Xuyên Không Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con

Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 180


Bà tát nàng ta một cái: "Được lắm Tiền Thị, bây giờ ngươi còn mặt mũi đến đây, lần trước lúc ngươi đi thì chưa có thai, cho dù bây giờ người có thai thì liên quan gì đến chúng ta và Nhị Dũng? Ai biết hài tử là của ai?"

"Mẫu thân - lần trước lúc ta đi thì thai còn quá nhỏ, không nhìn ra cũng là bình thường, mấy hôm trước ta đã đến trấn trên khám đại phu rồi, đại phu nói rằng ta đã có thai được năm tháng, chỉ là ăn uống không tốt nên bụng không to."

Hứa Thị mặc dù không tin nhưng vẫn không nhịn được liếc nhìn bụng nàng ta, bụng nàng ta có vẻ hơi to thật.

Chẳng lẽ thực sự có khả năng đó à?

Cố Tâm Nguyệt nghe tin liền chạy đến, nàng đỡ Hứa Thị đang run rẩy vì tức giận, nhắc nhở: "Không phải trong nhà nhị ca đã mời đại phu đến khám cho tẩu tử à? Để đại phu khám cho nàng ta trước rồi tính."

Hứa Thị nghe vậy, mới bình tĩnh lại.

Đúng vậy, để đại phu khám trước đã.

Tiền Thị nghe nói có đại phu, không khỏi sợ hãi.

Nàng ta nghe nói chân Cố Nhị Dũng đã khỏi hẳn, nhà họ Cố lại không thiếu lương thực, mới động lòng muốn quay về.

Nhà họ Tiền chỉ đối xử tốt với nàng ta khi nàng ta mới về, sau đó bọn họ lại nảy sinh ý định bắt nàng ta cải giá để lấy tiền sính lễ.

Cải giá thì cũng đành, nhưng người mà bà mối giới thiệu toàn là những nam nhân già nua, xấu xí, chỉ có tiền sính lễ cao.

Nàng ta không muốn nên đã lén lút tự tìm một người trong thôn.

Ai ngờ, nàng ta vừa mang thai, đối phương liền chối bay chối biến.

Bây giờ đi lánh nạn, mẫu thân nàng ta thấy không thể làm gì nàng ta, lại không muốn nuôi thêm hai miệng ăn, bà ta liên bày cho nàng ta một kế, quay về tìm Cố Nhị Dũng.

Tiền Thị thầm câu nguyện, đại phu này sẽ không thực sự có thể nhìn ra tháng thai chứ?

Hứa Thị bình tĩnh lại, đợi đại phu ra, lập tức sắp xếp cho Tiền Thị bắt mạch.

Một lúc sau, đại phu của Hồi Xuân Đường khẳng định chắc nịch: "Thực sự đã có thai, ba tháng rồi!"

Tiền Thị nghe vậy, cả người lảo đảo: "Không phải, đại phu, ngươi xem lại đi, là năm tháng rồi."

"Nói bậy, ta đã hành nghề y mấy chục năm, nếu ngay cả chuyện này mà không phân biệt được, chẳng phải là trò cười hay saol" Nói xong, đại phu ngồi lên xe ngựa mà nhà họ Cố thuê, rời đi.

Thấy mọi chuyện đã rõ ràng, Hứa Thị cũng không khách sáo, trực tiếp cầm chổi đuổi người: "Cút cho ta, còn dám đến nữa, ta thấy một lần sẽ đánh một lần, mặc kệ trong bụng ngươi có gì!"

Cố Nhị Dũng cũng xách ném nàng ta ra ngoài cửa, chán ghét lau tay: "Cút! Nếu không đừng trách ta không khách sáo."

Tiền Thị thấy không chiếm được lợi, nàng ta nghiến răng, tức giận bỏ đi.

Người Cố gia tiếp tục chất đồ lên xe.

Chăn chiếu, quần áo, xoong nồi chảo chén, chỉ cần là thứ có thể mang đi được, Hứa Thị đều không muốn bỏ lại.

Mặc dù đã chuẩn bị quần áo giày dép mới, nhưng trên đường chạy nạn, bọn họ vẫn phải mặc quần áo giày dép cũ trước.

Mặc rách rồi thì vứt đi luôn.

Còn đồ mới, đợi lên núi, không còn dân tị nạn nữa thì bọn họ mới lấy ra mặc.

Cố Tâm Nguyệt cũng vậy.

Nghĩ đến việc trên núi chẳng có gì, muốn mua kim chỉ cũng không dễ, vì vậy, nàng cũng không muốn bỏ lại một cây kim nào, huống chỉ bây giờ diện tích trong không gian cũng đã rộng hơn nhiều. Những thứ tạm thời không dùng đến, nàng đều nhét hết vào không gian.
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 181


Nàng chỉ mang theo một ít lương thực và đồ ăn để che mắt người khác, cùng với xoong nồi chén đĩa cần dùng, quần áo chăn gối giày dép cũ để bên ngoài.

Vài trắm cân lương thực trong hầm, các loại rau thịt còn lại, đồ khô nước sốt, thậm chí cả than củi, chum vại, bồn tắm... nàng cũng đều nhét hết vào không gian.

Nàng đã chuẩn bị tỉnh thần để ngả bài.

Nếu Tống Dập hỏi, nàng định nói thật với hắn

Dù sao cũng tốt hơn là mang theo nhiều đồ như vậy dễ gây chú ý.

Ai ngờ, Tống Dập nhìn đống đồ nàng dọn ra, hắn không nói một lời liên giúp nàng chất lên xe.

Rõ ràng hắn cũng đã đi vào hầm chứa đồ trống rỗng nhưng lại không hề nghi ngờ gì?

Cố Tâm Nguyệt cũng bối rối.

Vì đồ để bên ngoài không nhiều, Cố Tâm Nguyệt sợ xe bò của nhà họ Cố không đủ dùng, nên đã để Tống Dập mang chiếc xe bò còn trống đi, dù sao thì đại tẩu đã có thai, cần phải dành nhiều chỗ hơn cho tẩu ấy.

Trước khi trời tối, hai nhà cuối cùng cũng thu dọn xong.

Cùng lúc đó, nhà nhà trong thôn cũng đã chất đồ đạc lên xe, chuẩn bị sáng sớm mai lên đường.

Đêm đó, khắp thôn vang lên tiếng thì thầm thở dài, cả đêm không yên tĩnh.

Mới tờ mờ sáng, trong thôn đã bắt đầu nhộn nhịp.

Cố Tâm Nguyệt nấu bữa sáng cuối cùng, cả nhà ăn xong liên lên đường đến nhà họ Cố tập trung.

Đóng cửa lại.

Cố Tâm Nguyệt bỗng nhiên cảm thấy có chút luyến tiếc.

Kể từ khi đến thế giới này, nàng đã sống trong ngôi nhà này được nửa năm rồi!

Mặc dù nơi này không lớn nhưng nàng cũng đã dồn rất nhiều tâm huyết và sức lực để bảo vệ nó.

Nàng có quá nhiều kỷ niệm đẹp ở đây, những ngày cùng gia đình lên núi làm việc, từ cảnh nghèo rớt mồng tơi đến lúc cuối cùng được sống trong cảnh ăn no mặc ấm. Mà bây giờ phải rời khỏi nơi này, không biết tương lai sẽ phải đối mặt với điều gì.

Tống Dập nhận ra tâm trạng nàng đang xuống dốc, hắn đưa một tay ra nắm lấy tay nàng, nhẹ nhàng nói: "Đị thôi, sau này vẫn sẽ có nhà, chỉ cần chúng ta ở bên nhau, nơi nào cũng là nhà.”

"Ừ." Cố Tâm Nguyệt ngẩng đầu nhìn hắn, rồi quay sang nhìn hai hài tử đáng yêu, nhẹ nhàng cười.

Khi cả nhà đến nhà họ Cố, nhà họ Cố đã thu dọn xong.

Hai chiếc xe bò nhanh chóng được xếp thành hàng.

Cố Đại Sơn đánh xe bò, bên trong chất đầy chăn chiếu quần áo, còn có Trương Thị nằm ở bên trong, Cố Tiểu Võ đi bên cạnh, phía sau còn có một chiếc xe bò, Cố Tam Thanh phụ trách cầm lái, vì chất quá nhiều đồ lặt vặt nên Cố lão đầu và Hứa Thị cũng không muốn lên xe, đều đi bên cạnh xe để trông đồ đạc.

Chiếc xe bò còn lại do Tống Dập đánh, trên xe ngoài chăn chiếu quần áo còn có hai hài tử và một con chó, Cố Tâm Nguyệt đi bên cạnh bảo vệ.

Chiếc xe bò của Cố Nhị Dũng đi sau cùng, phía sau chất đầy lương thực và đồ ăn của hai nhà.

Thanh Hoan không muốn làm phiền gia đình bốn người của ca ca nên chủ động đề nghị giúp Cố Nhị Dũng đẩy xe.

Tống Thanh Hoan chỉ muốn góp một tay, không muốn trở thành gánh nặng cho đoàn người.

Bây giờ ngay cả nhà cũng không giữ được, mọi người hoàn toàn không nghĩ đến những chuyện linh tỉnh khác.

Hứa Thị nhìn Thanh Hoan nhỏ nhắn đứng bên cạnh nhi tử cao lớn, cảm thấy hai người này trông rất đẹp đôi.

Lần trước Tiền Thị đến gây chuyện, mặc dù bà không để cho nàng ta chiếm được lợi nhưng nghĩ đến việc nàng ta ở nhà họ Cố nhiều năm mà không có thai, vừa về nhà mẫu thân đẻ đã lại có thai, không hiểu sao bà lại thấy như có một cái gai đ.â.m vào tim mình.
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 182


Còn Thanh Hoan cũng là một nữ tử đáng thương, nghe nói nàng ấy cũng vì không có thai mà bị nhà chồng bắt nạt đến mức không ngóc đầu lên được.

Chẳng phải nàng ấy và nhi tử của bà là một cặp trời sinh hay sao?

Hứa Thị càng nhìn càng thấy hài lòng, vui vẻ đi theo mọi người lên đường.

Đến đầu thôn.

Hầu hết mọi người trong thôn cũng đã đến, chỉ chờ trưởng thôn ra lệnh xuất phát.

Ngoài trưởng thôn và Tống thúc có xe bò ra, những nhà khác đều phải dùng sức đẩy xe bò.

Vì vậy, khi những người khác thấy nhà họ Cố bỗng nhiên mua được hai chiếc xe bò, mọi người không khỏi có chút ghen tị.

Lưu Thị và Tống Phú Quý là những người đầu tiên đứng ra, lần trước chính bọn họ đã phải tốn rất nhiều công sức, lừa gạt đủ kiểu mới giúp Tống Thanh Hoan viết được tờ giấy hòa li, giúp nàng ấy giải quyết một rắc rối lớn như vậy.

Nghĩ đến ba mẫu ruộng lúa trong tay, còn chưa kịp vui vẻ được hai ngày, một trận tuyết lớn đã trực tiếp làm c.h.ế.t hết mùa màng, bây giờ lại phải bỏ nhà bỏ cửa đi lánh nạn, bọn họ không khỏi tức giận.

"Cố Tâm Nguyệt, ngươi cố ý đúng không, ngươi chắc chắn đã biết trước là phải đi chạy nạn, mới cố tình nhường ruộng cho ta đúng không? Làm hai ta phải nhổ cỏ hai ngày mà không được gì." Lưu Thị chống nạnh chỉ vào hướng nhà họ Cố mắng chửi.

Cố Tâm Nguyệt cười với nàng ta mà không nói gì, như thể đang nói, đúng thì sao nào? Ngươi định cắn ta à?

Lưu Thị thấy nàng không lên tiếng, càng tức giận: "Xì, ta không cần đất nữa, ta đổi lấy lương thực, hôm nay ngươi mà không đưa thì ta sẽ tự tay cướp lấy."

Đám nam nhân nhà họ Cố đồng loạt rút ra mấy con d.a.o chặt củi từ trên xe ra. Cố Tâm Nguyệt cũng học theo nàng ta chống nạnh: "Muốn cướp à? Hỏi thử xem con d.a.o trong tay chúng ta có đồng ý hay không? Ai không sợ c.h.ế.t thì cứ lên mà cướp!"

Lưu Thị vừa nhìn thấy những con d.a.o sáng loáng trên tay bọn họ, không khỏi sợ hãi hét lên: "Trưởng thôn, ngươi phải làm chủ cho ta, người nhà họ Cố ức h.i.ế.p người quá đáng!"

Trưởng thôn vừa vội vàng xác nhận xem mọi người đã đến đông đủ chưa, đúng lúc đang bận rộn không thể tách rời, thấy Lưu Thị còn có lòng dạ gây chuyện, hắn không khỏi tức giận quát: "Ả nữ nhân này, đừng gây chuyện cho ta nữa, mảnh ruộng đó không phải do ngươi tự đòi lấy hay sao? Bây giờ nhà nào chẳng phải bỏ nhà bỏ cửa đi tha hương? Nếu ngươi không muốn đi thì cứ ở lại canh giữ ruộng của ngươi, không ai cản ngươi đâu."

Lưu Thị thấy trưởng thôn cũng không thể chiếm được lợi thế, liền quay sang kích động thôn dân: "Cho dù ta không đòi bồi thường thì người nhà họ Cố mang theo nhiều vũ khí như vậy, bọn họ cùng chúng ta lên đường thì làm sao chúng ta yên tâm được? Lỡ như bọn họ dùng vũ khí cướp lương thực của chúng ta thì sao?"

Những người khác thấy vậy, không khỏi cười âm lên: "Nhà họ Tống, nhà các người mang theo nhiều lương thực hay bạc lắm à? Người ta có hai con bò còn cần phải cướp của ngươi hay sao?"

Lưu Thị bị nói đến tức tối.

Dương Tuyết Cầm ở bên cạnh bỗng nhiên đứng ra, giọng nói không lớn không nhỏ của nàng ta vang lên bên cạnh: "Mọi người đều là người dân trong cùng một thôn, đến lúc này đương nhiên phải chung sức vượt qua khó khăn, chỉ là bây giờ rất nhiều nhà đã hết lương thực, ta đề nghị nhà nào có nhiều lương thực thì lấy ra một ít chia cho những nhà không có lương thực, như vậy mọi người mới có thể đoàn kết được."
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 183


Vừa dứt lời, ánh mắt của mọi người đồng loạt nhìn về phía xe ngựa nhà họ Cố.

Đúng vậy, hình như người nhà họ Cố có mang theo không ít lương thực. Nếu muốn cùng nhau lên đường, mọi người ắt hẳn phải giúp đỡ lẫn nhau.

Nhìn người nhà họ Cố có già có trẻ, còn có một người vừa mới mang thai, không chừng sẽ kéo chân mọi người lại. Nếu bọn họ không lấy chút lương thực ra chia thì làm sao được?

Vì thế, mọi người liền bàn tán xôn xao, như thể nếu nhà họ Cố không chủ động lấy lương thực ra chia, mọi người sẽ đuổi bọn họ ra khỏi đoàn vậy.

Trưởng thôn vừa nghe thấy vậy, chưa lên đường mà đoàn người đã trở nên hỗn loạn như vậy, không khỏi nổi giận.

Hắn lớn tiếng quát: "Ai dám đi cướp? Bây giờ đi cướp thử xem?"

"Các người đừng quên, Tống Dập chính là người duy nhất trong thôn chúng ta biết chữ, lúc chúng ta ra ngoài không thể tránh khỏi việc phải nhờ bọn họ đưa ra ý kiến, các ngươi giỏi lắm, còn chưa lên đường mà đã tính đến chuyện chia lương thực của người ta, như vậy khác gì cướp bóc?"

Trưởng thôn gầm lên một hồi, mọi người mới bình tĩnh lại. Mọi người cúi đầu, không nói gì nữa.

Thấy mọi người cuối cùng cũng không còn đưa ra yêu cầu vô lý nữa, coi như miễn cưỡng chấp nhận cùng người nhà họ Cố đi lánh nạn, trưởng thôn lại kêu gọi mọi người chuẩn bị lên đường.

Lúc này, người nhà họ Cố và Tống Dập vẫn luôn lạnh lùng đứng nhìn bên cạnh đã bước ra.

Tống Dập lên tiếng trước: "Trưởng thôn, đa tạ sự tin tưởng của ngươi nhưng chúng ta vừa rồi đã bàn bạc rồi, chúng ta sẽ không cùng mọi người đi lánh nạn nữa, đường khác nhau không thể cùng mưu cầu, sau này mọi người hãy đi đường riêng của mình!" Trưởng thôn nghe vậy thì sửng sốt, sau đó mới phản ứng lại: "Điều này... Trên đường lánh nạn phải vượt núi băng rừng, quãng đường gian nan, dù sao thì đông người vẫn mạnh hơn, mặc dù các người có nhiều nam nhân nhưng người già hài tử cũng nhiều, tự mình đi riêng e rằng sẽ càng khó khăn hơn."

Cố lão đầu cũng lên tiếng từ chối: "Không cần, nếu mọi người đều không muốn đi cùng chúng ta, không cần phải cố ép ở cùng nhau khiến mọi người đều không vui!"

"Được rồi." Trưởng thôn thấy Cố lão đầu cũng nói vậy, cũng không tiện ép buộc nữa: “Các người định đi đâu?" "Tạm thời chúng ta sẽ đi theo hướng phủ Thanh Châu trước, đến đó xem tình hình rồi tính tiếp." Tống Dập trả lời qua loa.

"Được rồi, chúng ta định đi về phía nam, vừa hay cũng phải đi qua phủ Thanh Châu, trên đường đi các ngươi có thể đi cùng chúng ta, cũng tiện giúp đỡ lẫn nhau." Trưởng thôn một lần nữa ngỏ lời mời.

"Được, vậy lên đường thôi."

Thôn dân lần lượt lên đường.

Nhà nọ nối nhà kia.

Sương sớm vẫn chưa tan, nhiệt độ vẫn rất thấp.

Cố Tâm Nguyệt đặt Tiểu Hắc ở giữa để sưởi ấm cho hai người, lại dùng chăn bông bọc lại, thỉnh thoảng lại lén cho hai hài tử uống chút nước nóng, ăn chút đồ ăn.

Đi được hai canh giờ, mặt trời càng lúc càng cao.

Nhiệt độ mới dần tăng lên.

Những người đi đầu bắt đầu kêu mệt.

Tống Dập thấy Cố Tâm Nguyệt đi theo suốt một chặng đường, trên đường phải chăm sóc hai hài tử không để chúng bị lạnh bị đói, lại còn phải dỗ dành hài tử, an ủi tinh thần chúng, hắn không khỏi cảm thấy thương xót.

Hắn quay sang nhìn nàng: "Tâm Nguyệt, nàng lên xe ngôi một lát, nghỉ ngơi một chút."

"Không cần." Cố Tâm Nguyệt lập tức từ chối: "Sắp đến trưa rồi, có lẽ đội ngũ phía trước cũng phải dừng lại nghỉ ngơi, đến lúc đó chúng ta cũng tìm một chỗ nghỉ ngơi là được, ta không mệt.”
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 184


"Được rồi, chúng ta đi chậm lại cũng không sao." Tống Dập thấy nàng không đồng ý, đành phải mở lời bảo nàng đi chậm lại.

Cố Tam Thanh thấy vậy, cũng khuyên cha và mẫu thân lên xe ngồi một lát.

Cha và mẫu thân tuổi tác đã cao, đi cả buổi sáng quả thực cũng có chút mệt.

Nhưng hai người đều nhất quyết không chịu ngồi: "Tiếp theo sẽ còn mệt hơn, ta và cha con có thể chịu được, không thể kéo chân các con lại."

Cố Đại Sơn cũng bảo Cố Tiểu Võ lên ngồi nghỉ một lát.

Cố Tiểu Võ lắc đầu như trống bỏi: "Không được, cha, con không mệt, con phải ở bên cạnh để bảo vệ mẫu thân và đệ đệ, muội muội trong bụng mẫu thân."

Cố Nhị Dũng đi sau cùng nghe vậy, quay đầu nhìn Tống Thanh Hoan.

Chỉ thấy khuôn mặt trắng trẻo của nàng ấy hơi tái nhợt, trên trán còn lấm tấm mồ hôi.

Dù lời quyên tâm không nên do hắn nói ra nhưng hắn vẫn lắp bắp mở lời: "Thanh Hoan muội muội, muội lên xe ngồi nghỉ ngơi đi, ta sức lớn, muội đẩy hay không đẩy cũng không ảnh hưởng gì mấy." Tống Thanh Hoan vội lau mồ hôi trên trán, xua tay: "Không cần, không cân, muội chịu được."

Cố Tâm Nguyệt đi trước nghe vậy, quay đầu lại: "Muội muội, cơ thể muội yếu ớt, đừng cố nữa, lên nghỉ ngơi một chút đi!"

"Muội..."

Chưa kịp để Tống Thanh Hoan mở lời lần nữa, Cố Nhị Dũng đã trực tiếp dùng một tay kéo nàng ấy lên.

Tay hắn vừa nhấc, người đã ngồi lên xe ngựa phía trước.

Đối mặt với muội muội yếu đuối nhưng lại cố chấp như vậy, Cố Nhị Dũng thực sự không có cách nào đôi co với nàng ấy. Hắn chỉ đơn giản trực tiếp ra tay

Tống Thanh Hoan sửng sốt, không ngờ hắn lại trực tiếp bế mình lên xe.

Mặc dù chỉ trong chốc lát hắn đã buông ra nhưng nàng ấy vẫn không nhịn được mà đỏ mặt.

Hứa Thị quay đầu lại vừa vặn nhìn thấy cảnh này, gương mặt bà không kìm được nở nụ cười.

Lại đi khoảng nửa canh giờ, đội ngũ phía trước rốt cuộc cũng chậm lại.

Trưởng thôn ở phía trước hô to mọi người tìm một chỗ nghỉ ngơi một lát, chuẩn bị đun nước nóng, làm chút đồ ăn để nghỉ ngơi.

Nhà họ Cố cách xa thôn dân một chút, bọn họ tìm một khoảng đất trống, cũng ngồi xuống nghỉ ngơi.

Đâu tiên, mọi người lấy một tấm vải dầu trải xuống đất để chống ầm, lại lấy một số đệm cũ trên xe ngựa xuống trải.

Cố Tâm Nguyệt sắp xếp cho một số đối tượng trọng điểm ngồi lên.

Mặc dù Trương Thị khăng khăng nói mình không sao nhưng vẫn nàng ấy vẫn bị mọi người thuyết phục ngồi xuống.

Tiểu Vũ dẫn hai hài tử tới trêu đùa Tiểu Hắc, bọn chúng ngồi cả buổi sáng đều đã ngột ngạt.

Cha và mẫu thân tuổi đã cao, mấy nhi tử có nói thế nào cũng không cho bọn họ động đậy, cả hai đành phải ngoan ngoãn ngồi chờ cơm nóng.

Bốn nam nhân nhặt củi giúp nhóm lửa, sau đó bọn họ cũng bị Cố Tâm Nguyệt đuổi đi nghỉ ngơi.

Tống Thanh Hoan ở lại giúp nấu cơm.

Mọi người chuẩn bị ăn tạm bữa trưa bằng lương khô, cũng không cần chuẩn bị gì nhiều.

Huống chỉ người trong thôn đều đang ở gần đó nhìn chằm chằm, lúc này bọn họ cũng không thể lấy cá to thịt lớn ra ăn được.

Cố Tâm Nguyệt lấy hai mươi mấy chiếc bánh bao đen trong bọc ra, trước đó nàng đều đã cắt sẵn từng miếng và nhét thịt kho bên trong. Nàng nướng trên lửa một cách đơn giản, nướng đến khi mềm là có thể ăn được.

Nàng lại đun một nồi nước nóng, cho thêm chút đường đỏ, bổ sung năng lượng cho mọi người.

Mọi người nhận lấy chiếc "bánh kẹp thịt" được nướng nóng hổi, cắn một miếng.
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 185


Ánh mắt ai nấy đều không khỏi sáng lên.

Hứa Thị đang định khen Cố Tâm Nguyệt thông minh, biết rằng khi chạy nạn không thể để bánh bao trắng gây chú ý. Nhưng ai ngờ bà vừa cắn một miếng, mới phát hiện ra, đây đâu phải là bánh bao đen?

Rõ ràng bánh bao này còn thơm hơn cả bánh bao trắng, không chỉ thơm, nhai kỹ còn thấy có vị ngọt ngào kỳ lạ! Kèm theo vài miếng thịt kho bên trong, ngon tuyệt!

Mặc dù trong lòng mọi người đều ăn rất vui vẻ nhưng đều ngầm hiểu không lên tiếng hỏi Cố Tâm Nguyệt. Thôn dân vốn tưởng rằng nhà họ Cố có nhiều lương thực như vậy, khi ra ngoài chạy nạn, chắc chắn bọn họ cũng ăn bánh bao trắng nhưng nhìn lại thì ra ai nấy cũng ăn bánh bao đen giống như bọn họ.

Mặc dù vậy, mà bọn họ còn ăn ngon như vậy? Hoàn toàn không giống như những người từng sống sung sướng, trong lòng mọi người không khỏi cảm thấy ngạc nhiên.

Đại Hổ ăn lương khô trong tay, lẩm bẩm với Lưu Thị: "Mẫu thân, tại sao con thấy bánh bao mà nhị thúc ăn có mùi thịt vậy?”

"Cái gì? Mùi thịt! Ta thấy con thèm ăn thịt đến phát điên rồi! Ăn nhanh đi, ăn xong một lát nữa còn phải lên đường!" Lưu Thị trừng mắt, lại liếc nhìn nhà họ Cố một cách chế giễu.

Cố Tâm Nguyệt ăn chiếc bánh bao mè đen kẹp thịt do mình đặc biệt làm ra mà thầm mừng.

May mà khi làm lương khô, nàng bỗng nhiên nhớ đến bột mè đen trong không gian.

Nghĩ đến việc những thứ bột đó dường như không có cơ hội lấy ra nên nàng đã thử cho vào bột mì trắng.

Ai mà biết được bánh bao hấp ra thực sự có thể giả vờ y như thật.

Hương vị cũng ngon đến lạ.

Ăn xong bữa trưa, mọi người lại ngồi nghỉ một lát.

Sau đó, đoàn người mới bắt đầu lên đường trở lại.

Đến chiều.

Trên đường, những người chạy nạn ngày càng đồng.

Phần lớn là thôn dân đến từ các thôn khác của trấn Thanh Thủy, cũng nhiều người theo đơn vị thôn xã lập thành từng đoàn chạy nạn.

Cũng có một số lưu dân đến từ phía bắc.

Những lưu dân này trông ai nấy đều quần áo rách rưới, toàn thân tả tơi, mặt mũi đen nhẻm, khác hẳn với những người vừa chạy nạn ra khỏi trấn Thanh Thủy.

Nhưng nhìn kỹ thì thấy ai nấy đều khỏe mạnh, nếu không thì bọn họ cũng chẳng thể đến đây trước một nhóm lớn lưu dân khác.

Những người này gặp những người vừa chạy nạn ra khỏi trấn Thanh Thủy, thấy ai nấy đều kéo theo gia đình, đồ đạc trong xe cũng khá đầy đủ, bọn họ không khỏi có chút động lòng.

Nói về Tiền Thị lần trước bị người Cố gia đuổi về, nàng ta bất đắc dĩ phải khổ sở cầu xin đi cùng nhà mẫu thân đẻ ra ngoài chạy nạn, đoàn người của thôn Tiền Gia Tráng mà bọn họ ở, vừa khéo đi đầu tiên nên gặp phải những lưu dân có ý đồ xấu này.

Đoàn người bỗng nhiên trở nên hỗn loạn.

Vài lưu dân câm gậy gộc d.a.o phay, đi từng nhà lục soát lương thực và tiền bạc.

Thấy không có nhiều đồ như mong đợi, lúc mấy người đang tức tối thì lục đến nhà Tiền Thị.

Cha và mẫu thân Tiền Thị ôm lấy những lưu dân, khổ sở cầu xin bọn họ lấy ít thôi.

Tiền Thị ngẩng đầu lên, vừa vặn nhìn thấy người thôn Lê Hoa đi ngang qua bên cạnh.

Nàng ta vội vàng cầu xin mấy tên lưu dân kia: “Các vị đại ca, chúng ta thực sự không còn nhiều lương thực, nhưng các vị nhìn kìa, trong thôn kia có một nhà họ Cố, đó là nhà có nhiều lương thực nhất trong thôn, các ngươi mau đến đó cướp đi."
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 186


Vài tên lưu dân nhìn thoáng qua, thấy đoàn người kia quả thực cũng không nhỏ.

Đặc biệt là hai chiếc xe bò phía sau đoàn người, chất đầy ắp, bọn họ không khỏi động lòng.

Bọn chúng hất Tiền Thị ra, vội vàng chạy về phía đoàn người bên cạnh.

Tiền Thị bị hất ngã lảo đảo, ngã thẳng xuống đất.

Một lúc sau, bụng nàng ta bắt đầu đau.

Nói về nhà họ Cố, từ xa bọn họ đã nhìn thấy tình hình bên này, biết kê đến không có ý tốt, xe nhanh chóng xếp thành một hàng.

Ba hài tử và Trương Thị đều được nhét vào trong chăn.

Hứa Thị, Cố Tâm Nguyệt và Tống Thanh Hoan cũng bị kéo ra phía sau.

Năm nam nhân đứng thành một hàng, một tay cầm gậy gộc, một tay cầm d.a.o rựa.

Cố Tâm Nguyệt đứng sau các nam nhân, nàng vội vàng lấy bột ớt đã chuẩn bị sẵn từ trong không gian ra, đưa cho Hứa Thị và Thanh Hoan để phòng thân.

Lưu dân kéo nhau chạy đến, chỉ vào người thôn Lê Hoa hỏi: "Nhà nào họ Cố?"

Mặc dù bình thường thôn dân rất ghen tị với nhà họ Cố, nhưng trong tình huống này, không ai định mở lời trước.

Lưu Thị lén véo Nhị Nị một cái, thấy nó chỉ về phía nhà họ Cố: "Người Cố gia ở đằng kia, chúng ta đều là nhà nghèo, không có lương thực gì cả, nếu muốn cướp lương thực thì hãy tìm bọn họ.”

Lưu dân đi về phía nhà họ Cố.

Dương Tuyết Cầm ở phía sau hô lớn: "Tống đại ca, nhà các người có nhiều lương thực, chủ động lấy một ít ra chia cho những người này đi, cũng tránh bị thương."

Thôn dân không ai dám bước lên giúp đỡ.

Một số người thấy lưu dân đã đi qua, ngược lại còn nói lời cay độc: "Đúng vậy, trực tiếp lấy lương thực ra chia đi là xong, nếu không thì lát nữa đến mạng cũng không giữ được."

"Chậc, con ch.ó đen nhà bọn họ cũng khá béo, nên g.i.ế.c con vật đó trước."

Một hàng nam nhân nhà họ Cố nắm chặt d.a.o rựa trong tay, hét lớn: "Không sợ c.h.ế.t thì đến cướp đi”

Cố Nhị Dũng cao to vạm vỡ, nhìn thoáng qua đã thấy không dễ chọc.

Vài tên lưu dân từ từ tiến gần, cũng bị khí thế liêu mạng của mấy người làm cho chấn động.

Mấy người trao đổi ánh mắt, định từ bỏ.

Thay vì ở đây ngã ngựa, chi bằng bọn họ quay lại đánh úp, ra tay với những kẻ hèn nhát đằng sau, cướp được bao nhiêu thì cướp.

Vì vậy, mấy tên lưu dân bỗng nhiên quay đầu, xông về phía thôn Lê Hoa và những thôn dân khác của thôn Tiền Gia Tráng cướp bóc.

Bụi đất bay mù mịt.

Sau một hồi cướp bóc, mấy tên lưu dân tản ra, cắm đầu chạy trốn.

Những thôn dân bị cướp còn lại thì kêu trời gọi đất, vừa rồi bọn họ thực sự quá chủ quan.

Trong tay thậm chí còn không chuẩn bị được một công cụ thuận tiện. Đến khi phản ứng lại thì bọn chúng đã chạy mất.

Bên phía nhà họ Cố, mấy nam nhân từ đầu đến cuối thậm chí còn không nhúc nhích.

Mục tiêu đầu tiên của nam nhân nhà họ Cố là bảo vệ người nhà của mình, còn lại thì không nên xen vào chuyện của người khác.

Huống chỉ, lúc nhà mình gặp nạn, cũng chẳng thấy ai tiến lên nói một câu.

Các thôn dân thôn Lê Hoa bị cướp, bọn họ đánh vào mặt đất kêu trời gọi đất, xông về phía Dương Tuyết Cầm: "Đầu tại ngươi bày trò hay, bảo lấy lương thực ra chia, tại sao ngươi không lấy lương thực nhà mình ra chia?” Dương Tuyết Câm bị đánh che mặt khóc lóc thảm thiết: "Không phải ta bảo bọn họ đến, không phải người nhà họ Tiền bảo bọn họ đến hay à?"

Vì vậy, mọi người lại chạy đến thôn Tiền Gia Tráng.
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 187


Bọn họ xông vào đánh Tiền Thị và gia đình một trận tơi bời.

Tiền Thị vừa rồi bị đẩy ngã xuống đất, đang thấy bụng khó chịu, sau một trận đánh hỗn loạn, một dòng m.á.u tươi chảy ra từ bên dưới người nàng ta.

Tiền Thị vội vàng khóc lóc kêu cứu: “Dũng ca, cứu mạng! Cứu mạng! Ta sai rồi, xin chàng cứu ta."

Cố Nhị Dũng ngước mắt nhìn thoáng qua, khinh thường dời mắt đi: "Chúng ta thu dọn đồ đạc chuẩn bị lên đường trước ởi, không đợi bọn họ nữa."

"Được." Tống Thanh Hoan từ phía sau hắn bước ra, chuẩn bị giúp đẩy xe tiếp.

Tiền Thị thấy vậy, nhịn đau chửi mắng: "Được lắm, Cố Nhị Dũng kial Không trách được chàng đối xử tàn nhẫn với ta như vậy, thì ra đã tìm được người khác rồi. "

Cố Nhị Dũng không vui nhíu mày, khẽ nói với Tống Thanh Hoan: "Đừng để ý đến ả nữ nhân điên đó."

Tiền Thị thấy bọn họ thực sự bỏ mặc mình, nàng ta không khỏi bật khóc nức nở, một lúc sau thì ngất đi.

Đến khi nàng ta tỉnh lại, bên cạnh nào còn bóng dáng ai nữa?

Cha, mẫu thân và đệ đệ cũng đã sớm đi rồi.

Ngay cả giường chiếu cũng không để lại cho nàng ta.

Nàng ta không khỏi hối hận mà lặng lẽ khóc.

Bên kia người Cố gia đi trước, đi một mạch đến lúc hoàng hôn.

Cuối cùng, trước khi trời tối, bọn họ tìm thấy một bãi đất trống bên bờ suối.

Những nữ nhân chuẩn bị nhóm lửa nấu cơm.Những nam nhân thì dựng lều.

Chiếc lều là do Tống Dập và Cố Tâm Nguyệt cùng nhau thiết kế.

Trước tiên, bọn họ khâu một vài tấm vải dầu lại với nhau, chừa chỗ để xỏ lỗ, sau đó dùng những thanh tre đã chuẩn bị sẵn xỏ từng thanh một để cố định, cuối cùng cắm xuống đất và dùng đá đè lên. Bên trong lều trải vải dầu, sau đó trải chiếu cũ, rồi đắp thêm chăn dày mang theo, mặc dù ban đêm sẽ hơi lạnh nhưng trong đoàn người chạy nạn thì như vậy đã là tốt lắm rồi.

Huống chỉ còn có đống lửa đang cháy.

Những nam nhân dọn dẹp và dựng xong lều, cơm cũng đã nấu xong, mọi người liền ngồi xuống chuẩn bị ăn cơm.

Cố Tâm Nguyệt hấp một đĩa xúc xích, một đĩa gà muối.

Nàng lại nấu một nồi mì ăn liền lớn, mỗi người còn được đập thêm một quả trứng ốp la.

Rau xanh là Tống Thanh Hoan tìm được rau dại gần đó, rửa sạch trực tiếp trong suối rồi cho vào.

Một nhà vây quanh nồi lớn chuẩn bị ăn cơm, đoàn người phía sau mới từ từ đuổi kịp.

Hứa Thị thấy vậy, vội vàng cầm lấy nắp nồi, định đậy thức ăn trong nồi lại.

Cố Tâm Nguyệt lên tiếng ngăn cản: "Mẫu thân, đừng đậy nữa, trong số bọn họ không phải có người nói lương thực nhà mình nhiều hay à? Cứ để những người đó nhìn thấy đi, dù sao thì chúng ta ăn gì, những người lưu dân đến cũng sẽ bán cho chúng ta, đã vậy thì cứ thoải mái ăn đi."

Cố Nhị Dũng cũng hào phóng cầm lấy nắp nồi: "Muội muội nói đúng, không có gì phải ngại cả."

"Ừ, cũng đúng."

Cố Tâm Nguyệt múc cho mỗi người một chén mì ăn liền, phủ lên một quả trứng ốp la, rồi lại cho thêm hai nhánh rau dại.

Mọi người nuốt nước bọt, vội vàng nhan lúc còn nóng ăn.

“Tâm Nguyệt, con làm món mì gì thế này? Sao lại ngon thế, đặc biệt là sợi mì rất dai, quả trứng này con mang theo suốt đường mà không bị vỡ à, được ăn trứng quả là quá thơm." Hứa Thị ăn một miếng, liên tục khen ngợi. Các ca ca cũng vội vàng gật đầu: "Đúng vậy, ngon quá, ta còn tưởng rằng chạy loạn sẽ không được ăn cơm nóng canh nóng, bây giờ xem ra, không hề kém hơn ở nhà."
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 188


Hứa Thị trừng mắt, mọi người cười ầm lên.

Tử Du húp một miếng: "Mẫu thân ta nói, loại mì này là mì ăn liền, được chiên bằng dầu, vừa ngon lại dễ bảo quản."

Nói xong, Tử Du bắt đầu cúi đầu ăn ngấu nghiến.

Cố Tiểu Võ ăn một miếng, mắt sáng lên: "Thật hâm mộ Hoài Cẩn, Tử Du, ngày nào cũng được ăn đồ ngon.”

"Hài tử này, bây giờ chúng ta cùng nhau đi ra ngoài, rốt cuộc cũng theo ý con, ngày nào cũng được nếm thử tay nghề của cô cô con.”

Cố Tâm Nguyệt cười nói: "Được, đợi chúng ta ổn định lại, ngày nào ta cũng làm đồ ngon cho các con ăn, mấy hài tử hôm nay có sợ không?”

"Con không sợ, nếu có kẻ xấu đến, con sẽ bảo vệ mẫu thân." Cố Tiểu Võ quả quyết nói: "Cha, sau này cũng chuẩn bị cho con một vũ khí đi."

Hoài Cẩn cũng hiếm khi lên tiếng: "Con cũng không sợ, nếu có kê xấu đến, con cũng sẽ trông chừng muội muội, không để cha phải lo lắng."

Tống Dập hài lòng gật đầu với nhỉ tử

Ba hài tử mặc dù mặt mũi đều bôi đen, trên người mặc quần áo cũ rách, nhưng đôi mắt đều sáng ngời.

Thật sự không hề có chút sợ hãi nào.

Những người lớn cũng yên tâm.

Nói đến bên kia, đoàn người thôn Lê Hoa đuổi kịp, thấy nhà họ Cố đã nhóm lửa, nấu cơm xong bắt đầu ăn, bọn họ không khỏi ghen tị.

Vừa rồi, sau một hồi cướp bóc, rất nhiều người ít nhiều gì đều bị ngã và va chạm, cộng thêm việc vội vã lên đường, lúc này mọi người đều đã đói bụng và mệt mỏi.

Nhưng khi nghĩ đến buổi chiều người nhà họ Cố đồng lòng đối mặt với những người dân chạy loạn, không ai trong số họ lên tiếng nói một câu.

Còn có rất nhiều người nói lời cay độc, không khỏi đỏ mặt tía tai.

Bọn họ cũng không tiện đi đến mượn lửa.

Mọi người cách một khoảng cách bắt đầu dựng trại, nhen lửa bắt đầu đun nước nóng ăn lương khô.

Một số người ngửi thấy mùi thơm từ phía nhà họ Cố bay tới, không khỏi nuốt nước miếng: "Trưởng thôn, không biết người nhà họ Cố ăn món ngon gì mà thơm thế? Người già như ngươi có muốn đi xem không, biết đâu bọn họ nể mặt trưởng thôn mà chia cho ngươi một ít."

Trưởng thôn tức giận gõ ống điếu trong tay: "Ta không có cái mặt già đó, các ngươi cũng không được đi quấy rầy, nếu động lòng tham thì hãy nghĩ đến những con d.a.o trong tay bọn họ vào buổi chiều."

Đám người bị nói cho tức tối, ăn lương khô trong tay mà không thấy ngon.

Ăn xong bữa tối, mọi người lại thu dọn đồ đạc.

Các nữ nhân lại loay hoay nấu mấy nồi nước nóng, để mọi người lần lượt ngâm chân.

Đi cả một ngày đường, mọi người không tránh khỏi đau chân.

Ban đêm trời lạnh, vừa vặn có thể ngâm chân cho ấm.

Cố Tâm Nguyệt ngâm chân xong trong lều của mình, Tống Dập trực tiếp vén rèm cửa chui vào, nhìn thấy trên đôi chân trắng nõn của nàng có hai vết phồng đỏ đặc biệt chói mắt, hắn liền trực tiếp ngồi xổm xuống.

"Nàng không mang theo thuốc mỡ à? Ta giúp nàng chọc vỡ vết phồng, nàng bôi chút thuốc mỡ, như vậy sẽ mau khỏi hơn." Nói xong, không đợi Cố Tâm Nguyệt phản đối, hẳn liền trực tiếp tìm kim, ngồi xổm xuống giúp nàng chọc vỡ vết phồng.

Cố Tâm Nguyệt thấy chân mình bất ngờ bị hắn nắm trong tay, nàng chỉ đành ngoan ngoãn đợi hắn chọc xong.

Một lúc sau, Tống Dập mới ngẩng đầu lên: "Hôm nay nàng vất vả rồi, nghỉ ngơi sớm đi, ngày mai còn phải đi cả ngày nữa, nếu thực sự mệt thì đừng cố nữa, lên xe nghỉ ngơi một lát, thêm nàng cũng không nặng hơn bao nhiêu.”
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 189


Một luồng ấm áp dâng lên, Cố Tâm Nguyệt gật đầu: "Ta còn chịu được, hôm nay ngươi cũng rất mệt rồi, lát nữa tranh thủ ngâm chân rồi chợp mắt một lát đi."

"Ừ, yên tâm, tối nay ta và các ca ca sẽ thay phiên nhau canh gác, các nàng yên tâm ngủ đi."

Nói xong, hắn liền đứng dậy đi ra ngoài.

Buổi tối, người nhà họ Cố dựng hai cái lều.

Một cái lêu ở bên trong, mấy nữ nhân và hai hài tử chen chúc ở một chỗ.

Một cái lều bên ngoài thì dành cho mấy nam nhân ngủ.

Tống Dập và ba ca ca nhà họ Cố thay phiên nhau canh gác.

Mỗi người chỉ cần canh một canh giờ, cũng không ảnh hưởng nhiều đến việc nghỉ ngơi.

Bên kia, đoàn thôn dân đông đúc tùy ý dựa vào nhau ngủ gật, ngủ rải rác khắp nơi.

Thấy người nhà họ Cố còn chuẩn bị cả chỗ ngủ, mọi người mới nhận ra đồ đạc mình chuẩn bị quả thực chẳng ra sao cả.

Dù có mang theo ít cỏ khô cũng còn hơn.

Cứ đắp chăn mặc áo bông ngủ như thế này, không bị ốm mới lạ.

Xem ra lời trưởng thôn nói cũng có lý, có lẽ đi cùng người nhà họ Cố sẽ giúp ích được nhiều.

Haiz.

Nhưng nghĩ đến đồ đạc mình mang theo, cũng chẳng có gì đáng để canh gác, mọi người liền tùy ý ngủ thiếp đi.

Chớp mắt đã gần sáng.

Bên bờ suối yên tĩnh, bỗng nhiên vang lên tiếng hét liên hồi.

Nam nhân nhà họ Cố ngủ rất nông, bọn họ nhanh chóng đứng dậy, cầm vũ khí rồi lại vây thành một vòng.

Những nữ nhân nghe thấy động tính cũng vội vàng bò dậy, nhanh chóng mặc áo bông chui ra ngoài.

Tống Dập quay đầu nhìn Cố Tâm Nguyệt, quát lớn: "Nhanh trốn vào trong, đừng ra ngoài. ˆ

Cố Tâm Nguyệt và những người khác ôm hài tử trốn vào trong lều.

Chỉ nghe thấy tiếng hét liên hồi bên ngoài, không biết đã xảy ra chuyện gì.

Tống Thanh Hoan và Trương Thị sợ đến run rấy, Cố Tâm Nguyệt và Hứa Thị vội vàng an ủi bên cạnh: "Bên ngoài có nam nhân ở đó, không sợ, nếu có chuyện gì thì đừng quên lấy bột ớt ta chuẩn bị ra."

Cố Tâm Nguyệt đã chuẩn bị sẵn sàng cho tình huống xấu nhất.

Lần trước giữa ban ngày gặp phải dân lưu vong, nàng còn khá tự tin. Lần này, nàng hoàn toàn không biết bên ngoài đã xảy ra chuyện gì.

Nếu đến lúc nguy cấp, nàng định dùng không gian, trực tiếp thu mọi người vào không gian.

Không kịp nghĩ nhiêu nữa.

Nam nhân nhà họ Cố đứng thẳng tắp, vây quanh lầu của những nữ nhân.

Bên kia hỗn loạn thành một đoàn, mấy tên cướp dường như đang lựa chọn trong đám đông, thấy người trẻ tuổi có chút nhan sắc thì kéo ra trói lại.

Tiếng khóc của nữ nhân và hài tử vang lên thành một mảnh.

Một số người thấy nam nhân nhà họ Cố bên này đều có vũ khí trong tay, bọn họ vội vàng hét lớn: “Nhà họ Cố, cứu mạng, cứu mạng!"

"Rõ ràng trong tay các ngươi có vũ khí, tại sao có thể khoanh tay đứng nhìn!"

Các nam nhân nhà họ Cố không hề lay động, Tống Dập khẽ nói: “Trước tiên hãy tự lo cho chúng ta đi, tuyệt đối không được để chúng đến gần."

Cố Nhị Dũng bị mắng đến tức giận, lớn tiếng mắng: "Bấy nhiêu nam nhân các ngươi đều c.h.ế.t hết rồi à? Là nam nhân thì hãy đứng ra bảo vệ gia đình mình, gào thét với chúng ta thì có tác dụng gì. ˆ

Thôn dân thấy người nhà họ Cố không thể trông cậy được, cuối cùng bọn họ bị mắng đến nóng máu, tiện tay câm lấy những cây gậy có thể dùng được bên cạnh: "Ta liều mạng với các ngươi!"

Tình thế hơi đảo ngược, hai bên hỗn chiến một trận.
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 190


Nửa buổi, đám cướp thấy không chiếm được lợi gì, liền quay đầu bỏ chạy.

Đợi người đi hết, trưởng thôn bắt đầu điểm danh.

Có hơn chục tráng đỉnh bị thương nhẹ, may mắn không nguy hiểm đến tính mạng.

Đếm đến cuối cùng, mọi người phát hiện trong đám đông thiếu mất ba cô gái.

Một là Nhị Nị, một là Dương Tuyết Cầm, ngoài ra còn có một cô gái thường đi cùng nàng.

Có lẽ nhân lúc hỗn loạn, bọn họ đã bị bắt cóc đi mất. Trong đám người lại bùng lên tiếng khóc: "Con gái của ta ơi, con gái bất hạnh của ta."

"Trưởng thôn, các người mau phái người đi đuổi theo, bọn cướp vẫn chưa đi xa!"

"Đuổi thế nào? Đuổi bằng gì? Chúng ta đã bị thương nhiều người như vậy, chẳng lẽ đều đi chịu c.h.ế.t vô ích hay à?" Trưởng thôn chán nản ngồi xuống một bên, che mặt không nói.

Thấy người đi rồi, Tống Dập vội vàng kéo rèm lều lên.

Thấy Cố Tâm Nguyệt dẫn theo hai hài tử đều bình an vô sự chui ra ngoài, hắn không khỏi có chút sợ hãi, thở phào nhẹ nhõm, may mà không có chuyện gì. Tống Dập hướng về phía Hứa Thị mở lời cầu xin: "Mẫu thân, một lát nữa làm phiền mẫu thân lại giúp Tâm Nguyệt bôi chút tro nồi lên mặt, an toàn là trên hết."

Hứa Thị vỗ tay: "Được, cứ giao cho ta, chuyện này ta giỏi lắm."

Vì vậy, Cố Tâm Nguyệt và Tống Thanh Hoan, hai người phụ nữ da trắng nhất cả đoàn, trong chốc lát đã bị bôi thành hắc châu.

Cố Tâm Nguyệt: Được rồi, an toàn là trên hết.

Sau chuyện xảy ra vào buổi sáng, rõ ràng mọi người không còn tâm lý may mắn như ngày hôm qua nữa.

Không khí trong đoàn cũng trở nên ảm đạm. Ăn bữa sáng đơn giản xong, mọi người lại tiếp tục lên đường.

Bên phía nhà họ Cố cũng đang thầm mừng may mắn, may mà bọn họ đã sớm quyết định sẽ đi vào núi.

Mặc dù tình hình trong núi chưa biết thế nào nhưng sự nguy hiểm của việc chạy nạn này thì bọn họ đã được nếm trải.

Chỉ trong vòng hai ngày ngắn ngủi, đã xảy ra chuyện dân lưu vong cướp lương thực và cướp nữ nhân

Đợi đến khi đoàn dân lưu vong lớn hơn, không biết sẽ còn xảy ra chuyện gì.

Hơn nữa, còn chưa biết khi đến phủ Thanh Châu, thái độ của phủ nha bên đó như thế nào, liệu bọn họ có cho những người này vào thành hay không hay sẽ để bọn họ đi về phía nam?...

Lại đi thêm một ngày nữa.

Trước khi trời tối, đoàn người cuối cùng cũng đến ngoại thành phủ Thanh Châu cách đó hơn mười dặm.

Người nhà họ Cố vẫn định dựng trại ngoài thành một đêm, đợi sáng mai dò la tin tức về phủ Thanh Châu, rồi vào núi cũng không muộn.

Sáng hôm sau.

Tống Dập dẫn theo Cố Tam Thanh, theo chân mấy người thôn dân do trưởng thôn tổ chức đến thành phủ Thanh Châu dò la tin tức.

Tống Phú Quý cũng có mặt trong đoàn.

Dọc đường, không ngừng có những người dân lưu vong trông giống như đến từ phương Bắc đổ về thành phủ Thanh Châu.

Mặc dù có Cố Nhị Dũng canh giữ, hai người vẫn rất lo lắng, bước chân cũng càng lúc càng nhanh.

Đợi đến khi mấy người đến ngoại thành phủ Thanh Châu, dùng chút bạc, tìm lính canh dò hỏi tin tức, mọi người không khỏi như bị dội một gáo nước lạnh.

Đúng như dự đoán, thành phủ Thanh Châu hiện nay đóng chặt cổng, không một dân lưu vong nào được vào.

Hơn nữa bọn họ còn nói rõ, bất kỳ ai cũng không được tự ý rời khỏi thôn trang của mình, không được chạy lung tung, cũng không thể lấy được giấy thông hành đi về phía nam.

Nói cách khác, nếu mọi người muốn đi về phía nam để chạy nạn, thì ngay cả quan lộ cũng không thể đi, nếu bị bắt được thì hậu quả không thể tưởng tượng nổi.
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 191


Như vậy, nếu mọi người muốn chạy nạn thì phải vượt núi băng rừng trốn đến miền nam, hoặc là chờ đến khi một lượng lớn dân lưu vong ở phương bắc kéo đến, rồi cùng nhau đi về phía nam.

Đến lúc đó người đông hỗn loạn, pháp luật không trừng phạt được hết mọi người, quan phủ cũng không bắt hết được.

Một nhóm người ủ rũ đi vê.

Tống Dập và Cố Tam Thanh thì vẫn ổn, hai người vốn đã biết trước sẽ không dễ dàng như vậy.

Bọn họ đến đây chỉ để dò la tin tức, xem tình hình hiện tại thế nào. Thấy mấy người dùng bạc mà vẫn bị ăn quả đắng, mấy người ở bên ngoài thành vẫn luôn lảng vảng gần đó nhìn thấy, không khỏi mắt sáng lên đi tới.

"Hỏi thăm một chút, các ngươi có muốn vào thành phủ Thanh Châu không?" Người đứng đầu lịch sự hỏi.

Tống Dập kéo Cố Tam Thanh cảnh giác lùi lại phía sau.

"Đừng sợ, chúng ta đến đây để giúp các ngươi." Một người khác có đôi mắt gian xảo nói: "Chúng ta ở ngay bên ngoài thành này, nếu các ngươi muốn vào thành, hãy dẫn theo gia đình của mình, mỗi người dùng mười cân lương thực là tiền công, đảm bảo sẽ để các ngươi vào thành, vào rồi còn có thể đảm bảo cho các người tìm được việc làm thêm."

Những người còn lại nghe vậy, có thể đảm bảo vào thành, ánh mắt mọi người không khỏi sáng lên.

"Thật sự có thể đảm bảo vào thành à? Mỗi người mười cân lương thực cũng không nhiều, các ngươi làm vậy để làm gì?"

"Để làm gì?" Người đứng đầu cười nói: "Những người trong thành này đã chạy gần hết rồi, mấy tửu lâu trong thành chúng ta đang thiếu người làm việc, thế nên, đành phải phái chúng ta ra đây tuyển người, chúng ta cũng thấy các ngươi chân tay nhanh nhẹn, nếu không thì người bình thường chúng ta cũng không cần."

"Ồ? Tửu lâu tuyển người?" Tống Dập lên tiếng hỏi: "Tửu lâu các ngươi nói có phải là do Tần thiếu gia mở không? Xin hỏi Tần thiếu giá có ở phủ Thanh Châu không?"

"Ồ ồ, đúng đúng, chính là tửu lâu nhà họ Tần." Người đứng đầu đảo mắt, không ngờ đối phương lại biết nhân vật nổi tiếng ở phủ Thanh Châu này, hắn vội vàng bịa chuyện: "Chúng ta chính là do Tần công tử phái đến, Tần công tử đang đợi chúng ta tuyển người đến tửu lâu."

"Thật à? Ta nhớ bên cạnh Tần tam thiếu gia vẫn luôn là A Phi lo liệu mà? Sao lại phái các ngươi đến?" Tống Dập tiếp tục hỏi.

"Ngươi nói A Phi à, mấy hôm nay hắn bận nên Tần tam thiếu gia mới cho chúng ta đến." Người đó tiếp tục bịa.

Tống Dập cười lạnh một tiếng: "Nếu vậy, chúng ta về cân nhắc trước đã, cần thì sẽ quay lại."

"Tất nhiên, các ngươi về chuẩn bị, chỉ cần tay chân nhanh nhẹn là có thể dẫn đến, mỗi người mười cân lương thực, đảm bảo vào thành!" Thấy mấy người đi xa, người đó còn không quên hét lớn.

Trưởng thôn thấy Tống Dập hỏi mãi, tưởng hắn thật sự muốn đi, không khỏi nhíu mày: "Tống Dập, người đó nói có sách mách có chứng, ngươi thấy có đáng tin không?”

"Hoàn toàn không đáng tin, theo như ta biết, có lẽ lúc này Tần công tử đang ở kinh thành, không thể ở phủ Thanh Châu được, hơn nữa người bên cạnh hắn cũng không phải tên A Phi, ta chỉ thử dò xét thôi." Tống Dập khẳng định chắc nịch.

"Mặc dù không biết mục đích của bọn họ là gì nhưng các ngươi ngàn vạn lần đừng tin, nếu không sợ rằng có đi mà không có về." Tống Dập không yên tâm, lại tiếp tục dặn dò.

"Tất nhiên, tất nhiên, ta cũng sẽ nói với mọi người, chuyện này tuyệt đối không thể tin." Trưởng thôn hứa hẹn.
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 192


Đợi mấy người trở về đội ngũ, mấy người vừa nãy không bày tỏ ý kiến, trong đó có Tống Phú Quý, vội vàng thu dọn đồ đạc đứng dậy định đi.

Trưởng thôn thấy vậy, vội vàng ngăn lại: "Các ngươi định làm gì?”

"Trưởng thôn, chúng tôi định đi tìm người vừa nãy để thử vận may, dù sao ở lại cũng chỉ chết, không bằng vào thành xem sao."

"Vừa nãy Tống Dập đã nói rồi, mấy người đó rõ ràng là lừa đảo, tại sao các người còn không nghe?”

"Tống Dập? Hừ, ta thấy bọn họ muốn tự mình vào thành tìm Tần công tử, đừng tưởng chúng ta không biết, Tân công tử đang mở tửu lâu ở phủ Thanh Châu, người đó nói không sai chút nào, chuyện này đều đúng." Tống Phú Quý cũng lên tiếng chế giễu.

Rõ ràng hắn đã quên mất chuyện mình từng bị đánh.

Dù sao thì người quyền quý cũng hay quên lắm.

Đã qua lâu như vậy, ai mà nhớ đến hắn chứ?

Tống Phú Quý ôm tâm lý may rủi, vội vàng bảo Lưu Thị dẫn nhi tử dọn dẹp đồ đạc, chuẩn bị vào thành.

Dù sao thì trong tay hắn vẫn có thể lấy ra được 30 cân lương thực. Đến lúc vào thành, bọn họ sẽ không lo thiếu ăn.

Trưởng thôn thấy mấy người hoàn toàn không nghe lời khuyên, tức giận dậm chân: “Các ngươi đi rồi thì đừng trách chúng ta không nhắc nhở!"

"Được, ngươi đi đường quang của ngươi, chúng ta đi câu độc mộc của chúng ta, kiếp sau gặp lại."

Trưởng thôn bị mấy người làm cho tức đến nói không nên lời, một lúc sau hắn mới hỏi Tống Dập: "Tống Dập à, các ngươi định tính sao đây? Không lấy được giấy thông hành, quan đạo cũng không đi được, đường đến phương Nam xa xôi, phải làm thế nào?"

Tống Dập không muốn nói cho bọn họ biết kế hoạch của mình, bèn nói: "Nếu vậy, muốn đến phương nam, chỉ có thể chọn cách vượt núi băng rừng đi đường núi, hoặc là đợi đến khi lượng lớn dân tị nạn ở phương bắc tràn vào, các ngươi trà trộn vào đó đi cùng, có lẽ có thể tìm được đường sống."

Trưởng thôn nghe vậy: "Chúng ta? Ý ngươi là vẫn không đi cùng chúng ta à?”

Tống Dập lắc đầu: "Chúng ta muốn chọn đường núi, e rằng không cùng đường với các ngươi."

"Vào núi à? Dãy núi Đại Thanh Sơn này kéo dài như vậy, đi đến bao giờ mới tới đích? Hơn nữa các ngươi đừng quên trong núi này có người man di đấy, không bằng ở lại cùng nhau đợi dân tị nạn đi." Trưởng thôn lên tiếng đề nghị.

"Không cần, chúng ta vẫn nên tách ra đi." Tống Dập từ chối.

Chỉ trong hai ngày ngắn ngủi, hắn đã thấy quá nhiều sự đáng sợ của bản chất con người.

Nhà họ Cố từ trên xuống dưới đều kiên quyết ủng hộ quyết định vào núi, càng không thể đợi dân tị nạn ở phương bắc đến cùng lên đường.

Đến lúc đó, không biết điều gì đang chờ đợi mình.

Đường dài thăm thẳm, ngay cả phủ Thanh Châu trước cửa nhà còn như vậy, liệu những nơi khác có thể tiếp nhận dân tị nạn không?

Vậy thì, không bằng xuất phát vào núi sớm.

Trưởng thôn thấy người nhà họ Cố đã quyết định, cũng không tiện nài ép: "Được rồi, các ngươi cẩn thận mọi việc, chúng ta bị thương không ít, vừa hay cũng nghỉ ngơi ở đây hai ngày chờ đợi dân tị nạn ở phương bắc đến rồi cùng lên đường."

"Được, hy vọng sau này có cơ hội gặp lại. `...

Đội xe nhà họ Cố lại lên đường, mọi người đi dọc theo con đường hoang vắng bên ngoài thành khoảng nửa giờ, cuối cùng cũng đến một khu rừng rậm rạp. Tống Dập và Cố Nhị Dũng nhìn nhau, đồng thanh nói: "Chắc lối vào là ở đây."

"Mọi người buộc chặt ống quần rồi hãy vào, tránh rắn, chuột, côn trùng bò vào người. "
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 193


"Thời tiết ấm dần, động vật trong rừng có thể đã bắt đầu hoạt động, cộng thêm thức ăn trên núi ít ởi, động vật mùa xuân sẽ hung dữ hơn."

Lời dặn dò của hai người vừa dứt, những người còn lại nhanh chóng lấy những dải vải và dây thừng đã chuẩn bị trước đó ra, nhanh chóng buộc chặt ống quần của mọi người.

Cố Tâm Nguyệt lại lấy ra thuốc bột đuổi côn trùng đã phối ở tiệm thuốc trước đó, rắc đều lên mấy chiếc xe.

Nàng lại lấy ra mấy sợi dây thừng làm bằng ngải cứu, đốt lên rồi treo lên tay lái.

Mùi nồng nặc có thể khiến rắn rết tránh xa.

Cố Nhị Dũng cầm gậy gỗ, đi đầu mở đường.

Hắn liên tục đập vào bụi cỏ hai bên.

Càng đi vào, ánh sáng càng trở nên tối tăm.

Rõ ràng đã sắp đến giữa trưa nhưng mặt trời lại càng lúc càng nhỏ.

"Nhị ca, chắc chẵắn là đi đúng đường chứ?" Cố Tam Thanh nhìn thấy khu rừng trước mắt thì da đầu tê dại, cảm thấy đi tới đi lui thì cảnh vật xung quanh đều giống nhau. Hắn không khỏi nghi ngờ, chẳng lẽ bọn họ đi nhầm đường rồi à?

Tống Dập lên tiếng giải thích: "Rừng bên trong càng ngày càng rậm, ánh mặt trời chiếu không vào, có lẽ không sai.

"Chúng ta nghỉ ngơi tại chỗ một lát trước đã, cứ đi như thế này sợ rằng cơ thể không chịu nổi." Cố Tâm Nguyệt nhìn thấy cha và mẫu thân đều đã có chút mệt mỏi, sắc mặt của muội muội Thanh Hoan bên cạnh cũng không tốt.

"Được, chúng ta nghỉ ngơi tại chỗ một lát, đừng mất quá nhiều thời gian, rừng rậm không an toàn, chúng ta phải đi ra ngoài trước khi trời tối."

"Được." Mọi người nhanh chóng tìm một khoảng đất trống, trải bạt dầu, lần lượt ngồi xuống.

Sợ trưa không kịp nhóm lửa nên buổi sang, nàng đã luộc nhiều trứng gà và trứng vịt muối mang theo.

Lúc này nàng lại lấy ra, ăn cùng với bánh bao.

Bánh bao, thật ra nàng vẫn luôn để trong không gian, vừa mới lấy ra không lâu nên còn chưa nguội hẳn.

Lại chấm thêm tương đậu và dưa muối.

Khát thì uống nước ấm trong túi nước.

Bữa trưa tạm thời giải quyết như vậy. Mọi người không dám ở trong rừng quá lâu, ăn no uống đủ xong, mọi người lại đứng dậy tiếp tục lên đường.

"Nhị ca, hai người có muốn xem lại đường đi không, rừng này bốn phía đều giống nhau, lỡ lạc đường thì hôm nay chúng ta không đi ra được mất." Cố Tam Thanh vẫn không yên tâm.

Dù sao thì hắn cũng không có kinh nghiệm gì về loại rừng này.

Xe của Tống Dập dừng lại trước, hắn đi sang một bên quan sát những cây xung quanh.

Cố Tâm Nguyệt đoán hắn đang quan sát thân cây, bởi vì khi ánh nắng mặt trời không rõ ràng, cách nhanh nhất để phân biệt phương hướng trong rừng là xem vỏ cây.

Thường thì vỏ cây nhẫn là hướng nam, còn thô ráp là hướng bắc.

Quả nhiên, Tống Dập giải thích suy đoán của mình cho Cố Tam Thanh.

Ngay khi hắn gật đầu tỏ vẻ nửa hiểu nửa không thì thấy Cố Nhị Dũng đã nhanh nhẹn trèo lên một cây đại thụ.

"Nhị ca, ca làm gì vậy?”

"Đầu óc của đệ chắc là không học được chiêu đó của muội phu, vậy thì ta chỉ đệ một cách đơn giản nhất, cứ trèo lên cây nhìn xuống là biết ngay." Cố Nhị Dũng vừa nói vừA Yênh chóng trèo lên ngọn cây.

Một lát sau, hắn liền hô xuống: "Hướng đi không sai, cứ đi tiếp, rất nhanh sẽ ra khỏi rừng."

"Nhị ca, cách của ca đúng là tuyệt." Cố Tam Thanh cười nói.

Mặc dù cách làm có phần thô lỗ nhưng đơn giản, thô bạo mà hiệu quả.

Tống Dập và Cố Tâm Nguyệt nhìn nhau cười, cũng không nhịn được mà bật cười.
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 194


Không khí căng thẳng vừa rồi đã được giải tỏa đôi chút, nghe nói hướng đi không sai, mọi người càng thêm tự tin.

Đoàn người tiếp tục lên đường.

Trên đường đi, mọi người đều không dám dừng lại quá lâu.

Nếu thực sự quá mệt thì nghỉ tại chỗ một lát, uống hai ngụm nước.

Cố Tâm Nguyệt lo lắng mọi người tiêu hao thể lực quá nhiều, nàng lại lấy ra một ít kẹo cho mọi người ngậm trong miệng ăn hai viên.

Cũng coi như bổ sung thêm chút năng lượng.

Mà bữa trưa, mọi người vốn đã ăn mặn nên không cần bổ sung thêm muối nữa.

Nhìn thấy trời càng lúc càng tối, mọi người đi đến nỗi chân đã có chút bồng bềnh.

Ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy một khoảng đất trống lớn bên ngoài rừng không xa.

Cuối cùng bọn họ cũng đã ra khỏi rừng!

Phía trước là một dãy núi trùng điệp, phía sau là rừng, còn bãi cỏ trống trải này vừa vặn là địa điểm cắm trại lý tưởng.

Các nam nhân không kịp nghỉ ngơi, nhanh chóng tìm được nguồn nước.

Mọi người lại chọn một khoảng đất trống tương đối bằng phẳng cách nguồn nước một khoảng.

"Tối nay cắm trại ở đây." Tống Dập lên tiếng.

"Tại sao không đi về phía bờ sông một chút? Buổi tối lấy nước cũng tiện hơn." Cố Tam Thanh và Cố Tiểu Võ đi phía sau đồng thanh hỏi.

"Nước sông ngoài trời nói lớn là lớn, nửa đêm nước lớn thì sợ không chạy thoát được." Cố Nhị Dũng cười giải thích.

Quả nhiên hai người vẫn còn quá trẻ, nhân cơ hội này cũng để hai người học hỏi thêm.

Cố Tam Thanh và Cố Tiểu Võ vội vàng gật đầu, tỏ vẻ đã được dạy bảo. Một lát sau, mấy nam nhân lại tìm ra lều trại, bắt đầu dựng lên.

Cố Tâm Nguyệt thì cùng Tống Thanh Hoan và Hứa Thị lo liệu bữa tối.

Trương Thị cảm thấy mình nhàn rỗi hai ngày nay thật khó chịu, nhưng mọi người lại không cho nàng ấy làm việc, nàng ấy đành phải đi dạo xung quanh, xem có loại rau dại nào có thể nấu được không.

Mặc dù trưa nay mọi người đã ăn không ít nhưng đồ ăn quá khô.

Đến tối, nhiệt độ giảm đi đáng kể, mọi người muốn ăn đồ nóng.

Cố Tâm Nguyệt đun một nồi nước lớn, trước tiên, nàng múc một ít ra đổ đầy bình nước.

Nước là do nhị ca múc từ sông lên, mặc dù nước sông ở đây rất trong nhưng Cố Tâm Nguyệt vẫn nhân mọi người không chú ý đổi thành nước trong bình nước từ không gian.

Dù sao thì ăn uống vẫn nên cẩn thận một chút.

Còn nước sông, lát nữa nàng sẽ đun sôi để mọi người ngâm chân thì cũng không tệ.

Sau khi đổ đầy bình nước, vẫn còn thừa hơn nửa nồi nước nóng.

Cố Tâm Nguyệt định tối nay sẽ nấu một nồi mì thập cẩm, nấu rất tiện, ăn súp cũng rất thoải mái. Mì là mì sợi nàng mang theo trên xe.

Nàng cho thêm dưa cải muối, thịt muối, trứng, rau dại tươi, tóm lại là có gì cho nấy, không cầu kỳ.

Nếu thấy chưa đủ, nàng cũng có thể thêm một chút tương đậu để trộn.

Nhân lúc nàng đang nấu cơm, mấy nam nhân lại ra sông bắt vài con cá, rửa sạch rồi xiên vào cành cây, nướng trực tiếp trên đống lửa.

Cuối cùng rắc gia vị Cố Tâm Nguyệt mang theo.

Dù sao cũng coi như thêm được một món mặn.

Sau khi ăn no uống đủ, ngâm chân xong, mọi người lại chui vào lêu.

Nam nhân vẫn tiếp tục thay phiên nhau canh gác.

Đi cả ngày đường, ai cũng mệt lử, Cố Tâm Nguyệt cũng không ngoại lệ.

Nhưng khi nàng nằm xuống chiếc chăn ấm áp, nghe tiếng hít thở của người bên cạnh dần chìm vào giấc ngủ, Cố Tâm Nguyệt lại không buồn ngủ.

Nghĩ đến việc sau này vào núi định cư, nàng nhất định phải lấy đồ trong không gian ra.
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 195


Bây giờ không giống như ở trong thôn đông người, dù sao bên cạnh chỉ còn người nhà.

Nếu nói ra chuyện không gian, ít nhất mọi người sẽ không phải vất vả như vậy.

Cũng không cần phải lo lắng về chuyện ăn uống hàng ngày.

Chỉ là, nàng phải tìm lý do gì đây?

Nàng có nên nói rằng mình là một nàng tiên nhỏ không?

Quá vô lý.

Đến lúc đó, nếu gia đình hỏi nàng vê Cố Tâm Nguyệt trước kia thì nàng phải làm à? Hay là nàng cứ nói thẳng với bọn họ rằng đây là không gian mà vị thần trong mơ ban tặng cho nàng?

Mặc dù cũng hơi vô lý nhưng hình như có thể giải thích được.

Nghe thấy tiếng thở dài khe khẽ của Cố Tâm Nguyệt, Hứa Thị ở bên cạnh khẽ hỏi: "Tâm Nguyệt, mệt cả ngày rồi, sao con còn chưa ngủ vậy?”

"Ừm, hơi khó ngủ." Cố Tâm Nguyệt cân nhắc một lát rồi hỏi: "Mẫu thân, bây giờ trốn chạy như thế này, mẫu thân có sợ không?"

"Sơ ư? Tất nhiên là sợ nhưng cũng không quá sợ." Hứa Thị nhẹ giọng nói: "Mẫu thân đã sống hơn nửa đời người, chưa từng phải vất vả như thế này bao giờ, nhưng nghĩ lại thì ai cũng xui xẻo như nhau, không ai thoát được, so với những người trong thôn đi lánh nạn ở phương Nam, bây giờ mẫu thân không lo ăn mặc, còn có các con ở bên cạnh, nghĩ như vậy, mẫu thân không sợ nữa."

"Mẫu thân, chẳng lẽ mẫu thân không nghi ngờ à? Trước đây con đã tích trữ rất nhiều đồ nhưng lần này ra ngoài chúng ta chỉ mang theo hơn một xe, thực ra, con đã mang hết những thứ đó theo." Cố Tâm Nguyệt thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng nàng cũng nói ra.

Hứa Thị ngẩn người, sau đó từ từ hiểu ra.

Đúng vậy, sao bà có thể không nghi ngờ. Rõ ràng trên xe không chở nhiều đồ nhưng mỗi lần nấu ăn, nàng đều thay đổi cách chế biến cho mọi người ăn.

Nhiều trứng như vậy sao có thể không bị hỏng?

Chỉ nói đến chiếc bánh bao ăn trưa hôm nay, hoàn toàn không giống như bánh bao khô đã để mấy ngày.

Ngược lại, trông chúng giống như vừa mới hấp xong.

Hứa Thị dừng lại một chút, nhẹ giọng đáp: "Tâm Nguyệt, con phải nhớ rằng, bất kể con có bí mật gì, cũng không thay đổi được sự thật là con là con gái của mẫu thân, ngoài ba hài tử ra thì con không cần phải kiêng dè điều gì, có chuyện gì còn có mẫu thân gánh vác, trời không còn sớm nữa, nghỉ ngơi sớm đi, có chuyện gì đợi ổn định rồi hãy nói."

Cuộc trò chuyện cứ thế kết thúc à?

"Được, mẫu thân ngủ trước đi, con ra ngoài đi vệ sinh rồi về ngủ sau." Cố Tâm Nguyệt cảm thấy lúc này mình mới là người cần bình tính lại.

Cố Tâm Nguyệt mặc áo bông, vén rèm lên.

Vừa ra ngoài, nàng đã bị Tống Dập đang canh gác bắt gặp.

Cố Tâm Nguyệt thấy hắn nhìn mình đầy nghi ngờ, nàng liền đi tới, ngồi xuống bên đống lửa. "Sao còn chưa ngủ?"

"Hơi khó ngủ, ra ngoài hít thở không khí."

"Có lẽ do chân đi quá mỏi rồi phải không? Mệt mỏi quá mức thì ngược lại sẽ bị khó ngủ, để ta xoa bóp cho, nếu không thì ngày mai sẽ rất khó chịu." Tống Dập nói, rồi đưa tay nắm lấy bắp chân Cố Tâm Nguyệt, trực tiếp xoa bóp cho nàng.

Bàn tay Tống Dập rất to, xoa bóp với lực vừa phải, không lâu sau, Cố Tâm Nguyệt cảm thấy hai bắp chân đã đỡ đau hơn phân nửa.

Với tỉnh thần nghĩa khí giúp đỡ lẫn nhau giữa những người đồng đội, Cố Tâm Nguyệt cũng đề nghị: "Tốt hơn nhiều rồi, hay là để ta cũng xoa bóp cho ngươi nhé.”

Trong ánh lửa, trên mặt Tống Dập hiện rõ ý cười: "Không cần đâu, chân ta cứng lắm, sức của nàng làm sao xoa bóp nổi? Ngược lại còn khiến nàng mệt thêm."
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 196


Cố Tâm Nguyệt khịt mũi: "Khinh người à?”

Sau đó, nàng nhớ đến cuộc trò chuyện vừa rồi với Hứa Thị, bình tnh nói: "Tống Dập, trước khi chúng ta lên đường, những thứ còn lại trong nhà đều đã được ta thu dọn, chuyện này ngươi biết chứ?"

Sắc mặt Tống Dập khẽ khựng lại, sau đó hắn nhẹ nhàng gật đầu: "Mỗi người đều có bí mật của riêng mình, ta cũng vậy, nếu nàng muốn chia sẻ bí mật, bất kể như thế nào, ta cũng sẽ cùng nàng đối mặt, nếu nàng không muốn, ta sẽ giữ bí mật với nàng.”

Sau đó hắn lại bổ sung thêm một câu: "Bây giờ nàng không cần phải cảm thấy áp lực, đợi sau này hãy nói, không vội. ˆ

Thấy hai người thân thiết nhất bên cạnh đều ủng hộ mình như vậy, thậm chí còn không hỏi lý do, Cố Tâm Nguyệt bỗng nhiên cảm thấy những lý do nàng đã bịa trước đó đều là công cốc.

Nhưng như vậy cũng tốt, bọn họ chân thành như vậy, Cố Tâm Nguyệt thực sự không tiện lấy những lý do đã chuẩn bị trước đó để đối phó.

Thôi thì cứ để vậy đi.

Sau khi trò chuyện với Tống Dập, Cố Tâm Nguyệt cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Sau này, nàng cũng không cần phải che giấu quá nhiều, có thể lấy nhiều thứ hơn từ không gian ra cho mọi người ăn.

Ngày hôm sau.

Sau khi mọi người ăn xong bữa sáng thịnh soạn, bọn họ bắt đầu lên đường đến dãy núi phía trước.

Đại Thanh Sơn ở phía thôn Lê Hoa có địa thế rất dốc, thẳng tắp vươn lên trời.

Không ngờ khi đến đây, ngược lại nơi này lại trở thành những dãy núi liên miên, cao thấp nhấp nhô.

Chỉ là, nhìn thì có vẻ gần nhưng đi thì lại rất xa.

Mãi đến quá trưa, mọi người mới đến chân một ngọn núi. Cố Nhị Dũng thở hổn hển, chỉ vào một sườn dốc tương đối bằng phẳng, xác nhận với Tống Dập: "Lần trước hình như nơi chúng ta nhìn thấy từ trên đỉnh núi là ở đây phải không?”

Tống Dập cũng gật đầu đáp lại: "Đúng vậy, từ đây đi lên, độ khó là thấp nhất, vượt qua dãy núi này, có lẽ sẽ có thể nhìn thấy nơi chúng ta sẽ dừng chân.”

"Được, chúng ta nghỉ ngơi ở đây một lát, ăn trưa để lấy lại sức, rồi cùng nhau lên núi." Cố Tâm Nguyệt vừa nói, vừa bế Hoài Cẩn và Tử Du xuống để vận động.

Đúng lúc mọi người vừa ăn trưa vừa nghĩ đến việc phải tìm một nơi thích hợp để nghỉ qua đêm trước khi trời tối, bỗng nhiên trời tối sầm lại.

Dòng suối trong núi luôn yên ả bỗng nhiên nổi gió lớn...

"Không ổn rồi, sắp có mưa lớn rồi, chúng ta phải nhanh chóng tìm chỗ trú ẩn thôi!" Cố Nhị Dũng thường xuyên lên núi, nên rất nhạy cảm với những thay đổi của thời tiết, hắn vội vàng đứng dậy thu dọn đồ đạc.

"Lúc nãy trên đường đến đây, ta đã chú ý rồi, không có chỗ nào có thể trú mưa, bây giờ chúng ta chỉ có thể vào núi tránh mưa ngay thôi!" Giọng nói của Tống Dập cũng trở nên lo lắng.

Đường vào núi vốn đã khó đi, bây giờ lại vừa mưa vừa gió, độ nguy hiểm đột ngột tăng lên.

Cố Tâm Nguyệt hoảng hốt trong chốc lát nhưng nàng nhanh chóng ép mình bình tĩnh lại.

Nàng vội vàng lấy áo mưa đã chuẩn bị trước từ trên xe ra, phát cho từng người một: "Mặc áo mưa vào hết đi, lấy hết bạt ra che xe lại."

Mọi người nhanh chóng mặc áo mưa, xe cũng được phủ bạt.

Tiểu Hắc vẫn luôn yên tĩnh lúc này cũng sủa không ngừng, làm cho hai hài tử đều sợ hãi.

Cố Tâm Nguyệt vội vàng lên tiếng: "Hoài Cẩn, ôm chặt Tiểu Hắc, trông chừng muội muội ngồi vững, chúng ta phải nhanh chóng vào núi trú mưa.”
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 197


"Tam ca, mắt ca tốt, đi trước một bước xem có hang động gì không, xe để cha chống đỡ một lát, nếu không nhiều người chúng ta chạy lung tung cũng không phải là cách."

"Được, ta đi ngay." Cố Tam Thanh giao xe cho Cố lão đầu, rồi nhanh chóng chạy vào núi.

"Nhị ca, xe bò này không kéo được nữa rồi, ca đi trước mở đường, chúng ta theo sau lên núi." Cố Tâm Nguyệt lại hét về phía trước.

Vừa nãy mọi người bị thời tiết làm cho trở tay không kịp, nghe Cố Tâm Nguyệt hét lên như vậy, tất cả lập tức bình tĩnh lại. "Được, ta mở đường, mọi người chú ý kéo chặt con bò, xuất phát!" Cố Nhị Dũng đi đầu hô to.

Xe của Cố Nhị Dũng khởi hành trước.

Tiếp theo là gia đình Cố Đại Sơn.

Sau đó là Cố lão đầu kéo xe, Tống Thanh Hoan cũng chạy đến giúp Hứa Thị đẩy xe.

Cuối cùng là xe của Cố Tâm Nguyệt bọc hậu.

Mọi người cố gắng hết sức, không ngừng leo lên.

Đoàn người mới vừa leo được một lúc, những hạt mưa to như hạt đậu đã bắt đầu rơi xuống.

May mắn thay, mọi người đều đã mặc áo mưa từ sớm, cộng thêm trên núi có cây cối che chắn, mưa rơi xuống không quá lớn. Chỉ là mọi người cũng không thể chống đỡ được lâu, một lát nữa, đường núi sẽ trơn trượt, càng khó ởi hơn.

Hơn nữa, tầm nhìn trước mắt đã trở nên ngày càng kém.

Hai hài tử mặc áo mưa, co ro bên nhau.

Trên khuôn mặt nhỏ của Tử Du, nước mắt và nước mưa đã hòa vào nhau không còn phân biệt được.

Ngay khi mọi người đang nín thở, lo lắng tiến về phía trước thì Cố Tam Thanh đi dò đường cuối cùng cũng chạy về.

"Tìm thấy rồi! Phía trước có một hang động có thể trú mưa!" Cố Tam Thanh vừa hét vừa nhận lấy xe đẩy của Cố lão đầu: "Cha, mẫu thân, mọi người kéo chặt, chúng ta phải nhanh lên!"

Khoảng một khắc sau, mọi người mới đến được hang động mà Cố Tam Thanh nói.

Trước cửa hang là một con dốc, địa thế khá bằng phẳng, đẩy xe qua không thành vấn đề.

Một mình Cố Nhị Dũng chạy vào hang trước, xem xét một vòng, không phát hiện dấu vết của động vật, sau đó hắn mới để mọi người lần lượt chen vào hang.

Trong hang tối đen như mực, Cố Nhị Dũng lục trong giỏ tìm được đuốc đốt lên, hang lập tức sáng sủa. Quan sát kỹ, mặc dù cửa hang không lớn nhưng bên trong khá dài, độ cao cũng đủ.

Ngay cả Tống Dập và Cố Nhị Dũng cao nhất đứng thẳng lên cũng vẫn còn dư dả.

Trên mặt đất còn mọc một số loại cỏ dại thấp lưa thưa, mọi người nhanh chóng dọn sạch cỏ dại và đá vụn bên trong, sau đó giữ sạch nước mưa trên tấm bạt ở bên ngoài cửa hang, rồi trải lại trên mặt đất.

Các nam nhân vẫn mặc áo mưa trên người, nhanh chóng chạy ra ngoài tìm củi nhưng tiếc là đều hơi ẩm ướt.

Khi quay lại, bọn họ thấy Cố Tâm Nguyệt đã ôm một số củi khô và có khô tới, đốt lửa trại.

Cố Tâm Nguyệt đặt số củi mà mọi người nhặt được sang một bên hong kho, rồi tiếp tục ném vào.

Lửa trại bùng lên, hơi lạnh trên cơ thể mọi người mới dần tan đi.

Mới đầu tháng hai, vốn dĩ ban đêm đã khá lạnh, cộng thêm hang động ẩm ướt, lại còn mưa, Cố Tâm Nguyệt lo mọi người sẽ bị cảm lạnh, đặc biệt là hai đứa nhỏ, có lẽ vừa nãy bọn chúng cũng bị dọa không nhẹ, vì vậy, nàng vội vàng nấu một nồi trà gừng đường đỏ, mỗi người uống một bát.

Trận mưa lớn kéo dài khoảng một canh giờ, sau đó mới dần nhỏ lại. Hứa Thị nhìn thấy màn mưa như bức rèm nước bên ngoài cửa hang, không khỏi cảm thán: "May mà chúng ta đã kịp thời trú ẩn trong hang động, những người dân chạy nạn trên đường kia, nếu không có chỗ trú mưa, lại không mang theo áo tơi, quả thực nguy hiểm đến tính mạng!"
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 198


Cố lão đầu cũng sợ hãi nhìn cơn mưa lớn bên ngoài, đoán không biết tình hình hiện tại của những người chạy nạn trên đường kia thế nào.

Khi mọi người đang chìm trong im lặng, bỗng nhiên bị mùi thơm từ nồi canh mà Cố Tâm Nguyệt khuấy bốc lên thu hút.

Chạy cả một buổi chiều, không nói thì cũng biết, mọi người đều đã đói bụng!

"Muội muội, muội nấu canh gì vậy? Thơm quá?" Cố Tam Thanh ngửi thấy mùi thơm lập tức chạy lại. "Trước khi chạy nạn, muội đã g.i.ế.c hết mấy con gà đang nuôi, nhân lúc trời lạnh đồ ăn chưa hỏng, chúng ta mau ăn hết đi!"

Cố Tâm Nguyệt thấy thịt gà đã gần chín, liền dùng chén múc một ít thịt ra, chia cho mọi người ăn.

Phần nước canh còn lại, nàng dùng để nấu mì.

Ăn xong thịt gà, mì trong nồi cũng đã chín mềm.

Mọi người đều ăn hết 2-3 chén cả mì lẫn nước.

Cơn lạnh toàn thân vừa nãy đã hoàn toàn tan biến.

Hang động ẩm ướt cũng được sưởi ấm, mấy nam nhân nhanh tay dựng lều. Vẫn là lầu của phụ nữ dựng bên trong, lêu của nam nhân dựng ở vị trí gần cửa hang, tiện cho việc thay nhau canh gác vào ban đêm.

Mặc dù trong núi không an toàn như vậy, nhưng so với việc ngủ dưới mí mắt của những người dân chạy nạn trước đây thì vẫn tốt hơn nhiều. Ít nhất, bọn họ không phải lo lắng bị dân chạy nạn tấn công bất ngờ.

Đi cả một ngày đường, mọi người nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Ngày hôm sau.

Trời quang mây tạnh, một tia nắng ban mai chiếu vào hang động.

Đây là đêm đầu tiên mọi người ngủ ngon nhất trong mấy ngày qua.

Buổi sang, Cố Tâm Nguyệt nấu một nồi cháo gạo lớn, lại hấp thêm một ít bánh bao.

Bánh bao là Cố Tâm Nguyệt lấy từ không gian ra, vốn đã nóng hổi, chỉ cần hấp lại một chút là được.

Cả nhà vui vẻ ăn sáng.

Hứa Thị quan sát hang động, lên tiếng: "Ta thấy hang động này cũng khá tốt, một nhà chúng ta chen chúc cũng có thể ở được, hay là chúng ta ở đây luôn không đi nữa."

Cố Nhị Dũng lắc đầu, không đồng ý: "Sáng nay con đã ra ngoài xem rồi, gần đây không có nguồn nước, hơn nữa lại quá gần bên ngoài, không đủ kín đáo, có lẽ chúng ta còn phải ở đây rất lâu, vẫn nên tìm một nơi gần nguồn nước sẽ tiện hơn."

Tống Dập cũng đồng ý: "Đúng vậy, ở đây không phải là nơi ở lâu dài, nhưng chúng ta có nhiều đồ đạc và nhiều người như vậy, nếu vội vã lên đường thì sợ rằng không tiện đi, hay là chúng ta đi dò đường trước, mở một con đường nhỏ trước, đợi tìm được nơi dừng chân, tìm được chỗ tạm thời dựng trại, rồi quay lại đón mọi người."

Cố Tam Thanh cũng lên tiếng: "Cũng được, chúng ta đi nhẹ nhàng, chắc là nửa ngày sẽ đến nơi, trước khi trời tối có thể quay về."

Sau khi bàn bạc xong, ba người liên mang theo d.a.o chặt cây lên đường.

Những người còn lại ở lại bắt đầu thu dọn hành lý, hôm qua bọn họ vội vã lên đường trên núi, có một số đồ cũng bị ẩm ướt, nhân lúc thời tiết tốt, bọn họ mang hết ra phơi ở cửa hang.

Mãi cho đến khi trời tối mịt, mấy người vẫn chưa trở về.

Những người ở lại trong hang không khỏi lo lắng. Ngay cả bữa tối cũng chẳng còn tâm trạng chuẩn bị.

Đúng lúc mọi người đứng ở cửa hang, ngóng cổ ra ngoài một lúc lâu, mới thấy xa xa có mấy ngọn đuốc đang đi tới.

Đợi đến khi đuốc đến gần, nhìn rõ ba người từ đầu đến chân đều bình an vô sự, không hề bị thương, mọi người mới thở phào nhẹ nhõm.
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 199


“Tìm đường có thuận lợi không? Sao giờ này mới về?" Cố Tâm Nguyệt vội vàng rót nước đưa cho ba người.

"Rất thuận lợi, vừa nãy trên đường về, nhị ca bắt được hai con thỏ nên mới chậm trễ một chút." Tống Dập uống một hơi hết cốc nước ấm Cố Tâm Nguyệt đưa tới, mới giải thích với nàng.

Thấy Cố Nhị Dũng xách hai con thỏ từ trong ba lô ra, ánh mắt ba hài tử không khỏi sáng lên.

Tử Du vội vàng chạy tới bằng đôi chân ngắn ngủn, cẩn thận v**t v* đôi tai thỏ: "Mẫu thân ơi, con thỏ này trắng mập mạp dễ thương quá, Tử Du muốn nuôi thỏ."

Cố Tiểu Võ nhìn thấy con thỏ béo như vậy thì có chút đau lòng: "Hiếm khi nhìn thấy con thỏ nào béo như vậy, nướng lên chắc chắn rất ngon."

Tử Du quay đầu nhìn Cố Tiểu Võ sắp ch** n**c miếng, lại nhìn Cố Tâm Nguyệt: "Mẫu thân, thỏ nướng có ngon không?”

"Ừm, con thỏ béo như vậy đặt trên lửa nướng hơi vàng, rồi rắc thêm gia vị đặc biệt của mẫu thân, chắc chắn sẽ rất thơm." Cố Tâm Nguyệt cười trêu chọc.

Khuôn mặt tròn vo của Tử Du nhăn lại, một lúc lâu sau, cuối cùng cô bé cũng buông ra: "Vậy thì nướng cả hai con đi." Mọi người cười ồ lên.

Tử Du thấy vậy không khỏi đỏ mặt.

Tống Dập an ủi: "Vừa nãy ta phát hiện ra một ổ thỏ có rất nhiều con, bây giờ mới đầu xuân không thể bắt hết được nên mới chọn hai con béo nhất, sau này đợi ổn định chúng ta sẽ tiếp tục bắt cho con nuôi nhé."

"Tuyệt quá!" Tử Du cuối cùng cũng yên tâm, như vậy, một lúc nữa, cô bé có thể vô tư ăn thỏ rồi.

Cố Nhị Dũng thường xuyên lên núi bắt thỏ, rất nhanh hắn đã lột da, lấy thịt đưa cho Cố Tâm Nguyệt, còn da thỏ thì giữ lại.

Bữa tối có thịt thỏ nướng, chỉ cần nấu thêm chút cháo, hấp nóng bánh bao là xong.

Ngày hôm sau, mọi người ăn sáng xong, liền sớm sửa soạn hành lý, chuẩn bị lên đường đến đích.

Vì hôm trước, ba người đã chọn một con đường tương đối dễ đi, cỏ dại hai bên cũng đã được dọn dẹp đơn giản. Vì vậy, mặc dù là lên núi nhưng đường ởi không khó như mọi người tưởng.

Lúc đến gần giữa trưa, mọi người đã trèo l*n đ*nh sườn núi.

Đứng trên đỉnh núi nhìn xuống hướng thôn Lê Hoa. Quả nhiên, một vùng đất bằng phẳng nằm ngay trong thung lũng, bên cạnh còn có một con sông nhỏ uốn lượn chảy qua. Mọi người không khỏi mừng rỡ.

Không ai ngờ rằng giữa những ngọn núi trùng điệp này lại có một nơi khéo léo như vậy!

Đúng như Cố Nhị Dũng đã nói, nơi này rất thích hợp để trốn tránh thiên tai.

Mọi người vốn đang thở hồng hộc bỗng nhiên lại có thêm tỉnh thần!

"Chúng ta ăn tạm chút lương khô, cố gắng đến đó rồi nghỉ ngơi đàng hoàng!" Hứa Thị đề nghị.

"Đúng vậy, nhìn thì có vẻ gân nhưng đi thì không biết xa đến mức nào, chúng ta vẫn nên tranh thủ đến sớm trước khi trời tối." Cố lão đầu cũng sốt ruột nói. Vì vậy, Cố Tâm Nguyệt trực tiếp lấy những nắm cơm đã làm trước đó từ trong túi ra, để mọi người ăn cùng với nước nóng.

Bữa sáng là do Hứa Thị và Cố Tâm Nguyệt cùng nhau chuẩn bị.

Thấy Hứa Thị cũng đang ăn cơm nắm mà không nói gì, mọi người cũng không nghi ngờ.

Ăn cơm nắm xong, mọi người vội vã lên đường đến đích!

Theo lẽ thường, với số người và hành lý nhiều như vậy, dù có đi nhanh thì cũng phải mất một ngày. Nhưng mọi người đi một mạch như vậy, thế mà đã đến nơi trước khi mặt trời lặn.

Mọi người vừa đến nơi, tất cả đều đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.
 
Back
Top Dưới