Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [ Zata x Laville] Mơ .

[ Zata X Laville] Mơ .
Chương 20


Giờ hẹn đã đến, Laville một mình đi đến điểm hẹn.

Người đứng chờ cậu là một gã đàn ông cao to, mặt mày bặm trợn, tay chân gã đều là những hình xăm rồng bay phượng múa.

Nhìn qua cũng đủ hiểu hắn là dân xã hội.

Nhưng Laville cũng không lấy làm bất ngờ, vì cậu biết vào chợ đen kiểu gì cũng sẽ gặp những người như này.

" Cậu là người hôm qua đã liên hệ với tôi đúng không ?

Đi theo tôi ."

Nói xong hắn dẫn cậu đến một phòng khám tư nhân cách đó không xa.

Phòng khám đó rất tồi tàn, nước dột chảy tí tách, bóng đèn thì chập chờn, cả căn phòng bốc lên mùi ẩm mốc vô cùng khó chịu.

Sau khi được hướng dẫn cụ thể, Laville nằm lên bàn mổ.

Sau một lúc Laville dần dần cảm thấy buồn ngủ sau đó chìm hẳn vào giấc ngủ.

Sau gần 2 tiếng, khi thuốc ngủ đã hết, Laville mệt mỏi tỉnh dậy.

Cậu mơ màng nhìn xuống bụng, thấy trên bụng mình quấn một miếng băng gạc thấm đầy máu.

Vậy là xong rồi nhỉ ?

Sau khi hoàn tất các giao dịch ban đầu, Laville rời khỏi phòng khám tư nhân.

Khi vừa bước ra ngoài cổng, cậu liền vội vã gọi cho mẹ

" Con vừa chuyển 1 tỷ 5 cho mẹ rồi, mẹ nhận được chưa mẹ ?

Mẹ cầm 1 tỷ đi trả nợ cho bố còn 500 triệu thì bố mẹ giữ để mà dùng nhé."

" Tao thấy rồi."

Người phụ nữ bên kia lạnh lùng đáp sau đó vội vàng tắt máy khi mà Laville chưa kịp hỏi.

Cậu gọi lại số máy đó một lần nữa.

Tút...tút...số máy quý khách đang gọi hiện không có.

Xin quý khách vui lòng kiểm tra lại.

Laville đau đớn buông thõng điện thoại xuống.

Ghét cậu đến vậy sao ?

Đến mức phải hủy cả số điện thoại ?

Kể cả khi cậu cố gắng làm theo yêu cầu của mẹ vậy mà cũng không khen cậu được lấy một câu.

Đau lòng thật đấy.

Laville cố nén nước mắt vào trong sau đó trở về nhà.

Laville về nhà thì thấy Zata đang ngồi ở trên ghế sopha.

Hôm nay Zata tan làm sớm hơn mọi ngày, khi thấy Laville liền lên giọng gắt gỏng :

" Cậu đi đâu mà bây giờ mới về ?

Việc của cậu chỉ có ở nhà nấu cơm mà đến bây giờ tôi về nhà vẫn chưa có đồ ăn là sao ?

Tôi không để cậu sống trong nhà tôi không công đâu."

" Em...em xin lỗi...để bây giờ em đi nấu luôn cho anh nhé."

" Không cần."

Zata tức giận đẩy Laville đập người vào tường còn mình thì hậm hực bỏ ra ngoài.

Cú đập mạnh đến nỗi ảnh hưởng cả đến vết mổ, khi Laville vén áo lên thì máu đã chảy thấm đẫm xuống quần.

Laville vội vã lấy hộp thuốc trong nhà, quấn lại vết mổ một cách sơ sài.

Cậu mím môi nén đau, vì từ lúc Zata đẩy cậu đập tường, thuốc tê đã hoàn toàn hết tác dụng.

Laville lê bước thân hình đau nhức của mình về giường nằm.

Cậu nằm xuống giường, hai dòng nước mắt tự nhiên chảy dài.

Cậu đau lắm.

Cả thể xác lẫn tâm hồn cậu đều đau.

Cả ngày hôm nay Laville đã cố gắng chịu đựng để có thể trở về căn phòng nhỏ giải tỏa hết nỗi lòng.

Cậu không gào khóc, chỉ nằm im lặng mặc cho nước mắt không ngừng tuôn dài.

Có kêu gào thì cũng giúp ích được gì đâu.

Thôi thì cứ để nước mắt chảy ra có khi tâm trạng sẽ ổn lên đôi chút.

Mấy ngày hôm sau, Laville luôn cảm thấy vết mổ thường xuyên đau nhức, cơ thể cậu thì luôn luôn mệt mỏi.

Cả người Laville nóng ran, miệng thì luôn ho thành tiếng, kể cả khi cổ họng cậu đau rát nhưng vẫn không ngừng ho.

Dù cậu có ho đến nát cả họng nhưng Zata vẫn không hỏi han Laville lấy một tiếng mà chỉ buông lời chán ghét :

" Có bệnh mà không biết tự mình đến bệnh viện à, đừng làm ảnh hưởng đến tôi."

Laville đang dọn cơm nghe thấy lời trách móc của Zata thì chỉ biết vâng dạ sau đó trở về phòng.

Sáng hôm sau cậu dậy thật sớm, sau khi đã đi chợ đầy đủ cậu lại lần nữa ghé đến bệnh viện của Alex.

" Ôi trời sao trông cậu tiều tụy thế này Laville.

Sao mỗi lần gặp cậu tôi lại thấy cậu ngày càng yếu đi vậy ?"

" Không...có gì đâu.

Hình như tôi bị cảm nên muốn đến chỗ anh lấy ít thuốc.

Dù gì anh cũng bảo tôi có bệnh phải đến tìm gặp anh luôn mà đúng không."

Alex cũng đến cạn lời với Laville.

Anh dìu cậu ngồi lên giường bệnh sau đó lấy ống nghe ra :

" Vén áo lên đi để tôi đo nhịp tim của cậu."

Nghe thấy vậy Laville liền lắc đầu nguầy nguậy :

" Không cần đâu tôi chỉ bị cảm thôi mà.

Anh kê cho tôi ít thuốc là được rồi."

" Tôi nói cậu vén áo lên."

Thấy gương mặt nghiêm nghị của Alex, Laville dành phải nghe theo lời mà vén áo lên

" Cái thằng này cậu bị điên à ?

Vết mổ này là làm sao đây ?

Đừng nói với tôi là cậu thực sự đã đi bán thận đấy nhé."

Đó chính là lí do Laville không muốn vén áo lên cho Alex nghe nhịp tim.

Cậu biết chắc kiểu gì điều này cũng xảy ra.

" Ha ha có gì đâu.

Dù gì tôi cũng vẫn còn một quả thận mà.

Không chết được."

Thấy vẻ mặt cười trừ của Laville, Alex càng thêm tức giận :

" Đến bây giờ mà cậu vẫn còn cười được.

Mẹ nó tôi cũng đến chịu cậu luôn đấy.

Lần đầu tiên trong đời tôi phải chửi bệnh nhân đấy, cậu biết chưa hả ?"

Laville nhìn bộ dạng tức giận của Alex mà phì cười.

Cậu là người bán thận mà sao Alex lại giận dữ như vậy cơ chứ.

Tự nhiên trong lòng Laville cảm thấy ấm áp lên đôi chút.
 
[ Zata X Laville] Mơ .
Chương 21


" Để tôi kiểm tra luôn vết mổ của cậu.

Cậu mổ bao lâu rồi sao máu vẫn thấm vào bông băng được vậy ?"

" Tầm khoảng 5-6 ngày trước."

Sau khi kiểm tra vết mổ của Laville, Alex không khỏi kinh hãi :

" Những tên phẫu thuật cho cậu còn là người không vậy ?

Bọn chúng còn không khâu nổi vết mổ một cách tử tế.

Khâu kiểu gì mà miệng vết mổ vẫn còn hở như này.

Chỉ thì khâu lung tung hết cả, chúng còn coi trọng mạng người không vậy.

Hơn nữa cậu bị nhiễm trùng rồi đây này, mau nằm lên kia tôi khâu lại với khử trùng cho cậu.

Thật hết nói nổi cậu luôn đấy.

Bớt làm tôi lo lắng dùm đi."

Laville không dám nói gì, chỉ biết Alex chỉ sao thì cậu làm vậy.

Sau khi khâu lại vết mổ tử tế cho Laville, Alex thở phào nhẹ nhõm :

" Phù.

May cho cậu gặp được bác sĩ giỏi như tôi đấy.

Vết mổ của cậu được tôi khâu lại gọn gàng rồi, tôi cũng khử trùng luôn rồi.

Cậu bị cảm là do vết thương nhiễm trùng.

Để tôi kê cho cậu đơn thuốc khác, khâu xong là không được uống thuốc kháng sinh đâu."

Laville cúi xuống nhìn vết khâu được Alex băng lại một cách tử tế, máu cũng không thấm đẫm bông băng như lần trước nữa.

Không chỉ vậy mà tay nghề Alex rất tốt, dù đã hết thuốc tê nhưng cậu chỉ cảm thấy nhói nhói chứ không còn đau nhức nữa.

Hôm nay Zata trở về nhà trong trạng thái say xỉn.

Cậu biết, dự án của anh lại thất bại rồi.

Zata kéo Laville vào trong phòng, cậu cũng biết chuyện gì sắp xảy ra.

Nhưng cậu đang đau lắm, cậu cầu xin anh có thể bỏ qua cho mình hôm nay được không.

Dù đã cầu xin khản cổ nhưng Zata vẫn không nghe một lời nào của Laville.

Anh vẫn đè cậu ra liên tục đâm thúc vào bên trong.

Mỗi cú đâm lại khiến vết mổ của Laville đau điếng, cậu khóc vì quá đau nhưng nhận lại chỉ là lời giễu cợt của Zata :

" Làm tình sướng đến phát khóc luôn rồi à."

Nói rồi Zata ôm chặt eo Laville thúc một cú thật mạnh.

Zata đè lên miệng vết mổ sau đó bấu chặt :

" Aaa đau quá...làm ơn anh đừng nắm chặt eo em nữa...em đau..."

" Cậu mà cũng biết đau cơ à."

Zata gặt phăng lời nói của Laville, tiếp tục bấu chặt vào vết mổ của cậu.

Vì làm tình từ đằng sau lên Zata không nhìn thấy vết băng bó, nên anh bấu càng lúc càng mạnh.

Sau khi giải tỏa căng thẳng, Zata bỏ mặc Laville lại một mình trong căn phòng nhỏ.

Cả người Laville nhầy nhụa máu và tinh dịch.

Cậu đau đến độ không thể nhấc ngón tay lên nổi, cả cơ thể rã rời.

Cậu nhắm nghiền mắt, mặc cho máu và tinh dịch bắt đầu bốc lên mùi hôi tanh nồng.

Không hiểu sao mấy ngày hôm nay Zata đều không trở về nhà khiến Laville rất lo lắng.

Cậu muốn gọi điện hỏi thăm anh, nhưng rồi đau lòng nhớ ra đến số của anh là gì cậu còn không biết.

Dù là vợ chồng sống chung một nhà nhưng lại chẳng khác gì 2 người xa lạ.

Về sau cậu mới biết Zata dạo này đang chạy đôn chạy đáo trong bệnh viện để chăm lo cho mẹ bị bệnh, qua một tin tức mà tivi đưa lên.

Vì lo lắng cho Zata, Laville lại mang cơ thể đang mệt mỏi đến để tìm anh.

Cậu biết bây giờ anh đang rất rối nên chỉ dám đứng từ xa để nhìn.

Trông Zata gầy rộc hẳn đi khiến Laville cảm thấy rất đau lòng.

Cậu chỉ định đến nhìn Zata một lúc thôi vậy mà lại bắt gặp cảnh Zata và Alex đang nói chuyện với nhau :

" Mẹ của anh bị ung thư một phần gan, chúng tôi sẽ sắp xếp lịch để cắt bỏ phần gan bị ung thư cho bà ấy.

Nhưng vấn đề hiện tại là chúng tôi cần gan để cấy ghép sau khi phẫu thuật, mà ở bệnh viện chúng tôi lại không có."

Zata mệt mỏi liếc nhìn Alex

" Chỉ cần có gan là được đúng không ?

Lấy của tôi đi."

" Tôi rất xin lỗi vì phải thông báo cho anh biết, sau khi kiểm tra chúng tôi phát hiện ra gan của anh không thể cấy ghép cho mẹ anh được.

Chỉ khi nào tìm được gan phù hợp chúng tôi mới có thể tiến hành phẫu thuật cho mẹ anh."

Zata gằn giọng tức giận :

" Mẹ kiếp.

Nếu không phẫu thuật kịp thời, mẹ tôi có mệnh hệ gì các anh tính sao.

Anh tin tôi có thể thổi bay cái bệnh viện nghèo nàn của anh trong một tích tắc không ?"

Đối diện mới con người ngang ngược, Alex vẫn phải cố kìm cơn tức giận vào trong :

" Việc này tôi cũng không thể quyết định được.

Nếu như tìm được gan phù hợp chúng tôi sẽ tiến hành cho mẹ anh ngay lập tức.

Bây giờ thì tôi cũng chỉ biết chờ đợi thôi."

Zata tức giận đấm mạnh tay vào tường khiến tay của anh rỉ cả máu.

Laville nhìn thấy lại càng đau xót cho anh, cậu quyết định đến gặp bác sĩ Alex một chuyến.

" Cậu bị điên hay sao mà kêu tôi xét nghiệm để hiến gan.

Thân cậu chưa đủ tàn hay sao mà còn hiến.

Tôi nhắc cho cậu nhớ, vết mổ bán thận của cậu còn chưa lành đâu đấy.

Tôi nhất định không làm đâu, đừng có nói chuyện với tôi."

Đối mặt với thái độ quyết liệt như vậy, Laville chỉ biết quỳ xuống cầu xin Alex :

" Coi như tôi cầu xin anh, xét nghiệm giúp tôi.

Nếu phù hợp thì lấy gan của tôi cấy cho bà ấy.

Nếu phù hợp thì mới cấy cơ mà, nhỡ đâu không phù hợp thì sao.

Anh cứ thử xét nghiệm cho tôi đi.

Hơn nữa bà ấy là mẹ chồng tôi, nếu cứu được thì tôi phải cứu mẹ chồng tôi chứ.

Đây là lần đầu tiên tôi cầu xin anh, chỉ duy nhất lần này thôi.

Nhé."

Thấy Laville quỳ rạp xuống đất, Alex bối rối nâng cậu lên :

" Sao đến mức cậu phải quỳ xuống cầu xin tôi vậy.

Thôi được rồi.

Tôi xét nghiệm cho cậu là được chứ gì.

Tôi sợ cậu luôn đấy."

Thấy Alex đồng ý, Laville liền mỉm cười :

" Cảm ơn anh.

Anh không cần lo đâu, tôi khỏe lắm.

Hơn nữa không phải gan cắt đi có thể phục hồi lại nếu mất đi một phần hay sao."

" Cậu tìm hiểu cả chuyện này rồi cơ à."

" Ừ."

" Haizz...bảo sao cậu lại cố chấp đến vậy."
 
[ Zata X Laville] Mơ .
Chương 22


Sau khi nghe lời năn nỉ của Laville, Alex đành bất lực dẫn cậu tới phòng khám.

" Cậu nói bệnh nhân là mẹ chồng cậu, vậy người đàn ông lúc nãy là chồng cậu à."

" Ừm."

" Việc cậu đến đây hiến gan anh ta có biết không ?"

" Anh ấy không biết, tôi chưa nói với anh ấy."

" Mà này tôi có một thắc mắc, lần trước cậu đi bán thận, cộng thêm mấy lần cậu đến bệnh viện một mình, chồng cậu có biết không vậy ?"

Nghe thấy câu hỏi này của Alex, Laville thoáng buồn.

Cậu rầu rĩ trả lời :

" Anh ấy không biết.

Có khi anh ấy cũng không quan tâm đâu, tại giữa chúng tôi đang có xích mích."

Alex trợn tròn mắt ngạc nhiên trước câu trả lời của Laville :

" Vãi vợ mình đi bán thận mà anh ta còn không quan tâm.

Có còn là người không vậy ?

Mà không phải anh ta rất giàu hay sao mà lại để vợ mình đi bán thận vậy cơ chứ ?"

Thấy Alex lèm bèm, Laville liền xua tay giải thích :

" Ha ha chắc anh hiểu lầm rồi.

Tôi cưới anh ấy sau khi tôi đi bán mà, nên anh ấy không biết.

Còn bây giờ chúng tôi đang chiến tranh lạnh nên tôi đến bệnh viện anh ấy mới không biết."

Alex thấy lời biện minh của Laville nghe cũng có vẻ hợp lý nên dừng hỏi.

Thấy Alex không hỏi gì thêm, Laville thở phào nhẹ nhõm.

May mà Alex tin lời nói dối của cậu, nếu không thì chắc cậu lại bị Alex nói cho một tràng nữa mất.

Rất nhanh kết quả xét nghiệm đã có, trùng hợp thế nào gan của Laville lại phù hợp để ghép cho mẹ của Zata.

" Tôi không nghĩ điều này lại trùng hợp vậy luôn.

Nhưng mà tôi vẫn khuyên cậu không nên hiến, vì cơ thể của cậu không ổn chút nào.

Cậu mà làm sao thì lương tâm tôi cắn rứt lắm."

" Không sao, không sao mà.

Chỉ là một phần gan thôi, rất nhanh tôi sẽ hồi phục.

Anh mau đưa tôi giấy đồng ý hiến tạng đi."

Thấy vẻ mặt kiên quyết của Laville, Alex chỉ biết lắc đầu ngao ngán.

Anh đã khuyên cậu dứt cả lưỡi vậy mà cuối cùng cậu vẫn muốn làm theo ý mình.

" Bây giờ tôi sẽ đi thông báo với người nhà bệnh nhân.

Cậu có muốn đi cùng không ?"

" Anh đi trước đi, tôi theo sau."

Sau khi Alex thông báo cho Zata rằng đã tìm được gan phù hợp để ghép, Laville thấy đôi lông mày của Zata cuối cùng cũng giãn ra một chút.

Zata dựa lưng vào thành ghế bệnh viện, thở dài một hơi.

" Mong các anh sắp xếp lịch phẫu thuật cho mẹ tôi sớm nhất có thể."

" Tôi biết rồi."

Rất nhanh ngày phẫu thuật cuối cùng cũng đến.

Lúc này Laville đang nằm trên giường bệnh, cậu đang được các y tá đẩy vào phòng phẫu thuật.

Vì không an tâm về Laville nên Alex nhận sẽ phẫu thuật cho cậu còn mẹ Zata thì được bác sĩ khác phụ trách.

" Cậu đừng lo, ca phẫu thuật sẽ nhanh thôi."

Sau khi tiêm cho Laville một liều thuốc gây mê, cậu nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Vì ca phẫu thuật không quá phức tập nên 1 tiếng sau Laville đã tỉnh lại.

" Xong rồi đấy, đúng như ý nguyện của cậu nhé.

Có gì cậu cứ nằm lại ở bệnh viện 1-2 hôm để tôi theo dõi."

Alex nói xong thì đi ra khỏi phòng bệnh.

Laville biết dạo này Zata bận chăm sóc mẹ của anh nên không về nhà, vì vậy cậu ở lại bệnh viện 1-2 hôm thì cũng không lo.

Nằm dài trên giường bệnh cả một ngày, Laville thực sự rất chán.

Cậu ngỏ ý muốn đứng dậy đi dạo vài vòng nhưng Alex nhất quyết không đồng ý, chỉ cần cậu vừa đặt một chân xuống sàn nhà là nhận ngay cái liếc mắt sắc bén của Alex.

" Tôi chỉ đi dạo một chút thôi được không ?"

" Không được.

Đây là cơ hội tốt để tôi giám sát cậu trong việc bồi bổ lại cơ thể.

Cậu mà đi ra ngoài là coi chừng tôi đấy."

Laville bất lực cười trừ.

Cậu chỉ đi hóng gió một chút chứ có bỏ trốn đâu mà Alex lại làm quá vấn đề lên vậy không biết nữa.

" Vậy thì cho tôi ghé qua phòng bệnh của mẹ chồng tôi một lúc được không ?

Chỉ một lúc thôi."

Thấy Laville tiếp tục nài nỉ, Alex chỉ biết thở dài :

" Thôi được rồi để tôi dẫn cậu đi.

Coi như cho cậu đi giải khuây luôn nhé."

Thấy Laville mỉm cười hạnh phúc, Alex cũng thấy vui lây trong lòng.

Phòng bệnh của mẹ Zata không cách phòng Laville quá xa, chỉ đi vài bước là bọn họ đã đến nơi.

Khi Alex định đẩy cửa xông vào, bỗng anh nhìn thấy một cô gái đang mặc bộ đồ bệnh nhân ngồi trên mép giường bệnh, đứng bên cạnh là Zata.

Mẹ của Zata đang không ngừng cầm tay cô gái đó vuốt ve, bà nở nụ cười hiền từ :

" Cảm ơn con.

Nhờ có con mà ta mới có thể phẫu thuật thành công.

Đúng là đứa trẻ ngoan mà."

Cô gái này cũng đáp lại người phụ nữ bằng nụ cười dịu dàng :

" Dạ không có gì ạ.

Tại cháu nghe tin mẹ của Zata đang cần gan gấp, mà cháu là bạn của anh ấy cháu cũng không thể nào đứng nhìn mãi được.

Nên cháu mới liều một phen.

May mà gan của cháu phù hợp với cô.

Đây là việc cháu cần làm, cô không cần cảm ơn cháu mãi dâu ạ."

Alex nghe đến đây thì bất ngờ.

Cái quái gì đang xảy ra vậy ?

Người hiến gan là Laville cơ mà, hơn nữa trong bệnh viện thông tin bệnh nhân luôn được bảo mật tuyệt đối, sao lại có người vào nhận mình là người hiến gan vậy chứ.

Alex đùng đùng tức giận, định kéo cửa xông vào thì bị Laville ngăn lại.

" Cậu làm gì vậy mau bỏ tôi ra.

Cậu cũng nghe thấy rồi còn gì.

Cô ta là ai mà vào nhận mình là người hiến gan cho bệnh nhân kia chứ ?

Cậu nghe vậy mà cũng để im được à ?"

Laville nói tay Alex sau đó lắc đầu nguầy nguậy :

" Không sao đâu.

Kệ cô ấy đi.

Zata anh ấy mệt mỏi nhiều rồi, bây giờ anh xông vào nói lí lẽ thì lại rắc rối.

Nếu cô ấy muốn nhận là người hiến thì để cô ấy nhận, tôi không quan tâm lắm đâu.

Miễn sao cứu được người là được rồi."

Vẻ mặt nhu nhược này của Laville thực sự Alex rất ghét.

Alex không làm gì được, chỉ đành tức giận bỏ đi nơi khác.

Lúc này Laville đứng ngoài nhìn vào trong thông qua ô cửa nhỏ.

Laville nhìn gương mặt của Zata, anh đang nhìn cô gái kia bằng một ánh mắt vô cùng dịu dàng, ánh mắt mà cậu chưa bao giờ có được.

Miệng anh khẽ nở một nụ cười, nụ cười đẹp nhất mà cậu từng thấy.

Cậu không muốn phá vỡ nụ cười ấy của anh, nên mới mặc kệ.

Laville cũng nhìn cô gái kia, cậu làm sao mà lại không nhận ra cô ấy cơ chứ.

Cô ấy chính là người mà cậu gặp ở bữa tiệc lần trước, là chấp niệm mà Zata luôn canh cánh trong lòng.
 
[ Zata X Laville] Mơ .
Chương 23


Dù đã bỏ đi nơi khác, nhưng Alex vẫn không hết bực tức.

Tại sao lại có người ngồi trên công sức của người khác mà hưởng lợi được chứ.

Alex suy nghĩ một lúc, như nhận ra điều gì đó, anh chạy một mạch đến văn phòng vị bác sĩ đã phụ trách ca phẫu thuật của mẹ Zata.

Alex mở sầm cửa bước vào.

Tên bác sĩ đang ngồi bên trong nghe thấy tiếng mở cửa liền giật bắn mình :

" Alex...cậu đến đây có việc gì vậy ?

Mà cậu có thể nào nhẹ tay với cánh cửa ở căn phòng tôi được không ?"

Alex bỏ ngoài tai lời của tên bác sĩ kia, trực tiếp đi đến chỗ hắn để chất vấn :

" Tôi hỏi cậu, cậu là người phụ trách ca phẫu thuật của mẹ tên kia, cậu là người biết rõ nhất ai là người hiến tạng cho bà ấy, sao bây giờ lại có kẻ chạy vào nhận là người hiến tạng là sao ?"

Dù không nói tên kia là ai nhưng tên bác sĩ cũng đủ biết người mà Alex đang nhắc đến.

Hắn chột dạ xua tay thanh minh :

" Cậu...cậu nói gì tôi không hiểu..."

" Cậu còn nói không biết.

Thông tin của bệnh nhân là tuyệt đối, ngoại trừ bác sĩ phụ trách ra thì không ai biết được.

Có phải cậu đang giấu tôi điều gì không ?"

Đối diện trước ánh nhìn như xuyên thủng mặt của Alex, tên bác sĩ kia mới run rẩy thừa nhận :

" Tại...tại vì có người đến nói với tôi, cô ta muốn nhận mình là người hiến tạng.

Tôi cũng không hiểu sao cô ta biết được ca phẫu thuật.

Tôi cũng đã từ chối rồi, nhưng cô ta cho người đến uy hiếp gia đình tôi, còn nói nếu không làm theo đúng ý cô ta thì cô ta sẽ cho sự nghiệp của tôi tiêu tùng.

Tôi...tôi xin lỗi, tôi không còn cách nào khác, tôi chỉ có công việc này để nuôi gia đình thôi."

Alex nghe đến đây máu nóng liền dồn lên não, anh túm chặt lấy cổ áo của tên bác sĩ :

" Mẹ nó sao cậu không nói cho tôi biết.

Cậu còn có lương tâm của một người bác sĩ không vậy ?

Tôi tôn trọng tài năng của cậu nên mới để cậu nhận ca phẫu thuật này, vậy mà bây giờ cậu trả cho tôi cái gì vậy hả ?"

Alex vung tay định đấm tên bác sĩ kia một cái thì bị Laville từ đâu chạy ra ngăn cản.

Lúc Alex bỏ đi Laville thấy tâm trạng của anh không được tốt nên mới đi theo, ai ngờ lại chứng kiến hết cả cuộc hội thoại giữa Alex và tên bác sĩ kia.

Bị Laville ngăn cản, Alex chỉ biết tức giận đẩy tên bác sĩ kia ngã ra đất còn mình bỏ ra khỏi văn phòng.

Anh muốn quay trở lại căn phòng kia để lấy lại công bằng cho Laville.

Laville thấy vậy chỉ kịp đỡ tên bác sĩ kia dậy còn mình thì lại lật đật chạy theo Alex.

" Alex nghe tôi nói nè, đừng quay trở lại đó nữa.

Nãy tôi cũng đã nói rõ với anh rồi còn gì.

Tôi không cần mọi người công nhận danh lao của tôi.

Với tôi chỉ cần cứu được người là được rồi."

Alex không lọt tai nổi lời giải thích của Laville nữa, anh tức giận quát vào mặt cậu :

" Cậu cũng nghe rõ rồi đấy.

Tên kia vậy mà cũng để người khác cướp mất công sức của cậu.

Tôi không nhìn nổi nữa."

" Anh ấy cũng bị uy hiếp mà.

Đâu phải lỗi thuộc về anh ấy hoàn toàn đâu.

Với lại anh bảo cứu người là quan trọng nhất còn gì."

Càng nghe Laville nói, Alex càng cảm thấy nhức đầu.

Anh đi đi lại lại trước mặt Laville, sau đó đành bất lực kìm nén sự tức giận vào bên trong :

" Được rồi tôi nghe lời cậu, không đi thanh minh với người ta nữa.

Đến chịu với cậu, lần đầu tiên tôi gặp một người nhu nhược như cậu đấy."

Sau 2 ngày, cuối cùng Laville cũng được xuất viện.

Cậu trở lại căn nhà của Zata và cậu, vẫn trống vắng như thế.

Laville thở dài một hơi nén sự buồn rầu vào bên trong sau đó bắt tay vào công việc dọn dẹp nhà cửa.

Dạo gần đây hết mổ thận lại mổ gan nên Laville không được uống thuốc kháng sinh, mặc dù Alex đã kê cho cậu một liều thuốc dạ dày khác nhưng tác dụng của liều thuốc này rất ít, chính vì vậy bệnh đau dạ dày của cậu trở nặng.

Laville nằm trên giường, bụng đau quằn quại khiến cậu không thể nào xuống nổi giường, cậu chỉ biết nằm cuộn tròn mình ôm cái bụng đang đau như chết đi sống lại.

Những lần đau dạ dày trước Laville chỉ cảm thấy bụng hơi nhói nhói một chút rồi lại thôi, nhưng lần này đã hơn nửa tiếng cậu vẫn chưa thấy hết đau.

Nó đau đến mức hai hàng nước mắt Laville lăn dài, miệng thì không ngừng rên rỉ.

Laville đau đến độ cơ thể không chịu nổi, cậu nhấc điện thoại lên như muốn gọi cho ai đó.

Nhưng hiện tại Bonnie đang ở nước ngoài, Alex thì đang có ca phẫu thuật không thể nghe máy.

Cuối cùng Laville đành phải nhấc máy gọi cho Zata, mà trớ trêu thay để lấy được số cá nhân của anh Laville đã phải năn nỉ Alex rất lâu mới có được.

Laville bấm máy gọi, sau vài giây thì cũng có người bắt máy :

" Ai vậy ?"

" Anh...Zata à...em đây.

Bây giờ anh về nhà được không ?

Em đau quá..."

Như nhận ra giọng nói ở đầu máy bên kia, Zata trả lời một cách thờ ơ :

" Tôi không rảnh."

Laville chưa kịp nói tiếp thì bất chợt cậu nghe giọng nói một người phụ nữ :

" Cảm ơn anh nay qua đây chăm sóc cho em.

Giờ em đi nấu gì đó để mình cùng ăn nhá."

" Ừ.

Em đi đi."

Zata trả lời người kia, giọng nói tràn đầy yêu thương sau đó cúp máy.

Laville nghe xong như chết lặng.

Dù đang rất đau nhưng Laville vẫn cố chuẩn bị cơm nước cho Zata đầy đủ, còn Zata thì lại đang vui vẻ ăn cơm cùng người khác.

Laville đau đến mức khóc không thành tiếng, cậu khóc nhiều đến nỗi thiếp đi lúc nào không hay.

Laville thiếp đi một lúc thì lại tự mình tỉnh dậy, cậu lồm cồm bò đi tìm đơn thuốc cũ mà Alex sắp cho cậu.

Laville nắm vốc thuốc nuốt ực xuống cổ họng.

Thuốc đắng ngắt khiến Laville nhăn mặt, nhưng đây có là gì với những thứ mà cậu phải trải qua.

Laville nhớ đến lời dặn của Alex, rằng thuốc kháng sinh sẽ khiến cho vết mổ khó lành hơn, nhưng cậu vẫn cố chấp uống.

Vì nếu không uống thì cậu không có sức dậy để dọn dẹp nhà cửa cho Zata mất.
 
[ Zata X Laville] Mơ .
Chương 24


Vì không muốn bị cánh nhà báo nhắm đến, Zata phải bắt buộc trở về nhà một cách thường xuyên.

Điều này khiến cho Myra cảm thấy không thoải mái, cô ta muốn Zata phải ở bên cạnh mình, muốn anh mau chóng li hôn với Laville để 2 người đường đường chính chính ở bên cạnh nhau.

Cô ta đợi không được, chính vì vậy cô ta bèn nghĩ ra cách hạ bệ Laville để Zata buộc phải li hôn với cậu.

Myra cho người điều tra quá khứ của Laville, từ đó cô ta biết được Laville từng bị cha mình bán vào quán bar và bị hiếp dâm tập thể.

Đối với cô ta tin tức này đúng là tin tức tốt.

Myra nở một nụ cười khó coi, sau đó lầm bầm trong miệng :

" Laville...ngữ mày đáng lẽ ra không có cửa ở bên cạnh Zata.

Đáng lẽ vị trí đó phải là của tao.

Cái loại như mày thì nên chết đi càng nhanh càng tốt."

Ngày hôm sau, khi đang nấu cơm cho Zata, bất chợt Laville nghe thấy tiếng sầm mở cửa.

Là Zata.

Trông anh đang rất tức giận, gân xanh hằn rõ trên trán Zata.

Mắt anh hằn đỏ tia máu, Zata tức giận đến nỗi lao vào trong bếp tát Laville một cái thật mạnh khiến cậu ngã đập người xuống đất :

" Xem chuyện tốt mà cậu đã làm đi."

Cái tát của Zata mạnh đến nỗi miệng Laville rỉ máu.

Laville lồm cồm bò dậy, cậu đau đớn không hiểu chuyện gì xảy ra thì bị Zata vứt hẳn cái điện thoại vào mặt :

TIN TỨC CHẤN ĐỘNG : PHU NHÂN CỦA NHÀ TÀI PHIỆT ZATA LÀ MỘT TÊN TRAI BAO LẲNG LƠ, CHUYÊN ĂN CHƠI SA ĐOẠ TRONG CÁC HỘP ĐÊM VÀ CÓ SỞ THÍCH LÀM TÌNH TẬP THỂ.

kèm theo đó là hình ảnh Laville bước vào quán bar và video cậu đang rên rỉ dưới thân hàng chục thằng đàn ông khác nhau.

Laville vừa nhìn liền nhận ra luôn đây là quán bar mà cha cậu đã bán cậu cho những tên khốn nạn đó.

Video trong tờ báo là hình ảnh cậu bị hàng chục tên đàn ông lao vào cưỡng hiếp, nhưng thay vì là những âm thanh nài nỉ, van xin kêu gào thảm thiết của cậu thì lại bị thay thành âm thanh cậu đang rên rỉ trong cuộc làm tình thác loạn bệnh hoạn.

Laville như chết lặng khi nhìn thấy tin tức ấy, hàng đống kí ức kinh khủng của ngày hôm ấy như đang tái hiện đại trước mắt cậu.

Tiếng kêu gào thảm thiết...tiếng cười đùa giễu cợt...Tất cả chúng đều ùa về một cách rõ nét khiến Laville cảm thấy khó thở, cậu bấu chặt vào ngực mình thở từng hơi gấp gáp

" Con mẹ nó vì cậu mà thanh danh của tôi bị hủy hoại hết rồi.

Bây giờ cậu biết tôi ra ngoài đường nhục nhã như thế nào không ?

Ai ai cũng nói tôi là chồng của một tên trai bao kia kìa.

Cậu biến thái bệnh hoạn thì thôi còn kéo tôi xuống cùng, cậu vừa lòng chưa hả ?"

Zata nhục mạ Laville bằng những ngôn từ khó nghe nhất, nhưng đầu cậu lúc này đau như búa bổ, chỉ toàn tiếng ong ong trong đầu.

Âm thanh rên rỉ của video vẫn đang được phát đi phát lại khiến Laville cảm thấy rùng mình.

Cậu ôm chặt đầu mình, khóc nấc lên thành tiếng :

" Không phải...đây không phải là tôi...tôi bị hại mà...rõ ràng tôi bị cưỡng hiếp mà...đây không phải là tôi...làm ơn đi..."

Sau đó Laville thấy khung cảnh trước mặt mờ dần rồi tối đen như mực.

Laville một thân một mình nằm trên nền đất lạnh, Zata rõ ràng thấy cảnh đấy nhưng anh lại bỏ ra ngoài vì tức giận.

Lúc Laville tỉnh lại cũng đã gần đêm, cả căn nhà tối om không một tiếng người.

Laville loạng choạng đứng dậy.

Đầu cậu vẫn đau như đang đeo cả tấn tạ.

Laville lê bước cơ thể mệt mỏi về phòng.

Cậu nằm xuống giường, cuộn tròn mình trong chăn sau đó khóc thật lớn.

Cậu sợ lắm.

Cậu ghê tởm hành động của những tên đó làm với cậu.

Đến giờ việc đó vẫn là nỗi ám ảnh trong lòng Laville, chỉ cần thoáng nhớ lại cậu lại rùng mình đến nỗi phải chạy vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo.

Video rõ ràng là cảnh cậu bị cưỡng hiếp, vậy mà lại bị người khác chỉnh sửa thành cậu đang hưởng thụ việc làm tình tập thể.

Laville lại rợn người.

Cậu lao vội vào trong nhà vệ sinh xối thẳng nước nóng lên cơ thể.

Dù da đã ửng đỏ đau rát vì nước nóng nhưng Laville vẫn không có ý định dừng lại.

Cậu vớ bông tắm đặt ở trên kệ, một lần nữa kì cọ thật mạnh cơ thể dơ bẩn của mình.

Cậu kì mạnh đến nỗi da thịt cậu đã toác, máu cùng nước hòa thành một màu đỏ thẫm nhưng Laville vẫn kì.

Đến khi không kì nổi nữa, Laville mới đau đớn dừng tay.

Laville lại cuộn tròn mình trong góc nhà vệ sinh mà gào khóc.

Cậu không làm gì sai, sao cậu luôn phải chịu những chuyện này.

Tại sao ông trời lại nhẫn tâm dồn cậu vào bước đường cùng đến vậy ?

Sáng hôm sau, Laville vác cơ thể nặng trĩu đi ra ngoài.

Hai mắt cậu sưng húp vì khóc quá nhiều, cả cơ thể thì ửng đỏ, vài chỗ còn toác cả da.

Khi Laville vừa đến siêu thị, cả một đám người liền vây quanh cậu :

" A thằng trai bao nhà tài phiệt Zata đây mà."

" Nói.

Mày giá bao nhiêu rồi tao với mày cùng lên kia chơi một trận để tao giải tỏa cái.

Lâu lắm rồi chưa được ch*ch, tao bức bối sắp phát điên rồi."

" Thằng này cần gì ra giá, có khi mày chơi free cũng được luôn ấy.

Không biết cái lỗ của thằng này rộng đến mức nào rồi, chơi qua bao nhiêu thằng như vậy cơ mà.

Ha ha..."

" ......"

Bọn họ không ngừng vây quanh công kích Laville bằng những từ ngữ khó nghe nhất.

Laville sợ hãi đến nỗi cậu phải dùng áo che kín mặt để chạy về nhà.

Trên đường không biết bao nhiêu người nhận ra cậu, có những kẻ còn quá đáng đến mức ném rác và trứng thối vào người Laville, khiến cậu trở về nhà trông bộ dạng vô cùng thê thảm, phủ cả người cậu chỉ có rác và rác.
 
[ Zata X Laville] Mơ .
Chương 25 : Có cảnh rape. Lưu ý trước khi đọc


Ở một góc khuất, Myra đang đứng nhìn Laville bị người khác chà đạp, cô ta nở một nụ cười vô cùng khó coi.

Chưa đủ...vẫn chưa đủ...phải làm nhục cậu ta thêm nữa...phải khiến cậu ta không ngóc đầu lên nổi...phải làm cậu ta sống không bằng chết...

Chuyện cũ chưa qua chuyện mới lại đến, lần này không chỉ trên báo mà tivi còn đưa lên tin tức vô cùng nóng hổi :

TIN MỚI : PHU NHÂN NHÀ TÀI PHIỆT ZATA VÌ GHEN ĂN TỨC Ở VỚI NGƯỜI BẠN CŨ CỦA NGÀI ẤY NÊN ĐÃ THUÊ NGƯỜI TẤN CÔNG TÌNH DỤC NẠN NHÂN.

Trên tivi lúc này, Myra đang được chục nhà báo vây quanh phỏng vấn, đứng bên cạnh là Zata đang vỗ về an ủi.

Cô ta khóc lóc thảm thiết, trên người đầy những vết ửng đỏ của cuộc tấn công :

" Hức...hức...tôi không hiểu tại sao...hắn ta lại làm như thế với tôi...chúng tôi không thù không oán, cũng chỉ mới gặp mặt nhau 1-2 lần.

Vậy mà...vậy mà hắn ta sai người đến tấn công tôi...còn làm nhục tôi...hức..."

" Tại sao cô biết những người tấn công cô là do phu nhân ngài Zata thuê đến ?"

" Bọn chúng...bọn chúng nói với tôi như thế...tôi không biết gì hết...làm ơn đừng hỏi nữa...tôi sợ lắm...hức...hức..."

Myra lấy hai tay bịt tai lại tỏ vẻ sợ hãi.

Thấy dáng vẻ run rẩy của Myra, Zata liền ôm cô ta vào lòng và gằn giọng với đám phóng viên :

" Mấy người không thấy cô ấy đang hoảng sợ đến mức nào à mà còn hỏi cô ấy dồn dập như vậy ?

Mấy người đang tấn công cô ấy không khác gì những tên khốn nạn kia đã làm đâu đấy."

" Ngài Zata, ngài có biết gì về vụ việc mà vợ ngài đã gây ra không ?"

" Sao mấy người có thể hỏi câu ngu ngốc đến vậy ?

Nếu tôi biết thì tôi đã không để chuyện đó xảy ra.

Hơn nữa từ nay đừng gọi cậu ta là vợ tôi, từ giờ trở đi tôi và cậu ta không còn quan hệ gì hết."

Nghe thấy vậy, Myra đang rúc trong lòng Zata bất giác mỉm cười.

Thành công rồi.

Lúc này Laville đang nằm trên giường cuộn tròn mình trong chăn.

Cậu không biết sự việc đang xảy ra bên ngoài, hiện tại cậu chỉ muốn nghỉ ngơi lấy lại sức một chút, tại vì thực sự Laville đang rất mệt.

Laville nhắm nghiền mắt, thả lỏng cơ thể thở từng hơi đều đặn.

Khi đang dần chìm vào giấc ngủ, bỗng cậu chợt tỉnh giấc vì có người mở cửa phòng cậu xông vào.

Hàng chục người đàn ông đang tiến vào phòng cậu, khi người cuối cùng bước vào, cậu nhìn thấy Zata từ phía sau đám người đi vào đứng trước mặt cậu.

Zata nhìn Laville bằng ánh mắt lạnh như băng, đối diện với sự việc đang xảy ra, Laville không biết làm gì ngoài việc nhìn Zata.

Cậu đụng phải ánh mắt của anh, ánh mắt chứa đầy nỗi uất hận dành cho Laville.

Sau đó Zata từ từ nói từng chữ :

" Cậu được lắm, mưu mô hơn tôi nghĩ.

Bày kế để được bước chân vào nhà tôi, tôi đã bỏ qua cho cậu.

Vậy mà cậu còn dám bày kế hãm hại người bên cạnh tôi, cậu cũng to gan lắm."

Laville nghe không hiểu lời Zata nói, cậu sợ hãi nhìn anh :

" Anh...anh nói gì em không hiểu ?

Em bày kế hãm hại ai cơ ?"

" Đến giờ mà cậu vẫn còn giả nai ?

Cậu sai người đến làm nhục Myra, vậy mà bây giờ cậu còn nói không biết ?

Thích làm tình tập thể, thích bị cưỡng hiếp đúng không ?

Được, giờ tôi cho cậu nếm thử mùi vị."

Zata vừa dứt lời, 2-3 tên đàn ông liền lao vào Laville khống chế tay chân cậu.

Lúc này Laville mới hiểu lời Zata nói, cậu giãy giụa cầu xin Zata :

" Em không làm...em nói thật.

Em không biết gì hết, làm ơn hãy tin em đi, em không làm đâu mà."

Nhưng Zata phớt lờ hoàn toàn lời Laville nói, anh thản nhiên bước ra khỏi phòng rồi khóa trái cửa, để lại một mình Laville với hàng chục tên đàn ông trong phòng.

Một tên giữ tay Laville còn một tên giữ chặt chân cậu, Laville không giãy giụa nổi khóc lóc cầu xin đám đàn em của Zata :

" Làm ơn...đừng làm vậy với tôi...làm ơn đi mà...cầu xin mấy người hãy thả tôi ra đi...tôi không làm gì cô ấy hết...cầu xin các người."

Bọn chúng đáp lại lời cầu xin Laville bằng cách lột sạch hết quần áo trên cơ thể cậu để lộ ra thân hình nõn nà của Laville.

Trên bụng cậu vẫn còn 2 vết mổ của cuộc phẫu thuật lên trước, một tên thấy vậy liền dùng tay ấn vào 2 vết mổ của cậu :

" Aaa đau quá..."

Laville bị đau bất ngờ rướn cơ thể lên, nước mắt cậu chảy dài, Laville vẫn không ngừng giãy giụa nhằm thoát khỏi sự khống chế của những tên tấn công cậu

" Ô vết mổ của mày nhạy cảm đến thế cơ à ?

Thú vị rồi đây."

Càng nói tên kia càng ấn mạnh vào vết mổ của Laville khiến cậu đau điếng, nó đau đến mức Laville khóc không thành tiếng.

Mắt cậu nhoè đi vì khóc quá nhiều, miệng vẫn không ngừng run rẩy cầu xin tha mạng :

" Làm ơn tha cho tôi đi mà...làm ơn..."

" Thằng đĩ đực như mày mà cũng cầu xin không làm tình á ?

Ha ha nghĩ cái gì vậy ?"

Nói rồi hắn thúc luôn dươg vật vào bên trong Laville.

Hắn tiến vào bất ngờ khiến Laville bị đau như có con dao đang rạch cơ thể cậu hàng trăm mảnh, hắn khiến cậu cảm thấy khó thở, cơn buồn nôn lại trực trào nơi cổ họng.

Vì quá ghê tởm nên Laville đã nôn thốc nôn tháo, dính cả vào người một tên đang khống chế cậu :

" Mẹ cái thằng này.

Kinh tởm, bẩn hết người tao rồi."

Hắn ta tức giận ấn đầu Laville xuống mà tát.

Hắn tát mạnh đến nỗi Laville chảy cả máu miệng máu mũi, gương mặt tê rần mất đi cảm giác thì hắn mới chịu dừng tay lại.

" Thằng chó đẻ, nay tao không chơi chết mày tao không là người."

Nói xong hắn dựng người Laville dậy, trực tiếp nhét vào bên trong cậu.

Bên trong đang có một cái bị nhét thêm một cái nữa khiến Laville đang lịm dần đi lại choàng tỉnh :

" Aaa đau quá...làm ơn rút ra đi...tôi đau quá..."

Laville kêu gào thảm thiết đến khàn cả cổ họng, nhưng bọn chúng không thèm đếm xỉa đến lời cậu nói :

" Còn cái lỗ chưa dùng này."

Nói rồi một tên khác nhét dươg vật vào trong mồm Laville.

Mùi hôi tanh bốc lên khiến Laville cảm thấy ghê tởm, hắn ra vào trong miệng cậu, đến khi cậu gần tắt thở thì hắn mới chịu rút ra.

" Ha ha đúng là đi*m, cùng lúc chơi được 3 cây.

Còn 7 thằng nữa, chúng mày chia lượt ra mà vào ch*ch nó, mỗi lượt 3 thằng, nghe chưa ?"

Hàng tiếng đồng hồ sau đó, Laville bị 10 tên đè ra làm không thương tiếc, dù cậu có cầu xin, dù cậu có ngất lịm đi không biết bao nhiêu lần nhưng chúng vẫn cố tình dựng cậu dậy rồi tiếp tục cưỡng hiếp cậu.

Bên ngoài lúc này đang có một người thản nhiên đứng tựa lưng vào tường, mỉm cười vui vẻ bởi những âm thanh cười đùa, tiếng kêu gào thảm thiết, tiếng hoan lạc của một vụ cưỡng hiếp đang diễn ra trong căn phòng nhỏ.
 
[ Zata X Laville] Mơ .
Chương 26


Sau khi hành sự xong, bọn chúng bỏ lại Laville nằm đau đớn quằn quại trên giường.

Cả cơ thể cậu bấy nhầy máu và tih dịc, máu chảy ra từ phía sau và cả từ vết mổ của Laville.

Chúng không thương tiếc dập nát bên trong cậu, khiến bên trong Laville bị rách chảy cả máu.

Chúng cũng không ngừng ấn, miết, liếm vết mổ của Laville khiến cho vết mổ ấy chưa lành đã bị toạc ra rỉ máu.

Cả giường cậu thấm đẫm toàn tih dịc, chúng cũng bắt cậu nuốt không biết bao nhiêu là đống tih ấy khiến Laville kinh tởm, không ngừng móc họng mình mà nôn khan.

" Haizzz thoải mái thật đấy..."

Bất chợt Laville nghe thấy giọng nói một người phụ nữ.

Cậu quay đầu lại nhìn, thấy Myra đang tiến lại gần chỗ mình :

" Nhìn mày tàn tạ bẩn thỉu như thế này chẳng hiểu sao tao lại thấy vui vui."

Laville nhìn Myra bằng ánh mắt vô hồn, cậu mở miệng như muốn nói gì đó nhưng cổ họng đau rát, dù chỉ là một chữ cậu cũng không thốt ra nổi.

" Chắc mày đang thắc mắc lắm, tại sao mọi chuyện tồi tệ cứ xảy đến với mày.

Để tao nói cho mày biết, là tao làm đấy.

Ha ha.

Chính là tao đấy."

Cô ta vừa chỉ vào bản thân vừa cười khành khạch.

Laville không tin vào những gì mình vừa nghe thấy, cậu run rẩy cố gắng thốt từng chữ :

" Tại sao...tại sao cô lại làm vậy với tôi ?"

Cô ta đang cười nghe thấy Laville nói vậy thì im bặt, giọng nói chuyển sang lạnh lùng như muốn ăn tươi nuốt sống người khác :

" Tại sao ?

Mày còn hỏi tại sao à ?

Vì mày đang ngồi ở vị trí đáng lẽ ra là của tao.

Đúng ra tao mới phải là vợ của Zata, là người sở hữu đống tài sản khổng lồ của anh ấy.

Để tao nói cho mày biết, ngày trước Zata từng ngỏ lời cầu hôn với tao.

Nhưng mà tiếc quá, hồi đó anh ta nghèo rớt mùng tơi, một xu trong túi cũng không có, nên tao từ chối anh ta theo một tên đại gia khác.

Ai ngờ đâu anh ta lại phất nhanh như thế.

Tao tiếc, nên tao mới định quay lại với Zata.

Hôm Zata tổ chức buổi tiệc, là tao lén bỏ thuốc vào ly rượu của anh ta, là tao gọi nhà báo đến để họ chụp lại cảnh tình một đêm của tao với anh ấy.

Nhưng không hiểu sao mày lại cướp mất cơ hội của tao, nên tao hận mày."

" Từ trước đến giờ, người Zata để ý vẫn luôn là cô.

Cô chỉ cần nói 1 tiếng, là anh ấy sẽ bỏ tôi và chạy đến bên cạnh cô luôn mà.

Tại sao cô phải hành hạ tôi đến mức này chỉ để anh ấy ly hôn với tôi chứ ?"

Myra nghe Laville nói vậy liền tức giận lại đến tát cho cậu một phát :

" Mày còn nói được như vậy à.

Nếu không phải tại mày thì anh ấy cũng đến với tao rồi.

Dù tao đã từng đề cập đến việc ly hôn với mày nhưng Zata nhất định không đồng ý.

Tao biết Zata rất coi trọng danh dự, nhưng tao không thể hãm hại anh ấy, nên tao mới phải quay sang mày."

Cô ta kìm chế cơn tức giận rồi nói bằng giọng thờ ơ :

" À quên không nói cho mày biết.

Việc mày bị cưỡng hiếp là tao đào lên đấy.

Cả việc tao bị mày hãm hại cũng là tao tự dựng lên đấy.

Bất ngờ chưa ?

Ha ha.

Mà anh ta cũng ngu thật, thế mà lại tin lời tao sái cổ, đổ hết mọi tội lỗi lên đầu mày.

Thôi, mày ở lại với đống bầy nhầy kinh tởm của mày đi, tao đi trước đây."

Nói rồi cô ta vừa cười vừa bỏ đi, để lại Laville như chết lặng với những thứ cậu nghe thấy.

Kinh tởm.

Sự đau khổ lại một lần nữa bủa vây cậu.

Laville cố gắng đứng dậy rời khỏi nơi bẩn thỉu kia, cậu lại lao vào nhà tắm để tắm rửa bản thân.

Hiện tại Laville đang sợ lắm, cậu khóc nấc lên thành tiếng, vừa khóc vừa chà thật mạnh cơ thể mình.

Dù đã nhốt mình một mình trong phòng tắm, nhưng Laville vẫn có cảm giác có hàng trăm bàn tay đang sờ soạng cơ thể cậu, những tiếng cười đùa giễu cợt vẫn đang vang vọng bên tai.

Laville sợ hãi ngồi thụp xuống đất, cậu cố gắng dùng 2 tay bịt tai lại để không nghe thấy những điệu cười đó nữa, nhưng có thứ gì đó đang nắm lấy chân cậu kéo cậu xuống đáy vực thẳm.

Laville sợ hãi điên cuồng gào thét, cậu dùng móng tay cào lên bức tường để thứ kia không kéo cậu xuống đến mức đầu ngón tay bật cả móng, nhưng không thành, cậu dần dần chìm xuống không thể nào ngoi lên được.

Trong tâm trí Laville đang dần dần chìm xuống trong đống tiêu cực mà bản thân tự mình tạo nên.

Laville ngồi trong nhà vệ sinh để nước nóng xối lên người hàng giờ, sau đó cậu loạng choạng đứng dậy rời khỏi nhà vệ sinh.

Laville vô thức dọn sạch sẽ căn phòng cho Zata, sau đó thu dọn đống quần áo ít ỏi rồi rời khỏi nhà Zata.

Cậu thuê cho mình một căn phòng tồi tàn rồi cắt đứt mọi liên lạc với thế giới bên ngoài.

Dù Laville đã dọn ra khỏi nhà nhưng Zata vẫn không hề hay biết, bởi vì bây giờ anh và Myra đã chính thức ở bên nhau.

Zata cũng dọn vào này cô ta, bởi anh rất ghét việc phải đụng mặt Laville trong căn nhà của mình.
 
[ Zata X Laville] Mơ .
Chương 27


Từ lúc rời khỏi nhà Zata, Laville dường như sống tách biệt hoàn toàn với bên ngoài.

Cậu thu mình trong căn phòng tồi tàn, mọi sinh hoạt cá nhân cậu đều thực hiện ở trong đây.

Laville luôn cảm thấy tuyệt vọng, lúc nấu ăn thì lơ đễnh làm dao cắt trúng tay không biết bao nhiêu lần.

Lại là cảm giác chán ăn như lúc trước, nhưng hình như lần này nó còn nặng hơn, chỉ vừa nhìn thấy đồ ăn là Laville cảm thấy buồn nôn, mặc dù vậy Laville vẫn bắt ép bản thân ăn để rồi lại chạy vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo.

Laville gần như chán nản với tất cả mọi thứ.

Cậu thường ngồi một góc nhìn chằm chằm chiếc đồng hồ đang trôi qua từng giây, thi thoảng Laville nhớ đến cảnh mình bị làm nhục lại khiến cậu kích động.

Laville kêu gào thảm thiết xin tha mạng, luôn dùng tay đập vào đầu mình để không còn nhớ lại sự việc kinh khủng đó nữa.

Sau khi trải qua cơn kích động, Laville nằm phịch xuống sàn thở một cách khó nhọc.

Dù đã lấy lại được bình tĩnh, nhưng Laville vẫn không ngừng khóc.

Cậu ghê tởm bản thân mình, dù cậu có tắm rửa kì cọ sạch đến cỡ nào thì bên trong cậu vẫn bẩn, mãi mãi không thể rửa sạch được.

Thật thảm hại.

Dạo gần đây, Laville thường xuyên mất ngủ.

Chỉ cần cậu nhắm mắt, cơn ác mộng lại ập đến khiến Laville không tài nào yên giấc nổi.

Đã mấy ngày liền cậu không có một giấc ngủ tử tế khiến Laville hoàn toàn mệt mỏi, đôi mắt trống rỗng vô hồn.

Cậu kiệt sức rồi, cậu muốn ngủ, cậu muốn chợp mắt một lát, chỉ một lát thôi cũng được.

Laville cầm điện thoại sau đó nhấc máy gọi cho Alex :

" Ô lâu lắm mới thấy cậu liên lạc lại cho tôi đấy.

Cơ thể ổn chưa ?"

Laville trầm mặc một lúc, sau đó nói :

" Anh có liều thuốc nào dành cho chứng mất ngủ không ?

Dạo này tôi hơi khó ngủ một chút, mất ngủ suốt khiến tôi vô cùng mệt mỏi.

Anh có thể kê tôi một ít thuốc ngủ được không ?"

Alex nghe qua điện thoại thấy giọng Laville có vẻ là lạ :

" Giọng cậu nghe thiếu sức sống thế, mất ngủ dài khiến cơ thể mệt mỏi đến vậy à.

Tôi không có thuốc ngủ theo liều, chỉ có theo lọ thôi, cậu có lấy không ?"

" Cũng được.

Anh mang hộ tôi đến địa chỉ này nhé, tôi nghĩ mình không thể đi đến bệnh viện của anh được.

Địa chỉ đây."

" Tôi tưởng cậu đang sống ở nhà của Zata, địa chỉ lạ thế."

" Ha ha chúng tôi mới li hôn rồi."

Laville cười một cách chua xót.

Cậu sao có thể sống nổi trong căn nhà của kẻ đã gọi người đến cưỡng hiếp cậu được cơ chứ.

Dù Laville vẫn còn yêu Zata, nhưng thật sự cậu không thể nào tha thứ cho anh được.

Rất nhanh sau đó Alex đã mang thuốc đến địa chỉ Laville gửi.

Anh gõ cửa nhưng không thấy ai ra, một hồi lâu sau mới thấy tin nhắn Laville gửi đến :

" Anh để thuốc trước cửa đi, hiện tại tôi không có nhà.

Tôi sẽ gửi tiền cho anh sau."

Alex thấy lời nói của Laville hơi kì lạ nhưng anh vẫn quyết định treo thuốc trước cửa nhà sau đó thông báo lại cho Laville.

Sau khi xác nhận Alex đã đi khỏi, Laville mới lén lút mở cửa để lấy thuốc.

Cậu không muốn Alex nhìn thấy bộ dạng thảm hại của cậu lúc này, kiểu gì Alex cũng sẽ chửi cậu một trận rồi sau đó bắt cậu đến trị bệnh.

Cậu không dám ra ngoài, không dám nhìn mặt một ai.

Laville cầm lọ thuốc trên tay, sau khi uống thuốc, cậu thả mình năm trên giường.

Mắt Laville dần mỏi nhừ, cậu cố gắng mở mắt nhìn bầu trời qua ô cửa sổ nhỏ.

Bầu trời của hôm nay thật đẹp, ngày mai ngày mốt chắc chắn vẫn đẹp như thế.

Chỉ tiếc là em không còn cơ hội ngắm nhìn bầu trời trong xanh ấy thêm một lần nào nữa.

Sau khi trở về bệnh viện, Alex vẫn không ngừng suy nghĩ đến lời nói của Laville.

Như chợt nhận ra điều gì đó, Alex vội vàng chạy xuống hầm để xe đánh xe lái đến nhà cậu.

Alex chưa hề nói cho Laville việc anh đã đến nhà cậu, sao cậu lại biết mà nhắn cho anh để thuốc trước cửa.

Chắc chắn lúc đó Laville ở trong nhà mới nhắn với anh như thế.

Tại sao Laville lại phải nói dối ?

Alex cảm thấy không an tâm nên vội vã trở lại nhà cậu.

Alex đứng trước cửa nhà.

Không thấy túi thuốc đâu nữa, Laville cầm vào nhà rồi.

Alex đập cửa gọi cậu, không một tiếng trả lời.

Một nỗi bất an bủa vây cả tâm trí Alex, anh không còn cách nào khác ngoài việc đập cửa xông vào.

Nhưng Laville khóa trái cửa trong phòng, Alex huých cỡ nào cũng không phá nổi.

" Này làm gì mà ồn ào vậy ?"

Một người trọ ở phòng bên cạnh nghe thấy tiếng huých cửa ầm ĩ của Alex thì bực tức đi ra cảnh cáo anh.

" Bạn tôi đang gặp chuyện ở bên trong, anh có dụng cụ phá cửa không cho tôi mượn với."

Nghe thấy có người gặp chuyện, người đàn ông kia liền hốt hoảng chạy xuống dưới lầu :

" Chủ trọ ở bên dưới, anh đợi tôi xuống lấy chìa khóa."

Chỉ chưa đầy 1p, Alex đã có chìa khóa phòng trong tay.

Anh lo lắng đến mức tay run lẩy bẩy, dù đã tra chìa vào ổ nhưng trước đó cũng bị trật mất mấy lần.

Sau khi mở được cửa, khung cảnh bên trong khiến Alex sững sờ.

Laville đang nằm trên giường, tay cầm lọ thuốc ngủ anh đưa.

Bên cạnh cậu rơi vãi 2-3 viên thuốc ngủ.

Chỉ còn 2-3 viên trong khi cả lọ thuốc tận 50 viên.

Mắt Laville trợn tròn mở to, miệng thì sủi bọt mép, gương mặt biểu lộ biểu cảm vô cùng đau đớn.

Alex loạng choạng tiến đến chỗ Laville run rẩy từng chữ :

" Laville à...cậu bị làm sao vậy ?"

Sau đó Alex vội vàng bế Laville ra khỏi phòng, cho cậu lên xe ô tô rồi chở một mạch đến bệnh viện.

Trong túi áo Laville lúc này điện thoại đang không ngừng rung lên, người mà Laville lưu tên là " em gái " đang liên tục gọi tới.

Bonnie lúc này đang đứng ở sân bay, cô nháy máy chục cuộc cho Laville mà không thấy ai nhắc máy.

" Haizzz...muốn anh ấy ra sân bay đón mình mà không thấy nghe máy, chắc vẫn còn đang ngủ."

Bonnie nhìn hình nền trên điện thoại.

Là hình nền cô chụp chung với Laville.

Cô khẽ mỉm cười

" Anh...em về rồi đây, để anh chờ đợi lâu rồi."
 
[ Zata X Laville] Mơ .
Chương 28


Dù đã gọi chục cuộc cho Laville nhưng vẫn không thấy cậu bắt máy nên Bonnie quyết định bắt taxi để đi về nhà.

Đang đi được nửa đường, bỗng Bonnie nhận được một cuộc gọi.

Người gọi là Laville.

Thấy vậy Bonnie liền vui vẻ bắt máy, nhưng sau đó mặt cô tái nhợt đi vì những gì nghe được trong điện thoại.

Bonnie vội vàng yêu cầu tài xế quay lại đầu xe đi đến bệnh viện Alex.

Khi đến nơi, Bonnie luống cuống trả tiền xe cho tài xế sau đó chạy một mạch vào bên trong.

Mặc dù đang đi giày cao gót nhưng Bonnie vẫn không quan tâm, cô vội vàng chạy đến chỗ Alex, Bonnie chạy nhanh đến nỗi trẹo cả chân, mắt cá chân cô sưng phù tím tái nhưng Bonnie vẫn mặc kệ.

Sau khi đến chỗ Alex, anh liền dẫn Bonnie đi chỗ khác.

Bonnie cố lết chân đau để bắt kịp tiến độ của Alex, trong lòng Alex lúc này đang rất rối nên anh không để ý đến dáng vẻ đang đi khập khiễng của Bonnie.

Càng gần đến nơi cần đến, Bonnie càng cảm thấy bất an.

Tim cô đập thình thịch, đau nhói, chân Bonnie nặng trĩu như đeo cả tấn đá khiến mỗi bước chân của cô càng khó khăn.

Bonnie cứ lết như thế, từng bước từng bước, cuối cùng dừng lại trước một căn nhà nằm phía sau tít bệnh viện.

Là nhà xác.

Bonnie như không tin vào mắt mình, cô trợn tròn mắt, bám lấy cánh tay Alex để trách anh :

" Không phải lúc nãy anh nói anh tôi chỉ đang nằm viện thôi sao, tại sao lại dẫn tôi đến đây.

Hình như anh bị nhầm rồi, mau đưa tôi quay lại phòng bệnh anh tôi đang nằm."

Lúc này Alex mới chú ý đến cái chân đau của Bonnie, anh đỡ người cô để cô đứng vững hơn, rồi nói bằng giọng buồn rầu :

" Tôi không dẫn cô vào nhầm.

Cô mau vào đi, Laville đang đợi cô ở bên trong."

Bonnie nghe đến đây như chết lặng.

Đầu óc cô rối mù, Alex đỡ cô đi vào bên trong.

Bonnie bước từng bước chân nặng trĩu, dường như cô không còn để tâm đến cái chân đau nữa.

Trước mắt cô là một thi thể đang được bao phủ bởi vải trắng.

Bonnie đứng cạnh cái xác, miệng vẫn không ngừng lẩm bẩm đó không phải là Laville.

Trái tim cô đau nhói, Bonnie cầm một góc vải, tay run rẩy kéo từ từ tấm vải đó xuống để xác nhận người thân.

Sau khi kéo hết khuôn mặt, Bonnie mất hết sức lực mà ngồi thụp xuống đất.

Là Laville.

Đúng thật là Laville rồi.

Gương mặt Laville gầy gò, môi khô khốc hết cả.

Mặt cậu trắng bệch, gương mặt hoàn toàn không còn sự sống.

Vẻ mặt Laville thể hiện rõ sự đau đớn tột cùng, ngay cả đến lúc chết.

Bonnie như không tin vào mắt mình, cô nắm lấy cánh tay lạnh như băng của Laville mà lay rồi bằng giọng nói run rẩy :

" Anh...anh à...em đã hứa là đợi em trở về...em sẽ dẫn anh đi chơi cơ mà...anh đã hứa là sẽ chờ em về cơ mà.

Anh ơi...em không tin đâu, anh dậy rồi đi về với em nhé.

Bây giờ anh ngồi dậy rồi em dẫn anh ra khỏi nơi này nhé.

Được không anh ?"

Nhưng đáp lại Bonnie là không gian vắng lặng đến rợn người.

Bonnie khóc nấc lên thành tiếng, cô áp bàn tay lạnh lẽo của Laville lên mặt mình để sưởi ấm tay cậu :

" Em không tin là anh đã chết đâu, anh mà cứ trêu em như này là em giận anh thật đấy.

Anh đừng trêu em nữa, mau dậy đi mà anh, mau xoa mặt em như cách anh vẫn làm đi mà anh.

Ngày trước anh bấu má em, em không thích điều đó nên luôn tức giận với anh.

Giờ anh cứ bấu má em thoải mái, em không giận nữa đâu, cũng không thái độ với anh nữa.

Anh mau tỉnh dậy đi, anh nhé."

Nước mắt Bonnie không ngừng rơi ướt đẫm cả tay Laville.

Nhưng Laville vẫn nằm đó, không một động tĩnh.

Laville chết rồi, cậu chết thật rồi.

Lúc này Bonnie mới chấp nhận sự thật, tim cô quặn thắt lại, cô gào lên một cách đầy đau đớn.

Alex biết bây giờ Bonnie đang rất đau khổ nên anh không dám làm phiền, Alex chỉ biết đứng lặng lẽ ở đâu lưng Bonnie, đợi cô trút hết mọi phiền lòng qua những giọt nước mắt.

Bonnie khóc nhiều đến nỗi hai mắt cô nhoè hẳn đi, giọng thì khản đặc, đến khi không thể khóc nổi nữa cô mới từ từ đứng dậy.

" Tại sao anh ấy lại như này ?"

Đối diện với ánh mắt nhìn mình của Bonnie, Alex chỉ biết nhìn đi chỗ khác.

Alex im lặng một hồi, sau đó từ từ nói.

Giọng của anh vô cùng buồn bã, ẩn chứ trong đó có cả sự tự trách :

" Xin lỗi, là do tôi.

Hôm trước cậu ấy nhắn tin cho tôi rằng cậu ấy bị mất ngủ nên muốn tôi kê cho cậu ấy một ít thuốc.

Nhưng lúc đó tôi lại đưa cho cậu ấy cả một lọ thuốc.

Nếu biết trước chuyện này, đáng lẽ ra tôi chỉ nên đưa cho cậu ấy vài viên thôi mới phải."

Bonnie tức giận túm áo Alex :

" Anh nói cái gì cơ ?

Anh đưa anh ấy cả một lọ thuốc ngủ ?

Anh làm bác sĩ kiểu gì vậy ?"

Alex biết chuyện này cũng là một phần lỗi do mình nên anh không dám biện minh mà chỉ biết cúi đầu nhận tội :

" Tôi xin lỗi, thật sự rất xin lỗi cô.

Một phần trách nhiệm cũng là do tôi."

Bonnie thấy thái độ thành khẩn của Alex thì cũng không tra hỏi anh nữa.

Bởi cô biết, Alex cũng không thể biết được Laville sẽ uống hết lọ thuốc, nên lỗi lần này cũng không thể nói là do anh.

" Nhưng tại sao có mỗi mình tôi đến đây vậy ?

Người nhà anh ấy đâu ?"

" Tôi đã thử gọi điện cho ba mẹ cậu ấy, nhưng cả 2 số điều thuê bao.

Tôi gọi điện cho chồng Laville, nhưng chưa kịp thông báo thì hắn ta nói rằng chuyện của Laville không liên quan đến hắn."

" Cái gì cơ ?"

Nghe đến đây Bonnie trợn tròn mắt phẫn nộ.

Rõ ràng là vợ chồng sống chung nhà sao Zata lại có thái độ dửng dưng với vấn đề liên quan đến Laville như thế ?

" Thật ra điều đó cũng dễ hiểu, tại Laville nói 2 người đó đã li hôn rồi."

" Anh nói vậy là sao ?

Rõ ràng Laville nói với tôi anh ấy sống rất tốt cơ mà ?"

" Một tuần trước cậu ấy nhắn tin cho tôi là đã li hôn rồi.

Hơn nữa sau khi li hôn cậu ấy còn dọn ra ở riêng.

Hôm tôi đến đưa thuốc cho cậu ấy cũng là ở địa chỉ nhà riêng.

Tôi đưa cô địa chỉ, cô mau qua đó thu dọn đồ đạc cho cậu ấy."

Bonnie bàng hoàng khi nghe thông tin từ Alex.

Laville còn giấu cô bao nhiêu chuyện nữa vậy ?

" Anh còn biết chuyện gì về anh Laville không ?

Mau nói tôi nghe."

Nghe thấy yêu cầu từ phía Bonnie, Alex không giấu được đành phải nói ra hết sự thật :

" Thật ra, ngày trước Laville đến bệnh viện tôi khám, cậu ấy mắc chứng trầm cảm nặng, hơn nữa còn bị bệnh dạ dày.

Cậu ấy còn bị suy nhược cơ thể, cũng từng đi bán thận để lấy tiền.

Lần đó tôi đã cảnh cáo và không đồng ý giúp cậu ấy, nên Laville tìm cách bán thận ở chợ đen.

Sau lần đó vết mổ bán thận chưa lành, Laville lại tiếp tục kí vào giấy hiến gan cho mẹ chồng.

Tôi cũng đã không đồng ý, nhưng cậu ấy năn nỉ tôi mãi, nên tôi đành phải chấp nhận.

Cậu ấy đau đớn hiến gan cho người khác, mà lại bị người ta cướp mất.

Lần đó tôi muốn ra mặt cho cậu ấy nhưng bị cậu ấy ngăn lại."

" Ý anh là mẹ Zata ?"

" Vâng đúng vậy.

Còn...còn nữa..."

Thấy Alex ấp úng mãi không chịu nói, Bonnie bực tức một lần nữa túm lấy áo anh :

" Còn chuyện gì nữa anh mau nói cho tôi biết."

" Thật...thật ra...sau khi cậu ấy được đưa đến bệnh viện và tiến hành rửa ruột để cứu sống nhưng không thành, như thủ tục thì tôi sẽ khám nghiệm thi thể một lượt để tìm ra bệnh nhân chết có phải từ nguyên nhân khác không.

Và tôi phát hiện ra...cơ thể cậu ấy trầy xước nghiêm trọng, giống như đã dùng một vật gì đó chà lên cơ thể liên tục trong nhiều ngày.

Hơn nữa tôi cũng phát hiện ra, trong hậu môn cậu ấy bị xâm hại nghiêm trọng, bên trong chứa tih dịc của rất nhiều người."

Alex nói đến đây cũng không kìm lòng được mà quay vội đi chỗ khác.

Bonnie nghe xong như chết lặng, cô quay lại nắm lấy bàn tay lạnh giá của Laville mà khóc, miệng run rẩy từng chữ :

" Anh à...anh còn giấu em bao nhiêu chuyện nữa vậy ?

Sao lại không nói cho em biết.

Em xin lỗi...em đến muộn...khiến anh phải chịu khổ rồi.

Em xin lỗi, em xin lỗi anh à..."
 
[ Zata X Laville] Mơ .
Chương trưng cầu ý kiến


Thì hiện tại sẽ bước vào giai đoạn ngược Zata nhó các bác.

Sau khi ngược Laville 7749 kiểu thì tui vẫn chưa nghĩ ra sẽ ngược Zata như thế nào cho đã cái nư nên lên đây hỏi ý kiến của các bác tí.

Tui định cho Zata bị táo bón ẻ chảy suốt đời thì có ổn không các bác 🙂)))))

Đít bắn pháo hoa =))))))

Mọi người ai có ý kiến gì thì bình luận cho tui biết với nhoa
 
[ Zata X Laville] Mơ .
Chương 29


Sau khi lấy được địa chỉ nhà Laville từ chỗ Alex, Bonnie ngay lập tức liền đến nơi ở của cậu.

Trông căn hộ tồi tàn đến mức không giống như phòng cho người ở mà giống như một căn phòng bỏ hoang thì đúng hơn.

Không bếp, không tủ lạnh, không tủ đựng quần áo, chỉ có duy nhất một nhà vệ sinh và một tấm nệm mỏng dính dùng để làm giường.

Bonnie nhìn cảnh này càng thấy đau lòng, làm sao Laville có thể sống trong một môi trường tồi tàn như thế này với cơ thể đầy rẫy đau đớn đến như thế ?

" Chậc chậc...thật đau lòng."

Bỗng Bonnie nghe thấy một giọng nói phát ra từ sau lưng mình.

Cô giật mình quay lại thì thấy một bà cụ cũng đang nhìn vào trong căn phòng với vẻ mặt vô cùng buồn rầu.

" Khổ thân chàng trai trẻ, ra đi sớm quá.

Thật đau lòng mà."

" Thưa bà, bà biết anh ấy ạ ?"

Bonnie thử tra hỏi bà lão.

Bà lão vẫn mang cho mình vẻ mặt u sầu, chậm rãi trả lời Bonnie :

" Biết chứ sao không biết.

Chàng trai này một tuần trước đến thuê phòng chỗ ta, nhưng mà khổ nỗi ta lại cho thuê hết phòng rồi.

Lúc đó cậu ấy năn nỉ ta suốt, bảo là cho cậu ấy thuê phòng kho cũng được, hiện tại cậu ấy không còn nơi nào để đi, thấy nhà ta treo biển cho thuê phòng trọ thì vội vàng chạy vào thuê.

Cậu ấy tốt lắm, chỉ mong ta cho thuê một phòng để có chỗ ngủ, không nhất thiết phải đầy đủ đồ dùng.

Ta thấy thương cho cậu ấy, nên đã dọn sạch nhà kho của ta cho cậu ấy.

Cậu còn cảm ơn ta rối rít, còn bảo sẽ trả đủ tiền trọ như các phòng khác.

Ta nhất quyết không đồng ý, bảo là chỉ lấy một phần tiền nhỏ thôi vì phòng này đúng ra cũng không ở được.

Ta không lấy tiền của cậu ấy thế là cậu ấy thi thoảng lại xuống giúp ta vài việc vặt, trông thì rõ mệt mỏi mà miệng lúc nào cũng nói bản thân ổn.

Ta còn định sắm thêm cho cậu ấy vài đồ để cậu ấy có thể ở một cách tử tế, vậy mà..."

Bonnie nghe đến đây lại càng cảm thấy đau lòng hơn, cô từ từ bước vào trong phòng, nhìn quanh một lượt căn phòng Laville từng ở.

Cô nhìn đống đồ ăn đang được xếp gọn trong thùng carton, chỉ toàn là mì tôm và vài chiếc bánh ở cửa hàng tiện lợi, tất cả đều hết hạn sử dụng.

Bonnie nắm chặt một cốc mì trên tay, miệng lầm bầm trách móc Laville :

" Anh ăn những thứ như này thì sao có sức hả anh ?

Sao đến lúc này anh vẫn làm em đau lòng vậy."

Bonnie ngồi phịch lên tấm đệm, lặng lẽ lau đi những giọt nước mắt đang lăn dài trên má.

Đồ đạc Laville không có nhiều, đúng ra là chẳng có gì hết, cô đến cũng chỉ để nhìn qua căn phòng một chút.

Bonnie bất lực ngồi đờ đẫn trong căn phòng, là cô về không kịp để bảo vệ Laville.

Bonnie tự trách bản thân rất nhiều, Laville chỉ có mỗi Bonnie là người nhà mà cô cũng không để tâm đến cậu một cách tử tế.

Bonnie bất giác ngẩng đầu lên, ngửa mặt ra phía sau ngăn không cho những giọt nước mắt rơi xuống nữa.

Bất chợt Bonnie nhìn thấy một thứ gì đó lấp ló sau gối, cô liền vội vàng lật gối lên để xem.

Dưới gối là một quyển sách, là sách viết ở trường mà cô và Laville từng học chung.

Bonnie không suy nghĩ nhiều, cô tưởng rằng đây là quyển sổ chi tiêu cá nhân của Laville nên cũng mở ra xem thử.

Nhưng những thứ Bonnie đọc được trong quyển sách thực sự rất kinh khủng.

" Hôm nay mình lại bị bố mẹ đánh.

Nhưng không sao vì mình biết chắc bố mẹ thương mình nhiều lắm nên mới đánh mình."

" Đau thật đấy.

Mình bị ba đem bán ở quán bar, bị hàng chục tên đàn ông lao vào cưỡng hiếp.

Mình sợ lắm, thực sự rất sợ.

Mình đã kêu cứu rất nhiều nhưng không có ai xuất hiện để cứu mình cả."

Bonnie đọc đến đây thì cảm thấy vô cùng kinh hãi.

Laville ghi rõ ngày tháng xảy ra sự việc, nên Bonnie nhớ rất rõ, hôm đấy cô đã chạy qua nhà Laville để tìm cậu nhưng lại mất dấu.

Hơn nữa Laville còn nghỉ học không lí do, vậy mà cô cũng không phát hiện ra điều bất thường từ phía Laville.

Bonnie không ngờ tới Laville đã phải chịu đựng điều kinh khủng đến thế này.

" Anh ấy đã cứu rỗi mình.

Anh ấy quan tâm mình rất nhiều, khiến bản thân mình rơi vào lưới tình của anh ấy.

Mình thích anh ấy nhiều lắm, nhiều đến nỗi bản thân không thể nào kể hết được."

" Dạo này Zata có hơi kì lạ, hình như hơi khó chịu khi tiếp xúc với mình.

Nhưng không sao, anh ấy vẫn ổn là may rồi."

" Hôm nay Zata rất lạ, anh ấy đè mình ra làm tình.

Mình sợ lắm.

Zata ôm mình một cách nhẹ nhàng, và gọi tên người khác..."

" Zata nói muốn làm tình với mình, mình thấy khá vui.

Dù vẫn sợ nhưng mình lại cảm thấy hạnh phúc, chắc là vì được người mình yêu ôm ấp chăng ?"

" Zata kéo mình đi đăng kí kết hôn, mình rất vui vì điều đó.

Nhưng hình như Zata không vui cho lắm, thậm chí là chán ghét."

" Dạo này công việc của Zata luôn không suôn sẻ, anh ấy luôn về nhà trong trạng thái say sỉn hoặc tức giận.

Mỗi lần như thế anh ấy đều đè mình ra để làm tình.

Mình rất sợ, thực sự rất sợ.

Nhưng làm thế khiến Zata ổn hơn nên có lẽ mình sẽ chịu đựng được."

" Người kia của Zata trở về rồi, anh ấy thường xuyên không về nhà khiến mình có chút buồn."

" Mình đau lắm, đau như chết đi sống lại.

Gọi điện cho Zata nhưng anh ấy lại ở cạnh người kia."

" Hiến gan cho mẹ Zata, bị người kia nhận mất.

Buồn cười thật nhỉ ?

Nhưng không sao, cứu được người là tốt rồi."

" Họ nói mình hãm hại cô ấy, nhưng mà mình không làm, thực sự không phải là mình.

Họ đánh mình, chửi rủa mình bằng những ngôn từ khó nghe nhất.

Thật nhục nhã."

" Zata kêu người đến cưỡng hiếp mình, anh ấy nói rằng mình hại cô ấy, khiến cô ấy bị trầm cảm.

Nhưng anh ơi em không làm, em cũng bị trầm cảm, vậy mà anh còn không biết, trong khi em là vợ anh."

Dòng nhật kí này của Laville bị nhoè đi vì nước mắt, vài chữ còn không thể đọc nổi.

Trong lúc viết những dòng này Laville đã đau đớn đến mức nào, đến nỗi cậu phải vừa viết vừa khóc, có những chữ còn nguệch ngoạc vì cậu đau đến mức không cả cầm nổi bút.

Bonnie trợn tròn mắt đọc từng dòng nhật kí của Laville, miệng cô run run không thốt nên thành lời.

Một dòng nước mắt lại lăn dài trên má Bonnie rơi lộp độp trên quyển sách.

Tim Bonnie quặn thắt lại, đau đớn.

Cô bóp chặt ngực thở một cách gấp gáp, Bonnie chỉ đọc những dòng này còn cảm thấy đau đớn không thở nổi, vậy còn Laville là người trải qua thì cậu còn phải chịu đựng kinh khủng đến mức nào.

Bonnie run rẩy lật từng trang nhật kí tiếp tục đọc

" Mình rời khỏi nhà anh ấy rồi.

Mình thực sự rất yêu Zata, nhưng việc anh đã làm với em, em không thể nào tha thứ cho anh được."

" Đau.

Đau quá.

Cả cơ thể mình như chìm xuống đáy sâu, không tài nào ngoi lên nổi.

Thật kinh khủng.

Bọn họ vẫn đang cười cợt chế giễu mình, họ vẫn đang đem mình ra để thỏa mãn, để chơi dâ.m"

" Hình như mình bị ảo giác... mình không thể chịu đựng nổi nữa...mình mệt rồi...mình kiệt sức rồi..."

" Bonnie...anh xin lỗi...không thể đợi đến lúc em về..."

Dòng cuối cùng Laville viết là dành cho Bonnie.

Đọc đến dòng này Bonnie không thể kiềm chế cảm xúc của mình nữa, cô liền oà khóc nức nở.

Nhưng tiếc là bây giờ không còn ai ở bên cạnh Bonnie để an ủi cô nữa rồi.

Người cô coi trọng nhất đã rời bỏ cô mà đi.

Từng lời nhật kí của Laville gần như liệt kê lại toàn bộ những điều kinh khủng xảy đến với cậu.

Bonnie nhớ lại lời Alex nói, rằng trong hậu môn của Laville chứa rất nhiều tinh dịch, Bonnie như hiểu ra được điều gì đó, cô vội vàng lau nước mắt, sửa soạn lại quần áo sau đó nhanh chóng bắt xe đi đến nơi mình muốn đến.
 
[ Zata X Laville] Mơ .
Chương 30


Sau khi Laville rời khỏi nhà Zata, Zata và Myra cũng chính thức đến với nhau.

Không những vậy Zata còn chuyển sang sống cùng Myra.

Những tưởng được sống cùng người mình yêu thì sẽ vô cùng hạnh phúc, nhưng Zata lại không cảm thấy vậy.

Zata không hề hào hứng khi được sống cùng với Myra, hằng ngày Myra sẽ lải nhải với Zata về cuộc sống thường ngày của cô ta khiến Zata cảm thấy phiền phức thậm chí là có chút chán ghét.

Ngày trước Zata dường như luôn ám ảnh về Myra, chính vì vậy anh mới đưa Laville - người có ngoại hình giống với Myra về để có thể bớt ám ảnh về Myra phần nào.

Nhưng hiện tại nhìn Myra Zata lại nhớ về hình bóng của Laville, dù cô ta có làm gì thì cuối cùng trong đầu Zata vẫn là hình bóng của Laville.

Vì cảm thấy không thoải mái khi ở cùng với Myra, Zata lại thu dọn đồ đạc trở về căn nhà cũ.

Lúc này trong lòng anh có hơi phấn khích, vì ở nhà đang có người đợi mình trở về chăng ?

Trên đường đi Zata luôn hướng mắt về phía cửa sổ, miệng thì tủm tỉm cười khiến tài xế lái xe cũng phát hoảng.

Anh đang nhớ về Laville.

Không hiểu sao nghĩ đến cậu lại khiến anh vui đến thế, vui hơn cả lúc anh nhớ về Myra.

Zata đứng trước cửa nhà, nhập mã vân tay để có thể đi vào.

Anh tưởng tượng rằng mở cửa ra sẽ thấy Laville đứng trước cửa chào đón anh như mọi lần, nhưng hôm nay đáp lại anh chỉ là một khoảng không vắng lặng.

Zata hơi hụt hẫng, anh vô thức nhìn xung quanh phòng một lượt vẫn không nhìn thấy Laville.

Chẳng có ai cả.

Zata khó chịu tặc lưỡi một tiếng rồi lầm bầm trong miệng :

" Cậu ta đi đâu rồi không biết."

Nhìn mãi một lượt không thấy Laville, Zata liền đến phòng ngủ để tìm cậu.

Căn phòng sạch bong, không có gì trong đó cả, quần áo, đồ dùng cá nhân, tất cả đều không có.

Căn phòng giống như chưa từng có người ở.

Zata nhìn một hồi, cuối cùng thấy trên bàn có một tờ giấy.

Anh cầm tờ giấy lên, đọc dòng chữ trên giấy một cách chậm rãi

" Thế giới đối xử với em thật tệ, anh cũng vậy."(*)

Zata nhíu mày hơi khó chịu, nhìn qua anh cũng biết đây là dòng chữ của Laville.

Viết cái mẹ gì vậy không biết ?

Zata vo tròn tờ giấy tính quăng nó vào thùng rác, nhưng trong lòng anh không hiểu sao lại không nỡ làm vậy.

Zata chờ cả một đêm vẫn không thấy Laville đâu nên quyết định về phòng đi ngủ.

Anh chỉ đơn giản nghĩ chắc Laville đang ở nhà ai đó, sáng mai là có thể gặp được cậu.

Zata đang ngủ bỗng bị thức giấc bởi tiếng chuông cửa inh ỏi và tiếng đập cửa rầm rầm.

Zata mệt mỏi leo xuống giường, hai mắt anh lúc này vẫn đang díu lại vì buồn ngủ.

Zata chầm chậm mở cửa, một cái tát xông thẳng đến mặt Zata đau điếng khiến anh tỉnh cả ngủ

" Mẹ kiếp cái đ*o gì vậy ?"

Zata nắn nắn lại hàm của mình, cú tát vừa nãy mạnh đến mức Zata tưởng chừng như quai hàm mình sắp sái đến nơi.

" Mẹ thằng chó.

Tại sao anh lại làm vậy với Laville ?"

Đứng trước mặt Zata là một người con gái trông vô cùng hung dữ.

Mắt người này sưng húp cả lên, nhìn bộ dạng là biết vừa mới khóc xong.

Nhưng Zata cũng chẳng thèm quan tâm, anh liếc nhìn người lại bằng ánh mắt sắc lạnh, gằn giọng lên cảnh cáo :

" Cô đến đây là muốn gây chuyện ?"

Nhìn bộ dạng bình thản của Zata, Bonnie càng cảm thấy tức giận.

Một cái tát nữa lao thẳng đến giáng thật mạnh vào mặt Zata khiến anh không phản ứng kịp mà chỉ biết ăn trọn cái tát thứ 2 :

" Mẹ nó anh hại chết Laville mà bây giờ anh vẫn còn có bộ dạng bình thản như vậy à ?

Anh có còn là con người không vậy ?"

" Laville ?

Không phải cậu ta chỉ ra ngoài thôi sao ?

Cậu ta vẫn còn đang sống cùng nhà tôi kia kìa.

Cô bảo tôi hại chết cậu ta, tin tôi có thể bóp chết cô ngay lập tức không ?"

Nhìn gương mặt Zata, Bonnie biết chắc chắn Zata vẫn chưa biết chuyện Laville đã chết.

Điều này càng khiến Bonnie tức giận với Zata.

Vợ mình ra sao mà bản thân còn không biết, vẫn bày ra bộ dạng dửng dưng như không có chuyện gì.

Bonnie nhìn Zata bằng ánh mắt uất hận, gằn giọng cảnh cáo Zata từng chữ :

" Nhờ ơn của anh và con bồ anh, anh tôi từ một người đang khỏe mạnh bỗng trở nên ốm yếu thiếu sức sống.

Tôi cảnh cáo anh, mau chóng hoàn thành thủ tục li hôn đi, tôi không muốn Laville dính líu đến anh một giây phút nào nữa.

Hiến gan ư ?

Nực cười thật đấy, vậy mà giờ anh vẫn như thằng ngu chẳng biết cái mẹ gì hết.

Anh li hôn với Laville là chuyện may mắn nhất trong cuộc đời anh ấy rồi.

Giờ thì anh được đến với người anh yêu rồi đấy, hạnh phúc chưa ?

Chắc tôi phải tổ chức cả tiệc cho anh quá.

Giờ thì mau chóng hoàn thành việc tôi yêu cầu anh và cút ra khỏi cuộc đời của anh tôi đi."

Sau khi xả một tràng giận dữ lên người Zata, Bonnie hậm hực bỏ về.

Zata không hiểu chuyện gì xảy ra, vẫn đang nghĩ rằng Laville chỉ đang quanh quẩn bên ngoài đường một lúc rồi sẽ trở về.

Nhưng đợi cả 1 ngày, rồi 2 ngày, rồi 3 ngày.

Zata bắt đầu để ý hơn.

Anh gọi điện thoại cậu cũng không bắt máy, bây giờ ngoài gọi điện thoại Zata cũng không biết làm cách nào khác vì đây là phương tiện liên lạc duy nhất giữa 2 người.

Anh không biết tí gì về cậu cả, một chút cũng không.

Ban đầu Zata chỉ nghĩ rằng nhà thiếu người giúp việc nên anh mới cảm thấy trống vắng.

Nhưng dù đã thuê người giúp việc về làm, Zata vẫn cảm thấy cô đơn.

Người anh thấy nhớ là Laville, người anh thấy thiếu cũng là Laville, hình bóng Laville xuất hiện khắp nơi trong căn nhà khiến anh càng nhớ cậu một cách điên loạn hơn.

Một tuần sau đó, Zata và Myra chính thức chia tay.

(*) : Nguồn tiktok
 
[ Zata X Laville] Mơ .
Chương 31


Những ngày sau đó, Zata gần như ám ảnh về Laville đến phát điên.

Mọi ngóc ngách trong căn nhà đều có hình bóng của cậu, Zata mơ mơ hồ hồ tiến đến gần Laville nhưng vừa đưa tay ra chạm vào thì hình bóng của cậu tan biến.

Thậm chí đến cả lúc ngủ Zata cũng không tài nào ngủ nổi.

Anh thèm khát hơi ấm từ cơ thể Laville, thèm khát những lúc cơ thể của 2 người hoà quyện vào nhau.

Zata dường như phát điên vì không ngủ nổi, cuối cùng Zata lại tìm đến phòng ngủ của Laville.

Zata đặt mình nằm trên giường cậu, anh cầm góc chăn rồi cuộn nó vào trong lòng.

Zata tưởng tượng đến cảnh Laville cũng cuộn tròn trong chăn giống như mình, anh cố hít lấy những mùi hương của cậu còn sót lại qua tấm chăn.

Nhưng một chút cũng không còn đọng lại.

Zata lại tiếp tục tưởng tượng, rằng Laville đang nằm bên cạnh mình, vùi đầu vào lòng anh để chìm vào giấc ngủ.

Điều này khiến Zata cảm thấy vô cùng thoải mái, anh đưa tay xoa xoa đầu cậu rồi cũng chìm vào giấc ngủ cùng Laville.

Sáng sớm hôm sau Zata tỉnh dậy, anh quơ quơ tay lần mò người bên cạnh.

Nhưng không có một ai cả.

A đúng rồi.

Thực chất là từ hôm qua đến giờ không có ai nằm cạnh Zata cả, từ đầu đến cuối tất cả đều do anh tự tưởng tượng ra.

Zata từ từ ngồi dậy, suy nghĩ tối qua quá đỗi chân thực, thực đến mức anh còn tưởng rằng Laville thực sự đã nằm ngủ bên cạnh mình.

Zata rời khỏi giường, khi đang định rời khỏi phòng, một mảng trắng trắng lấp ló trong ngăn kéo tủ bỗng thôi thúc ánh nhìn của Zata.

Anh tò mò kéo ngăn kéo tủ, một tập hồ sơ khám bệnh hiện ra trước mắt Zata.

Anh cầm tập hồ sơ lên sau đó lật mở từng trang.

Trầm cảm giai đoạn nặng, suy nhược cơ thể, đau dạ dày, hồ sơ của ca mổ bán thận.

Tất cả những bệnh án và ca mổ trên đều điền tên của Laville.

Zata bàng hoàng lật từng trang để đọc rõ biểu hiện bệnh.

Khi đọc đến trang cuối cùng, Zata ngạc nhiên trợn tròn mắt khi nhìn thấy dòng chữ :

" Đơn đồng ý hiến tạng."

Trên giấy ghi rõ, người đồng ý hiến là Laville, còn người được hiến là mẹ của Zata.

Zata nắm chặt tờ giấy khiến nó nhăn nhúm.

Tại sao người hiến tạng lại là Laville, không phải người đó là Myra hay sao ?

Zata cố đọc lại từng chữ thật chậm, trên giấy vẫn ghi người hiến là Laville và người được hiến là mẹ của Zata.

Zata như chết lặng khi tiếp nhận thông tin này.

Tại sao Laville lại giấu anh, tại sao Myra lại nhận mình là người hiến tạng ?

Như nhớ lại lời nói của Bonnie, Zata liền tức tốc thay quần áo, cho người điều tra nơi ở của Bonnie rồi vội vã phi xe đến nhà cô.

Bonnie đang ở trong nhà nghe thấy có người nói muốn gặp mình, cô liền đứng từ trên tầng ngó xuống sân xem người đó là ai.

Bonnie dường như nhận ra ngay người đó thông qua mái tóc màu bạch kim đặc trưng.

Là Zata.

Gương mặt Bonnie ngay lập tức nhăn lại vì khó chịu, cô liền yêu cầu người giúp việc :

" Mấy người đừng để tên kia bước chân vào nhà tôi.

Một bước cũng không.

Tôi không cần biết hôm nay hắn ta đến đây làm gì, nhưng mau gọi bảo vệ đuổi hắn đi nơi khác.

Nhìn hắn đứng trước cửa nhà tôi trông ngứa cả mắt."

Rất nhanh chóng hai người bảo vệ được cử đến để đuổi Zata đi nơi khác.

Bonnie đứng trên tầng hai liếc mắt xuống nhìn cảnh Zata bị đuổi đi.

Khung cảnh vô cùng hoàn mĩ.

Bonnie bất giác nhếch mép, cảnh trước mắt khiến lòng cô vô cùng hả dạ.

Nhưng không hiểu sao hai tên bảo vệ kéo thế nào Zata cũng không chịu đi, dù bị hai người lôi xềnh xệch ném ra đường nhưng Zata vẫn lết cơ thể bẩn thỉu đến đứng trước cửa nhà Bonnie đòi gặp cô cho bằng được.

Bonnie không hiểu nổi hành động của Zata lúc này, nhưng cô cũng chẳng bận tâm.

Bonnie nhàn nhã quay trở lại phòng khách, tự pha cho mình một tách trà rồi ngồi nhấm nháp từng chút một với niềm vui đang phảng phất trong lòng.

Đến tối khi Bonnie chuẩn bị tắt điện đi ngủ, bỗng người giúp việc hộc tốc chạy vào phòng cô :

" Thưa cô, người sáng nay vẫn đang đứng trước cửa nhà.

Anh ta vẫn đòi gặp cô cho bằng được."

Bonnie nhăn mặt tỏ vẻ khó chịu :

" Vẫn chưa đuổi được anh ta đi à ?"

" Chúng tôi đã cố rồi nhưng anh ta vẫn nhất quyết không chịu đi."

" Được rồi cô đi nghỉ đi, tôi sẽ xuống xem."

Bonnie đi xuống dưới tầng, đứng trước cửa nhà nhìn bộ dạng nhếch nhác của Zata.

Từ trên xuống dưới người anh phủ đầy bụi bẩn bùn đất, quần áo xộc xệch nhăn nhúm vì bị kéo đi quá nhiều.

Bonnie liếc nhìn Zata, bây giờ đến mặt anh ta Bonnie cũng không muốn nhìn chứ đừng nhắc đến chuyện nói chuyện trực tiếp như thế này

" Anh muốn gì ?"

" Cô có biết Laville ở đâu không ?

Có thể nói cho tôi biết cậu ấy ở đâu không ?"

Nghe giọng điệu của Zata, Bonnie khó chịu thái độ với anh :

" Không phải anh ấy là vợ anh sao ?

Bây giờ vợ mình ở đâu anh cũng không biết à ?

Hay là đang bận bên con bồ kia rồi nên vợ mình ra sao anh cũng không biết ?"

" Ngày trước cô nói đến việc hiến gan, có thể cho tôi biết chuyện gì đã xảy ra không ?"

Bonnie liếc nhìn Zata với ánh mắt khó coi, sau đó cô ra lệnh cho người giúp việc lấy ra một quyển sổ.

Bonni cầm quyển sổ trên tay ném thẳng vào mặt Zata :

" Tự cầm về mà đọc đi thằng khốn nạn."

Quyển sách mà Bonnie ném cho Zata là quyển nhật kí của Laville.

Nhưng quyển sách đó chỉ là bản photo, còn quyển nhật kí thực sự đang được Bonnie cất giữ vô cùng cẩn thận.

( Sr mn nay tui viết xong quên đăng h mới nhớ ra để đăng cho mọi ng đọc 🥹)
 
[ Zata X Laville] Mơ .
Chương 32


Zata cầm quyển nhật kí trên tay, lật mở từng trang ra để đọc.

Trên nhật kí ghi rõ, Laville bị ba mình bán vào quán bar ra sao, bị bọn chúng nhục mạ ức hiếp cậu kinh khủng đến nhường nào.

Lúc đó cậu đã muốn chết, nhưng Zata đã xuất hiện để kéo cậu lên khỏi bờ vực thẳm.

Laville yêu Zata, thực sự rất yêu, yêu hơn chính bản thân mình.

Cậu dùng tiền của mình để mua cho Zata những đồ ngon nhất, đó toàn là những đồ đắt tiền vì cậu sợ Zata ăn đồ rẻ tiền sẽ bị đau bụng.

Vậy mà hồi đó Zata luôn khó chịu với Laville vì suốt ngày dùng tiền của anh mua những đồ ăn đắt tiền, trong khi một đồng của Zata Laville cũng không hề động đến.

Laville bị đau dạ dày, bị suy nhược cơ thể, một thân một mình cậu đến bệnh viện khám Zata cũng không hề hay biết.

Trái lại anh còn trách móc Laville tại sao lại không nấu cơm sớm hơn trong khi cậu chỉ chậm cơm mọi ngày có 5 phút.

Sau khi bị cưỡng hiếp, Laville bị trầm cảm.

Tuy nhiên lúc đó mới chỉ là giai đoạn đầu, nếu chữa trị kịp thời thì vẫn có thể chữa khỏi.

Đúng ra là Laville sẽ không bị trầm cảm nữa, nếu không có những hành động ngu ngốc của Zata.

Anh đay nghiến cậu, luôn tìm ra những lỗi nhỏ nhất của Laville để trách móc cậu.

Anh bắt cậu làm tình khi cậu không muốn, khiến Laville cảm thấy vô cùng ngột ngạt, cuối cùng mức độ trầm cảm lên thành giai đoạn 2.

Kinh khủng nhất là lúc Zata kêu người vào cưỡng hiếp Laville, khiến cậu hoàn toàn rơi vào hố sâu tuyệt vọng.

Laville thường xuyên gặp ảo giác rằng luôn có người lôi cậu ra để làm tình, không chỉ ban ngày và lúc ngủ vẫn còn văng vẳng tiếng cười đùa giễu cợt cùng hình ảnh cậu đang rên rỉ dưới thân hàng chục người đàn ông khiến Laville cảm thấy kinh tởm, chứng mất ngủ của cậu cũng từ đó mà ra.

Laville cố cách nào cũng không thoát ra khỏi nỗi ám ảnh đó được, cuối cùng cậu chọn đến cái chết.

Laville từng đi bán thận để đưa tiền cho ba, khoảng thời gian này Zata và Laville vẫn đang là vợ chồng.

Zata nhớ nhất rõ, hôm đó làm tình Laville luôn miệng kêu đau, hơn nữa lúc nắm eo Laville Zata còn cảm nhận được một thứ ấm nóng ở khoang bụng cậu.

Nhưng Zata lại không hề quan tâm vì lúc đó anh đang chìm sâu vào khoái cảm làm tình.

Zata cố đọc tiếp, cuối cùng anh cũng tìm được trang anh muốn được nhất lúc này.

" Hiến gan cho mẹ Zata, bị người kia nhận mất.

Buồn cười thật nhỉ ?

Nhưng không sao, cứu được người là tốt rồi."

Zata đứng hình khi đọc được dòng nhật kí này.

" Hiến gan cho mẹ Zata".

Bốn chữ này đập thẳng vào mắt Zata.

Anh cố trấn tĩnh bằng cách dựa vào tường, nhưng cuối cùng cũng không chịu nổi mà ngồi sụp xuống đất.

Cái gì vậy ?

Chuyện này là sao ?

Trong đầu Zata là một mớ suy nghĩ hỗn loạn.

Anh muốn biết nhiều hơn nữa, những sự việc khác Laville đều viết rất cặn kẽ, duy nhất việc này Laville chỉ viết có hai câu.

Zata không cam tâm, anh lật từng trang, lật đi lật lại hàng trăm lần nhưng cũng không biết thêm điều gì khác.

Chuyện hiến gan, chỉ duy nhất hai câu.

Zata lật lại nhật kí một lần nữa, phát hiện tên bác sĩ Alex cũng xuất hiện trong đây.

" Alex ?"

Zata đột nhiên nhớ ra, Alex chẳng phải tên bác sĩ tiếp nhận ca chữa bệnh cho mẹ của anh hay sao ?

Zata vội vàng trấn tĩnh bản thân, anh phủi phủi đống bụi bẩn còn đang dính trên quần áo sau đó tức tốc đi đến bệnh viện tìm gặp bác sĩ Alex.

" Cho tôi hỏi bác sĩ Alex có ở đây không ?

Tôi muốn gặp bác sĩ Alex."

Zata điên điên khùng khùng xông thẳng vào trong bệnh viện, ra lệnh cho nhân viên ở quầy tiếp tân cho mình gặp bác sĩ Alex ngay lập tức.

Dáng vẻ hối thúc cưỡng ép này của Zata khiến nhân viên sợ hãi, cô vội vàng gọi cho bảo vệ để tống Zata ra ngoài.

" Ai muốn tìm gặp tôi ?"

Có vẻ như nghe thấy tên mình, Alex từ xa liền đi dần về phía Zata.

Alex nhìn Zata một lượt, anh nhận ra ngay đây là chồng của Laville.

Ấn tượng về chồng của Laville trong lòng Alex không tốt một chút nào, chính vì vậy Alex nhìn Zata rồi hỏi bằng giọng vô cùng khó chịu :

" Anh đến đây có việc gì ?

Không phải mẹ anh đã được chữa khỏi rồi hay sao ?"

" Tôi...hôm nay tôi đến đây không phải hỏi về tình hình của mẹ, tôi muốn hỏi về Laville.

Anh biết em ấy mà phải không, tôi thấy em ấy ghi trong đây rằng anh có chữa bệnh cho em ấy."

Zata vừa nói vừa luống cuống giở nhật kí của Laville ra để chứng minh cho Alex rằng lời nói của anh là đúng sự thật.

Alex cũng thuận theo liếc mắt đọc dòng chữ trong cuốn nhật kí, Alex nhìn Zata chằm chằm, tay nắm chặt lại ngăn không thực hiện hành động lỗ mãn.

Việc Zata xuất hiện đã khiến Alex vô cùng khó chịu, Alex định bụng sẽ không tiếp chuyện Zata nhưng Zata làm loạn ở đại sảnh khiến Alex không thể ngó lơ được.

Alex tính sẽ không chấp với Zata nên anh định trả lời qua loa cho xong chuyện rồi sẽ trở về văn phòng của mình.

Nhưng dường như những chữ xuất hiện trong dòng nhật kí khiến Alex nổi cơn tức giận, anh nghiến chặt răng, mắt hằn đầy tia máu, cái nắm chặt tay để ngăn sự khó chịu kia lại chuyển thành cơn giận dữ khiến cho Alex xông đến chỗ Zata đấm anh một cái thật mạnh.

Cú đấm ấy mạnh đến nỗi Zata ngã ra nền đất, mồm rỉ ra máu.
 
[ Zata X Laville] Mơ .
Chương 33


" Mẹ mày, thằng khốn nạn."

Alex không kiềm nổi cơn tức giận, bởi Alex đọc được trong dòng nhật kí của Laville có câu " Zata đã gọi người đến để cưỡng hiếp mình".

Dù chỉ là đọc thoáng qua, nhưng Alex cũng đủ hiểu những thứ mình khám nghiệm được trên cơ thể Laville là do đâu mà ra.

Trong bụng Laville chứa một lượng tih dịc nhỏ, bởi vì nó kẹt sâu bên trong, sâu đến nỗi dù Laville cố móc ra đến khi bị thương chảy máu cũng không hết được.

Theo quy trình, những thứ tìm được trên thi thể đều phải mang ra khám nghiệm, và Alex bàng hoàng khi phát hiện ra lượng tih dịc này không chỉ của một người.

Một cú đấm vẫn là chưa xả hết được cơn tức, Alex lại xông đến đè lên người Zata, túm lấy cổ áo anh và vung tay đấm Zata thêm vài cái.

Những người xung quanh thấy có vụ xô xát liền xúm lại rồi kéo bác sĩ Alex tách ra khỏi người Zata.

Dù đã được kéo ra nhưng Alex vẫn cố vùng vẫy để đạp Zata thêm vài cái nữa.

" Mẹ thằng chó, mày làm vậy với cậu ấy thì mày có còn là con người không ?

Buồn cười thật đấy, chồng kêu người đến để cưỡng hiếp vợ mình.

Đầu óc mày có vấn đề à ?

Mày còn đ*o xứng đáng để có được Laville chứ đừng nói đến làm chồng.

Làm chồng kiểu gì vợ mình đến bệnh viện năm lần bảy lượt mày cũng không biết.

Laville bị đau dạ dày, suy nhược cơ thể, còn bị trầm cảm nặng, mày có biết không ?

Mày vô tâm đến mức khi Laville gặp chuyện mày cũng không giúp cậu ấy, cuối cùng để cho Laville phải chui vào chợ đen bán thận để có tiền lo giải quyết công việc.

Sau vụ bán thận đấy, Laville suýt chết mày có biết không ?

Vết mổ của Laville bị nhiễm trùng nghiêm trọng bởi vì người ta khâu lung tung trong bụng cậu ấy, tao mà không phát hiện ra và khâu lại cho cậu ấy thì có lẽ Laville không sống được đến lúc hiến gan cho mẹ mày đâu."

Nghe thấy hai chữ " hiến gan ", Zata đầu óc choáng váng, mắt đờ đẫn mất đi tầm nhìn vẫn cố gắng ngồi dậy, lết đến chỗ Alex, bám lấy ống quần Alex để hỏi chuyện :

" Chuyện hiến gan anh nói là sao ?

Làm ơn cho tôi biết sự thật đi."

Alex kinh tởm cái động chạm của Zata, anh đá chân hất tay Zata ra khỏi ống quần mình rồi gằn giọng nói :

" Là Laville hiến gan cho mẹ mày, nhưng bị con ả nào đó vào nhận vơ mất.

Đáng lẽ hôm phẫu thuật tao phát hiện ra luôn và muốn đi làm rõ mọi chuyện với mày, nhưng bị Laville ngăn lại.

Cậu ấy bảo chuyện đó không có gì quan trọng, cứu được người là được rồi.

Tao không nói nổi lí với Laville nên mới nghe theo cậu ấy không làm rõ sự thật nữa."

Thấy Alex ngừng nói, Zata luống cuống dò hỏi :

" Vậy...vậy có thể cho tôi biết bây giờ Laville đang ở đâu được không ?

Mấy ngày rồi tôi không gặp em ấy, cũng không liên lạc được..."

Nghe đến đây Alex càng tức giận :

" Giờ mày còn hỏi tao vấn đề này ?

Laville chết rồi.

Cậu ấy uống thuốc ngủ tự tử nên chết lâu rồi.

Mày đừng làm phiền Laville nữa có khi cậu ấy còn ra đi thanh thản hơn đấy."

Zata nghe đến đây như chết lặng.

Mắt anh trân trân nhìn vào bác sĩ Alex, miệng run rẩy không tiếp nhận đó là sự thật :

" Làm sao em ấy có thể chết được cơ chứ ?

Rõ ràng mới hôm nọ em ấy vẫn còn đang ở nhà tôi cơ mà.

Anh nói dối tôi đúng không ?

Anh không muốn tôi gặp Laville nên nói dối tôi đúng không ?

Sống phải thấy người chết phải thấy xác, anh mau cho tôi gặp Laville đi."

Alex không thèm để Zata vào mắt, hành động của Zata lúc này không khác gì một thằng điên cả :

" Tại sao tao phải nói điêu mày ?

Laville chết nằm trơ trọi một mình trong căn nhà tồi tàn.

Tao đã cố gọi cho ba mẹ, gọi cho cả mày.

Nhưng lúc đấy mày nói gì mày còn nhớ không ?

Mày bảo mày và Laville không còn quan hệ gì với nhau nữa, tao chưa kịp thông báo cho mày về tình hình của Laville thì mày liền tắt máy.

Giờ thì hay rồi, quỳ gối cầu xin được ôm xác vợ về.

Mày mau biến khỏi bệnh viện này đi, cả đời mày cũng không gặp lại được Laville đâu.

Cậu ấy được em gái mang về lo hậu sự xong xuôi hết cả rồi."

Alex nói xong liền quay lưng bỏ đi để lại Zata một mình ngồi bần thần trên nền đất.

Zata vẫn không chấp nhận sự thật, vội vã đứng dậy đuổi theo bám víu Alex :

" Mày nói dối tao đúng không ?

Mày không muốn tao gặp Laville nên mới nói em ấy chết đúng không ?"

Zata lúc này như người mất trí thần kinh không ổn định, khiến cho mọi bệnh nhân xung quanh sợ hãi.

Thấy tình hình không ổn, Alex liền sai bảo vệ tống cổ Zata lôi ra ngoài.

" Nếu mày không tin, mày có thể lục tung cả cái bệnh viện này lên để tìm Laville.

Nhưng tao nói trước dù mày có cố cách nào cũng không tìm được cậu ấy trong đây đâu."

Alex nói xong liền quay lưng bỏ vào trong bệnh viện.

Alex xỏ hai tay vào trong túi áo blouse, đánh Zata một trận khiến lòng Alex vô cùng hả dạ, nhưng dù vậy Alex cũng không thể nào vui lên nổi.
 
[ Zata X Laville] Mơ .
Thông báo


Nay thất hứa với mọi người ròi 🥹 nay mình siêu siêu bận luôn ấy nên không thể viết tiếp cho mọi người đọc được.

Hẹn mọi người ngày mai mình bù 3 chap nhoa 😘
 
[ Zata X Laville] Mơ .
Chương 34


Zata thất thần trở về nhà.

Zata đứng trước cửa nhà một hồi lâu, trong lòng anh vẫn thầm mong rằng khi anh mở cánh cửa này ra, Laville đang đứng đằng sau để chào đón anh trở về.

Nhưng mở cửa ra vẫn là khung cảnh trống vắng như vậy, trống vắng đến mức rợn người.

Nó đã từng cô đơn, trống trải đến mức đau lòng như thế này ư ?

Zata dường như đã quen với việc có Laville ở bên cạnh, nên khi chỉ còn một mình trong căn nhà rộng lớn, tim Zata như nhói lên một nhịp.

Anh đi khắp nơi trong căn nhà tìm kiếm hình bóng Laville còn đọng lại ở nơi này.

Zata đứng trước căn bếp, tưởng tượng ra dáng vẻ Laville đứng nấu cơm cho anh ăn.

Nếu lúc đó Laville và anh cùng nhau ăn một bữa cơm chắc sẽ hạnh phúc lắm nhỉ ?

Zata thầm nghĩ, tim lại nhói lên một nhịp.

Anh bất giác mở cửa tủ lạnh ra, vậy mà trong đó lại chất đống đồ ăn mà Laville mua cho anh.

Trước khi rời khỏi nhà Zata, Laville vẫn cố nấu cho anh bữa cơm cuối cùng coi như là lời tạm biệt.

Chỉ là thức ăn đã bị để trong tủ lạnh một thời gian khá dài khiến chúng gần như không còn ăn được nữa.

Zata đứng chôn chân ở tủ lạnh, sau đó lấy một hộp thức ăn trong tủ ra.

Trên hộp thức ăn còn note rất rõ, là nét bút của Laville : " Bụng anh không khỏe, nên em làm món này cho anh để bồi bổ cơ thể.

Anh nhớ ăn uống đầy đủ nhé ".

Zata mở hộp thức ăn ra, rồi dùng tay bốc đống thức ăn đó nhét vào miệng.

Anh vừa ăn vừa khóc, nước mắt chảy dài trên gò má.

Zata rất muốn nếm lại hương vị thức ăn mà Laville nấu cho anh, nên dù đồ ăn đã hỏng Zata vẫn cố nhét nó xuống bụng.

Tuy nhiên vị thức ăn đã bị thay đổi hoàn toàn, khiến Zata buồn nôn mà nôn thốc nôn tháo ra sàn.

Nhưng anh vẫn không nỡ đổ đống đồ ăn đi mà lại đậy nắp rồi cất gọn gàng trong tủ lạnh.

Zata chưa bao giờ cảm thấy nhà mình lại rộng rãi đến mức cô quạnh như thế.

Anh ngồi bần thần trên sopha nhớ lại khoảng thời gian trước.

Laville thường xuyên đi lại trong nhà làm việc nhà, lúc thì lau nhà lau cửa, lúc thì dọn dẹp quần áo.

Từ lúc Laville xuất hiện, Zata thấy không khí trong nhà ấm cúng hẳn lên.

Từng có một khoảng thời gian, Zata luôn muốn về nhà nhanh nhất có thể.

Vì anh biết trong nhà luôn có một người đang chờ anh về, điều đó làm Zata cảm thấy hạnh phúc.

Nhưng một số chuyện xảy ra khiến Zata đánh mất đi hạnh phúc ấy.

Anh nhận ra muộn quá, đến khi mất đi rồi Zata mới thấy thật sự hối hận.

Zata ngồi trên sopha nhìn về phía tivi đang mở.

Hằng ngày ở nhà em ấy thường làm gì nhỉ, có hay ngồi ở đây xem tivi không ?

Zata thầm nghĩ.

Dù mắt đang nhìn tivi nhưng lòng Zata vẫn luôn hướng về phía cửa ra vào, thầm mong Laville sẽ mở cửa trở về.

Hay em ấy cũng ngồi ở đây để chờ mong mình về ?

Zata liên tục tưởng tượng về Laville.

Anh cảm thấy nhớ cậu, rất nhớ, nhớ đến phát điên.

Anh nhớ Laville đến nỗi những hình ảnh mà bản thân tự tưởng tượng dường như đang hiện hữu trước mắt anh.

Laville đang đứng ở phía cửa ra vào, tay xách một chiếc vali nhỏ.

Cậu vẫn như thế, gương mặt lúc nào cũng có nét đượm buồn.

Laville nhìn về phía Zata, anh và cậu đang đối mặt với nhau, sau đó Laville đưa tay lên vẫy vẫy với anh rồi nở nụ cười dịu dàng :

" Hãy quên em đi và đừng chờ em nữa.

Em sẽ không quay trở lại đâu.

Anh sống tốt nhé."

Laville vừa nói xong liền quay lưng mở cửa đi ra ngoài.

Thấy Laville đang kéo cửa, Zata từ ghế sopha bỗng đứng phắt dậy chạy ra phía cửa.

Rõ ràng đã quay trở lại rồi sao lại còn muốn đi nữa.

Tim Zata như quặn thắt lại.

Lại định rời bỏ anh mà đi sao ?

Anh không muốn mất cậu, anh muốn Laville ở lại bên cạnh mình như lúc trước.

Zata đã vụt mất Laville một lần rồi, anh không muốn bây giờ lại bỏ lỡ cậu thêm lần nữa.

" Laville...xin em đừng đi mà."

Zata vừa chạy vừa nói lớn mong có thể kìm chân Laville ở lại.

Sắp rồi, anh sắp bắt được tay cậu rồi.

Nhưng Zata vừa với tay ra để nắm lấy tay Laville thì cậu lại tan biến.

Không có ai đang đứng trước cửa hết, cửa nhà từ nãy giờ vẫn đóng như chưa hề có ai mở ra.

Zata lại đứng bần thần trước cửa nhà.

Anh lại vụt mất cậu lần nữa rồi sao ?

Zata buông thõng tay đang để ở giữa không trung, anh nhớ cậu đến mức ám ảnh hình bóng của cậu.

Laville luôn xuất hiện trước tầm mắt của anh, nhưng lần nào Zata cố vươn tay ra bắt lấy thì cậu lại tan biến.

Zata quay trở về phòng ngủ.

Việc nhớ Laville khiến cơ thể anh mệt mỏi, Zata nằm trên giường cố nhắm nghiền mắt để có thể chìm vào giấc ngủ.

Nhưng anh nằm mãi cũng không ngủ được, mắt rất mỏi nhưng cơ thể lại không muốn cho anh ngủ.

Dường như có tiếng gì đó đang vang vọng bên ngoài hành lang, giống như đang có người đi trên hành lang vậy.

Zata chợt mở mắt.

Chẳng lẽ Laville trở về rồi sao ?

Zata nhanh chóng ngồi dậy mở cửa ra để xem.

Không có một ai cả.

Hay em ấy trở về phòng ngủ của mình rồi ?

Có lẽ đúng là như vậy.

Zata vội vàng chạy về phía phòng ngủ của Laville nằm ở cuối hành lang.

Anh mở cửa phòng Laville ra, vẫn không có một ai.

Điều đó càng làm tim Zata trở nên đau buốt hơn.

Không phải là em đã trở về rồi sao, vậy sao lúc anh đi tìm em em lại biến mất ?

Zata nằm trên giường Laville, hai tay ôm mặt.

Được rồi, em thắng rồi.

Nên em mau trở về đi, mau quay về với anh đi.

Zata lại khóc, đến giờ anh mới nhận ra tình cảm của mình với Laville.

Là cậu dần dần lấp đầy những khoảng trống trong trái tim anh, khiến anh cảm nhận được hạnh phúc là gì.

Anh yêu Laville, yêu nhiều lắm, nhưng tại sao đến lúc cậu chết rồi anh mới nhận ra ?

" Em chưa chết mà đúng không, em giận anh nên mới trốn anh thôi đúng không.

Mau quay trở lại đi mà, xin em..."

Zata run rẩy bầm lầm từng chữ.

Bỗng Zata cảm nhận được ai đó đang nhẹ nhàng vuốt ve tóc anh

" Đừng mở mắt, nếu không em sẽ tan biến đấy.

Em sẽ xoa đầu anh cho đến khi anh chìm vào giấc ngủ nhé.

Ngoan nào, ngủ ngon nha ông xã của em."

Ngay cả đến trong giấc mơ Laville vẫn dịu dàng với anh như thế.

Laville đang cười với anh, một chút oán hận cũng không có.

Zata sợ Laville sẽ lại biến mất, nên anh chỉ dám nằm im đó cảm nhận cái vuốt ve từ bàn tay cậu.

Anh cảm thấy tim không còn đau nữa, lòng cũng nhẹ nhõm đi đôi chút.

Sau đó Zata chìm dần vào giấc ngủ.
 
[ Zata X Laville] Mơ .
Chương 35


Zata tỉnh dậy tại phòng ngủ của Laville.

Từ lúc Laville đi mất Zata không còn biết một giấc ngủ ngon nghĩa là gì.

Hôm qua Laville xuất hiện trong giấc mơ của anh khiến Zata thực sự cảm thấy thoải mái, nên anh mới dễ dàng chìm vào giấc ngủ như thế.

Zata ngồi trên ghế sopha, trên tay cầm quyển nhật kí của cậu.

Sáng nay Zata đã ăn đồ ăn mà Laville nấu cho anh, dù hơi khó ăn nhưng Zata vẫn cố ăn cho hết, bởi anh không muốn làm cho Laville buồn.

Zata đọc lại từng dòng nhật kí một lần nữa.

Trong nhật kí Laville cũng có đề cập đến việc cậu phải ngồi chờ Zata.

Cảm giác ấy khó chịu bứt rứt đến nhường nào, cuối cùng Zata cũng có thể hiểu được.

Chuyện hiến gan của Laville, Zata vẫn chưa hề quên.

Anh sai người điều tra ngọn ngành mọi chuyện, cuối cùng Zata cũng phát hiện ra toàn bộ sự thật.

Người thực sự đã hiến gan cho mẹ của Zata chính là Laville.

Ngay khi ca phẫu thuật vừa hoàn thành, một người tên là Myra đã cho người đến đe dọa bác sĩ phẫu thuật chính.

Sau khi biết được Laville là người hiến gan, mặt Myra biểu lộ ra biểu cảm vô cùng vặn vẹo.

Nếu là cậu ta hiến thì chẳng phải càng dễ dàng giải quyết hơn hay sao ?

Cô ta đe dọa bác sĩ phẫu thuật chính, nếu không thay tên người hiến gan từ Laville thành Myra thì sẽ khiến anh ta mất việc.

Tên bác sĩ đó rất cần công việc này, bởi đó là công việc nuôi sống toàn bộ gia đình anh ta, nếu mất việc nhà anh ta cũng coi như xong.

Chính vì vậy tên bác sĩ ấy không thể làm gì khác ngoài việc nghe theo lời của Myra.

Hơn nữa Zata cũng điều tra ra được, người làm lộ tin tức Laville là trai bao cũng chính là cô ta.

Myra kêu người cắt ghép âm thanh clip gốc thành tiếng Laville đang rên rỉ khi nằm dưới thân hàng chục thằng đàn ông, còn cắt ghép hình ảnh gương mặt truỵ lạc của Laville khi bị đám đàn ông vây quanh.

Zata cầm trên tay đoạn clip gốc, anh run rẩy khi bấm vào xem đoạn video.

Video đó tái hiện hình ảnh Laville đang bị chục người đàn ông cưỡng chế, dù cậu có khóc lóc van xin cỡ nào thì bọn chúng cũng không tha cho cậu.

Laville van nài thảm thiết, giọng của cậu khàn đặc cả đi vì khóc than quá nhiều, nhưng cuối cùng cậu vẫn bị đè ra hành hạ.

Zata xem đoạn clip mà tim anh đau nhói.

Dù đoạn video đã dừng từ lâu nhưng Zata vãn đang nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại.

Tay anh run lên cầm cập, đầu thì ong ong vì những gì mình vừa phải chứng kiến.

Tại sao Laville phải chịu đựng những cảnh này ?

Zata không hề hay biết cậu từng bị cưỡng hiếp, vì vậy khi đoạn clip đó bị tung lên, anh đã nghĩ đó là sự thật.

Zata không những không an ủi Laville mà còn quay ra đánh đập, chửi bới cậu vì đã làm hỏng danh dự của mình.

Dù Laville đã cố thanh minh nhưng Zata cũng không thèm nghe lời cậu.

Lúc đó trong lòng Laville đã đau khổ đến nhường nào ?

Tim Zata quặn thắt lại.

Anh ôm đầu, miệng luôn lẩm bẩm trách móc bản thân :

" Mày đã làm gì vậy...thằng chó khốn nạn này...mày đã làm gì em ấy vậy.."

Zata nhớ đến lúc bản thân đã kêu người vào cưỡng hiếp Laville, anh quỳ sạp xuống mặt đất, vừa tự tát chính mình vừa luôn miệng xin lỗi Laville :

" Anh xin lỗi...Laville à, anh xin lỗi...xin lỗi em nhiều lắm.

Anh biết làm như vậy em sẽ không tha lỗi cho anh, anh xin lỗi em, vợ à..."

Zata liên tục hành hạ bản thân như thế đến lúc miệng rỉ máu nhưng anh vẫn không dừng lại.

Zata biết dù anh có đánh trăm nghìn lần thì Laville cũng không thể nào tha thứ cho anh được.

" Em đau..."

Zata chợt bừng tỉnh khi nghe thấy giọng nói của Laville.

Anh dáo dác nhìn xung quanh nhà, vẫn không có một ai cả.

Rõ ràng Zata vừa nghe thấy tiếng của Laville, trong giọng nói của cậu còn pha chút vẻ đau lòng.

" Anh đừng làm thế, em đau..."

Lại nữa.

Giọng Laville lại một lần nữa xuất hiện.

Zata tìm kiếm xung quanh nhà một hồi vẫn không thấy bóng dáng Laville.

Anh cất tiếng gọi cậu :

" Laville à...là em đúng không ?

Em có thể ra đây gặp anh không ?"

Vẫn không có một lời nào đáp lại.

Zata nhận ra, chỉ khi anh làm đau bản thân Laville mới xuất hiện.

Zata một lần nữa điên cuồng tát vào mặt mình, bởi anh chỉ mong có thể nghe thấy giọng nói của Laville.

" Em bảo anh đừng làm thế mà.

Đừng tự làm đau bản thân nữa."

" Nếu anh không tự làm đau bản thân nữa thì em có trở về với anh không ?"

Sau khi câu hỏi đó của Zata cất lên, không gian lại rơi vào trầm tư im lặng.

" Có lẽ là không rồi nhỉ ?"

Zata cười khổ.

Laville ghét anh đến mức không thèm đáp lại câu hỏi của anh.

Cậu ghét quay lại với anh đến như vậy sao ?

Chưa bao giờ Zata lại khao khát tình cảm của Laville đến nhường này, chỉ cần nghe thấy giọng nói của Laville cũng đủ khiến anh cảm thấy hạnh phúc rồi.
 
[ Zata X Laville] Mơ .
Chương 36


Không chỉ vậy, Zata còn phát hiện ra một điều, việc Myra bị Laville cho người đi cưỡng hiếp cô ta là hoàn toàn sai sự thật.

Là tự bản thân Myra đi đến quán bar, tự mình cởi quần áo rồi nằm lên bàn mua vui cho các ông sếp lớn trong quán bar đó.

Chính cô ta mới là người thích thú trong việc làm tình tập thể.

Zata cầm tập tài liệu trên tay, anh nắm chặt tập tài liệu khiến nó nhăn nhúm, mắt nổi đầy tia máu.

Tại sao Myra lại làm thế với Laville, tại sao hết lần này đến lần khác cô ta đều muốn hãm hại cậu.

Laville có làm gì sai đâu cơ chứ ?

Vậy mà Zata đã từng rất yêu cô ta, đến mức khi cô ta nhẫn tâm bỏ anh mà đi, Zata vẫn không thể nào quên bóng dáng của Myra.

Là Laville kéo anh ra khỏi nỗi ám ảnh đó, làm cho Zata biết thế nào là được yêu thương.

Có lẽ Zata đã thích Laville ngay từ lần đầu gặp gỡ.

Anh nhận ra dù có bên cạnh Myra thì hình bóng Laville vẫn len lỏi trong tâm trí anh.

Đã có lần Myra từng đề nghị Zata li hôn với Laville, nhưng không hiểu sao khi nghĩ đến việc phải li hôn với Laville trong lòng Zata cảm thấy khó chịu nên anh đã từ chối.

" Thì ra mình đã yêu Laville từ lúc đó sao ?"

Zata tựa lưng lên sopha, đầu ngả ra phía sau.

Anh bật cười lớn.

Nhưng sao nụ cười của anh lại chua chát đến thế.

Zata cố cười nhưng cũng không thể ngăn cho hàng nước mắt đang chảy dài.

" Mày nhận ra muộn quá rồi đấy."

Zata lén lau nước mắt.

Khóc cũng không giải quyết được vấn đề, khóc thì Laville cũng không quay trở lại bên anh.

Ít nhất Zata cũng phải làm gì đó để giải nỗi oan này cho Laville, khiến cậu dù ở trên thiên đàng cũng không phải chịu nỗi uất nhục mà miệng đời để lại.

Zata điều tra toàn bộ về Laville, tất cả mọi thứ từ nhỏ đến lớn.

Anh sẽ thay Laville trả thù toàn bộ, những gì cậu đã phải chịu đựng, anh sẽ thay cậu trả lại cho họ hết tất cả.

Zata cho người truy tìm toàn bộ những tên năm xưa từng cưỡng hiếp Laville trong quán bar.

Bọn chúng bị bắt đến một nhà kho ở vùng ngoại ô trống vắng, bị trói chặt chân tay rồi vứt trước mặt Zata.

Zata ngồi vắt chân trên ghế bành, liếc mắt nhìn xuống đám người đứng bị quỳ trói dưới chân mình.

Toàn một lũ chó bẩn thỉu.

Zata bước đến gần một tên, dùng mũi giày nâng mặt hắn lên rồi gằn giọng nói :

" Những nơi nào của mày đã từng chạm vào người Laville ?"

Tên này bị dáng vẻ lạnh lùng sát khí của Zata làm cho doạ sợ, nhưng hắn đã chơi qua hàng trăm người, đơn giản Laville là ai hắn cũng không nhớ nổi.

" Mày đang nói cái mẹ gì vậy ?

Laville là thằng nào ?

Tao không hề biết nó."

" Chàng trai với mái tóc màu xanh ngọc bích từng bị mày cưỡng hiếp ở quán bar XX.

Mày đã nhớ ra chưa ?"

" À..."

Tên kia vội à lên một tiếng.

Hắn làm sao quên được ngày hôm đó.

Đó cũng là lần đầu tiên hắn đâm vào lỗ một thằng đàn ông, cảm giác sung sướng khó tả, cho dù về sau hắn đã làm tình với chục người phụ nữ khác cũng không thể nào tìm lại được cảm giác hoan lạc ấy.

" Tao nhớ ra rồi, thằng nhãi đó.

Phải nói lần đó làm tình cùng thằng đó sướng thật, chim tao như tan chảy ra khi đút vào lỗ của thằng nhóc đó cơ mà.

Ha ha.

Nghĩ lại mà thèm, da thằng đó cũng mịn màng như con gái, sờ đến đâu mướt đến đó.

Chơi bằng miệng cũng rất sướng..."

Tên kia chưa kịp nói xong, một con dao từ đâu đâm phập vào bàn tay hắn.

Hắn hét lên đầy đau đớn sau đó ngã lăn ra sàn.

Thái độ cợt nhả của hắn khiến Zata tức giận, sao hắn có thể vừa cười vừa tả vợ anh như một con điếm như thế ?

Hắn nói da Laville mịn màng, chứng tỏ tay hắn đã từng sờ vào người cậu.

Phải chặt.

" Mới chỉ một nhát dao vào tay mà mày còn không chịu được, vậy đến lúc tao chặt mất tay mày thì mày sẽ như thế nào đây ?"

Những tên còn lại nghe lời cợt nhả của tên kia cũng phá lên cười nhưng sau đó toàn bộ im bặt vì hành động ghê rợn của Zata.

Chúng biết lần đó chúng đã động vào nhầm người rồi.

" Nhưng mà tao nghĩ lại rồi, chặt tay thì chán quá.

Chúng mày thích làm tình tập thể đúng không, tao cho chúng mày thỏa mãn mong muốn nhé."

Sau đó Zata bắt bọn chúng đè nhau ra để làm tình, nếu ai phản kháng sẽ bị cảnh cáo bằng cách đâm dao vào bắp đùi non.

Bọn chúng ai nấy đều sợ hãi, cuối cùng phải răm rắp nghe theo lời Zata.

Chúng đè nhau ra để làm tình, hết tên này đến tên kia, có khi một tên còn bị ba tên nhét vào bên trong.

Bọn chúng điên cuồng liếm mút cơ thể nhau, chỉ vừa dừng lại một tí là sẽ bị người của Zata lôi đi hành hạ.

Zata chán nản nhìn cảnh tượng trước mắt.

Chẳng có gì thú vị.

Nhìn bọn chúng giống như đang tận hưởng hơn là bị chịu phạt.

Zata đâu thể để bọn chúng bị hành hạ nhẹ nhàng đến thế được.

Anh sai người chuẩn bị một vài món đồ, rất nhanh sau đó đã được đem tới.

Toàn bộ là gậy bóng chày, gậy gộc, máy đánh trứng, sáp nến,...toàn là đồ chơi SM.

Zata ra lệnh cho bọn chúng phải dùng những món đồ anh mang tới để hành hạ lẫn nhau.

Để giữ gìn mạng sống, bọn chúng không còn cách nào khác phải nghe theo hiệu lệnh.

Nhét máy đánh trứng vào bên trong hậu huyệt rồi bật công tắc để nó khuấy đảo bên trong sao ?

Thật sự kinh khủng.

Nhưng đó là điều là Zata đang nhắm đến : làm tình cho đến chết.
 
[ Zata X Laville] Mơ .
Chương 37


Một cuộc làm tình thác loạn đang diễn ra trước mắt Zata, bọn chúng thực sự đã nhét máy đánh trứng và bật công tắc lên để nó khuấy đảo bên trong.

Cạnh lưỡi máy đánh trứng sắc nhọn găm vào da thịt cộng thêm với việc đầu máy đang không ngừng quay tròn khiến phần thịt mềm của một tên bị rác toạc, máu trộn tih dịc đầm đìa từ trong hậu môn chảy ra ngoài.

Thậm chí đến lúc lôi máy đánh trứng khỏi người tên kia, trên lưỡi máy vẫn còn dính một mảng thịt mềm.

Tên bị đâm rống lên thảm thiết như một con lợn bị chọc tiết sau đó nằm gục ra sàn.

Những tên còn lại bị cảnh tượng trước mắt làm cho sợ hãi, chúng len lén liếc nhìn Zata, anh vẫn đang vắt chân trên chiếc ghế bành để quan sát chúng, trên miệng còn đang nở một nụ cười quỷ dị.

" Ai cho phép chúng mày dừng lại ?

Tiếp đi, không phải còn rất nhiều đồ ở đằng kia hay sao.

Nếu chúng mày không chọn được thì để tao chọn giúp cho."

Nói rồi Zata chỉ vào cây gậy cắm đầy đinh nhọn đang nằm trong đống đồ

" Tao chọn cái đó."

Đám người vừa nhìn liền tái xanh mặt mày.

Dùng cái đó thì chẳng khác nào bọn chúng bị xé toạc người ra làm đôi cả.

Tên nào cũng run rẩy không dám lại gần, tên này đùn tên kia, cuối cùng cũng không ai dám cầm vào cây gậy.

" Chúng mày dám chống đối lại lời nói của tao à ?"

Hành động của bọn chúng đã chọc giận Zata.

Anh rời khỏi chiếc ghế bành, chầm chậm đi xuống chỗ đám người.

Sau đó Zata cầm cây gậy gắn đầy đinh nhọn đó lên, sai người giữ chặt một tên rồi trực tiếp nhét vào bên trong.

" Áaaaa..."

Tên kia hét lên đầy đau đớn.

Từng cây đinh đi vào bên trong đang cứa toạc cơ thể hắn ra.

Zata mặt không cảm xúc, tay anh cầm cây gậy liên tục ra vào trong hậu môn của hắn.

Mỗi một lần ra vào cây đinh lại cứa cho vết thương càng thêm sâu hơn, rất nhanh cây gậy đã bị bao phủ bởi toàn máu tươi.

Tên kia bị hành hạ bất tỉnh ngay tại chỗ, nhưng Zata vẫn không chịu dừng lại.

Cây gậy vẫn đang được ra vào bên trong hắn, máu chảy nhiều đến mức bắn ra cả ống quần Zata.

Zata nghiến răng, trán nổi đầy gân xanh.

Anh không thể tha thứ cho bọn chúng, không thể.

Là bọn chúng phá hoại cuộc đời của Laville, anh phải giết sạch bọn chúng.

" Mau dừng lại đi anh..."

Giọng nói của Laville lại hiện lên trong đầu Zata.

Nghe thấy giọng nói của vợ mình, Zata đột ngột dừng lại.

Anh lại dáo dác nhìn xung quanh, nhưng Laville làm sao xuất hiện ở đây vào lúc này được.

" Anh mà làm như thế là em buồn đấy."

" Laville à...là em đúng không ?

Em lại về với anh đúng không ?"

Zata nhìn vào giữa không trung rồi tự lẩm bẩm một mình.

Đám người xung quanh bị dáng vẻ điên loạn của Zata làm dọa sợ, nhưng không ai dám động đến anh với chúng biết anh chính là một kẻ điên.

" Anh giết bọn họ là anh phạm tội đấy, em không muốn điều đó xảy ra."

" Được, nghe lời em, anh không giết bọn chúng nữa.

Anh nghe theo lời em, vợ ơi anh rất ngoan đúng không ?"

" Ừm..."

Một tiếng " ừm " nhỏ nhẹ vang vọng giữa không trung.

Zata được Laville khen ngoan thì vui mừng khôn xiết, gương mặt anh không còn vẻ sắc lạnh như muốn giết người nữa mà thay vào đó là một nụ cười hạnh phúc.

Thấy biểu cảm trên mặt Zata thay đổi, đám người bèn cười thầm trong lòng.

Được cứu rồi.

Nhưng nụ cười của Zata chỉ xuất hiện vỏn vẹn vài giây sau đó mặt anh lại trở về biểu cảm ban đầu

" Vợ tao kêu không được giết chúng mày, nên tao sẽ tha cho chúng mày một mạng.

Nhưng không có nghĩa là giờ chúng mày sẽ được thả đi.

Tao sẽ trừng phạt chúng mày nốt lần cuối rồi sẽ thả tự do cho chúng mày."

Zata ra lệnh cho đám người thực hiện mệnh lệnh còn mình thì ung dung rời khỏi nhà kho.

Zata rời đi được một đoạn thì bên trong nhà kho phát ra âm thanh kêu gào thảm thiết, bọn chúng vừa gào vừa xin tha mạng, y hệt như đang bị chọc tiết.

Hình phạt cuối cùng mà Zata dành cho bọn chúng đó chính là : bắt bọn chúng phải tự ăn dươg vật của chính mình.

Thân thế của Zata lớn đến nỗi anh có thể bưng bít chuyện này một cách kín đáo, dù đám người có sống được mà tố cáo anh, thì người chịu thiệt cuối cùng cũng chỉ là bọn chúng.

Zata biết cách điều khiển mũi tên mà bọn chúng tạo ra để vạch trần anh quay ngược lại đâm chết chính chủ của nó.

Đối với những kẻ mà Zata sai khiến chúng hành hạ Laville, anh cũng dành cho chúng một bài học thích đáng.

Tuy nhiên hình phạt của chúng nhẹ hơn so với những tên kia, chúng chỉ bị bán vào quán bar để trở thành trai bao trong đó mà thôi.

Zata trở về nhà sau một ngày dài mệt mỏi.

Anh tìm kiếm đến phòng ngủ của Laville để nghỉ ngơi.

Từ hôm Laville xuất hiện trong giấc mơ của Zata trở đi thì nếu không phải vào phòng ngủ của Laville thì Zata sẽ không thể nào ngủ nổi.

Zata luôn muốn nhanh chóng có thể chìm vào giấc ngủ để gặp Laville trong mơ.

Trong mơ Laville vẫn rất dịu dàng với anh, cậu luôn để Zata nằm trên đùi mình rồi nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc của anh.

Zata rất thích được Laville xoa đầu, vì vậy mỗi lần gặp cậu, anh đều để Laville thoả thích chơi đùa với mái tóc của mình.

Dù cậu có làm nó rối xù lên hay thắt nơ cho nó Zata đều nằm yên cho cậu làm.
 
Back
Top Bottom