Xuyên Không Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con

Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 220


Xuân về tươi đẹp, tiếng chim c* gáy rầm ran.

Sâu trong núi lớn, cảnh tượng tươi tốt, tràn đầy sức sống.

Nếu không phải bọn họ vừa mới chạy nạn từ bên ngoài vào đây thì hoàn toàn không thể tưởng tượng ra ở bên ngoài đang xảy ra nạn đói.

Nẵng xuân chiếu ấm áp khắp người.

Cố Tâm Nguyệt dắt hai hài tử, thong thả đi về phía bờ suối.

Một lát sau, từ xa, nàng đã thấy Tống Dập và Cố Tiểu Võ đứng trên những tảng đá trong suối, cố gắng dùng vợt để bắt cá.

Nghe thấy tiếng động ở bờ suối, hai người đồng loạt đứng dậy, ngẩng đầu nhìn về phía đó.

Tống Dập vừa liếc mắt đã thấy Cố Tâm Nguyệt đang từ xa đi tới, chỉ thấy nàng dắt mỗi tay một hài tử, vừa đi vừa cười nói, đôi mắt sáng lấp lánh dưới ánh nắng mặt trời.

Khuôn mặt tươi cười của nàng cũng ửng hồng, trông sắc mặt cũng tốt hơn hôm qua.

Nghĩ đến cuộc trò chuyện lạnh như băng của hai người tối qua, Tống Dập không khỏi có chút sợ hãi.

Trong lúc hắn trầm ngâm, ba người đã nhanh chóng đi đến bờ suối.

Tống Dập cong môi tạo thành một đường cong đẹp mắt, tiếp theo đó liền để lộ ra hàm răng trắng.

Hàng mi dài rậm rạp như lông vũ, phản chiếu ánh sáng.

Đôi mắt sâu thẳm tràn ngập ánh nước.

Cố Tâm Nguyệt liếc nhìn, chỉ thấy tim mình rung lên từng hồi.

Trước đây, nam nhân này rõ ràng là một đóa hoa thanh khiết, tuấn tú, không vướng bụi trần. Mặc dù hắn đối xử với nàng cũng coi như là dịu dàng, ân cần nhưng hắn có bao giờ cười như vậy đâu chữ?

Không phải tên này đang dùng mỹ nam kế đấy chứ?

Mặc dù cuộc trò chuyện hôm qua giữa hai người bọn họ đã kết thúc bằng sự hòa giả, ¡ nhưng những bất đồng giữa hai người vẫn chưa được giải quyết triệt để.

Bầu không khí ngượng ngùng vẫn lởn vởn giữa hai người.

Cố Tâm Nguyệt chỉ nhìn một cái, rồi bình tĩnh nhìn sang chỗ khác.

Mỹ nam kế này, nàng sẽ không mắc mưu.

Tống Dập thấy nàng không trả lời, liên chủ động hỏi: "Sao các ngươi lại chạy đến đây?"

Tử Du vung xiên ô mai đường trên tay: "Cha, chúng ta đến tặng ô mai đường cho Tiểu Vũ ca ca, mẫu thân vừa mới làm xong, ngon lắm!"

Cố Tiểu Võ vừa nghe thấy, lập tức buông vợt trên tay xuống.

Hắn bước ba bước thành hai nhanh chóng lên bờ, sau đó vui vẻ nhận lấy xiên ô mai đường trên tay Tử Du.

Hắn còn tưởng rằng bọn họ đến thăm mình, không ngờ lại là đến tặng đồ ăn cho Cố Tiểu Võ?

Nụ cười trên môi Tống Dập dần biến mất...

Hoài Cẩn vẫn luôn im lặng, nhìn hai người.

Cậu bé lặng lễ đưa xiên ô mai đường mới tỉnh còn lại trên tay cho hắn: "Mẫu thân bảo chúng ta đến thăm cha, xiên ô mai đường này là mẫu thân cố ý để lại cho cha."

Nghe vậy, Cố Tâm Nguyệt bỗng nhiên quay đầu lại. Nàng không thể tin được nhìn Hoài Cẩn, nàng đã nói như vậy lúc nào?

Rõ ràng không phải hai người các ngươi muốn đến tặng ô mai đường cho Cố Tiểu Võ, muốn cùng nhau chia sẻ à? Tại sao bao giờ lại biến thành nàng chủ động muốn đến đây?

Hài tử này, đúng là phải dạy dỗ lại rồi...

Tống Dập vừa nghe vậy, vẻ mặt hắn lập tức tươi sáng trở lại.

"Được, các con ăn trước đi, ta ở đây làm xong rồi lên ăn ngay!" Tống Dập cười đáp, lại nhìn Cố Tâm Nguyệt với vẻ mặt "ngại ngùng”: "A Nguyệt, nàng đứng dưới nắng phơi nắng đi, đừng đến gần mép nước quá, cẩn thận làm ướt giày."

Cố Tâm Nguyệt đành phải ừ một tiếng, chuyển chủ đề: "Vậy ngươi nhanh lên, đã bắt được bao nhiêu con cá rồi?"
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 221


Nàng không nói đến chuyện bắt cá thì còn được, một khi nhắc đến chuyện bắt cá, Tống Dập vừa rồi còn vui vẻ không khỏi có chút xấu hổ, ấp úng nói: "Khu, cá ở đây hình như không nhiều, chúng ta hiện tại chỉ bắt được hai con cá nhỏ nhưng vẫn còn sớm, không vội. "

Cố Tiểu Võ đang ăn ô mai đường vui vẻ bỗng nhiên ngẩng đầu lên, hét về phía Cố Tâm Nguyệt: "Cô cô, hai con này là do cháu bắt đấy, cô phụ có mấy lần bắt được cá nhưng cá đều chạy mất, haizl"

Cố Tâm Nguyệt nhịn cười, trêu chọc: "Vậy chắc chắn là do cá có vấn đề rồi." Tống Dập bị hai người nói có chút ngượng ngùng, nhưng thấy Cố Tâm Nguyệt cười cong cả mắt, hắn lập tức cảm thấy đáng giá.

Bỗng nhiên hắn sinh ra ý chí chiến đấu: "A Nguyệt, nàng chờ đó, ta xuống nước bắt cá ngay đây."

Cố Tâm Nguyệt vội vàng ngăn cản: "Thôi đi, hai con cá nấu canh là đủ rồi, nước này lạnh lắm, xuống đó sẽ bị đông cứng mất!"

"Không sao, lúc này trời nắng to, nước không lạnh lắm, hơn nữa giày của ta cũng ướt rồi." Tống Dập nói, thuận tay cởi đôi giày đã ướt một nửa đi, xắn ống quần xuống nước.

Cố Tâm Nguyệt nhìn những dụng cụ trong tay hắn, suy nghĩ bắt cá đúng là có chút khó khăn. Nàng bèn khuyên: "Thôi đi, cái nia này vốn không tiện, đợi về bảo cha đan lại một cái giỏ bắt cá rồi quay lại cũng không muộn, hôm nay cứ mò thêm ít ốc về là được rồi."

Cố Tâm Nguyệt nhìn thấy dưới dòng suối trong vắt có không ít ốc.

Ốc vào thời điểm này là béo nhất.

Tống Dập lại tưởng nàng đang quan tâm tới hắn, cố ý tìm việc đơn giản để hắn làm, không khỏi cong môi: “A Nguyệt đang quan tâm tới ta à?"

Ba hài tử ngồi ở bờ suối, vừa ăn ô mai đường, vừa thỉnh thoảng che miệng cười nhìn hai người. Cố Tâm Nguyệt:...

Trước mặt hài tử, sến súa như vậy có được hay không?

"Nhanh lên ởi, lát nữa ngâm lâu sẽ bị cảm lạnh đấy."

Tống Dập giấu ý cười trong mắt, bắt đầu cúi đầu mò ốc.

Mặc dù cá ở đây không dễ bắt nhưng ốc thì không có gì khó khăn.

Thêm vào đó, có Cố Tâm Nguyệt đứng bên bờ suối chỉ huy. Không bao lâu sau, hắn đã mò được gần nửa nia.

Tống Dập lên bờ, vui vẻ nhận lấy que ô mai đường Hoài Cẩn đưa tới, nhẹ nhàng cắn một miếng, khen ngợi Cố Tâm Nguyệt: "Hương vị rất ngon.” Sau đó hắn lại liếc thấy giày của nàng cũng đã ướt gần hết, hắn bèn vội vàng nhét que ô mai đường vào tay nàng, ngồi xổm xuống giúp nàng cởi giày: "Giày ướt lạnh quá không đi được, lát nữa nàng sẽ khó chịu đấy."

Cố Tâm Nguyệt bị một loạt hành động của hắn làm cho sững sờ, nàng còn chưa kịp phản ứng, cơ thể nàng bỗng nhiên lơ lửng.

"Đi nào, ta cng nàng về."

Sau đó, hắn lại gật đầu với ba hài tử: "Tiểu Vũ, con cầm cá và ốc, Hoài Cẩn, Tử Du, các con cầm giày cho mẫu thân, chúng ta mau về nhà thôi.”

Ba hài tử vừa ăn cơm chó no nê lập tức ngây người. Thấy bóng dáng phía trước nhanh chóng rời đi, bọn chúng vội vàng xách đồ chạy theo.

Những người vừa đào xong măng trên núi xuống, từ xa nhìn thấy Tống Dập đang cðng Tâm Nguyệt về nhà, hai người vừa đi vừa cười nói gì đó, mọi người đều tránh mắt đi.

Trương Thị đang đứng ở cửa sân, muốn xem mọi người đã về chưa, bà liên nhìn thấy Tống Dập cðõng Tâm Nguyệt, hai người vừa cười vừa chia nhau ăn ô mai đường. Bà không khỏi đỏ mặt, vội vàng quay người chạy vào nhà.
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 222


Tống Dập trực tiếp cðng người vào phòng, lại tìm giày tất sạch sẽ cho nàng thay vào. Sau đó, hai người mới ra khỏi phòng.

Trong sân, lúc này mọi người đã vê hết, thấy hai người, mọi người đều không nhịn được cười thầm, nhìn hai người một cách chưa thỏa mãn.

Cố Tâm Nguyệt còn chưa hiểu tại sao mọi người lại như vậy thì thấy Cố Tiểu Võ thở hồng hộc đặt cái nia xuống.

"Cô phụ, ngươi chạy nhanh quái Chỉ một lúc thế này, không đến nỗi bị cảm lạnh chứ? Làm chúng ta đuổi theo mệt c.h.ế.t đi được."

Tống Dập ngượng ngùng sờ mũi: "Khụ, chủ yếu là gió lớn, thân thể cô cô con không tốt."

Mọi người nhìn trời không nói gì.

Cây cối trên núi này không nhúc nhích, gió ở đâu ra?

Không phải là nói chuyện vô căn cứ à?

Cố Tâm Nguyệt thì không cảm thấy gì, dù sao ở hiện đại, việc đó cũng rất bình thường, chỉ là cðng một chút thôi mà. Nhưng thấy mọi người cười như bà mối, nàng vẫn không nhịn được ngắt lời: "Gần trưa rồi, mọi người mau rửa mặt nghỉ ngơi đi, ta đi nấu cơm!" "Hôm nay ta nhóm lửa." Tống Dập vội vàng lên tiếng.

"Được, hôm nay giao nhà bếp cho hai người, chúng ta không vào đâu." Cố Nhị Dũng trêu chọc.

Cố Tâm Nguyệt và Tống Dập nhìn nhau, sao nàng lại thấy kỳ lạ thế nhỉ. ....

Buổi trưa đã có một đĩa thịt kho tàu.

Măng tươi được Cố Tâm Nguyệt chần qua nước sôi, nàng lại cho thêm thịt muối và thịt tươi, nấu một nồi canh thập cẩm. Sau đó nàng xào một đĩa măng om dầu. Thêm một đĩa mộc nhĩ trộn là đủ.

Ăn xong bữa trưa.

Mọi người tranh thủ lúc trời nắng, vội vàng lột hết phần măng còn lại.

Sau khi chần qua nước sôi, mọi người trải măng ra sân, chuẩn bị phơi thành măng khô.

Còn cá và ốc bắt về thì cho vào thùng nước để nhả hết bùn cát, hai ngày nữa mới nấu.

Nhìn những con cá nhỏ trong thùng, Cố Tâm Nguyệt mới nhớ ra chuyện bắt cá vừa rồi, nàng bèn nói với Cố lão đầu: "Cha, lát nữa cha đan cho con một cái lờ bắt cá đi, con thấy bọn họ dùng rổ để bắt cá như thế này không phải là cách hay."

Cố lão đầu vội vàng đồng ý: "Được, các con muốn đan loại lờ bắt cá nào?" Cố Tâm Nguyệt suy nghĩ một chút, nhớ đến dụng cụ bắt cá thần kỳ mà mình từng học làm theo người khác trên mạng thời hiện đại, nàng liền dùng que gỗ vẽ lên đất: "Đại khái giống như cái kèn loa này, miệng rộng, phần đuôi có thể buộc bằng dây thừng, cá vào thì dễ, ra thì khó.

Cố lão đầu nhìn vào liền hiểu ngay, bừng tỉnh: "Được, cái này dễ làm, lát nữa ta sẽ đan ngay."

Đang lúc mọi người bận rộn trong sân, Hoài Cẩn vốn luôn im lặng bỗng nhiên hét lớn: "Không thấy Tiểu Hắc đâu nữa!"

Mọi người mới sực nhớ ra, vừa rồi, lúc mọi người đang nói đến chuyện ăn cơm, tại sao dưới gầm bàn lại yên ắng thế? Chẳng lẽ vừa rồi Tiểu Hắc không đi về theo?

Mọi người vội vàng tìm khắp sân và các phòng, quả nhiên không thấy dấu vết của Tiểu Hắc đâu cả.

"Vừa rồi Tiểu Hắc đi theo chúng ta đến suối nhỏ, lúc chúng ta về vội quá, đã quên mất không biết Tiểu Hắc có đi theo về không?" Tử Du khóc nức nở nói.

Cố Tâm Nguyệt và Tống Dập nhìn nhau.

Tống Dập vội vàng an ủi: "Đừng lo, nó không chạy đi đâu xa được, chúng ta ra ngoài tìm thử xem."

"Ta cũng đi, đông người tìm nhanh hơn." Cố Tâm Nguyệt vội vàng lên tiếng. Vất vả lắm mới mang được một con ch.ó vào núi cho Hoài Cẩn, ít nhiều cũng có thể giải tỏa sự buồn chán khi ở trên núi, nếu làm mất, chắc chắn bọn chúng sẽ đau lòng lắm.
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 223


"Không cần đâu, nàng không quen đường bên ngoài, để ta và nhị ca, tam ca đi tìm là được, các nàng ở nhà đi."

Nói xong, ba người nhanh chóng ra khỏi cửa.

Đến suối, bọn họ quả nhiên phát hiện trên nền đất ẩm ướt có dấu chân của Tiểu Hắc, cả ba liền chạy thẳng về phía thượng nguồn của suối.

Ba người đi theo dấu chân, men theo con đường đi ngược lên thượng nguồn.

Đi một lúc lâu vẫn không thấy bóng dáng Tiểu Hắc đâu. Đang lúc mọi người không biết phải làm sao thì bỗng nhiên phía trước có tiếng động.

Mọi người nhìn kỹ, thì ra là Tiểu Hắc chạy tới, trong miệng còn bắt được một con thỏ.

Cố Nhị Dũng cười ha ha: "Con trai giỏi lắm, còn biết chạy xa thế này để bắt thỏ, làm mấy hài tử lo lắng hết cả lên."

Nói rồi, hắn liền lấy con thỏ trong miệng Tiểu Hắc ra, nhìn kỹ, hình như con thỏ này mới sinh không lâu, vẫn còn sống.

Hắn bèn không khỏi phấn khích: "Tiểu Hắc đã đào được ổ thỏ, vừa khéo không phải muội muội muốn nuôi thỏ à, chúng ta ra trước xem còn có không, bắt thêm mấy con nữa về cho muội ấy nuôi."

"Được." Tống Dập và Cố Tam Thanh cũng đồng ý.

Ba người tiếp tục đi ngược dòng.

Không bao lâu sau, Tiểu Hắc chạy ở phía trước bỗng sủa lớn.

Ba người vội chạy tới, quả nhiên, mấy con thỏ mới sinh đang nằm trong ổ.

Cố Nhị Dũng vội ngồi xổm xuống, nhanh nhẹn và cẩn thận lấy hết thỏ ra, đặt vào trong chiếc giỏ lót đầy cỏ khô.

Đúng lúc mấy người đứng dậy chuẩn bị quay về, Cố Tam Thanh tỉnh mắt bỗng nhiên chỉ về phía trước rồi hét lên: "Các ngươi xem bên kia có phải là một con sông không?"

Tống Dập nhìn ra phía xa một lúc, gật đầu nói: "Các ngươi còn nhớ không, chúng ta đã từng nhìn thấy một con sông khi ở trên đỉnh núi, chảy về hướng phủ Thanh Châu, có lẽ chính là con sông đó."

"Như vậy, chẳng phải con sông này có thể đi thẳng đến phủ Thanh Châu à?" Cố Nhị Dũng nghi ngờ nói.

Nếu như vậy thì đây là một con đường lui không tệ.

Sau này khi bên ngoài ổn định, bọn họ còn có thể men theo con sông này để đi đường thủy dò la tin tức.

Ba người rõ ràng đã nghĩ đến cùng một chỗ. "Vậy chúng ta đến bờ sông xem thử."

Ba người chạy một mạch đến bờ sông, thấy đây quả nhiên là một con sông không nhỏ, uốn lượn quanh co, hạ lưu chính là chảy về hướng phủ Thanh Châu.

Không ngờ ở một nơi hẻo lánh như vậy, lại có một con sông như thế này.

"Không biết thượng nguồn ở đâu nhỉ?" Cố Tam Thanh hỏi.

"Theo bản đồ Bắc Việt quốc thì đây chỉ là một nhánh sông nhỏ mà thôi, sông chính có lẽ là từ hướng kinh thành chảy đến, chảy về hướng nam, hai năm trước trời hạn hán, sông cạn nước, không ngờ mấy tháng này nước lại dâng lên." Đang lúc ba người suy tính về khả thi của việc đi đường thủy đến phủ Thanh Châu, Cố Tam Thanh bỗng nhiên liếc thấy một bóng đen đáng ngờ ở thượng nguồn phía trước: "Các ngươi xem, kia có phải là một chiếc thuyền không?"

Tống Dập và Cố Nhị Dũng nghe vậy liên nhìn theo, quả nhiên thấy một chiếc thuyền nhỏ đang neo đậu bên bờ sông, trên thuyền dường như có thứ gì đó.

Ba người vội vàng đi tới, vừa đến gần, bọn họ không khỏi hít một hơi lạnh.

"Đây là người à? Không phải c.h.ế.t rồi đấy chứ?" Cố Tam Thanh sắc mặt trắng bệch.

Tống Dập lấy hết can đảm lật người đó lại, đưa tay đặt dưới mũi dò hơi thở: "Chưa chết, còn thoi thóp nhưng cũng sắp rồi. "

"Vậy chúng ta có cứu không?" Cố Tam Thanh nghe nói người chưa chết, không khỏi nhẹ nhõm trong lòng.
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 224


"Đã để chúng ta gặp được, cũng là một mối duyên, chúng ta không thể trơ mắt nhìn người ta c.h.ế.t được, muội phu, ngươi nói xem?” Cố Nhị Dũng hào sảng nói.

Tống Dập trâm ngâm một lát, chậm rãi nói: "Các ngươi xem, chiếc thuyền nhỏ này mà hắn ngồi có lẽ là thuyên cứu sinh của một chiếc thuyền lớn, các ngươi lại nhìn quần áo trên người hắn đi, có lẽ hắn đã gặp phải nguy hiểm gì đó trên thuyền lớn, mới đi thuyền nhỏ để trốn thoát, ai ngờ lại trôi dạt đến đây."

"Nếu chúng ta cứu hắn, e rằng sẽ gây ra phiền phức cho chúng ta, nhưng dù không cứu, vị trí của chúng ta cũng có nguy cơ bị bại lộ, đã vậy, chúng ta cứ đưa người về trước, chờ hắn tỉnh lại hỏi rõ rồi hãy bàn tiếp."

Cố Nhị Dũng cõng thiếu niên lên, Tống Dập và Cố Tam Thanh vội vàng giấu chiếc thuyền đi trước, dùng cỏ che lại rồi nhanh chóng đuổi theo.

Trong sân.

Mọi người đều ngóng trông.

Thấy ba người mãi không về, mọi người không khỏi có chút lo lắng.

Đang lúc mọi người bàn nhau xem có nên ra ngoài tìm kiếm hay không thì nghe thấy tiếng động bên ngoài. Mọi người vừa cửa ra, liền thấy Cố Nhị Dũng đang cõng một nam hài khoảng mười tuổi trên lưng.

Còn chưa kịp hỏi han, mọi người vội vàng đưa người đến đặt lên giường của Cố Nhị Dũng.

Mọi người vừa giúp nam hài lau người bằng nước nóng vừa hong khô quần áo, bận rộn một hồi, hài tử toàn thân bẩn thỉu lúc nãy mới được thu dọn sạch sẽ.

Nhìn thiếu niên nằm trên giường sắc mặt tái nhợt, Hứa Thị không khỏi hỏi: "Đây là hài tử nhặt được ở đâu vậy?"

Tống Dập nhanh chóng kể lại đầu đuôi sự việc cho mọi người.

Cố Tâm Nguyệt vốn không ít lần đọc tiểu thuyết, nàng phân tích: "Có phải hài tử này là hài tử của một gia đình quyền quý ở kinh thành, bị kẻ thù truy đuổi trên thuyên lớn, rồi đi thuyên nhỏ trốn thoát, trôi dạt đến đây không?"

Tống Dập cau mày: "Rất có thể, nếu như vậy, vị trí của chúng ta rất có thể đã bị bại lộ. "

Dù sao thì sống phải thấy người, c.h.ế.t phải thấy xác.

Biết đâu kẻ thù kia đã lần theo dầu vết dọc đường.

Chỉ là hắn không ngờ rằng, chiếc thuyền nhỏ này lại trôi dạt đến nhánh sông này.

"Vậy phải làm sao bây giờ? Không thể để một hài tử khỏe mạnh như vậy, chúng ta lại đưa nó trở lại bờ sông chờ c.h.ế.t được?" Hứa Thị tiếc nuối nói.

"Thôi, đã trôi dạt đến đây, vậy thì chứng tỏ hài tử này có duyên với chúng ta, chúng ta hãy bàn bạc xem làm sao để tránh được bọn người kia?" Cố lão đầu mở lời.

"Chúng ta vẫn phải quay lại một chuyến, mang quần áo của hắn về thuyền, chiếc thuyền này vẫn phải tiếp tục trôi xuống hạ lưu." Tống Dập lên tiếng.

"Vậy thì ta sẽ chèo thuyền đến hạ lưu, ta sẽ cố tình để lại một số manh mối trốn thoát, như vậy, bọn chúng sẽ không đuổi đến đây được." Cố Nhị Dũng đề nghị.

"Đó cũng là một cách, chỉ là một mình ca đi quá nguy hiểm, ta đi cùng ca." Cố Tam Thanh vội vàng đáp lời.

"Không cần, chiếc thuyền đó quá nhỏ, một mình ta đi là được, ta chạy nhanh, làm xong ta sẽ chạy từ trên núi về, đệ và Tống Dập đi xử lý những dấu chân từ đây đến bờ sông." Cố Nhị Dũng kiên quyết nói.

Sau khi bàn bạc xong, cả ba người đều ngồi không yên.

Bọn họ vội dọn đơn giản rồi chuẩn bị ra ngoài.

Cố Tâm Nguyệt vội vàng sắp xếp một ít lương khô, đuốc và áo mưa vào trong giỏ tre của Cố Nhị Dũng: "Mọi việc phải chú ý an toàn."
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 225


"Yên tâm, ở nhà chăm sóc cha mẫu thân cho tốt, ta sẽ nhanh chóng quay về."

Ba người đi rồi, không bao lâu sau thì trời đổ mưa nhỏ.

Mọi người càng thêm lo lắng.

Nghĩ đến thiếu niên đang nằm trên giường thoi thóp, Hứa Thị không khỏi nói: "Tâm Nguyệt, lần trước không phải con đã mua thuốc rồi à? Có cần nấu một ít cho nó uống không, dù sao cũng là một hài tử, chúng ta hãy cố gắng cứu nó đi?"

Cố Tâm Nguyệt thử nhiệt độ của đứa bé, hơi sốt. Nàng lại nhìn sắc mặt tái nhợt của hắn, có lẽ hắn là đã đói mấy ngày trên thuyền, cơ thể suy nhược cộng thêm sợ hãi chịu lạnh nên mới sinh bệnh.

Vì vậy, nàng đứng dậy đi vào bếp nấu một ít cháo loãng, đút cho hắn nửa bát.

Sau đó nàng lại cho hắn uống thuốc hạ sốt.

Có lẽ do đã ăn cháo, cơ thể nam hài dần dần ấm lên.

Cộng thêm tác dụng của thuốc hạ sốt, trên trán thiếu niên dần dần bắt đầu toát mồ hôi.

Cố Tâm Nguyệt đang định dùng khăn khô lau mồ hôi cho hắn, tay nàng bỗng nhiên trống không, nàng quay lại nhìn thì ra là Tống Dập đã trở về.

"Nhanh vậy đã về rồi à?"

"Ừ, bên ngoài trời đổ mưa nhỏ, nhị ca kiên quyết không chịu đợi nên đã chèo thuyền đi rồi, chúng ta thấy sau khi trời mưa thì dấu chân đều bị che hết nên đã quay về." Tống Dập giải thích.

Ngay sau đó, hắn lại bất mãn lên tiếng: "Nam nữ thụ thụ bất thân, tại sao nàng lại một mình ở đây chăm sóc hắn?"

Cố Tâm Nguyệt cười khẩy: "Ngay cả một hài tử mà ngươi cũng phải ghen à?”

Nàng vừa mới cố ý đuổi Hứa Thị đi để lén cho nam hài uống thêm thuốc hạ sốt nên mới ở lại một mình.

Thấy sắc mặt Tống Dật nghiêm trọng, nàng đành giải thích: "Vừa nãy cháo và thuốc đều là do mẫu thân cho hắn uống, mẫu thân vừa đi rửa bát, ta ở lại trông nom thôi."

Nghe nàng giải thích xong, Tống Dập cũng cảm thấy mình có vẻ hơi quá đáng nên hắn bèn nhẹ giọng nói: "Ừm, tối nay ta ở lại trông, nàng đi nghỉ sớm đi, gọi Tử Du sang ngủ cùng nàng."

"Được rồi, ngươi buồn ngủ thì ngủ ở bên cạnh, đừng để mệt mỏi." Cố Tâm Nguyệt nói xong, liền quay đầu về phòng.

Hôm sau, trời còn chưa sáng, Cố Tâm Nguyệt vừa xoay người, đã đụng phải một cái ôm quen thuộc: "Ngươi về rồi à?"

Tay Tống Dập đặt trên người nàng vỗ nhẹ: "Ừ, sáng nay tam ca đi thay ta, ta liền quay về ngủ một lát."

"Ừ, không biết hài tử này đến đây là phúc hay họa nữa? Trong lòng ta luôn cảm thấy không yên, cũng không biết tình hình bên nhị ca thế nào rồi?" Cố Tâm Nguyệt lầm bẩm.

"Đừng lo lắng nữa, là phúc không phải họa, là họa không thể tránh, nhị ca quen thuộc với núi rừng, sẽ không sao đâu, nàng ngủ thêm chút nữa đi." Giọng nói trầm thấp của Tống Dập hơi khàn.

Hai người lại thì thâm vài câu, rồi từ từ ngủ thiếp đi.

Đợi đến khi trời sáng, Cố Tâm Nguyệt nhẹ nhàng bế Tử Du xuống giường, định để Tống Dập ngủ thêm một lúc.

Sau khi nàng xong bữa sáng, mọi người đều không có hứng thú ăn, khuôn mặt ai nấy đều lo lắng.

Ăn sáng xong một cách vô vị, mọi người đều không muốn ra ngoài, thêm nữa là không biết những mối nguy hiểm ở bên ngoài có đến nữa hay không, vì vậy, Cố Tâm Nguyệt liên bảo mọi người ở cạnh nhau, nếu có nguy hiểm, ít nhất nàng cũng có thể dùng không gian để bảo vệ mạng sống cho mọi người.

Mọi người vừa bận rộn với công việc trong tay vừa không ngừng nhìn ra ngoài.
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 226


Người nhà họ Cố đã vậy, Tống Thanh Hoan còn hơn thế.

Thấy nàng ấy hôm nay cứ đứng ngồi không yên, Cố Tâm Nguyệt không nhịn được muốn khuấy động không khí, liền lên tiếng an ủi: "Muội muội, ta thấy muội còn lo lắng hơn cả ta nữa? Nhìn muội đứng ngồi không yên kìa, yên tâm đi, nhị ca lợi hại như vậy, nhất định sẽ bình an trở vê!"

Tống Thanh Hoan bị nàng trêu chọc đến đỏ mặt: "Muội nào có, muội không chỉ lo cho Dũng ca, chủ yếu là muội lo chúng ta không thể ra ngoài, sau này biết phải làm thế nào?” Chậc chậc, cách xưng hô này của nàng ấy thay đổi từ khi nào thế?

Cố Tâm Nguyệt ngẫm lại sự mờ ám giữa hai người, sợ nàng ấy xấu hổ nên nàng không định trêu chọc nữa, mà chuyển sang an ủi.

"Yên tâm đi, ca ca muội cũng nói rồi, chỗ chúng ta cách bờ sông rất xa, hơn nữa đường đi rất kín đáo, chỉ cần dọn sạch dấu vết ở bờ sông, đối phương không phát hiện ra thuyền và người thì chắc chắn sẽ tiếp tục dọc theo dòng sông xuôi dòng tìm kiếm, chỉ cần chúng ta đợi nhị ca trở về là sẽ an toàn."

Nghe xong lời giải thích của nàng, Tống Thanh Hoan hơi yên tâm nhưng ánh mắt nàng ấy vẫn không nhịn được nhìn ra ngoài. Đúng lúc mọi người đang lo lắng, Cố Tiểu Võ bỗng nhiên chạy ra từ phòng của Cố Nhị Dũng: "Người đã tỉnh rồi!"

Mọi người vội vàng vây quanh.

Hôm qua lúc nhặt hài tử này về, sắc mặt hắn tái nhợt, còn sốt cao, rất yếu ớt.

Ban đầu mọi người đều nghĩ rằng hắn không thể qua khỏi, hoặc sẽ hôn mê nhiều ngày, không ngờ chỉ một ngày mà hắn đã tỉnh lại.

Hứa Thị tiến lên sờ trán hài tử, thở phào nhẹ nhõm: "Hạ sốt rồi."

Cố Tâm Nguyệt lại bưng một bát cháo rau lên: "Đã tỉnh rồi thì ăn thêm chút gì đi, chắc là đói lắm rồi." Thiếu niên nghe thấy tiếng người nói, mới cố gắng mở mắt ra.

Ánh mắt đầu tiên của hắn là nhìn thấy Cố Tâm Nguyệt đang bưng bát cháo, thấy nàng đẹp như tiên nữ trong tranh.

Hắn không khỏi lẩm bẩm: "Ta c.h.ế.t rồi à? Đây là thiên đường à? Ngươi là tiên nữ?”

Tống Dập kéo Cố Tâm Nguyệt ra, cầm lấy bát cháo trong tay nàng, hừ một tiếng: "Ngươi chưa chết, nàng ấy cũng không phải tiên nữ, mà là nương tử của ta."

Mọi người thấy vậy, không khỏi mỉm cười.

Thiếu niên thấy vậy, sau một lúc mới phản ứng lại: "Nói như vậy, là các ngươi đã cứu ta từ dưới sông lên à?”

Cố Tiểu Võ đứng bên cạnh đáp: "Đúng vậy, là đại nhân chúng ta nhà cứu ngươi, gặp được chúng ta, có thể thấy mạng ngươi rất lớn, đúng rồi, ngươi từ đâu đến? Tại sao lại ngồi thuyền nhỏ trôi đến đây?"

Nghe hắn hỏi vậy, sắc mặt thiếu niên lập tức trở nên khó coi, dường như không muốn nói nhiều: "Ta và gia đình ngồi thuyền lớn gặp nạn, ta liền lên thuyền nhỏ trốn thoát, sau đó thì không nhớ gì nữa."

Nghe hắn nói vậy, Cố Tâm Nguyệt và Tống Dập nhìn nhau.

Quả nhiên lai lịch của thiếu niên này có chút kỳ lạ. "Được rồi, đã tỉnh lại rồi thì đừng nghĩ nhiều nữa, Yên tâm ở lại dưỡng bệnh đi." Hứa Thị đuổi mọi người đi: "Để Tống Dập ở lại đút cháo cho hắn, các ngươi nên làm gì thì làm đi."

Mọi người đi hết.

Tống Dập bưng bát cháo, hỏi hắn: “Tự ăn được không?”

Thiếu niên gật đầu: "Vâng, được."

Nói rồi, hắn liền nhận lấy bát cháo, ăn ngấu nghiến.

Ăn hết nửa bát, hắn mới cảm thấy lục phủ ngũ tạng đang kêu gào dữ dội trong bụng hơi dịu đi một chút.

Tống Dập thấy hắn vừa nãy còn ăn như hổ đói, bỗng nhiên lại chuyển sang nhai chậm nuốt kỹ.
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 227


Hắn liền lên tiếng nói: "Chúng ta có thể không hỏi lai lịch của ngươi, nhưng nếu ngươi muốn ở lại, có một điều, ngươi phải đảm bảo."

Thiếu niên nuốt một ngụm cháo, ngẩng đầu hỏi: "Ta muốn ở lại, ngươi nói đi."

"Bất kể ngươi là ai, đến từ đâu, sau này bất kể tình huống nào, đều phải đảm bảo không được làm hại gia đình chúng ta." Giọng điệu Tống Dập nghiêm túc, lại mang theo chút uy h**p.

Ánh mắt thiếu niên kiên định, gật đầu với hắn: "Đa tạ các ngươi đã cho ta ở lại, mạng này của ta vốn là các ngươi cứu, đương nhiên phải nghe theo các ngươi."

"Được, hy vọng ngươi nhớ kỹ lời nói hôm nay."...

Mãi đến khi trời gần tối, Cố Nhị Dũng mới thở hồng hộc bước vào nhà.

Mọi người vội vàng để hắn ngồi xuống nghỉ ngơi, Cố Tâm Nguyệt vừa định đi rót nước thì thấy Tống Thanh Hoan đã bưng nước đến.

Sau khi uống một ngụm nước, Cố Nhị Dũng mới thở phào, mở miệng nói: "Lần này quả nhiên không uống công đi!"

"Sao thế?" Mọi người đồng thanh hỏi.

"Hôm qua ta ngồi thuyền, một đường trôi xuôi, càng đi xuống, dòng nước càng chảy xiết, đêm qua đã đến ngoài thành phủ Thanh Châu," Cố Nhị Dũng vội vàng giải thích cho mọi người nghe: “Không ngờ con đường thủy này lại là một con đường tắt, sau này chúng ta đi theo đường thủy là có thể đến phủ Thanh Châu để dò la tin tức."

Mọi người nghe xong, quả nhiên đều tỏ vẻ mừng rỡ.

Bọn họ vẫn luôn ở trong sơn cốc hẻo lánh này, hoàn toàn mất liên lạc với thế giới bên ngoài, cũng không biết bên ngoài có động tĩnh gì, càng không biết khi nào mới có thể về nhà.

Bây giờ có con đường thủy bí mật này, đương nhiên việc dò la tin tức cũng dễ dàng hơn. "Vậy sau khi lên bờ, con có vào thành Thanh Châu không? Bây giờ tình hình bên ngoài thế nào rồi?" Cố lão đầu vội vàng hỏi.

"Có vào, một nhóm lớn dân lưu vong từ phương bắc vẫn tiếp tục đi qua ngoài thành Thanh Châu, có lễ thôn dân thôn chúng ta đã đi về phía nam từ lâu rồi, hơn nữa, con còn dò la được một tin tức..." Cố Nhị Dũng liếc nhìn Tống Dập, lên tiếng: "Có liên quan đến đại ca của ngươi, lần trước chúng ta đến phủ Thanh Châu dò la tin tức, sau khi trở về, đại ca của ngươi và một số người khác đã tìm người tuyển người làm công ở ngoài thành, mọi người đều nói thật ra bọn họ không phải dẫn người vào thành làm công, mà là bắt người đi làm khổ sail"

"Sau đó đã có người trốn thoát, chuyện này mới bị vạch trần, theo lời người đó nói, những người bị bắt đi làm khổ sai, không những không có tiền, mà mỗi ngày còn không đủ cơm ăn, vừa mở mắt ra là phải làm việc, người đó bị đánh đến mức khắp người toàn là vết roil"

Mọi người bỗng nhiên im lặng, đều nhìn Tống Dập không nói gì.

Tống Dập im lặng một lúc, lạnh lùng lên tiếng: "Bởi vì chúng ta đã đoạn tuyệt từ lâu rồi, nên chuyện này không liên quan đến chúng ta, hơn nữa những lời có thể khuyên chúng ta đều đã khuyên rồi, là do chính bọn họ muốn đi." "Đúng vậy, đại ca này của ngươi cũng thật không đáng tin cậy, ôi, ngăn cũng không ngắn được." Hứa Thị an ủi.

Thấy Tống Dập thật sự không để ý, Cố Nhị Dũng liền nói tiếp: "Bây giờ bên ngoài loạn lạc, cũng có rất nhiều người c.h.ế.t và bị thương, thật sự thê thảm đến không nỡ nhìn, so với bên ngoài thì ở trong núi này của chúng ta tốt hơn nhiều."

"Xem ra, còn phải mất một thời gian dài nữa, chúng ta mới có thể đi ra ngoài được." Cố lão đầu thở dài.
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 228


"Dù sao thì ở đây chúng ta cũng không thiếu ăn thiếu uống, cứ yên tâm ở lại là được, cùng lắm thì đến mùa đông chúng ta sẽ đắp thêm một số giường sưởi." Cố Tam Thanh vỗ đùi nói.

“Ta cũng nghĩ vậy, hôm nay ta đã phá hỏng con thuyên rồi ném nó xuống bờ sông bên ngoài thành Thanh Châu, lại vứt quần áo ở bên ngoài thành, như vậy, cho dù những người đó có lần theo dấu vết thì cũng chỉ nghĩ rằng người đã trốn đến bên ngoài thành Thanh Châu, đi theo những người tị nạn, chúng ta tạm thời coi như được an toàn." Cố Nhị Dũng an ủi. "Được, nếu đã như vậy thì chúng ta cứ yên tâm ở lại đây, ăn cơm trước đã." Cố Tâm Nguyệt hô lên.

Cố Nhị Dũng ngồi trên thuyền cả đêm, lại bận rộn đi vào thành dò la tin tức tốt, lúc này hắn mới thuận theo dòng sông, từ trên núi chạy vê. Đương nhiên là vừa mệt vừa đói.

Sau khi ăn xong một chén cơm một cách thoải mái, Tống Thanh Hoan tiện tay giúp hắn múc thêm một chén.

Mọi người đều cười mà không nói, lần này Cố Nhị Dũng ra ngoài, ai cũng nhìn ra sự lo lắng của Thanh Hoan.

Chỉ có một mình Cố Nhị Dũng là bị che mắt, hắn nhận lấy chén, tiếp tục bắt đầu ăn cơm.

Sau khi ăn xong, cả nhà đều quây quần bên nhau.

Gặp phải chuyện lớn như vậy, tất nhiên bọn họ phải mở một cuộc họp gia đình, để bàn bạc về những sắp xếp tiếp theo.

Chỉ là lần này, lại nhiêu thêm một thành viên mới mà thôi.

Cố lão đầu là người lớn tuổi nhất mở lời trước: "Vì hài tử này đã quyết định ở lại, vậy sau này cứ để hắn ở cùng phòng với Cố Nhị Dũng đi.”

"Được." Cố Nhị Dũng mở lời đồng ý.

"Đúng rồi, chúng ta cứ gọi hài tử, hài tử mãi, còn chưa biết ngươi tên gì nữa?" Hứa Thị hỏi.

Thiếu niên cúi đầu im lặng, dường như không muốn nhắc lại tên cũ nữa.

Cố Tâm Nguyệt thấy vậy, liền mở lời: "Vì ngươi đã sống lại một lần nữa, coi như đã từ biệt quá khứ rồi, sau này mỗi ngày đều là ngày mới, hay là đổi một cái tên mới đi."

Ánh mắt thiếu niên sáng lên, hắn ngẩng đầu lên nhìn Cố Tâm Nguyệt: "Được, tỷ tỷ, nghe theo tỷ."

Tống Dập nhíu mày không vui, hắn còn chưa kịp phản đối, chỉ thấy Cố Tiểu Võ đứng phắt dậy, khoát tay nói: "Không được, không được, nhìn ngươi cũng chỉ trạc tuổi ta, sao có thể ta gọi là cô cô mà ngươi lại gọi là tỷ tỷ được, vậy ngươi trở thành gì của ta chứ? Ta không đồng ý.

"Nhưng mà rõ ràng nàng ấy trạc tuổi tỷ tỷ của ta..." Thiếu niên cúi đầu lẩm bẩm.

Cố Tâm Nguyệt cười nói: "Ngươi đúng là trạc tuổi Cố Tiểu Võ, sau này cứ theo Cố Tiểu Võ gọi ta là cô cô đi."

Hứa Thị cũng gật đầu nói: "Đúng vậy, sau này ra khỏi núi, nếu ngươi gọi ta là mẫu thân thì không được, ta không thể sinh ra một nhi tử nhỏ như vậy, vì ngươi và Tiểu Võ nhìn trạc tuổi nhau, vậy cứ gọi là Tiểu Lục đi, sau này ra ngoài thì nói là con trai của lão đại."

Cố Tâm Nguyệt không nhịn được cười: "Mẫu thân, Tiểu Võ là võ trong võ nghệ cao cường, không phải là số 4-5-6."

Hứa Thị gãi đầu: "Thật à? Vậy các con cứ đặt một cái tên đi."

Còn chưa chờ những người khác mở miệng, Cố Tiểu Lục đã gật đầu nói: "Tên chỉ là một cách gọi, sau này cứ gọi ta là Tiểu Lục đi."

Thật khéo, ở nhà hắn xếp thứ sáu.

Gọi như vậy, dường như cũng không có gì không ổn, chỉ là chưa từng có ai gọi hắn như vậy mà thôi.
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 229


Thấy Tiểu Lục thực sự rất thích cái tên này, những người khác cũng không nói thêm gì nữa, liền mặc định như vậy.

Tử Du vỗ tay nói: "Thật tuyệt, sau này ta không chỉ có Tiểu Võ ca ca, còn có cả Tiểu Lục ca ca nữa!"

Cố Tiểu Võ cũng rất vui mừng, dù sao thì như vậy là mình vẫn lớn hơn hẳn một bậc.

Hắn lập tức từ cháu trai biến thành đại ca.

Là đại ca, Cố Tiểu Võ cảm thấy mình nên quan tâm đến đệ đệ thứ hai này nhiều hơn, hắn liền hỏi: "Tiểu Lục, ngươi có tài nghệ gì?" Cố Tiểu Lục bị hỏi đến ngẩn người: "Tài nghệ?"

Cầm kỳ thi họa có tính không?

"Đúng vậy, ở nhà chúng ta, mỗi người đều phải có một sở trường, ví dụ như gia gia của chúng ta biết trông trọt, cha biết làm mộc, nhị thúc biết săn bắn, cô cô biết nấu ăn, ta biết bắt cá... Ngươi biết gì?" Cố Tiểu Võ tự hào kể vanh vách.

Cố Tiểu Lục sững sờ một lúc, hình như hắn thực sự không biết những tài nghệ này?

Cố Tiểu Võ thấy vậy, có chút chê bai nói: "Ở nhà chúng ta mà không có một sở trường thì không được, ngay cả Tử Du nhỏ nhất cũng biết nhóm lửa, thôi thì ngươi cứ đi theo ta, từ từ học đi!" Cố Đại Sơn nghe vậy, trừng mắt nhìn hắn: "Bớt nói nhảm đi, Tiểu Lục mới đến, cơ thể còn chưa khỏe hẳn, để hắn nghỉ ngơi hai ngày rồi học cũng không muộn.”

Cố Tiểu Võ lè lưỡi, chọc cười mọi người.

Tiếp theo là sắp xếp công việc sau này.

Cố Tâm Nguyệt đề nghị trước: "Hôm kia nhị ca mang về mấy con thỏ con, phải dựng một cái chuồng thỏ, chúng ta cố gắng nuôi những con thỏ này trước."

"Được thôi, ngày mai ta và cha ở nhà dựng chuồng thỏ, tiện thể đóng luôn bàn ghế cho Tiểu Lục." Cố Đại Sơn nói. "Vậy ngày mai ta tiếp tục cùng lão tam lên núi, xem có thể bắt thêm được mấy con thỏ nữa hay không, mang về nuôi chung." Cố Nhị Dũng đáp lời.

"Vậy thì mang theo Tiểu Hắc đi, nó tìm hang thỏ rất giỏi." Cố Tam Thanh cười nói.

"Vậy ngày mai ta và Thanh Hoan lên núi tiếp tục hái rau dại, lần trước ta đi ngang qua một sườn núi đầy rau dương xỉ, giờ đang vào mùa, ngày mai chúng ta đến đó hái hết rau dương xỉ về." Hứa Thị cũng lên tiếng.

"Vậy ngày mai chúng ta lên núi tiện thể mang muội theo luôn, như vậy sẽ an toàn hơn." Cố Nhị Dũng vội vàng đáp lời. "Vâng, được." Tống Thanh Hoan ngại ngùng gật đầu.

"Ta ngày mai vẫn đi cùng Tiểu Võ đến suối nhỏ bắt cá, có cái lờ bắt cá mới làm của nhạc phụ, lần này chắc sẽ không có vấn đề gì." Tống Dập bình tĩnh nói.

"Vậy ngày mai ta tiếp tục ở nhà dọn dẹp." Trương Thị phụ họa.

"Được thôi, hình như ta không có việc gì, vậy ngày mai ta ở nhà vun xới đất, bón phân cho ruộng rau, trưa sẽ làm đồ ăn ngon cho mọi người." Cố Tâm Nguyệt cười nói.

"Cô cô, nếu cô không có việc gì thì dẫn Hoài Cẩn và Tử Du đến bờ suối xem chúng ta bắt cá đi." Cố Tiểu Võ cười nói. Nếu nàng có thể mang theo một ít đồ ăn vặt thì càng tốt.

Cố Tâm Nguyệt liếc nhìn hẳn: "Không đi, các ngươi chuyên tâm bắt cá đi."

Tống Dập cười gật đầu, không nói thêm gì nữa.

Cố Tiểu Lục ở bên cạnh, nhìn mọi người nhanh chóng phân công xong việc, hắn không khỏi ngẩn người.

Nhìn thế này, đúng là ai cũng có sở trường nhỉ?

Nhưng hắn biết làm gì?

"Ta... ta không sao rồi, hay là các ngươi cho ta đi theo cùng với?" Cố Tiểu Lục lắp bắp đề nghị.

Mọi người suy nghĩ một chút, đúng là không có việc gì có thể giao cho hẳn làm.
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 230


"Thôi thì ngươi ở lại giúp ta bóc tỏi đi." Cố Tâm Nguyệt cười nói.

"Ồ... cũng được." Cố Tiểu Lục vội vàng đáp lời.

Có việc làm, dù sao cũng tốt hơn là cả ngày đi bắt cá.

Nhìn gia đình này, chắc hẳn bọn họ là vì chạy nạn nên mới trốn vào trong núi, đồ ăn chắc chắn rất eo hẹp, huống chỉ tối nay bọn họ đã lấy hết lương thực tốt nhất trong nhà ra đãi hắn.

Về sau, hắn nhất định phải làm việc chăm chỉ, tự kiếm lấy miếng cơm của mình.

Nhưng mà... Những ngày tiếp theo, khẩu phần ăn của nhà họ Cố khiến Cố Tiểu Lục mới đến đây hoàn toàn ngạc nhiên.

Thịt kho măng, ốc hương cay, cá tạp kho tiêu, sườn xào chua ngọt...

Nếu nói những món ăn này cũng có thể kiếm được ở trong núi thì cũng không nói. Nhưng khi người nhà họ Cố ăn cơm trắng, bọn họ cũng hoàn toàn không kiêng khem 8ì.

Trứng cũng là mỗi người mỗi ngày đều được ăn. Tiên tử còn thường xuyên dùng cái lò nướng gì đó làm điểm tâm cho mọi người ăn.

Thậm chí bản thân nàng còn thường xuyên dùng bếp lò bằng đất trong sân để hầm canh ngân nhĩ ăn.

Đây rốt cuộc là gia đình gì vậy?

Rõ ràng trước đó Cố Tiểu Võ đã nói với hắn rằng, gia đình bọn họ bởi vì trong thôn xảy ra nạn đói, ruộng vườn trong nhà đều c.h.ế.t hết nên mới theo thôn dân ởi lánh nạn.

Sau đó bọn họ gặp phải đường cùng, không còn cách nào khác, mới bất đắc dĩ chạy trốn vào trong núi.

Rõ ràng hắn đã chuẩn bị tâm lý, chuẩn bị từ bỏ cuộc sống xa hoa trước kia, hạ quyết tâm bắt đầu chịu khổ.

Thấy mọi người ăn uống với về mặt bình thản, hẳn cũng không tiện hỏi nhiều. Thay vì hỏi nhiều, còn không bằng giữ miệng mà ăn.

Dù sao thì thức ăn do tiên tử nấu, ngay cả một "kẻ quê mùa" đến từ kinh thành như hắn cũng phải ngạc nhiên.

Cứ ăn như vậy ngày này qua ngày khác, cơ thể hắn nhanh chóng hồi phục đồng thời còn tăng thêm không ít thịt.

May mắn là mấy ngày nay, Trương Thị, người mẫu thân trên danh nghĩa này lại may cho hắn hai bộ quần áo và giày mới, hắn cũng không cần mặc quần áo cũ của Cố Tiểu Võ nữa.

Ăn mặc không lo, Cố Tiểu Lục bắt đầu suy nghĩ xem mình có thể làm được những gì. Ở nhà, bình thường hắn chỉ có thể làm những việc vặt tương tự như Hoài Cẩn và Tử Du, ví dụ như Hoài Cẩn phụ trách trông chó, Tử Du phụ trách cho thỏ ăn, còn hắn thì phụ trách cho bò ăn.

Hắn cũng muốn lên núi săn b.ắ.n giống như Cố nhị thúc, thường xuyên có thể mang một ít động vật về để cải thiện khẩu phần ăn cho mọi người.

Hơn nữa hắn cũng biết săn bắn.

Sau khi hắn kiên trì không ngừng, cuối cùng Cố Nhị Dũng cũng đồng ý hôm nay sẽ dẫn hắn lên núi săn bắn.

Chờ đến khi thấy hắn thực sự có thể sử dụng nỏ một cách thành thạo, ngay cả cao thủ săn b.ắ.n Cố Nhị Dũng cũng ngạc nhiên, liên tục cảm thán Cố Tiểu Lục chính là người kế thừa tương lai của hắn.

Đối phương dự định sau này lên núi săn b.ắ.n đều sẽ dẫn hắn theo cùng.

Ngoài săn bắn, lúc rảnh rỗi Cố Tiểu Lục còn theo Tống Dập cùng dạy hai hài tử đọc sách luyện chữ.

Mặc dù học vấn của hắn không bằng Tống Dập nhưng dạy hai hài tử thì hoàn toàn dư sức.

Thấy học vấn của hắn như vậy, Tống Dập cũng mơ hồ chứng thực được suy đoán của mình.

Nhưng thấy hắn không cố ý che giấu, Tống Dập cũng không khỏi yên tâm hơn đôi phần. Mặc dù Cố Tiểu Võ cũng biết lai lịch của Tiểu Lục không tầm thường, nhưng không ngờ học vấn của hắn lại tốt như vậy.
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 231


Biết săn b.ắ.n thì không nói, ít nhất dạo gần đây hắn cũng bắt cá khá giỏi, miễn cưỡng coi như hòa nhau.

Nhưng đọc sách thì lại là nỗi đau của hẳn.

Nhưng hắn chính là Cố Tiểu Võ, hắn sẽ không dễ dàng bị đánh bại, cho nên mấy ngày nay rảnh rỗi, hắn cũng luôn cố gắng luyện chữ nhận chữ.

Mọi người nhìn thấy điều này trong mắt, đều cảm thấy vui mừng.

Dù sao thì trước đây mọi người đều đối xử với Cố Tiểu Võ như hài tử, bây giờ có sự cạnh tranh, hai người cùng nhau cố gắng, Cố Tiểu Võ tiến bộ rất nhanh!

Cùng với sự gia nhập của Cố Tiểu Lục, phạm vi săn b.ắ.n của Cố Nhị Dũng và những người khác cũng dần mở rộng.

Càng đi sâu vào trong núi, số lượng thú vật có thể săn được cũng ngày càng nhiều.

Nhưng đồng thời, nguy hiểm cũng dần đến gần...

Ngay vào buổi chiều hôm đó, khoảng sân nhỏ yên tĩnh bỗng nhiên bị phá vỡ...

Ba người Cố Nhị Dũng, Cố Tam Thanh và Cố Tiểu Lục vội vã chạy từ bên ngoài vào, vừa vào bọn họ liền vội vàng đóng cửa sân lại. Vẻ vội vã trên mặt họ đã thu hút sự chú ý của mọi người.

Mọi người vội vã vây quanh.

"Nhị ca, có chuyện gì vậy?" Cố Tâm Nguyệt vội vàng giúp lấy chiếc giỏ sau lưng hắn xuống nhưng nàng lại thấy bên trong trống rỗng, không có một con thú nào, quả thực có chút bất thường.

"AI, đừng nói nữa, hôm nay chúng ta vốn định đến phía sau núi Đại Thanh Sơn xem thử, ai ngờ vừa mới trèo đến lưng chừng núi thì thấy trong rừng xa xa có một người toàn thân mọc đầy lông đen!" Cố Tam Thanh thở hổn hển, mở miệng giải thích.

“Thật sự có người toàn thân mọc đầy lông đen à?" Cố lão đầu lập tức sợ đến mặt cắt không còn giọt máu.

Mấy năm nay trong thôn vẫn luôn lưu truyền lời đồn trên núi Đại Thanh Sơn có người toàn thân mọc đầy lông đen, trước đây trong thôn có một người thợ săn, vẫn luôn săn b.ắ.n trên núi Đại Thanh Sơn nhưng có một hôm, hắn bất ngờ đụng phải người toàn thân mọc đầy lông đen trên núi Đại Thanh Sơn. Từ đó về sau, hắn không dám lên núi săn b.ắ.n nữa. Kéo theo cả người trong thôn cũng không dám bước chân vào núi Đại Thanh Sơn.

Ngay cả Cố Nhị Dũng tương đối quen thuộc với núi rừng, mỗi lần lên núi, hắn cũng đều cố gắng tránh những khu rừng già sâu thẳm nguy hiểm, mỗi lần gần như đều đi theo một lộ trình cố định, không dám đi quá sâu vào trong.

Vốn tưởng rằng đã lâu như vậy rồi, người toàn thân mọc đầy lông đen kia đã không còn xuất hiện nữa, có lẽ là người thợ sẵn kia nhìn nhâm cũng không chừng.

Ai ngờ, vậy mà lại là thật?

"Vậy phải làm sao bây giờ? Nếu thật sự có người toàn thân mọc đầy lông đen, liệu hắn có tìm đến chúng ta không?" Hứa Thị lo lắng nói.

"Mẫu thân, mẫu thân yên tâm, vừa rồi chúng ta chỉ nhìn thấy từ xa, không bị phát hiện, hơn nữa nơi đó cái sân này rất xa, cùng lắm thì sau này chúng ta không lên núi Đại Thanh Sơn nữa!" Cố Nhị Dũng an ủi.

"Bây giờ cũng chỉ có thể như vậy mà thôi!" Cố Đại Sơn ở một bên, thở dài tiếp tục nói.

Vốn tưởng rằng bọn họ ở đây định cư, sau này có thể an ổn ở lại. Ai ngờ vừa mới an ổn được một thời gian thì lại xảy ra chuyện này?

Nhưng bọn họ cũng không có cách nào khác, dù sao thì trong núi sâu có nguy hiểm, điều này cũng nằm trong dự liệu.

Chỉ là những ngày này mọi người không gặp phải điều gì, chỉ thấy được một mặt bình yên của núi lớn, nhất thời quên mất sự nguy hiểm mà thôi.
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 232


"Hiện tại, chúng ta cũng chỉ có thể cố gắng thu hẹp phạm vi hoạt động, nếu thật sự là người toàn thân mọc đây lông đen, có lẽ đối phương cũng có phạm vi hoạt động cố định và lãnh địa của mình, chỉ cần chúng ta không xâm phạm vào lãnh địa của bọn chúng thì vẫn ổn!" Tống Dập cũng lên tiếng: "Bắt đầu từ ngày mai, chúng ta đừng lên núi, trước tiên hãy gia cố lại hàng rào của sân!"

Cố Tâm Nguyệt cũng gật đầu nói: "Ngoài ra, chúng ta có nên làm thêm nhiều giáo mác không?"

"Đúng vậy, ngày mai chúng ta sẽ chặt thêm tre ở gần đây, ta và lão đại chịu trách nhiệm vót nhọn!" Cố lão đầu vội vàng đáp lời.

Có chuyện này xảy ra, mọi người cũng không còn tâm trạng làm việc khác. Ai nấy đều ăn vội bữa tối, rồi đi nghỉ sớm, định ngày mai dậy sớm chặt tre, gia cố hàng rào.

Đêm đó.

Mọi người đều ngủ rất nông. Sợ rằng ban đêm sẽ có thứ gì đó xông xuống. May mắn thay, cho đến khi trời sáng, trong sân vẫn luôn yên tính.

Mọi người bận rộn hai ngày, dự trữ không ít tre vót nhọn trong sân, đồng thời lại gia cố hàng rào, những cái bẫy bên ngoài cũng được nâng cấp lại một lần nữa. Mặc dù vậy nhưng mọi người vẫn thấy trong lòng bất an.

Hôm đó, sau khi ăn sáng xong. Cố Nhị Dũng là người đầu tiên ngồi không yên: “Chúng ta cứ chờ mãi thế này cũng không phải là cách, hôm nay ta vẫn sẽ lén lên núi xem thử, lần trước ta thấy người toàn thân mọc đầy lông đen có thân hình to lớn, nếu hẳn thật sự đến gần đây, có lẽ sẽ để lại dấu vết."

"Được, biết địch biết ta, nếu không cứ chờ mãi cũng không phải là cách." Tống Dập cũng đồng ý."Ta đi với nhị ca."

"Đưa ta đi cùng, biết đâu đồ vật trong tay ta có thể giúp được." Cố Tâm Nguyệt cũng lên tiếng.

Trước đây mỗi lần gặp chuyện nguy hiểm, các ca ca và Tống Dập luôn xông lên phía trước.

Còn nàng thì mãi mãi là người được bảo vệ.

Nhưng hôm nay không giống ngày thường, giờ đây mọi người đều đang ở trong hoàn cảnh nguy hiểm chưa biết, Cố Tâm Nguyệt cảm thấy mình không thể tiếp tục ngồi chờ chết, tiếp tục được nam nhân bảo vệ.

Dù sao thì nàng còn có không gian, nếu thật sự gặp nguy hiểm vào thời khắc quan trọng có lễ có thể cứu mạng.

Nhìn ánh mắt kiên định của Cố Tâm Nguyệt, Tống Dập bất đắc dĩ gật đầu: "Được, chúng ta cùng đi."

Ba người thu dọn đơn giản một chút.

Cố Tâm Nguyệt thay một bộ quân áo gọn gàng, buộc chặt ống quần và ống tay áo, mấy người mang theo vũ khí lên núi.

Vượt qua một đỉnh núi, đoàn người đã đứng dưới chân núi Đại Thanh Sơn.

Nhìn khu rừng già rậm rạp trên đó, ba người nhìn nhau, bắt đầu cẩn thận hơn.

Trên đường đi, mọi người vừa đi vừa quan sát xung quanh, cố gắng tìm kiếm dấu vết mà người toàn thân mọc đầy lông đen để lại, nhưng không phát hiện ra chút gì.

Cố Nhị Dũng nhẹ nhàng kéo hai người lại: "Đi tiếp nữa là đến nơi phát hiện ra người toàn thân mọc đầy lông đen lần trước rồi, hai người nhất định phải cẩn thận, nếu có nguy hiểm gì, Tống Dập, ngươi phải bảo vệ muội muội ta cho tốt."

Tống Dập khẽ gật đầu: "Ừ."

Cố Tâm Nguyệt cũng gật đầu ra hiệu tiếp tục đi lên.

Còn chưa đi được một khắc, Cố Nhị Dũng đi đầu bỗng nhiên quay đầu ra hiệu cho hai người dừng lại.

Ba người nín thở, nhìn về phía khu rừng phía trước, bỗng nhiên, một bóng đen từ trên một cái cây nhảy sang một cái cây khác.
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 233


Cố Nhị Dũng hít một hơi lạnh, sợ hãi hô lên: “Khinh công thật lợi hại, chẳng lẽ người toàn thân mọc đầy lông đen này biết võ công?"

Cố Tâm Nguyệt lấy ống nhòm đã tìm thấy trong vali hành lý trong không gian ra, đây là thứ trước đây nàng buồn chán trên núi tiện tay lấy ra để ngắm cảnh núi non.

Không ngờ nàng lại vô tình nhét vào vali hành lý, lúc này vừa vặn có thể dùng.

Có ống nhòm, bóng đen ở đằng xa lập tức trở nên rõ ràng.

Chỉ thấy hắn toàn thân lông đen, cánh tay đặc biệt dài, thân hình nhanh nhẹn...

Khoan đã, đây chẳng phải là con tỉnh tỉnh trong sở thú à?

Tại sao nó lại chạy đến đây?

Nghe thấy Cố Tâm Nguyệt khẽ kêu lên ngạc nhiên, Tống Dập vội vàng cầm lấy ống nhòm, học theo Cố Tâm Nguyệt đặt trước mắt.

Hắn cũng nhìn rõ được chân tướng của "người toàn thân mọc đầy lông đen" ở đẳng xa.

Cố Nhị Dũng sốt ruột chờ chờ, vội vàng nhận lấy thứ trong tay Tống Dập ...

"Trời ạ, đây đâu phải là người toàn thân mọc đầy lông đen, đây rõ ràng là con thú gì chứ? Khoan đã, không phải là gấu đen đấy chứ." Tống Dập nhẹ nhàng lắc đầu: "Không phải, con thú này có cánh tay rất dài, hơn nữa rất giống con người, trước đây ta từng thấy trong sách, hình như đây là loài vượn chỉ có ở rừng phương Nam."

Trong lòng Cố Tâm Nguyệt thầm khen Tống Dập, nàng tiếp lời: "Các ngươi không thấy kỳ lạ à? Nếu nói loài vượn này chỉ có ở phương Nam, tại sao nó lại chạy đến Thanh Châu chúng ta?”

Dù sao thì nơi này ở phía bắc, hổ, báo, sư tử còn có thể, có vượn thì đúng là không khoa học.

Tống Dập suy đoán: "Đúng vậy, loài thú này chưa từng xuất hiện ở phương Bắc, ngay cả toàn bộ Bắc Việt quốc cũng rất hiếm thấy, ta nghi ngờ loài vượn này là do người khác nuôi ở đây."

"Có thể lắm, chúng ta xuống núi quay về rồi hãy bàn bạc tiếp!" Cố Tâm Nguyệt thúc giục.

Sức tấn công của loài vượn tuy không mạnh bằng hổ, báo, sư tử thực sự nhưng thì dù sao nó cũng có sức chiến đấu.

Bọn họ vẫn nên mau chóng chuồn đi thôi.

Ba người nhanh chóng quay trở lại chân núi.

Cố Nhị Dũng trả ống nhòm cho Cố Tâm Nguyệt: "Muội muội, may mà có pháp khí của muội, cái này gọi là gì vậy?”

Cố Tâm Nguyệt cười nhận lấy: "Đây là ống nhòm, bên trong có hai miếng lưu ly đặc biệt, cho nên có thể thu hình ảnh ở đẳng xa vào đây, thật ra cũng không tính là pháp khí gì."

Tống Dập ở bên cạnh nghe vậy, không khỏi tò mò.

Cố Tâm Nguyệt thấy hắn luôn suy nghĩ nhìn chằm chằm vào ống nhòm của mình, liền đưa tay đưa cho hắn: "Nếu ngươi có hứng thú, cứ giữ lại nghiên cứu xem."

Tống Dập khẽ ừ một tiếng, cất đi.

Rồi hắn nhỏ giọng dặn dò: "Về phía Cố Tiểu Lục, ngày thường nàng chú ý một chút, dù sao thì hắn vẫn chưa thể coi là người chúng ta."

"Ừ, ta hiểu." Những người khác thấy ba người an toàn trở về, đều thở phào nhẹ nhõm. Mọi người vội vàng hỏi thăm chỉ tiết.

Cố Nhị Dũng kể lại tình hình mà ba người nhìn thấy trên núi Đại Thanh cho mọi người nghe.

Chỉ là hắn không nhắc đến ống nhòm trong tay Tâm Nguyệt.

"Cái gì? Không phải người toàn thân mọc đầy lông đen à?" Cố lão đầu ngạc nhiên nói: "Thì ra thứ bấy lâu nay mọi người đều nói, vậy mà không phải người toàn thân mọc đầy lông đen, mà là vượn à?"

"Nhưng mà loài vượn này rốt cuộc là gì chứ? Chưa từng nghe ai nói trong rừng có loài thú này?" Vẻ mặt Hứa Thị hoang mang hỏi.
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 234


"Tống Dập nói, vượn là loài thú chỉ có ở núi lớn phương Nam, chúng ta ở đây đúng là không có, cho nên chúng ta nghi ngờ là có người cố ý nuôi nó ở đây." Cố Nhị Dũng lên tiếng giải thích.

"Nói như vậy, trên núi Đại Thanh này thực sự có người ở à?" Cố Tam Thanh không thể tin nổi nói."Không phải người toàn thân mọc đầy lông đen thì chẳng lẽ là sơn tặc?"

Mới nghe nói có sơn tặc, mọi người lại sợ hãi tái mặt.

Trong lúc nhất thời, mọi người không biết là người toàn thân mọc đầy lông đen hay sơn tặc tốt hơn? "Được rồi, hôm nay chúng ta ít nhất cũng có phát hiện mới, sau này chúng ta vẫn nên phòng thủ thì cứ phòng thủ, nên sống thì cứ sống thôi." Hứa Thị an ủi.

Cùng lắm thì khi sơn tặc đến, mọi người đều vào trong bảo bối của Tâm Nguyệt.

Không thể vì có sơn tặc mà không sống được.

Nghe Hứa Thị nói vậy, sắc mặt mọi người mới hơi dịu lại: "Mẫu thân nói đúng, sau này chúng ta cố gắng hoạt động quanh đây, đừng đến núi Đại Thanh, chỉ cần không để lộ vị trí chúng ta thì chúng ta vẫn an toàn."

Nếu thực sự có sơn tặc, đám người bọn họ vừa không có tiền, cũng không có gia sản, có gì đáng cướp chứ?

Nghĩ như vậy, sơn tặc dường như tốt hơn người toàn thân mọc đầy lông đen, dù sao thì người toàn thân mọc đầy lông đen còn không giao tiếp được!

Ngoài việc chuẩn bị phòng thủ, bọn họ cũng chẳng còn cách nào khác mang tính xây dựng.

Vì vậy, mọi người lo lắng được hai ngày, rồi lại bắt đầu trở lại bình thường.

Chỉ là phạm vi đi săn của Cố Nhị Dũng và những người khác bị hạn chế, còn lại thì dường như đều giống như trước, không có ảnh hưởng gì lớn! Mới chỉ hai ngày yên bình ở ngôi nhà giữa núi. Sáng hôm đó, một tiếng kêu g.i.ế.c lợn chói tai lập tức phá vỡ sự yên tĩnh.

Các nam nhân nhanh chóng lật người xuống giường, cầm vũ khí đi ra ngoài.

Đến sân, mọi người nhìn nhau.

"Không phải lại là lợn rừng tự đưa đến tận cửa chứ, ta nghe giọng điệu giống lắm."

"Thế thì tốt quá, mấy ngày nay không thể vào núi, không săn được lợn rừng!"

"Khoan đã, các ngươi nghe tiếp xem..." Tống Dập vội vàng ngăn mọi người lại.

Mọi người vừa định bước ra thì dừng lại, sau đó nghe thấy một tiếng sói tru lên dai dẳng...

"Có sói?"

"Tất cả lui về, lui về trong nhà!"

"Gọi mọi người đến phòng ăn, giáo mác đều ở trong phòng ăn!"

Nữ nhân và hài tử cũng bị đánh thức, vội vàng mặc quân áo ra ngoài.

Vừa ra khỏi cửa, bọn họ đã bị nam nhân kéo vào phòng ăn.

Hoài Cẩn và Tử Du mặt cắt không còn giọt m.á.u nhưng vẫn ngoan ngoãn không khóc không nháo, chờ người lớn nói chuyện.

Tống Dập lấy ống nhòm mà trước đó Cố Tâm Nguyệt đưa cho hắn, nhìn ra ngoài cửa sổ, quan sát tình hình bên ngoài.

Hắn vừa quan sát vừa giải thích nhỏ cho mọi người...

"Có lẽ là bầy sói đang săn lợn rừng, tình cờ đụng phải nhau, lợn rừng rơi vào bấy, giờ này chắc chúng đã thành đồ ăn trong bụng sói rồi!"

"Không biết bây sói này săn được lợn rừng thì có đi ngay không?”

"Bầy sói này có bao nhiêu con? Nhiều không?"

"Tại sao lại có bây sói ở gần đây?"

Mọi người không nhìn thấy tình hình bên ngoài, không nhịn được hỏi nhỏ.

Ngay khi mọi người đang lo lắng chờ chờ tình hình thì bên ngoài bỗng nhiên truyền đến tiếng người, tiếp đó là tiếng tên b.ắ.n vút qua.

Vút vút vút...

Mọi người ngơ ngác, nhất thời đều đứng sững tại chỗ.

Đây là tình huống gì?
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 235


Đầu tiên là lợn rừng đến, tiếp đó là bây sói đến?

Tại sao bây giờ lại có tiếng người?

Chẳng lẽ thật sự là sơn phỉ xuống núi đánh sói?

Sói hoang bắt lợn, sơn phỉ theo sau?

Nhưng nếu thật sự là sơn phỉ thì tệ rồi, cả cái sân này sẽ hoàn toàn bại lộ trước mặt sơn phi.

Ngay khi mọi người lo lắng chuyền tay nhau ống nhòm để xem tình hình bên ngoài, tiếng lợn kêu và tiếng bầy sói bên ngoài cũng dần lắng xuống. Xem ra, có vẻ như tất cả đều đã bị đám sơn phỉ này bắt hết rồi?

Vậy thì tiếp theo, sẽ đến lượt bọn họ rồi!

Hứa Thị sợ hãi hô lên: “A Nguyệt, ta thấy, con nên giấu hết chúng ta đi thôi! Một khi bị sơn phỉ phát hiện thì chúng ta sẽ tệ lắm!"

"Đúng vậy, giấu đi thôi, đám sơn phỉ này hung dữ như vậy, trong tay lại có vũ khí, ngay cả bầy sói cũng không sợ, chúng ta không phải đối thủ của chúng!"

"Kẻ trượng nghĩa không chịu thiệt thòi trước mắt! Giấu đi trước cũng tốt!"

Những người khác đều tỏ vẻ đồng ý, chỉ có Cố Tiểu Lục ngơ ngác, giấu ở đâu? Giấu thế nào?

Rốt cuộc mọi người đang nói gì?

Tại sao hắn không hiểu một chữ nào?

Ngay khi Cố Tâm Nguyệt hít một hơi thật sâu, chuẩn bị thử xem sao, giọng nói bình tĩnh của Tống Dập bỗng nhiên cắt ngang đám người đang ồn ào: "Chờ đã, chờ xem tình hình của đối phương đã, một khi giấu đi, những người này chắc chắn sẽ chiếm hết đồ đạc của chúng ta, như vậy thì bao nhiêu ngày qua chúng ta vất vả đều uống phí hết! Đến lúc đó chúng ta ra ngoài cũng không còn nơi nào để đi!"

Nếu không đến bước đường cùng, hắn vẫn không muốn để Cố Tâm Nguyệt phơi bày hết bí mật trước mặt mọi người.

Bình thường, từng thứ mà nàng lấy ra, mặc dù mọi người đều ngạc nhiên nhưng vẫn có thể từ từ chấp nhận, nếu bỗng nhiên bày hết tất cả những thứ không thuộc về thế giới này ra trước mặt mọi người, chắc chắn sẽ bất lợi cho nàng.

Mọi người nghe Tống Dập nói vậy, mới nhớ đến những con bò, con gà nuôi bên ngoài, một vườn rau sắp sửa thu hoạch, còn có hai thửa ruộng mà Cố lão đầu ra sức chăm bón như bảo bối!

Nghĩ đến đây, mọi người đều đau lòng không chịu nổi.

Vất vả lắm bọn họ mới đi đến bước này, chẳng lẽ lại quay về trước khi phấn đấu hay sao? "Không được, tuyệt đối không thể để những thứ này rơi vào tay bọn chúng!”

"Chuẩn bị đồ đạc đi, cùng lắm thì liều mạng với chúng!"

Ngay khi mấy ca ca đang xắn tay áo chuẩn bị thì Cố lão đầu bỗng nhiên lên tiếng: "Tại sao nam nhân cầm đầu kia sao lại quen mắt thế nhỉ?"

Tống Dập nhận lấy ống nhòm nhìn một cái, lập tức ngây người tại chỗ.

"Cha..." Tống Dập lẩm bẩm gọi một tiếng.

Cố Tâm Nguyệt: "..."

Cái quỷ gì vậy?

Đánh không lại thì cũng không thể gọi cha chứ.

"Thật sự là Tống Chính Quang à?" Hứa Thị vội vàng nhận lấy ống nhòm, sau đó gật đầu nói: "Thật sự là hắn!"

"Thật sự là cha à?" Tống Thanh Hoan vội vàng chạy lên phía trước, tiện tay định đẩy cửa ra, nhưng lại bị Cố Nhị Dũng kéo lại: "Đừng vội, chờ xem đã."

Tống Dập từ từ bình tĩnh lại sau cú sốc: "Mọi người ở lại trong nhà, ta tự mình ra ngoài xem."

"Nếu không phải hắn, ta sẽ thuận thế thương lượng với bọn họ, nếu ta gặp nguy hiểm, A Nguyệt, nàng hãy giấu mọi người đi!" Tống Dập quay đầu nhìn Cố Tâm Nguyệt, ánh mắt đầy sự nhờ vả. Cố Tâm Nguyệt tim đập hãng một nhịp, nàng cố nén nước mắt gật đầu: "Được, ngươi chú ý an toàn, đừng đối đầu trực diện với bọn họ, nếu không được thì chúng ta mặc kệ hết, tặng hết cho bọn họ, chúng ta lại tìm chỗ khác."
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 236


"Ừ." Tống Dập dời ánh mắt nóng bỏng khỏi khuôn mặt nàng, kiên quyết sải bước đi ra ngoài.

Bàn tay to mở cửa sân.

Ngoài cửa, một nhóm người đang xử lý lợn rừng và bây sói.

Thấy có người đi ra, mọi người vội dừng động tác trong tay, đồng loạt nhìn sang.

Tống Dập hoàn toàn không để ý đến vẻ mặt của mọi người, ánh mắt hẳn trực tiếp dừng lại trên người nam nhân cầm đầu.

Chỉ thấy người đó mặc trang phục thợ săn, khoảng hơn 40 tuổi, tuy khuôn mặt đã dạn dày sương gió nhưng ánh mắt lại sắc bén.

Trong khoảnh khắc đối mặt với Tống Dập, trong mắt người đó dường như còn lộ ra vẻ ngạc nhiên và nghi ngờ.

Hai người nhìn nhau một lúc lâu.

Tống Dập mới nhẹ giọng hỏi: "Ngươi là Tống Chính Quang?"

Nghe thấy cái tên thật đã lâu không được ai nhắc đến, nam nhân không khỏi kích động, môi run rẩy.

Một lúc lâu sau, ông ta mới chậm rãi hỏi: "Ngươi là A Dập?”

"Cha... là con.”

Giọng nói kiên định của Tống Dập lập tức phá vỡ sợi dây cuối cùng của ông ta, khuôn mặt uy nghiêm lập tức lộ ra chút dịu dàng hiếm thấy, đôi mắt đầy sương gió cũng hơi ửng đỏ.

"A... Dập..."

Nam nhân run rẩy đưa tay vỗ lên vai Tống Dập.

Một lúc sau, ông ta vẫn không dám tin nhìn người trước mắt: "Không ngờ, cha con mình đời này còn có thể gặp lại."

Chưa chờ Tống Dập chào hỏi, những người vừa nãy còn trốn trong nhà đã thấy tình hình thì chạy ra.

Tống Thanh Hoan chạy vụt lên trước, chạy đến trước mặt Tống Chính Quang đầu tiên: "Ngươi thật sự là cha à?"

Khi Tống Chính Quang bị bắt đi lính, nàng ấy mới sáu tuổi, giờ đã mười mấy năm trôi qua, ấn tượng về cha của thời thơ ấu đã sớm mơ hồ không rõ.

Tống Chính Quang nhìn thấy Tống Thanh Hoan đã lớn thành thiếu nữ trước mặt, không khỏi đỏ hoe mắt: "Hài tử ngoan, là cha."

Tống Thanh Hoan nhìn thấy phụ thân cao lớn uy mãnh trước mặt, nỗi sợ hãi căng thẳng vừa rồi hoàn toàn tan biến, nàng ấy không nhịn được ôm chầm lấy cánh tay Tống Chính Quang khóc nức nở.

Nghĩ đến những gì gia đình đã trải qua kể từ khi cha bị bắt đi lính và những gì mình đã trải qua, nỗi uất ức chôn giấu trong lòng nàng ấy bấy lâu nay, dường như: trong khoảnh khắc này đều bùng phát như nước vỡ bờ.

Tống Chính Quang nhìn thấy khuê nữ khóc thương tâm, trong lòng ông ta cũng không dễ chịu gì.

Chờ khi ông ta hoàn hồn lại, mới hỏi Tống Dập: "Mẫu thân các con đâu?"

"Mẫu thân... mấy năm trước đã bị lạc mất trong một trận tuyết lớn rồi." Tống Dập giọng điệu buồn bã nói.

Dù đã có chuẩn bị tâm lý nhưng khi bỗng nhiên nghe được tin này, sắc mặt Tống Chính Quang vẫn tái nhợt hẳn đi.

Suy nghĩ một lúc lâu, ông ta mới lẩm bẩm nói: "Thật ra ta đã đoán được, ba năm trước ta đã liều lĩnh chạy về thôn một đêm, đứng canh ở chân núi mấy ngày, cũng không thấy các con."

"Ba năm trước? Không phải là mùa xuân năm thứ hai sau khi mẫu thân đi đấy chứ." Tống Thanh Hoan ngẩng đầu, lau nước mắt trên mặt: "Cha, nếu cha về sớm hơn thì tốt biết mấy? Ít nhất cũng có thể gặp mẫu thân lần cuối."

"Đúng vậy, Chính Quang à, ông đã về rồi, tại sao nhiều năm như vậy cũng không về thăm chúng ta?" Cố lão đầu thở dài nói.

"Chuyện này dài lắm, mấy năm nay ta dẫn theo một nhóm người ẩn cư trong Đại Thanh Sơn, cũng là vì bất đắc dĩ không dám lộ diện." Tống Chính Quang thở dài, cảm thán nói.

"Đã nói là dài thì vào nhà từ từ nói, đông người thế này, đừng đứng ngoài sân nữa, vào nhà nghỉ ngơi uống nước đãi" Hứa Thị thấy mọi người đều đứng vây quanh cổng, liền lên tiếng mời mọi người vào nhà.
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 237


"Được, được vào nhà từ từ nói." Cố lão đầu cũng vẫy tay mời mọi người vào trong.

Ban đầu là một cuộc chạm trán ngắn ngủi, ai ngờ lại thành một cuộc đoàn tụ.

Sáng sớm, mọi người đều bị đánh thức, ban đầu mọi người còn mong chờ nhặt được lợn rừng, sau đó mọi người lại sợ hãi vì bây sói tấn công, rồi lại liêu mạng chống lại bọn sơn tặc, lúc này tất cả đều bị niềm vui đoàn tụ cuốn trôi sạch.

Mãi đến lúc này, tất cả mới nhớ ra mình vẫn chưa ăn sáng.

Các tráng hán đi theo Tống Chính Quang nghe theo sự sắp xếp của Tống Chính Quang, trực tiếp khiêng hai con lợn rừng vừa mới xử lý vào sân.

"Hôm nay thực sự phải cảm ơn hai con lợn rừng này, nếu chúng ta không phải vì đuổi theo hai con lợn này, cũng sẽ không từ trên núi xuống đây, ai ngờ nửa đường lại bị mấy con sói nhắm trúng, chúng ta dứt khoát làm trò ve sầu thoát xác, ai ngờ lại vô tình chạy đến đây, hôm nay chúng ta g.i.ế.c cả hai con lợn này, nướng một con trước, để mọi người ăn cho đã."

Nhìn mấy người này liền biết bọn họ thường xuyên ởi săn, xử lý con mồi rất thành thạo.

Không bao lâu sau, hai con lợn rừng đều được xử lý sạch sẽ.

Cố lão đầu và Tống Dập ngồi nói chuyện với Tống Chính Quang, Tống Thanh Hoan cũng ngồi bên cạnh phụ họa.

Những người khác thì bận rộn trong sân, giúp dựng giá, nhóm lửa nướng lợn rừng.

Cố Tâm Nguyệt thấy mấy người đang nói chuyện vui vẻ, đoán là bọn họ có rất nhiều chuyện muốn nói, nàng cũng không tiện vội vàng lúc này đến chào hỏi, bèn đi thẳng vào bếp chuẩn bị cán mỏng bánh.

Mặc dù việc nướng lợn rừng không cần nàng giúp nhưng nàng lại giỏi rắc gia vị và nước sốt.

Hai hài tử dường như vẫn chưa hoàn hồn sau biến cố vừa rồi, lúc này chúng đều dựa vào bên cạnh nàng.

Bên Tống Dập đã đơn giản giải thích với Tống Chính Quang về những chuyện đã xảy ra trong những năm gân đây, cũng như ngọn nguồn việc bọn họ chạy vào ở ẩn trong rừng sâu.

Sau đó hắn liền ra ngoài tìm Cố Tâm Nguyệt và hai hài tử.

Cố Tâm Nguyệt gật đầu, dẫn hai hài tử vào nhà.

Tống Chính Quang thấy Cố Tâm Nguyệt, cười gật đầu: "Ta đã nghe A Dập kể rồi, thời gian qua cũng nhờ có Tâm Nguyệt, con vất vả rồi!" Sau khi Cố Tâm Nguyệt chào hỏi lễ phép xong, nàng dịu dàng cười nói: "Đây đều là việc con nên làm, không tính là vất vảI"

Sau đó nàng lại không biết nên nói gì, liền nói với hai hài tử: "Hoài Cần, Tử Du, hai con qua để gia gia xem nào.”

Dù sao cũng là tình cảm ông cháu, mặc dù là lần đầu gặp mặt nhưng nụ cười trên mặt Tống Chính Quang còn tươi hơn bất kỳ lần nào trước đó.

"Hoài Cẩn, Tử Du, mau để gia gia xem nào, không ngờ đời này ta còn được tận mắt nhìn thấy cháu trai cháu gái của mình!"

Hoài Cẩn cúi đầu, kéo theo Tử Du tò mò đi tới, đứng trước mặt Tống Chính Quang.

"Gia gia!" Mặc dù hơi sợ người lạ nhưng hai hài tử vẫn rất lễ phép chào hỏi.

"Ơi!" Tống Chính Quang đáp lại thật to.

Hai hài tử nhìn nhau, đáy mắt không khỏi trào dâng sự tò mò.

Một năm trước, bên cạnh hai đứa chỉ có một người cha. Sau đó, chúng ta có thêm mẫu thân, có thêm cô cô.

Còn tiện thể có thêm anh trai, cữu cữu, cữu mẫu, ông ngoại, bà ngoại.

Mà giờ đây, gia gia cũng đã trở về!|

Người thân đều ở trước mặt, dù ở trong rừng sâu, hai hài tử cũng cảm thấy vô cùng an toàn.
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 238


Nhìn thấy con cái, cháu trai, cháu gái của mình đều bình an đứng trước mặt, Tống Chính Hoan không khỏi cảm thán: "Không ngờ một lần chia xa này lại là mười mấy năm, khi quay lại A Dập và Thanh Hoan đều đã trưởng thành rồi!"

Tống Chính Quang lặng lẽ bình tĩnh lại, bắt đầu kể cho mọi người nghe về những gì ông ta đã trải qua trong mười mấy năm qua.

Mười mấy năm trước, đúng vào lúc Bắc Việt quốc và Điền Quốc ở Tây Nam giao chiến.

Tống Chính Quang và mấy thanh niên trong thôn cùng bị bắt đi lính. Hai năm đầu, chiến sự liên tiếp thắng lợi.

Các huynh đệ đều muốn sớm đánh xong trận để nhanh chóng quay về vinh quy bái tổ, Tống Chính Quang cũng không ngoại lệ, thêm vào đó trước kia ông ta thường lên núi săn b.ắ.n nên luyện được một thân bản lĩnh, rất nhanh ông ta đã được thăng làm đội trưởng, thuộc hạ cũng có gần trăm binh lính.

Nhưng cảnh đẹp không kéo dài, năm thứ ba đánh trận, quân đội thường xuyên xuất hiện nội gián, trận chiến đó bại trận vô cùng thảm hại, không chỉ phần lớn huynh đệ của ông ta c.h.ế.t thảm, mà ông ta và mười mấy huynh đệ khác trong đội cũng bị bắt làm tù binh. Bám víu vào chút hy vọng cuối cùng được trở về nhà, mọi người cắn răng chịu đựng ba năm đầu gian khổ nhất.

Sau đó, Điền Quốc đổi triều đại, cũng tha cho những tù binh này, mọi người bỗng chốc trở thành người Điền Quốc chính hiệu.

Từ đó, mọi người mới thoát khỏi cảnh làm việc khổ sai đắng cay hàng ngày, được sắp xếp đi khai hoang trồng trọt.

Sau đó nữa, một số huynh đệ trẻ tuổi trong thôn kết hôn sinh con nhưng trong lòng vẫn không buông bỏ nơi này, không cam lòng mang tiếng tù binh cả đời mà trở thành người Điền Quốc, cuối cùng bọn họ dưới sự dẫn dắt của Tống Chính Quang đã vượt núi băng rừng trốn vê.

Ban đầu, bọn họ định tìm phó tướng trước đây giúp đổi lại thân phận, nào ngờ suýt bị coi là gian tế xử tử tại chỗ, đám người bất đắc dĩ không còn đường lui đành phải đi vào núi lớn, trở thành những không có thân phận chính hiệu.

Hơn nữa, trong số bọn họ, có người còn có thê nhi đều là người Điền quốc, nếu ra ngoài chắc chắn sẽ bị coi là gian tế.

Bọn họ chỉ đành một mực trốn trong rừng sâu núi thẳm làm thợ sẵn.

Lúc đầu, cũng có người từng nghĩ đến việc trở về nhà, nhưng nghĩ đến việc trở về, chỉ mang lại tai họa cho mọi người, làm liên lụy gia đình, bọn họ liền dứt khoát từ bỏ ý định này.

Hai năm nay, bên ngoài thời tiết không tốt nhưng trong núi cũng không có gì thay đổi, mọi người vẫn dựa vào việc săn b.ắ.n để kiếm sống, có trái cây dại và rau dại để chống đói.

Chỉ là thỉnh thoảng, bọn họ vẫn lén đến ngoại thành phủ Thanh Châu tìm người bán lông thú đổi lấy lương thực và muối.

Nhưng vì không có giấy tờ tùy thân nên mỗi lần ra ngoài, bọn họ đều phải mạo hiểm rất lớn.

Hiện nay đúng vào lúc loạn lạc, càng khó đổi được lương thực và muối nên mấy ngày nay, bọn họ mới thức khuya dậy sớm ởi sẵn tích trữ lương thực.

Nghe xong câu chuyện của Tống Chính Quang, mọi người đều im lặng.

Đặc biệt là Tống Dập, từ nhỏ hắn đã tưởng cha mình c.h.ế.t trận ngoài sa trường.

Không ngờ ông ta lại ở nơi xa xôi như vậy chịu khổ chịu nạn, thật không dễ dàng gì mới trốn về, lại cả ngày trốn trong rừng sâu núi thẳm sống cuộc sống như vậy.

Thấy trên mặt hắn phủ một tầng mây đen, Tống Chính Quang an ủi: "Mọi người không cần buồn, thực ra mười mấy năm nay ta một mình ăn no, cả nhà không đói, chủ yếu vẫn là khổ cho mọi người, hai năm nay thời tiết không tốt, cuộc sống của mọi người cũng khó khăn! Còn phải chăm sóc hai hài tử."
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 239


Tống Dập bình tĩnh lại: "Đều đã qua rồi, sau này cuộc sống sẽ ngày càng tốt hơn!"

Trên mặt Tống Chính Quang ấm áp, cười toe toét: "Đúng vậy, ngày tháng gian khổ đều đã qua, gặp được mọi người, sau này chỉ có thể ngày càng tốt hơn!"

"Được rồi, Chính Quang huynh, chúng ta đừng cảm thán nữa, ta ngửi thấy mùi rồi, lợn rừng đã nướng xong rồi à?" Cố lão đầu cười ngây ngô, nói chuyện lâu như vậy, ông ta thực sự có hơi đói.

Mọi người nghe vậy, không khỏi bật cười. "Đi, ăn cơm trước.”

"Vừa ăn vừa nói chuyện!”

Cả một con lợn rừng được đặt trên lửa nướng một lúc lâu, lúc này mỡ bên ngoài đang chảy ra xèo xèo, lớp da cháy vàng cùng mùi thơm nồng nặc khiến mọi người xung quanh không khỏi thèm thuồng.

Hứa Thị và Trương Thị loay hoay đưa đĩa cho mọi người, đĩa không đủ thì dùng chén thay thế.

Cố Tâm Nguyệt vừa mới hấp một ít bánh tráng mỏng, hành lá trong nhà được nàng rửa sạch thái nhỏ bày ra một đĩa, rồi thái một đĩa cà rốt sợi mỏng.

Rau diếp trong vườn mới nhú ra vài lá nhỏ nên nàng chỉ hái những lá ngoài cùng, rửa sạch.

Nàng quét một lớp nước sốt lên bánh tráng mỏng, sau đó cho một ít đồ ăn kèm, thêm hai miếng thịt lợn nướng, gói chặt lại rồi cho vào miệng.

Mùi thơm của thịt nướng, kết hợp với vị thanh mát của rau, thêm vào đó là vị đậm đà của nước sốt.

Hương vị này quá hấp dẫn.

Cố Tâm Nguyệt làm mẫu gói hai cái trước cho hài tử, khiến mọi người nhìn mà nuốt nước miếng.

Mọi người học theo cách ăn của Cố Tâm Nguyệt, từng người bắt đầu ăn.

Ăn xong bữa cơm đã đến giữa trưa.

"Thịt lợn nướng ăn nhiều lần như vậy, lần đầu tiên ta thấy cách ăn mới lạ như vậy, còn có cả gia vị và nước sốt rắc lên trên, ngon đến nỗi muốn nuốt cả lưỡi!"

"Đúng vậy, bình thường chúng ta ăn, nhiều nhất chỉ rắc chút muối, làm gì có cách ăn cầu kỳ như vậy!"

Nghĩ đến những người bạn trên núi vẫn đang chờ, bọn họ lâu như vậy không về, chắc những người đó lo lắng lắm rồi, thế là Tống Chính Quang liền đứng dậy chuẩn bị cáo từ, định ngày mai sẽ quay lại nhưng trước khi đi, ông ta lại có chút không nỡ, lên tiếng: "A Dập và Thanh Hoan có muốn đi để biết nhà không?” Tống Dập gật đầu, nhìn Cố Tâm Nguyệt: “Cùng đi không?”

Cố Tâm Nguyệt gật đầu: "Được."

Đi xem cũng tốt, nàng cũng rất tò mò, không biết những người này ở trong nhà trên núi như thế nào?

Cố Nhị Dũng thấy muội muội và Thanh Hoan đều đi, vội vàng lên tiếng: "Ta đi cùng các ngươi, lúc về sẽ an toàn hơn, vừa hay ta cũng muốn nhìn thử con quái vật đen thui của các ngươi!"

Tống Chính Quang cười nói: "Được, dẫn ngươi đi xem Đại Hắc."

Vừa rồi dọn dẹp mấy con sói, người nhà họ Cố không dám nhận, toàn bộ đều để những người này mang về. Không chỉ Cố Tâm Nguyệt sợ, mấy nữ nhân khác chưa từng thấy thịt sói nhìn cũng thấy rợn người, càng không thể giữ lại để ăn.

Thịt lợn rừng nướng còn thừa cũng được bọn họ gói ghém mang vê cho đồng đội ăn.

Phần lợn rừng còn lại, Tống Chính Quang nhất quyết giữ lại.

Sau khi thu dọn xong, bốn người theo mọi người lên đường đến Đại Thanh Sơn.

Vượt qua một ngọn núi thấp hơn, lại trèo khoảng nửa giờ, mọi người mới đến một hang động ở lửng chừng núi.

Chỉ thấy những hang động lớn nhỏ phân tán, trước hang là một khoảng đất trống bằng phẳng.

Nghe thấy động tĩnh bên ngoài hang, bỗng nhiên có thêm vài người từ bên trong ùa ra.

Thấy Tống Chính Quang và những người khác, bọn họ mới thở phào nhẹ nhõm, vội vã chạy đến.
 
Back
Top Dưới