Chào mừng bạn đến với Diễn Đàn Truyện !

Xin vui lòng Đăng ký hoặc Đăng nhập mới có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn. Việc Đăng ký hoàn toàn miễn phí!

Đăng ký ngay!

Yêu Lại Từ Đầu - Chủng Qua

Yêu Lại Từ Đầu - Chủng Qua
Chương 60


Nửa sau buổi nhậu, Hứa Ý cứ thẫn thờ, trong đầu như có đèn kéo quân chiếu những hình ảnh cứ lần lượt hiện lên.

Cô nhớ lại toàn bộ quá trình từ khi được điều đến Bắc Dương làm việc, rồi đến việc chuyển vào nhà anh, và sau đó mối quan hệ giữa hai người ngày càng trở nên thân thiết một cách khó hiểu, cho đến khi cô tỏ tình và đề nghị quay lại.

Ấn tượng sâu sắc nhất là lúc cô vừa chuyển đến, Chu Chi Việt xách vali đẩy cửa vào, nhìn thấy mặt cô, vẻ mặt ngạc nhiên đó.

Hừ! Diễn hay thật đấy, anh diễn quá giỏi!

Ngoài ra, cô còn nghĩ đến dạo gần đây, rất nhiều lần cô xúc động ôm anh, cảm thán nói rằng cô có thể thuê được căn nhà này, hai người có cơ hội quay lại với nhau, đều là do duyên trời định.

Lúc đó Chu Chi Việt phản ứng thế nào?

Anh chẳng phản ứng gì cả! Hình như còn gật đầu, đồng ý với những gì cô nói.

Tsk tsk, giỏi giả vờ thật. Quen nhau gần mười năm rồi, trước đây sao cô lại không phát hiện ra chứ.

Nhớ hồi đại học, giáo viên hành chính khoa của anh tìm anh đi quay một đoạn phim quảng cáo tuyển sinh của khoa, Hứa Ý còn đến xem.

Bối cảnh quay phim là một nhóm người đang ngồi bàn tròn thảo luận. Chu Chi Việt vì thành tích xuất sắc nên được giáo viên giao cho vai trò trưởng nhóm, yêu cầu anh gọi một bạn học khác đứng lên phát biểu.

Chỉ một cảnh quay ngắn ngủi vậy mà phải quay đi quay lại năm sáu lần. Lý do là Chu Chi Việt diễn quá giả, từ đầu đến cuối đều lạnh lùng, cứ như muốn mắng học sinh vậy.

Cuối cùng không còn cách nào khác, giáo viên chỉ đành đổi người khác đóng vai anh, để anh im lặng ngồi dưới làm vật trang trí.

Trước đây, bạn cùng phòng của Hứa Ý vẫn thường nói với cô, với khuôn mặt của bạn trai cậu, sau này nếu nhà anh ta phá sản, làm nghiên cứu khoa học không được thì vẫn có thể debut làm diễn viên.

Mỗi lần cô đều lắc đầu nói, chắc là không được đâu, Chu Chi Việt không có chút năng khiếu nào về khoản này, hát hò nhảy múa thì khỏi nói, anh hoàn toàn không biết, diễn xuất lại càng tệ hại, ngay cả một đoạn phim mười giây trong phim quảng cáo của khoa cũng không diễn được.

Bây giờ, Hứa Ý muốn rút lại lời nói này.

Anh không phải là không biết diễn sao? Rõ ràng là để dành hết để diễn với cô!

Đợi đến sinh nhật anh năm nay, cô phải đặt làm một tượng vàng Oscar mini trên Taobao tặng cho anh.

Chu Chi Việt nhìn sắc mặt cô, nhất thời luống cuống tay chân, chậm rãi dịch chuyển về phía cô một chút.

Hứa Ý liếc anh, lại dịch chuyển ra xa hơn.

Vừa hay, đến lượt Hứa Ý bị hỏi trong vòng Thật hay Thách này, câu hỏi rút được là: "Bạn ngưỡng mộ nhất điều gì ở người yêu của mình?"

Hứa Ý nghĩ ngợi, nói với giọng mỉa mai: "Trung thực."

Chu Chi Việt: "......"

Đến khi tàn cuộc cũng đã gần hai giờ sáng. Hứa Ý tửu lượng khá, lại thêm hôm nay uống không nhiều nên vẫn còn rất tỉnh táo.

Chu Chi Việt sau đó cũng mất hứng uống rượu, ngồi im lặng hơn một tiếng đồng hồ thì đã tỉnh rượu từ lâu.

Bốn người còn lại đều say bí tỉ, Hứa Ý đưa họ ra cửa, vẫn không để ý đến Chu Chi Việt phía sau, trực tiếp lấy điện thoại ra, mở ứng dụng gọi xe.

Chu Chi Việt mím môi, ấn điện thoại của cô xuống, lại giúp cô kéo khóa áo khoác lên.

"Anh gọi tài xế đến rồi."

Hứa Ý ngẩng đầu trừng mắt nhìn anh: "Em không về nhà với anh!"

Chu Chi Việt hỏi với giọng không chắc chắn: "Vậy em đi đâu?"

Hứa Ý nói với vẻ tức giận: "Hừ, tối nay em ở khách sạn!"

Nói xong, lại cầm điện thoại lên, giả vờ nhập địa chỉ một khách sạn gần đó vào ứng dụng gọi xe.

Sắp gọi xe rồi, thấy Chu Chi Việt vẫn chưa ngăn cản cô, chỉ lặng lẽ đứng trước mặt cô, Hứa Ý càng tức giận hơn, suýt chút nữa nhảy dựng lên.

"Em thật sự đi ở khách sạn đấy!"

"Được..." Chu Chi Việt nhỏ giọng: "Vậy anh đi ở khách sạn cùng em."

"......"

Giằng co một lúc, Hứa Ý vuốt tóc, "Thôi, lãng phí tiền, không đi khách sạn nữa."

"Nhưng mà, tối nay chúng ta ngủ riêng!"

Ánh mắt Chu Chi Việt tối sầm lại, không nói gì nữa.

Đợi thêm một lúc, tài xế vẫn chưa đến, anh chậm rãi mở miệng: "Anh... thực sự là nhờ Vương Chí Cường đăng bài trên Moments giúp anh, muốn em đến ở cùng anh."

Hứa Ý liếc anh: "Vậy anh có thể nói thẳng với em mà."

Khu phát triển vào lúc nửa đêm, gió lạnh thổi bên đường, Chu Chi Việt dịch chuyển vị trí, che gió cho cô.

Anh cụp mắt xuống: "Lúc đó anh nói thẳng... em chắc chắn sẽ không đồng ý."

Hứa Ý quay mặt đi.

Đúng là như vậy, cô cũng không phải tức giận lắm vì chuyện này.

Hơn nữa nghĩ lại, Chu Chi Việt từ sớm đã muốn ở cùng cô, chắc là ngay từ đầu đã có ý định quay lại với cô.

Bây giờ, vấn đề mấu chốt là…

Hứa Ý: "Vậy sau đó thì sao, lâu như vậy, anh cũng không chủ động thú nhận!"

Chu Chi Việt suy nghĩ vài giây, nói một cách nghiêm túc: "Đã có vài lần anh định nói với em rồi... Nhưng tháng trước, em kể với anh chuyện bạn học cấp ba ly hôn, anh..."

Hứa Ý: "Em cũng muốn ly hôn với anh!"

Chu Chi Việt nắm lấy cánh tay cô, nhỏ giọng nói: "Vậy chúng ta phải kết hôn trước đã."

"......"

Hứa Ý ngẩng đầu nhìn anh.

Phát hiện anh đang đứng dưới ánh đèn đường, ánh sáng vàng nhạt làm nổi bật đường nét của anh càng thêm tinh xảo, nhất là bây giờ với vẻ mặt nhận lỗi, trông còn hơi đáng thương, hoàn toàn trái ngược với hình tượng lạnh lùng, thờ ơ trước mặt người ngoài.

Haiz. Hình như lại không còn tức giận lắm rồi.

Nhưng vẫn không thể dễ dàng bỏ qua cho anh, phải để anh nhớ lấy bài học, nếu không sau này lại diễn với cô, có chuyện gì cũng không nói cho cô biết!

Tài xế đến, dừng xe bên đường.

Chu Chi Việt dắt cô qua đó, cô giật tay theo phản xạ, nhưng không hất tay anh ra, mặc kệ anh dắt cô lên xe.

Có người ngoài ở đây, Hứa Ý không tiện nói gì, cũng không nhìn anh, mặt lạnh tanh, nhìn ra ngoài cửa sổ.

Quán bar cách Cửu Lý Thanh Giang không xa, trên đường đi, cô cảm thấy tay Chu Chi Việt từ cánh tay cô trượt xuống, thử nắm nhẹ tay cô.

Chắc là thấy cô không phản kháng, lại "được voi đòi tiên" nắm tay cô, nắm chặt.

Hứa Ý quay mặt ra ngoài cửa sổ, bị hành động nhỏ này của anh chọc cười, lén cong môi, rồi lập tức kìm nén lại.

Về đến nhà, cô rút tay ra, đi thẳng vào phòng mình.

Nghe thấy tiếng bước chân vội vàng phía sau, Chu Chi Việt đi theo, ôm cô từ phía sau, vài giây sau, hỏi với giọng điệu hơi mất tự nhiên: "Anh phải làm sao... em mới hết giận."

Hứa Ý quay đầu lại, nghĩ ngợi, nói với vẻ mặt nghiêm túc: "Vậy bây giờ anh thú nhận đi! Ngoài chuyện này ra, còn chuyện gì giấu em nữa!"

Chu Chi Việt nhớ lại một hồi, mím môi, nhỏ giọng nói: "Máy giặt... lúc đó anh cố tình không gọi người đến sửa, muốn em đến phòng anh giặt đồ..."

Hứa Ý hít sâu một hơi: "Còn gì nữa?"

"Còn có căn hộ đối diện trường học chưa bán, đồ đạc cũng chưa vứt, chuyện này em đã biết rồi."

Chu Chi Việt lại nghĩ một lúc, "Hình như, không còn gì khác nữa."

Hứa Ý nhướn mày, hỏi anh: "Vậy, anh lừa em đến ở cùng, là vì lúc đó đã muốn quay lại với em rồi sao?"

Chu Chi Việt cúi đầu nhìn cô, giọng nói trầm thấp, chậm rãi nói: "Thực ra lúc đó anh vẫn chưa nghĩ rõ ràng... chỉ là muốn, mỗi ngày đều được nhìn thấy em."

Hứa Ý đưa tay che miệng, ho nhẹ một tiếng: "Được rồi, biết rồi. Vậy chuyện này cứ vậy đi, em về phòng đây."

Chu Chi Việt thở phào nhẹ nhõm, đi cùng cô: "Được."

Hứa Ý dừng bước, xoay người: "Anh không được lại đây! Tối nay anh tự ngủ một mình đi!"

Chu Chi Việt dừng lại, "Không phải vừa nãy em nói, anh thú nhận, em sẽ hết giận sao."

Hứa Ý không quay đầu lại, đi về phía phòng: "Em có hứa đâu."

Sau đó, đóng sầm cửa lại, còn cố tình vặn mạnh khóa cửa, để anh nghe thấy tiếng khóa cửa.

Bên ngoài cửa, Chu Chi Việt nhìn cánh cửa đóng chặt, đứng im tại chỗ một lúc.

Caesar nhỏ nhảy nhót chạy đến, kêu meo meo về phía cửa.

Chu Chi Việt cúi đầu nhìn nó, lạnh lùng nói: "Mày còn muốn vào trong nữa à?"

"Tao còn không vào được. Tối nay mày tự ngủ sofa đi."

Caesar nhỏ nhìn anh với ánh mắt uất ức: "Meo--"

Người Hứa Ý toàn mùi rượu, sau khi vào phòng, liền đi tắm trước.

Ra ngoài thì thấy trên điện thoại có thêm vài tin nhắn WeChat.

Click vào xem, không nằm ngoài dự đoán, quả nhiên là Chu Chi Việt gửi đến.

Chu Chi Việt: [Bảo bối.]

Hai phút sau, lại có thêm một tin nhắn thoại.

"Bảo bối."

Hứa Ý lén cười hai tiếng, nghe lại tin nhắn thoại này vài lần.

Chu Chi Việt: [Đồ ngủ, bàn chải đánh răng, khăn tắm của anh đều ở chỗ em.]

Chu Chi Việt: [Đừng giận nữa.]

Chu Chi Việt: [Hồi đại học em cố tình đâm anh, anh còn chưa giận.]

Hứa Ý nhắn tin trả lời: [Đã nói rồi, lúc cãi nhau không được lôi chuyện cũ ra!]

Hứa Ý: [Hơn nữa lúc đó em vốn định để anh đâm em, sau đó hoàn toàn là ngoài ý muốn.]

Chu Chi Việt trả lời ngay lập tức: [... Được rồi.]

Chu Chi Việt: [Ngày kia em sẽ về Tô Thành rồi, sau đó chúng ta phải rất nhiều ngày không gặp nhau.]

Chu Chi Việt: [Thật sự không thể ngủ cùng nhau sao?]

Nói như vậy, Hứa Ý thực sự do dự.

Cô ngồi bên giường, suy nghĩ thật kỹ một hồi lâu, nhẹ nhàng mở cửa.

Vừa mở cửa, liền thấy Chu Chi Việt đang ngồi trên ghế sofa, thậm chí còn chưa thay quần áo.

Caesar nhỏ nằm bên cạnh anh, người và mèo, đều nhìn cô với ánh mắt tha thiết.

Hứa Ý suýt chút nữa không nhịn được cười, hắng giọng: "Vậy anh vào đi."

"Nhưng sau này anh không được diễn với em nữa! Nếu còn có lần sau, anh sẽ thật sự toi đời đấy!"

Chu Chi Việt cong môi, nhanh chóng đứng dậy, đi đến ôm cô.

Vùi đầu vào hõm vai cô, nhỏ giọng nói: "Sẽ không có lần sau nữa. Sắp kết hôn rồi."

Hứa Ý cười, cũng lười sửa lại vấn đề anh vẫn chưa cầu hôn, cùng anh vào phòng.

Đã gần ba giờ sáng, Hứa Ý nhìn điện thoại, nằm trên giường đợi Chu Chi Việt tắm.

Caesar nhỏ cũng ở trong phòng ngủ, cuộn tròn thành một cục ở góc giường, nheo mắt, trông rất thoải mái.

Rất nhanh, Chu Chi Việt bước ra khỏi phòng tắm, chỉ mặc một chiếc quần ngủ, vén chăn lên, nằm bên cạnh cô, sau đó đưa tay ôm cô thật chặt vào lòng.

Hứa Ý nhắm mắt lại, vài phút sau, đột nhiên cười.

"Lúc đó anh diễn cũng thật đấy. Thực ra em cũng cảm thấy hơi kỳ lạ, nhưng hình như vẫn không nghi ngờ anh."

Chu Chi Việt nhanh chóng hiểu cô đang nói gì, nhưng không đáp lời.

Hứa Ý mở mắt ra, xoay người 180 độ trong lòng anh, nhìn anh hỏi: "Vậy người mà em tố cáo trên ứng dụng trước đây, cũng là anh à?"

Chu Chi Việt: "... Ừ."

Hứa Ý vẫn cười, đưa tay lên véo mặt anh: "Chu Chi Việt, không ngờ anh lại là người như vậy."

Chu Chi Việt: "......"

Anh khẽ mở miệng: "Anh cũng không ngờ, em lại cố tình đụng hàng, đâm vào xe đạp của anh."

Nụ cười của Hứa Ý biến mất, mặt hơi đỏ: "Đã nói rồi, không được lôi chuyện cũ ra."

Chu Chi Việt: "Nhưng bây giờ chúng ta không cãi nhau."

Hứa Ý: "......"

Cô nhỏ giọng: "Vậy cũng không được nói, chuyện cũng qua mười năm rồi."

"Sau này không được như vậy nữa, nguy hiểm."

"Đương nhiên rồi, đã theo đuổi được từ lâu rồi."

Nói vài câu, cô cũng không còn buồn ngủ nữa.

Hôm nay ôm quá chặt, hai người sát vào nhau, Hứa Ý cảm thấy, cô xoay người cọ xát vài lần, người đàn ông bên cạnh dường như có chút khác thường.

Cô vốn định giả vờ không cảm nhận thấy, nhưng lại nghĩ đến ngày kia phải về nhà, yêu xa, sau này rất nhiều ngày không thể làm chuyện đó với anh.

Khó xử là, vừa mới giận dỗi xong, bây giờ vẫn còn trong trạng thái "chưa nguôi giận", cô thực sự không tiện mở lời.

May mà, không lâu sau, Chu Chi Việt nắm tay cô trượt xuống.

Hứa Ý sờ thấy cơ bụng anh, những múi cơ săn chắc, nhiệt độ cơ thể cao hơn cô một chút, xúc cảm đặc biệt hấp dẫn.

Chu Chi Việt cắn nhẹ tai cô, giọng khàn khàn nói: "Bảo bối."

"Muốn không."

Hứa Ý nhìn ánh mắt sâu thẳm của anh, nắm chặt góc chăn, nhỏ giọng đưa ra yêu cầu: "Muộn rồi... có thể em nói dừng thì dừng không."

Chu Chi Việt dừng động tác, nhìn cô chằm chằm hai giây, giọng nói trầm thấp: "Năm phút, thật sự không được."

"......"

Hơi thở anh gấp gáp, nụ hôn ẩm ướt từ dái tai trượt xuống khóe môi, đầu lưỡi dịu dàng luồn vào.

"Nhưng mà, có thể nhẹ nhàng một chút. Được không?"

"Ưm... Cũng được."

Editor: Mắm
 
Chương 61


29 Tết cũng là ngày cuối cùng trước khi Hứa Ý về Tô Thành.

Tối qua “quậy phá” với Chu Chi Việt đến gần sáng mới ngủ, hôm nay, hai người ngủ một mạch trên giường đến tận trưa.

Bên ngoài gió rất to, trời rét căm căm, Hứa Ý không muốn ra ngoài lắm. Sau khi ăn bữa sáng kết hợp bữa trưa, cô lại kéo anh vào phòng ngủ, lười biếng nằm cả ngày.

Buổi chiều, điện thoại Chu Chi Việt reo, lúc đó anh đang lấy quần áo, liền bảo Hứa Ý xem tin nhắn giúp.

Hứa Ý dùng sinh nhật của mình để mở khóa, click vào WeChat của anh, cười lạnh hai tiếng.

Chu Chi Việt quay đầu lại, hỏi với vẻ khó hiểu: "Sao vậy, tin nhắn của ai thế?"

Hứa Ý dùng hai ngón tay kẹp điện thoại, xoay một vòng, nói với giọng điệu mỉa mai: "Đồng bọn của anh."

Chu Chi Việt vẫn chưa hiểu ra, nhận lấy điện thoại, thấy trên màn hình là khung chat của nhân viên kiêm đàn em tốt của anh, Vương Chí Cường.

Vương Chí Cường:[Chị khóa trên không nghi ngờ gì chứ...]

Vương Chí Cường:[Xin lỗi Chu tổng, bài đăng trên Moments đó em nên xóa đi.]

Vương Chí Cường:[Vì vẫn luôn cài đặt xem trong ba ngày, nên em quên xóa, không ngờ lại bị phát hiện...]

Hứa Ý ghé đầu vào bên cạnh anh, muốn xem anh trả lời thế nào.

Chu Chi Việt dừng lại trên bàn phím, nghiêng đầu, hôn lên má cô.

Hứa Ý né tránh, vỗ vào cánh tay anh: "Ấy, anh làm gì thế, mau trả lời tin nhắn đi."

Chu Chi Việt suy nghĩ một chút, gửi tin nhắn:[Không liên quan đến cậu nữa.]

Chu Chi Việt:[Chúc mừng năm mới.]

Hứa Ý "Hứ" một tiếng, quay đầu đi: "Đồng bọn này cũng thật tận tâm tận lực."

Trả lời tin nhắn xong, Chu Chi Việt tắt màn hình điện thoại, ném sang một bên, cười nhẹ đi theo cô vào bếp.

Hứa Ý mở tủ lạnh, lấy bánh gato chưa ăn hết lúc sáng ra, liếc anh một cái: "Ngày mai em về nhà rồi đấy."

Chu Chi Việt theo sở thích mới của cô gần đây, đi pha trà sữa tươi không đường cho cô, ăn kèm với bánh gato.

"Ừ, tối nay ngủ sớm một chút, ngày mai anh đưa em ra sân bay."

Hứa Ý nuốt một miếng bánh, ngẩng đầu lên: "Anh phải nhớ em mỗi ngày đấy."

Chu Chi Việt cười: "Ừ."

Hứa Ý chớp mắt, nói bâng quơ: "Nếu có ngày nào em không hắt hơi, thì chứng tỏ ngày đó anh không nhớ em."

Chu Chi Việt hơi nhướng mày: "Chuyện này không có căn cứ khoa học. Cho dù em hắt hơi nhiều, cũng chỉ chứng tỏ em không mặc đủ ấm thôi."

Nói xong, đặt ly trà sữa đã pha xong trước mặt cô.

Hứa Ý bưng lên, uống một ngụm lớn, liếm môi: "Vậy anh phải gọi video cho em mỗi ngày, rảnh lúc nào thì nhắn tin cho em lúc đó."

Chu Chi Việt: "Đương nhiên rồi."

Vé máy bay ngày Tết cũng không dễ mua, Hứa Ý mua chuyến bay rất sớm.

Sáng hôm sau trời còn chưa sáng, Chu Chi Việt đã gọi cô dậy, lái xe đưa cô ra sân bay.

Để được ở bên Hứa Ý lâu hơn một chút, anh cũng tùy tiện mua một chuyến bay cất cánh hôm nay, cùng cô vào khu vực kiểm tra an ninh.

Hứa Ý tối qua lại bị mất ngủ, sau khi qua cửa kiểm tra an ninh, thực sự không còn sức nói chuyện, ở phòng chờ, cô dựa vào vai Chu Chi Việt ngủ thiếp đi.

Nhân viên đến nhắc nhở lên máy bay, Hứa Ý mới mơ màng mở mắt ra, ánh mắt vẫn còn hơi mơ hồ: "A... phải đi rồi."

Chu Chi Việt cụp mắt xuống: "Ừ, đến giờ rồi."

Hứa Ý im lặng vài giây, cũng không quan tâm đến việc có người ở bên cạnh, đưa tay ôm anh thật chặt một lúc.

Không biết có phải ảo giác hay không, sau khi quay lại với nhau, hai người yêu đương còn dính nhau hơn cả hồi đại học, thực sự một ngày cũng không muốn xa nhau.

Hứa Ý nói nhỏ bên tai anh: "Đến nơi em sẽ nhắn tin cho anh."

"Được." Chu Chi Việt cúi đầu hôn lên trán cô, đưa mấy món quà Tết mang về cho bố Hứa Ý và Hứa Tư Nguyệt vào tay cô.

"Giúp anh gửi lời hỏi thăm đến chú và em gái em."

Sau khi lên máy bay, máy bay còn chưa cất cánh, Hứa Ý đã hắt hơi hai cái.

Cô nhìn sân đỗ máy bay bên ngoài cửa sổ, cười. Tuy không có căn cứ khoa học, nhưng rõ ràng là có người đã bắt đầu nhớ cô rồi.

Hạ cánh xuống Tô Thành, còn chưa đến mười giờ.

Hứa Ý tắt chế độ máy bay, nhắn tin cho Chu Chi Việt trước, rồi mới nhắn tin cho Hứa Tư Nguyệt.

Hứa Tư Nguyệt gọi điện thoại trực tiếp: "Chị, chị đến thẳng nhà cũ của chúng ta đi."

Hứa Ý ngẩn ra: "Mua lại nhanh vậy sao?"

Dạo trước công việc quá bận rộn, cũng không để ý đến chuyện nhà, nhưng cô nghĩ, mới chưa đầy một tháng, thủ tục thanh toán nợ bằng di sản chắc vẫn chưa hoàn thành.

Hứa Tư Nguyệt cười nói: "Vẫn chưa đâu. Chủ nhà hiện tại vừa cho thuê vừa rao bán, bố muốn đón Tết ở nhà cũ năm nay, nên đã thuê lại rồi."

"À đúng rồi, anh rể có đến cùng không?"

Hứa Ý: "Không có. Đừng gọi lung tung, bây giờ vẫn chưa phải đâu."

"Chị đến đó ngay đây."

Ra khỏi sân bay, Hứa Ý bắt xe trực tiếp, đặt địa điểm đến là địa chỉ nhà cũ.

Căn nhà này được xây dựng vào những năm 90, ban đầu là khu tập thể của đơn vị bố Hứa Ý, khu chung cư khá cũ.

Đã nhiều năm không đến đây, môi trường vẫn không khác hồi nhỏ là mấy.

Điểm khác biệt duy nhất có lẽ là cư dân xung quanh hầu hết là người già, trước cửa nhà ai cũng đậu rất nhiều xe, con cháu về quê ăn Tết cùng bố mẹ.

Không khí ngày Tết cũng rất đậm đà, đi vào trong, thấy mấy nhà đang dán câu đối, dán chữ Phúc ở cửa. Rất nhiều trẻ em mặc quần áo đỏ rực rỡ, cười đùa chạy nhảy trên đường.

Hứa Ý đã sống ở đây hơn mười năm, quen đường quen lối đi đến tòa nhà mà gia đình cô từng sống, lên tầng hai, gõ cửa.

Chưa đầy năm giây, Hứa Tư Nguyệt đã cười híp mắt ra mở cửa.

Hứa Ý đưa hai túi quà trên tay: "Đây, quà Tết."

Hứa Tư Nguyệt sáng mắt lên: "Wow, chị, bây giờ chị đối xử với em tốt quá. Tết còn có quà nữa, những năm trước đều không có."

Hứa Ý ho khan một tiếng, hơi ngượng ngùng: "Không phải chị tặng, là anh rể... à không, là bạn trai chị."

"Hèn chi."

Hứa Tư Nguyệt đứng ở cửa, liền mở quà ra. Hai túi quà, một cái là khăn quàng cổ, một cái là vòng tay.

Hứa Tư Nguyệt: "Đẹp thế, anh rể có mắt nhìn thật đấy. Nhưng mà, hai nhãn hiệu này, hình như không rẻ đâu nhỉ?"

Hứa Ý liếc nhìn: "Chắc vậy. Bố đâu?"

Hứa Tư Nguyệt hất cằm về phía trong nhà: "Đang dọn dẹp nhà bếp đấy. Căn nhà này vẫn luôn cho thuê, người thuê trước hình như không chú ý vệ sinh lắm, làm bẩn hết cả, bố đã dọn dẹp mấy ngày rồi, bây giờ vẫn còn chê nhà bếp chưa đủ sạch."

"Vậy em cũng không phụ giúp."

"Em đã giúp rồi, ông ấy chê em vướng chân!"

Hứa Ý lắc đầu, cười đi vào bếp.

Bố Hứa Ý đang ngồi xổm xuống đất lau khe hở trong tủ, nghe thấy tiếng động, mới ngẩng đầu lên: "Tiểu Ý về rồi à? Có đói không, bố hầm chút thịt, hâm nóng cho con nhé?"

Hứa Ý cười nói: "Con ăn đồ ăn trên máy bay rồi, không đói."

Bố Hứa Ý: "Vậy được, đói thì hai đứa tự lấy đồ ăn nhé. Bố dọn dẹp chỗ này xong, sẽ bắt đầu nấu cơm tất niên."

Hứa Ý xắn tay áo lên: "Con giúp bố nhé."

Bố Hứa Ý: "Không cần đâu con, hai đứa cứ chơi đi. Nhà bếp chật chội, con đứng đây vướng víu lắm."

Hứa Ý bĩu môi: "Thôi được rồi. À đúng rồi, Tiểu Chu có quà cho bố, con để trên bàn ăn rồi đấy."

Bố Hứa Ý: "Lại mua quà à? Bảo Tiểu Chu đừng khách sáo như vậy, đồ lần trước mua vẫn còn nguyên đấy."

Nói thêm vài câu nữa, Hứa Ý bị đuổi ra khỏi bếp hoàn toàn, đi đến ghế sofa ngồi, xem chương trình tivi cùng Hứa Tư Nguyệt.

Hứa Ý liếc nhìn, Hứa Tư Nguyệt đang nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại với vẻ mặt tươi cười, ngón tay di chuyển nhanh chóng gõ chữ.

"Đang chat với bạn trai à?"

Hứa Tư Nguyệt không ngẩng đầu lên: "Vâng. Bố mẹ anh ấy vừa gửi lì xì cho em, em bảo anh ấy nói lời cảm ơn thay em."

Hứa Ý: "... Nhanh vậy, em đã thêm WeChat bố mẹ anh ấy rồi à?"

Hứa Tư Nguyệt: "Vâng, không chỉ vậy đâu, ngay cả tên con chúng em cũng đã đặt ba cái rồi."

"......"

Hừ, người trẻ.

Hứa Ý nhìn chằm chằm vào chương trình nhàm chán trên tivi một lúc, cầm điện thoại lên.

Lúc hạ cánh, Chu Chi Việt đã trả lời tin nhắn, sau đó không gửi tin nhắn mới nữa.

Nhưng mà, bây giờ anh chắc đang bận, trong nhà có người già bị bệnh, năm nay chắc cũng không đón Tết vui vẻ gì.

Hứa Ý:[Anh đang làm gì đấy?]

[Em đang xem tivi, em gái em và bố em đều không thèm để ý đến em, tivi cũng chán quá.]

Chu Chi Việt không trả lời ngay.

Bên cạnh, Hứa Tư Nguyệt cuối cùng cũng chịu đặt điện thoại xuống.

"Nghe bố nói, bạn trai hiện tại của chị, chính là người hồi đại học à? Chị cũng không nói với em!"

Hứa Ý liếc cô: "Sao bố cái gì cũng nói với em thế."

Hứa Tư Nguyệt cười: "Em cứ hỏi mãi thôi, về nhà chán quá, chỉ muốn nghe chuyện người khác. Bố hình như rất hài lòng với anh ấy đấy."

Hứa Ý nhướn mày, đắc ý nói: "Đương nhiên rồi."

Hứa Tư Nguyệt cười nói: "Chị, ngựa tốt không ăn cỏ lại, sao chị lại quay lại với người yêu cũ thế?"

Hứa Ý nói với vẻ bực bội: "Chú ý cách dùng từ của em, là quay lại với nhau, không phải "ăn lại"! Hơn nữa, chị đâu phải ngựa, tại sao không được ăn cỏ lại."

Hứa Tư Nguyệt: "Rồi rồi rồi..."

Nói xong, cô đột nhiên vỗ đầu: "Mẹ ơi, lần trước em đến chúc mừng sinh nhật chị, hình như còn nói trước mặt anh ấy là chị vẫn chưa quên được người yêu cũ? Người yêu cũ đó chính là anh ấy à! Trời ơi, ngại chết mất, em muốn đào một cái hố chui xuống đất luôn rồi."

"......"

Hứa Ý mỉm cười nhìn cô: "Người ngại hơn là chị được không? Em còn dám nhắc đến à? Nếu không phải chị tốt bụng, với mức độ mất mặt lúc đó, chị chắc chắn đuổi em ra ngoài."

Hứa Tư Nguyệt ôm lấy cánh tay cô: "Ây da... Em đúng là hơi nhiều lời, sau đó em cũng đã tự kiểm điểm rồi. Nhưng mà, lúc đó hai người vẫn chưa quay lại với nhau đúng không?"

Hứa Ý mặt không đổi sắc: "Ừ. Cho nên càng ngại hơn."

Hứa Tư Nguyệt cười nói: "Vậy em cũng coi như là thần trợ công đấy nhé. Chị phải cảm ơn em đó."

Hứa Ý liếc cô: "Cảm ơn em nhiều nhé."

Bên kia, Chu Chi Việt từ chiều đã ở nhà cũ, ông nội sức khỏe không tốt, có mấy bác sĩ gia đình chuyên nghiệp túc trực, cộng thêm một đám người trong nhà, đến 12 giờ đêm mới kết thúc.

Chu Bá Tĩnh và vợ là Tiêu Cầm từ phòng ông nội ra ngoài, gọi Chu Chi Việt nói chuyện.

Chu Bá Tĩnh: "Vừa nãy nghe ông nội nói chưa, con cũng không còn nhỏ nữa rồi, nên cân nhắc chuyện lập gia đình rồi đấy."

Nói xong, nhìn Tiêu Cầm: "Bảo em giới thiệu cho con vài người, em giới thiệu chưa?"

Tiêu Cầm dựa vào ghế sofa, nói với vẻ không mấy hào hứng: "Em đâu phải bà mối. Con trai gặp được người mình thích, tự nhiên sẽ tìm, bây giờ là thời đại nào rồi, còn cần em giới thiệu cho nó sao."

Chu Bá Tĩnh và Tiêu Cầm năm đó là kết hôn thương mại, khi kết hôn không có tình cảm, vì lợi ích mà đến với nhau.

Tiêu Cầm hồi trẻ cũng phụ giúp việc kinh doanh, bận rộn suốt ngày. Sau đó, sức khỏe bà yếu đi, ốm một trận nặng. Từ dạo ấy, bà nghĩ thông suốt hơn, không muốn nhúng tay vào chuyện làm ăn nữa. Ngày thường, bà chỉ đi du lịch đó đây, mua sắm, hoặc chơi bài với bạn bè.

Chu Bá Tĩnh nhíu mày: "Sao được? Nhìn nó có giống người có ý định tìm bạn gái không? Mấy năm trước không nói không rằng liền ra nước ngoài, bây giờ vất vả lắm mới chịu về nước, lại dồn hết tâm sức vào công ty của nó, không giới thiệu cho nó, nó tìm bạn gái ở đâu ra?"

Tiêu Cầm ngáp một cái: "Vậy thì thôi khỏi tìm. Mấy đứa con của bạn em toàn theo chủ nghĩa độc thân, không kết hôn cũng có sao đâu, tự mình sống vui vẻ là được rồi."

Chu Bá Tĩnh: "Lập gia đình rồi mới lập sự nghiệp, phải lập gia đình thì mới lập được sự nghiệp, chủ nghĩa không kết hôn gì chứ..."

Chu Chi Việt nghe mà đau đầu, cắt ngang với vẻ mặt không cảm xúc: "Bố, mẹ, con có bạn gái rồi, quên nói với hai người, chắc khoảng hai năm nữa sẽ kết hôn."

Tiêu Cầm tỉnh táo lại, ngồi dậy: "A? Có bạn gái rồi à. Có ảnh không, cho mẹ xem nào?"

Chu Bá Tĩnh: "Chuyện lớn như vậy, mà cũng có thể quên nói? Người ở đâu, quen ở đâu, gia đình làm gì?"

Tiêu Cầm liếc anh: "Ông đang điều tra hộ khẩu hay thẩm tra lý lịch đấy? Con trai tìm bạn gái, chứ đâu phải ông tuyển nhân viên."

Lại cười nhìn Chu Chi Việt: "Cho mẹ xem ảnh nào."

Chu Chi Việt tìm một bức ảnh chụp chung với Hứa Ý trong album ảnh, đưa cho Tiêu Cầm.

Tiêu Cầm phóng to xem, cười nói: "Cô gái này xinh thật đấy, cười còn có lúm đồng tiền nữa. Tính cách chắc cũng tốt nhỉ?"

Chu Chi Việt hơi cong khóe môi: "Vâng. Bạn học đại học, yêu nhau lâu rồi ạ."

"Không thể chỉ nhìn vẻ bề ngoài."

Tuy nói vậy, Chu Bá Tĩnh cũng không nhịn được lại gần liếc nhìn: "Bạn học đại học Bắc Dương? Học vấn thì cũng tạm được, gia đình làm gì?"

Chu Chi Việt thản nhiên nói: "Không phải làm kinh doanh ạ. Bố, yêu đương là chuyện của chúng con, chúng con quen nhau lâu như vậy, đều hiểu rõ lẫn nhau, hơn nữa vẫn luôn rất hòa thuận, sau khi kết hôn cũng sẽ sống rất hạnh phúc."

Tiêu Cầm: "Đúng vậy, ông quan tâm nhà người ta làm gì, hai đứa ở bên nhau vui vẻ là được rồi."

Chu Bá Tĩnh: "Chuyện đại sự cả đời! Tôi hỏi một câu cũng không được à?"

Tiêu Cầm ngáp một cái, đứng dậy, đẩy Chu Chi Việt ra ngoài: "Buồn ngủ rồi, con về phòng trước đi."

Chu Bá Tĩnh: "Tôi vẫn chưa nói xong với con mà--"

Ở bên ngoài cửa, Tiêu Cầm nhỏ giọng nói: "Chuyện bố con cứ để mẹ nói, không sao đâu. Công ty và chuyện của ông cụ đã đủ khiến ông ấy bận rộn rồi, không rảnh quan tâm đến chuyện của con đâu."

"Vâng, cảm ơn mẹ." Chu Chi Việt mím môi: "Mẹ cũng nghỉ ngơi sớm đi."

"Đi đi đi."

Tiêu Cầm về phòng, Chu Bá Tĩnh hừ một tiếng với cô: "Em cứ chiều nó đi, nếu không phải hôm nay anh hỏi, nó đăng ký kết hôn xong cũng chưa chắc đã báo cho chúng ta biết."

Tiêu Cầm: "Con trai cũng đủ vất vả rồi, từ nhỏ đến lớn chúng ta đều không có thời gian quan tâm đến nó, bây giờ anh cũng đừng lo lắng linh tinh nữa, mắt nhìn người của nó không tệ đâu. Cô gái đó nhìn mặt mũi cũng phúc hậu, không phải loại người lằng nhằng gì đâu."

Chu Bá Tĩnh thở dài: "Muốn lo lắng cũng không còn sức nữa rồi, đúng là già rồi. Anh chỉ muốn em giới thiệu cho nó một người môn đăng hộ đối, gia cảnh tương đương thì mới dễ hòa hợp."

Tiêu Cầm liếc anh: "Em với anh, có hòa hợp không?"

Chu Bá Tĩnh nghẹn họng: "Ý em là sao?"

Tiêu Cầm nói với giọng điệu thờ ơ: "Rất nhiều chuyện, nếu em không lười so đo, thì đã ly hôn với anh từ lâu rồi. Kết hôn mấy chục năm, anh còn không biết em thích ăn gì không thích ăn gì, còn có lúc em bị bệnh phẫu thuật, anh bận đi công tác, một lần cũng không đến bệnh viện thăm em."

Chu Bá Tĩnh im lặng một lúc: "Lúc đó anh thực sự không có thời gian, em cũng biết, công ty..."

Tiêu Cầm vuốt tóc, cắt ngang anh: "Biết. Cho nên nói, lười so đo với anh, dù sao cả đời này cũng đã sống hơn nửa rồi. Nhưng em không muốn con trai sau này cũng sống như chúng ta."

"Bây giờ nó có sự nghiệp riêng, có người mình thích, vậy là tốt rồi, chúng ta đừng xen vào."

Nói xong, cô đi vào phòng tắm: "Thôi được rồi, đi tắm đi ngủ thôi."

......

Sau khi về phòng, Chu Chi Việt nhắn tin cho Hứa Ý, rồi đi tắm.

Ra ngoài thì nhận được tin nhắn trả lời của Hứa Ý, và tin nhắn của Tiêu Cầm.

Tiêu Cầm:[Bố con không nói gì nữa rồi, đợi sau Tết rảnh rỗi, chúng ta mời bạn gái con đi ăn cơm nhé. Dù sao cũng phải gặp mặt một lần.]

Tiêu Cầm:[Chuyển khoản:/]

Tiêu Cầm:[Lì xì cho con bé.]

Tô Thành.

Gần một giờ sáng, Hứa Ý nằm trên giường, chờ tin nhắn của Chu Chi Việt.

Một lúc sau, anh tắm xong quay lại.

Chu Chi Việt:[Chuyển khoản:/]

Chu Chi Việt:[Lì xì bố mẹ anh cho em.]

Hứa Ý nhìn thấy số tiền chuyển khoản 88888, ngẩn ra một lúc lâu.

[Nhiều vậy?]

[Không ổn lắm đâu...]

Chu Chi Việt:[Lòng thành, cứ nhận đi.]

Hứa Ý hỏi:[Gọi video không?]

Chu Chi Việt:[Được, nhưng anh vẫn chưa mặc quần áo.]

Hứa Ý cười trả lời:[Đâu phải chưa thấy bao giờ.]

Vừa gửi đi, bên kia đã gọi video đến.

Cô nhận cuộc gọi, thấy hình ảnh chỉ đến xương quai xanh của Chu Chi Việt, tóc anh ướt nhẹp, trên làn da trắng lạnh có vài giọt nước, chảy dọc theo cổ xuống dưới, để lại những vệt nước nhỏ.

Hứa Ý: "Anh bận đến giờ à?"

Chu Chi Việt "Ừ" một tiếng: "Nhà có chút việc."

Hứa Ý im lặng vài giây, hỏi với vẻ lo lắng: "Bố mẹ anh, biết chuyện của em rồi à?"

Chu Chi Việt: "Vừa mới nói với họ. Đợi sau Tết rảnh rỗi, cùng anh đi ăn cơm với họ nhé?"

Hứa Ý trợn tròn mắt: "Hả?"

Chu Chi Việt đặt điện thoại lên bàn, lấy khăn lau tóc, nói bâng quơ: "Không muốn gặp cũng không sao."

Hứa Ý: "Không có không có... Chỉ là, hơi bất ngờ."

Ngoài đời cô chưa từng tiếp xúc với gia đình giàu có nào khác, nhưng dựa theo kinh nghiệm xem phim truyền hình hào môn đầy drama của mình, kiểu gia đình này chắc chắn phải có một bà mẹ chồng khó tính và một ông bố chồng nhu nhược.

Chu Chi Việt nhìn biểu cảm của cô, an ủi nói: "Đừng căng thẳng, chỉ là ăn một bữa cơm thôi. Mẹ anh rất tốt, chắc em cũng sẽ hợp với bà, còn bố anh, có thể hơi cổ hủ một chút, nhưng không sao, có anh ở đó."

Hứa Ý hít sâu một hơi: "Vậy em phải chuẩn bị một chút... Đến lúc đó, anh phải báo trước cho em ít nhất mười ngày."

Chu Chi Việt cười: "Không cần. Cho dù họ thật sự không đồng ý cũng không sao."

Anh ám chỉ: "Bây giờ anh là hộ khẩu độc lập."

Hứa Ý cắn môi: "... Không được, dù sao cũng là bố mẹ anh, em vẫn muốn để lại ấn tượng tốt cho họ."

Chu Chi Việt đặt khăn xuống, nhìn chằm chằm vào màn hình rất lâu.

Một lúc sau, anh hỏi: "Hôm nay em làm gì?"

Hứa Ý chống cằm nói: "Nói chuyện với bố và em gái, ăn cơm tất niên, xem Gala chào xuân. Tiểu phẩm, hài kịch trên Gala chào xuân đều chán quá, chẳng buồn cười chút nào, em suýt chút nữa ngủ gật."

Chu Chi Việt hỏi với giọng trầm thấp: "Còn gì nữa?"

Hứa Ý: "Còn có, dán câu đối, dán chữ Phúc, đốt pháo, ăn chân vịt, cắn hạt dưa."

Chu Chi Việt nhướn mày: "Không còn gì khác nữa à?"

Hứa Ý suy nghĩ một lúc, mới nói nhỏ: "Còn có... nhớ anh."

"Ừ." Chu Chi Việt nói rất nhỏ, chậm rãi nói: "Anh cũng nhớ em."

Hứa Ý cười, nhìn vào màn hình: "Anh chỉ muốn hỏi câu này thôi đúng không? Còn vòng vo tam quốc."

"... Không có."

Như thể hơi ngại ngùng, anh lập tức chuyển chủ đề.

"Hôm nay dậy sớm, có buồn ngủ không?"

Hứa Ý nói: "Lúc xem Gala chào xuân thì khá buồn ngủ. Nhưng muốn đợi anh gọi video cho em, nếu không chắc em không ngủ được."

Chu Chi Việt cầm điện thoại, đi đến bên giường: "Vậy tối nay đừng cúp máy."

Editor: Mắm
 
Chương 62: Hoàn chính văn


Mùng 8 Tết đi làm, Hứa Ý ở Tô Thành đến tận mùng 6.

Đón Tết ở nhà cũ, cảm giác cuộc sống như trở lại thời đi học trước đây.

Nghỉ hè nghỉ đông ở nhà, chẳng có áp lực gì, ngày ngày đấu khẩu với Hứa Tư Nguyệt, ăn chơi thoải mái, thời gian cứ thế trôi qua.

Khác biệt là mỗi tối cô đều gọi điện cho Chu Chi Việt, ban đầu là gọi video, đến lúc đi ngủ thì chuyển sang gọi thoại, cắm sạc để điện thoại bên gối cả đêm.

Tết này Chu Chi Việt chắc hẳn rất vất vả, mỗi tối nhìn anh qua video, cô đều thấy rõ vẻ mệt mỏi trong mắt anh.

Hứa Ý mua vé máy bay chiều mùng 6 trở về Bắc Dương, Chu Chi Việt đến sân bay đón cô.

Cô cứ tưởng anh sẽ đợi ở bãi đậu xe, không ngờ, vừa ra khỏi cửa tầng xuất phát, đã thấy anh đứng ở ngay cửa ra.

Anh đeo khẩu trang chống bụi mịn màu đen, mặc áo khoác dài dáng trench coat, dáng người cao ráo, mái tóc đen lòa xòa trước trán.

Dù anh đứng giữa một đám đông đang đón người thân, nhưng Hứa Ý vừa ngẩng đầu đã thấy anh ngay. Khóe môi cô cong lên, kéo vali chạy đến, nhào vào lòng anh.

Hứa Ý cười ngẩng đầu lên trong lòng anh: "Sao anh lại lên đây đón em? Trước đây đều ở bãi đậu xe dưới lầu mà."

Chu Chi Việt không để ý đến ánh mắt dò xét của những người xung quanh, ôm cô vào lòng, nhỏ giọng nói: "Muốn nhìn thấy em sớm một chút."

Hứa Ý chớp mắt: "Em xuống lầu cũng chỉ mất mười phút."

Chu Chi Việt suýt nữa thốt lên "Mười phút cũng không muốn đợi nữa!", nhưng rồi anh lại kìm nén, chỉ nhẹ nhàng xoa đầu, nắm tay cô và nói: "Về nhà thôi."

Hứa Ý nghiêng đầu nhìn anh, cười nói: "Vừa nãy em còn tưởng nhìn nhầm nữa."

Chu Chi Việt cũng cong môi, tâm trạng tốt thấy rõ, hỏi bâng quơ: "Nhìn nhầm mà em còn chạy đến ôm."

Hứa Ý: "Ôm nhầm người thì nói xin lỗi là được chứ gì."

"?" Chu Chi Việt liếc nhìn cô với ánh mắt lạnh lùng.

Hứa Ý đổi giọng, cười: "Thôi nào, đùa thôi mà, sao có thể ôm nhầm được, anh tưởng anh đeo khẩu trang là em không nhận ra anh sao. Chu Chi Việt, cho dù anh hóa thành tro em cũng nhận ra anh!"

Hôm nay anh lái chiếc Aston Martin hai chỗ, phóng như bay về Cửu Lý Thanh Giang trong thời gian ngắn nhất.

Vừa mở cửa, Caesar nhỏ đã meo meo đi từ phòng khách đến, như thể đang trách móc hai người sao lại bảy tám ngày không thấy bóng dáng đâu.

Hứa Ý ngồi xổm xuống, bế nó lên: "Sao vậy bé cưng, không phải có cô giúp việc chơi với em sao?"

Chu Chi Việt cũng thuận tay xoa đầu chú mèo nhỏ: "Nó muốn em chơi cùng."

Hứa Ý nhìn anh: "Còn anh thì sao?"

Một lúc sau, Chu Chi Việt bế chú mèo nhỏ ra khỏi lòng cô, vòng tay ôm lấy cô, thủ thỉ: "Anh cũng giống nó."

Caesar nhỏ ngẩng đầu lên, kêu meo meo giận dữ về phía hai người, lo lắng xoay vòng vòng dưới chân.

Hứa Ý cười đẩy anh: "Thôi nào, đừng bắt nạt trẻ con, để em bế nó trước."

"Ồ." Chu Chi Việt cúi đầu nhìn cô, giọng hơi hờn dỗi: "Giờ thì mèo còn quan trọng hơn cả anh rồi, đứng trước cả anh nữa."

Hứa Ý: "Anh có trẻ con không vậy, còn ghen với cả động vật nhỏ."

Nói xong, cô chọc vào eo Chu Chi Việt một cách đầy ẩn ý, nhỏ giọng: "Ngày mai không phải đi làm, lát nữa cả đêm đều để bầu bạn với anh, được không?"

Chu Chi Việt nhướng mày: "Em nói đấy nhé."

Hứa Ý bế chú mèo nhỏ lên, đáp lại một cách lơ đãng: "Ừ."

Câu "Xa nhau một chút lại càng nồng nàn hơn" quả thật đúng với đêm nay.

Tuy không thực sự là cả đêm, nhưng Caesar bị nhốt trong phòng sách, hai người từ phòng ngủ chuyển ra ghế sofa phòng khách, lại đến bồn rửa trong bếp, sau đó trở về phòng tắm, cứ thế dây dưa đến nửa đêm.

Sau lần cuối cùng, Hứa Ý hoàn toàn kiệt sức, chẳng còn hơi sức nói chuyện, đành nuốt lại những điều muốn chia sẻ. Chu Chi Việt bế cô ra khỏi phòng tắm, vừa đặt xuống giường là cô đã ngủ thiếp đi.

Có người thương bên cạnh, lại vừa trải qua một đêm vận động nhiều, cô chìm vào giấc ngủ ngon nhất suốt một tuần qua.

Việc gặp gỡ bố mẹ Chu Chi Việt đến nhanh hơn Hứa Ý tưởng tượng.

Đương nhiên, Chu Chi Việt cũng không thể báo trước cho cô trước mười ngày.

Hơn một tháng sau Tết, vào một ngày thứ Sáu như mọi ngày, trong lúc hai người đang mua sắm ở siêu thị gần công ty,điện thoại của Chu Chi Việt báo tin nhắn đến.

Tiêu Cầm: [Cuối tuần này con và bạn gái có rảnh không?]

Tiêu Cầm: [Bố con tuần sau bắt đầu đi công tác khảo sát dự án ở tỉnh khác, có khả năng sẽ ở chi nhánh hai ba tháng mới về Bắc Dương.]

Tiêu Cầm: [Không rảnh thì đợi ông ấy về rồi tính.]

Chu Chi Việt đưa điện thoại cho Hứa Ý xem.

Hứa Ý hít sâu một hơi, thầm nghĩ, đưa đầu ra cũng bị chém, rụt đầu lại cũng bị chém, những chuyện thế này, có chuẩn bị kỹ càng hơn thì kết quả cũng chẳng khác gì.

Đêm dài lắm mộng, chi bằng gặp sớm một chút.

Cô gật đầu: "Vậy thì ngày kia? Chiều mai em có thể phải đến công ty tăng ca một chút."

Chu Chi Việt: "Được."

......

Vì vậy, sau khi tan ca vào thứ Bảy, Hứa Ý kéo Chu Chi Việt đến trung tâm thương mại, vừa đi vừa hỏi: "Bố mẹ anh thích em mặc kiểu gì nhỉ... Sáng nay em xem lại tủ quần áo, hình như toàn đồ công sở, còn mấy bộ trước đây thì trẻ con quá. Hay là em mua một bộ váy nhỉ..."

Chu Chi Việt thấy dáng vẻ lo lắng của cô rất đáng yêu, cười nói: "Không cần đâu. Em mặc gì cũng được."

Hứa Ý trừng mắt nhìn anh: "Anh đã gặp bố em rồi, bây giờ nói thì dễ lắm."

Nói xong, cô liền mở ứng dụng mua sắm trên điện thoại, tìm kiếm: Trang phục gặp mặt bố mẹ bạn trai.

Hứa Ý lướt từ trên xuống dưới, tổng kết lại - phải mặc đồ trông dịu dàng, váy dài hoặc quần ống rộng, màu sắc nên nhẹ nhàng, tránh quá nổi bật hoặc quá tối.

Mải nhìn điện thoại, suýt chút nữa đâm vào cột phía trước, may mà Chu Chi Việt kịp thời kéo cô lại.

Hứa Ý bước vào một cửa hàng thời trang nữ, đi tới đi lui phối đồ gần bốn mươi phút, cuối cùng cũng chọn được một bộ quần áo tạm ổn.

Ra khỏi trung tâm thương mại, Chu Chi Việt nói bâng quơ: "Gặp anh cũng chưa thấy em nghiêm túc như vậy, gặp bố mẹ anh còn đặc biệt chọn quần áo."

Hứa Ý: "Đó là vì ngày nào cũng gặp anh, nếu chúng ta cũng một năm chỉ gặp nhau vài lần, em chắc chắn mỗi lần gặp anh cũng sẽ chuẩn bị kỹ lưỡng."

Chu Chi Việt: "......"

Hứa Ý liếc anh: "Anh đã thấy em lúc chạy 800 mét kiểm tra thể lực hồi đại học rồi, cả lần say bất tỉnh nhân sự nữa, xấu thế nào anh cũng biết cả rồi. Với lại, theo truyền thống thì việc em chuẩn bị kỹ càng trước khi gặp bác trai bác gái là để thể hiện sự tôn trọng của em dành cho anh mà."

Chu Chi Việt nhướn mày, dường như bị thuyết phục, ôm cô vào lòng, nhỏ giọng nói: "Chỉ lần này thôi, sau này không cần phiền phức như vậy nữa."

Hứa Ý: "Biết rồi."

Về đến nhà, cô vẫn còn lo lắng, sau khi tắm xong, thay vì lên giường đi ngủ, cô lại ra phòng khách, bật tivi tìm một bộ phim truyền hình Hàn Quốc nói về những cuộc chiến mẹ chồng nàng dâu trong gia đình giàu có, rồi chăm chú xem những tập mà nữ chính vùng lên chống trả.

Chu Chi Việt ngồi bên cạnh cô với vẻ mặt khó tả, cầm một cuốn sách, lật lật trên đùi.

Hứa Ý xem đến cảnh nữ chính và mẹ chồng gặp mặt lần đầu, còn nhỏ giọng đọc theo lời thoại kiểu Hàn Quốc được dịch lại.

"Dì ơi, con và Tuấn Hiền yêu nhau thật lòng. Tiền không thể mua được tình yêu của chúng con. Con đến với Tuấn Hiền vì con người anh ấy, không phải vì tiền, mong dì tin tưởng con ạ!"

Chu Chi Việt xoa mi tâm, tiếp tục cúi đầu đọc sách.

Cho đến khi phim truyền hình chiếu đến cảnh mẹ chồng bài bạc nợ nần, muốn dùng tiền tiết kiệm của nữ chính để trả nợ, còn đẩy nữ chính ra chịu đòn, Chu Chi Việt cuối cùng cũng không nhịn được nữa, cầm điều khiển từ xa, tắt tivi cho cô.

Hứa Ý nhìn sang: "Anh làm gì thế, em đang ôn tập mà..."

Chu Chi Việt im lặng một lúc, kéo cô về phòng ngủ.

"Mẹ anh không phải người như vậy, toàn phim linh tinh gì đâu, đừng xem nữa."

Nằm trên giường, Hứa Ý vẫn hơi khó ngủ, lại kéo Chu Chi Việt nói chuyện đến tận khuya, cuối cùng mới mơ màng ngủ thiếp đi.

Tiêu Cầm đặt bàn tại một nhà hàng sang trọng nổi tiếng ở trung tâm thành phố Bắc Dương. Nhà hàng được trang trí theo phong cách Trung Hoa, với rất nhiều đồ gỗ chạm khắc tinh tế và trang nhã.

Đến trước cửa phòng, Hứa Ý hít sâu hai hơi rồi được Chu Chi Việt nắm tay dắt vào.

Ngồi đối diện họ là hai người. Người phụ nữ có đôi mắt rất giống Chu Chi Việt, mí mỏng dài, khuôn mặt nhỏ nhắn. Nhờ được chăm sóc tốt, lại cộng thêm lợi thế của dáng mặt này, trông bà chỉ ngoài ba mươi.

Nhưng tối qua Chu Chi Việt đã nói, bố mẹ anh đều đã ngoài năm mươi.

Người đàn ông có khí chất rất điềm đạm, giống như kiểu doanh nhân trung niên điển hình trên báo chí, trên mặt đã có nhiều nếp nhăn, khí thế mạnh mẽ, không giận mà uy.

Chu Chi Việt chắc là được thừa hưởng gương mặt biểu cảm của bố, ngày thường ít biểu lộ cảm xúc, trông khá lạnh lùng.

Hai người đứng dậy, Tiêu Cầm lên tiếng trước, cười nói: "Là Hứa Ý đúng không, mau ngồi đi, chạy từ khu Khai Phát đến đây, có mệt không?"

Hứa Ý rất ngoan ngoãn, lễ phép nói: "Chào chú dì ạ."

"Lái xe đến đây, cũng không mệt lắm ạ."

Chu Bá Tĩnh "Ừ" một tiếng như lãnh đạo, nở một nụ cười gượng gạo, hất cằm về phía chỗ trống: "Ngồi đi."

Tiêu Cầm xách túi lớn túi nhỏ từ trên tủ bên cạnh, quần áo, túi xách, trang sức, đủ cả, đưa đến bên cạnh Hứa Ý: "Dì đã xem ảnh của con rồi, chọn theo phong cách của con, con về xem thử, nếu không thích thì lần sau dì đi mua  lại mua, bảo người giúp việc ở nhà mang đến cho con."

Hứa Ý tỏ vẻ sợ hãi, lại đứng dậy, vội vàng nói: "Không cần đâu ạ, dì ơi, dì tốn kém quá."

Chu Bá Tĩnh liếc nhìn, thản nhiên nói: "Cứ nhận đi, không tốn kém gì đâu. Mẹ con ngày thường thích mua những thứ này."

Chu Chi Việt giúp cô nhận lấy, nói với giọng dịu dàng: "Ngồi xuống đi."

Hứa Ý cắn môi, cười: "Vậy cảm ơn dì ạ, mắt nhìn của dì chắc chắn rất tốt, đồ dì chọn con chắc chắn sẽ thích."

Tiêu Cầm nhìn Chu Chi Việt, cười nói: "Bạn gái con nói chuyện khéo léo hơn con nhiều, lại còn hay cười, thật tốt."

Cuộc gặp mặt lần này, suôn sẻ hơn Hứa Ý tưởng tượng rất nhiều.

Tiêu Cầm rất hoạt bát, hơn nữa dường như không có khoảng cách thế hệ với người trẻ, chủ đề nối tiếp chủ đề, đều là những chuyện Hứa Ý có thể nói được vài câu.

Chu Bá Tĩnh thì ít nói, phần lớn thời gian im lặng ngồi đó uống trà, thỉnh thoảng hỏi một câu, nói một câu, giống như lãnh đạo nói chuyện với cấp dưới.

Hỏi họ dự định khi nào kết hôn, lại hỏi ý kiến gia đình Hứa Ý thế nào.

Gần hai tiếng trôi qua, Chu Bá Tĩnh liếc nhìn đồng hồ: "Chiều nay tôi có cuộc họp, tối nay lại có tiệc chiêu đãi, cũng muộn rồi."

Tiêu Cầm cười: "Còn sớm mà, anh cứ bận việc của anh đi. Tiểu Ý lát nữa đi mua sắm với dì nhé, tối nay dì còn hẹn mấy người bạn đi tắm suối nước nóng, mua sắm xong chúng ta cùng đi?"

Chu Chi Việt nhíu mày: "... Thôi đi mẹ, tối nay chúng con cũng có việc, sáng mai còn phải đi làm nữa."

Tiêu Cầm bĩu môi: "Được rồi, vậy để hôm khác."

Trước khi đi, Tiêu Cầm lại thêm WeChat của Hứa Ý, lái chiếc Porsche 911 màu đỏ tươi rời đi.

Nhìn hai chiếc xe lần lượt rời đi, Hứa Ý thở phào nhẹ nhõm, kéo tay áo Chu Chi Việt: "Hình như không giống với kịch bản em đã ôn tập lắm."

Chu Chi Việt cười: "Em ôn tập à? Đưa cho em hai triệu, bảo em chia tay với anh?"

Hứa Ý: "... Anh còn nhớ rõ lắm."

Chu Chi Việt ôm vai cô, dẫn cô đi về phía bãi đậu xe: "Cho dù thật sự phải đưa, anh cũng không chỉ đáng giá hai triệu."

Hứa Ý cũng cười: "Phải hai trăm triệu mới được."

Chu Chi Việt: "Hai trăm triệu thì chia tay với anh?"

Hứa Ý dựa vào lòng anh, lại nhón chân lên hôn khóe môi anh: "Không chia tay. Cho dù anh không có một xu nào, em cũng sẽ ở bên anh!"

Câu này vẫn là câu thoại cô "ôn tập" được tối qua.

Lúc ăn cơm với bố mẹ anh không dùng đến, vậy thì dùng để dỗ dành anh vậy.

Sang xuân, Hứa Ý và Chu Chi Việt đều bận rộn.

Hứa Ý bận rộn hơn hẳn kể từ khi chuyển sang vị trí lập kế hoạch. Đổi lại, cô cũng có thời gian linh hoạt hơn, chỉ cần đảm bảo deadline, không cần chấm công hay gặp gỡ khách hàng trực tiếp.

Ngoài ra, công việc hàng ngày đều là những nội dung cô yêu thích, mối quan hệ giữa các đồng nghiệp cũng rất hòa hợp, Hứa Ý chỉ cảm thấy mỗi ngày đều tràn đầy năng lượng.

Công ty Chu Chi Việt lại tuyển thêm một nhóm nhân viên mới, gần đây, họ đã đạt được thỏa thuận hợp tác với một hãng xe hơi trong nước, thiết kế một con chip nào đó dùng trong xe năng lượng mới.

Hứa Ý đã bảo anh giải thích công dụng cụ thể của con chip này, cũng như những khó khăn gặp phải trong quá trình nghiên cứu và phát triển.

Nhưng cách biệt ngành nghề quá lớn, ngành công nghiệp IC lại quá chuyên sâu, nên chưa đầy mười phút sau, cô đã quên sạch những gì vừa nghe.

Cô chỉ biết rằng, chip kết hợp với ô tô đã chạm đúng hai sở thích hiếm hoi của Chu Chi Việt, khiến anh dành hơn mười tiếng mỗi ngày ở văn phòng, ngồi trước máy tính nghiên cứu mã code.

Công việc của Hứa Ý lúc bận lúc rảnh. Có khi chạy dự án phải thức trắng đêm cùng đồng nghiệp, nhưng cũng có lúc rảnh rỗi được nghỉ ngơi liên tục ba bốn ngày ở nhà.

Chu Chi Việt thỉnh thoảng sẽ nghỉ ngơi cùng cô, phần lớn thời gian vẫn mang việc về nhà làm, ngồi trong phòng sách nhìn chằm chằm vào máy tính gõ gõ gõ.

Hứa Ý ngồi bên cạnh nhìn, đôi khi thậm chí còn cảm thấy như trở về thời đại học, Chu Chi Việt chuẩn bị thi đấu, cô ngồi bên cạnh rảnh rỗi, ăn vặt, xem phim hoạt hình.

Nhưng còn trẻ, lại tràn đầy năng lượng, nên dù bận rộn đến mấy, Chu Chi Việt vẫn luôn dành thời gian làm “chuyện ấy” với cô mỗi tối.

Hơn nữa, càng ngày càng có nhiều trò mới.

Túi nến thơm mang về lần trước, cũng chỉ còn lại vài cái.

Tối nay, Hứa Ý không cần tăng ca, nằm trên ghế dài trong phòng sách xem điện thoại, thỉnh thoảng lại liếc nhìn bạn trai đang làm việc chăm chỉ.

Gần mười giờ, cô ngáp một cái: "Này, anh định khi nào đi ngủ?"

Chu Chi Việt vẫn nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, trả lời một cách thờ ơ: "Còn sớm mà, đợi chút nữa."

Hứa Ý "Hừ" một tiếng: "Tiểu Chu, em phát hiện dạo này anh chỉ lo làm việc, không quan tâm đến em gì cả!"

Chu Chi Việt lúc này mới ngẩng đầu lên, nhìn cô cười: "Không phải anh đến giờ là về nhà cùng em sao?"

Hứa Ý nói với vẻ oán trách: "Nhưng anh về nhà rồi, cứ nhìn chằm chằm vào máy tính."

Chu Chi Việt lưu tiến độ công việc trên máy tính, tắt màn hình, đứng dậy đi đến bên cạnh cô.

"Vậy ngày mai anh không làm việc nữa, ở bên em cả ngày."

Hứa Ý đứng dậy: "Hừ, ai thèm."

Chu Chi Việt cười, hôn lên trán cô, nhỏ giọng hỏi: "Hôm qua em còn nói, dáng vẻ anh làm việc chăm chỉ rất đẹp trai. Sao hôm nay lại thành ra chỉ lo làm việc, không quan tâm đến em?"

Hứa Ý nhìn khuôn mặt điển trai của anh, nghẹn lời, nhưng lập tức lại có lý lẽ để phản bác.

"Vậy anh cũng không thể chỉ lo làm việc được"

Chu Chi Việt nhìn cô, vẻ mặt vô cùng ngây thơ: "... Anh đang làm việc thật mà, đâu có cố tỏ ra ngầu đâu."

Anh dỗ dành cô: "Tối nay không làm việc nữa, chơi trò mà em vẫn luôn muốn chơi, được không?"

Hứa Ý quay mặt đi, nhưng mắt lại sáng lên.

Trò chơi mà cô hằng ao ước, đó là cosplay nữ chủ nhà xinh đẹp và anh chàng thuê nhà nghèo khó. Cô đã đề cập đến vài lần, nhưng đều bị Chu Chi Việt từ chối.

Hứa Ý hắng giọng, nhìn anh, giả vờ nghiêm túc: "Tiểu Chu, anh định khi nào trả tiền thuê nhà, đã nợ ba tháng rồi đấy!"

Chu Chi Việt cười: "Thật sự không có tiền."

Anh ôm lấy eo Hứa Ý, ghé sát tai cô nói nhỏ: "Hay là anh trả tiền nhà bằng cách khác? Một lần coi như một tháng, được không?"

Hứa Ý mím môi cười trộm.

Anh diễn cũng giỏi thật đấy, tài diễn xuất này mà chỉ dùng để diễn với cô, dùng cho chuyện này, có vẻ cũng tốt,

Hứa Ý ngẫm nghĩ một chút rồi đáp lại bằng giọng lạnh tanh: "Cũng được. Nhưng một lần có đủ cho một tháng không, còn phải xem anh thể hiện thế nào đã."

......

Ban đầu, cô cứ tưởng, đây chỉ là vài câu thoại bịa đặt.

Không ngờ, tối hôm đó, Chu Chi Việt thực sự muốn "trả cho cô ba tháng tiền nhà".

Lúc đầu, cô vẫn đang diễn, cố gắng bình tĩnh nói với anh, có thể trả dần.

Chu Chi Việt dừng động tác, cúi đầu nhìn vào mắt cô, giọng nói khàn khàn: "Nhưng mà, anh không có thói quen nợ tiền nhà, đã muốn trả, thì trả hết hôm nay luôn."

Về sau, Hứa Ý cũng không còn sức để cosplay với anh nữa, mắt đỏ hoe, nói đứt quãng, cô không làm chủ nhà nữa, nhà cũng tặng cho anh, chỉ cần anh nhanh lên một chút.

Chu Chi Việt cúi đầu, hôn cô thật sâu, nói, vậy thì còn một lần cứ nợ trước, ngày mai cô trả tiếp.

Hứa Ý hoàn toàn không còn sức để suy nghĩ, lập tức đồng ý.

Sau đó, tắm rửa xong bước ra khỏi phòng tắm, cô mới thấy không đúng.

Kịch bản ban đầu là anh nợ tiền nhà, sao bây giờ lại thành cô nợ anh rồi?

Mệt mỏi đến mức cũng không muốn so đo nữa, Hứa Ý gối lên ngực anh, nhỏ giọng nói: "À đúng rồi."

Chu Chi Việt: "Hửm?"

Hứa Ý ôm eo anh: "Không phải em không thích anh bận rộn công việc... Chỉ là, em nói đùa thôi."

Muốn làm nũng một chút, tìm cớ để anh dỗ dành cô.

Hơn nữa, cho dù Chu Chi Việt có bận rộn đến đâu, cũng sẽ dành thời gian cho cô. Hay nói cách khác, thời gian ngoài công việc, đều là của riêng cô.

Chu Chi Việt hôn lên tai cô, nhỏ giọng nói: "Ừ, anh biết. Đâu phải mới quen em ngày đầu."

Nghe vậy, Hứa Ý xoay người, mỉm cười rạng rỡ. Cô yêu cảm giác này, không cần phải nói rõ ràng, anh vẫn hiểu được cô đang nghĩ gì.

Từ năm mười tám tuổi đến nay, họ đã quen nhau mười năm rồi.

Cho dù không nói đến khoảng thời gian cụ thể này, thì mười năm đã qua cũng đã hòa quyện vào những chi tiết nhỏ, những sự đồng điệu lặng lẽ giữa hai người.

Mùa xuân trôi qua nhanh chóng.

Nhưng vẫn còn một chuyện, Chu Chi Việt trì hoãn đến bây giờ vẫn chưa làm.

Hứa Ý cũng không giục anh cầu hôn nữa, một mặt, cô muốn giữ lại một chút bất ngờ.

Mặt khác, bố mẹ hai bên cũng đã gặp mặt, cách hai người ở bên nhau hiện tại cũng chẳng khác gì vợ chồng, chỉ thiếu một đám cưới và hai cuốn sổ đỏ do chính quyền cấp.

Nhưng mà, mấy tháng trôi qua vẫn không thấy động tĩnh gì, thỉnh thoảng rảnh rỗi, Hứa Ý lại không khỏi suy đoán lung tung.

Cô đoán, có phải Chu Chi Việt dạo này quá bận rộn, muốn hoàn thành dự án nghiên cứu và phát triển chip ô tô này, rồi mới cầu hôn cô?

Vì vậy, Hứa Ý lên mạng tìm hiểu, một con chip từ khi bắt đầu nghiên cứu và phát triển đến khi sản xuất hàng loạt, mất bao lâu.

Kết quả cho thấy: Ít nhất hai năm.

Hai năm... hình như hơi lâu.

Lúc cô đang phân vân có nên giục anh hay không, thì một hôm, cô nghe trộm được Chu Chi Việt gọi điện thoại cho trợ lý trên ban công, hình như đang nói gì đó về việc chiếc nhẫn đặt làm đã xong.

Hứa Ý thầm vui mừng, nhẫn đã chuẩn bị xong rồi, chắc anh ấy không định đợi đến khi dự án kết thúc mới cầu hôn đâu.

Như vậy, cô vẫn không giục nữa, cứ kiên nhẫn chờ đợi là được.

Nhưng dù biết phải kiên nhẫn, cô vẫn không thể ngừng suy nghĩ.

Sau khi nghe trộm được cuộc điện thoại đó, bất kỳ hành động "bất thường" nào của Chu Chi Việt, Hứa Ý đều hồi hộp lo lắng.

Chẳng hạn như cuối tuần trước, anh bảo Triệu Kha Vũ có giới thiệu một nhà hàng Pháp mới khai trương gần đây, nên đã dẫn cô đi ăn.

Hứa Ý đã quan sát phản ứng của những người xung quanh suốt cả buổi, lúc ăn món tráng miệng cũng rất cẩn thận, sợ cắn phải nhẫn làm sứt răng.

Kết quả, không có chuyện gì xảy ra.

Hay như thứ Sáu tuần trước, nến thơm ở nhà dùng hết, Chu Chi Việt đã cùng cô đến căn hộ đối diện trường để lấy nến mới.

Hứa Ý cứ nhìn chằm chằm vào túi quần anh, muốn xem có giấu hộp nhẫn hay không, sau đó còn khiến anh hiểu lầm...

Kết quả, lại không có chuyện gì xảy ra.

Cho đến cuối tháng 8, Chu Chi Việt vẫn chưa cầu hôn cô.

Nhưng đúng vào mùa tựu trường, hôm nay Hứa Ý được nghỉ thì nhận được tin nhắn từ Hứa Tư Nguyệt.

[Chị, hôm nay câu lạc bộ kịch của trường có một buổi biểu diễn chào tân sinh viên, là vở "Bí mật tình yêu đào hoa" mà chị thích, vé rất khó mua, em có dư hai vé, chị và anh rể có muốn đến xem không?]

Hứa Ý nghĩ ngợi, thấy hôm nay cũng không có việc gì, Chu Chi Việt lúc này đang ngồi trên ghế sofa xem tivi cùng cô, hình như cũng không vội vàng làm việc.

Cô liền hỏi: [Mấy giờ?]

Hứa Tư Nguyệt: [Tám giờ tối, chị đến vào buổi chiều là kịp.]

Hứa Ý: [Được, đến nơi chị sẽ nhắn tin cho em.]

Hứa Ý: [Em và bạn trai em cũng đi à?]

Hứa Tư Nguyệt: [Không đi, tối nay anh ấy có việc.]

Hứa Ý: [Hừ, hèn chi lại tặng vé cho chị.]

Quay đầu hỏi Chu Chi Việt: "Lát nữa có muốn đi xem kịch không, câu lạc bộ kịch của đại học Bắc Dương diễn vở Bí mật tình yêu đào hoa, chắc là cũng hay đấy."

Chu Chi Việt nói với giọng điệu thờ ơ: "Cũng được."

Sau bữa tối, hai người liền xuất phát đến trường.

Lúc hơn bảy giờ, trời bắt đầu tối, Chu Chi Việt đỗ xe dưới hầm, nắm tay Hứa Ý đi tới hội trường của trường.

Trên đường đi, Hứa Ý nhắn tin cho Hứa Tư Nguyệt: [Chị đến rồi. Em ở ký túc xá hay ở đâu?]

Hứa Tư Nguyệt: [Có chuyện lớn rồi.]

Hứa Ý: [?]

Hứa Tư Nguyệt: [Em nhìn nhầm thời gian trên vé rồi, buổi biểu diễn chào tân sinh viên là ngày 30 tháng 9, không phải ngày 30 tháng 8.]

"............"

Lái xe hơn một tiếng đồng hồ mới đến đây, Hứa Ý tức giận đến mức muốn chạy đến đấm cho em gái hai cái.

Hứa Ý: [Tháng cũng có thể nhìn nhầm, mắt em mọc chỗ nào vậy!!!]

Hứa Tư Nguyệt:[Ây da... Xin lỗi mà, số 8 và số 9 trông giống nhau quá.]

Hứa Ý không muốn trả lời tin nhắn nữa, quay đầu nhìn Chu Chi Việt: "Em gái em nhìn nhầm tháng 9 thành tháng 8... Kịch không phải hôm nay, chạy đến đây uổng công rồi."

Năm nay, mùa tựu trường của đại học Bắc Dương đến sớm hơn thường lệ. Mặc dù chưa đến tháng Chín, nhưng khắp nơi trong trường đã rộn ràng sức sống.

Trước cửa siêu thị nhỏ gần trường, các tân sinh viên khệ nệ xách theo đồ dùng sinh hoạt, cười nói rôm rả với bạn bè, hào hứng bàn luận về cuộc sống đại học phía trước, kể về những anh chàng đẹp trai bắt gặp lúc nhập học, rồi đoán già đoán non xem đó là đàn anh hay bạn cùng khóa.

Chu Chi Việt nhìn quanh, thản nhiên nói: "Không sao. Đến rồi thì đi dạo một chút."

Hứa Ý: "...Cũng được."

Hai người thong thả đi dạo trên con đường chính của trường, đi qua cửa hàng tạp hóa nhỏ, tòa nhà giảng dạy, ký túc xá, hội trường, cuối cùng đến phía sau thư viện.

Trường mới khai giảng, lại sắp tối nên ở đây không có nhiều người.

Hứa Ý nhớ lại, hồi đại học, cô và Chu Chi Việt thường hay hẹn hò ở đây, tay trong tay đi dạo, dù không nói gì cũng thấy rất vui.

Tất nhiên, bây giờ cũng vậy.

Cô chỉ vào một tấm biển gần đó, bệnh nghề nghiệp lại tái phát: "Chu Chi Việt, anh nhìn xem, biển chỉ đường đã được thay mới rồi, thiết kế này trông đẹp đấy chứ, cái cũ quê mùa quá, giống biển báo giao thông trên đường cao tốc."

Khi cô quay đầu lại, trước mắt bất ngờ xuất hiện một hộp nhẫn.

Hứa Ý đứng im tại chỗ một lúc lâu, đột nhiên cười: "Hóa ra là anh thông đồng với em gái em! Em đã nói rồi, sao có thể có người nhìn nhầm cả tháng trên vé xem kịch, bạn học cũng không ai nhắc nhở em ấy!"

Chu Chi Việt mím môi, trong lòng không khỏ hồi hộp. Anh mở hộp ra, cúi đầu nhìn cô, nhỏ giọng hỏi: "Vậy, em đồng ý lấy anh không?"

Dẫn cô ấy đi một vòng lớn, cuối cùng cũng đến được nơi này.

Năm nhất đại học, lần đầu tiên Chu Chi Việt nhìn thấy cô ấy chính là ở chỗ này.

Cũng là mùa tựu trường, nhưng năm đó là tháng chín.

Năm ấy, mùa hè cứ kéo dài mãi, dù đã sang tháng chín nhưng vẫn nắng nóng liên miên, cái oi bức chẳng hề giảm bớt.

Hứa Ý hôm đó mặc một chiếc váy màu tím nhạt, vừa cười nói với bạn cùng phòng vừa đi ngang qua đây.

Khi nhìn thấy anh, ánh mắt cô dừng lại trên mặt anh rất lâu, đi lướt qua anh rồi lại ngoái đầu nhìn lại rất nhiều lần.

Chu Chi Việt nhìn cô vài giây, chỉ gặp một lần đó thôi mà đã nhớ mãi đôi mắt của cô.

Giống như mắt nai con, trong veo và ánh lên một chút tò mò về anh, nhưng lại không hề có chút dò xét nào.

Lúc đó, anh đã có linh cảm, không lâu sau, họ nhất định sẽ gặp lại.

Mùa thu năm đó, anh gặp lại cô trong buổi họp định kỳ của ban tổ chức Hội Thanh niên tình nguyện.

Cô đăng ký tham gia tất cả các hoạt động tình nguyện giống anh, không biết là vô tình hay cố ý.

Mùa đông, lại thường xuyên gặp cô ở phòng tự học cố định của anh.

Cô đến rất sớm mỗi ngày, nhất định sẽ ngồi ở vị trí gần anh.

Mùa xuân, anh thấy cô ở phòng học nhỏ của khoa Vi điện tử.

Nhìn là biết đi học ké, cả buổi không nhìn màn chiếu, cũng không nhìn giảng viên, chỉ cần quay đầu lại là sẽ chạm phải ánh mắt cô đang nhìn anh.

Lại đến mùa hè, cuối cùng anh cũng không nhịn được nữa, chủ động bắt chuyện với cô trong phòng tự học.

Nguyên nhân là cô mở nhạc quên cắm tai nghe, tình cờ bài hát đó lại là bài anh thích, nhưng đó chỉ là một trong ngàn lẻ một cái cớ thôi.

Đó là trước khi kết thúc năm nhất, mùa hè năm ấy đến lại đặc biệt sớm.

Mới tháng sáu mà ngoài cửa sổ đã râm ran tiếng ve kêu chim hót, nhiệt độ cũng sớm lên tới ba mươi lăm độ.

Có lẽ, mùa hè đối với họ luôn có ý nghĩa đặc biệt, như thể đến sớm để đón cô, rồi lại nán lại vì cô.

Có nhà thơ đã nói, điều khó lưu giữ nhất trên thế gian chính là tuổi thanh xuân tươi đẹp đã qua.

Nhưng mười năm sau, anh và Hứa Ý sau bao nhiêu vòng vo, vào mùa quen thuộc, lại có thể quay về nơi gặp gỡ ban đầu.

Hứa Ý đưa tay ra, hướng về phía anh, không kìm được mà cong khóe môi.

"Em đồng ý!"

Chu Chi Việt thở phào nhẹ nhõm, nhưng rất nhanh, lại chần chừ một chút, mỉm cười nhắc nhở: "Hình như, phải đeo tay trái."

"A... ồ ồ, xin lỗi, em chưa có kinh nghiệm." Hứa Ý đổi tay, đưa lại cho anh.

Chu Chi Việt nhẹ nhàng đeo nhẫn vào ngón tay cô, cẩn thận và trân trọng.

Tương lai, không chỉ là mùa hè, mà tất cả xuân hạ thu đông, đều sẽ cùng cô trải qua.

Hứa Ý quay đầu nhìn xung quanh, chợt nhớ ra một chuyện chưa từng nói với anh.

"Lần đầu tiên em nhìn thấy anh, hình như là ở đây."

"Anh cũng vậy."

Editor: Mắm
 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại: https://hoinhieuchu.com
Back
Top