Ngôn Tình Xuyên Về Thập Niên 80, Thôn Nữ Cật Lực Làm Giàu Đổi Đời

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Xuyên Về Thập Niên 80, Thôn Nữ Cật Lực Làm Giàu Đổi Đời
Chương 40


Thực sự là sống tới bây giờ, số lần Mộc Dương cầu xin người khác cực kì ít.

Lần này xem như là thành khẩn nhất.

Có lẽ nghe ra được sự thành khẩn của Mộc Dương, thầy bói Trần ngẫm nghĩ, cuối cùng nói một câu: “Người hành nghề có quy tắc riêng của nghề. Tôi đã thu tiền của người ta thì nên tuân thủ quy tắc. Càng phải nói lời thật. Nếu không nghĩa là đang tự đập vỡ bảng hiệu của mình rồi.”

Mộc Dương cảm thấy thầy bói Trần chưa chắc đã không mềm lòng. Nhưng nếu mang quy tắc trong nghề ra thì…

Trong lòng Mộc Dương khẽ động, cười nhìn thầy bói Trần.

Cô vừa định mở miệng thì nghe Lôi Hướng Dương nói: “Chỉ một lần này. Sẽ không có lần sau.”

Thầy bói Trần càng thêm vẻ khó xử. ngôn tình hài

Mộc Dương nhin thoáng qua Lôi Hướng Dương, trong lòng cũng hơi cảm ơn chàng trai này.

Sau đó cô khẽ cười nói: “Chuyện này thực ra cũng không cần cứng nhắc như vậy. Thầy nói đã thu tiền phải tuân theo quy tắc. Thế nhưng nếu như thầy không lấy tiền thì sao?”

Đôi mắt không chút ánh sáng của thầy bói Trần tức thì như trợn to thêm: “Vậy cô nói xem làm sao không lấy tiền được? Không lấy tiền thì tôi cũng không có cơm ăn.”

“Nói chung là như vậy, nếu như là một đôi rất hợp có phải là người ta sẽ đưa thêm tiền cho thầy đúng không? Giống như là biếu thêm. Nhưng nếu như rất không hợp nhau thì sao? Nếu như nói một bên có mệnh số quá xấu thì sao?” Mộc Dương khẽ mỉm cười, nói không chút do dự nào.

“Hai ngày trước cháu mới trở về từ cõi chết. Ngay sau đó lại bị ngã vỡ đầu. Cháu nghĩ không có ai mệnh xấu hơn cháu được nữa. Thậm chí xấu đến mức bất cứ lúc nào cũng có thể đi gặp Diêm Vương. Như thế nếu thầy nói không lấy tiền thì không có ai cảm thấy không hợp tình hợp lý cả. Hơn nữa như vậy cũng là tuân theo quy tắc.”

Chưa ăn thịt heo cũng từng thấy heo chạy. Mộc Dương tuy rằng không tin ba cái thứ này nhưng không ít người bên cạnh cô mê tín tin tưởng.

Một người hai người, dần dần cô cũng nghe được không ít mấy chuyện này.

Vậy nên Mộc Dương cảm thấy cách mình nói rất hợp tình hợp lý.

Mộc Dương vừa nói xong, thầy bói Trần đột nhiên bật cười ha hả: “Cái con bé này rất hay. Đầu óc xử lý rất nhanh nhạy. Hoàn toàn chính xác, cách này là cách tốt. Nhưng nói đi vẫn phải nói lại, vì sao tôi phải giúp cô đây? Tôi không có nguyên tắc làm không công.”

Mộc Dương thở dài một hơi: “Nếu như thầy cho phép ghi nợ thì cháu có thể viết giấy nợ cho thầy. Dù là bây giờ cháu chưa trả được nhưng sau này cháu có thể trả hơn. Thầy có thể tính cả lãi.”

Mộc Dương nói lời này lại nhớ đến một câu: Không tiền làm gì cũng khó

Bởi vì trong tay không có tiền cho nên Mộc Dương hạ rất thấp thái độ. Cuối cùng, cô thở dài một hơi: “Cháu nhất định sẽ trả tiền.”

Thái độ của Mộc Dương thành khẩn đến mức thầy bói Trần cũng không biết nên nói gì cho phải.

Đối mặt với con bé đáng thương này, thầy bói Trần luôn cảm thấy nếu mình từ chối con bé thì không khác gì đang làm chuyện không có tình người.

Có điều việc này có thể sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng của ông ta, nhưng biết đâu nó sẽ đem lại lợi lộc lớn cho ông ta thì sao.

Thầy bói Trần vẫn không nói gì, Lôi Hướng Dương cuối cùng cũng không nhịn được nữa mà lên tiếng: “Ông bói một lần lấy bao nhiêu tiền? Bảo cô ấy đưa thẳng cho ông chẳng phải xong rồi sao? Tôi thấy cách cô ấy nói rất tốt.”

Lôi Hướng Dương còn trẻ nhưng lại vô cùng mạnh mẽ quả quyết. Một lời nói thẳng luôn không thích vòng vo.

Thầy bói Trần lập tức kêu than: “Ông tổ của tôi ơi, chuyện này sao có thể nói đùa như vậy được?”
 
Xuyên Về Thập Niên 80, Thôn Nữ Cật Lực Làm Giàu Đổi Đời
Chương 41


“Vậy ông nói dứt khoát một câu là có giúp hay không.” Lôi Hướng Dương liên tục dồn ép.

Thầy bói Trần càng than dữ hơn: “Giúp, giúp, tôi giúp là được chứ gì? Cậu đã lên tiếng rồi, tôi chắc chắn sẽ giúp cậu.”

Lúc này Lôi Hướng Dương mới hài lòng: “Vậy mới phải chứ.”

Thầy bói Trần nói thầm trong lòng: Cũng không biết rốt cuộc hai người này có quan hệ như thế nào mà Lôi Hướng Dương tích cực giúp con bé này đến thế.

Chẳng qua Lôi Hướng Dương đã lên tiếng nên thầy bói Trần mới không bỏ mặc được.

Thầy bói Trần vừa cẩn thận hỏi ngày tháng năm sinh của Mộc Dương. Sau đó cố ghi nhớ, tránh đến hôm đó nhận nhầm người.

Trái lại Mộc Dương rất cẩn thận, lại nói một câu: “Đến lúc đó cháu cũng đến, cháu sẽ nói một câu. Thầy thấy cháu nên nói gì để hôm đó thầy không quên mất?”

Thầy bói Trần suy nghĩ một lát rồi nghiêm túc bảo: “Cô hãy hỏi tôi là bói mệnh như thế nào, làm sao biết được tôi bói chuẩn hay không chuẩn?”

Mộc Dương gật đầu. Lại sợ lúc đó lời của thầy bói Trần không đủ sức thuyết phục, thế là nói với thầy bói Trần: “Thầy không cần bói cái khác, chính yếu là bói ra mấy ngày trước cháu có gặp tai ương lớn, hơn nữa còn là “thuỷ tai”, chính là chuyện trước kia cháu rơi xuống nước suýt nữa toi mạng đó.”

Tin rằng chỉ cần có chuyện này rồi thì đến lúc đó thầy bói Trần bói ra cái gì đều có thể khiến mọi người tin răm rắp.

Thầy bói Trần nghe Mộc Dương nghiêm túc dặn dò, không khỏi bật cười: “Con nhóc này cũng cẩn thận thật đấy.”

Mộc Dương nghiêm túc: “Dù sao cũng là chuyện lớn cả đời, sao mà không cẩn thận cho được?”

Thầy bói Trần cũng không nói thêm với Mộc Dương nữa, chỉ quay qua hỏi lại Lôi Hướng Dương: “Chuyện lần trước tôi nói với cậu, cậu đã nghĩ kỹ chưa? Qua khỏi thôn này là không còn cửa tiệm như vậy đâu.”

Trên mặt Lôi Hướng Dương hiện lên một tia do dự.

Mộc Dương nhìn cậu, trong lòng có chút khó hiểu, chuyện có thể khiến cậu thiếu niên này do dự như vậy e rằng không phải là chuyện nhỏ.

Cuối cùng, Lôi Hướng Dương vậy mà lại lên tiếng từ chối: “Thôi bỏ đi, ông cũng không phải không biết tôi còn phải chăm sóc em trai và em gái. Nếu như tôi đi rồi thì chúng nó phải làm thế nào chứ?”

Thầy bói Trần thở dài nói: “Cứ để cho họ hàng nuôi là được rồi.”

Lôi Hướng Dương vẫn từ chối: “Tôi không yên tâm”.

Nói xong câu này, như thầy bói Trần tiếp tục đưa ra lời khuyên cậu, Lôi Hướng Dương đột nhiên đứng dậy, nói với lão: “Tôi còn vội về, đi trước đây.”

Mộc Dương lên tiếng nhắc nhở: “Giấy nợ của tôi vẫn chưa viết, bây giờ viết luôn đi.”

Thầy bói Trần đã nhận giấy nợ thì sẽ không sợ ông ta không giúp.

Hơn nữa cũng không cần phải mượn tiền của Lôi Hướng Dương nữa.

Đây mới là điều mà Mộc Dương cho là tốt nhất.

Dù sao thì nhà Lôi Hướng Dương cũng thật sự rất nghèo.

Động tác của Mộc Dương rất nhanh, vèo cái là viết xong giấy nợ.

Viết xong thì trực tiếp đưa cho thầy bói Trần, nhưng ông ta không nhìn thấy nên vợ ông ta đã nhận lấy.

Lúc sắp đi, vợ thầy bói Trần còn đưa cho Lôi Hướng Dương một ít đồ.

Một túi đường, một túi kẹo hoa quả và một nắm mì.

Chưa từ chối được mấy câu thì bà đã nghiêm mặt nói với Lôi Hướng Dương: “Cậu còn nói thêm câu nữa, tôi sẽ không vui đâu. Hơn nữa, tôi cũng không phải cho cậu hết mà chủ yếu là cho hai đứa em cậu ăn kìa. Cậu không ăn cũng không sao, nhưng hai đứa em cậu có thể không ăn sao?”

Vợ thầy bói Trần nói xong, Lôi Hướng Dương cũng không tiếp tục từ chối nữa, cuối cùng im lặng nhận lấy, lúc sắp đi mới nói một câu: “Cháu thay mặt hai em cảm hơn bác và thầy Trần.”
 
Xuyên Về Thập Niên 80, Thôn Nữ Cật Lực Làm Giàu Đổi Đời
Chương 42


Sau khi đi với Lôi Hướng Dương một chuyến như vậy, trong lòng Mộc Dương tràn đầy sự tò mò.

Nhưng nhìn thấy bộ dạng không vui vẻ của Lôi Hướng Dương, cô cũng không hỏi thêm nữa.

Trên đường về nhà cả hai người đều im lặng.

Sau khi hai người vừa đi, vợ thầy bói Trần liền đi nói với thầy bói Trần.

Kết quả không ngờ là thầy bói Trần vẫn ở đó xem bói.

Vợ ông ta khó hiểu hỏi: “Đây là xem cái gì thế?”

Thầy bói Trần không lên tiếng, một lúc sau đột nhiên vỗ đùi nói: “Số của con bé này không hề đơn giản.”

Vợ thầy bói trần mù bối rối đáp: “Là sao?”

“Lần đầu tôi xem không nhìn ra cái gì cả. Hơn nữa mệnh thật sự không tốt, xem đến 13 tuổi là đứt đoạn.”

“Đến khi xem lại lần thứ ba thì trở nên mơ hồ không rõ.” Thầy bói Trần cau cau mày: “Chỉ có những vận mệnh đầy biến số mới như vậy.”

“Sau đó tôi lại xem một quẻ cho Lôi Hướng Dương.”

Lúc này, vợ thầy bói Trần cuối cùng cũng có chút lo lắng: “Mệnh của thằng bé đó thế nào?”

“Vận may tốt xấu khó lường, tương lai bất định không rõ.” Thầy bói Trần chỉ nói một câu như vậy, sau đó liền rơi vào trầm mặc.

Ngày trước, ông ta cũng đã xem qua vận mệnh của Lôi Hướng Dương.

Hoàn toàn không giống so với kết quả hôm nay.

Nhưng bây giờ.

Quỹ đạo của số phận đã có sự thay đổi.

Hơn nữa còn không thể xem ra sự thay đổi trong số mệnh.

Vợ thầy bói Trần lo lắng: “Nhưng tốt nhất đừng xảy ra chuyện gì nhé. Không được, lần sau gặp cậu ấy phải nhắc nhở mới được.”

Thầy bói Trần tỉnh táo trở lại nói: “Tôi đang nghĩ, không biết liệu sự thay đổi số mệnh của cậu ấy có liên quan gì đến cô gái kia hay không.”

Nếu đúng như vậy.

Thầy bói Trần có chút do dự.

Mộc Dương vẫn chưa biết chuyện gì xảy ra. Nếu như cô ấy biết thầy bói Trần vì chuyện này mà do dự giúp đỡ mình, cô nhất định sẽ mắng một câu: “Đây là mê tín phong kiến, không nên nghe theo.”

Hơn nữa cái loại gọi là vận mệnh này, mỗi lần rút quẻ không chừng lại có một cái gì đó thay đổi, làm sao mà có thể chắc chắn được.”

Hiện tại Mộc Dương đã giải quyết xong một việc lớn, tâm trạng rất tốt.

Vì vậy, nhìn thấy vẻ mặt cứ ủ rũ, không nói chuyện mà cúi đầu đi của Lôi Hướng Dương, Mộc Dương liếc liếc, nảy ra một ý tưởng: “Tôi hỏi cậu, trong thôn chúng ta thứ gì phát triển có thể đáng tiền nhất?”

Lôi Hướng Dương bị câu hỏi đó làm tỉnh táo trở lại hỏi: “Cô hỏi cái này để làm gì?”

“Đương nhiên là để kiếm tiền rồi.” Mộc Dương thản nhiên trả lời.

Lôi Hướng Dương đột nhiên có chút khẩn trương: “Cô muốn làm gì thì làm, không được trộm hoa màu ngoài ruộng, không được trộm đồ trong nhà. Bằng không, nếu bị phát hiện sẽ bị đánh c.h.ế.t đấy.”

Mộc Dương nghe vậy mới biết trong lòng Lôi Hướng Dương nghĩ gì về mình, không nhịn được mà trợn tròn mắt.

Bị Lôi Hướng Dương nghĩ như vậy về mình, cô tức muốn chết.

Thế là cô hung hăng trừng mắt nhìn lôi Hướng Dương nói: “Cậu đang nghĩ cái gì vậy.”

Mộc Dương không vui hỏi.

Lúc này Lôi Hướng Dương mới ý thức được mình có thể đã suy nghĩ quá nhiều.

Vậy nên trong chốc lát bầu không khí có chút ngượng ngùng.

Cuối cùng Lôi Hướng Dương lại mặt dày nói: "Tôi sợ cô đi đường vòng thôi."

“Không cần cậu lo lắng, cậu cũng nên nghĩ cách kiếm tiền đi.” Mộc Dương tức giận nói.

Lôi Hướng Dương lại lắc đầu nói: “Nếu tiền dễ kiếm như vậy thì tôi đã kiếm thì lâu rồi, sao mà phải đợi đến bây giờ chứ.”

Mộc Dương khinh thường nhìn Lôi Hướng Dương một cái, sau đó nói: “Cậu không kiếm được tiền, đó là bởi vì cậu ngốc. Chỉ cần động não, có cách nào mà không nghĩ ra được chứ? Tôi hỏi cậu, hiện tại rốt cuộc thứ giá trị nhất là gì? Thứ mà có thể mọc từ trong đất ra ấy.”

Lôi Hướng Dương nghiêm túc nghĩ một lúc, cuối cùng lắc đầu đáp: “Thứ đáng tiền nhất đều nằm trong đất của người khác.”
 
Xuyên Về Thập Niên 80, Thôn Nữ Cật Lực Làm Giàu Đổi Đời
Chương 43


Mộc Dương nghĩ ngợi rồi chỉ tay về phía ngọn núi nhỏ ở xa xa: “Trên núi thì sao?”

Lôi Hướng Dương vẫn lắc đầu: “Trên núi chẳng mọc được gì ngoài mấy cây trúc cả, có măng nhưng đã bị thu hoạch hết rồi. Càng không thể có thỏ hoang gì đó được.”

“Thế mấy thứ như nấm hay mộc nhĩ thì sao?” Mộc Dương hít một hơi sâu, cô chỉ thấy hơi nhức nhức cái đầu.

Cô nhận ra bây giờ muốn kiếm được tiền hình như không dễ tí nào.

Có điều dù là không dễ thì cũng không còn cách nào khác.

Chuyện kiếm được tiền bây giờ đã là chuyện vô cùng cấp bách rồi.

“Chỉ khi trời mưa mới nhú vài cây nấm thôi, còn chẳng đủ cho mình ăn. Mộc nhĩ cũng thế.” Lôi Hướng Dương nhìn Mộc Dương rất lâu, khỏi phải nói ánh mắt ấy có bao nhiêu khinh bỉ: “Mấy cách này đều không được.”

Nếu mà được thì cậu đã làm lâu rồi. Cần gì phải đợi đến bây giờ.

Mộc Dương suy nghĩ trong chốc lát: “Thế nếu mình phơi khô rồi tích trữ thì sao?”

Lôi Hướng Dương lại nhìn Mộc Dương: “Vào mùa mưa thì làm sao tích trữ chúng được? Phơi à? Nắng đâu ra?”

Lôi Hướng Dương nhíu mày nhìn Mộc Dương: “Tại sao cô lại không biết mấy cái này?”

Trong thoáng chốc, Lôi Hướng Dương trỗi lên nỗi nghi ngờ. Theo lý mà nói trẻ con nông thôn sẽ không mắc phải những lỗi này, chứ đừng nói là cái gì cũng không biết!

Nhất thời Mộc Dương cũng không biết nên giải thích thế nào, cuối cùng đành cúi thấp đầu: “Là do tôi nghĩ quá đơn giản. Trước đây làm ít ăn nhiều cho nên mới không suy nghĩ cẩn thận kỹ lưỡng.’

Câu giải thích như vậy có vẻ như cũng hợp lý. Ít nhất là Lôi Hướng Dương cũng không hỏi thêm nữa.

“Nhưng mà chắc chắn là quán cơm cần những thứ này. Tuy rằng đã có đồ khô nhưng dù sao cũng không tươi ngon bằng.” Mộc Dương khẳng định.

Mộc tiểu thư thầm nghĩ: Là một người thừa kế của tập đoàn tài chính, có đồ ngon nào mà cô chưa ăn qua, có đồ quý gì mà cô chưa thấy qua chứ?

Vậy nên đối với mấy thứ này cô rất rành rọt.

“Thực ra bây giờ cũng không có gì có thể chiêu đãi khách quý, thành phố này của chúng ta bảo là lớn thì chẳng lớn, nói là nhỏ thì cũng chẳng nhỏ. Tôi cho rằng khi cần chiêu đãi chắc chắn sẽ cần những thứ này.” Mộc Dương cười hi hi nói một câu: “Có là chân ruồi cũng là thịt mà phải không?”

Những lời này là nói thật. Có là “chân ruồi cũng là thịt”, mình cứ tích từng chút một chút một.

“Tích trữ đủ một khoản tiền nhỏ là chúng ta có thể đổi một cách khác. Suy cho cùng, dù có buôn một lãi mười thì cũng cần đầu tư một chút tiền vốn.”

Đạo lý mà Mộc Dương nói đã rõ ràng đến thế rồi, trong phút chốc, Lôi Hướng Dương cũng nửa tin nửa ngờ.

Cuối cùng cậu chậm rãi hỏi một câu: “Cô định sẽ làm gì?”

“Trong đầu tôi có một cái ý tưởng hơi mơ hồ, không biết có được hay không.” Mộc Dương chớp chớp mắt, quả thật cô không tự tin cho lắm.

Dường như Lôi Hướng Dương có chút hứng thú rồi.

Thế nên Mộc Dương trực tiếp nhân cơ hội dò hỏi cậu: “Không thì tôi nói cho cậu nghe, cậu xem xem có được không. Nếu như được thì hai ta cùng làm?”

Lôi Hướng Dương liếc mắt nhìn cái cơ thể nhỏ bé yếu xìu kia. Rất chi là khinh khi.

Mộc Dương uất ức trong lòng song ngoài mặt vẫn cười hì hì như dát vàng lên mặt: “Tôi là dùng trí khôn. Trí lực bù thể lực.”

Lôi Hướng Dương không nói gì nhưng có vẻ cậu đã hơi lung lay.

Thế là Mộc Dương bất chấp hết, bắt đầu nói thẳng ý tưởng của mình ra: “Tôi thấy chúng ta có thể làm một sạp bán thịt nho nhỏ. Sắp vào vụ mùa rồi, cho dù là gia đình bình thường đến thế nào đi nữa thì vào thời điểm này chắc chắn cũng sẽ phải ăn ít thịt băm. Không thì lấy đâu ra sức mà làm việc được chứ?”
 
Xuyên Về Thập Niên 80, Thôn Nữ Cật Lực Làm Giàu Đổi Đời
Chương 44


Ban đầu Lôi Hướng Dương còn cho là ý tưởng hay ho gì, thế nhưng nghe cô nói xong anh mới nhận thấy có lẽ mình đã đánh giá Mộc Dương hơi cao rồi. Trong lòng anh có hơi thất vọng, cũng không nhịn được nói một câu chê bai: “Tôi còn tưởng là cách hay gì. Nếu như cái này dễ làm thế thì cô nghĩ ai mà chẳng muốn làm? Có nhà nào bán thịt mà không có rủi ro chứ?”

Vừa mới cải cách, có thể làm vào lúc này chỉ có mở một sạp bán thịt, nếu không có chút tài nghệ thì làm sao mà cạnh tranh được?

Đương nhiên Mộc Dương cũng biết cái lẽ ấy, vậy nên nghe Lôi Hướng Dương nói xong là cô biết ngay cậu đang hiểu lầm.

Mộc Dương đắc ý lắc lư cái đầu: “Thế thì cậu không biết rồi, có khó bằng mấy cũng tự có cách giải quyết, cái tôi nghĩ khác cái mà cậu nghĩ.”

Mộc Dương nói như vậy, trái lại làm trỗi dậy lòng hiếu kỳ của Lôi Hướng Dương.

Lôi Hướng Dương cũng không chịu hỏi tử tế, chỉ nhíu mày, hỏi khích tướng: “Cô đoán xem liệu tôi có tin không?”

Nếu không phải Mộc Dương là một linh hồn đã 30 tuổi thì chắc lúc này đã bị mắc mưu rồi.

Mộc Dương chỉ cười mỉm chi hỏi ngược lại: “Thế cậu đoán xem liệu tôi có nói cho cậu nghe không nhở?”

Lôi Hướng Dương ăn quả đắng, nhất thời không biết làm sao.

Sau cùng, anh đành phải giục một câu: “Tóm lại là cách gì? Còn không nói nhanh đi.”

Mộc Dương cười mỉm nói với anh: “Thực ra rất đơn giản, tôi thấy thực phẩm như thịt quá là đắt, người bình thường không mua nổi mà ăn, chẳng bằng mình bán một số thứ khác.”

“Ví dụ như?” Lần này, Lôi Hướng Dương đã lưu ý hơn, cũng không trực tiếp bác bỏ ý tưởng của Mộc Dương nữa.

Mộc Dương ra vẻ kinh nghiệm đầy mình, nói rất quyết đoán: “Mọi người đều thích ăn thịt nhưng vấn đề là họ không mua nổi thịt. Thế nên chúng ta có thể nghĩ cách nấu những món mặn khác.”

“Ví dụ như không ai cần lòng lợn cả. Cái phần này không dễ xử lý. Trong quán ăn cũng không cần đến nhiều món như vậy.” Mộc Dương cười nói, nháy mắt một cái: “Món này mà xử lý sạch sẽ thì thực ra rất là ngon.”

Chẳng hạn như trong danh mục mấy món trộn xốt không phải là có món tràng lợn om xốt rất nổi tiếng đó sao?

Mộc Dương cũng từng ăn thử món này rồi, thấy hương vị rất được.

Cuối cùng Lôi Hướng Dương vẫn nhịn không được trợn mắt liếc Mộc Dương: “Cô cũng nói món này khó xử lý sạch sẽ. Cô không biết làm, tôi cũng không biết, thế thì làm sao đây?”
 
Xuyên Về Thập Niên 80, Thôn Nữ Cật Lực Làm Giàu Đổi Đời
Chương 45


Dù sao thì Lôi Hướng Dương nhìn bộ dạng của Mộc Dương thấy không giống một người biết làm nhiều món ăn ngon chút nào.

Lôi Hướng Dương chọc vào điểm yếu của Mộc Dương làm cô ho khan một tiếng, có chút xấu hổ.

Cuối cùng chỉ có thể hậm hực nói một câu: “Thử thêm vài lần nữa không phải sẽ biết hay sao, dù gì tôi cũng biết qua qua rồi.”

Lôi Hướng Dương ngờ vực hỏi: “Cô học từ đâu đấy?”

Bị Lôi Hướng Dương hỏi đến vấn đề này, Mộc Dương nhất thời không biết nên trả lời như thế nào.

Đầu óc Mộc Dương đột nhiên trống rỗng, nhưng rất nhanh đã tìm ra được một lý do: “Cậu không biết ông nội tôi là đầu bếp sao?”

“Mẹ tôi nấu ăn ngon lắm.” Lúc Mộc Dương nói những lời này không hề đỏ mặt hay th ở dốc chút nào.

Thực ra nói là ngon thế thôi, đến dầu muối còn không nỡ cho nhiều một chút thì có thể ngon đến thế nào chứ.

Chỉ có dưa chua, đậu phụ hoặc là đậu rang.

Bởi vì không nỡ bỏ dầu nên ăn sẽ có mùi vị khiến người ta có thể nghẹn ứ ở cổ.

Nhưng bởi vì đã nói đến đây rồi nên nhất định phải có ai đó đứng ra gánh trách nhiệm.

Ví vậy cuối cùng Mộc Dương trực tiếp lấy Trương Hiểu Dung ra để đỡ đạn.

Dù sao Lôi Hướng Dương cũng chưa từng ăn qua, muốn phản bác thì cũng chẳng có lý do.

Lôi Hướng Dương có chút nghi ngờ, nhưng Mộc Dương đã nói như vậy rồi, cậu còn có thể thế nào chứ.

“Nhưng bán ở đâu?” Vấn đề này cũng rất quan trọng.

Mộc Dương đương nhiên cũng đã suy nghĩ kỹ về vấn đề này.

Vì vậy Mộc Dương tự tin nói: “Chuyện này đương nhiên đã sớm nghĩ tới rồi.”

“Thật ra cũng không khó, cậu nghĩ xem những thứ này bán cho ai ăn, chẳng phải là những người đang bận làm đồng sao? Chúng ta ra bờ ruộng dọc đường đi. Giá Cũng không quá đắt, rẻ hơn nhiều so với thịt rồi.”

“Đến lúc đó dù là nhà nào đó muốn để trẻ con ăn chút thịt cho đỡ thèm hay muốn nếm chút dầu mỡ đều có thể sẽ mua đồ của chúng ta.”

Mộc Dương cười hì hì nháy mắt với Lôi Hướng Dương: “Sao, cậu thấy cách này có được không?”

Lôi Hướng Dương có chút không chắc chắn nói: “Thật sự sẽ có người mua sao?”

Mộc Dương tự tin nói: “Nhất định sẽ có người mua, yên tâm đi.” Chúng ta có thể nấu ít món có thịt, cũng có thể nấu ít món chay, hầm đủ lâu trong nước dùng, những món chay đó sẽ có hương vị như thịt.”Đến lúc đó dù không đủ tiền mua thịt cũng có thể nếm thử đồ có vị thịt.

Mộc Dương cũng không muốn kiếm nhiều tiền từ việc này.

Vì đây là bước đầu tiên để tích lũy vốn.

“Còn nữa, tôi còn có một cách nữa. Cách này cũng có thể kiếm được chút tiền.” Mộc Dương hạ giọng nói cho Lôi Hướng Dương cách của mình.

“Trước đây tôi nghe thấy người ta nói rằng có thể trồng nấm tại nhà. Đợi khi trận mưa đầu tiên đi qua, chúng ta chúng ta sẽ lên núi tìm hái một ít nấm mang về làm giống.”

Mộc Dương chưa từng nghe người khác nói về cách này, trước kia cô chỉ đơn thuần trồng nấm lúc chán để chơi mà thôi.

Những thứ khi đó cô dùng là có cả túi khuẩn nấm.

Có đủ các loại nấm.

Muốn mua cái gì thì mua cái đó, hơn nữa cũng không cần lo lắng việc phát sinh tạp khuẩn hay bệnh tật gì.

Bây giờ muốn nuôi thì chỉ có cách đi tìm bào tử ở ngoài tự nhiên về trồng thôi.

Nhưng chắc chắn không có cách nào để đảm bảo chất lượng được.

Hơn nữa chỉ có gỗ mục mới có thể được sử dụng làm môi trường nuôi cấy.

Nhưng lợi ở một chỗ là như vậy sẽ không tốn tiền vốn. Làm thành công là thành công, còn không thành thì cũng không cần phải cảm thấy có gánh nặng tâm lý.
 
Xuyên Về Thập Niên 80, Thôn Nữ Cật Lực Làm Giàu Đổi Đời
Chương 46


“Có dễ làm không?” Lôi Hướng Dương quả thực nghèo đến điên rồi, Mộc Dương nói cái gì cũng tin.

Lôi Hướng Dương nhìn Mộc Dương, hai mắt gần như phát sáng.

Nghe ý này của Mộc Dương, cậu đoán những thứ này không cần vốn.

Nếu đúng là như vậy thì có nghĩa là tiền kiếm được từ việc này đều là từ trên trời rơi xuống.

Chẳng qua là chỉ cần bỏ ra chút công sức thôi.

Nhưng bây giờ thứ bọn họ không thiếu nhất lại chính là sức lực và thời gian.

Mộc Dương cười ha ha nhìn bộ dạng ham tiền của Lôi Hướng Dương rồi nói: “Nói dễ làm thì sẽ là dễ làm, nói khó làm thì sẽ là khó làm, còn có thành công hay không thì phải xem ý trời.”

“Trước tiên chúng ta thử một ít trước, đợi đến khi thành công rồi mới quyết định có làm tiếp hay không.”

Nhưng Lôi Hướng Dương lại có lòng tham rất lớn: "Đã muốn làm thì đừng nhỏ mọn."

Dù sao thì công sức cũng gần như nhau.

Nếu làm sớm hơn, nói không chừng lại thành công sớm hơn.

Cuối cùng, Lôi Hướng Dương hít một hơi thật sâu nói: "Cô nói cho tôi biết trước tiên cần chuẩn bị cái gì, tôi chuẩn bị trước, mùa mưa sắp đến rồi."

Khí hậu bây giờ rất thích hợp cho việc trồng nấm.

Mà Lôi Hướng Dương cũng biết rõ những thứ này ở đây rất hiếm thấy, dù sao cũng chưa thấy ai bán cái này trên trấn.

Nếu như có người bán, thì nó cũng là món hàng bán chạy.

Chắc chắn không phải lo về việc nguồn tiêu thụ.

Mộc Dương nhìn Lôi Hướng Dương, trong nháy mắt sinh lực dâng trào, không khỏi bật cười, nhưng là nụ cười rất phúc hậu chứ không hề mang ý giễu cợt cậu.

Mộc Dương cảm thấy việc này có lẽ sẽ là chuyện vui ngoài ý muốn.

Nói không chừng bọn họ sẽ làm được nhà kính kỹ thuật đầu tiên.

Mộc Dương nghĩ đến điều này không khỏi có chút đắc chí.

Điều này thực sự làm người ta có động lực.

Hộ nông nghiệp lớn đang kích cầu.

Đây không chỉ việc là kiếm tiền mà còn là để trở nên nổi tiếng.

“Nhưng chúng ta phải rạch ròi trước, nếu như kiếm được tiền rồi thì làm gì tiếp đây?” Mộc Dương đắc chí một hồi rốt cuộc cũng không quên việc mình muốn làm.

Nếu không hễ nhắc đến chuyện này, sắc mặt của Lôi Hướng Dương sẽ lại đen đi một chút.

Sau cùng, Lôi Hướng Dương bất đắc dĩ nói một câu: “Cách là do cô nghĩ ra, cô thấy nên chia như thế nào?”

Mộc Dương lén nhìn bộ dạng xị mặt xụ mày của Lôi Hướng Dương, trong lòng thầm nghĩ: Chàng trai à, cậu vẫn còn trẻ lắm.

Mộc tiểu thư nghĩ những ông trùm thương nghiệp mà cô từng gặp còn nhiều hơn cả cá diếc sang sông.

Lôi Hướng Dương vẫn còn non lắm.

Thế nên cuối cùng, Mộc Dương cười ha ha nói một câu: “Nếu đã như vậy thì chúng ta chia 3 – 7.”

“Tôi bảy cô ba?” Lôi Hướng Dương thấy khá hài lòng với cách chia này.

Xem chừng còn khá vui vẻ.

Rất có thể là đang cho rằng Mộc Dương không đòi hỏi nhiều.

Nhưng thực tế thì Lôi Hướng Dương vẫn còn hơi xanh.

Chờ đến lúc Mộc Dương cười nói mình muốn lấy bảy phần, mặt mày Lôi Hướng Dương lập tức đen thui như đ.í.t nồi.

Cuối cùng, Lôi Hướng Dương nhìn Mộc Dương với ánh mắt không khác gì nhìn kẻ điên: “Cô nghĩ gì thế? Đưa ra được cái ý tưởng mà đã muốn chiếm phần lợi to như vậy. Thế thì tôi không làm nữa.”
 
Xuyên Về Thập Niên 80, Thôn Nữ Cật Lực Làm Giàu Đổi Đời
Chương 47


Mộc Dương biết Lôi Hướng Dương chắc chắn sẽ không làm, vậy nên ngay lập tức làm ra vẻ không bằng lòng, hỏi Lôi Hướng Dương một câu: “Vậy thôi, cậu nói đi cậu có thể chấp nhận chia chác như thế nào?”

Lôi Hướng Dương suy nghĩ nghiêm túc hồi lâu, cuối cùng đưa ra phương án 4 - 6.

Hiển nhiên đây đã là giới hạn mà Lôi Hướng Dương có thể chấp nhận rồi.

Có điều Mộc Dương vẫn thử thăm dò thêm một câu: 5 - 5 được không?

Không chịu, thẳng thừng nói lại lần nữa: “Chỉ có thể chia 4 - 6.”

Thế là Mộc Dương đã xác định được điểm mấu chốt tâm lý của Lôi Hướng Dương. Tức thì, trong lòng cười tươi như hoa nở.

Cô cảm thấy chàng trai Lôi Hướng Dương này đúng là một thiên sứ nhỏ. Thực ra thì mức chia lợi lý tưởng nhất trong lòng cô chỉ là 3 - 7.

Nếu như Lôi Hướng Dương cứng rắn hơn thì cô sẽ đồng ý.

Nhưng ai bảo Lôi Hướng Dương còn non trẻ như vậy chứ? Chỉ là không biết đến khi nào thì không còn được nhận phần lợi ích này nữa đây.

Bên này Mộc Dương chơi Lôi Hướng Dương một vố, âm thầm chiếm lợi. Nhưng nhìn thấy dáng vẻ đó của Lôi Hướng Dương, cáo già Mộc tiểu thư thầm nghĩ: trong lòng vẫn thấy có hơi không đành.

Có điều không đành lòng bằng mấy đi nữa, đứng trước lợi ích Mộc tiểu thư vẫn quyết đoán chọn lợi ích.

Sau khi Lôi Hướng Dương cùng Mộc Dương quay về làng, Mộc Dương lại cất công giúp Lôi Hướng Dương gội đầu cho em gái Lôi Luy. Rồi lại dùng lược bí chải tóc thật cẩn thận, chải ra một đống chấy. Mộc Dương nhìn mà nổi da gà.

Nhưng mà với cái con này thì cũng không có cách nào tốt hơn. Nghĩ một hồi, Mộc Dương bàn bạc với Lôi Luy: “Không thì chúng ta cắt tóc ngắn đi một chút nhé?”

Mái tóc dài như vậy, con bé lại không biết gội thế nào, mỗi lần gội xong cũng không lau khô, cứ để tóc ướt đã buộc lên. Bảo sao chả có chấy.

Dù sao Mộc Dương muốn là đỡ rắc rối nên tốt nhất là cắt tóc ngắn.

Nhưng mà cô bé Lôi Luy lại hơi điệu đà, nghe thấy cô nói vậy thì do dự mãi vẫn không đồng ý.

Tất nhiên Mộc Dương rất hiểu tâm lý muốn đẹp của cô bé, nhưng mà vẫn phải tận tình kiên nhẫn khuyên bảo vài câu.

Dù cho là vì nhìn sắc mặt Lôi Hướng Dương nên mới đối xử tốt với Lôi Luy nhưng Mộc Dương cảm thấy cũng coi như là mình đã trả nợ chuyện Lôi Hướng Dương bỏ ra nhiều công sức mà lại bị cô hớt tay trên.

Cuối cùng Lôi Luy cũng đồng ý. Con bé làm ra vẻ như tráng sĩ chịu c.h.ế.t mà xông vào nhà cầm kéo ra.

Mộc Dương nhất thời thấy hơi ba chấm.

Con bé muốn làm gì vậy? Không phải là nên đến tiệm cắt tóc sao?

Nhưng nhìn vẻ thấy c.h.ế.t không sờn của Lôi Luy, dù thế nào Mộc Dương cũng đành nuốt xuống những lời này xuống.

Cuối cùng Mộc Dương chỉ tự nhủ trong lòng một câu, nói cho cùng do nghèo quá mà, tự làm cũng coi như cũng tiết kiệm được một khoản.

Mộc Dương lại vô thức nhìn lướt sang Lôi Hướng Dương. Không ngờ Lôi Hướng Dương hoàn toàn không để ý chuyện ở bên này.

Hẳn là ở trong mắt cậu ta, việc cỏn con như thế này vốn không đáng để bận tâm.

Mộc Dương cũng không phải người nhát gan, lúc này cô đã cầm kéo cắt tỉa mái tóc của Lôi Luy.

Mộc Dương thấy cứ cắt đầu nấm đơn giản nhất là phù hợp nhất rồi.

Có điều tưởng tưởng rất ra gì nhưng thực tế thì khó nói.

Cắt nhát đầu tiên Mộc Dương mới nhận ra cắt tóc cũng không đơn giản như vậy. Không cẩn thận sẽ cắt thành mái đầu chó gặm. 𝖱a chương nhanh nhất tại # TrU ⅿTr𝘶𝘆ện.VN #

Thế là Mộc Dương chỉ có thể bình tĩnh lại, sửa từng chút từng chút một.

Cuối cùng cũng cắt được chỉnh tề.

Mộc Dương hài lòng lùi lại một bước, khẽ gật đầu: “Xong.”
 
Xuyên Về Thập Niên 80, Thôn Nữ Cật Lực Làm Giàu Đổi Đời
Chương 48


Mặc dù trông dáng người Lôi Luy gầy còm thiếu dinh dưỡng nhưng cắt mái tóc này cũng đáng yêu hẳn ra.

Nghe thấy tiếng của Mộc Dương, Lôi Hướng Dương vô thức quay đầu nhìn sang, sau đó đúng là thấy khá ngạc nhiên: “Tay nghề cũng khá đấy.”

Mộc Dương khiêm tốn đáp: “Nào có nào có, cũng là lần đầu cắt, lần sau chắc chắn còn cắt đẹp hơn.”

“Nếu về sau không kiếm được cơm ăn vẫn có thể học cái nghề này.” Lôi Hướng Dương rất chân thành bình luận một câu.

Nhất thời khiến Mộc Dương không biết nên nói gì cho phải.

Mộc Dương nghĩ phải treo Lôi Hướng Dương lên tẩn cho một trận thật chứ.

Mộc tiểu thư cô đây lại đi làm việc này sao?

Mộc Dương khẽ hừ khinh bỉ, lại hỏi Lôi Hướng Dương: “Chúng ta lên sườn núi một vòng đi?”

Mộc Dương muốn lên sườn núi xem xem có cơ hội kinh doanh nào không.

Dù sao mọi người đều nói lên núi kiếm ăn xuống sông kiếm nước mà.

Một ngọn núi to như thế cơ mà.

Lôi Hướng Dương liếc mắt một cái là đã nhìn thấu suy nghĩ của Mộc Dương, nhưng cậu cũng vui vẻ dẫn Mộc Dương đi xem, dù sao thì đầu óc của Mộc Dương quả thật khá hữu dụng.

Lôi Hướng Dương nhìn chằm chằm cái đầu của Mộc Dương với ánh mắt sâu xa, Mộc Dương bị cậu doạ, ôm lấy đầu mình: “Cậu muốn làm gì?”

Lôi Hướng Dương rời mắt đi, thả dụng cụ trong tay xuống, đeo sọt lên lưng: “Đi thôi, vào cắt ít rau lợn, tiện thể nhặt ít củi về.”

Lôi Hướng Dương thật sự là không chịu lãng phí một chút công sức nào.

Mộc Dương thật sự rất khâm phục suy nghĩ của Lôi Hướng Dương.

Người chăm chỉ như vậy mà không thể phát tài được thì người người như thế nào mới có thể phát tài được chứ?

Mộc Hoan nhìn thấy thì lại tức giận.

Mộc Hoan luôn cảm thấy Mộc Dương lười biếng, không biết lại trốn vào chỗ nào để chơi rồi.

Nhưng Mộc Dương cũng lười để ý đến Mộc Hoan, đeo giỏ lên trên lưng rồi chạy thật nhanh, giả vờ không nghe thấy tiếng của Mộc Hoan đang chửi ở phía sau.

Mộc Dương theo Lôi Hướng Dương đi vào trong núi Tiểu Ba. Vừa vào núi liền không khỏi cảm thán một câu “Nhiều rau quá, còn cao nữa!”

Lôi Hướng Dương nghiêm túc dặn dò cô một câu: “Đừng có đi linh tinh, cứ đi theo con đường mòn nhỏ, nếu không ngã ra đấy thì tôi cũng không cứu được đâu.”

Mộc Dương liền bị dọa sợ đến bạt vía.

Mộc Dương đã quên mất còn phải cẩn thận nữa. Nhất thời có chút hối hận, suy cho cùng thì những chuyện như thế này ai mà chẳng sợ.

“Đi lên trên có nhiều cành gãy và trúc thì sẽ đỡ hơn.” Lôi Hướng Dương nhìn bộ dáng cẩn thận của Mộc Dương ngược lại có chút buồn cười.

“Chúng ta trực tiếp đi vào rừng trúc đi.” Mộc Dương đưa ra đề nghị.

Cô luôn có cảm giác không biết có thứ gì đang ẩn dấu trong đám cỏ, vậy nên trong lòng thấy có chút lo lắng.

Về phần Mục Dương, tại sao phải vào rừng trúc? Thật ra nguyên nhân rất đơn giản, đó là Mộc Dương đã nghĩ tới một món ăn rất ngon.

Đó chính là măng trúc.

Măng trúc là một thứ rất tốt, còn hiếm hơn so với nấm.

Măng trúc chung quy cũng chỉ mọc trong rừng trúc, không thể nhìn thấy ở chỗ nào khác, dùng để nấu canh rất thơm ngon.

Hơn nữa măng trúc ăn giòn giòn ngọt ngọt, không giống với những loại măng khác.

Mộc Dương vừa nghĩ đến món gà hầm măng trúc liền không nhịn được mà ch ảy nước miếng.

Mộc Dương thực sự rất thèm rồi.
 
Xuyên Về Thập Niên 80, Thôn Nữ Cật Lực Làm Giàu Đổi Đời
Chương 49


Dù sao cô cũng chưa từng được ăn một bữa nào ngon kể từ sau khi quay trở lại những năm 80, mấy ngày nay cô luôn phải ăn canh nhạt. Hơn nữa còn ăn toàn thức ăn thô (ngô, sắn), sao mà có thể chịu được chứ?

Lôi Hướng Dương kinh ngạc nhìn Mộc Dương rồi trầm mặc một lúc lâu không nói gì.

Cậu cứ cảm thấy biểu cảm của Mộc Dương như là đã từng ăn qua rồi vậy.

Nhưng cậu nhớ điều kiện của nhà họ Mộc cũng không tốt, bình thường chắc cũng chưa bao giờ được ăn mấy thứ này, chẳng nhẽ là ăn bên nhà ngoại sao?

Nhưng cuối cùng Lôi Hướng Dương cũng không hỏi, chỉ dứt khoát dẫn Mộc Dương đi thẳng vào rừng Trúc đằng kia.

Thực ra Mộc Dương còn nghĩ ra thứ khác để ăn nữa.

Đó là rau diếp cá dại.

Loại rau diếp cá này, ai thích ăn thì sẽ vô cùng, còn ai đã ghét thì sẽ ghét cực kì.

Rau diếp cá thêm một ít dầu ớt, giấm và nước tương sẽ tạo thành một món mĩ vị nhân gian.

Mà người bình thường không thể thưởng thức ra được.

Mộc Dương không đặt nhiều hi vọng vào măng trúc, nhưng lại đặt hi vọng cực lớn đối với rau diếp cá

May là cô có đem theo một con d.a.o nhỏ để cắt rau.

Rau diếp cá ngon nhất là những thân non chôn dưới đất.

Những lá già đã mọc lên không ngon lắm vì đã quá già rồi.

Trong đầu Mộc Dương toàn nghĩ đến việc ăn uống, và trong đầu Lôi Hướng Dương thật ra cũng không kém phần như vậy.

Nếu như Mộc Dương suy nghĩ đến rau cỏ, thì Lôi Hướng Dương lại đang mong sẽ tìm được một tổ chim.

Chuyện như vậy cũng không quá khó.

Hơn nữa bây giờ còn là mùa chim đẻ và ấp trứng. Chỉ cần nhìn thấy trên cây có tổ chim, trèo lên xem, bên trong nhất định sẽ có trứng.

Nhưng những chỗ thấp chắc chắn sớm đã bị bọn trẻ con đào hết rồi.

Cho nên khi Lôi Hướng Dương vừa đi vừa nhìn thẳng lên trên đỉnh đầu.

Cứ như vậy, hai người khao khát có đồ ăn cuối cùng cũng đã đi đến được rừng trúc.

Thực ra núi Tiểu Ba không lớn.

Giống một sườn núi khổng lồ hơn chứ khó có thể gọi là núi.

Trước đây cũng không phải không có người sống trên núi, nhưng nghe nói họ đã đều chuyển xuống dưới núi sinh sống.

Suy cho cùng thì việc trồng trọt trên núi cũng không dễ, cũng không có gì đặc biệt cả.

Chuyển xuống dưới núi, chia đất bằng phẳng có thể trồng được chút lương thực.

Trên núi còn có rất nhiều những ngôi mộ, đều là những người c.h.ế.t được người ta đưa lên núi chôn bừa ở một chỗ nào đó.

Bất chợt nhìn thấy một cái thì sẽ có chút dọa người.

Nhưng trong rừng trúc này lại không có gì hết.

Chớp mắt đã là đầu mùa hạ nhưng trên núi vẫn có chút mát mẻ.

Ngoài ra trên núi còn có những khe suối nhỏ chảy xuống núi.

Gió thổi nhè nhẹ, rùng trúc xào xạc.

Những ngọn trúc nhẹ nhàng đung đưa như đuôi phượng

Rừng trúc dường như rất tối tăm, Mộc Dương nhìn thấy cảnh này trong đầu đột nhiên hiện ra có đủ loại những cảnh tượng đáng sợ.

Sau đó không khỏi nuốt một ngụm nước miếng.

Lôi Hướng Dương ở bên cạnh có thể nhìn rõ. Sau đó trong lòng thầm nghĩ, hóa ra cô gái này cũng biết sợ.

Vốn dĩ muốn làm điều gì đó xấu xa để đe dọa cô, nhưng nhìn bộ dạng của Mộc Dương thì lại thôi.

Lôi Hướng Dương ho một tiếng nói: “Có muốn đi vào nữa không?”

Mộc Dương hít một hơi thật sâu nói: “Đương nhiên là vào.”

Tất cả là vì tiền.

Mộc Dương quay đầu qua nhìn Lôi Hướng Dương, hai mắt sáng lên: “Cậu vào trước, tôi đi theo cậu.”

Lôi Hướng Dương vừa nghe xong câu này lập tức mím chặt môi, đột nhiên cười một tiếng lộ ra hàm răng sáng lấp lánh.

Mộc Dương thiếu chút nữa là say mê vẻ đẹp của chàng thiếu niên trước mắt.

Không thể không thừa nhận, nhan sắc của Lôi Hướng Dương có chút hơn người.

Nếu thật sự đi theo con đường của một ngôi sao điện ảnh truyền hình, có khi còn có thể được như Lưu Đức Hoa hay Ngô Ngạn Tổ.
 
Xuyên Về Thập Niên 80, Thôn Nữ Cật Lực Làm Giàu Đổi Đời
Chương 50


Chỉ tiếc là…

Mộc Dương lườm Lôi Hướng Dương cái, thúc giục cậu mau chóng đi vào trong.

Lúc này mới biết do cậu thường xuyên ra vào ngọn núi này cho nên không phạm chút sai lầm nào, vừa nhấc chân là nhẹ tênh tiến vào trong rừng trúc.

Mộc Dương chăm chú theo sau Lôi Hướng Dương.

Lôi Hướng Dương vừa đi vừa nói với Mộc Dương: “Thực ra ở trong rừng trúc cũng có không ít thứ tốt.”

Mùa xuân có măng, bóc lớp vỏ măng ra có thể mang về làm củi đốt.

Mùa hè có rừng trúc, trong rừng có một loại nấm sinh trưởng ở gốc trúc, hương vị rất tươi ngon.

Còn có thể chặt trúc xuống làm giỏ trúc, làm sọt, bện giỏ hoa. Hay còn có thể lấy trúc làm bàn ghế hoặc sửa sang lại nhà cửa.

Đến mùa đông, lá trúc rụng xuống cũng là một loại chất đốt khá tốt.

Đương nhiên là Mộc Dương biết trong rừng trúc có rất nhiều thứ tốt.

Đến cả ngọn lá trúc non cũng có thể ngâm nước uống.

Trong rừng trúc sẽ có nấm báo mưa, nấm trúc, còn có một loại nấm giống như nấm tuyết nữa, giá trị dinh dưỡng có thể ngang với tổ yến.

Ngoài ra trong rừng trúc còn có một loại nấm là một bài thuốc đông y cực kỳ hiếm thấy. Chính là thiền hoa.

Loại nấm này thường là thuốc bổ được dùng trong dược thiện.

Mộc Dương cũng từng may mắn được thưởng thức nó, sau đó cô không biết là thứ gì nên có hỏi thử. Thế mới biết nguồn gốc của nó. Hoá ra là một loại nấm ký sinh trên thân ấu trùng ve ở dưới lòng đất trong rừng trúc.

Bản chất của loại nấm này tương tự với đông trùng hạ thảo.

Mộc Dương suy nghĩ trong lòng, những thứ này dù có ở đâu cũng giống nhau, tìm ra được thì chắc chắn có thể bán đi.

Kể cả không bán được thì mình dùng để bồi bổ cơ thể cũng được.

Mộc Dương cảm thấy cái cơ thể bé tẹo này của mình chắc hẳn là đang thiếu hụt dinh dưỡng.

Lôi Hướng Dương đột nhiên nói nhỏ: “Nếu như may mắn, chúng ta có thể đào được một ổ chuột trúc. Là có thịt ăn rồi.”

Tuy rằng chỉ là một loài chuột nhưng trông rất to, hơn nữa chúng chỉ ăn trúc, không giống những con chuột hôi hám kia.

Mộc Dương lại thấy rất chi là 囧.

Rất muốn hỏi thử Lôi Hướng Dương là còn có thứ gì cậu ta không dám ăn không?

Cơ mà có lẽ là không. Thật sự có người gặp cảnh nghèo đến mức không có cái ăn còn ăn cả con mình. Huống chi chỉ là ăn thịt động vật.

Mộc Dương theo Lôi Hướng Dương liên tục tìm khắp mặt đất trong rừng trúc, cuối cùng cũng tìm được rất nhiều nấm trúc.

Mộc Dương cẩn thận hái nấm từng tí một, sau đó dùng lá cây to nhẹ nhàng bọc lại, đặt vào trong cái sọt sau lưng.

Lôi Hướng Dương nhìn thấy dáng vẻ này của Mộc Dương, không nhịn được đả kích một câu: “Cứ coi như tìm được không ít nấm đi, rồi cô tính bán ở đâu? Hơn nữa chưa chắc người ta đã lấy giá cao, thứ này còn không bảo quản được.”

Mộc Dương lườm Lôi Hướng Dương: “Sao lại không bảo quản được? Trưa về đem ra phơi luôn. Mấy hôm nay nắng như này, khô được ngay.”

Lôi Hướng Dương cũng tuỳ theo Mộc Dương. Dù sao trong lòng cậu vẫn không đặt nhiều niềm tin lắm.
 
Xuyên Về Thập Niên 80, Thôn Nữ Cật Lực Làm Giàu Đổi Đời
Chương 51


Mộc Dương hậm hực nói: “Nếu thật sự không được thì tôi hơ khô bằng lửa.”

Đem đi sấy chẳng qua tốn chút công sức mà thôi. Nhân lúc đi tìm nấm trúc, Lôi Hướng Dương cũng hỏi Mộc Dương trồng mộc nhĩ cần những gì?

Mộc Dương lại hỏi Lôi Hướng Dương: “Thông thường mộc nhĩ hay mọc nhiều trên những cây gì?”

Lôi Hướng Dương suy nghĩ cẩn thận một hồi rồi khẳng định: “Cây dâu.”

Mộc Dương gật đầu, sau đó lại hỏi Lôi Hướng Dương: “Thế có thể tìm được thân cây dâu ẩm mà chưa mục không?”

Lôi Hướng Dương cũng khẽ gật đầu xác định.

Mộc Dương mỉm cười, nói với cậu: “Vậy mấy hôm tới cậu lén mang mấy cây dâu đó về nhà đi. Sau đó chúng ta lại đi kiếm ít rơm rạ. Làm một màn che. Mỗi ngày tưới lên thân cây dâu ít nước rồi phủ rơm, đậy màn che lên. Ủ thêm vài ngày là cậu có thể thấy được kết quả rồi.”

Với nấm thì chỉ cần có lượng nước đầy đủ là có thể sinh trưởng rất nhanh. Có thể coi là loài thực vật nông nghiệp sinh trưởng nhanh nhất.

“Thực ra không chỉ có thể trồng mộc nhĩ, những loại nấm khác cũng được. Chẳng qua là bây giờ cũng chưa cần lo những cái này, chúng ta cứ trồng mộc nhĩ đã.” Mộc Dương cười đến híp cả mắt, sung sướng mơ ước về tương lai nông nghiệp làm giàu của mình.

Lôi Hướng Dương trông cái bộ dạng này của Mộc Dương cũng bị ảnh hưởng theo, cũng mơ ước về tương lai sau này.

Sau đó cậu ta tràn đầy sự nhiệt tình hăng hái: “Tối nay tôi sẽ làm luôn.”

Loại gỗ này không đáng tiền nhưng nếu làm quá lộ liễu thì sẽ rất nhanh bị người khác để ý, đến lúc đó việc buôn bán mộc nhĩ này sẽ khó hơn.

Có một chuyện Lôi Hướng Dương biết rất rõ, chính là chuyện mình vẫn là một thằng nhóc loai choai, không thể so được với rất nhiều người.

Nếu những người khác ở trong thôn thật sự để ý tới, cạnh tranh với cậu thì khả năng là cậu cạnh tranh không nổi.

Mánh lới làm ăn như này phải giấu kín mới ổn thoả.

Sau khi nghĩ tới vấn đề này, Lôi Hướng Dương liền dặn dò Mộc Dương: “Chuyện này tuyệt đối đừng nói cho người khác, nhất là với người nhà của cô.”

Mộc Dương thấy Lôi Hướng Dương có tâm phòng bị như thế thì vừa thấy buồn cười vừa gật đầu: “Tất nhiên rồi, nếu như bị người trong nhà biết được thì tôi chẳng được một đồng một cắc nào.”

Cô còn đang trông chờ vào chút tiền này để tiền sinh tiền giúp mình phát tài đó.

“Kể cả bố mẹ cô cô cũng đừng nói.” Lôi Hướng Dương lại dặn dò thêm một câu, trông có vẻ rất không yên tâm?

Mộc Dương thở dài: “Cậu yên tâm đi, tôi tự biết mà. Tôi kiếm được tiền rồi lại hiếu kính họ là được chứ gì. Nhưng nếu như họ lại đi nói cho ông bà nội biết thì số tiền này coi như đều đưa họ mất.”

Ngừng một lát, Mộc Dương lại trào phúng một câu: “Hơn nữa, tôi còn phải gom tiền cho anh trai đi học nữa đấy. Nếu không mẹ tôi sẽ xót xa lắm nha?”

Chuyện này Mộc Dương không quá hài lòng. Nhưng nếu cô không giúp gì, vợ chồng Trương Hiểu Dung có c.h.ế.t mệt cũng không chắc có thể làm ra được khoản tiền này.

Vậy nên Mộc Dương nhận ra rằng cô không thể thoát được cái gánh nặng Mộc Hồng Tinh này. Không thể không lo.

Chỉ mong Mộc Hồng Tinh nhanh chóng đi học, sau đó rời khỏi cái nhà này.

Mộc Dương không thích Mộc Hồng Tinh cho lắm.

Đây là sự thật.

Sau khi Mộc Dương nói ra sự thật như vậy, Lôi Hướng Dương lại quay đầu nhìn Mộc Dương một cái nói: “Cô thật rộng lượng.”

Đối với những lời khen của Lôi Hướng Dương dành cho Mộc Dương, cô một câu cũng không để ý.

Đây rõ ràng không phải lời khen mà là cố ý giễu cợt.

Lôi Hướng Dương và Mộc Dương phân công công việc, Lôi Hướng Dương mạnh mẽ cắt một giỏ lớn rau lợn mà Mộc Dương thì nhìn thấy cái gì liền bỏ cái đó vào trong giỏ.

Cuối cùng đợi đến khi Lôi Hướng Dương buộc được một bó lớn thân cây khô khác thì Mộc Dương cũng dừng tay lại.

Thực sự trong rừng trúc có không ít măng.

Ngoài ra còn có mấy cái nấm rễ trúc.
 
Xuyên Về Thập Niên 80, Thôn Nữ Cật Lực Làm Giàu Đổi Đời
Chương 52


Măng trúc Mộc Dương dự định mang về phơi khô, còn nấm rễ tre rồi sẽ tự mình ăn.

Măng trúc được Mộc Dương dùng lá trúc lớn gói lại ôm vào trong ngực, sau đó Lôi Hướng Dương chia cho Mộc Dương một ít rau lợn.

Hai người từ từ đi xuống núi.

Mặc dù thân thể này sớm đã quen với công việc đồng áng. Nhưng Mộc Dương vẫn tỏ ra rất mệt mỏi.

Hai quai giỏ đè chặt vào vai, vừa nặng vừa đau.

Bởi vì giỏ đeo quá nặng nên cả người chỉ có thể nghiêng về phía trước để cân bằng trọng tâm.

Lúc này Mộc Dương cuối cùng cũng hiểu tại sao rất nhiều người già ở nông thôn đều bị gù lưng.

Đó chính là bởi vì lúc còn trẻ đã phải làm quá nhiều việc rồi.

Mang vác quá nhiều vật nặng.

Cột sống sớm đã quen với việc bị uốn cong này.

Mộc Dương khẽ thở dài một tiếng, sau đó đặt ra mục tiêu cho mình là kiên quyết không thể trở thành loại người đó! Kiên quyết không thể trở thành một người phụ nữ nông thôn! Kiên quyết phải thoát nghèo và trở thành một người giàu có!

Lôi Hướng Dương nghiêng đầu nhìn Mộc Dương một cái, nhìn thấy bộ dạng Mộc Dương bỗng nhiên tràn đầy ý chí chiến đấu, chỉ cảm thấy bản thân có chút bối rối không rõ Mộc Dương đang muốn làm cái gì?

Dù sao trong ấn tượng của Lôi Hướng Dương thì Mộc Dương là một cô gái rất trầm mặc ít nói, không có triển vọng gì lớn đã hoàn toàn thay đổi.

Nhưng Lôi Hướng Dương thực sự cảm thấy dáng vẻ bây giờ Mộc Dương càng khiến người người ta yêu mến hơn.

Mộc Dương để lại hết mấy cây nấm mà mình đã hái được cho Lôi Hướng Dương: “Dù sao những thứ này tôi mang về cũng không ăn được một miếng, cậu giữ lấy mà ăn đi. Còn măng trúc, cậu chỉ cần phơi ở nơi thoáng gió là được.” “Ngoài ra tôi cũng hái được một ít hoa ve sầu, đem về mà phơi khô. Đến lúc đó tìm hiệu thuốc nào đó xem có bán được không, mấy thứ này rất hiếm đấy.” Mộc Dương cẩn thận nhét hết mấy gói lá cây vào trong n.g.ự.c Lôi Hướng Dương

Dáng vẻ này giống như là đang giao phó toàn bộ tài sản của mình cho người khác một cách đầy trịnh trọng.

Nhưng thực ra những thứ này quả thực cũng chính là toàn bộ tài sản của Mộc Dương. Truyện mới cập nhật

Mộc Dương cứ như thế đeo giỏ rau lợn lớn đi thẳng về nhà.

Mộc Dương vừa về, còn chưa kịp nhìn nhìn rõ tình hình trong gia đình liền nghe thấy tiếng Dương Thục Phương mắng: “Bảo chúng mày ở nhà trông nhà cũng không xong, đứa nào cũng giỏi rồi, đến cơm cũng không biết đường mà nấu! Bọn tao về nhà còn phải phục vụ chúng mày!”

“Thật sự coi mình là tổ tông hay sao?”

Mộc Hoan liền ấm ức nói: “Bà nội, việc này cũng không thể trách cháu được, Mộc Dương chạy đi đâu từ sáng không thấy, đến bây giờ vẫn chưa về, cháu phải làm thế nào chứ, cháu còn phải trông em nữa.”

Mộc Hoan đẩy sạch trách nhiệm trên người mình.

Mộc Dương nghe rõ ràng liền trực tiếp nói một câu: “Nếu em không phải đi cắt rau lợn thì bận đến mức phải đi ra ngoài sao? Em còn muốn trốn ở nhà cơ mà. Bây giờ rau lợn mọi người đều tranh nhau lấy, hơn nữa lại thấp nên khó cắt, em còn phải lên trên núi Tiểu Ba để cắt rau lợn. Hay là ngày mai em ở nhà trông em bé, chị đi cắt rau lợn nhé?”

Mộc Hoan nghe xong câu này, không cần nghĩ mà trực tiếp phủ nhận: “Tao không đi.”

Việc cắt rau lợn này vừa mệt vừa không mấy vui vẻ.

Nói không chừng còn có bọ hoặc rắn ở trong rau lợn.

Cô ta mới không muốn đi.

Mộc Hoan nói đến đây, Mộc Dương cười như không cười nói một cậu: “Thế chị Mộc Hoan đừng có nói những lời mỉa mai như vậy. Hơn nữa chúng ta không phải đã bàn bạc rõ việc này rồi sao? Em đi cắt rau lợn, chị ở nhà nấu cơm. Sao đến bây giờ chị vẫn chưa nấu cơm thế?”
 
Xuyên Về Thập Niên 80, Thôn Nữ Cật Lực Làm Giàu Đổi Đời
Chương 53


Hai mẹ con đổ một sọt cỏ lợn ra. Sau đó lại đi ra con kênh, rửa sạch đống cỏ lợn.

Sau đó lại ra mương rửa sạch rong biển.

Trong nhà có mỗi cái này là tốt nhất, ở ngay bên cạnh tường nhà có một con kênh nhỏ chảy qua, hằng ngày muốn rửa cái gì cũng không cần phải ra ngoài. Rửa cỏ lợn, rửa rau, giặt giũ đều làm ở bên con kênh này. Chỉ có nước dùng để ăn uống là lấy từ giếng nước.

Mương này dùng để rửa rau lợn, rửa rau, giặt quần áo.

Chỉ có nước dùng cho con người được lấy từ giếng.

Hai mẹ con ngồi xổm bên con kênh đãi cỏ lợn, xung quanh cũng không có ai khác, Trương Hiểu Dung bèn khẽ nói với Mộc Dương: “Không phải ngày hôm qua con hỏi mẹ làm thế nào để kiếm ít tiền đấy sao? Mẹ nghĩ ra cách giúp con kiếm được chút ít này, nhưng mà khả năng là không được nhiều cho lắm.”

Lúc Trương Hiểu Dung nói những lời này, trên mặt bà lộ nét vui mừng hiếm thấy, rõ ràng là vì mình có thể làm gì đó cho con gái nên vô cùng phấn khởi.

Mộc Dương nghe Trương Hiểu Dung nói vậy, nhất thời ngây ra, sau đó tầm mắt cô vô thức lướt tới mái tóc đã ngắn đi của Trương Hiểu Dung.

“Mẹ kiếm được tiền như nào vậy?” Mộc Dương lại hỏi một câu.

Nếu không phải cô vẫn ý thức được cần phải điều chỉnh âm lượng thì e là câu này của cô sẽ bị người khác nghe được.

Biết sao được, Mộc Dương cứ cảm thấy khả năng cách kiếm tiền của Trương Hiểu Dung không phải là mấy cái cách phổ thông bình thường.

Trương Hiểu Dung nói hết sức nhẹ nhàng bâng quơ: “Thì bán tóc chứ sao nữa.”

Thời này, tóc có thể bán được. Bán cho những người thu mua tóc về làm tóc giả.

Chất tóc càng đẹp, tóc càng dài thì bán được càng nhiều tiền.

Mái tóc kia của Trương Hiểu dung thực ra rất đẹp.

Tuy rằng Trương Hiểu Dung đã phơi mặt đến độ khắp mặt đều lấm tấm vết tàn nhang, với lại cũng thêm cả chút nếp nhăn, cả thân hình cũng gầy gõ thiếu chất, nhưng tóc của Trương Hiểu Dung vẫn cứ vừa đen vừa bóng vừa dài.

Đây cũng là chỗ đáng khen duy nhất trên người Trương Hiểu Dung.

Cũng không khó để nhìn ra, Trương Hiểu Dung vô cùng nâng niu yêu quý mái tóc của mình. Nếu không bà cũng sẽ không chăm sóc tốt như vậy.

Nhất thời Mộc Dương nhìn m.á.u tóc ngắn sát tai của Trương Hiểu Dung mà cảm thấy không biết nên nói gì cho phải.

Cô chưa từng nghĩ tới, Trương Hiểu Dung sẽ vì cô mà bán cả mái tóc của chính mình.

Chuyện như thế này…

Mộc Dương không biết phải làm sao.

Từ trước đến nay chưa từng có ai đối xử với cô như thế,

Mộc Dương vô thức nghĩ trong lòng: Lẽ nào đây chính là tình mẹ sao? Thì ra tình thương của mẹ là như thế này à?

“Tiền này mẹ lén cho con đấy, con đừng nói cho người khác biết. Cho dù bà nội con biết chuyện này nhưng cũng ngại đòi chỗ tiền này.” Trương Hiểu Dung thấy Mộc Dương không nói lời nào bèn lo lắng dặn dò cô. Bà sợ nếu có lời đồn đại thì Dương Thục Phương sẽ lại mắng nhiếc con yêu của bà.

Thời khắc này, trong lòng Mộc Dương có rất nhiều suy nghĩ phức tạp. Cuối cùng cô cũng chỉ có thể nuốt xuống những suy nghĩ ấy.

Sau đó chúng biến thành trăm tơ vạn mối, giống như tơ tằm nhả ra, quấn lấy nó từng chút từng chút một, bao bọc nó ở trong.

Rồi nó biến thành hàng ngàn thứ.

Những thứ này giống như tấm lụa do con tằm kéo ra, xoắn lại và quấn lấy từng chút một.

Mục Dương phát hiện mình căn bản không thể thoát ra được, không ngừng cố gắng.

Mộ Dương có chút hoảng sợ. truyện kiếm hiệp hay

Thành thật mà nói, ân huệ này không phải là điều cô mong muốn.
 
Xuyên Về Thập Niên 80, Thôn Nữ Cật Lực Làm Giàu Đổi Đời
Chương 54


Trước đó cô cũng đã suy nghĩ kỹ về cách đối phó với Trương Hiểu Dung và Mộc Trung Quốc rồi.

Trong trí tưởng tượng của cô, đó chỉ là vấn đề duy trì tình cảm gia đình hời hợt mà không có quá nhiều ràng buộc.

Dù sao thì cô cũng đã 30 tuổi rồi, nghĩ thế nào cũng thấy nhận một người phụ nữ 30 tuổi làm mẹ có chút kỳ cục.

Nhưng lúc này Mộc Dương hoảng sợ phát hiện ra một sự thật: Có một số chuyện hình như không giống như những gì cô đã tưởng tượng và dự tính.

Điều khiến Mộc Dương càng thêm hoảng sợ là cô dường như không có cách nào ngăn cản những chuyện này.

Nhưng Mộc Dương đương nhiên không có khả năng nói ra những chuyện này, cho nên cuối cùng Mộc Dương chỉ đáp lại bằng câu hứa hẹn với Trương Hiểu Dung.

“Mẹ yên tâm, con sẽ không nói đâu.”

“Con nói mẹ nghe đi, con định dùng số tiền đó làm gì?” Giao số tiền lớn như vậy cho Mộc Dương làm Trương Hiểu Dung có chút lo lắng nên bà hỏi cô.

Mộc Dương do dự một chút, cuối cùng vẫn chọn không nói dự định của mình ra cho Trương Hiểu Dung biết, chỉ hỏi ngược lại một câu: “Mẹ, bán cả tóc của con đi đi?”

Mộc Dương cũng được kế thừa chút gen của Trương Hiểu Dung, nhìn qua cũng có mái tóc khá tốt.

Trương Hiểu Dung ngẩn ra: “Để làm gì à?”

“Con cũng giống mẹ mà. Với cả không phải cũng có thể bán lấy tiền đấy ư?” Mộc Dương cười nói, đ è xuống hết thảy cảm xúc, sau đó rửa sạch đám rau lợn ba hai lần: “Đi, con phụ mẹ nấu cơm cho.”

Mộc Dương chủ động làm việc như vậy làm cho Trương Hiểu Dung lại lần nữa chấn động.

Kể từ khi Mục Dương rơi xuống nước và sống sót, cô đã không còn tích cực làm việc nhà như trước nữa.

Trương Hiểu Dung tưởng rằng Mộc Dương cố ý lười biếng vì cảm thấy không khỏe, nhưng hôm nay Mộc Dương lại chủ động như vậy—

Trước khi đặt cây rau lại, Mộc Dương lại hỏi Trương Hiểu Dung: “Sao mẹ không để tiền đó cho anh con đi học?”

Trương Hiểu Dung bị hỏi hơi sững sờ chốc lát, sau đó cười bất đắc dĩ trả lời con gái: “Con và anh con đều là con của mẹ mà. Hơn nữa, anh con đi học bà nội con sẽ cho tiền thôi.”

Chỉ một câu này lại khiến Mộc Dương sững người lại.

Thành thật mà nói, trong lòng Mộc Dương vốn cảm thấy Trương Hiểu Dung vẫn hơi trọng nam khinh nữ. Nhưng bây giờ Trương Hiểu Dung nói ra câu này, có thể thấy được bà ấy cũng không phải như vậy.

Kiểu phụ nữ nhu nhược lại nghe lời như Trương Hiểu Dung, có lẽ chỉ là quá vô tư với con cái mình nên mới làm ra việc hồ đồ như vậy. Bà chỉ nghĩ rằng bán con gái đi cho con trai đi học cũng là cho con gái có thể có được cuộc sống tốt.

Mộc Dương thở dài một hơi não nề.

Trương Hiểu Dung tức thì cảm thấy căng thẳng: ”Làm sao vậy? Mẹ nói sai gì à?”

Mộc Dương nghiêm túc nhìn Trương Hiểu Dung: “Mẹ nói rất đúng, chỉ là con tưởng rằng trước kia mẹ chỉ thương anh con thôi.”

Trương Hiểu Dung vội vàng giải thích: “Có phải như vậy đâu, căn bản không phải như vậy, con đừng nghĩ vớ vẩn.”

Lúc này Mộc Dương mới lộ ra vẻ mặt tươi cười nói: “Được rồi, mình nấu cơm thôi mẹ, nếu không tí nữa bà nội lại mắng cho. Lần sau mẹ dẫn con đi bán tóc nhé.”

Mộc Dương mạnh mẽ lại quả quyết nói, với tính cách của Trương Hiểu Dung thì không có cách nào phản đối được.

Trương Hiểu Dung muốn tiếp tục khuyên thêm vài câu, nhưng Mộc Dương nào cho bà cơ hội ấy chứ?

Trương Hiểu Dung vừa đi vào bếp, Trần Xuân Hoa liền kiếm cớ nói mình phải trông con trai, bảo Trương Hiểu Dung tiếp tục nấu cơm.

Mộc Dương bĩu môi, cô biết Trần Xuân Hoa đã đi sẽ không quay lại nấu cơm nữa.

Điều khiến cô tức giận nhất chính là thái độ của Trương Hiểu Dung, bà đã quen coi chuyện này là bình thường mà đồng ý, hơn nữa nửa câu thừa thãi cũng không nói.

Mộc Dương không nhịn được mà trách móc một câu: “Bác gái lúc nào cũng như vậy, mẹ sao mà cứ không lên tiếng thế? Việc nhà cơ bản đều là mẹ làm hết, mẹ không biết mệt ạ?”

Thái độ của bà Trương Hiểu Dung ngược lại rất bình tĩnh.

Thậm chí Trương Hiểu Dung còn cười một cái, sau đó nói với Mộc Dương một câu như thế này: “Chịu thiệt một chút cũng không sao, người già không phải nói là chịu thiệt là phúc hay sao? Hơn nữa đều là người một nhà, ai làm nhiều ai làm ít một chút cũng không vấn đề gì.”
 
Xuyên Về Thập Niên 80, Thôn Nữ Cật Lực Làm Giàu Đổi Đời
Chương 55


Ngay sau đó, Trương Hiểu Dung lại tiếp tục nói một câu thế này: “Hơn nữa, không phải con cũng cảm thấy bác gái nấu ăn không ngon hay sao?”

Lần này Mộc Dương không còn cách nào để phản bác vì Trần Xuân Hoa nấu ăn thật sự không ngon.

Mặc dù nấu ăn như thế này không có kỹ thuật đặc biệt nào đáng nói, nhưng Trương Hiểu Dung nấu lại ngon hơn Trần Xuân hoa nấu, đây là cảm nhận của tất cả mọi người trong nhà họ Mộc.

Mộc Dương nghĩ đến dự tính kinh doanh của mình và Lôi Hướng Dương, do dự một chút rồi nói một câu: Ông ngoại từng làm đầu bếp, vậy mẹ có học được chút nào không, có biết làm nội tạng lợn không?”

Mộc Dương đột nhiên hỏi đến vấn đề này, Trương Hiểu Dung tự nhiên cảm thấy có chút kỳ lạ: “Con hỏi cái này làm gì?”

Nghĩ một hồi, Trương Hiểu Dung như nhận ra được gì đó liền thấp giọng hỏi: “Con muốn ăn thịt rồi à?”

Đừng nói đến thịt, cho dù là nội tạng lợn, trong nhà làm cũng tuyệt đối không cho Mộc Dương và Mộc Hoan ăn nhiều. Chủ yếu vẫn là cho đàn ông con trai trong nhà an.

Mộc Dương lắc đầu lấy Lôi Hướng Dương ra làm bia đỡ đạn nói: “Lôi Hướng Dương không phải đã cứu mạng con hay sao? Con nghe cậu ấy nói muốn buôn bán nhỏ, chính là làm món nội tạng lợn này thành món ăn mặn bán cho người ta. Con sợ cậu ấy không có tay nghề ấy nên liền hỏi mẹ. Dù sao con cũng nên báo đáp ơn cứu mạng này của cậu ấy.”

Mộc Dương lấy lý do này coi như cũng hợp tình hợp lý.

Trương Hiểu Dung cũng không nghi ngờ gì thêm mà gật đầu nói: “Con nói đúng rồi đấy, vẫn là nên cảm ơn cậu ấy một chút. Theo lẽ thì nên mua chút đồ gì đó tặng cho cậu ấy.”

Nhưng mà hoàn cảnh của nhà họ Mộc thì….

Dù sao Dương Thục Phương nhất định cũng sẽ không nỡ bỏ ra số tiền này.

Trương Hiểu Phương do dự một lúc nói: “Mẹ đã từng nhìn thấy ông ngoại làm món phá lấu, Hay là để mẹ giúp cậu ấy nghĩ xem cần dùng những nguyên liệu gì nhé.”

Mộc Dương nghe thấy Trương Hiểu Dung nói như vậy thì lập tức vui mừng khôn xiết nói: “Thế thì tốt quá, vậy con thay cậu ấy cảm ơn mẹ trước ạ.” Trương Hiểu Dung liền lộ ra ý cười nói: “Mình cũng không có thứ gì khác để cảm ơn cậu ấy nên là có thể giúp được chút gì đó cũng tốt.”

Mộc Dương gật đầu lia lịa nói chỉ có Trương Hiểu Dung là suy nghĩ chu đáo.

“Lát nữa hỏi ý bố con về chuyện này xem thế nào.” Trương Hiểu Dung nói như vậy, trong lòng nghĩ biết đâu Mộc Trung Quốc lại có cách nào có thể trả ơn Lôi Hướng Dương được.

Chuyện Lôi Hướng Dương cứu Mộc Dương trong lang mọi người đều biết, nếu như thật sự không có gì để cảm ơn, e rằng mọi người đều sẽ bàn tán.

Chuyện này Mộc Dương cũng không muốn quan tâm, chỉ để Trương Hiểu Dung tự quyết định.

Bây giờ trong đầu Mộc Dương toàn tràn ngấp hi vọng về thùng tiền đầu tiên.

Ngược lại quên sạch chuyện về nhà họ Vương kia.

Dù sao thì tối nay nhà họ Mộc cũng không có chuyện gì xảy ra và trải qua một buổi tối yên bình.

Sáng sớm hôm sau, Mộc Dương vội vàng tìm cớ lẻn ra ngoài, sau đó liền đi đến nhà tìm Lôi Hướng Dương.

Cô phải đi xem xem măng trúc quý của mình có hỏng hay không? . Truyện Võng Du

Không nhìn thấy thì làm sao mà có thể yên tâm chứ?

Hơn nữa hôm nay nắng rất đẹp, phơi một nắng khéo cũng đã khô rồi.

Sau đó tìm cơ hội xem có thể gửi xuống trấn bán hay không.

Nhưng không ngờ sau khi Mộc Dương đến thì Lôi Hướng lại không có ở nhà, hỏi Lôi Luy mới biết tôi hôm qua Lôi Hướng Dương đã đến suối Lạn Nê bắt rùa và lươn rồi.

Bây giờ vẫn chưa về.
 
Xuyên Về Thập Niên 80, Thôn Nữ Cật Lực Làm Giàu Đổi Đời
Chương 56


Lúc này Mộc Dương cũng không có cách nào chỉ có thể đợi Lôi Hướng Dương trở về.

Nhưng trong lúc chờ đợi, Mộc Dương đi xem măng trúc của mình trước, phát hiện hôm qua phơi một buổi tối, những cái măng đó đã khô bớt nước và không bị thối.

Nên Mộc Dương dứt khoát lấy cái mẹt của nhà họ Lôi tỉ mỉ đặt măng trúc lên trên, sau đó đem phơi dưới nắng.

Đợi đến khi làm xong mấy thứ này, Mộc Dương lại chải tóc cho Lôi Luy.

Vừa nghe Lôi Hướng Dương không có ở nhà thì Mộc Dương cũng không khách khí đem măng trúc của mình ra phơi nắng.

Sau đó lại lấy nước giúp Lôi Luy gội đầu.

Vừa làm việc vừa đợi Lôi Hướng Dương về

Lôi Hương Dương hơn một tiếng sau mới về đến nhà, khi về trong tay còn xách hai cái giỏ cá rất nặng.

Mộc Dương vừa nhìn liền biết, đêm qua Lôi Hướng Dương chắc chắn có thu hoạch rất lớn.

Thế là Mộc Dương nhướng mày nói với Lôi Hướng Dương: “Đêm qua thu hoạch không tồi nhỉ.”

Lôi Hướng Dương cũng không phản bác mà trực tiếp đem những thứ trong giỏ đổ vào trong chậu nước.

Lúc này Mộc Dương mới biết Lôi Hướng Dương thế mà bắt được mấy con ba ba. Hơn nữa con nào con nấy đều béo múp.

Mộc Dương chớp mắt, nói với Lôi Hướng Dương: “Mấy con này béo mập như này có thể bán được giá tốt đó.”

Lôi Hướng Dương lại hơi rầu rĩ: “Mấy thứ này nhiều lắm e là không dễ bán đâu.”

Mộc Dương bèn thở dài rồi nói với Lôi Hướng Dương: “Mình bán đồ tốt mà sao phải lo? Cậu định bao giờ bán? Tôi đi với cậu.”

Lôi Hướng Dương nghi ngờ nhìn Mộc Dương, cậu không biết trong lòng Mộc Dương đang có suy tính gì.

Thực ra Mộc Dương cũng không có mẹo buôn bán gì, lúc này thành thật nói: “Tôi đi với cậu vừa hay điều tra địa hình, xem xem bán hàng ở đâu thì tốt.”

Lôi Hướng Dương suy ngẫm một lúc rồi quyết định: “Vậy chúng ta vào phố một chuyến đi.”

Hai người nói đi là đi, ngay lập tức dọn đồ rồi đi luôn.

Kể ra ngôi làng này của bọn họ cũng có chỗ tốt. Từ đây đi đến phố rất gần. Dù có không đi xe thì đường đi cũng tính là gần, cùng lắm chỉ đi mất năm, sáu mươi phút.

Khoảng cách gần như thế… đối với người thời nay thì đã là rất gần rồi.

Mộc Dương và Lôi Hướng Dương cứ đi thẳng vào phố.

Mộc Dương không quên mang theo nấm trúc quý giá của mình.

Theo suy nghĩ của Mộc Dương, trước tiên tất nhiên là vẫn tới chỗ mà Lôi Hướng Dương từng bán hàng để mở hàng.

Đợt ba ba trước của Lôi Hướng Dương là bán cho nhà khách trường Đảng ở trong huyện. Vậy nên lần này hai người vẫn đi thẳng tới đó.

*Trường Đảng: Trường Đảng là đơn vị sự nghiệp công, có nhiệm vụ đào tạo, bồi dưỡng cán bộ lãnh đạo, quản lý các cấp của Đảng

Nhân viên chuyên mua sắm đồ của nhà hàng trường đảng họ Tiền, tên Tiền Quân, cũng vừa mới bắt đầu làm công việc này thôi, là nhờ vào quan hệ trong nhà mới trầy trật xin được công việc béo bở này.

Bảo biển thủ gì đó thì tất nhiên là không dám, nhưng mà bình thường được hưởng chút lợi này nọ cũng là chuyện thường thấy.

Một thằng nhóc choai choai chạy thẳng tới chỗ mình để bán đồ như Lôi Hướng Dương, Tiền Quân có chút ấn tượng.

Vậy nên lần này vừa trông thấy Lôi Hướng Dương, Tiền Quân đã nhớ ra ngay.

Vừa trông thấy giỏ cá trong tay Lôi Hướng Dương, Tiền Quân đã lập tức bật cười: “Thế nào? Lần này lại đến bán đồ à?”

Lôi Hướng Dương chắc là còn xấu hổ và ngại ngùng, cũng chỉ đáp một tiếng, không nói gì khác, do dự một hồi mới hỏi: “Tối qua cháu bắt được một ít…”

Còn chưa nói xong câu Tiền Quân đã lập tức lắc đầu: “Chỗ bọn chú cũng không phải ngày nào cũng có lãnh đạo tới, không mua nhiều như vậy.”

Đồ tốt giống thế này, người bình thường cũng không được hưởng.

Mặc dù trường Đảng bọn họ bây giờ cũng bắt đầu tiếp đãi khách mới từ bên ngoài nhưng thức ăn kiểu này rất đắt, không có chủ động đẩy lên.

Lôi Hướng Dương nghe Tiền Quân nói, vẻ mặt ảm đạm hẳn, cũng không nhiều lời nữa, xem chừng là định đi luôn.
 
Xuyên Về Thập Niên 80, Thôn Nữ Cật Lực Làm Giàu Đổi Đời
Chương 57


Lúc này Mộc Dương bước lên trước, giữ Lôi Hướng Dương lại, sau đó nói một câu: “Nói thì nói vậy nhưng dù là chỗ các chú không phải ngày nào cũng có lãnh đạo tới thì cũng nên lo xa một bước. Loại như ba ba nuôi trong nước có thể nuôi được một thời gian rất lâu. Nếu như các chú nuôi trong bể thuỷ tinh đặt ở đây, không chỉ lãnh đạo và khách hàng khi đến có thể trông thấy chúng mà đến khi ăn cũng rất tươi.”

“Như vậy có phải trông nhà khách chúng ta càng ấn tượng hơn không? Nguyên liệu nấu nướng tốt cỡ nào.”

Mộc Dương quá là dẻo miệng, lập tức thuyết phục được Tiền Quân.

Tiền Quân nghĩ đến cảnh tượng kia còn cảm thấy hình như thật sự khả thi.

Chung quy dù chỉ có một vị lãnh đạo đến, trông thấy nguyên liệu sẵn có lại tươi ngon chắc chắn sẽ thấy rằng bọn họ rất được việc.

“Kể cả không có lãnh đạo đến thì thực ra cũng có không ít người muốn đến bàn công chuyện, những người này rất có tiền lại sẵn sàng chi trả.”

Mộc Dương mỉm cười nói hết những lời này, sau đó kéo Lôi Hướng Dương đứng ở một bên không nói gì nữa.

Dù sao lời cần nói đã nói xong, sau có muốn mua hay không là chuyện của Tiền Quân.

Sau khi Tiền Quân suy nghĩ cẩn thận những lời Mộc Dương nói, trong lòng vẫn hơi do dự, lại cảm thấy mình bị một con nhóc thuyết phục có hơi kỳ nên quan sát dò xét Mộc Dương một lượt.

Trông Mộc Dương chỉ là một cô bé nông thôn bình thường nhưng lại đôi mắt dường như sáng hơn người khác, Tiền Quân thật sự có hơi ngạc nhiên: “Cô nhóc này còn nhỏ mà sao nghĩ ra được nhiều thứ quá vậy?”

Mộc Dương cười híp mắt nói: “Những cái này không phải của cháu, là người lớn trong nhà dạy cháu.”

“Trước kia ông ngoại cháu cũng từng kinh doanh nhà khách khách sạn, nắm rõ mười mươi đối với những thứ này.”

Câu này hoàn toàn là nói dóc.

Có điều cũng chẳng có ai đi xác nhận cả nên không có vấn đề gì.

Về phần ông ngoại, phải xem là ông ngoại nào. Ở thời này, ông ngoại cô là một đầu bếp, nhưng ở thời kia ông ngoại cô thật sự là một chủ doanh nghiệp đó.

Thế nên nói thế cũng không sai.

Nghe Mộc Dương nói những lời này, Tiền Quân đột nhiên hiểu ra, nghĩ bụng chắc hẳn là như vậy.

Biết sao được, tuổi tác hiện giờ của Mộc Dương quá là khác với ngoại hình.

Mộc Dương thấy Tiền Quân đã hơi lung lay, lúc này cười hỏi: “Chú có muốn mua không? Chú không mua thì chúng cháu đi chỗ khác bán. Cháu nghe nói trong bệnh viện có nhiều lão cán bộ đang điều dưỡng lắm, chắc chắn họ cũng cần những cái này. Bồi bổ cơ thể ấy mà.”

Mộc Dương không nói cái này thì thôi, vừa nói cái lập tức khiến Tiền Quân hoàn toàn bị thuyết phục.

Tiền Quân cũng là trải nát tấm chiếu mới có thể làm đến ngày hôm nay, đương nhiên hắn biết tầm quan trọng của quà cáp.

Không nói những cái khác, ba ba này dùng làm quà vô cùng tốt.

Vậy nên Tiền Quân không do dự nữa, trực tiếp bày tỏ lập trường: “Nếu là vậy thì chú quyết định mua hết.”

Dù sao thì nếu trong nhà khách không cần đến anh ta vẫn có thể dùng làm quà cáp đem biếu được.
 
Xuyên Về Thập Niên 80, Thôn Nữ Cật Lực Làm Giàu Đổi Đời
Chương 58


Rùa và ba ba hoang dã đều là những thực phẩm rất tốt. Thậm chí không thể mua được ở bên ngoài, đặc biệt rất bổ dưỡng.

Đến khi thấy Tiền Quân bày tỏ thái độ như vậy, Mộc Dương mới hỏi một câu: “Chỗ cháu còn một ít măng trúc, chú có muốn mua không? Cháu có thể bán rẻ cho chú. Măng này mang về hầm canh, đặc biệt là hầm canh gà ngon lắm. Quán ăn đông khách như vậy, cháu nghĩ chắc chắn sẽ có người thích”

Tiền Quân liền bị những lời nói này của Mộc Dương chọc cười: “Cháu rốt cuộc còn có bao nhiêu thứ đồ thì mang hết ra đây đi.”

Mộc Dương lặng lẽ thở dài nói: “Bây giờ thật sự hết rồi, nhưng nếu sau này còn có bọn cháu nhất định đến tìm chú.”

Mộc Dương thở dài cảm thấy có chút rầu rĩ.

Tiền Quân đột nhiên bị chọc cười.

Sau đó anh ta dẫn hai người vào trong cân đồ và tính tiền đưa tiền mặt cho họ.

Rùa và ba ba của Lôi Hướng Dương là phần chính, còn ít măng kia của Mộc Dương chỉ là số lẻ mà thôi, tổng cộng chỉ bán được 5 hào.

Nhưng Mộc Dương cũng không hề nản lòng. Mà còn thận trọng cất 5 hào của mình vào trong túi áo.

Đây là những đồng tiền đầu tiên mà cô kiếm được khi quay lại thập kỉ này.

Nên nó có có ý nghĩa rất lớn đối với cô.

Vì vậy mà cô rất trân trọng 5 hào này.

Dáng vẻ đó khiến Lôi Hướng Dương có chút không chịu được. Do dự một lát, cậu vẫn không nỡ lấy tiền ra nhưng lại nói một câu: “Hay là tôi mời cô ăn một cái bánh bao nhé?”

Tính ra mấy đồng tiền này nếu không có Mộc Dương giúp đỡ thì Lôi Hướng Dương căn bản không kiếm được.

Nên nghĩ một chút, Lôi Hướng Dương vẫn là cảm thấy đáng.

Vừa nói đến bánh bao mắt Mộc Dương liền sáng lên.

Phải nói là từ sau khi đến thập kỷ này, cô chưa bỏ được hút dầu mỡ nào vào bụng. Vậy nên Mộc Dương làm gì có lý do nào để từ chối chứ?

Lôi Hướng Dương nén nỗi đau trong lòng, kéo Mộc Dương đi đến quán bánh bao thịt trên phố.

Nhưng thật sự chỉ mua một cái cho Mộc Dương chứ cậu không định ăn.

Mộc Dương cũng không nghĩ quá nhiều, nhận lấy chiếc bánh và cắn một miếng, sau đó mới phát hiện Lôi Hướng Dương không ăn.

“Sao cậu lại không mua một phần cho cậu?” Mộc Dương ngậm bánh bao trong miệng đột nhiên có chút luống cuống. . Truyện Quan Trường

Mộc Dương còn chưa gặp qua tình huống này bao giờ.

“Không ăn được.” Lôi Hướng Dương lắc lắc đầu, kiên định rời tầm mắt từ chiếc bánh bao ra chỗ khác.

Nhưng Mộc Dương nhìn thấy rõ Lôi Hướng Dương đang nuốt một ngụm nước miếng.

Mộc Dương ngay lập tức hiểu Lôi Hướng Dương chính là không nỡ ăn.

“Cô ăn đi, nếu như không có cô, tôi đã không bán được những thứ này, giữ lại nuôi cũng sẽ từ từ gầy đi, bán cũng chẳng được bao nhiêu tiền nữa.” Lôi Hướng Dương nói rất thản nhiên, ngữ khí trưởng thành, căn bản không hề giống một đứa trẻ đang lớn.

Trong lòng Mộc Dương đột nhiên cảm thấy có chút chua xót.

Nhưng nhất thời cũng không biết nói gì mới tốt.

Lôi Hướng Dương không nhìn chiếc bánh bao trong tay Mộc Dương nữa nhưng vẫn nói: “Ăn nhanh đi, nguội sẽ không ngon nữa đâu.”

Mộc Dương cúi đầu cắn một miếng, mùi vị của thịt tràn khắp khoang miệng. Mặc dù trong nhân chỉ có một ít thịt nhưng ngay tức khắc khiến người ăn hạnh phúc đến muốn khóc.

Đôi mắt Mộc Dương có chút cay cay.

Trong miệng ngậm bánh bao, Mộc Dương hung hăng nói một câu: “Một ngày nào đó khi chúng ta có tiền, đến lúc đó muốn ăn bánh bao thì ăn bánh bao, muốn ăn thịt thì ăn thịt.”

Thực ra cho dù không cố gắng thì 10 năm hay 12 năm sau cũng có thể có được cuộc sống như vậy.
 
Xuyên Về Thập Niên 80, Thôn Nữ Cật Lực Làm Giàu Đổi Đời
Chương 59


Nhưng mục tiêu của họ là bắt buộc phải đạt được điều này trong thời gian ngắn.

Đối với mục tiêu cao xa của Mộc Dương, Lôi Hướng Dương lại tỏ ra có chút ngưỡng mộ.

Không thể không nói, con người ở thời đại này thực sự quá dễ thỏa mãn.

Nhưng cũng cho thấy tài nguyên ở thời đại này khan hiếm như thế nào.

Mộc Dương và Lôi Hướng Dương vừa đi vừa nói.

Lôi Hướng Dương nhớ lại dáng vẻ của Mộc Dương khi nói chuyện với Tiền Quân thì có chút nghi ngờ: “Những lời nói này rốt cuộc là cô học ở đâu vậy?”

Tiền Quân kia vốn dĩ không định mua rồi, nhưng lại bị mấy lời bịp bợm của Mộc Dương thuyết phục, sau đó lại quyết định mua, không những vậy mà còn mua hết toàn bộ.

Chuyện này đối với Lôi Hướng Dương mà nói, căn bản có chút không thể hiểu được.

Mộc Dương nghe những câu hỏi của Lôi Hướng Dương về mình, nghĩ ngợi chút rồi thần bí nói một câu: “Cậu căn bản không hiểu, đây gọi là tiếp thị.”

Mua hàng và bán hàng không đơn giản chút nào. Nếu như mỗi người đều có nhu cầu thì mới mua, thế thì làm sao mà kiếm tiền đây? Nếu như cậu muốn kinh doanh buôn bán thì cậu phải nghĩ mọi cách đem những thứ có trong tay mình đi chào hàng với khách. Nếu như khách hàng không biết món hàng này có tác dụng gì thì cậu phải giúp họ nghĩ ra, sau đó còn phải làm cho họ cảm thấy những món đồ đó có tác dụng lớn nữa.”

Những lời nói này của Mộc Dương trong thời đại này gây chấn động lớn vô cùng.

Vậy nên là Lôi Hướng Dương không khỏi há hốc miệng với vẻ mặt kinh ngạc.

Phải mất một lúc cậu mới nói ra được một câu: “Đây không phải là lừa người à.”

Thực ra Lôi Hướng Dương đã là người tâm cơ nhất mà cô gặp được ở thời này rồi, người như vậy mà học tập ở thời hiện đại hẳn là cũng sẽ có tiền đề.

Mộc Dương nghĩ thầm trong bụng.

Nhưng hiện tại Lôi Hướng Dương cũng chỉ giống như một tờ giấy trắng, hơn nữa còn hơi thành thật và chất phác.

Mộc Dương lén thở dài một hơi, thành thật hỏi một câu: “Thế cậu thấy chú ấy mua những thứ kia thật sự không có tác dụng gì sao?”

Lôi Hướng Dương tỉ mỉ xem xét những lời nói của Mộc Dương, cuối cùng trầm mặc lắc lắc đầu.

Trong lòng cậu dường như đã nghĩ thông rồi.

Một số thứ đã ăn sâu trong não cậu cũng bắt đầu lung lay.

Mộc Dương lại nghiêm túc nói một câu: “Sau khi nghe tôi nhắc nhở như vậy, chú ấy chắc chắn sẽ biết tận dụng mấy thứ đó. Có thể những thứ đồ kia ban đầu không có tác dụng gì đối với chú ấy, nhưng thông qua lời nhắc nhở của tôi, chú ấy đã phát hiện ra tác dụng của nó, hơn nữa chú ấy chắc chắn có thể dùng được, vậy nên mới mua nó chứ.”
 
Back
Top Bottom