[BOT] Wattpad
Administrator
- Tham gia
- 25/9/25
- Bài viết
- 97,402
- Điểm tương tác
- 0
- Điểm
- 0
Anh Hùng Thời Loạn: 108 Chòm Sao Tinh Tú
Chương 40: Lễ Hội Thương Mại
Chương 40: Lễ Hội Thương Mại
Chương 40: Lễ Hội Thương Mại
Cuối cùng thì ngày ấy cũng đã đến, ngày mà gần như toàn bộ dân chúng Kinh Đô mong chờ suốt cả năm.
Lễ Hội Thương Mại.
Và như lời hứa trước đó, Thu Phương đã đồng ý cùng Liêu Tất tham dự lễ hội.
Đi sau hai người là gồm có Chu Bá Thông, Kỵ Sĩ Lục, Võ Tòng, Thời Thiên và U Bình, hai tên sát thủ đi theo có nhiệm vụ bảo vệ an toàn cho Thu Phương và Liêu Tất.
Kỵ Sĩ Lục khẽ lẩm bẩm:
- Không ngờ chúng ta lại phải đi cùng kẻ đã sát hại thị trưởng...
Chu Bá Thông gật đầu:
- Tao cũng cùng suy nghĩ với mày, Cá Sấu à.
Thời Thiên nghe vậy thì cau mày, liếc cả hai:
- Nếu không vì công tử họ Liêu, thì hai người đã sớm bỏ mạng trong tay ta rồi.
Phía trước, Liêu Tất đang tỏ ra vô cùng vui vẻ khi được đi bên cạnh người con gái mình yêu.
Nhưng trái lại, Thu Phương có vẻ hoàn toàn dửng dưng, chẳng mảy may quan tâm đến sự hiện diện của Liêu Tất.
Trong lòng Liêu Tất thầm nghĩ:
"Thu Phương có vẻ dường như không vui...
Mình phải làm gì đó để thay đổi bầu không khí này mới được."
Trong khi đó, U Bình nghiêng người thì thào với Thời Thiên:
- Nè, bao giờ thì ra tay?
Thời Thiên đáp lại ngắn gọn:
- Cứ từ từ.
Kỵ Sĩ Lục và Chu Bá Thông thấy hai kẻ sát thủ rì rầm với nhau thì lập tức cảnh giác.
Kỵ Sĩ Lục khẽ thì thầm:
- Chúng định giở trò gì?
Chu Bá Thông nheo mắt:
- Chưa rõ, nhưng tốt nhất không được lơ là.
Giữa lúc bầu không khí căng như dây đàn, một giọng mời chào lan ra từ phía lầu xanh ven đường.
Tú bà đứng ở cửa, nhiệt tình vẫy gọi:
- Mời các công tử ghé vào, bảo đảm tiền nào của nấy, khoái lạc như thần tiên!
Võ Tòng, vốn từ nhỏ sống giữa núi rừng, chưa từng nghe đến "lầu xanh" là gì, liền ngây ngô hỏi:
- Mọi người, chỗ đó là gì thế?
Kỵ Sĩ Lục cười mỉm, chợt lóe lên một ý tưởng trêu chọc:
- Đó là nơi thần tiên trần thế đấy.
Vào đó, chỉ cần bỏ tiền là được ăn uống thỏa thích, hưởng cảm giác lâng lâng như tiên cảnh.
Cậu có muốn vào thử không?
Võ Tòng:
- Hả!?
Có chứ!
Muốn muốn!
Kỵ Sĩ Lục bèn dúi cho Võ Tòng túi tiền của mình:
- Nhớ lên tầng cao nhất nhé!
Ở đó mới là thiên đường thật sự.
Không chút nghi ngờ, Võ Tòng hí hửng lao thẳng vào lầu xanh.
Chu Bá Thông ngạc nhiên gọi với:
- Êi!
Mày làm cái gì vậy, Cá Sấu?
Kỵ Sĩ Lục nhún vai, cười đểu:
- Cho nó nếm mùi đời tí thôi, có gì to tát đâu!
Ngay lúc đó, phía trước, Liêu Tất phát hiện vẻ mặt của Thu Phương vẫn lạnh nhạt, liền âm thầm ra một ám hiệu.
Bất ngờ từ đâu đó, hàng loạt mũi kim nhọn xé gió lao thẳng về phía Thu Phương!
Liêu Tất nhanh như chớp đẩy cô ra, né được đòn tấn công trong gang tấc.
Cảnh tượng khiến đám đông xung quanh hoảng loạn bỏ chạy.
Chu Bá Thông lập tức rút kiếm, quát:
- Bảo vệ tiểu thư!
Kỵ Sĩ Lục ngước lên một mái nhà gần đó, mắt hắn chợt trợn lớn:
- Là ả ta!
Chính ả là kẻ đã phóng kim!
Trên mái nhà, một người phụ nữ đeo mặt nạ đang đứng lặng lẽ, bộ áo choàng tung bay theo gió.
Không ai khác, đó chính là Nguyễn Luyến, biệt danh Kim Tố Đại Tẩu đệ tam sát thủ dưới trướng Liêu Tất và Thanh Liêm, nay bất ngờ xuất hiện giữa lòng Kinh Đô náo nhiệt...
Vài ngày trước lễ hội, Liêu Tất đã triệu tập một cuộc họp kín với nhóm sát thủ thân cận của mình.
Khi mọi người đã có mặt đầy đủ, hắn nhìn quanh rồi vào thẳng vấn đề:
- Ta muốn các ngươi nghĩ dùm ta... làm cách nào để Thu Phương thích ta?
Cả phòng im lặng trong giây lát.
Rồi Thời Thiên, với ánh mắt tinh quái, nhếch môi đề xuất:
- Mọi cô gái đều mê người đàn ông của mình mạnh mẽ.
Chỉ cần ngài cho cô ấy thấy mình dám xả thân cứu người trong cơn nguy hiểm... là đảm bảo tim nàng rung động ngay!
Liêu Tất hứng khởi hỏi lại:
- Vậy... ta phải làm gì?
Thời Thiên cười khẩy:
- Đơn giản thôi.
Chúng tôi sẽ dàn cảnh tấn công giả.
Một người trong bọn tôi giả làm kẻ địch muốn giết Thu Phương, ngài sẽ bất ngờ "xuất hiện anh dũng", ra tay giải cứu.
Cứ như trong truyện tình cảm ấy, không thoát được đâu.
Liêu Tất đập bàn cái rầm:
- Ý kiến hay đấy!
Nguyễn Luyến, việc này giao cho ngươi!
Nguyễn Luyến cúi đầu:
- Tuân lệnh.
Và thế là màn kịch được dàn dựng.
Trong lòng Liêu Tất lúc này, hắn cười thầm, ánh mắt sáng rực:
"Đây chính là thời khắc để ta tỏa sáng!"
Từ trên mái nhà, Nguyễn Luyến bất ngờ lao xuống như một cơn gió, hai tay cầm đôi đoản đao lóe sáng.
Mục tiêu rõ ràng: Thu Phương.
Chu Bá Thông lập tức hét lớn:
- Đừng hòng lại gần!
Ông ta vung kiếm chém về phía Nguyễn Luyến, nhưng ả sát thủ lách người điêu luyện tránh được đường kiếm, rồi nhanh như chớp quét một đao vào bụng Chu Bá Thông, khiến ông ta lảo đảo, tiếp đó là một cú đá như trời giáng khiến ông văng ra xa!
Liêu Tất bàng hoàng:
- Hả!?
Chờ đã, đây chỉ là diễn thôi mà!?
Nhưng Nguyễn Luyến lúc này lại gào lên:
- Chết đi, thằng khốn!
Lưỡi đao sắc lẹm sắp sửa bổ xuống đầu Liêu Tất thì Uy Dũng bất ngờ từ phía sau lao tới, gầm lên một tiếng, rồi tung ra một chưởng mang hình rồng vàng rực rỡ đánh thẳng vào Nguyễn Luyến!
ẦM!!!
Nguyễn Luyến trúng đòn, thân thể bị đẩy văng ra xa, miệng phun máu, trừng mắt:
- Là tên khốn nào!?
Dũng không nói không rằng, xông tới tấn công dồn dập.
Dù không dùng vũ khí, nhưng từng cú đấm của anh như tựa như rồng.
Nguyễn Luyến chống đỡ không nổi, bị ép lùi liên tục, cuối cùng dính một đòn quyền cực mạnh vào ngực.
BỊCH!
Cô ta rên lên, thân hình va vào bức tường rồi lảo đảo rút lui, biết mình không phải đối thủ.
Liêu Tất đứng ngẩn người, vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Dũng quay sang Thu Phương, nhẹ giọng hỏi:
- Cô không sao chứ?
Thu Phương thở phào nhẹ nhõm khi thấy người vừa cứu mình:
- Ha...
Dũng!
May quá cậu đến kịp!
Lúc này, Thời Thiên và U Bình cũng vội chạy tới bên Liêu Tất.
Thời Thiên hạ giọng, sốt ruột:
- Ngài còn chờ gì mà chưa ra tay?
Để tên kia chiếm hết công lao rồi kìa!
Bốp!
Liêu Tất tức tối đập ngay một cú vào đầu Thời Thiên:
- Hành động cái đầu ngươi!
Suýt chút nữa ta mất mạng thật rồi đấy!
Thời Thiên ôm đầu, mếu máo:
- Ơ... kịch bản không phải như vậy mà?
Liêu Tất nghiến răng:
- Con nhỏ Nguyễn Luyến chết tiệt!
Giám phản ta à?
Nhất định ta sẽ không tha cho nó!
Thời Thiên, mau gọi Công Thành, Đệ Nhất Sát Thủ đuổi theo bắt sống con ả đó cho ta!
Thời Thiên:
- Dạ rõ!
Ở bên kia, Dũng bước tới bên Chu Bá Thông đang bị thương:
- Nè, Kỵ Sĩ Lục, mau đưa ông ấy đi trị thương đi.
Kỵ Sĩ Lục gật đầu:
- Được thôi.
Còn ngươi, nhớ bảo vệ tiểu thư cho đàng hoàng đấy!
Thu Phương quay lại, ánh mắt đầy xúc động nhìn Dũng:
- May mà có cậu... nếu không thì tôi đã... tôi đã chết thật rồi...
Dũng nở một nụ cười nhẹ:
- Cũng hên thôi.
Thu Phương nhìn Dũng, chợt hỏi:
- Mà mấy ngày qua cậu đi đâu vậy?
- Ờ... chỉ lo mấy việc lặt vặt thôi.
Dũng chỉ thẳng tay vào mặt Liêu Tất hỏi:
- Mà cô đang hẹn hò với tên này hả?
Liêu Tất cười gượng:
- Hơ... hơ...
Thu Phương lập tức nhăn mặt:
- Hẹn hò cái gì?
Tôi ghét hắn gần chết còn không kịp!
Liêu Tất đơ người, miệng há ra mà không nói được tiếng nào.
Bất chợt nhiều tiếng hét vang lên giữa đám đông:
- CHẠY ĐI!!!
Uy Dũng, Thu Phương, Liêu Tất và U Bình quay đầu về hướng phát ra tiếng la thì thấy một con ngựa đang phi nước đại, điên cuồng lao thẳng về phía họ!
Uy Dũng và U Bình theo phản xạ lập tức nhảy sang bên tránh đường.
Nhưng Thu Phương và Liêu Tất vẫn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, đứng ngây người giữa đường.
Dũng hét lên:
- Chết rồi quên mất!
Mình phải kéo cô ấy ra chứ!
U Bình hoảng hốt:
- CÔNG TỬ!!
Thế nhưng... vài giây trôi qua, không có gì xảy ra.
Liêu Tất và Thu Phương từ từ ngẩng đầu nhìn lên, cảnh tượng trước mắt khiến cả hai chết lặng.
Tần Quỳnh, Đại Kỵ Sĩ mạnh nhất Toshiba đang đứng hiên ngang giữa đường, dùng cả hai tay trụ vững, nắm chặt lấy đầu con ngựa đang điên cuồng.
Cả cơ thể anh như một bức tường sắt khiến con ngựa khựng lại, không nhúc nhích nổi.
Liêu Tất sững sờ:
- Là Tần Quỳnh...
Dũng đứng sau lặng lẽ quan sát:
- Dùng tay không ngăn chặn một con ngựa đang mất kiểm soát...
Không ngờ ngoài Mục Hoằng, lại còn có người sở hữu sức mạnh kinh khủng như vậy...
Ngay sau đó, người chủ ngựa vội vã chạy tới, cúi đầu xin lỗi rối rít rồi dắt con ngựa quay trở lại.
Từ phía sau, Bá Đăng, Lư Nhân, Ánh Đăng và Lôi Hoành, những người đi cùng Tần Quỳnh tới lễ hội cũng vội vàng lao ra giữa đám đông.
Bá Đăng vội vã chạy lại gần:
- Tần đại ca, huynh không sao chứ?
Tần Quỳnh lắc đầu cười nhẹ, rồi quay sang nhìn Thu Phương, giọng ôn hòa:
- Cô không bị thương chứ?
Thu Phương nhìn anh ta, khuôn mặt thoáng đỏ, miệng lắp bắp:
- Dạ... không... không sao...
Phía sau, Liêu Tất nhìn thấy cảnh ấy mà mắt long lên sòng sọc.
Hắn nghiến răng ken két, tay siết chặt chuẩn bị lao đến đấm Tần Quỳnh vì... quá đẹp trai và được lòng người đẹp.
Nhưng Ánh Đăng đã nhanh tay giữ hắn lại, còn Lư Nhân thì không khách sáo, tung ngay một cú đấm thẳng mặt khiến Liêu Tất bay ngược về sau lăn vài vòng trên đất.
U Bình hoảng hốt:
- Trời đất ơi!
Công tử!
Lôi Hoành lúc này phát hiện Dũng đứng gần đó, liền chỉ tay hét lớn:
- Ngươi!
Ngươi chính là tên đã có mặt trong buổi tiệc của băng Bách Thú!
Dũng mỉm cười đầy ngạc nhiên:
- Ủa?
Không ngờ gặp lại ngươi sớm vậy ha.
Lôi Hoành định lao vào tẩn Dũng một trận, nhưng Tần Quỳnh giơ tay cản lại:
- Thôi nào hiền đệ, hôm nay là ngày lễ hội thương mại.
Hắn không có ý xấu, gây náo loạn ở đây thì chẳng hay ho gì đâu.
Lôi Hoành nhíu mày, nhưng cuối cùng cũng nhún vai, ném lại một câu:
- Hừ, may cho ngươi đấy, đồ khỉ nhãi!
Rồi cả nhóm Tần Quỳnh rời đi giữa đám đông đang xôn xao.
Dũng nhìn theo, khẽ lẩm bẩm:
- Tên khốn sấm sét...
Ngươi nghĩ bắt được ta dễ lắm sao?
Thu Phương quay sang hỏi với vẻ tò mò:
- Nè, Dũng, anh chàng vừa cứu tôi là ai thế?
Dũng đáp, giọng đều đều:
- Hình như là Tần Quỳnh.
Đại Kỵ Sĩ mạnh nhất Toshiba đó.
Thu Phương bỗng đỏ mặt, hai mắt long lanh:
- Ui trời ơi...
Người gì đâu vừa đẹp trai, vừa ga lăng, còn mạnh nữa chứ!
Y như bước ra từ tiểu thuyết luôn á!
Dũng nhíu mày, khoanh tay quay đi:
- Chưa chắc đâu à nha!
Thu Phương:
- Hả, nè đợi tôi!
Hết Chương 40