[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 59,383
- 0
- 0
Xuyên Thành Tô Bồi Thịnh - Tứ Nhãn Oa Oa/Nhất Độ Thanh Hà
Chương 40: Bị ám sát
Chương 40: Bị ám sát
Khang Hi năm thứ hai mươi lăm, mùng một tháng tám
Chiều tối, đại doanh loan giá dừng chân bên bờ sông Thượng Đô tại Cổ Bắc Khẩu.
Đoạn đường này không có đại thần nào đến triều kiến.
Tô Vĩ sau khi bận rộn xử lý xong đủ thứ chuyện lặt vặt, thấy Vương Triều Khanh đang hầu Tứ A Ca đọc sách, bèn một mình đi dạo lung tung trong đại doanh, cuối cùng cậu chọn một sườn dốc bên bờ sông ngồi xuống, tranh thủ khoảng thời gian nhàn rỗi hiếm hoi để ngắm hoàng hôn.
Sông Thượng Đô là một nhánh thuộc hệ thống sông Loan Hà, mặt sông rất rộng, nước trong veo, vì chảy qua cố đô triều Nguyên nên mới có tên này.
Tô Vĩ ngồi trên sườn dốc, có cảm giác như đang ở trên cao nhìn xuống.
Vượt qua mặt sông mênh mông là thảo nguyên bao la, nơi rất xa mới có lác đác vài gian nhà cỏ thưa thớt.
Mặt trời sắp lặn treo lơ lửng trên đường chân trời, từng tia ánh vàng dịu dàng chiếu lên gương mặt Tô Vĩ.
Cậu xuyên không đến đây đã gần sáu năm.
Thời gian dài đằng đẵng dường như đã từ từ cuốn đi dấu vết của kiếp trước.
Người lưu lại bây giờ là Tô Bồi Thịnh hay Tô Vĩ, nhiều khi chính cậu cũng không phân biệt rõ nữa...
Sau lưng vang lên tiếng bước chân xào xạc.
Tô Vĩ quay đầu lại, thấy Tứ A Ca đang từng bước nặng nề đi về phía mình.
Vương Triều Khanh và Trương Bảo mặt đầy kinh hãi theo sát phía sau, sợ Tứ A Ca trượt chân lăn thẳng xuống sườn dốc.
Có lẽ vì tâm trạng đa sầu đa cảm đột ngột lúc nãy, Tô Vĩ không lập tức đứng dậy nghênh đón, chỉ ngồi ngẩn ra nhìn Tứ A Ca từng bước đi đến bên mình.
Dận Chân vất vả lắm mới đi tới cạnh Tô Vĩ, ngồi phịch xuống đất bên cạnh, tò mò nhìn trái ngó phải, "Ngươi ngồi đây làm gì?"
"Xem mặt trời lặn..."
Tô Vĩ chỉ về phía trước, Tứ A Ca nhìn theo, mặt nước lấp lánh ánh vàng, thảo nguyên mênh mông vô tận, ánh chiều tà cuối cùng dát vàng lên vạn vật.
Bốn người trẻ tuổi hoặc ngồi hoặc đứng trên sườn dốc xanh biếc, cùng cảm thán cảnh đẹp hiếm thấy này.
Khoảnh khắc ấy giống như một bức tranh, vĩnh viễn khắc sâu trong lòng bốn người.
Nhiều năm sau, vẫn sẽ có người nhớ lại, nhưng tâm cảnh khi ấy thì không bao giờ quay lại được nữa...
Liên tiếp mấy ngày sau, đội ngũ Bắc tuần cũng di chuyển đến giữa thảo nguyên.
Qua Cửu Ải Khẩu liền tiến vào phạm vi Mộc Lan Vi Trường.
Các A Ca mỗi ngày đều cưỡi ngựa săn bắn.
Tứ A Ca tuy thời gian học cưỡi ngựa bắn cung chưa lâu lắm, nhưng cũng thu hoạch không ít.
Tô Vĩ cần phải dọn ra mấy hòm để đựng da thú do Tứ A Ca săn được.
Vài tấm da nai thượng hạng, một tấm da cáo, Tứ A Ca đều định mang về cung dâng cho Hoàng Quý Phi và Đức Phi.
Mùng năm tháng tám, thánh giá dừng chân tại Hồng Nhai.
Gần đó có một nông trường hoàng gia, nuôi rất nhiều trâu bò dê cừu.
Hoàng thượng hạ chỉ khao thưởng Thượng Tam Kỳ hộ quân và Bát Kỳ tiên phong.
Đêm đó trong trang trại giết trâu mổ cừu, nhóm lửa trại.
Binh sĩ tùy tùng ăn uống thỏa thích.
Tô Vĩ cũng được ăn thịt nai do chính tay Tứ A Ca săn và tự tay nướng.
Tuy có hơi cháy, nhưng vẫn vô cùng ngon.
Mùng tám tháng tám, thánh giá dừng chân tại Dã Trư Xuyên.
Quý tộc bộ lạc Khách Lạt Thấm và Ông Ngưu Đặc vào hoàng trướng thỉnh an.
Trong tiệc tối, Tô Vĩ lần đầu tiên được thấy quý tộc Mông Cổ, rất đậm phong vị du mục.
Hoàng thượng cũng không câu nệ lễ nghi.
Khi khai tiệc, chính giữa dựng một đống lửa, nướng nguyên một con cừu to.
Trong yến hội, dũng sĩ Mông Cổ biểu diễn vật Bố Khố, mỹ nữ Mông Cổ múa điệu dân tộc, mọi người đều vỗ tay tán thưởng.
Nhưng điều khiến Tô Vĩ ấn tượng sâu sắc nhất vẫn là... uống rượu.
Có lẽ vì đã đến thảo nguyên, nên tất cả chén rượu đều đổi thành bát.
Tứ A Ca năm nay là lần đầu đến thảo nguyên, đương nhiên được đặc biệt chú ý.
Từng bát rượu sữa ngựa liên tiếp dâng lên, Tô Vĩ âm thầm toát mồ hôi lạnh.
Dù Tứ A Ca từ nhỏ đã được rèn luyện tửu lượng, nhưng trong cung yến tiệc chủ yếu là rượu trái cây.
Nay thì hoàn toàn khác, Tứ a ca lần đầu bị nhiều người kính rượu như vậy, nên không biết đạo lý uống nửa, đổ nửa, lau nửa bằng tay áo.
May mà Nạp Mục Đồ và Tùng Cam hiểu chuyện, cố gắng đỡ đòn, nhưng không chịu nổi tấm lòng nhiệt tình của người ta.
Một vòng kính rượu qua đi, hậu quả trực tiếp chính là — Tứ A Ca say rồi.
Tửu phẩm của Tứ A Ca vẫn rất tốt, trong yến tiệc không hề thất thố, chỉ ngoan ngoãn ngồi yên.
Nhưng sau khi kết thúc yến, trở về lều trại của mình rồi, Tô Vĩ mới phát hiện ra sự "không bình thường".
Chỉ là...
đã muộn rồi.
"Tiểu thôi tiểu nhị lang, đeo cặp sách đến trường học, không sợ nắng thiêu, không sợ mưa gió cuồng..."
Vương Triều Khanh và Khố Khôi mặt đầy mồ hôi lạnh, che chở Tứ A Ca đang nhảy tưng tưng trên giường.
Bài hát này rất mới lạ, nghe còn hơi quen tai, vấn đề là — đã nửa đêm rồi, lỡ làm ồn đến Hoàng thượng thì phải làm sao bây giờ?
Tô Vĩ đứng bên cạnh cũng ngây người.
Tại sao thời đại này sao lại không có máy quay DV chứ?
Cậu thật sự rất muốn quay cảnh này rồi đăng lên Weibo.
"Tô Bồi Thịnh!"
Tứ A Ca đột nhiên bật nhảy tại chỗ, chỉ thẳng vào Tô Vĩ hét lên.
Tô Vĩ giật mình, chậm chạp lê bước lại gần, "Chủ tử..."
Tứ A Ca chu môi, "Ta muốn bay, ngươi cõng ta..."
Tô Vĩ nuốt nước bọt, "Chủ tử, ngài đã chín tuổi rồi, nô tài cõng không nổi đâu..."
Tứ A Ca trầm mặt trừng mắt với cậu.
Khố Khôi ở bên cạnh nhỏ giọng nói, "Chủ tử, nô tài cõng ngài nhé?"
"Không!"
Tứ A Ca ngồi xổm trên giường, "Ta chỉ muốn Tô Bồi Thịnh cõng thôi..."
Khi Trương Bảo bưng canh giải rượu vào lều thì giật nảy mình.
Chỉ thấy Tứ A Ca và Tô công công mặt đối mặt trừng mắt nhìn nhau, Vương Triều Khanh và Khố Khôi đứng bên cạnh không dám hé răng.
"Đang làm gì vậy?"
Trương Bảo ghé lại hỏi Khố Khôi.
"Tô công công và Tứ A Ca thi xem ai chớp mắt trước.
Ai thua thì phải cõng người kia."
Khố Khôi thì thầm đáp.
Cuối cùng, Tứ A Ca không chống nổi men rượu, ngã đầu ngủ thiếp đi.
Vương Triều Khanh và Khố Khôi đồng loạt giơ ngón cái với Tô Vĩ.
Sáng hôm sau, Tô Vĩ vừa bò dậy khỏi ổ chăn thì đã chạm ngay ánh mắt của Tứ A Ca vừa ngồi dậy.
"Chủ tử, ngài thế nào rồi?
Có đau đầu không?"
Tô Vĩ tiến lại hỏi.
Tứ A Ca không chớp mắt nhìn chằm chằm cậu.
Sau lưng Tô Vĩ bất giác truyền tới từng đợt hàn ý,"Chủ tử... sao ngài nhìn nô tài như vậy?"
Tứ A Ca trừng cậu một cái, ủ rũ cúi đầu, "Chuyện tối qua không được nói ra ngoài.
Đợi ta cao thêm chút nữa... ta sẽ cõng ngươi."
Năm ngày tiếp theo, đoàn Bắc tuần vẫn đi trong thảo nguyên mênh mông.
Ban đầu Tô Vĩ còn bị cảnh "gió thổi cỏ rạp thấy bò dê" làm rung động, nhưng chưa được hai ngày đã thấy chán.
Nhất là sau khi đi vệ sinh bị muỗi đốt đầy mông, sự chán ghét ấy lên tới đỉnh điểm.
Ngày mười bốn tháng tám, loan giá dừng chân tại hành cung Khách Lạt Đồn.
Đêm đó, Đa La Quận Vương bộ lạc Ba Lâm là Nạp Mộc Đạt Khắc, Đa La Quận Vương bộ lạc Ông Ngưu Đặc là Đạt Nhĩ Hãn, cùng Bối Lặc Ngạch Lâm Thần vào triều kiến Hoàng thượng, mang theo cống phẩm của các bộ lạc.
Hàng loạt trâu bò dê cừu bị vây quanh đại doanh, xe chở đầy sản phẩm sữa và da thú được kéo vào trướng.
Nhưng thứ khiến Tô Vĩ trợn mắt há mồm nhất, chính là gần trăm thiếu nữ Mông Cổ xinh đẹp.
Ngày hôm sau, không ít nữ quyến quý tộc nhờ người mang lễ vật tặng Tứ A Ca, mong ngài chuyển lời kính ý của bộ tộc mình đến Hoàng Quý Phi.
Từ sau khi Hiếu Chiêu Nhân Hoàng hậu qua đời, Hoàng thượng chưa từng lập hậu.
Hoàng Quý Phi nắm quyền hậu cung, địa vị tương đương phó hậu, đối với quý tộc Mông Cổ mà nói, đã gần như là nửa vị Quốc mẫu.
Lăn lộn trên thảo nguyên gần năm ngày, Hoàng thượng tiếp kiến xong nhóm quý tộc Mông Cổ cuối cùng, rốt cuộc cũng quyết định khởi hành hồi kinh.
Nghe được tin này, Tô Vĩ mừng như điên — cuối cùng cậu không cần mỗi ngày ba bữa tiếp xúc với đồ sữa nữa, đến cả ợ hơi cũng toàn mùi phân bò.
Trên đường về, số xe hành lý của Tứ A Ca từ bốn chiếc tăng lên sáu chiếc.
Dù đã cố gắng hồi lễ cho các bộ lạc quý tộc, nhưng vẫn dư ra không ít.
Nhưng mấy thứ đồ chết đó còn chưa là gì.
Thứ thu hút ánh nhìn nhất, chính là hai cỗ xe ngựa theo sau đoàn xe của Tứ A Ca.
Quý tộc Mông Cổ hiến cho Hoàng thượng không ít mỹ nữ Mông Cổ.
Phần lớn là chiến lợi phẩm, một phần nhỏ là con gái nhà quý tộc.
Hoàng thượng nhận xong liền phân cho mấy vị hoàng tử, Tứ A Ca tuổi còn nhỏ, cũng được ban cho mười người.
Giờ họ ngồi trong hai cỗ xe, theo sau đoàn xe của Tứ A Ca.
Vốn đã thiếu nhân thủ, mà thái giám còn phải phân ra một người để hầu hạ các nàng.
Điều khiến Tô Vĩ đau đầu nhất là — đám thiếu nữ Mông Cổ này rõ ràng không được giáo dục nhiều về "tam tòng tứ đức".
Người nào người nấy không chịu yên trong xe, tìm đủ cách áp sát xe của Tứ A Ca: khi thì đưa nước, khi thì đưa điểm tâm.
So ra, Tứ A Ca vẫn còn "thu hoạch ít lắm".
Phía trước, đội xe của Thái tử dài gấp đôi, còn Đại A Ca thì gần như ngang bằng với Thái tử.
Trên đường hồi kinh, gió lớn dần, các A Ca chỉ có thể ngồi trong xe ngựa.
Tô Vĩ ngồi ngoài rèm xe.
Không phải là cậu không được vào trong, mà là... không tiện lắm.
Những vết muỗi đốt kín mông trước đó hiện giờ một lớp lại chồng lên một lớp.
Không biết muỗi thảo nguyên có tật gì, thích mông cậu thì không nói làm gì, nhưng ác làm sao nó chỉ thích đốt đúng một chỗ.
Ngồi ngoài xe, cậu còn có thể len lén đưa tay gãi mông vài cái, không được thì cọ tạm vào ván gỗ.
"Tô Bồi Thịnh!"
Tô Vĩ còn đang bận lén gãi mông thì trong xe vang lên giọng Tứ A Ca.
"Sao vậy chủ tử?"
Tô Vĩ vén rèm xe lên.
"Ngươi vào đây."
Tứ A Ca ôm hòm thuốc.
Tô Vĩ chui vào xe.
Tứ A Ca mở hòm thuốc, lấy ra một bình sứ trắng, "Cởi quần ra, bôi cái này."
Tô Vĩ ngây người.
Tứ A Ca trừng mắt liếc cậu một cái, "Ngươi không phải ngứa mông sao?
Ta thấy ngươi gãi nãy giờ rồi."
Tô Vĩ ngây ngô cười hai tiếng — hóa ra đã bị phát hiện từ lâu, "Đa tạ chủ tử, buổi tối nô tài bôi là được rồi."
Tứ A Ca nghiêng đầu,...
"Bôi bây giờ luôn, ta nhắm mắt lại không nhìn là được.
Người lớn vậy rồi còn ngại ngùng cái gì."
Tô Vĩ nhìn Tứ A Ca đã che mắt, lại cúi đầu nhìn bình sứ trong tay, đang do dự không biết có nên cởi hay không thì... cỗ xe đang đi bỗng khựng mạnh lại.
Tô Vĩ đập mạnh vào mui xe.
Chưa kịp quay đầu quát hỏi chuyện gì, bên ngoài đã vang lên tiếng binh khí va chạm.
Sắc mặt Tô Vĩ biến đổi, lập tức chắn trước người Tứ A Ca.
Trương Bảo ở bên ngoài xốc mành xe lên nói, "Có đạo tặc!
Tứ A Ca mau xuống xe!"
Tô Vĩ hộ tống Tứ A Ca xuống xe, cách đó không xa, hộ quân đang giao chiến với một nhóm cướp ăn mặc như người Mông Cổ.
Đám này không đông, cũng không quá hung hãn, chỉ là vừa khéo ở gần xe của Tứ A Ca nên rất nhanh đã bị hộ quân tiêu diệt.
Bên này vừa khống chế cướp xong, Hoàng thượng bên kia đã cưỡi ngựa, dẫn Thượng Tam Kỳ tiên phong lao tới.
Khang Hi đế kéo Tứ A Ca lại bên cạnh mình, kiểm tra trái phải một lượt, xác nhận không bị thương nhưng vẫn không yên tâm, liền lo lắng dẫny đi thẳng vào đội ngũ thánh giá phía trước.
Sau đó hộ quân điều tra, hóa ra chỉ là một nhóm thổ phỉ.
Khi cướp bóc lều Mông Cổ thì bị kỵ binh Mông Cổ truy đuổi, hoảng loạn xông bừa vào đại đội hộ quân.
Ngày hôm sau, thánh giá dừng chân tại An Tượng Đồn.
Chiều tối, một đạo tấu thỉnh an của Nạp Lan Minh Châu được dâng lên Hoàng thượng
Trong lều của Tứ A Ca, Tô Vĩ đang bị Trương Bảo và Khố Khôi — hai người tuyệt đối nghe lệnh Tứ A Ca — ấn lên bàn, lột quần xuống...
Cùng lúc đó, một đạo thánh chỉ vang khắp đại doanh loan giá:
Hoàng thượng phục chức cho Sách Ngạch Đồ, đảm nhiệm chức Lĩnh thị vệ Nội đại thần.