Ngôn Tình Xuyên Về Thập Niên 80, Thôn Nữ Cật Lực Làm Giàu Đổi Đời

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Xuyên Về Thập Niên 80, Thôn Nữ Cật Lực Làm Giàu Đổi Đời
Chương 80


“Ngày nào cũng chỉ biết cãi nhau, trẻ con không hiểu chuyện thì dạy bảo lại là được rồi, đây làm rối loạn cả nhà lên, thật không ra thể thống gì!”

“Mau ăn cơm đi!” Nói xong câu này, Mộc Khai Kim liền cầm bắt đầu ăn cơm.

Mộc Khai Kim rõ ràng là tức giận nên mọi người cũng không dám tiếp tục ầm ĩ nữa.

Chỉ có Dương Thục Phương có chút do dự, nhưng cuối cùng cũng chỉ có thể chịu ấm ức mà không dám nói thêm gì nữa.

Nhưng nhìn thấy dáng vẻ phẫn uất cầm bát cơm của Dương Thục Phương thì mọi người đều biết trong lòng bà vẫn không vui.

Nhưng Dương Thục Phương không tiếp tục ầm ĩ nữa, những người khác cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Hơn nữa trên bàn có thứ thu hút như vậy nên mọi người đều do dự một chút rồi cầm đũa lên.

Một trận cãi vã như vậy thế mà lại tan biến thành hư vô.

Điều đó khiến Mộc Dương có chút sửng sốt.

Nghĩ lại Mộc Dương đột nhiên cảm thấy có chút khâm phục Mộc Khai Kim.

Trong lòng Mộc Khai Kim có lẽ đã phải rất khó chịu.

Dù vậy khi Dương Thục Phương làm ầm ĩ nhà cửa lên, ông đã không ngăn cản.

Nhưng có thể là Mộc Khai Kim sau đó cảm thấy có chút quá đáng rồi nên mới lên tiếng.

Nói vài câu liền khiến Dương Thục Phương im lặng không nói gì được nữa.

Sau đó còn khen ngợi Mộc Trung Quốc, khen như vậy khiến Mộc Trung Quốc vừa cảm thấy thoải mái vừa cảm thấy có chút xấu hổ, chuyện sau này Mộc Trung Quốc nhất định sẽ tự mình xử lý tốt.

Căn bản sẽ không khiến Mộc Khai Kim phải lo lắng nữa.

Hơn nữa lúc này Mộc Trung Quốc mở miệng nói một chút thì sẽ thể hiện được đẩy đủ uy nghiêm của mình với tư cách là người làm chủ gia đình.

Từng bước trấn áp mọi người, một lần nữa xác định vị trí của bản thân.

Thực sự có chút cao tay. Mộc Dương đột nhiên phát hiện ra rằng không nên coi thường sự thông minh của ông mình.

Bản thân Mộc Dương cô thực sự đã đánh giá thấp người ông nông dân không biết đọc chữ này.

Mộc Dương còn đang choáng váng thì những đôi đũa trên bàn đã rung lên vì bát phá lấu.

Cái tật thèm ăn của Mộc Hồng Chiêu hận không thể gạt cả bát phá lấu vào trong bát của mình.

Mộc Hoan cũng không ngồi yên nữa.

Trần Xuân Hoa cũng thế.

Ngược lại Trương Hiểu Dung và Mộc Trung Quốc lại hoàn toàn không thể gắp được đến bát phá lấu.

Trương Hiểu Dung còn chẳng dám ngẩng đầu lên chứ huống hồ là gắp thức ăn.

Mộc Trung Quốc không nói gì mà chỉ vùi đầu vào ăn. . Ngôn Tình Hay

Dương Thục Phương không thể chịu được nữa liền lên tiếng mắng chửi: “Chúng mày là ma đói đầu thai à? Mà chỉ biết gắp về phần mình như vậy.”

Dương Thục Phương cứ mắng chửi nhưng vẫn tự mình gắp một gắp một miếng lòng lớn cho Mộc Hồng Chiêu.

Sau đó lại gắp một gắp lớn vào bát Mộc Khai Kim.

Rồi tự gắp cho mình một miếng.

Tiếp theo là gắp cho Mộc Trung Hoa.

Cuối cùng do dự một chút rồi cũng gắp cho Mộc Trung Quốc một miếng.

Nhưng rõ ràng là không bằng phần gắp cho mấy người trước đó.

Sau khi làm xong một loạt động tác này, Dương Thục Phương thản nhiên nói: “Phần còn dư để bữa sau ăn. Hồng Tinh vẫn còn chưa nếm qua.”

Mộc Dương kinh ngạc nghĩ: Thế nào là không biết xấu hổ? Đây chính là không biết xấu hổ!

Bát phá lấu lớn này rõ ràng là cô mang về. Nhưng cô hoàn toàn không có một chút quyền phân chia nào.

Bây giờ ngay cả ăn thử cũng không được.
 
Xuyên Về Thập Niên 80, Thôn Nữ Cật Lực Làm Giàu Đổi Đời
Chương 81


Gọi là cơm khoai lang nhưng thực ra cơm ít đến đáng thương, hầu như toàn là khoai.

Mộc Dương không biết rằng Trương Hiểu Dung đã rơi nước mắt khi bới từng miếng từng miếng cơm và thức ăn trong bát của mình. Trong khoảnh khắc đó, Trương Hiểu Dung cảm nhận được lòng hiếu thảo của Mộc Dương. Cho nên trong lòng bà thấy yên vui vô cùng.

Có lẽ người vui vẻ nhất trong nhà bây giờ chỉ có mỗi Trương Hiểu Dung.

Dương Thục Phương thì khỏi phải nói, trong suốt quá trình sắc mặt bà ta đều trông như đ.í.t nồi. Mộc Khai Kim cũng im lặng từ đầu chí cuối.

Mộc Trung Quốc thì vẫn định bụng làm sao để dạy Mộc Dương phải biết hiếu kính ông bà nội. Mộc Trung Hoa và Mộc Hồng Tinh chỉ biết cắm đầu vào ăn.

Mộc Hoan chưa gắp được hai đũa đã bị Dương Thục Phương lấy mất, dẩu miệng không vui. Trần Xuân Hoa cũng tối tăm mặt mày.

Mộc Khai Kim ăn xong một bát cơm thì buông bát nói: “Ngày mai nhà ta có khách, mua thêm ít thịt đi để nhà cũng ăn bữa mặn.”

Mộc Khai Kim vừa nói ra, Dương Thục Phương đã phản đối ngay: “Nhà làm gì có tiền? Giờ vẫn còn chưa tới ngày mùa cơ mà!”

Mộc Khia Kim liếc qua Dương Thục Phương, vẻ mặt khó coi: “Trong bọn nhỏ đều thèm đến thế nào rồi? Hơn nữa ngày mai nhà còn có khách!”

Dương Thục Phương vẫn không chịu bỏ tiền ra: “Không phải hôm nay đã ăn mặn rồi sao? vả lại, có khách thì chúng ta cũng không cần mua thịt…”

Dù sao người bên nhà họ Vương tới mua con dâu, sang không biếu quà cho nhà họ đã không nói nổi rồi, sao có thể đòi đồ ở nhà họ được chứ?

Mộc Khai Kim còn muốn nói lại, Dương Thục Phương vội vàng than nghèo: “Trong nhà hết tiền thật rồi. Học phí của Hồng Tinh còn chưa đóng đâu.”

Mộc Khai Kim tức thì không nói nổi nữa.

Trần Xuân Hoa lại nói một câu: “Không phải Mộc Dương nói đi hỗ trợ gì là có thể có thịt sao? Chốc nữa gọi Mộc Hoan đi cùng. Dù sao hai con bé cũng không phải làm gì…”

Mộc Dương nghe thấy lời Trần Xuân Hoa nói, sao mà không biết ý đồ của Trần Xuân Hoa được chứ?

Lại nhìn động tác nhỏ của Dương Thục Phương, Mộc Dương vội nói: “Chuyện này không phải do chúng ta quyết định. Phải đến hỏi Lôi Hướng Dương thử xem.”

Buồn cười, cho Mộc Hoan đi theo, chuyện gì thế không biết?

Không nói chuyện Mộc Dương ngứa mắt Mộc Hoan. Chỉ nhắc chuyện dẫn Mộc Hoan theo thì làm gì nói gì cũng bất tiện, sao mà dẫn theo cho được? Hơn nữa chỉ buôn bán nhỏ, không cần đến nhiều người như vậy.

Trần Xuân Hoa còn muốn nói tiếp, Mộc Khai Kim đã lên tiếng: “Được rồi, Mộc Dương nói đúng, chuyện này phải hỏi ý của bên Lôi Hướng Dương. Chút nữa Mộc Dương đi hỏi một câu là được.”

“Lôi Hướng Dương cũng là thằng bé nghèo, đừng để người ta bàn tán nhà chúng ta lợi dụng chiếm lợi của thằng bé.” Dù sao Mộc Khai Kim vẫn cần giữ mặt mũi.

Trần Xuân Hoa không tiện nói thêm gì, có điều trông bà ta có vẻ không cam lòng.

Dương Thục Phương cũng không biết đang tính toán điều gì trong lòng. Xong xuôi mới chanh chua mắng mỏ một câu: “Có ăn cơm cũng không chặn được cái miệng của chúng mày nữa! Còn không ăn đi thì bữa sau cắt giảm một nửa!”

Thành ra có chưa ăn xong cũng vội vàng ăn cho xong. Không ai dám tiếp tục nói chuyện.

Ăn xong bữa cơm, Trương Hiểu Dung vội vàng tranh thu dọn bát đũa. Nhìn dáng vẻ vồn vã của bà là biết trong lòng bà vẫn còn hơi lo sợ, sợ Dương Thục Phương vẫn còn giận.

Có điều nhìn khoé môi hơi nhếch lên của Trương Hiểu Dung là biết bây giờ Trương Hiểu Dung làm những điều này cũng là vui vẻ chịu đựng thôi… Biết sao được, trong lòng bà quả thật thấy ngọt ngào.

Mộc Dương nhìn Trương Hiểu Dung, bỗng nhiên trong lòng cảm thấy hơi buồn.

Cô có thể đánh nhau không chịu thiệt, miệng cũng nói cho đã, nhưng lại làm liên luỵ đến Trương Hiểu Dung.

Mà Trương Hiểu Dung e là cũng không biết tiếp đấy sẽ xảy ra chuyện gì nữa.

Quay sang nhìn dáng vẻ của Mộc Trung Quốc là biết.

Chẳng qua có lẽ Mộc Trung Quốc còn chưa nghĩ ra nên dạy dỗ Mộc Dương thế nào cho nên trong phút chốc chưa định nổi giận.

Đợi Trương Hiểu Dung rửa bát xong, Mộc Dương và Trương Hiểu Dung vừa quay về phòng đã thấy Mộc Trung Quốc mặt mày xám xịt ngồi ở trong.

Trương Hiểu Dung giật mình: “Sao hôm nay không nghỉ trưa vậy?”

Mộc Trung Quốc trợn mắt mắng Mộc Dương: “Mày quỳ xuống đây cho tao.”

Đương nhiên Mộc Dương không ngoan ngoãn nghe theo. Cho nên cô cứ ở tại chỗ, coi như không nghe thấy lời Mộc Trung Quốc nói.
 
Xuyên Về Thập Niên 80, Thôn Nữ Cật Lực Làm Giàu Đổi Đời
Chương 82


Nguồn lỗi chương, mong độc giả thông cảm!
 
Xuyên Về Thập Niên 80, Thôn Nữ Cật Lực Làm Giàu Đổi Đời
Chương 83


Ngay cả Trương Hiểu Dung ở bên cạnh vẻ mặt cũng có chút bối rối.

Mộc Dương trong lòng thở dài một cái: “Hai vợ chồng hiền lành như vậy, chả trách lại trở thành người làm việc nhiều nhất nhưng được hưởng thụ ít nhất trong nhà này.

Cũng chả trách người rộng lượng sẽ bị người tính toán chi li ức h**p.

Thực sự là chỉ số thông minh quá thấp rồi!

Mộc Dương hận sắt không thể thành gang, sắc mặt lại càng thêm buồn bã nói: “Là bởi ông nội cảm thấy trong nhà thực sự quá nghèo rồi. Vậy nên chúng con mới vì bát đồ ăn vặt này mà cãi nhau thành ra như vậy.”

“Nếu như nhà chúng ta giàu có, chắc chắn sẽ không như vậy.”

“Hơn nữa nếu như gia đình chúng ta giàu có một chút, bình thường muốn hiếu thuận với ông bà như thế nào cũng được, bố cũng sẽ không cảm thấy việc này là không hiếu thuận.”

“Có thể đàng hoàng mua thịt cho ông bà nội ăn thì tốt biết bao?”

Mộc Dương thở một hơi thật dài rồi nói ra lời nói dối trắng trợn nhất: “Dù sao con cảm thấy con đi làm cùng với Lôi Hướng Dương, nói không chừng còn có thể kiếm chút tiền, đến lúc đó con sẽ mua thịt cho ông bà nội và bố mẹ ăn.”

Mộc Dương trong lòng âm thầm phản bác chính mình: Cho Mộc Khai Kim, Trương Hiểu Dung và Mộc Trung Quốc còn được, chứcho Dương Thục Phương thì không thể, cả đời này đều không thể.

Trương Hiểu Dung ở bên cạnh đã cảm động đến rơi nước mắt nói: “Dương Dương! Là do mẹ không tốt, do mẹ không có năng lực.”

“Nếu như mẹ có năng lực thì con và anh trai con đã có thể sống tốt hơn rồi.”

Mộc Dương:……….Mẹ đang nghĩ cái gì vậy?

Trong lúc này phản ứng của Mộc Trung Quốc giống với Trương Hiểu Dung, trong đầu không còn ý nghĩ dạy dỗ con cái nữa mà hoàn toàn tự trách bản thân: Nếu như ông ấy có năng lực thì tốt biết mấy.

Mộc Dương trốn thoát, lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm.

Sau đó trong lòng lại nghĩ làm thế nào mới có thể khiến Mộc Trung Quốc đứng cùng chiến tuyến với mình?

Dù sao xét đến chuyện ngày hôm nay thì Mộc Trung Quốc cũng không phải hoàn toàn hết phương cứu chữa.

Vẫn có thể lôi kéo một chút. ngôn tình sủng

Con đường làm giàu này có nhiều thêm một người thì có nhiều thêm một sinh lực. Hơn nữa Mộc Dương không hề biết rằng lần lừa gạt đầu tiên này của cô đã gieo vào lòng Mộc Trung Quốc một hạt giống nhất định phải làm giàu.

Cuối cùng việc Mộc Trung Quốc dạy dỗ Mộc Dương cũng bị bỏ ngỏ.

Mộc Khai Kim cũng không hỏi gì thêm, dù sao tính cách của con trai cả mình ông cũng biết rỗ, nên ông vẫn cho rằng là đã dạy dỗ xong rồi.

Dương Thục Phương vẫn không muốn bỏ qua, nhưng nghĩ đến nhà họ Vương và thái độ của Mộc Khai Kim nên bà ta cũng không thèm để ý nữa.

Chỉ có Mộc Dương nhỏ giọng hỏi Trương Hiểu Dung: “Phá lấu ngon khôngmẹ?”

Trương Hiểu Dung ngọt ngào nói: “Ngon, đây là tấm lòng của con gái mẹ.”

Mộc Dương: e rằng lúc này cho Trương Hiểu Dung uống thuốc đắngcũng sẽ cảm thấy ngọt ngào.

Nên ý kiến của Trương Hiểu Dung cũng không thể nghe được.

Mộc Dương buồn bã thở dài.

Đi đâu hỏi bây giờ?

Cuối cùng bất đắc dĩ đành hỏi Lôi Hướng Dương một câu.

Lôi Hướng Dương không những xin ý kiến từ em trai và em gái, mà con tặng một chút đồ ăn cho mấy nhà thường xuyên giúp đỡ cậu.

Nhân tiện cũng xin một chút ý kiến.

Mọi người nhất trí rằng món ăn chưa đủ mặn, vị hơi nhạt nhưng rất ngon.

Lúc lôi Hướng Dương và Mộc Dương đang thảo luận về chuyện này, Mộc Dương không nhịn được mà khen ngợi Lôi Hướng Dương.

Cuối cùng khen tới mức khiến cho một thiếu niên to lớn như vậy có chút ngại ngùng mà đỏ mặt.

Nhưng Lôi Hướng Dương lại rất bình tĩnh mà không hề biểu hiện một chút nào ra bên ngoài.

Dù vậy Mộc Dương cũng không để ý vì tâm tình của cô đang rất tốt.

Vì phản hồi của mọi người rất tốt nên Mộc Dương chắc chắn sẽ bắt đầu mở hàng bán thử.
 
Xuyên Về Thập Niên 80, Thôn Nữ Cật Lực Làm Giàu Đổi Đời
Chương 84


Vậy nên Mộc Dương lập tức bàn bạc với Lôi Hướng Dương, định ngày mai bắt đầu mở bán.

Có điều ngày đầu tiên kinh doanh, chắc chắn sẽ không đông khách lắm cho nên Mộc Dương chỉ định làm một bộ lòng thôi.

Đối với chuyện này, Dương thịt lợn có phần không vui. Dù sao đã nói trước là lấy hai bộ lòng.

Mộc Dương nói hết lời mới có thể dỗ được người ta.

Một bộ lòng mua hết 15 đồng, cộng thêm tiền dầu muối tương dấm và hương liệu các thứ, tính ra tiền vốn bỏ ra mỗi ngày ít nhất là 17, 18 đồng.

Đây còn chưa tính đến tiền củi lửa, tiền nhân lực.

Sau khi tính toán rõ ràng những khoản phải bỏ ra, Mộc Dương có thể tính toán giá bán một cách khá dễ dàng.

Đầu tiên, giá bán không thể cao hơn thịt lợn được. Thịt lợn nửa cân 2 đồng 5, nấu rồi sẽ hao mất 1 đến 1 lạng rưỡi, vậy nên nửa cân thịt lợn chín sẽ vào khoảng 3 đồng 5. Đấy là còn chưa tính đến tiền gia vị.

Trong số nội tạng lợn được bày bán, thịt đầu lợn và đại tràng lợn là ngon nhất nên chắc chắn sẽ là những món đắt nhất được bán trong hai ngày này.

Thịt đầu lợn được nạo xuống trông giống như phần thịt bình thường, lại còn rất béo. Vì vậy Mộc Dương định luôn giá bán là 2 đồng rưỡi, ngang giá với thịt lợn sống.

Còn đại tràng cũng có không ít mỡ, cho nên Mộc Dương đặt giá bán là hai đồng.

Phổi với gan đều không có mỡ, cũng không phải là thịt cho nên chỉ bán giá 1 đồng.

Còn tim là một miếng thịt nạc to cho nên bán giá 1 đồng 5.

Về phần thức ăn chay, Mộc Dương cũng không định bán riêng, đến lúc đó cứ bán lẫn vào là ba hào nửa cân. Số đồ chay mà đã kho thì dính không ít dầu mỡ, bán năm hào nửa cân chắc chắn sẽ có người mua.

Mộc Dương định giá xong xuôi, Lôi Hướng Dương lại tính toán qua một lượt. Sau đó cậu bị giá bán quá quắt Mộc Dương định ra làm cho ngu người luôn.

Lôi Hướng Dương do dự nói: “Giá bán này có phải hơi đắt không? Tiền này không phải chỉ kiếm một lần…”

Một bộ lòng lợn, mỗi thứ chừng bao nhiêu lạng, bây giờ bọn họ không có nhiều, cho nên Lôi Hướng Dương có thể tính toán được có thể bán được bao nhiêu tiền.

Trừ đi tiền vốn, ít nhất có thể lời được 10 đồng đấy.

Cộng thêm cả thức ăn chay, mỗi ngày chuẩn bị 10 cân, một cân ba hào, nếu bán hết sạch cũng có thể kiếm được hai, ba đồng.

Đây mới chỉ là giá của một bộ thôi.

Nếu như mỗi ngày đều chuẩn bị hai bộ, còn bán hết sạch vậy thì mỗi ngày mỗi người ít nhất có thể kiếm được mười đồng.

Một tháng hơn 300 đồng.

Vậy là tương đương với tiền lương của một công nhân lâu năm rồi! Khéo còn được hơn!

Mộc Dương chỉ nhìn Lôi Hướng Dương một lát là biết trong lòng cậu đang nghĩ gì. Lôi Hướng Dương là đang bị lợi nhuận hấp dẫn rồi.

Mộc Dương thở dài một hơi, tiêm cho Lôi Hướng Dương một liều vác xin: “Đâu phải ngày nào cũng buôn may bán đắt được như vậy. Hơn nữa đâu phải sẽ buôn may bán đắt được mãi.”

Cái này cô dám cá luôn, cùng lắm là bán được một tháng giá cả sẽ bị kéo xuống. Đến lúc đó thu nhập ít nhất sẽ mất một nửa.

Lúc này Lôi Hướng Dương mới tỉnh táo lại, sau đó nói: “Dù có thế nào thì cũng hơn việc trồng trọt.”

Mộc Dương lặng lẽ dựng ngón tay cái. Tỉnh ngộ được vậy là tốt.

Chẳng qua theo ý của Mộc Dương, ngày mai sẽ bắt đầu bán hàng, Lôi Hướng Dương hơi do dự: “Ngày mai không phải người nhà họ Vương sẽ tới sao? Ngày mai cô không cần ra bán cùng. Đến lúc đó tôi chỉ có thể phụ cô buổi sáng. Hơn nữa không thể ở cùng cô quá lâu…”

Mộc Dương nhìn Lôi Hướng Dương, nở nụ cười dịu dàng trìu mến: “Cậu nghĩ một mình cậu làm được không?”

Lôi Hướng Dương không cần nghĩ đã nói chắc như đinh đóng cột: “Sao lại không được?”

Một cô gái bé nhỏ như cô cũng có thể làm, chẳng lẽ cậu lại không thể?

Bất tri bất giác Lôi Hướng Dương đã rơi vào cái bẫy khích tướng, ý chí chiến đấu hoàn toàn sôi sục.

Mộc Dương lại hỏi một câu: “Vậy cậu đã có cân chưa?”

Lôi Hướng Dương nghẹn lời. Cái này thì chưa có thật.
 
Xuyên Về Thập Niên 80, Thôn Nữ Cật Lực Làm Giàu Đổi Đời
Chương 85


Vậy nên Mộc Dương lại bảo Lôi Hướng Dương đi mua một cái cân. Chỉ một cái cân này đã tiêu hết chừng 5 đồng rồi.

Mộc Dương có hơi xót tiền, dù sao vốn khởi động mới 50 đồng thôi.

Nhưng ngẫm lại thì tiêu số tiền này rất cần thiết, cho nên cũng không quá đau lòng.

Mộc Dương thở dài một hơi, cho Lôi Hướng Dương thêm ít áp lực: “Nếu như muốn buôn bán cái này lâu dài chúng ta còn phải mua bếp lò, mua nồi lớn, như vậy thì không cần có người trông bếp liên tục. Cũng có thể hầm lâu một chút. Món ăn sẽ càng thơm càng ngon.”

Lôi Hướng Dương tính toán một hồi, cuối cùng nói: “Vẫn cứ chờ kiếm được thêm tiền rồi hãy mua. Hiện tại cứ tạm thế đã.”

Mộc Dương im lặng gật đầu.

Lôi Hướng Dương lại đi mượn một chiếc xe một bánh. Theo chỉ dẫn của Mộc Dương, lấy một tấm gỗ sạch sẽ làm một cái hộp gỗ rộng, lòng hộp nông.

Khi bán hàng đặt hết thịt và đồ ăn vào bên trong rồi đậy một miếng vải ở bên trên, như vậy thì không lo dính bụi đất hay ruồi nhặng.

Trông cũng rất ngăn nắp.

Hơn nữa còn dễ vận chuyển.

Mọi việc đã sẵn sàng, chỉ còn chờ cơ hội.

Mộc Dương vừa lòng trở về nhà, chuẩn bị nghỉ ngơi thật khoẻ dành sức cho ngày mai chiến đấu. Lại không ngờ tới tối lại bị dạy dỗ một trận.

Lần này người dạy dỗ cô là Mộc Hồng Tinh.

Sau khi Mộc Hồng Tinh về nhà thì biết được chuyện bát phá lấu kia. Anh an ủi Dương Thục Phương một câu rồi quay sang dạy dỗ Mộc Dương một phen: “Sao em lại không hiểu chuyện thế hả? Sau này có đồ tốt gì phải hiếu kính ông bà trước. Em cũng đi học nhiều năm như thế rồi, sao đến lý lẽ đơn giản này cũng không hiểu? Sao có thể ích kỷ như thế?”

Mộc Dương nghe phát bực, lập tức đốp lại một câu: “Sau này tôi sẽ xem xem không ích kỷ của anh là như thế nào?”

“Tốt xấu gì tôi còn biết đi làm kiếm cái ăn, còn biết mang về nhà, còn anh thì thế nào?”

Vốn dĩ Mộc Dương không định nói những điều này.

Nhưng Mộc Hồng Tinh căn bản không hề biết điều nên cô cũng chẳng cần phải khách khí.

Kết quả Mộc Hồng Tinh còn chưa nên nói thế nào thì Trương Hiểu Dung đã vội nói: “Mộc Dương, không được nói chuyện như vậy với anh.”

Mộc Dương mím môi dứt khoát không nói nữa.

Thật không có cách nào để nói chuyện với những người như vậy.

Mộc Dương cũng không thừa nhận bản thân không có cách nào đối với Trương Hiểu Dung.

Hơn nữa cũng không muốn bà đau lòng.

Nhưng Mộc Hồng Tinh thì giỏi rồi, cô không nói gì nữa nhưng anh ấy vẫn tiếp tục nói luyên thuyên không ngừng, dùng thái độ của một lão cán bộ nói: “Anh cũng là vì tốt cho mày thôi.”

“Mày sắp phải gả sang nhà người ta rồi, nếu như không hiểu những quy tắc này, không hiểu chuyện thì người khác chắc chắn sẽ không thích mày. Đến lúc đó người chịu khổ chịu thiệt không phải là mày sao?”

“Hơn nữa đi ra ngoài cũng sẽ bị người ta chỉ trỏ nói ra nói vào, đến lúc đấy ngay cả nhà mình cũng sẽ bị người ngoài nói không có giáo dục.”

“Còn về việc hiếu kính với ông bà nội thì mày yên tâm, sau này anh tốt nghiệp đại học, nhà trường sẽ phân việc. Đợi anh kiếm được tiền rồi sẽ mang về hiếu kính với ông bà nội.”

Mộc Hồng Tinh nói đạo lí như vậy, Mộc Dương cũng lười đả kích nên chẳng thèm để ý đến anh.

Nhưng những lời nói này của Mộc Hồng Tinh quả nhiên khiến cho Dương Thục Phương rất vui vẻ nên liền cười nói khen anh: “Vẫn là Mộc Hồng Tinh của chúng ta hiếu thuận.”

Mộc Dương lười nói tiếp.

Chuyện của sau này ai có thể nói rõ được chứ?

Thi đại học dễ như vậy ư?

Người tâm cơ như Mộc Hồng Tinh tương lai không kì kèo tính toán với bọn họ đã là tốt rồi, không thể nào hiếu thuận được.

Dự đoán của Mộc Dương thật sự có phần đúng.

Mộc Hồng Tinh còn chưa đợi đến sau này phải hiếu thuận đã tính toán trước cả rồi.

Sau khi Mộc Hồng Tinh kể về công việc sẽ được phân công sau khi học xong đại học với Dương Thục Phương thì anh ta liền nhắc đến chuyện xin tiền mua sách với bà ta.
 
Xuyên Về Thập Niên 80, Thôn Nữ Cật Lực Làm Giàu Đổi Đời
Chương 86


Dương Thục Phương có chút tiếc tiền.

Nhưng nghĩ đến những lời Mộc Hồng Tinh nói thì Dương Thục Phương nghiến răng nghiến lợi nói: “Bà nội cho cháu 5 tệ!”

Nói xong Dương Thục Phương lại liếc nhìn Mộc Dương.

Ánh mắt đó của bà ta biểu hiện rất rõ, dường như đang nói rằng ai hiếu thuận với bà ta thì bà ta sẽ thương người đó.

May là không khiến Mộc Dương cười đến chết.

Tiếp theo cũng không xảy ra chuyện gì nữa, bình an vô sự đến sáng ngày hôm sau.

Bời vì có hẹn với Lôi Hướng Dương nên Mộc Dương cũng không hề lười biếng mà dậy sớm hơn bình thường một chút, sau khi làm xong những việc cần làm liền nhanh chóng đi đến chỗ của Lôi Hướng Dương.

Giúp Lôi Hướng Dương chuẩn bị bày hàng ra.

Hôm nay là ngày đầu tiên Lôi Hướng Dương mở sạp bán, cũng là bước đầu tiên đặt chân vào con đường kinh doanh của cậu.

Nói đúng ra thực sự là một ngày rất là quan trọng.

Trong lòng Mộc Dương cũng thấy chuyện này thật sự rất quan trọng.

Đây chính là bước làm giàu đầu tiên của cô.

Dường như có thể nói rằng thành công hay thất bại đều phụ thuộc vào lúc này.

Sau khi chuẩn bị xong tất cả mọi thứ, Mộc dương giúp Lôi Hướng Dương chuyển đồ lên xe kéo, sau đó nhìn Lôi Hướng Dương hỏi: “Cậu căng thẳng à?”

Lôi Hướng Dương có chút bất đắc dĩ nói: “Tôi lớn hơn cô không ít tuổi mà sao trông cô như lớn tuổi hơn tôi thế nhỉ?

Mộc Dương ngại ngùng một chút, trong lòng nghĩ mình đã quá quen với điều này rồi.

Nhìn Lôi Hướng Dương là một chàng thanh niên hoạt bát mà cô lại quen nói chuyện như một bà cô già.

Suy cho cùng cô đúng thật là một bà cô già rồi.

Đối với sự nghi hoặc của Lôi Hướng Dương, Mộc Dương liền vội vàng nói một câu: “Đây không phải là chuyện rất đáng hồi hộp sao

Mặc dù nhận thức được về vấn đề này nhưng Mộc Dương vẫn rất nhanh lại nhập vai trở lại thành một bà cô già luyên thuyên nói: “Cậu nhớ rõ buôn bán cần phải dẻo miệng. Nhìn thấy các bác các thím thì gọi là chị, sau đó lúc gọi bọn họ thì phải khen một chút, như vậy bọn họ mới thấy bản thân được lợi, lần sau cũng sẽ vui vẻ mà mua hàng, mua nhiều thì tặng cho bọn họ một chút rau. Nhưng cũng đừng tặng quá nhiều, khoảng nửa cân là được.”

“Nếu như gặp phải những người chỉ xem mà không mua thì mời người ta ăn thử một miếng chứ không có nhiều. Nhưng cũng không được keo kiệt mà một miếng cũng không cho. Họ nếm thử qua đồ ăn của chúng ta mới biết rốt cuộc có thể bán hay không?” “Còn về tính toán sổ sách, nhất định phải tính cho rõ ràng.”

Nói đến đây Mộc Dương nhìn bộ dạng của Lôi Hướng Dương cảm thấy bản thân không thể tạo áp lực quá lớn cho cậu, thế là liền nén lại nói một câu: “Nhưng nếu cậu tính đúng hay tính sai không không phải lo lắng, tôi sẽ không trách cậu đâu. Dù sao đây cũng là lần đầu cậu buôn bán.”

Lôi Hướng Dương đột nhiên càng cảm thấy dở khóc dở cười.

Mộc Dương nhìn Lôi Hướng Dương đẩy xe kéo ra khỏi cửa mới thu dọn một chút rồi đi về nhà.

Khi tiễn Lôi Hướng Dương ra cửa, trong lòng Mộc Dương có chút phức tạp.

Thực ra cũng không nên vội vàng như vậy.

Dù sao cũng là ngày đầu tiên, cô như thế nào cũng nên đi cùng Lôi Hướng Dương.

Nhưng bây giờ thời gian không chờ đợi ai cả.

Rất nhanh sẽ đến ngày mùa, phải tranh thủ trước ngày mùa có thể cho càng nhiều người thử phá lấu của họ càng tốt.

Đến khi vào vụ mùa mới có nhiều người mua.

Nên không thể lo sợ mà phải bắt đầu làm.

Sau đó Mộc Dương quay đầu trở lại nhà họ Mộc lại bị Dương Thục Phương dạy dỗ mấy câu.

Đại ý là nói Mộc Dương không hiểu chuyện, không lo lắng cho gia đình.

Mộc Dương cũng lười để ý, toàn bộ tâm tư lúc này đều đặt trên người Lôi Hướng Dương.

Nói thật thì cô thực sự rất lo lắng.

Mộc Dương không nói gì nên Dương Thục Phương cũng không thể nói thêm gì nữa, cuối cùng tức giận mà ngưng nói.

Người nhà họ Vương đến rất sớm.

Mới vừa 11 giờ mà người nhà họ Vương đã đến nhà họ Mộc rồi.

Thầy giáo họ Vương kia Mộc Dương đã từng gặp qua.

Nhưng Mộc Dương cũng không chủ động tiến lên chào hỏi.

Ngược lại Dương Thục Phương và Trần Xuân Hoa tới chủ động chào mời bọn họ vào nhà.
 
Xuyên Về Thập Niên 80, Thôn Nữ Cật Lực Làm Giàu Đổi Đời
Chương 87


Mộc Khai Kim ít nhiều gì cũng gọi là nhiệt tình. Trương Hiểu Dung lại hơi đề phòng dò xét người bên nhà họ Vương.

Sang nhà họ chính là hai vợ chồng nhà họ Vương. Họ vừa ngồi xuống, nhấp ngụm nước đã vào ngay vấn đề chính: “Tuy rằng bây giờ nuôi con dâu từ bé đã lạc hậu, nhưng mà ý của nhà chúng tôi hẳn các bác cũng hiểu, nên là không biết bao giờ thì nhà chúng tôi có thể đón cháu sang?”

Mộc Dương nghe thấy thế, âm thầm trợn mắt ở trong lòng. Còn là thầy giáo cơ đấy, rõ là cái phường buôn người.

Có điều Mộc Dương không vội chút nào, dù sao chuyện xem bói đã sớm lo xong xuôi hết rồi. Có lẽ Dương Thục Phương sắp nhắc đến chuyện này ngay ấy mà.

Quả nhiên, Dương Thục Phương nhắc đến thật: “Hôm nay hai nhà cũng đi tìm thầy Trần, thầy Trần nói ngày nào đẹp thì chọn ngày đó. Bác Vương thấy sao…”

Thầy Vương khẽ gật đầu, có vẻ như rất hài lòng: “Vậy chúng ta cứ tìm thầy Trần bói cho đi.”

Tuy rằng cái việc đi xem bói này trước kia bị xếp vào mấy chuyện yêu ma quỷ quái, là mê tín dị đoan cổ hủ. Nhưng dù sao cũng đã thịnh hành trên mảnh đất Hoa Hạ này mấy nghìn năm rồi, tất cả mọi người đều giữ thái độ thà tin còn hơn không.

Mộc Dương nghe xong trong lòng yên tâm hẳn.

Chuyện kế tiếp cũng không có gì phải hồi hộp theo dõi cả.

Mộc Dương nghĩ thầm, còn phải xem kỹ năng diễn xuất của thầy bói Trần như thế nào.

Cơ mà danh tiếng trong nghề của thầy bói Trần tốt như vậy, Mộc Dương tin tưởng tuyệt đối vào kỹ năng diễn của thầy bói Trần.

Nếu đã đi coi bói, Mộc Dương bèn hỏi một câu: “Nhưng mà thầy Vương không dẫn anh tới mà ạ? Như thế cũng có thể bói được sao?”

“Chỉ cần có ngày sinh tháng đẻ của hai đứa là đủ rồi.” Thầy Vương đẩy kính, tươi cười hoà ái giải thích với Mộc Dương.

Mộc Dương khẽ gật đầu: “Hoá ra là vậy. Thế cháu muốn đi cùng có được không?”

Đương nhiên là Mộc Dương phải đi cùng, nếu không thì sao xem được kịch vui?

Thầy Vương nhìn vẻ mặt mong mỏi của Mộc Dương, tất nhiên là không từ chối được.

Thế là đã xáo trộn kế hoạch không muốn cho Mộc Dương đi cùng của Dương Thục Phương.

Bởi vì phải xem mệnh số cho Mộc Dương nên ngay cả Trương Hiểu Dung cũng đi cùng.

Mộc Khai Kim, Trần Xuân Hoa, còn cả Dương Thục Phương, Trương Hiểu Dung, Mộc Trung Quốc, cộng thêm hai vợ chồng nhà họ Vương và Mộc Dương. Vào đúng tám người.

Một nhóm người cùng đi đến chỗ của thầy bói Trần.

Trên đường đi, Dương Thục Phương luôn đi bên cạnh thầy Vương, vừa đi vừa nói chuyện. Thái độ của bà ta muốn bao nhiêu niềm nở là có bấy nhiêu niềm nở.

Mộc Dương đoán Dương Thục Phương đang muốn tạo dựng quan hệ tốt với bên nhà họ Vương. Không chỉ là một vụ mua bán thôi mà còn mong muốn sau này nhà họ Vương cũng có thể giúp đỡ cho nhà họ Mộc.

Không thể không nói, bàn tính của Dương Thục Phương tính cũng thật chuẩn. Nếu như Mộc Dương thật chưa chết, e là lần này Dương Thục Phương còn kiếm đậm thật.

Đổi một cô cháu gái thôi có thể được rất nhiều lợi ích.

Chuyện này đối với Dương Thục Phương phải nói là hời biết bao nhiêu.

Có điều đáp lại sự nhiệt tình niềm nở của Dương Thục Phương, thái độ của bên nhà họ Vương có vẻ lạnh nhạt lắm. Chủ yếu là khách sáo thôi.

Với sự quan sát khách quan của Mộc Dương, có vẻ như nhà họ Vương có phần xem thường người bên nhà họ Mộc. Dù sao toàn là những kẻ không có học thức, cùng đi chung mà ngay cả nói chuyện cũng chẳng có gì để nói.

Cũng khó cho vợ chồng họ Vương, bọn họ vẫn một mực giữ vẻ mặt ôn hoà, không có phát cáu.

Tuy nói cặp vợ chồng này có phần ích kỷ nhưng dù sao bọn họ cũng là vì con của mình thôi. Vậy nên suy nghĩ một chút cũng thấy có phần thương cho tấm lòng cha mẹ trên đời này.

Cứ suy nghĩ miên man cả một đường cũng đã đi đến chỗ thầy bói Trần.

Kỹ năng diễn xuất của thầy bói Trần quả nhiên không phải hạng xoàng. Ngay cả vợ của thầy bói Trần cũng có diễn xuất thần sầu. Bác gái ngay cả nhìn thoáng qua Mộc Dương cũng không, cứ như là chưa từng gặp cô vậy.

Vợ thầy bói Trần dẫn tất cả vào trong nhà gặp thầy bói Trần.

Thầy bói Trần ngồi ở đó, cặp mắt ông đục ngầu, hiển nhiên là không nhìn thấy được gì. Có điều nghe thấy tiếng bước chân của nhiều người như vậy, thầy bói Trần vẫn ngoảnh lại, sau đó chào hỏi: “Mời ngồi, mời ngồi.”

Đợi đến khi mọi người gần như đều ngồi xuống cả, thầy bói Trần mới hỏi mục đích bọn họ đến đây.
 
Xuyên Về Thập Niên 80, Thôn Nữ Cật Lực Làm Giàu Đổi Đời
Chương 88


Vợ chồng họ Vương có hơi ngượng nghịu, nói quanh co mãi vẫn chưa nói xong vấn đề. Dương Thục Phương cũng thật đáo để, bà ta trực tiếp nói huỵch toẹt ra luôn: “Chuyện là vầy, hai đứa nhỏ hai nhà chúng tôi, tuy là tuổi hơi nhỏ một tẹo nhưng được ông trời xe duyên. Cho nên hôm nay đến đây là muốn thầy xem xem khi nào thì hai đứa nó về với nhau là đẹp nhất. Cần ngày gần nhất.”

Dương Thục Phương còn không quên nói thêm: “Không phải tính ngày kết hôn, ngày kết hôn sau này tính tiếp.”

Bây giờ chỉ là tính ngày sang nhà bên kia thôi.

Dù sao Mộc Dương và con trai nhà họ Vương đều còn nhỏ, dĩ nhiên là không thể kết hôn được, hơn nữa nhà họ Vương cũng cần giữ mặt mũi. Làm sao có thể ngang nhiên chuẩn bị cưới xin để hàng xóm láng giềng bàn tán ra vào được?

Sau khi Dương Thục Phương nói xong, mấy người bên nhà họ Mộc đều chẳng thấy gì, chỉ có hai vợ chồng họ Vương đỏ chín mặt. Dù sao bọn họ cũng là trí thức, dù thế nào cũng cảm thấy có phần không thoải mái.

Mộc Dương đều quan sát hết thảy, nghiêm túc xem kịch, chỉ thấy vở kịch này rất chi là thú vị.

Thầy bói Trần cũng không ngạc nhiên gì, chỉ hỏi một câu hết sức tự nhiên: “Ngày sinh tháng đẻ của hai đứa đâu?”

Dương Thục Phương vội báo ngày sinh tháng đẻ của Mộc Dương ra. Sau đó vợ thầy Vương cũng nói ra ngày sinh tháng đẻ.

Sau đó tất cả mọi người đều chăm chú tập trung vào thầy bói Trần, chờ đợi ông bói ra kết quả.

Bị nhiều ánh mắt nhìn chằm chằm như vậy, có lẽ là vì không nhìn thấy gì nên thầy bói Trần chẳng chút áp lực nào, chỉ nhấc một ngón tay lên, bấm bấm tính tính.

Thầy bói Trần vừa bấm ngón tay thoăn thoắt vừa lẩm bẩm trong miệng. Cũng không biết rốt cuộc là nhẩm cái gì.

Dù sao mọi người cũng nghe không rõ và nghe không hiểu.

Nên Mộc Dương không khỏi có suy nghĩ xấu xa rằng: Có lẽ sau này có thể tìm cơ hội nào đó hỏi thầy bói Trần xem có phải ông đang lẩm bẩm nói tiếng nước ngoài không?

Mộc Dương không khỏi cười xấu xa, nhưng sắc mặt của thầy bói Trần lại càng ngày càng trở nên nghiêm trọng.

Sắc mặt của thầy bói Trần thay đổi như vậy tự nhiên cũng kéo những người khác thay đổi theo.

Vậy nên mọi người trong phòng đều ngẩng lo lắng ngước nhìn thầy bói Trần.

Trong phòng lại càng trở nên yên tĩnh hơn.

Lúc này Mộc Dương đoán rằng nói không chừng cây kim rơi xuống đất cũng có thể nghe thấy được tiếng động.

Thầy bói Trần không nói gì nên những người khác cũng không dám mở miệng.

Do đó lúc thầy bói Trần cất lời thì tất cả mọi người đều không tự chủ được mà nín thở.

Mộc Dương cũng rất tò mò không biết thầy bói Trần sẽ nói như thế nào đây?

Kết quả không thể nghĩ tới đó là thầy bói Trần mở miệng nói: “Số của người này tôi không thể xem ra được.”

Điều này ngay lập tức khiến tất cả mọi người trở nên sợ hãi.

Dương Thục Phương đột nhiên trở nên gấp gáp nói: “Sao lại không thể xem ra rồi? Trần đại sư ông xem lại xem!”

Hai vợ chồng nhà họ Vương cũng rất lo lắng.

Thầy bói Trần lại nghiêm mặt nói: “Cái số xui xẻo như vậy bảo tôi nói thể nào đây? Số tiền này tôi không kiếm nữa, các người tìm người khác đi.”

Sau đó thầy bói Trần liền cùng vợ tiễn khách.

Vẻ mặt kiên quyết của thầy bói Trần thực sự khiến mọi người đều sợ hãi.

Khiến ngay cả Mộc Dương cũng không khỏi sửng sốt.

Thú thật nếu như không phải đã biết trước thì nói không chừng cô cũng sẽ bị phản ứng của thầy bói Trần làm cho sợ hãi.

Một thứ đã phổ biến hàng nghìn năm nay lại bói ra cho cô một số mệnh xấu như vậy, sao cô có thể không sợ cho được.
 
Xuyên Về Thập Niên 80, Thôn Nữ Cật Lực Làm Giàu Đổi Đời
Chương 89


Thầy bói Trần từ trước đến nay đã rất thành thạo trong việc nắm bắt và thao túng tâm lý.

Càng không cần nói đến kỹ năng diễn xuất có thể sánh với diễn viên từng đoạt giải Oscar.

Mộc Dương trong lòng lặng lẽ khen ngợi thầy bói Trần.

Mà thầy bói Trần nói nghiêm trọng đến như vậy khiến cho Dương Thục Phương càng thêm lo lắng, bà nhìn người nhà họ Vương một cái trước, thấy họ không ai nói gì thì bà liền vội vàng nói một câu: “Trần đại sư, ông nghĩ cách giúp chúng tôi với, ông là người giỏi nhất ở trong thị trấn này mà. Ông không thể nghĩ cách thì chúng tôi phải làm sao đây? Hai đứa nhỏ này….”

“Coi như ông hành thiện tích đức giúp hai cháu nó với.”

Nói ra cũng buồn cười, Dương Thục Phương ở nhà thì hống hách mà đến trước mặt thầy bói Trần thì lại tỏ ra cung kính như thế này đây.

Thật sự khiến người ta được mở mang tầm mắt.

Nhưng từ đó cũng có thể nhìn ra được tác dụng của việc mê tín phong kiến.

Thậm chí Dương Thục Phương còn không hề tiếc mà nhắc đến tiền nong: “Chúng tôi chắc chắn sẽ không nhờ ông giúp đỡ suông mà sẽ trả gấp đôi.”

Mắt nhìn thấy mọi chuyện sắp đổ sông đổ bể, Dương Thục Phương thấy không cam lòng nên cũng không hề tiếc tiền nữa.

Lúc này người nhà họ Vương cũng mở miệng nói: “Đúng vậy, tiền nong không thành vấn đề.”

“Đây không phải vấn đề tiền nong. Tôi chỉ nói hai điều, đầu tiên là cậu bé đó thiếu hồn phách. Hơn nữa bát tự của cậu ấy rất nhẹ, thực sự là——"

"Còn số phận của cô bé này lại càng bi thảm hơn. Ngay cả Diêm Vương cũng không chịu tiếp nhận ấy."

Thầy bói Trần vừa nói vừa lắc đầu.

Trực tiếp nhìn sang bộ dạng kinh ngạc của Mộc Dương.

Đây không phải là bói ra mà rõ ràng là những gì Mộc Dương đã nói với ông ta.

Đương nhiên là Mộc Dương biết điều này, nhưng người khác có thể không biết hai việc mà thầy bói Trần vừa nói ra nên sắc mặt của mọi người liền lập tức thay đổi.

Tất cả người nhà họ Mộc đột nhiên nghĩ đến việc Mộc Dương suýt c.h.ế.t nhưng lại đột nhiên sống lại.

Mà người nhà họ Vương cũng liền liên tưởng đến con trai nhà họ. Nên tất cả mọi người đều cảm thấy thuyết phục và cung kính đối với thầy bói Trần.

Thậm chí trong lúc nói chuyện với thầy bói Trần thì thái độ của tất cả mọi người đều trở nên vô cùng khách sáo và cẩn thận.

Chỉ cảm thấy thầy bói Trần thật sự rất có bản lĩnh, mà người như này thì bọn họ càng không dám đắc tội, nếu không c.h.ế.t như thế nào cũng không biết.

Lúc này ông Vương không biết có phải do mê tín hay không mà đứng dậy hung tợn nhìn thấy bói Trần nói: “Nếu như ông đã có thể bói ra thì ắt hẳn phải có biện pháp giải quyết chứ?”

Lúc này ông Vương thật sự cảm thấy việc có con dâu không còn là việcquan trọng nhất nữa.

Mà là biết đâu ông thầy bói này có thể khiến con trai của ông khỏe trở lại.

Thầy bói Trần sau khi trầm mặc một lúc rồi lắc lắc đầu.

“Mọi chuyện đều có số, cậu ấy đến thế giới này bắt buộc phải trải qua những chuyện như vậy.”

“Đến khi mọi chuyện kết thúc, hồn phách trở nên hoàn thiện thì mọi chuyện tự nhiên sẽ ổn thôi.”

“Có rất nhiều chuyện nếu chúng ta cưỡng ép đều sẽ không tốt.”

Lúc thầy bói Trần nói như vậy thực sự có dáng dấp của một vị tiên nhân.

Những câu nói này khiến cho ông Vương lặng lẽ cúi đầu, cũng không biết là trong lòng đang nghĩ gì nữa.

Dương Thục Phương ở bên cạnh càng nhìn càng lo lắng.

Đợi thầy bói Trần nói xong liền nói: “Nếu đã như vậy thì mệnh của cháu gái nhà chúng tôi là đại hung, ở bên nhau ngược lại không phải là xung hỉ sao?”

Giống như việc lấy độc trị độc vậy.

Mộc Dương dường như tán thưởng sự thông minh này của Dương Thục Phương.

Nhưng cũng từ đó mà thấy được Dương Thục Phương thực sự không quan tâm đ ến Mộc Dương.

Chỉ có Trương Hiểu Dung là lo lắng nhất: “Vậy mệnh của con bé này sẽ như thế nào vậy? Như vậy sau này có ảnh hưởng đến nó không?”

Sắc mặt của thầy bói Trần một chút cũng không thay đổi, chỉ nhẹ nhàng nói: “Mệnh của hai đứa nó không hợp với nhau. Nếu như cứ miễn cưỡng ở bên nhau, đương nhiên sẽ phân cao thấp. Có một đứa sẽ bị cái c.h.ế.t trấn áp, kết quả cuối cùng như thế nào thì tôi khó có thể nói được.”

Thầy bói Trần nói ra rất nhẹ nhàng nhưng tất cả mọi người đều không khỏi hít một hơi lạnh.
 
Xuyên Về Thập Niên 80, Thôn Nữ Cật Lực Làm Giàu Đổi Đời
Chương 90


Kết quả này có hơi đáng sợ đấy.

Với câu hỏi của Trương Hiểu Dung, thầy bói Trần cười ha ha đáp: “Nói đến ảnh hưởng thì… Người mà lão Diêm Vương không nhận dĩ nhiên là mạng lớn. Hơn nữa, sau khi trải qua một phen sống chết, số mệnh của cô bé này đã thay đổi một ít. Vốn cũng không tính là quá xuất chúng, nhưng bây giờ coi bộ tương lai chắc chắn sẽ đại phú đại quý.”

“Chỉ là mọi thứ có tốt cũng có xấu. Chỗ tốt là sẽ đại phú đại quý, một bước lên tiên. Đáng tiếc nhân duyên lại rất gian nan. Số của người bình thường không áp được số của nó.”

“Có thể nói số mệnh của nó quá cứng cỏi, nếu mệnh của người khác áp được nó thì không chừng sẽ đứt gãy luôn.”

“Nếu như không thể tìm được mệnh số nào tương sinh, ai thành đôi với nó cũng đều khó có kết quả tốt.”

Thầy bói Trần không keo kiệt mà hăm doạ như thế. Mộc Dương chỉ cảm thấy sốc ngây người: Có phải cô đã làm mất lòng thầy bói Trần lúc nào rồi không? Không thì sao ông lại dốc lòng dốc sức mà bôi xấu cô dữ vậy?

Mộc Dương không nhịn được được cẩn thận suy nghĩ một hồi.

Trương Hiểu Dung đã sớm bị thầy bói Trần doạ khóc. Lúc bà mở miệng hỏi, giọng đều run cả lên: “Vậy phải làm sao mới có thể hoá giải chuyện này?”

“Tôi còn chưa nói hết mà.” Thầy bói Trần tiếp tục nói: “Số mệnh của con bé quá cứng cỏi, người bên cạnh cũng chỉ có hai kết quả. Một là hợp mệnh với nó, lưỡi d.a.o này sẽ hướng ra bên ngoài. Hai là xung khắc với nó, lưỡi d.a.o sẽ…”

Đầu lông mày của Dương Thục Phương giật một cái, lập tức hỏi: “Nó có phải là Thiên Sát Cô Tinh gì không? Nó có khắc tôi hay không?”

Chỉ một câu này có thể dễ dàng hiểu được trong lòng Dương Thục Phương đang nghĩ gì.

Hiển nhiên là bà ta sợ hãi.

Mộc Dương thầm tặc lưỡi trong lòng: Cỡ này là sợ c.h.ế.t đến độ nào.

Dương Thục Phương hỏi ra câu đó trong lòng Trương Hiểu Dung cũng lộp bộp thấp thỏm.

Trương Hiểu Dung hiểu rõ Dương Thục Phương hơn bất cứ ai. Cho nên không đợi thầy bói Trần nói gì, Trương Hiểu Dung đã vội nói trước: “Chắc chắn không có chuyện đó đâu.”

Dương Thục Phương lườm Trương Hiểu Dung: “Cô chen mồm vào làm gì?”

Mặc dù thầy bói Trần không nhìn thấy nhưng chỉ nghe thôi cũng có thể nghe ra mâu thuẫn trong đó. Thế nên ông ta í dỏm nói một câu: “Vậy phải xem bà có hoà hợp với con bé hay không. Bà tốt với nó, trong lòng nó thương mến bà thì tự nhiên sẽ không xung khắc.”

Mộc Dương nghe được, chẳng lẽ còn không hiểu ý của thầy bói Trần? Nhất thời cô cũng không biết nên nói gì cho phải.

Thầy bói Trần quả thật là có lòng tốt. Không chỉ giúp cô một chuyện lớn như thế mà còn tính toán chuyện ngày sau cho cô.

Có câu này của thầy bói Trần, Mộc Dương tin rằng sau này Dương Thục Phương sẽ lo ngại cho bản thân nên chắc chắn sẽ không giống như bây giờ động tí là đánh là chửi, thậm chí là muốn bán cô đi nữa.

Vậy nên Mộc Dương âm thầm quyết tâm, chờ sau này kiếm được tiền nhất định sẽ đưa một phần lễ hậu đến.

Đương nhiên cô cũng hiểu rõ, sự giúp đỡ này phần lớn là vì nể mặt Lôi Hướng Dương.

Vậy nên…

Lát nữa cũng phải cảm ơn cả Lôi Hướng Dương.

Lời của thầy bói Trần quả nhiên khiến mặt mũi Dương Thục Phương thay đổi rất ngộ.

Lúc này người bên nhà họ Vương mở miệng hỏi: “Thế là số mệnh của hai đứa nhỏ không hợp nhau phải không?”

Thầy bói Trần đáp không do dự: “Phải.”

“Bói mệnh này hôm nay tôi không lấy tiền.” Thầy bói Trần xua tay, thẳng tay tiễn khách: “Mấy người về đi.”

Người nhà họ Vương còn tưởng là thầy bói Trần nói như vậy là để vòi thêm tiền, nhưng thấy thái độ hiện tại của ông mới giật mình, có lẽ chuyện không phải như vậy.

Lần này ngay cả người nhà họ Mộc cũng từ bán tín bán nghi chuyển sang tin tưởng hoàn toàn.

Thầy bói Trần đã xem tướng số mệnh số nhiều năm như thế, cho tới bây giờ chưa từng nghe qua chuyện ông bói xong không lấy tiền.

Dương Thục Phương xem chừng đã từ bỏ hẳn ý định, giờ hãy còn đang chìm trong lo lắng sợ hãi mình có thể sẽ bị khắc chết.

Trương Hiểu Dung nửa vui nửa buồn.

Mộc Khai Kim và Mộc Trung Quốc im lặng không lên tiếng, cũng không biết trong lòng hai người đang nghĩ gì.

Trần Xuân Hoa đảo con mắt, coi bộ còn chưa từ bỏ ý định.
 
Xuyên Về Thập Niên 80, Thôn Nữ Cật Lực Làm Giàu Đổi Đời
Chương 91


Quả nhiên, ngay sau đó nghe Trần Xuân Hoa nói một câu: “Không phải nói có cách hoá giải hay sao? Xin thầy giúp cho…”

Trần Xuân Hoa là đang cố gắng hết sức muốn bán Mộc Dương đi, thế nên cô cũng không khách khí làm gì, mở miệng nói thẳng: “Không thì bói thêm số của một cô gái khác đi, xem xem có hợp hay không.” Nói xong, Mộc Dương nhanh miệng báo ngày sinh tháng đẻ của Mộc Hoan ra.

Cái này là Mộc Dương hỏi được từ Trương Hiểu Dung. Khi đó hỏi thử chỉ đơn giản là giữ lại chút mánh lới. Thật không ngờ Trần Xuân Hoa lại bắt ép cô dùng tới mánh lới này.

Mộc Dương vừa mới nói xong đã bị Trần Xuân Hoa đẩy một cái: “Mộc Dương! Cháu nói linh tinh gì đấy?”

Mộc Dương bình tĩnh đối mặt với Trần Xuân Hoa, chất vấn bà ta: “Không phải bác gái nói chuyện này là chuyện tốt, nếu đổi cho chị Hoan thì bác cũng đồng ý hay sao?”

Đối diện với cặp mắt đen nhánh lanh lợi của Mộc Dương, nhất thời Trần Xuân Hoa thật sự không biết nên đáp lời thế nào.

Thầy bói Trần cũng rất tận lực, trong thời gian ngắn như vậy đã bói xong. Ông gõ lên mặt bàn, nói: “Mệnh hai đứa này hợp nhau, còn là cực kỳ hợp.”

Thầy bói Trần cũng không nhiều lời. Vẫn không lấy tiền, thẳng thừng tiễn khách.

Thái độ của vợ thầy bói Trần lần này rất cứng rắn, dứt khoát bảo bọn họ đi về. Còn muốn hỏi lại cũng bị vợ của thầy bói trần nói đừng có cản trở bọn họ làm ăn, còn có người khác chờ tới lượt.

Danh tiếng của thầy bói Trần quả thật rất rộng, dù sao lúc đi ra ngoài Mộc Dương đã nhìn thấy trong sân có mấy người vẫn đang chờ thật.

Thấy bọn họ đi ra, mấy người kia còn ngó vào nhìn.

Có lẽ lượng thông tin vừa rồi quá nhiều, tất cả mọi người đều chưa kịp hiểu hết, nhất thời cũng không ai mở miệng nói chuyện.

Mọi người đều im lặng như vậy cả một đường trở về nhà họ Mộc.

Từ vẻ mặt của người nhà họ Vương, Mộc Dương không nhìn ra được rốt cuộc họ nghĩ thế nào. Có điều, từ vẻ mặt của Dương Thục Phương có thể thấy có lẽ đã hơi lung lay rồi.

Vậy nên Mộc Dương cứ đợi được xem một trò hay.

Dù sao bây giờ cô không cần phải lo lắng chuyện gì nữa hết.

Nhà họ Vương chắc chắn sẽ không thèm nhận cô nữa.

Sau khi về nhà họ Mộc, người nhà họ Vương cũng không nói muốn về ngay mà trái lại còn ngồi xuống. Nhìn điệu bộ nỳ là còn chưa hết hi vọng đâu.

Ban đầu Mộc Hoan ở nhà trông em không đi theo, không được tham gia trò vui nên hậm hực trong lòng. Bây giờ thấy bọn họ về liền hào hứng lại hỏi: “Bà nội ơi, thế nào rồi?”

Trần Xuân Hoa lập tức quát to: “Hỏi cái gì mà hỏi! Đi về phòng đi!”

Mộc Hoan tức thì bị mắng ngu người luôn. Cô ta thất thần hồi lâu mới lấy lại tinh thần, nước mắt lập tức đong đầy trong mắt.

Người nhà họ Vương còn quan sát Mộc Hoan một lượt, cũng không biết có hài lòng hay không.

Dương Thục Phương đảo mắt, thử mở miệng dò hỏi: “Thầy Vương à, nhà thầy thấy thầy bói Trần nói vậy thì chuyện này chúng ta…”

Suy nghĩ của Dương Thục Phương vừa nhìn là thấy.

Mộc Dương cười tủm tỉm nói theo: “Con thấy cũng rất tốt, chị Hoan luôn lanh lợi lại chịu khó, con thấy còn phù hợp hơn con.”

Câu này không khác gì một đề nghị thật lòng, rất nhanh đã nhận được lời phụ hoạ của nhà họ Vương: “Ý của nhà tôi các bác cũng đều biết rồi, thực sự là tuổi tác không phải vấn đề gì quan trọng.”

Ý là đồng ý rồi.

Dương Thục Phương tức thì cười rộ lên. Dù sao đối với bà ta, cháu gái đều là món hàng lỗ vốn không đáng tiền.

Mà nhà họ Vương lại ra giá cao…

Đưa người đi sớm thì không chỉ đỡ tốn miệng ăn mà còn có thể được một khoản tiền lớn. Đây không phải là chuyện tốt sao?

Mộc Hoan nghe những lời này xong vẫn còn khù khờ, nhưng Trần Xuân Hoa lập tức nhảy ra phản đối: “Mẹ, chuyện này không thể được!”

Giọng điệu của Trần Xuân Hoa rất kiên quyết.

Mộc Dương bèn hồn nhiên hỏi một câu: “Bác gái, sao chị Hoan lại không được ạ? Không phải bác vẫn luôn nói với mẹ con chuyện này là chuyện tốt đấy sao? Sao đến lượt chị Hoan thì bác lại không đồng ý?”

Mặt Trần Xuân Hoa tức thì biến thành một quả cà tím. Càng hận không thể tới xé miệng Mộc Dương ra.
 
Xuyên Về Thập Niên 80, Thôn Nữ Cật Lực Làm Giàu Đổi Đời
Chương 92


Trương Hiểu Dung tranh thủ kéo Mộc Dương một cái, bảo cô đừng nói nữa.

Mộc Dương cũng biết dừng đúng lúc cho nên trốn ra sau lưng Trương Hiểu Dung, nhếch miệng cười Mộc Hoan.

Mộc Dương phát hiện ra thì ra mình còn thù rất dai.

Kỳ thực Mộc Hoan cũng còn là một cô bé, tuổi hãy còn nhỏ, thế nhưng cô không thể nào khoan dung độ lượng cho được, cũng không thể tự thuyết phục mình rằng đối phương còn nhỏ cần khoan dung hơn.

Đối phó với dạng trẻ hư đốn này, cách tốt nhất là ăn miếng trả miếng!

Lúc này Mộc Hoan bị Mộc Dương cười nhạo khiến cho cô ta có một dự cảm không lành.

Sau đó cô lại nhìn phản ứng của Trần Xuân Hoa.

Cô theo tiềm thức trốn vào đằng sau lưng Trần Xuân Hoa.

Sau đó cô bám chặt vào áo của Trần Xuân Hoa có chút bất an kêu lên: “Mẹ!”

Trần Xuân Hoa sống c.h.ế.t cũng muốn bảo vệ Mộc Hoan nên không chút do dự nói: “Mẹ, việc này không được, con không đồng ý.”

Những người khác thì thôi đi, nhưng chỉ duy nhất có Trương Hiểu Dung đột nhiên cảm thấy khó chịu khi nhìn thấy cách phản ứng của Trần Xuân Hoa.

Thái độ như vậy của Trần Xuân Hoa cũng khiến người nhà họ Vương có chút không vui.

Nhưng vẫn không nói gì.

Dương Thục Phương trợn mắt nhìn Trần Xuân Hoa một cái rồi nói: “Khi nào chuyện này đến lượt con quyết định hả?”. Truyện Teen Hay

Trần Xuân Hoa lập tức nhảy dựng lên như mèo bị dẫm đuôi mà lớn tiếng nói: “Mẹ, mẹ không biết chuyện gì đang xảy ra sao? Mẹ đây không phải là đang đẩy Mộc Hoan vào hố lửa sao?”

Câu nói này khiến tất cả mọi người đều thay đổi sắc mặt.

Người nhà họ Vương cũng không thể ngồi yên được nữa mà nói: “Nói thế này là có ý gì đây?”

“Con trai nhà các người ngốc đến độ đi vệ sinh cũng phải có người phục vụ, đã không biết ngại mà còn hỏi tôi à!” Trần Xuân Hoa hét lớn. “Các người muốn mua một đứa con gái về để hầu hạ con trai các người chứ gì, nhưngđừng có mà nghĩ đến con gái của tôi.”

Mộc Dương nheo mắt lại cười lạnh một cái.

Đây thật sự là một vở kịch hay, xem ra Dương Thục Phương và Trần Xuân Hoa đã làm không ít việc xấu đằng sau.

Trần Xuân Hoa cứ như vậy mà chửi con trai nhà người ta, người nhà họ Vương đương nhiên không cam tâm, sắc mặt tối sầm lại.

Nhưng còn chưa đợi đến lúc người nhà họ Vương tức giận thì Trương Hiểu Dung đã phản ứng trước mà hỏi: “Không phải con các người không có bệnh gì nghiêm trọng sao? Sao bây giờ chị ấy lại nói như vậy?”

Bà đột nhiên hiểu ra.

Người nhà họ Vương cũng trừng mắt.

Mộc Khai Kim cũng nhìn qua.

Mộc Trung Quốc cũng đứng dậy nhìn người nhà họ Vương một cách tò mò.

Phản ứng như vậy của Mộc Trung Quốc khiến cho Mộc Hoan có chút bất ngờ.

Nhìn thấy tình thế nhà họ Mộc như vậy, người nhà họ Vương cũng không muốn để cho họ chịu thiệt mà trực tiếp nói: “Ngay từ đầu chúng tôi cũng đã nói rõ tình trạng rồi. Là hai người các người đến nhà bào chúng tôi giấu chuyện này đi, còn bảo chúng tôi diễn vở kịch này, bây giờ còn đổ cho ai chứ.”

Người nhà họ Vương trực tiếp chỉ vào Dương Thục Phương và Trần Xuân Hoa.

Mộc Dương đột nhiên nói: “Hóa ra hôm đó bà và bác bảo đi chợ, thực ra là đến nhà họ Vương sao?”

Cô chắc chắn hôm đó có uẩn khúc.

Không ngờ rằng hai người họ chỉ vì tiền mà lại có ý nghĩ xấu xa như vậy.

Chính là để lừa Mộc Khai Kim.

Mộc Dương sợ Mộc Khai Kim không nghĩ ra nên đã tốt bụng chỉ ra: “Bà và bác biết ngày hôm sau ông nội sẽ đi đến đó nên mới đặc biệt đi nhắc nhở trước! Các người thật xấu xa, dám lừa ông nội như vậy!”

Mộc Dương cũng không muốn làm loạn nhiều.

Nhưng bây giờ không ai có thể quản Mộc Dương được.

Mộc Khai Kim hiển nhiên rất tức giận, trong lòng Dương Thục Phương cũng phát hoảng không biết nên nói gì.

Trần Xuân Hoa cũng không sợ nữa, nói mình tuyệt đối không đồng ý chuyện này.

Trương Hiểu Dung bất mãn nhìn Dương Thục Phương và Trần Xuân Hoa, không biết trong lòng đang nghĩ gì?

Mộc Trung Quốc xông tới trừng mắt hỏi Trần Xuân Hoa: “Chị thật sự định bán Mộc Dương nhà tôi sao?”

Người nhà họ Vương nhìn tình thế không tốt như vậy cũng không nói gì nữa.
 
Xuyên Về Thập Niên 80, Thôn Nữ Cật Lực Làm Giàu Đổi Đời
Chương 93


Đúng lúc cục diện như thế này xảy ra thì Mộc Khai Kim quát lớn: “Các người cút cho tôi!”

Câu nói này là nói với nhà họ Vương.

Người nhà họ Vương cũng không dám nói gì mà liền rời đi.

Đợi đến khi họ đi rồi, Mộc Khai Kim nhìn về phía Dương Thục Phương và Trần Xuân Hoa nói: “Các người nói rõ cho tôi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Mộc Dương lặng lẽ trợn mắt trong lòng nghĩ: Vẫn còn phải hỏi sao?

Dương Thục Phương vội vàng nói: “Ông hãy nghe tôi nói.”

“Bà nói cho tôi biết những lời người nhà họ Vương nói có thật không, có phải các người đã nói với họ như vậy hay không, có phải đã biết trước mọi thứ rồi không?” Mộc Khai Kim hiểu rõ Dương Thục Phương hơn ai hết, nên không hề để cho bà tagiải thích.

Dương Thục Phương không dám nói nữa.

Nhìn bộ dạng lo lắng của bà thì mọi chuyện đã trở nên rõ ràng rồi.

Dương Thục Phương không dám nói, Mộc Khai Kim liền trừng mắt nhìn Trần Xuân Hoa: “Mày nói xem!”

Trần Xuân Hoa chưa bao giờ nhìn thấy Mộc Khi Kim tức giận như vậy nên lắc đầu theo bản năng nói: “Con không có…”

“Người nhà họ Vương đều đã nói rồi!” Mộc Khai Kim tức giận đập bàn quát.

Trần Xuân Hoa càng không dám nói.

Dương Thục Phương cũng trở nên sợ hãi.

Sau đó Dương Thục Phương chỉ thẳng vào Trần Xuân Hoa nói: “Chuyện này là do nó nghĩ ra, nếu như không phải nó nghĩ ra thì tôi làm sao tôi có thể nghĩ ra chuyện tốt này, dù sao cũng là giảm gánh nặng cho gia đình thôi mà?”

“Trong nhà thực sự không có tiền, Hồng Tinh lại còn phải đi học.” Dương Thục Phương nói xong, sau đó lại oan ức mà khóc. Truyện Xuyên Không

“Tôi cũng là vì tốt cho gia đình mình. Cũng là muốn gia đình có cuộc sống tốt hơn mà thôi.”

“Mộc Dương là em gái của Hồng Tinh, nó hy sinh một chút thì có gì là sai chứ?”

“Nhưng nó là thằng ngốc!” Trương Hiểu Dung cũng khóc nói.

“Mộc Dương gả qua đó thì cả đời này coi như xong rồi!”

“Thằng ngốc thì làm sao chứ! Bố mẹ người ta có giỏi giang là được rồi!” Trần Xuân Hoa phản bác một câu: “Không lo cơm ăn áo mặc, còn tốt hơn là gả cho người nhà quê nghèo.”

Trương Hiểu Dung tính tình mềm yếu nên Mộc Dương trực tiếp mạnh mẽ phản bác: “Vậy sao bác gái không để cho chị Mộc Hoan gả qua đó. Ăn không lo mặc không lo, lại gả cho người thành phố tốt biết bao?” Những lời nói này khiến Trần Xuân Hoa tức giận mà nói: “Hoan Hoan có thể giống như mày sao?”

Mộc Dương không nhượng bộ mà nói: “Sao lại không giống nhau chứ? Không phải đều là con gái của nhà họ Mộc hay sao?”

Trần Xuân Hoa dường như hét lên: “Nhưng đấy là để nuôi anh mày đi học chứ không phải là anh của Mộc Hoan! Mộc Hồng Tinh đã học bao nhiêu năm rồi? Đã học thành cái gì rồi suốt ngày chỉ biết đòi tiền chứ.”

Đây chính là tiếng lòng của Trần Xuân Hoa.

Cả nhà nuôi một mình Mộc Hồng Tinh ăn học khiến Trần Xuân Hoa không khỏi cảm thấy mình bị thiệt.

Nên khi đối mặt với việc thiếu đạo đức như thế này thì Trần Xuân Hoa không chút do dự.

Trực tiếp lựa chọn bán Mộc Dương đi.

Mộc Dương bị logic như vậy của Trần Xuân Hoa chọc cười.

Dù sao những lời không nên nói thì bà Trần Xuân Hoa cũng đã nói hết cả rồi, Mộc Khai Kim cũng đã nhìn thấy nên Mộc Dương cũng không nói gì nữa.

Lúc này Mộc Trung Quốc cũng mở miệng nói: “Bây giờ nuôi Hồng Tinh đi học thế sau này không nuôi Hồng Chiêu đi học hay sao?”

“Chúng ta là người nhà mà! Hồng Chiêu bây giờ chưa đến tuổi đi học nên chưa đi học!”

Mộc Trung Quốc lúc này cũng lên tiếng.

Ông thường ngày ít nói nhưng lúc này không thể im lặng được.

“Hơn nữa Mộc Dương cũng là cháu của chị! Chị cũng nỡ lòng nào hại nó sao?”

Trần Xuân Hoa tiếp tục biện minh nói: “Đây là chuyện tốt!”

Tiếp theo là đến Mộc Khai Kim nói: “Nếu đã là chuyện tốt thì để Mộc Hoan gả đi.”

Trần Xuân Hoa vừa muốn vừa không muốn nói: “Không được!”

Mộc Khai Kim liền tức đến bật cười.

Sau đó trực tiếp bảo Mộc Trung Quốc đi gọi Mộc Trung Hoa về.

Ông nói xong những lời này liền hằm hằm lườm Dương Thục Phương một cái nói: “Còn bà nữa! Tôi thấy bà già đến hồ đồ rồi!”

Đồi mặt với sự phẫn nộ của Mộc Khai Kim, Dương Thục Phương cũng không dám nói gì cả.
 
Xuyên Về Thập Niên 80, Thôn Nữ Cật Lực Làm Giàu Đổi Đời
Chương 94


Bởi vì cơn giận dữ của Mộc Khai Kim nên Dương Thục Phương không dám vặn lại. Nhưng bà ta lại càng căm ghét Trần Xuân Hoa hơn.

Cơ sự này là do Trần Xuân Hoa gây ra. Vậy nên Dương Thục Phương cay nghiệt lườm Trần Xuân Hoa.

Trương Hiểu Dung cũng được, Mộc Trung Quốc cũng thế, lúc muốn nói chuyện đều bị Mộc Khai Kim cản lại: “Chuyện này chắc chắn ta sẽ cho các con một câu trả lời rõ ràng.”

Mộc Khai Kim đã nói như vậy rồi, Trương Hiểu Dung và Mộc Trung Quốc cũng không tiện nói thêm gì nữa, yên lặng ngồi tại chỗ đợi.

Trương Hiểu Dung cúi đầu lau nước mắt. Mộc Trung Quốc khó chịu không nói gì.

Mộc Dương khẽ vỗ lưng Trương Hiểu Dung, nhỏ giọng an ủi bà: “Ông nội đã nói sẽ cho chúng ta một câu trả lời rồi. Vả lại con không có bị gì hết mà.”

Kết quả lời này của Mộc Dương càng chạm đến nỗi lòng của Trương Hiểu Dung.

Nếu như không phải có những lời của thầy bói Trần, bây giờ Mộc Dương đã bị lừa sang đó rồi. Chờ đến lúc phát hiện ra mọi chuyện thì Mộc Dương đã thành người nhà người ta, cả đời này xem như bỏ đi.

Trương Hiểu Dung tự trách vô cùng, ôm Mộc Dương trong lòng, lo lắng không nguôi.

Mộc Dương không dám giãy giụa. Chẳng qua có hơi thiếu tự nhiên. Đam Mỹ Hiện Đại

Mộc Trung Hoa bị gọi về nhà, trông thấy tình hình trong phòng, cũng giật nảy mình: “Này là như nào?”

Mộc Khai Kim trực tiếp mở lời: “Rốt cuộc con có biết chuyện phía nhà họ Vương hay không?”

Mộc Trung Hoa bị hỏi mà cứng họng. Thật lâu sau, Mộc Trung Hoa mới cười gượng nói: “Biết chút ít.”

“Chuyện vợ con làm con cũng có biết?” Sắc mặt Mộc Khai Kim đen không khác gì đ.í.t nồi, nghiêm mặt hỏi.

Mộc Trung Hoa không dám lên tiếng. Cơ sự này vừa nhìn đã rõ.

Mộc Khai Kim giận sôi lên, quơ tay quăng tẩu thuốc của mình sang: “Đồ con rùa nhà mày, ông đây sao lại sinh ra cái thằng hèn như mày, bụng dạ độc ác, lương tâm thối nát, chuyện như thế mà mày cũng dám làm! Mày không sợ quả báo hay sao? Mày không sợ quả báo còn tao sợ! Nó là cháu gái mày đấy! Mày có hiểu hay không hả? Tự mày giải thích đi xem nào?”

Mộc Khai Kim không muốn lại phải xử lý chuyện thế này nữa.

Mộc Trung Hoa cúi đầu, không nói một câu nào.

Mộc Trung Quốc thấy bộ dạng này của gã ta, vụt tới nắm lấy cổ áo gã.

“Chú hai, chú nói cho anh nghe, có phải chú cũng muốn đem bán cháu gái chú hay không? Có phải chú cùng tham gia vào lừa gạt anh hay không? Chú hai, anh đã làm gì có lỗi với chú hả mà chú đối xử với anh như thế?”

Mộc Trung Quốc trông vậy nhưng ông là cũng rất đau lòng.

Một người đàn ông cao lớn như vậy, nói một hồi đến mắt cũng đỏ ửng.

Mộc Trung Hoa bỗng chốc thấy hoảng hốt. Vội vàng xin lỗi anh trai mình: “Anh, em sai rồi, em biết sai rồi. Anh đừng… Đều là tại mụ vợ em, đều là ý tưởng đần độn của cô ta. Em cũng chỉ nhất thời bị ma che mắt thôi anh. Em biết sai rồi, anh, em biết sai rồi…”

Với chuyện này, Mộc Trung Hoa đúng là biết nghe lời quá đấy.

Chẳng qua thái độ của Mộc Trung Hoa như này, nhất thời Mộc Trung Quốc cũng không thể phát cáu thêm, đành hậm hực buông tay ra.

Hơn nữa, dù sao cũng là anh em ruột thịt, có xảy ra chuyện như thế này cũng không thể nào đánh c.h.ế.t người kia được.

Vậy nên sau cùng Mộc Trung Quốc vẫn nhìn về phía Mộc Khai Kim, chờ Mộc Khai Kim lên tiếng phân xử.

Lúc này Mộc Khia Kim đã hoà hoãn hơn một chút, hỏi thẳng Mộc Trung Hoa: “Mày thấy vợ mày làm chuyện thế này, trong lòng không có lấy chút áy náy nào, mày nói thật với bố có phải là gom tiền cho con cháu đi học trong lòng mày không vui hay không? Có phải là cảm thấy gia đình mày chịu thua thiệt hay không?”
 
Xuyên Về Thập Niên 80, Thôn Nữ Cật Lực Làm Giàu Đổi Đời
Chương 95


Mộc Trung Hoa không lên tiếng đáp lời.

Trần Xuân Hoa lại chỉ trích lại: “Mỗi năm, con cái đều không có tiền sắm lấy một bộ quần áo mới. Mộc Hoan đã lớn thế này rồi vẫn còn ngủ chung một phòng với vợ chồng tôi. Nói ra đều bị người ta cười cho! Bình thường trong nhà chẳng được một bữa thịt, cả đám trẻ con đều thèm ăn đến độ nào rồi? Không nói cái khác, nhà người ta thì ăn cơm khô, nhà chúng ta mãi ăn cháo loãng. Những ngày tháng như vậy tôi chịu đủ rồi.”

Trần Xuân Hoa càng nói càng uất, nước mắt rơi lã chã.

Đối với sự uất nghẹn này của Trần Xuân Hoa, Mộc Dương xem như đã hiểu rõ. Người ta sợ cái nghèo thôi.

Cô mới chịu khổ mấy ngày đã sợ cái nghèo rồi chứ đừng nói là Trần Xuân Hoa cả đời đều trải qua những ngày tháng như thế.

Nhưng mà…

Sợ nghèo khổ cũng không có nghĩa là có thể làm ra chuyện trái đạo đức được.

Nếu không hôm nay Trần Xuân Hoa tính kế gài bẫy cô thì chẳng lẽ ngày mai Mộc Trung Quốc cũng có thể bán Mộc Hoan đi chắc?

Nhưng Mộc Khai Kim nghe được những lời này lại thật sự không có lời nào để phản bác.

Nhà nghèo là thật, số tiền chi cho Mộc Hồng Tinh đi học không phải ít, đây cũng là sự thật.

“Hồng Tinh muốn đi học cũng có thể đi học, Mộc Dương là em gái ruột của nó, đóng góp một phần thì đã làm sao?” Trần Xuân Hoa càng nói càng có lý, giọng cũng càng lúc càng to.

Chút chột dạ cỏn con trước đó đã chẳng thấy nữa.

Mộc Dương đột nhiên không nhịn được cười.

Lời này… đúng là biết nói.

Mộc Khai Kim muốn nói gì đó, có lẽ lại không biết phải nói gì, cuối cùng thở dài một hơi.

Trực tiếp nhìn sang phía Mộc Trung Hoa: “Thằng hai, mày nói xem?”

Mộc Trung Hoa thoáng lưỡng lự song vẫn nói ra: “Chuyện vợ con làm đúng thật là không phải.”

Mộc Khai Kim gật đầu: “Coi như mày còn biết lý lẽ.”

“Nếu như đối phương là một người bình thường hoặc cho dù là tình hình khá hơn chút, việc này cũng không tồi. Hồng Tinh là cháu trai nhà ta, chẳng lẽ Mộc Dương không phải người nhà chúng ta hay sao? Cũng không thể khiến nó bỏ cả một đời được?”

Mộc Khai Kim đập đập tẩu thuốc của mình, nếp nhăn trên mặt chẳng giãn ra nổi: “Chuyện này cứ vậy đi. Sau này đừng ai nhắc lại nữa. Vợ thằng hai qua xin lỗi chị dâu đi. Chuyện này là do cô không phải.”

Trần Xuân Hoa cực kì cự nự, rất không bằng lòng.

Mộc Khia Kim hít sâu một hơi: “Được rồi, chuyện này không ai được nhắc nữa.”

Nói xong lại liếc nhìn Mộc Trung Hoa.

Mộc Trung Hoa rất khôn khéo, khẽ đẩy Trần Xuân Hoa một cái: “Qua xin lỗi chị dâu đi.”

Chuyện này mà đòi cứ kết thúc như vậy sao.

Trong lòng Mộc Dương cảm thấy thật hoang đường. Hơn hết là sự bất lực vô cùng.

Hoá ra người sống trong cái nghèo, không có quyền lựa chọn như thế này, đến chuẩn mực đạo đức cũng thấp đến thế.

Trần Xuân Hoa vẫn còn không bằng lòng lắm.

Trương Hiểu Dung cũng không muốn Trần Xuân Hoa tới xin lỗi, bằng không chẳng phải bà phải tha thứ hay sao?

Lúc này Mộc Trung Quốc nói một câu: “Không cho Hồng Tinh đi học nữa.”

Lời này vừa nói ra, cả gian nhà đều yên tĩnh cả.

Mộc Hồng Tinh đã lớn thế rồi, nếu như không học tiếp thì dù đi học nghề hay làm việc ở nhà cũng đều là một lao động tốt. So với bỏ tiền đi học tốt hơn nhiều.

Trước kia Mộc Trung Quốc vẫn luôn hi vọng Mộc Hồng Tinh đi học, trở thành người xuất chúng thay đổi số phận nghèo khó, nhưng bây giờ ông lại nói như vậy…

Có thể thấy được trong lòng ông nghĩ như thế nào.

Có lẽ là bị k1ch thích bởi câu chỉ trích kia của Trần Xuân Hoa nói nhà nghèo là vì bỏ tiền cho Mộc Hồng Tinh đi học.

Về chuyện này, Mộc Dương có chút do dự.

Mặc dù cô không thích Mộc Hồng Tinh nhưng cũng không hi vọng tiền đồ của Mộc Hồng Tinh cứ thế bị huỷ hết.

Cho dù chỉ là học cấp ba cũng đã tốt hơn trở về làm nông dân rồi.
 
Xuyên Về Thập Niên 80, Thôn Nữ Cật Lực Làm Giàu Đổi Đời
Chương 96


Sau khi Mộc Trung Quốc nói xong những lời này thì trong nhà cũng trở nên yên lặng.

Ngay cả Trần Xuân Hoa cũng không nói gì.

Cuối cùng vẫn là Mộc Khai Kim mở miệng nói: “Chuyện này chúng ta bàn bạc sau đi. Bây giờ làm gì thì đi làm đi.”

Mộc Khai Kim nói như vậy xong thì mọi người trong nhà cũng giải tán.

Trần Xuân Hoa trừng mắt nhìn Mộc Dương một cái, miệng thì mấp máy, cũng không biết là đang chửi cái gì.

Mộc Dương cũng lười để ý bà ta.

Sau khi từ trong nhà đi ra, Trương Hiểu Dung cứ ôm lấy Mộc Dương, sau khi vào trong phòng thì nước mắt liền rơi xuống nói: “Là do mẹ nhất thời hồ đồ.”

“Mẹ xin lỗi con.”

Mộc Dương rất lo lắng đối với điều này, cũng không biết nên nói gì mới tốt, cuối cùng bất đắc dĩ thở dài nói: “Mẹ con còn có việc, con ra ngoài trước nhé. Lôi Hướng Dương vẫn còn đang đợi con.”

Mộc Dương nói xong thì nhìn Mộc Trung Quốc một cái: “Bố với mẹ cũng bàn bạc kỹ chuyện của anh con đi.”

Mộc Dương nói xong câu đó thì liền rời đi.

Vừa ra khỏi cửa lớn thì Mộc Dương nhanh chóng chạy đi.

Một buổi sáng trôi qua rồi, không biết tình hình bên đó của Lôi Hướng Dương như thế nào rồi.

Việc này là điều quan trọng nhất.

Mộc Dương chạy đến nhà Lôi Hướng Dương mới biết cậu vẫn chưa về nên lòng cô nóng như lửa đốt đứng đợi ngoài cửa lớn.

May là cũng đợi không bao lâu.

Lôi Hướng Dương đẩy xe kéo nên không thể đi nhanh được, nên khi vừa thấy Lôi Hướng Dương thì Mộc Dương đã vội vàng chạy tới.

Đến nơi, vừa nhìn sắc mặt của Lôi Hướng Dương thì cô liền biết e rằng kết quả ngày đầu tiên không quá tốt

Nếu không thì Lôi Hướng Dương cũng không đến mức cọc cạch như vậy.

Mộc Dương nhanh chóng điều chỉnh thái độ của bản thân một chút, sau đó cũng không dám hỏi nhiều mà chỉ nói một câu: “Về rồi à?”

Cô nói chuyện với Lôi Hướng Dương nhưng mắt vẫn không nhịn được mà nhìn vào chiếc xe. Lôi Hướng Dương rõ ràng đã nhìn thấy biểu hiện của Mộc Dương nhưng không hề vạch trần mà tiếp tục bước đi với vẻ mặt bình thường.

Mộc Dương ngại nhấc tấm vải lên xem, trong lòng rất lo lắng.

Sau khi Lôi Hướng Dương vào đến cửa thì Mộc Dương cũng không để ý đến tâm trạng của cậu nữa mà lo lắng hỏi: “Rốt cuộc là như thế nào, cậu nói gì đi chứ.”

Như vậy thật là khiến người ta lo lắng c.h.ế.t mà.

Lôi Hướng Dương cười ha ha nhìn Mộc Dương, sau đó thấp giọng nói: “Khai trương rồi.”

Mộc Dương vừa nghe được ba chữ này thì lập tức yên tâm.

Chỉ cần có thể khai trương là được.

Cô rất tự tin đối với món phá lấu này.

Chỉ cần có người mua thì không lo không có khách hàng quay lại.

Quan trọng là nó rất rẻ!

Rẻ hơn thịt lợn rất nhiều.

Đợi sau khi Lôi Hướng Dương cất xe xong, Mộc Dương liền trực tiếp nhấc tấm vải lên.

Kết quả phát hiện trong hộp chỉ còn sót lại một ít rau.

Mộc Dương nhất thời há hốc miệng hỏi: “Chuyện gì thế này?”

Điều này thực sự nằm ngoài dự liệu của Mộc Dương.

“Đừng nhìn nữa, bán hết rồi. Lôi Hướng Dương ước chừng một chút: “Tôi đoán rau xanh dường như không thể kiếm được bao nhiêu tiền.”

Hôm nay vốn dĩ không nấu quá nhiều rau. Thêm vào đó là vốn dĩ Mộc Dương chuẩn bị rau là để thu hút khách khứa tới mua hàng nên cũng không để tâm.

Không kiếm được tiền từ rau cũng không sao.

Lôi Hướng Dương kéo Mộc Dương vào trong nhà, sau đó bảo Lôi Luy đóng cửa lại.

Mộc Dương nhìn bộ dạng thần bí của Lôi Hướng Dương thì suýt chút nữa bật cười.
 
Xuyên Về Thập Niên 80, Thôn Nữ Cật Lực Làm Giàu Đổi Đời
Chương 97


Nhưng sau khi Lôi Hướng Dương lấy tiền từ trong túi ra thì cô liền ngưng cười.

Mộc Dương há hốc miệng nhìn Lôi Hướng Dương lấy từng đồng tiền trong túi ra thì lại có chút cảm giác hào hứng vì kiếm được tiền.

“Cô đếm đi.” Lôi Hướng Dương hai mắt lấp lánh, mặt mũi vốn đã rất đẹp mà nay dường như lại càng tỏa sáng hơn.

Nhưng chàng thanh niên này có đẹp trai đến đâu thì cũng không hấp dẫn bằng tiền.

Vậy nên Mộc Dương cũng không thèm nhìn nữa mà chỉ chăm chăm nhìn vào mấy đống tiền.

Nghe thấy Lôi Hướng Dương nói như vậy, Mộc Dương cũng không khách khí nữa mà nhanh chóng bắt đầu đếm tiền.

Sau khi đếm tiền xong, hai mắt Mộc Dương sáng lên nói: “Lôi Hướng Dương cậu giỏi quá.”

Cũng không tại làm sao cậu có thể làm được.

“Hôm nay tổng cộng bán được 28,5 tệ 3 hào.”

Nếu tính như vậy số tiền kiếm được là khoảng 8 hoặc 9 tệ

Lấy ra một tờ tổng kết: “Đây gần như là số tiền mà cậu kiếm được.”

Tờ tổng kết này dường như được trình bày rất đẹp mắt.

Hai mắt Lôi Hướng Dương sáng lên hỏi: “Thật sao?”

“Gần như là vậy.” Mộc Dương cười, nụ cười như sáng lạn như mặt trời: “Đây mới là ngày đầu tiên, đợi sau này sẽ có nhiều người mua hơn.”

“Hôm nay tôi nghĩ ra một cách rất hay.” Lôi Hướng Dương nhìn Mộc Dương: “Chúng ta có thể đi hỏi mấy quán ăn trong trấn xem họ có cần đồ của chúng ta không. Ví dụ như trường Đảng.”

“Còn nữa, chúng ta có thể bán ở trước nhà máy vào lúc tan ca buổi chiều.”

“Hoặc là bán ở các khu tập thể của các hộ công nhân.”

Lôi Hướng Dương một hơi nói hết những lời này ra, sau đó hít một hơi thật dài nhưng giọng điệu và vẻ mặt đều tràn đầy hưng phấn.

Nhìn thấy Lôi Hướng như vậy hăm he như vậy nên Mộc Dương có chút không muốn đánh mất đi khí thế của cậu, hơn nữa nghĩ đi nghĩ lại thì cách này của cậu cũng không phải không được nên cô liền dùng lực gật gật đầu nói: “Lôi Hướng Dương tôi phát hiện cậu càng ngày càng thông minh đấy.” “Cách như vậy mà cậu cũng có thể nghĩ ra được.”

Mộc Dương dơ ngón tay cái lên với Lôi Hướng Dương.

Nói thật thì cách làm của Lôi Hướng Dương khiến cô cảm thấy có chút bất ngờ.

Kể từ lần trước cô chỉ bảo Lôi Hướng Dương một chút thì Lôi Hướng Dương liền đã làm theo được.

Rõ ràng là một cậu bé nông thôn bình thường nhưng bộ não không chỉ hữu dụng mà suy nghĩ cũng vượt qua những bạn bè đồng trang lứa khác.

Chẳng lẽ là do đây những đứa trẻ con nhà nghèo làm chủ gia đình từ sớm sao?

Mộc Dương có chút không hiểu, nhưng cũng không vì thế mà làm mất đi sự vui vẻ của cô.

Mộc Dương nhìn Lôi Hướng Dương nói: “Thế ngày chiều ngày mai chúng ta vẫn làm phá lấu hay là nghỉ ngơi một chút đây?”

Lôi Hướng Dương cười nói: “Nấu một nồi phá lấu bán đi. Hôm nay tôi phát hiện ra rồi, người đến xem món này rất nhiều nhưng lại có rất ít người mua nên chúng ta phải cố gắng thu hút lượng lớn đến mua, như vậy mới không cần lo lắng nữa.

Mộc Dương gật gật đầu: “Vậy còn đợi gì nữa? Đi thôi!”

Lúc hai người đi tìm ông Dương bán thịt lợn để lấy nội tạng lợn thì Mộc Dương hỏi Lôi Hướng Dương rằng: “Hôm nay cậu khai trương như thế nào? Có rao bán không?”

Lôi Hướng Dương biết Mộc Dương rất tò mò về chuyện này, nhưng Lôi Hướng Dương chỉ nói: “Sáng tôi đi bán, buổi chiều cô đến xem thử xem.”

Mộc Dương đột nhiên liếc nhìn Lôi Hướng Dương một chút sau đó liền nói: “Cái gì? Muốn tranh giành với tôi sao?”

Mộc Dương đường đường là cháu của nhà họ Mộc, chẳng lẽ còn sợ một thằng nhãi ranh như Lôi Hướng Dương hay sao?

Nếu Lôi Hướng Dương không sợ c.h.ế.t thì Mộc Dương cũng sẽ cẩn thận biểu diễn cho cậu xem, cho cậu biết thế nào là trời cao đất dày.

Nhân tiện khiến Lôi Hướng Dương khâm phục một lần.

Đối mặt với sự chất vấn của Mộc Dương, Lôi Hướng Dương chỉ có thể nhe tám cái răng ra mà cười nói: “Không phải cô tò mò hay sao? Vậy tự mình thử không phải biết rồi sao?”

Mộc Dương liếc nhìn hàm răng trắng sáng của Lôi Hướng Dương rồi trong lòng thầm nghĩ rằng răng của cậu trắng thật.
 
Xuyên Về Thập Niên 80, Thôn Nữ Cật Lực Làm Giàu Đổi Đời
Chương 98


Chẳng qua Mộc Dương chửi thề trong lòng vậy thôi nhưng vẫn có hơi muốn thử xem sao.

Dù sao tuy cô từng làm sếp tổng của công ty thương mại nhưng lại chưa từng tự mình mở sạp bán hàng thế này. Ngày trước kiếm tiền đều là những chuỗi số liệu chứ chưa có kinh nghiệm bán hàng nhận tiền mặt như thế này.

Hơn nữa cũng không biết có phải là do đã quá hãi những ngày nghèo khó này hay không mà bây giờ Mộc Dương cảm thấy những tờ tiền xanh đỏ kia đẹp vô cùng. Còn tạo cho cô cảm giác an toàn.

Dương thịt lợn cũng khá ngạc nhiên. Không ngờ Mộc Dương và Lôi Hướng Dương lại thật sự kiếm được một khoản. Buổi sáng vừa mới cầm bộ lòng lợn tươi rói về, đến giữa trưa đã bán hết rồi.

Trước khi đến Mộc Dương đặc biệt dặn Lôi Hướng Dương bọc một ít đồ chay mang sang. Lúc này đường hoàng đưa cho Dương thịt lợn: “Chú Dương, đây là đồ ăn bọn cháu bán, chú ăn thử nhé?”

“Tiếc là lòng lợn đều bán hết rồi, nếu không cũng có thể mời chú ăn thử… Thế này đi, ngày mai để phần cho chú một ít.” Mộc Dương dẻo miệng như thế, mặt mày Dương thịt lợn cũng cười tươi như hoa.

“Tụi bay cũng mất tiền mua mà, vả lại mấy thứ đó chú ăn cũng chán rồi, mấy món này là ngon rồi.” Dương thịt lợn nhận đồ ăn nhưng rồi còn dúi thêm cho bọn Mộc Dương một khúc xương chân giò lợn ở trong túi, nói là có qua có lại.

Thế là Mộc Dương cũng cười thành bông hoa.

Xương chân giò có thể nấu ra mỡ đó. Hơn nữa nước dùng nấu từ xương chân giò cực kì thơm. Xương nấu chín rồi còn có thể gặm, rồi đập nát cho lợn cho gà ăn các thứ.

Vậy nên Mộc Dương có thể không cười thành bông hoa được sao?

Lôi Hướng Dương cũng nói cảm ơn.

Sau khi đem lòng lợn về, Mộc Dương chợt nhớ ra một chuyện: “Sao cậu không tò mò chuyện chúng ta nhờ thầy bói Trần có thành công hay không vậy?”

Rốt cuộc Lôi Hướng Dương chỉ im lặng đi thật nhanh đem bộ lòng lợn to đùng kia đi rửa, không tò mò chút nào.

Mộc Dương bĩu môi: “Cậu đúng thật là không thèm quan tâm tôi gì hết. Tốt xấu gì chúng ta cũng là bạn bè cơ mà, cậu không sợ tôi bị bán đi thật à?”

Lôi Hướng Dương nghiêng đầu nhìn lướt qua Mộc Dương: “Tôi hỏi ông ấy rồi, đã biết kết quả.”

Nói xong, Lôi Hướng Dương đi càng nhanh hơn.

Chỗ lòng lợn này đều chưa được xử lý, muốn tới chiều đem bán luôn thì nhất định phải nhanh chân nhanh tay lên.

Mộc Dương đứng sững người tại chỗ, lát sau mới co cẳng đuổi theo sau.

Ở trong lòng có chút cảm xúc không nói lên lời. Ngôn Tình Tổng Tài

Nói thật, cô cũng không nghĩ Lôi Hướng Dương sẽ đi hỏi thầy bói Trần. Chắc là Lôi Hướng Dương cũng mới đi hỏi hồi trưa.

Lúc đó bọn họ rời đi, cũng có kết quả của chuyện này rồi.

Bảo sao Lôi Hướng Dương chẳng hỏi cô câu nào. Hoá ra là đã sớm biết rồi.

Kể ra trong lòng Lôi Hướng Dương vẫn rất quan tâm cô nha.

Không hổ là đối tác cô coi trọng.

Chính Mộc Dương cũng không cảm thấy thật ra bản thân cô có chút tình cảm khác lạ đối với Lôi Hướng Dương. Tất nhiên không phải là loại tình yêu nam nữ mà là một loại tình cảm hữu nghị khác: Coi như đối tác, lại như bạn bè, có một chút ỷ lại, cũng có rất nhiều sự quan tâm.

Huống hồ, Lôi Hướng Dương là người duy nhất trên thế giới này cô thấy có chút thân quen.

Ở trong một hoàn cảnh xa lạ, người ta sẽ càng thêm ỷ lại và coi trọng đối với người mình quen.

Lúc Mộc Dương đuổi kịp Lôi Hướng Dương, Lôi Hướng Dương đã ở trong sân nhà cậu lộn lại bộ lòng kia ra. Lòng lợn nặng mùi hôi thối, hơn nữa còn lẫn mùi m.á.u tanh. Thực sự là không dễ ngửi.

Có điều Mộc Dương không nhăn mày, mang ghế nhỏ ra ngồi đối diện Lôi Hướng Dương, cầm lấy cái đ ĩa tráng men, bắt đầu rửa phổi lợn.

Từ kiếp trước tới giờ Mộc Dương chưa từng làm công việc như thế này. Ngay cả rửa bát giặt đồ cô cũng chưa từng làm.

Vậy nên Mộc Dương vừa rửa phổi lợn vừa nghĩ: Nếu có người quen trông thấy cảnh này không biết sẽ ngạc nhiên đến mức nào?

Có điều may là dù trước kia cô sống trong nhung lụa cũng không hình thành cái nết tiểu thư mong manh yếu ớt.

Mặc dù làm việc còn chưa đủ nhanh nhẹn quen tay nhưng không đến mức không qua nổi cửa ải trong lòng.
 
Xuyên Về Thập Niên 80, Thôn Nữ Cật Lực Làm Giàu Đổi Đời
Chương 99


Mộc Dương dùng kéo nhanh gọn dứt khoát cắt bỏ cuống phổi, mặt không cảm xúc mà nghĩ: Mấy cái đứa mong manh yếu ớt mà hay tự phụ ấy, cho ăn cơm khoai với rau không hai hôm hoặc là bỏ đói hai bữa là tự nhiên bớt cái nết cáu kỉnh lại liền.

Thời này là phải làm việc tháo vát lên.

Mộc Dương hớn hở nhìn thoáng qua chỗ Lôi Hướng Dương đang rửa lòng lợn. Phát hiện ra Lôi Hướng Dương khi nghiêm túc làm việc đẹp mắt đến lạ.

Thế là bà cô Mộc Dương cứ thế bắt đầu vào chế độ vừa làm việc, vừa nhìn trộm nhóc đẹp trai xem như phần thưởng lao động.

Không thể không nói thật sự gia tăng hiệu suất làm việc đó.

Đương nhiên nhân tố tác động không phải là sắc đẹp, mà là Lôi Hướng Dương làm việc thực sự quá nhanh tay.

Mùi nặng như vậy, Lôi Hướng Dương cũng chẳng nhíu mày lấy một cái, động tác của tay nhanh như chớp giật.

Mộc Dương chỉ nghĩ đến một cụm từ: Đó là nước chảy mây trôi.

Nếu như Lôi Hướng Dương đẻ muộn hai mươi mấy năm, sinh sau năm 90 ấy, nếu mà đi làm streamer hoặc vào giới giải trí, chắc chắn sẽ siêu nổi tiếng.

Kiểu người này trời sinh có thể kiếm cơm nhờ vào gương mặt.

Mộc Dương không nhịn được thấy hơi ghen tị.

Sống lại một lần nữa, nhan sắc của cô không tăng mà còn giảm đi. Điều này là điều khiến cô uất nhất.

Chẳng qua may mà vẫn trông giống đến mười phần, không đến mức mỗi lần soi gương đều cảm thấy xa lạ.

Mộc Dương thất thần một chút liền bị Lôi Hướng Dương nhắc nhở: “Làm việc nhanh tay lên.”

Mộc Dương bĩu môi: “Tôi nhận ra không thể nào khen nổi cậu.”

Lôi Hướng Dương thoáng ngây ta: “Khen tôi hồi nào?”

Mộc Dương: … trong lòng.

Đợi khi hai người xử lý xong xuôi hết thảy, Mộc Dương đã khom người đến độ đau hết cả thắt lưng..

Mộc Dương đứng thẳng lưng lên, lấy tay đ.ấ.m đấm sau thắt lưng, than một tiếng: “Mỏi c.h.ế.t đi được.”

Đối với loại mệt nhọc này của Mộc Dương, Lôi Hướng Dương chẳng có phản ứng gì, cứ như thể làm lâu như vậy mà cậu ta chẳng có cảm giác gì hết.

Mộc Dương thấy hiếu kỳ: “Cậu không mệt à?”

Lôi Hướng Dương nghiêng đầu nhìn Mộc Dương, tích chữ như vàng: “Mệt.”

Mộc Dương nghẹn họng: “Thế sao cậu chẳng có phản ứng gì hết vậy?”

“Kiếm tiền quan trọng hơn.” Lôi Hướng Dương đổ thẳng nước lạnh vào trong nồi lòng lợn, rồi mới chuẩn bị nấu lên.

May mà ở nông thôn còn cần nấu đồ ăn cho lợn ăn cho nên đều có bếp nấu được hai nồi cùng lúc. Thành ra có thể đồng thời đun nước nấu nội tạng lợn, vừa có thể nấu nồi nước dùng cho món ăn.

Xương chân giò được Lôi Hướng Dương bỏ thẳng vào nồi nước dùng.

Còn chỗ nội tạng này phải nấu riêng với nước trước rồi mới vớt ra bỏ vào nấu trong nồi nước dùng. Nếu không nồi nước dùng sẽ hỏng mất.

Bởi vì trong chỗ nội tạng kia có rất nhiều m.á.u và cặn. Nấu chung sẽ nổi rất nhiều bọt. Mà cái bọt này không thể ăn.

Lôi Hướng Dương làm xong hết mới bảo Mộc Dương bắt đầu nhóm lửa.

Nhưng Mộc Dương chưa làm việc này bao giờ. Cho nên Mộc Dương ho một tiếng: “Tôi không biết cách nhóm lửa lắm. Ở nhà mẹ tôi nấu cơm cũng chưa từng để tôi nhóm…”

Lời Mộc Dương nói là thật. Cho tới giờ Trương Hiểu Dung đều rất tháo vát, một mình nhóm lửa nấu cơm, vốn không cần người khác phụ.
 
Back
Top Bottom