Ngôn Tình Xuyên Về Năm 80 Làm Tiểu Kiều Thê

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Xuyên Về Năm 80 Làm Tiểu Kiều Thê
Chương 60: 60: Anh Ấy Đi Chợ Đen


Có điều Tô Hưng Hoa, luôn không đưa ra đề nghị để Khúc Mộng Mộng trở thành bạn gái của hắn.Hai người, liền duy trì trạng thái không gần không xa.

Tô Hưng Hoa bị tổn thương, liền đến tìm Khúc Mộng Mộng tâm sự, còn Khúc Mộng Mộng, sau khi làm xong công việc một ngày ở đội sản xuất, liền tìm Tô Hưng Hoa nói về việc bản thân nhớ thành phố, nói về cuộc sống tương lai." Đi thôi, chúng ta cùng đi xem đi!"Tô Hưng Hoa rốt cuộc là không bỏ xuống được.Không bỏ xuống được một cái đuôi thích đi theo sau lưng hắn, đột nhiên đến cả ánh mắt dư thừa cũng không cho hắn.Không chịu được việc, cái đuôi mà hắn không thèm để ý đến.

Đột nhiên trở thành của người khác.Hơn nữa người đó, lại là Giang Vệ Dân, người đàn ông dẫm lên mặt mũi của hắn.......Triệu Hương Vân vui vẻ đi đến gõ cửa nhà Giang Vệ Dân.Không tới một lát, Giang Vệ Dân liền mở cửa." Làm xong chưa?" Triệu Hương Vân chớp mắt hỏi Giang Vệ Dân." Xong rồi!"" Nhanh lấy ra đây cho tôi xem!" vẻ mặt Triệu Hương Vân đầy tò mò.Cô cảm thấy, Giang Vệ Dân cái gì cũng biết làm.

Không hề giống với người trong Thành phố.Giang Vệ Dân đi vào phòng, lúc ra cầm theo mười con dao và liềm, cùng với một giỏ rau.Bình thường, những rau này, anh đều đem vào trong huyện vụng trộm đổi lương thực, hoặc đổi đồ dùng khác mà anh cần.Vừa rồi anh đi ra vườn rau, tiện tay hái một giỏ." Đây là cho tôi?" Triệu Hương Vân nhìn giỏ rau mà Giang Vệ Dân đưa tới." Ừm, không phải cô muốn giảm cân sao? Tốt nhất nên ăn nhiều rau xanh !" Giang Vệ Dân nói.Triệu Hương Vân lập tức giơ ngón tay cái, nói" Anh nói không hề sai, giảm cân tốt nhất nên ăn nhiều rau xanh! Còn cần phải vận động nhiều, ra nhiều mồ hôi!"" Ngày mai cô có tới đội sản xuất làm việc không?" Đột nhiên Giang Vệ Dân hỏi.Ngày mai anh sẽ làm việc ở trang trại lợn, dọn phân, sau đó dùng liềm cô đưa cho, lên núi cắt cỏ lợn." Được thôi, đúng lúc ngày mai tôi không phải đi vào huyện."Lần sau Triệu Hương Vân muốn đi tới trại giết lợn, cô muốn mua nửa con lợn, để vào trong chậu bảo bối.

Đến lúc đấy, sẽ biến ra thêm nửa con lợn nữa.Nghe thấy ngày mai Triệu Hương Vân sẽ đi đến đội sản xuất, trên mặt Giang Vệ Dân lộ ra ý cười." Thời gian không còn sớm nữa, tôi phải về rồi! Giang Vệ Dân cảm ơn anh đã tặng rau củ, ngày mai...!ngày mai anh đến sân phơi lương thực muộn hơn chút, tôi đến nhà tìm anh, chúng ta cùng đi!" Triệu Hương Vân nói." Được!"Triệu Hương Vân xách theo giỏ rau, mười con dao, mới vừa quay người chuẩn bị rời đi, liền gặp phải Tô Hưng Hoa và Khúc Mộng Mộng đang đi tới.Vừa nhìn thấy hai người họ, liền biết họ đến với mục đích không tốt lành gì.Triệu Hương Vân vừa trợn mắt, đang tính làm lơ họ, thì nghe Giang Vệ Dân nói" Tôi đưa cô về!"" Được thôi!" đúng lúc, cô không muốn một mình đối diện với hai kẻ kỳ lạ này." Hương Vân..." Tô Hưng Hoa đi tới trước mặt Triệu Hương Vân.Khi nhìn thấy trên tay Triệu Hương Vân cầm theo rau, dao, liềm, anh ta liền lộ ra biểu tình kinh ngạc.Sau đấy, trực tiếp hỏi: " Dao, liềm với rau là Giang Vệ Dân đưa cho em? Hắn dựa vào những thứ này thu mua em? Nếu như em thích những thứ này, có thể nói với tôi, tôi...!tôi cũng...."" Anh có thể làm sao? Đưa cho tôi phiếu công nghiệp, hay là đưa tiền cho tôi? Hay là đưa dao với liềm cho tôi?" Triệu Hương Vân hỏiCô đặc biệt ghét những kẻ sốt chết bám lấy.Vốn còn nghĩ, ban đâu nguyên chủ chọn được người đặc biệt thanh cao, không có sự che chở của nguyên chủ, liền người không ra người, quỷ không ra quỷ.Thậm chí người như nguyên chủ, hắn cũng có thể xuống tay được.Nghĩ tới lúc đầu, hắn nói với nguyên chủ những lời đó, hắn thanh cao, mệnh của hắn bất phàm, Triệu Hương Vân liền muốn đấm một đấm vào mặt hắn, để cho hắn cút xéo.Nghe thấy Triệu Hương Vân muốn phiếu công nghiệp và tiền, vẻ mặt hắn đầy kinh ngạc, choáng váng" Hương Vân, tôi vốn nghĩ rằng em không phải là một cô nương tham hư vinh, em..."" Anh nhìn nhầm rồi, tôi chính là người như vậy! Tôi thích tiền, thích phiếu công nghiệp, thích phiếu, thích các đồ vật đáng tiền, tôi là một người thô t ục, thô t ục đến mức không thể thô t ục hơn, anh có thể làm gì ?"Tô Hưng Hoa gần như đứng không vững.Từ trước tới này, hắn chưa từng nghe Triệu Hương Vân nói tới tiền, tem phiếu.

Tại sao hiện tại lại trở thành con buôn, luôn miệng nói tới tiền?Khúc Mộng Mộng đứng bên cạnh, ngay lập tức tiến lên đỡ lấy Tô Hưng Hoa, đạo đức giả nói" Hương Vân, cậu đừng giận Tô đồng chí nữa, cậu nói với anh ấy, là cậu đang nói đùa! Cậu không thích tiền, không thích tem phiếu, không thích..."" Khúc Mộng Mộng cô thấy tôi ngu như vậy sao? Nếu tôi không thích những đồ đó thì sao không đi làm ni cô? Ngày ngày ăn chay là được rồi, làm gì phải lãng phí thời gian, lãng phí sức lực, ở nơi như này?"Triệu Hương Vân cảm thấy Tô Hưng Hoa và Khúc Mộng Mộng đều có bệnh.Cô là một tục nhân, lại muốn biến cô thành thánh mẫu, bạch liên hoa, không dục không cầu.Ha ha, đúng là trò cười cấp quốc tế.Bản thân làm được những việc này, rồi hãy đi nói người khác !" Giang Vệ Dân, chúng ta đi thôi, ở đây không khí không tốt!"Triệu Hương Vân tay xách giỏ trúc, huênh hoang rời khỏi tầm mắt của Tô Hưng Hoa và Khúc Mộng Mộng.Trên đường đi, Giang Vệ Dân đột nhiên hỏi" Những lời cô nói trước đó là thật à?"" Cái gì?"" Lời cô nói với Tô Hưng Hoa!"" Đó là đương nhiên, hai kẻ đấy may là ở trong đội sản xuất, bố tôi không thể trơ mắt nhìn đội viên chết đói, nếu đổi thành nơi khác, hai kẻ đó thử nói như vậy xem.

Không có tiền, không có phiếu, sẽ chết đói, còn thanh cao cái gì!" Triệu Hương Vân nóiGiang Vệ Dân tán thành với những lời của Triệu Hương Vân.Người sắp chết đói rồi, còn thanh cao cái gì nữa?Từ việc này có thể nhìn ra anh và Triệu Hương Vân có tam quan giống nhau." Vậy...!vậy thì nếu dùng rau củ để đổi lương thực?" Giang Vệ Dân hỏi" Đó không phải là đạo lý hiển nhiên sao? Rau củ nhiều thì đổi lương thực, người khác có rau, còn mình thì có lương thực, hai bên đều có được thứ mà mình muốn, cớ sao không làm?"" Ý của tôi là ...!đi chợ đen!"Giang Vệ Dân cũng không biết bản thân bị làm sao nữa, hình như bắt đầu từ khi gặp được Triệu Hương Vân, tất cả bí mật của anh, dần dần không nhịn được muốn tiết lộ cho cô.Anh đi chợ đen, hơn nữa còn thường xuyên đi.

ở chợ đen, dùng các đồ vật để đổi tiền, tem phiếu, lương thực.Nhưng những việc này, anh từ trước tới nay không dám nói với ai, thứ nhất là không tin tưởng một ai, sợ bị người khác tố giác.

Thứ hai là anh hình như không tìm được người nào có quan điểm giống với mình." Đi thì đi thôi, chỉ cần không để bị bắt là được!" Triệu Hương Vân nói.Nói xong, cô đột nhiên ý thức được, nhìn tập trung vào Giang Vệ Dân" Giang Vệ Dân, không phải là anh..."những lời còn lại, Triệu Hương Vân không nói ra, nhưng hai người đều hiểu.Giang Vệ Dân vẻ mặt hơi khó đoán trả lời" Uhm"Đáy lòng Triệu Hương Vân hơi kinh ngạc, cô cứ tưởng, người giống như Giang Vệ Dân sẽ không đi đến nơi giống chợ đen.Không nghĩ tới, tất cả những điều này đều là cô nghĩ sai rồi.Nói không chừng những đồ anh đổi ở chợ đen còn nhiều hơn nhưng đồ cô đổi được..
 
Xuyên Về Năm 80 Làm Tiểu Kiều Thê
Chương 61: 61: Ỏng Ẹo Cho Ai Xem


Triệu Hương Vân quay trở về Triệu gia, trong tay cô cầm rau và dao, liềm, nên ngay lập tức thu hút sự chú ý của mọi người.

Triệu Trí Viễn tiến lên phía trước, kinh ngạc chỉ vào dao liềm hỏi:" Hương Vân, đây là! "" Con mua dao liềm ạ! Một con dao, liềm sáu đồng, tất cả mười con hết sáu tệ! Ngoài ra một con dao, liềm cần nửa tờ phiếu công nghiệp, mười con hết năm tờ! Bố, người xem xem lúc nào thì đưa tiền cho con được!"Triệu Hương Vân không hề khách khí với bố mình.

Dù sao thì bố cô cũng đã nói, những đồ này sẽ do đội sản xuất chi trả.

" Đương nhiên là phải đưa! Nhưng mà Hương Vân, con làm sao mà mua được dao thế? Đội trưởng đội sản xuất của Trương thôn bên cạnh, hai ngày trước cũng mới đi trạm nông nghiệp hỏi qua, trạm nông nghiệp họ nói không có bán dao, liềm.

"Hai đội sản xuất gần nhau, ngày hôm qua lúc tan làm có trao đổi với nhau.

Ông nghe đội trưởng đội sản xuất của Trương thôn việc này, còn nói không dễ gì mới tìm được phiếu công nghiệp, muốn mua dụng cụ nông nghiệp nhưng không mua được.

Bởi vì việc này, Triệu Trí Viễn gần như từ bỏ việc mua nông cụ cho đội sản xuất.

" Con cũng không biết, hôm nay con đi liền mua được!" Triệu Hương Vân nói.

" Vậy thì vận may của con tốt thật!" Triệu Trí Viễn nói.

" Cũng tạm được, dù sao con cũng mua được đồ mà người khác không mua được!" Triệu Hương Vân vừa cười vừa nói.

" Con đứa trẻ này, một chút cũng không khiêm tốn!" Triệu Trí Viễn bất lực lắc đầu.

Trương Tú Lệ nhìn thấy Triệu Trí Viễn khen ngợi Triệu Hương Vân, lập tức cảm thấy không cam tâm.

Cô ta lập tức mở miệng" Hương Vân, dao liềm này chắc không phải là em mua đúng không? ở đâu lại bán dao liềm đã làm sẵn cán dao, cán dao này của em làm rất tốt, rõ ràng đây là lừa bố mà!"" Cô người phụ nữ độc miệng này, cô đang nói linh tinh gì? Con gái tôi sao lại phải lừa gạt bố nó rồi? con mắt nào của cô nhìn thấy? Đúng là miệng chó không mọc được ngà voi!"Trần Ngũ Nguyệt đi ra gọi mọi người vào ăn cơm, đúng lúc nghe thấy Trương Tú Lệ nói xấu Triệu Hương Vân, không nói hai lời liền mắng cho một trận.

Trương Tú Lệ bị mắng cho sởn cả da đầu, đến cả phản bác cũng không dám, trốn ở phía sau Triệu Hưng Quốc, làm rùa rụt đầu.

Có điều mục đích của cô ta đã đạt được, đem sự chú ý của Triệu Trí Viễn hướng tới cán dao.

Nhìn dấu vết, thì hình như là vết mới.

" Hương Vân, cán dao này! "" Là Giang Vệ Dân giúp đỡ làm! Bố, công điểm này, ngày mai bố phải tính cho anh ấy, ít nhất cũng phải năm công điểm!"Triệu Hương Vân nói một cách từ tốn.

Cô không hề lo lắng, để cho bố cô biết việc Giang Vệ Dân giúp cô làm cán dao.

Đồ vật này, cô không hề biết làm, giấu diếm, chỉ càng làm cho người khác thêm nghi ngờ, bản thân càng rộng lượng, người khác càng không thể bới lông tìm vết.

" Thì ra là cậu ta làm!" Trên mặt Triệu Trí Viễn đầy hài lòng.

" Xem ra, cậu ta biết không ít!" Triệu Trí Viễn nói.

" Điều đó là đương nhiên, dù gì người ta cũng đến từ thành phố!"" Không cần biết là ai, chỉ cần không phải là Tô Hưng Hoa là được!" Trần Ngũ Nguyệt nói một câu từ đáy lòng, vừa nghe liền biết bà không hề vừa ý tên Tô Hưng Hoa.

Triệu Hương Vân đã quen với việc này, chỉ cần cô không thích thì Trần Ngũ Nguyệt liền không thèm nhìn đến.

" Bố, mẹ chúng ta không nói việc này nữa, vào trong nhà ăn cơm thôi!"Nói tới việc ăn cơm, tâm trạng của Trần Ngũ Nguyệt ngay lập tức trở nên tốt lên, bà nói với mọi người" Cơm tối hôn nay là do Hương Vân làm, rất nhanh thôi mọi người sẽ biết, ở cái nhà này ai là người nấu ăn ngon nhất!"Lời này của Trần Ngũ Nguyệt hoàn toàn là khoe khuang tài nghệ nấu ăn của Triệu Hương Vân.

Nhưng đến tai của vợ của Triệu Hưng Quốc và Triệu Hưng Khánh thì chính là, Trần Ngũ Nguyệt là bà vương bán dưa tự khen dưa của mình.

Bọn họn đều cảm thấy, người như Triệu Hương Vân nấu cơm khẳng định không hề ngon.

Cho dù mùi vị có ngon, thì cũng là công lao của Trần Ngũ Nguyệt, cuối cùng tiếng thơm thuộc về Triệu Hương Vân.

Dù sao, thì Triệu Hương Vân trong mắt bà, trong đáy mắt của bà mẹ chồng thì cả thế giới này, cũng không thể sánh được với cô con gái mập này.

Cho dù có là con hai con trai, cháu ruột của bản thân mình.

" Tôi không ăn nữa!" Trương Tú Lệ đột nhiên nói.

Cô ta vừa nghĩ tới việc lát nữa Trần Ngũ Nguyệt đem bữa tối mình làm, thành bữa tối do Triệu Hương Vân nấu.

Còn phải mất mặt đi khen ngợi Triệu Hương Vân, Trương Tú Lệ liền cảm thấy bản thân không chấp nhận được nữa.

Vì vậy, Trương Tú Lệ cảm thấy bản thân thà nhịn đói, cũng không muốn nghe những lời đó.

" Cô không ăn? Cô dựa vào đâu mà không ăn?" ngay lập tức Trần Ngũ Nguyệt liền xù lông.

Con gái bà lần đầu nấu cơm, cho dù cơm không ngon cũng phải cố nhét vào miệng.

Vấn đề là cơm ngon như vậy, còn không cho mặt mũi, xem là bà đã chết rồi à?" Mẹ, người không thể ăn cơm, cũng bắt người khác phải làm theo ý mình đấy chứ?" Trương Tú Lệ nói.

" Được, tôi không bắt ép cô nữa, nhưng hôm nay cô không ăn cơm, thì từ này về sau cô cũng đừng có ăn cơm nữa!" Trần Ngũ Nguyệt nói.

" Mẹ! " Trương Tú Lệ tức gần chết, việc này không phải là bắt ép cô ta phải thử tay nghề của Triệu Hương Vân, ép cô ta phải chấp nhận việc Triệu Hương Vân biết nấu ăn?" Đừng có gọi tôi là mẹ, tôi không phải là mẹ cô! Mẹ cô là Lưu Đại Cúc!" Trần Ngũ Nguyệt nói.

Mặt Trương Tú Lệ hết xanh lại trắng.

Triệu Hưng Quốc đứng bên cạnh không nhẫn tâm để vợ mình bị ức h**p, liền nói"" Mẹ, Tú Lệ là vợ con, là con dâu của mẹ! Cô ấy gọi mẹ một tiếng mẹ, con cũng gọi mẹ một tiếng mẹ, có những việc, mẹ thiên vị cho Hương Vân cũng được, nhưng mẹ không thể ức h**p chúng con!"" Con đồ súc sinh này, con dám nói với mẹ con như vậy, mẹ!.

"Trần Ngũ Nguyệt tức đến mức muốn nhảy dựng lên, gần như sắp cãi nhau với Triệu Hưng Quốc.

" Mẹ, con đói rồi, chúng ta nếu không đi ăn cơm nữa, thì con sẽ không để ý tới mẹ nữa!" Triệu Hương Vân đột nhiên quay đầu lại nói với Trần Ngũ Nguyệt.

Ngay lập tức, Trần Ngũ Nguyệt liền thay đổi sắc mặt, bà dịu dàng nói với Triêu Hương Vân" Đói rồi thì chúng ta đi ăn cơm thôi, hôm nay con đi vào huyện thành chắc mệt lắm rồi!"!.

Trong bếp, Triệu Hương Vân nấu mấy món ăn đã được bày ra.

Bánh trứng cuộn còn tốt, nhìn bề ngoài khá đẹp.

Nhưng món ruột già lợn, ngoài Trần Ngũ Nguyệt thì tất cả mọi người đều ghét bỏ.

" Đây là cái gì, mùi vị buồn nôn như vậy! Đây là đồ cho người ăn sao?" Trương Tú Lệ một bên lấy tay quạt mũi, một bên nói rất khoa trương.

Vương Tú Anh là con dâu thứ Triệu Gia, mặc dù cũng không thích Triệu Hương Vân, nhưng cô ta so với Trương Tú Lệ thì thông minh hơn.

Chỉ cần có mặt Trần Ngũ Nguyệt thì, cô ta sẽ không thể hiện ra việc mình không thích Triệu Hương Vân.

Mặc dù, cô ta thật sự không xem trong món ruột già lợn.

" Sắp không có cơm ăn rồi, còn kén chọn? Nhà họ Trương cô, sợ là ăn tết cũng không ăn nổi đồ tốt như vậy đi?" Trần Ngũ Nguyệt không hề có ý tốt trợn mắt.

Bà mẹ chồng này, hai mươi tư tiếng đều tìm phiền phức cho con dâu.

Hơn nữa thường là do Triệu Hương Vân, tìm hai cô con dâu là phiền.

" Mẹ, người muốn ăn thì ăn đi, con sẽ không ăn!" Trương Tú Lệ nói.

" Không ăn thì không ăn, tôi sẽ bắt cô ăn à? " Trần Ngũ Nguyệt nói, bản thân cầm đũa, gắp đồ ăn cho Triệu Hương Vân, sau đó gắp đồ ăn cho Triệu Trí Viễn.

Triệu Hương Vân thì không cảm thấy gì, vì cô cực kỳ thích ăn ruột già lợn.

.
 
Back
Top Bottom