Khác [allbhc] 𝐮𝐩𝐨𝐧 𝐭𝐡𝐞 𝐭𝐡𝐨𝐫𝐧𝐬 𝐨𝐟 𝐭𝐡𝐞 𝐰𝐡𝐢𝐭𝐞 𝐫𝐨𝐬𝐞

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
177,795
0
0
407782125-256-k893719.jpg

[Allbhc] 𝐮𝐩𝐨𝐧 𝐭𝐡𝐞 𝐭𝐡𝐨𝐫𝐧𝐬 𝐨𝐟 𝐭𝐡𝐞 𝐰𝐡𝐢𝐭𝐞 𝐫𝐨𝐬𝐞
Tác giả: vivianvillian
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

trên những chiếc gai của cành bạch hồng.

♧ lowercase; ooc; historical fiction
♧ bối cảnh không dựa vào một era cụ thể, mọi thứ đều là tưởng tượng.
♧ giọng văn có thể đôi chỗ không hoàn chỉnh, mong mọi người đọc với tâm thế vui vẻ.



wonbi​
 
Có thể bạn cũng thích
  • | 𝑙𝑎𝑤𝑙𝑢 | ℎ𝑖𝑠 𝑙𝑜𝑣𝑒𝑟
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • 𝓲𝓷𝓼𝓽𝓪𝓰𝓻𝓪𝓶 -;; park jihoon
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • 𝙿𝙰𝚂𝚃 𝙻𝙸𝚅𝙴
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • 𝐇𝐎𝐎𝐍𝐉𝐀𝐘 - 𝐓𝐡𝐞 𝐆𝐡𝐨𝐬𝐭 𝐇𝐮𝐧𝐭𝐞𝐫
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • 𝐭𝐨𝐧𝐭𝐚𝐭𝐭𝐚
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [𝐭𝐚𝐞𝐤𝐨𝐨𝐤]Kim's cherry
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [Allbhc] 𝐮𝐩𝐨𝐧 𝐭𝐡𝐞 𝐭𝐡𝐨𝐫𝐧𝐬 𝐨𝐟 𝐭𝐡𝐞 𝐰𝐡𝐢𝐭𝐞 𝐫𝐨𝐬𝐞
    kỵ sĩ (mèo lạc)


    bình minh nhẹ nhàng len lỏi qua weissrose, nhuộm vàng những phiến đá cuội. sương sớm vẫn còn vương vấn như lụa trên thung lũng, phủ lên nơi quảng trường chợ đang chờ nhịp sống dần thức dậy.

    tiếng rao hàng phát lên giòn giã hòa lẫn tiếng nói cười của mấy thằng nhóc đội mũ phớt, xuyên qua những chiếc xe gỗ xếp dài trên con phố hẹp, chất đầy táo, phô mai, đan xen là vải lanh và những ổ bánh mì mới nướng nghi ngút khói tan trong gió lạnh. còn có tiếng leng keng của chiếc nồi sắt và tiếng kêu xa xa của những con mòng biển từ bờ trôi dạt vào đất liền. và đâu đó, âm thanh đàn luýt vang lên từ một nghệ sĩ rong ruổi khe khẽ, một sợi dây giai điệu mỏng manh len lỏi giữa sự hỗn loạn thường nhật.

    con đường từ kinh thành lên dốc đều đặn, quanh co giữa những ngôi nhà đá và những bức tường phủ đầy dây thường xuân, dẫn thẳng đến cung điện weissrose, nơi bầu trời sớm còn ánh sương bạc bao quanh tháp cao, phấp phới lá cờ đỏ thẵm. từ pháo đài đó, mùi gỗ sồi cháy và tiếng vọng của thép phảng phất xuống đồi, như một lời nhắc nhở về quyền năng đang dõi theo tất cả.

    giữa dòng người tấp nập, một đoàn kỵ sĩ tiến lên theo nhịp vó ngựa chậm rãi, đều đặn - lộc cộc, lộc cộc, một âm thanh khiến các thương nhân phải dừng lại công việc giữa chừng mà ngoái theo tò mò. huy hiệu bạc in hình hoa hồng của hội nhà vua lấp lánh trên bộ giáp sắt, phản chiếu ánh mặt trời như mảnh lửa đỏ. dẫn đầu đoàn là ngài dylan, áo choàng đen tuyền như mây bão, mũ trụ sắt kẹp dưới tay, ánh nhìn cương trực hướng thẳng về con đường phía trước, chân đá nhẹ vào hông ngựa đưa ngài xuyên qua hơi ấm từ khu chợ đến những phiến đá lạnh lẽo dưới chân dẫn đến lâu đài.

    không ai là không biết về chàng kỵ sĩ thân cận nhất của nhà vua, người đã vượt qua hơn vạn hiệp sĩ tài năng để được phong tước thành kỵ sĩ tối cao, đứng đầu kỵ binh bảo vệ thành trì và hoàng tộc. ngoài được biết đến với tài chiến lược sắc bén, tinh thần dũng mãnh khi chỉ mới chạm ngưỡng hai mươi mốt, ngài còn nổi tiếng với những giai nhân trong vùng vì vẻ ngoài lãng tử và tính cách ôn nhu nằm sau lớp giáp sắt cứng cỏi.

    mái tóc đen bay trong gió, lộ ra đôi mắt nâu vương giả như phản chiếu mặt hồ tĩnh lặng. hàng lông mày rộng đầy uy nghiêm, sóng mũi thẳng tắp tựa cây đinh ba cắm xuống, đôi gò má và xương hàm góc cạnh như vách đá ẩn hiện dưới nắng sớm. khóe môi ngài cong nhẹ, hờ hững như cung tên được căng sẵn. từng đường nét hòa quyện tạo nên khuôn mặt vừa quân tử lại uy quyền đến mức ai cũng ngoái nhìn, có kẻ chẳng thể rời mắt. mỗi lần đi tập huấn hay thi đấu về, ngài sẽ ghé qua chợ trong trung tâm kinh thành, đều đặn mua một giỏ hoa đầy nhưng chỉ lấy đúng một bông hồng trắng, còn lại thì mang tặng cho tất cả những thôn nữ lẫn tiểu thư khuê cát trong chợ và thị trấn. ngài cũng rất hay thiết đãi các cậu nhóc nhạc công lang bạt cả một sạp bánh mì nướng trong vài lần dừng lại lắng nghe buổi diễn của họ.

    các bé gái chạy theo đoàn kỵ sĩ thẩy hoa chào mừng, tiếng chuông nhà thờ reo xen lẫn tiếng kéo đàn du dương tạo nên khúc hòa ca không lời diễn ra mỗi ngày ở weissrose. nhưng hôm nay lạ hơn mọi khi, khuôn mặt đanh lại của ngài dylan cùng tiếng vó ngựa nhanh chóng thể hiện nét vội vã hiếm khi của ngài, dễ đoán hơn bởi vì hoàng gia ai cũng đang lo toan chuẩn bị cho ngày lễ sắp tới, ngày hoàng tử lớn của xứ weissrose bước qua tuổi mười tám. dù thế, ngài vẫn kịp nhận lấy bông hồng trắng từ tay một thiếu nữ e thẹn, cúi đầu cảm ơn rồi dẫn đoàn kỵ sĩ tiến thẳng lên con đường đồi khúc khuỷu phía xa.

    tiếng vó ngựa cứ đều đặn theo nhịp, lâu đài trong mắt ngài kỵ sĩ cũng đã hiện ra rõ hơn.

    đi qua cánh cửa gỗ nặng nề, tiếng bản lề kêu trầm đục vang lên giữa không gian tĩnh lặng. cổng sắt từ từ được kéo lên với khung cảnh quen thuộc. lâu đài hiện ra sừng sững, những bức tường đá xám cao vút phủ rêu, tháp canh vươn lên như những mũi giáo khổng lồ chĩa thẳng vào bầu trời. binh lính đứng gác trên tường thành, tay đặt sẵn trên chuôi kiếm, ánh mắt cảnh giác. trong doanh trại, kẻ mài kiếm, người thì dắt ngựa, ánh lửa từ lò rèn hắt lên nền đá lạnh phản chiếu bóng hình chầm chậm bước xuống, đi thẳng vào lâu đài.

    ánh sáng từ những ngọn đuốc nhấp nháy trên bức tường đá xám rêu phong, trên cả tấm thảm đỏ trải dài đến ngai vàng. nhà vua ngồi trên ngai, áo choàng nhung đỏ rũ xuống bậc thềm, trượng quyền lực đặt bên tay, ánh mắt uy nghiêm quét khắp các bá tước và hầu tước tụ tập quanh bàn dài. trên bàn, bản đồ lãnh thổ, văn kiện phong tước và cuốn sổ ghi chép nghi lễ được trải ra, từng chi tiết được bàn thảo cẩn trọng. vị bá tước già với mái tóc bạc chỉ tay lên các vùng đất, đề xuất thứ tự nghi lễ và vị trí ngai tước. hầu tước trẻ hơn thì ghi chú âm nhạc, bố trí cờ hiệu và danh sách khách mời. xung quanh, kỵ sĩ và lính gác đứng nghiêm, ánh kiếm loáng lên dưới ánh đuốc. tiếng bàn bạc vang lên trầm ấm, xen lẫn những khoảng lặng khi nhà vua gật đầu, chỉnh sửa, và định hình từng bước chuẩn bị, đảm bảo ngày lễ sắp tới sẽ trở thành nghi thức tráng lệ, xứng đáng với quyền lực và uy tín của vương triều.

    dylan nhẹ nhàng quỳ xuống, nghiêm cẩn cúi chào nhà vua.

    ngài gật đầu, ánh mắt nghiêm nghị

    " thưa bệ hạ, thần đã chuẩn bị xong đội hình kỵ sĩ và an ninh cho lễ phong tước hoàng tử.

    "

    " ngươi đã sai người đi thông báo với các nước lân cận chưa?

    "

    kỵ sĩ cúi đầu sâu, tay đặt trên chuôi kiếm.

    " thần đã cho sứ giả đi tuyên dụ ở vương quốc láng giềng, các bá tước và hầu tước nước ngoài sẽ được dẫn tới vị trí đúng theo trật tự, và được sắp xếp danh dự theo đúng chỉ thị của ngài.

    "

    bấy giờ, ánh mắt nhà vua mới thả lỏng được một chút, giọng nói cũng mềm mỏng hơn. ngài gõ nhẹ trượng xuống bậc thềm, nói

    " vậy thì tốt rồi. vì là ngươi nên ta yên tâm, nhưng phải đảm bảo từng bước đều hoàn hảo, không được sai sót.

    "

    " tuân lệnh bệ hạ.

    " dylan đứng dậy, tay để trước ngực thể hiện thành kính.

    " mới về thế này thì cũng vất vả cho ngươi quá, nhưng nhờ ngươi đến cung điện kiểm tra hoàng tử giúp ta. nó đang tuổi thành niên nên ương ngạnh phát rồ, lại trốn đi đâu làm cả cung loạn hết lên.

    " nhà vua nói, mặt ngài thể hiện vẻ chán nản.

    " xin tuân lệnh bệ hạ.

    " dylan cúi đầu nhẹ rồi nhanh chóng đi ra ngoài, leo lên con bạch mã rồi phi nhanh đến cung điện.

    cung điện nằm cách lâu đài cả một cánh rừng, vì nhà vua muốn đó là nơi đủ sự an toàn và yên bình cho hoàng tộc, để hoàng tử tránh xa khỏi ồn ào nhộn nhịp nơi thị trấn. vì vậy, chàng cứ lớn lên từng ngày trong bốn cánh rừng bao quanh, dưới là hồ nước đầy thiên nga, và cả vườn bạch hồng được trồng rộng khắp. băng qua cánh rừng xanh mướt, tiếng thác nước róc rách bên tai báo cho kỵ sĩ dylan biết mình đã gần tới cung điện weissrose.

    ngài kéo cương, ngựa trắng nhấc chân bước qua cổng, trên con đường dẫn vào sảnh lát đá cẩm thạch trắng, hai bên là cột trụ quấn dây leo hoa hồng, uốn lượn như vòm thiên đường dẫn bước người kỵ sĩ vào giữa lòng cung điện. dylan dừng lại, ngẩng đầu nhìn lên nơi ban công đầy nắng, những lá cờ đỏ thêu hoa hồng tung bay trong gió, rì rào như chào đón. nhưng dáng hình thân thuộc nay lại không ở đó đợi ngài.

    tiếng nước rỉ rả từ các đài phun nước vang vọng khắp khu vườn, hòa với tiếng chim ríu rít làm dylan cảm nhận được sức nặng của sự thinh lặng.

    " lại nữa rồi.

    " dylan cười nhẹ, ngài biết hoàng tử nhỏ đang ở đâu.

    " hoàng tử hiện không ở trong cung điện-" thị tùng thấy ngài đến thì vội vàng thưa, nhưng dylan đã quen thuộc việc hoàng tử nhỏ cứ mỗi lần khó chịu với cả thế giới thì sẽ bảo mình đi du ngoạn một thời gian nhưng thực ra lại trốn ở nơi bí mật, mà cũng chẳng bí mật lắm.

    " tôi biết.

    " phất tay như ra hiệu, ngài đi dọc theo lối mòn nhỏ dẫn về phía sau cung điện, băng qua rừng thưa bạt ngàn, nơi thời gian đã để lại dấu ấn bằng rêu phong và những vết hoen mờ. khu rừng mở ra trong sắc tối trầm lặng, giống một miền đất chưa từng mời gọi ai dễ dàng. kỵ sĩ đi càng sâu, càng nhiều vật cản đường ngài. những bụi kế gai vươn cành chằng chịt, sắc nhọn khép kín tựa lưỡi giáo im lìm. hoa thì nhỏ bé, nhạt màu, mang vẻ đẹp khắc khổ và xa cách. gai quệt xước áo choàng ngài, lá khô vỡ xào xạc, sương đọng thấm ướt bả vai như khoảng cách được cố ý dựng lên để giữ người khác ở ngoài rìa.

    rồi, bóng tối lùi lại.

    khu vườn thì thầm một lời cho phép, ánh sáng bắt đầu len qua từng tán lá. gai thưa dần, cành khô nhường chỗ cho những thân hoa mềm mại. trước mắt dylan, một biển hoa hồng trắng mở ra, tinh khôi và lặng lẽ, đẹp không phô trương, như tuyết sớm phủ lên đá cẩm thạch. những cánh hồng xếp lớp mỏng manh khẽ rung nhẹ trong gió, không còn phòng vệ hay che giấu.

    giữa sắc trắng ấy, vài đóa hồng đỏ nở thấp và trầm, như nhịp tim được giấu kín sau lớp áo bào vương giả.

    ngài kỵ sĩ chầm chậm quan sát, nhưng nhanh chóng thất vọng vì vẫn chưa thấy bóng hoàng tử. chợt, ngài nghe thấy tiếng sột soạt không rõ ở phía sau ngôi nhà đá, mon men lại gần.

    một thân hình nhỏ ngồi yên trên bậc đá, mái tóc vàng sáng rũ nhẹ, ánh nắng xuyên qua lọn tóc xoăn, soi rọi từng đường nét mềm mại khiến ngài chỉ muốn đặt ánh nhìn ở đó thật lâu. hàng mi cong nhẹ phủ lên đôi mắt màu hổ phách sâu thẳm, sóng mũi cao thanh tú, gò má chàng ửng đỏ như đỉnh núi phủ sương, môi lại tựa dải voan hồng uốn cong.

    ánh nắng nhảy trên khuôn mặt được chạm khắc tinh xảo, nhưng thứ nổi bật có tiếng chính là làn da trắng sứ, đúng như mỹ xưng hoàng tử xứ bạch hồng. vạc áo lụa óng ánh tơ kim, cổ cao điểm ren ôm lấy làn da nhạt màu, áo rộng đổ xuống nơi cổ tay gầy guộc, viền đăng ten rung nhẹ trong gió. bên chân chàng, chú mèo ba tư lông trắng cuộn mình trên thềm cao, được đôi tay thon dài chậm rãi vuốt ve dọc sóng lưng thì khẽ run lên, rồi lại nheo mắt im lìm tận hưởng.

    kỵ sĩ trẻ cứ đứng im ở đó, nhìn vào thân ảnh trước mặt mình. khói bụi chiến trận có lẽ đã làm dylan quên mất hoàng tử nhỏ trong kí ức của ngài giờ đã thay đổi đến thế nào. và kỵ sĩ sẽ cứ bất động mãi nếu như không có tiếng nói nhỏ cắt ngang mạch suy nghĩ của ngài.

    " lân?

    " chàng trai trước mặt đứng dậy, tiếng gót giày chạm lên lá khô khiến chú mèo lông tuyết giật mình mà chạy tót đi chỗ khác.

    dylan dời tầm mắt, vội thu lại ánh nhìn có chút đắm chìm.

    " kính chào hoàng tử.

    " kỵ sĩ trẻ đặt tay lên ngực trái, cúi đầu nhẹ nhàng.

    " sao anh lại ở đây?

    " hoàng tử giương đôi mắt bất ngờ như thấy lại điều gì đã lâu, nhưng sự bất ngờ đó nhanh chóng bị thay thế bởi cái nhíu mày.

    " thưa ngài, thần đang tìm mèo lạc ạ. nhưng chú mèo này trốn kĩ lắm, lại cực kì thích hoa và hay rúc ở nơi bí mật, nên thần cũng phải mất thời gian để tìm ạ.

    "

    " ngài có nhìn thấy chú mèo đó không?

    "

    hoàng tử im lặng rất lâu, khuôn mặt xinh đẹp đanh lại, bàn tay chàng siết chặt, như đang ngăn bản thân không được vung quyền bằng tay vào người đàn ông cao lớn trước mặt.

    chàng thở dài ngao ngán, mắt đảo một vòng.

    " lâu không gặp, anh vẫn như vậy nhỉ.

    "

    " hiểu sao vua cha thích anh rồi, chẳng khác gì ông ấy, rời khỏi tầm mắt là sốt vó cả lên.

    "

    " vì thần lo cho ngài thôi.

    "

    gió sớm rít từng cơn qua người hoàng tử, làm giọng chàng nhòe đi vì run. kỵ sĩ đi đến gần, khoác chiếc áo choàng nhung lên người hoàng tử, rồi cẩn thận cúi xuống lấy cánh hoa khô rơi trên tóc em. dylan có chút hồi hộp vì người nhỏ trước mặt rụt lại bất ngờ, tay hòng đẩy ngài ra, nhưng rồi lại thôi. em không thích người khác động vào mình, nên dylan lúc nhỏ luôn giữ chừng mực, tạo khoảng cách vừa đủ giữa mình và em. nhưng giờ thì khác, nhiệm vụ của kỵ sĩ, là bảo vệ đất nước, thần dân, hoàng tộc, trong đó có cả hoàng tử. vì vậy, bảo vệ em cũng là nghĩa vụ hàng đầu của dylan.

    " ngài phải mặc ấm hơn, đừng để trúng bệnh.

    "

    thấy ánh nhìn người trước mặt cứ nhắm thẳng vào mình, đôi mắt chứa đầy sự lo lắng mỗi lần cậu đi lạc trong rừng hay tập cưỡi ngựa bị thương. nhưng hoàng tử thì chẳng thích điều đó. cậu không thích việc cứ mãi ở sau cánh tay vững chải đó, trong cái vỏ bọc hoàng tử vương triều.

    " đừng cứ coi em là cậu nhóc, mình này không bệnh được đâu.

    "

    " với lại không ở trong cung thì kiên cưỡng làm gì, nghe bệ hạ ngứa cả tai.

    "

    chàng nói, nhưng tay lại vô thức kéo sát chiếc áo choàng.

    " em đã lớn đến thế này rồi.

    "

    dylan cười nhẹ, hình ảnh cậu nhóc hảo động nhưng hay ốm ngày nào giờ đã gần kề thành niên, bàn tay mà kỵ sĩ từng nắm trọn giờ đây có lẽ không còn cần được giữ lấy.

    hoàng tử hơi đứng hình vì nụ cười thoáng qua của dylan, nụ cười mà trong trí nhớ của chàng đã mấy mươi mùa đông chưa được nhìn thấy.

    " vậy còn thích cái này không?

    "

    chàng chớp mắt, một đóa hồng tuyết đã xuất hiện trước mặt.

    một thoáng hồi ức lướt qua trong tâm trí hoàng tử. kể từ lần đầu tiên nói rằng cậu thích hoa hồng trắng, thích được ngắm nhìn cành hồng lẫn sương mỗi sáng, để hương thơm thanh mát được giữ lại nơi đầu mũi. dù tập trận khắc nghiệt đêm ngày, thứ đón hoàng tử mỗi sáng còn mơ ngủ, ngó xuống bên dưới ban công là cái vẫy tay chào sớm của lân, cùng cành bạch hồng cầm trên tay. lần nào cũng vậy, như đã trở thành thói quen mỗi lần ngài kỵ sĩ tới thăm cậu. số hoa ngài tặng nhiều đến nỗi, khắp cung điện đều trải dài những đóa hồng trắng anh tặng. cuộc sống bấy giờ của hoàng tử gắn liền với học tập, lễ nghi, tiếng vó ngựa và đóa hồng trắng thơm ngát.

    nhưng thời gian xoay vần, những lần lao vào chiến trận, kiếm thép vang dội, áo choàng nhuốm đầy bụi lửa, bóng hình vạm vỡ khuất sau màn sương đã lâu chẳng thấy dạng. thưa dần những cành hoa, cái vẫy tay buổi sáng, bàn tay dìu cậu lên yên ngựa, đôi mắt nâu tĩnh lặng mà hoàng tử chẳng dám nhìn lâu. cứ như vậy, cậu không còn thấy anh một thời gian dài.

    đến khi được gặp lại lân sau đằng đẵng tháng năm, cậu mới biết, anh chưa bao giờ quên tặng cậu một đóa hoa, dù đã lâu rồi, dù có thể hoàng tử cũng chẳng còn trông ngóng.

    " sao vậy? trưởng thành rồi nên không thích hoa nữa sao?

    "

    chàng nhìn xuống đôi bàn tay chai sần, lại nhìn lên cần cổ sẹo chằng chịt, dấu vết tàn khốc nơi danh hiệu anh mang, nhất thời không biết nên làm gì.

    " đi lâu vậy mà vẫn nhớ.

    " cậu nhận lấy đóa hoa, cảm xúc như tàn lửa cũ quay về.

    " hoa thì lúc nào chẳng thích, chỉ là vườn chật rồi, em lại không có thời gian chăm."

    " vườn chật thì để anh trồng thêm, bận bịu thì để anh chăm cùng em.

    " ngài cười, có lẽ còn rạng rỡ hơn khoảnh khắc được phong tước.

    " kỵ sĩ nhàn rỗi đến vậy à?

    "

    " không, nhưng nếu là vì em, anh luôn sẵn lòng.

    "

    hoàng tử nghĩ, ngoài việc anh trông đẹp mã và phong thái đường bệ hơn, thì cách nói chuyện khiến người khác cảm mạo vẫn không thay đổi.

    " cường ơi.

    "

    cậu vừa giật thót vì tên mình đặt trên môi người, đã thấy bàn tay lớn đưa ra trước mặt.

    " nếu em không muốn, anh sẽ ở lại đây với em.

    "

    " còn nếu có, mình về nha.

    "

    cành hồng đung đưa trong gió, một người nhỏ im lặng, người lớn cũng lặng lẽ đứng đó.

    hoàng tử chẳng nói gì, chỉ nhẹ nhàng gật đầu. hai thân ảnh chầm chậm dẫn bước ra khỏi khu vườn. ngài đi trước, tấm lưng rộng chắn hết những bụi gai nhọn, bàn tay lớn giữ lấy tay chàng như điểm neo vững chắc. hoàng tử đi sau, không ngừng nhớ về lần đầu bị vua cha đánh bầm cả người vì không nghiêm túc trong việc tập lễ nghi, cậu năm bảy tuổi không biết lấy cái gan ở đâu, đã tức giận chạy đi trốn sâu trong rừng, để lại cả cung điện hốt hoảng tìm kiếm.

    đi đến khi mệt lả người, nhìn thấy khu vườn nhỏ được dây leo phủ kín, chẳng chần chừ mà đi vào đó.

    không biết bao lâu sau khi ngủ thiếp bên góc cây già, nghe thấy tiếng kêu vọng bên tai, hoàng tử nhỏ mở mắt. trước mặt cậu, đốm lửa phập phồng chiếu sáng một bóng hình quen thuộc. anh đứng ở đó, vai áo sẫm lấm lem vì bùn đất, hơi thở gấp gáp phả vào không gian. hoàng tử nhớ rõ ánh nhìn đó, ánh nhìn vừa nhẹ nhõm vừa đau đáu, như thể anh đã chạy đi tìm cậu suốt đêm không dừng chân. tay anh rũ xuống, máu từ vết gai đâm chảy thành dòng mảnh, nhỏ giọt vào đất rừng tối ẩm. lân không để ý đến đôi tay đỏ thẫm của mình, chỉ run rẩy đưa bàn tay còn lại ra, chạm khẽ lên trán cậu như chạm vào giấc mơ mong manh. hoàng tử không biết vì sao anh tìm được cậu, cũng không hiểu thay vì khiển trách, anh chỉ nhẹ nhàng đỡ cậu lên, nói nhỏ với cậu

    " mình về nha.

    "

    hai đứa nhỏ nắm tay nhau băng qua cánh rừng, anh chẳng nói gì suốt chặng đường, chỉ lặng lẽ siết chặt tay cậu. cho đến khi đặt chân ra khỏi vùng u tịch tăm tối, ngọn đuốc soi rọi ánh nhìn thảng thốt của mọi người, từ cái ôm chầm khôn xiết của hoàng hậu, đến nụ cười trấn an của anh khi nói rằng em đi lạc chỉ vì mãi mê đuổi theo con mèo angora mắt xanh. tới tận lúc đó, cậu mới nghe được tiếng thở phào nhẹ nhõm từ anh. từ đấy, khu vườn bí mật trở thành nơi hoàng tử nhỏ và kỵ sĩ lớn tìm về mỗi lúc quạnh quẽ, cùng nhau trồng lên những đóa hồng trắng tinh khôi.

    cậu khẽ áp lòng bàn tay ấm vào tay anh, cảm nhận vết sẹo mờ vẫn in hằn kí ức thuở ấy. cường vô thức đi gần lân hơn, có thể vì cảm thấy an tâm, hoặc có thể để rút lại khoảng cách tháng năm chưa từng được giãi bày.

    " sắp tới, anh có đi nữa không?

    " hoàng tử nói, ánh mắt đặt trên đôi tay không rời.

    " anh sẽ không đi nữa.

    " kỵ sĩ trả lời, vầng sáng chiếu qua đôi gò má, ẩn hiện khóe môi cong.

    " vì anh tìm được mèo lạc của anh rồi.

    "
     
    [Allbhc] 𝐮𝐩𝐨𝐧 𝐭𝐡𝐞 𝐭𝐡𝐨𝐫𝐧𝐬 𝐨𝐟 𝐭𝐡𝐞 𝐰𝐡𝐢𝐭𝐞 𝐫𝐨𝐬𝐞
    nhạc công (lần đầu)


    độ giữa mùa xuân, khi những cơn gió còn mang theo hơi lạnh dịu nhẹ và mùi cỏ non vừa thức giấc, cổ xe ngựa hoàng gia đã chầm chậm lăn bánh trên con đường lát đá dẫn về phía biên giới. bánh xe nghiến nhẹ, đều đặn, như thể không muốn vội vàng trước chuyến đi mang theo cả nghi lễ và trách nhiệm.

    đoàn xe đang hướng tới lâu đài của nước láng giềng, nơi buổi yến tiệc được tổ chức để kỷ niệm liên minh giữa hai vương triều.

    bên trong khoang xe bọc nhung sẫm, hoàng hậu khoác chiếc áo choàng nhung mềm, viền thêu tinh xảo những hoa văn uốn lượn, tay áo bồng xếp nếp gọn gàng, tôn vẻ trang nhã. bà nghiêng người, chỉnh lại cổ áo cho hoàng tử nhỏ ngồi bên cạnh. chàng khi ấy tròn tám tuổi, trên người là bộ lễ phục xanh lam thêu chỉ bạc, dù con non nớt nhưng ánh mắt đã phảng phất sự trầm buồn. hoàng hậu vuốt phẳng nếp gấp, không chỉ là sửa lại trang phục mà còn sắp đặt cả dáng vẻ của một người kế vị tương lai.

    " cường à, con phải nhớ.

    " hoàng hậu cất giọng chậm rãi.

    " khi bước vào đại sảnh, phải cúi đầu đúng mực. không được nhìn quanh quá lâu, cũng đừng để cảm xúc lộ ra trên gương mặt.

    "

    hoàng tử khẽ gật đầu.

    " khi được giới thiệu, con chỉ cần đáp lễ, không nói nhiều hơn cần thiết. mỗi lời nói trong những buổi tiệc như vậy đều có trọng lượng."

    " vâng, thưa mẫu thân.

    " cậu đáp nhỏ, đôi tay đặt ngay ngắn trên đầu gối.

    hoàng hậu nhìn con trai thêm một lúc, ánh mắt vừa nghiêm nghị lại dịu dàng.

    " con là hoàng tử. con đại diện cho danh dự của vương triều."

    " vâng, con hiểu.

    " cậu trả lời, dù sự chú ý đã bắt đầu chao nhẹ. giữa khoảng lặng ấy, một âm thanh trong trẻo bỗng lướt qua khe rèm nhung khép hờ, làm hoàng tử vội ngẩng đầu.

    âm thanh ấy không giống nhạc cậu hay nghe trong cung, không trang trọng, không bị gò vào khuôn phép, mà tự do và sống động như một làn gió xuân thanh tân.

    hoàng tử đưa tay vén nhẹ tấm rèm. trước mắt cậu, quãng trường mở ra như một bức tranh sống động. dân chúng tụ lại thành vòng tròn hòa cùng tiếng cười nói rộn ràng, trẻ con ngồi bệt xuống nền đá, người lớn thì đứng tựa vào cột, tay vẫn cầm chiếc bánh mì mới nướng.

    ở trung tâm, có một nhóm nhạc công đang biểu diễn trên bục cao.

    ánh nắng chiếu lên những tấm áo vải thô, lên những chiếc mũ len sờn mép, và lên từng chuyển động say sưa của họ khi hòa mình vào âm nhạc.

    tiếng đàn luýt vang lên đầu tiên, trầm ấm và miên man. những ngón tay chai sần lướt trên dây đàn đều đặn, mỗi lần gảy, thân đàn khẽ nghiêng về phía trước, tựa một lời mời gọi. người bên cạnh xắn cao tay áo, cây vĩ cầm kẹp gọn dưới cằm, cánh tay chuyển động nhịp nhàng, cổ tay linh hoạt khiến những quãng âm dài run nhẹ đầy da diết.

    đan vào đó là tiếng sáo gỗ thanh mãnh, cao vút tan nhẹ trong gió, nổi trên nhịp trống khung nhịp nhàng vững vàng giữ cho giai điệu không tản mác. giữa tất cả, giọng hát của một cậu bé vang lên. trong trẻo và tinh khiết, không cầu kỳ, không phô trương, nhưng lại mê hoặc đến lạ, tự nhiên chạm vào lòng người. cậu nhìn trạc tuổi hoàng tử, mái tóc nâu rối nhẹ, khoác trên mình chiếc áo cũ quá cỡ, đôi giày mềm xướt mũi gõ xuống đất theo nhịp phách. mắt cậu nhóc sáng lên tinh nghịch, nụ cười tươi bộc lộ vẻ hồn nhiên. tiếng hát đó đã thổi hồn vào không khí khu chợ phiên, dẫn dắt mọi người với thanh âm mộc mạc. người tay vỗ nhịp, chân gõ xuống mặt đá, người thì khẽ hát theo những lời ca đã quen thuộc từ thuở bé.

    khi giai điệu chuyển nhanh, tiếng hòa ca cũng trở nên to hơn, trẻ nhỏ quay tròn theo nhịp trống, váy áo xoay nhẹ trên nền đá. cậu nhóc nhạc công khẽ nhắm mắt, tay đặt lên ngực, để cho giọng hát ấy từ từ len lỏi vào từng ngóc ngách, trên đường mòn, trong khu chợ, và cả trong tâm trí hoàng tử. tất cả đều như làm nền cho giọng hát đó tỏa sáng. hoàng tử nhỏ lặng người, cậu chẳng còn nghe thấy giọng mẫu thân ở bên tai. lần đầu tiên, hoàng tử nhìn thấy một đứa trẻ giống mình, không ngai vàng, không quyền lực, mà vẫn khiến mọi người lắng nghe. cho đến khi tiếng vỗ tay vang lên, cậu nhóc đang cười bỗng khựng lại, chạm ánh mắt với hoàng tử đang ngồi trong xe ngựa. cậu cứ nhìn theo kinh thành đang thở chung 1 nhịp, nhìn dáng người bé nhỏ dùng tiếng hát tô đẹp cuộc đời, lòng lại dấy lên cảm xúc mãnh liệt.

    " cường, con có nghe ta nói không?

    "

    lúc hoàng hậu đặt tay lên vai cậu, cũng là lúc kinh thành đã khuất dạng. hoàng tử kéo rèm lại, nhưng tiếng hát lảnh lót vẫn vương ở vành tai cậu suốt hôm đó, và có lẽ, tuế nguyệt đã khẽ đổi nhịp vì khúc hát tình cờ nơi quãng trường.

    vào một chiều đông chạng vạng, mặt trời lặng lẽ khuất sau những mái nhà, để lại một vầng sáng hồng nhạt lẫn trong màn sương lạnh.

    ánh sáng nhạt dần, lạnh lẽo như bị rút cạn khỏi bầu trời xám chì, đoàn ngựa của hoàng tử đang trở về sau buổi tập bắn cung kéo dài nơi bìa rừng. tuyết dày hơn khi đêm đến gần, hơi thở những con ngựa phả thành làn khói mỏng trong không khí giá buốt. lớp băng mỏng bắt đầu phủ lên cỏ dại ven đường, làm đất dưới vó ngựa trở nên sẫm màu và ẩm ướt. hoàng tử cưỡi ở giữa đoàn, dáng ngồi thẳng đứng nhưng đã có chút mỏi mệt sau nhiều giờ kéo cung. buổi tập hôm nay khắt nghiệt hơn thường lệ, cũng là để chuẩn bị cho hoàng tử bước sang giai đoạn trưởng thành của mình.

    áo choàng dày khoác ngoài áo chẽn lông, vương đầy những hạt tuyết chưa kịp tan.

    đầu ngón tay chàng tê dại, bên trong găng tay da sẫm màu vẫn còn vương mùi gỗ mục và nhựa thông. con đường trở về lâu đài vốn sẽ vòng qua một nhánh nhỏ bên ngoài kinh thành. thường ngày, đoàn người chỉ lướt qua trong im lặng, không dừng lại, mặc ánh đèn và tiếng động ở phía sau. nhưng hôm nay, khi đi ngang, hoàng tử lại khẽ siết cương, cho ngựa chậm bước.

    từ sâu bên trong, ánh sáng hắt ra từng vệt vàng ấm áp, lay động trong đêm đông.

    đèn dầu được thắp lên trước hiên nhà, trước các quán xá và sạp hàng còn chưa thu dọn.

    ánh lửa rung rinh phản chiếu trên những bông tuyết đang xoay tròn trong không trung.tiếng người cười nói, tiếng giày da chạm mặt đường đá, tiếng rao nhỏ xen lẫn âm thanh kim loại va nhau khe khẽ. tất cả hòa thành một nhịp sống về đêm sôi động, trái ngược hẳn với sự tĩnh mịch của con đường lạnh lẽo nơi đoàn ngựa đang đứng.

    ánh mắt hoàng tử dừng lại lâu hơn bình thường. trong khoảnh khắc ấy, có điều gì đó trong chàng, là sự tò mò của tuổi trẻ còn sót lại, cảm giác muốn trải nghiệm những điều bình thường trước khi chúng trở nên xa xỉ.

    " dừng ở đây.

    " chàng nói khẽ.

    đoàn ngựa lập tức chậm lại. hai cận vệ phía trước quay đầu nhìn, thoáng ngạc nhiên nhưng vẫn tuân lệnh ghìm cương. thị tùng đi sát bên hoàng tử lập tức tiến lên nửa bước.

    " thưa ngài?

    " hắn cất giọng dè dặt, ánh mắt không giấu được sự lo lắng khi trời đã tối hẳn.

    hoàng tử nghiêng người xuống yên ngựa, đặt chân chạm đất.

    đôi ủng da giẫm lên lớp tuyết mới, phát ra tiếng lạo xạo khẽ khàng. hơi lạnh từ mặt đất lập tức thấm qua đế giày, len lên cổ chân, khiến chàng khựng lại.

    " ta khát.

    " cậu nói, giọng thản nhiên.

    " ta muốn vào trong mua chút nước mật ong nóng.

    đêm lạnh thế này, ngựa và người đều cần nghỉ.

    " cậu đặt tay lên thân chú ngựa trắng đang run vì cái rét.

    thị tùng sững lại.

    " nhưng thưa ngài... thị trấn giờ này rất đông người, lại đang có tuyết dày. nếu như- "

    hoàng tử quay sang nhìn hắn, ánh mắt bình thản nhưng đủ khiến lời nói tiếp theo bị nuốt ngược vào trong.

    " ta chỉ vào một lát thôi, các cận vệ ở lại ngoài này canh chừng.

    "

    chàng đưa tay ra hiệu. thị tùng thân cận lập tức xuống ngựa, dừng lại nơi rìa con đường dẫn vào phố dân. số còn lại giữ đội hình phía sau, ánh mắt cảnh giác quét quanh trong bóng tối. tuyết tiếp tục rơi, bám lên vạt áo choàng khi hoàng tử kéo mũ trùm qua đầu, che đi gương mặt tuyệt đẹp đang ửng hồng vì lạnh.

    tên thị tùng thở ra một hơi dài, biết mình không thể khuyên thêm. hắn kéo áo choàng sát hơn, theo sau hoàng tử khi cả hai rời khỏi con đường lạnh lẽo, bước vào lòng khu phố đang sáng đèn.

    bên trong, khung cảnh mở ra hoàn toàn khác.

    ánh đèn dầu treo thấp nhuộm vàng mặt đá lát đường, phản chiếu lên lớp tuyết mỏng ngày đông ẩm lạnh. hơi ấm từ các hàng quán tỏa ra, hòa cùng mùi rượu men, bánh mì nướng và gỗ cháy, làm tan bớt cái rét cắt da. người dân tụ lại thành từng nhóm nhỏ, khoác áo dày, giậm chân cho ấm, vừa uống rượu vừa trò chuyện. tiếng cười giòn giã vang lên, ngắt quãng nhưng rộn ràng.

    hoàng tử bước chậm, mắt không rời những gì đang diễn ra xung quanh. chàng kéo thấp mũ trùm hơn, hòa mình vào dòng người như một kẻ lữ hành bình thường. bên cạnh, thị tùng liên tục liếc nhìn trời đêm trắng xóa rồi lại nhìn chàng, vẻ mặt sốt ruột.

    " chúng ta không nên ở đây quá lâu ạ.

    " hắn nói nhỏ, run như gió lạnh cuốn đi.

    " gió đêm rét hơn rồi, nếu ngài bị nhiễm lạnh thì hoàng đế sẽ- "

    " chỉ một lát thôi, được chứ?

    " hoàng tử đáp, giọng dịu đi.

    " ngươi đi mua nước ở sạp kia đi.

    "

    chàng chỉ tay về phía một sạp nhỏ sáng đèn, nơi một người bán đang rót nước nóng từ ấm đồng, hơi nước bốc lên nghi ngút. thị tùng nhìn theo, rồi quay lại nhìn hoàng tử, do dự thêm một nhịp.

    " vậy... xin ngài đứng ngay đây. ngài nhớ là đừng đi đâu cả.

    "

    " yên tâm, ta không biến mất đâu mà sợ.

    " hoàng tử gật đầu, khóe môi thoáng cong lên một nụ cười nhẹ.

    thị tùng quay người đi. chen qua mấy bóng người, tính gọi nước nhưng quên mất hoàng tử muốn uống gì, hắn quay đầu lại để hỏi.

    " mà hoàng tử ơi, ngài muốn uống sâm nóng hay mật ong ạ?

    "

    vừa nói hết câu, chỗ hoàng tử vừa đứng đã trống không. chỉ còn những dấu chân mờ dần dưới lớp tuyết.

    hắn khựng lại, tim như trượt khỏi lồng ngực.

    " hoàng tử?

    " hắn gọi khẽ, ánh mắt vội vàng lướt qua đám đông đang di chuyển dưới ánh đèn vàng rung rinh.

    không có câu trả lời.

    thấy bà rồi. hắn nuốt nước bọt. ngay lúc đó, tên thị tùng thấy được tương lai đáng sợ của mình vì tội để hoàng tử lạc mất.

    " hoàng tử, ngài đâu rồi? hoàng tử ớiiiiiii"

    và trong khi thị tùng hoảng hốt tìm kiếm giữa dòng người, hoàng tử đã rẽ khỏi con đường chính từ lúc nào. chàng đang đứng trước một quán rượu sáng đèn tại trung tâm kinh thành, nơi tiếng nhạc cụ mơ hồ vang ra giữa đêm đông lạnh lẽo, như một lời mời không cần cất thành tiếng.

    tiếng chuông từ nhà nguyện xa xăm vừa điểm, cũng là lúc hoàng tử đẩy cánh cửa nặng nề bước vào. một luồng hơi ấm nồng nặc mùi gỗ cháy, mùi rượu men và hương quế nóng ập vào mặt, đối lập hoàn toàn với cái lạnh cắt da bên ngoài.

    bên trong, không gian chìm trong ánh sáng vàng nhạt từ những cây nến sáp ong cắm trên các giá đỡ bằng sắt hoen gỉ. khói thuốc quyện với hơi nước từ những chiếc áo choàng đang được sưởi khô tạo nên một màn sương mờ ảo. những chiếc bàn gỗ dài bóng loáng vết mỡ, nơi các bác thợ rèn bắp tay cuồn cuộn ngồi kề vai với những gã thương nhân, đang mải mê với những quân xúc xắc và bát súp hầm nghi ngút khói.

    tiếng giày chàng chạm sàn gỗ vang lên trầm đục, bị nuốt mất giữa tiếng cười nói, tiếng ghế kéo, tiếng rót rượu. hoàng tử kéo thấp chiếc mũ trùm đầu hơn, chọn một góc tối khuất sau cây cột gỗ lớn, lặng lẽ quan sát.

    bỗng nhiên, chủ quán thong thả bước lên bục gỗ, nâng cao ly trên tay. giọng ông vang lên, lấn át dần tiếng ồn ào

    " được rồi những người anh em! lửa đã đượm và bia đã đầy ly. giờ là lúc để gác lại những nhọc nhằn của một ngày dài. hãy cùng thả mình vào giai điệu quen thuộc mà chúng ta vẫn hằng mong đợi mỗi khi đêm xuống. xin mời những người bạn tài hoa của canto!

    "

    tiếng vỗ tay vang lên râm ran khắp quán. nhóm nhạc công bước ra, là những thợ thủ công và gã hát đường phố mà ai cũng nhẵn mặt, gật đầu chào từng thực khách quen. người ôm đàn vĩ cầm chỉnh lại dây, người cầm sáo gỗ thổi thử một quãng cao mảnh như sợi chỉ bạc. trống khung được đặt lên đùi, bàn tay gõ nhịp đều và ổn định. khi giai điệu đầu tiên vang lên, không gian như được dệt lại bằng âm thanh ấm áp, lan tỏa từ bục gỗ đến từng góc của quán.

    tiếng đàn lia bắt đầu vang lên thanh thoát, hòa cùng tiếng nhịp nhàng của trống tay và tiếng réo rắt của cây sáo trúc. hoàng tử ngạc nhiên. một cảm giác quen thuộc đến lạ kỳ len lỏi vào tâm trí cậu, như một mảnh ký ức vụn vỡ từ một khoảnh khắc cũ đang dần ghép lại.

    rồi, người hát chính bước lên, gật đầu chào những người thợ quen ở bàn đầu, trên tay là cây đàn luýt bằng gỗ đào sẫm màu, nhìn trẻ nhất trong số những nhạc công ở phía sau. dáng người rắn rỏi, bờ vai rộng hiện sau lớp áo, đứng thẳng đầy tự tin. khuôn mặt cậu ta khá điển trai, đường nét rõ ràng, đôi mắt như chứa ngàn vì sao và đặc biệt là nụ cười sáng chói dưới ánh lửa. khi những ngón tay của cậu ta lướt trên dây đàn, một luồng sinh khí mới mẻ bỗng chốc thổi bùng lên, xua tan cái tĩnh mịch của đêm đông.

    dưới ánh nến bập bùng, bữa tiệc âm nhạc bắt đầu bước vào cao trào. giai điệu vừa chuyển nhịp, không khí quán bỗng bùng nổ. tên nhạc công nở một nụ cười rạng rỡ, tay gảy đàn nhanh đến mức chỉ còn thấy những bóng mờ.

    đôi chân dậm mạnh xuống bục gỗ, những nốt nhạc trở nên đanh sắc, dồn dập như tiếng mưa rào nện xuống mái ngói. tiếng sáo trúc vút lên cao chót vót, réo rắt như gió rít qua đỉnh núi, hòa cùng tiếng trống tay dồn dập như vó ngựa phi nước đại. không ai bảo ai, mọi người để lại cốc bia dở dang, họ đứng dậy, đan tay vào nhau thành những vòng tròn sống động. tiếng giày da nện trên sàn gỗ tạo nên nhịp phách giòn giã, hòa cùng tiếng vỗ tay rộn rã vang dội rộng khắp. từ phía cánh cửa gỗ sồi khép hờ, tuyết lạnh không ngăn nổi sự tò mò của những đứa trẻ hóng hớt. chúng lách mình vào trong, những đôi chân nhỏ xíu thoăn thoắt len qua lớp váy nhung dày của các lệnh bà hay những tà áo dạ thô của các thương nhân, hò reo theo từng nhịp trống. cả quán rượu lúc này không còn phân biệt sang hèn, chỉ còn những thân hình nhún nhảy, vòng xoay bất tận của những người đang tìm thấy sự tự do trong giai điệu.

    hoàng tử đứng lặng trong góc tối, cảm thấy lồng ngực mình căng lên. nhịp trống ấy không còn nằm trên sân khấu, nó đang đập ngay trong mạch máu của cậu. chưa bao giờ cậu được sống trong một sự hỗn loạn đẹp đẽ đến thế.

    tiếng vỗ tay kéo hoàng tử về thực tại, nơi mà mọi người đã thôi không còn nhún nhảy, nhường chỗ lại cho bản nhạc dạo du dương, không gian quán rượu bỗng chuyển mình thành nơi của những xúc cảm nguyên sơ nhất.

    chàng trai hát chính đặt tay lên thân đàn, mắt nhắm, nhẹ nhàng cất tiếng hát. cả quán rượu đang rì rầm bỗng chốc lặng đi. tiếng vĩ cầm lướt qua tai hoàng tử, sự quen thuộc lại dâng trào.

    " vẫn nhớ không quên, những thứ trong tim còn nguyên

    cơn mưa tình cờ khiến mắt em tuôn rơi lệ

    trong em còn gì? trong anh còn gì?

    suốt mấy năm xa nhưng có còn gì?

    anh ước một lần có thể trở về để cho

    em có thể nhìn, bao năm đi qua âm thầm

    cảm xúc trong em không như lần đầu

    yêu em dại khờ nhưng có nào ngờ...

    "

    giọng hát vang lên đầy đặn, mang theo dư vị của những dặm đường gió bụi và những trải nghiệm mài giũa qua năm tháng. không nghĩ một người trẻ lại có thể hát những ca từ lắng đọng đến thế. không còn là tiếng chim non líu lo nơi quảng trường, mà giờ đây lại thành thanh âm trầm hùng. một giọng hát có độ rung sâu thẳm, mạnh mẽ nhưng cũng đủ mềm mại để len lỏi vào tâm khảm của những người tìm kiếm bình yên.

    hoàng tử lặng người. chàng nhận ra người đang hát, không phải qua khuôn mặt, mà là qua giọng hát. dưới mũ trùm đầu, đôi mắt cậu không rời khỏi khuôn mặt đó. chính là người thiếu niên năm xưa, giữa quảng trường đông đúc, đã khiến cậu kéo rèm xe ngựa, chăm chú lắng nghe. giờ đây, lại một lần nữa đứng trước mặt cậu trong ánh lửa và âm nhạc, nhưng cảm giác mà giọng hát mang lại thì vẫn nguyên vẹn như thuở ban đầu.

    " em mang cơn mưa đi qua giữa ngày đẹp trời

    tựa như với em chẳng còn thiết tha

    thật khó để quên người,

    làm sao để quên em....

    "

    từng nốt cao vươn lên, khiến tất cả như nín thở, chỉ còn tiếng hát lan đi, ấm như lửa, sáng như ánh đèn dầu.

    cậu ta nhắm mắt, ca từ sâu lắng cùng cảm xúc nghẹn ngào như đang hát lên câu chuyện của mình. hoàng tử chẳng màng đến thời gian đang xoay vần, tuyết dần trắng xóa khoảng không, chỉ còn tiếng hát và bóng hình hiện lên trong đáy mắt.

    " cannot let u go...

    "

    tiếng ngân vừa dứt cũng là lúc tiếng vỗ tay lại vang lên, các nhạc công cúi đầu, nở một nụ cười cảm ơn mọi người đã lắng nghe. hoàng tử vẫn chưa thoát ra được khỏi cảm xúc vấn vương thì bỗng có người từ sau va phải cậu, trượt luôn mũ trùm đầu xuống, lộ ra mái tóc vàng nổi bật cùng khuôn mặt tựa như tạc tượng. ngay lúc đó, ánh mắt khi ngẩng đầu lên của chàng trai hát chính va phải hoàng tử từ phía xa, mang theo một chút ngờ ngợ lẫn bất ngờ. hoàng tử chột dạ, không muốn người dân biết mình đang có mặt ở đây, liền kéo mũ trùm lên, chạy nhanh ra khỏi quán rượu.

    hoàng tử cắn môi, tự trách bản thân chỉ tính vào xem do tò mò tí thôi, ai ngờ lại vì giọng hát mê hoặc đó giữ chân mình lại tận lúc này. bước chân chàng trở nên vội vã hơn, con hẻm nhỏ cũng đã dần sáng lên. nhưng chàng cảm nhận còn có tiếng bước chân khác vang lên sau lưng, thêm cả tiếng thở dốc phả vào gáy.

    " đợi đã! cậu gì ơi!

    "

    thoáng giật mình bởi tiếng gọi, sợ rằng đã có người nhận ra, hoàng tử càng cố gắng chạy nhanh hơn nữa. ngay lúc đó, chàng cảm nhận một lực mạnh đặt ở vai mình, kéo chàng xoay người lại bất ngờ. hoàng tử không kịp trở tay, chỉ biết mở to mắt nhìn chàng trai đối diện, người hiện tại còn mở to mắt hơn cả cậu.

    người trước mặt hoàng tử, là tên nhạc công kiêm hát chính ban nãy, đang thẫn thờ nhìn chằm chằm cậu.

    " đẹp quá.

    " mắt cậu ta sáng rỡ, đối lập với cái nhìn khó hiểu từ hoàng tử.

    cậu thoát ra khỏi cái ghìm cập của chàng trai, vội kéo mũ trùm lên. cậu trai trước mặt rõ ràng nhìn khá trẻ, có vẻ nhỏ tuổi hơn cậu, nhưng thân hình lại lớn hơn cậu nhiều, cảm giác rất không đồng nhất.

    " tim mình...

    " cậu trai không thể giấu nỗi ánh nhìn hút hồn dành cho hoàng tử, khuôn mặt đỏ lựng chẳng biết do lạnh hay ngại.

    hả?

    - hoàng tử nghĩ thầm, cậu trai này không biết mình. chàng nhíu mày, chân muốn quay đi nhưng có cái gì giữ cậu ở lại.

    chàng thiếu niên vội vàng xua xua tay, nét mặt bối rối vì làm hoàng tử hoảng sợ.

    " tớ không phải người xấu đâu. tớ chạy theo vì thấy cậu lạ quá, cậu đâu phải người ở đây đúng không?

    "

    tiếng tuyết rơi thay cho câu trả lời, vì chẳng có câu trả lời nào cả.

    cậu trai nhạc công hơi khó hiểu, chẳng biết sao người đẹp đối diện không chịu mở miệng. chợt, cậu ta như nghĩ ra điều gì, nhìn hoàng tử với nét mặt tiếc nuối.

    " cậu không nói được hả? tiếc thế, đẹp vầy mà.

    "

    mặt chàng hiện rất nhiều điều khó hiểu, nhưng thứ hiện nhiều nhất trong đầu cậu là có nên cho cái tên hát hay nhưng nói chuyện trêu người này một cú đấm không nhỉ.

    " thằng nhóc này!

    " đang toan mắng cho tên này vài câu, thì cậu ta nhòm người lên, lấy tay lau nhẹ mặt hoàng tử.

    " mặt cậu dính bụi lửa nè. không thể để cho khuôn mặt này bị bẩn được.

    "

    " ớ? mà cậu vừa mới nói đúng không?

    "

    " hoàng tử ớiiii, ngài đâu rồiiiii!!!

    " tiếng kêu vọng từ bên ngoài lẫn tiếng vó ngựa lọc cọc làm chàng càng bồn chồn, không thể để tình trạng này quá lâu được.

    cậu ta cười, đôi mắt cong theo.

    " tớ là phúc nguyên, 16 tuổi. cậu tên gì?"

    " cường bạch.

    " đến bây giờ, hoàng tử mới chịu trả lời cậu trai này.

    " hả? cậu nói gì cơ?

    "

    " cường bạch.

    " cậu lập lại, giọng run hơn vì lạnh.

    " cường bạch? sao lại có người đẹp từ tên lẫn người vậy.

    "

    " đừng nói cho ai biết tôi ở đây, nghe chưa.

    " chàng lí nhí nói, chỉ sợ cái tên này để miệng đi chơi xa.

    " tớ biết rồi. dễ thương quá.

    " nhìn người đẹp má đỏ ửng vì lạnh, ngón tay nhỏ đặt trên môi ra hiệu làm tên nhạc công cười híp cả mắt.

    tưởng đã xong xuôi, cậu quay người rời đi nhưng lại bị cái tên to lớn ấy nắm lấy cổ tay.

    " mình còn có thể gặp lại không?

    " cậu ta hỏi, đôi mắt dán chặt vào hoàng tử như đợi câu trả lời. nhưng chính chàng cũng chẳng biết được, mình sau này có thể đường hoàng quay lại đây không.

    " tôi không biết- "

    một nụ hôn đặt nhẹ lên má hoàng tử. cậu sững sờ, mặt đỏ hơn cả gấc, không để ý đến đôi tay đang khoác áo choàng lên người mình, kéo sát lại cho hoàng tử đỡ lạnh, còn bản thân chỉ mặc mỗi chiếc áo chẽn da.

    hoàng tử bị một người lạ mặt hôn. chưa kể, đó là nụ hôn đầu tiên từ lúc sinh ra đến giờ. và hơn nữa, đó còn là một chàng trai.

    " lần sau tới tớ sẽ lại hát cho cậu nghe, mình cậu thôi. hẹn gặp lại nha.

    "

    hơi lạnh phả ra từ môi cậu ta, tựa tâm trí đang mù mịt của hoàng tử.

    " bà mẹ.

    " vừa tính tung cước đánh tên biến thái này, tiếng nói phía sau đã làm phân tán chàng

    " ối giời ơi thấy hoàng tử rồi! dừng ngựa lại nhanh!!!

    "

    tiếng thị tùng hô to khiến cậu vô thức quay lại nhìn, chợt nhớ đến tên nhạc công trước mặt, tung cước lại đánh vào không gian.

    " tên đó biến đâu rồi?

    " chàng hốt hoảng tìm kiếm xung quanh, nhưng cậu ta đã biến mất từ lúc nào.

    " đứa nào dám đụng vào hoàng tử, đứa nàoooo " tên thị tùng hét lớn, hổn hển như bắt được vàng.

    " hoàng tử ơi, ngài có sao không? thần sợ ngài bị lạc muốn rớt tim ra ngoài.

    " thị tùng mừng rỡ chạy đến chỗ hoàng tử, nhanh chóng kiểm tra từ đầu đến chân ngài.

    " ơ? nhưng áo này của ai vậy ạ?

    "

    " của tên biến thái chết dẫm.

    " chàng bực bội trả lời, nhưng kì lạ thay, cảm giác đặc biệt cũng đang len lỏi bên trong cậu.

    " dạ?

    "

    hoàng tử cường bạch lần đầu nhìn thấy người kì lạ như tên nhạc công phúc nguyên.

    " mày bị dở à? vừa hát xong đã chạy đi đâu mất, giờ lòi mặt về thì lại đem áo cho em nào mặc rồi.

    "

    " mà mới gặp ai thế?

    "

    phúc nguyên mở cửa quán bước vào, trên người dính đầy tuyết. lại chạm mặt ngay mấy người anh đang ngồi lau đàn, ánh mắt khó hiểu nhìn thằng em vừa run vừa cười khúc khích.

    " em gặp thiên thần.

    "

    phúc nguyên cũng lần đầu nhìn thấy người con trai đẹp như cường bạch.
     
    [Allbhc] 𝐮𝐩𝐨𝐧 𝐭𝐡𝐞 𝐭𝐡𝐨𝐫𝐧𝐬 𝐨𝐟 𝐭𝐡𝐞 𝐰𝐡𝐢𝐭𝐞 𝐫𝐨𝐬𝐞
    công tước (mặt nạ)


    cung điện nordwyn hôm ấy rực rỡ như một bức tranh sống động được dệt bằng ánh nắng vàng và hương hoa đầu xuân. những bức tượng đá cẩm thạch đứng lặng im quanh vườn, dõi theo buổi lễ kỉ niệm liên minh giữa hai vương triều.

    ở một góc khuất gần hàng nguyệt quế, cường tìm thấy sự bình yên hiếm hoi bên cạnh một lệnh bà, người đang ngủ gật trên chiếc ghế bành lót gấm hoa. trong lòng bà, một chú mèo trắng muốt, mềm mại như một đám mây, đang lim dim chìm vào giấc nồng. cậu quỳ xuống, đôi bàn tay nhỏ nhắn vuốt ve bộ lông ấm áp, cảm nhận tiếng gừ gừ rung nhẹ dưới lòng bàn tay. với hoàng tử nhỏ lần đầu đặt chân đến một đất nước xa lạ, hơi ấm của chú mèo này còn đáng giá hơn cả những lời chúc tụng sáo rỗng ngoài kia.

    bộp!

    một vật thể cứng va vào bả vai cường, làm cậu giật mình suýt ngã. nhìn xuống viên đá cuội nhỏ rơi trên thảm cỏ, lại ngước lên, cường bắt gặp ánh mắt đầy ác ý của một cậu nhóc quý tộc cao hơn cậu nửa cái đầu, vận bộ đồ lụa màu xanh saphire sặc sỡ.

    " đúng là thằng hoàng tử yếu đuối, mày chỉ biết chơi với mèo thôi hả?

    " tên quý tộc nhếch mép cười khẩy.

    cậu nhíu mày, nhớ về những lời mẫu thân dặn dò, tự nhắc bản thân phải kìm chế sự nóng giận. nhưng chưa kịp phản ứng, viên đá thứ hai lại ném tới, lần này mạnh hơn, làm hoàng tử choáng váng giây lát.

    " sợ à, giỏi thì bắt tao nè.

    "

    máu nóng dâng lên trong lòng ngực, cường không suy nghĩ, cậu bật dậy, đôi giày da thêu chỉ vàng nện xuống lối đi rải sỏi trắng. cậu đuổi theo bóng dáng kia, băng qua những đài phun nước bằng đồng tạc hình các vị thần, nơi những tia nước tung bọt trắng xóa.

    tên trêu chọc cứ thoắt ẩn thoắt hiện rẽ vào một lối đi hẹp, bao quanh bởi những bức tường cây xanh mướt cao quá đầu người. cường lao theo không chút do dự. nhưng chỉ sau vài tiếng bước chân, bóng dáng kia hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại tiếng cười khúc khích vang vọng từ một nơi rất xa, rồi tắt hẳn.

    cường dừng lại, thở dốc vì mệt. xung quanh cậu lúc này là những bức tường cây dày đặc, vươn cao sừng sững như muốn nuốt chửng lấy cậu. những lối đi giống hệt nhau rẽ ra muôn ngả, quanh co nhưng những sợi chỉ rối không có điểm kết. hoàng tử nhỏ quay đầu tìm đường đi về, nhưng vì mải tập trung đuổi theo kẻ trêu chọc, cường chẳng còn nhớ mình đã đi lối nào để vào đây. cậu thử hét to, nhưng chẳng nghe bất kì lời hồi âm nào.

    tiếng cười lại vang lên.

    " ê.

    "

    cường quay đầu, cảm nhận gò má truyền đến cơn đau nhói. viên đá sắt xượt qua mặt cậu, cắt một đường ngọt lịm. từ sau những khóm nguyệt quế cắt tỉa cầu kỳ, vài cậu nhóc bước ra, khuôn mặt lộ đầy vẻ ranh ma. giữa đám ấy chính là tên đã ném đá vào cậu ban nãy. nó đứng khoanh tay, nụ cười nhếch lên đầy đắc ý.

    " lạc rồi hả? tội nghiệp thế, có hét cũng không ai nghe đâu thằng ẻo lả.

    "

    một đứa khác tiến tới, định đẩy vai hoàng tử. những lời chế giễu vang lên chồng chéo, cố ý nhấn mạnh thân phận khách lạ của cậu nơi đất nước này.

    trước mặt là mấy tên nhóc cao hơn mình nửa cái đầu, đang nhìn cậu với con mắt coi thường và khinh bỉ, thứ ánh nhìn cường ghét nhất từ trước đến giờ. cậu xông tới, dùng hết sức đẩy mạnh mấy đứa xung quanh, rồi đè lên người tên cầm đầu. thằng nhóc kia không kịp phản ứng, ngã ngửa xuống nền đất ẩm, tà áo dính đầy bùn. nó sững sờ, vừa gượng dậy thì đã bị cậu ghìm chặt, giáng xuống một cái tát vang dội. cường cúi đầu, bàn tay run lên vì giận dữ, nhặt lấy hòn đá nằm bên cạnh, vụt mạnh xuống mặt tên nhóc. tiếng chạm vang lên liên hồi, từng cú đánh đều mang theo nỗi phẫn uất trong người cậu, đôi mắt trong trẻo cháy lên thứ cảm xúc dữ dội mà chính cường cũng chưa từng được giải tỏa.

    mấy thằng nhóc xung quanh bị dọa đến ngơ người, đứng như trời tròng nhìn thằng bạn ú ớ dưới người hoàng tử.

    " mày hả hê với việc lăng mạ người khác lắm hả?

    đừng bao giờ nhìn tao với con mắt đó.

    "

    tên cầm đầu tái mặt, nhìn bàn tay nhỏ đang nắm chặt viên đá trong tay, giơ lên toan vung xuống lần nữa.

    ánh nhìn của cường dừng lại ở khoảnh khắc nhận ra có ai đó đang nắm lấy cổ tay mình, chặt đến nỗi cường không thể cử động. cậu ngẩng đầu lên, đôi mắt đầy tia đỏ hiện hình ảnh một thiếu niên cao lớn, với mái tóc nâu sáng và đôi mắt màu lam tĩnh lặng đang nhìn cậu.

    " dừng đi.

    "

    " cậu ta muốn ngất đến nơi rồi kìa. vẫn đang trong buổi lễ, nếu đánh nữa em sẽ gặp rắc rối đó.

    "

    lời vừa nói của người trước mặt trượt qua tai cường, cậu nhíu mày, muốn hất tay anh ra nhưng bất thành.

    " bàn tay này không nên để đánh người đâu.

    " anh ta ghé sát lại gần, nở nụ cười ấm áp.

    những lời ấy rơi xuống chậm rãi, nhưng mang theo sức nặng kỳ lạ. cơn giận trong lòng cường như được dập tắt. nhìn viên đá trong tay, rồi lại nhìn ánh mắt điềm tĩnh kia, cậu bất giác buông hòn đá, ngoan ngoãn gật đầu.

    " ngoan lắm.

    " anh chạm tay lên đầu cậu, xoa nhẹ như thưởng. cường được anh đỡ dậy, phủi phủi áo dính đất cho cậu, ánh mắt long lanh của hoàng tử nhỏ cứ dán chặt trên khuôn mặt dịu dàng đó.

    tiếng thở phào vang lên từ mấy cậu nhóc quý tộc xung quanh, nhưng lại như chọc tức tên cầm đầu đang thở dốc nằm trên đất. nó loạng choạng đứng lên, một tay đỡ mặt bầm tím, tay còn lại chỉ vào cậu và anh, lớn giọng chửi.

    " trượng nghĩa thế, một tên tỏ vẻ thanh cao với thằng nhóc ẻo lả dễ tự ái đúng là đẹp đôi ghê.

    "

    nó cười, nhưng giây sau liền ngã xuống vì cú đấm bất ngờ.

    anh đứng dậy sau khi đấm thằng nhóc nằm bất tỉnh trên đất, chậm rãi quay lại chỗ cường đang lo lắng nhìn, nắm lấy tay cậu. bàn tay lớn ấm áp đan chặt những ngón tay bé xíu, kéo cậu bước đi giữa những lối rẽ chằng chịt của mê cung như thể nơi này vốn quen thuộc với anh.

    " không sao, để anh lo.

    "

    những bức tường cây cao dần mở ra, anh vừa đi vừa giữ cậu sát bên mình, mặc tiếng kêu cứ vọng phía sau, anh bình thản, dường như chẳng nhìn được nét bối rối nào. dù vậy, cường cảm nhận đôi mắt đó rất u buồn, như có thứ gì luôn bị kìm kẹp. thấy hoàng tử nhỏ cứ chằm chằm mình không rời, anh lúc này mới mở lời.

    " em cũng gan thật đấy, nơi đất khách xa lạ mà dám đuổi theo đám quý tộc đó vào tận đây.

    "

    " tại tụi nó khinh khi em.

    " cường nói, lông mày nhíu lại vì khó chịu.

    " nhưng không nên vì vậy mà một mình chạy theo đám lớn hơn mình, tụi nó làm gì thì trở tay không kịp, bé hiểu không?

    "

    " dạ.

    " anh thấy em như mèo cụp tai, mái đầu vàng cúi xuống thì bật cười, đúng là một em bé đáng yêu.

    " kết quả nè, tay em bị thương rồi.

    " cường nhìn xuống bàn tay rướm máu của mình, giờ mới cảm nhận được cơn đau truyền đến.

    anh đó cúi người, nâng bàn tay của cậu lên, thổi nhẹ rồi chạm môi xuống vết thương nhỏ. cường giật nảy mình, mắt mở to không hiểu anh đang làm gì.

    " anh làm gì thế?

    "

    " giúp em hết đau.

    "

    nhớ đến vết thương trên mặt ban nãy, đúng lúc anh ngước lên, nhìn vào vết cắt ở má cậu.

    " e-em hết đau rồi, kh-không cần đâu.

    "

    cường đỏ mặt, vội ngăn anh lại.

    tiếng nhạc xa xa của buổi yến tiệc vang lên rõ hơn từng chút, khiến cường cảm thấy yên tâm, cậu kéo nhẹ tay anh, giọng run.

    " sao anh biết em ở đây?

    "

    " anh thấy em chạy vào mê cung. một cậu bé ở đất nước khác làm sao có thể biết được đường đi ở đây nếu không phải là đuổi theo cái gì chứ.

    "

    " anh là người làm vườn ạ?

    " cường giương mắt hỏi, cậu để ý vì anh chỉ mặc mỗi chiếc áo sơ mi ngả vàng, ống tay xắn lên ươn ướt, đôi giày đen dính đất, vài cánh hoa tươi còn đọng lại trên bả vai. vả lại, cứ như anh biết rất rõ khu vườn này.

    cường thấy anh quay sang nhìn cậu, rồi nhìn xuống bộ đồ của mình, bật cười.

    " em bé tinh ý thế. anh đang tưới cây dở nhưng lại chạy vào đây, chắc không bị mắng đâu, nhỉ?

    "

    hoàng tử bé nhìn anh cười, khóe môi cũng khẽ cong. có lẽ vì em cảm nhận được sự dịu dàng quá đỗi của một người xa lạ dành cho em. khung cảnh bữa tiệc cũng đã mở ra, nắng ấm xuyên qua đỉnh đầu, soi rọi đôi bàn tay dần tách ra đầy luyến tiếc.

    " anh tên gì vậy ạ?

    "

    " anh tên quan, đông quan.

    "

    " còn em?

    "

    " hồng cường.

    " tiếng gọi làm cậu choàng tỉnh, khuôn mặt mờ ảo cũng theo đó mà biến mất. ra là nãy giờ cường ngủ thiếp đi vì mệt, đúng lúc cổ xe ngựa dừng lại trước cửa cung điện, đưa cậu trở lại vương quốc phương bắc một lần nữa.

    " tới rồi con, nhanh vào thôi.

    " hoàng hậu nâng váy, bước xuống xe dưới sự dìu dắt của thị tùng. hoàng tử chỉnh lại cổ áo, nhanh chóng đi theo.

    sau 9 năm kể từ lần đầu đặt chân đến đây, kí ức về vương quốc này chẳng có gì ngoài giấc mơ về người làm vườn đó, vẫn thi thoảng tìm đến cậu. cường có hơi khó chịu vì đã thề với lòng là sẽ không tham dự bất kì yến tiệc nước ngoài nào nữa, nhưng chàng trai trong kí ức năm đó lại cứ vây lấy tâm trí cường, thôi thúc cậu quay lại nơi đây.

    hành lang dài hun hút dẫn đến cánh cửa lớn, phía ánh sáng rực rỡ hắt ra từ khe cửa khép kín. cả hai dừng lại trước đôi cửa gỗ cao chạm khắc hoa tuyết và dây leo uốn lượn, nơi đã có thị tùng đứng sẵn, nâng khay bạc lót nhung đặt chiếc mặt nạ màu đỏ trầm, được chạm nổi hình hoa hồng cách điệu, viền chỉ bạc và đính lông vũ ở hai bên. nữ thị tùng đeo mặt nạ cho cậu, lớp sứ mát lạnh áp vào da làm cường khẽ hít một hơi sâu.

    sau khi hoàng hậu rời đi, cánh cửa mở ra, đại sảnh lớn phản chiếu trên sàn đá cẩm thạch bóng loáng. những chùm đèn pha lê thả từ trần cao xuống, bàn tiệc phủ khăn trắng được trang trí bằng hoa đông nở trái mùa, bên ly rượu vang đỏ sóng sánh. những vị khách bí ẩn xoay mình trong điệu valse, váy lụa và áo choàng nhẹ lướt qua nhau.

    ánh đèn chiếu lên những dải ruy băng và từng lớp mặt nạ khiến cả không gian lấp lánh như phủ một lớp sương vàng mỏng. cường đi vào, chiếc mặt nạ đỏ nổi bật thu hút ánh nhìn tứ phía, làm cậu có chút lúng túng. hai ba gã đàn ông tiến về phía cậu, ánh mắt sau lớp mặt nạ cứ dán chặt lên người hoàng tử.

    " xin chào, quý ngài đây đã có bạn nhảy chưa?

    "

    " ta có thể mời em một điệu không?

    "

    " một điệu thôi cũng được.

    "

    chẳng mấy chốc, cường nhận ra mình đã bị vây lại giữa một vòng tròn nhỏ, găng tay trắng, quạt lụa, mùi nước hoa thoảng qua trong không khí.

    những ánh nhìn không giấu nỗi ý vị ám muội, những bàn tay cứ chạm lên người cường, khiến cậu khó chịu mà lùi lại, rồi rời khỏi buổi tiệc trước những tiếng nói bất mãn đằng sau. tháo mặt nạ xuống, cường muốn tìm một nơi yên tĩnh tránh khỏi không khí ngột ngạt đó. rẽ qua hành lang, cậu mở cánh cửa phụ làm gió đêm tràn vào, mang theo mùi tuyết và hương thông nhẹ. phía trước, có một vọng đình mái vòm nằm giữa khu vườn, những cột đá trắng in bóng dài trên nền gạch, quấn quanh bởi thân leo sẫm màu, nơi tách biệt với tiếng nhạc ồn ào ban nãy. thở hắc một hơi, cường bước lên bậc thềm, đi vào khoảng tối thinh lặng.

    gót giày bỗng khựng lại. trong bóng trăng đổ xuống nền đá, có một bóng người cũng đang ở đó, tựa nhẹ vào lan can. khi nghe tiếng bước chân, họ quay đầu lại, ẩn hiện gương mặt nửa sáng nửa tối.

    cường hơi lúng túng, không nghĩ cũng có người ở đây giờ này.

    " xin lỗi đã làm phiền-"

    " không sao, tôi không phiền đâu.

    "

    cường thấy người đó đặt ly rượu xuống, bước lại gần cậu hơn.

    ánh sáng rọi từ mái vòm xuống, cường lúc này mới thực sự nhìn kỹ người trước mặt. bộ y phục đen tuyền dưới ánh trăng ngà, ôm trọn lồng ngực vững chắc và bờ vai rộng. mái tóc nâu vuốt ngược ra sau, vài sợi buông lơi trên trán. qua lớp mặt nạ trơn, cậu thấy đôi mắt màu lam cũng đang nhìn mình, tròng mắt mở to như nhìn điều gì đã lâu. kí ức ngày hôm đó cứ nhập nhằng như cuốn phim tua chậm, làm nhòe đi khuôn mặt mà cường luôn cố gắng nhớ lại. cậu nheo mắt, muốn nhìn xuyên qua lớp mặt nạ đó.

    " chúng ta...đã từng gặp nhau ở đâu rồi phải không?

    "

    lời vừa dứt, thân ảnh lớn đó đã lao tới, vòng tay ôm chặt lấy cậu.

    " chào em bé.

    "

    đông quan xoay nhẹ ly rượu trên tay, chán nản đảo mắt một vòng khu vườn.

    " lại trốn ở đây.

    " tiếng một gã đàn ông vọng từ phía sau.

    " từ chối bao nhiêu em rồi lại trốn ra đây. mày đi mấy cái này chỉ để uống rượu thôi à?

    "

    " tao không có hứng.

    " quan nhấp một ngụm, tựa rào ngắm nhìn vườn hồng còn chưa nở hẳn. nếu không phải vì một công tước đã quá tuổi cập kê mà vẫn không tìm được người phù hợp là điều khó chấp nhận, thì giờ này anh đã ở thư phòng của mình, vườn hoa, hay bất kì đâu để tránh khỏi mùi nước hoa và những lời xã giao vô nghĩa, anh tự thấy mình không hợp với những buổi dạ hội. dù thế, quan vẫn ngồi lại, như đợi điều gì đó.

    " chịu, tao bắt đầu tin mày thích làm vườn hơn là làm công tước rồi đấy. thôi thì kệ mày.

    "

    sau cái phẩy tay như tiễn thằng bạn rời đi, quan hút một hơi, tầm mắt dừng lại ở mấy viên đá cuội nằm ngổn ngang trên đất. mắt anh mờ đi vì làn khói, quan lại nằm mơ thấy em trong giấc mơ tối qua. chẳng hiểu sao gần đây cứ mỗi lần chợp mắt, khuôn mặt xinh đẹp đó lại xuất hiện trong tâm trí của quan, nhắc anh nhớ về cái ngày chín năm trước.

    điếu xì gà cháy dở nằm lăn lóc dưới chân, nhưng quan không buồn để ý. bởi vì tiếng bước chân ai đó đã làm anh chú ý.

    quan thấy một chàng trai bước lên, phát hiện anh thì toan rời đi. tiến lại gần hơn, thân ảnh với bộ lễ phục đỏ nổi bật giữa vô vàn gam màu lạnh. viền áo thêu hoa hồng dập nổi, lớp nhung mịn ôm lấy thân hình thanh mảnh, mái tóc vàng rực như ánh kim rũ xuống, khiến đôi mắt màu hổ phách bừng lên trong đêm tối. chỉ trông một thoáng, quan nhận ra người mới bước vào này, là cậu bé ở mê cung năm nào, bởi anh chưa bao giờ quên đôi mắt đã ngước lên nhìn mình, chứa đầy sự kiêu hãnh không thể chà đạp.

    cường cứng đờ trước tình huống đang diễn ra, khi anh cứ ôm chặt cậu không buông. khó khăn đập đập vai để đẩy anh ra khỏi mình, quan mới chịu thả tay.

    " vậy anh là anh quan, đúng không?

    "

    " lâu rồi mà vẫn nhớ anh à. em giờ lớn quá chừng.

    " quan xoa nhẹ đầu cậu, cảm giác vẫn y như lúc đó.

    " anh cũng tham dự buổi tiệc này hả?

    "

    " chẳng ai biết mình là ai thì cũng nên trải nghiệm chứ, mấy khi được đường hoàng đứng trước một bóng hồng thật sự chứ không phải là những bóng hồng sau vườn đâu.

    "

    " nhưng thử rồi mới thấy, có lẽ anh không hợp với mấy buổi tiệc xa hoa đó.

    "

    hoặc do không có em, quan nghĩ.

    " còn em, lần đầu tham dự không vui vẻ lắm à?

    " anh khoanh tay, người tựa vào cột đá.

    " ơ, sao anh biết?

    "

    " chứ ai đời lại bỏ các tiểu thư và điệu nhảy đi ra đây đâu.

    "

    " với, anh ở đây bao năm nhìn người đi kẻ lại, chẳng bao giờ thấy bóng em.

    "

    cường nhìn quan, người mà trong trí nhớ của cậu bây giờ đã khác nhiều. cao hơn, trông già dặn hơn, nhưng ánh nhìn dịu dàng đó thì chưa từng thay đổi. chỉ là, dưới lớp mặt nạ đó, cường mãi vẫn không nhớ ra được khuôn mặt của anh.

    " chắc em giống anh, không hợp với mấy buổi tiệc như vậy, chưa gì đã vồ vào em như muốn ăn thịt ấy.

    "

    nhìn khuôn miệng chu chu tả lại của em làm quan bật cười.

    " chả trách được, đẹp thế mà.

    "

    " anh nói gì cơ?

    "

    " ý anh là đến đây rồi mà không nhảy à, tiếc thế.

    " quan đi lại gần em.

    " không đời nào em nhảy với mấy tên háo sắc đâu.

    "

    " vậy tên này được không?

    " cường nhìn xuống bàn tay đang mời cậu, phút chốc không biết nên làm gì.

    " tên này cũng hơi háo sắc thật. nhưng nếu không ngại, bé nhảy với tên này một điệu nha?

    "

    cường hít vào một hơi, bàn tay nhỏ do dự đưa lên, rồi lại muốn rút lại. quan biết em đang ngượng, kiên nhẫn chờ.

    cuối cùng, cường vẫn đặt tay mình lên, để quan dắt mình ra trung tâm, nơi có ánh trắng chiếu thẳng xuống. quan một tay cầm tay em, tay còn lại đặt nhẹ lên eo cường. cậu thì để tay mình lên vai anh, căng thẳng nuốt nước bọt. khoảng cách hiện tại giữa cậu và anh chỉ bằng một bàn tay.

    " em biết khiêu vũ không?

    "

    " em biết, nhưng dở.

    "

    " vậy để anh chỉ em.

    " quan lại cười, mỗi lần như thế đều làm cường mất tập trung.

    cậu di chuyển theo nhịp điệu của anh, lên xuống rồi lại qua trái qua phải, đều đặn theo tiếng nhạc phía xa. tiếng gót giày di chuyển trên nền đá lạnh, tiếng gió thổi và những khoảng lặng khi quan nhìn vào mắt em, nhưng cường lại ngại ngùng tránh né.

    cậu xoay nhẹ, cảm nhận bàn tay mình được nâng cao, cơ thể nhẹ bẫng trong khoảnh khắc lưng chạm vào không khí, rồi lại được kéo trở về vòng tay của anh.

    " em nhảy giỏi mà.

    "

    " đừng trêu em, xém đạp giày anh mấy lần rồi.

    "

    quan ghé sát hơn, giữ em bước đều theo tiếng nhạc.

    " nhanh thật, trước em còn bé xíu, giờ lớn gần bằng anh rồi.

    "

    cường nhìn bàn tay lớn đang dìu mình theo điệu nhảy, khóe môi cong nhẹ.

    " à, có một người muốn gặp lại em lắm đó.

    "

    " ai vậy?

    "

    " là người bị em đánh tím cả mặt đấy.

    "

    cường nhướn mày, cậu quên bén mất tên nhãi ranh đó.

    " tên đó sao rồi? còn sống không?

    "

    " em đánh khá nặng, nhưng may là mặt tiền vẫn nguyên vẹn, còn xài được.

    "

    " có công của anh nữa mà.

    " cường đập vào ngực quan rõ đau.

    " cậu ta giờ là bá tước rồi, nhưng thi thoảng vẫn nhắc đến em. gieo tương tư đến thế thì sao quên được.

    "

    " cái gì anh cũng biết ha?

    "

    " giỏi không? vậy thưởng đi.

    "

    " thưởng gì?

    "

    " hun một cái.

    "

    " đồ biến thái.

    " cường liếc cháy cả mặt quan.

    " hí hí "

    " bao lâu không gặp mà lại không cho em xem mặt à?

    "

    cường nhón chân, đưa tay lên muốn gỡ lớp mặt nạ của anh ra. quan thấy thế vội nắm lấy cổ tay em, nhẹ nhàng để xuống.

    " chưa đến giờ mà, em quên đây là tiệc hóa trang à.

    " anh cười, tay theo đó cũng khẽ đan vào tay cậu.

    cường hơi hụt hẫng, xém xíu là được thấy rồi.

    " còn nếu em muốn gỡ mặt nạ ra để dễ hôn, thì cứ tự nhiên.

    "

    " đồ biến thái.

    "

    " cảm ơn.

    " quan cười tít cả mắt.

    " thế còn anh?

    "

    " hả?

    "

    " anh có muốn gặp lại em không?

    "

    cường nhìn thẳng vào mắt anh.

    ánh sáng rọi xuống bậc thềm, phản chiếu bóng hình hai thân ảnh.

    quan chưa vội trả lời, anh bước chậm hơn. nhớ về ngày vì không muốn tham dự yến tiệc, anh cố tình vận đồ đơn giản nhất, trốn vào mê cung cây của mình.

    đông quan rất thích cây, thích cảm giác chăm sóc một thứ từ khi nó còn nhỏ xíu, cho đến khi lớn dần, xanh tốt. anh không phải là người bao đồng, càng không thích xen vào chuyện người khác. nhưng hôm đó, cậu nhóc với ánh nhìn giận dữ chạy vào, một mình đánh lại cả một đám quý tộc to xác, giương đôi mắt ươn ướt làm quan cảm thấy cả thế gian đều có lỗi với em. anh không phản bác khi bị hiểu lầm, vì nhìn em, quan thấy mình trong đó, đứa trẻ luôn muốn đấu tranh vì bản thân. anh không muốn đôi mắt đẹp đó bị nhuốm màu u buồn, giống như mình.

    khi còn nhỏ, cuộc sống của quan là những đường thẳng được vạch sẵn. người ta bảo anh sinh ra để gánh vác, để kế thừa, để trở thành biểu tượng. nhưng không ai hỏi anh có muốn hay không.

    lớn lên giữa ngàn lời răn dạy, anh đã quen với việc kìm nén những thứ không cần thiết. rồi quan thấy em, ánh mắt ương ngạnh ấy lại giống như một vết nứt nhỏ trên bức tường hoàn hảo anh buộc phải xây quanh mình. quan muốn được tự do, muốn được lựa chọn.

    sau mỗi buổi học kéo dài, anh lại lặng lẽ đi xuống mê cung.

    để chờ.

    nhưng em không tới nữa. quan hiểu điều đó, nhưng vẫn nuôi hy vọng sẽ gặp lại em lần nữa, có thể sớm, hoặc có thể vào cái ngày anh đã đủ trưởng thành.

    thấy em, quan thấy có đốm lửa đang bùng lại âm ỉ trong lòng.

    " lúc nào cũng muốn.

    " quan nói, chân cũng vô thức bước tới gần em hơn.

    cường im lặng, ngước lên nhìn anh. cậu không nghĩ đã lâu vậy rồi, quan vẫn đợi cậu. còn mình thì bức bối vì anh đứng trước mặt nhưng chẳng thể nhớ ra được.

    đưa mắt nhìn ra phía trước, nơi khu vườn và mê cung cây không khác gì trong kí ức của cậu. cường nhìn thấy được sự tận tâm của anh về những điều chưa từng đổi thay.

    " nơi này vẫn y như trước ha.

    "

    " tại có người cứ đợi cậu bé nào đó lại chạy vào, mà hoài không thấy.

    "

    đông quan cúi người, chạm tay lên mặt em. tiếng nhạc đã tắt từ lúc nào, khoảng cảnh gần đến nỗi cường có thể nghe thấy tiếng thở của cả hai phả vào không khí.

    " nhưng sự chờ đợi đó là xứng đáng, vì em đang ở đây.

    "

    quan luồng tay qua eo kéo cường lại gần. cậu chưa kịp phản ứng đã bị bao gọn trong vòng tay của anh. thấy mặt quan càng ngày càng gần, cường nhắm mắt, mặt kệ số phận tới đâu thì tới.

    nhưng trước khi kịp cảm nhận, cường nghe thấy anh đã nói gì đó.

    rồi một nụ hôn đặt lên má em, đúng ngay chỗ bị thương năm xưa.

    tiếng chuông reo vang vọng bên tai, khuôn mặt anh trong kí ức của cậu cũng không còn bị che khuất nữa. cường nhớ ra rồi.

    cậu mở mắt, cảm thấy người nhẹ bẫng. quan đã buông mình ra từ lúc nào, chỉ còn lại chiếc mặt nạ trơn nằm trên sàn.

    cường bước nhanh vào sảnh chính, thấy hoàng hậu đang đứng với một người, nâng ly trò chuyện.

    " con đây rồi. giới thiệu với ngài, đây là con trai tôi, hoàng tử cường bạch.

    "

    " thật vinh hạnh cho tôi khi được đón tiếp hoàng hậu cao quý và hoàng tử xứ weissrose.

    "

    " đây là quốc vương nordwyn, ngài rất muốn được gặp con.

    "

    cường cúi đầu đáp lễ, nhưng tâm trí thì chỉ nghĩ về khung cảnh khó hiểu ban nãy. rõ ràng là thật mà, cậu đâu có mơ.

    " sẵn đây tôi cũng muốn giới thiệu "

    tiếng bước chân chậm rãi đi đến trước mặt cậu. cường ngẩng đầu, chạm ánh nhìn với đôi mắt màu lam.

    " đây là trưởng tử nhà tôi, công tước đông quan, người sẽ kế vị ngai vàng.

    "

    cậu ngỡ ngàng.

    công tước. từ đó vang lên trong đầu cường như tiếng chuông không hồi kết.

    " không phải là- "

    quan đứng trước mặt cậu, khuôn mặt anh rõ nét hơn bao giờ hết. quan không có vẻ gì bất ngờ, ánh mắt dừng lại ở cậu vài phút, rồi lập tức cúi đầu.

    " rất hân hạnh được gặp ngài.

    " anh đưa tay ra, bàn tay mà mới nãy còn đang dìu cậu trong tiếng nhạc. cậu mím môi, nắm nhẹ tay anh, định buông nhưng bị bàn tay lớn kia giữ chặt lấy, quyến luyến không muốn rời.

    quan biết em đang bối rối, có thể em nghĩ quan lừa em. nhưng nếu không như vậy, anh không biết đến khi nào mới có thể gặp lại cậu.

    cường di tầm mắt qua người đứng cạnh anh, lần này còn đứng hình hơn.

    " còn đây là con trai út, bá tước minh hiếu, phụ trách ngoại giao triều đình.

    "

    gã đang nhìn chằm chằm cường bằng ánh mắt sắt hơn lưỡi lam, cái khuôn mặt ngứa đòn đó không lẫn vào đâu được. chính xác là thằng nhóc đó.

    " xin chào hoàng tử.

    " hắn cũng đưa tay ra, nhưng nhanh chóng bị cái liếc xéo của cường làm rụt tay lại.

    cường nhìn cả hai, vành tai cậu đỏ lựng, cảm xúc khó nói thành lời. một bên là người bị cậu hiểu lầm suốt bao năm, một bên là cái tên đáng ghét ném đá vào mình hôm đó, không ngờ lại còn là anh em. cường thấy mình vừa nhận một cú lừa lớn nhất đời. nhận ra tất cả những điều mình đã vô tình bỏ qua, cả việc tại sao anh lại có thể biết mọi thứ, hay luôn như muốn nói gì đó với cậu. trước khi rời đi, cường thấy anh đặt tay lên môi, suỵt như ra hiệu, đây là bí mật của cậu và anh.

    tai cường vang lên giọng nói, vào trước lúc quan đặt nụ hôn lên má cậu.

    " cường này, nếu anh không giống như em vẫn suy nghĩ thì sao?

    "

    " dạ?

    "

    " dù thế nào, anh mong chúng ta vẫn có thể gặp lại.

    "
     
    Back
    Top Dưới