[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 59,383
- 0
- 0
Xuyên Thành Tô Bồi Thịnh - Tứ Nhãn Oa Oa/Nhất Độ Thanh Hà
Chương 20: Tuyệt đối không được
Chương 20: Tuyệt đối không được
Khang Hi năm thứ 22
Sở a ca
Ngô Toàn đứng trên hành lang ở chính điện, chỉ huy nhóm tiểu thái giám mang sách ra phơi nắng.
Đám người Nạp Mục Đồ từ Đông sương phòng đi ra, tiến đến chỗ thư phòng của Tứ a ca, vô tình gặp phải gương mặt quen thuộc, "Tô công công" Nạp Mục Đồ chắp tay.
"Các tiểu thiếu gia hảo."
Tô Vĩ cúi người đáp lễ, bên hông có treo một chiếc ngọc hoàn sáng oánh nhuận như trăng, dưới ánh nắng buổi sớm lại càng thêm rực rỡ chói mắt.
Trong thư phòng,
Tứ a ca và nhóm thư đồng đang học, Tô Vĩ đứng bên cạnh mài mực.
Lần này trở về, vì tội sơ suất không làm tròn trách nhiệm trong công việc, nên chức thái giám thủ lĩnh tiền viện của Tô Vĩ đã bị thu hồi, thời gian trực cũng biến thành ba ngày một lần.
Nhưng Tô Vĩ không hề để ý, cậu đã từng vào Thận Hành Ti, Tứ a ca xử trí như vậy là rất khoan dung nhân hậu rồi.
Điều khiến Tô Vĩ để ý trong mười ngày qua, là quyền lực của các nô tài trong Tam sở có sự thay đổi lớn.
Không chỉ có tám người bọn Tô Vĩ bị liên lụy trong vụ mất trộm này, mà những người còn lại trong Tam sở không ai may mắn thoát khỏi, bị cắt ba tháng bổng lộc cũng không có gì to tát, huynh đệ Vương gia vốn là thái giám thiếp thân cũng bị biếm thành thái giám trông coi chính điện, tất cả các thị vệ đều bị phạt roi, ngay cả hai ma ma ở trung viện cũng bị cắt giảm bổng lộc.
Mà mấy người mới tới như Ngô Toàn lại trở thành tổng quản Tam sở, Tào Thanh, Ngụy Đồ thì thay thế chức vị của huynh đệ Vương gia, Hứa Trung quản đề thiện, Nhạc Cửu quản khố phòng.
Tuy Tứ a ca vẫn chưa chính thức bổ nhiệm quản sự, nhưng quyền lợi cơ bản đã bị các thái giám thượng tầng chia cắt khá rõ ràng.
Chờ bọn Sài Ngọc trở về, được sắp xếp thế nào vẫn còn khó nói, nhưng đã là thân mang tội trạng, e rằng chỉ đành tạm thời mặc cho người khác ức hiếp, làm thịt cá trên thớt.
Nhưng những lão nhân gia theo từ Thừa Càn Cung sang đây cũng không phải đèn cạn dầu, Tam sở này sợ là phải náo nhiệt một trận.
Chính điện tây nhĩ phòng
"Sư phụ" Tào Thanh bưng chén trà kính Ngô Toàn.
Ngô Toàn tiếp nhận chén trà, nhấp một ngụm, "Mấy ngày qua ngươi ở bên Tứ a ca cảm thấy thế nào?
Tứ a ca có nói gì với ngươi không?"
Tào Thanh ngẫm nghĩ, lắc đầu, "Chủ yếu là phân phó mấy việc hằng ngày, không có gì đặc biệt cả."
Ngô Toàn đặt mạnh chén trà xuống bàn, "Làm thái giám thiếp thân không hề dễ, sư phụ dạy ngươi như thế nào, ngươi ngoại trừ làm tốt bổn phận của một nô tài, còn phải lấy được cảm tình của Tứ a ca, bằng không sau này chỉ với một câu của chủ tử, có thể khiến ngươi mất hết tất cả."
Tào Thanh cúi thấp đầu, Ngô Toàn liếc mắt nhìn hắn, nói tiếp, "Ngươi đừng thấy Tô Bồi Thịnh kia tuổi nhỏ, lại không có bối cảnh mà lầm, hắn cũng không phải nhân vật tầm thường, đã vào Thận Hình Ti mà vẫn được Tứ a ca nhớ thương.
Bên hông hắn có treo ngọc hoàn, trong cả viện này cũng chỉ có mỗi thủ lĩnh thư đồng Nạp Mục Đồ có được, bây giờ lại còn được phân phòng riêng.
Tứ a ca mặt ngoài là cách chức hắn, nhưng thật ra ân sủng lại có thừa.
Nếu ngươi không chịu chú tâm, về sau đừng mong được chủ tử coi trọng."
"Đồ đệ đã biết," Tào Thanh ngẩng đầu, "Sư phụ yên tâm, sau này đồ đệ nhất định sẽ lưu tâm."
Ngô Toàn hít một hơi, xoay chiếc nhẫn ban chỉ trên tay, ánh mắt thâm trầm, "Tứ a ca vẫn chưa quyết định chuyện bổ nhiệm quản sự, chắc hẳn vẫn còn cố kỵ chúng ta, chờ mẫy lão nhân kia trở lại, chuyện trong viện này chỉ sợ càng thêm rắc rối, phải bàn bạc thêm mới được."
Sở a ca
Hôm nay học cưỡi ngựa bắn cung, Tứ a ca có lẽ đã luyện tập quá sức, nên khi trở về sở, cả người uể oải, tắm còn chưa xong mà đã mơ màng ngủ thiếp đi.
Tô Vĩ ôm Tứ a ca lên giường, Tứ a ca mơ mơ màng màng mở mắt ra, lẩm bẩm nói, "Cánh tay đau..."
"Nô tài sẽ xoa bóp cho người, người cứ an tâm ngủ đi."
Tứ a ca nhắm mắt lại, Tô Vĩ nhẹ nhàng xoa bóp tay chân cho y.
Nửa đêm, Tô Vĩ tựa vào đầu giường ngủ mơ màng thì bên ngoài bỗng vang lên tiếng người xôn xao.
Vương Triều Khanh đang trực ban, nhẹ nhàng thò đầu vào, ra hiệu cho Tô Vĩ.
Tô Vĩ quay đầu nhìn Tứ A Ca đang nằm trên giường, tựa hồ đã ngủ rất say.
"Có chuyện gì vậy?"
Tô Vĩ bước ra khỏi phòng ngủ, hạ giọng hỏi.
"Nạp Mục Đồ thiếu gia đang ở bên ngoài, có việc muốn bẩm báo Tứ A Ca," Vương Triều Khanh cũng hạ thấp giọng đáp.
Tô Vĩ nhíu mày, đi tới chính sảnh, thấy Nạp Mục Đồ và Vương Khâm đang đứng chờ.
"Nạp Mục Đồ thiếu gia, có chuyện gì mà khuya thế này phải kinh động Tứ A Ca?"
Tô Vĩ hỏi.
Nạp Mục Đồ cũng chắp tay với Tô Vĩ, "Công công có điều không biết, chúng ta phụng mệnh Tứ A Ca đi bắt kẻ trộm vàng, tối nay rốt cuộc cũng có thu hoạch."
"Trộm?"
Tô Vĩ khó hiểu, "Chẳng phải đã bị Thận Hình Ti xử lý rồi sao?"
Vương Khâm đứng bên cạnh lên tiếng, "Sự thật không phải như những gì Thận Hình Ti nói, kẻ trộm thật sự là người khác."
Tô Vĩ thầm khinh bỉ trong lòng, lời này của hắn nói hay không nói có gì khác nhau, "Hôm nay Tứ A Ca mệt lắm rồi, ngủ rất say.
Có chuyện gì thì để mai hãy nói.
Hai người trông chừng phạm nhân cho kỹ, đừng làm kinh động người khác."
Vương Khâm và Nạp Mục Đồ nhìn nhau, không phản đối lời của Tô Vĩ, cùng rời khỏi chính sảnh.
Đợi bọn họ đi xa, Tô Vĩ mới quay sang hỏi Vương Triều Khanh, "Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?"
Vương Triều Khanh mím môi, "Chuyện này nói ra dài lắm?"
Tô Vĩ vào phòng ngủ nhìn một cái, thấy Tứ A Ca vẫn đang ngủ, bèn kéo Vương Triều Khanh sang phòng bên, "Nói rõ cho ta nghe, từng chuyện một."
Vương Triều Khanh gật đầu, "Chuyện này bắt đầu từ lúc ngài bị đưa vào Thận Hình Ti.
Khi đó trong viện chúng ta thiếu rất nhiều thái giám, Kính Sự Phòng nhanh chóng đưa người mới tới.
Tứ A Ca đang tức giận nên không để ý đến người mới.
Chúng nô tài miệng lưỡi vụng về, cũng không biết phải khuyên thế nào, cho đến khi Nạp Mục Đồ thiếu gia đến gặp Tứ A Ca.
Hôm đó đúng lúc ta trực ban, Nạp Mục Đồ nói với Tứ A Ca rằng, rương vàng đó rất dễ thấy, kẻ trộm trong thời gian ngắn không thể chuyển hết vàng ra ngoài.
Cho số vàng đó rất có thể vẫn còn giấu trong viện.
Muốn bắt được kẻ trộm thì không thể chỉ dựa vào Thận Hình Ty, chúng ta có thể tự mình động thủ.
Tứ A Ca nghe xong liền ra lệnh cho Nạp Mục Đồ dẫn các thư đồng khác lén lút tìm kiếm hậu viện vào ban đêm.
Nạp Mục Đồ lĩnh mệnh, đêm đó liền dẫn người đến hậu viện."
Tô Vĩ chớp mắt, "Nhưng Thận Hình Ti đã lục ra vàng trong chăn của tiểu thái giám kia rồi mà, mấy người Nạp Mục Đồ tìm kiếm cũng vô ích thôi."
Vương Triều Khanh lắc đầu, thấp giọng nói, "Ngài nói sai rồi.
Ngay đêm hôm sau, mấy người Nạp Mục Đồ đã tìm được rương vàng, ba trăm lượng, không thiếu một phân."
"Cái gì?"
Tô Vĩ nhíu mày.
Vương Triều Khanh tiếp tục nói, "Thùng vàng bị dìm xuống giếng hoang ở hậu viện, treo bằng một sợi dây mảnh.
Nếu không vô tình nhìn thấy thì thật sự rất khó phát hiện.
Tứ A Ca vốn định báo việc này cho Thận Hình Ti, nhưng sang ngày hôm sau, Thận Hình Ti lại nói đã tìm được hung thủ, còn nói tìm thấy mấy thỏi vàng trong chăn của tên thái giám đó."
"Vậy sao Tứ A Ca không truy cứu?"
Tô Vĩ càng nghe càng rối.
"Tứ A Ca lúc đầu rất tức giận, nhưng Vương Khâm lại đứng ra nói, nếu truy cứu việc này thì Nội Vụ Phủ nhất định sẽ điều tra lại, chưa chắc đã tra ra chân tướng, ngược lại thì thái giám của Tam Sở một người cũng đừng mong ra ngoài.
Tứ A Ca vì thế mà do dự.
Vương Khâm còn nói, nếu đã tìm được tang vật rồi thì chúng ta có thể tra rõ nguồn gốc, tương kế tựu kế, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.
Đợi gió yên sóng lặng, kẻ nô tài vì tiền mà liều mạng kia nhất định sẽ tìm cách quay lại lấy rương vàng.
Chỉ cần phái người âm thầm canh giữ, là có thể bắt quả tang."
Tô Vĩ gật đầu, nghe đến đây thì cũng hiểu đại khái.
Hẳn là kẻ trộm không chờ được nữa, nên tối nay đã ra tay.
Nhưng... trong đầu Tô Vĩ thoáng qua một điểm bất thường, lại giống như diều đứt dây, không sao nắm bắt được.
Một lúc sau, Tô Vĩ nới với Vương Triều Khanh, "Ngươi trông chừng Tứ A Ca giúp ta, ta phải đi xem rốt cuộc tên trộm đó là ai."
"Chuyện này..."
Vương Triều Khanh sững sốt, "Thái giám tự ý rời cương vị là tội lớn đó."
"Không quản được nhiều vậy, chuyện này ta nhất định phải biết rõ."
Tô Vĩ đẩy Vương Triều Khanh vào phòng ngủ, tự mình đi ra chính điện.
Trong hành lang Đông sương phòng, có một bóng người lờ mờ đứng đó, Tô Vĩ bước tới, "Vương công công."
Vương Khâm cười, "Ta biết ngươi nhất định sẽ tới tìm ta, đi theo ta."
Tô Vĩ đi theo Vương Khâm tới cánh cửa sổ nằm trong một góc của Đông sương phòng, Vương Khâm mở cửa sổ ra.
Tô Vĩ nhìn vào trong — Lật Quốc Lương!
"Không ngờ đúng không?
Dù có người cảm thấy hắn ngã bệnh rất đúng lúc, nhưng cũng không thể nghi ngờ hắn.
Thật ra sự việc rất đơn giản.
Sau khi Lật Quốc Lương giao sổ sách cho Sài Ngọc xong, hắn ở trước mặt mọi người làm trò khóa kho bằng một ổ khóa giả, giống hệt ổ khóa thật, nhưng chìa khóa thì khác.
Đợi mọi người đi hết, hắn bèn quay lại, đuổi các thái giám canh giữ đi, mở cửa kho, dìm vàng xuống giếng ở hậu viện, rồi đem khố phòng khóa lại bằng ổ khóa thật, đại công cáo thành."
Tô Vĩ trầm ngâm, "Rương vàng đó..."
"Ngươi muốn hỏi vì sao hắn trộm vàng mà không lấy một đồng nào đúng không?"
Tô Vĩ gật đầu, Vương Khâm cười sâu xa, "Nếu hắn vì tiền, tự nhiên phải lực mang vàng bên mình.
Nhưng nếu hắn không phải vì tiền, thì đương nhiên phải để số vàng đó cách mình càng xa càng tốt."
Tô Vĩ bước lên hai bước, một nô tài trộm vàng không phải vì tham tiền, vậy thì chỉ có thể là bị người khác sai khiến.
Tam Sở mất trộm, người đầu tiên gặp tai họa chính là nô tài bên cạnh Tứ A Ca, mà những người này phần lớn đều là lão nhân của Thừa Càn Cung...
Bây giờ xem ra, Lật Quốc Lương kia đúng là người của Vĩnh Hòa Cung rồi, "Nếu không phải vì tiền, vậy tối nay là để... hủy thi diệt tích?"
"Không sai," Vương Khâm đứng bên cạnh Tô Vĩ, "Nếu chúng ta chậm một bước, thì rương vàng đó sẽ vĩnh viễn nằm dưới đáy giếng."
Tô Vĩ hơi ngẩng đầu nhìn bầu trời đen kịt, ở cổ đại này không có ô nhiễm công nghiệp, vậy mà cũng khó nhìn thấy sao trời, "Ngươi nói những chuyện này cho ta biết, là vì Thừa Càn Cung?
Tứ A Ca nếu biết hết mọi chuyện, đối với Đức Phi nương nương tất sẽ sinh lòng đề phòng, tình mẫu tử ruột thịt cũng không chịu nổi mối mọt gặm nhấm."
"Ta chỉ làm việc mà một nô tài nên làm," Vương Khâm mỉm cười, "Còn việc phải bẩm báo Tứ A Ca thế nào, là do ngươi quyết định."
Khi Tô Vĩ trở lại phòng ngủ của Tứ A Ca, Vương Triều Khanh đang quỳ giữa phòng.
Tô Vĩ sững người, nhìn về phía giường, vừa vặn chạm mắt với một người, "Chủ tử thứ tội."
Tô Vĩ vội vàng quỳ xuống.
"Đã hỏi rõ chưa?" giọng Tứ A Ca trầm thấp.
"Dạ rồi," Tô Vĩ gật đầu.
"Là ai?"
Tô Vĩ khẽ cắn môi, "Lật Quốc Lương."
"Nô tài to gan!"
Tứ A Ca vỗ mạnh lên trụ giường, "Lập tức đưa hắn đến Thận Hình Ti cho ta!"
"Tuyệt đối không được!"
Tô Vĩ đột nhiên ngẩng đầu, Vương Triều Khanh bên cạnh mặt đầy kinh hãi nhìn cậu.
Top of Form
Bottom of Form