Bầu trời buổi chiều nhuộm sắc vàng nhạt, ánh sáng le lói xuyên qua tán cây dọc lối mòn.
Naruto bước từng bước chậm rãi, vai khẽ gập, cơ thể vẫn còn ê ẩm sau trận đấu với Kakashi.
Cú "ăn hành" nhẹ từ thầy tuy không tốn sức lắm, nhưng không hiểu sao cảm giác mệt mỏi hôm nay còn sâu hơn mọi khi.
Kurama, bình thường vẫn thường xuyên trêu chọc, càm ràm hay thậm chí trêu Naruto để khiến cậu tỉnh táo, hôm nay yên lặng.
Chẳng một lời, chẳng một tiếng vang trong tâm trí Naruto.
Cậu biết, đối với Kurama, sự mệt mỏi này cũng nặng nề không kém.
Cảm giác đó như một lớp sương mù phủ kín, khiến Naruto vừa cô đơn vừa... hơi bất lực.
Cậu thở dài, bước qua những cánh cỏ khô xào xạc dưới chân.
Mùi đất ẩm, mùi lá rơi, và cả hương gió chiều đều gợi nhớ cậu về một thời nhỏ bé, một thời mà không có ba mẹ để ôm cậu, không có vòng tay nào ấm áp ngoài những lời trêu đùa của những người xung quanh.
Mỗi ngôi nhà hai bên đường, mỗi ánh sáng vàng hắt ra từ cửa sổ đều khiến cậu nhớ về những ngày tháng tự mình xoay xở, tự mình đối mặt với nỗi cô đơn.
Nhưng rồi Naruto mỉm cười, nhẹ nhàng: cậu đã học cách bước tiếp, học cách tự an ủi chính mình, và nhờ những người bạn, cậu không còn hoàn toàn lẻ loi.
Kurama vẫn im lặng, nhưng Naruto cảm nhận được nhịp thở mệt nhọc bên trong mình.
Một cảm giác kỳ lạ tràn ngập — vừa nặng nhọc, vừa gần gũi, như thể cả hai cùng chia sẻ một gánh nặng mà không cần lời nói.
Cậu rẽ vào con hẻm dẫn tới nhà trọ.
Ngôi nhà nhỏ nằm lặng lẽ, mái ngói đỏ mờ trong ánh chiều.
Naruto khẽ dừng lại, nhìn lâu hơn bình thường.
Ký ức tuổi thơ vụt hiện: những bữa cơm vội vã, những ngày mưa không ai che ô, những buổi tối một mình ngồi trên mái nhà... nhưng cũng là nơi cậu học được nghị lực, học cách mỉm cười ngay cả khi cô đơn.
Cậu thở dài, mệt mỏi nhưng lòng tràn một chút bình yên.
Kurama vẫn không nói gì, nhưng Naruto hiểu, sự im lặng này cũng là một cách thấu hiểu, một cách đồng hành âm thầm mà cậu chưa từng để ý trước đây.
Mở cánh cửa, bước vào nhà trọ, ánh sáng ấm áp lan tỏa.
Cậu thả mình xuống ghế, nhắm mắt, để cơ thể nghỉ ngơi.
Ngoài cửa sổ, ánh chiều buông xuống, nhuộm vàng cả căn phòng.
Naruto mỉm cười nhẹ, nhớ về những gì đã qua, và thầm nhủ: "Mai lại một ngày mới, lại tiếp tục cố gắng."
Căn phòng nhỏ còn ngái ngủ dưới ánh nắng nhạt xuyên qua khung cửa sổ.
Naruto nằm cuộn mình trên giường, cơ thể rũ xuống, mồ hôi vương trên trán, vẫn còn mang theo dư âm của trận đấu hôm qua.
Kurama im lặng bên trong cậu, cả hai dường như cùng chìm sâu trong giấc ngủ dài, không lời nói, không chút chuyển động.
Thời gian trôi qua như một dòng suối êm đềm.
Một lúc sau, tiếng gõ cửa vang lên đều đều.
Giọng Kakashi cất lên, trầm trầm nhưng đầy chú ý:
-" Cậu trợ giảng này, đến lúc rời giường rồi đấy!"
Naruto khẽ nhúc nhích, mở mắt, ánh nhìn còn mờ nhạt.
Cậu ngồi dậy chậm rãi, vai hơi gập, ánh mắt không còn nét tinh nghịch thường thấy mà trầm lặng, sâu lắng.
Đầu cậu không hiểu sao hôm nay lại hơi nặng nề.
-" Thầy mở đi, em không có khóa."
Kakashi đứng ngoài cửa, mắt nhíu lại, hơi lo lắng.
Anh bước vào, giọng dịu đi nhưng vẫn có chút tinh nghịch:
"Ngủ dài như vậy chắc mệt lắm nhỉ...
Hôm qua cậu chỉ chơi với tôi có chút mà mệt vậy sao?"
Naruto cố gắng mỉm cười, giọng nói ồm ồm hùa theo:
"Hừ, chỉ với một mình thầy mà đòi em mệt?"
Kakashi đứng đó, quan sát, cảm giác lo lắng dâng lên: Naruto luôn tràn đầy năng lượng, nhưng hôm nay... sao lại yên lặng thế này?
Naruto cuối cùng cũng đứng dậy, đi lại chậm rãi, cử động vẫn còn nặng nề.
Anh cúi người đưa ly nước, nhưng cậu chỉ khẽ mỉm cười, nhận lấy mà không nói thêm lời nào.
Không gian trong phòng yên tĩnh, chỉ còn tiếng hơi thở của Naruto hòa cùng nhịp trống nhẹ của trái tim Kurama, như cả hai đang cùng nhau phục hồi sau một ngày dài mệt mỏi.
-" Đi thôi, hôm nay có nhiệm vụ đấy"
-" Hả?
Nhiệm vụ bắt mèo nữa thì em xin khiếu."
Kakashi xoa đầu Naruto, giọng nói nhẹ hơn thường ngày.
-" Tôi móc họng em ra đó."
-"...."
-" Vâng, em đi liền ạ."
---------------------------------------------
-" Này này, sao thầy mấy nhóc chưa tới hả?
Không ngờ ủy thác ở Konoha lại tệ như thế.
Chẳng hề uy tín chút nào"
-"....
Xin ông hãy kiên nhẫn thêm một chút ạ"
Ông già chết bầm này, nói làng nào thiếu uy tín hả?
Này nhá, hôm qua ông đã chê nhóm tôi đủ kiểu nào là yếu, lùn rồi giờ còn chê cả làng tôi á?!
Sakura mỉm cười nhưng bàn tay cô để sau lưng đã âm thầm giơ lên ngón giữa
-" Ô, mọi người đây rồi, xin lỗi nhé.
Thầy bị t-- Khụ"
Kakashi giơ tay chào hỏi.
Chưa nói hết câu, một bàn chân đã đạp vào ngực, dùng hết sức bình sinh mà dẫm
-" Xin chào thầy, Kakashi..."
Sakura thêm lực vào chân, nghiến qua nghiến lại cứ như thể cái thứ mình đang dẫm là một con sâu nào đó
-" Xin chào, chắc hẳn ông là Tazuna nhỉ?"
Naruto cứ thế bước qua, cái cảnh sau lưng cậu đã quen lắm rồi, không thèm chú ý tới ông thầy của mình bị dẫm tới chừng nào.
Cậu giơ tay ra chào hỏi người đàn ông trước mặt
Cái vẻ lịch sự này đúng là hơi lạ khi gán ghép với Naruto.
Nhưng mà... cậu là muốn xây dựng hình tượng cực kì ngầu lòi trước mặt 2 đứa bạn của cậu nha!
Dù sao thì hồi trước trong cái độ tuổi này thì số lần bốc đồng khá nhiều, coi như là vớt vát hình tượng của một Hokage tương lai đi
-" Hừm...."
Ông Tazuna chẳng đáp trả lại, chỉ đảo mắt nhìn từ đầu xuống chân cậu.
Ông thở dài nặng nề kèm theo hơi rượu nồng
-"...
Có chuyện gì sao, thưa ông?"
-" Cậu lớn hơn 2 đứa con nít kia đúng không?"
Naruto cảm thấy nghi hoặc.
Ông ấy hỏi cái này làm gì?
Say rượu nên mắt mờ đi không thấy rõ sao?
Thật kì lạ
-" Vâng, tôi là trợ giản--"
-" Lùn thật."
-"...."
Beep!
Ông già này...
độc miệng từ kiếp trước tới kiếp này!
Thì sao?
Lùn thì sao!!
-" Kaka - sensei, em muốn hủy nhiệm vụ"
-" Haha..
Em đang nói gì đó Naruto?"
Kakashi chẳng biết từ lúc nào đã thoát khỏi ma trảo của Sakura, đi tới cốc vào đầu cậu một cái.
Vẫn là vẻ mặt tươi cười đó nhưng phía sau đã đằng đằng sát khí
Đùa chứ lần này là chính Kakashi đi đề nghị với ngài Đệ Tam!
Cái này là do ai hả?
Do ai?
Là do cái người mỗi lần có nhiệm vụ bắt mèo là thui thủi ở nhà trọ, không thèm đi ra!
Và giờ định hủy nhiệm vụ?
Ha!
Cưng mơ đẹp ghê
-"....
À, không có gì.
Miệng em bậy bạ ấy mà.
Em không nhớ nữa"
Naruto lùi ra sau cười cười.
Đúng là cái miệng hại cái thân.
Cậu cũng biết rằng, bây giờ nên ngậm miệng và đi theo thầy ấy, nếu không...
Chắc cậu bị đuổi luôn khỏi đội quá
-" Được rồi, đi thôi.
Ông Tazuna, xin ông giải thích lại nhiệm vụ trong hành trình"
Kakashi cười nhẹ, dùng chất giọng thương mại nói chuyện
-" Chỉ là tùy tiện hộ tống thôi.
Dù gì tôi cũng chỉ là một người xây cầu nhỏ bé, có gì mà tấn công đâu chứ"
Ông Tazuna cầm lấy khăn vắt trên vai mình, vừa đi vừa lau mồ hôi.
-" Nhưng nếu không có tôi, cây cầu sẽ chẳng thể hoàn thành.
Cũng phải đề phòng tình huống đúng không.
Lỡ đâu đang đi có một nhóm cướp chạy ra đâm tôi một nhát thì sao, đâu có được"
Naruto vừa nghe vừa không biết diễn tả tâm trạng thế nào.
Từ nhỏ tới giờ, cậu cũng đã bị lừa biết bao lần, nhưng nói thật, lần lừa lọc của ông già này là một trong những lần không thể quên nổi.
Mà....
Naruto nhìn qua vũng nước dưới chân
Lí do ông bịa cũng hay đấy chứ!
Ngay khi đội 7 vừa đi qua vũng nước, nó tự dưng biến mất, cứ như bốc hơi vậy.
Thầy Kakashi bỗng nhiên quay đầu lại, nói với Naruto
-" Này cậu trợ giảng, đừng làm gì nhé"
Vừa dứt lời, quanh thân thầy đã có hai dây xích ép sát, bên ngoài là những vật nhọn, ép chặt
*Rắc
Tiếng xương gãy vang lên, chẳng bao lâu sau, Kakashi đã bị chia ra làm ba khúc
-" Kakashi - sensei!"
Sakura nhắm chặt hai mắt lại, hét lên một tiếng.
Tay cô không khống chế được mà run rẩy
-" Ha, xong một tên"
Tiếng cười khinh từ sau lưng Sasuke phát lên.
Hắn nhanh tay định dạng đối tượng tiếp theo là Sasuke.
Nhưng hắn đã bỏ qua 1 điều, tân binh hoàn thành chương trình học xuất sắc nhất của một đại cường quốc sao có thể nghiệp dư đến mức để cho hắn đạt được ý định?
-" Naruto - sensei!
Thầy làm gì đi chứ?!"
Sakura kéo tay áo cậu, muốn cậu đi cứu Sasuke, dù sao đối thủ cũng là một sát thủ được thuê, giao đấu thì chắc chắn 100% sẽ bị thương, mặc cho nó nặng hay nhẹ, điều này cũng không nên xảy ra đối với Sasuke
Ánh mắt Sakura như sắp khóc, vừa kéo Naruto vừa cố gắng bảo vệ ông Tazuna.
Điều này cho thấy cô rất hoảng sợ, hoảng sợ trước cái chết vừa xảy ra của thầy, hoảng sợ nhiệm vụ sẽ thất bại, hơn hết, cô bé hoảng sợ rằng Sasuke sẽ chết.
Cô nắm chặt tay áo của Naruto, vẻ mặt xinh đẹp đầy sự cầu xin
-" Không" - Naruto hờ hững nói, tay gãi má trông rất bình thản
Một câu nói của Naruto khiến cô như chết lặng.
Mẹ nó!
Cái gì mà không chứ!
-" Thầy không thấy Sasuke đang chiến đấu sao?!"
-" Ừ, thì sao nè?"
Sakura nghe thế thì miệng mím lại thành một đường, mày cau chặt lại, lầm bầm vài câu
-" Được!
Nếu ông không giúp thì để tôi!"
Naruto kéo cổ áo của cô lại khiến cô lảo đảo suýt té ra sau
-" Mẹ nó!
Ông buông tôi ra!
Chẳng phải ông không giúp sao?"
Sakura đá chân lung tung, tay quơ quơ lại trúng cái đầu Ramen vàng chóe của Naruto, ra sức giật lấy giật để
-" Ấy!
Bình tĩnh bình tĩnh!
Sasuke xử xong tụi nó rồi!"
-" Ểh?"
Sakura dừng tay lại, quay mặt về phía Sasuke, nhận ra cuộc giao đấu thật sự đã xong, không chỉ thế, Sasuke còn trói gọn gàng tụi nó vào gốc cây bên đường
Khóe mắt còn hơi nước sững sờ, tay cô quơ quơ trên không vì vui mừng
Tất nhiên, khung cảnh này đối với Naruto rất quý giá vì có thể nhìn ngắm lại quá khứ một cách chân thực nhất nếu như không có.. mấy cái cọng tóc vàng của cậu trên tay Sakura
Về đây mới được một thời gian mà mất cả đống tóc...
Haizz, sắp trọc hết cả đầu rồi...
Naruto chán nản sờ cái đầu lổm chổm, lòng không khỏi cảm thán.
Hết Kurama rồi lại đến Sakura
Quả thực rất đau đó!
-" Này Naruto - sensei, bây giờ nhiệm vụ tính sao?"
Sakura đã dùng kính ngữ với Naruto trở lại, nhưng giọng điệu không có mấy vui vẻ
-" Thì tiếp tục thôi?
Xử lí xong đám kia rồi?"
Naruto nhìn hai tên ninja đang nghi ngờ nhân sinh, ừm, vẻ mặt quả thật rất đặc sắc
Giỏi lắm Sasuke!
Không hiểu sao nhưng cậu có cảm giác trình độ của Sasuke lúc này cao hơn hồi trước khá nhiều.
Chẳng biết có chuyện gì
-" Nhưng mà còn Kakashi - sensei, thầy ấy.."
-" Yo~"
Cái tiếng nói cợt nhả lại vang vọng phía sau
-" Lạy các ngài hokage cho linh hồn được siêu thoátt!"
Sakura hết hồi, liền quỳ xuống chắp hai tay lại như đang thực hiện nghi lễ siêu linh nào đó.
-"...."
-" Sakura à..."
Kakashi nhẹ nhàng đặt tay lên vai Sakura.
-" Écccc!!!!!"
Sakura hoảng sợ vung mạnh tay, đấm một phát thằng vào con mắt đang trần chuồng giữa thanh thiên bạch nhất.
-" Ây Sakura, coi chừng đấm chết thầy ấy là em phải vào trại giáo dưỡng đó..."
Naruto hốt hoảng đỡ Kakashi lại.
Bây giờ mới thấy...
Nhà giáo đúng là khổ nhất mà!
------------------------------------------------------
Xin chào!
Thực ra, đây là tác phẩm của tui 2 năm trước rồi.
Và bây giờ đọc lại có hơi ngượng chút nhưng mà...
ý tưởng quả thật khá hay =))) Xin lỗi vì tự luyến.
Và bây giờ tui đã lớp 12 nên thời gian cũng chẳng còn được bao nhiêu.
Nên xin lỗi các bạn, nhất là những người mong chờ ending của thế giới tôi tạo ra
Có lẽ thế giới này sẽ không bao giờ end được nữa.
Nhưng bỏ cuộc thì không nhé =))))
8/15/2025