[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Xuyên Thành Phản Diện Phải Làm Sao Để Sống? [Đam Mỹ]
Chương 79
Chương 79
Bohe: Tôi bất lực với mấy tên chương của tác giả, nên những chương nào tên nó không liên quan tôi không ghi.
____________________
Người nọ hẳn là chờ đã lâu, y sam trên người bị tuyết rơi làm ướt nhẹp, trên vai còn kết một tầng băng tuyết, lưng người nọ đã còng, che miệng liên tục ho khan, tựa như một cành cây khô bất cứ lúc nào cũng có thể bị bẻ gãy.
Tiêu Dư An tiến lên mấy bước, thanh âm bởi vì kinh ngạc mà đứt quãng: "Triệu công công, ngươi vì sao... vì sao... còn chưa đi."
"Hoàng thượng."
Thanh âm Triệu công công khàn khàn tang thương: "Hoàng thượng còn chưa có đi, lão nô làm sao có thể đi chứ?"
Trong nháy mắt Tiêu Dư An liền lộ vẻ xúc động, vội vàng để Triệu công công tiến vào tẩm cung.
Triệu công công nhìn thấy xiêm y mặc đến rối loạn trên người Tiêu Dư An, vội vàng thay y sửa lại y phục, xiêm y của hoàng đế rất rườm rà, Triệu công công cúi đầu, vẫn tận tâm như bình thường, tựa như hôm nay cũng chỉ là một ngày bình thường thôi.
"Triệu công công... ngươi sẽ trách ta chứ?
Trách ta lúc trước không nghe lời ngươi không?"
Tiêu Dư An hít sâu một hơi, hỏi.
"Hoàng thượng, lão nô già rồi, quá già rồi, không nhớ được mình từng nói cái gì để Hoàng Thượng phải lo lắng như vậy."
Triệu công công nói.
Tiêu Dư An như bị nghẹn ở cổ họng, lúng túng nửa ngày cũng nói không nên lời.
"Hoàng thượng, người chờ ở đây là, thực sự muốn..."
Triệu công công còn chưa dứt lời, đột nhiên ho khan, từng tiếng như nặng nề trút ra từ trong lồng ngực.
Tiêu Dư An vội vàng đưa tay vỗ vỗ lưng cho ông, Triệu công công sợ hãi không thôi, vội vàng ngăn lại.
Tiêu Dư An bất đắc dĩ thu tay về, nói khẽ: "Phải, chỉ nguyện địch binh Nam Yến Quốc đừng làm tổn thương đến dân chúng của ta trong thành, Triệu công công, ngươi vẫn nên đi đi, nơi này thực sự không lưu lại được."
Lưng Triệu công công đột nhiên càng còng xuống, ông tựa như đống lửa tàn dưới cơn mưa phùn rả rích, chỉ còn lại một đống tro tàn, ông run rẩy nói: "Hoàng thượng, để lão nô lại buộc tóc cho người một lần nữa đi, giống như khi Hoàng Thượng còn bé vậy."
Tiêu Dư An gật gật đầu, tiện tay kéo qua một cái ghế rồi ngồi xuống, trong tẩm cung hỗn độn, Triệu công công thật vất vả mới tìm được một dây cột tóc màu xám, ông cẩn thận buộc lại tóc Tiêu Dư An, giống như đã hoàn thành một việc quan trọng mà thở dài một hơi.
Triệu công công cúi người quỳ xuống lạy, sau đó xoay người đi ra khỏi tẩm cung.
Ông lê thân thể, đón gió tuyết mà đi, giữa đất trời, thân thể ông lộ ra thật nhỏ gầy lại đơn bạc, ông cứ đi thẳng như vậy ra ngoài cung điện, lại đi đến Tế Thiên Đàn, từng tiếng ho khan mà đi lên dần theo chín mươi chín bậc thang, gần như muốn lấy đi mệnh của vị lão nhân này.
Triệu công công đứng trên thiên đàn, sau đó thành kính quỳ rạp xuống đất, cung kính cúi đầu dập xuống, ông nói: "Triệu mỗ ta, vào cung đã hơn bốn mươi năm, hầu phụng ba đời quân vương, nhận được hoàng ân, đời này rất cảm kích, nguyện dưới hoàng tuyền, có thể tiếp tục hầu hạ Tiên Hoàng tiên đế, nay, biết tế thiên cần phải tế sống, nhưng cầu trời cao có thể nghe một lời của lão nô, không cầu tiểu hoàng thượng đời này lại vinh hoa phú quý, chỉ cầu người có thể an khang cả đời, không sầu lo, không bệnh nặng, lão nô nguyện lấy thân mình tế trời."
Nói xong, Triệu công công chậm rãi đứng lên, xương đầu gối của ông bởi vì rét lạnh mà run lên tạo thành tiếng động, ông đứng trên Tế Thiên Đàn, đón gió tuyết, sau đó không chút do dự từ trên đàn nhảy xuống dưới.
Trong chớp mắt khi máu tươi bắn lên cỏ dại, dây cột tóc trên đầu Tiêu Dư An đột nhiên cũng đứt mất.
Một đầu tóc đen của Tiêu Dư An tán loạn tung bay, y ngẩn người một lát, cúi người nhặt lên dây cột tóc màu xám, đặt vào cùng một chỗ với cây trâm màu son và cây trâm bạch ngọc rồi lại cẩn thận tỉ mỉ cất vào trong xiêm y, sau đó dùng hai tay nâng quốc tỷ cùng với địa đồ Bắc Quốc bước từng bước ra khỏi hoàng thành.
Gió tuyết Bắc Quốc, thê lương mà kêu gào, bông tuyết nhao nhao rơi xuống, ngàn hộ dân ở trong hoàng thành đều không thấy một bóng người, trước cửa mỗi nhà đều là cờ trắng đứng thẳng, giống như một tòa thành lặng im đã chết nghìn năm.
Tiêu dư An đạp lên nền tuyết đọng chậm rãi đi về phía cửa thành, y chỉ mặc một tấm áo trắng đơn bạc, gió lạnh thấu xương, từng chút một vô tình cuốn đi nhiệt độ cơ thể của y, Tiêu Dư An thở nhẹ một cái, cổ họng khô khốc mà đau đớn, tứ chi dần chết lặng.
Nhưng mà y không thể dừng lại.
Không biết từ nơi nào truyền đến đến tiếng khóc thút thít nghẹn ngào, tiếng khóc thê lương kia một đường dẫn Tiêu Dư An đến trước cửa thành.
Tiêu Dư An đứng dưới cửa thành xám đậm, dõi mắt trông về phía xa.
Từ nơi xa, đã có thể thấy rõ đại khái bộ dáng của quân đội Nam Yến Quốc, trùng trùng điệp điệp ẩn bên trong gió tuyết, hình dáng như ẩn như hiện phảng phất như một cơn ác mộng của Bắc Quốc, Tiêu Dư An thở ra một hơi sương trắng, cúi đầu xuống,, từng cái chậm rãi lau đi tuyết đọng trên quốc tỷ trong tay, sau đó lại tiếp tục chậm rãi hướng về phía quân đội Nam Yến Quốc.
Quốc gia bốn mươi năm, ba ngàn dặm sơn hà, mỗi bước đi của Tiêu Dư An, dưới chân đạp lên tuyết đọng phát ra âm thanh lộp cộp khe khẽ, đó chính là tiếng khóc lóc đau khổ kêu rên của các tướng sĩ đã từng vì Bắc Quốc tắm máu giết địch, tử chiến nơi sa trường, biểu hiện sự không cam lòng và huyết lệ đầy bi ai của bọn họ.
Tiêu Dư An đi đến trước mặt quân đội Nam Yến Quốc, hai tay giơ cao quốc tỷ cùng với địa đồ, làm bộ quỳ xuống.
Trong khoảnh khắc khi hai đầu gối y chạm đất kia, Tiêu Dư An nghe thấy được thanh âm sụp đổ của Bắc Quốc phía sau y, tựa như tiếng tuyết rơi vô thanh vô tức.
Tiêu Dư An quỳ trên mặt đấu, hít sâu một hơi, dùng hết toàn lực hô: "Nay, tội nhân vong quốc, bỏ đi mũ miện, chờ xử lý, giao ra quốc tỷ và địa đồ, mong đừng làm tổn thương đến bách tính của ta ở trong thành."
"Báo!
Tiết tướng quân, Yến hoàng tử, quân vương Bắc quốc một mình đến hàng!"
Bên trong quân trướng, Yến Hà Thanh cùng Tiết Nghiêm đang thương lượng việc công thành lần cuối, chợt nghe phó tướng đến báo.
Con ngươi Yến Hà Thanh đột nhiên co lại, áo lông cừu cũng quên khoác, đứng dậy vội vàng đi ra ngoài quân trướng, bỗng nhiên một bàn tay mạnh mẽ đè lại bả vai hắn.
"Hà Thanh."
Thanh âm của Tiết Nghiêm trầm ổn uy nghiêm.
Yến Hà Thanh dừng bước lại, nhưng vẫn không quay người lại.
Trong lòng Tiết Nghiêm cả kinh, chân mày chặt chẽ nhíu lại, mơ hồ nắm bắt được tia xúc cảm giấu kín bên trong Yến Hà Thanh kia, ông nói với phó tướng: "Ngươi lui xuống trước đi."
Phó tướng ôm quyền rời đi, trong quân trướng chỉ còn lại hai người Yến Hà Thanh và Tiết Nghiêm.
"Hà Thanh, ta hỏi ngươi một câu, ngươi cực kỳ quý trọng cây sáo ngọc kia, vì đó là vật quân vương Bắc quốc tặng?"
Tiết Nghiêm chẳng những không buông bả vai Yến Hà Thanh ra, ngược lại càng thêm dùng sức.
Yến Hà Thanh trầm mặc nửa ngày, trả lời: "Phải."
Tiết Nghiêm cắn răng, đôi mắt tối sầm lại, Yến Hà Thanh là hài tử mà ông trông lớn lên, không cần phải nhiều lời, ông đã sớm hiểu rõ ở trong lòng.
Sự trầm mặc giống như một tấm lưới vô hình, chặt chẽ quấn chặt lấy hai người, thật lâu sau, Tiết Nghiêm thu tay lại, nói: "Ngươi đợi ở chỗ này không được động, ta đi trước xem Bắc Quốc có gian trá gì không."
"Thúc phục, ta đi cùng người..."
Yến Hà Thanh quay người lại, ánh mắt kiên nghị, ngữ khí bình tĩnh.
"Hà Thanh."
Tiết Nghiêm đột nhiên lên tiếng đánh gãy lời Yến Hà Thanh, ông vén mành quân trướng lên, tuyết bị gió thổi bay vào trong, gào thét cuốn đi ấm áp trong quân trướng, Tiết Nghiêm nghiêng người sang nhìn về phía Yến Hà Thanh: "Ngươi là hoàng tử của Nam Yến Quốc, không phải cấm luyến của Bắc Quốc."
Con ngươi Yến Hà Thanh bỗng nhiên tối đi, hắn cúi đầu, khuôn mặt giấu sâu trong bóng tối, nhìn không thấy một tia sáng tỏ.
Tiết Nghiêm cũng không vì thái độ chuyển biến của Yến Hà Thanh mà im lặng, ông đem lời nói biến thành lưỡi đao sắc bén, vô tình cắt sâu vào vết thương của Yến Hà Thanh, ông muốn Yến Hà Thanh phải nhớ kỹ, nhỡ kỹ trước thù hận nước nhà thì nữ nhi tình trường căn bản không đáng được nhắc đến: "Hà Thanh, ngươi đại diện cho tướng sĩ của Nam Yến Quốc, đại diện cho bách tính từng bị Bắc Quốc làm cho cửa nát nhà tan, dưới chân ngươi còn chôn thi hài của phụ mẫu ngươi, trên đầu ngươi còn treo oan hồn tộc nhân ngươi.
Chẳng lẽ thảm cảnh Nam Yến Quốc bị diệt năm đó đã bị ngươi ném ra sau đầu rồi sao?"
Nói xong, Tiết Nghiêm vén mành mà đi ra ngoài, gió Bắc đầy đau thương, tàn nhẫn lại vô tình.
09/02/2020