[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Âm Vọng Trong Quá Khứ
Chương 19: Kẻ chủ mưu
Chương 19: Kẻ chủ mưu
Hanbin đứng lặng trước đồn cảnh sát.
Ánh đèn neon xanh nhấp nháy phía trên cánh cửa, phản chiếu lên nền sương mờ phủ quanh.
Đêm nay yên tĩnh lạ thường, chỉ nghe thấy tiếng gió rít khe khẽ và tiếng bước chân anh vang trên nền bê tông.
Anh hít một hơi sâu.
Không khí lạnh buốt tràn vào lồng ngực, nhưng chẳng thể xua bớt sự căng thẳng đang cuộn trào bên trong.
Trong anh, nỗi tò mò và dự cảm xấu đan xen, khiến bước chân như nặng trĩu.
Cánh cửa kính tự động mở ra khi anh bước tới.
Mùi thuốc khử trùng thoang thoảng xen lẫn mùi giấy tờ cũ và mùi cà phê đắng của nhân viên trực đêm.
Một viên cảnh sát đứng chờ, dáng người gầy, gương mặt lộ vẻ mệt mỏi.
- "Cậu Hanbin?
Mời cậu theo tôi."
Họ băng qua hành lang dài, ánh đèn huỳnh quang trắng.
Hanbin lặng im, lắng nghe tiếng giày mình gõ lên nền gạch, từng nhịp một.
“Là ai chứ…
Ai lại có thể làm những chuyện đó với nhóm?”.
Câu hỏi xoáy vào tâm trí, khiến từng bước chân như nặng trĩu.
Trái tim đập nhanh hơn khi viên cảnh sát dừng trước một cánh cửa kim loại có ô kính nhỏ.
- “Ở bên trong.
Cậu có thể nói chuyện trực tiếp.”
- Ông ta nói, rồi mở cửa.
Ánh sáng trong phòng hắt ra, rọi lên dáng một người đang ngồi cúi đầu, tóc rũ che gần hết gương mặt.
Hanbin bước vào một bước… rồi đứng khựng lại.
Gương mặt ấy từ từ ngẩng lên, và một cái tên từ ký ức mờ nhạt trồi lên như bong bóng vỡ trên mặt nước: Minjun.
Anh mất vài giây mới nhận ra - Minjun từng là một thực tập sinh của công ty, nhưng rời đi chỉ một tuần sau khi anh gia nhập nhóm.
Hồi đó, anh mới, bỡ ngỡ, và chưa từng nói chuyện hay gặp mặt trực tiếp.
Chỉ vài lần nghe các em nhắc và xem những bức ảnh họ chụp cùng nhau.
Ký ức mơ hồ nào đó ùa về: “Cậu ta khép kín lắm, em vô công ty trước anh hơn tháng thôi nên chưa biết nhiều.
Ở công ty cũng chẳng mấy ai biết tên.”
Giờ đây, Minjun ngồi đó.
Không còn là hình ảnh mơ hồ của một thực tập sinh âm thầm tập luyện trong ký ức người khác.
Thay vào đó là một gương mặt hốc hác, đôi mắt chứa đầy căm hận đặc quánh - và cả một nỗi buồn khó gọi tên.
Cánh cửa khép lại phía sau Hanbin.
Khoảnh khắc đó, Minjun bật dậy, túm chặt cổ áo anh, kéo sát lại.
- "Tất cả là tại mày!
Chính mày đã đẩy tao đến nông nỗi này!”
- giọng cậu khàn đặc, run lên nhưng đầy lửa giận.
Hanbin sững người.
Anh không giãy ra, chỉ nhìn thẳng vào mắt Minjun, giọng trầm:
- “ Tôi… không hề có thù với cậu.”
Một tiếng gõ nhẹ vào cửa từ bên ngoài, viên cảnh sát nhắc nhở.
Minjun buông tay, hất mạnh cổ áo Hanbin rồi quay lại ghế.
Hơi thở cậu vẫn gấp, như đang kiềm chế cơn bão trong lòng.
Hanbin tiến lại, ngồi xuống đối diện.
- Tại sao cậu lại làm vậy với nhóm tôi?
Không phải… cậu cũng từng tập luyện cùng họ sao?
Bàn tay Minjun siết chặt, gân xanh nổi lên.
Giọng cậu trầm xuống, nghẹn ngào nhưng rít qua kẽ răng:
- “ Chính mày…
đã cướp đi vị trí đó của tao.
Nếu mày không xuất hiện, chắc chắn giờ tao đã được tỏa sáng.”
Hanbin khẽ cau mày, vẫn chưa hiểu trọn vẹn.
- “Tại tôi…?”
Minjun ngồi dựa vào ghế, ánh đèn trắng lạnh hắt lên gương mặt gầy guộc.
Ban đầu cậu không nhìn Hanbin, chỉ chăm chú vào đôi bàn tay đang đan chặt vào nhau như sợ nếu buông ra, ký ức sẽ rơi vãi khắp nơi.
Một lúc lâu sau, cậu mới cất tiếng, giọng khàn và trầm, như thể mỗi chữ đều nặng trĩu.
- “ Tao còn nhớ ngày đầu bước vào công ty…
Tao mang theo một giấc mơ rực rỡ.
Lúc đầu, tao cũng giống mày… tin rằng chỉ cần đủ nỗ lực thì ước mơ sẽ thành sự thật.
Tao không giỏi hơn ai, tao biết.
Nhưng tao sẵn sàng trả giá.
Chỉ cần nghĩ đến việc được đứng trên sân khấu, tao đã thấy tim mình đập nhanh hơn.
Tao và họ cùng thực tập khi đó… tụi tao từng bảo nhau, sẽ cùng nhau bước tới cuối con đường này.”
Ánh mắt Minjun xa xăm, như đang nhìn thấy lại những buổi tối cả nhóm ngồi ăn mì gói sau giờ tập, cười ồn ào trong phòng tập.
Hanbin lặng im lắng nghe.
Ánh đèn trắng lạnh chiếu lên gương mặt Minjun, để lộ quầng thâm sâu dưới mắt - dấu vết của những tháng ngày không ngủ.
- “ Tao biết… tao không giỏi bằng họ.
Mỗi lần tập vũ đạo, tao luôn là đứa chậm nhịp.
Mỗi lần luyện thanh, tao luôn là người bị nhắc lại nhiều nhất.
Tao ghét điều đó… nhưng cũng không cho phép mình bỏ cuộc.
Tao lao vào tập luyện, ngày đêm, quên ăn, quên ngủ.
Tao nghĩ… chỉ cần đủ cố gắng, tao sẽ giành được tấm vé cuối cùng vào nhóm.”
Giọng cậu trầm xuống, chậm hơn.
- “ Tao ở lì trong phòng tập.
Không ra ngoài.
Không tham gia mấy buổi tụ họp.
Không nói chuyện với ai.
Chỉ biết phòng tập, không biết gì ngoài nó.
Càng ngày, tao càng xa cách mọi người.
Rồi dần dần… tao trở thành cái tên mà gần như chẳng ai nhớ.
Chỉ là một bóng người đi ngang hành lang.”
Hanbin ngồi im, cảm giác lồng ngực bị siết lại khi hình dung cảnh đó.
- “ Rồi ngày kiểm tra cuối cùng cũng tới.
Tao tập suốt đêm hôm trước, tay chân rã rời nhưng lòng vẫn tin…
đây sẽ là ngày tao gọi cho bố mẹ và nói: “Con làm được rồi”.”
- Minjun bật cười khẽ, nhưng tiếng cười ấy nghẹn như dao cứa.
- “ Nhưng giám đốc chỉ nói đúng một câu: “Chúng tôi đã tìm được người cuối cùng cho đội hình debut.”
Và người đó… là mày.
Một kẻ mới từ công ty khác chuyển sang, được tuyển thẳng…
Không cần chờ, không cần chứng minh.”
Cậu ngẩng lên, nhìn thẳng vào Hanbin, trong mắt vừa có lửa giận vừa có thứ gì đó như nỗi mất mát không thể lấp đầy.
- “Vị trí tao mài mòn cơ thể để đạt được… biến mất chỉ trong một thông báo.
Khoảnh khắc đó… tao chết lặng.
Như thể tất cả những tháng năm kia chỉ là trò đùa.”
Minjun hít sâu, nhưng hơi thở run run.
- “ Sau đó… mỗi lần tao thấy mày tập luyện cùng nhóm, thấy mày cười với tụi nó… tao lại thấy mình bị đẩy ra xa hơn.
Nỗi ghen… biến thành hận.
Rồi tao rời công ty.
Nhưng tao mang theo một lời thề: Nếu tao không có được, thì chắc chắn người khác cũng không.”
Hanbin nghe tới đây, cảm giác tội lỗi len lỏi vào lòng.
Anh biết mình không hề làm gì sai… nhưng sự thật là anh đã vô tình bước vào và chiếm chỗ của một người đã đánh đổi gần như tất cả.
Hanbin cảm giác như tim mình bị bóp nghẹt.
Anh thở dài, giọng run run nhưng kiên quyết:
- “ Tôi… tôi không hề biết chuyện này.
Tất cả những gì tôi biết về cậu và nhóm, chỉ là qua lời kể của các thành viên thôi.”
Hanbin dừng lại một chút, ánh mắt hạ xuống, bàn tay siết chặt.
- “ Đúng là… tôi đã nhận được lời mời trực tiếp từ công ty.
Khi đó… tôi đã chờ quá lâu cho một cơ hội debut.
Tôi đã đồng ý… mà chưa từng nghĩ điều đó sẽ lấy đi của ai đó điều quan trọng đến thế.”
Một khoảng im lặng kéo dài, chỉ còn tiếng thở nặng nề của Minjun vang lên trong căn phòng nhỏ.
Cảm giác tội lỗi len lỏi vào lòng Hanbin, anh cảm nhận rõ sự tổn thương và tuyệt vọng của người trước mặt mình.
Nhưng anh vẫn phải hỏi, cố gắng tìm câu trả lời cho những bí ẩn mà cả nhóm đã không hề hay biết:
- “ Vậy… tại sao cậu lại làm vậy với mọi người?
Tụi nhỏ hoàn toàn vô tội.
Nếu ghét tôi, chỉ ghét tôi thôi, tại sao lại phải kéo họ vào?
Và… tại sao… luôn là 7:07?”
Minju nhắm mắt, bàn tay nắm chặt, giọng cậu run run nhưng đầy căm hận:
- “ Vô tội ư?
Với mày thì có thể.
Nhưng với tao… chúng không hề vô tội.
Tụi nó… không hề buồn bã khi tao bị bỏ lại.
Thậm chí còn vui vẻ… khi nghe tin mày vào nhóm.
Chúng hào hứng vì có một người ngoại quốc tham gia… rằng đây sẽ là điều mới mẻ và thú vị, và chẳng hề để ý đến tao.
Có khi… tụi nó đã lập mưu từ lâu, chỉ chờ thời điểm để đá tao ra khỏi vị trí đó.”
Hanbin chồm người, giọng anh vừa dồn dập vừa đau lòng:
- “ Không… tụi nhỏ không phải người như vậy!”
Minju nhếch miệng, ánh mắt lóe lên nỗi tức giận và cay đắng trộn lẫn tuyệt vọng:
- “ Và… luôn là 7:07.
Vì tao ghét số 7.
Nếu không phải là vị trí số 7, thì mày đã không nằm trong nhóm.
Và… khi tao nhìn nhóm diễn trên sân khấu, bảy người… mà không có tao… nỗi giận dữ trong trào lên.
Càng nhìn, tao càng căm thù… càng tuyệt vọng.
Tao đã chọn 7:07…
để biến nó thành một lời nguyền.”
Đôi mắt Minju sáng lên, vừa hận vừa đau, như chứa đựng tất cả những tháng ngày hy vọng bị dập tắt.
Hanbin cảm nhận từng nhịp thở dồn dập, từng giọt mồ hôi trên trán Minju, và tim anh như bị nghiền nát.
Anh biết, nếu bước sai một bước, tất cả mọi thứ có thể đã trở nên tồi tệ hơn.
Một im lặng nặng nề tràn ngập căn phòng, chỉ còn tiếng thở và nhịp tim vang vọng.
Không ai nói gì thêm, nhưng cả hai đều cảm nhận được sâu thẳm nỗi đau của nhau.
..............