Hổ Gia Trang của chúng ta!
Hổ Điền trầm ngâm một lúc, cuối cùng gật đầu:
- Con nói đúng, được, con hãy dẫn quân đi hỗ trợ Chúc Gia Trang đi, con nhớ phải cẩn thận đó, bọn Ngoã Khương không đơn giản đâu.
Thế là Hổ Thanh lĩnh mệnh, kéo quân xuất phát, chuẩn bị cùng Chúc Gia Trang đối đầu với thế lực hùng mạnh của Ngoã Khương.
Tôi đã viết lại đoạn này theo phong cách truyện Trung Quốc, giữ nguyên nội dung nhưng thêm phần khí thế, cổ phong và màu sắc giang hồ - triều đình:
---
Tại Chúc Gia Trang, một tên lính hớt hải chạy vào báo tin:
- Bẩm ba vị công tử, Hổ Thanh dẫn theo một toán quân tới, nói rằng muốn giúp chúng ta chống lại giặc Ngoã Khương!
Chúc Vương nghe vậy thì mừng rỡ, cười lớn:
- Tốt lắm!
Có Hổ Gia Trang trợ lực, việc chống bọn Ngoã Khương này sẽ dễ dàng hơn nhiều.
Mau mời muội ấy vào!
Ngay sau đó, Hổ Thanh trong chiến y bước vào, khí thế oai phong.
Chúc Sơn thấy vậy liền trêu ghẹo:
- Không ngờ nàng lo lắng cho ta đến mức này mà tự mình tới đây!
Ta vui muốn khóc mất thôi!
Hổ Thanh:
- Chúc Sơn, lúc này là thời khắc nào mà ngươi còn có tâm trạng đùa giỡn?
Chúc Sơn cười khẽ:
- Trời xem nàng giận dữ kìa, thật đáng yêu biết bao!
Đúng lúc ấy, một luồng ngoại lực vàng khổng lồ bỗng tỏa ra khắp khu, khiến Chúc Sơn, Hổ Thanh, Chúc Vương và Chúc Anh đều toát mồ hôi lạnh.
Chúc Sơn hoảng hốt quát:
- Là kẻ nào?
Một giọng nói vang lên như sấm với giọng điệu đầy tự tin:
- Chúc công tử chớ sợ.
Ta được lệnh của Tể Tướng Thanh Kiếm tới đây, hỗ trợ mọi người đánh bọn Ngoã Khương.
Người vừa xuất hiện chính là Bán Thánh Kỵ Sĩ Uất Trì Tái Thế - Quan Sách, kẻ được xưng tụng là mạnh nhất vùng phía Đông.
[Quan Sách đứng thứ 7 trong Nhị Thập Anh Hùng].
Quan Sách cười vang:
- Ta chỉ muốn phô diễn một phần sức mạnh cho chư vị chiêm ngưỡng mà thôi, ha ha!
Chúc Sơn nhìn thấy Quan Sách thì nở nụ cười, trong lòng thầm nghĩ:
"Bọn Ngoã Khương lần này chết chắc rồi!"
Hết Chương 60