Và rồi, ngày này cũng đến - buổi biểu diễn của Tempest.
Toàn bộ khung cảnh đều quen thuộc với Hanbin: ánh đèn sân khấu chói lóa, âm thanh hậu trường rộn ràng, và mùi sơn, nhạc cụ, cùng không khí tất bật khiến tim anh vừa bồi hồi vừa lo lắng.
Lew đang kiểm tra dây mic một cách tỉ mỉ, tay run run nhưng ánh mắt tập trung.
Hyuk ngồi ở một góc, nhắm mắt uống nước, thỉnh thoảng nhíu mày như để xua đi căng thẳng.
Hyeongseop và Taerae thì đang chọc phá nhau bằng khẩu hình trong khi tập vocal, cười khúc khích, tiếng nhạc và giọng nói hòa lẫn, tạo ra một cảm giác vừa thân thuộc vừa náo nhiệt.
Hwarang đang nhẩm lại vài câu rap.
Eunchan nằm dài ở góc, tay vắt lên trán, đôi mắt nhìn lên trần nhà, vẫn chưa hoàn toàn thoải mái sau những ngày tập luyện căng thẳng.
Hanbin ghi nhớ tất cả, từng chi tiết, từng cử chỉ, từng nét mặt.
Nhưng trong lòng anh lại chẳng yên ổn chút nào.
Chỉ còn chưa tới ba mươi phút nữa cả nhóm sẽ lên sân khấu, và hình ảnh tai nạn kinh hoàng từ quá khứ lại hiện lên rõ mồn một: máu, tiếng khóc, tiếng gọi yếu ớt của các thành viên, những sợi dây điện chập chờn rơi xuống, ánh đèn chói lóa hắt vào mắt, mọi thứ như một thước phim sống động.
Anh ngồi im lặng, đôi mắt ươn ướt, tim đập loạn nhịp.
Taerae tinh nghịch nhưng nhạy cảm nhận ra điều gì đó không ổn, đi lại gần và đặt tay lên vai anh:
- "Anh Hanbin, sao vậy?
Anh có ổn không?"
Hanbin hắng giọng, nở một nụ cười hơi gượng:
- "Không sao đâu… chỉ hơi lo xíu thôi, chỉ là hồi hộp một chút mà."
Hyuk nhìn anh, trêu chọc với giọng cười khẽ:
- "Kì lạ nhỉ?
Từ trước tới nay anh luôn là người trấn an tụi em mà.
Hôm nay lại lo lắng vậy.”
Hanbin cười, nhưng nụ cười ấy vẫn không thể xua tan đi cảm giác bất an.
Anh thở dài, nhìn từng thành viên: Lew đang chăm chú kiểm tra dây mic, Hyeongseop cười khúc khích với Hwarang, Eunchan vẫn nằm dài nhưng ánh mắt dõi theo đồng đội, Hyuk ngồi im nhưng bàn tay siết nhẹ chai nước.
Cả nhóm đều tựa như một gia đình, khiến Hanbin vừa ấm áp vừa lo lắng hơn bao giờ hết.
Taerae tựa đầu vào vai anh, giọng nhỏ nhẹ:
- "Anh Hanbin, em biết anh lo… nhưng tụi em tin anh, anh sẽ giúp bọn mình vượt qua mà."
Hwarang khẽ đi lại đưa cho anh một ly nước, nụ cười cố che giấu sự lo lắng:
- " Anh uống đi, đừng căng thẳng quá.
Chúng em đã chuẩn bị sẵn sàng rồi."
Lew cũng nhẹ nhàng đi lại nắm tay anh, thốt lên:
- "Anh Hanbin… anh luôn che chở cho bọn em.
Hôm nay cũng vậy, anh chỉ cần tin tưởng bản thân mình."
Hanbin khẽ gật đầu, đôi mắt nhìn từng gương mặt thân quen, lòng dâng lên cảm xúc khó tả: vừa thương, vừa lo, vừa trách nhiệm.
Anh thầm nhủ trong lòng: Dù có gì xảy ra, anh sẽ bảo vệ tất cả, không ai được thương tổn thêm nữa.
Anh tự nhủ, phải bình tĩnh, nhưng ký ức đau thương vẫn hiện lên rõ mồn một trong tâm trí: tiếng nhạc trục trặc, mic hỏng, bóng đèn tắt… tất cả từng khiến nhóm hoảng loạn.
Anh nhìn quanh, thấy Hyuk nắm tay anh, Taerae tựa đầu vào vai, Hwarang đưa nước, Lew nhẹ nhàng dặn dò: tất cả những hành động nhỏ bé nhưng đầy ấm áp ấy khiến tim anh vừa rung động vừa căng thẳng.
Nhưng liệu anh có thể bảo vệ được họ không.
Chỉ chưa tròn một tiếng nữa tất cả sẽ... anh không dám nghĩ tới lúc đó.
Anh mỉm cười yếu ớt, khẽ nói:
- "Cảm ơn… mọi người… anh sẽ ổn thôi."
Taerae nheo mắt, tinh nghịch nhưng lo lắng:
- "Anh Hanbin, nếu anh căng thẳng quá, em sẽ làm… cái gì đó để anh bớt lo nhé!"
- "Ừ, nhớ đừng biến anh Hanbin thành cục xúc xích căng thẳng nha!"
- Hyuk nháy mắt trêu
Cả nhóm bật cười, nhưng Hanbin biết, trong phút chốc này, áp lực vẫn đang đè nặng.
Anh cúi đầu, thầm hứa với bản thân: Không một ai sẽ gặp nguy hiểm hôm nay.
Anh sẽ phải điều khiển mọi thứ, dù là một chút, để bảo vệ bọn họ.
Một cảm giác lạ lùng len lỏi trong tim cả nhóm, nhưng không ai nói ra.
Họ nhìn Hanbin, ánh mắt đầy quan tâm nhưng cũng thoáng chút bối rối, như thể sợ rằng sau hôm nay sẽ không còn cơ hội để thấy anh nữa.
Lew liếc nhìn anh, mím môi một chút, giữ im lặng.
Hyuk vẫn nắm tay anh, nhưng lòng cũng lấn lên một nỗi lo chưa thể gọi tên.
Taerae tựa đầu vào vai anh, nhưng bàn tay nhỏ lại siết nhẹ, như muốn giữ anh ở lại mãi.
Hyeongseop và Eunchan nhìn anh mãi.
Hwarang đứng cạnh, ánh mắt lặng lẽ nhưng tràn đầy hy vọng: Hãy bình tĩnh đi, anh sẽ ổn mà.
Hanbin nhìn từng thành viên, cảm giác khó tả trộn lẫn hạnh phúc, lo lắng, và một mảnh ký ức chưa hoàn chỉnh vẫn lởn vởn, như đang nhắc nhở một điều gì đó mà anh chưa nhớ ra - một phần của nhiệm vụ, của sự đánh đổi mà chưa được tiết lộ.
Anh không dám nghĩ quá nhiều, anh cố gắng tập trung vào hiện tại, hít thật sâu, thở chậm lại.
Dù tim anh vẫn dồn dập, dù mắt vẫn ươn ướt, anh biết rằng họ cần anh vững vàng.
Cả nhóm như tạo thành một vòng tròn nhỏ, trấn an nhau bằng sự hiện diện, bằng ánh mắt, bằng cử chỉ và trong khoảnh khắc ấy, Hanbin cảm nhận được sức mạnh của gia đình nhỏ này, cảm giác rằng dù ký ức kinh hoàng có trở lại, anh vẫn không đơn độc.
Tiếng MC vang lên rộn rã, từng âm thanh đầy nhiệt huyết hô vang:
- "Hãy dành cho TEMPEST một tràng pháo tay thật lớn, hãy chào đón các chàng trai ra sân khấu!"
Cả khán đài như nổ tung, ánh sáng của hàng nghìn lightstick nhấp nháy theo nhịp nhạc, màu sắc hòa vào nhau thành một biển sáng lung linh, phản chiếu lên khuôn mặt rạng rỡ của từng thành viên.
Banner in tên nhóm và các thành viên phủ kín các khán đài, bay phấp phới theo làn gió nhẹ từ quạt sân khấu.
Tempest bước ra, bước chân tự tin trên sàn diễn, ánh đèn chiếu từ nhiều hướng hắt lên từng đường nét trên khuôn mặt, từng cử chỉ.
Họ không chỉ hát, mà nhảy múa, di chuyển, kết hợp hoàn hảo giữa vũ đạo và biểu cảm, khiến toàn bộ khán giả dán mắt vào họ.
Gương mặt mỗi thành viên đều tràn đầy nhiệt huyết, mồ hôi lấm tấm trên trán nhưng nụ cười không hề phai, toả ra sức sống và năng lượng tràn đầy.
Gần cuối tiết mục, Hanbin vẫn cười rạng rỡ, bước nhịp nhàng trên sân khấu, ánh mắt dõi theo từng động tác của các thành viên.
Khi anh nâng tay, nhảy lên nhịp cao điểm của bài hát, cả ánh sáng và tiếng nhạc như quyện lấy anh, khiến Hanbin trở thành trung tâm của mọi ánh nhìn - nhưng trong khoảnh khắc tỏa sáng ấy, ánh mắt anh chợt bắt gặp một người mặc đồ đen đứng dưới sân khấu.
Người ấy đứng dậy, di chuyển lặng lẽ về phía cửa ra vào.
Dù gương mặt Hanbin vẫn nở nụ cười, đôi mắt anh lập tức căng thẳng, tim đập nhanh.
Một cảm giác bất an trào lên, lan khắp cơ thể, khiến anh nhận ra: Vậy là bắt đầu rồi sao…
Mọi thứ xung quanh vẫn rực rỡ, fan hò reo, lightstick nhấp nháy, màn LED sau lưng rực sáng, tiếng nhạc vang dội, nhưng trong lòng Hanbin, từng bước chân của người mặc đồ đen dưới khán đài như một lời cảnh báo lạnh lùng, nhắc nhở anh rằng niềm vui này sắp bị phá vỡ bất cứ lúc nào.
Ánh sáng, âm nhạc, và sự tỏa sáng của Tempest như một bức tranh sống động, vừa huy hoàng vừa mong manh, khiến khán giả mê đắm nhưng cũng khiến Hanbin thắt chặt trái tim, chuẩn bị đối mặt với điều không thể tránh khỏi.
Phần trình diễn kết thúc, MC hô vang:
- "Một lần nữa, hãy dành cho TEMPEST một tràng pháo tay thật lớn…!"
Hanbin liếc lên màn hình phía sau, nơi đồng hồ hiển thị 7:06:50.
Anh nín thở, mắt dõi theo từng chi tiết trên sân khấu.
Một làn khói ánh sáng được phun ra và lan khắp cả sân khấu khiến sân khấu trở nên mờ ảo.
Chỉ vài giây sau - 7:07 - một tiếng “RẦM” chát chúa vang lên, xé toạc bầu không khí rộn ràng.
Mọi thứ chỉ diễn ra trong vài giây, nhưng dài như một cơn ác mộng.
Đúng như những gì Hanbin từng trải qua, quá khứ ấy đang tái hiện lại trước mắt.
Sân khấu vốn sáng rực bỗng rung lắc dữ dội.
Ánh đèn trần loạt loạt rơi xuống, mặt sàn bị phá vỡ, tấm back LED phía sau bật tung.
Một thanh kim loại lớn gãy rơi từ trên cao, va chạm xuống đất phát ra những âm thanh chói tai.
Tiếng hét thất thanh vang lên khắp nơi, hỗn loạn và thảng thốt.
Mùi khét điện xộc vào mũi, bụi bốc lên mù mịt.
Cả sân khấu chìm trong tiếng còi báo động, tiếng la hét từ khán đài, trộn lẫn với âm thanh kim loại va đập.
Cả khán phòng lúc này vô cùng hoảng loạn.
Hanbin tim đập loạn nhịp, đôi mắt ươn ướt, nỗi bất an dồn dập, quá khứ và hiện tại đan xen thành một cơn ác mộng sống động mà anh từng trải qua.
Giữa hỗn loạn, một giọng nói nhẹ nhàng vang lên, run run nhưng rõ ràng:
- "Anh… xin lỗi…"
..................