Khác Anh Hùng Thời Loạn: 108 Chòm Sao Tinh Tú

Anh Hùng Thời Loạn: 108 Chòm Sao Tinh Tú
Chương 60: Ngoã Khương Tiến Đánh Chúc Gia Trang


Chương 60: Ngoã Khương

Tiến Đánh Chúc Gia Trang

Ngoã Khương Quốc bấy giờ hành quân như gió cuốn, thẳng tiến về tỉnh Tam Sơn, ứng cứu Trần Đạt theo thư cầu viện của Loạn Thạch Thiên.

Những tướng lĩnh góp mặt trong chiến dịch công phá Chúc Gia Trang lần này đều là những đầu lĩnh có lực chiến hàng đầu của Ngoã Khương.

Bởi lẽ, ai nấy đều hiểu Chúc Gia Trang không phải là một thế lực yếu, chưa kể rất có thể họ còn được Hổ Gia Trang tương trợ, khiến cho trận chiến này trở nên khó khăn hơn với người Ngoã Khương.

Công Tôn Toản trầm giọng nói:

- Việc trọng yếu đầu tiên khi đến Tam Sơn là phải hợp quân cùng loạn Thạch Thiên của Thạch Tú và Tuấn Dũng huynh đệ.

Sau đó, ta sẽ phái người đi chiêu dụ Lý Gia Trang, mong họ sẽ đứng về phía chúng ta trong trận chiến lần này.

Bá Đăng chau mày đáp:

- Theo lời kể trong thư sau trận giao tranh giữa Chúc và Lý Gia Trang, thủ lĩnh Lý Ứng hiện đang dưỡng thương và ôm mối hận sâu với bọn Chúc Gia Trang.

Nhưng dù sao ông ta cũng là người có danh tiếng và địa vị, liệu có chắc chắn rằng ông ta sẽ chịu giúp đỡ bọn cướp như chúng ta chứ?

Công Tôn Toản mỉm cười, thong thả nói:

- Bá Đăng hiền đệ chớ quá lo.

Nếu Lý Ứng không chịu giúp, cũng chẳng ảnh hưởng gì đến kế hoạch của ta.

Ta chỉ sợ rằng ông ta sẽ liên minh cùng Hổ và Chúc Gia Trang, rồi quay giáo sang tấn công chúng ta.

Khi ấy, e rằng ta khó lòng chống nổi.

Trên đường tiến quân, Ngoã Khương bất ngờ bắt gặp hai toán người, mỗi bên chừng vài chục người, đang giương giáo chuẩn bị giao chiến.

Một bên chủ tướng toàn thân khoác lên người một chiếc áo đỏ, tay nắm cây trường thương đỏ rực như lửa.

Còn bên kia chủ tướng vận bạch y, cầm cây đao sáng loáng, khí thế chẳng kém cạnh.

Công Tôn Toản lập tức hạ lệnh:

- Toàn quân dừng bước!

Hãy xem thử hai nhóm người trước mặt chúng ta có ý gì.

Ngay lúc ấy, vị tướng áo đỏ quát lớn, vung thương lao thẳng tới.

Cây đao trong tay bạch y nhân khẽ chuyển, thân pháp linh hoạt, dễ dàng tránh khỏi rồi phản công.

Hai người quần nhau hơn hai mươi hiệp, chiêu chiêu hiểm độc, thế công dồn dập, khiến binh sĩ hai bên đều nín thở quan sát.

Bấy giờ, Công Tôn Toản khẽ gật đầu ra hiệu.

Bá Đăng lập tức giương cung, một mũi tên vút đi nhanh như gió, phóng thẳng qua mặt hai người, khiến trận đấu phải dừng lại ngay tức khắc.

Người mặc đồ đỏ, tay nắm hồng thương, tức giận quát lớn:

- Bọn kia là ai?

Vì cớ gì lại xen vào cuộc chiến của bọn ta?

Công Tôn Toản ngồi trên lưng ngựa, cười sang sảng đáp:

- Ta là Hỗn Thế Ma Vương của Ngoã Khương Quốc, hiện đang dẫn quân tiến về Chúc Gia Trang.

Nghe đến danh Ngoã Khương, vị tướng áo đỏ lập tức biến sắc, vội quỳ xuống cúi đầu:

- Hóa ra là các hảo hán Ngoã Khương, tại hạ có mắt như mù!

Xin được tự giới thiệu, tại hạ là Lã Phương.

Từ lâu đã luôn ngưỡng mộ uy danh Lữ Bố, cho nên thường ăn mặc cho giống người, nên người đời gọi tại hạ là Tiểu Ôn Hầu.

Tại hạ cũng vốn kính phục các hảo hán Ngoã Khương đã lâu, một nhóm dám đứng lên chống lại một triều đình thối nát, tàn bạo,... vì thế tại hạ đã tập hợp nhân mã, mong được gia nhập, cùng nhau trừ gian diệt hại cho dân.

Công Tôn Toản liếc sang bạch y nhân, người ấy hiểu ý, liền chắp tay giới thiệu:

- Tại hạ là Quách Thịnh, biệt danh Ngân Đao Khách.

Thấy bọn Lã Phương nhiều lần cướp bóc, nên đã tập hợp dân làng chống lại.

Không ngờ hôm nay lại hữu duyên gặp được các hảo hán trên Ngoã Khương ở đây

Công Tôn Toản nghe hai người giới thiệu xong thì cười lớn:

- Hai vị đều có chí hướng, võ nghệ lại cao cường.

Chi bằng cùng gia nhập Ngoã Khương, đồng tâm hiệp lực, há chẳng phải là chuyện tốt sao?

Nghe vậy, Lã Phương và Quách Thịnh nhìn nhau, rồi bật cười, đập tay giảng hòa.

Hai toán người hợp lại thành một, hơn trăm người sát nhập vào đại quân Ngoã Khương, cùng tiến thẳng về Chúc Gia Trang, khí thế như sóng cuộn mây dồn.

Khi đoàn quân Ngoã Khương tiến đến tỉnh Đông Anh, bên hồ nước tĩnh lặng có một chàng trai đang ngồi câu cá, dáng vẻ ung dung như chẳng màng thế sự.

Quân sĩ thoáng nhìn qua rồi tiếp tục hành trình, không ai để tâm.

Riêng chỉ có Uy Dũng khẽ giật mình, ánh mắt sáng lên, liền quay sang Công Tôn Toản nói:

- Công Tôn tiên sinh!

Xin cho tôi rời nhóm một lát, mọi người cứ đi trước, tôi sẽ mau chóng đuổi theo sau.

Công Tôn Toản thấy làm lạ, song cũng không hỏi nhiều, chỉ gật đầu chấp thuận.

Uy Dũng lập tức chạy về phía hồ, nơi người đàn ông kia đang ngồi.

Người ấy chính là Sư Đà, và dường như giữa cả hai người đã có quen biết nhau từ trước.

Sau nhiều tuần hành quân, đại quân Ngoã Khương cuối cùng cũng hội ngộ cùng Loạn Thạch Thiên.

Hai bên sát nhập binh lực, cùng nhau bàn kế công phá Chúc Gia Trang.

Về phía Chúc Gia Trang, tin tức Ngoã Khương tiến quân đã sớm truyền đến, không chỉ riêng họ mà cả tỉnh Tam Sơn đều đã hay tin.

Tại Hổ Gia Trang, Hổ Thanh hối hả chạy đến trước mặt phụ thân, khẩn giọng nói:

- Cha!

Theo tình báo của chúng ta, quân Ngoã Khương đã tới nơi.

Xin cha cho phép con dẫn quân sang bàn kế cùng người của Chúc Gia Trang!

Hổ Điền nhướng mày, cười nhạt:

- Con lo lắng cho tên Chúc Sơn đó sao?

Ta tưởng con vốn ghét hắn lắm chứ.

Hổ Thanh:

- Không phải con lo cho hắn.

Nhưng nếu chúng ta khoanh tay đứng nhìn, e rằng Ngoã Khương sẽ phá được Chúc Gia Trang.

Khi ấy, mục tiêu kế tiếp tất sẽ là Hổ Gia Trang của chúng ta!

Hổ Điền trầm ngâm một lúc, cuối cùng gật đầu:

- Con nói đúng, được, con hãy dẫn quân đi hỗ trợ Chúc Gia Trang đi, con nhớ phải cẩn thận đó, bọn Ngoã Khương không đơn giản đâu.

Thế là Hổ Thanh lĩnh mệnh, kéo quân xuất phát, chuẩn bị cùng Chúc Gia Trang đối đầu với thế lực hùng mạnh của Ngoã Khương.

Tôi đã viết lại đoạn này theo phong cách truyện Trung Quốc, giữ nguyên nội dung nhưng thêm phần khí thế, cổ phong và màu sắc giang hồ - triều đình:

---

Tại Chúc Gia Trang, một tên lính hớt hải chạy vào báo tin:

- Bẩm ba vị công tử, Hổ Thanh dẫn theo một toán quân tới, nói rằng muốn giúp chúng ta chống lại giặc Ngoã Khương!

Chúc Vương nghe vậy thì mừng rỡ, cười lớn:

- Tốt lắm!

Có Hổ Gia Trang trợ lực, việc chống bọn Ngoã Khương này sẽ dễ dàng hơn nhiều.

Mau mời muội ấy vào!

Ngay sau đó, Hổ Thanh trong chiến y bước vào, khí thế oai phong.

Chúc Sơn thấy vậy liền trêu ghẹo:

- Không ngờ nàng lo lắng cho ta đến mức này mà tự mình tới đây!

Ta vui muốn khóc mất thôi!

Hổ Thanh:

- Chúc Sơn, lúc này là thời khắc nào mà ngươi còn có tâm trạng đùa giỡn?

Chúc Sơn cười khẽ:

- Trời xem nàng giận dữ kìa, thật đáng yêu biết bao!

Đúng lúc ấy, một luồng ngoại lực vàng khổng lồ bỗng tỏa ra khắp khu, khiến Chúc Sơn, Hổ Thanh, Chúc Vương và Chúc Anh đều toát mồ hôi lạnh.

Chúc Sơn hoảng hốt quát:

- Là kẻ nào?

Một giọng nói vang lên như sấm với giọng điệu đầy tự tin:

- Chúc công tử chớ sợ.

Ta được lệnh của Tể Tướng Thanh Kiếm tới đây, hỗ trợ mọi người đánh bọn Ngoã Khương.

Người vừa xuất hiện chính là Bán Thánh Kỵ Sĩ Uất Trì Tái Thế - Quan Sách, kẻ được xưng tụng là mạnh nhất vùng phía Đông.

[Quan Sách đứng thứ 7 trong Nhị Thập Anh Hùng].

Quan Sách cười vang:

- Ta chỉ muốn phô diễn một phần sức mạnh cho chư vị chiêm ngưỡng mà thôi, ha ha!

Chúc Sơn nhìn thấy Quan Sách thì nở nụ cười, trong lòng thầm nghĩ:

"Bọn Ngoã Khương lần này chết chắc rồi!"

Hết Chương 60
 
Anh Hùng Thời Loạn: 108 Chòm Sao Tinh Tú
Chương 61: Bí Mật Về Nanh Xà


Chương 61: Bí Mật Về Nanh Xà

Tiếp tục tại Chúc Gia Trang, Quan Sách tiến lại gần chiếc ghế của Chúc Sơn, mỉm cười hỏi:

- Tam công tử, ta có thể ngồi ở đây không?

Chúc Sơn vội vàng đứng dậy, cúi đầu niềm nở:

- Đương nhiên là được rồi, mời vị hảo hán ngồi.

Hổ Thanh thấy vậy thì bật cười, chế giễu:

- Không ngờ một kẻ tự cao như ngươi lại sẵn sàng nhường ghế cho ông ta đấy, Chúc Sơn à?

Chúc Sơn lấy hai tay mình vỗ thật mạnh vào nhau:

- Được rồi, giờ vào vấn đề chính!

Chúng ta cần phải bàn bạc kế hoạch đánh bọn Ngoã Khương Quốc.

Chúc Vương:

- Vậy... hiền đệ đã có cách nào đánh bại chúng chưa?

Chúc Sơn đáp:

- Tạm thời thì có rồi, trước tiên ta tuyệt đối không để bọn Lý Gia Trang đầu quân cho chúng, mà với tính cách của lão Lý Ứng việc này thì ta không cần phải lo.

Để muốn tới được Chúc Gia Trang này chúng phải băng qua khu rừng Lạc Lối, người ngoài mới tới đây 1 lần chắc chắn sẽ bị lạc, chúng ta hãy cho người giăng bẫy bọn chúng.

Chúc Anh lo lắng:

- Nhưng hai tên Thạch Tú và Tuấn Dũng cũng đã từng tới đây một lần rồi kia mà?

Chúc Sơn cười khẩy:

- Hai tên đó tới được đay là do có nhóm Lý Ứng dẫn đường, giờ ta có dẫn bọn chúng đi thêm ba bốn lần thì bọn chúng cũng chẳng nhớ nổi đâu.

Hổ Thanh tiến lại gần, hỏi:

- Ta hy vọng bản thân ngươi đừng quên, bên Ngoã Khương cũng có nhiều quân sư như Công Tôn Toản, Trần Sáng.

Ngươi có đang quá tự tin không, Chúc Sơn?

Chúc Sơn:

- Nàng cứ yên tâm.

Đến lão cáo già Lý Ứng còn bị bọn ta đánh bại, thì bọn này đã là gì.

Chưa kể, nơi đây gần phủ của Tể Tướng Thanh Kiếm.

Nếu ta bị dồn vào thế cùng, thì vẫn có thể chạy đi cầu viện binh.

Quan Sách nghe vậy thì cười lớn, ánh mắt thán phục:

- Không hổ danh Chúc Sơn công tử!

Quan Sách ta đã nghe danh từ lâu, nay tận mắt chứng kiến quả thật mở rộng tầm mắt.

Nếu đánh bại được Ngoã Khương, Chúc Gia Trang tất sẽ được triều đình hậu tạ.

Chưa kể, ta sẽ thỉnh Tể Tướng Thanh Kiếm phong cho công tử làm Đại Kỵ Sĩ!

Chúc Sơn chắp tay cúi đầu:

- Ngài đã quá khen rồi.

Về phần Sư Đà và Uy Dũng, hai người ngồi bên hồ trò chuyện như cố nhân lâu ngày tái ngộ.

Sư Đà vẫn điềm tĩnh cầm cần câu, ánh mắt lặng lẽ nhìn mặt nước, còn Uy Dũng thì nghịch ngợm ném đá xuống hồ, sóng nước lan tỏa.

Sư Đà khẽ hỏi:

- Bọn Ngoã Khương đi hết rồi sao?

Uy Dũng liếc nhìn quanh, thấy chẳng còn ai, liền đáp:

- Họ đi cả rồi.

Sư Đà gật đầu, giọng trầm:

- Không ngờ ngươi lại tham gia Ngoã Khương Quốc trong lúc chờ lệnh.

Uy Dũng thở dài:

- Do hoàn cảnh đưa đẩy thôi.

Sư Đà lại hỏi:

- Vậy ngươi thấy bọn chúng thế nào?

Uy Dũng ngẫm nghĩ một lúc rồi đáp:

- Người này người kia, cũng khó nói...

À mà Sư Đà, khi nào chúng ta mới hành động?

Sư Đà khẽ cười:

- Chẳng phải Han Phúc đã nói rồi sao...

Đúng lúc ấy, bầu trời bỗng tối sầm, một luồng ngoại lực đen khổng lồ bao trùm lấy mọi thứ, khiến cả hai nghẹt thở.

Một giọng nói quen thuộc vang lên:

- Dũng!

Lâu ngày không gặp!

Uy Dũng kinh hãi khi nhìn thấy kẻ đó:

- Tế Công... lại là ngươi sao?

Sư Đà cau mày:

- Hắn là Tế Công ư?

Sao hình dạng khác với miêu tả quá vậy?

Thân thể của tên Tế Công đã biến đổi, vảy rắn phủ khắp, tay chân dài ra, lưỡi thè đỏ rực.

Hắn đã tiến vào trạng thái tối thượng nhất của mình, trạng thái hắc ám nhất của một con rắn....

Bán Xà!

Uy Dũng lập tức vận công, tiến vào trạng thái Long Nhân, còn Sư Đà cũng đứng dậy, ngoại lực vàng bùng phát chuẩn bị chiến đấu.

Thì ra, thuở nhỏ sau khi Tế Công bị mẹ mình ném vào ổ rắn, cậu đã bắt gặp ngay Xà Vương, hắn là một con rắn hành tinh đã tu luyện chục năm.

Nó đã sử dụng ngoại lực của mình để chiếm hữu tâm trí của cậu bé, âm thầm điều khiển suốt gần ba mươi năm.

Giờ đây, Xà Vương hoàn toàn thoát khỏi xiềng xích, hiện thân với sức mạnh khủng khiếp trên cơ thể của Tế Công.

Hắn cười lạnh:

- Xin tự giới thiệu với lũ hạ đẳng các ngươi!

Ta là Xà Vương.

Trước kia ta thua là do tên Tế Công sử dụng sức mạnh quá kém.

Nay ta đã toàn quyền kiểm soát cơ thể này...

Các ngươi không còn cơ may nào chiến thắng đâu!

Uy Dũng nghiến răng khi biết gặp đối khó:

- Ra là vậy...

Ta hiểu rồi.

Sư Đà thì run rẩy:

- Hay là... mình chạy đi?

Uy Dũng quát:

- Không còn lựa chọn đâu!

Vừa dứt lời thì cả hai lao lên, ngoại lực bùng nổ.

Xà Vương xoay người tạo thành lốc xoáy đen đỏ (Màu đen là ngoại lực của Xà Vương, còn màu đỏ là của Tế Công) phản công dữ dội.

Trong khi Uy Dũng tung hàng loạt quyền cước, đất đá nứt toác, cây cối cháy rụi.

Còn Sư Đà vận lực vào móc câu, ném thẳng tới, nhưng tất cả đều bị lốc xoáy hóa giải.

Xà Vương vung móng vuốt, xuyên thủng da thịt Uy Dũng khiến cậu gào thét vì đau dơn

Sư Đà:

- Không xong rồi... hắn mạnh quá!

Ngay lúc Xà Vương chuẩn bị tung đòn kết liễu, Han Phúc bất chợt lao tới ôm Uy Dũng ra, cười khẩy:

- Mày đấu với thằng này ba lần mà chưa chán sao, Dũng?

Uy Dũng thở dốc, mồ hôi nhễ nhại.

Từ trên cao, một thân hình vạm vỡ xuất hiện, thanh đại đao cộng ngoại lực được vung mạnh xuống.

Người vừa ra đòn chính là Lý Võ từ phủ của Tể Tướng Thanh Kiếm.

Cả bốn người cùng hợp lực vây công Xà Vương.

Trận chiến kéo dài thêm năm mươi hiệp, thì sức lực của cả bốn dần cạn kiệt.

Sư Đà nhanh chóng bị đá văng khỏi vòng chiến.

Tưởng chừng như cả bốn người sắp thua và bị giết hết thì...

Uy Dũng bỗng đứng im.

Lý Võ thấy thế thì hoảng loạn hét lớn:

- Mày bị đột quỵ chết rồi hả thằng khỉ kia?!

Thân thể Uy Dũng phát sáng, bay lên không trung.

Một tiếng vang dội:

"Thanh Tẩy!"

Đây chính là một trong hai chiêu của tầng thứ hai trong 64 Tuyệt Kỹ Vua Rồng.

Luồng sáng vàng chiếu thẳng khiến tên Xà Vương gào thét đau đớn.

Trong tiềm thức, Tế Công đang ngồi run rẩy giữa bầy rắn, phía sau là xác mẹ hắn.

Uy Dũng tiến đến, giơ tay kéo hắn ra khỏi vực sâu.

Cuộc chiến dài kì giữa Tế Công và Uy Dũng cuối cùng đã kết thúc.

Trở về hiện tại, cả Uy Dũng và Xà Vương đồng loạt ngã xuống bất tỉnh.

Thân thể Xà Vương trở lại hình dạng Tế Công.

Han Phúc và Lý Võ nhìn nhau, chẳng buồn thắc mắc, bởi họ cũng đã kiệt sức sau trận chiến kinh thiên động địa này.

Cả bốn người ngã xuống đất.

Trận chiến kết thúc.

Hết Chương 61
 
Anh Hùng Thời Loạn: 108 Chòm Sao Tinh Tú
Chương 62: Sức Mạnh Của Chúc Gia Trang


Chương 62: Sức Mạnh Của Chúc Gia Trang

Bá Đăng và Thạch Tú lúc này theo lệnh của Công Tôn Toản đi tới Lý Gia Trang, nhờ Lý Ứng giúp.

Khi vừa gõ cổng, Hài Hoà gia nhân của Lý Gia Trang mở cổng ra, nhìn thấy Thạch Tú và Bá Đăng trước khi cả hai (2) kịp mở lời thì Hài Hoà đã đuổi kéo

- Thôi, hai người đừng tới đây nữa, từ sau vụ lần trước giờ chủ nhân tôi cứ nằm lì trong nhà mãi, không chịu làm gì

Thạch Tú cố thuyết phục:

- Hài Hoà huynh đệ hãy cố khuyên nhủ ông ấy đi, giờ có thêm hảo hán Ngoã Khương việc đánh bại Chúc Gia Trang chỉ là chuyện sớm muộn thôi

Hài Hoà nghe vậy thì lắc đầu nói:

- Haizz, tin này thì cả tỉnh đều biết rồi, bộ huynh không biết Tể Tướng Thanh Kiếm đã để mắt đến mọi người à?

Chủ nhân nhà tôi lại là một người trong quan chế hưởng lộc triều đình, cho nên dù có muốn cũng không thể giúp mọi người được.

Nghe vậy thì Thạch Tú và Bá Đăng đằng cáo từ Hài Hoà và quay về.

Tại Ngoã Khương Quốc

Công Tôn Toản lúc này điểm danh các tướng sẽ đi băng qua rừng vào tối nay bí mật tổng tấn công Chúc Gia Trang:

Tần Quỳnh - Có

Đan Hùng Tín- Có

Bá Đăng - Có

Đổng Bình - Có

Từ Ninh - Có

Sách Siêu - Có

Hắc Hùng- Có

Mục Hoằng - Có

Lữ Phương - Có

Quách Thịnh - Có

Thạch Tú - Có

Tuấn Dũng - Có

Hàn Thao - Có

Tề Vỹ - Có

Những vị tướng còn lại không được điểm danh thì ở lại bảo vệ doanh trại.

Và rồi tối hôm đó, Thạch Tú, Đổng Bình ,Tuấn Dũng dẫn đường đi cùng mấy nghìn quân nhưng mà đường đi càng ngày càng tối, đến cả Đổng Bình cũng khó mà xác định phương hướng.

Mục Hoằng cưỡi trên con ngựa, cầm thanh giáo chửi:

- Cái rừng chết tiệt!

Sao đi mãi chưa tới thế này!

Bỗng nhiên từ trong những bụi cây, hàng loạt cung thủ lao ra bắn tên liên tục về phía đòn người Ngoã Khương

Beng!

Beng!

Chíu!

Chíu!!

Tần Quỳnh:

- Mọi người bình tĩnh, đừng hoảng loạn

Lúc này ngựa Tần Quỳnh vô tình dẫm lên bẫy khiến anh ngã nhào xuống đất

Lập tức hai hàng quân lính của Chúc Gia Trang lao ra chém giết.

Quân Ngoã Khương thì hoảng loạn chạy tán loạn tám phương bốn hướng.

Mục Hoằng lúc này bị một mũi tên bắn vô vai mà ngã ngựa!

Công Tôn Toản hô lên:

- Rút lui!!!

Ta dính mai phục rồi!

Quay đầu bỏ chạy càng khiến mọi thứ rối răm hơn, càng ngày càng nhiều người dính vào cái bẫy của bọn người họ Chúc.

Hàn Thao vô tình rơi xuống một ô bẫy và bị bọn người Chúc Gia Trang lập tức bắt giữ.

Chúc Sơn cũng lao ra bắt sống được Tuấn Dũng.

Những người còn lại may mắn chạy thoát và hội ngộ lại với nhau.

Chúc Sơn:

- Tức chết, không bắt được tên Tần Quỳnh!

Tại Ngoã Khương lúc này mọi người đang rất ủ rủ.

Đổng Bình:

- Phù suýt chút nữa là....

Mục Hoằng tức giận nắm cổ áo Đổng Bình xách lên:

- Thằng tiểu tử, ngươi lừa bọn ta đúng không?

Đổng Bình hất tay Mục Hoằng ra

- Ngươi không thấy ta cũng sắp chết trong loạn quân đó à, tên to xác kia?

Tần Quỳnh đang ngồi cho An Đạo Toàn băng bó cái tay bị thương cũng lên tiếng:

- Lần này chúng ta đã quá khinh địch rồi, khu rừng đó quả thật không hề tầm thường.

Công Tôn Toản quay sang nhìn Bá Đăng nói

- Nhờ hiền đệ qua Lý Gia Trang một chuyến nữa rồi....

Tại Chúc Gia Trang, mọi người lúc này đang cười đùa ăn mừng vì chiến thắng lần này.

Quan Sách càng trở nên ngưỡng mộ Chúc Sơn hơn bao giờ hết.

Thấy Chúc Sơn được khen càng thêm phần tự cao thì Hổ Thanh nói:

- Trận chiến chưa kết thúc mà các ngươi lại ăn mừng vậy rồi à?

Quan Sách lúc này tiến lại gần Hổ Thanh, nói:

- Nè Hổ Thanh cô nên vui vì phu quân sắp cưới của cô lập được đại công chứ, đừng làm vẻ mặt căng thẳng đó nữa, dù sao bọn Ngoã Khương cũng chỉ là bọn ô hợp chúng ta không có gì phải sợ chúng cả

Nghe vậy Hổ Thanh liền phản bác:

- Thế thì ngài Bán Thánh Kỵ Sĩ đây lại coi thường bọn ô hợp này quá rồi, nên nhớ lần lượt cả Mục Hoằng, Đổng Bình, Lôi Hoành đều từng dẫn quân đánh chúng nhưng thất bại, bên người của chúng còn có nhiều cao thủ trên chiến trường khác như Tần Quỳnh, Đan Hùng Tín,....

Thấy tình hình có vẻ căng thẳng thì Chúc Vương phải đổi chủ đề

- À này Chúc Sơn, hai tên Hàn Thao và Tuấn Dũng đâu rồi?

Chúc Sơn cuời đáp:

- Đệ đã cho người chuyển bọn chúng đến nhà tù Tử Đông rồi

Nhà tù Tử Đông là nhà tù khét tiếng bậc nhất phía Đông, do lính của Tể Tướng Thanh Kiếm canh giữ, đây được xem là ác mộng của những tên phạm nhân.

Lúc này một tên lính chạy vô báo

- Bẫm ba vị công tử, bọn người Ngoã Khương đang dàn binh ở bên ngoài, thách thức chúng ta.

Chúc Vương:

- Cái gì?

Chúng biết cách băng qua khu rừng rồi sao?

(Sáng sớm hôm nay, Ba Đăng đã gấp rút chạy lên Lý Gia Trang nhờ Hài Hoà vẽ cho mình một chiếc bản đồ chi tiết về đường đi trong khu rừng, chính vì vậy họ đã có thể dễ dàng tiến tới được Chúc Gia Trang).

Phía Chúc Gia Trang và Hổ Gia Trang cũng lập tức mở cổng dàn trận nghênh chiến Ngoã Khương, khí thế của họ lúc này đang tăng cao vì chiến thắng tối hôm qua.

Chúc Sơn nhìn thấy Đổng Bình thì mắng:

- Tên phản tặc Đổng Bình!

Đổng Bình:

- Chúc Sơn!

Có giỏi lên đấu với ta!

Nói rồi cả hai bên phi ngựa vào đánh nhau, nhưng với tài dùng thương của mình chỉ trong khoảng mười hiệp Đổng Bình đã đá văng Chúc Sơn xuống ngựa.

Đổng Bình:

- Ngươi chỉ có vậy à?

Chúc Sơn đằng cắn răng quay về thành.

Chúc Anh lúc này hô to một tiếng rồi cũng phi ngựa lên, Lữ Phương thấy thế thì cũng lao lên tiếp chiêu.

Hai bên đánh nhau tầm hai - ba mươi (20-30) hiệp vẫn bất phân thắng bại, lúc này Quách Thịnh bất chợt bức tốc lên vung một chém đứt đôi người Chúc Anh.

Chúc Vương gào lên:

- Nhị đệ!!!!

Chúc Vương tính lao lên thì Quan Sách cản lại

- Cứ để tôi

Nói rồi Quan Sách phi ngựa lên, ngoại lực toả ra khiến nhiều người cũng choáng ngợp

Công Tôn Toản:

- Tên này là Bán Thánh Kỵ Sĩ sao?

Quả thật là lợi hại, ai trong số mọi người muốn đấu với hắn đây?

Đan Hùng Tín cầm cây chùy gai lao lên

- Cứ để ta!

Quan Sách vung thanh kiếm mạnh xuống, Đan Hùng Tín đỡ không nổi nên cố dùng vũ khí hất mạnh ra.

Quan Sách tiếp tục vung thêm một đường kiếm ngang bọc ngoại lực khiến Đan Hùng Tín không đỡ nổi mà ngã ngựa.

Mục Hoằng thấy thế thì tức giận lao ra trả thù cho Đan Hùng Tín, hai người giao chiến một lúc thì Quan Sách phi ngựa chạy vô rừng.

Mục Hoằng thấy vậy thì đuổi theo mặc cho sự ngăn cản của Công Tôn Toản

Tần Quỳnh thấy không ổn cũng phi ngựa dí theo, Hổ Thanh thấy vậy cũng chạy vào hỗ trợ Quan Sách.

Chúc Vương cũng tính tham chiến thì bị Bá Đăng cản lại.

Vừa vô bên trong rừng, Quan Sách bất chợt quay người lại dùng ngoại lực bắn ra một tia sáng màu trắng thẳng về phía Mục Hoằng, Mục Hoằng dính trọn đòn, miệng phun đầy máu và văng thẳng ra xuống đất, vậy là thêm một tướng nữa của Ngõa Khương đã bị bắt.

Tuy vậy Tần Quỳnh cũng đã nhanh chóng bắt sống Hổ Thanh sau khi giao chiến với cô tầm hai mươi (20) hiệp.

Hết Chương 62
 
Anh Hùng Thời Loạn: 108 Chòm Sao Tinh Tú
Chương 63: Thần Cơ Quân Sư


Chương 63: Thần Cơ Quân Sư

Mục Hoằng sau khi bị Quan Sách bắt, hiện tại đang được áp giải đến phủ của Tể Tướng Thanh Kiếm.

Ngồi trước mặt Mục Hoằng giờ đây không còn là con Cá Sấu Vàng, mà thay vào đó là một chàng trai trẻ, mặc bộ trang phục màu vàng óng ánh.

Đó chính là hình dạng con người của Thanh Kiếm.

Thanh Kiếm nhìn thấy Mục Hoằng thì cười nhếch mép, nói:

- Mục Hoằng, lâu quá không gặp ngươi

Mục Hoằng quát lại:

- Các ngươi đã bắt ta rồi, muốn chém muốn giết tùy các ngươi, hảo hán của Ngoã Khương bọn ta không sợ chết, hèn nhát như bọn triều đình bọn bây đâu.

Thanh Kiếm nghe vậy thì tức giận quát:

- Người đâu!

Áp giải hắn vào ngục Tử Đông cho ta!

Cứ dùng hình thoải mái

Sau đó có bốn (4) tên lính vô áp giải Mục Hoằng, trước khi bị kéo đi hắn vẫn ra sức chửi mắng Thanh Kiếm.

Thanh Kiếm:

- Haizz, mệt ghê....

Bọn Ngoã Khương thằng nào cũng như thằng nào....

Lý Tương Dực đứng kế bên Thanh Kiếm, hỏi:

- Chúng ta có cần cử thêm người tới hỗ trợ Chúc Gia Trang không Tể Tướng?

Thanh Kiếm:

- Hoàng tử cứ yên tâm, Quan Sách là vị tướng mạnh nhất dưới trướng thần, có ông ta tham gia chắc chắn thắng.

Bọn Ngoã Khương không ai đủ khả năng đánh thắng ông ta trong một trận chiến đâu, kể cả Tần Quỳnh...

Một tên lính hối hả chạy vô

- Bẫm Tể Tướng, cháu của ngài, Thanh Gươm bảo là muốn đi dạo chơi!

Thanh Kiếm:

- Tình hình chiến trận lúc này đang căng thẳng, thời gian đâu mà đi chơi với nó....

Lý Tương Dực:

- Vậy chỉ cần kiếm một người thay người đi chăm sóc cậu ấm là được rồi.

Thanh Kiếm suy nghĩ hồi lâu:

- Vậy... phải nhờ ai đây?

Lý Tương Dực:

- Ta nghĩ người hợp nhất với việc lần này là Đại Kỵ Sĩ Chu Đồng.

Thanh Kiếm nghe cái tên ấy, thì thấy hợp lý mà cuời nói:

- Chu Đồng, hắn là một người tốt, võ nghệ cũng cao, thực sự hắn là người phù hợp nhất cho việc này rồi!

Nói rồi Thanh Kiếm triệu Chu Đồng vào sảnh, sau đó ra lệnh cho ông dẫn cháu mình đi chơi vài ngày gì đó, Chu Đồng cũng vui vẻ chấp nhận nhiệm vụ lần này.

Tại Chúc Gia Trang

Chúc Sơn lúc này đang đứng ngồi không im vì Hổ Thanh đã bị bắt.

Chúc Vương thì vẫn đang rất buồn vì cái chết của người em mình.

Quan Sách thấy không khí ảm đạm thì nói:

- Chúc Vương công tử đừng lấy làm buồn quá, vì sau khi chúng ta đánh bại bọn Ngoã Khương, chắc chắn bên thế giới bên kia, Chúc Anh công tử cũng sẽ cảm thấy vui và mừng cho chúng ta.

Còn Hổ Thanh, tôi nghĩ bọn chúng không dám làm gì cô ấy đâu, vì dù sao bên chúng ta vẫn bắt giữ nhiều con tin hơn.

Chúc Sơn trầm giọng nói:

- Ta chỉ sợ bọn Ngoã Khương đem mạng của Hổ Thanh ra đe doạ lão già Hổ Điền, lão ta mà đầu quân cho bọn Ngoã Khương thì quá bất lợi chúng ta.

Tại Ngoã Khương

Đan Hùng Tín đang băng bó khắp người, cắn răng, đập bàn mà quát:

- Bọn nhà Chúc đó thật đáng ghét, ta thề sau khi chiến thắng, ta sẽ vung chùy giết hết bọn chúng.

Tần Quỳnh:

- Quả thật, tên Quan Sách đó quá là lợi hại, đến cả Đan Nhị Ca và Mục Hoằng huynh đệ cũng không địch lại hắn.

Bá Đăng thấy vậy thì cũng nói thêm:

- Mọi người đừng bi quan quá, vì dù sao trong trận lần này chúng ta cũng không thể gọi là thua, vì chúng ta đã giết được tên Chúc Anh còn huynh Tần Quỳnh cũng bắt sống được Hổ Thanh, chúng ta có thể dùng cô ta để uy hiếp Hổ Gia Trang.

Công Tôn Toản cũng đồng tình với lời nói của Bá Đăng:

- Bá Đăng nói đúng....

Nói rồi ông quay sang hỏi Thần Nông:

- Nè, Hổ Thanh thế nào rồi?

Thần Nông báo cáo:

- Thưa tiên sinh, cô ta cứ không ngừng chửi mắng chúng ta dù nhiều lần chúng tôi khuyên hàng nhưng đều không được, thậm chí tên Bạch Thắng còn chọc cô ấy.

Trong lúc mọi người đang nghĩ kế cứu những người bị giam, và phản công Chúc Gia Trang thì hai anh em họ Giải bước vào.

Giải Trân bẫm báo:

- Thưa tiên sinh, ở bên ngoài có một người tự nhận là Thần Cơ Quân Sư Lý Mật, bảo là có cách công phá Chúc Gia Trang!

Nghe đến tên Lý Mật thì Bá Đăng và Tần Quỳnh đứng dậy, mừng rỡ nói.

Bá Đăng:

- Là Lý Mật đấy, huynh ấy tới đây giúp chúng ta thì chúng ta có hy vọng rồi!

Công Tôn Toản:

- Mau mời Lý tiên sinh vào đây, ta cũng đã nghe danh của ông ấy từ lâu rồi....

Có vẻ như lần này trời cũng giúp ta rồi

Khi vừa bước vào Lý Mật đã được mọi người chào đón rất nồng nhiệt.

Lý Mật vẫn rất cung kính mà hành lễ:

- Tại hạ Lý Mật xin được ra mắt Đại Vương!

Công Tôn Toản đỡ dậy:

- Lý tiên sinh đừng hành lễ quá....

Tôi nghe bảo Lý tiên sinh có cách đánh bại bọn người họ Chúc phải không?

Lý Mật:

- Đúng vậy, tại hạ không chỉ đánh bại Chúc Gia Trang mà cũng đã nghĩ ra kế cứu được hết những người trong phòng lao rồi.

Công Tôn Toản nghe vậy thì mừng rỡ nói:

- Hay lắm!

Nếu Lý Mật huynh đây có thể giúp Ngoã Khương đánh bại Chúc Gia Trang, thì ta xin nhường ngôi đầu cho huynh!

Tần Quỳnh nghe vậy thì hỏi Lý Mật:

- Vậy kế đó là gì, tiên sinh có thể nói rõ không?

Lý Mật:

- Tên Quan Sách chính là điểm yếu của Chúc Gia Trang, chúng ta có thể khai thác điều này

Vừa nói đến đây thì Đan Hùng Tín đã phản ứng mạnh, phản bác:

- Nè Lý huynh nói vậy là có ý gì?

Bộ Lý huynh không biết tên Quan Sách đó là một trong các Bán Thánh Kỵ Sĩ sao?

Hắn được đứng ngang hàng với tên Allain và Chiến Thắng mà người lại nói hắn yếu sao?

Lý Mật cố gắng bình tĩnh giải thích cho Đan Hùng Tín:

- Huynh cứ từ từ nghe ta giải thích, ta nói tên Quan Sách là điểm yếu của Chúc Gia Trang chứ ta không hề bảo hắn có võ nghệ yếu.

Tần Quỳnh khó hiểu hỏi:

- Hả?

Ý tiên sinh là gì?

Có thể nói rõ cho mọi người hiểu không?

Lý Mật:

- Trước tiên ta xin hỏi, ở đây có ai biết đến một người tên là Bệnh Uý Trì Tôn Lập không?

Tần Quỳnh:

- Là Tôn Lập à?

Hình như ông ta cũng là một Đại Kỵ Sĩ, nhưng mà đến cả tôi cũng không biết mặt ông ấy....

Từ Ninh ngồi trên chiếc ghế gần đó, nghe Tần Quỳnh nói thì đáp:

- Đương nhiên là huynh chưa gặp rồi, tại vì tên Tôn Lập này rất ít khi tham gia đánh trận cũng không hề tham gia bất kì lễ hội nào triều đình tổ chức.

Trong lúc mọi người đang thảo luận về người tên Tôn Lập này, thì Giải Bảo giơ tay lên có điều muốn nói.

Lý Mật:

- Huynh biết người này sao?

Giải Bảo:

- Thật ra Tôn Lập là anh họ của hai anh em bọn tôi.

Nghe đến đây thì Lý Mật mừng rỡ hỏi lại:

- Hai người chắc chứ?

Giải Trân:

- Đúng vậy, sở dĩ huynh ấy không tham gia bất kì ngày lễ gì của triều đình là do huynh ấy cho rằng triều đình chỉ toàn bọn tham quan, nịnh thần,....

Cho nên có thể nói huynh ấy đã bất mãn với triều đình từ rất lâu rồi

Lý Mật:

- Thế thì tốt quá!

Làm phiền hai người tới thuyết phục Tôn Lập giúp và gia nhập Ngoã Khương chúng ta.

Bởi vì theo ta được biết Quan Sách và Tôn Lập từng là huynh đệ đồng minh

Nghe đến đây tất cả mọi người cũng ngớ người trước thông tin này

Lý Mật nói tiếp:

- Chúng ta có thể lợi dụng mối quan hệ này để cho người của chúng ta xâm nhập vào Chúc Gia Trang.

Khi ấy hai phe chúng ta sẽ nội ứng ngoại hợp phá tan Chúc Gia Trang từ trong ra và bên ngoài vào.

Công Tôn Sách:

- Chà, quả thật là diệu kế!

Hắc Hùng lúc này nhớ ra điều gì đó:

- À đúng rồi, tôi có quen một số người bạn ở Thị Trấn Hương Liệu tôi nghĩ họ sẽ giúp ích được cho chúng ta trong kế lần này đấy.

Lý Mật:

- Tốt lắm, vậy sáng sớm ngày mai tất cả chúng ta sẽ hành động.

Cảm phiền Bá Đăng huynh đệ cùng ta đi tới Lý Gia Trang cùng.

Bá Đăng khó hiểu:

- Tới đó để làm gì chứ?

Lý Mật chỉ mỉm cười nói:

- Ngày mai đệ sẽ biết

Hết Chương 63
 
Anh Hùng Thời Loạn: 108 Chòm Sao Tinh Tú
Chương 64: Kế Nội Gián


Chương 64: Kế Nội Gián

Khi mặt trời còn chưa mọc lên hết, thì Lý Mật và Bá Đăng đã tức tối phi ngựa tới Lý Gia Trang.

Hài Hoà lúc này đang quét lá bên ngoài phủ, nhìn thấy Bá Đăng lại tới thì lắc đầu mệt mỏi.

Khi hai người vừa đến, Hài Hoà than rằng:

- Trời, lại là các huynh à?

Lần này lại có chuyện gì vậy?

Các huynh có thể để ta yên được không...

Dù sao các huynh cũng là tội phạm, nếu như ta giúp nhiều quá thì sẽ kéo những rắc rối không cần thiết về mình.

Bá Đăng:

- Ấy, Hài Hoà huynh đệ đừng nói thế, chúng tôi biết đã làm phiền huynh nhiều rồi nhưng mà lần này huynh trưởng của tôi muốn gặp ngài Lý Ứng.

Hài Hoà xua tay từ chối:

- Thôi thôi, dẹp ngay ý định này đi, tôi đã nói trước đó rồi mà, chủ nhân tôi không muốn tiếp mấy người đâu

Lý Mật nghe vậy thì lên tiếng:

- Cứ nói với chủ nhân huynh là Lý Mật ta có chuyện muốn gặp...

Nghe đến hai từ Lý Mật được thốt ra từ người đàn ông này, khiến cho Hài Hoà không khỏi sững sờ:

- Hả?

Lý Mật?

Dù vẫn chưa hết sự ngạc nhiên, nhưng Hài Hoà đã lập tức chạy vào trong nói với Lý Ứng.

Giống với cậu, cả Lý Ứng cũng vô cùng bất ngờ về sự xuất hiện của Lý Mật

Lý Ứng:

- Ta đã từng nghe tới cái tên Lý Mật này rồi, đây là một người học rộng tài cao, lại còn là người đối nhân xử thế rất hào sảng, so với Tần Quỳnh hay Sài Tiến thì chỉ có hơn chứ không kém, nay Ngoã Khương có được người này...

Thật sự là ông trời muốn giúp đỡ họ thật sao?

Hài Hoà!

Mau mời họ vô phủ!

Khi Lý Mật vừa bước vô phủ thì Lý Ứng đã đứng dậy, cung kính hành lễ.

Lý Mật:

- Ấy, Lý viêm ngoại, ngài đừng làm vậy, tôi là khách còn ngài là chủ, ai đời chủ lại hành lễ với khách bao giờ chứ?

Lý Ứng:

- Lý Ứng tôi đã nghe đến thanh danh của Lý tiên sinh đã lâu, nên lấy lòng ngưỡng mộ, không biết hôm nay Lý tiên sinh tới đây là có việc gì cần nhờ chăng?

Lý Mật:

- Không giấu gì Lý viêm ngoại, ta đến đây là muốn nhờ Lý viêm ngoại tham gia nghĩa quân phản triều.

Nghe đến đây thì Lý Ứng bắt đầu đắn đo, ấp úng:

- Về chuyện này...

Coi bộ hơi khó...

Lý Mật đứng dậy cố thuyết phục Lý Ứng:

- Hiện tại đất nước đang rơi vào cảnh hỗn loạn, chiến tranh diễn ra triền miên, các phản vương nổi dậy khắp nơi.

Tất cả bắt nguồn từ việc tên Thanh Liêm cướp ngôi nhà Lý (Việc một con Cá Sấu lên làm vua), đã dẫn đến hậu quả nghiêm trọng, khi dân chúng khắp nơi bức xúc, bá tánh lầm than, gào thét vì chiến tranh.

Chẳng thà bây giờ ngài cùng ta gia nhập Ngoã Khương, trực tiếp đối đầu triều đình để kết thúc thời kì đen tối này.

Nếu ta thắng, một trật tự mới sẽ được thiết lập, người dân lúc này sẽ không phải sống trong đau khổ nữa.

Còn nếu ta có thua thì cũng sẽ được đời sau nhớ đến như những vị anh hùng đã dám đứng lên đấu tranh giành quyền lợi cho họ!

Không phải tự nhiên mà lần lượt các Đại Kỵ Sĩ như Tần Quỳnh, Văn Tiến và Ngụy Diên đều tạo phản.

Tất cả bọn họ đều bị triều đình gây khó dễ, dồn vào con đường cùng, đến mức không còn lựa chọn nào khác ngoài chết.

Dẫn chứng khác là việc toàn bộ người của Nhị Hiền Trang chỉ vì bị bọn chúng nghi ngờ trong tương lai sẽ tạo phản, mà chúng đã nhẫn tâm giết hết toàn bộ từ già trẻ, lớn bé không chừa người nào.

Huynh thực sự chỉ muốn ngồi đây mà ăn bổng lộc từ bọn chúng sao?

Thế thì huynh có đáng mặt anh hùng không?

Huynh có đáng mặt với cái biệt danh Phác Thiên Điêu mà mọi người gọi huynh không?

Nghe ông nói vậy, Lý Ứng hoàn toàn bị thuyết phục thậm chí càng ngưỡng mộ ông hơn

- Lý Ứng ta hiểu rồi, Lý tiên sinh nói đúng, nếu ta mà không giúp mọi người ấy khác gì kẻ tiểu nhân!

Được từ nay toàn bộ Lý Gia Trang của ta sẽ theo mọi người chống lại tên Thanh Liêm đó!

Lý Mật, Bá Đăng khi nghe vậy thì vui mừng khôn xiết, vì họ biết rằng khi Lý Ứng chịu đầu quân cho Ngoã Khương thì thế cục diện cân bằng của hai bên sẽ sớm kết thúc.

Hai anh em họ Giải cũng đã tới tìm Tôn Lập.

Tôn Lập có một người em ruột khác tên là Tôn Tân, biệt danh là Tiểu Uất Trì, người này dù thực lực và mưu trí không thể so với Tôn Lập, nhưng cũng là một tay hảo hán đáng gờm.

Khác với sự khó khăn khi mời Lý Ứng, thì Tôn Lập đã dễ dàng đồng ý gia nhập Ngoã Khương dù bản thân mình đang là một Đại Kỵ Sĩ.

Anh cho rằng triều đình thối nát dân tạo phản là điều đương nhiên, việc anh chịu giúp Ngoã Khương đó cũng là một phần do định mệnh sắp đặt.

Tại đây anh cũng nói thêm, nếu như mà Ngoã Khương đi lệch với mục tiêu ban đầu của mình và bị biến chất thì anh sẽ không ngừng ngại quay sang đối đầu với chính họ.

Sau khi gia nhập, Tôn Lập, Tôn Tân cùng với bọn người ở Thị Trấn Hương Liệu như Thiên Ân, Đại Hùng, Tiểu Hùng, Chu Bá Thông, Kỵ Sĩ Lục, A Thu (Được Hắc Hùng mời đến) cùng đi tới Chúc Gia Trang.

Nhận ra Tôn Lập, Quan Sách vô cùng mừng rỡ chạy ra tiếp đón một cách nồng nhiệt.

Quan Sách:

- Trời, sư đệ, đệ làm gì ở đây vậy?

Còn mấy người này là ai?

Tôn Lập:

- À sư huynh, thấy huynh đã nhiều ngày nhưng vẫn chưa thể bắt được bọn người Ngoã Khương, nên đệ và những thuộc hạ thân tín của đệ đến để giúp huynh ấy mà.

Nghe vậy thì Quan Sách vô cùng mừng rỡ mà nhìn lên trời nói:

- Trời!

Vậy là ông trời muốn giúp chúng ta rồi!

Có cả Tôn Lập gia nhập chúng ta không thể nào thua được!

Mời mọi người vào!

Thế là kế hoạch xâm nhập Chúc Gia Trang của Lý Mật đã thành công, khi nhìn vào bóng dáng của từng người bước vào phủ, Chúc Sơn không khỏi hoài nghi về sự trung nghĩa của họ.

Hết Chương 64
 
Back
Top Dưới