Chương 15: Sát Thủ Bọ Cạp
Sau khi Kỵ Sĩ Lục cho người tung tin khắp nơi, những lời đồn đại lan nhanh như gió cuốn, cuốn theo cả danh tiếng của Thanh Liêm và Liêu Tất vào vòng xoáy chỉ trích.
Cơn giận của Thanh Liêm bùng lên như lửa đổ thêm dầu.
Hắn lập tức cho gọi Lươn Sấu vào phủ.
Trong đại sảnh, tiếng quát vang dội như sấm:
- Con Cá Sấu ngu ngốc kia!
Ngươi ngoài ăn với báo thì còn làm được gì cho ta nữa hả?
Lươn Sấu quỳ xuống, nước mắt ngắn dài, run rẩy nói:
- Hức... là bọn họ đánh cháu trước... cháu đâu có muốn...
Thanh Liêm gằn giọng, ánh mắt toé lửa:
- Một chuyện cỏn con như vậy mà ngươi cũng chấp nhặt!
Ngươi nghĩ lần này chỉ có bọn đó nổi loạn sao?
Sẽ còn nhiều kẻ khác đứng lên chống ta nữa, ngươi hiểu không?!
Lươn Sấu lí nhí:
- Cậu... cậu sợ bọn chúng à?
Lúc ấy, Liêu Tất, vẫn ngồi im lặng bên cạnh, nhẹ nhàng nói:
- Không phải cậu sợ, mà là... lần này em sai thật rồi.
Dù sao Thu Phương cũng được se duyên với anh, em làm vậy... thật mất mặt cho cả phủ.
Không kìm được cơn giận, Thanh Liêm hét lớn:
- Người đâu!
Lôi Lươn Sấu nhốt vào phòng kín, không cho ra ngoài một tháng!
Lươn Sấu bị lôi đi, vùng vẫy van xin:
- Cậu ơi!
Đừng nhốt con!
Con biết lỗi rồi mà!
Cậu ơi!
Tiếng khóc của hắn dần xa, chỉ còn lại sự im lặng nặng nề trong đại sảnh.
Thanh Liêm đi qua đi lại, mồ hôi túa ra, miệng lẩm bẩm:
- Bây giờ tính sao đây?
Nếu để yên, ba tên còn lại trong Tứ Quyền Trị chắc chắn sẽ nhân cơ hội này để đe dọa quyền lực của ta...
Liêu Tất nhìn lên, ánh mắt quyết đoán:
- Hay là... chúng ta gửi chiếu thư tạ lỗi, kèm theo quà và tiền đến thị trấn Hương Liệu.
Dù sao Lươn Sấu đã bị xử phạt, bọn họ chắc cũng sẽ hài lòng phần nào.
Thanh Liêm trầm ngâm một lúc rồi gật đầu:
- Cháu nói đúng.
Đó là cách tốt nhất hiện giờ.
Ngay sau đó, chiếu thư xin lỗi được ban ra, cùng với một số tiền và quà lớn được gửi tới Hương Liệu.
Việc này khiến dân chúng vô cùng bất ngờ, bởi họ không nghĩ một người như Thanh Liêm lại chịu nhún nhường.
Ở thị trấn Hương Liệu, Thu Công đã khéo léo chia số tiền ấy cho những người từng bị cuốn vào buổi tối kinh hoàng, như một cách hàn gắn lại tổn thương.
Còn Ma ge Lăng, bằng phần tiền nhận được, hắn đã dựng lên một quán rượu nhỏ trên núi.
Ngày này qua tháng nọ, Cá Sấu họ Lươn bị nhốt trong một căn phòng kín, không ánh sáng, không tiếng người.
Sự buồn chán gặm nhấm tâm trí hắn từng ngày.
Ngày qua ngày, trong lòng hắn chỉ còn lại một ngọn lửa - ngọn lửa của thù hận.
"Chúng dám sỉ nhục ta... dám nhốt ta như thú hoang... bọn ở thị trấn Hương Liệu sẽ phải trả giá!"
Trong thời gian Cá Sấu họ Lươn bị giam, cuộc sống tại thị trấn Hương Liệu tạm thời yên ả.
Thu Phương, sau buổi gặp mặt với công tử Liêu Tất, vẫn giữ vẻ hòa nhã và lịch sự thường thấy.
Nhưng khi về nhà, nàng thở dài một tiếng:
- Chỉ là tiểu thư gặp gỡ bình thường...
Cớ sao hắn lại tưởng lầm điều gì?
Quả thật, nàng không hề có chút rung động nào với Liêu Tất.
Dù hắn ăn nói nhẹ nhàng, phong thái nho nhã, nhưng lại khiến Thu Phương thấy... lạnh lẽo.
Một loại cảm giác trống rỗng không thể gọi thành tên.
Lúc này thời hạn 1 tháng đã trôi qua Cá Sấu đã được thả.
Ánh sáng mặt trời chiếu lên khuôn mặt cá sấu họ Lươn.
Hắn hít một hơi thật sâu, tay vươn ra trời cao như thể muốn ôm cả thế giới.
- Khakha!
Cuối cùng cũng được nhìn thấy ánh sáng!
Một tháng giam cầm...
Một tháng sỉ nhục...
Giờ đến lượt ta lên tiếng!
Gương mặt hắn vặn vẹo trong nụ cười hiểm độc:
- Tất cả là do bọn ở thị trấn Hương Liệu!
Chúng sẽ biết thế nào là chọc giận Cá Sấu họ Lươn!
Nhưng rồi hắn chợt ngừng lại, xoa cằm suy tính:
"Mình phải làm gì để khiến chúng khiếp sợ đây?
Nanh Xà còn thảm bại trở về...
"
Đột nhiên, trong đầu hắn lóe lên một ý tưởng:
- Phải rồi!
Ngoài rắn thì Bọ Cạp cũng là loài "rất độc"!
Mà ta lại có quen ba anh em Bọ Cạp nữa chứ!
Ngay sau đó, Cá Sấu lao nhanh tới một khu ổ chuột trong Kinh Đô Hoa.
Ẩn sâu trong con hẻm hôi hám và tối tăm là một căn nhà tồi tàn nhưng khi bước vào trong, mọi thứ lại lộng lẫy như cung điện.
Một nơi đẹp đến ma mị, phản ánh chính xác chủ nhân của nó: hiểm độc và bí ẩn.
Tuyên Hoàng, em út trong tam huynh đệ Bọ Cạp, biệt danh Đơn Vĩ Hiết, đang lau thanh chủy thủ thì bỗng reo lên:
- Đại huynh!
Đại huynh!
Cá Sấu họ Lươn tới rồi kìa!
Từ chiếc ghế cao giữa sảnh, một kẻ cao gầy đứng dậy Tuyên Quang, người anh cả, biệt danh Độc Cáp, ánh mắt sáng lên thích thú:
- Ấy da!
Bạn tôi được ra ngoài rồi à?
Tuyên Quang này vui thay cho cậu!
Còn kẻ cuối cùng trong ba anh em chính là Tuyên Giáp kẻ được mệnh danh Song Vĩ Hiết.
Cá Sấu bước vào, thở dài:
- Haizz...
Tôi tới đây là để xin nhờ ba người một chuyện.
Tuyên Quang nhướng mày:
- Đừng nói là... muốn chúng tôi xử bọn ở thị trấn Hương Liệu nhé?
Lươn Sấu gật đầu liên tục:
- Đúng là vậy!
Tuyên Quang khoát tay:
- Thôi thôi...
Tha cho tụi tôi đi, Nanh Xà còn bị vùi dập tơi bời, huống hồ tụi tôi...
Lươn Sấu lúc này cố nịnh bợ chúng:
- Ba người các ngươi hợp sức, thiên hạ này còn ai dám cản?
Nhưng Tuyên Giáp chen ngang, ánh mắt lóe lên tia ngạo nghễ:
- Đại huynh, sao huynh lại sợ?
Ba chúng ta từng đánh bại cả cựu đội trưởng băng Bách Thú Tuyên Gia biệt danh Vua Bọ Cạp kia mà!
Thì đám đó đã là gì chứ?
Tuyên Hoàng cũng tiếp lời, giọng non nớt mà kiên định:
- Với lại, Cá Sấu từng nhiều lần giúp đỡ huynh đệ chúng ta.
Nay có qua có lại thôi!
Tuyên Quang trầm ngâm một lát.
Rồi, môi khẽ cong lên, ánh mắt trở nên lạnh lùng:
- Được.
Ba huynh đệ Bọ Cạp sẽ giúp cậu chuyến này.
Tụi tôi sẽ cho bọn ở thị trấn Hương Liệu biết rằng: có những kẻ... tốt nhất đừng nên chọc giận.
Nói xong cả ba người bọn chúng lên ngựa phi tới Thị Trấn Hương Liệu
Tại thị trấn Hương Liệu, chiều hôm đó trời nhiều mây, gió lồng lộng thổi qua các rặng cây ven núi.
Trong quán nhỏ mới khai trương nằm lưng chừng sườn núi, Ma ge Lăng đang ngồi thở dài não nề, tay chống cằm, mắt nhìn ra xa xăm:
- Chán ghê ta...
Sao mấy ngày nay không ai thèm ghé quán hết vậy nè trời!?
Thu Phương ngồi gần đó, đang gấp giấy thành hình con hạc, nghe thấy vậy liền mỉm cười dịu dàng:
- Không sao đâu, quán mới mở mà.
Mọi thứ cần thời gian...
Giữ vững tinh thần lên!
Hắc Hùng, đang lau thanh đao đen sì của mình, buột miệng chen vào:
- Mở quán trên núi thì ai lên nổi mà ăn...
Trừ phi đói sắp chết.
Ma ge Lăng trừng mắt quay sang:
- Nè!
Ngươi dám chê bai ý tưởng "ẩm thực trên cao" độc nhất vô nhị của ta sao!?
Hắc Hùng ngáp dài:
- Đâu có!
Tôi chỉ nói sự thật thôi mà.
Ngay lúc đó, Thu Phương bất chợt đứng dậy, chỉ tay ra cửa:
- Khoan đã!
Có người tới kìa!
Ma ge Lăng như được bơm sinh khí, nhảy dựng lên:
- Yahhh!
Cuối cùng cũng có khách rồi!!
Hai bóng người từ xa tiến tới một nam nhân cao lớn, dáng dấp đĩnh đạc, tay cầm một thanh kiếm dài, lưỡi đao dính máu đã khô đổi màu nâu đỏ; và một thiếu nữ nhỏ nhắn, ăn mặc đơn sơ, người dính đầy bụi đất và máu, trông như vừa trải qua đại nạn.
Ma ge Lăng nhíu mày, thì thầm:
- Không lẽ... bắt cóc!?
Mọi người còn chưa kịp đình hình thì Hắc Hùng đã lao như tên bắn, tới chỗ người đàn ông kia.
Gã kia lập tức rút kiếm ra đỡ, một tiếng "choang!" vang lên sắc lạnh.
Hai thanh đao chạm nhau tóe lửa.
Sau đó, Hắc Hùng tung một cú đá ngang trời, khiến người đàn ông kia bị hất văng ra sau vài thước.
Gã kia hét lên:
- Tên da đen kia, ngươi làm gì vậy!?
Hắc Hùng quát, tay nắm đao bước tới:
- Ta sẽ không tha cho tên bắt cóc hèn hạ nhà ngươi đâu!
Nhưng đúng lúc đó, cô gái đi cùng run rẩy kêu lên:
- Hai người... dừng lại đi!!!
Huynh ấy... không phải kẻ xấu!
Thu Phương thoáng chột dạ, bước tới chắn ngang:
- Khoan đã!
Có khi nào... chúng ta hiểu lầm rồi...?
Cuối cùng, cả nhóm ngồi xuống.
Cô gái nhỏ cất lời, giọng run run kể lại:
- Em tên là Yến Thanh, năm nay 14 tuổi.
Còn huynh ấy là Văn Tiến.
Chuyện là... em định đi kinh đô để thăm anh trai, nhưng giữa đường bị băng cướp Ngoã Khương chặn lại...
Hắc Hùng nheo mắt:
- Ngoã Khương?
Cái băng sơn tặc khét tiếng phía Nam ấy hả!?
Ma ge Lăng gật gù, giải thích cho Hắc Hùng:
- Đúng là tụi đó!
Tên cầm đầu là Vương Luân, nghe đâu từng là Tú Tài thi trượt.
Hai tên đàn em là Thần Nông hắn là một tên nông dân khỏe mạnh như trâu, và kẻ còn lại là Tề Vỹ, kẻ nổi tiếng khát máu.
Đụng phải tụi nó thì...
ôi thôi... xui!
Yến Thanh kể tiếp, mắt đỏ hoe:
- Bọn chúng giết hết người theo em, rồi định bắt em về làm trại phu nhân.
Em phản kháng nên bị đánh đập dã man.
Bọn chúng còn... tính cưỡng bức em...
Nhưng đúng lúc đó, huynh Văn Tiến xuất hiện và cứu em thoát.
Tụi em đi đường vòng tới đây để tìm người chữa trị...
Thu Phương nhẹ nhàng nắm tay Yến Thanh, giọng ấm áp:
- Vậy là em được người ta chỉ lên đây tìm chị đúng không?
Yến Thanh gật đầu.
Ma ge Lăng thì khoanh tay thở dài:
- Đi vòng từ Nam sang Đông thế này cũng gì và này nọ phết.
Hắc Hùng lúc này đột nhiên quỳ rạp xuống đất, nước mắt lưng tròng:
- Tôi... tôi xin lỗi!
Đã hiểu lầm huynh!
Xin huynh tha cho thằng Hắc Hùng ngu muội này!!!
Văn Tiến vội đỡ hắn dậy, miệng cười hiền:
- Không sao cả.
Tôi không để tâm những chuyện nhỏ như vậy đâu.
Ma ge Lăng búng tay:
- Tính ra, huynh đây còn đỡ được đòn của Hắc Hùng, lại còn phản công võ công không tầm thường đâu nha!
Thu Phương gật đầu:
- Hai người cứ ở lại đây vài hôm, chờ Yến Thanh bình phục rồi hãy tiếp tục lên đường tìm anh trai.
Không vội.
Yến Thanh xúc động:
- Dạ... em cảm ơn chị rất nhiều.
Tối hôm đó, trong bữa ăn chung, Uy Dũng ngồi gõ đũa vào tô cơm, nhăn mặt:
- Cá Sấu à, hình như cơm ít đi thì phải...?
Ma ge Lăng ngồi kế bên, vừa gặm đùi gà vừa trả lời tỉnh bơ:
- Không phải ít đâu... là vì có thêm hai cái miệng mới.
Tụi mày phải nhịn phần một chút cho người ta dưỡng thương!
Dũng ngó sang hai người lạ đang ngồi cạnh, gãi đầu:
- Ủa, ai đây vậy?
Ma ge Lăng lườm:
- Lúc tụi tao tiếp đón và gặp gỡ họ thì mày đang ngủ trưa như heo rồi, thôi tao lười kể lắm, ăn đi.
Ba ngày sau.
Yến Thanh cuối cùng cũng đã gần bình phục hẳn.
Vầng trán không còn nhăn nhó, dáng đi cũng đã vững vàng hơn trước.
Cô bé quyết định lên đường trở lại Kinh Đô Hoa nơi anh trai cô đang chờ đợi.
Bên cạnh cô, Văn Tiến cũng sẽ tiếp tục đồng hành, sẵn sàng rút đao vì nàng bất cứ lúc nào.
Trước lúc rời đi, Yến Thanh quay lại vẫy tay chào mọi người:
- Tạm biệt chị Phương, anh Cá Sấu, anh Gấu, anh Khỉ...
Em về Kinh Đô đây!
Hẹn ngày tái ngộ!
Thu Phương mỉm cười rạng rỡ, làn gió nhẹ thổi bay tóc nàng như trong một cảnh phim điện ảnh:
- Ừm, đi đường cẩn thận đó nha!
Nhớ giữ mình đấy!
Hắc Hùng và Ma ge Lăng cũng giơ tay chào tạm biệt, ánh mắt có phần luyến tiếc.
Nhưng chỉ có một người... không nói gì.
Uy Dũng đứng im như pho tượng, ngơ ngác hỏi nhỏ:
- Ủa... con bé đó gọi ai là anh Khỉ vậy?
Chưa kịp để ai trả lời, "vút!"
- một tiếng gió xé ngang không trung!
BENG!
Một chiếc móc câu lao tới như tia chớp, nhắm thẳng vào Yến Thanh.
Trong tích tắc, Văn Tiến đã rút Kiếm ra chắn tia lửa tóe sáng như pháo nổ.
Ánh mắt anh tối sầm, hỏi:
- Các ngươi là ai?
Một bóng người đáp xuống từ mái nhà như phim hành động:
Tuyên Hoàng:
- Không ai được rời khỏi ngọn núi này!
Ba anh em Bọ Cạp cuối cùng cũng xuất hiện để trả thù cho Lươn Sấu.
Mỗi tên đều mang theo một thứ vũ khí đáng sợ:
- Tuyên Quang với móc câu.
- Tuyên Giáp với đôi liềm đỏ.
- Tuyên Hoàng cùng cây giáo có hình đuôi bọ cạp.
Tình hình không ổn!
Uy Dũng và Hắc Hùng lập tức thủ thế, mắt không rời đối phương.
Ma ge Lăng lặng lẽ mở rương sắt, rút ra thanh kiếm gia truyền rồi ném mạnh về phía Dũng:
- Của ngươi nè, mau cầm lấy!
Uy Dũng bắt kiếm, vung nhẹ vài đường như múa:
- Cảm ơn nha, Cá Sấu!
Giờ mới đúng chất!
Hắc Hùng nhìn cậu lo lắng:
- Vết thương của đệ... lành hẳn chưa?
Có đánh nổi không?
Uy Dũng cười hề hề:
- Không sao đâu!
Bọn này yếu mà!
Văn Tiến lúc này ra hiệu cho Yến Thanh lui lại, đứng phía sau cùng Thu Phương và Ma ge Lăng để đảm bảo an toàn.
Sau đó, anh giương cao thanh kiếm, thủ thế chờ địch.
Bên kia, Tuyên Quang vẫn im lặng quan sát, nhưng Tuyên Giáp đã mất kiên nhẫn hắn gầm lên:
- Ta đến đây!
Chết đi!
Hắn lao tới như vũ bão, song liềm vung múa liên hoàn.
Văn Tiến vững vàng đối mặt, đỡ được phần lớn các đòn.
Nhưng tốc độ của Tuyên Giáp quá nhanh - vài vết chém vẫn cắt vài da, để lại vết máu mỏng.
"Hự!"
- Một cú đá bất ngờ!
Văn Tiến bị hất văng ra xa, đập mạnh vào thân cây, mặt đất rung lên.
Ngay lúc đó, Hắc Hùng gầm lên một tiếng, cầm đao xông tới hỗ trợ.
Tuyên Hoàng lập tức nhảy ra nghênh chiến.
Còn lại Uy Dũng và Tuyên Quang, cả hai cũng đã lao vào nhau, kiếm và móc câu va chạm tóe lửa...
Trận chiến hỗn loạn bắt đầu trên núi Côn Lô
ẦM!
Nhìn thấy Văn Tiến bị áp đảo, Hắc Hùng mất tập trung trong một khắc và bị mũi giáo của Tuyên Hoàng đâm trúng một phần dài trên mặt.
Máu nhỏ thành vệt đỏ trên má phải anh, ánh mắt sầm lại, hơi thở gấp gáp.
Khi nhìn thấy máu nhỏ từ vết thương chảy ra, anh còn chưa kịp nghĩ ngợi thì cả ba tên Bọ Cạp đã cười vang như điên dại.
Tuyên Giáp vung liềm, ánh thép nhấp nháy trong nắng chiều, giọng hắn lạnh như băng tuyết:
- Các ngươi chết chắc rồi.
Mũi vũ khí của anh em bọn ta đều được tẩm độc.
Khi chất độc phát tán, máu sẽ chảy ra từ hốc mắt, kẽ tay, gối chân...
10 phút thôi, là các ngươi sẽ chết vì mất máu!
Một cách từ từ và đau đớn.
Gương mặt Hắc Hùng biến sắc.
Không thể để thế này được.
Anh siết chặt chuôi đao, rít lên:
- Vậy thì ta sẽ không để 10 phút đó đến!
ẦM!
Anh như hóa thành mãnh thú, điên cuồng vung đao tấn công Tuyên Hoàng.
Áp lực từ lưỡi đao quá mạnh khiến Tuyên Hoàng lùi liên tục, không kịp chống đỡ.
Một cú đấm như trời giáng giáng thẳng vào bụng khiến hắn bật ngửa, ngã quỵ xuống đất.
- Mau giao thuốc giải ra đây, nếu không thì...
Hắc Hùng chưa kịp nói hết, máu đã ộc ra từ miệng.
Chân tay bủn rủn, thế giới xoay vòng quanh anh.
Chuôi đao tuột khỏi tay, anh đổ sập xuống đất, thân thể run rẩy.
Thu Phương và Yến Thanh hét lên, lao đến cố gắng cầm máu, nhưng sắc mặt của Hắc Hùng ngày càng trắng bệch:
- Hắc Hùng!
Tuyên Giáp bước tới, nụ cười ngạo nghễ:
- Vậy là hai tên đã...
Hả?!!
Mắt hắn trợn tròn.
Phía trước, thân thể của Văn Tiến đang bốc cháy.
Ngọn lửa đỏ rực bao lấy anh, không thiêu đốt da thịt, mà ngược lại, như đang được anh điều khiển.
Tuyên Giáp,Tuyên Quang và cả Uy Dũng đều sửng sốt.
Văn Tiến:
- Ngọn lửa này... là ngoại lực của ta tạo thành.
Và nó có thể... thiêu cháy chất độc của các ngươi đấy!
Không để đối phương hoảng hồn, Văn Tiến lao tới như tia chớp.
Thanh kiếm bốc lửa giáng xuống, Tuyên Giáp đưa liềm đỡ - nhưng lửa bén vào áo, bén vào da.
Hắn hét lên, thân hình bốc cháy lăn lộn dưới đất.
Tuyên Quang hoảng hốt, ném móc câu về phía Văn Tiến để giải cứu em mình nhưng giữa không trung, một chưởng lực ập tới!
Uy Dũng vung tay, chưởng lực đánh văng móc câu sang một bên:
- Đừng hòng!
Uy Dũng nhìn Văn Tiến, mắt lóe sáng:
"Ngoại lực của anh ta... có thể hoá thành lửa sao?
Lại còn giải độc...
Mình có ý này rồi!"
Dũng hét lên:
- Nè, huynh đệ bốc cháy kia!
Có thể dùng lửa của huynh chữa độc cho bạn Gấu của tôi được không?
Tên này để tôi lo!
Văn Tiến gật đầu:
- Được thôi!
Ngay sau đó, Dũng lao tới Tuyên Quang, hai người tung chưởng - kiếm - móc - đao vào nhau hơn mười hiệp, chưa ai lùi bước.
Tuyên Quang bất ngờ tung móc câu - Dũng nắm lấy sợi dây, kéo mạnh, rồi bật người lên tung Long Quyền vào giữa ngực đối phương!
BỐP!
Tuyên Quang bật ngửa, gần như gục.
Nhưng... hắn lại mỉm cười.
Dũng thầm nghĩ:
"Tại sao hắn lại cười chứ"
Văn Tiến hét lên:
- Chạy ra khỏi đó đi, anh bạn Khỉ!
Máu từ người Tuyên Quang bắt đầu chảy ra, ngoại lực trắng của hắn cũng toả ra mạnh mẽ, ngoại lực tạo thành một vòng tròn đỏ thẫm dưới chân hắn một cơn lốc máu quay cuồng cuốn lấy Dũng!
Tiếng rít như ma quỷ vang lên.
Những vết cắt vô hình bắt đầu xuất hiện trên tay, chân, vai Dũng mỗi lúc một sâu.
Tuyên Hoàng ở phía xa, lặng lẽ:
- Anh trai... huynh định đổi mạng với hắn sao?
Thu Phương hét lên, hoảng loạn quay sang hỏi Văn Tiến:
- Nè giờ chúng ta phải làm gì đây?
Văn Tiến nghiến răng, mồ hôi chảy dài:
- Ta mà lại gần cái cơn lốc đó thì cũng sẽ bị nó kéo vào...
Giờ chỉ còn cách là cầu nguyện thôi...
1 phút sau
Cơn lốc tắt.
Mặt đất đầy máu.
Hai thân thể nằm bất động - Tuyên Quang và Uy Dũng.
Tuyên Giáp và Tuyên Hoàng đứng dậy, mắt đỏ hoe, nâng xác anh trai mình lên ngựa, phi nước đại về phía kinh đô, không ngoảnh lại.
Thu Phương quỳ xuống cạnh Dũng, tay run rẩy đặt lên cổ tay anh.
- Nè... còn thở không?
Nè Dũng... tỉnh lại đi...
Thu Phương hét lên:
- Ma ge Lăng!
Mau đưa cậu ấy vào nghỉ!
Tôi sẽ đi tìm ngự y... chúng ta cần phải làm càng nhanh càng tốt nếu không cậu ấy sẽ chết...
Ma ge Lăng toát mồ hôi, hấp tấp quay sang Văn Tiến:
- À đúng rồi!
Lửa của huynh có thể thiêu cháy độc đúng không?
Văn Tiến trầm ngâm, lắc đầu:
- Cũng tùy mức độ dính độc.
Cậu ta bị trúng độc quá nặng rồi, nếu tôi dùng lửa lúc này, e rằng thiêu độc chưa xong thì đã thiêu luôn cả cậu ấy...
Không khí trở nên nặng nề, mọi hy vọng dường như đã cạn kiệt...
Nhưng đúng lúc đó, từ ngoài sân có tiếng chạy vào gấp gáp:
Khi Thu Phương chuẩn bị chạy đi kêu ngự y thì một người đàn ông.
Trên người chỉ khoác một cái khố, áo quần toàn màu xanh lá cây, dáng vẻ tự nhiên, gương mặt rạng rỡ như nắng đầu xuân, bất ngờ xuất hiện, nói:
- Không cần gọi ngự y đâu!
Ma ge Lăng trợn mắt sững sờ với người trước mặt:
- Hả?
Mày là...
Han Phúc?
Yến Thanh nhíu mày:
- Han Phúc?
Thu Phương lập tức nhận ra:
- Là...
Vị độc Y lang thang nổi tiếng chuyên chữa độc khắp nơi ấy hả?
Nghe đồn... không có chất độc nào mà cậu ta không giải được...
Ma ge Lăng tiếp lời, giọng đầy kính trọng:
- Không chỉ vậy đâu...
Cậu ấy còn là một trong mười đội trưởng của băng Bách Thú!
Không nói thêm lời, Han Phúc tiến lại gần Dũng.
Với kiến thức y dược uyên thâm và khả năng sử dụng ngoại lực để thao túng độc tố, Han Phúc lập tức bắt tay vào chữa trị.
Suốt năm tiếng đồng hồ liền, hắn không nghỉ lấy một phút - mồ hôi nhễ nhại nhưng ánh mắt vẫn bình tĩnh lạ thường.
Cuối cùng, chất độc trong cơ thể Dũng cũng được thanh lọc hoàn toàn.
Thu Phương hỏi, nửa tin nửa ngạc nhiên:
- Xong rồi hả?
Ma ge Lăng thở phào nhẹ nhõm;
- Ồ yah...
Ngay lúc ấy, Dũng bật dậy, mắt mở lớn:
- Tôi...
đã trở lại...
Rồi như chưa đủ sức, cậu lại gục xuống, lắp bắp:
- Sao... tôi mệt quá vậy...
Han Phúc đặt tay lên vai Dũng, cười nhẹ:
- Ngươi cần nghỉ ngơi thêm.
Chất độc dù được giải nhưng cơ thể vẫn còn yếu.
Dũng khẽ gật đầu, mắt nhìn quanh:
- Ra vậy...
À, mà sao ngươi lại có mặt ở đây vậy Han Phúc...?
Ủa mà Thu Phương, cậu Văn Tiến và Yến Thanh đâu rồi?
Thu Phương:
- À, hồi nãy tôi thấy Văn Tiến có lấy và đọc 1 tờ cáo thị gì đó để trong nhà, rồi anh ấy có vẻ lo lắng nên bảo mình phải đi nhanh không thể đợi cậu hồi phục được.
Ma ge Lăng:
- Cái tờ cáo thị đó ta còn chưa đọc, không biết nội dung bên trong có gì
Uy Dũng:
- Ra vậy...
Hy vọng ta sẽ gặp lại họ
Han Phúc nhíu mày, nói:
- Hừm...
đúng rồi cái tên Văn Tiến đó?
Hắn làm gì ở đây?
Thu Phương:
- Hả bộ có chuyện gì sao?
Anh ta chỉ hộ tống Yến Thanh đi tìm anh trai thôi.
Sau đó vì vài chuyện nên ở lại nhà Dũng với Ma ge Lăng vài hôm...
Nhưng sao anh hỏi vậy?
Han Phúc nhìn Thu Phương, hỏi:
- Cô có biết hắn là ai không?
Thu Phương ấp úng trả lời:
- Tôi... tôi không biết...
Han Phúc:
- Hắn là con trai của Văn Lương.
Trước kia hắn từng là một Đại Kỵ Sĩ.
Nhưng vì cha hắn bất mãn triều đình nên đã khởi nghĩa... cuối cùng thất bại, bị đàn áp.
Văn Tiến, vì thù cha, đã tập hợp 3000 quân nổi dậy, tấn công kinh đô.
Nhưng rồi bị Bán Thánh Kỵ Sĩ Chiến Thắng đánh bại hoàn toàn.
Thu Phương sửng sốt, như không tin vào tai mình:
- Không thể nào...
Anh ta là... phản quân sao?
Han Phúc bỗng như nhớ ra điều gì, liền rút từ túi áo ra một bức thư và đưa cho Dũng:
- Đây.
Người đó nhờ ta đưa lại cho ngươi.
Dũng cầm lấy bức thư, lặng lẽ, không nói một lời...
Không lâu sau đó, Han Phúc lại tiếp tục cuộc hành trình lang thang của mình.
Thu Phương cũng rời khỏi, trở về nhà.
Một ngày dài mệt mỏi... cuối cùng cũng khép lại.
Hết Chương 15