độ giữa mùa xuân, khi những cơn gió còn mang theo hơi lạnh dịu nhẹ và mùi cỏ non vừa thức giấc, cổ xe ngựa hoàng gia đã chầm chậm lăn bánh trên con đường lát đá dẫn về phía biên giới. bánh xe nghiến nhẹ, đều đặn, như thể không muốn vội vàng trước chuyến đi mang theo cả nghi lễ và trách nhiệm.
đoàn xe đang hướng tới lâu đài của nước láng giềng, nơi buổi yến tiệc được tổ chức để kỷ niệm liên minh giữa hai vương triều.
bên trong khoang xe bọc nhung sẫm, hoàng hậu khoác chiếc áo choàng nhung mềm, viền thêu tinh xảo những hoa văn uốn lượn, tay áo bồng xếp nếp gọn gàng, tôn vẻ trang nhã. bà nghiêng người, chỉnh lại cổ áo cho hoàng tử nhỏ ngồi bên cạnh. chàng khi ấy tròn tám tuổi, trên người là bộ lễ phục xanh lam thêu chỉ bạc, dù con non nớt nhưng ánh mắt đã phảng phất sự trầm buồn. hoàng hậu vuốt phẳng nếp gấp, không chỉ là sửa lại trang phục mà còn sắp đặt cả dáng vẻ của một người kế vị tương lai.
" cường à, con phải nhớ.
" hoàng hậu cất giọng chậm rãi.
" khi bước vào đại sảnh, phải cúi đầu đúng mực. không được nhìn quanh quá lâu, cũng đừng để cảm xúc lộ ra trên gương mặt.
"
hoàng tử khẽ gật đầu.
" khi được giới thiệu, con chỉ cần đáp lễ, không nói nhiều hơn cần thiết. mỗi lời nói trong những buổi tiệc như vậy đều có trọng lượng."
" vâng, thưa mẫu thân.
" cậu đáp nhỏ, đôi tay đặt ngay ngắn trên đầu gối.
hoàng hậu nhìn con trai thêm một lúc, ánh mắt vừa nghiêm nghị lại dịu dàng.
" con là hoàng tử. con đại diện cho danh dự của vương triều."
" vâng, con hiểu.
" cậu trả lời, dù sự chú ý đã bắt đầu chao nhẹ. giữa khoảng lặng ấy, một âm thanh trong trẻo bỗng lướt qua khe rèm nhung khép hờ, làm hoàng tử vội ngẩng đầu.
âm thanh ấy không giống nhạc cậu hay nghe trong cung, không trang trọng, không bị gò vào khuôn phép, mà tự do và sống động như một làn gió xuân thanh tân.
hoàng tử đưa tay vén nhẹ tấm rèm. trước mắt cậu, quãng trường mở ra như một bức tranh sống động. dân chúng tụ lại thành vòng tròn hòa cùng tiếng cười nói rộn ràng, trẻ con ngồi bệt xuống nền đá, người lớn thì đứng tựa vào cột, tay vẫn cầm chiếc bánh mì mới nướng.
ở trung tâm, có một nhóm nhạc công đang biểu diễn trên bục cao.
ánh nắng chiếu lên những tấm áo vải thô, lên những chiếc mũ len sờn mép, và lên từng chuyển động say sưa của họ khi hòa mình vào âm nhạc.
tiếng đàn luýt vang lên đầu tiên, trầm ấm và miên man. những ngón tay chai sần lướt trên dây đàn đều đặn, mỗi lần gảy, thân đàn khẽ nghiêng về phía trước, tựa một lời mời gọi. người bên cạnh xắn cao tay áo, cây vĩ cầm kẹp gọn dưới cằm, cánh tay chuyển động nhịp nhàng, cổ tay linh hoạt khiến những quãng âm dài run nhẹ đầy da diết.
đan vào đó là tiếng sáo gỗ thanh mãnh, cao vút tan nhẹ trong gió, nổi trên nhịp trống khung nhịp nhàng vững vàng giữ cho giai điệu không tản mác. giữa tất cả, giọng hát của một cậu bé vang lên. trong trẻo và tinh khiết, không cầu kỳ, không phô trương, nhưng lại mê hoặc đến lạ, tự nhiên chạm vào lòng người. cậu nhìn trạc tuổi hoàng tử, mái tóc nâu rối nhẹ, khoác trên mình chiếc áo cũ quá cỡ, đôi giày mềm xướt mũi gõ xuống đất theo nhịp phách. mắt cậu nhóc sáng lên tinh nghịch, nụ cười tươi bộc lộ vẻ hồn nhiên. tiếng hát đó đã thổi hồn vào không khí khu chợ phiên, dẫn dắt mọi người với thanh âm mộc mạc. người tay vỗ nhịp, chân gõ xuống mặt đá, người thì khẽ hát theo những lời ca đã quen thuộc từ thuở bé.
khi giai điệu chuyển nhanh, tiếng hòa ca cũng trở nên to hơn, trẻ nhỏ quay tròn theo nhịp trống, váy áo xoay nhẹ trên nền đá. cậu nhóc nhạc công khẽ nhắm mắt, tay đặt lên ngực, để cho giọng hát ấy từ từ len lỏi vào từng ngóc ngách, trên đường mòn, trong khu chợ, và cả trong tâm trí hoàng tử. tất cả đều như làm nền cho giọng hát đó tỏa sáng. hoàng tử nhỏ lặng người, cậu chẳng còn nghe thấy giọng mẫu thân ở bên tai. lần đầu tiên, hoàng tử nhìn thấy một đứa trẻ giống mình, không ngai vàng, không quyền lực, mà vẫn khiến mọi người lắng nghe. cho đến khi tiếng vỗ tay vang lên, cậu nhóc đang cười bỗng khựng lại, chạm ánh mắt với hoàng tử đang ngồi trong xe ngựa. cậu cứ nhìn theo kinh thành đang thở chung 1 nhịp, nhìn dáng người bé nhỏ dùng tiếng hát tô đẹp cuộc đời, lòng lại dấy lên cảm xúc mãnh liệt.
" cường, con có nghe ta nói không?
"
lúc hoàng hậu đặt tay lên vai cậu, cũng là lúc kinh thành đã khuất dạng. hoàng tử kéo rèm lại, nhưng tiếng hát lảnh lót vẫn vương ở vành tai cậu suốt hôm đó, và có lẽ, tuế nguyệt đã khẽ đổi nhịp vì khúc hát tình cờ nơi quãng trường.
vào một chiều đông chạng vạng, mặt trời lặng lẽ khuất sau những mái nhà, để lại một vầng sáng hồng nhạt lẫn trong màn sương lạnh.
ánh sáng nhạt dần, lạnh lẽo như bị rút cạn khỏi bầu trời xám chì, đoàn ngựa của hoàng tử đang trở về sau buổi tập bắn cung kéo dài nơi bìa rừng. tuyết dày hơn khi đêm đến gần, hơi thở những con ngựa phả thành làn khói mỏng trong không khí giá buốt. lớp băng mỏng bắt đầu phủ lên cỏ dại ven đường, làm đất dưới vó ngựa trở nên sẫm màu và ẩm ướt. hoàng tử cưỡi ở giữa đoàn, dáng ngồi thẳng đứng nhưng đã có chút mỏi mệt sau nhiều giờ kéo cung. buổi tập hôm nay khắt nghiệt hơn thường lệ, cũng là để chuẩn bị cho hoàng tử bước sang giai đoạn trưởng thành của mình.
áo choàng dày khoác ngoài áo chẽn lông, vương đầy những hạt tuyết chưa kịp tan.
đầu ngón tay chàng tê dại, bên trong găng tay da sẫm màu vẫn còn vương mùi gỗ mục và nhựa thông. con đường trở về lâu đài vốn sẽ vòng qua một nhánh nhỏ bên ngoài kinh thành. thường ngày, đoàn người chỉ lướt qua trong im lặng, không dừng lại, mặc ánh đèn và tiếng động ở phía sau. nhưng hôm nay, khi đi ngang, hoàng tử lại khẽ siết cương, cho ngựa chậm bước.
từ sâu bên trong, ánh sáng hắt ra từng vệt vàng ấm áp, lay động trong đêm đông.
đèn dầu được thắp lên trước hiên nhà, trước các quán xá và sạp hàng còn chưa thu dọn.
ánh lửa rung rinh phản chiếu trên những bông tuyết đang xoay tròn trong không trung.tiếng người cười nói, tiếng giày da chạm mặt đường đá, tiếng rao nhỏ xen lẫn âm thanh kim loại va nhau khe khẽ. tất cả hòa thành một nhịp sống về đêm sôi động, trái ngược hẳn với sự tĩnh mịch của con đường lạnh lẽo nơi đoàn ngựa đang đứng.
ánh mắt hoàng tử dừng lại lâu hơn bình thường. trong khoảnh khắc ấy, có điều gì đó trong chàng, là sự tò mò của tuổi trẻ còn sót lại, cảm giác muốn trải nghiệm những điều bình thường trước khi chúng trở nên xa xỉ.
" dừng ở đây.
" chàng nói khẽ.
đoàn ngựa lập tức chậm lại. hai cận vệ phía trước quay đầu nhìn, thoáng ngạc nhiên nhưng vẫn tuân lệnh ghìm cương. thị tùng đi sát bên hoàng tử lập tức tiến lên nửa bước.
" thưa ngài?
" hắn cất giọng dè dặt, ánh mắt không giấu được sự lo lắng khi trời đã tối hẳn.
hoàng tử nghiêng người xuống yên ngựa, đặt chân chạm đất.
đôi ủng da giẫm lên lớp tuyết mới, phát ra tiếng lạo xạo khẽ khàng. hơi lạnh từ mặt đất lập tức thấm qua đế giày, len lên cổ chân, khiến chàng khựng lại.
" ta khát.
" cậu nói, giọng thản nhiên.
" ta muốn vào trong mua chút nước mật ong nóng.
đêm lạnh thế này, ngựa và người đều cần nghỉ.
" cậu đặt tay lên thân chú ngựa trắng đang run vì cái rét.
thị tùng sững lại.
" nhưng thưa ngài... thị trấn giờ này rất đông người, lại đang có tuyết dày. nếu như- "
hoàng tử quay sang nhìn hắn, ánh mắt bình thản nhưng đủ khiến lời nói tiếp theo bị nuốt ngược vào trong.
" ta chỉ vào một lát thôi, các cận vệ ở lại ngoài này canh chừng.
"
chàng đưa tay ra hiệu. thị tùng thân cận lập tức xuống ngựa, dừng lại nơi rìa con đường dẫn vào phố dân. số còn lại giữ đội hình phía sau, ánh mắt cảnh giác quét quanh trong bóng tối. tuyết tiếp tục rơi, bám lên vạt áo choàng khi hoàng tử kéo mũ trùm qua đầu, che đi gương mặt tuyệt đẹp đang ửng hồng vì lạnh.
tên thị tùng thở ra một hơi dài, biết mình không thể khuyên thêm. hắn kéo áo choàng sát hơn, theo sau hoàng tử khi cả hai rời khỏi con đường lạnh lẽo, bước vào lòng khu phố đang sáng đèn.
bên trong, khung cảnh mở ra hoàn toàn khác.
ánh đèn dầu treo thấp nhuộm vàng mặt đá lát đường, phản chiếu lên lớp tuyết mỏng ngày đông ẩm lạnh. hơi ấm từ các hàng quán tỏa ra, hòa cùng mùi rượu men, bánh mì nướng và gỗ cháy, làm tan bớt cái rét cắt da. người dân tụ lại thành từng nhóm nhỏ, khoác áo dày, giậm chân cho ấm, vừa uống rượu vừa trò chuyện. tiếng cười giòn giã vang lên, ngắt quãng nhưng rộn ràng.
hoàng tử bước chậm, mắt không rời những gì đang diễn ra xung quanh. chàng kéo thấp mũ trùm hơn, hòa mình vào dòng người như một kẻ lữ hành bình thường. bên cạnh, thị tùng liên tục liếc nhìn trời đêm trắng xóa rồi lại nhìn chàng, vẻ mặt sốt ruột.
" chúng ta không nên ở đây quá lâu ạ.
" hắn nói nhỏ, run như gió lạnh cuốn đi.
" gió đêm rét hơn rồi, nếu ngài bị nhiễm lạnh thì hoàng đế sẽ- "
" chỉ một lát thôi, được chứ?
" hoàng tử đáp, giọng dịu đi.
" ngươi đi mua nước ở sạp kia đi.
"
chàng chỉ tay về phía một sạp nhỏ sáng đèn, nơi một người bán đang rót nước nóng từ ấm đồng, hơi nước bốc lên nghi ngút. thị tùng nhìn theo, rồi quay lại nhìn hoàng tử, do dự thêm một nhịp.
" vậy... xin ngài đứng ngay đây. ngài nhớ là đừng đi đâu cả.
"
" yên tâm, ta không biến mất đâu mà sợ.
" hoàng tử gật đầu, khóe môi thoáng cong lên một nụ cười nhẹ.
thị tùng quay người đi. chen qua mấy bóng người, tính gọi nước nhưng quên mất hoàng tử muốn uống gì, hắn quay đầu lại để hỏi.
" mà hoàng tử ơi, ngài muốn uống sâm nóng hay mật ong ạ?
"
vừa nói hết câu, chỗ hoàng tử vừa đứng đã trống không. chỉ còn những dấu chân mờ dần dưới lớp tuyết.
hắn khựng lại, tim như trượt khỏi lồng ngực.
" hoàng tử?
" hắn gọi khẽ, ánh mắt vội vàng lướt qua đám đông đang di chuyển dưới ánh đèn vàng rung rinh.
không có câu trả lời.
thấy bà rồi. hắn nuốt nước bọt. ngay lúc đó, tên thị tùng thấy được tương lai đáng sợ của mình vì tội để hoàng tử lạc mất.
" hoàng tử, ngài đâu rồi? hoàng tử ớiiiiiii"
và trong khi thị tùng hoảng hốt tìm kiếm giữa dòng người, hoàng tử đã rẽ khỏi con đường chính từ lúc nào. chàng đang đứng trước một quán rượu sáng đèn tại trung tâm kinh thành, nơi tiếng nhạc cụ mơ hồ vang ra giữa đêm đông lạnh lẽo, như một lời mời không cần cất thành tiếng.
tiếng chuông từ nhà nguyện xa xăm vừa điểm, cũng là lúc hoàng tử đẩy cánh cửa nặng nề bước vào. một luồng hơi ấm nồng nặc mùi gỗ cháy, mùi rượu men và hương quế nóng ập vào mặt, đối lập hoàn toàn với cái lạnh cắt da bên ngoài.
bên trong, không gian chìm trong ánh sáng vàng nhạt từ những cây nến sáp ong cắm trên các giá đỡ bằng sắt hoen gỉ. khói thuốc quyện với hơi nước từ những chiếc áo choàng đang được sưởi khô tạo nên một màn sương mờ ảo. những chiếc bàn gỗ dài bóng loáng vết mỡ, nơi các bác thợ rèn bắp tay cuồn cuộn ngồi kề vai với những gã thương nhân, đang mải mê với những quân xúc xắc và bát súp hầm nghi ngút khói.
tiếng giày chàng chạm sàn gỗ vang lên trầm đục, bị nuốt mất giữa tiếng cười nói, tiếng ghế kéo, tiếng rót rượu. hoàng tử kéo thấp chiếc mũ trùm đầu hơn, chọn một góc tối khuất sau cây cột gỗ lớn, lặng lẽ quan sát.
bỗng nhiên, chủ quán thong thả bước lên bục gỗ, nâng cao ly trên tay. giọng ông vang lên, lấn át dần tiếng ồn ào
" được rồi những người anh em! lửa đã đượm và bia đã đầy ly. giờ là lúc để gác lại những nhọc nhằn của một ngày dài. hãy cùng thả mình vào giai điệu quen thuộc mà chúng ta vẫn hằng mong đợi mỗi khi đêm xuống. xin mời những người bạn tài hoa của canto!
"
tiếng vỗ tay vang lên râm ran khắp quán. nhóm nhạc công bước ra, là những thợ thủ công và gã hát đường phố mà ai cũng nhẵn mặt, gật đầu chào từng thực khách quen. người ôm đàn vĩ cầm chỉnh lại dây, người cầm sáo gỗ thổi thử một quãng cao mảnh như sợi chỉ bạc. trống khung được đặt lên đùi, bàn tay gõ nhịp đều và ổn định. khi giai điệu đầu tiên vang lên, không gian như được dệt lại bằng âm thanh ấm áp, lan tỏa từ bục gỗ đến từng góc của quán.
tiếng đàn lia bắt đầu vang lên thanh thoát, hòa cùng tiếng nhịp nhàng của trống tay và tiếng réo rắt của cây sáo trúc. hoàng tử ngạc nhiên. một cảm giác quen thuộc đến lạ kỳ len lỏi vào tâm trí cậu, như một mảnh ký ức vụn vỡ từ một khoảnh khắc cũ đang dần ghép lại.
rồi, người hát chính bước lên, gật đầu chào những người thợ quen ở bàn đầu, trên tay là cây đàn luýt bằng gỗ đào sẫm màu, nhìn trẻ nhất trong số những nhạc công ở phía sau. dáng người rắn rỏi, bờ vai rộng hiện sau lớp áo, đứng thẳng đầy tự tin. khuôn mặt cậu ta khá điển trai, đường nét rõ ràng, đôi mắt như chứa ngàn vì sao và đặc biệt là nụ cười sáng chói dưới ánh lửa. khi những ngón tay của cậu ta lướt trên dây đàn, một luồng sinh khí mới mẻ bỗng chốc thổi bùng lên, xua tan cái tĩnh mịch của đêm đông.
dưới ánh nến bập bùng, bữa tiệc âm nhạc bắt đầu bước vào cao trào. giai điệu vừa chuyển nhịp, không khí quán bỗng bùng nổ. tên nhạc công nở một nụ cười rạng rỡ, tay gảy đàn nhanh đến mức chỉ còn thấy những bóng mờ.
đôi chân dậm mạnh xuống bục gỗ, những nốt nhạc trở nên đanh sắc, dồn dập như tiếng mưa rào nện xuống mái ngói. tiếng sáo trúc vút lên cao chót vót, réo rắt như gió rít qua đỉnh núi, hòa cùng tiếng trống tay dồn dập như vó ngựa phi nước đại. không ai bảo ai, mọi người để lại cốc bia dở dang, họ đứng dậy, đan tay vào nhau thành những vòng tròn sống động. tiếng giày da nện trên sàn gỗ tạo nên nhịp phách giòn giã, hòa cùng tiếng vỗ tay rộn rã vang dội rộng khắp. từ phía cánh cửa gỗ sồi khép hờ, tuyết lạnh không ngăn nổi sự tò mò của những đứa trẻ hóng hớt. chúng lách mình vào trong, những đôi chân nhỏ xíu thoăn thoắt len qua lớp váy nhung dày của các lệnh bà hay những tà áo dạ thô của các thương nhân, hò reo theo từng nhịp trống. cả quán rượu lúc này không còn phân biệt sang hèn, chỉ còn những thân hình nhún nhảy, vòng xoay bất tận của những người đang tìm thấy sự tự do trong giai điệu.
hoàng tử đứng lặng trong góc tối, cảm thấy lồng ngực mình căng lên. nhịp trống ấy không còn nằm trên sân khấu, nó đang đập ngay trong mạch máu của cậu. chưa bao giờ cậu được sống trong một sự hỗn loạn đẹp đẽ đến thế.
tiếng vỗ tay kéo hoàng tử về thực tại, nơi mà mọi người đã thôi không còn nhún nhảy, nhường chỗ lại cho bản nhạc dạo du dương, không gian quán rượu bỗng chuyển mình thành nơi của những xúc cảm nguyên sơ nhất.
chàng trai hát chính đặt tay lên thân đàn, mắt nhắm, nhẹ nhàng cất tiếng hát. cả quán rượu đang rì rầm bỗng chốc lặng đi. tiếng vĩ cầm lướt qua tai hoàng tử, sự quen thuộc lại dâng trào.
" vẫn nhớ không quên, những thứ trong tim còn nguyên
cơn mưa tình cờ khiến mắt em tuôn rơi lệ
trong em còn gì? trong anh còn gì?
suốt mấy năm xa nhưng có còn gì?
anh ước một lần có thể trở về để cho
em có thể nhìn, bao năm đi qua âm thầm
cảm xúc trong em không như lần đầu
yêu em dại khờ nhưng có nào ngờ...
"
giọng hát vang lên đầy đặn, mang theo dư vị của những dặm đường gió bụi và những trải nghiệm mài giũa qua năm tháng. không nghĩ một người trẻ lại có thể hát những ca từ lắng đọng đến thế. không còn là tiếng chim non líu lo nơi quảng trường, mà giờ đây lại thành thanh âm trầm hùng. một giọng hát có độ rung sâu thẳm, mạnh mẽ nhưng cũng đủ mềm mại để len lỏi vào tâm khảm của những người tìm kiếm bình yên.
hoàng tử lặng người. chàng nhận ra người đang hát, không phải qua khuôn mặt, mà là qua giọng hát. dưới mũ trùm đầu, đôi mắt cậu không rời khỏi khuôn mặt đó. chính là người thiếu niên năm xưa, giữa quảng trường đông đúc, đã khiến cậu kéo rèm xe ngựa, chăm chú lắng nghe. giờ đây, lại một lần nữa đứng trước mặt cậu trong ánh lửa và âm nhạc, nhưng cảm giác mà giọng hát mang lại thì vẫn nguyên vẹn như thuở ban đầu.
" em mang cơn mưa đi qua giữa ngày đẹp trời
tựa như với em chẳng còn thiết tha
thật khó để quên người,
làm sao để quên em....
"
từng nốt cao vươn lên, khiến tất cả như nín thở, chỉ còn tiếng hát lan đi, ấm như lửa, sáng như ánh đèn dầu.
cậu ta nhắm mắt, ca từ sâu lắng cùng cảm xúc nghẹn ngào như đang hát lên câu chuyện của mình. hoàng tử chẳng màng đến thời gian đang xoay vần, tuyết dần trắng xóa khoảng không, chỉ còn tiếng hát và bóng hình hiện lên trong đáy mắt.
" cannot let u go...
"
tiếng ngân vừa dứt cũng là lúc tiếng vỗ tay lại vang lên, các nhạc công cúi đầu, nở một nụ cười cảm ơn mọi người đã lắng nghe. hoàng tử vẫn chưa thoát ra được khỏi cảm xúc vấn vương thì bỗng có người từ sau va phải cậu, trượt luôn mũ trùm đầu xuống, lộ ra mái tóc vàng nổi bật cùng khuôn mặt tựa như tạc tượng. ngay lúc đó, ánh mắt khi ngẩng đầu lên của chàng trai hát chính va phải hoàng tử từ phía xa, mang theo một chút ngờ ngợ lẫn bất ngờ. hoàng tử chột dạ, không muốn người dân biết mình đang có mặt ở đây, liền kéo mũ trùm lên, chạy nhanh ra khỏi quán rượu.
hoàng tử cắn môi, tự trách bản thân chỉ tính vào xem do tò mò tí thôi, ai ngờ lại vì giọng hát mê hoặc đó giữ chân mình lại tận lúc này. bước chân chàng trở nên vội vã hơn, con hẻm nhỏ cũng đã dần sáng lên. nhưng chàng cảm nhận còn có tiếng bước chân khác vang lên sau lưng, thêm cả tiếng thở dốc phả vào gáy.
" đợi đã! cậu gì ơi!
"
thoáng giật mình bởi tiếng gọi, sợ rằng đã có người nhận ra, hoàng tử càng cố gắng chạy nhanh hơn nữa. ngay lúc đó, chàng cảm nhận một lực mạnh đặt ở vai mình, kéo chàng xoay người lại bất ngờ. hoàng tử không kịp trở tay, chỉ biết mở to mắt nhìn chàng trai đối diện, người hiện tại còn mở to mắt hơn cả cậu.
người trước mặt hoàng tử, là tên nhạc công kiêm hát chính ban nãy, đang thẫn thờ nhìn chằm chằm cậu.
" đẹp quá.
" mắt cậu ta sáng rỡ, đối lập với cái nhìn khó hiểu từ hoàng tử.
cậu thoát ra khỏi cái ghìm cập của chàng trai, vội kéo mũ trùm lên. cậu trai trước mặt rõ ràng nhìn khá trẻ, có vẻ nhỏ tuổi hơn cậu, nhưng thân hình lại lớn hơn cậu nhiều, cảm giác rất không đồng nhất.
" tim mình...
" cậu trai không thể giấu nỗi ánh nhìn hút hồn dành cho hoàng tử, khuôn mặt đỏ lựng chẳng biết do lạnh hay ngại.
hả?
- hoàng tử nghĩ thầm, cậu trai này không biết mình. chàng nhíu mày, chân muốn quay đi nhưng có cái gì giữ cậu ở lại.
chàng thiếu niên vội vàng xua xua tay, nét mặt bối rối vì làm hoàng tử hoảng sợ.
" tớ không phải người xấu đâu. tớ chạy theo vì thấy cậu lạ quá, cậu đâu phải người ở đây đúng không?
"
tiếng tuyết rơi thay cho câu trả lời, vì chẳng có câu trả lời nào cả.
cậu trai nhạc công hơi khó hiểu, chẳng biết sao người đẹp đối diện không chịu mở miệng. chợt, cậu ta như nghĩ ra điều gì, nhìn hoàng tử với nét mặt tiếc nuối.
" cậu không nói được hả? tiếc thế, đẹp vầy mà.
"
mặt chàng hiện rất nhiều điều khó hiểu, nhưng thứ hiện nhiều nhất trong đầu cậu là có nên cho cái tên hát hay nhưng nói chuyện trêu người này một cú đấm không nhỉ.
" thằng nhóc này!
" đang toan mắng cho tên này vài câu, thì cậu ta nhòm người lên, lấy tay lau nhẹ mặt hoàng tử.
" mặt cậu dính bụi lửa nè. không thể để cho khuôn mặt này bị bẩn được.
"
" ớ? mà cậu vừa mới nói đúng không?
"
" hoàng tử ớiiii, ngài đâu rồiiiii!!!
" tiếng kêu vọng từ bên ngoài lẫn tiếng vó ngựa lọc cọc làm chàng càng bồn chồn, không thể để tình trạng này quá lâu được.
cậu ta cười, đôi mắt cong theo.
" tớ là phúc nguyên, 16 tuổi. cậu tên gì?"
" cường bạch.
" đến bây giờ, hoàng tử mới chịu trả lời cậu trai này.
" hả? cậu nói gì cơ?
"
" cường bạch.
" cậu lập lại, giọng run hơn vì lạnh.
" cường bạch? sao lại có người đẹp từ tên lẫn người vậy.
"
" đừng nói cho ai biết tôi ở đây, nghe chưa.
" chàng lí nhí nói, chỉ sợ cái tên này để miệng đi chơi xa.
" tớ biết rồi. dễ thương quá.
" nhìn người đẹp má đỏ ửng vì lạnh, ngón tay nhỏ đặt trên môi ra hiệu làm tên nhạc công cười híp cả mắt.
tưởng đã xong xuôi, cậu quay người rời đi nhưng lại bị cái tên to lớn ấy nắm lấy cổ tay.
" mình còn có thể gặp lại không?
" cậu ta hỏi, đôi mắt dán chặt vào hoàng tử như đợi câu trả lời. nhưng chính chàng cũng chẳng biết được, mình sau này có thể đường hoàng quay lại đây không.
" tôi không biết- "
một nụ hôn đặt nhẹ lên má hoàng tử. cậu sững sờ, mặt đỏ hơn cả gấc, không để ý đến đôi tay đang khoác áo choàng lên người mình, kéo sát lại cho hoàng tử đỡ lạnh, còn bản thân chỉ mặc mỗi chiếc áo chẽn da.
hoàng tử bị một người lạ mặt hôn. chưa kể, đó là nụ hôn đầu tiên từ lúc sinh ra đến giờ. và hơn nữa, đó còn là một chàng trai.
" lần sau tới tớ sẽ lại hát cho cậu nghe, mình cậu thôi. hẹn gặp lại nha.
"
hơi lạnh phả ra từ môi cậu ta, tựa tâm trí đang mù mịt của hoàng tử.
" bà mẹ.
" vừa tính tung cước đánh tên biến thái này, tiếng nói phía sau đã làm phân tán chàng
" ối giời ơi thấy hoàng tử rồi! dừng ngựa lại nhanh!!!
"
tiếng thị tùng hô to khiến cậu vô thức quay lại nhìn, chợt nhớ đến tên nhạc công trước mặt, tung cước lại đánh vào không gian.
" tên đó biến đâu rồi?
" chàng hốt hoảng tìm kiếm xung quanh, nhưng cậu ta đã biến mất từ lúc nào.
" đứa nào dám đụng vào hoàng tử, đứa nàoooo " tên thị tùng hét lớn, hổn hển như bắt được vàng.
" hoàng tử ơi, ngài có sao không? thần sợ ngài bị lạc muốn rớt tim ra ngoài.
" thị tùng mừng rỡ chạy đến chỗ hoàng tử, nhanh chóng kiểm tra từ đầu đến chân ngài.
" ơ? nhưng áo này của ai vậy ạ?
"
" của tên biến thái chết dẫm.
" chàng bực bội trả lời, nhưng kì lạ thay, cảm giác đặc biệt cũng đang len lỏi bên trong cậu.
" dạ?
"
hoàng tử cường bạch lần đầu nhìn thấy người kì lạ như tên nhạc công phúc nguyên.
" mày bị dở à? vừa hát xong đã chạy đi đâu mất, giờ lòi mặt về thì lại đem áo cho em nào mặc rồi.
"
" mà mới gặp ai thế?
"
phúc nguyên mở cửa quán bước vào, trên người dính đầy tuyết. lại chạm mặt ngay mấy người anh đang ngồi lau đàn, ánh mắt khó hiểu nhìn thằng em vừa run vừa cười khúc khích.
" em gặp thiên thần.
"
phúc nguyên cũng lần đầu nhìn thấy người con trai đẹp như cường bạch.