Khoai về đến cổng, đã nghe tiếng mẹ cười nói từ trong nhà vọng ra, lại có tiếng phụ nữ tiếp lời, lanh lảnh tựa chuông ngân.
Như thể gặp đại địch, Khoai lập tức đặt bó củi xuống bờ dậu, quay gót, lao thẳng ra phía ngoài đường.
Giọng này anh biết, không là cái cô Xoan dai như đỉa kia thì còn ai vào đây nữa.
42 năm làm người, hiền thục như Tấm cũng dăm ba, lanh chanh như Cám lại càng không hiếm lạ, nhưng lớn mật, dạn dĩ như cô gái này thì anh gặp lần đầu tiên.
Hôm ấy một ngày tháng 6, Khoai xuống núi sau 5 tháng đi biệt, cả người nhếch nhác, râu ria rậm rạp, bụi đất lẫn mồ hôi che khuất cả ngũ quan, chẳng khác gì người rừng thì bắt gặp cô đang một mình ngồi trên tảng đá lớn gần chân núi.
Trông anh như vậy mà cô không sợ, còn kêu anh lại, ngỏ ý muốn anh cõng mình về.
Hỏi ra mới biết là người cùng làng, đi lang thang chơi chẳng may đạp trúng rắn, bị nó cắn đã đành, còn xui xẻo trật chân luôn, không dám cử động, đã ngồi đồng ở đây nửa canh giờ mà chỉ đón lõng được mỗi anh ngang qua.
Nghe vậy, Khoai nhanh chóng lại gần giúp cô xem xét.
Rắn mổ vào bên trên mắt cá chân cô gái một lóng tay, nhìn sơ vết răng vòng cung đều nhau thì có vẻ là loại lành, xung quanh vết cắn cũng không có dấu hiệu bầm tím, chuyển màu do độc, chỉ có chỗ mắt cá hơi nề có lẽ là hệ quả của cú trẹo chân.
May mà cô gái này cũng không đến nỗi ngu ngơ, còn biết tháo dải dây tóc xuống buộc dưới đầu gối ngăn độc lan ra, thế mà chả hiểu suy nghĩ gì lại dám một thân một mình đâm đầu vào chỗ rừng núi heo hút này mà dạo chơi.
Không căn vặn gì thêm, Khoai nhanh chóng hỏi xin cô mấy sợi tóc dài, tẽ đều, gại mấy lượt trên bề mặt vết cắn kiểm tra xem có chiếc răng rắn nào bị ghim lại vào trong thịt không, lại lấy ra một nắm nhành cỏ lưỡi rắn, bỏ miệng nhai rập cho nhuyễn thành bã đắp vào miệng vết cắn, cuối cùng buộc cố định bằng mảnh vải sạch xé từ áo mình trong tay nải.
Làm hết các việc, ngẩng lên mới thấy cô gái đang bịt mũi, mắt hạnh đen láy, tròn xoe nhìn anh.
Biết mình ở lâu trên núi hẳn là đã bốc mùi, khó ngửi lắm, Khoai lùi đủ xa, gói ghém lại đồ đạc bảo cô gái.
- Tôi sơ cứu xong rồi, cô ngồi nghỉ thêm chút để tôi chạy nhanh về làng báo người nhà đem cáng lên đón cô nhé.
Chẳng hay cô là con cái nhà ai?
- Nhưng tôi sợ - Cô gái không trả lời vào vấn đề chính, ánh mắt tha thiết nhìn anh, ý tứ van vỉ rõ ràng - Anh cũng không thể bỏ tôi ở đây, nhỡ có con rắn nào núp xung quanh nữa.
- Cũng biết vậy - Khoai thật thà - Nhưng tôi không biết cô là con cái nhà ai, nếu lỗ mãng đưa cô xuống núi, chẳng may bị người ta hiểu lầm sẽ ảnh hưởng đến danh tiết của cô.
- Tôi không sao - Cô gái lắc đầu quả quyết - Còn anh, vợ con anh có ngại không?
- Tôi sống cùng với mỗn một mẹ già, tuổi lại đã lớn, cô thử nghĩ xem tôi có cần ngại không?
- Khoai cười, đáp một được hai, cả khuôn mặt lấm lem nhờ đôi mắt minh bạch sáng rỡ mà bừng lên, phần đuôi mắt có mấy nếp gấp đuôi cá càng khiến anh trông lành như đất.
Cô gái ngơ ngẩn một chốc, xong cũng mỉm cười, ánh đề phòng trong mắt dường như tan biến, thay vào bằng sự khẩn cầu.
- Vậy xin anh cõng tôi về với.
Đã nói đến mức này, Khoai cũng khó lòng từ chối, bởi thực tế để xuống dưới làng tìm đến nhà cô gái xong quay lại, có nhanh cũng phải mất độ nửa canh giờ.
Trời thì đã đổi ráng, sắp tối đến nơi.
Gặp rắn còn là nhẹ, rủi có thú dữ, cô gái này phải bỏ mạng là cái chắc.
Nên anh đành hỏi han mọi điều thật kỹ, biết cô tên Xoan, là con gái phú hộ trong làng, cha mẹ hết mực yêu thương, sẽ chẳng vì mấy việc chẳng đặng đừng mà bỏ qua tính mạng của con gái, mới đánh liều ghé lưng cõng cô.
Đàn ông cõng đàn bà, dù ý tứ cách mấy, nó vẫn là hành động quá sức thân mật.
Khoai cố đẩy Xoan ra xa, không để cô áp sát vào, nhưng tấm lưng rộng lớn nhậy cảm, ngoài mấy đứa cháu với mẹ già, còn chưa từng cõng một người khác giới nào, nay đón ít hơi con gái lạ nóng như phải bỏng.
Đường đi nhiều loại cây gai mọc lan tràn, những mảnh đá vỡ sắc lẻm, chân quen đường rừng như Khoai mà cũng chẳng tránh được va chạm, sướt sát.
Dù không cố ý, trí óc Khoai vẫn thổn thức quay lại cái buổi đưa Tấm chạy trốn của mười mấy năm về trước, lòng thốt nhiên âm ỉ đau tựa mới đây thôi.
Cả nửa kiếp này, Khoai đã dành để yêu Tấm.
Lúc công khai tỏ bày, khi lẳng lặng theo sau, trợ cô trong từng thăng trầm của cuộc đời, từ độ cô còn là một cô thôn nữ mới lớn chỉ biết quẩn quanh ruộng vườn chưa hẹn ước cùng ai, đến khi bé An con gái cô sắp lên 10, đã biết nghiêm túc nhìn vào mắt anh mà rằng "Bác lấy mẹ cháu cũng không sao, cháu ủng hộ".
Suốt mười mấy năm ấy, lắm lúc anh đã có ý nghĩ rằng, vì cô, anh có thác cái thân này đi, cũng chẳng tiếc.
Anh sớm mồ côi, sống cô độc từ nhỏ, chưa từng luyến lưu điều gì ngoài cô, anh đã tâm nguyện cả đời này chỉ cần được lặng lẽ bên cô, là anh đủ mãn nguyện rồi.
Nhưng đời không có gì dễ mất đi bằng sự mơ tưởng.
Dù cố ra vẻ bình thường, thực tâm anh đã sốc khi thấy người ấy tìm về với Tấm.
Trong ý nghĩ của anh, một người bị ám ảnh bởi quyền lực như người ấy sẽ không đời nào có thể vì tình cảm đôi lứa yếu mềm mà buông tay ngai vàng cao vạn trượng kia.
Những năm qua, mặc kệ Tấm kiên trinh bao nhiêu, anh cũng có lòng tin vào tấm lòng của mình bấy nhiêu, chỉ cần không có người ấy, chỉ cần Tấm chẳng thuộc về ai, cô vẫn có thể một ngày nào đó gá nghĩa cùng anh, dẫu chỉ là chắp nối dây tơ đứt đoạn, thì cũng là hạnh phúc cho mối tình si của anh lắm rồi.
Cho đến khi hai người họ trùng phùng, ngọt ngào tân hôn, anh vẫn còn chút lòng riêng hoang đường, rằng đấng chí tôn một đời như ngài ấy, sẽ chẳng biết cái gì mà nhường nhịn, yêu thương Tấm, sẽ làm Tấm buồn lòng, tủi phận.
Vậy lúc đó, chỉ cần anh vẫn bên cạnh, vẫn còn là người anh trai trên danh nghĩa của cô, sẽ lẳng lặng cho cô chỗ dựa, cần thiết sẽ ra mặt chắn trước cô mà chở che, mà răn dạy cái kẻ có phúc mà chẳng biết hưởng kia.
Nhưng, chẳng có gì như thế cả.
Vợ chồng Tấm yêu thương nhau đến độ không khí quanh họ cũng sực mùi ái ân, đến nỗi dường như không gì có thể lách vào giữa ánh mắt quyện dính của hai người họ.
Nên anh từ bỏ.
Sau mấy năm trời, anh dần chấp nhận rằng mình sẽ chẳng đóng vai trò gì trong cuộc đời của Tấm nữa, rằng mình đã có thể để cho trái tim mình nghỉ ngơi, để cho cái khuynh hướng bảo vệ Tấm trong mình nó náu đi, để dần quên anh đã từng có một mối tình khắc cốt ghi tâm nhường ấy.
Sự buông bỏ đôi khi nó còn lợi hại gấp trăm lần nghịch cảnh và cản ngăn, dần dần, mấy năm trôi qua, anh đã có thể tự nhủ mỗi lúc thức dậy rằng, đêm qua mình không còn mơ về cô nữa.
Anh chọn đi săn dài ngày, ở lại hang đá cả mấy tháng ròng, lúc về mang thật nhiều da thú với lại sản vật, để mọi người dần quen với mục đích sống mới của anh, để khỏi ai nhìn anh bằng ánh mắt thương cảm cái kẻ thất tình lỡ duyên nữa.
Giờ cùng lắm, người ta sẽ chỉ hỏi bao giờ anh chịu lấy vợ, bao giờ anh hết đơn côi, chứ không còn xoáy vào việc anh đã quên được người ấy chưa, còn chờ đợi làm gì nữa.
Thật là may mắn làm sao.
Thôi thì lòng mình tàn tro, tuổi tác cũng đã lớn, còn thiết tha gì, chẳng nên làm khổ con gái nhà ai nữa, anh nghĩ vậy, và cũng một mực chối từ những lần mai mối nhằm vào mình, dường như càng ngày càng thuận miệng, chẳng chút khó khăn, cho đến khi anh gặp cái cô gái ấy.
Vất vả cõng Xoan về đến đầu làng, Khoai vẫn một niềm giữ ý tứ thay cô, đặt cô ngồi một chỗ an toàn, ngỏ ý sẽ đi gọi người nhà cô đến đón.
Nhưng cái cô Xoan này lại trở quẻ, cứng đầu nhất chết không chịu chỉ đường, mà vốn lâu nay Khoai ít ở làng nên không còn tinh thông mặt các hộ nữa.
Anh đứng bên cạnh Xoan, sốt ruột hết nhìn mặt trời đã vừa khuất núi, lại nhìn gương mặt tròn bướng bỉnh không chút nao núng kia, vừa bực vừa vô phương, muốn bỏ mặc cô mà tính lương thiện lại không cho phép, cuối cùng đành tặc lưỡi đưa cô về nhà mình.
Sau khi vợ chồng Tấm đoàn viên, dựng nhà tách hộ, mẹ suốt ngày nài nỉ lẫn o ép, Khoai đành phải khăn gói về ở cùng bà.
Mang tiếng là thế, nhưng anh cũng đi quanh năm suốt tháng, nên chủ yếu vẫn là Tấm, Cám thay nhau thăm nom mẹ.
Khoai cõng cô gái về đến nhà, chẳng thấy một ai, cửa đóng then cài quạnh hiu trong ánh chiều tà.
Khéo là đến giờ cơm, mẹ lại sang một trong hai nhà dùng bữa rồi.
Con gái ở gần, có bát rau cần nó cũng mang cho.
Một đời bà vất vả, chồng sớm mất lại có mỗn hai cô con gái, tưởng là bất hạnh, về già hẳn chẳng tránh khỏi thui thủi một thân một mình, kết cục lại thập phần mỹ mãn, trai, gái, rể cháu đủ đầy, còn hạnh phúc hơn ối nhà đẻ cho lắm con trai mà bất nghĩa, bất hiếu.
Trong nỗi tiếc nuối đầu môi của bà chỉ còn thiếu mỗi nàng con dâu.
Khoai mở tung cửa, thắp đèn dầu, giúp Xoan ngồi lên ghế, xem xét lại vết thương, đổi bã thuốc xong mới qua đằng nhà Tấm nghe ngóng.
Quả nhiên mẹ đang ăn cơm bên đó.
Anh đứng bờ dậu tần ngần một lúc, lắng nghe tiếng mọi người vui vẻ trò truyện, cuối cùng quay người đi về.
Trời tối hẳn, Khoai thủ thế ngồi ngoài hiên, Xoan thì ngồi tại bàn.
Mặc Xoan luyên thuyên như sáo sậu, cả người Khoai căng thẳng chỉ mong mẹ sơm sớm về.
- Tôi đói quá - Mới im được một lúc, Xoan đã thiểu não rên lên, bụng cũng phụ hoạ òn ọt kêu lớn.
Lần đầu tiên gặp một người con gái cởi mở khác thường như thế, Khoai vốn chất phác càng không biết phải làm sao, quả thật đã ngóng mẹ đến điên trong ruột rồi.
- Khoai về hở con?
- Phúc đức cho anh, cầu đến lần thứ mười thì nghe tiếng bà gọi lớn từ ngoài ngõ.
Khoai nghe âm rung rung trong chất giọng đã già nua, cổ họng thoắt chốc nghèn nghẹn, vội đứng bật dậy lao ra đón.
- Thằng con bất hiếu của mẹ về rồi đây mẹ ơi.
- Ôi trời, sao con đi lâu thế, mẹ đợi mòn đợi mỏi - Bà đưa diềm khăn cổ lên chấm kẽ mắt, tay bấu lấy cánh tay anh vừa lắc vừa trách yêu - Tổ sư nhà anh, đi mãi chẳng chịu về với mẹ.
- Lần này con về hẳn mẹ ạ, không đi nữa đâu.
- Lại khí dối mẹ rồi, mẹ còn lại gì nhà anh, cứ đi là đi một mạch thôi.
Bà đang đập đập vai Khoai kể lể, bước chân vào đến hiên nhà chợt sững lại.
- Ai vậy con ơi?
- Rồi bà mừng rỡ reo lên kèm tiếng cười hởi lòng khanh khách - Con mang con dâu về thưa mẹ hả, giỏi, giỏi quá.
- Dạ con chào bác, con tên là Xoan, nhà ông Báu thôn Đông ạ.
- Ôi không dám, chào con - Khác hẳn bộ dáng nỉ non vừa rồi, bà không cho Khoai kịp mở miệng giải thích ngồi ngay xuống kế bên cô gái, nắm tay cô, tươi như hoa - Giời ơi, con dâu mẹ xinh đáo để.
- Mẹ - Khoai rốt cục phải gằn lên át đi lời bà - Mẹ phải nghe con nói đã chứ, cô gái này con giúp đưa xuống núi thôi, không quen biết gì.
- Ơ - Bà tròn mắt hết nhìn Khoai lại nhìn Xoan - Không phải con dâu à, ấy chết, cô đây thông cảm cho bà già tôi nhé, thèm con dâu đến phát điên rồi.
Nghe bà cười ha hả mà rõ là không chút ý tạ lỗi, Khoai thở dài trong bụng, kéo tay mẹ sang ghế đối diện ngồi cùng mình.
- Mẹ xem cô ấy bị rắn cắn, lại trật chân, con chẳng còn cách nào phải đưa cô ấy về, mẹ có biết nhà ông bà Báu ấy ở đâu không, con đến gọi người nhà đến đón cô ấy, con còn lên lại núi lấy đồ đoàn, để qua đêm, nhỡ thất lạc đâu, uổng công mấy tháng trời ăn dầm nằm dề trên ấy.
- Nhà ông bà Báu thôn Đông thì ai lạ gì, nhà năm gian, phú hộ nổi tiếng làng ta.
Con cứ ngồi đây với cô ấy, để mẹ đi gọi cho, chứ con biết đâu mà tìm.
- Không được, mẹ chân đau thế này, mẹ cứ tả kỹ là con tìm được hết.
Lời qua tiếng lại, cuối cùng mẹ vẫn phải nghe Khoai, đành tả tỉ mỉ đường đi cho anh ghi nhớ.
Giá Khoai mà không một mực tranh đi như thế, khéo sự lại đã khác, không đến nỗi thành cá đặt trên thớt, giãy dụa vô phương.
Chẳng biết trong khoảng thời gian anh đi, Xoan với mẹ mình tâm sự những gì mà bà lớn mật nhận luôn cô làm con dâu, nhất chết không chịu thu lời.
Đến mấy tháng sau này khi đã nạp cheo đầy đủ cho làng, thành công trói chặt Khoai vào tờ hôn thú, Xoan mới thủ thỉ cùng chồng là cô ưng anh ngay từ lúc chạm mặt trên núi rồi.
Ép anh đưa về nhà, chẳng qua là muốn xem gia cảnh anh thế nào đặng mà liệu.
Phải cái như rau bầu gặp mỡ, từ căn nhà đến gia cảnh, thân thế, sự tình cuộc đời anh, cứ như duyên tự kiếp trước, hợp ý cô đến lạ lùng.
Thế là Xoan vênh vang về trả lời với thầy mẹ, đây chồng con chọn đây, thầy mẹ cho lấy thì con lấy, không thì con dẫu chết già cha mẹ cũng đừng mong con gật cưới ai khác.
Số là hôm ấy cô Xoan đã 25 tuổi, bị thầy mẹ ép duyên, nhất định phải gả cho cái cậu con ông Huyện làm lẽ.
Danh giá thật đấy nhưng cô chả ưng, người gì đâu vừa xấu người vừa hư nết, chỉ có độc ăn chơi, phá gia chi tử, trên lại đã có ba bà vợ.
Cô chỉ nhiều tuổi chút, chứ chưa phải liễu tàn, hoa héo mà phải chịu lép hất đổ đi như vậy.
Lời qua tiếng lại, Xoan tuyên bố bỏ nhà đi, không cần cha mẹ ép uổng, tự thân kiếm chồng.
Còn ông bà phú hộ vốn chiều con thành tính, dẫu tức lộn ruột, cũng chắc mẩm, con gái chỉ được cái to mồm, quanh năm bầu bạn với khung cửi, biết ai vào mấy ai mà chọn với chả lựa, ra đường nếm khổ lại phải trở về vòng tay cha mẹ, tùy nghi mình sắp đặt mà thôi.
Trời run rủi sao nó kiếm được chồng thật, tuy tuổi tác cọc lệch kha khá, gia cảnh cũng không tương xứng, nhưng mà nó ngang cành bứa, mười trâu kéo cũng không lại, ông bà hết cách đành tặc lưỡi, gật đầu.
Thôi thì đất chẳng chịu giời thì giời phải chịu đất.
Dầu sao, ông bà cũng giàu lắm, mà anh con rể tương lai nghe chừng cũng giỏi giang, đức độ nổi tiếng làng trên xóm dưới, vợ chồng nó tâm đầu ý hợp, chí thú làm ăn, chẳng chết đói được.
Với lại nhà vợ hơn cơ cũng đỡ lo con gái mình chịu khổ.
Đêm tân hôn, đôi tay Xoan dạn dĩ như rắn nước bò lên ôm lấy bờ ngực vạm vỡ của chồng xoa nắn.
Ngoài hơi thở nóng rực, còn có đôi gò bồng đảo no tròn hôi hổi, cách mỗi lần yếm mỏng tang, áp vào lưng.
Khoai nhúng trong men rượu, đầu óc bồng bềnh như hãy còn trong cơn mơ, cũng không hiểu sao lần này mình lại dễ dãi đến thế, đoạn cuối hầu như buông mặc sự tình, để mặc sự tình đến đâu thì đến.
Có thật là buông, hay vì đôi lúc cái gương mặt tròn tươi như hoa ấy khẽ lướt qua giấc mộng của anh, giọng nói không chút thục nữ dịu dàng, lanh lảnh như chuông ngân ấy ám ảnh bên tai anh bất kể đêm ngày.
Khoai nắm đôi tay chẳng biết an phận kia, kéo lên áp vào môi.
Đôi tay mềm mượt chưa từng chịu khổ, vương mùi hành hoa, do hồi tối còn cố nấu bát mỳ dỗ mẹ anh ăn thêm.
Anh bỗng thấy xúc động, xoay người ôm eo, nhấc bổng đặt cô lên đàng trước, nhìn vào đôi mắt đen láy như trời đêm, in sâu nơi đáy chỉ duy nhất mỗi bóng hình anh.
Khoai phẩy tay tắt đèn, ôm chặt Xoan vào lòng, sau cái hôn nóng bỏng liền không biết ai chủ ai theo, quần thành một khối, hạnh phúc muộn màng lại đượm ngọt làm sao.