Cập nhật mới

Ngôn Tình Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại

Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 402


Ba mươi phút sau, Quan Phúc đưa thê tử và Lạc Trạch cũng rời đi. Suy cho cùng cửa hàng thịt hầm vẫn phải mở cửa, vẫn cần mấy người bọn họ ở đó trông coi.

Đám tiểu nhị bận rộn thu dọn trong phòng bếp cũng lục tục rời đi. Rất nhanh sau đó, hậu viện tửu lâu chỉ còn lại một nhà Lê Tường.

Mấy gian nhà đang thắp đèn, dưới ánh đèn lờ mờ lại lộ ra một bầu không khí thật ấm áp.

Hai tỷ muội Đào Tử đi thể nghiệm phòng tắm trước, chỉ cần nhìn thấy ngọn đèn dầu trong phòng tắm cũng biết bên trong có người, sẽ không sợ bị người khác quấy rầy.

“Tỷ, ngươi nhìn mặt đất này kỳ quái vậy, nước chúng ta vừa tắm rửa, rơi xuống bên dưới đã trôi đi đâu mất.”

“Chắc là chảy vào trong sân. Lúc trước sư phụ có nói làm cái gì mà cống thoát nước cho phòng tắm. Bởi vậy dòng nước này sẽ chảy qua sân, giống y hệt nước rửa rau vậy, tự nhiên bên trong sẽ khô mát.”

Đào Tử lau lau tóc, sau một ngày mệt nhọc được tắm nước nóng thật là thoải mái cả người.

Tưởng tượng đến trong phòng còn một chiếc giường thật lớn đang chờ đợi mình, động tác trên tay nàng ấy cũng nhanh hơn rất nhiều.

“Tiểu muội, ngươi nhanh lên, nói không chừng chốc lát nữa sư phụ cũng muốn đi tắm đó.”

“Ta biết rồi!”

Hạnh Tử cầm khăn quấn lấy tóc mình, rồi nhanh nhẹn mặc quần áo vào, lại đổ hết phần nước tắm còn sót lại trong thùng nước, lúc này nàng ấy mới cùng tỷ tỷ rời khỏi phòng tắm.

Bên ngoài rất lạnh, chẳng qua chỉ cần bước vào phòng rồi đóng cửa lại, cả người sẽ lập tức ấm áp ngay.

Hai nàng tắm xong rồi, Quan Thúy Nhi cũng lấy nước ấm đơn giản tắm qua một chút, người một nhà thay phiên tắm rửa, Lê Tường là người cuối cùng bước vào.

Nàng đang tắm được một nửa bỗng nghe thấy thanh âm đại tẩu ở bên ngoài, xem ra nàng ấy vừa tỉnh lại.

Kim Vân Châu rất hưng phấn, nàng ấy đang kéo trượng phu nhà mình, nhất quyết đòi đi tìm tiểu muội.

“A Trạch ngươi không biết đâu, cái gối đầu kia ôm vào người cực kỳ thoải mái. Phía trước có dựa, đằng sau cũng có dựa, cả người đều có thể thả lỏng ra, ta cũng không biết tại sao mình cứ vậy mà ngủ thiếp đi rồi. Tiểu muội thật là lợi hại, ta phải đi cảm ơn nàng.”

“Tiểu muội đang tắm mà, ngươi đợi chút.”

Lê Trạch nhìn vẻ mặt nàng ấy chỉ hận không thể ôm theo cái gối đầu lớn đó đi khắp nơi để ca ngợi… không hiểu sao trong lòng có hơi ghen tỵ.

“Trước kia mỗi tối ngươi đều ôm ta ngủ.”

“Ngươi đâu có mềm như gối ôm, ôm vào người cộm muốn chết.”

“……”

Càng nghe càng khó chịu hơn.

Lê Trạch cảm giác lúc này hắn chẳng khác gì một phi tần đã thất sủng.

“Đại ca đại tẩu, hai người tìm ta ư?”

Lê Tường bưng chậu ra, trên tóc nàng còn mang theo hơi ẩm.

Kim Vân Châu lập tức tiến lên thân mật kéo nàng cùng quay lại phòng bọn họ, ném Lê Trạch ở phía sau với trăm mối cảm xúc ngổn ngang.

Trước kia hắn còn lo lắng thê tử và phụ mẫu tiểu muội ở chung một chỗ không tốt, hiện tại thì hay rồi, đám người bọn họ ở chung quá tốt, còn hắn lại thất sủng.

“Đại ca, trong phòng bếp còn một nồi canh ta hầm đó, phiền ngươi bưng qua đây một chút.”

“A! Đã biết!”

Lê Trạch chấp nhận số phận đi làm c* li.

Kim Vân Châu ngủ một giấc, những đồ ăn hồi tối đã được tiêu hoá không ít, nàng ấy vừa nghe có canh, nước miếng đã không nhịn được chảy ra rồi.

Canh tiểu muội nàng làm chắc chắn không giống canh đám đầu bếp khác nấu.

Ngay khi bưng bát canh trên tay, nàng ấy cũng không nhận ra đây là món canh gì, bởi vì có vài dạng nguyên liệu nấu ăn nàng ấy không biết.

“Tiểu muội, ta biết xương sườn này, ta cũng biết nấm đông cô, nhưng cái viên tròn tròn này là thứ gì vậy?”

Lê Tường đứng hơi xa nàng ấy một chút, nàng sợ lúc mình lau tóc, nước sẽ b.ắ.n vào chén của nàng ấy, nhưng nghe nàng ấy hỏi, nàng vẫn nhận ngay ra nó là thứ gì.
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 403


“Cái kia là sò khô. Là một loại hải sản, tẩu tử ngươi chưa từng ăn sao?”

Kim Vân Châu lắc đầu.

“Trước kia phụ thân ta không cho mua mấy thứ này về trong nhà, sau này Đại Vương nói ăn nhiều cá tôm hài tử có thể thông minh, mới bắt đầu mua một ít cá tôm biển mang về nhà tìm đầu bếp chế biến.”

Chẳng qua những hải vật đó đều là hàng khô, chẳng có chút tươi ngon nào, còn mang theo hương vị tanh mặn. Nói chung là nàng ấy ăn không nổi.

“Ta đã thấy qua nhiều loại cá biển, tôm biển nhưng lại chưa từng gặp qua thứ này.”

Nói xong, nàng thử uống một ngụm canh.

Lập tức mùi vị tươi ngon tràn ngập khoang miệng, nhưng lại chẳng có chút tanh mặn nào!

Uống quá ngon!

“Đại tẩu, sò khô kia là món ăn cực kỳ bổ dưỡng nha. Không chỉ dưỡng âm bổ thận*, còn tốt cho dạ dày. Mỗi một con sò biển chỉ cho ra được một chút thịt như vậy, có thể nói đây là phần tinh hoa của nó.”

*Hiểu nôm na là điều hoà, thải độc cho cơ thể.

“Sò biển? Chính là phần nhân bên trong vỏ sò sao?”

“Ừm.”

Kim Vân Châu nghĩ đến đống vỏ sò xinh đẹp, nàng ấy đã tích cóp được, lại nhìn đống sò khô trong chén, hoá ra thứ này ở bên trong lớp vỏ sò đó?

Nàng ấy lập tức đưa nó lên miệng cắn thử một miếng. Di? Chất thịt dai ngon khá giống thịt con cua, nhưng hương vị lại không giống nhau, chẳng tanh chút nào, còn thơm cực kỳ nữa.

Nàng ấy lại không nhịn được, tiếp tục ăn thêm mấy viên sò khô nữa, lúc hơi mỏi miệng thì uống một ngụm canh, sau đó mới chuyển qua gặm hai miếng xương sườn đã được hầm tới mềm nhũn, thật sự quá thỏa mãn.

Nếu như hiện giờ nàng ấy chuyển qua sống trong hậu viện này thì sao nhỉ? Cũng được nha, ít nhất cũng được ăn món ngon mỗi ngày.

Kim Vân Châu ăn uống no đủ, sau đó đi dạo trong sân vài vòng cho tiêu thực rồi mới trở về phòng của mình. Lê Tường đi ra ngoài nhìn một cái, đèn trong phòng phụ mẫu đã tắt, tỷ muội Đào Tử và biểu tỷ cũng tắt đèn rồi. Chẳng qua nàng dám khẳng định mấy người bọn họ chưa chịu đi ngủ đâu.

Loại người bình tĩnh như Lê Tường, khi vừa chuyển tới nơi ở mới còn có chút kích động nho nhỏ ngủ không được đây này.

Thời gian qua nhanh quá.

Chỉ chớp mắt một cái, ba tháng đã đi qua.

Từ lúc ban đầu khi nàng qua đây, gia đình nhà bọn họ còn mắc nợ, đến lúc vào thành thuê cửa hàng, lại tới ngày hôm nay ở trong tửu lâu, nàng có cảm giác như mình đang nằm mơ vậy.

Mục tiêu trước kia của nàng chính là kiếm thật nhiều tiền mua một cái tửu lâu rồi đi tìm đại ca. Nhưng hiện tại tửu lâu đã có, còn lập tức khai trương, đại ca cũng tìm được rồi. Vậy mục tiêu mới của nàng là gì đây?

Đột nhiên trong lòng Lê Tường có chút mờ mịt.

Sau một đêm bình yên, hai tỷ muội Đào Tử rời giường rất sớm. Bởi vì ngày hôm qua mọi người qua đây là lúc nhá nhem tối, trong viện hơi có chút bẩn thỉu cũng không nhìn thấy rõ, nhưng sáng hôm nay thì thấy rất rõ ràng rồi. Bởi vậy, hai nàng ấy vừa tỉnh giấc đã ra múc nước dọn dẹp sân sau.

Chờ tới khi Lê Tường rời giường, sân đã hong gió khô ráo rồi, lại trở về bộ dáng đẹp đẽ, tinh tươm.

“Đào Tử Hạnh Tử, tối hôm qua ngủ thế nào?”

“Đặc biệt ngon nha! Sư phụ, giường vừa mềm vừa lớn, xoay người không lo sẽ ngã xuống.”

Hạnh Tử vui vẻ vô cùng, Đào Tử cũng liên tục gật đầu.

“Ngủ ngon là được, Hạnh Tử rửa tay đi rồi nhào chút bột mì, buổi sáng hôm nay chúng ta ăn chút hoành thánh.”

“Được rồi!”

“Đào Tử, ngươi đi băm nhân thịt, ta nhớ trong phòng bếp còn không ít nấm đông cô, rửa sạch sẽ thì thái nhỏ dự phòng. Chờ ta đi rửa cái mặt.”

Đào Tử lên tiếng rồi cũng vào phòng bếp.

Rất nhanh sau đó, Quan Thúy Nhi cũng đi lên, bốn người lại bận rộn một hồi trong phòng bếp, chế biến một nồi hoành thánh nhân nấm đông cô trộn thịt vừa tươi ngon vừa ấm bụng.
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 404


Sáng sớm đã có món ăn ngon, hiển nhiên tâm tình của ai cũng vui vẻ.

Kim Vân Châu ăn một chén lại thêm một nửa nữa, sau khi ăn xong nàng ấy lập tức trở về phòng ôm sách đọc, hiển nhiên không hề nhắc tới chuyện quay về toà nhà của bọn họ. Lê Trạch thật sự có chút không hiểu nàng ấy nghĩ gì

Nàng ấy không đề cập tới chuyện trở về tòa nhà, cũng không nói ở nơi này bao lâu, còn hắn lại không tiện hỏi.

“Kim Hoa, ngươi về tòa nhà mang những đồ dùng phu nhân cần tới qua đây, cả một ít sách bình thường nàng yêu thích nữa.”

“……”

“Cô gia, tiểu thư nên về toà nhà ở thì thoải mái hơn một chút, ngài không thể vì muốn ở nơi này hiếu thuận với phụ mẫu mà đang tâm để tiểu thư theo ngài sinh hoạt ở nơi này được. Phòng ở nơi này nhỏ quá mà tiểu thư còn có mang.”

Vẻ mặt Kim Hoa đầy khó chịu.

Lê Trạch dở khóc dở cười.

“Tự ngươi vào hỏi tiểu thư nhà ngươi đi, xem nàng có muốn trở về nhà hay không.”

Kim Hoa bĩu môi, sau đó nàng ấy tay chân nhẹ nhàng vào phòng xem tiểu thư. Nhưng nàng ấy vừa vào nhà đã sửng sốt, dưới thân tiểu thư là thứ đồ chơi gì nhỉ?

Dường như dựa vào rất thoải mái, trước kia tiểu thư vẫn nói, muốn tìm một tư thế thoải mái để đọc sách mà khó quá trời. Cho nên bây giờ là……

“Tiểu thư?”

“Kim Hoa ư? Ta đang muốn tìm ngươi đây. Ngươi về trong nhà thu dọn mấy đồ vật thường ngày ta cần qua đây. Còn nữa, nhớ mang cuốn trung và cuốn hạ của bộ Uyên Ương Ký nữa, buổi chiều ta muốn xem.”

“……”

Tiểu thư, ngươi thay đổi rồi.

“Còn thất thần làm gì, mau trở về lấy đi!”

Kim Vân Châu thúc giục hai tiếng, Kim Hoa chỉ có thể thở dài than ngắn mà đi ra ngoài sân.

Sau đó nàng ấy trực tiếp về trong nhà thu dọn những món đồ tiểu thư cần, ví dụ như son phấn, áo the, áo trắng, cả các loại truyện thơ nữa…

Thế nhưng lúc nàng ấy thu dọn xong một đống đồ đạc to lù lù, lại sực nhớ ra căn phỏng nhỏ trong Lê gia kia đâu chất được nhiều đồ như vậy.

Nghĩ tới đây, nàng ấy lại cảm thấy xót xa. Bao nhiêu năm rồi, tiểu thư đã bao giờ ở một căn phòng nhỏ bé như vậy đâu, càng chưa bao giờ chịu uỷ khuất như thế.

Càng nghĩ, trong lòng Kim Hoa càng thêm khó chịu. Hừ, cô gia chỉ ỷ vào sự yêu thích của tiểu thư mà để tiểu thư rơi vào tình huống khó khăn này.

Tiểu thư cũng vậy, tiểu thư chưa từng nói chuyện cô gia không phải Liễu thiếu gia cho lão gia bên kia nghe.

Nhưng toàn bộ thành An Lăng đã biết chuyện này rồi, tiểu thư còn giấu diếm được bao lâu nữa?

Không được, nàng ấy nhất định phải báo tin này cho đại thiếu gia trước. Tiểu thư đang có mang, sao có thể chen chúc ở cái nơi nhỏ bé chật hẹp như vậy?

Kim Hoa vừa thu dọn đồ đạc, vừa tìm người truyền tin về Kim phủ. Trong phủ có huấn luyện chim bồ câu đưa thư, chắc chắn chỉ vài ngày nữa thôi đại thiếu gia sẽ nhận được tin.

Chuyện Kim Hoa làm, Kim Vân Châu hoàn toàn không biết gì cả. Bây giờ Kim Vân Châu đang cảm thấy ở nơi này cực kỳ sung sướng.

Tuy hậu viện tửu lầu này hơi nhỏ một chút, nhưng bố trí trong phòng rất hợp lý, không thấy chút chật chội nào, đã vậy đồ ăn còn cực kỳ ngon miệng.

Nếu nàng ấy ngại ồn ào, cứ lên gian phòng lầu ba cũng được, sau đó thoải mái dễ chịu dựa vào giường nệm ngắm nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ.

Cảm thấy nhàm chán ư? Lại đọc cuốn Uyên Ương Ký. Cảm thấy buồn miệng ư? Ở nơi này có sẵn trái cây và các loại đồ ăn vặt. Quả thực siêu siêu siêu thoải mái.

Lê Trạch thấy nàng ấy tỏ ra vô cùng hưởng thụ chứ không phải do quan tâm tới cảm nhận của hắn mà miễn cưỡng mình ở lại nơi này, bởi vậy hắn cảm thấy thật sự yên tâm, đi qua hỏi chưởng quầy Miêu chút việc rồi vội vàng ra cửa.

Lúc này Lê Tường đang tập hợp người của tửu lâu cùng mở họp.
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 405


Hiện giờ ngày tửu lâu khai trương sắp tới, nhưng lại có quá nhiều người trong phòng bếp.

Sau khi có thêm tỷ muội Đào Tử với biểu tỷ và Yến Túc, cộng với sư đồ Khương Mẫn và hai tiểu nhị, tính cả nàng nữa là chín người rồi.

Thế nhưng phòng bếp không cần nhiều người như vậy. Lần này nàng tính toán cho hai người ra phía trước chạy bàn.

“Các ngươi có tự tiến cử mình không? Làm phòng bếp và làm chạy bàn có tiền công như nhau.”

Vừa nghe tiền công như nhau, ngay lập tức một tiểu nhị đã giơ tay lên.

“A Tường cô nương, ta muốn làm chạy bàn!”

Bản thân hắn không có thiên phú, chẳng học được những thứ trong phòng bếp, thay vì cứ ngơ ngẩn không mục đích trong này thì chuyển qua chân chạy bàn còn có thể trông thấy nhiều khía cạnh trong thành, vận khí tốt còn có tiền thưởng.

Hắn đã muốn chuyển công tác từ lâu rồi, nhất định phải chớp lấy thời cơ.

“Được, vậy ngươi đứng qua bộ phận chạy bàn bên kia đi.”

Lê Tường lại đưa mắt nhìn mấy người Khương Mẫn, mấy người biểu tỷ Đào Tử không thể chuyển qua chạy bàn rồi, Khương Mẫn cũng không thể đi.

Chỉ còn A Bố và một tiểu nhị khác. Theo lý thuyết A Bố là đồ đệ của Khương Mẫn cũng không tiện đi, nhưng A Bố rất có thiên phú, nàng tương đối xem trọng A Bố này.

Nàng thì nghĩ như vậy nhưng một tiểu nhị khác lại cho rằng Lê Tường đang muốn cho hắn đi.

Bởi vậy sau khi hắn rối rắm một hồi lâu, đang lúc chuẩn bị hạ quyết tâm thì A Bố bên cạnh đột nhiên đứng dậy đi ra ngoài.

“A Tường cô nương, ta cũng muốn đi!”

Lê Tường gật gật đầu, nàng chuyển mắt qua nhìn vẻ mặt Khương Mẫn, thấy hắn chẳng những không buồn bực mà còn rất vui mừng, hiển nhiên hắn không có ý kiến gì.

Chắc hẳn hai sư đồ bọn họ đã nói chuyện về vấn đề này rồi, như vậy cũng hay, đỡ cho nàng một phen cân nhắc.

“Được, vậy ngươi cũng qua đi.”

Hiện giờ trong tửu lâu đã có bốn người chạy bàn, một người chưởng quầy, tạm thời cứ cho phụ thân đảm nhiệm chuyện thu mua hàng hoá đi.

Đại ca cũng thường xuyên ở tửu lâu. Trước mắt như vậy cũng đủ ứng phó rồi. Hiện giờ phòng bếp đã ổn định số người, chỉ cần huấn luyện bọn họ thêm một chút là được.

“Đã vậy, hiện giờ chúng ta chia thành nhóm, nhóm chạy bàn do chưởng quầy Miêu phụ trách, Chưởng quầy Miêu ngươi đi dạy mấy người A Bố về những thứ cần chú ý, còn những người khác theo ta về phòng bếp.”

Về sau mọi người phải làm việc cùng nhau, hiển nhiên cần nói trước một ít quy củ trong phòng bếp.

Lê Tường nói lại những quy định giống y hệt hồi trước nàng dạy hai người Đào Tử. Yêu cầu không có gì khác cả, sáng sớm mỗi ngày đều phải kiểm tra khuôn mặt bộ dáng của mình, tất cả mọi đồ vật trong phòng bếp đều phải ngăn nắp, gọn gàng và sạch sẽ. Mặt khác nàng còn kiểm tra lại tay nghề Khương Mẫn.

Những thẻ bài thực đơn của tửu lâu vẫn chưa treo lên, ngày mai phải qua tiệm đồ gỗ báo cho họ những món ăn có thể làm thẻ bài thực đơn được, cho nên nàng muốn biết tay nghề của Khương Mẫn trước.

Đến lúc đó, trên tường của tửu lâu sẽ có đa dạng các loại món ăn, không chỉ có món của nàng, còn có món ăn của Khương Mẫn nữa. Ví dụ như món Tô Hoàng Độc kia, nó cũng là một món ăn cao cấp.

Chẳng qua trừ món bánh bao kia, Khương Mẫn chủ yếu am hiểu những món điểm tâm hơn. Thế nhưng hắn khá có thiên phú trong mảng này, bản thân hắn đã cân nhắc rồi điều phối ra không ít loại nhân bánh bao khác nhau.

Bởi vậy, Lê Tường dứt khoát dạy hắn làm thêm món sủi cảo, bánh bao thủy tinh và các loại bánh bột ngô khác. Ngày sau nàng dự định cho hắn tấn công chuyên ngành các loại món ăn chế từ bột mì.

Lúc này, Hạnh Tử rất có hứng thú với những món làm từ bột mì cũng thò đầu qua đây.

“Sư phụ, xíu mại và bánh bao thủy tinh là thứ gì?”

“Ngươi muốn học vậy cứ ở một bên nhìn đi.”
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 406


Lê Tường đi múc nửa chậu tinh bột ra, lại chia một nửa ra chậu khác, tiếp theo mới bỏ thêm chút bột mì vào.

Kỳ thật dùng bột mì tinh luyện sẽ ngon hơn một chút, nhưng làm loại bột mì đó quá tốn công sức, thật sự không cần thiết. Lại nói, nàng chỉ cần thêm một chút bột mì vào món này, cho nên ảnh hưởng không quá lớn.

Bỏ xong nàng mới bắt đầu đổ nước vào nhào.

“Thêm nước lạnh trước, nhào cho tới khi sền sệt, có thấy không? Có thể treo nó lên đũa là được.”

Khương Mẫn và Hạnh Tử đều gật gật đầu, ghi nhớ kỹ trong lòng.

“Bây giờ mới thêm nước sôi.”

Lê Tường múc một gáo nước sôi từ từ đổ vào chậu rồi nhanh chóng khuấy đều, rất nhanh bột mì trong chậu đã đông lại, lúc này nàng mới cho thêm một nửa tinh bột vào, chờ nhào tới khi phần bột trong chậu trở nên tơi xốp như bông, nàng mới thêm một chút mỡ heo vào và bắt đầu nhồi bột.

Kỳ thật công đoạn này chỉ có phần mở đầu hơn phức tạp một chút, còn công đoạn cán vỏ cũng không khác gì làm sủi cảo.

“Sư phụ, mỏng như vậy thì phải gọi là vỏ sủi cảo chứ? Tại sao lại gọi là bánh bao thuỷ tinh?”

Lê Tường: “……”

“Không thể dùng vỏ để định nghĩa đồ ăn được, chia thành hai loại sủi cảo và bánh bao là nhờ cách gói của chúng.”

Bên này cán xong vỏ bánh bao, Quan Thúy Nhi bên kia cũng trộn xong nhân.

Nhân của món bánh bao thuỷ tinh này là cà rốt thái vụn và nấm đông cô thái vụn trộn chung với trứng gà xào nát và gia vị.

Thứ nhân này còn chưa bỏ vào bánh bao, hấp lên đã có thể ngửi được hương vị tươi ngon của nó rồi.

Lê Tường làm loại nhỏ, một cái bánh bao chỉ lớn bằng nắm tay hài tử, nhìn thật lung linh, đáng yêu. Bây giờ chỉ cần bỏ nó lên nồi hấp mười lăm phút là được.

Khương Mẫn cũng tham gia gói bánh bao, hắn cần gói thử mấy cái mới cảm nhận được cách thức, bởi vì loại bánh bao này khác hẳn với bánh bao hắn vẫn thường làm.

Hắn đã nghĩ sau khi hấp bánh bao này lên, tầng vỏ bên ngoài của nó vẫn trắng tinh như trước, chỉ hơi mỏng hơn một chút thôi. Kết quả khi bánh bao thuỷ tinh ra lò, hắn đã giật nảy cả người.

“Này, thứ này quá đẹp!”

Hạnh Tử cũng nhìn tới ngây người.

Ai ngờ được loại vỏ bánh kia khi hấp lên sẽ ra màu nửa trong suốt. Thông qua lớp vỏ bánh nửa trong suốt kia, màu sắc của phần nhân bên trong lộ ra ngoài, hồng này, vàng này, đen cũng có, thật sự là xinh đẹp cực kỳ.

“Sư phụ sư phụ, thưởng cho ta một cái nếm thử mùi vị đi!”

Lê Tường tức giận liếc mắt nhìn nàng ấy một cái, sau đó nàng mới dùng chiếc đũa gắp lồ ng hấp thủy tinh ra mâm, tổng cộng đựng được bốn mâm.

“Một mâm này mang lên lầu 3 cho nương và đại tẩu của ta, mâm này cho mấy người chưởng quầy Miêu nếm thử món mới, còn dư lại các ngươi tự chia đi.”

“Cảm ơn sư phụ!”

Hạnh Tử hoan hô một tiếng, sau đó nàng ấy lập tức bưng hai mâm ra ngoài.

“Khương đại ca nếm thử nhé? Xem có gì khác biệt so với bánh bao của ngươi.”

Lê Tường đưa chiếc đũa qua, Khương Mẫn lập tức nhận lấy. Hắn gắp một viên lên miệng thổi thổi, sau đó trực tiếp ném nó vào trong miệng.

Có chút nóng, nhưng tâm trí của hắn đang bận tinh tế thưởng thức phần nhân bên trong.

Lớp vỏ bánh bao thuỷ tinh này lại không mềm xốp như bánh bao bình thường, có điều nó cực kỳ dẻo dai, lại thêm phần nhân bên trong được làm từ cà rốt và nấm đông cô, hương vị không thua kém chút nào so với bánh bao của hắn.

“Ăn ngon!”

Lê Tường gật gật đầu, cười nói: “Vậy ngươi cứ chiếu theo cách ta vừa làm mà thực hiện, nếu nơi nào không rõ cứ hỏi lại ta. Nhanh học xong món bánh bao thuỷ tinh này đi, rồi chuyển qua món khác.”

Suy cho cùng chỉ vỏn vẹn mấy ngày nữa là khai trương rồi, thời gian rất gấp gáp.

Khương Mẫn lên tiếng trả lời, sau đó hắn lập tức đi dọn thớt, cầm chậu qua múc bột mì.
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 407


Hắn là một đầu bếp có thâm niên, chẳng mấy khi được người khác dạy công thức nấu ăn như thế này, hắn nhất định phải nắm bắt cơ hội.

Lê Tường đứng bên cạnh hắn hướng dẫn tỷ lệ và cách trộn bột, tới khi thấy hắn làm không tồi, nàng mới chuyển qua bên kia dạy biểu tỷ và Đào Tử nấu ăn.

Biểu tỷ và Đào Tử cần phải học quá nhiều thứ. Tới tận bây giờ nàng mới truyền cho bọn họ mấy món lẻ tẻ trong cả kho tàng những món ăn nàng biết.

Mấy người bọn họ cứ một mực vùi đầu vào học tập trong phòng bếp, Lê Tường cũng liên tiếp dạy hai ngày.

Khương Mẫn học nhanh nhất. Không riêng gì xíu mại, bánh bao, sủi cảo còn vài loại bánh đơn giản như bánh rán hành, bánh cuốn… hắn đều học gần như thành thạo rồi.

Đào Tử và Hạnh Tử và Thúy Nhi, mấy người bọn họ đã học được năm, sáu loại món ăn rồi. Hiện giờ, các nàng vẫn đang cố gắng luyện tập.

Bọn họ luyện tập, cả nhà đã phải ăn, dù hương vị không ngon cũng chỉ có thể tạm chấp nhận, rốt cuộc không thể lãng phí đồ ăn được.

Lúc này Lê Tường đang mang một đ ĩa sườn heo chua ngọt do biểu tỷ nấu qua phòng, chuẩn bị cho nương nếm thử, đột nhiên nàng lại nghe nương nhắc tới chuyện gần đây không nhìn thấy tứ oa.

!!!

Hình như hắn có nói ba ngày sau phải xuất phát rồi.

Lê Tường đặt đ ĩa xuống bàn, và nói với nương một tiếng rồi quay ra tửu lầu. Tiêu cục Vĩnh Minh ở ngay cuối phố, rất nhanh đã tới nơi rồi.

Nàng đứng bên ngoài nhìn vào trong, không thấy gì hết, cũng may lúc này đang có hai tiêu sư đi ra, nàng lập tức tiến lên dò hỏi một phen. Bọn họ cho nàng biết hôm nay không có đội ngũ nào xuất phát, nàng mới thoáng yên tâm hơn.

Nàng sợ bản thân mình nhớ lầm, lúc này Ngũ Thừa Phong đã đi rồi.

Trên đường trở về nàng đổi phương hướng, muốn qua chợ bán thức ăn mua chút thịt. Nói gì thì nói, hiện giờ nguyên liệu nấu ăn trong phòng bếp cũng gần hết rồi.

“Biểu muội, tại sao ngươi lại mua nhiều thịt như vậy ……”

Quan Thúy Nhi đau lòng ghê gớm, lúc tập luyện bọn họ đã làm hư khá nhiều nguyên liệu rồi, lắm lúc bực tới mức chỉ muốn đánh tay mình thôi.

Bây giờ biểu muội lại mang về nhiều thịt như vậy, chẳng lẽ lại muốn giao công việc làm thịt cho hai nàng??

Lê Tường xấu hổ cười cười.

“Thứ này đâu phải cho các ngươi luyện làm đồ ăn, ta có việc.”

Nàng lấy đống thịt của mình ra, tách hai phần mỡ và thịt nạc riêng biệt, lại cắt chỗ mỡ và thịt nạc nhỏ ra. Còn băm non nửa chậu ớt cay.

Trong lòng Quan Thúy Nhi đã mơ hồ đoán được nàng đang muốn làm cái gì rồi.

Chắc chắn không phải làm cho người trong nhà ăn đâu, nếu làm cho người trong nhà ăn, chắc chắn biểu muội sẽ gọi bọn họ cùng qua cắt ớt cay với nàng.

Lần này nàng lại ngại ngùng không muốn nhờ bọn họ làm, còn ôm tất cả việc về phía mình, vừa nhìn đã biết nàng muốn làm đồ ăn cho người ngoài rồi.

A ha, nàng ấy đã biết…… Hắc hắc.

Quan Thúy Nhi biết rõ nhưng không nói toạc ra. Hiểu rõ chuyện này rồi, nàng ấy cần phải trở lại bệ bếp tiếp tục luyện tập đồ ăn thôi.

Lê Tường chọn vị trí bệ bếp ở sâu bên trong để hoàn thành công việc của mình, nếu người nào không đặc biệt quan tâm, chắc chắn sẽ không biết nàng đang làm loại đồ ăn gì.

Nhìn đám người trong phòng bếp đều bận rộn vây quanh cái nồi của mình, nàng cũng nhẹ nhõm thở dài một hơi.

Nàng băm ớt cay và gừng tỏi băm nhỏ rồi trộn đều vào nhau, tiếp theo mới bỏ thêm chút muối vào.

Bây giờ chuyển qua công đoạn bỏ mỡ vào nồi chiên dầu. Chờ khi chiên gần xong, được một lượng lớn dầu trong nồi, nàng mới bỏ thêm ớt cay và gừng tỏi băm nhỏ vào trong đó phi thơm, sau đó mới tới lượt thịt vụn.

Dùng lửa vừa xào trong chốc lát, chờ cho đến khi hơi nước bên trong đều bốc hơi cả rồi, nàng lại thêm chút nước tương vào, mùi hương kia rất cay, cay đến mê hoặc người khác.
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 408


Đây là món thịt bằm sốt cay, phí tổn chẳng đáng bao nhiêu, chỉ chừng mấy chục đồng bối thôi, mang đi tặng người cũng không phải một món quá nặng.

Nàng am hiểu làm đồ ăn, cho nên không nghĩ tới những món quà khác. Hơn nữa nàng có suy nghĩ khi ra bên ngoài, sống trong cảnh màn trời chiếu đất lấy hộp đồ ăn mang theo ra ngoài, bỏ nó vào miệng sẽ cảm thấy tâm tình ấm áp hơn nhiều lắm.

Chắc chắn Ngũ Thừa Phong sẽ thích.

Lê Tường làm xong non nửa nồi thịt bằm sốt cay, sau đó nàng đựng chúng vào ba bình gốm sạch sẽ.

Món ăn này được nấu bằng mỡ heo, mỡ heo gặp thời tiết lạnh sẽ đông lại, trên đường đi không dễ dàng bị đổ, hay sóng sánh ra ngoài, lúc muốn ăn chỉ cần đun nóng lại là được.

Sáng sớm hôm sau, nàng hấp không ít màn thầu, rồi thừa dịp phụ mẫu nhà mình còn chưa tỉnh giấc, nàng vội vàng lén chạy ra bên ngoài

Có một chút cảm giác nàng đang làm chuyện gì mờ ám, nhưng thực ra nàng đang đi làm việc tốt đó.

Lê Tường mang theo một túi đồ ăn to, đi tới đi lui, dần dần vơi hết dũng khí. Ngay lúc nàng nhụt chí, đang muốn đánh trống lui quân chạy về nhà mình, lại nghe được Ngũ Thừa Phong gọi mình. Sau đó nàng chào hỏi hắn một câu rồi vẫy vẫy cho hắn chạy về phía mình.

“Tương nha đầu, tại sao ngươi lại ở chỗ này? Ta đang chuẩn bị qua tửu lâu nói một tiếng với các ngươi rồi lên đường đây.”

Hắn nhìn thấy Lê Tường, tỏ ra cực kỳ vui mừng, trong mắt chứa chan ánh sáng.

Ánh mắt như vậy lại nhen nhóm lên chút dũng khí vừa mới tắt trong lòng Lê Tường.

“Ta… ta tới tiễn ngươi rời đi. Thứ này là nương của ta làm… bà biết hôm nay ngươi phải đi, cứ nhắc mãi chuyện đó.”

Lê Tường nhét túi to đầy đồ vào trong n.g.ự.c Ngũ Thừa Phong, rồi mở miệng kéo nương nhà mình ra làm lá chắn.

Ngũ Thừa Phong cũng tin là thật, hắn còn nói.

“Vậy để ta qua cảm ơn thẩm.”

Lê Tường đâu thể cho hắn đi gặp nương của mình, nàng vội vàng giữ chặt hắn lại rồi nói: “Nương và phụ thân ta vừa đi thăm đại ca đại tẩu rồi, ngươi có qua đó cũng không gặp được bọn họ đâu. Bên kia của ngươi có vội vàng không? Nếu vội thì đi trước đi, ta sẽ giúp ngươi chuyển lời cho nương của ta.”

“Vậy ư…”

Ngũ Thừa Phong ôm màn thầu và bình gốm, sau đó đành phải tiếc nuối xoay người rời đi.

“Ta đi đây, thế nhưng Tương nha đầu, ngươi nhớ giúp ta nói một tiếng với mấy người Đại Giang thúc, chờ ta trở lại sẽ qua thăm bọn họ.”

“Được…… ngươi lên đường nhớ cẩn thận nha.”

“Ừm ừm.”

“Trong túi có màn thầu, nóng hay nguội đều ăn được, trong bình là thịt băm sốt cay, cần phải đun cho nóng một chút mới ăn được.”

“Được……”

Ngũ Thừa Phong ôm túi đồ Lê Tường đưa cho như ôm bảo bối trong lòng rồi lưu luyến mãi mới rời đi.

Lê Tường thở dài một hơi, nàng cũng muốn khuyên hắn không cần đi áp tiêu nữa. Đáng tiếc, hắn lại là người có lập trường của mình.

Lại nói, đã là con người đều cần có lý tưởng và mục tiêu cho riêng mình, chắc chắn khi hắn bước vào tiêu cục, hắn đã tự có suy tính của mình rồi.

Nàng chỉ còn biết hy vọng hắn lên đường bình an thôi.

Nhìn Ngũ Thừa Phong càng đi càng xa Lê Tường cũng trở về nhà. Ngay khi nàng vừa bước vào phòng bếp, đã nghe được thanh âm phụ mẫu mình rời giường, khiến nàng sợ bóng sợ gió một hồi.

“Biểu muội ngươi vừa đi đâu vậy?”

Lê Tường cả kinh: “Ta? Ta vừa ra ngoài một chút, đi một vòng quanh đây lại về rồi.”

“A…… Đi ra ngoài dạo một vòng nha.”

Quan Thúy Nhi che miệng cười trộm, nhưng nàng ấy không tiếp tục đặt câu hỏi nữa.

Đám người trong phòng bếp đều lục tục bước vào, một ngày bận rộn học đồ ăn của bọn họ lại bắt đầu.

Hậu viện của tửu lâu gió êm sóng lặng, nhưng bên ngoài lại có một chuỗi phiền toái không hề nhẹ.

Gần khai trương những hầu hết tất cả những cửa tiệm đã đàm phán xong nguyên liệu nấu ăn đều đột nhiên làm trái với khế ước.
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 409


Tửu lâu không thể so sánh với cửa hàng nhỏ được, không thể dựa vào sáng sớm đi ra chợ chọn thức ăn.

Cửa hàng chỉ một chút xíu như vậy, chẳng cần quá nhiều nguyên liệu nấu ăn, khác với tửu lâu. Mở một tửu lâu mà phải dựa vào mình tự đi mua nguyên liệu rồi vận chuyển về có mà mệt chết.

Lê Trạch đã tra xét hai ngày mới tìm được chút manh mối, hoá ra là một nhà tửu lâu trong thành ngáng chân bọn họ.

Tuy rằng không biết vì sao người ta lại đối xử với nhà mình như vậy, nhà bọn họ còn chưa kịp khai trương đã giở thủ đoạn rồi, nhưng chuyện đó không phải phần quan trọng nhất. Quan trọng là phải nhanh chóng tìm được nơi cung ứng nguyên liệu nấu ăn.

Lê Trạch không muốn đi tiếp xúc với mấy nhà vừa huỷ khế ước kia. Những người đó quá thực dụng, kể cả khi đàm phán xong, chắc chắn giá cả cũng bị hét lên cực cao.

Hắn trực tiếp cho hai người thu mua mới đi thăm dò các hương trấn quanh thành An Lăng, nói chuyện với không ít những hộ nông nghiệp nhỏ lẻ, sau đó thống nhất thời gian hàng ngày để bọn họ kéo đồ ăn tới một điểm tập kết cụ thể rồi nhà mình qua kéo về.

Những hộ nông nghiệp này cực kỳ nhiều, nếu bên tửu lầu kia dám thu mua một nhà, bọn họ có thể tìm tới nhà tiếp theo.

Ở nông thôn đa phần các hộ đều có sẵn các loại rau xanh, súc vật, chỉ cần bọn họ có tiền, nhất định có thể thu mua được nguyên liệu, không thể xảy ra chuyện lũng đoạn.

Lê Tường xem xét rau xanh, thịt cá mà mấy người thu mua của đại ca nàng mang về. Những loại nguyên liệu này cực kỳ tươi ngon. Tới đây, coi như nàng đã an tâm rồi.

“Đúng rồi, đại ca, phụ thân đã đi xem ngày lành để khai trương rồi, hắn nói ngày kia là ngày không tồi.”

“Vậy cứ nghe theo lời phụ thân đi, ngày kia chúng ta khai trương.”

Lê Trạch gần như đã hoàn toàn uỷ quyền những chuyện trong tửu lâu này cho phụ mẫu và biểu muội.

Nếu không phải đám người cung cấp nguyên liệu kia bỗng dưng đổi ý, hắn lại lo phụ thân và muội muội không xử lý được, nên đành phải trở về nhúng tay vào.

“Nếu ngày kia chúng ta mở cửa, vậy ngươi cần phải qua cửa hàng bên kia lấy thẻ bài thực đơn, lại viết rõ ngày chuyển cửa hàng và ngày khai trương bên này. Ta nhớ cửa hàng cũ có rất nhiều khách quen, nên mời bọn họ qua đây mới đúng.”

Lê Tường gật gật đầu, nàng cũng đang có ý này.

“Còn phải mời khách nhân vào ngày khai trương nữa……”

Lê Trạch lại cần phải cân nhắc tới chuyện khách mời ngày hôm kia.

Cô cô và dượng là người đầu tiên cần phải mời. Hai đồng bạn còn hợp tác chung ngày xưa, tới tận bây giờ vẫn thường xuyên lui tới cũng phải mời.

Nhưng ngoại trừ mấy người đó hình như hết rồi. Bây giờ hắn đã không phải Liễu thiếu gia nữa, những người quen biết năm xưa chỉ sợ tránh hắn còn không kịp, có mấy ai nể mặt mà tới chung vui?

Cứ như vậy đi.

Ngày Lê Ký Tửu Lâu khai trương đã định vào ngày kia, bởi vậy không khí trong phòng bếp lại càng thêm khẩn trương.

Bọn họ đều sợ tay nghề của mình không đủ, sẽ khiến tửu lầu bị chê cười. Đặc biệt là tỷ muội Đào Tử và Yến Túc, thời gian bọn họ học quá ngắn, chưa thể giúp đỡ được nhiều.

Nhưng lúc này Lê Tường lại không rảnh để quan tâm tới cảm xúc của bọn họ, trước mắt nàng đang chỉ huy đám người khác treo thẻ bài thực đơn lên tường.

Thẻ bài thực đơn chia làm ba loại món xào, món canh và món làm từ bột mì.

Đương nhiên, không chỉ có thẻ bài thực đơn, còn có thực đơn chuyên biệt nữa. Trên mỗi một bàn ở lầu 2 lầu 3 đều được đặt thực đơn nhỏ bằng gỗ, bên trên khắc chữ bằng mực màu nâu, nhìn cực kỳ rõ ràng. Ở bên dưới còn đặc biệt khắc một hàng chữ màu đỏ.

Mỗi tháng sẽ thêm vào ba món ăn mới!

Cảm giác mới mẻ đã có.

Sau khi chuẩn bị xong xuôi hết thảy mọi thứ, Lê Ký Tửu Lầu cũng tới ngày chính thức khai trương.
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 410


Thanh âm pháo trúc nổ bùm bùm liên tiếp đã đưa tới không ít người qua đường xem náo nhiệt.

Có mấy người đã từng ăn ở cửa hàng Lê Gia Tiểu Thực vừa vặn đi ngang qua nơi này, nhìn bảng hiệu mới tinh treo trên tửu lầu đều có chút nghi hoặc.

“Lê Ký Tửu Lầu? Nơi này có quan hệ gì với cửa hàng Lê gia bên kia không?”

“A, có phải đã vài ngày rồi, hai vị huynh đài này chưa đi qua Lê Gia Tiểu Thực? Nhà người ta đã sớm đóng cửa rồi. Nhà tửu lầu này chính là Lê Gia Tiểu Thực đó.”

“Là Lê Gia Tiểu Thực ư?! Nếu vậy, chúng ta nhất định phải vào nếm thử. Hôm nay khai trương kiểu gì cũng được giảm nửa giá đó!”

Mấy ngày vừa qua, Lê Gia Tiểu Thực đóng cửa, khiến bọn họ phải chuyển qua rất nhiều cửa hàng khác, nhưng ở nơi nào cũng vậy bàn ăn thì nhỏ bé, chen chúc, thực khách ăn cơm cũng muôn hình muôn vẻ, dạng người nào cũng có. Nếu không phải vì không ăn thì đói, chắc chắn bọn họ sẽ không vào mấy cửa hàng đó đâu.

Hiện tại thì tốt rồi, Lê Gia Tiểu Thực đã dọn tới tửu lầu, chưa nói tới vị trí rộng rãi hơn nhiều, chỉ cần nhắc tới cấp bậc thôi, hiển nhiên cũng cao cấp hơn nhiều lắm.

“Đi đi đi, chúng ta nhanh chóng đi vào xem có món ăn gì mới không!”

Dứt lời, đám người bọn họ lập tức ùa vào sảnh lớn.

Chưởng quầy Miêu cười đến mức nếp nhăn trên mặt hắn cũng tăng thêm vài tầng.

“Khách quan đi mấy người?”

“Khách quan ăn món gì vậy?”

“Khách quan mời vào bên trong!”

Hắn và bốn tiểu nhị khác đều tập trung ở ngoài cửa đón khách nhân.

Lê Giang vốn làm nhiệm vụ đón tiếp khách nhân ở cửa hàng cũ, hiện tại cũng vẫn làm một công việc như vậy.

Thế là ngày khai trương, tửu lầu nhà bọn họ vốn có bốn chạy bàn, giờ lại thêm hai người nữa là sáu rồi.

Chạy bàn thì nhiều nhưng trên quầy chỉ có một mình kế toán đảm nhiệm, hắn hơi lo lắng một chút.

“Quá tuyệt vời, Lê Ký Tửu Lầu này có thật nhiều thẻ bài thực đơn!”

Tất cả mọi người đứng trong sảnh lớn đều gật đầu đồng ý.

“Trước kia ở những tửu lầu khác ta đều nhìn qua rồi, quanh đi quẩn lại vẫn những món ăn đó, nhìn cả bức tường chẳng tìm được hai món ăn mới lạ, bây giờ thì hay rồi, cả bức tường chỉ có hai món ta từng được ăn……”

Nhìn biết bao đồ ăn mới lạ, bọn họ chỉ hận không thể gọi hết lên bàn thưởng thức xem sao, đáng tiếc bụng không đủ lớn, đâu thể chứa nhiều như vậy.

“Tiểu nhị, cho ta một phần bánh bao thuỷ tinh và bánh bao thịt!”

Đây là vị khách nhân lúc trước thường xuyên đến trà lâu ăn bánh bao.

Đôi mắt hắn vẫn chăm chút đánh giá khu vực thẻ bài những món ăn làm từ bột mì, món khiến hắn cảm thấy hứng thú nhất đó là bánh bao thuỷ tinh.

“Ta đã thấy thuỷ tinh vài lần rồi, trong suốt, long lanh, xa hoa, lộng lẫy, bánh bao thuỷ tinh ư? Đặt tên như vậy là có ý gì? Chẳng lẽ cho thuỷ tinh vào bánh bao?”

Mọi người cười vang.

“Sao có thể? Một viên thủy tinh đều có thể mua được mấy trăm lồ ng bánh bao thuỷ tinh, ông chủ nhà người ta đâu có ngốc.”

Nói tới ông chủ, mọi người đều hướng ánh mắt qua Lê Trạch đang đứng ở cửa đón khách. Sau đó bọn họ lại nhỏ giọng kể mấy tin đồn mình từng nghe thấy trong khoảng thời gian này.

Chẳng cần biết bọn họ đang nói chuyện gì hay đang nghĩ ra sao, chỉ cần bọn họ bước vào tửu lầu, bọn họ chọn món ăn là đủ. Người ta đã tìm tới ủng hộ mình, vậy nhà mình sẽ phục vụ bọn họ thật chu đáo.

Rất nhanh sau đó A Bố bưng hai cái lồ ng bánh bao và bình trà nhỏ ra sảnh lớn.

“Bàn số 3, bánh bao thuỷ tinh và bánh bao thịt của ngài đã xong! Còn nữa, đây là đồ uống ngày hôm nay bản tiệm đưa tặng, tên nó là sữa đậu nành. Loại đồ uống này phối hợp với bánh bao càng thêm mỹ vị, mời ngài từ từ dùng.”

Khách nhân bàn số 3 hơi ngẩn người, ấm trà hắn vừa pha theo bản năng, bây giờ lại không cần tới rồi.
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 411


Khách nhân bàn số ba lại nhìn qua chén được chuẩn bị sẵn để rót sữa đậu nành trên bàn, đại khái cái chén này đựng được chừng năm, sáu chén trà. Một người uống như vậy là đủ rồi.

“Sữa đậu nành? Là đồ uống tặng kèm ư?”

Hắn tò mò đổ một ly ra.

Nháy mắt, cái ly màu đen đã được rót đầy sữa đậu nành màu trắng.

“A, lại màu trắng như vậy?”

“Rốt cuộc sữa đậu nành này được làm bằng gì? Tại sao sau khi làm ra màu sắc lại không khác gì sữa bò? Vị huynh đài này cảm thấy như thế nào? Uống ngon không?”

Hai người bàn bên cạnh đã sớm ngứa ngáy khó nhịn, nam nhân bàn số 3 cũng không keo kiệt, hắn cũng rót cho bọn họ hai ly uống thử.

“Cực kỳ ngon nha! Các ngươi nếm thử đi.”

Hắn chỉ uống một ngụm đã cạn sạch một ly, sau đó trực tiếp mở rõ lồ ng bánh bao của hắn.

Hắn là thực khách đầu tiên được tửu lầu bưng đồ ăn lên, bởi vậy cử động của hắn cũng hấp dẫn sự chú ý của tất cả những người xung quanh.

Ngay khi lồ ng hấp bị hắn mở ra, cả sảnh lớn đều yên tĩnh vài lần hô hấp, bọn họ đang mải ngắm bánh bao thuỷ tinh xinh đẹp trong lồ ng tới mức không dời mắt được. Tuy nhỏ một chút, nhưng quá đẹp mắt rồi

Ngay thời điểm này, lập tức có sáu bảy vị khách nhân cũng muốn gọi món bánh bao thuỷ tinh.

Thời điểm Liễu Kiều và Tần Lục tới, thực khách trong sảnh lớn đang ăn với khí thế ngất trời, những âm thanh khen ngợi tuôn trào như nước.

Thanh âm gọi đồ ăn nối liền không dứt, khiến chưởng quầy Miêu bận rộn tới mức giữa ngày mùa đông mà đầu hắn tuôn đầy mồ hôi.

“Chưởng quầy Miêu vất vả rồi.”

“Không vất vả không vất vả! Cô thái thái, mời ngài lên lầu 3.”

Chưởng quầy Miêu cười cực kỳ chân thành. Trong lòng hắn thầm nghĩ, bận rộn mới tốt, càng bận rộn càng kiếm được nhiều tiền, càng kiếm được nhiều tiền thì cuối năm hắn sẽ được chia càng nhiều hoa hồng. Hắn chỉ ước gì ngày nào cũng bận rộn như vậy thôi.

Liễu Kiều nhìn tửu lầu vừa quen thuộc vừa xa lạ này, bỗng dưng trong lòng nàng ấy có chút cảm khái.

“Chuyện đời chẳng thể nào nói trước được điều gì. Hiện giờ nơi này biến hóa nhiều quá.”

Tần Lục vừa nghe, đã biết Liễu Kiều đang thương cảm chuyện Lê Trạch không phải người Liễu gia, hắn nắm thật c.h.ặ.t t.a.y nàng ấy rồi nhỏ giọng nhắc nhở: “Hôm nay là ngày tốt lành, ngươi nên cười nhiều một chút, đừng để tiểu bối muộn phiền cùng chúng ta.”

“Ta biết rồi.”

Liễu Kiều lộ ra một gương mặt tươi cười, sau đó nàng ấy và Tần Lục đi lên nhã gian trên lầu ba.

Hai người bọn họ là khách quý, tự nhiên Lê Trạch phải tự mình chiêu đãi.

Hắn vừa đi, một chiếc xe ngựa cực kỳ tráng lệ huy hoàng đã ngừng ngay trước cửa Lê Ký Tửu Lầu.

Ngay lập tức, một đôi phụ tử bước xuống từ xe ngựa, chẳng qua sắc mặt hai người này vô cùng khó coi.

Thế nhưng chỉ trong nháy mắt, hai người bọn họ đã điều chỉnh xong sắc mặt của mình rồi bước vào tửu lầu.

“Hai vị khách quan, sảnh lớn đã hết bàn rồi, nếu hai vị không muốn chờ, có thể lên lầu 2 lầu 3 dùng cơm.”

“Tự nhiên là lên lầu, chọn gian phòng tốt nhất cho chúng ta.”

Chưởng quầy Miêu gật đầu, sau đó hắn tự mình đưa hai người này lên lầu 3 chọn một gian phòng cách vách với hai người Liễu Kiều. Phong cảnh ở đây cũng không tồi.

“Khách quan muốn chọn món gì? Trên bàn đã có sẵn thực đơn của Lê Ký chúng ta.”

“Thực đơn? Ây dà, ta không quan tâm, ngươi cứ tuỳ tiện chọn vài món ngon nhất là được, tiền bạc không thành vấn đề.”

Hai mắt chưởng quầy Miêu sáng ngời, tiền bạc không thành vấn đề??

“Được rồi! Mời hại vị chờ trong giây lát, rất nhanh đồ ăn sẽ lên!”

Quá tốt rồi, hắn thích nhất là những vị khách nhân tới đưa tiền kiểu này.

“Phụ thân, chúng ta không đi gặp người Lê gia ư?”

“Không vội.”

Kim Nguyên đứng phía trước cửa sổ, nhìn phong cảnh nơi xa, lửa giận tích tụ suốt một đoạn đường cũng dần dần lắng xuống.
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 412


Lúc trước nhận được tin nữ nhi mang thai, hắn còn vô cùng vui mừng, nhưng chưa được bao lâu đã biết chuyện Liễu gia gặp biến cố, thế nhưng nữ nhi nhà hắn chẳng hề truyền một chút tin tức nào về.

Quả thật là nữ nhi gả chồng như bát nước đổ đi. Nàng ấy lo lắng hắn sẽ gây khó dễ cho Liễu Trạch, cho nên gạt hắn tất cả mọi chuyện. Làm như thế, bảo sao hắn không giận dữ cho được?

Bây giờ hắn biết chuyện rồi, làm một người phụ thân, hiển nhiên hắn lập tức gác hết mọi chuyện lại, vội vội vàng vàng chạy qua đây.

Ngay lúc vừa vào thành, người hắn phái ra ngoài tìm hiểu tin tức đã quay về báo cáo, người nọ nói là Liễu Trạch đã tìm được phụ mẫu thân sinh, cũng đưa bọn họ tới một tòa tửu lầu còn sót lại của mình. Bởi vậy Kim Nguyên lập tức để cho xa phu đi tới nơi này.

Hắn giận dữ không vì chuyện gì khác, chỉ vì xảy ra chuyện lớn như vậy nhưng nữ nhi nhà hắn cũng không chịu thông báo cho nhà mẹ đẻ.

Lúc trước hắn đồng ý gả nàng ấy cho tên Liễu Trạch kia cũng vì ba phen bốn bận khảo sát mới tạm tin vào nhân phẩm của tên đó. Tiền ư? Với hắn, tiền là chuyện nhỏ, nhân phẩm mới là quan trọng nhất.

Kim gia bọn họ không thiếu chút tiền ấy của Liễu gia.

Hắn không biết đầu óc của nữ nhi nhà mình đã u mê như thế nào, tại sao chuyện xảy ra lâu như vậy mà vẫn không chịu thông báo cho người trong nhà một tiếng.

Nàng ấy đã hoài thai chẳng lẽ hắn còn có thể bắt nàng ấy ly hôn ư? Càng nghĩ càng bực, nha đầu c.h.ế.t tiệt kia, thật là tức c.h.ế.t hắn rồi.

“Chính Hiên, ngươi cảm thấy tửu lầu này như thế nào?”

“Khá tốt, bố trí tạm coi là tinh xảo, cũng rất sạch sẽ, vị trí không tệ lắm. Vừa rồi khi chúng ta bước vào, trong sảnh lớn đã kín người, chắc chắn việc buôn bán rất tốt.”

Kim Chính Hiên không để ý lắm, nơi này chỉ là một tửu lầu nho nhỏ thôi, bây giờ trong lòng hắn đang cực kỳ lo lắng cho muội muội. Liễu gia xảy ra chuyện như vậy, Liễu Trạch cũng chịu đả kích không nhỏ.

Ngày sau người một nhà muội ấy chỉ có thể trông chờ vào toà tửu lầu này, cứ nghĩ tới chuyện này, hắn lại không nhịn được mà cảm thấy xót xa.

Từ nhỏ muội muội của hắn đã từng chịu khổ bao giờ? Lại thêm chuyện nàng ấy thích Liễu Trạch như vậy, chắc chắn sẽ suy nghĩ, sẽ lo lắng Liễu Trạch khó xử, thậm chí còn tới mức chính mình chịu thiệt thòi cũng không nỡ nói ra.

“Phụ thân, nếu không để ta đi tìm tiểu muội trước?”

“Gấp cái gì? Chúng ta đã tới An Lăng rồi. Trong chốc lát nữa cứ gặp Hoài Chi trước, sau đó cùng hắn đi gặp người trong nhà bọn họ lại tính tiếp.”

Kim Nguyên nhận được tin tức nữ nhi nhà mình đã dọn tới một toà nhà trong số của hồi môn của nàng ấy, trong lòng hắn cũng thoáng có chút vừa lòng. Tốt xấu gì nàng ấy cũng biết chuyển qua toà nhà được hồi môn của mình.

Trong lúc hai phụ tử đang nói chuyện, đột nhiên bọn họ lại nghe được một thanh âm đặc biệt quen thuộc truyền đến từ ngoài cửa.

“Kim Hoa, ta quên cầm cuốn Uyên Ương Ký rồi, ngươi đi lấy giúp ta.”

Thanh âm quen thuộc như vậy? Còn cái tên Kim Hoa độc đáo kia, khiến hai phụ tử bọn họ đều sửng sốt.

“Tiểu thư, khi nào thì ngài dọn về trong nhà vậy? Ở tửu lầu này nhiều người hỗn loạn lắm, thật sự không tốt để dưỡng thai.”

Kim Vân Châu không thích nghe Kim Hoa nói những lời này.

“Tại sao lại không tốt để dưỡng thai? Ta hỏi ngươi, mỗi ngày ta ở nhà thường làm gì?”

“Thì, đọc sách……”

“Đúng vậy, ở trong nhà ta chỉ có việc đọc sách thôi, ở chỗ này ta cũng đọc sách, cũng ở trong phòng, có gì khác nhau không? Có chứ? Khác ở chỗ, ta ở nơi này được ăn ngon ngủ ngon, muốn gặp cô gia thấy được ngay, ở trong nhà có được vậy không?”

Kim Vân Châu không muốn nhiều lời, nàng ấy trực tiếp mở cửa.

“Kim Hoa, từ nhỏ ngươi đã theo bên người ta, ta cứ ngỡ ngươi phải là người hiểu ta nhất mới đúng.”
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 413


“Về sau cấm không được nhắc lại những lời này trước mặt ta, bằng không, ngươi trở về Kim phủ đi hầu hạ mấy người tam tiểu thư đi.”

Nghe tiểu thư nói muốn mình trở về hầu hạ tam tiểu thư, Kim Hoa lập tức run lẩy bẩy.

Nàng ấy không dám nói cái gì nữa. Thế nhưng nàng ấy đã gửi tin đi rồi, chắc chắn giờ phút này bức thư đó đã tới tay đại thiếu gia, chắc chắn bọn họ sẽ……

Nếu xảy ra chuyện như vậy, tiểu thư có giận dữ rồi đuổi nàng ấy đi không……

“Vân Châu.”

Kim Hoa vốn đang kinh hoàng, đột nhiên nghe được thanh âm của lão gia, hai nỗi sợ chồng lên nhau khiến nàng ấy cả kinh tới mức buông lỏng tay ra.

Kết quả là một đ ĩa đầy đồ ăn vặt lập tức rơi trên mặt đất. Đầu năm nay, bồ câu đưa thư chuyển nhanh vậy sao??

Bình thường khi đại thiếu gia nhận được tin muốn đi tới đây phải mất vài ngày cơ mà, tại sao bọn họ lại tới đây rồi??

Kim Vân Châu cũng trợn tròn mắt, nàng ấy nhìn hai người bước ra từ căn phòng cách vách mà tim gan cứ đập bùm bùm dồn dập.

“Phụ thân! Đại ca?! Tại sao các ngươi lại tới đây?!”

Thử nghe xem có nữ nhi nào hỏi phụ thân với đại ca mình như vậy không?

Kim lão gia lập tức đen mặt.

“Làm sao? Ta và đại ca ngươi không thể tới nhà trượng phu ngươi?”

“Ý ta đâu phải thế……”

Kim Vân Châu xấu hổ cười cười, nàng ấy lập tức mời phụ thân và đại ca vào phòng của mình.

Nghe ý tứ trong lời của phụ thân, hiển nhiên hắn đã biết lai lịch của tửu lầu này, cũng biết chuyện Liễu gia rồi, nàng ấy cần phải cố gắng dỗ dành lão nhân gia mới được.

“Kim Hoa, nhanh dọn mấy thứ trên mặt đất rồi mang một phần mới lên đây.”

Nàng ấy vừa nói vừa đưa mắt ra hiệu cho Kim Hoa, chẳng qua bây giờ Kim Hoa đang rất hoảng hốt, nha đầu này không hề chú ý tới.

Kim Vân Châu chỉ có thể hậm hực đóng cửa lại trở về trong phòng.

Căn phòng này đã được Lê Tường cân nhắc bố trí, nàng còn sợ ánh sáng quá chói mắt, cho nên làm hai tầng màn lụa bên ngoài, gió nhẹ thổi qua một cái nhìn đầy mộng ảo.

Đây cũng là thứ Kim Vân Châu thích nhất. Còn chiếc gối ôm trên giường đệm nữa, ngồi lâu một chút cũng không thấy mệt, lại không cần lo lắng dựa vào tường sẽ bị lạnh.

“Phụ thân, đại ca, các ngươi ngồi……”

Kim lão gia nhìn chung quanh gian phòng một lần rồi đột nhiên mở miệng hỏi: “Hoài Chi bố trí căn phòng này cho ngươi sao?”

“Không phải, là tiểu muội, là muội muội thân sinh của hắn.”

Nói đến Lê Tường, Kim Vân Châu lập tức được lời như cởi tấm lòng.

“Phụ thâm, ngươi không biết, tay nghề của tiểu muội rất tốt. Lúc ta mới cấn thai ăn cái gì cũng phun bằng sạch, ngày nào cũng đói rã rời cả người. May nhờ tiểu muội làm cơm canh cho ta, ta mới khoẻ lại được. Bây giờ, mỗi ngày cơm canh, đồ bổ của ta đều do tiểu muội tự tay làm, ăn vừa ngon vừa đầy đủ dinh dưỡng. Phụ thân, ngươi nhìn một cái xem, có phải ta mập lên không?”

Thật đúng là……

Kim lão gia nhìn khuôn mặt nhỏ rõ ràng đã trở nên mượt mà của nữ nhi nhà mình, trong lòng hắn cũng thoải mái hơn nhiều.

Ít nhất từ sắc mặt cũng có thể nhìn ra, sau khi nữ nhi mang thai vẫn được người một nhà bọn họ chăm sóc rất chu đáo.

“Còn có oa nhi. Phụ thân, ngươi sờ sờ cái này xem. Đây là gối ôm tiểu muội đặc chế cho ta, trong phòng ta còn một cái lớn hơn nữa. Trước khi có nó, ta đều mắc chứng lạ giường, vậy mà bây giờ có nó, ta ngủ cực kỳ thoải mái. Cái này đặt xuống lót eo, có nó ta đọc sách một ngày cũng không thấy mệt mỏi.”

Kim Vân Châu ríu rít nói chuyện, ba câu chưa từng rời khỏi chủ đề tiểu muội, khiến Kim Chính Hiên có chút khó chịu.

“Lê gia tiểu nha đầu kia thực sự đối xử tốt với ngươi vậy ư? Nàng có mục đích gì?”

Cũng không trách hắn có chút nhỏ nhen như vậy. Kỳ thật mấy năm nay bên người muội muội nhà hắn đã xuất hiện không ít các cô nương có lòng dạ khó lường.
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 414


Trong lòng Kim Chính Hiên nghĩ bọn họ làm quen với nàng ấy chỉ vì muốn chiếm chút lợi ích thôi.

“Đại ca, ngươi không được nói những lời như vậy. Tiểu muội thật sự thương ta, không phải bởi vì ta là cô nương Kim gia mới vậy đâu. Nàng quan tâm ta vì ta là đại tẩu của nàng. Người một nhà bọn họ đều đối xử rất tốt với ta. Trước kia ta còn mời bọn họ qua nhà chúng ta nhưng bọn họ nhất quyết không chịu, A Trạch cũng chưa từng lấy của ta một đồng bối nào.”

Kim Vân Châu nói xong, lại nhìn thấy phụ thân nhà mình đang xụ mặt, nàng ấy lập tức tiến lên kéo tay áo hắn làm nũng: “Ai nha cha à! Không phải bây giờ nữ nhi đang sống rất tốt ư? Tại sao ngươi còn không vui? Nếu để bà bà nhà ta nhìn thấy, bà lại tưởng rằng nhà ta ghét bỏ bọn họ đấy. Phụ thân, ngươi đâu phải người lòng dạ hẹp hòi như vậy, đúng không?”

“Hừ!”

“Phụ thân… không tức giận nữa nha. Ta biết chắc chắn ngươi vẫn còn giận vì ta không chịu truyền tin thông báo về nhà. Ta làm vậy chỉ vì sợ các ngươi lo lắng thôi. Ta muốn chờ nơi này ổn định rồi mới thông báo cho mọi người đó. Hôm nay đã khai trương rồi, ta chuẩn bị ngày mai sẽ báo tin về nhà. Không nghĩ tới phụ thân và ca ca lại thương ta như vậy, hai người đã tới đây rồi.”

Kim Vân Châu tỏ ra cực kỳ ân cần, một lát qua rót nước, một lát lại chạy qua đ.ấ.m lưng cho phụ thân nhà mình, còn nói một đống lời hay, khiến cho Kim lão gia không nhịn được phải trộm cười một cái.

“Được được rồi, không cần làm mấy thứ đó, ngồi xuống nghỉ một lát đi.”

Kim Chính Hiên lắc lắc đầu.

“Phụ thân à, một đường ngươi đều nổi trận lôi đình, ta còn tưởng ngay khi gặp mặt kiểu gì ngươi cũng phải giáo huấn nàng vài câu, không nghĩ tới Vân Châu mới nói mấy câu, lửa giận trong lòng ngươi đã tiêu tán hết rồi.”

Phụ thân nhà hắn quá không kiên định.

Kim lão gia trừng mắt nhìn nhi tử một cái. Hắn đang muốn nói chuyện, lại đột nhiên nghe thấy một trận tiếng bước chân đi tới bên này.

“Nhạc phụ, đại ca, tại sao hai người tới mà không nói trước cho ta một tiếng? Ta mà biết sẽ đi đón tiếp hai người.”

Lê Trạch vẫn như lúc ở cùng với bọn họ, nụ cười trên mặt hắn thật hào phóng, chẳng mang một chút tự ti nào thường có khi gặp phải biến cố lớn vậy.

Kim Chính Hiên âm thầm gật đầu, hắn rất hài lòng với tâm tính của vị muội phu này.

“Hoài Chi, lần này ngươi không đúng rồi. Xảy ra chuyện lớn như vậy nên báo cho chúng ta sớm một chút. Rõ ràng là chuyện nhà mình, nhưng ta lại phải nghe được từ trong miệng người ngoài. Người không biết lại tưởng giữa chúng ta đã xảy ra xích mích.”

“A? Nhạc phụ không nhận được tin ư?”

Lê Trạch nhìn thê tử, thấy bộ dáng có chút chột dạ của nàng ấy, hắn đã hiểu mọi chuyện.

“Chuyện lần này là do ta sơ xuất, đại ca nói rất đúng. Về sau nếu xảy ra chuyện gì, ta nhất định sẽ thông báo trước cho hai người.”

Thấy một màn này, hai phụ tử Kim gia cũng hiểu hết mọi chuyện rồi. Hoá ra nữ nhi nhà họ mới là người đưa ra quyết định giấu diếm chuyện này.

Nhưng biết thì biết, bọn họ cũng chẳng còn cách nào khác, không thể đánh cũng không thể mắng, chỉ có thể thuận nước đẩy thuyền thôi.

“Được rồi, không nói chuyện này nữa. Ta thấy hoàn cảnh sống hiện tại của hai người khá tốt, đã yên tâm hơn không ít rồi. Chốc lát nữa để ta đi xuống thăm hỏi thông gia đi.”

Kim Vân Châu vui vẻ gật gật đầu, nàng ấy đã biết mà, chỉ cần dỗ dành cho phụ thân nguôi giận, phụ thân nàng ấy chính là người hiểu lý lẽ nhất.

“Phụ thân, hôm nay bên trong tửu lầu vừa khai trương, phụ mẫu ta đều bận rộn cả, ngươi và đại ca nghỉ ở nơi này một chút, chờ thêm lát nữa chúng ta lại đi.”

Kim gia phụ tử cũng không có ý kiến, vừa lúc bọn họ đang muốn trò chuyện với Kim Vân Châu nhiều hơn chút nữa.
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 415


Lê Trạch ngây người ở bên trong một lát đã bị Kim Vân Châu đẩy ra ngoài.

“Bên ngoài đang có nhiều việc cần ngươi xử lý, ngươi đi làm việc đi, để phụ thân cho ta chăm sóc.”

“Ừm, Hoài Chi ngươi làm việc đi, hôm nay tửu lầu của ngươi khai trương, ngươi làm chủ nhân, đâu thể nhàn rỗi?”

Nhạc phụ quan tâm như vậy, Lê Trạch có chút không quen, thế nhưng dưới lầu thực sự rất nhiều việc, hắn cũng không đùn đẩy nữa, chào một tiếng rồi vội vàng đi xuống lầu.

Hắn vừa đi, mấy người bọn A Bố đã mang đồ ăn lên đây.

Biết người trong phòng này là nhạc phụ của chủ nhân, cho nên mấy người bọn họ thấy trong phòng đó không có người thì rất nhanh nhẹn mang đồ ăn qua phòng của Kim Vân Châu.

“Thơm quá!”

Kim Vân Châu chỉ ngửi mùi vị một lát, đã cảm thấy bụng mình sôi ùng ục.

“Phu nhân, A Tường cô nương nói, hai ngày nay ngươi có chút bốc hoả, chỉ được ăn chút canh thanh đạm thôi. Ngươi không được ăn những món cay nóng trên bàn, cũng không được ăn món thịt chiên giòn, nếu thật sự muốn ăn, nhiều nhất chỉ có thể ăn hai miếng thôi.”

“A?!!”

Đồ cay không được ăn, đồ nhiều dầu mỡ không được ăn, chẳng phải nàng ấy chỉ được ngồi nhìn một bàn toàn món thơm ngon này mà không được ăn ư?!

Kim Vân Châu ủy khuất vô cùng nhìn chén cá canh trước mặt mình, sau đó nàng ấy cực kỳ không tình nguyện đồng ý một tiếng.

“Biết rồi.”

Quên đi, cố gắng nhịn hai ngày là được, bốc hoả không tốt cho tiểu hài nhi trong bụng. Lại nói, canh cá tiểu muội làm cũng ngon lắm.

Kim Vân Châu chủ động chia chén đũa cho phụ thân và đại ca mình.

“Phụ thân, đại ca các ngươi mau nếm thử, tay nghề của tiểu muội cực kỳ giỏi nha!”

Kim Chính Hiên cúi đầu nhìn muội muội nhà mình đang yên lặng uống cá canh mà không hề nhòm ngó tới những món ăn khác trên bàn, hắn thật sự cực kỳ ngoài ý muốn.

Phải biết rằng từ nhỏ Vân Châu đã lớn lên trong sự nuông chiều rồi, cho nên tính tình nàng ấy cũng ương ngạnh hơn những cô nương khác, lại thêm gia đình giàu có nên nàng ấy luôn mang theo một chút kiêu ngạo từ trong xương tuỷ.

Có thể nói, từ nhỏ tới lớn, ngoại trừ phụ thân và hắn, nàng ấy chưa từng nghe lời bất cứ ai.

Đương nhiên, sau này khi quen biết với Hoài Chi, Vân Châu cũng sẽ nghe Hoài Chi nói.

Không nghĩ tới Lê gia tiểu nha đầu này cũng có thể đè tính kiêu ngạo của nàng ấy xuống. Lê gia tiểu nha đầu nói không cho nàng ấy ăn, nàng ấy sẽ thành thật không thèm nhìn tới.

“Vân Châu, bây giờ đâu có ai thấy, ngươi muốn ăn thì cứ ăn đi. Bốc hoả đâu phải chuyện gì lớn, uống chút thuốc hạ nhiệt là được mà.”

Kim Vân Châu vừa nghe lời này, đã buông chén xuống, giảng giải cho hắn nghe.

“Đại ca ngươi hồ đồ rồi nha. Dược luôn có ba phần độc, đâu thể uống nhiều.”

Lại nói, nếu nàng ấy không nghe lời tiểu muội, tiểu muội sẽ cắt phần đồ ăn vặt của nàng ấy. Đọc sách mà không có đồ ăn vặt, còn gì vui sướng nữa?

“Haizz, đại ca ngươi không hiểu.”

Kim Chính Hiên chỉ nói đùa một chút, thấy không khuyên được tiểu muội, hắn cũng không nói gì nữa.

Lúc này, hắn mới quay đầu lại ngắm mấy món trên bàn rồi không nhịn được âm thầm kinh ngạc. Bởi vì năm món đồ ăn trên bàn này, hắn chưa từng nhìn thấy.

Phải biết rằng nhiều năm như vậy, hắn đã ra vào không biết bao nhiêu tửu lầu, càng nếm thử không biết bao nhiêu món ăn. Vậy mà hắn không biết một món nào.

“Phụ thân?”

Kim lão gia đang cầm chiếc đũa trên tay cũng trưng ra vẻ mặt mờ mịt, Kim lão gia chẳng khác gì nhi tử nhà mình, ông cũng chưa từng nhìn thấy mấy món ăn này. Bởi vậy hắn cũng không biết mình nên ăn món nào trước.

“Vân Châu ơi, tất cả những thứ này đều là đồ ăn sao?”

“A……”

Lúc này Kim Vân Châu mới phản ứng lại, nàng ấy quên mất, phụ thân và đại ca nhà mình chưa từng ăn những món này lần nào cả, hiển nhiên hai người hoàn toàn mù tịt đối với những món ăn trên bàn.
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 416


Sau đó, nàng ấy vội vàng giới thiệu từng món cho bọn họ: “Đây là thịt chiên giòn, cái này là cá hầm ớt, cái này là bánh chẻo bọc cá lát áp chảo, cái này là sườn ram xào rau, cái này là thịt xào……”

Đều là mấy món nàng ấy rất thích ăn!

Chỉ giới thiệu mấy câu thôi mà nước miếng nàng ấy đã ứa ra không thể ngừng lại được.

“Tay nghề của tiểu muội rất giỏi đấy, phụ thân, đại ca, hai người các ngươi nếm thử xem.”

Nàng ấy rất ân cần dùng đũa gắp một miếng xương sườn bỏ vào chén phụ thân.

Trước kia nàng ấy chỉ biết mỗi món xương sườn hầm canh, nhưng từ khi được tiểu muội nấu cho ăn, nàng ấy mới biết hoá ra xương sườn còn có thể xào rau, còn biết bao nhiêu món ăn nàng ấy chưa từng nghe tới nữa.

Quả thật là nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên.

“Phụ thân, ăn ngon không?”

Sắc mặt Kim lão gia đầy phức tạp gật gật đầu, sau đó hắn lại cắn thêm một miếng xương sườn nữa.

Từ nãy giờ nữ nhi nhà hắn cứ luôn mồm khen ngợi tay nghề của Lê gia nha đầu kia cực kỳ giỏi, hắn chỉ cho rằng cùng lắm là giỏi hơn đầu bếp bên ngoài một chút thôi, không nghĩ tới……

Quả thực là quá kinh hỉ.

Không biết món sườn ram này làm như thế nào, chỉ thấy bên ngoài có một chút hạt tiêu hơi mỏng, không mềm mại như xương sườn hầm canh hắn vẫn thường ăn, thế nhưng món sườn này lại thơm cực kỳ, thơm ngoài dự đoán của hắn, thậm chí còn ăn ngon hơn xương sườn hầm canh.

Trong mùi hương mê người còn mang thêm một chút tê cay, là một món ăn cực kỳ thích hợp với những người ưa thích ăn cay như hắn.

Khó trách nữ nhi vô cùng kén ăn lại liên tục nhắc tới tiểu muội kia. Đúng là tay nghề của nha đầu ấy không tồi. Có tay nghề này, sớm hay muộn tửu lầu của bọn họ cũng có một chỗ đứng trong thành An Lăng.

Hắn nhìn nhi tử, lại thấy nhi tử cũng đang nhìn hắn, rõ ràng là hai phụ tử nhà bọn họ có cùng suy nghĩ với nhau.

Lê gia này cũng không kém cỏi như bọn họ đã suy đoán.

“Mau ăn nha, để chút nữa nguội rồi sẽ không ngon đâu.”

“Được được được.”

Hai phụ tử Kim gia tạm thời ném những ý tưởng lung tung rối loạn trong đầu mình qua một bên, bọn họ chuyển sang chuyên tâm thưởng thức đồ ăn trên bàn, mà càng ăn lại càng kinh ngạc.

Thịt nạc có thể chiên lên như vậy mà chẳng khô chút nào? Cá lát cũng có thể trơn mềm như thế, quả thực là vào miệng sẽ tan!

Vì sao Bình Châu nhà bọn họ không có đầu bếp như vậy!

Không hiểu tại sao Kim lão gia lại có một loại suy nghĩ cả nửa đời trước mình toàn ăn cỏ mà sống.

Nhìn một bàn đồ ăn này xem, vừa thơm vừa cay, đây mới gọi là đồ ăn chứ? Thậm chí ăn xong vẫn còn dư vị tới vô cùng.

Làm sao bây giờ? Vẫn còn ngồi đây thưởng thức, chưa tính tới chuyện trở về mà hắn đã thấy khó chịu rồi.

Tại sao Bình Châu không có đầu bếp như vậy?

“Ợ……”

Kim lão gia ợ một cái, hắn đành lưu luyến không rời buông chiếc đũa trên tay xuống. Một bàn có năm món đồ ăn đầy ăm ắp, vậy mà hắn và nhi tử đã ăn hết không chừa lại thứ gì.

Bây giờ kể cả không no, hắn cũng chẳng còn gì mà ăn nữa. May mắn món cá hầm ớt kia có quá nhiều phụ liệu bên trong, nhìn không đến mức quá trống trải, bằng không lần này hắn đã muối mặt trước thông gia rồi.

Rất nhanh sau đó, chưởng quầy Miêu đã dẫn người lên dọn chén đũa.

Hắn đang cảm thấy vô cùng đáng tiếc. Hồi nãy hắn còn muốn mang món ăn đầu bảng nhà mình lên cho hai người bọn họ.

Kết quả vừa lên lầu đã chạm mặt chủ nhân còn được chủ nhân cho biết hai người trên lầu là nhạc gia của đối phương. Sau khi biết được rồi, hắn đâu thể động tâm tử nữa, cũng chỉ có thể thành thành thật thật mang lên vài món thức ăn thôi.

Nghe nói Kim gia là phú thương Bình Châu, gia tài còn đồ sộ hơn Liễu gia nhiều lắm.
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 417


Lúc trước khi chủ nhân hắn tới cửa cầu hôn, đã chịu không biết bao nhiêu lần bắt bẻ. Không biết lần này hai người Kim lão gia tới có phải muốn gây chuyện gì đó hay không?

Ngẫm nghĩ một chút, chưởng quầy Miêu lại cố ý muốn tới phòng bếp nói một tiếng với Lê Tường.

“Ta đã biết, cảm ơn chưởng quầy Miêu.”

Ngay lúc này, Lê Tường cũng chẳng còn cách nào khác, chỉ có thể là lính đến thì chặn, nước đến đắp thành mà thôi.

Lại nói, Kim gia kia có thể giàu có nhường ấy chắc chắn Kim lão gia và nhi tử của hắn cũng không phải hạng người ếch ngồi đáy giếng. Hiện giờ tình cảm của đại tẩu và đại ca quá tốt đẹp, chỉ cần không ngốc, chẳng ai nghĩ tới chuyện chia rẽ bọn họ.

Nói chung, lo lắng cũng chẳng được gì, với lại, cứ chờ gặp mặt tự nhiên sẽ biết suy nghĩ của bọn họ thôi.

“Sư phụ, bên ngoài có người hỏi, bọn họ đã uống xong sữa đậu nành rồi có thể thêm nữa hay không?”

“Thêm cho bọn họ nửa bình đi, ngày khai trương chúng ta cứ thoải mái một chút, qua ngày mai chắc chắn phải lấy tiền.”

Đậu nành không đắt, một cân đậu nành có thể làm ra chừng sáu cân sữa, một ngày miễn phí cho khách nhân cũng chẳng đáng bao nhiêu tiền. Yến Túc lập tức nói tin này cho mấy người chạy bàn bên ngoài.

Tuy cho thêm nửa bình cũng không nhiều lắm, nhưng lại khiến khách nhân bên ngoài đánh giá rất cao tửu lầu nhà bọn họ.

Cũng vì thế, mỗi một người khách khi dùng xong bữa, ra bên ngoài lập tức tuyên truyền thay tửu lầu nhà bọn họ, dẫn tới thực khách buổi chiều còn đông hơn buổi sáng.

Trong số những món làm từ bột mì, món bán chạy nhất là bánh bao thuỷ tinh, chủ yếu là vẻ ngoài của nó quá đẹp mắt, nhìn cao cấp hơn nhiều so với những loại bánh bao bình thường.

Hai người Khương Mẫn và Yến Túc phải cùng nhau làm mới cung ứng đủ mà không tới nỗi quá luống cuống tay chân.

Bên Lê Tường lại nhẹ nhàng hơn nhiều, người nhiều lực lượng lớn, lại thêm những đồ ăn nàng đảm nhiệm đều không tốn quá nhiều thời gian, chỉ cần chuẩn bị tốt những phụ liệu, xào lửa lớn, chiên thơm, bỏ vào chảo dầu, đều nhanh chóng.

Còn một lý do, đó là hai tỷ muội Đào Tử làm trợ thủ vô cùng xuất sắc, hơn nữa có biểu tỷ cùng làm đầu bếp với nàng. Mấy người bọn họ thừa sức để ứng phó với khách nhân của tửu lầu.

Chẳng qua làm việc luôn tay luôn chân cả ngày vẫn rất mệt mỏi. Ngay cả khi đã đóng cửa tửu lầu, bọn họ cũng không được nghỉ ngơi, còn phải tiếp đãi hai phụ tử Kim gia nữa.

Lê Tường cố xốc lên tinh thần đi chuẩn bị một bàn rượu và thức ăn mang lên.

“Biểu tỷ, ta đi đổi xiêm y rồi cùng phụ mẫu ta lên đó trước, các ngươi muốn ăn gì cứ tự làm nhé, ăn xong, dọn dẹp xong cũng nghỉ ngơi sớm đi.”

Quan Thúy Nhi gật gật đầu, nàng dẫn hai tỷ muội Đào Tử đi chuẩn bị cơm chiều cho mọi người trong tửu lầu.

Lúc này, Lê Giang và Quan thị đang khẩn trương vô cùng, nếu nhìn kỹ còn có thể phát hiện ra đôi tay Quan thị hơi run rẩy.

Cũng không phải bọn họ sợ người Kim gia, bọn họ chỉ khẩn trương, đặc biệt khẩn trương mà thôi.

Lê Tường thay xiêm y xong, đi ra thấy nương của mình run rẩy như vậy thì kéo bà đi ra phía sau, có phụ thân đi trước, có nàng ở bên cạnh, sẽ giảm chút áp lực cho bà.

Chuyện này cũng rất dễ hiểu. Từ nhỏ nương đã lớn lên ở nông thôn, bây giờ đột nhiên nói muốn đối mặt với một nhà thông gia cự phú, hiển nhiên bà ấy sẽ lo lắng, sợ mình làm không tốt ở điểm nào đóm khiến đại ca nàng mất mặt.

Nhưng lo lắng thì lo lắng, kiểu gì cũng phải đi gặp người ta.

Rất nhanh sau đó, Lê Giang đã đưa hai thê nữ nhà mình lên lầu ba. Cánh cửa trong phòng ở góc không đóng, bởi vậy mấy người bọn họ vừa đến gần đã nghe thấy nhi tử và nhạc phụ hắn đang nói đùa về chuyện chuẩn bị đồ đạc cho tiểu oa nhi sắp sinh.
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 418


Nghe câu chuyện bên trong khá nhẹ nhàng, hắn cũng trực tiếp đi qua.

“Phụ thân, nương!”

Lê Trạch thấy ba người lên, hắn đã vội vàng đứng dậy đưa hai người vào bên trong.

Ngay lúc hắn đang muốn giới thiệu, Kim lão gia kia đã tươi cười đầy mặt, đi tới lên tiếng chào hỏi phu thê Lê Giang trước.

“Ông thông gia bà thông gia, lần này ta tới quá đột nhiên, thật sự không biết hôm nay các ngươi khai trương, đã quấy rầy rồi.”

“Không có không có, Kim lão gia, ngươi đến đây, chúng ta vui mừng còn không kịp, đâu thể nói là quấy rầy.”

Lê Giang thuận miệng hô một tiếng Kim lão gia, tới lúc nói xong, hắn mới cảm thấy không ổn. Ngay lúc hắn đang xấu hổ đột nhiên một bên vai bị Kim lão gia vỗ.

“Ai! Chúng ta là thông gia, đừng gọi ta là lão gia này, lão gia kia, nghe không quen tai chút nào. Ta nghe Hoài Chi nói năm nay ngươi 42, ta lớn hơn ngươi vài tuổi. Về sau ta gọi ngươi là Lê lão đệ, còn ngươi cứ gọi ta là Kim đại ca, được không nào?”

Chỉ trong nháy mắt này, quan hệ giữa hai người đã thân cận hơn không ít, Kim lão gia còn vui vẻ kéo Lê Giang ngồi bên cạnh hắn. Lúc này Kim lão gia mới đưa mắt nhìn về phía tiểu cô nương bên cạnh bà thông gia.

Nàng quá nhỏ, mới mười bốn tuổi thôi, khuôn mặt rất đáng yêu, bện hai b.í.m tóc hai bên, thoạt nhìn cả người toát lên vẻ sạch sẽ, nhanh nhẹn.

“Đây là Lê Tường tiểu nha đầu, là người ngày hôm nay đã cho chúng ta một bữa ăn thật ngon ư?”

Lê Tường cười gật gật đầu, nàng rất thoải mái gọi hắn một tiếng Kim bá bá.

Kim lão gia âm thầm kinh ngạc nhưng trên mặt hắn lại không lộ ra chút nào. Hắn vẫn nở nụ cười cực kỳ hiền hoà.

“Tương nha đầu đúng là rất giỏi, tay nghề của người còn hơn rất nhiều đầu bếp ở Bình Châu ta. Được ăn ở đây một bữa, hiện giờ ta đã bắt đầu muộn phiền rồi, lúc trở về, ta lấy đâu ra đồ ăn do Tương nha đầu làm nữa?”

“Vậy phụ thân đừng trở về nữa! Dù sao việc làm ăn trong nhà đã có đại ca rồi.”

Kim Vân Châu vừa mở miệng đã khiến người trên bàn bật cười.

Kim Chính Hiên gõ lên đầu nàng ấy một cái rồi cười nói: “Ngươi đang có âm mưu muốn làm đại ca ngươi mệt c.h.ế.t ư?”

“Đại ca ngươi lợi hại như vậy, khẳng định không mệt.”

Kim Vân Châu vừa vuốt m.ô.n.g ngựa vừa hỗ trợ Lê Tường chia chén đũa cho mấy người trên bàn.

“Ăn cơm ăn cơm, hôm nay trời lại lạnh hơn rồi, nếu không ăn nhanh, chốc lát nữa đồ ăn đều nguội cả.”

Có nàng ấy ở đây, khuấy động bầu không khí, Kim lão gia cũng rất nể mặt, hỗ trợ cho nữ nhi nhà mình, khiến buổi gặp mặt đầu tiên của hai nhà rất dễ chịu, hài hoà.

Điều khiến Lê Tường vừa lòng nhất chính là phụ tử Kim gia kia không hề ghét bỏ đại ca nàng dù thân phận của hắn đã thay đổi, thêm nữa, bọn họ còn tỏ ra cực kỳ tôn trọng phụ mẫu của nàng.

Như vậy là đủ rồi.

Bữa cơm tối nay, khách chủ đều tận hứng. Cơm nước xong, phụ tử Kim gia lập tức đi theo phu thê Kim Vân Châu trở về tòa nhà của bọn họ.

Rốt cuộc tửu lầu cũng không phải khách đi3m, đâu thừa phòng cho hai người bọn họ nghỉ ngơi.

Dàn xếp xong xuôi chỗ ngủ cho phụ thân và đại ca, tâm trạng căng như dây đàn suốt cả một ngày của Kim Vân Châu cũng buông lỏng xuống, lúc này nàng ấy mới cảm thấy có chút mệt.

“Kim Hoa, đi múc nước tới, ta muốn rửa mặt.”

“Vâng……”

Kim Hoa vừa đi, Lê Trạch đã ngồi xuống bên người thê tử, hướng đôi mắt bình tĩnh nhìn nàng ấy.

Kim Vân Châu sợ nhất là khi hắn nhìn nàng ấy như vậy, vội vàng chột dạ hỏi: “Làm sao vậy ……”

Biết rõ còn cố hỏi.

Lê Trạch duỗi tay nhéo nhéo khuôn mặt mượt mà của thê tử mình, hiện giờ hắn vừa bực mình vừa buồn cười.

“Ta nhớ ngay khi chúng ta dọn khỏi Liễu trạch kia, ta đã bảo ngươi báo tin cho mấy người nhạc phụ nói rõ ràng ngọn nguồn, tránh cho bọn họ lo lắng rồi.”
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 419


“Ta chỉ quên thôi mà, ngươi cũng biết khi ta mang thai, trí nhớ không tốt mà.”

Mặc kệ thế nào Kim Vân Châu cũng không chịu thừa nhận là nàng ấy cố ý làm thế.

“Cũng không biết là người nào nhiều chuyện dám đi nói bậy trước mặt phụ thân ta, quá chán ghét!”

Kim Hoa đang bưng nước, vừa vào tới cửa đã nghe thấy những lời này, hai tay nàng ấy run lẩy bẩy, khiến nước trong chậu cũng sánh ra ngoài non nửa.

Đã nhiều năm làm chủ tớ, hiển nhiên Kim Vân Châu cực kỳ hiểu tính nết của nàng ấy.

“Kim Hoa, ngươi có việc gạt ta.”

“Nô tỳ……”

Kim Hoa cẩn thận ngẩng đầu nhìn thoáng qua, lại chột dạ không nhịn nổi, cuối cùng hai chân nàng ấy mềm nhũn, lập tức quỳ xuống.

“Tiểu thư! Kim Hoa biết sai rồi! Kim Hoa không nên gạt ngài lén lút báo tin cho đại thiếu gia, lần sau Kim Hoa không dám nữa! Kim Hoa chỉ lo lắng cho ngài thôi.”

“Cái gì?!” Kim Vân Châu vỗ bàn một cái, lửa giận bắt đầu bùng lên trong lòng.

Phải biết rằng, Kim Hoa chính là tâm phúc của Kim Vân Châu, là nha đầu của hồi môn. Thế mà nàng ấy vẫn truyền tin cho nhà mẹ đẻ dù biết Kim Vân Châu không hề muốn làm thế.

Nói khó nghe một chút, hành động này của Kim Hoa chẳng khác nào phản bội chủ nhân.

“Được được được, ngươi là nha đầu có chủ kiến.” Thanh âm Kim Vân Châu trở nên lạnh lẽo.

“Một khi đã như vậy, lần này mấy người phụ thân ta trở về Kim gia, ngươi cũng theo bọn họ trở về đi.”

“Tiểu thư!!”

Kim Hoa sợ tới mức mặt mũi trắng bệch, nàng ấy lập tức ném cái chậu trong tay đi rồi một đường quỳ tới bên người Kim Vân Châu.

“Tiểu thư! Nô tỳ biết sai rồi! Nô tỳ không muốn trở về Bình Châu, nô tỳ chỉ muốn đi theo hầu hạ bên người ngài thôi!”

Nàng ấy đã lường trước tiểu thư sẽ giận, nhưng không nghĩ tới tiểu thư sẽ giận tới mức này.

Vừa rồi khi tiểu thư nói muốn cho nàng ấy trở về Bình Châu, tuyệt đối không phải một câu nói lẫy.

Khi Kim Hoa tưởng tượng đến cuộc sống lúc mình trở lại Bình Châu, nàng ấy lập tức luống cuống tay chân.

“Tiểu thư, nô tỳ chỉ có lòng tốt mà thôi. Với lại có nhiều tiểu thương lui tới thành An Lăng và Bình Châu như vậy, sớm hay muộn mấy người lão gia cũng biết thôi.”

Mặc kệ Kim Hoa giải thích cái gì, Kim Vân Châu vẫn thất vọng nhắm mắt lại.

Kim Hoa luôn mồm nói mình biết sai rồi, nhưng vẫn theo bản năng dùng lời lẽ nguỵ biện.

Tiểu nha hoàn này đã đi theo Kim Vân Châu nhiều năm như vậy, tại sao nàng ấy không sớm phát hiện ra tiểu nha hoàn Kim Hoa có loại tật xấu này?

“Điều lệ đầu tiên của nô tài Kim gia là gì? Ngươi còn nhớ không?”

Kim Hoa sửng sốt một chút rồi lắp bắp nói ra.

“Không được, không được, không được phản bội chủ nhân…… Nhưng nô tỳ không có phản bội chủ nhân! Tiểu thư, nô tỳ chỉ thương xót cho ngài thôi.”

Kim Vân Châu vẫy vẫy tay bảo nàng ấy đi ra ngoài.

“Ta không muốn nhiều lời vô nghĩa với ngươi, đi ra ngoài. Bảo Kim Thư tiến vào hầu hạ.”

Kim Hoa vẫn muốn nói thêm gì đó, nhưng nhìn thấy sắc mặt khó coi của tiểu thư nàng ấy đành phải ngậm miệng đi ra ngoài, gọi Kim Thư bước vào.

Toàn bộ quá trình này Lê Trạch đều không hề mở miệng. Kim Hoa là tỳ nữ của Vân Châu, muốn xử trí nàng ấy thế nào đó là quyền của thê tử hắn.

Tuy rằng hắn không tán thành hành vi gạt mấy người nhạc phụ của thê tử, nhưng Kim Hoa thật sự không nên dùng suy nghĩ muốn tốt cho thê tử hắn mà làm trái lời chủ nhân mình.

“Bớt giận đi, đừng để bốc hoả.”

Kim Vân Châu gật gật đầu. Nàng ấy chờ Kim Thư bước vào rửa mặt cho mình, sau đó lên giường ôm gối đầu nhanh chóng mệt mỏi thiếp đi.

Lê Trạch: “……”

Bây giờ hắn còn chẳng bằng cái gối đầu.

Một đêm không nói chuyện.

Sáng sớm hôm sau, tửu lầu đã bắt đầu bận rộn. Chẳng qua lúc này Lê Tường không phải lo lắng tới chuyện cơm canh cho vị thai phụ nào đó nữa.
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 420


Bởi vì người nhà mẹ đẻ của đại tẩu tới, cho nên hai ngày này, nàng ấy phải ở trong nhà, chỉ có hai bữa cơm trưa, cơm chiều bọn họ sẽ qua đây ăn thôi.

“Đều xốc lên tinh thần nào, hôm nay không bán nửa giá nữa, có khả năng sẽ không bận như hôm qua, nhưng cũng không được lười biếng.”

Sau khi Lê Tường kiểm tra vệ sinh từng người, nàng mới thả bọn họ vào phòng bếp.

Lúc này rau xanh và thịt tươi mới đã được đưa đến, A Bố dẫn mấy người chạy bàn khác đi tới đi lui vài lần mới mang hết đống nguyên liệu kia vào trong phòng bếp.

Nhân lúc tửu lầu vẫn chưa mở cửa, bọn họ người rửa rau, người nghiền hạt đậu, không một ai để mình lười biếng, ngược lại còn có thái độ công tác vô cùng tích cực.

Bởi vì Lê Tường nói, ngay cuối năm nay, bọn họ đã được chia phần hoa hồng rồi. Dù từ bây giờ tới cuối năm chỉ còn chừng hai, ba tháng nữa, nhưng tiền ít thì cũng là tiền mà.

Lại nói, quy định là chia hoa hồng theo công sức lao động, hiển nhiên kẻ lười biếng sẽ không có phần.

Bởi vậy, chẳng ai muốn mình trở thành kẻ lười biếng xui xẻo kia.

Cuối cùng, người nhàn rỗi nhất lại là Lê Tường, nàng có chút ngượng ngùng vào trong phòng bếp, luộc mấy quả trứng cho mỗi người bọn họ một quả, xem như phần thưởng nho nhỏ.

Chờ tới khi chưởng quầy Miêu tới, hắn bắt đầu mở cửa lớn tửu lầu đón khách.

Buổi sáng mặt hàng bán chạy nhất chính là đồ ăn làm từ bột mì. Từ bánh bao thuỷ tinh bánh bao thịt, bánh bao chay tới màn thầu đều bán rất chạy, những món ăn đó đều có thể gói lại mang đi, còn mấy loại mì sợi, sủi cảo, chỉ có thể ngồi ở tửu lầu từ từ thưởng thức.

Hôm nay tửu lầu vẫn cung cấp sữa đậu nành ngọt như cũ, thế nhưng muốn uống phải mua với giá một đồng bối một bình.

Một bình đầy đủ cho hai người uống tới no, cực kỳ có lời, cho nên có khá nhiều người gọi đồ uống.

Loại sữa đậu nành này đặc trưng cho loại hàng hoá ít lãi nhưng tiêu thụ mạnh, bỏ nó vào thực đơn chỉ thuần tuý là cho thêm chút màu sắc chứ Lê Tường không hề có ý tưởng kiếm tiền nhờ nó.

Thứ kiếm tiền chân chính vẫn là những món rau xào, canh súp kia. Ví dụ món cá hầm ớt, một phần có giá 88 đồng bối, nhưng phí tổn thực tế chỉ tầm 30 đồng bối thôi.

Còn một lồ ng bánh bao thuỷ tinh nữa, một phần giá hai mươi đồng bối, phí tổn lại không tới ba đồng bối.

Dù hôm qua khai trương chỉ bán với nửa giá bình thường nhưng tửu lầu cũng kiếm được hai mươi ngân bối.

Hôm nay chắc chắn sẽ ít khách hơn một chút, nhưng cũng chẳng sao, chỉ cần kiếm tiền được là được.

“A Tường cô nương, phòng chữ Phúc trên lầu hai có hai vị khách nhân, không gọi đồ ăn cụ thể, chỉ muốn chọn một món canh mà ngươi sở trường. Nói là cho tiểu hài tử ăn, không nên bỏ cay, cũng đừng làm đồ ăn quá lớn. Ta thấy tiểu oa nhi kia chỉ hơn hai tuổi thôi.”

Lê Tường gật gật đầu.

“Đã biết, ta lập tức làm.”

Đa phần những thẻ bài thực đơn của tửu lầu bọn họ đều ghi lại các món ăn mà khách hàng chưa từng nếm thử, bọn họ không biết nên chọn món gì cũng là bình thường.

“Tiểu hài tử ăn canh súp …”

Vậy nên làm canh cá thịt nạc đi. Có điều cá và thịt trong bát canh này nên làm non mềm một chút, sẽ tốt hơn cho tiểu hài tử. Sau đó Lê Tường chọn một con cá rô hoa() để Yến Túc cầm đi làm thịt.

(

)Tên khoa học là Lateolabrax japonicus.

Thịt cá rô hoa này không tanh, lại rất mềm mại, sợi thịt cá tương đối to, thích hợp để làm canh cá.

“Sư phụ, đã g.i.ế.c xong cá, còn nhổ hết xương đi rồi.”

Vẻ mặt Yến Túc hớn hở, chỉ mong được khen ngợi. Thấy hắn như vậy, Lê Tường cũng cười, nàng vừa nhận lấy đ ĩa cá vừa khen hắn hai câu.

“Giết cá sắp thành tuyệt kỹ của ngươi rồi. Hôm nay ngươi chuyển qua rửa rau, hỗ trợ làm món xào đi, một thân mùi cá tanh như vậy không gói bánh bao được.”
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 421


“Được rồi!” Yến Túc chỉ chờ có vậy, hắn vẫn cảm thấy hứng thú với những món rau xào này.

Lê Tường chia con cá đã g.i.ế.c thành hai nửa, nàng chỉ cần dùng một nửa. Sau khi nhồi gừng thái lát và hành hoa vào khoảng giữa thịt cá, nàng lại cho chút rượu gia vị lên, cuối cùng nó bỏ nó lên nồi hấp chín.

Thịt cá chín rất nhanh, chỉ cần đun lửa lớn trong thời gian một chén trà nhỏ là được.

Sau khi bỏ cá ra, lấy hết gừng và hành đi, nàng lại trực tiếp dằm thịt cá thành vụn nhỏ, khuấy đều cùng với nước canh vừa hấp xong. Đương nhiên, da cá cũng phải lọc bỏ, bằng không nước canh sẽ có mùi tanh.

Hiện giờ phòng bếp không quá bận rộn như hôm qua, ngoại trừ tiểu nhị đang nhóm lửa và Quan Thúy Nhi đang nhồi bột, những người còn lại đều vây quanh quan sát Lê Tường làm canh.

“Trước tiên cho chút dầu vào nồi, phi hành trong lửa lớn cho thơm.”

Lê Tường vừa nói vừa bỏ hành thái nhỏ vào trong chảo dầu, chỉ nghe ‘xèo’ một tiếng, hơi nước đều bị dầu sôi trong nổi làm bốc hơi hết sạch.

Chờ hành trong chảo dầu đều khô quắt lại, nàng mới vớt nó ra, đổ lượng lớn nước hầm xương vào.

“Loại canh này không nhất thiết phải dùng nước hầm xương, dùng nước hầm gà, vịt gì đó đều được, kể cả nước trong cũng được, có điều nước trong làm canh sẽ không thơm như các loại nước hầm khác.”

Đã biết thực khách dùng món này là một tiểu hài tử, cho nên Lê Tường cũng bỏ thêm chút nấm hương và măng được thái đặc biệt nhỏ vào bên trong, nấu sôi mới đổ nước canh có lẫn thịt cá vào trong nồi.

Thịt cá được dằm rất nát, đã vậy, bỏ chung vào nước sôi, đun liên tục, thịt cá lại càng thêm nát. Lúc này mới thêm nước tương, muối và bột tôm đi vào.

“Đào Tử, hoà nửa chén tinh bột vào nước cho ta.”

Nàng vừa gọi Đào Tử, vừa tự mình cầm một quả trứng dập vào trong chén, sau khi đánh trứng, nàng mới từ từ bỏ trút nó vào trong nồi.

“Sư phụ, nước hoà tinh bột đây.”

Lê Tường nhận chén, lại từ từ đổ nước hoà tinh bột vào nồi, quấy đều cho canh thành dạng súp.

“Tắt lửa đi, không cần đun nữa.”

Nàng vừa nói xong, tiểu nhị đã rút củi lửa, Hạnh Tử cũng nhanh nhẹn lấy một bình gốm ra tới đựng canh.

Nửa con cá, nhưng làm được một bình canh đầy.

Lê Tường rải một chút hành thái lên trên, lúc này mới để người bưng bát canh này lên lầu.

Đôi phu thê bên trong chữ Phúc ở lầu hai đang mặt ủ mày chau, hai người bọn họ ngồi nhìn tiểu nữ hài mệt mỏi nằm trên bàn mà lòng đau khôn xiết.

Không lâu trước đây, nữ nhi nhà bọn họ bị một miếng mứt mắc nghẹn cổ họng trên đường đi tới miếu Huyền Nữ, lúc trở về tiểu cô nương sinh ra chướng chán ăn, không chịu ăn cơm, cũng không chịu ăn đồ ăn vặt nữa, loại món ăn gì chỉ hơi cứng một chút, nàng ấy sẽ không chịu ăn.

Những thứ ngày xưa tiểu nữ hài thích nhất như trái cây và bánh đường, thì bây giờ chúng chẳng còn chút hấp dẫn nào.

Lúc đầu phòng bếp làm canh mang lên, tiểu nữ hài còn chịu uống một chút, nhưng sau đó, nàng ấy cũng không chịu uống nữa.

Cuối cùng, bọn họ đành phải tìm cho nàng ấy một chị v.ú em, cho nàng ấy uống sữa.

Thế nhưng hài tử đã ba tuổi rồi, uống sữa làm sao mà đủ được? Bởi vậy, mới uống được mấy ngày tinh thần tiểu nữ hài đã trở nên uể oải đi xuống.

Hết cách, người trong nhà đành phải tới tửu lầu mua những món canh sở trường của bọn họ. Thế nhưng nữ nhi vẫn không thể ăn nổi, bình thường chỉ nhấp một ngụm vào miệng đã khó chịu mà phun ra.

Lý đại nhân lại nghĩ tới ba món đồ ăn mới lạ hắn từng nếm trong đại hội thử đồ ăn vừa rồi, ngay sau đó, hắn lập tức nhớ tới đầu bếp của Cẩm Thực Đường.

Tay nghề của người ta như vậy, chắc chắn sẽ làm được một món canh ngon. Vì nữ nhi, hắn quyết tâm đi hỏi, vừa hỏi mới biết đầu bếp kia lại có tửu lầu của mình.
 
Back
Top Bottom