Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [ Zata x Laville] Mơ .

[ Zata X Laville] Mơ .
Hỏi tí hoy


Chuyện là sau khi đăng tải chương 37, đã có 2 luồng ý kiến trái chiều về việc Zata trả thù cho Laville.

Có vẻ như mọi người thấy Zata làm vậy với bọn kia là hơi ác, nhưng khi viết tui lại không nghĩ thế.

Có lẽ lúc xây dựng nhân vật Zata tui không có đi sâu nên chắc mọi người đọc chưa hiểu ý tui lắm.

Zata là tên điên chính hiệu nhé.

Trước tui có viết một đoạn là Zata rất coi trọng danh dự, nên ai ngáng đường Zata thì anh sẽ không từ thủ đoạn để gạt bỏ người đó ra khỏi con đường vinh quang của mình.

Không chỉ là khiến người ta mất việc mà Zata có thể sẽ hành hạ hoặc tra tấn người ta nhá.

Đây là tính cách nhân vật Zata mà tui đang hướng đến.

Chính vì vậy mà khi trả thù cho Laville Zata không trả thù theo cách thông thường mà sẽ kiểu vô cùng tàn bạo ấy.

Tui đang nghĩ đến việc Zata trừng phạt Myra kinh khủng hơn cơ mà đăng lên mn bảo tui hơi ác nên tui đang nghĩ xem có nên cho Zata trả thù Myra theo chiều hướng đó nữa không.

Chứ nhỡ đâu viết xong mọi người nghĩ đầu óc tui có vấn đề thì chếc tui luôn 🥲 Nếu như mọi người thấy việc Zata trả thù kiểu này ác quá thì chắc tui sẽ phải nghĩ ra một cách trả thù mới, như vậy thì có lẽ sẽ phải chậm chương của mọi người.

Vì trước đó thì tui đã phải nghĩ ra toàn bộ cốt truyện cho bộ truyện hết rồi, nhân vật gặp phải chuyện gì, nội dung bộ truyện này như thế nào và kết cuối cùng ra sao.

Chỉ là trước khi bắt tay vào viết tui phải đi tìm ngôn từ phù hợp với những gì tui muốn diễn tả nên có lâu hơn một chút, chứ kết truyện như nào tui cũng đã nghĩ xong ròi.

Nên bây giờ mà thay đổi cách trả thù Myra thì có lẽ hẹn mọi người 2-3 ngày sau tui mới có chap mới cho mọi ng coi nhó.

Các bác cho tui ý kiến cho nên tiếp tục mạch truyện cũ không hay phải thay đổi cách trả thù chứ giờ tui đang mông lung lắm 🥲
 
[ Zata X Laville] Mơ .
Chương 38


Vì không thể tự nấu ăn cũng không thể suốt ngày ăn đồ bên ngoài, Zata đã thuê một người giúp việc để nấu cơm cho mình.

Anh đã thuê hàng chục người giúp việc khác nhau cho đến khi tìm được người giúp việc nấu cơm gần giống Laville nhất có thể.

Không hiểu sao dạo này tần suất Zata gặp Laville ngày càng nhiều, anh không chỉ gặp cậu không giấc mơ mà thậm chí ban ngày anh cũng có thể nhìn thấy cậu.

Thi thoảng Laville sẽ đi xung quanh nhà dọn dẹp nhà cửa, hoặc ngồi ung dung trên ghế vừa xem tivi vừa ăn snack.

Mỗi lần như vậy Laville chỉ im lặng, dù là một hơi thở nhỏ cũng không có.

Chỉ khi đêm đến trong giấc mơ của Zata, Laville mới nói với Zata một vài câu.

Những lúc như thế, Zata sẽ lặng lẽ ngồi bên cạnh Laville.

Anh không nói gì cả chỉ ngồi nhìn dáng vẻ vừa ăn vừa chăm chú xem tivi của cậu.

Zata đưa tay lên vuốt má Laville, cậu cũng thuận theo hành động của Zata mà dụi dụi vào tay anh.

Hành động đáng yêu này của Laville khiến Zata phì cười.

Anh nhìn cậu bằng ánh mắt thâm tình, sau đó nhẹ nhàng bấu má cậu

" Laville...em dễ thương thật đấy..."

Mỗi lần bị Zata béo má, mặt Laville lại hằm hằm tức giận, cậu phụng phịu phồng má lên y hệt như đứa trẻ rồi giận dỗi quay mặt đi nơi khác.

Những lúc như thế Zata lại chột dạ, anh phải dỗ ngon dỗ ngọt Laville thì mới làm cậu nguôi giận.

Khung cảnh ngọt ngào giữa Zata và Laville giống như cặp vợ chồng mới cưới, nếu người ngoài nhìn vào chắc sẽ phải ganh tị vì ngọt ngào.

Nhưng người giúp việc nhà Zata lại không thấy thế, chứng kiến cảnh tượng đó chỉ khiến cho tay chân cô ấy run lẩy bẩy vì hoảng sợ.

" Laville à...em đợi một thời gian nữa thôi, đợi anh trả thù cho em xong, anh sẽ ở nhà với em cả ngày luôn nhé."

Zata nằm trên đùi Laville, rúc mặt vào bụng cậu.

Một thời gian nữa thôi, kế hoạch của anh sẽ hoàn thành.

Myra đang ở nhà lướt điện thoại, bỗng thấy tin nhắn của Zata gửi đến.

Sau khi chia tay Zata chưa từng hỏi thăm về Myra lấy một lần vậy mà nay anh lại chủ động nhắn tin khiến Myra mừng như điên.

Cô ta vội vàng trả lời tin nhắn của Zata, trong lòng mừng thầm bởi Myra nghĩ Zata vẫn còn tình cảm với mình nên anh mới chủ động nhắn tin như vậy.

" Anh nhắn tin cho em có chuyện gì vậy ?"

Zata khẽ đọc dòng tin nhắn trong máy điện thoại.

Rất nhanh sau đó Zata trả lời tin nhắn của Myra :

" Chỉ là thấy có chút nhớ em nên anh mới nhắn tin."

Zata nhập chữ với gương mặt không cảm xúc.

Bên này Myra đang nhảy cẫng lên vì thấy Zata vẫn còn tình cảm với mình, rất nhanh tin nhắn của cô ta đã được truyền đi :

" Hứ...nói nhớ người ta mà trước lại chia tay người ta.

Em cũng nhớ anh lắm luôn á, anh không biết em nhớ anh nhiều đến mức nào đâu."

" Haha anh xin lỗi.

Tự nhiên bây giờ anh rất muốn nhìn thấy mặt của em.

Mai em rảnh không chúng ta gặp mặt nhau một chút nhé."

" Em rảnh...lúc nào em cũng rảnh để gặp anh luôn ấy.

Mai chúng mình gặp nhau ở đâu vậy anh ?"

" Ở khách sạn của anh luôn nhé.

Mai 8h sáng gặp.

Yêu em."

Myra đọc tin nhắn của Zata, mặt cô ta liền đỏ lựng, tim thì đập thình thịch.

Mới sáng sớm mà Zata đã hẹn mình đến khách sạn, không phải là để làm chuyện đó đấy chứ ?

Càng nghĩ mặt Myra càng đỏ phừng phừng, cô ta liền lấy tay ôm mặt cho mặt bớt nóng.

" Ngày mai nên mặc gì để khiến Zata si mê mình được đây nhờ ?"

Myra phân vân một hồi, cuối cùng chọn cái váy sexy nhất trong tủ đồ của cô ta.

Bởi vì hồi hộp nên Myra đến chỗ hẹn từ rất sớm.

Phải nói Myra đúng là tâm điểm của sự chú ý, với mái tóc xanh ngọc bích bồng bềnh óng ả cộng với dáng vẻ gợi cảm khoác trên mình chiếc váy xẻ tà lóng lánh khiến Myra càng nổi bật giữa đám người.

Myra lướt qua ai cũng khiến người ta ngoái lại nhìn rồi trầm trò khen ngợi.

Từ trước đến nay Myra luôn muốn làm trung tâm của sự chú ý nên vì thế cô ta đã chọn đến ngành diễn viên.

Chính vì tài diễn xuất xuất chúng đó mà khi cô ta lên vở kịch mình là nạn nhân khiến ai cũng tin mà không chút nghi ngờ.

Kể cả người kĩ tính như Zata.

Rất nhanh sau đó Zata cũng đến điểm hẹn.

Vừa nhìn thấy Zata, Myra liền nhảy cẫng lên vui mừng rồi chạy đến chỗ Zata ôm chần lấy cánh tay anh.

Trai tài gái sắc khiến ai nhìn vào cũng ngưỡng mộ cho cặp đôi này.

Myra ôm cánh tay Zata rồi cọ cọ vào ngực mình, sau đó nhìn anh với đôi mắt hứng tình :

" Mình đi được chưa anh ?"

Dáng vẻ lẳng lơi cộng với mùi nước hoa nồng của Myra sặc lên mũi khiến Zata cảm thấy vô cùng khó chịu.

Nhưng anh vẫn cố nhìn Myra rồi mỉm cười đáp lại :

" Lên thôi em, anh đã để sẵn một phòng rồi."

Nghe thấy lời nói của Zata, Myra càng chắc nịch hôm nay Zata gọi mình đến đây để làm gì.

Trong suốt thời gian ở cùng nhau đến cái nắm tay Zata còn không cho nên việc Zata bật đèn xanh trước khiến Myra cảm thấy vui mừng, nếu vậy mong muốn trở thành vợ Zata của cô ta rất nhanh sẽ thành hiện thực.
 
[ Zata X Laville] Mơ .
Chương 39


Zata đáp lại hành động lả lơi của Myra bằng cách rút tay ra khỏi ngực cô ta rồi nhanh chân bước lên phía trước mặc cho Myra đuổi theo đằng sau.

" Cái anh này...sao lúc nãy anh lại đẩy em ra ?"

Sau khi lên phòng, Myra ngồi phịch xuống giường, phụng phịu tra hỏi Zata

" Ở đấy nhiều người...anh ngại..."

Thấy vẻ mặt đáng yêu của Zata, Myra chợt nhếch mép cười, sau đó đứng dậy choàng tay qua cổ anh, dí sát ngực mình vào ngực Zata rồi nhìn Zata bằng đôi mắt khiêu gợi :

" Sắp làm chuyện này rồi mà cái ôm tay anh còn thấy ngại.

Anh đang nói điêu em à ?"

Zata khẽ mỉm cười.

Anh ghé sát tai Myra rồi thì thầm :

" Hình như đây là làm đầu tiên chúng ta thân mật với nhau như thế này đúng không ?

Anh muốn làm điều gì đó đặc biệt hơn, em có đồng ý không ?"

Myra lại khẽ cười.

Cô ta buông cánh tay đang ôm cổ Zata ra, sau đó nằm phịch xuống giường, dùng tay kéo khoá váy để lộ ra thân hình gợi cảm rồi liếc nhìn Zata :

" Cơ thể này hôm nay là của anh, anh muốn làm gì em cũng chiều."

Zata thuận theo bò lên giường, ngồi đè lên người Myra rồi lấy khăn bịt mắt và trói hai tay hai chân Myra vào thành giường :

" Em không biết là anh còn có sở thích này đấy.

Bạo à nha."

Zata không đáp lại câu nói của Myra.

Anh nhìn cô ta bằng ánh mắt chán ghét, bởi vì bây giờ Myra đang bị bịt mắt nên cô ta không thể nhìn thấy biểu cảm của Zata, lúc này Myra vẫn đang rất trông chờ cảnh Zata bạo d.â.m mình.

Một lúc sau, Zata bóp má Myra rồi đổ nước làm mồm Myra khiến cô ta bị sặc ho sặc sụa :

" Khụ...khụ...anh cho em uống cái gì vậy ?"

" Một chút nước thôi.

Cái này sẽ khiến cho cuộc vui thêm phần hấp dẫn."

Zata vừa nói xong cả cơ thể Myra liền cảm thấy nóng bừng, từ trên xuống dưới đều cảm thấy ngứa ngáy, nhất là phần thân dưới.

Myra muốn động vào phần đó nhưng tay chân đã bị Zata trói chặt nên Myra không còn cách nào khác cạ phần thân dưới xuống ga giường :

" Anh...anh giúp em với...em khó chịu quá...anh mau tháo bịt mắt ra đi anh..."

" Được.

Để anh giúp em giải tỏa."

Bỗng Myra cảm thấy một bàn tay đang mơn trớn cơ thể mình, Myra uốn éo cơ thể gợi cảm, không ngừng nâng hông lên để bàn tay đó chạm vào phần dưới.

Đôi bàn tay lần mò từ trên xuống dưới, sau đó dừng lại ở phần thân dưới đúng như ý nguyện của Myra.

" Ưm...chỗ đó...Mau chạm vào em nữa đi anh...mau khuấy đảo bên trong em đi anh..."

Myra chưa kịp nói hết, một bàn tay lao tới bóp chặt mặt Myra rồi sau đó Myra cảm thấy lưỡi mình đang bị trêu đùa bởi lưỡi một ai đó :

" Ưm...chụt...chụt...anh ơi thích quá...haaa...."

Myra dường như bị đắm chìm vào khoái cảm tình dục.

Bàn tay thon dài nhẹ nhàng vuốt ve cơ thể Myra, từ trên xuống dưới tất cả đều được đôi bàn tay lướt qua.

Myra bị bịt mắt vẫn đang đê mê bởi những ngón tay thon dài đang ra vào bên trong, nhưng dường như một lúc sau Myra đã nhận ra điều gì đó.

Tại sao tay lại vừa có tay chơi đùa phần thân dưới của cô ta, vừa có tay bóp hai bộ ngực của Myra, vừa có tay đang bóp mặt cô ta để đè ra hôn.

Tại sao Zata lại có nhiều tay như thế ?

" Ưm...thả ra...Zata anh mau bỏ bịt mắt em ra...sao có nhiều bàn tay sờ mó cơ thể em vậy...mau bỏ bịt mắt em ra đi...."

Trước mắt Myra lúc này là một khoảng tối đen, chuyện gì đang xảy ra Myra không tài nào nhìn thấy nổi.

Rất nhanh sau đó Myra dần cảm nhận được ánh sáng, bịt mắt đã được gỡ bỏ, trước mặt Myra là gương mặt điển trai của Zata.

Zata đang khẽ nở nụ cười, nhưng Zata không chỉ có một mình, sau lưng anh là khoảng hơn 20 người đàn ông, toàn những ông già bụng phệ bẩn thỉu đang không ngừng dán mắt vào Myra và cầm dương vật để sục.

" Aaaaa....các người là ai...đừng chạm vào tôi...đừng dùng bàn tay ghê tởm của các người chạm vào tôi...Zata cứu em với..."

Mắt Myra ngấn lệ nhìn sang Zata để cầu cứu, nhưng Zata chỉ đứng yên một góc, thờ ơ nhìn cảnh tượng Myra đang bị chục bàn tay sờ soạng cơ thể.

" Nếu tôi nhớ không nhầm thì cô thích làm tình tập thể lắm cơ mà ?

Đây là phần thưởng tôi dành cho cô đấy."

Zaya khẽ nhếch mép cười.

Myra lúc này mới nhận ra điều kì quái ở Zata, cô ta trợn tròn mắt, hét lớn vào mặt anh :

" Thằng khốn...nay mày cố tình gọi tao đến đây để làm điều này đúng không ?

Lũ chúng mày đừng động vào người tao, lúc bẩn thỉu, lúc súc vật, tao cấm chúng mày động vào người tao..."

Myra vừa hét vừa giãy giụa để thoát ra.

Nhưng Zata trói cô ta bằng dây thừng bản to, đến kéo còn cắt không nổi chứ đừng nghĩ đến việc giãy dụa.

" Chuẩn bị xong hết chưa ?"

Zata nghiêng đầu sang nói với một thuộc hạ của mình, sau khi xác nhận tất cả đã được chuẩn bị đầy đủ, Zata liền búng tay một cái, đám người nhận được hiệu lệnh của Zata liền lao vào Myra như hổ đói.

" Con ả này hay thật, mới dạo đầu mà đã nhét vào dễ dàng như thế này rồi."

" Nó chơi qua bao nhiêu người thì cái lỗ mới rộng đến vậy chứ.

Ha ha."

" Đúng là làm tình với người đẹp thì có hứng hơn hẳn là mấy con đi*m rẻ tiền ngoài chợ."

" Chơi được ba người cơ mà, thằng kia lên nhét cái của mày vào mồm nó đi còn tao nhét vào lỗ sau này..."

" Tao biết rồi..."

Myra bị bọn chúng đè ra làm tình không ngưng nghỉ.

Khi vừa nghe thấy từ lỗ sau, cô ta lập tức rống lên :

" Tao cấm chúng mày...tao không muốn chúng mày nhét vào đằng sau tao...aaaaa...đừng có mà nhét con c*c bẩn thỉu của chúng mày vào đằng sau tao....tao không phải con điếm Laville, tao không chơi bằng lỗ sau..."

Nghe thấy Myra nhắc đến tên Laville, hơn nữa cô ta lại dám gọi Laville là con điếm khiến Zata tức giận.

Anh lạnh lùng đi đến chỗ Myra, bóp mặt Myra rồi nhìn trừng trừng vào mặt cô ta :

" Cô vừa nói Laville là gì ?"

Myra nhếch mép nở nụ cười quỷ dị, sau đó Myra phun nước miếng lên mặt Zata rồi vừa cười vừa nói :

" Tao nói vợ mày đấy.

Không phải thằng chó đó cũng chơi chục thằng hay sao hả.

Mới chơi có tí mà cũng tự tử, đúng là thằng hèn nhát.

Còn tao nói cho mày biết, dù hôm nay mày có gọi thêm chục người nữa đến cưỡng hiếp tao, tao cũng không sợ.

Mày không làm nhục được tao đâu."

Zata nhìn chằm chằm vào gương mặt khoái chí của Myra.

Ngay lúc này anh chỉ muốn bóp nát mặt cô ta ngay lập tức, nhưng như thế thì dễ cho Myra quá, anh muốn cô ta phải sống trong nhục nhã đau khổ y như Laville đã từng trải qua.

Zata thở hắt một hơi cố lấy lại bình tĩnh, sau đó anh bình thản nói với Myra :

" Tôi không có ý định gọi thêm người, bằng này là đủ chơi chết cô rồi.

Để tôi cho cô một phần quà đặc biệt khác, cô luôn muốn làm tâm điểm sự chú ý mà.

Được, nay tôi cho cô toại nguyện."

Zata vừa nói xong, hành chục điện thoại được gắn lên xung quanh giường để phát trực tiếp cảnh Myra làm tình trên mạng.

Góc máy quay nào cũng rõ nét, dù là xem ở đâu cũng có thể thấy toàn bộ khung cảnh giường chiếu của Myra.
 
[ Zata X Laville] Mơ .
Chương 40


Zata lấy điện thoại từ trong túi xách của Myra ra, sau khi mở được khóa thì liền gắn vào thiết bị đã được lắp sẵn ở trên trần nhà.

Zata nhấp vào page của Myra ở trên trang mạng xã hội, sau đó điều chỉnh cam cho rõ nét nhất rồi thuần thục ấn vào phát trực tiếp.

Với trang mạng xã hội hơn triệu người fl, chỉ mới 10s đầu mà lượng xem đã lên tới hàng nghìn người.

" Ô vãi tao đang xem cái gì thế này ?"

" Đây có đúng là diễn viên nổi tiếng Myra không vậy ?"

" Hình như đúng rồi, thấy chuẩn nick có tick xanh mà."

" Diễn viên nổi tiếng mà đang làm cái gì vậy ?

Quay trực tiếp cảnh làm tình lên mạng, bà này có vấn đề à ?"

" Nhìn mặt hình như đang phê lắm rồi.

Ha ha"

" Không chỉ có một nick này phát trực tiếp đâu, còn có hơn chục nick khác đang phát với các góc quay khác nhau kìa mọi người."

" Tôi thích nhất là góc quay phía dưới, nhìn cận cảnh trông nứng thật đấy."

" Lần đầu tiên trong đời tôi được xem cảnh diễn viên làm tình, mà còn là làm tình tập thể."

Lượt mắt xem cộng bình luận khiến cho phiên live càng trở dễ lên xu hướng, chỉ trong chốc lát lượt xem đã lên triệu người.

Không chỉ các fan của Myra vào xem, mà cả những người không biết Myra là ai cũng nhảy vào phiên live chỉ để được xem tận mắt cảnh diễn viên nổi tiếng làm tình.

Zata quay trực tiếp chục nick khác nhau, cả chục nick đó đều chật kín người xem.

Dường như lướt phải phiên live nào cũng là cảnh Myra đang làm tình, chỉ có điều là ở một góc độ khác.

Chưa đến 30p, hotsearch " lộ cảnh nóng của diễn viên Myra " được đẩy lên top 1, mà top 2 cũng là tiêu đề : " Diễn viên Myra phát trực tiếp cảnh làm tình lên mạng."

Myra lúc này vẫn đang bị bịt miệng bởi đàn ông, chỉ cần tên này vừa nhả ra là tên khác xô tới liếm mồm cô ta khiến Myra một chữ cũng không thể thốt lên nổi.

Tên này vừa ra thì tên khác lại vào, cứ liên tục như thế.

Người Myra nhầy nhụa là tinh dịch, không chỉ trên người, mà trong mồm, trong bụng tinh dịch cũng không ít.

Mỗi khi bị ép làm tình bằng miệng, Myra sẽ phải nuốt toàn bộ đống nhầy nhụa đấy, nếu không chúng sẽ không tha cho Myra.

" Giờ cái lỗ của con nhỏ này lỏng rồi, chơi chả thích gì cả."

" Ha ha nó chơi qua bao nhiêu người bảo sao không lỏng."

" Tao muốn biến nó thành bồn chứa tinh."

Một tên vừa nói xong, tất cả đều im lặng.

Sau đó cả đám phá lên cười hùa theo câu nói của tên kia :

" Ha ha thằng này có suy nghĩ hay đấy."

" Tao cũng muốn như thế."

Sau đó Myra tiếp tục bị bọn chúng đè ra làm tình, làm tình và làm tình.

Không một phút ngừng nghỉ.

Chỉ cần Myra vừa nhắm mắt, Zata lại sai người dúi đầu cô ta xuống nước để cho Myra tỉnh lại.

Nuốt quá nhiều dịch nhờn khiến bụng Myra căng phồng, nhưng chỉ cần cô ta oẹ ra là sẽ bị bắt ăn lại cho bằng sạch.

Bọn chúng thậm chí còn bắn cả vào tai Myra.

Cuộc làm tình diễn ra 8 tiếng, và 8 tiếng đó cũng được phát trên toàn bộ khắp các trên mạng xã hội.

Tiêu đề " Myra là diễn viên hay một con điếm" xuất hiện, và toàn bộ các bình luận đều nói Myra là một con điếm.

Sau khi xong việc, đám đàn ông rời đi, để lại mình Zata và Myra ở trong căn phòng.

Người Myra nhầy nhụa tinh và nước tiểu, trong bụng cô ta cũng căng tràn dịch nhờn.

Myra bị làm đến mức hai chân không khéo lại được, cứ dạng ra để cho dòng tinh từ trong chảy ra ngoài.

" Thằng...chó...khốn nạn...."

Myra thều thào nói từng chữ.

Cô ta không thèm liếc nhìn Zata một cái mà chỉ nhắm nghiền hai mắt.

Zata vẫn bình thản như thế, ngồi ung dung khoanh chân ngắm nhìn bộ dạng thảm hại của Myra.

Đây mới thực sự đúng với tâm hồn thối nát của Myra.

" Để tôi cho cô biết cảm giác lúc đó của Laville là thế nào.

Chắc cô cũng hiểu rồi chứ.

Nhục nhã ê chề, chỉ vì tâm địa độc ác của cô."

Myra nghe Zata nói mà cười khẩy một tiếng, cô ta vừa nói vừa cười y hệt như một kẻ điên :

" Ha ha...tâm địa độc ác sao ?

Mày cũng có khác gì đâu ?

Chính mày mới là kẻ kêu người đến cưỡng hiếp vợ mày, chắc là mày quên rồi.

Ha...nếu vậy thì để tao nói cho mày biết.

Người kêu nhà báo đăng tin Zata nuôi trai bao trong nhà cũng là tao đấy.

Người đăng tin bôi nhọ Laville, biến Laville thành một con đi*m, kêu Laville thuê người hãm hại cũng là tao đấy.

Mày biết vì sao không ?

Vì tao muốn có đống tài sản của mày.

Năm đó bỏ mày vì mày chỉ là thằng nghèo kiết xác, ai ngờ về sau mày lại giàu như thế.

Chỉ tại Laville cướp mất chỗ của tao, nên tao mới đòi lại.

Tao chẳng làm gì sai cả.

Nhưng mà tiếc thật, giờ cậu ta chết rồi, mày trả thù cho cậu ta thì còn ý nghĩa gì nữa.

Bây giờ cậu ta cũng chỉ là cái xác khô nằm ở dưới đất mà thôi.

Ha ha..."

Myra vừa nói vừa cười giễu cợt vào mặt Zata.

Zata nắm chặt tay, hai mắt hằn đầy tia máu, trán nổi đầy gân xanh.

Zata không lao vào giết Myra mà chỉ chậm rãi nói một câu :

" Từ nãy đến giờ tôi vẫn chưa tắt điện thoại."

Trong kênh phát trực tiếp lại nhảy bình luận của những người đang xem :

" Vãi Myra là người như vậy á ?

Thủ đoạn độc ác vậy.

Hại chết người ta mà còn nhởn nhơ như không."

" Tôi không ngờ tôi lại idol một người như cô ta.

Giờ thì chính thức tạm biệt.

Tẩy chay Myra."

" Đúng, tẩy chay cô ta đi.

Tam quan lệch lạc vãi chưởng."

Chỉ sau câu nói của Myra, hagtag " tẩy chay Myra" đã có hơn trăm ngàn người sử dụng.

Sau hagtag đấy là hagtag " Myra là một con điếm" cũng được sử dụng nhiều không kém.

Sau khi đã chắc chắn tắt hết tất cả điện thoại, Zata mới tiến lại gần Myra, bóp chặt mặt cô ta rồi nghiến răng :

" Hình phạt của tôi dành cho cô vẫn chưa kết thúc đâu."
 
[ Zata X Laville] Mơ .
Chương 41


Myra khẽ cười khẩy 1 tiếng :

" Mày định làm gì tao nữa, giết tao hay gì ?

Giết tao thì mày cũng phải vào tù ngồi mà thôi.

Mày đừng nghĩ mày quay video phát lên mạng thì có thể hạ bệ tao, rồi chuyện đấy cũng sẽ đi vào quên lãng thôi."

Zata nhìn Myra, khoé miệng anh bất chợt nhếch lên :

" Thế thì dễ cho cô quá.

Cái tôi muốn là cô phải sống trong đau khổ từ giờ đến hết đời kia kìa."

Nói rồi Zata ra lệnh cho đám thuộc hạ, sau khi nhận được lệnh của Zata, bọn chúng liền nhấc bổng Myra lên rồi đặt cô ta lên một cái xe kéo.

Bọn chúng cố định Myra trên xe kéo bằng tư thế bò sau đó lại tống thứ nước thuốc kì lạ vào miệng Myra.

" Khục...chúng mày cho tao uống cái gì vậy ?"

" Chỉ là một ít thuốc bồi bổ cơ thể để giúp cô làm tình không bị mệt thôi."

" Cái gì ?"

Myra chưa kịp kiểu chuyện gì xảy ra liền bị thuộc hạ của Zata kéo ra khỏi phòng.

Bọn chúng kéo Myra trong bộ dạng trần như nhộng, người và thân dưới vẫn thấm đẫm tih dịc đi khắp các nơi trong khách sạn.

Myra sợ hãi muốn hét lên kêu cứu, nhưng miệng cô ta không thể thốt ra được chữ nào.

" Đừng lo, thuốc đó không chỉ giúp cô trong việc làm tình, mà còn giúp phá hủy dần dần giọng nói của cô đấy."

Myra không tin vào lời của Zata nói, vẫn cố hét lên nhưng trong miệng cô ta chỉ phát ra vào âm thanh ú ớ giống như người bị câm.

Myra bị kéo đi xung quanh khách sạn, ai nhìn cô ta cũng phải thốt lên ngạc nhiên vì sự bệnh hoạn kinh tởm của Myra.

Có vài kẻ còn bám đằng sau xe kéo chỉ để quay lại cái miệng dưới vẫn đang không ngừng mấp máy của cô ta.

Ai cũng nhìn Myra bằng ánh mắt kinh tởm, khiến cô ta cảm thấy ngột ngạt.

Lúc quay trực tiếp không tận mắt chứng kiến nên không cảm nhận được, những ánh mắt đó khiến Myra khó thở.

Hàng trăm hàng nghìn con mắt đang đổ dồn về chiếc xe kéo của Myra, khiến cô ta sợ hãi không dám ngóc đầu lên nhìn mà chỉ dám cúi gằm mặt xuống đất.

Myra muốn kêu cứu, nhưng bây giờ cô ta chỉ là trò tiêu khiển, căn bản giờ muốn mở miệng ra nói Myra cũng không làm được.

Sau khi đi đến sảnh khách sạn, chiếc xe kéo mới được dừng lại.

Đại sảnh chật ních người với người, họ đến để xem trò vui cũng như để chứng kiến tận mắt một diễn viên nổi tiếng tại sao lại trần như nhộng trên một con xe kéo.

" Sự việc hôm nay có lẽ mọi người cũng rõ rồi.

Tôi cũng không muốn giải thích nhiều, chỉ muốn nói cho mọi người biết rằng vừa nãy tất cả các công ty đã gạch tên Myra ra khỏi công ty của họ, và tôi đã mua cô ta từ tay bọn họ về, nên việc sử dụng cô ta như thế nào là hoàn toàn thuộc quyền quyết định của tôi.

Cô ta nói muốn chơi tập thể, muốn phát trực tiếp lên mạng nên nay mới có cảnh mà mọi người đã nhìn thấy.

Hơn nữa bây giờ tôi muốn nói, kể từ giờ trở đi, Myra không còn là diễn viên nổi tiếng nữa, mà sẽ trở thành vật trang trí ở ngay đại sảnh khách sạn này của tôi.

Myra chính thức trở thành búp bê tình dục sống đầu tiên và cũng là duy nhất được trưng bày ở trong khách sạn này.

Mọi người được quyền cho phép dùng cô ta để giải tỏa dục vọng bất cứ khi nào mọi người muốn, miễn sao mọi người không làm cô ta bị trầy xước hay hỏng hóc gì là được."

Myra trợn tròn mắt sau khi nghe Zata nói.

Cô ta liên tục lắc đầu như muốn nói rằng điều Zata nói không phải là sự thật .

Cô ta không phải là búp bê tình dục, đừng bắt cô ta trở thành búp bê tình dục.

Miệng Myra liên tục ú ớ ra những âm thanh khó nghe để cho Zata chú ý đến mình nhưng anh cũng không thèm đặt Myra vào trong một góc mắt.

Zata hoàn toàn coi Myra là vật trang trí nên không đáng để để tâm.

Nghe Zata nói vậy những người xung quanh đều cảm thấy ái ngại.

Lôi một người ra làm búp bê tình dục sống hơn nữa lại còn trưng bày giữa đại sảnh khách sạn, không biết Zata có còn là người không nữa.

Một số người thấy khổ thân cho Myra nên đã lên tiếng trách móc hành động của Zata nhưng anh chỉ nhìn họ rồi lạnh lùng đáp :

" Nếu mấy người không thích thì có thể đi ra khỏi khách sạn nhà tôi, tôi cũng không cần phải đón tiếp mấy người."

Thái độ đó của Zata khiến đám người tức giận, họ bỏ đi và thề sẽ không bao giờ quay trở lại khách sạn của anh nữa.

Nhưng những người như thế chỉ đếm trên đầu ngón tay, vẫn còn rất nhiều người tập trung ở chỗ này chỉ để xác thực lời nói của Zata là đúng sự thật.

" Có thật sự cô ta là búp bê tình dục sống không đấy.

Nếu giờ tôi chơi cô ta thì có bị bắt vào tù không ?"

" Anh yên tâm, lời tôi nói là hoàn toàn đúng sự thật.

Miễn sao anh có thể hứa với tôi không làm hỏng đồ của tôi là được."

Nghe thấy câu nói chắc nịch của Zata, đám đàn ông như có thêm dũng khí khiến lại gần vật trưng bày.

Bọn chúng diên cuồng sờ soạng thân thể Myra rồi trực tiếp ôm Myra trước sự chứng kiến của những người xung quanh.

Thấy có người mở đầu, những người tiếp theo cũng không nhịn được mà xông lên.

Myra lần nữa phải tiếp hết người này đến người khác không ngừng nghỉ.

Dù cô ta có lắc đầu từ chối hoặc cố cầu xin Zata bằng âm thanh khó nghe thì cũng đều vô tác dụng.

Zata đứng một bên bình thản nhìn Myra đau khổ khi bị hết người này đến người khác vào cưỡng hiếp.

Myra hoàn toàn trở thành búp bê tình dục được trưng bày ngay tại sảnh khách sạn của Zata.
 
[ Zata X Laville] Mơ .
Chương 42


Sau ngày đầu tiên ra mắt sản phẩm trưng bày ở đại sảnh, không hiểu sao khách sạn của Zata tăng lượng khách đột biến.

Đa số bọn họ đều là tò mò xem tin tức trên mạng có đúng với sự thật không khiến lượng người đến nơi này tăng vọt.

Mỗi ngày Myra sẽ đều bị thuộc hạ của của Zata đặt cố định trên xe kéo bằng tư thế bò, không thì là nằm ngửa, hai tay hai chân bị buộc dạng lên không trung.

Ngày nào cũng vậy, Myra sẽ đón tiếp hàng nghìn người đến thăm khách sạn để chụp ảnh cô ta, có những người còn nhảy vào làm tình cùng Myra và nhờ người khác quay lại làm kỉ niệm.

Đến tối Myra sẽ được cho trở về phòng với sự giám sát chặt chẽ của hàng chục người để ngăn không cho Myra tự tử.

Có những đêm Myra sẽ phải đón tiếp cả thuộc hạ của Zata.

Việc Myra làm vật trưng bày nổi đến mức Zata phải sai người làm cho Myra một chiếc lồng kính để ngăn không cho mọi người xô xát nhau mà làm hỏng mất vật trưng bày của khách sạn.

Lồng kính cũng ngăn không cho việc dịch nhờn của cuộc thác loạn bắn ra xung quanh rồi mọi người dẫm lên làm bẩn sàn nhà.

Lồng kính đó đủ to cho 4-5 người chui vào để họ có thể giải tỏa dục vọng của bản thân.

Sau khi khách sạn đóng cửa, đống dịc sẽ được hốt lại gọn gàng sạch sẽ và toàn bộ đều được nhét vào mồm Myra.

Myra hoàn toàn sống trong tầm kiểm soát của Zata, cô ta đau khổ vì mỗi ngày đều bị lôi ra làm vật trưng bày, Myra cũng không ít lần nghĩ đến việc tự tử nhưng đều không thành.

Zata bắt cô ta sống không bằng chết.

Cách làm này còn ác độc hơn gấp trăm ngàn lần việc bóp chết Myra để cô ta chết quách đi cho rồi.

Myra sống không ra sống mà muốn chết cũng không được, cô ta bất lực đành phải nghe theo sự kiểm soát của Zata.

Không còn là đôi mắt trong veo thanh khiết như ngày trước nữa, giờ đây mắt Myra đục ngầu vô hồn, mặt cũng không còn sức sống.

Myra hoàn toàn bị tẩy não rằng bản thân thực sự là con búp bê tình dục sống, không còn cảnh cưỡng ép lên xe kéo nữa, bây giờ Myra thuần thục tự leo lên xe, tự dạng hai chân ra để được đem ra trưng bày.

Cô ta luôn miệng cười khúc khích, âm điệu khó nghe của một kẻ câm.

Cả đời Myra từ nay trở đi đều gắn chặt trên chiếc xe kéo và lồng kính nơi đại sảnh khách sạn.

Không ai biết về sau Myra như nào, chỉ biết bây giờ cô ta đã hoàn toàn trở thành một đồ vật mặc cho mọi người lôi ra trêu đùa hành hạ.

Khách sạn đó vẫn mang tên chủ sỡ hữu là Zata, nhưng anh không đặt chân đến nơi đó một lần nào nữa.

Zata mệt mỏi trở về nhà, nguyên cả ngày anh phải xử lí việc của Myra khiến cơ thể anh mệt mỏi rã rời.

Zata từ từ mở cửa nhà, thấy Laville đang ngồi trên ghế sopha xem tivi đợi anh trở về.

Lần này về nhà thấy bóng dáng của Laville khiến Zata hạnh phúc, anh vội vàng thay bộ quần áo dính hương nước hoa của Myra rồi leo lên sopha nằm trên đùi Laville.

" Nay anh đi cả ngày em có nhớ anh không ?"

Laville chỉ ngồi im bất động, mặt không hiểu cảm.

Mắt cậu nhìn chăm chăm về phía tivi, giống như cậu đang nhìn một cách vô thức hơn là đang xem màn hình tivi.

Thấy Laville không đáp lại mình như mọi ngày, Zata bèn ngồi phắt dậy sau đó béo má cậu :

" Nay em to gan không thèm trả lời câu hỏi của anh luôn cơ à.

Bấu cho em sưng húp hai má lên luôn nè."

Hằng ngày khi bị Zata vẹo má, Laville sẽ giận dỗi anh mà quay đi nơi khác.

Nhưng hôm nay cậu chỉ ngồi im bất động, y hệt một pho tượng đá.

Thấy Laville khác với mọi ngày, Zata liền lo lắng ôm lấy mặt cậu mà hỏi han :

" Nay em làm sao vậy, hay em bị ốm ở đâu.

Em trêu anh đúng không, em đang giả vờ không nhìn thấy anh chứ gì.

Em giận vì nay anh để em ở nhà một mình cả ngày à.

Anh hứa từ giờ sẽ không để em một mình nữa, anh sẽ ở nhà với em cả ngày luôn, được không ?"

Laville vẫn ngồi bất động, hai mắt cậu chăm chăm nhìn về phía trước.

Điều này càng làm Zata lo lắng hơn, anh liền nắm hai vai Laville mà lắc :

" Em làm sao vậy ?

Hay em đang đau ở đâu ?

Đau thì phải nói cho anh biết nghe chưa.

Nói gì đi Laville, sao hôm nay em lại im lặng như vậy ?"

Người giúp việc vừa từ trong bếp đi ra, thấy cảnh tượng trước mặt liền sợ hãi đứng chôn chân ngay tại chỗ, đĩa thức ăn trên tay cô ấy cũng rơi xuống đất vỡ tan tành.

Người giúp việc sợ hãi run lẩy bẩy nói với Zata :

" Thưa...thưa ngài...từ nãy giờ ngài đang nói chuyện với ai vậy ạ ?"

Nghe thấy câu hỏi ngớ ngẩn của người giúp việc, Zata cau mày khó chịu đáp :

" Tôi đang nói chuyện với vợ tôi, cô không thấy à ?

Vợ tôi đang ngồi ngay cạnh tôi còn gì."

Nghe những lời nói của Zata càng khiến cho người giúp việc thót tim.

Cô ấy một tay che miệng, một tay run rẩy chỉ về phía Zata :

" Nhưng...nhưng mà thưa ngài...bên cạnh ngài làm gì có ai ạ...hơn nữa...từ lúc tôi nhận việc đến giờ, không có một ai khác ngoài ngài sống trong căn nhà này hết cả."
 
[ Zata X Laville] Mơ .
Chương 43


" Cô nói cái gì vậy ?

Vợ tôi rõ ràng ngồi bên cạnh tôi, tôi còn đang nói chuyện với em ấy cơ mà..."

Zata tức giận quát lớn sau đó quay sang để nhìn Laville.

Nhưng không một ai ngồi cạnh Zata cả, hai tay anh bóp vai Laville thực chất chỉ đang để vô định trên không trung.

Zata như không tin vào mắt mình, Laville vừa ngồi đây với anh, anh còn chạm vào được cả cậu ấy, sao mới chỉ quay đi quay lại Laville đã biến mất.

Không phải mấy phút trước vẫn còn ở bên cạnh anh hay sao ?

Zata đứng dậy khỏi ghế sopha, chạy điên loạn khắp nhà để tìm kiếm bóng dáng Laville.

Anh tìm ở mọi nơi cậu có thể nấp, nhưng không một nơi nào có cả.

Zata một lần nữa tự làm đau bản thân, anh tự đánh liên tiếp vào mặt mình, thậm chí còn lấy dao đâm vào đùi, nhưng Laville vẫn không xuất hiện.

Người giúp việc bị hành động kì quái của Zata dọa sợ, cô ấy run rẩy nói với Zata :

" Thưa ngài...tôi xin lỗi, tôi xin phép không tiếp tục công việc này nữa.

Tôi nghĩ ngài có vấn đề về thần kinh rồi, ngài nên đến bệnh viện để khám một chuyến.

Thực sự là từ lúc nhận việc đến giờ tôi không thấy ai ra vào căn nhà này trừ ngài, hơn nữa ngài còn hay nói chuyện một mình khiến tôi cảm thấy rất sợ hãi.

Ngài không cần đưa tiền lương tháng này cho tôi cũng được.

Tôi xin phép."

Sau khi nói xong hết nỗi lòng mình, người giúp việc liền ba chân bốn cẳng chạy ra khỏi căn nhà của Zata.

Nếu ở đó thêm một giây một phút nào nữa, cô ấy sẽ bị dọa đến chết mất.

Zata ngồi một mình bơ vơ trong căn nhà.

Anh lên tiếng gọi Laville, nhưng vẫn không thấy bóng dáng cậu.

Cái cảm giác cô đơn trống vắng này khiến Zata đau đến mức không thở nổi.

Thần kinh cái mẹ gì chứ ?

Rõ ràng Laville vẫn luôn ở bên cạnh anh, cậu ấy chưa từng biến mất, Laville chưa chết, cậu ấy chưa chết.

Một loạt suy nghĩ hỗn độn trong đầu Zata, bây giờ anh không nhận thức nổi đâu là thực đâu là ảo, cái anh nhìn thấy là thực hay lời nói của người giúp việc mới là thực ?

Zata lại đi đến phòng ngủ của Laville, anh cuộn tròn người trên chiếc giường của cậu.

Zata cố chìm vào giấc ngủ, vì anh biết khi ngủ anh sẽ gặp được Laville.

Nhưng đêm hôm đó Zata không gặp được Laville.

" Chắc em ấy đang giận dỗi mình thôi, một lúc nữa em ấy sẽ về."

Zata lại ngồi trên sopha ngóng chờ Laville về.

Nhưng đã một lúc lâu vẫn không thấy bóng dáng của Laville khiến Zata trở nên điên loạn.

Zata nhớ Laville đến phát điên, chỉ mới không gặp mấy tiếng là anh đã nhớ cậu đến mức không chịu nổi.

Zata tức giận lật tung mọi đồ đạc trong nhà, nơi nào cũng hổ lốn, đồ đạc ngổn ngang xung quanh căn nhà.

Nhưng anh vẫn không tìm được Laville.

Zata suy sụp quỳ thụp xuống sàn, sau đó khóc lớn như một đứa trẻ :

" Vợ ơi...anh sai rồi...anh làm em tức giận.

Em mau về đi mà, anh nhớ em lắm.

Không có em anh không sống nổi mất.

Bọn họ bảo em chết rồi, nhưng mà anh không tin đâu, rõ ràng ngày trước em vẫn xuất hiện trước mặt anh mà.

Lần này em về trách móc anh thế nào cũng được, đánh anh giận anh, miễn sao đừng rời khỏi tầm mắt của anh được không ?"

Ngày trước Zata chưa từng khóc vì mấy chuyện như này, chỉ là gặp mặt rồi rời xa, không đáng để anh rơi nước mắt.

Nhưng nghĩ đến việc phải rời xa Laville, Zata không chịu đựng nổi.

Tim Zata quặn thắt lại, anh thở một cách khó nhọc.

Chết gì chứ, chỉ cần anh chứng minh rằng cậu chưa chết là được chứ gì.

Zata sẽ cho người giúp việc kia thấy, anh không bị thần kinh, thực sự Laville đã xuất hiện trước mặt anh.

" Tâm thần phân liệt."

Vị bác sĩ già cầm hồ sơ bệnh án của Zata trên tay sau từ tốn thông báo cho Zata biết.

" Gì cơ ?

Ông đùa tôi à ?"

" Anh bảo anh luôn nhìn thấy vợ mình, là do căng thẳng và thương nhớ quá độ nên sinh ra ảo giác rằng vợ luôn bên cạnh mình.

Đây là biểu hiện của bệnh tâm thần phân liệt, tuy nhiên mới chỉ là ở mức độ nhẹ, vẫn có thể chữa được.

Tôi sẽ sắp cho anh một liều thuốc, anh nhớ uống thuốc đúng giờ để nhanh khỏi bệnh."

Zata không tin vào bệnh án mà bác sĩ nói cho mình.

Mắt Zata run rẩy, anh níu vào tay áo bác sĩ, cố thuyết phục rằng điều mình thấy là sự thật :

" Tôi thực sự đã nhìn thấy vợ tôi mà bác sĩ.

Cậu ấy còn hay cho tôi nằm lên đùi, còn vuốt ve tóc tôi nữa cơ mà.

Sao tôi có thể tưởng tượng ra được, nó chân thực lắm mà."

Thấy bộ dạng thuyết phục hèn mọn của Zata, bác sĩ cũng chỉ biết thở dài bất lực :

" Haizz...trường hợp của anh tôi cũng nghe qua rồi.

Là sau khi vợ mất do quá thương nhớ vợ nên anh mới sinh ra hoang tưởng, là tiền đề của bệnh tâm thần phân liệt.

Tôi rất tiếc khi phải thông báo một lần nữa cho anh biết, anh là bị bệnh, vợ anh mất rồi, mong anh có thể tỉnh táo nhìn nhận vấn đề trước khi bệnh quá trở nặng."

Zata buông thõng hai tay, anh đứng chôn chân tại mặt đất.

Hết người này đến người kia đều khẳng định Laville đã chết, vậy chẳng lẽ anh thực sự vì quá thương nhớ nên mới mơ tưởng ra cậu ?

Zata lết cơ thể mệt mỏi trở về nhà, anh đứng trước cửa nhà, tay cầm vào tay nắm cửa nhưng vẫn không dám mở.

Bởi Zata biết sau cánh cửa đó thứ gì đang chờ đợi anh, là nỗi cô đơn hiu quạnh.

Anh sợ phải đối mặt với sự lạnh lẽo mà khoảng không trống vắng mang lại.

Zata thở hắt một hơi, cố trấn tĩnh bản thân.

Anh khẽ nhếch mép cười, nụ cười chua chát đến đau lòng :

" Haha...chỉ là Laville mải chơi một chút nên mới không về nhà.

Không sao, em cứ đi chơi thoải mái, chơi chán đi, đến khi nào chán rồi thì trở về, anh đợi em ở nhà."

Nói xong Zata mở cửa bước vào nhà.

Một mảng đen bao trùm cả căn nhà, khi Zata bước vào mảng đen ấy bao trùm luôn cả cơ thể anh như báo hiệu trước tương lai của Zata sau này.

- Hoàn chính truyện -
 
[ Zata X Laville] Mơ .
Ngoại truyện 1


" Đã bao lâu trôi qua rồi nhỉ ?"

Zata nằm trên giường, nheo mắt lại nhìn chằm chằm vào ánh đèn phía trên trần nhà.

Anh không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, một ngày, một tháng, một năm, hay thậm chí nhiều hơn thế nữa.

Từ sau hôm trở về từ bệnh viện, Zata dọn dẹp hết mọi loại đồng hồ trong nhà, Zata cũng không dùng điện thoại di động nữa mà thay vào đó dùng điện thoại bàn.

Zata không muốn nhìn vào đồng hồ, vì khi nhìn vào anh sẽ biết thời gian đã trôi qua bao lâu, càng biết số thời gian đã trôi qua thì càng chắc chắn rằng Laville đã rời xa anh lâu đến mức nào.

Zata không muốn biết điều đó, anh luôn muốn dừng lại ở quãng thời gian trở về từ bệnh viện, như vậy thì Zata mới có cảm giác Laville rời đi chưa được bao lâu, anh sẽ cố gắng đợi Laville trở về.

Dạo này Zata thường xuyên ôm quyển nhật kí của Laville để đi ngủ, bởi vì đây là vật duy nhất của Laville mà Zata có được, dù không phải là bản chính.

Khi ôm quyển nhật kí của Laville, Zata sẽ cảm thấy an tâm hơn, điều đó khiến anh càng dễ chìm vào giấc ngủ.

Thời gian gần đây Zata thường làm việc với luật sư về một vấn đề gì đó, nhưng không phải là những công việc trên công ty, mà là những thủ thục trên giấy tờ pháp lý.

Zata đang trao lại toàn bộ quyền hành của công ty cho người mà anh tin tưởng và thấy có năng lực nhất trong công ty.

Chỉ là Zata không muốn công ty là lí do trở thành gánh nặng của anh, nên anh đã trao nó cho người khác.

Zata luôn nhớ về Laville, khi anh không chịu nổi nữa thì thường lôi dòng chữ của Laville ra ngắm nhìn rồi bật khóc.

Anh khóc vì đau lòng, khóc vì từng ấy thời gian sống chung anh không có nổi lấy một bức hình của cậu.

Có những lúc Zata đã nghĩ đến việc đi đến nơi có Laville, nhưng anh không làm được, vì có rất nhiều thứ đang đè nặng lên người Zata, anh không thể nào cứ rũ bỏ chúng mà đi được.

Zata sống vô định như thế hơn 20 năm trời.

Anh sống không mục đích, mặc dù giao lại công ty cho người khác nhưng Zata vẫn có một khoản tiền đủ để nuôi sống bản thân anh.

Mỗi ngày Zata chỉ có thức dậy từ trên giường của Laville, ngồi thờ thẫn trên ghế sopha đợi Laville trở về, đói thì lấy tí đồ ăn ra lót dạ sau đó lại ngồi đợi Laville trở về tiếp.

Anh ngồi bất động trên ghế như thế cả ngày, đến tối lại quay trở lại phòng ngủ của cậu.

Zata không thể rời đi được, bởi Zata sợ khi bản thân rời đi, mẹ anh sẽ đau lòng đến mức không sống nổi mất.

Zata không muốn mẹ phải đau lòng, nên anh cố gắng gượng qua từng ngày để chăm sóc mẹ, dù bản thân Zata cũng không chịu đựng nổi sự cô đơn và nỗi đau khổ khi không có Laville bên cạnh.

Cho đến khi mẹ Zata mất vì tuổi già, anh mới thấy gánh nặng được trút bỏ toàn bộ.

Không còn công ty, không còn gia đình, chỉ còn thân xác của một ông chú trung niên ngoài 40 tuổi vẫn đang thương nhớ cậu trai trẻ mãi mãi dừng lại ở tuổi đôi mươi.

Anh không còn vướng bận một thứ gì nữa, cuối cùng anh cũng có thể đến bên người mà anh yêu.

Zata chờ cho đến khi màn đêm buông xuống, khi mọi vật đều đã chìm vào giấc ngủ, anh bắt đầu cầm bình xăng lên sau đó rải xăng ra khắp nhà.

Một phút sau, lửa bắt đầu bùng lên.

Khói nghi ngút ngập tràn trong căn phòng, Zata ôm quyển nhật kí của Laville ở trong lòng, anh ngồi vào một góc phòng, tựa đầu vào tường, vẻ mặt vô cùng mãn nguyện.

Khói độc đã lan ra khắp nơi, bởi vì Zata đã hít phải một lượng khói lớn nên anh bắt đầu cảm thấy khó thở.

Cảnh vật trước mắt Zata nhoè dần, anh ngã vật ra sàn.

Zata vừa khóc vừa nở nụ cười :

" Vợ ơi...đợi anh một chút nữa thôi...anh đến bên cạnh em đây...anh xin lỗi...kiếp này không yêu thương em một cách trọn vẹn, hẹn em kiếp sau mình làm lại từ đầu nhé..."

Hơi thở Zata yếu dần sau đó mất hẳn.

Quyển nhật kí Zata ôm trong lòng cũng vì thế mà rơi khỏi lòng anh, lửa bùng lên tạo gió nóng, làn gió nóng mạnh đến mức làm lật mở trang nhật kí của Laville, rồi dừng lại ở trang cuối cùng.

Dòng chữ ở trang này như trả lời cho câu nói của Zata, mà dường như anh không hề biết tới :

" Xin lỗi, nếu có kiếp sau, em không mong chúng ta sẽ gặp lại."

( Truyện 2 kết nha mọi người.

Một kết là Zata sống dằn vặt đến cuối đời một kết là Zata tự tử theo Laville để hẹn cậu kiếp sau có một cuộc tình tốt đẹp hơn.

Mọi người thích dừng ở kết nào cũng được nha.)
 
[ Zata X Laville] Mơ .
Ngoại truyện 2


Lưu ý : Các ngoại truyện không liên quan đến nhau

" Laville...anh xin lỗi...xin em đừng bỏ rơi anh..."

" Xin lỗi anh...mong kiếp sau chúng ta đừng gặp lại"

Zata giật mình tỉnh dậy, trán anh đẫm mồ hôi, tim thì đập thình thịch.

Anh đang mơ cái gì thế này.

Anh mơ thấy anh và Laville cưới nhau, nhưng Zata lại không trân trọng Laville để rồi vụt mất cậu.

Cuối cùng anh phải sống trong ân hận day dứt cả đời.

Zata vội vã rời khỏi giường, anh chạy xung quanh nhà tìm kiếm bóng dáng Laville.

Không có, không có, nơi đây cũng không có nốt.

Zata bắt đầu hoảng sợ, chẳng lẽ giấc mơ đó là sự thật.

Zata lại chạy quanh nhà kiếm Laville, anh hấp tấp đến nỗi va chân vào cạnh bàn khiến chân bật móng, máu chảy loang ra khắp sàn nhà.

Nhưng thứ Zata quan tâm bây giờ chỉ là Laville đang ở đâu.

Zata lết cái chân đau ra trước cửa nhà, anh sẽ ra ngoài đi tìm Laville.

Zata vừa cầm vào tay nắm cửa, bỗng tay nắm vặn ra, Laville từ ngoài mở cửa đi vào, cậu không biết Zata đứng đằng sau cửa nên khi cậu mở cửa ra đã vô ý đập vào mặt anh.

" A...em không biết anh đứng ở đằng sau, anh có đau lắm không anh ?"

Zata nghe thấy giọng Laville, anh bất giác ngẩng đầu lên.

Đúng là cậu rồi.

Vừa nhìn thấy Laville Zata liền ôm chầm lấy cậu mà bật khóc.

Giấc mơ đó quá chân thực, chân thực đến nỗi anh nghĩ rằng đó là sự thật.

Anh đã đánh mất người anh yêu nhất bởi sự ngu ngốc của bản thân, đến khi tỉnh táo nhận ra thì cậu đã không còn bên cạnh.

Thấy bộ dạng kì lạ của Zata, Laville không biết làm gì hơn ngoài việc xoa đầu anh an ủi :

" Anh làm sao vậy, sao lại khóc như đứa trẻ thế ?

Kể em nghe xem nào ?"

" Hức...hức...anh mơ thấy anh đánh mất em, anh mơ thấy em chết, anh không bao giờ gặp được em nữa.

Anh sợ lắm, thực sự rất sợ, giấc mơ ấy y như thật vậy, làm anh tưởng đó là sự thật..."

Thấy Zata khóc sướt mướt, Laville bèn phì cười :

" Haha...chỉ là ác mộng thôi mà, em đang đứng trước mặt anh đây còn gì.

Thôi đừng khóc nữa, em thương mà."

Sau đó Laville liền chú ý đến vết máu trên sàn.

Cậu hoảng hốt kiểm tra người Zata một lượt :

" Máu ở đâu ra vậy, anh bị thương chỗ nào à ?

Mau đưa em xem nào."

Thấy Laville lo lắng cho mình, Zata bèn được nước lấn tới :

" Anh đau lắm...đây nè.

Chân anh chảy máu rồi nè vợ ơi."

" Mau lên ghế ngồi đi anh."

Sau khi đưa Zata lên ghế, Laville vội vã đi lấy hộp cứu thương.

Thấy dáng vẻ quan tâm chăm sóc của Laville, Zata liền cảm thấy hạnh phúc.

Thì ra cảm giác được ở cùng người mình yêu nó lại vui sướng đến thế này.

Nhưng không hiểu sao trong lòng Zata vẫn hẫng đi một nhịp.

" Anh ngồi đây đợi nhé, em đi nấu cơm cho anh ăn, muộn quá rồi."

Zata vâng vâng dạ dạ như một đứa trẻ rồi ngoan ngoãn ngồi trên ghế sopha như lời Laville bảo.

Anh ngồi trên ghế, lặng lẽ ngắm nhìn cậu.

Zata ngắm nhìn dáng vẻ nấu cơm của Laville, dù ngắm thế nào cũng thấy không đủ.

Anh nhìn cậu, bất giác nở một nụ cười.

Nụ cười của sự hạnh phúc.

Sau khi nấu cơm xong Laville bày biện hết lên bàn cho Zata.

Zata gắp một miếng thức ăn cho vào miệng.

Chính là hương vị này, không hiểu sao Zata luôn thèm khát hương vị này, đến mức dù mới chỉ ăn một miếng cũng đã khiến anh bật khóc.

" Anh sao vậy, sao hôm nay anh kì lạ thế."

Laville lo lắng hỏi han Zata sau đó lấy giấy lau đi những giọt nước mắt cho anh.

" Anh...anh không biết nữa.

Tự nhiên được ăn cơm em nấu làm anh cảm thấy hạnh phúc đến phát khóc."

" Haha sao nay nghe tình cảm quá vậy, không phải hôm qua anh cũng ăn cơm em nấu hay sao."

Zata chỉ im lặng không nói gì.

Sau khi ăn cơm xong xuôi, Zata đi tắm rồi trèo lên giường ngủ.

Lúc này Laville đã đợi anh ở sẵn trên giường, cậu tựa lưng vào thành giường, trên tay cầm một quyển sách chăm chú đọc.

Thấy Laville không để ý đến mình, Zata liền giận dỗi sau đó chui vào lòng cậu :

" Em đừng đọc sách nữa, để ý đến anh chút đi mà."

Zata vừa ôm eo Laville vừa dụi dụi mặt vào người cậu.

Laville thấy vẻ nũng nịu đáng yêu của Zata thì liền bất giác bật cười, sau đó đưa tay lên xoa đầu anh một cách nhẹ nhàng :

" Haha sao nay anh nũng nịu như một đứa trẻ thế, mà lại còn bám em miết nữa.

Hằng ngày anh đâu có bám em chặt như thế đâu."

" Tại...tại anh gặp ác mộng, anh làm mất em.

Anh sợ lắm, nhỡ đâu điều đó là sự thật thì sao.

Anh rất sợ, nên anh phải bám em thật chặt để em không bỏ anh đi nữa."

Zata nói xong thì không khí cũng rơi vào im lặng.

Thấy Laville không nói gì, Zata liền lo lắng ngẩng đầu lên nhìn cậu, chỉ thấy bây giờ Laville đang khẽ cười, nhưng nụ cười vô cùng chua chát, gương mặt cũng biểu lộ biểu cảm đau xót :

" Nhỡ đâu đó là sự thật thì sao anh ?"

Zata lại choàng tỉnh giấc, anh thở hồng hộc.

Không hiểu sao nước mắt anh lại lăn dài sang hai bên.

Zata vội vã tỉnh dậy, anh vội vàng đi kiếm Laville, nhưng thứ đập vào mắt Zata chỉ là bức ảnh đượm buồn của Laville đang được đặt trên ban thờ.

Thì ra việc em trở về chỉ là giấc mơ, việc em đã mãi mãi rời khỏi thế gian mới là sự thật.
 
[ Zata X Laville] Mơ .
Ngoại truyện 3.1


Zata lại tỉnh dậy sau cơn ngủ mê man, không hiểu sao khi tỉnh dậy đầu anh lại đau nhức.

Zata đập đập vào đầu mấy phát ngăn không cho cơn đau nặng thêm.

" Chết tiệt..."

Đây đã là năm thứ 7 Laville bỏ anh mà đi rồi, Zata vẫn luôn ngồi ngóng chờ Laville trở về, dù anh biết là không thể.

" Nay là ngày giỗ của Laville, phải chuẩn bị ít đồ cho em ấy thôi."

Zata cầm điện thoại trên tay để xem hiện tại là mấy giờ.

Vừa nhìn vào màn hình điện thoại, Zata liền trợn mắt kinh ngạc :

" Cái...cái gì thế này ?"

Màn hình điện thoại anh hiển thị ngày 26 tháng 8, ngày thì đúng rồi nhưng tại sao lại là ngày 26 tháng 8 của 9 năm về trước ?

Zata sợ hãi chạy vụt ra phòng khách nhìn đồng hồ điện tử, vẫn là như vậy, ngày 26 tháng 8 của năm 2014.

Zata không tin vào mắt mình, anh kiểm tra lại toàn bộ các thiết bị điện tử hiển thị ngày giờ khác, vẫn thế, thậm chí ngay cả quyển lịch hôm qua còn đang hiển thị ngày 25 tháng 8 năm 2023 giờ cũng biến thành ngày 25 tháng 8 năm 2014.

Zata đưa tay lên xé đi một tờ lịch.

Chuyện này là sao ?

Chẳng lẽ anh lại xuyên không về 9 năm về trước.

Chuyện vô lí như thế này Zata thực sự không dám tin.

Anh nhìn chằm chằm vào tờ lịch.

Ngày 26 tháng 8...ngày 26 tháng 8...thực sự rất quen, hình như ngày này có một sự việc gì đó mà Zata đã từng đọc qua.

Bỗng anh chợt nhớ ra rồi vội vã lại vào phòng ngủ lật tung đống chăn để tìm quyển nhật kí của Laville.

Thật kì lạ là dù anh xuyên không về 9 năm trước vậy mà quyển nhật kí của Laville vẫn ở đây, nếu là 9 năm trước thì đáng lẽ nó không nên xuất hiện mới đúng.

Zata lật từng trang nhật kí.

Đây rồi.

Sự việc đó diễn ra được Laville viết ở ngay đầu trang.

Anh chầm chậm đọc từng chữ.

" Đau thật đấy.

Mình bị ba đem bán ở quán bar, bị hàng chục tên đàn ông lao vào cưỡng hiếp.

Mình sợ lắm, thực sự rất sợ.

Mình đã kêu cứu rất nhiều nhưng không có ai xuất hiện để cứu mình cả."

Trên dòng nhật kí cũng ghi rõ: ngày 26 tháng 8 năm 2014.

Bỗng tim Zata như hẫng đi một nhịp, chẳng lẽ ngày này chính là ngày bắt đầu cho chuỗi đau khổ của Laville sau này ?

Zata không chần chừ một giây, anh vội mặc quần áo sau đó lao nhanh đến chỗ của Laville.

Mặc dù Laville không ghi địa chỉ nhưng anh vẫn nhớ rất rõ, bởi địa điểm quán bar đó là nơi đã bị Myra đào lên, lúc đó nó ảnh hưởng đến anh rất nhiều nên anh đã sai người đập nát quán bar đó cho hả giận.

Zata đứng trước cửa quán bar, anh thở hồng hộc.

Vì đi quá vội nên Zata không cả kịp chải chuốt, râu rỉ lởm chởm, tóc tai thì rối bù.

Nhưng anh cũng không quan tâm, điều bây giờ Zata bận tâm nhất đó chính là cứu Laville khỏi bị xâm phạm.

Zata điên cuồng thúc giục tiếp tân chỉ phòng Laville cho anh, sau khi tiếp tân vừa đưa anh đến Zata liền xô cửa xông thẳng vào trong.

Lúc này Laville đang bị chục tên đàn ông cưỡng chế, chúng giữ chặt tay chân cậu ngăn không cho Laville trốn thoát.

Bọn chúng phanh áo để lộ ra cơ thể nõn nà của Laville, nhưng chúng vẫn chưa động đến phía dưới của cậu, lúc này quần cậu vẫn còn nguyên trên người.

Zata nhìn thấy cảnh tượng này liền tức giận, người anh đùng đùng sát khí, mặt mũi tối đen lại, tay nắm chặt nổi đầy gân xanh.

Khi bọn kia chưa hiểu chuyện gì xảy ra, Zata đã lao đến đấm cho chúng một trận.

" Cái...gì vậy ?"

" Thằng kia là thằng nào ?"

Zata một chọi mười, anh điên cuồng lao vào đấm đá bọn chúng túi bụi, tuy nhiên một mình anh không thể chống lại toàn bộ bọn chúng nên anh cũng bị ăn đấm không ít khiến mặt sưng phù lên bầm tím.

Có vẻ như một tên đã kịp nhận ra, hắn run rẩy nói từng chữ :

" Kia...kia không phải là Zata hay sao ?"

" Gì cơ ?

Sao hắn lại ở đây ?"

" Lần này chết chắc rồi."

Sau khi nhận ra Zata là ai, chúng hoảng sợ vội mặc lại quần áo nhằm trốn thoát.

Khi bọn chúng vừa chạy ra cửa thì liền bị cảnh sát chặn đường :

" Tôi nghe nói ở đây có vụ cưỡng hiếp, hơn nữa còn sử dụng chất cấm, tất cả các anh theo tôi về đồn."

Rất nhanh sau đó cả lũ bị cảnh sát còng tay đưa về trụ sở.

Một sĩ quan cảnh sát tiến về phía Zata sau đó nghiêm nghị :

" Cảm ơn anh đã thông báo cho chúng tôi biết sự việc này.

Nếu không có anh chúng tôi khó lòng mà bắt giữ được chúng."

Zata chỉ gật đầu cho có lệ sau đó vội vàng quay ra nhìn về phía Laville.

Lúc này mặt cậu đang vô cùng hoang mang không hiểu chuyện gì xảy ra, người trước mặt này là ai ?

Cậu không hề biết.

Zata từ từ tiến lại chỗ cậu, sau đó ngồi xuống, đưa tay lên vén mái tóc đang rối bù vì bị cưỡng ép của cậu :

" Em không cần lo lắng, anh đến để giải cứu em.

Từ giờ em không sợ bị bọn chúng hãm hại nữa đâu."

Zata nhìn gương mặt hoang mang của Laville, miệng anh bất giác mỉm cười.

Đây là lần đầu tiên anh ngắm nhìn cậu ở khoảng cách gần đến thế, khiến cho lòng Zata hơi nhộn nhịp.

Nhưng có vẻ Laville không tin tưởng anh, trông cậu có hơi dè chừng.

Zata không hiểu sao Laville lại như thế, anh vội quay ra nhìn bản thân trên chiếc gương được treo ở trong phòng.

Trông anh bây giờ lôi thôi lếch thếch không khác gì bọn kia là bao, râu ria lởm chởm, tóc rối bù như tổ quạ.

Lúc này anh mới sực nhớ ra, ở thời điểm hiện tại thì làm sao Laville biết anh là ai, lần gặp đầu tiền đã gây ấn tượng không tốt khiến Zata ngượng đỏ chín mặt, anh vội vàng dùng hai tay che mặt :

" Xin...xin lỗi em...lần gặp đầu tiên mà để em thấy bộ dạng lôi thôi này.

Nhưng anh không phải người xấu đâu, mong em hãy tin tưởng anh."

Zata nói xong bầu không khí liền rơi vào im lặng.

Hình như Laville bỏ đi mất rồi, khiến anh hơi đau lòng.

Bỗng anh thấy mặt mình được nâng lên.

Là Laville.

Cậu nâng mặt anh lên để ngắm nhìn bằng đôi mắt trong veo tựa nước biển của cậu.

" Anh đến để cứu tôi đúng không ?

Anh bị thương hết rồi nè, có đau lắm không ?"

Thấy Laville hỏi han mình, Zata liền giả bộ :

" Có...đau lắm..."

Lúc này Laville hơi chột dạ.

Là người ta đến cứu mình nên mới bị thương, để anh ta ở đây thì có hơi tội.

Cậu liền vội vàng đỡ Zata dậy rồi dìu anh ra ngoài.

" Tôi đi mua thuốc sát trùng cho anh."

" Nhà anh có, em không cần đi mua đâu, có gì về nhà anh ấy cũng được."

( Vâng anh tâm cơ lắm, dụ hẳn người ta về nhà mình mới chịu 😃

Vì mạch truyện chính mình không ghi ngày giờ cụ thể nên mình sẽ giải thích ở đây cho mọi người hiểu.

Laville bị cưỡng hiếp và cho đến lúc chết là 2 năm nha mọi người.

Sau đó Zata sống 7 năm tiếp theo thì xuyên về quá khứ lúc Laville sắp bị cưỡng hiếp nên tổng là 9 năm nha mọi người )
 
[ Zata X Laville] Mơ .
Ngoại truyện 3.2


Laville ấy vậy mà cũng nghe theo lời Zata, cậu đưa Zata về nhà theo đúng lời anh nói.

Sau khi dìu Zata ngồi xuống ghế, Laville liền vội vàng đi tìm hộp thuốc, loay hoay một hồi Laville vẫn không thấy hộp thuốc đâu.

Zata rõ ràng biết hộp thuốc nằm ở đâu nhưng lại không chỉ cho cậu, chỉ để có thể ngắm nhìn dáng vẻ luống cuống đáng yêu của Laville.

" À...ờm...anh có thể chỉ cho tôi hộp thuốc của anh chỗ nào được không ?"

" Ở trên nóc tủ ngay trước mặt em ấy.

Ngày trước nó không ở chỗ đó đâu, là em để lên đấy để nếu anh có bị thương còn dễ dàng tìm thấy.

Em còn note cả giấy nhớ cho anh để anh biết nữa."

Zata khẽ đượm buồn.

Phải, là Laville lo cho anh bị thương mà lại không biết chăm sóc bản thân, nên đồ gì cậu cũng note giấy nhớ lại cho Zata để ý đến.

Vậy mà anh lại không biết trân trọng tình cảm mà Laville dành cho anh...

Nghe thấy Zata nói vậy, Laville liền tỏ vẻ nghi hoặc :

" Tôi là người để cho anh á ?

Tôi nghĩ chắc anh nhầm rồi, vì đây là lần đầu tiên tôi đến đây mà."

Zata lúc này mới sực nhớ ra.

Chết cha, lúc này Laville đâu có biết chuyện gì xảy ra đâu.

Zata lo lắng đến mức đổ mồ hôi hột, anh liền xua tay :

" Là...là anh nhầm thôi...em đừng để ý..."

Laville cũng không để ý đến lời nói của Zata nữa.

Cậu lấy ra trong hộp cứu thương rồi bắt đầu sát trùng vết thương cho anh.

" Tôi có thể hỏi anh một câu không ?

Tại sao lúc đó anh lại đến cứu tôi ?"

Zata hơi bất ngờ trước câu hỏi của Laville.

Anh biết giải thích với cậu thế nào đây ?

Nói với cậu rằng ở tương lai cậu đã chết, và người hại chết cậu chính là anh ?

Mà bây giờ anh lại quay trở về quá khứ để cứu cậu, nói như vậy thì chỉ khiến Laville càng thêm căm ghét anh hơn thôi.

Zata lưỡng lự không biết nói với Laville như thế nào, trong mắt anh chứa đầy sự lo lắng.

Laville thấy dáng vẻ bồn chồn của Zata, cậu liền nắm lấy tay anh an ủi :

" Không sao đâu mà, nếu anh không muốn nói cho tôi biết thì cũng không sao hết.

Tôi hiểu cho anh mà."

Laville khẽ mỉm cười, nụ cười đó khiến Zata không kìm được lòng, cuối cùng anh liền nói hết sự thật cho Laville nghe.

Laville nghe xong mặt cậu chứa đầy sự bất ngờ, sau đó cậu liền bật cười lớn :

" Ha ha anh nói trong tương lai tôi sẽ chết á ?

Hơn nữa có cả một đống sự việc bi thương đến với tôi nên tôi đã bị trầm cảm và uống thuốc ngủ tự tử sao ?

Nghe có vẻ hoang đường vậy ?"

" Nhưng mà lời anh nói hoàn toàn là sự thật.

Em phải tin anh, nếu không điều đó thực sự sẽ xảy đến với em trong tương lai."

Laville không nhịn nổi cười, cậu sắp xếp lại đồ đạc sau đó đứng dậy để rời khỏi nhà Zata :

" Tôi không biết lời nói của anh là thật hay không, nhưng tôi vẫn không tin được.

Xin lỗi nhưng tôi phải trở về rồi, cảm ơn anh hôm nay đã cứu tôi, tôi nhất định sẽ báo đáp cho anh sau."

Laville định rời đi thì bỗng bị Zata kéo lại.

Anh không nỡ để cậu đi mất, nếu bây giờ anh không giữ cậu lại có khi anh sẽ mất cậu mãi mãi.

Zata hoảng hốt không biết làm như thế nào, anh chỉ biết nói một tràng dài để thuyết phục Laville rằng lời anh nói là sự thật :

" Em phải tin anh.

Có phải em có một người bạn thân tên là Bonnie đúng không ?

Hơn nữa nay em ở trong quán bar là bị ba em bán vào đó, ông ta bán em cho bọn chúng để ôm một vali tiền về.

Ba mẹ em không quan tâm em, thứ họ quan tâm đến là danh dự.

Em thường xuyên bị đánh bởi vì em thích người cùng giới, họ cho đó là nỗi ô uế nên thường xuyên đánh đập em.

Mong em tin anh, nếu em quay về nhà một lần nữa, ba em sẽ lại bán em vào quán bar mất.

Đến lúc đó...anh sẽ không thể đến cứu em được nữa..."

Càng nói giọng Zata càng nghẹn lại, nước mắt anh lại chảy dài.

Zata không muốn để mất Laville nữa đâu.

Đau lắm, thực sự rất đau.

Mất cậu lần nữa chắc anh sẽ không sống nổi mất.

" Tại sao...anh lại biết hoàn cảnh của tôi ?"

" Không phải anh đã nói hết cho em nghe rồi hay sao.

Chỉ là em không tin anh mà lại bật cười."

Zata uất ức trước thái độ của Laville.

Lúc này Laville không còn tâm trạng để nghĩ đến việc khác.

Những lời Zata nói về gia đình cậu hoàn toàn chính xác, vậy chẳng lẽ những chuyện anh nói sẽ xảy đến với cậu trong tương lai là đúng ?

Laville hoang mang hồi sụp xuống đất, nếu đúng như lời Zata nói thì giờ cậu về nhà cũng sẽ lại bị ba bán đi.

Vậy cậu biết đi về đâu ?

Thấy Laville hoảng loạn, Zata liền tiến tới ôm cậu vào lòng :

" Em đừng lo, anh sẽ bảo vệ cho em mà.

Em có thể ở lại đây tùy ý em muốn, anh sẽ bù đắp cho em tất cả lỗi lầm mà anh đã gây ra.

Nhé."

Không hiểu sao Laville cảm thấy cái ôm của Zata rất ấm áp, giống như cậu đã từng khao khát cái ôm này rất lâu rồi, dù họ mới chỉ quen nhau vài phút trước.

Laville đáp lại cái ôm của Zata bằng cái gục đầu vào vai anh, bởi vì cậu thấy được sự chân thành trong đôi mắt anh, điều đó khiến cho Laville cảm thấy an tâm hơn rất nhiều.
 
[ Zata X Laville] Mơ .
Ngoại truyện 3.3


Sau khi nghe Zata thuyết phục, cuối cùng Laville cũng chấp nhận sẽ ở nhà của Zata một thời gian.

Thường thì rất khó để có thể làm quen ở một môi trường mới, nhưng khi Laville ở nhà Zata cậu lại thích ứng rất nhanh, giống như cậu thực sự đã từng ở đây.

Laville cũng thấy khó hiểu, khi cậu động vào bất kì một đồ vật gì đó, dù đầu cậu còn đang nghĩ cách sử dụng nhưng tay chân thì lại thực hiện rất thành thạo.

Từ sau hôm Laville ở nhà Zata, nói đúng hơn anh không khác gì vật kí sinh.

Anh bám theo Laville mọi lúc mọi nơi, dù cậu có vào nhà vệ sinh anh cũng đòi vào cho bằng được.

Laville cảm thấy rất phiền, nhưng lại không hề ghét hành động này của anh.

Việc ở chung cùng với Zata khiến Laville hạnh phúc, thứ mà cậu không có được khi từng sống cùng ba mẹ mình.

Laville vẫn giữ cho mình thói quen đọc sách, khi rảnh rỗi cậu sẽ ngồi trên sopha và đọc một vài quyển sách.

Những lúc như vậy Zata sẽ lại nằm lên đùi cậu, ôm eo cậu, còn Laville thì vừa đọc sách vừa xoa đầu anh.

Việc Zata nằm lên đùi Laville đã trở thành thói quen, khi Laville chuẩn bị đọc sách cậu cũng không quên chừa một chỗ lại cho Zata nằm.

Hiện tại Laville vẫn còn phải đi học, nên cậu phải đi làm để kiếm tiền trả tiền học phí.

Hơn nữa cậu lại đang ở nhà Zata, ở không nhà anh mà không trả tiền nhà khiến Laville cảm thấy rất ngại, nên cậu tìm thêm công việc thứ hai để có thêm tiền trả tiền nhà cho Zata.

Hai công việc cùng lúc khiến Laville ít xuất hiện ở nhà hơn, điều này làm cho Zata thực sự lo lắng.

Hôm nay cũng như mọi ngày, sau khi làm xong ca của mình Laville phải ở lại kiểm kho nên về muộn hơn những ngày thường.

Laville lết thân xác đau nhức trở về nhà, cậu vừa mở cửa ra liền thấy Zata ngồi thù lù một cục trên ghế sopha.

" Aa...giật mình.

Sao anh vẫn còn ngồi đây vậy, thường giờ này anh phải đi ngủ rồi cơ mà."

" Tại sao hôm nay em về muộn thế ?"

" Hôm nay tôi ở lại kiểm chút hàng hóa thôi.

Không phải tôi về rồi hay sao, mau đi ngủ đi nhé."

Laville đóng sầm cửa định đi về phòng thì bị Zata níu tay lại, anh tức giận trách móc Laville :

" Tại sao em lại về muộn như thế, em biết anh lo cho em lắm không ?

Về muộn cũng không báo cho anh một tiếng, anh đã ngồi chờ em suốt."

Laville bất ngờ trước thái độ của Zata.

Tại sao anh lại phải tức giận như thế ?

Cậu cũng phải đi làm kiếm tiền để nuôi sống bản thân, cậu cũng không thể nào ở nhà anh mãi được.

Trong đầu Laville xuất hiện hàng tá câu hỏi.

Tại sao Zata lại làm quá lên như vậy, chỉ là cậu đi về muộn hơn hằng ngày mà anh đã gắt gỏng với cậu, Laville chưa từng thấy mặt này ở anh từ trước tới giờ.

Bởi Laville không biết rằng Zata thích cậu, anh yêu cậu, nên mới xông vào cứu Laville, mới năn nỉ Laville ở lại nhà mình.

Laville không hề biết chuyện này, từ trước đến nay cậu luôn nghĩ rằng Zata sẽ chỉ chứa chấp cậu một thời gian, rồi cậu sẽ phải rời đi.

Laville không biết rằng Zata đã khát khao cậu đến nhường nào, nên cậu mới cảm thấy khó hiểu trước thái độ của anh.

Laville giật phắt tay Zata ra khỏi tay mình rồi trả lời bằng giọng khó chịu :

" Tôi không biết vì sao anh lại tức giận đến thế, tôi cũng chỉ là đi làm về muộn hơn hằng ngày, cũng không phải lỗi gì quá lớn khiến anh trách móc tôi như vậy.

Tôi không gọi điện cho anh là tôi sai, nhưng tôi cũng cần phải kiếm tiền, tôi không thể cứ ở nhà anh mãi như thế này được."

" Em...em nói vậy nghĩa là sao ?

Em định rời đi à ?"

" Chẳng phải anh cảm thấy thương xót cho tôi nên mới để tôi ở nhà anh một thời gian hay sao ?

Rồi cũng đến lúc tôi phải rời đi thôi."

Rời đi ?

Tại sao Laville lại muốn rời đi ?

Không phải ông trời cho anh cơ hội sửa chữa sai lầm hay sao, vậy tại sao kết quả cuối cùng vẫn là Laville sẽ rời đi ?

Zata càng níu tay Laville chặt hơn, giọng anh run rẩy từng chữ như sắp khóc :

" Không...không phải anh thương xót cho hoàn cảnh của em nên mới để em sống ở nhà anh đâu mà..."

" Nhưng anh cũng chẳng thể để người lạ sống ở nhà mình mãi được."

" Người lạ ?

Anh chưa bao giờ coi em là người lạ cả."

Zata không kìm nổi cảm xúc, nói xong anh liền bật khóc.

Laville thấy Zata khóc thì hốt hoảng, cậu vội vàng lấy vạt áo lau nước mắt cho anh :

" Anh khóc đấy à ?

Tôi đã nói gì làm anh tổn thương sao ?

Anh đừng khóc nữa..."

" Hức...hức...anh không biết tại sao em vẫn muốn rời đi.

Anh...anh không coi em là người lạ, em là người anh yêu mà...làm sao anh có thể để người anh yêu chịu tổn thương được...anh bảo em đến nhà anh sống không phải vì hoàn cảnh của em, nó chỉ là một phần thôi...là anh thực sự muốn sống với em...muốn sống với người anh yêu mà..."

" Nhưng...nhưng chúng ta cũng chỉ mới gặp một thời gian, anh lại nói anh yêu tôi...làm tôi có hơi..."

" Rõ ràng anh đã kể em hết mọi chuyện rồi mà, tại sao em vẫn chưa tin tưởng anh ?"

Nói xong Zata liền chạy vội vàng trong phòng ngủ lấy ra quyển nhật kí của Laville rồi đưa cho cậu :

" Em nhìn đi...anh không nói dối em đâu..."

Laville cầm quyển nhật kí trên tay, cậu lật mở từng trang.

Laville vội vàng lấy quyển nhật kí hiện tại mình đang viết rồi so sánh hai quyển với nhau.

Hai quyển giống y hệt nhau từ nét bút đến sự việc diễn ra, chỉ là quyển của Laville ở những trang sau vẫn còn là giấy trắng nhưng quyển của Zata đưa cậu thì đã bị viết kín hết cả.

Toàn là những chuyện đau khổ.

Laville bàng hoàng nhìn 2 quyển nhật kí.

Chẳng lẽ chuyện Zata nói hoàn toàn là sự thật ?

Lúc trước khi Zata nói với cậu, Laville chỉ nửa tin nửa không, nhưng đối với mấy chuyện siêu nhiên Laville không hoàn toàn tin tưởng nên càng về sau cậu càng không tin vào chuyện Zata đã nói với cậu.

Có thể Zata chỉ nói bừa nhưng lại đúng nên lúc Laville đang yếu lòng Zata mới có thể khiến cậu tin vào mấy chuyện siêu nhiên kì quái đó.

" Em...đã tin anh chưa ?"

Laville nhìn chằm chằm vào mặt Zata, hai mắt anh lúc này đang ngấn nước.

Chứng cứ rõ ràng như thế này bảo cậu không tin sao được.

Có vẻ cảm xúc uất ức của Zata vẫn chưa ngớt, thấy Laville im lặng, Zata không kìm được lại bật khóc lớn :

" Hức...vậy là em vẫn chưa tin anh..."

Laville hốt hoảng khi thấy Zata khóc, cậu vội vàng ôm anh vào lòng rồi xoa đầu anh :

" Tôi xin lỗi mà...anh đừng khóc nữa nhé...Tại vì tôi cứ nghĩ rằng anh coi tôi là người lạ nên tôi sẽ phải rời đi.

Mấy chuyện xuyên không tôi cũng không thể chắc chắn được, nên mới không tin lời anh.

Giờ thì tôi biết rõ rồi, nên anh đừng cảm thấy tủi thân nữa nhé..."

Thấy cuối cùng Laville cũng tin lời mình nói, Zata càng không nhịn được mà khóc lớn hơn, điều đó càng làm cho Laville cảm thấy hoang mang.

Cậu dỗ thế nào anh cũng không chịu nín, cuối cùng Laville phải ra kế sách cuối.

Laville ôm chặt mặt của Zata sau đó lao đến hôn anh.

" Anh nín khóc được chưa ?"

Dù chỉ là nụ hôn thoáng qua nhưng cũng đủ để Zata đứng hình.

Anh im lặng một hồi lâu, sau đó liền giả vờ khóc :

" Hu...hu anh vẫn chưa nín khóc đâu mà...em hun hun anh thêm đi..."

" Anh đang cố rặn ra thì có..."

Bị Zata trêu ghẹo khiến Laville ngại đỏ cả mặt.

Chân tay cậu luống cuống muốn đẩy anh ra khỏi người cậu thì bị Zata giữ lại :

" Anh vẫn còn buồn lắm, em đền bù cho anh đi..."

Nói rồi Zata tiến đến hôn Laville.

Bị anh giữ đầu nên Laville không thể chạy thoát, chỉ biết cuốn theo nụ hôn của anh.

Lưỡi Zata ấm nóng luồn lách trong khoang miệng cậu, anh không ngừng chọc ngoáy bên trong khiến Laville cảm thấy kích thích.

Cơ thể cậu tê tê như bị điện giật, hơi thở thì trở nên nóng bừng.

Zata không có ý buông tha cho cậu, anh gặm mút đôi môi mềm mại của Laville, hung hăng cướp hết hơi thở của cậu khiến Laville cảm thấy khó thở, chỉ đến khi cậu đập đập vào người Zata thì anh mới tiếc nuối tách ra khỏi môi cậu, để vương lại một sợi chỉ bạc.
 
[ Zata X Laville] Mơ .
Ngoại truyện 3.4


Dù đã được Laville đền bù tổn thương do cậu gây ra cho Zata nhưng anh mãi không ngừng khóc, Laville bất lực đành phải dìu Zata lại ghế sopha, ngồi vào trong lòng Zata để anh tựa đầu vào vai mình từ phía đằng sau.

Zata cứ ôm Laville mãi như thế, anh sụt sùi ở vai cậu, cho đến lúc tâm trạng ổn định Zata mới thấy dịu bớt đi một chút.

" Anh...thấy đỡ hơn chưa ?"

Laville nhẹ nhàng hỏi han Zata.

" Một chút..."

Thấy Zata có vẻ đỡ hơn, Laville liền ấp úng nói :

" Chuyện lúc nãy...lúc tôi hôn anh ấy, nói thế nào nhỉ...tại lúc đó thấy anh khóc tôi cuống quá nên mới làm như thế...tôi...thực sự tôi không có tình cảm với anh theo chiều hướng đó..."

Zata nghe xong chỉ biết im lặng.

Anh biết, lúc này làm sao Laville đã thích anh được, anh cũng hiểu hành động lúc đó của cậu chỉ là muốn an ủi anh để anh nín khóc.

Anh biết, anh hiểu chứ, nhưng không hiểu sao trong lòng vẫn nhói lên một nhịp.

" Điều đó có làm anh tổn thương không ?"

Zata khẽ bật cười, nụ cười gượng gạo xen lẫn đau lòng.

Laville nói cậu không có tình cảm với anh thì sao anh không tổn thương được cơ chứ ?

" Không sao...anh ổn.

Anh biết em không thích anh, nhưng đấy là hiện tại, trong tương lai anh khiến em thích anh là được đúng không ?"

Nói rồi Zata nhẹ nhàng hôn vào má Laville rồi rời khỏi cậu đi về phòng, bỏ lại mình Laville đang ngồi thẫn thờ trên ghế, tay cậu áp vào má, tim thì đập thình thịch.

" Cái gì vậy chứ ?"

Dù chỉ là hôn nhẹ vào má nhưng tim Laville vẫn cảm thấy nhộn nhạo hơn so với cái hôn cuồng nhiệt mà vừa nãy Zata trao cho cậu.

Có vẻ tim cậu đã có chút thay đổi kể từ khoảnh khắc đó chăng ?

Từ sau ngày hôm đó, Zata đối xử với Laville rất dịu dàng, anh nâng Laville như trứng hứng Laville như hoa, Zata không cho Laville làm bất cứ công việc nhà nào vì sợ Laville sẽ mệt mỏi đến cơ thể.

Được cưng chiều khiến Laville cảm thấy ngứa ngáy tay chân, cậu phải thuyết phục Zata mãi anh mới đồng ý cho cậu làm một việc - đó là nấu cơm cho Zata ăn.

Zata mỗi ngày đi làm về đều mua cho Laville một phần quà nho nhỏ khiến Laville cảm thấy vô cùng hạnh phúc.

Cậu luôn ngóng chờ Zata đi làm về, khi thấy gần đến giờ Zata về hằng ngày là Laville sẽ mở cửa sẵn ra để chào đón anh.

Zata cũng đáp lại sự nhiệt tình của Laville bằng cách không về trễ một ngày nào, ngoại trừ những hôm anh phải có cuộc họp gấp trên công ty.

Vào những hôm như vậy, dù biết Zata ở trên công ty nhưng lòng Laville vẫn luôn thấp thỏm không yên.

Cậu mong ngóng từng phút từng giây anh trở về, chỉ vì cậu cảm thấy ở nhà một mình rất cô đơn.

Cậu nhớ anh, nhớ lắm, nên luôn mong anh có thể nhanh nhanh trở về nhà.

Zata chăm sóc Laville rất chu đáo, Zata thường xuyên xoa đầu cậu hay ôm cậu vào lòng khiến tim Laville đập thình thịch, mặt thì đỏ như trái cà chua.

Thi thoảng Zata lại trêu ghẹo Laville khiến cậu tức điên, Zata chọc cậu xong thì luôn đứng một bên cười khanh khách khiến Laville càng thêm tức.

Mỗi lúc như thế Laville lại ngó lơ không thèm để ý đến Zata khiến anh chột dạ phải đi năn nỉ xin cậu tha thứ.

Sống cùng Zata khiến Laville cảm thấy hạnh phúc, những hành động quan tâm chăm sóc của anh khiến lòng Laville trở nên nhộn nhạo.

Cuối cùng Laville cũng nhận ra, cậu đã rơi vào lưới tình của Zata.

Một thời gian trôi qua, rất nhanh đã đến sinh nhật của Laville.

Tuy ở nhà Zata không cho Laville động tay động chân vào một thứ gì nhưng Laville vẫn đi làm thêm ở cửa hàng tiện lợi, bởi ở nhà Zata chăm Laville kĩ quá khiến cậu ngứa ngáy tay chân, nên Laville vẫn giữ công việc làm thêm đó.

Không hiểu sao hôm nay khách đến mua hàng rất nhiều, lại còn phải kiểm kho nên 9 rưỡi Laville mới về đến được nhà.

Cậu mệt mỏi mở cửa đi vào, lại nhìn thấy Zata đang ngồi một cục trên ghế sopha.

Hình như cảnh này có chút quen...

Laville đi vào nhà rồi ngồi phịch bên cạnh Zata, cậu ngả đầu vào vai anh sau đó nhắm nghiền mắt cho đỡ mệt mỏi :

" Xin lỗi...nay em nhiều việc quá nên về muộn.

Anh ăn tối chưa ?"

Việc Laville về muộn khiến Zata cảm thấy rất tủi thân nhưng dáng vẻ mệt mỏi của cậu làm Zata không nỡ giận dỗi Laville, anh nhẹ nhàng xoa đầu cậu :

" Anh chưa...anh đợi em trở về mà."

Laville nghe đến đây liền mở mắt rồi bật dậy :

" Sao giờ này anh còn chưa ăn ?

Em đã dặn nếu em về muộn thì anh cứ ăn cơm trước đi rồi kia mà ?"

" Nhưng mà...hôm nay là sinh nhật em mà, anh đã chuẩn bị một bàn ăn nho nhỏ đợi em về, chỉ là em về muộn quá..."

Lúc này Laville mới sực nhớ ra, cậu quên béng mất nay là sinh nhật cậu.

Laville bối rối nhìn Zata, anh đang bày ra gương mặt vô cùng uỷ khuất, giống như tủi thân mà sắp khóc đến nơi.

Không phải là sắp khóc mà anh khóc thật luôn rồi

" Anh đã chuẩn bị hết tất cả để đợi em về..."

Vẻ mặt sụt sịt khóc của Zata khiến Laville hoang mang.

Tay chân Laville luống cuống vội vàng lau nước mắt cho Zata :

" Aaaa...em xin lỗi...chắc anh thấy tủi thân lắm đúng không ?

Mặc dù nay sinh nhật em nhưng mà em nhường điều ước sang cho anh nhé.

Mau nín khóc xong ước đi nào..."

Zata liếc nhìn Laville với đôi mắt đẫm nước :

" Thật không ?"

" Em nói thật..."

" Vậy anh ước em nghỉ làm thêm để ở nhà với anh..."

" Hể...gì cơ ?"

Laville cảm thấy rối bời trước điều ước của Zata, đang yên đang lành lại muốn cậu nghỉ ở nhà là sao ?

" Anh ước em nghỉ làm thêm, để ở nhà anh nuôi.

Anh đủ sức nuôi cả hai đứa mình từ giờ đến cuối đời mà, nên anh không muốn em đi làm thêm nữa.

Lúc trước em nài nỉ anh cho em đi làm thêm, mặc dù không thích nhưng anh vẫn miễn cưỡng để cho em đi, nhưng mà em toàn đi làm về muộn thôi, anh ở nhà một mình chán lắm, anh muốn em ở nhà cùng anh cơ..."

Zata bĩu môi tỏ vẻ uất ức.

Lúc này Laville đang đơ hết cả người vì câu nói của Zata, cậu mấp máy :

" Anh...anh nói đến cuối đời là sao ?

Em còn chưa cả nói yêu anh mà anh đã tự mình quyết định vậy ?

Em..."

Như chợt nhận ra điều gì đó, Laville bất chợt im bặt sau đó quay đi nơi khác.

Chết rồi, chưa kịp suy nghĩ mà cậu đã nói ra hết rồi, Laville lấy tay bụp miệng mình lại, mặt cậu lúc này đang đỏ bừng lên vì ngại.

Zata đang bĩu môi nũng nịu cũng phải há hốc vì bất ngờ, anh vội vàng xoay người Laville lại để cậu đối diện với anh rồi hấp tấp hỏi cậu :

" Em...em vừa nói gì đó đúng không ?

Em có thể nói lại cho anh nghe hay không ?"

Sự ngượng ngùng đã bao trùm cả cơ thể Laville.

Cậu ngại không dám nói lại, nhưng Zata cứ liên tục thúc giục khiến cậu không giấu nổi mà hét toáng lên :

" Cái anh này sao anh phiền thế nhờ.

Em bảo là em yêu anh đấy, em yêu anhhhhh, nghe rõ chưa tên đần nàyyyyy...."

Nói xong Laville thở hồng hộc vì hết hơi.

Cậu liếc sang nhìn Zata, chỉ thấy hai mắt Zata đang trợn tròn vì ngạc nhiên, sau đó Zata giơ một tay lên như muốn phát biểu ý kiến :

" Anh có ý kiến muốn trình bày được không ạ ?"

" Anh...anh nói đi..."

" Cả anh với em đều bộc lộ tình cảm với nhau rồi, nay cũng là sinh nhật em nữa, em có thể trao lần đầu của em cho anh trong ngày sinh nhật của em được không ạ ?"

Laville nghe xong liền mặt đỏ tía tai.

Cái tên này, vừa mới nói lời yêu mà đã muốn lăn giường rồi.

Mặc dù vậy nhưng cậu lại không hề cảm thấy khó chịu mà còn có chút hứng thú.

Laville chu môi ái ngại nói lí nhí từng chữ :

" Cũng...được.."
 
[ Zata X Laville] Mơ .
Thông báo


Lại hẹn mọi người ngày mai tui bù nha 🥲 chứ nay tui phải đăng kí học suốt từ sáng nên không viết kịp.

Muốn viết cho mọi người vì hứa 1 ngày 1 chap rồi nhưng mà hôm nay không được làm tui thấy áy náy với mọi người quá 🥲 sorri mọi người rấc nhiều...
 
[ Zata X Laville] Mơ .
Ngoại truyện 3.5


Sau khi có được sự đồng ý của Laville, Zata liền nhẹ nhàng tiến tới chỗ cậu.

Anh ôm Laville rồi đặt cậu nằm xuống ghế vô cùng dịu dàng, Zata vén mái tóc của Laville sang hai bên, để lộ đôi mắt màu xanh ngọc bích đang nhìn anh chằm chằm.

Đôi mắt cậu sâu như chứa cả hồ nước xanh thẳm trong đó, khiến Zata không nhịn được mà đặt một nụ hôn lên mắt cậu.

" Ha ha nhột em..."

Sau đó Zata từ từ lần xuống phía dưới rồi dừng lại ở môi Laville.

Anh nhẹ nhàng hôn cậu, rồi cũng nhẹ nhàng đưa lưỡi của mình vào khoang miệng ấm nóng một cách thuần thục.

Lưỡi hai người quấn lấy nhau, tạo nên những âm thanh khiêu gợi.

Zata điên cuồng gặm mút đôi môi mềm mại của Laville, tham lam cướp hết hơi thở của cậu, không những thế còn tì đè lên người Laville khiến cậu không thoát ra được mà chỉ biết cựa quậy cơ thể mảnh mai của mình.

Thấy Laville không chịu nằm yên, Zata mới từ từ tách môi anh ra khỏi môi cậu, trong lòng vẫn ngập tràn tiếc nuối.

" Ha...haa..."

Laville gấp gáp thở lấy lại hơi thở đã bị Zata cướp mất.

Dù chỉ nhìn Laville thở thôi mà Zata cũng không nhịn được mà hứng lên, anh ngả đầu vào ngực Laville nài nỉ :

" Nay làm đến bước cuối cùng được không em ?"

" Được...em cho phép anh từ lúc nãy rồi mà..."

Laville nghe nhàng xoa đầu Zata.

Khi Laville vừa dứt lời cậu liền bị Zata bế bổng lên khiến cậu suýt ngã :

" A...anh phải nói với em một tiếng trước khi nhấc em lên chứ..."

Vì bị Zata nhấc lên bất ngờ nên Laville theo phản xạ ôm chầm lấy cổ Zata để giữ thăng bằng.

Zata vừa bế Laville vừa đi vào phòng ngủ, anh phì cười rồi nói :

" Anh mà nói em trước thì em sẽ đâu ôm cổ anh như này đâu..."

Vừa vào đến phòng ngủ, Zata liền đặt Laville xuống giường còn mình lột luôn chiếc áo phông đen đang mặc trên người.

Cơ thể săn chắc của Zata hiện ra trước mặt Laville khiến cậu không nhịn được mà nhìn chằm chằm, miệng còn nhỏ ra ít nước miếng vì thèm thuồng.

" Trông em có vẻ rất thích cơ thể của anh nhỉ ?

Có muốn sờ chúng không ?"

" Không...không em chỉ nhìn một chút thôi...em không..."

Mặc kệ lời từ chối của Laville, Zata vẫn nắm lấy tay cậu rồi đặt lên ngực mình.

Khuôn ngực Zata săn chắc đàn hồi, đúng chuẩn của dân tập gym khiến Laville vừa đụng vào liền không dứt ra được.

Hai mắt cậu sáng bừng tỏ vẻ thích thú, tay vẫn không ngừng bóp bóp ngực của Zata.

" Oaa cơ thể anh rắn chắc sờ vào thích ghê..."

" Không phải em cũng vậy hay sao"

Vừa nghe Zata nói xong, Laville liền tụt luôn cảm xúc.

Làm gì có chuyện đó, cơ thể cậu làm sao bằng cơ thể Zata được.

Cậu vén áo của mình lên sau đó bĩu môi :

" Cơ thể em đâu có rắn chắc như anh đâu, anh nhìn mà xem..."

Laville vén áo lên để lộ cơ thể mềm mại nuột nà khiến Zata nhếch mép cười.

Anh nhanh tay luồn tay mình vào trong áo Laville rồi sờ soạng cơ thể cậu.

Zata dừng tay ở ngực Laville sau đó bắt đầu chơi đùa với đầu ngực cậu.

Nhỏ nhỏ xinh xinh sờ rất vừa tay.

Laville bị Zata xoa nắn đầu ngực khiến cậu không ngừng uốn éo cơ thể, Laville không ngờ đầu ngực đàn ông cũng nhạy cảm như vậy.

Mỗi lần Zata nắn Laville lại cảm thấy cơ thể tê dại, phía dưới không tự chủ được mà cũng dần dần có cảm giác.

Laville cọ cọ phần dưới tỏ vẻ khó chịu, cậu muốn đưa tay xuống phía dưới nhưng lúc này hai tay cậu đã bị Zata khống chế nơi đầu giường, khiến cậu không thể nào chạm tới được, điều này càng làm cho Laville cảm thấy ngứa ngáy.

Có vẻ chơi bằng tay với Zata là chưa đủ, anh lột luôn áo Laville vứt xuống sàn nhà để lộ toàn bộ cơ thể trắng nõn mềm mại của cậu.

Cơ thể Laville sờ vào thực sự rất thích, dù không săn chắc như của Zata nhưng sờ vào cũng rất mềm mại đàn hồi, khiến Zata không nhịn được mà cúi xuống để lại mấy vết trên cơ thể Laville.

Rất nhanh trên cơ thể cậu chi chít những vết hôn, to cũng có nhỏ cũng có, thi thoảng vài chỗ còn xuất hiện vết cắn.

Zata nhìn ngực của Laville mà liếm mép, miệng anh bất chợt thốt ra :

" Trông ngon miệng quá..."

Vừa nói xong Zata liền cúi xuống cắn mút đầu ngực Laville.

Anh dùng lưỡi ấm nóng của mình trêu đùa ngực cậu, khiến Laville bị kích thích uốn éo cơ thể như rắn nước.

Zata một bên xoa nắn một bên liếm mut, cả hai bên đều bị trêu đùa khiến Laville cảm thấy như có một dòng điện tê tê dại dại chạy dọc khắp cơ thể cậu, khiến phía dưới của cậu theo tự nhiên mà căng cứng.

" Anh không ngờ em lên chỉ với đầu ngực thôi đấy."

Laville bị Zata chọc thì ngượng chín cả mặt, cậu giận dỗi quay đi nơi khác, phụng phịu nói với anh :

" Thì...thì tại anh cứ mút nó hoài.

Em...em cũng là lần đầu tiên, nên cương sớm chả có gì bất ngờ cả..."

Zata nhìn gương mặt giận dỗi của Laville mà phì cười.

Anh ôm mặt Laville cho mặt cậu đối diện mặt anh, Zata nhìn cậu bằng ánh mắt dịu dàng rồi nhẹ nhàng nói :

" Lần đầu của em, anh sẽ khiến nó trở thành kỉ niệm mãi không bao giờ quên.

Tin tưởng anh nhé..."

Đối với lần đầu của Laville, Zata muốn phải thật nhẹ nhàng và cẩn trọng.

Bởi anh biết, Laville đã từng trải qua một lần đầu không mấy tốt đẹp, thậm chí nó còn ám ảnh và khiến Laville cảm thấy ghê tởm, nên Zata muốn lần này sẽ bù đắp cho cậu một lần đầu thật đáng nhớ.
 
[ Zata X Laville] Mơ .
Ngoại truyện 3.6


Laville bị Zata chơi đùa nơi đầu ngực khiến nơi đó sưng tấy ửng đỏ, bây giờ Zata chỉ cần chạm nhẹ vào cũng đủ khiến Laville bị kích thích đến rùng mình.

" Zata...anh đừng cắn chỗ đó nữa, nó sưng hết lên rồi...em đau..."

Mắt Laville rơm rớm nước, cậu ấn đầu Zata ra khỏi ngực mình để ngăn không cho anh tiếp tục cắn mút nó thêm nữa.

Zata thấy Laville sắp khóc thì anh cũng ngừng lại, Zata vén tóc Laville lên, hôn nhẹ vào trán cậu rồi cười :

" Nghe em, anh không làm nữa..."

Laville nghe Zata nói ngừng làm thì cũng thở phào một hơi, nãy mạnh miệng đồng ý làm với anh nhưng giờ thì cậu sợ rồi, cái cảm giác cả người tê giật và phía dưới không ngừng ngứa ngáy khiến cậu cảm thấy rất khó chịu, trong lòng Laville bắt đầu xuất hiện suy nghĩ không muốn làm tình nữa.

Nhưng Laville chưa kịp bảo Zata dừng lại thì anh đã lột luôn quần cậu ra, để lộ phía dưới của cậu đang căng tràn sức sống.

" Em...em tưởng anh bảo dừng lại..."

" Em đang như này thì sao anh dừng lại được, anh phải giúp em giải toả chứ.

Với lại anh chỉ bảo dừng việc cắn ngực em chứ đâu có bảo dừng việc làm tình đâu."

Laville cứng họng không nói được câu nào bởi lời nói của Zata.

Đúng thật anh chưa từng nói sẽ dừng việc làm tình.

Laville gượng cười với Zata :

" Hay...hay để em tự xử, anh không cần..."

Laville chưa kịp nói hết câu Zata đã tiến tới và ngậm cái đó của cậu trong miệng anh.

" Ứm~"

Laville bị bất ngờ nên miệng phát ra âm thanh dâm đãng, cơ thể cậu không chịu nổi kích thích mà cong lên.

Đây là lần đầu tiên Laville được người khác ngậm cái đó trong miệng, không ngờ cảm giác lại thích đến thế.

Zata ngậm trọn cái đó của Laville trong khoang miệng ấm nóng của anh, lưỡi anh mềm mại ôm lấy cậu nhỏ của Laville mà liên tục lên xuống.

Đầu Laville lúc này không thể nghĩ thêm nổi cái gì nữa, toàn bộ sự chú ý của cậu đang dồn xuống phía dưới của mình.

Được ôm trọn bởi khoang miệng ẩm nóng, Laville bị kích thích bất giác ngửa đầu ra phía sau, hai tay cậu ấn đầu Zata ra khỏi người mình còn miệng thì rên rỉ :

" Em...em sắp ra rồi...anh mau nhả ra đi..."

Mặc dù bị Laville đẩy ra nhưng Zata vẫn ngậm chặt cái đó của Laville trong miệng mình khiến cậu không nhịn được mà ra toàn bộ trong miệng anh.

" Em...em đã bảo anh mau nhả ra rồi mà.

Mau nhè ra cho em đi..."

Zata đưa tay ra sau đó nhè toàn bộ tinh dịch của Laville ra tay mình, nhưng anh vẫn kịp nuốt một ít dịch đọng lại nơi cuống họng.

" Anh còn cố nuốt nữa, mau nôn ra đi không đau họng bây giờ."

" Có sao đâu, cái này là của em mà.

Hơn nữa bây giờ anh cũng cần dùng đến cái này."

Zata vừa nói xong liền cầm chân Laville đặt lên cổ mình, sau đó dùng đống dịch trên tay nhét vào nơi cửa huyệt của Laville.

" Aaa..."

Zata cho một ngón tay của mình đưa đẩy bên trong Laville.

Dù đã có chất bôi trơn nhưng vẫn trong cậu vẫn chật ních, cảm tưởng như có thể cắn đứt luôn ngón tay của anh.

" Laville...em thả lỏng ra một tí đi..."

Có ngón tay đưa đẩy bên trong khiến Laville có cảm giác rất lạ, cậu không chịu được mà thít chặt nơi đó lại, khiến việc nới lỏng càng trở nên khó khăn hơn.

Zata biết bây giờ có nói cậu cũng không chịu thả lỏng, nên anh đành phải đè Laville ra mà hôn.

Lưỡi ấm nóng của Zata khuấy đảo trong miệng Laville khiến cậu không còn tập trung vào phía dưới nữa, nhân cơ hội đó Zata liền nhét thêm ngón tay thứ hai vào bên trong.

Anh ra vào hai ngón tay liên tục, tạo ra âm thanh lép nhép khắp căn phòng.

Bị ra vào bên trong khiến Laville không ngừng rên rỉ, cậu thở hồng hộc, hơi thở thì nóng bừng.

Chơi cửa sau...không ngờ cũng kích thích đến thế...

Khi đã đạt đến giới hạn, Laville một lần nữa phóng túng toàn bộ tinh hoa ra ngoài.

Lúc này cậu đã mệt lả, Laville buông thõng cơ thể nằm trên mặt giường.

Laville không còn sức để nhấc tay lên nữa, cậu nằm như thế, gương mặt thì đỏ bừng, người nhớp nháp toàn tih dịc.

Laville nghĩ rằng có lẽ đã xong rồi nên liếc nhìn Zata, chỉ thấy bây giờ anh đang nhìn cậu chằm chằm với đôi mắt thèm muốn, hơi thở anh trở nên gấp gáp, phía dưới thì đã căng cung.

Laville nhìn phía dưới của Zata, trong lòng thầm nghĩ chắc anh cũng đang cảm thấy rất khó chịu, hay mình khẩu giao cho Zata một lần chắc cũng không sao.

Nghĩ là làm, Laville liền với tay kéo quần Zata xuống, một con cá chà pặc to gần 25cm bật ra khỏi quần rồi đập thẳng vào mặt cậu.

Cái đ*o gì vậy chờiiiii?!!

Trong lòng Laville cảm thấy thất kinh, đây có là kích thước của một con người không vậy ?

Ngậm cái đó trong miệng chắc nó xé toạc cổ họng cậu ra mất.

Laville nhìn con chằm chằm con hàng khủng mình chưa từng thấy bao giờ khiến Zata càng cảm thấy ngượng ngùng.

Anh bây giờ chỉ muốn đè cậu ra đụ ná thở thôi nhưng mà anh sợ làm vậy sẽ khiến Zata sợ hãi nên anh để mặc cậu ngắm nhìn cậu " nhỏ " của mình.

Dù nhìn con hàng khủng có hơi sợ hãi thật nhưng vì lần đầu tiên nhìn thấy kích thước này khiến Laville cũng có chút tò mò nên cậu càng ngắm nhìn nó kĩ hơn.

Con hàng này nổi đầy gân căng tràn sức sống, thi thoảng lại giật giật một cái khiến Laville giật mình.

Laville nắm lấy cậu " nhỏ " của Zata, nóng hổi.

Cậu không biết thứ này có thật sự cho vào họng mình được thật không khiến cậu có chút tò mò, chính vì vậy mà Laville chậm rãi ngậm dương vật của Zata vào trong miệng mình.
 
[ Zata X Laville] Mơ .
Ngoại truyện 3.7


" To...to quá..."

Laville vừa ngậm cái của Zata vừa ú ớ.

Dù cậu mới chỉ ngậm phần đầu thôi nhưng nó cũng đã đủ để lấp đầy miệng Laville.

Nhìn cảnh Laville chật vật ngậm cái đó của mình, Zata không nhịn được liền chậc một tiếng sau đó ấn đầu Laville về phía mình.

" Ứm..."

Zata không thể kiềm chế được bản thân liên tục ra vào trong miệng Laville, khoang miệng ấm nóng của cậu ôm trọn lấy cái của anh, Zata bị kích thích bất giác ngửa cổ ra đằng sau, khi đạt đến giới hạn Zata dừng lại ở nơi sâu nhất trong cổ họng Laville sau đó tuôn toàn bộ tinh hoa vào trong cậu.

" Ah~"

" Ha...khục...khục..."

Laville rùng mình ho hết đống dịch ra ngoài.

Anh bất ngờ ra trong miệng cậu khiến Laville không kịp chuẩn bị, cậu theo phản xạ ho hết đống dịch làm chúng chảy nhớp nháp trên ga giường.

" A...anh xin lỗi.

Em có sao không ?"

Zata thấy Laville ho sặc sụa thì liền rút giấy ra lau miệng cho cậu.

Laville vừa ho vừa lắc đầu :

" Em không sao..."

Thấy Laville nói vậy Zata cũng thở phào nhẹ nhõm.

Sau khi lau sạch sẽ cho Laville, Zata lại nhẹ nhàng đặt cậu xuống giường, sau đó tay lại lần mò xuống phía dưới.

Lúc nãy vừa nới lỏng nên hiện tại Laville đã giãn ra không ít, bây giờ hai ngón tay cũng có thể ra vào một cách dễ dàng.

" Anh cho vào nhé..."

Laville khẽ gật đầu.

Thấy Laville đồng ý, Zata liền đặt cậu nhỏ của mình nơi cửa huyệt của Laville.

Bị một thứ cưng cứng mơn trớn nơi cửa huyệt, Laville rùng mình vì kích thích.

Anh vậy mà lại trêu đùa cậu.

Zata dù là người trêu đùa nhưng cũng không kìm chế nổi nữa, anh từ từ nhét phần đầu vào bên trong cậu.

" Ách..."

Dù đã nới lỏng nhưng khi cho vào bên trong Laville vẫn chật ních, dù mới chỉ vào phần đầu nhưng Zata cảm tưởng như không thể vào thêm được nữa.

Bị một thứ gì đó đi vào bên trong, không những thế lại cứng cáp nóng bỏng khiến Laville bất giác cong người, dù mới vào có một ít nhưng Laville cảm giác như thứ đó đã đi đầy bụng cậu.

Mỗi lần Zata cố đi vào một tí Laville lại cảm thấy cả cơ thể tê dại, đầu thì ong ong không nghĩ nổi chuyện gì khác.

Zata càng vào sâu Laville càng thít chặt, khiến Zata cảm tưởng như cái của anh sắp đứt đến nơi.

" Laville...em thả lỏng ra một chút đi, bên trong em chặt quá anh không động nổi."

Tim Laville lúc này đập thình thịch, bụng cậu đầy đến nỗi cảm tưởng như không thể thở nổi.

Đau quá, dù Zata đã làm rất nhẹ nhàng nhưng Laville vẫn cảm thấy rất đau, cảm tưởng như nó đang xé toạc cơ thể cậu ra làm đôi.

" Em đau quá, anh mau rút nó ra đi..."

Mắt Laville rơm rớm nước mắt, tay cậu ấn vào bụng Zata sau đó Laville nhích người lên phía trên để rút nó ra khỏi cơ thể mình.

Thấy Laville có ý định chạy trốn, Zata liền cầm chặt hai cổ tay Laville rồi thúc một phát khiến Laville co rúm người vì bất ngờ.

" Aaa~"

" Haaa...lút cán luôn rồi nè."

Một thứ to nóng đang nằm trọn trong bụng Laville, nó to đến mức Laville còn nhìn thấy thứ đó đang gồ lên trong bụng mình.

Vậy mà anh lại vào lút cán ngay trong lần đầu tiên, nó đầy đến nỗi khiến Laville cảm thấy khó thở, Laville cảm tưởng như mình sắp nôn ra đây đến nơi.

Cậu thở một cách gấp gáp, luôn tục cào cấu vào bụng Zata:

" Đau quá...em đau.

Anh đừng làm nữa, em sợ..."

" Đừng lo, anh sẽ làm nhẹ nhàng mà."

Zata khẽ hôn lên trán Laville, sau đó anh ôm eo cậu từ từ ra vào bên trong bụng Laville.

Zata chuyển động chậm rãi khiến Laville cảm nhận rõ thứ đó đang ra vào đến đâu trong cơ thể, khiến Laville càng bị kích thích.

Thứ ấm nóng liên tục cọ sát vào thành ruột cậu tạo ra âm thanh lép nhép nóng bỏng.

Laville liên mồm phát ra âm thanh rên rỉ, khiến cho bầu không khí lại càng nóng hơn.

Làm nhẹ nhàng đối với Zata là không đủ, dù đã nằm trong bụng Laville nhưng Zata vẫn cảm tưởng như nó sắp nổ tung.

Zata khẽ cắn môi, tay vuốt ngược tóc ra đằng sau rồi trầm giọng nói với Laville :

" Laville...anh xin lỗi.

Anh không làm nhẹ nhàng được."

Laville chưa kịp đáp lại đã bị Zata ôm eo thúc liên tục vào điểm chết.

Mỗi cú đâm của Zata lại khiến cơ thể Laville như có dòng điện chạy qua, cậu nắm chặt lấy ga giường, hai chân ôm lấy người Zata.

Zata thấy Laville ôm lại mình thì bất giác nhếch mép cười, không ngờ Laville lại chủ động ôm anh như thế, chắc cậu không muốn anh đi nên mới làm như vậy, điều đó khiến Zata càng hứng hơn mà liên tục đâm thúc vào trong bụng cậu.

Từ nơi thành ruột Laville vì bị cọ sát mà tiết ra chất dịch nhớp nháp, khiến việc ra vào càng trở nên dễ dàng hơn.

Laville bị Zata đè ra đâm chọc khiến cả cơ thể tê dại vì kích thích, anh vừa chơi đằng sau vừa tuốt đằng trước khiến cậu không nhịn nổi mà cong người bắn ra một dòng sữa trắng đục.

" Haa....ahhh...."

Laville thở dốc một hơi.

Đây là lần thứ hai cậu xuất ra khiến Laville cảm thấy mệt lả.

Tưởng chừng như mọi chuyện đã xong xuôi, nhưng cậu vẫn cảm thấy có thứ ở trong bụng mình, Laville liếc nhìn xuống dưới, vẫn thấy bụng đang gồ lên một phần.

" Anh còn chưa rút ra nữa à ?"

" Nhưng mà anh đã ra đâu..."

Zata nhìn Laville bằng ánh mắt nũng nịu.

Phải rồi ha, mới chỉ có mình cậu ra thôi mà.

Laville thở hắt một hơi rồi nói :

" Anh mau lẹ đi không cơ thể em không chịu nổi mất."

Zata gật đầu lia lịa như một chú cún con rồi tiếp tục hành sự.

Anh lại điên cuồng nhấp trong bụng Laville, khi đã đạt đến giới hạn liền tiến vào nơi sâu nhất của cậu mà xuất ra.

Laville bị một thứ ấm nóng lỏng lỏng chảy xong cơ thể thì bất giác rùng mình.

Khi Zata rút cậu nhỏ của anh ra khỏi cơ thể Laville, đi kèm theo đó là một dòng tih dịc cũng từ từ chảy ra ngoài.

" Anh...xong rồi đúng không ?"

Laville vừa nói vừa thở hồng hộc để lấy lại hơi.

Bây giờ cơ thể cậu nhức đến nổi một ngón tay cũng không nhấc nổi.

Laville nằm bẹp trên giường, thều thào nói từng chữ.

" Nhưng mà...anh vẫn chưa thỏa mãn..."

" Cái gì cơ..."

Laville nhìn xuống phía dưới Zata, nơi đó vẫn đang căng tràn sức sống.

Xong rồi, cậu biết đời mình đến đây là tàn rồi, Laville miệng thì mỉm cười nhưng lòng thì đã khóc thành một dòng sông.

Ngay sau đó Laville lại bị Zata đè ra nhấp đến khi cậu ngất lịm đi, anh làm nhiều đến mức bụng cậu còn hơi căng phồng lên, khi ấn vào bụng Laville còn có một dòng dịch nhớp nháp trào ra ngoài.

Sau khi đã làm đến thỏa mãn, Zata dọn dẹp sạch bãi chiến trường, anh lau cả người Laville cho sạch sẽ rồi ôm cậu đi ngủ.

Sáng hôm sau, khi ánh nắng mặt trời chiếu thẳng vào mặt Zata mới lờ đờ tỉnh dậy.

Anh vươn tay mò điện thoại nơi đầu giường để xem đã mấy giờ, khi vừa bật điện thoại lên thứ đầu tiên đập vào mắt anh lại là ngày tháng năm :

" Ngày 2 tháng 6 năm 2023..."

Zata lầm bầm trong miệng.

Anh vươn vai ngáp một cái, anh dụi dụi mắt để khiến bản thân tỉnh ngủ hơn, nhưng như nhận ra điều gì đó, Zata lập tức tỉnh hẳn ngủ, anh bật lại điện thoại lên một lần nữa :

" Năm 2023..."

Cái gì vậy ?

Không phải hôm qua vẫn là năm 2014 hay sao ?

Năm 2023, lúc này chẳng phải Laville đã mất được 9 năm rồi hay sao ?

Zata đảo mắt nhìn sang bên cạnh mình, không có ai cả.

Anh lại bắt đầu sợ hãi.

Rõ ràng đã có cơ hội quay về quá khứ sửa chữa lỗi lầm, tại sao ông trời lại cướp mất của anh đi ?

Mắt Zata tối sầm lại, anh lảo đảo đi ra phòng khách, trong đầu anh hiện giờ không có suy nghĩ gì khác ngoài việc phải rời khỏi phòng ngủ.

Chẳng lẽ lại bắt anh quay trở về quãng thời gian sống cô đơn một mình trong căn nhà trống vắng này hay sao ?

Zata lết cơ thể nặng trĩu ra bên ngoài, bỗng anh thấy một dáng hình quen thuộc đang đứng trong bếp vừa ngân nga giai điệu bài hát vừa nấu cơm cho anh.

Thấy Zata bước ra từ phòng ngủ, Laville liền chống tay lên eo rồi cằn nhằn :

" Sao anh ngủ giờ này mới dậy vậy, sắp quá cả giờ cơm luôn rồi."

Zata đứng hình khi nghe thấy giọng nói quen thuộc.

Vẫn âm thanh đó, vẫn dáng hình đó, vẫn gương mặt càu nhàu nhưng pha chút sự đáng yêu đó.

Tim Zata nhói lên một nhịp, anh lao vội đến chỗ Laville sau đó ôm chầm cậu mà khóc lớn.

" A...anh làm sao vậy.

Thôi đừng khóc nữa, hay em quát anh nên anh tủi thân.

Em xin lỗi mà, lần sau em không quát anh nữa, đừng khóc em thương mà..."

Zata vùi đầu vào Laville khóc nức nở :

" Không...không phải.

Anh tưởng em lại bỏ anh mà đi rồi.

Anh còn cứ ngỡ bản thân phải trải qua ác mộng rồi cơ."

Zata vừa khóc thút thít vừa kể về ác mộng như trẻ con khiến Laville bật cười.

Cậu nhẹ nhàng xoa đầu anh rồi an ủi :

" Ha ha ác mộng sao.

Nói đến ác mộng mới nhớ, em cũng có một giấc mơ kì lạ lắm.

Em mơ thấy mình gặp rất nhiều chuyện tồi tệ, cuối cùng em chết vào 7 năm trước.

Buồn cười thật đấy, rõ ràng em đã gặp được anh và sống cùng nhau đến tận bây giờ cơ mà.

Nghĩ lại vẫn thấy giấc mơ đó quả thật rất kì lạ."

Lúc này trong phòng ngủ, quyển nhật kí của Laville bất ngờ bị lật mở.

Ở trang đầu tiên Laville không viết về việc mình bị ba bán vào quán bar và bị cưỡng hiếp mà thay vào đó nó lại trở thành :

" Mình bị ba bán vào quán bar, khi mình sắp bị cưỡng hiếp thì có người xông vào cứu mình.

Anh ấy hấp tấp hỏi han mình có bị làm sao không trong khi bản thân anh ấy cũng bị thương.

Anh ấy ngại ngùng khi nhận ra bản thân lôi thôi như thế nào khi xông vào trong quán bar cứu mình.

Có lẽ...mình thích anh ấy mất rồi."

-Hoàn ngoại truyện-

Lưu ý : Tất cả sự việc xảy ra ở ngoại truyện 3 đều là hư cấu.
 
[ Zata X Laville] Mơ .
Thông báo


Bởi vì đã end bộ truyện này nên từ giờ mình sẽ tập trung hơn vào bộ truyện mới mình đã phát hành.

Cảm ơn tất cả các bạn đã đồng hành cùng mình suốt từ những chương đầu của truyện, luôn để lại những cmt tích cực khiến mình có động lực hơn trong việc viết truyện.

Dù thi thoảng mình bí ngôn từ hoặc bí cách diễn đạt khiến mình rất bất lực nhưng nhớ đến sự chờ mong của mọi người vào chương truyện mới làm mình không thể buông bỏ.

Mặc dù nói là mỗi ngày ra một chap nhưng mà hôm nọ 2 ngày mình sủi mất truyện của mọi người khiến mình cảm thấy rất có lỗi 🥲 Dù mọi người nói không sao nhưng mình cảm thấy áy náy thế nào ấy.

Nên hôm nay dù khá bận nhưng mình vẫn cố gắng hoàn thành nốt chương ngoại truyện cuối cùng vì hôm qua mình đã sủi ròi và mình cũng không muốn mọi người phải chờ lâu.

Rất cảm ơn mọi người đã yêu thích truyện của mình.

Và bộ truyện mới của mình đã ra mắt được 2 chap rồi ạ, mong các bạn sẽ nhiệt liệt ủng hộ truyện mới nha.

Cảm ơn mọi người rấc nhìu :333
 
Back
Top Bottom