[BOT] Wattpad
Administrator
- Tham gia
- 25/9/25
- Bài viết
- 97,403
- Điểm tương tác
- 0
- Điểm
- 0
Anh Hùng Thời Loạn: 108 Chòm Sao Tinh Tú
Chương 20: Thần Võ Về Làng
Chương 20: Thần Võ Về Làng
Chương 20: Thần Võ Về Làng
Cũng đã hai năm kể từ ngày băng Bách Thú tan rã.
Trong khoảng thời gian ấy, Uy Dũng đã dần rũ bỏ được hình bóng bản thân mình năm xưa, sống một cuộc đời giản dị và yên bình hơn.
Mỗi ngày, cậu đều giúp Ma ge Lăng làm việc trông quán hoặc giao đồ lâu lâu nó sai đi làm mấy công việc lặt vặt.
Sáng hôm ấy, khi sương vẫn còn mỏng như tơ phủ lên những mái nhà ven bờ, Dũng vác trên vai hai hũ mật ong được gói kỹ, rảo bước về địa điểm mà khách đặt hàng: Bến Cảng Cá Sấu.
Vừa đi, cậu vừa lẩm bẩm, ánh mắt sáng lên đầy hứng khởi:
- Ở bến cảng chắc nhiều hải sản lắm...
Nếu may mắn mua được ít tôm, ít cá mang về nướng thì tuyệt.
Mong là hôm nay trôi chảy, không có chuyện gì ngoài dự tính...
Sau gần nửa canh giờ len lỏi qua những con đường đất đỏ ven sông, Dũng cuối cùng cũng đến nơi.
Trước mắt cậu là một khu chợ sầm uất nằm sát mép biển.
Những chiếc thuyền đánh cá neo san sát bên cầu gỗ, người bán người mua chen chúc giữa mùi tanh của cá biển, mùi nồng của mắm tôm và tiếng gọi nhau í ới, rộn ràng như một bản hòa tấu của đời sống dân chài.
Dũng mắt sáng rỡ như trẻ nhỏ vào hội:
- Ôi cha, đã ghê!
Lát nữa giao hàng xong phải kiếm ngay vài con tôm nướng ăn mới được!
Nhưng giờ thì phải lo chuyện chính trước đã...
Cậu lấy mảnh giấy nhỏ từ trong túi áo ra xem lại địa chỉ.
Sau một hồi dò hỏi mấy người dân gần đó, Dũng cũng tìm đến đúng căn nhà nhỏ nằm gần cuối bến, bên hông có treo lủng lẳng một tấm lưới đánh cá phơi nắng.
Nhưng lạ thay, nhà lại vắng ngắt, cửa đóng kín mít, không một bóng người.
Dũng đứng ngó quanh rồi khẽ gọi:
- Có ai ở nhà không?
Tôi đến giao mật ong nè!
Không ai trả lời.
Cậu nhăn mặt, gãi đầu định gọi thêm lần nữa thì phía sau bất chợt vang lên một giọng nữ nhẹ nhàng:
- Ơ...
Anh là người giao mật ong phải không?
Dũng giật mình quay lại.
Trước mặt là một cô gái trẻ, ăn vận giản dị trong chiếc áo xanh bạc màu, tay còn vương chút mùi muối biển.
Mái tóc cô búi gọn, khuôn mặt toát lên vẻ thanh tú dịu dàng.
Dáng người nhỏ nhắn, ánh mắt sáng như thể mang cả sắc trời của biển khơi.
Dũng vội gật đầu:
- À, đúng rồi!
Em là người đặt hàng hả?
Cô gái mỉm cười thân thiện:
- Em tên là Song Ngư.
Hồi nãy đang dưới ghe nên không nghe anh gọi.
Để em vô lấy tiền, anh đợi một lát nha.
Dũng đứng đó, nhìn theo bóng cô khuất sau cánh cửa, rồi khẽ nhếch môi, thầm nghĩ:
- Ừm...
Cũng dễ thương đấy chứ...
Trong lúc Dũng còn đang đứng chờ Song Ngư lấy tiền bên trong, tai cậu bất chợt nghe vang lên một giọng hát... khá khó chịu, kiểu lạc tông pha chút tự luyến:
- Lá là là lá la~!
Ta đây là thiên hạ đệ nhất dũng sĩ~!
Anh trai ta là Thần Võ~!
Hai anh em ta tung hoành giang hồ~!
Dũng nhăn mặt, quay đầu nhìn về phía phát ra âm thanh.
Một người thanh niên dáng thấp, bước đi khệnh khạng với vẻ tự mãn, đầu ngẩng cao như thể thiên hạ này đều phải ngước nhìn hắn.
Dũng nhíu mày, quay sang hỏi một ông ngư dân đứng gần đó:
- Cái tên lùn tịt ba hoa đó là ai vậy?
Dáng đi nghênh ngang như thể sắp đi đánh rồng...
Ông ngư dân cười khà khà:
- À, đó là Mục Anh.
Ngày nào hắn chẳng vậy.
Võ công thì chẳng ra làm sao, chỉ được cái miệng lớn.
Nhưng mà nhờ có anh trai là Mục Hoằng, người được mệnh danh là "Thần Võ", võ nghệ thuộc hàng đệ nhất vùng ven biển này nên tên đó cũng ăn ké danh tiếng, đi đâu cũng xưng hô như thể mình là đại hiệp thực thụ.
Dũng gật gù:
- Ra là thế.
Lắm kẻ sống nhờ bóng người khác thật...
Vừa dứt lời, ông ngư dân chợt nói thêm, vẻ như sực nhớ ra điều gì thú vị:
- À mà... cái cô bé Song Ngư, cái cô vé mua mật ong của cậu đấy là thanh mai trúc mã với tên Mục Anh đó đấy!
Nghe đến đây, Dũng giật mình, mặt đơ ra như trúng chưởng:
- Thật hả trời!?
Trên đời này đúng là có những chuyện chẳng ai lường trước được...
Ngay lúc ấy, từ mép cầu gỗ, một người vừa lội nước lên, tay cầm cây đinh ba đánh cá, nước biển còn nhỏ tong tong xuống sàn gỗ.
Giọng người đó trầm chắc vang lên:
- Đó chỉ là chuyện của ngày xưa.
Giờ thì không còn gì nữa đâu.
Dũng và ông ngư dân đồng loạt quay lại.
Ông ngư dân reo lên:
- Ô kìa!
Cậu Thủy Ngư!
Cậu về rồi à?
Dũng nhướn mày:
- Hửm?
Anh là... anh trai của cô bé Song Ngư đúng không?
Người thanh niên kia gật đầu, giọng bình thản:
- Đúng vậy.
Tôi là Thủy Ngư, chính là anh của cô bé đó.
Ngay lúc ấy, Song Ngư từ trong nhà bước ra, trên tay cầm một túi vải nhỏ, trao cho Dũng:
- Đây, tiền của anh nè!
Thủy Ngư hỏi:
- Muội mua mật ong à?
Song Ngư gật đầu, cười tươi:
- Ừ!
Muội nghe nói loại mật ong này nổi tiếng lắm, vừa ngon vừa tốt cho sức khỏe!
Rồi cô quay sang nhìn Dũng, tinh nghịch hỏi:
- Ủa?
Anh đang làm quen với anh trai em đó hả?
Dũng cười nhẹ, gãi đầu:
- Chắc là vậy...
Song Ngư cười khúc khích:
- À, anh biết gì không?
Nhìn vậy thôi chứ anh trai em mạnh lắm đó nha.
Vài tháng trước có một tên tên là Bào Ngư biệt hiệu Viễn Cổ Sa, hắn từng là đội trưởng băng Bách Thú mà bị ảnh hạ gục rồi giết luôn đó!
Ghê chưa!
Dũng nghe tới đây, sững người.
Hai mắt mở lớn.
Thấy Dũng đờ đẫn, Song Ngư ngạc nhiên hỏi:
- Nè?
Anh bị sao vậy?
Thủy Ngư nheo mắt, nhìn Dũng chằm chằm:
- Cậu là người của băng Bách Thú đúng không?
Tên cậu là gì?
Dũng chợt thấy mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng.
Trong đầu cậu hiện ra hàng loạt viễn cảnh:
- Thôi toang rồi!
Nếu bây giờ mà mình nói thật... có khi bị tên Thủy Ngư này xiên ngay tại chỗ.
Còn nếu im lặng... thì cũng không ổn lắm....
Như hiểu được sự bối rối ấy, Thủy Ngư dịu giọng:
- Cậu yên tâm.
Lý do tôi giết Bào Ngư là vì hắn tới bến cảng này phá phách, gây hấn với người dân, chứ tôi không có mối thù gì với băng Bách Thú hết.
Ai sống lương thiện thì tôi cũng chẳng động tới.
Nghe tới đây, Dũng như trút được cả tảng đá trong ngực.
Cậu thở phào nhẹ nhõm rồi nói thật:
- Tôi là Uy Dũng, biệt danh Rồng Vàng.
Trước kia từng là đội trưởng Bách Thú.
Thủy Ngư khẽ gật đầu, ánh mắt không còn nghi ngờ:
- Ừm... cũng từng nghe danh cậu.
Nhưng đừng hiểu nhầm, cậu nổi tiếng không phải vì mạnh đâu...
Dũng nhếch môi cười nhẹ:
- Tôi biết mà.
Ngay khi không khí đang dần trở lại trạng thái nhẹ nhàng, yên ả, thì từ đầu lối vào chợ vang lên một giọng nói ngọt ngào:
- Chào nàng Song Ngư, ngày hôm nay của nàng thế nào ?
Dũng quay đầu lại, lập tức nheo mắt.
Lại là cái tên lùn tịt lúc nãy Mục Anh, với dáng đi khệnh khạng và khuôn mặt đầy tự tin không đúng chỗ, đang tiến lại gần Song Ngư như thể hắn là công tử hào hoa trong tiểu thuyết.
Dũng khẽ nhíu mày, thì thầm:
- Lại là tên chém gió kia nữa...
Nhìn thấy hân tự nhiên mình ngứa mắt ghê...
Thế nhưng, chưa kịp làm gì thì Song Ngư đã hành động trước.
Bụp!
Cô lao thẳng tới, tung một cú lên gối chính xác ngay bụng dưới của Mục Anh.
Tên này lập tức gập người lại, hai mắt trợn trừng, mặt tím như bạch tuộc bị đâm.
Dũng sững sờ.
Hình ảnh cô gái dịu dàng, e thẹn vừa nãy trong đầu cậu gần như... biến mất.
Cậu há hốc miệng, tay chỉ vào Song Ngư:
- Trời đất!
Cái gì bạo lực dữ vậy!?
Chưa dừng lại, Song Ngư lạnh lùng đá thêm một cú nữa khiến Mục Anh văng tới chỗ Thủy Ngư.
Anh trai cô chỉ mỉm cười nhàn nhạt, không nói một lời.
Anh vụt lao tới, bắt gọn Mục Anh như xách một con cá trê đang giãy.
- Bắt được rồi
Thủy Ngư nói, rồi nắm cổ áo Mục Anh nhảy lên mái nhà gần đó.
Trước ánh mắt kinh ngạc của người dân, anh móc ngọn giáo từ sau lưng, xiên thẳng qua... chiếc quần ngoài của Mục Anh, cắm chặt vào cây cột gỗ.
Thế là Mục Anh bị treo ngược lên, quần ngoài rách toạc, để lộ chiếc quần lót sọc hồng phấp phới trước gió biển.
- AAAAAA!!
Cứu tôi!!
Thả em xuống đi, anh vợ ơi!!
Em xin lỗi mà!!
Tiếng gào thét của hắn vang khắp bến cảng, khiến đám trẻ con phá lên cười, người lớn thì gật gù: "Đáng đời!"
Dũng đứng dưới, miệng há hốc chưa khép lại được:
- Nè nè... làm thế có ác quá không vậy!?
Song Ngư đứng cạnh cười khúc khích, tay che miệng như không hề cảm thấy áy náy:
- Cho hắn phơi nắng chút cho bớt mộng mơ, tỉnh ra thì tốt hơn hí hí~
Thủy Ngư nhảy nhẹ xuống từ mái nhà, phủi tay như vừa hoàn tất một nghi thức đơn giản rồi quay sang Dũng, giọng vẫn bình thản:
- Cậu có muốn ăn cá nướng không?
Coi như quà làm quen đi.
Dũng nghe vậy thì mắt sáng rỡ, tất cả nỗi bối rối vừa rồi tan biến:
- Ồ, thế thì quá tốt rồi!
Ăn luôn!
Giữa lúc không khí bên bếp than đang rôm rả với tiếng cá nướng xèo xèo, tiếng cười nói vui vẻ vang vọng khắp khu chợ bến cảng, thì bất chợt một người ngư dân từ phía cầu cảng hớt hải lao tới, vừa chạy vừa hét toáng lên:
- Mọi người, không ổn rồi!
Mục Hoằng...
Mục Hoằng...
Hắn đã trở về rồi!!!
Âm thanh đó như một cơn sóng dữ xé toang sự bình yên.
Cả khu bến cảng lập tức chìm vào sự im lặng chết người rồi nhanh chóng vỡ vụn trong hoảng loạn.
Người dân ai nấy tái mặt, bỏ hết đồ đạc, kẻ kéo vợ, người kéo con chạy vào trong nhà, đóng sầm cửa lại.
Song Ngư đổ mồ hôi lạnh, giọng run rẩy:
- Anh... tính sao đây?
Thủy Ngư nghiến răng, vẻ mặt bỗng chốc trở nên nặng trĩu:
- Không ngờ... hắn lại trở về vào đúng lúc này...
Ánh mắt anh liếc nhìn Song Ngư rồi quay sang Dũng.
Anh vội nói:
- Em ở yên trong nhà!
Anh phải đi thả tên Mục Anh đó ra, nếu không... càng rắc rối thêm.
Dũng lúc này hơi ngạc nhiên, hỏi:
- Khoan đã, tên Mục Hoằng đó...
đáng sợ tới vậy sao?
Song Ngư quay sang, giọng cô nhỏ đi nhưng trầm hẳn:
- Hắn ta... là ác mộng của làng này.
Trời sinh sức mạnh quái dị, lại thêm bản tính hung bạo.
Anh tôi từng bị hắn đánh suốt thời niên thiếu.
Còn tôi... năm nào hắn cũng ép buộc phải cưới em trai hắn, chính là cái tên ngốc Mục Anh đó.
Cô nuốt khan một cái, tiếp tục:
- Ba năm trước hắn lên Kinh Đô ứng tuyển.
Trước khi đi còn tuyên bố nếu không thành "kẻ mạnh nhất", hắn sẽ không quay về.
Ai ngờ...
Bỗng nhiên, một luồng ngoại lực màu đen mạnh mẽ tựa cơn lốc quét qua khắp bến cảng.
Không khí bỗng chốc nặng nề đến mức nhiều người ngã vật xuống vì ngộp thở.
Bịch!
Một bóng người to lớn đáp xuống mặt đất như thiên thần sa xuống... hoặc là ác quỷ trỗi dậy.
Kẻ đó... nhổ một bãi nước bọt xuống đất rồi phán, giọng khàn đặc và kiêu ngạo:
- Tch... lại cái bến cảng mục nát này...
Ba năm trôi qua mà vẫn chẳng có gì thay đổi.
Dũng nhìn qua khe cửa sổ, ánh mắt đanh lại.
Một người đàn ông cao lớn lực lưỡng, cơ bắp cuồn cuộn như thú dữ, mái tóc buộc cao, ánh mắt như lưỡi dao xé toạc người đối diện.
Dũng thầm nghĩ, mồ hôi túa ra:
- Mình mà dính một đòn của hắn chắc... gãy cổ chết mất...
Lúc này, Mục Anh được thả ra, tay vẫn còn ôm mặt đau điếng nhưng thấy anh trai liền lật đật chạy tới:
- Huynh ơi! huynh đã trở thành người mạnh nhất rồi đúng không!?
Đệ biết mà...
BỐP!!!
Một cú tát trời giáng giáng thẳng vào mặt Mục Anh, khiến hắn bay như bị đạn bắn, rụng vài cái răng, nằm sõng soài trên đất rên hừ hừ.
Mục Hoằng, gằn giọng giận dữ:
- Thằng ăn hại!
Đừng nhắc đến cái chuyện đó trước mặt tao!!
Thủy Ngư lúc này cầm đinh ba, từ từ bước ra, mắt không rời Mục Hoằng:
- Mày đánh em mày kiểu đó luôn à?
Mục Hoằng liếc nhìn:
- Đó là cách tao dạy dỗ nó.
Mà này... em gái mày đã kết hôn với thằng em tao chưa?
Thủy Ngư siết chặt cán đinh ba:
- Sẽ không bao giờ có vụ đó đâu thằng não cơ à!
Mục Hoằng nở một nụ cười méo mó, trợn mắt nhìn Thủy Ngư nói:
- Tao đã nói rõ rồi mà.
Khi thằng Mục Anh 17 tuổi thì sẽ cưới Song Ngư.
Bộ mày không coi lời nói của tao ra gì hả?
Thủy Ngư gằn từng chữ:
- Nghe kỹ đây.
Đã ba năm trôi qua, tao... không còn là thằng nhóc để mày muốn đánh là đánh.
Nếu mày vẫn nghĩ mình mạnh hơn tao, thì lên đây!
Mục Hoằng bật cười, tiếng cười vang vọng như sấm giữa trời quang:
- Ha ha ha!
Mày nói chuyện có vẻ tự tin đấy!
Tao cũng đang muốn tìm đứa nào để trút giận đây!
Dứt lời, hắn giang hai tay, bước lên một bước, đôi chân băng ra thế trận như mãnh hổ chuẩn bị vồ mồi.
Còn Thủy Ngư, hai chân cắm xuống đất, tay siết đinh ba, mũi giáo chỉ về phía trước, sẵn sàng nghênh chiến.
Lúc này, toàn thân Mục Hoằng bắt đầu tỏa ra một luồng ngoại lực màu đen.
Khí thế từ người hắn cuồn cuộn như sóng thần như một con hổ đang thèm khát nhìn con mồi trước mặt mình.
Mục Hoằng cười lớn, giọng vang như tiếng sấm vỡ trời:
- Ha ha ha!
Thằng ngư dân rách kia, mày còn chưa mở được ngoại lực, thế mà cũng bày đặt khiêu chiến với tao?
Đúng là tự tìm đường chết!
Dũng nấp sau cửa, ánh mắt đầy lo lắng nhìn ra:
- Thủy Ngư... thật sự muốn đối đầu với hắn sao?
Với sự chênh lệch sức mạnh này thì... cậu ta không có cửa thắng!
Chưa kịp suy nghĩ thêm, Thủy Ngư đã quát lớn, vung cây đinh ba lao thẳng tới Mục Hoằng như một mũi thương nhọn xé gió.
Mục Hoằng nhếch mép cười, dùng tay không đỡ thẳng cú đâm.
Bốp!
Nhưng đúng lúc tay sắp chạm đinh ba, Thủy Ngư xoay người né sang phải, tránh được đòn phản công đầu tiên.
Tuy nhiên, Mục Hoằng đã quá quen với chiêu trò này, hắn bất ngờ đổi hướng, tung ra một cú chỏ từ hông.
ẦM!!
Thủy Ngư lãnh trọn cú đánh, bị thổi bay như một bao cát, đập vào một gian hàng cá khô ven đường.
Tiếng gào đau đớn vang lên giữa đám gỗ gãy nát:
- Aaaaaa!!
Mục Hoằng tiến tới, giọng khinh thường:
- Hừ!
Chỉ có vậy thôi sao?
Mà cũng dám lớn giọng với tao à?
Bất ngờ, từ trong nhà, Song Ngư lao vụt ra với tốc độ cực nhanh, hai tay cầm hai cây đao nhỏ, lao tới như gió bão, liên tục tung những nhát chém về phía Mục Hoằng.
Dũng há hốc mồm trong ngạc nhiên:
& Hả!?
Cô bé ra khỏi nhà từ lúc nào vậy!?
Sao mình không thấy!?
Cheng!
Cheng!
Véo!
Từng nhát đao của Song Ngư đều nhanh và dứt khoát, thể hiện kỹ thuật không tồi.
Nhưng Mục Hoằng chỉ cần nghiêng người, bước nửa bước hoặc hất tay nhẹ, là toàn bộ đòn đều chệch hướng.
Rồi hắn vươn tay chộp lấy tóc Song Ngư, giơ cô lên cao như đang nắm một con búp bê.
- Con nhỏ hỗn láo!
Tao tiễn mày sớm một đoạn cho rảnh nợ!
Ngay khoảnh khắc ấy, Thủy Ngư lết khỏi đống đổ nát, phóng cây đinh ba với tất cả sức lực về phía Mục Hoằng.
Nhưng Mục Hoằng chỉ khẽ hất tay khiến cây đinh ba bay ngược lại, ghim thẳng xuống sàn gỗ cách đó vài thước.
- Quá yếu!
Thủy Ngư gào lên, ánh mắt giận dữ:
- THẢ EM GÁI TAO RA!!!
Anh lao tới, bất chấp thương tích, nhưng vừa đến gần thì...
Bốp!!
Một cú đấm trời giáng đập thẳng vào đỉnh đầu Thủy Ngư.
Tiếng nứt vang lên trong không khí.
Anh gục ngay xuống đất, nằm co người, ôm đầu, máu chảy từ thái dương.
Mục Hoằng sau đó ném Song Ngư như vứt rác sang một bên, cơ thể cô va mạnh vào cột đá, rơi xuống đất trong tiếng rên đầy đau đớn.
Cô cố gắng gượng dậy, nhưng cả thân thể chỉ còn run rẩy từng nhịp.
Dũng siết chặt tay, cả người toát mồ hôi lạnh, lồng ngực phập phồng như có ngọn lửa đang âm ỉ:
- Chết tiệt... mình... mình có nên ra trận không đây?
Nếu không ra, hai người họ sẽ...
Mục Hoằng đứng giữa hai anh em nhà Ngư đang nằm bất động, ánh mắt ngạo nghễ, mái tóc tung bay trong làn ngoại lực xanh lục u ám.
Hắn cười lớn như điên dại, từng lời vang vọng khắp bến cảng:
- HA HA HA!!!
Cái cảm giác kẻ khác nằm dưới chân mình, thật là...
THÍCH THÚ!!!
Trong lúc Mục Hoằng còn đang ngửa cổ cười cuồng ngạo, cho rằng không ai dám cản bước, một luồng gió xé trời bất ngờ lao đến từ trên cao.
Uy Dũng đã tung mình lên trời, từ lòng bàn tay xuất hiện một luồng chưởng lực hình rồng vàng, rống lên phẫn nộ rồi lao thẳng xuống đầu Mục Hoằng.
ẦM!!!
Tiếng nổ vang dội trời đất.
Đất đá văng lên, các tấm ván gỗ xung quanh bị xé nát, một cột khói bụi bao phủ lấy khu vực va chạm.
Dũng đáp xuống đất, còn chưa kịp mừng rỡ thì chợt sững người:
- Đùa à...?
Khi bụi tan, Mục Hoằng vẫn đứng yên đó, tay phải đưa lên đỡ thẳng chưởng lực, không hề có một vết thương.
Hắn cười nhếch mép, gằn giọng:
- Còn chiêu nào khác không, thằng nhãi?
Ngay sau đó, tay trái của hắn vươn ra, chộp lấy cánh tay của Dũng một cách chuẩn xác khi cậu vừa đáp đất.
- Graaaaahhh!!
Lực bóp của Mục Hoằng như gọng kìm thép, khiến xương tay của Dũng kêu lên răng rắc.
Mặt cậu tái mét vì đau, mồ hôi túa ra, răng nghiến chặt:
- Không ổn rồi... hắn sẽ bóp nát tay mình mất!!
Dũng tính dùng tay còn lại, tung một quyền vào ngực Mục Hoằng nhưng...
- TÁT THIÊN!!
Bốp!!!
Một cái tát từ cánh tay khổng lồ của Mục Hoằng đập thẳng vào mặt Uy Dũng.
Âm thanh vang lên như xương vỡ trong gỗ mục.
Cú tát này không chỉ làm vỡ phần xương gò má, quai hàm, mà còn tạo ra một luồng sóng va chạm khủng khiếp, khiến toàn bộ các gian hàng gần đó bị thổi bay, cửa sổ rung bần bật, người dân phía xa cũng ngã dúi dụi vì dư chấn.
Dũng bay văng ra xa, đập mạnh xuống đất, nằm bất động giữa sân bến cảng.
Máu từ miệng tuôn ra thành dòng, nhỏ xuống từng nhịp theo hơi thở yếu ớt.
Trong cơn choáng váng, Dũng thầm nghĩ:
- Toang... rồi... toàn bộ... xương mặt của mình... gãy hết rồi...
Không thể nhúc nhích...
Tên này... là ác mộng tồi tệ nhất từ trước tới giờ...
Chưa kịp hoàn hồn, Mục Hoằng lại lao đến, tung một cú đá như trời giáng vào thân thể Dũng đang nằm bất lực.
- ĐOÀNG!
Nhưng đúng lúc đó
Song Ngư từ phía bên kia, lảo đảo lao tới, dùng thân mình đỡ lấy cú đá thay Dũng.
ẦM!!
Hai người bị thổi văng ra hai hướng, máu văng tung tóe, loang đầy mặt sàn gỗ cũ kỹ.
Cả bến cảng chìm trong im lặng chết chóc.
Chỉ còn tiếng thở nặng nề của Song Ngư và Uy Dũng, cùng tiếng bước chân chậm rãi của Mục Hoằng tiến về phía họ, như tử thần đến gõ cửa.
Song Ngư nằm thoi thóp trên sàn gỗ, máu từ trán nhỏ từng giọt xuống má, đôi mắt cô nhìn về phía Dũng đầy lo lắng và bất lực.
Trong đầu cô chỉ còn một dòng suy nghĩ:
"Tức chết đi được...
Nếu tên đó không quá nhanh...
Mình đã có thể ôm anh Dũng lăn khỏi cú đá đó rồi..."
Đúng lúc ấy
Thủy Ngư:
- Nè Mục Hoằng!
Xuống đây đánh với tao nè!!
Thủy Ngư đã đứng dậy, trên người vẫn còn rất nhiều thương tích.
Anh nhảy phắt xuống một con thuyền nhỏ neo ở gần, gương mặt không còn chút sợ hãi, chỉ còn sự quyết tâm liều chết.
Mục Hoằng liếc nhìn, nhếch mép cười khinh miệt, rồi phi thân xuống thuyền, đáp nhẹ như một con mãnh thú.
Mục Hoằng lẩm bẩm trong đầu, ánh mắt bắt đầu cảnh giác hơn:
"Tên này có vẻ giỏi thủy chiến... mình hơi chủ quan khi nhảy xuống đây..."
Thủy Ngư trầm mình xuống nước, thân hình lướt đi như cá, mắt quan sát mọi chuyển động.
Anh ẩn nấp, chờ sơ hở... thì đột nhiên một luồng đau nhói truyền lên từ ngực.
"Khục...!!"
- Anh ói máu, nhưng không thể mở miệng vì đang ở dưới nước.
Thủy Ngư thầm nguyền rủa chính mình, rồi nghiến răng bơi thật mạnh lao lên.
Vút!
Một con dao nhỏ trong tay xé nước, đâm tới ngay bụng Mục Hoằng, nhưng tên đó đã cảm nhận được sát khí, lập tức nhảy lùi ra sau, thoát hiểm trong gang tấc.
Không chần chừ, hắn nắm đầu Thủy Ngư, rồi ném mạnh anh lên sàn gỗ phía trên, thân thể va mạnh xuống ván, để lại một vệt máu dài.
Song Ngư hét lên, bò lê về phía anh mình:
- Anh trai!!
Mục Hoằng cười như điên:
- Ha ha ha!!
Một lũ phế vật!
Hắn phi thân lên lại boong tàu, tiến sát Thủy Ngư đang hấp hối, giơ nắm đấm lên như chuẩn bị kết liễu thì...
Soạt!
Một thanh kiếm chắn ngang!
Kẻ ngăn chặn Mục Hoằng không ai khác chính là Mục Anh, người em trai yếu đuối của hắn
Mục Anh đang run lẩy bẩy, đứng chắn anh trai mình.
- Dừng... lại đi anh trai...
Mục Hoằng cau mày, mặt sa sầm, giọng như gầm:
- Mày... muốn phản anh mày à?
Mục Anh:
- Không... em chỉ... chỉ là... nếu anh cứ tiếp tục... họ sẽ...
Bốp!!!
Một cú tát trời giáng được tung ra!
Nhưng không trúng.
BÙM!!
Gió xoáy lên một vòng!
Dũng thân ảnh đã lành lại phần lớn, như sấm chớp lao tới, dùng tay chặn cú tát giữa không trung.
Cánh tay anh vẫn còn rớm máu, khuôn mặt bầm dập, nhưng ánh mắt đã bừng lên lửa chiến đấu.
Sở dĩ cậu có thể hồi phục được phần lớn vết thương là nhờ vào hai kỹ năng:
+ Mộc Long Hồi: Nhờ vào năng lượng thiên nhiên nó có thể giúp cậu hồi phục mô và xương.
+ Thủy Long Hậu: Làm dịu đau đớn và hồi phục nội thương.
Dũng cười nhẹ trong hơi thở nặng nhọc nhìn Mục Hoằng:
- Tao vẫn chưa thua đâu...
Mục Hoằng...
Dũng sau đó quay đầu lại nhìn Mục Anh, khuôn mặt vẫn còn bầm dập nhưng lại nở một nụ cười nhẹ.
Cậu giơ ngón tay cái lên, tạo thành biểu tượng "like".
Cậu nói nhỏ, chỉ đủ để Mục Anh nghe được:
- Làm tốt lắm, nhóc.
Thủy Ngư lúc này dù đang thở dốc, nhưng anh vẫn nhìn thấy phía xa có một người dân lén mở hé cửa quan sát.
Anh ra ám hiệu, chỉ tay xuống rồi chắp hai tay như vái, bảo người đó đi gọi thầy lang đến gấp.
Dũng gầm lên, cả người lao thẳng tới như tia sét, lòng bàn tay tỏa ra luồng điện màu tím pha ánh lam,
"Lôi Long Chấn!"
Ầm!!
Một luồng điện nổ ra dữ dội khi Dũng chạm tay vào cánh tay phải của Mục Hoằng.
Mục Hoằng run bần bật, cả cánh tay phải tê liệt!
Hắn gào lên, mắt trợn ngược vì bất ngờ:
- Cái chiêu éo gì vậy?!
Không bỏ lỡ cơ hội, Dũng chụp lấy tay trái Mục Hoằng, vận sức hét lớn:
- Thiên Long Đoạt!!
Một kỹ năng hiếm có cho phép hút lấy ngoại lực của đối thủ.
Cả người Mục Hoằng giật lên như bị rút cạn khí lực.
Một phần lớn ngoại lực màu xanh lá chảy ngược vào cơ thể Dũng, kèm theo những tia điện văng ra như tia lửa.
- GRAAAHHH!!!
Mục Hoằng gào lên, tay còn lại vung thật mạnh, quất Dũng bay văng như viên đá đập vào cột gỗ gần đó.
Dũng lăn xuống đất, mặt mũi bầm dập, nhưng cười nhếch môi:
"Không sao... mình đã lấy kha khá ngoại lực của hắn rồi..."
Mục Hoằng đứng loạng choạng, sắc mặt tái đi, cơ thể đổ mồ hôi lạnh.
Ngoại lực của hắn...
đã bị suy giảm trầm trọng.
Dũng gồng người, vận nội lực, triệu hồi kỹ năng kế tiếp:
- Dịch Long Tiễn!!
Một mũi tên bằng lửa rực bay thẳng như ánh sáng bùng phát về phía Mục Hoằng.
Mục Hoằng né được, nhưng các hạt lửa nhỏ bám vào người hắn, bắt đầu cháy lên rừng rực, từng mảng áo bị thiêu rách, da thịt cháy sém.
Dũng lướt tới, cậu dồn toàn bộ ngoại lực hội tụ vào cánh tay phải.
- Long Quyền!!
Cú đấm vung ra thẳng mặt Mục Hoằng.
Mục Hoằng cũng hét lên, dồn chút lực cuối cùng tung ra chiêu TÁT THIÊN.
Hai chiêu va chạm vào nhau
ẦM!!!
Một cơn sóng xung kích khủng khiếp phát ra, cả khu chợ như nổ tung!
Dũng văng ra, cánh tay gần như gãy rời, mắt nhắm nghiền, nằm bất tỉnh, máu tuôn như suối.
Mục Hoằng vẫn còn đứng, nhưng toàn thân bê bết máu, run rẩy như sắp đổ.
Đúng lúc ấy, Thủy Ngư và Mục Anh, cả hai không chần chừ, cầm giáo và kiếm xông tới.
Mục Hoằng định vung tay đánh trả, nhưng sững lại.
Hắn không thể cử động.
"Cái gì?!"
Hóa ra đòn Long Quyền kết vừa rồi của Dũng đã làm liệt dây thần kinh, khiến hắn mất kiểm soát tạm thời toàn thân.
Thủy Ngư hét lên:
- Kết thúc rồi!
Mục Hoằng
Cả hai đâm mạnh vũ khí xuyên qua bụng Mục Hoằng, găm sâu, rồi đồng thời đẩy mạnh
ẦM!!
Cơ thể to lớn của Mục Hoằng rơi xuống biển, bị kéo theo bởi chính trọng lượng của thương và kiếm.
Nước biển nhuốm đỏ.
Từng vòng xoáy chầm chậm... rồi lặng im.
Thủy Ngư ngồi sụp xuống, mồ hôi túa ra như tắm, tay vẫn run:
- Xong rồi...
Mục Anh nhìn theo những gợn nước đỏ, đôi mắt đỏ hoe, khẽ thì thầm:
- Em xin lỗi... anh trai...
Lúc ấy, tiếng guốc vang lên lạch cạch giữa đám đông đang hoảng loạn.
Một người đàn ông mặc quen thuộc xuất hiện, điềm tĩnh bước tới, giọng trầm khàn:
- Ai cần chữa trị trước?
Người đó không ai khác chính là Độc Y Han Phúc.
Han Phúc lúc này nhìn xung quanh, ánh mắt sắc lẹm quét qua bốn người đang nằm sõng soài giữa sàn, máu me bê bết.
Anh nhướn mày một cách... tỉnh rụi:
- Gì đây?
Ở đây mở hội thi đấu võ lâm mà không mời tao à?
Nhưng khi nhìn thấy Dũng đang nằm với cái đầu đầy máu, Han Phúc bật cười:
- Trời đất... thằng này đi tới đâu cũng bị người ta đánh cho nằm be bét vậy trời?
Đám nào cũng thấy mặt nó!
Không chậm trễ, Han Phúc lập tức vận dụng toàn bộ kiến thức y thuật đỉnh cao, gọi người dân hỗ trợ khiêng cả bốn người vào trong, bắt đầu băng bó, cầm máu, nắn gân, xoa huyệt, trích độc, thậm chí còn dùng cả kim châm đả thông huyệt đạo.
Dù nổi danh với độc dược, Han Phúc thật ra giỏi toàn diện, và nếu so với Thu Phương thì có lẽ anh ta cao hơn cỡ hai bậc về khoản trị thương.
Một tuần sau...
Trời vừa tờ mờ sáng, Dũng khẽ động đậy mí mắt, gượng mở mắt ra trong tiếng sóng biển xa xa.
Cơ thể cậu băng bó kín mít, phần miệng cũng không ngoại lệ, chỉ phát ra âm thanh ú ớ.
- Ưm...
Ưmmm...
Từ bên cạnh, Han Phúc đang nhai một miếng khô cá, vừa liếc qua thấy Dũng đã tỉnh,anh ta cười nói:
- Ồ, tỉnh rồi à, trâu bò thiệt.
Người thường mà ăn nguyên combo như mày thì giờ chắc đang nằm trong... quan tài gỗ lim rồi.
Uy Dũng:
- Ưm...
Ưm...
Han Phúc:
- Không cần cảm ơn!
Mày nghĩ tao không hiểu tiếng "Ưm" hả?
Tao chữa cho mày còn không tính tiền đấy.
Uy Dũng
- ƯMMM...
ƯMMMM!!
Han Phúc
- Ờ, hình như tính tới giờ là mày hôn mê tròn bảy ngày thì phải.
Uy Dũng:
- Ưm...
ƯMMMMMMMM!!!
Han Phúc:
- Rồi rồi, yên tâm, tao đã kêu người gửi thư cho Ma ge Lăng rồi, kể hết mọi chuyện đã xảy ra với mày vào bảy ngày trước.
Ở góc nhà, Song Ngư đang lau dao gọt trái cây, nghe Han Phúc nói chuyện mà sửng sốt nghĩ thầm:
"Ủa, sao ảnh hiểu hết cái 'Ưm ưm' đó hay vậy trời..."
Đúng lúc đó, cánh cửa bật mở, Thủy Ngư và Mục Anh đi vào, người xách giỏ cá, người tay cầm cây giáo đánh cá cười hớn hở.
Thủy Ngư reo:
- Bọn anh về rồi đây!
Mục Anh cười rạng rỡ rồi ôm chầm lấy Song Ngư khiến Dũng trợn mắt:
- Ta về rồi, nương tử!
Cá đầy giỏ luôn!
Han Phúc lắc đầu cười:
- Hay lắm, có cơm ăn rồi.
Mày ăn không Dũng?...
À quên, mày bị vậy sao ăn được, haha!
Dũng ú ớ phản ứng:
- Ưmm...
Ưmmm...
Thủy Ngư nhìn Dũng bất ngờ nói:
- Ủa, cậu tỉnh rồi hả?
Uy Dũng:
- Ưm...
Ưm.
Mục Anh khoe khoang:
- Hôm nay ta với anh nàng bắt được 17 con cá lận!
Cá ngát luôn đó!
Dũng tiếp tục trợn mắt ngỡ ngàng toàn tập chỉ về phía Mục Anh:
- Ưm...Ưmm
Han Phúc thấy biểu cảm đó liền gãi đầu cười, kể lại:
- Trong trận chiến với tên Mục Hoằng đó, Mục Anh liều mình cứu Thủy Ngư, điều này khiến cả hai anh em họ cảm động.
Cuối cùng...
Song Ngư đã chấp nhận tên Mục Anh đó rồi, họ chuẩn bị cưới luôn.
Dũng nghe tới đây, đầu óc choáng váng... rồi ngất xỉu lần hai.
Cuộc chiến ở Bến Cảng Cá Sấu đã kết thúc.
Dũng không chỉ thoát chết trong gang tấc mà còn kết giao thêm ba người bạn mới, và có lẽ cậu cần thêm nhiều ngày để hồi phục hoàn toàn trước khi rời bến cảng này...
Hết Chương 20