Ngôn Tình Xuyên Về Thập Niên 80, Thôn Nữ Cật Lực Làm Giàu Đổi Đời

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Xuyên Về Thập Niên 80, Thôn Nữ Cật Lực Làm Giàu Đổi Đời
Chương 60


Lôi Hướng Dương cố gắng thẩm thấu hết những lời này. Mộc Dương nhìn Lôi Hướng Dương như vậy cũng không nói thêm nữa. Có nhiều thứ không phải chốc lát là giải quyết xong ngay được, nhất là ý tưởng làm ăn.

Nhưng nếu sau này phải đi con đường bán buôn này, chút tài ăn nói và ý nghĩ hiện giờ của Lôi Hướng Dương đều không đủ làm nên chuyện.

“Với lại có khi làm việc cần phải mạnh dạn lên. Nếu như hôm nay cậu cứ thế quay về, mặc dù vẫn bán được những thứ này nhưng sẽ phí rất nhiều công sức. Nếu như cậu có thể tạm bỏ qua thể diện của mình, mạnh dạn đi chào hàng một chút… Chỉ cần có thể thuyết phục người ta thì cậu có thể kiếm được càng nhiều tiền, đỡ được càng nhiều việc.” Đối với đối tác trong tương lai này của mình, đương nhiên là Mộc Dương sẽ hết lòng hết dạ bồi dưỡng.

Đột nhiên, cũng không biết Lôi Hướng Dương nghĩ đến cái gì, cậu nhìn Mộc Dương đầy nghi ngờ, hỏi: “Sao tự nhiên cô biết nhiều thứ thế? Lại còn nói năng rất hùng hồn?”

Bấy giờ Mộc Dương mới nhớ ra vụ này… hai người bọn họ lớn lên trong cùng một thôn làng, sao mà Lôi Hướng Dương không biết lai lịch của Mộc Dương cho được?

Ngay lúc này Mộc Dương hận không thể vả cho mình một bạt tai: Cho mày thích lên mặt dạy đời này, cho mày ra vẻ này, cho mày vênh váo này.

Nhưng lời đã nói ra như bát nước đã hắt ra, không thể nào thu lại được.

Đối mặt với sự nghi ngờ của Lôi Hướng Dương, Mộc Dương chỉ có thể cười hì hì: “Một phần là nghe được từ ông ngoại, một phần là tự mò mẫm suy nghĩ ra đó. Hôm nay thử một lần, hiệu quả cũng rất tốt ha.”

Câu trả lời này của Mộc Dương hoàn toàn không thể thuyết phục được Lôi Hướng Dương.

Sau cùng Lôi Hướng Dương cứ quan sát Mộc Dương một hồi, ý tứ sâu xa nói: “Thế thì cô cũng gan dạ gớm. Đuối nước một lần đầu óc mở mang đã đành, đến lá gan cũng nở hẳn ra.”

Lôi Hướng Dương nói xong cây này thì không còn hỏi thêm câu nào nữa, chỉ tập trung đi đường.

Trái lại khiến cho Mộc Dương khá ngạc nhiên.

Cô chỉ cảm thấy thằng nhóc Lôi Hướng Dương này hoàn toàn là một nhân tài có thể bồi dưỡng đó. Không hỏi chuyện không nên hỏi, một việc đơn giản vậy thôi nhưng người có thể làm được cũng không nhiều đâu.

Tiếp đó hai người Mộc Dương và Lôi Hướng Dương cứ lượn hết mấy vòng. Đây cũng là do Mộc Dương tự mình yêu cầu.

Đi hết một vòng rồi Mộc Dương mới tạm hiểu một chút về kinh tế thị trường hiện nay.

Hiện tại ngay cả cửa hàng cũng rất ít, đại đa số hàng hoá còn dựa vào sự cung cấp của cung tiêu xã. Bên trong những cửa hàng đã ghé qua toàn bộ đều có tủ kính và phục vụ. Cửa hàng nào trông cũng giống nhau, không có gì nổi bật.

Có điều lại rất hoài cổ.

Dù rằng Mộc Dương sống ở thời hiện đại cũng chưa từng có trải nghiệm về cảnh tượng và môi trường như vậy.

Hôm nay bất ngờ được thấy, ngoài việc khá mới lạ thì càng nhiều hơn phần xúc động bồi hồi. Nhìn mọi thứ ngày hôm nay, dù là ai cũng sẽ không ngờ được chỉ trong vòng mười năm nền kinh tế sẽ bất ngờ tăng trưởng mạnh, hai mươi năm sau đã thay đổi nghiêng trời.

Mộc Dương không nhịn được nghĩ, có lẽ ông trời cho mình đến thời đại này chính là để mình có thể bắt lấy cơ hội buôn bán trong đó, đi theo trào lưu đổi khác, gây dựng sự nghiệp của riêng mình.

Là một nữ CEO, Mộc tiểu thư bày tỏ quan điểm: Cái gì cũng không quan trọng nhưng nhất định phải có sự nghiệp của riêng mình, nhất là phụ nữ.

Mộc Dương nhịn không được thấy hừng hực tinh thần làm việc, Lôi Hướng dương thì ở một bên nhìn mà buồn bực trong lòng. Chẳng qua cậu rất biết giữ bình tĩnh, lúc này cũng không ư hử tiếng nào.

Cuối cùng lại thành Mộc Dương thấy hơi chột dạ, lén nhìn Lôi Hướng Dương, sợ mình lại để lộ lần nữa.
 
Xuyên Về Thập Niên 80, Thôn Nữ Cật Lực Làm Giàu Đổi Đời
Chương 61


Lôi Hướng Dương nhìn Mộc Dương, thấy cô có vẻ đã đi dạo đủ rồi bèn hỏi cô có muốn về chưa.

Mộc Dương nhìn Lôi Hướng Dương, trực tiếp hỏi ngược lại một câu: “Có phải cậu quên mất chuyện làm ăn trước đó chúng ta đã nói rồi không?”

Lôi Hướng Dương im lặng hồi lâu, vì cậu đã quên mất thật.

Nhưng thành thật mà nói, cậu cũng không nghĩ chuyện này đáng tin, cho nên sau một đêm suy nghĩ khó tránh tình huống có hơi không muốn làm.

Quan sát vẻ mặt này của Lôi Hướng Dương, Mộc Dương khẽ nhíu mày.

Mặc dù Mộc Dương rất muốn uốn nắn lại ngay nhưng cô cũng hiểu được suy nghĩ của Lôi Hướng Dương. Sau cùng cô đành hít sâu một hơi, phân tích một lượt cho cậu nghe: “Cậu đừng trông vụ làm ăn này tầm thường hơn nữa có vẻ rất khó, thực ra nếu ta làm được, chắc chắn chúng ta có thể kiếm được tiền. Tuy rằng không thể kiếm được rất nhiều tiền nhưng có thể kiếm chút một chút một, qua mùa thu hoạch chí ít chúng ta có thể tích góp được một chút tiền rồi lại suy nghĩ thêm có thể làm cái khác không. Cứ xem như thật sự thua lỗ, mỗi ngày không bán hết hàng, cậu mang về cho các em ăn cũng coi như cải thiện đời sống. Cậu xem mấy đứa đều đã gầy tong teo thế nào rồi.”

Nói thật, mấy câu phía trước cũng không đả động được Lôi Hướng Dương nhưng những lời sau đó lại thật sự k1ch thích Lôi Hướng Dương. Vậy nên sau cùng Lôi Hướng Dương cắn răng bất chấp hết: “Được, vậy giờ chúng ta đến hàng thịt hỏi một chút.”

Hai người đi thẳng đến hàng bán thịt, sau khi hỏi thăm giá cả đều bỏ ngang suy nghĩ này.

Quả thật quá đắt tiền, cho dù là lòng lợn không ai chịu mua về làm cũng không dễ mua. Dù sao với tiền vốn của hai người thì không mua được bao nhiêu.

Lôi Hướng Dương ngẫm nghĩ, kéo Mộc Dương quay về, sau đó nhỏ giọng nói: “Làng trên chúng ta cũng có người bán thịt lợn, ông ta đang thu mua lợn ở khắp nơi rồi lại đem ra bán, giá cả bên phía ông ta có lẽ sẽ rẻ hơn trong phố chút ít.”

Lúc này Mộc Dương mới lặng lẽ thở phào một hơi.

Nếu như kế hoạch này của cô cũng vỡ lở vì thiếu tiền vốn thì quả thật cô cũng không biết nên làm cái gì.

Nói thật, tiền trong xã hội hiện nay quá là quý giá. Thịt lợn bán theo miếng, năm xu là đã có thể mua được một cái bánh bao nhân thịt to rồi. Mười đồng đã tính là khoản tiền lớn. Một trăm lại càng hiếm thấy.

Mộc Dương thật không thích ứng kịp với tình hình này.

Dù sao thời sau thu nhập chi tiêu tính tiền triệu, tiền chục nghìn, chí ít cũng phải mấy nghìn mấy trăm.

Bây giờ đi tới nơi này không chỉ kinh tế kém phát triển mà ngay cả giao thông cũng vô cùng lạc hậu.

Trong lòng Mộc Dương rất rõ, huyện trấn nhỏ mình lớn lên này tương lai không biết sẽ là thành phố đông đúc đường sá thế nào.

Sau này muốn phát triển tốt hơn thì phải rời khỏi cái thị trấn nhỏ này.

Thế là hai người cũng không trì hoãn nữa mà vội vã quay về.

Vừa đi đường Mộc Dương và Lôi Hướng Dương cẩn thận hỏi thăm giá cả hàng hóa

Sau đó mới biết rằng giá cả hàng hóa bây giờ khá thấp.

Một cân thịt lợn giá hơn 2 tệ.

So sánh như vậy thì 15 tệ mà trước kia Trương Hiểu Dung đưa cho Mộc Dương lại được coi là một số tiền rất lớn.

Mộc Dương nghĩ đến đây thì trong lòng có chút khó chịu.

Cô thầm quyết tâm, tương lai nhất định phải để cho Trương Hiểu Dung được hưởng phúc. Nếu không thì sao có thể xứng đáng với tình cảm của Trương Hiểu Dung dành cho cô được chứ.
 
Xuyên Về Thập Niên 80, Thôn Nữ Cật Lực Làm Giàu Đổi Đời
Chương 62


Sau khi Mộc Dương và Lôi Hướng Dương về đến làng, cô liền cùng với cậu đến nhà của ông Dương thịt lợn, để hỏi ông ấy xem ông có thể bán cho họ một ít nội tạng lợn được hay không.

Đương nhiên về giá cả thì nhất định phải rẻ một chút mới được.

Ông Dương luôn g.i.ế.c lợn ở nhà, vì vậy khi vừa đến gần nhà ông ấy liền có thể ngửi thấy được mùi lợn.

Không hề dễ ngửi chút nào.

Con mương trước nhà ông ấy cũng bốc lên một mùi hôi thối.

Nước rửa lông và m.á.u lợn đều đổ xuống đó.

Bây giờ thời tiết rất nóng, ruồi nhặng bay vo ve trên đó trông rất buồn nôn.

Mộc Dương thực sự bị cảnh này làm cho chấn động, dường như phải lấy hết dũng khí mới dám cùng Lôi Hướng Dương bước vào trong nhà của ông Dương.

Ông Dương vừa đi bán thịt lợn về, mới bước vào cửa.

Dù sao bọn họ cũng không thể bỏ lỡ cơ hội được.

Đều là người trong trong làng với nhau, Ông Dương đương nhiên nhận ra Lôi Hướng Dương.

Còn với Mộc Dương thì không có ấn tượng gì mấy, nhưng ông Dương cũng không suy nghĩ nhiều.

Lôi Hướng Dương cũng rất tự giác đi lên phía trước chủ động hỏi: “Chú Dương, nội tạng lợn ở đây bao nhiêu một cân vậy?”

Ông Dương không ngờ Lôi Hướng Dương lại đột nhiên đến đây mua đồ, nhất thời có chút bất ngờ. Nhưng sau khi quan sát Lôi Hướng Dương một chút, ông Dương cũng cười cười giới thiệu: “Tim lợn và gan lợn bán theo cân, 1 tệ 1 cân, lòng lợn 3 tệ một bộ, còn lưỡi lợn là đắt nhất 1,5 tệ 1 cân.”

Cái giá này quả thực là rẻ hơn trên phố, không ngờ lại rẻ đến như vậy.

“Thế đầu lợn bao nhiêu vậy?” Mộc Dương ở bên cạnh bỗng nhiên chen miệng vào nói hỏi một câu. Đầu lợn bây giờ rất ít người mua, bởi vì nó rất to mà lại ít thịt, hơn nữa chế biến cũng rất rắc rối.

Ông Dương nghĩ một chút rồi nói: “Đầu lợn thì 10 tệ đi, cả một cái đầu trừ lưỡi.”

Lưỡi vừa mềm vừa dai, mua về luộc lên để nguội liền trở thành một món ngon nên có rất nhiều người mua lưỡi lợn.

“Phổi thì sao?” Mộc Dương lại hỏi.

Ông Dương cảm thấy rất thú vị cười ha ha nói: “Phổi không đáng tiền, bình thường đều ném cho chó ăn, nếu chúng mày muốn mua thì 5 hào một bộ.”

Mắt Mộc Dương đột nhiên sáng lên.

Phổi rất khó xử lý sạch, vừa bẩn lại không có mỡ, còn không bằng lòng lợn vì vậy nên giá bán rẻ

Mộc Dương không lập tức mở miệng, chỉ âm thầm ra hiệu cho Lôi Hướng Dương không nói nữa.

Mộc Dương âm thầm ra hiệu cho Lôi Hướng Dương không nói nữa, làm cho cậu nghĩ đến cuộc đối thoại giữa Mộc Dương Và Tiền Quân trước kia liền gật gật đầu, sau đó cũng không định nói thêm gì nữa.

Nếu như việc này có thể hoàn toàn giao cho Mộc Dương thì cậu còn bớt lo hơn.

Hơn nữa cậu nghĩ nếu đem chuyện này giao cho Mộc Dương đàm phán thì nhất định có thể tiết kiệm được chút tiền.

Lôi Hướng Dương còn định ở bên cạnh âm thầm học hỏi.

Sau đó Lôi Hướng Dương liền nghe thấy Mộc Dương nói: “Chú Dương, giá cả này có hơi không hợp lý.”

Ông Dương cảm thấy cô bé này bịp bợm, nhưng nói chuyện vừa nghiêm túc vừa vui vẻ nên cũng không tức giận mà còn nói đùa: “Thế cháu nói nghe xem rốt cuộc là chỗ nào không hợp lý nào?”

Mộc Dương nhìn ông Dương một cái, sau đó nhìn lên sạp thịt chỉ vào lòng, gan, phổi và đầu lợn nói: “Chú Dương, chú xem mấy cái này đều không dễ bán, chắc chắn bình thường đều là vì không bán được nên để lại tự mình ăn đúng không.”

Ông Dương có chút bất ngờ.

Người bán thịt không phải đều không phải lo thiếu thịt sao? Nhưng những thứ tốt đều không nỡ để nhà ăn, nên mới tự mình ăn những thứ còn sót lại không bán hết được, để không sợ bị hỏng.
 
Xuyên Về Thập Niên 80, Thôn Nữ Cật Lực Làm Giàu Đổi Đời
Chương 63


Nhưng căn bản những đồ không bán được đều là những mấy món nội tạng này, còn những phần thịt khác càng béo thì càng dễ bán.

Mộc Dương thở dài một hơi nói: “Nếu như chú không bán được mà chúng cháu mỗi ngày đều có thể bán được mấy thứ này, thì không phải chú vừa có thể kiếm tiền vừa có thể bớt việc sao?”

Ông Dương cảm thấy hơi buồn cười nói: “Mấy đứa chúng mày miệng còn hôi mùi sữa, bán được mấy thứ này kiểu gì chứ? Đi chỗ khác chơi, đừng lãng phí thời gian của tao.”

Mộc Dương bĩu môi có chút không vui nói: “Chú Dương nói như thế là không đúng rồi, buôn bán thì không phân biệt tuổi tác. Lôi Hướng Dương cũng là người lớn rồi, cậu ấy muốn buôn bán, người đầu tiên nghĩ đến là chú, sao chú lại như vậy chứ?”

Mộc Dương nói như vậy làm Ông Dương có chút ngại ngùng nhìn Lôi Hướng Dương một cái, vẫn có chút kinh ngạc và bất ngờ hỏi: “Mày thật sự muốn buôn bán à?”

Lôi Hướng Dương gật đầu nói: “Muốn làm buôn bán nhỏ nhỏ, kiếm ít tiền học cho hai đứa em.”

Sau khi Lôi Hướng Dương nói như vậy, Ông Dương do dự rất lâu rồi nói “Nếu nói như vậy thì tao có thể chịu thiệt một tí. Nếu như mày thật sự muốn mua những thứ này và mỗi ngày đều mua thì tao sẽ tính rẻ cho. Tim và gan 9 hào một cân, đầu cũng 9 hào một cân, lòng 2 tệ một bộ, phổi không lấy tiền, coi như là cho chúng mày.”

Nói như thế này, dường như đã rẻ hơn rất nhiều.

Lôi Hướng Dương có chút hài lòng.

Nhưng khiến Lôi Hướng Dương bất ngờ là Mộc Dương lại không hề hài lòng chút nào mà tiếp tục trả giá: “Chú Dương không tốt bụng rồi, tim và gan khó bán, 8 hào một cân đi. Còn đầu lợn lọc ra cũng không được bao nhiêu thịt? Chắc chắn không đến năm sáu cân thịt, luộc chín nữa thì còn bao nhiêu chứ? 6 hào một cân đi. Còn lòng và phổi khó xử lí, bán cho chúng cháu 1 tệ 1 bộ là được rồi.”

Dương thịt lợn không ngờ Mộc Dương lại trả giá quá đáng như vậy, lúc này đã thấy không vui trong lòng, mặt nặng mày nhẹ, không vui nói: “Nếu rẻ như vậy chẳng bằng tao để lại tự ăn cho rồi.”

Mộc Dương thầm thở dài một hơi, không sợ chút nào, tiếp tục nói: “Chó nhà chú Dương trông mập mạp thế, chắc hẳn ngày thường ăn không ít mấy thứ này. Mấy cái này không dễ xử lý, tuy rằng có chút mùi thịt thế nhưng tốn biết thời gian bao xử lý chứ? Nếu bọn cháu có thể kiếm được tiền lời thì mới có thể tiếp tục làm ăn buôn bán phải không chú? Chúng cháu mà tiếp tục bán buôn được thì có thể ngày ngày qua ủng hộ chú rồi. Đây không phải là mở bát đấy sao? Tương lai chắc chắn cũng sẽ mua thịt nhà chú. Hơn nữa chú tiết kiệm một thời gian còn có thể tiếp tục mổ lợn bán. Chú nghĩ mà xem, có phải không bị thua lỗ không?”

Đây là chi phí thời gian. Thời gian là vàng bạc đó.

Dương thịt lợn được Mộc Dương dẫn dắt cũng thấy hơi rung động.

Suy tính trong lòng một lượt thật nhanh, Dương thịt lợn nhận ra đúng là thế thật.

Đương nhiên quan trọng nhất là ông cảm thấy một con lợn hiện giờ của mình thật không đủ để bán thật. Nếu không mỗi ngày cũng không cần đi thu mua sớm như vậy.

Nhưng muốn bán hai con lợn thì cũng hơi khó khăn, lo là sẽ phải cạnh tranh với các nhà khác.

Dương thịt lợn cẩn thận tính toán tỉ mỉ một hồi, sau đó hỏi một câu: “Vậy nếu như mỗi ngày có hai bộ lòng thì sao? Cô cậu có thể mua không?”

“Một bộ lòng chúng ta đừng bán theo cân, cứ bán theo bộ đi. Cháu đoán mỗi ngày tốn 15 đồng, cháu lấy cả hai bộ thì đưa chú tổng 30 đồng, thế nào ạ?” Mộc Dương thẳng thừng dứt khoát, trực tiếp trả giá một lượt luôn.

Cũng đừng có coi thường 30 đồng này, thời nay có 30 đồng cũng là một khoản tiền lớn rồi.

Hơn nữa Mộc Dương tính toán sơ sơ, Dương thịt lợn bán thịt chắc chắn có thể lời ít nhất non nửa tiền vốn.
 
Xuyên Về Thập Niên 80, Thôn Nữ Cật Lực Làm Giàu Đổi Đời
Chương 64


Một con lợn nhẹ lắm cũng khoảng chừng hơn năm chục sáu chục cân. Coi như trung bình một cân thịt có thể lời 2 hào, một con lợn một ngày cũng là 20 đồng. Hai con là 40 đồng.

Thế nhưng hiện tại làm công nhân một tháng mới được nhiêu đồng lương cơ chứ? Cùng lắm cũng chỉ hơn 100, gần 200 đồng mà thôi.

Như vậy tính ra Dương thịt lợn một tháng ít nhất có thể kiếm được hơn 1000 đồng. Hơn 1000 đồng ở thời đại này không phải là bình thường.

Có điều Dương thịt lợn làm cái nghề này cũng rất chi là vất vả. Sức lao động ông bỏ ra người khác không thể so sánh được.

Sau khi tính toán rõ ràng khoản này, Mộc Dương mới dám mở miệng nói như thế.

Dương thịt lợn trợn mắt há mồm hồi lâu, lúc này mới đột nhiên nói một câu: “Cái con bé này tính toán tiền nong cũng giỏi gớm nhỉ.”

Nhưng dù ông nói như vậy lại cũng không nói thẳng ra là không đồng ý. Xem chừng trong lòng đã ngầm đồng ý rồi.

Mộc Dương bèn cười hi hi, được nước lấn tiếp: “Chú lại cho cháu thêm vài mẩu xương được không ạ? Cũng không cần khúc xương ngon còn nguyên đâu, chỉ cần nhặt nhạnh từ những phần khác là được rồi ạ.”

Dương thịt lợn đã không còn gì để nói.

Nghĩ nghĩ rồi cuối cùng vẫn đồng ý, có điều lại nhìn thoáng qua Lôi Hướng Dương, nói với cậu: “Người làm chú đây cũng coi như nhìn mày lớn lên, giờ trong nhà mày đang khó khăn, mà mày không bỏ rơi các em mày, chú Dương giúp mày cái này.”

Dương thịt lợn nói đến hào hùng cứ như mình thật sự làm được chuyện tốt lớn lao gì.

Nhưng Lôi Hướng Dương vẫn thật sự cảm động: “Cảm ơn chú Dương, công ơn của chú Dương hôm nay cháu nhớ kỹ trong lòng, tương lai nhất định sẽ báo đáp chú.”

Mộc Dương ở bên cạnh nghe câu này mà nhịn không được trợn trắng mắt lên.

Đang bàn chuyện làm ăn nhắc đến ân tình nỗi gì?

Nếu thật sự muốn giúp Lôi Hướng Dương thì sao không thẳng thắn bớt chút tiền đi?

Cái khác Mộc Dương không dám nói nhưng có một điều có thể khẳng định, Dương thịt lớn bán hàng cho bọn họ với giá tiền này chẳng thiệt đồng nào hết. Bất kể kiếm được bao nhiêu thì hoà được vốn là cái chắc.

Mà tính thêm cả chi phí thời gian thì chắc chắn Dương thịt lợn kiếm được lời.

Mộc Dương trông dáng vẻ cảm động rưng rưng nước mắt của Lôi Hướng Dương, trong lòng không nhịn được chửi một câu: Thật đúng là một đứa siêu ngu. Trước kia khen phí công thật chứ.

Trong mắt Mộc Dương, Lôi Hướng Dương như này rõ là hành vi của một tên siêu cấp ngu ngốc.

Có điều nghĩ lại thì Mộc Dương vẫn nguôi giận.

Tính cách này của Lôi Hướng Dương, tương lai chắc chắn sẽ không dễ dàng phản bội lại cô.

Vừa nghĩ thế, có vẻ như lại là một chuyện rất tốt.

Phải biết là ngàn vàng dễ kiếm, bạn bè khó cầu.

Mộc Dương còn muốn hợp tác lâu dài với Lôi Hướng Dương đấy.

Vậy nên lời vừa lên tới mép lại bị Mộc Dương nuốt ngược về, quay sang cười ha ha hỏi Lôi Hướng Dương một câu: “Ngày mai tôi viết danh sách ra, cậu đi mua nguyên liệu nhé?”

Trên mặt Lôi Hướng Dương lộ vẻ chần chừ: “Tôi không biết tiền trong tay tôi có đủ hay không, hay là đợi thêm đã?”

Mộc Dương nghe mà nghẹn họng, cuối cùng cũng là có chút bất đắc dĩ. Ở thời đại này trong tay mọi người đều không có tiền, chỉ làm ăn buôn bán nhỏ thôi mà cũng khó khăn như vậy.

Mộc Dương nghĩ nghĩ rồi cắn răng nói: “Ngày mai tôi bảo mẹ tôi dẫn tôi đi bán tóc, cộng thêm tiền lúc trước mẹ cho tôi nữa, tôi gom hết tiền bỏ vào làm cùng cậu.”

Đến lúc đó mà thua lỗ…

Đều là chuyện số phận quyết định.

Lôi Hướng Dương không ngờ Mộc Dương lại nghĩ đến làm như thế, càng không ngờ Mộc Dương lại quả quyết tới vậy.

Cuối cùng Lôi Hướng Dương lặng lẽ gật đầu, nói một câu cam đoan: “Yên tâm, tôi nhất định sẽ cố gắng.”

Mộc Dương cũng chỉ nghiêm túc gật đầu một cái.

Hai người hẹn nhau xong, Mộc Dương và Lôi Hướng Dương tách nhau ở đầu thôn.

Mộc Dương về thẳng nhà họ Mộc.

Tối đến lúc ăn cơm, Dương Thục Phương còn nói vài câu chanh chua, chẳng qua Trần Xuân Hoa nhắc nhở bà ta nên bà ta cũng không nói thêm gì nữa.

Ăn xong bữa tối, Mộc Dương lén hỏi Trương Hiểu Dung chuyện ngày mai đưa mình đi bán tóc.
 
Xuyên Về Thập Niên 80, Thôn Nữ Cật Lực Làm Giàu Đổi Đời
Chương 65


Trương Hiểu Dung có chút lưỡng lự hỏi: “Con bán tóc làm cái gì, cái con bé này, cắt tóc rồi sẽ rất xấu đó.”

Mộc Dương lắc lắc đầu: “Con nhất định phải bán tóc.”

Trương Hiểu Dung cũng không thể nói ra bất kỳ lời nói ép buộc nào nữa.

Ngay sau đó Mộc Hồng Quân gọi Trương Hiểu Dung lại, cũng không biết đã nói cái gì với Trương Hiểu Dung, chỉ là khi quay về thì Trương Hiểu Dung có gặp một chút rắc rối.

Đương nhiên Mộc Dương cũng không thể chủ động đi hỏi được.

Mộc Dương vẫn chưa ngủ say thì nghe thấy ở phòng bên ngoài Trương Hiểu Dung lo lắng nói với Mộc Trung Quốc: “Hồng Quân lại muốn mua sách, nhưng trong tay tôi thực sự không còn tiền, hay là ông nói với bà nội nó xem sao?”

Mộc Trung Quốc dứt khoát nói: “Ngày mai tôi đi nói, ngủ đi.”

Nhưng Mộc Dương cảm thấy Mộc Trung Quốc và Trương Hiểu Dung có thể đã nghĩ quá nhiều rồi, bởi vì với tính cách của Dương Thục Phương tuyệt đối sẽ không đưa tiền cho bọn họ.

Nhưng chuyện này cũng không không liên quan gì đến Mộc Dương nên cô rất nhanh liền chìm vào giấc ngủ.

Kết quả là vào buổi sáng ngày hôm sau, nhà họ Mộc bởi vì chuyện này mà đã cãi nhau,

Dương Thục Phương không những không cho Mộc Trung Quốc tiền mà còn mắng Mộc Trung Quốc một trận: “Trong nhà làm gì có tiền? Ăn còn chả đủ nữa là! Còn phải tiết kiệm tiền để mua dầu ăn, mắm, muối vv, làm sao mà có tiền mua sách được? Mày không lo việc trong nhà, không biết dầu ăn mắm muối đắt như nào. Cả nhà nuôi một đứa học sinh mà như nuôi tổ tông vậy. Ngày nào cũng không làm việc, chỉ biết đọc sách, thật sự coi mình là một thằng tri thức vô tích sự sao?”

“Nếu như không thi đỗ thì đừng học nữa. Thực ra nếu như thi đỗ cũng không dễ học.”

Dương Thục Phương đương nhiên muốn càng tiết kiệm càng tốt. Vậy nên việc Mộc Hồng Quân không những không thể giúp gia đình kiếm tiền mà còn tiêu tiền của gia đình thì cho dù là đi học thì bà cũng không ủng hộ.

Trương Hiểu Dung vẫn không lên tiếng, nhưng khi nghe thấy những lời này liền lập tức nói: “Việc này không thể không được, giáo viên của Mộc Hồng Quân nói nó nhất định có thể thi đỗ. Hơn nữa bây giờ cũng sắp thi rồi, sao có thể bỏ cuộc giữa chừng được chứ.”

Trương Hiểu Dung cứ như vậy nói mà không chú ý đến ngữ khí, nhất thời khiến Dương Thục Phương cảm thấy không vui.

Dương Thục Phương trừng mắt mắng Trương Hiểu Dung: “Mày càng ngày càng giỏi rồi, mấy đứa con mà mày dạy giống cái dạng gì rồi? Một đứa thì chỉ biết lười biếng nói chuyện học hành, còn một đứa thì chỉ biết cãi lời, không hiếu thuận.”

“Còn mày cái con ả tâm địa đen tối, đừng tưởng tao không biết mày ở sau lưng tao dạy hư chúng nó như thế nào!”

Bà ta nói những lời nói khó nghe như vậy và không giữ chút mặt mũi nào cho Trương Hiểu Dung.

Mộc Dương không nhịn nổi nữa mà lên tiếng nói thẳng: “Nhà chúng cháu 3 người ra sức làm việc để nuôi một người đi học, sao có thể nuôi không nổi chứ?”

“Hơn nữa không phải trước kia nhà họ Vương có đưa tiền sao?”

“Ông nội không phải cũng nói, đến lúc học xong rồi, tìm được công việc tốt, chúng ta cũng có thể cùng hưởng phúc sao?”

“Còn về mẹ, mẹ cháu cũng không dạy chúng cháu như vậy, nhưng bà nội nói như thế, có phải muốn chúng cháu như thế không?”

Dương Thục Phương tức giận trừng mắt nói: “Nghe mà xem nó đang nói cái gì kia!”

Mộc Dương thở dài một tiếng, giả vờ khuyên Dương Thục Phương: “Bà ơi, bà đừng tức giận, cháu chẳng phải đang nói thuận theo ý bà sao?”

Trong lòng Mộc Dương ngược lại rất hả hê nghĩ: tức đi, tức đi, tức c.h.ế.t càng tốt.

Chỉ tiếc là tai hại lại kéo dài rất lâu.
 
Xuyên Về Thập Niên 80, Thôn Nữ Cật Lực Làm Giàu Đổi Đời
Chương 66


Dương Thục Phương tức giận tới mức đập bàn.

Mộc Trung Quốc sắc mặt không tốt mắng: “Mỗi người bớt lời đi, còn Mộc Dương sao lại nói chuyện như vậy với bà nội hả?”

Nhìn thấy Mộc Trung Quốc sắp giáng một cái tát xuống, Trương Hiểu Dung giật mình, vội vàng bảo vệ Mộc Dương nói: “Đầu của Dương Dương còn chưa lành đâu!”

Mộc Dương cũng không muốn nói thêm nữa nên vội vàng kéo Trương Hiểu Dung đi: “Mình đi làm việc đi mẹ.”

Trương Hiểu Dung ăn nói vụng về nên dễ chịu thiệt.

Hơn nữa tính cách của Trương Hiểu Dung cũng rất mềm yếu, căn bản không hiểu cái gì gọi là chống lại.

Lại một hành động hiếu thuận ngu ngốc. ngôn tình hài

Nói đến hiếu thuận ngu ngốc, ấn tượng của Mộc Dương với Mộc Trung Quốc lại rất kém.

Người như vậy là điển hình của hiếu thuận ngu ngốc.

Dương Thục Phương cũng như vậy, ngay cả tiền mua sách của cháu mình cũng không nỡ cho, Mộc Trung Quốc lại còn có thể bảo vệ nữa chứ.

Đó là bởi vì Mộc Khai Kim không có ở nhà.

Nếu không thì Dương Thục Phương cũng sẽ không dám không đưa tiền.

Sau khi kéo Trương Hiểu Dung ra ngoài, Mộc Dương lèn nói cho Trương Hiểu Dung một cách: “Đợi ông nội về, mẹ lại nói một lần nữa.”

“Có ông nội, bà sẽ không dám không đưa. Ông nội không phải luôn ủng hộ anh đi học sao?”

Mộc Dương nói xong câu này liền hỏi Trương Hiểu Dung: “Khi nào thì chúng ta xuất phát?”

Đối với Mộc Dương mà nói, đương nhiên việc này quan trọng nhất.

Suy cho cùng thì việc cô và Lôi Hướng Dương có thể mở hàng buôn bán nhỏ này hay không là quan trọng nhất.

Trong tay không có tiền, đối với Mộc Dương mà nói một chút cảm giác an toàn cũng không có. Tâm trạng của Trương Hiểu Dung rõ ràng không tốt, nhưng kho Mộc Dương hỏi đến vẫn miễn cưỡng cười nói: “Đợi tí nữa làm xong việc trong nhà thì chúng ta đi nhé.”

Dừng một chút lại có cảm giác bất an bà nói: “Hay lại đợi đi. Hôm nay bà nội không vui, nếu như biết mẹ đưa con đi chợ, chắc chắn sẽ tức giận thêm, đến lúc đó không biết chừng lại xảy ra chuyện.”

Mộc Dương đương nhiên không đồng ý nên đã ra dùng tuyệt chiêu.

Lúc đó Mộc Dương nịnh nọt nói với Trương Hiểu Dung rằng: “Dù sao cũng phải đi, đi sớm hay đi muộn một chút thì bà nội cũng đều sẽ không vui.”

“Hơn nữa nể mặt mũi nhà họ Vương chắc chắn bà nội sẽ không làm gì đâu.”

Mộc Dương vẫn rất tự tin vào chuyện này. Chỉ là kế tiếp phải trông vào thầy bói Trần rồi.

Vả lại hôm nay Trương Hiểu Dưng ra ngoài với Mộc Dương, Mọc o Dương cũng định dẫn Trương Hiểu Dung theo mình sang nhà Lôi Hướng Dương một chuyến, thử nấu một nồi nước cốt xốt ướp.

Việc này Mộc Dương đã nói với Lôi Hướng Dương vào ngày hôm qua rồi. Vậy nên hôm nay chắc chắn Lôi Hướng Dương sẽ chuẩn bị kỹ nguyên vật liệu.

Mùa thu hoạch sắp đến tới nơi rồi. Sớm nghiên cứu ra thì có thể đảm bảo chắc chắn kiếm được tiền.

Trương Hiểu Dung không chịu nổi Mộc Dương năn nỉ, cuối cùng bà vẫn đẩy áp lực trong lòng xuống mà đồng ý.

Để có thể sớm ra ngoài, Mộc Dương giúp Trương Hiểu Dung làm xong việc rất nhanh.

Bởi vì phải lên huyện nên Trương Hiểu Dung còn thay một bộ quần áo lịch sự gọn gàng một chút. Nhưng bộ quần áo này chỉ là không có miếng vá thôi chứ màu sắc cũng bị giặt đến bạc luôn rồi.
 
Xuyên Về Thập Niên 80, Thôn Nữ Cật Lực Làm Giàu Đổi Đời
Chương 67


Mộc Dương nhìn mà thấy chua xót trong lòng, Trương Hiểu Dung lại vô cùng trân trọng.

Hai người vừa đi tới cổng thôn đã trông thấy Lôi Hướng Dương.

Lôi Hướng Dương chuẩn bị ra ngoài mua nguyên liệu.

Trước tiên, nguyên liệu nấu món xốt cần có dầu. Còn có đủ loại hương liệu nữa.

Bất ngờ gặp, Mộc Dương rất mừng, vội vàng vẫy tay gọi: “Lôi Hướng Dương, đi chung đi.”

Trên đường đi vừa hay có thể hỏi Trương Hiểu Dung cần những hương liệu gì.

Lôi Hướng Dương tất nhiên cũng đồng ý. Còn tiện tay đeo hộ cái sọt trên lưng Mộc Dương.

Biết sao được, hai lần ra ngoài cùng Mộc Dương cậu đã biết thể lực của Mộc Dương quá là yếu, vác theo đồ là đi rất chậm.

Đương nhiên Mộc Dương cảm thấy Lôi Hướng Dương rất biết thấu hiểu, là một tài năng có thể bồi dưỡng, rất có tiềm năng của một quý ông nha.

Trương Hiểu Dung cũng rất khen ngợi. Chẳng qua ít nhiều gì bà vẫn thấy hơi khó xử, cho nên gặp một người kiệm lời kín miệng như Lôi Hướng Dương, hai người đều không mở miệng nói chuyện, cuối cùng chỉ có mình Mộc Dương nói.

Mộc Dương hỏi mẹ mình: “Mẹ ơi, rốt cuộc là cần bao nhiêu loại hương liệu để làm xốt ướp?”

Trương Hiểu Dung nghiêm túc suy nghĩ, sau đó trả lời không được chắc chắn lắm: “Tiểu hồi, đại hồi, thảo quả, vỏ quế, thì là, lá nguyệt quế, cam thảo, hồ tiêu, hoa tiêu, ớt khô, gừng.”

Còn những cái khác thì Trương Hiểu Dung cũng không biết.

Dù sao đã qua lâu lắm rồi, bà không nhớ rõ được.

Mộc Dương suy nghĩ một lúc, lại nói một câu: “Chắc hẳn còn cần thêm cả xì dầu nữa.”

Nếu không làm sao lên màu đẹp được?

Trương Hiểu Dung lập tức bật cười: “Chắc chắn rồi.”

Nói xong bà lại hơi khó xử: “Cũng không biết làm theo cách này sẽ ra kết quả thế nào. Ngon hay không nữa.”

Lôi Hướng Dương nói một câu: “Chắc là sẽ ngon thôi, dù sao Mộc Dương nói rất chắc chắn, hơn nữa chính cô ấy cũng phải bỏ tiền ra mà.”

Nghe thấy vậy Trương Hiểu Dung lập tức nhìn sang Mộc Dương. Ánh mắt kia rất không đồng tình.

Dù sao Mộc Dương mới bao lớn chứ? Hơn nữa chuyện làm ăn buôn bán này…

“Mẹ đừng quản chuyện này.” Mộc Dương lại rất cứng rắn nói thẳng một câu.

Dù sao cũng là người từng làm nữ CEO, khí thế của cô tất nhiên có sức ép.

Trương Hiểu Dung vẫn chần chừ: “Chuyện này nếu để bà con biết…”

Mộc Dương cười híp mắt nói một câu: “Bà sẽ không biết đâu. Con không nói, mẹ không nói, cậu ta không nói. Trời cũng không nói, đất cũng không nói.”

Cho nên lúc nào nói cho Dương Thục Phương chẳng được?

Cứ xem như Dương Thục Phương thật sự biết, cô dùng tiền của mình để buôn bán nhỏ. Một đứa con nít cố gắng kiếm tiền tiêu vặt cho chính mình thôi, chẳng lẽ bà ta lại không biết thẹn chắc?

Trương Hiểu Dung vẫn đắn đo: “Con đừng có quên, còn có nhà họ Vương kia nữa…”

Nếu chuyện cưới xin mà thành, Mộc Dương sẽ phải vào trong thành phố. Vậy nào còn cơ hội làm ăn buôn bán này nữa?

Đương nhiên Mộc Dương sẽ không nói cho Trương Hiểu Dung chuyện này sẽ không thành. Cho nên Mộc Dương chỉ nói qua loa một câu: “Chuyện đó là sau này mà, mùa thu hoạch này chắc chắn con vẫn ở nhà, trong thời gian này có thể kiếm được ít tiền là tốt rồi.”

Nhắc đến mùa thu hoạch, Trương Hiểu Dung lại nghĩ đến một việc: “Đến vụ mùa thì nhà nào cũng bận rộn cả, sao các con có thời gian?”

Vào vụ mùa thì Mộc Dương cũng phải ra ruộng phụ giúp. Tuốt lúa, phơi thóc đều là việc của Mộc Dương. Chắc chắn Mộc Dương không thể bỏ việc được.

Lúc này Mộc Dương nói một câu hàm ý sâu xa: “Đường thương đau đầy ải nhân gian, ai chưa qua chưa phải là người.”

“Vào vụ mùa biết trước là phải vất vả hơn rồi, nhưng bỏ công ra chắc chắn sẽ có hồi báo.”

Vả lại dù sao đến lúc đó, quân chủ lực cũng không phải là cô. Chủ yếu vẫn là Lôi Hướng Dương làm. Dù sao, trong nhà Lôi Hướng Dương không có nhiều việc đồng áng.

Tuy rằng Lôi Hướng Dương cũng có ruộng nhưng vì chỉ có một mình cậu làm nên gần như không thể làm được nhiều như vậy, thế nên cho người ta mượn hơn phân nửa đất ruộng rồi. Chỉ giữ lại cho mình một mảnh vườn rau và một thửa ruộng lúa thôi.

Hơn nữa, hằng năm, người mượn đất cũng phải trả cho Lôi Hướng Dương một phần lương thực cho nên cũng tạm đủ cơm ăn.
 
Xuyên Về Thập Niên 80, Thôn Nữ Cật Lực Làm Giàu Đổi Đời
Chương 68


Đương nhiên không c.h.ế.t đói là một chuyện còn ăn no hay không lại là một chuyện khác. Muốn ăn ngon lại là một chuyện khác nữa.

Mộc Dương đột nhiên nói ra một câu văn vẻ như vậy, dù là Lôi Hướng Dương hay là Trương Hiểu Dung đều ngạc nhiên nhìn cô.

Lôi Hướng Dương rất nhiên là biết câu nói này. Nhưng Lôi Hướng Dương không nghĩ là Mộc Dương cũng được học.

Còn Trương Hiểu Dung thì càng cảm thấy dù là Mộc Hồng Quân cũng không nói ra lời như vậy, sao mà Mộc Dương lại nói được thế chứ.

Mộc Dương cũng nhận ra mình lòi đuôi rồi, cô ho khan một tiếng: “Đọc trong sách của anh hai đó.”

Lôi Hướng Dương biết không đời nào Mộc Hồng Quân cho Mộc Dương đọc sách mình, cậu không vạch trần lời nói dối này. Còn Trương Hiểu Dung thì tin là thật.

Đoạn đường còn lại trải qua một cách suôn sẻ, Mộc Dương và Lôi Hướng Dương cũng đã cùng nhau bàn bạc rất nhiều chuyện.

Còn Trương Hiệu Dung cứ yên lặng lắng nghe.

Sau khi đến thị trấn, Mộc Dương nhắc nhở Lôi Hướng Dương một câu: “Cậu đừng vào cửa hàng gia vị mua mà hay đến hiệu thuốc đông y mua nhé.”

Sau đó cô liền cùng Trương Hiểu Dung đi bán tóc.

Đợi đến khi mọi người đều tách nhau ra, Trương Hiểu Dung mới nhỏ giọng hỏi Mộc Dương một câu: “Con bảo cậu ta đến hiệu thuốc đông y để làm gì thế?”

Mộc Dương ôn hòa giải thích: “Những thứ đó chắc chắn trong hiệu thuốc sẽ có. Hơn nữa còn rẻ hơn một chút, những thứ kia ở cửa hàng gia vị đều là hàng được tuyển chọn tỉ mỉ nên giá chắc chắn đắt.”

Nhưng những thứ này chỉ cần mùi vị chứ cũng không cần đẹp.

Thực ra những lời dặn dò của Mộc Dương cũng khiến Lôi Hướng Dương kinh ngạc.

Lôi Hướng Dương nửa tin nửa ngờ đi đến hiệu thuốc đông ý, vừa hỏi liền phát hiện những thứ mà bà Trương Hiểu Dung nói đều thật sự có ở đây.

Vị đại phu già ở quầy thuốc nhìn thấy những thứ đồ này của Lôi Hướng Dương liền cười nói: “Người thông minh như vậy thật không có nhiều.”

Lôi Hướng Dương cười toe toét. Nhưng trong lòng lại suy nghĩ gì đó.

Mộc Dương cùng với Trương Hiểu Dung đi đến trước cửa hàng mà Trương Hiểu Dung bán tóc, dứt khoát bántóc của mình đi.

Tóc của Mộc Dương vốn dĩ đã dài đến thắt lưng.

Vốn dĩ muốn cắt ngắn thêm chút nữa để có thể bán được nhiều tiền hơn, Mộc Dương mặc dù không quan tâm nhưng Trương Hiểu Dung lại khăng khăng giữ, cuối cùng chỉ cắt đến d ái tai.

Dù gì cũng không có tóc mái.

Kiểu cắt tóc này giống như cách các nữ sinh thời Dân Quốc thường cắt.

Mộc Dương nhìn cô gái da đen gầy gò trong gương, đầu tiên cảm thấy hơi chán ghét một chút, sau lại nhoẻn miệng cười.

Đột nhiên cô bé ban đầu vốn không hấp dẫn giờ lại có chút đáng yêu.

Đặc biệt là 2 đôi mắt vừa to vừa sáng.

Tóc của Mộc Dương tổng cộng bán được 12 tệ.

Cùng với 15 tệ mà Trương Hiểu Dung cho cô trước đó, Mộc Dương hiện tại có tổng 27 tệ.

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1. Sao Hôm Nam Tây Tạng
2. Ở Trước Mặt Tình Địch A Biến O Sau Tôi Mang Thai
3. Luận Như Thế Nào Thao Đến Bạn Cùng Phòng
4. Thiên Tài Tiên Đạo
=====================================

Còn tiền bán măng trúc, Mộc Dương không cho vào đó.

Số tiền ít ỏi này được coi như là tiền vốn khởi nghiệp của Mộc Dương.

Mặc dù nghe có chút chán nhưng Mộc Dương cũng không hề nản lòng.

Vạn sự khởi đầu nan, nhưng chỉ cần bắt đầu, thì về sau sẽ càng ngày càng thuận lợi.

Khi đi qua một cửa hàng văn phòng phẩm, Mộc Dương vào mua một quyển sổ nhỏ.

Vì để tiết kiệm tiền nên Mộc Dương đã mua quyển rẻ nhất.

Đó là loại sổ làm bài tập về nhà của học sinh.

Mộc Dương mua quyền sách này định để làm sổ ghi chép tính toán.

Vốn dĩ Trương Hiểu Dung cho rằng tiền bán tóc Mộc Dương sẽ dùng để mua đồ gì đó hoặc mua chút đồ ăn ngon, dù sao cô cũng là con gái lớn, chắc chắn sẽ thích những thứ này.

Nhưng không ngờ Mộc Dương lại không hề đi mua gì ngoài cuốn sổ, trực tiếp đi đến địa điểm đã hẹn trước đó với Lôi Hướng Dương mà không thèm liếc lấy một cái.

Đến nơi, Lôi Hướng Dương đã đợi ở đó, nhìn thấy Mộc Dương đã cắt tóc liền nhếch miệng cười.
 
Xuyên Về Thập Niên 80, Thôn Nữ Cật Lực Làm Giàu Đổi Đời
Chương 69


Mộc Dương trừng mắt một cái nói: “Cười cái gì mà cười?”

Thằng nhóc không biết thế nào là đẹp xấu mà còn dám cười cô?

Kết quả, Lôi Hướng Dương lại nói một câu: “Rất có khí chất.”

Đột nhiên lại bổ xung thêm một câu: “Về cắt cho cả Lôi Luy nữa nhé.”

Tóc ngắn rất tiện lợi.

Mộc Dương âm thầm phàn nàn: Đúng là thẳng tính thái quá rồi.

Sau đó Lôi Hướng Dương liền đưa cho Mộc Dương xem những thứ cậu vừa mua được.

Mộc Dương gật gật đầu, phát hiện mọi thứ được mua rất đầy đủ. Ngay cả những thứ gia vị cần thiết như dầu, muối, nước tương và giấm cũng đều đã được mua.

Mộc Dương thầm khẳng định Lôi Hướng Dương đúng là có năng lực làm những loại việc như thế này.

Mua xong gia vị thì họ quay về bắt đầu nấu ăn.

Trong lòng Mộc Dương rất rõ nước sốt muốn ngon thì không thể làm một hai lần là được.

Chuyện này chắc chắn không thể để Dương Thục Phương biết nên Mộc Dương đã trực tiếp kéo Trương Hiểu Dung đi đến chỗ Lôi Hướng Dương.

Dù sao Mộc Dương chắc chắn không thể làm những thứ này một mình được.

Còn về Lôi Hướng Dương thì Mộc Dương cũng có chút nghi ngờ.

Nên để Trương Hiểu Dung làm là tốt nhất.

Lôi Hướng Dương phụ trách nhóm lửa, Mộc Dương phụ trách quan sát còn Trương Hiểu Dung thì phụ trách nấu,

Mà thứ hôm nay phải ướp chỉ có 1 bộ phổi và một bộ lòng lợn.

Hai thứ này đều không dễ làm, Lôi Luy đã rửa cả nửa ngày cũng chưa rửa sạch.

Đặc biệt là bộ lòng lợn vẫn có mùi hôi.

Trương Hiểu Dung đi qua liền nói: “Cái thứ này phải dùng tro rửa mới sạch được. Nếu không thì mùi hôi của lòng lợn sẽ không thể rửa sạch được.”

Sau đó Trương Hiểu Dung lại nói một câu: “Đầu tiên kéo lưới dầu bên ngoài lòng lợn ra, để sang một bên, sau đó rửa sạch.

Mộc Dương ở bên cạnh nghe xong thì có chút ngại ngùng. Mùi dầu bên ngoài lòng lợn không hề thơm.

Nhưng lại nghĩ đến môi trường hiện tại, Mộc Dương liên im lặng không nói gì.

Nhưng cứ nghĩ đến món lòng lợn om, Mộc Dương liền không nhịn được mà nuốt nước miếng.

Trương Hiểu Dung và Lôi Hướng Dương đều để ý đến điều này.

Nhưng cũng không nói gì. Đặc biệt là Trương Hiểu Dung, bà cúi đầu, sắc mặt có chút âm trầm.

Lôi Luy thực sự còn quá nhỏ nên Mộc Dương đã chủ động làm công việc rửa lòng lợn này.

Nhưng thật sự cái mùi này…….

Trương Hiểu Dung muốn đến giúp đỡ nhưng Mộc Dương lại nói: “Mẹ đi chuẩn bị nguyên liệu trước đi. Chuẩn bị một lượng nguyên liệu tương đồi, đảo với dầu nóng, sau đó hầm canh trước.

Đối với món om này thì nấu càng lâu càng ngon.

Với cả lát nữa còn phải về nhà nấu cơm.

Nếu không Dương Thục Phương kia sẽ làm tung nhà cửa lên mất?

Dù có khăn trùm đầu cuốn quanh, Mộc Dương vẫn còn có thể ngửi thấy mùi hôi của lòng lợn,

Có điều Mộc Dương vẫn rửa rất kỹ. Lộn ra lộn vào bộ lòng lợn, thêm rất nhiều tro than bóp thật cẩn thận.

Bóp xong lần thứ nhất, quả thật đã nhạt mùi đi nhiều. Ngay cả d1ch nhờn trên bộ lòng cũng đỡ hẳn đi.

Chẳng qua là Mộc Dương thấy chưa đủ sạch nên bóp thêm lần nữa. Rửa hết ba lần Mộc Dương mới cảm thấy sạch sẽ.

Sau khi làm sạch bộ lòng, dưới sự chỉ đạo của Trương Hiểu Dung, trước tiên bỏ lòng vào nồi cùng nước lạnh, đun lên một lúc. Bởi vì nếu không làm vậy lát nữa nấu lòng sẽ không mềm nhừ được. Chờ khi nguội sẽ dai như dây chun vậy.

Tất nhiên là Mộc Dương không biết những thứ này, cho nên cô hơi ngạc nhiên: “Hoá ra mẹ biết nhiều như vậy.”

Trương Hiểu Dung lập tức thấy ngại.

Lôi Hướng Dương cũng khen theo: “Chờ kiếm được tiền sẽ đưa dì Trương một phần.”

“Hai đứa nhỏ các con làm hết đấy chứ, dì giúp đỡ chút có gì đâu?” Trương Hiểu Dung gần như đỏ lựng mặt mày, liên tục xua tay.

Có thể ngượng đến độ này, Mộc Dương cũng chịu thua luôn.

Vậy nên Mộc Dương lại nói: “Bây giờ thì sao, làm gì tiếp đây mẹ? Có phải nên xào đồ rồi không?”
 
Xuyên Về Thập Niên 80, Thôn Nữ Cật Lực Làm Giàu Đổi Đời
Chương 70


Bây giờ đúng là đến bước xào rồi.

Lôi Hướng Dương tăng lửa lên còn Trương Hiểu Dung cầm nồi, đợi nồi nóng lên thì đổ một lượng vừa đủ dầu hạt cải vào.

Ban đầu Trương Hiểu Dung chỉ đổ một ít nhưng Mộc Dương đã nói: “Lúc này mẹ đừng tiếc dầu làm gì, dù sao cũng là buôn bán chứ không phải cho mình ăn, mình phải xem trọng hương vị.”

Vốn đã không phải món ăn chuẩn từ thịt, lại còn tiếc rẻ dầu ăn như vậy, trông nước dùng nhạt thếch thì ai mua?

Trương Hiểu Dung tự ngẫm nghĩ chốc lát rồi lại đổ thêm gần như gấp đôi lượng dầu. Một chai dầu nhỏ lập tức trông thấy đáy.

Lần này Lôi Hướng Dương cũng xót.

Mộc Dương xua tay, không xót không tiếc gì hết: “Một nồi nước dùng có thể dùng được rất lâu mà.”

Dù sao bây giờ cũng không cần đảm bảo được là dầu cũ hay không. Vào cái thời này có thể ăn dầu đã là không tồi rồi.

Huống chi những thực khách kia ai cũng nói ăn lẩu phải dùng dầu cũ mới thơm. Nếu không thì cũng không ra được mùi vị của nồi lẩu.

Món bọn họ đang làm cũng vậy thôi.

Sau khi dầu nóng, trước tiên bỏ đầu hành, tỏi, gừng thái lát và ớt vào cho dậy mùi rồi lại thêm vào những hương liệu khác.

Đợi đến khi hương liệu ra hết mùi hết vị, Trương Hiểu Dung nhanh tay đổ vào một bát nước lạnh. Sau đó liên tục thêm nước, ước chừng nửa nồi nước. Chờ đổ đủ nước rồi lại bỏ thêm xì dầu vào khuấy đều.

Thế là xong một nồi nước dùng.

Sau đó Trương Hiểu Dung đậy vung lại, bảo Lôi Hướng Dương để lửa to liên tục.

Đến khi lửa lớn đun sôi, Trương Hiiểu Dung mới bỏ hết chỗ lòng đã chần qua vào nấu chung.

Vẫn đậy vung như cũ.

Có điều dù đã đậy vung lên, Mộc Dương vẫn có thể ngửi được mùi thơm của nồi canh.

Nói thật là rất thơm nha.

Làm cho đám sâu đói trong bụng Mộc Dương muốn bò hết ra ngoài.

Mặc dù chưa được nếm hương vị cuối cùng của nồi canh nhưng chỉ cần ngửi mùi thơm này thôi Mộc Dương cũng thấy hẳn là rất ngon.

Không thể không xúc động rằng ở thời đại này tuy hơi nghèo nhưng nguyên liệu nấu ăn đều chất lượng, không pha tạp.

Những hương liệu này so với ở thời sau còn tốt hơn nhiều. Chứ đừng nói là loại dầu hạt cải hoàn toàn lấy từ nhà nông, không trộn tạp cũng không có thuốc trừ sâu và phân bón hoá học.

Thực sự là gạo và mì với đồ ăn của bây giờ ngon hơn thời sau rất nhiều. Mặc dù sản lượng rất thấp nhưng hương vị lại ngon.

Mộc Dương cứ liên tục nuốt nước miếng, không rời mắt khỏi nồi sắt to kia. Lẳng lặng chờ một nồi đồ ngon ra lò.

Mộc Dương quyết định vẫn phải nghĩ cách phát triển nghề thức ăn ngon ở thời đại này.

Không vì cái gì khác ngoài lộc ăn của bản thân!

Mộc Dương thèm, cả Lôi Luỵ cũng thèm.

Cũng không biết con bé vào nhà bếp từ lúc nào, cứ đứng bên cạnh Mộc Dương, theo cô cùng nhìn chằm chằm nồi sắt.

Nhìn đến độ nước miếng đều sắp rớt ra ngoài.

Trương Hiểu Dung nhìn bộ dạng này của Mộc Dương mà đau xót lòng. Cảm thấy mình bạc đãi con gái quá.

Thế nhưng nhà họ Mộc cũng không phải do bà làm chủ, nấu gì làm gì cũng không phải do bà quyết định. Vậy nên bà cũng không thể làm gì được.

Lôi Hướng Dương trông dáng vẻ đó của em gái cũng đau xót lòng, nhưng chỉ cười nói với Lôi Luỵ một câu: “Chờ đến lúc thật sự bán cái này rồi thì ngày nào cũng có thể ăn.”

Bản thân cậu kiếm tiền không phải đều là vì cho các em của mình có cuộc sống tốt hay sao?

Mộc Dương nghe xong cũng cười nói thêm câu: “Đến lúc đó nên ăn đến phát ngấy luôn.”

Hơn nữa có đồ ăn ngon ăn mỗi ngày thì ai có thể cưỡng lại được chứ?

Lòng lợn cũng không nhanh nhừ, vậy nên sau khi mở vung lần nữa, Trương Hiểu Dung bảo Lôi Hướng Dương cho nhỏ lửa, nấu từ từ. Như vậy lòng lợn mới có thể mềm nhừ, mới ngon miệng.

Đoán chừng phải nấu ít nhất hơn một tiếng. Trương Hiểu Dung còn phải chạy về nấu cơm cho nên dặn dò xong bà vội vã rời đi. Chỉ dặn Mộc Dương nhớ về trước giờ cơm.

Thực ra trong lòng Mộc Dương nghĩ bảo Trương Hiểu Dung cũng ở lại đây chờ. Dù sao hình như đã lâu lắm rồi nhà họ Mộc chưa được ăn món mặn. Dù có ăn một bữa lòng lợn cũng là tốt rồi.

Nhưng cô cũng hiểu rõ tính cách Dương Thục Phương, nếu như Trương Hiểu Dung thật sự không về nhà, chắc chắn bà ta sẽ lật cả trời lên. Nhất định sẽ ồn ào mãi không chịu thôi.

Vậy nên cô cũng chỉ đành bác bỏ suy nghĩ này.

Bởi vì chỉ cần đun nhỏ lửa nên cũng không cần người trông, Mộc Dương bắt đầu ngồi tính sổ sách với Lôi Hướng Dương ở ngay nhà bếp luôn.
 
Xuyên Về Thập Niên 80, Thôn Nữ Cật Lực Làm Giàu Đổi Đời
Chương 71


“Hôm nay rốt cuộc cậu đã mua chỗ hương liệu, dầu và gia vị này bao nhiêu tiền thế?”

Lôi Hướng Dương không cần tính liền biết: “Tất cả hết 8 tệ”

8 tệ ở thời điểm đó đã được coi là một số tiền rất lớn.

“Trong tay cậu còn bao nhiêu tiền?” Mộc Dương lại hỏi một câu.

Lần này Lôi Hướng Dương không trực tiếp trả lời mà do dự một chút mới nói: “Còn hơn 50 tệ.”

Mộc Dương cũng không thèm suy tính xem Lôi Hướng Dương có nói thật hay không mà nói thẳng: “Chỗ tôi có 27 tệ. Nếu cậu đã bỏ ra 50 tệ thì tôi sẽ bỏ ra 25 tệ, như vậy sau này cũng sẽ dễ tính toán.”

Mộc Dương vừa nói vừa trịnh trọng viết lên trang đầu tiên của quyển sổ: Lôi Hướng Dương 50, Mộc Dương 25.

Đây là số vốn để buôn bán đầu tiên của họ.

Tiếp theo Mộc Dương lại ghi số tiền mua hương liệu và lòng lợn.

Sau khi viết xong, Mộc Dương nhìn lại một lượt, chỉ vào cuốn sổ và nói với Lôi Hướng Dương: “Đây sẽ là sổ sách kế toán của chúng ta sau này. Mỗi lần tiêu bao nhiêu tiền? Mỗi lần bán được bao nhiêu tiền đều phải ghi lại. Tức là mỗi ngày thừa bao nhiêu hàng, bán được bao nhiêu hàng đều phải ghi chép lại.”

Điều này là vì để sau này thuận tiện xem xem rốt cuộc đã kiếm được bao nhiêu tiền.

Cũng có thể xem xem mức độ tiêu dùng của thị trường lànhư thế nào.

Sau đó căn cứ vào mức độ tiêu dùng của thị trường để tiến hành tăng giảm số lượng hàng hóa.

Lôi Hướng Dương gật gật đầu tỏ ra bản thân đã nhớ rồi.

Nhưng lúc Mộc Dương cúi đầu viết gì đó, Lôi Hướng Dương lại âm thầm quan sát.

Cậu đột nhiên cảm thấy bản thân thật sự đã xem nhẹ Mộc Dương.

Cô bé nhỏ hơn cậu 3 tuổi này thật sự rất thông minh.

Hơn nữa làm việc rất chu đáo.

Cậu thật sự không sánh bằng.

Cậu bỗng nhiên có chút chán nản. Nhưng rất nhanh cậu lại mím môi, lộ ra vẻ mặt không muốn thừa nhận thất bại.

Trong lòng Lôi Hướng Dương thầm hạ quyết tâm rằng bản thân tuyệt đối không thể bị thụt lùi phía sau mà còn phải nghĩ cách vượt qua quá khứ.

Dù sao đợi đến khi Mộc Dương ngẩng đầu lên, vẻ mặt của Lôi Hướng Dương đã không còn chút khác thường nào.

Mộc Dương lấy toàn bộ tài sản của mình ra chỉ để lại 2 tệ, sau đó liền đặt toàn bộ số tiền đó đặt tới trước mặt Lôi Hướng Dương.

“Toàn bộ tiền vốn của chúng ta đều giao cho cậu giữ. Cậu chính là kế toán của chúng ta.”

Hành động này của Mộc Dương khiến cho Lôi Hướng Dương có chút kinh ngạc nói: “Tại sao chứ?”

25 tệ cũng không phải là một số tiền nhỏ, Mộc Dương sao có thể dễ dàng giao cho cậu như vậy được?

Đối với sự tin tưởng này của Mộc Dương, Lôi Hướng Dương vừa có chút kinh ngạc, vừa có chút cảm động khó tả.

Luôn cảm thấy vì sự tin tưởng này mà cậu nhất định phải khiến việc kinh doanh này kiếm ra tiền.

Nếu không làm sao xứng đáng với sự tin tưởng này của Mộc Dương chứ?

Mộc Dương bĩu môi, bất đắc dĩ giải thích rằng: “Nếu như tiền để ở chỗ tôi nói không chừng sẽ có ngày bị trộm mất.”

Bất kể là Dương Thục Phương phát hiện hay là Mộc Hồng Quân phát hiện thì đều không phải là chuyện gì tốt cả.

Lôi Hướng Dương nghe Mộc Dương giải thích xong thì khóe môi không khỏi giật giật.

Sau đó trong lòng cảm thấy hơi thất vọng.

Nhưng nghĩ lại lại cảm thấy Mộc Dương nhất định rất tin tưởng cậu.

Nếu không thì sao không giao tiền cho người khác mà lại giao cho cậu chứ?

“Cô nghĩ chúng ta có thể kiếm được tiền không?” Thực ra trong lòng Lôi Hướng Dương cũng không có mấy tự tin.

Mộc Dương nhìn Lôi Hướng Dương một cái rồi nói: “Chắc chắn có thể kiếm được tiền.”

Cần phải biết, ở đây cách Thành Đô rất gần, mà Thành đô lại là thiên đường của những người sành ăn sau này.

Chỉ cần là đồ ngon thì đều sẽ có người mua.
 
Xuyên Về Thập Niên 80, Thôn Nữ Cật Lực Làm Giàu Đổi Đời
Chương 72


Hơn nữa với tình hình hiện tại thì giá cả của món phá lấu bọn họ làm vừa không cao lại là một đ ĩa thức ăn mặn, đến ngày mùa những người ham rẻ nhất định sẽ muốn mua và những người thích ăn cũng sẽ muốn mua.

Nên nghĩ thế nào đi chăng nữa nhất định cũng sẽ không bị lỗ trong thời gian này.

Mộc Dương nhấn mạnh với Lôi Hướng Dương: “Việc buôn bán của chúng ta lúc đầu sẽ rất dễ nhưng e rằng càng về sau sẽ càng khó khăn hơn.”

Một là việc kinh doanh sau này chắc chắn sẽ giảm sút. Truyện Đô Thị

Hai là khi việc làm ăn tốt lên chắc chắn sẽ có người ghen tị.

Đôi với vấn đề này Lôi Hướng Dương nửa hiểu nửa không nên vẻ mặt hơi ngơ ngác bối rối.

Mộc Dương cười nhẹ nói: “Được rồi đừng nghĩ nữa, đến khi không kiếm được tiền chúng ta lại đi làm việc khác.”

Dù sao đến lúc đó thì vốn cũng đã tích lũy được một số vốn nhất định rồi.

Cũng có thể nghĩ đến làm những việc khác.

“Khi nào chúng ta sẽ bắt đầu bán đây? Lôi Hướng Dương lại hỏi.

Mộc Dương nhẹ giọng nói: “Chỉ cần hôm nay mùi vị ổn thì ngày mai chúng ta sẽ bắt đầu bán. Mặc dù còn cách mấy ngày nữa mới đến mùa thu hoạch, nhưng cứ để mọi người nếm thử trước, đến lúc đó rồi sẽ có người mua.”

“Ngoài nấu nội tạng lợn còn có thể nấu thêm một ít rong biển, khoai tây chiên, củ sen, nấm hương, đậu phụ hay gì đó.”

“Giá của các loại đương nhiên không giống nhau, hơn nữa nếu mua nhiều món mặn thì có thể tặng một ít rau làm quà.

“Nhưng rau mỗi ngày cũng không cần nấu quá nhiều, nếu không sẽ làm mất đi vị phá lấu.”

“Tối hôm nay chúng ta có thể nấu thử một chút, sau đó cùng nhau nếm thử xem có ngon hay không.”

Nói đến đây nước miếng trong miệng Mộc Dương sắp chảy ra rồi.

Lôi Hướng Dương còn chưa đồng ý thì Lôi Luy đã lên tiếng trả lời: “Được”

Mộc Dương và Lôi Hướng Dương nhìn nhau sau đó cùng cười ầm lên.

Mộc Dương vừa cười vừa gật đầu nói: “Được được, thế thì đợi em cho bọn chị ý kiến nhé.” Lôi Luy bị cười đến có chút ngại ngùng lén trốn sau lưng Mộc Dương.

Chính trong khi mấy người đang ch ảy nước miếng thì nồi phá lấu cũng đã được ra lò.

Lôi Hướng Dương không để Mộc Dương ra tay, tự mình cầm đũa và nồi vớt lòng ra.

Trước đó lúc nấu là bỏ cả bộ lòng vào nồi nên bây giờ vớt ra còn phải để nguội một lát rồi cắt thành miếng nhỏ thì mới có thể ăn được. Thế là trong thời gian chờ lòng nguội, mấy người đều tứa nước miếng.

Đợi đến lúc có thể cắt lòng, Lôi Hướng Dương cầm con d.a.o phay, cắt trước ba miếng lòng.

Mộc Dương dùng đầu ngón tay nhón một miếng nhỏ trước nhất, nhét thẳng vào miệng. Còn Lôi Hướng Dương cũng bốc một miếng bỏ vào miệng Lôi Luỵ. Còn lại miếng cuối cùng mới bỏ vào miệng mình.

Miếng lòng vào miệng, đầu tiên là một mùi thơm mặn ngào ngạt.

Bản thân món lòng đã béo mà không ngấy, mùi thơm của những hương liệu kia đã hoàn mỹ hoà quyện vào nhau, trở thành một hương vị thấm đẫm mùi thơm.

Mùi vị này kèm theo chút dầu mỡ bám trên miếng lòng nổ tung trên đầu lưỡi. Giống như mỗi một vùng vị giác đều đang gào lên đầy thoả mãn.

Sau đó dùng đầu lưỡi đảo một chút là có thể cảm nhận được cảm giác vô cùng mềm. Nấu lâu như vậy, dùng từ “vào miệng là tan” để hình dung tuyệt đối không phải nói quá.

Kiểu mềm tan như này, béo mà không ngấy, trong nháy mắt khiến cho người ta cảm thấy hạnh phúc lâng lâng.

Đây là món ngon nhất Mộc Dương từng ăn kể từ khi tới thời này. Cô gần như muốn khóc oà lên.

Vừa thưởng thức vị ngon tuyệt vời trong miệng cô vừa giơ ngón cái với Lôi Hướng Dương.

Ngon, thật sự là quá ngon.

Chỉ là hơi mặn một chút.

Có điều rất nhanh Mộc Dương đã quen vị.

Thức ăn bây giờ không phải vì ngon hay là dinh dưỡng gì cả, nó chỉ thuần tuý là ăn kèm với cơm. Hoặc là chống đói.

Vậy nên đều đã thành thói quen nấu món ăn hơi mặn một chút. Như vậy có thể bớt ăn mấy miếng thức ăn rồi ăn nhiều thêm mấy miếng cơm, hoặc là uống thêm ít nước. Cứ thế là có thể tiết kiệm không ít lương thực.

Ít nhất là giảm tối đa phần chi tiêu cho khoản cơm nước này.
 
Xuyên Về Thập Niên 80, Thôn Nữ Cật Lực Làm Giàu Đổi Đời
Chương 73


Dù sao đất đều phải dùng để trông lương thực, nào có nhiều đất để trồng rau. Bữa ăn của cả một gia đình chỉ dựa vào một vườn rau, nhiều khi là chỉ có một đ ĩa rau to, cả nhà quây vào cùng ăn. Cho nên làm mặn một chút mới đủ ăn.

Mộc Dương thấy mặn nhưng Lôi Luỵ và Lôi Hướng Dương đều thấy vừa.

Lôi Luỵ che miệng, nhai rất nhanh. Tầm mắt cô bé đặt trên chiếc thớt cùng phần lòng còn lại. Rõ ràng là còn muốn ăn nữa.

Lôi Hướng Dương cũng gật đầu liên tục. Đến khi nuốt miếng lòng trong miệng xuống, cậu mới nói một câu: “Tôi thấy chắc chắn sẽ có người mua.”

Ngon thế này lại còn có vị thịt, dầu cũng nhiều.

Mộc Dương khẽ gật đầu: “Hương vị này là đủ rồi. Sau đó tối nay mình nấu thêm một ít phổi, gan lợn gì đó. Đồ ăn chay cũng làm một ít.”

“Tôi thấy có thể nấu mặn hơn chút nữa.” Lôi Hướng Dương nghĩ một lúc, nói ra như vậy.

Mộc Dương trợn mắt nhìn Lôi Hướng Dương: “Cậu có phải bị ngu không?”

Lôi Hướng Dương: …

“Cậu suy nghĩ chút đi, nếu mặn hơn nữa, không phải họ ăn cơm ăn càng ít thức ăn sao?”

“Ban đầu một người cần hai lạng mới đủ ăn, giờ mà mặn thêm thì chỉ cần ăn một lạng là đủ rồi, chúng ta còn kiếm tiền thế nào được?”

“Phải để họ cảm thấy ăn với cơm không đủ ăn, không mua nhiều lên sẽ thiếu. Dù sao món này cũng không đắt, cậu tiết kiệm tiền thay họ làm gì?”

“Cũng đừng quên, chúng ta mà lời ít sẽ khó khăn thế nào?”

Lôi Hướng Dương không ngờ ngay cả chút tiểu tiết này Mộc Dương cũng nghĩ tới, trong lúc nhất thời cậu hoàn toàn kinh ngạc.

Cuối cùng Lôi Hướng Dương yên lặng giơ ngón cái cho Mộc Dương. Xem như phục cô sát đất rồi.

Mộc Dương đắc ý khẽ hừ một tiếng: “Phục rồi chứ gì, còn không mau đi làm việc đi? Cắt thêm một đoạn lòng này rồi ba người chúng ta chia nhau ăn.”

“Chỗ còn lại thì cậu cũng cắt ra một phần, giữ cho em trai cậu về thì ăn, một phần tôi mang về cho mẹ tôi ăn.”

Mộc Dương cũng không quên công sức của Trương Hiểu Dung.

Đối với chuyện này Lôi Hướng Dương không có ý kiến gì, chỉ là hơi đau lòng: “Đều cắt hết à?”

Một bộ lòng lợn tốn không ít tiền đâu.

Mộc Dương đối với sự keo kiệt của Lôi Hướng Dương có chút ê răng: “Không đưa nhiều người ăn thử thì sao biết được khẩu vị của mọi người?”

“Hơn nữa ăn no rồi mới có sức làm việc.”

“Huống chi món này để sang ngày mai ngày kia là hỏng rồi.”

“Chúng ta bán cái này buổi sáng phải dậy sớm một chút, làm trong ngày, nếu trong ngày không bán hết chúng ta nghĩ cách tự mình ăn thôi.”

Nếu không nhỡ ăn xong xảy ra vấn đề gì, loạn lên mấy kiểu ngộ độc thức ăn gì đó thì không bồi thường nổi đâu. Lại còn mất danh tiếng.

Mộc Dương hiểu rõ những điều này, dù sao làm nghề ăn uống, vệ sinh và nguyên liệu nấu ăn tươi đều rất quan trọng.

Hiện giờ dù chỉ là quán nhỏ nhưng trong tương lai Mộc Dương muốn mở rộng thành một cửa hàng mặt tiền cố định.

Cho nên chắc chắn cần có danh tiếng.

Lôi Hướng Dương suy nghĩ lời Mộc Dương nói, cuối cùng chọn nghe theo cô, cắt nốt chỗ lòng kia.

Tất nhiên Lôi Luỵ rất vui, chạy quanh mấy vòng vừa vỗ tay vừa hô: “Hay quá, hay quá! Ăn thịt, ăn thịt!”

Niềm vui của Lôi Luỵ lập tức truyền sang cho Mộc Dương và Lôi Hướng Dương, hai người đều cười tươi không dừng được.

Nhất là Lôi Hướng Dương càng không tự chủ được mơ mộng về tương lai. Có lẽ cậu thật sự có thể dùng thứ này để cho các em của mình một cuộc sống tốt. Ít nhất có thể đủ tiền lo cơm ăn áo mặc. Cũng đã sắp sang đông rồi, kiếm ít tiền cũng đủ làm áo bông chăn bông rồi.

Trái lại Mộc Dương không nghĩ nhiều như vậy. Là cựu nữ CEO, tầm nhìn của Mộc Dương tất nhiên phải phóng xa hơn.
 
Xuyên Về Thập Niên 80, Thôn Nữ Cật Lực Làm Giàu Đổi Đời
Chương 74


Dù sao cô cũng không bị hạn chế bởi điều này.

Cắt xong phá lấu, Mộc Dương hỏi mượn Lôi Hướng Dương một cái bát lặng lẽ bỏ vào túi mang về nhà.

Mặc dù đã cắt được một bát lớn, đủ để chia cho cả nhà, nhưng Mộc Dương lại không có ý định chia cho họ.

Dương Thục Phương và Trần Xuân Hoa không phải là người tốt, nếu chia cái này cho họ, họ chắc chắn sẽ hỏi đến cùng mà không nghĩ đến lợi ích của người khác.

Vì vậy để bớt phiền phức, Mộc Dương liền trực tiếp lẻn vào nhà và đem tô phá lấu này giấu vào trong tủ.

Trong lúc này, Mộc Dương không chịu được mùi vị thơm nồng của phá lấu nên đã lén dùng tay bốc ăn 2 miếng.

Cô ăn một cách thỏa mãn,thích thú đến nỗi nheo nheo mắt lại.

Thật sự rất ngon!

Không biết là do lợn bây giờ không ăn thức ăn chăn nuôi hay là do lai giống mà lớp mỡ này rất thơm.

Chỉ không biết là thịt lợn có thơm hơn không.

Mộc Dương không nhịn được mà nghĩ không biết khi nào bản thân mới có thể ăn một bữa thịt lợn đây?

Để có thể ăn một bữa thịt lợn, Mộc Dương thấy mình bắt buộc phải cố gắng.

Mộc Dương còn chưa tận hưởng hết cảm giác thỏa mãn mà món ăn mang lại liền nghe thấy tiếng mắng chửi của Dương Thục Phương ở bên ngoài: “Từ sáng sớm đã không thấy người, đến trưa mới lết về ăn cơm. Đến mũi chó ngửi cũng không tốt như vậy.”

Mộc Dương vừa nghe liền biết là mắng cô.

Mộc Dương lau miệng rồi ra ngoài như không có chuyện gì xảy ra.

Sau đó coi như không có chuyện gì xảy ra mà cười với Dương Thục Phương một cái, còn không quên hỏi một câu: “Bà nội đang nói ai thế?”

Chỉ một câu như vậy, cô lập tức khiến Dương Thục Phương tức giận.

Dương Thục Phương hung hăng trợn mắt nhìn Mộc Dương.

Mộc Dương cười cười hỏi bà: “Đúng rồi, có phải ngày mai nhà họ Vương có người đến không?” Nhắc đến nhà họ Vương, Dương Thục Phương dù có tức giận đến mấy cũng chỉ có thể đè nén xuống.

Nếu không phải như vậy, Dương Thục Phương chắc chắn sẽ định phạt Mộc Dương.

“Mẹ con đang nấu cơm, con đi giúp mẹ một tay.” Mộc Dương nhìn sắc mặt thay đổi của Dương Thục Phương liền thỏa mãn tìm cớ chạy đi.

Trương Hiểu Dung quả nhiên đang ở trong bếp.

Mộc Dương đi đến nhỏ giọng nói với Trương Hiểu Dung: “Mẹ há miệng ra.”

Trương Hiểu Dung có chút nghi hoặc. Mộc Dương liền trực tiếp nhét miếng phá lấu trong tay vào miệng của Trương Hiểu Dung.

Trương Hiểu Dung trợn tròn mắt.

Mộc Dương cười hi hi hỏi mẹ: “Có ngon không.”

Mắt của Trương Hiểu Dung đã đỏ hoe,liên tục gật đầu, nhưng một câu cũng không nói được.

Mộc Dương không chịu nổi ánh mắt của Trương Hiểu Dung liền vội vàng nói: “Con mang về một bát lớn giấu ở tủ trong nhà của chúng ta, lát nữa mẹ cứ lén mà ăn, đừng để bọn họ nhìn thấy.”

Trương Hiểu Dung còn đang đắm chìm trong bi thương và cảm động, nhưng sau khi nghe lời Mộc Dương nói liền vội vàng xua tay hạ giọng nói: “Sao có thể ăn một mình được chứ?”

Giọng của Trương Hiểu Dung có chút gay gắt.

Mộc Dương sửng sốt. Sau đó mím môi không nói gì nữa, tâm trạng vốn dĩ rất tốt cũng bị phá sạch.

Không ăn một mình thì còn muốn như thế nào nữa? Chẳng nhẽ còn muốn chia số phá lấu đó cho người khác sao?

Bất kể là Dương Thục Phương, Trần Xuân Hoa, Mộc Hoan hay là chú hai Mộc Trung Hoa đáng ghét kia thì một chút cô cũng không muốn chia cho.

Hơn nữa cũng không phải là của bọn họ mua.

Mộc Dương không nói gì, Trương Hiểu Dung biết là cô đang không tình nguyện.

Trương Hiểu Dung nhất thời không biết nên nói gì, cuối cùng vẫn nghiêm nghị nói một câu: “Con đi bê ra đây cùng nhau ăn. Bà nội có hơi hung dữ một chút, nhưng dù sao cũng là bà nội ruột của con, bà ấy là bề trên. Còn ông nội của con, bình thường đối với con cũng rất tốt.”

Mộc Dương một câu cũng không nói liền quay người rời đi.
 
Xuyên Về Thập Niên 80, Thôn Nữ Cật Lực Làm Giàu Đổi Đời
Chương 75


Thái độ như vậy của Trương Hiểu Dung khiến Mộc Dương có chút không chịu nổi.

Cô tuyệt đối không tin vợ chồng Trần Xuân Hoa từ trước tới nay không lén ăn sau lưng người khác.

Thậm chí cô càng có lý do để tuyệt đối tin rằng rất nhiều lần có đồ ăn ngon, Dương Thục Phương không cho bọn họ ăn mà lén đem đến phòng khác ăn hết.

Căn bản không để cho bọn họ biết.

Trương Hiểu Dung thành thực như vậy, lại lấy việc hiếu thuận ra để trấn áp cô, Mộc Dương chỉ cảm thấy Trương Hiểu Dung ngang ngạnh.

Sớm biết như vậy có lẽ cô đã không đem về. Một mình giấu đi mà ăn là xong.

Trương Hiểu Dung cũng rất tức giận trước thái độ của Mộc Dương.

Nhưng Trương Hiểu Dung còn đang nấu nướng nên cũng không thể rời đi, vì vậy chỉ có thể lo lắng nhìn cô rời đi.

Mộc Dương sau khi ra ngoài cũng không đi xa mà chỉ ngồi trong sân trút giận.

Cô thực sự giận Trương Hiểu Dung.

Mộc Dương cả đời cũng chưa nhìn thấy ai chân thực như Trương Hiểu Dung.

Tuy rằng không thích những người hay tính toán kia, nhưng lòng chân thực của Trương Hiểu Dung cũng khiến người khác khó chịu.

Mộc Dương tức giận lẩm bẩm: “Không nên quan tâm đ ến bà ấy nữa.”

Mộc Hoan dẫn em trai ra ngoài chơi, lúc Mộc Hồng Chiêu nhìn thấy con gà liền cầm gậy tới ném vào chuồng gà. Ở tuổi này, thứ mà nó thích nhất chính là những thứ này.

Kết quả là khi đi qua chỗ Mộc Dương, Mộc Hồng Chiêu đột nhiên dừng lại, sau đó lao thẳng vào trong lòng Mộc Dương.

Mộc Hồng Chiêu không ngừng dùng tay sờ vào người Mộc Dương, vừa sờ vừa nói: “Thơm thơm.”

Thì ra là Mộc Dương không tự mình ngửi thấy, nhưng thực ra ngồi cạnh nồi suốt một buổi chiều, mùi thơm của phá lấu sớm đã dính vào quần sao không ít rồi.

Vừa này lúc Mộc Hồng Chiêu đi qua người Mộc Dương, đột nhiên ngửi thấy mùi thơm trên quần áo của cô liền thèm ăn.

Chuyện này cũng chẳng có gì to tát, nhưng trong môi trường này, chỉ cần ngửi thấy mùi thịt một lần thì…. Nhưng những hành động như vậy của Mộc Hồng Chiêu thực sự khiến Mộc Dương cảm thấy chán ghét.

Mộc Dương đẩy Mộc Hồng Chiêu ra: “Làm cái gì thế?”

Người Mộc Hồng Chiêu rất bẩn, không khác gì một con khỉ bùn. Mộc Dương thật sự rất chê.

Thế là Mộc Hồng Tinh ngồi bệt ra đất, khóc oà lên. Lần này đến lượt Mộc Hoan sinh sự:“Mày làm gì đấy? Mày thử đánh em tao lần nữa xem?”

Mộc Hoan ỷ vào chiều cao của mình, túm lấy Mộc Dương. Sau đó cô ta ngửi thấy mùi ám trên người Mộc Dương. Không chờ Mộc Dương phản ứng lại, Mộc Hoan đã kêu la: “Giỏi lắm, mày dám lén ăn thịt!”

Mộc Dương cũng thẳng tay đẩy Mộc Hoan ra, lạnh lùng nhìn cô ta: “Chị điên à?”

Đứa nào đứa nấy thính như chó. Làm cái gì không biết nữa.

“Mày dám vụng trộm ăn thịt lại còn đánh em tao, tao sẽ mách bà nội.” Mộc Hoan bị Mộc Dương đẩy ngã, tức xì khói bắt đầu lên mặt doạ nạt.

Hơn nữa trông có vẻ còn muốn dạy dỗ Mộc Dương.

Trước kia Mộc Dương đánh không lại Mộc Hoan. Nhưng cô của bây giờ khác xưa rồi. Tuy rằng thể lực và tố chất cơ thể không ổn lắng nhưng Mộc Dương vẫn rất có kinh nghiệm và kỹ xảo.

Vậy nên Mộc Hoan vừa ra tay đã bị Mộc Dương đè ra đất, miệng đầy tro.

Mộc Hoan cũng khóc oà lên. Mộc Hồng Chiêu càng khóc to thêm. Ban nãy chỉ khóc thôi, bây giờ còn gào mồm lên. Vừa to mồm gào khóc vừa đến giúp Mộc Hoan.

Lần này, tiếng khóc không ngừng ở sân đã thu hút sự chú ý của người lớn.

Trần Xuân Hoa nghe tiếng vọt ra nhanh nhất: “Làm sao đây? Gào khóc cái gì? Mộc Hoan thấy em…”

Lời quở mắng của Trần Xuân Hoa im bặt ngay sau khi nhìn thấy tình hình trong sân.

Dương Thục Phương và Trương Hiểu Dung cũng theo ngay sau. Kế đó cả hai đều bị cảnh trong sân làm cho ngạc nhiên đến sững người.

Ngay sau đó Dương Thục Phương thốt ra tiếng mắng chửi chói tai.

Trương Hiểu Dung vội vàng chạy sang phía này: “Mộc Dương, mau thả tay ra! Sao con có thể làm thế với chị hả?”

Mộc Dương nhịn không được lườm nguýt, lại sắp nháo nhào lên rồi.
 
Xuyên Về Thập Niên 80, Thôn Nữ Cật Lực Làm Giàu Đổi Đời
Chương 76


Thái độ này của Mộc Dương rơi thẳng vào tầm mắt Dương Thục Phương. Bà ta lập tức quát to: “Mày đúng là có mẹ sinh không có mẹ dạy! Còn dám nhìn như thế nữa tao sẽ móc mắt ra!”

Nói xong, bà ta thuận tay lấy ra một khúc gỗ ở bên tường. Trông như muốn đánh người.

Mộc Dương lập tức giật khỏi tay Dương Thục Phương, sau đó nhìn chằm chằm Dương Thục Phương: “Là muốn đánh cháu đấy à? Không cả thèm hỏi đầu đuôi thế nào đã muốn đánh cháu?”

Dương Thục Phương lập tức bị ánh mắt này của Mộc Dương làm cho chững lại.

Chỉ trong giây lát đó, Trương Hiểu Dung nhân cơ hội đẩy Mộc Dương ra sau lưng mình: “Mẹ, đầu Mộc Dương còn chưa khỏi mà!”

“Mộc Hoan ra tay trước. Nếu muốn đánh bà nội cũng nên đánh chị ấy trước.” Mộc Dương thò đầu ra, nhắc một câu lạnh tanh. Lại liếc sang Mộc Hoan: “Bà nội hỏi xem chị ấy đã làm cái gì đi?”

Mộc Hoan chỉ thẳng vào Mộc Dương: “Nó đánh em con trước!”

“Anh họ tự nhiên nhào vào người con, lau đầy nước mũi lên người con. Con chẳng đẩy ra thì sao?” Mộc Dương đương nhiên không thấy mình sai gì.

Trẻ hư sao phải chiều?

Có điều hiển nhiên là người khác không thấy vậy.

Ngay cả Trương Hiểu Dung cũng tỏ vẻ không hài lòng.

Mộc Dương nhịn không được nở nụ cười tự giễu.

Sau đó, Mộc Hoan còn nói thêm một câu: “Nó không chỉ đánh em con còn lén ăn thịt nữa!”

Nói xong lại chỉ vào Trương Hiểu Dung nói: “Hôm nay chắc chắn bác gái dẫn nó đi ăn thịt! Bác gái thiên vị!”

Trương Hiểu Dung cũng ngây ra. Hơn nữa còn thấy hơi hoảng sợ.

Mộc Dương cười giễu nói: “Chị có bằng chứng gì không? Vả lại, tôi có muốn ăn thịt đi nữa thì tiền đâu?”

“Mấy người đều cắt tóc, chắc chắn là đem đi bán lấy tiền!” Đầu óc Mộc Hoan còn rất thông minh.

Mộc Dương nhìn Trương Hiểu Dung, trông bà rõ là đã sợ mất hồn, trong lòng cô bực dọc: “Bọn tôi cắt tóc thì sao, liên quan gì đến chị không?”

“Bà nội bà xem nó kìa!” Mộc Hoan trực tiếp tìm viện trợ.

Trong lòng Mộc Hoan tất nhiên là hiểu rõ, hành động như vậy là hữu hiệu nhất.

Dù sao như trước kia, Dương Thục Phương sẽ đập Mộc Dương nhừ tử.

Dương Thục Phương còn thật sự muốn ra tay đánh. Trương Hiểu Dung vội ngăn bà ta.

Trần Xuân Hoa cũng coi như tỉnh táo, tranh thủ khuyên can ở bên cạnh: “Ngày mai nhà mình còn có khách tới nữa mẹ, không thể đánh thành vết…”

Cũng không biết là khuyên hay là đang có ý xấu.

Hơn nữa Trần Xuân Hoa càng thâm độc hơn nữa, ngay sau đó còn nói thêm: “Nếu em dâu thật sự dẫn con đi ăn một mình thì không đúng lắm đâu. Chuyện này không phải thật đâu nhỉ?”

Mộc Hoan chỉ vào Mộc Dương, khẳng định chắc nịch: “Trên người nó còn ám mùi thịt, chắc chắn là ăn vụng. Bà không tin thì vào kiểm tra xem, chắc chắn là giấu trong phòng.”

Mộc Dương: …

Mộc Dương chưa từng thấy tình cảnh thế này, thật sự bị sốc.

Không chờ cô mở miệng, Dương Thục Phương đã dẫn Mộc Hoan xông vào trong phòng Trương Hiểu Dung.

Trương Hiểu Dung cũng theo vào.

Chẳng qua không đợi Trương Hiểu Dung giải thích và bê thịt ra, Dương Thục Phương cũng đã ngửi thấy mùi, sau đó kéo ngăn tủ ra. Trông thấy một bát tô lớn lòng lợn.

Dương Thục Phương nổi điên tại chỗ, bưng bát lòng kia ra, gần như muốn gí sát tận mũi Trương Hiểu Dung, ánh mắt càng dữ tợn giống như muốn ăn thịt người: “Đây là cái gì? Trương Hiểu Dung, thế mà cô làm ra loại chuyện này cho được! Cái đồ lòng dạ hiểm độc nhà cô…”
 
Xuyên Về Thập Niên 80, Thôn Nữ Cật Lực Làm Giàu Đổi Đời
Chương 77


Mộc Dương xông vào kéo Trương Hiểu Dung ra sau, sau đó dùng tay chộp lấy bát phá lấu trừng mắt nhìn Dương Thục Phương nói: “Phá lấu này là do cháu mang về, nếu bà ghét mẹ cháu như vậy thì cháu mang bát phá lấu này cho chó ăn!”

Mộc Dương thực sự tức giận.

Cô chưa gặp loại chuyện như thế này bao giờ. Càng chưa bao giờ gặp người nào vô liêm sỉ như vậy.

Chưa hỏi rõ ràng mà lớn tiếng mắng chửi, lục lọi phòng và đồ đạc cá nhân của người khác.

Làm ra những điều như vậy mà không thấy xấy hổ sao?

Lời nói của Mộc Dương khiến Dương Thục Phương tức giận đến mức run rẩy.

Dương Thục Phương hung hăng trừng mắt nhìn Mộc Dương nói: “Con ranh này, mày có mẹ như không có mẹ, hôm nay tao sẽ dạy cho mày một bài học, mày không biết thế nào là trời cao đất dày hả? Còn không đặt bát xuống cho tao!”

Dương Thục Phương vừa mắng chửi vừa dơ cây gậy gỗ trong tay lên.

Trương Hiểu Dung lo lắng đến mức bật khóc, nhưng càng lo lắng lại cằng không nói được gì.

Mà chỉ có thể liều mạng kéo Mộc Dương bảo cô nhanh chóng nhận sai.

Trong khi họ đang cãi nhau thì Mộc Khai Kim đã dẫn đám đàn ông con trai trong nhà về ăn cơm.

Vừa tiến vào liền nghe thấy tiếng ồn ào, lúc đi tới nhìn thấy như vậy, Mộc Khai Kim trực tiếp nghiêm mặt quát: “Cãi nhau cái gì mà cãi? Ngày nào cũng cãi một trận, rốt cuộc là phải như thế nào mới chịu đây? Còn ầm ĩ nữa thì đừng sống với nhau nữa?”

Là người làm chủ gia đình, Mộc Khai Kim vẫn còn có uy nghiêm.

Vì vậy cũng không ai dám nói gì nữa.

Một lúc sau, Mộc Khai Kim mới hỏi rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra.

Mộc Khai Kim hỏi như vậy, Mộc Dương liền biết bát phá lấu không thể giữ được rồi.

Quả nhiên chưa đợi Dương Thục Phương nói gì thì Trương Hiểu Dung đã dành nói trước: “Là thế này…”

Lần này Trương Hiểu Dung thật sự có chút dũng cảm đến bất ngờ.

Nhưng Mộc Dương lại cảm thấy tâm tình cực kỳ khó chịu. Đợi đến khi Trương Hiểu Dung nói xong thì tất cả mọi người nhà họ Mộc đều có vẻ mặt rất phức tạp.

Trương Hiểu Dung vẫn sợ Mộc Khai Kim và Mộc Dương không vui nên mặc dù trong lòng có chút căng thẳng vẫn nói thêm một câu: “Đứa nhỏ này cũng rất hiếu thảo, vốn dĩ do nó giúp người ta nên họ mới cho đồ mang về.”

“Cũng không phải là cho không đâu, đây là tiền công cháu giúp họ làm mấy ngày tới đấy.” Mộc Dương chậm rãi nói xen vào.

“Cháu đồng ý với cậu ấy nếu như mỗi ngày cháu đều qua giúp đỡ mà cậu ấy có thức ăn thừa thì cho cháu múc một ít đem về.”

Mộc Dương có chút đáng thương liếc nhìn Mộc Khai Kim nói: “Nhà mình đã lâu không ăn thịt rồi.”

Mộc Khai Kim cảm thấy có chút khó chịu, sắc mặt thay đổi liên tục,

Dương Thục Phương nhăn mặt mắng: “Cái đồ tham ăn! Ch//ết sẽ đầu thai làm quỷ đói!”

Mộc Dương không đáp lời.

Lười cãi tiếp với bà ta.

Có thể mượn chuyện này làm lí do để mấy ngày tới đi ra ngoài giúp đỡ Lôi Hướng Dương một cách hợp tình hợp lí cũng coi như là không thiệt thòi gì.

Chỉ là trong lòng cảm thấy hơi lo lắng.

Lúc này Mộc Trung Quốc cũng đứng ra hằm hằm nhìn Mộc Dương một cái rồi thấp giọng quát: “Tao sẽ xử lý mày sau.”

Nói xong Mộc Trung Quốc lại trừng mắt nhìn Trương Hiểu Dung nói: “Là bà chiều hư nó! Còn không nhanh dọn cơm ra! Bây giờ là lúc nào rồi còn chưa ăn cơm? Bà hiếu thuận với bố mẹ như vậy à?”

Mộc Trung Quốc rất không hài lòng.

Cảm thấy Trương Hiểu Dung thật sựkhông hiếu thuận với bố mẹ của mình chút nào.

Suy cho cùng chưa biết đồ ăn ngon hay dở nhưng không nhường cho bề trên ăn trước mà lén lút tự ăn một mình là hành vi đáng chê nhất.

Mộc Trung Quốc cảm thấy mặt mũi của mình đã hoàn toàn mất sạch rồi.

Một tô phá lấu lớn được bê ra, đặt trên bàn cơm của người nhà họ Mộc.

Không cần phải nói, Mộc Hoan và Mộc Hồng Chiêu đã sớm thèm ch ảy nước miếng, mắt như phát sáng nhìn chằm chằm vào tô phá lấu.

Mấy người lớn như Trần Xuân Hoa cũng không kém.
 
Xuyên Về Thập Niên 80, Thôn Nữ Cật Lực Làm Giàu Đổi Đời
Chương 78


Chỉ có Dương Thục Phương tức giận ngồi đó với vẻ mặt u ám không nói gì, cũng không biết là trong lòng bà đang nghĩ cái gì?

Nhưng nhìn bộ dạng của bà nhất định là đang rất không vui.

Vì bộ dạng của Dương Thục Phương như vậy nên khi đồ ăn được bê ra cũng không ai dám động đũa.

Mộc Khai Kim nói: “Ăn đi!”

Có vẻ như Mộc Khai Kim cũng không mấy vui vẻ.

Dương Thục Phương nhướng mi liếc nhìn Mộc Dương, đột nhiên phát ti3t.

Dương Thục Phương đặt đôi đũa lên trên bàn kêu một tiếng đùng.

Làm cho Mộc Hoan và Mộc Hồng Chiêu sợ đến mức đột nhiên không dám động đậy.

Dương Thục Phương u ám nhìn Mộc Trung Quốc lên tiếng chất vấn một câu: “Xảy ra chuyện như vậy, mày là người lớn trong nhà cũng không có lời giải thích nào sao?”

Dương Thục Phương đây là muốn hỏi tội.

Mộc Dương suýt chút nữa thì bị thái độ của Dương Thục Phương chọc cười, cuối cùng bèn nhìn Mộc Khai Kim một cái.

Mộc Khai Kim vẫn không nói lời nào.

Đối với tình huống như thế này, Mộc Dương lập tức hiểu được ý của Mộc Khai Kim.

Mộc Dương trong lòng cười lạnh chỉ cảm thấy nhạt nhẽo.

Nhưng Mộc Dương không có ý định đợi đến lúc Mộc Trung Quốc mắng cô và Trương Hiểu Dung.

Nên Mộc Dương trực tiếp mở lời: “Bà nội muốn giải thích cái gì thế?”

“Đây là bát nội tạng lợn.”

“Cũng không phải loại thịt đáng tiền lắm.”

“Cháu cũng không trộm tiền trong nhà để mua, cũng không làm chuyện gì hại ai. Cháu thương mẹ cháu, cháu mang đồ về cho mẹ cháu ăn thì làm sao chứ?” Mộc Dương dùng đôi mắt đen láy nhìn Mộc Khai Kim nói: “Ông nội, ông nói xem cháu làm sai chỗ nào?”

Mộc Khai Kim không nói gì nhưng nhíu nhíu mày lại.

Mộc Dương thấy vậy lại nhìn sang Dương Thục Phương nói: “Bà nội, bà thấy cháu sai chỗ nào?”

“Tao chưa bao giờ thấy ai ích kỷ như vậy.” Dương Thục Phương tức giận đến mức đập bàn.

Khiến người ta gần như nghi ngờ một phát đập này của Dương Thục Phương đập tan tành luôn cái bàn bát tiên đã sắp gãy này.

Mộc Dương nghi ngờ hỏi Dương Thục Phương, không hề sợ sệt chút nào: “Ích kỷ? Bà thấy con ích kỷ chỗ nào?”

“Lại nói, chú hai không phải cũng thường xuyên làm như thế sao? Vì sao bà không trách chú ấy mà chỉ mắng con?”

Mộc Dương nhìn lướt qua Trần Xuân Hoa thấy vẻ mặt bà ta bất thường, biểu cảm của cô vẫn không thay đổi gì, nói thẳng: “Mấy lần liền con đều trông thấy bác trai và bác dâu lén cho anh chị ăn gì đó lại không hề đem ra ăn, vậy đây không phải nề nếp của nhà chúng ta đúng không?”

Lời này của Mộc Dương vừa thốt lên, vẻ mặt của mọi người đều trở nên dị thường. Dương Thục Phương trợn mắt lườm Trần Xuân Hoa: “Có chuyện này không?”

Dương Thục Phương tức đến mức run cả người. Đứa nào đứa nấy đều muốn làm phản rồi?

Hôm nay không dạy dỗ bọn nó một trận thì bọn nó thật sự không biết trời cao đất dày là gì, sau này làm gì còn để bà ta và Mộc Khai Kim vào mắt nữa?

Dương Thục Phương lại vỗ bàn một cái: “Thật không ra thể thống gì! Đứa nào đứa nấy toàn lòng lang dạ sói! Trong mắt còn có hai thân già bọn tao không hả!?”

Lời này không biết là đang mắng Mộc Dương hay là mắng vợ chồng Trần Xuân Hoa.

Trần Xuân Hoa lập tức giải thích: “Mẹ! Mẹ cũng không thể tin nó! Con nhóc như nó nói bậy nói bạ mà thôi, sao có thể tin được? Mẹ còn không hiểu bọn con sao? Lần nào có đồ tốt không phải bọn con đều biếu bố mẹ trước tiên ư?”

Trần Xuân Hoa nói xong còn ra vẻ mình oan ức thật, lại liếc nhìn Mộc Trung Quốc và Trương Hiểu Dung, giả bộ lau nước mắt rồi chất vấn: “Anh chị, hai người còn mặc kệ không dạy con đi à?”

Mộc Trung Quốc đã giận đến xanh mặt, ông lườm Mộc Dương: “Mày không nói không ai bảo mày câm đâu! Bình thường tao dạy mày thế nào, hả?”

Mộc Dương chớp chớp mắt, làm như không nghe hiểu Mộc Trung Quốc nói gì, sau đó thành thật nói: “Bố dạy con cái gì cơ? Bình thường bố cũng có ở nhà đâu?”

Mộc Trung Quốc điên tiết lên muốn đánh con ngay tại chỗ. Trái lại Mộc Dương chẳng sợ sệt gì, trước lúc Mộc Trung Quốc ra tay còn hỏi: “Nếu như con không nghĩ đến bố mẹ thì bố mẹ đánh con cũng đành, con nghĩ cho bố mẹ, bố mẹ vẫn muốn đánh con. Vì sao vậy?”

“Có đồ gì tốt trước hết phải nghĩ đến ông bà nội!” Mộc Trung Quốc gần như quát lên.

Chẳng qua cuối cùng cũng không có đánh con thật.
 
Xuyên Về Thập Niên 80, Thôn Nữ Cật Lực Làm Giàu Đổi Đời
Chương 79


Mộc Trung Quốc thực ra cũng không quen đánh con, ít nhất trong trí nhớ hữu hạn là vậy. Nhưng trong lòng Mộc Trung Quốc chắc hẳn cũng cảm thấy Mộc Dương không biết điều. Cho nên ông mới dùng cách như vậy doạ Mộc Dương, muốn cô cúi đầu nhận sai.

Hơn nữa trong lòng Mộc Trung Quốc cũng rất trách móc Trương Hiểu Dung. Trương Hiểu Dung vẫn luôn không chịu nói gì, chỉ chăm chăm che chở Mộc Dương.

Mộc Dương như thể hiểu ra, khẽ gật đầu, sau đó nhìn sang Mộc Khai Kim: “Con tưởng là chú hai và thím hai có thể làm vậy thì nhà chúng ta cũng được. Hơn nữa bà nội quản lý gia đình, bà nội luôn không mua thịt ăn, còn luôn nói thịt chẳng có gì ngon cho nên con nghĩ là bà không thích ăn ấy.”

Hai mắt Mộc Dương nhìn chằm chằm Dương Thục Phương: “Bà nội muốn ăn ạ? Bà muốn ăn thì bà phải nói chứ, sao phải làm thế? Dù là bố cháu hay mẹ cháu thì đều không thể nào không muốn ăn được.”

“Dù bà nội bình thường hay đánh mắng cháu, nhưng nếu bà nội muốn ăn thì cháu cũng đồng ý đưa bà ăn.”

Mộc Dương nói như thế nào phải là hiếu thảo?

Trái lại Dương Thục Phương nghe cô nói những lời này thấy chói tai vô cùng.

Mỗi câu mỗi chữ đều đang chế giễu bà ta đang thèm thuồng.

Dương Thục Phương tức đến run người, chỉ tay vào Mộc Dương mà không thốt lên lời.

Mộc Dương đứng dậy, bê bát phá lấu lên đặt thẳng trước mặt Dương Thục Phương, nói: “Bà nội muốn ăn thì mau ăn đi. Thật sự ăn ngon lắm đó.”

Mùi phá lấu thơm nức mũi, hấp dẫn người ta ứa hết cả nước miếng. Nhưng Dương Thục Phương nghe vào tai lại chỉ thấy bực bội…

Dương Thục Phương giơ tay, muốn hất thẳng bát lòng này xuống đất. Nhưng nhìn vào bát phá lấu béo ngậy, bà ta vẫn không nỡ.

Có điều càng không nỡ lại càng hậm hực trong lòng.

Dương Thục Phương nhìn bộ dạng đó của Mộc Dương, tức đến đau tim.

Cuối cùng bà ta ngay lập tức than khóc, đập bàn la to: “Tôi đã làm nên tội tình gì!”

Trong nhà tức thì loạn cào cào lên.

Trần Xuân Hoa vội khuyên nhủ. Trương Hiểu Dung phát hoảng. Mộc Trung Quốc thì không biết làm gì, cuối cùng cũng chỉ có thể lườm Mộc Dương. Mộc Khai Kim vẫn luôn im lặng không nói gì. Mộc Hồng Chiêu lén thò tay nhón một miếng lòng trong bát, nhân lúc mọi người không chú ý, tranh thủ bỏ vào miệng nhai.

Mộc Dương đứng ở đó chứng kiến toàn bộ những việc này, trong lòng cười không thôi.

Có điều cô cúi thấp đầu đúng ở đó không nói gì, dáng vẻ vẫn hệt như cũ, mọi người đương nhiên nghĩ là cô đang lo sợ, không biết làm thế nào.

Cuối cùng vẫn là Mộc Khai Kim lên tiếng: “Còn không im mồm!”

Rõ ràng là Mộc Khai Kim đang không vui vẻ gì cho cam. Vẻ mặt rất nặng nề.

Mộc Dương thấy ông như vậy là biết trò hay bây giờ mới bắt đầu. . Truyện Hài Hước

Cũng không biết Mộc Khai Kim sẽ lựa chọn như thế nào đây.

Thực lòng Mộc Dương khá là mong chờ.

Kết quả chỉ nghe Mộc Khai Kim nói một câu: “Một chuyện cỏn con mà nháo nhào lên thành như này không thấy nhục mặt à?”

“Cháu nó dùng năng lực của mình kiếm được cái ăn, con bé muốn cho ai ăn thì cho. Nếu cháu nó nghĩ đến chúng ta, tất nhiên là lòng hiếu thảo của nó, là may mắn của chúng ta. Còn không nghĩ đến thì thôi, chẳng có gì phải nháo nhào lên như vậy.”

“Rồi có cái gì phải tức giận? Thằng hai có hiếu như thế, bà còn không vừa ý cái gì nữa?”
 
Back
Top Bottom