Khang Hi năm thứ 22
Dực Khôn Cung
Ma ma rảo bước đi nhanh vào chính sảnh, mày rạng mặt rỡ tiến lên bẩm báo, "Nương nương đại hỉ, Á tần đã sinh hạ một vị hoàng tử, mẫu tử bình an."
"Tốt," Nghi phi cười, nói với cung nữ bên cạnh, "Thưởng."
Đông sương phòng, Nghi phi ngồi bên mép giường ôm lấy tiểu a ca, "Muội xem, cái mũi nhỏ đôi mắt nhỏ này, trông rất thông minh."
Á tần dựa người vào giường mỉm cười yếu ớt, "Lần này may mà có tỷ, hướng Hoàng thượng cầu ân điển, để muội sinh con ở Dực Khôn Cung."
"Chúng ta là tỷ muội thân thiết, không cần phải nói mấy lời khách khí như này."
Nghi Phi đem tiểu a ca đưa lại cho nhũ mẫu, "Trong hậu cung này, a ca chết non thật sự rất nhiều, để muội sinh con trong cung của muội, bổn cung cũng không yên tâm."
Á tần hạ mi mắt, nắm lấy tay Nghi phi, Nghi phi vỗ vỗ tay nàng, "Muội cứ yên tâm, đứa nhỏ này là đứa có phúc khí.
Thi Lang thu phục Đài Loan, Hoàng thượng mang theo Thái tử đến hiếu lăng tế cáo, khi trở về nhất định sẽ long tâm đại duyệt.
Việc dưỡng dục đứa nhỏ này sẽ được an bài tốt."
Á tần nhìn Nghi phi, mỉm cười mãn nguyện.
Bên trong phòng hạ nhân
Tô Vĩ ngây ngốc ở trong phòng này được ba ngày, thì ý chỉ của Tứ a ca cũng tới.
Cho phép Tô Bồi Thịnh, Sài Ngọc, Lưu Dụ, Triệu Tân, Nguyễn Lộc, Khố Khôi, Thường Thanh, Vương Bình, cả thảy là tám người quay về Tam sở hầu hạ, lấy công chuộc tội, số còn lại bị biếm thành thái giám thô sử, đến Sái tảo Xử làm phục dịch.
*Sái Tảo Xử: vẩy nước quét tước, chỗ Tiêu Nhị Cách làm quản sự ó.
Lần này, có hơn hai mươi thái giám bị liên lụy, ngoài tám người nhóm Tô Vĩ ra, còn có sáu thái giám của Sái Tảo Xử, Sài Ngọc, Triệu Tân, Lật Quốc Lương, Nguyễn Lộc và các tiểu thái giám dưới tay họ đều bị xử lý.
Thực ra mấy tiểu thái giám này chỉ đi theo sư phụ đến khố phòng bưng bê đồ vật này nọ, hoặc là chạy việc cho chủ tử, bọn họ bị vậy thật sự rất oan uổng.
Nhận được chỉ dụ của Tứ a ca, Tô Vĩ không lập tức đi đến Sở a ca ngay, nhìn những người bị thương trong phòng, cậu thật sự không buông bỏ được.
Sau khi ở phòng hạ nhân thêm năm, sáu ngày, Sài Ngọc, Thường Thanh và mấy người bị thương nhẹ đã có thể đứng dậy.
Tô Vĩ dưới sự khuyên bảo của mọi người đành phải đi thu dọn đồ đạc của mình.
Diên Hi Cung
Thứ phi Vệ thị đến thỉnh an Huệ phi và Thành tần.
Huệ phi cười kêu dậy, 'Muội muội không cần đa lễ, ngồi đi."
Sau đó quay sang nói với cung nữ, "Mau đi dẫn Bát a ca đến đây."
Vệ thị vội đứng dậy nói, "Nương nương, không cần phiền toái, thần thiếp chỉ muốn đến vấn an nương nương."
Huệ phi mỉm cười, "Bổn cung biết muội hiểu quy củ, nhưng Bát a ca còn nhỏ, lại vừa mới thay đổi chỗ ở, thường xuyên gặp ngạch nương, cũng rất có lợi cho đứa nhỏ."
"Đúng vậy" Thành tần từ bên cạnh nói, "Muội muội đừng khách khí, Huệ phi nương nương là người nhân từ hiền lành, vẫn luôn chiếu cố tỷ muội chúng ta.
Huống hồ, bây giờ có thêm mối quan hệ là Bát a ca, nương nương nhất định sẽ chăm sóc muội nhiều hơn."
Vệ thị cúi người thi lễ, "Thành tần nương nương nói đúng, thần thiếp luôn được nương nương chiếu cố, ngày ngày cảm kích khôn nguôi."
Huệ phi mỉm cười gật đầu.
Bát a ca được cung nữ dẫn tới chính sảnh, vừa nhìn thấy Vệ thị, nhóc vội chạy về phía nàng, nhưng thấy Vệ thị trừng mắt nhìn mình, thì lập tức đứng lại, xoay người cung kính thỉnh an Huệ phi, 'Nhi thần xin thỉnh an ngạch nương, ngạch nương cát tường."
Huệ phi cười vẫy vẫy tay, "Đứa trẻ ngoan, mau đến chỗ ngạch nương con đi, cho ngạch nương con nhìn một chút."
Bát a ca đứng dậy, quy củ đi đến bên cạnh Vệ thị, nhỏ giọng gọi, "Ngạch nương."
Vệ thị không trả lời, chỉ kéo Bát a ca đến gần mình hơn, ngắm nhìn một lúc rồi ngẩng đầu nói với Huệ phi, "Được nương nương nuôi dưỡng, Bát a ca ngày càng trưởng thành, nếu sau này có thể đạt được một chút thành tựu như Đại a ca, thần thiếp cũng không còn cầu mong gì nữa."
Huệ phi cười, "Bát a ca thông minh, sau này chắc chắn có thành tựu, Đại a ca có được một người huynh đệ thân thiết giúp đỡ, cũng là phúc phần của nó."
Thành tần ở bên canh cũng cười bảo, "Ta thấy muội mới là người có phúc, được Huệ phi nuôi dưỡng Bát a ca, không giống tỷ, thân thể Thái phi không tốt, ngay cả việc thỉnh an cũng khó khắn, nói gì tới việc gặp con."
"Lại nói bậy rồi."
Huệ phi hơi trừng mắt nhìn Thành tần, "Đoan Thuận thái phi càng vất vả công lao càng lớn, nuôi dưỡng đứa nhỏ đã có nhiều kinh nghiệm, Thất a ca ở chỗ thái phi sẽ bình an suông sẻ."
Thành tần cúi đầu cười nói, "Thần thiếp biết sai, xin nương nương thứ tội."
Huệ phi cười quở mắng trừng mắt với Thành tần, rồi nói với Vệ thị, "Đều do bổn cung quá nuông chiều nàng, bây giờ cũng biết nắm bắt điểm yếu của bổn cung rồi."
Vệ thị mỉm cười cúi đầu, "Là nương nương nhân từ."
Vệ thị uống cạn chén trà, liền đứng dậy cáo lui, Huệ phi bảo cung nữ mang Bát a ca lui xuống nghỉ ngơi.
Thành tần nhìn bóng dáng Vệ thị đi xa, nói với Huệ phi, "Nương nương, Vệ thị này trông có vẻ là người thành thật."
Huệ phi bưng trà lên nhấp một ngụm, "Bổn cung không quan tâm nàng ta có thành thật hay không, chỉ cần nàng ta không ngốc, biết chọn cây lành mà đậu, nhìn vào Bát a ca, bổn cung sẽ không bạc đãi nàng ta."
"Nương nương nhân từ," Thành tần mỉm cười, rồi lại ngẩng đầu nói, "Nương nương có nghe nói chưa, dạo gần đây trong viện của Tứ a ca rất náo nhiệt."
Huệ phi buông chén trà, ánh mắt sâu xa, "Muốn trách chỉ có thể trách Hoàng quý phi quá nhân từ, nuôi hổ gây loạn.
Nàng lui một bước tiến ba bước, muốn giữ Tứ a ca lại bên mình, nhưng không ngờ lại bị người khác thừa dịp chen vào.
Hiện giờ, thân phận mẫu hệ của Tứ a ca chưa rõ ràng, mà người bên cạnh đều đổi thành người của Đức phi, chắc lúc này Hoàng quý phi đang rất tức giận."
Sở a ca
Tô Vĩ cầm cái rương của mình đứng trước cửa chính Tam sở, hít một hơi thật sâu, đi một chuyến đến Thận Hành Ti chẳng khác gì đi tới Sinh Tử Gian.
Vết thương trên người không ảnh hưởng lớn bằng vết thương lòng
"Ngươi là ai?
Đây là nơi để ngươi tùy tiện đứng sao?"
Một tiếng quát mắng đánh gãy nỗi niềm thương xót mình của Tô Vĩ, trước cửa là một tên thị vệ lạ mặt.
"Nô tài Tô Bồi Thịnh, được Tứ a ca khai ân cho phép trở về hầu hạ."
Tô Vĩ nói.
Thị vệ liếc mắt dò xét Tô Vĩ một lượt từ trên xuống dưới, hất đầu, "Vào đi, thành thật một chút."
Tô Vĩ liên tục gật đầu, đi vào đại môn, xem ra lần mất trộm này không chỉ có thái giám bọn họ gặp tai ương.
Tiêu Nhị Cách nhìn thấy Tô Vĩ đầu tiên, vội vàng tiến lên giúp cậu xách rương, "Tô công công, cuối cùng ngài cũng quay lại rồi."
Tô Vĩ nhìn quanh, thấy các thái giám trong viện mặt mũi ai nấy cũng đều lạ hoắc.
Tiêu Nhị Cách ghé sát lại bên tai Tô Vĩ nói, "Đây đều là thái giám mới được Kính Sự Phòng đưa tới, ngay cả quản sự cũng bị thay mới."
"Tiểu Cáp Tử" một giọng nói kéo dài vang lên, Tiêu Nhị Cách giật mình, quay người lại, giả vờ cười hành lễ, "Ngô công công."
Tô Vĩ vừa ngẩng đầu liền thấy, một thái giám vận áo lụa lam xám thêu "Ngũ phúc bảo thọ" đứng trên hiên.
Cách ăn mặc này Tô Vĩ cũng có hiểu biết, sư phụ từng nói, thái giám mặc y phục "Ngũ phúc bảo thọ" tuy không có cấp bậc, nhưng lại có quyền lực cao, từng hầu hạ Hoàng thượng và Thái hậu.
Nói cách khác, thì là oai phong hơn các thái giám Thất phẩm và Bát phẩm.
"Ai vậy a?"
Ngô công công liếc nhìn Tô Vĩ.
Tiêu Nhị Cách cúi người cười giả dối, "Đây là Tô Bồi Thịnh, Tô công công, người trước đây hầu hạ bên cạnh Tứ a ca, thái giám thủ lĩnh tiền viện."
"À?"
Ngô công công bước ra khỏi hiên, đứng trước mặt Tô Vĩ, trên mặt mang theo ý cười, "Tứ a ca đã từng nói qua, bảo Tô công công hầu hạ rất tốt."
Tô Vĩ cười, khom lưng nói, "Là chủ tử khoan dung độ lượng, không chê nô tài ngu dốt."
Ngô công công gật đầu, hai mắt nhìn về hướng thư phòng, "Tứ a ca còn đang đọc sách, không thể gặp người, phiền Tô công công đứng ở viện tử chờ một lát."
"Dạ" Tô Vĩ xoay người, đứng ở giữa sân.
Tiêu Nhị Cách muốn đưa lò sưởi cho cậu, lại bị Ngô công công ho khan vài tiếng dọa trở về.
Tử Cấm Thành vào tháng 11, tuy không còn tuyết rơi, nhưng những còn không khí mùa thu, gió hàn se lạnh.
Bây giờ đã qua ngọ thiện, còn phải chờ thêm ba canh giờ nữa thì Tứ a ca mới tan học.
Trong lòng Tô Vĩ biết rõ, cái tên Ngô công công này là muốn ra oai phủ đầu với cậu đây mà.
Cơn gió cuốn theo cát nhỏ quất vào mặt Tô Vĩ, Tô Vĩ mặt không đổi sắc, thẳng người đứng giữa viện tử.
Vào Thận Hành Ti một chuyến, tâm lý của Tô Vĩ cũng có chút biến hóa nho nhỏ.
Đời trước, cậu chết ngoài ý muốn, không có thời gian thương xuân bi thu.
Nhưng giờ đã khác, trong chốn tù thất ẩm ướt hôi hám kia, lần đầu tiên Tô Vĩ cảm nhận được sự không cam lòng rõ ràng đến thế.
Thừa Càn Cung
Hoán Nguyệt hầu hạ Hoàng quý phi uống thuốc, từ lúc Tiểu công chúa tạ thế, thân thể Hoàng quý phi vẫn luôn suy nhược, "Nương nương, nô tì nghe nói, Tứ a ca phong Ngô Toàn làm tổng quản thái giám."
Hoàng quý phi mỉm cười, "Ngô Toàn, là thái giám đã từng hầu hạ Từ Hòa Hoàng thái hậu?"
"Dạ, chính là hắn.
Nô tì từng lén lút dò hỏi, đồ đệ của Ngô Toàn là đệ đệ của Thanh Cúc ở Vĩnh Hòa Cung.
Hoàng quý phi cười lạnh, "Tâm tư Đức phi thật tỉ mỉ, không biết nàng ta đã mất bao lâu để bày mưu tính kế này."
Hoán Nguyệt buông chén thuốc, có chút không cam lòng, "Lúc trước nếu nương nương chịu giữ lại Thập a ca thì tốt rồi, Ôn Hi quý phi tính tình nhu nhược, nhất định sẽ không khiến nương nương phải phí tâm như vậy."
Hoàng quý phi liếc nhìn Hoán Nguyệt, "Ngươi thì biết cái gì, việc chỉ định các cung nuôi dưỡng hoàng tử, công chúa lần này chỉ là hình thức mà thôi, đơn giản là phòng ngừa ngoại thích kiêu căng làm loạn, khác hoàn toàn với việc Hoàng thượng chỉ định bổn cung nuôi dưỡng Tứ a ca ngày trước.
Dưỡng mẫu chính là dưỡng mẫu, chờ khi nhóm hoàng tử lớn lên, dưỡng mẫu này sẽ chẳng là gì cả.
Hoàng thượng vốn đã có ý trả lại Tứ a ca cho Đức phi, nếu không phải tiểu công chúa tạ thế..."
"Nương nương..."
Hoán Nguyệt nhẹ giọng nói.
Hoàng quý phi mỉm cười chua xót, "Nếu bổn cung không chịu lùi một bước, giả vờ bày ra một bộ dáng tâm như tro tàn, thì phần thương tiếc này Hoàng thượng chẳng bao giờ dành cho bổn cung."
"Nương nương, người đừng nói như vậy, ngày tháng còn dài mà."
Hoàng quý phi lắc đầu cười khổ, tựa người vào tháp tử, thở dài một hơi.
Sở a ca
Dận Chân đã kết thúc ngày học, sau khi tiễn các vị sư phụ, đang định cùng nhóm thư đồng ra trường săn bắn, lại vô tình nhìn thấy trong viện tử có một người đang đứng như cây cột gỗ, "Tô Bồi Thịnh?"
Tô Bồi Thịnh quỳ xuống, "Nô tài xin thỉnh an chủ tử, chủ tử cát tường."
Dận Chân bước đến trước mặt Tô Bồi Thịnh, "Đứng lên đi."
Tô Vĩ lảo đảo đứng dậy, cúi thấp đầu.
Dận Chân nhìn cậu, "Ngươi về lúc nào?"
"Nô tài về lúc giờ Mùi."
Tô Vĩ thấp giọng nói.
'Giờ Mùi?
Sao không vào gặp ta?"
"Nô tài không dám quấy rầy chủ tử học tập, nên đứng chờ trong viện."
Dận Chân nhíu mày, nhìn qua hành lang thấy Ngô Toàn đứng đó, rồi quay đầu lại nhìn Tô Bồi Thịnh, "Ngươi theo bổn a ca vào trong."
"Dạ" Tô Vĩ cúi đầu, đi theo Tứ a ca vào thư phòng.
Tứ a ca ngồi trước thư trác, Tô Vĩ cúi đầu đứng ngay giữa phòng.
Dận Chân nhìn đại mão cơ hồ che khuất hết mặt Tô Bồi Thịnh, thấy cậu tứ chi hoàn chỉnh khỏe mạnh, thở phào một hơi, "Có bị đánh không?"
Tô Bồi Thịnh thấp giọng đáp, "Bị đánh hai mươi roi."
"Đau không?"
Tô Vĩ lắc đầu, Tứ a ca dựa người vào ghế, môi hơi dẩu lên, "Ta đã bảo Tiểu Cáp Tử mang thuốc trị thương đến cho ngươi."
Tô Vĩ cúi người, "Tạ chủ tử thương yêu, nô tài bôi thuốc, vết thương rất nhanh liền lành."
Tứ a ca chu miệng, nhìn Tô Bồi Thịnh cúi đầu không nói, một lúc sau mới lên tiếng, "Một lát nữa ra ngoài, đem đồ ta thưởng cho ngươi đeo lên, bảo người chuyển ngươi sang nhĩ phòng phía đông ở, chỗ đó tuy không lớn nhưng một mình ngươi ở là vừa đủ, đừng để vừa về đã bị người khác ức hiếp, trước kia đã dạy ngươi những gì đều quên rồi sao..."
Tô Vĩ hơi ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt Tứ a ca, cười ngây ngô, "Nô tài tạ chủ tử ân điển."