Cập nhật mới

Đam Mỹ Xuyên Về Cổ Đại Làm Hoàng Đế

Xuyên Về Cổ Đại Làm Hoàng Đế
Chương 220: Ngoại truyện hiện đại (8)


Tiêu Yến Ninh ngẩng đầu, thấy Lương Tĩnh chăm chú nhìn nét chữ của mình, khóe môi y khẽ cong, ánh mắt sâu thẳm, như xuyên qua thời gian lấp lánh, trở về một dĩ vãng xa xôi. Cậu khẽ mím môi. Biểu cảm này, cậu đã từng thấy trên gương mặt Lương Tĩnh không ít lần – một vẻ vừa vui mừng, vừa mang chút hoài niệm khó tả.

Lương Tĩnh ngẩng lên, mắt lấp lánh ý cười, giọng chân thành: "Chữ cậu đẹp thật."

Tiêu Yến Ninh lảng mắt, khô khan đáp: "Cũng không đẹp lắm đâu, chỉ là luyện nhiều thôi."

Lương Tĩnh thở dài: "Tôi cũng luyện bao nhiêu năm, vậy mà vẫn chẳng ra gì."

Tiêu Yến Ninh định an ủi, nhưng y đã tự điều chỉnh tâm trạng, cười nói: "May mà giờ đã khá hơn trước. Tôi không có khiếu ở khoản này, nên như thế đã mãn nguyện rồi."

Tiêu Yến Ninh: "..." Cậu phục Lương Tĩnh ở điểm này. Dù ở hoàn cảnh nào, Lương Tĩnh lúc nào cũng giữ được tinh thần lạc quan hiếm có như thế.

Hồi mới quen, Tiêu Yến Ninh từng có lúc bối rối, chẳng biết đối diện Lương Tĩnh thế nào. Tiêu Giác và Tần Khê đối xử với cậu tốt đến lạ, bất kể là vì "Tiểu Thất" trong lời họ hay vì thương cảm cậu, họ thực sự xem cậu như con ruột mà yêu thương, thậm chí còn tốt với cậu hơn cả Lương Tĩnh.

Thời gian ấy, cậu vừa lo lắng vừa sợ hãi. Cậu sợ Lương Tĩnh nghĩ rằng mình cướp mất hạnh phúc vốn thuộc về y, sợ y sẽ nói những lời khó nghe.

Nhưng Lương Tĩnh thì ngược lại, hào phóng đến mức chỉ muốn đem hết những gì tốt đẹp nhất dâng cho cậu.

Lúc đó, Tiêu Yến Ninh thật sự nghĩ rằng việc y học hành không giỏi chắc liên quan đến cái đầu hơi "ngố". Cậu không muốn sau này vì những chuyện này mà hai người trở mặt, nên từng cố ý dò hỏi Lương Tĩnh, rằng Tiêu Giác và Tần Khê đối tốt với mình, liệu y có thấy khó chịu không.

Khi ấy, cậu nghĩ, nếu sự hiện diện của mình khiến Lương Tĩnh không vui, cậu sẽ giữ khoảng cách với gia đình này. Với Tiêu Giác và Tần Khê, cậu vốn chỉ là người xa lạ. Dù thế nào đi nữa, cậu không thể chiếm tổ của người khác.

Cảm giác không được yêu thương, cậu hiểu quá rõ. Nếu Lương Tĩnh vốn có một gia đình hạnh phúc mà vì cậu xuất hiện lại trở nên buồn bã, thì cậu không nên ở đây. Dù cậu rất khao khát hơi ấm này, nhưng không thể để người khác đau lòng.

Tiêu Yến Ninh đã nghĩ rất nhiều, chuẩn bị sẵn tâm lý cho kết cục tệ nhất. Nhưng Lương Tĩnh chỉ nhìn cậu, rồi đáp: "Họ đối tốt với cậu, tôi làm sao mà khó chịu được."

Nếu không có Tiêu Yến Ninh, Tiêu Giác và Tần Khê chắc còn chẳng thèm nhìn y lấy một cái, khó chịu gì nổi.

Tiêu Yến Ninh xứng đáng có được điều này.

Thấy cậu ngẩn ra, Lương Tĩnh thề thốt: "Không chỉ họ, tớ cũng sẽ đối tốt với cậu, tuyệt đối không để ai bắt nạt cậu đâu." Nghĩ đến những ngày tháng khó khăn cậu từng trải qua, Lương Tĩnh chỉ ước mình lớn lên trong một đêm, để mang những thứ tốt nhất đặt trước mặt cậu.

Tiêu Yến Ninh nhìn y, lòng đầy phức tạp. Cậu chắc chắn rồi, Lương Tĩnh học kém quả nhiên là vì đầu óc có vấn đề. Người khác chắc đã tìm mọi cách để đá bay kẻ cướp mất tình thương của mình, vậy mà y không những chẳng chút ghen tị, còn muốn che chở cho cậu. Y nghĩ cậu là con thỏ trắng ngây thơ không biết gì sao?

Cậu có chút ác ý, hỏi: "Nếu họ chỉ thích tôi, không cần cậu nữa thì sao?"

Lương Tĩnh cười: "Dù có tôi hay không, họ vẫn sẽ thích cậu."

Cậu sững sờ, chẳng biết nói gì.

Từ hôm đó, Tiêu Yến Ninh để ý đến Lương Tĩnh nhiều hơn. Chẳng còn cách nào khác, người ngốc quá, nếu không trông chừng, sẽ bị kẻ khác lừa mất.

Sau này, Tiêu Yến Ninh đem câu chuyện ấy kể lại cho Tiêu Giác và Tần Khê nghe, dưới dạng một câu đùa. Cậu không rõ vì sao mình làm thế, có lẽ vì sự quan tâm bất ngờ khiến cậu hoang mang, luôn muốn họ vạch ra một ranh giới để cậu biết cách ứng xử.

Tiêu Giác và Tần Khê nghe xong, liếc nhau một cái. Tâm tư của cậu, sao qua nổi mắt họ. Nhìn một thiếu niên còn chưa lớn đã lo lắng những chuyện này, Tiêu Giác không biết lòng mình là cảm giác gì, còn Tần Khê thì xót xa.

Ở tuổi này, Tiểu Thất của nàng đáng ra chỉ cần sống vô tư, lo ăn lo chơi, chứ đâu phải nghĩ ngợi nhiều đến thế.

Tần Khê kìm lòng, mỉm cười nhìn cậu, bảo rằng Lương Tĩnh không được thông minh cho lắm, sau này cậu phải trông chừng y nhiều hơn, để họ yên tâm.

Lương Tĩnh ở bên cạnh cũng gật đầu lia lịa phụ họa.

Nghĩ về chuyện cũ, nhìn người trước mặt, Tiêu Yến Ninh thật không biết nói gì.

Bao năm qua, Lương Tĩnh đúng như lời y từng nói, luôn đối tốt với cậu. Đôi khi, cậu còn có ảo giác, cả ba người này dường như chỉ vì cậu mà xuất hiện.

Lương Tĩnh nhìn cậu đang ngẩn ngơ, khóe môi khẽ cong. Nhờ lợi thế tuổi tác, y hiểu cậu quá rõ. Chỉ cần cậu khẽ cau mày, y đã biết cậu đang nghĩ gì.

Tiêu Yến Ninh luôn nghĩ mình nhận được quá nhiều, nhưng với y, những thứ ấy vẫn chưa đủ. Cậu xứng đáng với mọi kỳ trân dị bảo trên đời, xứng đáng được yêu thương, được trân trọng.

Thấy Lương Tĩnh cứ nhìn mình cười, Tiêu Yến Ninh bỗng thấy căng thẳng: "Tôi... tôi đi làm bài tập đây."

Lương Tĩnh: "Tôi cũng đi đây."

Cậu "ồ" một tiếng khô khốc, lòng thấy lạ lùng. Khi Lương Tĩnh ở bên, cậu thấy không tự nhiên, nhưng nếu y đi thật rồi, cậu lại không vui.

Lương Tĩnh nhìn cậu, mỉm cười. Y nhớ đến một câu: Kẻ được yêu chiều luôn có quyền tự cao. Trước đây, y từng là người được yêu chiều. Giờ đây, y muốn cậu trở thành người ấy.

Ở bên y, Tiêu Yến Ninh mãi mãi có đặc quyền. Những gì cậu muốn, những gì cậu thích, Lương Tĩnh sẽ dốc lòng mang đến.

Y biết Tiêu Yến Ninh là viên ngọc quý, dù tạm thời bị bụi che mờ ánh sáng, nhưng bụi ấy sớm muộn sẽ bị thổi tan, để lộ vẻ rực rỡ vốn có. Viên ngọc ấy chắc chắn sẽ khiến người ta thèm muốn.

Lương Tĩnh lo lắng, sợ một ngày viên ngọc ấy không còn thuộc về mình.

Nhưng lo thì lo, y không muốn cậu mãi bị bụi che phủ. Y mong cậu luôn tỏa sáng, đứng giữa muôn người, trở thành niềm ngưỡng mộ của tất cả.

Và y cũng tự tin, dù thời gian có đổi thay, chỉ cần y ở đây, viên ngọc ấy sẽ mãi mãi là của y.

---

Học sinh cấp ba đã trưởng thành hơn nhiều. Ngoài học hành, những rung động mơ hồ bắt đầu lan tỏa trong trường. Ở tuổi này, họ táo bạo, nhiệt huyết, có thể vì áp lực học hành muốn xả hơi, hoặc chỉ muốn mượn cớ nói lời lòng mình. Tháng cuối lớp 12, nhiều người hô vang khẩu hiệu "thanh xuân không để lại tiếc nuối", bắt đầu tỏ tình.

Hành động này như lây lan, nhanh chóng bùng nổ ở khắp các trường. Thành công thì cùng nhau cười lớn, hẹn ước mục tiêu chung. Thất bại cũng chẳng tiếc, xem như một nét vẽ trong bức tranh thanh xuân.

Tiêu Yến Ninh dáng vẻ nổi bật, đứng đó như một bức tranh thủy mặc thanh tao.

Người muốn tỏ tình với cậu không ít, nhưng ngoài học hành, mắt cậu chẳng chứa nổi thứ gì khác. Hơn nữa, cậu luôn giữ khoảng cách, người có ý nhiều, nhưng dám bước tới lại chẳng bao nhiêu.

Chẳng ai dám trực tiếp tỏ tình, nhưng thời gian đó, sách của cậu đầy những lá thư tình.

Lần đầu thấy thư, cậu nói rõ lòng mình chỉ có sách vở, không để ý đến những chuyện khác. Cậu không mở thư, chẳng vứt đi, cũng không để trên bàn chờ người lấy lại, sợ kẻ khác tò mò mở ra, sẽ làm tổn thương cho người viết.

Cậu bày tỏ thái độ, rồi mang thư về xử lý. Từ đầu đến cuối, cậu chẳng biết ai viết cho mình, hay nội dung là gì.

Có người bảo cậu quá tự chủ, người thì cho rằng cậu làm màu. Cũng có người hỏi, cậu sẽ thích mẫu người như thế nào.

Tiêu Yến Ninh mặt không lộ cảm xúc, trong lòng thầm nghĩ: mình sẽ thích ai? Do tuổi thơ, cậu biết mình không lành lặn trong chuyện tình cảm, thậm chí có phần méo mó và cố chấp. Yêu một người cần có cảm xúc, nhưng cậu thích người chỉ có cậu trong mắt, luôn đặt cậu lên đầu, luôn dành cho cậu sự ngoại lệ đặc biệt.

Cuối tuần ấy, hiếm hoi Lương Tĩnh không tập luyện, sớm đến trường đón cậu về. Thấy Lương Tĩnh, cậu bất giác cười, khí chất lạnh lùng bỗng trở nên dịu dàng. Người chứng kiến cảnh này nghĩ, hóa ra cậu không phải lúc nào cũng chỉ biết học, chỉ là trong trường chưa có người khiến cậu muốn dừng học.

Trên đường về, hai người trò chuyện. Dù tối nào cũng nhắn tin, gặp mặt vẫn có vô vàn chuyện để nói. Chẳng biết sao, câu chuyện nhảy sang vụ tỏ tình "thanh xuân không tiếc nuối". Lương Tĩnh kể trường y cũng có, nói xong liếc cậu một cái.

Tiêu Yến Ninh nhướng mày: "Cười vui thế, nhận thư tình à?"

Lương Tĩnh lắc đầu: "Không, cậu biết tôi không có hứng thú với chuyện này mà."

Tiêu Yến Ninh: "Thế cậu hứng thú với điều gì?"

Lương Tĩnh: "Nhiều lắm. Mọi thứ ở đây tôi đều thấy thú vị."

Tiêu Yến Ninh ậm ừ. "Không có ai muốn tỏ tình sao?"

Lương Tĩnh: "Có chứ."

Cậu định nói gì đó, thì một chiếc xe đạp phía sau vang chuông. Lương Tĩnh thuận thế nắm tay cậu, kéo vào lề đường. Xe đạp đi qua, y vẫn không buông, nhìn cậu, khẽ giơ tay hai người đang đan chặt, nhẹ giọng: "Tôi muốn tỏ tình với cậu. Mình ở bên nhau, được không?"

Tiêu Yến Ninh: "..." Tỏ tình kiểu gì thế này? "Tôi muốn tỏ tình với cậu" là câu quái quỷ gì? Nhưng không hiểu sao cậu lại thấy lời này dễ nghe biết bao.

Hai người cứ thế chậm rãi bước đi.

Khi trào lưu tỏ tình nổi lên, Lương Tĩnh ở trường bồn chồn không yên, chẳng còn tâm trí tập luyện. Nghĩ đến việc ai đó tỏ tình với Tiêu Yến Ninh, y sốt ruột, ghen tuông, tức giận. Ghen với những người cùng trường Tiêu Yến Ninh, giận mình năm xưa không học tốt để được ở bên cậu mãi.

Đôi khi, y thấy mình như kẻ ti tiện trốn trong bóng tối, miệng nói không sợ ai tranh giành, nhưng trong lòng chẳng chút tự tin. Vậy nên, hôm nay vừa tan học, dù thầy gọi lại tập luyện, y giả vờ không nghe, lao đến đây nhanh nhất có thể.

Lương Tĩnh vốn dĩ táo bạo, đã là thanh xuân không để lại tiếc nuối, y cũng chẳng muốn để lại tiếc nuối.

Tiêu Yến Ninh nhìn đôi tay đan nhau, ban đầu muốn rút ra theo bản năng, nhưng lại lưu luyến. Dù không nỡ, nhưng lòng cũng hoang mang, lo rằng Tiêu Giác và Tần Khê sẽ buồn vì sự thay đổi trong mối quan hệ này.

Bao năm qua, cậu gần như chẳng liên lạc với gia đình ruột. Cha cậu từng tìm đến, nhưng Tiêu Giác và Tần Khê đã đứng ra giải quyết. Họ bảo, chuyện của người lớn, trẻ con không cần xen vào, cậu chỉ cần học hành cho tốt, còn lại chẳng phải lo gì cả.

Tiêu Yến Ninh không biết họ đã thỏa thuận gì, nhưng cậu không còn gặp trở ngại từ gia đình nữa.

Cậu sợ Tiêu Giác và Tần Khê thất vọng. Nhưng cậu cũng không muốn buông tay Lương Tĩnh.

Người mà trong lòng cậu vốn dĩ không có nguyên tắc gì ư? Có, chính là Lương Tĩnh.

Vậy nên, khi Lương Tĩnh đưa tay ra, dù do dự, cậu vẫn không buông.

Cậu nghĩ, thôi thì cứ giấu Tiêu Giác và Tần Khê trước đã. Đợi đến khi cả hai đủ trưởng thành, đủ khả năng gánh vác để họ không phải lo lắng, rồi mới nói cho họ.

Thế là cậu nhìn Lương Tĩnh, nghiêm túc nói: "Ở bên nhau thì được, nhưng phải giữ bí mật."

Lương Tĩnh: "..."

Lương Tĩnh nghe mà vừa buồn cười vừa bất đắc dĩ. Y muốn nói, chuyện này làm sao mà giấu nổi.

Y gặp Tiêu Yến Ninh từ năm cậu mười hai tuổi. Khi ấy, y đã là người lớn. Họ dù từng là đôi lứa thề nguyền sống chết với nhau, nhưng y không phải kẻ cầm thú. Dù không hứa với Tiêu Giác và Tần Khê, y cũng không bao giờ có tâm tư nghĩ đến chuyện tình cảm khi cậu mới mười hai, mười ba.

Giờ cả hai đã trưởng thành, có thể chịu trách nhiệm cho hành động của mình, y mới dám thả lòng.

Y có nhiều lời muốn nói, nhưng khi nhìn vào mắt Tiêu Yến Ninh, y chỉ gật đầu.

Cũng không còn cách nào, Tiêu Giác và Tần Khê vốn chẳng phản đối chuyện họ ở bên nhau.

Thôi thì cứ để Tiêu Yến Ninh tự nhận ra vậy.

Cũng tốt thôi, vì kỳ thi chỉ còn một tháng. Tháng này, cứ tập trung học hành, không nên quá thoải mái. Đợi thi xong, nói đến chuyện này cũng không muộn.
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Hoàng Đế
Chương 221: Ngoại truyện hiện đại (9)


Yêu là cảm giác thế nào?

Tiêu Yến Ninh sẽ bảo, nó có chút khiến tim người ta đập thình thịch. Trước khi lời chưa nói ra, mỗi khi lòng dậy sóng, cậu sẽ vội vàng đè nén, rồi tìm cách đánh lạc hướng. Nhưng khi mọi thứ đã rõ ràng, chỉ cần nghĩ đến một điều nhỏ xíu liên quan đến người ấy, lòng cậu lại bất giác rạo rực, vui vẻ lạ thường.

Cùng một người, nhưng khi thân phận thay đổi, nhìn người ấy bỗng thấy khác lạ. Trong mắt cậu, Lương Tĩnh như phát ra ánh sáng lấp lánh.

Cậu nghĩ, yêu làm đầu óc người ta mụ mị rồi. Nhưng ngay sau đó, cậu lại tự nhủ đầy lý lẽ rằng: đã yêu rồi, còn để ý đầu óc tỉnh táo hay không làm gì.

Điều khiến Tiêu Yến Ninh giật mình còn có một chuyện khác. Từ lâu, cậu luôn sợ hãi việc xây dựng mối quan hệ thân thiết với người khác. Cậu luôn cảm thấy mình là một đứa trẻ bị chính cha mẹ ruột bỏ rơi, làm sao gần gũi nổi với ai.

Nhưng sự xuất hiện của Tiêu Giác, Tần Khê, và cả Lương Tĩnh như một tia sáng, chiếu rọi tương lai cậu trong những ngày tăm tối nhất.

Mấy năm nay, cậu như được ngâm trong lọ mật, cuộc sống tròn đầy như bong bóng, chỉ cần chạm nhẹ là vỡ. Nhưng cậu biết, đó không phải bong bóng. Tất cả hạnh phúc ấy đều nằm trong tầm tay, chân thực đến lạ.

Mối quan hệ với Lương Tĩnh thay đổi vừa ngoài dự đoán, vừa nằm trong lẽ thường. Cậu không thể tưởng tượng nổi, ngoài Lương Tĩnh, mình còn có thể nắm tay ai. Cũng chẳng nghĩ ra, nếu Lương Tĩnh đối với người khác cũng tỉ mỉ chăm sóc như với cậu, cậu sẽ thế nào.

Dĩ nhiên, nếu ngày đó thật sự đến, cậu sẽ cố gắng giữ mình không thất thố, không ghen tuông, không để đôi bên khó coi. Nhưng chỉ cần nghĩ đến viễn cảnh nhiều năm sau, cậu và Lương Tĩnh vẫn bên nhau, cậu đã muốn nhảy cẫng lên giường lăn vài vòng. Hành động ấy thật trẻ con, cậu mặt không biểu cảm mà nghĩ vậy, nhưng nụ cười trong mắt đã lan ra khóe môi.

Còn đối với Lương Tĩnh, yêu Tiêu Yến Ninh là điều tự nhiên nhất. Họ vốn dĩ thuộc về nhau. Từ quá khứ đến hiện tại, Tiêu Yến Ninh luôn là của y.

Đôi khi, y tự mắng mình nói một đằng làm một nẻo. Miệng bảo chỉ cần cậu hạnh phúc, y thế nào cũng được, nhưng trong lòng lại nghĩ, hạnh phúc tình cảm của cậu chỉ có thể do y mang lại. Tự mắng thì mắng, nhưng nghĩ đến việc cậu đã ở bên mình, dù là kẻ tự chủ như Lương Tĩnh cũng mất ngủ hai đêm.

So với Tiêu Yến Ninh của thời đại này, y nồng nhiệt và táo bạo hơn nhiều. Con thú hoang bị kìm nén trong lòng đã thoát ra, có những chuyện chẳng thể kiểm soát. Vừa xác định quan hệ, y đã muốn ôm chặt cậu, hôn thật sâu để cảm nhận sự hiện diện của người ấy. Nhưng nghĩ đến kỳ thi sắp tới, y đành kìm nén trái tim rạo rực.

Tình yêu của họ rất đẹp, nhưng tương lai của cả hai cũng quan trọng không kém. Nếu vì tình cảm mà làm lỡ tiền đồ của cậu, y không xứng với tình yêu này.

Sự thay đổi giữa hai người làm sao qua nổi mắt Tiêu Giác và Tần Khê. Tiêu Giác còn cố ý tìm Lương Tĩnh nói chuyện riêng, có chút bực bội vì họ lại chọn đúng lúc này để đâm thủng tầng mây mù. Lương Tĩnh thề thốt rằng tuyệt đối sẽ không để tình cảm họ ảnh hưởng đến nhau, ngài mới miễn cưỡng bỏ qua.

Nhưng về phòng, mặt ngài vẫn xị xuống.

Tần Khê nhìn ngài, thở dài, nắm tay ngài: "Đều là số mệnh cả, ngài nhìn thoáng chút đi."

Tiêu Giác buồn bực: "Nói nhìn thoáng là nhìn thoáng được sao? Ta chỉ thương Tiểu Thất, lại bị Lương Tĩnh dụ dỗ rồi."

Tần Khê rút tay về: "Ý ngài là sao? Ý là thiếp cũng không thương Tiểu Thất à?" Nàng nhìn nhận mọi sự rõ ràng lắm. Con cháu có phúc của con cháu, với tấm lòng Lương Tĩnh dành cho Tiêu Yến Ninh, mấy ai sánh bằng. Chỉ cần Tiêu Yến Ninh vui lòng, nàng chẳng thể thốt nên một lời phản đối.

Tiêu Giác ngồi thẳng, nghiêm túc: "Không phải thế. Trên đời này, ai thương Tiểu Thất hơn nàng được chứ?"

Tần Khê nghe vậy, sắc mặt mới dịu đi.

Tiêu Giác lẩm bẩm: "Tính khí nóng nảy thế..."

Tần Khê: "Ngài nói gì vậy?"

Tiêu Giác ngẩng lên, mỉm cười: "Ta bảo ta phải học hỏi nàng, giữ tâm thế bình thản."

Tần Khê gật đầu tán đồng: "Ngài nghĩ được thế là tốt."

Tiêu Giác chỉ cười, không nói thêm.

Bên kia, Tiêu Yến Ninh còn lập cả kế hoạch cho chuyện yêu đương của mình và Lương Tĩnh. Chẳng hạn, yêu bao lâu thì được nắm tay. Thật ra khoản này chẳng cần viết, vì trước khi nói rõ, tay họ đã đan vào nhau rồi. Nhưng để cẩn thận, cậu vẫn ghi vào. Rồi bao lâu thì được ôm, bao lâu thì được hôn. Ôm thì họ cũng làm rồi. Khi xác định quan hệ, ở cổng trường, cả hai đã ôm nhau một cái, vừa là khích lệ, vừa là bộc lộ tâm tư thầm kín. Còn hôn, cậu nghĩ ít nhất phải yêu nửa năm mới nên làm.

Viết xong, cậu nhìn lại, bật cười. Ngốc thật. Nhưng ngốc chỉ một lát, cậu nhanh chóng dồn tâm trí vào kỳ thi sắp tới. Cuối tuần về nhà, cậu và Lương Tĩnh vẫn thảo luận bài vở như trước, nhưng lần này khó tránh phân tâm. Nắm tay một chút, ôm một cái.

Chẳng biết có phải làm chuyện lén lút nên chột dạ không, lần này, khi cậu từ phòng Lương Tĩnh bước ra, bắt gặp Tiêu Giác đang cầm tách trà, tim cậu đập thình thịch.

Tiêu Giác nhấp ngụm trà, cố kiềm chế, giọng trầm trầm: "Sao lại từ phòng Lương Tĩnh ra?"

Mặt cậu nóng bừng, đáp: "...Tụi con đang thảo luận mấy bài toán."

Tiêu Giác: "Ồ."

Khi ngài rời đi, cậu quay lại phòng Lương Tĩnh, nghiêm túc dặn: "Sau này ở nhà, chúng ta đừng ở riêng trong một phòng nữa."

Lương Tĩnh: "Hả?"

Tiêu Yến Ninh nghiêm nghị: "Sắp thi rồi, không được phân tâm."

Nếu thi không tốt, Tiêu Giác và Tần Khê chắc chắn sẽ lo lắng.

Lương Tĩnh: "..."

Tiêu Yến Ninh nói xong, quay về phòng mình. Lương Tĩnh ngồi trước bàn học, hồi lâu không phát ra tiếng động.

Sao lại thành ra thế này? Chỉ ra ngoài rồi vào lại, vài phút ngắn ngủi, thời gian riêng tư đã bay mất?

Bên kia, Tần Khê hỏi Tiêu Giác: "Không phải bảo mặc kệ sao? Sao lại dọa Yến Ninh rồi?"

Tiêu Giác vô tội: "Ta đâu có dọa, ta chẳng nói gì hết, là nó tự nghiêm khắc với chính mình. Với lại, muốn thả lỏng thì cũng phải đợi thi xong đã."

Tần Khê lắc đầu. Mấy năm nay, nàng thực sự thấm thía cái tính nói một đằng làm một nẻo của ngài.

Tiêu Yến Ninh đã nói là làm, Lương Tĩnh thấy cậu như vậy, chỉ cười để cậu tự do hành động. Y có thể nói toẹt ra, nhưng không muốn, y thích nuông chiều cậu hư thế đấy.

Theo kế hoạch của Tiêu Yến Ninh, Tiêu Giác và Tần Khê sẽ biết chuyện của họ khi cả hai đã thành công, ổn định.

Nhưng đời chẳng như mơ, kế hoạch chẳng theo kịp biến hóa.

Một tuần trước kỳ thi, tin đồn Tiêu Yến Ninh và một chàng trai yêu nhau lan khắp trường. Người bảo thấy họ nắm tay, người nói thấy họ ôm nhau ở cổng trường. Có người bảo họ là anh em, có kẻ nói họ là tình nhân.

Tin đồn nổ ra đúng thời điểm cuối, vài kẻ tò mò còn chạy đến hỏi Tiêu Yến Ninh. Chưa kịp phản ứng, cậu đã bị thầy gọi vào văn phòng. Thầy biết mối quan hệ giữa cậu và Lương Tĩnh, nghĩ họ được nhận nuôi, muốn cậu lên tiếng giải thích. Cậu học giỏi chăm ngoan, chỉ cần mở lời, thầy có thể khéo léo dẹp bỏ tin đồn, tránh ảnh hưởng tâm trạng cậu, lỡ làm hỏng kỳ thi quan trọng này.

Tiêu Yến Ninh biết thầy có ý tốt, sợ tin đồn làm cậu phân tâm. Nhưng cậu không ngại những lời xì xào. Cậu và Lương Tĩnh yêu nhau là sự thật. Dù không cố ý công khai, giờ bị phát hiện, cậu cũng chẳng vì ánh mắt người đời mà trốn tránh hay phủ nhận.

Đã chọn con đường này, cậu sẽ không lùi bước.

Thế là cậu thẳng thắn thừa nhận: "Bọn em đúng là đang yêu nhau."

Thầy giáo sững người, hiểu ra ý cậu, sắc mặt trở nên phức tạp.

Cậu vẫn tỏ vẻ bình thản, nhưng lòng chỉ sợ Tiêu Giác và Tần Khê khi biết chuyện sẽ buồn. Dù sao thì — chuyện này đã xảy ra sớm hơn nhiều so với kế hoạch công khai của cậu.

Giờ cậu chẳng có gì trong tay, lấy gì để khiến họ tin rằng mình và Lương Tĩnh có thể sống tốt từng ngày? Cậu thậm chí còn nghĩ đến việc tạm chia tay Lương Tĩnh vài năm, chọn ngành học ở đại học, rồi tìm cách kiếm được khoản tiền đầu tiên thật nhanh.

Chuyện đã vậy, thầy giáo giờ phải gặp phụ huynh để trao đổi, khuyên họ động viên học sinh, đừng để chuyện nhỏ làm hỏng việc lớn. Thế là Tiêu Giác và Tần Khê lại đến văn phòng thầy.

Thấy ánh mắt áy náy và bất an của Tiêu Yến Ninh, cả hai như nghẹn ở cổ. Họ chưa từng thấy Tiểu Thất lộ vẻ như thế, cứ ngỡ trời sắp sập.

Thầy khéo léo kể lại chuyện xảy ra ở trường. Tần Khê thở phào, nhưng khẽ cau mày, gương mặt xinh đẹp đầy lo lắng: "Các bạn học có ý kiến gì sao? Con của chúng tôi có bị tổn thương không?"

Tiêu Giác nhướn mày: "Chỉ là yêu đương thôi mà, làm gì phải to chuyện như thế. Các thầy cô đừng lo, mối tình này chúng tôi đã ưng thuận rồi."

Thầy cô: "..."

Tiêu Yến Ninh: "..."

Mọi người sốc trước thái độ của Tiêu Giác và Tần Khê, đặc biệt là cậu. Điều này khác xa với những gì cậu tưởng tượng.

Tiêu Giác nhìn cậu: "Con lo lắng vì chuyện này à?"

Cậu ngơ ngác gật đầu.

Tiêu Giác: "Lo gì chứ, con trưởng thành rồi, ai đối tốt với con, con còn không biết sao."

Tần Khê nhíu mày: "Chuyện tình cảm để sau, nhưng ai tung tin đồn này, phải có câu trả lời ngay cho chúng tôi. Ngay trước kỳ thi mà làm vậy, rõ là muốn ảnh hưởng đến tâm lý con chúng tôi. Việc này phải cho chúng tôi một lời giải thích."

Thầy cô nghe mà câm nín. Phụ huynh gì mà cởi mở thế này?

Chỉ còn hai ngày, Tiêu Giác và Tần Khê quyết định đưa cậu về nhà ôn tập. Họ cùng cậu đến lớp thu dọn đồ đạc. Trên đường, Tiêu Giác lẩm bẩm: "Tâm lý con thế này là không được đâu, mới có tí chuyện đã lo sốt vó. Chuyện nhỏ như móng tay, lo cái gì."

Hồi ấy, Tiêu Yến Ninh trong cuộc tranh đoạt ngai vàng từng âm thầm làm ngư ông đắc lợi, tâm thế vững vàng đến cỡ nào. Trước khi lộ bí mật, ai dám nghĩ Phúc Vương có dã tâm lớn thế. Còn bây giờ, thủ đoạn và tâm lực của cậu nhóc này yếu quá.

Cậu thu dọn đồ đạc mà không cản được tiếng lẩm bẩm của ngài. Tần Khê nhịn rồi lại nhịn, chẳng ngờ vị hoàng đế đa nghi năm xưa, rời khỏi thời đại ấy, lại thành kẻ lắm lời.

Cậu muốn nói mình không lo, chỉ sợ ngài và nàng thất vọng thôi. Giờ thấy thái độ của họ, cậu đã hoàn toàn yên tâm.

Sau khi họ đi, lớp học bùng nổ tranh luận. Tiêu Giác và Tần Khê là kiểu phụ huynh thần tiên gì, đối mặt tin đồn không trách mắng, không giận dữ, chỉ có tin tưởng và an ủi cậu.

Về nhà, Tần Khê nhìn cậu: "Những gì chúng ta nói không phải để an ủi con. Con đã lớn rồi, muốn đi con đường nào cũng được. Nhưng hiện tại, phải thi cho xong đã."

Tiêu Yến Ninh gật đầu. Vào phòng, cậu ngồi trước bàn, ngẩn ngơ một lúc.

Cậu thấy mình thật may mắn. Tình thân tưởng đã tuyệt vọng lại nở hoa dưới sự che chở của Tiêu Giác và Tần Khê. Còn về tình yêu, cậu cũng gặp được người hết lòng vì mình.

Có lẽ, cuộc đời cậu nên thế này – tình thân trọn vẹn, tình yêu thuận buồm.

Cậu không kể chuyện trường học cho Lương Tĩnh nghe. Nhưng dù cậu không nói, y sao có thể không nghi ngờ. Chỉ vài ngày nữa là thi, cậu lại về nhà, rõ ràng có vấn đề.

Tiêu Giác không giấu, kể hết cho y. Lương Tĩnh mặt tối sầm, buột miệng chửi vài câu.

Tiêu Giác nhíu mày, dù thấy y chửi đúng, nhưng vẫn cho rằng y thô lỗ. Nhưng ngài chẳng nói gì thêm. Tiêu Yến Ninh là quân tử đĩnh đạc, bên cạnh cần có một người thẳng tính như Lương Tĩnh. Nếu cậu cãi nhau với ai, y sẽ xông lên khiến đối phương tức chết.

Cuối cùng, cậu và Lương Tĩnh không bị ảnh hưởng, thuận lợi thi xong. Sau môn cuối, thấy Tần Khê mặc sườn xám, Tiêu Giác cầm bó hoa, cậu bật cười.

Cậu bước nhanh tới, ngài nhét hoa vào tay cậu: "Chúc mừng nhé."

Ban đầu, ngài định đón Lương Tĩnh, để Tần Khê đón cậu, nhưng Lương Tĩnh từ chối, muốn cả hai cùng đón cậu. Với y, thứ người khác có, Tiêu Yến Ninh cũng phải có. Còn y chẳng cần hoa mỹ gì cả, chỉ mong thi đậu cùng trường với Tiêu yến Ninh, đại học không phải xa nhau.

Tiêu Giác hài lòng với ý này, cuối cùng cũng thấy Lương Tĩnh thuận mắt hơn, nên chưa đợi cậu mở lời, ngài đã gật đầu đồng ý.

Tiêu Giác: "Đi thôi, tối nay về ăn lẩu, chúc mừng cho đàng hoàng."

Tần Khê: "Cô đã cho người gửi ít hải sản tới, Lương Tĩnh thích món này phải không."

Tiêu Giác: "Anh cũng thích mà."

Tần Khê: "Mua nhiều lắm, có phần anh nữa."

Tiêu Yến Ninh nhìn họ, nụ cười không tắt. Về nhà, Lương Tĩnh chưa tới, cậu xuống dưới chờ. Chẳng lâu sau, y xuất hiện. Trên đường về, tay họ tự nhiên đan vào nhau.

Tối, sau bữa lẩu, Tiêu Giác và Tần Khê đi xem phim. Tiễn họ đi, cửa vừa đóng, Lương Tĩnh bước đến trước mặt cậu, mắt sáng lấp lánh: "Tôi muốn hôn cậu."

Y ở khoản này luôn thẳng thắn, không bao giờ thay đổi. Tiêu Yến Ninh nghĩ ngợi một lúc, thấy giữa họ hình như tiến triển hơi nhanh, không đúng kế hoạch. Từ khi tỏ tình đến nay mới có một tháng mà thôi.

Nhưng tình cảm con người, đâu thể theo những kế hoạch rập khuôn? Dưới ánh mắt chờ mong của Lương Tĩnh, cậu như say rượu, đầu óc mơ màng, cúi xuống chạm môi y – nóng bỏng, mềm mại.

Lương Tĩnh vòng tay ôm cậu, hơi thở hai người hòa quyện, quấn quýt chẳng rời.

. . .
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Hoàng Đế
Chương 222: Ngoại truyện hiện đại (Kết thúc)


Kết quả thi cử đã có, Tiêu Yến Ninh lên đường đến Đại học B ở kinh thành, còn Lương Tĩnh thì vào Đại học Thể thao cùng thành phố.

Như thời cấp ba, hai người không học chung trường, nhưng ở chung một chốn, muốn gặp nhau chỉ cần một cái vẫy tay là xong.

Ngày nhập học của cả hai lệch nhau đôi chút, Lương Tĩnh trước, Tiêu Yến Ninh sau. Thế là Tiêu Giác cùng Tần Khê quyết định đưa hai người đến thủ đô sớm mười ngày, vừa để du ngoạn vài hôm, vừa để sắp xếp mọi thứ chu đáo.

Khi đặt phòng khách sạn, Tiêu Giác hào phóng tuyên bố sẽ đặt riêng cho Tiêu Yến Ninh và Lương Tĩnh mỗi người một phòng. Nhưng Tiêu Yến Ninh lập tức gạt phắt, bảo rằng làm thế chỉ tổ lãng phí tiền bạc.

Tiêu Giác cười khẩy, vẻ mặt đầy bất mãn: "Tiền của ta dư dả, vài đồng phòng ốc có là gì!"

Tiêu Yến Ninh chẳng hề đồng tình chút nào, lắc đầu: "Giàu có cũng không được vung tay quá trán. Tục ngữ có câu, ăn chắc mặc bền"

Tiêu Giác bị thái độ này chọc tức, giọng mỉa mai: "Muốn ở chung với Lương Tĩnh thì nói thẳng ra, việc gì phải vòng vo tìm cớ!"

Tiêu Yến Ninh cười hiền hòa, thẳng thắn thừa nhận: "Đúng là con muốn ở cùng Lương Tĩnh thật." Đã là tình nhân, ở khách sạn mà ngủ riêng thì còn gì là lý lẽ!

Tiêu Giác: "..." Thật là bực mình! Biết thế này, ngay từ đầu ngài đã cấm cản hai đứa yêu nhau, để xem Tiêu Yến Ninh còn dám ngang ngược thế không.

Nhưng nghĩ lại, ngài cũng thấy may mắn. Hồi ở Đại Tề, ngài chỉ biết chuyện giữa Tiêu Yến Ninh và Lương Tĩnh khi đã già. Nếu biết sớm, với tính khí bốc đồng ngày ấy, ngài đã chia rẽ hai người đến tận chân trời góc bể, không thì ngài chẳng phải hoàng đế Đại Tề!

Nhớ lại chuyện bị hai tên nhóc này giấu kín bao lâu, Tiêu Giác lòng vẫn còn cay cú.

Ngài định nói thêm gì đó, nhưng Tần Khê đã huých nhẹ, giọng không vui: "Thôi đủ rồi, Yến Ninh nói đúng, chỗ nào tiết kiệm được thì phải tiết kiệm. Anh không tiếc tiền phòng, nhưng em tiếc!" Dù nói vậy, trong lòng nàng lại thấy vui, vì Tiêu Yến Ninh trước mặt họ đã không còn e dè như thuở ban đầu.

Cậu giờ đây rạng rỡ, nụ cười tươi tắn, đúng với cái tuổi trẻ trung đầy sức sống.

Tiêu Giác: "... Nói gì thế? Tiền ai chẳng tiếc, ta cũng tiếc chứ!"

Ngài thầm nghĩ, chắc chắn Tiểu Thất bị Tần Khê nuông chiều quá mức nên mới không thành tài. May mà Tiểu Thất còn hiếu thảo, biết điều, giống ngài ở điểm này.

Dĩ nhiên, những lời này Tiêu Giác chỉ dám lẩm bẩm trong bụng. Nếu nói ra, chắc chắn sẽ chọc giận Tần Khê, ngài đâu dại mà làm chuyện ấy.

Chuyện khách sạn được quyết định, tiếp theo là những ngày vui vẻ rong chơi.

---

Thời gian hạnh phúc luôn trôi nhanh như gió thoảng. Chỉ chớp mắt, đã đến ngày Lương Tĩnh nhập học. Lần này, Tiêu Giác và Tần Khê viện cớ muốn tự mình đi dạo, không tiễn hai người.

Tiêu Yến Ninh và Lương Tĩnh hiểu ý, biết họ cố tình để hai người có không gian riêng.

Sau khi đến ký túc xá, Yến Ninh và Lương Tĩnh dạo quanh khuôn viên trường. Khác với thời cấp ba, khi ấy tình cảm hai người còn trong sáng, giờ đây họ đã là đôi lứa chung gối, chia tay vì thế mà lòng nặng trĩu.

Tiêu Yến Ninh cũng chẳng muốn rời xa Lương Tĩnh, nhưng học hành là trọng, không thể lơ là.

Ở góc khuất không người, Lương Tĩnh nhanh như chớp hôn nhẹ lên môi Tiêu Yến Ninh, thì thầm: "Em có thời gian sẽ đến tìm anh."

Tiêu Yến Ninh gật đầu, ánh mắt dịu dàng.

Dù cùng thành phố, hít thở chung bầu không khí, nhưng khi phải chia xa, đôi tình nhân trẻ vẫn không khỏi lưu luyến.

Dẫu lưu luyến, vẫn phải chia tay.

Hai người hẹn ước, năm nhất sẽ ngoan ngoãn ở lại trường, cuối tuần gặp nhau. Đến năm hai, họ sẽ ra ngoài thuê nhà chung.

Có mục tiêu, ngày tháng cũng không còn quá khó nhọc.

Họ làm đúng như lời hứa. Dù bận rộn học hành, kể cả thời gian quân sự, hai người vẫn giữ thói quen gặp nhau vào mỗi tuần.

Cuối tuần, họ cùng dạo phố, xem phim, hoặc ở lì trong khách sạn, chỉ có hai người, không ai quấy rầy.

Những lúc Tiêu Yến Ninh bận, Lương Tĩnh ngồi bên đọc sách. Thỉnh thoảng, họ ôm nhau, trao những nụ hôn, cảm nhận hơi thở và sự hiện diện của nhau.

Sang năm hai, Tiêu Yến Ninh và Lương Tĩnh bắt đầu thuê nhà ngoài trường, vì ở khách sạn mãi cũng không tiện.

Trong thời gian này, robot thông minh do Tiêu Yến Ninh chế tạo giành được nhiều giải thưởng trong các cuộc thi.

Lương Tĩnh biết tin, còn vui mừng hơn cả Tiêu Yến Ninh, hai người quấn quýt trong nhà cả nửa ngày.

Lương Tĩnh ôm lấy Tiêu Yến Ninh, thì thầm bên tai: "Em biết anh làm gì cũng sẽ thành công."

Tiêu Yến Ninh bị niềm vui rạng ngời trên gương mặt y kích động, cười hỏi: "Vui thế cơ à?"

Lương Tĩnh gật đầu mạnh mẽ: "Vui lắm!" Tiêu Yến Ninh vốn luôn xuất sắc, từ khi là hoàng tử, đến lúc làm hoàng đế, và cả khi chìm trong bùn lầy. Lương Tĩnh từng chứng kiến Tiêu Yến Ninh vươn lên từ vũng lầy ấy, giờ đây, trong hoàn cảnh mới, thành công của đối phương chỉ đến sớm hơn mà thôi.

Y vui thay cho Tiêu Yến Ninh, vì đây là những gì anh xứng đáng nhận được.

Thấy Lương Tĩnh lúc này lại hơi lơ đãng, Tiêu Yến Ninh bất ngờ tiến sát hơn, giọng khàn khàn, cố ý thì thầm bên tai y: "Vậy anh làm em vui hơn nữa, được không?"

Lương Tĩnh khẽ kêu lên, ôm chặt lấy anh, mặc anh muốn làm gì thì làm.

---

Tốt nghiệp đại học, Lương Tĩnh thi cao học, còn Tiêu Yến Ninh vào làm việc tại một công ty lớn.

Lương Tĩnh tốt nghiệp, vào làm tại một cơ quan nhà nước, còn Tiêu Yến Ninh nghỉ việc để khởi nghiệp.

Con đường khởi nghiệp ban đầu chẳng dễ dàng, nhưng so với những ngày đói khát, không thấy tương lai năm xưa, vẫn nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

Sau hơn một năm vất vả, Tiêu Yến Ninh thành công.

Lương Tĩnh thích ghé thăm công ty của Tiêu Yến Ninh. Ở đó, trai thanh gái tú tràn đầy sức sống, rực rỡ như ánh mặt trời.

Lương Tĩnh không lo lắng về họ. Hồi Tiêu Yến Ninh làm hoàng đế, cung nữ và nội giám bên cạnh hắn đều xinh đẹp, lộng lẫy như hoa. Lương Tĩnh cũng thấy người đẹp bên cạnh thì dễ nhìn, nhưng riêng việc dọn dẹp văn phòng của Tiêu Yến Ninh, y không thích người quá trẻ làm.

Đó là không gian riêng tư của hắn, Lương Tĩnh tuy yên tâm, nhưng y không muốn người đồng lứa xâm nhập vào thế giới riêng của y và Tiêu Yến Ninh.

Y chẳng bao giờ giấu Tiêu Yến Ninh những suy nghĩ này, và Tiêu Yến Ninh cũng rất đồng tình với y.

Mùa đông năm ấy, Tiêu Yến Ninh thấy Lương Tĩnh cứ lo lắng điều gì đó, căng thẳng bất thường. Y động một chút là đòi kéo anh đi kiểm tra sức khỏe.

Trước đây, Lương Tĩnh vốn đã quan tâm đến sức khỏe của Tiêu Yến Ninh, mỗi năm bắt anh đi kiểm tra một lần. Nhưng năm nay, Lương Tĩnh căng thẳng quá mức, đến nỗi Tiêu Giác và Tần Khê cũng gọi điện, bảo anh nên nghe lời Lương Tĩnh, đi bệnh viện kiểm tra để y yên tâm.

Tiêu Yến Ninh nghe mà dở khóc dở cười, không biết Lương Tĩnh lo lắng đến mức nào mà giờ cả hai người kia cũng đồng tình.

Thời gian đó công ty bận rộn, Tiêu Yến Ninh đành dời lịch kiểm tra vài ngày.

Nhưng khi phát hiện Lương Tĩnh đêm không ngủ được, Tiêu Yến Ninh im lặng một lúc, rồi kéo y vào lòng, "vận động" cả đêm để y mệt mà ngủ thiếp đi.

Sáng hôm sau, Lương Tĩnh tỉnh dậy, Tiêu Yến Ninh nhìn y, mỉm cười: "Hôm nay đi kiểm tra sức khỏe nhé." Tiền bạc kiếm mãi chẳng hết, nhưng sự lo lắng của người bên cạnh khiến anh không yên lòng.

Lương Tĩnh ngẩn ngơ gật đầu.

Hôm ấy trời âm u, khi đến bệnh viện, mây đen giăng kín.

Lúc cầm báo cáo rời bệnh viện, tuyết đã lất phất rơi.

Lương Tĩnh nhìn tuyết bay đầy trời, bất giác nở nụ cười. Tiêu Yến Ninh ngoảnh lại, thấy nụ cười trên gương mặt y, cũng cười theo.

Anh tiện tay ném báo cáo lên ghế xe, đưa tay chỉnh lại áo cho Lương Tĩnh, rồi nói: "Về nhà thôi."

Lương Tĩnh gật đầu.

Tiêu Yến Ninh khỏe mạnh, đêm nay y có thể ngủ ngon rồi.

Nhiều năm sau, Tiêu Yến Ninh và Lương Tĩnh vẫn duy trì thói quen kiểm tra sức khỏe mỗi năm.

Tiêu Yến Ninh không biết tại sao năm ấy Lương Tĩnh lại căng thẳng đến thế, nhưng anh đoán, có lẽ y gặp ác mộng, mơ thấy điều chẳng lành về anh, nên mới hoảng sợ như vậy.

Còn Tiêu Giác và Tần Khê, từ khi hai người lên đại học, đã bắt đầu chu du khắp nơi, lúc trong nước, lúc ra nước ngoài.

Mỗi lần về, Tiêu Giác lại than vãn đi du lịch mệt mỏi, nhưng rồi vẫn cùng Tần Khê rong ruổi khắp chốn. Giao thông giờ đây tiện lợi, nhân dịp này ngắm nhìn non sông gấm vóc cũng đáng.

Quan trọng hơn, hồi ở Đại Tề, Tần Khê dù là sủng phi cũng khó mà về nhà một lần, cả đời bị giam trong cung cấm. Giờ nàng có sự nghiệp riêng, được người kính trọng. Tiêu Giác tuy không thích ánh mắt người khác nhìn nàng, nhưng nàng cả đời hiếm khi được sống cho chính mình, ngài sao nỡ nói lời làm tổn thương tình cảm của hai người.

Quan trọng hơn cả, Tiêu Giác tự tin rằng mình vẫn là người tuyệt vời nhất.

Tiêu Yến Ninh và Lương Tĩnh nắm tay nhau, cùng bước qua bao mùa xuân hạ thu đông, từ mái tóc xanh đến khi bạc trắng.

Lương Tĩnh luôn cảm thấy mình may mắn, được gặp Tiêu Yến Ninh.

Trong lòng Lương Tĩnh, y và Tiêu Yến Ninh đời đời kiếp kiếp sẽ bên nhau, thời gian và khoảng cách chẳng thể chia cắt.

---

Tuyết đông rơi lất phất, ngoài hiên hàn mai khẽ rung rinh trong gió.

Lương Tĩnh thấy cổ họng khô khốc, y mở mắt, trước mặt là rèm lụa thêu kim tuyến bạc lấp lánh.

Y ngẩn ra một lúc, người bên cạnh khẽ hỏi: "Tỉnh rồi?"

Lương Tĩnh nhìn gương mặt thân thuộc của Tiêu Yến Ninh, rồi mỉm cười.

Lương Tĩnh nhớ ra rồi, y vừa trải qua một cơn bệnh.

Rồi trong một thế giới kỳ diệu khác, y lại gặp Tiêu Yến Ninh, họ cùng nhau đầu bạc răng long.

Thấy y cười, Tiêu Yến Ninh đứng dậy rót một cốc nước ấm. Nhìn Lương Tĩnh tỉnh lại, trái tim hắn cuối cùng cũng yên. Trong cơn mê, Lương Tĩnh gặp ác mộng, lúc khóc lúc cười, nhưng phần lớn thời gian đều gọi tên hắn.

Hắn đáp lại từng tiếng, nhưng y mãi không tỉnh, may mà giờ đã tỉnh táo.

Đợi Lương Tĩnh uống xong nước, Tiêu Yến Ninh hỏi: "Khá hơn chưa?"

Y gật đầu: "Khá rồi." Y cả người toát mồ hôi, nhưng giờ chẳng buồn cử động. Hai người lại nằm xuống, ngón tay Tiêu Yến Ninh luồn qua tóc y. Họ bên nhau bao năm, tóc cả hai đã điểm bạc.

Từ thuở ấu thơ đến nay, họ hiểu nhau, thề nguyền bên nhau. Một đời này, tướng quân chẳng từng bị hoàng đế nghi ngờ, còn hoàng đế được tướng quân che chở, ngắm nhìn thế gian phồn hoa.

Thấy Lương Tĩnh buồn ngủ, Tiêu Yến Ninh hôn nhẹ lên môi y: "Ngủ đi, có ta ở đây."

Lương Tĩnh ậm ừ, mơ màng nói: "Yến Ninh ca ca, chữ huynh viết trên bảng Tống trạch, luyện bao nhiêu lần, đẹp lắm..."

Tiêu Yến Ninh khựng lại, vòng tay ôm y bất giác siết chặt.

Hắn muốn hỏi ý câu nói ấy là gì, nhưng nhìn người đã chìm vào giấc ngủ, hắn chợt mỉm cười.

Biết hay không nào có quan trọng. Điều quan trọng là người trong lòng đã dần hồi phục.

---

Tiêu Giác và Tần Khê cùng nhau chiêm ngưỡng không biết bao cảnh đẹp.

Tiêu Giác chưa từng thấy Tần Khê như thế. Trong cung, nàng dù được sủng ái cũng luôn cẩn trọng. Nhưng ở thời đại ấy, nàng như chim sổ lồng, đứng giữa đám đông, rực rỡ như ánh sao.

Còn tên hỗn trướng Tiêu Yến Ninh kia, kiếp này sống khổ sở như vậy, thật đáng thương.

May mà có ngài và Tần Khê chăm sóc, hắn lại trở thành tên nhóc thích chọc tức ngài như trước.

Mà tên nhóc ấy lại còn cặp kè với Lương Tĩnh, nghĩ thôi đã thấy bực!

"Hoàng thượng..." Có tiếng gọi khẽ.

Tiêu Giác cau mày, "hoàng thượng", danh xưng này đã xa xôi lắm rồi.

Ngài mở mắt, thấy Lưu Hải đứng bên cạnh, vẻ mặt hoảng hốt.

Nhìn Lưu Hải, Tiêu Giác nhíu mày. Lưu Hải trông trẻ trung hơn nhiều. Ngài ngẩng đầu, nhìn cung điện vừa quen vừa lạ, chớp mắt, chợt hiểu ra – ngài đã trở về rồi.

Lưu Hải lòng cũng rối bời. Người ở Vĩnh Chỉ Cung báo rằng Tần quý phi sinh hoàng tử, vậy mà Hoàng thượng trong lúc mơ màng lại nói "hỗn trướng" và "tức giận".

Tương lai của Thất Hoàng tử e là tối tăm mịt mùng rồi!

Tiêu Giác dù sao cũng là hoàng đế, nhanh chóng trấn tĩnh, hỏi cung nhân đang quỳ bên dưới – trông có phần quen mặt – chuyện gì đã xảy ra.

Nghe nói Tần Quý phi sinh Thất Hoàng tử, Tiêu Giác sững sờ, đứng bật dậy, giận dữ quát: "Hỗn trướng, chuyện lớn thế này sao không báo sớm!"

Nói xong, ngài vội vã chạy đến Vĩnh Chỉ Cung.

Lưu Hải phía sau ngẩn ra, lòng lạnh toát. Hoàng thượng đau lòng thật hay giả đây?

Trong Vĩnh Chỉ Cung, Thất hoàng tử vừa mới chào đời, Tần Quý phi còn đang chê hắn như con khỉ xấu xí.

Tần Thái hậu an ủi, bảo rằng lớn lên sẽ đẹp.

Hoàng đế vội vã đến, Tần thái hậu nhìn ngài, không biết ngài có vì dòng máu nhà họ Tần chảy trong người Thất hoàng tử mà sinh lòng đề phòng hay không.

Tiêu Giác liếc nhìn Tần Khê trước, thấy nàng bình an, ngài mới yên tâm.

Thấy ánh mắt cẩn thận của Tần Khê nhìn mình, lòng ngài chợt nhói đau.

Rồi ngài nhìn Thất Hoàng tử được bọc trong lụa mềm, đưa tay ôm lấy đứa trẻ nhỏ xíu kia. Nghĩ đến Tiểu Thất ở thế giới kia sống đói khổ, nghĩ đến nếu không có ngài và Tần Khê, cuộc đời Tiểu Thất sẽ gian nan, khi còn trẻ đã ra đi...

Bao ý nghĩ ùa đến, mắt Tiêu Giác cay xè.

Rồi Tần Quý phi, Tần Thái hậu và cung nhân trong Vĩnh Chỉ Cung sững sờ nhìn hoàng đế ôm Thất Hoàng tử khóc, khóc đến đau lòng: "Tiểu Thất, Tiểu Thất của trẫm..."

Sau này, Tiêu Yến Ninh nghe cung nhân bàn tán, nói hoàng đế ôm hắn khóc nức nở, còn bảo sẽ đem hết báu vật trên đời tặng cho hắn, không để hắn chịu chút uất ức nào.

Vừa hiểu rõ thân phận của mình, Tiêu Yến Ninh có chút câm nín. Lão hoàng đế này, chắc chẳng phải người tốt lành gì. Chắc vì thế lực nhà họ Tần, từ nhỏ đã định nuông chiều hắn, sau này sẽ dùng sự sủng ái để hại chết hắn đây mà!

Haizz, Tiêu Yến Ninh mệt mỏi thở dài trong lòng. Đã đầu thai làm hoàng tử, vậy mà vẫn gặp lão hoàng đế không đáng tin.

Ngày tháng sau này e là sẽ khổ rồi.

Nhưng sau đó, nhìn những bảo vật liên tục được gửi đến, Tiêu Yến Ninh thầm nghĩ, nếu ngày khổ mà như thế này, thì... cũng được đi.

<b>. . .</b>

<b>Tác giả có lời muốn nói:</b>

Phần ngoại truyện đến đây là hết. Những đánh giá của đời sau sẽ được viết thành ngoại truyện miễn phí, nhưng vì khoảng một tuần nữa mới viết xong, nên tạm thời dừng cập nhật.

Câu chuyện này bắt đầu từ tháng Một đến nay, vừa tròn tám tháng.

Truyện không hoàn hảo, có nhiều thiếu sót, cảm ơn mọi người đã bao dung và yêu thích.

Cúi chào, chúc mọi người đọc truyện vui vẻ~
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Hoàng Đế
Chương 223: Vì anh mà đến (Toàn truyện kết thúc)


<b>1.</b>

Ai quen Tiêu Yến Ninh đều rõ, anh đẹp trai, sự nghiệp rạng ngời, nhưng chuyện tình cảm thì như bị "cách điện" hoàn toàn. Nghe đồn, một đối tác từng không tin, bèn kéo cả đám trai xinh gái đẹp đến, giở đủ chiêu trò quyến rũ anh.

Kết quả? Dù bao mỹ nhân ra sức v* v*n, Tiêu Yến Ninh chỉ ung dung ngồi nhấp rượu, mặt lạnh như tiền, chẳng chút dao động.

Đối tác kia ngẩn người, hồi lâu mới chậm rãi giơ ngón cái với anh. Dù là định lực sắt đá hay thật sự không màng d*c v*ng, cũng thật đáng nể. Người đời ai chẳng có khiếm khuyết, Tiêu Yến Ninh thiếu "h*m m**n" cũng... bình thường thôi.

... Bình thường cái quái gì! Làm sao con người lại không có chút xung động sinh lý, trừ phi "nơi ấy" của anh hỏng mất rồi!

Mấy lời này chỉ là đám rỗi hơi thì thào sau lưng, trước mặt anh, chẳng ai dám mở miệng.

Tiêu Yến Ninh chẳng thèm để tâm mấy chuyện ấy. Anh cũng có d*c v*ng, nhưng luôn kìm nén, không muốn vì chút h*m m**n mà dây dưa thân mật với người lạ. Anh dồn lòng vào việc kiếm tiền, lời ra tiếng vào của thiên hạ, anh chỉ cười khẩy, bỏ ngoài tai.

Cuộc sống của Tiêu Yến Ninh cứ thế trôi, bình lặng mà bận rộn.

Nếu không có gì bất ngờ, ngày tháng có lẽ mãi êm đềm như vậy.

Nhưng bất ngờ lại ập đến.

Hôm ấy là ngày thường như bao ngày, công ty hẹn ăn với đối tác. Đáng lẽ quản lý phòng ban đi, nhưng người này xin nghỉ ốm. Tiêu Yến Ninh cũng hơi khó chịu trong người, định bụng không đi, nhưng phút cuối, anh vẫn đổi ý.

Đến nơi, đối tác thấy anh thì cười tươi roi rói, làm anh nổi cả da gà. Rồi họ nhân cơ hội kể, cậu con út của tổng giám đốc công ty họ đến đây chơi vài ngày. Chẳng hiểu bị gió nào thổi, hôm nay cậu ta cũng theo cùng.

Nhắc đến cậu con út này, người kia mặt mày ủ ê, than rằng cậu được gia đình cưng chiều, tính hơi trẻ con, bốc đồng, chẳng điềm đạm như hai người anh trai. Ý ngoài lời là nếu lát nữa cậu ta có gì mạo phạm, mong Tiêu Yến Ninh bỏ qua.

Tiêu Yến Ninh cười đáp chẳng sao, bụng nghĩ, nghe như một tên nhóc con, anh cũng không chấp. Nhưng nếu thật sự chọc giận anh, thì trên bàn đàm phán, anh sẽ moi chút lợi từ đối phương để an ủi "tâm hồn tổn thương" của mình.

Thế nhưng, khi gặp được người, Tiêu Yến Ninh lập tức hối hận. Anh tự nhủ, mình quả nhiên không nên xuất hiện, lợi lộc gì trên thương trường cũng chẳng đáng để dính vào.

Cậu thiếu gia này tên Lương Tĩnh, dáng vẻ thanh tú, nho nhã, trông đơn thuần hiểu chuyện. Vừa thấy Tiêu Yến Ninh, mắt cậu sáng rực, bắt tay anh lâu hơn mức xã giao, mặt còn đỏ bừng.

Ở đó toàn người tinh ý, ai mà không nhìn ra tâm tư của Lương Tĩnh? Dù là thấy sắc nổi lòng hay yêu từ cái nhìn đầu tiên, rõ ràng cậu thiếu gia này mê anh như điếu đổ.

Chuyện sau đó cứ thế mà diễn ra. Trên bàn tiệc, Tiêu Yến Ninh và Lương Tĩnh ngồi cạnh nhau.

Lương Tĩnh cư xử rất ngoan, không nói lời nào quá đà, chẳng làm gì dư thừa. Buổi tiệc trôi qua êm ru, đối tác không làm khó, hợp đồng sắp được ký kết.

Chỉ có ánh mắt lén lút của Lương Tĩnh bên cạnh là khiến anh hơi bứt rứt.

Cậu ta có lẽ nghĩ mình che giấu tốt, nhưng không biết ánh mắt ấy rực cháy đến thế nào. Tiêu Yến Ninh không phải chưa từng bị nhìn vậy, nhưng thường thì đôi bên không có ý, người ta sẽ kiềm chế. Còn Lương Tĩnh, ánh mắt như mang lửa, thêm men rượu, làm Tiêu Yến Ninh bất giác kéo nhẹ cà vạt, thả lỏng cổ để xua đi cái nóng.

Sau tiệc, Lương Tĩnh viện cớ anh uống rượu không tiện lái xe, đề nghị đưa anh về.

Những người khác ném cho ánh nhìn đầy ẩn ý. Tiêu Yến Ninh thì cười gượng, ngoài mặt cảm ơn, trong lòng chẳng vui vẻ gì.

Trên đường về, cả hai im lặng. Ngồi ghế sau, Tiêu Yến Ninh nhìn Lương Tĩnh trầm mặc, thầm nghĩ, cậu ta cũng không bốc đồng như lời đồn, trông khá điềm tĩnh.

Nhưng ấn tượng ấy nhanh chóng vỡ tan.

Về đến nhà, Lương Tĩnh không rời đi ngay. Cậu nhìn anh, cười hì hì: "Tôi khát quá, cho tôi xin cốc nước được không?"

Nếu không vì mối quan hệ hợp tác, Tiêu Yến Ninh đã muốn đáp: "Ra ngoài, xuống lầu có cửa hàng tiện lợi, nước gì cũng có."

Nhưng nhìn vẻ mặt tội nghiệp của cậu, anh đành rót cho cậu một cốc nước.

Lương Tĩnh cúi đầu, nhấp từng ngụm nhỏ, như thể không phải uống nước lọc mà nếm tiên lộ quý giá. Tiêu Yến Ninh ngồi một bên, lẳng lặng nhìn cậu.

Cốc nước chỉ bé tẹo, dù nhấp nháp thế nào, chẳng mấy chốc cũng cạn.

Đặt cốc xuống, Lương Tĩnh lộ vẻ tiếc nuối, rồi nhìn Tiêu Yến Ninh, giọng chân thành: "Tôi chưa no, hơi đói."

Tiêu Yến Ninh uống rượu hơi nhiều, vốn đã ngán ngẩm, giờ bị cậu chọc cho bật cười. Nếu không phải con trai tổng giám đốc đối tác, cậu ta làm sao vào được cửa, còn dám được voi đòi tiên?

Tiêu Yến Ninh ngả người vào sofa, cười như không cười: "Cậu Lương, cậu muốn gì đây?"

Lương Tĩnh nhìn anh, ánh mắt dịu đi, nhưng lời thốt ra thì chẳng hề dịu chút nào: "Tôi muốn theo đuổi anh."

Tiêu Yến Ninh: "..." Dám nói thẳng toẹt thế này, đúng là một cậu ấm kỳ lạ.

Tiêu Yến Ninh: "Cậu không muốn đâu."

Lương Tĩnh thu lại vẻ mặt, nghiêm túc: "Tôi muốn."

Tiêu Yến Ninh: "Được thôi, nhưng tôi không muốn." Anh không muốn theo đuổi ai, cũng chẳng muốn bị ai theo đuổi.

Anh thật sự không muốn thân mật với bất kỳ ai, cuộc sống một mình anh thấy rất ổn.

Tiêu Yến Ninh tự nhủ chắc mình say rồi, đầu óc mụ mị, nếu không, sao lại để Lương Tĩnh lải nhải bên tai. Đối tác thì đã sao? Hợp đồng này không thành, còn có khối hợp đồng khác.

Nghĩ vậy, anh hít sâu một hơi: "Đừng đùa nữa..."

Chưa dứt lời, Lương Tĩnh đột nhiên đứng phắt dậy, lao đến trước mặt, cúi xuống nhìn anh. Mặt cậu nghiêm nghị, ánh mắt chân thành mà gấp gáp: "Tôi không đùa đâu. Thử đi, được không? Một mình thì có gì hay, hai người bên nhau chẳng phải tốt hơn sao..."

Tiêu Yến Ninh giật mình trước gương mặt đột nhiên phóng đại của cậu. Anh chắc chắn đầu mình bị rượu làm chậm chạp, vì lẽ ra anh đã né rồi.

Lương Tĩnh vẫn kề bên tai, hối hả thì thầm: "Anh chưa từng thử sống cùng ai, sao biết mình quen sống một mình? Thử một lần thôi, nếu anh thật sự không thích, tôi sẽ bỏ cuộc..."

Tiêu Yến Ninh đưa tay định đẩy cậu ra, nhưng nhìn gương mặt thanh tú đầy căng thẳng và bất an của Lương Tĩnh, anh chợt khựng lại, thậm chí thấy hơi buồn cười.

Lời nói và hành động thì táo bạo, mà thần sắc lại hoang mang lo lắng.

Đúng là một cậu ấm nhiệt tình mà kỳ lạ.

<b>2.</b>

Tiêu Yến Ninh thấy Lương Tĩnh đúng là điên rồi. Hai người chưa từng gặp mặt, vậy mà nhân lúc anh uống rượu, đầu óc chậm chạp, cậu ta dám cả gan động tay động chân với anh.

Anh tức đến mức bật cười. Dù có là yêu từ cái nhìn đầu tiên đi nữa, cũng đâu cần phải vội vàng như thế chứ? Coi anh là bạn qua đêm hay đối tượng để vui chơi một lần sao?

Nhưng đồng thời, Tiêu Yến Ninh cũng tự thấy mình điên không kém. Đến nước này rồi, thay vì tung một cú đấm vào mặt tên điên này ngay lập tức, anh lại để mặc cậu ta dùng tay, qua lớp quần, "giúp đỡ" mình. Và điều khiến anh kinh ngạc hơn cả, là anh lại... có phản ứng.

Tiêu Yến Ninh thở hổn hển, lời từ chối còn chưa kịp thốt ra, Lương Tĩnh đã kề sát tai anh, líu lo không ngừng: "Anh thấy chưa, anh cũng thích mà. Để tôi giúp anh nhé." Vừa nói, cậu vừa cẩn thận quan sát nét mặt anh, như sợ anh nổi giận.

Thấy vẻ mặt Tiêu Yến Ninh thoáng dịu đi, Lương Tĩnh mới hơi yên tâm. Cậu biết hành động của mình chẳng khác gì tên b**n th**, nhưng cậu cũng hiểu, hôm nay là cơ hội duy nhất để chen chân vào cuộc đời anh.

Cậu đến Đông Lâm đã lâu, chẳng ngờ chuyến đi vô tình này lại khiến trái tim cậu rung động.

Lần đầu nhìn thấy Tiêu Yến Ninh, tim cậu đã loạn nhịp, như con cá thiếu nước quẫy đạp không ngừng. Lương Tĩnh là người thiên về hành động, nếu đã thích anh thì sẽ tìm mọi cách tiếp cận. Thế nhưng đều vô ích, trong mắt Tiêu Yến Ninh, dường như chẳng có chỗ cho bất kỳ ai. Cậu lượn lờ trước mặt anh bao lần, anh chỉ mỉm cười xã giao, thậm chí tên cậu còn chẳng nhớ.

Lần này, Lương Tĩnh đến cũng chỉ là thử vận may. Ai ngờ Tiêu Yến Ninh lại xuất hiện, như thể ông trời ban tặng cơ hội ngàn vàng.

Mọi người đều bảo Tiêu Yến Ninh thích cô đơn, nhưng Lương Tĩnh không tin.

Ai mà cam tâm sống mãi trong lẻ loi, chẳng có người trò chuyện? Anh trong đám đông luôn nở nụ cười lịch thiệp, nhưng thỉnh thoảng, ánh mắt lại lạc lõng giữa biển người tấp nập.

Anh chỉ sợ bị tổn thương, nên mới buộc mình quen với cô độc.

Lương Tĩnh đưa Tiêu Yến Ninh về nhà, cảm giác như bánh bao từ trên trời rơi xuống. Nhưng khi cái cớ khát nước, đói bụng không còn tác dụng, cậu lo nếu hôm nay bước ra khỏi cánh cửa này, e rằng cả đời cũng chẳng thể quay lại, thậm chí có thể chẳng còn gặp được anh.

Thế là, cậu đánh liều, dùng cách thức vụng về nhất để quyến rũ người trước mặt. Nói ra thì, nếu say thật, làm sao đứng vững nổi? Chỉ có thể kết luận, Tiêu Yến Ninh chẳng say chút nào.

Lương Tĩnh rất chủ động, dùng cả tay lẫn lời lẽ trêu chọc anh:

"Một mình tự xử thì có gì vui? Thử cảm nhận hơi ấm của nhau xem nào?"

"Tôi là đàn ông, đâu có bầu mà sợ. Cũng không bắt anh chịu trách nhiệm."

"Đã hứng thế này rồi, còn kìm nén làm gì..."

Tiêu Yến Ninh nhìn người vừa nói lời ngông cuồng vừa đỏ mặt tía tai, chớp mắt một cái, lại chớp thêm cái nữa.

Anh thật không phân biệt nổi, đây là xấu hổ hay nhiệt tình táo bạo nữa.

Lương Tĩnh cởi áo, trườn lên người anh: "Anh không muốn động. Không sao, để tôi tự làm."

Tiêu Yến Ninh: "..."

Anh nắm lấy cổ tay cậu, lật người đổi vị trí: "Im mồm!" Mặt đẹp thì đẹp thật, nhưng cái miệng sao chẳng nói câu nào ra hồn!

Suốt quá trình, Lương Tĩnh vừa vụng về vừa nhiệt huyết, lại cực kỳ thẳng thắn bộc bạch cảm xúc. Tiêu Yến Ninh thấy giọng cậu chói tai quá, dứt khoát dùng miệng chặn lại.

Khi mọi thứ lắng xuống, Tiêu Yến Ninh nhìn Lương Tĩnh thảm hại mà vẫn nở nụ cười rạng rỡ, anh im lặng hồi lâu, châm một điếu thuốc. Vừa hút hai hơi, Lương Tĩnh đã giật lấy, ngậm vào miệng mình.

Tiêu Yến Ninh: "..."

Được voi đòi tiên!

Nhưng khi ánh mắt lướt qua những dấu vết trên người Lương Tĩnh, anh lảng đi, hỏi: "Cậu muốn gì?"

Lương Tĩnh ngậm thuốc, đôi mày vẫn còn vương chút say mê, má phớt hồng, ngượng ngùng ậm ừ: "Tôi thích anh, muốn yêu đương với anh. Anh cũng không ghét tôi, thử xem sao?"

Tiêu Yến Ninh: "..." Giờ mới biết ngượng à? Lúc nãy mạnh miệng lắm mà.

Anh vốn chẳng muốn yêu đương gì sất, nhưng nói thẳng với người vừa lên giường với mình thì có vẻ hơi tệ. Lương Tĩnh vụng về quyến rũ, nhưng anh cũng không kìm được bản thân. Tình cảnh này, anh phải chịu phần lớn trách nhiệm.

Tiêu Yến Ninh không đáp đồng ý hay từ chối. Lương Tĩnh hiểu im lặng là ngầm chấp thuận, vui vẻ "ồ" lên một tiếng, lao vào ôm anh. Vì quá hăng, cậu đụng phải chỗ đau, kêu oai oái, giọng méo mó.

Tiêu Yến Ninh nhìn cậu, bất lực lắc đầu. Nghĩ lại, người trẻ con thế này, sự tò mò và nhiệt huyết với một mối quan hệ chắc chắn sẽ dần phai nhạt.

Thôi thì, tạm thời cứ vậy đi.

---

Tiêu Yến Ninh chưa từng nghĩ có thêm một người bên cạnh lại ồn ào đến thế. Lương Tĩnh thích gọi điện, gửi giọng nói, bảo rằng cậu rất mê giọng anh. Khi anh bận, cậu không làm phiền, nhưng hễ rảnh là liên lạc đủ kiểu.

Ban đầu, Tiêu Yến Ninh chỉ trả lời bằng chữ, chẳng biết từ bao giờ bắt đầu gửi giọng nói.

Lương Tĩnh rất thích tuyên bố chủ quyền. Chẳng mấy chốc, ai quen Tiêu Yến Ninh đều biết quan hệ của hai người. Có người shock đến rớt hàm – trước đây, họ từng giới thiệu người giống Lương Tĩnh cho anh, cùng giới tính, mà anh chẳng thèm liếc mắt. Ai ngờ, người tưởng sẽ cô đơn cả đời lại thoát ế chỉ trong một đêm.

Về hành động này, Tiêu Yến Ninh lúc đó chẳng nói gì. Nhưng khi cả hai về nhà, anh nhìn Lương Tĩnh bảo: "Cậu quá bốc đồng."

Đúng vậy, Lương Tĩnh giờ đã đường hoàng bước vào cuộc sống của anh. Ngay ngày đầu xác nhận quan hệ, cậu tuyên bố yêu nhau thì phải sống chung. Từ đó, nhà Tiêu Yến Ninh cũng là nhà cậu, cứ như tên trộm chiếm nhà vậy.

Lương Tĩnh cong đôi mày đẹp, lườm anh: "Hừ, mơ đi! Em không để ai có cơ hội cướp anh đâu."

Tiêu Yến Ninh: "..." Ở bên Lương Tĩnh, số lần anh câm nín tăng vọt.

Hít sâu một hơi, anh nói: "Ý tôi không phải vậy. Ý tôi là cậu... thôi, tùy cậu vậy."

Anh định bảo tương lai còn nhiều bất định, nếu sau này chia tay, Lương Tĩnh nhớ lại hôm nay chắc sẽ xấu hổ. Nhưng nhìn cậu khoanh tay, nhướn mày chờ anh nói, anh đành nuốt lời.

Lương Tĩnh trông như đã sẵn sàng "chiến đấu", anh mà nói tiếp, e là cậu sẽ lao vào đánh nhau mất.

Ngày tháng cứ thế trôi qua.

Lương Tĩnh thật sự rất sôi nổi, ngày nào cũng vui vẻ. Mỗi lần nhìn cậu, Tiêu Yến Ninh đều tự hỏi, sao con người ta có thể tràn đầy năng lượng đến vậy? Dù đêm bị anh "vần" đến mệt lả, ban ngày cậu vẫn tung tăng như rồng như hổ.

Phải công nhận, có một người như thế, cuộc sống thật náo nhiệt.

Có thời gian, dạ dày Tiêu Yến Ninh đau âm ỉ. Anh vốn có bệnh này, do ăn uống thất thường. Anh chẳng để tâm, uống vài viên thuốc là hết.

Hôm đó là sinh nhật Lương Tĩnh. Chẳng biết bị gì k*ch th*ch, dạ dày anh đau quặn từng cơn, kèm theo cảm giác chua dâng trào. Anh cố giấu, nhưng Lương Tĩnh lập tức phát hiện ra.

Anh bảo không sao, chỉ là bệnh dạ dày tái phát, nhưng Lương Tĩnh không yên tâm, nhất quyết đưa anh đi bệnh viện.

Tiêu Yến Ninh không muốn, nhưng thấy mắt cậu đỏ hoe, anh thở dài, đành theo.

Đi khám, bác sĩ phát hiện bệnh tình của anh.

Nghe kết quả, Tiêu Yến Ninh chưa kịp phản ứng, Lương Tĩnh đã mềm nhũn chân, mặt trắng bệch. Nhưng cậu nhanh chóng trấn tĩnh, bàn bạc phương án điều trị với bác sĩ.

Từ lúc phát hiện vấn đề đến khi anh nhập viện, tất cả đều do Lương Tĩnh lo liệu.

Đến ngày phẫu thuật, Tiêu Yến Ninh nhìn vẻ mặt nghiêm trọng của cậu, nắm tay cậu: "Bác sĩ bảo là giai đoạn đầu, may mà có em, phát hiện sớm, sẽ không sao đâu."

Lương Tĩnh nhìn anh, siết chặt tay, lặp đi lặp lại: "Chắc chắn sẽ không sao."

Ngày phẫu thuật, Lương Tĩnh đứng ngoài phòng mổ chờ đợi. Lý trí mách bảo cậu nếu nghe lời bác sĩ, sẽ không có chuyện gì. Nhưng cậu không kìm được mà nghĩ ngợi lung tung.

Phẫu thuật nào cũng có rủi ro, lỡ như...

Nghĩ đến "lỡ như", cậu phì phì vài tiếng, tự mắng mình, rồi lại chìm trong lo lắng.

Mãi sau, cửa phòng mổ mở ra. Nghe bác sĩ nói mọi thứ suôn sẻ, Lương Tĩnh kích động đến mức không biết nói gì, vừa cười vừa khóc.

Khi Tiêu Yến Ninh tỉnh lại, Lương Tĩnh ngồi bên giường, lặng lẽ nhìn anh, rồi mỉm cười dịu dàng.

Anh cố nhếch môi, muốn bảo cậu trông tiều tụy quá, nhưng mắt cay xè, chẳng nói được gì.

Trong thời gian nằm viện, khi được ăn uống, Lương Tĩnh thường mang đủ loại canh đến. Ban đầu, Tiêu Yến Ninh tưởng là canh từ nhà hàng. Một hôm, anh vô tình nhận xét canh hơi mặn, Lương Tĩnh lập tức căng thẳng: "Vậy lần sau em bảo mẹ em cho ít muối lại."

Tiêu Yến Ninh đang định không uống nữa, nghe vậy thì ngẩng phắt lên, khó nhọc hỏi: "Em... mẹ em?"

Lương Tĩnh tỉnh bơ: "Ừ, em có biết nấu canh đâu. May mà mẹ em biết. Bà đến đây thăm chúng ta, tiện thể nấu canh tẩm bổ cho anh."

Tiêu Yến Ninh: "Mẹ em... bà ấy biết chúng ta..."

"Đương nhiên biết rồi!" Lương Tĩnh đáp như lẽ thường: "Ngày thứ hai chúng ta ở bên nhau, em đã kể với gia đình hết rồi." Cậu bảo rằng mình đã tìm được định mệnh, người để yêu cả đời.

Gia đình cậu sốc đến câm nín. Họ chẳng ngờ con trai mình lại có xu hướng này.

Lương Tĩnh thì bảo cậu chẳng có xu hướng gì cả. Cậu thích Tiêu Yến Ninh. Anh là đàn ông, cậu thích đàn ông. Anh mà là phụ nữ, cậu cũng thích phụ nữ. Giới tính của anh quyết định sở thích của cậu.

Bố mẹ và hai người anh trai cậu định đến tận nơi xem tình hình, nhưng Lương Tĩnh cản lại: "Giờ em mới chỉ dùng thân thể giữ chân anh ấy. Đợi em chinh phục được hẳn hoi rồi mọi người hãy đến, không thì dọa anh ấy chạy mất, em biết đi đâu tìm giờ?"

Gia đình cậu nghe mà ngẩn người. Anh cả Lương Hàm bảo cậu thật mất mặt, đã "thân mật" đến thế mà còn chưa chinh phục người ta được.

Lương Tĩnh thì nói, chuyện gì cũng cần thời gian, vội vàng chẳng ăn được đậu phụ nóng.

Nhìn Tiêu Yến Ninh sững sờ, Lương Tĩnh nói: "Anh trưng ra biểu cảm gì thế? Có phải anh không muốn gia đình em biết, để không ai làm chủ cho em, sau này anh tha hồ yêu rồi bỏ em đúng không?"

Tiêu Yến Ninh: "..."

Anh lặng lẽ cầm muỗng: "Để anh uống thêm chút canh."

Lương Tĩnh: "Chẳng phải bảo mặn sao? Đừng đánh trống lảng. Nói đi, có phải anh tính thế thật không?"

Tiêu Yến Ninh: "Canh ngon lắm, chắc tại anh nhạt miệng, để anh uống thêm chút nữa." Canh mẹ Lương Tĩnh nấu, dù có mặn chết người, anh cũng phải uống thêm.

"Lần sau uống tiếp." Lương Tĩnh để bát canh xa hơn, thuận miệng nói: "Mấy toan tính trong lòng anh, em không so đo đâu đấy nhá. Ra viện rồi, anh cùng em gặp bố mẹ và anh trai em, để họ yên tâm về chuyện chúng ta."

Tiêu Yến Ninh: "Được thôi."

Lương Tĩnh gật đầu, rồi chợt ngẩng phắt lên, kinh ngạc nhìn anh: "Anh nói gì?"

Tiêu Yến Ninh cười: "Được thôi."

Lương Tĩnh phấn khích, nếu không vì anh đang bị thương, cậu đã nhào tới ôm rồi. Cậu ngồi bên giường, nắm chặt tay anh, mắt sáng rực niềm vui.

Cậu biết từ đầu Tiêu Yến Ninh luôn phòng bị, nhưng cậu cũng biết anh là người mềm lòng. Vì gia đình gốc, anh sợ thân mật, nhưng từ khi có Lương Tĩnh, nụ cười trên mặt anh nhiều hơn rõ rệt. Có lúc anh muốn nói lời an ủi, nhưng chẳng bao giờ thốt ra. Anh thích những ngày có Lương Tĩnh bên cạnh.

Mối quan hệ của họ bắt đầu từ thể xác. Lương Tĩnh biết, chỉ cần cậu không làm tổn thương anh, mối quan hệ này dài ngắn thế nào là do cậu quyết định.

Cậu cẩn thận từng bước, khiến anh quen với sự hiện diện của mình, mê đắm cơ thể cậu, lưu luyến hơi ấm khi ôm nhau.

Cậu muốn anh chẳng thể rời xa mình.

Như khi gia đình hỏi cậu có nghiêm túc không, Lương Tĩnh đáp, nghiêm túc hơn cả ngọc trai. Cậu biết ơn lần đến Đông Lâm ấy, nơi cậu gặp một người.

Là người cậu yêu từ cái nhìn đầu tiên, và muốn cùng anh dài lâu mãi mãi.

Như thể định mệnh đã an bài, chỉ cần họ gặp nhau, họ sẽ bên nhau.

Cậu vì Tiêu Yến Ninh mà đến, và Tiêu Yến Ninh vì cậu mà hạnh phúc.

Giữa hàng tỷ con người, họ gặp nhau, yêu nhau, và rồi trở thành điều không thể thiếu trong đời nhau.<b>

<b>- Toàn truyện kết thúc -</b>

<b>Tác giả có lời muốn nói:</b>

Viết cho Tiêu Yến Ninh trước khi xuyên không~
 
Back
Top Bottom