Ngôn Tình Xuyên Về Thập Niên 80, Thôn Nữ Cật Lực Làm Giàu Đổi Đời

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Xuyên Về Thập Niên 80, Thôn Nữ Cật Lực Làm Giàu Đổi Đời
Chương 20


Mộc Dương từ nhỏ đã học được cách đối đầu trực diện với người khác, nhưng chưa từng có ai khóc lóc cầu xin cô như vậy, nên cô có chút lúng túng trong chốc lát.

Thà cãi vã còn dễ dàng hơn là khóc lóc thế này, bây giờ cô phải làm gì đây?

Mộc Dương do dự một chút, nói với Mộc Hồng Tinh: "Anh xem như thế này có được không nhé? Em sẽ tìm cách kiếm tiền cho anh học đại học."

Dù sao bọn họ cũng có quan hệ huyết thống, cô không nỡ nhìn bộ dáng đáng thương này của Mộc Hồng Tinh nên mới chủ động nhượng bộ.

Coi như làm điều gì đó tốt để báo đáp người thân đi.

Sắc mặt Mộc Hồng hơi thay đổi: "Dương Dương, em thật sự không cam lòng như vậy sao?"

Mộc Dương lắc đầu.

Mộc Hồng Tinh không nói thêm nữa, gượng cười: “Vậy chúng ta quay về ăn cơm trước đi, trên đầu em còn có vết thương.”

Hai anh em lần lượt quay lại, Trương Hiểu Dung nhìn thấy bọn họ cuối cùng cũng quay về, lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm.

Bữa tối hôm đó của nhà họ Mộc là món cháo khoai lang.

Nhiều khoai ít gạo.

Những củ khoai lang bị bảo quản suốt mùa đông ăn không ngon cho lắm, lúc nào cũng có mùi như sắp thối.

Mộc Dương có chút không ăn được, đành phải ăn mấy ngụm, cảm thấy không đói nữa, vội vàng đặt đũa xuống, nhỏ giọng nói với Trương Hiểu Dung: “Con no rồi.”

Trương Hiểu Dung còn chưa kịp nói cái gì, Dương Thư Phương liền tức giận nói: "Ăn no rồi thì thôi, còn phải nói ra hả, muốn ai phục vụ sao?"

Mộc Khai Kim nói: “Trên đầu Dương Dương còn có vết thương, hôm qua còn bị đuối nước, sốt cao, mấy ngày này mỗi ngày luộc một quả trứng cho Dương Dương đi.”

Sau đó quay đầu lại lại liếc nhìn Mộc Hoan: “Chị em với nhau phải có phép tắc, cháu là em gái nên phải lễ phép với chị.”

Mộc Huân vô cùng khó chịu trước lời nhận xét vô cớ đó, dùng đũa đ.â.m những miếng khoai lang trong bát rồi cũng kêu mình no rồi.

Trương Hiểu Dung lặng lẽ bảo Mộc Dương về nghỉ ngơi một lát.

Mộc Hoan cũng tức giận bỏ đi.

Sau khi ăn xong, Trương Hiểu Dung và Trần Xuân Hoa dọn dẹp bát đ ĩa.

Nhưng Trần Xuân Hoa nhanh chóng nói là muốn đưa con trai út đi ngủ, để Trương Hiểu Dung một mình dọn dẹp nhà bếp.

Mộc Khai Kim dẫn Mộc Trung Hoa và Mộc Trung Quốc về phòng để đan tre dưới ngọn đèn dầu.

Trong phòng chỉ còn lại Dương Thục Phương và Mộc Hồng Tinh.

Mộc Hồng Tinh suy nghĩ một chút rồi nói: "Cháu nghĩ em gái cháu thực sự không muốn kết hôn. Bà nội định làm gì với chuyện này?"

Mộc Hồng Tinh là một trong hai đứa cháu trai duy nhất trong gia đình, thành tích học tập cũng rất tốt, điều này cũng rất quan trọng trong mắt Dương Thục Phương.

Dương Thục Phương thở dài rồi nói: “Không phải bà nội không chịu giúp cháu, cháu cũng nhìn thấy rồi, con ranh đó còn kêu ông nội đến nhà người ta hỏi cho ra nhẽ luôn rồi, cho nên chuyện này không thể giải quyết được. Bà nghĩ chúng ta nên quên chuyện học đại học đi, đây là số phận của cháu rồi, chấp nhận nó đi thôi.”

Dương Thục Phương không dám đối mặt với Mộc Khai Kim.

Mặc dù Mộc Khai Kim bình thường rất dễ nói chuyện, nhưng một khi ông nổi giận thì không ai có thể ngăn cản được.

Dương Thục Phương cũng từng bị đánh rồi.

Mộc Hồng tinh nghe vậy thì biến sắc, hai tay nắm chặt lại không buông ra, cuối cùng hạ quyết tâm, ngẩng đầu nhìn Dương Thục Phương nói: "Bà nội, cháu có cách này."

Ngày hôm sau lúc đang ăn sáng, Mộc Khai Kim trực tiếp nói: “Hai ngày nữa tôi sẽ tự mình đi tới nhà bên kia, dẫn theo Dương Dương đi.”

Đây là đi xem những gì Mộc Dương nói về việc cưới kẻ ngốc kia có phải là sự thật hay không sao?

Mộc Dương nhìn thấy Mộc Khai Kim thật sự nghiêm túc, lập tức thở phào nhẹ nhõm, vui vẻ đáp lại.

Mộc Trung Quốc cũng bày tỏ quan điểm của mình: “Nếu anh ta thực sự là một kẻ ngốc thì quên chuyện cưới xin này đi. Về việc học của Hồng Tinh, có tiền thì đi học, không có tiền thì coi như là số mệnh của thằng bé rồi.”
 
Xuyên Về Thập Niên 80, Thôn Nữ Cật Lực Làm Giàu Đổi Đời
Chương 21


Những lời này của Mộc Trung Quốc trực tiếp khiến Mộc Hồng Tinh không nhịn được mà siết chặt nắm tay.

Nhưng Mộc Hồng Tinh vẫn im lặng

Trương Hiểu Dung hết nhìn người này lại nhìn người kia, cuối cùng cũng không dám mở miệng.

Cả nhà Mộc Trung Hoa cũng không ai nói gì.

Dương Thục Phương bực dọc nói một câu: “Đi mà xem đi, xem mọi chuyện là như thế nào, làm như chúng tôi lừa thèm lừa ông không bằng.”

Mộc Dương liếc nhìn Dương Thục Phương, cảm thấy Dương Thục Phương quả thật rất bình tĩnh. Vậy mà không thấy sợ hãi chút nào sao?

Mộc Dương thầm nghĩ, cảm thấy rất kỳ lạ.

Rốt cuộc vẫn không rõ nguyên do ở đâu.

Cuối cùng Mộc Dương cũng lười nghĩ nữa, dù sao chuyện này Dương Thục Phương còn có thể có thể có cao chiêu gì được chứ?

Ăn xong bữa sáng, đám người Mộc Khai Kim nhanh chóng đi làm việc.

Sau đó Dương Thục Phương sai Trương Hiểu Dung đi dọn dẹp phòng bếp.

Lại nhìn Mộc Dương, không vui vẻ nói một câu: “Mau đi cắt rau lợn đi, nhà này không nuôi được người lười.”

Mộc Dương nhìn lại, thấy Trần Xuân Hoa và Mộc Hoan không hề nhúc nhích, vừa cười vừa nói: “Đầu cháu đang đau lắm, làm gì cũng chóng mặt. Hay là kêu chị Hoan Hoan làm đi, để cháu làm lỡ xảy ra chuyện gì lại phiền cả nhà.”

Mộc Dương không biết ý như vậy khiến Dương Thục Phương tức giận đến mức muốn mắng cô ngay tại chỗ.

Nhưng không hiểu sao Trần Xuân Hoa đứng bên cạnh lại kéo tay bà ta.

Dương Thục Phương ậm ừ một tiếng, lại im lặng nhìn Mộc Hoa: “Lát nữa cháu đón em trai về trông, bà với mẹ cháu đi chợ. Gặp thím hai thì nói với thím hai cháu, việc của Mộc Dương bảo cô ta tự lo đi.”

Nói xong Dương Thục Dương đứng dậy đi ngay vào phòng. Truyện mới cập nhật

Mộc Hoan dõng dạc vâng một tiếng, sau đó đắc ý nhìn Mộc Dương. Đợi đến khi mọi người đi hết mới nhỏ tiếng mắng: “Mày nghĩ mày quý báu lắm chắc? Tao mới là người được bà nội thương nhất, còn mày cứ nằm mơ giữa ban ngày đi!”

Mộc Dương bị những lời này của Mộc Hoan làm cho cạn lời.

Nhưng cô cũng lười tính toán với Mộc Hoan, nhìn cô ta ôm em trai Mộc Hồng Chiêu vênh váo rời đi.

Mộc Dương do dự một lúc, vẫn quyết định đi tìm Trương Hiểu Dung.

Tiện tay thu dọn bát đũa trên bàn, để vào phòng bếp.

Trương Hiểu Dung thấy Mộc Dương bước vào, trên tay còn bê bát đũa thì lập tức lau tay qua đỡ lấy cô: “Mấy ngày này con cứ nghỉ ngơi, không cần làm việc.”

Bộ dạng của Trương Hiểu Dung trông thế nào cũng thấy khúm núm.

Mộc Dương thấy vậy cũng không biết nói gì, thẳng thừng hỏi: “Hôm nay có cần phải đi chợ không mẹ?”

Thời đại này không phải hôm nào cũng đi chợ được, phải đợi đến phiên.

Giả dụ như ngày lẻ thương buôn đều đến đây bày bán, thì ngày chẵn sẽ lại đến nơi khác.

Như vậy người dân ở mỗi nơi đều có thể đi chợ gần mua bán.

Mộc Dương vừa hỏi, Trương Hiểu Dung suy đi nghĩ lại liền thấy nghi ngờ: “Hôm nay họp chợ nơi khác, cách nhà chúng ta xa nhất, bình thường không đi. Con hỏi làm gì?”

Mộc Dương lập tức nhíu mày: “Mọi ngày bà nội có đi không? Bà vừa nói đi chợ cùng bác dâu.”

Trương Hiểu Dung càng hoang mang hơn: “Bình thường chợ gần bà con cũng đâu có đi. Trong nhà cần mua gì gấp hay sao?”

Mộc Dương lắc đầu, nghĩ một lúc lại hỏi Trương Hiểu Dung: “Mẹ, việc đã đến nước này mẹ nói thật với con đi, hôn sự này là ai đề xuất?”

Trương Hiểu Dung cảm thấy chuyện này không có gì phải giấu giếm.

Trương Hiểu Dung để Mộc Dương đang nhóm lửa ngồi xuống ghế trước, sau đó vừa lau bát vừa giải thích với cô: “Là bác dâu con nói. Chị Hoan Hoan của con không phải đến tuổi rồi hay sao? Sắp mười sáu tuổi, cũng đến lúc làm mai rồi. Nó cũng không học tiếp được nên đương nhiên phải xem xét đến chuyện cưới xin rồi.”

“Cũng không biết ai làm mai nhà này, tuổi tác có chút không hợp. Con trai nhà họ mới mười bốn.”

“Chuyện không hợp thì cũng đành, nhưng ảnh hưởng đến việc học của anh trai con nên bọn họ đã nghĩ đến nhà chúng ta.”
 
Xuyên Về Thập Niên 80, Thôn Nữ Cật Lực Làm Giàu Đổi Đời
Chương 22


“Bác dâu con nhắc đến chuyện này cũng vì muốn tốt cho chúng ta thôi.” Trương Hiểu Dung nói chuyện nhưng tốc độ làm việc vẫn thoăn thoắt.

Nói xong một tràng này, Trương Hiểu Dung cũng rửa xong bát đ ĩa, sau đó để Mộc Dương theo bà ra ngoài cắt rau lợn.

Mảnh ruộng rau rất lớn, dường như có thể nuốt chửng cả người Trương Hiểu Dung.

Mộc Dương im lặng đi theo phía sau, đột nhiên hỏi: “Vậy rốt cuộc bọn họ đã nói gì với mẹ?”

Trương Hiểu Dung ném rau lợn vào giỏ, sau đó dẫn Mộc Dương ra ngoài, lúc này bà mới nói rõ ràng với cô: “Tình hình nhà mình con cũng biết, mới phân phát tài sản cho từng hộ, nhà ta lấy đâu ra nhiều tiền như vậy để nộp học phí? Tính bà nội con con cũng hiểu, có của cũng không nỡ giao ra.”

“Nhưng anh trai con nói đúng, nếu không học đời đời kiếp kiếp cũng chỉ ở đất này làm nông mà thôi. Con ở nhà mình cũng không sung sướиɠ gì, bà nội con trọng nam khinh nữ, không coi con ra gì, hơn nữa còn thiên vị bác trai con hơn bố con, đến. Anh con cũng không được coi trọng nhiều. Đợi con lớn thêm chút nữa làm mai cho con cũng không biết sẽ cưới phải người thế nào. Gia đình kia nghe nói điều kiện không tệ, nghe nói hai vợ chồng đều làm giáo viên đại học.”

“Mẹ nghĩ con trai họ có kém cỏi thì gia cảnh cũng rất tốt, bọn họ cũng nói đồng ý sẽ cho anh con đi học. Nếu con muốn đi học cũng cho con đi. Thậm chí sau này có thể giúp con tìm việc.”

Giọng Trương Hiểu Dung càng ngày càng nhỏ, “Là mẹ vô dụng, không thể cho hai con cuộc sống tốt hơn. Nhưng nếu có cơ hội cho con sống tốt hơn, mẹ làm sao không nguyện ý chứ? Mẹ nghĩ để người ta giúp anh con, là chúng ta đang được lợi thôi. Đợi gia đình ta khá giả hơn nhất định sẽ trả lại. Quan trọng hơn là con cũng được đi học nữa. Dương Dương, mẹ vẫn nhớ khi đó con học xong tiểu học, thành tích luôn đứng nhất, còn giỏi hơn anh con. Nhưng nhà ta không có tiền cho con đi học, mỗi lần mẹ nghĩ đến việc này đều rất đau lòng."

Mộc Dương chưa từng thấy người khác nói chuyện với mình như vậy. Cô có thể dễ dàng nhận ra đâu là lời nói thật lòng, đâu là những lời dối trá.

Nhưng những lời này của Trương Hiểu Dung không có chút giả dối nào.

Mộc Dương đột nhiên không biết phản ứng ra sao.

Có lẽ Trương Hiểu Dung không đủ thông minh, cũng có thể thể bà suy nghĩ chưa chu toàn, nhưng lúc Mộc Dương nhìn dáng vẻ của Trương Hiểu Dung, một suy nghĩ bỗng nảy ra trước mắt cô: Trương Hiểu Dung có lẽ thực sự muốn tốt cho cô.

Một người mẹ đơn thuần muốn tốt cho con mình.

Có lẽ mong ước này có chút ích kỷ, lo lắng cho Mộc Hồng Tinh nhiều hơn, nhưng ít nhất tâm tư này xuất phát từ ý tốt.

Mộc Dương đột nhiên cảm thấy không nỡ.

Đôi mắt Trương Hiểu Dung đỏ hoe.

“Nhưng con không muốn.” Mộc Dương thở dài, giọng điệu vẫn có chút khéo léo.

Mộc Dương thấy hơi ngượng ngùng khi nói những lời quan tâm đ ến người khác.

Nhưng Mộc Dương vẫn là thực sự quan tâm đ ến gia đình này.

Trương Hiểu Dung rơi nước mắt, giọng điệu càng thêm phần bất lực cùng đau khổ: “Dương Dương, con nghe lời mẹ, đừng lúc nào cũng so bì với anh trai con. Bà nội con dù thế nào cũng không đồng ý đâu. Hơn nữa chi bằng hiện tại ngoan ngoãn nghe lời chút, sau này sẽ bớt khổ hơn.”

“Trên đời này con gái sinh ra đã phải mang số khổ rồi. Chúng ta nghèo như vậy mà còn có cơm ăn đã là tốt lắm rồi. Bà nội con vẫn luôn như vậy, bố con trong nhà không có chỗ đứng, ông nội con cũng coi như không thiên vị ai. Nhưng nhà chúng ta đông con, làm sao quan tâm đ ến con được nữa?”

“Con ở nhà mình chỉ có chịu khổ thôi. Sau này lớn hơn chút nữa không biết sẽ gả vào nhà ai, lại khổ tiếp thôi con.”

“Sợ là sau này con sẽ càng đáng thương.”

Những lời này khiến Mộc Dương trầm mặc.
 
Xuyên Về Thập Niên 80, Thôn Nữ Cật Lực Làm Giàu Đổi Đời
Chương 23


Ở nông thôn, trọng nam khinh nữ là chuyện bình thường.

Bán con gái để cưới vợ cho con trai lại càng phổ biến.

Con gái chính là không đáng một xu.

Ngay cả khi cải cách mở cửa, tư tưởng này vẫn ăn sâu trong gốc rễ của mọi người.

Mộc Dương mím chặt môi, dứt khoát nói với Trương Hiểu Dung: “Chủ tịch Mao nói phụ nữ nắm giữ nửa bầu trời. Mẹ phải tin con gái cũng sẽ có thể làm lên chuyện.”

Thấy Mộc Dương nói như vậy, Trương Hiểu Dung dường như không biết phải đáp ra sao, cuối cùng thở dài, lắc đầu.

“Giá mà bác dâu tích cực được như vậy, con không tin bà ta không được hưởng gì từ việc này. Điều kiện đối phương mà tốt như vậy thật, cho dù Mộc Hoan kém tuổi cũng có sao? Dù sao cũng đâu phải cưới hỏi bình thường.” Mộc Dương trầm giọng tiếp tục phân tích.

Trương Hiểu Dung sợ đến mức sửng sốt một hồi.

“Ý con là… ý con là…”

“Bà nội kêu dẫn bác dâu đi chợ, nhưng trong nhà không cần mua gì gấp, sao cứ nhất định phải đi hôm nay, con nghi ngờ… bọn họ đã thương lượng chuyện gì đó sau lưng chúng ta” Mộc Dương càng nói càng vỡ lẽ.

Cô biết mà! Chuyện này chắc chắn có uẩn khúc.

Mộc đại tiểu thư có bão tố nào mà chưa từng gặp qua? Đã sớm luyện được hỏa nhãn kim tinh rồi.

Mộc Dương đột nhiên đứng dậy, hung hăng nói: “Không được, con phải nhanh đi xem xem!”

Nói xong Mộc Dương vội vàng bước ra ngoài.

Vừa bước ra ngoài, cô theo trí nhớ đuổi được vài bước, nhưng căn bản không đuổi kịp, người đã sớm mất dạng.

Mộc Dương do dự giây lát, quay người đi về phía cuối thôn.

Cuối thôn có xe buýt, nếu thật sự muốn đi xa thì phải đi xe.

Làm sao đây, vừa đi đến đầu thôn lượt xe trước đã đi rồi.

Mộc Dương đột nhiên cau mày.

Cô cảm thấy Dương Thục Phương và Trần Xuân Hoa chắc chắn vừa mới trên chuyến xe kia rời đi.

Nếu là như vậy thì chắc chắn cô sẽ không đuổi kịp được.

Mộc Dương lặng lẽ đứng đó suy nghĩ nên làm gì tiếp theo.

Có lẽ là bởi vì Mộc Dương trông rất đáng thương, bà lão bên cạnh hỏi cô: “Sao vậy cháu? Không kịp lên xe à?”

Mộc Dương chợt hoàn hồn, ngẩng đầu thở dài với bà lão: “Cháu định chạy theo bảo bà nội và bác dâu cháu là nhà có khách đến. Nhưng không ngờ đuổi không kịp, cũng không biết hai người họ rốt cuộc đã lên xe chưa”

“Bà nội và bác dâu cháu trông như thế nào?” Bà lão rất nhiệt tình.

Mộc Dương nhanh chóng miêu tả vẻ ngoài của hai người, bao gồm cả quần áo họ đang mặc.

Bà lão liên tục gật đầu: “Vừa nãy đã lên xe đi rồi. Nghe nói là đi Đức Dương.”

Đức Dương là thành phố cấp tỉnh, thị trấn nhỏ này của bọn họ do thành phố Đức Dương quản lý.

Mộc Dương nghe những lời này, càng thêm cau mày.

Cô vừa cười vừa cảm ơn bà lão, sau đó cũng không nói gì nữa, dứt khoát quay đầu về nhà.

Mộc Dương còn nhớ gia đình kia hình như là người Đức Dương.

E là Dương Thục Phương và Trần Xuân Hoa đã đi tìm nhà họ rồi.

Mộc Dương bỗng cười lạnh.

Nói không làm gì sai trái, đánh c.h.ế.t Mộc Dương cũng không tin.

Nhưng cô cũng không còn cách nào tốt hơn.

Cô không có địa chỉ gia đình kia, không đuổi theo được.

Nhưng cô dám khẳng định, ngày mai dù Mộc Khai Kim có cùng cô đến nhà người kia cũng sẽ không tìm ra manh mối gì.

Mộc Dương đi càng lúc càng nhanh, cô không dám trì hoãn chút nào.

Cô cảm thấy điều nên làm nhất hiện tại là mau chóng tìm ra người thanh niên tên Lôi Hướng Dương hôm qua.

Mộc Dương cũng không muốn tìm đến Trương Hiểu Dung.

Với tính cách này của Trương Hiểu Dung, lành thì ít, hỏng việc thì nhiều, có khi lại chỉ biết ngáng đường.

Dù sao cũng không thể trông mong Trương Hiểu Dung giúp đỡ nữa rồi.

Tư tưởng đó đã ăn sâu trong đầu Trương Hiểu Dung. Hơn nữa bà vẫn cho rằng cô còn bé, chẳng hiểu chuyện gì.
 
Xuyên Về Thập Niên 80, Thôn Nữ Cật Lực Làm Giàu Đổi Đời
Chương 24


Thời điểm Mộc Dương đứng trước sân nhà Lôi Hướng Dương, cô bất giác thở dài.

Căn nhà này cũng quá tồi tàn rồi.

Nhà họ Mộc tuy không được coi là đẹp đẽ, nhưng vẫn gọn gàng ngăn nắp, không đến mức tàn tạ, lụp xụp thế này.

Mộc Dương nghĩ nếu có cơn gió lớn thổi qua, e rằng căn nhà này của anh em nhà họ Lôi chắc chắn sẽ bị thổi bay mất.

Mộc Dương không dám dùng lực gõ cửa, dè dặt gõ nhẹ xong không dám động vào nữa.

Chiếc cổng gỗ đã mục nát khiến việc mở cửa cũng trở nên khó khăn. Trông giống hàng rào hơn là cửa.

Nhưng trong nhà không chút động tĩnh, Mộc Dương chỉ có thể lớn tiếng gọi: “Lôi Hướng Dương, cậu có nhà không?”

Cô gọi liên tiếp mấy lần mới có một giọng nói phát ra từ trong nhà: “Chị tìm anh trai em có việc gì?”

Giọng nói nghe còn chút trẻ con, hơn nữa còn cảnh giác như vừa bị dọa sợ.

Mộc Dương thở dài, giọng điệu nhẹ nhàng hơn vài phần: “Chị tìm anh em nói chuyện. Anh của em đâu?”

“Anh trai chưa về nữa, hôm qua anh nói đi bắt cá.” Đứa bé gái thò người ra khỏi cửa, thấy Mộc Dương lập tức nhận ra cô: “Là chị à.”

Sau đó cô bé mở cửa.

Nhìn thấy cơ thể thiếu dinh dưỡng của cô bé, Mộc Dương chỉ biết thở dài lần nữa, người ở thời đại này đúng là nghèo đến cùng cực.

Nhưng sau đó vẫn theo cô bé vào nhà.

Cô bé trông cũng chỉ chừng năm, sáu tuổi nhưng lại rất hiểu chuyện, còn biết lấy rót nước lạnh mời Mộc Dương uống.

Mộc Dương đương nhiên không dám uống.

Đợi người khá chán nên Mộc Dương chốc chốc lại nói chuyện với cô bé, xem như trêu trẻ con để giải trí.

Không đến nửa tiếng sau Mộc Dương đã nắm được tình hình, cũng hiểu rõ gia cảnh của nhà họ Lôi.

Nhà họ Lôi dạo này đúng là đang gặp khó khăn.

Nói ăn bữa nay lo bữa mai cũng không sai.

Một đứa con trai mười lăm tuổi như Lôi Hướng Dương đã phải vừa làm nông, vừa lo việc nhà, còn phải nghĩ cách kiếm chút tiền chăm lo cho cả nhà.

Mộc Dương chỉ cảm thấy đối phương quả thật rất giỏi giang.

Thật không thể tưởng tượng cậu đã xoay sở bằng cách nào.

Nhưng Lôi Hướng Dương có năng lực như vậy lại khiến Mộc Dương yên tâm hơn, dù sao trước đây thấy Lôi Hướng Dương còn nhỏ nên cô còn có chút lo lắng.

Mộc Dương đợi thêm một lúc nữa, Lôi Hướng Dương bưng giỏ cá lớn trở về.

Nhìn động tác xách giỏ cá của Lôi Hướng Dương, cô liền biết nhất định đêm qua cậu đã thu hoạch được rất nhiều.

Vừa vào cửa đã thấy Mộc Dương trong nhà, Lôi Hướng Dương khựng lại, cũng không ngạc nhiên, ngược lại rất bình tĩnh.

Mộc Dương phát hiện bản thân ngày càng ngưỡng mộ thiếu niên này.

Nếu chàng trai này được sinh ra trong một gia tộc lớn, chắc chắn sẽ dựng được nghiệp lớn.

Mộc Dương không phí lời nữa, trực tiếp hỏi: “Hôm qua cậu đề nghị với tôi chuyện kia, tôi nghĩ chúng ta có thể thử. Cậu cảm thấy tôi nên chuẩn bị gì thì thầy bói kia mới ưng ý?”

Lôi Hướng Dương cúi đầu nghĩ ngợi, cuối cùng chốt một câu: “Tốt xấu gì cũng phải có mười quả trứng gà.”

Mộc Dương đợi thêm một lúc nữa, Lôi Hướng Dương bưng giỏ cá lớn trở về.

Nhìn động tác xách giỏ cá của Lôi Hướng Dương, cô liền biết nhất định đêm qua cậu đã thu hoạch được rất nhiều.

Vừa vào cửa đã thấy Mộc Dương trong nhà, Lôi Hướng Dương khựng lại, cũng không ngạc nhiên, ngược lại rất bình tĩnh.

Mộc Dương phát hiện bản thân ngày càng ngưỡng mộ thiếu niên này.

Nếu chàng trai này được sinh ra trong một gia tộc lớn, chắc chắn sẽ dựng được nghiệp lớn.

Mộc Dương không phí lời nữa, trực tiếp hỏi: “Hôm qua cậu đề nghị với tôi chuyện kia, tôi nghĩ chúng ta có thể thử. Cậu cảm thấy tôi nên chuẩn bị gì thì thầy bói kia mới ưng ý?”

Lôi Hướng Dương cúi đầu nghĩ ngợi, cuối cùng chốt một câu: “Tốt xấu gì cũng phải có mười quả trứng gà.”

“Ông ta đáng tin chứ? Liệu có tiết lộ chuyện này không vậy?” Mộc Dương vẫn cảm thấy chưa yên tâm.
 
Xuyên Về Thập Niên 80, Thôn Nữ Cật Lực Làm Giàu Đổi Đời
Chương 25


Lôi Hướng Dương im lặng hồi lâu mới mở lời: “Tôi từng cứu ông ta”

Vừa nói, tay Lôi Hướng Dương vẫn thuần thục đổ cá trong giỏ ra ngoài.

Ngoài mấy con cá to bằng bàn tay còn có vài con lươn.

Mộc Dương bị câu nói của cậu làm cho kinh hãi.

Sau đó bất giác hỏi Lôi Hương Dương: “Sao cậu lại giúp tôi?”

Không thân không thích lại sẵn lòng giúp đỡ mình đến vậy, nghĩ thế nào cũng thấy chuyện này kỳ lạ.

Mộc đại tiểu thư chưa từng gặp qua người như vậy trước đây.

Thứ gọi là giúp đỡ không cần đền ơn không phải chỉ tồn tại trong tiểu thuyết thôi sao?

Lôi Hướng Dương khó hiểu liếc nhìn Mộc Dương, lại nói: “Cần phải có lý do à?”

Mộc Dương lắc đầu: “Mỗi người làm chuyện gì đều cần lý do, không thể vô duyên vô cớ mà làm được.”

Không có miếng bánh nào từ trên trời rơi xuống.

Lôi Hướng Dương dừng lại công việc trong tay, nghĩ một hồi nói: “Có lẽ vì cô rất đáng thương?”

Mộc Dương thật sự bị nghẹn lời, không biết phải nói gì.

Được rồi, cô đúng thật là đáng thương.

Nhưng bị một thằng trẻ con ít hơn nửa tuổi nói mình rất đáng thương như vậy, Mộc đại tiểu thư không khỏi cảm thấy mất hết mặt mũi, tức giận nói: “Rồi sẽ có ngày tôi không còn đáng thương nữa, cậu cứ đợi mà xem.”

Lôi Hướng Dương đột nhiên bật cười thành tiếng: “Được.”

Giọng điệu vô cùng thờ ơ.

Mộc Dương tức anh ách lại chẳng thể làm gì.

Dù sao thì tình cảnh hiện tại của cô chính là như vậy thật.

Mộc Dương rối rít cảm ơn, sau đó đảm bảo lần nữa, nếu xong việc nhất định sẽ báo đáp Lôi Hướng Dương.

Lôi Hướng Dương vẫn trưng ra dáng vẻ không quan tâm.

Mộc Dương chỉ có thể nói tạm biệt.

Mộc đại tiểu thư thấy bản thân bị một thằng nhóc cấp hai xem thường như vậy thì vô cùng bất mãn.

Mộc Dương vừa về nhà liền thấy Trương Hiểu Dung đang lo lắng đợi mình: “Dương Dương, con đã đi đâu thế?”

Mộc Dương lắc đầu nói với Trương Hiểu Dung: “Con đến trạm xe, người ta nói bà nội với bác dâu đi Đức Dương rồi.”

“Ông nội mấy ngày nữa sẽ đưa con sang gặp mặt nhà bên kia, bọn họ bây giờ lại muốn qua đó như vậy…” Mộc Dương không nói hết, những lời tiếp theo để Trương Hiểu Dung tự mình suy ngẫm.

Cô muốn phơi bày mọi chuyện trước mặt Trương Hiểu Dung, để Trương Hiểu Dung tự mình quyết định.

Đây cũng là cơ hội Mộc Dương cho Trương Hiểu Dung.

Nếu Dương Hiểu Dung vẫn cho rằng đây là chuyện tốt, vẫn muốn gả Mộc Dương đi.

Thì cô cũng không muốn vì sự quan tâm của Trương Hiểu Dung mà để bản thân rơi vào khó khăn nữa.

Mộc Dương cũng không rảnh rỗi, nói xong câu này cô liền giúp Trương Hiểu Dung làm việc.

Trương Hiểu Dung ngăn cản Mộc Dương: “Con đừng làm nữa, ngồi nghỉ ngơi đi, đầu con còn đang bị thương đây này.”

Mộc Dương không làm gì được, cuối cùng chỉ đành vào phòng. Bạ𝗇‎ có‎ biết‎ t𝘳a𝗇g‎ t𝘳u𝔂ệ𝗇‎ ==‎ T𝘳UmT𝘳u‎ 𝔂ệ𝗇﹒V𝗇‎ ==

Nhưng một lúc sau Trương Hiểu Dung đi vào, âm thầm đưa cho Mộc Dương một quả trứng gà: “Con mau ăn đi, đừng để chị Hoan Hoan với anh trai con biết.”

Mộc Dương im lặng nhận lấy, sau đó nhanh chóng bóc vỏ, trực tiếp tách thành hai nửa, một nửa bỏ vào miệng.

Trương Hiểu Dung nhìn Mộc Dương ăn, trong lòng thấy vô cùng mãn nguyện.

Mộc Dương thấy Trương Hiểu Dung như vậy thì không khỏi cảm thấy xót xa trong lòng, sau đó hỏi: “Mẹ, con hỏi mẹ chuyện này.”

Trương Hiểu Dung vừa mở miệng, Mộc Dương trực tiếp đút nửa quả trứng gà còn lại vào miệng bà.

Trương Hiểu Dung giật b.ắ.n mình.

Mộc Dương đút trưng xong đã quay lưng làm việc khác, còn nói một câu: “Mẹ đừng nhả ra, nhả ra con cũng không ăn được nữa đâu.”

Trương Hiểu Dung chỉ đành nhai nốt nửa quả trứng.

Trương Hiểu Dung đứng im lặng, vành mắt đỏ hoe.

Vừa ăn vừa rơi nước mắt.

Không biết qua bao lâu, Trương Hiểu Dung lại tìm đến chỗ Mộc Dương, lắp bắp hỏi: “Dương Dương, mẹ muốn bàn bạc với con chuyện này.”
 
Xuyên Về Thập Niên 80, Thôn Nữ Cật Lực Làm Giàu Đổi Đời
Chương 26


Mộc Dương ngưng công việc trong tay, thẳng lưng đối mặt với Trương Hiểu Dung, nghiêm túc lắng nghe.

Trương Hiểu Dung nhỏ giọng nói: “Lúc ông nội đưa con đi gặp mặt nhà bên kia, con cũng có thể xem xét rồi tự quyết định. Nếu con không đồng ý, mẹ cũng không ép con nữa.”

Mộc Dương chưa từng nghĩ Trương Hiểu Dung sẽ nói những lời này với cô.

Việc này khiến cô quá bất ngờ.

“Sao đột nhiên mẹ lại thông suốt vậy?” Mộc Dương cảm thấy thật sự rất kỳ lạ.

Trương Hiểu Dung lắc đầu, im lặng hồi lâu mới mở lời: “Con nào cũng là con, mẹ thương anh trai con thì cũng thương con như vậy. Mối hôn sự này dù anh trai con có được lợi, nhưng mẹ vẫn phải quan tâm đ ến con.”

“Mẹ nghĩ, nếu con thật sự không nguyện ý, không thấy vui vẻ thì mẹ cũng không vui lòng được.”

“Lời hôm trước con nói với mẹ rất có lý, nếu muốn cho anh trai con đi học, chúng ta sẽ tự có cách. Cùng lắm là chịu khổ lâu hơn một chút. Nếu như thật sự không được…”

Khóe mắt Trương Hiểu Dung đã đỏ hoe.

Mộc Dương nói với Trương Hiểu Dung một câu, lời lẽ chắc như đinh đóng cột: “Mẹ, mẹ cứ tin tưởng con, con nhất định kiếm được tiền cho anh trai đi học.”

“Hơn nữa hiện giờ chính sách đất nước tốt như vậy, cuộc sống của chúng ta cũng sẽ càng ngày càng tốt hơn.”

Mộc Dương đến từ thế kỷ hai mươi mốt, về điểm này cô rõ hơn ai hết.

Thấy Mộc Dương nói chắc chắn như vậy, Trương Hiểu Dung dường như cũng tự tin hơn: “Chúng ta sẽ cùng nhau giúp anh trai con được đi học.”

Mộc Dương nhớ đến những lời tối qua Mộc Hồng Tinh nói với mình, cô cảm thấy Mộc Hồng Tinh e là không được di truyền tính cách từ Trương Hiểu Dung.

Tính ích kỷ của Mộc Hồng Tinh, tuy là một tính cách rất bình thường của một con người, nhưng quá ích kỷ như vậy sẽ luôn khiến người khác khó chịu.

Mộc Dương không thể nói điều này với Trương Hiểu Dung, nên cuối cùng cô cũng chỉ nhỏ nhẹ hỏi bà: “Mẹ, con cần một chút tiền tiêu vặt, mẹ có cách nào không?”

Mộc Dương chưa từng mở miệng xin tiền của Trương Hiểu Dung, chính là vì cô đoán được, với tính cách này của Trương Hiểu Dung, e rằng bà cũng không có tiền riêng.

Thật ra nhà họ tiền chung cũng chẳng có.

Tất cả tiền trong nhà đều giao cho hai ông bà nội Mộc Khai Kim, Dương Thục Phương giữ.

Dương Thục Phương nắm giữ hết tài sản trong nhà nên mới không coi ai ra gì, dám hống hách đến như thế.

Dù ở thời nào đi chăng nữa, Mộc Dương vẫn luôn hiểu rõ một chuyện: Ai nắm giữ càng nhiều nguồn lực tài chính, tiếng nói sẽ càng có trọng lượng. Người khác không muốn nghe thì cũng phải nghe.

Mộc Dương vốn dĩ muốn nói đem mười quả trứng gà từ nhà qua, nhưng nghĩ ngợi một lúc, cô cảm thấy cách này không thích hợp.

Không cần nói đến vấn đề đạo đức này kia, dù sao Mộc Dương cũng làm chừng ấy việc cho cái nhà này bao năm qua rồi, mười quả trứng gà tính là bao?

Mấu chốt là nếu cô lấy đi rồi, cuộc sống sau này của Trương Hiểu Dung sợ là không được dễ dàng, sợ bà sẽ không biết phải ăn nói sao với gia đình.

Dù sao bọn họ vẫn chưa thoát khỏi cái nhà này nên cũng không thể làm đến cùng.

Nhưng Mộc Dương âm thầm nói với chính mình: Nhất định phải tìm cách rời khỏi cái nhà này.

Hoặc để nhà bác cả chuyển ra khỏi đây.

Nếu không, có kiếm được nhiều tiền hơn nữa cũng vô ích, đều sẽ chảy vào túi đám người vô ơn kia mất thôi.

Nghe Mộc Dương hỏi vậy, Trương Hiểu Dung đứng hình một lúc sau đó lắc đầu: “Cái này mẹ thật sự không rõ.”

Nếu Trương Hiểu Dung biết cách kiếm tiền thì có lẽ đã làm từ lâu rồi, đâu cần đợi Mộc Dương hỏi, dù sao trong nhà vẫn luôn thiếu tiền.

Mộc Dương lặng lẽ thở dài, chợt cảm thấy đúng là không có tiền làm gì cũng khó.

Không có tiền làm gì cũng khó, hiện tại Mộc đại tiểu thư thực sự giác ngộ được ý nghĩa của câu nói này rồi.

Mộc Dương chưa kịp nghĩ ra cách gì thì một ngày đã trôi qua.

Đến khi chiều tối, Dương Thục Phương và Trần Xuân Hoa mới quay trở về.

Hai người còn cười nói trông rất vui vẻ.

Có vẻ đã gặp được chuyện tốt.

Sau khi quay về, Dương Thục Phương gọi Mộc Hồng Chiêu qua, lấy một chiếc kẹo hồ lô từ trong túi ra đưa cho Mộc Hồng Chiêu, cười rôm rả bảo nó ăn đi.

Những năm này, ai được ăn kẹo hồ lô chắc chắn là gia cảnh phải rất tốt.
 
Xuyên Về Thập Niên 80, Thôn Nữ Cật Lực Làm Giàu Đổi Đời
Chương 27


Dù sao cô cũng chưa từng thấy Dương Thục Phương mua kẹo cho trẻ con trong nhà bao giờ.

Mộc Hoan không tranh được kẹo hồ lô, ngay lập tức bĩu môi không vừa ý: “Bà nội thiên vị quá.”

Dương Thục Phương lườm Mộc Hoan một cái: “Cháu đã làm chị rồi còn tranh với em trai cháu nữa à? Còn không mau đi làm việc đi?”

Mộc Hoan bất mãn lườm Mộc Dương đang đứng bên cạnh, “Hôm nay nó còn chưa làm gì, sao bà không nói nó.”

Nhưng không ngờ Dương Thục Phương chỉ quay đầu nhìn Mộc Dương, cuối cùng cũng không nói lời nào.

Mộc Dương cứ luôn cảm thấy bất thường.

Đến cả Trương Hiểu Dung, Dương Thục Phương cũng không trách mắng một lời, chỉ kêu mau đi nấu cơm, nếu không lát nữa cánh đàn ông về lại không có cơm ăn.

Buổi tối lúc ăn cơm Mộc Khai Kim mở lời, nói ngày mai sẽ đưa Mộc Dương đi gặp mặt.

Dương Thục Phương có chút không vui: “Không dễ gì tìm được chút việc vặt để kiếm tiền mà lại lỡ mất một ngày, không biết sẽ mất bao tiền nữa.”

Mộc Khai Kim lườm Dương Thục Phương: “Việc của bọn trẻ không quan trọng hơn chút tiền đó sao?”

Dương Thục Phương tức giận nói: “Đi thì đi đi, ai cũng làm như tôi hại nói không bằng, ông đi xem về đi coi có nói mấy lời thế này với tôi được nữa không."

Dương Thục Phương nói điều này vừa liếc nhìn Mộc Dương.

Mộc Dương phớt lờ bà ta.

Cô không phải là trẻ con nên cũng không cần đôi co nhiều làm gì.

Dương Thục Phương có thể nói bất cứ điều gì mình thích, cô chẳng thèm quan tâm đâu.

Trương Hiểu Dung vốn cũng muốn đi theo xem thế nào, nhưng vừa định mở miệng, cô vô thức liếc nhìn Mộc Trung Quốc.

Mộc Trung Quốc không nói gì.

Thế là Trương Hiểu Dung lại nuốt lời vào trong.

Muốn đến Đức Dương thì phải đi xe buýt. Muốn đi xe buýt thì phải mua vé, vé tốn rất nhiều tiền.

Với tính cách của Dương Thục Phương, có lẽ bà ta không sẵn sàng bỏ tiền cho ai đi nữa đâu.

Mộc Khai Kim liếc nhìn Mộc Trung Quốc hỏi: "Bố Mộc Dương có muốn đi cùng không?"

Mộc Trung Quốc lắc đầu, chỉ nói một câu: “Con tin vào tầm nhìn của bố.”

Vậy nên sáng sớm hôm sau, chỉ có Mộc Khai Kim và Mộc Dương cùng nhau lên đường.

Mộc Khai Kim không phải là người nói nhiều nên dọc đường hai ông cháu cũng không nói gì với nhau.

Mộc Dương ngồi trên xe hướng về huyện trấn, suốt đường đi không ngừng nhìn ra ngoài cửa sổ xe.

Cô muốn xem thế giới bên ngoài hiện tại như thế nào.

Nhưng cảnh quan đường phố bên ngoài bây giờ khiến Mộc Dương có chút thất vọng.

Nghèo, nghèo quá, thậm chí còn có rất ít cửa hàng.

Xe đi đến Đức Dương mất hơn hai tiếng đồng hồ.

Ngay lúc Mộc Dương cảm thấy m.ô.n.g mình sắp nát ra rồi thì cuối cùng cũng đến được nhà ga.

Sau khi xuống xe, Mộc Khai Kim nói với Mộc Dương: “Theo sát ông, đừng để bị lạc đường.”

Nói xong, ông chắp hai tay sau lưng, chậm rãi đi về phía trước.

Mộc Dương theo sát Mộc Khai Kim, sau đó hỏi: "Địa chỉ ở đâu? Ông nội có biết không?"

Mộc Khai Kim gật đầu, sau đó đưa địa chỉ ra.

Tất nhiên Mộc Dương không biết nó ở đâu.

Cho nên cuối cùng, ông nội và cháu gái phải vừa đi vừa hỏi đường, lúc hỏi đường, Mộc Dương cũng chủ động mở miệng hỏi trước.

Mộc Khai Kim ở một bên nhìn, cuối cùng khen ngợi: “Bây giờ lanh mồm lanh miệng hơn trước nhiều rồi đó.”

Mộ Dương nghe xong không khỏi cảm thấy ngại ngùng.

Nhưng nhìn thấy Mục Khai Kim vẫn có chút vui vẻ, thở phào nhẹ nhõm.

Mộc Dương suy nghĩ một chút, lúc sắp đến nơi, cô nói: "Ông nội, ông nghĩ chúng ta có nên hỏi hàng xóm tình hình của họ trước không?"

Mộc Khai Kim suy nghĩ một chút, nhận ra lời cô nói cũng có lý, liền gật đầu: “Vậy đi hỏi hàng xóm trước cũng được.”
 
Xuyên Về Thập Niên 80, Thôn Nữ Cật Lực Làm Giàu Đổi Đời
Chương 28


Vừa nhìn xong, Mộc Dương liền mỉm cười tiến lên hỏi thăm: "Bà chủ, không biết dì có nghe nói đến nhà thầy giáo Vương không?"

"Có nhiều giáo viên tên Vương như vậy, làm sao tôi biết ai với ai?" Chủ căng tin nhìn thấy Mộc Dương căn bản không phải đến để mua đồ thì mất hết nhiệt tình.

Thái độ khi nói chuyện không được tốt lắm.

Mộc Dương chỉ có thể nhẫn nhịn: “Đó là nhà, nhà mà có con trai đầu óc không được tốt lắm…”

Lời nói của Mộc Dương có chút khó nghe.

Nhưng Mộc Dương là cố ý nói như vậy.

Dù sao Mộc Khai Kim cũng đang đứng gần đó.

Chủ quán nghe vậy lập tức nở nụ cười kỳ lạ.

Bà ta vốn đang mở miệng muốn nói gì đó, lại đột nhiên dừng lại, không vui nói: "Sao lại hỏi chuyện này? Con trai của thầy Vương chỉ là hơi kém thông chút mà thôi, cái gì mà đầu óc không được tốt lắm chứ? Sao lại nói người ta như vậy.”

Mộc Dương sửng sốt một lát, cảm thấy chuyện này xảy ra hoàn toàn khác dự kiến của mình.

Con người bộp chột này sao tự dưng thay đổi tính tình nhanh vậy?

Từ trước đến giờ trong những trường hợp như thế này, chẳng phải người ta đều rất thích nói về chuyện không tốt nhà người khác sao?

“Thực ra chúng tôi lại là họ hàng xa của họ, muốn hỏi thăm tình hình trước một chút thôi, tránh đến lúc gặp nói phải lời không hay khiến mọi người mất vui.”

Mộc Dương trợn mắt, đành chống chế cho qua.

Nhìn thì có vẻ chủ quán ăn này có biết chút gì đó rồi.

Nếu không hỏi thì quá lãng phí quãng thời gian ngồi xe và đi bộ đến đây.

Chủ quán ăn bán tín bán nghi nhìn thoáng qua, do dự một hồi, vẫn quyết định nói ra: “Tôi nói cho hai người nghe…”

Chủ quán ăn hạ giọng: “Tôi nói hai người nghe, đứa trẻ nhà họ Vương này rất ngốc, bây giờ đã mười sáu tuổi rồi mà cứ trông như năm sáu tuổi, nói thì không biết nói, lúc nào cũng cần người trông coi. Nếu không có bà của nó trông coi, không biết sẽ lớn kiểu gì nữa. Cũng thật tội nghiệp, bà lão lớn tuổi lắm rồi, đâu thể chăm sóc nó cả đời được. Cũng không biết sao, nhà họ Vương luôn muốn sinh thêm một đứa con nhưng đã nhiều năm vậy rồi vẫn không có tin tức gì.”

Lúc nói câu này, chủ quán ăn lộ ra nụ cười khó hiểu, dường như có chút hả hê.

Mộc Dương gật đầu, cảm ơn chủ quán ăn, sau đó liếc nhìn Mộc Khai Kim, ngoan ngoãn hỏi: “Ông nội, giờ chúng ta tới đó sao?”

Mộc Khai Kim không biết đang suy nghĩ gì, cuối cùng gật đầu: “Đi thôi, đừng lãng phí thời gian, chúng ta còn phải quay về sớm nữa.”

Mộc Dương và Mộc Khai Kim vừa đi vừa hỏi đường, đi liền một mạch tới nơi muốn đến.

Đến trước nhà họ Vương, Mộc Dương lại nhìn Mộc Khai Kim, Mộc Khai Kim để cô gõ cửa.

Cánh cửa nhanh chóng được mở ra.

Một bà lão với mái tóc trắng như tuyết ra mở cửa, không khó để nhận ra bà ấy có lẽ cũng có xuất thân là một tri thức.

Khí chất hoàn toàn khác với Dương Thục Phương.

Có lẽ chính khi chất này đã khiến Mộc Khai Kim kinh ngạc.

Mộc Khai Kim lập tức nói chuyện khách sáo hơn: “Đây là nhà của thầy Vương phải không?”

Bà lão dường như đã quen với câu hỏi này rồi, cười nói: “Sao thế? Là phụ huynh của học sinh Tiểu Vương sao? Mời vào, hôm nay bọn họ đều ở nhà.”

Nói xong, bà lão dẫn họ vào nhà.

Nhà do đơn vị cấp cho nhân viên không lớn lắm, nhưng cũng không quá nhỏ, khá đơn giản với ba phòng ngủ và hai phòng khách, vô cùng sạch sẽ ngăn nắp.

Nhìn chung thì khá sạch sẽ khang trang.

Mộc Khai Kim từ lúc bước vào nhà đã có chút lo lắng.

Mộc Dương thì khá thoải mái, sau khi nhìn xung quanh, cô hỏi thẳng: “Bà à, cháu trai của bà đâu.”

Bà lão cười nói: “Nó đang luyện tập trong nhà, bố nó đang dạy nó luyện thư pháp.”
 
Xuyên Về Thập Niên 80, Thôn Nữ Cật Lực Làm Giàu Đổi Đời
Chương 29


Việc gì phải dùng đến cách này?

Vậy nên Mộc Dương vẫn không tin tưởng. Cô mặc kệ Mộc Khai Kim có vui hay không vui, hỏi thẳng một câu: “Tình hình của anh Vương như thế nào vậy? Chỉ là học hành không tốt thôi sao?”

Mộc Dương hỏi một câu như thế, Mộc Khai Kim lập tức đánh mắt lườm cô. Nếu không phải đang ở trước mặt nhiều người ngoài như vậy, ông ta đã quát mắng Mộc Dương không biết phép tắc rồi.

Nụ cười của thầy Vương cũng trở nên lúng túng.

Mãi sau mới thấy thầy Vương đẩy mắt kính của mình, sau đó mất tự nhiên nở nụ cười, nói: “Cũng không có ảnh hưởng gì. Không kém người bình thường việc gì cả. Chỉ có học hành không được ổn, tương lai chắc chắn không thể kế thừa nghề của tôi được.”

“Vậy sao mọi người không nhận nuôi thêm một đứa con?” Mộc Dương tiếp tục hỏi thẳng thừng.

Thầy Vương có vẻ không thoải mái nhưng vẫn nén giận, khó xử trả lời: “Con nuôi sao có thể so với con mình đẻ ra được? Hơn nữa hai đứa nhỏ, mai sau đứa trẻ kia chưa chắc đã đồng ý giúp đỡ con bác. Chi bằng cứ cưới vợ cho nó, như thế thì bất kể lúc nào, hai bác cũng có thể yên tâm.”

Những lúc như vậy, quan hệ vợ chồng còn đáng tin hơn quan hệ anh em nhiều. Hơn nữa, chuyện anh em ruột tranh giành tài sản cũng chẳng hiếm gì, nói chi là con nuôi.

“Vả lại, cũng vì hai bác ít quan tâm chăm sóc nên mới xảy ra tình huống như vậy, hai bác càng không muốn dành tâm sức chăm sóc một đứa trẻ khác, chỉ muốn chăm sóc và cho con trai cuộc sống tốt nhất.”

Thầy Vương nói những lời này với vẻ rất cảm động, sau cùng còn gỡ kính xuống lau nước mắt.

Lúc này, thiếu niên kia cũng khuyên một câu: “Bố, bố đừng buồn. Không phải là lỗi của hai người đâu.”

Chỉ nghe cách nói chuyện đúng thật là không khác gì người bình thường. Thế nhưng Mộc Dương quan sát vẫn thấy có chỗ nào đấy không bình thường.

Thế nhưng Mộc Dương quan sát vẫn thấy có chỗ nào đấy không bình thường. Song cụ thể lạ ở dâu thì cô không nói ra được.

Mộc Khai Kim lại thấy lời này rất hợp tình hợp lý. Ông ta gật đầu lia lịa: “Quả đúng là vậy, không phải anh em ruột già m.á.u mủ, sao có thể một lòng được? Dù có là anh em ruột cũng chưa chắc sẽ tận tâm như thế.”

“Nhà tôi cũng biết tình hình của thằng nhỏ này, có hơi thiệt thòi cho cháu gái nhà bác. Nên là nhà bác mà có yêu cầu gì chúng tôi đều cố hết sức thực hiện, chờ cháu nó gả sang rồi nhà chúng tôi cũng sẽ hết lòng hết dạ bồi dưỡng cháu.” Thầy Vương đẩy mắt kính, cười híp mắt nói, thái độ rất chân thành.

Thầy Vương lại nhìn sang Mộc Dương: “Con người cháu quá lo nghĩ phòng bị. Nhưng nhà bác cũng sẽ không hại cháu, tình hình nhà bác thế nào cháu cũng thấy rồi. Cả tình trạng của anh Vương cháu, cháu cũng thấy đấy.”

Có lẽ là ý thức được đang nói tới mình, thiếu niên kia bèn quay sang nở nụ cười với Mộc Dương. Chẳng qua nụ cười này không phải chân thành, cũng chẳng phải trong sáng mà hết sức kỳ lạ.

“Em này, em đừng sợ.” Thậm chí thiếu niên kia còn an ủi một câu.
 
Xuyên Về Thập Niên 80, Thôn Nữ Cật Lực Làm Giàu Đổi Đời
Chương 30


Mộc Dương không nhịn được mà nhíu mày. Thế nhưng tiếp sau đó cũng không xảy ra chuyện gì kì lạ. Dù sao, cô cũng không nhìn ra điều gì.

Trái lại hai người này và bác gái kia đều vô cùng nhiệt tình. Còn nói là, nếu Mộc Dương không yên tâm, có thể ở lại thành phố xem thử mấy hôm. Mọi việc ăn ở đều do nhà họ lo. Nhưng Mộc Khai Kim đã lịch sự từ chối rồi vội vàng đưa Mộc Dương chào tạm biệt họ.

Giữa chừng thiếu niên kia quả thật cũng để lộ một số điều thể hiện trí lực của cậu ta không tốt lắm. Tác phong làm việc có chỗ hơi khờ. Làm việc cũng chỉ có thể làm một số việc đơn giản.

Sau khi rời khỏi nhà họ Vương, Mộc Khai Kim ngoảnh đầu nhìn lướt qua Mộc Dương, nghiêm mặt răn dạy: “Ngày càng không không ra làm sao. Bất lịch sự như thế người ta còn tưởng nhà ta không biết dạy con cháu đấy.”

Mộc Dương không lên tiếng đáp lời. Cô vẫn đang suy nghĩ chuyện khác.

Mộc Khai Kim trông Mộc Dương cúi đầu không đáp thì cho rằng cô đã biết lỗi rồi nên chẳng dạy dỗ thêm nữa.

Mộc Dương nghĩ một lúc lại thốt một câu: “Không thì chúng ta hỏi thêm vài người nữa đi?” Mộc Dương vẫn luôn cảm thấy có điểm nào không hợp lý lắm.

Thế nhưng Mộc Khai Kim lại xua tay: “Con không cần hỏi, ta thấy tình hình nhà bọn họ cũng không tệ. Thằng bé kia dù đúng là hơi vụng về ngốc nghếch nhưng cũng không phải đần độn quá. Trong thôn chúng ta đầy đứa đầu chập mạch còn chẳng tốt bằng nó.”

Nghe ý của Mộc Khai Kim hẳn là ông đã chấp thuận rồi. Vậy lên lời nói treo trên khoé miệng rồi, Mộc Dương đành buông xuống.

Bây giờ có nói nhiều cũng vô ích.

Dường như tất cả biện pháp đều không quá ổn thoả, chỉ còn lại cách mà Lôi Hướng Dương nói.

Tức là bây giờ Mộc Dương buộc phải làm ra tiền. Nhưng đi làm thế nào đây?

Mộc Dương ủ rũ theo Mộc Khai Kim về nhà, Dương Thục Phương cũng chẳng hỏi lấy một câu, chỉ liếc nhìn Mộc Dương một cái, cười chế giễu. Trông cứ như bà ta đã sớm liệu được kết quả.

Trần Xuân Hoa ra đón, nói mấy câu: “Bố cũng thấy gặp rồi đấy, Mộc Dương là cháu ruột con chẳng lẽ con lại hại cháu nó được à?”

“Nếu không phải tuổi của cái Hoan không phù hợp, lại không thích học hành lắm thì con đã cho cái Hoan đi rồi.” Trần Xuân Hoa nói với vẻ mặt tiếc nuối.

Mộc Dương bèn cười hỏi bà ta: “Chị Hoan năm nay cũng mới 15 tuổi, bằng tuổi với anh Vương mà, sao lại là tuổi tác không phù hợp được? Dù có không thích học hành thì với điều kiện của nhà đó, tìm đại một công việc trong nhà máy nào đó không phải là có thể sống ổn định không lo ăn lo mặc rồi sao?”.

||||| Truyện đề cử: Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại |||||

Vậy nên hà cớ gì Trần Xuân Hoa lại không chịu?

Mộc Dương nói xong lời này cũng không để ý tới Trần Xuân Hoa, cô nhìn về phía Trương Hiểu Dung, nói: “Mẹ, con đi cắt rau lợn đây.”
 
Xuyên Về Thập Niên 80, Thôn Nữ Cật Lực Làm Giàu Đổi Đời
Chương 31


Trương Hiểu Dung liếc nhìn Mộc Dương, thấy trên đầu cô còn có vết thương thì gấp rút nói: “Mẹ đi cùng con. ”

Dương Thục Phương lập tức mắng một câu: “Cắt rau lợn cũng cần hai người đi hả, cắt rau lợn vàng hay rau lợn bạc đây?

Trương Hiểu Dung vốn dĩ đã đeo sọt lên, nhưng sau khi nghe câu nói đó cũng chỉ có thể bỏ xuống.

Mộc Dương an ủi Trương Hiểu Dung: “Không sao đâu, con làm một mình được”.

Quan trọng nhất là, cô muốn đi tìm Lôi Hướng Dương.

Cho nên đưa Trương Hiểu Dung đi cùng cũng không tiện.

Mộc Dương đeo sọt đi ra cửa, Dương Thục Phương tức giận mắng sau lưng: “Đồ lười biếng, ngày nào cũng trưng cái bộ mặt ấy cho ai xem chứ? Không biết là nuôi người hay nuôi nợ nữa.”

Mộc Khai Kim không thể nghe nổi nữa, liếc nhìn Dương Thục Phương một cái, lấy ra điếu thuốc khô bỏ vào tẩu, hút lấy hai hơi rồi nói: “Tôi thấy việc này giải quyết thế này đi. Chủ nhật mời bọn họ đến, hai nhà gặp mặt ăn một bữa cơm, sau này chúng ta là người thân rồi.”

Trương Hiểu Dung còn muốn hỏi thêm, nhưng Dương Thục Phương đã tức giận nói: “Không phải trước kia còn nghi ngờ chúng tôi lừa các người sao? Bây giờ còn muốn mời mọc nữa?”

Trương Hiểu Dung chỉ có thể cúi đầu không nói gì.

Trong lòng cảm thấy có chút không yên

Cũng không phải là vì điều gì khác mà là do thái độ của Mộc Dương.

Dáng vẻ hôm nay sau khi trở về của Mộc Dương có chút bất thường.

Dường như không hứng thú với bất kỳ thứ gì, không có chút vui vẻ nào.

Đây cũng là lý do tại sao Trương Hiểu Dung muốn đi ra ngoài cùng Mộc Dương.

Mộc Dương vừa rời khỏi nhà thì đi thẳng đến nhà của Lôi Hướng Dương.

Đợi đến khi nhìn thấy Lôi Hướng Dương, Mộc Dương trực tiếp hỏi: “Cậu đã bán ba ba và rùa để lấy tiền theo cách tôi nói chưa?”

Lôi Hướng Dương cảnh giác liếc nhìn Mộc Dương: “Sao cô lại hỏi chuyện này?”

Mộc Dương thầm nghĩ một thằng nhóc tóc còn chưa mọc, trong lòng nghĩ cái gì mặt đều hiện rõ như Lôi Hướng Dương kia, sao cô có thể không biết được chứ?

Thế là Mộc Dương nổi giận nói: “Cách này không phải là nhờ tôi nghĩ ra cho cậu à, sao giờ còn đề phòng tôi như vậy? Tôi hỏi một câu, thế nào rồi? Tôi nói cho cậu biết, trong đầu tôi vẫn còn rất nhiều cách hay, còn muốn nghe không?

Thái độ của Lôi Hướng Dương càng đề phòng như vậy thì càng chứng tỏ rằng, cậu đã bán được tiền từ cách này rồi. Nhưng Lôi Hướng Dương sợ cô sẽ nói ra ngoài nên mới cảnh giác như vậy.

Thực ra, đề phòng của Lôi Hướng Dương là không sai.

Lúc này Mộc Dương hỏi Lôi Hướng Dương chuyện này quả thức có chút xấu hổ.

Nhưng bây giờ chuyện kiếm tiền đối với cô quả thực không phải là điều dễ dàng.

Nhưng nếu cô hỏi mượn Lôi Hướng Dương thì sao?

Ngay cả khi khó mà vay mượn được thì vẫn hơn là tự mình cố gắng.

Nhưng nhìn hiện tại, Lôi Hướng Dương nhất định rất keo kiệt, không muốn cho mượn.

Nếu không cũng sẽ không giống như đang đối mặt với kẻ địch thế này

Mộc Dương liếc mắt một cái, sau đó nảy ra một ý tưởng.

Mộc Dương cười như gió xuân với Lôi Hướng Dương: “Tôi có chuyện muốn thương lượng với cậu.”

Vừa rồi Mộc Dương còn muốn mắng chửi Lôi Hướng Dương một cách xối xả, bây giờ lại đột nhiên thay đổi thái độ, Lôi Hướng Dương càng cảnh giác hơn, dường như muốn đưa tay ra che túi của mình: “Đừng có mơ.”
 
Xuyên Về Thập Niên 80, Thôn Nữ Cật Lực Làm Giàu Đổi Đời
Chương 32


Lôi Hướng Dương trực tiếp cự tuyệt Mộc Dương không chút do dự.

Mộc Dương thậm chí còn không có thời gian để bày tỏ cảm xúc của mình về tình chị em cây khế giữa hai người. Nhanh chóng nở một nụ cười nịnh nọt: “Không, tôi không lấy tiền của cậu, mà là tôi mượn, tôi đã đưa ra cho cậu một chủ ý tốt như vậy, cậu vẫn còn sợ tôi sau này không trả được tiền hay sao?”

Vẻ mặt của Lôi Hướng Dương vẫn bất động

Mộc Dương không hề nản lòng mà tiếp tục cố gắng: “Nếu mà cậu thật sự sợ tôi không trả được thì tôi cùng cậu đi bắt tôm cá có được không? Hoặc là tôi lại đưa ra cho cậu một cách kiếm tiền mới, chúng ta cùng nhau kiếm tiền có được không? Đây là do tôi cần dùng tiền gấp, nếu còn thời gian để kiếm tiền thì tôi đã không hỏi mượn tiền cậu.”

Lôi Hướng Dương dường như cuối cùng d.a.o động một chút rồi

Cậu do dự nhìn Mộc Dương.

Mộc Dương lại tiếp tục nói: “Cậu nghĩ mà xem, tôi thật sự đang rất khốn khổ, nếu như cậu không giúp, tôi sẽ phải đính hôn với một tên ngốc, thế thì đời này của tôi coi như xong.”

Mộc Dương oán hận thở dài, ánh mắt nhìn thẳng vào Lôi Hướng Dương, đau lòng hỏi cậu: “Lẽ nào cậu nhẫn tâm nhìn cả đời tôi bị đày đọa như vậy sao? Đối với cậu đây thì có thể đây chỉ là một số tiền nhỏ, sau này cậu sẽ có rất nhiều tiền, chút tiền này chẳng là gì. Nhưng đối với tôi nó là cả cuộc đời đó”

Thực ra Mộc Dương chưa bao giờ van xin ai làm điều như vậy.

Vậy nên lúc này nài nỉ làm cô có chút ngượng ngùng.

Nếu như Lôi Hướng Dương không phải là một đứa trẻ, Mộc Dương thực sự sẽ rất ngại.

Một người lớn thế này, lại dùng thủ đoạn như vậy, thật sự là không thể chấp nhận nổi.”

Lôi Hướng dương dù sao vẫn còn non nớt.

Sau khi nghe Mộc Dương nói như vậy, lại có chút do dự và cảm động.

||||| Truyện đề cử: Bác Sĩ Nguy Hiểm |||||

Mộc Dương thấy cậu cuối cùng cũng do dự liền nhanh chóng đổ thêm dầu vào lửa, bi kịch hóa tình cảnh của mình hơn nữa.

Cuối cùng Lôi Hướng Dương chịu không được mà nói: “Cô muốn mượn bao nhiêu?”

Mộc Dương nói ngay: “Tiền quà tặng cho thầy bói.”

Còn về chuyện khác, Mộc Dương cũng tạm thời chưa nghĩ tới.

Mà tiền vốn làm ăn, Mộc Dương càng không định mượn Lôi Hướng Dương.

Trong lòng Mộc Dương rất rõ, trong tay Lôi Hướng Dương căn bản không có nhiều tiền, trước khi bản thân đưa ra chủ ý cho cậu, chỉ e là 2 túi của cậu còn sạch hơn cả mặt.

Lôi Hướng Dương do dự một lát.

Cuối cùng nói với Mộc Dương: “Chuyện này, tôi có thể giúp cô, nhưng tôi có một yêu cầu”

Mộc Dương đột nhiên nhướng mày: “Lôi Hướng Dương cậu được đấy, vậy mà còn học được cách lợi dụng người khác”.

Lôi Hướng Dương có vẻ cũng hơi ngại ngùng, nhưng cậu vẫn nói ra: “Không phải việc gì khó đâu. Chỉ là muốn nhờ cô giúp tôi chăm sóc em gái thôi.”

Mộc Dương nhíu mày: “Em gái cậu trông rất ngoan mà, sao còn cần người khác chăm sóc nữa?”

“Con bé tự gội đầu không gội sạch nên sinh chấy.” Lúc Lôi Hướng Dương nói câu này, mặt mũi đều đã đỏ cả lên, giống như nói câu này thật sự rất xấu hổ vậy.

Mộc Dương cũng kế thừa ký ức ban đầu nên dĩ nhiên là cô biết tình hình trong nhà Lôi Hướng Dương rốt cuộc là như thế nào. Thế nên cô cũng không do dự mà gật đầu đồng ý: “Được, tôi đồng ý với cậu.”

Lôi Hướng Dương vì lời này của cô mà trịnh trọng nói: “Chuyện của cô cứ để tôi lo.”
 
Xuyên Về Thập Niên 80, Thôn Nữ Cật Lực Làm Giàu Đổi Đời
Chương 33


Rõ ràng vẫn còn là một thằng nhóc choai choai mà cách nói chuyện nhanh nhẹn tháo vát cứ như là người quyền thế danh vọng vậy. Vẻ mặt cẩn trọng, lời đã nói ra chắc chắn sẽ làm.

Mộc Dương nhìn mà không nhịn được cười thầm trong lòng. Nhưng mà cô cũng không dám cười lời nói của Lôi Hướng Dương.

Nói thật, kiểu người như Lôi Hướng Dương chỉ cần tương lai có cơ hội nhất định có thể sống tốt. Hơn nữa Mộc Dương cảm thấy có lẽ mình đã tìm được người bạn cùng làm ăn buôn bán thích hợp nhất rồi.

Loại chuyện như buôn bán này, muốn một mình gánh việc gần như là điều không thể. Chỉ có thể xem xem ai cầm được bao nhiêu phần trăm cổ phần mới có quyền quyết định.

Hơn nữa, bây giờ bản thân tay nhỏ chân nhỏ được mấy cân mấy lạng, chính Mộc Dương cũng rõ.

Chuyện này coi như đã bàn xong, Mộc Dương nói lưu loát gãy gọn: “Tôi còn phải đi cắt ngải cứu nữa. Trưa mai ăn cơm xong tôi sẽ sang nhà cậu giúp em gái cậu gội đầu.”

Lôi Hướng Dương lại nghiêm túc lặp lại lời hứa của mình. Mộc Dương bèn quay đầu cười: “Giao cho cậu tôi cũng yên tâm.”

Nói xong câu này, Mộc Dương đeo sọt lên, mau chân đi cắt rau ngải cứu. Dĩ nhiên là cô không biết những lời này đã ảnh hưởng như thế nào đến Lôi Hướng Dương.

Lôi Hướng Dương vì câu nói ấy mà đứng lặng tại chỗ một hồi lâu.

Đối với anh mà nói, Mộc Dương là người đầu tiên nói vậy với anh, cho anh động lực vô cùng to lớn.

Đối với Mộc Dương thì quả thật cô rất tin tưởng Lôi Hướng Dương. Tuy rằng tuổi anh không lớn nhưng tính cách rất đáng tin. Có lẽ là đứa trẻ nhà nghèo nên sớm biết lo liệu việc nhà. Dù thế nào cũng không thấy giống cậu trai trẻ ở cái tuổi 15.

Bởi vì có lời hứa của Lôi Hướng Dương cho nên Mộc Dương cũng tạm thời thả lỏng chuyện này.

Mộc Dương ra bờ ruộng cắt rau, cắt đủ một sọt rồi vác về nhà.

Nhà họ Mộc lúc này đang yên tĩnh đến lạ. Lúc Mộc Dương về nhà, hai anh em Mộc Trung Quốc đã về rồi. Cả nhà mỗi người lo làm việc của mình.

Tối đến lúc ăn cơm, mọi người cũng không nói nhiều. Trái lại, Trần Xuân Hoa tự nhiên lại nói một câu: “Hai hôm nữa, người nhà họ Vương sang thì nhà ta chiêu đãi như nào đây? Có cần đi chia cắt trước hai chân thịt không nhỉ!”

Dương Thục Phương lập tức lườm Trần Xuân Hoa: “Thịt gì mà thịt? Tiền đâu mà mua thịt? Bọn họ mà sang kiểu gì chẳng mang đồ sang, bọn họ cũng không phải không biết tình hình nhà chúng ta. Vả lại, nói không chừng cũng sẽ không ăn cơm ở nhà đâu, dù sao lão thầy bói Trần ở xa như vậy…”

Đột nhiên nghe thấy Dương Thục Phương nhắc đến thầy bói Trần, Mộc Dương cười thầm, sau đó khẽ nói thầm một câu, Lôi Hướng Dương quả nhiên không lừa mình.

Đã nghèo đến thế này rồi mà còn không quên phải đi xem bói.

Mộc Dương nhìn thoáng qua Dương Thục Phương, dò ngầm: “Thầy bói Trần có ở xa hay không thì liên quan gì đến nhà mình? Chẳng lẽ bọn họ đến lại không cần ăn trưa? Cháu cũng nghĩ bà nội vẫn cứ đi cắt hai cân thịt về đi, cháu trông điều kiện nhà bọn họ tốt lắm.”

Không nói những cái khác, có thể hưởng ké chút thịt ăn cũng tốt.

Mộc Dương đã ăn cháo khoai lang suốt hai ngày rồi, quả thật hơi khó nuốt. Trong bụng không có tí chất béo nào, chỉ vừa nghĩ đến chuyện ăn thịt là miệng đã tứa nước miếng rồi.

Mộc Dương cảm thấy Trần Xuân Hoa nhắc đến chuyện này chắc chắn không phải vì chu toàn chuyện chiêu đãi khách mà là có mục đích giống cô.
 
Xuyên Về Thập Niên 80, Thôn Nữ Cật Lực Làm Giàu Đổi Đời
Chương 34


Mộc Dương nói chuyện này, Trần Xuân Hoa cũng lập tức nói theo: “Còn không phải sao? Điều kiện nhà họ tốt như vậy, nếu đạm bạc quá, sau này sao còn qua lại được? Mẹ cũng đừng tằn tiện quá. Đến lúc đó lại để người ta xem thường.”

Hai con mắt Dương Thục Phương trừng lên như cái chuông đồng: “Đứa nào đứa đấy bớt đòi ăn lại cho ta. Có thể ăn no đã tốt rồi.”

Trần Xuân Hoa không dám nói nữa. Mộc Dương nghĩ một hồi rồi chuyển chủ đề: “Vậy chúng ta tìm lão thầy bói Trần bói thì ai trả tiền?”

Dương Thục Phương thấy bây giờ Mộc Dương không nhắc tới chuyện từ chối cưới gả nữa, chỉ cho là giờ Mộc Dương thấy nhà người ta có điều kiện tốt nên đã lay động, bà ta bèn không vui mắng một câu: “Đã được mấy hôm mà đã đổi ý rồi, thật sự cho là ta mù đấy à, chuyện tiền tất nhiên là do nhà bọn họ bỏ ra, chẳng lẽ lại để nhà chúng ta bỏ tiền!”

Dương Thục Phương gõ mạnh đũa xuống miệng bát một cái: “Còn không mau ăn cơm, hết đứa nọ đứa kia không ngậm được cái mồm vào.”

Mộc Khai Kim vẫn luôn không lên tiếng, vùi đầu ăn cơm. Nhưng ai cũng biết, Mộc Khai Kim không phản đối chuyện này tức là đã định rồi.

Chuyện cưới gả của Mộc Dương dường như đã thành chuyện mà nhà họ Mộc tự ngầm hiểu với nhau, không một ai nhắc thêm nữa.

Tuy rằng Mộc Dương và Lôi Hướng Dương đã hẹn trước nhưng vẫn muốn đích thân đi gặp lão Trần mù là tốt nhất.

Kể từ lúc ăn cơm tối hôm qua đến sáng sớm nay thức dậy, Mộc Dương đều đang nghĩ đến chuyện này, thành ra không rảnh bận tâm việc khác.

Bộ dạng này của Mộc Dương ở trong mắt Trương Hiểu Dung lại biến thành Mộc Dương buồn bực không vui.

Trương Hiểu Dung cảm thấy nhất định là vì Mộc Dương không muốn gả đi cho nên mới trở nên như thế này đây.

Mấy lần liền Trương Hiểu Dung định tìm Mộc Dương trò chuyện, nhưng lại không tìm được cơ hội thích hợp.

Hôm nay là ngày họp chợ, Trương Hiểu Dung nghĩ một lúc bèn hỏi Mộc Dương: “Không thì con đi chợ với mẹ không?”

Nếu đổi lại là lúc bình thường, Mộc Dương nhất định sẽ không chút do dự mà đồng ý, dù sao có thể lên phố ngắm nghía, nói không chừng sẽ gặp được cơ hội nào đó.

Nhưng Mộc Dương đang nghĩ đến chuyện của Lôi Hướng Dương nên trực tiếp từ chối.

Ngay cả việc như vậy cũng bị từ chối, mối lo lắng của Trương Hiểu Dung đối với Mộc Dương ngày càng nghiêm trọng hơn.

Dương Thục Phương và Trần Xuân Hoa cũng đến chợ. Việc thu hoạch lúa mì sắp bắt đầu, sau khi thu hoạch lúa mì sẽ cần gieo trồng vụ mới. Chắc chắn phải hỏi trước thuốc trừ sâu.

Mấy người lớn đều ra ngoài, vì vậy việc trông coi trẻ con đương nhiên được giao cho Mộc Dương và Mộc Hoan, Mộc Hoan trực tiếp đùn đẩy: “Hôm qua cháu đã trông em rồi, hôm nay vẫn là cháu trông, sao không để Mộc Dương trông đi?”
 
Xuyên Về Thập Niên 80, Thôn Nữ Cật Lực Làm Giàu Đổi Đời
Chương 35


Mộc Dương cười trực tiếp hỏi ngược lại: “Nhưng đó là em trai của chị mà.”

“Hơn nữa, đầu của em vẫn còn hơi choáng. Để em trông nhỡ em xảy ra chuyện gì thì làm thế nào?”

Mộc Dương cười cười nhìn Trần Xuân Hoa: “Bác dâu, bác nói xem có phải như vậy không, cháu xảy ra chuyện gì cũng không sao, nhưng Hồng Chiêu không thể xảy ra chuyện gì được.”

Trần Xuân Hoa vốn cũng trọng nam khinh nữ, lập tức trừng mắt nhìn Mộc Hoan: “Bảo con trông em thì làm sao?”

Trần Xuân Hoa cũng coi như thương yêu Mộc Hoan. Nhưng nếu so với Hồng Chiêu thì hoàn toàn không thể so sánh được.

Mộc Hồng Chiêu chính là huyết mạch của Trần Xuân Hoa.

Vậy nên dưới sự trấn áp vô tình của hai người, Mộc Hoan không còn chỗ nào để làm loạn nữa.

Đợi đến khi người lớn trong nhà đều đi hết, Mộc Dương trực tiếp nói với Mộc Hoan: “Dù gì bọn họ cũng không về ăn trưa, buổi trưa em cũng không về đâu, ăn mấy củ khoai lang là được.”

Mộc Dương lại muốn lẻn ra ngoài, Mộc Hoan tức muốn c.h.ế.t gào ầm lên: “Mày dám ra ngoài xem, xem tao có mách lẻo không.”

Mộc Dương cười cười nhắc nhở Mộc Hoan một câu: “Sao em phải sợ chứ, dù sao thì giờ em cũng đã đính hôn cùng với nhà họ, bà nội cũng không quản em nữa đâu.”

Cũng vì lý do này Dương Thục Phương bây giờ đối xử với Mộc Dương dù không được coi là khách khí nhưng cũng tốt hơn ngày trước rất nhiều rồi.

Mộc Hoan bị nhắc nhở như vậy, nghĩ đến những lời nói của Dương Thục Phương và Trần Xuân Hoa đã nói với mình, đột nhiên càng trở nên tức giận hơn.

Mắt nhìn thấy Mộc Dương sắp đi ra khỏi cửa, Mộc Hoan suy nghĩ một chút, tức giận nói một câu: “Mày nghĩ rằng sau khi gả về đó sẽ có thể sống những ngày tháng tốt đẹp được sao, không có chuyện đó đâu bởi vì cái tên ngốc đó đến mặc quần áo cũng còn không biết.”

Mộc Dương nghe thấy câu nói này, chậm rãi thu hai chân đã bước ra ngoài của mình, đầu óc quay cuồng, đợi đến khi quay đầu lại nhìn Mộc Hoan, nụ cười trên mặt lại càng trở nên khó chịu.

Mộc Dương cứ như vậy mà nhìn Mộc Hoan, khinh thường mà nói: “Chị đừng có mà ghen tị, chị nghĩ tôi sẽ tin những lời mà chị nói sao. Lần trước chị đã lừa tôi, tôi và ông nội đích thân đến xem thì không hề có chuyện như vậy, chị nghĩ tôi còn có thể tin lời chị lần thứ hai không?

Mộc Dương lại cười nói một câu: “Tôi biết chị chỉ là đang ghen tị với tôi, không muốn nhìn thấy tôi sống tốt”

Nghe Mộc Dương nói như vậy, Mộc Hoan liền tức đến ói máu.

Mộc Hoan dậm chân hậm hực: “Dù sao thì người bị bán cũng là mày chứ không phải tao, chủ ý này là do anh trai ruột mày chứ không phải là tao đưa ra, mày muốn tin hay không thì tùy, dù gì đến lúc đó người khóc chắc chắn sẽ là mày.”

Mộc Hoan nói xong câu này, trực tiếp đi về phòng mình chơi cùng với Mộc Hồng Chiêu.

Mộc Dương vẫn đứng yên tại chỗ, nghiêm túc suy nghĩ về những lời mà Mộc Hoan vùa mới nói.

Mộc Hoan chắc chắn không nói dối.

Vậy thì trong chuyện này thật sự là có điều gì mờ ám, còn về cái chủ ý kia, dường như có liên quan đến Mộc Hồng Tinh?

Nếu không thì Mộc Hoan chắc chắn sẽ không có ý nói Mộc Hồng Tinh muốn bán cô như vậy..

Nghĩ đến thái độ của Mộc Hông Tinh ngày hôm đó, Mộc Dương không nhịn được mà siết chặt nắm đấm.

Nhưng Cuối cùng Mộc Dương cũng không đuổi theo Mộc Hoan để tiếp tục hỏi thêm gì nữa mà trực tiếp điều chỉnh tâm trạng rồi đi ra ngoài.

Dù sao thì chuyện này cuối cùng cũng không thể thành công được.

Mộc Dương đi ra ngoài, trực tiếp đi thẳng đến nhà của Lôi Hướng Dương.

Lôi Hướng Dương còn chưa ra ngoài, đã nhìn thấy Mộc Dương, có chút khó hiểu hỏi: “Sao đến sớm thể? Không phải đã nói ăn xong cơm trưa mới đến hay sao?

Mộc Dương nói về tình hình gia đình mình một chút, sau đó hỏi cậu: “Cậu chuẩn bị đi làm gì đấy?”

“Đi lấy ít lá dâu”. Lôi Hướng Dương dẫn Mộc Dương đi đến một căn phòng khác: “Tôi tự mình nuôi một ít tằm, đến lúc chắc có thể bán được chút tiền.”

Nuôi tằm là một việc rất rắc rối, mỗi ngày đều phải đi hái lá dâu tằm.

Nhưng may mắn là đằng sau thôn có một ngọn núi nhỏ, trên núi có rất nhiều cây dâu tằm dại.
 
Xuyên Về Thập Niên 80, Thôn Nữ Cật Lực Làm Giàu Đổi Đời
Chương 36


Mộc Dương chân thành khen ngợi Lôi Hướng Dương một cậu: “Cậu giỏi thật đấy, cái gì cũng biết.”

Lôi Hướng Dương được khen không hề cảm thấy ngại ngùng mà chỉ bình tình giải thích một câu: “Ngày trước bố mẹ tôi cũng nuôi nên tôi sớm đã học được cách làm rồi.”

Mộc Dương nhìn bộ dạng chín chắn của Lôi Hướng Dương thì cảm thấy có chút chán nản, vì thế dứt khoát không nói nhảm nữa mà trực tiếp hỏi: “Thế khi nào chúng ta sẽ đi gặp thầy bói kia, trước tiên nói rõ chuyện này trước đi đi.”

Lôi Hướng Dương do dự một chút, cuối cùng cũng gật đầu: “Được, vậy thì hôm nay chúng ta đi luôn, nhưng cô phải đợi tôi đi lấy lá dâu tằm về đã.”

Mộc Dương cũng đồng ý, sau đó tranh thủ lúc Lôi Hướng Dương đang đeo sọt lên lưng để đi hái lá dâu, đưa tay vẫy vẫy với Lôi Luy em gái của Lôi Hướng Dương: “Đến đây, chị chải tóc cho em.”

Nhân tiện nhìn xem rốt cuộc có bao nhiêu con chấy.

Kết quả Mộc Dương vừa rẽ tóc của cô bé ra, tỉ mỉ nhìn, đột nhiên cảm thấy kinh hãi.

Mặc dù có kí ức về việc bắt chấy của đời trước, nhưng Mộc Dương chưa bao giờ nhìn thấy con chấy, càng chưa bao giờ nhìn thấy con chấy bò trên da đầu của con người.

Vốn dĩ Lôi Luy đã có chút suy dinh dưỡng, lại còn có nhiều chấy như vậy, không biết cô bé đã bị hút bao nhiêu m.á.u rồi.

Mộc Dương nghiến răng nghiến lợi, nhanh chóng bắt ra một con chấy to, sau đó dùng hai ngón tay cái bấm một cái thật mạnh xuống.

Sau một tiếng “tách” thật nhỏ, con chấy to kia đã im lìm. Mộc tiểu thư phát hiện mình không hề cảm thấy sợ hay là buồn nôn. Trái lại còn thấy hơi hơi thoải mái…

Loại cảm giác thoải mái bé nhỏ này thật sự không đủ đã, nhưng vào lúc lại vô cùng thoả mãn nha!

Thế là Mộc tiểu thư không ngừng cố gắng vạch đầu bới tóc Lôi Lôi, hăng say miệt mài.

Kiểu gì đến khi Lôi Hướng Dương về nhà, Mộc Dương đã có chiến tích chói lọi. Hơn nữa còn thu được không ít kỹ năng.

Cô bé Lôi Luy cũng tỏ ra hết sức thoải mái, híp mắt ngủ mất.

Lúc Lôi Hướng Dương vừa về đến cửa nhà đã trông thấy Lôi Luy nằm gối đầu lên đùi Mộc Dương, vẻ lim lim buồn ngủ. Cũng không biết Lôi Hướng Dương nghĩ cái gì mà đứng đực ra ngơ ngác nhìn. Qua hồi lâu cậu mới tỉnh hồn, sau đó lặng lẽ đi đến, nói với Mộc Dương câu: “Cảm ơn.”

Mộc Dương đương vì nghĩa quên mình, bất thình lình nghe thấy tiếng của Lôi Hướng Dương, giật mình la lên. Cô lườm cậu một cái: “Đi đứng sao không có tiếng gì thế hả?”

“Đi thôi, không còn sớm nữa. Nếu không đi đi là đến trưa cũng không kịp vừa đi vừa về đâu.” Lôi Hướng Dương bỏ lá dâu xuống, đeo một cái sọt nhỏ khác lên, nói với Mộc Dương.

Dùng một cách khác thể hiện hoàn mỹ cái gọi là “sấm rền gió cuốn”.

Mộc Dương hơi tiếc nuối phủi tay, sau đó buộc lại tóc cho Lôi Luy rồi dẫn Lôi Luy đi rửa tay. Xong xuôi mới cùng đi với Lôi Hướng Dương.
 
Xuyên Về Thập Niên 80, Thôn Nữ Cật Lực Làm Giàu Đổi Đời
Chương 37


Suốt quá trình, Lôi Hướng Dương luôn im lặng quan sát.

Mộc Dương có hơi sợ nắng cho nên lúc đi sang có mang theo một cái nón cói từ nhà mình. Lúc này cô đội nón cói, đi lên phía trước Lôi Hướng Dương, vừa đi vừa hỏi tin tức từ Lôi Hướng Dương: “Cậu có quen thân với Mộc Hồng Tinh không?”

Lôi Hướng Dương lắc đầu: “Không thân lắm. Chẳng qua là thành tích tốt, luôn trong năm người cao điểm nhất lớp.”

Mộc Dương nghiêng đầu nhìn Lôi Hướng Dương, lập tức đoán được: “Hai người còn là bạn cùng lớp à? Vậy sao cậu không đi học nữa?”

Câu này chỉ là vô thức hỏi ra, đến khi hỏi rồi Mộc Dương mới kịp phản ứng lại, tình hình hiện giờ của Lôi Hướng Dương làm sao tiếp tục đi học cho được? Tiền đâu mà học?

Mộc Dương vội nói: “Xin lỗi cậu.”

Lôi Hướng Dương cũng không để ý, cạu nói thêm: “Mộc Hồng Tinh hình như rất muốn học lên nữa.”

Mộc Dương đáp một tiếng ừ, “Tôi cũng nhìn ra. Cho nên anh ta mới có thể nghĩ đến chuyện bán tôi đi. Chỉ là với cách đó, cũng không biết sau này học lên cao rồi anh ta có cảm thấy nhục nhã xấu hổ hay không?”

Đã là người có trái tim thì làm chuyện như vậy chắc hẳn đều sẽ thấy nhục nhã.

“Cậu chắc chắn là dù thế nào thầy bói Trần vẫn sẽ giúp chúng ta chứ?” Lúc Mộc Dương hỏi câu này, rất toan tính. Cô hỏi là “chúng ta” chứ không phải “tôi”.

Vì sao tự nhiên lại muốn kéo Lôi Hướng Dương xuống nước cùng? Là vì muốn khiến Lôi Hướng Dương dốc lòng dốc sức giúp đỡ.

Mặc dù dùng chút mưu kế như vậy toan tính với thiếu niên tốt bụng trước mắt có hơi quá đáng, nhưng Mộc Dương vừa áy náy vừa bày tỏ: Tình thế ép buộc thôi.

Hết cách, mấy người bên nhà họ Mộc chẳng dựa được vào ai, bây giờ chỉ có duy nhất cách này, tuyệt không thể có chuyện ngoài ý muốn nào.

Chẳng qua Lôi Hướng Dương lại rất rạch ròi: “Là cô, không phải chúng ta. Thầy bói Trần chắc sẽ không từ chối. Việc này cũng coi như tích đức. Chẳng qua tự cô phải suy nghĩ kỹ.”

Mộc Dương hơi nhíu mày: “Có gì tôi cần phải nghĩ kỹ à?”

“Nghe nói bên nhà kia điều kiện không tồi, cô có ở lại nhà họ Mộc thực ra cũng chịu khổ mà.” Đừng trông Lôi Hướng Dương còn nhỏ tuổi, lời cậu nói lại rất chín chắn.

Mộc Dương nghe xong lại buồn cười: “Kể cả tôi muốn hưởng phúc cũng nên hưởng từ thành quả mình tự kiếm từ hai bàn tay mình, cầm thứ tôi nên cầm. Cần gì phải bán chính mình như thế?”

“Hơn nữa tôi cảm thấy tôi cũng không đáng tiền đến thế.” Mộc Dương nói một câu thật lòng. Đây là cô thật sự thấy vậy.

“Cô rất thông minh.” Lôi Hướng Dương cân nhắc trong thoáng chốc, tìm được một câu khen ngợi phù hợp. “Có điều cô còn nhỏ quá.” Lời này là lời thật.

Mộc Dương năm nay mới 13 tuổi, ở độ tuổi này rất khó xử. Muốn ra ngoài kiếm tiền thì tuổi còn quá nhỏ, còn ở nhà thì lại chịu thiệt thòi.

“Qua chuyện này, chắc chắn nhà cô sẽ càng không thích cô, bà nội cô…” Lôi Hướng Dương không nói nốt câu. Nhưng mà Mộc Dương hiểu ý anh.

Mộc Dương không nhịn được nghĩ: Xem ra nết người của Dương Thục Phương ở trong thôn này đúng thật là không ra gì. Nếu không Lôi Hướng Dương đã đã không nói như thế.

Mộc Dương chậm rãi nói một câu: “Có gì đáng sợ đâu? Nhanh thôi bọn họ sẽ không quản tôi được nữa. Sắp tới vụ mùa rồi. Hơn nữa nếu như tôi có thể kiếm tiền thì sao?”

Có thể kiếm tiền đương nhiên không cần nói nhiều, là người thì đều sẽ nhìn Mộc Dương với cặp mắt khác.

Với tính cách thấy tiền là sáng mắt của Dương Thục Phương, Mộc Dương nghĩ, không chừng bà ta có thể tung cô lên tận trời.

Lôi Hướng Dương cảm thấy khẩu khí của Mộc Dương hơi mạnh dạn quá: “Tiền nào dễ kiếm vậy?”

Mộc Dương đương nhiên không thể nói cho Lôi Hướng Dương biết mình đến từ thế kỷ 21. Càng không có khả năng nói với Lôi Hướng Dương, chính sách sau này sẽ thay đổi như thế nào, xã hội sẽ phát triển ra sao, rốt cuộc có bao nhiêu cơ hội buôn bán.

Dù sao những lời này có nói ra Lôi Hướng Dương cũng sẽ không tin.

Vậy nên lời cuối cùng Mộc Dương chỉ có thể nói với Lôi Hướng Dương chắc như đinh đóng cột: “Thời đại bây giờ là thời đại tốt nhất. Chỉ cần chịu dành tâm sức, chịu khó chịu khổ thì chắc chắn có thể kiếm được tiền.”

“Bây giờ nghề kiếm được tiền nhất là công nhân, nhưng cho dù là công nhân thì một tháng tiền lương cũng không quá nhiều.” Lôi Hướng Dương nói một câu như thế.

Cuối cùng tiếc nuối nói: “Hơn nữa học nghề mất rất nhiều năm.”
 
Xuyên Về Thập Niên 80, Thôn Nữ Cật Lực Làm Giàu Đổi Đời
Chương 38


Một câu nói như vậy gần như không thể khiến Mộc Dương bớt lo lắng được.

Nhưng Mộc Dương cũng có thể hiểu được tâm ý của Lôi Hướng Dương.

Suy cho cùng ở cái thời đại này, công nhân mới là nghề đáng tiền nhất.

Người kinh doanh đều bị gọi là đầu cơ trục lợi, kinh doanh tư nhân đều bị người ta coi thường.

Mộc Dương cũng chỉ có thể nhẫn nại đối mặt với xu thế như này của xã hội mà thôi.

Nhưng đối với Lôi Hướng Dương, cô vẫn chọn nói sự thật nói sự thật: “Nghề có thể kiếm được nhiều nhất vẫn là kinh doanh. Một vốn bốn lời, không hề nói điêu. Hơn nữa, xã hội thay đổi, thời đại phát triển, nhưng có một chuyện sẽ không thay đổi.”

Lôi Hướng Dương nghe rất nghiêm túc.

Mộc Dương tiếp tục nói: “ Đó chính là, tính quan trọng của đồng tiền. Người xưa khinh thường người làm kinh doanh, nhưng những người kinh doanh lại có thể cho người thân trong gia đình sống một cuộc sống tốt, có thể có rất nhiều thứ nhờ tiền. Người người nhà nhà đều cần tiền. Đến bây giờ, mặc dù mọi người vẫn khinh thường kinh doanh tư nhân, nhưng ai mà biết được 30 năm nữa sẽ như thế nào chứ? Không biết chừng có một ngày nào đấy mọi người đều ngưỡng mộ họ cũng nên.”

Lôi Hướng Dương sau khi nghe xong, dường như trong lòng cũng đang âm thầm suy nghĩ đến rất nhiều thứ.

Mộc Dưỡng cũng không làm gián đoạn cậu mà để cậu suy nghĩ.

“Dù sao dựa vào việc làm công nhân, một phần lương chưa chắc đã nuôi được em trai và em gái cậu, nhưng làm kinh doanh thì lại khác.” Mộc Dương chậm rãi truyền qua câu nói này.

Thực ra cô làm như vậy cũng là vì tính toán riêng của bản thân.

Trước đây, cô nhận ra Lôi Hướng Dương là một đối tác làm ăn rất tốt.

Nhưng nếu như bây giờ đối tác làm ăn của mình vẫn còn nghĩ làm công nhân là tốt thì phải làm thế nào đây?

Đương nhiên là lừa cậu rồi!

Nói chung là không thể nhìn một thanh niên tốt như vậy chạy đi làm công nhân được.

Mộc Dương bày tỏ bản thân làm việc tốt không để lại tên, cố gắng hết sức cứu người bị lạc lối.

Còn sự thật thì sao?

Mộc Dương ho một tiếng, ám chỉ hôm nay trời nắng thật to.

Mặc dù Mộc Dương muốn để Lôi Hướng Dương làm ăn, đi theo con đường kinh doanh, nhưng cũng không thể trực tiếp nói ra nguyên nhân được, những lời nói vừa rồi cũng coi như là hết nước hết cái, còn Lôi Hướng Dương quyết định như thế nào thì còn tùy thuộc vào bản thân cậu.

Nhưng Mộc Dương cảm thấy Lôi Hướng Dương nhất định sẽ chọn con đường kinh doanh.

Lôi Hướng Dương vẫn mãi trầm mặc không nói gì, dọc đường đi không ngừng cân nhắc chuyện này.

Hai người cứ thế đi thắng đến ngôi làng bên cạnh.

Một làng không hề nhỏ.

Đi bộ mất gần 2 tiếng đồng hồ, Mộc Dương đi đến mức đau nhức cả bàn chân.

Nhà thầy bói Trần rất nghèo.

Cả căn nhà lụp xụp đến mức trông như sắp đổ nát đến nơi rồi.

Nhưng Mộc Dương cảm thấy đây chắc chỉ là vẻ ngoài mà thôi, người làm nghề bói toán này không thể nghèo đến thế được.

Quả nhiên, sau khi đi vào trong nhà, cô mới phát hiện nó không giống với những nhà khác.

Thầy bói Trần mặc dù bị mù, nhưng đã lấy vợ, nên nhà cửa vẫn được dọn dẹp tương đối ngăn nắp.

Nghe Lôi Hướng Dương đến, vợ lão Trần rất nhiệt tình.

Trực tiếp đưa hai người vào trong nhà, sau đó rót 2 bát nước đường mời họ.

Mộc Dương luôn để ý đến những chi tiết nhỏ.

Từ chi tiết này không khó để nhận ra, vợ chồng thầy bói Trần thực sự rất coi trọng Lôi Hướng Dương.

Lôi Hướng Dương ngược lại rất bình tĩnh,dường như đã quen với điều này, trực tiếp hỏi thầy bói Trần có rảnh hay không?

Thầy bói Trần lúc này vẫn đang xem bói cho người khác, vì vậy vợ ông ta bảo hai người đợi một lát.

Mộc Dương trước đây không phải chưa từng gặp qua cao nhân, cho nên những chuyện như vậy xảy ra cũng không lấy gì làm lạ.

Nhưng cô bình tĩnh đến mức Lôi Hướng Dương cũng phải liếc nhìn.
 
Xuyên Về Thập Niên 80, Thôn Nữ Cật Lực Làm Giàu Đổi Đời
Chương 39


Hai người đợi chưa bao lâu thì thầy bói Trần cũng đã xong việc, sau đó vợ của ông ta liền đưa hai người đến trước mặt thầy bói Trần.

Thầy bói Trần vừa nghe Lôi Hướng Dương đến thì cười mấy tiếng rồi nói: “Bình thường mời cậu cậu cũng không đến, hôm nay sao lại rảnh đến đây được vậy?”

Lôi Hướng Dương trực tiếp nói ra mục đích của mình: “Tôi đến là có việc muốn nhờ ông giúp.”

Lôi Hướng Dương không thêm thắt gì mà vào vấn đề chính luôn Mộc Dương cảm thấy có chút hơi thẳng thắn. Nhưng cô không rõ quan hệ của hai người là như thế nào, vì vậy cũng không nói gì.

Thầy bói Trần sau khi nghe xong thì trực tiếp gật đầu nói: “Đúng là phải có việc thì mới chịu tìm đến nhỉ.”

Nghe giọng điệu này quả thực là đang nói đùa.

Lôi Hướng Dương cũng không ngại ngùng mấy, trực tiếp nói với Mộc Dương: “Nói ngày tháng năm sinh của cô ra đi”

Mộc Dương vẫn thật sự chưa biết ngày tháng năm sinh của mình là gì.

Thế là lúc đó trợn tròn mắt, hồi lâu mới nói một câu: “Chi tiết thì cháu không biết, chỉ biết ngày tháng năm có được không?”

Thầy bói Trần cười nói: “Cũng được, nhưng còn phải xem cháu muốn xem cái gì nữa.”

Lôi Hướng Dương không nói gì

Mộc Dương trực tiếp tự mình nói: “Cũng không phải là xem bói, chỉ là muốn nhờ thầy giúp chút chuyện mà thôi.”

Mộc Dương nói như vậy khiến cho thầy bói Trần có chút kinh ngạc.

Thầy bói Trần hồi lâu không nói gì, nhưng hễ nói cũng không dám đồng ý, chỉ hỏi một câu: “Vậy thì phải xem đó là việc gì.”

Mộc Dương suy nghĩ một chút rồi nói: “Hai ngày nữa sẽ có mấy người tới đây xem bói, xem hai người rốt cuộc có hợp với nhau hay không. Trong đó mệnh nữ là ngày sinh của cháu. Cháu vốn không muốn kết hôn nên muốn nhờ thầy giúp cháu việc tốt này coi như để tích đức, giúp cháu vượt qua khó khăn này.”

Sau đó, Mộc Dương còn đưa cho thầy bói Trần một cái bánh lớn: “Thầy bói Trần Đại ân đại đức, sau này cháu nhất định sẽ ghi nhớ ơn của thầy mà báo đáp.”

Suốt cuộc đối thoại kia Lôi Hướng Dương đều không nói gì, chỉ yên lặng ngồi nhìn Mộc Dương.

Chỉ có trong lòng Lôi Hướng Dương mới biết, cậu hiện tại kinh ngạc đếnmức nào.

Cậu thấy cô gái trước mặt hoàn toàn toàn không giống người bình thường.

Cho dù là giọng điệu, thần thái hay cách dùng từ lúc nói chuyện đều không giống một cô gái thôn quê.

Càng không giống một cô gái 13 tuổi.

Trông rất có dáng vẻ của một người có tiếng tăm. So với bí thư thôn còn cao hơn một bậc.

Chẳng qua nói như vậy hơi khiến người ta cảm thấy hơi kì lạ mà thôi.

Lôi Hướng Dương nghĩ trong lòng, mình cũng phải học tập theo mới được. Biết đâu sau này có lúc dùng tới.

Đương nhiên Mộc Dương không biết điều này, cô chỉ nhìn chằm chằm thầy bói Trần. Chờ đợi thầy bói Trần trả lời.

Thầy bói Trần cũng không trả lời ngay. Xem ra chuyện này khiến ông ta rất do dự.

“Đối với thầy chỉ là vài câu nói nhưng với cháu lại là chuyện cả đời. Vậy nên cháu mới mặt dày mày dạn đến xin thầy giúp chuyện này. Cháu biết chuyện này khiến thầy rất khó xử. Nhưng xin thầy hãy đồng ý.” Mộc Dương chỉ có thể thành tâm cầu xin một lần.
 
Back
Top Bottom