Ngôn Tình Xuyên Tới Thập Niên 80 Sau Đêm Tân Hôn Cả Nhà Coi Tôi Thành Bảo Bối

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,321,885
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
xuyen-toi-thap-nien-80-sau-dem-tan-hon-ca-nha-coi-toi-thanh-bao-boi.jpg

Xuyên Tới Thập Niên 80 Sau Đêm Tân Hôn Cả Nhà Coi Tôi Thành Bảo Bối
Tác giả: Tiểu Kim Hầu
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Huyền Huyễn, Xuyên Không, Trọng Sinh, Dị Năng, Nữ Cường, Gia Đấu, Hài Hước, Điền Văn, Khác
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Tiểu Kim Hầu

Thể loại: Dị Năng, Truyện Nữ Cường, Hài Hước, Điền Văn, Đô Thị, Trọng Sinh, Ngôn Tình, Truyện Khác, Xuyên Không, Truyện Sủng, Truyện Gia Đấu, Huyền huyễn

Giới thiệu:

Giang Mật là trùm của ngành ăn uống, mang theo một không gian hàng hóa trị giá chục tỷ xuyên đến thập niên 80, gả cho một người đàn ông nghèo khó, còn tặng kèm theo hai đứa con riêng là em trai và em gái chồng, ăn bữa nay không biết bữa mai, mấy gian phòng sập xệ như sắp đổ tới nơi.

Tất cả mọi người cảm thấy mạng của Giang Mật không tốt, vớ phải người đàn ông như thế thì sẽ khổ cả đời.

Giang Mật xắn tay áo lên chơi trò nuôi dưỡng.

Bồi dưỡng chú em và cô em chồng thành đại lão: “Ai đối xử không tốt với chị dâu của tôi thì chính là đối nghịch với tôi”.

Người đàn ông kia cũng trở thành nhà giàu số một, yêu chiều cô tới tận xương tủy: “Vợ à, chúng ta sinh một đứa con nhé?”

Một thai của Giang Mật sinh ra mấy đứa trẻ, sống đến hô mưa gọi gió, từ vợ trước ác độc chết sớm của nam chủ nghịch tập trở thành nữ chủ được tất cả mọi người yêu mến.​
 
Xuyên Tới Thập Niên 80 Sau Đêm Tân Hôn Cả Nhà Coi Tôi Thành Bảo Bối
Chương 1: 1: Xuyên Sách


Giang Mật xuyên sách.Cô nằm mơ cũng không thể tưởng được, chỉ mới trải qua một giấc ngủ trưa mà thôi, vậy mà lại xuyên vào một quyển tiểu thuyết có tên là 《 tình yêu ở niên đại 80》, thành vợ trước pháo hôi ác độc của nam chủ.Điều càng làm cho cô cảm thấy khó chịu chính là câu đầu tiên của quyển sách này: “Giang Mật chết ở trong dòng nước sông đông lạnh, ngày hôm đó vừa đúng là ngày cô ta tròn 21 tuổi.”Hiện tại, thân thể này mới được hai mươi tuổi linh tám tháng.Cách cái chết còn có bốn tháng!Trước khi xuyên sách, cô đã cho một bà lão ăn xin một trăm đồng tiền, bà lão hiền từ mà nói: “Cô gái trẻ à, cháu là một người có tấm lòng tốt, chắc chắn sẽ có phúc báo”.Cô từ một người thừa kế hàng chục tỷ lại xuyên thành pháo hôi đoản mệnh, đúng thật là đại tạo hóa!Hiện thực là có ý tốt mà không được đền đáp sao?Thật là đậu má.Giang Mật đánh giá bốn phía một chút, phòng nhỏ hẹp đơn sơ, tường được xây đắp bằng bùn đất, có màu vàng như nến.

Trên cửa sổ dán chữ hỉ màu đỏ thẫm, cửa sổ đặt một cái lu tráng men màu hồng thể hiện sự vui mừng.Trong phòng trống không, chỉ có một cái giường gỗ ở dưới thân mình, khăn trải giường in hoa mẫu đơn màu hồng nhạt, trên người được đắp một cái chăn có họa tiết hoa màu hồng lớn kết hợp đường kẻ sọc.Không có lễ cưới 36 chân được chuẩn bị cho ngày kết hôn trong thập niên 80, ngay cả 4 chân ghế cũng không có chứ đừng nói là tứ đại kiện.(*) 36 chân: Nếu cô dâu có của hồi môn ‘36 chân’ trong niên đại thập niên sẽ vô cùng vẻ vang.

“36 chân” bao gồm một cái ngăn tủ, một cái bàn, bốn cái ghế dựa và một cái giường.

Mà chỉ có những nhà nào có điều kiện mới có thể chuẩn bị được cho cô dâu.

“Tứ đại kiện” hay “Tam chuyển một vang”: Đây là một thuật ngữ được sử dụng ở Trung Quốc từ cuối nhũng năm 1950, chỉ bốn vật dụng gia đình mà đất nước có thể sản xuất vào thời điểm đó, vô cùng quý hiếm, mọi gia đình đều ước mơ sở hữu, gồm có: Radio, xe đạp, máy may và đồng hồ.

Ở thời đó, cô gái nào được nhà chồng mang đủ bốn món sính lễ này tới hỏi cưới thì sẽ cực kỳ vẻ vang.Hiện tại cốt truyện đã tiến triển đến việc cô gả cho nam chủ Tiêu Lệ, hơn nữa đêm tân hôn tối hôm qua cô còn đem người ta nhốt ở ngoài cửa.Trong lòng Giang Mật thở dài một hơi thật mạnh.Nguyên chủ được đính hôn với Tiêu Lệ từ nhỏ, cha mẹ Tiêu Lệ chạy vận chuyển nên điều kiện trong nhà rất tốt, nguyên chủ cũng không có kháng cự việc hôn nhân này..
 
Xuyên Tới Thập Niên 80 Sau Đêm Tân Hôn Cả Nhà Coi Tôi Thành Bảo Bối
Chương 2: 2: Cốt Truyện


Thẳng đến khi cha mẹ Tiêu Lệ xảy ra tai nạn xe cộ mà tử vong, một mình anh mang theo em trai, em gái sinh đôi mới được năm tuổi khiến cuộc sống sinh hoạt trở nên khốn cùng thất vọng, nguyên chủ liền không muốn gả cho anh nữa, quay đầu coi trọng vạn nguyên hộ đầu tiên trong thôn tên là Triệu Đông Hải.

Giang Mật có vẻ ngoài xinh đẹp, da trắng môi hồng, một đôi mắt đào hoa hút hồn, một đoạn eo thon nhỏ làm người thương nhớ đêm ngày.

Nguyên chủ coi trọng tiền của Triệu Đông Hải, còn Triệu Đông Hải nhớ thương sắc đẹp của cô ta, hai người mắt qua mày lại, lén lút làm đối tượng của nhau.

Giang Mật láo loạn muốn từ hôn, ba Giang làm người chính trực, lại là thôn trưởng của thôn Thanh Thủy nên không thể làm được chuyện bỏ đá xuống giếng như vậy, mọi chuyện đều chiều theo ý của Giang Mật nhưng duy độc chuyện này là không chịu thoái nhượng, hơn nữa khua chiêng gõ mõ chuẩn bị hôn lễ, đem Giang Mật gả tới Tiêu gia.

Triệu Đông Hải cũng là kẻ tàn nhẫn, cùng một ngày cưới em họ của Giang Mật.

Người em họ kia chỗ nào so ra cũng kém với Giang Mật, gả đến Triệu gia cơm ngon rượu say, không đến hai tháng đã hoài thai, Triệu gia đem cô ta sủng lên trời.

Người nào trong thôn cũng lấy nguyên chủ để so sánh với em họ mình, ngầm nói cạnh khóe: “Giang Mật có vẻ ngoài xinh đẹp cũng chỉ vô dụng như cái rắm, lại không biết đẻ trứng gà, ai cưới cô thì người đó sẽ gặp đen đủi.

Vẫn là Giang Điềm mệnh tốt, vừa thấy là biết người có phúc khí.

”Giang Mật ghen ghét đến phát cuồng, không dám phát giận lên Tiêu Lệ cao lớn hung hãn, cho nên tất cả sự tức giận đầy mình đều được phát ti3t lên người em trai, em gái của Tiêu Lệ.

Sau khi sự việc bại lộ thì Tiêu Lệ ly hôn với nguyên chủ.

Giang Mật chải vuốt lại cốt truyện một cách đại khái, trong lòng nhịn không được cảm thấy may mắn, ông trời còn không tính là bạc đãi cô, để cô xuyên tới thời điểm còn chưa có xảy ra những chuyện như trên.

Lúc này, một giọng nói trẻ con truyền vào: “Anh hai, chị dâu sẽ thích chúng ta sao?”“Chị ta không thích con riêng, lại ngại nhà chúng ta nghèo, đêm qua còn khóa anh cả ở ngoài cửa.

Em không có việc gì đừng xuất hiện qua lại trước mặt chị ta.

”Bé gái sợ hãi mà nói: “Anh hai, chúng ta không phải con riêng.

Chúng ta làm cơm sáng cho chị dâu, chắc chắn chị ấy sẽ thích chúng ta.

”Bé trai cười lạnh: “Nếu mà chị ta thích chúng ta, vậy anh sẽ ăn phân gà ở trước cửa này.

”“Kẽo kẹt” một tiếng, Giang Mật mở cửa.

“Sớm.

”.
 
Xuyên Tới Thập Niên 80 Sau Đêm Tân Hôn Cả Nhà Coi Tôi Thành Bảo Bối
Chương 3: 3: Rất Thích Các Em


Hai củ cải nhỏ đang đứng ở cửa nhìn khuôn mặt tươi cười xán lạn của cô thì đều có vẻ mặt dại ra, tựa hồ không nghĩ tới sẽ là cảnh tượng này.

“Ngại quá, hôm nay chị dậy muộn.

”Giang Mật ngồi xổm xuống, nhìn thẳng hai củ cải nhỏ.

Bé gái tết hai bím tóc, khuôn mặt nhỏ trắng nõn sạch sẽ, lông mi nhỏ dài cong vút hạ xuống, tròng mắt đen lúng liếng giống như hai quả nho trong suốt ánh nước.

Đôi mắt ngập nước của cô bé tò nhìn cô, muốn tới gần nhưng lại không dám tới gần.

Còn bé trai có kiểu tóc húi cua, tóc vừa thô lại cứng, dựng thẳng lên giống con nhím.

Khuông mặt của cậu nhóc căng ra, vẻ mặt phòng bị mà nhìn chằm chằm vào cô.

Giang Mật nghĩ đến cốt truyện trong sách, Tiêu Lệ ở trong thành bắt đầu làm việc, có một đoạn thời gian rất dài không ở nhà.

Nguyên chủ bức ép bọn nhỏ ăn cơm heo, động một chút là tay đấm chân đá, lại không bọn nhỏ được tắm nước nóng.

Nguyên chủ về nhà mẹ đẻ thấy thím hai khoe khoang với mẹ của mình rằng em họ Giang Điềm ở Triệu gia đang trải qua cuộc sống sung sướng đến nhường nào.

Nguyên chủ lại càng nghẹn khuất mà trở lại Tiêu gia, một chân đem bé gái đang ngồi ở trên ngạch cửa đá mạnh xuống mặt đất khiến máu chảy đầy đất.

Bé trai thấy vậy thì đỏ con mắt, dùng đầu đâm vào người nguyên chủ.

Nguyên chủ bị đâm cho lảo đảo vài bước ra phía sau, lửa giận được đà mà xông lên đầu, cầm lấy que cời lửa đánh gãy một chân của bé trai, lúc này sự việc mới bại lộ.

Giang Mật không hiểu được tại sao nguyên chủ có thể ra tay tàn nhẫn đến như vậy.

Hai đứa nhỏ biết nguyên chủ không thích bọn họ, nhưng vẫn dậy sớm để làm cơm sáng cho cô ta, muốn lấy lòng chị dâu mới vào cửa.

Trong sách nguyên chủ ăn cơm sáng do bọn họ làm, nhưng lại đem phần cơm của bọn họ đổ vào thùng nước gạo, làm cho bọn họ đói bụng cả một buổi sáng.

Giang Mật áp xuống phẫn nộ đang cuồn cuộn trong lồ ng ngực, sờ mái tóc mềm mại của bé gái: “Noãn Noãn, chị nghe thấy em nói các em làm cơm sáng cho chị sao?”Đầu nhỏ của Noãn Noãn gật gật, nhìn thấy tia sáng ôn nhu trong ánh mắt của Giang Mật khiến cô nhóc cố lấy một chút dũng khí, thật cẩn thận hỏi: “Chị dâu, chị có thích chúng em không?” Cho nên mới sờ đầu cô bé? Sẽ cười với cô bé?“Đúng vậy.

” Trong nháy mắt, Giang Mật thấy đôi mắt của cô nhóc sáng ngời khiến trong lòng cô cũng mềm thành một mảnh: “Các em đều đáng yêu như vậy, tất nhiên chị rất thích các em rồi.

”.
 
Xuyên Tới Thập Niên 80 Sau Đêm Tân Hôn Cả Nhà Coi Tôi Thành Bảo Bối
Chương 4: 4: Không Nghe Sai Bảo


“Anh hai nói chị dâu không thích chúng em!” Đôi mắt sáng lấp lánh của Noãn Noãn nhìn về bé trai đang đứng một bên, dùng giọng điệu trẻ con đáng yêu lại lộ ra sự vui đùa: “Anh hai, anh nói chị dâu mà thích chúng ta thì anh sẽ ăn phân gà ở cửa.

”Bé trai: “……”Một con gà trống to béo kêu “Ác ác” rồi thả một bãi phân, vẫy vẫy cánh, sau đó nghênh ngang mà đi.

Phảng phất như đang nói: Không cần khách khí, nhân lúc nóng hổi mà ăn đi.

Khuôn mặt nhỏ của bé trai cứng đờ, trừng mắt nhìn về phía ăn cây táo, rào cây sung Tiêu Noãn Noãn, dùng ánh mắt của mình muốn để cô nhóc câm miệng lại.

Vẻ mặt của Tiêu Noãn Noãn lại thực nghiêm túc: “Anh ăn ít lại một chút nha, anh cả nói phải để làm phân bón.

”Bé trai: “……” Cậu nhóc sớm hay muộn sẽ bị chọc tức đến chết non.

Trong lòng Giang Mật cười như điên, sờ đầu của bé trai, thật là đâm tay: “Dương Dương, không được ức h**p em gái.

”Tiêu Dương nghẹn đến chết khiếp, ai ức h**p em gái?Cậu nhóc muốn hấy bay cái bàn tay ấm áp đang xoa đầu cậu đi, nhưng không biết xuất phát từ nguyên nhân gì mà cậu nhóc lại không có làm như vậy, chỉ là cứng cổ trừng Giang Mật.

Trong lòng nghĩ cậu mới không phải đồ ngốc Tiêu Noãn Noãn kia, người phụ nữ dối trá này chỉ cần tùy tiện dỗ dành một cái là lập tức đứng ở trận doanh của chị ta, còn giúp chị ta cùng nhau ức h**p anh trai của mình.

Cậu nhóc chính là nghe người trong thôn nói, Giang Mật và Triệu Đông Hải cặp với nhau, khiến anh cả làm ‘con rùa mai xanh’.

Giang Mật nhìn vẻ mặt của cậu nhóc tỏ ra rất ghét bỏ cô nhưng thân thể lại thực thành thật để cô thân cận, trong lòng thở dài một tiếng.

Tuy rằng hiện tại còn chưa có thương tổn bọn họ, nhưng trước khi kết hôn cô đã tạo ra không ít ầm ĩ.

Từ từ tới đi.

Dù sao hiện tại cô cũng không thể quay về được, đành đi một bước tính một bước vậy.

“Đi thôi, đi ăn cơm sáng.

”Giang Mật nắm tay hai nhóc con, đi về phía bàn gỗ vuông được đặt ở nhà chính.

Đôi mắt đen nhánh thủy nhuận của Tiêu Noãn Noãn mở to, nhìn bàn tay mềm mụp cầm tay nhỏ của mình, sau đó đôi mắt lại chớp chớp một chút, xác định không phải cô nhóc đang nằm mơ.

Đôi mắt của cô bé liền cười thành hình trăng rằm non, thân thể bé nhỏ nhịn không được đi đến gần Giang Mật.

Tiêu Dương muốn rụt tay của mình lại, nhưng tay lại nhanh hơn mệnh lệnh của đại não mà đặt tay vào lòng bàn tay của Giang Mật.

Sau khi phản ứng lại thì khuôn mặt nhỏ nóng đến đỏ bừng.

Cậu nhóc trừng mắt tức giận mà nhìn chằm chằm vào bàn tay không nghe lời này, như là muốn đem nó băm ra.

Giang Mật làm bộ như không nhìn thấy, khóe môi lại nhịn không được cong lên.

.
 
Xuyên Tới Thập Niên 80 Sau Đêm Tân Hôn Cả Nhà Coi Tôi Thành Bảo Bối
Chương 5: 5: Quá Nghèo


Cửa nhà chính đang mở ra, trong phòng lại không có nhiều ánh sáng lắm, cái bàn được đặt bên phải tường đất, phía trên mặt bàn đặt một rổ có khoảng bốn, năm cái bánh bao đen tuyền được làm từ bột cao lương, một quả trứng gà luộc, trong bát tô đựng đầy thịt heo hầm dưa chua.Trong đó món thịt heo hầm dưa chua này hơn phân nửa là canh, chỉ có hai miếng thịt heo mỏng và vài miếng dưa chua.Tròng mắt của hai đứa nhỏ dính chặt ở trên trứng gà và lát thịt rồi trộm nuốt nước miếng.“Chị dâu, chị ăn đi.”Noãn Noãn bóc vỏ trứng gà rồi đặt vào trong chén của Giang Mật.Tiêu Dương không muốn cho người phụ nữ này ăn thịt và trứng gà, ai biết chị ta mặt ngoài hiền lành, sau lưng lại muốn làm chuyện xấu gì.Nhưng mà nghĩ tới lời dặn dò của anh trai thì cậu chỉ có thể xị mặt xuống, kẹp hai lát thịt lợn ra ném vào trong chén của cô.

Sau đó dùng cái thìa múc hai chén canh dưa chua, đem bánh bao bột cao lương bẻ ra rồi ngâm vào trong.Hai nhóc con mỗi người một chén vùi đầu xì xụp mà ăn sáng.Bỗng nhiên, một miếng thịt và nửa quả trứng gà được đặt ở trong chén.Hai nhóc con dừng lại động tác lùa cơm, trợn tròn đôi mắt nhìn thịt và trứng gà ở trong chén, lại dùng vẻ mặt ngốc nghếch nhìn về phía Giang Mật.Giang Mật cười nói: “Các em đang ở tuổi phát triển cơ thể, cần phải ăn đồ ăn có dinh dưỡng.”Tiêu Dương rũ xuống lông mi, từ sau khi ba mẹ qua đời đã không còn có ai dắt tay bọn nhóc, lại ôn nhu cười với bọn nhóc nữa.

Lúc người phụ nữ này sờ đầu cậu nhóc khiến cậu nhóc nhớ tới mẹ mình.

Mẹ thường xuyên sờ đầu cậu, rồi cười với cậu vô cùng ôn nhu.Cậu cũng từng chờ mong chị dâu cả xinh đẹp về nhà, nhưng Cẩu Oa nói chị dâu khinh thường nhà bọn họ, ngại bọn họ là con riêng, đã sớm làm đối tượng với nhà họ Triệu, sẽ không làm chị dâu của bọn họ nữa.

Cậu không chịu tin tưởng nên trộm chạy tới Giang gia, muốn hỏi chị dâu chuyện này, sau đó cậu nghe được người phụ nữ này nói: “Cho dù có chết thì con cũng không muốn gả đến Tiêu gia làm một bà mẹ già!”Cho nên Tiêu Dương không hề có gánh nặng mà ăn thịt và trứng gà.Dù sao cũng là đồ sói mắt trắng dưỡng mãi cũng không thân.Giang Mật nhìn trứng gà trắng nõn ở trong chén, lại giương mắt nhìn về phía Tiêu Noãn Noãn đang ăn từng miếng nhỏ một, không khỏi nghĩ đến kết cục của bé con.Bởi vì hành động của nguyên chủ mà làm cho tủy của cô bé bị tổn thương, dẫn tới chân tay tê liệt, không thể tự gánh vác được cuộc sống hàng ngày.Tiêu Lệ vì chăm sóc cho em trai với em gái nên đã sớm bỏ học đi làm ruộng, chỉ dựa vào vài mẫu đất để duy trì cuộc sống thì lấy đâu ra tiền để chữa bệnh cho em gái cơ chứ? Hơn nữa điều kiện chữa bệnh ở thập niên 80 cũng không phát đạt, vậy nên đành để Tiêu Noãn Noãn nằm liệt trên giường.Chờ tới khi Tiêu Lệ trở thành đại lão thương nghiệp, có điều kiện chữa bệnh cho Tiêu Noãn Noãn thì cũng đã bỏ lỡ thời cơ điều trị tốt nhất rồi, bệnh tình của Tiêu Noãn Noãn vẫn không được cải thiện thêm chút nào.

.
 
Xuyên Tới Thập Niên 80 Sau Đêm Tân Hôn Cả Nhà Coi Tôi Thành Bảo Bối
Chương 6: 6: Không Gian


Khi đến sinh nhật hai mươi sáu tuổi của cô nhóc, Tiêu Dương tổ chức sinh nhật cho cô nhóc liền hỏi cô nhóc mong muốn gì.

Tiêu Noãn Noãn nói: "Em hy vọng có thể gặp được một chị dâu tốt.

"Đêm đó cô bé tự sát.

Tiêu Dương gãy một chân trở thành người tàn phế, cậu bé vì Tiêu Noãn Noãn làm nhà nghiên cứu khoa học, vì muốn cô bé có thể đứng lên giống như người bình thường vào một ngày nào đó, cái chết của cô bé khiến Tiêu Dương suy sụp tinh thần nghiêm trọng dẫn đến sinh bệnh và chết ngay ngày giỗ của Tiêu Noãn Noãn.

Vành mắt Giang Mật chua xót, cái kết của của anh em nhà họ Tiêu quá thê thảm.

Mặc dù đại lão Tiêu Lệ cũng là tuổi xuân chết sớm, cả đời cũng không lấy ai nữa, nữ chính đã cùng anh vượt qua thời kỳ khó khăn nhất nên anh để tất cả di sản của mình lại cho nữ chính.

Quyển sách này không nên có tên 《Tình yêu năm 80》mà phải có tên 《Cuộc sống bi thảm của anh em nhà họ Tiêu》.

Cô nhìn mấy đứa nhỏ ngoan ngoãn trước mặt, nếu duyên phận đã để cô trở thành chị dâu của những đứa nhỏ ngoan ngoãn này, vậy thì cô sẽ hoàn thành tâm nguyện của đứa nhỏ này.

Chỉ cần cô còn làm chị dâu của bọn họ một ngày, thì cô sẽ đối tốt với bọn họ một ngày.

Giang Mật cắn một miếng bánh bao bột cao lương khô, khó khăn nuốt xuống.

Cô rất kén ăn.

Trước khi xuyên vào quyển truyện thì cô là bà trùm kinh doanh thức ăn có hệ thống trải dài toàn cầu.

Tổ tiên là ngự trù, tay nghề đã được truyền lại qua hàng trăm năm, cho nên mỗi một người thừa kế, yêu cầu đầu tiên là phải học được tay nghề do ông cha truyền lại.

Chẳng lẽ cô lại làm nghề cũ?Hiện tại là năm 1984, là năm thiếu thốn vật tư, kinh tế cũng chỉ mới vừa được mở cửa, nhưng vẫn có rất nhiều người không dám kinh doanh buôn bán.

Nhóm người đầu tiên dám đứng ở đầu sóng ngọn gió thì đều kiếm được rất nhiều tiền.

Lòng Giang Mật dao động.

Cho dù là vì nuôi đứa nhỏ hay là vì miếng ăn, cô vẫn phải xắn tay áo làm!Cô sờ cổ tay, suy nghĩ cách để kiếm ra xô vàng đầu tiên.

Ngón tay cô chạm đến vòng ngọc giữa cổ tay, cô bất ngờ phát hiện chiếc vòng ngọc này thế mà giống y như cái mà bà lão ăn xin đã cho cô.

Cho nên bà cụ cảm thấy cô tốt bụng nên đưa cô vào trong truyện thay đổi kết cục bi thảm của anh em nhà họ Tiêu sao?Không đợi cô nghĩ sâu xa, hình ảnh trước mắt Giang Mật đã thay đổi thành một mảnh đất có rau dưa, trái cây đủ loại, mà hình dáng của quả nào cũng đều căng mọng nước.

Một dòng suối nhỏ trong suốt thấy được đáy ở một đầu khác là đường ranh giới, mây và sương mù bao phủ nên không thể thấy rõ thứ gì.

Trong lòng Giang Mật sợ hãi, chẳng lẽ đây là "Không gian" trong truyền thuyết?Vậy cô làm sao để hái trái cây?Chẳng lẽ suy nghĩ giống như trong truyện đã viết?Không được, không được, Tiêu Dương và Tiêu Noãn Noãn vẫn còn ngồi đó.

Cô đột nhiên biến ra được đồ vật này nọ, chẳng lẽ không dọa sợ người ta sao?Giang Mật kiềm chế kích động trong lòng, nói với hai đứa nhỏ: "Hai đứa cứ từ từ ăn, chị đi vào phòng thu dọn trước một chút.

"Tiêu Dương nhìn bóng dáng của Giang Mật rời đi, hù doạn Tiêu Noãn Noãn: "Em đừng nghe người phụ nữ hư hỏng đó nói, chị ta cho em ăn thịt, là muốn nuôi cho em mập mập sau đó sẽ bán được em nhiều tiền hơn.

"Tiêu Noãn Noãn sợ đến mức khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch, nước mắt trong mắt sắp rơi ra: "Em! Em sau này không ăn thịt, không ăn no nữa, chị dâu sẽ không bán em đi.

"Tiêu Dương: "! " Con bé ngốc!.
 
Xuyên Tới Thập Niên 80 Sau Đêm Tân Hôn Cả Nhà Coi Tôi Thành Bảo Bối
Chương 7: 7: Ngắm Nhìn Cơ Bắp Của Chồng


Giang Mật không biết Tiêu Dương đang tự biên về cô thế nào, cô kích động gài then cửa, rồi dựa lên ván cửa cũ nát sau lưng, suy nghĩ trong đầu, hình ảnh không gian lại xuất hiện.

Cô nhìn những chùm nho trong vắt, cây táo đỏ rực, quả dưa hấu thì tròn vo.

Quả dưa hấu!Trên dưa hấu xuất hiện một hàng chữ nhỏ 【Tích được một ngàn mới có thể đạt được!】Đệt!Có gian dối quá không?Cô không tin nó lươn lẹo!Cây nho【Tích một ngàn.

】Cây táo!【Tích một ngàn.

】Cuối cùng tay trái Giang Mật cầm một trái dưa leo xanh nhạt, tay phải cầm một măng tây tươi xanh.

Được rồi.

Cô cũng đã hiểu rõ.

Rau dưa thì cung cấp miễn phí, còn nếu muốn ăn hoa quả thì phải cố gắng kiếm tiền.

Nói ngắn gọn, cô không có tiền thì không có khen thưởng!"Rộp rộp!"Giang Mật buồn bực mà cắn một miếng dưa leo, thật giòn.

Vừa ngọt thanh ngon miệng.

Lại tươi mới.

Đây là trái dưa leo ngon nhất cô đã từng ăn!Ánh mắt của cô sáng bừng, có nông trường lớn trong không gian, vả lại rau dưa so với bên ngoài còn ngon hơn, dường như cô có thể tưởng tượng ra cảnh mình sắp trở thành phú bà rồi!Giang Mật mở cửa ra, chuẩn bị đi đến thị trấn thử nước trước.

Sau đó đi mua một chút thịt về cho tụi nhỏ ăn.

"Rào! "Cô vừa đi đến cửa đã thấy một người đàn ông cao lớn mình tr@n đứng bên cạnh cái giếng trong sân, anh đang bưng thùng nước đổ từ trên đầu xuống, dòng nước từ trên da theo những đường cong cơ thể rõ ràng chảy xuống, mỗi một khối cơ bắp đều như được khắc ra, tràn đầy sức mạnh.

Quả thật hormone nổ mạnh!Trái tim nhỏ của Giang Mật chịu không nổi, đập bùm bùm muốn nổ tung.

Lần đầu gặp trường hợp như thế này, thật sự khiến người ta không đỡ nổi mà!Cô như đang được chiêm ngưỡng một tác phẩm nghệ thuật, cũng đường đường chín chín đánh giá anh, mỗi một chỗ trên da đều rất hoàn mỹ.

Người đàn ông cảm thấy có ai nhìn nên quay đầu lại, bọt nước chảy xuống theo đường nét khuôn mặt kiên nghị, đỉnh mày cao ngất, thái dương sắc bén, mang theo chút cuồng dã.

Giang Mật cau mày nói: "Em chỉ muốn hỏi anh, anh đã ăn sáng chưa?"Tiêu Lệ: "!.

"Cô gái có mái tóc dài đen nhánh được thắt bím, mặc một bộ váy hoa, ánh nắng gay gắt chiếu vào mắt cô, đôi mắt hoa đào trong suốt như nước dường như trở nên nóng bỏng đang nhìn chằm chằm anh.

Không chút ngại ngùng nào.

Tiêu Lệ im lặng xoay người sang chỗ khác, ném chiếc áo ba lỗ màu trắng vào trong thùng nước bắt đầu giặt.

Giang Mật nhìn theo bóng lưng của anh, vai rộng eo nhỏ, trên người có một tầng cơ bắp mỏng, rắn chắc mạnh mẽ.

Đây là một cơ thể cường tráng mạnh mẽ của người nhà nông.

Cũng là người dễ khiến lòng người ta rạo rực muốn yêu thương.

Tiêu Lệ mặc vào một chiếc áo ba lỗ màu trắng mỏng lại ướt, xoay người lại, nhìn người phụ nữ chán ghét anh vì anh không có tương lai, hai mắt đang nhìn ngực anh, đôi mắt hoa đào bỗng tối sầm tỏ như rất đáng tiếc.

"Tôi đã ăn sáng rồi.

" Tiêu Lệ biết Giang Mật không phải cam tâm tình nguyện gả cho anh, nhưng đã đem người lấy vào nhà thì phải có trách nhiệm của người đàn ông, đối xử tốt với người phụ nữ của mình: "Em ăn sáng chưa?"Giang Mật giương mắt nhìn lên thì ánh mắt của cả hai chạm vào nhau, khiến cô ngẩn người.

Nét mặt của người đàn ông này nghiêm nghị, đôi mắt đen như chim ưng, mũi cao ngất, môi mỏng, đường nét kiên nghị, anh để một kiểu tóc ngắn, trông sạch sẽ gọn gàng, anh tuấn đ ĩnh đạc.

A!Mặt lại đẹp trai như vậy!Giang Mật là người yêu thích cái đẹp, phút chốc cảm thấy chuyện xuyên sách này cũng không tệ.

"Đã ăn.

" Cô mỉm cười ngọt ngào: "Noãn Noãn và Dương Dương đã làm bữa sáng cho em.

".
 
Xuyên Tới Thập Niên 80 Sau Đêm Tân Hôn Cả Nhà Coi Tôi Thành Bảo Bối
Chương 8: 8: Té Chổng Mông Lên Trời


Ánh mắt của Tiêu Lệ tạm dừng trên mặt của cô một chút, thản nhiên "ừ" một tiếng rồi xoay người nhặt lưỡi liềm trên mặt đất lên.

"Anh Lệ.

" Triệu Đông Mai đứng ở cửa nhà, nũng nịu gọi một tiếng, ánh mát không dám dừng trên người anh, sắc mặt cô ta đỏ bừng chỉ nhìn chằm chằm dưới đất: "Em thấy anh cắt lúa trong ruộng mệt nhọc nên tặng cho anh mấy cái bánh bao thịt.

"Cô ta treo trên khuỷu tay một cái rổ nhỏ, bên trên phủ một tấm vải bông, mở vải bông ra có thể thấy được mấy cái bánh bao nhân thịt vừa trắng còn vừa lớn.

Tiêu Lệ cũng không thèm liếc nhìn Triệu Đông Mai một cái, đi vào trong phòng.

Triệu Đông Mai đuổi theo Tiêu Lệ đến cửa, chợt một thân hình mảnh khảnh chắn trước mặt cô ta, cô ta vừa nhìn đã thấy là Giang Mật, thái độ cũng thay đổi, căn bản không đem người ta để trong mắt: "Cô tránh ra!"Giang Mật nhìn Triệu Đông Mai cảm thấy có hứng thú, cô ta thắt bím một bên để ở trước ngực, trên người mặc một cái áo ngắn tay chất liệu là vải sợi tổng hợp, phối cùng một chiếc váy ngắn màu hồng caro, trên chân là một đôi vớ bằng vải sợi nilon, cuối cùng đi cùng đôi giày xăng-đan bằng nhựa.

Cách ăn mặc này rất thời trang, đi ở trên đường là một cảnh đẹp riêng biệt.

Trong thôn chỉ có cô cùng Triệu Đông Mai là biết cách ăn mặc, điều kiện trong nhà của cả hai người bọn họ đều không tệ, sinh mấy đứa con trai rồi mới sinh ra được một đứa con gái nên cực kỳ chiều chuộng.

Triệu Đông Mai luôn so sánh với nguyên chủ khắp mọi nơi, cô ta cũng thích Tiêu Lệ, cho nên đã xúi giục nguyên chủ hẹn hò với Triệu Đông Hải.

Sau khi nguyên chủ cùng Tiêu Lệ ly hôn, Triệu Đông Mai vẫn thấy lo lắng nên lừa nguyên chủ chờ Triệu Đông Hải ở chuồng bò, nhưng thực tế thì đã sắp xếp cho một tên lưu manh tới đó để c**ng hi3p nguyên chủ, sau đó Triệu Đông Mai sẽ dẫn người đến bắt gian.

Nguyên chủ hoảng sợ nên chạy trốn không nhìn đường, không cẩn thận đã ngã vào trong sông chết đuối.

Giang Mật cười lạnh trong lòng, ngày đầu tiên Tiêu Lệ kết hôn mà Triệu Đông Mai đã đến cửa tìm người.

Cô nghiêng người tránh qua: "Cô vào đi.

"Triệu Đông Mai hất cằm lên, ánh mắt có chút khinh thường, Giang Mật thích anh trai cô ta nên luôn muốn lấy lòng cô ta, kết quả này cũng nằm trong dự kiến của cô ta.

Cô ta khịt mũi hừ lạnh một tiếng với Giang Mật, bước qua cánh cửa.

Giang Mất cầm lấy cái cuốc ở sau cánh cửa rồi đặt dưới chân Triệu Đông Mai.

"Rầm" một tiếng vang lên.

Triệu Đông Mai kêu đau "A" một cái, té chổng mông lên trời.

Rổ vải trong khuỷu tay cũng văng ra, bánh bao nhân thịt heo cũng rơi ra ngoài.

"Giang Mật!"Triệu Đông Mai tức muốn chết, cái con khốn này phát bệnh điên gì vậy, thế mà dám gạt chân cô ta!"Cô không sợ tôi nói cho anh tôi biết là cô ức h**p tôi sao?"Giang Mật cười khúc khích, dùng thanh âm chỉ có hai người nghe thấy, nói: "Triệu Đông Mai à, cô mau đi nói cho anh trai cô đi, xem anh ta sẽ dỗ dành tôi hay là sẽ đòi lại công bằng cho cô.

"Mẹ nó!Đồ tiện nhân không biết xấu hổ này.

.
 
Xuyên Tới Thập Niên 80 Sau Đêm Tân Hôn Cả Nhà Coi Tôi Thành Bảo Bối
Chương 9: 9: Bênh Vực Người Mình


Triệu Đông Mai tức đến mắt cũng đỏ bừng, cô ta muốn cào vào mặt của con hồ ly tinh Giang Mật này, để cho cô ta không quyến rũ được Tiêu Lệ và Triệu Đông Hải nữa.

Tiếng bước chân trầm ổn từ trong phòng truyền ra.

Triệu Đông Mai biến sắc, cụp mắt xuống khóc, cố ý lộ ra lòng bàn tay cùng đầu gối bị trầy.

Cô ta khóc nức nở một tiếng, đôi mắt rưng rưng nhìn thấy Tiêu Lệ từ phòng đi ra: "Anh Lệ, em không có ý gì xấu mà chỉ nghĩ muốn đưa bánh bao nhân thịt cho anh cùng Dương Dương và Noãn Noãn ăn nhưng chị Giang Mật dường như không chào đón em, chị ấy đẩy em ngã, bánh bao nhân thịt cũng bị làm bẩn rồi”.

Cô ta nhặt lên bánh bao nhân thịt đã bẩn đặt vào trong rổ: "Anh đừng mắng chị ấy, đều là do em mạo phạm, không nói lời nào đã đến đây tặng bánh bao".

Mắt Giang Mật đảo một vòng, hóa ra là một bông hoa sen trắng to đùng.

Không sao, cô vẫn có thể biểu diễn nghệ thuật pha trà mà.

"Mai Mai, sao chị có thể không chào đón em chứ, là do em nhắc đến anh trai của em mới khiến chị tức giận, nên không cẩn thận làm em vấp ngã.

" Giang Mật cúi đầu, dáng vẻ như đã làm sai, lời trong lời ngoài đều là hất bát nước bẩn lên người Triệu Đông Mai: "Chị đã nói với em rất nhiều lần rồi, chồng của chị là Tiêu Lệ, cho dù anh ấy nghèo hay hung dữ như em nói, cũng không có tiền như anh trai của em.

Nhưng chị tin rằng chỉ dựa vào sức lực này của anh ấy thì cũng có thể nuôi sống chị”.

"Trước kia chị bị em hù dọa, nghĩ anh ấy thật sự sẽ đánh vợ nên mới làm ồn ào không chịu gả cho anh ấy, nhưng khi kết hôn rồi chị mới phát hiện!.

Phát hiện anh ấy không giống với loại người mà em nói, cho dù chị có làm ầm ĩ thì anh ấy cũng không đánh chị”.

Giang Mật lén liếc mắt nhìn trộm Tiêu Lệ một cái, hai má cô đỏ bừng vì xấu hổ, lại không chút mơ hồ mà đổ hết tội lỗi lên đầu Triệu Đông Mai: "Mai Mai, tuy chúng ta là chị em tốt, em rất muốn chị làm chị dâu của em, chị có thể hiểu được tấm lòng của em.

Nhưng mà chị đã gả cho anh Tiêu rồi, xin em đừng nhắc đến anh trai em nữa.

Nếu không thì tình chị em của chúng ta coi như chấm dứt, em cũng không cần đến nhà chị nữa!"Triệu Đông Mai ngạc nhiên nhìn về phía Giang Mật, cái con tiện nhân này dám đổi trắng thay đen!Rõ ràng là do Giang Mật ham giàu sang, xem trọng tiền của anh trai cô ta.

Nhưng những gì Giang Mật vừa nói chắc chắn đã làm Tiêu Lệ hiểu lầm, nghĩ cô ta vì muốn gả cho anh nên mới cố ý bôi đen Giang Mật trước mặt anh, xúi giục Giang Mật ly hôn với anh, sau đó trở thành người yêu của anh trai cô ta!Cô ta há miệng muốn giải thích.

"Cô quá đáng lắm rồi.

" Vẻ mặt Tiêu Lệ kỳ lạ liếc nhìn Giang Mật một cái, khuôn mặt nghiêm túc hạ lệnh tiễn khách: "Triệu Đông Mai, cô là một nữ đồng chí lại đi vào trong nhà của tôi để tặng bánh bao là không hề hợp với phép tắc, cho nên sau này đừng đến nhà của tôi nữa.

"Trong lòng Giang Mật càng có thiện cảm với Tiêu Lệ hơn, người đàn ông này mặc kệ vợ của mình như thế nào nhưng ở trước mặt người ngoài lại rất bênh vực cho người mình.

.
 
Xuyên Tới Thập Niên 80 Sau Đêm Tân Hôn Cả Nhà Coi Tôi Thành Bảo Bối
Chương 10: 10: Chồng Ơi Cảm Ơn Anh Đã Tin Tưởng Em


Giang Mật ôm lấy cánh tay của Tiêu Lệ: "Chồng ơi, cảm ơn anh đã tin tưởng em".Tiêu Lệ siết chặt hàm, không được tự nhiên mà quay mặt đi.Từ chồng rất phổ biến ở Hồng Kông, nhưng trong thành có rất ít người gọi người đàn ông của mình như vậy.Không biết cô học được từ chỗ nào nữa.Cánh tay bị véo nhẹ một cái, cả người anh cứng ngắc, vì giữ thể diện cho cô trước mặt Triệu Đông Mai nên anh mới kiềm chế mà không bỏ tay cô ra.Mặt anh không chút thay đổi nói: "Sau này em kết bạn cũng nên mở to mắt một chút."Giang Mật nhìn khuôn mặt cứng ngắt, lạnh lùng như tấm đá cẩm thạch, nhưng hai vành tai lại đỏ bừng của anh.Đây là ngại ngùng sao?Giống như cô đã tìm được vùng đất mới, cô cười tủm tỉm nói: "Em nghe lời anh."Triệu Đông Mai muốn đỏ mắt, không ngờ Tiêu Lệ lại nói đỡ giúp cho Giang Mật, còn gán cho cô ta cái nhãn là một cô gái xấu xa.Cô ta nhìn hai người ngọt ngào như vậy, chịu không nổi mà che mặt chạy đi.Tiêu Lệ rút tay ra, giữa cánh tay dường như vẫn còn có thể cảm nhận được cảm xúc mềm mại của con gái.Mặc kệ trước kia cô là dạng người như thế nào, nhưng đã vào nhà họ Tiêu thì chuyện quá khứ không cần nhắc tới nữa.

Chỉ cần cô thành thật chung sống với anh thì anh cũng sẽ không đối xử tệ với cô."Năm nay lương thực được mùa, anh tính lấy một nửa lương thực đem đi bán cho trạm lương để em có tiền chi tiêu cho gia đình.

Đến khi đó anh sẽ vào trong huyện tìm việc làm thêm, còn chuyện trong nhà sẽ cần em phải trông nom rồi”.

Tiêu Lệ lấy một xấp tiền từ trong túi ra đưa cho Giang Mật: "Ngày mai là ngày em về nhà mẹ đẻ, em cầm lấy số tiền này đi mua quà hồi môn đi”........Nhà họ Triệu.Cô dâu mới Giang Điềm mặc một chiếc váy bông màu đỏ đang ngồi xổm tại phòng bếp nhặt rau.Mẹ Triệu ngồi ở trên băng ghế nhỏ nói về những món hồi môn: "Của hồi môn của con sẽ đặt mua 6 thuận lễ là gà trống, thịt heo, thuốc lá, rượu gạo, mì sợi, bánh kem.

Đúng rồi, còn có bốn lễ nữa là hai bình đồ hộp, hai bình rượu, hai túi sữa mạch nha, hai túi bánh bông lan."Giang Điềm giật mình, không ngờ nhà họ Triệu ra tay hào phóng như vậy: "Mẹ, trong 6 thuận lễ đã có rượu rồi, mẹ không cần mua thêm 4 lễ ở phía sau đâu”.Cô ta ở nhà bị Giang Mật áp chế, làn da cũng không trắng bằng Giang Mật, khuôn mặt cũng xem là tạm được, nhưng khi lập gia đình thì cô ta gặp được vận may, lập tức xoay chuyển tình thế.Vào lúc Giang Mật kết hôn, nhà trai chỉ có một cái giường, sính lễ đưa cho nhà gái có một cục đường phèn nặng hai cân, và hai bình rượu.Làm sao giống nhà họ Triệu, mua cho cô ta một cái đồng hồ, tám tấm vải len carô sợi bóng, một ít kẹo và tiền sính lễ.

Trong nhà còn đặt mua sáu mươi bốn chân, tứ đại kiện.Với cái bộ dáng nghèo nàn kia của Tiêu gia, chắc là của hồi môn sẽ chỉ có hai cân đường.Giang Điềm cảm thấy rất hãnh diện.Mẹ Triệu tất nhiên cũng biết sáu thuận lễ là đủ rồi, nhưng mà bà muốn giữ mặt mũi cho Giang Điềm.

Không chỉ khiến nhà Giang lão nhị được nở mặt, mà nhà họ Triệu cũng có được danh tiếng tốt..
 
Xuyên Tới Thập Niên 80 Sau Đêm Tân Hôn Cả Nhà Coi Tôi Thành Bảo Bối
Chương 11: 11: Cáo Trạng


"Làm gì có chuyện sợ có quá nhiều rượu chứ? Chúng ta cũng không phải không có tiền, cứ để cho ông thông gia từ từ uống.

" Mẹ Triệu có ý muốn khiến nhà Giang lão đại không có mặt mũi, ai bảo Giang lão đại thà xem trọng một tên nghèo hèn, cũng không đồng ý gả con gái đến nhà họ Triệu: "Con xem có cần thêm gì không.

"Không đợi Giang Điềm mở miệng, Triệu Đông Mai đã chạy vào nhà, ném chiếc giỏ trong tay cô ta lên cái bàn vuông "đùng" một tiếng rồi chạy vào phòng đóng cửa lại.

"Mai Mai! Mai Mai!" Mẹ Triệu thấy trên bánh bao còn dính đầy bụi bẩn, bà ta gõ cửa phòng: "Mai Mai, con sao vậy? Đã xảy ra chuyện gì?"Trong phòng không có tiếng động nào, chỉ có tiếng khóc truyền ra.

Mẹ Triệu đẩy cửa, cửa không khóa, bà ta nhìn thấy Triệu Đông Mai đang nằm trên giường khóc.

"Ai ui, ông trời của mẹ, ai dám ức h**p cục cưng của lòng mẹ vậy?" Mẹ Triệu đau lòng vô cùng, mặt cũng đen lại: "Con nói cho mẹ nghe đi, đứa nào bắt nạt con? Mẹ sẽ đi lấy lại công bằng cho con!""Mẹ, Giang Mật làm cho con té, tay và đầu gối của con đều bị trầy, bánh bao cũng bị bẩn hết.

Vậy mà cô ta còn hất nước bẩn lên người con ở trước mặt Tiêu Lệ, nói con xúi giục cô ta từ hôn để theo anh của con".

Triệu Đông Mai hận Giang Mật tới chết, cô ta căm hận nói: "Mẹ, mẹ phải giúp con dạy dỗ cô ta!"Giang Điềm đứng ở cạnh cửa, không nhìn em chồng mà liếc mắt nhìn những bức tranh《Lữ Bố và Điêu Thuyền》 và 《Lương Sơn Bá Chúc Anh Đài》được dán trên tường.

Nghe được lời Triệu Đông Mai nói, trong lòng cô ta cũng khó chịu, chuyện của Triệu Đông Hải cùng Giang Mật thật sự có bóng dáng của Triệu Đông Mai ở trong đó.

Mẹ Triệu nhíu mày, nhìn thấy rõ tâm tư của Triệu Đông Mai, bà ta cũng chướng mắt Tiêu Lệ.

"Con yên tâm, mẹ sẽ lấy lại công bằng cho con.

"Mẹ Triệu nghĩ đến chuyện nhà họ Tiêu bán lương thực đổi tiền, nhưng cô lớn của bà ta làm ở trạm lương, có thể không thu lương thực của bọn họ.

Triệu Đông Mai lúc này mới ngừng khóc.

Giang Điềm lấy bông băng và thuốc đỏ đến rửa sạch vết thương cho Triệu Đông Mai.

Trong lòng Triệu Đông Mai hận Giang Mật, cắn răng nói: "May mắn không để anh trai lấy một người gian dối như vậy.

" Cô ta thấy vết thương đã được rửa sạch, khẽ nói: "Vẫn là chị dâu của em tốt nhất.

"Giang Điềm cười ngại ngùng.

"Được rồi, con cứ ở nhà làm giày, gần đây bớt ra ngoài.

" Mẹ Triệu nghĩ đến việc sắp xếp hôn sự cho Triệu Đông Mai! !.

Giang Mật đang ngồi trên một chiếc xe khách cũ kỹ, trong xe nóng như lồ ng hấp, cả người cô đổ đầy mồ hôi.

Tài xế lái xe mỗi khi đạp thắng đều phát ra tiếng rít, vào lúc dừng lại bên đường xe cũng lắc hai cái, người trên xe đều bị rung lắc mà tỉnh.

Sau khi xuống xe, Giang Mật bị phơi nắng đến chóng mặt hoa mắt, lọt vào trong mắt cô là một con phố cổ.

Dọc theo mặt tiền con phố là một loạt cửa hàng giày, cửa tiệm cắt tóc, nhà may rất đơn giản.

Người đi xe đạp đến và đi như thoi đưa.

Các bức tường được quét vôi trắng với dòng tuyên truyền.

"Đi theo Hoa chủ tịch bắt đầu con đường mới!""Mười năm có thể không kiếm được tiền, nhưng sách không thể một ngày không đọc!Niên đại này đang thắt chặt kinh tế, còn thắt chặt cả giáo dục và kế hoạch hóa gia đình.

Giang Mật đi xuyên qua con phố dài, tìm được ông cụ bán cái giỏ bằng trúc: "Ông ơi, ông bán cái giỏ trúc này như thế nào vậy ạ?""3,5 đồng một giỏ.

" Cả người ông cụ đầy mỡ nhếch nhác, nhếch miệng cười lộ ra một hàm răng vàng khè: "Đòn gánh thì một đồng hai một cây.

"Giang Mật hít một hơi, giỏ trúc có thể đắt như vậy sao?Cô chỉ có hơn mười đồng tiền.

.
 
Xuyên Tới Thập Niên 80 Sau Đêm Tân Hôn Cả Nhà Coi Tôi Thành Bảo Bối
Chương 12: 12: Lần Đầu Tiên Bán Hàng


"Con bé này, giỏ trúc này không đắt chút nào, lại còn rất có ích.

Một gánh có thể gánh được một trăm hai mươi cân lương thực.

" Ông cụ nhiệt tình chào hàng: "Đòn gánh này thì ông có thể giảm cho cháu một chút, nếu cháu mua cả hai thì ông chỉ lấy cháu bốn đồng năm.

"Giang Mật còn chưa kinh doanh, cũng không biết giá hàng hiện tại như thế nào, số tiền này còn phải mua quà hồi môn, cô hận không thể biến nó từ một phân tiền thành hai phân tiền để tiêu, thật sự không nỡ mua giỏ trúc.

Từng này có thể mua được vài cân thịt ăn.

Hay là mua hai cái túi da rắn?"Để cháu xem xét lại đã.

"Giang Mật xoay người rời đi, vuốt lấy vòng tay, cảnh tượng trong không gian đập vào mắt, cô ngạc nhiên phát hiện những giỏ rau dưa theo mùa được đặt ngay ngắn trước căn nhà tranh.

Thế mà còn có giỏ trúc!!!Cô vui mừng tìm một cái hẻm nhỏ, nhân lúc không có ai lấy ra một giỏ dưa chuột xanh tươi cùng một giỏ cà chua đỏ rực, dùng một cây đòn gánh gánh đi đến chợ buôn bán.

Lúc này đang là giữa trưa, người đến người đi rất náo nhiệt.

Giang Mật tìm một chỗ đất trống, đây là vị trí không cố định để bán hàng rong.

Người nông dân bán rau ở ngoại ô đã bán xong rời đi rồi, vị trí mà cô chiếm cũng tạm được.

Đòn gánh vừa đặt xuống đất, cô liền ngồi trên đòn gánh thở hổn hển, lau mồ hôi trên trán.

Chị gái thu phí đi đến: "Phí quầy hàng là ba mao tiền".

Giang Mật còn muốn nói mình vẫn chưa khai trương nữa, nhưng ngẫm nghĩ lại thì cô vẫn đếm ra ba mao đưa cho chị gái kia.

"A? Em gái, đây là dưa gì vậy?" Chị gái thu tiền cầm lấy một trái dưa chuột tươi xanh: "Không giống như dưa chuột trồng ở chỗ chúng ta, thon dài lại còn rất mọng nước.

""Chị gái, đây là dưa chuột nước, giống mới đó, cả huyện phía Nam này chỉ có mỗi mình nhà em bán thôi.

" Giang Mật biết rất rõ, lúc này dưa chuột đang bị bệnh phấn trắng và mốc sương, kỹ thuật lại không tốt nên không dễ thu hoạch được dưa chuột.

Sản lượng rất thấp.

Phổ biến nhất là dưa chuột khô và dưa chuột trắng, da dày thịt đắng, hạt giống cũng già.

Dưa chuột trong không gian của cô là giống của hai ngàn năm sau.

Giang Mật trực tiếp cắt một phần tư đưa cho đối phương: "Chị thử một chút, vừa giòn vừa ngọt còn nhiều nước.

Mùa hè ăn một quả cũng giải khát.

"Chị gái cắn một miếng liền thấy nước ngọt tuôn ra, cả miệng cô ấy tràn đầy mát mẻ, dưa chuột vừa giòn vừa ngọt, rất khó tả được vị ngọt ngào của nó, khiến cho người ta đã ăn còn muốn ăn nữa, cực kỳ ngon miệng.

Sau khi cắn một miếng, mắt của cô ấy mở lớn đến dọa người.

"Thật không ngờ, dưa chuột này là loại mà tôi ăn thấy ngon nhất từ trước tới giờ, da cũng không dày, còn rất mềm.

" Chị gái nhìn thấy dưa chuột trong giỏ, dường như lớn nhỏ đều giống nhau, rất có thứ tự: "Bao nhiêu tiền một cân?"Giang Mật đếm trong lòng, giá dưa chuột lúc này cao nhất là ba mươi mao một cân, thấp nhất là năm phân tiền một cân, cà chua cao nhất là hai mao một cân, thấp nhất cũng là năm phân tiền một cân.

Mà dưa chuột của cô là sản phẩm từ không gian, vốn là vật hiếm lạ, có thể bán được giá cao.

Cô nhớ rõ có một tờ báo đưa tin, thời điểm năm tám mươi lăm, vào mùa đông thế hệ dưa chuột đầu tiên trong nhà kính được tung ra thị trường, được bán với giá trên trời là mười đồng một cân.

Giang Mật lựa chọn mức giá trung bình: "1,5 mao một cân.

".
 
Xuyên Tới Thập Niên 80 Sau Đêm Tân Hôn Cả Nhà Coi Tôi Thành Bảo Bối
Chương 13: 13: Làm Buôn Bán Cần Coi Trọng Chữ Tín


"Đắt vậy?" Chị gái lớn giọng nói: "Trứng dưới quê cũng chỉ mới một mao một quả đấy".

"Trứng gà cũng không phải của hiếm, lúc nào cũng có thể mua được.

" Giang Mật mỉm cười, nói: "Chị gái, em không nói dối chị đâu, dưa chuột này cho dù ngay cả chợ ở thủ đô cũng không thể mua được.

Qua thôn này sẽ không còn cửa hàng này nữa đâu, em chỉ có hai giỏ dưa chuột này để bán thôi, chị có muốn mua hai cân không?"Chị gái do dự, suy nghĩ muốn ép giá một chút, dù sao cái giá này đã có thể mua được một miếng thịt heo rồi.

Lúc này, có một bác gái đẩy xe đạp đến: "Dưa chuột này ăn ngon không?""Bác cứ ăn thử đi ạ.

" Giang Mật trực tiếp đưa một miếng nhỏ qua.

Bác gái cứ đứng ngoài quan sát thật lâu, thật sự bà ấy chưa từng thấy loại dưa chuột như thế này bao giờ, không chỉ có vậy, cà chua bên cạnh cũng vừa lớn vừa đỏ, còn đẹp hơn so với nơi khác.

Bà ấy ăn một miếng, lại ăn thêm một miếng, ăn xong rồi vẫn chưa đã ghiền.

"Một mao rưỡi một cân đúng không?" Bác gái hào phóng nói: "Cho bác mười cân.

""Dạ!"Vào lúc Giang Mật nhặt hai quả dưa chuột lên, lúc này cô mới nhận ra cô không hề mang theo cân!!!Kiếp trước khi tiếp xúc với nguyên liệu nấu ăn, nếu trọng lượng từ một hai cân hất trở lại thì cô có thể ước lượng được.

Còn mười cân thì phải làm sao?Chẳng lẽ cứ ước lượng một hai cân một?Giang Mật nhìn về phía người bán rau bên cạnh, cô muốn hỏi mượn anh ta cái cân.

Nhưng người bán rau quay đầu nhìn về phía trước, hai tay khoanh trước như ngực giả vờ như không biết gì.

Giang Mật mím môi, chỉ đàn ước lượng từng quả.

Cô bất ngờ phát hiện, mỗi một trái dưa chuột, thế mà đều là hai trăm năm mươi gram!"Bác ơi, cháu bỏ dưa chuột vào trong giỏ của bác nhé.

" Giang Mật bỏ từng cái vào giỏ, đếm hai mươi cái: "Cháu lấy bác một khối năm mao tiền.

"Bác gái ngẩn người: "Cháu không cần cân sao?""Không cần ạ, cháu có thể ước lượng được, không cần phải cân.

" Giang Mật tự tin nói: "Nếu thiếu cân thiếu lạng thì cháu sẽ không lấy tiền của bác đâu.

"Người bán rau bên cạnh vội vàng đưa cán cân cho bác gái: "Cô ta là người bán hàng rong không cố định, bà mua về nhà cân lại mà không đủ cân thì cũng không tìm được người đâu”.

Những người khác cũng vây xem náo nhiệt: "Đồng chí, bà cứ cân một chút, lúc này buôn bán không tốt, người trẻ tuổi sẽ đầu cơ trục lợi, tiền của chúng ta cũng không phải là gió đưa tới, nếu thiếu cân thì bà đừng trả tiền, coi như cho cô gái này một bài học, sau này buôn bán sẽ thành thật.

""Đúng vậy, bà cứ cân một chút.

"Người xem náo nhiệt đưa cái cân của người bán rau cho bà thím kia.

Trong mắt bọn họ đều lóe lên tia sáng, đang chờ cân ra kết quả là bị thiếu thì bọn họ sẽ xông lên cướp đoạt thức ăn miễn phí từ trên trời rơi xuống này.

Bác gái nói cảm ơn rồi cân thử.

Đúng!"Thế mà thật sự là mười cân!" Ánh mắt của bác gái nhìn về phía Giang Mật cũng thay đổi, niềm nở hơn rất nhiều: "Nha đầu này thật khó lường, còn trẻ mà đã có kỹ năng như thế rồi”.

Mọi người đều khiếp sợ, không thể tin cô gái này có thể tính chuẩn như vậy, tất cả đều tiến lên nhìn cân, thật sự không sai chút nào!"Mọi người nhìn đồ ăn cháu bán, tất cả đều lớn nhỏ giống nhau, đây là hàng cao cấp được lựa chọn, cháu không bán loại kém chất lượng.

" Giang Mật thuận thế tâng bốc mình lên: "Việc buôn bán không chỉ quan trọng chữ tín, còn phải chú ý chất lượng, như vậy mới có khách hàng thân quen.

".
 
Xuyên Tới Thập Niên 80 Sau Đêm Tân Hôn Cả Nhà Coi Tôi Thành Bảo Bối
Chương 14: 14: Bước Nhỏ Đầu Tiên Trên Con Đường Trở Thành Phú Bà


Sắc mặt mọi người đều ngượng ngùng, chép miệng một cái, có chút ghen tị.

"Cháu có tư tưởng giác ngộ như thế, lại có bản lĩnh lớn, sau này nhất định sẽ làm được chuyện lớn!" Bác gái liếc nhìn sang đống cà chua đỏ rực, da căng bóng loáng, dường như có thể tưởng tượng được hình ảnh cắn một miếng, nước sẽ tràn ra.

Những nơi khác bán cà chua đều nửa xanh nửa đỏ, nhìn không ngon chút nào.

Bà cũng không có mặt mũi mà đưa ra chuyện ăn thử nữa: "Cái này bán thế nào?""Cà chua một mao tiền một cân.

" Giang Mật lấy ra một trái cà chua lớn mập mạp, còn bóng láng đưa cho bác gái: "Hai loại mà cháu bán đều có thể coi như trái cây mà ăn, hoa quả lúc này rất đắt, vị của nó cũng không kém trái cây, không chỉ có giải khát mà còn làm trắng da nữa.

""Bác tin cháu.

" Bác gái nhìn khuôn mặt non nớt như vỏ trứng gà của cô, cũng bỏ cà chua căng mọng bóng loáng này xuống: "Cái này cũng lấy mười cân đi.

"Giang Mật cầm mấy trái cà chua, phát hiện tất cả cũng đều là hai trăm năm mươi gram.

"???"Cái không gian này còn có thể công kích người sao, cười nhạo cô là đồ ngốc.

(*) Vì 250 có nghĩa là đồ ngốc.

Giang Mật cũng không thèm để ý, dù sao cũng là mua bán không cần vốn, nên cô lấy hai mươi trái cà chua bỏ vào trong giỏ.

"Bác, cháu tính bác cả hai loại là hai khối năm.

"Bác gái trả tiền một cách nhanh gọn.

Chị gái cũng không do dự, thứ này ăn ngon thật, còn là hàng bán chạy nên lúc này cũng mua mỗi loại mười cân, dự định để tặng cấp trên.

Mọi người thấy có nhiều người vây quanh Giang Mật để mua một đống lớn dưa chuột với cà chua như thế, vả lại hai loại rau dưa này cũng khác với những loại mà họ đã thấy ngày trước, nên lập tức xuất hiện hiệu ứng đám đông.

Bà một chút, tôi một chút, không bao lâu, giỏ rau dưa một trăm hai mươi cân cũng đã bán xong hết.

Giang Mật đếm đếm, ngoài những trái dưa chuột và cà chua cô cho ăn thử ra, thì tổng cộng cô kiếm được mười ba đồng ba mao tiền.

Mười ba đồng ba mao!Lúc này chưa được nửa ngày, mà số tiền cô kiếm được đã gần bằng nửa tháng tiền lương của công nhân!Tim Giang Mật nóng như lửa đốt, hôm nay cô đã tiến được một bước nhỏ đến con đường trở thành phú bà!!!Sau khi trừ phí quầy hàng, thì cô kiếm được mười ba đồng mà không mất thêm chi phí nào nữa cả.

Tiêu Lệ cho cô mười tám đồng sáu mao, vậy là tổng cộng cô có ba mươi mốt đồng sáu mau tiền.

"Em gái, mấy hàng hóa này em lấy từ chỗ nào vậy?" Người bán rau nghiêm mặt hỏi: "Chúng ta có thể hùn vốn bán.

"Ánh mắt Giang Mật khẽ động, cô không thể thường xuyên lấy đồ từ trong không gian ra, vì chắc chắn sẽ có ngày lộ chuyện.

Cho nên cô dự tính nhận thầu đất để gieo trồng rau dưa trái mùa, rau dưa trái mùa không chỉ đắt mà còn có thể bán được giá cao.

Sau này cô sẽ bán rau lại cho người nông dân mang đi chỗ khác bán lại, như vậy thì cô mới có thể rảnh tay để nấu ăn.

"Đây là do tôi tự trồng.

" Giang Mật nhìn thấy những người nông dân đang vểnh lổ tai lên nghe, mắt hoa đào cũng cong cong lại: "Là do một bà cụ mà tôi quen biết trồng ra, trong đất của bà ấy còn có mấy ngàn cân, nếu như mọi người muốn thì bây giờ có thể đặt hàng với tôi, tôi sẽ tìm cách đưa qua.

""Chỉ có cà chua và dưa chuột thôi sao?""Đương nhiên là không rồi.

" Giang Mật bắt đầu đếm ngón tay: "Còn có bắp cải, mướp, cà, ớt, vân vân.

".
 
Xuyên Tới Thập Niên 80 Sau Đêm Tân Hôn Cả Nhà Coi Tôi Thành Bảo Bối
Chương 15: 15: Cần Phải Đặt Cọc Trước


Mọi người vừa nghe đã vội vàng đặt đơn hàng.

Giang Mật vươn tay ngăn bọn họ: "Ai muốn đặt hàng thì phải trả tôi ba mươi phần trăm tiền đặt cọc đấy.

Bọn họ vừa nghe phải trả tiền đặt cọc thì đều tản ra hết.

"Đi thôi, người này chính là kẻ lừa đảo, khi bán thì nói chỉ có một giỏ, lát sau đã nói có mấy ngàn cân, chúng tôi mua thì phải đặt tiền cọc trước, tiền đưa ra ngoài rồi còn có thể lấy lại sao? Tôi thấy đừng nói đòi tiền, mà có khi còn chả tìm được bóng dáng đâu!""Đúng rồi đấy, rau dưa của cô ấy đều là hàng bán chạy, cho dù tới lúc đó chúng ta không lấy hàng thì cô ấy cũng đâu cần lo là không bán được chứ!""Cô ta có thể bán được với giá như thế này là bởi vì nó hiếm thôi, nếu còn có mấy ngàn cân nữa mang ra bán thì không phải sẽ trở thành hàng thông thường sao? Làm gì có ai chịu bỏ ra nhiều tiền như vậy chứ? Cô ta coi chúng ta là đồ ngốc à!""Đúng rồi đó.

Vả lại giá tiền nhập hàng chắc chắn cũng không rẻ, chúng ta không bán giá cao hơn được thì sẽ bị tồn ở trên tay!""Giải tán.

"Giang Mật sớm đã đoán được, người buôn bán thời này còn rất bảo thủ, họ đều là người tự trồng rau rồi mang đi bán, hôm nay vui vẻ đặt hàng, nhưng khi trở về nằm xuống trong lòng bọn họ nghĩ tới lời bọn họ vừa nói thì chắc hẳn sẽ có nhiều người thấy không đành lòng.

Cô cũng không thể lập tức lấy đồ từ trong không gian ra, vì để giấu tai mắt của mọi người, cô phải thuê kho hàng ở nơi khác sau đó thuê xe chở hàng để chở.

Nếu như những người này không lấy hàng thì một cái thị trường nông sản nho nhỏ như này, làm sao có thể tiêu thụ được nhiều hàng hóa như vậy?Quan trọng là giá cả cũng không bán cao lên được.

Bán không hết sẽ phải kéo về kho hàng, ra ra vào vào sẽ gây ra động tĩnh không nhỏ, như vậy sẽ có không ít người chú ý.

Vì tránh làm cho người ta nghi ngờ nên cũng không thể đem hàng hóa bỏ vào trong không gian một lần nữa được.

Mỗi ngày cô đều cần phải đi đến kho hàng mang hàng tồn kho đi bán, lại cần thuê xe để chở nữa, tự dưng lại tốn thêm một đống thời gian và chi phí.

Giang Mật gánh sọt trúc lên, đi mua một con gà, hai con cá trích, một cân trứng gà, một cây sườn lợn cùng đồ gia vị.

Cô nhớ đến trong nhà có hai đứa nhỏ nên còn mua thêm hai túi kẹo sữa, hai túi kẹo nổ, cô còn mua thêm cho Noãn Noãn một cặp dây buộc tóc có hoa màu hồng cùng một đôi kẹp hình con bướm.

Tiền còn chưa nằm nóng trong túi đã tiêu hết mười đồng.

Giang Mật thở dài một hơi, tiền đúng là một thứ có bao nhiêu cũng tiêu hết.

Cô xách giỏ trúc quay về thôn, hàng xóm bên cạnh nhìn cô chằm chằm, còn rướn cổ dài ra xem trong giỏ trúc của cô có gì.

Giang Mật không cảm thấy không thoải mái, cô bình thản ung dung trở về nhà họ Tiêu.

.
 
Xuyên Tới Thập Niên 80 Sau Đêm Tân Hôn Cả Nhà Coi Tôi Thành Bảo Bối
Chương 16: 16: Thì Ra Là Thế


Nhà họ Tiêu là một căn nhà làm bằng đất, mái ngói màu đen xiêu vẹo, tưởng chừng như có thể đổ sụp xuống bất cứ lúc nào.

Hai cái đầu củ cải nhỏ đang đứng ở ngưỡng cửa, vừa thấy Giang Mật xách một giỏ trúc về thì cả hai đều mở lớn mắt.

Nhất là Tiêu Dương, cậu đã hiểu được!Người phụ nữ hư hỏng này đối xử tốt với bọn họ, là vì đã lừa được tiền trong tay của anh cả!Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiêu Dương trầm xuống, số mệnh của anh cả cũng quá khổ rồi.

Thi lên đại học mới được hai năm thì cha mẹ đã gặp tai nạn, phải nghỉ học để chăm lo cho hai đứa bé là cậu với em gái.

Rất vất vả mới lấy được vợ, thế mà lại là một kẻ phá của!Chiếm lấy giường của anh cả còn không cho anh ngủ chung một phòng.

Người phụ nữ này có gì tốt? Lấy về là để moi tiền của anh cậu sao?Cậu trợn trắng mắt, muốn chạy đi tìm Tiêu Lệ để tố cáo.

"Hai đứa giữ cửa giúp chị.

" Giang Mật đầu đầy mồ hôi, thở phì phò: "Chị có mua thịt và kẹo sữa.

"Một chân Tiêu Dương đã bước ra được một nửa, vừa nghe có kẹo sữa đã vội vàng dừng lại, chân lại bỏ ra khỏi giày xăng đan.

Cậu mơ màng mở đôi mắt đen láy nhìn Giang Mặt, lặng lẽ đem chân thu lại.

"Ha ha ha ha.

"Giang Mật chợt bật cười, gánh nặng trên vai cũng tuột khỏi vai, cô không có sức để gánh nó vào nữa.

Khuôn mặt ngăm đen của Tiêu Dương ửng hồng, hai vành tai cũng phiếm hồng theo, cậu thẹn quá hóa giận mà trừng mắt với Giang Mật, cùng lúc đó cũng rút giày ra đập mạnh vào tường.

Giang Mật cười đến đau bụng: "Được rồi, được rồi, cho chị xin lỗi, chị không nên cười nhạo em.

" Cô nhận ra đứa nhỏ đang bị tổn thương lòng tự tôn, nên cố nén cười, ý cười từ trong mắt bộc lộ ra: "Buổi tối chúng ta ăn thịt.

"Lấy từ trong giỏ trúc ra kẹo đường, chia cho mỗi người ba viên.

"Cảm ơn chị dâu.

" Đôi mắt to tròn long lanh của Tiêu Noãn Noãn cong thành hình trăng lưỡi liềm, bàn tay nhỏ bé mềm mại lau mồ hôi trên trán của Giang Mật, rồi chà bàn tay lên quần áo một chút, sau đó mở một viên kẹo sữa ra, nhét vào miệng của cô: "Chị dâu cũng ăn đi.

"Sự ngọt ngào tan chảy trong miệng, khiến lòng Giang Mật cũng mềm mại như một vũng nước, cô ôm lấy cơ thể bé nhỏ vừa ấm còn vừa mềm của cô bé, hôn một cái "chụt" lên mặt cô bé: "Cảm ơn tiểu Noãn nhé.

"Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiêu Noãn Noãn đỏ bừng, vội chạy về phòng: "Em lấy nước cho chị dâu uống nhé.

"Vừa vào phòng, Tiêu Noãn Noãn đã ngồi xổm bên dưới bệ bếp cao, buông bàn tay nhỏ đang nắm chặt ra, mở giấy gói kẹo sữa nhăn nhúm nhó ra, cô bé vươn đầu lưỡi li3m một chút, chút vị ngọt khiến cho đôi mắt cô bé cong cong, cái này còn ngọt hơn so với kẹo thập cẩm mà anh cả mua.

Cô bé gấp giấy gói kẹo lại như ban đầu rồi cẩn thận bỏ vào trong túi tiền.

Sau đó cô bé múc nước từ trong cái lu tráng men rồi chạy ra ngoài.

.
 
Xuyên Tới Thập Niên 80 Sau Đêm Tân Hôn Cả Nhà Coi Tôi Thành Bảo Bối
Chương 17: 17: Đồ Đàn Bà Phá Của


Tiêu Dương không thoải mái khi nhìn thấy kẹo sữa trong túi tiền, nước miếng chảy ròng vì thèm thuồng, nhưng không muốn bị kẻ phá của này mua chuộc.

Đây là dùng tiền của anh cả mua mà!Cậu thẳng thắn ưỡn ngực nhỏ của mình: "Anh trai em kiếm tiền vất vả, chị cũng đừng dùng tiền của anh ấy để mua bậy bạ.

""Chị là vợ của anh em, chị tiêu tiền của chồng chị chẳng phải là tất nhiên sao?" Giang Mật nhịn không được muốn trêu ghẹo cậu, cô liếc mắt nhìn túi tiền của cậu: "Tiền này chị đều tiêu cho tụi em, sao có thể nói là mua bậy bạ?"Tiêu Dương nghẹn họng, cậu không nói lại người phụ nữ này, nên lập tức chạy ra ngoài đồng.

Tiêu Lệ mặc áo dài tay cùng quần dài, tay áo xắn đến khuỷu tay, lộ ra cánh tay rắn chắc.

Khuôn mặt anh phơi nắng đến đỏ bừng, mồ hôi chảy xuống dọc theo cơ thể cường trắng, áo ba lỗ mỏng bị mồ hôi làm cho ẩm ướt, động tác cắt lúa nhanh nhẹn.

"Anh! Anh cả!" Tiêu Dương vội chạy đến, hai mắt mở lớn: "Con đỉa! Trên đùi anh có con đỉa! Nó hút máu!"Ống quần của Tiêu Lệ cuốn đến bắp chân, đôi chân thon dài chắc nịch có lực dính đầy bùn, máu tươi từ bắp chân đang chảy xuống.

Trời tháng bảy nóng bức nhưng có nhiều mưa, bởi vì mấy ngày mưa liên tiếp nên trong ruộng có nhiều nước mưa.

Khuôn mặt Tiêu Lệ lạnh lùng, cúi đầu nhìn thoáng qua "bốp" một cái lên bắp chân, con đỉa cũng rơi xuống.

"Em gái đâu?"Tiêu Lệ từ ruộng đi đến bên bờ, rửa tay trong rãnh nước ven bờ ruộng rồi cầm lấy ấm nước quân dụng uống mấy ngụm.

"Cái người phụ nữ kia! " Dưới ánh mắt lạnh lùng của anh trai, Tiêu Dương lắp bắp sửa lời: "Em gái ở nhà với chị dâu.

" Nói đến đây, cậu mới nhớ mục đích đến nơi này của mình, cậu lấy kẹo sữa từ trong túi tiền ra: "Chị ấy đi lên huyện mua đủ thứ, còn mua thịt và mua kẹo sữa nữa, tiền trong nhà chắc chắn đã bị chị ấy dùng hết, anh cả, anh cũng phải quản lý chị ấy".

Ánh mắt Tiêu Lệ dừng ở kẹo sữa trong tay cậu, rồi đưa mắt nhìn về phía nhà họ Tiêu, nghĩ đến cô đã gọi anh là chồng bằng chất giọng mềm mại, đầu lưỡi anh lướt qua hàm răng: "Người đàn ông có tiền đồ sẽ không trách vợ của mình tiêu tiền lung tung, em cảm thấy chị dâu tiêu tiền phung phí, là do anh trai của em vô dụng không kiếm được nhiều tiền đúng không".

"???"Anh cả trước kia đâu có nói như vậy!Tiêu Dương sợ ngây người, cậu chỉ muốn lay tỉnh Tiêu Lệ.

Cậu vô cùng nghi ngờ anh trai mình đã bị người phụ nữ hư hỏng kia bỏ bùa!"Nhưng mà!.

""Cô ấy lo chuyện nhà cửa, em cũng đừng nhiều chuyện.

" Tiêu Lệ không thèm phản ứng với cậu nữa mà quay về trong ruộng tiếp tục cắt lúa.

Tiêu Dương mím môi, đây là ghét cậu vì đã xen vào chuyện của anh sao?Cậu nhíu đôi lông mày rậm, tủi thân ngồi xổm ở trên bờ ruộng, đúng là cưới được vợ thì quên em trai.

Chỉ có mình cậu tỉnh táo nhất trong nhà này.

Tiêu Dương mở gói giấy kẹo ra li3m một chút kẹo sữa trắng, trên đầu lưỡi đều là vị sữa, ánh mắt cậu bừng sáng, kẹo sữa này ăn ngon quá vậy?!Trái tim đang ngâm trong nước đắng của cậu cũng đã biến thành ngọt!!Không nỡ ăn hết, cậu cuộn tròn lớp vỏ kẹo lại, để dành từ từ li3m.

"Anh ơi, kẹo sữa này ăn ngon thật, em để cho anh một viên nhé!""! ".
 
Xuyên Tới Thập Niên 80 Sau Đêm Tân Hôn Cả Nhà Coi Tôi Thành Bảo Bối
Chương 18: 18: Tủ Lạnh Thiên Nhiên


Giang Mật suy xét tới chuyện mọi người đều không thường xuyên được ăn thịt, nếu hiện tại bỗng nhiên ăn một lượng lớn thịt thì sẽ dễ bị tiêu chảy.

Cô lấy từ trong không gian ra hai con cá trích đặt trong thùng nước, đổ nửa thùng nước từ không gian vào, nháy mắt hai con cá đã sinh khí dồi dào.

Khi Giang Mật đọc tiểu thuyết thì mấy thứ như nước hay đất trong không gian đều là bảo vật đó!Cô phát hiện không gian này rất thần kỳ, đồ ăn trong giỏ không hề héo úa, dù cho đã để bao nhiêu lâu, cũng sẽ luôn tươi ngon như trước.

Giang Mật thoáng suy tư, đi vào nhà tranh nhỏ trong không gian.

Trong nhà tranh trống rỗng, chỉ có một ít dụng cụ làm nông, có cái bàn, hai cái ghế dựa, ngoài những vật này ra thì cũng không còn đồ vật nào nữa.

Giang Mật đi ra khỏi không gian, cắt ra một miếng thịt heo, còn xương heo và thịt heo còn dư thì bỏ vào trong nhà tranh ở không gian.

Nếu thịt heo để trong không gian không bị hỏng, vậy thì sau này cô đã có một tủ lạnh từ thiên nhiên!Cô lấy từ trong không gian ra một thùng nước, thử một ngụm, mát lạnh ngọt ngào, sự nóng nực của cơ thể cũng bay biến mà thay vào đó là mát lạnh sảng khoái.

Sự phát hiện này khiến cô trở nên bất ngờ, cô nhanh chóng thay nước trong ly thành nước suối ở không gian.

Làm xong hết mọi chuyện, Giang Mật lấy từ không gian ra hai trái cà chua, một trái mướp, một trái cà, ớt nhỏ cùng củ tỏi, sau đó ngồi xổm trước bếp nhóm lửa.

Phòng bếp vừa chật vừa nhỏ, nhưng sạch sẽ và được thu dọn ngăn nắp.

Giang Mật nấu nước, rửa đồ ăn, rồi thái rau củ.

Sau khi nước sôi thì vo gạo và cho vào nồi, sau khi cơm chín được một nửa thì múc ra cho vào cái chõ để hấp cơm.

Tối nay cô dự tính làm món cà tím cùng thịt bằm, cô vắt nước của trái cà được ngâm trong hũ ra, như vậy khi ăn sẽ không có nhiều dầu.

Giang Mật đợi chảo thật nóng rồi bỏ dầu vào, cho thịt bằm vào xào đến khi chuyển màu rồi cho tỏi băm, ớt kê vào.

Mùi thơm của thịt và tỏi tràn đầy cả phòng bếp.

Cô cho cà tím vào xào, rưới nước sốt đã chuẩn bị sẵn vào, mùi hương ngào ngạt từ cửa sổ bay ra ngoài.

Triệu Đông Hải còn chưa đến sân nhà họ Tiêu đã ngửi được một mùi thơm, khiến anh ta muốn ch ảy nước miếng, vốn dĩ bụng không đói thế mà đã bắt đầu kêu.

Kỹ năng nấu ăn của Tiêu Lệ tốt như vậy à?Triệu Đông Hải nuốt vài ngụm nước miếng, theo mùi đi vào nhà họ Tiêu, thấy một bóng dáng mảnh khảnh đang bận rộn ở phòng bếp.

"Mật nhi, sao em lại nấu cơm?"Triệu Đông Hải rất bất ngờ, Giang Mật ở nhà đã được nuông chiều từ bé, chưa từng phải làm qua chuyện gì thế mà có thể nấu cơm thơm ngon như vậy, hại anh ta cứ muốn ch ảy nước miếng ra ngoài!Anh ta nhìn khuôn mặt hồng hào của Giang Mật, ánh mắt thẳng tắp.

Cảm thấy dáng vẻ cô mặc tạp dề, tay đeo găng tay vải màu lam đang đứng trước bếp cầm cái sạn, so với bộ dáng của cô ngày thường thì quyến rũ hơn nhiều.

Anh ta hối hận rồi!"Mật nhi, khi em ở nhà ngay cả chén em còn chưa từng rửa qua, sao vừa đến nhà họ Tiêu đã phải làm việc này rồi.

Tiêu Lệ này thật quá đáng! Anh ta chỉ là một tên nghèo hèn sao có thể xứng để em nấu cơm cho anh ta chứ?" Vẻ mặt Triệu Đông Hải đau lòng, thật tình cảm thấy Tiêu Lệ không xứng đáng để cho Giang Mật phải chịu khổ.

Anh ta đến gần bếp, cà và thịt bằm trong nồi phát ra tiếng xèo xèo, tỏi băm cùng ớt đã điểm xuyến trong những hạt gạo trắng ngần, một mùi hương cay nồng xộc thẳng vào mũi anh ta.

Giang Mật rắc một nắm hành bỏ vào trong nồi, mùi hương của hành lại k1ch thích ra một mùi kỳ lạ, khiến anh ta nuốt nước miếng ực một cái, muốn trực tiếp bốc đồ ăn trong nồi để ăn.

Triệu Đông Hải khó khăn dời tầm mắt, tiếp tục nói: "Em cùng tên đó ly hôn đi, sau đó gả cho anh, em sẽ không cần phải chịu khổ nữa".

Tiêu Lệ cùng Tiêu Dương từ trong ruộng trở về, vừa mới đi đến sân đã nghe được những lời này của Triệu Đông Hải, bước chân cũng dừng lại.

.
 
Xuyên Tới Thập Niên 80 Sau Đêm Tân Hôn Cả Nhà Coi Tôi Thành Bảo Bối
Chương 19: 19: Anh Ta Không Mang Lại Hạnh Phúc Cho Em Được Đâu


Giang Mật không chú ý tình hình trong sân, cô tìm cái ấm đun nước bị úp ngược ở dưới tủ chén, sau khi rửa sạch sẽ thì tạm dùng làm cái nồi, cô bỏ cà tím và thịt bằm vào, đặt ở trên cái bếp nhỏ, lúc này mới cho Triệu Đông Hải một cái nhìn.

Người đàn ông này chải ngược tóc của mình hết ra sau đầu, tóc anh ta bóng và đầy mỡ đến mức ruồi có đậu lên thì chắc cũng đứng lại được.

Trên người anh ta mặc một chiếc áo sơ mi hoa, trên cổ áo thì treo kính mát, nửa người dưới thì mặc một chiếc quần ống loa đi cùng là đôi giày thể thao màu trắng, vừa thấy cô nhìn đến, đã nâng tay vuốt tóc mình một chút để lộ ra cái đồng hồ trên cổ tay, tựa như cái này có thể gia tăng thêm sự tự tin cho anh ta.

"Mật nhi, hai chúng ta vốn là tự do yêu đương, nhưng cha em đã chia cắt đôi ta, gả em cho một tên sa cơ thất thế.

Anh cũng không biết cha em đã nghĩ gì, rốt cuộc em có phải con do ông ấy sinh ra không nữa!" Triệu Đông Hải thích Giang Mật là thật, làn da của cô rất mịn màng, non nớt đến mức có thể bóp ra nước, dáng người trước sau cũng cong vểnh đầy đủ, chỗ nào cần có thịt thì có thịt, cũng không hề có chút sẹo hay chút mỡ nào.

Làn da của Giang Điềm thì đen và vàng, dáng người cũng như khúc gỗ khô quắt.

Anh ta lấy lòng Giang Mật mấy tháng, tay cũng chưa được nắm qua.

"Anh không ngại chuyện em đã kết hôn với Tiêu Lệ nhưng chắc chắn mẹ anh sẽ để ý và sẽ không cho em vào cửa.

Vì vậy anh mới lấy Giang Điềm, đến lúc đó anh ly hôn với cô ta, trở thành người đàn ông đã ly hôn, như vậy thì mẹ của anh sẽ không ngăn cản chúng ta bên nhau nữa”.

Ánh mắt Triệu Đông Hải bay đến cái nồi, tham lam mà nuốt nước miếng một chút: "Mật nhi, tối hôm qua anh nghĩ đến việc em nằm cạnh một người đàn ông khác, khiến anh cả đêm không ngủ vì khó chịu.

Nếu như em được sống hạnh phúc với anh ta thì anh không nói làm gì, nhưng em xem anh ta đã cho em được những gì? Anh thật sự thấy đau lòng vì em, nếu tên ấy là đàn ông thì nên buông tay để em được hạnh phúc!"Giang Mật: "! ""Vì sao tôi phải ly hôn? Tiêu Lệ muốn có dáng người thì có dáng người, muốn có diện mạo thì có diện mạo, chỗ nào cũng tốt hơn so với anh.

" Ánh mắt Giang Mật lướt qua khuôn mặt anh ta, mũi tỏi, môi thì dày, cơ thể cao có lẽ không được đến một mét bảy, làm sao có thể so với dáng người một mét tám mươi chín của Tiêu Lệ chứ?"Gả cho anh, vì cái miệng thối của anh, hay là vì dầu mỡ của anh hả? Anh về đái một bãi nước tiểu rồi soi lại gương mặt của mình đi”.

Triệu Đông Hải ngẩn người, sau khi nghe hiểu được lời cô vừa nói thì mặt liền đỏ lên, dường như không ngờ đến Giang Mật lúc nào cũng nói chuyện nhỏ nhẹ lại có thể nói những lời cay nghiệt như vậy, đúng là người đàn bà chanh chua còn không biết xấu hổ.

.
 
Back
Top Bottom