Ngôn Tình Xuyên Tới Thập Niên 80 Sau Đêm Tân Hôn Cả Nhà Coi Tôi Thành Bảo Bối

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Xuyên Tới Thập Niên 80 Sau Đêm Tân Hôn Cả Nhà Coi Tôi Thành Bảo Bối
Chương 20: 20: Là Một Người Hung Ác


"Cô...!Nè...!Cô làm gì vậy!"Giang Mật vớ lấy cái chổi quét rác dưới chân anh ta.Triệu Đông Hải vừa nhảy vừa lùi ra sau, anh ta bị Giang Mật đuổi đến tận cửa.Chân anh ta vừa trượt một cái suýt chút nữa đã ngã trên mặt đất, thấy được Tiêu Lệ đang cầm lưỡi liềm đứng ở trong sân cau mày, ánh mắt đen láy thâm trầm nhìn về phía anh ta.Dáng vẻ hung dữ này, tựa như nếu anh ta còn dám gây rối thì Tiêu Lệ sẽ dùng cái liềm trong tay cắt cổ anh ta như cắt lúa.Tiêu Lệ người này nổi tiếng là một cái đinh cứng, không muốn sống.Khi cha mẹ anh gặp tai nạn, Tiêu Dương và Tiêu Noãn Noãn cũng chỉ mới ba tuổi, bà Tiêu đã lén cho Tiêu Noãn Noãn đi vì cho rằng cô bé vô dụng, nuôi chỉ tốn thức ăn.Tiêu Lệ nhờ người trong thôn đến làm trung gian hòa giải, bà Tiêu lúc này mới nói ra Tiêu Noãn Noãn đang ở nơi nào, anh lập tức đi tìm đứa nhỏ về.Mẹ mìn làm sao có thể buông tha cho Tiêu Noãn Noãn, lại chạy tới ở thôn Thanh Thủy để trộm người.

Tiêu Noãn Noãn sợ đến mức khóc lóc không ngừng, khiến cho tên môn thần Tiêu Lệ này nghe tiếng chạy tới.Tiêu Lệ quật người ngã xuống đất, rồi cầm lấy một tảng đá nổi khùng mà đập lên đầu người kia, khiến người kia suýt nữa chết.Người trong thôn sợ có tai nạn chết người nên vội vàng kéo anh ra.Mắt của Tiêu Lệ đỏ thẫm, nói một câu tàn nhân với mẹ mìn: "Em gái tôi mà xảy ra chuyện gì, mặc kệ là ai làm thì tôi cũng sẽ tính vào trên người bà.

Mười một người của nhà bà, một người cũng đừng mong sống sót!"Mẹ mìn kia làm việc không đàng hoàng sao có thể dám báo công an? Mà ngay cả tâm tư trả thù cũng không dám có!Triệu Đông Hải vấp phải trắc trở ở chỗ Giang Mật, nhưng lại càng không dám trêu chọc Tiêu Lệ.Anh ta cảm thấy rất mất mặt muốn bỏ chạy, nhưng thật sự là nuốt không trôi cơn tức này, còn trực tiếp châm ngòi ly gián: "Mật nhi, cha em là trưởng thôn, muốn mọi người đều phục mình nên không thể làm ra chuyện hủy bỏ hôn ước, cũng chẳng thèm để ý đến sống chết của em mà đẩy em vào trong hố lửa.

Tiêu Lệ là người như thế nào, người trong thôn chúng ta ai mà không biết.

Anh ta chính là một tên tội phạm giết người!"Anh ta nhìn thấy những cơ bắp trên cánh tay của Tiêu Lệ nổi lên, sợ đến mức chân cũng run rẩy vội vàng bỏ chạy.Đôi mắt đen của Tiêu Lệ nhìn thẳng về phía Giang Mật, ánh chiều tà của buổi hoàng hôn chiếu lên khuôn mặt trắng nõn của cô, khuôn mặt cô ửng lên chút ánh sáng, đôi mắt hoa đào đen nhánh sáng ngời kia trong suốt như nước suối khiến cho người ta chỉ liếc nhìn đã có thể thấy đáy.Nhưng trong đáy mắt cô không có sự chán ghét.Lời của Triệu Đông Hải không sai, không chỉ có người trong thôn mà ngay cả toàn bộ trấn Mã Bình cũng không ai muốn gả con gái cho anh.Tiêu Dương thường ngày hay giương nanh múa vuốt, giờ như một con nhím bị nhổ hết gai đứng ở phía sau Tiêu Lệ, bởi vì lời của Triệu Đông Hải nói là thật, ngay cả đứa con nít trong thôn cũng không dám đến chơi với cậu và Tiêu Noãn Noãn..
 
Xuyên Tới Thập Niên 80 Sau Đêm Tân Hôn Cả Nhà Coi Tôi Thành Bảo Bối
Chương 21: 21: Muốn Chiếm Lợi


"Chết rồi, đồ ăn của em!" Giang Mật không đem lời của Triệu Đông Hải nói để trong lòng, cô nhớ đến thức ăn trên bếp, vội vàng chạy đến phòng bếp: "Hai anh em mau đi rửa tay đi để còn ăn cơm.

"Khuôn mặt tiêu Lệ căng cứng, không biết suy nghĩ trong lòng Giang Mật nhưng anh tôn trọng quyết định của cô.

"Anh ơi, thơm quá.

" Tiêu Dương nắm chặt vạt áo của Tiêu lễ, cái mũi hít hít giống như con chó con, mùi thịt kia xộc vào mũi cậu khiến cậu không dám mở miệng nói chuyện vì chỉ sợ mở miệng nước miếng sẽ chảy ra.

Tiêu Lệ cũng ngửi được mùi thơm của thức ăn, trong mắt hiện lên sự ngạc nhiên.

Hàng xóm vốn đang ăn cơm nghe được tin tức liền chạy đến nhà họ Tiêu xem kịch, trong tay còn bưng một chén cơm bí đỏ, mới vừa đi đến cửa không thấy kịch hay đâu mà chỉ thấy nước miếng muốn trào ra vì mùi thơm của thức ăn nhà họ Tiêu, món cơm ngon trong tay họ nhất thời trở nên vô vị.

Bọn họ cũng không ngại mà trực tiếp đi vào sân, đứng ở cửa sổ bếp thò đầu vào.

Giang Mật mở nắp che trên cái nồi ra, mùi thơm đậm đà cùng khói nóng bay ra, khiến mấy người hàng xóm hắt hơi một cái, nước miếng cũng chảy ra theo.

Bọn họ thấy thịt bằm cùng cà tím còn có dầu trong nồi, thanh âm sùng sục phát ra, ớt đỏ cùng hành xanh hòa lẫn vào nhau, vừa nhìn đã thấy đẹp mắt.

"Giang Mật à, cháu đang làm món gì đấy?" Tròng mắt thím Lưu đều dính ở trong cái nồi, cắn đôi đũa nói: "Thím chưa từng nhìn thấy, dường như còn ngon hơn so với tiệm cơm nữa!"Trong lòng bà ta lại thầm nghĩ: "Giang Mật sao đột nhiên lại nấu cơm? Còn toàn là những món lạ mà bà ta chưa từng thấy qua.

""Thím, cháu làm thịt băm xào cà tím.

" Giang Mật đảo nồi, đập mấy cái trứng gà vào chén rồi lấy một cái chén khác đổ nửa chén nước sôi, bỏ vào đó một chút muối rồi đổ chén trứng vào đánh cho tan, bỏ thêm chút tinh bột, như vậy khi chiên trứng sẽ càng mềm.

Cô đổ trứng gà vào trong chảo nóng, chờ khi trứng gà cứng lại được một nửa thì dùng sạn đánh tan rồi vớt ra.

Mùi thơm của trứng tản ra bốn phía, đám người hàng xóm kế bên vẫn không ngừng nuốt nước miếng, không có ai không biết xấu hổ mà nói muốn ăn thử một chút.

Mắt của đám người hàng xóm nhìn Giang Mật đang cho mỡ lợn vào nồi không chớp mắt, sau đó cô xào cà chua cho ra nước, để vị chua ngọt của cà chua được tiết ra hết mới bỏ trứng gà vàng ươm vào nồi, nước cà chua đỏ au bao lấy trứng gà hòa hợp cùng một chỗ.

Thật sự dám bỏ được từng đấy nguyên liệu.

Trong cái nồi sắt kia, nước trứng gà xào cùng cà chua đang sôi lên, nước càng sôi càng đậm đặc.

Bọn họ dường như có thể tưởng tượng được, múc một muôi trứng xào cà chua bỏ vào trong chén, chắc chắn có thể ăn được mấy chén cơm!Có người thậm chí còn hít một hơi thật sâu, rồi vùi đầu ăn mấy ngụm cơm.

"Trứng xào cà chua này cháu nêm nếm thế nào vậy?" Thím Lưu thích tham mấy món lợi nhỏ, chỗ nào có lợi ích thì bà ta sẽ chui tới chỗ đó, là một người không biết xấu hổ.

Bà ta mặt dày đưa chiếc đũa đến gắp: "Để thím thử một chút.

".
 
Xuyên Tới Thập Niên 80 Sau Đêm Tân Hôn Cả Nhà Coi Tôi Thành Bảo Bối
Chương 22: 22: Ăn Ngon Quá


"Cạch" một tiếng, Giang Mật đóng cửa sổ lại.

Thím Lưu đen mặt, phun một ngụm nước miếng trên đất: "Phi! cái đồ chết tiệt, xem cô ta đắc ý như thế nào kia! Tôi cũng không thèm thức ăn của con hồ ly tinh, còn sợ dính phải một thân tanh tưởi đấy!""Bụp!"Tiêu Lệ ném lưỡi liềm trong tay mình xuống.

Thím Lưu sợ đến mức rụt vai trừng mắt, nhìn thấy khuôn mặt dữ tợn của anh, tim bà ta cũng run lên, vừa chạy vừa chửi.

Những hàng xóm bên cạnh cũng tản đi.

Giang Mật nhìn xuyên qua cửa sổ thấy một màn này, cô mím môi nở nụ cười, nhanh nhẹn đem trứng xào cà chua đổ ra khỏi chảo rồi bỏ thêm một chút hành thái lên.

Tiêu Dương lặng lẽ đem trứng xào cà chua lên bàn cơm, sau đó chạy đến phòng bếp ngồi xổm xuống bên bếp củi.

Cậu li3m môi thèm thuồng, ánh mắt sáng ngời nhìn chằm chằm vào cái chảo sắt.

Tiêu Noãn Noãn vừa đi lấy giun cho gà ăn trở về, thấy anh hai giống như cái đuôi đi theo sau mông của chị dâu, cô bé ngạc nhiên trợn tròn mắt.

Cô bé đi rửa đôi tay nhỏ bé của mình, rồi ngoan ngoãn lấy chén đũa.

Giang Mật xào thêm một đ ĩa mướp bưng lên bàn.

Tiêu Dương tắt bếp, giẫm lên trên ghế đem nồi chà sạch sẽ, kích động mà hướng ra ngoài lớn giọng gọi: "Anh cả, anh cả, ăn cơm!"Tiêu Lệ từ ngoài đi vào, thấy lông mày của Tiêu Dương nhướn lên, khiến anh nhớ đến dáng vẻ tố cáo cùng với vẻ mặt đau khổ vào buổi chiều của cậu, khóe môi cũng nở nụ cười nhạt.

Giang Mật thấy anh cười thì hơi ngây ngẩn.

Đôi mắt tối đen của Tiêu Lệ chạm vào ánh nhìn của cô, nụ cười trên môi cũng chợt tắt, anh cầm lấy chén đi đến nhà bếp xới cơm chờ Giang Mật tìm anh nói chuyện.

Bốn người ngồi ở trên bàn vuông, trước mặt mỗi người đều là chén cơm tẻ thơm nức.

Tiêu Dương cùng Tiêu Noãn Noãn nhìn chằm chằm vào món thịt bằm xào cà tím cùng trứng xào cà chua, nuốt nước bọt một cách khó khăn, hai tay đều đặt ở dưới gầm bàn nắm lấy quần.

Giang Mật cùng Tiêu Lệ không lên tiếng thì hai đứa nhỏ cũng không động đũa trước.

Đôi mắt của tụi nhỏ trông mong nhìn Giang Mật, nếu đợi thêm một chút nữa chắc nước miếng của tụi nhỏ cũng chảy đến khô mất.

Giang Mật cảm thấy hai đứa nhỏ này được dạy dỗ rất tốt, cô mỉm cười: "Hai đứa ăn đi.

"Tiêu Noãn Noãn dùng muỗng nhỏ múc miếng cà tím đặt vào trong chén của Giang Mật, giọng nói mềm mại: "Chị dâu, chị vất vả rồi, chị ăn trước đi ạ.

"Tiêu Dương bĩu môi, thật là vua nịnh nọt.

Cậu vặn vẹo mông, múc một muỗng trứng xào cà chua, còn lấy một muỗng thật lớn đặt vào trong chén của Tiêu Lệ, cậu không tự nhiên, cố tình không nhìn về phía Giang Mật, lại múc một muỗng cà tím bỏ vào trong chén của mình, vùi đầu ăn.

Mắt Tiêu Dương bừng sáng, thịt băm nhỏ thơm và mềm, cà vừa mềm vừa dẻo, nước chan cơm thì đậm đà, ăn rất ngon miệng.

.
 
Xuyên Tới Thập Niên 80 Sau Đêm Tân Hôn Cả Nhà Coi Tôi Thành Bảo Bối
Chương 23: 23: Sao Lại Không Có Hai Cái Bụng


Tiêu Dương ghét bỏ nhìn về phía món mướp xào, nhưng vừa nhìn đã không rời mắt được, món mướp hương mà cậu cho là bình thường lại có màu xanh tươi ướt át, màu sắc cực kỳ mê người.

Đặc biệt là ăn món trứng gà và thịt bằm và cà tím, lại ăn một miếng mướp mềm ngọt, phải nói là cực kỳ ngon miệng.

Tiêu Noãn Noãn ăn cơm rất điềm đạm, cái miệng nhỏ nhắn ăn từng miếng nhỏ một, đây là món ăn ngon nhất mà cô bé từng ăn, nhìn Tiêu Dương giống như gió lốc càn quét, cô bé cũng vội vàng mà đẩy tốc độ ăn cơm nhanh hơn.

Tiêu Lệ vẫn luôn lặng im, nhưng từ đôi lông mày đã giãn ra và tốc độ ăn cơm của anh, có thể thấy được anh rất hài lòng với bữa cơm này.

Không chỉ là hài lòng, mà còn cảm thấy với tay nghề như thế này thì dù anh có ăn cả đời cũng không thấy ngán.

Trước kia điều kiện trong nhà tốt, vào lúc trường học cho nghỉ, anh cũng giúp cha chạy đi vận chuyển, cũng đã từng ghé rất nhiều tiệm cơm, nhưng tài nấu nướng của Giang Mật vượt xa bọn họ.

Tay cô mềm mại giống đậu hủ non, không giống bàn tay làm việc năng, hôm nay cô đã lộ ra tài nấu nướng này thật sự khiến anh bất ngờ.

Giang Mật mà là đầu bếp, sự nhiệt tình của mọi người đối với thức ăn ngon chính là lời khen ngợi tốt nhất dành cho cô.

Cô nhìn miệng của hai đứa nhỏ đầy dầu, cái bụng cũng tròn vo: "Hai đứa đừng ăn quá nhiều, buổi tối sẽ khó chịu.

"Tiêu Dương vươn đầu lưỡi li3m lấy hạt cơm cuối cùng trong chén rồi đặt chén đũa xuống.

Người phụ nữ này rất tâm cơ, thế mà còn có thể nấu ăn ngon như vậy, nhưng đừng nghĩ như vậy sẽ khiến cậu khuất phục!Cậu sẽ không vì thức ăn ngon mà bị khuất phục đâu!"Ợ~"Một tiếng ợ phát ra, Tiêu Dương hài lòng mà xoa bụng, cảm thấy thức ăn đã đến yết hầu, cậu không thể cúi người, nếu như bụng bị đè lại thì sẽ làm thức ăn bị nôn ra ngoài, nên cậu chỉ muốn nằm liệt trên giường.

Trong lòng cậu còn tiếc nuối nghĩ: Sao con người lại không thể mọc ra hai cái bụng nhỉ?Tiêu Noãn Noãn sau khi ăn xong thì cầm lấy chén cơm của mình đi vào phòng bếp.

Giang Mật nhìn người đàn ông đối diện, ngũ quan của anh thâm thúy, góc cạnh sắc nét, khi anh nhướn mày thì khí chất hung dữ của anh rất dọa người.

Cô chống tay ở hai má: "Hương vị thế nào?"Tiêu Lệ nhìn đôi mắt trong veo như nước của cô, anh cụp mắt đổ nước sốt canh mướp hương còn lại trên đ ĩa vào trong chén: "Không tệ.

"Giang Mật bĩu môi, ba món ăn đừng nói là một giọt nước mà ngay cả một miếng hành cũng không còn.

Đúng là người đàn ông nói một đường nghĩ một nẻo!Tiêu Lệ đặt chén xuống, vẻ mặt rất thỏa mãn: "Ngày mai anh sẽ dặn ông Giang giết heo trong thôn để dành cho nhà mình mấy cân thịt.

""Ừm.

" Giang Mật vốn tính lấy rau dưa trong không gian, một con gà trống, hai con cá đem về nhà mẹ ruột, cô cũng không dự tính mua thịt: "Buổi chiều hôm nay em đã mua năm cân rượu cao lương ở cung tiêu xã.

""Em cứ xem mà làm đi.

"Uống một hớp nước, Tiêu Lệ nhíu mày nhìn nước giếng trong veo ở trong cái lu tráng men, dường như nước có hương vị khác lạ so với mọi lần, vừa uống vào miệng không chỉ mát lạnh, tản ra nhè nhẹ hơi lạnh, trong miệng còn có chút vị ngọt như uống nước đường.

Anh cũng không nghĩ nhiều mà chủ động đem chén đũa đi đến phòng bếp rửa chén.

Giang Mật cũng không giành làm, trong sinh hoạt gia đình thì đàn ông vẫn phải được dạy dỗ làm việc nhà mới tốt.

.
 
Xuyên Tới Thập Niên 80 Sau Đêm Tân Hôn Cả Nhà Coi Tôi Thành Bảo Bối
Chương 24: 24: Ngủ Chung


Buổi tối, hai đứa nhỏ tắm rửa xong thì lên chiếc giường nhỏ ngủ.

Tiêu Noãn Noãn nằm bên cạnh Tiêu Dương, nhỏ giọng hỏi: "Anh hai, anh không thích chị dâu vậy vì sao vẫn ăn cơm của chị ấy nấu?"Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiêu Dương cứng đờ, nhớ đến biểu hiện của mình trên bàn cơm, trong lòng chỉ có hai từ --- hối hận, vô cùng hối hận!Cái muỗng múc còn dính cà và thịt băm, cậu thế mà còn không li3m sạch sẽ!"Em thì biết cái gì, anh cũng không muốn ăn nhưng chỉ sợ chị ta bỏ thuốc chuột vào trong thức ăn, nên anh mới thử độc cho hai người.

" Tiêu Dương xoa bụng mình, khuôn mặt nhỏ như oán hận.

Cậu nghi ngờ có khi nào mình trúng độc thật không, nếu không vì sao đã ăn đến bụng no căng rồi mà miệng vẫn muốn ăn nữa chứ?Tiêu Noãn Noãn nhìn miệng của Tiêu Dương, đôi mắt ngập nước nhìn anh trai đầy khó hiểu: "Anh hai, anh thật kỳ lạ, sao anh lại chu môi như mỏ vịt vậy?"Tiêu Dương: "! "Tiêu Lệ tắm rửa xong cầm khăn mặt trong tay vừa lau tóc vừa đi vào phòng, khi đi ngang phòng của Giang Mật, bước chân của anh ngừng lại một chút, cửa phòng cũng không được đóng chặt như tối qua mà còn mở rộng giống như đang ám chỉ điều gì.

Khiến anh không thể không nhớ đến hành động táo bạo của cô vào lúc sáng, nhưng anh không biết cô chỉ cố tình để đáp lại Triệu Đông Mai đáng ghét hay thật sự xem anh là chồng của cô.

Tiêu Lệ nhíu mày, đi đến một căn phòng khác.

Nằm trên giường, ban ngày trời vẫn luôn nóng bức nhưng buổi tối thì mát mẻ hơn nhiều.

Anh nhắm mắt vào lúc chuẩn bị đi vào giấc ngủ thì bên tai truyền đến tiếng sột soạt, anh mở mắt ra đã nhìn thấy một bóng dáng mảnh khảnh nhỏ nhắn từ dưới chân giường của anh đi lên, tấm ván gỗ phát ra tiếng "cọt kẹt", cô nằm xuống bên cạnh anh.

Cả người Tiêu Lệ căng cứng, mùi hương hoa thoang thoảng trên người cô lan khắp phòng, căn phòng chật hẹp vốn đang mát mẻ đột nhiên trở nên khô nóng.

"Anh Tiêu, chị gái và em gái của em đã nói sau khi kết hôn em phải ngủ chung giường với chồng mình.

" Tính tình Giang Mật thẳng thắn, cô sẽ chủ động tấn công đối với người mình thích, cũng yếu ớt than một tiếng: "Cái giường này cứng quá.

"Tiêu Lệ có thể cảm nhận được rõ cơ thể vừa thơm vừa mềm mại của cô đang dán lên lưng mình, giọng nói hờn dỗi như đang làm nũng, chỉ cần anh xoay người thì đã có thể ôm cô vào lòng, đặt ở dưới thân chặn đi cái miệng đang nói không ngừng của cô.

Người con gái này là vợ của anh, nhưng anh sẽ không bắt ép cô làm chuyện đó.

Anh nhắm mắt, vờ như không nghe thấy lời cô nói, nhưng càng nhắm mắt thì những giác quan khác đều được phóng đại, hơi thở của cô kéo dài dừng ở phía sau lưng anh, như có lửa nóng thiêu đốt khiến cho yết hầu anh khô khốc.

"Tư thế ngủ của em không được tốt lắm.

"Giang Mật buồn ngủ vô cùng, cả ngày cô cũng không nghỉ ngơi, lẩm bẩm xong những lời này thì cô cũng chìm vào giấc ngủ.

Tiêu Lệ nâng tay xoa mi tâm, cơ thể nằm ngang ra, cô trực tiếp ghé vào trên ngực của anh, nhìn cơ thể cô mềm mại cảm giác sờ lên rất tốt khi cô dựa vào lồ ng ngực của anh cơ thể cô giống như bông vải rất mềm nhẹ, tựa như chỉ cần dùng sức xoa một chút, đều có thể xoa ra nước.

Anh cúi đầu nhìn khuôn mặt trắng nõn của cô, anh chợt nhớ đến hình ảnh cô đứng cùng Triệu Đông Hải hôm nay, không khí như nặng nề, ngực cũng khó chịu theo.

.
 
Xuyên Tới Thập Niên 80 Sau Đêm Tân Hôn Cả Nhà Coi Tôi Thành Bảo Bối
Chương 25: 25: Không Xác Định


Trước khi cưới cô, Giang Xuân Sinh đã đi tìm anh để nói chuyện.

Giang Xuân Sinh khăng khăng cho rằng cuộc hôn này bởi vì hai việcViệc thứ nhất: Làm người phải giữ chữ tín.

Việc thứ hai: Triệu Đông Hải không phải là người có thể gửi gắm.

Năm đó bà cụ muốn đuổi Noãn Noãn đi, Giang Xuân Sinh đã gọi mọi người đến nhà bà cụ để làm công tác tư tưởng cho bà cụ, bà cụ đã đưa ra điều kiện phải tách ba anh em bọn họ ra khỏi nhà và không chia một đồng tiền trợ cấp nào mà cha mẹ đã để lại.

Anh đã đồng ý, dẫn em trai và em gái trở về căn nhà tổ tiên cũ nát này.

Giang Xuân Sinh cho anh hai mươi đồng, để anh có thể vượt qua khó khăn lúc đó.

Phần ân tình này anh vẫn ghi tạc trong lòng.

Sau khi lấy Giang Mật, anh nhủ ở trong lòng cô sẽ là người phụ nữ ở bên anh đến cuối đời.

Nhưng từ buổi động phòng tối qua cho đến tối nay, anh vẫn không xác định được Giang Mật có nguyện ý ở cạnh anh hay không.

*Triệu Đông Hải về nhà đã thấy mẹ mình cùng Giang Điềm đang sắp xếp quà tặng, còn bọc quà bằng giấy đỏ.

Anh ta vốn không muốn tốn nhiều tiền để mua quà tặng về nhà, thứ nhất là anh ta không muốn tốn nhiều tiền như vậy, thứ hai là muốn giữ thể diện cho Giang Mật.

Hôm nay vừa gặp, Giang Mật đã không biết xấu hổ.

Còn nói anh ta tự dùng nước tiểu xem lại chính mình.

Triệu Đông Hải cười lạnh, cô thật sự nghĩ mình là tiên nữ sao?"Mẹ, vợ của con ngày mai về nhà hay mình mời nhà mẹ đẻ của vợ con ăn một bữa tiệc.

" Triệu Đông Hải nghĩ đến thức ăn Giang Mật làm, anh ta có ý muốn làm cô nhục nhã: "Sáng mai em đi hỏi Giang Mật, chúng ta bỏ tiền để cô ấy đến nấu.

"Đôi mắt Giang Điềm lóe sáng, Giang Mật làm sao có thể xuống bếp chứ?Triệu Đông Hải là đang muốn Giang Mật làm trò cười cho thiên hạ.

Vả lại ngày mai Giang Mật cũng là con gái mới cưới trở về nhà mẹ đẻ, nhà họ Triệu mời người đến ăn tiệc nên chắc chắn sẽ bỏ tiền ra, Giang Mật là người nấu làm sao dám chìa tay đòi tiền?Giang Mật mà lấy tiền thì cô sẽ chết chìm trong bãi nước bọt.

"Hải tử, Giang Mật kia biết nấu ăn sao?" Mẹ Triệu nhìn Triệu Đông Hải đang thất thần, không cần nghĩ cũng biết anh ta vừa rồi đã đi gặp Giang Mật, cái con khốn đó đã lập gia đình rồi còn quyến rũ Triệu Đông Hải để lừa tiền của con bà ta, bà ta cắn răng nói: "Được, ngày mai mẹ sẽ đến hỏi nó!"Giang Mật không biết xấu hổ, vậy bà ta sẽ giúp cho cô.

Giang Mật ăn no ngủ kỹ, khi mở mắt ra đã thấy ánh sáng trắng xuyên qua ô cửa sổ, rọi vào trong phòng ngủ.

Vào lúc cô muốn di chuyển, bên tai đã truyền đến tiếng tim đập.

Vững vàng mạnh mẽ.

Giang Mật ngẩn người một chút ký ức cũng ùa về, cô chớp chớp mắt, tối hôm qua cô đã kề vào tấm lưng rộng lớn của anh mà ngủ, cứ nghĩ anh sẽ nhân lúc cô ngủ mà đẩy cô ra, không ngờ anh lại ngầm đồng ý ngủ cùng cô.

Nhận thức này khiến cho Giang Mật được voi đòi tiên, theo lý thì cô đã tiếp nhận cuộc sống của người trong truyện nên có lẽ sẽ không thể quay về hiện thực được nữa, hay cô sửa cuộc đời bi kịch của nhân vật trong truyện đạt được kết thúc viên mãn, sau đó sẽ có thể trở về hiện thực?.
 
Xuyên Tới Thập Niên 80 Sau Đêm Tân Hôn Cả Nhà Coi Tôi Thành Bảo Bối
Chương 26: 26: Lễ Lại Mặt


Người đàn ông này dù là mặt nào cũng đều hợp với gu thẩm mỹ của cô, mà hai người còn là vợ chồng hợp pháp.

Mục tiêu xuyên truyện của cô là phải quý trọng đoạn nhân duyên này.

Trước tiên có thể thử cẩn thận tiến triển mối quan hệ.

Nếu cốt truyện vẫn mạnh mẽ bắt người đàn ông này cuối cùng vẫn thuộc về nữ chính, vậy thì cô cũng sẽ không ép buộc.

"Anh Tiêu, em đã gối đầu lên tay anh ngủ cả đêm sao?" Giang Mật ngẩng đầu nhìn vào đôi mắt đen láy của anh: "Có phải đã bị em nằm tê rồi đúng không? Để em xoa cho anh một chút nhé?"Bàn tay thô kệch của Tiêu Lệ nắm lấy cổ tay của cô, tay cô mềm mại trắng nõn, tựa như chỉ dùng chút lực cũng có thể bẻ gãy.

Anh nhíu mày nhìn về phía cô, mái tóc dài đen mượt xõa tung ở phía sau lưng, càng tăng thêm khuôn mặt trứng ngỗng chỉ lớn bằng bàn tay của cô, đôi mắt ngập nước lộ ra vài phần xinh đẹp quyến rũ.

Cảm giác miệng lưỡi khô khốc lại ập đến.

"Không cần.

" Tiêu Lệ buông cổ tay của cô ra, giọng nói khàn khàn: "Sáng nay em muốn ăn gì?""Anh nấu cho em sao?" Giang Mật nằm ở cạnh giường, đôi mắt trong suốt nhìn lướt qua ngực của anh, thấy anh mặt không đổi sắc chuyển động bả vai mặt, cô cười híp mắt nói: "Em muốn ăn mì.

"Người đàn ông "Ừ" một tiếng rồi đi ra ngoài làm bữa sáng.

*Nhà họ Giang.

Mẹ Giang bắt hai con gà đang đẻ trứng trong chuồng gà, nói với con dâu cả: "Mật Mật hôm nay về nhà, con làm thịt hai con gà này đi.

"Chị dâu cả nhà họ Giang đeo tạp dề lên trên eo, đi qua nấu nước: "Mẹ, em ba có bắt được một con cá trắm cỏ, Mật Mật thích ăn cá tươi, buổi trưa chúng ta mới làm món này nhé?"Chị dâu thứ hai nhà họ Giang đang cho thỏ ăn nghe lời này cũng liếc nhìn qua nhà thứ hai, mọi người đều đang vây quanh Giang Điềm cùng Triệu Đông Hải để nịnh bợ, trong lòng dâng lên sự ghen tị: "Chị cả, chị lo làm gì, Điềm Điềm nói trưa nay muốn mời mọi người đến ăn tiệc, gà cũng khỏi giết để nuôi cho có trứng bán lấy tiền.

"Chị dâu cả nhà họ Giang nhìn thoáng qua mẹ Giang, không dám hé răng.

Ông cụ sinh được hai người con trai, Giang Xuân Sinh là con trai cả lấy mẹ Giang làm vợ, còn Giang Nhị Sinh là con trai thứ hai, lấy Hồ Thúy Hồng làm vợ.

Mẹ Giang cùng Hồ Thúy Hồng là hai chị em dâu nhưng vẫn luôn có mâu thuẫn với nhau, còn ngầm cạnh tranh nhau.

Giang Xuân Sinh trước kia là đội trưởng của đại đội sản xuất, trong nhà có tiền hơn so với Giang Nhị Sinh, vì vậy Hồ Thúy Hồng cũng không ngừng ghen tị.

Nhưng bây giờ Giang Mật lại gả cho một tên sa cơ thất thế, còn là một kẻ phạm tội giết người, mà Giang Điềm thì được gả cho nhà giàu nhất trong thôn, Hồ Thúy Hồng phút chốc đã lật ngược tình thế, mỗi ngày đều móc mỉa mẹ Giang, chà đạp Giang Mật.

Mẹ Giang sao có thể chịu đựng chứ? Bà sinh được ba đứa con trai mới có được một đứa con gái là Giang Mật, cô được bà nâng niu trong tay yêu thương chiều chuộng, dù chỉ một việc nhỏ bà cũng không muốn để cô làm vì cô là cục cưng của bà.

Chuyện cục cưng của bà bị hạ thấp giá trị đến không đáng một đồng, bà đã sớm nghẹn một bụng cơn tức.

.
 
Xuyên Tới Thập Niên 80 Sau Đêm Tân Hôn Cả Nhà Coi Tôi Thành Bảo Bối
Chương 27: 27: Cạnh Khóe


Lời nói của chị dâu thứ hai nhà họ Giang chạm đến điểm mấu chốt của bà.

Quả nhiên mẹ Giang không hề nể mặt: "Con nói nhảm gì vậy hả? Nhà của cô ta là nhà của cô ta, nhà chúng ta là nhà chúng ta, con ở trong nhà thiếu ăn hay thiếu mặt hả? Chỉ cần gọi là con cũng sẽ vội vàng đến nịnh bợ gia đình đó?"Hồ Thúy Hồng mặt mày hồng hào, ung dung đi đến lớn giọng nói: "Này, chị dâu cả à, chị nói lời này không được nha.

Chúng ta đều là người một nhà, một bút không viết được hai chữ Giang vậy chị phân rõ làm gì.

Điềm Điềm là do mệnh tốt nên mới có thể gả vào nhà họ Triệu không thiếu thốn gì, còn được mẹ chồng thương, chồng yêu, mà cô em chồng cũng nghe lời, mỗi ngày đều trải qua cuộc sống tốt.

Hôm nay về nhà còn mang theo không ít thuốc lá, rượu này còn có thịt nữa.

Giang Mật gả cho nhà không tốt cũng không sao.

Con bé là chị em với Điềm Điềm, hai chị em nương tựa giúp đỡ lẫn nhau cũng không cần lo cuộc sống không thoải mái.

Em còn đem một chai rượu, một miếng thịt và một ít đường để khi Mật Mật đến sẽ ra sân đưa cho con bé, nếu không khuôn mặt u ám của Giang Mật sẽ khiến cho bà con hàng xóm chê cười.

Chị dâu cả, chị cũng đừng khách sáo với em, mấy thứ này cứ xem như Điềm Điềm hiếu thảo với anh chị đi.

"Nói là nói như vậy, nhưng Hồ Thúy Hồng vẫn không nhúc nhích, bà ta chỉ đến đây để khoe mẽ và chọc tức mẹ Giang mà thôi.

Mẹ Giang muốn cắt cái miệng của bà ta: "Cô bớt ở chỗ này huênh hoang, cũng bớt ra vẻ với tôi!"Hồ Thúy Hồng oan ức: "Chị dâu cả, chị thật sự xem lòng tốt của em trở thành lòng lang dạ thú, Điềm Điềm có được hôn nhân tốt như bây giờ ít nhiều gì cũng nhờ chị và anh cả, trong lòng tụi em cảm ơn chị còn không đủ nữa.

"Mấy người bà con nghe xong lời này, cũng cảm thấy mẹ Giang không biết phân biệt, còn châm biếm nói móc.

"Sao bà nói chuyện khó nghe quá vậy, Thúy Hồng thật lòng suy nghĩ cho Giang Mật, bà không cảm ơn còn đổ oan cho người tốt! Tôi thấy bà giống như đang ghen tị vì Giang Điềm có thể sống tốt, ghen tị đến mù quáng!""Thúy Hồng, cô cũng đừng giữ trong lòng, cần thì để tôi nói cho, Tiêu Lệ lưng dài vai rộng nhưng không có bản lĩnh còn Giang Mật thì hết ăn lại nằm chỉ có được mỗi cái khuôn mặt, ngoài ra cũng không có tài cán gì, hai đứa nó là nồi nào úp vung nấy, trời sinh một đôi.

""Ha ha ha, sính lễ của nhà họ Tiêu cũng chỉ có hai cân đường, hai bình rượu xái, hôm nay về đây chắc cũng chỉ có mỗi một cân đường nhỉ?Mẹ Giang giận đến run người, những người cùng thôn đều cười nhạo bà, tất cả là vì chuyện tính công điểm trước đây, nên trong lòng sinh ra oán hận bà, bây giờ đã được khoán đất theo hộ gia đình nên những người này đều muốn nịnh bợ nhà họ Triệu, cũng lộ ra bộ mặt xấu xí của mình!Trong lòng Hồ Thúy Hồng đắc ý, đột nhiên cao giọng hô: "Kìa kìa kìa! Đến rồi! Giang Mật cùng chồng của con bé đến rồi!Dáng vẻ của Tiêu Lệ đàng hoàng còn đẹp trai, cao lớn tràn đầy sức sống, anh đang gánh một giỏ trúc đi vào cửa.

Giang Mật thì mỗi bên đều nắm tay một đứa nhỏ đi ở phía sau Tiêu Lệ.

.
 
Xuyên Tới Thập Niên 80 Sau Đêm Tân Hôn Cả Nhà Coi Tôi Thành Bảo Bối
Chương 28: 28: Trở Về


Mọi người đều bất ngờ, chẳng phải Giang Mật ghét bỏ Tiêu Lệ cũng chán ghét hai đứa nhỏ nhà họ Tiêu sao?Cô chẳng những rất thân thiết với hai đứa nhỏ, còn không có khuôn mặt khó chịu như trong tưởng tượng của bọn họ.

Trên khuôn mặt trắng nõn xinh đẹp là nụ cười tươi rạng rỡ, trên người còn mặc một chiếc váy màu hồng có hoa nhỏ màu trắng, quanh eo còn đeo một chiếc thắt lưng, giống cành liễu bên đường mềm mại nhẹ nhàng.

Cô cố gắng thể hiện điệu bộ của một cô gái nhỏ xinh đẹp ngây ngô, trong đôi mắt lấp lánh ánh sáng, cô ngẩng đầu nói chuyện với chồng mình.

Hai người thoạt nhìn như rất hợp nhau, bầu không khí cũng rất ấm áp hòa thuận.

Trong lòng Triệu Đông Hải hận Giang Mật, nhưng vừa nhìn thấy cô xuất hiện, ánh mắt của anh ta như muốn mọc trên người cô vậy, không dời mắt đượcDường như cô còn quyến rũ hơn so với hôm qua, đôi mắt hoa đào đen láy sáng ngời, đôi môi đỏ mọng, nụ cười quyến rũ, cái váy vải bông trông có vẻ quê mùa nhưng khi mặc trên người cô thì lả lướt kiều diễm, đặc biệt mang phong cách tây.

"Ui! "Cánh tay Triệu Đông Hải đau nhói, anh ta khó chịu nhìn về phía Giang Điềm, khuôn mặt phơi nắng đến vàng đen của Giang Điềm còn có dáng vẻ cắn môi là ra vẻ tủi thân của cô ta khiến anh ta vừa nhìn đã thấy chán, ánh mắt anh ta liếc nhìn cô ta mặc một chiếc váy màu trắng thời thượng có chất vải từ sợi tổng hợp, nó chỉ càng khiến cho làn da của cô ta thêm đen, dáng người cũng khô quắt.

Một mình cô ta xuất hiện thì xem như cũng thanh tú, nhưng đứng cùng Giang Mật thì một trời một vực!"Em làm gì vậy?"Giọng điệu của Triệu Đông Hải rất khó chịu, anh ta vừa thèm muốn vừa ghen tị với Tiêu Lệ, nếu như trước kia anh ta cưỡng ép Giang Mật thì có lẽ lúc này cô đã là vợ của anh ta.

Toàn thân Giang Mật đều là da mịn thịt mềm, có thể tưởng tượng được khi sờ vào có thể mềm đến thế nào.

Trong lòng anh ta như có ngọn lửa tà ác đang bùng cháy, anh ta đột nhiên ngồi thẳng người, kéo quần áo xuống như đang muốn che giấu đi thứ gì đó.

Giang Điềm thì ghét cô muốn chết, Giang Mật đi đến đâu cũng đều hấp dẫn ánh nhìn của mọi người, còn cô ta thì vĩnh viễn đều sống dưới cái bóng của Giang Mật, giống như một cây cỏ dại không ai nhìn tới.

Nhưng vậy thì sao?Giang Mật xinh đẹp nhưng cũng chỉ gả cho một tên nghèo nàn, cả đời cũng chỉ như vậy.

Cô ta thì khác, chồng của cô ta có năng lực.

Tuy chuyện hôn nhân này là do Giang Xuân Sinh không chịu gả Giang Mật cho Triệu Đông Hải nên mới đến lượt cô, nhưng mà Giang Mật một lòng muốn gả cho Triệu Đông Hải, chuyện này khiến trong lòng cô ta rất vui.

"Chị, anh rể, hai người đã về.

" Giang Điềm đứng dậy đi đến trước mặt của Giang Mật cùng Tiêu Lệ, cô ta liếc mắt nhìn vào giỏ trúc một cái: "Chị, anh rể đối với chị thật tốt, còn gánh quà về cho chị, mẹ em còn tính lấy một phần quà của em chia cho chị để chị làm quà, may mắn cũng không cần làm như vậy, nếu không chuyện tốt lại thành chuyện xấu, cũng khiến cho mọi người chê cười hai người.

"Thím Lưu ngày hôm qua đã bị Tiêu Lệ dọa cho sợ mà bỏ chạy, trong lòng bà ta vẫn ghi hận chuyện Giang Mật không cho bà ta nếm thử đồ ăn, vừa nghe lời của Giang Điềm nói trong lòng bà ta đã cười lạnh.

.
 
Xuyên Tới Thập Niên 80 Sau Đêm Tân Hôn Cả Nhà Coi Tôi Thành Bảo Bối
Chương 29: 29: Đắc Ý


"Ai mà không biết nhà họ Tiêu ngay cả sính lễ cũng không mua nổi, làm sao có tiền mua quà hồi môn?" Mắt thím Lưu thoáng nhìn vào giỏ trúc, chỉ thấy một tờ giấy đỏ thật lớn che mất, cũng không thấy được bên trong có gì, nên tiếp tục nói móc mỉa: "Tôi buồn cười muốn chết, gánh cái giỏ trúc cho thật lớn, gánh cho nhiều nhưng ngay cả tấm màn che cũng không có, đúng là nghèo nàn!"Giang Điềm cố ý nói thay Giang Mật: "Thím Lưu, thím không được xem thường chị của cháu!.

.

""Giang Điềm à, không phải thím xem thường mà lời thật lòng cũng không cho thím nói?" Thím Lưu đảo đôi mắt hung dữ nhìn Giang Mật liếc một cái: "Cháu cùng Đại tử đều là người lương thiện, hai chị em đều về nhà sao chỉ có mỗi cháu ra tiền chứ? Này không phải ức h**p người sao?"Mấy người họ hàng cũng ồn ào: "Giang Mật dẫn theo bốn cái miệng đến đây, vậy thì tốn bao nhiêu thức ăn? Có thể mua được của hồi môn vậy thì cũng không giống người không có tiền, rõ ràng hai chị em có thể chia nhau được.

"Giang Điềm cúi đầu che đi ý cười ở khóe miệng, bình quân một bàn tiệc đã có thể lột một lớp da của Giang Mật.

"Một đám người hát hay như vậy, đã có thể dựng sân khấu cho mọi người rồi.

" Giang Mật cười lạnh nói: "Người hiểu chuyện thì biết mọi người đến đây ăn tiệc, ai không biết thì còn tưởng mọi người đến đây tống tiền đó, bình quân cái gì mà bình quân, nhà ai mời thông gia thì người đó chịu, chẳng lẽ Triệu Đông Hải ngoài miệng nói mời tiệc nhưng mà lại lợi dụng nhà cháu?""Ui ui ui, đây là xem thường chúng ta là bà con nghèo sao?" Thím Lưu bị nạt, trong lòng khó chịu, động tác lưu loát xốc tờ giấy đỏ bên trong giỏ trúc lên: "Để thím xem cháu mang theo thứ gì tốt mà giấu dữ vậy, không muốn cho chúng ta ăn.

"Đồ trong giỏ trúc đều bị lộ ra ngoài trong tầm mắt của mọi người, có một con gà trống lớn, hai con cá trích, một thùng rượu, một miếng thịt, còn có các loại rau dưa khác, xem ra còn nhiều hơn của hồi môn lúc kết hôn, nhưng so với của hồi môn của Triệu Đông Hải và Giang Điềm thì tất nhiên không có bao nhiêu.

"Ôi trời ơi, quà hồi môn còn tặng đồ ăn, tôi cười đến muốn rụng cả răng cửa.

""Chút đồ vật này chắc không đào hết của cải của nhà họ Tiêu nhỉ? Mấy đồ ăn trồng trong đất cũng đem tới, quá mất mặt rồi.

""Đây là chắc thấy Giang Điềm có nhiều quà hồi môn nên cố ý lấy cho đủ để đua đòi theo.

Cũng không tự xem trong túi của mình có bao nhiêu tiền, cô có tư cách so với Giang Điềm sao?"Khóe miệng Giang Điềm giật giật, cô ta nhịn cười đến gần chết, những khó chịu cùng tức giận khi bị Giang Mật làm cho nghẹn ở trong ngực cũng tan biến hết.

Gân xanh trên cánh tay của Tiêu Lệ cũng nổi lên, ánh mắt sắc bén, trực tiếp bỏ cái gánh xuống.

Nhìn dáng dấp cùng vẻ mặt hung hãn của anh, mấy người nhiều chuyện đều giật mình, trong lòng họ thầm nghĩ có chút sợ hãi.

Giang Mật giữ chặt cánh tay anh, ý bảo anh không cần xúc động, cũng không cần tranh chấp với một đám thối miệng này.

"Bọn họ đều yêu giàu khinh nghèo, không đáng để anh tức giận, cho dù Triệu Đông Hải có phun đờm lên trên đất bọn họ cũng sẽ tâng bốc nói anh ta phun thật giỏi, còn hận không thể cầm lấy về nhà thờ cúng.

" Giang Mật lạnh lùng, châm biếm nói.

.
 
Xuyên Tới Thập Niên 80 Sau Đêm Tân Hôn Cả Nhà Coi Tôi Thành Bảo Bối
Chương 30: 30: Chê Cười


Khuôn mặt của mấy người bà con lập tức tái xanh, muốn mở miệng mắng lại.

Giang Mật cũng không có hiền, trực tiếp nói: "Nhà của con rể mấy người có điều kiện tốt hơn so với chúng tôi, nhưng tôi cũng chưa từng xem quà hồi môn của các người nhiều hay ít, vậy vì sao lại ghét bỏ quà hồi môn của nhà chúng tôi? Sao, Triệu Đông Hải là con rể của mấy người sao? Anh ta đưa quà hồi môn đến nhà các người à? Các người có cái quyền gì xem thường nhà của tôi!"Những lời này giống như một con dao, trực tiếp đâm vào ống phổi của họ.

Giang Mật chỉ đích danh thím Lưu: "Cháu nhớ rõ vào lúc con rể của thím đưa quà hồi môn cũng chỉ có hai cân thịt heo, một cân đường trắng chẳng phải sao?"Không đợi người phản ứng, cô đã nhìn về phía nhà hàng xóm đã nói móc cô: "Còn có thím nữa, năm trước thím còn than phiền với hai tụi cháu vì con rể của thím chỉ đưa quà hồi môn đến là một bình rượu, một con gà còn mắc bệnh dịch nữa, hại gà của nhà thím cũng chết theo có đúng không?"Cô hỏi một đám người đó, sắc mặt của bọn họ đều ngượng đến đỏ, còn hận không thể đào ra một khe đất để chui vào.

Giang Mật chế nhạo nói: "Chồng của cháu có thể không tốt, nhưng anh ấy sẵn sàng mua quà hồi môn cho cháu, con rể của các thím có sẵn sàng như vậy không?"Mặt họ tái xanh rồi chuyển thành tím, nghẹn lời không nói được gì, trong lòng còn có chút không phục.

Lâm Quế Phương lúc này ngồi dưới mái hiên hóng mát: "Ồ" một tiếng, lấy dưa chuột xanh tươi từ trong giỏ trúc ra: "Giang Mật, đây là dưa chuột nước đúng không?"Một lời này của cô ấy đã đánh tan bầu không khí ngượng ngùng này, cũng thu hút ánh mắt của mọi người, mọi người nhìn kỹ lại đã phát hiện ra dưa chuột nước trong tay của bà ấy hoàn toàn không giống với loại của bọn họ.

Đối mặt với ánh mắt của mọi người, Lâm Quế Phương cười nói: "Đêm qua tôi ở nhà cô tại thị trấn, đã ăn được một trái dưa chuột nước, nó rất ngọt và giòn, nói ra chỉ sợ mọi người chê cười vì khi tôi trở về tôi vẫn còn nhớ đến cái vị của dưa chuột nước này, nhưng mà cô của tôi nói dưa chuột nước là giống cây mới, ngay cả thành phố cũng không có, chỉ có một giỏ tre bán năm mao một phân tiền một cân.

"Hở!Một mao 5 phân tiền một cân?Mấy người bà con đều kinh ngạc, mắt cũng nhìn vào trong giỏ, chỗ này của Giang Mật có bao nhiêu cân? Ít nhất cũng là hơn hai mươi cân?"Cà chua! Giang Mật cô thế mà còn có cà chua này!" Lâm Quế Phương phấn khích nói: "Cà chua này không ướp đường cũng rất ngọt, cắn một miếng thôi là đã ngập nước rồi, tất cả nước cũng chảy ra so với nước dưa chuột thì ăn ngon hơn! Chỗ này của cô có được mười cân không? Bên ngoài bán bao một mao tiền một cân, tôi ra hai mao tiền một cân, cô chia cho tôi một ít nhé?"Một mao tiền một cân?Mấy người bà con mở to hai mắt nhìn, chỉ mỗi dưa chuột nước cùng cà chua đã hơn mấy đồng rồi?Trải qua sự ồn ào của Lâm Quế Phương, bọn họ đã thấy được các loại rau dưa trong giỏ trúc, thế mà không hề giống với loại mà bọn họ bán ở chợ.

Mỗi trái đều được sắp ngay ngắn, tươi ngon mọng nước, vừa nhìn đã biết là mắc tiền.

.
 
Xuyên Tới Thập Niên 80 Sau Đêm Tân Hôn Cả Nhà Coi Tôi Thành Bảo Bối
Chương 31: 31: So Sánh


Mấy người bà con âm thầm chậc lưỡi, quà hồi môn của nhà họ Tiêu ngoại trừ nhà họ Triệu ra thì thật sự không ai so được.

Nhớ đến lời Giang Mật vừa rồi nói với bọn họ, con rễ của họ thật sự không muốn tiêu chút tiền này cho bọn họ.

Sự bất mãn trong lòng cũng bay biến.

Giang Điềm nhìn vẻ mặt của mọi người, trong lòng rất khó chịu: "A Phương, nếu cô thích thì ngày mai chúng ta đi chợ nông trường mua.

"Lâm Quế Phương nhíu mày, cũng không nể mặt mũi Giang Điềm: "Đây là món quý hiếm, không phải cô muốn mua thì có thể mua được đâu, ngày hôm qua tôi đã đi chợ nông trường, nhưng những người bán rau đã sớm bán hết, còn có rất nhiều người mua không được đó.

"Giang Điềm ngượng đến nóng mặt, vì sĩ diện cũng không nhịn được: "Cái gì mà là dưa chuột nước chứ, chẳng phải cũng chỉ là một dưa chuột nhỏ hơn thôi sao, tôi thấy cũng không ngon bằng loại dưa chuột to được trồng ngoài ruộng, còn khoe khoang!"Không đợi Giang Mật phản ứng, cô ta đã vươn tay lấy ra một trái nếm thử.

Cắn xuống một miếng, cả người liền ngây người, cô ta vô thức mà cắn thêm một miếng.

Giang Mật lập tức lấy trở về: "Sao em lại lấy của người khác, Giang Điềm, chẳng lẽ chồng em không cho em ăn à!"Giang Điềm bị cô làm cho mất mặt trước mọi người, cô ta lúng túng nhìn về phía Triệu Đông Hải.

Triệu Đông Hải cũng mất mặt, sắc mặt anh ta u ám nhìn cô ta.

Giang Mật cũng không thèm để ý đến vợ chồng Triệu Đông Hải, cô cong môi nói với Lâm Quế Phương: "Cần gì tiền chứ? Cô muốn nhiều hay ít, muốn lấy bao nhiêu thì cứ lấy.

"Lâm Quế Phương mừng rỡ, thân thiết nắm lấy tay của Giang Mật: "Mật Mật cô tốt quá! Anh họ của tôi đi công tác ở Thâm Quyến còn mang được rất nhiều khăn lụa từ đặc khu về đây, ngày mai tôi sẽ đem tặng cho cô một cái!"Giang Mật rất bất ngờ với thái độ của Lâm Quế Phương, cha của Lâm Quế Phương là bí thư trong công sở ở trấn trên mà cha Giang là cán bộ ở thôn, cũng thường xuyên lên trấn trên họp.

Nguyên chủ cũng có đi theo vài lần nên cũng gặp Lâm Quế Phương vài lần, nhưng mối quan hệ của họ cũng chỉ là gật đầu chào nhau mà thôi.

Trong ấn tượng thì Lâm Quế Phương rất kiêu ngạo, đột nhiên lại có thể xưng hô thân mật như vậy, xem ra là rất thích dưa chuột và cà chua.

"Cô không cần khách sáo, những món này cũng không có bao nhiêu tiền.

"Lâm Quế Phương cảm thấy Giang Mật đã thay đổi, trước kia có gặp mặt qua vài lần, người này cũng không hề thật lòng còn có hơi keo kiệt, cô ấy còn thấy cô hơi chướng mắt.

Hôm nay Giang Mật bị một đám người chanh chua bắt nạt, nhưng cô vẫn có thể đáp trả khiến cho họ nghẹn lời, mấy bà nhiều chuyện cũng không nói gì được.

Lâm Quế Phương cũng nhìn Giang Mật với ánh mắt khác.

"Mật Mật, cô bận thì đi trước đi!" Lâm Quế Phương ngồi trở lại dưới mái hiên mát.

Ngón tay của Giang Điềm bấu vào lòng bàn tay, điều kiện trong nhà của Lâm Quế Phương không hề tệ, nhất là gia đình cô của cô ấy có quyền lực rất lớn.

Mẹ Triệu muốn gả Triệu Đông Mai cho con trai của cô Lâm Quế Phương, nên ngày hôm qua bà ta đã lên trấn trên mời mẹ Lâm đến đây ăn tiệc, thực tế thì mời mẹ Lâm đến đây để xem Triệu Đông Mai, cũng hiểu rõ tình hình nhà họ Triệu.

Nên Lâm Quế Phương cũng đi theo đến.

Mẹ Triệu thì tiếp đãi mẹ Lâm ở nhà họ Triệu, còn Triệu Đông Mai thì đi cùng Lâm Quế Phương đến đây chơi.

Lúc sau cũng không biết Triệu Đông Mai đã chạy đi đâu mất.

.
 
Xuyên Tới Thập Niên 80 Sau Đêm Tân Hôn Cả Nhà Coi Tôi Thành Bảo Bối
Chương 32: 32: Nhỏ Nhem


Thế mà lại để cho Giang Mật bắt được cơ hội khoe tài trước mặt Lâm Quế Phương!Giang Điềm nghĩ đến việc mình đã hao tâm tổn sức tiếp đãi Lâm Quế Phương nhưng cô ấy chỉ thờ ơ, thế mà giờ lại chủ động thân mật với Giang Mật khiến cô ta ghen tị đến đỏ mắt.

Giang Mật nhìn thoáng qua sắc mặt ghen tị của Giang Điềm, cô cười lạnh một tiếng rồi dắt tay hai đứa nhỏ rời đi.

Hai đứa nhỏ giống hai trái cà tím bị héo.

Cô xoa xoa đầu cả hai, nhìn về phía Tiêu Lệ.

Tiêu Lệ nghiêm mặt, sắc mặt lạnh lùng cảm thấy bản thân mình không đáng là đàn ông, để cho vợ bảo vệ mình, nhưng đây cũng là lần đầu tiên anh được bảo vệ nên trong lòng cũng nảy sinh một cảm xúc khác thường.

Anh nhìn cô nhỏ nhắn xinh xắn đột nhiên trở nên mạnh mẽ, anh chợt có một suy nghĩ thôi thúc muốn thoát khỏi tình cảnh hiện tại, cũng muốn để cho cô có một cuộc sống tốt đẹp hơn ở mai sau.

"Mật Mật, Tiểu Lệ, hai đứa dẫn hai đứa nhỏ vào nhà ngồi đi.

" Mẹ Giang liếc mắt nhìn đám người khua môi múa mép, nếu hôm nay không phải Giang Mật trở về thì bà nhất quyết sẽ xé cái miệng thúi của mấy người này!"Đi thôi.

" Tiêu Lệ cố nén thanh âm, đứng ở phía sau Giang Mật.

Giang Mật quay đầu nhìn thân hình cao lớn của chồng mình, giống như một bầu trời có thể giúp cô che mưa chắn gió.

Cô mỉm cười cong khóe mắt, ngọt ngào nói: "Được.

"Mẹ Giang chờ hai vợ chồng son vào nhà rồi nói với mấy đứa con trai: "Hai đứa đi bắn pháo trúc đi.

"Sau đó cởi tạp dề bên hông mình xuống, giũ vài cái rồi đi theo vào phòng phía Bắc.

Nhà họ Giang là là một đại viện, phòng lớn ở phía Bắc, phòng thứ hai ở phía Nam.

Hôm nay hai nhà xem như hoàn toàn trở mặt.

Anh cả Giang Kiến Quốc cùng anh ba Giang Kiến Dân, mỗi người xách một dây pháo buộc vào trên cây trúc, rồi cho nổ vài phát.

Anh hai Giang Kiến Quân thì nhíu mày, kéo tay vợ mình: "Em ở đây làm gì? Em gái về nhà sao em không vào phòng bếp phụ việc với mẹ?""Muốn đi thì anh tự mà đi em không đi, mẹ cũng thật là cãi nhau để làm gì? Nhà họ Triệu mời mọi người đến ăn tiệc em thấy có không ít món ăn đâu, bình thường chúng ta cũng không ăn nhiều thịt cá như vậy.

Có lợi không chiếm thì quá ngốc!" Chị dâu thứ hai nhà họ Giang khó chịu, nén giận nói: "Giết gà đang đẻ trứng trong nhà, thì con trai chúng ta làm sao còn được ăn trứng hấp nước đường nữa chứ?"Giang Kiến Quân phiền muộn: "Em gái và em rể là lần đầu tiên về nhà, mẹ giết gà để đãi thì có gì mà giận? Trong nhà cũng không phải chỉ có một hai con gà, sao có thể để con trai của em thiếu thốn được?""Con tôi, con tôi, Giang Kiến Quân, đứa con trai này chẳng lẽ chỉ là con của mỗi mình tôi sao? Anh có là con người không?" Mắt của chị dâu thứ hai nhà họ Giang đỏ lên, trong lòng không thể không tủi thân vì mọi người đều yêu thương Giang Mật!Cô ta khóc nói: "Tôi là đang vì ai? Còn chẳng phải vì cái nhà này sao? Trong lòng anh chỉ có mỗi em gái anh sao có thể để ý đến tôi và con trai? Tôi không thể sống tiếp như vậy được nữa ngày mai tôi sẽ về nhà mẹ đẻ!"Cô ta quay đầu đi về phía phòng của mình.

.
 
Xuyên Tới Thập Niên 80 Sau Đêm Tân Hôn Cả Nhà Coi Tôi Thành Bảo Bối
Chương 33: 33: Khuyên Bảo


Giang Kiến Quân nghe vợ mình nói muốn về nhà mẹ đẻ, anh ấy cũng vội chạy theo vào phòng để dỗ dành cô ta.

Mẹ Giang thấy con trai thứ hai cùng con dâu thứ hai một trước một sau chạy vào phòng, bà mắng một câu: "Nhu nhược.

"Vợ chỉ mới làm ầm ĩ, con trai bà đã ngoan ngoãn theo sau.

Mẹ Giang không thích cô con dâu thứ hai so đo từng tí này, chỉ có cô ta mới được lợi chứ không muốn cho ai một sợi chỉ, hay cây kim nào.

Mấy đứa con trai còn lại thì ở nhà chính nói chuyện.

Mẹ Giang cùng Giang Mật, Tiêu Dương, Noãn Noãn ở trong phòng, bà ở trong phòng lấy từ cái hộp ra hai cây kẹo mạch nha chia cho hai đứa nhỏ.

Tiêu Noãn Noãn đỏ mắt, cả nhà bọn họ đều bị người trong thôn ghét bỏ, hôm nay làm liên lụy đến chị dâu cũng bị người ta mắng, cô bé sợ chị dâu sẽ không thích anh em bọn họ nữa.

"Cháu cảm ơn bác gái.

" Tiêu Noãn Noãn dùng nắm tay nhỏ dụi mắt, nhỏ giọng nói: "Kẹo này để dành cho chị dâu ăn, anh cả đã nói tâm trạng không tốt ăn kẹo vào sẽ trở nên vui vẻ.

"Mẹ Giang đau lòng cho mấy đứa nhỏ, đem kẹo nhét vào tay cô bé: "Noãn Noãn ăn kẹo vui vẻ thì chị dâu của cháu cũng sẽ vui vẻ.

"Tiêu Noãn Noãn tròn mắt ngơ ngác nhìn mẹ Giang, dường như không ngờ bà không ghét bọn họ.

Giang Mật sờ túi tiền nhỏ của mình: "Chị vẫn còn kẹo nè.

" Cô cầm lấy một cây kẹo mạch nha, đặt ở trong tay Tiêu Noãn Noãn: "Em cầm đem cho anh cả ăn đi.

"Tiêu Noãn Noãn ngoan ngoãn gật đầu, đứa nhỏ nghe lời sẽ có người thích, đứa nhỏ không nghe lời sẽ khiến người ta chán ghét.

Giang Mật biết mẹ Giang có chuyện muốn hỏi mình, vì vậy cô cũng cho Tiêu Dương rời đi trước: "Dương Dương, em cũng đi cùng em gái đi.

"Từ đầu đến giờ Tiêu Dương vẫn luôn cúi đầu, khuôn mặt trắng bệch, giống như đã hiểu vì sao Giang Mật không muốn gả cho anh trai mình, cậu nhanh chóng nhận lấy kẹo mạch nha trong tay của mẹ Giang, cũng không dám liếc mắt nhìn cô một cái, dưới chân như đạp gió mà vội vàng đi ra ngoài cùng Tiêu Noãn Noãn.

Mẹ Giang đóng cửa phòng, bà nương theo ánh sáng ngoài cửa sổ để nhìn ngắm Giang Mật, sắc mặt của cô rất tốt, hồng hào, không có vẻ gì là chịu tủi thân.

"Mật Mật, trong lòng con có trách cha mẹ không?" Mẹ Giang buồn bã, hai mẹ con nói chuyện với nhau: "Cha con nhờ mẹ gửi mấy câu với con, hiện tại Tiêu Lệ không có tiền đồ so ra còn kém xa Triệu Đông Hải.

Đó là do cậu ta còn đang vướng hai đứa em, chờ cho đến lúc tay chân không bị gò bó nữa thì cuộc sống cũng sẽ không còn vất vả như vậy, cậu ta là sinh viên duy nhất trong thôn, như vậy có thể cho thấy cậu ta là người rất thông minh.

Vì em trai và em gái nên mới nghỉ học, chứng minh được cậu ta rất trọng tình trọng nghĩa, con cùng cậu ta vượt qua giai đoạn khó khăn thì trong lòng cậu ta sẽ nể phục con, cũng sẽ không làm chuyện cặn bã là vứt bỏ vợ mình.

Còn Triệu Đông Hải, nhân phẩm của người này quá tệ, hiện tại thì dỗ dành con tâng bốc con, nhưng chờ đến khi cậu ta chán con thì cuộc sống của con cũng sẽ không còn tốt đẹp gì.

Còn Tiêu Lệ chỉ mới hai mươi ba tuổi, đây là lúc tuổi trẻ còn khỏe còn mạnh mẽ, cậu ta lại là người có thể chịu được khổ cực, người như vậy làm sao có thể không trở nên nổi bật được chứ?".
 
Xuyên Tới Thập Niên 80 Sau Đêm Tân Hôn Cả Nhà Coi Tôi Thành Bảo Bối
Chương 34: 34: Lại Tới Móc Mỉa


Nói đến đây, mẹ Giang chỉ tiếc rèn sắt không thành thép mà chọt vào trán của cô: "Con đó, thu lại tâm tư của mình mà sống cuộc sống thật tốt với cậu ấy đi, con chờ xem Tiêu Lệ mà thành công rồi thì những kẻ lúc này nói móc con, sớm muộn gì cũng sẽ nịnh bợ lại hai đứa, những lời nói thối nát ấy con cứ xem như con rùa đang đọc kinh, đừng để trong lòng.

""Mẹ, con sẽ không để trong lòng.

" Giang Mật nhìn người phụ nữ trước mặt mình, tóc mai cũng đã bạc, khuôn mặt tròn trông rất hiền từ, trong đôi mắt lộ ra sự lo lắng vô cùng dành cho con gái.

Khiến cô không thể không nhớ đến mẹ của mình, bà cũng là một người rất dịu dàng đáng yêu, chỉ có điều bệnh tật đã mang bà đi xa.

Trong lòng Giang Mật sinh ra một loại thân thương, cô ôm lấy mẹ Giang làm nũng: "Con đã làm cha mẹ lo lắng rồi, sau này con sẽ sống thật tốt với Tiêu Lệ.

""Con có thể thay đổi như vậy là tốt rồi.

" Mẹ Giang cũng thấy được sự thay đổi của Giang Mật, và đang về hướng phát triển tốt hơn.

Trên khuôn mặt của bà lộ ra nụ cười rất vui mừng, bà lấy ra một trăm đồng từ dưới gối đầu rồi nhét vào trong tay Giang Mật: "Hai đứa vẫn còn túng thiếu, có tiền cũng đừng dùng linh tinh.

""Mẹ, con không cần tiền của mẹ.

" Giang Mật vội vàng trả trở về, cô nhíu mày nghiêm túc nói: "Tiêu Lệ mà biết chắc chắn sẽ không vui.

"Mẹ Giang vừa nghe con rể không vui cũng đành phải thu tiền về.

Hai mẹ con nói chuyện xong cũng mở cửa phòng đi ra ngoài, vừa lúc cũng gặp mẹ Triệu cùng mẹ Lâm đi đến đây.

Mẹ Triệu đúng lúc gặp được Giang Mật, bà ta nhiệt tình lên tiếng bắt chuyện: "Mật Mật, nghe nói tay nghề nấu ăn của cháu giỏi lắm, hôm nay trong nhà dì có nhiều người thân đến, cháu có thể vì mọi người mà thể hiện tài năng chút không?"Sắc mặt mẹ Giang tái xanh, làm sao mà bà không biết mẹ Triệu đến đây để bới móc lỗi?"Bà đừng nghĩ mình có được mấy đồng tiền dơ bẩn thì có thể giương nanh múa vuốt muốn xưng vương xưng bá, tùy ý sai người khác như người hầu của bà, bà cũng tự mãn quá rồi!" Mẹ Giang nghẹn một bụng cơn tức, trực tiếp nã pháo với mẹ Triệu không ngừng: "Nhà bà nhiều tiền sao bà không cho người khác đi?"???"Ngọc Phượng à, oan chết tôi mất.

" Mẹ Triệu cố ý đến gây sự để khiến cho Giang Mật không còn mặt mũi.

Bề ngoài bà ta sẽ xử sự khôn khéo, nhưng sẽ ghi nhớ mối hận này, và ngấm ngầm giở trò ngáng chân sau lưng người ta, bà ta cũng rất giỏi trong việc tìm người thế tội cho mình.

"Hôm qua Hải Tử gặp Mật Mật, khi trở về thằng bé đã nói với tôi muốn bỏ tiền mời Mật Mật nấu ăn.

" Mẹ Triệu liếc mắt nhìn Giang Mật một cái, dáng vẻ như không thể làm gì khác, thẳng thắn nói: "Hôm nay cũng là ngày Mật Mật và Điềm Điềm về nhà, người thân cùng bà con đến đây ăn tiệc, nhà của tôi sẽ trả tiền cho bữa tiệc còn Mật Mật cũng không tốn đồng nào, nhưng vẫn phải để con bé làm chút việc như vậy bà con cũng không ai nói gì được con bé đúng không? Tôi cũng muốn để con bé thể hiện một chút rồi sẽ lén cho con bé chút tiền.

".
 
Xuyên Tới Thập Niên 80 Sau Đêm Tân Hôn Cả Nhà Coi Tôi Thành Bảo Bối
Chương 35: 35: Dạy Cho Bài Học


Bà ta chờ cho bà con đến châm biếm nói móc Giang Mật, sau đó sẽ ung dung đến để xem chuyện vui.

Ai mà ngờ mấy người bà con đều làm ngơ, im lặng không nói gì.

Hồ Thúy Hồng vừa nghe Giang Mật hư hỏng này vẫn không biết xấu hổ mà quấn lấy Triệu Đông Hải, bà ta vội nghiến răng: "Bà thông gia, có phải bà nghe nhầm rồi không? Cháu gái cả của tôi không biết nấu ăn, nó còn không phân biệt được dầu, muối, tương, dấm, thì làm sao có thể nấu ăn chứ?""Mật Mật không nói dối đâu! " Mẹ Triệu vô thức nhìn về phía Triệu Đông Hải rồi nhìn về phía Giang Mật, không biết nghĩ gì mà chậm rãi nói: "Có thể! Có thể do tôi nghe lầm.

"Nói trong nói ngoài đều ám chỉ Giang Mật không biết nấu ăn, rồi dùng cái cớ nấu ăn này để đòi tiền Triệu Đông Hải.

Trước kia Giang Mật cùng Triệu Đông Hải có mối quan hệ lén lút, ai cũng đều biết.

Sau khi hai người đều kết hôn, Giang Mật không biết xấu hổ mà vẫn quấn lấy Triệu Đông Hải.

Mọi người nhìn Giang Mật với ánh mắt không bình thường.

Thím Lưu trước đó đã chịu nhục nhịn không được châm biếm nói: "Hèn gì tôi thấy có mùi tanh tưởi, hóa ra là mùi của hồ ly tinh.

""Con mẹ bà nói ai hả! Một đám heo mẹ tụ lại một chỗ tính kế người!" Mẹ Giang tức giận xắn tay áo lên lao đến trước mặt thím Lưu, bà cào lên mặt bà ta, ngón tay đưa vào trong miệng thím Lưu kéo ra hai bên: "Cái lỗ đít của mày nằm ở trên mặt, mày xem bà mày xé nát cái miệng thối của mày ra!"Thím Lưu đau đớn la lên một tiếng, muốn kéo lấy tóc của mẹ Giang nhưng một bàn tay đã nắm lấy tay bà ta khiến bà ta không thể cử động.

"Mẹ, thím Lưu cũng chỉ nói nhiều một chút, tâm cũng không xấu, mẹ đừng đánh.

"Ngoài miệng thì Giang Mật khuyên đừng đánh, nhưng trên tay vẫn đè chặt tay của thím Lưu, để thuận lợi cho mẹ Giang xé miệng thím Lưu.

Sức của thím Lưu rất lớn, Giang Mật giữ cũng không được lâu cô lảo đảo như sắp ngã, đầu gối của cô đập vào hốc đầu gối của thím Lưu.

"Bộp--"Thím Lưu quỳ rạp xuống đất, cảm giác đau nhói khiến bà ta như muốn nghiến răng nghiến lợi.

"Mẹ, xin mẹ bớt giận.

" Hai chân Giang Mật quỳ chặn hai chân của thím Lưu, cả người cô nằm nhoài trên lưng bà ta như thể đang bảo vệ bà ta để không bị mẹ Giang đánh, nhưng thực tế thì đang cố gắng chặn thím Lưu lại: "Thông gia và hàng xóm còn đang nhìn, dù thế nào đánh nhau xong chúng ta cũng phải ra tiền thuốc men.

""Mấy con chó cái trước kia cứ lải nhải, bà đây vẫn luôn nhịn, nhưng một câu hồ ly tinh này là đang chửi ai hả!" Mẹ Giang nắm tóc thím Lưu, thím Lưu bị bắt phải ngẩng mặt lên, mẹ Giang cứ nhắm ngay mặt của thím Lưu vừa cào vừa cấu: "Đúng là nhà tao lương thiện dễ bắt nạt, nên chó điên dường như cứ đến đây cắn bậy, hôm nay không đánh cái con súc sinh già này để nó khuất phục thì bà già này sẽ không mang họ Trần!".
 
Xuyên Tới Thập Niên 80 Sau Đêm Tân Hôn Cả Nhà Coi Tôi Thành Bảo Bối
Chương 36: 36: Biểu Diễn Kỹ Năng Trà Xanh


Trên mặt của thím Lưu có những vết cào ra máu, khóe miệng cũng bị xé rách đau đến gào khóc thảm thiết, đầu gối của bà ta thì đang bị con tiện nhân Giang Mật chặn lại, cổ cũng bị siết chặt, bà ta trước sau đều không phản kháng được.

Bà ta giận đến điên rồi!Con già tiện nhân! Con nhỏ tiện nhân!Một nhà tiện nhân!Mẹ Triệu cũng đi lên vội vàng can ngăn: "Thôi thôi thôi, đừng đánh nữa!!! Đều là người thân, hàng xóm với nhau không , mọi người cũng bình tĩnh đi!"Bà ta vừa khẽ động thì những hàng xóm khác cũng đến ngăn cản.

Mẹ Giang cũng là một người tàn nhẫn, mọi người lôi kéo bà ra nhưng bà vẫn nắm tóc của thím Lưu kéo một cái.

"A-- đau chết tôi, đầu của tôi!" Thím Lưu sờ đỉnh đầu của mình, trên tay dính máu: "Tóc của tôi! Tôi trọc rồi! Tôi bị kéo tóc trọc rồi!"Bà ta sợ chết khiếp làm sao còn nghĩ đến chuyện đánh nhau, bà ta dùng sức đẩy ngã Giang Mật vội đi tìm bác sĩ.

Giang Mật nhìn thấy mẹ Triệu phía sau, cô cũng thuận thế mà đạp lên lưng của bà ta một cái, còn dùng sức giẫm.

Mẹ Triệu bị đau vô thức đẩy Giang Mật ra.

Giang Mật lảo đảo ngã về phía mẹ Giang.

Cả nhà họ Triệu hôm nay đều là người tới không có ý tốt, muốn đẩy cô vào chỗ chết, nếu họ đã làm như vậy thì đừng trách cô ăn miếng trả miếng!Giang Mật ngã vào trong lòng của mẹ Giang, đôi mắt hoa đào hơi phiếm nước, nhanh chóng uất ức nhìn về phía mẹ Triệu là đóa bạch liên hoa già này, trực tiếp biểu diễn kỹ năng trà xanh của mình: "Mọi người đừng tranh cãi nữa, đều là do tôi sai! Các người muốn trách thì cứ trách tôi đi!"Khung cảnh ồn ào lập tức yên tĩnh lại, mọi người đều nhìn về phía Giang Mật.

Giang Mật hướng về phía mẹ Triệu cúi đầu: "Thím Triệu, cháu xin lỗi.

"Mẹ Triệu không kịp phản ứng, nhưng trong lòng bà ta vẫn có một linh cảm xấu.

"Hôm qua Mai Mai đã đến nhà họ Tiêu để tặng bánh bao nhân thịt heo cho chồng của cháu, còn khuyên cháu nên ly hôn chồng mình, sau đó nối lại tình xưa với anh trai cô ấy, cháu không nên không biết suy xét mà tức giận dùng cái cuốc khiến cô ấy té ngã.

Cháu nghĩ đến việc cô ấy té bị thương nên trong lòng cũng rất ấy náy, cháu muốn đến nhà thím để giải thích, nhưng sợ hàng xóm xung quanh truyền ra lời phàn nàn, vì vậy chỉ có thể tránh để hiềm nghi.

""Mà Triệu Đông Hải cũng đến nhà họ Tiêu để tìm cháu, cháu cứ nghĩ anh ta đến là để đòi công bằng cho Mai Mai, nhưng không ngờ anh ta cũng giống Mai Mai, muốn cháu ly hôn để về bên anh ta, anh ta nói bản thân lấy Giang Điềm chính là vì muốn có một lần ly hôn, như vậy thím cũng sẽ không ghét bỏ chuyện cháu đã từng kết hôn mà quyết định cho cháu kết hôn với anh ta.

".
 
Xuyên Tới Thập Niên 80 Sau Đêm Tân Hôn Cả Nhà Coi Tôi Thành Bảo Bối
Chương 37: 37: Không Nói Dối


“Giang Điềm là em gái của cháu mà, dù cháu có không phải người tốt thì cũng không làm ra được chuyện phá hỏng gia đình của em ấy! Huống chi người đàn ông của cháu đối xử rất tốt với cháu thì sao cháu có thể làm chuyện có lỗi với anh ấy chứ? Vậy nên cháu mới tức giận đến mức nói một số lời không xuôi tai, dùng cái chổi đuổi Triệu Đông Hải đi”.

“Thực xin lỗi, thật sự rất xin lỗi, cháu không nên làm Mai Mai bị vướng ngã, cũng không nên nhục nhã Triệu Đông Hải.

”“Thím Triệu, cháu biết thím là người thông hiểu lý lẽ nhất, nhất định có thể hiểu được cách làm của cháu.

Không ngờ thím lại có ý kiến với cháu lớn như vậy, lại phá hỏng thanh danh của cháu ở trước mặt nhiều người như vậy ngay hôm hồi môn của cháu”.

“Liền tính được quay trở lại quá khứ thì cháu vẫn sẽ làm như vậy.

” Vành mắt Giang Mật đỏ bừng, nước mắt trực trào trong hốc mắt: “Chỉ cần cái nhà này được yên bình, mọi người chung sống hòa thuận thì thanh danh bị hỏng có là gì chứ? Dù có bắt cháu phải đi chết cũng được!”Cô quay đầu lại, chạy về phía cái ao nhỏ ở ngoài sân.

Mẹ Giang lập tức ngăn Giang Mật lại.

“Mẹ, mẹ cản con làm gì? Cứ để con chết quách đi cho rồi! Lúc trước con không biết Triệu Đông Mai thích người đàn ông của con nên mới mắc mưu của cô ta, cho rằng người đàn ông của con rất hung dữ, còn đánh vợ, đầu óc hồ đồ mới làm ầm ĩ đòi từ hôn, dựa vào sự giới thiệu của cô ta mà quen biết với Triệu Đông Hải.

Người trong thôn đều mắng con tham mộ hư vinh, điều này con nhận.

Nhưng hiện tại con đã gả chồng, muốn sống thật tốt thì có gì sai chứ?”Giang Mật ghé vào trên vai của mẹ mình, nức nở nói: “Lòng con thấy khó chịu, sao con người muốn sống một cách thanh bạch trong trắng lại khó đến thế chứ”.

Mẹ Giang cũng thấy chua xót, hốc mắt đỏ bừng: “Mật Mật, nếu con chết rồi thì mẹ phải sống thế nào đây hả?”“Người sống coi trọng một khuôn mặt, cây sống dựa vào một bộ da, mặt mũi của con đã mất hết rồi, con không sống nổi nữa! Triệu Đông Hải đi tới Tiêu gia, tất cả hàng xóm đều nhìn thấy, thế mà thím Triệu còn có thể đổi trắng thay đen, sao có thể bắt nạt người khác tới mức này chứ?”Giang Mật biết có thể châm chọc ngược lại, nhưng nếu làm như thế thì dù có lý cũng sẽ biến thành không có lý.

Nhìn thì có vẻ là cô giành được thắng lợi nhưng trên thực tế lại thiệt thòi lớn.

Nếu như ở niên đại này mà có thanh danh không tốt, bị truyền ra ngoài thì sẽ có rất nhiều người không muốn tiếp xúc với cô.

Sau này cô muốn phát triển công việc làm ăn lớn mạnh thì cần phải phát triển các mối quan hệ và có một thanh danh tốt.

Mọi người đều sẽ đồng tình với kẻ yếu, bỏ ra sức lực nhỏ nhất lại giành được cục diện tốt đẹp nhất, lần này quá có lời.

Còn không phải là giả làm bạch liên hoa, giả làm trà xanh sao?Mẹ Giang không nghĩ tới Giang Mật lại phải chịu nhiều ấm ức như thế: “Mật Mật, con đừng sợ, nếu như ai dám đổ chậu phân nên người con làm hỏng thanh danh của con thì dù mẹ có liều cái mạng này cũng sẽ đi đòi lại công bằng cho con!”Một người quả phụ trong thôn có bộ mặt hiền hậu mở miệng nói chen vào:“Tôi từ ngoài ruộng trở về liền nhìn thấy Triệu Đông Hải xám xịt đi ra khỏi Tiêu gia”.

Tiêu quả phụ vừa nói xong cũng đã chứng thực Giang Mật không nói dối.

.
 
Xuyên Tới Thập Niên 80 Sau Đêm Tân Hôn Cả Nhà Coi Tôi Thành Bảo Bối
Chương 38: 38: Hai Vấn Đề


“Tiêu quả phụ, cơm có thể ăn bậy nhưng lời nói không thể nói bậy.

Mai Mai nhà tôi là người đứng đắn”.

Mẹ Triệu tức giận đến cả người phát run, tiểu tiện nhân Giang Mật này lại dám cắn ngược lại như thế.

Nếu như điều Giang Mật nói bị coi thành thật thì việc hôn nhân mà bà ta nói cho Triệu Đông Mai sẽ bị thất bại.

Mẹ Triệu trầm mặt xuống, cố nhịn không làm ầm lên nói: “Làm người không thể không có lương tâm, há mồm liền dội nước bẩn vào nhà tôi, không sợ ông trời giáng sét xuống đánh chết bà à!”Tiêu quả phụ mím chặt miệng, nhìn về phía các hàng xóm xung quanh.

Lúc trước hàng xóm đều cảm thấy Giang Mật có miệng lưỡi sắc bén, hùng hổ dọa người, bóc hết da mặt của mọi người ném xuống đất để dẫm đạp.

Nhưng vừa rồi Giang Mật than thở khóc lóc nói những câu kia, làm cho trong lòng bọn họ có cảm xúc rất lớn, cán cân trong lòng lập tức lệch về phía Giang Mật.

Giang Mật cũng không hạng người đại gian đại ác gì, cũng không làm tổn hại tới ích lợi của bọn họ.

Ngược lại là các thôn dân chanh chua, châm chọc mỉa mai Giang Mật.

Tượng đất cũng có ba phần tính tôi, huống chi là người chứ? Nếu như chuyện này xảy ra ở trên người bọn họ thì bọn họ cũng muốn liều mạng.

Sau đó liền lục tục có người đứng ra làm chứng.

“Tiêu quả phụ không nói dối, Giang Mật từ trong huyện trở về thì vẫn luôn ở nhà mà”,“Chúng tôi nghe nói Triệu Đông Hải đi tới Tiêu gia nên còn cố ý chạy tới Tiêu gia xem náo nhiệt, chính mắt nhìn thấy Giang Mật dùng cái chổi đuổi Triệu Đông Hải ra ngoài”.

“Giang Mật làm cơm cực kỳ thơm làm cho chúng tôi cực kỳ thèm, cả đêm đều nhớ tới hương vị đó.

Vừa rồi thím Lưu chế nhạo Giang Mật là vì ngày hôm qua Giang Mật làm đồ ăn không cho bà ta ăn thử nên bà ta mới ghi hận ở trong lòng”.

“Chắc chắn là do Triệu Đông Hải thèm đồ ăn do Giang Mật làm nên có ý định mời cô ấy xuống bếp đúng không?” Có người oán trách mẹ Triệu: “Bà làm sao vâyh, có nói chuyện cũng nói không rõ làm cho mọi người hiểu lầm Giang Mật là hồ ly tinh, không biết xấu hổ mà quấn lấy Triệu Đông Hải để đòi tiền.

Không phải là cố ý phá hỏng thanh danh của Giang Mật đấy chứ?”Mặt mẹ Triệu trắng bệch, nghe thấy mọi người liên hợp lại chửi bới Triệu gia thì trong lòng hốt hoảng, bà ta muốn cắn chết không thừa nhận.

Lúc này, Triệu Đông Mai lao tới, tức muốn hộc máu nói: “Mấy người đừng nói lung tung! Là do con tiện nhân Giang Mật này cố ý hất nước bẩn nên nhà cháu! Rõ ràng là cô ta mặt dày cầu xin cháu nhờ cháu giới thiệu cô ta cho anh trai cháu!”Mẹ Triệu muốn che miệng con gái lại nhưng đã không còn kịp.

Giang Mật tỏ ra một bộ sắp ngất xỉu, dùng tay đè lại ngực của mình: “Mai mai, tôi không nói tới những chuyện khác mà chỉ hỏi cô hai điều thôi”.

Cảm xúc của Triệu Đông Mai đang kích động lại bị đánh gãy đột ngột, đầu óc chưa kịp phản ứng lại nên hơi ngây ngẩn mà nhìn về phía Giang Mật.

“Có phải ngày hôm qua cô mang bánh bao thịt cho chồng tôi hay không?”Triệu Đông Mai muốn phủ nhận, nhưng lúc cô ta chạy ra khỏi Tiêu gia thì đã có người thấy.

“Có phải cô từng nói chồng tôi rất hung dữ, sẽ đánh người hay không?” Hơi nước trong mắt Giang Mật sắp tràn ra ngoài, thương tâm khổ sở nói: “Cô làm bạn với tôi chính là vì chồng tôi đúng không?”Ánh mắt Triệu Đông Mai hơi lóe lên, cứng rắn nói: “Không phải, cô đừng có mà đổ oan cho người khác!”.
 
Xuyên Tới Thập Niên 80 Sau Đêm Tân Hôn Cả Nhà Coi Tôi Thành Bảo Bối
Chương 39: 39: Thanh Danh Hỏng Hết


Giang Mật rũ mắt xuống, nhìn chằm chằm vào đầu gối của Triệu Đông Mai, không nói thêm câu nào nữa.Nhìn biểu tình chột dạ trên mặt Triệu Đông Mai thì mọi người đã thấy tin lời nói của Giang Mật hơn rồi.

Khi nhìn thấy vảy máu đen trên đầu gối của Triệu Đông Mai thì liền hoàn toàn tin tưởng lời của Giang Mật.Cả thôn chỉ có từng đấy diện tích, Triệu Đông Mai thường xuyên chay tới trước mặt Tiêu Lệ, đương nhiên mọi người có thể hiểu được cô ta có tâm tư gì.“Giang Mật thật đáng thương, Triệu Đông Mai nhớ thương người đàn ông của cô ấy nên mới làm bạn với cô ấy.

Nếu không phải Giang Xuân Sinh không đồng ý việc hôn nhân này thì chắc là đã để cho cô ta thực hiện được ý đồ của mình rồi”.“Tuy rằng Giang Mật đã gả cho Tiêu Lệ, nhưng mà thanh danh lại bị Triệu Đông Mai làm hỏng rồi”.“Tôi còn tưởng rằng người Triệu gia có lòng tốt, cả nhà họ thoạt nhìn có vẻ hoà hợp êm thấm, không nghĩ tới lòng quá ác độc.

Giang Mật gả cho Tiêu Lệ, bị người trong thôn xem thường và chê cười.

Thế mà bọn họ còn tiếp tục hắt nước bẩn, không phải là muốn ép người ta phải đi tìm cái chết à?”“May mắn lần này bọn họ hắt nước bẩn đã ép Giang Mật quá nóng nảy, thế nên mới nói ra tất cả mọi chuyện mà bọn họ làm”.“Tôi thấy lòng của Giang Mật không xấu, chỉ là quá đơn thuần, dễ dàng bị lừa.

Nếu như cô ấy ham hư vinh thì sao lại bảo vệ cho chồng mình chứ?”Hình tượng của Giang Mật ở trong lòng mọi người lập tức biến thành một người đáng thương, lúc trước qua lại với Triệu Đông Hải là bởi vì bị người cố ý lừa gạt.Những người từng châm chọc Giang Mật thì lại không quá tin lời nói của Giang Mật, cũng muốn đứng ra nói giúp cho Triệu gia mấy câu nhưng mà không chen được vào.Triệu Đông Mai nghe thấy mấy lời nói này thì lập tức ch** n**c mắt, bất lực mà nhìn về phía mẹ Triệu.Mẹ Triệu cảm thấy mình sắp bị bệnh tim, vốn dĩ muốn giáng cho Giang Mật một đòn chí mạng, không ngờ ngược lại còn làm cho Giang Mật nhân cơ hội tẩy trắng, còn cắn ngược lại bọn họ một ngụm.Lúc trước Giang Mật chỉ là đồ ngu, rất dễ lừa nên bà ta mới xem nhẹ Giang Mật, không chuẩn bị cái gì, làm hại thanh danh của nhà mình bị hỏng hết.Tình cảnh hiện tại, dù cho mẹ Triệu muốn xoay người cũng khó, bà ta trực tiếp nhắm mắt lại, giả bộ bất tỉnh ngã trên mặt đất.“Mẹ! Mẹ!”Triệu Đông Mai và Triệu Đông Hải bị dọa, vội vàng chạy tới lay người mẹ Triệu.Mẹ Triệu không có một chút phản ứng nào.Triệu Đông Hải vội vàng ôm mẹ Triệu về nhà, bảo Triệu Đông Mai đi gọi thầy thuốc.Triệu Đông Mai vội vàng đi tới đầu thôn.Một tuồng kịch kết thúc tại đây.Giang Điềm nhìn chằm chằm vào cửa sân, sắc mặt không tốt lắm, không cùng mọi người đi xem tình huống của mẹ Triệu.Giang Mật nói ngày hôm qua Triệu Đông Hải đi tới Tiêu gia để dỗ dành Giang Mật ly hôn.

Anh ta cưới cô ta chỉ là vì làm chuẩn bị cho việc cưới Giang Mật.Vốn dĩ cô ta cũng không tin lời nói của Giang Mật, nhưng tất cả hàng xóm đều đứng ra làm chứng.

Không chỉ nhìn thấy Triệu Đông Hải đi tới Tiêu gia tìm Giang Mật mà còn chứng thực tay nghề nấu ăn của Giang Mật rất tốt..
 
Back
Top Bottom